Ngôn Tình Quay Về Bên Anh Em Nhé

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quay Về Bên Anh Em Nhé
Chương 80


Chương 80:

“Em tới đây làm gì?” Lông mày Nguyễn Hoàng Phúc cau chặt: “Em không cần tới đây, gần đây em tốt hơn hết là không nên tới gặp ông nội, em vừa tới là ông sẽ lại nổi giận.”

“Nhưng mà hôm ở du thuyền anh không phải đã nói chúng ta sắp kết hôn rồi sao? Em sớm muộn gì cũng phải gặp ông.”

“Đợi sau khi cưới rồi hãy tính.” Nguyễn Hoàng Phúc đỡ cô ta ngồi lên ghế hành lang ở bên ngoài phòng bệnh, “Nghỉ ngơi một chút đi, anh sẽ bảo Tiểu Chu đưa em về.”

“Em không muốn! Em sắp trở thành người nhà họ Nguyễn rồi, quan tâm ông nội là điều nên làm mà.”

“Linh Nhi, đừng náo loạn.”

“Em không náo loạn, Hoàng Phúc, chẳng nhẽ anh không muốn cưới em sao?”

Nguyễn Hoàng Phúc mệt mỏi xoa thái dương, nói thực lòng, anh thật sự không muốn cưới, nhưng anh không thể phản bội lại di nguyện của An Như.

“Không có việc đó, em đừng có suy nghĩ linh tinh.”

Trần Linh Nhi nói: “Chỉ cần anh nguyện ý cưới em, thì em sẽ không quan tâm điều gì cả. Hoàng Phúc, dẫn em vào thăm ông nội đi, ông sớm muộn gì cũng sẽ chấp nhận người cháu dâu này.”

“Không được.”

“Vì sao không được?” Trần Linh Nhi đứng lên, nhìn vào tấm kính trong cửa phòng, vậy mà lại nhìn thấy Trần Hà Thu đang ngồi bên cạnh giường bệnh, sắc mặt hòa nhã nhẹ nhàng nói với ông cụ Nguyễn điều gì đó.

Trần Linh Nhi ngay lập tức phát điên, “Trần Hà Thu sao lại ở đây? Là anh dẫn cô ta tới sao? Hoàng Phúc, anh vẫn còn luyến tiếc cô ta phải không? Đúng, em không có xinh đẹp được như cô ta, nhưng mà anh đừng quên, ông ta chính là hung thủ gián tiếp g**t ch*t chị cả! Nếu như không phải là do cô ta nhất quyết muốn gả cho anh, chị cả cũng sẽ không tới hộp đêm Dạ Yến!”

Nguyễn Hoàng Phúc đang trong lúc phiền não khó chịu, lại được thêm Trần Linh Nhi cứ ầm ĩ lên như vậy, khiến ánh mắt của y tá và bệnh nhân cứ liên túc lướt qua đây, anh cũng bắt đầu có hơi nóng giận, “Nhưng mà cô ấy cũng không có tìm mấy thằng du côn đó tới làm nhục An Như! Em có tư cách gì mà nói cô ấy?!”

Trần Linh Nhi ngạc nhiên trợn tròn mắt, “Làm sao anh biết không phải là cô ta? Hoàng Phúc, anh đừng tin lời nói quỷ quái của cô ta, cô ta luôn ôm hận với chị cả, không phải là cô ta thì ai đây?”

Nguyễn Hoàng Phúc đột nhiên cảm thấy người phụ nữ trước mặt có chút xa lạ, anh thở dài, kiệt sức vùi mặt vào lòng bàn tay, “Trước khi giao nộp chứng cứ cho tòa án, thực ra là có hai đoạn video, trong đó một đoạn là em đẩy quản gia xuống tầng, còn một đoạn nữa, là bọn du côn đã thay đổi lời khai, khai ra rằng có người khác mua chuộc bọn chúng tới làm hại An Như.”

“Hoàng Phúc, mấy người đó đều là lũ thấy tiền là có thể làm mọi thứ, nhất định là Trần Hà Thu đã đưa tiền cho mấy người đó, kêu bọn nó thay đổi lời khai.”

“Cô ấy vừa mới ra khỏi tù, lấy tiền đâu ra mà đi mua chuộc? Linh Nhi, trước khi em muốn bôi nhọ cho cô ấy, thì cần phải cân nhắc nhân quả sau đó!” Nguyễn Hoàng Phúc tức giận nói: “Anh luôn cảm thấy em chỉ là người hơi kiêu kì một chút thôi, chứ thật ra trong thâm tâm vẫn là một cô gái tốt bụng, cho đến ngày hôm đó, anh đã điều tra ra được hồ sơ ghi chép số tài khoàn ngân hàng đã chuyển tiền cho lũ du côn…”

Trần Linh Nhi sững sờ tại chỗ: “Không phải đâu, em không có chuyển tiền cho bọn chúng…””

“Đúng, em không có dùng thẻ của em để chuyển tiền, nhưng em đã dùng thẻ của An Như! Em không biết sao, thẻ của An Như, là thẻ phụ của anh, An Như sẽ đi tìm người ta để hại bản thân sao?’

Lời đã nói ra đến mức như vậy, Nguyễn Hoàng Phúc cũng không muốn nhắc đến nữa.
 
Quay Về Bên Anh Em Nhé
Chương 81


Chương 81:

Cả người Trần Linh Nhi đều lảo đảo rồi đột nhiên quỳ xuống đất, nước mắt giàn giụa khóc: “Hoàng Phúc, anh sớm đã biết rồi đúng chứ? Em thừa nhận là em tìm người, nhưng mà em thật sự yêu anh, em không muốn chị cả chết đâu, em chỉ muốn bọn chúng làm nhục chị cả, sau đó anh sẽ chán ghét thân thể chị cả không sạch sẽ…”

Nguyễn Hoàng Phúc không muốn nghe tiếp nữa: “Tiểu Chu, đưa Linh Nhi về.”

Trợ lý Chu đưa Trần Linh Nhi đi, Nguyễn Hoàng Phúc đứng dậy, đi vào trong phòng bệnh.

Trong phòng bệnh, bác sĩ kiên nhẫn dặn dò những việc cần chú ý, Trần Hà Thu lấy điện thoại ghi chép lại từng điều từng điều một, giống như một đứa trẻ đang nghiêm túc học bài.

Cô là thật tâm quan tâm đến ông cụ.

Một người cho dù có che đậy thế nào, có nhiều tâm cơ đến thế nào thì đôi mắt cũng không thể lừa dối ai.

Trên thực tế, Trần Hà Thu trước giờ chưa từng lừa dối anh.

Cô không có tìm người hại chết An Như, cũng không có hại chết quản gia, ngay cả việc gả cho anh, cũng là bởi vì bị Trần Quảng Đông dùng chiêu hạ thuốc. Nguyễn Hoàng Phúc có chút kinh ngạc phát hiện, tất cả nỗi hận mà anh dành cho Trần Hà Thu dường như không hề có nguồn gốc.

Mà cô cũng không để ý chuyện trước, dành sự quan tâm hết mức cho ông cụ Nguyễn.

Bác sĩ hình như đã nói câu gì đó khiến Trần Hà Thu cười thẹn thùng xấu hổ, ông cụ Nguyễn cũng cười vui vẻ, giống hệt như người một nhà ông hiền cháu thảo vậy.

Bác sĩ nói rằng: “Cháu dâu như vậy, đúng là còn quan tâm săn sóc hơn cả cháu gái ruột đấy.”

Trần Hà Thu mỉm cười: “Vẫn là nhờ có bàn tay thần kì của bác sĩ, những lời chú vừa nói tôi đã ghi chép lại hết rồi ạ.”

“Vậy thì tốt, ở bệnh viện quan sát hai ngày rồi về nhà tĩnh dưỡng, dù sao thì bệnh viện cũng quá ồn ào, về nhà dưỡng bệnh tốt hơn, không có vấn đề gì quá lớn đâu, ông Nguyễn, yên tâm đi, ông có phúc lắm đó, có một cô cháu dâu tốt như vậy cơ mà.”

Ông cụ Nguyễn cũng cười, không ngừng gật đầu.

Bác sĩ còn có việc phải làm, đứng dậy rồi rời đi, Trần Hà Thu cũng đứng lên tiễn bác sĩ ra cửa, đúng lúc chạm mặt Nguyễn Hoàng Phúc.

Nguyễn Hoàng Phúc nghiêng người nhường đường cho bác sĩ ra, sau đó theo Trần Hà Thu đi vào phòng.

Cả nhà tải app truyện hola đọc tiếp nhé! “Ông nội.” Anh gọi.

Ông cụ Nguyễn còn không có sắc mặt tốt dành cho anh chứ đừng nói đến việc quay mặt sang nhìn anh.

Nguyễn Hoàng Phúc nhướng mày nói: “Hiện tại trong nhà chỉ có một hộ lý chăm sóc, không đủ để chăm sóc cho ông, mấy hôm nay con sẽ tìm mấy người giúp việc nữa qua.”

“Tôi, không, cần!” Ông cụ Nguyễn vươn tay muốn nắm lấy tay Trần Hà Thu, “Trần Hà Thu, con tới bên cạnh ông nội đi, con không ở bên ông, ông không có an tâm nổi.”

Trần Hà Thu liếc nhìn Nguyễn Hoàng Phúc, sự bất mãn của anh đã thể hiện ra rất rõ ràng.

Nhưng cô chỉ coi đó như là báo đáp ân tình, vì vậy đi tới ngồi xuống: “Ông Nguyễn, con ở đây rồi.”

“Con chuyển về nhà cũ để chăm sóc ông được không? Ông không quen với sự chăm sóc của hộ lý, cũng không thích có nhiều người đi qua đi lại trong nhà nói ồn ào khiến người ta đau đầu.”

Trần Hà Thu có chút khó xử.

“Bữa cơm hôm đó con nấu rất hợp với khẩu vị của ông, con yên tâm, ông sẽ không nhúng tay vào chuyện của con và Hoàng Phúc, ông cũng là xem tin tức nên mới biết, mấy năm nay con đã phải chịu nhiều tủi cực như vậy rồi, là nhà họ Nguyễn chúng ta có lỗi với con…”
 
Quay Về Bên Anh Em Nhé
Chương 82


Chương 82:

“Ông Nguyễn, ông đừng nói như vậy…”

“Ông nội sẽ không ép con, con muốn ly hôn thì cứ ly hôn đi, sau này gặp được người tốt thì lại cưới, không có gì to tát cả, ông nội luôn ủng hộ con.”

Trong ống truyền nước của ông cụ có thuốc an thần, vì vậy chỉ một lát sau đã ngủ thiếp đi.

Trần Hà Thu tranh thủ lúc này đi ra ngoài đặt một chút đồ ăn rồi quay về, đợi ông tỉnh lại là có thể ăn luôn.

Nguyễn Hoàng Phúc đi theo cô ra ngoài, Trần Hà Thu có chút không tự nhiên, cố gắng giải thích: “Tôi cũng không biết vì sao bác sĩ lại gọi điện cho tôi… có điều vừa nãy bác sĩ có nói rồi, sau này phải cẩn thận để không bị tái phát bệnh, vẫn còn có cơ hội đứng lên được. Còn có một số ghi chép về việc chăm sóc điều dưỡng đều đã được tôi ghi lại rồi, tôi gửi anh…”

“Không cần đâu.” Nguyễn Hoàng Phúc ngắt lời cô, “Trên du thuyền đã xảy ra chuyện như thế, hại ông nội đến mức phát bệnh, bây giờ cô đã hài lòng chưa?”

Trần Hà Thu sững sờ, trong lòng có vô số oan ức và đau đớn: “Nguyễn Hoàng Phúc, tôi đã nói rồi, là Thúy Vân dẫn tôi tới, gặp người đàn ông đeo kính đó chỉ là việc ngoài ý muốn… Bỏ đi, có nói với anh thì anh cũng không tin, cho dù tôi nói thế nào cũng không có tác dụng.”

“Cô còn muốn nói gì nữa?” Nguyễn Hoàng Phúc nói: “Nếu như chuyện này đều do cô mà xảy ra, vậy thì cô phải đi gánh chịu hậu quả.”

Trần Hà Thu đột nhiên cười lạnh: “Được thôi, vậy tôi về nhà chờ thư mời của luật sư nhà anh, coi như tôi đã rảnh rỗi lo chuyện bao đồng, sau này kêu Linh Nhi của anh tới mà chăm sóc ông cụ.”

“Cô đừng có mơ!” Nguyễn Hoàng Phúc kéo lại Trần Hà Thu đang muốn bỏ đi, “Cô đã hại ông nội bây giờ việc chăm sóc bản thân đều trở thành vấn đề, vậy thì cô phải đền tội đi chăm sóc ông.”

“Nguyễn Hoàng Phúc, tôi còn công việc! Tôi không phải là người hầu của anh!”

“Tôi có thể trả lương cho cô, gấp hai lần tiền lương bây giờ của cô được không?”

Trần Hà Thu lạnh lùng nói: “Xin lỗi, tôi không hứng thú với việc đi làm người hầu, huống chi còn là đi làm thuê cho anh.”

Khi rời đi, Trần Hà Thu vẫn không nhẫn tâm vung tay bỏ người ở đó mà đi, cô đặt một phần cháo hạt kê ninh nhừ ở quán cháo trước cổng bệnh viện rồi đem về phòng bệnh cho ông cụ, ông cụ vẫn đang ngủ say, Trần Hà Thu đặt cháo ở nơi mà ông chỉ cần vươn tay là có thể với tới, sau đó mới rời khỏi.

Buổi tối trở về hộp đêm Dạ Yến, cô nhận được một cuộc gọi tử Hoàng Thúy Vân.

“Trần Hà Thu, mình hình như thật sự đã làm hại cậu rồi…mình chỉ là muốn xả giận cho cậu mà thôi.”

“Mình không trách cậu, mà còn phải cảm ơn cậu vì đã tìm cho mình một công việc tốt như vậy, Thúy Vân, mình rất vui khi được làm việc ở Ngô thị, đợi khi nào có lương, mình nhất định sẽ tìm cơ hội mời cậu đi ăn một bữa.”

Hoàng Thúy Vân là một cô gái rất dễ dỗ, lập tức trở nên vui vẻ: “Được, thỏa thuận rồi nhé!”

“Còn nữa,… về bộ lễ phục đó, mình sẽ dần dần trả cho cậu.”

“Trần Hà Thu, thật ra không cần…”

“Đây là điều bắt buộc, bộ lễ phục đó rất hợp với mình, mình rất thích nó, coi như là mình tự mua cho bản thân đi.”

Hoàng Thúy Vân đành phải đồng ý.

Cúp điện thoại, Hoàng Thúy Vân lại gọi điện cho Ngô Nhật Lâm, đe dọa anh phải trả thêm tiền lương cho Trần Hà Thu.
 
Quay Về Bên Anh Em Nhé
Chương 83


Chương 83:

Ngô Nhật Lâm nghe vậy liền cảm thấy nhức đầu: “Bà nội ơi, em có biết anh đã phải chịu bao nhiêu áp lực mới có thể khiến Trần Hà Thu ở lại được không? Gần đây cô ấy rất hot, cha anh suýt nữa thì đâm chết anh đó!”

Hoàng Thúy Vân cứng đầu: “Em không quan tâm, trước khi đâm chết anh thì cũng phải tăng tiền lương lên cho Trần Hà Thu đã!”

Cuối cùng vẫn là Ngô Nhật Lâm chịu thua trước: “Vậy được, em nghĩ đưa cho cô ấy bao nhiêu là phù hợp?”

Hoàng Thúy Vân suy nghĩ rồi nói: “Lương cơ bản có thể không thay đổi, cho cô ấy thêm tiền thưởng dự án đi, nếu như cô ấy làm tốt dự án này, vậy thì chia cho cô ấy 10% lợi nhuận.”

Ngô Nhật Lâm thở dài một hơi.

Chỉ riêng dự án căn hộ Bạch Lĩnh ở phía đông thành phố đã có vốn đầu tư ban đầu hơn năm mươi tỷ, cái cô gái ngốc Hoàng Thúy Vân này sao lần này lại trở nên sắc sảo, thông minh vậy.

Ngày hôm sau, khi đi làm, Ngô Nhật Lâm gọi Trần Hà Thu vào phòng làm việc.

“Bản thỏa thuận trước mắt cô, đã được kí rồi.””

Trần Hà Thu có chút không hiểu, cầm lên xem, lập tức ngây người: “10%?”

“Ừm.” Ngô Nhật Lâm ôm lấy vết thâm tím dưới mắt, tối qua đấu tranh dữ dội với ông cụ trong nhà đến nửa đêm thì cuối cùng ông cũng đã đồng ý, buồn ngủ chết anh rồi: “Không có vấn đề gì thì nhanh chóng kí đi rồi còn về làm việc thật tốt, đừng phụ lòng với phúc lợi mà tôi đã đặc biệt giành về cho cô đó.”

Trần Hà Thu đã từng xử lý dự án này, nên tất nhiên sẽ biết được đầu tư và lợi nhuận của dự án, ngay lập tức dồi dào năng lực tích cực nói lời cảm ơn: “Cảm ơn tổng giám đốc Ngô nhiều, tôi nhất định sẽ làm việc chăm chỉ.”

Khi Trần Hà Thu kí vào bản thỏa thuận rồi đi ra ngoài, cô đã gửi một tin nhắn tới cho Hoàng Thúy Vân.

Thật ra trong lòng cô hiểu rõ, Ngô Nhật Lâm không cần thiết phải giành sự phúc lợi này cho một nhân viên nhỏ là cô, e rằng là có Hoàng Thúy Vân ở đằng sau chỉ đạo rồi.

Nhóm lên chính trên app truyện hola nhé! Tin nhắn được gửi đi, nhưng lại luôn không nhìn thấy tin báo trả lời.

Trần Hà Thu cười khẽ, gần đây Hoàng Thúy Vân đang bị mê mẩn một trò chơi di động có tên “Tình yêu và người chế tác” không dứt ra được, có lẽ cô ấy lại đang hẹn hò với Lý Tủi Tủi của mình trong game rồi.

Ngày tháng trôi qua suôn sẻ, buổi sáng bản vẽ thiết kế đã sửa đổi rồi được gửi đi, đến buổi chiều thì nhận được hồi âm. Trần Hà Thu cứ tiếp tục chìm đắm trong việc chỉnh sửa bản thiết kế, bất chi bất giác cũng đã đến giờ tan làm.

Ngô Nhật Lâm đột nhiên rất cao hứng bước ra khỏi phòng làm việc, vỗ tay nói: “Dừng hết tất cả công việc trên tay lại, tôi muốn thông báo một chuyện rất quan trọng.”

Trần Hà Thu ngẩng đầu, đúng lúc nhìn thấy gương mặt rạng rỡ của Ngô Nhật Lâm: “Công ty chúng ta lại nhận được một đơn hàng lớn, nếu như đơn hàng này thành công, tiền thưởng cuối năm nay của mọi người sẽ được tăng gấp đôi! Tuy nhiên, yêu cầu của bên A đối với dự án này tương đối khắt khe, công ty chúng ta cần tổ chức lại một đội dự án, tiền thưởng hậu hĩnh đến mức các bạn sẽ không thể nghĩ ra, có ai tự nguyện tham gia không?”

Đơn hàng lớn? Thấy dáng vẻ kích động của Ngô Nhật Lâm, xem ra đơn hàng này quả thật không hề nhỏ, trước đây nhận được nhận được dự án công trình Bạch Lĩnh của Lê Anh Huy cũng không có thấy anh ấy hào hứng như vậy.

Mọi người nghe thấy chữ tiền thưởng thì đều sáng mắt lên, liền vội vàng chạy đến đăng kí, Ngô Nhật Lâm phát cho bọn họ một tờ đơn đăng ký, cuối cùng còn hỏi cô một câu: “Trần Hà Thu, cô có muốn tham gia không?”
 
Quay Về Bên Anh Em Nhé
Chương 84


Chương 84:

Trần Hà Thu cười lắc đầu: “Không đâu, trong tay tôi còn chưa hoàn thành dự án căn hộ Bạch Lĩnh, tôi sợ nếu như nhận sẽ rất dễ bị phân tâm.”

“Vậy thì không có đâu, bên phía Tổng giám đốc Lê về cơ bản đã phê duyệt thiết kế của căn hộ Bạch Lĩnh, những lần chỉnh sửa tiếp theo cũng sẽ ít đi, khối lượng công việc cũng sẽ không lớn. Trần Hà Thu à, dự án mới là một cơ hội tốt, tiền thưởng thật sự rất khả quan đó, thiết kế chính là sân chơi lớn nhất trong nước, đối với một kiến trúc sư mà nói thì đó là một thử thách không nhỏ, cô không phải luôn muốn học hỏi và rèn luyện bản thân sao?”

Nói thực, Ngô Nhật Lâm đã thuyết phục được cô đến tám chín phần.

Dự án căn hộ Bạch Lĩnh giống hệt với đồ án tốt nghiệp của cô, vì vậy công việc hoàn toàn quen thuộc, tính thử thách rất nhỏ.

Nhưng sân chơi thiết kế là điều cô luôn muốn làm nhưng chưa bao giờ có cơ hội thực hiện.

Gần như không có chút do dự, Trần Hà Thu gật đầu: “Được, tôi tham gia!”

Ngô Nhật Lâm cười, một nụ cười mang theo sự đắc ý khi thực hiện được gian kế, sau đó đưa cho cô một tờ mẫu đăng ký: “Điền vào rồi đem đến văn phòng của tôi.”

Buổi chiều hôm đó, Ngô Nhật Lâm ngồi trong văn phòng chọn lọc các bản đăng ký.

Lấy đơn đăng ký cho nhà thiết kế lớn có tư cách lâu đời nhất ở Ngô thị và đặt nó sang một bên, điều này có nghĩa là được chọn, sau đó tìm nửa ngày mới tìm ra bản đăng ký của Trần Hà Thu, cùng đặt chung chỗ với nhà thiết cũ lâu năm kia.

Trợ lý vẫn có chút băn khoăn: “Tổng giám đốc Ngô, mặc dù Trần Hà Thu này có tài năng, nhưng dù sao kinh nghiệm làm việc cũng không đủ, lần này lợi nhuận mà tập đoàn Nguyễn Thị dành cho chúng ta không nhỏ, nhưng mà kêu Trần Hà Thu đi có phải là quá không an toàn không?”

“Cậu biết cái gì.” Ngô Nhật Lâm thở dài, “Lẽ nào cậu không phát hiện ra, từ khi Trần Hà Thu đến công ty chúng ta, Tổng giám đốc Lê và Tập đoàn Nguyễn Thị đều đem lợi ích đến cho công ty chúng ta sao?”

Trợ lý sửng sốt: “Ý của anh là…”

“Đó là một câu chuyện sáo rỗng giữa hai người đàn ông cạnh tranh một người phụ nữ, nhưng tôi không ngại trở thành người đánh cá kiếm lợi ở giữa, chỉ cần Trần Hà Thu vẫn ở công ty chúng ta, hai ông lớn này sẽ không ngừng việc hợp tác với chúng ta, có tiền sao lại không kiếm chứ?”

Trước khi tan làm, các thành viên trong nhóm của dự án mới đã được công bố.

Những nhân viên được chọn là những nhân viên xuất sắc nhất trong từng bộ phận, phòng thiết kế cũng vậy, nhưng lại còn có thêm một nhân viên mới vào làm chưa được bao lâu là Trần Hà Thu.

Ngô Nhật Lâm cười ha ha: “Bên A hi vọng tối nay có thể gặp các thành viên trong đội chúng ta, cùng nhau ăn một bữa cơm.”

Trần Hà Thu ngồi xe của Ngô Nhật Lâm để đi qua đó, đi cùng còn có hai đồng nghiệp nữa.

Khi bọn họ vào chỗ ngồi, người bên A vẫn chưa có ai tới, nhận tiền của người ta, thì chờ đợi cũng là việc nên làm.

Trần Hà Thu lần đầu tiên tham gia bữa cơm xã giao kiểu này, vì vậy khó tránh có chút khó chịu, chỉ nghĩ đến việc đừng làm mọi người xấu hổ là được.

“Bên A tới rồi!”

Trần Hà Thu vội vàng đứng dậy, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt của “Bên A”, đôi mắt cô mở to đầy kinh ngạc.

Nguyễn Hoàng Phúc cả người đều mặc đồ đen, màu mang tính biểu tượng của anh, phía sau còn có mười mấy cấp dưới đi theo, một đường đi tới đây đã hấp dẫn vô số ánh mắt.

Thậm chí ngay cả mỹ nhân bên bộ phận kiểm toán của công ty cũng không khỏi ngây người ra.
 
Quay Về Bên Anh Em Nhé
Chương 85


Chương 85:

“Trời ạ, đẹp trai quá, cứ như là Lý Trạch Ngôn phiên bản đời thực vậy….”

Trần Hà Thu hiếm khi hóng chuyện, Lý Trạch Ngôn? Hình như cũng là nhân vật trong game mà Hoàng Thúy Vân thích, nghe nói là một tổng giám đốc bá đạo, một câu nói có thể khiến người ta nghẹt thở.

Là do thời gian ngồi tù của cô quá lâu nên cô đã không theo kịp tiết tấu của xã hội này sao? Các cô gái thời bây giờ đều thích bị ngược à?

Ánh mắt của Nguyễn Hoàng Phúc đột nhiên quét qua, dừng lại trên người Trần Hà Thu hai giây, sau đó đột nhiên rời đi rồi bắt tay với Ngô Nhật Lâm: “Xin lỗi, việc ở công ty bị trì trệ một chút nên đã tới muộn.”

“Không sao, Tổng giám đốc Nguyễn có thể tới đã lẽ vinh hạnh của tôi rồi, mời anh ngồi.”

Cũng không biết là cố ý hay vô ý, Ngô Nhật Lâm kéo vị trí cạnh Trần Hà Thu rồi mời Nguyễn Hoàng Phúc ngồi xuống.

Nguyễn Hoàng Phúc lại không có từ chối, dẫn nhân viên cấp dưới đều lần lượt ngồi xuống, chỉ có một m*nh tr*n Hà Thu ngồi cứng ngắc, không biết nên phản ứng thế nào.

Mấy ngày trước ở bệnh viện, cô không có chút do dự nói sẽ chờ thư của luật sư của Nguyễn Hoàng Phúc, nhưng bây giờ sao anh lại trở thành bên A chứ…

“Dự án lần này vô cùng quan trọng, tôi hi vọng được hợp tác với công ty các anh để mở ra một khu vui chơi lớn mang tầm quốc tế, mà vốn dĩ hạng mục này có yêu cầu rất nghiêm ngặt đối với các kiến trúc sư, tôi sẽ đích thân theo dõi công việc thiết kế toàn bộ dự án này.”

Nguyễn Hoàng Phúc nói xong, mỹ nữ Tiểu Giang bên bộ phận kiểm toán đã nhịn được sự kích động trong lòng, tay cầm ly rượu khẽ run lên, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Theo dõi toàn bộ quá trình, sau này có thể có nhiều cơ hội được gặp anh ấy…”

Nhóm lên chính trên app truện hola nhé! Trần Hà Thu im lặng thở dài.

Cô biết rõ lý lịch của Nguyễn Hoàng Phúc hơn bất kỳ ai khác, anh đã giành được giải thưởng thiết kế quốc tế khi chỉ mới 10 tuổi, năm 17 tuổi anh đã trở thành một kiến trúc sư thiên tài mà mọi người trên thế giới đều biết đến, chỉ là sau đó anh lên chức tổng giám đốc, nên rất ít khi đích thân động tay vào việc thiết kế.

Trình độ của cô ở trước mặt Nguyễn Hoàng Phúc, có lẽ ngay cả lớp mẫu giáo cũng không đủ để so sánh.

“Hôm nay đến đây, thứ nhất tôi muốn mời mọi người dùng bữa để làm quen với nhau để thuận lợi cho công việc sau này, thứ hai tôi cũng muốn xem những điểm mạnh của các bạn và liệu họ có đủ điều kiện để tham gia vào dự án của tôi hay không. Tôi tin rằng những người ngồi ở đây đều là những người ưu tú mà anh Ngô đã chọn lựa vô cùng cẩn thận, nếu như không thông qua đánh giá của tôi, vậy thì tôi sẽ rút lại hợp tác với Ngô thị.””

Anh vẫn nhất quyết muốn đuổi cô ra khỏi Ngô thị.

Trần Hà Thu có chút chán nản nghĩ, nếu như vì do cô, Nguyễn Hoàng Phúc hủy bỏ hợp tác với tập đoàn Ngô thị, vậy cô đúng là chết cũng không đền nổi tội rồi.

Ánh mắt của Lệ Lâm vẫn luôn sáng rực, liếc qua liếc lại gương mặt của Nguyễn Hoàng Phúc và Trần Hà Thu, không biết đang nghĩ điều gì.

“Tổng giám đốc Ngô có ý kiến bổ sung gì không?” Nguyễn Hoàng Phúc chú ý tới ánh mắt của anh ấy, hỏi.

“Không có gì.” Ngô Nhật Lâm nâng ly rượu: “Làm kế hoạch về bất động sản, ai mà không biết câu chuyện truyền kì của Tổng giám đốc Nguyễn năm đó? Anh đặt áp lực nặng như vậy, tôi sợ kiến trúc sư của chúng tôi chỉ là múa rìu qua mắt thợ, không cẩn thận chút là lại có điều bất thường rồi. Nào nào nào, Tổng giám đốc Nguyễn, tôi mời anh một ly, cho dù kết quả ngày hôm nay của chúng ta không như ý muốn, cũng cảm ơn anh đã cho tôi một cơ hội.”

Nguyễn Hoàng Phúc cũng nâng ly, cạn ly với anh ta: “Tổng giám đốc Ngô cũng đừng quá mất tự tin, tôi nghe nói gần đây Ngô thị có một kiến trúc sư thiên tài, không giới thiệu cho tôi sao?”
 
Quay Về Bên Anh Em Nhé
Chương 86


Chương 86:

Những người ở đó mỗi người một vẻ mặt, những ngày gần đây chuyện của Nguyễn Hoàng Phúc và Trần Hà Thu xuất hiện trên các trang truyền thông, ai mà không biết hai người bọn họ sắp ly hôn rồi chứ…….

Vậy là người bên phía Ngô thị, cũng cố ý ném ánh mắt về phía Trần Hà Thu.

Ngô Nhật Lâm lại giới thiệu đúng Trần Hà Thu, một kiến trúc sư khá già có nhiều năm kinh nghiệm đứng lên: “Xin chào Tổng giám đốc Nguyễn, rất vinh hạnh được gặp anh, tôi là kiến trúc sư của Ngô thị – Trương Thụy Khiêm.”

Nguyễn Hoàng Phúc không tỏ ý kiến gì, cạn ly với ông ta: “Kiến trúc sư Trương đã là gương mặt quen thuộc rồi, không phải có nghe nói là có kiến trúc sư vừa nhận chức được một ngày đã giúp Ngô thị lấy được dự án lớn sao?”

Trương Thụy Khiêm giải thích nói: “Là như vậy, lấy được dự án là kết quả cùng cố gắng của tất cả người trong bộ phận thiết kế chúng tôi…….”

“Tôi đang hỏi tổng giám đốc Ngô.” Nguyễn Hoàng Phúc ngắt lời ông, quay người sang nhìn Ngô Nhật Lâm: “Kiến trúc sư của quý công ty ai cũng thích tùy tiện ngắt lời người khác như vậy sao?”

Ngô Nhật Lâm đương nhiên đã tự nhận tội: “Xin lỗi xin lỗi, là tôi không quản lý tốt. Tổng giám đốc Nguyễn, cho phép tôi giới thiệu cho anh một chút, đây là người vừa nhận chức đã giúp công ty chúng tôi lấy được hạng mục khu chung cư nhân viên – Trần……”

“Xin chào Tổng giám đốc Nguyễn, tôi là trợ lý của kiến trúc sư Trương Thụy Khiêm,” Trần Hà Thu đứng dậy, sau khi lịch sự giới thiệu lại chuyển chủ đề sang Trương Thụy Khiêm: “Kiến trúc sư Khiêm là trụ cột vững chắc của bộ phận thiết kế chúng tôi, hạng mục khu chung cư cho nhân viên là do ông ấy thiết kế chủ đạo.”

“Trần Hà Thu cô……” Ngô Nhật Lâm trợn to mắt, anh vừa nhìn đã nhận ra, Trần Hà Thu sợ mối quan hệ của mình sẽ ảnh hưởng tới ocong ty, vì vậy mới nói dối mình là trợ lý, nhưng lúc này vẫn chưa cần thiết cô phải tự mình làm như vậy!

Những nhân viên khác của tập đoàn Ngô thị cũng nhẹ nhõm thở phào, mỹ nữ của bộ phận kiểm toán cũng nhanh chóng gật đầu nói: “Đúng đúng đúng, Tổng giám đốc Nguyễn, Trần Hà Thu chỉ là một trợ lý thôi, nói thẳng ra chỉ là một nhân viên tạm thời, công ty lúc nào cũng có thể đuổi cô ấy.”

Cô không chú ý tới, đáy mắt Trần Hà Thu thoáng qua một tia u tối, khẽ cau mày với Nguyễn Hoàng Phúc.

Nhân viên tạm thời? Ha, Lê Anh Huy lại tìm cho Trần Hà Thu một công việc tạm thời, còn khiến cô nhất quyết không thay đổi?

Cả nhà đọc tiếp trên app truyện hola nhé! “Tổng giám đốc Ngô?” Nguyễn Hoàng Phúc hỏi.

Ngô Nhật Lâm bây giờ cũng tiến thoái lưỡng nan, vội vàng giải thích: “Là như vậy thưa Tổng giám đốc Nguyễn, Trần Hà Thu vẫn còn đang trong giai đoạn thử việc, vẫn chưa nhận chức chính thức, vì vậy nói là ‘nhân viên tạm thời’ cũng được, chỉ là không dễ nghe lắm thôi. Nhưng thiên phú về thiết kế của Trần Hà Thu rất đáng để được công nhận.”

“Ồ?”Nguyễn Hoàng Phúc nhếch khóe miệng, nhìn cô một cách hứng thú: “Vậy thì tôi sẽ chờ xem.”

Những người của tập đoàn Nguyễn Thị hôm nay tới cũng đều là người tài giỏi, chỉ qua một ánh mắt của Nguyễn Hoàng Phúc, trợ lý Châu đã biết ý, mở một chiếc laptop đặt trên bàn, mở một phần mềm thiết kế lên nói: “Đây là một bài kiểm tra Tổng giám đốc Nguyễn đưa ra cho các kiến trúc sư, yêu cầu trong vòng nửa tiếng, thiết kế một tòa nhà bách hóa cao 99 tầng.”

“Cái gì……” Trương Thụy Khiêm không thể tin được nói: “Trong vòng nửa tiếng? Sao có thể……”

“Ý của kiến trúc sư Trương là, ông không thể hoàn thành bài kiểm tra?”

Sắc mặt kiến trúc sư Trương trở nên khó coi hơn rất nhiều, cho dù không bằng lòng thừa nhận, có đánh chết ông cũng chả vẽ ra nổi. Tòa nhà cao 99 tầng, không chỉ cần tính toán số liệu về chịu lực, còn cần phải nghĩ về yếu tố cân bằng, đừng nói là nửa tiếng, sợ là nửa tháng cũng không chắc làm được.

Trương Thụy Khiêm lắc lắc tay nói: “Tuy rằng tôi không phải cao thủ bậc nhất gì, nhưng ở trong ngành cũng khá lâu rồi, không có ai trong vòng nửa tiếng có thể hoàn thành được nhiệm vụ bất khả thi này.”
 
Quay Về Bên Anh Em Nhé
Chương 87


Chương 87:

Nguyễn Hoàng Phúc mang theo ý cười khẽ nhếch mày: “Nhận thua nhanh như vậy sao? Tổng giám đốc Ngô, đây chính là trình độ cao nhất của tập đoàn Ngô thị?”

Sắc mặt Ngô Nhật Lâm trở nên trắng bệch, anh có chút hoài nghi bản thân có phải đã nghĩ lầm rồi không, Nguyễn Hoàng Phúc tới tìm bọn họ hợp tác thật ra không phải là vì Trần Hà Thu, chỉ đơn thuần là vì Trần Hà Thu ở đây, anh ta căm ghét, vì vậy mới thấy Ngô thị chướng mắt, muốn đích thân sỉ nhục mọi người?

Nhưng nghĩ theo cách khác, cũng không đúng, Nguyễn Hoàng Phúc nổi tiếng với việc làm việc hiệu quả nhanh, nếu muốn làm khó Ngô thị, tập đoàn Nguyễn Thị tùy ý đạp một cái là có thể rồi, sao phải đích thân tới đây làm gì?

Tâm trạng anh từ từ bình tĩnh lại.

Nguyễn Hoàng Phúc đã đứng dậy rồi: “Nếu là như vậy, tôi nghĩ cơm hôm nay cũng không cần ăn nữa, chỉ lãng phí thời gian của hai bên mà thôi. Tổng giám đốc Ngô, tôi xin tạm biệt trước.”

“Đợi đã___”

Ngô Nhật Lâm đang định ngăn cản, thì nghe thấy tiếng của người phụ nữ vô cùng mềm mại truyền tới từ đằng sau, không to không nhỏ, nhưng cũng không tự tin mà không kiêu ngạo.

Trần Hà Thu cắn môi, hạ quyết tâm: “Có thể để tôi thử không?”

Nguyễn Hoàng Phúc nhìn cô một cách đầy hứng thú: “Một nhân viên tạm thời đã có thể tham gia hạng mục lớn của công ty rồi?”

Ngô Nhật Lâm lại vô cùng ngạc nhiên, chỉ cần Trần Hà Thu đồng ý ra tay, anh còn mong mà không được: “Công ty chúng tôi trước giờ dùng thực lực để nói chuyện, cho dù là nhân viên dọn vệ sinh, chỉ cần xuất chúng hơn người khác, cũng sẽ vẫn được tăng lương. Tổng giám đốc Nguyễn, có thể cho chúng tôi một cơ hội không?

Bầu không khí bỗng dưng im lặng, Trần Hà Thu bị mọi người nhìn tới mức hơi ngại, cô vẫn chưa quen với việc bị mọi người chú ý, chỉ có thể dùng tóc để che đi vết sẹo trên mặt, “Quan niệm của tập đoàn Nguyễn Thị không phải là công bằng, cạnh tranh, tiến lên sao, cho tôi một cơ hội, để tôi chứng minh bản thân một cách công bằng.”

Nguyễn Hoàng Phúc khẽ cười một tiếng: “Kiến trúc sư Trần biết quan niệm làm việc của tập đoàn Nguyễn Thị chúng tôi? Cũng là đã có công tìm hiểu rồi.”

Đối với việc trong lời nói của anh ta có ẩn ý, Trần Hà Thu không phải là không hiểu.

Anh tưởng là cô đã điều tra rõ ràng về tập đoàn Nguyễn Thị, mới muốn cưới anh?

Cô bình tĩnh nói: “Sợ là Tổng giám đốc Nguyễn làm việc vất vả không nhớ nữa rồi, mười năm trước lúc tôi vừa tốt nghiệp, đã thực tập ở tập đoàn Nguyễn Thị ba tháng, nguyên tắc của nhân viên đầu tiên là phải thuộc quan niệm làm việc của công ty.”

Nguyễn Hoàng Phúc bỗng cảm thấy kì lạ, mười năm trước? Lúc đó anh vẫn chưa biết Trần Hà Thu.

Hóa ra cô đã từng tới tập đoàn Nguyễn Thị thực tập?

Có chút thú vị.”

“Được,”Nguyễn Hoàng Phúc ngồi xuống lại lần nữa, chỉ chỉ chiếc laptop bên cạnh: “Tôi có thể cho cô một cơ hội, hy vọng cô không khiến tôi thất vọng.”

Trần Hà Thu để tay sang hay bên, nắm thật chặt, đi tới ngồi xuống bên cạnh anh.

Mùi hương quen thuộc trên cơ thể anh lướt qua, khiến Trần Hà Thu bỗng chốc hơi ngẩn ngơ. Đã bao lâu không tới gần anh như vậy rồi? Mùi hương của nước hoa Lust caution nhẹ nhàng, còn kèm theo cả một chút mùi thuốc lá, mùi hương thơm mà vô cùng nam tính.
 
Quay Về Bên Anh Em Nhé
Chương 88


Chương 88:

Một tay đặt trên con chuột, một tay để lên bàn phím, hít một hơi thật sâu: “ Tổng giám đốc Nguyễn, ngoài điều kiện tòa nhà 99 tầng ra, còn có yêu cầu nào khác nữa không?”

“Đẹp, cao cấp, sang trọng.” Anh đáp.

Trần Hà Thu gật đầu, “Chỉ cần tôi có thể hoàn thành, đồ án của tập đoàn Nguyễn Thị sẽ hợp tác với Ngô thị, đúng không?”

“Đương nhiên.” Nguyễn Hoàng Phúc gật đầu: “Tôi không có lí do từ chối hợp tác với một kiến trúc sư có năng lực xuất chúng.”

“Vậy được,” Trần Hà Thu tĩnh tâm lại, “Làm phiền trợ lý Châu giúp tôi nhìn thời gian, tôi bắt đầu đây.”

Không biết có phải Nguyễn Hoàng Phúc cố tình làm khó không, phần mềm thiết kế trong máy tính còn là bản cũ của mấy năm trước, rất nhiều kiến trúc sư trẻ vừa vào nghề đến nhìn còn chưa nhìn qua, đến Trương Thụy Khiêm nhìn còn liên tục lắc lắc đầu, bây giờ phần mềm thiết kế hình ảnh vô cùng nhiều, phần mềm nào cũng dễ sử dụng hơn cái này.

Nhưng với Trần Hà Thu mà nói, cô làm nội trợ ba năm, vào tù năm năm vừa mới trở lại, năm đó cô học ở trường, chính là phần mềm này, những phần mềm mới cô lại không biết dùng.

Thao tác chuột vẽ bản thiết kế công trình vô cùng nhanh nhẹn, phối hợp nhanh nhẹn những nút tắt trái phải, mười đầu ngón tay như bay trên bàn phím, không lâu sau, một bản vẽ tòa nhà cao tầng đã được vẽ lên.

Nhưng cái này vẫn còn chưa đủ, với năng lực của Nguyễn Hoàng Phúc, cô nhất định phải không có lỗi nhỏ nào mới được.

Không có thời gian để dùng máy tính tính toán số liệu, cô hoàn toàn tự tính nhẩm, tính toán tỷ lệ bê tông, chênh lệch độ cao, tỷ lệ diện tích sàn vân vân, bàn tay không ngừng, nét bút tiếp theo gần như không cần sửa nữa.

“Kiến trúc sư Trần, cô còn mười phút.” Trợ lý Châu nhắc nhở cô.

Trần Hà Thu hơi vội, lòng bàn tay đổ mồ hôi.

Bây giờ cô đã hoàn thành đại khái phần khung, nhưng lỗ thông gió, điều hòa, đường nước, vân vân cô vẫn chưa ghi chú vào.

Trương Thụy Khiêm hiểu về thiết kế, ngồi bên cạnh tập trung xem, vừa xem vừa lắc đầu.

Mỹ nữ bên bộ phận kiểm toán cũng từ từ lại gần hỏi: “Có phải Trần Hà Thu vẽ kém quá không? Sao cứ lắc đầu liên tục vậy? Lần này đúng là bị Trần Hà Thu hại chết rồi……”

“Không phải như vậy.” Trương Thụy Khiêm cảm thán một câu: “Nhanh quá, thật sự nhanh quá, máy tính dự toán cũng phải tầm năm phút, cô ấy lại có thể vừa vẽ vừa tính nhẩm được, trời ơi……”

Tải app truyên hola nhé cả nhà! “Thật không vậy?”

Bây giờ Trương Thụy Khiêm đã hoàn toàn bị Trần Hà Thu chinh phục rồi, sự ủng hộ của những cao thủ với nhau, nhìn về phía Trần Hà Thu nói: “Lừa cô làm gì? Phần mềm bây giờ chúng tôi dùng, đều có kỹ năng tự động tính toán, vì vậy lúc vẽ đồ án phần mềm tính toán sẽ tự động lên số liệu, sẽ mất tầm năm phút để tính toán, còn phần mềm cũ này không như vậy, đều phải tự tính nhẩm, cô có thấy Trần Hà Thu dừng lại để tính toán không?”

Mỹ nữ bên bộ phận kiểm toán gật gật đầu, ngạc nhiên tới mức không nói được gì.

Chẳng trách Tổng giám đốc Nguyễn lại muốn sử dụng phần mềm này, hóa ra là cố tình……

Trần Hà Thu không hề dừng tay lại, còn một hạng mục nữa vẫn chưa ghi chú vào, “Còn bao nhiêu thời gian nữa?”

“Cô Trần, cô còn hai phút.”
 
Quay Về Bên Anh Em Nhé
Chương 89


Chương 89:

Hai phút, Trần Hà Thu cố gắng khiến bản thân bình tĩnh lại, vẽ một kí hiệu cửa thoát hiểm trên chỗ trống, sau đó cố gắng suy nghĩ, nhập 99 số liệu vào, ấn enter.

Ký hiệu cửa thoát hiểm, vừa đúng lúc xuất hiện ở vị trí vừa vặn nhất ở mỗi tầng.

“Hết thời gian, xin mời kết thúc.”

Trần Hà Thu nặng nề dựa vào lưng tựa ghế, thởi một hơi thật dài.

Thời gian vừa vặn, vẫn may, cô đã hoàn thành rồi.

Trợ lý Chu đã lấy máy tính đặt trước mặt Nguyễn Hoàng Phúc, bao gồm cả Ngô Nhật Lâm, tất cả nhân viên của Ngô thị đều hy vọng nhìn về phía Nguyễn Hoàng Phúc.

Tất cả những người có mặt ở đó đều không thể kiểm tra được số liệu có chính xác không, trừ vị thần thoại trong bất động sản là Nguyễn Hoàng Phúc.

Đầu ngón tay dài lướt từ từ trên màn hình của chiếc máy tính, xem xét kĩ mỗi một số liệu, từ giá đỡ của tòa nhà to, tới mỗi chi tiết phía sau……

Ngô Nhật Lâm chạy qua, dìu Trần Hà Thu đứng dậy, nói nhỏ: “Vất cả cho cô rồi, cố hết sức là được, không được cũng không sao, chúng ta nhận những dự án khác là được rồi.”

Trần Hà Thu nhếch khóe miệng, “Tổng giám đốc Ngô, nếu như bởi vì tôi, thì tôi tự nguyện từ chức___”

“Rất tốt,” Nguyễn Hoàng Phúc đã xem xong cả bản thiết kế, tán thưởng: “Tài năng thiết kế của cô Trần đúng là hiếm gặp, chúc mừng cô, thông qua bài kiểm tra của tập đoàn Nguyễn Thị.”

Cái gì___

Qua rồi?

Ngô Nhật Lâm mở to mắt: “Tổng, Tổng giám đốc Nguyễn, ý của anh là……”

“Phương án hợp tác cụ thể sáng mai tôi sẽ cho trợ lý gửi tới công ty anh, nếu như không có gì sai sót, chiều nay làm phiền anh tới tập đoàn Nguyễn Thị một chuyến, ký hợp đồng.”

Ngô Nhật Lâm càng ngạc nhiên hơn: “Không vấn đề gì!”

Nói xong, Nguyễn Hoàng Phúc hơi có ý cười nhìn sang Trần Hà Thu, “Nhưng tôi có một điều kiện, tôi muốn kiến trúc sư Trần làm kiến trúc sư chính, tham gia hạng mục này.”

“Cái này không phải vấn đề!”

“Hai mươi bốn tiếng, gọi lúc nào tới lúc đó.” Nguyễn Hoàng Phúc nói: “Tập đoàn Nguyễn Thị vẫn luôn chú trọng hiệu quả, tôi hy vọng tập đoàn Ngô thị cũng có thành ý hợp tác, được chứ?”

“Cái này……” Ngô Nhật Lâm nhìn sang Trần Hà Thu.

Trần Hà Thu hơi cau mày: “Thời gian tôi làm việc chỉ có tám tiếng, thời gian còn lại thuộc về bản thân tôi, xin lỗi Tổng giám đốc Nguyễn, tôi không thích lấy thời gian làm việc riêng cống hiến cho công việc.”

“Trần Hà Thu…” Trương Thụy Khiêm kéo kéo tay áo cô: “Tiền thưởng của dự án này đủ cho công ty chúng ta ăn ba năm đấy … không dễ dàng gì mới lấy được, phải trân trọng…”

Trần Hà Thu không nói gì, đây chính là giới hạn của cô.

Sau khi cô tan làm còn chuẩn bị đi thăm ông Nguyễn, tuy rằng không muốn chuyển vào nhà họ Nguyễn chăm sóc cho người già, nhưng thời gian tan làm cô vẫn muốn nấu ăn cho ông. Còn cả em trai…

“Nếu như cô đồng ý điều kiện của tôi, sau khi hoàn thành xong dự án này, tôi có thể cho cô cơ hội tham gia cuộc thi kiến trúc Pritzker.”

Trần Hà Thu bỗng dưng ngẩng đầu lên.
 
Quay Về Bên Anh Em Nhé
Chương 90


Chương 90:

Cuộc thi kiến trúc Pritzker! Tương đương với giải Nobel của giới kiến trúc!

Kiến trúc sư trên toàn thế giới, không có ai không muốn xuất hiện trong cuộc thi này, cô cũng vậy.

Đây là ước mơ hồi mười bảy tuổi của Trần Hà Thu, sau này vì cô gả cho Nguyễn Hoàng Phúc nên đã từ bỏ, bây giờ Nguyễn Hoàng Phúc lại bày ra cơ hội này trước mặt cô, cô không thể không thừa nhận, cô đã dao động rồi.

Cô có thể từ chối tiền bạc, từ chối danh tiếng, chỉ không thể từ chối ước mơ.

“Được,” cô nói, “Tôi đồng ý, hy vọng Tổng giám đốc Nguyễn giữ lời.”

“Tôi đã không giữ lời bao giờ đâu.” Nguyễn Hoàng Phúc cười một cách tự nhiên, “Tin vui như vậy, bắt đầu dùng bữa đi, tổng giám đốc Ngô, anh thấy thế nào.””

“Đúng đúng đúng, ăn cơm ăn cơm, chúc chúng ta hợp tác vui vẻ!” Ngô Nhật Lâm là một người biết dẫn dắt mọi người, có anh ấy ở đây, bầu không khí sẽ không lắng xuống.

Trần Hà Thu lùi ra thành công, trở về vị trí của mình, cầm đũa lên, âm thầm ăn.

Chuyện xảy ra tối nay thật sự đúng là quá chấn động lòng người, cô vẫn có chút chưa bình tĩnh lại được.

Tòa nhà sang trọng 99 tầng, cô vừa sử dụng tốc độ não vô cùng nhanh, bây giờ đầu óc trống rỗng, dài rộng cao cái gì, tỉ lệ gì, hoàn toàn rối loạn.

Nhưng cô lại hơi bất ngờ, cô làm được rồi, cách tám năm, cô cuối cùng cũng có thể chứng minh bản thân, cho dù là bây giờ, có quá muộn đi nữa.

Ánh mắt bất giác nhìn về phía Nguyễn Hoàng Phúc, Trần Hà Thu không thể không thừa nhận, cho dù bây giờ cô đã từ bỏ rồi, sát thương của Nguyễn Hoàng Phúc với nữ giới đúng là rất lớn.

Điềm đạm tự tin, biết tiến biết lùi, có lúc kiêu ngạo khí thế, có lúc hướng nội trầm ngâm, vẻ ngoài còn đẹp trai tới mức hơi quá đáng.

Mười năm trước Trần Hà Thu thích người đàn ông này, đây là một chuyện quá mức bình thường.

Người đàn ông như Nguyễn Hoàng Phúc, cho dù là người phụ nữ nào gặp, e rằng cũng đều là kinh động lòng người. Anh có tất cả những sức hút mà nam giới cần có, đến một động tác nhỏ như chau mày, cũng có thể vô cùng anh tuấn.

Mười năm sau, cô sắp hai chín tuổi rồi, đã qua độ tuổi mê mẩn sắc đẹp, nhưng ánh mắt vẫn bất giác bị anh thu hút, đừng nói chi là khi bản thân vẫn chưa biết gì vào lúc mười năm trước.

Tải app truyện hola đọc vù vù nhé! Nghĩ như vậy, Trần Hà Thu cũng có chút thoải mái, lại ngưỡng mộ chị cả An Như.

Có được tình yêu của một người đàn ông như vậy, phải hạnh phúc tới chừng nào chứ.

Đáng tiếc rằng số cô không tốt, không hưởng được phúc lớn như vậy.

“Tôi tiễn cô Trần một đoạn?”

Trần Hà Thu bị tiếng nói bất ngờ của Nguyễn Hoàng Phúc kéo ra khỏi mạch suy nghĩ, lúc ngẩng đầu lên, xung quanh không còn bóng dáng của Ngô Nhật Lâm và mọi người nữa?

Cả bàn ăn to như vậy, chỉ có hai người là cô và Nguyễn Hoàng Phúc.

“Tổng giám đốc Ngô đâu?”

“Lúc anh ta đưa mọi người về công ty rồi, cô không nhìn thấy?” Nguyễn Hoàng Phúc cười nhẹ một tiếng: “Chỉ chăm chú nhìn tôi?”

Trần Hà Thu xấu hổ, ban nãy đúng là cô cứ nhìn Nguyễn Hoàng Phúc mãi, hoàn toàn không để ý Ngô Nhật Lâm cùng mọi người đã đi khỏi….xấu hổ nhất là, lại còn bị Nguyễn Hoàng Phúc bắt gặp.

“Đừng nhìn tôi, nhìn thức ăn.” Nguyễn Hoàng Phúc nói: “Miếng đậu trước mặt cô sắp bị cô chọc ra thành bùn rồi đấy.”
 
Quay Về Bên Anh Em Nhé
Chương 91


Chương 91:

Trần Hà Thu lúng túng, bỏ đôi đũa xuống: “Không làm phiền Tổng giám đốc Nguyễn nữa, tôi có thể tự về được.”

Nguyễn Hoàng Phúc cũng đứng lên theo, “Bây giờ cô vẫn ở hộp đêm Dạ Yến?”

“Ừ, “ Cô l**m môi, “Vậy…….tôi xin phép tạm biệt trước, hợp tác vui vẻ.”

“Trần Hà Thu.” Nguyễn Hoàng Phúc gọi cô: “Chỉ có hai người tôi và cô, còn cần giả vờ như vậy sao?”

Trần Hà Thu dừng chân lại.

Anh từ từ đi tới, “Cái chết của quản gia, đã vu oan cho cô, tôi sẽ tìm mọi cách bồi thường cho cô bằng sự nghiệp___”

“Vậy thì cảm ơn Tổng giám đốc Nguyễn nhiều,” Trần Hà Thu ngắt lời anh: “Nếu như anh thật sự muốn bồi thường cho tôi, xin hãy nhanh chóng sắp xếp ra một ngày, chúng ta tới cục dân chính làm thủ tục ly hôn đi, tôi thật sự không muốn tiếp tục kéo dài nữa rồi.”

Sắc mặt Nguyễn Hoàng Phúc tối lại, “Khi nào tôi có thời gian sẽ thông báo cho cô.”

“Được, vậy tôi đợi Tổng giám đốc Nguyễn thông báo, hy vọng anh không để tôi phải đợi quá lâu.” Trần Hà Thu thở dài, “Chuyện hôm đó ở trên du thuyền……tuy rằng không phải chủ ý của tôi, nhưng cũng gây nên kết quả ngày hôm này, tôi vô cùng xin lỗi, vì vậy hy vọng chúng ta có thể mau chóng ly hôn, sau đó anh cũng có thể mau chóng đón Trần Linh Nhi về, đợi sự việc lắng xuống, trên mạng sẽ không có nhiều tin tức như vậy nữa.”

Nguyễn Hoàng Phúc không nói gì thêm, chỉ đáp: “Bây giờ đã không còn xe buýt nữa rồi, tôi đưa cô về.”

“Không cần, tôi……”

“Đến xe của tôi cũng không muốn lên? Sợ Lê Anh Huy nhìn thấy?”

Trần Hà Thu không có gì để nói: “Tôi không có quan hệ gì với anh ta.”

Nguyễn Hoàng Phúc nói: “Nếu như cô thật sự không có quan hệ gì với anh ta, vậy tại sao cô lại sợ?”

“Tôi không sợ,” Trần Hà Thu quay đầu đi, “Chúng ta cũng sắp ly hôn rồi, nên giữ khoảng cách nên có. Tôi không muốn bị truyền thông chụp được lại nói linh tinh.”

“Cô để ý đến lời đồn linh tinh?”

“……Đương nhiên.”

“Hay là quan tâm tới việc Lê Anh Huy nhìn thấy những lời đồn này.”

“Nguyễn Hoàng Phúc!” Trần Hà Thu cuối cùng cũng bị anh làm cho nổi giận: “Tại sao anh nhất định phải áp đặt suy nghĩ của mình cho người khác? Lúc trong thời gian còn là vợ chồng anh đã quyến rũ Trần Linh Nhi, tôi có nói nửa chữ nào không? Tôi chỉ cầu xin anh bỏ qua cho đứa bé, để tôi có thể sinh đứa bé một cách bình yên, nhưng đến hy vọng nhỏ nhoi như vậy anh cũng không đồng ý……Thôi bỏ đi, bây giờ tôi nói những lời này làm gì chứ, không còn sớm nữa rồi tôi đi trước đây.”

Cô bị anh nắm lấy tay: “Muộn quá rồi, cô đi đường một mình ban đêm không an toàn, tôi đưa cô về.”

Nguyễn Hoàng Phúc đang muốn làm gì vậy chứ?!

Trần Hà Thu cười nhạt, “Hộp đêm Dạ Yến còn không an toàn hơn cả đường phố ban đêm, tôi không tự chú ý được sao? Anh bỏ tay ra.”

Anh lại càng nắm chặt lấy tay cô, “Tôi đã nhắc cô rồi, sau này đừng ở hộp đêm Dạ Yến nữa, tôi giúp cô tìm nhà.”

“Tôi không cần!”
 
Quay Về Bên Anh Em Nhé
Chương 92


Chương 92:

“Hai mươi bốn tiếng cô cần phải gọi lúc nào đến lúc đó, tôi không thích đợi người khác,” Nguyễn Hoàng Phúc dặn dò trợ lý Chu: “Tìm một phòng khách sạn gần tập đoàn Nguyễn Thị, an toàn và riêng tư.”

“Vâng, tổng giám đốc.”

Trần Hà Thu giằng co một lúc, cổ tay bị anh nắm lấy đã đỏ lên rồi, không có dấu hiệu định nới lỏng ra: “Nguyễn Hoàng Phúc, bây giờ anh như vậy là sao chứ? Chúng ta đã sớm ly hôn và tác thành cho anh với Trần Linh Nhi, tại sao vẫn còn kéo dài thời gian? Tôi có nơi ở, tôi cũng trả được tiền thuê nhà!”

“Xem xong nhà tôi sẽ mua, không cần cô trả tiền thuê, hôm nay là buổi tối cuối cùng cô ở hộp đêm Dạ Yến, đi đi.” Nguyễn Hoàng Phúc hơi dùng sức, Trần Hà Thu đã bị anh kéo về phía trước.

Hầm để xe của nhà hàng đã không còn xe nữa, chỉ có chiếc Maybach màu ghi của anh đỗ lại.

Nguyễn Hoàng Phúc mở cửa, đẩy Trần Hà Thu lên xe, đóng cửa lại, đi tới ngồi vào ghế lái xe, khởi động xe.

Reng reng

Xe vừa khởi động được một đoạn lại dừng lại, Nguyễn Hoàng Phúc nhìn điện thoại hiển thị, chau mày ấn tắt.

Nhưng điện thoại lại một lần nưa reo lên.

Anh nghe máy: “Linh Nhi?”

“Hoàng Phúc, đã muộn như vậy rồi vẫn chưa về nhà sao? Người ta nhớ anh quá…”

“Sức khỏe của ông không tốt, mấy ngày nay anh đều ở nhà chăm sóc ông.”

Trần Hà Thu trợn mắt, đúng là bản tính của đàn ông là giỏi nói dối.

Đầu bên kia điện thoại Linh Nhi có chút ấm ức, nhưng lý do của Nguyễn Hoàng Phúc vô cùng chính đáng, cô cũng không thể bảo anh đừng đi, chỉ có thể nói: “Hoàng Phúc, kỳ kinh nguyệt tháng này của em chưa tới, em nghĩ liệu có phải là có rồi không.”

“Em đừng nghĩ nhiều,” Nguyễn Hoàng Phúc nhìn thấy ánh mắt cười nhạo của Trần Hà Thu trong gương chiếu hậu, ngắt lời của Linh Nhi: “Đã đi khám chưa?”

Cả nhà tải appt ruyện hola đọc nhiều tiếp nhé! “Vẫn chưa, vốn dĩ muốn đợi anh trở về, ngày mai cùng đi.”

Trước kia Trần Linh Nhi đã từng mất con, có thể mang thai đã là vô cùng khó khăn, Nguyễn Hoàng Phúc không thể không coi trọng, “Vậy được thôi, anh sẽ về ngay.”

“Yeah! Vậy em ở nhà đợi anh nhé!”

“Được.”

Điện thoại vừa tắt, Trần Hà Thu đã cười nhạo: “Cảm ơn ý tốt của Tổng giám đốc Nguyễn, hôm nay không làm phiền nữa, hẹn gặp ở công ty ngày mai.”

Nói xong, cô tự ý xuống xe, đi tới trước cửa nhà hàng, lên một chiếc xe taxi, không nhìn chiếc Maybach đằng sau có đi ra không, hay đi về hướng nào.”

Mười một giờ tối, đúng thời điểm làm ăn tấp nập của hộp đêm Dạ Yến, Trần Hà Thu đã quen với ánh đèn xanh đỏ ở đây rồi, thậm chí còn có chút thích thú với sự ồn ào ở đây.

Nếu như để cô một mình trong phòng tĩnh lặng, xung quanh không hề có một tiếng động nào, trái tim cô sẽ cảm thấy rất trống trải.

Nhân viên pha chế nhận ra cô, đưa cho cô một ly rượu: “Không vui sao? Mời cô một ly Margarita, bảo đảm cô uống xong sẽ high luôn.”

Trần Hà Thu đẩy ly rượu về lại: “Cho tôi một cốc sữa đi, thôi không thể uống rượu.”

“Không phải chứ?” Nhân viên pha chế nói, lại vô cùng tốt bụng đưa cho cô một cốc sữa.
 
Quay Về Bên Anh Em Nhé
Chương 93


Chương 93:

Trần Hà Thu cũng không giải thích.

Năm năm trước, cô vì muốn kiếm tiền rượu từ chỗ Nguyễn Hoàng Phúc, một hơi uống hết mười sáu chai Vodka, suýt chút nữa trúng độc mà chết. Lúc trong tù có một lần đi vệ sinh ra máu, cả người mất hết ý thức, là Phùng Xuân đã gọi cai ngục tới, tìm bác sĩ đến.

Cô vẫn còn nhớ bác sĩ nói với cô: “Gan cô có vết thương vĩnh viễn, gần như một nửa mô đã bị hoại tử, trước kia cô không cảm nhận được sao?”

Trần Hà Thu mặc bộ quần áo tù ngồi trên giường mình, lặng lẽ lắc đầu.

“Hoại tử tổ chức gan nhất định phải được giải quyết, nếu không hậu quả sẽ càng nghiêm trọng.”

Bác sĩ làm phẫu thuật cho cô, cắt đi gần một nửa lá gan, từ đó về sau, cô không động tới một giọt rượu nữa.

Sữa là một thứ tốt, đậm đà mà lại ngon, Trần Hà Thu chỉ uống sữa không đường, cố gắng làm giảm đi gánh nặng cho gan.

Nhân viên pha chế vừa lau cốc thủy tinh, vừa thuận tiện khẽ hỏi cô: “Cô thật sự là vợ của giám đốc tập đoàn Nguyễn Thị sao?”

Trần Hà Thu cười: “Tạm thời vẫn là vậy.”

“Vậy cô phải lấy một khoản tiền bồi thường lớn mới được,” Nhân viên pha chế ra vẻ người từng trải, vô cùng có tâm nói với cô: “Lúc đầu chị tôi ly hôn với anh rể là như vậy, không cần gì hết, cuối cùng bị vứt vào Dạ Yến tiếp khách, tiền kiếm được còn bị tên đồi bại kia lấy mất.”

Nhân viên pha chế tại Dạ Yến cũng đã làm ở đây lâu rồi, năm năm trước cô vừa tới đây thì đã làm việc ở đây rồi.

“Chị anh là….”

“Yến Trân, chính là chị Trân, tôi tên là Yến Phong.”

Trần Hà Thu chau mày, lần đầu tiên cô biết được, em trai của chị Trân là nhân viên pha chế.

“Không phải chị ruột,” Yến Phong có chút ngại ngùng, “Lúc nhỏ tôi bị bỏ đói sắp chết tới nơi, là chị tôi thấy tôi đáng thương nên đã đưa về nuôi, sau đó lại đưa tôi ra ngoài làm.”

Sữa trong cốc đã uống sắp hết rồi, Trần Hà Thu uống một hơi hết luôn, chuyện riêng tư của người khác cô không muốn đào sâu, biết nhiều thật ra không có tác dụng gì tốt hết.

Cô nói: “Cảm ơn cốc sữa của anh, tôi về nghỉ ngơi trước đây.”

“Đợi đã,” Yến Phong đi ra khỏi quầy, đưa cho cô một tấm danh thiếp: “Vết sẹo trên mặt cô……cô có thể tới đây thử xem, trị sẹo rất tốt.”

Trần Hà Thu cầm lấy danh thiếp, “Cảm ơn nhé.”

Về phòng của mình, cô tiện tay vứt tấm danh thiếp qua một bên, tắm rửa xong lên giường đi ngủ.

Vết sẹo trên mặt không dễ dàng gì có thể xóa đi, hơn nữa cô cũng không có tiền.

Bất động sản Ngô thị liên tiếp nhận hai dự án lớn, cả công ty đều làm việc có năng suất hơn bao giờ hết, Ngô Nhật Lâm chủ động dẫn đầu, dẫn những tinh anh của công ty tới tòa nhà của tập đoàn Nguyễn Thị.

Trợ lý Chu sắp xếp cho bọn họ ngồi đợi ở một phòng họp, nói rằng Nguyễn Hoàng Phúc vẫn đang có một cuộc họp chưa kết thúc, phải đợi tầm mười lăm phút.

Ngô Nhật Lâm gật đầu cảm ơn, nhìn về phía những nhân viên mình đã tự chọn lựa kỹ càng.

Tính cả anh và Trần Hà Thu, tổng cộng có sáu người, năm người còn lại đều mặc vest trang trọng, chỉ có Trần Hà Thu mặc áo sơ mi kẻ sọc và quần bò.
 
Quay Về Bên Anh Em Nhé
Chương 94


Chương 94:

Cô cố gắng đứng trốn về phía sau Ngô Nhật Lâm.

“Trần Hà Thu, nhất định phải viết cho tôi một đơn đề nghị trả trước cho cô một tháng lương, đi mua vest mặc.” Ngô Nhật Lâm đứng trước Trần Hà Thu, nhưng vẫn bị ánh mắt nhìn về phía bên này làm cho ngượng ngùng, bất giác nói.

Trần Hà Thu gật gật đầu: “Cảm ơn tổng giám đốc Ngô.”

“Đúng rồi, cô còn yêu cầu nào không? Phúc lợi của nhân viên công ty khá nhiều đó, cùng đề nghi luôn cũng được.”

Trần Hà Thu mím môi, nói: “Có ký túc cho nhân viên không?”

“Không cần ký túc cho nhân viên” Nguyễn Hoàng Phúc không biết từ lúc nào đã đưa mấy quản lý cấp cao đi vào rồi, thản nhiên kéo ghế tổng giám đốc ra ngồi xuống, nói: “Dự án này do tập đoàn Nguyễn Thị lãnh đạo, vì vậy những vấn đề liên quan đến ăn uống và nơi ở cùng với trợ cấp đều do tập đoàn Nguyễn Thị cung cấp hết, chính là ở tòa nhà phía sau chỗ này, là tòa nhà của nhân viên tập đoàn Nguyễn Thị, phục vụ theo hình thức khách sạn, có thể trực tiếp vào ở.”

Nguyễn Hoàng Phúc lướt mắt, sau khi nhìn một vòng, tiếp tục nói: “Trong giai đoạn bắt đầu dự án, nhân viên hai bên chắc chắn sẽ phải tổ chức lại cơ cấu, tôi hy vọng thời gian này càng ngắn càng tối, vì vậy phòng ở của các vị tôi đã sắp xếp xong rồi, sau khi ký hợp đồng mọi người có thể vào ở, tôi cùng với những người chịu trách nhiệm của tập đoàn Nguyễn Thị cũng sẽ tới ở, sau này tiện cho việc giao lưu công việc.”

Ngành bất động sản, tăng ca là chuyện bình thường.

Hơn nữa đây đây là hạng mục lớn, nếu như nhân viên phân tán, hiệu quả nhất định sẽ giảm xuống, những người đang ngồi đây đều là tinh anh trong ngành, đương nhiên cũng hiểu đạo lý này. Đặc biệt là những người ở tập đoàn Ngô thị, đều hy vọng có thể sắn tay áo làm việc chăm chỉ, chuẩn bị tâm lý nhốt lại để làm việc từ sớm.

Chỉ có một m*nh tr*n Hà Thu chau mày, Nguyễn Hoàng Phúc trước kia còn nói muốn cô ở tòa nhà bên cạnh tập đoàn Nguyễn Thị, cô vẫn có thể từ chối, nhưng nếu như là vì dự án, cô thật sự không còn cơ hội để từ chối luôn.

“Trần Hà Thu, cô không tiện sao?” Ngô Nhật Lâm giải vây cho cô.

Trần Hà Thu lắc đầu: “Không có.”

Cả nhà tải app truyện hola đọc tiếp nhé! “Những người khác thì sao?”

Mọi người đều lắc đầu, đến mấy người đã kết hôn rồi cũng tỏ vẻ không vấn đề chỉ, chỉ muốn tốt cho dự án, tất cả đều OK.

Nguyễn Hoàng Phúc hài lòng gật đầu, nói: “Nếu như không có vấn đề gì, ký hợp đồng đi, tổng giám đốc Ngô, anh xem hợp đồng đi, không có vấn đề gì thì mời ký tên là được.”

“Được,” Ngô Nhật Lâm nhận lấy hợp đồng từ tay trợ lý Châu, nghiêm túc xem qua một lượt, phía trước đều rất thuận lợi, có duy nhất một điều kiện khiến anh thắc mắc: “Tổng giám đốc Nguyễn, xin hỏi cái ‘Lúc cần thiết yêu cầu bên A phối hợp xây dựng hình ảnh doanh nghiệp và cá nhân’ là có ý gì?”

Nguyễn Hoàng Phúc bình thản đáp: “Tập đoàn Nguyễn Thị vẫn luôn có danh tiếng trong ngành, không cho phép bất kì ai làm ảnh hưởng tới tập đoàn và vấn đề hình tượng cá nhân của tôi được xuất hiện.”

Vấn đề hình tượng cá nhân?

Ngô Nhật Lâm hiểu rồi, nhìn Trần Hà Thu, cô gái này vẫn cúi đầu, không biết đang nghĩ gì.

Điều kiện này của Nguyễn Hoàng Phúc rõ ràng là đang nhắm tới Trần Hà Thu, nếu như anh và Trần Hà Thu ly hôn, truyền thông nhất định sẽ có một trận mưa to gió lớn những tin tức, hình tượng của anh không được tổn thất, vậy thì chính là tất cả những việc xấu đều đẩy cho Trần Hà Thu chịu?

Ngô Nhật Lâm bỗng có chút không nhịn được, những ngày tháng trước kia Trần Hà Thu sống ra sao, Hoàng Thúy Vân đã nghiến răng nói với anh không chỉ một lần, thân phận vợ của giám đốc này đúng là thật vất vả.
 
Quay Về Bên Anh Em Nhé
Chương 95


Chương 95:

“Tổng giám đốc Nguyễn, tôi vẫn không hiểu lắm, chuyện cá nhân không tính vào phạm vi hợp đồng của chúng ta chứ?””

“Tất nhiên.” Nguyễn Hoàng Phúc nói: “Nhưng nhà thiết kế của công ty anh có quan hệ cá nhân với tôi, vì vậy điều kiện này chỉ là để phòng họa chưa xảy ra thôi.”

“Tổng giám đốc Nguyễn, tôi không nghĩ điều khoản này không thích hợp lắm…”

“Không sao đâu, tổng giám đốc Ngô.” Trần Hà Thu mở miệng nói, nhẹ nhàng không mang theo chút cảm xúc nào: “Tôi không có vấn đề gì với điều khoản này đâu.”

Ngô Nhật Lâm nghiến răng nói: “Được.”

Sau khi ký kết, thỏa thuận hợp tác giữa hai bên chính thức có hiệu lực. Người của Ngô thị quay lại công ty thu thập tài liệu, chuẩn bị chuyển đến văn phòng dành cho nhân viên của tập đoàn Nguyễn Thị, Trần Hà Thu cũng đã nhận được tiền lương tạm ứng.

Vừa mang theo một vài đồ đạc xuống lầu thì thấy một chiếc xe máy hãng Harley màu đen tuyền đậu bên lề đường.

Lê Anh Huy mặc một chiếc áo khoác da, mang chiếc mũ bảo hiểm sát nách, muốn bao nhiêu vẻ vô lại đều có: “Cô hài lòng rồi chứ, vì cô mà tôi mới giao dự án cho Ngô thị, sáng nay tôi mới nhận được tin tức nói, cô đã chuyển sang dự án khác rồi sao?”

Trần Hà Thu nói: “Đây là sự sắp xếp của công ty.”

“Tôi sẽ nói chuyện với Ngô Nhật Lâm, sẽ chuyển cô trở lại.”

“Đừng.” Đây là ở trước cửa của công ty, Trần Hà Thu không muốn dây dưa với anh ta nữa: “Tôi đã hoàn thành gần hết công việc thiết kế căn hộ cao cấp, lát nữa sẽ có người tiếp quản, dự án sẽ không bị trì hoãn đâu.”

Lê Anh Huy ngơ ngẩn đứng đó, không nở nổi được nụ cười nhìn cô nói: “Vẫn còn giận tôi sao? Hừ, tôi đăng báo xin lỗi cô là được chứ gì?”

“Không cần, tôi nhận không nổi.” Trần Thu Hà có chút bất lực: “Tổng giám đốc Lê, tôi không muốn truy cứu chuyện cũ nữa, anh nợ tôi cũng được, không nợ tôi cũng được, mọi chuyện đều sẽ xóa sổ, tôi chỉ muốn một cuộc sống yên ổn mà thôi.”

“Không sao.” Lê Anh Huy nói: “Nếu đã xóa sổ mọi chuyện rồi, vậy chúng ta làm quen lại nhé. Xin chào, tôi tên Lê Anh Huy, cũng được coi là giàu có và quyền lực. Tôi thích cô và muốn theo đuổi cô, có thể được không cô Trần? ”

Trần Hà Thu thực sự bất lực không thể nhịn được với một kẻ lưu manh như Lê Anh Huy: “Anh đừng làm náo loạn nữa.”

“Tôi không có làm náo loạn, tôi rất nghiêm túc.” Lê Anh Huy đột nhiên đứng thẳng người, nghiêm nghị nói: “Trần Hà Thu, cho tôi một cơ hội.”

“Tôi còn chưa ly hôn…”

“Tôi có thể đợi cô.” Lê Anh Huy nói: “Cô nhìn chiếc moto mới mua của tôi này, có giống cánh quạt hút gió không? Đi, để tôi đưa cô đi trải nghiệm cảm giác cất cánh.”

“Không, tôi còn có việc, để lần sau đi.”

Vừa nãy Ngô Nhật Lâm khởi động xe đã từ xa gọi điện cho cô, Trần Hà Thu vội vàng chào tạm biệt Lê Anh Huy, chạy tới xe của Ngô Nhật Lâm.

Xe của Ngô Nhật Lâm là loại xe sáu chỗ ngồi, vừa đủ chỗ ngồi cho một nhóm đồng nghiệp.

Trương Thụy Khiêm cũng ở đó. Kể từ lần trước nhìn thấy khả năng thiết kế của Trần Hà Thu, anh đã có thiện cảm hơn với Trần Hà Thu, nhìn Lê Anh Huy bên ngoài cửa sổ xe hỏi: “Trần Hà Thu, cô quen biết với tổng giám đốc Lê sao?”

Trần Hà Thu không biết nên giải thích như thế nào: “Xem như quen biết đi, nhưng cũng không quen biết nhiều.”
 
Quay Về Bên Anh Em Nhé
Chương 96


Chương 96:

“Tôi nghe anh ta nói muốn theo đuổi cô…” Người đẹp phòng kiểm toán lẩm bẩm, nhưng bị Ngô Nhật Lâm cắt ngang: “Được rồi, mọi người đều biết tầm quan trọng của sự án Nguyễn Thị, đều lấy lại tinh thần, làm thật tốt cho tôi!”

Căn hộ dành cho nhân viên của tập đoàn Nguyễn Thị là căn hộ dành cho hai người, chỉ có Trần Hà Thu và hoa khôi của bộ phận kiểm toán trong đội là nữ nên được chia về một phòng. Ngô Nhật Lâm và Trương Thụy Khiêm sống cùng một phòng, hai đồng nghiệp còn lại sống chung trong một phòng khác.

Công việc ban đầu chỉ là chuẩn bị sơ bộ, đồ thiết kế tương đối ít, Ngô Nhật Lâm cho Trần Hà Thu nghỉ phép nửa ngày: “Đi mua vài bộ đồ đi, đi sớm về sớm.”

Trần Hà Thu cầm số “tiền lớn” tám triệu, nhưng lại không biết đi mua đồ ở đâu. Sau một hồi lâu đứng nhìn biển báo dừng xe buýt, cô chỉ còn cách gọi cho Hoàng Thúy Vân để được trợ giúp.

“Tất nhiên là đến phố Hải Ninh rồi!” Hoàng Thúy Vân ở đầu dây bên kia nói, “Vừa lúc mình cũng ở bên đó, cậu nhanh qua đây đi, mình sẽ giúp cậu chọn đồ! Mắt nhìn của chị đây chỉ có chuẩn xác mà thôi!”

Phố Hải Ninh với nơi đây một nơi phía nam một nơi phía bắc, cô rất ngại bắt taxi, ngồi xe buýt xuống tàu điện ngầm rồi lại ngồi xe buýt rồi mới tới, Hoàng Thúy Vân đang sốt ruột chờ đợi: “Sao cậu giờ mới tới vậy? Mình vừa mới nhìn thấy một bộ vest màu trắng! Véo! Đặc biệt thích hợp cho cậu, nhanh đến thử!”

Hoàng Thúy Vân quen đường liền đưa cô vào một cửa hàng rồi nói với nhân viên: “Bộ đồ màu trắng mà tôi vừa thấy. Hãy cho tôi một bộ size cỡ M. Bạn tôi muốn thử nó.”

Nhân viên lập tức tìm thấy, Hoàng Thúy Vân cầm quần áo nhét vào tay cô nói: “Nhanh đi thử đi.”

Hoàng Thúy Vân là một chuyên gia trong việc tiêu tiền, cô ấy có mắt nhìn rất chính xác, bộ đồ tây size nhỏ này rất phù hợp với Trần Hà Thu, đoan trang lại có chút thuần khiết chuẩn mực. Cô bình thường không trang điểm nhiều, rất phù hợp với cô.

Cô nhìn vào mác giá trên bộ quần áo thì bị sốc.

Từ phòng thử đồ bước ra, Hoàng Thúy Vân hài lòng đi vòng quanh cô xem xét: “Ây ya, mình đã nói mắt nhìn của mình chắc chắn không tệ mà! Trần Hà Thu, cậu mặc bộ vest này rất đẹp! Nhất định phải mua nó!” ”

Tải app truyện hola đọc tiếp nhé! Trần Hà Thu nghĩ về tám triệu mình vừa nhận, ngay cả phần nhỏ của bộ đồ này cô cũng không đủ mua…

Đang nói chuyện, cánh cửa của cửa hàng lại bị đẩy ra, nhân viên bán hàng vội vàng chào hỏi: “Bà Nguyễn, bà đến chọn đồ sao?”

Bà Nguyễn sao? Ở thành phố này, không có nhiều người họ Nguyễn, người có tiếng tăm chỉ có một là Nguyễn Hoàng Phúc.

Trần Hà Thu và Hoàng Thúy Vân cùng lúc quay người lại, một người ngây ra còn một người thì tức giận, quả nhiên là Trần Linh Nhi.

Cô ta nhìn thấy Trần Hà Thu thì ngây người, sau đó cô ta phản ứng lại: “Đúng vậy, đến xem quần áo vest. Chính là bộ cô ta đang mặc, cho tôi một bộ size cỡ M.”

Nhân viên bán hàng có chút khó xử: “Xin lỗi bà Nguyễn, trong cửa hàng của chúng tôi chỉ có một chiếc bộ M của mẫu này.”

Trần Linh Nhi đột nhiên cười thầm, chậm rãi đi về phía ước: “Vậy cởi ra. Người như cô tôi thấy nhiều rồi, chỉ muốn thử mà không mua, thỏa mãn cơn nghiện hàng xa xỉ mà thôi.”

“Bà thím này, ai nói chúng tôi chỉ thử mà không mua chứ?” Hoàng Thúy Vân dừng lại trước mặt Trần Linh Nhi: “Bộ này chúng tôi đã chọn rồi.”

“Cô ta có tiền không?!” Trần Linh Nhi dường như đang nghe một câu chuyện cười: “Cô Hoàng, tôi khuyên cô nhìn xa trông rộng một chút. Chiếc váy lần trước cô ta mặc trên du thuyền là cô mua cho đúng không? Trần Hà Thu là em gái của tôi, tôi hiểu rất rõ cô ta, cô ấy sẵn sàng làm bất cứ điều gì vì tiền. Cô đừng ngu ngốc. Cô ta đối tốt với cô chỉ để tiêu tiền của cô mà thôi.”
 
Quay Về Bên Anh Em Nhé
Chương 97


Chương 97:

“Tôi sẽ trả lại tiền mua chiếc váy cho Thúy Vân, không cần chị đến chọc tức chúng tôi.” Trần Hà Thu nói: “Nếu bộ vest này cô muốn mua tôi sẽ để lại cho.”

Hoàng Thúy Vân tức giận nói: “Không được, cần lấy bộ này, tại sao phải đưa cho cô ta chứ? Cậu đã nhường chồng cho cô ta rồi, đến quần áo cũng nhường sao?”

Trần Hà Thu thở dài nói: “Thúy Vân, mình không đủ tiền mua bộ quần áo này, hà tất…”

“Ai nói cô mua không nổi?”

Cánh cửa của cửa hàng lại bị đẩy ra, Trần Hà Thu nhìn người bước đến, nhưng không biết phải phản ứng thế nào.

Lê Anh Huy vẫn luôn có thói quen nhếch mép, khóe miệng nhếch lên thành đường chéo, nói với nhân viên bán hàng: “Bộ quần áo này bao nhiêu tiền?”

“Mười tám triệu.” Nhân viên bán hàng nói.

Lê Anh Huy rút ra một thẻ ngân hàng đưa cho nhân viên bán hàng: “Chúng tôi mua rồi, đi thanh toán đi.””

“Đợi chút—” Trần Linh Nhi đột nhiên nói: “Tôi tưởng là ai, hóa ra là tổng giám đốc Lê. Sao vậy, anh lại thích đứa em gái xấu xí này nhà tôi sao?”

Lê Anh Huy là ai?

Lăn lộn tình trường bao lâu nay, cấp độ của Trần Linh Nhi trước mặt anh cũng không bằng một con kiến, anh khẽ cười: “Trần Linh Nhi, cô không phải ăn rác mà lớn lên đó chứ, sao lại hay nói nhảm vậy chứ?”

Trần Linh Nhi đột nhiên biến sắc: “Lê Anh Huy, anh…”

“Tôi sao? Tôi có tiền, thích cho ai tiền thì cho, dựa vào cô khua chân múa tay à? Cô thuộc họ rết sao?” Lê Anh Huy còn sợ chưa đủ ghét bỏ nói: “Này, tôi nói nhé, hai người đều là con gái nhà họ Trần, cho dù trên mặt Trần Hà Thu có vết sẹo thì vẫn đẹp, nhưng cô thì… Trước khi cô mở miệng, tôi thật sự còn tưởng cô là quả bí đao khổng lồ đó.”

Sắc mặt của Trần Linh Nhi tức giận xanh mét lại, nghiến răng nghiến lợi nói: “Lê Anh Huy, tôi cũng không có ân oán gì với anh? Anh chắc chắn là muốn vì Trần Hà Thu mà muốn đối đầu với tập đoàn Nguyễn Thị hay sao?”

“Tôi đã mắng đến tập đoàn Nguyễn Thị hay sao?” Vẻ mặt của Lê Anh Huy tỏ ra vô tội: “Rõ ràng là tôi đang mắng cô mà.”

“Anh……”

“Nói hơn nữa, cô đại diện cho tập đoàn Nguyễn Thị sao?”

Trần Linh Nhi nâng cằm đắc thắng nói: “Tất nhiên là tôi có thể. Tôi và Hoàng Phúc sẽ sớm kết hôn.”

Lê Anh Huy chế nhạo: “Có thể đại diện là tốt nhất, lúc trước tôi làm việc với tập đoàn Nguyễn Thị, còn dư trăm tỷ mà tôi vẫn chưa nhận được. Cô trả lại tiền cho tôi chứ?”

Vẻ mặt của Trần Linh Nhi mất đi vẻ tự nhiên, Lê Anh Huy lại tiếp tục khiêu khích cô: “Sao, không lấy ra được sao? Tôi nói mà, loại người như cô tôi thấy nhiều rồi, chỉ nói mà không làm được, chỉ giỏi nói miệng thích thể hiện mà thôi.”

“Lê Anh Huy, anh quá đáng rồi đó!”

“Tôi muốn lấy lại khoản tiền dư của mình. Không phải cô đại diện cho tập đoàn Nguyễn Thị sao, lại không muốn trả tiền, vậy ai là người quá đáng đây?”

Trần Linh Nhi không thuyết phục nói: “Được rồi, anh quyết tâm bảo vệ Trần Hà Thu đúng không? Tôi sẽ gọi Hoàng Phúc tới, không phải chỉ là trăm tỷ sao? Chúng tôi sẽ lập tức giao ngay lại cho anh!”

Nói xong, Trần Linh Nhi tức giận đi ra ngoài, cánh cửa của cửa hàng bị cô đóng sầm lại, vang lên âm thanh nhức óc.
 
Quay Về Bên Anh Em Nhé
Chương 98


Chương 98:

Hoàng Thúy Vân ôm bụng cười: “Người phụ nữ đáng chết này, tôi sớm đã không vừa mắt gì cô ta rồi, cuối cùng cũng có người chạy trốn vì xấu hổ, anh chàng đẹp trai được đó!”

Lê Anh Huy cảm thấy buồn cười trước biểu hiện của cô: “Quá khen quá khen rồi.”

Ở đằng kia, nhân viên đã quẹt thẻ, bước tới trả lại thẻ cho Lê Anh Huy: “Hóa đơn đã được thanh toán xong. Xin hỏi bộ quần áo mặc luôn hay đóng gói lại cho ngài đây?”

Hoàng Thúy Vân xua tay: “Mặc đi luôn! Trần Hà Thu, ngày mai cậu mặc bộ này đi làm, đảm bảo sẽ khiến mọi người lóa mắt, làm mù mắt tên Hoàng Phúc kia đi!”

Trần Hà Thu than thở. Cô chưa kiếm được tiền đã mắc một khoản nợ gần trăm triệu đồng rồi. Một chiếc váy và một bộ quần áo, hai bộ này hợp lại còn chưa nặng tới ba kg!

“Nguyễn Hoàng Phúc? Trần Hà Thu cô muốn đến tập đoàn Nguyễn Thị làm việc hay sao?” Ánh mắt Lê Anh Huy phát lạnh: “Là vì Nguyễn Hoàng Phúc nên cô mới từ chối dự án của tôi đúng không?”

Vấn đề ở đây quá phức tạp, Trần Hà Thu chỉ có thể giải thích vào trọng điểm: “Không phải vì anh ta, thực sự là sự sắp xếp của công ty. Dự án thu hồi vốn rất tốt. Tôi không muốn để công ty bỏ lỡ một đơn hàng lớn chỉ vì quan hệ cá nhân của tôi…”

“Ngô Nhật Lâm, tên khốn kiếp này!” Hoàng Thúy Vân lấy điện thoại di động ra bấm dãy số nói: “Để mình mắng chết anh ta!

Sau khi cuộc gọi được kết nối, Hoàng Thúy Vân trực tiếp bắn một tràng liên thanh: “Anh bị ngốc à? Tại sao anh lại để Trần Hà Thu tham gia vào dự án của tập đoàn Nguyễn Thị chứ? Tôi nói với anh Ngô Nhật Lâm này, Trần Hà Thu là bạn của tôi, nếu anh bắt nạt bạn của tôi, tôi sẽ không bỏ qua cho anh đâu!… Đúng, tôi là vị hôn thê của anh, nhưng đó chỉ là hôn ước trẻ con do cha mẹ tôi đặt ra, tôi không muốn kết hôn với một người tồi tệ như anh đâu!”

Sau khi cúp điện thoại, Hoàng Thúy Vân vẫn còn tức giận thở hổn hển: “Trần Hà Thu cậu đừng lo lắng, nếu Ngô Nhật Lâm còn bắt cậu làm việc ở tập đoàn Nguyễn Thị, cậu lập tức từ chức đi! Mình sẽ tìm cho cậu một công việc khác!”

“Thúy Vân, là mình tự nguyện.” Trần Hà Thu giải thích: “Cảm ơn Thúy Vân, từ trước đến giờ mình luôn muốn trở thành một kiến trúc sư. tổng giám đốc Ngô đã cho mình cơ hội này. Mình rất biết ơn. Mình sẽ làm việc chăm chỉ để trả ơn cho cậu và anh ấy.”

Hoàng Thúy Vân là người thích mềm mỏng chứ không thích cứng rắn, nhìn thấy bộ dạng của Trần Hà Thu thì cơn giận của cô nhanh chóng tan biến ngay: “Ai cần cậu trả ơn chứ? Cậu thực sự muốn tham gia vào dự án của Nguyễn Thị sao? Ngô Nhật Lâm thực sự không ép buộc cậu chứ?”

Trần Hà Thu nghiêm nghị nói: “Là mình tình nguyện, mình muốn tham gia vào dự án này vì dự án này rất có sức hấp dẫn với mình. Mình muốn thiết kế một sân chơi cho trẻ em vui vẻ chơi đùa, không liên quan gì đến Nguyễn Hoàng Phúc hết.”

“Vậy thì mình có thể yên tâm rồi” Hoàng Thúy Vân thở dài: “Cậu sớm ly hôn với anh ta đi, sau đó có thể sống tốt cuộc sống của cậu rồi.”

“Ừm, sẽ nhanh thôi.”

Lê Anh Huy đứng một bên nghe, đột nhiên nói: “Chút nữa muốn đi đâu? Tôi đưa cô đi.”

Trần Hà Thu chỉ vào chiếc mô tô Harley quay 300 độ đang đậu ở cửa: “Dùng nó sao?”

“Cô vẫn không thích sao? Cô có biết tôi đã đợi chiếc xe này bao lâu mới có hàng hay không?”

Trần Hà Thu nhún vai: “Tôi không biết.”

Lê Anh Huy cứng họng: “Được rồi được rồi, không đi nó thì bắt taxi đưa cô đi?”

Ba người cùng nhau bước ra khỏi cửa hàng quần áo, Hoàng Thúy Vân là một người nghiện mua sắm, khi đến phố Hải Ninh thì không muốn về nữa, kéo theo Trần Hà Thu đi mua sắm.
 
Quay Về Bên Anh Em Nhé
Chương 99


Chương 99:

Trần Hà Thu bất lực để Thúy Vân kéo mình đi.

Chỉ là dạo này cô hơi mệt vì bận công việc, Hoàng Thúy Vân không chịu nổi sau khi đi dạo một vòng liền bảo cô ngồi xuống đợi rồi đi vào một cửa hàng thời trang xem quần áo.

Lê Anh Huy ngồi xuống bên cạnh cô: “Cô không đi xem sao?”

Trần Hà Thu lắc đầu xoa xoa bắp chân bị đau của mình nói: “Không, thật mệt, tôi cũng không đủ tiền mua.”

“Tôi sẽ trả.”

“Không, tôi phải trả nửa năm mới hết nợ cho bộ áo vest này. Tôi không muốn mắc thêm nợ anh nữa.”

Lê Anh Huy đột nhiên tiến lại gần, suýt chút nữa chạm vào mũi cô, khuôn mặt của đẹp trai của anh đột nhiên phóng to trước mắt cô, Trần Hà Thu trợn to mắt muốn quay người lại, nhưng lại bị anh cố trụ đầu: “Trần Hà Thu, trên mặt cô có cái gì này… ”

Trần Hà Thu xấu hổ, vội vàng vươn tay lau: “Có gì vậy?”

Tay chạm vào vết sẹo trên mặt phải, cả người cô dừng lại. Vết sẹo này đã theo cô năm năm, nó đã liền cùng màu với da, bình thường cô dùng tóc che lại, nếu không nhìn kỹ sẽ không thấy. Nhưng chỉ khi cô chạm vào nó, càng phát hiện ra sự khiếm khuyết dưới đầu ngón tay mình.

“Chính là nó sao.” Trần Hà Thu mỉm cười.

“Không phải.” Lê Anh Huy đột nhiên nghiêng người, nhẹ nhàng thả xuống vết sẹo của cô một nụ hôn: “Thật đẹp.”

Trần Hà Thu sửng sốt, đột nhiên muốn đẩy anh ra: “Anh làm gì vậy?!”

“Này, tôi nghiêm túc đấy.” Lê Anh Huy dùng một tay giữ lại hai cổ tay cô, tay còn lại vẫn đang ôm sau đầu cô, dùng một lực nhẹ, hai người tiến lại gần nhau, hơi thở xen lẫn.

Trái tim của Trần Hà Thu căng thẳng gần như muốn nhảy ra ngoài.

“Hai người đang làm gì đấy?!”

Trần Hà Thu quay đầu nhìn sang, trong lòng đột nhiên chấn động.

Nguyễn Hoàng Phúc đứng cách đó không xa, tức giận nhìn cô!”

Gần như ngay lập tức, Trần Hà Thu đẩy mạnh Lê Anh Huy ra rồi đứng dậy, nhưng sau đó nhận ra rằng mình sao lại phải cắn rứt lương tâm chứ?

Cuộc hôn nhân giữa cô và Nguyễn Hoàng Phúc đã rạn nứt từ lâu, chỉ thiếu làm giấy ly hôn thôi, anh ta cũng đã tìm được Trần Linh Nhi rồi, sao cô lại còn phải vì anh mà giữ trinh tiết chứ?

Suy nghĩ một lúc, Nguyễn Hoàng Phúc đã bước vào, cười chế nhạo nói: “Trần Hà Thu, hợp đồng của chúng ta đã ký trước mặt mọi người, bây giờ cô lại đang làm gì vậy?”

Trần Hà Thu điều chỉnh lại tâm trạng, bình tĩnh nói: “Không có chuyện gì, hơn nữa tôi làm gì chắc cũng không cần báo cáo Tổng giám đốc Nguyễn đây?”

“Hiện tại cô được Nguyễn Thị tuyển dụng rồi! Đương nhiên phải báo cáo rồi!”

“Nhưng chiều nay tôi nghỉ phép, là thời gian riêng tư của tôi.” Trần Hà Thu có chút không thể giải thích được, Nguyễn Hoàng Phúc cũng có chút không giải thích được sao anh lại tức giận, không phải Trần Linh Nhi gọi anh đến đây sao? Sao anh không đi chăm sóc thật tốt kẻ thứ ba kia đi mà lại chạy đến đây giáo huấn cô làm gì?
 
Back
Top Bottom