Ngôn Tình Quay Ngược Thời Gian Về Làm Cụ Tổ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quay Ngược Thời Gian Về Làm Cụ Tổ
Chương 20: 20: Hôm Nay Hóng Hơi Nhiều Chuyện


Mạc Sở Sở tức đến đỏ mặt, trừng mắt nhìn cô gái lớn hơn cô ấy một tuổi: “Mạc Tinh Tinh, chị đừng có quá đáng, rõ ràng là em nhìn thấy trước.

”Mạc Tinh Tinh hừ lạnh: “Thì đã sao, đây mới là người hái trước.

”Mạc Sở Sở đỏ mắt, chỉ về phía trước: “Chị…”Phía sau Mạc Tinh Tinh truyền đến tiếng của chị hai cô gái: “Mạc Tinh Tinh, em lại bắt nạt Sở Sở.

”Mạc Tinh Tinh tức giận: “Em tự lấy bằng bản lĩnh, ai bắt nạt nó.

”Mạc Vân Vân trừng mắt, đi đến bên cạnh Mạc Sở Sở, lấy nấm trong giỏ mình đặt vào giỏ của Mạc Sở Sở, dịu dàng: “Sở Sở, kệ nó, chị có, cho em.

”Mạc Sở Sở lắc đầu: “Không cần đâu chị, em tự tìm là được.

”Mạc Vân Vân cười, dùng bàn tay sạch sờ đầu cô ấy: “Không sao, chị hái nhiều lắm.

”Mạc Tinh Tinh bị bỏ qua, mặt đen lại.

Tức giận, giậm chân, hừ lạnh quay người.

Mạc Sở Sở nhìn Mạc Tinh Tinh rời đi: “Chị hai, chị ba tức giận bỏ đi rồi.

”Mạc Vân Vân nhìn thoáng qua: “Kệ nó.

”Lần nào cũng vậy, nhìn mãi rồi quen.

Mắng cũng đã mắng, nói cũng đã nói, nhưng lần nào Mạc Tinh Tinh cũng bắt nạt Mạc Sở Sở.

Bọn họ là chị em, không hiểu Mạc Tinh Tinh bất mãn Mạc Sở Sở cái gì, lần nào cũng bắt nạt người ta.

Không biết Mạc Vân Tình trốn bên cạnh từ bao giờ, nhìn thấy tất cả mọi chuyện.

“Mạc Tinh Tinh là nữ phụ?”Hệ thống: “Không phải, nữ phụ là người khác.

”Mạc Vân Tình ồ một tiếng, không nói chuyện nữa.

Đợi đến khi những người đó đi hết, cô định đi ra, lại nghe thấy có người khác đang đến.

Mạc Vân Tình yên lặng, rút nửa chân vừa thò ra lại.

Một nam một nữ đi đến, đều là người Mạc Vân Tình chưa từng gặp, cô cũng không biết.

Người đàn ông bực bội: “Em tìm anh làm gì?”Cô gái oan ức, đỏ mắt: “Giờ anh thấy em đang quấy rầy anh sao?”Người đàn ông thu lại vẻ sốt sắng trên mặt: “Không phải anh thấy em phiền, chỉ là hiện giờ dưới chân núi có rất nhiều người đi đào rau dại, bị nhìn thấy không tốt.

”Cô gái không hiểu: “Sợ cái gì? Không phải hai chúng ta đang qua lại sao? Sao lại sợ người khác nhìn thấy?”Người đàn ông thấy cô gái hỏi thì trở nên bực mình hơn, trả lời qua loa: “Nói chung vẫn không tốt.

”Cô gái cúi đầu, ch** n**c mắt: “Em chỉ muốn gặp anh.

”Người đàn ông thấy cô gái khóc, cảm thấy đau đầu: “Không phải bây giờ anh đang nói chuyện với em sao?”Mạc Vân Tình nhét một viên kẹo vào miệng, chuẩn bị tinh thần hóng chuyện.

Người đàn ông thấy cô gái không nói gì, vẫn đứng khóc, hai hàng lông mày nhíu lại, mở miệng dỗ dành: “Được rồi, đừng khóc nữa, tí nữa lại bị người khác thấy thì không hay.

”Cô gái thút tha thút thít: “Hình như em có rồi.

”Người đàn ông sững người.

Mạc Vân Tình cũng ngây ngốc, cô hóng được chuyện lớn thì phải?Người đàn ông nhìn bụng của cô gái: “Em…”Mắt cô gái ngấn lệ nhìn người đó, nói ra hai chữ: “Kết hôn.

”Người đàn ông phiền não, nắm tóc, do dự rồi gật đầu: “Được.

”Lúc này cô gái mới nín khóc, mỉm cười.

Hai người còn nói chuyện một lúc, sau đó mới rời đi.

Mạc Vân Tình ngồi xổm đến mức tê hết cả chân.

Cô hỏi hệ thống: “Hai người vừa rồi là?”Hệ thống: “Thanh niên trí thức.

”Mạc Vân Tình chẹp miệng.

Sau đó lại nghe thấy hệ thống nói: “Ba đời nhà người đàn ông kia đều là con một.

”Mạc Vân Tình: “! ” Nói cách khác, bởi vì ba đời độc đinh nên người đàn ông kia mới đồng ý kết hôn.

Hôm nay, cô hóng được “dưa” to ghê.

Mạc Vân Tình vừa nghĩ, vừa chui khỏi bụi cỏ.

Cô còn chưa kịp đứng lên, suýt nữa vì chân tê mà ngã xuống.

May mà cô kịp giữ lại kịp, đặt mông ngồi xuống cỏ, chờ chân từ từ hồi phục.

Mạc Vân Tình không biết, cách cô hai bụi cỏ phía bên trái, nhóm người Hạ Lăng Hủ cũng ở đó.

Vị trí của bọn họ vừa khéo có thể nhìn thấy chỗ cô, mặc dù có đám cỏ che, nhưng vẫn nhìn được.

Mạc Vân Tình đến sớm hơn họ, lúc đôi nam nữ kia đến đây, họ cũng mới đến, cho nên không biết cô mới từ trên núi xuống.

Thiệu Đông Dương cảm thán: “Đồng chí Mạc may mắn thật, nghe trộm mà cũng nghe được bí mật lớn.

”Hạ Lăng Hủ liếc nhìn anh ta.

Thiệu Đông Dương bật cười, che miệng, vẻ mặt vô tội nhìn hắn, biểu cảm anh ta không biết gì, không thấy gì, cũng sẽ không nói gì.

Hạ Đình Dục nhíu mày: “Không ngờ đồng chí Lý nhìn đàng hoàng lại có thể cùng đồng chí Văn …”Thiệu Đông Dương gật đầu, đồng ý, vẻ mặt một lời khó nói: “Đúng là khiến người khác bất ngờ, Lý Minh này bình thường nhìn thì thật thà, không ngờ …”Hạ Lăng Hủ mở miệng: “Hai đứa tự lo cho mình đi, đừng có nói chuyện người khác.

”Thiệu Đông Dương vỗ ngực đảm bảo: “Chú nhỏ yên tâm, chúng cháu không phải loại người như vậy.

”Giọng nói hơi lớn, khiến Mạc Vân Tình nghe được, quay đầu nhìn sang.

Vừa khéo nhìn thấy Hạ Lăng Hủ.

Mạc Vân Tình: “! ” Không phải chứ, trùng hợp thế sao? Hôm nay cô giẫm phải cái gì thế?Lúc cô còn đang yên lặng than thở, Hạ Lăng Hủ quay đầu nhìn về phía cô.

Mạc Vân Tình: “! ” Thôi xong, bị thấy rồi…Cô hơi xấu hổ, làm sao bây giờ? Vừa mới nhận nấm của người ta xong, giờ còn đi nghe lén người ta nói chuyện.

Hạ Lăng Hủ gật đầu chào cô, Mạc Vân Tình chỉ có thể ngại ngùng gật đầu lại.

Thiệu Đông Dương che miệng, nhìn Hạ Lăng Hủ biểu thị anh ta không cố ý.

Hạ Lăng Hủ không để ý tới anh ta, xoay người đi.

Hạ Đình Dục nhìn Thiệu Đông Dương bằng ánh mắt bất lực.

Sau đó cũng đi theo.

Thiệu Đông Dương oan uổng, anh ta thực sự không cố ý nói to mà.

Bọn họ đi không bao lâu, chân của Mạc Vân Tình cũng hết tê, cô đứng dậy xuống núi.

Sau khi về nhà, cô rửa chỗ nấm mới hái được, nhặt cỏ lẫn bên trong, sau đó phơi trong sân.

Hiện giờ cô bắt đầu làm việc sáu ngày một tuần, một ngày nghỉ.

Hơn nữa, nhà cô không giống nhà khác, cô chỉ có một mình, không lo đói bụng.

Nhà người khác là có đến mấy miệng ăn.

Mạc Sở Sở gõ cửa gọi: “Cụ tổ, cụ tổ.

”Mạc Vân Tình đi ra mở cửa.

“Sao thế?”Mạc Sở Sở cười hỏi: “Ngày mai cụ có muốn đi lên thị trấn không ạ?”Mạc Vân Tình không hiểu: “Lên làm gì?”Mạc Sở Sở tỏ ra bí mật: “Có người giới thiệu đối tượng cho anh cả cháu.

”Mạc Vân Tình mở to mắt, giới thiệu đối tượng?“Năm nay anh cả cháu bao nhiêu tuổi?”Mạc Sở Sở không hiểu cô hỏi để làm gì, nói: “Anh cả cháu hai mươi rồi.

”Mạc Vân Tình gật đầu, hai mươi đúng là đủ lớn rồi.

.
 
Quay Ngược Thời Gian Về Làm Cụ Tổ
Chương 21: 21: Hạ Đình Dục Tôi Nhớ Cậu Cũng Không Có Đối Tượng


Sau này, hai mươi tuổi cũng có thể kết hôn rồi, chứ không cần nói hiện giờ là những năm bảy mươi.

Mạc Vân Tình hỏi: “Con gái nhà ai?”Mạc Sở Sở cũng chưa từng gặp: “Ở đội sản xuất Sao đỏ bên cạnh.

”Hai đội sản xuất nói gần không gần, nói xa cũng không xa.

Mạc Vân Tình suy nghĩ, rồi nói: “Ngày mai, ta với cháu đi xem.

”Lần này, tuyệt đối không phải vì cô muốn đi hóng chuyện mà là đi giúp con cháu, đúng, chính là đi giúp đỡ.

Mạc Sở Sở vui vẻ gật đầu: “Vâng, vậy sáng mai cháu đến tìm cụ.

”Mạc Vân Tình ừ một tiếng, đột nhiên, cô nghĩ đến cái gì đó, hỏi: “Hiện giờ, cháu với đồng chí Hạ đến mức nào rồi?”Mặt Mạc Sở Sở ửng đỏ, né tránh ánh mắt, lắp bắp: “Cái gì mà đến mức nào, cụ nghĩ cái gì thế?”Mạc Vân Tình liếc mắt: “Ta thấy rất nhiều lần rồi.

”Mặt Mạc Sở Sở càng đỏ hơn, ngại ngùng không dám nhìn thẳng vào Mạc Vân Tình.

Cô hắng giọng, nghiêm túc: “Xấu hổ cái gì, cháu cũng trưởng thành rồi, có đối tượng cũng là chuyện bình thường.

”Đối với thời đại bây giờ, mười bốn mười lăm tuổi cũng không phải là nhỏ.

Mạc Sở Sở ấp úng nửa ngày mới nói: “Chỉ có chút cảm tình thôi, còn chưa tới mức thích.

”Mạc Vân Tình mỉm cười, chưa tới mức thích mà mặt còn đỏ như cái mông khỉ thế kia.

“Anh ta thì sao?”Mạc Sở Sở nghi ngờ nhìn Mạc Vân Tình: “Dạ?”Cô kiên nhẫn hỏi lại: “Ta nói anh ta có cảm giác gì với cháu?”Mặt Mạc Sở Sở đỏ thêm, không xác định: “Chắc là cũng như vậy.

”Mạc Vân Tình nhíu mày, suy nghĩ rồi nói: “Vậy chờ anh ta chủ động mở miệng.

”Mạc Sở Sở ngơ ngác lần hai: “Mở miệng? Mở miệng gì ạ?”Mạc Vân Tình đỡ trán: “Quên đi, các người tự lo vậy.

”Mạc Sở Sở càng trở nên mông lung, cụ tổ đang nói gì thế?Mạc Vân Tình không tiếp tục đề tài đó nữa, hỏi cô ấy: “Có vào nhà ngồi không?”Mạc Sở Sở bật người: “Cháu có.

”Nói xong, hào hứng đi vào.

Mạc Vân Tình nhìn nữ chính đơn thuần, lắc đầu.

Nói cô ấy ngu ngốc thì cô ấy lại biết bản thân có cảm tình với Hạ Đình Dục, nói không ngốc thì cô ấy lại không biết gì nữa.

Cô tính toán, hay là cô dạy cho nam chính đi.

…Bên khu trí thức.

Thiệu Đông Dương nghiêm túc nhìn Hạ Đình Dục: “Có phải cậu thích cô gái nhà người ta không?”Hạ Đình Dục nhìn anh ta: “Cậu muốn nói gì?”Thiệu Đông Dương làm như nhìn thấu mọi thứ, đừng hòng lừa dối: “Cậu chỉ cần nói có đúng hay không?”Hạ Đình Dục đang nghĩ không biết tên nhóc này lại lên cơn gì: “Cậu hỏi chuyện này làm gì?”Thiệu Đông Dương tức giận: “Hai chúng ta là anh em, quan tâm một chút thì đã sao?”Hạ Đình Dục không tin: “Chỉ thế thôi sao?”Thiệu Đông Dương hơi im lặng: “Chả thế thì sao? Tôi có thể tranh với cậu chắc, cậu mà nghĩ thế là tôi tức giận đấy.

”Hạ Đình Dục nghiêm túc lắc đầu, trên khuôn mặt đẹp trai hiện lên vẻ bất lực: “Không phải nghĩ như thế, chỉ là đang nghĩ cậu không phải là chó mà sao nhanh nhạy thế?”Thiệu Đông Dương ngồi xuống, chỉ vào Hạ Đình Dục, tức giận: “Hạ Đình Dục, cậu, cậu, cậu hơi bị quá đáng rồi đấy.

”Hạ Đình Dục nở nụ cười.

Thiệu Đông Dương thấy vậy thì càng tức hơn, đi về phía Hạ Lăng Hủ tố cáo.

“Chú nhỏ, chú quản cậu ta đi, cậu ta quá đáng lắm.

”Hạ Lăng Hủ nhìn anh ta một cái, sau đó nhìn về phía Hạ Đình Dục.

“Cháu…”Hắn mới nói được một chữ, đã nghe thấy Hạ Đình Dục trả lời: “Tự cháu cũng không biết có thích cô ấy hay không, nhưng mà cháu cảm nhận cảm giác của cháu với cô ấy không giống như với những người khác.

”Hạ Lăng Hủ gật đầu, nghĩ lại thì nhà bọn họ trừ hắn, cũng chỉ có Hạ Lăng Hủ, năm nay đã mười bảy, mười tám tuổi, đúng là nên tìm đối tượng.

“Ừ, cháu cũng lớn rồi, nên lập gia đình rồi.

”“Thích thì theo đuổi, ông cụ ở nhà cũng không phải người cổ hủ, có điều tình cảm không phải trò đùa, nếu cháu nhận định con gái người ta thì phải nghiêm túc, nếu không chú đánh gãy chân cháu.

”Hạ Đình Dục cảm nhận rõ ràng Hạ Lăng Hủ là người có thể làm được câu cuối cùng.

Vội vã bảo đảm: “Chú nhỏ, cháu sẽ không thế đâu.

”Hạ Lăng Hủ gật đầu: “Ừ.

”Hai chú cháu bọn họ kém nhau hai tuổi, năm nay Hạ Lăng Hủ hai mươi tuổi, Hạ Đình Dục mười tám, hai người là chú cháu ruột, chỉ có điều mẹ của Hạ Lăng Hủ là vợ sau của ông Hạ, năm Hạ Lăng Hủ năm tuổi, bà ấy đã qua đời.

Cha của Hạ Đình Dục và Hạ Lăng Hủ là anh em cùng cha khác mẹ, tuy nhiên hắn cũng được cha mẹ Hạ Đình Dục nuôi lớn từ nhỏ.

Hạ Lăng Hủ có một người chị ruột, cùng mẹ, lớn hơn hắn ba tuổi.

Nhà họ Hạ có năm trai, bốn gái.

Đến đời Hạ Đình Dục là bảy gái, bốn trai.

Hạ Đình Dục là nhỏ tuổi nhất.

Bốn cháu trai chỉ có mỗi anh ta chưa có đối tượng để kết hôn.

Thiệu Đông Dương bật dậy rồi lại ngồi xuống, vẻ mặt hóng chuyện: “Sao cậu lại thích cô ấy?”Hạ Đình Dục lắc đầu, ánh mắt mịt mờ: “Không biết.

”Thiệu Đông Dương xoa tay, khuôn mặt đẹp trai có thêm một chút bỉ ổi, hắng giọng hỏi: “Tôi hỏi cậu, cậu có tình cảm với con gái người ta không?”Hạ Đình Dục nhìn Thiệu Đông Dương với vẻ mặt: cậu ngu hay tôi ngu thế, không có tình cảm mà tôi đi nói chuyện với cô ấy, nhìn những người trong thôn xem, đã thấy tôi chủ động nói chuyện với ai nhiều thế chưa?“Tốt, chắc chắn là có.

”Thiệu Đông Dương bỏ qua biểu cảm trên mặt Hạ Đình Dục, tiếp tục hỏi: “Cậu nói chuyện với cô ấy có thấy vui vẻ không?”Hạ Đình Dục giật mình, nhớ lại lúc anh ta và Mạc Sở Sở gặp nhau.

“Vui.

”Thiệu Đông Dương tiếp tục hỏi: “Lúc cô ấy nói chuyện với thanh niên trí thức khác, cậu có thấy khó chịu không?”Hạ Đình Dục không cần nghĩ, gật đầu: “Sẽ.

”Thiệu Đông Dương kích động: “Vậy chắc chắn là cậu thích người ta rồi.

”Hạ Đình Dục nhíu mày, nghi ngờ: “Sao cậu biết đó là thích, tôi nhớ cậu cũng có đối tượng đâu.

”Thiệu Đông Dương: “! ” Người ta đã có ý tốt giúp đỡ rồi lại còn đá đểu.

Có còn muốn làm anh em nữa không đây? Thiệu Đông Dương không thèm để ý đến Hạ Đình Dục nữa, nằm xuống, quay lưng lại.

Hạ Đình Dục sờ mũi, anh ta đâu có nói gì sai đâu.

Tên nhóc này càng ngày càng thích giận dỗi.

Hạ Đình Dục nhìn thoáng qua Hạ Lăng Hủ.

Hạ Lăng Hủ nói một câu: “Nghỉ đi.

”Hạ Đình Dục vâng một tiếng, nằm xuống nghỉ trưa.

…Buổi chiều.

Mạc Sở Sở ở lại nhà Mạc Vân Tình đến xế chiều, hai người nói đến lúc đó đi lên núi xem có tìm được đồ ăn gì không, cho nhà có thêm món.

Vừa ra cửa đã gặp ngay nhóm người Hạ Đình Dục đi làm.

Hai người cứ vậy nhìn nhau.

Trái tim Mạc Sở Sở nhảy liên hồi, tai cũng nóng lên.

Mạc Vân Tình ở giữa đánh giá hai người, hiểu ra gì đó.

Ở đây còn có người khác nên Mạc Vân Tình kéo Mạc Sở Sở rời đi.

Hạ Đình Dục cũng thu lại ánh mắt, bình tĩnh đi về phía trước.

Những người khác không chú ý tới, nhưng lại có một người nhìn thấy tất cả.

.
 
Quay Ngược Thời Gian Về Làm Cụ Tổ
Chương 22: 22: Nữ Phụ Mạc Lâm Lâm


Hệ thống xuất hiện, nhắc nhở: “Nữ phụ số 4 xuất hiện.

”Mạc Vân Tình ngây người, quay đầu nhìn sang.

“Ở đâu?”Hệ thống: “Chính là cô gái kia.

”Mạc Vân Tình không hiểu: “Ai?”Hệ thống: “! ”Sau đó, nó trực tiếp gửi thông tin liên quan đến nữ phụ vào đầu cô.

Nữ phụ số 4.

Tên: Mạc Lâm LâmTuổi: 17Giới tính: NữVai trò: Nữ phụ- Chất xúc tác thúc đẩy tình cảm ban đầu của nam nữ chính.

Kèm theo đó còn một bức chân dung.

Mạc Vân Tình suýt nữa tức đến bật người.

Làm thế từ sớm có phải tốt không? Đột nhiên chẳng giải thích gì, nói chính là cô kia thì cô biết được đó là ai?Mạc Vân Tình xem ảnh Mạc Lâm Lâm đánh giá một câu: “Cô gái này cũng khá ưa nhìn.

”Ít nhất là khá trong sáng.

Có điều, nữ phụ số 4?“Nói cách khác, vẫn còn số 1, 2, 3 hả?”Hệ thống: “Đúng vậy, nữ phụ số 1 là một quả “bom lớn”.

”Mạc Vân Tình cảm giác như dung lượng não cô không đủ: “Bom lớn? Không phải là nữ chính sủng văn sao? Sao còn có “bom”?”Hệ thống: “Là sủng văn, còn “bom lớn” là dùng để khiến nữ chính xấu mặt.

”Khóe môi Mạc Vân Tình giật giật, cô không hiểu nổi chuyện này.

“Nói vậy, Mạc Lâm Lâm không gây nổi sóng gió gì?”Hệ thống im lặng một lúc: “Cũng có thể nói là vậy.

”Không gây nổi sóng gió gì cũng được, vậy mặc kệ cô ta, không phải chuyện của cô.

Mạc Sở Sở thấy tâm trạng của Mạc Vân Tình thay đổi, nghi ngờ hỏi: “Cụ tổ làm sao thế ạ?”Mạc Vân Tình theo bản năng trả lời: “Ta vừa thấy Hạ Đình Dục nhìn cháu.

”Mặt Mạc Sở Sở bừng đỏ, xấu hổ, dậm chân: “Cụ tổ.

”Mạc Vân Tình sờ mũi: “Được rồi, được rồi, ta không nói nữa.

”Tuy nhiên, cô cũng đã chắc chắn được một chuyện, nam chính cũng có tình cảm với nữ chính.

Chậc chậc, tình cảm của cặp đôi này đến từ hai phía.

Mạc Vân Tình chờ Mạc Sở Sở vào nhà lấy đồ, sau đó hai người đi về phía ngọn núi.

Đúng lúc, hai người vừa đến thì nghe thấy tiếng nói chuyện phía sau.

Mạc Vân Tình thành thạo kéo Mạc Sở Sở ngồi xuống cạnh bụi cỏ.

Mạc Sở Sở nhìn cô, hỏi nhỏ: “Cụ tổ, sao chúng ta phải trốn ạ?”Lời này cũng khiến Mạc Vân Tình đưa ra câu hỏi tại sao? Cô cũng không biết, phản xạ có điều kiện là trốn đi.

Nhưng mà đã trốn rồi, giờ mà đi ra cũng không hay lắm.

Mạc Vân Tình lấy tay che miệng Mạc Sở Sở, bảo cô ấy im lặng.

Mạc Sở Sở nghi ngờ, nghĩ trong đầu: Che miệng làm gì?Lại là một đôi nam nữ, vừa khéo cô đều đã gặp hai người này, cô gái là Mạc Tinh Tinh, buổi sáng mới cãi nhau với Mạc Sở Sở xong.

Người đàn ông là thanh niên trí thức khiến cô gái buổi sáng có thai.

Ghê thật, hai người này thế nào lại ở chung một chỗ.

Hơn nữa nhìn vẻ mặt ngại ngùng của Mạc Tinh Tinh, và bộ dạng thâm tình của người đàn ông, không hiểu sao Mạc Vân Tình cảm thấy buồn nôn.

Mạc Sở Sở mở to mắt, cô ấy cũng nhận ra Mạc Tinh Tinh, thanh niên trí thức kia cô ấy cũng nhận ra.

Người đó không phải là một người đứng đắn, thậm chí còn từng nói một số lời mờ ám với cô ấy.

Mạc Vân Tình lắc đầu với Mạc Sở Sở.

Mạc Sở Sở cắn môi, gật đầu.

Lúc này Mạc Vân Tình mới buông tay che miệng cô ấy ra.

Hai người đó dính lấy nhau, có thể nói người đàn ông “ăn hết đậu hũ” của Mạc Tinh Tinh.

Sau đó mới nói: “Tinh Tinh, anh phải kết hôn rồi.

”Mạc Tinh Tinh đơ người, nhìn Lý Minh bằng vẻ mặt không thể tin.

“Anh nói cái gì?”Lý Minh nhắc lại: “Anh nói anh phải kết hôn.

”Mạc Tinh Tinh đẩy anh ta ra, mắt đỏ lên, nghẹn ngào: “Vậy em thì sao?”.
 
Quay Ngược Thời Gian Về Làm Cụ Tổ
Chương 23: 23: Mạc Tinh Tinh 1


Lý Minh nhìn khuôn mặt đau khổ của Mạc Tinh Tinh, trong lòng anh ta cũng rất khó chịu, nhưng anh ta không còn cách nào khác: “Tinh Tinh, em biết là anh thật lòng với em mà.

”Mạc Tinh Tinh nở nụ cười, cười đến khi ch** n**c mắt, khuôn mặt châm chọc.

“Thật lòng? Anh thật lòng với tôi thì tại sao tôi nói muốn kết hôn với anh, anh không chịu, hiện giờ anh nói tôi anh muốn kết hôn với người khác.

”Mỗi câu mỗi chữ đều khiến Lý Minh không còn lời nào để nói.

Mạc Tinh Tinh thấy Lý Minh im lặng, không nói gì, lòng đau như cắt, cô ta thực sự rất thích Lý Minh, hai người ngoại trừ bước cuối, đều đã làm hết, cô ta vẫn cho rằng hai người sẽ trở thành vợ chồng.

Cô ta không ngờ anh ta còn có người khác, sau khi khóc một lúc, giọng Mạc Tinh Tình khàn đi: “Cô gái đó là ai?”Lý Minh đúng là có mấy phần thật lòng với Mạc Tinh Tinh, hiện giờ anh ta vẫn thích Mạc Tinh Tinh nên kiên nhẫn dỗ dành.

Hơn nữa anh ta cũng tự nhận tình cảm mà Mạc Tinh Tinh dành cho anh ta đã đến mức không phải anh ta thì không được.

“Tinh Tinh, em tỉnh táo lại đi, anh…”Mạc Tinh Tinh ngắt lời, lặp lại: “Tôi hỏi anh, cô ta là ai?”Lý Minh nhíu mày, anh ta không thích Mạc Tinh Tinh nói chuyện với anh ta như vậy, nhưng khi nhìn đến nước mắt của cô, tức giận vì anh ta, rất đáng yêu, nên không tính toán.

Anh ta thở dài, rồi nói: “Văn Mẫn Ngọc.

”Mạc Tinh Tinh lại cười, chỉ là lần này ít đau lòng hơn, thêm chút chế nhạo: “Đồng chí Văn, chẳng trách.

”Lý Minh vội vàng giải thích: “Tinh Tinh, anh thực sự yêu em, nhưng mà cô ấy mang thai đứa con của anh, em cũng biết nhà của anh ba đời đều con một, anh…”Mạc Tinh Tinh nhìn anh ta, một lúc sau thì nói: “Tôi biết rồi, tôi sẽ không quấn lấy anh nữa, từ giờ trở đi, chúng ta không còn gì liên quan đến nhau nữa.

”Mặt Lý Minh tối đi, định giữ Mạc Tinh Tinh lại: “Tinh Tinh, em thực sự muốn vậy sao? Mặc dù anh kết hôn nhưng chúng ta vẫn có thể ở bên nhau, anh không yêu cô ấy, anh chỉ yêu em.

”“Chờ sau khi đứa nhỏ được sinh ra, anh sẽ ly hôn, đến lúc đó anh sẽ cưới em, Tinh Tinh, xin hãy tin anh.

”Vốn dĩ Mạc Tinh Tinh còn đang đau khổ, giờ thấy bộ dạng này của Lý Minh còn cả những lời anh ta nói, đột nhiên cảm thấy trước đó bản thân như bị mù.

“Yêu tôi? Anh yêu tôi còn lên giường với cô Văn kia, yêu tôi còn có con với cô ta, Lý Minh, sao trước kia tôi không phát hiện anh khiến người khác ghét như vậy chứ?”Trong lòng Lý Minh cảm thấy bất an, hình như anh ta sắp mất đi điều gì đó rất quan trọng, anh ta muốn giữ lại nhưng không được, nhíu mày: “Tinh Tinh, giữa anh và cô ấy chỉ là một sai lầm.

”Mạc Tinh Tinh lạnh lùng nhìn Lý Minh bằng ánh mắt chán ghét, quát: “Đủ rồi, Lý Minh, chúng ta kết thúc, không cần dây dưa nữa, nếu không đến tôi cũng không biết tôi sẽ làm ra cái gì đâu, anh nhớ cho kỹ, nơi này là thôn nhà họ Mạc.

”Câu cuối cùng là cảnh cáo, cũng là nhắc nhở, anh ta không có cách nào về lại thành phố, vẫn phải sống ở cái thôn này.

Mạc Tinh Tinh nói xong thì chạy đi.

Để lại Lý Minh với khuôn mặt u ám.

Mạc Vân Tình và Mạc Sở Sở không dám thở mạnh, đến khi Lý Minh rời đi một lúc lâu, hai người mới ngã ngồi trên đất, th* d*c.

Giọng Mạc Sở Sở đầy tức giận: “Lý Minh này đúng là không phải con người mà, nếu như để chú ba với thím ba cháu biết, anh ta không chết cũng mất một lớp da.

”Mạc Vân Tình nhìn khuôn mặt phẫn nộ của Mạc Sở Sở nói: “Ta nhớ hình như Mạc Tinh Tinh luôn bắt nạt cháu.

”Mạc Sở Sở ngơ người, thở dài, không biết làm sao: “Từ nhỏ chị ba đã như vậy, chị ấy có thể bắt nạt cháu, nhưng nếu như để chị ấy biết người khác bắt nạt cháu, chị ấy sẽ dạy dỗ người đó, đôi lúc đến cháu cũng không hiểu sao chị ấy lại như vậy.

”Mạc Vân Tình không có anh chị em nên không hiểu.

Cô cũng không hiểu nổi suy nghĩ của Mạc Tinh Tinh.

Chẳng lẽ bắt nạt em gái phải bắt đầu từ nhỏ? Không thể nào, nữ chính rất đáng yêu mà.

Lúc Mạc Vân Tình còn đang mải suy nghĩ, Mạc Sở Sở đã nói: “Từ nhỏ đến giờ đây là lần đầu tiên cháu thấy chị ba khóc thành như vậy.

”Mạc Vân Tình vỗ vai cô ấy: “Chuyện này cháu định làm thế nào?”Mạc Sở Sở rất hiểu Mạc Tinh Tinh, nếu biết hai người nhìn thấy chuyện này, Mạc Tinh Tinh chắc chắn sẽ thấy khó chịu hơn là tức giận.

“Để chị ba tự xử lý đi, chị ấy cũng không muốn cho cháu biết.

”Mạc Vân Tình ừ một tiếng, an ủi mấy câu, sau đó kéo cô ấy đi tìm rau dại và nấm.

Chuyện này cũng để lại trong lòng Mạc Vân Tình một dấu vết.

…Nơi ở của trí thức.

Thời điểm tan tầm buổi chiều.

Sau khi ăn tối, Lý Minh và Văn Mẫn Ngọc rời khỏi nhà cùng nhau.

Mạc Lâm Lâm lộ vẻ nghi ngờ: “Hai người họ ở bên nhau từ bao giờ thế?”Hạ Hiểu Vi lắc đầu: “Không biết.

”An Tịnh không nói gì, cầm quần áo đi tắm.

Bốn nữ trí thức, Mạc Lâm Lâm và Hạ Hiểu Vi khá thân nhau, An Tịnh thuộc loại một thân một mình, còn quan hệ với Văn Mẫn Ngọc thì cũng chỉ ở mức bình thường.

Hạ Đình Dục và Thiệu Đông Dương liếc nhìn nhau, đại khái cũng đoán được họ muốn đi đâu.

Ai mà ngờ được hai người bình thường chẳng thấy nói với nhau được hai câu lại ở bên nhau từ bên giờ, trong bụng còn có một đứa bé.

Lúc này, chắc là họ đến chỗ đại đội trưởng để xin nghỉ, sau đó xin đại đội trưởng phân cho bọn họ một căn nhà ở riêng.

Ngoại trừ ba người Hạ Đình Dục biết chuyện này, những người khác còn không hiểu tại sao hai người lại đi ra ngoài cùng nhau.

Đến khi hai người kia trở về đã là một tiếng sau.

Hai người cũng không giải thích với sự tò mò và quan sát của mọi người.

Mãi cho đến ngày thứ hai.

Hai người đó đi lên thị trấn một chuyến, mang về một túi kẹo cưới to, nói hai người đã đi đăng ký kết hôn, hôm nay sẽ dọn ra ngoài.

Trừ ba người Thiệu Đông Dương, những người khác đều khiếp sợ.

Mặc dù mọi người rất ngạc nhiên sao hai người lại bên nhau, nhưng người ta đã không muốn nói, họ cũng không hỏi: “Chúc mừng.

”Văn Mẫn Ngọc ngượng ngùng: “Cảm ơn.

”Trên mặt Lý Minh cũng nở nụ cười, nhưng nụ cười này không phải xuất phát từ tận đáy lòng.

Hai người không cho mọi người cơ hội hỏi dò, thu dọn đồ đạc, rời đi.

Cả quãng đường đều do Lý Minh xách đồ, ai không biết còn tưởng Lý Minh là người biết chăm sóc.

Thật ra Lý Minh sợ Văn Mẫn Ngọc làm đứa con trong bụng bị thương.

Sau khi đi đăng ký, hai người đã đến bệnh viện kiểm tra, đúng là Văn Mẫn Ngọc mang thai, tuy nhiên tháng vẫn còn nhỏ nên cần chú ý.

Lý Minh xách món đồ đi, mọi người ăn ý tụ tập ở gian chính.

Tôi nhìn anh, anh nhìn tôi.

Từ Quốc Hiên hỏi: “Mọi người cũng không biết hai người đó ở bên nhau khi nào sao?”.
 
Quay Ngược Thời Gian Về Làm Cụ Tổ
Chương 24: 24: Mạc Tinh Tinh 2


Mạc Lâm Lâm là người đầu tiên lắc đầu: “Không biết.

”Hạ Hiểu Vi nói nhỏ: “Bình thường hai người này còn chẳng đi cùng nhau, sao lại …”Mặc dù không nói ra nhưng mọi người đều biết là gì.

Bọn họ không được tính là thân, nhưng dù gì cũng ở cùng nhau mấy tháng trời.

…Buổi tối.

Nhà nữ chính.

Hà Tú Anh đang chuẩn bị đóng cửa đi ngủ, thấy Mạc Tinh Tinh tới, vội vàng mở ra: “Tinh Tinh, sao cháu lại tới đây?”Giọng Mạc Tinh Tinh khàn khàn: “Cháu có thể qua ngủ với Sở Sở không?”Hà Tú Anh nghe Mạc Tinh Tinh nói bằng giọng nức nở, vội kéo người vào nhà, quan tâm hỏi thăm: “Có thể, có gì đâu mà không được.

Cháu làm sao thế? Sao lại khóc?”Mạc Tinh Tinh lắc đầu, không muốn nói: “Cháu không sao đâu thím hai.

”Hà Tú Anh thấy cô ấy không muốn nói, không hỏi nữa, tưởng cô ấy bị mẹ mắng, dù sao cũng không phải là chưa từng có chuyện này: “Đừng khóc, đừng khóc, Sở Sở còn chưa ngủ, cháu vào trò chuyện với con bé đi.

”Mạc Tinh Tinh đáp: “Cảm ơn thím hai.

”Hà Tú Anh vẫy tay: “Đều là người nhà, nói lời này làm gì, vào đi.

”Bọn họ là người một nhà, cũng không xảy ra mâu thuẫn gì, tết đến mới gặp nhau, những đứa trẻ đều lớn lên dưới mắt bà.

Mặc dù Mạc Tinh Tinh luôn bắt nạt Mạc Sở Sở, nhưng chỉ cần Mạc Sở Sở bị bắt nạt, cũng là người đầu tiên sẽ đứng ra bảo vệ.

Để miêu tả hai chị em này thì đúng là oan gia.

Hai đứa cãi nhau, nhưng không làm phiền đến người lớn.

Mạc Tinh Tinh đi đến phòng của Mạc Sở Sở.

Mạc Sở Sở nghe thấy tiếng nói chuyện bên ngoài, mở cửa phòng cho Mạc Tinh Tinh.

Mạc Sở Sở nhìn chị họ, đau lòng: “Chị ba.

”Mạc Tinh Tinh ừ một tiếng, đi vào.

Mạc Sở Sở đóng cửa lại, ngồi một bên nhìn chị họ.

Hôm nay, cô ấy đi lên thị trấn với cụ tổ và anh trai, cũng đi cùng hai người Lý Minh.

Mạc Tinh Tinh vừa khóc vừa hỏi: “Sở Sở, chị không xinh đẹp sao?”Mạc Sở Sở nghiêm túc lắc đầu: “Khuôn mặt của chị ba rất đẹp.

”Cô ấy không nói dối, cả nhà họ cho dù là nam hay nữ cũng đều rất ưa nhìn.

Hơn nữa Mạc Tinh Tinh có đôi mắt đẹp nổi tiếng, xung quanh có rất nhiều người thích.

Mạc Tinh Tinh nghe xong thì khóc lớn hơn.

Sau đó thút tha thút thít hỏi lại: “Chị và đồng chí Văn ai đẹp hơn?”Mạc Sở Sở không do dự: “Chị ba đẹp.

”Lời này cũng là thật, Văn Mẫn Ngọc không trắng bằng Mạc Tinh Tinh, khuôn mặt cùng lắm cũng chỉ có thể gọi là được.

Hơn nữa dáng người cũng không được cao gầy như Mạc Tinh Tinh.

Mạc Tinh Tinh khóc không ra hơi, tưởng rằng bản thân không còn quan tâm nữa, nhưng trong bữa tối khi nghe cha mẹ nói hôm nay Lý Minh và Văn Mẫn Ngọc đi đăng ký, đại đội trưởng cũng đã phân nhà cho bọn họ, thì trong lòng lại cảm thấy khó chịu.

“Vậy tại sao anh ta lại chọn Văn Mẫn Ngọc?”Mạc Sở Sở yên lặng một lúc, giơ tay ôm lấy Mạc Tinh Tinh.

Mạc Tinh Tinh thấy có người an ủi, khóc lớn, dường như muốn đem tất cả oan khuất phát tiết ra ngoài.

Phòng bên cạnh.

Mạc Trung Phúc nằm trên giường, quay đầu hỏi Hà Tú Anh: “Tinh Tinh làm sao thế? Sao lại khóc to vậy?”Hà Tú Anh lắc đầu, bà cũng không rõ: “Không biết, chắc là em ba nói con bé mấy câu, da mặt mỏng nên khóc.

”Mạc Trung Phúc nhíu mày, không biết em ba nói gì mà con khóc thành dạng này.

…Nhà Mạc Vân Tình.

Cô nhìn chè khoai lang đã chín trong nồi, ch** n**c miếng.

Mùi thơm của khoai lang bay ra.

Cô múc ra hai bát lớn và một bát nhỏ, bát nhỏ để ăn, hai bát kia cất vào không gian, cô ăn một ít là được, chè rất ngọt.

Nấu xong đã hơn chín giờ.

Mạc Vân Tình tắt lửa, đóng cửa bếp, về phòng.

Cô vừa ngồi quạt, vừa ăn chè.

Ăn xong, vẻ mặt thỏa mãn, cất bát vào không gian, xem phim một lúc rồi thu dọn đồ đạc, nằm ngủ.

Mạc Sở Sở ở nhà bên không được như vậy, Mạc Tinh Tinh khóc đến nửa đêm, đến khi Mạc Tinh Tinh khóc mệt quá ngủ thiếp đi thì cô ấy mới ngủ.

Sáng hôm sau.

Mạc Vân Tình dậy vừa khéo chuẩn bị tới giờ làm việc.

Nghĩ tới chuyện hôm nay lại ngồi tách ngô là tay cô đã thấy đau rồi.

Mấy hôm trước vừa tách xong, hôm nay lại có tiếp.

Chủ yếu là do sân phơi không đủ lớn, cả thôn có nhiều miệng ăn như vậy, chỗ lần trước không đủ được.

Mạc Vân Tình đến sân phơi, tìm vị trí, một lát sau mọi người tới.

Phó đội trưởng thấy Mạc Vân Tình, viết tên cô.

Hiện giờ tách ngô, tháng sau đến vụ mùa, đến lúc đó sẽ bận hơn.

“Nghe nói hôm qua đồng chí Lý và đồng chí Văn lên thị trấn đăng ký kết hôn rồi.

”“Phải không? Hai người này bắt đầu lúc nào thế?”“Ai biết, bình thường cũng không thấy hai người có chuyện gì.

”“Nghe nói đồng chí Văn có … rồi.

”“Bà nghe từ đâu thế?”“Hôm qua, vợ lão tư nhà tôi thấy bọn họ ở bệnh viện.

”Mạc Vân Tình nghe bọn họ nói chuyện, ngưỡng mộ tốc độ thu thập thông tin của họ.

Chuyện mới hôm qua, hôm nay đã truyền khắp cả thôn.

Đúng là chuyện tốt chưa ra cửa, chuyện xấu đã truyền xa.

Thật ra hai người kết hôn không phải chuyện gì kỳ lạ, nhưng nhìn thấy hai người ở bệnh viện thì không giống vậy.

Đăng ký xong còn đi bệnh viện sẽ dẫn đến mọi người suy đoán.

Mà suy đoán thì sẽ có rất nhiều phiên bản.

Như bây giờ chẳng hạn.

Có người đoán một trong hai người bị bệnh, có người đoán là mang thai,! Còn có người kỳ lạ hơn, suy đoán có phải phương diện kia của Lý Minh có vấn đề hay không?Mạc Vân Tình yên lặng lắng nghe, trong lòng cảm thán năng lực suy luận và khả năng động não của họ từ tận đáy lòng.

Mười giờ, mọi người ghi lại số cân ngô đã tách, sau đó phơi ra sân.

Mạc Vân Tình về nhà, nấu cháo, xào rau, mang về phòng, lấy một món mặn từ trong không gian.

Ăn uống no nê, tắm rửa, ngủ trưa.

Tỉnh lại đã là hai giờ chiều.

Mạc Sở Sở tới.

Mặt cô ấy buồn bã.

Mạc Vân Tình khó hiểu: “Sao thế?”Tâm trạng Mạc Sở Sở rất tệ: “Tối qua chị ba khóc cả đêm, trong lòng cháu cũng không vui nổi.

”Mạc Vân Tình ngơ người, nhíu mày: “Hôm qua con bé ngủ với cháu à?”Mạc Sở Sở gật đầu: “Vâng, cháu thấy chị ấy không vui, trong lòng cháu cũng khó chịu, cụ tổ, cụ thử nói xem có phải đàn ông nào cũng chân trong chân ngoài giống như Lý Minh không?”Mạc Vân Tình khó xử, thở dài, con nhóc này chịu ảnh hưởng, nam chính à nam chính, con đường theo đuổi vợ của cậu lại khó khăn hơn rồi.

Cô đưa tay xoa đầu Mạc Sở Sở: “Sao cháu có thể nghĩ như vậy?”.
 
Quay Ngược Thời Gian Về Làm Cụ Tổ
Chương 25: 25: Văn Mẫn Ngọc Cướp Vị Trí


Mắt Mạc Sở Sở ửng đỏ, tức giận, đau khổ, không hiểu: “Tại sao Lý Minh không thích đồng chí Văn còn muốn kết hôn với cô ấy? Người anh ta yêu là chị ba của cháu, tại sao lại đối xử với chị ấy như vậy? Cháu không hiểu nổi.

”Mạc Vân Tình cười, không biết phải làm sao, đúng là suy nghĩ của trẻ con, cô dịu dàng trả lời: “Cháu còn nhỏ, sau này sẽ hiểu, nhưng cháu phải biết, không phải tất cả mọi người đều giống như Lý Minh, không thể vì chuyện của người xung quanh mà cảm thấy tất cả đàn ông đều không tốt.

”“Như vậy không công bằng với những người khác, cháu nhìn thử cha cháu, các bác, các chú của cháu, còn có các anh trai trong thôn có giống với Lý Minh không?”Mạc Sở Sở nghe cô nói, nghiêm túc suy nghĩ, lắc đầu: “Không giống.

”Mạc Vân Tình nhìn nhà bà cụ Diệp ở bên cạnh: “Đúng vậy, cháu xem có phải tất cả người trong thôn đều coi ta làm trưởng bối đâu, ví dụ như nhà bên kia.

”Mạc Sở Sở nhìn sang, vừa khéo đối diện với ánh mắt chanh chua của bà cụ Diệp.

Cô ấy sợ đến mức rụt cổ lại.

Tuy trong lòng vẫn sợ nhưng Mạc Sở Sở vẫn nghiêm túc nói với Mạc Vân Tình: “Cụ tổ, cụ không cần sợ, bà ấy không dám làm gì đâu, nếu bà ấy bắt nạt cụ, cháu sẽ đi nói với đại đội trưởng.

”Mạc Vân Tình nhìn Mạc Sở Sở sợ nhưng vẫn cứng miệng, còn đi an ủi cô, cười: “Đứa ngốc, mấy hôm nay tâm trạng chị ba của cháu không tốt, có chuyện gì tối sang đây nói với ta.

”Mạc Sở Sở gật đầu, cười: “Vâng, cụ tổ, cháu đi tìm chị ba đây ạ.

”Mạc Vân Tình ừ một tiếng, sau đó xếp lại bàn ghế, cầm mũ và nước, đóng cửa, đi ra ngoài làm việc.

Khi cô đến sân phơi thì nhìn thấy Văn Mẫn Ngọc.

Mới ngồi xuống đã nghe thấy cô ta nói với phó đội trưởng.

“Tôi đang mang thai, có thể đổi với cô ấy không?”Ánh mắt Văn Mẫn Ngọc rơi xuống vị trí của Mạc Vân Tình.

Giọng cô ta không nhỏ, dẫn đến sự phản đối của những người khác, người đầu tiên mở miệng là mẹ Thiết Đản: “Vậy thì sao? Ai mà chẳng từng mang thai, nếu quý trọng thế thì nằm ở nhà luôn đi, ra đây làm gì?”“Đúng đấy, chỉ có thai của cô là quý thôi à, quý quá thì ở nhà chờ đi, ra sân làm gì?”“Vừa mở miệng đã muốn đổi với cụ tổ, cô nghĩ mình là ai?”Văn Mẫn Ngọc không ngờ chỉ vì muốn đổi vị trí mà khiến nhiều người tức giận như vậy.

Mặt cô ta đỏ bừng, vừa thẹn vừa bực.

Mạc Vân Tình lạnh nhạt liếc cô ta một cái, không nói gì.

Cô ngồi vị trí này cũng tầm mười ngày, già hay trẻ đều cố tình chăm sóc cô, không ngờ còn có người muốn đổi với cô.

Lá gan của Văn Mẫn Ngọc lớn thật, người đầu tiên muốn cướp vị trí của cô.

Không biết nên khen cô ta thông minh hay nói cô ta ngu ngốc nữa.

Phó đội trưởng chờ mọi người nói xong mới mở miệng.

“Trong thôn cũng không phải là không có người mang thai, nếu mệt quá thì đồng chí Văn về nhà nghỉ trước đi, cơ thể của cụ tổ chúng tôi cũng không tốt lắm, nhỡ xảy ra chuyện gì, đồng chí Văn cũng không gánh nổi.

”Văn Mẫn Ngọc khóc oan ức: “Tôi, tôi, tôi không đổi nữa là được.

”Mẹ Thiết Đản nói bóng gió: “Ơ, cụ tổ của chúng tôi còn chưa tủi thân, cô tủi thân cái gì?”.
 
Quay Ngược Thời Gian Về Làm Cụ Tổ
Chương 26: 26: Văn Mẫn Ngọc Là Đồ Ngốc


“Đừng có như thế, làm như cả họ chúng tôi bắt nạt cô vậy, rõ ràng là tự bản thân muốn đi cướp vị trí của người ta, giờ còn làm ra vẻ như mình bị xúc phạm, tuổi không lớn mà lòng dạ cũng ghê gớm lắm, thấy ghét.

”Có người nói thẳng tâm tư của Văn Mẫn Ngọc ra.

Mặt cô ta lúc xanh lúc đỏ.

Cuối cùng khóc lóc rời đi.

Phó đội trưởng nói: “Được rồi, đi làm việc đi.

”Mọi người yên lặng, quay về vị trí.

Khúc nhạc dạo này không ảnh hưởng gì đến họ.

Mạc Vân Tình vẫn ngồi im tách ngô, nghe mọi người nói chuyện.

Tầm bảy giờ tối.

Mạc Vân Tình về nhà rửa mặt, dùng khăn lau mồ hôi trên mặt và trên người.

Cô cầm lương thực phụ và gạo đi nấu cháo, tìm thêm mấy củ khoai tây, nạo sợi xào chín, chờ cháo chín.

Cô về phòng tìm một chai nước lạnh cho thêm vào cháo.

Rồi lấy một món mặn từ không gian ra.

Bữa tối đã giải quyết xong.

Nghỉ ngơi một chút, sau đó đi tắm rửa, ngồi hóng gió ngoài cửa một chút.

Nhìn sao trên bầu trời, Mạc Vân Tình nghĩ hình như cô đã quen dần với cuộc sống như vậy.

Tuy rằng hơi vất vả nhưng cũng rất phong phú.

Chín giờ tối.

Gần như nhà nào cũng đã tắt nến, lên giường đi ngủ.

…Lý Minh tắm rửa xong, đi ra, thấy Văn Mẫn Ngọc vẫn ngồi trên giường: “Hôm nay, em không đi làm à?”Văn Mẫn Ngọc oan ức nhìn anh ta: “Em có đi, bị bọn họ bắt nạt nên quay về.

”Lý Minh nhíu mày, không tin, hỏi lại: “Em làm gì mà người ta bắt nạt em?”Từ đầu, anh ta đã cho rằng Văn Mẫn Ngọc là đứa ngốc, không có đầu óc, điều kiện gia đình cũng ổn, mặc dù không được xinh nhưng vẫn chấp nhận được.

Chủ yếu là về phương diện kia khá hợp với anh ta, nên anh ta mới đồng ý qua lại.

Không ngờ sau một thời gian ngắn tiếp xúc, anh ta nhận ra, không những tính cách cô ta không tốt, động tí là khóc còn hay nói mấy lời quái dị.

Lý Minh không tin chữ nào cô ta nói.

Văn Mẫn Ngọc vừa muốn nói, nước mắt đã chảy ra: “Em chẳng làm gì cả, em chỉ nói với bọn họ em mang thai, muốn đổi chỗ, bọn họ đã nói em.

”Lý Minh nghe cô ta nói, sắc mặt tối sầm: “Em nói cho người khác biết em mang thai?”Văn Mẫn Ngọc không nhận ra giọng và khuôn mặt của Lý Minh đều không ổn, gật đầu.

Lý Minh mắng: “Ngu ngốc.

”Văn Mẫn Ngọc ngây người nhìn anh ta, mắt rưng rưng, không thể tin: “Lý Minh, anh vừa nói cái gì?”Ban ngày, Lý Minh đi làm đã đủ mệt rồi, buổi tối trở về còn phải đối mặt với món đồ chơi vô dụng này, không khỏi hối hận khi kết hôn với cô ta.

“Tôi nói cô ngu ngốc, chúng ta mới đăng ký kết hôn hôm qua, hôm nay cô lại nói chuyện mang thai cho người khác biết, cô muốn nói cho tất cả mọi người chuyện chúng ta không biết kiềm chế sao?”Mặt Văn Mẫn Ngọc tái nhợt, cô ta chưa từng nghĩ tới chuyện này.

Chẳng trách lúc chiều, ánh mắt bọn họ nhìn cô ta kỳ lạ như vậy.

“Em, em không cố ý, em chỉ vì đứa con trong bụng.

”Văn Mẫn Ngọc giải thích yếu ớt, lời đã nói ra, chắc chắn sau này sẽ bị chỉ trích.

Lý Minh nghĩ tới ngày mai đi làm sẽ bị chỉ chỉ trỏ trỏ, mặt càng đen hơn.

Vốn dĩ anh ta còn định nói gì đó, nhưng thấy khuôn mặt trắng bệch của cô ta, sợ động thai làm tổn thương đứa bé trong bụng, hít sâu, đè lửa giận xuống, bình tĩnh hơn: “Được rồi, ngủ đi.

”Văn Mẫn Ngọc lo lắng cầm lấy tay anh ta, khóc lóc: “Em không cố ý.

”Lý Minh thở dài, nói: “Được rồi, không sao, ngủ đi.

”Văn Mẫn Ngọc vâng vâng dạ dạ gật đầu.

…Thành phố H.

“Nhận được tin, Hứa Đông bên người chú mười bảy rời khỏi nhà, quản lý Mộc đang trên đường trở về.

”A Húc vừa từ bên ngoài về.

A Vân nhíu mày: “Hứa Đông khó đối phó hơn quản lý Mộc, hắn sẽ không bị mấy lời của A Húc dọa đâu.

”A Ngọc nói: “Nhân lúc hắn còn chưa đến đây, chúng ta phải đẩy nhanh tốc độ.

”A Vân và A Húc gật đầu: “Chỉ có thể làm vậy.

”A Vân ngồi trên ghế, tay chống cằm, đôi mắt dịu dàng nghiêm túc hơn: “Rốt cuộc chú mười bảy muốn làm gì?”A Húc nhíu mày, nặng nề: “Không phải có lời đồn trong gia tộc là trước khi chú mười chín rời đi, người cuối cùng gặp là chú mười bảy sao? Có người nói chú mười bảy ép chú mười chín phải đi.

”A Ngọc do dự, nói: “Cha em nói, nhìn bên ngoài chú mười bảy không tranh không đoạt, thực ra là người có tâm tư sâu nhất, chỉ có điều mọi người không muốn tin như vậy.

”A Vân lúng túng: “Cha chị cũng từng nói như thế.

”A Húc ho nhẹ một tiếng: “Cha em chưa từng nói, nhưng mẹ em thì có.

”Ba người nhìn nhau, trong phút chốc, không khí có hơi xấu hổ.

Họ không phải người ngu, mặc dù không nói ra nhưng trong lòng đều hiểu.

“Vậy xem ra mấy chú bác khác cũng biết, chắc chỉ có đám người chú mười bảy cho rằng họ che giấu rất tốt.

”A Vân nói: “Ông kêu chúng ta ra ngoài, tìm chú mười chín, chắc chú mười bảy cũng lo sợ nếu không cũng không phái Hứa Đông đến đây.

”A Húc thở dài, nói: “Chú mười bảy quá nóng vội.

”A Vân rũ mắt, ai mà chẳng muốn vị trí kia, nhưng mọi người đều hiểu, vị kia mới là người thừa kế, cho dù đã biến mất nhiều năm nhưng người được chọn trong lòng ông cụ chưa từng thay đổi.

“Hai năm qua, cơ thể của ông không tốt, bác sĩ nói trong lòng tích tụ là vì …”A Ngọc than thở: “Không biết lần này chúng ta đi, bao giờ mới tìm được.

”A Húc an ủi: “Sẽ tìm được thôi, vấn đề chỉ là nhanh hay chậm thôi.

”Lần này, trong gia tộc đã phái đi rất nhiều người, không có khả năng không tìm được.

Hiện giờ, cậu lo nhất là trong đám người này có “quỷ”.

A Vân nhìn cậu, trong đầu cũng có chung lo lắng này.

Dù sao, nếu như đám người chú mười chín xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, có lẽ …Những người khác sẽ có cơ hội cạnh tranh.

Đây là cám dỗ trí mạng với bọn họ.

Nhỡ đâu chuyện đó là thật, thì sẽ hoàn toàn phá vỡ cục diện hòa bình ngoài mặt như bây giờ.

A Vân ném suy nghĩ trong đầu sang một bên, hiện tại không biết tình huống cụ thể là như thế nào, bọn họ cần hoàn thành lời nhắn của ông cụ, đưa được người bình an trở về.

“Được rồi, nghỉ ngơi trước đi, mai lại ra ngoài một chuyến.

”A Ngọc và A Húc: “Vâng.

”…Ngày hôm sau.

Mạc Vân Tình báo cáo với đại đội trưởng, chờ mọi người bắt đầu làm việc, cô đeo theo túi xách đi lên thị trấn.

Tới được thị trấn đã hơn chín giờ.

Mạc Vân Tình cải trang, mang đồ đến nhà ông cụ lần trước, lấy được tiền, phiếu, đi chợ đen, bán được không ít đồ.

Cô tìm một góc khuất tầm nhìn.

Tầm nửa tiếng sau, có một đứa trẻ , trên người rất bẩn đi tới.

.
 
Quay Ngược Thời Gian Về Làm Cụ Tổ
Chương 27: 27: Chị Linh Quản Lý Chợ Đen


“Chị Linh muốn gặp chị.

”Mạc Vân Tình lạnh nhạt: “Dẫn đường.

”Đây là mục đích tới đây hôm nay của cô.

Mạc Vân Tình đi theo thằng bé, qua tầm bảy, tám lần rẽ, cuối cùng đi tới một căn nhà nhỏ.

Ngoài cửa có một thiếu niên ngồi trên đất, che mũ rơm, dựa vào tưởng ngủ.

Cậu bé gọi: “Anh A Cẩu, người chị Linh muốn gặp đã đến.

”A Cẩu mệt mỏi đáp: “Ừ.

”Sau đó đẩy cửa: “Tự vào đi, chị Linh ở bên trong.

”Mạc Vân Tình nhìn thoáng qua bọn họ, sau đó nhấc chân đi vào.

Vào trong, ngẩng đầu là thấy một người phụ nữ mặc sườn xám màu xám ngồi ở đó, chân bắt chéo, đôi chân thon dài, mê hoặc, mái tóc đen được búi lại bằng một cây trâm.

Đôi mắt đào hoa lộ ra nét quyến rũ, đôi môi đỏ mọng nhả khói thuốc.

Người đó nhìn Mạc Vân Tình từ trên xuống dưới, cùng lúc đó Mạc Vân Tình cũng đang đánh giá lại cô ta.

Một lát sau, giọng nói mê hoặc của chị Linh vang lên: “Vào đi.

”Mạc Vân Tình đi vào, cởi mũ, lộ ra một khuôn mặt đen nhẻm, nhìn chị Linh bằng đôi mắt sáng rực.

Chị Linh thấy khuôn mặt đen như than của Mạc Vân Tình, khóe miệng giật giật: “Đen thật.

”Mạc Vân Tình: “! ”Chị Linh đưa tay chỉ chiếc ghế không: “Ngồi đi.

”Mạc Vân Tình nói tiếng cảm ơn, sau đó ngồi xuống.

Chị Linh nghe giọng của cô, hơi bất ngờ, đôi môi đỏ mọng nói câu đầu tiên: “Thì ra là một cô nhóc, gan cũng lớn ghê.

”Mạc Vân Tình: “! ” Mới mở miệng đã bị phát hiện, xem ra chị Linh này cũng không đơn giản.

Nhưng mà nghĩ cũng đúng, có thể quản lí toàn bộ cái chợ đen, đơn giản mới là chuyện lạ.

“Thính giác chị Linh tốt thật.

”Chị Linh cười mỉm, nhìn Mạc Vân Tình, không quanh co mà nói thẳng: “Tôi thấy rất hứng thú với đồ trên tay nhóc.

”Mạc Vân Tình nhíu mày: “Không biết chị Linh định ra điều kiện gì?”Chị Linh đột nhiên lại gần, mùi thuốc lá thoang thoảng vờn quanh chóp mũi cô: “Nhóc có thể quyết?”Mạc Vân Tình cũng tiến lại gần, nói khẽ bên tai cô ta: “Không quyết được thì đâu được ngồi ở đây, đúng không? Chị Linh.

”Cô nói xong thì ngồi lại.

Chị Linh nghe vậy, nở nụ cười, ánh mắt không có ý tốt: “Nhóc con, nếu nhóc mà là đàn ông, chị đây có thể không kiềm chế nổi đâu.

”Khóe miệng Mạc Vân Tình giãn ra, cũng nói theo: “Nếu tôi mà là đàn ông, cũng sẽ không kiềm chế được trước chị.

”Chị Linh ngạc nhiên, cười hài lòng, ánh mắt cũng trở nên sâu xa hơn: “Thực ra cho dù là con gái, chị đây cũng không để ý đâu.

”Sau khi nói xong thì l**m môi một cái.

Trong lòng Mạc Vân Tình sợ hãi, nhưng mặt vẫn giữ bình tĩnh.

Chị Linh thấy vẻ mặt bình tĩnh của cô, cảm thấy không thú vị, nói: “Chia 5:5, nhóc xuất hàng, còn lại giao cho tôi.

”Mạc Vân Tình suy nghĩ một chút, gật đầu: “Có thể, có điều, nơi giao hàng là do tôi chọn.

”Chị Linh do dự rồi cũng đồng ý: “Có thể.

”Cô xuất hàng, nguồn hàng còn tốt hơn nơi bọn họ tìm được, chuyện nhỏ vẫn có thể tiếp thu.

Hai người thỏa thuận nốt chỗ còn lại, Mạc Vân Tình cầm đồ rời đi.

Chị Linh cũng không phái người đi theo cô nữa.

A Cẩu nhìn hướng Mạc Vân Tình rời đi, cầm mũ, xoay người đi vào nhà.

“Chị Linh, có tin được không?”Chị Linh nhả ra một làn khói, giọng lạnh nhạt: “A Cẩu, chị đã bao giờ nhìn sai người chưa, con nhóc này không đơn giản đâu.

”A Cẩu không nói chuyện.

Chị Linh biết cậu ta lo lắng cái gì, đứng dậy sờ mặt cậu ta: “Yên tâm, không có việc gì.

”A Cẩu vâng một tiếng, nhìn chị Linh bằng đôi mắt thâm sâu.

Chị Linh nở nụ cười, ngón tay vuốt trên xương quai xanh cậu ta mấy cái, xoay người đi vào.

A Cẩu cũng đi theo.

…Mạc Vân Tình đi đến chỗ chị Linh nói, kêu hệ thống giúp đỡ xem có người ở xung quanh không.

Sau khi xác nhận không có người, Mạc Vân Tình mới mở cửa ra, đi vào, là căn nhà nhỏ, chỉ có một gian, Mạc Vân Tình đẩy cửa ra, tìm được cửa hầm.

Mạc Vân Tình kinh ngạc, một cái hầm rất lớn.

Cô lấy những thứ chị Linh muốn ra khỏi không gian, cho hệ thống xử lý chi tiết phía sau, nhìn căn hầm được chất đầy, cô hài lòng phủi tay đi.

Sau đó rời khỏi.

Trước khi đi cô còn kêu hệ thống tạo ra rất nhiều vết chân và vết bánh xe chuyển hàng.

Mạc Vân Tình không sợ chị Linh lừa cô, vì cô ta đã thanh toán hai phần ba tiền hàng.

Lúc cô về đến nhà đã là năm giờ chiều.

Mạc Vân Tình về phòng, lấy chỗ tiền chị Linh đặt cọc ra đếm.

Một nghìn ba trăm đồng, còn có một ít phiếu.

Người này ra tay hào phóng thật, vượt xa chỗ tiền hàng của cô.

Rất có thành ý.

Mạc Vân Tình lấy một khúc xương và một ít thịt từ không gian, nhóm bếp, lấy thêm ít củ cải nấu canh.

Mùi thơm bay xa, đám trẻ con quanh nhà đều than khóc.

Lời này không phải đùa, có lẽ do trùng hợp, trẻ con nhà bên khóc thật.

Sau khi hầm một tiếng đồng hồ, Mạc Vân Tình chia phần trong nồi thành bốn phần.

Đưa gần trước.

Cô cầm rổ sang bên hàng xóm.

Hiện giờ, Mạc Sở Sở đang ở nhà, nấu cơm tối trong bếp.

Cô ấy thấy Mạc Vân Tình đi qua.

“Cụ tổ.

”Mạc Vân Tình ừ một tiếng, mở tấm vải che ra, một mùi thơm tản ra: “Hôm nay, ta lên thị trấn mua hai khúc xương lớn, nấu canh, mang qua cho nhà cháu một ít.

”Mạc Sở Sở nuốt nước miếng, rất thèm, thực sự rất thèm, lâu rồi trong nhà không ngửi thấy mùi thịt.

Có điều lý trí cô ấy vẫn nói: “Nó quá quý,cụ mang về ăn đi.

”Mạc Vân Tình khoát tay: “Trong nhà vẫn còn một bát, ta ăn không hết.

”Vừa nói xong, cô đã nhìn thấy chiếc bát lớn ở bên cạnh, đổ bát canh vào bát đó.

Tay chân nhanh nhẹn, tốc độ cũng rất nhanh, Mạc Sở Sở không dám giằng cô bởi vì bát canh vẫn còn đang bốc hơi nóng, nhỡ đâu cả hai bị bỏng thì không tốt.

Mạc Vân Tình làm xong, cầm rổ đi ra ngoài, vừa đi vừa nói: “Được rồi, ta về trước đây.

”Mạc Sở Sở nhìn bát canh, bên trong còn có thịt băm, nghĩ tới thời gian này người trong nhà cũng rất khổ cực, cắn răng, không bưng bát đuổi theo.

Nhưng trong lòng cũng âm thầm ra quyết định, đợi tối các anh về sẽ bảo họ lên núi xem có bắt được gà rừng hay thỏ rừng gì đó không, đưa qua cho Mạc Vân Tình.

Mạc Vân Tình không biết suy nghĩ trong lòng Mạc Sở Sở.

Hiện giờ, cô đang đi đến nhà trưởng thôn, người mở cửa là vợ ông ấy, Hồng Phượng Anh.

“Cụ tổ, cụ đến đây là?”Mạc Vân Tình đáp: “Đi vào rồi nói.

”Hồng Phượng Anh nghiêng người cho cô vào, sau đó đóng cửa lại.

Mạc Vân Tình đi thẳng vào phòng bếp nhà họ.

Sau đó mở tấm vải che ra.

Hồng Phượng Anh nhìn bát canh thịt lớn, vội vàng nói: “Không được, không được, cụ mang về đi ạ.

”Mạc Vân Tình nhìn bà ấy: “Tôi nấu một nồi lớn, ăn không hết.

”Hồng Phượng Anh vẫn kiên trì: “Cụ từ từ ăn là sẽ hết thôi ạ.

”Mạc Vân Tình khua tay vẽ một nồi lớn: “Thực sự không ăn hết.

”.
 
Quay Ngược Thời Gian Về Làm Cụ Tổ
Chương 28: 28: Đưa Canh


“Ăn không hết thì lãng phí, hơn nữa nấu canh xương cũng không tốn bao nhiêu tiền.

”Ở thời đại này, xương không đáng giá, thậm chí một đồng có thể mua rất nhiều.

Có điều đây đều do công nhân nhà máy thịt lén giữ lại, rất ít khi có thể mua được, không đáng giá bao nhiêu nhưng nấu canh vẫn có mùi thịt, nhân viên nhà máy thịt thường giữ lại, mang về nấu hoặc bán qua tay.

Hồng Phượng Anh nhìn Mạc Vân Tình, do dự, sau đó nói: “Vậy cháu không khách sáo với cụ nữa.

”Mạc Vân Tình vẫy tay: “Khách sáo cái gì, mấy năm nay mọi người đều chăm sóc tôi.

”Sau đó cô cầm lấy rổ, nói: “Được rồi, tôi không làm lỡ giờ cơm tối của mấy người nữa, tôi còn phải đưa qua cho nhà đại đội trưởng một ít.

”Hồng Phượng Anh gật đầu: “Vâng, cháu tiễn cụ ra cửa.

”Mạc Vân Tình gật đầu, dù sao bà ấy cũng phải đi đóng cửa.

Cô rời khỏi nhà trưởng thôn, quay về, cầm một bát canh khác đi đến nhà đại đội trưởng.

Vừa ra đến cửa đã thấy cháu trai của bà cụ Diệp khóc lóc om sòm trước cửa.

Bà cụ Diệp nhìn thấy Mạc Vân Tình, mặt trở nên khó coi, nhưng đâu có cách gì, đành kiên nhẫn dỗ dành cháu trai.

Mạc Vân Tình mỉm cười, xoay người đi đến nhà đại đội trưởng.

Cô đến vừa khéo vợ của đại đội trưởng đi từ bên ngoài về.

Lý Tú Hoa bất ngờ khi thấy Mạc Vân Tình: “Cụ tổ.

”Mạc Vân Tình gật đầu, nhìn Lý Tú Hoa mồ hôi đầy người: “Vừa trở về à?”Lý Tú Hoa giữ cửa mở, chào đón người tới: “Vâng, cụ tổ tới có chuyện gì thế ạ?”Mạc Vân Tình cười, giơ rổ trong tay: “Cũng không có việc gì, hôm nay tôi lên thị trấn, may mắn mua được mấy khúc xương, hầm chút canh, mang qua đây.

”Lý Tú Hoa kinh ngạc, há mồm: “Không nên, không nên, đồ tốt vậy cụ nên giữ lại mà ăn, sao chúng cháu có thể lấy của cụ được.

”Mạc Vân Tình đưa bát canh ra: “Tôi nấu một nồi lớn, không tự ăn hết được, bình thường mọi người đều rất quan tâm tôi, hơn nữa thứ này cũng không đáng mấy đồng.

”Lý Tú Hoa khó xử: “Cái này …”Mạc Vân Tình giục: “Nhanh cầm bát qua đây đổi đi, không nhận là sau này tôi cũng không dám nhận sự quan tâm của mấy người đâu, hơn nữa cũng đâu phải toàn thịt hay gì, chỉ là cho có vị thôi.

”Lý Tú Hoa thấy cô nói vậy cũng không dám từ chối nữa.

Bà xoay người vào bếp, cầm một chiếc bát lớn.

Mạc Vân Tình đổi bát xong: “Được rồi, tôi không làm lỡ giờ nấu cơm nữa, tôi về trước đây.

”Lý Tú Hoa gật đầu: “Vâng.

”Sau khi rời nhà đại đội trưởng, cô còn cho nhà Thiết Đản một bát, nhà Mạc Trung Bình cũng được một bát.

Không quên mang cho bác sĩ thôn một bát, khi cô bị cảm nắng, ông ấy cũng là giúp rất nhiều.

Mấy nhà này hay quan tâm tới cô nhất trong thôn, những nhà khác mặc dù cũng giúp ít nhiều nhưng mà nếu muốn cảm ơn hết, thì dù có một nồi to hơn nữa cũng không đủ.

Thôi cứ đưa cho mấy nhà giúp nhiều nhất đã.

Xương cô lấy từ trong không gian ra, không có khả năng đều không có thịt, cô lấy toàn loại có thịt cả.

Chỉ có điều nấu hơi nhiều nước nên mùi vị cũng sẽ nhạt đi.

Mạc Vân Tình cầm bát canh ngồi dưới mái hiên, uống từng ngụm nhỏ.

Tiếng trẻ con khóc nhà bên lại vang lên, không hiểu sao trong lòng cô cảm thấy rất thoải mái.

Nhà bà cụ Diệp bên cạnh ngoại trừ nhà Mạc Trung Bình, trong nhà còn có hai cháu trai tôn trọng người làm trưởng bối như cô một ít.

Những người khác, Mạc Vân Tình lắc đầu, người ta không kính trọng thì cũng giấu đi một chút, nhưng nhà bọn họ đều có tâm lý phản nghịch như nhau.

Ngay cả đứa trẻ con cũng bị dạy hư.

Trong trí nhớ của cô, thằng bé thích khóc kia còn từng ném đá vào người “Mạc Vân Tình” mấy lần, mặc dù không trúng, nhưng hành động rất hỗn láo.

Hôm nay nghe thấy nó khóc thèm ăn, tâm trạng cô rất thoải mái.

Nếu không phải tình huống không cho phép, cô có thể chọc cho nó điên luôn.

Nếu được, mỗi ngày cô đều muốn làm đồ ăn ngon, cho nó khóc mỗi ngày.

…Thành phố D.

Một cô gái giống A Ngọc năm phần, bước từ trên xe xuống, nhíu mày: “Em chắc chắn là ở đây?”Một thiếu niên dịu dàng như ngọc bước xuống từ cửa xe bên kia, ôn hòa: “Đầu mối điều tra được là ở đây.

”Cô gái nhíu mày: “Nếu phương hướng sai, chúng ta chỉ đang làm lãng phí thời gian.

”Thiếu niên không thay đổi: “Ba ngày, chúng ta sẽ đợi ở đây ba ngày.

”Cô gái gật đầu: “Được rồi.

”Nói xong, cô gái đó nhìn bốn phía: “Trước tiên cứ tìm một nơi để ở lại đã rồi tính sau.

”Thiếu niên vâng một tiếng.

Sau đó, thiếu niên cúi đầu nói gì đó với lái xe, người đó gật đầu, lái xe rời đi.

Thiếu niên vừa đi vừa nói: “A Húc truyền tin, sau khi quản lý Mộc của chú mười bảy bị phát hiện theo dõi bọn họ ở thành phố A, chú mười bảy đã ra lệnh cho Hứa Đông rời nhà.

”Cô gái cười phì, đôi mắt xinh đẹp hiện lên vẻ chế nhạo: “Chú mười bảy quá nóng vội.

”Thiếu niên có cái nhìn khác: “Chuyện này không đơn giản thế đâu.

”Cô gái nghi ngờ nhìn cậu ta: “Sao lại nói thế?”Thiếu niên mỉm cười: “Chị không thấy quá mức tận lực sao?”Cô gái nghe xong, trầm tư suy nghĩ.

“Em nói không sai, chuyện này chú mười bảy làm không thỏa đáng, chú ấy không phải kiểu sơ ý khinh thường người khác như thế.

”Trong mắt thiếu niên hiện lên tia tán thưởng: “Phía sau chắc chắn vẫn còn có người khác.

”Sau đó nói thêm: “Ông không phải không biết chuyện này, chị cứ chờ mà xem.

”Cô gái nhìn thiếu niên, ánh mắt trở nên phức tạp.

Thiếu niên nhìn nhà khách trước mặt: “Chị không cần nhìn em như vậy, nhà chúng ta không có hứng thú với vị trí kia.

”Giọng cô gái cũng lạnh nhạt hơn: “Mong là vậy.

”Sau đó hai người vào nhà khách.

Hai người vừa lên tầng đã nghe thấy âm thanh quen thuộc vang lên từ phía dưới.

Một người con trai đưa thư giới thiệu công việc cho tiếp tân: “Ba phòng.

”Cô gái và thiếu niên dừng bước, liếc về phía sau: “A Cẩn.

”Sau đó hai người đi xuống dưới.

A Cẩn nhìn thấy hai người, ngơ ngác, nhanh chóng phục hồi tinh thần: “Chị bảy, anh chín.

”Một nam một nữ đi cùng người đó, vui vẻ bước tới: “Chị bảy, anh chín.

”A Tinh nhìn ba người, nghi ngờ hỏi: “Sao các em lại ở đây?”A Du ngửa đầu vừa cười vừa nói: “Chúng em đi theo đầu mối tới.

”A Ninh nói: “Lên trước đi.

”Đây không phải là chỗ nói chuyện, năm người làm xong thủ tục, đi lên tầng.

…Sân phơi.

Mới sáng sớm mọi người đã tụ tập ở đây.

Đại đội trưởng và trưởng thôn bước lên trước.

Đại đội trưởng nói: “Mấy ngày nữa có một nhóm thanh niên trí thức sẽ tới thôn, nơi ở của trí thức hiện giờ cần sửa chữa, chút nữa gọi đến tên ai người đó đi lấy công cụ.

”“Lại có thanh niên trí thức tới.

”“Trong thôn đã có mười mấy người rồi, sao còn đến nữa?”Lời vừa nói xong mọi người bắt đầu thảo luận.

Chủ yếu mới tới đều là mọt sách, nhỡ đâu yếu đuối quá, đến lúc đó sẽ rất mệt.

.
 
Quay Ngược Thời Gian Về Làm Cụ Tổ
Chương 29: 29: Qua Nhà


Hạ Đình Dục nghe vậy, thật ra có hơi xấu hổ.

Đúng là lúc bọn họ mới tới bị ghét bỏ thật.

Chuyện cần nói cũng chỉ có vậy, sau khi nói xong, gọi tên mấy người, cho mọi người tản ra.

Buổi trưa.

Mạc Sở Sở qua nhà.

Mạc Vân Tình hỏi: “Chị ba cháu sao rồi?”Mạc Sở Sở vừa cười vừa nói: “Không có chuyện gì nữa rồi ạ.

”Cô ừ một tiếng: “Vậy thì tốt.

”Mạc Sở Sở chống cằm: “Sáng nay, đại đội trưởng nói mấy ngày nữa sẽ có một nhóm thanh niên trí thức tới, cũng không biết có hòa hợp được không?”Mạc Vân Tình chán nản: “Bình thường cũng không gặp mấy, có hòa hợp hay không thì vẫn thế.

”Mạc Sở Sở suy nghĩ, gật đầu: “Cũng phải.

”Đột nhiên Mạc Vân Tình nhờ đến chuyện xem mắt của anh trai Mạc Sở Sở: “Chuyện hôn nhân của anh cháu sao rồi?”Nói đến chuyện này là Mạc Sở Sở lại tức, thở dài: “Người ta ngứa mắt nhà cháu.

”Mạc Vân Tình nghi ngờ, không phải hôm đó nói chuyện rất tốt sao: “Sao thế?”Mạc Sở Sở nhíu mày: “Nhà họ đòi một trăm đồng tiền sính lễ, còn cả một trăm cân lương thực, nhà cháu lấy đâu ra nhiều thế.

”Khóe miệng Mạc Vân Tình giật giật, một trăm đồng còn muốn một trăm cân lương thực, sao bọn họ không đi cướp luôn đi.

“Anh của cháu nói thế nào?”Mạc Sở Sở: “Anh cháu bảo quên đi.

”Mạc Vân Tình nhướn mày, cô nhớ hôm đó hình như Mạc Lập Quốc có cảm tình rất tốt với cô gái kia, may mà vẫn giữ được lý trí: “Ừ, quên đi, lại tìm, chắc chắn sẽ có cô gái tốt gả vào nhà cháu.

”Mạc Sở Sở cười: “Anh cháu cũng nói thế.

”Mạc Tinh Tinh đi từ xa tới: “Mạc Sở Sở.

”Mạc Sở Sở quay sang nhìn: “Chị ba.

”Mạc Tinh Tinh ừ, rồi quay sang chào Mạc Vân Tình: “Cụ tổ ạ.

”Đây coi như là lần đầu tiên cô chính thức gặp Mạc Tinh Tinh, đúng là một mỹ nhân mặt em bé, dáng người ma quỷ.

“Ừ.

”Mạc Tinh Tinh không được tự nhiên, móc từ trong túi hai quả trứng gà rừng đưa cho Mạc Sở Sở: “Cho này.

”Mạc Sở Sở được quà mà sợ, nhìn Mạc Tinh Tinh: “Cho em?”Mạc Tinh Tinh nghiêng đầu: “Cầm.

”Mạc Sở Sở cười khúc khích, nhận lấy: “Cảm ơn chị ba.

”Cô ấy đưa một quả cho Mạc Vân Tình: “Cụ tổ, cụ lấy một quả đi ạ.

”Mạc Tinh Tình không có ý kiến.

Mạc Vân Tình đưa tay nhận lấy, chỉ vào chiếc ghế trống bên cạnh Mạc Sở Sở: “Ngồi đi.

”Mạc Tinh Tinh do dự một giây, sau đó gật đầu: “Cảm ơn cụ tổ.

”Mạc Vân Tình nhìn Mạc Tinh Tinh, thấy tâm trạng cô ấy không tệ, hạnh phúc thay cô ấy.

Có thể buông là tốt, dù sao vẫn còn rất nhiều đàn ông tốt.

Không cần phải treo cổ mãi trên một cái cây.

Hơn nữa cái cây đó lại còn là đồ cặn bã.

Mạc Tinh Tinh thấy Mạc Vân Tình ngây người: “Trên mặt cháu có dính gì sao?”Mạc Vân Tình lắc đầu, vừa cười vừa nói: “Không có, chỉ là nhận ra mấy đứa nhà cháu đều rất đẹp.

”Hai cô gái đột nhiên được khen, cảm thấy ngại ngùng.

Mạc Sở Sở dỗi: “Cụ tổ lại lấy chúng cháu ra trêu rồi.

”Mạc Vân Tình lắc đầu: “Không trêu.

”Không biết có phải do hào quang của nữ chính hay không mà trai gái nhà đó đều rất xinh đẹp.

Người trong thôn tuy rằng cũng khá, nhưng không thể so với nhà họ được.

Mạc Tinh Tinh nhìn Mạc Vân Tình: “Cụ tổ cũng rất đẹp.

”Mạc Vân Tình ngơ người, nở nụ cười: “Cũng đẹp.

”Hai đứa nhóc này hài thật.

Nhưng mà Mạc Tinh Tinh cũng nói không sai, đúng là cô cũng rất đẹp, chủ yếu là do đều được kế thừa gen tốt của cha mẹ.
 
Quay Ngược Thời Gian Về Làm Cụ Tổ
Chương 30: 30: Nữ Ba


Mạc Tinh Tinh đột nhiên hỏi: “Bà năm có thường hay như vậy không?”Mạc Vân Tình nghi hoặc.

Mạc Sở Sở gật đầu nhìn cửa nhà bà cụ Diệp.

“Lần trước còn đứng trong sân chỉ cây dâu mắng cây hòe.

”Mạc Tinh Tinh nhíu mày: “Ông năm không quản sao?”Mạc Vân Tình nhìn theo ánh mắt của hai người, vừa khéo chạm với ánh mắt dữ tợn của bà cụ Diệp.

Mạc Sở Sở chế giễu: “Quản? Bình thường bà năm làm vậy trong thôn, chị ba có thấy ông năm từng nói bao giờ chưa?”Mạc Tinh Tinh im lặng một lát, suy nghĩ, hình như đúng là không có.

“Cứ để vậy sao?”Mạc Vân Tình mở miệng: “Không cần quan tâm bà ta, bà ta chẳng dám làm gì ta đâu.

”Mạc Tinh Tinh không đồng ý với cách nghĩ của cô: “Tính của cụ tổ quá tốt nên bà năm mới dám làm vậy, nếu là cháu chắc chắn cháu không để yên đâu.

”Mạc Vân Tình nhíu mày, tốt tính? Không, cô lười so đo với hạng người chỉ dám dùng mắt lườm người ta, không dám hé miệng như bà cụ Diệp thôi.

Mạc Sở Sở gật đầu, đồng ý: “Nói chung là chỉ có cụ tổ chịu được, phải người khác là mắng lại từ lâu rồi.

”Mạc Vân Tình nhìn hai người tức giận trước mặt, cười.

“Bà ta chẳng tạo nổi sóng gió gì, mặc dù bình thường Mạc Viễn Thôn không nói, nhưng người như thế mới là người hay sĩ diện, bà ta mà làm gì, Mạc Viễn Thôn sẽ là người đầu tiên không tha cho bà ta.

”Mạc Sở Sở và Mạc Tinh Tinh nhìn nhau, hình như có lý.

Mạc Vân Tình nói tiếp: “Với lại, Mạc Viễn Thôn chiều theo ý bà ta, còn đại đội trưởng, trưởng thôn và những người khác thì không.

”Đây là điều cô lo lắng, không cần phải nói, người trong thôn coi trọng nhất là đạo hiếu, lại còn thêm cả vai vế của cô hiện giờ nữa.

Mỗi khi muốn làm gì, cô đều phải suy nghĩ kỹ.

Sau khi nói xong, Mạc Vân TÌnh ngáp một cái, cảm thấy buồn ngủ, cô đứng dậy vươn vai: “Ta buồn ngủ rồi, hai đứa nói chuyện với nhau đi, ta vào ngủ lát, tí còn phải đi làm.

”Nói xong cô đi vào nhà.

Mạc Tinh Tinh và Mạc Sở Sở nhìn nhau, hai người cất ghế, đóng cửa giúp Mạc Vân Tình, đi sang nhà bên.

…Nơi ở của thanh niên trí thức.

Thiệu Đông Dương quay trái, quay phải vẫn không ngủ được, nhìn về phía Hạ Đình Dục, hỏi: “Cậu có sợ không?”Hạ Đình Dục bình tĩnh trả lời: “Không sợ.

”Thiệu Đông Dương không tin: “Cô ấy tới mà cậu không sợ?”Hạ Đình Dục đáp lại: “Có cái gì mà phải sợ.

”Thiệu Đông Dương nói không nên lời: “Lòng đố kị của cô ấy nặng như vậy, đến lúc đó mà thấy cậu với cô gái kia …”Hạ Đình Dục mở mắt, giọng nghiêm túc: “Cô ấy sẽ không có cơ hội đâu.

”Thiệu Đông Dương nhíu mày, trong đầu nghĩ: Chỉ sợ đến lúc đó sẽ không phải vậy.

Nhưng anh ta vẫn phải nhắc nhở: “Chuyện này không thể coi là chuyện nhỏ đâu.

”Hạ Đình Dục lại nhắm mắt lại, bình tĩnh nói: “Còn có chú nhỏ ở đây.

”Thiệu Đông Dương: “! ”Suýt nữa thì quên mất chú nhỏ.

Nhưng mà…Nếu anh ta nhớ không nhầm, hình như chị cô ấy cũng đi theo, mà chị cô ấy với chú nhỏ …Thiệu Đông Dương lắc đầu, đúng là hai chú cháu đào hoa.

Nhìn lại bản thân…Một thân một mình …Anh ta không ghen tị đâu, thật đấy.

Thiệu Đông Dương hít một hơi sâu, cuối cùng nhìn nóc nhà, rơi vào suy nghĩ của chính mình.

Anh ta không đẹp trai sao? Sao lại không có người thích anh ta nhỉ? Anh ta cũng muốn nếm thử vận đào hoa mà.

…Ba ngày sau.

Gần trưa, đại đội trưởng dẫn một nhóm thanh niên trí thức cả trai, cả gái vào thôn.

Đúng giờ mọi người tan làm.

Người dân thấy có trí thức mới tới, kéo nhau ra xem.

Mạc Vân Tình cũng bị hai chị em Mạc Sở Sở và Mạc Tinh Tinh kéo đi xem náo nhiệt.

Lần này có ba nam, ba nữ tới.

Trắng hơn người trong thôn rất nhiều.

Mạc Vân Tình nhìn cặp chị em.

Vì sao lại biết là chị em, bởi vì họ giống nhau mấy phần.

Hệ thống đột nhiên nhảy ra: “Nữ ba xuất hiện.

”Mạc Vân Tình lạnh nhạt: “Tư liệu, đừng nói những thứ vô ích.

”Hệ thống không còn gì để nói, nghe lời, truyền tư liệu đến cho cô.

Nữ phụ: số 3Tên: Trần Tư TưTuổi: 16Tính cách: Được nuông chiều, hay ghen tị, ghét những người khác giới lại gần nam chính.

Gia cảnh: Con gái thứ ba của nhà họ Trần ở thủ đô.

Quan hệ: Lớn lên từ nhỏ với nam chính, mọi người đều biết thích nam chính (nam chính không có thiện cảm)Mạc Vân Tình ừ một tiếng, nhìn cô gái bên cạnh Trần Tư Tư, hỏi: “Có tư liệu về cô gái bên cạnh Trần Tư Tư không?”Hệ thống: “Có, ký chủ chờ chút.

”Tên: Trần Văn VănTuổi: 18Tính cách: Nhìn thì dịu dàng thực ra lòng dạ rất sâu.

Gia cảnh: Con gái đầu của nhà họ Trần ở thủ đô, chị ruột của Trần Tư Tư.

Quan hệ: Thích chú nhỏ của nam chính, giống Trần Tư Tư, không thích người khác giới lại gần chú nhỏ của nam chính.

Nếu như Trần Tư Tư được nuông chiều, hay ghen tỵ, không biết lý lẽ thì Trần Văn Văn rất có thủ đoạn, suy nghĩ không ở cùng đẳng cấp với Trần Tư Tư.

Nói cách khác, nếu Trần Tư Tư ở đẳng cấp đồng, thì Trần Văn Văn là bạc thậm chí là vàng.

Mạc Vân Tình nhíu mày, thích Hạ Lăng Hủ? Ánh mắt chị em nhà này rất tốt, hai chú cháu kia đều rất đẹp trai.

“Hạ Lăng Hủ có cảm giác gì với Trần Văn Văn?”Hệ thống: “Không có cảm giác gì, suy nghĩ và thủ đoạn của Trần Văn Văn không thể thực hiện được với Hạ Lăng Hủ.

”Mạc Vân Tình ngây người, người đàn ông sáng suốt hiếm thấy.

Dù sao vẻ ngoài và khí chất của Trần Văn Văn cũng không tệ.

“Nữ đồng chí đến lần này xinh thật.

”“Đúng vậy, xinh hơn trước nhiều.

”Ba cô gái được bàn luận rất nhiều, trừ một người thì hai trong ba nam thanh niên còn lại cũng khá được quan tâm.

Hệ thống: “Nam ba xuất hiện.

”Mạc Vân Tình: “! ”“Cậu không thể chỉ nói một lần cho hết à?”Hệ thống giải thích: “Ký chủ, đây không phải là thứ hệ thống có thể điều khiển.

”Mạc Vân Tình cạn lời.

Tư liệu như sau:Tên: Hứa NgônTuổi: 18Tính cách: Cởi mở, hoạt bátGia cảnh: cháu đích tôn của nhà họ Hứa ở thủ đô, vừa là bạn vừa là họ hàng của nam chính.

Quan hệ: Anh trai Hứa Ngôn kết hôn với chị họ nam chính, hai người coi nhau như anh em.

Mạc Vân Tình xấu hổ, che khóe miệng đang co giật: “Thôn này là ổ chứa mấy người từ thủ đô à? Sao một người, hai người, ba người, bốn người đều đến từ thủ đô thế?”Hệ thống: “Điều này hệ thống cũng không biết, được định sẵn là vậy.

”Mạc Vân Tình thấy hỏi không còn ý nghĩa gì nữa, nói với Mạc Tinh Tinh và Mạc Sở Sở.

“Không có gì hay cả, về thôi.

”Hai chị em cũng đã nhìn, thấy không có gì, đồng ý đi về với Mạc Vân Tình.

Trên đường, Mạc Tinh Tinh nói: “Cháu thấy trong sáu thanh niên trí thức có ba người ăn mặc không giống những người khác, nhưng lại có hơi giống ba trí thức kia.

”Mạc Vân Tình bất ngờ nhìn Mạc Tinh Tinh, cô nhóc này có năng lực quan sát đấy.

Mạc Sở Sở nói: “Em nghe cha nói hình như họ đều đến từ thủ đô.

”Mạc Tinh Tinh nhướn mày: “Chẳng trách.

”.
 
Back
Top Bottom