Khác [QuangxTú] Tương Khắc

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
112,825
Điểm tương tác
0
Điểm
0
407423470-256-k102166.jpg

[Quangxtú] Tương Khắc
Tác giả: Phuoniuoi1804
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Lấy ý tưởng từ tác phẩm "Mưa đỏ" của tác giả Chu Lai, cũng như phim "Mưa đỏ".

Không báo chính quyền nha:3



quangtu​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [ Nữ x Nữ ] Diệp Liên Tương Ý
  • TƯƠNG QUÝ PHI TRUYỀN -- CUNG ĐẤU
  • ( Boruto ) Quay về quá khứ để thay đổi tương lai
  • [Vô hạn] Thị trấn lý tưởng của tôi - Thanh Sắc Vũ...
  • [Tokyo Revengers] Một tương lai tươi đẹp hơn
  • Tướng Dạ
  • [Quangxtú] Tương Khắc
    Chương I


    Tôi là Tú, một người con trai sắp tốt nghiệp cấp ba, cha mẹ tôi đều là những cán bộ tập kết nên tôi cũng muốn góp công mình để giúp nước lắm.

    Năm ấy, vì không chịu nổi lũ giặc nên tôi đã lấy huyết của chính mình mà viết đơn để được tham gia vào chiến dịch tại Thành cổ Quảng Trị.

    Khi lên tàu, tôi có gặp một anh trai nhìn có vẻ là một người tri thức.

    Nhìn anh ấy sáng sủa và đẹp trai lắm.

    Không ngờ lúc ấy anh lại nói trêu:

    -"Này...Nhìn ông có khi quân địch nghĩ quân mình hết người, cho cả trẻ con ra trận."

    Cường lúc ấy vừa cười vừa nói.

    Tôi liền nhanh miệng đáp lại anh: "Thì...em nhỏ người thôi, chứ em to cái khác."

    Cường thấy thế thì cũng ngó xuống trêu tôi, tôi bảo bao giờ ra mặt trận tôi sẽ khoe.

    Ấy thế mà thời gian trôi nhanh thật, mới từ cái buổi tối tiểu đội một gặp gỡ và giới thiệu, mà giờ đã đến ngày thứ hai mươi của chiến dịch.

    Tôi đã ngộ ra được rất nhiều điều về chiến tranh, mất ăn mất ngủ để bảo vệ Thành, thấy được sự tàn khốc của nó qua từng giấy phút.

    Vào sáng hôm ấy, tôi đang đi mần một mình, không có ai đi cùng tôi cả, ngay lúc ấy B-52 của tụi Mỹ bay vun vút qua, tiếng chói ù cả tai.

    Đầu óc tôi vẫn còn đang không biết trốn vào đâu, lòng thì thấp thỏm lo cho đồng đội.

    Chẳng biết họ có kịp nấp vô hầm để né bom.

    Bỗng ai đó kéo tôi đi, vội xuống một căn hầm nhỏ để tránh cuộc dải bom kéo dài gần khoảng hai mươi phút.

    Tôi cứ nghĩ đó là một người đồng đội của tôi, nhưng không như tôi tưởng.

    Trước mặt tôi là Quang, tên Trung Uý của bên kia chiến tuyến, chỉ được cái mặt cũng nét nào ra nét đấy, còn đôi tay thì đã nhúng vào bể máu của đồng bào.

    -"Ngồi im không bom nổ tung xác bây giờ cái thằng nhóc này!"

    Giọng hắn trầm, đầy uy lực.

    Cũng vì cái hầm này quá nhỏ và chật hẹp, nó giống như một cái lỗ thì đúng hơn.

    Chỉ đủ cho tối đa hai người nấp ở đây nên hắn cứ ôm chặt lấy tôi, không chịu rời tay.

    -"Mày thả tao ra!"

    Tôi giãy nảy lên kịch liệt, chân tay không yên được.

    Hết đạp vào người, rồi lại đập cả vào cái mặt tuấn tú của gã.

    Đễn nỗi một vừa cầm quần vừa đạp loạn xạ, khổ nỗi cái quần nó lại quá rộng cho một đứa teo tóp như tôi.

    Gã lúc đấy cứ im im, nhưng tay thì vẫn ôm chặt tôi.

    Bom bên ngoài không ngừng rơi rồi nổ, từng quả một cứ dội vang trời.

    Ngoài tiếng tim của gã đập thập thình bên tai tôi thì tôi thậm chí còn nghe cả tiếng đất rung chuyển theo từng đợt bom nổ.

    Lòng tôi ngổn ngang, chỉ biết cầu cho các bình an vô sự sau đợt rải bom.

    Bỗng gã lên tiếng, nhưng không còn sự răn đe, không còn cái sự uy nghiêm như ban nãy.

    Mà lại là một chất giọng nhẹ nhàng, mang theo đôi chút lo lắng lạ kì.

    -"Sau khi bọn nó rải bom xong, em hãy về bên em mà viết đơn xin về đi.

    Chiến trường quá tàn khốc cho em...Em còn quá trẻ để đối diện với nó.

    Em hiểu tôi chứ?"

    ——————————End Chap I——————————

    Đây là tác phẩm đầu tay của mình, với lại mình chỉ dựa vào "Mưa Đỏ" để lấy mẫu nhân vật, chứ mình không hoàn toàn dựa cả vào cốt truyện của tác phẩm.

    Nếu mình có sai sót gì hay còn chưa tốt ở đâu thì mong các bạn sẽ thông cảm và góp ý cho mình ạ.

    Cả nhà nhớ là không báo chính quyền nha:3 mái iu🫶🏻
     
    [Quangxtú] Tương Khắc
    Chương II


    -"Sau khi bọn nó rải bom xong, em hãy về bên em mà viết đơn xin về đi.

    Chiến trường quá tàn khốc cho em...Em còn quá trẻ để đối diện với nó.

    Em hiểu tôi chứ?"

    Lúc ấy tôi đã không trả lời anh, mà tôi hơi cụp mi xuống, lòng nặng nề đôi chút.

    Nhưng rồi ý chí trong tôi lại bốc lửa lên, nó vẫn cháy và luôn cháy.

    Tôi nhìn lên ánh mắt sắc lạnh của anh, sống mũi của anh còn rất cao và thẳng.

    -"Tôi sẽ không đi đâu cả...Tôi đã đi là đi, còn nếu chết ở đây cũng được.

    Miễn là chết vì Tổ quốc, chết với sự hy sinh còn hơn cái thứ vì lợi ích mà phản bội chính quê hương, đồng bào mình!"

    Sau đó, tiếng bom đã dứt, nhưng tiếng súng lại bắt đầu vang dội lên từng hồi.

    Tôi nhanh chóng đứng dậy và chuẩn bị rời đi, bỏ mặc gã lại cái hầm đấy.

    Ấy thế mà gã còn cố dặn dò tôi:

    -"Đừng đi đường đó...Đi sang bên mép kìa, nhớ đi cẩn thận, nhìn cho kĩ.

    Với lại...Khâu lại cái quần nha em, mắc công vừa đi vừa kéo, bất tiện lắm."

    Lúc đấy tôi đỏ bừng cả mặt, chưa kịp rời thì gã lại dúi vào áo tôi hai lon sữa.

    Hai lon sữa đó là thứ rất đỗi xa xỉ với quân tôi lúc này, vì tiếp viện dần trở nên khó khăn khi bị pháo của địch bắn trúng khi đang trôi trên sông.

    Tôi không nghĩ ngợi gì nhiều mà chỉ cảm ơn gã một tiếng rồi nhanh chóng cất bước rời đi.

    Về tới cái trại bé của tiểu đội, tôi rất đỗi vui khi thấy mọi người đều may mắn sống sót qua trận rải bom vừa rồi.

    Tôi tươi cười chào họ, rồi chìa hai hộp sữa ra, tỏ ý muốn chia sẻ với mọi người.

    -"Ai đói thì uống tạm cái này đi ạ, trời cứ nắng mưa như này cơm nhanh thiu lắm..."

    -"Cại nì mi lậy ở mô?"

    Anh Tạ liền hỏi.

    -"Ban nãy em có một tên Nguỵ giúp em nấp tránh bom...rồi sau đó đưa em hai lon sữa này...em nghĩ hắn là Trung uý của bên kia."

    Giọng tôi có phần ấp úng, tôi biết mọi người sẽ có thể mắng tôi, đặc biệt là anh Tạ.

    Lúc đấy, anh Tạ giật mình khi nghe câu trả lời của tôi, lập tức anh quát rất to:

    -"Cại nì mà mi cũng giám mang về!

    Vứt ngay cho tao!!

    Lần sau tao cấm mi!"

    -"Nhưng mà...hắn cũng đâu có ý đồ gì xấu đâu ạ..?"

    -"Nhưng cại đầu mi í!

    Tao bảo vứt là vứt!"

    Đứng chôn chân hồi lâu, tôi cầm hai lon sữa ra góc sau bếp, giả vờ vứt đi, nhưng thực chất tôi đã giấu vào hộc tủ mà mọi người ít để ý.

    Vứt thì tiếc lắm, nhỡ đâu lúc hoạn nạn nhất thì lấy gì mà cho vào bụng cơ chứ.

    Rồi lúc sau tôi lại mon men đi ra ngoài hóng gió, vô tình nhìn thấy một chú chim màu xanh đang bị thương, nên tôi quyết định đem ẻm về nuôi.

    Từ giờ ẻm là "Hoà Bình".

    Lúc nâng con chim trên tay mình, tôi và Bình thích thú nhìn con chim.

    Nhưng Sen thì lại nổi cáu và bảo tôi thả đi.

    Anh Tạ cũng cất tiếng:

    -"Chim sa cá nhảy...Kiêng.

    Thả ngay đi cho tao."

    -"Mấy anh kiêng chứ em đâu có kiêng...mấy anh cho em nuôi đi.

    Với lại em thấy cũng vui mà.."

    -"Vui cái con khỉ!

    Người sống nay chết mai...huống chi là con chim."

    Một lúc sau, Cường và Hải cũng về.

    Tôi nhẹ khoe Hải về Hoà Bình, Hải cũng cười mỉm lại.

    Rồi hai chúng tôi cùng nhau trực ca đêm nay ngoài hiên, Hải bắt đầu có dấu hiệu buồn ngủ, có lẽ là do ảnh đã đi mò mấy cái đường cống cả ngày.

    Tôi lặng lẽ ngồi đó ngắm sao, nhưng khi đưa mắt qua hướng khác, tôi lại vô tình nhìn thấy dáng hình quen thuộc của ai đó phía bên kia thành.

    Cái bóng hình đó đang dùng ống nhòm quan sát bên tôi, nhưng cũng vội vàng cất đi rồi rảo bước thật nhanh.

    Dáng người ấy chẳng ai ngoài Quang cả, gã đang làm cái quái gì vậy chứ.

    Tôi vỗ người anh Hải, chỉ dám vỗ nhè nhẹ.

    -"Anh Hải ơi, thay ca thôi...Anh đi vào trong nghỉ đi, Cường với Bình sắp đi ra rồi nè."

    -"Ừ em...chu choa mạ ởi cại lưng của tôi."

    Hải vươn người, mắt nhắm mắt mở rồi đi vô gian trong nằm đi ngủ.

    Khi Cường và Bình đi ra, tôi cũng đi ra đằng sau cái trại nhỏ của chúng tôi để đi vệ sinh cách đó không xa.

    Nhưng khi vừa đi xong, đang đứng ở đấy mơ tưởng về một ngày nước ta độc lập, dân ta được bình yên thì bỗng một bàn tay thô giáp ụp lên vai tôi.

    -"Đêm khuya như này em tính đứng đây để cho tụi lính bắn chết em hả?"

    -"Lại là anh..."

    Nhưng sao hôm nay mặt anh lại có thêm mấy vết trầy.

    Biết là kình địch của nhau nhưng bỗng tim tôi lại hơi thắt vào, khó chịu lắm, nhưng cũng chẳng thể mở lời để tỏ chút quan tâm.

    Rồi tôi quay lưng, chuẩn bị rời đi.

    Lúc ấy, anh vọng hỏi tôi, nhẹ nhàng và ân cần, không còn chất giọng kiêu ngạo xen cứng rắn.

    -"Tôi có thể biết tên em được không..?"

    ——————————-End chap II——————————

    Mọi người ủng hộ mình với ạ, share truyện của mình trên bất cứ nền tảng nào cũng được ạ:3

    Bé cảm ơn cả nhà nhiều ạ, chúc mọi người một ngày tốt lành nhaaaa🫶🏻
     
    [Quangxtú] Tương Khắc
    Chap III


    -"Tôi có thể biết tên em được không..?"

    Tôi quay lưng mình lại đôi chút, tôi còn tỉnh táo lắm, tự nhủ rằng sẽ không đưa cho cái đám người giết đồng bào mình những thông tin cá nhân hoặc của các thành viên khác trong tiểu đội.

    -"Anh lấy tên của tôi...để moi thông tin đúng chứ?

    Hay đám các người sẽ bắt cóc tôi và biến tôi thành con tin?"

    Lúc ấy tôi có lùi về phía sau, cảnh giác nhưng không để bản thân ở thế yếu trước gã.

    Súng trên tay vẫn vững, không run rẩy hay sợ hãi.

    -"Em nghĩ tôi hèn đến thế sao?"

    Hắn bước gần lại tôi, điềm tĩnh đến lạ, trong đôi mắt gã vẫn lạnh lẽo như thường ngày.

    Ánh nhìn sắc bén, đầy ẩn ý.

    Cái thân hình gã cao to, lực lưỡng, khi đến gần tôi thì tôi hoàn toàn lép vế.

    -"Nói cho em nghe...Tôi không cần phải làm những chuyện đê hèn như vậy.

    Vả lại tôi đã cứu em...và bây giờ tôi không hề động chạm gì đến em cả, nếu là một tên khác...thì có lẽ em đã nằm đây như một cái tổ ong rồi."

    -"Rồi ý đồ của anh là gì?"

    Tôi nhìn anh, tay đã chĩa súng lên ngực anh.

    -"Chẳng có ý đồ gì cả...em bắn thì bắn.

    Nhưng nếu em bắn chết tôi thì chẳng phải em sẽ được hô vang khi đã giết chết một tên trung uý sao?

    Hay em chỉ biết giơ súng lên rồi không dám bắn?"

    Trong cái giọng điệu ấy lại pha sự cười cợt của gã.

    Nhưng sao cái ánh mắt gã như có phần thay đổi, nơi đó có một tia đượm buồn.

    Giống như một sự thất vọng khi bị hoài nghi, không được tin tưởng.

    Nhưng cũng đúng mà, hắn và lũ Cộng Hoà đã biến nơi đây đúng nghĩa với một cái "cối xay thịt".

    Dòng Thạch Hãn năm nào nay cũng nhuốm đỏ vì máu của đồng bào ta.

    Nghĩ thôi cũng đã đủ khiến người ta rợn người, lũ nguỵ ấy thật quá tàn bạo và ghê tởm.

    Vậy cái cớ gì tôi phải tiết lộ tên mình cho gã.

    Ấy thế mà, tôi cũng chỉ dám đẩy họng súng vào ngực gã, như muốn đẩy gã lùi lại vài bước.

    Chứ lòng tôi lại không muốn để gã chết.

    -"Anh đi về đi-"

    -"Em noái chuyện với ai vậy Tú?"

    Bỗng Hải bước ra, chắc là thấy hồi lâu tôi không quay về trại.

    Lúc ấy tôi đã đẩy Quang xuống sau một tảng đã lớn rồi ra hiệu cho anh im lặng.

    -"Em nói chuyện với ai đâu..chỉ là nãy em đang đi mà cái quần nó rộng quá...nó tụt hoài à.

    Em tức quá nên mới kêu lên á..."

    -"Zị hỏ...thế thoai anh về trại trước he."

    Sau khi Hải lật đật rời đi, tôi nhìn ra sau tảng đá, thấy gã vẫn ngồi đó.

    Thế mà gã vẫn có thể nở một nụ cười ẩn ý trước mặt tôi.

    -"Trời ạ...Anh đi về đi."

    -"Vậy thì nói cho tôi biết em tên gì rồi tôi sẽ đi...Nếu không thì tôi vẫn cứ ngồi đây đấy."

    Tôi nhìn gã, nhớ đến việc hắn đã giúp tôi thoát chết, lại còn đưa thêm hai lon sữa nữa nên lòng tôi cũng có chút áy náy.

    Chẳng biết có nên nói tên mình cho gã không, nhưng rồi tôi hạ quyết tâm.

    -"Nếu chúng ta còn có duyên thì lần sau tôi sẽ nói cho anh..."

    Xong xuôi, tôi quay lưng đi thẳng, không nói thêm câu nào với gã.

    Không gian lúc ấy lặng im kinh khủng, giờ chỉ còn tiếng bước chân tôi đi trên đất đá, tiếng tim tôi đập từng nhịp như thể lòng tôi đang nung nấu một cảm giác lạ thường.

    Nói khó chịu thì cũng không phải, nhưng thứ cảm giác này nó rất mới lạ, dường như nó len lòi trong từng mạch máu tôi rồi tiến dần vào con tim này.

    -"Nhớ đắp gì ấm khi ngủ nha em...Đêm ở đây lạnh lắm, ngủ ngon."

    Tiếng bước chân anh vang lên, rồi dần nhỏ lại.

    Hoá ra một tên nguỵ như anh cũng có một mặt như này sao, anh sao lại có thể nói ra những điều vô nghĩa như vậy chứ.

    Tại sao với mọi người anh là một trung uý nghiêm khắc, ác độc, tàn bạo khét tiếng, nhưng sao anh lại dành sự dịu dàng xen lẫn quan tâm đó với tôi?

    Liệu có phải là vì tôi vẫn còn là một cậu thiếu niên?

    Liệu đó có phải chỉ là sự thương hại không đáng có của một tên nguỵ với một cậu trai bên kia chiến tuyến?

    Quay lại trại, khi nằm nghỉ ngơi tôi thấy gã quả thực đã nói đúng.

    Đêm ở Thành cổ lạnh thật, cảm giác gió cứ lùa từng cơn một thật khiến người ta nổi da gà, lại còn thêm cái sự ẩm ướt của nơi ấy mà đến xương thịt ta cũng thấy buốt giá.

    Xoay đi xoay lại vài lần với đống suy nghĩ hỗn động về cái tên trung uý kia với những hành động đáng ngờ của gã, thì tôi đã ngủ thiếp đi lúc nào chẳng hay.

    Lúc này ở bên phía gã, sau khi quay trở về căn cứ thì gã cứ ngồi trầm ngâm trong phòng làm việc của mình, thật hiếm khi thấy gã như vậy.

    Kim đồng hồ đã điểm lúc một giờ sáng, Hoàng-một đàn em thân cận của gã - đi ngang qua và thấy phòng vẫn sáng đèn nên bèn gõ cửa rồi ngõ vào.

    Cứ nghĩ gã vẫn còn tâm tư với cái cô gái đã cứu khoảng gần một tháng trước, Hoàng cất tiếng:

    -"Trung uý à...tôi biết anh đang nghĩ gì, nhưng cô gái ấy là người thuộc phe bên kia của chúng ta đó.

    Ít nhất thì anh cũng phải nghĩ đến điều đó chứ, trung uý."

    -"Đi ra ngoài.

    Tôi không muốn nhắc lại lần thứ hai đâu."

    -"Dạ rõ...nhưng em cũng đã góp ý cho anh rồi đấy."

    Tiếng cửa đóng cái cạch, Quang thở dài một hơi.

    Trong căn phòng ấy, vừa là nơi để làm việc nhưng cũng là để nghỉ ngơi.

    Bên cạnh cái bàn làm việc sang trọng ấy là một cái giường nhìn rất êm và rộng.

    Đồng hồ cứ mãi tích tắc, nhưng gẵ vẫn cứ ngồi lì ở bàn.

    -"Liệu tôi đã quá tốt với em?

    Hay liệu em căm thù tôi đến tận xương tuỷ?

    Liệu tôi còn có thể gặp em được không...?

    Cớ sao em lại làm tôi lưu luyến không nguôi chỉ bởi cái đôi mắt đó...Chết tiệt."

    ——————————End Chap III——————————

    Mọi người chia sẻ truyện giúp bé với nhaaa, mái iu cả nhà ạ🫶🏻
     
    [Quangxtú] Tương Khắc
    Chap IV


    -"Liệu tôi đã quá tốt với em?

    Hay liệu em căm thù tôi đến tận xương tuỷ?

    Liệu tôi còn có thể gặp em được không...?

    Cớ sao em lại làm tôi lưu luyến không nguôi chỉ bởi cái đôi mắt đó...Chết tiệt."

    Chắc phải đến gần ba giờ sáng thì gã mới chịu nằm lên giường chợp mắt.

    Nhưng ngay cả khi đã nhắm mắt thì tâm trí gã chỉ toàn bóng hình của em, của cái ánh mắt long lanh mà hồn nhiên vô cùng.

    Cái ánh mắt đó hệt như gã năm mười tám, chỉ tiếc rằng khi em mới mười bảy mà đã tham chiến tranh như này, còn gã những năm ấy thì chỉ có học hành và ăn chơi tiền của gia đình, tận hưởng cuộc sống vô lo vô nghĩ.

    Bỗng gã tự hỏi rằng liệu em cũng có tâm tư với gã hay không, hay chỉ là gã đã quá chìm đắm vào em.

    Sau vụ việc gã đã cứu một cô gái thuộc phía bên kia chiến tuyến, gã đã bị cấp trên nhắc nhở và còn bị thằng Thái thêm dầu vào lửa khi hắn ta nói rằng gã đã có tình cảm đơn phương tới người con gái lái đò ấy.

    Để rồi gã đã bị kỉ luật sau cái ngày hôm đó.

    Từ trước tới giờ gã chưa từng để mắt đến bất kì bóng hồng nào, chỉ vì gã có một thú vui và một niềm hứng thú mãnh liệt với mùi thuốc súng tại chiến trường.

    Ấy thế mà giờ gã dùng hết hai mươi tư giờ trong ngày chỉ để nghĩ đến một cậu trai trẻ phía bên kia thành, ngay cả khi chiến đấu gã cũng luôn nghĩ đến em.

    Nên gã phải cảnh giác rất cao với đám người trong phe mình.

    Gã không muốn bất kì ai đánh hơi được tâm tư của gã, cũng như gã muốn đảm bảo rằng cái lũ đó sẽ chẳng thể mò được danh tính của em.

    Gã phải bảo đảm với chính mình rằng em sẽ an toàn, bằng mọi giá em vẫn phải sống và không được ai xâm phạm tới em.

    ————

    Khi bình minh mới chỉ lấp ló hiện lên thì tiếng súng lại bắt đầu vang lên ác liệt.

    Không những thế mà còn có cả tiếng nổ chói tai của bom mìn, đạn pháo pha tiếng hét đau đớn của cả địch lẫn đồng bào ta.

    Tôi đang cân sức với hai ba tên nguỵ ở gần khu vực mấy cái đường cống.

    May là đã khâu cái quần, chứ không còn phải vừa bắn vừa cầm quần mà kéo nữa rồi.

    Nhưng một làm sao đấu được ba, Tôi giờ bị dồn vào đường cùng, nhưng rồi tiếng súng đằng xa vang lên đúng ba phát, cả ba tên nguỵ đã nằm trước mặt tôi.

    Sen và Hải chạy tới.

    -"Cu coan nì coá sao hem?"

    Hải hỏi tôi, anh lúc nào cũng dịu dàng và quan tâm mọi người quanh mình.

    -"Em không sao ạ..cảm ơn các anh đã bắn hộ em..."

    -"Bọn anh đâu có bắn chết ba đứa nó...Bọn anh nghe tiếng súng nên mới chạy ra đây để xem tình hình...Có lẽ là do quân ta thấy nên hỗ trợ em thôi."

    Cái chất giọng ngoài Bắc của Sen thì đã không lệch đi đâu được.

    -"Có lẽ vậy..."

    Tuy tôi nói thế, nhưng chỉ đồng ý với họ bên ngoài thôi, vì tôi biết chắc ai đã ra tay với 3 tên nguỵ này.

    Tôi bảo các anh là cùng đi qua khu vực khác trước khi bị lũ kia ném bom, chính cái khoảnh khắc ấy tôi lại thấy bóng hình quen thuộc của gã, một bóng lưng săn chắc mà cô độc tại nơi chiến trường này.

    Nhóm ba người chúng tôi gặp được Cường, Bình, Tấn và anh Tạ sau khoảng hai mươi phút.

    May mắn là cả nhóm đều bình an, không ai bị thương mấy.

    Cả nhóm quay lại trại, chuẩn bị thay phiên nhau ăn cơm.

    -"Ban nãy em có thấy thằng Quang trung uý của bên kia.

    Đợt này thấy nó cứ lởn và lởn vởn bên mình, cái thằng đấy âm mưu tính toán vô cùng.

    Chúng ta phải cẩn thận, hụt chân một cái là nó ăn sạch."

    Cả tiểu đội nhìn về phía Cường, ngoài tôi thì ai cũng bất ngờ vì sự xuất hiện của một tên nguỵ bậc cao, đáng lẽ gã phải là người đứng ở bên kia chiến tuyến để trực tiếp chỉ huy.

    Cớ sao lại liều mình đi thẳng sang phía bên này mà không màng hiểm nguy, gã điên thật rồi.

    -"Choa noá, noá đi sang bên mình chi vậy tròi, không sợ thèn tổ ong hẻ."

    Hải lắc đầu ngao ngán, nhưng rồi anh lại trầm ngâm một chút, cứ như ngập ngừng định nói ra điều gì.

    -"Sao thế Hải?"

    Sen hỏi.

    -"Mọi người, em nghỉ là chúng toa nên boàn luận zới nhao về chuyện của thèn Queng."

    Mặt Hải lúc này nghiêm túc lắm, cứ như ai lấy hết gạo nhà anh vậy.

    Lúc này mọi người mới nhận ra rằng vấn đề này nghiêm trọng đến cỡ nào, lỡ đâu gã thực sự có âm mưu to lớn đằng sau.

    -"Hôm que, lúc em đi mần cống, em thấy thèn Queng, nó cũng thấy em nhưng nó hong có bắn em, mà nó lại chỉ cho em đường lui en toèn nửa chớ.

    Mặt thèn đó nó gian lắm."

    -"Bộ nó tính tập làm Phật sống hay gì."

    Giọng Bình có hơi cười cợt.

    -"Hay nó tính quay đầu là bờ?

    Lỡ đâu nó tính gia nhập quân Giải phóng mình thì sao."

    Tấn hơi lí nhí nói.

    -"Có cái thằng cha mi í!"

    Anh Tạ tức điên lên, đã phải gánh cho một ông hoạ sĩ, một ông nhạc sĩ và một thằng cu con, mà giờ lại phải để mắt đặc biệt tới cái tên trung uý mưu mô đó.

    -"Các anh à, Quang là nhắm đến em..."

    Mãi tôi mới nói ra, vì sợ bị la nên tôi nói nhỏ lắm.

    -"Mi nói cái mô?

    Mi nói lại lần nữa cho tau."

    -"Anh Quang là nhắm đến em, ảnh tốt là thật...ảnh cứu em và mọi người là thật, em cảm nhận được rằng anh ta đang thay đổi về tư tưởng của mình."

    Mọi người im bặt cả đi, đến tiếng gió còn nghe rõ được bên tai.

    -"Em có hay mang theo một cái túi con con bên mình, mà cứ mấy lần ảnh tìm tới là ảnh toàn đưa đồ viện trợ của ảnh cho em...nào là lương khô, nào là thuốc bôi...đủ luôn á."

    Tôi lấy cái túi đó, chỉ là một cái túi be bé màu đen nhưng giờ lại căng cả lên, đổ ra thì quả thực toàn lương khô và đồ dùng y tế cần thiết.

    Nhưng thứ đồ đó là suất của gã, nhưng sao gã lại dễ dàng đưa hết chỗ đó cho em chứ.

    Ngay lúc đó, bỗng từ đâu gã đứng trước trại của chúng tôi, chỉ mặc đồng phục và không mang thêm bất kì thứ vũ khí nào.

    Tôi vội ngăn mọi người, không cho nổ súng, rồi tôi mới đi ra ngoài.

    -"Anh làm gì ở đây?

    Muốn chết hả?"

    -"Không, tôi muốn em.

    Hết chịu được rồi, em có biết rằng em rất phiền không?

    Vì em cứ chạy trong tâm trí tôi từ giây này qua giây nọ."

    -"Thằng kia..!

    Mày đây là có ý gì?"

    Cường đi sát lại.

    -"Tuy hiện tại tao là một trung uý...nhưng tao đồng ý sẽ yểm trợ cho tụi mày.

    Tao không muốn phục vụ cho cái bọn hèn hạ đó nữa, đơn giản là vậy thôi."

    -"Nè cái thèn kia-" Hải đùng đùng bước tới nhưng rồi lại bị Sen bưng lại vô trong trại.

    -"Tôi không cho phép anh làm những điều nguy hiểm như vậy.

    Bộ anh bị điên thật rồi hả?"

    -"Đúng, điên vì em đấy.

    Tên Thái nó đã biết quá nhiều về tôi và nó rất nguy hiểm cho em lẫn mọi người nên tôi khử nó rồi...còn thằng Hoàng tôi tha cho nó một mạng vì nó còn vợ con ở nhà.

    Nó cũng ngộ ra như tôi, nó cũng muốn giúp tôi một tay để cắn lại cái lũ bại não ấy."

    -"Làm sao để bọn tao tin những lời nói hớ hênh của mày chứ?"

    Cường vẫn rất phòng thủ.

    Thật may là anh Tạ đã bị mấy đứa em ngăn cản trong trại nên không gian yên tĩnh hẳn, chứ ổng mà ở ngoài tiếp là toàn tiếng chửi của ổng thôi.

    -"Tôi nói là làm, vì gia đình tôi...nhưng cũng là vì cái đứa nhóc này.

    Tôi không muốn để em ấy lâm vào tình thế hiểm nguy..."

    Nói rồi gã quỳ hằn xuống trước mặt mấy đứa tôi.

    Nếu ai đó bắt hắn phải quỳ, có đến chết thì gã sẽ không bao giờ làm cái điều ấy, gã kiêu ngạo đến thế cơ mà.

    -"Như thế này đã đủ để mọi người tin tôi chưa?"

    ——————————End Chap IV——————————

    Sô di cả nhà nhé, hôm qua em đi làm nên bận quá không viết được cho mọi người.

    Thông cảm giúp em nhé.

    Cả nhà có góp ý thì cứ thoải mái góp ý nha, em rất tôn trọng những gì mà mọi người đem lại, chia sẻ tác phẩm của em ở mọi nơi đều được ạ.

    Em cảm ơn nhiều, mái iu🫶🏻
     
    [Quangxtú] Tương Khắc
    Chương V


    -"Như thế này đã đủ để mọi người tin tôi chưa?"

    -"Đây là chiến trường...chứ không phải nơi để mi đùa giỡn, mi muốn cái chi...nói thẳng ra!"

    Lúc ấy Quang tức điên lên rồi gã đứng phắt dậy, nhưng không vì thế mà gã thét vào mặt mọi người.

    Dường như gã đang kìm nén, rất kìm nén, gã có nhìn tôi nhưng nhìn bằng một ánh mắt dịu dàng nhất có thể.

    -"Mọi người à...em đảm bảo là Quang nói thật."

    -"Tú à...nếu mọi người đã không tin anh thì thôi...tôi không ép mọi người nhưng rồi mọi người sẽ sớm được chứng kiến cái gọi là sự thật mà thôi."

    -"Bây giờ

    ngoài việc mi đã quỳ, mi còn cái gì khác để khiến tụi này tin mi không?"

    Anh Tạ lần này bước ra bình tĩnh hơn hẳn.

    Không cần nói nhiều lời, gã trực tiếp lấy con dao từ bên hông người kề lên cổ mình.

    Tôi lúc hoảng hốt lao đến định chộp lấy con dao nhưng anh Sen đã nhanh hơn tôi một bước.

    -"Mày bị điên rồi Quang à!"

    Sen quát tháo.

    -"Trả con dao cho tôi."

    -"Bây giờ mày cất con dao vào...tụi tao sẽ tin mày được chưa?

    Đừng làm tụi tao thất vọng, còn không muôn kiếp kẻ như mày vẫn bị gắn mác là nguỵ mà thôi."

    Nói rồi Sen đưa lại con dao cho Quang, tôi nhìn lên cổ Quang, tại cái nơi mà yết hầu của gã lên rồi lại xuống ấy giờ lại có một vết cắt nhỏ đang rướm máu ra.

    Tuy không sâu và chảy máu nhiều, nhưng lòng tôi lại quặn thắt vô cùng khó tả.

    Phải chăng thực sự tôi đã yêu anh ta hay chỉ là bóng lưng ấy đã ám sâu vào tâm trí của tôi?

    Tôi dán băng cá nhân lên cổ gã, xoa nhè nhẹ để không làm đau cái người đang cau mày kia.

    Cặp lông mày sắc bén ấy, cái đôi môi cong cong và cái mũi cao thẳng như kiếm katana Nhật kia nó cứ đập vào mắt tôi một cách dồn dập.

    -"Mê rồi chứ gì?"

    -"Anh này kì...Chỉ là..có một cọng lông mi rơi dưới mắt anh kìa...tôi chỉ nhìn kĩ để xem có đúng không thôi."

    -"Mặt em tự hiện lên chữ xạo rồi kìa.

    Em coi, tôi đẹp trai đúng chứ?

    Đúng gu em luôn chứ gì?"

    -"Nì nhoa hai cái coan ngừi kia, cái trại chứ coá phẻ là chổ để tình tình tứ tứ đâu cơ chớ."

    Hải vừa nói mắt vừa đảo lia lịa đầy tinh nghịch, lông mày lại còn nháy nháy thêm vài ba cái.

    Nhìn buồn cười chết đi được.

    -"Anh Hải nói gì kì vậy, coi chừng em đó."

    -"Bộ anh noái sai gì sao?

    Hai tụi bây nào là xức thuốc, nào là thoá thính nhao, teo đâu coá đui mấy choa mấy moẹ."

    -"Em lại bắt đầu rồi đấy."

    Chẳng ai hay từ lúc nào anh Sen đã đứng kè kè bên Hải rồi nhếch mép nhìn Hải như thể anh Sen là một kẻ si tình chính hiệu.

    Lúc ấy Sen vác Hải lên vai rồi hai người đi mò cống với nhau, còn mỗi tôi với gã ở phía trong trại.

    -"Cạch-"

    Cường bước vào, anh tuy vẫn còn căm hận nhưng cái nắm đấm trên tay anh cũng dần buông lỏng, Quang cũng biết điều đôi chút mà bỏ cái ánh mắt kiêu ngạo thường ngày.

    -"Nếu như không xảy ra cái cuộc chiến này...tao và mày cũng có thể là những thằng bạn chơi được.

    Tao cũng không muốn phải đánh đấm với mày...hãy tha thứ cho tao."

    -"Quang à, hãy làm một người đồng minh đáng tin cậy.

    Tao trông chờ vào cái sự kiên quyết và biết lối quay đầu của mày...chứ tao không muốn thấy mày phản bội bọn tao."

    -"Cảm ơn...tao sẽ nhớ điều này."

    -"Anh Cường...Chị Hồng có gửi thư cho anh ngày hôm nay, em thấy quân chi viện đưa kèm với thực phẩm tiếp viện của bọn mình.

    Em để ở trên kệ anh ạ."

    -"Ừ cảm ơn em nhiều."

    Cường xoa nhẹ đầu tôi rồi đi đến bên kệ để lấy bức thư của chị Hồng, tôi quay đầu lại thì thấy mặt gã đã đen hơn cái đít nồi.

    Răng thì nghiến ken két, mũi thì thở hùng hục hùng hục.

    -"Trời ơi thôi đi ông ơi.

    Coi cái mặt kìa trời, già đi chắc cả chục tuổi quá à, giờ có khi gọi bằng chú được luôn á."

    -"Em được quá ha."

    Quang nắm gáy tôi rồi có hôn tôi một cái rất nhanh, tôi ngồi thẫn thờ như người mất hồn.

    Gã vừa hôn tôi thật sao?

    Vậy là tình của chúng tôi bắt đầu không phải bằng một lời tỏ tình hay là một bức thư, mà lại là một nụ hôn chóng vánh nơi chiến trường.

    -"Thôi anh xem về bên kia sớm không tụi nó đi kiểm bây giờ...nhớ làm mọi thứ theo kế hoạch nha, em đợi anh."

    -"Anh biết mà...sau này hết chiến tranh, hai ta ra Huế thăm má nha Tú.

    Yêu em."

    Gã thơm lên má tôi rồi rời đi nhanh chóng.

    Lúc ấy anh Cường quay lại, vẻ mặt của anh có vẻ hơi buồn bực.

    -"Có chuyện gì sao anh Cường...?"

    -"Đó không phải thư của Hồng...mà là cái lũ Nguỵ chết tiệt kia!

    Chúng nó đã gài người bắt Hồng đi và gửi bức thư này qua đường tiếp viện của quân ta.

    Chắc chắn là chúng nó đã lẩn vào nhóm tiếp viện của quân ta rồi, cái lũ chó chết đấy!!!"

    -"Để em gọi anh Tạ vào...!"

    Cho đến khoảng nửa tiếng sau, mọi người đã tụ họp đầy đủ, Cường thuận thế nói chi tiết hơn về tình hình hiện tại.

    Hồng đã bị bọn nguỵ bắt đi, có lẽ là do thằng Thái muốn chơi xỏ Quang và cũng như vì lũ đó vẫn còn nghĩ Quang có tình cảm với Hồng, nên muốn làm gã phát điên lên.

    Nếu muốn cứu, chi bằng phải hạ họng súng xuống và giơ tay đầu hàng không thì chúng nó sẽ động tay động chân tới đoá hoa hồng ấy.

    Sau khi bàn luận, mọi người quyết định sẽ chia thành nhóm nhỏ, khoảng hai đến ba người một nhóm.

    Rồi sẽ kết hợp với các tiểu đội khác xông thẳng sang phía bên kia Thành để vừa diệt định mà vừa cứu được Hồng một cách an toàn và nhanh chóng.

    Thà lấy thân mình xông vào chỗ nguy hiểm chứ không để mạng sống của ai khác vô tội rơi vào tay của tụi giết đồng bào không thương tiếc.

    Mọi người ngay lập tức điều động và xông sang phía bên kia bờ, quân ta khí thế hùng tráng, vừa thông minh, nhanh nhẹn lại vừa yêu nước, yêu dân.

    Nhanh chóng, lớp phòng ngự đầu tiên của địch đã bị phá huỷ thành công.

    ————

    Phía bên Quang, sau khi làm đơn xin rời cuộc chiến thì gã đi thẳng tới văn phòng của lão chỉ huy.

    -"Tôi không muốn tiếp tục chơi cái trò chơi nhạt nhẽo này nữa."

    -"Bộ anh trung uý đây đang phân vân điều gì sao?

    Giữa lợi ích to sau này hay là vì cái cô gái chèo đò ấy?"

    -"Tôi thực sự muốn quay về gia đình của mình.

    Chức vụ này, anh có thể giao cho người khác.

    Còn về các khoản trợ cấp hay tiền thưởng thì tôi đây cũng chẳng cần.

    Mau kí cho tôi."

    -"Nếu anh đã nói như vậy thì tôi sẵn lòng chiều anh, cựu trung uý."

    Không để chậm trễ bất cứ giây nào, lão chỉ huy đã nhanh chóng cầm bút và kí lên cái tờ giấy đó.

    Giấy trắng mực đen đã rõ, Quang rời phòng, tháo bỏ cái huy hiệu chết tiệt trên quân phục rồi ném thẳng ra bãi đất bên ngoài cửa sổ.

    Một tên nguỵ trẻ chạy thục mạng vào hành lang toà nhà, thở hổn hển, mặt thì lấm lem khói bụi như thể gấp gáp lắm vậy.

    -"Trung uý...lớp phòng ngự bị lũ dân kia bắn nát rồi...thương vong tăng lên không ngừng-"

    -"Tao không còn là trung uý của lũ người dơ tởm tụi mày nữa..."

    Mặc cho tên lính sốc không nói nên lời, gã rời khỏi toà nhà nhanh chóng.

    Chẳng hiểu gã thủ được đâu ra một bộ quân phục của dân ta rồi thay luôn trong nhà vệ sinh.

    Khi gã đi ra, bộ quân phục rằn ri đó đã nằm trong thùng rác, gã hớn hở cầm súng rồi chạy mon theo đường bờ để đến hỗ trợ Tú và mọi người.

    -"Đi giúp vợ thôi...!"

    ———————————End Chap V——————————

    Mọi người ủng hộ em với ạ:3 mái iu cả nhà mình ạ🫶🏻
     
    [Quangxtú] Tương Khắc
    Chương VI


    Lúc này, trong khi mọi người đang nỗ lực hết sức để hạ từng tên địch một thì tôi đã nhanh trí tìm được nơi lũ khốn ấy giam giữ chị Hồng.

    Tôi đành đánh liều chạy một mình tới cái hầm nhỏ con đó, chui xuống rồi mở được cửa.

    May mắn chị Hồng không làm sao, nhưng có lẽ chị đã bị bỏ đói ở đây gần hai ngày rồi, người cũng xanh xao đi phần nào.

    -"Chị Hồng ơi...Cố lên, em đưa chị ra khỏi đây."

    -"Tụi mày không đuọc đi đâu hết!"

    Cái thằng Thái chết tiệt đang đứng trước cửa hầm, cái nhếch mép của hắn thật gợi đòn.

    Tôi đứng chắn trước chị Hồng, liên tục cảnh giác để tìm đường lui cho người con gái ấy.

    Nhân cơ hội hắn tiến sâu vào hầm, tôi liền chộp lấy gã, ôm thật chặt dẫu bị đấm hay bị cào thì tôi vẫn liên tục gào lên bảo chị Hồng mau chạy ra khỏi nơi quái quỷ này.

    -"Ra khỏi đây đi!

    Chạy đi chị!

    Anh Cường chỉ cách cái hầm này khoảng năm mươi mét thôi!

    Bảo mọi người tới hỗ trợ cho em!"

    Chị Hồng gật đầu, tuy cơ thể vẫn còn rất mệt mỏi như thể chị có thể ngất xuống bất cứ lúc nào nhưng cái lòng quyết tâm của chị nó không hề nhỏ.

    Dẫu không biết cầm súng, dẫu không biết đánh đấp thì chị và các cô gái đưa đò đã làm rất tốt nhiệm vụ của mình rồi.

    Quay lại để tiếp tục vật lộn với cái tên nguỵ to con này, tôi nhân cơ hội cắn vào cẳng tay hắn một cái rõ mạnh.

    -"Ahhh!!!!

    Cái thằng chó chết, trẻ con mà đòi đánh với tao à!"

    Gã quật tôi vào tường, lúc ấy người tôi đau lắm, nó nhức, nó tê dại đến thần kinh của tôi.

    Tôi lồm cồm bò dậy nhưng rồi lại bị hắn đạp cho một phát mạnh vào bụng.

    -"Ugh...Tên khốn!"

    -"Mày thích đấu với tao thì tao chiều, vả lại cái mặt này của mày nhìn cũng xinh trai, trắng trẻo.

    Nhưng tiếc lại là người của cái lũ dân đen thối nát ấy."

    Tôi nhổ thẳng lên mặt hắn một ngụm máu tươi, rồi cười nham hiểm.

    -"Mày nói thế là sai rồi..."

    Trong tôi như thể có một nguồn năng lượng nào đó kì lạ, cả cơ thể bỗng như khoẻ mạnh như chưa hề chịu một sát thương nào.

    Tôi đẩy hắn ra, tiện tay lấy một viên gạch rồi chọi vào đầu hắn.

    Nhưng nào ngờ quân của hắn lao thẳng vào hầm, toàn là bọn da trắng, người cao to phải đến hai mét.

    Bọn nó trói tôi lại mặc cho tôi có giãy dụa đến cỡ nào.

    -"Mày xem, rồi bây giờ thắng thua chắc hết rồi chứ?"

    -"Thả tao ra thằng chó!"

    -"Coi kìa!

    Bị vật đến nát xương mềm thịt như thế này rồi mà vẫn còn mạnh miệng ghê ha."

    -"Tao sẽ đưa mày ra với tụi tao, để xem liệu một con tin như mày có thực sự dụ được đám người kia hay không."

    Mấy tên Mỹ khiêng tôi ra khỏi cái hầm tối tăm ấy, rồi chúng nó hỗ trợ thằng Thái treo tôi lên cây, cột chặt cả tay lẫn chân tôi.

    Rồi hắn nghênh ngang mà bật một cái loa lên.

    -"Tụi tao đang bắt giữ một tên Giải Phóng của chúng mày, khôn hồn mà ra đây trước khi tao giết nó.

    Nói gì đi."

    Gã đưa cái thiết bị đó lại gần miệng tôi, xa xa tôi vẫn thấy được bóng dáng lấp ló của mọi người.

    Chắc hẳn mọi người đều đã thấy tôi đang bị treo lững thững ở đây.

    Tôi cúi xuống đôi phần, cái mùi máu tanh tưởi xộc thẳng lên mũi tôi, họng đã rất đau nên chẳng thể nói được gì.

    -"Nói gì đi cái thằng này!"

    Hắn cáu gắt thét lên, rồi thập một cây gậy lên bụng tôi.

    -"Tôi là Tú...thành viên trong tiểu đội I-"

    Chưa nói hết câu thì đâu ra mấy phát đạn ghim thẳng vào sọ của mấy tên Mỹ xung quanh.

    Nhanh chóng và rất chính xác, hẳn quân ta đã tiến tới rất nhanh.

    Thái cũng giật mình mà rụt tay lại, nhìn bốn phương tám hướng nhưng chẳng biết nơi những phát đạn ấy nổ là từ đâu.

    -"Thái à...Đầu hàng đi thằng chó!"

    Quang giơ súng lên, trong bộ quân phục phe Giải cùng với sự xuất hiện của Hoàng.

    Hoá ra sau khi rời căn cứ thì Quang đã thành công thuyết phục được Hoàng, vì sự an nguy của vợ con Hoàng ở quê nên hắn đã đồng ý cùng Quang rời khỏi Việt Nam Cộng Hoà.

    Tôi lúc này đang cố gắng nhìn bọn họ, mắt cứ trĩu xuống nặng nề mà khó chịu.

    Hơi thở tôi cũng ngày một yếu đi nhưng rồi tôi cảm nhận được hơi ấm của Quang.

    Anh cắt hết toàn bộ dây thừng, dần đỡ tôi xuống nhẹ nhàng.

    -"Tú!

    Em phải tính táo!

    Em mạnh mẽ mà đúng chứ?

    Gắng một chút nha..."

    -"Anh Quang, lối này!"

    Mọi người trong tiểu đội một đang gắng sức chiến đấu, từng tiếng bom nổ đạn rơi ngày càng một lớn.

    Xác địch lẫn xác ta cứ chất đống lên nhau, nơi đây chẳng khác gì một cối xay thịt người, đẫm máu và ác liệt.

    Tụi nó vừa nả đạn, vừa bắn pháo khiến cho quân ta ở thế yếu, nhưng không vì thế mà họ lùi lại.

    Quân ta máu chiến lại càng sôi, sẵn sàng xông thẳng tới mà không ngại hi sinh.

    Dẫu thân thể có bị găm ngàn viên đạn thì họ vẫn vững chân mà tiến lên, dẫu có nằm dưới mảnh đất Thành cổ này muôn kiếp thì đất nước ta phải có được hạnh phúc, độc lập và tự do mà nó đáng có được sau bao nhiêu năm tháng.

    Sau khi gặp được mọi người ở tiểu đội một, Quang luyến tiếc trao tôi cho họ, để họ chuyển tôi về bên kia chiến tuyến, cho tôi một đường sống.

    Còn anh, anh sẽ cùng anh Tạ, Sen, Hải, Tấn và Bình tiếp tục cầm súng cứu nước.

    Anh Cường và chị Hồng nhanh chóng đưa tôi vào khu y tế của quân ta, may mắn tôi không bị thương quá nặng, chỉ là tôi vẫn còn hôn mê.

    -"Chẳng biết mọi người ngoài kia ra sao..."

    -"Anh đừng lo...mọi người sẽ làm được mà thôi!

    Với lại có cậu Quang và Hoàng giúp đỡ...hy vọng mọi thứ đều sẽ bình ổn!"

    -"Hồng à..."

    -"Dạ?"

    Cường nhìn Hồng, ngập ngừng mãi trong họng nhưng chưa dám nói, mặt bắt đầu cũng đỏ lên đôi chút.

    -"Sau chiến dịch...em lấy anh nhé?

    Anh...anh...sẽ đưa em ra Hà Nội gặp mẹ, được chứ?"

    -"Em đồng ý...miễn là anh, và mãi là anh."

    Hai người đều nở trên đôi môi nụ cười của hạnh phúc, tuy chiến tranh vất vả là thế, đau khổ là thế nhưng đâu đó vẫn có những hạnh phúc nhỏ nhoi, và những khoảng khắc khiến ta nhớ mãi hết cả đời người.

    -"Ủa hai người đang làm gì dạ."

    Tôi tỉnh dần sau cơn mê, vì không bị quá nặng nên tôi vẫn cố ngồi dậy.

    Anh Cường và chị Hồng giật thót người, ngại ngùng tránh mắt tôi rồi cùng đỡ tôi ngồi dậy từ từ.

    -"Không có gì đâu...Em cảm thấy thế nào rồi?"

    -"Em không có sao chị Hồng ạ.

    Hơi nhức mình thôi à."

    -"Hồng, em ở lại chăm cho Tú, anh phải đi rồi.

    Với lại nếu có cảnh báo thì nhớ cho Tú qua sông trước, cả em nữa.

    An toàn rồi hẵng quay lại đón tụi anh."

    Tôi lại bắt đầu mếu rồi lắc lia lịa cái đầu, tôi lo cho mọi người.

    Và tôi cũng lo cho người tôi yêu, lo lắm chứ.

    -"Không, em không đi đâu hết...mọi người đi thì em mới đi.

    Chứ em không chịu đi đâu, chị Hồng cũng vậy mà..."

    -"Nghe lời anh nha Hồng, Tú nó còn bé...nó bướng lắm."

    -"Không, anh Cường!

    Cho Tú ở lại đi mà, em xin anh đó..."

    -"Không là không Tú ạ."

    Anh rời đi mà không thèm ngoảnh lại nhìn, chỉ tạm biệt chị Hồng bằng một nụ hôn chóng vánh.

    Chị Hồng lúc này cũng đang nức nở, mắt bắt đầu đo đỏ vì khóc, tôi nắm tay chị, xoa xoa như cố an ủi trong khi chính tôi cũng đang thút thít khóc.

    -"Anh Quang...hứa với em là anh sẽ bình an...hứa với em là anh sẽ dẫn em ra Huế thăm mẹ nha."

    Tôi cứ thầm cầu nguyện trong lòng, tự nhủ rằng anh và mọi người sẽ không sao cả.

    -"Tít...!Tít...!"

    Còi cảnh báo bỗng vang lên inh ỏi, nó kêu đến chói hết cả tai.

    -"Thông báo, Mỹ và Việt Nam Cộng Hoà đang thả bom dữ dội, hãy nhanh chóng rời khỏi khu vực này, hãy nhanh chóng rời khỏi khu vực này...!

    Thông báo-"

    ——————————End Chap VI——————————
     
    [Quangxtú] Tương Khắc
    Chương VII


    -"Thông báo, Mỹ và Việt Nam Cộng Hoà đang thả bom dữ dội, hãy nhanh chóng rời khỏi khu vực này, hãy nhanh chóng rời khỏi khu vực này...!

    Thông báo-"

    Ngay lúc ấy, tôi và chị Hồng đang được kéo đi để ra bờ sông, chuẩn bị đưa đò sang kia sông.

    Tôi vẫn chần chừ không chịu lên đò, còn chị Hồng thì đã đưa thành công một đò tới bờ bên kia, rồi chị lại quành lại để chờ tiểu đội một chạy ra mép bờ.

    Bỗng lúc này lòng tôi chợt nặng trĩu, cảm giác khó chịu lắm, như thể tôi đang rất lo lắng, tâm trí tôi ngoài tiểu đội một ra thì chỉ có Quang.

    Tôi cứ có cảm giác bồn chồn, như thể chỉ một chút nữa thôi sẽ có một điều gì đó nghiêm trọng xảy ra.

    Đợi mãi tôi càng ngày càng lo.

    Bỗng xa xa kia, bóng dáng của những thành viên trong tiểu đội một lẫn các tiểu đội khác đang chạy dần ra phía bờ.

    Anh Tạ đang được anh Sen cõng trên lưng, còn Cường thì được Hải dìu đi.

    Nhưng tôi không thấy anh, tại sao anh lại không đi cùng họ?

    Chỉ Huy ngay lập tức nghe được lệnh của cấp trên, anh nhìn chúng tôi, tuy vẻ mặt lo lắng nhưng trong ánh mắt anh vẫn còn sự quyết tâm.

    -"Anh sẽ ở đây đến cuối cùng, các chú cứ đi qua bên kia sông đi.

    Bảo trọng."

    -"Em sẽ ở lại với anh!"

    -"Em nữa!

    Dù có chết thì em cũng muốn bảo vệ bằng được Thành cổ của chúng ta!"

    -"Đúng vậy, em nữa!"

    Lần lượt là những chiến binh dũng cảm đứng lên, họ nhìn đồng đội lần cuối rồi rời khỏi đò.

    Tôi nhìn mọi người, xót lắm nhưng cũng phải đành như vậy.

    Tôi đứng phắt lên rồi nhanh chóng rời khỏi đò, khi mọi người đang đứng hình thì tôi đã dùng hết sức mình đẩy đò ra khỏi bờ.

    -"Chị Hồng và mọi người bảo trọng!"

    -"Tú!!!

    Mày bị điên sao?"

    Tạ gào lên, tuy anh đang bị thương rất nặng nhưng anh đã coi như đứa em út trong nhà nên anh không chấp nhận được việc này dễ dàng.

    Mọi người cũng gọi tên tôi chứ, tôi cảm động lắm, nhưng lúc ấy tôi vẫy cao tay chào họ rồi vô tư nở một nụ cười thật tươi, tươi nhất ở cái tuổi mười bảy ấy.

    Khi đò mọi người đã đi xa, không chậm chễ tôi đã chạy lại về phía thành.

    Một phần là vì muốn hỗ trợ mọi người, một phần là vì tôi phải biết được anh giờ đang ở đâu, liệu có bị thương không.

    Xui làm sao tôi đã bị một tốp lính Mỹ chặn lại, bọn nó đe doạ tôi đủ hướng, thậm chí trong lũ đấy có một tên trước đây đã cùng Thái định dở trò đồi bại với tôi.

    Nhưng trong cái rủi có cái may làm sao, chỉ huy và mọi người đến kịp lúc, nơi ấy biến thành một cuộc giao chiến vô cùng ác liệt.

    Tên cầm đầu của Việt Nam Cộng Hoà đã quyết định chơi dơ, hắn chỉ huy tên to con nhất lôi tôi đi khỏi quân đội ta khi mọi người mất cảnh giác.

    Tôi đạp vào chân hắn một cái thật mạnh, lúc tay hắn hơi lỏng ra thì nhờ thân thể nhỏ con nên tôi đã nhanh chóng chạy đi.

    Địa hình đất đá nhấp nhô, cả bùn lẫn xác cứ chất chồng lên nhau, cũng vì thế mà tôi vô tình vấp vào một hòn đá, ngã nhào xuống đất.

    Tên địch đó đến gần, mặt rất hung tợn, mắt sâu mũi cao và bờ môi mỏng, đúng chất của một tên lính Mỹ.

    -"Mày đừng hòng động vào người của tao!"

    Chẳng biết từ đâu mà Quang chạy ra, nhìn anh bầm dập mà lòng tôi quặn thắt khôn nguôi.

    Hoàng thì đang hỗ trợ cật lực cho quân ta nên giờ Quang đánh xông lên đánh tay đôi với cái gã to xác kia.

    -"Quang...you disappointed us!!" (Quang à...mày đã làm tụi tao thất vọng!!)

    -"Tú, chạy đi em, cứ để thằng chó chết này cho anh...Nhanh lên Tú!"

    Vừa dứt câu, anh lao vào đấm gã tóc vàng ấy, đấm túi bụi rồi lại bị tên ấy vật xuống đất.

    Tôi đau lắm, đau trong tim từng cơn khi thấy anh như vậy, nhưng tôi cũng không ngu đến nỗi cứ mãi đứng ở đó.

    Tôi nhanh chân chạy đi tìm sự trợ giúp từ mọi người, vì bên Hoàng và quân ta cũng đã dần diệt sạch địch, chỉ còn lác đác một vài tên đang lẩn lẩn trốn trốn.

    -"Hoàng ơi!!

    Giúp tôi...giúp Quang!

    Tôi xin anh...!!!"

    -"Tú, bình tĩnh đã nhóc...đừng quá kích động.

    Giờ thì chỉ đường đi, tôi sẽ giúp."

    Tôi liền dẫn đường cho Hoàng, nhanh chóng chúng tôi đã quay lại nơi Quang và tên Mỹ kia đang vật nhau.

    Hoàng là người duy nhất ở đây súng còn đạn, anh giơ cao súng rồi bắn chết được tên lính Mỹ kia.

    Khi cái xác đồ sộ đó ngã xuống, tôi mới vội chạy tới bên Quang đang nằm thoi thóp dưới nền đất lạnh lẽo ấy.

    Trong lúc tôi chạy đi, anh đã sơ suất để mình bị đâm một nhát dao vào ngực, gần bả vai.

    Vết đâm rất sâu, máu cứ thế mà chảy ra ồ ạt.

    Nước mắt tôi tuôn ra không ngừng, tôi cởi áo của mình ta để giúp anh cầm máu.

    Hoàng thì giúp tôi cõng anh ra bờ để lên đò trước, tôi đi theo mà cứ khóc.

    -"Anh Quang...đừng bỏ em!!

    Anh hứa sẽ cùng em ra thăm mẹ mà...!!!"

    Tôi cứ khóc và gọi anh, còn anh thì chẳng còn sức để nói, cũng chẳng còn đủ tỉnh táo để tiếp tục nhìn tôi.

    Bỗng anh nhìn lên, tay hơi níu vào vai của Hoàng như thể bảo anh chậm lại.

    -"Đừng cố cứu anh...anh nặng lắm rồi...."

    -"Anh..-"

    -"Tú à...em nhớ sống cho tốt, sống thật tốt vào nha em, sống thay phần của anh...anh xin lỗi vì anh đã thất hứa với em...anh xin lỗi vì chẳng thể bảo vệ em đến cùng..."

    -"Không!

    Anh phải sống!"

    -"Anh à...anh phải sống, đừng chết."

    Hoàng cũng có lời động viên.

    -"Anh không thể...Hoàng à...về quê sống với vợ con cho tốt, làm người tốt mà sống...còn Tú...anh yêu em..."

    Nói chưa hết câu thì anh ho sặc sụa, anh ho ra cả máu, rồi anh từ từ lịm dần trên vai của Hoàng.

    Tôi đau đớn tột cùng, vừa khóc vừa cố lay anh tỉnh dậy, tôi đứng sát vào để cố lay anh nhưng từ vai Hoàng, đầu anh trượt dần xuống vai tôi.

    -"Anh Quang...!

    Anh Quang!!"

    Đôi vai to rộng của Hoàng cũng run lên theo từng cơn, ai cũng khóc thật rồi, nhưng có lẽ Quang đã ra đi một cách thanh thản nhất, anh đã quay đầu để giúp nhân dân, anh đã biết cái gọi là tình yêu, anh đã cảm nhận được giá trị thật sự của cuộc sống.

    Ở mặt khác, đây cũng có thể là kết cục của Quang khi đã giết đi quá nhiều sinh mệnh cùng lũ khốn nạn kia, tay anh thẫm máu của đồng bào.

    Hoàng cùng tôi đặt anh xuống đất, tôi nhẹ vuốt má anh, vẫn là cái mũi cao cao ấy, vẫn là cái môi cong cong mềm mại ấy, vẫn là hàng mi ấy và vẫn là đôi tay to lớn ấy, nhưng anh chẳng thể nào mở mắt ra nhìn tôi, nhìn mọi người được thêm nữa.

    -"Tú...em xem..."

    Hoàng tìm được hai lá thư trong túi áo Quang, tuy thấm máu của anh nhưng may mắn nét chữ vẫn còn nguyên vẹn.

    Bằng một cách thần kì nào đó mà cả hai bức thư đều không bị nát hay bở do ẩm ướt.

    Một bức anh gửi cho tôi, còn bức còn lại anh gửi cho mọi người lẫn mẹ của anh.

    "Em thân yêu, cảm ơn em vì đã xuất hiện trong cuộc đời vô vị của anh, cảm ơn em vì đã làm ánh sáng soi đường chỉ lối cho anh, giúp anh ngộ ra lỗi lầm tày trời của bản thân và cảm ơn em vì đã chấp nhận anh.

    Em biết không, nếu em không bước vào cuộc đời này, anh cũng chẳng thể chắc rằng anh sẽ biết quay đầu hay nói lời xin lỗi, hạ cái tôi của mình xuống hay không.

    Nhưng cũng vì có em, anh đã biết trách nhiệm của bản thân mình to lớn như thế nào.

    Mấy bữa qua anh hay gặp ác mộng, rằng anh đã nhìn thấy bản thân mình nằm lại cái chiến trường đẫm máu này, có lẽ đó là một điềm báo và là cái giá anh sẽ phải trả để chuộc lại cho tất cả những điều sai trái của anh trong hai mươi lăm năm cuộc đời.

    Em phải sống tốt nhé cục vàng của anh, sống sao cho đáng phần anh.

    Hãy tìm cho mình một người có thể mang lại hạnh phúc cho em, đừng để anh mãi trong tiềm thức em, anh không muốn em bị ám ảnh và sinh chấp niệm vì anh.

    Mãi yêu em, Tú của anh."

    Tôi nhìn sang bức còn lại, tay run run cầm lên, đây là báu vật duy nhất anh để lại cho tôi và mọi người nên tôi nâng niu hơn vàng, không nỡ làm rách cho dù chỉ một mảnh.

    "Gửi má và mọi người, con xin lỗi vì đã đi trái với gia đình mình, nhưng má à chúng ta mới là những người nợ đất nước này.

    Chúng ta không nợ tiền, mà chúng ta nợ mạng và nợ máu, con biết chắc con sẽ chết nhưng con chỉ mong gia đình mình làm ăn sao cho đàng hoàng, làm ơn đừng dính líu tới cái lũ Việt Nam Cộng Hoà, đó là tội đồ, là tội ác tày trời đó má.

    Số tài sản của con má chia ra làm ba phần nha, một phần là con cho má và gia đình, một phần là gửi tới các viện phúc lợi cho trẻ em và thương binh, phần còn lại xin má hãy gửi cho em Tú, nha má.

    Còn tiểu đội một, cảm ơn vì đã chấp nhận tôi, còn việc mọi người tha thứ cho tôi hay không thì tôi cũng không chắc được.

    Tha tôi cũng được hay hận tôi cũng được, nhưng cầu rằng mọi người phải chiến thắng và trở về quê hương mình an toàn, lành lặn.

    Chiến tranh quả thực là một thứ ác liệt nhưng vô nghĩa, tôi xin lỗi vì tất cả những lỗi lầm của mình.

    Hoàng à, chú em hãy nhớ chăm vợ con cho tốt, làm người tốt được chứ?

    Cảm ơn chú vì đã giúp anh và đi theo anh trong suốt sự nghiệp của mình, nhớ thường xuyên sang dòm ngó má giúp anh ha.

    Dẫu có là ma vất vưởng mọi chốn thì tôi cũng nguyện làm ma để phù hộ và dõi theo bảo vệ mọi người.

    Thân ái!"

    Đọc đến đây, nước mắt tôi cũng chẳng còn để mà rơi, họng tôi cũng đã khô rát, sức cũng đã không còn mà để nấc lên.

    Tay Hoàng xoa nhẹ lưng tôi, tôi nhẹ vuốt đôi má của Quang lần cuối rồi nhẹ nhàng cất hai bức thư lẫn huy hiệu có tên của anh khi tham gia vào quân Giải Phóng vào túi.

    Đợi khi đò của chị Hồng quay lại, chúng tôi đã hoàn thành việc thuỷ táng cho anh, để anh không phải nằm lại trong cái mảnh đất lạnh lẽ và đẫm máu ấy, mà anh sẽ được ra đi trong êm đềm và trang trọng nhất.

    -"Hai người mau lên đò đi...mọi người đã được đưa sang bờ bên kia rồi.

    À mà...cậu Quang đâu...?"

    Tôi nhìn chị rồi khẽ lắc đầu, mắt đo đỏ rồi Hoàng đỡ tôi lên đò.

    Chị cũng cúi đầu xuống như thể một lời chia buồn, cả chuyến đò chỉ có tiếng nước róc rách theo từng đợt chèo lên.

    Tôi thì vẫn còn ôm chặt cái túi của mình, mặc kệ cho cái lạnh thấu xướng của Thành cổ đêm khuya, tim tôi đã đủ lạnh khi mất đi một nửa linh hồn mình.

    Gần cả tiếng sau, chúng tôi mới cập được vào bờ, mọi người vui sướng hò reo khi thấy đò quay lại, nhưng Cường như nhận ra điều gì nên đã nhanh chóng bảo mọi người nhỏ tiếng lại.

    Mọi người cũng hiểu được ý của Cường nên cũng có đôi lời chia buồn gửi tới tôi và Hoàng.

    ————————————

    Sau khi tàu cập ga ở Huế, tôi và Hoàng chào tạm biệt mọi người, chúng tôi đã giao hẹn sẽ gặp lại nhau tại ga Hà Nội vào xuân tới.

    Vừa xuống ga, mẹ Quang đã vội vàng chạy tới Hoàng, thấy tôi đứng bên cạnh đang ôm di ảnh của Quang thì bà đã khóc nấc lên, suýt thì ngất lịm đi nhưng may mà Hoàng đỡ kịp.

    Đến tận khi về tới nhà, mẹ anh vẫn không thể chấp nhận được sự ra đi đột ngột của con trai mình.

    Làm sao mà một người mẹ có thể không đớn đau khi mất đi một người con mình mang nặng chín tháng mười ngày rồi nuôi nấng, nâng niu suốt gần ba mươi năm cơ chứ.

    Tôi đưa cho mẹ anh di ảnh để mẹ đặt lên trên bàn thờ, tay mẹ anh gầy lắm, cầm ảnh mà cứ run run không ngừng, hẳn bà đã chẳng thể nào sống yên trong suốt quãng thời gian Quang rời gia đình để đi tham chiến.

    -"Bác cho con gọi bác là má nha bác..." giọng tôi nghẹn lại.

    Mẹ anh cũng nhận ra hàm ý trong lời nói của tôi, nhưng bác ấy chẳng oán trách gì tôi hay không có phản đối vì xu hướng tình dục của hai đứa tôi.

    Ngược lại, bác còn ôm tôi vào lòng mình, thủ thỉ nhỏ nhẹ xen lẫn cả tiếng khóc.

    -"Má đồng ý...Cảm ơn con vì đã soi sáng cho Quang và chấp nhận con người của nó."

    Một hồi sau tôi đưa cho mẹ anh lá thư mà anh gửi cho mẹ và mọi người, mẹ anh đọc xong thì cũng nhẹ nhõm phần nào, bà khẽ gật đầu.

    Lời đồng ý thầm lặng mà bà muốn làm với những ước nguyện cuối cùng của Quang, bà lau đi nước mắt nơi khoé mi, rồi bà nắm tay tôi và Hoàng.

    -"Cảm ơn các con."

    -"Dạ má..."

    -"Dạ bác..."

    ————————————

    Chỉ sau vài tháng, cái bóng của anh vẫn in đậm vào tiềm thức của tôi, mỗi đêm tôi vẫn mơ thấy anh và những khoảnh khắc hạnh phúc bên anh mà hai đứa chẳng thể nào có được.

    Tôi ăn cơm cũng chẳng còn thấy ngon, ngủ cũng chẳng thấy yên, lúc nào tâm trạng cũng thấy trống rỗng, hụt hẫng.

    Cứ cách khoảng ba tuần thì tôi lại vô Huế thăm má, thật may khi má giờ đây sống đã tốt hơn.

    Nhưng chỉ là cả hai bên gia đình rất đỗi lo cho tôi vì sự sụt cân nghiêm trọng, người tôi giờ chắc cũng chỉ là da bọc xương.

    Có lẽ xuân tới đây tôi chẳng thể gặp lại mọi người, có lẽ tôi sẽ nhờ tới Hoàng để anh thay tôi đi gặp mọi người.

    Và cũng có lẽ tôi sắp đi theo Quang rồi, vì cơ thể suy nhược nặng nề nên tôi lúc nào cũng ngủ, ăn thì chẳng ăn mấy nhưng cơ thể luôn trong tình trạng ngủ li bì.

    Và rồi, vào một ban chiều đầu xuân lúc chỉ chớm khí xuân tràn về, tôi đã lặng lẽ trút hơi thở cuối cùng tại nhà mình, trong vòng tay của gia đình cũng như mẹ của anh.

    Lúc ấy tôi thấy tôi đang được anh vẫy gọi, anh hiện lên và tươi cười với tôi rồi nắm lấy tay tôi, nhẹ nhàng kéo tôi đi.

    Cuối cùng tôi cũng được đoàn tụ bên anh, chúng tôi đã nắm tay nhau đến tận cổng sinh tử, rồi lại luyến tiếc nhìn nhau trước khi uống bát canh Mạnh Bà, cùng nhau bước vào cánh cổng ấy tôi thấy thật nhẹ nhõm làm sao.

    ————————————

    Chẳng hiểu sao, sau khi tôi được sinh ra một lần nữa, tuy chỉ là một đứa bé đỏ hỏn nhưng tôi vẫn còn y nguyên kí ức của kiếp trước.

    Liệu đó có thực sự là bát canh Mạnh Bà?

    Giờ đây trong một cái tên mới là Đình Khang, tôi vẫn luôn đau đáu cái người con trai ở Thành cổ.

    Cho đến khi tôi khoảng gần mười tám tuổi, trong một lần đi trải nghiệm cùng lớp tại một bảo tàng lịch sử tôi có lỡ va vào một người đàn ông.

    Tôi quay lại và cúi người xin lỗi theo phép lịch sự rồi mới ngước lên, giây tiếp theo khiến tôi sững người.

    Vì tôi lớn lên vẫn trong dáng hình của kiếp trước, và người trước mặt tôi cũng vậy.

    Là Quang, bằng da bằng thịt đang đứng sừng sững trước mặt tôi.

    Tôi cứ đứng im ở đó, cho đến khi bạn tôi vỗ vai giục tôi đi.

    -"Tôi có thể biết tên em được không...?"

    ——————————End Chap VII——————————
     
    [Quangxtú] Tương Khắc
    Chương VIII


    -"Tôi có thể biết tên em được không...?"

    Vẫn là cái giọng trầm ấm ấy, và cũng chung một khuôn mặt, cái ánh mắt sâu thăm thẳm của anh khiến tôi không kìm được mà hơi rưng rưng.

    Bạn tôi tưởng anh bắt nạt tôi hay đòi bồi thường vì cú va chạm vừa rồi nên cũng kéo tôi đi.

    Tôi vội chặn tay người bạn ấy lại, lắc đầu lia lịa.

    -"Không có gì đâu...cậu cứ về xe với lớp trước đi...mình phải giải quyết một số chuyện."

    -"Okay, nhớ là giữ an toàn...mình sẽ nói với cô giáo để đoàn mình đợi cậu."

    Sau khi người bạn ấy đi khuất, tôi quay lại nhìn anh.

    -"Xin lỗi, tôi không cố ý khóc đâu.

    Chỉ là anh quá đỗi giống một người mà tôi quen mà thôi, mong anh thông cảm.

    Cho hỏi ban nãy anh hỏi tôi gì ạ?"

    -"Liệu em có thể cho tôi biết tên của em được không...?"

    -"Tôi tên Đình Khang...hiện sắp tốt nghiệp cấp ba, rất vui được làm quen với anh."

    -"Sắp tốt nghiệp..."

    Anh nhìn tôi trầm ngâm, anh không biết liệu mình có nên cá cược một lần trong đời chỉ vì một cậu trai vừa xa lạ lại vừa quá đỗi quen thuộc trước mắt này.

    -"Em...em có phải là Tú không?

    Cậu trai gần như nhỏ nhất trong tiểu đội một năm ấy là em đúng chứ?"

    -"Anh..."

    -"Anh tên Huy, năm nay chớm hai lăm...nhưng anh chắc em biết anh, chúng ta đã từng bên nhau, chúng ta đã từng sống chết vì nhau..."

    Chưa để anh nói hết tôi đã ôm chặt anh, dụi đầu vào ngực anh rồi khóc nức nở như một đứa trẻ.

    Tôi nhớ anh lắm, nhớ đến nỗi đêm nào cũng muốn mơ thấy cái bóng lưng chắn che cho tôi ở Thành cổ năm nào.

    Phải chăng vì chấp niệm giữa hai chúng tôi quá lớn nên ông trời đã cho tôi và anh gặp lại nhau, tuy giờ đây sống với hai cái tên khác nhau, nhưng khuôn mặt và tính cách chúng tôi dường như vẫn y nguyên kiếp trước.

    -"Em nhớ anh lắm đấy đồ ngốc!"

    -"Cục vàng nay còn biết mắng anh cơ đấy, nhớ em lắm, thương em lắm.

    Thật may là bé cưng của anh giờ đã trở về trong vòng tay anh rồi."

    Không để tôi động thủ trước, anh hôn tôi chùn chụt, hôn lấy hôn để.

    Bù cho những tháng ngày xa cách ly biệt, bù cho những phút giây nhung nhớ đến vô hạn.

    Sau khi trao đổi cách thức liên lạc thì tôi mới biết rằng anh là một diễn viên đang được săn đón từ nhiều nhà làm phim cũng như có một lượng fan hâm mộ đông đảo.

    Tôi ngưỡng mộ anh lắm, giấc mơ của tôi là được đứng dưới ánh đèn sân khấu, đứng trước những ống kính của máy quay, được thể hiện toàn vẹn năng khiếu của chính mình.

    Và bây giờ anh lại vừa là động lực cũng như vừa là bờ vai vững chắc tôi có thể tựa vào mọi lúc, mọi nơi.

    Anh tiễn tôi ra tới xe của lớp, tôi chào tạm biệt anh rồi lên xe, anh thì dịu dàng cười, vẫy tay nhè nhẹ về phía tôi.

    Trên xe, các bạn nữ thì ồ ồ cả lên, nhốn nháo như một cái chợ, họ hâm mộ anh dữ lắm.

    -"Anh Steven kìa!

    Trời ơi!!"

    -"Sao Khang quen được ảnh zạ!"

    -"Ghen tỵ chết mất!!"

    Lúc ấy tôi cũng ngại dữ lắm, xuyên suốt cả chuyến xe về trường thì tôi luôn là tâm điểm của sự chú ý.

    Đơn giản là vì họ muốn biết mối quan hệ giữa tôi và anh, thậm chí còn có những bạn nữ còn nhờ tôi gửi thư tình của họ tới anh.

    Nhưng họ nào biết cái người họ đang nhờ vả lại chính là chính thất đâu cơ chứ.

    ————————————

    Ngày hôm sau, tôi vừa khoá xong cửa nhà để chuẩn bị đi học thì đã thấy anh phóng tới trên con moto ngầu đét của anh.

    -"Không chê anh nghèo thì bé lên xe anh đèo nào."

    -"Ái chà...có cả moto cơ đấy!"

    -"Chồng của em mà lị.

    Nào lên xe đi, anh chở cục vàng đi học."

    Tôi leo lên xe, nhìn tôi bé nhỏ hơn hẳn, chân thì ngắn mà người thì cũng còi.

    Còn anh thì vẫn khoẻ khoắn, body săn chắc, có thể nói là "sầu riêng di động".

    -"Cục vàng ôm chắc vào ha, không có được buông đâu đó.

    Té ráng chịu."

    -"Em biết òi."

    Tôi luồn tay qua eo anh, chu choa nó đã gì đâu á.

    Tôi ôm anh nhưng trên đường tay vẫn không yên được nên tôi có xoa xoa mấy múi sầu của anh.

    Đến gần cổng trường thì tôi mới dừng tay, tôi leo xuống xe rồi đưa lại cho anh cái nón bảo hiểm.

    -"Cảm ơn chồng nha..."

    Tôi nói bé lắm, chỉ đủ cho hai đứa nghe được.

    -"Trời ơi vợ anh đáng yêu thế sao?

    À mà...Mấy giờ em tan để anh đi đón bé nè?"

    -"Khoảng bốn rưỡi ạ...Thôi em vào nha không trễ mất!

    Bái bai, yêu anh!"

    -"Cục vàng học ngoan nha!"

    ——————————End Chap VIII—————————
     
    [Quangxtú] Tương Khắc
    Chương IX


    -"Cục vàng học ngoan nha!"

    Khi cậu đã đi hẳn vào trong trường, bóng cậu dần khuất thì anh mới lái xe đi.

    Vì là một người có tầm ảnh hưởng lớn nên anh thường tìm đến những lối đi ít người lưu tới, anh vừa lái vừa ngân nga bản tình ca mà chỉ có anh và cậu.

    -"Mãi yêu...mãi thương.."

    Lúc anh mới đến công ty, vừa bước vào văn phòng thì người anh cứng đờ, như thế nhân vật trước mặt anh đã làm anh sốc đến hồn bay phách lạc nơi đâu.

    -"Quang..!!

    Là tụi tui nì..!

    À không, bây giờ phẻ lè Huy chớ nhỉ..hê hê.."

    Cái giọng Quảng Nam ấy không lạc đi đâu được, cái khuôn mặt trước mặt anh lúc này rất đỗi quen thuộc.

    Bên cạnh bóng người ấy là một bác trai miền Bắc, cả hai đều rất quen, rất thân, thậm chí là không thể nói đó là ngẫu nhiên.

    -"Sen...Hải!"

    Anh há hốc mồm.

    -"Mãi mới nhận ra tụi già này sao?"

    Quả đúng là anh Sen và anh Hải, vẫn khuôn ấy nhưng giờ đã già đi đôi phần, nếp nhăn của những người đã gần sáu chục tuổi cũng đã in hằn trên khoé mắt, rãnh cười.

    Vết sẹo do chiến tranh trên tay hai người vẫn còn đó, lấm tấm mấy vết đồi mồi cũng lờ mờ trên làn da rám nắng năm nào.

    Nhưng tại sao hai người họ lại biết tới công ty này?

    Tại sao họ biết anh là Quang năm xưa?

    Sau khi trấn an bản thân, anh mời hai người họ ngồi xuống cái ghế sofa trong văn phòng của anh để biết tại sao mọi thứ lại xảy ra bất chợt đến như vậy.

    -"Tại sao...hai người..?"

    -"Chu choa...Bít ngay là sẽ hoải mè.

    Chồng...giải thích choa noá đi."

    -"Hả..!?

    Chồng!?"

    Sen thấy thế thì liền giải thích nhanh gọn, là sau vài năm tôi mất thì hai người họ cũng đã bày tỏ tâm tư cho nhau nghe.

    Rồi cuối cùng cũng về chung một nhà, may mắn là được gia đình hai bên chấp thuận và ủng hộ rất nồng nhiệt.

    -"Ờ thì...chuyện là bữa trước, tôi với Hải đang xem show truyền hình thì vô tình thấy cậu cũng tham gia nó.

    Cái khuôn mặt cậu và cái cách cậu ứng xử là chúng tôi đã nhận ra rồi.

    Nhưng chỉ thắc mắc là làm sao chuyện trọng sinh, tâm linh như thế lại có thể xảy đến diệu kì như vậy..."

    -"Chính tôi cũng khá bất ngờ vê chuyện này.."

    -"Thấy cậu vẫn ở tầm tuổi ấy chúng tôi ban đầu cũng chỉ nghĩ là sự trùng hợp...nhưng khi cách cậu né tiếng pháo...cái tiếng pháo hoa ấy như né đạn pháo...là tôi đã bảo Hải là chắc chắn cậu không phải tự dưng lại giống kiếp trước đến vậy..."

    -"Em Tú...coá còn..?"

    -"Ẻm đi học rồi...Mà công nhận là hai người càng già càng đẹp lão đấy, nét nào vẫn ra nét ấy."

    -"Trời ưi, may qué...tý nữa đèo Tú que đây với tụi nì he...."

    Lúc này Sen cứ cười cười một mình, như kiểu ông bác ngoài năm mươi đang tự mơ mộng trong chính thế giới riêng của mình vậy đó.

    -"Ủa Hải...tôi tưởng Sen năm ấy sau khi được cứu thì vẫn bình thường mà...?

    Bộ sau khi lấy cậu, cậu làm gì gã...khiến gã dở dở điên điên như này à?"

    Cả Hải cả Quang đều cười sặc cả lên, lúc ấy Sen mới bàng hoàng nhìn hai người.

    -"Này nha..!!

    Tôi vẫn bình thường đấy nhé!

    Chỉ là ban nãy cậu khen tôi và vợ tôi đôi lời nên tôi mới vui, đẹp lão hay hạnh phúc cũng đều do vợ tôi chăm!"

    -"Trồi ôi...coi kìa trời."

    -"Anh Sen xem qué nhìu phim tổng tèi roài đêy mừ."

    Hải vừa nói vừa lắc đầu.

    Cứ thế cả đám ôn lại chuyện xưa, nào là từ hồi anh còn là Trung uý bên kia chiến tuyến, nào là giai đoạn anh bắt đầu thay đổi tư tưởng,...Như một sự sắp đặt trước của duyên số, bỗng anh nhận được thông báo có người dưới sảnh chờ tìm tới anh.

    Cả ba người kéo nhau xuống rưới sảnh, ai cũng há hốc mồm, rồi vui sướng hò hét lên.

    -"Trời ơi cậu Quang!

    Cậu Hải...!Sen!"

    -"Anh Cường...nói bé chút thôi!

    Chỗ người ta làm ăn mà anh la lớn dữ vậy..."

    Trước mắt họ là anh Cường và chị Hồng, hai người lúc này cũng đã đều ở ngưỡng tuổi xế chiều, đã có chung với nhau hai người con.

    Anh Cường vẫn vẻ rắn rỏi, còn chị Hồng thì vẫn trẻ trung, như thể thời gian đã bỏ lỡ hai anh chị vậy.

    -"Anh biết rồi...hở cái là vợ lại mắng chồng.."

    -"Có thôi không?"

    -"Ở đâu đêy coá ngừi sợ vợ kìa...mắc cừi qué trời luôn hè."

    Hải nó xong thì mắt cứ nhìn lên trời như thể ai nói gì đâu, ai chạm vào đâu.

    Đồng hồ hiện cũng điểm đến lúc tôi tan học, tôi đứng ở cổng đợi mãi mà chả thấy anh.

    Tôi tưởng anh quên nên định gọi cho anh, ai dè tôi đứng chết lặng ở đó khi thấy mọi người lẫn cả anh ùn ùn kéo nhau đến đón tôi.

    -"Tú!!!

    Tú...!"

    -"Ẻm giờ là Khang rồi...cục vàng của tôi đó."

    -"Xí...danh chính thất của anh không ai dám dành."

    Cường trêu trêu.

    -"Mọi người...?"

    -"Mau về nhà thôi...chúng ta còn nhiều chuyện để nói lắm...!"

    ———————————End Chap IX—————————

    Xin lỗi cả nhà nhiều nhaaa🥹

    Hôm bữa máy tui không vào nổi W, cứ báo lỗi thôi nên chẳng viết được cho các mom, trân thành xin lỗi cả nhà nhìu ạ!

    Mong mọi người hoan hỉ cho ạ:')

    Còn nữa là chúc mọi người một năm mới tràn đầy niềm vui và may mắn.

    Mã đáo thành công!!!!
     
    Back
    Top Dưới