-"Thông báo, Mỹ và Việt Nam Cộng Hoà đang thả bom dữ dội, hãy nhanh chóng rời khỏi khu vực này, hãy nhanh chóng rời khỏi khu vực này...!
Thông báo-"
Ngay lúc ấy, tôi và chị Hồng đang được kéo đi để ra bờ sông, chuẩn bị đưa đò sang kia sông.
Tôi vẫn chần chừ không chịu lên đò, còn chị Hồng thì đã đưa thành công một đò tới bờ bên kia, rồi chị lại quành lại để chờ tiểu đội một chạy ra mép bờ.
Bỗng lúc này lòng tôi chợt nặng trĩu, cảm giác khó chịu lắm, như thể tôi đang rất lo lắng, tâm trí tôi ngoài tiểu đội một ra thì chỉ có Quang.
Tôi cứ có cảm giác bồn chồn, như thể chỉ một chút nữa thôi sẽ có một điều gì đó nghiêm trọng xảy ra.
Đợi mãi tôi càng ngày càng lo.
Bỗng xa xa kia, bóng dáng của những thành viên trong tiểu đội một lẫn các tiểu đội khác đang chạy dần ra phía bờ.
Anh Tạ đang được anh Sen cõng trên lưng, còn Cường thì được Hải dìu đi.
Nhưng tôi không thấy anh, tại sao anh lại không đi cùng họ?
Chỉ Huy ngay lập tức nghe được lệnh của cấp trên, anh nhìn chúng tôi, tuy vẻ mặt lo lắng nhưng trong ánh mắt anh vẫn còn sự quyết tâm.
-"Anh sẽ ở đây đến cuối cùng, các chú cứ đi qua bên kia sông đi.
Bảo trọng."
-"Em sẽ ở lại với anh!"
-"Em nữa!
Dù có chết thì em cũng muốn bảo vệ bằng được Thành cổ của chúng ta!"
-"Đúng vậy, em nữa!"
Lần lượt là những chiến binh dũng cảm đứng lên, họ nhìn đồng đội lần cuối rồi rời khỏi đò.
Tôi nhìn mọi người, xót lắm nhưng cũng phải đành như vậy.
Tôi đứng phắt lên rồi nhanh chóng rời khỏi đò, khi mọi người đang đứng hình thì tôi đã dùng hết sức mình đẩy đò ra khỏi bờ.
-"Chị Hồng và mọi người bảo trọng!"
-"Tú!!!
Mày bị điên sao?"
Tạ gào lên, tuy anh đang bị thương rất nặng nhưng anh đã coi như đứa em út trong nhà nên anh không chấp nhận được việc này dễ dàng.
Mọi người cũng gọi tên tôi chứ, tôi cảm động lắm, nhưng lúc ấy tôi vẫy cao tay chào họ rồi vô tư nở một nụ cười thật tươi, tươi nhất ở cái tuổi mười bảy ấy.
Khi đò mọi người đã đi xa, không chậm chễ tôi đã chạy lại về phía thành.
Một phần là vì muốn hỗ trợ mọi người, một phần là vì tôi phải biết được anh giờ đang ở đâu, liệu có bị thương không.
Xui làm sao tôi đã bị một tốp lính Mỹ chặn lại, bọn nó đe doạ tôi đủ hướng, thậm chí trong lũ đấy có một tên trước đây đã cùng Thái định dở trò đồi bại với tôi.
Nhưng trong cái rủi có cái may làm sao, chỉ huy và mọi người đến kịp lúc, nơi ấy biến thành một cuộc giao chiến vô cùng ác liệt.
Tên cầm đầu của Việt Nam Cộng Hoà đã quyết định chơi dơ, hắn chỉ huy tên to con nhất lôi tôi đi khỏi quân đội ta khi mọi người mất cảnh giác.
Tôi đạp vào chân hắn một cái thật mạnh, lúc tay hắn hơi lỏng ra thì nhờ thân thể nhỏ con nên tôi đã nhanh chóng chạy đi.
Địa hình đất đá nhấp nhô, cả bùn lẫn xác cứ chất chồng lên nhau, cũng vì thế mà tôi vô tình vấp vào một hòn đá, ngã nhào xuống đất.
Tên địch đó đến gần, mặt rất hung tợn, mắt sâu mũi cao và bờ môi mỏng, đúng chất của một tên lính Mỹ.
-"Mày đừng hòng động vào người của tao!"
Chẳng biết từ đâu mà Quang chạy ra, nhìn anh bầm dập mà lòng tôi quặn thắt khôn nguôi.
Hoàng thì đang hỗ trợ cật lực cho quân ta nên giờ Quang đánh xông lên đánh tay đôi với cái gã to xác kia.
-"Quang...you disappointed us!!" (Quang à...mày đã làm tụi tao thất vọng!!)
-"Tú, chạy đi em, cứ để thằng chó chết này cho anh...Nhanh lên Tú!"
Vừa dứt câu, anh lao vào đấm gã tóc vàng ấy, đấm túi bụi rồi lại bị tên ấy vật xuống đất.
Tôi đau lắm, đau trong tim từng cơn khi thấy anh như vậy, nhưng tôi cũng không ngu đến nỗi cứ mãi đứng ở đó.
Tôi nhanh chân chạy đi tìm sự trợ giúp từ mọi người, vì bên Hoàng và quân ta cũng đã dần diệt sạch địch, chỉ còn lác đác một vài tên đang lẩn lẩn trốn trốn.
-"Hoàng ơi!!
Giúp tôi...giúp Quang!
Tôi xin anh...!!!"
-"Tú, bình tĩnh đã nhóc...đừng quá kích động.
Giờ thì chỉ đường đi, tôi sẽ giúp."
Tôi liền dẫn đường cho Hoàng, nhanh chóng chúng tôi đã quay lại nơi Quang và tên Mỹ kia đang vật nhau.
Hoàng là người duy nhất ở đây súng còn đạn, anh giơ cao súng rồi bắn chết được tên lính Mỹ kia.
Khi cái xác đồ sộ đó ngã xuống, tôi mới vội chạy tới bên Quang đang nằm thoi thóp dưới nền đất lạnh lẽo ấy.
Trong lúc tôi chạy đi, anh đã sơ suất để mình bị đâm một nhát dao vào ngực, gần bả vai.
Vết đâm rất sâu, máu cứ thế mà chảy ra ồ ạt.
Nước mắt tôi tuôn ra không ngừng, tôi cởi áo của mình ta để giúp anh cầm máu.
Hoàng thì giúp tôi cõng anh ra bờ để lên đò trước, tôi đi theo mà cứ khóc.
-"Anh Quang...đừng bỏ em!!
Anh hứa sẽ cùng em ra thăm mẹ mà...!!!"
Tôi cứ khóc và gọi anh, còn anh thì chẳng còn sức để nói, cũng chẳng còn đủ tỉnh táo để tiếp tục nhìn tôi.
Bỗng anh nhìn lên, tay hơi níu vào vai của Hoàng như thể bảo anh chậm lại.
-"Đừng cố cứu anh...anh nặng lắm rồi...."
-"Anh..-"
-"Tú à...em nhớ sống cho tốt, sống thật tốt vào nha em, sống thay phần của anh...anh xin lỗi vì anh đã thất hứa với em...anh xin lỗi vì chẳng thể bảo vệ em đến cùng..."
-"Không!
Anh phải sống!"
-"Anh à...anh phải sống, đừng chết."
Hoàng cũng có lời động viên.
-"Anh không thể...Hoàng à...về quê sống với vợ con cho tốt, làm người tốt mà sống...còn Tú...anh yêu em..."
Nói chưa hết câu thì anh ho sặc sụa, anh ho ra cả máu, rồi anh từ từ lịm dần trên vai của Hoàng.
Tôi đau đớn tột cùng, vừa khóc vừa cố lay anh tỉnh dậy, tôi đứng sát vào để cố lay anh nhưng từ vai Hoàng, đầu anh trượt dần xuống vai tôi.
-"Anh Quang...!
Anh Quang!!"
Đôi vai to rộng của Hoàng cũng run lên theo từng cơn, ai cũng khóc thật rồi, nhưng có lẽ Quang đã ra đi một cách thanh thản nhất, anh đã quay đầu để giúp nhân dân, anh đã biết cái gọi là tình yêu, anh đã cảm nhận được giá trị thật sự của cuộc sống.
Ở mặt khác, đây cũng có thể là kết cục của Quang khi đã giết đi quá nhiều sinh mệnh cùng lũ khốn nạn kia, tay anh thẫm máu của đồng bào.
Hoàng cùng tôi đặt anh xuống đất, tôi nhẹ vuốt má anh, vẫn là cái mũi cao cao ấy, vẫn là cái môi cong cong mềm mại ấy, vẫn là hàng mi ấy và vẫn là đôi tay to lớn ấy, nhưng anh chẳng thể nào mở mắt ra nhìn tôi, nhìn mọi người được thêm nữa.
-"Tú...em xem..."
Hoàng tìm được hai lá thư trong túi áo Quang, tuy thấm máu của anh nhưng may mắn nét chữ vẫn còn nguyên vẹn.
Bằng một cách thần kì nào đó mà cả hai bức thư đều không bị nát hay bở do ẩm ướt.
Một bức anh gửi cho tôi, còn bức còn lại anh gửi cho mọi người lẫn mẹ của anh.
"Em thân yêu, cảm ơn em vì đã xuất hiện trong cuộc đời vô vị của anh, cảm ơn em vì đã làm ánh sáng soi đường chỉ lối cho anh, giúp anh ngộ ra lỗi lầm tày trời của bản thân và cảm ơn em vì đã chấp nhận anh.
Em biết không, nếu em không bước vào cuộc đời này, anh cũng chẳng thể chắc rằng anh sẽ biết quay đầu hay nói lời xin lỗi, hạ cái tôi của mình xuống hay không.
Nhưng cũng vì có em, anh đã biết trách nhiệm của bản thân mình to lớn như thế nào.
Mấy bữa qua anh hay gặp ác mộng, rằng anh đã nhìn thấy bản thân mình nằm lại cái chiến trường đẫm máu này, có lẽ đó là một điềm báo và là cái giá anh sẽ phải trả để chuộc lại cho tất cả những điều sai trái của anh trong hai mươi lăm năm cuộc đời.
Em phải sống tốt nhé cục vàng của anh, sống sao cho đáng phần anh.
Hãy tìm cho mình một người có thể mang lại hạnh phúc cho em, đừng để anh mãi trong tiềm thức em, anh không muốn em bị ám ảnh và sinh chấp niệm vì anh.
Mãi yêu em, Tú của anh."
Tôi nhìn sang bức còn lại, tay run run cầm lên, đây là báu vật duy nhất anh để lại cho tôi và mọi người nên tôi nâng niu hơn vàng, không nỡ làm rách cho dù chỉ một mảnh.
"Gửi má và mọi người, con xin lỗi vì đã đi trái với gia đình mình, nhưng má à chúng ta mới là những người nợ đất nước này.
Chúng ta không nợ tiền, mà chúng ta nợ mạng và nợ máu, con biết chắc con sẽ chết nhưng con chỉ mong gia đình mình làm ăn sao cho đàng hoàng, làm ơn đừng dính líu tới cái lũ Việt Nam Cộng Hoà, đó là tội đồ, là tội ác tày trời đó má.
Số tài sản của con má chia ra làm ba phần nha, một phần là con cho má và gia đình, một phần là gửi tới các viện phúc lợi cho trẻ em và thương binh, phần còn lại xin má hãy gửi cho em Tú, nha má.
Còn tiểu đội một, cảm ơn vì đã chấp nhận tôi, còn việc mọi người tha thứ cho tôi hay không thì tôi cũng không chắc được.
Tha tôi cũng được hay hận tôi cũng được, nhưng cầu rằng mọi người phải chiến thắng và trở về quê hương mình an toàn, lành lặn.
Chiến tranh quả thực là một thứ ác liệt nhưng vô nghĩa, tôi xin lỗi vì tất cả những lỗi lầm của mình.
Hoàng à, chú em hãy nhớ chăm vợ con cho tốt, làm người tốt được chứ?
Cảm ơn chú vì đã giúp anh và đi theo anh trong suốt sự nghiệp của mình, nhớ thường xuyên sang dòm ngó má giúp anh ha.
Dẫu có là ma vất vưởng mọi chốn thì tôi cũng nguyện làm ma để phù hộ và dõi theo bảo vệ mọi người.
Thân ái!"
Đọc đến đây, nước mắt tôi cũng chẳng còn để mà rơi, họng tôi cũng đã khô rát, sức cũng đã không còn mà để nấc lên.
Tay Hoàng xoa nhẹ lưng tôi, tôi nhẹ vuốt đôi má của Quang lần cuối rồi nhẹ nhàng cất hai bức thư lẫn huy hiệu có tên của anh khi tham gia vào quân Giải Phóng vào túi.
Đợi khi đò của chị Hồng quay lại, chúng tôi đã hoàn thành việc thuỷ táng cho anh, để anh không phải nằm lại trong cái mảnh đất lạnh lẽ và đẫm máu ấy, mà anh sẽ được ra đi trong êm đềm và trang trọng nhất.
-"Hai người mau lên đò đi...mọi người đã được đưa sang bờ bên kia rồi.
À mà...cậu Quang đâu...?"
Tôi nhìn chị rồi khẽ lắc đầu, mắt đo đỏ rồi Hoàng đỡ tôi lên đò.
Chị cũng cúi đầu xuống như thể một lời chia buồn, cả chuyến đò chỉ có tiếng nước róc rách theo từng đợt chèo lên.
Tôi thì vẫn còn ôm chặt cái túi của mình, mặc kệ cho cái lạnh thấu xướng của Thành cổ đêm khuya, tim tôi đã đủ lạnh khi mất đi một nửa linh hồn mình.
Gần cả tiếng sau, chúng tôi mới cập được vào bờ, mọi người vui sướng hò reo khi thấy đò quay lại, nhưng Cường như nhận ra điều gì nên đã nhanh chóng bảo mọi người nhỏ tiếng lại.
Mọi người cũng hiểu được ý của Cường nên cũng có đôi lời chia buồn gửi tới tôi và Hoàng.
————————————
Sau khi tàu cập ga ở Huế, tôi và Hoàng chào tạm biệt mọi người, chúng tôi đã giao hẹn sẽ gặp lại nhau tại ga Hà Nội vào xuân tới.
Vừa xuống ga, mẹ Quang đã vội vàng chạy tới Hoàng, thấy tôi đứng bên cạnh đang ôm di ảnh của Quang thì bà đã khóc nấc lên, suýt thì ngất lịm đi nhưng may mà Hoàng đỡ kịp.
Đến tận khi về tới nhà, mẹ anh vẫn không thể chấp nhận được sự ra đi đột ngột của con trai mình.
Làm sao mà một người mẹ có thể không đớn đau khi mất đi một người con mình mang nặng chín tháng mười ngày rồi nuôi nấng, nâng niu suốt gần ba mươi năm cơ chứ.
Tôi đưa cho mẹ anh di ảnh để mẹ đặt lên trên bàn thờ, tay mẹ anh gầy lắm, cầm ảnh mà cứ run run không ngừng, hẳn bà đã chẳng thể nào sống yên trong suốt quãng thời gian Quang rời gia đình để đi tham chiến.
-"Bác cho con gọi bác là má nha bác..." giọng tôi nghẹn lại.
Mẹ anh cũng nhận ra hàm ý trong lời nói của tôi, nhưng bác ấy chẳng oán trách gì tôi hay không có phản đối vì xu hướng tình dục của hai đứa tôi.
Ngược lại, bác còn ôm tôi vào lòng mình, thủ thỉ nhỏ nhẹ xen lẫn cả tiếng khóc.
-"Má đồng ý...Cảm ơn con vì đã soi sáng cho Quang và chấp nhận con người của nó."
Một hồi sau tôi đưa cho mẹ anh lá thư mà anh gửi cho mẹ và mọi người, mẹ anh đọc xong thì cũng nhẹ nhõm phần nào, bà khẽ gật đầu.
Lời đồng ý thầm lặng mà bà muốn làm với những ước nguyện cuối cùng của Quang, bà lau đi nước mắt nơi khoé mi, rồi bà nắm tay tôi và Hoàng.
-"Cảm ơn các con."
-"Dạ má..."
-"Dạ bác..."
————————————
Chỉ sau vài tháng, cái bóng của anh vẫn in đậm vào tiềm thức của tôi, mỗi đêm tôi vẫn mơ thấy anh và những khoảnh khắc hạnh phúc bên anh mà hai đứa chẳng thể nào có được.
Tôi ăn cơm cũng chẳng còn thấy ngon, ngủ cũng chẳng thấy yên, lúc nào tâm trạng cũng thấy trống rỗng, hụt hẫng.
Cứ cách khoảng ba tuần thì tôi lại vô Huế thăm má, thật may khi má giờ đây sống đã tốt hơn.
Nhưng chỉ là cả hai bên gia đình rất đỗi lo cho tôi vì sự sụt cân nghiêm trọng, người tôi giờ chắc cũng chỉ là da bọc xương.
Có lẽ xuân tới đây tôi chẳng thể gặp lại mọi người, có lẽ tôi sẽ nhờ tới Hoàng để anh thay tôi đi gặp mọi người.
Và cũng có lẽ tôi sắp đi theo Quang rồi, vì cơ thể suy nhược nặng nề nên tôi lúc nào cũng ngủ, ăn thì chẳng ăn mấy nhưng cơ thể luôn trong tình trạng ngủ li bì.
Và rồi, vào một ban chiều đầu xuân lúc chỉ chớm khí xuân tràn về, tôi đã lặng lẽ trút hơi thở cuối cùng tại nhà mình, trong vòng tay của gia đình cũng như mẹ của anh.
Lúc ấy tôi thấy tôi đang được anh vẫy gọi, anh hiện lên và tươi cười với tôi rồi nắm lấy tay tôi, nhẹ nhàng kéo tôi đi.
Cuối cùng tôi cũng được đoàn tụ bên anh, chúng tôi đã nắm tay nhau đến tận cổng sinh tử, rồi lại luyến tiếc nhìn nhau trước khi uống bát canh Mạnh Bà, cùng nhau bước vào cánh cổng ấy tôi thấy thật nhẹ nhõm làm sao.
————————————
Chẳng hiểu sao, sau khi tôi được sinh ra một lần nữa, tuy chỉ là một đứa bé đỏ hỏn nhưng tôi vẫn còn y nguyên kí ức của kiếp trước.
Liệu đó có thực sự là bát canh Mạnh Bà?
Giờ đây trong một cái tên mới là Đình Khang, tôi vẫn luôn đau đáu cái người con trai ở Thành cổ.
Cho đến khi tôi khoảng gần mười tám tuổi, trong một lần đi trải nghiệm cùng lớp tại một bảo tàng lịch sử tôi có lỡ va vào một người đàn ông.
Tôi quay lại và cúi người xin lỗi theo phép lịch sự rồi mới ngước lên, giây tiếp theo khiến tôi sững người.
Vì tôi lớn lên vẫn trong dáng hình của kiếp trước, và người trước mặt tôi cũng vậy.
Là Quang, bằng da bằng thịt đang đứng sừng sững trước mặt tôi.
Tôi cứ đứng im ở đó, cho đến khi bạn tôi vỗ vai giục tôi đi.
-"Tôi có thể biết tên em được không...?"
——————————End Chap VII——————————