-"Sau khi bọn nó rải bom xong, em hãy về bên em mà viết đơn xin về đi.
Chiến trường quá tàn khốc cho em...Em còn quá trẻ để đối diện với nó.
Em hiểu tôi chứ?"
Lúc ấy tôi đã không trả lời anh, mà tôi hơi cụp mi xuống, lòng nặng nề đôi chút.
Nhưng rồi ý chí trong tôi lại bốc lửa lên, nó vẫn cháy và luôn cháy.
Tôi nhìn lên ánh mắt sắc lạnh của anh, sống mũi của anh còn rất cao và thẳng.
-"Tôi sẽ không đi đâu cả...Tôi đã đi là đi, còn nếu chết ở đây cũng được.
Miễn là chết vì Tổ quốc, chết với sự hy sinh còn hơn cái thứ vì lợi ích mà phản bội chính quê hương, đồng bào mình!"
Sau đó, tiếng bom đã dứt, nhưng tiếng súng lại bắt đầu vang dội lên từng hồi.
Tôi nhanh chóng đứng dậy và chuẩn bị rời đi, bỏ mặc gã lại cái hầm đấy.
Ấy thế mà gã còn cố dặn dò tôi:
-"Đừng đi đường đó...Đi sang bên mép kìa, nhớ đi cẩn thận, nhìn cho kĩ.
Với lại...Khâu lại cái quần nha em, mắc công vừa đi vừa kéo, bất tiện lắm."
Lúc đấy tôi đỏ bừng cả mặt, chưa kịp rời thì gã lại dúi vào áo tôi hai lon sữa.
Hai lon sữa đó là thứ rất đỗi xa xỉ với quân tôi lúc này, vì tiếp viện dần trở nên khó khăn khi bị pháo của địch bắn trúng khi đang trôi trên sông.
Tôi không nghĩ ngợi gì nhiều mà chỉ cảm ơn gã một tiếng rồi nhanh chóng cất bước rời đi.
Về tới cái trại bé của tiểu đội, tôi rất đỗi vui khi thấy mọi người đều may mắn sống sót qua trận rải bom vừa rồi.
Tôi tươi cười chào họ, rồi chìa hai hộp sữa ra, tỏ ý muốn chia sẻ với mọi người.
-"Ai đói thì uống tạm cái này đi ạ, trời cứ nắng mưa như này cơm nhanh thiu lắm..."
-"Cại nì mi lậy ở mô?"
Anh Tạ liền hỏi.
-"Ban nãy em có một tên Nguỵ giúp em nấp tránh bom...rồi sau đó đưa em hai lon sữa này...em nghĩ hắn là Trung uý của bên kia."
Giọng tôi có phần ấp úng, tôi biết mọi người sẽ có thể mắng tôi, đặc biệt là anh Tạ.
Lúc đấy, anh Tạ giật mình khi nghe câu trả lời của tôi, lập tức anh quát rất to:
-"Cại nì mà mi cũng giám mang về!
Vứt ngay cho tao!!
Lần sau tao cấm mi!"
-"Nhưng mà...hắn cũng đâu có ý đồ gì xấu đâu ạ..?"
-"Nhưng cại đầu mi í!
Tao bảo vứt là vứt!"
Đứng chôn chân hồi lâu, tôi cầm hai lon sữa ra góc sau bếp, giả vờ vứt đi, nhưng thực chất tôi đã giấu vào hộc tủ mà mọi người ít để ý.
Vứt thì tiếc lắm, nhỡ đâu lúc hoạn nạn nhất thì lấy gì mà cho vào bụng cơ chứ.
Rồi lúc sau tôi lại mon men đi ra ngoài hóng gió, vô tình nhìn thấy một chú chim màu xanh đang bị thương, nên tôi quyết định đem ẻm về nuôi.
Từ giờ ẻm là "Hoà Bình".
Lúc nâng con chim trên tay mình, tôi và Bình thích thú nhìn con chim.
Nhưng Sen thì lại nổi cáu và bảo tôi thả đi.
Anh Tạ cũng cất tiếng:
-"Chim sa cá nhảy...Kiêng.
Thả ngay đi cho tao."
-"Mấy anh kiêng chứ em đâu có kiêng...mấy anh cho em nuôi đi.
Với lại em thấy cũng vui mà.."
-"Vui cái con khỉ!
Người sống nay chết mai...huống chi là con chim."
Một lúc sau, Cường và Hải cũng về.
Tôi nhẹ khoe Hải về Hoà Bình, Hải cũng cười mỉm lại.
Rồi hai chúng tôi cùng nhau trực ca đêm nay ngoài hiên, Hải bắt đầu có dấu hiệu buồn ngủ, có lẽ là do ảnh đã đi mò mấy cái đường cống cả ngày.
Tôi lặng lẽ ngồi đó ngắm sao, nhưng khi đưa mắt qua hướng khác, tôi lại vô tình nhìn thấy dáng hình quen thuộc của ai đó phía bên kia thành.
Cái bóng hình đó đang dùng ống nhòm quan sát bên tôi, nhưng cũng vội vàng cất đi rồi rảo bước thật nhanh.
Dáng người ấy chẳng ai ngoài Quang cả, gã đang làm cái quái gì vậy chứ.
Tôi vỗ người anh Hải, chỉ dám vỗ nhè nhẹ.
-"Anh Hải ơi, thay ca thôi...Anh đi vào trong nghỉ đi, Cường với Bình sắp đi ra rồi nè."
-"Ừ em...chu choa mạ ởi cại lưng của tôi."
Hải vươn người, mắt nhắm mắt mở rồi đi vô gian trong nằm đi ngủ.
Khi Cường và Bình đi ra, tôi cũng đi ra đằng sau cái trại nhỏ của chúng tôi để đi vệ sinh cách đó không xa.
Nhưng khi vừa đi xong, đang đứng ở đấy mơ tưởng về một ngày nước ta độc lập, dân ta được bình yên thì bỗng một bàn tay thô giáp ụp lên vai tôi.
-"Đêm khuya như này em tính đứng đây để cho tụi lính bắn chết em hả?"
-"Lại là anh..."
Nhưng sao hôm nay mặt anh lại có thêm mấy vết trầy.
Biết là kình địch của nhau nhưng bỗng tim tôi lại hơi thắt vào, khó chịu lắm, nhưng cũng chẳng thể mở lời để tỏ chút quan tâm.
Rồi tôi quay lưng, chuẩn bị rời đi.
Lúc ấy, anh vọng hỏi tôi, nhẹ nhàng và ân cần, không còn chất giọng kiêu ngạo xen cứng rắn.
-"Tôi có thể biết tên em được không..?"
——————————-End chap II——————————
Mọi người ủng hộ mình với ạ, share truyện của mình trên bất cứ nền tảng nào cũng được ạ:3
Bé cảm ơn cả nhà nhiều ạ, chúc mọi người một ngày tốt lành nhaaaa🫶🏻