Khác [QuangxTú] Tương Khắc

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
407423470-256-k102166.jpg

[Quangxtú] Tương Khắc
Tác giả: Phuoniuoi1804
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Lấy ý tưởng từ tác phẩm "Mưa đỏ" của tác giả Chu Lai, cũng như phim "Mưa đỏ".

Không báo chính quyền nha:3



quangtu​
 
[Quangxtú] Tương Khắc
Chương I


Tôi là Tú, một người con trai sắp tốt nghiệp cấp ba, cha mẹ tôi đều là những cán bộ tập kết nên tôi cũng muốn góp công mình để giúp nước lắm.

Năm ấy, vì không chịu nổi lũ giặc nên tôi đã lấy huyết của chính mình mà viết đơn để được tham gia vào chiến dịch tại Thành cổ Quảng Trị.

Khi lên tàu, tôi có gặp một anh trai nhìn có vẻ là một người tri thức.

Nhìn anh ấy sáng sủa và đẹp trai lắm.

Không ngờ lúc ấy anh lại nói trêu:

-"Này...Nhìn ông có khi quân địch nghĩ quân mình hết người, cho cả trẻ con ra trận."

Cường lúc ấy vừa cười vừa nói.

Tôi liền nhanh miệng đáp lại anh: "Thì...em nhỏ người thôi, chứ em to cái khác."

Cường thấy thế thì cũng ngó xuống trêu tôi, tôi bảo bao giờ ra mặt trận tôi sẽ khoe.

Ấy thế mà thời gian trôi nhanh thật, mới từ cái buổi tối tiểu đội một gặp gỡ và giới thiệu, mà giờ đã đến ngày thứ hai mươi của chiến dịch.

Tôi đã ngộ ra được rất nhiều điều về chiến tranh, mất ăn mất ngủ để bảo vệ Thành, thấy được sự tàn khốc của nó qua từng giấy phút.

Vào sáng hôm ấy, tôi đang đi mần một mình, không có ai đi cùng tôi cả, ngay lúc ấy B-52 của tụi Mỹ bay vun vút qua, tiếng chói ù cả tai.

Đầu óc tôi vẫn còn đang không biết trốn vào đâu, lòng thì thấp thỏm lo cho đồng đội.

Chẳng biết họ có kịp nấp vô hầm để né bom.

Bỗng ai đó kéo tôi đi, vội xuống một căn hầm nhỏ để tránh cuộc dải bom kéo dài gần khoảng hai mươi phút.

Tôi cứ nghĩ đó là một người đồng đội của tôi, nhưng không như tôi tưởng.

Trước mặt tôi là Quang, tên Trung Uý của bên kia chiến tuyến, chỉ được cái mặt cũng nét nào ra nét đấy, còn đôi tay thì đã nhúng vào bể máu của đồng bào.

-"Ngồi im không bom nổ tung xác bây giờ cái thằng nhóc này!"

Giọng hắn trầm, đầy uy lực.

Cũng vì cái hầm này quá nhỏ và chật hẹp, nó giống như một cái lỗ thì đúng hơn.

Chỉ đủ cho tối đa hai người nấp ở đây nên hắn cứ ôm chặt lấy tôi, không chịu rời tay.

-"Mày thả tao ra!"

Tôi giãy nảy lên kịch liệt, chân tay không yên được.

Hết đạp vào người, rồi lại đập cả vào cái mặt tuấn tú của gã.

Đễn nỗi một vừa cầm quần vừa đạp loạn xạ, khổ nỗi cái quần nó lại quá rộng cho một đứa teo tóp như tôi.

Gã lúc đấy cứ im im, nhưng tay thì vẫn ôm chặt tôi.

Bom bên ngoài không ngừng rơi rồi nổ, từng quả một cứ dội vang trời.

Ngoài tiếng tim của gã đập thập thình bên tai tôi thì tôi thậm chí còn nghe cả tiếng đất rung chuyển theo từng đợt bom nổ.

Lòng tôi ngổn ngang, chỉ biết cầu cho các bình an vô sự sau đợt rải bom.

Bỗng gã lên tiếng, nhưng không còn sự răn đe, không còn cái sự uy nghiêm như ban nãy.

Mà lại là một chất giọng nhẹ nhàng, mang theo đôi chút lo lắng lạ kì.

-"Sau khi bọn nó rải bom xong, em hãy về bên em mà viết đơn xin về đi.

Chiến trường quá tàn khốc cho em...Em còn quá trẻ để đối diện với nó.

Em hiểu tôi chứ?"

——————————End Chap I——————————

Đây là tác phẩm đầu tay của mình, với lại mình chỉ dựa vào "Mưa Đỏ" để lấy mẫu nhân vật, chứ mình không hoàn toàn dựa cả vào cốt truyện của tác phẩm.

Nếu mình có sai sót gì hay còn chưa tốt ở đâu thì mong các bạn sẽ thông cảm và góp ý cho mình ạ.

Cả nhà nhớ là không báo chính quyền nha:3 mái iu🫶🏻
 
[Quangxtú] Tương Khắc
Chương II


-"Sau khi bọn nó rải bom xong, em hãy về bên em mà viết đơn xin về đi.

Chiến trường quá tàn khốc cho em...Em còn quá trẻ để đối diện với nó.

Em hiểu tôi chứ?"

Lúc ấy tôi đã không trả lời anh, mà tôi hơi cụp mi xuống, lòng nặng nề đôi chút.

Nhưng rồi ý chí trong tôi lại bốc lửa lên, nó vẫn cháy và luôn cháy.

Tôi nhìn lên ánh mắt sắc lạnh của anh, sống mũi của anh còn rất cao và thẳng.

-"Tôi sẽ không đi đâu cả...Tôi đã đi là đi, còn nếu chết ở đây cũng được.

Miễn là chết vì Tổ quốc, chết với sự hy sinh còn hơn cái thứ vì lợi ích mà phản bội chính quê hương, đồng bào mình!"

Sau đó, tiếng bom đã dứt, nhưng tiếng súng lại bắt đầu vang dội lên từng hồi.

Tôi nhanh chóng đứng dậy và chuẩn bị rời đi, bỏ mặc gã lại cái hầm đấy.

Ấy thế mà gã còn cố dặn dò tôi:

-"Đừng đi đường đó...Đi sang bên mép kìa, nhớ đi cẩn thận, nhìn cho kĩ.

Với lại...Khâu lại cái quần nha em, mắc công vừa đi vừa kéo, bất tiện lắm."

Lúc đấy tôi đỏ bừng cả mặt, chưa kịp rời thì gã lại dúi vào áo tôi hai lon sữa.

Hai lon sữa đó là thứ rất đỗi xa xỉ với quân tôi lúc này, vì tiếp viện dần trở nên khó khăn khi bị pháo của địch bắn trúng khi đang trôi trên sông.

Tôi không nghĩ ngợi gì nhiều mà chỉ cảm ơn gã một tiếng rồi nhanh chóng cất bước rời đi.

Về tới cái trại bé của tiểu đội, tôi rất đỗi vui khi thấy mọi người đều may mắn sống sót qua trận rải bom vừa rồi.

Tôi tươi cười chào họ, rồi chìa hai hộp sữa ra, tỏ ý muốn chia sẻ với mọi người.

-"Ai đói thì uống tạm cái này đi ạ, trời cứ nắng mưa như này cơm nhanh thiu lắm..."

-"Cại nì mi lậy ở mô?"

Anh Tạ liền hỏi.

-"Ban nãy em có một tên Nguỵ giúp em nấp tránh bom...rồi sau đó đưa em hai lon sữa này...em nghĩ hắn là Trung uý của bên kia."

Giọng tôi có phần ấp úng, tôi biết mọi người sẽ có thể mắng tôi, đặc biệt là anh Tạ.

Lúc đấy, anh Tạ giật mình khi nghe câu trả lời của tôi, lập tức anh quát rất to:

-"Cại nì mà mi cũng giám mang về!

Vứt ngay cho tao!!

Lần sau tao cấm mi!"

-"Nhưng mà...hắn cũng đâu có ý đồ gì xấu đâu ạ..?"

-"Nhưng cại đầu mi í!

Tao bảo vứt là vứt!"

Đứng chôn chân hồi lâu, tôi cầm hai lon sữa ra góc sau bếp, giả vờ vứt đi, nhưng thực chất tôi đã giấu vào hộc tủ mà mọi người ít để ý.

Vứt thì tiếc lắm, nhỡ đâu lúc hoạn nạn nhất thì lấy gì mà cho vào bụng cơ chứ.

Rồi lúc sau tôi lại mon men đi ra ngoài hóng gió, vô tình nhìn thấy một chú chim màu xanh đang bị thương, nên tôi quyết định đem ẻm về nuôi.

Từ giờ ẻm là "Hoà Bình".

Lúc nâng con chim trên tay mình, tôi và Bình thích thú nhìn con chim.

Nhưng Sen thì lại nổi cáu và bảo tôi thả đi.

Anh Tạ cũng cất tiếng:

-"Chim sa cá nhảy...Kiêng.

Thả ngay đi cho tao."

-"Mấy anh kiêng chứ em đâu có kiêng...mấy anh cho em nuôi đi.

Với lại em thấy cũng vui mà.."

-"Vui cái con khỉ!

Người sống nay chết mai...huống chi là con chim."

Một lúc sau, Cường và Hải cũng về.

Tôi nhẹ khoe Hải về Hoà Bình, Hải cũng cười mỉm lại.

Rồi hai chúng tôi cùng nhau trực ca đêm nay ngoài hiên, Hải bắt đầu có dấu hiệu buồn ngủ, có lẽ là do ảnh đã đi mò mấy cái đường cống cả ngày.

Tôi lặng lẽ ngồi đó ngắm sao, nhưng khi đưa mắt qua hướng khác, tôi lại vô tình nhìn thấy dáng hình quen thuộc của ai đó phía bên kia thành.

Cái bóng hình đó đang dùng ống nhòm quan sát bên tôi, nhưng cũng vội vàng cất đi rồi rảo bước thật nhanh.

Dáng người ấy chẳng ai ngoài Quang cả, gã đang làm cái quái gì vậy chứ.

Tôi vỗ người anh Hải, chỉ dám vỗ nhè nhẹ.

-"Anh Hải ơi, thay ca thôi...Anh đi vào trong nghỉ đi, Cường với Bình sắp đi ra rồi nè."

-"Ừ em...chu choa mạ ởi cại lưng của tôi."

Hải vươn người, mắt nhắm mắt mở rồi đi vô gian trong nằm đi ngủ.

Khi Cường và Bình đi ra, tôi cũng đi ra đằng sau cái trại nhỏ của chúng tôi để đi vệ sinh cách đó không xa.

Nhưng khi vừa đi xong, đang đứng ở đấy mơ tưởng về một ngày nước ta độc lập, dân ta được bình yên thì bỗng một bàn tay thô giáp ụp lên vai tôi.

-"Đêm khuya như này em tính đứng đây để cho tụi lính bắn chết em hả?"

-"Lại là anh..."

Nhưng sao hôm nay mặt anh lại có thêm mấy vết trầy.

Biết là kình địch của nhau nhưng bỗng tim tôi lại hơi thắt vào, khó chịu lắm, nhưng cũng chẳng thể mở lời để tỏ chút quan tâm.

Rồi tôi quay lưng, chuẩn bị rời đi.

Lúc ấy, anh vọng hỏi tôi, nhẹ nhàng và ân cần, không còn chất giọng kiêu ngạo xen cứng rắn.

-"Tôi có thể biết tên em được không..?"

——————————-End chap II——————————

Mọi người ủng hộ mình với ạ, share truyện của mình trên bất cứ nền tảng nào cũng được ạ:3

Bé cảm ơn cả nhà nhiều ạ, chúc mọi người một ngày tốt lành nhaaaa🫶🏻
 
[Quangxtú] Tương Khắc
Chap III


-"Tôi có thể biết tên em được không..?"

Tôi quay lưng mình lại đôi chút, tôi còn tỉnh táo lắm, tự nhủ rằng sẽ không đưa cho cái đám người giết đồng bào mình những thông tin cá nhân hoặc của các thành viên khác trong tiểu đội.

-"Anh lấy tên của tôi...để moi thông tin đúng chứ?

Hay đám các người sẽ bắt cóc tôi và biến tôi thành con tin?"

Lúc ấy tôi có lùi về phía sau, cảnh giác nhưng không để bản thân ở thế yếu trước gã.

Súng trên tay vẫn vững, không run rẩy hay sợ hãi.

-"Em nghĩ tôi hèn đến thế sao?"

Hắn bước gần lại tôi, điềm tĩnh đến lạ, trong đôi mắt gã vẫn lạnh lẽo như thường ngày.

Ánh nhìn sắc bén, đầy ẩn ý.

Cái thân hình gã cao to, lực lưỡng, khi đến gần tôi thì tôi hoàn toàn lép vế.

-"Nói cho em nghe...Tôi không cần phải làm những chuyện đê hèn như vậy.

Vả lại tôi đã cứu em...và bây giờ tôi không hề động chạm gì đến em cả, nếu là một tên khác...thì có lẽ em đã nằm đây như một cái tổ ong rồi."

-"Rồi ý đồ của anh là gì?"

Tôi nhìn anh, tay đã chĩa súng lên ngực anh.

-"Chẳng có ý đồ gì cả...em bắn thì bắn.

Nhưng nếu em bắn chết tôi thì chẳng phải em sẽ được hô vang khi đã giết chết một tên trung uý sao?

Hay em chỉ biết giơ súng lên rồi không dám bắn?"

Trong cái giọng điệu ấy lại pha sự cười cợt của gã.

Nhưng sao cái ánh mắt gã như có phần thay đổi, nơi đó có một tia đượm buồn.

Giống như một sự thất vọng khi bị hoài nghi, không được tin tưởng.

Nhưng cũng đúng mà, hắn và lũ Cộng Hoà đã biến nơi đây đúng nghĩa với một cái "cối xay thịt".

Dòng Thạch Hãn năm nào nay cũng nhuốm đỏ vì máu của đồng bào ta.

Nghĩ thôi cũng đã đủ khiến người ta rợn người, lũ nguỵ ấy thật quá tàn bạo và ghê tởm.

Vậy cái cớ gì tôi phải tiết lộ tên mình cho gã.

Ấy thế mà, tôi cũng chỉ dám đẩy họng súng vào ngực gã, như muốn đẩy gã lùi lại vài bước.

Chứ lòng tôi lại không muốn để gã chết.

-"Anh đi về đi-"

-"Em noái chuyện với ai vậy Tú?"

Bỗng Hải bước ra, chắc là thấy hồi lâu tôi không quay về trại.

Lúc ấy tôi đã đẩy Quang xuống sau một tảng đã lớn rồi ra hiệu cho anh im lặng.

-"Em nói chuyện với ai đâu..chỉ là nãy em đang đi mà cái quần nó rộng quá...nó tụt hoài à.

Em tức quá nên mới kêu lên á..."

-"Zị hỏ...thế thoai anh về trại trước he."

Sau khi Hải lật đật rời đi, tôi nhìn ra sau tảng đá, thấy gã vẫn ngồi đó.

Thế mà gã vẫn có thể nở một nụ cười ẩn ý trước mặt tôi.

-"Trời ạ...Anh đi về đi."

-"Vậy thì nói cho tôi biết em tên gì rồi tôi sẽ đi...Nếu không thì tôi vẫn cứ ngồi đây đấy."

Tôi nhìn gã, nhớ đến việc hắn đã giúp tôi thoát chết, lại còn đưa thêm hai lon sữa nữa nên lòng tôi cũng có chút áy náy.

Chẳng biết có nên nói tên mình cho gã không, nhưng rồi tôi hạ quyết tâm.

-"Nếu chúng ta còn có duyên thì lần sau tôi sẽ nói cho anh..."

Xong xuôi, tôi quay lưng đi thẳng, không nói thêm câu nào với gã.

Không gian lúc ấy lặng im kinh khủng, giờ chỉ còn tiếng bước chân tôi đi trên đất đá, tiếng tim tôi đập từng nhịp như thể lòng tôi đang nung nấu một cảm giác lạ thường.

Nói khó chịu thì cũng không phải, nhưng thứ cảm giác này nó rất mới lạ, dường như nó len lòi trong từng mạch máu tôi rồi tiến dần vào con tim này.

-"Nhớ đắp gì ấm khi ngủ nha em...Đêm ở đây lạnh lắm, ngủ ngon."

Tiếng bước chân anh vang lên, rồi dần nhỏ lại.

Hoá ra một tên nguỵ như anh cũng có một mặt như này sao, anh sao lại có thể nói ra những điều vô nghĩa như vậy chứ.

Tại sao với mọi người anh là một trung uý nghiêm khắc, ác độc, tàn bạo khét tiếng, nhưng sao anh lại dành sự dịu dàng xen lẫn quan tâm đó với tôi?

Liệu có phải là vì tôi vẫn còn là một cậu thiếu niên?

Liệu đó có phải chỉ là sự thương hại không đáng có của một tên nguỵ với một cậu trai bên kia chiến tuyến?

Quay lại trại, khi nằm nghỉ ngơi tôi thấy gã quả thực đã nói đúng.

Đêm ở Thành cổ lạnh thật, cảm giác gió cứ lùa từng cơn một thật khiến người ta nổi da gà, lại còn thêm cái sự ẩm ướt của nơi ấy mà đến xương thịt ta cũng thấy buốt giá.

Xoay đi xoay lại vài lần với đống suy nghĩ hỗn động về cái tên trung uý kia với những hành động đáng ngờ của gã, thì tôi đã ngủ thiếp đi lúc nào chẳng hay.

Lúc này ở bên phía gã, sau khi quay trở về căn cứ thì gã cứ ngồi trầm ngâm trong phòng làm việc của mình, thật hiếm khi thấy gã như vậy.

Kim đồng hồ đã điểm lúc một giờ sáng, Hoàng-một đàn em thân cận của gã - đi ngang qua và thấy phòng vẫn sáng đèn nên bèn gõ cửa rồi ngõ vào.

Cứ nghĩ gã vẫn còn tâm tư với cái cô gái đã cứu khoảng gần một tháng trước, Hoàng cất tiếng:

-"Trung uý à...tôi biết anh đang nghĩ gì, nhưng cô gái ấy là người thuộc phe bên kia của chúng ta đó.

Ít nhất thì anh cũng phải nghĩ đến điều đó chứ, trung uý."

-"Đi ra ngoài.

Tôi không muốn nhắc lại lần thứ hai đâu."

-"Dạ rõ...nhưng em cũng đã góp ý cho anh rồi đấy."

Tiếng cửa đóng cái cạch, Quang thở dài một hơi.

Trong căn phòng ấy, vừa là nơi để làm việc nhưng cũng là để nghỉ ngơi.

Bên cạnh cái bàn làm việc sang trọng ấy là một cái giường nhìn rất êm và rộng.

Đồng hồ cứ mãi tích tắc, nhưng gẵ vẫn cứ ngồi lì ở bàn.

-"Liệu tôi đã quá tốt với em?

Hay liệu em căm thù tôi đến tận xương tuỷ?

Liệu tôi còn có thể gặp em được không...?

Cớ sao em lại làm tôi lưu luyến không nguôi chỉ bởi cái đôi mắt đó...Chết tiệt."

——————————End Chap III——————————

Mọi người chia sẻ truyện giúp bé với nhaaa, mái iu cả nhà ạ🫶🏻
 
Back
Top Bottom