Mấy ngày sau trên giường bệnh phòng ICU Hoàng Tuấn Tiệp dần dần lấy lại ý thức.
Anh mơ thấy một giấc mơ rất dài, anh mơ thấy một thân ảnh gầy gò chân bê bết máu trên đỉnh núi tuyết, mơ thấy người đó vì anh mà leo bảy nghìn tám trăm sáu mươi ba bậc thang, quỳ xuống dập đầu hai nghìn sáu trăm hai mươi mốt cái.
Anh muốn chạy lên ngăn cản người nọ, mong cậu hãy dừng lại nhưng lúc này chân anh như bị đóng đinh xuống đất, dù có cố thế nào vẫn không thể nhúc nhích chân được.
Hoàng Tuấn Tiệp bất lực gào lên, nhưng cổ họng chỉ phát ra những âm thanh nghẹn ứ, chẳng một ai nghe thấy.
Máu đỏ loang trên bậc đá xám lạnh, từng vệt in hằn dấu gối gấp xuống như muốn khắc sâu một lời nguyện cầu.
Thân ảnh kia vẫn cứ lặp đi lặp lại động tác, từng cú dập đầu nặng nề như đang va đập thẳng vào trái tim anh.
Trong khoảnh khắc, đôi mắt Hoàng Tuấn Tiệp hoa lên, gió núi gào rú như tiếng khóc xé ruột.
Anh thấy gương mặt ấy mờ dần trong lớp sương trắng, chỉ còn lại đôi mắt đỏ ngầu và nụ cười nhạt run rẩy trên môi.
"Đừng quỳ nữa... xin cậu..."
Anh không kìm được liền ngã khụy xuống, từng giọt nước mắt to tròn cứ thế lặng lẽ tràn ra khoé mi
Anh chìa tay ra trong tuyệt vọng, muốn chạm lấy bàn tay đã nứt toác máu kia, nhưng khoảng cách vĩnh viễn không thể san lấp.
Thân ảnh gầy gò ấy càng lúc càng mờ đi, chỉ còn lại một vệt đỏ dài vô tận trên bậc thang phủ tuyết.
Hoàng Tuấn Tiệp đau đến mức không còn chịu đựng nổi, toàn thân run rẩy, và rồi anh giật mình choàng tỉnh khỏi giấc mơ kinh hoàng ấy.
Trước mắt anh là trần nhà màu trắng, bên tai anh là tiếng pít pít chói tai của máy móc và những tiếng bước chân dồn dập.
Một bác sĩ nhanh chóng bước tới, kiểm tra chỉ số trên màn hình theo dõi, sau đó dùng đèn pin chiếu vào đồng tử của anh.
Lại một giọng nói vang lên : " Ý thức đã hồi phục, các chỉ số ổn định.
Chuẩn bị thủ tục chuyển về phòng bệnh thường."
Hoàng Tuấn Tiệp nghe vậy, trái tim căng thẳng cuối cùng cũng lơi đi đôi chút.
Rồi mí mắt anh không tự chủ được lại tự khép xuống.
Mở mắt thêm lần nữa anh thấy có một người đang ngủ gục trên ghế xếp, ở bệnh viện, áo sơ mi cậu ta nhăn nhúm, trên lưng ghế còn trùm thêm áo khoác xanh lam đậm trong cảnh phục.
Hoàng Tuấn Tiệp ngọ nguậy, không có ý định đánh thức người kia nhưng không ngờ tiếng động nhỏ như thế mà Cố Vĩnh Kỳ vẫn nghe thấy, cậu ta giật mình ngồi bật dậy, thấy Hoàng Tuấn Tiệp đã tỉnh rồi thì ngay lập tức đứng dậy rót cho anh một cốc nước ấm.
Truyện được up trên Wattpad với tài khoản Vương Ngọc Nhi (@linyuer), những nơi khác đều là con l*n và thằng mặt c* nào đó reup.
Nếu bạn đọc được ở app khác thì vui lòng báo cáo dùm
Một tay cậu ta đưa nước cho Hoàng Tuấn Tiệp còn tay còn lại cậu ta ấn vào nút màu đỏ trên đầu giường.
Không lâu sau các bác sĩ y tá liền chạy đến quay quanh Hoàng Tuấn Tiệp, kiểm tra các chỉ số, soi đồng tử, nghe nhịp tim, và hỏi han nhanh chóng tình trạng anh.
Hoàng Tuấn Tiệp chỉ nằm im, thở đều, còn Cố Vĩnh Kỳ đã ra ngoài hành lang thông báo tình hình Hoàng Tuấn Tiệp với những người khác.
Sau khi xem xét lại vết thương trên người thì bác sĩ đã đưa ra kết luận, người bác sĩ khoản hơn 35 tuổi nhìn vào độ thương tích của anh cũng phải nhíu mày.
"Anh bị tổn thương mô mềm ở một số vùng, nên vẫn còn sưng đau.
Phổi bị tổn thương nghiêm trọng, vì thời gian hôn mê quá lâu, nên đôi khi sẽ cảm thấy khó thở.
Hiện tại chỉ cần tập phục hồi chức năng hô hấp và vận động nhẹ nhàng, tránh gắng sức quá mức."
Khi các bác sĩ cũng y tá rời đi thì ngoài hành lang lại có tiếng bước chân, cửa phòng của Hoàng Tuấn Tiệp được ai đó gõ cửa, nghe thấy tiếng động đó Cố Vĩnh Kỳ lại chạy đến gõ cửa, người đứng trước cửa là Phùng Thanh Di, Mã Kha Nguyệt, Đỗ Minh Thành và Lâm Giang đều trốn việc đến thăm anh, Hoàng Tuấn Tiệp thấy đều là những người quen thì trấn an :"Tôi không sao đâu, mọi người đừng lo."
Người đầu tiên bước đến là phó đội trưởng Lâm Giang, anh hỏi thăm Hoàng Tuấn Tiệp vài câu rồi không nói gì nữa.
Trong lúc không khí đang im lặng thì Hoàng Tuấn Tiệp lại hỏi một câu : " Đội trưởng Hạ đâu?
Sao tôi không thấy anh ấy?"
Bầu không khí đang tĩnh lặng rồi giờ lại nặng nề hơn, Hoàng Tuấn Tiệp sốt ruột không biết lấy sức ở đâu mà ngồi bật dậy khiến kim truyền dịch bị lệch, Đỗ Minh Thành cùng Cố Vĩnh Kỳ lập tức giữ anh lại để anh đỡ xúc động : " Ấy anh đừng vận động mạnh, lệch kin đó."
Cố Vĩnh Kỳ hoảng hốt kêu lên.
Hoàng Tuấn Tiệp mặc kệ cậu ta, lại gằn giọng : "Tôi hỏi Hạ Chi Quang đâu rồi?"
Lâm Giang cũng trấn an Hoàng Tuấn Tiệp để cậu đừng xúc động nữa nhưng vô ích, đúng lúc này cửa phòng bị người ta đẩy mạnh ra, ban đầu anh còn mong người đẩy cửa là người anh đang nhớ nhưng không phải, người đó chỉ là một bác sĩ , bên cạnh cạnh còn có thêm một y tá.
Hoàng Tuấn Tiệp lại vùng vẫy mạnh hơn nhưng khi người đó chạy đến phía anh đã tiêm gì đó vào cổ anh khiến anh dần mất đi ý thức, cả người liền mềm nhũn ra như cọng bún, không còn chút sức sống nào.
Trong mơ hồ, cậu lại nghe giọng của hai ba người.
Một giọng nam vang lên thấp thoáng : "Cục trưởng Tào, chúng ta có nên nói ra mọi chuyện với Thầy Hoàng không?"
Tiếp nối là giọng của một người đàn ông trung niên vang : " Tôi chỉ sợ thằng bé này lại kích động như lúc nãy nữa thôi.
Tôi cũng không đành lòng nó đau khổ như thế nữa."
"Nhưng mà chúng ta cũng không thể giấu mãi..."
Lại một giọng nữ vang lên nhưng bị người đàn ông trung niên kia cắt ngang : " Tôi biết, nhưng mà..."
Anh chỉ nghe đến đó rồi ý thức lại một lần nữa tan biến, tâm trí trôi lạc vào khoảng không vô tận, không nhìn thấy, không nghe thấy, chỉ còn cảm giác tim đập yếu ớt trong bóng tối mơ hồ, giữa cõi sống và cái chết.
Mở mắt ra lần nữa ngoài trời đã tối đen như mực, loáng thoáng anh còn có thể nghe tiếng sấm chớp ngoài cửa, trời lại sắp mưa nữa rồi...
Lần này người ngồi bên giường anh là Tào Cao Lãng, ông ngồi đó nhìn anh, không nói gì.
Bầu không khí im lặng được giọng nói khàn khàn của Hoàng Tuấn Tiệp cắt đứt : " Cục Trưởng Tào, bây giờ tình hình của Quang Quang Như thế nào rồi?
"
Tào Cao Lãng khựng lại nhưng vẫn chọn nói thật : " Đang nằm trong phòng ICU, tình trạng đã ổn định hơn rồi...
Cháu đừng lo, có lẽ mấy ngày nữa nó sẽ được chuyển về phòng bệnh thường."
Hoàng Tuấn Tiệp nhìn ông với ánh mắt cầu xin, giọng đứt quãng : " Chú Tào, cháu có thể gặp cậu ấy được không?
" Như sợ ông sẽ từ chối, anh liền nói tiếp : "Chỉ cần một lần thôi, sau đó cháu nghiêm túc tập luyện phục hồi chức năng."
Tào Cao Lãng lại nhìn cậu, đứa trẻ này đã bao nhiêu năm không gọi ông bằng cái tên đó rồi?
Ông cũng không biết, có lẽ là rất lâu trước đó rồi.
Cuối cùng ông vẫn mềm lòng với Hoàng Tuấn Tiệp " Được"
Hoàng Tuấn Tiệp được một vài y tá cùng bác sĩ dìu lên xe lăn rồi được Tào Cao Lãng đích thân đẩy đi.
Mỗi tiếng bánh xe cán quan nền gạch trắng của bệnh viện càng làm tim anh đập nhanh thêm một chút.
Cũng không biết từ bao giờ bàn tay gầy guộc Hoàng Tuấn Tiệp nắm chặt thành xe lăn khiến khớp ngón tay trắng bệch.
Cuối cùng Hoàng Tuấn Tiệp đã đến nơi người anh yêu đang nằm, trong ánh sáng nhạt nhòa, trên chiếc giường ICU phủ đầy máy móc và dây dẫn, Hạ Chi Quang nằm đó, gương mặt xanh xao, đôi môi mất đi sắc hồng thường ngày.
Những đường điện tâm đồ lên xuống chậm rãi như từng nhát dao khứa vào lòng Hoàng Tuấn Tiệp.
Anh cắn chặt môi, ngực phập phồng dữ dội.
Trong khoảnh khắc ấy, anh muốn đứng dậy lao vào trong, muốn nắm lấy bàn tay lạnh lẽo kia, muốn gọi tên người kia thật to... nhưng cơ thể yếu ớt và đôi chân bất lực lại giữ chặt anh ở yên một chỗ.
Một giọt nước mắt nóng hổi lăn xuống gò má, rơi vào mu bàn tay gầy gò của anh.
Ngày trước anh là người nằm trong đó, mạng sống chỉ có thể dựa vào đống dây nhạn chằng chịt của máy móc.
Anh còn nhớ rõ, trong cơn mơ hồ lúc ấy, đôi mắt đỏ ngầu của Hạ Chi Quang là thứ duy nhất níu anh lại với thế giới này.
Cái bóng dáng cao lớn ấy, dẫu mệt mỏi đến kiệt quệ, vẫn gồng mình chống chọi trước tất cả để anh có thể thở thêm một hơi.
Bọn họ đã thay đổi vị trí cho nhau và thứ chia cách họ chỉ có một tấm kính.
Hoàng Tuấn Tiệp áp lòng bàn tay mình vào tấm kính, ngắm nhìn người trong ka như thể cậu chính là báu vật của thế gian, chỉ cần rời mắt đi sẽ biến mất.
Hoàng Tuấn Tiệp tì trán vào tấm kính lạnh lẽo, giọng thì thầm chỉ đủ anh nghe : " Quang Quang, em tỉnh lại đi...
Đừng bỏ anh một mình nữa được không?"
Không có động tĩnh gì, người kia vẫn im lặng nằm đó, từng hơi thở yếu ớt thấp thoáng mờ mờ trên mặt nạ oxy
Hoàng Tuấn Tiệp cắn chặt môi đến bật máu, đôi mắt đỏ ngầu dán chặt vào dáng vẻ bất động kia.
Mỗi nhịp tim hiển thị trên màn hình theo đường kẻ xanh mỏng manh lại như đang chạm thẳng vào lồng ngực anh, khiến hơi thở của anh cũng rối loạn theo.
Anh thì thầm, giọng khản đặc, như thể chỉ cần to tiếng hơn một chút thôi cũng đủ làm tan biến bóng hình yếu ớt kia: "Đừng im lặng nữa...
Anh chịu không nổi đâu, Quang Quang."
Một giọt nước mắt rơi xuống, lăn dài theo gò má rồi dừng lại nơi khóe môi run rẩy.
Trong căn phòng trắng toát ấy, chỉ còn lại nỗi tuyệt vọng âm ỉ và niềm tin mong manh mà anh cố chấp bám vào.
Anh chết lặng, trong thoáng chốc anh dường như đã thấy ngón tay Hạ Chi Quang động đậy.
Rất nhỏ, chỉ như một cơn gió thoảng, nhưng rõ ràng anh đã thấy.
"Cậu ấy... tay cậu ấy cử động rồi!"
Giọng Hoàng Tuấn Tiệp run rẩy, như vừa bám được vào sợi dây cứu mạng.
Bác sĩ bên cạnh vội vàng lắc đầu: "Không phải đâu, cậu nhìn nhầm rồi.
Chỉ là phản xạ cơ thôi, bệnh nhân vẫn chưa có ý thức.
Thật ra điều này cũng không hiếm."
"Không!
Tôi nhìn thấy rõ ràng!
Các người đừng gạt tôi!"
Hoàng Tuấn Tiệp hét lên, đôi mắt đỏ ngầu.
Toàn thân anh run bần bật, bàn tay đập liên hồi vào tấm kính.
"Quang Quang!
Em nghe thấy anh phải không?
Là anh đây, mở mắt ra đi, em đã hứa sẽ không bỏ anh lại mà!"
Cảm xúc bị dồn nén quá lâu bỗng bùng nổ, hòa lẫn tuyệt vọng và niềm tin mù quáng, đẩy anh đến giới hạn không còn kiểm soát nổi.
Chiếc xe lăn rung bần bật dưới sức giãy giụa của Hoàng Tuấn Tiệp, bánh xe cạ mạnh xuống nền gạch, phát ra tiếng kèn kẹt chói tai.
"Hoàng Tuấn Tiệp!
Cháu bình tĩnh lại!"
Tào Cao Lãng vội vàng lao tới, hai tay giữ chặt vai anh, cố định chiếc xe lăn đang lao sát vào tấm kính.
Nhưng Hoàng Tuấn Tiệp vẫn vùng vẫy, gân xanh nổi trên mu bàn tay run rẩy đập mạnh liên tiếp vào lớp kính lạnh lẽo, giọng khản đặc gần như gào thét : " Em ấy cử động rồi!
Em ấy nghe thấy giọng tôi!
Các người mở cửa ra đi, để tôi vào với em ấy!"
Một tiếng chát vang lên, má trái Hoàng Tuấn Tiệp đau rát rồi đỏ lên, cậu sững người lại, giọt nước mắt đang trực chờ trên khóe mắt lại rơi xuống.
Hoàng Tuấn Tiệp lấy tay lau đi mấy giọt nước mắt kia, cậu cuối đầu xuống giọng run run : " Xin lỗi Cục Trưởng Tào, xin lỗi mọi người, vừa rồi tôi đã quá kích động, làm phiền mọi người rồi."
Tào Cao Lãng run run, ông bắt đầu hối hận vì sao khi nãy bản thân lại ra tay với Hoàng Tuấn Tiệp.
Đứa trẻ này vừa tỉnh lại khỏi trạng thái hôn mê, cơ thể yếu ớt biết bao, gương mặt còn trắng bệch như tờ giấy.
Vậy mà ông lại nhẫn tâm tát một cái khiến gò má cậu đỏ ửng, in hằn cả dấu năm ngón tay.
Ánh mắt ông dao động, muốn đưa tay ra chạm vào cậu, nhưng rốt cuộc chỉ khựng lại giữa không trung.
Trong lòng dâng lên một nỗi xót xa khó tả ông từng cùng cha mẹ cậu kề vai chiến đấu, giờ chỉ còn đứa con mồ côi này lẻ loi, ông lại không thể bảo vệ nổi.
Hoàng Tuấn Tiệp khẽ hít vào một hơi, gò má nóng rát khiến anh như bừng tỉnh.
Anh ngẩng đầu nhìn mọi người, rồi lại cúi xuống tránh đi ánh mắt của họ, giọng khàn khàn vang lên: "Xin lỗi... làm phiền mọi người rồi.
Tôi tự về được, không cần phiền chú Tào đưa tôi nữa."
Vừa dứt lời, anh khẽ đẩy bánh xe lăn, động tác chậm chạp và cứng nhắc, hành lang bệnh viện dài ngoằng trống trải đó chỉ còn bóng lưng cô đơn của Hoàng Tuấn Tiệp.
Anh chẳng dám quay đầu, bởi sợ nếu nhìn lại một lần nữa, bản thân sẽ gục ngã ngay tại chỗ.