Hoàng Tuấn Tiệp đang ngồi trên sofa, tay cầm một cuốn sách, bên cạnh là Tinh Tinh đang nằm trên đùi anh.
Cảnh tượng ấy thật yên bình, đến mức Hạ Chi Quang chỉ muốn lặng lẽ đứng đó ngắm nhìn mãi.
"Đội trưởng Hạ, có chuyện gì sao?"
Giọng nói của Hoàng Tuấn Tiệp kéo cậu về thực tại.
Hạ Chi Quang vội vàng lắc đầu, cười trừ.
"À không, tôi chỉ... tôi định hỏi anh tối nay ăn gì thôi."
Hoàng Tuấn Tiệp ngước mắt nhìn cậu, rồi gấp sách lại, đứng dậy.
"Tôi không biết nấu ăn, bình thường tôi sẽ gọi đồ ăn ngoài."
"Thật ra tôi biết làm vài món đơn giản, nếu anh không phiền thì từ nay cứ để tôi nấu cơm cho.
Trong tủ lạnh nhà anh còn gì không?"
"Tôi không biết nấu ăn nên bình thường trong tủ lạnh chỉ có sủi cảo đông lạnh cùng vài quả trứng thôi."
Hoàng Tuấn Tiệp ngượng ngùng đáp.
"Vậy chúng ta đi xuống cửa hàng tiện lợi dưới lầu mua nguyên liệu về nấu ăn đi, tôi mới đến đây lần đầu, cũng chưa quen đường cho lắm."
"Được, vậy chúng ta cùng đi."
Hoàng Tuấn Tiệp trả lời cậu
...
Thời tiết tháng 1 vẫn còn chút lạnh, Hạ Chi Quang mặc một chiếc áo khoác giữ ấm màu đen, trùng hợp áo của Hoàng Tuấn Tiệp lại màu trắng.
Áo của 2 người vừa hay cùng một kiểu nhưng khác màu, nhìn rất giống áo đôi.
Đi trên đường, thỉnh thoảng có vài cô gái nhìn họ, thì thầm to nhỏ gì đó xong lại cười khúc khích, Hạ Chi Quang không nhịn được mà quay sang Hoàng Tuấn Tiệp:"Thầy Hoàng, anh xem mặt tôi có dính gì không mà bọn họ lại nhìn chúng ta cười quài như thế?"
"Không có."
Hạ Chi Quang:"..."
"Chắc là bọn họ thấy chúng ta đẹp."
Hoàng Tuấn Tiệp mặt không đổi sắc nói
Hạ Chi Quang:" Ừ chắc vậy."
...
Khi đến cửa hàng tiện lợi, Hạ Chi Quang nhanh nhẹn chọn mấy nguyên liệu cần thiết, trong khi Hoàng Tuấn Tiệp đứng chờ bên cạnh.
"Anh thích ăn gì?"
Cậu quay sang hỏi.
Hoàng Tuấn Tiệp hơi suy nghĩ một lúc rồi đáp: "Tôi không kén ăn, món gì cũng được."
"Vậy hôm nay tôi làm vài món gia đình đơn giản thôi nhé."
Hạ Chi Quang cười nhẹ, đưa tay ra cầm lấy khay thịt trên quầy.
Hai người sau đó cùng về nhà, không khí dường như nhẹ nhàng và gần gũi hơn.
Hoàng Tuấn Tiệp im lặng theo dõi Hạ Chi Quang bận rộn trong bếp, bàn tay thoăn thoắt của cậu chuẩn bị bữa ăn.
Cảnh tượng này thật sự khác xa với cuộc sống yên tĩnh thường ngày của anh.
"Tôi không ngờ đội trưởng Hạ còn có tài nấu ăn."
Hoàng Tuấn Tiệp cười mỉm, ngồi xuống ghế gần đó.
Hạ Chi Quang nhún vai, cười đáp: "Tôi lúc nhỏ thường được mẹ tôi dạy nấu ăn, sau này học đại học phải dọn ra ở riêng nên đa số toàn tự nấu thôi.
Ăn đồ ăn ngoài nhiều cũng không tốt."
"Tôi thì chỉ cần có cơm để ăn là đã rất cảm kích rồi a "
Cả hai mỉm cười, không cần nói thêm gì nữa, nhưng trong lòng đều cảm thấy sự hiện diện của đối phương đã dần trở nên quen thuộc, không còn gượng gạo nữa.
Sau khi chuẩn bị xong bữa tối, Hạ Chi Quang dọn thức ăn ra bàn.
Món trứng chiên vàng óng, đĩa rau xào xanh mướt tỏa hương thơm nhẹ, còn có cả một đĩa sủi cảo chiên trứng nữa.
Cậu nhìn thành quả của mình rồi gật đầu hài lòng.
"Xong rồi, thầy Hoàng.
Mời anh ăn cơm."
Hoàng Tuấn Tiệp đứng dậy, bước lại gần bàn ăn.
"Cảm ơn đội trưởng Hạ, nếu nghĩ kĩ thì lâu lắm rồi tôi mới ăn cơm nhà nấu."
Hạ Chi Quang hơi ngạc nhiên.
"Không lẽ trước giờ anh toàn tự ăn một mình?"
"Đúng vậy, tôi thường gọi đồ ăn ngoài hoặc ăn đơn giản thôi."
Hoàng Tuấn Tiệp ngồi xuống, cầm đũa lên nhưng không vội ăn.
Anh nhìn Hạ Chi Quang, ánh mắt như đang gọi cậu ngồi xuống ăn cùng.
"Vậy từ giờ để tôi nấu cho.
Dù sao chúng ta cũng sẽ sống cùng nhau, không thể để anh mãi ăn ngoài được."
Hoàng Tuấn Tiệp không đáp, chỉ mỉm cười nhẹ rồi bắt đầu ăn.
Món ăn đơn giản nhưng lại khiến anh cảm thấy ấm áp lạ thường, như thể hương vị không chỉ đến từ những nguyên liệu mà còn từ sự chân thành của Hạ Chi Quang.
"Hạ Chi Quang."
Hoàng Tuấn Tiệp đột nhiên gọi tên cậu, khiến Hạ Chi Quang ngẩng đầu lên.
"Sao vậy?"
"Cảm ơn cậu."
Lời cảm ơn thật ngắn gọn nhưng khiến Hạ Chi Quang bối rối.
Cậu không hiểu tại sao chỉ vì một bữa cơm đơn giản mà Hoàng Tuấn Tiệp lại cảm kích như vậy.
Nhưng trong ánh mắt nghiêm túc của Hoàng Tuấn Tiệp, cậu nhận ra rằng, đối với anh, có lẽ điều này không hề nhỏ nhặt.
"Không có gì đâu.
Chúng ta là đồng đội mà."
Hạ Chi Quang trả lời, cười nhẹ.
Sau bữa ăn, cả hai ngồi lại trên sofa như lúc đầu, Tinh Tinh đã ngủ ngoan trên đùi Hoàng Tuấn Tiệp, còn Hạ Chi Quang thì dựa vào lưng ghế, tay xoay xoay chiếc cốc nước ấm.
"Thầy Hoàng, anh có khi nào nghĩ đến tương lai không?"
Hạ Chi Quang hỏi, giọng cậu trầm ngâm.
"Tương lai à?"
Hoàng Tuấn Tiệp nhướn mày, dường như không mong đợi câu hỏi này.
"Tôi chỉ nghĩ đến những gì cần làm hiện tại thôi.
"Tôi cũng vậy."
Khi không khí giữa hai người trở nên thoải mái hơn, Hạ Chi Quang bỗng nói: "Thầy Hoàng, anh có biết chủ nhật tuần này có một sự kiện lớn không?"
Hoàng Tuấn Tiệp nhướng mày, vẻ mặt có phần nghi ngờ.
"Sự kiện gì vậy?"
"Nghe nói có một buổi triển lãm tranh ở trung tâm văn hóa.
Nghe nói có nhiều nhà nghệ thuật tham gia" Hạ Chi Quang đáp, giọng điệu hào hứng.
Hoàng Tuấn Tiệp hỏi cậu với ảnh mắt nhưng ánh mắt anh có vẻ tò mò.
"Cậu định đi à?"
"Ừ, tôi nghĩ có thể đi xem cho vui.
Có thể tìm thấy cảm hứng cho công việc của mình."
Hạ Chi Quang mỉm cười.
"Buổi triển lãm bắt đầu vào chiều mai.
Nếu anh không bận, chúng ta có thể đi cùng nhau," Hạ Chi Quang nói, hi vọng Hoàng Tuấn Tiệp sẽ tham gia.
"Được thôi, dù sao Chủ nhật tuần này tôi cũng không bận."
Hoàng Tuấn Tiệp đáp, nhẹ nhàng gật đầu.
Hạ Chi Quang mỉm cười, cảm thấy vui vẻ khi có người đồng hành.
Cậu thích những buổi đi chơi như vậy, và việc có thêm một người bạn cùng tham gia sẽ khiến mọi thứ trở nên thú vị hơn.
...
3 giờ sáng
Điện thoại Hạ Chi Quang đổ chuông, trên đó hiển thị là cố Vĩnh Kỳ gọi đến:"Alo, có chuyện gì vậy?
Cậu có biết bây giờ là mấy giờ rồi không?"
Không biết đầu bên kia nói gì, chỉ thấy sắc mặt của Hạ Chi Quang ngày càng nghiêm túc:" Được rồi, 20 phút nữa tôi có mặt."