Ngôn Tình Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 100


“Tới! Cháo tới rồi!” Hạ Tuyết vui vẻ bưng cháo đến, đặt trên bàn cơm, sau đó cầm lấy thìa nhỏ, múc một muỗng cháo, nhẹ nhàng đưa lên môi thổi thổi, đưa tới miệng Hàn Văn Vũ nói: “Uống đi! Xem uống được không?”

Hàn Văn Vũ nhìn nàng một cái, trái tim lập tức “bang bang” ầm lên đáng sợ, hắn chặn ngực, miễn cưỡng uống xong muỗng cháo. . . . . .

Hạ Tuyết đứng sát vào Hàn Văn Vũ, ánh mắt nhìn hắn chằm chằm, hỏi: “Uống được không?”

“Uhm! Không tệ!” Hàn Văn Vũ nhịn không được mỉm cười!

“Ha ha ha ha . . . . . .” Hạ Tuyết cười vui vẻ lấy một chén nhỏ, để gần trước mặt Hàn Văn Vũ, sau đó cầm muỗng múc một cái, nói: “Anh ngoan ngoãn ăn xong cháo, sau đó chúng ta cùng đi đến cao ốc Thế Kỷ quay phim, sau đó tôi diễn vai quần chúng nên không thể phục vụ cho anh được, nhưng anh yên tâm, thỉnh thoảng tôi sẽ để ý đến chỗ của anh!”

Hàn Văn Vũ hừ một tiếng, trừng mắt nhìn nàng nói: “Rõ ràng mình muốn kiếm tiền, lại giả vờ quan tâm tôi! Ghê tởm!”

Hạ Tuyết cười hì hì hì hì, để cái muỗng xuống, sau đó gắp một miếng rau trộn dưa xanh, đưa tới miệng Hàn Văn Vũ nói: “Ăn đi! Tôi trộn với dưa xanh giòn, ăn rất ngon”.

Hàn Văn Vũ cũng vui vẻ để cho nàng phục vụ, khoanh hai tay, mở miệng ăn dưa xanh, nhưng ai biết Hạ Tuyết gắp đưa đến không chính xác, làm dính một chút nước trên môi hắn, nàng “ai nha” một tiếng, lập tức co các ngón tay thon dài của mình, dùng mu bàn tay nhẹ nhàng lau đi nước đang dính trên môi hắn. . . . . .

Tức khắc, Hàn Văn Vũ cảm giác ngón tay nàng dịu dàng quẹt lên khóe môi hắn, cảm giác có chút ngứa ngáy, hắn nghe trong lòng mình ngọt ngào, thậm chí có chút vui vẻ, trái tim đập nhanh, không được, cảm giác này quá kỳ quái, hắn lập tức đứng dậy, nói với Hạ Tuyết: “Cô ăn trước đi! Tôi nhớ tới còn có việc, muốn gọi điện thoại!”

“A…!” Hạ Tuyết không nói thêm, liền múc cho mình một chén cháo, vừa ăn vừa nhìn hắn ngây ngốc cười. . . . . .

Hàn Văn Vũ lườm nàng một cái, nhẹ nhàng nhéo nhéo cằm của nàng nói: “Cô từ từ ăn, ăn no đi, gầy quá!”

“Ừ!” Hạ Tuyết tay cầm đũa, so một cái trên mặt bàn, gắp thức ăn ăn ngấu nghiến!

Hàn Văn Vũ nhanh chóng lên lầu, cầm lấy mobile phone, đi vào phòng ngủ của mình, đứng bên cửa sổ, bấm điện thoại gọi Tiểu Thanh. . . . . .

“Alo! Văn Vũ! Chúng ta đã đến hiện trường rồi, đang chờ anh đấy!” Tiểu Thanh đứng trước cao ốc Thế Kỉ, hít một hơi gió lạnh, nói!

“Những người bình thường trong thế giới các cô, thích một người sẽ như thế nào ?” Hàn Văn Vũ nhanh chóng hỏi.

Tiểu Thanh “phốc” một tiếng, cười nói: “Anh không phải là ảnh đế sao? Lại xưng tình thánh ảnh đế, sao lại hỏi vấn đề phàm phu tục tử này?”

“Đừng nói nhảm! Nghiêm túc đi!” Hàn Văn Vũ nói.

“Ồ! Không có gì hơn chính là tim đập rộn lên, mặt đỏ tới mang tai, nhìn người này, lại cự tuyệt người này, lại muốn nhìn người này, nghe trong lòng ngọt ngào, sau đó bắt đầu thần kinh thất thường, cho là trái tim mình có vấn đề, thậm chí còn ngu ngốc giống như anh mới vừa rồi vậy, hỏi yêu là gì? Sau đó có thể càng không ngừng hỏi mình, tại sao lại yêu? Tại sao phải yêu đây?” Tiểu Thanh cười nói.

Hàn Văn Vũ sững sờ, cúp điện thoại, một tay chống cửa sổ, không biết nói gì, hắn làm sao có thể thích người kia. . . . . . Cực phẩm a?

“Ôi!!” Giọng Hạ Tuyết từ ngoài phòng truyền đến, Hàn Văn Vũ kinh ngạc nhìn, thì ra Hạ Tuyết mang rác đi ra bên ngoài biệt thự đổ, không biết từ đâu, một con dê núi nhỏ chạy tới, khẽ l**m mông Hạ Tuyết, Hạ Tuyết tức giận tay che mông của mình, quay đầu lại, hung hăng tát cho con dê núi nhỏ một bạt tai nói: “Bại hoại!”

Hàn Văn Vũ đột nhiên cười. . . . .
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 101


Hạ Tuyết lái xe bên cạnh nhìn Hàn Văn Vũ hỏi: “Cái gì? tạm thời chưa có chỗ ở hả? Tôi làm sao bây giờ?”

Hàn Văn Vũ bên cạnh lật kịch bản xem, nói: “Ừ! Bởi vì tạm thời chưa có phòng, lại tìm không được chỗ thích hợp, cho một mình cô ở!”

Hạ Tuyết có chút lo lắng hỏi: “Tôi làm sao bây giờ?”

Hàn Văn Vũ lại lật một tờ kịch bản, giống như bâng quơ nói: “Có thể làm sao? thì ở nhà tôi thôi! Cố gắng đi!”

“Ở nhà anh? Kia. . . . . . rất xấu hổ a. . . . . . Thôi để tôi trở về chen chúc với bạn bè đi, cửa nhà anh có dê núi!” Hạ Tuyết thiệt tình nói.

Hàn Văn Vũ có chút xanh mặt, đóng kịch bản lại, tức giận nhìn nàng nói: “Cửa nhà tôi có dê núi, cũng không phải có sói xám lớn, sợ ăn thịt cô hay sao?”

“Tôi sợ tôi làm thịt con dê núi kia, làm sao bây giờ?” Hạ Tuyết cười lái xe chạy ra lưng chừng đường núi, dọc theo đường cao tốc chạy tới!

“Làm thịt thì làm thịt, còn sợ cái gì? Chẳng lẽ tôi không trả tiền nổi một con dê núi sao?” Hàn Văn Vũ không nghĩ quá nhiều nói.

“Ôi, nghe sao không có đạo lý vậy?” Hạ Tuyết cố ý nói: “Đến lúc đó truyền thông phát hiện tôi và anh ở chung, còn nói tôi tìm cách quyến rũ anh, hoặc nói cái loại ở chung này là tôi bay lên ngọn cây biến Phượng Hoàng, cua được đàn ông đệ nhất thiên hạ, câu dẫn ảnh đế, biểu diễn chuyện tình lãng mạn của cô bé lọ lem . . . .”

“Cô không đi quay phim thực là đáng tiếc, ảo tưởng! người giống cô như vậy, người khác cảm thấy tôi thích cô sao?” Hàn Văn Vũ tức giận nói: “Tôi cũng không phải ngu ngốc, gà rừng, gấu chó, dê núi, sói xám lớn, chết hết hay sao, tôi lại thích cô?”

“Ha ha ha …” Hạ Tuyết thật không thể nhịn được cười ha hả nói: “Anh nói rất buồn cười a…!”

Hàn Văn Vũ vẫn chưa xong, nói tiếp: “Cô thích ở hay không, tùy cô, bất quá, không cho phép cô ngủ trong xe tôi, đến lúc đó truyền thông viết cái gì, tôi đem một cô gái ăn sạch nhưng cái giường cũng không cho nàng ngủ!”

Hạ Tuyết lại ha ha ha cười, không chút để ý, giơ tay nói: “Anh yên tâm, sẽ không như vậy! Tôi đến nhà bạn bè tôi ở, dù sao tan tầm cũng đã khuya, cùng các cô ấy chen chúc một chút còn hơn, tôi không muốn đem phiền toái cho anh! Truyền thông thật đáng sợ, đến lúc đó nếu anh xảy ra chuyện gì, ai phát tiền lương cho tôi?”

“Tùy tiện!” Hàn Văn Vũ lập tức đóng kịch bản lại, đầu hơi ngữa ra, giả vờ ngủ. . . .

Hạ Tuyết bên cạnh một tay lái xe, một tay kéo cái mềm lông lên người Hàn Văn Vũ, nói: “Đắp chăn lông cho tốt, kẻo ảnh đế bị cảm lạnh!”

Hàn Văn Vũ nhắm mắt lại, vươn tay từ trong mền lông, nắm bàn tay nhỏ bé của Hạ Tuyết, nhẹ giọng nói: “Không bằng. . . .ở nhà tôi đi, một cô gái nhỏ ở bên ngoài ăn nhờ ở đậu rất đáng thương !”

Hạ Tuyết rút tay về, cho xe chạy xuống cầu, nói: “Anh cũng không biết, Hạ Tuyết tôi rất quý trọng người đối xử tốt với tôi, bởi vì từ nhỏ, không có bao nhiêu người đối xử tốt với tôi và em trai, tất cả người thân, bạn bè đều sợ chúng tôi liên lụy bọn họ, thậm chí lên tiếng chào hỏi, họ cũng chột dạ! Tôi chỉ muốn làm việc thật tốt, phụ vụ anh thật tốt, không cần liên lụy bất cứ ai, đây chính đền đáp lớn nhất của tôi đối với mọi người rồi !”

Hàn Văn Vũ mở to hai mắt ra, nhìn cảnh tuyết bay trước mặt, hai bên xe nhanh chóng xẹt qua. . . . . .

Xe thắng gấp lại phía trước quảng trường nhỏ của cao ốc Thế Kỷ, hai người bọn họ ngồi trong xe, nhìn thấy các nhân viên nghiệp vụ đã ở nơi đó dựng cảnh, chuẩn bị quay cảnh sau khi Hàn Văn Vũ vươn người nhảy lầu, đời sau của hắn là một tổng giám đốc nổi tiếng, nên mượn cao ốc nhà mình, thuận tiện lấy cảnh, cho nên khi Hàn Văn Vũ tới cao ốc Thế Kỷ quay phim, tất cả nhân viên nữ của cao ốc Thế Kỷ muốn phát điên, trang điểm, thoa phấn, chỉ thiếu chút nữa lập tức đi sửa lại khuôn mặt. . . . . . còn có vô số fan cuồng của Văn Vũ cao giọng địa thét chói tai, giơ cao áp-phích Hàn Văn Vũ, khàn giọng hò hét. . . .

Lúc này Hạ Tuyết không để ý đến hiện trường có bao nhiêu người điên cuồng, náo nhiệt, chỉ nhìn tòa cao ốc Thế Kỷ trước mặt rất quen thuộc, vẫn còn một chút hoang tưởng hỏi: “Văn Vũ, nghe nói anh và Hàn Văn Hạo tổng giám đốc là anh em ruột?”

“Ừ!” Hàn Văn Vũ tiếp tục xem kịch bản, khi chưa đến lúc quay phim!

“Quan hệ của các người tốt chứ?” Hạ Tuyết nắm chặt tay lái, c*n m** d***, gian nan hỏi.

“Tốt” Hàn Văn Vũ lại nói.

Hạ Tuyết vẻ mặt đau khổ, trong lòng lập tức có chút suy nghĩ xấu xa, hi vọng anh em bọn hắn như kịch bản trong phim truyền hình biết bao nhiêu, tưởng tượng tất cả vận máu chó, một người là con của mẹ, một người là con của cha, hai bên có mâu thuẫn …. Như vậy cả đời sẽ không qua lại với nhau rồi !
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 102


Lúc quay phim là 10 giờ 30 phút!

Nội dung kịch bản là Hàn Văn Vũ ở trong chuyện xưa sau khi trọng sinh, làm tổng giám đốc của một công ty, mà Tô Diệu Diệu là nữ nhân viên trong công ty đó, cho nên vai diễn của Hạ Tuyết là thân phận trước kia của Tô Diệu Diệu, nhưng nhân viên tiếp tân ở trước sân khấu khi nhìn thấy nàng hóa trang xuất hiện tại đại sảnh cao ốc Thế Kỷ thì nhân viên nữ của công ty, rối rít nói: “Nữ diễn viên này trông rất quen mặt a. . . . . .”

Hạ Tuyết giả vờ như mặt bị ngứa, đưa tay gãi mặt, sau đó nhìn trợ lý đạo diễn nói với các diễn viên quần chúng: “Mọi người chờ chút nữa đi theo bên cạnh nữ chính, sau khi đạo diễn hô một tiếng action, nam chính đi tới, mọi người cùng nữ chính cúi người chào. . . . . .

“Ok! Mọi người tới tập luyện trước một chút! Trợ lý đạo diễn lập tức kêu một số diễn viên nữ ra, đứng ở đại sảnh công ty, sau đó cầm microphone, kêu to: “Ok! action!!”

Hạ Tuyết vừa nghe hiệu lệnh, hai tay nàng lập tức đặt lên hông bên trái, hơi cong thắt lưng lại như chào hỏi. . . . . .

“Tốt! Như vậy là được! Mọi người cũng đừng nhích tới nhích lui, đứng ở vị trí này! Chờ một lúc, bắt đầu diễn!” Trợ lý đạo diễn nói xong, lập tức bỏ đi, đến chỗ khác chỉ đạo công việc.

Hạ Tuyết từ khi đi vào đại sảnh công ty, toàn thân của nàng như bị con kiến bò, trong người không thoải mái, chỉ thấy nàng cắn chặt môi dưới, tròng mắt quẹo trái quẹo phải, suy nghĩ, Hàn Văn Hạo kia có lẽ lúc này sẽ không xuống lầu làm gì chứ? Chắc là không, văn phòng của hắn ở tầng lầu 80, đi xuống nhiều lần mệt a? Chân nàng bắt đầu có phần đứng không vững, muốn đi ra một chút, chờ đến lúc quay phim sẽ trở về hàng đứng, ai biết lại nghe nhân viên tiếp tân công ty ở đại sảnh nói tổng giám đốc đang đến, sắc mặt của nàng lập tức trắng bệch. . . . . .

Vừa mới nói xong, một chiếc xe Rolls-Royce màu bạc chậm rãi dừng ở đại sảnh công ty, hơn mười người bảo vệ và Tả An Na bước ra, đi đến chiếc chờ bên ngoài chiếc Rolls-Royce, cúi người chào ….Tả An Na bước lên, mở cửa xe, kính cẩn gọi: “Tổng giám đốc!”

Hàn Văn Hạo từ trong xe lạnh lùng bước tới, vẻ mặt lạnh lùng liếc mắt nhìn vào hiện trường quay phim một cái, mới chậm rãi cỡi bao tay ra, đưa cho Tả An Na, mới lạnh lùng hỏi: “Nhị thiếu gia đến rồi hả ?”

“Đúng vậy! Hôm nay là ngày quay đầu tiên, tổng cộng phải ở chỗ này lấy cảnh ba ngày!” Tả An Na lập tức nói!

“Ừ! Để cho Nhị thiếu gia quay phim xong, giữa trưa gặp tôi!” Hàn Văn Hạo lãnh đạm sau khi nói xong, lập tức đi lên bậc thang cao ốc Thế Kỷ . . . . . .

Trong đại sảnh cao ốc Thế Kỷ, nhân viên công ty Hàn thị thường xuyên cúi người chào hỏi Hàn Văn Hạo . . . . . .

Vẻ mặt Hàn Văn Hạo lạnh lùng đi qua bọn hắn, lại xẹt qua đám diễn viên quần chúng đứng ở cạnh cửa, nhanh chóng đi về phía trước. . . . . .

Hạ Tuyết cúi đầu, cắn răng nhíu mày mặt nhăn mặt, nín thở cầu trời khấn đất, hai tay nắm chặt, rốt cục chờ Hàn Văn Hạo đi lướt qua bên mình, cuối cùng nàng nhẹ nhàng thở ra. . . . . .

Hàn Văn Hạo ở xa đằng kia, chợt ngừng lại, hắn đang cúi đầu nghĩ nghĩ, mọi người đang cảm thấy kỳ quái, thì hắn chậm rãi xoay người lại, hai tròng mắt chớp động như con báo, từng bước một giẫm lên sàn nhà đá cẩm thạch bóng loáng, một lần nữa quay trở lại trước mặt một diễn viên nữ, vươn tay nắm lấy cằm của nàng, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nàng, quả thật là Hạ Tuyết, ánh mắt hắn nheo lại. . . . . .

Hạ Tuyết sợ tới mức trừng mắt, mồ hôi lạnh đầm đìa. . . . . .

ặc, ặc, bắt đầu tư chương này trở đi, sau khi gặp lại HVH thì mọi chuyện xãy ra vô cùng đặc sắc, ú tim, nghẹt thở không thể bỏ lỡ a….
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 103


Hàn Văn Hạo vẫn trừng mắt nhìn nàng. . . . . .

Hạ Tuyết vẫn thở phì phò. . . . . .

Hai người cứ trừng nhau như vậy, tất cả mọi người rất kỳ quái nhìn hai người, anh nhìn tôi, tôi nhìn anh ……….

Hàn Văn Hạo hai tròng mắt lạnh lẽo, chậm rãi nhìn Hạ Tuyết từ trên xuống dưới, Hạ Tuyết cũng bắt chước bộ dạng của hắn, tròng mắt lóe sáng, nhìn từ trên xuống dưới. . . . . . thật lâu, thật lâu, rốt cục nàng có chút bất đắc dĩ nhìn hắn nói: “Anh đừng nghĩ nhiều, tôi chỉ là diễn viên quần chúng, không phải muốn câu dẫn anh, sau đó mơ mộng làm cô bé lọ lem . . . . . .”

Trên mặt Hàn Văn Hạo hơi lộ ra nụ cười châm biếm, liếc mắt nhìn mái tóc ngắn xinh xắn, khuôn mặt trái xoan đường cong tuyệt đẹp, nhưng tái nhợt, đôi môi mọng tô chút son hồng, không còn thiếu sức sống như trước, ánh mắt hắn hơi chớp một cái, lại trầm mặc không lên tiếng, xoay người rời khỏi . . . . . .

Hạ Tuyết nhẹ nhàng thở ra, hù chết tôi, muốn giết người sao. . . . . .

“Ok! ok! ok!” Trợ lý đạo diễn thừa dịp Hàn Văn Hạo đã lên lầu, lập tức nói: “Ok! Tô Diệu Diệu vào chỗ! Tiểu Thanh, cô đi mời Văn Vũ!”

“Được!”

Bắt đầu quay phim, Hạ Tuyết lại mơ hồ đứng một bên, vừa cúi người, vừa nghĩ đến ánh mắt của Hàn Văn Hạo, lộ ra quá nhiều điểm kỳ quái, nàng không rõ ý tứ của hắn như thế nào, nàng c*n m** d***. . . . . .

“Cắt” Tôn Minh lập tức đứng lên, đi đến trước mặt Hạ Tuyết, nói với nàng: “Hạ Tuyết! Vừa rồi cô suy nghĩ cái gì? Cô chỉ là một nhân viên tiếp tân, mặt mày nhăn nhó, cắn môi là sao? Hay là cô nhập vai, cảm thấy nam chính xuất hiện, làm cho cô rối rắm?”

Khuôn mặt Hạ Tuyết đỏ bừng, nhìn mọi người đang tò mò nhìn mình, nhất là Tô Diệu Diệu ở bên cạnh, cô ta cũng cười chế giễu nhìn nàng lom lom. . . . . .

“Đúng, xin lỗi, tôi chỉ là. . . . . .”

“Không cần giải thích. . . . . . Kiêu ngạo là việc nhỏ, nhưng phải cẩn thận, đừng xem thường, xem như cô có một chút thiên phú, cũng không thể chứng minh được gì!” Tôn Minh đột nhiên tức giận cầm kịch bản đi về!

Hàn Văn Vũ đổi vai đứng tại cửa, nhìn thoáng vẻ mặt xấu hổ của Hạ Tuyết, lại liếc Tôn Minh một cái, chuẩn bị quay lại một lần nữa. . . . . .

“Tôn Minh, có phải quá quan tâm Hạ Tuyết hay không? một cảnh nhỏ như vậy, tại sao ông ta yêu cầu nghiêm khắc với cô ấy như vậy?” Lynda kỳ quái nói.

Hàn Văn Vũ nghĩ nghĩ, bất chợt cười nói: “Có thể là ông ta xem trọng cô ấy!”

“Phi! ! Ai chẳng biết đạo Tôn Minh không thích phụ nữ!” Lynda lại nhìn đạo diễn Tôn Minh, cầm kịch bản, ngồi trước TV, nhìn vào màn hình nhỏ, lại ngẩng đầu nói với Hạ Tuyết: “Hạ Tuyết, cô đổi vị trí, đứng ở phía sau Diệu Diệu! Cô đã chắn ngang vị trí của cô ấy!”

Hạ Tuyết lập tức a… một tiếng, đổi một vị trí với Tô Diệu Diệu, Tô Diệu Diệu đắc ý liếc mắt nhìn nàng một cái. . . . . .

Hạ Tuyết thở nhẹ . . . . . .

“Tại sao muốn đổi vị trí?” Lynda kỳ quái hỏi.

Hàn Văn Vũ trực tiếp xoay người rời khỏi, trước khi đi, còn nói một câu ….”Hạ Tuyết khí thế mạnh mẽ, sẽ đè ép Tô Diệu Diệu … nên muốn cho cô ấy lui ra phía sau một chút ….. Tô Diệu Diệu mới đúng nhân vật chính ….”

Lynda vừa nghe lời này, ánh mắt tức khắc sáng lên nhìn thoáng qua Hạ Tuyết, trong lòng có chút chủ ý. . . . . .

“Cô đừng đánh chủ ý vào cô ấy! Tôi không để cho cô ấy ký hợp đồng đâu!” Hàn Văn Vũ chuẩn bị đi đến vị trí của mình, chỉ vào Lynda nói!

Lúc quay phim xong, Hạ Tuyết lập tức thay đồng phục công ty ra, chạy đến bên xe đậu ở ngoài sảnh cao ốc Thế Kỷ, nhìn Văn Vũ đang khoanh tay xem kịch bản, nàng khôi phục lại bộ dáng cười ha ha, vẻ mặt nhiệt tình nói: “Buổi chiều không diễn nữa, bây giờ có thể đi ăn cơm hay không? Tôi đói bụng!”

“Ừ” Hàn Văn Vũ lại liếc mắt nhìn kịch bản, nói: “Cô đừng chạy đi lung tung với bọn Tiểu Thanh, chờ một lúc nữa chúng ta cùng đi ăn cơm!”

“Thật hả?” Hạ Tuyết càng vui vẻ.

“Ừ, ăn cơm với anh tôi!” Hàn Văn Vũ lật một tờ kịch bản, nói.
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 104


Hạ Tuyết nói có chết cũng không chịu đi ăn cơm, nàng nói muốn cùng với bọn Tiểu Thanh ăn cơm hộp, sau đó Hàn Văn Vũ nói, nàng chết cũng phải đi, không được phản kháng, không được phản đối. . . . . . Cho nên nàng đành phải ngây ngốc đứng trước chiếc xe, nhìn Hàn Vũ đang gọi điện thoại cho ai cũng không biết, mặt nàng nhăn nhó, nhìn đồng hồ của mình một chút, đã 11 giờ 35 phút, nàng nhìn thoáng qua cao ốc Thế Kỷ sừng sững, rực rỡ một lần nữa …

Lúc này trên bầu trời lất phất cơn mưa phùn, Hạ Tuyết không nhịn được ngẩng đầu lên nhìn bông tuyết bay tán loạn đầy trời đến xuất thần, lại nghe được tiếng bước chân nhanh chóng đang đi đến, nàng sững sờ, cũng đã nhìn thấy Hàn Văn Hạo mặc tây phục màu đen, hơi lộ ra vạt áo lụa tơ tằm màu trắng, bên ngoài khoác áo dài tới gối, khí thế mạnh mẽ trong tuyết bay bay bước tới …

Hạ Tuyết ngây ngốc nhìn hắn. . . . . .

Thái độ của Hàn Văn Hạo lạnh lùng, làm cho người ta không dám đến gần, giống như đóa hoa anh túc, phát ra hấp dẫn trí mạng. . . . . .

Lúc này tuyết rơi xuống càng lớn, bay tán loạn, Hàn Văn Vũ vừa gọi điện thoại, bên cạnh nhìn anh cả một mình đi tới, nói với Hạ Tuyết: “Hạ Tuyết, nhanh lấy cây dù che cho anh cả tôi!”

Hạ Tuyết vừa nghe xong đành phải a một tiếng, từ trong xe, tìm thấy cây dù trong suốt, bước tới chỗ Hàn Văn Hạo. . . . . .

Hàn Văn Hạo đi tới, nhìn thấy Hạ Tuyết cầm cây dù trong suốt đứng trong tuyết nhìn hắn, bước chân hắn ngừng lại, bỗng nhiên nhìn nàng một cái, vẻ mặt lạnh tanh tiếp tục đi về phía trước, Hạ Tuyết không dám nghĩ nhiều, im lặng miễn cưỡng đi bên Hàn Văn Hạo, vươn dù lên cao che cho hắn, sau đó hai người nặng nề đạp đất tuyết đi về phía trước . . . . . .

Hàn Văn Vũ vừa gọi điện thoại, vừa quay đầu nhìn anh cả mỉm cười nói: “Vẫn là anh thương em, biết em không thích anh phô trương xung quanh, đã tự mình đi xuống!”

Hàn Văn Hạo không lên tiếng, chỉ thuận tay cầm lấy dù trong tay Hạ Tuyết, lòng bàn tay không nhịn được nắm bàn tay nhỏ bé của Hạ Tuyết, Hạ Tuyết giật mình vội vàng rụt tay lại, ánh mắt Hàn Văn Hạo hơi chút lóe lên, nhìn em trai nói: “Chú luôn luôn chống đối, nhưng một ngày nào đó, cơ nghiệp Hàn thị, cả ba anh em chúng ta đều phải gánh vác! Tốt nhất chú nên sớm chuẩn bị tâm lý cho thật tốt!”

Hàn Văn Vũ “ôi” một tiếng, cúp điện thoại, đi tới bên Hàn Văn Hạo, một tay vỗ vai hắn, cười nói: “Anh nói năng chua ngoa nhưng tấm lòng mềm như đậu hủ, anh thương em và chú ba, chúng tôi để ở trong lòng! Chuyện công ty phiền anh vất vả rồi !”

Hàn Văn Hạo chỉ lạnh lùng nói: “Đi thôi! Đừng bậy bạ nữa! Ba giờ chiều nay, anh còn có cuộc họp!”

“Chúng ta đến Thúy Uyển Sơn Trang ăn tôm cá tươi! Dạo này có cá bạch lý hồng tươi sống!” Hàn Văn Vũ nói vừa xong, nói với Hạ Tuyết: “Hạ Tuyết, nhanh lên, đi lấy xe Mercedes của tôi, hôm nay tổng giám đốc đại nhân tôn quý chịu hạ mình ngồi xe của chúng ta!”

“A…. . .” Hạ Tuyết không kịp nghĩ, xoay người cầm chìa khóa xe, đi đến Mercedes. . . . . .

Hàn Văn Hạo lơ đãng liếc mắt nhìn Hạ Tuyết một cái, đứng trong tuyết, chậm rãi hỏi: “Người đó là sao?”

“Cô ấy là trợ lý đời sống của em! Cô nhóc đó rất nhanh nhẹn, làm việc rất tốt, đi ăn một bữa cơm với em!” Hàn Văn Vũ mỉm cười nói.

Ánh mắt Hàn Văn Hạo lóe ra, nhìn Hạ Tuyết đã ngồi vào chiếc Mercedes, chuẩn bị mở máy xe, hắn cười lạnh nói: “Thật là kỳ lạ, chú chưa bao giờ gần gũi phụ nữ, càng không nói đến đưa cô ta tham gia bữa tiệc với ba anh em chúng ta!”

“Chỉ một bữa cơm đơn giản thôi mà! Anh đừng nghĩ quá nhiều!” Hàn Văn Vũ tự nhiên cười nói.

Hạ Tuyết chậm rãi lái xe, dừng bên cạnh hai người, Hàn Văn Vũ lập tức mở cửa xe, Hàn Văn Hạo mặt lạnh ngồi xuống, Hàn Văn Vũ cũng ngồi xuống, nói với Hạ Tuyết: “Đi Thúy Uyển Sơn Trang!”

“Được!” Hạ Tuyết không nhịn được nắm tay lái, ngẩng đầu nhìn vào kính chiếu hậu nhìn Hàn Văn Hạo đang ngồi phía sau xe, hắn đang dùng ánh mắt nóng rực nhìn nàng chằm chằm, tim nàng đột nhiên nhảy dựng, sợ tới mức mặt mày trắng bệch!
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 105


Xe chạy qua trung tâm phố xá sầm uất, cây cối hai bên bỏ lại phía sau, xe hướng trên núi chạy tới . . . . . .

Hạ Tuyết bên cạnh lo lắng lái xe, nghe hai anh em bọn họ đang nói một chút chuyện gia đình, từ câu chuyện, nàng dần dần hiểu rõ một số việc, thật ra Hàn Văn Vũ cũng không như mọi người tưởng tượng chỉ là một siêu sao đơn giản, mà hắn và Hàn Văn Hạo chuẩn bị thành lập một công ty điện ảnh và giải trí truyền hình lớn nhất, cho nên Hàn Văn Hạo phóng túng cho em trai gác lại sự nghiệp gia tộc, để mặc cho hắn tự do phát huy, nhưng lời nói và thái độ của Hàn Văn Hạo như thay cho cha mẹ, ra lệnh cho em trai, trong ba năm phải trở về gánh lấy sự nghiệp gia tộc!

Hàn Văn Vũ cũng không đáp lại, chỉ thần thần bí bí cười, hắn giống như con ngựa hoang không dây cương, chưa bao giờ chịu trói buộc!

“Anh suốt ngày cứ nhìn ngó em, không thấy anh chú ý đến Văn Kiệt?” Hàn Văn Vũ nhanh chóng chuyển đề tài!

“Hắn làm việc vững vàng, lý trí, đắn đo, có chừng mực! Chưa bao giờ sai lầm!” Hàn Văn Hạo lạnh lùng nói.

“Hắn và Mộng Hàm khi nào thì chuẩn bị kết hôn? Trong ba anh em chúng ta, chỉ có một mình hắn thật lòng nói chuyện yêu đương, nghiêm túc lên kế hoạch cuộc sống tốt đẹp trong tương lai!” Hàn Văn Vũ cười nói.

Trong lòng Hạ Tuyết hồi hộp, nắm tay lái, ánh mắt chớp một cái, không chú ý ngẩng đầu lên liếc mắt nhìn kính xe, lại không nghĩ rằng trong kính nhìn thấy ánh mắt nóng bỏng của Hàn Văn Hạo, nàng ho khan một tiếng, tiếp tục lái xe. . . . . .

“Thúy Uyển Sơn Trang” ở bên cạnh bờ hồ Hoa Sơn, có vô số rừng phong xung quanh, tuyết đọng trên nhánh cây phong, bao quanh trùng trùng điệp điệp là tuyết, thật sự phong cảnh mê người …

Hạ Tuyết cho xe dừng trước cửa “Thúy Uyển Sơn Trang”, dừng xe xong, lại nhìn thấy một chiếc Ferrari màu đỏ thẫm cũng theo xe mình, chạy đến trước cửa Sơn Trang. . . . . .

“A?” Hạ Tuyết nắm tay lái, chợt nhớ đến dường như xe này là xe của bác sĩ Hàn …. Nàng mở to hai mắt, lại có thể nhìn thấy Hàn Văn Kiệt mặc áo sơ mi trắng kẻ sọc xanh, bên ngoài là áo khoác dài màu xanh lá cây, lịch sự nho nhã bước xuống xe, sau đó rất có phong độ thân sĩ đi vòng qua xe, mở cửa ghế lái phụ, bên trong xe bước xuống một cô gái xinh đẹp, mặc Ellisaab vàng nhạt, cổ chữ V, váy ngắn bó sát người vô cùng hấp dẫn, bên ngoài khoác áo dài tới gối cùng màu, mái tóc quăn gợi cảm, cổ đeo dây chuyền vàng, cô gái có nét đẹp hoàn hảo, tuyệt vời, chỉ thấy cô chớp mắt dịu dàng nhìn vị hôn phu bên cạnh, đưa tay cẩn thận luồn vào trong khuỷu tay của hắn, mới nhìn về phía bên này. . . . . .

Hàn Văn Hạo bước tới, tiếp đến là Hàn Văn Vũ cũng xuống xe, nhìn Hàn Văn Kiệt vui vẻ kêu một tiếng . . . . . .”Chú ba!!”

Hàn Văn Kiệt và Mộng Hàm dựa vào nhau cùng một chỗ, mỉm cười nhìn bọn Hàn Văn Hạo kêu nhỏ: “Anh cả, anh hai!”

Hạ Tuyết vẫn sững sờ tại chỗ, nắm tay lái, thật không biết nên làm cái gì bây giờ mới tốt, nhất là nhìn Hàn Văn Kiệt và Mộng Hàm gắn bó với nhau, nàng cảm thấy mình rất khó nhìn, trên thế giới này, tại sao lại có người xinh đẹp như vậy, một cô gái ngây thơ và gợi cảm? nhất là xung quanh tuyết trắng tinh, dường như chỉ vì cô ấy mà sụp đổ, bởi vì cô ấy quá quyến rũ . . . .

Bọn Hàn Văn Vũ sớm đứng chung một chỗ, trò chuyện một chút, Văn Vũ mới phát giác thiếu đi một người, hắn sững sốt quay đầu, nhìn Hạ Tuyết trong xe, hắn to tiếng gọi: “Hạ Tuyết! ! !”

Hàn Văn Kiệt vừa nghe gọi tên này, hơi ngạc nhiên quay đầu, nhìn về phía xe của anh hai, chỗ tài xế, quả nhiên là Hạ Tuyết, nàng đang ngồi yên, không biết làm gì?
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 106


Hàn Văn Vũ đi tới bên xe, kéo cửa xe ra, nhìn vẻ mặt ngơ ngẩn của Hạ Tuyết, ngạc nhiên cười nói: “Lo lắng cái gì? Xuống xe đi, không phải cô nói đã đói bụng sao?”

Hạ Tuyết vẫn ngơ ngẩn nắm tay lái, “a” một tiếng, hai mắt không nhịn được nhìn về phía Hàn Văn Kiệt, hắn cũng có chút ngạc nhiên nhìn nàng, vẫn ánh mắt nhàn nhạt. . . . . . Nàng quay đầu nhìn Hàn Văn Vũ, hơi khó xử nói: “Tôi không nên cùng mọi người chung một chỗ, ngượng chết được? Đây là bữa tiệc nhà các người!”

“Sợ cái gì? Về sau cô làm trợ lý đời sống của tôi, còn nhiều cơ hội thế này! Mau xuống đây!!” Hàn Văn Vũ nói vừa xong, đưa tay nắm chặt bàn tay nhỏ bé của Hạ Tuyết, kéo nàng xuống xe, dắt nàng đi về phía trước. . . . . .

Hàn Văn Kiệt bình tĩnh nhìn anh hai tươi cười nhiệt tình, lại nhìn vẻ mặt xấu hổ của Hạ Tuyết, hắn nhàn nhạt nở nụ cười.

“Anh hai. . . . . . Vị này là. . . . . .” Mộng Hàm dịu dàng tò mò hỏi.

“A…! Cô ấy là trợ lý đời sống mới của anh! Tên là Hạ Tuyết! thông minh, nhanh nhẹn, vô cùng đáng yêu! Anh thấy hôm nay ăn cơm, biết hai người đều có bạn đi kèm, anh kéo cô ấy đến đây!” Hàn Văn Vũ vừa nói xong, thoải mái vỗ trên vai Hạ Tuyết, lại vươn tay khoát vai nàng, giả vờ như bạn thân!

“Bác sĩ Hàn. . . . . .” Hạ Tuyết thật quá mất mặt chào hỏi. . . . . .

Lời này vừa ra, mọi người sửng sốt, không khỏi nhìn Hạ Tuyết và Hàn Văn Kiệt. . . . . .

“Uh`m. . . . . . Thân thể có khỏe không?” Hàn Văn Kiệt không quan tâm ánh mắt người khác, chỉ nhàn nhạt hỏi Hạ Tuyết.

“Khỏe!” Hạ Tuyết khẩn trương nói!

“Các người biết nhau?” Hàn Văn Vũ ngạc nhiên nhìn bọn hắn hỏi.

“Hạ Tuyết là bệnh nhân của em …. Lúc trước mới bởi vì thân thể vấn đề, em xem bệnh cho cô ấy …” Hàn Văn Kiệt chậm rãi nói.

“Thật vậy chăng? Chuyện này thật đúng là khéo! Xin chào! Tôi là Mộng Hàm!” Mộng Hàm mỉm cười giới thiệu chính mình.

Hạ Tuyết đỏ mặt …. Vội vàng khom lưng, nói với Mộng Hàm: “chào cô …”

Hàn Văn Hạo nhìn thoáng qua Hạ Tuyết, ánh mắt hơi chớp một cái, nhưng không có nói thêm nữa, xoay người đi vào Thúy Uyển Sơn Trang, lại nghe một trận âm thanh của xe thể thao, mọi người quay đầu, nhìn thấy một chiếc xe thể thao Benz 520 màu trắng thắng gấp trước Thúy Uyển Sơn Trang, Dạ Thiên Thiên mặc áo sơ mi màu đen, áo khoác chẽn da báo, quần jeans màu xanh, tao nhã xuất hiện trước mặt mọi người, chỉ thấy cô vừa bước xuống xe, tháo kính đen xuống, mỉm cười chào hỏi mọi người …..”Sorry, tôi đã tới chậm!”

“Ngôi sao lớn nên tới muộn!” Hàn Văn Vũ cố ý nói.

“Làm sao dám so với ảnh đế?” Dạ Thiên Thiên vừa nói xong, ngọt ngào mỉm cười đi tới bên cạnh Hàn Văn Hạo, hai tay luồn vào khuỷu tay của hắn, vừa định đi vào thúy uyển Sơn Trang, lại nhìn thấy Hạ Tuyết đứng bên cạnh Hàn Văn Vũ, trong đầu cô liền nhớ đến cô gái đó là người đã vô tình gặp Hàn Văn Hạo, cô cầm mắt kính đeo lên, nhìn Hạ Tuyết, ngạc nhiên vừa định hỏi …

“Cô ấy là trợ lý đời sống của tôi! Dạ Thiên Thiên, không cần giới thiệu, mọi người đều biết!” Hàn Văn Vũ nói xong, kéo Hạ Tuyết đang đỏ mặt, lúng túng, đi trước mọi người vào Thúy Uyển Sơn Trang, vừa đi vừa nói: “Nơi này có một loại cá rất nổi tiếng là “Tuyết Hồng” ăn rất ngon, bất kể là cá sống hay đã nấu chín, đều tươi ngon khác thường! Chờ lúc nữa, chúng ta ngồi bên bồ hồ, ăn cá, cảm giác rất thối”.

Mọi người phía sau, không khỏi bật cười. . . . . .

Dạ Thiên Thiên không nhịn được, quay đầu nhìn thoáng qua gương mặt lạnh lùng của Hàn Văn Hạo, cô chớp mắt một cái, vì hiểu rõ tính tình Hàn Văn Hạo nên cô không dám nhiều lời. . . . . .

Mộng Hàm trái lại buồn cười nói: “Thật sự là kỳ lạ nha, anh Văn Vũ lại có thể mang phụ nữ tới tham gia bữa tiệc với chúng ta, không phải anh ấy có ý với người ta chứ?”

Hàn Văn Kiệt nghe xong, lặng im không nói. . . . . .
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 107


Phòng VIP của “Thúy uyển Sơn Trang” đặt bên ngoài Sơn Trang, cạnh bờ hồ, chỉ thấy lúc này nước trong hồ đã đóng băng, xa xa sương mù giăng kín, nhìn rất đẹp. . . . . . . . .

Người quản lí bảo nhân viên rối rít mang món ăn lên, bao gồm cả thức uống, mùi thơm ngát của cá “tuyết hồng” ……….

Mấy người bọn họ ngồi thành vòng tròn trên sofa màu đỏ thẫm, trong lúc đang chờ mang thức ăn lên, mọi người vui vẻ tán gẫu, Hạ Tuyết lặng im ngồi trên chế sofa, cùng ngồi với những vị khách quý, nàng như bị kim châm rất khó chịu, chỉ thấy nàng không ngừng thở ra luồn khí trắng, ngắm nhìn cảnh tuyết bốn phía bên bờ hồ, nhưng chỉ trong phút chốc, cái mũi của nàng cảm thấy đau đau, yết hầu ngứa ngáy, nhịn không được ho khan, thậm chí hắt xì nhiều lần. . . . . .

“Ừ? Không phải cô bị cảm chứ” Hàn Văn Vũ lo lắng nhìn nàng hỏi.

Tất cả mọi người nhàn nhạt dừng lại đề tài, nhìn nàng. . . . . .

Hạ Tuyết đỏ mặt, ngượng ngùng nhìn mọi người, vội vã miễn cưỡng cười nói: “Không có việc gì!”

Hàn Văn Kiệt ngẩng đầu lên, lộ ra ánh mắt chuyên nghiệp của một bác sĩ, nhìn nàng. . . . . .

“Cô nhóc này rất hiểu chuyện! Rõ ràng ngày hôm qua chúng ta chưa bố trí ký túc xá được cho cô ấy, cô ấy lại không dám nói, đêm qua sau khi đưa tôi về nhà, một mình cô ấy nằm phía sau xe, khoác chăn lông mỏng ngủ thiếp đi!” Hàn Văn Vũ vỗ vỗ đầu Hạ Tuyết, cười nói.

Hạ Tuyết c*n m** d***, quá mất mặt cúi đầu. . . . . .

Hàn Văn Hạo bên cạnh lạnh lùng liếc mắt nhìn nàng một cái, cầm ly rượu đỏ hớp nhẹ một hớp …

Dạ Thiên Thiên từ nãy đến giờ, dường như vẫn nhìn nàng, thỉnh thoảng điểm nhẹ một nụ cười thần bí làm trong lòng Hạ Tuyết chợt lạnh. . . . . .

Mộng Hàm bên cạnh quan tâm hỏi: “Có nên uống một ít thuốc gì hay không? Hôm nay trời lạnh, bị cảm cúm không tốt đâu. . . ..”

“Không có việc gì. . . . . . Cám ơn quan tâm!” Hạ Tuyết vội vàng nói.

Hàn Văn Kiệt nhìn Hạ Tuyết nhàn nhạt nói: “Đưa tay cho tôi ……”

“Không cần. . . . . . Mũi của tôi chỉ mẫn cảm một chút, không phải bị cảm cúm!” Hạ Tuyết từ chối nói ngay.

Hàn Văn Kiệt nhìn Hạ Tuyết, chậm rãi hỏi: “Cô không uống thuốc? Nếu cô đã uống thuốc hạ sốt tôi đưa cho thì bây giờ không thể mẫn cảm như thế ….”

Hạ Tuyết sửng sốt, vội vàng nói: “Uống. . . . . .”

“Đưa tay cho tôi. . . . . .” Hàn Văn Kiệt nhàn nhạt cởi áo khoác ra, phủ xuống dưới, sau đó xăn hai ống tay áo sơ mi lên. . . . . .

Hạ Tuyết nhìn mọi người, cảm thấy ngượng ngùng, muốn từ chối, lại bị Hàn Văn Vũ nắm lấy cánh tay nàng, đặt lên bàn, hắn cầm ly rượu đỏ uống một hơi cạn sạch nói: “Nghe lời chút đi!”

Hạ Tuyết bất đắc dĩ thở dài, đành để tay đặt lên bàn cơm …… Hàn Văn Kiệt hai tay nắm cổ tay Hạ Tuyết, sau đó vén một đoạn ống tay áo của nàng, ngón tay giữa đặt trước mạch môn của nàng, chuyên tâm nghe mạch. . . . . .

“Đúng rồi. . . . . .” Dạ Thiên Thiên mỉm cười nhìn Mộng Hàm, nhẹ nhàng hỏi: “Tôi nghe Văn Hạo nói, hai người có khả năng kết hôn trong năm nay?”

Trái tim Hạ Tuyết nhảy dựng, tay giật một cái, Hàn Văn Kiệt ngẩng đầu lên nhìn nàng. . . . . .

“Không nhanh như vậy! Mùa đông năm nay gấp quá, chờ năm sau … Lần trước Văn Kiệt có nói với tôi, chờ hai anh kết hôn trước!” Mộng Hàm thuận lợi đá văng quả cầu đi. . . . . .

Dạ Thiên Thiên liếc mắt nhìn Hàn Văn Hạo một cái, cười nói: “Hàn tổng giám đốc của chúng ta thân mang trọng trách, trong mắt chỉ có sự nghiệp của hắn, không biết khi nào thì mới có thời gian suy nghĩ đến chung thân đại sự ?”

Hàn Văn Hạo lạnh lùng ngồi đó, không lên tiếng. . . . . .

Hàn Văn Kiệt bắt mạch xong, nói: “Chỉ là cảm lạnh, không có việc gì … Chờ lúc ăn cơm xong, tôi đưa cho cô thuốc, sau nửa giờ, cô uống thuốc xong sẽ không có việc gì nữa rồi. . . . . .”

Hắn nói xong, bảo nhân viên phục vụ đem cho nàng một ly nước sôi. . . . . .

“Tôi …. Tôi nghĩ muốn đi toilet, xin lỗi không tiếp được rồi !” Hạ Tuyết vội vàng đứng lên, cười nói, liền rời đi. . . . . .

Hàn Văn Kiệt không lên tiếng, chỉ cầm lấy bút máy, lấy cuốn sổ của mình viết toa thuốc cho Hạ Tuyết, xé ra, đưa cho anh hai, nói: “Bây giờ Hạ Tuyết đang ở nhà anh hả?”

“Ừ!” Hàn Văn Vũ vừa ăn cá, bên cạnh cười nói.

Hàn Văn Kiệt nhàn nhạt nói: “Vậy anh nhớ bảo cô ấy uống thuốc! Trí nhớ cô ấy không tốt lắm!”

“Biết rồi!” Hàn Văn Vũ nói.

“Văn Kiệt một lòng quan tâm người bệnh a!” Dạ Thiên Thiên mỉm cười nói.

Mộng Hàm liếc mắt nhìn vị hôn phu một cái, cười nói: “Văn Kiệt nhà ta làm việc thiện, là một bác sĩ tốt khó tìm!”

Hàn Văn Kiệt vẫn im lặng, theo bản năng quay đầu nhìn thoáng qua đường vào toilet . . . . . .

Hạ Tuyết càng không ngừng dùng nước lạnh hắt lên khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng của mình, lo lắng thở gấp gáp, bữa tiệc này thật làm cho người ta khó chịu a? Tại sao nàng lại quen biết mấy người đàn ông cùng chung một mẹ sinh ra thế hả?

Hạ Tuyết thở dài, đang suy nghĩ, chờ lúc nữa, ăn xong, sau đó giả vờ nghe điện thoại, quay lại xe, chuyện này thật sự làm cho người ta mệt mỏi! Nàng suy nghĩ xong, chuẩn bị đi ra toilet, đột nhiên cảm giác mũi của mình nóng lên, nàng “a” một tiếng, dùng tay bóp mũi, nhưng không còn kịp, máu tươi từ xoang mũi tuôn ra. . . . . .

Một cái khăn tay đưa tới trước mặt nàng. . . . . .

Hạ Tuyết sửng sốt, đè mũi ngẩng đầu lên, lại nhìn thấy Hàn Văn Hạo đang lạnh lùng nhìn nàng. . .
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 108


“Không cần, cám ơn!” Hạ Tuyết vội vả muốn phủi bỏ quan hệ với hắn…” Chờ chút nữa, anh lại nói tôi câu dẫn anh và em trai anh, ba anh, ông nội anh …………….”

Ánh mắt Hàn Văn Hạo nheo lại, trên mặt đông cứng, nhanh chóng khom xuống, nắm chặt cánh tay của nàng đem cả người nàng xốc lên, áp vào trên tường . . . . .

“A! !” Hạ Tuyết bị đụng sau gáy, lúc nàng thống khổ kêu to, đã nhìn thấy Hàn Văn Hạo đưa tay nhét cái khăn vào trong tay mình, nhanh chóng rời khỏi . . . . . .

Hạ Tuyết cầm khăn tay trắng mềm mại, nhìn bóng dáng cao lớn, lạnh lùng của hắn nhanh chóng rời khỏi, lại ngây ngốc nói. . . . . .”Lại muốn nhận đóa hoa trên cổ áo à?”

Nàng nói vừa xong, máu mũi lập tức lại chảy ra, nàng khẩn trương vọt vào toilet, rửa sạch cái mũi, đem cái khăn tay trắng nhúng nước, lau lau vết máu trên mũi mình, nàng vừa lau vừa nhìn trong kính, khăn tay trắng tinh, lại nhớ tới ánh mắt lạnh lùng của Hàn Văn Hạo lúc đưa khăn trắng cho mình, nàng “chậc” một tiếng nói: “Một người lạnh lùng, cũng không biết anh đang suy nghĩ cái gì!”

Nàng nói xong, tiếp tục dùng khăn tay lau sạch vết máu, giặt cái khăn sạch sẽ, vội đi ra ngoài, nhìn Hàn Văn Kiệt ngồi bên cạnh vị hôn thê, vừa cười nói, vừa cẩn thận gắp bỏ xương cá cho cô ấy, lại nhìn Dạ Thiên Thiên bưng ly rượu đỏ, không biết nghe Hàn Văn Vũ nói cái gì, hai tròng mắt không khỏi nháy nháy, mập mờ nhìn Hàn Văn Hạo, Hàn Văn Hạo chỉ ho khan một tiếng, cầm ly rượu đỏ uống một ngụm. . . . . . Hạ Tuyết nhìn một màn này, nàng bất đắc dĩ than thở, đành phải c*n m** d***, bước tới bên cạnh Hàn Văn Vũ ngồi xuống. . . . . .

“Sao lại lâu như vậy?” Hàn Văn Vũ cười cầm lấy đũa, gắp một khối thịt cá cho Hạ Tuyết, sau đó một tay gác ngang trên lưng ghế dựa phía sau Hạ Tuyết, ở bên tai nàng, len lén nói: “Vừa rồi Dạ Thiên Thiên cầu hôn anh cả . . . . . .”

Hạ Tuyết quay đầu, thật gần nhìn Hàn Văn Vũ, sửng sốt cầm ly nước sôi bên cạnh uống, cười nói: “Tốt a. . . . . .”

Hàn Văn Vũ nắm cằm Hạ Tuyết, nói bên tai nàng: “Nhưng vừa rồi bọn ta đều nghi ngờ anh cả vẫn còn xử nam. . . . . .”

“Phốc……” Hạ Tuyết nhịn không được phun nước nóng ra ngoài, nhanh trí vội vàng lấy tay khẽ che lại, làm cho cả người nàng ướt nhẹp. . . . . .

“Ha ha ha ha . . . . . .” Hàn Văn Vũ cười ha hả, vội vàng rút khăn ăn, vừa lau bên cạnh Hạ Tuyết, vừa cười nói: “Chuyện này cô cũng tin? !”

Hạ Tuyết mặt đỏ hồng nhìn Hàn Văn Vũ, nhịn không được “A” một tiếng kêu lên: “Thì ra anh chọc tôi hả?”

Hàn Văn Vũ lập tức nắm chặt vai Hạ Tuyết, cười to nói: “Đùa cô một chút thôi! Vừa rồi ngồi ở chỗ này, lúc nào cũng hừ lạnh!! Nhớ tới cô muốn đùa một chút a!”

Hạ Tuyết đỏ mặt nhưng nhịn không được cười, đẩy hắn ra nói. . . . . .”Anh tránh ra a! !”

Hàn Văn Hạo lạnh lùng nâng ly rượu đỏ, uống một hớp, ánh mắt sâu xa nhìn chằm chằm Hạ Tuyết nhìn một hồi lâu. . . . . .

Dạ Thiên Thiên cũng nhìn nàng cười cười. . . . . .

Hàn Văn Kiệt tiếp tục cúi đầu mỉm cười nhặt xương cá cho Mộng Hàm ………..
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 109


“Mọi người không biết, Hạ Tuyết nói dóc hạng nhất đấy, sáng nay lúc ăn quả quýt, tôi bị cô ấy lừa, cho nên vừa rồi trêu chọc cô ấy một chút!” Hàn Văn Vũ cười nói!

“Anh nói chuyện gì, làm cho cô ấy sặc nước ướt hết người vậy?” Mộng Hàm mỉm cười hỏi, Hàn Văn Kiệt cũng đã gỡ xương miếng cá xong, đưa đến trong chén của cô, mới ngẩng đầu, uống nước ấm, nhàn nhạt nhìn Hạ Tuyết . . . . . .

“Tôi lừa cô ấy, nói anh cả vẫn còn xử nam! Cô ấy liền kích động rồi ! Ha ha ha ha. . . . . .” Hàn Văn Vũ lại nhịn không được cười rộ lên. . . . . .

Mọi người vừa nghe, cũng không nhịn được cười rộ lên. . . . . .

Hàn Văn Hạo vẻ mặt không vui nhìn em trai nói: “Miệng nói bậy! Vì chú nói chuyện không lịch sự cho nên cô ấy mới sặc nước ra ngoài!?”

“Ôi! đùa thật vui mà!” Hàn Văn Vũ lại nhịn không được cười rộ lên.

Hạ Tuyết tuy tức giận nhưng lại thật sự không có biện pháp, nàng liền cầm một trái ớt dùng để nấu canh cá, đưa lên miệng khẽ cắn, nàng uhm một tiếng, ánh mắt sáng lên, giơ trái ớt màu xanh nhìn, có chút vui vẻ nói: “Trái ớt này . . . . . . tại sao lại ngọt vậy nhỉ? Vừa rồi tôi còn cho rằng thật cay a?”

Mọi người lập tức ngạc nhiên nhìn nàng. . . . . . Bao gồm cả Hàn Văn Hạo, ánh mắt chớp lóe, có phần hoài nghi nhìn nàng. . . . . .

Hàn Văn Vũ “A” một tiếng, lại vỗ vai Hạ Tuyết cười nói: “Mọi người đừng bị cô ấy lừa, trái ớt này khẳng định là cay đến không chịu nổi!”

“Đừng làm rộn! Ai lại chơi đùa hai lần ác vậy?” Hạ Tuyết cố ý trừng mắt nhìn hắn một chút tiếp tục cắn trái ớt, hưởng thụ, ngọt quá, ngọt quá, nàng kêu lên, mỉm cười nhìn Hàn Văn Vũ nói: “Thật sự rất ngọt a. . . . . .”

Vẻ mặt Hàn Văn Vũ ngẩn ra, hơi nghi ngờ nhìn nàng. . . . . .

Vẻ mặt Mộng Hàm cũng ngạc nhiên nhìn nàng một cái, mới “chậc” một tiếng, nói: “Cô. . . . . . xác định là ngọt ?”

Hạ Tuyết lại cầm trái ớt ăn tiếp, vừa ăn vừa gật đầu cười nói: “Đúng là rất ngọt . . . . . . Tôi còn chưa nếm qua trái ớt ngọt như vậy”.

Hàn Văn Kiệt cười cười nhìn nàng. . . . . .

Dạ Thiên Thiên lắc đầu, cười nói: “Tôi không tin!”

“Nhưng cô nhìn vẻ mặt của cô ấy kìa ….. dường như là ngọt thật đó …” Mộng Hàm lại tò mò!

“Ôi, Mọi người thử một chút đi! Thật sự là mùi vị rất tốt!” Hạ Tuyết lại lập tức quay đầu, nhìn Hàn Văn Vũ bằng vẻ mặt đáng đánh đòn, nói: “Không cho anh ăn đâu…! Lúc nảy anh dám trêu chọc người ta, anh không được ăn!”

Hàn Văn Vũ ánh mắt chớp lóe, hừ một tiếng, nói: “Tôi mới không bị cô lừa!”

“Tôi không kêu anh ăn!” Hạ Tuyết không để ý hắn, tiếp tục cắn trái ớt kia, vừa ăn vừa hưởng thụ. . . . . .

Hàn Văn Vũ mày nhíu lại, ánh mắt nheo lại nhìn Hạ Tuyết, sắc mặt của nàng thậm chí một chút biến hóa cũng không có, lập tức lòng hiếu kỳ nổi lên, hắn nhịn không được cầm lấy một trái ớt bỏ vào miệng cắn, nói: “Tôi muốn ăn thử xem có phải hay không ……phốc ……” hắn lập tức đem trái ớt cay bốc lửa phun ra ngoài, ho khan liên tục, chụp ly nước uống ừng ực. . . . . .

“Ha ha ha ha . . . .” Hạ Tuyết nhịn không được chỉ vào Hàn Văn Vũ cười nói: “Anh ngốc quá đi . . . . . . Ôi. . . Mẹ ơi! ! Cay chết tôi rồi ! Vừa rồi tôi cố gắng nhịn muốn chết!” Nàng vừa nói xong, mặt đỏ tới mang tai cầm lấy ly nước ấm vội vàng uống vào. . . . . .

Nàng vừa nói, tất cả mọi người nhịn không được nở nụ cười. . . . . .

“Rất tốt! Cô dám đùa giỡn tôi! !” Hàn Văn Vũ không thể nhịn được nữa chụp lấy Hạ Tuyết . . . . “Tôi muốn ném cô xuống hồ!”
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 110


“Tôi không dám! Tôi thật không dám!!” Hạ Tuyết ôm cổ Hàn Văn Vũ, cười kêu to!!

“Tôi muốn ném cô xuống!!” Hàn Văn Vũ ôm Hạ Tuyết, lập tức đi tới rào chắn bên cạnh, muốn hướng hồ băng ném đi. . . . . .

“A……cứu mạng! !” Hạ Tuyết ôm Hàn Văn Vũ, kêu to ….”Không muốn!! Đừng nói đùa! Nếu lỡ trên hồ là khối băng mỏng thì làm sao bây giờ? Té xuống chết người a!!”

“Vậy thì thử một chút!! Giống như vừa rồi lão tử ăn ớt cay!” Hàn Văn Vũ nói xong, đột nhiên ôm Hạ Tuyết vượt qua rào chắn, đi vào trên mặt hồ ….

“A ….” Hạ Tuyết sợ hãi kêu to lên, nhưng nàng đã cùng Hàn Văn Vũ đứng trên mặt hồ, thậm chí cảm giác được băng trên mặt hồ giống như trên mặt đất, nàng sửng sốt . . . . . .

Hàn Văn Vũ lập tức cúi đầu, véo mũi Hạ Tuyết nói: “Ai lại giống như cô, mỗi ngày đều chơi đùa ác vậy!!” Hắn nói xong, đột nhiên hai tay nắm hai tay của Hạ Tuyết, hai chân dùng sức, thân thể hai người mà chậm rãi chuyển động trên mặt hồ. . . . . . Hạ Tuyết ngẩn ngơ, thân nàng di chuyển về phía trước trong nháy mắt, nhìn thân thể Hàn Văn Vũ từ từ lui về phía sau, hắn bên cạnh cười trong gió hỏi: “Chơi có vui không?”

“Chơi rất vui!” Hạ Tuyết đột nhiên vui vẻ cười rộ lên, nàng là một cô gái phóng khoáng!

Hàn Văn Vũ vừa thấy khuôn mặt Hạ Tuyết đỏ lên, trong tuyết bay bay như đóa hoa nở rộ, ánh mắt cười cong cong như vầng trăng, trong lòng hắn ấm áp, nhưng ánh mắt lập tức hiện lên một chút xấu xa nói: “Được rồi! Tôi muốn buông tay ra, một mình cô xoay vòng quanh trên mặt hồ, hắc hắc!”

Sắc mặt Hạ Tuyết chợt lạnh, lập tức nắm chặt Hàn Văn Vũ kêu to: “Không muốn! Tôi không biết bơi!!”

Hàn Văn Vũ lại gia tăng tốc độ cho hai người xoay một vòng, đột nhiên buông lỏng hai tay Hạ Tuyết, cả thân thể nàng hướng rào chắn bờ hồ nhanh chóng bay ra ngoài. . . . . .

“A…….” Hạ Tuyết sợ tới mức kêu to lên, hai tay khoa loạn trong không … “Cứu mạng………”

Hàn Văn Kiệt khẩn trương vừa đứng lên, nhìn nàng. . . . . .

Hàn Văn Hạo mặt lạnh, bất đắc dĩ buông ly rượu đỏ xuống. . . .

Bọn Dạ Thiên Thiên và Mộng Hàm khẩn trương nhìn Hạ Tuyết. . . . . .

“Cứu mạng ….. đụng vào rồi …..” Hạ Tuyết nổi điên thét chói tai, tròng mắt muốn rơi ra, nhìn thân thể mình muốn đập lên rào chắn, nàng nhắm mắt lại nhận mệnh. . . . . . Một đôi tay đột nhiên nhanh chóng nắm chặt eo nàng, ôm vào trong ngực hắn, sau đó thân thể lại bay trên mặt hồ …

Hạ Tuyết sửng sốt quay đầu, lắc lư trong gió, nhìn Hàn Văn Vũ ở phía sau ôm chặt nàng, sau đó vui vẻ xoay quanh trên mặt hồ, hắn cúi mặt, dịu dàng nhìn nàng cười nói: “Đứa ngốc, tôi để cho cô đụng vào rào sao?”

Hạ Tuyết mặt đỏ lên, kêu to: “Anh lại trên chọc tôi?”

Hàn Văn Vũ lại nhịn không được cười ha hả, đột nhiên ôm cả người Hạ Tuyết lên. . . . . .

Hạ Tuyết lại oa kêu to một tiếng, ôm của hắn cổ cười nói: “Anh lại muốn làm gì?”

“Ôm chặt tôi!” Hàn Văn Vũ nói xong, ôm chặt Hạ Tuyết khoái chí xoay tròn trên mặt hồ, thậm chí gia tăng tốc độ hướng rào chắn kia, khắp rừng phong bông tuyết trắng phau phau, một trận gió xuy thổi đến, bông tuyết trắng bay bay trong không trung, hai người xuyên qua trong tuyết bay …

Hạ Tuyết “oa” một tiếng, vươn tay bắt lấy bông tuyết rơi xuống, kích động nhìn Hàn Văn Vũ. . . .

Hàn Văn Vũ cũng nhìn nàng mỉm cười nói: “Cô có nghe được tiếng xe lửa nhỏ không?”

Hạ Tuyết sửng sốt, ở trong gió tiếp tục nhìn hắn hỏi: “Cái gì?”

Hàn Văn Vũ nhìn Hạ Tuyết xúc động hỏi: “Cô không hiểu?”

Hạ Tuyết ngẩn ngơ. . . . . .
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 111


“Không hiểu. . . . . .” Hạ Tuyết nói.

Hàn Văn Vũ chỉ cười cười, cố ý thần bí nói: “Nếu không hiểu xem như xong đi, sau này, chờ tâm tình tôi tốt lên, sẽ nói cho cô biết!”

“Này!” Hạ Tuyết nhịn không được trừng mắt nhìn hắn. . . . . .

Hàn Văn Vũ lại cất tiếng cười to, đột nhiên ôm lấy Hạ Tuyết hướng rào chắn đầy tuyết ném đi …

“A…….” Hạ Tuyết cả người bị nện trong đống tuyết, oa oa oa kêu to … “Người này bại hoại!”

“Trứng chim, trứng ngỗng, trứng vịt!” Hàn Văn Vũ bên cạnh cười nắm lên một nắm tuyết, ném trên người nàng, Hạ Tuyết cũng tóm lấy tuyết, ném trên người Hàn Văn Vũ, hai nguời ở chỗ này không coi ai ra gì cứ ném tuyết … Bên bờ hồ, Mộng Hàm cười nói: “Văn Vũ thật sự như một đứa bé! Quá háo hức!”

Dạ Thiên Thiên nâng ly rượu đỏ, nhìn Hạ Tuyết bị Hàn Văn Vũ ném tuyết trên mặt, oa oa kêu to, một bên phun ra tuyết, một bên cười rũ rượi, vui vẻ, cô m*t nhẹ ngụm rượu, trở về chỗ cũ nói: “Thật hâm mộ ánh mắt của cô ấy … Chưa bao lâu, tôi cũng từng có loại ánh mắt này, nhưng bước vào cái giới này, về sau, người có thể giữ lại loại ánh mắt này không nhiều lắm?”

Hàn Văn Kiệt không nhìn Hạ Tuyết và anh hai nữa, chỉ tiếp tục nhặt xương cá cho Mộng Hàm …

“Tôi cảm thấy hai người bọn họ rất xứng đôi! Đều là người hoạt bát, cởi mở mà dường như Văn Vũ rất thích Hạ Tuyết!” Mộng Hàm mỉm cười nói.

Hàn Văn Hạo nhìn đồng hồ trên cổ tay, nói: “Thời gian không còn sớm, cũng nên về thôi . . . . .”

Bữa cơm trưa, Hàn Văn Hạo nói một câu liền rất nhanh kết thúc, Dạ Thiên Thiên mở cửa xe của mình, Hàn Văn Kiệt vẫn đưa vị hôn thê của mình về công ty trước, Hàn Văn Vũ đoạt lấy chìa khóa trong tay Hạ Tuyết, nói: “Tôi lái xe cho, cô chạy đường núi không vững chắc, tôi lo lắng!”

Hạ Tuyết đứng bên xe, mày nhíu lại nói: “Này! Tôi lái xe vô cùng vững chắc mà? Tương lai, tôi muốn lái taxi!”

“Phi!” Hàn Văn Vũ cầm cái chìa khóa bước vào xe, sau đó mới nói: “Cô cứ ngồi phía sau đi, trò chuyện với anh tôi!”

“Tôi ……” Hạ Tuyết sửng sốt, nhìn Hàn Văn Hạo, hắn đã ngồi vào trong xe, vẻ mặt lạnh lùng …… Nàng bất đắc dĩ miệng thở ra hơi lạnh, sau đó nhìn Hàn Văn Kiệt đi đến trước chiếc Ferrari, mở cửa xe cho vị hôn thê, Mộng Hàm ngồi vào trong xe, thậm chí Hàn Văn Kiệt khom người, thắt dây an toàn cho cô, đứng lên nhìn Hạ Tuyết. . . . . .

Hạ Tuyết vội vàng cười nói với Hàn Văn Kiệt: “Bác sĩ Hàn, tôi đi trước, hẹn gặp lại!”

Hàn Văn Kiệt nhìn nàng một cái, vẫn không nóng không lạnh, xoay người ngồi vào xe của mình, nói với Hạ Tuyết: “Đến thứ hai, nhớ phải đến tái khám!”

“A…!” Hạ Tuyết đáp lại xong, lập tức xoay người mở cửa xe, muốn ngồi vào trong xe, lại nhìn Hàn Văn Hạo ngồi ngay cửa xe, nàng nói: “Anh ngồi dịch qua một chút!”

Hàn Văn Hạo nhướng mắt bất mãn nhìn nàng, ngồi dịch vào bên trong, Hạ Tuyết cũng vào ngồi, đóng cửa xe, quay đầu nhìn Hàn Văn Kiệt lái xe dọc theo đường núi chạy xuống, Dạ Thiên Thiên cũng lái ở phía sau, mở cửa xe, khẽ hôn gió Hàn Văn Hạo, nói: “Buổi tối gặp. . . . . .”

“Uhm. . . . . .” Hàn Văn Hạo cúi đầu đáp lời!

Hạ Tuyết giả vờ nghe không được, khuỷu tay tựa vào trên cửa kính xe, cắn ngón giữa, nhìn cảnh tuyết ngoài cửa sổ. . . . . .

Hàn Văn Vũ trực tiếp lái xe, chậm rãi xuống núi. . . . . .
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 112


Xe dọc theo đường núi thật dài chạy xuống, Hàn Văn Vũ vừa lái xe, vừa nói chuyện phiếm qua điện thoại với Tả La bên cạnh, nói cảm nghĩ đoạt giải lần này.

Hạ Tuyết im lặng nhìn cảnh tuyết hai bên rừng phong vô cùng xinh đẹp ….

Hàn Văn Hạo cũng lạnh lùng ngồi ở một bên, không lên tiếng. . . . . .

Bầu không khí không tự nhiên, trong đầu Hạ Tuyết không chỉ một lần nhớ tới nụ hôn nồng nhiệt của Hàn Văn Hạo, nghĩ tới đây, bất đắc dĩ, ngượng ngùng khẽ thở dài, tiếp tục cắn ngón giữa, nhìn cảnh tuyết ngoài của sổ xe …

Hàn Văn Hạo đang im lặng, đột nhiên trực tiếp nghiêng người sang Hạ Tuyết, lạnh lùng, mạnh mẽ áp vào người nàng. . . . . .

“Anh muốn làm gì?” Hạ Tuyết hai tay chống trong ngực của hắn, muốn đẩy ra hắn, ai biết, người hắn chỉ áp xuống đè cái nút cửa kính xe, lạnh lùng nói: “Cô muốn lạnh chết, ngu ngốc còn nói nữa!”

Hạ Tuyết mặt đỏ lên, thân thể hơi lui về sau một chút, nói: “Anh nói sớm một chút thôi, tôi để cho anh đóng là được!”

Hai người khoảng cách rất gần, giống như đang ôm nhau. . . . . .

Hàn Văn Hạo nhìn mặt Hạ Tuyết, ánh mắt nàng trong veo động lòng người đang nhìn hắn, thậm chí môi đỏ mọng vì lạnh làm cho căng ra, nàng c*n m** d***, nhớ đến nụ hôn kia, hơi đỏ mặt nhìn hắn, trái tim “bang bang” nhảy dựng, có chút mê man. . . . . .

Hàn Văn Hạo vừa thấy vẻ mặt của nàng, hừ một tiếng, ngồi ngay ngắn lại, nhìn xe tiếp tục chạy tới, em trai vẫn đang lái xe và gọi điện thoại, hắn lạnh lùng nói: “Lúc lái xe, phải chú ý!”

Hạ Tuyết thở nhẹ, quay đầu. . . . . .

Xe rất nhanh chạy trở về cao ốc Thế Kỷ, Hạ Tuyết tự mình xuống xe, sau đó mở cửa xe cho Hàn Văn Hạo, Hàn Văn Hạo xoải bước đi ra, nói với em trai: “Không có việc gì thì về nhà, ba mẹ rất nhớ đến chú!”

“Biết rồi!” Hàn Văn Vũ cười nói.

Hàn Văn Hạo xoay người rời khỏi, ánh mắt xẹt qua khuôn mặt của Hạ Tuyết, hắn vẫn lạnh lùng không lên tiếng, rời khỏi. . . . . .

Hạ Tuyết lén liếc mắt nhìn theo bóng dáng của hắn, cảm giác hắn giống như hung thần bóng tối, thống trị tất cả thế giới tuyết trắng . . . . . .

“Đi thôi! Hôm nay rất nhiều việc!” Hàn Văn Vũ vỗ lên vai Hạ Tuyết cười nói.

“Đúng vậy! Hôm nay rất nhiều việc, tới trước Quảng trường để quảng cáo phim mới, rồi đến Đài Truyền hình nổi tiếng thế giới để thu âm phim “Hắc đế”, đây là hoạt động giúp đỡ hữu nghị, tiếp theo quay phim “Thời gian yêu”, quay đến 12 giờ sáng hôm sau, Hàn Văn Vũ biết Hạ Tuyết cố ý không chịu đến nhà hắn ở, nên chia tay Hạ Tuyết ở trước cửa Đài Truyền Hình, để nàng về nhà sớm một chút. . . . . .

Hàn Văn Vũ trước tiên ở bên trong xe sửa lại khoác áo cho Hạ Tuyết, lại kéo cái nón len của nàng, nhéo nhéo cái mũi của nàng, nói: “Cô về nhà ngủ cho tốt, ngủ một giấc, đến 12 giờ trưa mai tới tìm tôi! Đừng mới 7 giờ chạy tới kêu tôi như con gà vậy!!”

“Biết rồi!” Hạ Tuyết nói xong, bước xuống xe, đạp mạnh xuống tuyết, đóng chặt cửa lại, vẫy vẫy tay với Hàn Văn Vũ, cười nói: “Gặp sau!”

“Uhm!” Hàn Văn Vũ đành phải mỉm cười lái xe rời khỏi. . . . . .

Hạ Tuyết đứng bên đường, thở ra luồng hơi trắng, hơi mờ mịt nhìn này xung quanh tối đen, đành phải rút ra điện thoại ra, tìm danh bạ trên màn hình, muốn gọi cho Quách Dung, nhưng nghĩ đến việc chen lấn ngủ chung với các cô ấy, như vậy hôm qua nàng đã nói dối, rất xấu hổ a? Một trận gió lạnh thổi tới, Hạ Tuyết rất lạnh bước đi tên con đường nhỏ tới mái hiên trạm xe bus, ngồi xuống, nhìn xe bus đóng cửa lại, thậm chí nàng cảm thấy cô đơn, trên người mình một chút tiền bạc cũng không có, làm sao đến nơi đó ở một đêm?

Bầu trời dần dần có tuyết rơi xuống, từng đốm, từng đốm rơi xuống, Hạ Tuyết ngẩng đầu, nhìn bông tuyết đầy trời, đột nhiên hốc mắt đỏ lên, nhớ tới lời mẹ nói. . . . . .”Tiểu Tuyết, con sinh vào mùa đông, ngày 17 tháng 12, ngày đó rơi tuyết rơi trắng trời, bầu trời vô cùng đẹp, ba đã nói, chúng ta họ Hạ, nên đặt cho bảo bối một chữ Tuyết, phiên âm là Hạ Tuyết để kỷ niệm ngày tuyết bay tán loạn!”

Hạ Tuyết cúi đầu, nước mắt không sao kiềm được rơi xuống, đã rạng sáng rồi, hôm nay là ngày 17 tháng 12 ……….
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 113


Sinh nhật vui vẻ! Hạ Tuyết!” Hạ Tuyết sâu kín nói, rồi vội vã lau khô nước mắt, nở nụ cười. . . . . .

“Ừ! hôm nay, rốt cục mình đã hai mươi tuổi rồi !” Nàng ngẩng đầu, nhìn tuyết bay đầy trời, ngây ngốc nói: “Chúng mày cũng biết hôm nay là sinh nhật của tao sao! ? Hãy đến đây! Lạnh chết tôi a! !”

Bông tuyết rực rỡ bay tán loạn trong không trung, nhiều vô kể, đẹp vô cùng động lòng người, Hạ Tuyết thở nhẹ một hơi khí trắng, đi đến một gốc cây phía sau trạm xe bus, tìm được một nhánh cây to và dài, nàng vội vàng đứng lên, chạy đến biển quảng cáo dưới đèn trạm xe bus, cúi người xuống dùng nhánh cây vẽ một vòng thật to trên mặt tuyết, sau đó vẻ các hoa văn trong vòng tròn, sau đó hít hít cái mũi đỏ bừng, cười ha ha nói: “Bánh ngọt! ! ! Ừ? Còn thiếu đèn cầy!”

Hạ Tuyết nói xong, lại dùng nhánh cây vẽ trên vòng tròn vài cây đèn cầy, thậm chí vẽ ánh nến, nàng xúc động đứng trước bánh ngọt, nhìn hoa văn xinh đẹp, nhớ tới mấy ngày trước, nàng vẫn lo lắng mình sẽ chết đi, nhưng giờ phút này, nàng còn sống, thậm chí còn có được toàn bộ thế giới, mặc kệ là thế giới rét lạnh, vẫn là thế giới ấm áp, đối với nàng là một loại tốt đẹp!!

Hạ Tuyết nặng nề thở dài một hơi, đưa hai tay lên, nhìn tuyết bay trên trời kêu to: “Sinh nhật vui vẻ! ! Hạ Tuyết! ! Sinh nhật vui vẻ……. Hạ Tuyết! ! Cố lên……..”

“Ngày mai đem này kịch bản sửa lại, cùng Văn Vũ nghiên cứu một chút!” Tôn Minh vừa đi ra khỏi Đài truyền hình, nói với trợ lý đạo diễn bên cạnh.

“Được! nhưng tôi sợ Văn Vũ không chịu thay đổi!” trợ lý đạo diễn nói.

“Cho nên mới nói là nghiên cứu thôi!” Tôn Minh nhíu mày nói một câu nói, quay đầu chuẩn bị lên xe rời khỏi, nhìn thấy Hạ Tuyết một mình đứng bên cạnh trạm xe bus không xa, mượn đèn quảng cáo, đứng trong tuyết rơi, cầm nhánh cây không ngừng vẽ trên mặt tuyết, vừa vẽ vừa ca hát … “Chúc sinh nhật vui vẻ, chúc sinh nhật vui vẻ, chúc sinh nhật vui vẻ . . . . Tôi muốn tương lai mình có một căn nhà lớn, có một vườn hoa lớn, có một chiếc xe taxi, có phòng nhỏ cho em trai chất đầy đồ chơi, tôi còn muốn có rất nhiều rất nhiều tiền bạc, sau đó đi du lịch toàn bộ thế giới!! Sau đó…. Tham quan toàn bộ thế giới điện ảnh, nghe toàn bộ thế giới ca. . . . . .”

Tôn Minh nhìn cô gái nhỏ đứng trong tuyết rơi, ánh mắt vẫn phát sáng, lên tiếng hô hô cười to, đáy mắt đau thương, tỏa ra nét xinh đẹp, hấp dẫn . . . . . .

“Làm sao vậy?” Vợ Tôn Minh đã từng là diễn viên oai phong một cỏi, Đào Nhiên đi tới bên cạnh chồng, mỉm cười hỏi. . . . . .”Cô gái này làm sao vậy?”

Tôn Minh tiếp tục nhìn Hạ Tuyết vẽ bánh ngọt, cầm nhánh cây vẽ hoa văn, trên mặt tràn ngập hi vọng, ông chậm rãi chỉ vào cô gái nhỏ nói: “Đứa nhỏ này, nếu tiến vào giới diễn viên, tương lai nhất định nổi tiếng!”

“A…?” Đào Nhiên cũng giật mình nhìn Hạ Tuyết đứng trong tuyết rơi, gương mặt vì lạnh mà đỏ bừng, vẫn tràn ngập hi vọng. . . . . .”Nhưng em xem đứa nhỏ này gầy yếu đáng thương, là người phúc mỏng. . . . . .”

Tôn Minh cười nói: “Phàm là thành công, con đường phía trước đều là mênh mang rối rắm, nhưng tôi tin tưởng đứa nhỏ này. . . . . .”

“Anh tính thế nào?” Đào Nhiên nhìn chồng, hỏi.

Tôn Minh không lên tiếng, chỉ đỡ vợ ngồi vào trong xe, để cho lái xe rời khỏi, xe chạy qua bên cạnh Hạ Tuyết, Tôn Minh cạnh cửa sổ thâm sâu nhìn Hạ Tuyết tiếp tục khom người, cô đơn tự đùa tự vui, ông ảm đạm cười nói với trợ lý đạo diễn: “Ngày mai gọi điện thoại cho Lynda. . . . . . Tôi muốn cùng cô ấy thảo luận công việc!”

“Được!” Xe đi mất. . . . . .

Hạ Tuyết vẫn đứng trong tuyết rơi, tiếp tục vẽ hoa văn xinh đẹp, vẽ từng chút, từng chút, ánh mắt kiên định và cố chấp. . . . . .

Một chiếc xe Rolls-Royce màu bạc dừng trước cửa Đài Truyền Hình, ánh kim loại lóe sáng lên sự sang trọng, xa hoa . . . . . .

Hàn Văn Hạo ngồi phía sau xe, lạnh lùng xa cách vô vàn nhìn Hạ Tuyết đang một mình hưng phấn vẽ bánh ngọt, kêu loạn lên trong tuyết rơi …

“Tổng giám đốc …. hôm nay, tiểu thư Dạ Thiên Thiên quay đến 3 giờ sáng, chỉ sợ đêm nay không thể tiếp anh được….” Tả An Na nắm điện thoại, nói với Hàn Văn Hạo.

Hàn Văn Hạo tiếp tục nhìn Hạ Tuyết đứng trong tuyết rơi. . . . . .
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 114


Hạ Tuyết vẽ mệt mỏi, ném nhánh cây, đứng giữa bánh ngọt, nhìn hoa văn hai bên, ngẩn ngơ cười nói: “Tới khi nào thì mình mới có thể có được tất cả những thứ đó? có thể cho em trai hạnh phúc và không lo toan cuộc sống?”

Chiếc Rolls-Royce màu bạc chậm rãi dừng trước mặt Hạ Tuyết . . . . . .

Hạ Tuyết sửng sốt, trong tuyết ngẩng đầu lên, nhưng nhìn đến cửa kính xe thấy vẻ mặt Hàn Văn Hạo lạnh lùng, trong lòng nàng vừa động, lại không biết nên làm gì mới tốt, chỉ ngồi xổm trên tuyết, mờ mịt nhìn hắn. . . . . .

Lái xe vội vàng đi xuống xe, mở cửa xe cho Hạ Tuyết nói: “Hạ tiểu thư, mời lên xe. . . . . .”

Hạ Tuyết vẫn ngồi xổm trong tuyết rơi, nhìn khuôn mặt đông lạnh của Hàn Văn Hạo, nàng lại c*n m** d***. . . . . .

Lái xe vẫn đợi. . . . . .

Hàn Văn Hạo ngồi bên trong xe hừ một tiếng. . . . . .

Không khí lập tức như băng giá. . . . . .

“Lên xe. . . . . .” Hàn Văn Hạo chậm rãi nói, mang theo một loại âm trầm thâm sâu!

Hạ Tuyết chớp mắt, làm cho người ta cảm giác không khí mập mờ, nàng không có lòng để nghĩ đến chuyện khác, nhất là nghĩ đến fan của Dạ Thiên Thiên đã cắt mái tóc của mình hỏng bét, lòng nàng chợt lạnh, khẩn trương nuốt một ngụm nước bọt nói: “Không cần, cám ơn anh … Tôi chỉ…ở đây đi tản bộ …. Sau đó …. Cái kia … Cái kia …. Tôi mới vừa tách ra với Văn Vũ không lâu, tôi chỉ hít thở không khí một chút, chút nữa tôi trở về nhà rồi. ….”

Hàn Văn Hạo hơi không kiên nhẫn th* d*c một hơi, rốt cục trong xe quay đầu, trừng ánh mắt nóng bỏng giống như con báo nhỏ nhìn Hạ Tuyết ….

Hạ Tuyết trong lòng chợt lạnh, đã lĩnh giáo qua loại ánh mắt này của hắn, loại ánh mắt này là muốn nói cho nàng biết, hắn có bao nhiêu không vui vẻ, vì nàng không nghe lời, trong cổ nàng chợt khô khốc, lập tức đứng lên phủi phủi tuyết trên người, ha ha ha ha cười to nói: “Tôi đột nhiên quên túi xách ở Đài Truyền Hình chưa lấy, tôi đi lấy … gặp lại sau!”

Nàng nói xong, vội vã đạp mặt tuyết, rất nhanh hướng cổng đài truyền hình trốn đi …. Ai biết mới xoay người không bao lâu, tay nàng đã bị người nắm chặt, nàng lập tức nhận mệnh, mặt nhăn lại, quay đầu, vung cổ tay thật mạnh, đá chân nói: “Tôi không muốn cùng một chỗ với anh, anh hãy bỏ qua cho tôi đi! Lần trước cũng bởi tôi đi tìm anh ở cao ốc, tôi đã bị fan của Dạ Thiên Thiên cắt mất tóc của tôi rồi. . . . . .”

Nàng sửng sốt đứng tại chỗ, mới phát giác vừa rồi vì quá sốt ruột, nàng đã nói lỡ lời, đứng trong tuyết, đón nhận hai tròng mắt đông lạnh của Hàn Văn Hạo, thậm chí sắc mặt hắn khẽ sửng sốt, trầm giọng nói: “Cô nói cái gì? Tóc của cô là bị fan của Dạ Thiên Thiên cắt ?”

“Anh không nên ép tôi! Dù sao tôi không muốn cùng một chỗ với anh … Cùng một chỗ, không có chuyện gì tốt! !” Hạ Tuyết lắc mạnh cổ tay của mình. . . . . .

Ánh mắt Hàn Văn Hạo vẫn lạnh lùng, nhanh chóng mạnh mẽ ôm cả người Hạ Tuyết vào trong lòng mình, siết chặt cằm của nàng, nâng mặt nàng lên, trầm giọng không vui nói: “Cô đã lĩnh giáo cơn tức giận của tôi rồi? Cũng biết, nếu cô chống cự lại thì có kết quả gì?”

Sắc mặt Hạ Tuyết đỏ lên, cắn chặt môi dưới ………..
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 115


Lên xe!!” Hàn Văn Hạo không nói nữa, kéo Hạ Tuyết lên xe, nhưng Hạ Tuyết lại ngồi xổm xuống mặt tuyết, khổ sở nói: “Tôi van cầu anh, không cần như vậy, tôi biết tôi không thể từ chối anh được, nhưng tôi không phải loại người như anh tưởng tượng, tôi sẽ không đáp ứng anh cái gì! Tôi chỉ đơn giản muốn cố gắng sống qua ngày bình thường! Tôi không muốn giống như các cô gái kia, làm phụ nữ của anh, cuộc sống xa hoa nhưng tôi không quan tâm !”

Hàn Văn Hạo cúi đầu ngồi xổm bên chân Hạ Tuyết. . . . . .

Hạ Tuyết cắn răng có phần nghẹn ngào nói: “Hôm nay là sinh nhật của tôi, đừng giày vò tôi, tôi thật sự rất sợ anh, sợ muốn chết. . . . . .”

Hàn Văn Hạo lạnh lùng duỗi ngón trỏ ra khỏi bao tay da màu đen, trước tiên, chậm rãi vuốt đầu Hạ Tuyết, sau đó xẹt qua mặt nàng, đến cằm, sau đó nắm cằm của nàng, nhìn vào mặt nàng …

Hạ Tuyết mờ mịt ngẩng đầu nhìn hắn, một giọt nước mắt trong veo từ khóe mắt rơi ra. . . . . . .

Hàn Văn Hạo nhìn thoáng qua giọt nước mắt tội nghiệp trên gương mặt của nàng, chậm rãi nói: “Cái gọi là người phụ nữ của tôi, nhưng tôi không quan tâm là ý tứ gì?”

Hạ Tuyết mặt đỏ lên, không dám nói, muốn cúi đầu, hắn siết chặt cằm của nàng, không cho nàng trốn tránh. . . . . . Nàng đành phải bất đắc dĩ nhìn hắn, hai tròng mắt kia giống như muốn đem nàng lột ra, nói: “Anh biết . . . . . . cần gì phải nói rõ?”

“Phụ nữ của Hàn Văn Hạo tôi, cô ấy phải đặc biệt tôi mới chọn lựa! Không phải vì tôi chọn lựa mà cô ấy mới đặc biệt!” Hàn Văn Hạo nhìn Hạ Tuyết chậm rãi nói.

Hạ Tuyết sửng sốt, cho rằng chính mình nghe lầm, người đàn ông này xem ra mặt lạnh, tim lạnh, tàn nhẫn vô tình đáng sợ, nhưng lại vì người phụ nữ của mình mà giải thích …. Hắn lại có thể giải thích …. Nàng kìm lòng không được lại nhìn hắn một cái. . . . . .

“Lên xe! Tôi không có ý để cho cô trở thành người phụ nữ của tôi! Tôi chỉ không muốn nhìn cô bị lạnh chết trong bánh ngọt vẽ của cô! Dù sao, bây giờ, cô cũng là người ở bên cạnh Văn Vũ!” Hàn Văn Hạo chậm rãi nói!

Hạ Tuyết rốt cuộc hơi buông lỏng nhìn hắn, biết người này nói sẽ giữ lời, nàng yếu ớt hỏi: “Vậy anh muốn đưa tôi đi đâu?”

“Tôi mang cô đi đâu, thì đi đó! Dù sao cô vẫn còn sống! Không đến mức lạnh chết!” Hàn Văn Hạo vẫn lạnh lùng nói.

Hạ Tuyết c*n m** d***, thật sự lạnh không chịu nổi, hôm nay dự báo thời tiết nói có luồng khí lạnh, nàng bất đắc dĩ thở dài, đứng lên, nhìn hắn. . . . . .

Hàn Văn Hạo không nói thêm nữa, ngồi trước vào trong xe, nhìn phong cảnh xa xa phía trước xe, không để ý đến nàng. . . . . .

Hạ Tuyết bất đắc dĩ cũng ngồi vào trong xe, Hàn Văn Hạo trực tiếp phân phó lái xe ….”Lái xe!”

Xe chậm rãi chạy về phía trước, Hạ Tuyết vừa rồi ở trong lạnh lẽo, vào trong xe ấm áp, nàng nhẹ nhàng thở ra, hài lòng ôm vai, hít cái mũi đỏ bừng, cười nói: “Thật là ấm áp a. . . . . .”

Hàn Văn Hạo nghe xong lời này, lạnh mặt, nhanh chóng cởi áo khoác của mình, sau đó nghiêng người, vô cùng không khách khí choàng lên người nàng, lại cởi bao tay da ném lên người nàng …

Hạ Tuyết nhìn hắn, vội vàng đưa bao tay ấm áp dễ chịu trả lại cho hắn, nói: “Không cần, cám ơn . . . . . .”

Hàn Văn Hạo vừa nghe từ chối, lập tức kéo bàn tay nhỏ bé lạnh lẽo của Hạ Tuyết, đeo bao tay da của hắn vào, hơi tức giận địa nói: “Biết thời tiết lạnh, thân thể mình không tốt, một đôi bao tay cũng không mua! Thật là làm phiền người khác!”

Hạ Tuyết mặt đỏ lên, nhìn hắn. . . . . .

“Như thế nào?” Hàn Văn Hạo không khách khí nói: “Lại muốn báo cảnh sát bắt tôi? Lần sau nhớ kỹ, báo cảnh sát gọi số 110, số 120!”

Hạ Tuyết kinh ngạc nhìn người này, trong lòng lại có thể nhạy cảm như vậy, nhớ tới lúc đầu quen biết, nàng vì dọa hắn, cố ý muốn gọi số 120. . . . . .
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 116


Xe dọc theo đường cao tốc chạy xuống, sau đó tiến vào một cái sân rộng, hướng tòa nhà cao nhất chạy tới. . . . . .

Hạ Tuyết tò mò nhìn tòa nhà gần 100 tầng, tọa lạc tại khu vực vàng ở trung tâm thành phố, dưới lầu là trung tâm giải trí thật lớn, siêu thị, công viên cây xanh … Cái gì cần đều có, vào giờ này, tuy đã sắp rạng sáng, vẫn vô cùng náo nhiệt. . . . . .

Xe chạy qua rạp chiếu phim Hoàng gia náo nhiệt, vòng qua vườn cây phía trước, rốt cục dừng trước đại sảnh tòa nhà … Hàn Văn Hạo bước xuống xe, Hạ Tuyết với vẻ mặt tò mò bước xuống xe, nhìn mọi thứ xung quanh …

“Anh ở gần đây? Tôi nghĩ anh cũng giống như Văn Vũ, ở trong tòa nhà lớn?” Hạ Tuyết ngạc nhiên nói!

Hàn Văn Hạo đi tới bậc thang, bên cạnh lạnh lùng nói: “Đây là khu nhà ở tư nhân của tôi, nếu cô nghĩ là trở về tòa nhà cao cấp của Hàn gia chúng tôi, cũng có thể!”

Hạ Tuyết lập tức không lên tiếng, đi theo Hàn Văn Hạo vào đại sảnh tráng lệ, sau đó Hàn Văn Hạo dẫn Hạ Tuyết đi qua đường lớn, đi tới trước một cái cửa thủy tinh, Hàn Văn Hạo nhấn lòng bàn tay vào máy theo dõi kiểm tra, cửa thủy tinh mở ra, bọn hắn đi vào, Hạ Tuyết mới phát hiện, bên trong chỉ có một thang máy, nàng uhm một tiếng, tò mò liếc nhìn thang máy bên ngoài, hỏi: “Tại sao nơi này chỉ có một thang máy?”

“Đây là thang máy chuyên dụng của tôi, tôi chưa bao giờ thích dùng chung một vật với người khác!” Hàn Văn Hạo lạnh lùng nói.

“A?” Hạ Tuyết ngạc nhiên nhìn thang máy ầm ầm mở ra, bên trong treo mỗi bên bốn bức tranh, vô cùng xinh đẹp tinh xảo, Hàn Văn Hạo đi vào thang máy, Hạ Tuyết cũng theo vào, vừa đi theo vào, nàng liền hối hận. . . . . .

“Hay là anh cho tôi mượn mấy chục đồng, tôi ở khách sạn bình dân thôi …” Nàng hơi hoảng sợ, mọi thứ nơi này, khác với biệt thự ấm áp thoải mái của Văn Vũ, luôn lộ ra một loại thâm sâu, xa hoa làm cho người ta sợ hãi mà cự tuyệt !

Hàn Văn Hạo không lên tiếng, tiếp tục nhìn thang máy tầng trệt nhanh chóng đi lên trên. . . . . .

“Ưhm. . . . . .” Hạ Tuyết thật sự tò mò quay đầu, nhìn một bên mặt của Hàn Văn Hạo, hỏi …. “Anh . . . . . . người kia. . . . . .”

“Nói chuyện không cần áp a áp úng!” Hàn Văn Hạo nói!

“Vì an toàn của tôi, tôi thật sự tò mò muốn hỏi một câu, người kia … Dạ Thiên Thiên và Hồ Điệp không quay phim và đóng quảng cáo, đột nhiên xuất hiện ở nhà anh chứ?” Hạ Tuyết vừa nói, trong lòng có chút phát run …

Hàn Văn Hạo chậm rãi quay đầu, nhìn Hạ Tuyết, lạnh lùng cười nhạo, nói: “Cô sợ? Cô cũng có người để sợ?”

“Anh có ý tứ gì?” Hạ Tuyết trừng mắt nhìn hắn, đưa tay đè trên ngực mình, nói: “Lá gan tôi rất nhỏ!”

“Nếu cô nhát gan, còn dám làm trợ lý đời sống cho Văn Vũ? Cùng hắn về nhà ngủ, ném tuyết? Đây cũng là một loại muốn đến gần tôi! Cô không biết sao?” Hàn Văn Hạo nói thẳng thừng!

Sắc mặt Hạ Tuyết tối sầm lại, lạnh nhạt nhìn hắn nói: “Tôi không phải cố ý ! Tôi làm trợ lý đời sống của hắn, mới biết được hắn là em trai của anh!”

Hàn Văn Hạo quay đầu, nhìn trong kính thang máy phản chiếu Hạ Tuyết ở trước mặt, chậm rãi nói: “Mặc kệ cô có cố ý hay không! Cô đến gần hắn, cô nhất định muốn nhận vài thứ! Bao gồm của hắn, bao gồm của tôi! Bất quá cô muốn càng nhiều, vậy thì hãy quên đi!”

Hạ Tuyết có chút tức giận nói: “Anh có ý tứ gì? Anh cho là tôi cố ý ?”

Hàn Văn Hạo xoay qua nhìn người này, có phần ngạc nhiên nói: “Cô nghe không hiểu tiếng người sao?”

“Tôi nghe không hiểu tiếng người chính là anh cảm thấy tôi muốn càng nhiều!” Hạ Tuyết tức giận, muốn tiến lên nhấn nút thang máy ….Tôi không về nhà anh nữa!!”

Hàn Văn Hạo giận dữ nắm chặt cổ tay nàng, xoay nàng cả người áp vào cửa thang máy, hắn ép thân mình tới. . . . . .
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 117


“Anh làm gì?” Hạ Tuyết tức giận đẩy hắn ra, Hàn Văn Hạo lập tức nắm chặt đôi tay của nàng đem ra sau lưng nàng, ôm lấy nàng, đè trước cửa thang máy. . . . . .

Hạ Tuyết tức giận đến đỏ mặt, xoay người, đôi tay bất đắc dĩ bị hắn kiềm thật chặt sau người, nàng nặng nề thở dài một hơi, người xoay qua xoay lại, nàng không vùng vẫy nữa, cam chịu nhìn hắn nói: “Anh thật là động vật họ mèo, ham mê chơi đùa như vậy!”

Nàng biết hắn cố ý, hắn không cho phép phản kháng lại hắn. . . . . .

“Vậy cô cảm thấy tôi giống loại động vật họ mèo kia?” Hàn Văn Hạo lạnh lùng nhìn nàng hỏi.

“Anh là con báo nhỏ! Lúc con báo vồ mồi, thì ẩn núp chỗ nào đó không nhúc nhích, thậm chí để cho đối phương xem nhẹ sự tồn tại của nó, sau đó nó nhân cơ hội vồ một cái phải trúng!” Hạ Tuyết ở sát bên nhìn hắn nói …

Hàn Văn Hạo nhìn nàng lạnh lùng cười chế giễu, không nói lời nào, cúi mặt xuống, cái mũi cao thẳng, chạm nhẹ vào cái mũi mềm mại của nàng, hơi thở ấm áp, có chút mập mờ, làm cho nàng nhồn nhột, ngứa ngáy. . . . . . Thậm chí nàng còn cảm thấy hai tay hắn kiềm chặt tay của nàng ở phía sau thắt lưng, ngón tay nhẹ nhàng di chuyển, một loại khiêu khích sâu kín, nàng nặng nề thở ra, cam chịu nói: “Tôi không đi. . . . . . Tôi không đi được chưa? Tôi đáp ứng anh, tôi từ chức … Tôi từ chức được chưa …..”

Hàn Văn Hạo cúi nhìn kỹ hai tròng mắt trong veo của Hạ Tuyết, sau đó mắt nheo lại, nhìn đôi môi mềm mại của nàng, sâu kín nói: “Cô là người sắp chết, tại sao không nghỉ ngơi cho tốt? Vất vả làm việc như vậy, là vì cái gì? Có thể vì mấy đồng tiền sao?”

Hạ Tuyết c*n m** d***, không lên tiếng, chỉ là cảm giác được lồng ngực rắn chắc của hắn, nóng hổi thiêu đốt người nàng nóng lên, đoán chừng đầu óc cũng nóng theo, cho nên nàng phải tiếp tục nói: “Sống được một ngày thì một ngày, tới thế giới này, không phải để sống thật tốt sao?”

“Cô sắp chết, Văn Vũ làm sao bây giờ?” Hàn Văn Hạo đè chặt Hạ Tuyết, bá đạo hỏi.

“Cái gì làm sao bây giờ?” Hạ Tuyết không rõ hỏi hắn!

Ánh mắt Hàn Văn Hạo nhíu lại, nhìn kỹ ánh mắt trong suốt của Hạ Tuyết, lạnh lùng nói: “Nếu Văn Vũ đ*ng t*nh với cô, tôi sẽ không bỏ qua cho cô!”

“Chậc!” Hạ Tuyết không có tâm tư để ý đến người nhàm chán này, nàng quay đầu đi chỗ khác nói: “Bệnh thần kinh!”

Hàn Văn Hạo nhìn kỹ Hạ Tuyết nói: “Cô dám nói, cô đối với hắn không có tâm tư?”

Hạ Tuyết tức giận quay đầu, trừng Hàn Văn Hạo hét lên: “Ở trong mắt anh, tôi không phải là con kiến sao?”

Hàn Văn Hạo hơi chút nghi hoặc nhìn nàng. . . . . .

“Nhìn thấy đàn ông giống như thấy đường, muốn bò lên sao? Anh có thể đừng lúc nào cũng xem tôi giống như mấy cô gái kia được không? Tôi thật sự không nghĩ gì, tôi cũng không có tâm tư kia!!”

Sau khi Hạ Tuyết hét lên xong, đột nhiên cảm giác thang máy đinh một tiếng mở ra, hai người đang tựa vào cửa thang máy, cho nên cửa vừa mở ra, hai người không kịp phản ứng nên cùng ngã ra bên ngoài. . . . . .”Ầm” một tiếng, Hàn Văn Hạo bổ nhào vào trên người Hạ Tuyết, môi mình dán lên môi Hạ Tuyết . . . . . .

Hạ Tuyết trừng mắt nhìn Hàn Văn Hạo trước mặt, hai tròng mắt cũng trừng lên như mắt con báo nhỏ, nhìn nàng chòng chọc, mặt nàng đỏ lên, mím chặt môi muốn đẩy ra hắn, ai biết Hàn Văn Hạo lại lập tức m*t xuống môi Hạ Tuyết, hai tay bưng mặt nàng, nặng nề hôn lên môi của nàng . . . . .
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 118


Ưm….” Hạ Tuyết vừa định mở miệng quát to, lại bị Hàn Văn Hạo nhân cơ hội, giống như bị niệm ma chú, cái lưỡi của hắn xông vào trong khoang miệng của nàng, m*t cái lưỡi ngọt lịm của nàng, mạnh mẽ, bá đạo cùng nàng dây dưa . . . . . .

Hạ Tuyết mặt đỏ lên, người cũng nóng lên, tay nàng vỗ vỗ vào vai của hắn, thậm chí kéo tây phục của hắn. . . . . . Có thể là vì nàng phản kháng nhưng hành động tràn ngập mập mờ, hấp dẫn, làm cho Hàn Văn Hạo càng điên cuồng hôn đôi môi đỏ mọng của nàng, thậm trong đầu hắn nhớ tới hình ảnh hôm nay nàng đứng trên mặt hồ băng xoay vòng, khuôn mặt mê người, trong cảnh tuyết bay, nàng cười lên, tươi sáng, động lòng người . . . . . Thanh xuân và sức sống giấu ở thân thể nàng, tỏa ra sự duyên dáng . . . . . . Hai tay của hắn đột nhiên dò xuống, ôm chặt eo nhỏ nhắn của nàng, để cho thân thể của nàng sát thân thể hắn, lại cuồng nhiệt hôn . . . . . .

Hạ Tuyết cảm thấy hắn thật sự vô cùng bá đạo, bá đạo đến nụ hôn kia, nàng cũng biết hắn thích nàng, hắn nhất định thích nàng, nàng lại mệt mỏi, mệt mỏi quá, mệt đến mức thở nặng nề, đón nhận nụ hôn của hắn, hai tay đặt trên lồng ngực của hắn đã thả lỏng, buông xuống bên cạnh, lòng bàn tay thậm chí mềm mại mở ra, cam chịu, cam chịu thôi … nụ hôn của hắn vẫn còn tiếp tục, thậm chí hơi thở gấp gáp, mạnh mẽ, bá đạo, Hạ Tuyết nhắm mắt lại, nước mắt rơi xuống …

Dường như hắn cảm giác được nàng thương tâm, đột nhiên chậm rãi mở hai mắt, vừa vặn nhìn thấy hai mắt Hạ Tuyết nhắm lại, nước mắt nhỏ giọt xuống, lông mi thật dài thấm nước mắt, nhìn rất quyến rũ, ánh mắt của hắn lại lạnh, dừng lại nụ hôn, tỉnh táo nghĩ đến vừa rồi trước khi lên xe, hắn đã hứa với nàng cái gì, hơi ngẩng người nhìn nàng. . . . . .

Hạ Tuyết sửng sốt, mở hai mắt đẫm lệ nhìn gương mặt anh tuấn của hắn, ánh mắt nóng bỏng chuyên chú, nghi hoặc, không biết vì cái gì, trong lòng nàng cảm thấy nặng nề, đau xót, nước mắt tiếp tục tuôn ra, từng giọt, từng giọt rớt xuống đất. . . . . .

Hàn Văn Hạo tiếp tục nhìn chòng chọc nước mắt nàng. . . . . .

Hạ Tuyết từ từ tức giận, thậm chí vươn tay ra, một bên rơi lệ, một bên đánh đấm bờ vai của hắn, liều mạng đánh, vừa đánh vừa nghiến răng nghiến lợi khóc nói: “Sinh nhật cũng không làm cho người ta dễ chịu! Tức chết người đi được!! mỗi ngày đều khi dễ tôi!! Tôi và anh cùng một chỗ, gặp một lần là có chuyện! ! Lần trước bị fan Dạ Thiên Thiên cắt tóc của tôi, anh không biết tôi khóc đến bao lâu, tôi và anh kiếp trước là oan gia sao!”

Hàn Văn Hạo tiếp tục nhìn nàng. . . . . .

“Tôi và anh, rốt cuộc có thù oán gì? Tôi giết cả nhà anh sao? Tôi nhiều lắm chỉ mắng 18 đời tổ tông anh mà thôi, tôi giết cả nhà anh sao? Giày vò tôi như vậy! Không phải anh cũng có bạn gái sao, sao lại trêu chọc tôi, tôi biết những kẻ có tiền suy nghĩ cái gì, tôi không có tiền, không nhà cửa, không cha mẹ, chỉ có em trai, người không đáng giá tiền bạc, hơi mê chơi một chút, tôi thật sự mệt chết rồi ! Tôi hối hận tại sao muốn cùng anh đi lên nhà!! Anh gạt người! Anh khi dễ người!!” Hạ Tuyết nói xong, lại khóc lên …

Hàn Văn Hạo có phần hết chỗ nói rồi. . . . . . Nhìn người này. . . . . .

Hạ Tuyết tiếp tục khóc rống, càng khóc càng lớn tiếng. . . . . .

Hàn Văn Hạo đột nhiên đứng dậy, trực tiếp xoay người hướng phòng khách đi đến, vừa đi vừa nói: “Đứng lên cho tôi! Tùy tiện chọn một phòng ngủ!”

Hạ Tuyết vừa khóc vừa mở to hai mắt đẫm lệ nhìn lên trần nhà thấy ngọn đèn màu xanh nhấp nháy, nàng sửng sốt, nàng nhớ vừa rồi nàng và Hàn Văn Hạo chỉ ở ngoài thang máy, nàng lại giật mình nín khóc, nhìn hai bên phòng khách sang trọng thật lớn, suy nghĩ: “Tại sao nàng lại ở trong nhà hắn rồi? Xuyên qua sao?” Nàng sửng sốt, quay đầu, lại nhìn thấy cửa thang máy ngay tại bên cạnh mình, nàng “a” một tiếng, kêu lên: “Thang máy này vừa mở ra là nhà anh sao? ? ? Anh cũng quá khoa trương đi?”

Hàn Văn Hạo mở cửa phòng bếp, mở tủ lạnh, lấy một ly nước trái cây, đi xuống bậc thang dưới ánh đèn màu xanh nhấp nháy, tới bên người Hạ Tuyết, nhìn người này đang nằm trên mặt đất, ngây ngốc, hắn lạnh lùng kêu: “Nước trái cây!”

“Không uống!” Nàng vẫn nằm thoải mái trên thảm lông, nhìn phòng khách quá sang trọng, nơi nào cũng thiết kế hiện đại và cá tính, cái đèn màu xanh trang trí trên trần nhà, cửa sổ cao sát sàn nhà, ghế sô pha màu bạc, bên cạnh có một con báo nhỏ nhìn rất sống động. . . . . .

Hàn Văn Hạo rất bình tĩnh vặn mở nắp bình, ngẩng đầu, đưa lên miệng uống một ngụm nước trái cây, sau đó nhanh chóng cúi người xuống, nhắm ngay cái miệng đang há to khoa trương kêu lên của Hạ Tuyết. . . . . .

“Ưm. . . . . .” Hạ Tuyết đầu tiên là chống cự, lại đột nhiên ánh mắt từ từ chậm lại, hai tay nắm chặt bờ vai rắn chắc của hắn, cảm giác Hàn Văn Hạo đang hé mở đôi môi, cho nước trái cây thơm ngon rót vào cái miệng đang khát khô của nàng, nhất thời cảm thấy thấm giọng, thoải mái. . . . .
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 119


Hạ Tuyết đột nhiên nhịn không được mở rộng miệng, hút lấy nước trái cây ngọt ngọt chua chua, cả người đột nhiên trở nên thư thái. . . . . .

Hàn Văn Hạo chậm rãi rời khỏi đôi môi đỏ mọng của nàng, sau đó ngẩng đầu, mặt không chút thay đổi nhìn nàng nói: “Cô còn không đứng dậy?”

Hạ Tuyết mặt đỏ lên, khẩn trương, có chút ngơ ngác đứng lên. . . . . .

Hàn Văn Hạo đem nước trái cây nhét vào trong tay nàng, xoay người lạnh lùng nói: “Đi theo tôi …”

Hạ Tuyết vẫn sợ hãi nhìn người đàn ông này, nhưng nàng biết, ngoan ngoãn nghe lời là thượng sách, nàng vội vàng đi theo, vòng qua phòng khách sang trọng, sau đó dọc theo ánh đèn màu xanh dương bước lên thang lầu, đi lên lầu hai, sau đó đi qua dãy hành lang màu trắng, Hàn Văn Hạo đi vào phòng ngủ của hắn, Hạ Tuyết không dám vào đi, đứng nhìn hắn tiếp tục đi vào trong, sau một hồi, đem ra một cái áo sơ mi trắng và áo ngủ màu trắng, ném cho Hạ Tuyết, sau đó đi ra khỏi phòng, mở cửa phòng đối diện, nói: “Vào đi . . . . . .”

Hạ Tuyết c*n m** d***, đi vào một gian phòng hình bán nguyệt sang trọng, có ánh đèn màu tím, thậm chí nàng nhìn thấy phòng tắm này chỉ dùng tường thủy tinh ngăn lại, toàn bộ trong suốt, bồn tắm rất lớn, thậm chí tựa sát vào bên cửa sổ, vừa tắm rửa vừa có thể ngắm nhìn cảnh sắc trên không. . . . . . Nàng “a” một tiếng kêu lên: “Không thể nào? Phòng tắm này trong suốt ? Nếu bị người ta nhìn thấy thì sao bây giờ?”

Hàn Văn Hạo trực tiếp châm biếm nhìn nàng một cái, xoay người kéo lên cửa phòng bên cạnh nói: “Không ai rảnh rỗi lên 100 tầng nhìn cô tắm rửa!”

Ầm! Cửa đóng lại rồi !

Hạ Tuyết chậc chậc quay đầu, nhìn cánh cửa kia đóng chặt, hừ một tiếng, lẩm bẩm mắng hắn con báo nhỏ thối tha, cửa “oanh” một tiếng mở ra, Hạ Tuyết hoảng sợ nhìn Hàn Văn Hạo, giống như biết nàng đang mắng hắn, lạnh lùng nhìn chằm chằm nàng. . . . . .

Hạ Tuyết ôm quần áo của hắn trong lòng, không dám lên tiếng.

Hàn Văn Hạo lạnh lùng ném cho nàng một cái quần thể thao màu trắng, lại đi ra ngoài.

Hạ Tuyết nhẹ nhàng thở ra, nhìn cái sơ mi trắng, thật sạch sẽ chỉnh tề, ủi ngay ngắn, thậm chí tỏa ra mùi nước hoa đàn ông nhàn nhạt, nàng nhướng mày, ôm lấy cái áo sơ mi ngửi nhẹ, càng lúc càng thích mùi hương này, ngạc nhiên nói: “Mùi gì vậy? Thơm quá, giống mùi nước hoa trên người con báo nhỏ . . . . . .”

Phòng tắm vang lên tiếng nước róc rách, một luồng hơi trắng bốc lên, từ ngoài nhìn vào tấm kính thủy tinh trong suốt, có cái gì đó chuyển động, một cô gái thân hình tr*n tr**ng, nóng bỏng ngồi trong bồn tắm, cầm lấy bông bóng xà phòng ném lên không trung, không ngừng ném, nhìn bọt xà phòng càng không ngừng bay bay. . . . . .

Hạ Tuyết đầu tựa vào bồn tắm lớn, đột nhiên ngây ngốc nở nụ cười, nhìn tuyết trắng bay ngoài cửa sổ, còn nàng ấm áp nằm trong bồn tắm lớn, giống như hai thế giới, không liên quan nhau, từ trước đến nay sợ lạnh, Hạ Tuyết đột nhiên từ trong bọt bong bóng đưa tay ra, chỉ tuyết bay ngoài cửa sổ, vô cùng khoa trương nói: “Không được nhìn! Nhìn cái gì? Hâm mộ tôi sao? Không cần hâm mộ!! Mày hâm mộ cũng không được!! Mày mỗi ngày rơi xuống đất, làm cho tôi lạnh chết rồi !!”

Phốc …. Hạ Tuyết lập tức nhịn không được ngửa đầu cười ha ha ha, ai nha, thật sự vui muốn chết, vừa cười, vừa nghiêng người ra phía trước, miệng thổi hơi nóng lên cửa sổ sát bên ngoài, vươn ngón tay ẩm ướt viết lên mặt kính ba chữ Hàn Văn Hạo, vừa viết xong, nàng lập tức phùng má, xòe bàn tay ra vỗ bốp một tiếng vào mấy chữ kia, đánh nát hắn! !

“Con báo chết tiệt!” Hạ Tuyết vừa nói vừa cười, sau cùng lại nhịn không được ngửa đầu, cười ha ha ha ha, hắn đã chết, chết thoải mái. . . . . .

Hàn Văn Hạo đang đứng trước tủ quần áo của hắn thay quần áo, chuẩn bị tắm rửa, lại nghe phòng bên kia từng hồi âm thanh cười to rất khoa trương, hắn nhướng mày, vừa mở cúc tay áo sơ mi, vừa đi tới trước cửa phòng bên cạnh, nhẹ nhàng gõ gõ cửa…. Bên trong tiếp tục truyền đến tiếng cười điên cuồng, hắn chau mày, thật sự không thể nhịn được nữa, mở cửa phòng, nhìn thấy Hạ Tuyết đang nằm trong bồn tắm lớn, đầu trùm cái khăn trắng, quấn quanh trông rất buồn cười, lộ ra bờ vai bóng loáng trắng tinh rất mê người, hai tay cánh ẩm ướt đang duỗi ra, nắm lấy đám bọt xà phòng không ngừng ném lên không trung, ha ha ha vui vẻ, cười to…..”Ôi chao, rất thư thái, ôi chao, thật ấm áp, ôi chao …. Mẹ ơi ….”

Hàn Văn Hạo khóe mắt xẹt qua cười. . . . .
 
Back
Top Bottom