Ngôn Tình Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 20


Máu tươi từ khoang mũi Hạ Tuyết vẫn tiếp tục chảy, gió lạnh thổi khiến cô ho khan liên tục, càng làm cho máu không ngừng trào ra…

Hàn Văn Hạo nhìn vào chiếc kính xe phía trước, thấy thân mình Hạ Tuyết co rúm lại…

Hạ Tuyết cũng có cảm giác Hàn Văn Hạo đang nhìn mình, cô không muốn người đàn ông này nhìn thấy bộ dáng vất vả của mình, nên vẫn đưa lưng về phía hắn…

Hàn Văn Hạo lạnh lùng nói “Lái xe…”

“Dạ”, người lái xe liền nghe theo mệnh lệnh của hắn, đạp chân ga, chiếc xe từ từ lăn bánh…

Hàn Văn Hạo vẫn tiếp tục nhìn bóng lưng Hạ Tuyết…cho đến khi chiếc xe dần dần xa thì chậm rãi quay đầu nhìn lại, qua màng kính, hắn thấy Hạ Tuyết ngồi xổm trên mặt đất, hai tay che mũi lại, máu tươi từ những ngón tay cô chảy xuống ròng ròng…

Hắn vẫn lạnh lùng nhìn, không hề lên tiếng…

Rốt cục chiếc xe cũng khuất dần trong màn tuyết trắng mênh mang…

Những giọt nước mắt nóng hổi không ngừng tuôn ra trên khuôn mặt trắng bạch của Hạ Tuyết…

Hạ Tuyết cắn răng, đôi mắt đẹp long lanh, nước mắt lại trào ra…Cô cố đè nén cảm giác chua xót và nhục nhã trong lòng mình lại, hít mũi thút thít, chiếc mũi đỏ bừng, máu tràn đầy hai bàn tay, nhỏ xuống nền tuyết, nhộm hồng những bông tuyết trắng trên mặt đất…cô cầm lấy một nắm tuyết, rửa sạch máu tươi trên tay mình…

Cô vừa nghẹn ngào rơi lệ, vừa cười rộ lên: “Hạ Tuyết à…mày làm sao vậy, tâm tính thiện lương để làm gì chứ…mày không thể xảy ra chuyện nha…mày còn một em trai mới ba tuổi…nếu mày xảy ra chuyện gì thì em trai mày sẽ như thế nào đây, năm nay nó chỉ vừa mới đi nhà trẻ, vừa mới học xong hai mươi sáu chữ cái tiếng Anh, chẳng lẽ phải giống như Cẩn Nhu nói sao, chờ khi mình chết, cô ấy sẽ đưa em trai mình đến cô nhi viện, cả đời em trai mình chỉ có thể đứng nhìn gia đình của người khác hạnh phúc mà thôi ư?!”

Hạ Tuyết tưởng tượng đến đây, cô đột nhiên tức giận, nắm chặt hai tay bước đi trên tuyết, nhớ tới Cẩn Nhu…Cô tưởng rằng hai người sẽ thân thiết, che chở nhau suốt cả cuộc đời…thế mà, người bạn thân nhất này của cô tối hôm qua đã làm ra chuyện như thế đấy…

Cô cắn răng thật chặt, tựa như toàn bộ sức mạnh đã trở lại, cô thề phải đòi lại công bằng cho chính mình…cô không nói hai lời, nhanh chóng dùng tuyết lau lại sạch đôi tay dính máu của mình, lại lau khô nước mắt, cởi giày cao gót ra, đứng dậy, đi chân trần tiến về phía trước…

Vô số chiếc xe đi ngang qua người cô, mọi người trong xe đều nhìn cô với ánh mắt tò mò, cô gái này dám đi chân trần trên nền tuyết giá buốt…

Hạ Tuyết nắm chặt chiếc váy đỏ dài của mình, bước đi trong không gian bị bao phủ bởi tuyết trắng và sương mù, vừa đi vừa nhớ lại tất cả chuyện đã xảy ra tối hôm qua mà cô bạn thân nhất của mình đã sắp đặt, cô cắn răng thật mạnh, hốc mắt tràn ngập nước mắt…

“Cẩn Nhu, vì sao cô lại đối xử với tôi như thế…cô vì sao lại đối xử với tôi như thế?”

Không ai trả lời câu hỏi của cô, không gian im ắng, chỉ có tiếng khóc thê lương hòa trong thế giới bị bao phủ bởi những bông tuyết trắng…

Ba giờ chiều…

Những bông tuyết như những chiếc lông ngỗng bay tán loạn, lòng bàn chân Hạ Tuyết đã hiện ra những sợi tơ máu, thân thể cô mệt nhừ, sắc mặt tái nhợt đi tới trước cửa biệt thự của gia đình Cẩn Nhu, cô đứng trong không gian tràn ngập tuyết trắng, nước mắt ướt nhèm, nhìn cánh cửa sổ màu hồng trên tầng hai đang đóng chặt…trước đây, cô thường hay đứng ở vị trí này, cầm lấy hòn đá nhỏ hướng về phía cánh cửa sổ ấy mà ném, Cẩn Nhu sẽ mở cửa ra, mĩm cười nhìn cô nói “Tớ sẽ ra liền, bạn chờ một chút…tớ chuẩn bị thức ăn còn nóng hổi cho bạn nè…”

Hạ Tuyết nhớ lại chuyện củ, trong lòng cô vô cùng đau xót, nước mắt cứ thế tuôn trào cuồn cuộn, cô đã mất đi lần đầu tiên của mình bởi vì sự sắp đặt của người bạn thân nhất, thật đau lòng…Cô cắn răng đi về phía trước, lại nghe được tiếng mở cửa…

“Mày cút cho tao ——”

Hạ Tuyết sửng sốt, đứng nép vào bức tường, nhìn thấy Cẩn Nhu —– là người bạn tốt nhất của cô bị mẹ kế đẩy ngã trên tuyết, đem tất cả quần áo của Cẩn Nhu quăng ra ngoài…
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 21


“Mày dám làm ra loại chuyện này? Còn bỏ trốn?” Hứa Nhã Bội mặc áo váy xa hóa, đứng ở cổng lớn Cẩn gia, chỉ vào người ngã ngồi trên mặt đất nói: “Tao nói cho mày biết, tốt nhất mày lập tức thu dọn đồ đạc cho tao, đi xin lỗi tổng giám đốc tập đoàn Tam Á! Sau đó đến nhà lão ấy ở, hầu hạ cho tốt lão già sắp chết ấy! Chờ lão chết, mày còn có thể sống ngày lành!! Mày xem nhìn bạn của mày thật là giỏi, có tiền đồ hơn mày, biết tìm tổng giám đốc tập đoàn tài chính Hàn thị, còn lên TV…… Giống mày? Có quỷ mới thích!!”

Cẩn Nhu mờ mịt ngã ngồi ở trên tuyết, tâm như tro tàn nghe những lời mẹ kế nói, cô không nói nổi một tiếng……

“Nếu mày còn dám chạy trốn, tao nói cho mày, mày cẩn thận mạng của thằng Thế Vĩ gì đó! Hai đứa bọn mày đều không sống được đâu!!” Hứa Nhã Bội mắng con gái cho hả giận xong, liền đi đến trước mặt cô, hung hăng quăng cho cô một bạt tai……

“Bốp ——“ Một thanh âm vang lên, mặt Cẩn Nhu nóng ran, tiếp tục mờ mịt ngồi trên tuyết, nước mắt rơi xuống, lại nở nụ cười giống như thần trí thất thường, cười đến thê lương……

Hạ Tuyết đứng ở cách đó không xa, nhìn thấy cô, cũng tức giận rơi nước mắt xuống……

Cẩn Nhu không lên tiếng, đợi sau khi mẹ kế đóng cửa Cẩn gia lại, mới chậm rãi quỳ gối dậy, mở cái thùng kia ra, cầm từng bộ quần áo bỏ vào trong rương……

Hạ Tuyết buồn bã nhìn bạn thân quỳ gối giữa tuyết bay, đang chuẩn bị xoay người……

Hạ Tuyết nhanh nâng làn váy, đạp tuyết, đi tới hướng Cẩn Nhu……

Cẩn Nhu nghe được tiếng bước chân, mới vừa ngẩng đầu, đã nhìn đến Hạ Tuyết đi tới trước mặt mình……

Hạ Tuyết cắn răng một cái, liền giơ tay, lại hung hăng quăng cô ta một bạt tai!!

Cẩn Nhu lại bị đau, gục đầu xuống, nước mắt rơi……

“Cô là đồ không có tiền đồ——“ Hạ Tuyết đau lòng nghẹn ngào: “Nếu cô đã bán đứng thân thể tôi, mà cô có thể sống tốt…… Tôi đây cũng coi như tôi mù mắt, mới quen một kẻ như cô!! Nhưng cô lại không thể hạnh phúc, còn muốn hủy thân thể của tôi!! Cô thật sự là không có tiền đồ!”

Cẩn Nhu run rẩy rơi nước mắt nóng nổi, lại không hừ một tiếng cúi đầu xuống……

Hạ Tuyết tức giận lại quăng bạn thân một bạt tai, kêu to: “Cô vì cái gì phải đối với tôi như vậy? Vì cái gì? Vì cái gì? Cô rõ ràng biết, tôi sống được đã đủ vất vả rồi!! Cô rõ ràng biết, ba mẹ tôi mất sớm, là cô theo giúp tôi đi qua những ngày gian khổ như vậy, tôi coi cô và em trai tôi là những người thân thiết nhất của tôi! Tôi làm sao cũng không có nghĩ đến, người bán đứng tôi, chính là cô ——“

Cẩn Nhu run rẩy cắn môi, nước mắt dọc rơi theo khóe miệng……

“Cô nói đi!! Cô nói đi!! Vì sao cô phải đối với tôi như vậy? Vì sao phải làm như vậy? Cô bảo tôi về sau làm sao còn có thể tin tưởng người khác?” Hạ Tuyết lại khóc to!

“Về sau?” Cẩn Nhu đột nhiên lạnh lùng ngẩng đầu, nhìn Hạ Tuyết trào phúng cười: “Mày còn có cái gì về sau? Mày không phải sắp chết sao? Mày đã sắp chết, sao không thể thành toàn tao một lần? Mày giữ lại cái thân thể này có ích lợi gì?”
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 22


Tâm Hạ Tuyết tê rần, nhìn bạn thân ở giữa gió tuyết, bộ dáng vẫn là không biết hối cải, cô phẫn hận kêu: “Cô vẫn là không biết hối cải như vậy? Cô vô tình vô nghĩa với tôi như vậy, tôi đứng trước mặt cô, cô lại vẫn tàn nhẫn vô tình như vậy?”

Cẩn Nhu nở nụ cười, nước mắt rơi xuống, khẽ thở dài nhìn Hạ Tuyết, mới nói: “Mày cùng tao chơi chung, không phải là vì nghĩ tao là con nhà có tiền, ngẫu nhiên sẽ cho mày một chút cơm no sao? Nếu không, mỗi ngày mày mang theo đứa em trai ghê tởm của mày tới nhà tao làm cái gì? Không phải ăn cơm rồi về nhà sao?”

Hạ Tuyết rơi nước mắt xuống, không tiếng động nhìn bạn……

Cẩn Nhu tiếp tục run rẩy phẫn hận nói: “Lần đó nhà mày có việc, không phải tao ra tiền giúp bọn mày sao? Em trai mày có lần phát sốt, vẫn là tao tự động lấy tiền tao cho nó gặp bác sĩ! Tao đã sớm nhìn mày không vừa mắt, chính số mày hèn, còn muốn đem em trai từ cô nhi viện trở về, nuôi không nổi, liên lụy bạn bè, còn mang một bộ dáng thanh cao, giống như người khắp thiên hạ thiếu nợ hai chị em mày! Ba mẹ mày chết thì mày có gì đặc biệt hơn người? Mẹ của tao cũng không phải đã chết sao? Vì sao mày thoạt nhìn liền đáng thương như vậy? Người trong thiên hạ sẽ đồng tình hay không đồng tình với tao? Cha tao đều mặc kệ tao, chỉ biết mỗi ngày cùng ả mẹ kế ghê tởm kia, tính kế với khuôn mặt xinh đẹp của tao, muốn đem tao gả cho ai, mới có thể làm cho trong nhà thăng tiến nhanh!! Làm sao ông trời lại không đồng tình với tao?”

Hạ Tuyết vẫn trầm mặc nhìn ả, không dám tin người bạn thân từ nhỏ này cư nhiên sẽ nói ra lờ nói này, cô có chút hoài nghi hình như mình đang trong mộng, phập phồng……

“Tao thật vất vả…… thật vất vả……” Trong lòng Cẩn Nhu tê rần, nước mắt rơi xuống, tiếp tục nói: “Tao thật vất vả mới tìm được một người thiệt tình yêu tao, tính toán thoát đi nhà này cả đời, sau đó sống một cuộc sống hạnh phúc, chính là ông trời không theo nguyện vọng con người, ngay tại thời điểm bọn tao phải bỏ trốn, tao lại phải hiến thân cho ông già chết tiệt kia…… Mày có biết lòng tao đau bao nhiêu không? Nhân sinh của tao, vẫn bị người ta áp đặt…… Tao phẫn hận nhân sinh như vậy, tao hận mọi người……”

Hạ Tuyết rơi lệ nhìn ánh mắt bạn thân, đáng sợ cùng âm trầm như vậy, cô cười buồn bả, sau đó mới nghẹn ngào hỏi: “Cho nên cô sẽ bán đứng tôi như vậy…… Dùng cơ thể của tôi đổi hạnh phúc của cô…… Tôi đã làm chuyện thực xin lỗi cô sao? Cô muốn trả thù những người đó, liên quan gì đến tôi?”

“Sai lầm lớn nhất của mày, chính là mày bị bệnh nan y!” Cẩn Nhu vô tình nói.

“Bác sĩ còn chưa thông báo kết quả!! Tôi không nhất định sẽ chết!!” Hạ Tuyết phẫn nộ kêu to.

“Nhưng cũng không khác chết bao nhiêu đi……” Cẩn Nhu lãnh đạm nói: “Mỗi ngày chảy máu mũi như vậy, không phải sắp chết sao? Một cái thân thể phải chết, tao sử dụng thì như thế nào? Đáng tiếc, tối hôm qua thượng đế vẫn thả cho mày một con ngựa, cho mày một viên kẹo ngọt to đùng, cho mày ngủ trên giường của tổng giám đốc tập đoàn tài chính Hàn thị…… Từ nay về sau thăng tiến rất nhanh, mày còn không cảm tạ tao sao? Nhưng tao nói cho mày, mày đừng đắc ý…… Cho dù mày muốn hưởng thụ, cũng không được bao lâu……”
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 23


Cuồng phong rống giận, tuyết bay tán loạn……

Hai người từng là bạn bè tốt nhất, ở trước vận mệnh, trở mặt……

Hạ Tuyết không nói nữa, chậm rãi xoay người rời đi……

Cẩn Nhu lạnh lùng nhìn làn váy tao nhã màu đỏ thẩm của Hạ Tuyết…… “Cứ cố gắng nếm thử một chút cảm giác của kẻ có tiền đi…… Nếu không phải tối hôm qua tao giúp mày một phen, có thể mày còn đang ăn cơm trắng, vừa ăn vừa cầm khăn lau máu mũi…“

Hạ Tuyết không lên tiếng, tiếp tục đi, chân đã lạnh như băng, nước mắt rơi xuống, từng giọt chảy dọc theo khuôn mặt nõn nà……

Cẩn Nhu cũng cắn răng xoay người, kéo hành lý rất nặng, rời đi đến……

Hạ Tuyết càng đi tâm càng đau, rốt cục vẫn là xoay người, nhìn bạn thân biến mất ở trong tuyết bay, nước mắt của cô rơi, khổ sở ngồi xuống, khóc nói: “Một câu thực xin lỗi…… Tôi đã có thể tha thứ cho cô…… Bởi vì cô giống tôi, đều là những đứa nhỏ có số rất khổ…… Chỉ cần một câu thực xin lỗi, tôi liền sẽ tha thứ co cô…… Vì sao phải nhẫn tâm như vậy, nói như vậy……”

Cẩn Nhu tiếp tục đi, vừa đi vừa phẫn hận rơi nước mắt…… “Thế Vĩ…… Anh chờ em…… Em nhất định sẽ trở về, em tuyệt đối sẽ không bỏ qua mỗi người bọn họ, em muốn bọn họ hối hận vì đã hủy tình yêu của chúng mình…… Em vì anh, ai em đều có thể bán đứng…… Cho dù là người từng là bạn thân nhất của em………”

Cô nói một phen cho hết lời, lau khô nước mắt, tiếp tục đi……

Hạ Tuyết nghĩ bạn thân sắp đi đến nơi đó? Nhân sinh của cô ấy, sẽ thế nào?

Di động lại vang lên……

Hạ Tuyết vội vàng tiếp điện thoại…… “A lô……”

“Hạ Tuyết” Viên Trường mỉm cười chào.

“A…… Thực xin lỗi……” Hạ Tuyết vội vàng lau khô nước mắt nói với Viên Trường: “Thực có lỗi, nhờ dì giúp trông Hạ Hân lâu như vậy, cháu lập tức trở về đi……”

“Không vội…… Đứa bé này thực ngoan…… Chỉ là tối hôm qua cháu tắt điện thoại, cho nên bác sĩ cho cháu, cháu không nghe…… Điện tới nhà của chúng ta, bác sĩ nói cháu phải đi bệnh viện…… Nói có chuyện gấp……” Viên Trường nói.

Thân mình Hạ Tuyết mềm nhũn, sắc mặt tái nhợt ngã ngồi trên tuyết, sợ tới mức run rẩy bất an……

“Hạ Tuyết? Cháu làm sao vậy? Cháu có việc gì sao?” Viên Trường lo lắng hỏi…… “Mấy ngày nay dì thấy thân thể chúa có chút không khỏe…… cháu có chuyện gì, nhất định phải nói với dì…… Dì nhất định sẽ giúp cháu ……”

Hạ Tuyết cái gì cũng nói không nên lời, thân càng ngày càng đáng sợ run rẩy, trái tim sắp ngừng đập, cô sợ tới mức sắc mặt trắng bệch nhìn tuyết khắp trời, giống như thiên đường…… Đây là thiên đường sao? Mẹ…… Mẹ…… Con rất sợ hãi…… Con rất sợ một mình đi bệnh viện đối mặt với hết thảy…… Mẹ……

Hạ Tuyết nắm di động, khóc lên……
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 24


Xe taxi chậm rãi dừng ở trước bệnh viện……

Hạ Tuyết cắn răng mang giày cao gót, chịu đau, sắc mặt tái nhợt vô lực đi xuống xe, đứng ở trước bệnh viện, nhìn một màu trắng thê lương, hốc mắt của cô rưng rưng, cắn răng cười nói: “Đúng…… Chính là như vậy…… Luôn phải đối mặt …… Lại không rõ ngày nào sẽ chết…… Hiện tại mình còn có thể nhìn thấy mặt tròi, không phải sao? Thế giới này vẫn là của mình……”

Cô đi nhanh vào bệnh viện……

Lầu hai……

“Ngày hôm qua người bệnh vừa mới tới kia, liền như vậy đi rồi sao?” Có cô y tá thực kinh ngạc hỏi.

“Đúng vậy…… Tối hôm qua nửa đêm đi ……”

“Rất đáng tiếc, cô gái kia mới mười tám tuổi thôi……”

“Ai…… Sống chết có số“

Hai y tá vừa nói chuyện vừa đi qua Hạ Tuyết, một người đụng trúng bả vai Hạ Tuyết một cái, cả người thân mình Hạ Tuyết mềm nhuyễn trên mặt đất, sợ hãi đáng thương run rẩy, rối loạn nhìn hoàn cảnh chung quanh, một đoàn màu trắng sáng giống là ánh sáng thiên đường, ở nơi nào đó sẽ mở ra một cánh cổng……

“Cô không sao chứ?” Hai y tá khẩn trương nâng Hạ Tuyết dậy, nhìn bộ dáng cô đáng thương, đều nói không ra lời……

“Không có việc gì……” Hạ Tuyết nuốt nuốt cổ họng, thở gấp gáp, tay run rẩy vịn trên mặt tường, từng bước một đi đến văn phòng bác sĩ……

“Chân của cô bị thương……” Có một y tá khẩn trương nói với Hạ Tuyết: “Gót chân chảy máu…… Muốn đi băng bó một chút không?”

Đầu óc Hạ Tuyết trống rỗng, chỉ cảm thấy thân run rẩy lạnh như băng, vô lực suy yếu nói: “Băng bó gì chứ…. Máu có cái gì phải trân quý? Máu của tôi là không đáng trân quý nhất……… Máu của tôi đã hư, cho tôi ta sống không được……”

Cô nói xong, nước mắt liền tràn mi, chảy qua môi tái nhợt, dọc theo cằm rơi xuống…… Cô mở to hai mắt mông lung đẫm lệ, nhìn văn phòng bác sĩ ngay trước mắt, cô lại cắn răng một cái, ngồi chồm hổm ở góc tường cạnh cửa, nhẹ giọng nức nở……

“Không có việc gì đi……” Một giọng nam từ tính thực êm tai, từ phía trên đỉnh đầu Hạ Tuyết truyền đến……

Hạ Tuyết ngẩng đầu, trừng mắt hai mắt đẫm lệ nhìn người đàn ông trước mặt, mặc áo màu blouse trắng, đeo kính cận, tay cầm một sấp tài liệu chuẩn đoán bệnh, tao nhã nhìn Hạ Tuyết, nhưng bởi vì hắn là bác sĩ, có lẽ theo thói quen nhìn người bệnh này đáng thương, ánh mắt của hắn, vẫn là thản nhiên, không có nhiều đồng tình cùng thương tiếc……

Hạ Tuyết nhanh lắc đầu, lau khô nước mắt, nhẹ giọng nói…… “Không có việc gì……”

Hàn Văn Kiệt nhìn kỹ Hạ Tuyết một chút, mới nhẹ dùng ngón tay thon dài, mở cửa, mới chậm rãi nói với Hạ Tuyết: “Cô chắn cửa của tôi……”
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 25


Hạ Tuyết vừa nghe, mới quay đầu, nhìn cửa văn phòng, cô vội vàng dời thân, mới nói: “Thực xin lỗi……”

Hàn Văn Kiệt thản nhiên nhìn cô một cái, đẩy cửa ra đi vào văn phòng……

Hạ Tuyết vẫn ngồi chồm hổm ở góc tường, yên lặng rơi lệ……

Cửa chậm rãi mở ra…… Hàn Văn Kiệt cầm theo báo cáo chẩn đoán bệnh, đi ra, nhìn thoáng qua bộ dáng Hạ Tuyết buồn bả, suy nghĩ vài phần, mới nhẹ gọi…… “Hạ…… Tuyết?”

Hạ Tuyết vừa nghe có người kêu mình, liền mờ mịt ngẩng đầu, nhìn vị bác sĩ vừa rồi lại đi ra, cô sửng sốt, nước mắt lại rơi……

Hàn Văn Kiệt không có biện pháp nhìn thoáng qua mặt cô gái cùng những giọt nước mắt đang rơi, hắn bật cười một chút, sau đó mới giơ giơ tư liệu trong tay, nói: “Cô tên là Hạ Tuyết đi?”

“Phải….. Làm sao anh biết……” Hạ Tuyết suy yếu vô lực hỏi hắn…… Chính là vừa hỏi xong, xoang mũi nóng lên, máu lại chảy ra, cô rất nhanh bóp mũi của mình, ngửa đầu thở phì phò……

Hàn Văn Kiệt lập tức nói: “Vào đi thôi! Bác sĩ Lưu hôm nay có ca giải phẫu quan trọng, bảo tôi tới gặp cô giảng giải một chút bệnh tình của cô……”

Hạ Tuyết sửng sốt quay đầu, vừa bóp mũi, vừa sợ hãi nhìn hắn…… “Phải không? Tôi sắp chết, phải không? Tôi có bệnh nan y! Tôi sống không lâu…… Đúng không?” Cô nói hết lời, thân mình mềm nhũn ở trong lòng ngực hắn, sắp khóc rống lên……

Hàn Văn Kiệt nghe tiếng khóc bất lực của Hạ Tuyết, hắn khẽ thở dài, không có cách nào ôm cả người cô đi vào văn phòng, nhẹ đặt cô ở trên giường chẩn bệnh, lập tức ngồi ở bên cạnh, nắm tay nhỏ bé lạnh như băng của cô, dùng ngón tay thon dài của mình nhanh kẹp lấy ngón giữa của Hạ Tuyết……… Nhìn một chút……

“Tôi sắp chết…… Em trai của tôi làm sao bây giờ? Tôi không muốn chết…… Tôi không muốn chết……” Hạ Tuyết nằm ở trên giường, khóc rống…….

Hàn Văn Kiệt không để ý Hạ Tuyết khóc, chỉ nhìn xoang mũi của cô ít máu dần, hắn chậm rãi thả lỏng hai tay của cô, lập tức đứng lên, cầm khăn tay trên bàn làm việc, bình tĩnh lau máu trên mặt cho cố, nói…… “Ai nói cô sắp chết? Không phải cô còn chưa nhận bản chuẩn đoán bệnh sao?”

“Bác sĩ không cần an ủi tôi……” Hạ Tuyết lại khóc thành tiếng…… “Tôi biết tôi sắp chết…… Không cần phải giấu chuyện tôi mắc bệnh nan y…… Tôi ngay cả một người thân cũng không có…… Tôi chỉ có còn đứa em trai ba tuổi đáng thương không hiểu chuyện……”

Hàn Văn Kiệt không nói nữa, chỉ thản nhiên lau máu cho cô xong, mới xoay người đi rửa vết máu dính trên tay, nói: “Cô không có việc gì…… Có báo cáo chẩn đoán bệnh rồi…… Cô không có việc gì……”

“Oa……” Hạ Tuyết vẫn nằm ở trên giường khóc lớn tiếng…… “Tôi sắp chết…… Tôi sắp chết…… Tôi sắp chết…… Em trai của tôi làm sao bây giờ?” Cô đột nhiên ngẩn ngơ nhìn trần nhà trắng tươi, thở gấp gáp quay đầu, cố nén kích động, nhìn vị bác sĩ dễ nhìn kia đã sắp xoay người, dùng khăn tay lay tay…… Một chút cũng không có ý tứ trấn an hay nói giỡn……

“Bác sĩ nói cái gì?” Hạ Tuyết lập tức từ trên giường ngồi dậy, khiếp sợ kêu bác sĩ!
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 26


Hạ Tuyết giống một học sinh tiểu học, ngồi ở trên ghế trước bàn làm việc, sau đó ngừng thở nhìn bác sĩ dễ nhìn trước mặt lấy giấy bút……

Hạ Tuyết cắn môi, nói cho mình, nhất định phải đè lại loại cảm giác này, vừa rồi mình nghe lầm, sự thật càng làm mình từ thiên đường rớt xuống địa ngục……

Hàn Văn Kiệt trầm mặc lấy báo cáo, ho nhẹ một cái, ngẩng đầu lên nhìn thoáng qua vẻ mặt khẩn trương của Hạ Tuyết, một bộ biểu tình hoài nghi mình, hắn sửng sốt, nghiêm trang nói: “Làm sao vậy? Không phải tôi mới nói cô không có việc gì sao?”

Hạ Tuyết vừa nghe lời này, giống như mình lại sống lại, giống một đứa bé lại chui vào bụng mẹ, ấm áp mà an toàn, lại có thể mang theo một đôi mắt thuần khiết sáng như tuyết, đến nhìn thế giới tốt đẹp này…… Tưởng tượng đến đây, cô tức lại dùng một loại ánh mắt đầy biết ơn nhìn ân nhân cứu mạng trước mặt……

Hàn Văn Kiệt bình tĩnh nhìn ánh mắt Hạ Tuyết, thậm chí thờ ơ nâng một ly nước lên uống, mới nhẹ vươn tay, cầm giấy chẩn bệnh nói…… “Bởi vì cô thiếu máu nghiêm trọng, cho nên lần trước trong quá trình thử máu, có thể ảnh hưởng cảm xúc của cô…… Giờ đã có báo cáo, thân thể của cô trừ thiếu máu ra, không có vấn đề nghiêm trọng khác……”

Hạ Tuyết nhất thời không biết nên khóc hay cười….. Chỉ sợ quá vui, đánh nát giấc mộng đẹp này thì làm sao bây giờ? Cô cố nén tâm tình hưng phấn, khẩn trương cùng nghi hoặc hỏi: “Chính là…… Cơ thể của tôi nếu không có gì, sao chảy máu mũi nhiều như vậy?”

Hàn Văn Kiệt kiên nhẫn giải thích cho Hạ Tuyết nghe…… “Ảnh siêu âm biểu hiện, cô bị viêm xoang tương đối nghiêm chứng, hơn nữa đoạn thời gian trước…… Căn cứ bản ghi chép……” Hắn vừa nói vừa mở bản chẩn đoán bệnh: “Căn cứ theo bản ghi chép, cô từng làm việc mấy ngày mấy đêm không ngủ được, không nghỉ ngơi, thân thể không chịu nổi…… Cho nên chảy máu mũi, cũng không có lạ……”

Hạ Tuyết nặng nề thở phì phò…… Vẫn không dám tin điều mình nghe được, cô chậm rãi vươn tay, nhẹ nắm bàn tay Hàn Văn Kiệt cầu cứu, lại hỏi: “Bác sĩ nói chính là sự thật? Không có gạt tôi sao?”

Hàn Văn Kiệt rút tay ra, nghiêm túc nhìn Hạ Tuyết nói: “Thứ nhất: tôi không phải thân nhân của cô, tôi không cần phải… giấu diếm cô! Thứ hai: tôi là bác sĩ, mỗi một câu tôi nói với người bệnh ở bệnh viện, đều phải có trách nhiệm!”

Cả thế giới của Hạ Tuyết tức khắc sáng lạn, cô vui vẻ hưng phấn cười, nước mắt rơi xuống, nghẹn ngào nhìn bác sĩ, nói không ra lời……

Hàn Văn Kiệt không có nhìn cô, cầm lấy bút máy, sau đó nói: “Tôi viết cho cô chút thuốc giảm nhiệt, cô nhất định phải ăn đúng giờ, phải nghỉ ngơi đủ, đừng lấy thân thể ra đùa…… Biết không?”

Hạ Tuyết liên tục rơi lệ gật đầu, nghe bác sĩ quan tâm căn dặn, cảm thấy rất ấm áp……

Hàn Văn Kiệt viết đơn thuốc xong, nói: “Cô đứng lên…… Ngồi lên trên giường đi……”

“A?” Hạ Tuyết khó hiểu nhìn hắn……

Hàn Văn Kiệt biết cô không rõ ràng lắm, liền nói: “Cô đứng lên, ngồi vào trên giường bệnh đi, tôi dạy cho cô cầm máu mũi……”

“À……” Hạ Tuyết vội cởi giày cao gót, cố nén đau đớn ở gót chân, ngồi vào trên giường bệnh……

Hàn Văn Kiệt nhìn thoáng qua giày cao gót của Hạ Tuyết nói: “Mang giày cao như vậy đi trong tuyết, khó trách chân bị tổn thương…… Đưa bàn tay ra……”

Hạ Tuyết nhìn hắn, chậm rãi vươn hai tay……
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 27


Hàn Văn Kiệt nhẹ nắm hai tay mềm mại lạnh như băng của Hạ Tuyết, thản nhiên nói: “Cô phải nhớ kỹ, lần sau nếu lại chảy máu mũi, có thể thử phương pháp này, chính là dùng ngón giữa đè mũi …… Phương pháp này rất hiệu quả…… Nhưng là nếu chảy máu nhiều, tự mình xử lý không được, phải đến bệnh viện, tìm bác sĩ…… Biết chưa?”

Hạ Tuyết nghe bác sĩ nói với mình: biết chưa? Nhẹ nhàng ôn nhu, thật thoải mái ấm áp……

Cô không khỏi ngẩng đầu, cảm kích nhìn bác sĩ trước mặt………

Hàn Văn Kiệt nhìn thoáng qua Hạ Tuyết, ánh mắt hắn vẫn lạnh như nước, rồi lại lộ ra một cỗ hào quang của bác sĩ chuyên nghiệp, hắn không có nói thêm nữa, trực tiếp chỉ bảo Hạ Tuyết: “Vươn ngón giữa của cô, cong lên…… Tôi dạy cho cô……”

Hạ Tuyết chậm rãi vươn ngón giữa, tận lực làm theo……

Hàn Văn Kiệt cũng chậm rãi vươn ngón giữa thon dài của mình, nhẹ ôm lấy tay Hạ Tuyết, sau đó tăng mạnh sức lực nói: “Chính là như vậy…… ôm chặt lấy! Cho đến khi cầm máu mới thôi!”

Hạ Tuyết một cắn môi, đột nhiên sảng khoái cười, nhìn ngón giữa của mình trên ngón tay dài xinh đẹp của bác sĩ, cô nhanh nói: “Tôi đã biết! Cứ như vậy, thân thể có thể khỏe mạnh!”

“Đừng nói đùa! Như vậy chỉ có thể cầm máu!” Hắn nghiêm trang chỉ bảo xong, liền buông lỏng tay ra, xoay người dọn dẹp bản báo cáo chẩn bệnh, còn cầm lấy đơn thuốc đưa cho Hạ Tuyết, nói: “Đi tính tiền thuốc đi…… Cuối tuần lại đây tái khám……”

Hạ Tuyết cầm đơn thuốc, vui vẻ đến rơi lệ nói với Hàn Văn Kiệt: “Cám ơn bác sĩ! Rất cảm tạ bác sĩ, bác sĩ thật sự là ân nhân cứu mạng của tôi! Tôi cả đời làm trâu làm ngựa nhất định sẽ báo đáp bác sĩ……”

Hàn Văn Kiệt thở dài, bất đắc dĩ tựa vào bàn làm việc, mỉm cười nói: “Tôi không có làm gì, đây là thân thể cô còn nghe lời, về sau nhớ kỹ, cho dù còn khỏe mạnh đi làm kiếm tiền như thế nào, nhưng chung quy có một ngày, thượng đế sẽ hỏi thăm cô …… Đi lấy thuốc đi, tôi còn có cuộc họp chẩn bệnh!”

Hạ Tuyết vừa nghe, liền liên tục gật đầu, mang đôi giày cao đến dọa người vào, vui vẻ tính đi ra……

Hàn Văn Kiệt nhìn bóng dáng cô đơn mệt mỏi của Hạ Tuyết, lại xem xét giày cao gót mười th*n d*** làn váy đỏ thẫm của cố, lắc lắc đầu, mới kêu một tiếng…… “Chờ một chút……”

Hạ Tuyết vừa định mở cửa ra, lại sửng sốt xoay người, nhìn bác sĩ hỏi: “Làm sao vậy bác sĩ?”

Hàn Văn Kiệt không lên tiếng, chỉ mở tủ lấy ra một miếng bông băng, đi tới gần Hạ Tuyết, xé mở ra, nói: “Nhấc váy lên, tôi giúp cô cầm máu, không được lại để chảy máu…… Cũng không được nói cái gì máu mình không quý…… Máu người là thứ quý giá nhất……”

Hạ Tuyết sửng sốt nhìn Hàn Văn Kiệt, nhớ tới lời vừa rồi mình trả lời các y tá, mặt của cô đỏ lên, vội vàng lui một bước nói: “Không cần, bác sĩ…… Chút nữa tôi đi ra ngoài mua vài miếng…… Không dám lại làm phiền bác sĩ……”

Hàn Văn Kiệt không nói nữa, mà ngồi xổm xuống, tự mình nâng váy cô lên, nhìn đến một chỗ tổn thương sau chân, hắn liền lấy bông băng bông lên, còn giúp cô kéo dây giày cao gót, mới thản nhiên nói: “Về sau không cần mang giày cao như vậy, như vậy sẽ lãng phí bông cầm máu……”

Hạ Tuyết xấu hổ nhìn Hàn Văn Kiệt……
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 28


“Bác sĩ…… Cám ơn……” Hạ Tuyết nói lời thiệt tình với Hàn Văn Kiệt.

Hàn Văn Kiệt không để ý đến lời Hạ Tuyết nói, chỉ nhìn vết thương trên chân nói: “Lúc trở về cẩn thận một chút, không nên đụng đến nước…… Vị trí này không dễ lành……”

“Dạ……” Hạ Tuyết gật đầu.

Hàn Văn Kiệt cũng không nhìn Hạ Tuyết, đứng lên, cầm lấy báo cáo chẩn đoán bệnh, nhìn nhìn đồng hồ, nói: “Tôi phải họp…… Cuối tuần đến tái khám…… Bác sĩ Lưu từ ngày mai bắt đầu nghỉ dài hạn, cho nên bệnh nhân của ông ấy đều là tôi nhận……”

“Dạ……” Hạ Tuyết lại cảm kích cười nói: “Về sau liền phiền bác sĩ……”

“Không cần khách khí……” Hàn Văn Kiệt lễ phép nở nụ cười một chút, hai người liền đi ra khỏi văn phòng……

“Cám ơn bác sĩ…… Hẹn gặp lại……” Hạ Tuyết vui vẻ nhìn Hàn Văn Kiệt nói.

“Hẹn gặp lại……” Hàn Văn Kiệt không nói thêm, liền lạnh nhạt xoay người……

Hạ Tuyết cũng vui vẻ đi ra, vừa đi vừa cầm bệnh án, cảm động nói: “Ai da, tôi không sao…… Tôi còn còn sống…… Ai da, tôi còn còn sống……”

Một giọt nước mắt rơi xuống……

Hạ Tuyết vừa rơi lệ vừa cười đến vui vẻ nhanh hôn sổ khám bệnh, rồi bởi vì quá mức cảm động, cô cảm tạ thượng đế, cảm tạ thượng đế nhân từ…… Tưởng tượng đến đây, cô xoay người lại, kêu to: “Bác sĩ ——“

Hàn Văn Kiệt sửng sốt, ngừng bước, chậm rãi quay đầu, nhìn Hạ Tuyết mỉm cười nghẹn ngào rơi lệ nói: “Tôi thật sự thực cảm kích bác sĩ…… Tôi vừa rồi đã cho là tôi sắp chết, chính là tôi đột nhiên không có việc gì, giống như ở thiên đường…… Tôi thực cảm kích bác sĩ…… Cám ơn bác sĩ nói cho tôi biết một tin tức tốt đẹp như vậy…… Cả đời tôi sẽ nhớ kỹ hôm nay…… Nhớ kỹ mỗi câu hôm nay bác sĩ nói với tôi……”

Hàn Văn Kiệt không lên tiếng, chỉ tiếp tục nhìn Hạ Tuyết…… Mới chậm rãi mỉm cười, nói: “Trở về đi…… Chăm sóc bản thân mình cho tốt……”

“Bác sĩ, hẹn gặp lại……” Hạ Tuyết nhanh lau nước mắt, xoay người, khoái hoạt đi ra phía trước, làn váy đỏ thẩm phiêu dật, làm cho bóng dáng của cô thoạt nhìn thực tươi đẹp, giống như một rặng mây đỏ, thực động lòng người……

Hàn Văn Kiệt thản nhiên nhìn tấm lưng của cô……

Hạ Tuyết vui vẻ cầm đơn thuốc đi vào chỗ thu phí, giao đơn thuốc cho dược sĩ, rút ví hỏi: “Bao nhiêu tiền?”

“Một trăm tám mươi!” Dược sĩ nói.

Hạ Tuyết nghe xong, mở ví ra, vừa thấy đến bên trong toàn bộ trống không, cô sửng sốt, mới nhớ lại sáng nay mình thực tiêu sái ném tiền cho gã trai hư hỏng kia, cô than một tiếng, xấu hổ nhìn dược sĩ nói: “Thực xin lỗi…… Tôi…… Tôi hôm nay không có mang tiền……”

Dược sĩ lạnh lùng đặt đơn thuốc ở trước cửa sổ nói: “Có tiền lại đến đi……”

Hạ Tuyết xấu hổ nhìn cô ta một cái, mới chậm rãi cầm lấy đơn thuốc, bỏ vào trong ví, mới thở dài nói: “Sớm biết không có cách nào đấu tranh, làm gì phải đi đấu với cái loại người đó?”

Cô thở dài đi ra tiền sảnh của bệnh viện, lại nghe có người kinh hô…… “Hồ Điệp? Trời ạ! Nghe nói tối hôm qua cô mới được giải nữ diễn viên xuất sắc nhất, đi nhận giải thưởng! Bởi vì phải nhận giải thưởng, cho nên mới cự tuyệt tổng giám đốc Hàn Văn Hạo………”

Hạ Tuyết vừa nghe ba chữ ‘Hàn Văn Hạo’ này, cô dỏng tai lên……
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 29


Hạ Tuyết kỳ quái nói: “Hồ Điệp? Nữ diễn viên Hồ Điệp đầy thực lực, đạt giải thương Kim Mã ba lần sao? Không phải người quay quảng cáo cho Hàn Văn Hạo sao? Sao lại là diễn viên? Rốt cuộc ai mới là người tối hôm qua cự tuyệt Hàn Văn Hạo a?”

Hạ Tuyết nghĩ đến đây, liền chậm rãi xoay người, nhìn đến cái màn hình siêu lớn đang phát tin giải trí…… Phóng viên đuổi theo nữ diễn viên Hồ Điệp được hoan nghênh nhất năm nay, chỉ thấy cô một chiếc váy dài cúp ngực màu trắng tinh khôi, tóc búi thanh nhã, đứng chung với ảnh đế Tả La, nghiễm nhiên là tài tử giai nhân mỉm cười đối mặt với màn ảnh……

“Hồ Điệp thật sự quá đẹp a……” Có hai học sinh trung học đang ngồi xem, nhịn không được nói.

Hạ Tuyết cũng nhịn không được nhìn Hồ Điệp, chỉ thấy cô tao nhã nghe phóng viên hỏi tin giựt gân về quan hệ giữa mình cùng tổng giám đốc Hàn Văn Hạo……

Cô im lặng lễ phép nghe xong mấy vấn đề này, rồi chớp đôi mắt trong veo động lòng người, khẽ mở đôi môi phấn nộn đỏ mọng, ngọt ngào trả lời vấn đề các phóng viên hỏi: “Chuyện của tôi và Hàn tổng giám đốc thực giả thế nào, mời mọi người đến hỏi Hàn tổng giám đốc là được……”

Các phóng viên vừa nghe xong, lập tức cảm giác rất hấp dẫn, nói: “Hồ Điệp, cô nói như vậy, có phải chứng minh có quan hệ tìm cảm giữa cô và Hàn tổng giám đốc?”

“Cái gì tôi cũng không có nói…… Đều do các anh chị nói ……” Hồ Điệp cố ý hờn dỗi liếc mắt phóng viên một cái, rồi cười nhẹ……

Tả La đứng ở một bên, cũng góp một câu vui đùa: “Người ta cái gì cũng không có nói, sau đó các anh chị liền tung scandal nói người ta có bạn trai, một thời gian sau, lại nói người ta chia tay, lại sau nữa, nói người tái hợp……”

Hồ Điệp nhịn không được, che môi đỏ mọng bật cười nhìn Tả La, cố ý nói giỡn: “Tôi cảnh cáo anh nha, anh đừng đắc tội giới truyền thông, nếu không lại giống một đại minh tinh nào đó mới đạt giải thưởng, nói hắn hiện tại đòi thù lao trên trời, kết quả không ai tìm đến người đó mời diễn!”

Hồ Điệp vừa nói xong, tất cả mọi người không khỏi bật cười lên……

Các phóng viên bình thường không có phát giác Hồ Điệp đang cố ý đánh lạc hướng, nhưng một phóng viên có thâm niên lại cầm microphone, nhắm ngay Hồ Điệp nói: “Xin hỏi Hồ Điệp, nếu cô và Hàn tổng giám đốc quả thực có quan hệ yêu đương, vậy đối với sự kiện sáng nay Hàn tổng giám đốc và cô gái bí ẩn ở Tam Á khách sạn hôn nhau nồng nhiệt, cô cái nhìn như thế nào?”

Vị phóng viên cười, cầm microphone chờ Hồ Điệp nói.

Hạ Tuyết cũng khẩn trương nhìn Hồ Điệp trên màn hình……

Hồ Điệp vừa nghe lời này, liền rất ăn ý cùng Tả La cùng nhìn thoáng qua, mới nói: “Đối với sự kiện sáng nay của tổng giám đốc Hàn Văn Hạo, là chuyện cá nhân của anh ấy, tôi không tiện đánh giá……”

“Nếu cô gái này thật sự là giai nhân của Hàn tổng giám đốc, cô có ý kiến gì không? Sẽ chúc phúc bọn họ không?” Phóng viên nắm chặt microphone, tuyệt không dễ dàng bỏ lỡ tin tức đáng giá này!
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 30


Hồ Điệp tựa như chăm chú lắng nghe rồi im lặng, cố làm ra vẻ thần bí và như suy nghĩ rất cẩn thận, chơm chớp đôi mắt, nhìn vị ký giả kia nói “Trên thế giới này không có nếu như, có là có, không có là không có, nhưng bởi vì sự việc mới xảy ra, xin thất lễ vì tôi không thể nào giải thích được, cho nên không thể phát biểu ý kiến … xin mọi người bỏ qua cho tôi … hãy nhìn vào thành tích của tôi, tôi không muốn dính vào scandal trên …”

“Nghe một số người biết chuyện nói, cô vì chiếc cúp Ảnh hậu giải thưởng Kim Mã mà cự tuyệt lời cầu hôn của Tổng giám đốc Hàn Văn Hạo, có đúng không?”, một ký giả cũng chen vào tham gia náo nhiệt.

Hồ Điệp vui vẻ bật cười nhìn mọi người nói, “Các vị, chiếc cúp Ảnh hậu và tình yêu không liên quan với nhau, đây là lời của những người biết chuyện ư? Không biết những người biết chuyện này là ai? Các anh chị ký giả đã vượt quá đề tài rồi … trước hết, xin tạm ngừng tin tức này ở đây…”

“Xin hỏi Hồ Điệp … quan hệ bây giờ của cô và Tổng giám đốc Hàn là như thế nào?”, một ký giả ép sát vào hỏi.

Nụ cười trên mặt Hồ Điệp bắt đầu có chút cứng ngắt, người đại diện vừa nhìn thấy tâm trạng Hồ Điệp có chút bất thường thì lập tức đi lên phía trước, che ký giả lại, nói “Được rồi, được rồi, các chuyện có liên quan đến đời tư cá nhân chúng tôi không thể trả lời, cám ơn mọi người, mọi người đã vất vả…”

Ký giả dày dạn kinh nghiệm kia tiến đến sát gần bên cạnh Hồ Điệp, hỏi “Cô trốn tránh không trả lời, có phải đã thừa nhận cô với Tổng giám đốc Hàn có quan hệ mật thiết với nhau, có đúng như lời đồn đãi không, vì chiếc cúp Ảnh hậu mà cô đã chia tay với Tổng giám đốc Hàn”

“Cám ơn mọi người …”, người đại diện lập tức ngăn cản các ký giả, để cho Hồ Điệp quay trở lại hậu trường…

Hạ Tuyết đứng trước màn ảnh lớn, nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Hồ Điệp, muốn cất giọng cảm thán, người có tiền thật là sung sướng, muốn lên trời thì lên trời, muốn làm Ảnh hậu thì làm Ảnh hậu … Cô bỗng chốc tự giễu khi nghĩ đến bản thân mình, cười bất đắc dĩ, nói “Haiz, mình thật là vinh hạnh … lại có thể dính dáng đến những người như thế … nhưng mà … ngay cả một trăm tám mươi đồng tiền mua thuốc mình cũng không có … thật là mỉa mai mà …”

Cô vừa cười vừa xoay người, lại nghe được hai nữ sinh bên cạnh đột nhiên tức giận nói “Rốt cục người giành người yêu với Hồ Điệp là người nào a, nếu như bị tớ phát hiện, tớ sẽ tát nàng mấy bạt tai đến khi rách miệng mới thôi…”

“Đúng vậy, dám giành người yêu với Hồ Điệp, không biết là thứ người gì nữa, Hồ Điệp là Đông Phương đệ nhất mỹ nhân đó nha!”

“Đông Phương đệ nhất mỹ nhân đi chết đi, Đông Phương đệ nhất mỹ nhân thì có thể tát người khác rách miệng sao”, Hạ Tuyết không nhịn được, thấp giọng chửi một câu!

Hai học sinh trung học quay lại nhìn Hạ Tuyết với ánh mắt sắc hơn dao …

Hạ Tuyết lập tức cuối đầu, lấy tay xoa xoa khuôn mặt mình, giả bộ ngứa…

Hai học sinh trung học lại quay đầu lại, tức giận nói “Lấy tay ra, ta muốn tra xem, ả xấu xí dám tranh giành với Hồ Điệp, rốt cục là người nào!”

“Tốt”, một học sinh trung học điên cuồng khác lập tức hưởng ứng, “Kêu gọi tất cả mọi người trong câu lạc bộ ái mộ Hồ Điệp cùng điều tra, tìm ra, ngày ngày đến nhà ả ném trứng gà”

Hạ Tuyết dồn dập thở vì kinh ngạc, vừa che mặt, vừa chu môi chửi nhỏ “Mấy đứa trẻ chết tiệt này, tuổi còn nhỏ mà đòi tập tành làm ngôi sao”

“Nhìn đi, chính là cô gái này, là người giành người yêu của Hồ Điệp đó”, một học sinh trung học bỗng nhiên kêu to lên, rất nhiều người trong đại sảnh của bệnh viện cũng ngạc nhiên ngẩng đầu lên nhìn lên, màn ảnh đang chiếu cảnh Hàn Văn Hạo cùng Hạ Tuyết hôn nhau đắm đuối lúc sáng nay…

Hạ Tuyết bị dọa sợ đến nỗi toàn thân đổ mồ hôi lạnh, cô cũng không tự chủ được, ngẩng đầu lên, trên màn hình đúng là cảnh cô và Hàn Văn Hạo hôn nhau say đắm, lúc ấy, bởi vì cô muốn thoát khỏi lồng ngực của hắn mà bị hắn dùng hai tay xiết chặt chiếc eo nhỏ của mình, ép sát cô vào lồng ngực rắn rỏi của hắn, mãnh liệt hôn … cô nhìn thấy thế mà phát hoảng, tim đập mạnh liên hồi … tựa hồ như muốn ngất đi…
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 31: Bắt cho được cô gái đó


“Rốt cục cô gái đó là người nào…”, một vài người bắt đầu lảm nhảm

“Là cô gái này muốn giành người yêu với Hồ Điệp sao, gan cô ấy thiệt lớn quá đi, cô ấy không biết những người ái mộ Hồ Điệp là những người trung thành nhất và điên cuồng nhất sao”, có người nói như thế.

“Đoán chừng là thấy tiền sáng mắt, tìm được người yêu lợi hại là ông chủ kim cương, còn gì sợ nữa chứ?”

“Thật không biết xấu hổ, vừa nhìn thấy tiền thì hám liền”, một số người la lên.

Hạ Tuyết càng nghe thì cúi đầu càng thấp, trên mặt cảm thấy nhồn nhột, cố gắng che lại khuôn mặt của mình, cô sợ người khác nếu nhận ra được khuôn mặt của cô, sẽ bắt cô đi ngâm lồng heo…

“Bạn xem…Tổng giám đốc Hàn còn giúp cô ấy lau những vết son bị lem … trời ạ…”, lại có người kêu to.

Hạ Tuyết hoảng sợ đến toàn thân đều run rẩy, mồ hôi lạnh trên trán đổ ra đầm đìa, ngẩng đầu nhìn lên màn ảnh, cô thấy khuôn mặt thâm tình của Hàn Văn Hạo đang kề sát khuôn mặt cô, sau đó lau nhẹ những vết son lem bên khóe môi cô…

“Điều này thật sự là quá đáng … cái ả đó không chết tử tế được”, những người ái mộ Hồ Điệp tức giận, tiếp tục nói.

Hạ Tuyết cắn chặt môi dưới, tức giận nhìn cảnh Hàn Văn Hạo đang hôn mình, ôm chặt chiếc eo cô, đẩy cô đi về phía trước, hết sức thân mật…Nhưng mà có ai biết, người đàn ông này vô cùng bá đạo, bây giờ cô rất muốn đem Hàn Văn Hạo xé thành tám mảnh, ném cho chó ăn!

“Lập tức thông báo cho những người ái mộ trong câu lạc bộ, phải tìm cho ra cái ả này!”, một người ái mộ Hồ Điệp khác, tức giận nói “làm như mình xinh đẹp không ai bằng, dám hướng về phía ống kính đắc ý như vậy, đơn giản là không đem Hồ Điệp của chúng ta để ở trong mắt!”

“Đúng đó!”, một học sinh cấp hai lập tức lấy điện thoại di động ra …

“Sao cô vẫn chưa đi?”, Hàn Văn Kiệt cầm báo cáo chẩn đoán bệnh, đi cùng một nhóm bác sĩ thực tập đến bên đám đông, nhìn Hạ Tuyết hỏi.

Mọi người lập tức quay đầu lại, tò mò nhìn về phía ấy …

Hạ Tuyệt nhanh chóng cúi đầu xuống, khẽ chớp chớp đôi mắt nói “Tôi…tôi…mắt tôi bị hạt cát bay vào, không nhìn thấy được…”

Hàn Văn Kiệt nghe thế, quay đầu lại, nhìn các bác sĩ thực tập phía sau lưng mình, nói “Mọi người đi trước đi…”

“Vâng”, các bác sĩ thực tập rối rít rời đi…

“Cô gái này thật quen mặt nha”, có người quay lại nhìn Hạ Tuyết, đột nhiên cảm thấy cô thật quen mắt…

Hạ Tuyết vừa nghe được lời này, khuôn mặt đột nhiên đỏ bừng, như máu xông lên não, cô bước nhanh tới trước mặt Hàn Văn Kiệt, không nói hai lời, cầm ống tay áo blue trắng của Hàn Văn Kiệt lên lau mắt, sau đó, chui vào trong lồng ngực Hàn Văn Kiệt, lấy áo anh che lại khuôn mặt mình…

Hàn Văn Kiệt sửng sốt, xoay đầu nhìn thì thấy có rất nhiều bệnh nhân và bác sĩ thực tập nhìn mình với ánh mắt kỳ quái … Hàn Văn Kiệt nhàn nhạt nói “Giờ này là giờ gì còn đứng ở chổ này…nên trở về phòng bệnh thì hãy trở về … nên đi làm việc thì hãy về văn phòng làm việc …”

Mọi người nghe vị bác sĩ này nói thế thì cũng rối rít đi…

Hạ Tuyết sợ mất hồn, hết tránh bên trái lại né bên phải, không dám hé đầu ra ngoài …

Hàn Văn Kiệt cúi đầu nhìn người trong lồng ngực mình, sau đó liền thở dài nói “Áo của tôi bị cô kéo thành nhăn nhúm… hôm nay người giúp việc mới giúp tôi ủi thẳng…”

“A”, Hạ Tuyết vừa nghe được thì khuôn mặt lại đỏ bừng, thụt lùi về phía sau một bước, ngượng ngùng, cắn chặt chiếc môi dưới của mình, sửa lại chiếc áo blue trắng cho Hàn Văn Kiệt, rối rít nói “Thật xin lỗi…lút nãy tôi có chút nguy hiểm … không phải cố ý lôi kéo áo của anh … Thật xin lỗi a … xin anh dừng trách …”

Hàn Văn Kiệt không nói gì, liếc mắt nhìn Hạ Tuyết, bất đắc dĩ bật cười, nói “Cô thật là … rất nguy hiểm …”

“A”, Hạ Tuyết như vừa tỉnh mộng, nhìn Hàn Văn Kiệt hỏi …”Cái gì?”…

Hàn Văn Kiệt nhìn cặp mắt sáng long lanh của Hạ Tuyết, trong nháy mắt, liền nhàn nhạt nói “Mắt không phải bị hạt cát bay vào sao?”
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 32: Chiếc khăn tay


Hạ Tuyết vừa nghe được, cô lập tức cười ha ha một cách vụng về, nói “Á … đúng vậy …cát bay vào mắt …thật khó chịu nha…”

Hàn Văn Kiệt tiến đến gần cô, hơi thở thật nhẹ nhàng, anh dùng ngón tay thon dài và đẹp của mình xoa nhẹ lên mắt phải của Hạ Tuyết, vừa tỉ mỉ xoa, vừa nhìn …

Hạ Tuyết dùng con mắt còn lại của mình nhìn Hàn Văn Kiệt, không dám lên tiếng …

Ánh mắt Hàn Văn Kiệt nhìn cô như muốn tìm hiểu rõ điều gì đó, anh mỉm cười thật tự nhiên “Cô khẳng định bị cát bay vào mắt …”

Hạ Tuyết lại cắn c*n m** d*** của mình …

“Không được lúc nào cũng c*n m** d***, đây là thói quen xấu … da môi cũng đã rách … vẫn còn chảy máu…”, Hàn Văn Kiệt lấy từ trong túi quần của mình ra một chiếc khăn tay trắng, đưa cho Hạ Tuyết “Lau đi…”

“Không cần!”, Hạ Tuyết vội vàng cười nói.

Hàn Văn Kiệt không để ý đến lời cô nói, đặt chiếc khăn vào lòng bàn tay nhỏ bé của Hạ Tuyết, sau đó khẽ đẩy đẩy mắt kính của mình, hỏi cô “Mua thuốc chưa?”

Hạ Tuyết chớp mắt, cô chần chừ suy nghĩ, trả lời “Rồi …”

“Ừ …, tạm biệt”, Hàn Văn Kiệt nói xong, khẽ gật đầu, rời đi.

Hạ Tuyết ngơ ngác nhìn theo tấm lưng của anh, thật không biết nói lời gì để diễn tả anh là một người rất tốt … nhưng mà những người như thế này, hình như không thích người khác đến gần mình, luôn nhàn nhạt, giữ vững một khoảng cách nhất định … cô ngiêng người, dõi mắt theo nhìn anh, thấy một bà cụ đang cố hết sức đẩy chiếc xe lăn, anh lập tức đi đến phía sau, nhẹ nhàng đẩy chiếc xe lăn đi về phía trước, điềm đạm, quan tâm hỏi “Hộ lý đâu, sao không có người nào đến giúp bà?”

Hạ Tuyết đột nhiên bật cười, dù sao đi nữa, anh là một bác sĩ rất tốt … cô cúi đầu, nhìn chiếc khăn màu trắng khói trong tay mình, chất liệu rất mềm và nhẹ, tựa như đôi tay anh … thật mềm mại và dịu dàng … cô mỉm cười, cầm chiếc khăn lên lau vết máu trên môi mình … trong lòng trào dâng cảm động, vui vẻ…

***

“Hồ Điệp tới …”, tất cả các ký giả đều tập trung ở cổng chính của đài truyền hình, vừa nhìn thấy xe của Hồ Điệp đến trước cửa, liền lập tức trào ra, chắn chiếc xe Benz sang trọng dừng lại ở cửa, dồn dập hỏi ý kiến của cô về mối quan hệ mới của Hàn Văn Hạo …

Hồ Điệp ngồi ở phía sau xe mỉm cười, cô nhìn các ký giả, nói ngọt ngào“Các anh chị nên cẩn thận một chút, không nên chen lấn … làm bị thương mình, không tốt … Tôi đã nói rồi, tôi không có ý kiến gì về chuyện nụ hôn đắm đuối, nóng bỏng của Tổng giám đốc Hàn sáng nay với cô gái kia … cám ơn …”

“Theo như lời cô nói, cô không có bất kì ý kiến gì, có phải hay không đã chấp nhận việc Tổng giám đốc Hàn có tình yêu mới, cô tính chúc phúc cho họ sao?”, các ký giả chen đẩy nhau, xông lên hỏi.

Hồ Điệp mỉm cười dịu dàng, trả lời “Tôi không có bất kì thỏa thuận ngầm nào … đây là chuyện riêng của Tổng giám đốc Hàn … tạm biệt!”, nói xong liền nhẹ nhàng quay cửa xe lên … Sắc mặt Hồ Điệp lạnh lẽo, vặn chặt chiếc túi Gucci trong tay mình, khuôn mặt trở nên trắng bệch vì tức giận, “Rốt cục ả đó là người nào, Mick, lập tức điều tra cho tôi, nhất định phải bắt được ả!”
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 33: Dạ thiên thiên


Một giờ sau … Dạ Thiên Thiên xuất hiện ở đài truyền hình!

Tất cả các kí giả vừa nghe nói Dạ Thiên Thiên tới, liền cầm máy chụp hình, điên cuồng chụp, chen đẩy nhau về phía xe của cô, dùng sức gõ mạnh vào cửa kính, họ muốn phỏng vấn cô về chuyện tình cảm của Hàn Văn Hạo và Hồ Điệp rốt cục là thật hay giả?!

Dạ Thiên Thiên mặc bộ váy màu đen, ôm sát người, khoát chiếc áo bằng da beo bên ngoài, mang giày da màu đen, đeo kính râm, khuôn mặt trang điểm hồng hào nhưng không giấu được vẻ lạnh lùng mà sang trọng, cô không chút nào chú ý đến các ký giả đang chen đẩy nhau ở bên ngoài, phụ tá Tiểu Mễ khẩn trương nhìn về phía Dạ Thiên Thiên nói “Thiên Thiên, có muốn mở cửa kính, trả lời một vài câu phỏng vấn hay không, nếu cô không lên tiếng, họ sẽ nói cô bất mãn với scandal kia, tránh để giới truyền thông tung tin nhảm …”

Dạ Thiên Thiên lạnh lùng mỉm cười, cầm một cây son môi màu đỏ, nhẹ nhàng vẽ loạn lên kính xe …

Tiểu Mễ nhìn Dạ Thiên Thiên nói “Tổng giám đốc … tối hôm qua rõ ràng hẹn cô … trâm Ngọc Hồ Điệp cũng đã chuẩn bị xong.”

Dạ Thiên Thiên chớp mắt, im lặng, bỏ cây son vào lại trong giỏ của mình…

Tiểu Mễ không dám nói nữa …

Xe dừng lại …

Tiểu Mễ bước xuống xe, sau đó mở cửa xe ra, Dạ Thiên Thiên vô hấp dẫn quyến rũ bước xuống, đúng lúc nhìn thấy Hồ Điệp và các phụ tá đi cùng nhau, chuẩn bị rời khỏi đài truyền hình …

“Chào”, Hồ Điệp mĩm cười nhã nhặn, hỏi “Tới rồi sao?”

Dạ Thiên Thiên lạnh lùng gỡ mắt kính mình xuống, mái tóc hơi xoăn nhấp nhô như những con sóng nhỏ dài đến tận thắt lưng, đắc ý nhạo báng “Chào, Ảnh hậu tới rồi sao, hôm nay cô làm thế nào thoát khỏi sự đuổi bám của các ký giả, đến phiên cô chụp hình rồi sao?”

Khuôn mặt của Hồ Điệp có chút méo mó, nói “Còn không phải là do ai đó ban tặng sao, sợ mình bị đẩy lên đầu sóng ngọn gió, nên đem tôi ra làm bia đỡ đạn …”

Dạ Thiên Thiên không lên tiếng, cảm thấy phát lạnh vì con người này, cô bước vào trong …

Hồ Điệp đứng ở phía sau, nhìn theo bóng lưng lạnh lùng của Dạ Thiên Thiên, tức giận vô cùng, nói trống không “Đừng cho là tôi không biết quá khứ của cô, cô không có tư cách ở bên cạnh Hàn Văn Hạo … tương lai, không biết ai sẽ nổi tiếng hơn ai…”

Dạ Thiên Thiên nghe được những lời này, xoay người lại,nhìn Hồ Điệp với ánh mắt sắc lạnh, tựa như con mèo đang giơ cao móng vuốt “Tương lai như thế nào tôi cũng không biết … Tôi chỉ biết, bây giờ cô rất nổi tiếng … hãy vui vẻ mà hưởng thụ cái cảm giác này … Tôi thật không muốn xin lỗi những người ái mộ cô … cô nên đánh phấn cho dày một chút, tránh cho người ta nhận ra được diện mạo hồ ly của cô trước đây … còn nữa nha … cô nên thức tỉnh, nếu cô bắt được cô gái đó, ngàn vạn lần không nên đối xử với cô ấy như trước đây đối với tôi, bởi vì cô ấy sẽ tức giận mà giơ cao móng vuốt của mình, khiến da mặt cô nát bét!”

Hồ Điệp tức giận đến sắc mặt trắng bệch, đôi mày chau lại, nhìn Dạ Thiên Thiên nói “Chỉ bằng những lời nói này của cô mà dọa được tôi sao, ban đầu nếu không phải là do Tổng giám đốc Hàn đã giúp đỡ, cô có được ngày hôm nay sao?”

“Lúc đầu … do tôi không đồng ý ngủ cùng đạo diễn, nên đã mất vai diễn đó. Nhưng mà, thời gian chứng minh … cô đúng! Cô bây giờ đã nổi tiếng, tốt nhất nên tạt axit hủy khuôn mặt xinh đẹp của cô gái kia … nếu còn có suy nghĩ muốn trở lại bên cạnh Tồng giám đốc Hàn … để ít nhất… cô cũng sẽ trở thành người phụ nữ ở bên cạnh Tổng giám đốc lâu nhất…”, Dạ Thiên Thiên cười lạnh lùng, hất mái tóc dài, xoay người cất bước rời đi.

Hồ Điệp nắm chặt tay mình thành quả đấm, hung hăng nhìn bóng lưng của Dạ Thiên Thiên … tức giận đến muốn nhồi máu cơ tim!!!

***

Hạ Tuyết cầm một cái bao gối trắng cô đã lén ăn cắp ở bệnh viện, che lại khuôn mặt mình, cô đang đứng ở dưới tiểu khu nhà mình, len lén nhìn khắp xung quanh, không biết có người ái mộ Hồ Điệp nào ném trứng gà vào cửa sổ nhà mình không?
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 34


“Không có người ái mộ nào …”, Hạ Tuyết cẩn thận nhìn khắp xung quanh, vừa nhìn vừa run …

“Hạ Tuyết”, ai đó vỗ vào vai cô!

“A ——–“, Hạ Tuyết bị dọa, giật mình xoay lại, lui mình về phía sau, người dính sát vào tường, hồn phi phách tán, la to “Tôi không phải là cô gái đó —- ”

Lưu Tú Lan nắm tay một đứa bé ba tuổi – Hạ Hân, sửng sốt nhìn Hạ Tuyết …

Sắc mặt Hạ Tuyết hốt hoảng, cô thở hổn hển nhìn Lưu Tú Lan rồi lại cúi đầu nhìn khuôn mặt đang bị giật mình của em trai, cô lại giật mình, khóe môi mấp máy, hơi thở dồn dập … cô cố gắng bình tĩnh, cười to … “Ai da, thiệt là … có phải tôi quá khẩn trương hay không …”

“Hạ Tuyết…”, Lưu Tú Lan sốt ruột nhìn Hạ Tuyết, nói “Con không phải là … đi bệnh viện đã xảy ra chuyện gì chứ, sức khỏe con như thế nào, có gì khó khăn cứ nói cho dì biết … dì nhất định sẽ giúp con!”

“Không sao nữa!”, Hạ Tuyết nhanh chóng cười, nói “Sao con có thể có chuyện gì được, không có … bác sĩ nói, sức khỏe con không có vấn đề gì, chỉ là bị viêm mũi, cho nên thường chảy máu mũi … cho nên hay bị kích động … hì hì …”

Cô lại bật cười khúc khích, vừa cười vừa lo lắng nhìn khắp xung quanh mình, sợ mình sẽ trở thành heo, bị người ta nhốt vào lồng …

Lưu Tú Lan vẫn sửng sốt nhìn cô …

Đứa em trai ba tuổi, Hạ Hân, nhìn thấy chị mình cứ cười khúc khích như vậy … cũng cười khúc khích theo …

Hạ Tuyết vỗ vỗ đầu em trai mình, lại khẩn trương nhìn dì Lưu hỏi “Dì à, hôm nay … có người nào đi tới đi lui ở tiểu khu chúng ta hay không … có xách theo trứng gà … hoặc xăng dầu linh tinh gì không … hả dì?”

Lưu Tú Lan nghe cô hỏi thì suy nghĩ một chút, cười nói “Không có … hết thảy đều bình thường, trời mùa đông rét lạnh thế này, ai mang theo trứng gà, xăng … đi ra ngoài đường chứ … có việc gì sao?”

Hạ Tuyết suy nghĩ một chút, cười gượng gạo, “Nhưng mà … làm sao có thể? Những người đó đều nói giỡn sao, không ai rảnh rỗi …”

“Vào nhà thôi, vừa mới về à, cháu ăn cơm chưa, đến nhà dì ăn cơm!”, Lưu Tú Lan nhiệt tình nói.

“Thôi ạ, trong tủ lạnh cháu còn đồ ăn!”, Hạ Tuyết vừa cười, vừa ngồi xổm xuống dưới, nhìn em trai dễ thương của mình, cô thấy mái tóc ngắn củn của em mình khiến bé rất đẹp trai, mặc chiếc áo sơ mi nhỏ kẻ ô màu lam, khoát chiếc áo bé xíu màu trắng … ‘oa… em trai chị một ngày không gặp, lại đẹp trai hơn nha … Hôn em một cái!”

Hạ Tuyết hôn một cái thật mạnh vào khuôn mặt đỏ hồng của em trai mình …

Hạ Hân nhìn Hạ Tuyết nói “Em thật rất nhớ chị!”

“Chị cũng rất nhớ em! Cám ơn dì, làm phiền dì quá!”, Hạ Tuyết ôm chặt em trai mình, nhìn Lưu Tú Lan nói.

“Ôi chao! Cháu nói cái gì đó, dì trông một đám con nít như thế này ở nhà trẻ mà, mạ Hạ Hân rất ngoan, vào nhà đi thôi!”, Lưu Tú Lan cười nói.

“Dạ”, Hạ Tuyết đi vào tiểu khu, cô lại hôn em trai mình một cái thật mạnh.

“Đúng rồi, tiểu khu chúng ta đã đến kỳ hạn phải giải tỏa, chúng ta đã đi xem nhà mới, sẽ dời đi, con có tính toán gì chưa?”, dì Lưu nhìn Hạ Tuyết hỏi.

Hạ Tuyết thở dài, ôm em trai mình, cười khổ nói “Chúng con làm sao mua nổi một căn nhà, đến lúc đó cũng chỉ có thể mướn một căn phòng nhỏ mà thôi, chỉ là, con không nỡ rời xa dì, con sẽ không tìm được một hàng xóm tốt giống như dì vậy …”.

“Sau này … bất kể con có gặp khó khăn gì, dì cũng sẽ giúp con một tay … yên tâm đi …”

“Cám ơn dì …”

Trời gần tối.

Sau khi hai chị em ăn cơm tối ở nhà dì Lưu xong liền trở về nhà mình, cô tắm nước nóng cho em trai mình, sau đó cô cũng tắm bằng nước nóng cho ấm áp, mặc chiếc áo ngủ từ trong phòng tắm đi ra, nhìn thấy cô bạn tốt Quách Dung – là con gái của dì Lưu, đang ngồi trong phòng khách, cô ấy đang ôm một chiếc máy tính cũ, miệng ngậm kẹo que, mái tóc bù xù, khuôn mặt hoảng sợ nhìn vào hình ảnh trong chiếc máy … đó là cảnh Hàn Văn Hạo đang đê mê hôn một cô gái đắm đuối … chỉ vào cô gái trong màn hình, la to “Are you? “
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 35


Hạ Tuyết cầm khăn lông trắng, lau mái tóc ướt sủng của mình, cô sửng sốt, không nói lời nào, xoay người đi vào phòng nhìn em trai của mình đang ngủ, nhìn thấy dáng ngủ như một chú heo con của em mình, cô thỏa mãn bật cười, vừa mới ra khỏi phòng, nhìn Quách Dung đang ôm chiếc máy vi tính, đứng chặn ở cửa với khuôn mặt kinh ngạc, ép sát mặt cô ấy vào mặt cô, nói to “Là bạn sao?”

Hạ Tuyết cảm thấy thật khó khăn để trả lời, cô cười nói “Không phải mình …”

“Không phải bạn?”, Quách Dung gằn từng tiếng, sau đó chân không chạy đến chiếc ghế salon trong phòng khách, nhún nhún đôi chân trần của mình trên chiếc ghế, khoa trương nói “Không phải là bạn? Quần giống bạn, áo giống bạn, nước da giống bạn, mái tóc giống bạn, cả gương mặt cũng giống bạn … mà còn dám nói không phải là bạn? Bạn thật có triển vọng a … làm ra chuyện này, ngay cả mình cũng dám lường gạt? Trong mắt của bạn, chỉ có một mình Cẩn Nhu là bạn tốt thôi sao?”

“Ôi chao!”, Hạ Tuyết cười trừ, cô không biết mình nên nói gì nữa, đi đến ghế salon, ôm lấy con hổ con, ngồi xuống, làm bộ cầm điều khiển lên bật ti vi … vừa lúc bấm nhầm kênh giải trí, phát lại hình ảnh nụ hôn đắm đuối kia, phiền não trong lòng cô lại dâng lên, định đổi kênh thì Quách Dung đã dùng thân mình chắn trước màn hình, chỉ vào người cô nói “Bạn mau khai thật ra cho mình, cô gái cùng Tổng giám đốc Hàn Văn Hạo hôn nhau đắm đuối có phải là bạn hay không? Mình không có hoa mắt … Mình và bạn cũng đã làm hàng xóm của nhau mười mấy năm rồi … khuôn mặt của bạn hóa thành tro … mình cũng nhận ra! Lá gan của bạn cũng thiệt là lớn nha … dám đắc tội với những người ái mộ Dạ Thiên Thiên và Hồ Điệp, các người ấy, mỗi người sẽ cầm một quả trứng gà, một lon xăng … họ sẽ ném trứng vào người bạn cho đến chết … hoặc sẽ đốt người sống thành người chết …”

Chiếc điều khiển ti vi trong tay Hạ Tuyết rơi xuống đất, cô khẩn trương nhìn Quách Dung nói “Bạn không có nói khoa trương đấy chứ?”

Quách Dung hừ một tiếng, bước đến cầm chiếc áo khoát trắng bằng lông chim điêu của Hạ Tuyết trên ghế salon lên, khoát lên người mình, cảm khái, cất tiếng cười to “Trời ạ … làm bằng lông chim điêu… cả đời mình cũng không thể có được một cái … lần trước mình đã được thấy một lần trên ti vi … suốt buổi tối không ngủ được … Trên thế giới này, chỉ có Hồ Điệp và Dạ Thiên Thiên mới xứng với những thứ đắt tiền như thế này … cho nên a …”

Quách Dung lập tức xoay người, kéo chặt chiếc áo khoát trên người mình, hướng về phía Hạ Tuyết nói “Bạn dám cùng Hàn Văn Hạo hôn, đúng là không muốn sống nữa! Bạn không biết họ là ai sao, một người là nữ hoàng quảng cáo, một người là Ảnh hậu – Đông Phương đệ nhất mỹ nhân … họ nhổ nước miếng … cũng làm cho bạn chết đuối!”

Hạ Tuyết sốt ruột suy nghĩ, nói với Quách Dung “Bạn nói … tôi không muốn dọn nhà sao, tôi cảm thấy chổ này không an toàn …”

“Những người ở những nơi nghèo như thế này đều không an toàn, bạn muốn đến trung tâm chợ, nhặt đồ bỏ, để người ta nhận ra mình ư?”, Quách Dung trợn mắt nhìn Hạ Tuyết, cô ôm chiếc áo khoát mà không ngừng v**t v*, thật mềm nha, thật mượt nha … xúc động nói “Nếu chiếc áo khoát này mà của tôi thì thật là tốt …”

Hạ Tuyết không có thời gian để nhìn xem Quách Dung đang làm gì với chiếc áo khoát kia, cô sốt ruột nhìn Quách Dung hỏi “Mình nên làm gì bây giờ? Ai da, bạn hãy nghiêm túc, cho tôi một lời khuyên …”

Quách Dung nhìn Hạ Tuyết chằm chằm, nói “Chỉ cần bạn không nói ra, Hàn Văn Hạo không vạch trần bạn, ai biết bạn là ai, bạn trang điểm đậm như thế, người nào nhận ra bạn …?”

Hạ Tuyết thở phào nhẹ nhõm …

“Nhưng mà …”, Quách Dung lại v**t v* chiếc áo khoát lông điêu, thì thào vào tai Hạ Tuyết “Bạn có chắc chắn … người đàn ông tên Hàn Văn Hạo kia … sẽ không vạch trần bạn là ai không?”
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 36


Đôi mắt Hạ Tuyết lúng liếng, vo tròn một vòng, cắn c*n m** d*** …

Quách Dung nhìn cô một lúc thật lâu, hai chân cuộn tròn trên chiếc ghế salon, vươn vai đấm một cái vào vai Hạ Tuyết, hỏi “Nói cho mình biết, rốt cục đã xảy ra chuyện gì? Sao bạn lại cùng Hàn Văn Hạo dính với nhau, còn bày ra một nụ hôn đắm đuối như thế trước mặt công chúng, tối hôm qua, không phải bạn và cô bạn thân nhất Cẩn Nhu đi chung với nhau sao, bạn còn nói rất hay là hai người sẽ cùng nhau trãi qua lễ giáng sinh này mà, suốt một đêm không về, không có chuyện gì xảy ra chứ …”

“Không có”, Hạ Tuyết nhìn chằm chằm Quách Dung kêu lên, “Bạn không bị gì chớ, sao lại nói mình như thế! Mình … chỉ xảy ra một chút hiểu lầm … trùng hợp thôi … mình và Hàn Văn Hạo không có chút quan hệ nào …”

“Không có quan hệ?”, Quách Dung đảo mắt nhìn chiếc áo khoát lông điêu trên người mình, rồi nhìn Hạ Tuyết tức giận nói “Một sợi lông trên chiếc áo khoát này đáng giá hơn cả bạn đó nha, còn nói không có quan hệ!”

“Ai da, thật không có quan hê!Nếu như có quan hệ gì, sao mình lại giấu bạn chớ, huống chi, người đàn ông đó có gì đáng giá để cho mình thích?!”, Hạ Tuyết nói.

Quách Dung trợn to đôi mắt của mình, giật mình nhìn Hạ Tuyết nói “Con nhỏ ngu ngốc này, dám nói người đàn ông đó có gì đáng giá để cho bạn thích hả, bạn điên rồi ư, có biết người đó là ai không?”

Hạ Tuyết quay đầu, thờ ơ ngó Quách Dung …

Quách Dung tức giận ôm lấy chiếc máy tính, trên Google gõ vào ba chữ “Hàn Văn Hạo”, lập tức nhảy ra một đống tài liệu, Quách Dung tùy tiện mở ra một trang trong số ấy, chỉ vào hình ảnh và thông tin trên máy tính, “Bạn nhìn thật kỹ xem … người đàn ông hôn bạn sáng nay … rốt cục là người nào …”

Hạ Tuyết vừa cắn một đầu ngón tay, vừa nhìn … “Hắn là người đứng đầu giới ngân hàng, bất động sản … là người đứng đầu tập đoàn tài chính đa quốc gia …”

“Mình cho bạn biết …”, Quách Dung ghé sát vào tai Hạ Tuyết thì thầm “chị của mình là người phụ trách kênh giải trí về mỹ thực ở đài truyền hình, hôm nay chị ấy nói với mình, thì ra Hồ Điệp chính là người yêu cũ của Hàn Văn Hạo, còn Dạ Thiên Thiên là người tình bây giờ, hai cô gái này đang so tài cao thấp với nhau! Bởi vì nghe mọi người nói rằng, Hồ Điệp vẫn còn thỉnh thoảng ra vào khách sạn cao cấp 6 sao của tập đoàn Hàn thị cùng Hàn Văn Hạo … trãi qua một đêm xuân … cho nên cô ta rất phách lối …”

Hạ Tuyết không nhịn được nữa, hỏi “Người tình của Hàn Văn Hạo kia … bây giờ là Dạ Thiên Thiên, sao hắn lại cùng Hồ Điệp dây dưa không rõ?”

“Aiz …”, Quách Dung lại tiếp tục v**t v* chiếc áo khoát mềm mại kia, nói tiếp “Loại đàn ông đó làm sao có thể chỉ có một phụ nữ … không phải, sáng nay hắn cũng cùng bạn dây dưa không rõ sao…”

Hạ Tuyết im lặng, đúng lúc kênh truyền hình lại chiếu cảnh Hàn Văn Hạo đang sắp đến hội sở của tập đoàn châu báu Hàn thị, các phóng viên đến hỏi hắn về scandal sáng nay …

Hạ Tuyết cầm cốc trà xanh lên vừa uống vừa khẩn trương nhìn ti vi, màn hình lúc này đang chiếu cảnh Hàn Văn Hạo vừa bước xuống chiếc xe Rolls Royce, liền bị các ký giả vây quanh trước hội sở … mọi người rối rít hỏi ý kiến hắn về scandal sáng nay, hỏi cô gái mà hắn hôn đắm đuối sáng nay là ai … Các vệ sĩ của Hàn Văn Hạo hộ tống hắn vào … “cô ấy là người phụ nữ của tôi!”…

“Phốc —-“, ngụm trà xanh trong miệng Hạ Tuyết … toàn bộ đều phun thẳng về hướng ti vi …
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 37


Hàn Văn Hạo mặc bộ tây phục màu trắng, bên trong là chiếc áo sơ mi màu lam đậm, cổ áo mở thoáng ra, bên ngoài còn khoát chiếc áo khoát dài màu đen, trắng đen đủ bộ, cùng các hộ vệ bước vào, xanh vàng rực rỡ cả đại sảnh của khách sạn, giám đốc và quản lý lập tức nghênh đón …

“Tổng giám đốc … tiểu thư Dạ Thiên Thiên đang đợi ngài ở sảnh thức ăn Tây … “Giám đốc khách sạn khom người nói…

“Ừ…”, Hàn Văn Hạo lạnh lùng đáp lại, đi thẳng qua đại sảnh bước vào thang máy … Tả An Na dẫn mọi người cùng nhau đứng ở thang máy, khẽ gật đầu chào.

Cửa thang máy chậm rãi đóng …

***

Cả đại sảnh thức ăn Tây vắng lặng, chỉ có bếp trưởng và nhân viên phục vụ ưu tú nhất đang chuẩn bị nướng thịt bò bít tết ở ngoài trời …

Hai nhân viên phục vụ khác thì đang làm món nước uống Tuyết Liên cho Dạ Thiên Thiên, Tuyết Liên được cát thành từng mảnh từng mảnh vào chén thủy tinh, sau đó rót nước suối vào, chén nước được đặt trên chiếc khay màu vàng kim rồi được đưa vào trong một phòng khách vô cùng trang nhã ở trung tâm …

Dạ Thiên Thiên im lặng nhìn cách bày biện trên bàn, trên bàn còn có một chiếc máy vi tính nhỏ màu hồng … Dạ Thiên Thiên đang xem cảnh Hàn Văn Hạo ôm hôn một cô gái đắm đuối trước cổng khách sạn Tam Á, vừa xem vừa hớp vài ngụm nước Tuyết Liên …

Tiếng bước chân mạnh mẽ vọng đến …

Da Thiên Thiên chớp đôi mắt nâu xinh đẹp của mình, tiếp tục xem video clip vừa rồi … đến cảnh Hàn Văn Hạo đi vào hội sở … nói câu “Cô ấy là người phụ nữ của tôi”, cô cười lạnh lẽo, nhẹ nhàng đậy nắp máy tính lại …

Khuôn mặt lạnh lùng của Hàn Văn Hạo đã xuất hiện ở sảnh thức ăn Tây này, quản lý phòng ăn và hai nhân viên phục vụ lập tức tiến lên, khom người cung kính gọi “Tổng giám đốc”

Hàn Văn Hạo im lặng, cởi chiếc áo khoát đen dài của mình ra, nhân viên phục vụ lập tức nhận lấy … Hàn Văn Hạo mặc bộ tây phục màu trắng, thong thả đi tới trước mặt Dạ Thiên Thiên, quản lý phòng ăn vội vàng tới kéo ghế mời hắn ngồi …

“Đến đây lúc nào?”, Hàn Văn Hạo ngồi kế bên cạnh, nhàn nhạt hỏi.

“Mới vừa rồi…”, Dạ Thiên Thiên cũng nhàn nhạt trả lời … “Bởi vì sự kiên sáng nay mà ký giả trong thành phố có mặt khắp nơi, giao thông tắc nghẽn, em muốn tới sớm một chút cũng không được”.

Hàn Văn Hạo không lên tiếng, nhân viên phục vụ dâng ly rượu đỏ sản xuất từ năm 82 đưa cho hắn, sau khi nếm thử một ngụm, mới nói “Không phải em không thích uống rượu đỏ sản xuất năm 82 sao, tại sao hôm nay lại uống loại rượu đỏ này?”

Khóe miệng Dạ Thiên Thiên cong lên, nở một nụ cười “Không phải anh thích sao?”

Hàn Văn Hạo không lên tiếng, lại khẽ nhấp thêm một miếng rượu đỏ,quay đầu nhìn đầu bếp đang nướng món bò bít tết cách đó không xa, mùi thịt nướng thơm phức lan tỏa xung quanh …

“Từ khi nào thì em thay đổi trở nên hòa hợp như thế này?”, Hàn Văn Hạo nhìn nhân viên phục vụ đang cầm hai miếng thịt bò bít tết, vừa mới được đầu bếp nướng xong đưa tới …

Dạ Thiên Thiên lạnh lùng, cầm dao nĩa lên nói “Khi nào thì em có thể không bị anh đá ra khỏi phòng? Không phải đêm qua em không có tới sao?”

Hàn Văn Hạo cầm dao nĩa lên, vừa cắt thịt bò vừa nói “Đêm qua không tới, vậy sau này cũng không được tới nữa …”

Dạ Thiên Thiên đang cắn miếng thịt bò bít tết, ngẩng đầu lên, gương mặt căng thẳng nhìn Hàn Văn Hạo nói “Xem ra … em rất nhanh đã trở thành người cũ”

“Em cũ rồi”, Hàn Văn Hạo dửng dưng nói.

Dạ Thiên Thiên bắt đầu th* d*c, cười gượng gạo hỏi “Cô đó là ai?”

“Em chưa cần thiết phải biết”, Hàn Văn Hạo vừa cắt miếng thịt bò, vừa lạnh lùng nói.
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 38


“Anh thật là tàn nhẫn … “, Dạ Thiên Thiên tức giận, trong lòng cảm thấy chua xót nói “Từ trước tới nay, em chưa bao giờ gặp một người đàn ông bá đạo giống như anh vậy, ác độc cùng tàn nhẫn … chỉ mới cự tuyệt một buổi tối, mà anh đã tìm người phụ nữ khác để trút giận em”

Hàn Văn Hạo chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn Dạ Thiên Thiên cười lạnh lùng “Em suy nghĩ quá nhiều, tôi không có thời gian để chơi trò chơi tình yêu với em … “

Dạ Thiên Thiên tức giận, ném chiếc khăn ăn lên bàn, không nói hai lời, đứng dậy cầm túi bước qua Hàn Văn Hạo, định rời đi …

Hàn Văn Hạo nhanh chóng cản lại, nắm chặt tay Dạ Thiên Thiên nói “Ăn xong bữa tối này …”

“Em không đói bụng!”, từ trước đến nay, Dạ Thiên Thiên là người duy nhất dám phản kháng Hàn Văn Hạo!

“Không đói bụng cũng phải ăn!”, Hàn Văn Hạo lại lạnh lùng nói.

“Anh … “, Dạ Thiên Thiên tức giận nhìn người đàn ông trước mặt này, một tay nắm chặt tay mình, một tay nâng ly rượu đỏ lên, nếm một chút, rất lịch sự và nhẹ nhàng … hôm nay hắn mặc bộ tây phục màu trắng, chiếc áo sơ mi màu lam, khuôn mặt rắn rỏi … toàn thân tỏa ra sự quyến rũ chết người …

Dạ Thiên Thiên sâu sắc nhìn chăm chú hắn thật lâu … thật lâu … đột nhiên hôn lên môi hắn …

Hàn Văn Hạo mím chặt đôi môi mỏng của mình lại, khuôn mặt lạnh lùng, không cử động …

Dạ Thiên Thiên khẽ khàng trêu chọc đôi môi hắn, cắn cắn cánh môi mỏng của hắn … hai tay cởi áo khoát trên người mình ra, để nó rơi xuống bên cạnh đôi giày cao gót, bên trong chỉ mặc một chiếc áo ngang ngực, bó sát người và chiếc quần short màu đen, ngồi trên chân Hàn Văn Hạo, lẳng lơ m*t cánh môi mỏng ấy …

Quản lý phòng ăn thấy thế, liền nhỏ giọng bảo mọi người rời đi …

Ánh mắt Hàn Văn Hạo vẫn lạnh lùng, rốt cục sau khi bị Dạ Thiên Thiên trêu chọc một lát mới hé mở đôi môi của mình ra … Dạ Thiên Thiên thấy thế liền dùng lưỡi của mình tấn công vào miệng hắn, hai người cùng hôn nhau đắm đuối …

Hàn Văn Hạo chậm rãi đưa hai tay ôm chặt chiếc eo mảnh khảnh của cô, ép người cô vào trong ngực mình … thò tay vào trong ngực cô, nhẹ nhàng xoa bóp …

“Ừm…”, Dạ Thiên Thiên bắt đầu phát ra những tiếng th* d*c, cô không hôn nữa, ôm chặt chiếc cổ hắn, thở hổn hển nói “Anh là một người đàn ông bá đạo, tại sao em luôn bị anh hấp dẫn, tại sao anh lại tìm cô gái đó để chọc tức em, anh khiến em tức đến điên cuồng …”

Hàn Văn Hạo không nói gì thêm, ôm Dạ Thiên Thiên, bước đi về hướng phòng VIP …
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 39


Đêm mơ…

Tuyết bay … từng bông tuyết … từng bông tuyết rơi xuống…

Hạ Tuyết nằm ở trên giường, ôm chăn đệm, trằn trọc, những hình ảnh hồi ức trong giấc mơ như muốn đánh thức Hạ Tuyết, cô đổ mồ hôi đầm đìa, túm chặt chiếc chăn màu lam đậm, cánh tay run rẩy, nhớ lại cảnh đêm qua hai người ở trong một căn phòng, nụ hôn của người đàn ông ấy in đậm trên mỗi tấc da thịt cô, ngay cả những nơi hắn chỉ hôn khẽ cũng để lại dấu vết, hắn bá đạo và mạnh mẽ, thì thào “Thân hình của em thật là đẹp …”

Cơ thể Hạ Tuyết không ngừng thở gấp, ngực phập phồng vì tức giận, tất cả hình ảnh trong đầu đều là ánh mắt cháy bỏng của người đó, còn có lồng ngực rắn rỏi màu đồng, toàn thân hắn tỏa ra một sức quyến rũ chết người…

“Không được … không được … không được tới đây …”, hai tay Hạ Tuyết lại túm chặt chăn đệm, trong giấc mơ, cô nhìn Hàn Văn Hạo nói như thế, hắn đè trên người cô,không ngừng hôn lên ngực cô, nơi có hai chiếc núm hồng phấn, tách hai chân cô ra, mạnh mẽ đâm vào, thì thầm vào tai cô “Cơ thể của em thật chặt, tôi muốn yêu em mỗi ngày…”

Đột nhiên, cánh cửa phòng Tổng thống xa hoa không mở mà bung ra, vô số người ái mộ Hồ Điệp và Dạ Thiên Thiên tức tốc xông tới, cầm trứng gà, axit không ngừng tạt vào người cô, sắc mặt hung tợn, la to “Cô dám giành người đàn ông của Hồ Điệp và Dạ Thiên Thiên ư, hôm nay chúng tôi sẽ khiến cô tan xác!”

“A________” Hạ Hạ Tuyết thét lên chói tai, la to trong gian phòng tối om “Không được —–“

Cô thở dồn dập, ngồi ở trên giường, sợ tới mức đầu chảy đầy mồ hôi, nước mắt chảy ròng ròng nhìn khắp xung quanh, khi biết là mình đang nằm mơ, cô không còn chút sức lực, tựa mình vào giường, lau nước mắt …

Tiếng đập cửa vang lên, em trai cô ở ngoài, non nớt gọi “Chị ơi …”

Hạ Tuyết vừa nghe tiếng em trai, cô biết mình đã làm cho bé sợ, mở cửa phòng, nhìn thấy bé đang mặc chiếc áo ngủ bằng vải màu lam, mang dép đỏ, đứng ở cạnh cửa, vừa xoa xoa mắt vừa nhìn chị mình, giọng nói khàn khàn non nớt, “Chị, chị làm sao vậy?”
 
Back
Top Bottom