Ngôn Tình Quân Tẩu Nghịch Tập Công Lược Bản Beta

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quân Tẩu Nghịch Tập Công Lược Bản Beta
Chương 105-106: 105: Chờ Cô Lớn Lên - 106: Không Nhìn Ra Cô Có Chút Ái Muội Nào Với Anh


<b>105: Chờ Cô Lớn Lên</b>

<b>Hôm nay Mộ Thanh Nghiên làm bánh ngọt tinh xảo như một tác phẩm nghệ thuật, nhưng cô lại không vừa lòng, bởi vì cô không thể viết lên trên đó tên người cô yêu nhất.Thậm chí không có cách nào cho hắn biết tình cảm của cô.Nhưng mà, sau này có người nhắc đến.Mang bánh ngọt lên bàn ăn, Trác Đông Lâm vây quanh bàn một vòng đột nhiên thở dài: “Thực đáng tiếc, sinh nhật của anh mới qua một tháng, nghĩa là còn phải chờ mười một tháng nữa mới có thể mời em Nghiên Nghiên làm cho riêng anh một cái bánh ngọt.

Ai, thật hy vọng hôm nay là sinh nhật của anh a.”Lời của hắn chọc Mộ Tử Khiêm và cháu trai Trác Thành Vũ của hắn cười khanh khách không ngừng.Trác Thành Vũ 8 tuổi vươn tay phải, ngón trỏ kéo khóe miệng làm thành bộ dáng xấu hổ: “Chú hai không biết xấu hổ.”“Ha ha, đừng cười chú, Thành Vũ, cháu nói chú thế vì cháu chưa từng được ăn đồ ăn vị tiểu thư này nấu thôi, đợi lúc nữa cháu ăn, chú cam đoan cháu còn không biết xấu hổ hơn chú.”“Sao lại chưa từng ăn? Lúc sinh nhật ông nội cháu từng ăn bánh ngọt chị Nghiên Nghiên làm, thực sự ăn ngon lắm, nhưng cho dù cháu từng ăn cũng sẽ không biết xấu hổ, đây là phạm trù tính cách được không?”Trác Đông Lâm bị cháu của mình dạy bảo cũng không giận, con mắt hắn vừa chuyển bỗng nhiên nói với Thẩm Tiêu Nhiên: “Ai, không đúng, Thẩm Tiêu Nhiên, ta nhớ hình như sinh nhật cậu là mấy ngày gần đây, không phải là hôm nay chứ?”Trác Đông Lâm nói xong, nhanh chóng liếc mắt nhìn Mộ Thanh Nghiên một cái, quả nhiên, khuôn mặt cô gái thoáng chốc ngượng ngùng.Thấy Mộ Thanh Nghiên thực giống dự đoán của mình, đã thích Thẩm Tiêu Nhiên rồi, lòng Trác Đông Lâm thoáng chốc nặng nề.Hắn còn từng nghĩ, nếu Mộ Thanh Nghiên không thích Thẩm Tiêu Nhiên, hắn liền cố gắng theo đuổi cô.Cô bé hợp ý hắn giống như Mộ Thanh Nghiên, có thể gặp đã là may mắn, cả đời hắn chỉ sợ cũng chỉ gặp được một người như này.

Cho nên, cho dù hiện tại tuổi của cô nhỏ một chút, hắn cũng chuẩn bị theo đuổi cô, trước tiên để cô có tình cảm với mình, sau đó an tâm chờ cô lớn lên.Dù sao hiện tại hắn cũng mới hơn 20 tuổi một chút, cho dù chờ 4 năm nữa, cũng mới 24 tuổi, hắn chờ được.Hắn từng vì Thẩm Tiêu Nhiên để ý đến Mộ Thanh Nghiên mà có ý lùi bước, sau này thấy Thẩm Tiêu Nhiên chậm chạp không có động tĩnh gì, hiểu ra Thẩm Tiêu Nhiên cũng giống hắn, bị tuổi tác của Mộ Thanh Nghiên giam cầm suy nghĩ.Hắn rất đồng cảm với Thẩm Tiêu Nhiên.Năm nay hắn 20 tuổi còn lo lắng Mộ Thanh Nghiên ghét bỏ hắn già, huống chi là Thẩm Tiêu Nhiên 23 tuổi?Hắn kết luận, cho dù Thẩm Tiêu Nhiên thích Mộ Thanh Nghiên, cũng sẽ phải khắc chế, vì thế hắn mới có tâm tư theo đuổi Mộ Thanh Nghiên một lần nữa.Nhưng mà, đây là tình huống nếu Mộ Thanh Nghiên không thích Thẩm Tiêu Nhiên.Nhìn cách thức ở chung của Mộ Thanh Nghiên và Thẩm Tiêu Nhiên ở lần gặp đầu tiên ở cửa hàng hương liệu nhà mình, hắn biết giữa hai người này có cảm xúc đặc thù, cho nên, khả năng Mộ Thanh Nghiên thích Thẩm Tiêu Nhiên từ năm ngoái là rất lớn, cho dù hắn lớn hơn cô nhiều.Nếu Mộ Thanh Nghiên cũng thích Thẩm Tiêu Nhiên, cách biệt tuổi tác giữa bọn họ cũng không phải là vấn đề lớn.

Một ngày nào đó, bọn họ sẽ vượt muôn vàn khó khăn ở bên nhau.Hy vọng thất bại, Trác Đông Lâm thất lạc rất nhiều, cũng quyết định khiến cô gái mình thích và anh em tốt của mình sớm hiểu ra tâm ý của nhau, không uổng công hắn tự hy sinh mình.Vì thế mới có những câu hắn cố ý nhắc đến sinh nhật của Thẩm Tiêu Nhiên.Thẩm Tiêu Nhiên cũng thật đã quên sinh nhật của mình.

Từ sau khi mẹ qua đời, đâu còn ai nhớ rõ sinh nhật của hắn nữa?Hắn không ngờ rằng Trác Đông Lâm có thể nhớ được.Điều này khiến hắn vô cùng cảm động, thậm chí còn cho rằng bánh ngọt này là Trác Đông Lâm cố ý làm vì sinh nhật hắn, bởi vậy nói: “Cảm ơn cậu, Đông Lâm.”Trác Đông Lâm biết hắn tưởng công lao của chiếc bánh ngọt này là do mình, nhanh chóng giải thích: “Không, bánh ngọt này là em Nghiên Nghiên làm đó, không có quan hệ gì với em, em cũng là nhìn thấy bánh ngọt này mới nhớ ra sinh nhật anh.”Hắn nói xong, nhìn thoáng qua dòng chữ Mộ Thanh Nghiên viết trên bánh ngọt: “ Ai, em đã làm gì vậy? Thẩm Tiêu Nhiên sinh nhật vui vẻ! Nha, mấy chữ này thật đẹp, đúng rồi, những chữ này có ăn được không? Anh muốn ăn ba chữ “Thẩm Tiêu Nhiên” này.”Trác Thành Vũ bị chú hai mồm miệng không có chừng mực này của mình làm cho tức giận đến hừ mũi, quá mất mặt có được hay không.Nhưng cũng không phê bình hắn nữa, cậu cảm thấy lời khuyên bảo của mình không có tác dụng gì với chú hai, dứt khoát không nói nữa.Mộ Tâm Lan và Trác Đông Lâm quen biết đã lâu, biết hắn thường xuyên nói chuyện không biết điều, cũng không để ý đến lời nói của hắn, chỉ có Mộ Tử Khiêm, bởi vì những lời này nhìn nhiều Thẩm Tiêu Nhiên một chút.Sau đó gật gật đầu.Cậu cảm thấy anh Thẩm rất tốt, là vị đại ca tốt nhất trong số những người cậu từng gặp, cho nên, nếu anh ấy trở thành anh rể của mình, cậu sẽ không phản đối.Dù Trác Đông Lâm nói bậy thế nào, Mộ Thanh Nghiên cũng không tức giận, thậm chí không thẹn thùng.Nỗi tức giận của cô ở lúc Trác Đông Lâm nói “người trong lòng của em đang đến” đã dùng hết rồi.Huống chi cô biết Trác Đông Lâm đối với cô hay Thẩm Tiêu Nhiên đều không có một chút ác ý nào, náo như vậy, giỏi lắm cũng chỉ đưa đến một chút bát quái thôi.Chỉnh lại bánh ngọt một phen, rốt cuộc trên mặt bánh cũng viết bảy chữ mà cô tâm tâm niệm niệm trong lòng, Mộ Thanh Nghiên thoải mái cười: “Anh Thẩm sinh nhật vui vẻ.”Tuy rằng sinh nhật này cũng chỉ là có lệ lại vừa vặn kịp lúc, nhưng nhìn đến câu chúc trên bánh ngọt, Thẩm Tiêu Nhiên vẫn cảm thấy tràn ngập hạnh phúc: “Cảm ơn em Nghiên Nghiên, cảm ơn mọi người.”“Được rồi, mời người có sinh nhật cắt bánh ngọt đầu tiên.”Mộ Thanh Nghiên nói xong, đưa dao gọt hoa quả cho Thẩm Tiêu Nhiên.Trác Đông Lâm muốn lấy ba chữ Thẩm Tiêu Nhiên trên bánh ngọt, khóc không ra nước mắt nhìn Thẩm Tiêu Nhiên lấy vào đ ĩa của hắn, cuối cùng đành phải nhận mệnh lấy hai chữ “vui vẻ” còn lại trên bánh.Lúc ăn cơm, Trác Đông Lâm đề nghị mọi người ngày mai cùng đi công viên ngắm mai vàng và sơn trà.Mộ Thanh Nghiên còn định ngày mai đi thăm Lâm Dung và Lâm Tĩnh, thấy chị gái và Tử Khiêm nghe thấy đi công viên đều hứng thú, quyết định buổi chiều đến chỗ Lâm Tĩnh một chuyến.Buổi chiều ở xưởng có việc, Mộ Tâm Lan không thể đi được, có chút lo lắng cho Mộ Thanh Nghiên: “Nghiên Nghiên, một mình em đi chị không yên tâm, nếu không ngày mai chúng ta không đi công viên nữa, đều đến nhà Lâm Dung được không?”“Không có việc gì đâu, chị, chị xem mẹ còn yên tâm giao Tử Khiêm cho em đưa đến Huyền Dương, một mình em đến nhà Lâm Dung có gì đâu mà chị lo lắng? Chị đừng quên, sang năm em liền 17 tuổi rồi.”“Nhưng là ...!nhìn em nhỏ như vậy.” Mộ Tâm Lan nhìn bộ dáng gầy teo của Mộ Thanh Nghiên, cảm thấy vẫn không thể yên tâm được.Thẩm Tiêu Nhiên vốn ở bên cạnh nói chuyện với Trác Đông Lâm, thấy Mộ Tâm Lan khó xử, đi tới nói: “Buổi chiều anh không có việc gì, anh lái xe đưa em đi, chúng ta đưa Tử Khiêm và Thành Vũ đi cùng, xem như đi đổi gió.”Lời này là hắn nói với Mộ Tâm Lan.Mộ Tâm Lan từng nghe Đinh Tú Phương khen Thẩm Tiêu Nhiên vô số lời, tự nhiên là tin tưởng hắn.

Nghe hắn nói như vậy, lập tức cười rộ lên: “Tốt quá, vậy phiền anh, nhưng mà Tử Khiêm còn đang mê mẩn đọc sách đâu, cũng không biết có đồng ý đi không, cho dù nó không đồng ý, hai người các anh đi cũng được.”Lời nói của Mộ Tâm Lan khiến Mộ Thanh Nghiên dở khóc dở cười: Tính dễ tin người của chị khi nào mới có thể sửa được đây.Nhưng mà, có câu Mộ Tâm Lan nói rất đúng, Mộ Tử Khiêm thực là mê đọc sách, cũng không muốn ra ngoài, tuy rằng nghe thấy là đi cùng chị hai, không có nói ra lời phản đối, lại rõ ràng càng thích ở lại trong thư phòng của Trác Đông Lâm hơn..

<b>106: Không Nhìn Ra Cô Có Chút Ái Muội Nào Với Anh</b>

Mộ Thanh Nghiên nhớ cô có chuyện muốn nói một mình với Thẩm Tiêu Nhiên, dứt khoát để Mộ Tử Khiêm ở lại.

Lúc này thật không thể trách Mộ Tử Khiêm coi trọng sách hơn cả chị hai, chủ yếu là, cậu cực kỳ tin tưởng Thẩm Tiêu Nhiên, cậu cảm thấy có Thẩm Tiêu Nhiên đi với chị hai, cậu không đi cùng cũng không sao.

Mộ Thanh Nghiên về ký túc xá của Mộ Tâm Lan, lấy ra một bọc to đồ ăn vặt, cười tủm tỉm ngồi lên ghế phụ bên cạnh.

Vốn cô định ngồi ghế sau, nhưng nghĩ đến cô còn muốn nói với Thẩm Tiêu Nhiên chuyện ngọc bội, nên thay đổi ý định, ngồi lên phía trước.

Sau khi lên xe, cô thấy ánh mắt Thẩm Tiêu Nhiên luôn dừng lại trên túi đồ ăn vặt, vội hỏi: “Không biết anh sẽ tới, cho nên không chuẩn bị đồ ăn cho anh, sau khi em trở về liền làm cho anh, được không?”

Thẩm Tiêu Nhiên: biến anh trở thành người tham ăn sao?

Được rồi, không trách được cô, ở trước mặt cô anh thực sự là thích ăn ngon.

Anh dừng lại một chút mới đáp: “Vậy về sau nếu anh đến, sẽ gọi điện trước cho em được không?” Anh nhủ thầm, nếu lần này anh còn sống trở về.

“Được ạ. Đúng rồi, bây giờ có thể đưa cho anh được rồi phải không?” Mộ Thanh Nghiên nói xong, lấy xuống ngọc bội cô đeo trên cổ, làm bộ đưa cho anh.

Thẩm Tiêu Nhiên lẳng lặng nhìn ngọc bội: “Lần sau anh đến hãy trả cho anh được không?”

“Có gì khác nhau sao?” Mộ Thanh Nghiên nhất định không chịu.

Ngón tay thon dài trắng nõn nâng ngọc bội trong suốt óng ánh, trong đầu Thẩm Tiêu Nhiên không tự chủ toát ra hai chữ “tuyệt sắc”

Anh nghĩ, đôi tay của Nghiên Nghiên, không những đẹp mà còn thực khéo léo.

Tuổi còn nhỏ mà đã biết làm nhiều đồ ăn ngon như vậy, sau này chồng của cô sẽ hạnh phúc cỡ nào a.

Nghĩ đến chuyện sau này Mộ Thanh Nghiên trở thành vợ người khác, trong lòng Thẩm Tiêu Nhiên không biết là tư vị gì, anh không trả lời câu hỏi của cô, mà khe khẽ thở dài.

Nghe được tiếng thở dài của anh, tâm cô co rút lại.

Cộng cả kiếp trước và kiếp này, đây là lần thứ hai cô nghe anh thở dài.

Kiếp trước một lần, kiếp này một lần.

Kiếp trước, là lúc anh nhìn thấy giấy xác nhận chẩn đoán bệnh ung thư dạ dày giai đoạn cuối của cô, thở dài thật sâu, kiếp này, đây là lần đầu tiên.

Điều gì khiến anh khổ sở đến vậy?

Anh ấy nhớ tới mẹ sao?

Sinh nhật của đứa nhỏ là ngày khó khăn nhất của người mẹ, giờ phút này anh nghĩ đến mẹ cũng thật bình thường.

Không muốn Thẩm Tiêu Nhiên càng không vui, Mộ Thanh Nghiên thu lại ngọc bội, một lần nữa đeo lên cổ.

Quay đầu nhìn ngón tay Thẩm Tiêu Nhiên trên vô lăng dường như lạnh phát đau, cô trừng mắt theo bản năng, khẩn trương hỏi: “Thẩm Tiêu Nhiên, tay anh sao thế?”

Đây là thói quen từ kiếp trước khi chăm sóc Thẩm Tiêu Nhiên mà thành, thân thể có anh có một chút dị thường đều tác động đến thần kinh của cô.

Ngữ khí vô cùng thân thiết của cô khiến Thẩm Tiêu Nhiên sửng sốt: Cô lại gọi mình như vậy, tự nhiên như thế, thân thiết như thế, khẩn trương như thế, khiến anh cảm thấy cô không giống như cô gái nhỏ hơn anh rất nhiều, mà như là người yêu thâm mật của anh.

Nhưng nếu là người yêu, ánh mắt của cô nhóc nhìn anh, lại không có một chút ái muội nào?

Được rồi, có lẽ cô có thói quen gọi người khác không kèm theo họ, có lẽ đối với bạn bè cô đều quan tâm như vậy đi.

Nhìn không ra một chút tình cảm khác lạ mà Mộ Thanh Nghiên đối với anh, trong lòng Thẩm Tiêu Nhiên tự đưa ra lời giải thích lung tung, dừng lại xe nơi ven đường, sau đó giơ tay cho Mộ Thanh Nghiên xem: “Mấy ngày trước phải lên phía Bắc làm nhiệm vụ, nơi đó rất lạnh, bôi thuốc cũng không thấy hiệu quả.”

“Như vậy đi, em đan cho anh găng tay len nhé? Coi như là quà sinh nhật. Ai, anh nhìn kìa, chỗ kia vừa đúng lúc có quán bán len, chúng ta cùng đi chọn len đi.”

“Găng tay len?”

“Đúng vậy? Anh đừng nói với em là anh chưa từng mang găng tay len nhé.”

“Đương nhiên từng mang, nhưng mà...” Thẩm Tiêu Nhiên muốn nói, thật đúng là anh chưa bao giờ mang găng tay len tự đan, găng tay của anh đều là mua, hơn một nửa là bao tay da, cũng có găng tay len, nhưng là dệt máy.

Đương nhiên, cũng từng có bạn bè nữ từng muốn đưa cho anh, các cô tự đan găng tay len, khăn quàng cổ, thậm chí áo lông, nhưng anh nào dám nhận? Nếu nhận sẽ có hậu quả thế nào, anh nghĩ thôi đã thấy phiền.

Nhưng mà, đồ cô nhóc Nghiên Nghiên đưa, ha ha, anh hy vọng cô đưa găng tay cho anh có ý nghĩa khác, nhưng nhìn ánh mắt trong sáng của cô, làm gì có ý khác? Chính là ý nghĩa quà sinh nhật thuần túy mà thôi.

Nhưng mà, dù cho là gì anh cũng không muốn từ chối.

“... Chỉ có găng tay len thôi sao? Có thể thêm một cái khăn quàng cổ không?” Thẩm Tiêu Nhiên nói nửa câu xong, lại đòi hỏi thêm, cái này có chút gấp.

“Khăn quàng cổ? Có thể a, ngày kia anh mới về quân khu đúng không? Đêm nay đến tối mai là được.”

Thẩm Tiêu Nhiên nghe thấy cô định thức đêm làm khăn quàng cho anh, có chút không đành lòng: “Khăn quàng không cần gấp như vậy, có thể qua một thời gian nữa gửi bưu điện cho anh.” Thẩm Tiêu Nhiên nghĩ, đợi bưu điện gửi đến hẳn là mình đã đi ra ngoài làm nhiệm vụ. Ai, không biết có cơ hội nhìn đến khăn quàng cổ kia không.

“Được, em cứ đan cho anh đôi găng tay trước, qua vài ngày nữa gửi bưu điện khăn quàng cho anh.” Mộ Thanh Nghiên cảm thấy sắp xếp như thế rất tốt, cô không muốn chị gái nhìn thấy cô thức đêm đan khăn quàng cổ cho Thẩm Tiêu Nhiên, rõ ràng như thế, chị gái nhất định sẽ nghi ngờ.

Thẩm Tiêu Nhiên hiện tại đang làm ở quân khu cách không xa thành phố Huyền Dương, gửi đi cũng không mất bao nhiêu ngày.

Bán len là một phụ nữ trung niên vô cùng khôn khéo, nhìn hai người đến, mỉm cười, sau đó nói với Mộ Thanh Nghiên: “Các cháu hôm nay gặp may, cửa hàng cô mới nhập về len mới, màu sắc rất đẹp.”

“Vâng, đúng vậy, thực sự rất nhiều.” Mộ Thanh Nghiên cười đáp một câu, quay đầu hỏi Thẩm Tiêu Nhiên: “Anh Thẩm, anh xem, anh thích màu nào?”

Người phụ nữ bán len lúc đầu cho rằng Thẩm Tiêu Nhiên và Mộ Thanh Nghiên là hai anh em, hiện tại thấy Mộ Thanh Nghiên xưng hô với Thẩm Tiêu Nhiên như vậy, đầu tiên là sửng sốt, chợt cả cười, bà lấy ra mấy cuộn len màu tím, xanh thẫm, màu xám, đề cử với Thẩm Tiêu Nhiên: “Mấy màu này lên áo len nam màu rất đẹp, còn có màu trắng, cũng đẹp lắm, còn có cái này...”

Mộ Thanh Nghiên lúc này đã lấy ít len màu đen, đỏ thẫm, và mấy cuộn màu trắng đặt một bên, sau đó đưa tay lấy thêm cuộn màu tím: “Chúng cháu mua ít len đan găng tay và khăn quàng cổ, đúng rồi, bà chủ, cửa hàng của bác có bán kim đan len không?”

“Có, có.” Người bán len vừa lấy kim đan ra đưa cho Mộ Thanh Nghiên, vừa bám riết lấy Thẩm Tiêu Nhiên đề cử: “Mấy màu len này đan thành áo cực kỳ đẹp, hơn nữa, nhìn cách chọn len của bạn gái cháu liền biết cô bé là cao thủ đan len. Dù sao cô ấy cũng đan cho cậu găng tay và khăn quàng rồi, cậu mua nhiều len một chút để cô ấy đan cho cậu cái áo bông, còn có, đừng mua cho mình cậu thôi, cũng mua cho cô ấy một chút.”

Mộ Thanh Nghiên đang chuẩn bị bỏ tiền: Ta chuẩn bị trả bằng tiền của chính mình có được hay không?

Quà sinh nhật sao có thể để người được tặng trả tiền?

Sợ Thẩm Tiêu Nhiên trả tiền trước, động tác trên tay Mộ Thanh Nghiên nhanh hơn, cực kỳ nhanh gọn đưa ra ba tờ tiền mười đồng, cao giọng hô: “Cuộn len tím kia lấy mười hai cuộn.”

Người bán len có chút kinh ngạc Mộ Thanh Nghiên tự mình trả tiền, nghĩ nghĩ tựa hồ hiểu rõ cái gì, đã thấy Thẩm Tiêu Nhiên bỗng lấy ra một tờ một trăm đồng đưa đến: “”Phấn hồng, xanh nhạt, mỗi loại lấy mười hai cuộn.”

Mộ Thanh Nghiên thấy hắn mua len đến vui vẻ như thế: “Anh Thẩm, anh đây là mua cho ai a? Nếu mua cho em, vóc người em nhỏ, không dùng hết nhiều len như vậy?”
 
Quân Tẩu Nghịch Tập Công Lược Bản Beta
Chương 107: 107: Xấu Hổ


Thẩm Tiêu Nhiên: “...”“Nhiều chút để dùng đan khăn quàng cổ và găng tay đi.”Anh cố chấp nói xong, khóe môi không tự chủ giương cao, cô nhóc mua len tím là để đan áo cho anh phải không?Không thể tưởng tượng được, bỗng chốc, găng tay, khăn quàng, áo len, anh đều có.Sinh nhật này thật là bội thu.Sau khi Thẩm Tiêu Nhiên và Mộ Thanh Nghiên ra khỏi quán bán len, Liễu Đông Cảnh híp mắt đi ra từ phòng phía sau quán len.Người bán len nịnh nọt cười với hắn: “Thầy giáo Liễu đi về sao?”“Đúng vậy.

Đúng rồi, dì Từng, cháu và Hàn Thiết là bạn học, dì gọi tên cháu là được.” Sau khi Liễu Đông Cảnh vô cùng lễ phép trả lời, vừa mỉm cười đi ra đường, vừa âm thầm nhủ: Mộ Thanh Nghiên, không thể tưởng tượng được cô ta là người như thế.Cửa hàng thực phẩm chín của Lâm Dung ở một chỗ hẻo lánh ở phía bắc khu chợ của thành phố Huyền Dương.Đến khu chợ phía bắc, Mộ Thanh Nghiên liếc mắt một cái liền thấy bốn người nhà họ Lâm đang bận rộn.Đúng vậy, bây giờ cha của Lâm Dung đã thu lại dáng vẻ lười biếng và cau có của mình, giúp đỡ Lâm Dung chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn và bán đồ ăn.Bình thường hắn và Lâm Dung cùng quản lý cửa hàng đồ chín.Ngày nghỉ, Lâm Tĩnh và Lâm Quyền cùng đến hỗ trợ.Sau khi nhìn thấy bọn họ, Mộ Thanh Nghiên cong cong khóe mắt mang theo chút áy náy nói với Thẩm Tiêu Nhiên: “Anh...!Tiêu Nhiên, phiền anh chờ trên xe một lúc, khoảng 10 phút em sẽ quay lại.”Trước kỳ nghỉ, cô định ở lại nhà Lâm Tĩnh nhiều một chút, mà lúc này, sao cô không biết xấu hổ để Thẩm Tiêu Nhiên đợi lâu được?Huống chi, cô còn muốn làm đồ ăn cho anh, còn đan găng tay.Cho nên, lần này cô chỉ có thể nói vài câu với Lâm Tĩnh, đợi lần sau được nghỉ cô lại đến sau.“Về sau cứ gọi anh như vậy.”Thẩm Tiêu Nhiên đột nhiên nói một câu xong, xuống xe mở cửa cho Mộ Thanh Nghiên.Mộ Thanh Nghiên không hiểu ý anh, xuống xe xong vẫn dõi ánh mắt thơ ngây hỏi lại: “...!Anh vừa nói cái gì?”Thẩm Tiêu Nhiên nhẹ cong khóe môi: “Anh nói, về sau em cứ gọi anh là anh Tiêu Nhiên.”Mặt Mộ Thanh Nghiên đỏ lên, chà chà chân, cầm lấy túi đồ ăn vặt bỏ chạy.Cô biết, những lời này của Thẩm Tiêu Nhiên không có ý gì, nhưng chính cô cảm thấy ngượng chết được, giống như bí mật cô yêu anh vô cùng mà cô giấu rất sâu bị anh phát giác.Thẩm Tiêu Nhiên cũng thật thích bộ dáng xấu hổ của cô, cảm thấy cô như thế thật đáng yêu.Tuy rằng lúc cô thông minh linh mẫn giống như mang theo vầng hào quang, khiến anh tán thưởng, nhưng cô như thế khiến anh cảm thấy một loại áp lực vô hình, làm anh cảm thấy xấu hổ.Ngược lại, cô trông trẻ con như thế này, lại khiến lòng anh sinh ra cảm giác tươi đẹp.Đột nhiên thấy Mộ Thanh Nghiên, bốn người nhà họ Lâm, bao gồm cả cha Lâm đều tươi cười với cô, tuy rằng trong nụ cười của cha Lâm còn có cả xấu hổ.Đây là lần đầu tiên Mộ Thanh Nghiên đến nhà họ Lâm ở thành phố Huyền Dương.Nhưng mà lúc trước có vài lần cô gọi điện thoại cho Lâm Tĩnh, biết được tình huống gần đây của nhà họ Lâm, đối với việc cha Lâm đã tỉnh ngộ, cô có chút ngoài ý muốn, cũng thích nghe.Bởi vì cha Lâm là bậc trưởng bối, cô lễ phép ân cần hỏi thăm ông ấy: “Cháu chào bác Lâm.”“Ừ.” Cha Lâm ngốc ngốc gật đầu, quay lại nói với Lâm Tĩnh: “Hiểu Dung, Tiểu Tĩnh, hai con ra tiếp Nghiên Nghiên đi, nơi này giao lại cho cha và Lâm Quyền.”Chuyện mình đột nhiên muốn mở cửa hàng thực phẩm chín, Lâm Dung nói với cha Lâm là, công thức đồ chín hấp tương là Mộ Thanh Nghiên nhìn ở mặt mũi Lâm Tĩnh bán lại cho nhà bọn họ.

Cho nên bây giờ bọn họ thiếu Mộ Thanh Nghiên 3000 đồng, tiền này phải trả trong 5 năm.Hiện tại, cửa hàng đồ chín hấp tương nhà bọn họ lời gần 100 đồng, cho nên, trong lòng cha Lâm, Mộ Thanh Nghiên chính là đại ân nhân của nhà bọn họ không cần nghi ngờ.Ông ấy tràn ngập cảm kích với cô, tự nhiên sẽ khách khí tiếp đãi.Ba cô gái đi vào căn phòng phía sau cửa hàng thực phẩm chín, ông tức khắc cầm hai đồng đưa cho Lâm Quyền: “Đến đây, Tiểu Quyền, con đi mua cho các chị chút đồ ăn vặt đi, hạt dưa, hướng dương, trứng cuộn gì đó, mua hết chỗ tiền này.”“Vâng, cha.” Lâm Quyền tươi vui hớn hở nhận tiền, liền chạy ra bên ngoài, hắn cũng không chạy xa, lấy tay lau nước mắt một phen.Không trách được hắn cảm thấy cảm khái, sống trong những năm tháng đen tối lúc trước, hắn thật sự không nghĩ tới, nhà bọn hắn sẽ có ngày lành như hôm nay.Sau khi Lâm Tĩnh vào nhà nói muốn đi pha trà cho Mộ Thanh Nghiên, đi phòng bếp.Lâm Dung đón Mộ Thanh Nghiên vào phòng ngủ của Lâm Tĩnh, nhịn không được ôm lấy cô: “Cảm ơn em Mộ Thanh Nghiên.”Mộ Thanh Nghiên chớp chớp mắt: “Cảm ơn em làm cái gì? Chị Dung Dung nhớ kỹ, chị không nợ em cái gì, thật sự.”“Ha ha, chị không nói lý với em, nhưng trong lòng chị vĩnh viễn nhớ ơn em.” Lâm Dung lôi kéo Mộ Thanh Nghiên ngồi xuống giường nhỏ của Lâm Tĩnh: “Chị đã nghe chuyện về chị gái em và Tống Hồng Quảng, không giấu gì em Nghiên Nghiên, lúc trước chị còn cảm thấy áy náy, cảm thấy chị với em làm mấy chuyện như vậy có chút có lỗi với chị gái em, nhưng những chuyện xảy ra sau này, chứng minh em đúng.

Ai nha, lòng chị cuối cùng cũng bình yên.”Chuyện hủy đi nhân duyên của Tống Hồng Quảng và Mộ Tâm Lan, kỳ thật đã vượt qua mấu chốt cách làm người của Lâm Dung, cô là nhìn ở tiền trợ giúp, mới giúp Mộ Thanh Nghiên.Điều này khiến cô luôn luôn cảm thấy áy náy, đến tận khi nghe nói Tống Hồng Quảng thông đồng với Lý Tuyết, cô mới giật mình, Mộ Thanh Nghiên cũng không nói với cô những việc ác mà Tống Hồng Quảng đã làm.Mộ Thanh Nghiên tính kế Tống Hồng Quảng như vậy, không chỉ có không quá phận, mà có thể nói còn có chút từ bi nữa.Nhất là Tống Hồng Quảng còn chiếm được công thức đồ chín hấp tương của nhà họ Mộ.Điều này khiến cô cảm thấy vô cùng đáng tiếc.Mộ Thanh Nghiên nghịch ngợm cười: “Đây chỉ có thể nói chị Dung Dung không tin em.

Còn có, em đoán bây giờ chị Dung Dung còn thấy đáng tiếc cho em, cảm thấy người biết công thức đồ chín hấp tương nhiều làm phải không? Em nói với chị, chị Dung Dung, việc buôn bán, không chỉ cần tay nghề tốt, mà thái độ phục vụ, cách thức phục vụ đều rất quan trọng, cho nên, công thức của em không quan trọng, chị hiểu ý em không?”Cách thức buôn bán mà Mộ Thanh Nghiên biết, kỳ thật là ở kiếp trước, lúc Lâm Dung nói sơ qua về chuyện gia đình nên cô mới biết.

Cô biết Lâm Dung có thiên phú với việc buôn bán, cho nên mới nói những lời này với Lâm Dung.Cô tin tưởng rất nhanh Lâm Dung sẽ hiểu được những lời cô nói.Quả nhiên, nghe xong lời của cô, mắt Lâm Dung sáng lên: “Mấy ngày nay chị cũng đang suy nghĩ đến vấn đề này đâu, chị thật muốn biết làm thế nào để cải thiện việc buôn bán của nhà chị.” Lâm Dung vốn định cùng Mộ Thanh Nghiên nói về vấn đề này, nghĩ lại, suy nghĩ của mình còn chưa chỉn chu, quyết định nghĩ kỹ một chút lại nói với cô.Khi nói chuyện, Lâm Tĩnh đã mang đến một cốc nước đường đỏ nóng hôi hổi: “Đến, Nghiên Nghiên, uống trà đi.”Mộ Thanh Nghiên nhận chén trà cười: “Cảm ơn.”Uống một ngụm nước đường ấm, Mộ Thanh Nghiên hỏi Lâm Tĩnh: “Trường trung học số ba Huyền Dương thế nào? Có chỗ nào hơn trường trung học trấn Xuân Thụ chúng ta không?”Lâm Tĩnh mím môi cười: “Theo tớ thì không khác nhau mấy.

Nghiên Nghiên, cảm ơn cậu viết thư cho tớ, chúng rất có hiệu quả với việc học của tớ.”“Thế là tốt rồi, tớ còn sợ cậu chê tớ nhiều chuyện đâu.”Cùng Lâm Tĩnh hàn huyên một hồi về chuyện học tập, ăn chút đồ ăn vặt Lâm Quyền mua về, Mộ Thanh Nghiên liền đứng dậy muốn cáo từ.Kỳ thật cô cũng không muốn nhanh như thế đã tạm biệt Lâm Tĩnh, chính là, Tiêu Nhiên của cô còn đang chờ ở bên ngoài đâu.Lâm Tĩnh cơ hồ muốn khóc: “Nhanh như vậy đã đi?”“Ừ, bên ngoài còn có người đợi tớ.”Lâm Tĩnh không phải kiểu người cong cong vòng vòng, nghe nói có người chờ Mộ Thanh Nghiên, cô gật đầu: “Tớ tiễn cậu ra ngoài.”.
 
Quân Tẩu Nghịch Tập Công Lược Bản Beta
Chương 108: 108: Người Trong Lòng Của Cô


Mộ Thanh Nghiên hơi chần chờ: “! Được.

”Cô vốn không định để Lâm Tĩnh tiễn, sợ sau khi Lâm Tĩnh nhìn thấy Thẩm Tiêu Nhiên sẽ hiểu lầm cô và anh có gì đó, sau lại nghĩ, cho dù Lâm Tĩnh có hiểu lầm cũng sẽ không nói bừa, liền đồng ý.

Lâm Tĩnh cho rằng người chờ Mộ Thanh Nghiên là người nhà cô hoặc là bạn học nữ gì đó, đến lúc đi đến cổng chợ, nhìn thấy chiếc xe quân vụ thập phần thu hút, qua cửa kính xe, cô nhìn thấy Thẩm Tiêu Nhiên khí thế lỗi lạc, anh tuấn, mới ý thức được có vẻ như cô vừa làm một việc gì đó sai sai.

Cô biết tình huống nhà Mộ Thanh Nghiên, biết người này không phải là thân thích của Mộ Thanh Nghiên.

Cho nên, đây là bạn trai của Mộ Thanh Nghiên?Bạn ấy yêu rồi?Không, bạn ấy yêu sớm?A, bạn ấy và Tần Vĩ Văn có hôn ước, cho nên! Cho nên! Lâm Tĩnh không nghĩ tiếp được, cô kinh ngạc bịt miệng, sợ bản thận không kiềm chế được hét ra tiếng kêu sợ hãi.

Biểu cảm của Lâm Tĩnh lấy lòng Mộ Thanh Nghiên.

Cô vỗ nhẹ cánh tay Lâm Tĩnh, thấp giọng nói vào tai cô ấy: “Làm gì thế? Không cần suy nghĩ lung tung, chỉ là một người anh thôi.

”Lâm Tĩnh tỉnh táo lại, có chút ngượng ngùng: “Thực xin lỗi, Nghiên Nghiên, về sau tớ không dám nữa.

”Cô tin tưởng Mộ Thanh Nghiên, cho nên, Mộ Thanh Nghiên nói người nam nhân đẹp mắt đến đòi mạng này là một người anh của cô, vậy chính là như thế.

Kỳ thật cô cũng không biết vừa rồi tại sao cô lại như thế, chỉ là, lần đầu tiên nhìn thấy Thẩm Tiêu Nhiên, không hiểu sao liền cảm thấy hắn và Mộ Thanh Nghiên rất xứng đôi.

Mộ Thanh Nghiên giúp Lâm Tĩnh xoa thái dương: “Ừ, tớ đi đây, nhớ thường xuyên viết thư cho tớ.

”Thẩm Tiêu Nhiên vốn định xuống mở cửa xe cho Mộ Thanh Nghiên, thấy hai cô gái nhỏ gầy tong teo chụm đầu thì thầm, chậm chạp chưa xuống.

Sau khi từ biệt Lâm Tĩnh, Mộ Thanh Nghiên mở cửa sau xe, ngồi vào, cũng không thấy Thẩm Tiêu Nhiên khởi động xe.

Cô không hiểu nhìn phía trước: “Anh Tiêu Nhiên, sao không cho xe chạy?”Sao Thẩm Tiêu Nhiên có thể nói nguyên nhân hắn không chạy xe là mất hứng chuyện cô ngồi phía sau?Tuy rằng, bây giờ cô gọi hắn là anh Tiêu Nhiên rất dễ nghe, nhưng hắn vẫn mất hứng, nhịn nửa ngày, hắn rốt cuộc nói ra câu khiến hắn cũng cảm thấy xấu hổ: “Em lên ngồi ghế trước, anh có chuyện muốn nói với em.

”“A.

”Mộ Thanh Nghiên tin là thật, nhanh chóng xuống xe đổi vị trí.

Đến tận khi cô ngồi ổn định, sắc mặt ảm đạm của Thẩm Tiêu Nhiên mới khôi phục cảnh xuân tươi đẹp.

Mộ Thanh Nghiên tin lời vừa rồi của hắn là thật: “Anh muốn nói với em chuyện gì?”“Anh muốn hỏi em, áo len của anh chậm nhất đến khi nào thì xong?” Tuy rằng lấy cớ thật gượng ép, nhưng Thẩm Tiêu Nhiên thực sự muốn xác định Mộ Thanh Nghiên mua cuộn len màu tím là vì hắn.

“Trước Tết âm lịch, sao thế? Anh có thiếu quần áo mặc không? Ai, em thấy anh mặc thực đơn giản, nếu không bây giờ em với anh đến cửa hàng mua hai bộ nhé.

”Lời của Thẩm Tiêu Nhiên khiến Mộ Thanh Nghiên nhớ tới, kiếp trước Thẩm Tiêu Nhiên tuy là gia thế khủng, nhiều bạn bè, nhưng người nhà quan tâm đ ến anh lại cực kỳ ít đến đáng thương, lúc cô gặp anh, anh đã hơn ba mươi tuổi.

Hơn ba mươi tuổi anh cũng coi như biết chăm sóc cho bản thân rồi.

Nhưng lúc anh còn trẻ, cũng chính là bây giờ, anh chính là người không có ai quan tâm, có tiền, lại là kẻ đáng thương thiếu quần áo mặc.

Bên chỗ Thẩm Tiêu Nhiên, còn chưa khôi phục mừng như điên từ chuyện thứ nhất, đã có chuyện thứ hai khiến anh mừng như điên.

Không chỉ áo len tím là đan cho anh, cô còn muốn cùng anh đi mua quần áo?Mộ Thanh Nghiên nói không sai, anh mặc thực sự có chút đơn giản.

Tuy là như vậy, nhưng cũng không như suy nghĩ của Mộ Thanh Nghiên, anh không biết cách chăm sóc cho bản thân, mà là, mấy hôm trước, anh đưa áo bông cho mấy người bạn gia cảnh bần hàn hơn.

Vốn anh định dịp nghỉ lễ này mua mấy món, bởi vì đến Huyền Dương, nên còn chưa mua.

Niềm vui bất ngờ khiến Thẩm Tiêu Nhiên sung sướng, lại không bỏ xuống được nghi hoặc trong lòng: Cô nhóc quan tâm anh có phải là hơi quá chút không?Giống như lúc trước Mộ Thanh Nghiên có biểu hiện thân thiết không hợp với lẽ thường, ví dụ như cách gọi anh rất thân thiết “Tiêu Nhiên”, ví dụ khẩn trương khi nhìn thấy tay anh lạnh đến đau! , bởi vì rất hàm hồ, khiến anh không dám nghĩ sâu sa, bây giờ cô biểu hiện ra ngoài rõ ràng quan tâm đ ến anh, cũng khiến anh không thể xem nhẹ.

Một cái giả thiết lớn mật nổi lên trong lòng Thẩm Tiêu Nhiên: Chẳng lẽ Nghiên Nghiên cũng thích mình?Chỉ khi một người con gái yêu mến một người con trai, mới có thể quan tâm đ ến người con trai đau xót ấm lạnh tự nhiên như thế phải không?Nhưng, nếu cô bé thích mình, vì sao mỗi lẫn cô ấy nhìn mình, trong ánh mắt không có một chút cảm tình nào?Thẩm Tiêu Nhiên quay đầu nhìn về phía Mộ Thanh Nghiên, Mộ Thanh Nghiên thấy anh thật lâu cũng không trả lời, nghi hoặc nhìn về phía anh: “Không muốn đi?”Ánh mắt của cô gái trong sáng mà vô tội, không có nửa điểm ái muội, nhìn rõ điều này, trong lòng Thẩm Tiêu Nhiên lại ảo não, vẻ mặt chế nhạo: “Muốn đi a, chẳng qua, trước kia anh luôn là người không ai đau, không ai thương, đột nhiên có người quan tâm, có chút không quen.

”Những lời này của Thẩm Tiêu Nhiên còn mang chút trêu tức, theo lẽ thường, lúc này Mộ Thanh Nghiên phải xấu hổ.

Mà Thẩm Tiêu Nhiên chế nhạo cô, là muốn nhìn thấy bộ dáng xấu hổ của cô.

Ai biết, phản ứng của cô lại khiến anh không ngờ.

Cô không có xấu hổ, cũng không ảo não.

Mà là nhìn anh với vẻ mặt đau thương, trong ánh mắt đầy đau lòng.

Tuy rằng ánh mắt của cô bé nhìn anh là đau lòng, nhưng Thẩm Tiêu Nhiên vẫn không thể nhìn ra một chút ái mộ nào trong mắt cô.

Trong lòng anh vô cùng thất bại, gấp gáp dừng lại xe ven đường, anh không cam lòng hỏi: “Mộ Thanh Nghiên, nghe nói em và Tần Vĩ Văn có hôn ước, có thật không?”Mộ Thanh Nghiên cho rằng anh tìm chuyện để nói, để che giấu đi vừa rồi anh thất thố, thành thật trả lời: “Đã từ hôn.

”“Hả, vì sao? Em không thích cậu ấy?”Nói tới việc từ hôn, đôi mắt của Mộ Thanh Nghiên bình tĩnh không một gợn sóng: “Em không thích anh ấy, anh ấy cũng không thích em, cho nên lui hôn.

”Biểu cảm của cô đủ để chứng minh cô không có tình cảm với Tần Vĩ Văn.

Thẩm Tiêu Nhiên thoáng yên tâm một chút, nhưng nghĩ đến có khả năng khác, anh lại thoáng hoảng loạn.

“Vậy em có người trong lòng không?”Hỏi ra câu này, cả trái tim Thẩm Tiêu Nhiên kinh hoàng không thôi.

Anh cảm thấy anh chưa từng khẩn trương như thế này.

Anh thật vô cùng hy vọng Mộ Thanh Nghiên có thể bình tĩnh trả lời anh, cô chưa có người trong lòng.

Nhưng là, không như anh mong muốn.

Anh vừa dứt lời, khuôn mặt tươi cười của Mộ Thanh Nghiên thoắt cái đỏ lên, cũng không quay lại nhìn anh, ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm ngã tư đường phía trước, vẻ mặt thẹn thùng và ngọt ngào, nhấn rõ một từ thập phần rõ ràng: “Có.

”Có, người đó là anh, lại cũng không phải anh.

Là anh của kiếp trước, em có thể thân thiết với anh, anh của kiếp này, nhưng anh vĩnh viễn cũng sẽ không biết tâm sự của em.

Bộ dáng của Mộ Thanh Nghiên vừa nhìn là biết người đang đắm chìm trong tình yêu.

Lúc này cô xinh đẹp kinh tâm động phách, khiến Thẩm Tiêu Nhiên rung động không thôi.

Chính là, ánh mắt mờ mịt của cô cho anh biết, người mà cô nhớ tới lúc này không ở bên cạnh cô.

Thẩm Tiêu Nhiên ngồi bên cạnh cô thật sâu thở dài, chấp nhận vận mệnh, hỏi: “Là bạn học của em sao?”Mộ Thanh Nghiên thẹn thùng cười, lắc đầu: “Không phải.

Anh ấy giống anh, cũng là bộ đội lục quân.

”“Bộ đội lục quân?” Trong suy nghĩ của Thẩm Tiêu Nhiên, thằng ranh may mắn kia, là đang học ở trường lục quân?“Vâng! ” Vấn đề càng nói càng xa, tiếp tục thảo luận nhất định không giấu được, Mộ Thanh Nghiên nhanh chóng thoát ra khỏi những suy nghĩ ngọt ngào: “Không nói tới chuyện này, anh Tiêu Nhiên, chúng ta nhanh đến cửa hàng đi.

”.
 
Quân Tẩu Nghịch Tập Công Lược Bản Beta
Chương 109: 109: Hai Mẹ Con Mặt Dày


Có hỏi tiếp cũng chẳng khác nào tự ngược đãi chính mình, Thẩm Tiêu Nhiên dừng lòng hiếu kỳ gật đầu, một lần nữa khởi động xe.Khi bọn họ cùng nhau đi vào cửa hàng, đa số mọi người đều cho rằng hai người có bề ngoài kinh diễm này là anh em.Mọi người không giống Lâm Tĩnh hiểu lầm hai người họ là một đôi, nguyên nhân rất đơn giản, thứ nhất, tuy hai người bọn họ nói nói cười cười thân thiết, nhưng lại bảo trì khoảng cách nhất định.

Thứ hai, tuổi tác của hai người họ cách nhau quá lớn, đặc biệt là cô gái, nhìn qua mới chỉ 13, 14 tuổi, ánh mắt vô cùng trong sáng, tươi cười ngọt ngào, vừa thấy là cô gái ngoan ngoãn.Từ lúc Thẩm Tiêu Nhiên biết Mộ Thanh Nghiên có người trong lòng, liền bắt buộc bản thân chặt đứt ý niệm trong lòng, thành thành thật thật hưởng thụ sự quan tâm như bạn bè của Mộ Thanh Nghiên.Tuy có chút thất lạc, nhưng lại nhanh chóng bị gu thẩm mỹ của Mộ Thanh Nghiên thuyết phục.Cô nhóc này, mang đến cho anh hết niềm vui này đến niềm vui khác đâu?Những bộ quần áo cô chọn cho anh, bộ nào cũng hợp ý anh.Anh không biết vì trùng hợp, hay là thẩm mỹ của hai người giống nhau, con mắt vòng vo vừa chuyển, anh nói với người bán hàng: “Xin chào, cô cho cháu thử xem bộ áo lông màu vàng kia.”Thẩm Tiêu Nhiên biết bộ áo lông quá sặc sỡ này cũng không thích hợp với anh, chẳng qua anh muốn nhìn thử phản ứng của cô nhóc thôi.Quả nhiên, Mộ Thanh Nghiên nghe thấy anh muốn thử áo lông màu vàng liền nhướn mày: “Anh Tiêu Nhiên, cái này không hợp với anh đâu, không cần thử.”Trời lạnh, thử quần áo cũng không phải chuyện vui vẻ gì, nếu là quần áo đáng giá để thử cũng liền thôi, nhưng bộ này, thực sự khó coi.“Nhưng anh cảm thấy nó đẹp mắt.”Mộ Thanh Nghiên nghe thế khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn thành một đoàn, một hồi liền trở lại bình thường: Bản thân mình bị sao thế? Chỉ là một bộ quần áo mà thôi, kiếp trước Thẩm Tiêu Nhiên từng nói anh không thích quần áo màu sắc sặc sỡ, nhưng đây là lời nói lúc anh đã hơn ba mươi tuổi.Hiện tại anh ấy mới hơn hai mươi, có khi lại thích mấy màu sắc sặc sỡ một chút thì sao?Tuy rằng, khách quan mà nói, bộ quần áo này thực không thích hợp với khí chất của hắn, nhưng bộ dáng của hắn đẹp trai như thế, có mặc lên cũng không xấu.Cho nên, hắn muốn thử liền thử đi.“Vậy anh thử đi, cởi áo bông ra em cầm cho.”“Được.”Thẩm Tiêu Nhiên cởi áo bông đưa cho Mộ Thanh Nghiên, vừa chìa tay ra, lại cầm lấy áo lông cao cổ màu lam trên quầy mà vừa rồi cô chọn cho anh.Mộ Thanh Nghiên cho rằng anh thử xong chiếc áo này sẽ thử đến chiếc áo màu vàng kia, nên cũng không có nghĩ nhiều, chờ anh mặc xong, đi lại chỗ gương mà anh đang thử.Quá đẹp trai! Cái tên Tiêu Nhiên này thực sự rất tuấn tú a.“Rất đẹp mắt, nhất định phải mua cái này.

Nào, mặc thêm áo bông màu đen này vào xem, sau đó lại thử với hai cái áo kia.” Mộ Thanh Nghiên nói xong, đưa áo bông trên tay cho Thẩm Tiêu Nhiên, thuận tiện chỉ áo lông màu vàng và áo sọc xanh đen trên quầy.“Không cần thử, những áo khác cứ lấy theo số của áo này là được, ah, cái này cháu có thể cắt mác luôn rồi mặc ra ngoài được không?” Câu cuối cùng là Thẩm Tiêu Nhiên nói với người bán hàng.“Được chứ, đương nhiên được.”Mộ Thanh Nghiên thừa dịp Thẩm Tiêu Nhiên cắt mác, lại chọn cho anh hai chiếc áo lông mặc bên trong.Quay đầu nhìn lại, đã thấy chiếc áo lông màu vàng mà Thẩm Tiêu Nhiên nhìn trúng đã được treo lên giá rồi.“Sao đột nhiên không lấy nữa?”“Anh cảm thấy vẫn là quần áo em gái chọn cho anh nhìn đẹp hơn.”“Vậy sao? Nếu không lấy cái áo đó, vậy lấy chiếc màu trắng kia đi, tuy rằng lúc mặc không được dính bẩn, lúc nào đi chơi mặc cũng rất tốt.”Thẩm Tiêu Nhiên mặc đồ màu trắng anh tuấn bao nhiêu, cô biết rõ, cho nên, áo lông màu trắng thật sự hợp với anh.Vốn cô còn lo áo màu trắng bảo quản giặt giũ không được tiện, cho nên mới tránh màu này, sau này lại nghĩ, màu vàng cũng không dễ giặt, có thể mua màu vàng sao không thể mua màu trắng?Một lúc mua ba áo lông, hai áo len mặc trong, có vẻ nhiều, nhưng hai người đều không để ý.Đây là ưu điểm của kẻ có tiền.Thẩm Tiêu Nhiên vốn có ý định mua nhiều một chút mang ra quân khu trợ giúp bạn bè.Nhưng đây là ý nghĩ lúc này của anh, sau khi trở về, anh phát hiện, quần áo mà Mộ Thanh Nghiên giúp anh mua, một bộ anh cũng không lỡ tặng ai.Sau này lại vì một người bạn chưa hỏi mà tự ý mặc của anh một chiếc áo, anh bực mình thật lâu.Lúc này, anh cũng không ngờ rằng có lúc mình coi trọng quần áo như vậy, tuy nhiên anh vẫn thấy tâm tình sung sướng.Chính là, sự sung sướng của anh rất nhanh bị sự xuất hiện của hai mẹ con Thẩm Tâm Dao làm cho khó chịu.Thẩm Tâm Dao đưa Tiền Vân Đóa đi mua áo bông.Thiếu sự giúp đỡ của Thẩm Tiêu Nhiên, nhất thời bọn họ còn chưa tiếp thu được, hơn nữa bọn họ vẫn còn tạm coi như dư dả.

Mười mấy năm qua, mỗi năm một vạn đồng, thêm lễ vật mừng năm mới, Thẩm Tâm Dao cũng coi như tích tụ được một ít.Sở dĩ để Tiền Vân Đóa trở lại trấn Xuân Thụ, là cố ý để cho Thẩm Tiêu Nhiên nhìn xem.Bà chờ mong sau khi Thẩm Tiêu Nhiên nhìn thấy cuộc sống của bọn họ khốn khổ, có thể giúp đỡ bọn hắn thêm một chút, cho dù không bằng trước kia, một năm đưa hai, ba ngàn đồng cũng được.Trong khoảng thời gian này, chuyện Thẩm Tâm Dao kỳ vọng phát sinh nhất là, Thẩm Tiêu Nhiên đột nhiên xuất hiện trước mắt, nói với bà rằng: “Cô, bây giờ ông nội lại cho cháu tiền tiêu vặt, hiện tại cháu lại có thể giúp đỡ mọi người.”Đáng tiếc, gần nửa năm nay, Thẩm Tiêu Nhiên không chỉ chưa từng tới trấn Xuân Thụ thăm bà, ngay cả gọi điện thoại cũng không nghe.Ngay tại thời điểm bà chuẩn bị hết hy vọng, không nghĩ tới gặp anh ở thành phố Huyền Dương.“Tiêu Nhiên? Là cháu thật sao?” Thẩm Tâm Dao nhìn thấy Thẩm Tiêu Nhiên, ý nghĩ đầu tiên là, quả nhiên là Thẩm Tiêu Nhiên đến thăm mình.

Hắn đến cửa hàng là muốn mua quà Tết Nguyên đán cho nhà họ đi? A, quần áo trên tay nó là mua cho nhà mình phải không?Bà vừa nói vừa cùng Tiền Vân Đóa đang vui rạo rực đi qua đón.Bà còn tưởng Thẩm Tiêu Nhiên giống như trước kia, ôn hòa gọi bà một tiếng “cô”, sau đó đưa quà tặng trên tay cho bà.

Ai biết, Thẩm Tiêu Nhiên nhìn thấy bà xong, lạnh lùng trả lời một câu “Vâng”.

Sau đó liền lôi kéo cô gái nhỏ bên cạnh anh bước nhanh ra ngoài.Tư thế này, như thể bà và Tiền Vân Đóa là ôn dịch vậy.“Tiêu Nhiên, Tiêu Nhiên, có phải là ba...!ông nội cháu để cháu rũ bỏ mọi quan hệ với cô?” Thẩm Tâm Dao chưa từ bỏ ý định đuổi theo.“Đúng vậy, ông nội nói, nếu cháu còn đến nhà cô liền đuổi cháu ra khỏi Thẩm gia.” Thẩm Tiêu Nhiên không hẳn là nói dối, ông lão Thẩm thực sự từng nói với hắn như thế, nhưng mà, lúc trước khi chưa biết bộ mặt thật của Thẩm Tâm Dao, hắn luôn nghoảnh mặt làm ngơ với lời của ông nội.“Nhưng...” Thẩm Tâm Dao muốn nói, nhà của bà không có sự giúp đỡ của Thẩm Tiêu Nhiên thật sự sống không nổi, nhưng là, bà và Tiền Quốc An còn trẻ tuổi khỏe mạnh, có tay có chân, trước mặt bàn dân thiên hạ, bà không nói ra được lời vô sỉ như vậy.Thẩm Tâm Dao ngại không dám nói, nhưng Tiền Vân Đóa lại không nghĩ được nhiều như vậy.Từ lúc cô phải chuyển từ thành phố Huyền Dương về thị trấn Xuân Thụ trong lòng đã tích tụ oán niệm, luôn luôn hận Thẩm Tiêu Nhiên, trước kia không thấy người không có cách nào xả giận, hôm nay gặp phải, sao có thể buông tha?Cô hùng hổ đi đến trước mặt Thẩm Tiêu Nhiên, la lớn: “Thẩm Tiêu Nhiên, không phải chính anh đã nói hàng năm sẽ cho nhà chúng em một vạn đồng sao? Định nuốt lời?”Cô vừa nói xong, lập tức khiến người qua đường phải ghé mắt, lại sợ khí thế của Thẩm Tiêu Nhiên và bộ quân phục của hắn, không dám vây lại xem.Thẩm Tiêu Nhiên coi cô thành đứa nhóc không hiểu chuyện, mặc kệ cô, nhẹ nhàng lôi kéo Mộ Thanh Nghiên đi ra ngoài..
 
Quân Tẩu Nghịch Tập Công Lược Bản Beta
Chương 110: 110: Em Biết Võ Công


Thẩm Tâm Dao và Tiền Vân Đóa đã sớm nhìn thấy Mộ Thanh Nghiên, Thẩm Tâm Dao không biết Mộ Thanh Nghiên, bà nhìn thấy Mộ Thanh Nghiên vẫn còn nhỏ, cho rằng cô là em gái hoặc con gái của bạn bè Thẩm Tiêu Nhiên, không có nghĩ nhiều.

Tiền Vân Đóa tuy rằng biết Mộ Thanh Nghiên, suy nghĩ không khác Thẩm Tiêu Nhiên lắm, cho rằng Thẩm Tiêu Nhiên và Mộ Thanh Nghiên là có quan hệ khác.Hai người đều không đặt Mộ Thanh Nghiên trong mắt.Nhưng mà lúc này thấy Thẩm Tiêu Nhiên không để ý đến hai người, không hẹn mà cùng gặp đem đầu mâu hướng về phía Mộ Thanh Nghiên, hai người muốn lợi dụng Mộ Thanh Nghiên thương tổn Thẩm Tiêu Nhiên.Tiền Vân Đóa chạy nhanh vài bước, kéo lại cánh tay Mộ Thanh Nghiên: “Mộ Thanh Nghiên, rõ ràng cậu có hôn ước với Tần Vĩ Văn, thế nào còn quấn quýt lấy anh Tiêu Nhiên của tớ? Cậu muốn bắt cá hai tay sao?”Thẩm Tâm Dao chạy tới vốn thầm nghĩ nói Thẩm Tiêu Nhiên và Mộ Thanh Nghiên hành vi không hợp, nghe xong lời của Tiền Vân Đóa, lập tức thay đổi thành: “Tiêu Nhiên, sao cháu lại hồ đồ như vậy? Theo như gia thế của Thẩm gia chúng ta, đứa con gái nào mà cháu chẳng lấy được? Lại hưởng chung bạn gái với người khác sao?”Không dám đắc tội Thẩm Tiêu Nhiên, lời nói này của Thẩm Tâm Dao vô cùng uyển chuyển, nhưng câu cuối cùng vẫn để tâm tính ác độc của bà bị lộ ra.Thấy mình liên lụy đến Mộ Thanh Nghiên, Thẩm Tiêu Nhiên cho cô một biểu cảm cười khổ hối lỗi, ánh mắt nhìn về phía Thẩm Tâm Dao và Tiền Vân Đóa, lạnh như băng, anh hừ lạnh một tiếng: “Cô định hủy đi tiền đồ của cháu sao?”Thẩm Tâm Dao bị lời nói của anh dọa, liên lục lùi về sau xua tay: “Cô không có ý đó.”“Vậy vì sao muốn vu hãm cháu?”Tiền Vân Đóa không nghe ra được thâm ý trong lời nói của Thẩm Tiêu Nhiên, cô chỉ nhìn thấy Thẩm Tâm Dao bị Thẩm Tiêu Nhiên chế trụ, bà bị rơi xuống thế hạ phong.Trong lòng cô cáu giận, vừa thầm mắng Thẩm Tâm Dao vô dụng, vừa định lấy Mộ Thanh Nghiên ra nói chuyện.Từ lần đầu tiên Tiền Vân Đóa bắt lấy tay Mộ Thanh Nghiên, Thẩm Tiêu Nhiên lanh tay lẹ mặt lập tức giải vây cho Mộ Thanh Nghiên.Lần này Tiền Vân Đóa định thực hiện lại trò cũ, Thẩm Tiêu Nhiên vốn định bảo vệ Mộ Thanh Nghiên, đã thấy lúc hai tay Tiền Vân Đóa định bắt lấy Mộ Thanh Nghiên, cô nhóc đột nhiên nâng tay, xoay Tiền Vân Đóa hai vòng, sau đó đẩy một cái, cuối cùng Tiền Vân Đóa đặt mông xuống cách đây hai thước.Không nghĩ tới thân thủ cô nhóc tốt như vậy, nhất thời Thẩm Tiêu Nhiên sợ ngây người.Cùng ngây người còn có Thẩm Tâm Dao và Tiền Vân Đóa.Lúc Tiền Vân Đóa bị Mộ Thanh Nghiên chế trụ còn chưa định thần lại, đã thấy Mộ Thanh Nghiên tà mị cười với cô, sau đó đi đến bên tai cô nhỏ giọng nói: “Tiền Vân Đóa, mặc kệ cậu tin hay không, tớ cũng muốn nói, tớ và anh Thẩm thật sự không có gì.

Nếu cậu thực sự muốn đắc tội anh Thẩm, không để lại đường lui cho mình, có muốn tớ nói với anh ấy chuyện cậu và Liễu Đông Cảnh không? Thế thì cậu cứ làm loạn đi, còn nếu không, thành thật một chút.”Mộ Thanh Nghiên nói xong liền buông Tiền Vân Đóa ra, vỗ nhẹ tay, lập tức đi đến bên cạnh Thẩm Tiêu Nhiên, nhẹ nhàng nói: “Anh, chúng ta về thôi.”Bọn họ đi rồi, Tiền Vân Đóa bị lời của Mộ Thanh Nghiên làm bừng tình, hoảng sợ nhìn Thẩm Tâm Dao, nhỏ giọng hỏi: “Có phải chúng ta không thể đắc tội anh...!Tiêu Nhiên phải không?”“Đúng vậy.

Tuy bây giờ ông nội nó cắt tiền tiêu vặt của nó, nó không có cách nào giúp đỡ chúng ta, nhưng mẹ tin chỉ là tạm thời.

Chờ nó lớn hơn một chút, nó có sản nghiệp của riêng mình, có thể tiếp tục giúp chúng ta, cho nên, Vân Đóa, ánh mắt của con phải nhìn xa một chút.” Lúc trước Thẩm Tâm Dao cũng từng khuyên Tiền Vân Đóa như vậy, nhưng Tiền Vân Đóa luôn ương ạnh kiêu ngạo chưa từng nghe lời của bà.Bây giờ coi như chính mình lĩnh ngộ được.“Con hiểu rồi.” Tiền Vân Đóa nhẹ nhàng gật đầu, trong lòng vẫn còn kinh hãi.Trong lòng cô không biết bây giờ là tư vị gì, đầu tiên là nghĩ mà thấy sợ ánh mắt thiển cẩn lúc trước của mình, thiếu chút nữa đắc tội Thẩm Tiêu Nhiên, đoạn tuyệt con đường về sau của mình, sau đó lại là: Mộ Thanh Nghiên thế mà biết chuyện cô và Liễu Đông Cảnh.Chuyện cô và Liễu Đông Cảnh, rõ ràng như thế sao?Ngoài Mộ Thanh Nghiên còn có ai biết chuyện này không?Nếu mọi người đều biết, cô phải làm sao bây giờ?Không, vừa nãy Mộ Thanh Nghiên nói sẽ giữ bí mật cho cô, nói vậy có phải là người biết chuyện này không nhiều lắm phải không?Cũng phải, nếu người biết chuyện nhiều, cô đã sớm chết đuối trong nước bọt rồi phải không?Nhưng mà, tuy người biết chuyện không nhiều, quan hệ giữa cô và Liễu Đông Cảnh cũng nên kết thúc.Có quan hệ với Liễu Đông Cảnh vốn bởi vì, lúc trước cô cho rằng nhà cô và Thẩm Tiêu Nhiên đã triệt để chấm hết.Hiện tại cô biết, bên phía Thẩm Tiêu Nhiên vẫn còn hy vọng, tự nhiên cô sẽ chọn tiếp tục ôm đùi Thẩm Tiêu Nhiên.Cho nên, cô phải làm một cô gái có tự tôn tự trọng, dè dặt mới phải.Thấy sau khi Thẩm Tiêu Nhiên lên xe, mắt sáng quắc nhìn mình, Mộ Thanh Nghiên buồn cười: “Kinh ngạc đến thế sao?”Cô biết, anh là ngạc nhiên vì thân thủ của cô.Thẩm Tiêu Nhiên mân môi: “Đương nhiên.

Ai, Mộ Thanh Nghiên, em có thể nói với anh em còn làm được gì nữa không? Hoặc là, em nói rõ với anh, có việc gì là em không thể làm không?”Mộ Thanh Nghiên le lưỡi: “Hắc hắc, chỉ có chút bản lĩnh thế thôi, thật sự không còn cái gì khác.”“Vậy em có thể nói với anh, thân thủ này của em là học của ai không? Trông rất chuyên nghiệp?”Biết Thẩm Tiêu Nhiên sẽ hỏi như vậy, Mộ Thanh Nghiên đã sớm chuẩn bị ứng phó: “Tạm thời giữ bí mật được không?”Đáp án chân chính là, đấu thuật của cô là học từ anh.

Kiếp trước, bởi vì thân thể không tốt, cô chỉ học được vẻ bề ngoài đẹp mắt, ai biết sau khi trùng sinh, cô luyện tập lại có thành tựu.Đáp án chân chính không thể nói, cũng không muốn nói dối, cô đành phải lấy lý do qua loa.“Được.” Nhớ đến hai người sư phụ của mình đều làm việc rất lộn xộn, Thẩm Tiêu Nhiên đoán, tất nhiên Mộ Thanh Nghiên cũng có một sư phụ lợi hại nhưng lại làm việc điệu thấp.Mà này, vừa vặn giải thích cho những kinh tài tuyệt diễm của Mộ Thanh Nghiên.Anh không thể tra xét chuyện “sư phụ” của Mộ Thanh Nghiên, nhưng lại muốn biết thân thủ của cô lợi hại đến đâu, vì thế nói: “Có cơ hội, chúng tay đấu với nhau một trận được không?”“Có thể a.” Mộ Thanh Nghiên nghĩ, đấu thuật mà Thẩm Tiêu Nhiên dạy cô là lúc anh ba mươi tuổi, may mắn gặp một cao nhân thần bí, cho nên bây giờ anh chưa có cơ hội tiếp xúc với đấu thuật này, cô đấu với anh, để anh được mở mang kiến thức cũng tốt.“Trở về liền đấu?”Nhìn bộ dáng nóng lòng của anh, Mộ Thanh Nghiên cố ý đùa: “Sau khi trở về em còn muốn làm đồ ăn cho anh, còn đan găng tay.”“Không, vẫn để anh thấy thân thủ của em trước.

Làm đồ ăn thì thôi, lát nữa anh mời mọi người ra ngoài ăn, găng tay để về sau lại đan.” Thẩm Tiêu Nhiên là nam nhân, lại là người lính, đối với võ thuật rất cuồng nhiệt, huống chi ý đồ chân chính của anh là, muốn đấu với cô nhóc này một hai chiêu xem.Thẩm Tiêu Nhiên rất tự tin với thân thủ của mình được sư phụ Trạm Bắc dạy cho anh, anh không thể chấp nhận được sự thật là cô nhóc này mạnh hơn anh.

Cho dù sư phụ của cô nhóc mạnh hơn sư phụ Trạm Bắc, nhưng tuổi cô nhóc còn nhỏ như vậy, nhất định không học được tinh túy từ sư phụ cô.Hai người Trác Đông Lâm và Mộ Tâm Lan từ khi hai người ra ngoài, cách một lúc lại nhắc tới bọn họ, mãi mới thấy bọn họ trở lại, ai biết, vừa vào nhà, hai người này thế nhưng nói muốn tìm một chỗ so đấu với nhau.Sau khi Mộ Tâm Lan và Trác Đông Lâm nghe thế, cả kinh muốn rớt con mắt.

Bọn họ nghĩ, Thẩm Tiêu Nhiên dù sao là quân nhân, có võ cũng thực bình thường, nhưng là Mộ Thanh Nghiên, làm sao cô biết võ được?.
 
Back
Top Bottom