Ngôn Tình Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày

Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 440: Chương 440


Thím Liên đưa đôi bàn tay đầy vết tê cóng và gió sương cho Bạch Du xem.

Bạch Du cau mày: “Bàn tay của thím chắc đã chịu không ít khổ sở.”

Nhiều người chê đảo Quỳnh Châu ở đây hẻo lánh, không tiện bằng mấy thành phố lớn nhưng so với vùng Tây Bắc Nội Mông thì cuộc sống ở đây thực sự đã rất tốt rồi, cô từng nghe một thanh niên trí thức xuống nông thôn ở đó kể lại, ở đó nước rất khó kiếm, nửa tháng một tháng không tắm là chuyện bình thường, mùa đông thì còn đỡ, mùa hè nóng lên cảm thấy cả người đều hôi hám.

“Đúng vậy.”

Thím Liên không biết là do nhịn quá lâu hay vốn là người hướng ngoại mà cô ấy kéo Bạch Du nói chuyện càng lúc càng hăng say.

Trong câu chuyện của cô ấy, Bạch Du biết được thím Liên theo người con trai lớn là Liên Đại Hữu đến đây, Liên Đại Hữu năm nay hai mươi lăm tuổi, đã cưới vợ, vợ anh ta sinh được một cô con gái, năm nay năm tuổi, giữa chừng cũng đã mang thai hai lần nhưng thai yếu nên đều bị sảy, gần đây vợ anh ta lại mang thai, thời gian gần bằng Bạch Du, cũng khoảng hơn một tháng.

Người con trai ngốc nghếch bên cạnh thím Liên là con thứ hai trong nhà, hồi nhỏ vì thím Liên sơ suất nên để con bị sốt cao làm hỏng cả não nên bà ấy rất áy náy, cũng chiều chuộng đứa con trai út nhiều hơn, nuôi dưỡng cậu ấy cho thói quen xấu cứ không vui là nằm lăn ra đất.

Thím Liên còn có hai cô con gái, cô con gái lớn đã lấy chồng, cô con gái út năm nay mười tám tuổi, vẫn chưa lấy chồng, cũng chưa có đối tượng và cũng theo quân đội đến đây.

Thím Liên quá nhiệt tình kéo Bạch Du nói chuyện rất lâu, mãi đến khi trời dần tối, bà ấy mới luyến tiếc buông tha cho Bạch Du rồi kéo đứa con trai ngốc về nhà.

Bạch Du vừa buồn cười vừa bất lực, chỉ thấy đầu óc ong ong, trong đầu vẫn vang vọng giọng nói của thím Liên, cô quyết định lần sau gặp thím Liên vẫn nên tránh xa bà ấy thì hơn.

Thật sự là quá lắm mồm!

Vào phòng khách, vừa mở tủ lạnh ra cô đã thấy bên trong có một bát to đầy chân gà chua cay đã làm xong, móng gà đã được cắt bỏ cẩn thận, bên trong trộn với hành tây, rau mùi, ớt hiểm, hành lá và tỏi băm, thứ khiến cô ngạc nhiên nhất là còn có cả những lát chanh.

Ở Thủ đô thỉnh thoảng có thể thấy có người bán chanh nhưng khi đến đây cô vẫn chưa thấy bao giờ, cô cứ tưởng ở đây không bán, không ngờ Giang Lâm lại mua cho cô, thêm vài lát chanh vào ức gà chua cay sẽ ngon hơn, cũng có thể khử mùi tanh tốt hơn.

Nhìn thế này thì hẳn là ức gà này đã ướp cả một buổi chiều, giờ đã ngấm gia vị rồi, Bạch Du không kìm được vào bếp lấy đĩa và đũa gắp một miếng nếm thử.

Mùi vị thật không tệ.

Chân gà để lạnh rất dai, ăn rất ngon, ướp cũng rất ngấm gia vị, chua chua cay cay, ăn thật là đã.

TBC

Thực ra tốt nhất là nên lấy ra để một lúc, đợi không còn quá lạnh rồi ăn sẽ tốt hơn nhưng Bạch Du không kìm được mà liên tục gặm mười mấy miếng mới dừng lại.

Cô nhìn trời, đang thấy lạ vì sao tối thế này Lâm Hướng Tuyết vẫn chưa về thì cửa đã bị đẩy ra.

Lâm Hướng Tuyết dựng xe đạp xong, thấy cô thì thở phào một hơi nói: “Cậu biết nhà mới chuyển đến đối diện không?”

Bạch Du gật đầu: “Tớ biết, lúc tớ về thì gặp thím Liên ở đối diện, cậu thế này không phải là bị kéo đi nói chuyện cả buổi chứ?”

Lâm Hướng Tuyết trợn tròn mắt: “Chẳng lẽ cậu cũng vậy à?”

Bạch Du vừa buồn cười vừa gật đầu: “Nếu tớ không nói con trong bụng đói rồi thì thím ấy còn muốn kéo tớ nói tiếp đấy.”

Lâm Hướng Tuyết nhìn chân gà chua cay trên bàn thì vội chạy sang phòng bên lấy đĩa và đũa, vừa ăn vừa phàn nàn: “Nếu không phải con dâu thím ấy ra gọi vào ăn cơm thì chắc thím ấy còn muốn kéo tớ nói tiếp, lắm mồm quá, còn lắm mồm hơn cả bà hàng xóm nhà tớ nhưng nói đi cũng phải nói lại, đứa con trai út của thím ấy cũng đáng thương thật, một người bình thường lại bị sốt hỏng não.”
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 441: Chương 441


Cô ấy có một người anh họ cũng bị sốt hỏng não từ nhỏ, người đã gần ba mươi tuổi rồi mà vẫn cứ như trẻ con, những người xung quanh đều đã lớn lên, lấy vợ sinh con, còn anh ấy thì cả đời chỉ có thể sống mơ mơ hồ hồ như vậy.

Cô ấy nhớ lại hồi nhỏ anh họ dắt cô ấy đi mua kẹo, rất đau lòng và đáng tiếc, không khỏi thương cảm thêm cho người con thứ hai của nhà họ Liên bên cạnh.

Bạch Du thấy Lâm Hướng Tuyết ăn ngon lành thì l.i.ế.m môi, cô còn muốn ăn nhưng lại sợ ăn nhiều sẽ đau dạ dày, nghĩ đến bé con trong bụng nên nhịn lại: “Tớ thấy lạ là tại sao nhà họ lại chuyển đến đối diện.”

Với cấp bậc phó đại đội trưởng thì không thể ở nhà to như vậy được.

Đến tối khi Giang Lâm về, cô mới biết được lý do từ miệng anh.

Hóa ra sau khi Đinh Dược và Ôn Tĩnh Uyển bị xử bắn, mọi người đều cho rằng ngôi nhà đối diện có phong thủy không tốt, lại c.h.ế.t thêm hai người, dù không c.h.ế.t trong ngôi nhà đó thì cũng thấy xui xẻo.

Nhưng một ngôi nhà lớn như vậy để trống thì thật lãng phí, vì vậy lãnh đạo quyết định không phân biệt cấp bậc, chỉ cần ai muốn chuyển đến ở thì đều có thể nộp đơn nhưng nửa tháng trôi qua, vẫn không có lấy một người nào nộp đơn, cho đến khi gia đình Liên Đại Hữu ở đối diện được điều đến, họ mới chuyển vào.

Không phải nhà họ Liên không kiêng kỵ những điều này, chỉ là gia đình họ đông người quá, nếu không xin ngôi nhà này thì với cấp bậc của Liên Đại Hữu, chỉ có thể được phân hai phòng khoảng ba mươi mét vuông, vợ Liên Đại Hữu lại đang mang thai, sau này còn định sinh thêm vài đứa nữa, ngôi nhà nhỏ như vậy chắc chắn không ở được, vì vậy đành cắn răng chuyển đến nhà đối diện.

Bạch Du dựa vào con hổ bông đọc sách, nghe anh nói thì ngẩng đầu lên, nói: “Nhà đối diện trông có vẻ náo nhiệt, hy vọng đừng có thêm gián điệp gì nữa là được.”

Cô thực sự bị Ôn Tĩnh Uyển làm cho sợ hãi, lần trước là do họ may mắn, nếu gặp phải người nào tàn nhẫn hơn thì chỉ sợ Lâm Hướng Tuyết đã mất mạng rồi.

Nói đến Ôn Tĩnh Uyển, cô liền nhớ đến chuyện anh Giang Lâm gặp chuyện ở kiếp trước.

Trước đây cô từng đoán rằng chuyện anh Giang Lâm gặp chuyện có thể liên quan đến Ôn Tĩnh Uyển, nhưng cô cũng không thể chắc chắn trăm phần trăm, bởi vì ở kiếp trước họ chỉ là bác cả và em dâu, chuyện anh gặp chuyện lại liên quan đến bí mật quân sự nên cô biết rất ít.

Giang Lâm thấy sắc mặt cô hơi tái nhợt, vội đi tới nắm tay cô: “Sao vậy? Tay em sao lạnh thế?”

Bạch Du: “Không sao, có thể thời tiết hơi lạnh rồi.”

Giang Lâm kéo chăn đắp lên người cô: “Em ngồi một lát, anh xuống đun nước nóng cho em ngâm chân.”

Bạch Du: “Được.”

Tôn Tường Vy cũng đang ngâm chân, vừa thấy Tạ Húc Đông về thì nói: “Tối nay anh sang đây ngủ, giường bên anh hẹp quá, đệm cũng cứng, ngủ không thoải mái.”

Tạ Húc Đông dừng động tác c** q**n áo, quay đầu nhìn cô, cười đầy ẩn ý: “Được thôi.”

Tôn Tường Vy thấy anh ấy cười không có ý tốt: “Anh cười cái gì?”

Tạ Húc Đông nhướng mày: “Vậy cô thấy tôi cười cái gì?”

Tôn Tường Vy: “Sao tôi biết được, chẳng phải tôi đang hỏi anh sao?”

Tạ Húc Đông: “Cô mời tôi sang ngủ, có phải có nghĩa là từ nay về sau, chúng ta sẽ làm một cặp vợ chồng bình thường không?”

Tôn Tường Vy nghe vậy thì khựng lại, sau đó trợn mắt: “Anh nghĩ gì vậy, làm xong việc thì anh về bên phòng mình mà ngủ.”

Tạ Húc Đông: “...”

Không lẽ Tôn Tường Vy coi anh ấy là công cụ sinh con à?

**

Ngày hôm sau đến đơn vị.

Bạch Du phát hiện từ hôm qua Ngụy Quang Tông đã không bình thường, đôi mắt cứ đảo quanh giữa cô, Trình Phương và cán sự Trần, sáng nay thấy cô còn vuốt tóc chào hỏi.

Giống như bây giờ, anh ta đã cầm cốc sắt đi đi lại lại trước mặt cô năm lần!

TBC

Bạch Du thực sự không chịu nổi cái đầu to của anh ta, vì vậy khi anh ta đi tới lần thứ sáu, cô lập tức duỗi chân ra…
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 442: Chương 442


Ngụy Quang Tông không để ý dưới chân nên đá phải chân cô, cả người quỳ sụp xuống rồi ngã sõng soài.

Bạch Du giả vờ kinh ngạc: “Đồng chí Ngụy Diệu Tổ, anh sao rồi, anh không sao chứ, tôi vừa định đứng dậy, không ngờ anh lại đi tới, thật xin lỗi.”

Bạch Du đã chuẩn bị sẵn sàng đón nhận cơn thịnh nộ của đối phương, bởi vì ruột gan của Ngụy Quang Tông này nhỏ như gà con.

Ai ngờ Ngụy Quang Tông đứng dậy khỏi mặt đất, động tác đầu tiên không phải là nhặt cốc sắt trên mặt đất mà là vuốt tóc, sau đó nở một nụ cười rạng rỡ với cô: “Không sao đâu đồng chí Bạch nhưng tôi phải nhắc nhở cô một câu, tôi tên là Ngụy Quang Tông, sau này đừng nhầm nữa.”

Nói xong còn ra vẻ rất thú vị mà nháy mắt với cô.

“...”

Bạch Du sợ đến nỗi toàn thân nổi hết cả da gà.

TBC

Không lẽ hôm nay Ngụy Quang Tông ăn nhầm thuốc à?

Còn đôi mắt ếch của anh ta thực sự không thích hợp để làm động tác nháy mắt một bên, thật quá đáng sợ.

Ngụy Quang Tông thấy vẻ mặt ngơ ngác của Bạch Du, nụ cười trên khóe miệng càng đậm.

Anh ta cúi xuống nhặt cái cốc sắt, tâm trạng rất tốt mà đi ra khỏi văn phòng.

Bạch Du không làm người khác vấp ngã, chỉ làm anh ta vấp ngã! Chắc chắn Bạch Du thích anh ta!

Tiếp theo anh ta chỉ cần chọn một người trong số Trình Phương và cán sự Trần làm đối tượng là được.

Còn Bạch Du, anh ta không ngại có vài mối tình chóng vánh với cô.

Tất nhiên, tiền đề là Bạch Du không được cạnh tranh với anh ta.

Dự án xóa mù chữ chắc chắn anh ta phải có được, nếu cô nhất quyết giành giật thì đừng trách anh ta không cho cô cơ hội thích anh ta!

Anh ta - Ngụy Quang Tông chính là người có rất nhiều phụ nữ thích.

Bạch Du không biết Ngụy Quang Tông đang nghĩ gì mà phát điên, cô lấy bộ truyện tranh đã vẽ xong từ trong ngăn kéo rồi cũng đi ra khỏi văn phòng.

Cô đến con đường mà thư ký Chương đi làm hàng ngày và chờ đợi.

Khoảng mười mấy phút sau, bóng dáng của thư ký Chương xuất hiện, vẫn là bộ áo sơ mi quần tây, túi áo trên áo sơ mi cài một cây bút hiệu Anh Hùng, cứ thế thong thả đi tới.

Bạch Du đợi ông ấy đến gần, lập tức cười tươi đón: “Thư ký Chương, chào ngài.”

Thư ký Chương nhìn thấy Bạch Du, cũng nở nụ cười: “Là đồng chí Tiểu Bạch, cô ở đây làm gì?”

Bạch Du nói thẳng: “Tôi ở đây đợi thư ký Chương, cháu đã vẽ một bộ truyện tranh, thư ký Chương xem trước nhé.”

Nói xong cô đưa bộ truyện tranh mình mang theo tới.

Thư ký Chương rất hài lòng vì cô không bày trò hay thủ đoạn nhỏ trước mặt mình, nhận lấy bộ truyện tranh cô đưa tới, mở ra xem.

Lúc đầu ông ấy chỉ định lật qua lật lại nhưng khi nhìn thấy nội dung bên trong, biểu cảm trên mặt ông ấy đã thay đổi, dần trở nên nghiêm túc.

Bạch Du thấy vậy cội tranh thủ nói: “Công tác xóa mù chữ vẫn luôn là vấn đề đau đầu của báo xã, trước đây chủ nhiệm Viên tuyển người vào chính là muốn giải quyết vấn đề này, đáng tiếc là chủ nhiệm Viên còn chưa kịp hành động thì đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn, nhưng tôi thấy dự án này không thể cứ thế dừng lại, yêu nước nên bắt đầu từ từng người xung quanh, muốn họ hiểu được lòng yêu nước thì phải làm tốt công tác giáo dục, nhưng có rất nhiều người lại không biết chữ, cũng không muốn học chữ, đối với họ, nhìn những chữ viết dày đặc như nhìn sách trời, họ sẽ vô thức phản kháng việc này.”

“Tôi thấy nếu đưa kiến thức vào truyện tranh, dùng tranh để hướng dẫn họ biết chữ, dùng tranh để giáo dục mọi người tinh thần yêu nước, có thể đạt được hiệu quả gấp đôi, cuộc sống hạnh phúc của chúng ta ngày nay, đều là do các bậc tiền bối cách mạng đổi bằng máu, chúng ta có thể sống những ngày tháng bình yên như hiện tại, là vì có người thay chúng ta gánh vác, mà báo xã chúng ta gánh vác trách nhiệm này, càng phải làm tốt công tác xóa mù chữ!”
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 443: Chương 443


Thư ký Chương nghe Bạch Du nói những lời sau, khóe mắt hơi đỏ.

Lời nói này quá hay.

Ông ấy không ngờ đồng chí nữ Bạch Du này lại có tư tưởng giác ngộ tốt như vậy, lời nói này khiến mũi ông ấy cay cay.

Dự án xóa mù chữ này vốn vẫn luôn do chủ nhiệm Viên phụ trách, đáng tiếc là chủ nhiệm Viên đột nhiên gặp chuyện ngoài ý muốn, mặc dù bà ấy không bị liệt toàn thân nhưng tình hình cũng không mấy khả quan, bình thường ngồi lâu một chút là đau cột sống không chịu nổi.

Hôm kia ông ấy đã nhận được đơn xin nghỉ hưu của bà ấy.

Điều này có nghĩa là dự án này phải tìm người khác phụ trách.

Ông ấy đã nghĩ đến việc để phó chủ nhiệm Hà tiếp quản, chỉ là lúc này nghe Bạch Du nói, lại nhìn bộ truyện tranh cô vẽ khiến ông ấy có suy nghĩ mới.

Nghĩ đến đây, ông ấy đẩy đẩy cặp kính lão trên sống mũi rồi nói: “Ý tưởng của cô rất tốt, dự án xóa mù chữ này quả thực không thể dừng lại, bộ truyện tranh này cứ để ở đây, tôi về họp bàn bạc một chút, gần đây sẽ triển khai dự án này.”

“Vâng.”

Bạch Du thấy đủ là được, không tiếp tục tự tiến cử nữa.

Dám tự tiến cử là chuyện tốt, nhưng quá mức sẽ khiến người khác phản cảm.

Tuy nhiên nhìn biểu cảm vừa rồi của thư ký Chương, cô thấy mình có đến bảy tám phần thắng.

Bạch Du vốn tưởng rằng cho dù có kết quả cũng sẽ không nhanh như vậy.

Ai ngờ đến giờ tan làm, thư ký Chương đã công bố người phụ trách chính của dự án xóa mù chữ - Bạch Du.

Nhìn thông báo được dán ra, mọi người đều kinh ngạc.

TBC

Dự án này có rất nhiều người để mắt tới, không ai ngờ cuối cùng lại rơi vào tay Bạch Du.

Phải biết rằng dự án này có mức lương là năm mươi đồng, cao hơn mười đồng so với các vị trí thông thường, đây còn chưa tính đến các khoản phụ cấp và tiền thưởng, nếu làm tốt chưa biết chừng mức lương còn vượt qua cả phòng biên tập và phòng tin tức.

Quan trọng là công việc này không bận rộn như phòng biên tập và phòng tin tức, hơn nữa còn có quyền tự chủ rất lớn, tương đương với một bộ phận độc lập, sau này sẽ trực tiếp do thư ký Chương quản lý.

Đây cũng là lý do tại sao Bạch Du muốn tranh thủ dự án này, như vậy, bất kể phó chủ nhiệm Hà có được thăng chức hay không, sau này ông ta cũng không thể quản lý được cô.

Đối với chuyện ông ta ngoại tình với em dâu mình, cô không muốn xen vào chuyện của người khác, chỉ muốn mọi người bình yên vô sự sống nốt hai năm này.

Mọi người như thể ăn phải một miếng chanh, chua đến không chịu nổi.

Ngụy Quang Tông trợn tròn mắt, vẻ mặt không thể tin nổi.

Người phụ nữ Bạch Du này vậy mà lại cướp mất dự án của anh ta!

Quá ghê tởm.

Anh ta quyết định.

Anh ta quyết định sẽ thu hồi tư cách được thích anh ta của Bạch Du!

Bạch Du cũng không ngờ mình sẽ được ủy nhiệm làm người phụ trách công việc xóa nạn mù chữ này.

Cô cầm Liên Hoàn Hoạ đi tìm thư ký Chương. Quả thực là cô muốn tham gia vào hạng mục xóa nạn mù chữ này nhưng cô nghĩ cùng lắm thì thư ký Chương chỉ để cho cô làm cán sự bình thường, không ngờ lại để cho cô làm người phụ trách luôn.

Quá bất ngờ.

Tuy có nhiều áp lực nhưng mà vui vẻ chiếm phần lớn hơn.

Tiền lương mỗi tháng của cán sự chỉ có ba mươi đồng, không có tiền thưởng thêm. Còn lương của người phụ trách đã là năm mươi đồng, còn có thêm tiền thưởng và tiền phụ cấp. Chỉ cần cô nghiêm túc hoàn thành công việc này thì không lo không có tiền vào túi.

Quan trọng là hạng mục này không nằm trong quyền quản lý của phó chủ nhiệm Hà, nói cách khác, trước khi hoàn thành hạng mục này thì cô không cần lo bị phó chủ nhiệm Hà cùng với Lăng Tương Quân gây khó dễ.

“Vừa mới vào làm đã lên làm người phụ trách, đúng là mỗi người một số mà.”

“Có vài người đúng là tốt số thật đấy, hâm mộ không nổi đâu, ai bảo chị không vẽ tranh.”
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 444: Chương 444


“Vẽ có tí đã được thăng lên làm người phụ trách, quyết định này có vẻ không được thấu tình đạt lý lắm nhỉ?

Xung quanh không hiếm người nói lời chua ngoa.

Cơ mà chuyện này không đủ để ảnh hưởng tới tâm trạng của Bạch Du.

Chỉ có người tầm thường mới không bị người ta ghen tị, mấy câu nói chua ngoa này không thể tổn thương cô được.

Chỉ có hai người là Trình Phương cùng với cán sự Trần là thật tâm cảm thấy vui thay Bạch Du.

“Đồng chí Bạch, chúc mừng cô nhé, lát nữa cô phải đãi mọi người ăn mừng mới được nha!”

Cán sự Trần cũng hùa vào: “Đúng, phải đãi bọn tôi nha. Bánh bí ngô hạt mè hôm trước cô mang cho chúng tôi ăn ngon lắm, mềm mềm dẻo dẻo. Tôi thích ăn đồ nếp như thế lắm.”

Bạch Du: “Cái này thì dễ quá, mai tôi làm thêm rồi mang cho mọi người nhé.”

Ánh mắt của cán sự Trần liếc xuống phần bụng vẫn còn bằng phẳng của cô, nói: “Thế có phiền cô lắm không? Dù sao thì giờ cô cũng…”

Tại vì chưa được ba tháng cho nên trừ cán sự Trần cùng với Trình Phương thì Bạch Du không kể chuyện mình mang thai cho người khác biết.

Bạch Du cười, nói: “Tôi đâu có mỏng manh như thế. Không bàn tới trước kia, thời nay có thiếu gì phụ nữ mang thai vẫn đi làm việc tay chân đâu. Tôi chỉ làm chút đồ ăn thôi, không sao cả.”

TBC

Đời trước cô ở cùng với đại gia đình nhà họ Giang nhưng không có lấy một người thương cô. Khi đó một thân một mình cô phải lo ba bữa cơm của cả nhà, giặt quần áo của cô cùng với Giang Khải. Cho dù sau này đã có máy giặt, Giang Khải vẫn nằng nặc bắt cô giặt tay quần áo của anh ta.

Bây giờ nghĩ lại, chuyện đời trước không có con đối với cô, đối với đứa trẻ mà nói cũng là chuyện tốt.

Nào có giống như bây giờ, Giang Lâm ôm đồm hết việc nhà.

Mỗi sớm mai, anh sẽ xuống căng-tin mua bữa sáng cho cô, sau đó quét sân, dọn chuồng gà, cho gà ăn, tưới nước. Buổi chiều tan làm sớm anh sẽ nấu cơm tối. Ăn cơm xong thì rửa bát, giặt quần áo, một tay anh thầu hết.

Cô bây giờ ở nhà ngoại trừ thi thoảng làm đồ ăn ra thì không cần làm gì hết.

Cán sự Trần: “Thôi cứ quyết như thế đi. Sắp tan làm rồi mà tôi vẫn còn việc chưa làm xong. Tôi về trước làm cho xong nốt đây, rảnh thì lại tìm mọi người nói chuyện.” M u a e b oo k g i a r e l ien he Z A LO : 0 9 1 1 0 0 9 4 6 7

Trình Phương cũng nói: “Tôi cũng còn văn kiện chưa xử lý nữa. Tôi cũng đi đây, nói chuyện sau nhé.”

Hai người vội vã rời đi, những người khác cũng tới chúc mừng Bạch Du. Có người thì về làm nốt công việc dang dở, có người thì thu dọn đồ đạc chuẩn bị tan làm.

Trong chốc lát, trong ban thông báo chỉ còn lại mỗi Bạch Du cùng với Ngụy Quang Tông.

Tất nhiên Bạch Du không muốn nói chuyện với Ngụy Quang Tông, cô quay người toan rời đi, ai ngờ mới đi được có hai bước thì đã bị Ngụy Quang Tông cản lại.

“Đồng chí Bạch, tôi có chuyện muốn nói với cô.”

Bạch Du nhìn đầu to của anh ta, đáp: “Anh nói đi.”

Ngụy Quang Tông hất cằm, ra vẻ cao ngạo nói: “Đừng có nói là tôi chưa từng nói cho cô biết nhé. Tôi không thích kiểu phụ nữ quá xuất sắc. Phụ nữ nên dịu dàng thướt tha, đừng có cái gì cũng tranh đấu trước mặt đàn ông như thế. Nếu như cái gì phụ nữ cũng làm được thì cần đàn ông làm cái gì?”

Bạch Du: “?”

Tên này bị thần kinh hả?

Anh ta thích kiểu phụ nữ như thế nào thì liên quan gì tới cô?

Hay là anh ta không được phụ trách hạng mục xóa nạn mù chữ nên bị k*ch th*ch, nổi điên trước mặt cô?

Bạch Du: “Nếu phụ nữ có thể làm tất cả, đúng là đàn ông chẳng có chỗ dụng thân, có thể đi c.h.ế.t đó.”

Ngụy Quang Tông: “...”

Ngụy Quang Tông tức tới mức n.g.ự.c phập phồng lên xuống: “Cái loại phụ nữ mồm mép chua ngoa như cô, tôi không thèm thích đâu.”

Bạch Du liếc mắt: “Anh có thích hay không chẳng liên quan tới tôi, còn nữa, răng anh dính thức ăn đấy.”

Ngụy Quang Tông: “...”

Ngụy Quang Tông: “Lần trước cô đã lấy chiêu này ra gạt tôi rồi, giờ cô không lừa được tôi nữa đâu!”
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 445: Chương 445


Đúng lúc này, một ông lão tầm năm, sáu chục tuổi đi tới. Trông mặt ông ấy không quá già nhưng tóc đã bạc trắng, mặc bộ quần áo lao động của xưởng đóng hộp ở bên cạnh, nhưng bảng tên đeo bên n.g.ự.c trái lại là ở bên tòa soạn, dưới chân đi giày vải quân đội đã giặt trắng bệch cả ra.

Hình như ông ấy nghe thấy được cuộc hội thoại của hai người bọn họ, đi tới nhìn Ngụy Quang Tông, nói: “Ôi, đồng chí này, răng cậu dính thức ăn thật đó.”

Sắc mặt Ngụy Quang Tông trắng bệch, thét lên “Á” rồi che miệng mình theo bản năng.

Ban nãy anh ta còn nói chuyện với phó chủ nhiệm Hà rất lâu, bảo sao phó chủ nhiệm Hà cứ nhăn mày mãi, có khi nào do nhìn thấy thức ăn dính lên răng anh ta không?”

Nghĩ tới đây, anh ta cũng chẳng thèm đoái hoài gì tới Bạch Du nữa mà quay đầu đi luôn.

Chờ Ngụy Quang Tông đi xa rồi, Bạch Du mới quay sang cảm ơn ông lão: “Cảm ơn thầy ạ.”

Ông ấy chỉ phất tay, không nói gì mà rời đi luôn.

TBC

Từ sau vụ bị hố lần trước, Ngụy Quang Tông lén lút mang gương tới phòng làm việc. Lúc này anh ta quay về chỗ mình ngồi, lấy cái gương ra khỏi ngăn kéo…

Nào có thức ăn gì đâu?

Điên thật!

Anh ta lại bị lừa tiếp!

Hơn nữa ban nãy ông lão kia còn giúp Bạch Du gạt anh ta, đúng là ghê gớm thật. Tốt nhất là đừng để anh ta gặp lại lần nữa, nếu không thì chắc chắn anh ta sẽ không tha cho dễ dàng như thế đâu!

Có điều nói đi nói lại, loại phụ nữ như Bạch Du đúng là chanh chua cay nghiệt, mạnh mẽ ngang ngược quá mức, chồng cô ta cưới phải cô ta đúng là xui xẻo tám đời đấy!

Lần này anh ta đã quyết định sẽ loại Bạch Du.

Anh ta muốn chọn đối tượng là một trong hai người Trình Phương hoặc cán sự Trần, ít nhất thì hai người này còn hiền huệ hơn Bạch Du nhiều.

Nghĩ tới đây, anh ta quay qua nhìn Trình Phương vẫn còn đang ngồi gõ văn bản.

Hình như Trình Phương cũng để ý thấy ánh mắt của anh ta, nghiêng đầu trợn mắt nhìn lại.

Đồ thần kinh!

Ngụy Quang Tông: Ôi cô ấy nhìn mình thế này thì quả nhiên là thích mình rồi!

**

Thủ đô.

Dạo này tâm trạng của ông Giang rất tốt, bình thường ông ấy toàn để cho chú Vương hoặc là để bảo mẫu đi mua đồ, lần này ông ấy tự đến cửa hàng bách hóa mua cả đống thuốc bổ và đồ dùng của trẻ con.

Lúc về vừa hay gặp phải người luôn đối đầu với ông ấy – ông cụ Trần.

Hồi còn trẻ hai ông nhìn nhau không vừa mắt, tính khí cứng rắn y hệt nhau, thường xuyên cãi nhau ỏm tỏi chỉ vì ý kiến bất đồng. Ông nhìn tôi bằng lỗ mũi, tôi cũng không nhìn ông bằng mắt, nói chung là không ưa nhau.

Ông cụ Trần thấy ông Giang mua nhiều đồ như thế, đang tính mở mồm châm chọc tác phong chủ nghĩa tư bản của ông ấy thì nghe thấy ông Giang nói: “Sao ông lại biết tôi sắp có chắt gái?”

Ông cụ Trần: “Hả?”

Ông Giang: “Ba thằng con trai nhà ông sinh cho ông bảy thằng cháu trai, bảy đứa cháu trai lại sinh ra mười mấy đứa chắt mà không có lấy một đứa nào là con gái. Tôi biết ông hâm mộ tôi nhưng hâm mộ đến mấy cũng vô ích thôi. Có vài người cái số nó không có được cháu gái ấy mà.”

Ông cụ Trần: “Hả?”

Ông Giang: “Thôi không nói với ông nữa, tôi còn phải về nhà đóng gói mấy cái này cho cẩn thận rồi gửi đến đảo Quỳnh Châu cho chắt gái yêu quý nhà tôi. Ông không có cháu gái thì ông không hiểu được cảm giác vui vẻ khi sắm đồ cho cháu gái đâu. Ông không hiểu được đâu.”

Ông cụ Trần: “…”

Ông Giang xách đồ vui vẻ hớn hở rời đi, để lại ông cụ Trần tức điên lên với không khí.

Tức quá.

Cái ông già này rất biết k*ch th*ch ông ấy.

Có một đứa cháu gái thì hay lắm à… Hình như là hay thật. Ông ấy không phải không có cháu chắt mà là không có đứa cháu gái nào mềm mại đáng yêu hết.

Không được rồi, giờ ông ấy phải về tìm vợ cho mấy thằng cháu trai nhà mình mới được. Ông ấy cũng phải có chắt gái!
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 446: Chương 446


Trùng hợp thay, chuyện này cũng xảy ra ở nhà họ La.

Ông La bảo con trai út La Hoằng Huân đi vào phòng sách lấy cái hộp nhỏ ra đây, sau đó ông ấy cầm chìa khóa mở hộp ra, lấy từ trong hộp ra một cái đồng hồ bỏ túi, một cái khóa bình an bằng vàng đưa cho con trai út rồi dặn dò: “Con cho người cầm mấy cái này đến đảo Quỳnh Châu đưa cho cháu ngoại gái của ba nhé.”

La Hoằng Huân thấy mà ghen tị. Hồi con trai anh ấy mới sinh, ba anh ấy cũng không tặng cho mấy món đồ tốt tới mức này. Giờ con của Giang Lâm còn chưa chào đời mà ông ấy đã lôi ra bao nhiêu đồ quý hiếm thế này. Đây là muốn anh ấy ghen tị hay để anh ấy ghen tị đây?

La Hoằng Huân: “Ba à, giờ vợ của Giang Lâm mới mang thai chưa tới hai tháng, đâu có biết là trai hay gái đâu. Nhỡ cũng giống như con, sinh con trai thì làm sao ?”

Anh ấy vừa mới dứt lời thì đã bị bà La mắng cho trận: “Cái miệng thối tha! Chắc chắn cái thai trong bụng vợ Giang Lâm là con gái, miệng thối không linh, miệng thối không linh!”

Vừa nói bà ấy vừa “phì phì” mấy tiếng, chân đạp vài cái, diễn trọn một màn phong kiến lạc hậu.

La Hoằng Huân chua ê cả răng: “Sao miệng con lại thối chứ, đây hoàn toàn là sự thật mà. Ba mẹ đừng có vui mừng quá sớm. Mấy cái này cứ từ từ, nếu đẻ ra cháu gái thật thì khi đó đưa cũng chưa muộn.”

Ông La cầm cây gậy đánh anh ấy cái bộp: “Bản thân mình không đẻ được con gái còn độc mồm bảo Giang Lâm cũng giống con à. Cái thằng ranh con này, từ bé tới giờ toàn xấu tính thôi nhé!”

La Hoằng Huân: “…”

Giờ giới tính con của Giang Lâm còn chưa được xác định mà hai ông bà đã thiên vị ra mặt như thế này rồi, nhỡ Giang Lâm mà có con gái thật thì sau này anh ấy còn địa vị gì trong cái nhà này nữa?

Nghĩ tới đây, La Hoằng Huân cũng không để ý tới hai ông bà nữa, nắm tay vợ dắt vào trong phòng.

Phương Mỹ khó hiểu: “Trời còn sớm mà sao chưa gì anh đã kéo em về phòng?”

La Hoằng Huân nói với vẻ mặt vô cùng đứng đắn: “Sinh con! À không phải, phải là sinh con gái, chúng mình mau sinh con gái thôi.”

Phương Mỹ: “…”

Ở Thiên Tân.

Bà Bạch cũng đang sắp xếp lại đống đồ bổ mới mua, ít tã lót cùng với quần áo trẻ em để lát nữa đóng gói lại rồi gửi tới đảo Quỳnh Châu.

Nhưng khi bà cầm cái áo khoác quân đội lên thì lại thấy lớp lót hơi phồng lên khác lạ.

Bà vội cầm lên vuốt thử, đúng là bị cộm lên, bà có vuốt thế nào cũng không phẳng được, chắc chắn là bên trong có cất cái gì đó.

TBC

Thế là bà Bạch vội đi lấy cái kéo, cẩn thận cắt lớp áo lót, móc thứ bên trong ra.

Lúc này bà mới phát hiện thứ bên trong là một phong thư cùng với ba trăm đồng.

Bà không để ý tới số tiền này, mở phong thư ra nhìn, càng đọc thì khóe mắt lại càng đỏ bừng.

Thư với tiền đều là Bạch Du để lại cho bà, sợ bà không nhận nên mới giấu nó vào trong lớp lót của áo khoác. Tiền này để bà mua chút đồ bồi bổ cho mình, còn lại thì cầm lấy phòng thân.

Bạch Phi Lễ đến trường học đón con trai cùng với Niệm Niệm, về nhà thấy mẹ già nước mắt đầy mặt thì sợ tới mức tim như nhảy vọt ra ngoài: “Mẹ ơi, mẹ sao thế này? Bên thủ đô xảy ra chuyện gì sao ạ?”

Bà Bạch “hừ” hai tiếng: “Đừng có mà nói linh tinh! Bên đó không xảy ra chuyện gì cả. Chỉ là mẹ mới phát hiện ra Bạch Du giấu trong áo khoác của mẹ một bức thư cùng với một số tiền lớn. Con bé này từ bé tới giờ lúc nào cũng thân thiết như thế.”

Bạch Phi Lễ: “…”

Rõ ràng Bạch Du từng có khoảng thời gian không vừa mắt bọn họ, chỉ chịu nghe lời người mẹ hồ đồ của con bé cơ mà.

Nhưng mà hiển nhiên là bà Bạch không nhớ ra chuyện này, mà có nhớ thì cũng không thấy Bạch Du sai.
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 447: Chương 447


Bà Bạch lau khóe mắt: “Tiểu Du đang mang thai, vậy mà bên cạnh con bé lại không có lấy một người trưởng bối có thể giúp đỡ khi cần. Tuy thằng bé Giang Lâm này rất chững chạc nhưng công việc của nó nói đi là đi, mẹ lo đến lúc thằng bé làm nhiệm vụ, tiểu Du sinh con lại không có ai ở bên cạnh.”

Bạch Phi Lễ an ủi mẹ mình: “Mẹ đừng lo lắng quá. Chẳng phải Du Du có ở cùng với bạn của con bé hay sao? Huống hồ xung quanh đó cũng có không ít hàng xóm, nhỡ đến khi đó Giang Lâm không ở bên cạnh thì hàng xóm vẫn có thể hỗ trợ đưa con bé tới bệnh viện cơ mà.”

Bà Bạch nghe thấy anh ấy nói như thế thì mắng cho trận: “Tiểu Du không phải con gái của con nên con nào có thương xót gì con bé đâu! Vậy mà con còn luôn miệng nói thương con bé. Giờ thì mẹ cũng đã nhìn rõ rồi, bình thường nói ngon nói ngọt cũng chỉ là giả dối mà thôi!”

Bạch Phi Lễ: “…”

Anh ấy không có ý đó mà?

Không phải anh ấy chỉ đang an ủi mẹ để bà ấy đừng có lo lắng quá hay sao?

Chẳng lẽ thế này cũng là sai hả?

Bà Bạch trầm mặc một hồi, đột nhiên đưa ra quyết định: “Mẹ quyết định rồi, chờ Niệm Niệm được nghỉ học, mẹ sẽ dẫn theo con bé đến đảo Quỳnh Châu thăm tiểu Du.”

Bà muốn nhìn thấy chắt mình chào đời, chủ yếu cũng là vì bà không yên tâm để Bạch Du ở một thân một mình nên phải đến trông coi.

Bạch Phi Lễ khó xử nói: “Mẹ à, đảo Quỳnh Châu ở xa như thế, hai người một già một nhỏ đi tới đó thì sao mà con an tâm được?”

Bà Bạch trừng mắt nhìn con trai, quát: “Làm gì có chuyện một già một nhỏ đi đến đó hả? Đến ngày đó thì con liệu mà xin nghỉ đưa hai bà cháu đi!”

Niệm Niệm tựa vào người bà Bạch, dịu dàng nói: “Chú ơi, chú đưa bà với Niệm Niệm đi nha. Niệm Niệm cũng muốn được gặp cô và em bé ạ.”

Bà cố nói cô đang mang thai, sau này sẽ sinh ra một em gái xinh đẹp giống như cô bé, bà cố còn nói với cô bé phải mau lớn nhanh, sau này còn chăm sóc em bé.

Vì mục tiêu mau lớn, mấy hôm nay ngày nào cô bé cũng ăn hết một bát cơm to, cái bụng nhỏ xíu căng phồng cả lên mà sao cô bé vẫn chưa lớn lên chút nào nhỉ?

Bạch Phi Lễ: “…”

Thôi được rồi, anh ấy bị một già một trẻ này làm cho cạn lời rồi.

**

Bạch Du cũng không biết chuyện mình mang thai đã gây nên sóng gió thế nào ở thủ đô với Thiên Tân.

Sau khi tan làm, cô đi đến trạm thực phẩm tính mua ít thịt về chúc mừng mình được thăng chức.

Nhưng vì cô đến hơi muộn nên không còn thịt heo nữa. Cuối cùng cô mua một ít thịt ở phần bụng heo cùng với móng heo. Nước dùng lần trước cô dùng để om lòng già heo vẫn còn đó. Lát nữa về cô sẽ om ít thịt, làm mỳ rồi sau đó làm thêm một mẻ bánh bí ngô hạt mè nữa.

Ở nhà vẫn còn nấm với cải xanh mà lần trước đầu bếp Diêu mang cho, đủ để tối nay ăn.

Mua đồ xong, Bạch Du đạp xe đạp về nhà. Khi đi qua một cái hẻm nhỏ, cô nhìn thấy bóng người quen thuộc.

Hình như là Giang Lâm.

Không chắc nữa, đi lên nhìn kỹ một chút xem sao.

Bạch Du không quay đầu xe mà cứ thế lùi xe ra sau, tập trung nhìn lại thì quả nhiên là Giang Lâm.

Ngoại trừ Giang Lâm thì còn có một người phụ nữ ngồi dưới mặt đất.

TBC

Cô gái đó nhìn qua có vẻ rất trưởng thành, vóc người cao ráo, thon thả đầy đặn, lồi lõm đúng chỗ. Đừng nói là đàn ông, phụ nữ như Bạch Du còn không nhịn được mà nhìn lâu một chút.

Nhưng nhìn lối ăn mặc thì có thể nhận thấy cô gái này chưa có gia đình. Bím tóc sáng bóng, tuy trang phục có hơi giản đơn nhưng ngũ quan sắc nét, vẻ đẹp mang tính công kích.

Cô gái đó ngồi trên mặt đất, nũng nịu nói với Giang Lâm: “Anh Giang Lâm, anh có thể đỡ em dậy được không, hình như em bị trẹo chân rồi.”
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 448: Chương 448


Bạch Du nhướn mày: Ồ hiểu rồi.

Có phải trước mặt cô chính là hiện trường quyến rũ nhau không?

Thế là cô vội đạp xe đạp đi tới đằng trước một chút, sau đó xuống xe, nép vào góc tường nghe lén.

Chỉ thấy Giang Lâm nhìn về phía cô gái kia, nói: “Thế thì cô ngồi đây nhé, tôi đi gọi người nhà cô tới đón cô.”

Nói rồi, anh còn chẳng thèm đợi cô gái kia trả lời đã quay người rời đi.

Bạch Du chẳng ngờ cảnh hấp dẫn chưa gì đã kết thúc, vội quay người leo lên xe đạp rời đi.

Ai ngờ Giang Lâm người cao chân dài, chẳng chờ cô kịp leo lên xe đạp thì anh đã đi tới đầu hẻm, bình tĩnh nhìn cô.

Bạch Du cảm thấy chột dạ như bị bắt gian tại giường, không dám nhìn vào mắt Giang Lâm.

Giang Lâm: “Tại sao em lại ở đây?”

Bạch Du nghĩ ngợi, không đúng, cô chột dạ cái rắm gì không biết nữa, chột dạ thì anh chột dạ mới đúng chứ?

Nghĩ thế, cô ngẩng đầu trợn mắt nhìn Giang Lâm: “Câu này em nói mới đúng, sao anh lại ở đây? Còn nữa, cái cô gọi anh là anh Giang kia là ai thế?”

Giang Lâm nhìn cô, không khỏi nhướn mày: “Em đang ghen đó hả?”

Bạch Du đỏ mặt, trừng mắt nhìn anh nói: “Ai bảo là em ghen? Anh đừng có chuyển chủ đề. Cô gái kia là ai hả? Chẳng lẽ cô gái đó không biết là anh đã kết hôn rồi à?”

Giang Lâm giơ tay, dịu dàng vuốt mái tóc mềm mại của cô, giải thích: “Cô ấy là em gái của Liên Đại Hữu mới chuyển tới ở đối diện nhà mình. Mới nãy anh đi qua đây, cô ấy đuổi theo anh, sau đó bị ngã, vừa hay anh đỡ cô ấy thôi.”

Bạch Du bĩu môi, đôi mắt ánh nước nhìn anh: “Cho nên mới nãy anh nhận ra là em ở đó rồi đúng không?”

Giang Lâm: “Ừ.”

Bạch Du nói tiếp: “Thế nếu em không có ở đó thì không biết là anh Giang có tính đỡ cô gái kia không ấy nhỉ?”

Giang Lâm nghe thấy cô gọi mình là anh Giang thì động lòng, tiến tới hai bước, ghé bên tai cô, dụ dỗ: “Tình ngay lý gian, chắc chắn là anh sẽ không đỡ cô ấy rồi, nếu muốn đỡ thì cũng phải đỡ vợ mình cơ.”

TBC

Hơi thở nóng bỏng của anh phả bên tai làm cho Bạch Du có hơi ngứa ngáy, không nhịn được mà khẽ đẩy anh ra: “Anh bớt dỗ em lại. Nếu như cô gái kia đã biết anh họ Giang thì sao lại không biết anh đã có vợ được? Em thấy cô ta cố tình đấy.”

Giang Lâm: “Suy đoán của em đúng là có lý thật. Cô ta có vẻ như không có ý tốt, không biết chừng mực gì cả. Em ghen là đúng. Thôi thì về nhà anh sẽ nói chuyện lại với gia đình cô ta để bọn họ dạy dỗ cho tốt, em thấy thế nào?”

Bạch Du gật đầu: “Đúng là cần phải nói chuyện lại với người nhà của cô ta thật. Anh cũng phải biết giữ mình nữa. Giờ anh đã là người có vợ có con rồi. Nếu mà anh dám làm bậy thì chắc chắn em sẽ không tha cho anh đâu.”

Cô thầm thì đáp lại, hoàn toàn không biết mình đã bị anh lừa vào tròng, thừa nhận chuyện mình đang ghen.

Giang Lâm thấy có hơi buồn cười, tay anh nhéo nhẹ vành tai của cô: “Chắc chắn anh sẽ không làm bậy rồi. Sau này có phụ nữ nào tới gần anh thì anh sẽ nói cho người đó biết là anh đã có vợ con cả rồi để cho đối phương biết khó mà lui, được không nào?”

Bạch Du hừ một tiếng: “Cái này cũng tạm thôi. Mặc dù trong quân đội ít đồng chí nữ nhưng không phải là không có, em thấy tốt nhất là anh nên in mấy chữ “Đã kết hôn, có vợ và con” lên cái bình tráng men mà anh hay dùng để đựng nước uống ấy.”

Nói tới đây, chính cô cũng không nhịn được mà bật cười.

Giang Lâm nhìn cô cười tới mức lộ lúm đồng tiền thì khóe miệng cũng không kìm được mà nhếch lên: “Đi thôi, anh đưa em về nhà.”

Bạch Du: “Vâng.”

Giang Lâm chờ cô ngồi vững mới bắt đầu đạp xe: “Em mua thịt hả?”

Bạch Du: “Em mua phần bụng heo cùng với móng heo. Nước dùng lần trước dùng vẫn còn đó nên là tối nay em tính om thịt với làm mỳ.”
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 449: Chương 449


Giang Lâm: “Được, lát về anh làm ngay.”

Bạch Du: “Anh có biết làm không thế?”

Giang Lâm: “Anh không biết, nên chờ em dạy anh đây.”

Bạch Du: “Được thôi, à đúng rồi, em chưa nói anh cái này. Hôm nay em được thăng chức đó. Thư ký Chương cho em làm người phụ trách hạng mục xóa nạn mù chữ. Sau này mỗi tháng lương của em ít nhất cũng phải năm mươi đồng đó.”

Giang Lâm không quay đầu nhưng vẫn có thể tưởng tượng được bộ dáng kiêu ngạo của cô khi nói ra lời này. Đôi mắt anh ánh lên ý cười: “Tốt quá, có phải sau này anh nên gọi em là quản lý Bạch không?”

Bạch Du lầm bầm: “Không cần phải gọi là quản lý Bạch đâu, nhưng nếu mà anh dám làm chuyện gì có lỗi với em thì em sẽ dẫn con rời đi, cho anh một mình cô đơn luôn.”

Tiền lương một tháng năm mươi đồng chắc chắn đủ để nuôi cô cùng với con, chưa bàn tới bà nội còn cho cô mười hai ngàn đồng rưỡi, tem phiếu cùng với đống đồ cổ bình sứ các loại.

Sau này bán mấy thứ đồ này đi cũng có thể kiếm được một khoản kha khá.

Giang Lâm im lặng một hồi rồi nói: “Du Du, sau này em đừng nói vậy nữa nhé. Anh nghe mà đau hết cả lòng.”

Chỉ cần nghĩ tới việc cô cùng với con sẽ rời khỏi mình mà anh thấy trái tim mình đau như bị ai đó bóp nghẹn vậy. Nếu chuyện này mà xảy ra thật thì chắc chắn anh không thể nào sống nổi nữa.

Bạch Du lẩm bẩm: “Được rồi… Nhưng điều kiện tiên quyết là anh phải tốt với em cơ.”

Giang Lâm: “Anh đối xử với em như vậy vẫn chưa tốt hả?”

Bạch Du: “Em vẫn muốn anh đối xử tốt với em hơn nữa cơ.”

Giang Lâm: “Được.”

Ánh chiều tà chiếu lên người hai người họ, kéo thành cái bóng rất dài.

Năm tháng đằng đẵng, xe đạp chậm rãi tiến về phía trước, tựa như có thể đi mãi như thế.

**

Về tới nhà.

Dưới sự chỉ đạo của Bạch Du, Giang Lâm rửa sạch thịt heo và móng heo, sau đó đổ thêm nước dùng vào nấu rồi cắt mỳ sợi.

Nhân lúc mặt trời vẫn còn ló dạng, Giang Lâm đi qua nhà hàng xóm họ Liên ở ngay đối diện.

Bạch Du bắt tay vào làm mẻ bánh bí ngô hạt mè.

Bí ngô được rửa sạch, cắt thành miếng rồi cho vào nồi hấp. Sau khi hấp chín bí ngô thì Bạch Du nghiền chúng thành bột nhuyễn, cho thêm bột mỳ vào nhào nặn. Sau đó thì cắt hỗn hợp thành từng miếng có kích thước bằng nhau, tạo hình tròn. Cuối cùng rắc vừng trắng lên hai mặt rồi cho vào nồi chiên trên lửa nhỏ cho tới khi vàng đều hai mặt thì gắp ra.

Bạch Du không nhịn được mà cầm một cái lên ăn trước.

Bánh bí ngô hạt mè vừa mềm vừa ngọt ngào, ngọt mà không hề ngấy. Cô ăn liên tiếp hai cái bánh. Nếu không phải lát nữa còn phải để bụng ăn cơm tối thì cô còn có thể ăn thêm mấy cái nữa.

Không biết Giang Lâm nói gì với nhà hàng xóm cái gì, đến khi nhà họ ăn cơm thì thấy vợ của Liên Đại Hữu mang mấy cái bánh gà sang: “Thật là ngại quá, Gia Lệ nhà tôi vẫn còn nhỏ nên mới gây ra chuyện xấu hổ như thế. Mẹ chồng tôi đã dạy dỗ con bé rồi. Mấy cái bánh gà này là bà ấy bảo mang qua đây, bảo nhất định phải xin lỗi hai người cẩn thận.”

Nghe bảo vợ của Liên Đại Hữu đâu đó mới có hai mươi ba tuổi, nhưng chẳng biết là do cuộc sống quá khổ cực hay là do thân thể của cô ấy không được tốt, trông cô ấy không giống hai mươi ba tuổi mà giống ba mươi hai tuổi hơn.

Bạch Du: “Bánh gà thì không cần đâu ạ. Chị cầm về đi ạ. Không biết cô em chồng nhà chị bao nhiêu tuổi rồi ạ?”

Vợ của Liên Đại Hữu: “Hai mươi tuổi.”

Bạch Du: “Em mười chín tuổi, cô ta còn lớn tuổi hơn em. Vậy nên cái lý do còn nhỏ không hiểu chuyện này đối với em mà nói thì không thuyết phục. Thôi mình là hàng xóm, em không muốn làm ầm lên làm gì, chỉ hy vọng cô ta nhớ cho rõ, đàn ông có vợ rồi thì đừng dây vào làm gì.”
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 450: Chương 450


Vợ của Liên Đại Hữu mặt mày lúng túng, trong lòng thầm nghĩ vợ của phó đoàn Giang đúng là xinh đẹp thật nhưng mà tính tình mạnh mẽ quá.

Trước đó mẹ chồng cô ấy còn bảo cô là người khá nhu nhược, xem ra là mẹ chồng nhìn lầm rồi.

Chuyện nhỏ này không ảnh hưởng tới khẩu vị của Bạch Du.

Trừ cái hôm ngửi thấy mùi cá là nôn mửa kia ra thì Bạch Du cũng không thấy buồn nôn thêm lần nào nữa.

Cô thấy nhóc con trong bụng mình rất ngoan, đôi khi lại thấy nhóc con này có thể sẽ hơi kén ăn.

Sau khi hầm mấy tiếng đồng hồ thì thịt heo cùng với móng heo đã thấm đẫm gia vị. Giang Lâm lấy thịt heo và móng heo ra khỏi nồi nước dùng. Thịt heo cùng với móng heo trắng như tuyết ban đầu giờ đã được hầm thành màu nâu, đẫy đà đẫm nước, bóng loáng dưới ánh đèn làm cho người ta nhìn mà nuốt nước miếng ừng ực.

Bạch Du bảo anh cắt thịt thành từng miếng, đặt lên đĩa rồi rưới nước dùng lên.

Mùi thịt kho thơm nồng toả khắp phòng bếp, thơm tới mức nước miếng chảy ròng ròng.

Bình thường, Lâm Hướng Tuyết không thích ăn móng heo vì thấy nó có hơi ngấy nhưng mà giờ thì cô ấy gặm hết miếng này tới miếng khác.

Sợi mỳ dai được rưới thêm nước dùng vô cùng thơm ngon, phải nói là đạt tới đỉnh cao.

Trong khi Bạch Du đang thưởng thức món ngon thì tại nông trường ở thủ đô, Tần Tâm Hủy sảy thai.

Từ khi Tần Tâm Hủy phát hiện mình có thai thì cô ta vô cùng cẩn thận.

Cô ta đã từng nghĩ sẽ nhờ người báo cho Giang Khải cùng với nhà họ Giang nhưng sau đó cô ta đã xoá bỏ ý nghĩ này ngay lập tức.

Cô ta là con ngoài giá thú, lại còn là con ngoài giá thú của một kẻ g.i.ế.c người. Cho dù cô ta mang thai đi chăng nữa thì nhà họ Giang cũng không chấp nhận cô ta, lại càng không chấp nhận đứa con trong bụng cô ta. Một khi gia đình họ phát hiện cô ta mang thai thì rất có thể họ sẽ ép cô ta phải đi phá thai.

Cho nên sau khi suy nghĩ kỹ càng, cô ta quyết định sẽ sinh con ra trước, chờ thời cơ chín muồi thì sẽ nhờ người đưa con tới nhà họ Giang.

Đứa trẻ chưa ra đời, nhà họ Giang có thể không nhận nhưng nếu đứa trẻ đã được sinh ra thì bọn họ không có lý do gì không nhận.

Vì đã quyết định sẽ sinh con ra nên thời gian này cô ta trở nên vô cùng khiêm nhường, hết sức phối hợp, nông trường phân công cô ta làm cái gì thì cô ta sẽ làm cái đó, không kêu khổ kêu mệt. Ban đầu bụng cô ta còn nhỏ nên mọi người không phát hiện ra, nhưng sau này bụng cô ta ngày càng to ra thì ai cũng biết chuyện cô ta có thai trước khi lập gia đình, trong lòng không khỏi coi thường cô ta nên cũng không thường qua lại với cô ta nữa.

Nhưng mấy chuyện này Tần Tâm Hủy chẳng thèm để tâm. Trong mắt cô ta, tất thảy những gì đang diễn ra chỉ là khảo nghiệm cho con đường đổi đời của cô ta mà thôi. Cô ta nhẫn nhục mang nặng đẻ đau chỉ mong một ngày đứa trẻ này quay về nhà họ Giang, sau đó hung hăng vả mặt đám người đó.

Chẳng qua tối nay cô ta bị đám bọ rận cắn không sao ngủ được. Từ đầu tới chân không chỗ nào là không ngứa làm cho cô ta thật sự không thể chịu nổi nên mới đứng dậy đi tìm nước uống. Nhưng mà trong phòng lại không còn nước, chỉ có thể ra ngoài tìm xem có còn nước hay không.

Ai ngờ cô ta vừa mới bước tới cửa thì không cẩn thận trượt chân, cả người ngã ra đằng sau, m.ô.n.g cùng với ót đập cái bộp xuống dưới đất.

Tần Tâm Huỷ đau đến mức mắt nổ đom đóm. Cô ta cảm giác chỗ xương cụt vô cùng đau đớn. Chỉ một giây sau, bên dưới ướt sũng, cô ta vươn tay mò thử thì thấy tay mình toàn máu.

TBC

Cô ta sợ tới mức sắc mặt tái nhợt, hét lên thất thanh: “Người đâu, cứu với, có ai không, mau cứu tôi và con tôi với…”

Chẳng mấy chốc mà người trong nông trường đều bị cô ta đánh thức. Họ rối rít chạy ra thì thấy Tần Tâm Hủy nằm dưới mặt đất, quần và th*n d*** toàn m.á.u là máu.
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 451: Chương 451


Tuy mọi người coi thường cô ta vì có thai trước khi lập gia đình nhưng chuyện này liên quan tới mạng người, có người đã đi thông báo cho người phụ trách nông trường trước. Người phụ trách nông trường đang ngủ thì bị đánh thức, cảm thấy xui xẻo tột độ. Người đó chậm rãi đi tới rồi mới cho người đi kiếm chiếc xe bò đưa Tần Tâm Hủy đến bệnh viện.

Tần Tâm Hủy đau tới c.h.ế.t đi sống lại nên tất nhiên không phát hiện bà cô bên cạnh cứ đạp qua đạp lại chỗ cô ta mới ngã như sợ người khác phát hiện có gì bất thường vậy.

Cô ta lại càng không biết sau khi cô ta rời đi, bà cô kia múc mấy thùng nước giếng lên rửa sạch hết m.á.u cùng với mỡ heo ở cửa phòng, không để lại chút dấu vết nào.

Dọc đường đi, Tần Tâm Hủy kêu gào thảm thiết như heo bị chọc tiết. Sau khi nhìn thấy bác sĩ, cô ta ngay lập tức giữ chặt lấy tay bác sĩ nói: “Bác sĩ, giữ cả lớn cả bé nhé. Nhất định phải giữ được đứa trẻ trong bụng tôi!”

Vì nó là hy vọng duy nhất của cô ta.

Bác sĩ quan sát tình trạng của cô ta, trong lòng chửi thầm: Giữ được cái quần què, chảy nhiều m.á.u như thế này thì sao mà giữ đứa bé này được?

Nếu như đã là thai tầm sáu, bảy tháng thì còn có chút hy vọng cứu vãn. Nhưng bụng cô ta còn chưa tới năm tháng, lại còn ngã mạnh, chảy nhiều m.á.u cộng thêm đưa tới bệnh viện muộn như thế này thì tất nhiên là không thể giữ được.

Căn bản là Tần Tâm Hủy không thể chấp nhận được sự thật này. Cô ta gào khóc thảm thiết ở trong bệnh viện, lại còn khăng khăng khẳng định là có người hãm hại cô ta. Nhưng chờ tới khi cô ta về được tới nơi thì chút dấu vết cũng chẳng còn, có hoài nghi thì cũng vô ích.

Giang Khải bị thương nhập viện từ lần đó tới hơn nửa tháng sau mới có thể xuất viện, nhưng chỗ bên dưới lại không hề có chút phản ứng sinh lý nào. Nói cách khác, không chỉ sau này anh ta không thể có con nữa mà còn hoàn toàn biến thành thái giám.

Cái sau còn khiến anh ta suy sụp hơn cái trước!

Trước đó, rõ ràng là ông nội đã đồng ý cho anh ta quay về thủ đô, ai mà ngờ sau chuyện này thì ông nội lại đổi ý, bảo anh ta tiếp tục rèn luyện ở Tây Bắc, bao giờ hết ngu đần thì hẵng về thủ đô.

Anh ta tức điên đập hết mọi thứ ở trong phòng trọ, giờ lại hay tin đứa con duy nhất của mình cũng đã mất đi thì cổ họng nghẹn đắng, tức tới nỗi phun ra ngụm m.á.u tươi.

Tất nhiên, đó là sau này.

**

Bên phía Bạch Du cũng không biết Tần Tâm Hủy sảy thai.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, Bạch Du phát hiện Bánh Khoai Tây không đứng canh giữ ở cửa như mọi ngày. Sau khi bước xuống giường, cô tìm hết cả ngoài sân, trong phòng bếp cùng với cả ngoài phòng khách cũng không nhìn thấy nó đâu thì có chút lo lắng.

Lúc này, Lâm Hướng Tuyết từ ngoài đi vào, thấy cô đang đi tìm Bánh Khoai Tây thì nói: “Lúc tớ dậy thì thấy Bánh Khoai Tây đi từ trên tầng xuống, sau đó nó đi vào trong phòng bếp, chẳng biết ăn vụng thứ gì mà lén la lén lút chạy tới ngoài chuồng chó.”

Để tiện cho Bánh Khoai Tây đi vệ sinh, cô đã xây một cái chuồng chó nhỏ ở ngay cạnh vườn tường vi, vừa vặn cho Bánh Khoai Tây chui ra chui vào. Nhưng khi bọn họ ở nhà thì hiếm khi nào thấy nó đi tới chỗ chuồng chó.

Bạch Du biết Bánh Khoai Tây không bị làm sao thì không còn lo lắng như trước nữa, song cô vẫn thấy nghi ngờ: “Bình thường tầm giờ này Bánh Khoai Tây ít khi ra ngoài lắm, cũng không biết ra làm cái gì. Theo lý thì nó chưa được sáu tháng tuổi, chưa đến tuổi đi tìm chó cái mới phải chứ nhỉ.”

Lâm Hướng Tuyết nhìn thấy bộ dáng mẹ già lo con này của cô thì cười, nói: “Bánh Khoai Tây có linh tính lắm, cậu cũng không phải lo lắng cho nó nhiều như thế. Nói không chừng lát nữa nó về ngay đấy mà. À đúng rồi, tớ mang ít thịt heo om tối qua cho tiểu Tiến nha?”
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 452: Chương 452


Bạch Du nhất thời không kịp phản ứng: “Tiểu Tiến là ai?”

Lâm Hướng Tuyết: “Tiểu Tiến chính là con trai của thím Liên ở nhà đối diện kia kìa. Hôm qua tớ làm rơi mất thẻ công tác, cậu ấy đã nhặt về hộ tớ. Tớ thấy cậu ấy không được thông minh cho lắm nhưng cũng không gây gổ với người khác. Người lớn không để tâm tới cậu ấy nhiều nên hình như cậu ấy hay bị đám trẻ con bắt nạt, đáng thương lắm. Vậy nên tớ muốn mang cho cậu ấy đó chút thịt, coi như cảm ơn cậu ấy hôm qua đã nhặt hộ tớ thẻ công tác.”

Con trai của thím Liên trước kia tên là Liên Đại Tiến, sau khi trở nên ngờ nghệch, có một người mù ở quê nói là lấy tên lớn quá, mệnh không chịu nổi, thế nên mới đổi thành Tiểu Tiến. Bạch Du không biết nguyên do trong đó là như thế nào nên nhất thời không phản ứng kịp.

Khi biết Lâm Hướng Tuyết muốn mang đồ ăn sang cho Tiểu Tiến con thím Liên, cô hơi nhíu mày, cuối cùng vẫn gật đầu: “Tất nhiên là được rồi. Chẳng qua là cậu đừng ở gần cậu ấy quá, dù sao thì người ta cũng không bình thường, không biết được khi nào sẽ mất lý trí, vẫn nên cẩn thận một chút.”

Vốn dĩ cô còn tính nói cho Lâm Hướng Tuyết chuyện mà con gái thím Liên làm ngày hôm qua, nhưng nghĩ một hồi thì lại thôi.

Dù sao đối phương cũng chỉ bảo Giang Lâm giúp đỡ cô ta một chút, không hề có ý định quyến rũ gì cả, thậm chí người nhà cô ta còn đến tận nhà xin lỗi, huống hồ chuyện này mà truyền ra ngoài thì chẳng tốt cho ai. Cho nên cô nghĩ một hồi cuối cùng vẫn quyết định không nói với Lâm Hướng Tuyết.

Lâm Hướng Tuyết cũng không để tâm tới vẻ muốn nói lại thôi của Bạch Du, gật đầu nói: “Cậu yên tâm, tớ biết mà. Tớ sẽ không ở riêng với cậu ấy đâu. Mỗi lần nhìn thấy cậu ấy, tớ lại nhớ tới anh họ của tớ, tớ cảm thấy cậu ấy đáng thương giống như anh họ tớ vậy, cho nên không kìm được mà đồng cảm đôi phần.”

Nhưng nhiều lắm thì cô ấy cũng chỉ mang đồ ăn ngon cho đối phương, chứ không làm thêm cái gì khác.

Bạch Du thấy cô ấy cũng có chừng mực nên không nói gì nhiều nữa. Ăn điểm tâm xong thì cô lấy bánh bí ngô hạt mè tối qua chưa chiên ở trong tủ lạnh ra chiên, lại lấy hộp thiếc bỏ thêm móng heo cùng với thịt heo để mang đi làm.

Khi Bạch Du đi tới tòa soạn, Trình Phương nhìn thấy cô mang theo đồ ăn thì vui vẻ ôm lấy cô: “Ôi cậu còn mang theo cả thịt heo cùng với móng heo nữa hả, tôi yêu cậu c.h.ế.t mất thôi!”

Từ khi được ăn bánh hạt mè do Bạch Du làm xong thì cô ấy đã bắt đầu mê mệt tài nấu nướng của Bạch Du. Sau đó Bạch Du lại mang đồ ăn cho cán sự Trần mấy lần, lần nào cũng khiến cho cô ấy khen không ngớt miệng.

Đây cũng là nguyên do tại sao cô ấy lại bí mật nói cho Bạch Du một vài tin tức. So với cái tên Ngụy Quang Tông kia thì Bạch Du đúng là quá biết làm người.

Bạch Du lấy bánh bí ngô hạt mè ra cho Trình Phương: “Mấy cái này cậu chia cho cán sự Trần nhé, móng heo với thịt heo thì để lát nữa chúng ta ăn cơm trưa.”

Trình Phương gật đầu như giã tỏi. Cô ấy mở nắp ra, thấy Bạch Du còn vô cùng tri kỷ mà chuẩn bị cả tăm cho bọn họ, trong giây lát lại cảm thấy vô cùng cảm động.

Cô ấy cầm tăm xiên một miếng bánh bí ngô hạt mè, cắm một miếng, mùi vị vô cùng ngọt ngào, thuần mùi bí ngô, hạt mè lại xốp giòn, kết cấu lại vô cùng dẻo, thật sự khiến cho người ta như đang đặt mình vào trong mây.

Thật sự là rất ngon!

Bạch Du: “Cậu thích là được, tôi đi dọn đồ qua phòng làm việc mới.”

Bắt đâu từ hôm nay, cô sẽ không làm tại phòng làm việc này nữa mà sẽ làm ở phòng làm việc riêng.

Trình Phương nuốt nốt miếng bánh hạt mè vào trong bụng, vội nói: “Thế để tôi đi chuyển phụ cậu.”

Vừa nói cô ấy vừa cất mấy miếng bánh bí ngô hạt mè còn dư lại vào trong ngăn kéo, sợ tí nữa bị Ngụy Quang Tông trộm mất.
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 453: Chương 453


Đúng là ban ngày không nhắc tới người, buổi tối không nhắc tới quỷ,cô ấy vừa mới nhắc tới Ngụy Quang Tông thì thấy đối phương đi từ ngoài đi vào.

Trình Phương vội ôm chồng văn kiện chạy ra ngoài.

Vốn dĩ Ngụy Quang Tông còn định cất lời chào Trình Phương, ai ngờ cô ấy chuồn còn nhanh hơn cá chạch.

Nhưng chẳng mấy chốc mà anh ta đã nghĩ khác, hiện giờ trong phòng làm việc chỉ còn lại mỗi anh ta với Trình Phương, giờ Trình Phương lại trốn anh ta như thế này.

Điều này nói lên cái gì?

Điều này nói rõ quan hệ của bọn họ đã đi tới mức phải tránh bị người khác nghi ngờ rồi.

Nghĩ tới đây, anh ta quyết định tìm thời gian, xác định lại quan hệ của anh ta với Trình Phương, còn có thể bảo cô ấy sau này ít qua lại với Bạch Du.

Bạch Du kia chanh chua cay nghiệt lại còn mạnh mẽ như thế, không hề khiến đàn ông động lòng chút nào. Nếu như Trình Phương cứ ở bên cạnh cô như thế này sẽ rất dễ bị cô làm hư.

Không sai, anh ta quyết định sẽ chọn Trình Phương.

Đúng là gia thế của cán sự Trần tốt hơn Trình Phương, nhưng mà cô ta lùn quá, hơn nữa cả nhà ai cũng lùn, anh ta sợ sau này con trai sinh ra cũng lùn như thế thì sẽ không tốt.

Con trai của anh ta phải “cao hơn người khác một bậc”, cho nên sau mấy buổi tối đắn đo, anh ta quyết định cho Trình Phương một cơ hội… để cho cô ấy trở thành người phụ nữ của mình.

Sau khi biết, chắc chắn là Trình Phương sẽ mừng rỡ như điên.

Bạch Du và Trình Phương ôm cả chồng văn kiện đi mất mười mấy phút mới đi tới phòng làm việc kia.

Bạch Du nhìn quanh một hồi. Chỗ này so với phòng làm việc trước đó thì phòng làm việc này có hơi heo hút, so với bên kho hàng còn xa hơn, bình thường cũng ít ai đi tới đây.

Nhưng mà sau phòng làm việc này là một dòng sông không rộng lắm, nước sông trong veo, có thể nhìn thấy cả đáy sông cùng với đàn cá nhỏ bơi lượn xung quanh. Ánh mặt trời chiếu lên mặt sông, sóng gợn lăn tăn, lau sậy hai bên bờ đung đưa theo gió.

Xa hơn chút nữa là ruộng trồng rau. Đây có thể nói là phong cảnh tự nhiên, đẹp không thể tả.

Bạch Du cười, nói: “Tôi thích chỗ này quá, cậu có thấy phong cảnh ở đây rất đẹp không?”

Trình Phương thấy cô không có vẻ gì mất mác thì thở phào nhẹ nhõm mà nói: “Cậu thích là được rồi, tôi còn lo cậu sẽ cảm thấy ở đây quá xa.”

Bạch Du là nhân viên mới của tòa soạn lại trở thành người phụ trách hạng mục xóa nạn mù chữ khiến cho nhiều người ghen ghét không sao chịu được nhưng lại ngại mặt mũi nên không nói thành lời. Hôm nay biết được phòng làm việc của hạng mục xóa nạn mù chữ bị phân tới tận bên này thì không ít người thấy vô cùng hả hê.

Có người nói phòng làm việc hẻo lánh như thế này, có thể thấy thư ký Chương cũng không coi trọng hạng mục này mấy. Dù sao thì trước đây hạng mục này đã tiêu tốn rất nhiều thời gian cùng với tinh lực nhưng hiệu quả đem lại rất thấp, cho nên bọn họ thấy cho dù Bạch Du có trở thành người chịu trách nghiệm chính cho hạng mục này thì cũng chỉ là một tư lệnh quèn, sau này cũng chẳng phát triển được bao nhiêu.

Nhưng Trình Phương lại không dám nói cho Bạch Du biết, sợ cô nghe xong lại thấy buồn.

Bạch Du: “Xa một chút cũng không sao, ít nhất là yên bình.”

Cô thấy rất ổn, cùng lắm chỉ là đi nhiều hơn người khác chút thôi.

Bây giờ cô đang mang thai, mỗi ngày đi lại nhiều như thế coi như là rèn luyện thân thể, huống chi công việc này có thể không cần chạm mặt với phó chủ nhiệm Hà cùng với Ngụy Quang Tông, cô thấy vô cùng tốt.

“Nào, chúng ta vào thôi.”

Bạch Du dứt lời thì định đẩy cửa đi vào trong, ngay lúc này cửa lại được mở ra từ bên trong.

Một người đàn ông xuất hiện ở ngay trước cửa.

Bạch Du định thần nhìn lại: “Thầy ơi, là thầy hả?”

Trình Phương ngạc nhiên hỏi: “Ơ, cậu gặp thợ cả Ngũ rồi hả? Thư ký Chương đã sắp xếp thợ cả Ngũ làm trợ lý cho cậu, từ nay hai người sẽ phụ trách hạng mục xóa nạn mù chữ này.”
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 454: Chương 454


Bạch Du: “Hôm qua tôi mới gặp một lần, nhưng không biết là thợ cả Ngũ thôi. Xin chào thợ cả Ngũ, sau này mong được chú chỉ giáo nhiều hơn.”

Thợ cả Ngũ cười: “Hai người vào đi, chú đã quét dọn phòng làm việc rồi.”

Nói rồi ông ấy mở cửa.

Bạch Du và Trình Phương ôm văn kiện đi vào thì mới phát hiện phòng làm việc nào có phải chỉ được quét sạch một cách đơn giản mà còn được trang trí một cách vô cùng nghệ thuật.

Bước vào cửa là khu vực sơn cùng với điêu khắc. Mấy chiếc bàn gỗ được ghép lại với nhau tạo thành chiếc bàn lớn ở ngay chính giữa phòng. Nhìn từ chân bàn có thể thấy chiếc bàn này đã ở đây nhiều năm rồi, chân bàn đã mấp mô, có thể tưởng tượng được mặt bàn đã cũ tới mức nào.

Nhưng bây giờ mặt bàn đã được phủ một lớp vải bông màu trắng. Cái bàn to được phủ toàn bộ trông rất sạch sẽ và chỉnh tề. Ở giữa bàn được đặt một bình thủy tinh bị nứt, trong bình cắm mấy bông hoa giả và lau sậy, khăn trải bàn đơn điệu ngay lập tức trở nên vô cùng sống động, khiến cho phòng làm việc tăng thêm sức sống.

TBC

Bạch Du ngạc nhiên mừng rỡ: “Thợ cả Ngũ, đây đều là do chú làm sao ạ?”

Thầy cả Ngũ gật đầu, nói: “Khăn trải bàn là chú nhờ bạn già của mình may giúp, không biết đồng chí Bạch có thích hay không. Nếu như cháu không thích thì có thể bỏ đi.”

Bạch Du vội nói: “Cháu thích lắm ạ. Thợ cả Ngũ có khiếu nghệ thuật thật đó. Phòng làm việc đơn sơ được chú trang trí kiểu này lại tăng thêm phần phục cổ, cháu thấy ổn lắm ạ.”

Nụ cười của thợ cả Ngũ rạng rỡ hơn hẳn: “Đồng chí Bạch thích là tốt rồi.”

Trình Phương đặt văn kiện xuống, nói với giọng vô cùng hâm mộ: “Thợ cả Ngũ đúng là giỏi lắm đó. Trước đây cháu từng tới phòng làm việc này rồi. Khi đó khắp nơi toàn là mạng nhện, bàn thì cũ mèm, trần thì phủ đầy bụi. Mới nãy cháu còn nghĩ đồng chí Bạch có muốn quét dọn cũng không dễ dàng, không ngờ thợ cả Ngũ không chỉ dọn dẹp mà còn trang trí đẹp như thế này làm cho cháu cũng muốn đến làm việc ở đây.”

Lần này thợ cả Ngũ chỉ cười chứ không nói gì.

Bạch Du thấy hẳn là thợ cả Ngũ không phải người bình thường.

Cử chỉ của ông ấy tao nhã lịch sự, tuy mặc quần áo vô cùng mộc mạc nhưng vẫn toả ra khí chất vô cùng cao quý như một tác phẩm nghệ thuật cổ xưa quý báu khiến cho người khác không thể nào bỏ qua sự tồn tại của ông ấy.

Bạch Du cũng không hỏi thăm thân phận thật của thợ cả Ngũ từ Trình Phương. Cô đặt văn kiện vào trong phòng làm việc nhỏ của mình rồi lại đi với Trình Phương thêm một chuyến nữa mới có thể chuyển hết được toàn bộ.

Phòng làm việc nhỏ của Bạch Du cũng đã được thợ cả Ngũ dọn dẹp qua nhưng ông ấy không trang trí giúp cô. Ông ấy bảo là sợ trang trí xong cô không thích nên mới để lại cho Bạch Du tự trang trí.

Tất nhiên là thợ cả Ngũ đã mang cái bàn làm việc mới nhất tới cho cô. Nhưng cho dù là mới nhất thì mặt bàn vẫn gồ ghề, hơn nữa màu sắc cũng không đều, lau không hết được dấu vết trên đó, trông rất xấu xí.

Cô quyết định lúc về sẽ bảo với thợ cả Ngũ là tìm thợ may may khăn trải bàn, lần sau cô sẽ mang theo bình hoa tới, cắm hoa dại lau sậy gì đó, sẽ khiến tâm trạng tốt hơn.

Có câu: Quan mới nhậm chức ba đống lửa.

Nếu như thư ký Chương đã tin tưởng cô, đẩy cô lên chức người phụ trách hạng mục này thì cô cũng muốn tạo ra chút thành tích, không để cho đối phương thất vọng.

Thế là khi Trình Phương rời đi, Bạch Du liền quay sang bàn với thợ cả Ngũ nên làm thế nào đẩy mạnh công tác xóa nạn mù chữ này.

“Đây là Liên Hoàn Hoạ mà cháu vẽ hồi trước, thợ cả Ngũ xem xem thế nào ạ.” Bạch Du cầm Liên Hoàn Hoạ từ chỗ thư ký Chương qua cho thợ cả Ngũ: “Cháu muốn dùng cách này để đẩy nhanh tiến độ của hạng mục xóa nạn mù chữ, thợ cả Ngũ thấy thế nào ạ?”
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 455: Chương 455


Thợ cả Ngũ nhận lấy bức tranh bằng hai tay, vô cùng cẩn thận mà mở ra, sau đó quan sát rất kỹ lưỡng. Một lúc sau, ông ấy mới ngẩng đầu lên nói: “Những bức tranh này hoàn toàn là đồng chí Bạch vẽ sao?”

Bạch Du gật đầu nói: “Cháu vẽ cũng thường thường thôi, dù sao thì cháu cũng không phải học vẽ chuyên nghiệp. Nếu như thợ cả Ngũ có ý kiến gì thì cứ nói ra. Có câu: Ba người cùng đi chắc chắn có người là thầy của ta. Cháu có thể nhân cơ hội này học hỏi từ chỗ thợ cả Ngũ đôi chút.”

Thợ cả Ngũ rất thích thái độ khiêm tốn này của cô: “Liên Hoàn Hoạ này của đồng chí Bạch vô cùng sáng tạo. Vòng tròn này như đại biểu cho một người đang kể câu chuyện, cách vẽ người khác hoàn toàn với cách vẽ truyền thống, dễ dàng khiến người xem nhập tâm vào câu chuyện. Quả thực giống như những gì thư ký Chương nói vậy, đồng chí Bạch quả nhiên là nhân tài hơn hẳn những người đi trước.”

Bạch Du được khen mà đỏ cả mặt: “Thợ cả Ngũ khen quá lời rồi ạ. Còn nhiều người giỏi hơn cháu lắm, mấy cái tầm thường này không đáng được khen ngợi đâu ạ.”

Cách vẽ này cũng không phải do cô sáng tạo ra mà tham khảo theo cách vẽ manga sau này. Mấy cái vòng vòng mà thợ cả Ngũ nói thực ra chính là khung đối thoại của nhân vật. Tất nhiên nội dung và hình thức đều là do cô nghĩ ra, không phải sao chép.

Thêm một lần nữa, thợ cả Ngũ khá thích thái độ này của cô. Sau đó ông ấy chỉ vào bức vẽ rồi nói: “Nhưng vẫn có vài chỗ chưa được lắm, chú thấy có thể cải tiến một chút. Ví dụ như là chỗ này, nội dung nối tiếp chưa ổn lắm, dễ khiến cho người khác thấy mơ hồ. Còn có cái này, hình ảnh ở đây có hơi rối, chỉ cần thay đổi một chút để cho hình ảnh đơn giản lại.”

Vừa nói, thợ cả Ngũ cầm bút chì phát họa lên tờ giấy trắng bên cạnh.

Chỉ thấy ông ấy quẹt bút mấy nét, trên giấy đã xuất hiện mấy nhân vật tí hon. Biểu cảm của các nhân vật này khá là phong phú, rõ ràng là tốt hơn nhân vật do Bạch Du vẽ.

Quả nhiên thợ cả Ngũ là ông lớn giấu nghề!

Một lát sau, thợ cả Ngũ đã vẽ ra toàn bộ câu chuyện.

Bạch Du cầm lấy xem, bội phục sát đất: “Thợ cả Ngũ, có phải hồi trước chú từng học vẽ không ạ? Bức tranh này của chú quá đẹp, so với chú thì bức tranh của cháu chỉ là múa rìu qua mắt thợ mà thôi.”

Không biết thợ cả Ngũ nghĩ tới cái gì, đôi mắt vương chút hoài niệm. Một lát sau, ông ấy mới thở dài, nói: “Trước kia chú là giảng viên trong trường mỹ thuật. Sau này xảy ra chút chuyện. May có thư ký Chương thu nhận chú chứ không thì cơm cũng không có mà ăn.”

Hiển nhiên “chút chuyện” không phải chuyện nhỏ, mà còn là chuyện khiến cho người ta khổ sở, là quá khứ đau lòng khiến cho người ta không thể nào chịu nổi. Vì vậy Bạch Du không tiếp tục chủ đề này nữa, cô không muốn xát muối vào vết thương của người ta.

Bạch Du: “Thợ cả Ngũ, cháu thấy nếu muốn đẩy nhanh hạng mục xóa nạn mù chữ này thì trước hết là bắt đầu từ chỗ công xưởng. Trước đó xưởng đóng hộp đã từng xem bảng tin của cháu, cũng khá là thích Liên Hoàn Hoạ của cháu, cho nên cháu thấy có thể bắt tay từ chỗ này, chú thấy thế nào ạ?”

Thợ cả Ngũ gật đầu: “Cách này khá hay, nhưng chú có ý kiến như thế này. Nội dung của Liên Hoàn Hoạ cháu có thể thêm câu chuyện của mọi người xung quanh, như thế họ sẽ thấy có hứng thú hơn nhiều.”

Bạch Du: “Câu chuyện của mọi người xung quanh?”

Thợ cả Ngũ gật đầu: “Ví dự như câu chuyện của xưởng đóng hộp bên cạnh. Trước đây bên đó từng xảy ra một vụ nổ, có mấy công nhân vì bảo vệ tài sản của công xưởng nên đã bị nổ chết. Chú thấy nếu lấy câu chuyện này để làm Liên Hoàn Hoạ thì các công nhân sẽ có cảm giác thân thiết, cũng sẽ cảm động lây. Đồng cảm với các anh hùng đời thường sẽ dễ k*ch th*ch khát vọng học hỏi của bọn họ.”
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 456: Chương 456


Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 456

Cập nhật lúc: 2025-03-27 14:13:48
Lượt xem: 57

Hai mắt Bạch Du sáng như sao: “Thợ cả Ngũ đúng là bảo vật đó ạ. Ý tưởng này của chú quá tuyệt vời! Chú nói đúng lắm, anh hùng đời thường lại càng gần với cuộc sống của người bình thường sẽ khiến cho họ có cảm giác quen thuộc hơn. Đồng thời việc công khai, ca ngợi những anh hùng đời thường này cũng là một hình thức chia buồn với gia đình của họ. Đó cũng là một hình thức tuyên truyền bài học yêu nước cho mọi người. Đúng là một mũi tên trúng nhiều mục tiêu mà!”

Thợ cả Ngũ hiền hậu gật đầu.

Có thêm sự giúp đỡ của người như thợ cả Ngũ, Bạch Du thấy mình như hổ thêm cánh, thật sự rất vui vẻ.

Cô vui vì ngày đó đã đi tìm thư ký Chương, không thì cô đã không có được công việc này, cũng không quen biết cao nhân như thợ cả Ngũ.

Bạch Du: “Vậy bắt đầu từ ngày mai, cháu sẽ sang bên công xưởng bên cạnh để thu gom các câu chuyện về các anh hùng đời thường.”

Thợ cả Ngũ: “Chú cũng đi được, chúng ta chia nhau ra làm việc.”

Bạch Du gật đầu.

Nửa ngày còn lại, cô tổng hợp các công xưởng xung quanh lại thành một danh sách, chia làm hai phần, chuẩn bị để ngày mai sẽ đi cùng với thợ cả Ngũ để thu thập tài liệu cùng với câu chuyện của họ.

Chạng vạng tối mới tan làm, thợ cả Ngũ về tới nhà.

Vợ của ông ấy thấy ông ấy đã về thì đặt sách xuống, định đi vào trong bưng thức ăn đã được nấu chín ra ngoài.

Thợ cả Ngũ lại bảo bà ấy đừng làm gì cả, để ông ấy đi rửa tay rồi bưng thức ăn ra. Ông ấy xới cơm cho vợ trước rồi mới xới cơm cho bản thân.

Vợ của ông ấy gắp cho ông ấy miếng thịt heo: “Người giám sát mới tới thế nào, làm việc yên ổn đúng không?”

Thợ cả Ngũ cầm đũa mãi không trả lời, ánh mắt dần đỏ lên: “Cô bé ấy có mấy phần tương tự bé Mạn. Nếu giờ bé Mạn vẫn còn sống thì nói không chừng cháu ngoại nhà mình cũng lớn từng này.”

Vợ ông ấy nghe thấy vậy thì mắt cũng đỏ lên.

Bé Mạn là con gái của bọn họ, chẳng qua con bé còn chưa tới tuổi hai mươi đã không còn, khiến cho hai người già bọn họ lâm vào cảnh người đầu bạc tiễn người đầu xanh.

Những năm qua, trừ những ngày lễ đặc định thì bình thường họ sẽ cố gắng không nhắc tới con gái. Đây là vết sẹo chung của bọn họ, nhắc tới thì cả hai người họ cùng đau.

Không ngờ, hôm nay ông ấy lại nhắc tới chủ đề này, lại còn bảo người giám sát nữ trẻ tuổi kia giống với con gái của bọn họ, làm cho bà ấy không nén nổi lòng hiếu kỳ, thậm chí còn dấy lên hy vọng mong một ngày có thể gặp được đối phương.

Thợ cả Ngũ xoa khóe mắt: “Ăn cơm đi bà, nữ đồng chí kia rất ưu tú, lại còn tôn trọng tôi lắm, bà cứ ăn cơm đi.”

Nghe thấy thế thì vợ của ông ấy lại càng hứng thú hơn: “Cô gái ấy tên là gì thế?”

Thợ cả Ngũ: “Bạch Du.”

Vợ của ông ấy: “Bạch Du à, đúng là một cái tên hay.”

Thợ cả Ngũ: “Ừm.”

Bạch Du về tới nhà thì thấy trong phòng bếp có mấy cân sườn, khoai môn, hai hũ men và khăn lông.

Bạch Du quay qua nhìn Giang Lâm hỏi: “Anh mua mấy thứ này hả? Nhưng mà nhà mình vẫn còn khăn lông.”

Giang Lâm: “Không phải, đây là phần thưởng mà cấp trên cấp cho em cùng với đồng chí Lâm.”

Lúc này Bạch Du mới hiểu ra.

Cô với Lâm Hướng Tuyết là hai người đầu tiên phát hiện chuyện Ôn Tĩnh Uyển là đặc vụ. Cũng nhờ hai người họ mà sau này mới có thể moi ra nguyên một loạt các đặc vụ khác. Nhưng để bảo vệ an toàn của hai người họ nên quân đội không công bố ra bên ngoài.

Bạch Du còn tưởng là sẽ không có thưởng gì.

Bây giờ nhìn thấy phần thưởng này, cô rất vui vẻ: “Có sườn với khoai môn thì tối nay chúng ta làm món sườn hầm khoai môn nhé. Còn hũ men với khăn lông thì em sẽ chia đều cho Hướng Tuyết.”

Giang Lâm gật đầu nói: “Anh về chốc lát rồi tí đi làm nhiệm vụ luôn. Nhiệm vụ của anh lần này có hơi lâu, em có ở nhà một mình được không đấy?”
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 457: Chương 457


Bạch Du nghe thấy anh sắp đi làm nhiệm vụ, người còn chưa đi mà cô đã thấy lưu luyến không sao chịu được: “Có Hướng Tuyết với Bánh Khoai Tây ở với em rồi, thêm cả chị Lôi cũng hay sang chơi nữa nên tất nhiên là không có vấn đề gì cả. Chẳng qua là, em sẽ thấy nhớ anh.”

Cụm từ “em sẽ nhớ anh” kia cô nói vừa nhỏ vừa nhanh, những từ sau cuối gần như là không nghe thấy gì.

Nhưng Giang Lâm vẫn nghe thấy rõ mồn một, thấy bên ngoài không có ai thì anh tiến tới ôm lấy eo cô, cúi đầu cắn nhẹ lên môi cô: “Anh cũng sẽ nhớ em lắm.”

Nói rồi, anh lại hôn sâu hơn.

Lúc lâu sau anh mới buông cô ra: “Nếu như gặp chuyện gì không giải quyết được thì em đi tìm ủy viên chính trị Tôn nhé.”

Bạch Du đỏ mặt gật đầu: “Vâng ạ.”

Giang Lâm vội đi. Bạch Du đưa anh cầm hai lọ tương ớt cô làm đưa anh mang đi, tiễn anh tới cửa.

Giang Lâm đi rồi, cô đang tính đóng cửa lại thì thấy Cát Đại Xuyên đang nói chuyện với một cô gái.

Cô gái đó đưa lưng về phía cô, nhưng trông bóng lưng đó không hiểu sao lại thấy rất quen.

Lúc này, cô gái đó nghiêng người, Bạch Du cũng vì thế mà thấy rõ dung mạo của đối phương.

Người đó chính là Liên Gia Lệ ở nhà đối diện!

Bạch Du khẽ cau mày.

Cho đến tận bây giờ, cô chưa từng nói chuyện trực tiếp với Liên Gia Lệ nên không biết con người đối phương ra sao.

Lần đầu tiên nhìn thấy cô ta là lúc cô ta ngồi dưới đất gọi anh Giang, nhờ Giang Lâm đỡ cô ta đứng dậy. Bây giờ cô ta lại nói chuyện với Cát Đại Xuyên, không biết có phải do cô nhạy cảm hay không, nhưng cô vẫn luôn cảm thấy cô gái này không biết an phận là gì.

Cũng may là chẳng mấy mà hai người họ đã tách nhau ra.

Chờ Cát Đại Xuyên đi tới, Bạch Du làm như vô tình mà hỏi: “Đồng chí Cát, hình như mới vừa rồi tôi thấy anh nói chuyện với đồng chí Liên mới tới. Hai người quen nhau hả?”

Cát Đại Xuyên mặt mày ngơ ngác: “Cô ấy là hàng xóm đối diện mới tới hả? Tôi không biết cô ấy. Cô ấy hỏi tôi đường tới Cung Tiêu Xã nên tôi chỉ cho cô ấy thôi.”

Nhìn vẻ mặt thản nhiên của Cát Đại Xuyên, hơn nữa Liên Gia Lệ cũng đang đi về hướng Cung Tiêu Xã thật, Bạch Du không khỏi có chút ngượng ngùng, cảm thấy mình quá nhạy cảm.

Cát Đại Xuyên không biết Bạch Du nghĩ cái gì, đưa cho cô kẹo sữa Thỏ Trắng mua được ở Cung Tiêu Xã: “Phiền cô lát nữa đưa cho Hướng Tuyết nhé.”

Bạch Du quay qua nhìn anh ấy: “Chẳng phải tự anh đưa cho cậu ấy thì sẽ tốt hơn hay sao?”

Cát Đại Xuyên lộ ra dáng vẻ vô cùng tủi thân: “Không biết tại sao dạo này cô ấy lại không để ý tới tôi.”

Anh ấy cũng không biết mình đã làm sai chuyện gì.

Từ khi còn nhỏ anh ấy đã sống ở hai gia đình, nhưng cho dù là cha mẹ ruột, cha mẹ nuôi hay là anh chị em cũng chẳng có ai thích nói chuyện với anh ấy. Sau này lớn lên, anh ấy cũng không hay nói chuyện với những người con gái khác nên thật sự là anh ấy không biết lấy lòng đồng chí nữ kiểu gì.

Bạch Du: “Tôi có thể giúp anh đưa cái này cho cậu ấy, nhưng tôi đoán là kiểu gì cậu ấy cũng sẽ trả tiền cho anh.”

Cát Đại Xuyên gãi đầu, trông lại càng tủi thân hơn.

Bạch Du thầm thở dài trong lòng, về nhà đóng cửa làm sườn hầm khoai môn.

Trong khi chờ sườn ướp thấm vị, Bạch Du cho khoai môn đã cắt vào trong nồi và chiên ngập dầu cho tới khi chín rồi vớt ra, để ráo dầu, rồi lại bỏ sườn heo vào chiên khoảng bảy tới tám phút rồi vớt ra cho ráo dầu. Cô bắc nồi đun cho nóng rồi cho tỏi cùng hành lá vào trong, sau đó mới đổ khoai môn cùng với sườn heo vào trong nồi, thêm chút nước tương, hạt kê và nước sôi rồi đậy nắp đun trong lửa nhỏ, hầm mấy phút là được rồi.

Cho tới khi nấu xong sườn heo hầm khoai môn thì Lâm Hướng Tuyết cũng vừa về tới.
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 458: Chương 458


Lâm Hướng Tuyết: “Ôi xin lỗi nhé, dạo này bên đài phát thanh có hơi bận, nếu không thì tớ sẽ về sớm phụ làm cơm.”

Mới đầu cô ấy chỉ muốn tìm một công việc nào đó có thể nuôi mình, thuận tiện cho việc mình ở trọ. Nhưng dần dần, cô ấy lại thích công việc làm phát thanh viên của đài phát thanh.

Có rất nhiều người, bao gồm cả cô ấy từng cho rằng phát thanh viên là công việc quá nhàn hạ dễ dàng. Cho tới khi cô vào làm ở đài phát thanh thì mới biết mình nghĩ quá đơn giản.

Ở đài phát thanh, nếu không có việc gì thì bọn họ cũng không nhàn rỗi, mà họ sẽ diễn tập phát sóng và luyện giọng. Dù sao thì đối với một người làm nghề phát thanh viên mà nói thì giọng nói là tiền vốn, họ phải giữ cho giọng của mình thật ổn định, khống chế giọng điệu thuần thục thì mới có thể sống được ở trong nghề này.

Trừ việc này ra thì bọn họ còn phải kiểm tra bản thảo, thu rất lâu, mà không phải chỉ thu một lần là đạt. Chỉ cần có một lỗi sai nhỏ thôi cũng phải thu âm lại. Điều này vô cùng tốn thời gian cùng với giọng nói.

So với công việc ở Hội Liên hiệp Phụ nữ thì công việc này quá khô khan. Nhưng lạ là cô ấy rất thích phần có tính khiêu chiến của công việc này. Cho nên dạo này cô ấy như bọt biển vậy, liên tục hút lấy kiến thức nên không thể nào về sớm được.

Vốn dĩ Bạch Du đang mang thai, đáng ra cô ấy nên ở lại chăm sóc Bạch Du mới đúng. Nhưng bây giờ lại ngược lại thành Bạch Du nấu cơm cho cô ấy ăn, cô ấy cảm thấy vô cùng có lỗi.

Bạch Du: “Nếu cậu thấy có lỗi quá thì tí vào rửa bát nhé.”

Lâm Hướng Tuyết: “Đấy là chắc chắn rồi. Có phải là đồng chí Giang đi làm nhiệm vụ rồi đúng không? Thế thì tí cậu tắm xong cứ để quần áo đấy cho tớ nhé.”

Bạch Du cũng không đáp lại, đưa kẹo sữa Thỏ Trắng cho cô ấy: “Cát Đại Xuyên gửi cậu nè, còn bảo là dạo này cậu chẳng để tâm gì tới anh ấy. Rốt cuộc thì hai người làm sao vậy?”

Đúng là cô không muốn dính vào chuyện tình cảm của người khác thật, nhưng cô thấy chuyện tình cảm của Lâm Hướng Tuyết với Cát Đại Xuyên cứ kéo dài như thế cũng sẽ thành vấn đề.

Lâm Hướng Tuyết nhìn kẹo sữa Thỏ Trắng trên mặt bàn, thật lâu sau mới thở dài, nói: “Trước đó tớ đã viết thư về nhà dò xem ý của cha mẹ tớ thế nào. Quả nhiên y như tớ dự liệu, họ không tán thành.”

TBC

Tất nhiên cô ấy không nói thẳng là bản thân mình đã lấy câu “Con có người bạn” để làm cớ. Nhưng không biết là có phải cha mẹ cô ấy đoán ra được không, họ lo lắng cô ấy tìm phải một đối tượng không môn đăng hộ đối nên nội dung thư gửi lại vô cùng nghiêm trọng.

Đúng là cô ấy có cảm tình với Cát Đại Xuyên, nhưng chút cảm tình này không đủ để cô ấy vứt bỏ người nhà của mình.

Cho nên cô ấy cảm thấy chi bằng nhân lúc bây giờ tình cảm còn chưa sâu đậm thì chặt đứt nó đi, nhưng cô ấy lại có cảm giác không thể bỏ được.

Vậy nên dạo này cô ấy rất bối rồi, cố gắng cân bằng hai bên làm cho cô ấy ăn gì cũng không thấy ngon nữa.

Nếu như là chuyện khác thì Bạch Du còn có thể đưa ra một vài lời khuyên nhưng chuyện tình cảm thì khó mà nói được.

Nếu xét theo nhân phẩm thì Cát Đại Xuyên đúng là một người đàn ông tốt, nhưng đúng là giữa hai gia đình tồn tại sự thật là không môn đăng hộ đối. Nếu như cô khuyên hai người họ ở bên nhau, nhỡ mà sau này Cát Đại Xuyên thay lòng, hoặc chuyện tình không đi về đâu thì chưa nói tới chuyện Lâm Hướng Tuyết có oán cô trách hay không, người nhà của Lâm Hướng Tuyết cũng sẽ cảm thấy cô đang xen vào chuyện của người khác.

Nếu như cô khuyên hai người họ không nên ở bên nhau thì chắc chắn Lâm Hướng Tuyết sẽ lưu luyến mãi không quên. Cho dù sau cô ấy có gả cho người khác thì cũng sẽ không được hạnh phúc. Vậy nên thứ gọi là tình cảm thì người ngoài không thể nào khuyên được, chỉ có thể tự quyết định.
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 459: Chương 459


Bạch Du: “Ăn cơm đi, ăn no rồi có khi sẽ biết mình muốn cái gì.”

Không có gì mà một bữa cơm ngon không giải quyết được, nếu như có, vậy thì hai bữa.

Lâm Hướng Tuyết: “Được, sáng sớm tớ đã ngửi thấy mùi thơm rồi, cậu làm món gì thế?”

Bạch Du: “Sườn hầm khoai môn. Nhắc mới nhớ, dạo này Tường Vy bận cái gì mà không gặp được vậy?”

Nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo đến.

Ngay giây sau, ngoài sân đã truyền đến tiếng gọi cửa của Tôn Tường Vy, Lâm Hướng Tuyết đứng dậy chạy ra mở cửa.

Tôn Tường Vy bê đĩa bánh trứng rau chân vịt nói: “Tớ đoán là hai cậu chưa ăn nên mang cơm sang ăn chung với hai cậu này.”

Nói rồi cô ta cũng chẳng hề khách khí, quen cửa quen nẻo đi thẳng vào phòng bếp xới một bát cơm, cầm đũa ngồi xuống ăn.

Sườn heo hầm khoai môn mềm ngọt, khoai môn mềm dẻo, sườn heo thấm đẫm nước sốt, không hề khô chút nào. Tôn Tường Vy ăn hai, ba miếng xong mới rảnh mà nói chuyện: “Các cậu biết dạo này tớ bận làm cái gì không?”

Bạch Du gắp miếng bánh trứng rau chân vịt đã được cắt thành hình thoi, cắn một cái rồi mới đáp: “Tụi tớ đang hỏi nhau dạo này cậu bận bịu mất dạng đi đâu, cậu lại tới đây làm cho tụi tớ vô cùng tò mò không biết dạo này cậu làm cái gì đấy.”

Bánh trứng rau chân vịt vừa thơm vừa mềm. Vỏ bánh xốp giòn, rau chân vịt và trứng gà đều là món mà cô thích ăn, hai thứ này kết hợp với nhau làm cho cô thấy ăn bao nhiêu cũng không đủ.

Như đã nói, từ khi Tôn Tường Vy được gả cho Tạ Húc Đông xong thì vẫn chưa đi làm.

Thật ra thì bác của cô ta làm uỷ viên chính trị, bản thân cô ta vừa có trình độ học vấn vừa có kinh nghiệm việc làm, muốn tìm việc tính ra vẫn đơn giản lắm.

Tôn Tường Vy ra vẻ thần bí nói: “Tớ đã tìm được mục tiêu cuộc sống của tớ rồi.”

Bạch Du và Lâm Hướng Tuyết quay sang nhìn nhau, vừa khó hiểu vừa cảm thấy những gì cô ta sắp nói có hơi không đáng tin.

Quả nhiên hai người họ nghe thấy Tường Vi nói rằng: “Tớ tính sẽ làm bà mai cả đời luôn.”

Bạch Du: “…”

Lâm Hướng Tuyết: “…”

Tôn Tường Vy chẳng thèm để ý tới thái độ cùng với biểu cảm của hai người họ, tiếp tục nói: “Tớ nhận ra là giới thiệu đối tượng cho người nào đó, tác hợp họ thành đôi là cảm giác vô cùng thành tựu. Vậy nên dạo này tớ đang theo học bà mai Lưu nổi danh xem làm bà mai như thế nào nên mới không hay tới thăm các cậu đó.”

Chính xác hơn, cảm giác thành tựu này của cô ta đến từ khi làm quân sư quạt mo cho “bạn” của Bạch Du, nghe Bạch Du bảo là họ đã thành công lên giường với nhau rồi.

Cô ta cảm thấy công lao thuộc hết về lời đề nghị ban đầu của cô ta, điều này làm cho cô ta có cảm giác vô cùng thành tựu.

Bạch Du trầm mặc một lúc lâu rồi nói: “Không phải hồi trước cậu làm trong đoàn văn công hay sao? Nếu như cậu nhất quyết đi làm bà mai thì người nhà cậu có đồng ý không?”

TBC

Công việc ở đoàn văn công có tiền lương ổn định, lại có thể diện. Hơn nữa, phúc lợi cũng rất tốt. Ngược lại, nghề bà mai một tháng cùng lắm chỉ kiếm được mấy đồng. Hơn nữa một bà mai trẻ tuổi như cô ta chưa chắc đã được mọi người tin tưởng năng lực.

Song Bạch Du lại nghĩ tới công ty mai mối xuất hiện sau cải cách. Nếu như Tôn Tường Vi có hứng thú, lại có thể kiên trì tới cùng thì chưa chắc đã là một lối đi không đúng đắn.

Chẳng qua từ giờ tới lúc cải cách còn hơn năm nữa, cô chỉ lo Tường Vy không kiên trì được lâu như thế.

Tôn Tường Vy thở dài nói: “Tớ không định quay về đoàn văn công. Tớ có vấn đề về xương sống chỗ thắt lưng, nên cho dù không tới đảo Quỳnh Châu thì tớ cũng không kiên trì lâu dài được. Còn người nhà tớ thì tớ tin là mình có thể thuyết phục được bọn họ.”

Dạo này ngày nào cô ta cũng lăn giường với Tạ Húc Đông, nói không chừng đã có thai rồi, cô ta tính chuẩn bị một hai năm tới cho việc mang thai, sinh con, đồng thời phát triển luôn sự nghiệp làm bà mai.
 
Back
Top Dưới