Ngôn Tình Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày

Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 420: Chương 420


Nhưng sau này nếu có cơ hội, cô ta vẫn muốn ra nước ngoài ngắm trăng.

Ngay khi một chân của cô ta định bước lên tàu thì, phía sau chợt vang lên tiếng bước chân dồn dập.

Lòng cô ta run lên, theo bản năng quay đầu lại nhìn, sau đó m.á.u khắp khuôn mặt bị rút sạch ngày tức khắc.

Là công an và hải quân!

Dùng đầu ngón chân nghĩ cũng biết những người này tới vì cô ta.

Chết tiệt!

Không ngờ họ tới nhanh như vậy!

Nhưng bất luận thế nào cô ta cũng không thể để bị bắt được!

Nghĩ tới đây, cô ta tháo khăn che đầu ra rồi nhảy xuống biển không chút do dự.

Cô ta vẫn luôn nói với mọi người rằng mình không biết bơi, nhưng thực ra cô ta lại bơi rất giỏi, có thể nín thở dưới nước hàng chục phút, người bình thường thậm chí còn chẳng thể làm được một phút, đây cũng là một trong những cách bảo vệ mạng sống của cô ta.

Chỉ là cô ta không ngờ rằng khi nhảy xuống, toàn bộ cơ thể cô ta đã bị một tấm lưới đánh cá trùm lấy.

Lưới đánh cá được kéo lên, cô ta như một con rùa bị kéo lên từ dưới biển.

Toàn thân cô ta ướt sũng, cơ thể không ngừng run rẩy, không biết là vì quá lạnh hay vì quá sợ hãi.

Một đôi giày quân đội bước đến trước mặt cô ta, dừng lại.

Cô ta ngẩng đầu nhìn lên đối diện với một đôi mắt lạnh lùng hờ hững.

Là Giang Lâm.

Lần đầu tiên cô ta gặp người đàn ông này là trên chuyến tàu đông đúc, giữa đám người nhăn nhó vì mùi hôi thì anh mặc quân phục, dáng người thẳng tắp khiến người ta không thể không chú ý.

Trong biển người mênh mông, ánh mắt của hai người họ đã vượt qua đám đông và chạm vào nhau.

Khoảnh khắc đó, cô ta thừa nhận rằng mình thực sự có chút rung động.

Còn Giang Lâm đối với cô ta thì sao, liệu có lúc nào anh cũng rung động vì cô ta không?

Dù sao thì cô ta cũng là một người đẹp, khuôn mặt tuyệt đẹp, dáng người uyển chuyển, cộng thêm giọng nói ngọt ngào, hầu như những người đàn ông từng gặp đều mê mẩn cô ta.

Nghĩ đến đây, cô ta cố nở một nụ cười mà mình tự cho là rất quyến rũ, giọng nói mềm mại và dịu dàng: “Phó đoàn Giang…”

Giang Lâm chỉ lạnh lùng liếc nhìn cô ta rồi quay mặt đi, giọng lạnh lùng: “Trói cô ta lại và đưa về, chú ý quan sát, đừng để cô ta chết.”

Ôn Tĩnh Uyển: “...”

**

Lâm Hướng Tuyết được đưa tới bệnh viện ngay lập tức.

Đầu cô ấy bị đập vỡ, chảy rất nhiều máu, bác sĩ nói cô ấy còn có khả năng bị chấn động não, nên ở lại bệnh viện để theo dõi.

“Cậu tỉnh lại là tốt rồi, cậu không biết khi nhìn thấy cậu nằm trong vũng máu, tớ đã sợ đến mức tim như muốn nhảy ra ngoài đó.”

TBC

Bạch Du nhớ lại cảnh tượng lúc đó, vẫn còn sợ hãi.

Lâm Hướng Tuyết nằm trên giường bệnh, sắc mặt tái nhợt: “Tớ cũng không ngờ Ôn Tĩnh Uyển lại tàn nhẫn như vậy, lúc đó tớ muốn moi thông tin từ cô ta, không ngờ cô ta lại phát hiện ra, thẻ công tác của tớ vẫn ở chỗ cô ta, tớ muốn giật lại, ai ngờ cô ta cầm đá ném vào đầu tớ.”

Lúc trước, Ôn Tĩnh Uyển không màng tính mạng cứu cô ấy trên tàu hỏa khiến cô ấy thực sự rất cảm động.

Hơn nữa, cô ta còn xinh đẹp, tính tình cũng dịu dàng, giống như một người chị gái tâm giao, thực sự làm cho người ta rất muốn gần gũi.

Chỉ là không ngờ tất cả những điều này đều là cô ta làm để tiếp cận họ, điều này khiến cô ấy hơi tổn thương, cũng hơi buồn.

Cô ấy không hiểu tại sao Ôn Tĩnh Uyển lại làm những việc phản bội đất nước.

Mặc dù hơi buồn nhưng cô ấy tuyệt đối sẽ không tha thứ!

Những kẻ phá hoại sự thống nhất và an toàn của Tổ quốc đều không thể dung thứ!

Bạch Du cũng có chút tự trách: “Tớ không nên để cậu tiếp cận cô ta, điều này thực sự quá nguy hiểm.”

May mà Ôn Tĩnh Uyển không mang theo súng, nếu không hậu quả sẽ khó mà tưởng tượng được.

Lâm Hướng Tuyết muốn lắc đầu nhưng vừa động đậy, trước mắt tối sầm lại, cô ấy sợ hãi vội dừng lại, một lúc sau mới nói: “Sao có thể trách cậu được, là tớ tự muốn làm, cậu còn khuyên tớ, cũng nhắc tớ phải chú ý an toàn, là tớ quá đánh giá cao năng lực của mình, cũng quá đánh giá thấp sự tàn nhẫn của Ôn Tĩnh Uyển.”
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 421: Chương 421


Những kẻ như họ, ngay cả đất nước cũng có thể phản bội, sao có thể còn nói đến tình người hay lương tâm?

Nghĩ đến trước khi hôn mê, cô ấy còn khổ sở khuyên Ôn Tĩnh Uyển quay đầu là bờ, cô ấy thấy hơi buồn cười.

Bạch Du: “Bác sĩ nói cậu mất nhiều máu, cần phải bồi bổ thêm, tớ về nấu chút đồ ăn bổ m.á.u cho cậu nhé, cậu ở bệnh viện một mình có ổn không?”

Lâm Hướng Tuyết: “Tất nhiên là ổn rồi, trong viện có nhiều bác sĩ và y tá lắm, tớ có việc gì thì gọi một tiếng là có người đến ngay, cậu nói sẽ nấu đồ ăn ngon cho tớ, thế tớ có thể gọi món không?”

Bạch Du thấy cô ấy vẫn muốn ăn, bỗng thấy yên tâm hơn nhiều nên cô mỉm cười gật đầu: “Tất nhiên là được rồi, cậu muốn ăn gì?”

Lâm Hướng Tuyết l.i.ế.m đôi môi tái nhợt nói: “Tớ hơi muốn ăn rượu nếp ngọt, nấu bằng đường đỏ, bên trong lại nấu thêm vài quả trứng, đúng là món ngon trên đời.”

Bạch Du gật đầu: “Không vấn đề gì, nhưng gạo nếp phải ngâm bảy tám tiếng, rượu nếp lên men cũng phải mất hơn một ngày, nhanh nhất thì đến ngày mốt cậu mới có thể ăn được.”

Rượu nếp có tác dụng bồi bổ rất tốt cho người mới ốm dậy hoặc người bị thiếu máu, đối với Lâm Hướng Tuyết lúc này thì đó là một loại thuốc bổ rất tốt.

Lâm Hướng Tuyết nuốt nước bọt: “Tớ có thể đợi.”

Nếu có thể đợi thì không sao cả.

Bạch Du hơi lo lắng chạy ra ngoài nói với y tá một tiếng, sau đó mới đến cung tiêu xã mua men rượu, gạo nếp, đường đỏ, táo đỏ và kỷ tử các loại nguyên liệu, tiếp đó lại đến chợ rau mua xương ống.

Cô đi đúng lúc quầy thịt lợn vừa mới nhập một con lợn, gan lợn, tiết lợn đều tươi mới, cô vội vàng mua một ít.

Nhưng thịt lợn thì cô không giành được với người khác nên chỉ mua được lòng lợn.

Về đến nhà, cô rửa sạch gạo nếp rồi để sang một bên ngâm, sau đó bắt đầu nấu canh xương ống.

Cô cho xương ống lợn vào chậu, cho thêm bột mì trộn đều, bột mì có thể hấp thụ tạp chất và m.á.u bẩn trên bề mặt xương ống lợn, trộn đều rồi đổ nước ấm vào để rửa, rửa vài lần rồi cho vào nước lạnh chần qua để khử mùi tanh.

Sau đó cho dầu vào nồi lạnh rồi cho xương ống lợn đã ráo nước vào xào, xào vài lần rồi cho thêm gừng thái lát vào xào thơm, sau đó cho thêm nước sôi ngập xương ống lợn, đun sôi trên lửa lớn.

Có câu nói, lửa lớn nấu canh đặc, lửa nhỏ nấu canh trong, nấu canh bằng lửa lớn như vậy mới có màu trắng.

Nhân lúc canh đang nấu, cô bắt đầu rửa sạch ruột lợn.

Lâm Hướng Tuyết bị thương, tốt nhất là không nên ăn ớt, vì vậy cô định làm món lòng lợn kho.

Rửa ruột lợn là một công việc đòi hỏi sức lực và kỹ thuật, sau khi rửa qua một lần bằng nước sạch, cô dùng muối, baking soda và bột mì chà xát thêm hai ba lần, xác định không còn mùi thì mới coi như xong.

Sau khi làm sạch, cô bắc nồi lên bếp, cho dầu vào, đợi dầu nóng thì cho đường phèn vào xào lên màu, sau đó cho thêm hành, gừng, đại hồi, quế, lá thơm và tiểu hồi hương cùng một ít hạt tiêu, xào thơm rồi cho một nồi nước lớn vào đun sôi, đợi nước sôi thì cho ruột lợn đã rửa sạch vào đun nhỏ lửa, đến bước này, chỉ cần thỉnh thoảng lật lại, thêm củi vào để lửa không tắt.

Nếu thời gian cho phép thì kho đến ngày mai sẽ ngon hơn, nhưng chắc chắn Lâm Hướng Tuyết không đợi được.

Sau khi Bạch Du đi, Lâm Hướng Tuyết định ngủ một giấc nhưng giường bên cạnh có một cặp vợ chồng trẻ sắp sinh con chuyển đến.

Hai vợ chồng không ồn ào lắm, chỉ là…

“Vợ, anh pha ly nước đường cho em, em uống chút đi.”

“Vợ, chân của em còn sưng không, anh bóp cho em.”

TBC

“Vợ, bụng em có khó chịu không, bé con có làm khổ em không, chờ sau khi bé con ra ngoài thì anh sẽ dạy dỗ nó.”

“Vợ, em có muốn ăn gì không, anh đi mua cho em.”
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 422: Chương 422


“Vợ...”

Người đàn ông kia vào phòng rồi cứ nói liên hồi, tuy giọng nói không lớn nhưng nghe rất chói tai khiến cô gái độc thân còn chưa có người yêu như cô ấy nghe rất khó chịu.

Người phụ nữ kia thấy cô ấy ngồi một mình, còn quan tâm hỏi: “Đồng chí nữ, sao cô lại ngồi một mình thế, người đàn ông của cô đâu?”

Lâm Hướng Tuyết: “Tôi vẫn chưa kết hôn, không có người đàn ông.”

Người phụ nữ: “Thật là xin lỗi, tôi còn tưởng cô đã hôn rồi, thế người nhà của cô và đối tượng đâu?”

Lâm Hướng Tuyết: “Người nhà của tôi không ở đây, tôi cũng chưa có đối tượng.”

Người phụ nữ: “...”

Hai vợ chồng cũng có vẻ thấy hơi ngượng ngùng, họ cười gượng với cô rồi không nói gì nữa.

Người đàn ông ngồi bên giường, ân cần xoa bóp bắp chân cho người phụ nữ, người phụ nữ thì ăn quýt, thỉnh thoảng lại nhét một múi vào miệng người đàn ông, xung quanh hai người tỏa ra mùi chua chua ngọt ngọt của tình yêu.

Khiến cho người ta chua chát.

Lâm Hướng Tuyết vốn cũng thấy mình chẳng đáng thương đâu, nhưng khi so sánh như vậy, đột nhiên cô ấy thấy mình cô đơn lẻ bóng, đáng thương vô cùng.

Cô ấy nhớ Bạch Du, lại càng nhớ gia đình hơn.

Ông nội, còn cả cha mẹ cô ấy nữa nếu họ biết cô ấy bị thương, chắc chắn sẽ đến ngay trong ngày để đưa cô ấy về Thủ đô.

Nhưng cô ấy nhớ họ thật, từ nhỏ đến lớn, cô ấy chưa từng xa họ lâu như vậy.

Cô ấy giơ tay lên lén lau nước mắt rơi xuống, sợ bị hai vợ chồng bên cạnh phát hiện.

Ngay lúc này, cửa phòng bệnh “Két” một tiếng bị đẩy ra.

Lâm Hướng Tuyết còn tưởng là y tá đến, nào ngờ nhìn lại, rồi ngây người.

Cát Đại Xuyên tay xách một túi hoa quả và một hộp sữa mạch nha, tay kia xách hộp giữ nhiệt, đầu đầy mồ hôi đi tới: “Cô thế nào rồi? Đầu còn đau không?”

Anh ấy bắt được Tề Diệp Chu và Đinh Dược, mới nghe nói Lâm Hướng Tuyết bị Ôn Tĩnh Uyển đánh vỡ đầu, thế là anh ấy vội vàng đến cung tiêu xã mua đồ nhưng cung tiêu xã không còn sữa mạch, nên anh phải mua hộp này từ đồng đội, lại sợ cô ấy chưa ăn gì nên lại nhờ đầu bếp Diêu giúp làm mì và bánh bao.

Vì vậy lúc này anh ấy mới đến được.

Vốn dĩ Lâm Hướng Tuyết đã không khóc nữa nhưng nghe anh ấy nói vậy, không hiểu sao, mũi cô ấy cay cay, nước mắt “tách” một cái đã chảy xuống như đứa trẻ chịu nhiều ấm ức.

Cát Đại Xuyên hoảng hốt đặt đồ lên bàn: “Cô đau ở đâu? Có phải đau đầu không, cô cố chịu một chút, tôi đi gọi bác sĩ đến ngay.”

Nói xong anh ấy định quay người chạy ra ngoài nhưng bị Lâm Hướng Tuyết nắm lấy tay.

Một luồng điện từ chỗ chạm nhau chạy khắp người khiến cả hai đều ngây người.

Lâm Hướng Tuyết buông tay trước, có hơi ngượng ngùng nói: “Không cần gọi bác sĩ, tôi không sao.”

Thực ra cô ấy cũng không biết tại sao mình lại khóc, bây giờ nghĩ lại có chút ngượng.

Tai Cát Đại Xuyên đỏ lên, tim đập nhanh hơn: “Cô thật sự không sao chứ? Thật sự không cần tôi gọi bác sĩ đến sao?”

Lâm Hướng Tuyết ừ một tiếng, không dám nhìn vào mắt anh ấy.

Vì vậy, tiếp theo phòng bệnh trở nên như thế này.

“Tôi nhờ đầu bếp Diêu làm mì xào cho cô, bây giờ cô có đói bụng không, có muốn ăn một chút không?”

“Có.”

“Còn có bánh bao này mới ra lò, cô có muốn nếm thử một chút không.”

“Có.”

“Cô có khát nước không, tôi pha ly sữa mạch cho cô uống được không?”

“Được.”

“Cô có muốn ăn trái cây không, tôi gọt vỏ cho cô.”

“Được.”

Trước đây, Lâm Hướng Tuyết còn ngưỡng mộ đôi vợ chồng trẻ nhà bên, giờ thì vận may xoay vần, đến lượt đôi vợ chồng trẻ kia ngưỡng mộ cô ấy.

Dù sao thì họ cũng không mua nổi táo, càng không mua nổi sữa mạch nha.

Nhưng mà, vừa rồi chẳng phải đồng chí nữ kia còn nói là mình không có người yêu sao? Chẳng lẽ đây là người nhà của cô ấy? Lâm Hướng Tuyết không để ý đến ánh mắt của đôi vợ chồng trẻ nhà bên, cô ấy mở hộp cơm ra, chỉ thấy bên trong là một bát mì thịt kho tàu nóng hổi, nước dùng đỏ au, trên sợi mì còn có một quả trứng ốp la mềm mại, xung quanh rắc hành lá, hơi nóng bốc lên cùng mùi thơm.
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 423: Chương 423


Chiếc bánh bao mới ra lò rất mềm, còn hơi nóng nhưng cô ấy thực sự hơi đói rồi, cắn một miếng khiến nước dùng thơm ngon đậm đà lập tức tràn ngập khoang miệng, còn suýt làm bỏng cả lưỡi nhưng hương vị ngon đến mức khiến cô ấy muốn khóc.

Còn sống thật tốt quá.

Cô ấy quay đầu nhìn Cát Đại Xuyên đang ngồi bên cạnh gọt vỏ táo cho mình, ánh nắng từ cửa sổ chiếu vào khuôn mặt anh ấy khiến anh ấy trông đẹp trai hơn hẳn.

Phòng bệnh rất yên tĩnh nhưng không hiểu sao, cô ấy không còn cảm thấy cô đơn và buồn bã nữa.

Đến khi Bạch Du quay lại, Lâm Hướng Tuyết đã được Cát Đại Xuyên cho ăn no, không thể ăn thêm gì nữa.

Bạch Du không biết hai người có ý gì nhưng cô vẫn không hỏi.

Mặc dù Cát Đại Xuyên có lòng muốn chăm sóc Lâm Hướng Tuyết nhưng hai người không có danh phận, chỉ là quan hệ đối tượng, cũng không thể để anh ấy chăm sóc Lâm Hướng Tuyết, nên trong những ngày tiếp theo Bạch Du sẽ ở lại bệnh viện để chăm sóc cô ấy.

Về phần Giang Lâm, anh phải phối hợp thẩm vấn Tề Diệp Chu và Ôn Tĩnh Uyển cùng những người khác, trong những ngày tới cũng sẽ không về nhà.

Bạch Du về nhà cho gà ăn, lại dỗ dành Bánh Khoai Tây dặn nó phải trông nhà cẩn thận, sau đó mang phần canh xương và lòng lợn kho còn lại đến cho Giang Lâm.

Giang Lâm biết cô sẽ đến bệnh viện để chăm sóc, ngược lại còn yên tâm hơn: “Đừng tiết kiệm tiền, xin thêm một chiếc giường ở bệnh viện, có thể anh phải mất hai ba ngày mới về được.”

Hai người ở bên ngoài, không tiện làm những hành động quá thân mật, Bạch Du đưa đồ cho anh, ngẩng đầu nhìn anh đầy mong đợi: “Em kho lòng lợn và canh xương, anh và đồng đội cùng ăn nhé, nếu ngày kia anh chưa về, em sẽ mang thêm rượu nếp ngọt đến cho anh, anh muốn ăn ngọt hay nhạt một chút?”

Giang Lâm cúi mắt nhìn cô, đôi mắt trong veo của cô đầy vẻ lưu luyến.

Trái tim anh bỗng mềm nhũn, khi nhận đồ anh khẽ móc vào lòng bàn tay cô: “Nhạt một chút.”

Bạch Du sững sốt.

Vừa rồi có phải cô tưởng tượng không?

Giang Lâm thật sự đã móc vào lòng bàn tay cô, hay là anh vô tình chạm vào thôi?

Cô chớp mắt, nghi ngờ nhìn anh nhưng anh lại tỏ ra bình tĩnh, như thể vừa rồi thực sự chỉ là ảo giác của cô.

Có người thò đầu vào phòng thẩm vấn, Bạch Du cũng không tiện ở lại quá lâu: “Vậy em về bệnh viện đây.”

Giang Lâm nhìn cô: “Ừm, hai ngày nay trời chuyển lạnh rồi, tối đừng đạp chăn.”

Bạch Du chu môi, nhỏ giọng: “Em không phải trẻ con ba tuổi, em mới không đạp chăn.”

Giang Lâm nhìn cô cười: “Về đi.”

Bạch Du đáp một tiếng, quay người đi về, đi được một đoạn thì cô quay đầu lại rồi thấy Giang Lâm vẫn đứng ở chỗ cũ, mắt vẫn nhìn cô.

Cảm giác như được ai đó cho ăn một quả táo tàu.

Lòng Bạch Du ngọt ngào, bước chân cũng nhẹ nhàng hơn đôi phần.

Những đồng chí trong phòng thẩm vấn đã sớm thèm ch** n**c miếng vì mùi thơm từ bên ngoài nhưng Giang Lâm vẫn chưa vào, mọi người đành thỉnh thoảng đi ngang qua cửa, dùng cách này để nhắc nhở hai người đã gần xong rồi.

Lúc này cuối cùng cũng đợi được Giang Lâm vào, có người không nhịn được chạy đến giật lấy đồ trong tay anh.

Nắp nồi vừa mở ra, chỉ thấy nước luộc ruột già đầy ắp, bóng dầu, hương thơm lập tức tràn ngập khắp phòng.

“Thơm quá! Đây mà là ruột già lợn sao!”

“Ruột già lợn do vợ nhà tôi làm có mùi hôi lắm, bình thường tôi không thích ăn thứ này lắm, nhưng ruột già lợn do vợ phó đoàn Giang làm lại không hề hôi chút nào.”

Mọi người háo hức đến, tôi gắp một đũa, anh gắp một đũa, ăn vào miệng, thơm ngon không chê vào đâu được.

Ruột già lợn hầm nhừ, mùi nước luộc thấm vào từng miếng thịt, thịt núng nính, mềm mại nhưng không mất độ dai.

Nước luộc ruột già lợn chan lên cơm, trộn đều, dù không cần thức ăn cũng có thể ăn được hai bát lớn, thật là ngon.
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 424: Chương 424


Bạch Du chỉ lấy một phần nước hầm xương cho Giang Lâm.

Nước hầm xương to này không có mùi tanh chút nào, màu trắng sữa, nhìn vào đã thấy rất ngon miệng.

Tạ Húc Đông còn muốn chia một phần nhưng Giang Lâm chỉ liếc nhìn anh ấy: Cút.

Đuổi Tạ Húc Đông đi, anh mới cầm nước hầm xương lên uống, vừa vào miệng đã cảm nhận được mùi thịt nồng nàn, ngọt ngào.

Giống như mùi vị của cô vậy.

Giang Lâm lại uống một ngụm, bình giữ nhiệt vừa vặn che khuất khuôn mặt anh, không ai nhìn thấy khóe môi anh cong lên.

Ăn xong, cuộc thẩm vấn tiếp tục.

Tề Diệp Chu là một kẻ cứng đầu.

Điều này mọi người đã có sự chuẩn bị từ trước.

Một người có thể trốn trong gác xép mười lăm năm, trí tuệ không phải người thường có thể so sánh được.

Giống như trước, dù họ hỏi gì Tề Diệp Chu cũng không lên tiếng, dùng sự im lặng để chống đối.

Nhưng không phải ai cũng cứng đầu.

Hai mẹ con nhà họ Ngô không chịu nên đã khai ra trước.

Hóa ra lúc nhỏ mẹ Ngô và Tề Diệp Chu là thanh mai trúc mã, nếu không phải mẹ Diệp không đồng ý thì hai người đã suýt kết hôn, sau đó nam hôn nữ gả, mỗi người lập gia đình riêng, sau đó Tề Diệp Chu gia nhập Đảng Quốc Dân nên hai người mất liên lạc, cho đến mười lăm năm trước, Tề Diệp Chu mất tích nhiều năm đột nhiên xuất hiện trước mặt mẹ Ngô, hy vọng mẹ Ngô có thể che giấu gã ta.

Tục ngữ có câu nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất, lúc đó mấy sào huyệt của Tề Diệp Chu đều bị bao vây, gã ta rất cần một nơi ẩn náu, lúc này mới nhớ đến người tình thời trẻ.

Đương nhiên mẹ Ngô không đồng ý, người chồng bà ta lấy không tốt với bà, hễ say rượu là lại đánh đập bà ta, có lần còn suýt bóp c.h.ế.t bà ta, khó khăn bà ta lắm mới đợi được đến ngày chồng chết, con gái cũng lớn dần, chắc chắn bà ta không muốn rước họa vào thân cho con gái và chính mình.

Chỉ là Tề Diệp Chu có cái miệng dẻo như kẹo, hai người lại có tình cảm năm xưa, thêm vào đó Tề Diệp Chu vừa dụ dỗ vừa đe dọa, khiến mẹ Ngô không thể không đối mặt với sự lựa chọn, đó chính là hợp tác với gã ta, sau này sẽ được ăn ngon mặc đẹp, còn có thể để con gái mình trở thành người cao quý, nếu không hợp tác, thì sẽ hủy hoại hai mẹ con họ.

Mẹ Ngô không còn cách nào khác, cũng không cưỡng lại được sự cám dỗ, vì vậy đã đồng ý với yêu cầu của Tề Diệp Chu, giấu gã ta ở căn gác xép trong nhà.

Để không ai phát hiện ra sự tồn tại của Tề Diệp Chu, những năm gần đây bà ta hầu như không chủ động mời ai đến nhà mình cả, nếu không tránh được, cũng sẽ nhanh chóng đuổi người ta đi, càng không để ai lên gác xép.

Vì cầu thang lên gác xép nhà họ Ngô không cố định, phải đặt thang gỗ mới lên xuống được nên bình thường người ta đến nhà họ Ngô cũng chẳng muốn lên đó, cứ như vậy, Tề Diệp Chu đã ở gác xép nhà họ Ngô mười lăm năm.

Mười lăm năm này, Tề Diệp Chu không còn ra khỏi gác xép nữa, có tin tức cần truyền đạt thì để hai mẹ con nhà họ Ngô đi làm, lúc đầu hai mẹ con nhà họ Ngô còn run rẩy sợ hãi, đến sau này dần dần thành thạo, kinh tế nhà họ Ngô cũng từ lúc trước không có lấy một đồng dầu mỡ, đến lúc thỉnh thoảng được ăn thịt, tiền tiết kiệm trong nhà cũng ngày một nhiều hơn, nếu chẳng phải vì sợ bị người ta phát hiện thì họ đã mua xe đạp, đài phát thanh các thứ từ lâu rồi.

Con gái Ngô Linh cũng theo sự sắp xếp của Tề Diệp Chu mà vào làm ở bưu điện, vừa đúng là công việc trông coi hồ sơ, công việc này cũng giúp Ngô Linh dễ dàng mang hồ sơ về nhà cho Tề Diệp Chu, nếu không phải lần này mục tiêu của Ôn Tĩnh Uyển bị bại lộ thì không biết ba người họ sẽ còn làm bao nhiêu chuyện có hại cho đất nước.

Còn về Ôn Tĩnh Uyển, đúng là họ hàng xa của nhà họ Ngô, Ôn Tĩnh Uyển bị mẹ Ngô lôi kéo thành công.
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 425: Chương 425


Từ khi còn nhỏ Ôn Tĩnh Uyên đã phải sống nhờ nhà người khác, mặc dù bác trai và bác gái không ngược đãi cô ta, nhưng cô ta sống ở nhà họ Ôn không được tốt. Tuy sống dưới điều kiện như vậy, Ôn Tĩnh Uyên vẫn tự mình thi đỗ vào trường Kỹ Thuật Công Nghiệp, còn tự tìm cho mình một công việc phát thanh viên.

Mẹ Ngô nhìn ra ngay tính cách bướng bỉnh và không chịu thua của cô ta, cũng nhìn ra sự oán hận của cô ta nên bà ta làm theo lời Tề Diệp Chu dạy, chậm rãi đưa ra mồi nhử, chỉ vài lần là Ôn Tĩnh Uyên đã cắn câu.

Lúc đầu Ôn Tĩnh Uyên làm việc ở đài phát thanh bên Tô Châu, đã đánh cắp không ít tài liệu, chỉ là cô ta làm việc có chút sơ suất cộng thêm lo lắng ở một nơi quá lâu sẽ bị người ta phát hiện nên mới chuyển đến đảo Quỳnh Châu này.

Ban đầu bọn họ đều muốn làm xong phi vụ này rồi rửa tay gác kiếm, ai ngờ lại thất bại ở đây.

Mẹ Ngô và Ngô Linh còn muốn chuyển thành nhân chứng có công để giảm nhẹ tội cho mình, khai ra những gì mình biết.

Chỉ là những gì bọn họ biết không nhiều, người liên lạc của Ôn Tĩnh Uyên ở đài phát thanh Tô Châu, bọn họ không biết, con trai của Tề Diệp Chu trốn ở đâu, bọn họ cũng không biết.

Ôn Tĩnh Uyên cũng giống như Tề Diệp Chu, dùng sự im lặng để chống đối.

Còn Đinh Dược bị Tề Diệp Chu b.ắ.n một phát vào ngực, may là không trúng tim nên anh ta đã thoát c.h.ế.t giữ lại được một mạng.

Chỉ là trên người anh ta bị lục soát ra không ít bí mật quân sự, đợi anh ta tỉnh lại, điều chờ đợi anh ta sẽ là bị xử bắn, vì vậy anh ta thoát c.h.ế.t cũng coi như không.

Ba ngày sau, Ôn Tĩnh Uyên không chịu nổi nữa nên đã khai ra.

Tề Diệp Chu không ngờ rằng Ôn Tĩnh Uyên lại biết con trai mình trốn ở đâu, đợi đến lúc quân đội đưa con trai của Tề Diệp Chu đến trước mặt ông ta, Tề Diệp Chu tức tới nỗi mắt muốn nứt ra.

Một lúc lâu sau, ông ta buông thõng hai tay xuống như thể mất hết tinh thần: “Tôi khai, mấy người muốn biết gì tôi cũng khai, chỉ xin mấy người tha cho con trai tôi một mạng.”

Tề Diệp Chu muốn giữ mạng cho con trai mình, Đinh Dược cũng vậy.

Sau khi tỉnh lại, anh ta vốn định giả vờ như muốn bắt được gián điệp nên mới cố ý tiếp cận bọn họ, chỉ là quân đội và công an không phải ăn chay, sao có thể không nhìn thấu trò vặt của anh ta.

Đinh Dược biết mình không thể giả vờ được nữa, cuối cùng vẫn khai ra, anh ta hiểu rõ kết cục của mình hơn những người khác, chỉ là trước khi chết, anh ta vẫn muốn tranh thủ cho con mình.

Đinh Dược râu ria xồm xoàm, cả người vô cùng tiều tụy và suy sụp, hoàn toàn khác với phó đoàn trưởng Đinh trước đây: “Giang Lâm, tôi muốn cầu xin cậu một chuyện.”

Mặt Giang Lâm không cảm xúc: “Cậu nói đi.”

Đinh Dược lộ vẻ do dự trên mặt, nắm c.h.ặ.t t.a.y rồi lại buông ra, buông ra rồi lại nắm chặt, cuối cùng anh ta mới nói: “Tôi muốn cầu xin cậu bảo vệ con trai tôi, Ôn Tĩnh Uyên, cô ta mang thai con trai tôi, tôi hy vọng các cậu có thể để cô ta sinh con trai tôi ra rồi mới xử b.ắ.n cô ta.”

TBC

Con đàn bà đê tiện Ôn Tĩnh Uyên c.h.ế.t không đáng tiếc, nếu không phải cô ta dụ dỗ mình thì bây giờ anh ta vẫn là phó đoàn trưởng Đinh.

Đến nước này thì nói gì cũng muộn rồi nhưng anh ta vẫn chưa có con nối dõi, dù thế nào anh ta cũng không thể để nhà họ Đinh tuyệt tự trong tay mình được, vì vậy anh ta mới bất đắc dĩ mở lời cầu xin Giang Lâm - kẻ thù không đội trời chung của mình.

Giang Lâm nhìn anh ta, dừng lại một chút rồi mới từng chữ một nói: “Ôn Tĩnh Uyên không có thai.”

Nhà tù yên tĩnh đến ngột ngạt.

Đinh Dược sững sờ, mắt mở to như mắt bò nhìn Giang Lâm không thể tin nổi: “Cậu lừa tôi đúng không? Cậu không muốn đồng ý yêu cầu của tôi nên cố tình lừa tôi đúng không?”
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 426: Chương 426


Anh ta không muốn tin lời nói này.

Nếu Ôn Tĩnh Uyên không có thai thì sự phản bội của anh ta càng trở nên nực cười.

Hơn nữa anh ta cũng không muốn mình không có con cháu.

Giang Lâm nhếch mép: “Cậu sắp c.h.ế.t rồi, tôi cần gì phải lừa cậu? Người lừa cậu là Ôn Tĩnh Uyên, cô ta đã phá thai một lần cách đây ba năm, sau lần đó cô ta không thể mang thai được nữa.”

Chết lặng.

Sét đánh giữa trời quang.

Khóe mắt như sắp nứt ra.

“Không! Tôi không tin!”

Đinh Dược như bị điên, anh ta điên cuồng đứng lên muốn xông đến chỗ Giang Lâm nhưng rất nhanh đã bị ngăn lại.

Giang Lâm không nhìn anh ta nữa, quay người bước ra khỏi phòng giam.

Sau đó, tiếng khóc đau đớn của Đinh Dược vang lên.

Quân đội và công an dựa theo thông tin của bốn người, lần theo dấu vết, cuối cùng cũng bắt được hơn một trăm tên gián điệp, những tên gián điệp này phân bố ở nhiều vị trí khác nhau, có người trong đơn vị, có người trong nhà máy, cũng có cả lưu manh du côn.

Con số thật đáng kinh ngạc.

Sau nửa tháng thẩm vấn, ngoài một số ít người liên quan nhẹ bị đưa đi cải tạo, những người khác đều bị xử bắn.

Một ngày trước khi bị xử bắn, Ôn Tĩnh Uyên đã có một giấc mơ.

Trong mơ, cô ta vẫn gặp Giang Lâm trên tàu hỏa, chỉ có điều anh chỉ có một mình, bên cạnh không có Bạch Du, anh cũng không kết hôn với Bạch Du giống như ngoài đời. Mà trong mơ cô ta vẫn kết hôn với Đinh Dược, nhưng khác biệt là người đàn ông lớn tuổi này không có Bạch Du, cô ta nhanh chóng thuyết phục Đinh Dược bắt tay giảng hòa với Giang Lâm.

Cho dù là trong mơ hay ngoài đời, Đinh Dược đều là kẻ l* m*ng không có đầu óc, bị cô ta dùng chiêu bài con trai mà phản pháo thành công, chỉ có điều trong mơ cô ta rất dễ dàng lấy được nhiều loại bí mật quân sự của căn cứ, trong đó có cả thiết bị và hành tung của tàu ngầm, cô ta đã giao những thứ này cho Tề Diệp Chu.

Do hành tung bị tiết lộ khiến hai đội tàu ngầm do Giang Lâm và Đinh Dược chỉ huy đã bị nước M dùng ngư lôi tấn công, do ngư lôi nổ ở cự ly gần nên cuối cùng không một ai trong hai đội sống sót trở về.

Bao gồm cả Giang Lâm.

Đó là chuyện của hai năm sau, tức là năm 1978, đang trong thời kỳ cải cách, với tư cách là vợ góa của quân nhân, cô ta được bồi thường và chăm sóc rất nhiều, trước khi ra nước ngoài thì cô ta đã đến Thủ đô để viếng Giang Lâm.

Điều kỳ lạ là cô ta đã nhìn thấy Bạch Du trong mơ, chỉ có điều Bạch Du không phải là vợ của Giang Lâm, mà là vợ của Giang Khải, em trai Giang Lâm.

Bạch Du trong mơ ánh mắt đờ đẫn, tuy vẫn là dáng vẻ đó nhưng khí chất kém hơn nhiều, hơn nữa còn cau mày trông có vẻ rất không vui.

“Cạch” một tiếng.

Cánh cửa sắt mở ra, đã đến giờ hành hình.

Toàn thân Ôn Tĩnh Uyên lạnh toát tỉnh dậy từ trong mơ, khi hai đồng chí công an đến nắm lấy tay cô ta thì cô ta điên cuồng hét lên: “Tôi muốn gặp Giang Lâm, tôi muốn gặp Giang Lâm!”

Chuyện không phải như vậy!

Tất cả là do Bạch Du, tất cả là do người phụ nữ Bạch Du đó đã gây ra mọi sự thay đổi này!

Cô ta muốn gặp Giang Lâm, cô ta muốn nói với Giang Lâm, Bạch Du đáng lẽ phải lấy em trai anh!

Chỉ có điều cho đến khi viên đạn xuyên qua cơ thể cô ta thì cô ta cũng không đợi được Giang Lâm xuất hiện.

Cô ta từ từ ngã xuống đất, đôi mắt mở to nhìn chằm chằm vào cửa ra vào, mãi không nhắm lại.

Cô ta, c.h.ế.t không nhắm mắt.

**

Chuyện gián điệp cuối cùng cũng kết thúc.

Thời gian này, Bạch Du chạy quanh giữa ba nơi là nhà, đơn vị và bệnh viện, may mà có Cát Đại Xuyên và chị Lôi giúp đỡ chăm sóc Lâm Hướng Tuyết, nếu không thì một mình cô chắc chắn không chịu nổi.

Cuối cùng, tin tức về việc chủ nhiệm Viên bị thương cũng không giấu được mọi người. Chỉ có điều phó chủ nhiệm Hà không như ông ta nghĩ mà lên thay vị trí của chủ nhiệm Viên
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 427: Chương 427


Vì có chuyện gián điệp này nên thời gian này báo chí cũng đang phỏng vấn theo dõi sự kiện lớn này, do đó mọi sự điều động nhân sự đều tạm thời bị hoãn lại.

Truyện tranh của Bạch Du cũng buộc phải dừng lại vì cô và Lâm Hướng Tuyết là những người đầu tiên phát hiện ra Ôn Tĩnh Uyên là gián điệp nên cô được sắp xếp đi theo dõi tin tức này.

Vì vậy tháng này cô bận rộn đến nỗi chân không chạm đất, ước gì một mình có thể làm việc của ba người.

Giang Lâm bên này cũng rất bận, ngoài chuyện gián điệp, quân đội cũng đang chỉnh đốn lại một số thông tin đã bị tiết lộ ra ngoài, cũng như bắt nội gián.

Tháng này hai người rất ít gặp nhau, đôi khi thậm chí cả tuần không gặp.

Một trăm cái bao cao su mà Giang Lâm mang về, hai người chỉ dùng chưa đến mười cái với tốc độ này thì còn lâu mới dùng hết.

Trưa hôm đó, Bạch Du như thường lệ cùng Trình Phương và cán sự Trần đi ăn cơm ở căng tin, trưa nay căng tin nấu cá kho tộ, thế là cô cũng lấy một phần.

Chỉ có điều vừa ngửi thấy mùi cá, một cảm giác buồn nôn trào lên cổ họng khiến cô không kìm được mà nôn khan.

Trình Phương: “Đồng chí Bạch, cậu có sao không?”

“Tôi không… Ọe…”

Bạch Du muốn nói mình không sao nhưng vừa ngẩng đầu lên ngửi thấy mùi tanh của cá, cô lại nôn khan thêm lần nữa.

Cán sự Trần cũng sốt ruột: “Chúng ta mau đến trạm y tế để bác sĩ kiểm tra đi, thời gian này cô thường xuyên không ăn đúng giờ, không phải là bị viêm dạ dày rồi chứ?”

Lời này làm Bạch Du sợ hết hồn.

Thế là ba người đựng thức ăn vào hộp cơm nhôm định đến trạm y tế rồi quay lại ăn tiếp.

Cô tưởng như cán sự Trần nói, là do không ăn đúng giờ nên mới bị đau dạ dày, nào ngờ lời bác sĩ nói tiếp theo khiến cô ngây người tại chỗ.

“Kinh nguyệt của cô mấy ngày không tới rồi?”

Bạch Du ngẩn người, lúc này mới nhớ ra kỳ kinh nguyệt của mình đã chậm mười ngày: “Khoảng mười ngày.”

Bác sĩ: “Vậy thì không sai rồi, cô không phải bị viêm dạ dày, mà là có thai, chắc là hơn một tháng rồi, vừa rồi ngửi thấy mùi tanh của cá nên mới nôn nghén.”

Mang thai?

Nôn nghén?

Cả người Bạch Du như c.h.ế.t lặng, miệng há hốc, mãi không nói nên lời.

Chỉ có Trình Phương và cán sự Trần là rất vui mừng.

Trình Phương: “Đồng chí Bạch, cậu vui quá rồi phải không? Thật chúc mừng cậu, cậu sắp làm mẹ rồi.”

Cán sự Trần: “Thật là quá tốt, chúc mừng đồng chí Bạch, nhưng sau này cô phải ăn đúng giờ đấy, nếu không sẽ không tốt cho cô và đứa bé đâu.”

Lúc này Bạch Du mới hoàn hồn không tin hỏi: “Bác sĩ, tôi thực sự có thai rồi sao?”

Bác sĩ gật đầu: “Đúng vậy, nếu cô vẫn chưa chắc chắn thì có thể đến bệnh viện lớn kiểm tra lại một lần nữa, đồng nghiệp của cô nói đúng, cô có con rồi sau này phải ăn uống cho tử tế nhé.”

Mắt Bạch Du cay cay.

Cô sắp làm mẹ rồi!

Nhớ lại kiếp trước, để sinh con thì cô đã phải uống rất nhiều thuốc bắc, kiểm tra rất nhiều lần nhưng vẫn không thể có con của riêng mình, cô có cảm giác muốn khóc.

Nhưng mọi thứ đều là sự sắp đặt tốt nhất.

Cô xoa cái bụng vẫn còn phẳng lì, trong mắt tràn ngập tình mẫu tử dịu dàng.

Cô chắc chắn sẽ trở thành một người mẹ tốt, chắc chắn.

Hai kiếp làm mẹ lần đầu, ngoài vui mừng thì cô còn có hơi bối rối, hỏi bác sĩ rất nhiều điều, bác sĩ cười nói rằng thực ra không cần phải căng thẳng như vậy, đứa trẻ còn mạnh mẽ hơn chúng ta tưởng tượng nhiều.

TBC

Sau khi trở lại đơn vị, Bạch Du nhớ đến chuyện Giang Lâm không thích trẻ con khiến trong lòng cô có hơi lo lắng.

Cô sợ khi nói chuyện trực tiếp với Giang Lâm sẽ nhìn thấy vẻ mặt mà mình không muốn thấy trên khuôn mặt anh, vì vậy cô suy nghĩ một chút rồi gọi điện đến văn phòng anh.

Bạch Du: “Anh Giang Lâm, em có chuyện muốn thông báo với anh.”

Giang Lâm: “Em nói đi.”
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 428: Chương 428


Bạch Du: “Em có thai rồi, được rồi, tạm biệt.”

Nói xong, cô không cho Giang Lâm bất kỳ thời gian phản ứng nào rồi cúp máy.

Cô thật sự rất hoảng sợ.

Bạch Du mang thai con của anh?

Giang Lâm cầm điện thoại, vẫn duy trì tư thế này rất lâu không nhúc nhích.

Một lúc sau, anh lại bấm điện thoại.

Nhưng không gọi lại cho Bạch Du mà gọi về Thủ đô báo cho ông Giang.

Ông Giang còn chưa kịp vui mừng đã nghe Giang Lâm nói: “Ông nội, cháu và Du Du có thể chỉ có đứa con này, nghĩa là dù là trai hay gái, chúng cháu cũng sẽ không sinh đứa thứ hai, nếu sinh ra là con gái, ông đừng nói bất kỳ lời khó nghe nào trước mặt Du Du.”

“...”

Ông Giang nghe xong lời này, thiếu chút nữa là tức đến tắt thở.

Ông ấy nói là không thích con gái khi nào?

Chẳng lẽ trong mắt thằng bé, ông ấy là một kẻ trọng nam khinh nữ ư?

Ông ấy đối xử với mấy đứa cháu trai cháu gái luôn công bằng như nhau, chưa bao giờ vì giới tính mà bỏ bê hai đứa cháu gái, chỉ có đối với Giang Lâm là có phần thiên vị, một là vì thân thế của anh đáng thương nhưng lại vô cùng thông minh, hai là vì đôi mắt của anh quá giống người vợ đã mất của ông ấy, nên ông ấy không thể không thiên vị.

Nhưng không ngờ thằng nhóc thối này lại gọi điện từ xa xôi đến để “cảnh cáo” ông ấy.

Đây là cán sự sao?

Sau khi cúp điện thoại, Tạ Húc Đông vừa vặn đi vào, vẻ mặt trêu chọc: “Tôi ở ngoài hành lang mà đã nghe thấy tiếng gào thét của ông Giang rồi đấy, bị mắng à?”

Nghe giọng điệu này không phải là muốn quan tâm anh mà giống như đang hả hê muốn xem kịch hơn

Chỉ thấy Giang Lâm lạnh lùng liếc anh ấy: “Cậu và vợ cậu kết hôn cũng được ba tháng rồi đúng không?”

Tạ Húc Đông không hiểu tại sao đột nhiên anh nhắc đến chuyện này, gật đầu: “Đúng là ba tháng rồi, sao vậy?”

Giang Lâm: “Du Du đã có thai, tôi sắp có con gái rồi, hai người kết hôn lâu như vậy mà vẫn chưa có tin tức gì, có lẽ vấn đề nằm ở cậu, có thời gian thì đến bệnh viện kiểm tra đi.”

Tạ Húc Đông: “...”

Một hơi không lên được, suýt nữa thì anh ấy phun m.á.u tại chỗ.

Khoe khoang thì cứ khoe khoang đi, sao lại công kích người khác thế?

Ba tháng chưa có thai thì nhiều vô kể, ai nói là anh ấy có vấn đề?

Một người tốt như vậy, đáng tiếc lại có cái miệng độc!

Giang Lâm không để ý đến Tạ Húc Đông nữa mà đi ra khỏi văn phòng, chuẩn bị đến cung tiểu xã mua năm cân đường đỏ và một chục quả trứng, đúng rồi, còn phải mua vài hộp sữa mạch nha, nghe nói thứ này bổ dưỡng nhất.

Kết quả vừa bước chân vào Cung Tiêu Xã, anh đã thấy Cát Đại Xuyên từ một quầy hàng quay người lại, trên tay cầm nửa cân kẹo sữa Đại Bạch Thỏ.

Cát Đại Xuyên nhìn thấy anh, vẻ mặt vui mừng xen lẫn chút tự hào: “Phó đoàn Giang, cậu đến đây làm gì? Nhìn này, tôi mua cho đồng chí Lâm nửa cân kẹo sữa Đại Bạch Thỏ, cậu cũng biết tôi là người khá keo kiệt nhưng tôi keo kiệt với bản thân mình, còn với đồng chí Lâm thì tôi không như vậy, tôi rất hào phóng. Đúng rồi, phó đoàn Giang, cậu đến Cung Tiêu Xã mua gì vậy, không phải tôi nói cậu, đàn ông không nên keo kiệt như vậy, phó đoàn Giang cũng nên học hỏi tôi, mua ít kẹo sữa Đại Bạch Thỏ cho đồng chí Bạch.”

Giang Lâm lạnh lùng liếc anh ấy: “Du Du đã có thai, tôi sắp có con gái rồi, cậu... Thôi bỏ đi, nói cậu cũng không hiểu đâu, cậu còn chưa có đối tượng, chúng ta không có chủ đề chung.”

Nói xong anh nghênh ngang rời đi.

Cát Đại Xuyên: “...”

Cát Đại Xuyên nghẹn một hơi, suýt nữa thì bóp nát nửa cân kẹo sữa Đại Bạch Thỏ.

Có câu nói đánh người không đánh mặt, tiếp người không vạch lỗi.

Đây đâu chỉ là đánh vào mặt anh ấy mà là ấn mặt anh ấy xuống đất rồi cọ đi cọ lại!

Cậu có phép tắc không hả?

“Đồng chí Bạch, chúng ta cùng nhau về nhà nhé?”
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 429: Chương 429


Cán sự Trần bước tới trước bàn Bạch Du hỏi.

Mặc dù Bạch Du luôn nhấn mạnh mình không sao nhưng cán sự Trần và Trình Phương vẫn coi cô như đồ dễ vỡ mà bảo vệ, những việc cần chạy vặt thì hai người chủ động nhận làm, lúc này cán sự Trần còn chuẩn bị đưa Bạch Du về nhà.

Bạch Du khá buồn cười nhưng trong lòng lại thấy ấm áp: “Được, đợi tôi dọn dẹp xong mấy tập tài liệu này rồi đi.”

Cô dọn dẹp đồ đạc xong, sau đó cùng Trình Phương và cán sự Trần đi ra khỏi tòa soạn báo.

Trình Phương đột nhiên kêu lên: “Hai người mau nhìn xem, anh quân nhân kia đẹp trai quá!”

Tiếp đó là tiếng hít vào của cán sự Trần: “Vừa nãy tôi còn nghĩ phải đẹp trai đến mức nào mới khiến Tiểu Phương kích động như vậy, bây giờ tôi hiểu tại sao cô ấy lại kích động rồi, tôi sống đến từng này tuổi rồi chưa từng thấy người đàn ông nào đẹp trai như vậy đâu!”

Bạch Du như có linh tính, ngẩng đầu nhìn lên.

Chỉ thấy Giang Lâm mặc một bộ quân phục, dáng người thẳng tắp, anh cứ đứng đó, xung quanh kẻ đến người đi, ánh hoàng hôn chiếu lên người anh, những đốm sáng như cầu vồng rực rỡ, vô cùng bắt mắt.

Bốn mắt nhìn nhau.

Giang Lâm sải bước dài về phía cô: “Anh đến đón em tan làm.”

Lời này vừa nói ra khiến Trình Phương và cán sự Trần đều mở to mắt, nhìn Bạch Du rồi lại nhìn người đàn ông trước mặt.

Bạch Du vội giới thiệu với hai người: “Đây là chồng tôi, Giang Lâm, đây là cán sự Trần, đây cũng là cán sự Trình nhưng không phải là Trần của chữ tai, mà là Trần của chữ lúa, hai người họ thường xuyên chăm sóc em ở cơ quan.”

Giang Lâm nhìn hai người: “Cảm ơn hai người đã chăm sóc Du Du.”

Cán sự Trần nhìn khuôn mặt đẹp đến mức khiến người ta tức giận của Giang Lâm, lập tức lắp bắp: “Không... Không cần cảm ơn, nên làm cả thôi.”

Trình Phương cũng không khá hơn là bao, mặt đỏ như quả hồng: “Đúng đúng, đều là nên làm.”

Giang Lâm lại nhìn Bạch Du: “Đi thôi.”

Nói xong, anh đi tới cầm lấy tay lái xe đạp, đẩy xe đi vài bước rồi ngồi lên, quay đầu nói với cô: “Lên xe.”

“Được.” Bạch Du đáp, sau đó quay đầu chào tạm biệt cán sự Trần và Trình Phương: “Hôm nay thực sự cảm ơn hai người, lát nữa tôi sẽ làm đồ ăn ngon cho hai người, mai gặp lại.”

Hai người ngơ ngác vẫy tay với cô: “Mai gặp lại.”

Phải đến khi chiếc xe đạp đi xa, họ mới lấy lại tinh thần rồi lại một lần nữa kích động đến mặt đỏ tai hồng.

“Trời ơi, không ngờ chồng của đồng chí Bạch lại đẹp trai như vậy, nếu đổi lại là tôi, chỉ cần nhìn khuôn mặt đẹp trai như vậy, chỉ sợ chưa đầy một tháng, tôi đã có thể ăn thành một con heo béo, thực sự là quá đẹp trai!”

Trình Phương gật đầu lia lịa: “Trước đây chưa từng nghe đồng chí Bạch nhắc đến nhưng vừa nãy đồng chí Bạch nói chồng cô ấy tên là gì nhỉ, Giang Lâm à, cái tên này nghe quen quen... Á á tôi nhớ ra rồi, không phải đây là người được mệnh danh là “mỹ nam số một của hải quân” sao? Không ngờ anh ấy lại là chồng của đồng chí Bạch!”

Hu hu thật là khiến người ta hâm mộ!

Bạch Du không biết hai người phía sau sắp ghen tị đến mức hóa thành chanh rồi, cô vịn vào vòng eo thon của Giang Lâm, trong lòng không có chút tự tin nào.

Bàn tay đang nắm chặt quần áo từ từ siết chặt lại, cô nên tin anh mới phải.

Nhưng đến bước này rồi, cô vẫn không nhịn được mà lo sợ.

Lỡ như anh không chào đón đứa trẻ này, lỡ như anh không muốn có con sớm như vậy.

Ngay sau đó, cô nghe thấy giọng nói trầm thấp của Giang Lâm truyền đến: “Em đang lo lắng điều gì thế?”

Bạch Du sửng sốt, trong lòng nghĩ người này có phải mọc mắt sau gáy không, do dự một chút, cô mới nói: “Anh Giang Lâm, anh có không vui không?”

“Két” một tiếng.

Lốp xe trượt trên mặt đất tạo thành một vệt dài, đồng thời phát ra tiếng phanh xe chói tai.

Giang Lâm quay đầu nhìn cô: “Tại sao em lại nghĩ thế?”
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 430: Chương 430


Bạch Du mím môi: “Anh... Mua nhiều bao cao su như vậy về, chẳng lẽ không phải là không muốn có con sao? Hơn nữa trước đây anh còn nói anh không thích trẻ con.”

Lần này đến lượt Giang Lâm ngẩn người, anh hoàn toàn không nhớ mình đã từng nói những lời như vậy, trách không được hôm nay cô lại gọi điện thông báo cho anh, nói xong còn không đợi anh phản ứng mà đã cúp máy, hóa ra là lo lắng chuyện này.

“Lúc đó anh nói như vậy, là vì em nói em có thể không sinh được con.”

Bạch Du run lên: “Vậy là lúc đó anh đang an ủi em sao?”

Giang Lâm gật đầu: “Ừm, còn về bao cao su, là vì anh thấy em còn nhỏ, hơn nữa... Năm đó mẹ anh mất vì sinh con nên trong lòng anh không muốn em phải chịu khổ như vậy.”

Cái c.h.ế.t của mẹ đã gây ra cho anh nỗi đau đớn vô cùng, nếu cô cũng như vậy, hậu quả như thế không phải là điều anh có thể chịu đựng được.

Hơn nữa, căn bệnh của cô cũng là một mối lo ngại, anh không biết việc mang thai có khiến cơ thể hoặc cảm xúc của cô thay đổi gì không, từ đó dẫn đến bệnh tình trở nặng.

Vì vậy, cân nhắc đến những điều này, sau khi kết hôn, anh vẫn chưa động vào cô, lại nhờ người mua nhiều bao cao su như vậy, vốn định mấy năm nay sẽ không mang thai, đợi thêm vài năm nữa anh sẽ tìm cách nhờ bác sĩ xác nhận tình trạng bệnh của cô rồi hãy nói tiếp.

Tóm lại, đối với anh, họ không nhất thiết phải có con.

So với cô và đứa trẻ, cô luôn luôn là người đứng đầu.

Chỉ là anh không ngờ đứa trẻ này vẫn đến bất ngờ như vậy.

Bạch Du không ngờ trong đó còn có nguyên nhân này, cô đưa tay nắm lấy tay anh nói: “Anh yên tâm đi, chuyện như vậy sẽ không xảy ra đâu, em cũng sẽ tự chăm sóc tốt cho mình.”

Phụ nữ sinh con như vượt qua cửa tử, thực ra lời cô nói có hơi hư ảo.

Nhưng cô nghĩ ông trời đã cho cô sống lại một lần nữa, chắc chắn sẽ không tùy tiện lấy mạng cô, hơn nữa trong thời gian mang thai cô sẽ dùng phương pháp khoa học nhất để dưỡng thai và chăm sóc bản thân, sẽ không để bản thân và đứa trẻ có bất kỳ sai sót nào.

Còn về việc tuổi còn nhỏ, cô cũng đã nghĩ đến rồi.

Sức khỏe của cô khá tốt, hơn nữa tuổi còn nhỏ, hồi phục cũng nhanh hơn, nếu bây giờ sinh con, đến khi cô thi đại học thì đứa trẻ cũng đã hơn một tuổi, như vậy sẽ không làm chậm trễ việc cô thi đại học.

Đại học liền bốn năm, học xong đại học thì tiếp tục phấn đấu sự nghiệp, như vậy thì việc sinh con lại càng bất tiện hơn, cho nên bây giờ cô không bận rộn công việc, là thời điểm tốt nhất để sinh con.

Giang Lâm nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, đầu ngón tay trượt vào kẽ tay cô, mười ngón tay đan vào nhau: “Em còn nhớ lời em nói trước đây không, em nói bất kể chuyện gì xảy ra, anh đều sẽ đứng về phía em, em yên tâm, anh không ghét trẻ con, anh rất vui. Xin lỗi, là anh không làm tốt, khiến em lo lắng, cả buổi chiều nay chắc hẳn em rất khó xử?”

Bạch Du nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của anh, mũi cay cay: “Em muốn ôm anh.”

Khoảnh khắc này, ất cả những lo lắng đều hóa thành tro bụi, tan biến không còn dấu vết.

Người đàn ông trước mắt này, là người đáng để cô tin tưởng, cũng là người đáng để cô yêu.

Giang Lâm nhìn cô, nhẹ giọng dỗ dành: “Ở đây đông người, về nhà rồi ôm."\”

Bạch Du: “Được rồi.”

Hai người lên xe trở lại, đi qua một đoạn đường nhỏ, bên cạnh có một khu rừng nhỏ, ngay sau đó, Giang Lâm đánh lái đạp xe về phía khu rừng nhỏ.

Bạch Du dùng ánh mắt hỏi anh: “Tại sao lại dừng ở đây?"\”

Giang Lâm xuống xe, bàn tay thon dài hữu lực đặt lên eo cô, nhẹ giọng nói: “Anh cũng muốn ôm em.”

Khuôn mặt Bạch Du lập tức ửng đỏ.

Giang Lâm lại tiến lại gần hơn một chút nhìn cô: “Còn muốn ôm không?”

Bạch Du cắn môi: “Muốn.”

Vừa dứt lời, cơ thể cô lơ lửng, một tay Giang Lâm vòng qua eo cô, một tay đỡ m.ô.n.g cô, thế là bế cô lên.
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 431: Chương 431


Bạch Du đỏ mặt hơn nhưng chân lại vô thức vòng qua eo anh.

Đến khi cô phản ứng lại tư thế này có hơi quá xấu hổ thì đã muộn rồi.

Giang Lâm cụp mắt nhìn cô, giọng nói khàn khàn: “Anh còn muốn hôn em nữa, có được không?”

Bạch Du thấy cách hỏi này rất kỳ lạ, có ai trước khi hôn người khác lại hỏi được không, nhưng nói thật cô cũng muốn, thế là đỏ mặt gật đầu: “Được.”

Giang Lâm nuốt nước bọt, cúi xuống hôn cô.

Nụ hôn của anh vô cùng dịu dàng, không giống với những lần trước, như thể cô là búp bê sứ, chỉ cần dùng một chút lực là sẽ vỡ tan.

Nụ hôn của anh dày đặc rơi trên môi cô, cằm, khóe mắt, giữa mày.

Bạch Du đầu óc trống rỗng, cơ thể mềm nhũn như nước, nếu không phải có anh đỡ thì chắc chắn cô sẽ ngã xuống.

Một lúc lâu sau, anh mới buông cô ra, đặt cô xuống đất rồi giúp cô chỉnh lại quần áo: “Hai tháng tới, chúng ta đều phải nhịn, bác sĩ nói ba tháng sau mới có thể…”

Có thể cái gì, không cần nói cũng biết.

Nhưng lời anh nói lại khiến Bạch Du trợn tròn mắt: “Anh không đến nỗi đi hỏi bác sĩ chuyện này chứ?’

Giang Lâm mổ nhẹ hai cái vào đôi môi đỏ mọng của cô, kìm nén h*m m**n trong mắt: "Ừ.”

Anh đã hỏi bác sĩ ngay về cách chăm sóc phụ nữ mang thai, cách dưỡng thai, chuyện vợ chồng cũng thuận miệng hỏi luôn.

Bạch Du: “...”

Cô quyết định rồi, cô sẽ tìm ra tên của bác sĩ ấy, sau này sẽ không bao giờ đến chỗ đó khám bệnh nữa!

**

Vừa bước vào sân, một mùi thơm đã xộc vào mũi.

“Người mẹ tương lai của chúng ta đã trở về rồi!”

Lâm Hướng Tuyết nhìn Bạch Du vui vẻ nói.

Cô ấy vừa tan làm đã nghe Cát Đại Xuyên nói chuyện Bạch Du mang thai, thế là đi tìm Tôn Tường Vy, bàn bạc xem nên tổ chức ăn mừng cho Bạch Du thế nào.

Đi cửa hàng bách hóa mua đồ thì không kịp rồi, hai người bàn bạc một hồi, quyết định vẫn là nấu một bữa ăn cho Bạch Du thì thiết thực hơn.

Nhưng tay nghề nấu ăn của họ đều không được tốt, thế là sau khi cân nhắc, quyết định nấu lẩu.

Nước lẩu để đầu bếp Diêu làm, nước chấm cũng nhờ đầu bếp Diêu làm trước luôn, còn rửa rau cắt rau thì họ vẫn làm được.

Tạ Húc Đông và Cát Đại Xuyên thì bị họ sai liên tục, lúc thì bảo đi mua nước tương, lúc thì bảo bê bàn, mấy lần như vậy, hai người còn mệt hơn họ.

Tôn Tường Vy thấy Bạch Du về, cũng tươi cười: “Chào mừng bà mẹ tương lai của chúng ta, cô về đúng lúc quá, chúng tôi vừa chuẩn bị xong mọi thứ, cô rửa tay là có thể ăn luôn đấy.”

Chỉ có Tạ Húc Đông và Cát Đại Xuyên nhìn nhau, trong lòng thấy đắng ngắt.

Tạ Húc Đông không dám nói với người khác chuyện anh ấy và Tôn Tường Vy kết hôn giả, trước đây còn không thấy sao nhưng hôm nay nghe Giang Lâm sắp làm cha rồi khiến trong lòng anh ấy bỗng thấy rất khó chịu.

Anh ấy còn hơn Giang Lâm ba tuổi, thêm hai năm nữa là ba mươi tuổi rồi, đến lúc đó anh ấy và Tôn Tường Vy ly hôn, sau này anh ấy còn không biết có thể tìm được người mình thích để tái hôn không.

Nếu đến ba mươi mốt tuổi anh ấy mới tái hôn, đến khi con ra đời thì anh ấy đã ngoài ba mươi, đến lúc đó con của Giang Lâm đã có thể mua nước tương rồi.

Anh ấy có chạy thế nào cũng không đuổi kịp tốc độ của Giang Lâm.

Đáng ghét!

Trong lòng Cát Đại Xuyên càng đắng như ngậm phải khổ qua, thời gian này anh ấy vẫn luôn theo đuổi Lâm Hướng Tuyết nhưng hai người vẫn chỉ là bạn bè, thậm chí còn không phải người yêu.

Tạ Húc Đông và Giang Lâm đều có vợ, chỉ có anh ấy là đến người yêu cũng chẳng có.

Quá thảm, thật là quá thảm.

Bạch Du không ngờ họ sẽ đến ăn mừng cho mình khiến lòng cô thấy ấm áp.

Rửa tay xong đi đến xem thử, thì ra là lẩu.

Cuối cùng thời tiết gần đây cũng đã hạ nhiệt, đặc biệt là buổi tối lạnh hơn một chút, quây quần bên nồi lẩu trông rất ấm áp.
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 432: Chương 432


Tôn Tường Vy lại chỉ huy hai người đàn ông lấy rau và thịt đã thái ra.

Củ cải và khoai tây thái lát, bắp cải xanh mướt, cà chua làm nước lẩu, thịt cừu được luộc mềm nhừ, gần như có thể dễ dàng tách xương, viên cá bảy sao, viên thịt lợn và viên thịt bò được xếp thành một đĩa, thêm một hai đĩa đậu phộng đậu nành và dưa chuột muối, nhìn thôi đã thấy thèm ch** n**c miếng.

Mọi người cũng đói rồi, ngồi quây quần quanh bàn.

Nước lẩu sôi ùng ục, viên cá được thả vào trước, nổi lềnh bềnh trong nước lẩu, luộc gần chín rồi, dùng đũa chọc một cái, nước thịt trào ra, cắn một miếng, vừa tươi vừa mềm vừa dai.

Tạ Húc Đông mua rượu về, giơ ly lên trước nói với Giang Lâm và Bạch Du: “Vài tháng trước tôi còn tưởng tôi và Giang Lâm sẽ ế vợ cả đời, không ngờ mới có bao lâu, Giang Lâm không chỉ kết hôn mà còn sắp làm cha rồi, chúc mừng hai người.”

Dù có chua xót, anh ấy vẫn thật lòng mừng cho Giang Lâm.

Mặc dù gia thế của Giang Lâm hơn anh ấy nhưng đối với gia đình anh ấy mà nói, cũng không hơn là bao.

Có mẹ kế thì có cha dượng, câu này anh ấy hiểu rõ hơn ai hết.

TBC

Giờ Giang Lâm đã có gia đình nhỏ của riêng mình, anh ấy đặc biệt vui mừng cho anh.

Bạch Du tất nhiên không thể uống rượu, cầm lấy quả dừa: “Cám ơn mọi người.”

Giang Lâm cũng không uống rượu nên lấy trà thay rượu chạm cốc với Tạ Húc Đông: “Những gì tôi nói ban ngày không phải nói đùa, cậu về kiểm tra thử xem.”

Tạ Húc Đông: “...”

Có ai lại đ.â.m thẳng vào tim người khác như vậy không?

Tôn Tường Vy thấy sắc mặt Tạ Húc Đông thay đổi, ngạc nhiên nói: “Kiểm tra cái gì?”

Khóe miệng Tạ Húc Đông càng cứng đờ, quay đầu đi: “Không có gì.”

Sao có thể không được, anh ấy rất được cơ mà.

Nhưng anh ấy có được đến mấy cũng không thể khiến Tôn Tường Vy mang thai được, chẳng phải nói nhảm sao?

Cát Đại Xuyên sợ tiếp theo Giang Lâm sẽ đ.â.m vào tim mình, vội giả vờ gắp thịt nhưng mắt không ngừng liếc nhìn Lâm Hướng Tuyết.

Dường như Lâm Hướng Tuyết nhận ra ánh mắt của anh ấy nên cô ấy ngẩng đầu nhìn lại, ánh mắt hai người chạm nhau giữa không trung, tay cô run lên làm đôi đũa rơi xuống đất.

“Tôi giúp cô nhặt.”

Khó khăn lắm Cát Đại Xuyên mới có cơ hội thể hiện, vội cúi xuống nhặt đũa dưới gầm bàn.

“Không cần, tự tôi nhặt được rồi.”

Thực ra thời gian này biểu hiện của Cát Đại Xuyên đã được coi là đạt yêu cầu rồi, anh ấy vẫn rất keo kiệt với người khác, nhưng đối với cô ấy thì lại khá hào phóng.

Đặc biệt là khoảng thời gian cô ấy nằm viện, anh ấy bận rộn ngược xuôi, ngày nào cũng mua đồ ăn đến bệnh viện thăm nom, chăm sóc cô ấy, cô ấy không cảm động sao được.

Chỉ là cô ấy không biết gia đình có đồng ý cho cô ấy và Cát Đại Xuyên ở bên nhau không, dù sao hoàn cảnh gia đình hai bên cũng có chút chênh lệch.

Nói về Cát Đại Xuyên thì anh ấy có bốn người cha mẹ, một cặp cha mẹ ruột, một cặp cha mẹ nuôi, nhưng mình lại thì không bằng người ta, chẳng có nổi lấy một người.

Năm đó cha mẹ nuôi của anh ấy không sinh được con, còn cha mẹ ruột của anh ấy thì rất giỏi sinh đẻ, trong nhà có năm con trai, ba con gái, vì vậy khi cha mẹ nuôi của anh ấy đề nghị dùng ba mươi đồng để mua Cát Đại Xuyên, và cha mẹ anh ấy không nghĩ ngợi gì mà đã đồng ý.

Lúc đầu, cha mẹ nuôi rất thương anh ấy nhưng hai năm sau, mẹ nuôi của anh ấy đột nhiên mang thai, còn sinh một cặp song sinh, thế là Cát Đại Xuyên trở nên không còn giá trị, không chỉ không còn giá trị mà còn rất chướng mắt, vì vậy họ muốn trả Cát Đại Xuyên về cho cha mẹ ruột nhưng cha mẹ ruột của Cát Đại Xuyên không muốn vì họ nuôi không nổi, càng không muốn trả lại ba mươi đồng đó.

Vì vậy, từ nhỏ Cát Đại Xuyên đã bị coi như quả bóng, bị hai cặp cha mẹ đá qua đá lại, sau đó hai gia đình bàn bạc thì họ sẽ quyết định nuôi luân phiên mỗi bên nửa năm, nửa năm trên Cát Đại Xuyên ở bên cha mẹ ruột, nửa năm dưới để anh ấy ở bên cha mẹ nuôi, kết quả là anh ấy không thân với bên nào hết, cả hai bên đều cảm thấy anh ấy là một gánh nặng thừa thãi nên chỉ muốn đá anh ấy đi.
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 433: Chương 433


Cát Đại Xuyên lớn lên trong hoàn cảnh như vậy, bản thân anh ấy rất cố gắng, thi đỗ trường quân đội, lại vào quân đội nhưng vết thương thời thơ ấu khiến anh ấy rất thiếu cảm giác an toàn, anh ấy không nỡ tiêu một xu tiền mình kiếm được, quần đùi đã mặc sáu bảy năm đã rách không thể rách hơn, anh ấy cũng không nỡ mua một cái mới.

Còn bốn người cha mẹ của anh ấy, trước đây chỉ muốn đá anh ấy đi giờ lại bám lấy anh ấy, bắt anh ấy liên tục mang tiền về nhà, tóm lại là gặp phải những người cha mẹ như vậy thì Cát Đại Xuyên thật sự xui xẻo tám kiếp.

Cô ấy thấy Cát Đại Xuyên rất đáng thương nhưng cô ấy cũng hiểu rõ, chắc chắn cha mẹ cô ấy không muốn cô ấy gả vào một gia đình như vậy.

Cô ấy cũng không có ý định nhảy vào hố lửa.

Cát Đại Xuyên muốn ở bên cô ấy, trừ khi anh ấy đồng ý ở rể nhà cô ấy, nếu không thì họ tuyệt đối không thể.

Cứ nghĩ lung tung như vậy, cô ấy cúi xuống nhặt đũa thì ra Cát Đại Xuyên đã nhặt xong và ngẩng đầu lên.

Đầu hai người va vào nhau khiến môi chạm môi.

Cả hai cùng sững sờ, mắt to trừng mắt nhỏ.

Tôn Tường Vy thấy cô ấy không nhúc nhích thì hỏi một câu: “Không tìm được sao?”

Lúc này Lâm Hướng Tuyết mới lấy lại tinh thần, m.á.u nóng dồn lên mặt: “Tìm thấy rồi, tôi đi rửa một chút.”

Nói xong, cô ấy giật lấy đôi đũa trong tay Cát Đại Xuyên rồi đứng dậy chạy đi.

Gió thổi qua làm giảm bớt nhiệt độ trên mặt cô ấy nhưng nhịp tim vẫn đập thình thịch không ngừng.

Cát Đại Xuyên chậm rãi ngồi thẳng người, chậm rãi nhìn theo hướng Lâm Hướng Tuyết chạy đi, m.á.u từ từ dồn lên mặt khiến mặt và tai anh ấy dần đỏ ửng.

Anh ấy vừa hôn sao?

Anh ấy mất trong sạch rồi, anh ấy có thể bắt Lâm Hướng Tuyết chịu trách nhiệm với mình được không?

Nghĩ đến đây, trái tim anh ấy đập mạnh như sấm.

Tạ Húc Đông phát hiện tai anh ấy đỏ ửng thì không khỏi chế giễu: “Cậu mới uống một ly thôi mà, sao mặt đỏ thế, cậu không được à.”

Cuối cùng cũng nói ra được hai chữ “không được”, Tạ Húc Đông thấy lòng thoải mái hơn một chút.

Cát Đại Xuyên không để ý đến lời chế giễu của anh ấy, khóe miệng còn nở một nụ cười ngây ngô.

Ăn xong, đàn ông được sai đi rửa bát dọn dẹp vệ sinh.

Bên dưới gió lớn, Bạch Du, Lâm Hướng Tuyết và Tôn Tường Vy chuyển trận địa, lên phòng sách trên tầng hai ngồi trò chuyện.

Bánh Khoai Tây theo sau, tối nay nó ăn rất nhiều thứ, lúc này bụng nhỏ căng tròn, trông rất buồn cười.

Vừa mới ngồi xuống, Lâm Hướng Tuyết đã nói một câu khiến người ta kinh ngạc: “Tường Vy, cô và Du Du kết hôn gần như cùng lúc, sao cô vẫn chưa có thai thế?”

Tôn Quỳnh Vi suýt bị trà làm nghẹn: “...”

Bạch Du thấy cô ấy có vẻ ngượng ngùng, bèn giúp cô ấy giải vây: “Việc mang thai không thể nói trước được, có người nhanh có người chậm, hơn nữa hai người mới kết hôn được ba tháng, chưa có thai là chuyện bình thường.”

Lâm Hướng Tuyết: “Thì ra là vậy, tôi cứ nghĩ đồng chí Tạ làm hỏng cả giường, chắc hẳn rất mạnh mẽ, mạnh mẽ như vậy thì đáng lẽ phải dễ có thai hơn chứ, không ngờ lại không phải như vậy.”

Tôn Tường Vy: “...”

Ngay sau đó, cô ấy đặt tách trà xuống, ho hai tiếng: “Các cô có thể nghi ngờ Tạ Húc Đông nhưng không thể nghi ngờ tôi, các cô nhìn cái m.ô.n.g to của tôi này, tôi dễ sinh con lắm đó.”

Khi ra ngoài, phụ nữ phải tự giữ thể diện cho mình.

Nói rồi cô ấy còn đứng dậy để Bạch Du và Lâm Hướng Tuyết nhìn m.ô.n.g mình.

Bạch Du: “...”

Lâm Hướng Tuyết: “...”

Có người tự nói mình như vậy sao?

Tôn Tường Vy thấy hai người không lên tiếng, còn tưởng họ không tin lời mình nói, bèn cố gắng nói thêm: “Giống như một thửa ruộng, đất đai màu mỡ, chỉ cần gieo một ít hạt giống là có thể nảy mầm nhưng cứ gieo mãi mà không nảy mầm, vậy các cô thấy vấn đề nằm ở đâu?”
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 434: Chương 434


Bạch Du và Lâm Hướng Tuyết đều lắc đầu: “Không biết.”

Tôn Tường Vy: “Thì chắc chắn là do hạt giống có vấn đề rồi! Thế cho nên, tôi giống như thửa ruộng màu mỡ, chắc chắn tôi không có vấn đề gì hết, còn Tạ Húc Đông có vấn đề hay không thì tôi không rõ.”

Khi ra ngoài, thà để đàn ông mất mặt còn hơn để mình mất mặt.

Hơn nữa, lần trước cô ấy đã bảo vệ thể diện cho anh ấy một lần rồi là do anh ấy vô dụng, làm hỏng cả giường mà vẫn không khiến cô ấy mang thai.

Vô dụng như vậy, đừng hòng cô ấy bảo vệ lần thứ hai!

Bạch Du: “...”

Lâm Hướng Tuyết: “...”

Luôn cảm thấy là lạ ở đâu đó.

**

Sau khi Tôn Tường Vy và Tạ Húc Đông rời đi, Giang Lâm đun nước nóng rồi ra sân giúp Bạch Du gội đầu, đợi cô tắm xong thì anh lại giặt quần áo ở sân.

Ngôi nhà đối diện đã trống, tạm thời không có người ở nên không còn ai cười Giang Lâm là đàn ông to xác mà giặt quần áo cho vợ nữa.

TBC

Tất nhiên, ngay cả khi có người nhìn thấy thì anh cũng chẳng quan tâm.

Trước đây, Bánh Khoai Tây thấy Bạch Du sẽ vui vẻ lao tới nhưng hôm nay nó rất ngoan, chỉ quanh quẩn bên cô vẫy đuôi, khi cô ngồi xuống thì nó còn vòng quanh bụng cô ngửi không ngừng.

Không biết có phải vì nhận ra cô mang thai hay không, đến tối khi đi ngủ, nó không còn kêu muốn vào phòng như trước nữa, mà ngoan ngoãn nằm ở cửa như một hiệp sĩ canh gác ở cửa.

Trông nó như vậy, Bạch Du thấy mềm lòng.

Cô vốn tưởng mình sẽ vui đến mức không ngủ được, dù sao thì hai kiếp người cô mới được làm mẹ lần đầu, nhưng thực tế thì đầu cô vừa chạm gối là cơn buồn ngủ ập đến.

Đợi Giang Lâm tắm xong lên giường, Bạch Du đã ngủ rất say.

Ánh trăng chiếu vào từ cửa sổ, trong phòng không bật đèn nhưng vẫn có thể nhìn rõ đường cong của cô, bụng cô vẫn phẳng lì, hoàn toàn không nhìn ra rằng nơi đó đang nuôi dưỡng một sinh mệnh.

Giang Lâm nhẹ nhàng bước tới, nhìn khuôn mặt say ngủ ngọt ngào của cô, anh từ từ đưa tay ra, v**t v* cái bụng phẳng lì của cô.

Hiện tại đứa bé trong bụng vẫn chưa thành hình, đương nhiên sẽ không xuất hiện tình trạng đạp anh một cái, chỉ không biết có phải vì quan hệ huyết thống hay không, dường như anh có thể cảm nhận được sự tồn tại của nó.

Khuôn mặt lạnh lùng của Giang Lâm dịu đi, anh khẽ nói với đứa bé trong bụng: “Con yêu, chào mừng con đến với thế giới này.”

Từ sau nụ hôn đó, tinh thần Cát Đại Xuyên vẫn luôn hoảng hốt.

Nhưng sau khi tắm nước lạnh, đột nhiên anh ấy tỉnh táo lại.

Không đợi tóc khô, anh ấy bước vào nhà lấy giấy và bút, rồi viết cho hai gia đình mỗi người một lá thư, nội dung thư giống hệt nhau.

“Tôi chuẩn bị lập gia đình, sau này tôi sẽ không gửi tiền về nữa.”

Bên kia.

Tạ Húc Đông uống hai ly rượu, lúc này rượu bắt đầu ngấm, cả người anh ấy hơi choáng váng.

Ngay khi anh ấy sắp ngủ thiếp đi thì “cạch” một tiếng, cửa bị mở ra từ bên ngoài.

Không đợi anh ấy phản ứng lại đã có một bóng người đã lao tới cưỡi lên người anh ấy.

Mượn ánh trăng yếu ớt chiếu vào từ bên ngoài, anh ấy nhìn rõ người trên người mình.

Là Tôn Tường Vy.

Anh ấy ngồi dậy khó hiểu hỏi: “Nửa đêm nửa hôm không ngủ, đến đây làm gì?”

Tôn Tường Vy nhìn anh ấy rồi thẳng thắn nói: “Ngủ với anh.”

Tạ Húc Đông: “...”

Tạ Húc Đông: “...”

Tôn Tường Vy: “Anh làm cái biểu cảm gì vậy? Tôi nói cho anh biết, bây giờ tôi muốn nhanh chóng sinh con, nếu anh không được thì tôi đành phải tìm người đàn ông khác sinh con vậy.”

Dù sao cô ta cũng là một mảnh đất tốt, Tạ Húc Đông không được thì đổi người khác.

Bạch Du đã mang thai, lúc này cô ta cố gắng thúc đẩy, có lẽ là không thể sinh con trước Bạch Du.

Ngay cả khi không thể vượt qua Bạch Du, cô ta cũng phải nhanh chóng mang thai, nhìn dáng vẻ mê muội của Cát Đại Xuyên hôm nay, chỉ sợ anh ấy sẽ sớm cầu hôn Lâm Hướng Tuyết, đến lúc đó hai người họ kết hôn rồi cũng mang thai, như vậy chẳng phải cô ta lại càng bị chê cười hơn sao?
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 435: Chương 435


Dù thế nào đi nữa, cô ta - Tôn Tường Vy, không thể thua!

Tạ Húc Đông nghĩ đến cảnh Giang Lâm chế nhạo mình, trong lòng ngang ngược, nhắm mắt lại rồi nằm xuống.

Ánh nắng buổi sớm chiếu xuống mặt biển, sóng lấp lánh tựa như một bức tranh phong cảnh lấp lánh trôi chảy.

Điểm cô ưng ý nhất ở ngôi nhà này là có thể nhìn thấy biển từ tầng hai, biển xanh thẳm vô cùng bí ẩn, lần nào cũng khiến cô mê mẩn.

Bánh Khoai Tây luôn canh giữ ở cửa chờ cô, khi thấy cô thức dậy thì nó vui vẻ vẫy đuôi hộ tống cô xuống nhà rồi mới đi quản đàn gà con theo sau mình.

Đàn gà con hơn một tháng nay đã lớn thành con gà to nhưng còn bốn năm tháng nữa mới đẻ trứng được nên trứng trong nhà vẫn phải ra cung tiêu xã mua.

Cà tím, dưa chuột và cà chua đã trồng được hơn một tháng, may mà thời tiết ở đây không lạnh, nếu ở Thủ đô thì chắc chắn không thể trồng được, thêm một hai tháng nữa thì cô sẽ có thể thu hoạch đợt đầu tiên.

Bạch Du còn tưởng Giang Lâm đã đi làm ở đơn vị như mọi khi, ai ngờ xuống nhà lại thấy anh không biết lấy đâu ra mấy tấm ván gỗ.

Bạch Du cầm bàn chải đánh răng, vừa đánh răng vừa đi tới hỏi: “Những thứ này để làm gì?”

Giang Lâm: “Anh muốn làm cho con ít đồ nội thất nhỏ, giường nhỏ, bàn ăn nhỏ, ghế đẩu nhỏ, còn có đồ chơi nữa.”

Anh định biến phòng làm việc ở tầng hai thành phòng trẻ em, còn phòng làm việc thì chuyển xuống tầng một.

Bạch Du hơi ngạc nhiên: “Anh biết làm đồ gỗ sao? Học từ lúc nào thế?”

Giang Lâm: “Hồi ở trường quân đội học với một thầy giáo, lát nữa anh sẽ đi mua thêm ít ván gỗ tốt nữa.”

Khi anh nói lời này, ánh nắng ban mai nhẹ nhàng chiếu lên người anh khiến ngũ quan lạnh lùng của anh trông dịu dàng hơn đôi chút, đồng thời cũng thêm chút gì đó gọi là tình cha con.

Trước đây cô còn lo Giang Lâm sẽ không thích trẻ con, không ngờ anh lại thích nghi rất tốt, nhanh chóng nhập vai làm cha.

Bạch Du thấy mình cũng không thể thua kém.

Đợi đến khi nghỉ phép, cô cũng phải sắp xếp lại phòng làm việc, còn quần áo trẻ con sau này mặc cũng phải chuẩn bị sớm.

TBC

Đúng lúc này, bên ngoài có tiếng gõ cửa, Giang Lâm ra mở cửa thì chính là chị Lôi đến, mang theo ít bánh trôi đường đỏ tự làm, còn có một số quần áo trước đây con chị ấy mặc.

“Em và Tiểu Giang đẹp đôi thế này, sinh con ra chắc đẹp lắm, em không có người lớn bên cạnh, sau này có gì không hiểu cứ hỏi chị.”

“Đây là quần áo mà Cẩu Đản nhà chị đã mặc, em đừng chê nhé, đứa bé Cẩu Đản đó tuy nghịch ngợm nhưng nó là đứa trẻ khỏe mạnh nhất trong mấy anh chị em.”

Quan trọng nhất Cẩu Đản là con trai, quê chị ấy có phong tục chỉ cần lấy quần áo hoặc tã lót của nhà có sinh con trai về để dưới gối, như vậy sẽ kế thừa vận may sinh con trai.

Tã lót của Cẩu Đản đã bị mấy đứa bé sau dùng hết rồi nhưng chiếc áo chị ấy mang theo vẫn có thể tặng người khác.

Bạch Du múc một bát chè đậu đỏ từ bếp: “Cảm ơn chị Lôi, em nhận quần áo này.”

Cô hiểu ý tốt của chị Lôi nhưng cô lại muốn sinh con gái hơn.

Hơn nữa cô có một linh cảm rất mạnh mẽ, cô cảm thấy đứa bé trong bụng là con gái.

Nếu có thể sinh một cô con gái mềm mại, cô có thể may cho con những bộ quần áo đẹp, tết cho con những b.í.m tóc xinh, đợi con lớn thêm chút nữa thì hai mẹ con có thể mặc đồ đôi.

Nghĩ đến cảnh đó, cô có hơi nóng lòng, chỉ hận không thể bụng to lên trong một ngày, ngày mai có thể sinh em bé luôn.

Tất nhiên nếu là con trai thì cô cũng không chê, chỉ cần con khỏe mạnh là được.

Chè đậu đỏ là cô nấu trong nồi đất nhỏ trước khi đi ngủ tối qua, đun cả một đêm, bây giờ thêm chút đường trắng, ăn vào mềm mại ngọt ngào.

Chị Lôi không nhịn được khen: “Tay nghề của em thật tuyệt, dù là thứ bình thường nhất qua tay em cũng trở nên rất ngon.”
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 436: Chương 436


Bạch Du: “Trong nồi còn nhiều lắm, chị lấy về cho con chị ăn nhé.”

Chị Lôi vội xua tay: “Không cần không cần, sao có thể vừa ăn vừa lấy chứ! Nhưng nghĩ lại thì hai đứa không có người lớn giúp đỡ nhưng lại được tự do, dù sao không phải ai cũng có thể gặp được một bà mẹ chồng tốt, hồi chị mang thai anh trai Cẩu Đản, đã gần chín tháng rồi mà mẹ chồng chị vẫn bắt chị đi giặt quần áo ở giếng, mùa đông lạnh lắm, tay chị bị nẻ hết cả, giặt xong quần áo cho cả nhà là chị mệt đến mức không đứng dậy nổi, miệng giếng lại ẩm ướt trơn trượt, lúc đó nếu không phải chị nhanh tay bám vào cái guồng giếng thì chỉ sợ đã c.h.ế.t cả mẹ lẫn con rồi, sau khi sinh con, chị quyết định chắc chắn phải theo chồng, nếu không thì ly hôn.”

Bạch Du không ngờ chị Lôi cũng có lúc khó khăn như vậy: “Chị Lôi thật không dễ dàng.”

Chị Lôi thở dài: “Những chuyện không dễ dàng còn nhiều lắm, không nói đến mấy điều đau lòng đó nữa, em vẫn tốt hơn, không có người lớn quản, Tiểu Giang cũng là một người chồng tốt, em không biết những người nhà khác ghen tị với em thế nào đâu.”

Bạch Du nhìn Giang Lâm đang bê ván gỗ ở đầu vọng lâu, mỉm cười: “Em cũng thấy mình khá hạnh phúc.”

Chị Lôi lại nói thêm vài câu không đâu vào đâu nhưng sau khi ăn xong thì chị ấy về luôn, sợ mình làm chậm trễ giờ đi làm của Bạch Du.

Sau khi chị Lôi đi, Bạch Du thay quần áo, ăn một bát chè đậu đỏ và một cái bánh bao thịt, ăn xong đột nhiên cô rất thèm chân gà chua cay.

Giang Lâm để ý thấy biểu cảm của cô: “Sao vậy?”

Bạch Du xoa bụng phẳng lì, có hơi ngượng ngùng nói: “Con bé thèm ăn, nói là muốn ăn chân gà chua cay.”

TBC

Trong mắt Giang Lâm thoáng hiện ý cười: “Trưa nay anh nhờ đầu bếp Diêu mua ít chân gà tươi, tối em về anh làm cho em ăn.”

Bạch Du nhìn anh: “Được.”

Nói rồi, cô tiến lại gần hôn lên mặt anh một cái.

Đúng lúc Lâm Hướng Tuyết đi vào bếp thì thấy cảnh này, cô ấy ngây người rồi lập tức quay người đi ra ngoài: “Mắt tớ đột nhiên mù rồi, tớ không thấy gì cả.”

Bạch Du: "..."

Giang Lâm còn muốn đưa cô đi làm nhưng bị Bạch Du từ chối.

Ngoài việc hôm qua ngửi thấy mùi tanh mà nôn ra thì cô không có triệu chứng khó chịu nào khác, cô không muốn mình bị đối xử như búp bê sứ.

Bên Giang Lâm công việc đúng là bận, ăn sáng xong là đi luôn.

Lâm Hướng Tuyết vẫn là lần đầu tiên thấy Bạch Du và Giang Lâm có hành động thân mật như vậy, bây giờ Bạch Du lại còn mang thai, cô ấy phải cố gắng lấy bằng phát thanh viên, tranh thủ trở thành chính thức trước khi đứa bé ra đời, sau đó xin chuyển ra khỏi nhà.

Ai ngờ vừa bước ra khỏi cửa, cô ấy đã thấy Cát Đại Xuyên như một con gấu đứng chặn ở đó, trong đầu cô ấy lập tức hiện lên hình ảnh tối qua hai người chạm môi, mặt lập tức đỏ bừng: “Anh ở đây làm gì?”

Cát Đại Xuyên gãi đầu: “Tôi muốn đưa cô đi làm.”

Lâm Hướng Tuyết vòng qua anh ấy đẩy xe đạp ra khỏi ngưỡng cửa: “Không cần.”

Cát Đại Xuyên như một cái đuôi, đi theo cô ấy từng bước một: “Vậy hai chúng ta tính sao?”

Lâm Hướng Tuyết: “...”

Cát Đại Xuyên đỏ cả tai, tủi thân nói: “Tối qua cô hôn tôi, tôi mất trong trắng rồi, tôi thấy cô nên chịu trách nhiệm với tôi.”

Lâm Hướng Tuyết: “...”

Bạch Du đi đến cửa, vừa lúc nghe thấy cuộc đối thoại của hai người thì vội nói: “Tai tớ đột nhiên điếc rồi, tớ không nghe thấy gì cả, hai người cứ tiếp tục đi.”

Lâm Hướng Tuyết: “...”

Đi xa một đoạn, Bạch Du mới nhịn không được cười.

Xem ra chuyện tốt của hai người này sắp đến rồi.

Nhưng tối qua cô và Lâm Hướng Tuyết vẫn luôn ở bên nhau, cô ấy hôn Cát Đại Xuyên lúc nào?

Đến đơn vị, từ xa cô đã thấy Trình Phương đang nói chuyện với một người.

Trình Phương cũng thấy cô, còn vẫy tay với cô.

Đợi cô đến gần, cô ấy liền nắm tay cô giới thiệu: "Đây là chủ quản Lăng của ban tài vụ, trước đây khi dẫn cậu đi làm quen thì chủ quản Lăng lại không ở đây, sau đó mọi người lại bận rộn quên mất chuyện này, nhân cơ hội này cậu mau làm quen đi, đừng để sau này gặp trên đường mà không nhận ra.”
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 437: Chương 437


Bạch Du vội xuống xe đạp: “Chào chủ quản Lăng, tôi là cán sự mới đến, Bạch Du.”

Lăng Tương Quân nhếch miệng để lộ hàm răng khểnh: “Hóa ra cô chính là đồng chí Bạch, quả nhiên là người được thư ký Chương gọi là xanh hơn bầu mà còn hơn cả xanh, không chỉ năng lực xuất sắc mà ngay cả dung mạo cũng đẹp hơn người thường.”

“Ngài quá khen rồi.”

Bạch Du mặt không đổi sắc nhưng trong lòng lại rùng mình.

Giọng nói này... Giống hệt giọng nữ cô nghe thấy ở phòng rửa bát trước đó.

Chẳng lẽ bà ta là tình nhân của phó chủ nhiệm Hà?

Nghĩ đến đây, cô không nhịn được mà nhìn đối phương thêm vài lần.

Bà ta khoảng bốn mươi tuổi, dáng người trung bình, da trắng, tóc ngắn uốn xoăn, mặc áo khoác kẻ sọc xanh, đi giày da, trên tay còn đeo một chiếc đồng hồ Longines, ăn mặc rất thời trang.

TBC

Lăng Tương Quân cũng đang đánh giá Bạch Du, thấy làn da cô trắng mịn như quả trứng đã bóc vỏ, trong mắt không khỏi lóe lên một tia ghen tị nhưng miệng vẫn nói: “Làm việc tốt nhé, tôi còn có việc khác phải làm, đi trước đây.”

Đợi đối phương đi xa, Bạch Du mới thăm dò hỏi: “Bà ta có phải là họ hàng của phó chủ nhiệm Hà không, có lần tôi thấy hai người họ có vẻ đang nói chuyện.”

Trình Phương gật đầu: “Cậu đoán không sai, họ đúng là họ hàng, chủ quản Lăng là em dâu của phó chủ nhiệm Hà, trước đây phó chủ nhiệm Hà muốn đưa người vào, chính là con trai út của chủ quản Lăng.”

Bạch Du: “...”

Cô không ngờ rằng tình nhân của phó chủ nhiệm Hà lại là vợ của em trai ông ta.

Hai người này, một người phản bội em trai ruột, một người phản bội chồng, lại còn có con chung, xem ra đã lén lút với nhau nhiều năm rồi.

Nếu chuyện này không liên quan đến cô thì cô cũng lười quan tâm, dù có loạn đến đâu thì cũng là chuyện của họ, nhưng bây giờ cô đã đắc tội với hai người, mà lại là hai lãnh đạo, chỉ sợ với tính cách của hai người ấy thì sau này sẽ không dễ dàng bỏ qua cho cô.

Thật là tai bay vạ gió.

Trình Phương thấy cô ngẩn người, không khỏi quan tâm hỏi: “Cậu sao vậy? Có phải lại muốn nôn không?”

Bạch Du lấy lại tinh thần, lắc đầu: “Không, tôi đang nghĩ rằng việc đưa tin đã tạm ổn, tiếp theo chắc sẽ sắp xếp phòng ban cho tôi và Ngụy Quang Tông.”

Trình Phương gật đầu, nhỏ giọng nói: “Lần này cậu phụ trách hỗ trợ đưa tin về gián điệp, phản ứng rất tốt, tôi nghe nói phòng tin tức và phòng biên tập đều muốn tuyển cậu vào.”

Bạch Du: “...”

Hai phòng ban này đều là những phòng ban đặc biệt vất vả, đặc biệt là phòng tin tức, thỉnh thoảng phải đi phỏng vấn, có khi phải ngồi một chỗ cả ngày.

Phòng biên tập không cần phải đi ra ngoài nhưng thường xuyên phải tăng ca, tất nhiên vất vả cũng có hồi báo, lương của hai phòng ban này là cao nhất, đặc biệt là phòng tin tức, nghe nói mức trung bình hàng tháng là hơn một trăm tệ. (XXX)

Nếu cô không mang thai thì không sao nhưng bây giờ đã mang thai rồi, cô chắc chắn không muốn đến những phòng ban vất vả như vậy.

Mọi thứ đều lấy đứa trẻ làm trọng.

Xem ra bộ truyện tranh trước đây mà cô gác lại phải tiếp tục rồi, cô phải tranh thủ trước khi hai người kia ra tay, tìm cho mình một vị trí an toàn.

Vì vậy khi trở về văn phòng, sau khi làm xong những việc khác, cô lấy bộ truyện tranh ra tiếp tục vẽ cho xong.

Trước đó cô đã hoàn thành chín mươi phần trăm, vì vậy chỉ cần một buổi sáng, cô đã vẽ xong phần còn lại.

Đến chiều, Bạch Du, Trình Phương và cán sự Trần được gọi đến kho để dọn dẹp đồ đạc.

Trình Phương kể lại chuyện gặp Giang Lâm hôm qua: “Đồng chí Bạch, cậu chẳng phải bạn thân gì cả, trước đây sao không nói cho chúng tôi biết chồng cậu chính là mỹ nam số một của hải quân hả?”

Cán sự Trần gật đầu: “Đúng vậy, nếu tôi có người chồng đẹp trai như vậy, chắc chắn tôi sẽ tuyên truyền khắp nơi, hận không thể để cả thế giới biết, nào có như cô giấu giếm thế này.”
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 438: Chương 438


Bạch Du thấy hai người có vẻ hâm mộ, không khỏi bật cười: “Tôi cũng không giấu giếm gì, trước đây anh ấy cũng đã đưa tôi đến đơn vị, chỉ là các cô không gặp thôi, đúng rồi, hai cô có đối tượng chưa?”

Trình Phương và cán sự Trần đều lắc đầu.

Cán sự Trần tính tình thẳng thắn hơn, lập tức nhắm mục tiêu vào Bạch Du: “Chồng cô là bộ đội hải quân, trong đó chắc có không ít thanh niên độc thân ưu tú, cô xem có thể giới thiệu cho chúng tôi không?”

Tuy Trình Phương không tiện nói lời này nhưng đôi mắt như nai con nhìn Bạch Du, ý tứ không cần nói cũng hiểu.

Bạch Du ngẫm nghĩ rồi nói: “Tôi sẽ hỏi lại, nếu có người phù hợp, đến lúc đó sẽ giới thiệu cho các cô, trước tiên các cô nói xem thích mẫu người như thế nào đi.”

Cán sự Trần suy nghĩ rồi nói: “Tôi thích người cao to vạm vỡ, những thứ khác không quan trọng nhưng phải cao mới được.”

Cô ta quá thấp, chỉ cao một mét năm, mỗi lần nhìn thấy các đồng chí nữ khác có dáng người cao ráo, cô ta lại đặc biệt ghen tị, nhất là vào mùa hè mặc váy liền, người khác mặc váy bồng bềnh, còn cô ta mặc thì váy lê thê khiến cô ta trông như một cái thùng nước.

Vì vậy, cô ta tìm đối tượng không quan tâm đến ngoại hình, cũng không quan tâm đến gia thế, nhưng chiều cao phải đáp ứng yêu cầu của cô ta.

Vừa lúc đi ngang qua kho, Ngụy Quang Tông rùng mình.

Anh ta cao một mét tám, so với trong tòa soạn thì anh ta là một trong những người cao nhất, chẳng lẽ cán sự Trần để mắt đến anh ta à?

Cán sự Trần có khuôn mặt khá được nhưng quá thấp, có câu nói rằng cha lùn thì con cũng lùn, cán sự Trần lùn như vậy, nếu sau này con cái giống cô ta thì không tốt.

Hơn nữa, tuy khuôn mặt của cán sự Trần không tệ nhưng cũng không phải đẹp nhất, ít nhất là không đẹp hơn Bạch Du.

Ngay sau đó, nghe Trình Phương e thẹn nói: “Tôi thích người ăn nói khéo léo, đầu óc thông minh, còn phải có thể bảo vệ được tôi.”

Tính cô ấy khá mềm yếu, da mặt lại mỏng, dù không thích cũng không biết từ chối người khác như thế nào.

Vì vậy, cô ấy muốn tìm một người có miệng lưỡi và đầu óc thông minh, như vậy có thể bù trừ cho cô ấy.

Đứng ở cửa, Ngụy Quang Tông lại rùng mình.

Anh ta được bà nội nuôi lớn, từ ba tuổi đã theo bà nội đi chửi nhau, năm tuổi đã có thành tích vô cùng là chửi cho người khác khóc luôn, vì vậy miệng lưỡi của anh ta rất lưu loát.

Đầu óc anh ta thông minh đến mức không thể thông minh hơn nữa, nếu không thì anh ta cũng chẳng thể vượt qua nhiều người để thi vào tòa soạn.

Vậy nên, Trình Phương cũng để mắt đến anh ta ư?

Ngụy Quang Tông vuốt tóc, nhíu mày.

Trình Phương mặt mũi bình thường nhưng dáng người rất đẹp, cao ráo, mảnh mai, đặc biệt là đôi g* b*ng đ** trước ngực, quả thực là thứ khiến đàn ông nhìn vào sẽ trợn mắt.

Nhưng hoàn cảnh gia đình của Trình Phương so với cán sự Trần thì kém hơn một chút, cán sự Trần có hai anh trai, một người làm cán bộ nhỏ trong đơn vị, một người làm lãnh đạo nhỏ trong nhà máy, đều có thể giúp đỡ cán sự Trần.

Còn hoàn cảnh gia đình của Trình Phương kém hơn một chút, một người chị gái đã lấy chồng là công nhân, sau đó còn có một người em trai đang đi học, không những không giúp được cô ấy mà còn phải để cô ấy chăm sóc em trai.

So sánh như vậy thì chắc chắn cán sự Trần tốt hơn.

Nhưng nghĩ đến chiều cao của cán sự Trần, anh ta lại thấy thiệt thòi, hơn nữa anh ta cũng luyến tiếc với thân hình của Trình Phương nếu có thể ngủ với Trình Phương thì không biết sẽ sung sướng đến mức nào.

Nghĩ đến đây, anh ta lại vuốt tóc đắn đo.

Giữa Trình Phương và cán sự Trần, anh ta nên chọn ai làm đối tượng thì tốt hơn đây?

Người quá ưu tú, đôi khi cũng là một gánh nặng.

Đều do anh ta quá ưu tú.

Đợi ba người dọn dẹp đồ đạc trong kho xong đi ra thì phát hiện ánh mắt của Ngụy Quang Tông trở nên rất kỳ lạ.
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 439: Chương 439


Thỉnh thoảng nhìn cán sự Trần, thỉnh thoảng lại nhìn Trình Phương.

Bạch Du phát hiện ra dáng vẻ này thì vô thức nhìn anh ta nhiều hơn.

Ai ngờ Ngụy Quang Tông như có mắt sau gáy, mỗi lần cô nhìn qua đều bị anh ta phát hiện.

Lần thứ ba Ngụy Quang Tông bắt gặp ánh mắt nhìn lại của Bạch Du, cả người lại run rẩy.

Chẳng lẽ Bạch Du cũng thích anh ta sao?

Bạch Du là người đẹp nhất trong ba người, dáng người cũng là đẹp nhất, nếu cô ấy chưa kết hôn thì anh ta chắc chắn sẽ không do dự mà chọn cô ấy ngay.

Nhưng cô ấy đã kết hôn rồi, cô ấy thật không biết giữ đạo đức!

Ba người Bạch Du không biết suy nghĩ của Ngụy Quang Tông, nếu không thì chắc chắn sẽ phải ấn anh ta vào nhà vệ sinh để nước tiểu trong đó làm anh ta tỉnh táo lại.

Tan làm, Bạch Du về nhà, phát hiện nhà đối diện có một hộ gia đình mới chuyển đến.

Bên đối diện lại chuyển đồ đạc, người ra vào tấp nập trông rất náo nhiệt.

Bạch Du muốn không quan tâm cũng không được.

Chỉ không biết người chuyển đến là ai, chỉ mong lần này đừng có gián điệp gì đó nữa, một lần là đủ rồi.

Bạch Du cũng không vội sang chào hỏi, ngày tháng còn dài, ở đối diện nhau thì sớm muộn gì cũng quen biết, bây giờ người ta đang bận, cô không muốn sang làm phiền.

Nhưng ngay khi cô quay người định mở cửa, một thanh niên trẻ không biết từ đâu lao ra, tay nắm lấy tay lái xe đạp của cô, hai mắt nhìn chằm chằm vào cô.

Bạch Du giật mình: “Em là ai? Mau buông xe đạp của chị ra!”

Thanh niên trẻ không những không buông ra mà còn há miệng cười ngốc với cô: “He he he chị gái xinh quá, chị gái ăn kẹo này.”

Nói rồi cậu ấy giơ tay kia ra, lòng bàn tay lộ ra một viên kẹo sữa Đại Bạch Thỏ, kẹo đã tan chảy dính nhớp nháp trong lòng bàn tay cậu ấy trông rất bẩn, nhìn hơi buồn nôn.

Người ngốc?

Bạch Du ngẩn người thấy đối phương có vấn đề về trí tuệ, hơn nữa có vẻ như không có ý định tấn công người khác, sắc mặt cũng không còn căng thẳng như vậy nữa: “Cảm ơn, chị không ăn, em buông xe đạp của chị ra đi.”

Ai ngờ vừa dứt lời, cô thấy thanh niên trẻ mím chặt miệng, sau đó nằm lăn ra đất, vặn vẹo tay chân lăn lộn: “Em không muốn em không muốn, a a a, em muốn chị ăn kẹo em muốn chị ăn kẹo…”

Bạch Du: “...”

Cô không kỳ thị người ngốc nhưng vừa ngốc vừa bá đạo thì không phải là chuyện gì đáng yêu cả.

Đúng lúc này, một thím gái từ phía đối diện vội vã chạy ra, thấy con trai nằm lăn ra đất, vừa đau lòng vừa xấu hổ, sau khi dỗ dành đứa con trai út đứng dậy khỏi mặt đất, bà ấy mới quay sang nói với Bạch Du: “Xin lỗi đồng chí nữ, con trai tôi có làm cô sợ không?”

Bạch Du lắc đầu: “Không có.”

Bà ấy nghe vậy thở phào nhẹ nhõm: “Không sao là tốt rồi, không sao là tốt rồi, thật sự xin lỗi, lúc nhỏ con trai tôi bị sốt hỏng não, giống như đứa trẻ bốn năm tuổi vậy, bình thường tôi đều trông chừng nó không để nó ra ngoài dọa người, hôm nay mới chuyển đến bận quá, không để ý một chút là nó chạy ra ngoài rồi, thật sự xin lỗi.”

Bạch Du thấy thím ấy liên tục xin lỗi, không bênh vực con trai mình trông có vẻ rất hiểu chuyện, chút khó chịu trong lòng cô cũng tan biến: “Không sao đâu, thím là người mới chuyển đến đối diện sao? Cháu ở đối diện nhà thím, cháu họ Bạch, chồng cháu họ Giang.”

Bà ấy ồ lên một tiếng: “Thật khéo quá, hóa ra cháu chính là hàng xóm ở đối diện nhà chúng tôi, con trai thím họ Liên, là phó đại đội trưởng phân đội ba của đội t** ch**n, mới được điều đến đây, cả nhà chúng tôi đều chuyển đến đây, quê tôi khổ quá, ngày nào cũng có gió, gió thổi cát bay vào miệng, gió cuốn theo cát vàng, trong ngoài nhà đều là cát, ngay cả uống nước cũng khó, ở đây thì tốt, không có gió cuốn cát vàng, khí hậu cũng không lạnh, cháu xem tay thím mới đến đây mấy ngày mà bệnh tê cóng đã khỏi hơn một nửa rồi.”
 
Back
Top Dưới