Ngôn Tình Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày

Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 400: Chương 400


Còn có người ch** n**c mắt vui mừng khi thấy tranh: “Vẽ đẹp lắm! Trước đây tôi chỉ nghe kể về câu chuyện của trận chiến trên biển Đầu Môn Sơn nhưng người kể rất qua loa. Bây giờ khi thấy tranh, tôi mới biết Hải quân Hoa Đông lúc bấy giờ khó khăn tới cỡ nào, vừa rồi khi thấy tranh tôi không dám thở luôn đấy.”

“Tôi cũng vậy! Hải quân Hoa Đông thật sự rất giỏi, dù trong điều kiện khó khăn vẫn có thể chiến thắng kẻ địch làm m.á.u nóng của tôi sục sôi!”

“Tôi cũng vậy!”

“Tuy rằng tôi không biết chữ phía trên nhưng tôi có thể hiểu được bức tranh này, dù vậy các anh cũng nên nói tôi nghe, phía trên viết gì vậy, các anh mau nói đi.”

Suýt chút nữa là quản đốc Lâm đã ngạc nhiên tới mức rơi cằm xuống đất khi thấy cảnh này.

Từ khi nào mà đám người này lại thích báo bảng vậy?

Lần này khi bảo bọn họ tới đây, bọn họ còn ra sức từ chối, nói rằng dù có tới thì cũng không thể đọc hiểu được, vả lại nội dung lần nào cũng giống y như nhau, không có chút thú vị nào cả.

Cho tới tận bây giờ tòa soạn vẫn chưa đưa ra một lời giải thích nào, bọn họ đã đọc rồi, còn chủ động muốn học những chữ phía trên, nếu không phải tận mắt ông ấy nhìn thấy thì ông ấy cũng không dám tin.

Ông ấy nhìn về phía báo bảng theo tầm mắt của mọi người, ngay sau đó ông ấy đã biết là tại sao mọi người lại kích động như vậy.

Quả thực là vẽ rất đẹp!

Bảng đen tám phần kể về một câu chuyện, bức tranh sống động như thật, tình tiết câu chuyện hấp dẫn làm người ta xem say sưa.

Hơn nữa, đúng với lời của vài công nhân đã nói, dù không biết chữ thì xem tranh thôi cũng đã hiểu, bảng đen tám phần không rậm rạp chằng chịt chữ, nội dung không khác nhau mấy như trước kia, đừng nói là công nhân, ngay cả ông ấy cũng cảm thấy nhàm chán.

“Báo bảng kỳ này là ai vẽ?”

Thư ký Chương chợt nói.

Hiện trường im lặng trở lại.

Bạch Du bước ra từ sau đám người, cô khẽ khom người cúi chào: “Xin chào, báo bảng là do tôi vẽ.”

Đôi mắt thư ký Chương phát sáng, sau khi đáng giá Bạch Du thì quay đầu lại hỏi phó chủ nhiệm Hà: “Đồng chí này rất lạ mắt, vừa tuyển vào ư?”

Phó chủ nhiệm Hà cười nói: “Đúng là vừa tuyển vào, vẫn là ngài biết bắt nhịp.”

Thư ký Chương run lên, chẳng mấy chốc đã kịp phản ứng: “Chẳng lẽ cô là đồng chí Bạch dùng Liên Hoàn Họa để xóa nạn mù chữ?”

Bạch Du gật đầu: “Đúng vậy, thư ký Chương gọi tôi là Bạch Du được rồi.”

Thư ký Chương rất khen ngợi thái độ không kiêu ngạo không tự ti của cô, khẽ gật đầu rồi quay đầu nhìn về phía bảng đen: “Cô vẽ tranh rất đẹp, ý tưởng dùng Liên Hoàn Họa để thay thế nội dung xóa nạn mù chữ cũng rất tốt!”

Bạch Du: “Cảm ơn thư ký Chương đã tán thành, tôi rất vui khi được tham gia vào ngôi nhà lớn của tòa soạn, cũng vui vì được tham gia vào công việc vẽ báo bảng, chắc chắn sau này tôi sẽ cố gắng hơn nữa, cố gắng vì tòa soạn, vì góp một viên gạch cho đất nước!”

Boss lớn ở ngay trước mặt, Bạch Du không ngốc, phải tranh thủ thời gian để kiếm thiện cảm.

Mặc dù cô không có ý định làm lâu dài ở tòa soạn, có thể làm lãnh đạo nhớ rõ tới mình thì cũng đồng nghĩa với việc con đường sau này của mình sẽ dễ đi, cho dù có người muốn làm khó cô cũng phải kiêng dè và cân nhắc kỹ lưỡng.

Hơn nữa, bây giờ cô vẫn chưa xác định công việc của mình, nếu sau khi kiếm thiện cảm có thể tạo cho cô một vị trí công tác tốt, vậy sẽ rất thuận lợi.

Bạch Du tính toán trong lòng nhưng lại không lộ ra mặt.

“Nói hay lắm! Hậu sinh khả úy, đất nước có người trẻ tuổi như cô thì lo gì không lớn mạnh?”

Có thể thấy là thư ký Chương rất vui.

Ngụy Quang Tông đứng đằng sau đám người, ghen ghét tới mức khuôn mặt sắp biến dạng.

Nếu biết hôm nay thư ký Chương sẽ tới thì hôm qua anh ta đã giành công việc rồi, bây giờ để con Bạch Du kia được lợi.
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 401: Chương 401


Anh ta cảm thấy mình không thua Bạch Du, anh cảm thấy nếu đổi thành mình làm, chắc chắn có thể làm tốt hơn nữa.

Nghĩ tới việc bản thân bỏ lỡ thời cơ, Ngụy Quang Tông thèm muốn và ghen tị tới phát điên.

Nếu ánh mắt có thể biến thành thực thế thì lúc này Bạch Du đã bị ánh mắt của anh ta thiêu c.h.ế.t từ lâu.

Tiếp đó thư ký Chương để Bạch Du giải thích câu chuyện trên báo bảng cho công nhân.

Mặc dù có rất nhiều người xem hiểu nhưng vẫn bằng lòng nghe một lần.

Bạch Du đi tới phía trước tấm bảng đen, chỉ vào bảng đen ở trên để giải thích: “... Chỗ này, tôi vẽ đám mây thành Long Đằng Phi, không biết mọi người có nhìn ra không, con vật này tượng trưng cho việc chúng ta nhất định sẽ chiến thắng tất cả kẻ thù bất kể giai cấp. Đất nước của chúng ta sẽ phát triển không ngừng, nước lặng chảy sâu, dần phồn thịnh và lớn mạnh!”

Đây không phải mong muốn, đây là sự thật.

Sau khi cải cách, kinh tế của đất nước sẽ nước lặng chảy sâu, phát triển ùn ùn bằng tốc độ kinh người, cả thế giới cũng rúng động vì điều này.

“Nói hay lắm! Nói hay lắm!”

Công nhân vỗ tay lần nữa.

Sau khi giải thích xong, mọi người cảm thấy vẫn còn chưa nghe đủ.

“Câu chuyện này vẽ rất đẹp, nếu sau này báo bảng tuyên truyền đều như vậy, chắc chắn là tôi sẽ tới nhiều!”

“Tôi cũng vậy, vừa nhìn câu chuyện này đã hiểu, vả lại vừa rồi tôi còn học được vài chữ nữa, nếu như dùng cách này để dạy tôi học chữ, tôi dám chắc là mình có thể học!”

“Tôi cũng cảm thấy vậy, anh nhìn chữ này mà xem, bọn họ hô “Xông lên”, tôi vừa nhìn chữ xông lên là đã nhớ kỹ trong đầu.”

Thư ký Chương nghe mọi người thảo luận, ông ấy khẽ gật đầu lần nữa, sau đó xoay người rời đi.

Phó chủ nhiệm Hà cũng đi theo, trước khi rời khỏi, ông ta nhìn Bạch Du theo bản năng.

Bạch Du đang nói chuyện với Trình Phương nên không chú ý tới ánh mắt của ông ta.

Trình Phương rất kích động: “Đồng chí Bạch, không ngờ cậu lại vẽ đẹp như vậy, ngay cả tôi xem say sưa!”

Hôm qua cô ấy có rất nhiều việc, bận tới mức chân không chạm đất. Do đó cô ấy không có thời gian để tới đây xem Bạch Du vẽ thế nào, không ngờ Bạch Du không chỉ vẽ tranh đẹp mà còn có ý tưởng hay hơn là dùng tranh để tuyên truyền.

“Thư ký Chương khen cậu không ngớt lời, có vài người ghen tị tới mức mắt sắp lòi ra ngoài. Hahaha, đúng là chừa, hôm qua lúc làm việc anh ta lại muốn lười biếng nhưng tôi cảm thấy cho dù có trao cơ hội cho vài người, chưa chắc anh ta đã làm tốt như đồng chí Bạch!”

Ngụy vài người Quang Tông: Thà cô nói thẳng tên tôi.

Bạch Du chỉ cười chứ không nói nhưng khóe miệng cong lên đã để lộ tâm trạng tốt của cô vào lúc này.

Hôm qua cô chỉ muốn tìm việc để làm song không ngờ một báo bảng có thể mang tới hiệu quả lớn như thế.

TBC

Có lẽ đây là vô tình cắm liễu liễu lại xanh.

Sau khi tan làm, Bạch Du định đi mua ít thịt về làm món ngon để khao mình.

Khi đi ngang một ngõ nhỏ, cô thấy có người đang bán ốc nước ngọt, ốc nước ngọt được nuôi mập mạp đã nhả sạch bùn đất, có thể mang về xào lên ăn ngay.

Bạch Du đã lâu không ăn ốc nước ngọt, nhớ tới vị ngon của ốc xào, nhất thời không kiềm lòng được mà mua hai cân ốc.

Hai cân ốc có giá chín hào nên không phải trả bằng phiếu.

Cô xách ốc nước ngọt định về nhà thì thấy lúc Ôn Tĩnh Uyển đi qua trước ngõ nhỏ bị một cô bé kéo lại.

Cô bé tầm mười một mười hai tuổi, ngũ quan rất xinh đẹp, làn da trắng nõn, dáng vẻ thuộc về kiểu con gái ngoan, đồng thời dáng vẻ cũng thuộc kiểu rất dễ bắt nạt.

Lúc này sắc mặt cô bé tái nhợt, run rẩy giữ tay Ôn Tĩnh Uyển: “Chị ơi, phía sau có người theo dõi em, em cầu xin chị có thể đưa em về nhà không, em sợ lắm.”

Ôn Tĩnh Uyển quay đầu nhìn ra phía sau, không biết cô ta nhìn thấy gì mà lại nhíu mày.
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 402: Chương 402


Một giây sau, cô ta đã vứt tay cô bé ra, lạnh lùng nói: “Tôi không rảnh.”

Nói xong, cô ta phớt lờ tới lời van xin khổ sở của cô bé, đạp xe đạp nghênh ngang rời đi.

Đúng lúc phía trước chỗ Bạch Du đang đứng có một cây cột che chắn, thế nên Bạch Du có thể nhìn thấy Ôn Tĩnh Uyển nhưng Ôn Tĩnh Uyển lại không nhìn thấy Bạch Du.

Sau khi Ôn Tĩnh Uyển rời đi, lúc này Bạch Du mới bước ra phía sau cây cột.

Cuối cùng cô cũng biết tại sao mình lại cảm thấy Ôn Tĩnh Uyển không bình thường.

Ôn Tĩnh Uyển vẫn luôn tươi cười, nói chuyện dịu dàng, cho dù có là giọng điệu hay cách đối nhân xử thế cũng không tìm ra chút sai sót.

TBC

Cô ta cũng có thể không màng tới tính mạng của mình để cứu Lâm Hướng Tuyết chỉ vừa mới quen.

Biểu hiện của cô ta quá hoàn mỹ, hoàn mỹ tới mức khiến cô cảm không chân thật.

Ngay lúc nãy, mặt nạ hoàn mỹ của cô ta xuất hiện một vết nứt.

Nếu như cô ta thật sự tốt bụng thì sẽ không thấy phớt lờ lời van xin của cô bé.

Thế nên sự tốt bụng trước đó của cô ta đều là giả vờ.

Vì để tiếp cận bọn cô, chiếm được sự tin tưởng của bọn cô.

Nhưng tại sao chứ?

Tại sao Ôn Tĩnh Uyển lại muốn tiếp cận bọn cô?

Bỗng nhiên trong đầu Bạch Du nảy lên một ý nghĩ, giây sau sắc mặt của cô đã trở nên trắng bệch.

Không, người Ôn Tĩnh Uyển muốn tiếp cận không phải là cô, cũng không phải Lâm Hướng Tuyết.

Mà là Giang Lâm.

Bạch Du nghĩ tới chuyện Giang Lâm c.h.ế.t trẻ vào đời trước, sắc mặt lại càng thêm trắng bệch.

Cái c.h.ế.t của Giang Lâm ở đời trước có liên quan tới Ôn Tĩnh Uyển không?

Ngay lúc Bạch Du ngơ ngác thì cô bé đã cuống cuồng chạy vào trong ngõ nhỏ.

Có thể là do vừa rồi cô bé bị từ chối cũng có thể là do quá tuyệt vọng nên lần này cô bé không cầu cứu bất cứ ai.

Bao gồm cả Bạch Du.

Một lúc sau có một người đàn ông trung niên dáng người thấp bé, khuôn mặt đỏ bừng vì say khướt chạy đuổi theo vào ngõ nhỏ, cười toét miệng để lộ hàm răng vàng và nói: “Em gái nhỏ à, em chờ chú với, chú có bảo bối lớn muốn cho em xem nè.”

Cô bé bị dọa tới mức mặt không còn một giọt máu, vừa chạy vừa quay đầu nhìn lại, khuôn mặt nhỏ xinh đẹp gần như sắp khóc: “Cháu không biết chú là ai, chú tránh ra đi, chú đừng có qua đây! Cháu không muốn xem bảo bối lớn của chú!”

Người đàn ông trung niên cười toét miệng, nụ cười vô cùng đê tiện: “Sao lại không muốn, không phải lần trước em xem rất vui vẻ à? Mau qua chỗ của chú, bảo bối lớn của chú muốn được em sờ…”

Gã ta còn chưa nói xong thì bất chợt trước mặt gã ta đã bị một tấm ván gỗ cản lại.

Người đàn ông định chửi ầm lên nhưng sau khi đối diện với khuôn mặt xinh đẹp của Bạch Du, gã ta sửng sốt một lúc, lập tức nở nụ cười tràn đầy d*c v*ng: “Dáng dấp của em đẹp quá, em cũng muốn sờ bảo bối lớn của anh đấy à?”

Khóe miệng Bạch Du từ từ cong lên, cô cười nói: “Ừ.”

Người đàn ông trung niên sửng sốt, ngay lúc gã ta định vui mừng thì thấy tấm ván gỗ đập mạnh lên trên cái mũi của mình phát ra một tiếng “Bịch”.

Cái mũi đau nhức tới mức gã ta ch** n**c mắt: “đ*t mẹ! Con đ**m thối…”

Lại một tiếng “Bịch” nữa vang lên.

Tấm ván gỗ va chạm mạnh với bảo bối của gã ta, khi thấy Bạch Du giơ tấm ván gỗ lên cao muốn đập xuống lần nữa, gã ta lập tức sợ run người như cái sàng: “Có chuyện gì thì từ từ nói…”

Bạch Du mỉm cười xinh đẹp: “Ngại quá, chúng ta không thể từ từ nói chuyện được rồi.”

Vừa dứt lời, cô đã giơ tấm ván gỗ trong tay lên đập mạnh vào đầu người đàn ông trung niên lần nữa…

Nửa tiếng sau, Bạch Du dắt cô bé ra khỏi cục công an, xoa đầu cô bé rồi nói: “Vừa rồi em cũng đã nghe thấy lời chú công an nói rồi đó, ông ta sẽ bị nhốt lại và đưa tới nông trường để cải tạo, sau này ông ta sẽ không tới làm tổn thương em nữa.”
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 403: Chương 403


Cơ thể của cô bé Tống Chi Vi vẫn còn run rẩy, giọng nói nhỏ nhẹ: “Em cảm ơn chị, chị Bạch Du.”

Bạch Du móc trong túi ra hai đồng và mấy tấm phiếu lương thực rồi nhét vào trong tay cô bé: “Em cầm số tiến và mấy tấm phiếu này đi, ngộ nhỡ thím họ của em không cho em đồ ăn thì em có thể cầm tiền đi mua một vài món ngon. Sau này nếu em gặp khó khăn có thể tới tìm chị, em đừng nản lòng nhé, chị tin rằng em có thể nhanh chóng đoàn tụ với cha mẹ và những người thân khác của em.”

Đây là một đứa trẻ đáng thương, ông nội và cha mẹ bị đánh thành Xú Lão Cửu rồi nhốt vào chuồng bò. Cha mẹ không muốn cô bé chịu khổ nên đã bán tất cả tài sản đưa cô bé tới chỗ chú họ để sống, nhờ đối phương chăm sóc và giúp đỡ cho cô bé.

Tuy nhiên chú họ và thím họ của cô bé lại là người ti tiện bỉ ổi, mặt dạn mày dày. Họ cầm tiền nhưng không đối xử tốt với cô bé, thậm chí còn bắt cô bé làm việc nhà từ lúc bốn năm tuổi, sau khi cả nhà cơm nước xong xuôi thì cô bé mới được ăn cơm, trong nhà không có phòng nào cho cô bé nên cô bé chỉ có thể ngã ra đất ở phòng khách để nghỉ ngơi.

TBC

Tống Chi Vi nghĩ tới chuyện lúc trước khi mình gặp phải kẻ bỉ ổi kia, cô bé đã nói cho chú họ và thím họ biết đầu tiên, nào ngờ thím họ lại mắng cô bé còn nhỏ mà đã phát dâm, còn nhỏ mà đã biết quyến rũ đàn ông, thậm chí đe dọa gả cô bé cho kẻ bỉ ổi kia. Đây là nguyên nhân mà lúc nãy Tống Chi Vi không dám chạy về nhà khi gặp người đàn ông trung niên.

Nhưng may ra bây giờ là năm 1976, theo như cô biết thì đã có không ít người được sửa lại án xử sai.

Mặc dù không biết thân phận của ông nội và cha mẹ Tống Chi Vi là gì nhưng chắc không lâu sau cũng sẽ được sửa lại án xử sai, tới khi đó cả nhà có thể đoàn tụ bên nhau.

Không biết Tống Chi Vi đang nghĩ gì, đôi mắt cô bé đỏ ửng, giơ tay nhỏ lên lau sạch nước mắt: “Em cảm ơn chị Bạch Du, sau này em sẽ báo đáp chị!”

Bạch Du xoa đầu của cô bé lần nữa: “Chị không cần em báo đáp, em chỉ cần sống thật tốt là được rồi. Nhớ đấy nhé, ngộ nhỡ gặp khó khăn thì phải tới tìm chị.”

Tống Chi Chi mỉm cười, khẽ gật đầu: “Em biết rồi ạ.”

***

Về tới nhà, vừa vào cửa Bạch Du đã thấy Lâm Hướng Tuyết cầm chổi gõ từng ngóc ngách, không biết cô ấy đang làm gì.

Trái lại là Bánh Khoai Tây thấy cô về thì lập tức vẫy đuôi lao tới, chạy vòng quanh cô, vô cùng vui mừng.

Chỗ vui của việc nuôi thú cưng là ở đây, bọn chúng sẽ vĩnh viễn chào đón bạn về nhà bằng trăm phần trăm nhiệt tình.

Nghe thấy tiếng của Bánh Khoai Tây, lúc này Lâm Hướng Tuyết mới biết là Bạch Du đã về, cô ấy quay đầu lại nói bằng vẻ mặt buồn rầu: “Du Du, trong nhà có chuột nhưng mình tìm cả ngày vẫn không thấy bóng dáng của nó.”

Cô ấy rất sợ chuột, nếu bữa nay không tìm ra nó thì cô ấy không thể nào ngủ được.

Bạch Du: “Trong nhà có chuột ư? Không thể nào.”

Trước khi chuyển vào đây cô đã nói Giang Lâm mua thuốc diệt chuột về diệt một lần, ngày thường cô rất chú ý tới việc vệ sinh, bây giờ lại nuôi thêm Bánh Khoai Tây nữa, nếu thật sự có chuột thì trong phòng bếp phải có dấu vết để lại.

Lâm Hướng Tuyết: “Mình không có thấy nhưng sáng nay chị Tĩnh Uyển nói chị ấy đã thấy…”

Bạch Du cắt ngang lời cô ấy: “Cậu nói Ôn Tĩnh Uyển đã vào nhà?”

Vẻ mặt Lâm Hướng Tuyết lúng túng: “Đúng vậy, sáng nay chị ấy có cho mình bánh đa cua vàng, còn nói sau này sẽ giới thiệu công việc cho mình nên mình đã mời chị ấy vào ngồi. Sau đó chị ấy nói khát nước, mình bèn đi rót nước cho chị ấy uống nhưng khi mình rót nước bưng ra thì thấy chị ấy cầm cây chổi đứng trong nhà, chị ấy nói là thấy con chuột.”
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 404: Chương 404


Bạch Du nhíu mày: “Cậu nói là cô ta vào nhà, vậy cô ta có vào phòng của mình không?”

Lâm Hướng Tuyết run lên: “Chắc là không, chị ấy bị Bánh Khoai Tây chặn lại cầu thang, Du Du, có phải cậu tức giận không?”

Bạch Du không đáp lại mà chỉ buông túi đeo chéo quân đội xuống rồi đi kiểm tra phòng, mặc dù Lâm Hướng Tuyết nói Ôn Tĩnh Uyển không lên lầu hai nhưng cô vẫn phải lên xem.

Mười mấy phút sau, Ôn Tĩnh Uyển đã nghe thấy phía đối diện truyền tới tiếng cãi nhau.

“... Mình biết cậu ghét mình ở trong nhà cậu nhưng mình không ở chùa, mỗi tháng mình bỏ ra không ít tiền để mua đồ ăn, mình chỉ mời bạn mình vào nhà ngồi một chút, chẳng lẽ không được ư?”

“Người khác thì được nhưng cô ta thì không!”

“Cậu thật là ngang ngạnh!”

Chẳng mấy chốc cô ta đã nghe thấy phía đối diện truyền tới tiếng mở cửa, cô ta nhìn ra ngoài từ tường thấp thì thấy Lâm Hướng Tuyết tức giận chạy ra ngoài từ phía đối diện.

Ôn Tĩnh Uyển nhíu mày, đôi mắt nhìn chòng chọc vào phía đối diện để thăm dò tin tức, một lúc sau vẫn không thấy Bạch Du đuổi theo, lúc này cô ta mới xoay người vào phòng bếp để nấu cơm, thỉnh thoảng sẽ chú ý tới nhất cử nhất động của phía đối diện.

Cho tới khi trời tối mịt, Lâm Hướng Tuyết vẫn chưa trở về.

Lâm Hướng Tuyết ngồi bên cạnh bãi cát, đôi tay ôm đầu gối, sắp tới tháng mười một nên gió đêm có chút lạnh.

Đúng lúc này, phía sau truyền tới tiếng bước chân, cô ấy quay đầu lại nhìn, lập tức sửng sốt: “Tại sao lại là anh?”

Cát Đại Xuyên gãi đầu, đi tới chỗ phía sau cách cô ấy khoảng nửa mét thì dừng lại: “Không còn sớm nữa, cô mau về đi.”

Lâm Hướng Tuyết bĩu môi: “Anh quan tâm tôi vậy để làm gì?”

Cát Đại Xuyên gãi đầu: “Trước khi tôi tới có nghe cô và đồng chí Bạch cãi nhau. Đồng chí Bạch là người tốt, cô về từ từ nói chuyện với cô ấy, tôi chắc chắn là cô ấy sẽ tha thứ cho cô…”

Anh ấy chưa nói xong thì đã bị Lâm Hướng Tuyết cắt ngang: “Bạch Du là người tốt, vậy tôi là người xấu có phải không?”

Cát Đại Xuyên tiếp tục gãi đầu: “Không phải, ý của tôi không phải vậy…”

Lâm Hướng Tuyết: “Vậy anh có ý gì?”

Cát Đại Xuyên gãi đầu, cảm thấy da đầu của mình sắp bị gãi rách, anh ấy chỉ tới để khuyên Lâm Hướng Tuyết nhưng có vẻ là lại chọc giận cô ấy: “Tôi cũng không biết tôi có ý gì nữa.”

Lâm Hướng Tuyết thấy trong đôi mắt trong trẻo của anh ấy lộ ra vài phần ngu ngốc, cô ấy bị chọc tức cười: “Đừng có gãi nữa, gàu sắp bay lên mặt tôi luôn rồi này!”

Cát Đại Xuyên ấm ức: “Hôm qua tôi mới gội đầu mà!”

Lâm Hướng Tuyết không quan tâm tới anh ấy, đứng lên vỗ cát dính trên m.ô.n.g rồi xoay người rời đi.

***

Sau khi tối mịt Giang Lâm mới về nhà, anh ôm hai hổ bông trong tay, trong đó có một con hổ bông cao bằng nửa người của Bạch Du.

Bạch Du vừa thích vừa ngạc nhiên: “Anh mua ở đâu vậy? Sao anh lại mua được con hổ bông lớn như vậy?”

Lần trước khi cô gặp ác mộng, trong lúc mê man có nói với Giang Lâm là mình muốn có một con gấu bông. Mặc dù Giang Lâm đồng ý nhưng qua lâu như vậy mà vẫn không có động tĩnh, cô còn nghĩ rằng anh đã quên.

Tuy rằng cô cảm thấy có chút mất mát nhưng không để trong lòng.

Không ngờ anh không chỉ không quên mà còn mang về một con thú bông lớn như vậy, đúng là vượt quá sự bất ngờ của cô.

TBC

Hổ bông lớn như thế, ngày thường cô có thể ôm đi ngủ, tựa vào để đọc sách, ôm đi hóng gió, làm gì cũng được.

Giang Lâm nhìn cô: “Thích không?”

Bạch Du gật đầu: “Thích, cảm ơn anh, Giang Lâm.”

Nói xong, cô thấy anh vẫn còn nhìn mình, cô cắn môi, đi qua hôn lên mặt anh một cái.

Cô chỉ định hôn một cái rồi thôi nhưng dường như đã xé phong ấn của thú dữ, một giây sau, eo của cô đã bị anh ôm lấy.

Trước khi cô kịp phản ứng, anh đã cúi đầu xuống, hôn lên môi cô.
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 405: Chương 405


Cánh môi chạm nhau tạo nên cảm giác tê dại, Bạch Du mở to mắt.

Anh ở ngay trước mặt cô, ngay giây phút bốn mắt nhìn nhau, Bạch Du cảm thấy sức lực cả người mình như bị rút cạn.

Đây chính là hồ ly nam, sở trưởng hớp hồn người khác.

Không đúng, đây là con sói hai đời.

Nếu không gả cho Giang Lâm, dù thế nào cô cũng không ngờ được, dưới vẻ ngoài lạnh lùng khó gần của anh còn có một mặt mãnh liệt như thế.

Anh giữ gáy sau của cô lại để cô áp sát vào mình, dù muốn trốn cũng trốn không được.

Cả người Bạch Du mềm nhũn thành vũng nước, trong đầu lại lóe lên ý nghĩ đẹp đẽ theo bản năng.

Mặc dù cơ thể của cô vẫn còn khó chịu nhưng nếu anh thật sự muốn, không phải là không được, bởi vì cô… Cũng muốn.

Song Giang Lâm lại không làm bước tiếp theo, một lúc lâu sau đã buông cô ra, mổ vào môi cô: “Giữa em và Hướng Tuyết xảy ra chuyện gì vậy? Vừa rồi Đại Xuyên có tìm anh, nói là các em cãi nhau.”

Lúc này Bạch Du mới nhớ mình có việc muốn nói với anh.

Cô điều chỉnh lại hô hấp, sau đó bước tới, ghé vào tai anh nói nhỏ.

Mười phút sau, Giang Lâm nhảy ra tường, lặng lẽ ra ngoài.

Khi anh trở về, Bạch Du đã ngủ.

Anh bước khẽ tới bên giường, nằm xuống vị trí bên cạnh cô, khi nhìn bóng lưng của cô, trong lòng anh cảm nhận được cảm giác yên bình chưa từng có.

Ai ngờ một giây sau, Bạch Du đã xoay người lại, một cái tay đặt lên lồng n.g.ự.c của anh phát ra một tiếng “Bộp”, anh chưa kịp di chuyển cái tay thì chân của cô đã quấn lấy và đè chặt cơ thể anh lại.

Chỉ chốc lát sau, cả người cô đã quấn lên người anh như con bạch tuộc.

Khóe môi Giang Lâm cong lên theo bản năng, không che giấu ý cười và cưng chiều nơi khóe mắt.

Anh dịch lại gần, hôn lên cái trán của cô một cái, sau đó ôm cô rồi nhắm mắt đi ngủ.

***

Hôm sau, sau khi Bạch Du đi làm, Lâm Hướng Tuyết gõ cửa nhà bên cạnh.

Ôn Tĩnh Uyển mở cửa ra thấy cô ấy thì lộ vẻ mặt ngạc nhiên: “Hướng Tuyết, có chuyện gì mà em tới tìm chị sớm như vậy?”

Dưới mắt Lâm Hướng Tuyết lộ ra quầng thâm mắt rất sâu: “Chị Tĩnh Uyển, em muốn hỏi chị, công việc mà hôm qua chị nói còn tuyển người không?”

Ôn Tĩnh Uyển gật đầu: “Vẫn còn tuyển người, em nghĩ kỹ rồi chứ?”

Vẻ mặt Lâm Hướng Tuyết chán nản: “Ừ, em muốn được sớm đi làm, không biết đơn vị có cung cấp ký túc xá không? Em muốn… Dọn ra ngoài thật nhanh.”

Ôn Tĩnh Uyển để lộ vẻ mặt khó xử: “Cho dù em có trúng tuyển thì cũng chỉ là cộng tác viên, cộng tác viên không thể ở ký túc xá, giữa em và đồng chí Bạch Du đã xảy ra chuyện gì? Hình như hôm qua chị nghe thấy các em cãi nhau vì chị, lúc đầu chị đinh qua giải thích với đồng chí Bạch, nhưng chị nghĩ tới việc đồng chí Bạch không muốn thấy chị nên không có qua. Chị thật lòng xin lỗi.”

Lâm Hướng Tuyết lắc đầu: “Đây không phải là lỗi của chị mà là do cậu ấy quá cố chấp! Chị chưa từng làm chuyện có lỗi với cậu ấy, cậu ấy không thích chị đã đành, em chỉ mời chị vào trong nhà ngồi một chút, vậy mà cũng không chịu. Coi như là em đã thấy rõ, cuộc sống ăn nhờ ở đậu rất khó chịu, bây giờ em chỉ muốn dọn ra ngoài thật nhanh, nếu không được thì em sẽ quay về thủ đô!”

Ôn Tĩnh Uyển vội nói: “Không tới nỗi đó đâu, em tới đây là vì muốn trải nghiệm cuộc sống độc lập, nếu trở về với dáng vẻ chán chường đó, chẳng phải là sẽ khiến mọi người chê cười ư?”

Lâm Hướng Tuyết cắn môi không nói lời nào.

Ôn Tĩnh Uyển: “Em cứ tới đơn vị của chị để phỏng vấn, nếu không đậu phỏng vấn thì em về xin lỗi đồng chí Bạch, tạm thời ở lại nhà họ Giang rồi dọn ra ngoài sau. Về phần quan hệ giữa chị và em, sau này đừng nhắc tới trước mặt đồng chí Bạch, làm vậy cô ấy cũng sẽ không tức giận với em.”
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 406: Chương 406


Lâm Hướng Tuyết nhíu mày: “Làm vậy thật sự khiến mối quan hệ giữa em và chị giống như không thể để người ta biết. Lúc trước khi ở thủ đô, cha mẹ của em cũng không quản lý em như thế, em cảm thấy cậu ấy quá ngang ngược, vả lại tối qua em ra ngoài lâu như thế mà cậu ấy không thèm đi kiếm em, coi như là em đã thấy rõ.”

Ôn Tĩnh Uyển an ủi cô ấy thêm vài câu rồi mới xách cặp làm việc lên, sau đó chở Lâm Hướng Tuyết cùng tới đơn vị.

Tiếng phổ thông của Lâm Hướng Tuyết rất chuẩn và rõ, cho dù phát thanh viên bản địa vượt qua kỳ thi thì vẫn mang theo giọng địa phương. Thế nên Lâm Hướng Tuyết dễ dàng vượt qua cuộc phỏng vấn nhưng do cô ấy không giấy chứng nhận phát thanh viên, tạm thời không thể chuyển lên chính thức.

Bên Bạch Du đã tới đơn vị, cô vừa vào phòng làm việc đã đối diện với ánh mắt giễu cợt của Ngụy Quang Tông.

Bạch Du: ?

Tên Quang Tông Ngụy Tổ này lại bị làm sao nữa vậy?

Một giây sau cô đã nghe đối phương nói: “Hôm qua tôi còn cảm thấy ngưỡng mộ vì đồng chí Bạch nổi như vậy, cứ cho rằng thư ký Chương sẽ sắp xếp một vị trí tốt cho cô, không ngờ lại vô ích, không được gì cả. Đồng chí Bạch, có phải cô cảm thấy thất vọng lắm không?”

Bạch Du nhìn chằm chằm anh ta rồi chợt nói: “Đồng chí Ngụy Diệu Tổ, trên răng của anh dính thức ăn kìa.”

Ngụy Quang Tông run lên, sau đó ngậm miệng lại rồi đứng lên vội chạy ra ngoài.

Tìm kiếm khắp cả tòa soạn, khó khăn lắm mới kiếm được một cái gương, anh ta mở miệng ra để xem xét, sừng sỡ lần nữa.

Hoàn toàn không có thức ăn!

Đáng ghét, Bạch Du dám lừa anh ta!

Hơn nữa, anh ta tên Ngụy Quang Tông chứ không phải Ngụy Diệu Tổ, cô là đồ óc lợn đấy à, cứ luôn gọi sai tên của anh ta.

Làm anh ta tức chết!

Sau khi Ngụy Quang Tông trở về phòng làm việc, Bạch Du đã không còn ở đó.

Sau khi cán sự Lâm quay trở về làm việc, cô ấy giật nảy mình khi nghe chuyện vẽ báo bảng của Bạch Du, còn nghe những đồng nghiệp khác kể về phản ứng của công nhân xưởng đóng hộp khi tới tham quan vào ngày hôm qua. Cô ấy nghiêm túc xét lại trình độ của mình, sau đó cầm một hộp bánh đậu xanh tới tìm Bạch Du, xin cô dạy mình cách vẽ báo bảng.

Đương nhiên là Bạch Du rất vui lòng khi giao tiếp với những đồng nghiệp khác.

Cán sự Lâm có nền tảng chắc chắn song vẽ nhân vật không phải là chuyện một sớm một chiều có thể làm được, Bạch Du lại bày tỏ mình có thể từ từ chỉ dạy cho cô ấy, khiến cán sự Lâm cảm động tới mức ch** n**c mắt vui mừng.

Đương nhiên là Bạch Du cũng sẽ không làm không công, cô thừa cơ dò la cán sự Lâm về tin tức của chủ nhiệm Viên và thư ký Chương.

Cán sự Lâm cảm kích chuyện Bạch Du dạy cô ấy vẽ tranh nên đã nói toàn bộ chuyện mình biết cho Bạch Du, không giấu giếm gì cả.

Từ cán sự Lâm, Bạch Du biết thêm khó khăn mà công việc xóa nạn mù chữ đang đối mặt, cô quyết định suy nghĩ một kế hoạch thực thi trước khi chủ nhiệm Viên trở về.

Giữa trưa cô, cán sự Lâm và Trình Phương tới căn tin của xưởng đóng hộp bên cạnh để ăn cơm.

Tòa soạn không có nhiều người nên không xây căn tin, thống nhất dùng một căn tin với xưởng đóng hộp ở bên cạnh.

TBC

Hai lần trước khi tới ăn cơm, mọi người đã nhìn thấy Bạch Du, chỉ cảm thấy dung mạo của cô vô cùng xinh đẹp nên đã nhìn nhiều lần, sau đó ai làm việc nấy. Nhưng vào lúc này, cô vừa vào đã được một đám người chào đón.

“Người đó có phải là đồng chí Bạch vẽ báo bảng ở tòa soạn bên cạnh không?”

“Không sai, đúng là cô ấy! Đồng chí Bạch, cô tới ăn cơm đấy à?”

“Thầy Trương, đây là đồng chí Bạch vẽ báo bảng, phiền ông múc cho cô ấy vài muôi thịt!”

“Đúng đúng đúng, hôm qua đồng chí Bạch vẽ báo bảng rất đẹp, hôm nay tôi định dẫn người nhà tới tòa soạn để xem, đồng chí Bạch, tôi mời cô ăn cái bánh bao này.”
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 407: Chương 407


“Đồng chí Bạch, tôi mời cô ăn thịt!”

Cán sự Lâm và Trình Phương thấy Bạch Du bị mọi người bao quanh, mọi người sôi nổi cho cô đủ loại đồ ăn, không khỏi cảm thấy vừa ngạc nhiên vừa ngưỡng mộ.

Đặc biệt là cán sự Lâm, sau khi ngưỡng mộ trong lòng còn cảm thấy chua chát.

Cô ấy vẽ rất nhiều báo bảng nhưng không có một ai nhớ, chứ đừng nói chi tới việc mời cô ấy ăn bánh bao ăn thịt! Ăn không khí thì có!

Bạch Du không ngờ mọi người lại niềm nở tới như vậy: “Cảm ơn mọi người, mọi người lấy mấy món đồ ăn này về đi, một mình tôi không ăn được nhiều như vậy.”

Phần lớn mọi người cầm đồ ăn đi nhưng có vài người lén lút nhét trái cây và các loại bánh kẹo, khiến Bạch Du dở khóc dở cười, đồng thời trong lòng cũng cảm thấy ấm áp.

Song cô cũng kiên quyết làm tốt công việc xóa nạn mù chữ.

Tới buổi trưa, sau khi làm xong công việc khác, Bạch Du bắt đầu vẽ Liên Hoàn Họa trên giấy.

Ngụy Quang Tông đi tới đi lui phía sau bàn làm việc của Bạch Du, sau khi đi tới đi lui bảy tám lần mới thấy rõ là cô đang làm gì, anh ta lập tức quay trở về chỗ ngồi của mình bắt đầu vẽ.

Anh ta cảm thấy hôm qua Bạch Du chỉ gặp may mà thôi, nếu bàn về năng lực thì chắc chắn cô không phải là đối thủ mình.

Cho dù cô có muốn làm gì thì anh ta cũng không thể để cô đè đầu anh ta được.

***

Sau khi tàn làm, Bạch Du vừa về tới nhà là chị Lôi đã xách mấy cái bánh ú tới cửa.

Bánh ú mà chị Lôi mang tới có hai loại, một loại là bánh ú mặn nhân thịt, một loại là bánh ú ngọt nhân mứt táo.

Bên trong bánh ú mặn nhân thịt là thịt lợn kho và lòng đỏ trứng, còn có nấm và dăm bông nướng, khi ăn vô cùng ngon.

Chị Lôi xách ba cái tới, Bạch Du ăn hai cái, chừa một cái cho Giang Lâm nhưng không chừa cho Lâm Hướng Tuyết.

Sau khi Lâm Hướng Tuyết về và biết, cô ấy tức giận bỏ ra ngoài lần nữa.

Lần này sau khi Ôn Tĩnh Uyển thấy thì đuổi theo cô ấy rất nhanh.

Hai người trò chuyện với nhau trên bờ cát rất lâu, sau đó lại cùng nhau tới nhà hàng Quốc Doanh để ăn cơm, tới tận tối mới nắm tay trở về cùng nhau.

Ngay cả Tạ Húc Đông cũng biết chuyện Bạch Du và Lâm Hướng Tuyết giận nhau, mấy ngày qua Tôn Tường Vy vẫn luôn ở trong nhà nên không biết bất cứ tin tức nào.

Sau khi Tạ Húc Đông nghĩ xong, anh ấy quyết định vẫn nên nói với cô ta một tiếng.

Anh ấy vừa tới phòng của Tôn Tường Vy, vừa gõ cửa phòng đã nghe thấy bên trong truyền tới tiếng than khóc thảm thảm thiết của Tôn Tường Vy: “Tạ Húc Đông, cứu em!”

Tạ Húc Đông giật nảy mình, anh ấy vội vàng mở cửa ra, chỉ thấy Tôn Tường Vy ngồi trên giường, đôi chân quấn chặt, biểu cảm kỳ lạ.

Tôn Tường Vy hít khí lạnh: “Tạ Húc Đông, chân em sắp tới tê cứng tới tàn phế luôn rồi, anh mau giúp em.”

Tạ Húc Đông: Chỉ vậy thôi?

Anh ấy còn nghĩ cô ta đã xảy ra chuyện.

Anh ấy bước qua, mặt đối mặt với cô ta, chợt dùng ngón trỏ chọc vào chân cô ta.

Tôn Tường Vy kêu lên: “Tạ Húc Đông, tên khốn này, em muốn g.i.ế.c anh!”

Dường như Tạ Húc Đông rất phấn khích khi làm vậy, anh ấy vươn tay đẩy cô ta, một giây sau, Tôn Tường Vy lắc lư như một con lật đật bị hư, sau đó ngã xuống giường với tư thế hai chân co lại.

Tôn Tường Vy cực kỳ tức giận: “Tạ Húc Đông, anh bị ấu trĩ đấy à?”

Lúc này Tạ Húc Đông mới kéo hai chân cô ta ra rồi đập “Lốp bốp” lên đôi chân đã tê cứng của cô ta.

Tôn Tường Vy cảm thấy đau nhức và dễ chịu, đôi chân vừa đau vừa tê, đau tới mức kêu la.

Tạ Húc Đông: “Em nhỏ giọng thôi, người ta nghe được sẽ nghĩ chúng ta đang làm chuyện đó.”

Tôn Tường Vy tức giận tới mức cắn răng: “Vậy anh không thể nhẹ được à?”

Tạ Húc Đông: “Không được.”

Tôn Tường Vy: “...”
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 408: Chương 408


Nhưng sau khi được anh ấy vỗ đánh như thế, dòng m.á.u ở đôi chân bắt đầu chảy trở lại, một lúc sau, cuối cùng đôi chân của cô ta cũng không còn tê nữa.

Tôn Tường Vy uốn éo chân, một giây sau, cô ta đá về phía con cháu của Tạ Húc Đông một cái.

Tạ Húc Đông giật nảy mình, anh ấy nắm c.h.ặ.t c.h.â.n cô ta, cắn răng nói: “Em định lấy oán trả ơn à?”

Tôn Tường Vy quyết tâm, cô ta nhào tới quấn lấy eo của anh ấy, Tạ Húc Đông không đứng vững, cơ thể của hai người ngã xuống giường.

Cơ thể chồng lên, quấn quýt lấy nhau.

Bốn mắt nhìn nhau.

Hai người sửng sốt.

Tôn Tường Vy trừng to đôi mắt, không chớp mắt nhìn Tạ Húc Đông đang ở rất gần.

Tim đập như sấm đánh.

Tôn Tường Vy cảm thấy chắc chắn tim mình có vấn đề, nếu không thì sao lại đập nhanh đến thế.

Ồ, không chỉ tim, cô ta còn thấy có lẽ mắt mình cũng có vấn đề vì cô ta thực sự thấy Tạ Húc Đông đẹp trai! Đẹp! Trai!

Cô ta chắc chắn là điên rồi.

Tạ Húc Đông đen như cục than, đẹp trai ở chỗ nào?

Ngực anh ấy đè lên hai cục mềm mại, cảm giác lạ lẫm này cũng khiến Tạ Húc Đông nín thở không dám cử động.

Người trước mặt cách anh ấy chưa đầy một nắm tay, anh ấy có thể nhìn rõ từng sợi lông tơ trên mặt cô ta, thậm chí còn có thể đếm được từng sợi lông mi dài như hai chiếc quạt nhỏ.

Hơi thở của cô ta phả vào mặt khiến anh ấy cảm thấy ngứa ngáy, anh muốn gãi nhưng lại không dám động đậy.

Hay nói đúng hơn là không nỡ động đậy.

Ngay lúc này, bên cạnh truyền đến một tiếng động lớn khiến hai người đang ngây người giật mình tỉnh lại.

Tôn Tường Vy bật khỏi người anh ấy như bị điện giật, trong lúc hoảng loạn cô ta còn suýt dẫm phải “của quý” của anh ấy.

Lúc nãy ngã anh ấy không sợ nhưng cú dẫm này lại khiến anh toát mồ hôi lạnh, suýt nữa thì thành thái giám.

Khuôn mặt Tôn Tường Vy ửng hồng: “Còn không mau đứng dậy đi, chẳng lẽ muốn ở lại đây qua đêm sao? Đồ không biết xấu hổ!”

Tạ Húc Đông: “...”

Tạ Húc Đông: “Cô đúng là lúc cần thì cầu xin, lúc không cần thì đá văng, điển hình là qua cầu rút ván, lúc nãy tôi không nên quan tâm đến cô, đáng lẽ nên để cô tê chân ngồi cả đêm mới phải!”

Tôn Tường Vy: “Anh đúng là đồ đàn ông độc ác, có ai lại đi nguyền rủa người khác như anh không? Anh mau đi đi.”

Tạ Húc Đông tức giận trước vẻ khinh thường của cô ta rồi đứng dậy bỏ đi.

Anh ấy vừa ra ngoài, Tôn Tường Vy lập tức đóng cửa lại.

Tạ Húc Đông tức đến nỗi suýt méo mũi, anh ấy giơ chân định đi về phòng mình nhưng đi được nửa đường mới nhớ ra chuyện cần tìm Tôn Tường Vy, nhưng nhìn cánh cửa gỗ đóng chặt, anh ấy suy nghĩ một lúc rồi thôi.

Đêm đó, cả hai người đều mất ngủ.

**

Sáng sớm, Bạch Du đã nhận được lá thư do người đưa thư gửi đến.

Là bà nội cô gửi từ Thủ đô, còn có một thùng lớn đặc sản Thủ đô.

Bạch Du háo hức xé bao thư ra.

Trong thư có nói chuyện cha cô đi Hà Nam tìm anh hai của cô, đúng như cô đoán, anh hai đã không còn nữa.

Nhà họ Bạch bàn bạc với Lý Khắc để Niệm Niệm về nhà họ Bạch, từ đó đổi tên thành Bạch Niệm Song, tên thân mật vẫn gọi là Niệm Niệm, với sự giúp đỡ của nhà họ Bạch, Lý Khắc đã quay lại trường học, còn Niệm Niệm thì được bà nội đưa về Thiên Tân, anh cả và chị Ánh Chi của cô cách đây không lâu đã cùng được Bệnh viện Nhân dân số 1 nhận vào làm, hiện tại hai người đã chuyển chính thức.

Những điều trong thư đều là tin tốt, khiến tâm trạng của Bạch Du giống như thời tiết hôm nay, rạng rỡ tươi sáng.

Ngay lúc này, ngoài cửa đột nhiên truyền đến một trận ồn ào.

Một chiếc xe Jeep 212 màu xanh lá cây chạy vào khu gia đình, lập tức thu hút sự chú ý của mọi người.

Trong thời đại này, có một chiếc xe đạp cũng đủ khiến người ta phải ghen tị, huống hồ đây lại là chiếc xe Jeep bốn bánh.
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 409: Chương 409


Mọi người vây quanh chiếc xe Jeep như xem khỉ ở sở thú.

Đột nhiên cửa xe mở ra, Giang Lâm từ trong xe bước xuống.

Có người tò mò hỏi: “Phó đoàn Giang, sao anh lại xuống xe?”

Giang Lâm: “Tôi nhờ bạn bè giúp chở ít đồ về.”

Nói rồi anh vòng ra sau mở cốp xe, từ trong đó khuân ra hai chiếc xe đạp hiệu Phượng Hoàng và một chiếc đài phát thanh.

Như một giọt nước nhỏ vào chảo dầu đang sôi khiến đám đông lập tức nổ tung.

“Hai chiếc xe đạp này của phó đoàn Giang đều là của nhà cậu mua sao?”

“Không thể nào, mua tận hai chiếc xe, có tiền cũng không thể lãng phí như vậy chứ?”

Giang Lâm: “Một chiếc là của tôi, một chiếc là của đồng chí Cát Đại Xuyên.”

Lời này của anh vừa nói ra, lúc này mọi người mới chút ý tới một người khác đang bước xuống từ xe Jeep - Cát Đại Xuyên.

Thực sự là Giang Lâm quá xuất sắc, anh lập tức thu hút sự chú ý của mọi người vào mình, vì vậy không ai để ý đến Cát Đại Xuyên đang theo sau Giang Lâm xuống xe Jeep.

TBC

Nhưng lúc này nghe Giang Lâm nói một trong những chiếc xe đạp là do Cát Đại Xuyên mua, mọi người đều ngây người.

Cát Đại Xuyên đã mua chiếc xe đạp này phải không?

Cát Đại Xuyên bủn xỉn đến mức một xu cũng không chịu móc ra, vừa mới đến đảo đã tặng mười viên kẹo cho con của gia đình khác?

Chiếc xe đạp này thực sự là anh ấy mua, còn mua loại tốt nhất đắt nhất của hãng Phượng Hoàng?

Hôm nay mặt trời mọc từ hướng Tây sao?

Tuy nhiên, kinh ngạc thì vẫn kinh ngạc nhưng một số người nhanh nhạy đã tính toán. Trước đây, không ai muốn giới thiệu đối tượng cho Cát Đại Xuyên, vì anh ấy quá keo kiệt, hơn nữa nghe nói hoàn cảnh gia đình anh ấy khá phức tạp, thuộc kiểu gia đình không giúp được gì mà còn kéo chân nên những nhà nào hơi thương con gái đều không muốn gả con cho anh ấy, nhưng bây giờ thấy anh ấy ra tay đã là một chiếc xe đạp Phượng Hoàng, thì cách nhìn của họ đối với anh ấy đã thay đổi ngay lập tức.

Có người trêu đùa nói: “Đồng chí Cát mua xe đạp, chẳng lẽ cậu muốn cưới vợ rồi sao?”

“Đồng chí Cát nói xem, cậu thích kiểu đồng chí nữ như thế nào, tôi giới thiệu cho cậu?”

Khuôn mặt Cát Đại Xuyên đỏ như gan heo luộc, do dự không nói gì.

Anh ấy chen qua đám đông đến phía sau xe rồi cùng Giang Lâm hợp sức khiêng một chiếc tủ nhỏ cao nửa người từ cốp xe xuống.

Chiếc tủ nhỏ không lớn, chưa đến n.g.ự.c Giang Lâm, dài và hẹp được bọc trong một thùng giấy, bên ngoài còn phủ một tấm vải.

Không biết ai tiến lên, đột nhiên giật tấm vải ra, những người biết chữ lập tức nhìn thấy một dòng chữ trên thùng giấy - Tủ lạnh nhãn hiệu Tuyết Hoa.

Hiện trường im lặng vài giây, ngay sau đó, lại nổ tung lần nữa.

“Trời ơi, là tủ lạnh! Thật sự là tủ lạnh!”

“Cái gì, đó là tủ lạnh sao? Tôi chỉ nghe nói về thứ này nhưng chưa bao giờ nhìn thấy!”

“Tránh ra tránh ra, cho tôi xem một chút, tôi cũng chưa từng nhìn thấy tủ lạnh trông như thế nào bao giờ?”

Thời đại này đã có tủ lạnh, từ năm 1956, quốc gia đã bắt đầu sản xuất chiếc tủ lạnh đầu tiên, chỉ là sản lượng quá ít thế nên nó trở thành một vật vô cùng hiếm có.

Người bình thường muốn mua một chiếc tủ lạnh là không thể, đừng nói là không có phiếu mua tủ lạnh, ngay cả khi có cũng không có hàng, ngay cả gia đình cán bộ muốn mua cũng phải nhờ người quen, thông qua nhiều nơi mới có thể mua được, vì vậy nhiều người căn bản chưa từng nhìn thấy tủ lạnh.

Mọi người anh đẩy tôi, tôi đẩy bạn, hận không thể dán mắt vào chiếc tủ lạnh đó, nhưng tiếc là khí thế của Giang Lâm quá lớn, không ai dám đến gần anh cả.

Đinh Dược đang chuẩn bị đi làm, ai ngờ vừa mở cửa sân thì thấy trước cửa bị người ta vây kín, không ra được.

Khi phát hiện ra sự hỗn loạn này là do Giang Lâm ở đối diện gây ra, mặt anh ta lập tức sa sầm xuống: “Tránh ra! Tránh ra! Muốn xem náo nhiệt thì sang bên kia mà xem, đừng chắn trước cửa nhà tôi!”
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 410: Chương 410


Lúc này mọi người mới nhận ra vợ chồng của Đinh Dược đã ra ngoài.

Có người nhanh mắt, lập tức thấy Ôn Tĩnh Uyển đang đẩy chiếc xe đạp hơi khác chiếc xe đạp mới mua của Giang Lâm.

“Phó đoàn Đinh, chiếc xe đạp mà nhà cậu cũng là mới mua, sao không giống với chiếc của nhà phó đoàn Giang vậy?”

“Đúng nha, anh không nói tôi cũng chẳng để ý, trông nó cũ hơn rất nhiều, mà hình như lớp sơn trên cột đơn bị bong tróc rồi nhỉ?”

TBC

Không nói thì thôi, vừa nói ra thì mọi người lập tức chú ý đến chiếc xe đạp của hai gia đình, quả nhiên phát hiện ra sự khác biệt. Chiếc xe đạp mà Giang Lâm vừa lấy từ trên xe Jeep xuống mới tinh sáng bóng, không một chút bụi bặm, nhìn là biết hàng mới, còn chiếc xe mà Ôn Tĩnh Uyển đẩy, khi so sánh như vậy trông chẳng khác gì hàng cũ đã dùng được tầm năm sáu năm.

Có người nghi ngờ hỏi: “Phó đoàn Đinh, không lẽ cậu mua xe đẹp đã qua sử dụng cho vợ cậu à?”

Đinh Dược siết chặt nắm đấm, trán nổi gân xanh.

Đúng là anh ta mua hàng cũ, nhưng hàng cũ thì sao? Anh ta cũng đã bỏ ra mấy chục đồng, nhiều người muốn mua một chiếc xe đạp cũ còn không đủ tiền đấy.

Chỉ là lúc này đây, anh ta không thể nói những lời thế này ra, đặc biệt là khi nhìn thấy chiếc xe đạp mới toanh của Giang Lâm khiến anh ta như bị tát một cái trước mặt mọi người, mất hết cả thể diện.

Tên khốn Giang Lâm, chắc chắn tên này cố ý!

Hắn đang muốn làm xấu mặt mình!

Sắc mặt của Ôn Tĩnh Uyển cũng có phần khó coi.

Đương nhiên cô ta biết ngay từ đầu đây là chiếc xe đạp cũ đã dùng nhiều năm và cô ta cũng nghĩ giống như Đinh Dược, thời buổi này nhiều người thậm chí còn không mua nổi xe đạp cũ, đặc biệt là sau khi biết Bạch Du không có xe đạp, lòng hư vinh của cô ta đã được mọi người nâng lên đến đỉnh điểm.

Nhiều lần cô ta đuổi theo Bạch Du trước mặt mọi người và nói muốn chở cô, ngoài việc cố tình muốn tiếp cận cô thì thật ra cô ta cũng muốn thấy cô khó xử.

Nhưng trước đây cô ta đắc ý bao nhiêu thì bây giờ lại khó xử bấy nhiêu!

Giây tiếp theo, lại có người hét lên.

“Mọi người mau nhìn kìa, phó đoàn Giang mua đài phát thanh của hãng Hồng Tinh!”

“Chẳng phải hãng Hồng Tinh mới ra mắt sao, nghe nói nó được làm bằng chất bán dẫn, đắt hơn hãng Hồng Đăng rất nhiều đấy.”

Những lời này lại giống như một cái tát, giáng mạnh vào mặt Đinh Dược.

Trước đây, anh ấy và Ôn Tĩnh Uyển đã đi xem mắt, mặc dù Ôn Tĩnh Uyển nói không cần sính lễ nhưng Đinh Dược vẫn mua một chiếc đài phát thanh hiệu Hồng Đăng làm sính lễ. Mặc dù cả hai đều không quảng cáo rầm rộ nhưng thật trùng hợp, hầu như cả khu gia đình đều biết nhà họ có một chiếc đài phát thanh hiệu Hồng Đăng. Nhưng bây giờ, chiếc đài phát thanh hiệu Hồng Đăng này đứng trước chiếc đài phát thanh hiệu Hồng Tinh mà Giang Lâm mua về, cũng giống như chiếc xe đạp cũ, một lần nữa bị so sánh đến mức không đáng giá.

“Trước đây ai nói Phó đoàn Giang không thương vợ mình thế, vừa mua xe đạp, vừa mua đài phát thanh, lại còn cả tủ lạnh nữa, nếu tôi trẻ hơn mười, hai mươi tuổi, tôi cũng muốn lấy Phó đoàn Giang làm chồng.”

Lời này vừa nói ra, mọi người ồn ào cười to.

Cô vợ nhỏ lần trước nói bóng gió với Bạch Du, mặt đỏ bừng bừng, nhân lúc mọi người không để ý đến mình, vội vàng chen khỏi đám đông chuồn mất.

Gây ra động tĩnh lớn như vậy, Bạch Du muốn không biết cũng không được.

Cô vừa mở cửa, mọi người đã xôn xao báo cáo với cô.

“Nhà Giang Lâm à, phó đoàn Giang mua xe đạp cho cô đấy!”

“Còn mua máy phát thanh của hãng Hồng Tinh nữa!”

“Sao mấy người không nói tủ lạnh trước, là tủ lạnh đó, nếu tôi có một cái thì sau này tôi không cần sợ mùa hè nữa!”

Từ những tiếng râm ran của mọi người, Bạch Du nghe rõ Giang Lâm đã mua cho cô một chiếc xe đạp, một chiếc đài phát thanh và một chiếc tủ lạnh.
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 411: Chương 411


Hai thứ đầu Bạch Du không thấy bất ngờ nhưng chiếc tủ lạnh sau đó khiến Bạch Du vô cùng ngạc nhiên.

“Thật sự mua tủ lạnh sao?”

Giang Lâm nhìn vào đôi mắt sáng lấp lánh của cô, gật đầu: “Mua rồi nhưng là đồ cũ, một trung tâm thương mại thải ra nhưng anh đã nhờ người kiểm tra rồi, chức năng đều tốt, em đừng bận tâm.”

Tất nhiên anh muốn mua đồ mới nhưng tủ lạnh thời này quá ít, chiếc này cũng là do anh nhờ vả nhiều mối quan hệ mới mua được.

Bạch Du lắc đầu: “Dĩ nhiên sẽ không để ý rồi.”

Cô đã sống hai kiếp, đương nhiên hiểu rõ hơn ai hết rằng tủ lạnh thời này khó kiếm đến mức nào, mua được một cái tủ lạnh cũ như thế này đã là rất khó rồi.

Có cái tủ lạnh này, sau này đồ ăn thừa không cần phải nhét hết vào bụng, một số món ăn cũng không lo bị hỏng.

Mùa hè còn có thể tự làm kem que để ăn, còn nữa, cho quả dừa vào tủ lạnh rồi lấy ra uống, thật là không gì tuyệt hơn.

Nghĩ đến mùa hè sau sẽ có dưa hấu mát lạnh, nước đường đá và kem que, lòng Bạch Du vui sướng không thôi.

Nếu không phải lúc này có quá nhiều người, cô thật muốn lao tới hôn anh một cái thật kêu làm phần thưởng.

Đinh Dược đứng ở cửa, môi mím chặt thành một đường, trong mắt bùng cháy ngọn lửa giận dữ.

Mặc dù mọi người không nói gì nhưng anh ta cảm thấy trong lòng mọi người đang cười nhạo mình.

Rõ ràng cả hai đều là phó đoàn nhưng năng lực của anh ta chỉ mua được một chiếc xe đạp cũ, còn Giang Lâm lại có thể mua được tủ lạnh cũ.

Mặc dù đều là đồ cũ nhưng chênh lệch quá lớn.

Đừng nói đến việc Giang Lâm còn mua một chiếc xe đạp mới, ngay cả nhãn hiệu đài phát thanh cũng đè bẹp anh ta.

Quá nhục nhã!

Đinh Dược cảm thấy mặt mũi của mình bị Giang Lâm giẫm đạp dưới chân, trong lòng dâng lên sự nhục nhã và tức giận vô cùng.

Ôn Tĩnh Uyển đứng bên cạnh anh ta lúc đầu cũng thấy mất mặt, nhưng lúc này đã bình tĩnh lại.

Đặc biệt là khi nhìn thấy vẻ mặt tức giận của Đinh Dược, cô ta cúi đầu xuống không để mọi người nhìn thấy sự tính toán lóe lên trong mắt.

Mọi người xem đủ trò vui, theo đồ đạc được chuyển vào nhà Giang Lâm, ai nấy cũng dần tản đi.

Bạch Du thấy Giang Lâm chuyển đồ vào nhà, mang đài phát thanh lên phòng trên tầng hai, đặt tủ lạnh ở phòng khách tầng một, còn xe đạp thì để ở sân để cô có thể đi làm bằng xe đạp.

Điều này không có gì lạ, điều lạ chính là Cát Đại Xuyên cũng đẩy chiếc xe đạp của mình vào sân nhà họ.

Một lúc sau, cô thấy Cát Đại Xuyên đẩy xe đạp đến trước mặt Lâm Hướng Tuyết vành tai đỏ bừng như muốn nhỏ máu: “Đồng chí Lâm, chiếc xe đạp này cho cô đi làm.”

Lâm Hướng Tuyết sửng sốt, sau đó từ chối: “Tôi không cần.”

Cát Đại Xuyên gấp gáp, lo lắng lại gãi đầu: “Tại sao cô không cần? Chiếc xe đạp này là tôi rất vất vả đổi phiếu mua xe đạp với người khác đấy.”

Lâm Hướng Tuyết: “Không cần là không cần, nếu không dễ như vậy thì anh cứ giữ mà chạy đi.”

Tai Cát Đại Xuyên càng đỏ hơn: “Nhưng tôi mua chiếc này cho cô chạy.”

Khuôn mặt Lâm Hướng Tuyết cũng đỏ: “Tôi không có bảo anh mua!”

Cát Đại Xuyên gãi đầu, gãi đầu thật mạnh.

Vẻ mặt Lâm Hướng Tuyết chán ghét: “Đừng gãi, gàu bay vào mặt tôi!”

Cát Đại Xuyên: “Được, tôi xin lỗi.”

Lâm Hướng Tuyết khịt mũi: “Nếu anh muốn tôi dùng nó như vậy, thì tôi sẽ miễn cưỡng lái nó đi làm, nhưng tôi không lấy không của anh, mà tôi sẽ thuê.”

Cát Đại Xuyên: “Tôi không cần tiền của cô, cô giữ đó mà chạy đi, cô muốn dùng thế nào cũng được.”

Lâm Hướng Tuyết: “Tôi chỉ muốn đưa tiền cho anh thôi! Nếu không tôi sẽ không dùng đâu!”

Cát Đại Xuyên: “...”

Bạch Du đứng bên cạnh nhìn hai người cãi nhau như trẻ con, không nhịn được mà lắc đầu.

Trước đây cô không mấy lạc quan về hai người họ, nhưng bây giờ xem ra hai người này nhất thời vẫn chưa thể dứt ra được.
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 412: Chương 412


Giang Lâm cất đồ xong, đẩy xe đạp đi tới, nhìn cô nói: “Đi thôi, anh đưa em đi làm.”

Bạch Du ngẩng đầu nhìn anh, khóe miệng cong lên: “Được.”

Mặc dù đã vào tháng 11 nhưng thời tiết ở đảo Quỳnh Châu vẫn không lạnh, Giang Lâm mặc một chiếc áo hải quân mỏng, Bạch Du vòng tay qua eo anh.

Giang Lâm khẽ cụp mắt che giấu ý cười bên trong, giọng nhẹ nhàng nói: “Nắm chắc vào.”

“Ừ.”

Rất nhanh, có người nhìn thấy Giang Lâm đạp xe chở Bạch Du đi làm.

Hai người một nam đẹp trai, một nữ xinh đẹp, ngồi cạnh nhau hệt như một bức tranh phong cảnh tươi đẹp, đẹp đến mức khiến người ta không thể rời mắt.

Một lúc sau, mọi người lại thấy Lâm Hướng Tuyết cũng đạp một chiếc xe đạp hiệu Phượng Hoàng đi làm.

Ồ, chiếc xe đạp đó không phải là chiếc mà Cát Đại Xuyên mới mua về sao?

Có gì không đúng với hai người này rồi.

**

Đến cơ quan, Bạch Du làm xong những việc khác rồi tiếp tục vẽ truyện tranh.

Ngụy Quang Tông vẫn lén lút như cũ nhưng cô lười để ý đến anh ta.

Ăn trưa xong, mọi người đều về ký túc xá nghỉ ngơi, Bạch Du không có ký túc xá, Trình Phương bảo cô đến ký túc xá của mình nghỉ ngơi nhưng Bạch Du từ chối, cô muốn tranh thủ làm xong truyện tranh trước khi chủ nhiệm Viên về.

Trong văn phòng yên tĩnh.

Cô vẽ một lúc thì thấy hơi khát, món cá kho hồi trưa hơi mặn, thế là cô cầm cái ly tráng men đi về phía phòng lấy nước.

Cô đi không phát ra tiếng động, Lâm Hướng Tuyết từng nói cô là mèo đầu thai, vì thế khi cô đi đến cửa phòng lấy nước, hai người bên trong chẳng hề phát hiện ra cô đến.

Bạch Du liếc nhìn đã nhận ra người đứng bên ngoài.

Là phó chủ nhiệm Hà.

Những ngày cô đến tòa soạn, phó chủ nhiệm Hà vẫn chưa làm khó cô, mỗi lần gặp cô đều dùng giọng điệu của người lớn tuổi để khích lệ cô nhưng nụ cười của ông ta không khiến cô cảm thấy hiền hòa, ngược lại còn có cảm giác rùng mình, điều này khiến Bạch Du nghĩ đến một từ - nham hiểm.

Lúc này, phó chủ nhiệm Hà quay lưng về phía cô, đang nói chuyện với ai đó.

“... Anh đã tìm hiểu rõ chưa? Người phụ nữ Viên Mẫn đó thực sự bị thương ở eo, sau này không thể đứng dậy được nữa sao?”

Giọng Phó chủ nhiệm Hà nghe có vẻ phấn khích nhưng vẫn cố kìm nén.

Người đứng đối diện bà ấy trả lời: “Đã tìm hiểu rõ rồi, nghe nói chủ nhiệm Viên bị thùng hàng đè vào thắt lưng, cho dù sau này không bị liệt toàn thân thì về sau cũng chẳng thể đứng và ngồi lâu được nên có lẽ cô ta không thể ngồi tiếp ở vị trí này nữa đâu.”

Đó là giọng nói của một người phụ nữ, nghe thì có vẻ không còn trẻ lắm.

Nhưng Bạch Du mới đến được vài ngày, nhất thời không nhớ ra chủ nhân của giọng nói này là ai.

Nụ cười trên khuôn mặt Phó chủ nhiệm Hà không còn kìm nén được nữa: “Chuyện này bà đừng nói với ai nhé, nếu người phụ nữ đó thực sự xuống thì chỉ có tôi mới có thể ngồi vào vị trí đó thôi, đến lúc đó tôi sẽ đưa con trai chúng ta vào.”

Con trai?

Bạch Du nhíu chặt mày.

Chẳng phải vợ của phó chủ nhiệm Hà đang làm lãnh đạo ở bộ tuyên truyền sao?

Tại sao bà ấy lại tới tòa soạn này?

Ngay sau đó, bà ta lại tiếp tục nói: “Nếu không phải vì con đàn bà tên Bạch Du kia thì lần này con trai em đã được vào tòa soạn rồi, em thấy thư ký Chương cũng khá thích cô ta…”

Bạch Du còn muốn nghe tiếp nhưng cô lại nghe thấy tiếng bước chân từ bên trong truyền ra, cô vội vàng quay người.

Phó chủ nhiệm Hà bước ra, nhìn lướt qua hai bên hành lang, thấy không có ai mới quay vào.

Người đàn bà kia phàn nàn: “Anh đang làm gì vậy? Có chuyện gì sao?”

Phó chủ nhiệm Hà: “Anh chỉ cảm thấy như có ai đó đang nhìn chòng chọc vào chúng ta từ bên ngoài, có lẽ là do anh quá nhạy cảm rồi, không nói nữa, lát nữa chúng ta gặp nhau ở chỗ cũ.”
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 413: Chương 413


Người đàn bà gật đầu.

Rất nhanh hai người đã tách ra và bỏ đi.

Khoảng mười phút sau, Bạch Du mới lẻn ra khỏi phòng tiện ích bên cạnh.

Nguy hiểm thật, suýt chút nữa đã bị phát hiện rồi.

Vừa nãy cô tưởng ông ta đang nói chuyện với vợ, bây giờ xem ra người phụ nữ kia rất có thể là tình nhân của lão.

Cô đi đến phòng pha nước để lấy nước, sau đó chậm rãi quay lại văn phòng, trong lòng tính toán xem tiếp theo nên làm gì.

Cô không ngờ rằng chủ nhiệm Viên lại gặp chuyện, nếu chủ nhiệm Viên có thể trở về, dựa vào sự đánh giá cao của chủ nhiệm Viên và thư ký Chương đối với cô, cô sẽ sống khá thoải mái ở tòa soạn, cũng có thể thực hiện được công tác xóa mù chữ mà cô mong muốn.

Nhưng bây giờ chủ nhiệm Viên đã gặp chuyện, một khi phó chủ nhiệm Hà lên thay, thì chỉ sợ cuộc sống của cô sẽ không còn dễ dàng như vậy nữa.

Cô phải nghĩ cách, trước khi phó chủ nhiệm Hà lên chức, phải định hình công việc của mình!

**

Để ăn mừng việc nhà có tủ lạnh, cũng để cảm ơn tấm lòng của Giang Lâm, Bạch Du quyết định tối nay sẽ làm cho anh món sủi cảo nhân hẹ và thịt lợn hầm miến.

Giang Lâm đã đến đảo Quỳnh Châu được mấy năm, dù anh không nói ra nhưng cô biết anh vẫn không quen với đồ ăn ở đây.

Cô tan làm về lại đi mua thịt lợn, chỉ mua được một cân thịt ba chỉ, không còn cách nào khác đành phải đến bếp lớn xin thêm của đầu bếp Diêu ba cân nữa, đủ bốn cân.

Về đến nhà, cô rửa sạch thịt ba chỉ rồi thái thành từng miếng, rửa sạch và thái cải thảo, cải thảo xanh mướt trông rất thích mắt, tiếc là rau cô trồng chỉ to bằng nắm tay, chưa thể ăn được ngay.

Chuẩn bị xong nguyên liệu, cô bắc chảo lên bếp, cho thịt lợn vào xào, đến khi thịt đổi màu thì lần lượt cho hành, gừng, tỏi và ớt khô vào, sau đó đổ xì dầu và giấm, thịt ba chỉ nhanh chóng lên màu và ngấm gia vị.

Tiếp theo cho cải thảo vào xào vài phút rồi cho tiếp miến, sau đó đổ nước và muối vào đun sôi.

Món thịt lợn hầm miến này nhìn thì có vẻ bình thường nhưng thời điểm cho miến vào, lửa xào như thế nào đều rất quan trọng, vì vậy cùng một món ăn, có người làm ngon, có người làm không ngon.

Đến khi hoàng hôn dần chìm xuống, nhà họ Giang lại một lần nữa tỏa ra mùi thịt thơm nức khiến những người hàng xóm xung quanh liên tục ch** n**c miếng, có đứa trẻ còn thút thít vì thèm, khóc lóc đòi ăn thịt.

Đợi đến khi trời tối, Giang Lâm về đến nhà.

Lâm Hướng Tuyết cũng lặng lẽ trở về, câu đầu tiên khi cô ấy về là: “Ôn Tĩnh Uyển và chồng đến nhà họ hàng của cô ta rồi.”

TBC

Bạch Du bưng sủi cảo và thịt lợn hầm miến ra, hỏi: “Họ có gì bất thường không?”

Lâm Hướng Tuyết lắc đầu rồi lại nói: “Những thứ khác thì không có nhưng cô ta lại mua rất nhiều đồ ăn mang đến nhà họ hàng mình, toàn là những thứ không để được lâu, mà năm sáu người ăn cũng không hết.”

Bạch Du khựng lại: “Tớ nhớ trên tàu hỏa, cô ta có nói họ hàng mình là một người góa phụ, trong nhà chỉ có họ hàng của cô ta và con gái, cô ta thường mua rất nhiều đồ đến nhà họ hàng mình sao?”

Lâm Hướng Tuyết gật đầu.

Bạch Du nhíu mày nhìn Lâm Giang: “Anh Lâm Giang, em nghĩ có thể người thân của cô ta cũng có vấn đề.”

Giang Lâm nghiêm túc: “Anh đã cho người điều tra người thân của cô ta trước đó, con gái cô ta làm việc tại phòng giám sát của bưu điện, đúng là người phụ trách quản lý hồ sơ, bọn anh cũng nghi ngờ hai mẹ con họ có vấn đề, đã cho người theo dõi họ, để có thêm bằng chứng phạm tội, cũng để dụ con cá lớn đằng sau ra, ủy viên chính trị yêu cầu mọi người đừng hành động thiếu suy nghĩ.”

Lâm Hướng Tuyết: “Vậy tớ có nên lui tới với Ôn Tĩnh Uyển không?”

Từ khi biết Ôn Tĩnh Uyển có thể là gián điệp, cô vừa tức giận vừa sợ hãi, càng không hiểu tại sao cô ta lại làm những việc có hại cho đất nước.
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 414: Chương 414


Bạch Du đột nhiên nói một câu: “Có lẽ Ôn Tĩnh Uyển không rảnh để quản cậu đâu.”

Lâm Hướng Tuyết: “Tại sao?”

Bạch Du: “Tớ nghĩ có thể cô ta sẽ muốn lôi kéo Đinh Dược.”

Lời này vừa nói ra, phòng khách yên tĩnh mất mấy giây.

Lâm Hướng Tuyết hít một hơi: “Phó đoàn Đinh sẽ bị xúi giục sao? Không thể nào?”

Bạch Du không lên tiếng.

Ánh đèn màu cam vàng chiếu lên khuôn mặt Giang Lâm, một lúc sau, anh mới nói: “Hay là… Chúng ta cứ chờ xem thì biết thôi.”

Mặc dù anh và Đinh Dược không phải cùng loại người, Đinh Dược cũng coi anh như cái gai trong mắt nhưng anh vẫn hy vọng Đinh Dược không phạm sai lầm, hy vọng anh ta có thể giữ vững bản tâm, không làm ra chuyện b*n n**c hại dân, nếu không anh tuyệt đối sẽ không nương tay!

Bất kể thời gian địa điểm, an ninh quốc gia đều cao hơn tất cả.

Về điểm này không ai được phép mềm lòng.

Bạch Du kéo Lâm Hướng Tuyết ngồi xuống: “Ăn cơm đi, chuyện khác để ăn no rồi hãy nói, còn về phía Ôn Tĩnh Uyển, cậu có thể moi được tin gì thì moi, không được thì đừng miễn cưỡng, quan trọng nhất vẫn là phải đảm bảo an toàn cho bản thân.”

Hôm đó, sau khi cô đoán ra Ôn Tĩnh Uyển có thể là gián điệp, cô đã kiểm tra ngay đồ đạc trong nhà, cô lo Ôn Tĩnh Uyển lấy mất tài liệu của Giang Lâm hay thứ gì đó, may mà có con ch.ó chặn đường là Bánh Khoai Tây nên hôm đó cô ta không lên được phòng trên tầng hai, nếu không thì thật khó nói.

Còn về máy nghe lén, cô cũng từng nghi ngờ nhưng sau đó Giang Lâm đã phổ cập kiến thức cho cô, cô mới biết máy nghe lén không dễ lắp đặt như vậy, hơn nữa muốn nghe lén thông tin thì cần một địa điểm và thiết bị nghe lén cố định, những thứ này không phải là điều mà một mình Ôn Tĩnh Uyển có thể làm được.

Hôm đó, sau khi cô và Lâm Hướng Tuyết bàn bạc, quyết định dùng chiêu “trở mặt thành thù” để gây sự chú ý với Ôn Tĩnh Uyển, tất nhiên họ cũng không hy vọng Ôn Tĩnh Uyển sẽ hoàn toàn tin tưởng mình nhưng nói nhiều ắt sẽ bị hớ, nếu Ôn Tĩnh Uyển thực sự muốn kéo Lâm Hướng Tuyết về phe mình, chắc chắn sẽ nói chuyện của mình, nói nhiều rồi rất có thể sẽ lỡ lời.

Tất nhiên việc này để sau này hãy nói.

Giống như chuyện người thân của cô ta hôm nay vậy.

Sau đó, họ cũng có thể thông qua Lâm Hướng Tuyết để cung cấp cho Ôn Tĩnh Uyển một số thông tin và tài liệu sai lệch, tất nhiên tất cả để trên tiền đề là Lâm Hướng Tuyết phải bảo vệ an toàn cho bản thân.

Lâm Hướng Tuyết gật đầu: “Tớ hiểu rồi, cậu đừng lo lắng, tớ sẽ tự bản vệ tốt bản thân.”

Cô ấy vừa nói vừa gắp một miếng sủi cảo nhân hẹ cho vào miệng.

Cô ấy ăn nhân thịt lợn với hẹ, do Bạch Du làm không bao giờ qua loa, thịt lợn nạc mỡ trộn với hẹ non vừa thu hoạch, hơn nữa lại là hẹ do chính mình trồng, cảm thấy hương vị càng ngon hơn.

Giang Lâm thì rất thích nồi thịt lợn hầm miến, phải nói là dưa chua mà đầu bếp Diêu cho thật quá đủ vị, vừa chua vừa giòn, mùi thơm của thịt lợn và vị chua của dưa chua thấm vào miến, mặn mà thơm ngon, ăn mãi không dừng được.

Ăn thịt từng miếng lớn, dưa chua lại giải ngấy, thật sự rất đã.

**

Còn ở nhà họ Ngô - họ hàng của Ôn Tĩnh Uyển, lúc này cũng đang ăn cơm.

Chỉ khác là cửa nhà họ Ngô đóng chặt, tất cả các cửa sổ trong nhà đều đóng kín.

Đinh Dược cau mày, khó hiểu nhìn Ôn Tĩnh Uyển: “Chỉ ăn cơm thôi mà, tại sao lại phải đóng hết cửa sổ, cuối cùng mấy người đang làm trò gì vậy?”

Ôn Tĩnh Uyển nắm tay anh ta, dịu dàng nói: “Anh Dược, em muốn giới thiệu với anh một người - chú họ của em.”

“Anh nhớ chú họ của em đã mất từ mười mấy năm trước rồi, chẳng lẽ em muốn anh xuống địa ngục gặp ông ta sao?”

Ôn Tĩnh Uyển không lên tiếng mà nhìn về phía cầu thang.

Đinh Dược nhìn theo ánh mắt của cô ta thì thấy gác xép thường đóng chặt đã được mở ra, tiếp đó từ trên thả xuống một chiếc thang gỗ, dì họ và em họ của Ôn Tĩnh Uyển là Ngô Linh chạy tới đỡ thang.
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 415: Chương 415


Đinh Dược: ?

Đinh Dược hơi bối rối nhưng trực giác mách bảo anh ta rằng chuyện sắp xảy ra không hề bình thường.

Quả nhiên rất nhanh sau đó gác xép lại có động tĩnh, một người đàn ông trung niên trèo xuống từ trên đó.

Khi nhìn rõ diện mạo của người đàn ông đó khiến anh ta như c.h.ế.t lặng, gần như quên cả thở.

Là Tề Diệp Chu!

Rõ ràng là Tề Diệp Chu - gián điện của Đảng Quốc Dân!

Những năm gần đây, thế lực của Đảng Quốc Dân ngày càng suy yếu nhưng để phá hoại thành quả cách mạng, họ đã để lại rất nhiều gián điệp trên đất liền, những gián điệp này chuyện ác nào mà không làm, cướp bóc trộm cắp, đánh cắp đủ loại thông tin, tung tin đồn nhảm về Đảng, cố hết sức phá hoại trật tự xã hội.

Nhà nước đã bỏ rất nhiều tâm sức và lực lượng để thanh trừng thế lực địch đặc, chỉ là những gián điệp này ẩn thân rất kín đáo, lại phân bố quá rộng, rất khó để bắt gọn chúng.

Nhưng từ lời khai của những đặc vụ bị bắt, họ biết được ở phía Nam có một tên đầu sỏ gián điệp tên là Tề Diệp Chu, gã ta từng là một trong những quan chức của Đảng Quốc Dân, sau đó vì một số tình huống mà bị bỏ lại trên đất liền và tiến hành các hoạt đ*ng t*nh báo trên đất liền, dần dần gã ta trở thành đầu sỏ ở khu vực này.

Chỉ là trong hơn hai mươi năm qua, khắp nơi đều truyền nhau về Tề Diệp Chu nhưng chưa có ai từng gặp gã ta, càng không biết gã ta đang ẩn náu ở đâu.

Đinh Dược từng thấy ảnh của Tề Diệp Chu, trông rất giống người đàn ông trước mặt này, Tề Diệp Chu trong ảnh tinh thần hăng hái, đang ở độ tuổi sung sức, còn người đàn ông trước mặt mặc quần áo xám xịt, tóc thưa thớt, không còn chút tinh thần nào của năm xưa, chỉ là đường nét khuôn mặt không thay đổi nhiều nên Đinh Dược chỉ liếc nhìn là nhận ra ngay.

Bầu không khí im lặng đến rợn người.

Ngay sau đó, Đinh Dược túm lấy Ôn Tĩnh Uyển đang đứng bên cạnh, tay bóp chặt cổ cô ta: “Ông là Tề Diệp Chu đúng không? Mấy người muốn làm gì?”

Ôn Tĩnh Uyển không ngờ anh ta lại đột nhiên ra tay như vậy, cổ họng bị bóp chặt đau đớn, mặt tái nhợt: “Anh Dược, anh mau buông em ra, nếu anh còn thế này sẽ làm hại đến con trai của chúng ta mất.”

Con trai?

Đinh Dược như bị điện giật, vô thức buông Ôn Tĩnh Uyển ra, mắt nhìn chằm chằm vào cái bụng rất phẳng của Ôn Tĩnh Uyển: “Em có thai rồi sao?”

TBC

Ôn Tĩnh Uyển ho vài tiếng, mới yếu ớt nói: “Đúng vậy, kỳ kinh nguyệt của em đã chậm năm sáu ngày, nếu không có gì bất ngờ thì chắc là có thai rồi và em có một linh cảm rất mạnh mẽ, đứa con này chắc chắn là con trai, anh Dược, lần này em đưa anh đến đây, là muốn nói cho anh biết tất cả bí mật, cũng để anh lựa chọn, sau này một nhà ba người chúng ta sẽ bị người ta chà đạp dưới chân hay sống cuộc sống của người trên người, quyền lựa chọn này nằm trong tay anh.”

Đinh Dược nhìn cô ta không nói gì cả.

Ôn Tĩnh Uyển xoa bụng, giọng điệu càng dịu dàng: “Anh Dược, đây là đứa con đầu lòng của chúng ta, em nghĩ chắc chắn nó sẽ giống anh Dược cao lớn vạm vỡ, cũng chắc chắn sẽ giống anh Dược thông minh tuyệt đỉnh, em dám chắc, chắc chắn đây là một đứa trẻ vô cùng xuất sắc, giống như anh Dược vậy, chỉ là xuất sắc thì có ích gì? Chẳng phải vẫn bị người ta chà đạp dưới chân sao, giống như cảnh tượng xảy ra sáng nay, tất cả mọi người đều nịnh nọt vợ chồng Giang Lâm và Bạch Du, còn em và anh Dược thì như trở thành trò cười lớn, mặt mũi bị chà đạp dưới đất rồi lại cọ xát.”

“Em thì không sao, em chỉ là một người phụ nữ nhưng anh Dược thì khác, anh là một người đàn ông chân chính, lại là phó đoàn trưởng của chi đội nhưng chỉ vì anh không có gia thế hiển hách như Giang Lâm, không có quan hệ của gia đình anh ta, không có tiền như gia đình anh ta nên lần nào cũng bị chà đạp dưới chân, nếu anh Dược có gia thế như anh ta thì bây giờ anh có thể chỉ là một phó đoàn nhỏ thôi sao? Em thấy khó chịu và bất công cho anh Dược, em còn lo lắng hơn là sau này con trai của chúng ta cũng sẽ phải chịu sự đối xử như vậy.”
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 416: Chương 416


Theo lời của Ôn Tĩnh Uyển, Đinh Dược lại nhớ đến sự khó xử vào buổi sáng, n.g.ự.c anh ta từ từ phập phồng lên xuống, hai tay cũng từ từ nắm chặt thành nắm đấm.

Ôn Tĩnh Uyển bước tới, nắm lấy tay anh ta đặt lên bụng mình: “Anh Dược, vì chính anh, vì con trai của chúng ta, hãy gia nhập cùng chúng em đi.”

Đinh Dược đặt tay lên chiếc bụng phẳng lì của Ôn Tĩnh Uyển, mí mắt rũ xuống, tâm trạng vô cùng d.a.o động.

Trong đầu anh ta có hai người tí hon đang đánh nhau dữ dội.

Người tí hon chính nghĩa: Đinh Dược, cậu không thể thỏa hiệp như vậy được! Cậu là đảng viên, cậu không thể phụ lòng đất nước, mau chạy đi, mau ra ngoài tố cáo bọn họ đi!

Người tí hon gian ác: Đừng khờ khạo, tố cáo rồi cậu được lợi gì? Cậu được thăng chức hay phát tài? Cho dù lần này cậu được thăng chức, thì vẫn không đấu lại được Giang Lâm, cậu ta có một ông nội quyền lực, cậu có liều mạng cũng không đấu lại được.

Người tí hon chính nghĩa: Đừng nghe tên kia nói! Mọi thứ cậu có hôm nay đều do đảng và đất nước ban tặng, nếu cậu phụ lòng đảng và đất nước, cậu còn tệ hơn cả súc vật!

Người tí hon gian ác: Cậu im đi, nghe tên đó mới là ngu, nhìn Giang Lâm kìa, chỉ vì có gia thế như vậy mà tuổi trẻ đã làm phó đoàn, xe đạp, đài phát thanh và tủ lạnh muốn mua là mua, hôm nay mặt mũi cậu đều bị Giang Lâm giẫm đạp dưới chân, ngày sau cậu có muốn con trai mình cũng bị con trai Giang Lâm giẫm đạp dưới chân không?

Câu cuối cùng này hoàn toàn phá vỡ phòng ngự của Đinh Dược.

Anh ta! Không! Muốn!

Con người sống cả đời chẳng phải là vì con cháu, để con cháu có thể sống những ngày tháng tốt đẹp sao, ngay cả chuyện sinh con trai, anh ta cũng phải tranh thủ trước Giang Lâm, sao anh ta có thể chịu đựng được nếu sau này con trai mình cũng bị con trai Giang Lâm sỉ nhục chứ.

Anh ta không bao giờ cho phép điều đó!

Đinh Dược hít sâu một hơi, ánh mắt do dự vừa rồi trong nháy mắt này đã trở nên kiên định, ngẩng đầu nhìn Tề Diệp Chu: “Nếu tôi gia nhập với mấy người thì mấy người sẽ cho tôi cái gì?”

Tề Diệp Chu mỉm cười, lần đầu tiên ông ta nói chuyện sau khi đi xuống: “Những gì cậu muốn tôi đều có thể cho cậu, xe đạp mới toanh, đài phát thanh hãng Hồng Tinh, tủ lạnh mới cóng, còn có tiền gửi tiết kiệm không đếm xuể.”

Mỗi lần Tề Diệp Chu nói một câu thì đôi mắt Đinh Dược lại sáng lên một chút.

Nếu anh ta có tiền mua những thứ này thì đã không bị Giang Lâm sỉ nhục như vậy, nếu có tiền hơn Giang Lâm thì anh ta cũng có thể sỉ nhục lại Giang Lâm một cách thậm tệ.

Nghĩ đến cảnh tượng đó, cả người anh ta phấn khích hẳn lên, hận không thể để khoảnh khắc đó xảy đến ngay bây giờ.

Chỉ là trên đời này không có bữa trưa miễn phí, anh ta nói: “Vậy thì mấy người cần tôi làm gì?”

Tề Diệp Chu lại cười, giọng nói nhỏ nhẹ: “Danh sách những người cấp cao và nhân viên cốt cán của hải quân, bản đồ căn cứ và tình hình trang thiết bị mới nhất.”

Mỗi lần Tề Diệp Chu nói một thứ, mí mắt Đinh Dược lại giật một cái.

Những thứ này đều liên quan đến bí mật quân sự cao nhất, cái nào cũng có thể lấy mạng anh ta, chỉ một chút xe đạp và đài phát thanh mà muốn mua chuộc rồi, anh ta không ngốc đến vậy.

Đinh Dược im lặng một lát: “Tôi có thể đưa được nhưng tôi muốn mấy người đưa một nhà ba người chúng tôi ra nước ngoài.”

Tề Diệp Chu nhìn anh ta, im lặng một lúc lâu mới nói: “Được, sau khi thành công, người của chúng tôi sẽ sắp xếp cho mấy người đến Hương Cảng trước, sau đó từ Hương Cảng đến Mỹ, nhà cửa xe cộ tiền bạc cùng với công việc ở bên đó, sẽ có người giúp mấy người lo liệu, như vậy được không?”

Lần này, không chỉ Đinh Dược phấn khích, mà Ôn Tĩnh Uyển đứng bên cạnh anh ta cũng mắt sáng rực.

Nếu thật sự có thể đến Mỹ thì từ nay về sau cô ta sẽ thật sự sống cuộc sống của người trên người, nghe nói ở Mỹ cái gì cũng có, đồ ăn thức uống đồ dùng, chỉ cần có tiền là có thể mua được mọi thứ, hơn nữa còn rất tự do, muốn nói gì thì nói, không sợ nói sai lời bị người ta bắt bẻ, nghe nói ngay cả mặt trăng ở đó cũng tròn hơn ở trong nước.
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 417: Chương 417


Ôn Tĩnh Uyển tràn đầy chờ mong, quay đầu nhìn Đinh Dược với vẻ mặt đầy hy vọng.

Đinh Dược liếc nhìn cô ta rồi lại cúi đầu nhìn bụng cô ta, cuối cùng gật đầu: “Được, giao kèo!”

**

Nhà họ Giang, phòng ngủ.

Bạch Du đặt tay lên n.g.ự.c anh, nhẹ nhàng trêu chọc anh.

Gợi ý rất rõ ràng.

Không ngờ Giang Lâm lại ôm cô rồi đột nhiên nói: “Hựu Hàm dùng cái c.h.ế.t uy h.i.ế.p ông nội, nhất định phải kết hôn với Lương Thiên Vũ.”

Bạch Du mặt đầy khiếp sợ nhìn anh.

Bây giờ có phải là lúc để nói về điều này không?

Giang Lâm nói: “Ông nội đã hạ lệnh, sau này không ai trong nhà được phép giúp đỡ cô ta nữa, cứ coi như không có đứa cháu gái này, nếu Hựu Hàm đến tìm em thì em không cần để ý tới cô ta đâu.”

Đột nhiên Bạch Du nhớ đến kiếp trước, Giang Hựu Hàm vô số lần chỉ vào mũi cô và nói: “Bạch Du, cô chỉ gả vào nhà tôi, một khi ly hôn, cô chẳng là gì cả, còn tôi là em gái ruột của anh trai tôi, anh trai tôi không giúp tôi thì chẳng lẽ lại đi giúp cô sao?”

Giống như lời cô ta nói, lần nào Giang Khải cũng đều đứng về phía Giang Hựu Hàm, không phân biệt trắng đen mà chỉ trích cô không xứng làm chị dâu.

Nghĩ đến đây, Bạch Du ngẩng đầu hỏi anh: “Anh Giang Lâm, nếu em và Hựu Hàm xảy ra xung đột, anh sẽ giúp ai? Giúp em, hay giúp em gái ruột của anh?”

Giang Lâm nhìn cô, không chút do dự nói: “Tất nhiên là giúp em, em là vợ anh, là người thân thiết nhất của anh, cho dù là cha mẹ, anh chị em cũng không thể thân hơn em, em mới là người anh muốn ở bên cả đời.”

Gia đình lớn và gia đình nhỏ, đối với anh, anh sẽ luôn ưu tiên lựa chọn gia đình nhỏ.

TBC

Thực ra Bạch Du biết anh sẽ trả lời như vậy, nhưng khi nghe đích thân anh nói ra, trái tim cô vẫn mềm nhũn như nước.

Cô ôm chặt lấy eo anh, chân quấn lấy người anh để cơ thể mình càng gần anh hơn, không còn một khe hở nào: “Anh Giang Lâm, em muốn anh hôn em, ngay bây giờ.”

Giang Lâm cúi đầu xuống rồi hôn lên trán cô một cái.

Bạch Du: “Không đủ.”

Trái cổ của Giang Lâm di chuyển, anh nhìn cô, giọng nói khàn khàn: “Còn sưng đỏ nữa không?”

Bạch Du đỏ mặt: “... Đã không còn từ lâu rồi.”

Vừa dứt lời, anh quay người lại làm cho vị trí của hai người bị đảo ngược.

Anh ở trên, cô ở dưới.

Anh cúi xuống cắn d** tai cô rồi bắt đầu tham lam công thành đoạt đất.

Sau khi gió ngừng mưa tạnh.

Bạch Du mềm nhũn như vũng nước, nằm trên giường mềm mại vô lực, không nhúc nhích.

Cô đang nghĩ, Giang Lâm đã mạnh mẽ như vậy mà vẫn chưa làm hỏng giường, cuối cùng Tạ Húc Đông đã làm gì mà làm hỏng giường?

Giang Lâm xuống giường kéo thứ đồ trên giường xuống rồi ném vào thùng rác bên cạnh.

Trong thùng rác đã có hai thứ như vậy.

Ánh mắt Bạch Du lóe lên có hơi chột dạ không dám nhìn vào mắt anh.

Nếu Giang Lâm biết những bao cao su đó đều do cô động tay động chân, không biết anh sẽ phản ứng thế nào?

Nhưng cô thực sự muốn có một cô con gái nên cô nghĩ đến việc c.h.é.m đinh chặt sắt trước, nếu thực sự mang thai thì cô sẽ tìm cách để Giang Lâm thích đứa con của họ.

Nếu thật sự không thích thì cô…

Không được, anh phải thích!

Con gái của họ chắc chắn phải có người mẹ yêu thương nhất, người cha yêu thương nhất, cô bé sẽ là công chúa nhỏ xinh đẹp và hạnh phúc nhất thế giới, cô không cho phép Giang Lâm không yêu thương con gái mình.

Nghĩ đến đây, cô tức giận trừng mắt nhìn Giang Lâm nhưng khi nhìn vào vòng bụng săn chắc gầy gò của anh, cô lại sửng sốt.

Giang Lâm hiểu lầm ý cô, dỗ dành: “Nếu nhiều hơn nữa, cơ thể em sẽ không chịu được, chúng ta từ từ, đừng vì nhất thời mà giành giật được không?”

Bạch Du: ?

Bạch Du: ???

Không, anh đang nghĩ gì vậy? Không lẽ anh nghĩ cô còn muốn một lần nữa sao?

Cô không phải là kiểu người như vậy!
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 418: Chương 418


Nhưng Giang Lâm đã xuống đun nước tắm cho cô, chỉ để lại Bạch Du đang tức giận đập chiếc giường lớn.

Bên kia.

Một chiếc xe quân sự chạy nhanh trên con đường làng gồ ghề.

Ở vùng quê, ngay cả xe đạp cũng hiếm thấy, huống chi là một chiếc xe bốn bánh, lại còn là xe quân sự, điều này khiến cả đội sản xuất vô cùng kinh ngạc.

TBC

Điều khiến họ kinh ngạc hơn nữa là xú lão cửu* trong chuồng bò thực chất lại là một sĩ quan cấp cao, giờ đây sĩ quan cấp cao đó đã được phục hồi danh dự, trở thành nhân vật cấp cao mà cả đời họ không thể chạm tới.

*Xú lão cửu: Là cách gọi miệt thị phần tử tri thức trong đại cách mạng văn hóa.

Mọi người vừa bàng hoàng vừa hối tiếc.

Nếu biết trước rằng một ngày nào đó nhà họ Tống sẽ được phục hồi danh dự, nếu biết trước thân phận của họ cao quý đến vậy, thì mọi người đã đối xử tốt với người nhà họ Tống hơn, hoặc lén cho người nhà họ Tống chút đồ ăn, nhưng giờ hối hận cũng đã muộn.

Cả nhà họ Tống đều nước mắt lưng tròng, thân hình gầy gò run rẩy vì xúc động trong gió lạnh.

Trong số đó, một người phụ nữ khoảng ba mươi bốn mươi tuổi, khuôn mặt vàng vọt đẫm nước mắt, giọng khàn khàn nói: “Về thôi, về nhanh thôi, tôi phải đi đón con gái út Tiểu Vi của chúng ta.”

Dạo trước, bà ấy luôn mơ thấy con gái út Tống Chi Vi đã chết, thân hình nhỏ bé tr*n tr**ng, không một mảnh vải che thân bị người ta vứt vào hố phân, bà ấy khóc đến xé lòng trong mơ, cố gắng vớt con lên nhưng dù thế nào cũng không chạm tới được.

Bà ấy lo lắng con gái út đã xảy ra chuyện nhưng họ ở trong chuồng bò, tin tức không thể truyền ra ngoài, cũng không thể truyền vào.

May mà cuối cùng họ đã được phục hồi!

**

Ngày hôm sau vì không phải đi làm, Bạch Du ngủ đến trưa mới dậy.

Cô chống cái lưng đau nhức đi từ trên lầu xuống, Bánh Khoai Tây đã đứng chờ cô ở cửa, vừa thấy cô, cái đuôi nhỏ lại điên cuồng vẫy lên.

Bạch Du xoa cái bụng nhỏ của nó rồi mới đi tìm Lâm Hướng Tuyết hỏi cô ấy trưa nay muốn ăn gì.

Ai ngờ Lâm Hướng Tuyết không có trong phòng khách, cũng không có trong bếp hay bất kỳ nơi nào trong sân, chiếc xe đạp mà Cát Đại Xuyên cho cô ấy mượn vẫn còn dựng trong sân, chứng tỏ cô ấy không đi đâu xa.

Bạch Du không khỏi thấy lạ, cô ấy đi đâu rồi nhỉ?

Cô rửa mặt xong, cắt một mẻ hẹ khác trong sân, xào hẹ với trứng, lại dùng nấm mà chị Lôi cho hôm qua, thái thành từng lát nhỏ, rồi xào cùng với ớt, hành lá, gừng, tỏi, xào thành một đĩa nấm xào thịt.

Nhưng sau khi nấu xong, Lâm Hướng Tuyết vẫn chưa về.

Tuy nhiên, cô nhớ tối qua Lâm Hướng Tuyết nói muốn tìm một nơi để liên lạc với đài phát thanh nên cô nghĩ rằng cô ấy đã đến bãi biển tìm một nơi không có người để liên lạc.

Vì thế cô để lại một nửa thức ăn cho Lâm Hướng Tuyết, Bạch Du ăn xong thì về phòng đọc sách, chỉ là khi cô đi đến sân thượng tầng hai, nhìn sang phía đối diện, toàn thân không khỏi run rẩy.

Sân thượng đối diện nhuốm một màu đỏ tươi của máu, có một người phụ nữ nằm úp mặt trong vũng máu.

Cô nhìn kỹ lại, nhận ra đó là quần áo của Ôn Tĩnh Uyển.

Tim cô đập thót một cái, chẳng lẽ Ôn Tĩnh Uyển bị Đinh Dược g.i.ế.c c.h.ế.t ư?

Dù thế nào đi nữa, Ôn Tĩnh Uyển không thể c.h.ế.t như vậy được.

Bạch Du quay người chạy sang bên kia.

Nhưng cửa bên kia bị khóa, cô gọi mấy tiếng mà không có ai ra mở cửa.

Tiếng hét của cô đã thu hút sự chú ý của những người xung quanh, khi mọi người phá cửa xông vào, cùng chạy lên tầng hai, cuối cùng Bạch Du cũng nhìn rõ người nằm trong vũng máu.

Đó không phải Ôn Tĩnh Uyển, mà là Lâm Hướng Tuyết mặc quần áo của Ôn Tĩnh Uyển!

Đầu của Lâm Hướng Tuyết bị đập vỡ một lỗ, miệng bị nhét giẻ, nằm trên sàn bất tỉnh.

Mặt Bạch Du tái mét, cô kêu lên: “Hướng Tuyết!”
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 419: Chương 419


Ở bên kia.

Khác với hôm qua, Đinh Dược yêu cầu lên gác xép mới đưa đồ cho Tề Diệp Chu.

Lúc này, anh ta đứng trên gác xép, quan sát xung quanh.

Gác xép thấp, anh ta đứng thẳng được, nhưng một số chỗ không chú ý thì sẽ bị đập đầu, các cửa sổ xung quanh đều bị đóng kín, chỉ để lại một cửa sổ trời mở, gác xép tràn ngập mùi mốc, nước tiểu và phân.

Giữa nhà đặt một chiếc giường nhỏ, bên cạnh giường là hai cái bàn làm việc, trên đó chất đầy thư từ, anh ta đi tới cầm lên xem, phát hiện đó là rất nhiều báo cáo công tác chưa được gửi đi.

Ngoài ra, trên bàn còn có một máy điện báo kiểu cũ.

Đinh Dược nhíu mày thành hình chữ “xuyên”: “Ông trốn trong cái gác xép này hai mươi mấy năm rồi sao?”

TBC

“Không phải hai mươi mấy năm nhưng cũng được mười mấy năm rồi, đồ đâu, mang tới chưa?” Tề Diệp Chu vừa nói vừa mở một ngăn kéo, lấy ra ba thỏi vàng nhỏ: “Đưa đồ cho tôi, mấy thứ này coi như là tiền đặt cọc của cậu, lát nữa còn lại…”

Lời còn chưa dứt, bên dưới đã nghe thấy tiếng phá cửa, tiếp theo là tiếng hét của hai mẹ con Ngô Linh: “Các người là ai, các người không được vào…”

Tề Diệp Chu rút một khẩu s.ú.n.g từ thắt lưng ra, chĩa vào Đinh Dược: “Mày dám bán đứng tao?”

Đinh Dược lóe lên một tia sáng, giơ chân định đá Tề Diệp Chu: “Mau tới đây, tên đầu sỏ phản động Tề Diệp Chu ở…”

“Đoàng” một tiếng.

Lời còn chưa dứt, Tề Diệp Chu đã b.ắ.n một phát vào n.g.ự.c anh ta, sau đó mở cửa sổ trời định trốn thoát.

Chỉ là bên ngoài đã bị bộ đội và công an vây kín, dù có mọc cánh cũng khó mà bay được.

Còn Ôn Tĩnh Uyển bên này đã thay quần áo của Lâm Hướng Tuyết, cầm theo thẻ công tác của Lâm Hướng Tuyết và giấy chứng nhận của đơn vị, bước nhanh về phía cảng.

Ngay từ đầu, cô ta đã không tin Lâm Hướng Tuyết và Bạch Du sẽ trở mặt.

Thấy hai người tự cho là thông minh dùng chiêu trở mặt thành thù để dụ cô ta, cô ta bèn dùng kế phản gián, giả vờ kết bạn với Lâm Hướng Tuyết, lại giới thiệu cô ta đến đài phát thanh làm việc, thực ra cô ta làm tất cả những điều này chỉ vì thân phận của Lâm Hướng Tuyết, một khi có chuyện, đây sẽ là con đường lui của cô ta.

Chỉ là cô ta không ngờ mọi chuyện lại bại lộ nhanh như vậy.

Hôm nay, cô ta bảo Đinh Dược đưa tài liệu cho Tề Diệp Chu, vì cơ thể không khỏe nên cô ta ở nhà không đi theo, ngay khi định nghỉ ngơi thì Lâm Hướng Tuyết đã đến.

Lâm Hướng Tuyết đến hỏi han đủ thứ, cố gắng moi thông tin từ cô ta, kết quả câu nói “Nhà cô chỉ có hai người mà sao lại mua nhiều thức ăn thế” của cô ấy đã khiến cô ta chú ý.

Nói về chuyện moi thông tin, sao Lâm Hướng Tuyết có thể là đối thủ của cô ta được chứ?

Cô ta hỏi vài câu thì Lâm Hướng Tuyết đã hoảng hốt, cô ta cũng đoán được rằng họ đã bị kẻ khác theo dõi.

Cô ta quyết định trói và thay quần áo của Lâm Hướng Tuyết rồi cầm theo gói đồ đã chuẩn bị sẵn từ trước bỏ trốn.

Trời giúp cô ta!

Hôm nay có một con tàu rời đảo.

Chỉ cần rời khỏi đảo thì cô ta đã có thể liên lạc với tổ chức, lúc này sẽ không có ai dễ dàng bắt được cô ta.

Nghĩ đến đây, Ôn Tĩnh Uyển không khỏi cong khóe môi.

Ôn Tĩnh Uyển nhìn con tàu gần trong gang tấc làm cô ta chỉ cảm thấy thắng lợi ngay trong tầm mắt.

Tuy rằng nhiệm vụ lần này thất bại, nhưng tối hôm qua cô ta đã lén sao chép danh sách mà Đinh Dược viết ra và bản đồ căn cứ, quay lại Quảng Thành, cô sẽ lập tức bán cho các gián điệp như đảng quốc dân, nước M, nước R hoặc các nước khác.

Ăn nhiều hơn một bữa ăn cũng không thành vấn đề.

Sau lần này, cô ta dự định sẽ thu tay một một khoảng thời gian, vì số tiền kiếm được đã đủ cô ta ăn ngon uống say dù không làm việc.
 
Back
Top Dưới