Ngôn Tình Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày

Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 320: Chương 320


Người từng mang thai đều biết, ba tháng đầu khi mang thai rất dễ sinh non, vừa rồi Giang Hựu Hàm ngã xuống dưới mạnh như vậy, e rằng đứa bé trong bụng không thể giữ được nữa.

Lâu Tú Anh cũng nghĩ tới khả năng này.

Chẳng qua là bà ta lại không thấy chút lo lắng nào, trái lại còn cảm thấy rất tốt.

Mặc dù không biết người đàn ông qua lại với Giang Hựu Hàm là ai, nhưng đối với sự hiểu biết của bà ta về con gái, chắc chắn đối phương không phải là người ra gì. Nếu không thì với tính cách của con gái thì cô ta đã đưa đối phương về nhà, sau đó khoe khoang khắp nơi.

Nguyên do mà cô ta lén giấu, mười phần thì có tám chín phần là gia thế của người đàn ông đó không được tốt, không chỉ không tốt, thậm chí có thể là rất tệ, thế nên cho tới tận nước này rồi, cô ta vẫn không dám nói ra.

Nếu vậy, tốt nhất là không nên giữ lại đứa bé đó.

Cho dù thế nào bà ta cũng không thể để Giang Hựu Hàm gả cho một thằng quỷ nghèo không có gia thế!

Nếu đứa bé đó không còn nữa, lúc ấy bọn họ sẽ lén lút tìm thằng đàn ông đó dạy dỗ một trận, rồi cảnh cáo cậu ta sau này không được phép tìm con gái của bọn họ nữa. Những người khác vẫn chưa biết, cứ vậy, bà ta có thể giấu nhẹm chuyện này.

Tới khi đó bà ta sẽ… Tìm một người có gia thế và bối cảnh tốt để gả con gái, sau này còn ai biết chuyện cô ta từng mang thai nữa chứ.

Lâu Tú Anh càng nghĩ càng cảm thấy đây là biện pháp tuyệt vời.

Chẳng mấy chốc, bà ta quyết định xong biện pháp, tốt nhất là Giang Hựu Hàm sinh non, nếu như không sinh non, vậy tuyệt đối đứa bé đó không thể được sinh ra đời.

Nhưng, quả thực là Giang Hựu Hàm đã sảy thai, đứa bé không giữ lại được nữa.

Đồng thời thứ không giữ lại được, còn có năng lực sinh sản của Giang Hựu Hàm.

Bác sĩ nói sau này Giang Hựu Hàm rất khó mang thai, dù cho có mang thai thì đứa bé cũng không thể giữ được.

Hai chân Lâu Tú Anh mềm nhũn, đặt m.ô.n.g ngồi sụp xuống đất.

Tiêu rồi.

Tất cả tiêu rồi.

***

Bạch Gia Dương gặp Giang Lâm trở về từ bên ngoài ở cửa tứ hợp viện.

Giang Lâm lập tức nhận ra anh ấy có chỗ không đúng: “Anh chạy tới nổi mồ hôi chảy đầy đầu, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?”

Bạch Gia Dương chột dạ không dám nhìn thẳng vào mắt Giang Lâm, nhưng anh ấy là đàn ông, không có tính giấu giếm những việc mình đã làm: “Vừa rồi Du Du về nhà mẹ đẻ, anh không phân biệt trắng đen mà mắng em ấy một trận, em ấy bị anh mắng bỏ về, anh lo em ấy xảy ra chuyện, thế nên mới tới đây để xem.”

Ánh mắt Giang Lâm lạnh xuống trong nháy mắt, anh bình tĩnh nhìn Bạch Gia Dương: “Tốt nhất là anh nên cầu nguyện Du Du không sao.”

Nói xong anh bước vào tứ hợp viện.

Anh hỏi bảo mẫu mới tới trước, hỏi cô ấy có thấy Bạch Du về không.

Bảo mẫu vẫn luôn bận rộn việc trong phòng bếp nên không biết, nhưng chú Vương lại biết.

“Du Du đã về từ nửa tiếng trước rồi, sau khi về thì đi thẳng vào phòng luôn.”

Lúc đó chú Vương đã cảm thấy Bạch Du có chỗ không đúng, không chào ông ấy, cũng không nhìn ông ấy, trực tiếp lướt qua ông ấy.

Thì ra là chịu ấm ức ở nhà mẹ đẻ, không trách được.

Nghĩ vậy, chú Vương nhìn về phía Bạch Gia Dương đầy quở trách.

Ông ấy cảm thấy đứa bé Bạch Du vừa ngoan ngoãn vừa lễ phép, khi làm đồ ăn ngon còn làm thêm một phần cho ông ấy. Cho dù cô có thực sự làm sai thì đêm nay cô cũng phải đến đảo Quỳnh Châu với Giang Lâm, vì lẽ đó mà Bạch Gia Dương không nên mắng cô vào ngay thời điểm này.

Giang Lâm nghe Bạch Du đã về phòng, anh vội xoay người chạy tới phòng nghỉ.

Ngày thường để tới chỉ tốn năm phút, nay anh chỉ tốn một phút là đã chạy tới phòng nghỉ.

Căn phòng không khóa, đẩy là cửa đã mở ra.

Nhưng Bạch Du không có ở trong phòng.
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 321: Chương 321


Chẳng qua là khăn lụa và áo nhung mà cô mua được đặt gọn gàng trên ghế.

Bạch Gia Dương chậm nửa nhịp mới đuổi kịp, thấy căn phòng trống rỗng, anh ấy sốt ruột hỏi: “Du Du đâu rồi? Không phải chú Vương nói em ấy đã về phòng rồi ư?”

Giang Lâm lạnh lùng liếc nhìn anh ấy, xoay người tới những phòng khác để tìm người.

Chẳng qua là mấy người tìm kiếm khắp nơi trong tứ hợp viện vẫn không tìm thấy bóng dáng của Bạch Du.

Giang Lâm: “Chú Vương, chú chắc chắn là sau khi Du Du về thì không có ra ngoài nữa phải không?”

Chú Vương gật đầu: “Chú chắc chắn, vì chú vẫn luôn cắt sửa cây cối ở cửa, nếu có người ra vào thì chắc chắn chú là người biết đầu tiên.”

Ngày thường ông ấy ngoài việc làm tài xế cho ông chủ, còn giúp chăm sóc cây cối trong sân.

Bạch Du đã về từ nửa tiếng trước, sau khi về thì đi thẳng vào phòng, sau đó vẫn luôn không ra ngoài.

Giang Lâm nhíu mày lại.

Nếu chú Vương đã chắc chắn Bạch Du vẫn còn ở trong tứ hợp viện, mọi người chỉ có thể tìm kiếm khắp tứ hợp viện một lần nữa.

Chẳng qua là vẫn không tìm thấy bóng dáng của Bạch Du.

Bạch Gia Dương tìm kiếm tới mức chảy mồ hôi đầy đầu, trong lòng nóng như lửa đốt, càng cảm thấy hối hận vô cùng: “Tất cả là tại anh, nếu anh không mắng em ấy thì em ấy cũng sẽ không trốn.”

Giang Lâm mặt không đổi sắc nhìn anh ấy: “Anh vừa nói Du Du trốn?”

Bạch Gia Dương gật đầu áy náy: “Khi còn bé Du Du có một thói quen, trước đây mỗi khi em ấy chịu ấm ức ở nhà thì sẽ lén trốn.”

Chẳng qua là anh ấy không ngờ bây giờ Du Du đã trưởng thành rồi nhưng vẫn còn thói quen trốn để người ta đi tìm.

Chú Vương vừa nghe xong, ông ấy trợn mắt dữ tợn nhìn anh ấy một lần nữa.

Người ở nhà họ Bạch khiến Du Du chịu ấm ức, chắc chắn là Tần Chính Nhân, mẹ của cô.

Sắc mặt Giang Lâm trầm như nước: “Khi còn nhỏ Du Du trốn ở đâu?”

Bạch Gia Dương suy nghĩ một lúc: “Khi đó em ấy còn nhỏ, người trong nhà luôn nói em ấy không được ra ngoài một mình, thế nên bình thường em ấy sẽ trốn trong cái tủ ở nhà.”

Trong nhà chỉ có mấy cái tủ, thế nên rất dễ tìm.

Chẳng qua là bây giờ Du Du đã lớn rồi, anh ấy không nghĩ cô sẽ trốn trong tủ, chưa kể tủ của nhà họ Giang không đủ chứa một người trưởng thành, vả lại làm vậy cũng có chút ngây thơ.

Anh ấy cảm thấy chắc là Bạch Du đã chạy tới chỗ khác để trốn, nói không chừng là cô đã lén trèo tường ra ngoài.

Anh ấy định nói ý nghĩ của mình cho Giang Lâm nghe, nào ngờ giây sau anh ấy đã ăn một đ.ấ.m của Giang Lâm.

Khuôn mặt Bạch Gia Dương bị đánh nghiêng, còn nếm được mùi m.á.u tươi trong miệng.

“Anh không xứng làm anh của Bạch Du!”

Giang Lâm lạnh lùng thốt ra lời này, sau đó xoay người chạy tới phòng nghỉ.

Giang Lâm vào phòng một lần nữa.

Anh nhìn lướt qua cái tủ đặt ở giữa phòng, cuối cùng đi về phía cái tủ quần áo, sau đó vươn tay mở cái tủ ra…

Thì thấy Bạch Du cuộn tròn trong cái tủ bằng một tư thế vặn vẹo, sắc mặt trắng bệch.

Bạch Gia Dương và chú Vương vào trễ một bước, khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, bọn họ sợ tới mức sắc mặt không còn chút máu.

Ngăn tủ không lớn, miễn cưỡng mới có thể chứa nổi một đứa bé lớn mười mấy tuổi, Bạch Du cao gần một mét bảy, nếu muốn chui vào ngăn tủ nhỏ như vậy, tay chân chỉ có thể vặn vẹo thành đường cong kỳ lạ.

Không biết là cô có khó chịu không nhưng người xem cảm thấy vô cùng khó chịu.

Lúc này, đôi mắt của cô nhắm chặt, trên lông mi dài rậm vẫn còn đọng lại nước mắt chưa khô, sắc mặt trắng bệch như thể m.á.u cả người đã bị rút khô, vừa nhìn đã khiến lòng người đau vô cùng.

Chú Vương là người từng ra chiến trường, trải qua vô số sóng to gió lớn, nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng này, khóe mắt của ông ấy ửng đỏ lên.
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 322: Chương 322


Bạch Gia Dương bị dọa sợ, cơ thể lùi về sau vài bước theo bản năng, không biết đụng trúng thứ gì, anh ấy ngồi sụp xuống đất.

Anh ấy không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này.

Mẹ đột ngột qua đời tạo nên đả kích quá lớn với Bạch Gia Dương, thậm chí anh ấy còn không kịp gặp mặt bà ta lần cuối, thế nên chuyện đó đã trở thành cái gai trong lòng anh ấy.

Do đó khi anh ấy nhìn thấy Bạch Du không có chút đau buồn nào, trái lại còn nắm tay Giang Lâm ở trước mặt mọi người, lại có thời gian để đến cửa hàng Hữu Nghị để mua đồ, ngay lập tức anh ấy bị nhóm lửa giận.

Bạch Gia Dương biết Bạch Du oán trách trong lòng nhưng anh ấy cảm thấy cha mẹ vẫn là cha mẹ, cho dù có sai thì bây giờ bà ta cũng đã qua đời, anh ấy cảm thấy nên xóa bỏ mọi chuyện. Thế nên anh ấy mới thất vọng và tức giận như vậy, thế nên mới không thể kiềm chế được mà nói những lời quá đáng với cô.

Anh ấy không ngờ sẽ tạo nên kết quả thế này.

Khi còn nhỏ, Bạch Du cũng trốn trong ngăn tủ nhưng khi đó cơ thể cô nhỏ nhắn, Bạch Gia Dương không cảm thấy kỳ lạ khi cô trốn trong ngăn tủ, thế nên anh ấy luôn không coi đó là vấn đề.

Nhưng vào lúc này, khi nhìn thấy Bạch Du tay chân vặn vẹo trốn trong ngăn tủ, lông tơ cả người anh ấy nổi lên.

Một tiếng “bốp” vang lên, anh ấy tự cho mình một bạt tay.

Chẳng qua là vào lúc này không có ai quan tâm tới anh ấy cả, Giang Lâm ngồi xuống, anh dịu dàng chuyển Bạch Du ra khỏi ngăn tủ.

Trong suốt quá trình này, lông mi của Bạch Du chỉ run rẩy vài cái, chứ không tỉnh lại.

Chú Vương lo lắng nói: “E rằng Du Du đã ngất rồi, phải mau chóng đưa con bé đến bệnh viện, chú sẽ đi lái xe ra ngay.”

Nói xong ông ấy xoay người chạy vội xuống lầu.

Ngăn tủ quá nhỏ, Giang Lâm sợ làm cô đau nên mất rất nhiều công sức mới đưa cô ra khỏi ngăn tủ một cách nguyên vẹn.

Anh như nhặt được vật quý báu.

Giang Lâm ôm chặt Bạch Du trong lòng, sau đó đứng lên, ôm Bạch Du chạy vội xuống dưới lầu.

Bạch Gia Dương thấy anh ôm Bạch Du ra ngoài, ngay sau đó anh ấy vội bò dậy khỏi mặt đất, theo sau Giang Lâm chạy ra ngoài.

Bảo mẫu mới tới họ Lâm, mọi người gọi cô ấy là chị Lâm.

Vừa nãy cô ấy cũng giúp tìm kiếm Bạch Du, lúc này khi nhìn thấy Giang Lâm ôm Bạch Du đã ngất xỉu chạy xuống, cô ấy cũng sợ vô cùng: “Xảy ra chuyện gì vậy? Tôi có cần báo cho ông chủ biết không?”

Giang Lâm nhìn cô ấy một cái: “Tạm thời thì không cần, nhưng phiền chị thông báo cho người nhà họ Bạch tới bệnh viện nhân dân.”

Chị Lâm vội đáp được.

Giang Lâm nói xong thì ôm Bạch Du ngồi vào ghế sau.

Trong nháy mắt khi cửa xe đóng lại, Bạch Gia Dương mở cửa xe trước ra.

Giang Lâm nói bằng giọng lạnh lùng: “Cút xuống.”

Bạch Gia Dương: “Giang Lâm, em để anh đi theo đi, anh biết anh sai, anh muốn xin lỗi Du Du khi em ấy tỉnh lại.”

Anh ấy thực sự hối hận.

Bạch Gia Dương rất yêu thương cô em gái Du Du này, từ nhỏ tới lớn, anh ấy chưa bao giờ tức giận với cô, cũng chưa từng đánh chửi cô, khi mẹ anh ấy mua kẹo trái cây cho anh ấy, anh ấy còn lén cho Du Du.

Bạch Gia Dương không biết tại sao mình lại nói những lời như thế với Du Du, anh ấy thực sự bị ma quỷ xui khiến.

Nếu thời gian có thể quay ngược trở lại, anh ấy muốn quay ngược trở lại để bóp c.h.ế.t bản thân!

Ánh mắt Giang Lâm lạnh thêm vài phần: “Đừng để tôi nói lại lần thứ hai.”

Đối diện với đôi mắt của Giang Lâm, trước mặt như có một luồng áp lực vô hình nhào tới.

Cuối cùng Bạch Gia Dương trơ mắt nhìn xe ô tô biến mất trước mặt mình.

Anh ấy suy sụp tinh thần đứng ngay tại chỗ, trái tim như bị đào một cái lỗ.

***

Trong bệnh viện nhân dân.

Sau khi bác sĩ Trịnh kiểm tra cho Bạch Du xong thì đưa ra một đáp án bất ngờ.
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 323: Chương 323


“Bệnh nhân chỉ ngủ thiếp đi thôi, không phải ngất xỉu.”

Lông mày Giang Lâm nhíu lại: “Ngày thường cô ấy ngủ không sâu, chỉ một tiếng động nhỏ là sẽ tỉnh giấc, nếu là ngủ, vậy tại sao vẫn không tỉnh lại?”

Chú Vương đứng bên cạnh gật đầu.

Dáng vẻ của Du Du không giống như ngủ thiếp đi, vừa nãy lúc đưa cô ra khỏi ngăn tủ, cả lúc được Giang Lâm ôm tới bệnh viện nữa, nếu thực sự là ngủ thiếp đi thì phải bị đánh thức từ lâu rồi.

Bác sĩ Trịnh đẩy mắt kính trên mũi: “Lúc còn trẻ, ông nội của tôi từng tới nước Anh học qua tâm lý học, ông ấy nói người trong tình trạng sợ hãi cực độ, phần lớn sẽ khóc lóc và la lối nhưng cũng có phần ít người có hành động khác với người thường, có lẽ là đồng chí Bạch thuộc về phần ít người đó.”

Sợ hãi và đau buồn cực độ khiến cơ thể cô khởi động cơ chế bảo vệ bản thân, khiến cô bước vào giấc ngủ sâu, bây giờ rất khó đánh thức cô khỏi giấc ngủ.

Giang Lâm: “Vậy cô ấy sẽ ngủ như thế trong bao lâu?”

Bác sĩ Trịnh lắc đầu: “Tôi cũng không biết, vả lại tôi cũng không biết quá rõ về tình trạng và kiến thức của căn bệnh này, e rằng không có cách nào để giúp các cậu.”

Trong nước không coi trọng tâm lý học, thậm chí mọi người còn không biết tới khái niệm này, cũng không chấp nhận tâm bệnh là một loại bệnh.

Khi ấy ông nội của anh ấy chỉ làm nghề kiêm nhiệm, không nghiên cứu sâu, sau khi về nước loạn trong giặc ngoài, tài liệu lịch sử ông ấy mang về nước cũng bị mất trong lúc chiến tranh loạn lạc.

Thế nên anh ấy chỉ nghe ông nội của mình kể vài ví dụ tiêu biểu về tâm lý học, còn cách chữa trị ra sao thì anh ấy không biết.

“Nếu có thể đến Hồng Kông, có lẽ sẽ có chuyên gia và bác sĩ giúp được các anh về phương diện này.”

Chẳng qua là với tình hình bây giờ, muốn đến Hồng Kông nói thì dễ làm thì khó.

Nghe bác sĩ Trịnh nói vậy, trong phòng bệnh im lặng vài giây.

Giang Lâm quay đầu nhìn Bạch Du đang nằm trên giường bệnh, ánh nắng xuyên qua ô cửa sổ, chiếu lên trên khuôn mặt của cô, nhuộm lông mi và lông tơ trên mặt của cô trở thành màu vàng nhạt, lông mi vừa dài vừa rậm rủ xuống tạo thành một cái bóng nhỏ.

Cô ngủ sâu rất sâu, dường như sẽ mở mắt bất cứ lúc nào, nhìn anh bằng đôi mắt trong trẻo và sạch sẽ.

Chú Vương nghe không hiểu những lời bác sĩ Trịnh nói, nhưng ông ấy nghe hiểu một điều, đó là Bạch Du bị bệnh.

Hơn nữa còn không phải là bị bệnh bình thường.

Nghĩ vậy, ông ấy không kiềm được mà cảm thấy đau lòng: “Tại sao lại như vậy, đang yên lành sao lại thành ra thế này?”

Bác sĩ Trịnh còn có chuyện bận, bảo bọn anh có chuyện thì nói y tá tới tìm anh ấy, sau đó xoay người rời khỏi.

Bác sĩ Trịnh vừa rời khỏi, người nhà họ Bạch đã tới.

Ngoài bà Bạch và Bạch Phi Bằng ra, còn có Bạch Gia Dương.

Bạch Gia Dương vừa vào thì thấy Bạch Du vẫn trong trạng thái “ngất”, còn chưa tỉnh lại, cả người run lên, sắc mặt tái nhợt giống như quỷ: “Du Du, em ấy…”

Bà Bạch đẩy anh ấy ra: “Cút sang một bên, đừng ở đây làm mất thể diện nữa!”

Nói xong, bà ấy nhào về phía Bạch Du đang nằm trên giường, đau lòng sờ mặt cô, sau đó lại sờ tay cô, cuối cùng ngẩng đầu lên hỏi Giang Lâm về tình huống bây giờ.

Giang Lâm không có ý định giấu giếm, anh thuật lại những lời bác sĩ nói cho nhà họ Bạch nghe.

Chẳng qua là anh không nhắc tới chuyện Bạch Du trốn trong ngăn tủ trước khi được đưa tới bệnh viện, anh không nói nhưng chú Vương nói.

Nghe xong lời của hai người, phòng bệnh im lặng trong nháy mắt.

Một giây sau, hai tiếng “bốp bốp” vang lên.

Khuôn mặt Bạch Gia Dương bị tát lần lượt hai cái, lập tức sưng lên.

Bà Bạch: “Anh có lương tâm không, bé Du làm gì cũng nghĩ cho người anh cả là anh, thế mà anh lại đối xử với nó như này đây? Vì người mẹ Tần Chính Nhân không biết phân biết đúng sai đó mà anh mắng nó là kẻ lòng lang dạ sói, tôi nói cho anh biết, nếu bé Du xảy ra chuyện chẳng lành, sau này anh đừng có nhận người bà nội này nữa!”
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 324: Chương 324


Bà Bạch cũng rất hối hận, nếu bà biết bé Du sẽ thành ra thế này thì vừa nãy dù có thế nào bà cũng sẽ ngăn cản Bạch Gia Dương nói ra những lời đó.

Vừa nghĩ tới chuyện khi còn nhỏ, bé Du ấm ức trốn trong ngăn tủ một mình, bà đau lòng tới mức trái tim co rút.

Bé Du đáng thương của bà.

Một bạt tay còn lại là của Bạch Phi Bằng: “Cút ra ngoài đứng, chốc nữa tôi sẽ tính sổ với anh!”

Bạch Gia Dương nhìn cha anh ấy, rồi lại nhìn bà nội và Giang Lâm, trong phòng bệnh không có ai chào đón anh ấy cả.

Anh ấy như một con ch.ó mất chủ, cúi thấp đầu ra khỏi phòng bệnh.

Giấc ngủ của Bạch Du cực kỳ sâu, cho tới tận khi trời chiều bị núi non nuốt chửng, cô vẫn chưa tỉnh lại.

Ngoài chú Vương phải đi đón ông Giang về thì những người khác đều trông chừng trong phòng bệnh.

Bạch Phi Bằng đến quán ăn trong bệnh viện mua nước và cơm về: “Mẹ, mẹ ăn chút gì đi, nếu không cơ thể làm sao chịu nổi?”

Bà Bạch uống vài ngụm nước, không đụng vào những thứ khác: “Đem đi đi, mẹ ăn không nổi, bé Du thành ra thế này, làm sao mẹ ăn uống cho được?”

Bạch Phi Bằng quay đầu nhìn Giang Lâm, thấy anh nhìn Bạch Du chòng chọc, ngay cả tư thế cũng không thay đổi.

Bạch Phi Bằng thở dài.

Mãi cho tới sắc trời tối hoàn toàn, lúc này Giang Lâm mới đứng lên nói: “Con ra ngoài gọi điện thoại.”

Dựa vào tình cảnh bây giờ, e rằng không có cách nào để đi, anh phải gọi điện thoại cho quân đội, xin quân đội lùi thời gian về đơn vị.

Đúng lúc này, bà Bạch vui mừng kêu lên: “Bé Du, có phải bé Du tỉnh rồi không?”

Bước chân định bước ra phòng bệnh của Giang Lâm dừng lại, anh nhanh chóng xoay người lại, dùng tốc độ sét đánh không kịp bịt tai lao về phía giường bệnh.

Suýt chút nữa là Bạch Phi Bằng đã tránh không kịp, bị anh đụng bay ra ngoài: “...”

Lông mi dài rậm của Bạch Du run rẩy vài cái, đôi mắt từ từ mở ra.

Đập vào mắt cô là ba khuôn mặt phóng to, cô sợ tới mức kêu lên: “Bà nội, anh Giang Lâm, cha, mọi người đang làm gì vậy?”

Tại sao lại vây quanh ở trước mặt cô, còn gần như vậy nữa, rất dễ dọa người đấy.

Bà Bạch thấy cô thực sự tỉnh lại, bà kìm nén một lúc lâu, cuối cùng không kìm nén được mà ch** n**c mắt: “Bé ngoan của bà, cuối cùng cháu cũng tỉnh rồi! Nếu cháu còn không tỉnh lại, bà nội thực sự bị cháu dọa chết.”

Bạch Du bị bà nội ôm chặt trong lòng, cô bối rối: “Bà nội, bà làm sao vậy? Hơn nữa bà nói cuối cùng cháu cũng tỉnh lại, cháu bị gì ư?”

Giang Lâm bình tĩnh nhìn cô: “Em không biết mình bị gì?”

Bạch Du lại càng mê man: “Em bị gì?”

Giang Lâm nhíu mày nhỏ tới mức không nhìn thấy: “Vậy em còn nhớ sau khi từ nhà họ Bạch về tứ hợp viện thì mình đã làm gì không?”

Nghe thấy lời Giang Lâm nói, bà Bạch cũng nhận ra chỗ không đúng, bà buông lỏng Bạch Du ra, đôi mắt nhìn chòng chọc vào mặt cô.

Bạch Du nhìn thấy sáu con mặt của ba người nhìn chòng chọc vào mình, không khỏi vừa cảm thấy nghi ngờ vừa cảm thấy kỳ lạ khó nói.

Cô suy nghĩ một lúc rồi nói: “Sau khi em về phòng thì em sắp xếp lại khăn lụa và áo nhung vừa mua đặt vào vali du lịch, chỉ là trong lúc thu dọn em chợt cảm thấy buồn ngủ…”

Nói tới đây, cô ngừng lại như không biết phải làm sao.

Vì cô không thể nào nhớ được ký ức lúc sau của mình, dường như là cô cảm thấy buồn ngủ, sau đó ngủ quên trên giường, nhưng cô nghiêm túc nhớ lại, dường như cô không có lên giường.

Nếu cô không lên giường để ngủ, vậy cô đã làm gì?

Lúc này, cô mới nhận ra ở đây không phải tứ hợp viện của ông Giang, cách trang trí này, giống như là… Bệnh viện?

Sau khi xác nhận, cô ngẩng đầu lên nhìn mọi người: “Tại sao em lại ở trong bệnh viện? Em bị bệnh ư?”

Bạch Phi Bằng mở miệng, định lên tiếng thì thấy Giang Lâm đứng bên cạnh ông bỗng di chuyển, chặn trước mặt ông.
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 325: Chương 325


Giang Lâm: “Em không bị bệnh, em chỉ ngủ say thôi, gọi thế nào cũng không tỉnh, anh lo em xảy ra chuyện nên đã đưa em đến bệnh viện để kiểm tra, sau khi bà nội và cha biết thì cũng đến đây.”

Bạch Du nghe vậy, cô cảm thấy ngạc nhiên lần nữa: “Gọi mãi mà em không tỉnh? Sao lại như vậy, ngày thường giấc ngủ của em không sâu, xung quanh có chút tiếng động là em sẽ tỉnh lại ngay.”

Giang Lâm: “Ừ, bác sĩ kiểm tra cho em xong, nói là em quá mệt mỏi, cũng có thể là quá đau buồn nên mới như vậy.”

Nghe thấy ba chữ “quá đau buồn”, khuôn mặt Bạch Du nóng lên, biết rằng anh đã biết chuyện cô khóc ở nhà họ Bạch, không khỏi cảm thấy có chút ngại ngùng khi nhìn vào mắt anh.

Mặc dù bà Bạch không biết tại sao Giang Lâm lại muốn giấu giếm tình trạng bệnh thật sự của Bạch Du, nhưng bà vẫn phối hợp nói: “Đúng như Giang Lâm đã nói, bà nội thấy cháu ngủ mãi không tỉnh nên cảm thấy lo lắng vô cùng, từ trước đến giờ cháu không có ngủ sâu như vậy.”

Bạch Du gật đầu: “Quả thực là có chút kỳ lạ.”

“Nhưng con tỉnh là được rồi.” Cuối cùng Bạch Phi Bằng cũng tìm được chỗ trống để xen vào: “Bà con và cha đã dạy dỗ anh cả của con rồi, bây giờ cha sẽ gọi nó vào xin lỗi với con!”

“Không cần đâu ạ.” Bạch Du gượng gạo từ chối, sau đó cô nhìn về phía Giang Lâm lần nữa: “Bây giờ là mấy giờ rồi, có trễ giờ xe lửa xuất phát không?”

Giang Lâm không kịp trả lời, bà Bạch nhạy bén nhận ra chỗ không đúng: “Trễ giờ xe lửa xuất phát gì, có phải bé Du ngủ đến ngu người rồi không, chẳng phải các cháu sẽ lên chuyến tàu xe lửa vào chiều mai à?”

Bạch Du: “Bà nội, ban đầu cháu vốn về là để thông báo cho bà, bên anh Giang Lâm tạm thời thay đổi, thế nên chúng cháu phải xuất phát sớm, lên xe lửa vào rạng sáng nay.”

Bà Bạch nghe vậy, vành mắt của bà đỏ bừng lần nữa: “Sao lại đột ngột như vậy?”

Thực ra không phải đột ngột, vừa nãy Bạch Du về là để thông báo tin tức cho bọn họ, sau đó cả nhà sẽ ăn bữa cơm tạm biệt nhưng tất cả đã bị thằng nhóc Bạch Gia Dương khốn nạn phá hủy.

Bà Bạch càng nghĩ càng tức giận, trong lòng nghĩ mình phải mau về nhà chuẩn bị đồ đạc kỹ lưỡng để đưa cho bé Du.

Giang Lâm: “Bây giờ là tám giờ, anh định gọi điện thoại để lùi lộ trình lại…”

Bạch Du cắt ngang anh: “Không cần lùi lại đâu, cơ thể của em không sao, chúng ta cứ làm theo kế hoạch.”

Cô thực sự không muốn ở lại thủ đô nữa.

Mọi thứ ở đây khiến cô cảm thấy rất mệt mỏi.

Giang Lâm: “Được, vậy anh về thu dọn đồ đạc, chốc nữa anh sẽ tới đón em, tiện thể nói với ông nội một tiếng.”

Bạch Du muốn theo anh trở về nhưng lại bị từ chối.

Ý của Giang Lâm là bệnh viện gần nhà ga, cô không cần phải chạy qua chạy lại, suy cho cùng mọi người phải ngồi trên xe lửa suốt ba bốn ngày, cho dù là giường nằm thì cũng rất mệt mỏi, chẳng bằng cô ở lại với bà nội trong bệnh viện thêm một lúc.

Bạch Du suy nghĩ, cô cảm thấy có lý nên đồng ý.

Giang Lâm bước ra khỏi phòng, ngay sau đó đến gặp bác sĩ Trịnh, nói cho anh ấy về chuyện Bạch Du quên chuyện mình chui vào ngăn tủ.

Bác sĩ Trịnh trầm ngâm rồi nói: “Tình trạng của đồng chí Bạch nghiêm trọng và phức tạp hơn tôi tưởng tượng, tôi chỉ có thể khuyên các cậu đừng làm chuyện kích động tới cô ấy. Về phần cậu không nói tình trạng thật sự cho cô ấy biết cũng có chỗ đúng, ít nhất tránh để người bệnh lo lắng quá mức khiến tình trạng bệnh của mình trở nên nghiêm trọng hơn, về phần khác tôi cũng không có biện pháp nào. Nếu sau này có điều kiện, các cậu có thể đưa cô ấy đến Hồng Kông để tìm một vị bác sĩ, có lẽ bọn họ sẽ biết được nhiều hơn.”

Sắc mặt Giang Lâm nặng nề, một lúc lâu sau mới gật đầu: “Tôi biết rồi, cảm ơn anh, bác sĩ Trịnh.”
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 326: Chương 326


Bác sĩ Trịnh xua tay: “Không phải khách sáo, dù sao tôi cũng không giúp được gì.”

Khi còn nhỏ, ông nội kể cho anh ấy nghe kiến thức về tâm lý học, anh ấy như đói như khát, tiếc rằng trong nước lại rớt phía sau trong phương diện này, mong sau này có thể từ từ chuyển biến.

Giang Lâm ra khỏi phòng làm việc của bác sĩ Trịnh là đã nhìn thấy Bạch Gia Dương.

Bạch Gia Dương nhìn anh, muốn nói lại thôi.

Vừa nãy anh ấy đứng ở ngoài cửa nên đã nghe thấy toàn bộ những lời của bác sĩ Trịnh.

Anh ấy không ngờ tình trạng bệnh của Du Du lại nghiêm trọng như vậy, anh ấy chợt nhớ khi còn nhỏ mỗi lần Du Du ra khỏi ngăn tủ, dáng vẻ như không có chuyện gì, anh ấy còn nghĩ là cô vô tư, bây giờ có vẻ không phải là cô vô tư mà là không nhớ được gì.

Giang Lâm nhìn về phía anh ấy: “Đừng tới gần Du Du, nếu cô ấy lại xảy ra chuyện, anh biết đấy, chuyện gì tôi cũng dám làm.”

Cuối cùng Bạch Gia Dương cũng cảm nhận được cảm giác bị người ta nói oan và ngậm đắng nuốt cay, trong miệng chua xót: “Anh sẽ không tổn thương Du Du… Anh biết bây giờ em không tin anh nhưng anh chỉ muốn nói với em, từ nhỏ Du Du đã có tình trạng này rồi.”

Giang Lâm: “Nói rõ cho tôi nghe.”

Bạch Gia Dương cố gắng nhớ lại tình cảnh khi còn nhỏ.

Khi còn nhỏ, anh ấy là một kẻ mọt sách, ngày nào cũng chạy tới tiệm sách ngồi cả ngày, do đó anh ấy không biết chuyện mẹ anh ấy đánh Du Du rất lâu, Du Du cũng chưa bao giờ kể với anh ấy. Nhưng có một lần anh ấy trở về từ tiệm sách, vừa mở ngăn tủ ra thì thấy Du Du trốn trong ngăn tủ để ngủ, dù có gọi thế nào thì cũng không tỉnh, anh ấy lập tức ôm cô ra khỏi ngăn tủ. Sau khi cô tỉnh lại thì anh ấy hỏi tại sao Du Du lại chui vào ngăn tủ để ngủ, cô nói cô không có, còn nói anh ấy nói dối nữa.

Lúc đó tuổi của anh ấy không lớn, khi nghe cô nói mình như vậy, không khỏi cảm thấy tức giận, thế nên không xen vào chuyện này nữa. Sau này chuyện cô chui vào ngăn tủ để ngủ xảy ra vài lần nhưng mỗi lần sau khi cô tỉnh lại không có chỗ không bình thường, thế nên tất cả mọi người không coi đó là chuyện đáng kể.

Sau khi Giang Lâm nghe xong, anh cười khẩy: “Có phải anh cảm thấy mình rất thương yêu Du Du, chẳng qua là lần này chỉ nhanh mồm nhanh miệng nói sai, không phải là không thể tha thứ không?”

Bạch Gia Dương: “...”

Giang Lâm: “Nếu anh thật sự thương yêu Du Du, sẽ không mất khoảng thời gian lâu như vậy mới biết chuyện cô ấy vẫn luôn chịu ấm ức trong nhà, anh cũng sẽ không đứng ở chỗ đạo đức cao để chỉ trích cô ấy, anh không hổ là con trai của mẹ anh, ích kỷ giống y như nhau.”

Bạch Gia Dương: “...”

Giang Lâm nói xong thì không quan tâm tới anh ấy nữa, anh lướt qua bên cạnh anh ấy, đi thẳng ra khỏi bệnh viện.

**

Ông Giang đã trở về, nghe lời chú Vương nói lại thấy hai người mãi vẫn chưa về thì đang chuẩn bị bảo chú Vương chở đi bệnh viện. Nhưng ông còn chưa kịp đi đã thấy Giang Lâm về.

"Du Du sao rồi? Sao nó không về cùng cháu? Vẫn chưa tỉnh à?"

Giang Lâm: "Tỉnh rồi ạ, nhưng cô ấy không nhớ rõ chuyện trốn vào ngăn tủ."

Ông Giang giật mình nhưng vẫn bình tĩnh hỏi: "Bác sĩ nói thế nào?"

Giang Lâm nói lại lời của bác sĩ với ông cụ.

Nói đơn giản là, với căn bệnh này thì không thể k*ch th*ch cô ấy, trừ cái đó ra thì không có cách nào khác.

Ông Giang im lặng thật lâu mới nói: "Du Du là một đứa trẻ đáng thương, sau này cháu phải đối xử với con bé thật tốt. Chuyện này đừng nói với cha cháu, cũng không cần nói với ai khác."

Ông ấy hiểu rõ nhất tính nết của thằng con trai ngu dốt kia.

Nếu để ông ta biết tình hình của Bạch Du thì có khi còn bắt Giang Lâm ly hôn với Bạch Du.

"Cháu biết rồi." Giang Lâm gật đầu, sau đó lập tức nói xấu cha mình: "Hai hôm trước cha cháu mới bắt cháu ly hôn với Du Du."
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 327: Chương 327


"Làm gì có cái lý đó! Đừng nghe thằng cha ngu xuẩn của cháu, nếu vợ vừa ngã bệnh đã muốn ly hôn thì có phải năm đó ông đây nên vứt bỏ bà nội cháu ngay từ đầu không?"

Ông Giang tức nổ phổi.

Năm đó, sau khi vợ xảy ra chuyện, trạng thái tinh thần của bà vẫn luôn không ổn định, có lúc còn nghiêm trọng đến nỗi không chỉ tự đánh chính mình mà còn đánh cả người bên cạnh. Ông ấy còn từng bị bà ấy dùng bình hoa đập nhưng chưa bao giờ nghĩ đến chuyện ly hôn.

Vợ chồng là người bạn đồng hành, cùng nhau vượt qua khó khăn chứ không phải những con chim trong lồng, gặp chuyện là mỗi con bay một hướng.

Tục ngữ nói ban ngày không nói đến người, ban đêm không nói đến quỷ.

Hai ông cháu vừa nhắc đến Giang Khải Bang thì ông ta đã tới.

Vừa nhìn thấy Giang Lâm, câu nói đầu tiên của Giang Khải Bang là: "Em gái xảy ra chuyện lớn như vậy mà sao đến cái bóng của mày cũng không thấy hả?"

Sau khi biết chuyện con gái chưa kết hôn đã mang thai, ông ta tức hộc máu, chỉ hận không thể đánh c.h.ế.t cô ta!

Nhưng bây giờ Giang Hựu Hàm không chỉ sảy thai mà còn bị chấn thương sọ não, đừng nói là đánh cô ta, dù ông ta có muốn mắng cũng không được.

Ông ta cảm thấy dạo này chi thứ ba làm gì cũng không thuận lợi, Giang Lâm cưới con gái của tội phạm g.i.ế.c người, Giang Khải bị nhốt trong tù vẫn chưa ra, giờ Giang Hựu Hàm lại làm ra chuyện không biết xấu hổ như vậy.

Tóm lại là cả đám đều khiến ông ta tức chết!

Sau đó, Lâu Tú Anh nói với ông ta, biết thế lúc đầu không nên cho Giang Khải và Bạch Du quen nhau, nếu không ở bên nhau thì bây giờ Giang Khải cũng không bị ông Giang vứt bỏ, còn bị nhốt trong tù không ra được, Bạch Du cũng không giấu giếm chuyện Giang Hựu Hàm có đối tượng.

Ông ta cảm thấy rất có lý, nguyên nhân của tất cả mọi chuyện đều do Bạch Du.

Thế là ý nghĩ bắt Giang Lâm ly hôn với Bạch Du lại lóe lên trong đầu, đây chính là lý do tại sao ông ta lại đến Tứ hợp viện. Ông ta phải tranh thủ khuyên Giang Lâm ly hôn trước khi anh về đảo Quỳnh Châu.

Ai ngờ, ông ta vừa dứt lời đã bị một gậy đập vào vai.

Ông Giang dùng quải trượng đánh ông ta: "Đây là chỗ cho anh hô to gọi nhỏ à? Mau ra ngoài quỳ cho tôi, chừng nào còn chưa thông suốt thì đừng vào đây!"

Giang Khải Bang: "?"

Ông ta đã đến tuổi này rồi mà còn bị ông cụ vừa đánh vừa mắng, lại còn ngay trước mặt con của ông ta nữa. Ông ta không biết xấu hổ sao?

Còn nữa, ông ta đã làm sai điều gì?

Giang Khải Bang nghĩ mãi mà không hiểu nhưng ông ta bị quải trượng đánh đau thật.

Cuối cùng, ông ta vẫn chạy trối c.h.ế.t ra ngoài sân quỳ.

Ông Giang: "Cháu đừng quan tâm nó, thu dọn đồ đạc rồi cùng Du Du về đảo Quỳnh Châu đi."

TBC

Giang Lâm: "Vâng, ông nhớ giữ gìn sức khỏe."

Ông Giang phất tay.

Sau khi Giang Lâm về phòng thu dọn đồ đạc, ông Giang càng nghĩ càng nhíu mày, ngay cả khi chú Vương bưng trà tới cũng không nhận ra.

Chú Vương: "Ông chủ, tục ngữ nói con cháu tự có phúc của con cháu, ngài đừng lo quá."

Ông Giang: "Sinh ra một đám ngu xuẩn thì sao không lo được? Giang Lâm và Du Du đều là hai đứa trẻ ngoan, chỉ là không có được cha mẹ tốt. Bây giờ tôi vẫn còn thì còn có thể ép được thằng Ba ngu ngốc kia. Nhưng sau này tôi không còn nữa, nó lại lấy danh nghĩa làm cha để ép thằng bé… Cứ nghĩ đến đó là tôi đã muốn đập c.h.ế.t nó rồi!"

Chú Vương nghe vậy thì khẽ thở dài.

Ông ấy cũng cảm thấy Giang Khải Bang hồ đồ, nếu ông ấy có một người con trai xuất sắc như Giang Lâm thì không biết sẽ vui mừng đến mức nào. Ông ta thì hay rồi, thân làm cha mà lại ghen ghét với con trai mình.

Buồn cười c.h.ế.t mất!

Ông Giang nhìn ánh đèn màu cam, đột nhiên nói: "Tôi phải nghĩ cách để chấm dứt hậu hoạn."
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 328: Chương 328


Bạch Du vừa ra khỏi phòng bệnh đã nhìn thấy anh cả, nhưng cô chẳng buồn để ý đến anh ấy.

Cô và bà nội đi đến Nhà hàng Quốc Doanh gần đó ăn cơm.

Hai người gọi hai bát mì cán tay, Bạch Du thấy nhà hàng có thịt đầu heo óng ánh, thoạt nhìn có vẻ rất ngon thì lại gọi một phần thịt đầu heo.

Mì cán tay rất dai ngon, lại cho thêm ớt khô phi thơm rồi trộn lên, mùi thơm lan tỏa khắp nơi.

Nhưng thịt đầu heo lại khiến cô thất vọng, thịt bị nấu chín quá, không đủ tươi, phí công lúc nãy cô mong chờ như vậy.

Ăn xong, cô bảo nhân viên phục vụ gói bốn cái bánh bao nhân thịt, định để lát nữa lên tàu hỏa ăn.

Sau khi cơm nước xong xuôi, lúc quay về bệnh viện thì Giang Lâm đã lái xe con đến.

Vẫn còn một tiếng nữa mới đến giờ tàu chạy, bây giờ ra ga là vừa.

Bọn họ vừa đi vào nhà ga đã nhìn thấy Lâm Hướng Tuyết và người nhà.

Mẹ Lâm đang cầm khăn tay lau khóe mắt, Bạch Du vừa xuống xe đã nghe thấy mẹ Lâm hỏi: "Con đi một mình đến nơi xa xôi như vậy sao mẹ có thể yên tâm được? Từ nhỏ đến lớn con chưa từng rời khỏi nhà, hay mẹ từ chức để đi cùng con nhé?"

TBC

Lâm Hướng Tuyết kêu cứu: "Mẹ! Nếu mẹ đi cùng con thì con đến đảo Quỳnh Châu còn có ý nghĩa gì nữa?"

Mẹ Lâm: "Sao lại không có ý nghĩa? Mẹ thật sự không yên tâm mà!"

Lâm Hướng Tuyết ôm cánh tay mẹ, vừa an ủi vừa làm nũng: ''Mẹ, mẹ cứ yên tâm đi, có Bạch Du chăm sóc con rồi mà. Ngoài ra còn có cả Giang Lâm, chồng của cậu ấy nữa. Con không sao đâu, nếu con sang đó mà không thích nghi được thì sẽ quay về ngay."

Mẹ Lâm bị con gái làm nũng như thế thì trái tim mềm nhũn: "Tự con nói đấy nhé, nếu không thích nghi được thì phải quay về ngay. Còn nữa, đến bên đó rồi thì phải gọi điện về nhà ngay biết chưa?"

Lâm Hướng Tuyết gật đầu: "Con biết rồi."

Cô ấy vừa nói xong đã nhìn thấy Bạch Du: "Mẹ, đây là Bạch Du mà con nhắc với mẹ đấy, mẹ thấy cậu ấy có xinh đẹp không? Trông có đáng tin cậy không?"

Bạch Du: "..."

Bảo cô xinh đẹp thì còn hiểu được chứ con trông đáng tin cậy là cách miêu tả gì vậy?

Mẹ Lâm bước tới, khen ngợi: "Chẳng trách ngày nào Hướng Tuyết cũng ở nhà khen cháu suốt, dì sống hơn nửa đời người rồi mà còn chưa bao giờ gặp một cô gái nào xinh đẹp như cháu, so với Hướng Tuyết nhà dì thì nó chẳng khác gì con khỉ."

Nghe thấy vậy, mấy anh trai và chị dâu của Lâm Hướng Tuyết đều nở nụ cười, không khí chia ly buồn bã lập tức bị xua đi.

Lâm Hướng Tuyết không phục: "Mẹ, làm gì có ai nói con gái mình thế?"

Mẹ Lâm âu yếm nhéo má con gái, lại quay sang nhìn Bạch Du: "Đồng chí Bạch, sau này nhờ cháu quan tâm Hướng Tuyết hộ dì, trông nó lớn vậy thôi chứ đây mới là lần đầu tiên đi xa nhà. Nếu nó..."

Mẹ Lâm nói một tràng, nhờ vả Bạch Du hết chuyện này đến chuyện khác.

Nhưng Bạch Du lại không hề cảm thấy bà ấy lải nhải lắm lời, ngược lại còn vô cùng hâm mộ Lâm Hướng Tuyết có một người mẹ thương cô ấy như vậy.

Bên này, bà Bạch cũng đang dặn dò Giang Lâm: "Bà thật sự không yên tâm về Tiểu Du, nhưng tình hình trong nhà lại như vậy nên nó đi đảo Quỳnh Châu cũng tốt. Vả lại bên kia không hỗn loạn nhiều, nó cũng có thể vui vẻ hơn."

Giang Lâm: "Cháu sẽ chăm sóc tốt cho Du Du."

Bà Bạch vui mừng gật đầu: "Bà rất yên tâm giao Tiểu Du cho cháu, nhưng mà bệnh của nó..."

Giang Lâm biết bà đang lo lắng chuyện gì, thế là lại nói: "Bà nội cứ yên tâm, cháu không ngại, cũng sẽ không vì thế mà ly hôn với cô ấy."

Nghe vậy, cuối cùng tảng đá lớn trong lòng bà Bạch cũng rơi xuống: "Tiểu Du là đứa trẻ số khổ, có thể gặp được cháu đúng là phúc của nó."

Ánh đèn u ám chiếu lên người Giang Lâm, gương mặt anh nửa sáng nửa tối, mờ mịt không rõ, chỉ nghe thấy giọng nói trầm thấp của anh: "Không, là phúc của cháu."
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 329: Chương 329


Đôi mắt của bà Bạch hơi đỏ.

Lúc này, Bạch Phi Bằng và Bạch Gia Dương mới mang mấy món đặc sản đã chuẩn bị sẵn đi từ nhà đến, Từ Ánh Chi đi theo đằng sau.

Ba người đều tay xách nách mang.

Kể từ khi Từ Ánh Chi bị chọc tức bỏ đi thì vẫn luôn lo lắng không yên: "Du Du, chị và mẹ đã chuẩn bị cho em chút đặc sản thủ đô. Đến đảo Quỳnh Châu rồi, nếu em muốn ăn thì cũng có cái mà ăn."

Bạch Du cảm kích nói: "Cảm ơn chị Ánh Chi.''

"Em khách sáo với chị làm gì."

Từ Ánh Chi thấy Bạch Gia Dương đứng một bên với vẻ mặt tội nghiệp thì có lòng nói giúp anh ấy hai câu nhưng Bạch Du hoàn toàn không cho cơ hội.

Bạch Phi Bằng và Bạch Gia Dương khiêng đồ mang đến lên tàu hỏa, nếu không nhờ quan hệ của Giang Lâm, để nhân viên phục vụ cất đồ vào trong một căn phòng riêng thì không có chỗ nào mà để được cái giường nằm nhỏ kia.

"Du Du, cha không phải là một người cha tốt, khiến con phải chịu nhiều uất ức như vậy… Là cha có lỗi với con."

Ông còn chưa kịp bù đắp cho con gái thì cô đã muốn đến đảo Quỳnh Châu, Bạch Phi Bằng vô cùng không nỡ.

Bạch Du: "Cha, cha nhớ giữ gìn sức khỏe, còn phải nhắc bà nội uống thuốc đúng giờ. Còn cả Niệm Niệm nữa, nếu bà nội không chăm sóc được thì cứ nói với con, con có thể đưa con bé đến đảo Quỳnh Châu."

Dù sao bà nội cũng lớn tuổi, chăm sóc một đứa trẻ nhỏ như vậy rất tốn tinh thần và thể lực.

Cả nhà đã nói chuyện với nhau hết, chỉ còn lại Bạch Gia Dương.

Bạch Gia Dương cúi thấp đầu, trông ủ rũ như chó mất chủ.

Bạch Phi Bằng cũng tức con trai cả chẳng nói chẳng rằng, nhưng con trai thứ đã không còn nữa, bây giờ ông ấy cũng chỉ còn hai anh em này thôi nên người làm cha như ông tất nhiên muốn hai đứa con hòa thuận

Nghĩ vậy, ông lựa lời nói: "Sau khi con đến đảo Quỳnh Châu thì cha sẽ đến Hà Nam nghe nóng tin tức về anh hai con, chỉ là... Chỉ sợ lành ít dữ nhiều. Cha cũng đã chuẩn bị tinh thần rồi. Bây giờ nhà mình chỉ còn hai anh em con, hơn nữa anh con đã biết lỗi rồi, trên đường đến đây nó cứ nói muốn xin lỗi con suốt. Con… có thể tha thứ cho nó không?"

Bạch Gia Dương vội vàng nói: "Du Du, anh cả xin lỗi em, anh không nên nói mấy lời đó. Chỉ cần em chịu tha thứ cho anh cả thì muốn mắng anh thế nào cũng được."

Bạch Du không nói gì.

Bạch Phi Bằng: "Ba biết con vẫn còn giận, nhưng lần này con đến đảo Quỳnh Châu, sau này một năm cũng chẳng về được một lần. Cha với bà nội thấy hai đứa trở mặt thành thù cũng khó chịu lắm. Con xem như vì cha, vì bà con đi, tha thứ cho anh cả con lần này được không?"

Vừa nói xong, Bạch Phi Bằng đã bị bà Bạch vỗ mạnh vào lưng: "Con là cái thá gì mà đại diện cho mẹ! Mẹ con khó chịu thật nhưng không cần Tiểu Du vì bà già này mà nhẫn nhục chịu đựng, con bé thích tha thứ thì tha thứ, nếu không thích thì bà già này nhất định sẽ không ép buộc nó. Con đừng có nói bậy!"

TBC

Khó chịu là chuyện của bà, nhưng bà không thể vì mình mà khiến Tiểu Du khó chịu.

Dùng danh nghĩa yêu thương để làm khó người khác còn lưu manh hơn cả cướp bóc!

Bạch Du cay mũi, ôm lấy bà nội nói: "Bà nội, bà là người hiểu cháu nhất trên đời này, cũng là người cháu yêu thương nhất, bà nhất định phải sống lâu trăm tuổi."

Trái tim bà Bạch mềm nhũn: "Bà nhất định sẽ sống lâu trăm tuổi. Bà còn phải đợi sau này được bế cháu mà."

Bạch Du lau nước mắt bên khóe mắt, đứng thẳng lưng nhìn về phía cha và Bạch Gia Dương: "Em có thể tha thứ cho anh, sau này cũng coi anh là anh cả..."

Nghe vậy, Bạch Gia Dương rất vui mừng, nhưng ngay sau đó lại nghe Bạch Du nói tiếp:

"Nhưng cũng chỉ là anh cả."

Anh cả coi cô là một người thân bình thường, vậy thì cô cũng coi anh ấy là người thân bình thường.
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 330: Chương 330


Từ nay về sau, cô sẽ không đào tim móc phổi đối xử tốt với anh nữa.

Bọn họ chỉ là người thân có quan hệ huyết thống, chỉ thế mà thôi.

Nụ cười trên mặt Bạch Gia Dương cứng đờ: "..."

Nhìn Bạch Du xoay người rời đi, cái động trong lòng anh ấy càng lúc càng lớn, càng lúc càng rộng...

**

Tàu hỏa sắp khởi hành, dòng người ùn ùn lên tàu.

Dù có không nỡ đến mức nào thì cũng phải đến lúc chia ly.

Lâm Hướng Tuyết lau nước mắt, cứ đi ba bước lại ngoái đầu lại tạm biệt người nhà.

Bạch Du ôm bà nội lần cuối rồi được Giang Lâm dắt lên tàu.

Người người chen chúc trong tòa tàu chật chội như hộp cá mòi, thậm chí còn không có chỗ đặt chân, mà mùi trong này lại cực kỳ khó ngửi.

Bạch Du tưởng bọn họ đã mang nhiều đồ đi lắm rồi, nhưng những người khác còn mang nhiều hơn cả bọn họ. Nào là chăn mền, xoong nồi bát đũa, quần áo, thậm chí có người còn mang cả gà, vịt sống lên tàu.

Mùi mồ hôi, mùi chân thối và mùi phân gà, vịt hòa trộn trong xe làm Bạch Du vừa lên đã sắp nôn ra.

TBC

Nhưng lần trước cô đã trải qua tình cảnh này một lần nên cũng xem như có kinh nghiệm, còn Lâm Hướng Tuyết thì suýt nữa bỏ cuộc giữa chừng.

Khó khăn lắm mới chen được lên toa tàu của bọn họ, lúc này Lâm Hướng Tuyết mới thở ra một hơi thật dài: "Má ơi! Cái mùi kinh khủng c.h.ế.t đi được! Mình nghĩ chắc mấy hôm nữa không ăn được cái gì mất!"

Bạch Du bật cười vì dáng vẻ khoa trương của cô ấy: "Không đến mức đấy chứ? Trong toa thì đỡ hơn một chút, mấy hôm nữa nếu cậu không muốn đi ra ngoài thì cứ để anh Giang Lâm đi múc nước là được."

Nghe vậy, Lâm Hướng Tuyết cười cợt cô: "Gả cho người ta đúng là khác thật đấy, lúc nào cũng nhắc đến chồng cậu.''

Bạch Du tức nổ phổi, giơ tay véo cô ấy một cái: "Đúng là làm phúc phải tội, không biết lòng tốt của người khác, thế thì cậu tự đi múc đi."

Lâm Hướng Tuyết vội vàng xin tha: "Tớ sai rồi, tớ sai rồi mà Bạch Du thân yêu?"

Một toa xe có bốn giường nằm, Bạch Du, Giang Lâm và Lâm Hướng Tuyết đều ở trong một toa, vị trí còn lại là một người đàn ông trung niên, người nọ khoảng bốn mươi tuổi, trông có vẻ nhiều chuyện lại còn bị hôi chân.

Kiếp trước, Bạch Du đã nghe nói đến bệnh hôi chân nhưng chưa từng gặp, nhà họ Bạch không có ai chân thối, nhà họ Giang cũng không.

Nhưng khi người đàn ông kia cởi giày ra, một mùi hôi như mùi cá c.h.ế.t lập tức lan khắp toa xe.

Lâm Hướng Tuyết cực kỳ nhạy cảm với mùi hôi: "Mùi gì thúi thế?"

Ngay sau đó, chỉ thấy người đàn ông trung niên ở giường đối diện cởi tất ra, một mùi hôi gay mũi ập thẳng vào mặt.

Lâm Hướng Tuyết: "Ọe!'

Cô ấy nôn khan liên tục, nước mắt đầm đìa.

Người đàn ông trung niên xấu hổ dùng bàn tay vừa cởi tất xoa mũi, nói: "Xin lỗi em gái, chân tôi khiến em khó chịu rồi."

Ông ta biết chân mình thối nhưng cũng chẳng biết làm thế nào.

Bệnh thối chân là bệnh gia truyền nhà ông ta, có dùng thuốc gì cũng vô dụng, đã thế ông ta lại ngủ ở giường trên, chẳng lẽ lại không cởi tất cởi giày.

Bạch Du: "..."

Lâm Hướng Tuyết: "..."

Nghĩ đến việc ba, bốn ngày sau đều phải ngửi cái mùi này, hai người đều tái mặt.

Không ngờ đến trưa hôm đấy, không biết Giang Lâm dùng cách gì mà lại thuyết phục được người đàn ông nọ đổi giường với một cô gái ở toa bên cạnh.

Nhưng cô gái kia vừa đi vào Bạch Du đã sững sờ.

Lâm Hướng Tuyết thấy Bạch Du ngẩn ngơ nhìn người ta thì cũng ngẩng đầu lên.

Ngoài cửa toa tàu có một cô gái trẻ tuổi, dáng người cao gầy, thoạt nhìn khoảng hai mươi, hai mươi mốt tuổi, tóc dài phấp phới vừa đen vừa óng ánh như tơ lụa.

Gương mặt cô gái cũng xuất sắc giống như mái tóc, làn da trắng nõn, đường nét tinh xảo, nhất là cặp mắt lúng liếng đưa tình cứ như biết phóng điện. Nhưng không vì thế mà trông cô gái toát lên vẻ ngả ngớn mà lại có khí chất dịu dàng không nói thành lời.
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 331: Chương 331


Tóm lại là một cô gái xinh đẹp và khí chất.

Nhưng so với Bạch Du thì vẫn còn kém một chút.

Lâm Hướng Tuyết thầm chấm điểm cho hai người họ, cô ấy cảm thấy nếu Bạch Du được chín mươi lăm điểm thì cô gái trước mặt có thể được chín mươi điểm.

Không chỉ đàn ông thích ngắm gái đẹp mà con gái còn thích hơn.

Ông chú thối chân trong toa đi rồi, đổi thành một cô gái xinh đẹp làm tâm trạng của Lâm Hướng Tuyết lập tức bay lên không ngừng, chủ động chào hỏi: "Chào đồng chí, tôi là Lâm Hướng Tuyết, đây là Bạch Du, bạn tôi."

Lúc Lâm Hướng Tuyết quan sát cô gái thì cô gái cũng quan sát bọn họ.

Nhưng ánh mắt của cô ta lại rơi vào người Bạch Du nhiều hơn. Nghe thấy lời chào của Lâm Hướng Tuyết, cô ta nhếch đôi môi đỏ thắm lên, đáp lại: "Chào các cô, tôi là Ôn Tĩnh Uyển, Ôn trong ấm áp, Tĩnh trong yên tĩnh, Uyển trong dịu dàng, rất hân hạnh được quen các cô."

Giọng nói nhẹ nhàng không chói tai, nghe như có gió xuân thoảng qua, cảm giác rất dễ chịu.

Lâm Hướng Tuyết: "Wow, không ngờ cô lại xinh đẹp như vậy, giọng nói cũng dễ nghe nữa, ngay cả tên cũng có ý thơ như vậy, hâm mộ quá đi!"

Ôn Tĩnh Uyển: "Cô và bạn cô cũng rất xinh đẹp, cô tên là Bạch Du đúng không, các cô cũng rất xinh đẹp."

Lâm Hướng Tuyết thấy Bạch Du vẫn cứ ngơ ngơ ngác ngác thì không khỏi dùng cùi chỏ chọc vào người cô hỏi: "Cậu sao thế? Sao nãy giờ không nói gì?"

Lúc này Bạch Du mới lấy lại tinh thần: "Chào cô, đồng chí Ôn Tĩnh Uyển."

Ôn Tĩnh Uyển, là cô gái đã xuất hiện trong tang lễ của Giang Lâm kiếp trước.

Bạch Du không ngờ lại gặp người nọ ở đây.

Kiếp trước, cô chỉ gặp Ôn Tĩnh Uyển một lần ở tang lễ của Giang Lâm, sau đó thì không nghe thấy người này nữa.

Cô không biết Giang Hựu Hàm biết được chuyện Giang Lâm vì Ôn Tĩnh Uyển nên mới mãi không kết hôn ở đâu. Kiếp trước, Giang Lâm là anh chồng của cô nên tất nhiên cô không tiện hỏi nhiều.

Nếu biết kiếp này bản thân sẽ gả cho Giang Lâm thì cô nhất định phải hỏi cho rõ ràng.

Lâm Hướng Tuyết bước xuống giường nằm, giúp Ôn Tĩnh Uyển chuyển hành lý: "Đồng chí Ôn, cô đi một mình sao?"

Ôn Tĩnh Uyển không có nhiều đồ, chỉ có một cái túi du lịch và một cái túi da nhỏ có thiết kế rất độc đáo, khéo léo xinh đẹp, thời này không có ai có.

Thời sau, loại túi này rất bình thường nhưng bây giờ còn chưa cải cách mở cửa, người bình thường chỉ dùng túi quân dụng hoặc cặp công vụ. Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy kiểu túi xách dành riêng cho phụ nữ này.

Ôn Tĩnh Uyển cười đáp: "Ừm, tôi đi một mình."

Lâm Hướng Tuyết: "Cô và Bạch Du đều là người dũng cảm, chỉ có một mình cũng dám đi ra ngoài. Lần này chúng tôi đến đảo Quỳnh Châu, không biết có tiện đường với cô không?"

Ôn Tĩnh Uyển gật đầu: "Tiện đường, thật ra là vị đồng chí Giang này biết tôi muốn đến đảo Quỳnh Châu nên mới đến hỏi tôi có muốn đổi sang đây không."

Cô ta vừa dứt lời, không chỉ Lâm Hướng Tuyết tò mò mà Bạch Du cũng ngạc nhiên: "Cô quen đồng chí Giang sao?"

Lâm Hướng Tuyết nghe thấy cô gọi Giang Lâm là "đồng chí Giang" thì không nhịn được cười: "Lúc trước thì suốt ngày nói anh Giang Lâm này anh Giang Lâm nọ, sao đột nhiên lại khách sáo thế?"

Nghe vậy, Ôn Tĩnh Uyển nhìn Bạch Du rồi lại nhìn Lâm Hướng Tuyết: "Các cô quen đồng chí Giang à?"

Lâm Hướng Tuyết nở nụ cười, chỉ vào Bạch Du nói: "Nào chỉ là quen, cái vị đồng chí Giang đó chính là chồng của Bạch Du. Bọn họ mới kết hôn mấy hôm trước đấy."

Ôn Tĩnh Uyển ngẩn ra, sau đó mới nói: ''Thì ra là thế, chẳng trách đồng chí Giang lại thuyết phục tôi đổi chỗ. Lúc đầu tôi còn tưởng đồng chí nam đó không chịu được bệnh hôi chân của đồng chí kia, thì ra là vì đồng chí Bạch. Đồng chí Giang đối xử với cô tốt thật đấy. À, dù hơi chậm nhưng tôi cũng chúc mừng hai người..."

"Cảm ơn cô..."
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 332: Chương 332


Trong lúc cô ta nói chuyện, Bạch Du vẫn luôn chú ý đến nét mặt của cô ta nhưng lại không nhìn ra bất kỳ chỗ nào không bình thường.

Hiển nhiên cô ta cũng chỉ mới quen biết Giang Lâm.

Cô không thể vì một câu nói của Giang Hựu Hàm từ kiếp trước mà phòng bị đối phương được, huống hồ Giang Hựu Hàm chẳng nói được mấy câu là thật.

Nghĩ đến đây, cô không quan tâm Ôn Tĩnh Uyển nữa mà cầm quyển sách lên đọc.

Trong khoảng thời gian này đã xảy ra quá nhiều chuyện, lại phải đi tới đi lui khiến kế hoạch học tập của cô phải tạm dừng lại.

Bây giờ có thời gian rảnh rồi, cô lại cầm sách giáo khoa lên học tiếp.

Ôn Tĩnh Uyển thấy cô đọc sách thì chỉ liếc nhìn quyển sách cô đang cầm, cũng không hỏi nhiều.

Lúc Ôn Tĩnh Uyển cầm ấm nước ra ngoài lấy nước, Lâm Hướng Tuyết mới nhích lại gần, khẽ hỏi: "Hình như cậu không thích cô gái họ Ôn kia lắm nhỉ?"

Bạch Du ngẩng đầu lên, đáp: "Không phải mình không thích, chỉ cảm thấy mọi người là bèo nước gặp nhau, không cần quá thân thiết."

Cả hai kiếp sống cô đều không quen với Ôn Tĩnh Uyển, trong tình hình này không cần nói hết mọi chuyện của mình.

Lâm Hướng Tuyết được người nhà bảo vệ quá tốt, thoạt nhìn rất khôn khéo nhưng thật ra rất dễ tin người.

Nhưng cô ấy có một ưu điểm là dễ nghe lời khuyên, lần này cũng vậy, cô ấy lập tức gật đầu: "Cậu nói cũng có lý, bảo sao mẹ mình lại bảo gặp chuyện gì thì phải thương lượng với cậu. Con người mình quá nhiệt tình, có cái gì cũng nói hết với người ta, cuối cùng lại hối hận vì mình nói quá nhiều."

Bạch Du nhân cơ hội khuyên cô ấy học hành: "Chính xác, đi từ thủ đô đến thành phố Quảng phải mất mấy ngày, nếu cậu không có việc gì thì cùng đọc sách với mình đi.''

Mặc dù Lâm Hướng Tuyết không muốn đọc sách nhưng nghĩ ngồi trên tàu cũng chẳng có việc gì làm nên cũng mượn một quyển sách của Bạch Du ngồi đọc.

Lúc Ôn Tĩnh Uyển lấy nước quay về, lại phát hiện thái độ của Lâm Hướng Tuyết đối với cô ta đã "hạ nhiệt độ" rất nhiều.

Nhưng cô ta không hề tỏ ra kinh ngạc, thái độ đối với Lâm Hướng Tuyết và Bạch Du vẫn như trước, không quá xa lạ cũng không quá thân thiện, duy trì một khoảng cách an toàn.

Một lát sau, Giang Lâm mua cơm trở về.

Trên tàu hỏa có xe bán cơm, nhưng giá khá đắt nên nhiều người thà gặm bánh bao lạnh cũng không mua.

Nhưng bây giờ Bạch Du không thiếu tiền nên không muốn mình chịu khổ sở trong việc này.

Giang Lâm mua ba món ăn về, một là thịt xào ớt, món thứ hai là thịt kho tàu, còn lại là gà hầm nấm.

TBC

Bạch Du cho Lâm Hướng Tuyết chọn trước nhưng Lâm Hướng Tuyết lại nhường cô. Hai người đưa đẩy mãi, cuối cùng Bạch Du chọn thịt xào ớt, Lâm Hướng Tuyết chọn gà hầm nấm, Giang Lâm không được chọn, chỉ có thể ăn thịt kho tàu.

Mùi đồ ăn thơm phức tràn ngập toa xe.

Ôn Tĩnh Uyển ngồi trên giường tầng, cười nói: "Nếu biết đồng chí Giang đi mua cơm thì tôi đã nhờ anh mua giúp một phần rồi. Bây giờ bên ngoài có nhiều người như vậy, tôi bị chen lấn mà phát sợ luôn."

Nếu là một người đàn ông khác thì có lẽ lúc này sẽ đứng lên đi mua cho cô ta một phần.

Nhưng Giang Lâm chỉ lễ phép đáp lại một tiếng, cũng chẳng định đi mua giúp cô ta, thậm chí từ đầu đến cuối cùng không liếc nhìn cô ta một cái nào.

Bạch Du thừa nhận mình hơi hẹp hòi, mặc dù Ôn Tĩnh Uyển không có biểu hiện gì khác thường nhưng cô vẫn không thể hoàn toàn yên tâm nên từ lúc Giang Lâm đi vào, ánh mắt cô thỉnh thoảng lại rơi trên người anh.

Nhưng bây giờ cuối cùng cô cũng yên tâm rồi.

Giang Lâm và Ôn Tĩnh Uyển không quen biết nhau, mà bây giờ Giang Lâm cũng không có biểu hiện gì cho thấy anh có hứng thú với Ôn Tĩnh Uyển.

Nghĩ đến đây, cô gắp một miếng thịt xào ớt bỏ vào miệng, thịt heo tươi ngon mềm mịn, hương vị đậm đà, thực sự đáng tiền.
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 333: Chương 333


Ôn Tĩnh Uyển không hề tức giận, còn mỉm cười lấy mấy nắm cơm trong túi ra nói: "Đây là đặc sản ở quê tôi, mọi người nếm thử xem."

Nói xong, cô ta cầm một cái rồi đưa mấy cái khác cho Lâm Hướng Tuyết.

Lâm Hướng Tuyết vừa nhìn thấy đã ngạc nhiên reo lên: "Đây là cơm nắm gạo lứt à? Tôi nghe nói gạo lứt có hàm lượng dinh dưỡng rất cao, còn tốt cho dạ dày nữa."

Ôn Tĩnh Uyển giải thích: "Chỗ chúng tôi gọi là cơm nắm đen, nhưng không phải làm từ gạo lứt mà dùng một loại lá màu đen, vắt lấy nước rồi nhuộm gạo nếp thành màu xanh đen, sau đó hấp lên là thành gạo đen. Mọi người ăn thử xem sao."

Lâm Hướng Tuyết lại "A" lên, nói: "Tôi nhớ ra rồi, hồi nhỏ tôi cũng được ăn, bà nội tôi là người Giang Tô, chẳng lẽ đồng chí Ôn cũng là người Giang Tô?"

Ôn Tĩnh Uyển mỉm cười gật đầu: "Ừm, tôi là người Giang Tô, thật trùng hợp."

Vừa rồi Lâm Hướng Tuyết nghe Bạch Du nói ''không thân thiết với người qua đường" thì cảm thấy rất có lý, thế nên mới cố gắng khống chế cái miệng mình. Nhưng bây giờ nghe thấy Ôn Tĩnh Uyển và bà nội mình là đồng hương, cộng với việc cô ta chia sẻ đồ ăn ngon thì cảm thấy thân thiết hơn nhiều, nhanh chóng ném mấy chữ "không thân thiết với người qua đường" của Bạch Du ra sau đầu.

Bạch Du chỉ ngồi bên cạnh xem, không nói gì.

Lâm Hướng Tuyết là người trưởng thành, cô có thể nhắc nhở nhưng không thể trông nom cô ấy như một người mẹ được.

Tuy nhiên, cô cũng nếm thử cơm nắm đen của Ôn Tĩnh Uyển. Cơm nắm đen thơm ngát ngon miệng, nhân bên trong cũng rất phong phú, có đậu Hà Lan, măng nhỏ, thịt muối, nấm hương, lạp xưởng và trứng muối. Ăn thực sự rất ngon, càng ăn càng khiến người ta thèm.

Tục ngữ nói, "cắn người miệng mềm", đến lần đi mua cơm sau, Bạch Du bảo Giang Lâm mua giúp Ôn Tĩnh Uyển một phần.

**

Trong cục công an.

"Đội trưởng Trần, chúng tôi đã đến thôn của Tần Ngạn Thành điều tra, Tần Chính Nhân xin thuốc sâu từ nhà đội trưởng đội sản xuất, bảo là trong nhà có chuột. Còn axit sunfuric là do một người đàn ông tên Lương Tuấn làm cho bà ta. Người tên Lương Tuấn này thích Tần Chính Nhân từ hồi trẻ, vừa nghe Tần Chính Nhân cần axit thì lập tức đến nhà máy hóa học tìm họ hàng làm việc trong đó lấy nguyên liệu, sau đó tự điều chế cho Tần Chính Nhân."

Đội trưởng Trần nghe cấp dưới báo cáo xong thì không khỏi nhíu mày: "Thế ông ta có khai tại sao Tần Chính Nhân lại cần axit không?"

TBC

Cấp dưới lắc đầu: "Không ạ, ông ta không hỏi."

Đội trưởng Trần: "Thế còn t.h.i t.h.ể của Tần Ngạn Thành? Tìm được chưa?"

Hai hôm trước, bọn họ đã mở nắp quan tài của Tần Ngạn Thành ra, quả nhiên giống như phỏng đoán của bọn họ, bên trong không hề có thi thể, chỉ có mấy cục đá.

Cấp dưới lại lắc đầu: "Không tìm thấy ạ, chúng tôi gần như đã tiến hành lục soát tất cả các ngóc ngách nhưng không thể tìm thấy t.h.i t.h.ể của Tần Ngạn Thành. Người của đại đội sản xuất cũng nói không hề nhìn thấy Tần Chính Nhân và Tần Tâm Hủy vận chuyển cái gì ra ngoài."

Đội trưởng Trần: "Thi thể không thể tự dưng biến mất được, tên Lương Tuấn kia có biết gì không?"

Cấp dưới: "Vừa hỏi đến chuyện này là ông ta lại ngậm miệng, tôi cảm thấy chắc chắn ông ta phải biết gì đó."

Đội trưởng Trần ném tập hồ sơ lên bàn: "Đã đoán được rồi thì còn chần chờ gì nữa, còn không mau đi thẩm vấn tiếp đi! Nếu không nói thì cứ dùng chút thủ đoạn để ông ta khai ra cho tôi!"

Cấp dưới đáp lời rồi lập tức xoay người rời đi.

Đội trưởng Trần suy nghĩ một lúc rồi đứng lên bảo người dẫn Tần Tâm Hủy đến phòng thẩm vấn.

Bị giam mấy ngày, dù Tần Tâm Hủy có bình tĩnh đến đâu thì cũng chẳng còn dáng vẻ xinh đẹp như lúc trước.

Sắc mặt cô ta tiều tụy, tóc tai rối bù, người còn bốc mùi khó chịu.

Vừa ngồi xuống, cô ta đã nói: "Đội trưởng Trần, tôi đã nói hết những điều cần nói rồi, rốt cuộc bao giờ các người mới thả tôi ra ngoài?"
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 334: Chương 334


Đội trưởng Trần: "Cái c.h.ế.t của Tần Ngạn Thành thật sự không có quan hệ gì với cô sao?"

Tần Tâm Hủy hít sâu một hơi: "Không có! Không có! Không có! Tôi đã trả lời vấn đề này mấy ngàn lần rồi, tôi không có lý do gì để g.i.ế.c cha mình cả! Không đúng, theo huyết thống thì tôi phải gọi ông ấy là cậu mới đúng. Nhưng từ nhỏ đến lớn tôi vẫn luôn gọi ông ấy là cha, ông ấy sinh ra tôi, nuôi dưỡng tôi, tôi có lý do gì để g.i.ế.c ông ấy được?"

Đội trưởng Trần: "Theo tôi được biết, người nuôi cô là nhà họ Bạch mà nhỉ?"

Tần Tâm Hủy tỏ vẻ xấu hổ: "Đúng vậy, nhà họ Bạch cho tôi ăn, cho tôi mặc, cũng có thể nói là bọn họ nuôi tôi lớn lên. Nhưng chẳng lẽ các người muốn một người bị què hai chân nuôi tôi sao? Vả lại, tôi g.i.ế.c cậu thì có ích lợi gì chứ?"

Độ trưởng Trần: "Cô lo lắng bị người khác biết thân phận con riêng của mình."

Tần Tâm Hủy: "Không chỉ mình cậu biết tôi là con riêng, còn có nhà họ Bạch và người mẹ đẻ trên danh nghĩa Đoạn Tuệ Quân nữa, chẳng lẽ tôi phải g.i.ế.c hết bọn họ sao? Còn nữa, nếu tôi để ý thân phận này thì cũng chẳng chủ động nói cho các người biết."

Đội trưởng Trần: "Chẳng lẽ cô thật sự không biết t.h.i t.h.ể Tần Ngạn Thành ở đâu?"

Tần Tâm Hủy: "Không biết, cô tôi, cũng chính là mẹ tôi, bà ấy gọi một người đàn ông đến giúp, sau đó bọn họ lôi t.h.i t.h.ể đi mất. Còn việc bọn họ xử lý t.h.i t.h.ể thế nào thì vốn không hề nói cho tôi biết."

Đội trưởng Trần: "Theo như lời cô nói thì Tần Ngạn Thành bị Tần Chính Nhân, mẹ cô g.i.ế.c chết? Lúc vụ án xảy ra thì cô đang ở đâu?"

Tần Tâm Hủy: "Hôm đó cậu đột nhiên nói tôi không phải con gái ruột của ông ấy, lúc đó tôi rất khiếp sợ, bảo ông ấy đừng nói đùa nữa. Ông ấy nói mình không hề nói đùa, còn bảo tôi không thể để lộ chuyện tôi là con riêng. Tôi vừa sợ vừa sốc, thế là lập tức chạy đến đoàn văn công tìm cô... mẹ tôi. Sau đó, bà ấy cùng về nông thôn với tôi, về đến nơi thì đuổi tôi ra ngoài, không biết hai người họ nói gì trong phòng nhưng lúc tôi về thì cậu đã tắt thở rồi."

Đội trưởng Trần: "Tại sao lúc đó cô không báo cảnh sát?"

Tần Tâm Hủy: "Tôi quá sợ hãi, lúc đó bà ấy quỳ xuống cầu xin tôi, nói là trong lúc cãi nhau với cậu đã bất cẩn lỡ tay dùng gối làm cậu c.h.ế.t ngạt. Bà ấy không cố ý, lại còn khóc lóc khổ sở như vậy. Hơn nữa, từ nhỏ đến lớn bà ấy vẫn luôn yêu thương tôi, thế nên tôi mới mềm lòng."

Đội trưởng Trần: "Vậy cô có biết bà ta mang theo thuốc trừ sâu và axit trong người không?"

Tần Tâm Hủy: "Tôi chỉ biết bà ấy xin thuốc trừ sâu của đội trưởng đội sản xuất, mẹ tôi nói trong ký túc xá ở đơn vị có thuốc chuột, muốn lấy để đánh chuột. Vì vậy nên tôi cũng không nghĩ nhiều, còn axit thì tôi cũng không biết."

Đội trưởng Trần: "Trước khi chết, Tần Chính Nhân có nói gì với cô không?"

Tần Tâm Hủy: "Bà ấy chúc phúc cho tôi và Giang Khải, chẳng phải các người đã thẩm vấn Giang Khải rồi sao? Có lẽ anh ấy có thể làm chứng cho lời nói của tôi."

Đội trưởng Trần im lặng, lát sau mới xua tay để cấp dưới dẫn Tần Tâm Hủy đi.

Tần Tâm Hủy không ngừng vùng vẫy: "Rốt cuộc bao giờ các người mới thả tôi ra? Tôi đã bảo tôi không g.i.ế.c người rồi mà!"

Nhưng đội trưởng Trần chẳng thèm trả lời, cô ta lại một lần nữa bị nhốt vào trong nhà tù u ám.

Cô ta sắp phát điên rồi!

Cô ta không biết còn phải ở đây bao lâu nữa, ngày nào cũng chịu đói chịu khát, người thì bị bọ chét cắn đỏ như phát ban, ngứa ngáy khó chịu.

Biết thế đã không g.i.ế.c tên b**n th** Tần Ngạn Thành kia, đúng là một bước sai ngàn bước sai.

Nghĩ đến việc chẳng may phải nhốt trong tù cả đời, cô ta không khỏi run lẩy bẩy.

Bây giờ, người duy nhất có thể cứu cô ta ra chỉ có Giang Khải.
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 335: Chương 335


Sau khi bị nhốt một tuần, cuối cùng Giang Khải cũng được thả ra.

Sau khi ra ngoài, anh ta mới biết Bạch Du đã đi theo Giang Lâm đến đảo Quỳnh Châu, em gái Giang Hựu Hàm chưa kết hôn đã có con, lại bị ngã sinh non khi cãi nhau với mẹ anh ta, đến giờ vẫn còn nằm viện. Đối tượng làm chuyện bậy bạ với Giang Hựu Hàm thế mà lại chính là người anh em tốt Lương Thiên Vũ của anh ta!

Giang Khải rất hoang mang.

Anh ta mới bị giam có một tuần mà trong nhà đã xảy ra biến cố lớn như vậy, khiến người ta có cảm giác như ở trên núi một ngày mà thế gian đã trôi qua ngàn năm.

Giang Khải Bang thấy anh ta ngẩn ngơ sửng sốt thì cau mày nói: "Bây giờ con đi về tắm rửa sạch sẽ rồi cùng cha đến Tứ hợp viện xin lỗi ông nội con."

Nói đến Tứ hợp viện thì ông ta lại cảm thấy xấu hổ.

Hôm đó, ông Giang trách mắng ông ta ngay trước mặt Giang Lâm, còn bắt ông ta quỳ ngoài sân hơn nửa ngày làm ông ta còn tưởng mình sắp què đến nơi.

Điều khiến ông ta tức giận nhất là đứa con bất hiếu Giang Lâm này lại không hề nói đỡ cho ông ta một câu nào mà lại bỏ đi thẳng. Theo ông ta thấy, đứa con này đã hỏng rồi.

Có tài năng đến mấy thì cũng ích gì, Giang Lâm hoàn toàn không coi ông ta ra gì.

Giang Khải Bang càng nghĩ càng tức.

Chẳng qua bây giờ ông ta chẳng làm gì được Giang Lâm, chưa kể còn có ngọn núi lớn là ông cụ đè trên đầu đâu. Nhưng không sao, ông ta chờ được, ông cụ đã lớn tuổi rồi, còn ông ta thì vẫn trẻ, rồi sẽ đến một ngày ông ta lên làm chủ nhà thôi. Đến lúc đó, ông ta muốn xem xem Giang Lâm còn dám cãi lời người cha này không.

Giang Khải: "Ông nội vẫn muốn ném con đến Tây Bắc ạ? Cha, con không muốn đi đâu. Anh Ba không ở thủ đô, em gái lại xảy ra chuyện như vậy, con không thể bỏ đi vào lúc này được."

Giang Khải Bang nhìn cậu con trai thứ hiếu thuận trước mặt, cơn tức trong lòng đã tiêu tan đi một chút: "Lát nữa cha sẽ cầu xin ông nội với con, dù ông nội có nói gì thì con cũng không được cãi lại."

Giang Khải tỏ vẻ mất kiên nhẫn nhưng vẫn gật đầu đồng ý.

Hai người về khu tập thể quân đội trước, một tuần rồi Giang Khải không tắm, làm Giang Khải Bang suýt nữa ngạt thở trên đường về nhà.

Về đến nhà, Giang Khải tắm rửa hơn nửa tiếng mới đi ra, cuối cùng cũng rửa sạch mùi chua trên người.

Sau đó, hai cha con lại tức tốc đến Tứ hợp viện nhưng ông Giang lại không có nhà, hai người đành ngồi chờ trong phòng khách. Đợi đến tận nửa đêm mới thấy ông cụ trở về, kết quả ông cụ còn chưa gặp mặt đã đuổi hai người đi.

Ông Giang bảo chú Vương truyền lời: "Bảo thằng nhãi Giang Khải mau về thu dọn đồ đạc, ngày mai cút ngay đến Tây Bắc cho tôi."

Giang Khải suýt tức điên.

Về đến nhà, anh ta lập tức nhốt mình vào phòng, sau đó cầm bút lên viết tiểu thuyết.

Anh ta hối hận rồi, lúc trước anh ta không nên viết Giang Lâm thành người tàn tật mà còn nên viết cho ông Giang c.h.ế.t bất đắc kỳ tử.

Nhưng anh ta cảm thấy bây giờ mình đã là chúa tể của thế giới này, hiện tại sửa lại cũng không muộn. Thế là anh ta viết nhanh như bị thần nhập, nhanh chóng thay đổi các tình tiết trong tiểu thuyết.

Theo kế hoạch lúc trước, hai năm nữa Giang Lâm sẽ qua đời, nhưng bây giờ anh ta không chờ được nữa rồi, anh ta muốn Giang Lâm phải c.h.ế.t ngay lập tức!

Còn cả lão già Giang kia nữa, ngày mai ông sẽ bị tái phát bệnh tim ngỏm củ tỏi, còn truyền lại hết tài sản và mối quan hệ của nhà họ Giang cho anh ta.

Đến tận khi viết xong anh ta mới hài lòng.

Sau đó giấu kỹ tiểu thuyết đi rồi mới leo lên giường ngủ say.

Sáng hôm sau, quả nhiên ông Giang tái phát bệnh tim phải nhập viện.

Giang Khải suýt thì nhảy cẫng lên vì sung sướng, anh ta lập tức đi rửa mặt rồi đi cùng cha và Lâu Tú Anh chạy đến bệnh viện.
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 336: Chương 336


Ông Giang đang nằm trên giường bệnh, sắc mặt tái nhợt, toàn thân yếu ớt, mọi người trong phòng đều lo lắng không yên.

Giang Khải cũng giả vờ rất lo lắng, nhưng trong lòng lại kích động như điên.

Tốt quá rồi!

Không ngờ anh ta chỉ tiện tay viết thôi mà quỹ đạo của thế giới này lại thay đổi theo ý muốn của anh ta.

Lát nữa quay về, anh ta nhất định phải viết là Bạch Du quỳ xuống trước mặt cầu xin anh ta quay đầu. Lúc đấy anh ta phải giẫm nát lòng tự trọng của cô dưới chân, sau đó biến cô thành nô lệ t*nh d*c. Thế thì mới giải được mối hận trong lòng anh ta.

Mà cũng không vội, bây giờ anh ta cần phải tiếp nhận mối quan hệ và tài sản của nhà họ Giang đã.

Nghĩ đến đây, anh ta sửa sang lại quần áo, đầu tóc, chuẩn bị dùng phong thái hoàn mỹ nhất để nghênh đón một đỉnh cao mới.

Bởi vì bác sĩ không cho người khác đi vào phòng bệnh nên mọi người đều tụ tập ở cửa ra vào.

Hơn nửa tiếng sau, cửa phòng bệnh cuối cùng cũng mở ra.

Chú Vương đi từ bên trong ra, ánh mắt lướt qua mọi người bên ngoài, cuối cùng dừng lại trên người trên người Giang Khải: "Ông chủ có lời muốn nói với cậu."

Ánh mắt của mọi người đồng loạt nhìn về phía Giang Khải.

Nhịp tim Giang Khải nhanh như sấm, bởi vì quá hưng phấn nên lông tơ toàn thân đều dựng đứng lên, nhưng anh ta vẫn cố gắng bình tĩnh, hỏi: "Không biết ông nội cho tôi cái gì?"

Chú Vương thò tay vào túi rồi lấy một tấm vé ra, đưa cho anh ta: "Ông chủ bảo cậu lập tức cút đi Tây Bắc, đây là vé tàu đến Tây Bắc, mười rưỡi tối nay sẽ khởi hành."

Giang Khải: "?"

Sấm sét giữa trời quang!

Sét đánh ngang tai!

Cú sốc như trời giáng!

Giang Khải sững người, nhìn chú Vương với vẻ mặt không thể tin nổi.

Còn mối quan hệ và tài sản đâu?

**

Còn một ngày nữa là đến thành phố Quảng.

Trong ba ngày qua, Ôn Tĩnh Uyển chung sống rất hòa thuận với bọn họ.

Lâm Hướng Tuyết đã nghe lọt lời nói của cô nên vẫn luôn duy trì khoảng cách vừa phải với Ôn Tĩnh Uyển, sẽ chia sẻ đồ ăn ngon nhưng không kể chuyện của mình hoặc người nhà mình nữa.

Bạch Du và Giang Lâm thì lại càng xa cách.

Cho đến một buổi chiều nọ.

Bạch Du và Lâm Hướng Tuyết cùng đi nhà vệ sinh.

TBC

Nhà vệ sinh trên tàu hỏa không nằm trên hành lang chỗ bọn họ mà phải chen qua mấy dãy khác để sang bên kia.

Đoạn đường này đúng chẳng khác gì phải trảm ngàn quan vạn tướng, mùi mồ hôi, mùi thối, mùi hôi chân tràn ngập trong khoang tàu. Bạch Du vừa đi vừa cố chịu đựng.

Đến nhà vệ sinh thì thử thách mới bắt đầu, thiết bị vệ sinh ở thời này cực kỳ kém cỏi, trên tàu hỏa có nhiều người như vậy, chẳng cần nghĩ cũng biết nhà vệ sinh phải bẩn đến mức nào. Còn nữa, nhà vệ sinh trên tàu xanh thời này đều được thiết kế thành hàng, nói đơn giản là đi đại tiện hay tiểu tiện thì đều được xả theo một đường.

Nghe có vẻ ghê tởm nhưng vẫn thiết kế khuất mắt người khác, không nhìn thấy thì vẫn còn chịu được. Mà thứ khiến người ta không thể chấp nhận nổi là vừa có gió thổi, đã thế mùi hương đó lại quanh quẩn mãi không hết. Ai ngửi thấy chắc muốn nôn hết đồ ăn từ ba ngày trước ra mất.

Bạch Du đi vệ sinh trước rồi đi ra một chỗ xa hơn chờ Lâm Hướng Tuyết.

Vừa đứng một lát đã có một đứa trẻ không biết chạy đến từ đâu, ôm chặt lấy đùi Bạch Du gọi: "Mẹ!"

Bạch Du cúi đầu xuống, bắt gặp một đôi mắt to tròn ngập nước, buộc tóc hai chỏm: "Bé con, chị không phải mẹ em, em bị lạc mẹ à?"

Cô bé nhìn kỹ gương mặt Bạch Du rồi mới phát hiện đã nhận nhầm người, thế là lập tức òa khóc lên: "Mẹ, Miên Miên không tìm thấy mẹ!"

Bạch Du nhìn xung quanh, hô to: "Đây là con nhà ai vậy, có ai quen cô bé này không?"

Hỏi vài tiếng cũng không có ai đáp, xem ra người nhà của cô bé này không ở trong toa này.
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 337: Chương 337


Bạch Du đành phải ngồi xổm xuống, hỏi: "Cô bé, cháu vừa chạy từ đâu đến đây vậy?"

Cô bé nghiêng đầu, nghĩ ngợi một lát rồi chỉ sang toa bên phải, nhưng ngay sau đó lại chỉ sang bên trái, hiển nhiên cũng không nhớ mình chạy từ đâu đến đây.

Hết cách, Bạch Du đành phải nói với nói với Lâm Hướng Tuyết một tiếng rồi bế cô bé đi tìm nhân viên phục vụ.

Nhân viên phục vụ không hề ngạc nhiên với trường hợp này, lấy một viên kẹo hoa quả ra đưa cho cô bé, sau đó bế bé con lên, vừa dỗ dành vừa đi tìm mẹ.

Bạch Du thấy nhân viên phục vụ rất đáng tin nên không đi theo, nhưng lúc quay lại nhà vệ sinh thì lại không thấy Lâm Hướng Tuyết đâu.

Ngay sau đó, trong toa xe phía trước đột nhiên náo động.

Bạch Du quay đầu lại nhìn, chỉ thấy Lâm Hướng Tuyết đang kéo áo một người phụ nữ trung niên không cho đi: "Cô bé này chắc chắn không phải con của cô, trông đứa trẻ không chỉ không giống cô mà chỉ nhìn quần áo của các người cũng biết là không phải một gia đình!"

Người phụ nữ trung niên trông khoảng bốn mươi tuổi, sắc mặt vàng như nến, mặt mũi bình thường, quần áo trên người cũng đầy miếng vá nhưng đứa trẻ bà ta đang ôm trong lòng lại trắng nõn, gương mặt tuấn tú, trên người mặc một cái áo khoác nhung dê.

Nhung dê không rẻ, gia đình chịu bỏ tiền ra mua quần áo tốt như vậy cho con trẻ chắc chắn sẽ không mặc quần áo vá chằng vá đụp.

Người phụ nữ trung niên hoảng sợ nói: "Cô đừng có coi thường người khác, con tôi giống hệt mẹ nó, chúng tôi yêu thương con cái nên muốn cho con mặc quần áo tốt nhất thì có vấn đề gì? Ai mượn cô xen vào việc người khác, mau buông tay ra!"

Lâm Hướng Tuyết: "Còn lâu nhá, trừ phi cô đi cùng tôi đến chỗ nhân viên phục vụ, tôi muốn xác nhận thân phận của cô rồi mới đi. Nếu tôi sai thì nhất định sẽ xin lỗi cô!"

Người phụ nữ trung niên không kiên nhẫn được nữa, mạnh tay đẩy Lâm Hướng Tuyết ra: "Cái đồ c.h.ế.t tiệt! Bà đây không rảnh dây dưa với cô!"

Lâm Hướng Tuyết bị đẩy lùi lại hai bước, suýt nữa thì ngồi thụp xuống: "Cô không được đi, bây giờ tôi lập tức đi tìm nhân viên nhờ báo cảnh sát!"

Bạch Du muốn chen lên nhưng xung quanh có rất nhiều người đi ra hóng chuyện làm cô thậm chí còn chẳng tìm được chỗ đặt chân, thật sự không thể đi qua được.

Đúng lúc này, không biết ai hô lên: "Nhìn kìa, đồng chí công an đến rồi."

Nghe vậy, Lâm Hướng Tuyết vội vàng nhào tới muốn kéo người phụ nữ trung niên không cho bà ta đi, còn chưa chạm vào bà ta đã có một bóng đen xuất hiện, một con d.a.o xuất hiện ngay sau cổ cô ấy.

Lâm Hướng Tuyết bị một người đàn ông trung niên bắt lấy, con d.a.o sắc bén đặt trên cổ cô gái, lưỡi d.a.o lóe sáng, chỉ cần khẽ động đậy là sẽ cắt đứt ngay khí quản của Lâm Hướng Tuyết, lập tức mất mạng.

Đám người đứng hóng chuyện cũng hoảng loạn, gào thét chạy trốn, trong toa xe loạn như cào cào.

Lâm Hướng Tuyết mặt cắt không còn giọt máu, hai chân mềm nhũn.

Bạch Du không ngờ sẽ xảy ra biến cố như vậy, vội vàng đi ngược dòng người tiến lại gần Lâm Hướng Tuyết nhưng đám người đang hoảng loạn chạy trốn nên lại càng đẩy cô đi xa hơn.

Cô toát mồ hôi lạnh, lo lắng sốt ruột.

Đồng chí công an sợ con tin bị thương nên không dám mạo hiểm xông lên cứu người.

Đúng lúc này, loa phát thanh trên tàu hỏa vang lên, có nghĩa là sắp đến ga.

Người phụ nữ trung niên bế đứa trẻ nhích lại gần người đàn ông trung niên, vẻ mặt hai người rất hưng phấn.

Người ở nhà ga đông hơn nhiều, đến lúc đó công an sẽ khó bắt được bọn họ hơn, trong tình huống cần thiết, bọn họ có thể bỏ lại đứa trẻ.

Hai người ăn ý di chuyển ra cửa xe, ngay trong nháy mắt cửa xe mở ra, một bóng dáng đột nhiên xông lên nhanh như chớp, giơ chân lên đạp thẳng vào cánh tay đang cầm d.a.o của người đàn ông.

Người đàn ông bị đau, còn chưa phản ứng kịp đã bị Giang Lâm ném qua vai.
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 338: Chương 338


Đồng chí công an thấy người đã bị khống chế thì lập tức lao lên.

Người phụ nữ thấy không chạy thoát được thì trừng mắt nhìn Lâm Hướng Tuyết, ánh mắt hung ác.

Nếu không vì con khốn này thì sao bọn họ lại rơi vào kết cục như vậy?

Nghĩ đến đây, bà ta lập tức ném đứa trẻ trong lòng đi, móc một con d.a.o trong người ra rồi lao lên đ.â.m về phía Lâm Hướng Tuyết.

Giang Lâm bên này đang khống chế người đàn ông nên không chú ý tình hình bên này, thấy con d.a.o sắp đ.â.m vào sau gáy Lâm Hướng Tuyết thì một bóng người đột nhiên xuất hiện, dùng bàn tay nắm chặt lấy lưỡi dao.

Cổ của Lâm Hướng Tuyết đã bị cắt rách nên đang choáng váng, lúc này mới chú ý đến động tĩnh sau lưng. Cô ấy lập tức quay đầu lại, chỉ thấy bàn tay Ôn Tĩnh Uyển đang nắm lấy lưỡi dao, m.á.u chảy đầm đìa.

Bây giờ cô ấy mới biết Ôn Tĩnh Uyển vừa cứu mình, nếu Ôn Tĩnh Uyển không bắt lấy d.a.o của người kia thì chỉ sợ bây giờ cô ấy đã mất mạng rồi.

Người phụ nữ trung niên bất chấp tất cả, giơ chân đá một phát vào bụng Ôn Tĩnh Uyển rồi định đ.â.m d.a.o tiếp.

Nhưng bà ta cũng thất bại như người đàn ông trung niên, Giang Lâm còn hành động nhanh hơn các đồng chí công an, giơ chân đạp bay con d.a.o của bà ta.

Ngay sau đó, người phụ nữ bị cảnh sát còng tay.

Đến khi tàu vào nhà ga rồi Bạch Du mới có cơ hội đến gần mấy người Lâm Hướng Tuyết và Giang Lâm.

Nhìn thấy Bạch Du, Lâm Hướng Tuyết lập tức ch** n**c mắt: "Bạch Du, cậu không biết vừa rồi mình hoảng sợ thế nào đâu, mình còn tưởng lần này c.h.ế.t chắc rồi cơ... May mà có Giang Lâm và Tĩnh Uyển, không thì chắc bây giờ mình không nhìn thấy cậu được nữa hu hu hu..."

Bạch Du nhạy bén nhận ra Lâm Hướng Tuyết đã đổi cách xưng hô với Ôn Tĩnh Uyển từ đồng chí Ôn thành Tĩnh Uyển: "Xảy ra chuyện gì vậy? Vừa rồi mình muốn đi đến chỗ cậu nhưng mà không chen được."

Lâm Hướng Tuyết kể lại chi tiết những chuyện vừa xảy ra cho Bạch Du nghe, còn hết lời khen ngợi Ôn Tĩnh Uyển bắt lưỡi d.a.o bằng tay không.

Bạch Du hơi nhíu mày: "Cậu bảo là tay không bắt dao?"

Lâm Hướng Tuyết gật đầu thật mạnh: "Tĩnh Uyển quá dũng cảm luôn, nếu không nhờ cậu ấy thì chắc giờ sau gáy tớ đã có thêm một cái lỗ rồi."

Bạch Du khựng lại, nói: "Vậy thì chúng ta phải cảm ơn cô ấy thật đàng hoàng."

Lâm Hướng Tuyết lại gật đầu: "Chắc chắn rồi..."

Còn chưa nói xong đã thấy Ôn Tĩnh Uyển đi từ phòng y tế ra, bàn tay cô ta bị băng bó như cái bánh chưng.

Vừa nhìn thấy Ôn Tĩnh Uyển, Lâm Hướng Tuyết lập tức bỏ qua Bạch Du chạy sang bên này: "Tĩnh Uyển, tay cậu sao rồi? Bác sĩ nói thế nào?"

Ôn Tĩnh Uyển: "Cô không phải lo đâu, bác sĩ nói không bị thương đến gân cốt, chỉ là vết thương ngoài da thôi. Nghỉ ngơi một thời gian sẽ ổn."

Lâm Hướng Tuyết thở phào một hơi: "Thế thì tốt quá rồi, Tĩnh Uyển, hôm nay may mà có cậu, từ nay về sau cậu sẽ là chị em tốt của mình!"

Ôn Tĩnh Uyển mỉm cười, nói: "Thật ra mình cũng phải cảm ơn đồng chí Giang, nếu không nhờ một cú đá của anh ấy thì có khi bây giờ mình cũng không đứng đây nói chuyện với cậu được."

Lâm Hướng Tuyết: "Nói vậy thì cậu là ân nhân cứu mạng của mình, còn Giang Lâm là ân nhân cứu mạng của cậu."

Ánh nắng chiếu lên gương mặt trắng nõn của Ôn Tĩnh Uyển, thoạt nhìn như thể cô ta đang tắm dưới ánh nắng vàng rực.

Bạch Du nhìn cô ta, trong lòng lại có cảm giác khó chịu không thể nói rõ.

Nhưng cô còn chưa kịp nghĩ nhiều đã thấy Giang Lâm đi từ một căn phòng khác ra.

Bạch Du bước lên đón, ánh mắt quan sát anh từ trên xuống dưới: "Anh không sao chứ?"

Giang Lâm nhìn cô, đáp: "Yên tâm, anh không sao."

Lâm Hướng Tuyết và Ôn Tĩnh Uyển cùng nhau đi tới.

Ôn Tĩnh Uyển nhìn Giang Lâm, nói: "Đồng chí Giang, thật sự rất cảm ơn cô, tục ngữ nói ơn huệ to lớn không lời nào cảm tạ hết được, tôi xin ghi lòng tạc dạ ơn cứu mạng của anh hôm nay."
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 339: Chương 339


Giang Lâm: "Đừng khách sáo."

Lâm Hướng Tuyết cũng cảm ơn Giang Lâm, sau đó lại hỏi: "Hai người kia thế nào rồi, bọn họ là kẻ buôn người thật à?"

Giang Lâm: "Người phụ nữ là kẻ buôn người, nhưng người đàn ông thì còn một thân phận khác là đặc vụ, còn những chuyện khác thì các cô không cần hỏi nhiều."

Nghe vậy, mấy người có mặt đều hít sâu một hơi.

Lâm Hướng Tuyết: "Không ngờ nha, đúng là không thể ngờ được. Nhưng nếu thế thì bị thương cũng đáng thôi."

Kẻ buôn người đã đủ ghê gớm rồi, không ngờ bọn họ còn là đặc vụ.

Bây giờ có thể hốt gọn một mẻ cả hai người đúng là chuyện đáng mừng.

Còn việc sau này đồng chí công an xử lý như thế nào, đứa trẻ kia có thể về bên cạnh người nhà hay không thì không phải chuyện bọn họ có thể hỏi tới.

Mấy người lại leo lên tàu hỏa, một ngày sau thì đến thành phố Quảng, sau đó lại chuyển sang tàu thủy, cuối cùng ba hôm sau cũng đến đảo Quỳnh Châu.

Ôn Tĩnh Uyển chào tạm biệt ba người họ ở bến cảng Quỳnh Châu.

Lâm Hướng Tuyết lưu luyến nắm tay Ôn Tĩnh Uyển: "Chị Tĩnh Uyển, chờ sau khi em sắp xếp xong bên này thì lại đi tìm chị chơi nha."

Từ đồng chí Ôn đến Tĩnh Uyển, lại đến chị Tĩnh Uyển, có thể thấy rõ tình cảm của hai người đã thân thiết hơn nhiều.

Gió biển thổi tung mái tóc dài của Ôn Tĩnh Uyển, cô ta gật đầu, cười nói: "Được."

Sau đó, Bạch Du, Lâm Hướng Tuyết và Giang Lâm ngồi xe suốt hai tiếng mới đến căn cứ hải quân.

Bọn họ đến căn cứ hải quân lúc trời đã tối thẫm, xung quanh tối đen như mực, giơ tay không thấy năm ngón.

Vừa nãy mới ngồi tàu Lâm Hướng Tuyết còn rất hào hứng, nhưng ngồi ít thì được chứ ngồi suốt ba mươi sáu tiếng thì ai mà hào hứng nổi nữa. Đã thế xung quanh lại đen kịt, kém xa kinh thành phồn hoa.

Bạch Du thấy cô ấy ngơ ngơ ngác ngác thì cười hỏi: "Có phải hối hận rồi không? Bây giờ hối hận vẫn còn kịp đấy."

Lâm Hướng Tuyết thu ánh mắt đang quan sát xung quanh lại, nói: "Ai bảo mình hối hận! Cậu đừng có coi thường mình, mình nhất định sẽ cắm rễ ở đây!"

Bạch Du: "Được rồi, vậy mình sẽ chờ xem. Thời gian tới cậu cứ ở cùng mình, sau này tìm được việc rồi lại dọn ra ngoài."

Sau sự việc bọn buôn người lần trước, cô không yên tâm để Lâm Hướng Tuyết ở một mình trong nhà khách, chẳng may xảy ra chuyện gì thì cô không biết ăn nói thế nào với nhà họ Lâm.

Huống hồ, ở nhà khách phải tốn một đồng, ở một đêm thì được chứ lâu dài thì quá lãng phí.

Lâm Hướng Tuyết liếc nhìn Giang Lâm đang nói chuyện với lính gác rồi hạ giọng hỏi: "Thế thì có ảnh hướng đến các cậu không? Dù sao cũng mới tân hôn."

Bạch Du hơi đỏ mặt, còn chưa kịp trả lời thì Lâm Hướng Tuyết lại đột nhiên hô lên, sau đó ôm bụng nói: "Ai ui, mình đau bụng quá! Nhà vệ sinh ở đâu vậy?"

Bạch Du liếc nhìn xung quanh, nói: "Xung quanh đây không có cái nào, chỗ chúng ta ở gần đây nhất, đi từ đây phải mất mười phút, cậu chịu được không?"

Lâm Hướng Tuyết: "Không nhịn được thì cũng phải nhịn, mau đi thôi."

Bạch Du nói với Giang Lâm một tiếng rồi hai người tức tốc phi đến chỗ ở của Giang Lâm.

Lâm Hướng Tuyết cảm thấy rất xấu hổ nhưng bây giờ cô ấy rất đau bụng, làm gì còn tâm trạng quan tâm đến thể diện nữa.

Khi hai người phi nước đại đến chỗ ở, Lâm Hướng Tuyết sắp không nhịn được nữa rồi, thực sự không thể chờ Bạch Du tìm chìa khóa được: "Còn có nhà vệ sinh nào khác không?"

Bạch Du chỉ sang bên cạnh, nói: "Ở đó có nhà cầu, bạn của anh Giang Lâm ở phòng bên cạnh, nhưng trong phòng không bật đèn nên chắc người bên trong đã ngủ hoặc là đi làm nhiệm vụ rồi, cậu nhanh đi đi."

Lâm Hướng Tuyết chưa nghe cô nói hết câu đã chạy biến.

Đó là một nhà vệ sinh nhỏ được dựng bằng gỗ, Lâm Hướng Tuyết định kéo cửa ra nhưng có kéo thế nào cũng không được.

Lạ nhỉ, chẳng lẽ cửa hỏng rồi?
 
Back
Top Dưới