Ngôn Tình Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày

Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 300: Chương 300


Quả thực là cô sống lại đã thay đổi rất nhiều thứ, có thể là vậy.

Lẽ nào là vì cô sống lại đã tạo nên hiệu ứng cánh bướm, thế nên mới dẫn tới cái c.h.ế.t của cậu và mẹ cô?

Khi Giang Lâm nghe được giọng của chị Phúc, vẻ mặt chợt thả lỏng.

Anh hắng giọng một cái, cố gắng khiến giọng nói của mình giống như bình thường: “Chị Phúc, chúng tôi đã biết rồi, chút nữa chúng tôi sẽ ra ngoài.”

“Ngày vui sao cứ xảy ra chuyện như vậy, đúng là…”

Chị Phúc vừa đi vừa lẩm bẩm.

Giang Lâm đưa tay kéo Bạch Du đang ngồi trên bàn, vươn tay giúp cô chỉnh lại quần áo và tóc: “Anh và em qua đó.”

Bạch Du giương mắt nhìn anh, vẻ mặt có chút ngơ ngác: “Anh Giang Lâm, anh nói xem tại sao bà ta lại qua đời?”

Cô không kịp cho bà ta nhìn thấy mình sống tốt tới cỡ nào, không kịp nhìn thấy bà ta ăn năn, tại sao bà ta lại qua đời như vậy?

Trong lòng Bạch Du cảm thấy trống rỗng, có chút đau buồn, không thể nói là buồn được, vì phần lớn là bất ngờ.

Giang Lâm nhìn cô: “Nếu em muốn khóc thì cứ khóc.”

Bạch Du lắc đầu: “Em không muốn khóc, cũng không khóc được.”

Giang Lâm quay người cầm lấy cái khăn quàng cổ lông dê màu đỏ, bước tới quấn khăn quàng cổ lên giúp cho cô.

Bạch Du vội ngăn cản: “Thời tiết bây giờ vẫn chưa tới mức quấn khăn quàng cổ, anh khoa trương quá.”

Nhiệt độ ở thủ đô thấp hơn đảo Quỳnh Châu, sau khi vào thu gió lạnh phơ phất, nhiệt độ vô cùng thấp vào lúc sáng và tối, dù vậy thì cũng không tới mức quấn khăn quàng cổ, còn là khăn quàng cổ lông dê!

Bạch Du hơi nghi ngờ ánh mắt thẳng nam của anh.

Ai ngờ giây sau ánh mắt của Giang Lâm đã rơi lên trên cổ của cô: “Nếu em không muốn quấn khăn quàng cổ thì tốt nhất em nên thay một bộ đồ cao cổ.”

Bạch Du run lên, xoay người tìm một cái gương, sau đó cô nhìn thấy trên cổ của mình có thêm mấy dấu dâu tây.

“...”

Lỗ tai của cô ửng đỏ theo bản năng.

Cô nhớ ra vừa rồi Giang Lâm vùi đầu vào cổ của cô để hôn, khó mà nghi ngờ là anh cố ý.

Dấu vết rõ ràng như vậy, làm sao cô dám ra ngoài gặp mọi người đây.

Quả thực là cô không có khăn quàng cổ mỏng, xem ra phải mua mấy cái để trong nhà, ai mà biết là anh có đam mê ở phương diện này không chứ.

Cuối cùng Bạch Du chọn đổi một bộ quần áo khác, cô xõa tóc xuống, lúc này mới che được tất cả các dấu dâu tây.

Khi ra khỏi phòng ngủ, Bạch Du trừng mắt nhìn kẻ đầu têu một cách dữ dằn.

Hiếm khi Giang Lâm đỏ tai, anh khựng lại, sau đó nện bước chân dài theo cô.

Ông Giang đã lớn tuổi, hôm nay ông ấy lại bị rất nhiều người mời rượu liên tục, bận rộn suốt cả ngày, ông ấy vừa về là đã ngủ, lúc này ông ấy khoác một cái áo khoác ngồi trên ghế sô pha, rõ ràng là đã bị đánh thức.

Bạch Du bước qua, vẻ mặt áy náy: “Xin lỗi ông nội, cháu đánh thức ông mất rồi.”

Ông Giang không quan tâm tới chuyện này, ông ấy đau lòng nhìn cô: “Ông đã nghe chuyện của mẹ cháu rồi, đừng quá đau lòng, có khó khăn thì cứ nói, giờ chúng ta đã là người một nhà rồi.”

Trong lòng Bạch Du cảm thấy vô cùng ấm áp, cô gật đầu nói: “Cháu biết rồi ạ, cháu cảm ơn ông nội.”

Ông Giang nói xong thì nhìn về phía Giang Lâm, chỉ nói một câu: “Chăm sóc tốt cho Du Du.”

Giang Lâm: “Dạ.”

Bên ngoài sân truyền tới tiếng vang của xe ô tô, hai người chào tạm biệt ông Giang, bước ra ngoài rồi trèo lên xe ô tô để tới cục công an.

TBC

Bạch Du ngồi trong xe, đôi mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.

Bên ngoài tối đen như mực, phía xa có lác đác vài cái đèn đường bật sáng, bây giờ đã là mười giờ rưỡi tối, dọc đường không nhìn thấy được mấy người đi bộ, xung quanh cực kỳ im lặng.

Trong đầu Bạch Du giống như một cuộn phim, không ngừng phát lại cảnh tượng ở chung từ nhỏ tới lớn với mẹ cô, mẹ cô vì Tần Tâm Hủy mà yêu cầu cô nhường kẹo trái cây cho cô ta, vì cô lỡ đẩy Tần Tâm Hủy nhẹ một cái nên mẹ cô nhốt cô trong tủ, bên trong tủ rất tối. Lúc đó cô khóc tới mức tan nát cõi lòng còn mẹ cô thì dẫn Tần Tâm Hủy tới Cung Tiêu Xã để mua bánh ngọt, khi anh cả phát hiện ra cô thì cô đã bị dọa ngất xỉu trong tủ…
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 301: Chương 301


Có rất nhiều tình cảnh giống vậy…

Cô cố gắng nhớ lại nhưng vẫn không thể nào cảm nhận được chút tình cảm ấm áp của tình mẹ con.

Theo lý thuyết, mẹ cô đối xử với cô như vậy, cô không nên cảm thấy đau buồn, cô phải cảm thấy vui vẻ, phải đốt pháo, nhưng cô không thể không thừa nhận, trong lòng cô cảm thấy có chút nghẹn ngào.

Đời trước cô có đọc được một câu, nói tuổi thơ không may phải dùng đời sau để chữa trị, tổn thương do gia đình mang lại, sẽ ảnh hưởng cả đời người…

Một giây sau, Giang Lâm nắm lấy bàn tay của cô.

Khớp ngón tay của anh rõ ràng, thon dài mạnh mẽ, vào buổi tối đầu thu, anh nắm chặt lấy bàn tay của cô, sau đó những khe ngón tay của cô bị anh lấp đầy.

Trái tim Bạch Du giật thót, như bị móng vuốt mèo cào nhẹ một cái.

Cô ngẩng đầu lên thì thấy Giang Lâm mấp máy môi nói với cô.

Đừng sợ, có anh ở đây.

Sáu chữ đơn giản, khiến trong lòng cô như được tiêm một liều thuốc trợ tim, cảm giác đau buồn trong lòng Bạch Du cũng dần biến mất.

Cô cũng nắm lấy bàn tay của Giang Lâm.

Mười ngón tay giao nhau.

Chú Vương nhìn thấy cảnh này thông qua gương chiếu hậu, ông ấy lén lút đưa tay dụi mắt.

Nếu bà chủ còn ở đây, chắc chắn bà ấy sẽ rất vui khi nhìn thấy cảnh này.

Khi bước vào cục công an, cha cô và anh cả vẫn chưa tới.

Nhà họ Bạch không có xe ô tô, tốc độ đạp xe đạp không nhanh như bọn họ.

Đội trưởng Trần trong cục công an nhìn thấy bọn cô đã tới, anh ta bước tới và nói: “Cuối cùng mọi người cũng đã tới rồi, người ở bên trong, mọi người muốn vào trong xem trước hay là muốn biết tình hình trước?”

Giang Lâm rũ mắt nhìn Bạch Du.

Bạch Du khựng lại: “Biết tình hình trước.”

Đội trưởng Trần gật đầu, lời ít ý nhiều về chuyện xảy ra từ đầu tới cuối cho hai người nghe.

Thì ra trước đó khi Giang Lâm nghe Bạch Du kể chuyện cậu cô tự sát, anh nhạy bén cảm thấy có chỗ không đúng, sau đó anh lén cho người xuống nông thôn dò la một chuyến, thông tin nhận được đã xác nhận suy đoán của anh.

Người trong thôn nói trước đó Tần Ngạn Thành luôn ăn ngon uống ngon, mặc dù lúc nào ông ta cũng nổi nóng nhưng ngày nào cũng ăn nửa ký thịt lợn, thỉnh thoảng còn uống ít rượu, không giống người không muốn sống chút nào. Một ngày trước khi Tần Ngạn Thành qua đời, con gái của ông ta là Tần Tâm Hủy đã lên thành phố, buổi tối không về, một ngày sau cô ta quay về chung với cô của cô ta là Tần Chính Nhân.

TBC

Kết quả là nghe thấy tiếng thét chói tai của hai người bọn họ, khi mọi người chạy tới thì thấy Tần Ngạn Thành tròng dây thừng lên cổ mình, một đầu dây buộc vào cây cột bên cạnh, cứ vậy mà treo cổ của mình. Sau đó Tần Chính Nhân đã từ chối ý tốt thay áo liệm và các thứ linh tinh khác cho Tần Ngạn Thành của người trong thôn, vội vàng chôn cất Tần Ngạn Thành.

Sau khi người trong thôn qua đời sẽ không chôn cất ngay lập tức, phải để trong quan tài đặt ở nhà vài ngày, sau đó chọn ngày chôn cất. Dù không tổ chức tang lễ nhưng vẫn thông báo cho bạn bè thân thích, người trong thôn cảm thấy Tần Chính Nhân yêu thương em trai như vậy, nay em trai vừa qua đời mà bà ta đã vội vàng chôn cất, cảm giác có chút khác thường.

Sau khi Giang Lâm biết được những tin tức này, anh đã nói cho đội trưởng Trần nghe, chẳng mấy chốc đội trưởng Trần cũng đã cho người đi điều tra, thông tin mà anh ta điều tra được ít hơn Giang Lâm, những người khiêng quan tài ngày ấy nói, quan tài rất nhẹ, cảm giác như trong quan tài không có người.

Sau khi bàn bạc xong, cục công an quyết định bắt người về để thẩm vấn trước, thế nên mới có cảnh bắt người ở đám cưới. Chẳng qua là sau khi bắt người về, công an không thẩm vấn ngay mà đợi tới ngày mai sau khi xuống nông thôn đào quan tài của Tần Ngạn Thành lên, xác định bên trong có t.h.i t.h.ể rồi mới bắt đầu thẩm vấn.
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 302: Chương 302


Chẳng qua là bọn anh không ngờ được, chỉ vừa mới nhốt người lại không được bao lâu thì Tần Chính Nhân đã uống thuốc trừ sâu để tự sát.

Bạch Du nghe xong, một lúc lâu sau cô vẫn không lên tiếng.

Cô vẫn cảm thấy có chỗ nào đó rất kỳ lạ.

Vả lại mẹ cô Tần Chính Nhân cực kỳ giống Tần Ngạn Thành, bà ta cũng là loại người vô cùng ích kỷ nên không thể nào có chuyện tự sát được.

Một người là cậu của cô, một người là mẹ của cô, từng người một tự sát, đúng là kỳ lạ.

Giang Lâm nhìn cô, sau đó anh ngẩng đầu nhìn về phía đội trưởng Trần: “Cậu xác định là tự sát?”

Đội trưởng Trần lắc đầu: “Chưa xác định, tự sát là Tần Tâm Hủy nói, lúc đó cô ta nói cô ta không được khỏe nên đã ngủ thiếp đi. Không biết là đã ngủ bao lâu thì chợt nghe thấy bên cạnh truyền tới tiếng động rất kỳ lạ, cô ta tỉnh lại từ trong mộng thì thấy mẹ cô ta sùi bọt mép nằm trên mặt đất, cả người run rẩy, bên cạnh còn có một cái chai. Cô ta chạy tới cầm lên ngửi thì ngửi được một mùi vô cùng gay mũi, rất giống với mùi thuốc trừ sâu mà cô ta ngửi được khi ở dưới quê nên cô ta đoán mẹ cô ta đã tự sát vì cảm thấy áy náy.”

Bạch Du nhíu mày: “Nói vậy, mẹ tôi mang theo thuốc trừ sâu theo trong người?”

Lẽ nào bà ta mang theo thuốc trừ sâu để tự sát bất cứ lúc nào?

Hay bà ta mang theo thuốc trừ sâu để làm chuyện khác.

Ai ngờ cô vừa nói dứt câu, đội trưởng Trần đã nhìn cô với ánh mắt đồng tình: “Ngoài thuốc trừ sâu, chúng tôi còn tìm thấy một chai axit sunfuric trong túi của Tần Chính Nhân.”

Bầu không khí im lặng vài giây.

Mẹ cô chạy tới đám cưới của cô để quậy, nếu không phải công an đột ngột nhảy ra bắt lấy bà ta, dựa theo tình cảnh lúc ấy, bà ta sẽ chạy tới trước mặt cô để giằng co, thế nên chai axit sunfuric này… Là chuẩn bị cho cô?

Nếu không phải Giang Lâm sắp xếp người trông coi từ trước, vậy chai axit sunfuric đã giội vào mặt cô rồi ư?

Bạch Du chợt cảm thấy vừa nãy mình cảm thấy đau buồn vì cái c.h.ế.t của bà ta, đúng là buồn cười và dư thừa mà.

Đội trưởng Trần: “Bây giờ có rất nhiều chỗ vẫn chưa điều tra rõ ràng, chúng tôi không thể nói quá nhiều, rạng sáng ngày mai chúng tôi sẽ đi điều tra ngay lập tức.”

Thuốc trừ sâu có thể mua được ở Cung Tiêu Xã nhưng axit sunfuric thì không.

Làm sao mà Tần Chính Nhân có được axit sunfuric, bọn họ phải điều tra kỹ lưỡng.

Đúng lúc này, sau lưng truyền tới một loạt tiếng bước chân gấp gáp.

Bạch Du quay đầu nhìn lại thì thấy anh cả chạy vào với vẻ mặt tái nhợt, theo sau là cha cô và bà nội.

Bạch Gia Dương như không nhìn thấy Bạch Du và Giang Lâm, anh ấy chạy tới nắm lấy cánh tay đội trưởng Trần, hỏi bằng giọng khàn khàn: “Đồng chí công an, mẹ tôi đâu? Mẹ tôi đang ở đâu?”

Đội trưởng Trần: “Xin đồng chí bình tĩnh, t.h.i t.h.ể của Tần Chính Nhân ở bên trong, nếu mọi người chắc chắn muốn xác nhận ngay bây giờ thì tôi sẽ dẫn mọi người vào trong.”

Bạch Gia Dương nghe thấy hai chữ “Thi thể”, khóe mắt đỏ bừng chảy xuống hai hàng nước mắt, sau đó anh ấy ngồi sụp xuống đất, ôm đầu bật khóc.

Tiếng khóc nghẹn ngào, khiến người nghe đau lòng.

Bạch Du nhìn anh cả, cô không lên tiếng an ủi.

So với anh cả của cô thì chút cảm giác đau buồn trong lòng của cô vào lúc nãy, có vẻ không hiếu thảo mấy.

Bà Bạch đang đỡ con trai cả Bạch Phi Bằng bước vào, vừa nhìn đã thấy Bạch Du: “Bé Du, cháu đừng buồn, có bà nội ở đây.”

Lúc này, Bạch Du mới dời mắt khỏi người anh cả của cô, bước qua đỡ bà nội và nói: “Bà nội, sao bà ra ngoài mà không mặc ít đồ quá vậy, đêm lạnh kẻo bị cảm.”

Bà Bạch liên tục nói mình không lạnh, sau đó than thở một tiếng: “Cháu nói xem rốt cuộc là đang có chuyện gì xảy ra, cứ xảy ra vô số chuyện vào thời điểm này…”
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 303: Chương 303


Mặc dù bà không thích đứa con dâu Tần Chính Nhân nhưng bà cũng không mong bà ta qua đời, chỉ muốn bà ta gặp tai vạ để lại ngàn năm, nay lại qua đời đột ngột như vậy, thực sự khiến người ta thổn thức mà.

Chẳng qua nay là ngày vui của bé Du, Tần Chính Nhân đến nhà họ Bạch quậy rồi qua đời, sau khi mọi người trong đại viện biết, không biết sẽ nghĩ thế nào.

Bởi vì vậy mà so với Bạch Gia Dương thì bà càng đau lòng cho cháu gái.

Bạch Phi Bằng mím môi, sau khi vào ông vẫn luôn im lặng.

Nhưng trông ông như đã già đi vài tuổi, sắc mặt cực kỳ tiều tụy.

Bạch Du vẫn không lên tiếng an ủi, vào thời điểm này, lời nói vừa yếu ớt vừa không có sức lực.

Sau đó dưới sự sắp xếp của đội trưởng Trần, mọi người được một đồng chí công an dẫn tới nhà xác.

Tần Chính Nhân được đưa tới bệnh viện cấp cứu nhưng bà ta đã tắt thở trên đường, sau đó mới được đưa về cục công an.

Thi thể của Tần Chính Nhân cũng không đáng sợ, không có bảy lỗ chảy máu, c.h.ế.t không nhắm mắt như trong tưởng tượng. Đôi mắt của bà ta nhắm chặt, ngoài sắc mặt tái nhợt không bình thường ra thì trông bà ta không khác nào đang ngủ thiếp đi.

Bạch Du vào xem một chút là đã bước ra, chẳng mấy chốc, bên trong đã truyền tới tiếng khóc nghẹn ngào một lần nữa.

Giang Lâm theo sau cô ra ngoài, anh nắm lấy tay cô.

Đội trưởng Trần chưa cưới vợ, không kịp đề phòng bị nhét thức ăn cho chó đầy cả miệng: “Hôm nay bận rộn quá nên không kịp chức mừng hai người, nhưng nói chúc mừng trong tình cảnh này thì cũng không được đúng lắm.”

Giang Lâm khẽ đáp lại một tiếng.

Dù sao đây cũng không phải đầu đề của câu chuyện, hai người không tiếp tục nói chuyện, bầu không khí lập tức trở nên im lặng.

Một lúc sau, trong phòng làm việc im ắng, chợt vang lên giọng nói thanh thúy của Bạch Du: “Đội trưởng Trần, mọi người có biết chuyện Tần Tâm Hủy là con gái riêng của mẹ tôi không?”

Đội trưởng Trần run lên, gật đầu: “Tôi biết, trước đó Tần Tâm Hủy đã chủ động khai báo.”

Bạch Du nghe vậy thì nhíu mày lại.

Cô cậu tự sát, mẹ cô cũng tự sát, trong biến số đó, người duy nhất sống sót là Tần Tâm Hủy.

Đương nhiên là cô cũng không có bất cứ bằng chứng nào chứng minh cái c.h.ế.t của cậu và mẹ cô có liên quan tới Tần Tâm Hủy, nhưng cô vẫn cảm thấy có chỗ nào kỳ lạ, thế nên cô mới định nói thân phận của Tần Tâm Hủy cho đội trưởng Trần nghe.

Nhưng cô không ngờ được rằng Tần Tâm Hủy lại chủ động khai báo.

Đương nhiên là đội trưởng Trần hiểu ý của Bạch Du, anh ta khựng lại rồi nói: “Đồng chí Bạch cứ yên tâm, chúng tôi sẽ không để người tốt chịu thiệt, cũng sẽ không bỏ qua bất cứ kẻ phạm tội nào.”

Bạch Du gật đầu, tỏ vẻ cảm ơn.

Mặc dù nhà họ Giang có quyền có thế nhưng bọn họ sẽ không can thiệp vào chuyện của công an, cũng sẽ không dùng quyền thế một cách bậy bạ.

Thế nên sau này Tần Tâm Hủy có sống hay chết, không có tội hay có tội, chỉ có thể chờ công an điều tra xong thì mới biết được.

Cô không muốn gặp Tần Tâm Hủy, người nhà họ Bạch cũng không có ai muốn gặp cô ta.

Sau khi lấy lời khai xong, bọn họ trở về nhà.

Cô vốn định đưa bà nội và cha của cô về nhà, chẳng qua là bọn họ đạp xe đạp tới, không có cách nào để đặt xe đạp vào cốp xe cả.

Bà Bạch cũng không muốn một mình ngồi xe ô tô trở về với Bạch Du, bà lo lắng cho con trai và cháu trai lớn, cuối cùng chỉ có Bạch Du và Giang Lâm ngồi xe ô tô về nhà.

Sau khi xe rời khỏi cục công an, Bạch Du mới nhớ ra trong cục công an còn đang giam giữ một người – Giang Khải.

Cô nhìn về phía Giang Lâm nhưng nghĩ tới vừa rồi mình chỉ hỏi một câu, anh đã ôm cô hết hôn rồi lại cắn, trồng lên cổ của cô nhiều… Dấu dâu tây như vậy.

Nghĩ tới chuyện này, cô nuốt ngược lời muốn nói lại.
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 304: Chương 304


Giang Lâm chú ý tới ánh mắt của cô, khẽ nói: “Sao vậy?”

Bạch Du lắc đầu: “Không có gì.”

Khi về tới tứ hợp viện thì trời đã tờ mờ sáng.

Bọn cô vừa vào nhà là đã thấy ba vị khách không mời mà tới: Giang Khải Bang, Lâu Tú Anh và Giang Hựu Hàm.

Bạch Du nhìn Giang Lâm, không biết tại sao ba người lại ở trong tứ hợp viện.

Mẹ cô xảy ra chuyện, theo lý thuyết thì những người nhà họ Giang chưa biết tin tức mới đúng, trừ khi, có người để lộ tin tức.

Cô quay đầu nhìn chị Phúc đứng trong góc, cô ta chạm mắt của cô, ánh mắt có chút né tránh, chẳng mấy chốc cô ta đã quay đầu đi không dám đối diện với cô.

Bạch Du cười khẩy.

Giang Lâm nắm tay cô bước vào trong.

Ánh mắt Giang Khải Bang dừng trên đôi bàn tay đan vào nhau của hai người, ông ta nhíu mày lại, rõ ràng là không quen khi nhìn thấy cảnh này nhưng ông ta vẫn kiềm chế. Ông ta nhìn về phía Giang Lâm rồi nói: “Mày đi theo tao, tao có vài lời muốn nói với mày.”

Giang Lâm không trả lời, anh chỉ nhìn về phía Bạch Du.

Bạch Du nắm c.h.ặ.t t.a.y anh, nhỏ giọng nói: “Anh đi đi, em không sao.”

Lúc này, Giang Lâm mới đi theo Giang Khải Bang lên phòng khách nhỏ trên lầu.

Giang Khải Bang thấy anh đi vào, thế là nói bằng giọng điệu uy nghiêm: “Đóng cửa lại.”

Giang Lâm không cảm xúc nhìn ông ta nhưng anh vẫn làm theo.

Giang Khải Bang ngồi xuống vị trí dành cho chủ, nhìn Giang Lâm, ông ta nói thẳng vào điểm chính: “Trời vừa sáng thì mày và Bạch Du đến cục dân chính làm thủ tục ly dị đi.”

Trong phòng khách im lặng tới mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.

Giang Lâm nhìn cha anh, lúc lâu sau vẫn không lên tiếng, khóe miệng anh chợt giương lên, cười ra tiếng.

Giang Khải Bang lập tức cảm thấy bị xúc phạm, ông ta sầm mặt nói: “Mày cười cái gì? Lời tao vừa nói mày có nghe không? Trời vừa sáng mày đi làm thủ tục ly dị ngay cho tao!”

Giang Lâm từ từ ngồi xuống ghế sô pha ở đối diện ông ta, anh nhìn ông ta bằng ánh mắt lạnh lùng: “Nghe nhưng mà tôi không muốn làm theo ý của ông.”

Giang Khải Bang nổi trận lôi đình, ông ta vỗ bàn một cái: “Làm càn! Tao thấy trong mắt của mày không có người cha này nữa! Nhưng hôm nay tao đã nói rồi, mày không muốn ly dị thì cũng phải ly dị cho tao!”

Nhìn con trai cao lớn hơn mình, được ông Giang coi trọng hơn mình ở trước mặt, trong lòng Giang Khải Bang không thể nào vui nổi.

Khi còn trẻ, ông ta bị mấy người anh em chèn ép tới mức không ngóc đầu lên nổi, chỗ nào cũng không bằng bọn họ, cho dù ông ta có cố gắng tới cỡ nào thì trong mắt ông Giang cũng không có sự tồn tại của ông ta.

Sau khi Giang Lâm ra đời, bà Giang vô cùng yêu thương Giang Lâm, từ nhỏ Giang Lâm đã cho thấy thiên phú không tầm thường của mình, lúc ấy ông ta còn cho là mình sẽ được hãnh diện.

Ai ngờ người khác vừa nhìn thấy ông ta là đã hỏi ông ta làm sao mà sinh được một đứa con thông minh như vậy bằng vẻ mặt ngưỡng mộ, ban đầu ông ta còn cảm thấy vui nhưng càng nghe nhiều thì càng thay đổi. Trong mắt những người đó, dường như thành tựu lớn nhất trong đời của ông ta là sinh ra đứa con trai Giang Lâm.

Đúng là buồn cười.

Ông Giang lại càng quá đáng, mỗi khi ông ta làm sai thì ông ấy sẽ mắng ông ta “Làm cha mà không bằng con, Giang Lâm vẫn chưa được mười tuổi mà đã thông minh hơn người làm cha là anh rồi”. Nếu không thì sẽ là “Tôi thấy Giang Lâm thông minh như vậy, chẳng có chút nào giống với người làm cha là anh, Giang Lâm giống mẹ nó, nếu nó giống anh, chắc chắn nhà họ Giang sẽ thêm một thằng ngu nữa!”

Cha không bằng con, chuyện này dần trở thành một cái nút thắt, cuối cùng trở thành một cái gai trong lòng ông ta, không nói được không chạm vào được, dần sinh sôi khiến ông ta không thể kiềm được mà cảm thấy khó chịu.
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 305: Chương 305


Điều khiến ông ta không chịu nổi hơn nữa đó là cánh của Giang Lâm càng ngày càng cứng, anh cũng càng ngày càng không để người làm cha là ông ta vào mắt.

Đó là điều khiến ông ta không thể chịu nổi.

Giang Lâm: “Ông nói chuyện này, ông nội của tôi có biết không?”

Giang Khải Bang: “Mày đừng có lấy ông nội của mày ra dọa tao, nhà họ Giang chúng ta không thể có đứa con dâu là con gái của tội phạm g.i.ế.c người được. Tao làm vậy cũng là vì muốn tốt cho mày, có một người vợ như vậy, chắc chắn tương lai của mày sẽ chịu ảnh hưởng, sau này mày làm sao thăng tiến được nữa, sau này con của mày sẽ nghĩ thế nào? Lẽ nào mày muốn đứa con của mày có bà ngoại là tội phạm g.i.ế.c người?”

Giang Khải Bang cảm thấy mình đã hết lòng khuyên nhủ, nếu không phải vì tốt cho con trai, sao ông ta phải chạy tới nơi khiến người ta không vui từ sáng sớm chứ?

Sắc mặt Giang Lâm cũng sa sầm: “Vậy tôi nói thẳng cho ông biết, tôi sẽ không ly dị với Bạch Du, bây giờ không, sau này cũng không.”

Giang Khải Bang tức giận tới mức lồng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt: “Lẽ nào mày không cần sự nghiệp của mày nữa ư?”

TBC

Giang Lâm: “Không thể ở bên cô ấy thì tôi thăng tiến để làm gì? Nếu sau này con tôi có oán trách mình có một người mẹ và một bà ngoại như thế, vậy nó không có đủ tư cách để làm con tôi, thậm chí tôi sẽ không cho chúng nó có cơ hội để sinh ra đời!”

Nói xong, anh đứng dậy bước ra ngoài.

Giang Khải Bang tức giận đến mức trán nổi gân xanh: “Mày đứng lại đó cho tao!”

Giang Lâm không thèm quan tâm.

Đầu óc Giang Khải Bang nóng lên, ông ta cầm cái gạt tàn thuốc ném về phía anh.

Giang Lâm như mọc con mắt phía sau, khi cái gạt tàn thuốc sắp đập vào anh thì anh nghiêng người, cái gạt tàn đập lên trên cửa gỗ, phát ra một tiếng vang lớn, cửa gỗ cũng bị đập thủng một lỗ.

Giang Lâm dừng bước, anh xoay người lại nhìn về phía Giang Khải Bang bằng ánh mắt lạnh như băng: “Tốt nhất là ông đừng có tới làm phiền Bạch Du, nếu không…”

Giang Khải Bang: “Nếu không thì sao?”

Khóe miệng Giang Lâm cong lên: “Nếu không thì suốt cuộc đời này Giang Khải đừng mong bước chân ra khỏi nhà giam.”

Nói xong, anh không nhìn cha anh lấy một lần, quay người nghênh ngang rời đi.

Giang Khải Bang: “...”

Anh đang đe dọa ông ta?

Anh còn lấy tính mạng của Giang Khải ra để đe dọa ông ta?

Lý nào lại như vậy!

Giang Khải Bang tức tới mức suýt chút nữa là đã phun ra máu, tức c.h.ế.t ngay tại chỗ.

Trong phòng khách, Bạch Du không muốn ở chung với Lâu Tú Anh và Giang Hựu Hàm, thế là cô đi thẳng vào phòng bếp.

Bận rộn suốt nửa buổi tối, cô lại đói bụng nữa rồi.

Trong phòng bếp đã có mì sợi kéo sẵn được chị Phúc làm từ trước đó, mặc dù chị Phúc tiết lộ tin tức ra bên ngoài nhưng Bạch Du sẽ không gây khó dễ với đồ ăn.

Đun nước sôi, nấu chín mì sợi và cải xanh, thêm hành tỏi băm nhuyễn và vừng trắng, thêm một muỗng ớt nữa, sau đó tưới dầu nóng vào, rồi lại thêm dấm balsamic, dầu vừng và xì dầu, muối ăn và đường trắng.

Sau đó thêm hai muỗng nước súp nấu mì, bỏ mì sợi và cải xanh vào rồi trộn lên, cứ thế một bát mì chua đã được làm xong.

Bạch Du bưng bát mì chua vào phòng khách, bắt đầu ăn.

Giang Hựu Hàm vốn đói bụng, bây giờ ngửi được mùi vừa chua vừa thơm, cái bụng của cô ta lập tức vang lên tiếng ọt ọt.

Cô ta nước nuốt bọt theo bản năng, sau đó khiển trách: “Chị ba, sao chị làm có một bát thế? Sáng sớm tôi và mẹ vẫn chưa ăn nữa, lẽ nào điều đầu tiên chị nên làm không phải là hỏi chúng tôi trước à?”

Bạch Du ăn một đũa mì lớn, mì sợi chua cay rất ngon: “Các người không phải trẻ em lên ba, có tay có chân sao không đi tự làm đi? Hơn nữa, các người thân với chị Phúc lắm mà, tứ hợp viện vừa có tin tức là báo cho các người biết ngay, bảo chị ta làm cho các người đi. Chắc chắn chị ta sẽ bằng lòng làm tay sai cho các người.”
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 306: Chương 306


Người khác bới móc chỉ dám ném đá giấu tay, nói bóng nói gió, thế mà khi tới Bạch Du thì lại trở thành chỉ mặt gọi tên, ngay cả cái quần cũng không để lại cho người ta.

Lâu Tú Anh: “...”

Giang Hựu Hàm: “...”

Chị Phúc: “...”

Cả người chị Phúc run rẩy, ngay lập tức cô ta nhìn về phía Lâu Tú Anh bằng ánh mắt cầu xin, mong Lâu Tú Anh có thể nói giúp mình vài câu, nếu không tới lúc Bạch Du tố cáo với ông chủ thì chắc chắn cô ta sẽ không gánh nổi.

Lâu Tú Anh tức giận tới mức nghiến răng nghiến lợi, bà ta khụ vài cái rồi nói: “Du Du, cơm có thể ăn bậy nhưng nói thì không được bậy…”

Bạch Du ngắt lời bà ta: “Cơm có thể ăn bậy, vậy dì có thể ăn cứt không?”

Lâu - Cơ tim tắc nghẽn - Tú Anh: “...”

Giang Hựu Hàm: “Bạch Du, sao chị lại mất dạy như thế? Dù sao thì mẹ tôi cũng là bề trên của chị, còn là mẹ chồng của chị, sao chị có thể ăn nói như vậy?”

Bạch Du: “Tại sao tôi lại không được ăn nói như vậy? Các người làm tôi khó chịu, lẽ nào tôi phải chịu đựng các người? Hơn nữa, mẹ cô không phải là mẹ chồng của tôi, mẹ chồng của tôi chỉ có một, đó là bà La, mẹ ruột của anh Giang Lâm.”

Đời trước do cô cứ chịu đựng nên mới dẫn tới căn bệnh ung thư vú, đời này ai khiến cô cảm thấy khó chịu thì cô cũng sẽ khiến người đó khó chịu!

Còn phải trả lại gấp đôi.

TBC

Giang Hựu Hàm: “...”

Sắc mặt Lâu Tú Anh u ám, giống như nước cống thối vậy.

Khi bà ta định quát mắng Bạch Du thì thấy Giang Lâm đã quay trở lại, bà ta chỉ đành bực bội nuốt những lời nói đã tới khóe miệng trở vào.

Nuốt trở vào.

Trở vào.

Vào.

Tức quá.

Giang Hựu Hàm nhìn thấy Giang Lâm nhưng cô ta là kiểu người lành sẹo thì quên đau tiêu biểu, rõ ràng là cô ta đã quên chuyện lần trước Giang Lâm không cho cô ta phiếu ngoại tệ, tố cáo ngay: “Anh ba, anh tới đúng lúc lắm, Bạch Du nói chuyện với mẹ rất quá đáng, còn nói mẹ không phải là mẹ chồng của chị ta!”

Giang Lâm nhìn cô ta, vẻ mặt không cảm xúc: “Thì sao? Mẹ chồng của cô ấy là mẹ anh.”

“...”

Giang Hựu Hàm mở to miệng, cổ họng như bị người ta bóp chặt, không thốt ra được bất cứ một chữ nào.

Lâu Tú Anh cảm thấy lúng túng tới mức sắc mặt lúc đỏ lúc trắng, giống như một con phố được nhuộm màu.

Chị Phúc lại càng run rẩy.

Cô ta không ngờ Giang Lâm lại thiên vị Bạch Du như thế, thiên vị tới mức không quan tâm tới sống c.h.ế.t của người khác, không chừa lại chút thể diện nào cho người mẹ kế Lâu Tú Anh.

Lỡ như Bạch Du tố cáo với anh ngay lúc này, chắc chắn anh sẽ không nể nang.

Ai ngờ một giây sau, cô ta đã thấy Giang Lâm nhìn về phía mình bằng ánh mắt lạnh như băng: “Chị thu dọn đồ đạc đi, sau khi trời sáng bác gái lớn tới thanh toán tiền lương cho chị xong thì chị có thể rời khỏi đây.”

Khóe mắt chị Phúc đỏ bừng, mở miệng muốn giải bày cho mình, chẳng qua là khi đối diện với cặp mắt lạnh băng không có tình cảm của Giang Lâm, cả người cô ta run rẩy, cuối cùng không nói được lời nào.

Hai hàng nước mắt lặng lẽ rơi trên khuôn mặt.

Cô ta hối hận, nếu biết sớm như vậy thì cô ta đã không đồng ý với yêu cầu của Lâu Tú Anh chỉ vì mười đồng.

Lâu Tú Anh nói với cô ta là mình chỉ muốn biết chuyện của Bạch Du và Giang Lâm. Giang Lâm là con riêng của bà ta, Bạch Du lại là con dâu của bà ta, nhà họ Bạch lại xảy ra chuyện như thế, bà ta sợ rằng hai người sẽ không giải quyết thỏa đáng.

Cô ta nghĩ dù sao Lâu Tú Anh cũng không muốn biết thông tin của ông chủ, vậy cô ta làm vậy cũng không được coi là quy phạm vi định. Vả lại sự cám dỗ của mười đồng quá lớn, tương đương với một phần ba lương của cô ta, bà ta còn nói nếu làm xong chuyện lần này, sau này bà ta sẽ sắp xếp một công việc mới cho cô ta, cũng vì những điều này nên mới khiến cô ta không kiềm lòng được mà đồng ý.
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 307: Chương 307


Ai ngờ Giang Lâm và Bạch Du lại phát hiện ngay, còn không cho cô ta một cơ hội để cầu xin tha thứ.

Mỗi ngày việc cần làm trong tứ hợp viện không nhiều, ông Giang cũng không phải người khó ở chung, quan trọng nhất nữa là vì công việc ở đây của cô ta, thế nên lãnh đạo nhà máy của chồng cô ta vô cùng coi trọng anh ta, nếu mất công việc này rồi, sau này lãnh đạo có còn coi trọng chồng cô ta nữa không?

Nghĩ vậy, đôi chân của chị Phúc mềm nhũn, suýt chút nữa là đã ngồi sụp xuống đất.

Bạch Du không bỏ đá xuống giếng, đương nhiên là cô cũng không cầu xin thay cho chị Phúc.

Ngày thường khi cô tới đây, chị Phúc đối xử với cô không tệ, không cầm lông gà làm lệnh tiễn, cũng không có chuyện không coi ai ra gì, phần lớn là cô ta sẽ đối xử lễ độ với cô.

Chẳng qua là cô ta đã phạm vào sai lầm c.h.ế.t người, cho dù cô có cầu xin giúp cô ta thì ông Giang cũng sẽ không giữ cô ta lại.

Muốn làm việc ở đây, miệng kín là yêu cầu đầu tiên.

Làm việc ở đây đã là điều mà nhiều người cầu mà không được, chị Phúc lại không biết trân trọng, chỉ có thể nói là lòng tham không đáy.

Bạch Du làm thêm một bát mì chua nữa, cô thấy Giang Lâm quay về thì vào phòng bếp bưng bát mì sợi ra.

Sau khi bọn cô ăn xong thì đi thẳng lên phòng nghỉ để ngủ, để lại đôi mẹ con Lâu Tú Anh và Giang Hựu Hàm trợn mắt mẹ nhìn con, con nhìn mẹ.

Xảy ra chuyện như vậy, coi như đêm động phòng hoa chúc của bọn họ đã bị hủy bỏ.

Bạch Du mệt tới mức không muốn c** q**n áo của mình ra, cuối cùng là Giang Lâm c** q**n áo và giày giúp cô, sau đó đắp chăn cho cô.

Trong lúc cô mê mang sắp ngủ thì nghe thấy Giang Lâm nói bên tai cô: “Anh sẽ không đưa cho em.”

Đầu óc Bạch Du xoay chuyển, nhất thời không phản ứng kịp: “Không đưa cho em cái gì.”

Giang Lâm: “Vòng tay.”

Lúc này, Bạch Du mới kịp phản ứng là anh đang nói về chủ đề trước khi bọn cô đến cục công an, chẳng qua là cô nghĩ mãi cũng không biết tại sao anh lại không đưa cho cô, rõ ràng là đời trước anh đã đưa cho cô mà.

Nhưng cô đã quá buồn ngủ rồi, ngay cả sức lực nói chuyện cũng không có.

Trước khi chìm vào giấc mộng đẹp, dường như cô còn nghe Giang Lâm nói với cô: “Sau này không cho phép em nói mấy chuyện như gả cho Giang Khải nữa, nếu không…”

Cô không nghe rõ nếu không thì sao, cô chỉ cảm thấy môi mình như bị cắn mạnh một cái.

***

Tần Tâm Hủy ngồi trên cái giường gỗ vô cùng cứng, đôi tay ôm đầu gối.

Ánh sáng bên trong nhà giam u tối, nếu không tới gần thì sẽ không có ai biết là cô ta đang cười cả.

Thực ra cô ta cũng không muốn g.i.ế.c mẹ mình, dù sao cô ta vẫn còn phải nhờ mẹ cô ta tìm một công việc cho mình.

Chẳng qua là cô ta cảm thấy thái độ của mẹ cô ta đối cô ta đã không còn giống như trước, trước đây bà ta thề son sắt rằng sẽ giúp cô ta tìm công việc, nhưng kể từ khi ly dị với Bạch Phi Bằng thì thái độ của bà ta đã thay đổi.

Bà ta không còn lo việc bị cô ta đe dọa tiết lộ chuyện cô ta là con gái riêng nữa, ngược lại còn đe dọa cô ta, nói rằng nếu cô ta không ngoan ngoãn nghe lời bà ta thì bà ta sẽ tiết lộ chuyện cô ta g.i.ế.c Tần Ngạn Thành.

Trên đời này, nào có đôi mẹ con buồn cười như bọn họ, thế mà lại đe dọa lẫn nhau.

Đồng thời sau lần đe dọa đó, trong lòng cô ta dâng lên một cảm giác không an toàn.

Tục ngữ có câu dựa núi núi sập, dựa người người rời khỏi, mẹ ruột chưa chắc đã đáng tin.

Thế nên cô ta đã mang theo thuốc trừ sâu trên người, chuẩn bị chờ tới lúc mẹ cô ta đe dọa cô ta vào lần sau thì sẽ dùng thuốc trừ sâu để đe dọa ngược lại bà ta.

Nhưng cô ta lại không ngờ được rằng công an lại chú ý tới hai người, còn bắt cả hai cùng một lúc nữa.
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 308: Chương 308


Cô ta biết rõ mẹ của mình, dù bà ta luôn miệng nói yêu cô ta thương cô ta nhưng chắc chắn bà ta sẽ không gánh tội thay cho mình, vả lại còn vì để giảm tội trạng mà khai cô ta ra.

Thế nên cô ta đành phải ra tay trước.

Trên đời này, chỉ có người c.h.ế.t mới không tiết lộ bí mật.

Mẹ của cô ta qua đời rồi, sau này sẽ không có ai biết là chuyện cô ta đã g.i.ế.c Tần Ngạn Thành.

Còn t.h.i t.h.ể của Tần Ngạn Thành, cho dù công an có biết t.h.i t.h.ể của ông ta bị vứt ở đâu thì cũng vô dụng.

Hồ nước đó vừa sâu vừa đục, không thể nào vớt t.h.i t.h.ể lên được.

Nghĩ vậy, ý cười ở khóe miệng của cô ta càng đậm.

***

Hôm nay Bạch Du ngủ rất say, khi cô thức dậy thì đã là giữa trưa.

Giang Lâm không có ở trong phòng.

Cô ngồi dậy, chợt cảm thấy miệng có chút đau, cô bước tới trước gương để xem thì thấy cánh môi của mình đã bị cắn rách.

Bạch Du còn nghĩ rằng cảnh trước khi ngủ là ảo giác của cô, không ngờ Giang Lâm lại thực sự cắn cô.

Người này bị sao vậy?

Không phải chó con, sao lại cắn người?

Bạch Du sờ cánh môi, vết cắn không giống dấu dâu tây, không phải cứ muốn giấu là giấu.

Cuối cùng không còn cách nào khác, cô đành thay đồ rồi xuống lầu, tránh phải để mọi người chờ cô dùng bữa.

Bước vào phòng khách, cô nhận ra cả nhà dòng ba vẫn chưa trở về.

Có thể khiến Giang Khải Bang ở đây mãi mà không chịu về, đương nhiên không phải vì cô và Giang Lâm, mà chắc là vì cầu xin cho Giang Khải.

Bạch Du thầm đoán.

Trái lại không thấy bóng dáng của chị Phúc đâu cả, chắc là đã rời khỏi tứ hợp viện rồi.

Chu Thái Vân nhìn thấy cô, bà ấy vội vẫy tay nói với cô: “Du Du tỉnh rồi đấy à, cháu có đói bụng không, đúng lúc tới giờ ăn cơm, mau qua đây ăn đi.”

Giang Hựu Hàm nghe vậy thì cái dẫu miệng.

Gì mà đúng lúc tới giờ ăn cơm, giờ ăn cơm đã qua lâu rồi được chưa?

Nhưng không biết ông nội bị sao nữa, cứ cưng chiều Bạch Du suốt, không cho mọi người lên gọi cô, để cả nhà chờ một mình cô xuống.

Thật là quá đáng!

Nghĩ vậy, cô ta trừng mắt nhìn Bạch Du một cách dữ tợn.

Bạch Du ngồi xuống, đúng ngay lúc thấy cô ta đang liếc mình, khuôn mặt nhỏ cau lại, cô giả vờ đáng thương nói: “Có phải là cháu đã thức quá trễ không, cháu thật lòng xin lỗi mọi người.”

Chu Thái Vân vội an ủi: “Không phải không phải, mọi người biết hôm qua cháu mệt mỏi, vả lại ăn muộn một chút cũng không sao.”

Sáng nay bà ấy đã nghe về chuyện của nhà họ Bạch, bà ấy cảm thấy thổn thức vô cùng.

Bà ấy không quen biết với Tần Chính Nhân, chỉ nghe nói bà ta vừa ly dị không lâu, có thể khiến nhà họ Bạch vội ly dị ngay lúc đám cưới của Bạch Du, vậy chỉ có khả năng là bà ta đã phạm vào một sai lầm rất nghiêm trọng.

Chẳng qua là xưa nay bà ấy chỉ để ý tới một phần ba mẫu ruộng của mình, thế nên không có lòng nghe ngóng, nhưng bà ấy không ngờ rằng Tần Chính Nhân lại qua đời đột ngột như vậy.

Chuyện đời đúng là vô thường.

Bạch Du: “Vừa nãy lúc cháu ngồi xuống thì thấy Hựu Hàm trừng mắt với cháu, trong lòng cháu cảm thấy có chút áy náy, cháu thật lòng xin lỗi mọi người.”

Cô vừa nói dứt câu, trong phòng đã im ắng vài giây.

Miệng Giang Hựu Hàm mở to: “...”

Lâu Tú Anh tức giận tới mức không chịu được.

Rõ ràng là bà ta đã cảnh cáo cô ta rồi, không cho cô ta trêu chọc con ôn thần Bạch Du kia, tại sao cô ta lại không chịu nghe lời?

Quả nhiên, một giây sau ông Giang đã quát mắng: “Nếu cháu không muốn đợi thì có thể về ngay bây giờ!”

Lời ông Giang nói đã rất nhẹ rồi, nếu là cháu trai, e rằng ông Giang đã yêu cầu đối phương cút ra ngoài ngay bây giờ.

Nhưng đôi mắt của Giang Hựu Hàm đã đỏ như con thỏ, nước mắt chuyển động trong khóe mắt nhưng lại không dám để nước mắt rơi xuống.
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 309: Chương 309


Cô ta ghét con nhỏ Bạch Du gần chết!

Vì cô mà anh ba không cho cô ta phiếu ngoại tệ, cũng vì cô mà ông nội không còn thương cô ta nữa.

Người phụ nữ Bạch Du này còn lấy mất một căn tứ hợp viện của nhà họ Giang nữa!

Đáng ghét.

Bạch Du không cảm thấy áy náy chút nào, Giang Lâm ngồi xuống vị trí bên cạnh cô.

Ánh mắt Giang Lâm đảo qua bờ môi cô, vẻ mặt không có chút khác thường.

Bạch Du không thể nhìn nổi dáng vẻ “Đạo mạo trang nghiêm” của anh, bàn tay dưới đáy bàn véo mạnh vào đùi anh…

Một giây sau, cô đau đến mức lén cảm thấy ngạc nhiên.

Sao thịt bắp đùi của anh lại cứng như vậy!

Cô vốn định véo mạnh vào bắp đùi của anh, ai ngờ bắp đùi của anh lại quá cứng, cô không chỉ không véo được, trái lại còn khiến tay mình đau.

Chu Thái Vân chú ý thấy cô không bình thường, quan tâm hỏi: “Du Du sao vậy, cháu có cảm thấy khó chịu ở đâu không?”

Bạch Du vội lắc đầu, khuôn mặt có chút nóng lên: “Không sao ạ, vừa rồi cháu bị muỗi cắn thôi.”

Chu Thái Vân nghi ngờ nói: “Vào thu rồi mà vẫn còn có muỗi à? Để chút nữa bác bảo người ra vườn bẻ lái ngải cứu vào để xông.”

Bạch Du ngại ngùng gật đầu.

Chu Thái Vân nhận ra bờ môi của cô bị rách, ngay lập tức bà ấy quan tâm nói: “Sao môi cháu lại bị rách thế, có phải không cẩn thận cắn trúng không, hay là bị nóng trong người?”

Vừa dứt câu, ánh mắt của mọi người đã dừng trên môi của Bạch Du.

Một tiếng “Bùm” vang lên, khuôn mặt Bạch Du đỏ bừng ngay lập tức.

Mọi người thấy biểu cảm của cô, ai lại không biết.

Chu Thái Vân cũng ngại đỏ mặt, bà ấy thực sự không cố ý trêu ghẹo Bạch Du khiến cô bối rối, hai người ở lại cục công an hơn nửa đêm mới về, chắc chắn là không kịp động phòng, nào nghĩ tới…

Quả là người trẻ tuổi, tinh lực khiến người ta ngưỡng mộ.

Hơn nữa Giang Lâm trông lạnh như băng, không ngờ lại dữ dội như thế, thế mà lại cắn rách cánh môi của Bạch Du.

Bạch Du tức giận tới mức nghiến răng, chắc chắn chút nữa cô phải cắn trả lại!

Chẳng mấy chốc cơm canh đã được bưng lên, bảo mẫu mới tới khoảng ba mươi tuổi, trông có vẻ là người thành thật.

Sau khi cô ấy nhanh nhẹn bưng cơm lên thì yên phận lui xuống dưới.

Mọi người im lặng bắt đầu dùng bữa.

Món cuối cùng là cá hấp, được bưng lên có chút muộn.

Sau khi cá được bưng lên, Giang Lâm lập tức cầm đũa lên, gắp phần thịt bụng cá ngon nhất đặt vào trong chén của Bạch Du.

Bạch Du ngẩng đầu lên thì thấy Giang Lâm nhìn cô.

Bốn mắt nhìn nhau.

Chu Thái Vân cười “Phụt” ra tiếng: “Cưới vợ rồi thì đúng là không còn như trước, mọi người xem Giang Lâm cũng đã biết cách quan tâm người khác, phần ngon nhất của con cá là phần thịt bụng đó, thế mà thằng bé lại gắp toàn bộ cho Du Du.”

Ông Giang: “Tuổi của nó lớn hơn Du Du nhiều như vậy, quan tâm Du Du cũng là điều nên làm.”

Giang Lâm: “...”

“Haha…”

Lần này tới lượt Bạch Du không nhịn cười được.

Giang Lâm rũ mắt xuống, ánh mắt nhìn cô chứa đầy sự cưng chiều và không biết làm sao.

Đúng lúc này, Giang Hựu Hàm ngồi ở đối diện lại trợn mắt, một giây sau, cổ buồn nôn dâng lên cổ họng, cô ta bắt đầu nôn ọe.

Lâu Tú Anh: “Bé ngoan của mẹ, con bị làm sao vậy? Có phải dạ dày cảm thấy khó chịu không, tuần qua con đã nôn ọe mấy lần rồi.”

Giang Hựu Hàm: “Mẹ, mẹ mau bưng cá xuống đi, cái mùi mắc ói quá, con vừa ngửi là đã muốn ói rồi.”

Vừa dứt câu, trong phòng khách lại chìm vào im lặng vài giây.

Bạch Du nhìn Giang Hựu Hàm đang nôn ọe, trong đầu nhớ lại dáng vẻ mang thai của Giang Hựu Hàm ở đời trước.

Cô bị suy nghĩ của mình làm giật mình, lời nói thốt ra khỏi miệng: “Dì à, đừng nói là Hựu Hàm đã mang thai rồi nhé?”

Vừa dứt câu, mọi người thở mạnh.

Giang Hựu Hàm không có người yêu, làm sao có thai được?

Quả nhiên, một giây sau Lâu Tú Anh đã chỉ vào cô và mắng: “Cô không gọi tôi là mẹ chồng, tôi cũng không ép cô, Hàm Hàm nhanh mồm nhanh miệng, cô ba lần bảy lượt gài bẫy khiến nó mất thể diện, tôi không so đo với cô thì thôi, nhưng lần này cô thực sự rất quá đáng. Hàm Hàm còn chưa có người yêu, cô đã vội giội nước bẩn lên người nó, rốt cuộc là cô có ý gì?”
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 310: Chương 310


Dáng vẻ ông Giang bình chân như vại, ông ấy buông đũa xuống: “Du Du, tại sao cháu lại nói như vậy?”

Bạch Du: “Ông nội, khoảng một tháng trước, khi cháu tới cửa hàng bách hóa thì thấy Hựu Hàm đang nắm tay một người đàn ông, em ấy vừa thấy cháu là đã bỏ chạy, sau đó em ấy còn đe dọa cháu không được nói chuyện này cho mẹ em ấy biết. Thế nên vừa rồi khi nghe thấy dì Lâu nói Hựu Hàm đã nôn ọe nhiều lần, cháu nhớ tới một người đồng nghiệp cũ của cháu lúc mang thai cũng nôn ọe như thế khi ngửi được mùi cá ên vừa rồi cháu mới nóng ruột nói ra khỏi miệng. Cháu xin lỗi ạ.”

Đương nhiên không phải trong lúc nóng ruột nên cô mới nói ra khỏi miệng, cô là cố ý.

Cho dù là đời trước hay là đời này, Lâu Tú Anh và Giang Hựu Hàm luôn gây phiền phức cho cô, làm sao cô có thể ngồi yên chờ c.h.ế.t được chứ.

Mí mắt Lâu Tú Anh giật mạnh, trong lòng dâng lên dự cảm chẳng lành.

Trước đó bà ta vốn nghi ngờ nhưng Giang Hựu Hàm lại thề son sắt rằng cô ta không có người yêu, cộng thêm Giang Khải không ngừng xảy ra chuyện. Trong khoảng thời gian này bà ta không còn quá nhiều tâm tư để quan tâm tới chuyện của con gái, không ngờ rằng lại có chỗ sơ suất lớn tới như vậy.

Chẳng qua là đang ở trước mắt mọi người, đặc biệt là đang ở trước mặt ông nội, dù thế nào thì bà ta cũng phải bảo vệ tiếng tăm của con gái.

Thế là bà ta lên tiếng: “Cô…”

Chẳng qua là chưa kịp để bà ta nói xong thì Giang Hựu Hàm đã ngẩng đầu lên, cô ta chỉ vào Bạch Du và mắng: “Con khốn Bạch Du kia, rõ ràng là cô đã đồng ý với tôi là không nói rồi mà!”

Mọi người: “!”

Vừa dứt câu, mọi người không dám thở mạnh.

Vừa nãy mọi người còn nghi ngờ Bạch Du đang nhắm vào Giang Hựu Hàm, dù sao chuyện chưa có chồng đã có con, cho dù không phải là người của nhà họ Giang thì cũng là một chuyện vô cùng mất thể diện.

Chẳng qua là khi nhìn thấy dáng vẻ vội vàng thừa nhận của Giang Hựu Hàm, mọi người lập tức tin lời Bạch Du.

Nói vậy, có lẽ Giang Hựu Hàm đã thực sự có thai.

Một tiếng “Rầm” vang lên.

Mọi người còn nghĩ rằng là ông Giang tức giận tới mức đập bàn, ai ngờ khi tập trung nhìn kỹ, thì ra là Lâu Tú Anh tức giận tới mức ngất xỉu.

“Mẹ, mẹ sao vậy?”

“Tú Anh!”

Rõ ràng là không thể dùng bữa được nữa.

Chẳng mấy chốc Lâu Tú Anh đã được đưa vào bệnh viện, người đồng thời tới để kiểm tra, còn có Giang Hựu Hàm vẫn luôn nôn ọe không ngừng.

***

Bạch Du và Giang Lâm không cùng tới bệnh viện.

Sau khi ông Giang ra ngoài, bọn họ trở về phòng của mình.

Vừa vào cửa, Bạch Du định oán trách việc anh cắn rách môi mình, ai ngờ cô còn chưa kịp lên tiếng thì đã bị anh kéo ngồi lên trên đùi của anh.

Khuôn mặt Bạch Du đỏ lên ngay lập tức: “Anh làm gì vậy, anh còn cắn môi em nữa!”

Yết hầu Giang Lâm di chuyển lên xuống: “Bây giờ em có thể cắn anh lại.”

Bạch Du: “Em không thèm.”

Cô vốn định cắn lại nhưng tư thế bây giờ của bọn cô rất dễ ma sát bốc lửa.

Huống chi cô cắn ngược lại không phải là hời cho anh à.

Giang Lâm: “Vậy để anh cắn lại thay cho em.”

Nói xong khuôn mặt anh áp sát lại gần, hôn lên bờ môi của cô.

Bạch Du: “...”

Anh hôn vô cùng mãnh liệt.

Đầu lưỡi cạy môi cô ra một cách chuẩn xác, bàn tay đè sau gáy của cô lại, ép cô sát lại gần anh.

Quả là con nhà người ta từ nhỏ, hai động tác của anh vào lần trước không có chút lưu loát nào nhưng lần này lại vô cùng thành thạo.

Giống như một người từng trải có kinh nghiệm phong phú.

Anh m*t lấy môi cô, thâm nhập sâu vào trong, đoạt chiếm thành trì.

Cả người Bạch Du như bị nhóm lửa, nóng tới mức không chịu nổi, cổ và tai đỏ bừng.

May là cô không phải là người không biết gì.

Cô cảm thấy cả người Giang Lâm cũng nóng giống như cô, bàn tay giữ eo của cô cố gắng kiềm chế sức lực nhưng vẫn khiến cô không thể thở nổi.
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 311: Chương 311


Cuối cùng cô không nhịn được mà dùng tay đ.ấ.m vào n.g.ự.c anh, lúc này anh mới thả eo cô ra.

Một lúc lâu sau.

Anh buông bờ môi cô ra, giọng nói vừa trầm thấp vừa mờ ám: “Anh có một chuyện muốn nói với em.”

Khuôn mặt Bạch Du vô cùng nóng.

Đừng nói là anh muốn… Bổ sung chuyện chưa làm vào tối qua ngay bây giờ đấy nhé?

Nhưng bây giờ đang là ban ngày ban mặt, vả lại người nhà họ Giang có thể quay về bất cứ lúc nào.

Nếu như bị bắt gặp, vậy thì sẽ rất khó xử.

Cả người cô không còn sức lực, mềm nhũn như vũng nước, tựa vào trên người anh: “... Anh muốn nói gì?”

Giang Lâm: “Tối nay chúng ta phải sớm tới…”

Bạch Du: “Nếu không thì chúng ta đừng làm, trong phòng không có áo mưa.”

Giang Lâm: “?”

Bạch Du: ?”

Trong phòng im lặng vài giây, hai người không nói chuyện.

Bạch Du cắn môi, ngại tới mức ngón chân có thể đào được mấy tòa thành nhỏ.

Vừa nãy cô thực sự cho rằng Giang Lâm muốn làm chuyện ấy với cô… Thế nên mới giành nói trước, cô lo rằng Giang Lâm sẽ không vui khi bị từ chối nên cô đã chủ động lấy cái cớ là áo mưa.

Nếu biết Giang Lâm chỉ muốn nói vậy với cô thì đánh c.h.ế.t cô cũng không nói như vậy!

Cứu mạng, quả thực là ngại quá!

Giang Lâm nhìn khuôn mặt đỏ bừng như con tôm của cô, anh cảm thấy có chút buồn cười nhưng vẫn kiềm chế: “Bây giờ không được, anh sẽ không làm vào lúc này…”

Mặc dù Bạch Du ngại tới mức ước có thể giả vờ ngất xỉu nhưng cô vẫn thở phào nhẹ nhõm.

Quả thực, mối quan hệ giữa cô và mẹ không được tốt, nhưng vào lúc này, cô không có tâm trạng để làm chuyện đó.

Bởi vì thời gian tạm thời thay đổi, phải thông báo tin tức cho rất nhiều người, thế là bọn cô chia nhau ra làm việc.

Bạch Du gọi điện thoại cho Lâm Hướng Tuyết trước.

Dựa theo kế hoạch, bọn họ sẽ lên chuyến xe lửa vào lúc bốn giờ chiều vào ngày mai, bây giờ dời lại nhiều như vậy, ngay cả Lâm Hướng Tuyết cũng giật mình.

Nhưng nếu bảo cô ấy một mình ngồi xe đến đảo Quỳnh Châu, đầu tiên là cô ấy không có can đảm, thứ hai là chắc chắn người nhà sẽ không yên tâm, do đó dù không nỡ, cô ấy vẫn giữ vững tinh thần để tạm biệt với người nhà.

Thực ra người nhà của Lâm Hướng Tuyết cũng không muốn cô ấy đến đảo Quỳnh Châu, bây giờ biết là phải xuất phát sớm thì lập tức khuyên cô ấy.

Nhưng Lâm Hướng Tuyết luôn nghe theo lời người nhà từ trước tới giờ, nay ý chí lại vô cùng kiên định.

Sau khi cúp điện thoại, Bạch Du lại gọi cho chị Ánh Chi, bọn họ hẹn nhau tới cửa hàng Hữu Nghị để mua đồ.

Từ Ánh Chi vừa nhìn thấy Bạch Du thì đã ôm chầm lấy cô: “Em bớt đau buồn.”

Đối với chuyện mẹ chồng tương lai Tần Chính Nhân qua đời, tới sáng nay cô ấy mới biết.

Ngoài bất ngờ ra thì cũng chỉ có bất ngờ.

Từ sáng tới tận bây giờ cô ấy vẫn luôn ở bên cạnh Bạch Gia Dương, tâm trạng Bạch Gia Dương rất tệ, có thể nói là cận kề bên bờ sụp đổ.

Sau khi nghe điện thoại của Bạch Du, cô ấy còn nghĩ rằng Bạch Du cũng tìm cô ấy để ra ngoài cùng nhưng dáng vẻ bây giờ của cô… Dường như khá ổn.

Bạch Du nhạy bén nhận ra sự nghi ngờ của cô ấy nhưng cô cũng không giải thích, mà chỉ nói: “Chị Ánh Chi, rạng sáng hôm nay em sẽ lên xe lửa tới đảo Quỳnh Châu, trước khi đi em muốn mua vài món đồ cho người nhà, chị chọn giúp em nhé.”

Từ Ánh Chi giật mình: “Không phải em nói chiều ngày mai mới đi à? Sao lại thay đổi thời gian?”

Bạch Du: “Bên anh Giang Lâm tạm thời có việc, bởi vậy phải đi sớm.”

Thực ra là đã thu dọn đồ đạc xong xuôi, có thể đi bất cứ lúc nào.

Chẳng qua là mẹ cô đột ngột qua đời, chuyện của anh hai chưa giải quyết xong, chuyện của Tần Tâm Hủy còn chưa rõ ràng, nếu được, cô thực sự muốn ở lại.

Bây giờ không có cách nào để đi với người nhà, đành phải mua đồ để đền bù cho mọi người.
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 312: Chương 312


Từ Ánh Chi nghe chuyện là do Giang Lâm quyết định thì không tiếp tục hỏi nữa: “Được, chị đi mua đồ với em.”

Bạch Du kéo tay cô ấy, hai người lên tàu điện: “Anh cả của em sao rồi?”

Từ Ánh Chi thở dài: “Từ sáng tới giờ, ngay cả một ngụm nước cũng không uống.”

May là dưới sự khuyên nhủ của cô ấy thì anh ấy cũng đã đi ngủ, nếu không cô ấy cũng sẽ không bằng lòng ra ngoài.

Bạch Du khựng lại: “Sau này phải phiền chị Ánh Chi an ủi anh cả của em nhiều rồi.”

Từ Ánh Chi cười một tiếng: “Phiền gì mà phiền, đây là điều nên làm.”

Bọn họ dự định làm đám cưới vào hai tháng sau nhưng bây giờ xảy ra chuyện như thế này, đám cưới chỉ thể hủy bỏ.

Chẳng qua là cô ấy không dám nói với bất cứ ai, thật ra trong lòng cô ấy lại cảm thấy nhẹ nhõm.

Cho tới tận bây giờ cô ấy mới biết được, bản thân vẫn chưa chuẩn bị bước vào mối quan hệ hôn nhân, lại càng không có cách nào để… Đón nhận mối quan hệ thân mật giữa nam và nữ.

Bây giờ mỗi khi Bạch Gia Dương lỡ đụng vào người cô ấy, trong đầu của cô ấy sẽ hiện lên bóng dáng của tên b**n th** họ Cầu, sau đó cơ thể không thể kiềm chế được mà run rẩy.

Cô ấy cảm thấy dường như mình đã bị bệnh.

Nghĩ vậy, cô ấy cắn môi trong vô thức.

Sau khi xuống xe, đi thêm một đoạn nữa thì mới tới trước cửa hàng Hữu Nghị.

Từ Ánh Chi đánh giá cửa hàng Hữu Nghị, trêu đùa nói: “Trước đây chị thường xuyên đi ngang qua nhưng từ trước đến giờ vẫn chưa vào bao giờ, lần này nhờ được may của em nên mới có thể vào trong mở mang tầm mắt!”

Bạch Du cười nói: “Sớm muộn gì cũng vậy thôi, lần đầu cả mà, đi, đi vào thôi.”

Thực ra tới những năm tám mươi, cửa hàng Hữu Nghị dần mất ưu thế, làn gió xuân cải cách thổi qua khắp nơi trên cả nước, hàng hóa nước ngoài cũng càng ngày càng nhiều, mọi người không cần phải tới cửa hàng Hữu Nghị thì cũng có thể mua được đồ Tây.

Cửa hàng Hữu Nghị không thể không sửa đổi, tới lúc đó, không cần phiếu ngoại tệ thì cũng có thể vào mua đồ.

Hai người tới cửa, Bạch Du lấy phiếu ngoại tệ và thư giới thiệu của đơn vị ra, sau khi người trông cửa kiểm tra cẩn thận thì mới cho bọn họ vào trong.

Từ Ánh Chi vỗ n.g.ự.c thở phào: “Chị còn lo anh ta không cho chúng ta vào, tới lúc đó sẽ rất mất mặt.”

Trái lại là Bạch Du lại không cảm thấy lo lắng, cô dẫn Từ Ánh Chi vào trong một cách tự nhiên, hai người giống như mấy bà cụ vào Đại Quan Viên, cảm giác như cặp mắt không thể nhìn tới.

Hàng hóa trong cửa hàng Hữu Nghị rất đầy đủ, có bơ lạc, socola Hershey’s, thuốc nhập khẩu, rượu Tây, còn có cả rượu Mao Đài và hàng thủ công mĩ nghệ trong nước, cái gì cũng có.

Quan trọng là chất lượng tốt nhất, đương nhiên là giá cả cũng sẽ vô cùng đắt.

Từ Ánh Chi thấy vậy thì liên tục líu lưỡi không nói nên lời: “Chúng ta xem thôi là được rồi, đừng mua bậy.”

Sau khi Bạch Du lượn nửa vòng, cuối cùng cũng thấy quầy bán khăn quàng cổ và khăn lụa, cô vội kéo Từ Ánh Chi qua.

Khăn lụa bày bán trong quầy được làm bằng tơ lụa có chất lượng tốt nhất, màu sắc cũng không đơn giản như những khăn lụa bên ngoài thị trường, có đủ mọi màu sắc, đẹp mà không tầm thường, dù có là Từ Ánh Chi luôn miệng nói đừng mua bậy thì cũng không kiềm được mà nhìn vài lần.

Sau khi Bạch Du xem một vòng quầy xong thì chỉ vào ba cái khăn trong đó: “Phiền cô lấy giúp tôi cái màu xanh sẫm này, màu hồng phấn bên ấy và màu xanh đậm kia ra cho tôi xem.”

Nhân viên cửa hàng không nói lời nào, Từ Ánh Chi vội kéo tay Bạch Du, cô ấy nhỏ giọng nói: “Vừa nãy chị có xem giá rồi, một cái giá tận tám đồng phiếu ngoại tệ, em mua một cái là được rồi, đừng xài tiền bậy bạ.”

Cô ấy biết rõ nhà họ Giang không thiếu tiền, lần này Bạch Du kết hôn, ba nhà Giang, Bạch, La cho Bạch Du không ít đồ tốt, có thể nói bây giờ cô là một phú bà nhỏ.
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 313: Chương 313


Chẳng qua là cô vừa bước vào nhà họ Giang mà đã tiêu tiền như nước, nếu để đong thứ ba của nhà họ Giang biết, chắc chắn là sẽ có thành kiến với cô, bây giờ phải xử sự tiết kiệm và quản lý công việc nhà tốt, cho dù không phải thì cũng phải giả bộ.

Bạch Du biết rõ là cô ấy nghĩ cho mình: “Chị Ánh Chi, chị xem chị có thích cái nào không?”

Từ Ánh Chi sửng sốt, sau khi lấy lại tinh thần thì từ chối ngay lập tức: “Đừng nói là em định mua cho chị đấy nhé? Chị không cần đâu, em mua cho mình là được rồi.”

Một cái khăn lụa có giá tám đồng, sao cô ấy có thể không biết thẹn mà yêu cầu Bạch Du mua cho mình chứ.

Lúc này, nhân viên cửa hàng đã cầm ba cái khăn lụa ra.

Vừa nhìn là đã biết cái khăn lụa được làm từ vải silk, cầm trong tay mềm mượt tới mức không chịu được, chất rất mỏng, vô cùng mềm mại, sờ vào cảm thấy rất dễ chịu.

Sau khi Bạch Du so sánh xong, cô cầm lấy cái khăn lụa màu xanh đậm có hoa văn lên, buộc cái nơ con bướm trên cổ Từ Ánh Chi, sau đó lấy cái gương trên quầy đặt trước mặt cô ấy rồi nói: “Chị xem có phải là rất đẹp không?”

Ngũ quan của Từ Ánh Chi mạnh mẽ, đeo cái khăn lụa màu xanh đậm vào vô cùng hợp với da cô ấy, còn khiến cô ấy trông có thêm vài phần tao nhã.

Trước đây tính cách của cô ấy khá nhanh nhẹn, từ nhỏ đã vô cùng ngưỡng mộ phụ nữ tao nhã, khi ngắm mình trong gương, ngay lập tức Từ Ánh Chi không dời mắt nổi.

Bạch Du vừa nhìn dáng vẻ của cô ấy thì đã biết cô ấy rất thích.

Ngay sau đó cô cầm lấy cái khăn lụa màu hồng nhạt có hình con thỏ, bông lúa và đóa hoa lên, màu hồng phấn quá tươi mát, khiến người nhìn cũng cảm thấy hơi thở của mùa xuân.

Màu hồng phấn như vậy, cả hai đời cô chưa từng dùng qua.

Đời trước, Giang Khải rất biết cách dùng ngôn ngữ để đả kích cô, phàm là lúc cô ăn diện cho bản thân một chút thì sẽ nói cô không đủ đoan trang.

Sau khi cải cách, dường như lúc trước mọi người đã kiềm chế rất lâu, ước có thể mặc đủ màu sắc lên người bản thân. Giang Khải có thể không nói người khác, Giang Hựu Hàm có thể ăn mặc màu hồng phấn, Lâu Tú Anh có thể mặc quần áo màu đỏ chót, chỉ có cô là không được.

Đời này cô phải dùng màu hồng phấn như thế.

Nghĩ vậy, cô cầm cái khăn lụa màu hồng phấn quàng lên cổ mình, thắt cái nơ con bướm dành riêng cho mình.

Trong lúc cô thắt khăn lụa, nhân viên cửa hàng vẫn luôn nhìn chằm chằm vào cô, định học lén mánh khóe, nhưng nhìn tới mức hoa mắt cũng không học được.

Sau khi Bạch Du thắt xong, đôi mắt của cô ấy bừng sáng: “Đẹp quá!”

Cái khăn lụa màu hồng nhạt này đã được bày bán trong cửa hàng Hữu Nghị hơn nửa năm rồi nhưng mãi vẫn không thể bán được.

Phần lớn mọi người thích màu xanh sẫm, màu xanh đậm khá trầm ổn, cái khăn lụa màu hồng này quá sống động và ẻo lả nên mãi vẫn không thể bán được.

Chẳng qua là đồng chí nữ trước mặt quá đẹp, ngọt ngào mơ mộng, khiến người ta cảm thấy tiên khí tung bay.

Từ Ánh Chi nghe vậy thì ngẩng đầu lên khỏi gương, vừa nhìn thấy là đôi mắt của cô ấy cũng bừng sáng: “Quả thực là rất đẹp, rất hợp với em.”

Bạch Du bước tới phía trước, nhìn bản thân trong gương, cái khăn lụa màu hồng phấn tôn lên làn da đẹp trắng nõn của cô, giống như nụ hoa, khiến người ta không nỡ dời mắt sang chỗ khác.

Cô tháo khăn lụa xuống, đưa cả cái khăn lụa của Từ Ánh Chi cho nhân viên cửa hàng rồi nói: “Tôi lấy ba cái này, phiền cô gói lại giúp tôi.”

Từ Ánh Chi cũng thích cái khăn lụa màu xanh đậm đó tới mức không nỡ buông tay: “Chốc nữa chị sẽ trả tiền cho em.”

Bạch Du: “Nếu đã tặng cho chị thì chị cứ nhận, lần này em đến đảo Quỳnh Châu không biết tới khi nào mới quay về, sau này còn phải nhờ chị chăm sóc người nhà của em nữa, chị cứ coi cái khăn lụa là quà đút lót sớm cho chị đi.”
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 314: Chương 314


Từ Ánh Chi bị cách nói của cô làm tức cười, dù vậy cô ấy vẫn nhận, nghĩ chốc nữa mình nên mua gì đó để tặng cho cô.

Cái khăn lụa còn lại là Bạch Du mua cho bà nội, khăn lụa màu xanh sẫm hợp với người đã lớn tuổi, không quá ngả ngớn, cũng không quá nặng nề.

Sau khi mua khăn lụa xong, Bạch Du lại mua thêm bốn cái áo nhung, cho cha cô, anh cả, ông Giang và Giang Lâm mỗi người một cái.

Cho dù áo nhung được làm thủ công hay máy móc thì đều là đồ có giá trị, khi cầm trong tay có cảm giác rất khác.

Bạch Du căn cứ vào tuổi tác của bốn người, lựa chọn các kiểu khác nhau, mua bốn cái tốn thêm năm mươi đồng phiếu ngoại tệ.

Bản thân Từ Ánh Chi còn cảm thấy nhức nhối thay cô, luôn miệng lải nhải “Được rồi”, “Đừng mua nữa”.

Bạch Du lại không nghe lời cô ấy, sau khi dạo thêm nửa vòng nữa, cuối cùng nhìn thấy một bức tranh thêu hai mặt khiến cô vừa gặp đã yêu ở một quầy.

Đó là một tấm bình phong thêu hoa hai mặt kiểu Trung Quốc, phía trên thêu một con gấu trúc ngủ trên cây mai, gấu trúc được thêu rất sống động, thật thà đáng yêu.

Bạch Du vừa nhìn giá, cô thầm líu lưỡi, một bức tranh thêu hai mặt như thế mà có giá tận mười lăm đồng phiếu ngoại tệ.

Cuối cùng cô vẫn mua: “Em định mua để tặng đám cưới của chị và anh cả, bây giờ lại xảy ra chuyện như thế, đám cưới của các chị phải dời lại nên em mua quà tặng trước.”

Từ Ánh Chi sửng sốt, mũi chua xót: “Cảm ơn em, Du Du.”

Lúc đầu cô ấy định nói căn bệnh kỳ lạ của mình cho Bạch Du nghe, nhưng nghĩ tới việc nhà họ Bạch vừa xảy ra chuyện, Bạch Du lại phải xuất phát tới đảo Quỳnh Châu vào rạng sáng thì cô ấy nuốt lời tới khóe miệng trở vào.

Lúc gần về, Bạch Du mới nhớ mình quên mua đồ cho Niệm Niệm, thế là cô quay lại tầng hai mua một cái váy màu đỏ sậm nhập khẩu cho Niệm Niệm, trên váy có đính trân châu, trông rất mơ mộng, chắc chắn Niệm Niệm sẽ thích.

Một trăm năm mươi đồng phiếu ngoại tệ bị Bạch Du xài hết một trăm đồng.

Chẳng qua là khi bước ra khỏi cửa hàng Hữu Nghị, trong lòng cô lại không cảm thấy buồn tới mức khó chịu nữa.

Quả nhiên phụ nữ phải mua sắm thì mới cảm thấy vui, dùng tiền là chuyện vui sướng nhất trên đời.

Trên đường trở về, bọn cô đi ngang qua nhà hàng Quốc Doanh, hai người bị bánh trứng gà vừa mới ra lò gợi cảm giác thèm ăn. Thế là tới mua hai cái, vừa ăn vừa về đại viện quân khu.

Từ Ánh Chi: “Bánh trứng gà ở đây ngon quá.”

Bạch Du cũng gật đầu khen ngợi: “Quả thực là rất ngon.”

Bánh trứng gà vừa ra lò có màu vàng tươi, mềm xốp vô cùng, chất mịn nhẵn, vừa cắn một cái là vị trứng đã ngập tràn trongmiệng, chỉ cần ăn một miếng thì sẽ muốn ăn thêm một miếng nữa.

Tiêu tiền và đồ ăn ngon giống như nhau, có thể khiến tâm trạng người ta trở nên vui vẻ.

Khi trở về đại viện quân khu, trên mặt Bạch Du đã không còn chút đau buồn nào nữa.

Bà Bạch thấy cháu gái như vậy, trái tim lo lắng suốt cả buổi tối cũng thả lỏng: “Bé ngoan của bà, cháu phải vui vẻ thì bà nội mới có thể yên lòng được, cháu và Ánh Chi đã đi mua gì vậy?”

Bạch Du lấy đồ ra: “Cháu và chị Ánh Chi tới cửa hàng Hữu Nghị để mua khăn lụa, còn mua cho cha và anh cả mỗi người một cái áo nhung, cháu mua cái khăn lụa này cho bà nội, bà xem có thích không?”

Bà Bạch vừa nghe là đồ mua ở cửa hàng Hữu Nghị, bà không khỏi ngạc nhiên, trong lòng bà vừa vui mừng vì cháu gái hiếu thảo với mình, vừa tiếc tiền: “Chắc chắn là không rẻ có phải không?”

Bạch Du: “Ngay cả cá đù vàng đắt tiền bà nội cũng cho cháu, cháu mua một cái khăn lụa cho bà nội thì có là gì?”

Hai đời, người đối xử tốt với cô nhất không phải cha cô, cũng không phải anh cả, mà là bà nội.

Trong lòng cha cô có đất nước, có công việc, có cả anh hai bị kẻ lừa đảo bắt cóc, thứ mà ông nhớ mong quá nhiều, không có thời gian để quan tâm tới đứa con gái là cô.
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 315: Chương 315


Trong lòng anh cả có chị Ánh Chi nhiều nhất, đối với anh ấy mà nói, đứa em gái là cô cũng chẳng khác nào những thành viên trong nhà.

Chỉ có bà nội, mới là người trong tim trong mắt suy nghĩ cho cô.

Nghĩ vậy, cô ôm bà nội: “Bà nội, cháu không nỡ rời xa bà.”

Cái mũi bà Bạch chua sót: “Bé ngoan của bà, bà nội cũng không nỡ rời xa cháu, vừa nghĩ tới việc ngày mai cháu phải đi, trái tim của bà nội đau tới mức không chịu nổi.”

Bạch Du: “Bà nội, cháu không đi vào ngày mai, kế hoạch…”

Cô chưa nói xong thì đã thấy anh của cả cô bước từ trong phòng ra, mái tóc rối nùi như ổ gà, sắc mặt tái nhợt khiến người ta lo lắng.

Bạch Du nhíu mày, lo lắng nói: “Anh cả, em nghe chị Ánh Chi nói anh đã không ăn uống cả một ngày rồi, tục ngữ có câu người là sắt, cơm là thép, không ăn không ăn thì không được, anh muốn ăn gì, em đi nấu cho anh.”

Vừa dứt câu, Bạch Gia Dương không cảm ơn cô như ngày thường, anh ấy chỉ bình tĩnh nhìn cô bằng đôi mắt tràn đầy tơ máu: “Anh ăn không nổi, anh không giống em.”

Lời nói kỳ lạ.

Bạch Du: “Lời của anh là có ý gì? Anh muốn nói gì thì cứ nói thẳng, tội gì phải kỳ lạ như thế.”

Bạch Gia Dương cười giễu: “Anh kỳ lạ vẫn tốt hơn em không tim không phổi, lòng lang dạ sói!”

Sắc mặt Bạch Du trầm xuống ngay lập tức: “Vậy anh nói xem, em không tim không phổi thế nào, em lòng lang dạ sói thế nào?”

Bà Bạch thấy hai anh em cãi lộn ầm ĩ, lập tức ngăn cản: “Gia Dương, cháu im miệng cho bà! Nếu trong lòng cháu cảm thấy buồn thì ra ngoài chạy vài vòng, chứ đừng có nổi điên ở đây!”

Trong lòng Bạch Gia Dương vốn đau buồn tới mức không thể chịu được, lại thấy bà nội thiên vị Bạch Du, cơn tức giận trong lòng không thể kiềm chế được nữa: “Trong lòng cháu buồn đấy, tại sao cháu lại buồn, còn không phải là do Du Du nó quá đáng à!”

Bà Bạch còn định ngăn cản thì bị Bạch Du chặn lại: “Bà nội, bà đừng xen vào, để anh ấy nói, trái lại cháu muốn nghe xem cháu quá đáng thế nào?”

Bạch Gia Dương đối diện với ánh mặt lạnh lùng của Bạch Du, nhìn đồ đạc vừa mới mua về được đặt trên ghế sô pha, anh ấy vừa thất vọng vừa tức giận: “Anh biết em oán giận mẹ vì mẹ thiên vị Tần Tâm Hủy mà bỏ quên em, anh hiểu sự oán giận trong lòng em nhưng nghĩa tử là nghĩa tận. Dù sao bà ấy cũng nuôi dạy em, thế mà em lại đối xử với bà ấy như vậy? Từ tối qua cho tới bây giờ, em có rơi một giọt nước mắt nào không? Em có chút đau buồn vì bà ấy không?”

“Em không có! Tối qua em và Giang Lâm thân thân mật mật trước mặt mọi người ở cục công an, không có chút sự tôn trọng nào dành người qua đời, bây giờ lại tới cửa hàng Hữu Nghị mua đồ. Người qua đời là mẹ em đó, không phải kẻ thù của em, dù con ch.ó mình nuôi có mất thì cũng cảm thấy đau buồn một khoảng thời gian. Còn em, em có muốn tự ngắm lại mình trong gương, xem trên mặt mình có chút đau buồn nào không?”

Anh ấy thực sự rất tức giận.

Mẹ anh ấy làm rất nhiều chuyện sai trái nhưng nghĩa tử là nghĩa tận, dù cho bà ta có không tốt thì đó cũng là mẹ của bọn họ nhưng thái độ của Bạch Du làm anh ấy quá thất vọng.

Dáng vẻ không tim không phổi của cô càng khiến đôi mắt anh ấy đau nhói.

Tối qua anh ấy đã cảm thấy vô cùng chướng mắt với cảnh cô và Giang Lâm nắm tay nhau, nhưng khi đó anh ấy quá ngỡ ngàng và đau buồn, thế nên không quan tâm tới bọn họ nhưng vừa rồi khi ở trong phòng anh ấy còn nghe thấy tiếng cười của cô, ngọn lửa trong lòng anh ấy bùng cháy ngay lập tức.

Cô thực sự rất quá đáng!

Bà Bạch tức giận tới mức lồng n.g.ự.c lên xuống kịch liệt: “Bạch Gia Dương, cháu điên rồi có phải không? Du Du là em gái cháu, có người anh cả nào như cháu không? Bây giờ cháu xin lỗi Du Du ngay cho bà!”
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 316: Chương 316


Bạch Gia Dương: “Bà nội, cháu là vì muốn tốt cho nó, bà xem nó từ đầu tới đuôi có giống một đứa con gái không, mẹ nó qua đời, nó ngủ ngon ăn ngon, không có chút đau buồn nào. Người nhà họ Giang thấy nó như vậy, còn nghĩ rằng nhà họ Bạch chúng ta không có giáo dục!”

Bạch Du bình tĩnh nhìn Bạch Gia Dương trước mắt, sau đó nở nụ cười nói: “Nghĩa tử là nghĩ tận, thế giới thật là kỳ lạ, dường như người đó vừa qua đời thì tất cả mọi chuyện mà người đó từng làm khi còn sống có thể được tha thứ ngay lập tức, dù cho có g.i.ế.c người phóng hỏa, dường như cũng được xóa bỏ. Nếu ai không tha thứ thì nghĩa là người đó không tôn trọng người đã khuất, là không có lương tâm.”

“Nhưng lúc bà ta cướp toàn bộ mọi thứ thuộc về em để cho Tần Tâm Hủy, lúc bà ta treo ngược em lên để đánh, lúc bà ta nhốt em trong ngăn tủ, cả lúc bà ta mang theo axit sunfuric trong người tới đám cưới của em. Sao anh không oai phong lẫm liệt đứng ra nói bà ta không có lương tâm? Đúng rồi, bà ta là mẹ anh mà, trên đời không có ai không có cha mẹ, bởi vì bà ta sinh em nuôi em, thế nên em phải chấp nhận tất cả sỉ nhục. đánh đập và không công bằng không điều kiện. Nếu không sẽ là không tim không phổi, lòng lang dạ sói, có đúng không?”

Lâu Tú Anh và Giang Hựu Hàm nói cô không có lương tâm, nói mẹ cô vừa qua đời mà cô vẫn có thể ăn ngon, cô không cảm thấy buồn chút nào.

Bởi vì cô không quan tâm tới bọn họ, thế nên dù bọn họ có nói thế nào thì bọn họ cũng không thể gây ra tổn thương với cô.

Nhưng Bạch Gia Dương là anh cả của cô, là người cô quan tâm, cô cho rằng anh ấy không hiểu về cô thì cũng không thể nói ra những lời tổn thương cô như thế.

Bạch Gia Dương đối diện với ánh mắt của cô, trái tim run lên, lắp bắp nói: “Anh, anh không có ý đó…”

“Vậy anh có ý gì? Không phải là anh nói, em không tim không phổi, em lòng lang dạ sói, em không biết liêm sỉ nắm tay thân thân mật mật với anh Giang Lâm, trong mắt anh, chẳng lẽ em không phải súc vật không biết liêm sỉ à?”

Nói xong Bạch Du cười haha.

Cười xong hai hàng nước mắt chảy xuống.

Thấy Bạch Du khóc, trái tim bà Bạch như bị đ.â.m một cái, bà cũng không kiềm được nữa mà bước lên cho Bạch Gia Dương một cái tát: “Cháu xin lỗi bé Du ngay!”

Bạch Gia Dương thấy Bạch Du rơi nước mắt, anh ấy cũng luống cuống: “Du Du, em biết mà, anh không ý đó, anh chỉ cảm thấy từ tối qua tới giờ thái độ của em quá lạnh lùng.”

Bạch Du lau sạch nước mắt, cô cầm lấy đồ đạc đặt trên ghế sô pha: “Bà nội, cháu về đây.”

TBC

Nói xong, cô không nhìn Bạch Gia Dương nữa, xoay người rời khỏi.

Bạch Du đi quá nhanh, khi bà Bạch kịp phản ứng lại thì cô đã đi mất dạng.

Bà đặt m.ô.n.g ngồi lên ghế sô pha, chỉ vào Bạch Gia Dương chửi như tát nước lần nữa: “Tôi thấy anh mới là kẻ lòng lang dạ sói, ngày mai bé Du phải đến đảo Quỳnh Châu rồi, thế mà bây giờ anh lại tổn thương nó như thế, nhọc lòng nó còn mua áo nhung cho anh!”

Bà Bạch là người chỉ còn một bước nữa là vào quan tài, sóng to gió lớn nào mà chưa trải qua.

Thái độ và năng lực chịu đựng của mỗi người khi đối diện với tai nạn và thất bại không giống nhau, khi đối diện với chuyện người thân qua đời, có rất nhiều người khóc tới mức thấu nát tâm can, hoặc không ăn không uống để thể hiện sự đau buồn và không nỡ đối với người qua đời.

Chẳng qua là cũng có vài người không khóc không đau buồn nhưng không đồng nghĩa với việc bọn họ không đau buồn, chỉ là bọn họ vẫn chưa kịp phản ứng, mãi cho tới khi bọn họ nhìn thấy đồ đạc người thân đã từng dùng qua, vào một đêm khuya vắng người thì bọn họ mới kịp nhận ra rằng người này đã vĩnh viễn rời xa bọn họ. Lúc này bọn họ mới có thể khóc tới mức thấu nát tâm can.
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 317: Chương 317


Thế nên bà mới cảm thấy thái độ của bé Du không có vấn đề.

Còn chưa nói tới cách Tần Chính Nhân đối xử với bé Du, ngay vào dịp đám cưới cũng không tha cho bé Du. Nếu không phải Giang Lâm đã chuẩn bị từ trước thì nói không chừng bé Du đã bị bà ta hủy hoại rồi, đối với loại mẹ như thế, cô không buồn thì có gì đáng lên án chứ?

Người khác có thể trách móc Bạch Du nhưng là người nhà của cô, không làm chỗ dựa cho cô thì thôi, còn chỉ về phía cô mắng cô không tim không phổi.

Bà Bạch càng nghĩ càng tức giận: “Ngày mai sau khi bé Du đi, tôi sẽ dẫn Niệm Niệm trở về Thiên Tân! Cái nhà này, tôi không thể ở được nữa!”

Nói xong bà không nhìn Bạch Gia Dương lấy một lần, bà cầm đồ Bạch Du mua cho bà và Niệm Niệm quay về phòng.

Trong phòng lập tức trở nên im lặng.

Đúng lúc này, Từ Ánh Chi tới, cô ấy nhìn xung quanh căn phòng, sau đó hỏi Bạch Gia Dương: “Du Du đâu rồi?”

Bạch Gia Dương chán chường ngồi xuống ghế sô pha: “Đi rồi.”

Từ Ánh Chi ngạc nhiên: “Sao lại đi nhanh như vậy? Vừa rồi em ấy nói muốn ở lại làm bữa tối cho mọi người, rạng sáng nay em ấy phải lên đường tới đảo Quỳnh Châu, em ấy nói không nỡ xa mọi người, sao lại thay đổi ý định đột ngột như vậy?”

Bạch Gia Dương chợt ngẩng đầu lên: “Em nói gì? Đêm nay Du Du phải đi rồi?”

Từ Ánh Chi lại càng ngạc nhiên: “Đúng vậy, lẽ nào em ấy không nói cho mọi người à? Kế hoạch của Giang Lâm có thay đổi, thế nên đêm nay phải lên đường trước thời hạn.”

Bạch Gia Dương như bị rút sạch sức sống: “Anh mắng em ấy đi mất rồi.”

Nghe anh ấy nói vậy, Từ Ánh Chi mở to miệng: “Anh mắng Du Du? Tại sao anh lại mắng em ấy, em ấy không chỉ mua áo nhung cho anh, em ấy còn tặng khăn lụa cho em, còn tặng một bức tranh thêu hai mặt cho đám cưới của chúng ta nữa, rốt cuộc là tại sao anh lại mắng em ấy?”

Bạch Du tặng bọn họ nhiều đồ như vậy, trong lòng cô ấy cảm thấy rất áy náy, thế nên khi vừa tới nhà, cô ấy đã nói với mẹ, sau đó hai người bắt đầu thu thập đặc sản, chuẩn bị thêm ít đồ có thể ăn trên xe lửa, định bụng chốc nữa gặp mặt sẽ đưa cho Bạch Du.

Nhưng cô ấy không ngờ được rằng Bạch Du lại bị Bạch Gia Dương mắng đi mất.

Trong lòng Bạch Gia Dương đau xót, cảm giác hối hận dâng lên như dời núi lấp biển, gần như bao phủ lấy cả người anh ấy: “Anh ở trong phòng nghe thấy chuyện em ấy đến cửa hàng Hữu Nghị để mua đồ, còn vừa nói vừa cười, thế nên anh đã nói em ấy không có lương tâm.”

Từ Ánh Chi nổi cơn tam bành ngay lập tức: “Đến cửa hàng Hữu Nghị mua đồ thì làm sao? Em cũng đi đó, có phải anh muốn mắng cả em không?”

Bạch Gia Dương: “Anh không có mà, anh chỉ cảm thấy vào ngay lúc này, nếu em ấy thể hiện chút đau buồn thì sẽ khiến người ta cảm thấy thoải mái.”

Từ Ánh Chi bật cười: “Thế nên vì để người ta cảm thấy thoải mái, em ấy phải khóc tới mức c.h.ế.t đi sống lại. Tốt nhất là không ăn không uống, giống như anh vậy, phải sống không bằng chết, để người ta quan tâm anh, lo lắng anh nghĩ luẩn quẩn trong lòng nên luôn ở bên cạnh anh thì mới được coi là đau buồn đúng không? Bạch Gia Dương, tại sao trước đây em lại không biết anh là loại người như vậy chứ, em cũng không còn gì để nói với anh nữa!”

Nói xong, cô ấy không thèm nhìn Bạch Gia Dương, quay đầu bỏ đi.

Cô ấy thực sự không ngờ Bạch Gia Dương lại trách mắng Bạch Du vì lý do đó, chuyện Tần Chính Nhân đến đám cưới của cô để gây chuyện vẫn còn rành rành ở ngay trước mắt, Tần Chính Nhân quá đáng với Bạch Du như vậy, cô không đau buồn thì sao?

Hơn nữa cô ấy có thể cảm nhận được là Bạch Du có đau buồn, chỉ là cô không để lộ ra ngoài mà thôi.

Hơn nữa, lẽ nào phải khóc lớn, không ăn không uống thì mới được xem là hiếu thảo?
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 318: Chương 318


Khi bà nội cô ấy qua đời, cha cô ấy không khóc, bình tĩnh lo chuyện tang ma cho bà nội, khi đó có không ít người nói cha cô ấy không có lương tâm, thậm chí ngay cả cô ấy cũng có suy nghĩ như vậy.

Nhưng vào một ngày nọ, cô ấy nhìn thấy cha cô ấy cầm ảnh bà nội để nói chuyện, nói được một lúc thì bật khóc, lúc đó cô ấy mới biết rằng, không phải là cha cô ấy không đau buồn, ông ấy chỉ đặt sự nhớ thương ở chỗ sâu nhất trong đáy lòng.

Đối với vài người mà nói, người thân qua đời, không phải là một cơn mưa như trút nước, mà là cơn mưa kéo dài đằng đẵng trong cuộc đời.

Trong phòng khách lại rơi vào im lặng lần nữa.

Ánh chiều tà của mặt trời lặn chiếu xuyên qua ô cửa sổ, trong phòng lạnh lẽo buồn tẻ.

Bạch Gia Dương nhìn áo nhung được đặt trên ghế sô pha, càng nhìn càng đau lòng, anh ấy chợt đứng lên, chạy ra ngoài.

***

Bên nhà họ Bạch náo loạn, bên nhà họ Giang lại càng náo loạn hơn nữa.

Lâu Tú Anh té xỉu không phải là chuyện lớn, sau khi tới bệnh viện, dưới sự giúp đỡ của bác sĩ và y tá, chẳng mấy chốc bà ta đã tỉnh lại.

Nhưng chuyện của Giang Hựu Hàm lại rất phiền phức.

Nhà họ Giang lo cô ta thực sự có thai trước khi có chồng, thế nên đã tới bệnh viện của một người quen, để người quen lén sắp xếp chuyện kiểm tra.

Vừa kiểm tra xong, cũng chứng minh chuyện Giang Hựu Hàm thực sự mang thai.

Một tiếng “Bốp” vang lên, Lâu Tú Anh tát vào mặt Giang Hựu Hàm: “Mày, cái đồ không biết liêm sỉ, sao mày có thể làm như vậy? Rốt cuộc thằng súc sinh đó là ai? Nói ra mau!”

Bà ta cho rằng con gái chỉ có chút buông thả nhưng vẫn nghe lời bà ta.

Bà ta thực sự nghĩ rằng cả cái nhà này đã nằm trong lòng bàn tay bà ta, nhưng thực tế lại cho bà ta một cái bạt tai thật mạnh.

Có thai trước khi có chồng!

Sáu chữ này khiến bà ta hoa mắt chóng mặt, ước có thể ngất xỉu thêm lần nữa!

Chẳng qua là bà ta càng căm thù thằng đàn ông đó, bà ta cảm thấy chắc chắn là do thằng đàn ông đó đã quyến rũ Giang Hựu Hàm nên mới khiến cô ta làm ra chuyện hồ đồ như thế.

Giang Hựu Hàm bị cái tát làm ngơ ngác, khuôn mặt nóng bừng, nước mắt chảy ra ngay lập tức: “Mẹ, mẹ đánh con! Mẹ chưa bao giờ đánh con!”

Lâu Tú Anh tức giận tới mức lồng n.g.ự.c phập phồng lên xuống: “Tao đánh c.h.ế.t mày còn được! Mày còn không mau nói, thằng súc sinh đó tên gì, đơn vị nào, nhà ở đâu?”

Nếu bà ta không chỉ có một đứa con gái, nếu không phải ở đây vẫn còn có người nhà họ Giang thì bà ta thực sự muốn tát c.h.ế.t cô ta!

Giang Hựu Hàm bị dáng vẻ của mẹ cô ta dọa sợ: “Con không nói, chắc chắn là sau khi con nói mẹ sẽ đánh c.h.ế.t anh ấy.”

Giang Hựu Hàm dám chắc rằng mẹ cô ta sẽ không nỡ đánh cô ta, nhưng nếu bà ta biết sự tồn tại của Lương Thiên Vũ thì khó mà nói.

Hơn nữa với điều kiện của nhà Lương Thiên Vũ, khi mẹ cô ta biết, có lẽ sẽ không chỉ đánh c.h.ế.t một mình Lương Thiên Vũ, đoán chừng còn có đứa con gái ruột là cô ta nữa.

Nghĩ vậy, cô ta rụt cổ lại.

Mọi người: “...”

Từng thấy kẻ ngu nhưng chưa thấy ai ngu như thế.

Tới nước này rồi mà cô ta không tự lo cho mình, trái lại còn suy nghĩ cho thằng súc sinh đó, thực sự không biết phải nói cô ta thế nào nữa.

Lâu Tú Anh tức giận tới mức sắc mặt lúc đỏ lúc trắng, bà ta cầm lấy cái gối đầu trên giường bệnh đập vào mặt Giang Hựu Hàm: “Mày không nói có đúng không, vậy tao đánh c.h.ế.t mày! Đánh c.h.ế.t cái đồ không biết liêm sỉ nhà mày!”

Nếu như chuyện này lọt ra bên ngoài, không chỉ có tiếng tăm cả đời của Giang Hựu Hàm bị hủy hoại, mà cả dòng thứ ba của bọn họ cũng không thể ngóc đầu lên được.

Giang Khải Bang cũng sẽ mắng bà ta dạy dỗ con gái không tốt, nói không chừng tới khi đó đơn vị làm việc của bà ta cũng sẽ chịu ảnh hưởng.
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 319: Chương 319


Lâu Tú Anh càng nghĩ càng tức, sức lực trên tay cũng dần mất khống chế.

Giang Hựu Hàm la hét vừa né tránh vừa cầu xin tha thứ: “Aaa… Đau quá mẹ ơi, mẹ đừng đánh nữa mà…”

Chẳng qua là Lâu Tú Anh đã đánh mất lý trí.

Tuy gia cảnh của bà ta không được tốt nhưng bà ta từng bước trèo lên trên bằng sự cố gắng của mình, thế nên mới leo được đến vị trí cao khiến người ta ngưỡng mộ này.

Bà ta không có cách nào cho phép một sai lầm lớn như Giang Hựu Hàm xuất hiện trong cuộc đời của mình, bà ta không có cách nào để bản thân trở thành đối tượng khiến mọi người cười nhạo.

Bà ta càng nghĩ càng tức, dùng gối đầu trong tay đập “bịch bịch bịch” vào người Giang Hựu Hàm.

Ngay từ đầu Chu Thái Vân cho rằng dùng gối đầu đánh sẽ không c.h.ế.t người nên không ngăn cản, dù sao xảy ra chuyện lớn như vậy, ai mà không tức giận cho được, dù sao vẫn nên để Lâu Tú Anh trút giận ra ngoài.

Hơn nữa, mặc dù bọn họ là chị em dâu nhưng ngày thường Lâu Tú Anh cao hơn bọn họ một bậc, bây giờ bà ấy lên tiếng, bà ta không chỉ không cảm kích, bà ấy còn có thể bị bà ta coi là đang xem chuyện cười của mình nữa.

Nhưng mắt thấy Lâu Tú Anh càng ngày càng mất lý trí, bà ấy lo rằng sẽ gặp chuyện chẳng lành. Thế là bà ấy vội lên tiếng: “Tú Anh, đừng đánh nữa, nếu đánh nữa sẽ xảy ra chuyện đấy.”

Lâu Tú Anh đang tức giận, ai nói gì cũng không lọt vào tai bà ta: “Gặp chuyện không may thì càng tốt, hôm nay em phải đánh c.h.ế.t cái đồ không biết liêm sỉ này mới được!”

Giang Hựu Hàm bị mẹ cô ta đánh tới mức kêu la ầm ĩ, lại nghe mẹ cô ta trái một câu “không biết liêm sỉ”, phải một câu “không biết nhục”, nhất thời cũng tức giận, dùng sức đẩy mẹ cô ta ra, sau đó nhảy xuống giường bệnh để chạy trốn.

Ai ngờ cô ta bị vướng cái chăn trên giường, trọng tâm cả người không vững, đầu đập xuống đất.

Chu Thái Vân sợ tới mức mở to mắt: “Cẩn thận…”

Bà ấy nhào tới muốn ôm lấy Giang Hựu Hàm nhưng Lâu Tú Anh lại đứng phía trước bà ấy, vừa chậm trễ một chút là đã không kịp, mọi người ở đây mở to mắt nhìn đầu Giang Hựu Hàm chạm đất trước tiên, tạo nên một tiếng rầm.

“Trời ơi, máu! Chảy m.á.u rồi! Mau gọi bác sĩ qua đây!”

Chu Thái Vân nhận ra chỗ không đúng trước tiên, bà ấy nhìn thấy m.á.u tươi chảy ra từ tóc của Giang Hựu Hàm, nháy mắt đã nhiễm đỏ mặt đất, đôi mắt Giang Hựu Hàm nhắm lại, cô ta đã mất ý thức.

Những người khác trong nhà họ Giang cũng bị dọa sợ, sau khi ngơ ra thì có người chạy ra ngoài gọi bác sĩ.

Lâu Tú Anh giật mình, gối đầu trong tay lắc lư trên không trung vài cái, ngay sau đó rơi xuống đất.

Giây sau, bà ta nhào tới giống như người điên, ôm lấy và lắc Giang Hựu Hàm đang nằm trên mặt đất: “Hàm Hàm, Hàm Hàm con sao thế? Hàm Hàm, con đừng làm mẹ sợ, mẹ không đánh con nữa đâu, Hàm Hàm!”

Bà ta chỉ tức giận quá mà thôi, bà ta thực sự không muốn đánh c.h.ế.t cô ta.

Con gái là do bà ta mang thai mười tháng sinh ra, vả lại còn là m.á.u mủ duy nhất của bà ta nữa, sao bà ta có thể thực sự đánh c.h.ế.t cô ta được.

Chẳng qua là do bà ta quá tức giận và thất vọng thôi, nhất là lúc thấy cô ta còn muốn che chở cho thằng đàn ông c.h.ế.t tiệt kia, thế nên bà ta mới mất lý trí.

Chẳng mấy chốc bác sĩ đã tới, thấy Lâu Tú Anh ôm và lắc một “người đầy máu”, bác sĩ tức giận tới mức giậm chân: “Bà còn không mau buông người bệnh xuống, bà muốn lắc c.h.ế.t cô ấy à?”

Vết thương ở đầu là nơi không được đụng vào nhất, nói không chừng đã bị chấn động não, bà ta còn dùng sức lắc như vậy, lắc cái quỷ!

Chẳng mấy Giang Hựu Hàm đã được đẩy vào phòng cấp cứu.

Sau khi cô ta được đẩy đi, mọi người trong nhà họ Giang mới nhìn thấy chỗ cô ta vừa nằm có hai vũng máu.
 
Back
Top Dưới