Cập nhật mới

Ngôn Tình Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày

Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 180: Chương 180


Đôi mắt Giang Lâm tràn đầy ý cười: “Không cần vội, anh đi nộp báo cáo, khi về sẽ đón em.”

“Vâng.”

Khi Bạch Du nói lời này, cô đã đi vào trong phòng ngủ, cô nhanh chóng mở vali hành lý ra rồi cân nhắc nên mặc quần áo như thế nào sẽ đẹp hơn.

Áo sơ mi trắng khá đoan trang nhưng lại hơi đơn điệu.

Váy màu đỏ rất đẹp, nhưng như vậy có quá nổi bật không?

Thỉnh thoảng, Giang Lâm lại nghe thấy tiếng nói thầm truyền ra từ trong phòng ngủ, anh nở nụ cười.

Giang Lâm đội chiếc vành rộng đi về phía toà nhà văn phòng của uỷ viên chính trị, nhưng còn chưa tới thì đã gặp Tôn Tường Vy mặc một chiếc váy đỏ đứng dưới gốc cây đại thụ, cô ta nhìn chằm chằm anh.

Giang Lâm coi như không thấy mà đi thẳng qua cô ta.

Tôn Tường Vy tức giận đuổi theo, cô ta nói: “Anh Lâm, em có một câu muốn hỏi anh, một câu thôi, chỉ cần anh trả lời em, sau này em sẽ không làm phiền anh nữa!”

Giang Lâm dừng bước, anh quay lại và nhìn cô ta với vẻ mặt vô cảm: “Nói đi.”

Tôn Tường Vy khịt mũi, cô ta nghẹn ngào hỏi: “Anh thật sự muốn kết hôn với cái người tên Bạch Du kia sao?”

“Ừm.”

Nói xong, Giang Lâm lại quay người, anh không thèm nhìn cô ta mà đi thẳng.

Nhìn bóng lưng lạnh lùng của Giang Lâm, Tôn Tường Vy không nhịn được mà ôm mặt khóc.

Một người phụ nữ khoảng năm mươi tuổi vội vàng chạy từ một gốc cây khác đến: “Bé ngoan, con đừng khóc nữa, đừng vì một người đàn ông không cần con mà khóc, đợi khi nào trở về Nam Kinh, mẹ sẽ tìm cho con một người đàn ông tốt hơn cậu ta gấp trăm ngàn lần. Ngoan, đừng khóc nữa.”

Tôn Tường Vy nhào vào trong lòng mẹ, cô ta khóc rất đáng thương: “Nhưng con cảm thấy anh ấy là người tốt nhất, con chưa từng gặp được người đàn ông nào tốt hơn, ưu tú hơn anh ấy, huhuhu…”

Cô ta không rõ rốt cuộc cô ta không tốt chỗ nào, vì sao Giang Lâm lại không bằng lòng nhìn cô ta thêm chút nữa.

Cô ta càng không rõ rốt cuộc vì sao cô lại bị thất bại trước người tên Bạch Du kia, vì sao Giang Lâm thích Bạch Du mà không thích cô ta.

Huhuhu, rất không cam lòng!

Mẹ Tôn: “Đứa nhỏ ngốc, con mới bao lớn, con mới chỉ gặp được mấy người đàn ông, sau này khi con gặp được nhiều hơn thì sẽ cảm thấy cậu ta không còn tốt nhất nữa. Ngoan, đừng khóc nữa, con khóc khiến mẹ đau lắm đó.”

Mẹ Tôn nhìn con gái khóc sướt mướt thì cảm thấy rất đau lòng, trong lòng không phải phàn nàn thằng nhóc Giang Lâm không biết thức thời, con gái của bà ta vừa xinh đẹp vừa đáng yêu như thế, sao anh lại không thích chứ?

Nhưng phàn nàn thì phàn nàn, bà ta cũng không phải là người không nói lý, tình cảm chính là thứ không thể nói đạo lý được, thích chính là thích, không thích chính là không thích.

Thậm chí bà ta còn muốn cảm ơn Giang Lâm vì không mập mờ với con gái mình mà là giải quyết dứt khoát, không hề để lại một chút nhớ nhung cho con gái bà ta, như vậy thì sau này, cô ta mới có thể ở bên người khác được.

Tôn Tường Vy khóc nức nở: “Mẹ, chúng ta về nhà thôi, ngày mai sẽ về Nam Kinh.”

Cô ta không muốn ở lại nơi đau lòng này nữa, cô ta phải rời đi ngay lập tức.

Cô ta không muốn nhìn thấy Giang Lâm nữa, nếu không cô ta sợ mình sẽ không bỏ được.

Cô ta thích Giang Lâm nhưng cô ta đã dũng cảm một lần rồi, cho dù bị từ chối thì cũng không hối hận, nhưng nếu cô ta cứ tiếp tục dây dưa thì chính là đồ ti tiện.

Cha mẹ nâng niu cô ta trong lòng bàn tay mà nuôi lớn, không phải là để cô ta tự khiến mình trở nên ti tiện!

Mẹ Tôn vỗ nhẹ vào lưng con gái, bà ta đau lòng nói: “Được được, ngày mai chúng ta lập tức rời khỏi quân khu, lát nữa mẹ sẽ bảo cha con đi mua vé tàu thuỷ, sáng sớm ngày mai chúng ta sẽ đi luôn.”

Khi còn trẻ luôn cho rằng gặp được một người nào đó là có một không hai, cả đời sẽ không quên được, nhưng sau này mới hiểu được, thứ được gọi là không quên được, chẳng qua chỉ là trải ít sự đời mà thôi.
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 181: Chương 181


Nhưng mẹ Tôn không nói lời này với con gái, bà ta chỉ cần an ủi con gái là được, sau này, khi cô ta đã trải nghiệm đủ nhiều, đương nhiên sẽ từ từ hiểu ra, cũng sẽ quên đoạn tình cảm nhỏ nhoi này đi.

Không có chuyện gì to tác cả.

***

Giang Lâm nộp báo cáo xong trở về, từ xa, anh đã nhìn thấy Bạch Du mặc váy đỏ đứng trước cổng đang nói chuyện với chị Lôi.

Gió biển thổi vào khiến những sợi tóc trên trán cô tung bay, tóc đen váy đỏ cùng bay lên đã k*ch th*ch đôi mắt của người nhìn.

Chị Lôi nhìn thấy Giang Lâm trước, chị ấy cười trêu ghẹo: “Vốn dĩ tôi định gọi Tiểu Du sang chỗ tôi ăn bánh uống trà, nhưng Tiểu Du nói cần đi chụp ảnh kết hôn với cậu, chẳng trách lại ăn mặc đẹp như thế.”

Mặt Bạch Du trở nên nóng bừng, cô nhỏ giọng giải thích: “Đâu có ạ, chị đừng khen như vậy, hơn nữa lúc trước em từng mặc cái váy này rồi mà.”

Chị Lôi chỉ cho rằng cô đang xấu hổ, chị ấy không có ý định cứ thể tha cho hai người, vì vậy đã hỏi Giang Lâm: “Tiểu Giang, cậu xem tôi nói có đúng không, hôm nay, Tiểu Du rất xinh đẹp, đúng chứ?”

Không ngờ Giang Lâm còn nghiêm túc nhìn cô, sau đó chân thành nói: “Đúng là rất xinh đẹp.”

“...”

Bạch Du da mỏng lập tức đỏ bừng mặt, chẳng khác gì quả đào chín mọng nước.

Chị Lôi thấy vậy thì lập tức cười nghiêng ngả, tiếng cười thu hút những người xung quanh tới, chẳng mấy chốc đã có rất nhiều người biết chuyện hôm nay hai người Bạch Du và Giang Lâm sẽ đi chụp hình cưới.

Chị Lôi cười tươi đến mức cứng đờ mặt, chị ấy xoa má nói: “Được rồi, không trì hoãn các em nữa, hai đứa mau đi chụp ảnh đi, thật là ghen tị với mấy người trẻ các em mà, nhớ năm đó lúc chị kết hôn, nghèo tới nỗi đến cái chậu rửa mặt cũng không mua nổi, nào có tiền đi chụp ảnh chứ.”

Bây giờ, kinh tế tốt hơn lúc đó rất nhiều nhưng hai vợ chồng đã già rồi, ai cũng không nhắc tới hình cưới nữa.

Huống hồ mấy năm nay, chụp ảnh lại không hề rẻ, chụp một tấm toàn thân hoặc nửa người phải cần ba, bốn đồng, mà vé xem phim chỉ có hai đồng một tấm, có thể thấy chụp ảnh là chuyện đắt đỏ hơn cả xem phim. Nhà chị ấy còn có năm đứa bé, đều là mấy thằng nhóc choai choai ăn nhiều, bọn họ vốn không thừa tiền để đi chụp ảnh.

Bạch Du không biết chị Lôi đang ghen tị với hai người họ, cô đang sóng vai đi cùng Giang Lâm tới quán chụp ảnh.

Quán chụp ảnh không xa, đi đường chỉ mất hai mươi phút

Như suy nghĩ của chị Lôi, quán chụp ảnh ở thời đại này chính là một nơi rất xa xỉ, người thường không có chuyện gì thì sẽ không đến nơi này, bởi vậy khi hai người Bạch Du và Giang Lâm tới quán chụp ảnh, trong này không có một vị khách nào.

Chỉ có thợ chụp ảnh, cũng là chủ quán đang cảm chổi lông gà đuổi ruồi, xem ra rất chán nản, khi nhìn thật hai người Bạch Du và Giang Lâm đi vào, chủ quán lập tức ném chiếc chổi lông gà trong tay đi rồi nói: “Hai vị đồng chí tới đây để chụp ảnh sao?”

Chủ quán nhảy dựng lên nhưng cũng chỉ nhảy lên một chút, khi đứng lên cũng không quá cao, thậm chí còn thấp hơn Bạch Du nửa cái đầu.

Bạch Du gật đầu: “Chúng tôi tới chụp ảnh.”

Giang Lâm bổ sung: “Chụp ảnh cưới.”

Chủ quán cười toe toét: “Không thành vấn đề, mời hai người vào trong, trong trăm dặm này, tôi là người có kỹ thuật chụp ảnh tốt nhất, hai người cứ yên tâm, chắc chắn sẽ chụp hai người thật đẹp.”

Bạch Du: “...”

Trong trăm dặm, không đúng, khắp đảo Quỳnh Châu này chỉ có mỗi một tiệm chụp ảnh, đúng là có kỷ thuật chụp tốt nhất mà.

Chủ quán không biết lời oán thầm trong lòng Bạch Dương mà tiếp từ mời chào rất nhiệt tình: “Hai người muốn chụp mấy tấm.”

Bạch Du: “Một tấm.”

Giang Lâm: “Hai tấm.”

Hai người đồng thời đáp lại.

Chủ quán nhìn Bạch Du, rồi lại nhìn Giang Lâm: “Rốt cuộc là một tấm hay hai tấm, không thì hai người cùng thương lượng với nhau đi nhé?”
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 182: Chương 182


Giang Lâm nhìn Bạch Du: ‘Một tấm hình cưới, một tấm chụp mình em.”

Bạch Du: “Đang êm đẹp, sao lại muốn em chụp ảnh một mình chứ?”

Giang Lâm mặt không đổi sắc: “Sau này em sẽ ở trong quân khu, nếu muốn tìm được việc làm ở đây thì phía cần một bức ảnh đơn để làm giấy chứng nhận, nếu đã vậy không bằng chụp luôn bây giờ, nếu em không muốn làm việc thì thôi, dù sao cũng chỉ tốn vài đồng thôi.”

Một tấm giấy chứng nhận phải mất ba đến năm đồng, thế mà người này lại nói chỉ tốn vài đồng thôi?

Trong lòng chủ quán thầm tặc lưỡi.

Hiếm khi Giang Lâm nói câu dài như thế, Bạch Du cảm thấy mình vẫn nên nể mặt anh, hơn nữa cô quả thực cũng muốn tìm việc làm ở đây: “Vâng, vậy thì chụp hai tấm.”

Chủ quán thấy hai người quyết định chụp hai tấm, nụ cười trên mặt càng xán lạn hơn: “Nào, hai người ngồi trên băng ghế kia, mắt nhìn vào nơi này.”

Đã rất nhiều năm Bạch Du không chụp ảnh, trong lòng cô không khỏi cảm thấy căng thẳng, huống hồ bây giờ còn là chụp ảnh cưới, cô căng thẳng đến mức lòng bàn tay đổ mồ hôi.

Đời trước, khi cô và Giang Khải đi chụp ảnh cưới, nhưng vào ngày chụp, Giang Khải vừa ra khỏi cửa đã bị phân chim rơi trúng mũi, anh ta đen mặt đi đến quán chụp ảnh, ngay cả khi chụp cũng không tươi cười nổi.

Nghĩ đến chuyện Giang Khải bị phân chim rơi trúng, cô không khỏi bật cười, sự căng thẳng trong lòng lập tức biến mất.

Giang Lâm nghe thấy tiếng cười của cô, anh quay đầu sang nhìn: “Sao vậy?”

Bạch Du lắc đầu: “Không có gì, chỉ là em cảm thấy chụp ảnh rất vui.”

Giang Lâm mấp máy môi: “Ừm.”

Chủ quán đứng đằng sau giá đỡ máy ảnh sốt ruột nói với hai người: “Nhìn vào đây, chụp ảnh ở đây, không phải là hai người nhìn nhau!”

Mặt Bạch Du nóng lên, cô vội vàng quay đầu nhìn về phía máy ảnh.

Giang Lâm cũng nhìn máy ảnh.

Chủ quán lại hét lên: “Ngồi gần vào, hai người ngồi gần vào nhau, khoảng cách bây giờ như cách một dải ngân hà vậy, nào giống vợ chồng sắp kết hôn chứ.”

Hai người đành phía ngồi dịch vào theo yêu cầu của anh ta, mãi cho tới khi bả vai của hai người chạm vào nhau thì chủ quán mới hài lòng.

“Đúng rồi, chính là như vậy, nhìn vào đây miệng phải mỉm cười, nam đồng chí, anh nghiêm túc quá, đối tượng của anh xinh đẹp thế kia, khi sắp kết hôn với cô ấy, chẳng lẽ anh không vui sao? Vui thì phải cười lên…”

Bạch Du: “...”

Giang Lâm: “...”

Gặp phải một thợ chụp nhiều chuyện như vậy, Bạch Du và Giang Lâm còn có thể làm gì được chứ, hai người chỉ đành làm theo.

Tiếng “tách tách” vang lên.

Hai người vai kề vai, đầu sát bên nhau, môi mỉm cười, máy ảnh chụp lại cảnh tượng này.

Bạch Du chuẩn bị sửa lại kiểu tóc để chụp tiếp bức ảnh trong giấy chứng nhận thì lại thấy Giang Lâm nhìn thoáng qua bộ váy của cô rồi nói với chủ quán: “Chụp thêm một bức toàn thân đi.”

Ảnh cưới là ảnh chụp nửa người, nhưng hôm nay cô đã cố ý mặc một bộ váy, vì vậy Giang Lâm muốn chụp thêm một bức toàn thân.

Bạch Du biết anh suy nghĩ cho mình, trong lòng cô không khỏi cảm thấy ấm áp: “Hay là thôi đi, chụp thêm một bức thì phải thêm ba xu nữa đó.”

Mặc dù lương của anh không thấp nhưng cũng không thể tiêu xài hoang phí như vậy được.

Ai ngờ Giang Lâm còn chưa nói gì thì chủ quán đã lên tiếng: “Chụp ảnh có giá nhưng thanh xuân lại vô giá, hai người đều là trai xinh gái đẹp, nếu không nhân lúc đang trẻ đẹp mà chụp vài tấm làm kỷ niệm, đợi đến khi về già, mặt mũi nhăn nheo rồi, khi đó có muốn chụp cũng không còn đẹp nữa!”

Bạch Du: “...”

Cô cảm thấy chú quán này rất biết nói chuyện, sau này kinh tế được cải cách, nếu anh ta theo ngành bán hàng chắc chắn có thể kiếm được tiền.

TBC

Điều càng khiến cô giật mình đó là…

Giang Lâm: “Không biết ở chỗ anh có quân phục thường ngày không?”

Chủ quán không hổ là thiên tài bán hàng trong tương lai, nghe thấy Giang Lâm nói vậy thì lập tức hiểu ra: “Có có, vóc dáng của vợ tôi không khác nữ đồng chí này lắm, nếu nữ đồng chí không ngại thì tôi sẽ đi lấy quân phục thường ngày của vợ tới đây.”
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 183: Chương 183


Bạch Du: “...”

Giang Lâm nhìn Bạch Du: “Anh cảm thấy nếu đã tới đây rồi, không bằng chụp thêm một tấm mặc quân trang.”

Điều kỳ lạ là anh nhắc tới điều này, càng kỳ lạ hơn đó là Bạch Du cảm thấy anh nói rất có lý.

Vì vậy, sau khi hai người chụp một bức toàn thân, Bạch Du lại thay bộ quân trang thường ngày của vợ chủ quán, sau khi cô chụp thêm một bức ảnh cưới mặc quân trang với Giang Lâm, cuối cùng mới chụp ảnh cho giấy chứng nhận.

Hai tấm toàn thân, một tấm nửa người và thêm một bức giấy chứng nhận nữa, giấy chứng nhận cần ba tấm ảnh, tổng cộng tất cả là hai đồng bốn xu.

Bạch Du líu lưỡi, cô không khỏi cảm thấy hối hận vì đã chụp nhiều như vậy.

Giang Lâm trả tiền mà không thèm chớp mắt, anh nhanh chốc trả tiền rồi cầm lấy hai tờ hoá đơn.

Chủ quán cười tươi đến mức chỉ thấy răng chứ không thấy mắt: “Ba ngày sau tới lấy, hai đồng chí đi thong thả nhé.”

Trước khi đi, Bạch Du còn gặp được vợ của chủ quán, quả thực cao ngang cô.

Vợ chồng chủ quán đứng cạnh nhau, mặc dù chiều cao không hợp lắm nhưng bầu không khí giữa hai người lại rất hài hoà, xem ra đây chính là một đôi vợ chồng rất yêu nhau.

Đi ra khỏi quán chụp ảnh, Bạch Du ngẩng đầu lên nhìn trời nói: “Anh Giang Lâm, bây giờ chúng ta về sao? Chiều nay, anh muốn ăn gì, lát nữa em tới phòng bếp xem có nguyên liệu gì.”

Ánh nắng đầu thu chiếu qua tầng mây dày, chúng nhẹ nhàng chiếu vào mặt cô khiến mái tóc và hàng lông mi của cô đều nhuộm màu đỏ vàng.

TBC

Giang Lâm nhìn cô: “Hôm nay chúng ta không về phòng ăn, chúng ta tới cửa hàng bách hoá mua quần áo, sau đó tới nhà hàng Quốc Doanh ăn.”

Bạch Du: “Anh Giang Lâm, anh muốn mua quần áo ạ?”

Giang Lâm: “Không phải, là mua cho em.”

Bạch Du hơi run lên: “Nhưng em có đủ quần áo để mặc rồi, hơn nữa em cũng có tiền.”

Mặc dù số tiền tiết kiệm của cô không bằng anh nhưng cô vẫn có thể mua được vài bộ quần áo.

Giang Lâm cụp mắt nhìn thẳng vào đôi mắt trong veo của cô: “Anh muốn dẫn em đi ăn, mua quần áo đẹp cho em, anh cảm thấy đây là việc mà người yêu nên làm.”

Anh quay lưng về phía ánh sáng, ánh sáng bị anh chặn lại khiến dáng vẻ của anh trở nên mơ hồ không rõ.

Bạch Du ngẩng đầu nhìn anh, cô đột nhiên hỏi: “Anh Giang Lâm, trước kia anh thật sự chưa từng có người yêu sao? Hoặc là… Từng thích một ai đó?”

Giang Lâm nhìn cô với đôi mắt sâu thẳm: “Không có, chưa từng có ngườ yêu, cũng chưa từng thích ai.”

Đáp án này khiến Bạch Du rất kinh ngạc

Nếu anh chưa từng thích ai, vậy người phụ nữ họ Ôn kia là chuyện gì vậy?

Vậy là do Giang Hựu Hàm nói dối, hay là bây giờ, anh chưa quen người phụ nữ họ Ôn kia?

Trong lòng cô như thể có hàng trăm cái móng vuốt đang cào nhưng cô lại không dám hỏi, bởi cô không thể tự bào chữa cho mình, thậm chí cô còn không biết tên của đối phương mà chỉ biết mỗi họ.

Giang Lâm: “Sao vậy, em không tin hay là đang có lo lắng khác thế?”

Bạch Du tỉnh táo lại, cô lắc đầu: “Em tin anh Giang Lâm mà, chỉ là cảm thấy anh Giang Lâm cũng không còn nhỏ nữa, lại có rất nhiều nữ đồng chí thích anh, em cứ tưởng rằng có lẽ anh phải gặp được người khiến anh rung động mới đúng.”

Tuổi tác không còn nhỏ.

Không nhỏ.

Giang Lâm khựng lại một chút rồi mới nói: “Chưa từng rung động với ai, tâm tư của anh đều đặt lên việc học và sự nghiệp. Nếu không gặp được em, thậm chí anh còn không có ý định muốn kết hôn.”

Trái tim của Bạch Du run lên, sau đó cả người không khống chế nổi mà run rẩy.

Mặc dù không biết đời trước, Giang Lâm và người phụ nữ họ Ôn kia đã xảy ra chuyện gì, nhưng điều có thể chắc chắn rằng đời này, Giang Lâm chưa từng rung động với bất cứ cô gái nào, còn sau này thế nào thì cứ để sau này rồi nói.

Lùi một vạn bước mà nói, cho dù sau này, Giang Lâm gặp được người phụ nữ họ Ôn kia, với nhân phẩm của anh, anh tuyệt đối sẽ không làm ra chuyện vượt quá giới hạn.
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 184: Chương 184


Cô rất có lòng tin với điều này.

Giang Lâm: “Còn nghi ngờ điều gì không?”

Bạch Du mấp máy môi: “Nếu, em nói là nếu em không sinh được con, anh Giang Lâm có ly hôn với em không?”

Giang Lâm nhìn cô: “Không, anh không quan tâm chuyện có con hay không.”

TBC

Bạch Du: “Nhưng anh không quan tâm, không có nghĩa là người nhà họ Giang không ngại, còn có ông nữa, ông sẽ đồng ý chứ?”

Ông ấy thích cô nhưng cô không cảm thấy với vấn đề kéo dài dòng dõi này, ông ấy sẽ đứng về phía mình.

Giang Lâm: “Những vấn đề này cứ để anh giải quyết, người nhà họ Giang sẽ không dám làm phiền em vì chuyện này đâu.”

Lời này, cô tin.

Mặc dù cô không biết anh sẽ dùng cách gì nhưng chỉ cần anh đã lên tiếng, cô biết anh nhất định có thể khiến người nhà họ Giang ngậm miệng.

Điều này hoàn toàn không giống với Giang Khải, thật ra chưa chắc Giang Khải không có năng lực này nhưng mà anh ta không bằng lòng làm, hoặc có thể nói, anh ta chưa từng quan tâm đến cảm nhận của cô.

Vì vậy anh ta mới trơ mắt nhìn Giang Hựu Hàm châm chọc cô hết lần này tới lần khác, nói cô là gà mái không biết đẻ trứng, lại để mặc cô bị Lâu Tú Anh móc mỉa, còn anh ta thì thoải mái ngồi bên cạnh ăn cơm và chưa từng nói giúp cô một câu nào.

Nhưng Bạch Du vẫn chần chừ: “Nếu không… Anh có cần suy nghĩ lại không?”

Cô cảm thấy mình rất tốt bụng, suy cho cùng chuyện không có con cũng là một chuyện lớn, chứ không phải chỉ là quyết định có mua thịt heo hay không, cô không muốn sau này, anh sẽ hối hận.

“Không cần suy nghĩ thêm.” Giang Lâm không chút do dự, anh chắc như đinh đóng cột: “Anh chưa từng thích trẻ con, vì vậy vấn đề có thể sinh con không, em không cần đặt gánh nặng trong lòng. Em nghĩ thử xem, em quen anh lâu rồi mà đã từng thấy anh bế đứa bé nào chưa?”

Bạch Du suy nghĩ một hồi, cô cố gắng nhớ lại, hình như quả thực cô chưa từng thấy Giang Lâm bế trẻ con.

Đời trước, trước khi anh chưa xảy ra chuyện, các cháu trai của nhà họ Giang lần lượt sinh con, đến Giang Hựu Hàm cũng có một đứa bé nhưng Giang Lâm chưa từng bế mấy đứa đó.

Nói như vậy, anh thật sự không thích trẻ con sao?

Giang Lâm: “Em không cần để tâm vào mấy chuyện vụn vặt như có con hay không, em cũng không cần lo trước lo sau về chuyện kết hôn, em chỉ cần yên tâm làm cô dâu, những chuyện khác cứ để anh làm.”

Bạch Du: “Vâng.”

Không thể không thừa nhận ở bên người như Giang Lâm thật sự rất có cảm giác an toàn.

Cô không cần nghĩ bất cứ điều gì, cũng không cần làm gì, anh sẽ giúp cô làm tất cả mọi thứ thật tốt.

**

Vẫn còn sớm, vì vậy hai người tới cửa hàng bách hoá trước.

Đương nhiên cửa hàng bách hoá ở đảo Quỳnh Châu không so sánh được với ở Bắc Kinh, nơi này chỉ có hai tầng nhưng bên trong bày đủ loại đồ, đủ loại màu sắc hình dạng, từ đồ ăn đến đồ dùng, cái gì cần có đều có.

Tầng một là nơi bán bánh kẹo, thực phẩm và các vật dụng hàng ngày như kéo, bát, chậu, còn tầng hai là nơi bán các loại vải vóc, quần áo và giày dép may sẵn.

Tuy có rất nhiều đồ nhưng cô lại không có thứ gì quá muốn mua, nhưng đây là lần đầu tiên, Giang Lâm muốn đưa cô đi mua quần áo, hơn nữa vừa rồi cô còn “cố tình gây sự” một lúc, bây giờ đương nhiên không thể đả kích lòng tích cực của anh được.

Sau khi đi dạo một vòng quanh cửa hàng bách hoá một vòng, cuối cùng cô chọn được một cái quần dài màu đen và một chiếc áo sơ mi dài tay bằng sợi tổng hợp, hai kiểu này rất đơn giản, cho dù mặc ở đâu cũng không quá đáng. Hơn nữa hiện tại, thời tiết đang dần chuyển lạnh, nên mặc những bộ quần áo có vải không quá dày này.

Giang Lâm thấy cô chọn lâu như thế nhưng chỉ chọn đúng hai thứ: “Không mua thêm sao? Em không cần lo chuyện tiền bạc đâu.”

Vừa dứt lời, hai nữ đồng chí bán quần áo lập tức hâm mộ tới mức suýt đỏ mặt như thỏ.
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 185: Chương 185


Hai người họ đã làm việc ở cửa hàng rất nhiều năm nhưng chưa từng gặp được một người đàn ông kiên nhẫn chờ người yêu chọn đồ, còn ra tay hào phóng như vậy, thứ các cô nhìn thấy đều là loại đàn ông với vẻ mặt mất kiên nhẫn, hoặc là vừa mua thêm một thứ đã nhắc nhở.

Người đàn ông vừa đẹp trai vừa hào phóng như thế, sao các cô ấy lại không gặp được vậy?

Huhuhu, hâm mộ quá, ghen tị quá!

Bạch Du không biết suy nghĩ của hai nhân viên phục vụ, cô lắc đầu nói: “Mua hai thứ này là đủ rồi.”

Giang Lâm gật đầu: “Ừm, đợi khi nào trở về Bắc Kinh, chúng ta lại đến Vương Phủ Tỉnh mua, chắc hẳn đồ ở nơi đó sẽ có nhiều lựa chọn hơn.”

Nghe thấy vậy, hai nhân viên phục vụ suýt nữa đã hét lên như gà.

Mua hai thứ ở đây vẫn chưa đủ, vậy mà khi trở về Bắc Kinh còn định dẫn đối tượng đến Vương Phủ Tỉnh mua tiếp.

Mặc dù các cô ấy chưa từng tới Bắc Kinh nhưng cũng được nghe về Vương Phủ Tỉnh, nghe nói nơi đó là một tiệm nổi tiếng trăm năm, hơn nữa còn là cửa hàng bách hoá lớn nhất ở Bắc Kinh, sản phẩm trong đó đầy đủ và thời thượng nhất Bắc Kinh, thậm chí là khắp toàn quốc.

Các cô ấy nằm mơ cũng muốn tới Vương Phủ Tỉnh một lần, nhưng đồng chí người yêu của cô gái này không chỉ muốn dẫn cô đi, còn định tiếp tục mua cho cô.

TBC

Đây là muốn khiến người ta hâm mộ tới c.h.ế.t sao?

Bạch Du gật đầu: “Vâng, vậy còn anh, anh Giang Lâm, anh không cần mua đồ gì sao?”

Mặc dù cô sinh ra ở Bắc Kinh, lớn lên ở Bắc Kinh nhưng nói ra cũng thật mất mặt, cô chưa từng vào tòa bách hoá cao nhất là Vương Phủ Tỉnh, nhưng mẹ cô lại thường xuyên dẫn Tần Tâm Hủy tới đó mua đồ.

Giang Lâm lắc đầu: “Anh không cần mua đồ, còn em đó, có muốn mua gì nữa không?”

Bạch Du cũng lắc đầu: “Em cũng không cần, vậy chúng ta đi thôi.”

Mua một cái quần dài và một chiếc áo sơ mi sợi tổng hợp hết ba mươi lăm đồng.

Tiền lương của một công nhân bình thường chưa chắc đã được tới ba mươi lăm đồng, mà cô lại tiêu hết tiền lương một tháng của người ta ngay lập tức, cho dù biết anh có rất nhiều tiền tiết kiệm nhưng vẫn không đành lòng.

Nhưng hình như Giang Lâm không hề nghĩ bất cứ điều gì, anh nhìn về phía quầy bán gối: “Gối mà anh đưa cho em quá cao, em chọn một cái gối phù hợp với độ cao của em đi.”

Bạch Du kinh ngạc vì sự cẩn thận của anh, nhưng cô vẫn nói: “Không cần đâu ạ, nếu mua thêm một cái gối nữa thì không phải là quá lãng phí rồi không?”

Cô tới quá bất ngờ, tối hôm đó, Giang Lâm đưa cho cô một cái gối để dùng, sau đó anh lại tới cung tiêu xã mua một cái khác, nếu bây giờ mua thêm một cái nữa, vậy chẳng phải rất lãng phí sao.

Giang Lâm nhìn cô: “Không phải lúc ngủ, em thích ôm thứ gì đó sao? Mua thêm một cái thì em cũng có thể ôm ngủ.”

Nếu vừa rồi chỉ cảm thấy kinh ngạc thì bây giờ, Bạch Du lại có thêm sự khiếp sợ: “Sao anh biết? Sao anh biết em thích ôm ngủ vậy?”

Quả thật cô có thói quen này.

Lúc ngủ sẽ ôm gối, hoặc là ôm chăn, nếu không cô sẽ lăn qua lăn lại không ngủ được, cứ cảm thấy trong lòng thiếu thứ gì đó, rất không có cảm giác an toàn.

Mà có rất ít người biết cô có thói quen này, thậm chí đến bà nội cũng không biết thói quen này của cô.

Giang Lâm: “Khi còn bé, anh từng tặng em một con hổ bông, lúc ngủ em rất thích ôm nó, nếu không có thú bông bên cạnh thì em sẽ làm loạn.”

Lần này càng khiến Bạch Du kinh ngạc hơn, cô mở to mắt, há hốc miệng với vẻ mặt không thể tin được: “Em thật sự từng như vậy sao? Nhưng chuyện anh tặng hổ bông cho em, sao em lại không có ấn tượng gì vậy?”

Cô thật sự không nhớ rõ chuyện không này, cô cũng không không nhớ chuyện Giang Lâm từng tặng hổ bông cho mình.

Trong trí nhớ của cô, Giang Lâm vẫn luôn có hình tượng “Con nhà người ta”, đẹp trai học giỏi, còn được người lớn thích, nhưng bởi vì khoảng cách tuổi giữa hai người nên cô còn tưởng rằng cô và Giang Lâm không hề quen biết nhau.
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 186: Chương 186


Nhưng bây giờ, khi thấy Giang Lâm nhắc tới chuyện này, khi còn bé, anh từng tặng cô một con hổ bông, điều này khiến cô rất tò mò.

Giang Lâm cụp mắt nhìn cô, một hồi lâu sau mới yếu ớt hỏi: “Đây không phải là chuyện duy nhất em quên, đúng không?”

TBC

“?”

Bạch Du hơi run, cô vốn định nói trí nhớ của mình rất tốt, nhưng lại đột nhiên nhớ tới lần trước, bà nội từng nói khi còn bé, cô từng cướp đồ ăn của Giang Lâm thì lập tức ngậm miệng lại.

Nếu như vậy, hình như cô quên rất nhiều chuyện, hơn nữa tất cả đều là chuyện liên quan đến Giang Lâm.

Nghĩ đến đây, cô gãi mặt, lập tức xấu hổ nhìn anh.

Cũng may Giang Lâm không tiếp tục chủ đề xấu hổ này nữa: “Đi thôi, đi mua gối.”

“Vâng.”

Khi tới quầy bán gối, Bạch Du nghiêm túc chọn một cái có độ mềm và độ cao phù hợp với cổ của mình.

Vốn dĩ tưởng rằng mua là xong, kết quả khi xuống tầng một thì lại nghe Giang Lâm nói…

“Em có muốn mua bánh ngọt không?”

“Không ạ.”

Giang Lâm: “Không phải em muốn mua gì đó để cảm ơn chị Lôi sao? Không thì mua chút bánh ngọt đi, có thể diện mà em cũng không cần tự làm khổ mình.”

Bạch Du suy nghĩ một hồi rồi nói: “Anh nói cũng có lý, vậy thì… Mua một cân bánh đậu xanh đi.”

Cô không cảm thấy nấu cơm hay làm bánh ngọt quá vất vả, nhưng nếu mua bánh ngọt ở cửa hàng bách hoá quả thực có mặt mũi hơn, làm quà tặng cũng phù hợp hơn.

Giang Lâm đi tới trước quầy bán điểm tâm: “Làm phiền lấy cho tôi hai cân bánh đậu xanh, hai cân kẹo sữa thỏ trắng và ba cân kẹo trái cây…”

Bạch Du ngạc nhiên, cô vội vàng kéo tay anh: “Đủ rồi đủ rồi, không cần nhiều như vậy đâu, cho dù tặng quà cho chị Lôi thì cũng không tặng nhiều như thế được.”

Rõ ràng cô chỉ nói mua một cân bánh đậu xanh, người này nghĩ cái gì vậy, cho dù có tiền thì cũng không thể tiêu lãng phí như thế chứ.

Giang Lâm nhìn thoáng qua cánh tay cô đang cầm lấy tay mình: “Để cả ở phòng ăn nữa, khi nào em muốn ăn thì ăn.”

“Vậy cũng được.” Bạch Du gật đầu, nói xong, cô mới nhận ra mình như thế thì rất tham ăn, vì vậy mất bò mới lo làm chuồng mà nói: “Thật ra em cũng không thích ăn bánh kẹo điểm tâm quá đâu, nhưng mà để trong nhà có một ít để mời khách ăn cũng được.”

Không thích ăn bánh kẹo điểm tâm sao?

Đây là đang lừa mình dối người hả?

Giang Lâm nhớ tới cảnh tượng lần trước anh về Bắc Kinh từng ba lần bảy lượt bắt gặp cô đi mua bánh kẹo ăn, anh cố gắng đè khoé môi xuống: “Ừm, rất chính xác.”

Bạch Du cảm thấy vẻ mặt khi nói lời này của Giang Lâm có gì đó hơi kỳ lạ, nhưng cô lại không có chứng cứ.

Bởi vì trong lòng đang băn khoăn vẻ mặt của Giang Lâm nên cô hoàn toàn không chú ý tới nhân viên phục vụ của quầy bánh kẹo đã nhìn cô với ánh mắt ghen tị vô số lần.

Trên đường trở về, Giang Lâm cầm túi lớn túi nhỏ, hơn nữa lúc trước, chị Lôi đã đi tuyên truyền chuyện hai người định đến tiệm ảnh để chụp ảnh cưới, vì vậy mà hai người đã trở thành mục tiêu được chú ý.

“Xem kìa, phó đoàn Giang cầm nhiều đồ như thế, chỗ này cũng phải tốn mất mười đồng nhỉ, trước kia là ai nói phó đoàn Giang lạnh lùng sẽ không thương vợ nào, bây giờ bị vả mặt chưa?”

“Cũng đúng, anh xem anh ấy đã cầm nhiều như thế mà vẫn không nỡ để người yêu xách một túi nhỏ, người đàn ông tốt như thế dù có đốt đèn cũng không thể tìm được!”

“Mà phó đoàn Giang còn có gia thế tốt, dáng người đẹp, còn trẻ mà đã mà phó đoàn rồi, tiền đồ vô hạn, tôi không ghen tị với cháu gái của ủy viên chính trị Tôn, tôi ghen tị với đồng chí Bạch.”

Mãi cho tới khi hai người Bạch Du và Giang Lâm đã đi xa mà mọi người vẫn còn lẩm bẩm những câu như “đồng chí Bạch may mắn thật”.

Tiêu Vũ Kỳ đứng dưới gốc cây đại thụ nhìn, cậu ta nhìn chằm chằm bóng lưng đã đi xa của Bạch Du, mãi cho tới khi bóng người kia biến mất khỏi tầm mắt, cậu ta vẫn không nhúc nhích.

Bạn cậu ta, Thạch Đại Uy đứng bên cạnh lau mồ hôi: “Được rồi, đừng có nhìn nữa, có nhìn nữa thì người cũng không phải là của cậu.”

Lúc này, Tiêu Vũ Kỳ mới từ từ thu hồi tầm mắt: “Cậu đừng nói linh tinh, tôi và đồng chí Bạch trong sạch, nếu…”

“Nếu bị người khác nghe thấy thì sẽ không tốt cho đồng chí Bạch, đúng không?” Thạch Đại Uy không để cậu ta nói xong thì đã ngắt lời: “Cậu nói xem, cậu hà tất phải làm những vậy chứ, lúc trước, cậu cũng từ Bắc Kinh tới đảo Quỳnh Châu với đồng chí Bạch, cơ hội tốt như vậy mà cậu lại không trân trọng. Bây giờ người ta đã ở bên phó đoàn Giang rồi, cho dù cậu có nhìn thì người ta cũng không thèm nhìn cậu.”

Tiêu Vũ Kỳ ngẩng đầu lên nhìn bầu trời trong xanh: “Đồng chí Bạch vượt ngàn dặm xa xôi tới đây vì phó đoàn Giang, vì vậy không phải là tôi không trân trọng cơ hội này, mà là do tôi xuất hiện quá muộn.”

Thạch Đại Uy tặc lưỡi: “Cậu hiểu thì tốt, có một câu nói rất hay, chân trời nào không có cỏ thơm. Với gia thế và tài năng của cậu, muốn tìm người tốt hơn đồng chí Bạch không phải là việc không thể, không bằng cậu cứ đồng ý với cuộc xem mắt của người nhà đi, tìm một người vợ thì sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra.”

Tiêu Vũ Kỳ dời tầm mắt, cậu ta không đồng ý, cũng không phản bác mà chỉ thản nhiên nói: “Đi thôi, tới thời gian huấn luyện rồi.”

Thạch Đại Uy thấy dáng vẻ này của cậu ta thì ngập ngừng muốn nói, cuối cùng vẫn không nói gì.

Chuyện tình cảm là chuyện người ngoài có nói nhiều cũng vô ích, phải để cậu ta tự hiểu ra thì mới được.

Hai người một trước một sau đi về phải sân huấn luyện nắng chói chang.

Khi hai người Bạch Du và Giang Lâm trở về khu nhà, từ xa đã thấy Tạ Húc Đông ngồi trước cửa ra vào chẳng khác gì một pho tượng.

Cát Đại Xuyên đứng bên cạnh cũng có vẻ mặt nặng nề.

Bạch Du và Giang Lâm nhìn nhau, cả hai đều không rõ họ xảy ra chuyện gì.

Tạ Húc Đông dường như đang thất thần, ngay cả khi hai người đi qua cũng không biết mà vẫn cúi đầu nhìn mặt đất.

Giang Lâm nhìn Cát Đại Xuyên: “Có chuyện gì vậy?”

Cát Đại Xuyên gãi đâu, anh ấy chỉ vào Tạ Húc Đông nói: “Anh ấy muốn kết hôn với Tôn Tường Vy.”

Bạch Du: “?”

Giang Lâm “?”
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 187: Chương 187


Nghe lời Cát Đại Xuyên, Bạch Du ngẩn người.

Không phải Tôn Tường Vy thích Giang Lâm sao? Sao lại dính dáng đến Tạ Húc Đông?

Hơn nữa còn phải kết hôn, đây không phải chuyện đùa.

Bạch Du hoàn hồn, vội vàng hỏi: "Chuyện gì xảy ra vậy? Theo tôi biết, trước đây đồng chí Tạ không hề liên lạc với Tôn Tường Vy."

Tạ Húc Đông như bị rút hết hồn vía, nghe vậy vẫn đứng im không nhúc nhích, cuối cùng vẫn là Cát Đại Xuyên kể lại đầu đuôi sự việc.

Hóa ra vào buổi trưa, Tạ Húc Đông và Cát Đại Xuyên ăn xong bữa trưa đang chuẩn bị về ký túc xá ngủ, kết quả khi đi ngang qua bờ biển, từ xa đã thấy một cô gái rơi xuống biển, hai người không nghĩ ngợi gì mà lập tức chạy tới cứu người.

Tạ Húc Đông nhanh hơn Cát Đại Xuyên một bước, cũng nhảy xuống biển trước một bước cứu người lên, chỉ là sau khi cứu người lên, Tạ Húc Đông mới nhìn rõ người nhảy xuống biển lại là Tôn Tường Vy, càng tệ hơn là Tôn Tường Vy vì sặc nước quá nhiều đã hôn mê bất tỉnh, tim cũng ngừng đập.

Họ là hải quân đều được huấn luyện cứu người, với tình trạng như thế này do đuối nước dẫn đến ngừng tim đột ngột, trong vòng ba đến mười phút là thời gian cấp cứu tốt nhất. Nếu vượt quá thời gian này, dù sau này cứu sống lại cũng sẽ gây ảnh hưởng rất lớn đến cơ thể và não, từ bờ biển đến bệnh viện mất khoảng hai mươi mấy phút, lúc này đưa đến bệnh viện chắc chắn là không kịp.

Gần như không chút do dự, Tạ Húc Đông đã thực hiện các biện pháp cứu hộ Tôn Tường Vy - hô hấp nhân tạo và hồi sức tim phổi.

Lúc đó Tạ Húc Đông vội cứu người, không thấy có gì không ổn, chỉ là trong quá trình anh ấy cứu người, không ngừng có người vây quanh, cũng nhìn thấy anh ấy tiến hành hô hấp nhân tạo và hồi sức tim phổi cho Tôn Tường Vy.

Tạ Húc Đông cảm thấy mình đang cứu người nhưng trong mắt người khác, anh ấy lại hôn miệng Tôn Tường Vy, lại ấn n.g.ự.c cô ta rất lâu.

Khi cứu Tôn Tường Vy lên khỏi mặt nước, cô ta giống như một con bạch tuộc bám chặt lấy Tạ Húc Đông, quần áo mùa hè vốn đã mỏng, sau khi ngâm nước lại càng bó sát vào người, vốn dĩ hai người đã kề sát da thịt, tiếp đó lại hô hấp nhân tạo rồi hồi sức tim phổi. Trong mắt mọi người, hai người họ đã làm những chuyện thân mật hơn cả người yêu, không kết hôn thì không thể kết thúc được.

Sau đó cha mẹ Tôn Tường Vy đến, Tôn Tường Vy cũng được đưa đến bệnh viện, sau một buổi chiều trò chuyện, cuối cùng ủy viên chính trị Tôn đã quyết định - để Tạ Húc Đông nhanh chóng nộp đơn xin kết hôn, nhanh chóng kết hôn với Tôn Tường Vy!

Nói xong, Cát Đại Xuyên thở dài thườn thượt: “Người khác tìm đối tượng giống như tìm công an vậy, tìm được ngay, còn tôi tìm đối tượng sao lại giống như phá án vậy, không những không có manh mối, còn thành án treo!”

Bạch Du:“…”

TBC

Giang Lâm:“…”

Tạ Húc Đông:“…”

Lần này, cuối cùng Tạ Húc Đông cũng có động tĩnh, anh ấy ngẩng đầu vẫy tay với Cát Đại Xuyên như gọi chú chó nhỏ: “Cậu lại đây, tôi đảm bảo không đánh cậu.”

Cát Đại Xuyên lùi lại hai bước, không phục nói: “Cậu đánh tôi làm gì, chẳng lẽ tôi nói sai sao? Trước đây cậu và phó đoàn Giang đều chưa có đối tượng nhưng bây giờ cậu và phó đoàn Giang không chỉ có đối tượng mà còn sắp kết hôn rồi, còn tôi thì vẫn chưa biết đối tượng của mình ở đâu!”

Vì mọi người đều cho rằng anh ấy keo kiệt nên trước đây ở thủ đô, các chị các thím đều không muốn giới thiệu đối tượng cho anh ấy, cuối cùng cũng có một đối tượng nhưng lại vì còn non mà tan vỡ.

Người tốt, còn non lắm.

Hơn nữa anh ấy không cảm thấy mình keo kiệt, anh ấy là giản dị tiết kiệm, tiết kiệm thì sao mà sai được?

Tạ Húc Đông tức giận nghiến răng: “Đã vậy thì cậu hâm mộ lắm à, hay là để cậu cưới Tôn Tường Vy đi!”

Cát Đại Xuyên gãi đầu: “Người cứu cô ấy là cậu, người hôn đồng chí Tôn trước mặt mọi người cũng là cậu, nếu tôi cưới đồng chí Tôn, sau này ba chúng ta còn có thể gặp nhau không?”
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 188: Chương 188


Trước đây Tôn Tường Vy theo đuổi Giang Lâm, sau lại hôn Tạ Húc Đông, nếu cuối cùng lại gả cho anh ấy là Cát Đại Xuyên, vậy thì sau này ba người họ ra ngoài không bị người ta cười cho rụng răng mới lạ.

Bạch Du nghe xong cũng ngẩn người một lúc lâu rồi mới nói: “Đồng chí Tạ, tôi chỉ hỏi anh một câu.”

Tạ Húc Đông đan tay vào mái tóc ngắn, cúi đầu mãi không nói, nghe vậy mới ngẩng đầu lên: “Câu gì?”

Bạch Du: “Nếu có thể làm lại, anh còn cứu Tôn Tường Vy không?”

Tạ Húc Đông khựng lại, gật đầu: “Cứu!”

Mạng người quan trọng, là một quân nhân, anh không thể trơ mắt nhìn người ta c.h.ế.t được.

Bạch Du: “Vậy thì xong rồi, đã vậy thì nếu có thể làm lại vẫn là kết quả này, vậy thì đừng nghĩ nhiều nữa. Đối với những chuyện không thể thay đổi, chi bằng bình thản chấp nhận, như vậy thì tốt cho tất cả mọi người.”

Kiếp trước chắc là không xảy ra chuyện này, bởi vì cho đến khi Giang Lâm mất đi thì Tạ Húc Đông vẫn cô đơn lẻ bóng.

Không biết có phải vì cô tới nên mới dẫn đến sự thay đổi này không?

Thật ra ở kiếp sau, chút tiếp xúc này của hai người chẳng là gì cả nhưng bây giờ thì khác, lời đồn đại có thể nhấn chìm cả hai người, nhất là khi người phụ nữ kia lại không thân thiện chút nào.

Vì vậy cô không định can thiệp.

Tạ Húc Đông không nói gì, một lúc sau lại cúi đầu nhìn chằm chằm xuống sàn nhà.

Anh ấy không muốn cưới Tôn Tường Vy.

Ngoài việc nhà họ Tạ và nhà họ Tôn không môn đăng hộ đối, còn vì Tôn Tường Vy từng theo đuổi Giang Lâm.

Anh ấy không cho rằng phụ nữ theo đuổi đàn ông là mất giá, càng không cho rằng đó là chuyện không biết xấu hổ, ngược lại anh ấy rất khâm phục sự dũng cảm và nhiệt tình của Tôn Tường Vy. Chỉ là người cô ta thích là Giang Lâm, mà Giang Lâm là anh em tốt của anh ấy từ nhỏ, nếu đổi là người khác, trong lòng anh ấy cũng sẽ không thấy khó chịu và không thoải mái như vậy.

Nếu anh ấy thực sự cưới Tôn Tường Vy, sau này mọi người ngẩng đầu không gặp cúi đầu gặp, sao mà không ngượng cho được?

Anh ấy không hối hận vì đã cứu người nhưng anh ấy thực sự không muốn cưới Tôn Tường Vy làm vợ!

Trong phòng nhất thời có chút ngượng ngùng, Bạch Du đứng dậy nói: “Tôi tới nhà ăn nấu cơm đây, tối nay hai người có ăn ở đây không?”

Cát Đại Xuyên nghe vậy, mắt sáng rực lên như kẻ gian: “Vậy thì làm phiền đồng chí Bạch rồi, đồ ăn đồng chí Bạch nấu ngon hơn nhà ăn nhiều!”

Tạ Húc Đông vẫn không nói gì như hồ lô miệng cưa nhưng cũng không có dáng vẻ muốn đi.

Giang Lâm đứng dậy: “Anh đi cùng em.”

TBC

Bạch Du lắc đầu: “Không cần đâu, anh ở đây với đồng chí Tạ, em sẽ nhanh chóng quay lại.”

Chủ yếu là bếp không lớn, thêm một người nữa thì không có chỗ xoay người, hơn nữa trong bếp có nhiều người nhìn chằm chằm như vậy, cô thực sự không muốn trở thành tâm điểm chú ý của người khác, đợi sau này có bếp riêng, anh không nói cô cũng sẽ gọi anh giúp.

Chưa đi đến bếp, từ xa đã thấy đầu bếp Diêu đứng ở cửa lớn nhà ăn, cả người tắm trong ánh hoàng hôn màu cam, dáng người to béo trông như một quả cam khổng lồ.

Vừa thấy Bạch Du đi tới, mắt ông ấy sáng lên như chó thấy xương: “Đồng chí Bạch, cuối cùng cô cũng tới rồi, tối nay cô định nấu món gì?”

Bạch Du cong môi, thấy đầu bếp Diêu như vậy có chút đáng yêu: “Chưa quyết định, không biết hôm nay chúng ta có nguyên liệu gì?”

Đầu bếp Diêu trông có vẻ đã chuẩn bị sẵn, lập tức kể vanh vách như trân bảo: “Hôm nay có thịt lợn tươi, xương lợn, nội tạng lợn cũng khá ổn, tôi đều bảo người ta làm sạch rồi, các loại rau cũng có đủ.”

Lần trước ở nhà cố vấn Ngưu, ông ấy đã nếm thử món gà kho nấm hạt dẻ do Bạch Du làm khiến ông ấy lập tức ngạc nhiên đến ngây người, sau đó ông ấy nhiều lần mời Bạch Du đến nhà ăn nấu cơm, cuối cùng cũng đợi được.
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 189: Chương 189


Bạch Du thấy có lòng lợn, liền có chủ ý.

Cô quay người đi múc một bát gạo.

Đầu bếp Diêu thấy vậy vội nhắc nhở: “Đồng chí Bạch, cô định nấu cơm sao? Không cần nấu đâu, nhà ăn có đủ cơm cho mọi người ăn, muốn ăn bao nhiêu cũng được!”

Bạch Du mỉm cười: “Bát gạo này không phải để nấu cơm, nếu để để nấu cơm thì chút gạo này cũng không đủ.”

Đầu bếp Diêu nhất thời tò mò: “Vậy là để làm gì?”

Bạch Du vừa rửa hạt dẻ vừa nói: “Để rang hạt dẻ.”

Lúc này không biết ai lẩm bẩm một câu: “Dùng gạo để rang hạt dẻ, chưa từng thấy cách làm lãng phí như vậy.”

Vừa dứt lời, trong bếp im lặng vài giây.

Đầu bếp Diêu tức đến mặt đỏ bừng, nhìn về phía các học viên: “Vừa nãy là ai nói? Có bản lĩnh thì đứng ra nói, nói bóng nói gió, giống như con chuột không dám gặp người, mất mặt!”

Mọi người nhìn nhau nhưng không ai đứng ra.

Vừa nãy mọi người đều bận rộn với việc của mình, chỉ nghe ra giọng nói đó là của đàn ông, còn là ai thì không ai nhìn thấy.

Bạch Du không tức giận, nhàn nhạt nói: “Tôi cũng không chủ trương phung phí, gạo rang hạt dẻ xong có thể dùng để nấu cháo hoặc làm thịt hấp bột, sẽ không lãng phí một chút nào.”

Vừa nãy đầu bếp Diêu còn tức đến mặt đỏ tía tai, lúc này nghe Bạch Du nói vậy, ông ấy nhanh chóng biến thành một học sinh ngoan ngoãn: “Đồng chí Bạch, cách làm này của cô nói tôi chưa từng nghe qua, còn thịt bột hấp mà cô nói là thịt gì?”

Đầu bếp Diêu không hề cảm thấy hỏi như vậy là mất mặt, hậu nhân của ngự trù cũng là người, không phải món nào cũng biết làm, cũng không phải món nào trên đời cũng từng nghe qua.

Núi cao còn có núi cao hơn, người giỏi còn có người giỏi hơn, bất kể ở địa vị nào, nhớ rằng giữ một trái tim không ngừng học hỏi mới là điều quan trọng nhất.

Bạch Du: “Chờ lát nữa ngài xem rồi biết.”

Nói rồi cô vớt những hạt dẻ đã rửa sạch ra, dùng d.a.o khía hình chữ "thập" lên trên, đầu bếp Diêu có chút không kìm được mà cầm lấy một con d.a.o giúp cô.

Rất nhanh, tất cả hạt dẻ đã được xử lý xong, Bạch Du đổ hạt dẻ vào nước sôi, đợi luộc năm sáu phút rồi vớt ra để ráo nước, tiếp đó cô đổ gạo vào nồi rồi đổ hạt dẻ vào cùng, dùng lửa vừa xào, để ba tới năm phút sau thì chuyển sang lửa nhỏ xào tiếp.

Rất nhanh, trong bếp đã tràn ngập một mùi thơm, có mùi thơm thanh của gạo, cũng có mùi thơm hơi cháy của hạt dẻ.

Đầu bếp Diêu nhìn thấy những hạt dẻ trong nồi từng hạt há miệng ra, không nhịn được gật đầu khen ngợi: “Đồng chí Bạch, phương pháp của cô rất tốt, hạt dẻ xào theo cách này rất đẹp, cũng không quá khô nhưng phải xào trong bao lâu?”

Bạch Du: “Còn phải xào thêm khoảng mười tám mười chín phút nữa.”

Đầu bếp Diêu lập tức cầm lấy muôi trong tay cô: “Vậy để tôi xào, cô đi xử lý những nguyên liệu khác đi.”

Bạch Du cũng không khách sáo với ông ấy, quay người thái thịt ba chỉ thành những lát mỏng bốn đến 5mm, khoai tây gọt vỏ, một phần thái sợi, một phần thái thành những lát khoai tây dày 1cm, phần thái sợi thì cho vào nước ngâm để loại bỏ bớt tinh bột để lát nữa chuẩn bị làm món khoai tây chua cay.

Tiếp theo, cô cho gừng, hành, tỏi vào những lát thịt ba chỉ đã thái, rồi thêm muối, nước tương, đường trắng và các loại gia vị khác vào trộn đều, đợi làm xong bước này, đầu bếp Diêu cũng đã rang xong hạt dẻ.

Bạch Du vớt hạt dẻ ra, sau đó dùng rây rây gạo đã xào qua hai lần rồi cho vào cối đá giã thành bột.

Đầu bếp Diêu nhìn cô giã từng nhịp một, cảm thấy như chưa ăn cơm, ông ấy lại giành việc: “Để tôi, việc nặng nhọc này để tôi làm.”

TBC

Có người giúp đỡ, đương nhiên Bạch Du sẽ vui vẻ ung dung.

Đợi gạo đã rang được giã thành bột, cô lại rây qua hai lần, lúc này Bạch Du mới phủ lớp bột này đều lên thịt ba chỉ, thêm hai thìa nước lọc rồi lại trộn đều, đảm bảo mỗi miếng thịt ba chỉ đều được phủ đầy bột gạo.
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 190: Chương 190


Sau đó lấy một cái đĩa lớn, trải những lát khoai tây đã thái lên đĩa rồi lần lượt xếp những miếng thịt ba chỉ đã phủ bột gạo lên trên, cuối cùng cho món thịt vào nồi hấp cách thủy.

Đầu bếp Diêu tỏ vẻ đã học được: “Hóa ra gạo còn có thể làm thành một món ăn với thịt lợn, hôm nay tôi được mở mang tầm mắt rồi, lát nữa món này tôi chắc chắn phải nếm thử đầu tiên.”

Đầu bếp Diêu thực sự là một người rất yêu thích nấu ăn, mặc dù thiên phú của ông ấy không phải là tốt nhất nhưng nhiều năm qua, ông ấy vẫn luôn giữ một trái tim nhiệt huyết và không ngừng học hỏi tiến bộ với nấu ăn, điều này rất đáng quý.

Biết món tiếp theo Bạch Du muốn làm là lòng lợn xào dưa chua, đầu bếp Diêu lại một lần nữa hiến tặng món dưa chua quý giá của mình, tất nhiên là để được trả lại. Giống như trước, bất kể Bạch Du làm món gì, ông ấy đều có thể được một phần nhỏ.

Lòng lợn đã được rửa sạch từ trước ở bếp, có đầu bếp Diêu ở đây, lòng lợn được rửa bằng tro bếp, những thứ bẩn trong lòng lợn đều được hút sạch, cô cố ý lật ra xem, rất sạch, hơn nữa không ngửi thấy một chút mùi tanh nào.

Tiếp theo, cô rửa sạch dưa chua mà đầu bếp Diêu hiến tặng, thái thành từng sợi dài, thái gừng thành lát, thái nhỏ ớt và tỏi. Sau đó bắc chảo lạnh lên bếp, dầu nóng thì cho dưa chua vào trước để xào qua, xào một lúc thì vớt ra để riêng, tiếp đó đun sôi dầu, cho gừng, hành, tỏi, ớt vào phi thơm rồi mới đổ lòng lợn vào xào trên lửa lớn.

Lòng lợn chắc chắn phải xào trên lửa lớn mới ngon nhưng cũng phải chú ý nhiệt độ, xào quá lâu lòng lợn sẽ rất dai, ăn sẽ rất ảnh hưởng đến hương vị, nếu người răng không tốt thì chỉ sợ không ăn được.

Đợi xào gần xong, Bạch Du đổ dưa chua vào, nêm nếm gia vị rồi đậy nắp om nhỏ lửa một phút, một món lòng lợn xào dưa chua đã hoàn thành.

Sau khi làm xong lòng lợn xào dưa chua, Bạch Du cũng nhanh chóng làm xong món khoai tây chua cay cuối cùng.

Đầu bếp Diêu cảm thấy Bạch Du không chỉ nấu ăn ngon mà nhìn cô nấu ăn cũng là một loại hưởng thụ.

Cô gái nhỏ không chỉ xinh đẹp mà động tác thái rau xào rau cũng rất gọn gàng như nước chảy mây trôi, thật đẹp mắt.

Đợi hai món sau làm xong, thịt hấp cách thủy cũng vừa hấp xong, đúng là không lãng phí một chút thời gian nào.

Thịt hấp cách thủy được lấy ra khỏi nồi hấp, một mùi thơm tỏa ra trước mặt khiến đầu bếp Diêu suýt ch** n**c miếng.

Thịt ba chỉ hấp chín có màu vàng óng, bột gạo phủ bên ngoài không bị rơi ra, nước sốt đậm đà tỏa ra xung quanh, nhìn thôi đã thấy rất hấp dẫn.

Đầu bếp Diêu không quan tâm đến việc vừa lấy ra khỏi nồi sẽ bị bỏng, cầm một đôi đũa kẹp một miếng bỏ vào miệng, sau đó vừa kêu bỏng vừa kêu ngon: “Mềm mại thơm ngon, béo mà không ngấy, ngon, ngon quá!”

Bạch Du cũng cầm một đôi đũa kẹp một miếng cắn một miếng nhưng lại hơi nhíu mày: “Hơi nhạt, phải nói là bột gạo hấp cách thủy làm bằng bột gạo ngũ vị mới ngấm gia vị hơn.”

Tuy đầu bếp Diêu thèm ăn nhưng nghe vậy, lập tức dựng tai lên: “Đồng chí Bạch, cô nói bột gạo ngũ vị đó làm như thế nào?”

Bạch Du: “Khi rang gạo, cho vào nửa hạt đại hồi, một hạt bạch đậu khấu, một hạt thảo quả nhỏ, một ít lá nguyệt quế, một miếng quế nhỏ, một ít tiểu hồi, thêm vài hạt hoa tiêu và ớt khô. Khi rang trước tiên dùng lửa vừa sau đó chuyển sang lửa nhỏ, tuyệt đối không được dùng lửa lớn rang, nếu không gạo rất dễ bị b.ắ.n ra ngoài.”

Đầu bếp Diêu vội vàng ghi nhớ những gia vị mà cô vừa nói, lại thầm niệm hai lần: “Cô gái này thật không đơn giản, bí quyết nói ra ngay, trí nhớ của người trẻ tuổi đúng là tốt!”

TBC

Đợi làm xong cơm, vừa bước ra khỏi phòng ăn đã thấy Giang Lâm đứng ở đó.

Bên cạnh phòng ăn đông đúc tấp nập, anh cứ thế đứng dưới cột điện, dáng người cao ráo, thân hình thẳng tắp, ánh đèn vàng cam chiếu xuống như phủ lên ngũ quan của anh một lớp ánh sáng dịu nhẹ.
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 191: Chương 191


Tim Bạch Du đập hụt một nhịp.

Giang Lâm đi tới, trực tiếp lấy hộp cơm trong tay cô: “Em đưa đây, trong này còn thức ăn không?”

Bạch Du cố gắng để giọng mình nghe thật bình tĩnh: “Có, còn hai món.”

Vừa dứt lời, chưa đợi Giang Lâm lên tiếng, đằng sau anh đã ló ra một cái đầu đen thui, chính là Cát Đại Xuyên: “Để tôi lấy nốt phần còn lại, đồng chí Bạch không cần lấy nữa, việc nặng nhọc để đàn ông chúng tôi làm.”

Ba người trở về ký túc xá.

Tạ Húc Đông vẫn duy trì tư thế như lúc Bạch Du đi: Hai tay đan vào nhau luồn vào tóc, cúi đầu nhìn xuống đất, không biết đang nghĩ gì.

Đồ ăn được bày lên bàn, lúc Bạch Du và những người khác còn đang do dự không biết có nên khuyên Tạ Húc Đông ăn cơm không thì thấy anh ấy buông hai tay đang luồn vào tóc xuống, đứng dậy vào phòng tắm rửa tay, sau đó bước ra ngồi vào bàn ăn cầm đũa gắp một miếng thịt hấp cách thủy.

Bạch Du: “…”

Giang Lâm: “…”

Cát Đại Xuyên: “…”

Thơm ngon mềm dẻo, mềm mại tan trong miệng.

Tạ Húc Đông ăn một miếng, nhanh chóng lại gắp một miếng nữa cho vào miệng, đợi đến khi ăn liền mấy miếng cơm, lúc này mới phát hiện ba người khác đang dùng ánh mắt khó tả nhìn anh ấy.

Anh ấy dừng lại, khó hiểu hỏi: “Mọi người nhìn tôi làm gì? Ăn cơm nhanh lên, món ăn này đồng chí Bạch làm tên là gì, ngon quá, tôi chưa từng ăn thịt ba chỉ ngon như vậy!”

Bạch Du: “Món này gọi là thịt bột hấp, bên trên phủ bột gạo rang.”

Cát Đại Xuyên nghe thấy ngon, vội gắp một miếng bỏ vào bát, còn không quên trêu chọc Tạ Húc Đông: “Tôi còn tưởng cậu không ăn được chứ, ai ngờ cậu ăn còn nhiều hơn ai hết!”

Tạ Húc Đông mặt không đỏ, tim không đập nhanh nói: “Vừa nãy tôi đúng là không có khẩu vị nhưng đồ ăn do đồng chí Bạch làm thật sự quá thơm…”

Bạch Du: “…”

Giang Lâm: “…”

Cát Đại Xuyên: “…”

Trong nhà tràn ngập mùi thịt thơm, quả thật rất hấp dẫn.

Giang Lâm gắp một miếng thịt hấp nhưng không phải gắp cho mình, mà lại gắp vào bát của Bạch Du: “Em vất vả rồi.”

Bạch Du không ngờ anh lại gắp thức ăn cho mình trước mặt mọi người, mặt bỗng dưng nóng lên: “Không vất vả gì đâu, anh cũng ăn nhiều vào.”

TBC

Vì Giang Lâm đã gắp cho mình, để đáp lễ, cô cũng gắp một đũa lòng lợn xào dưa chua cho Giang Lâm.

Giang Lâm gắp miếng lòng lợn mà cô gắp cho mình bỏ vào miệng: “Ngon lắm, lòng lợn rất dai, mà không có mùi hôi gì cả.”

Bạch Du: “Cũng nhờ đầu bếp Diêu đã đóng góp món dưa chua ngâm theo công thức gia truyền của ông ấy, nếu không thì hương vị sẽ không ngon như vậy.”

Giang Lâm nhìn cô: “Em làm gì cũng ngon.”

Tạ Húc Đông: “…”

Cát Đại Xuyên: “…”

Bữa cơm này còn cho người ta ăn không?

Không muốn cho họ ăn thì cứ nói thẳng, cứ cho họ ăn cơm chó là sao!

Ăn cơm xong, Giang Lâm, Tạ Húc Đông và Cát Đại Xuyên lại phụ trách rửa bát, làm xong việc, Tạ Húc Đông và Cát Đại Xuyên không ở lại nữa, nhanh chóng rời đi.

Lúc đi, Tạ Húc Đông vẫn cúi đầu, vẻ mặt rất chán nản và buồn bã.

Niềm vui mà đồ ăn mang lại chỉ là nhất thời nhưng sự buồn bã khi cưới Tôn Tường Vy sẽ kéo dài rất lâu.

Thậm chí là cả đời.

Tạ Húc Đông không muốn cưới Tôn Tường Vy, Tôn Tường Vy cũng không muốn gả cho Tạ Húc Đông.

Sau khi trở về từ bệnh viện, Tôn Tường Vy vẫn luôn khóc, khóc đến nỗi hai mắt sưng húp như quả óc chó, không những không ăn cơm tối mà còn không uống nước.

Mẹ Tôn vừa thương vừa giận: “Con ơi, bây giờ khóc có ích gì, sáng con mới nói với mẹ là muốn về thủ đô với mẹ, sao chiều lại chạy ra nhảy biển. Con thật là nhẫn tâm, vì một người đàn ông mà ngay cả cha mẹ cũng không cần!”

Mẹ Tôn thực sự vừa sợ hãi vừa đau lòng, sáng nay khi con gái nói muốn về Nam Kinh, bà ta còn tưởng con gái đã nghĩ thông suốt, không ngờ đó chỉ là kế hoãn binh của con gái, quay đầu lại đã chạy ra nhảy biển. Nếu không phải anh chàng họ Tạ kia vừa hay đi vào, chỉ sợ...
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 192: Chương 192


Tôn Tường Vy nghe vậy, giống như một con mèo bị giẫm phải đuôi: “Con đã nói một trăm lần một nghìn lần rồi, mấy người cứ không tin con, con không nhảy biển, con không nhảy biển! Con chỉ vô tình trượt chân thôi!”

Huhuhu cô ta thực sự không nhảy biển!

Mặc dù bị Giang Lâm từ chối khiến cô ta rất khó chịu nhưng chủ yếu vẫn là mất mặt, dù sao cô ta cũng thấy mình xinh đẹp như vậy, gia thế lại tốt như vậy, chỉ cần cô ta tỏ tình thì Giang Lâm chắc chắn sẽ chấp nhận cô ta, ai ngờ lại bị từ chối.

Vì vậy, cô ta rất không cam lòng, rất tức giận, rất mất mặt nhưng dù có khó chịu đến đâu, cô ta cũng không nghĩ đến chuyện nhảy biển tự tử. Cô ta còn trẻ đẹp như vậy, sao phải vì một người đàn ông không yêu mình mà c.h.ế.t chứ?

Nhưng cô ta đã nói rất nhiều lần, không một ai tin cô ta!

Tức c.h.ế.t cô ta mất!

Mẹ Tôn vừa nghe cô ta nói, lập tức dỗ dành: “Được rồi, được rồi, con không có, bây giờ con uống hết bát canh này trước, rồi ăn chút cơm, sau này đừng làm chuyện khiến người lớn lo lắng nữa.”

Tôn Tường Vy: “…”

Dỗ dành qua loa như vậy, còn không bằng không dỗ!

Tôn Tường Vy cảm thấy mình tức đến no rồi, còn uống canh gì nữa!

“Mẹ, con không muốn gả cho người họ Tạ kia!”

Mẹ Tôn nhân cơ hội đưa bát canh trong tay đến bên miệng cô ta: “Con uống hết bát canh này đi, uống xong chúng ta sẽ nói tiếp vấn đề này.”

Tôn Tường Vy không còn cách nào khác, đành phải uống hết bát canh gà hầm sâm béo ngậy: “Được, con uống xong rồi, bây giờ có thể nói rồi chứ.”

Mẹ Tôn gắp một miếng thịt gà lại nhét vào miệng cô ta: “Cậu thanh niên Tạ Húc Đông kia tuy tuổi tác có lớn hơn một chút nhưng mẹ và cha con đã hỏi thăm qua chú lớn của con rồi. Người này không hút thuốc không uống rượu, ngày thường trong đội cũng có quan hệ tốt, chưa từng thấy cậu ấy cãi nhau với người khác, hoàn cảnh gia đình tuy không bằng nhà họ Tôn chúng ta nhưng năng lực cá nhân không tệ, là một thanh niên có tương lai.”

Nói một cách đơn giản thì Tạ Húc Đông giống như một viên ngọc thô có khuyết điểm nhưng khuyết điểm không che lấp được ưu điểm, có thể cân nhắc.

Nhưng những lời này nghe vào tai Tôn Tường Vy lại không có chút sức thuyết phục nào: “Con không muốn! Anh ta có tiền đồ thì liên quan gì đến con! Dù sao con cũng không thích anh ta, cũng không muốn gả cho anh ta!”

Tạ Húc Đông và Giang Lâm là bạn tốt, trước đây cô ta từng theo đuổi Giang Lâm, nếu gả cho Tạ Húc Đông thì tính là gì?

Chẳng lẽ Tạ Húc Đông có thể vì cô ta mà không cần người bạn Giang Lâm này, chỉ cần nghĩ bằng ngón chân cũng biết là không thể, đã không thể tuyệt giao, vậy sau này cô ta gặp Giang Lâm sẽ ngại ngùng biết bao.

Quan trọng nhất là, Tạ Húc Đông không đẹp trai!

Không những không đẹp trai, da còn đen như cục than, cô ta lo rằng buổi tối tắt đèn, muốn tìm người cũng không tìm thấy.

TBC

Tóm lại, nói chung là, cô ta không muốn gả cho Tạ Húc Đông!

Mặt mẹ Tôn lạnh đi: “Lần này mẹ và cha con tuyệt đối sẽ không chiều chuộng con nữa, con muốn gả cũng phải gả, không muốn gả cũng phải gả, con cũng không cần thấy tủi thân, chúng ta làm ba mẹ làm như vậy đều là vì muốn tốt cho con!”

Tính tình Tôn Tường Vy ngang ngược nhưng cô ta cũng không phải là người không biết điều.

Cô ta và Tạ Húc Đông ôm nhau thân mật như vậy ở ngoài biển, sau đó Tạ Húc Đông còn hôn miệng cô ta, còn sờ n.g.ự.c cô ta. Trừ khi cô ta gả cho Tạ Húc Đông, nếu không những lời đồn đại này sẽ theo cô ta cả đời, cho dù cô ta có trốn về thủ đô cũng vô dụng.

Cô ta biết cha mẹ làm như vậy là vì muốn tốt cho cô ta nhưng cô ta thực sự rất khó chịu.

***

Bầu trời đêm u ám, mây đen dày đặc, dù đã vào thu nhưng những đêm như thế này vẫn nóng nực khiến người ta không ngủ được.
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 193: Chương 193


Không biết có phải ban ngày Giang Lâm nhắc đến con hổ bông hay không mà tối đến Bạch Du lại mơ thấy.

Cô mơ thấy mình trở về lúc ba tuổi, mơ thấy mẹ cô đi đâu cũng phải nắm tay Tần Tâm Hủy, còn cô chỉ có thể ôm một con hổ bông cao nửa người.

Con hổ bông đó màu sắc sặc sỡ, còn có hai cái tai dựng đứng và một cái đuôi, trông rất sống động, cô bé nhỏ ôm con hổ bông to lớn trông có vẻ hơi buồn cười.

Nhưng cô bé dường như rất thích con hổ bông đó, đi đâu cũng phải ôm nó trong lòng.

Chỉ là cảnh tượng thay đổi, nội dung giấc mơ cũng hoàn toàn thay đổi.

Cô kéo con hổ bông, khóc đến nước mắt nước mũi giàn giụa: “Con không muốn, con không muốn đưa hổ cho chị họ, hổ là của Du Du!”

Nhưng một cô bé nhỏ như vậy thì làm sao có sức mạnh bằng mẹ cô, chỉ thấy mẹ cô dùng sức kéo một cái, dễ dàng kéo con hổ bông đi, còn cô thì ngã ngửa ra sau, đầu đập vào bức tường phía sau, sau gáy lập tức nổi lên một cục u to bằng quả trứng.

“Huhu…”

Giang Lâm nghe thấy tiếng khóc vọng ra từ phòng ngủ, lập tức tỉnh giấc.

Anh không kịp đi giày, chạy ngay đến cửa phòng ngủ, gõ cửa hỏi: “Bạch Du, em sao vậy?”

Bên trong không có tiếng đáp lại nhưng vẫn có tiếng khóc thút thít truyền ra.

Nghe tiếng khóc đó, trái tim Giang Lâm như bị ai đó bóp chặt, anh quay người đi giày rồi lao ra ngoài.

Anh biết Bạch Du có thói quen không đóng cửa sổ khi ngủ nhưng muốn trèo vào cửa sổ thì phải nhảy qua một con mương sâu gần hai mét, giữa mương không có bất kỳ công cụ nào để đi qua. Nếu muốn qua thì chỉ có thể nhảy nhưng người bình thường chắc chắn không dám thử, một khi rơi xuống, rất có thể sẽ gãy chân.

Nhưng Giang Lâm không phải người bình thường.

Quan trọng nhất là lúc này anh không quan tâm đến nguy hiểm, chạy đà một đoạn rồi trực tiếp nhảy qua, sau đó anh nhảy lên cửa sổ và trèo vào.

Khi thấy trong phòng không có người khác, đồ đạc cũng không có dấu hiệu bị phá hoại, Giang Lâm không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng khi ánh mắt anh dừng lại trên người trên giường, trái tim anh lại thắt lại.

Anh nhảy vào cửa sổ, từ từ đi đến bên giường, cúi đầu nhìn Bạch Du đang cuộn tròn trên giường ôm chăn khóc nức nở.

Ngay cả khi khóc trong mơ, cô cũng khóc nhỏ như vậy, như thể sợ người khác nghe thấy.

Giống như dáng vẻ cô khóc khi còn nhỏ.

Giang Lâm ngồi xuống mép giường, nhẹ nhàng vỗ vai cô, như dỗ dành trẻ con: “Bạch Du, tỉnh dậy đi.”

Mặc dù Bạch Du đang gặp ác mộng nhưng khi Giang Lâm vỗ một cái thì cô đã tỉnh, chỉ là người đã tỉnh nhưng đầu óc vẫn chưa tỉnh táo.

Thấy Giang Lâm, như người sắp c.h.ế.t đuối nhìn thấy cọc gỗ trôi nổi, cô ngồi dậy nắm lấy tay Giang Lâm, đáng thương nói: “Anh Giang Lâm, mẹ em cướp mất hổ con rồi, con hổ con anh tặng em, bà ta cướp rồi đưa cho Tần Tâm Hủy.”

TBC

Khóe mắt cô đỏ hoe, trên hàng mi còn đọng những giọt nước mắt chưa kịp khô, trông vô cùng đáng thương.

Trong phòng không bật đèn, trăng từ từ ló nửa khuôn mặt sau đám mây đen, ánh trăng chiếu vào, anh đứng ngược sáng, đôi mắt sâu thẳm: “Lát nữa anh sẽ mua cho em một con hổ con mới.”

Bạch Du hít mũi, giọng còn nghẹn ngào: “Em muốn hai con, một con ôm ngủ, một con để chọc tức Tần Tâm Hủy!”

Người thoát khỏi cơn ác mộng vẫn còn mắc kẹt trong giấc mơ, lúc này Bạch Du như biến thành đứa trẻ ba tuổi nhỏ bé, ngay cả trí tuệ cũng trở nên ngây thơ.

Nhưng dường như Giang Lâm không thấy gì không ổn, đôi mắt dịu dàng: “Được, mua hai con.”

Bàn tay cô mềm mại vô cùng, nắm trong tay anh nhỏ xíu, vẫn như hồi nhỏ.

Hồi đó cô mới tập đi, đắc ý đá chân ngắn đi khắp sân khoe khoang, anh nhớ hôm đó anh tan học về nhà, vừa nhìn thấy cô đã thấy cô không đứng vững ngã sõng soài ra đất.

Anh tưởng người nhà cô ở gần đó nên khi đi qua không định bế cô dậy, kết quả cô lại đưa một bàn tay nhỏ xíu về phía anh, giọng mềm mại nói với anh: “Anh ơi, nắm tay.”
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 194: Chương 194


Lúc đó cô bé tròn xoe, mùa đông mặc quần áo phồng phồng, ngã trên tuyết không đau nên không khóc cũng không làm ầm ĩ, chỉ có điều cứ giãy giụa tứ chi mà không đứng dậy được, trông buồn cười không tả được.

Thấy xung quanh không có người lớn, anh mới tiến lại nắm tay cô bé, bế cô ra khỏi đống tuyết. Đó là lần đầu tiên anh nắm tay một cô bé nhỏ như vậy, mềm mại đến mức khiến anh kinh ngạc, cũng nhỏ đến mức khiến anh kinh ngạc.

Đứa trẻ khá lễ phép, sau khi đứng dậy, nó cố gắng lục lọi trong túi, cuối cùng lấy ra một viên kẹo sữa Đại Bạch Thỏ nhét vào tay anh: “Anh trai giỏi lắm, cho anh trai ăn kẹo.”

Giang Lâm hoàn hồn khỏi hồi ức, anh nhẹ nhàng nắm ngược tay cô: “Em yên tâm, sau này không ai có thể cướp đi bất cứ thứ gì từ tay em.”

Bất kể là mẹ em hay Tần Tâm Hủy.

Bất kể là một con hổ bông hay một viên kẹo.

TBC

Chỉ cần em không muốn thì không ai có thể cướp đi khỏi tay em.

Sau sự ngơ ngác lúc đầu của Bạch Du, lúc này cô đã từ từ tỉnh táo lại khỏi cảnh trong mơ.

Không tỉnh táo còn đỡ, vừa tỉnh táo phát hiện tay mình bị Giang Lâm nắm trong tay, nửa người còn dựa vào lòng anh, da thịt hai người kề sát nhau, mặt cô “xoẹt” một cái đỏ bừng.

“Xin lỗi, anh Giang Lâm, em ngủ mơ hồ quá.”

Nói rồi cô rút tay mình ra cố gắng xuống giường, kết quả một chân co quá lâu khiến chân tê đến mức cô không biết, cô vừa động đậy, cả người liền ngã vào lòng Giang Lâm.

Càng tệ hơn là, mũi cô lướt qua chóp mũi anh, chỉ thiếu một chút nữa, môi hai người như sắp chạm vào nhau.

Bạch Du: “!”

Không khí im lặng trong vài giây.

Giang Lâm cứng đờ người, sau đó mới đưa tay đỡ lấy lưng cô rồi đứng dậy: “Em không sao rồi thì anh đi ra ngoài trước, có chuyện gì thì gọi anh.”

Bạch Du mặt đỏ bừng, không dám nhìn vào mắt anh: “Được.”

Giang Lâm liếc nhìn đôi tai đỏ ửng của cô, mím môi, quay người bước ra ngoài.

Bạch Du nhìn anh mở khóa cửa, lúc này mới phát hiện cửa phòng ngủ vẫn luôn khóa, vậy thì chứng tỏ vừa nãy Giang Lâm không phải đi vào từ cửa.

Vậy thì anh đi vào từ đâu?

Cô ngẩn người, quay đầu nhìn về phía cửa sổ đang mở toang nhưng không khỏi nghi ngờ.

Không thể nào chứ?

Bên ngoài cửa sổ cách một con mương sâu gần hai mét, nếu anh đi vào từ cửa sổ, chẳng phải là anh đã nhảy qua con mương sâu đó sao?

Bạch Du đứng dậy đi đến cửa sổ, rồi nhanh chóng xác định được.

Anh thực sự đi vào từ cửa sổ.

Cửa gỗ của phòng ngủ không chắc chắn, với sức lực của anh chỉ cần đá hai chân là có thể đạp cửa ra nhưng anh không làm vậy, ngược lại còn chọn cách nhảy qua con mương sâu.

Không phải anh không nghĩ đến, mà là anh lo đạp cửa sẽ làm cô sợ.

Một dòng nước ấm chảy qua lòng Bạch Du.

Trái tim đang buồn bã vì gặp ác mộng như được chữa lành vào khoảnh khắc này.

Đứng ở cửa sổ một lúc lâu, cô mới quay lại giường, ánh trăng mờ ảo hắt vào từ cửa sổ, phòng ngủ một lần nữa trở nên yên tĩnh.

Bạch Du ôm chiếc gối thừa nhưng không còn buồn ngủ nữa.

Thực ra vừa nãy cô không cần phải xin lỗi Giang Lâm.

Hai người đã chụp ảnh cưới, Giang Lâm cũng đã nộp đơn xin kết hôn, chỉ còn một bước nữa là họ chính thức trở thành vợ chồng.

Đã là vợ chồng chính thức, nắm tay thì sao?

Dựa người thì sao?

Cho dù vừa nãy môi hai người có chạm vào nhau thì sao?

Cô có gì phải xấu hổ chứ.

Bạch Du càng nghĩ càng thấy mình làm sai, cuối cùng cô quyết định…

Nếu có lần sau, cô chắc chắn sẽ không! Xấu! Hổ! Nữa!

Giang Lâm còn có việc phải xử lý, họ phải đợi thêm ba bốn ngày nữa mới có thể trở về thủ đô.

Hôm nay sau khi thức dậy, Bạch Du ăn sáng xong, đội mũ rồi lên đường đến bưu điện để gọi điện thoại.

Bà Bạch nhận được điện thoại của Bạch Du vừa ngạc nhiên vừa mừng nhưng rất nhanh bà ấy chỉ còn lại sự kinh ngạc.
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 195: Chương 195


“Du Du nói gì cơ? Bây giờ cháu đang ở đảo Quỳnh Châu? Cháu không đến Nam Kinh, mà một mình chạy đi tìm Giang Lâm?”

“Cháu và Giang Lâm đã nộp đơn kết hôn rồi? Bây giờ cháu mới nói cho chúng ta biết, sao cháu không sinh con xong rồi trở về?”

Bạch Du: “…”

Bà Bạch vốn không nỡ giận cháu gái, chỉ là lần này bà thấy Bạch Du thật sự quá to gan, một mình chạy đến nơi xa xôi như đảo Quỳnh Châu, lỡ giữa đường gặp chuyện gì thì sao?

Bà sớm nên nghĩ đến, không đâu lại đi bán công việc, lại còn nói đến Nam Kinh giải sầu, thật ra đều là lấy cớ!

Bạch Du vội vàng trấn an: “Bà đừng giận, không phải một mình cháu đến đảo Quỳnh Châu, ông nội của đồng nghiệp cháu sắp xếp một quân nhân đến đảo Quỳnh Châu báo cáo đi cùng cháu, vị quân nhân đó là một đồng chí rất biết chăm sóc người khác nên suốt đường cháu không gặp nguy hiểm hay phiền phức gì.”

Nghe vậy, cơn giận trong lòng bà Bạch tiêu tan đôi chút nhưng vẫn nghiêm mặt: “Vậy cháu và Giang Lâm thế nào? Đã thực sự nộp đơn kết hôn rồi sao?”

Bạch Du gật đầu: “Vâng, đơn kết hôn đã được chấp thuận, ba bốn ngày nữa chúng cháu sẽ về thủ đô.”

Lần này cô đến không mang theo hộ khẩu, hai người muốn đăng ký kết hôn chỉ có thể về thủ đô đăng ký, hơn nữa chuyện của hai người họ sớm muộn cũng phải để mọi người biết.

Bà Bạch im lặng một lát: “Vậy là cháu đã suy nghĩ kỹ rồi sao?”

Bà biết Giang Lâm là một đứa trẻ rất tốt, chỉ là nghĩ đến sau khi kết hôn Bạch Du sẽ phải theo anh đến đảo Quỳnh Châu, sau này muốn gặp nhau cũng khó nên bà liền không nỡ.

Bạch Du: “Cháu nghĩ kỹ rồi, chẳng phải bà nói anh Giang Lâm rất tốt sao? Sau khi suy nghĩ, cháu cũng thấy anh ấy là một đối tượng kết hôn không tệ, anh ấy không ham mê sắc đẹp, chắc chắn sẽ không giống Giang Khải ba lòng hai ý. Hơn nữa năng lực cá nhân của anh ấy rất tốt, theo anh ấy chắc chắn sẽ không lo ăn mặc, quan trọng hơn là anh ấy rất có trách nhiệm, sau này bất kể xảy ra chuyện gì, anh ấy chắc chắn có thể bảo vệ cháu.”

Một hơi nói ra nhiều ưu điểm của Giang Lâm như vậy khiến mặt cô càng đỏ hơn, ngay cả vành tai cũng lặng lẽ đỏ lên.

Con gái lớn không giữ được.

Bà Bạch thở dài trong lòng: “Đã như vậy, bà cũng không nói gì nữa, đợi mấy ngày nữa cháu về rồi nói tiếp, được rồi, tiền điện thoại đắt.”

Nói xong không đợi Bạch Du trả lời, bà đã “bíp” một tiếng cúp điện thoại.

“…”

Bạch Du thật sự có chút dở khóc dở cười, cô còn chưa kịp nói với bà nội một câu “Cháu nhớ bà” nữa.

Nhưng mà tiền điện thoại thời này đúng là không rẻ, một phút một xu, cô gọi tổng cộng mười lăm phút, tức là một đồng năm hào.

Thịt lợn mới có 0,78 đồng một cân, một đồng năm hào gần như có thể mua được hai cân thịt lợn rồi.

Trên đường về, khi đi qua bờ biển, Bạch Du nhìn thấy Tạ Húc Đông và Tôn Tường Vy đứng cạnh một tảng đá lớn từ xa, không biết đang nói gì, sắc mặt của cả hai có vẻ không được tốt lắm.

Cô vốn định đi dạo ở bờ biển nhưng khi nhìn thấy cảnh này, cô lập tức từ bỏ ý định, quay về ký túc xá, lấy bánh đậu xanh mua hôm qua mang đến tặng chị Lôi.

Còn Giang Lâm lúc này không ở văn phòng, mà đi lòng vòng đến một con hẻm nhỏ.

Cuối con hẻm có một tiệm may nhỏ, trước cửa tiệm trồng mấy chậu hoa giấy và hoa thủy tiên.

Hoa giấy có thời gian nở đặc biệt dài, có thể nở từ tháng tư đến tháng mười một, lúc này hai chậu hoa giấy ở góc đang nở rộ, những bông hoa màu tím đỏ rung rinh trong gió, trong nháy mắt đã tô điểm thêm cho tiệm may nhỏ bé này thêm vài phần sắc màu.

Cửa tiệm may hơi thấp, khi Giang Lâm bước vào phải hơi cúi người, lập tức che mất ánh sáng ở cửa.

Người thợ may già mới phát hiện có người đến, nheo mắt nhìn lại hỏi: “Cậu muốn may gì?”
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 196: Chương 196


Giang Lâm: “Không phải may quần áo, nghe nói tay nghề của ngài đặc biệt tốt nên tôi muốn hỏi xem ngài có thể làm ra một con hổ bông giống như mẫu này không?”

Nói xong, anh lấy ra một tờ giấy từ trong túi, trên đó dùng bút chì phác họa hình dáng của con hổ bông, ngay cả các chi tiết cũng rất rõ ràng.

Người thợ may già buông công việc trên tay, khom lưng đi tới, cầm tờ giấy xem kỹ, không trả lời mà ngẩng đầu nhìn Giang Lâm: “Chàng trai, đây là cậu vẽ sao?”

Giang Lâm gật đầu.

Người thợ may già nghe vậy, lại cúi đầu nhìn kỹ các chi tiết trên đó, mới gật đầu nói: “Có thể làm, chỉ là con hổ bông như thế này, cậu đi mua ở cung tiêu xã hoặc nhờ người khác làm sẽ rẻ hơn.”

Tay nghề của ông ấy nổi tiếng ở khu này, gia công tinh xảo, từng đường kim mũi chỉ đều làm thủ công nhưng ông ấy làm việc chậm, hơn nữa giá cả cũng đắt hơn người khác một chút.

Vì vậy, những người bình thường đến đây may quần áo, hoặc là có chút địa vị, hoặc là may quần áo để chuẩn bị mặc trong đám cưới, còn loại hổ bông này, lần đầu tiên ông ấy thấy có người đến làm.

Giang Lâm nghe vậy, dường như anh không hề ngạc nhiên: “Tôi muốn làm giống hệt như trong mẫu, vì vậy vẫn phải nhờ ngài làm giúp.”

Người thợ may già thấy vậy cũng không khuyên nữa: “Vậy kích thước thì sao, thật sự muốn làm lớn như vậy sao?”

Ông ấy chỉ vào một trong những kích thước hỏi, nếu làm theo kích thước này thì con hổ bông có lẽ cao bằng nửa người lớn.

Ông ấy chưa từng thấy con hổ bông nào lớn như vậy, cũng chưa từng làm.

TBC

Giang Lâm lại gật đầu: “Đúng vậy, làm hai con, một con nhỏ, một con lớn, đây là tiền đặt cọc.”

Nói xong, anh lại lấy ra một tờ tiền đoàn kết và vài tờ phiếu vải từ trong túi đưa cho ông ấy.

Người thợ may già nhận tiền và phiếu vải, cẩn thận cất bản vẽ vào ngăn kéo: “Một tháng sau đến đây lấy.”

Giang Lâm ừ một tiếng, sau đó mới quay người bước ra khỏi tiệm may.

Bạch Du không biết Giang Lâm đã làm gì cho mình, bốn ngày sau, họ lên tàu đi thành phố Quảng.

Lần trước cô và Tiêu Vũ Kỳ đi tàu đến căn cứ hải quân, họ chỉ có thể ngồi ở ghế ngoài, lần này đi cùng Giang Lâm, không biết anh đã dùng cách gì mà lại có được một khoang riêng.

Có khoang riêng, 36 giờ dường như cũng không quá khó chịu.

Đến thành phố Quảng, họ ở tại nhà khách và mua được vé tàu về thủ đô sau ba ngày.

Lần trước đến thành phố Quảng, hành trình vội vã, Bạch Du không kịp đi thăm anh cả và chị Ánh Chi, lần này cô muốn nhân cơ hội đi thăm họ, tiện thể xem có thể nghe ngóng được gì không.

Giang Lâm còn có một số việc phải làm ở thành phố Quảng, vì vậy ngày hôm sau Bạch Du một mình đến cửa hàng bách hóa.

Cô mua một số đồ bổ dưỡng như hoa quả, mạch nha, lại mua cho chị Ánh Chi một chiếc khăn len màu đỏ, cũng mua cho mình một chiếc giống hệt, cô còn muốn mua một chiếc máy ảnh, chỉ tiếc là của hàng bách hóa không có hàng, đành phải thôi.

Ra khỏi cửa hàng bách hóa, hai tay Bạch Du xách đầy đồ, khi cô đang suy nghĩ xem nên về nhà khách trước hay đi dạo thêm thì đột nhiên một bóng người vụt qua trước mặt cô không xa.

Cô khựng lại.

Ngay sau đó, cô xách đồ đuổi theo.

Nhưng đúng lúc giờ tan tầm buổi trưa, lượng người rất đông, bóng người đó lập tức chìm vào dòng người.

Bạch Du mở to mắt nhìn khắp nơi nhưng người đó như cá xuống biển, lập tức mất hút, ngay lúc này, tay cô bị người ta nắm lấy từ phía sau…

“Bạch Du, em đang làm gì vậy?”

Là Giang Lâm.

Bạch Du quay lại nhìn anh, vội vàng nói: “Anh Giang Lâm, hình như em thấy mẹ của Tần Tâm Hủy rồi.”

Đoàn Tuệ Quân, mẹ ruột của Tần Tâm Hủy.

Sau khi nhà họ Tần xảy ra chuyện, bà ấy không màng đến lời khuyên can của mọi người, cũng không màng đến Tần Tâm Hủy khi đó còn nhỏ, vội vàng ly hôn tái giá rồi rời khỏi thủ đô.
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 197: Chương 197


Còn bà ấy đi đâu thì nhà họ Đoàn vẫn luôn không chịu nói, xung quanh cũng không ai biết.

Bấy nhiêu năm nay, bà ấy chưa từng quay về thủ đô lần nào, ngay cả khi cha mẹ bà ấy mất mà bà ấy cũng không về.

Điều này rất bất thường.

Cô nhớ kiếp trước có nghe người ta nói, nhà họ Tần sở dĩ sẽ cưới Đoàn Tuệ Quân không môn đăng hộ đối, chính là coi trọng sự hiếu thuận và chăm lo gia đình của bà ấy.

Nhưng một người hiếu thuận như vậy, sau khi nhà họ Tần xảy ra chuyện lại bỏ chồng bỏ con, rời xa quê hương đến nơi khác, điều này thực sự quá bất thường.

Mà mẹ cô lại thiên vị một đứa cháu gái như vậy.

Cô luôn cảm thấy trong đó ẩn chứa bí mật mà cô không biết.

Một bí mật động trời.

Tháng chín ở thành phố Quảng vẫn nóng như lò lửa, Bạch Du vội vàng đến toát cả mồ hôi.

Giang Lâm nhận lấy mấy túi đồ lớn nhỏ trên tay cô, nhẹ nhàng trấn an: “Em đừng vội, anh sẽ đi tìm cùng em, người đó trông thế nào?”

Lúc nãy vội vàng đi tìm người nên không thấy đồ nặng, lúc này đồ đã bị Giang Lâm lấy mất, hai cánh tay thả lỏng, cô mới cảm thấy đau nhức.

Cô xoa cánh tay nói: “Mẹ của Tần Tâm Hủy tên là Đoàn Tuệ Quân, thấp hơn em khoảng nửa cái đầu, khoảng bốn mươi tuổi, thân hình đen gầy, đặc điểm quan trọng nhất là bên trán trái có một nốt ruồi thịt lớn, rất dễ nhận ra.”

Lúc nãy cô có thể nhận ra Đoàn Tuệ Quân ngay từ cái nhìn đầu tiên, cũng là vì nhìn thấy nốt ruồi thịt lớn trên trán bà ấy trước.

Về nốt ruồi thịt lớn trên trán Đoàn Tuệ Quân này cũng có nhiều lời đồn, lúc đầu Đoàn Tuệ Quân với thân phận là cô gái trong khi đại tạp viện lại gả vào nhà cán bộ họ Tần, mọi người đều nói nốt ruồi thịt lớn trên trán bà ấy là nốt ruồi tốt, là nốt ruồi có phúc.

Sau này nhà họ Tần xảy ra chuyện, bà ấy lập tức bỏ chồng bỏ con, sau đó nhanh chóng tái hôn và đi xa, lời đồn của mọi người lập tức thay đổi, nói nốt ruồi thịt lớn trên trán bà ấy là nốt ruồi xấu, là nốt ruồi khắc chồng khắc con, là nốt ruồi d*m đ*ng.

Dù sao thì tốt xấu cũng chỉ là lời nói suông nhưng cô nhớ rất rõ có một lần Tần Tâm Hủy đã nhắc đến, nói rằng may mắn là mình giống cô ruột Tần Chính Nhân chứ không giống mẹ mình. Lúc đó cô còn ghen tị vì mẹ cô thiên vị Tần Tâm Hủy nên từng ác ý tưởng tượng đến cảnh Tần Tâm Hủy có mấy nốt ruồi thịt lớn trên trán.

Giang Lâm nghe vậy gật đầu: “Anh biết rồi, em đi theo anh, đừng để mình bị lạc.”

Nói xong, anh sải những bước dài trong đám đông, phải nói rằng người cao thì tốt thật, lúc nãy cô đi trong đám đông rất khó khăn, bây giờ có Giang Lâm xông pha mở đường ở phía trước, lập tức dễ dàng hơn nhiều.

Chỉ có điều tin xấu là họ đã tìm khắp nơi xung quanh mà vẫn không thấy bóng dáng Đoàn Tuệ Quân.

Bạch Du không khỏi có chút chán nản: “Giá như lúc nãy em phản ứng nhanh hơn một chút thì tốt rồi.”

Cô luôn cảm thấy Đoàn Tuệ Quân chắc chắn biết điều gì đó, nếu có thể gặp được bà ấy, có lẽ cô có thể giải đáp được những thắc mắc đã giày vò cô suốt hai kiếp.

Chỉ là vất vả lắm mới gặp được người nhưng cô lại để bà ấy chạy mất.

Giang Lâm nhìn đôi mày nhíu chặt của cô: “Chưa chắc đã không tìm được người, nếu đối phương xuất hiện ở đây, vậy thì chứng tỏ bà ta hoặc là làm việc gần đây, hoặc là nơi ở không xa đây. Anh có một người đồng chí sau khi giải ngũ đã vào hệ thống công an thành phố Quảng, lát nữa anh sẽ nhờ anh ấy giúp tìm kiếm."

Mắt Bạch Du sáng lên: “Em có thể vẽ chân dung của bà ta, như vậy thì xác suất tìm được sẽ cao hơn một chút.”

TBC

Giang Lâm nhìn cô: “Em biết vẽ chân dung sao?”

Bạch Du sững người, lúc này mới phát hiện mình đã lỡ lời nhưng cô nhanh chóng bình tĩnh lại: “Thường ngày tan làm không có việc gì làm nên tự học một chút nhưng vẽ không được đẹp lắm, lát nữa anh đừng cười em là được.”
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 198: Chương 198


Mặc dù đã chuẩn bị đăng ký kết hôn với Giang Lâm nhưng cô không định nói cho anh biết chuyện mình trùng sinh.

Đây là bí mật chỉ riêng cô biết, cũng là giới hạn của cô.

Đến khi Giang Lâm nhìn thấy bức chân dung, anh mới biết câu nói “vẽ không được đẹp lắm” của cô khiêm tốn đến mức nào.

Nhân vật trong bức chân dung rất sống động, vô cùng chân thực, mặc dù anh chưa từng gặp Đoàn Tuệ Quân nhưng ngũ quan của nhân vật trong bức chân dung rất rõ ràng, chỉ cần có bức chân dung này, anh có thể nhận ra ngay khi gặp người.

Anh thực sự mới biết cô có tài năng này.

Xem một lúc lâu, Giang Lâm mới ngẩng đầu khỏi bức chân dung: “Em vẽ bức chân dung này rất đẹp, tự học mà có trình độ này quả thực không dễ dàng.”

Mặt Bạch Du hơi nóng lên: “Cũng không tốt như anh nói đâu.”

Cô thực sự có chút năng khiếu hội họa nhưng cũng không phải tự học, kiếp trước cô đã tự bỏ tiền đến phòng tranh học với người khác một thời gian, chỉ là Lâu Tú Anh chê cô mất thời gian làm việc nhà nên sau khi học được hơn nửa năm, cô đã buộc phải dừng lại.

Sau đó, lúc rảnh rỗi cô đều vẽ ở nhà, cô vẽ mọi thứ, tĩnh vật, hoa, chim, thú, người đều đã vẽ qua, vẽ đẹp nhất chính là chân dung.

Chỉ là cô đều vẽ khi nhà họ Giang không có ai, vì vậy những người nhà họ Giang, kể cả Giang Khải đều không biết cô biết vẽ.

Giang Lâm cầm bức chân dung lên cuộn lại: “Em ở lại nhà khách đợi anh hay đi cùng anh?”

Bạch Du không chút do dự nói: “Em ở lại nhà khách đợi anh là được rồi, em nghe nói trà sáng và trà chiều ở thành phố Quảng này đều rất ngon, hay là lát nữa chúng ta đi thử xem sao?”

Lần trước tuy cô và Tiêu Vũ Kỳ có dừng chân ở thành phố Quảng một thời gian ngắn nhưng một là thời gian khá gấp, hai là hai người không quen lắm nên cơ bản đều ở trong nhà khách, không đi đâu, cũng không nếm được đặc sản gì.

Lần này vừa hay có cơ hội, cô muốn nhân cơ hội này thử xem sao.

Khóe môi Giang Lâm khẽ nhếch lên, gật đầu: “Được.”

“…”

Bạch Du không biết có phải mình nhạy cảm hay không nhưng cô luôn cảm thấy anh vừa cười mình.

Nhưng cô không có bằng chứng.

Sau khi Giang Lâm đi, Bạch Du dọn dẹp những thứ mua về, một số chuẩn bị mang về thủ đô, một số chuẩn bị ngày mai đi gặp anh cả và chị Ánh Chi.

Không biết anh cả nhìn thấy cô sẽ ngạc nhiên không?

Còn chị Ánh Chi, không biết chị ấy đã thay đổi như thế nào?

TBC

Tính cả kiếp trước, cô đã bảy tám năm không gặp họ.

Dọn dẹp xong đồ đạc, Bạch Du ra ngoài hỏi nhân viên tiếp tân của nhà khách xem có món gì ngon, định tranh thủ hai ngày này nếm thử hết.

Bên phía Giang Lâm đã đến sở công an.

Chiến hữu Nguy Hán Nghị không ngờ lại gặp Giang Lâm ở đây, ngẩn người một lúc mới phản ứng lại, anh ấy đ.ấ.m vào vai anh cười nói: “Thằng nhóc này sao lại đến thành phố Quảng thế?”

Giang Lâm: “Chuẩn bị trở về thủ đô lãnh chứng chỉ.”

Nguy Hán Nghị: “Lãnh chứng chỉ gì?”

Giang Lâm: “Giấy chứng nhận kết hôn.”

Nguy Hán Nghị: “!”

Ba chữ này mang lại một sự chấn động, vượt xa cả sự kinh ngạc khi anh ấy gặp Giang Lâm ở thành phố Quảng.

Nguy Hán Nghị ngây người một lúc mới tìm lại được giọng nói của mình: “Thằng nhóc! Cậu cũng sắp kết hôn rồi sao!”

Hồi còn ở trong quân đội, Giang Lâm nổi tiếng là đóa hoa lạnh lùng, gia thế tốt, năng lực xuất chúng, người còn đặc biệt đẹp trai, các nữ đồng chí trong quân đội đều chỉ chăm chăm nhìn anh.

Những bà cô, bà thím càng muốn ra sức làm mối cho anh nhưng Giang Lâm không lay chuyển, không d.a.o động, những người làm mối suýt nữa đã đạp nát ngưỡng cửa của quân đội, cũng không thấy anh gật đầu, cũng chưa từng thấy anh cười với cô gái nào.

Mọi người đều cười anh, nói rằng anh định ở vậy cả đời, không ngờ đóa hoa lạnh lùng này lại bị người ta hái mất.
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 199: Chương 199


Nguy Hán Nghị: “Đối tượng của cậu là ai? Người ở đâu? Có thể khiến cậu động lòng, chắc hẳn phải đẹp như tiên nữ nhỉ?”

Giang Lâm mím môi, sau đó lấy một bức ảnh chân dung đen trắng từ trong túi ra: “Đây là đối tượng của tôi.”

Nguy Hán Nghị: “…”

Trước đây, ngay cả một ánh mắt cũng không thèm dành cho phụ nữ, vậy mà giờ đây anh lại mang theo ảnh người yêu bên mình.

Hai chữ “ngạc nhiên” không đủ để diễn tả tâm trạng của Nguy Hán Nghị lúc này, khi nhìn thấy người trong ảnh, anh ấy cảm thấy như bị nhét chanh đầy miệng, chua xót vô cùng.

Câu “tiên nữ” vừa rồi của anh ấy chỉ là nói đùa, không ngờ Giang Lâm lại thật sự tìm được một tiên nữ làm người yêu.

Người trong ảnh có ngũ quan lập thể, cả người trông vô cùng tươi tắn rạng rỡ, đôi mắt như biết nói, khiến người ta không thể rời mắt, mặc dù chỉ là ảnh chân dung nửa người nhưng có thể tưởng tượng cô gái xinh đẹp như vậy, chắc hẳn vóc dáng cũng tuyệt vời.

“Thằng nhóc này được! Người yêu của cậu là từ thiên đình xuống trần nha? Xinh đẹp như vậy, thật khiến người ta ghen tị c.h.ế.t mất!”

May mà anh ấy đã có vợ, tuy vợ anh ấy không phải là người đẹp tuyệt trần nhưng lại là người dịu hiền, đảm đang, lại tình đầu ý hợp với anh ấy nên anh ấy cũng chỉ ghen tị một chút thôi.

Giang Lâm lấy lại bức ảnh, cẩn thận bỏ vào túi áo khoác: “Lần này tôi đến đây là có chút chuyện muốn nhờ cậu.”

Nói rồi, anh đưa bức họa mang theo tới: “Tôi muốn tìm một người, trưa nay đã xuất hiện ở cửa hàng bách hóa.”

Nguy Hán Nghị nhận lấy bức họa, lại một lần nữa bị sốc: “Bức họa này do ai vẽ vậy? Vẽ quá lập thể, tổ hình sự của cục công an chúng tôi đang thiếu một người vẽ chân dung tội phạm, cậu dẫn người này đến đi, đãi ngộ cứ nói!”

Giang Lâm lắc đầu.

Nguy Hán Nghị là người nóng tính, không đợi Giang Lâm giải thích đã nói: “Cậu đừng lắc đầu, nếu đối phương ở phòng ban khác không tiện đến, chúng tôi cũng có thể tranh thủ, chỉ cần anh ta đồng ý đến, chúng tôi chắc chắn sẽ cho đãi ngộ và trợ cấp tốt nhất, nếu chưa có vợ, phòng ban chúng tôi đảm bảo sẽ tìm cho anh ta một người vợ tốt!”

Giang Lâm liếc nhìn anh ấy: “Cô ấy chưa có vợ nhưng cô ấy đã có tôi là người yêu rồi.”

Nguy Hán Nghị: “…”

Không có ngạc nhiên nhất, chỉ có ngạc nhiên hơn.

Trong mười phút ngắn ngủi gặp Giang Lâm, trái tim của Nguy Hán Nghị liên tục đập thình thịch, anh ấy lo lắng nếu cứ “ngạc nhiên” như thế này, sớm muộn gì tim anh ấy cũng sẽ có vấn đề.

“Không ngờ bức chân dung nhân vật sống động như vậy lại là do một nữ đồng chí vẽ.”

Nguy Hán Nghị nhìn bức chân dung mà khen ngợi, không phải anh ấy coi thường nữ đồng chí, chỉ là thời buổi này trường học đều đã đóng cửa, nhiều người dù có năng khiếu cũng không có nơi học tập và thể hiện.

Vì vậy, anh ấy mới khao khát tìm người tài, nếu bộ phận hình sự có một nhân tài như vậy, rất có thể nhiều vụ án chưa phá được sẽ được phá.

Chỉ tiếc người này là đối tượng của Giang Lâm, nếu đổi thành thân phận khác, anh ấy còn có thể cố gắng một chút, biết đâu có thể thuyết phục đối phương đến nhưng đối mặt với Giang Lâm, anh ấy cảm thấy mình không có chút cơ hội nào.

Giang Lâm không nói gì.

Thực ra khi mới nhìn thấy bức chân dung, anh cũng rất kinh ngạc, vì anh chưa từng nghe cô nói cô biết vẽ chân dung.

Không biết có phải anh nhạy cảm hay không, anh luôn cảm thấy cô có chuyện giấu mình.

Nhưng anh sẽ không truy hỏi, càng không ép cô, nếu một ngày nào đó cô muốn nói, anh sẽ là người lắng nghe tốt nhất. Nếu cô không muốn nói, vậy thì thôi.

Sau khi hết kinh ngạc, Nguy Hán Nghị gật đầu đồng ý sẽ giúp tìm kiếm: “Chuyện này cứ giao cho tôi, tối nay cậu đưa đối tượng của cậu đến nhà tôi ăn cơm đi.”

Giang Lâm từ chối: “Lần sau có cơ hội sẽ đến.”
 
Back
Top Bottom