Cập nhật mới

Ngôn Tình Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày

Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 140: Chương 140


Đây chính là con sói đánh cướp thịt kho tàu dưa muối đó hừm!

Giang Lâm: “Đầu bếp Diêu, còn món nào khác không?”

Đầu bếp Diêu nghe thấy anh hỏi như thế lại càng căng thẳng hơn: “Trước đó cậu lấy nhiều thịt kho tàu dưa muối như thế mà chưa ăn no hả?” Ông ấy nhìn kiểu gì cũng thấy thằng nhóc này quay lại vì món thịt kho tàu dưa muối của ông ấy.

Giang Lâm mặt không đổi sắc nói: “Dạ vẫn chưa no. Chú cứ làm bừa cho cháu món nào cũng được. Còn thịt kho dưa muối chú cứ giữ lại mà ăn.”

Đầu bếp Diêu nhướn mày hỏi lại cho chắc: “Có thật là cậu không lấy thịt kho tàu dưa muối không đó?”

Giang Lâm: “Cháu nói thật mà.”

Đầu bếp Diêu thấy anh quả thực không hề “mơ ước” món thịt kho tàu dưa muối của mình thì mới buông lỏng: “Vậy cậu ngồi đây một lát tôi đi nấu cho cậu.”

Nói dứt lời, ông ấy đi vào trong bếp, còn vô cùng yên tâm mà để nguyên bát thịt kho tàu dưa muối ở đó.

Đầu bếp Diêu nghĩ thế này, phó đoàn Giang là người có tiếng kỷ luật, nghiêm khắc với bản thân lắm. Nếu như anh đã nói là không động tới thịt kho tàu dưa muối của mình thì chắc chắn là anh nói được làm được.

Đầu bếp Diêu đi vào bếp, Giang Lâm ngồi xuống bàn ăn.

Vốn dĩ anh cũng không định động vào chút thịt kho tàu dưa muối cuối cùng của đầu bếp Diêu vì dù sao mới nãy anh cũng đã cầm đi hơn nửa rồi. Cơ mà giờ thịt kho tàu dưa muối lại “tr*n tr**ng” đứng trước mặt anh không hề có một cái gì che đậy thế này, mùi hương còn tỏa ra bốn phía không hề kiêng nể.

TBC

Dưới ánh đèn màu da cam, thịt ba chỉ sáng bóng, thịt mỡ bóng nhẫy, da heo như được phủ thêm một lớp men vậy. Dưa muối thì được cắt thành hình hạt lựu, thơm nồng mê người.

Trong đầu anh hiện lên dáng vẻ ăn thịt ba chỉ kho tàu dưa muối của Bạch Du, hai mắt cô híp lại thành hai đường thẳng vì được ăn ngon, ăn tới mức hai bên má phình cả lên, trông cực kỳ giống một bé mèo ham ăn.

Giống hệt như hồi còn nhỏ.

Hồi còn nhỏ, không cần biết cô khóc to tới như thế nào, chỉ cần có đồ ăn thì sẽ ngừng khóc, hơi thút thít tí rồi sau đó mắt sẽ cong lên thành hình trăng lưỡi liềm.

Nghĩ tới đây, ánh mắt của anh lại dừng lại trước món thịt ba chỉ kho tàu dưa muối kia, thầm nghĩ: “Chẳng lẽ món này ngon tới mức như vậy hay sao?”

Nghĩ thế, anh duỗi tay lấy một đôi đũa từ trong ống trúc, kẹp miếng thịt ba chỉ mềm nhũn run lẩy bẩy kia bỏ vào trong miệng.

Chỉ với một miếng ăn, mùi hương thơm nức đã choáng ngập trong khoang miệng. Thịt ba chỉ vào miệng là tan ra luôn. Không hề có chút ngấy do dầu mỡ. Thịt nạc không quá mềm cũng không quá dai, vừa ăn. Bảo sao ban nãy cô ăn mà lại có vẻ sung sướng như mèo vớ được cá rán như thế, hóa ra là vì ngon thật.

Cứ như thế, anh chậm rì rì ăn xong một miếng, rồi lại duỗi tay gắp thêm miếng nữa.

Chờ đầu bếp Diêu nấu xong bước ra ngoài thì trên bát chỉ còn lại đúng một miếng thịt ba chỉ đáng thương hề hề cùng với chút dưa muối lắt nhắt.

Đồng tử run lên.

Ngũ lôi oanh đỉnh.

Tức sùi bọt mép.

Không ngờ, thật sự không ngờ cậu lại là người như thế này đó phó đoàn Giang ạ!

Cậu bảo cái gì mà “Thịt kho tàu dưa muối chú cứ giữ lại mà ăn”, hóa ra là lừa ông ấy đi rồi độc chiếm một mình như thế này đó hả?

Quá giảo hoạt!

Khuôn mặt núng nính thịt của đầu bếp Diêu đỏ bừng vì tức, ngón trỏ chỉ thẳng vào Giang Lâm run lẩy bẩy, tưởng sắp sung huyết não tới nơi thì thấy Giang Lâm móc từ trong túi ra một tấm vé, nói: “Đầu bếp Diêu, cháu nghe nói con trai chú sắp kết hôn, chú cầm tạm tấm vé máy may này nhé.”

Liễu ám hoa minh.

Trời âm u chuyển sáng trong.

Tâm hoa nộ phóng.

Đầu bếp Diêu không bị sung huyết não nữa, ngón trỏ không run rẩy, chẳng qua gương mặt núng nính thịt kia vẫn còn đỏ bừng bừng, cơ mà lần này đỏ bừng là vì quá vui thôi: “Cái này… Thật là ngại quá đi mất, không cần đâu, cậu cầm lại đi chứ.”
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 141: Chương 141


Tháng trước, con trai ông ấy có một buổi xem mắt khá là thành công, cô gái kia là công nhân trong nhà máy chế biến trái cây, khá là xinh đẹp, tính cách lại tự nhiên hào phóng. Cả ông lẫn vợ đều rất ưng cô gái này. Hai đứa ở chung với nhau cũng ổn. Nhưng vào ngày con trai ông cầu hôn, sui gia lại bảo dù không có xe đưa xe đón ba vòng thì cũng ít nhất có được cái máy may.

Yêu cầu này thật ra không quá đáng. Sui gia nuôi được cô con gái lớn từng này, còn có cả công việc chính thức như thế nữa kìa. Ông ấy làm đầu bếp ở nhà ăn, mấy năm nay cũng được tích góp được ít nhiều, đủ tiền mua máy may nhưng lại thiếu mất cái phiếu mua.

Những ngày qua, ông ấy đã hỏi cả họ hàng làng xóm nhưng vốn dĩ phiếu công nghiệp đã ít, loại vật phẩm như máy may thì lại càng là hiếm của hiếm. Cho dù có thì bọn họ cũng muốn giữ lại mà dùng chứ nào có ai lại tùy tiện sang nhượng lại cho người khác bao giờ nên mấy nay ông ấy với vợ nghĩ tới mức tóc muốn bạc cả đi.

Ai ngờ phó đoàn Giang ăn có mấy miếng thịt kho tàu dưa muối của ông ấy thôi mà lại cho ông ấy cả một tấm phiếu máy may thế này.

Tuy là ông ấy cần thật nhưng Diêu Đại Cường ông cả đời không muốn chiếm lợi từ người khác, cho nên tấm phiếu này ông ấy không thể nào nhận được.

Giang Lâm đứng dậy, nhét phiếu máy may vào trong tay ông ấy, nói: “Đầu bếp Diêu cứ cầm đi ạ. Nếu như chú thấy ngại thì mấy ngày tới phiền chú nấu thêm nhiều món ngon giúp cháu nhé.”

Nấu ăn hả?

Cái này thì lại đơn giản quá luôn.

Quả thực là đầu bếp Diêu cần phiếu máy may này nên cũng không từ chối nữa: “Thôi được rồi tôi sẽ nhận lấy tấm phiếu này, phó đoàn Giang muốn ăn món gì thì cứ việc nói nhé!”

Giang Lâm móc hai tờ đại đoàn kết từ trong túi ra, đưa cho ông ấy rồi nói: “Mỗi bữa chú làm tầm hai đến ba món thịt, nếu như tiện thì làm thêm chút đồ ngọt. Phần tiền này đầu bếp Diêu cầm trước giúp cháu, sau nếu không đủ thì cứ bảo cháu đưa thêm ạ.”

Lần này thì có nói thế nào thì đầu bếp Diêu cũng không nhận: “Cậu mau cầm lại ngay, có mấy món ăn thôi mà sao có thể thu tiền của cậu được. Cậu coi tôi là người thế nào hả?”

Nếu giao dịch đổi phiếu máy may ngoài kia thì cũng phải bỏ ra tầm hai tờ đại đoàn kết, tính ra thì vẫn còn hơi thiếu. Nếu như gặp phải ai công phu sư tử ngoạm thì đưa thêm một tờ đại đoàn kết nữa cũng chưa chắc đã đổi được phiếu máy may.

Phó đoàn Giang không nhận một đồng một cắc đã đưa cho ông ấy một phiếu máy may, chỉ nhờ ông ấy nấu mấy món ăn thôi thì sao ông ấy lại có thể nhận tiền của anh được?

Thấy đầu bếp Diêu không chịu nhận, Giang Lâm đành nói: “Vậy làm phiền đầu bếp Diêu rồi ạ, ngày mai cháu lại qua lấy.”

Cho tới khi Giang Lâm không còn ở trong nhà ăn nữa thì đầu bếp Diêu mới vỗ cái bộp lên cái trán bóng lưỡng của mình: “Sao nãy mình lại quên không hỏi sao phó đoàn Giang yêu cầu nhiều đồ ăn thế làm gì nhỉ?”

Người ở căn cứ hải quân ai ai cũng biết phó đoàn Giang là người thủ đô, xuất thân vô cùng ưu việt. Nghe nói ông của anh còn là thủ trưởng, bản thân là nhân vật lớn quyền cao chức trọng. Nhưng cho dù là như thế thì trước giờ phó đoàn Giang chưa từng tự kiêu trước mặt bọn họ lần nào. Ăn uống cũng vô cùng giản dị. Hôm nào bận quá thì còn ăn cả bánh bột bắp rán cơ mà.

Hôm nay là lần đầu tiên thấy phó đoàn Giang đưa ra yêu cầu về món ăn, không biết là cho bản thân hay là cho người khác nữa?

Giang Lâm bước ra khỏi nhà ăn thì đi thẳng tới văn phòng, gọi điện lên thủ đô.

Ông Giang nghe thấy bảo mẫu báo là Giang Lâm gọi điện từ đảo Quỳnh Châu về thì trái tim đánh thịch một cái, vội đeo mắt kính nhận điện thoại: “Sao muộn thế này rồi cháu còn gọi về làm gì, có chuyện gì xảy ra hả?”
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 142: Chương 142


Thằng bé Giang Lâm này xưa nay trầm ổn, nếu không phải có chuyện gì lớn không thể giải quyết thì thẳng bé tuyệt nhiên không gọi về nhà vào thời gian này.

Đầu bên kia điện thoại im ắng, sau đó vang lên giọng nói vẫn bình thản như trước: “Không có chuyện gì đâu ạ, cháu chỉ gọi điện báo lại là Bạch Du đang ở chỗ cháu thôi ạ.”

Hả, cái gì gọi là “Bạch Du đang ở chỗ cháu” cơ?

Ông Giang đờ ra mất nửa ngày sau đó quát: “Thằng nhóc thối này. Chuyện là như thế nào hả? Sao con bé tiểu Du kia lại chạy đến chỗ cháu làm cái gì? Có phải cháu lừa con bé không hả?”

Ông Giang tin chắc Giang Lâm có khả năng lừa người ta từ thủ đô chạy đến tận đảo Quỳnh Châu. Đừng thấy thằng bé này bình thường không buồn hé nửa lời chứ đám anh em họ của thằng bé này có thêm cái đầu nữa cũng không bằng thằng bé này đâu!

Giang Lâm: "..."

Ông Giang thấy đầu dây bên kia không trả lời thì lại càng bực: “Cái thằng này nói nhanh! Đừng có mà mở mồm bảo với ông là con bé tiểu Du kia tự chạy tới đó đấy nhé!”

Có nói thẳng là Bạch Du chạy tới đảo Quỳnh Châu thì ông ấy cũng quyết không chịu tin. Con bé đó vừa mới ầm ĩ đòi huỷ hôn với Giang Khải, cũng đã đồng ý với ông ấy rằng con bé sẽ lựa ra trong đám con cháu nhà họ Giang người con bé ưng ý để mà lấy.

Còn khả năng Bạch Du chọn Giang Lâm làm đối tượng kết hôn thì là không phần trăm. Thứ nhất Giang Lâm lớn hơn con bé kha khá tuổi. Thứ hai, Giang Lâm là anh trai ruột của Giang Khải, suy đi tính lại cũng xấu hổ người ta.

Giang Lâm trầm mặc một lát rồi đáp: “Cháu chỉ gọi tới đây để báo với ông tin này thôi, không còn chuyện gì nữa thì cháu cúp máy đây.”

"..."

Ông Giang nghe thấy tiếng tút tút vang lên trong điện thoại tức đến râu dựng ngược cả lên.

Thằng nhóc thối này lại dám cúp điện thoại của ông ấy!

Như thế này khác gì chứng thực thằng bé này có tật giật mình đâu chứ? Nếu không thì tại sao lại không giải thích gì đúng không?

Hôm sau ông Giang cho người đến nhà họ Bạch hỏi han, người được cử đi quay về báo tin là Bạch Du đến Nam Kinh giải sầu, thế là ông Giang lại càng tin là con heo nhà mình trộm mất bắp cải trắng nhà họ Bạch rồi, vừa tức vừa chột dạ.

Tất nhiên đấy là sau này.

Mà có hai chứ không chỉ một.

TBC

Lâu Tú Anh ở thủ đô cũng nhận được điện thoại từ đảo Quỳnh Châu.

Người gọi tới là em gái của bà ta – Lâu Mạn Lệ.

“Chị ơi, hôm nay con nhỏ kia lại chạy từ thủ đô đến tận đây tìm Giang Lâm, ai cũng đồn con nhỏ đó là người yêu của Giang Lâm ấy ạ!”

Lâu Tú Anh nghe thấy em gái bảo Giang Lâm có người yêu thì ngẩn người, nhưng bà ta phủ nhận ngay: “Chắc là em nhầm đó thôi chứ Giang Lâm nào đã có người yêu hay đối tượng gì đâu. Nếu mà cậu ta có người yêu thì sao chị lại không biết được?”

Lâu Mạn Lệ đáp: “Nhưng giờ cả căn cứ truyền tai nhau nói con nhỏ kia là đối tượng của cậu ta. Ban nãy em còn nhìn thấy bóng dáng con nhỏ đó cơ, lớn lên không khác gì hồ ly tinh, đi đằng dặt dẹo lắc lư qua lại, đ* đ**m muốn c.h.ế.t vậy á!”

Lâu Tú Anh nghe thấy em gái nói năng hùng hồn đầy lý lẽ như thế thì không khỏi chần chờ: “Thế để chị tìm cơ hội hỏi ông nội xem. À đúng rồi, em có biết tên cô gái kia là gì không?”

Vốn dĩ Lâu Tú Anh cũng không dám chắc vì Giang Lâm không quá thân thiết với gia đình, đặc biệt là với người làm mẹ kế như bà ta. Nếu như anh có đối tượng, có khi không nói cho cả nhà nhưng chắc chắn có báo cho ông nội biết.

Lâu Mạn Lệ: “Em biết, con nhỏ kia tên là Mối, chính là từ con mối đó chị!”

Con mối á?

Khóe miệng Lâu Tú Anh giật giật: “Tên kiểu gì thế này? Nào có ai lại tên là Mối bao giờ? Em có chắc là mình không nghe lầm không?”
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 143: Chương 143


Lâu Mạn Lệ hùng hổ đầy lý lẽ: “Không sai đâu ạ, em mất công lắm mới nghe được. Con nhỏ kia tên là Mối đó chị!”

“Thế em nhớ tiếp tục dò hỏi xem, nếu có thể biết được thân thế bối cảnh của người ta thì càng tốt.”

Lâu Tú Anh thấy thiên hạ này việc lạ gì cũng có, lại còn có người tên linh tinh như con “Mối” này mới hay chứ.

Toàn chuyện không đâu không à. Vốn dĩ Giang Khải với Bạch Du đang có hôn ước, chỉ chờ Bạch Du thành niên cái là thành hôn.

Dựa theo sự coi trọng của ông nội đối với Bạch Du thì sau khi kết hôn với cô, chắc chắn Giang Khải sẽ có được mối quan hệ và tài nguyên tuyệt vời, nói không chừng sau này có thể vượt qua Giang Lâm mà trở thành người đứng đầu nhà họ Giang.

Nhưng ngàn tính vạn tính cũng không ai tính được chuyện Bạch Du đột nhiên không thích Giang Khải, lại còn đề nghị hủy bỏ hôn ước không rõ lý do.

Có thể nói là đánh bọn họ trở tay không kịp.

Giang Khải bị ông nội đánh vỡ đầu, giờ vẫn còn đang nằm trên giường. Cơ mà ông Giang cũng đã bảo là cuối tuần này anh ta lăn đi vào bộ đợi trong Tây Bắc rồi.

Bà ta cần phải gặp mặt Bạch Du, thuyết phục cô đổi ý trước khi chuyện này diễn ra.

Cho nên khi nghe thấy tin Giang Lâm có đối tượng thì cũng không quá để ý.

“Tất nhiên là được rồi.” Lâu Mạn Lệ đồng ý: “Cơ mà chị này, hai đứa cháu chị nói là nhớ chị lắm, còn bảo là hồi ở thủ đô hay được dì cả cho uống sữa mạch nha. Giờ tới cái nơi chim không thèm ỉa này có phiếu cũng không mua được sữa mạch nha, hai đứa gầy thấy xương luôn rồi!”

Lâu Tú Anh cực thương đứa em gái nhà mình. Lâu Mạn Lệ có con, Lâu Tú Anh thầu hết từ quần áo tới sữa bột cho con, ngày lễ ngày tết không thiếu một bao lì xì nào cả.

Lâu Tú Anh làm như thế, thứ nhất là vì thương yêu đứa em gái tự tay mình nuôi lớn – Lâu Mạn Lệ, thứ hai cũng vì có ý đồ riêng.

Bà ta không thể nào tự sinh con, tuy có đứa con Giang Hựu Hàm này nhưng con gái gả chồng như bát nước đổ đi, bà ta sợ sau này già rồi người con riêng như Giang Khải không đáng tin cho nên mới cố gắng đối xử thật tốt với hai đứa cháu ngoại, chỉ mong sau này về già, hai đứa nó có thể chăm sóc bà ta.

Nên giờ nghe thấy Lâu Mạn Lệ nói như thế, dù trong lòng biết là cô ta nói phóng đại lên thôi nhưng cuối cùng vẫn đồng ý sẽ gửi thêm mấy vại sữa mạch nha cùng với ít quần áo, làm cho Lâu Mạn Lệ vui tới mức cười tít mắt, liên tục bảo đảm sẽ hỏi thăm hộ.

**

Vốn dĩ Bạch Du đã chuẩn bị sẵn tinh thần sẽ phải tắm nước lạnh.

Tuy giờ trời chưa có lập thu, nhiệt độ trên đảo cũng cao hơn trong thủ đô một chút nhưng cô lại có thể chất là trời nóng cũng muốn tắm nước nóng.

Tuy ký túc xá của Giang Lâm có phòng tắm để tắm nhưng nơi này lại không có bếp. Cô muốn đun nước nóng cũng không có cách nào nên đành thôi. Đúng lúc cô đang tính đi vào phòng tắm tắm rửa thì ngoài cửa lại vang lên tiếng đập cửa.

Bạch Du còn tưởng là Giang Lâm đi rồi quay lại, theo bản năng sửa lại quần áo, tóc tai, ai ngờ mở cửa lại gặp một người lạ không quen.

Bà chị này khoảng chừng ba mươi tuổi, da hơi đen, không cao lắm nhưng nhìn qua có vẻ rắn chắc, cũng có tinh thần.

“Em là Bạch Du đúng không? Chị là chị Lôi ở bên cạnh, tiểu Giang bảo chị mang nước ấm sang cho em.”

Tiểu Giang?

Bạch Du hiểu ra ngay “tiểu Giang” mà chị Lôi nhắc đến là Giang Lâm, lúc này mới thấy chị Lôi có cầm theo một bình nước đầy nước nóng, trong lòng như bị cái gì đ.â.m vào vậy.

Hóa ra Giang Lâm cũng biết chuyện cô mùa hè cũng muốn tắm nước nóng.

Đời trước cô với Giang Khải kết hôn nhiều năm mà anh ta không hề nhận ra thói quen này của cô. Cho tới một lần Giang Hựu Hàm cãi nhau với chồng bỏ về nhà mẹ đẻ thì phát hiện ra chuyện này, cô ta châm chọc mỉa mai cô ra vẻ, sau đó còn kể chuyện này trong bữa cơm như một câu chuyện cười vậy.
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 144: Chương 144


Khi Bạch Du ngây ngốc, chị Lôi cũng đang quan sát cô.

Mặt trái xoan, mắt to, mũi cao, dáng người cao gầy, chỗ cần gầy thì gầy, chỗ cần có da có thịt thì có da có thịt. Chị ấy là người không có văn hóa nên không nói được câu từ nào hoa mỹ hay văn thơ cho lắm. Chị ấy chỉ biết là cô gái này thật xinh đẹp. Chị ấy sống ba thập niên rồi cũng chưa nhìn thấy cô gái nào xinh đẹp như thế này.

Bạch Du bị chị Lôi nhìn mãi thì ngượng ngùng nói: “Chị Lôi mau vào đi ạ, để em xách nước là được rồi.”

Chị Lôi cười nói sang sảng: “Con bé này yểu điệu thế kia sao có thể xách nước nặng như này được. Em cầm cái lọ thủy tinh này vào nhà là được rồi.”

Bạch Du: “…”

Bạch Du cô sống hai đời lần đầu tiên có người bảo cô yểu điệu,

Người phương bắc cho dù là nam hay nữ thì vóc dáng đều khá là cao, mà cô còn cao hơn trung bình con gái bình thường một chút nên mẹ cô thường xuyên chê bai cô vì cô cao lớn, không tinh tế được như Tần Tâm Hủy.

Chị Lôi tự bê xô nước to đi vào, còn tinh tế đến mức mang vào tận phòng tắm: “Thùng này nhà chị có nhiều lắm, chuẩn bị để gả con gái đi ấy. Thùng này còn chưa dùng lần nào đâu nên em cứ giữ lại mà dùng, không cần phải đưa lại cho chị đâu.”

TBC

Bạch Du đi sau lưng chị ấy nghe thấy thế thì nói: “Vậy để em trả tiền và đưa phiếu cho chị ạ.”

Chị Lôi bước ra khỏi phòng tắm, lau mồ hôi đầy trán vào tay áo rồi nói: “Không cần đâu, tiểu Giang đã đưa cho chị rồi. Bạch Du, em có phải đối tượng của tiểu Giang không đấy?”

Mặt của Bạch Du đỏ bừng cả lên: “Dạ không…”

Chẳng qua cô còn chưa kịp phủ nhận thì chị Lôi đã nói tiếp: “Chị tới căn cứ này lâu như thế rồi mà đây là lần đầu tiên thấy tiểu Giang ân cần chăm sóc một cô gái tới thế, ngày thường cậu ấy còn chẳng thèm liếc mắt nhìn mấy cô gái ở trên đảo đâu.”

Lời này thì Bạch Du tin.

Tại vì ở thủ đô cũng y hệt như thế này. Từ nhỏ tới lớn, ở đại viện hay trường học đều có không ít cô gái thích Giang Lâm nhưng trước giờ anh không nói chẳng cười, mang cho người ta cảm giác xa lánh lạnh nhạt, như đóa hoa cao ngạo vậy.

Chị Lôi nói tiếp: “Chị còn sợ là cậu ấy cô độc cả đời cơ. Nhưng giờ thì tốt rồi. Em với tiểu Giang trai xinh gái đẹp như thế này, đứa nào cũng đẹp người đẹp nết, đúng là xứng đôi vừa lứa.”

Mặt Bạch Du đỏ như tôm luộc, nóng bừng bừng đáp: “Chị Lôi hiểu lầm rồi ạ, thật ra em không phải đối tượng của anh Giang Lâm đâu.”

Đã gọi người ta là anh Giang Lâm rồi mà còn chối là không yêu nhau.

Chị Lôi nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đỏ bừng bừng thì cười nói: “Ở trước mặt chị em đừng có thẹn thùng làm gì. Trời cũng không còn sớm nữa, chị không làm phiền em thêm đâu. Em cần cái gì thì cứ qua tìm chị. Chị ở ngay cái nhà đằng trước, quẹo vào là thấy nha.”

Nói rồi chị Lôi quay người đi luôn, quả là người sấm rền gió cuốn.

Bạch Du cũng không tính đuổi theo chị ấy giải thích làm gì vì cô có giải thích thì chưa chắc đối phương đã tin nên cũng đành thôi.

Sau khi tiễn người đi, cô cầm quần áo đi vào phòng tắm.

Lúc đi tàu thủy không được rửa mặt, gió biển thổi nhiều làm người cô không khác gì con cá ướp mặn. Giờ có nước ấm rồi nên Bạch Du có thể thống khoái mà tắm sạch từ đâu tới chân.

Khi nước ấm trôi qua thân thể, cô không nhịn được mà phát ra tiếng kêu thoả mãn.

Từ khi bước chân lên tàu, trái tim cô vân luôn treo ngược cành cây, như đạp trên đám mây mềm mại như bông. Lúc nào cũng thấy bồn chồn không yên. Cô không biết mình quyết định như thế này có đúng hay không nữa.

Giang Lâm sẽ đối xử với cô như thế nào đây?

Nhưng từ khi Giang Lâm mang đồ ăn ngon tới cho cô, chuyện lớn chuyện nhỏ đều chuẩn bị giúp cô cho thật tốt. Giờ chẳng cần anh phải hỏi han thì cô cũng cảm thấy vô cùng kiên định rồi.
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 145: Chương 145


Nhân phẩm của người đàn ông này đủ khiến cho người ta an lòng.

Cho dù chuyện của họ có thành hay không thì với cách làm người của anh, tuyệt nhiên sẽ không có kiểu cười nhạo hay là coi khinh cô.

Phòng khách có hơi nóng nên Bạch Du chỉ ở đó một lát rồi đi vào phòng ngủ.

Cửa sổ của phòng ngủ hướng về phía nam. Gió đêm thổi vào phòng. Tiếng côn trùng kêu rả rích hết đợt này tới đợt khác. Nếu nghe kỹ còn có thể nghe được tiếng sóng biển ngoài xa vỗ vào bờ nữa.

Thật là vui thích.

Bạch Du ngồi bên mép giường, cầm khăn lông mà Giang Lâm mang tới lau cho khô tóc. Lần này đi, cô chỉ mang mỗi khăn tắm và khăn trùm đầu chứ quên không mang khăn khô. Nếu không phải có cái Giang Lâm mang tới thì có khi cô phải chờ tới tận nửa đêm mới có thể đi ngủ được.

TBC

Sau khi cơ thể thả lỏng thì cơn buồn ngủ cũng nhanh chóng tìm tới. Bạch Du thấy tóc mình cũng đã khô, thế là cô cởi giày lên giường ngủ.

Cô đắp chăn, nhắm mắt lại, chờ giấc ngủ kéo tới.

Kết quả, cảm giác buồn ngủ díu mắt kia biến mất như sương sớm gặp nắng mặt trời, bốc hơi không thấy bóng dáng tăm hơi ngay khi cô vừa mới bước lên giường.

Cô thật sự rất muốn ngủ.

Tuy ở trên xe lửa có giường nằm nhưng mà người tới người đi, tiếng còi xe lửa thi thoảng lại vang lên. Hơn nữa, ngoài kia còn có cả Tiêu Vũ Kỳ ở đó, cô không dám ngủ quá sâu.

Sau đó lên tàu thủy, không có giường nằm, ngồi đến ba mươi tiếng đồng hồ, nhức mỏi cả người luôn.

Nhưng mà hiện tại.

Không! Hề! Buồn! Ngủ!

Bạch Du cảm thấy đây chắc hẳn là do giường lạ, nơi này có chăn đơn, có gối… Tuy đều là đồ mới nhưng cô vẫn thấy có gì đó.

Toàn bộ ngồi nhà này ngập mùi người đàn ông kia, như dây tuyến quấn quanh xung quanh cô.

Ngủ trên giường của người đàn ông đó, đắp chăn của anh…

Đây là hành vi vô cùng thân mật.

Nghĩ tới đây mặt cô lại bắt đầu đỏ bừng lên.

Trong lòng như có một con nai tơ, chạy ầm ầm khắp nơi.

***

Mà lúc này, ba người ở bên cạnh cũng không hề buồn ngủ.

Tạ Húc Đông mở đèn pin cái “tạch”, nói với Giang Lâm: “Thẳng thắn thì được khoan hồng, kháng cự thì bị trị nghiêm, mau nói đồng chí nữ ở bên kia là gì của cậu? Chẳng lẽ cậu có đối tượng thật hả?”

Giang Lâm đẩy đèn pin qua một bên, giọng vô cùng nhẹ nhàng: “Sau này đến lúc cần biết thì cậu sẽ biết thôi.”

Tạ Húc Đông: “Thế chẳng phải là vô nghĩa sao?”

Vừa nãy anh ấy đi từ bộ đội tàu ngầm qua thì nghe thấy mọi người nghị luận vô cùng sôi nổi vào cô gái nào đó dáng người tuyệt hảo đi từ thủ đô tới tận đây tìm Giang Lâm, mọi người đoán già đoán non không biết cô gái này có phải chính là đối tượng của Giang Lâm trong lời đồn lần trước không.

Giang Lâm có đối tượng hay không thì anh ấy là người rõ nhất.

Nhưng mà nghĩ tới mấy hôm trước trời đầy mây Giang Lâm lại lôi chăn ra giặt rồi là tiêu tận hai mươi mấy đồng mua đặc sản thì anh ấy lại thấy chuyện này không đơn giản như thế.

Cơ mà Giang Lâm thật sự bảo mật người ta quá, còn không cho anh ấy gặp mặt luôn cơ.

Nói xem có đáng giận hay không cơ chứ?

Cát Đại Xuyên nhìn Giang Lâm, lại quay qua nhìn Tạ Húc Đông, phản ứng chậm mất nửa nhịp: “Chẳng phải phó đoàn Giang kết hôn rồi hay sao? Không phải là có cả con gái rồi hả? Sao tự dưng lại có người tới tìm cậu ấy vậy?”

Đây không phải quan hệ nam nữ bất chính hay sao?

Tạ Húc Đông liếc mắt nhìn anh ấy hỏi ngược: “Ai bảo với cậu là cậu ấy có vợ rồi hả? Cậu ấy giống chúng ta, độc thân cả lũ!”

Cát Đại Xuyên lại càng ngạc nhiên hơn: “Nhưng lần trước cậu ta đi xe lửa, chính mồm cậu ta bảo bánh thịt gà cậu ta mang đi ăn dọc đường là con bé nhà cậu ta làm cho mà. Lúc đi mua đặc sản cũng bảo là đi mua cho cô bé ở nhà, còn bảo là con gái, nói là con gái ngoan nhất nhà cậu ta mà.”
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 146: Chương 146


Tạ Húc Đông không kịp phòng ngừa bị nhét đầy cơm chó vào mồm, cảm giác chua muốn nhổ hết răng đi: “Cậu ngốc nó vừa thôi? Ai lại đi mua nhiều đặc sản cho con gái như thế hả? Nhìn là biết lấy lòng người yêu rồi!”

Cát Đại Xuyên xoa mũi nói: “Sao tôi biết được, tôi đã có người yêu đâu!”

Cho dù có người yêu thì anh ấy cũng không thể nào tiêu đến hai mươi ba đồng mua đặc sản cho người yêu như thế được.

Hai mươi ba đồng kia có thể coi là nửa tháng tiền lương của anh ấy rồi. Phó đoàn Giang đúng là hào phóng thật đấy.

TBC

Anh ấy là nữ thì hay rồi, tranh cơ hội làm người yêu phó đoàn Giang luôn.

“…”

Tạ Húc Đông nghe tới đây cũng sờ mũi theo bản năng.

Anh ấy cũng chưa yêu đương bao giờ.

Vốn dĩ phòng này là ba tên độc thân, giờ Giang Lâm lại lặng lẽ có người yêu trước.

Nghĩ lại thấy lòng người hụt hẫng.

Đúng lúc này, phòng bên cạnh vang lên tiếng thét chói tai.

Là giọng của Bạch Du.

Ánh mắt Giang Lâm hơi di chuyển, ngay sau đó cả người không khác gì liệp báo nhảy dựng lên khỏi giường.

“Giang Lâm, người yêu cậu mới hét lên đúng không?”

Tạ Húc Đông bị giật mình, nói chậm mất nửa nhịp.

Chẳng chờ anh ấy dứt lời, Giang Lâm chẳng rảnh lo mặc quần dài, cứ mặc nguyên cái quần cộc như thế xông ra ngoài.

Giang Lâm lao ra khỏi cửa, lướt qua tường thấp, đi sang phòng bên cạnh, sốt ruột mà gõ cửa gỗ: “Bạch Du! Xảy ra chuyện gì thế? Cô sao rồi?”

Nhưng bên trong chỉ có tiếng hét chói tai của Bạch Du.

Từ trước tới giờ Bạch Du chưa từng nhìn thấy con gián nào to như thế, to bằng nửa bàn tay luôn!

Hơn nữa nó còn biết bay!

Sợ hơn là nó không ngại người, còn như cố tình trả thù mà bay tới gần mặt cô.

Cô sợ tới mức thét chói tai liên tục, tay múa may không hề có kết cấu.

Đúng lúc này, hình như cô nghe thấy tiếng của Giang Lâm ở ngoài cửa chính, không chút do dự mà mở cửa chạy ù ra ngoài.

Phòng khách không bật đèn, cô đi chưa được mất bước thì không biết vấp phải cái gì mà ngã nhào về đằng trước.

Đúng lúc này, cửa chính cũng bị Giang Lâm đá bung ra.

Đúng lúc Giang Lâm xông vào thì Bạch Du đang bổ nhào xuống đất. Cô sợ tới mức lại thét toáng lên, tay theo bản năng muốn bắt lấy cái gì đấy, sau đó cô túm luôn vào cái quần cộc của Giang Lâm.

Kéo thật mạnh.

Cái quần ngắn cũn cỡn của Giang Lâm cứ thế bị cô kéo tụt xuống.

Kéo tụt xuống.

Tụt xuống.

Xuống.

Thời gian như thể ngừng trôi ngay tại giây này.

Một lát sau bên trên vang lên giọng nói khắc chế của Giang Lâm: “Bỏ tay ra.”

Bạch Du buông tay theo bản năng, cũng ngẩng đầu lên…

Òa, thiên phú dị bẩm!

Òa, vốn liếng đầy đủ ghê!

Òa, hình như nó còn đang có phản ứng hay sao á?

Trời ơi! Xấu hổ quá đi mất!

Muốn qua đời ngay và luôn!

Cả hai kiếp làm người, Bạch Du chưa từng muốn đào cái hố tự chôn mình như bây giờ.

Giang Lâm đi vào phòng lấy quần dài mặc vào, tiện thể giải quyết luôn kẻ cầm đầu - con gián. Lúc đi ra ngoài, Bạch Du vẫn còn đứng yên tại chỗ, mặt đỏ như tôm luộc.

Bạch Du nghe thấy tiếng bước chân thì cảm thấy mình nên nói gì đó: "Tôi... Tôi không cố ý... Đều tại con gián kia, anh không biết đâu, con gián đó phải lớn bằng nửa bàn tay ý!"

Bình thường cô không hoang dã như thế đâu.

Đều tại con gián kia, nếu nó không đột ngột xuất hiện thì cô đã không làm ra loại chuyện đánh mất lý trí, táng tận lương tâm như vậy.

Người thì tốt, còn con gián mới xấu.

Giang Lâm nhìn cô, sau đó giơ t.h.i t.h.ể con gián nằm trong tờ giấy lau ra cho cô nhìn: "Ý cô là con gián này?"

Bạch Du nhìn kỹ thì không khỏi giật mình.

Đó đúng là con gián kia nhưng con này không hề lớn như cô nói, nó nhỏ hơn nửa lòng bàn tay nhiều.

Liệu anh có cho rằng cô nói dối không?

Có thể vì vậy mà cảm thấy cô là một kẻ lưu manh háo sắc không?
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 147: Chương 147


Cứu với! Cô không hề nói dối mà!

Lúc đó, cô nhìn thấy một con gián giương cánh bay thẳng vào mặt cô, vì không gian quá tối nên cô cảm thấy con gián kia lớn một cách bất thường.

Lúc ở thủ đô, cô toàn nhìn thấy loại gián nhỏ tầm cái móng tay thôi, quan trọng là chúng nó không biết bay!

Nhìn ánh mắt đầy ẩn ý của Giang Lâm, Bạch Du cảm thấy m.á.u nóng lại vọt lên não, ngay cả nói chuyện cũng lắp ba lắp bắp: "Nhưng mà... Có lẽ là tôi nhìn nhầm, thị lực của tôi không tốt lắm, trong phòng lại không bật đèn. Anh Giang Lâm cứ yên tâm đi, vừa nãy tôi chẳng nhìn thấy gì cả, thật đấy!"

Đúng là trong phòng không bật đèn nhưng bên ngoài lại có ánh trăng.

Mà thị lực của cô cũng không có vấn đề gì, có thể nói là lúc ấy cô đã ngẩng đầu lên nhìn, thật sự là...

Đã nhìn thấy hết toàn bộ, không sót chỗ nào, rõ ràng rành mạch.

Dù sao cô cũng nhìn thấy hết những thứ không nên nhìn rồi, lại còn nhìn hết sạch.

Không thể không nói, lúc Giang Lâm mặc quần áo thì trông rất gầy nhưng c** q**n áo ra thì lại hấp dẫn, mạnh mẽ và... Gây sốc như vậy!

Có người ngoài mặt nói xin lỗi nhưng trong đầu lại lặp đi lặp lại một vài hình ảnh khó nói.

Bạch Du định thần lại, xấu hổ cúi gằm mặt xuống, hoàn toàn không dám nhìn thẳng vào mắt Giang Lâm.

Aaa! Cô không phải người háo sắc đâu!

Chẳng qua hình ảnh đó quá sốc, cô không thể nhanh chóng loại bỏ ra khỏi đầu được huhuhu...

"...''

Giang Lâm nhìn vành tai đỏ bừng của cô thì biết ngay cô đang nói dối, cũng đoán được cô đang nghĩ gì trong đầu.

Hai người nhất thời im lặng, bầu không khí bất thường khiến người ta ngộp thở.

Bạch Du cắn môi, lấy hết dũng khí hỏi: "Anh Giang Lâm, có... Có phải anh đang tức giận không?"

Giang Lâm: "Muộn rồi, cô đi ngủ sớm đi, tôi kiểm tra một lượt rồi, chắc không còn gián nữa đâu."

Bạch Du: "..."

Giang Lâm: "Tôi đi chút rồi quay lại."

Bạch Du ngẩng đầu, hơi ngạc nhiên hỏi: "Anh định ngủ ở đây ạ?"

Sau khi trải qua chuyện như vậy mà lại ngủ chung một phòng thì càng xấu hổ gấp bội.

Giang Lâm: "Ừm, tôi ngủ bên ngoài."

Trai đơn gái chiếc ở chung một phòng không tốt cho thanh danh của cô, anh vốn định ngủ ở phòng bên cạnh, nếu bên này có chuyện gì thì có thể chạy sang ngay, nhưng sau chuyện vừa rồi, anh đã đổi ý.

Nếu có chuyện xảy ra thật thì có chạy ngay đến cũng không kịp.

Khí hậu ở đảo Quỳnh Châu nóng ẩm, có nhiều muỗi, kiến, rắn, may mà đêm nay chỉ có gián, nếu là rắn độc thì không thể lường trước được hậu quả.

"À, vâng."

Bạch Du xoa gương mặt nóng hừng hực của mình.

Giang Lâm liếc cô một cái rồi đi qua người cô ra ngoài.

Chuyện hôm nay nằm ngoài sức tưởng tượng của anh, bao gồm việc cô đột nhiên xuất hiện ở đây và chuyện vừa rồi, tất cả đều xảy ra quá đột ngột.

Vừa nãy cô hỏi anh có tức giận hay không nhưng anh không trả lời.

Thật ra anh không hề tức giận chút nào, dù sao cô cũng không cố ý.

Anh chỉ cảm thấy mọi chuyện phát triển ra ngoài sự không chế của anh.

Lúc quay lại phòng bên cạnh, vẻ mặt Giang Lâm đã bình tĩnh lại, hoàn toàn không nhìn ra điều gì bất thường.

Tạ Húc Đông và Cát Đại Xuyên vẫn chưa ngủ, bọn họ vẫn luôn chú ý động tĩnh ở phòng bên cạnh, vì Bạch Du là đồng chí nữ, lại là nửa đêm nên bọn họ không tiện đi sang đó.

TBC

Nhìn thấy Giang Lâm quay lại, hai người vội vàng hỏi: "Không sao chứ?"

Giang Lâm: "Không sao."

Nói xong, anh bắt đầu thu dọn chăn gối rồi định đi ra ngoài.

Tạ Húc Đông ngẩn người vì hành động của anh: "Cậu làm gì vậy? Đừng nói là đêm nay cậu không định ngủ ở đây nhá?"

Giang Lâm: "Ừm."

Tạ Húc Đông hít sâu một hơi lạnh: "Vậy là cái cây vạn tuế nhà cậu ra hoa thật rồi à?"

Đã bảo là phải cùng độc thân với nhau mà anh lại lén lút thoát kiếp độc thân!

Chẳng phải quá ghê tởm sao?

Giang Lâm liếc anh ấy một cái rồi ôm chăn gối xoay người đi ra ngoài.
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 148: Chương 148


Giang Lâm vừa đi, Tạ Húc Đông và Cát Đại Xuyên trợn mắt nhìn nhau, sự hâm mộ, ghen ghét và ghen tị phiêu tán trong không khí.

Cát Đại Xuyên thở dài nói: "Tôi cũng muốn có đối tượng."

Tạ Húc Đông không nhịn được mỉa mai anh ấy: "Cái loại vắt cổ chày ra nước như cậu chỉ có năm hào tiền mời bà mối cũng không nỡ bỏ ra thì có đồng chí nữ nào thèm để ý đến?"

Cát Đại Xuyên không phục: "Còn cậu thì chịu bỏ ra năm hào tiền mời bà mối mà sao không có đồng chí nữ nào chú ý đến?"

Được đấy, chọc ngoáy lẫn nhau!

Tạ Húc Đông: "..."

Sở dĩ đến tuổi này rồi mà anh ấy còn không có đối tượng hay vợ chủ yếu là do người nhà, người ta nói có mẹ kế thì sẽ có cha kế. Nếu không có người anh em như Giang Lâm thì có khi anh ấy đã bị cái nhà kia làm hư rồi.

Sau này trong nhà thấy anh ấy có triển vọng nên người mẹ kế kia mới khuyến khích cha anh ấy giới thiệu đối tượng cho người con trai này, nhưng những người bà ta giới thiệu đều là người thân của bà mẹ kế kia, anh ấy sẽ không bao giờ cưới người có quan hệ với người phụ nữ kia.

Một thời gian sau, anh ấy đến đảo Quỳnh Châu, nghiêm túc tập trung vào công việc, trong căn cứ nam nhiều nữ ít, thế là anh ấy dần trở thành người đàn ông lớn tuổi độc thân.

Lúc trước còn không cảm thấy gì nhưng hôm nay Giang Lâm sắp thoát khỏi hàng ngũ đàn ông độc thân để bước vào hàng ngũ có đối tượng nên anh ấy cảm thấy rất khó chịu.

Không hiểu sao lại có cảm giác bị vứt bỏ.

Bạch Du hoàn toàn không biết việc mình đến đây đã tạo thành một cú sốc và nỗi đau lớn cho hai người đàn ông độc thân phòng bên.

Giang Lâm vừa đi khỏi thì cô quay về giường ngủ, nhưng cứ nằm trằn trọc mãi mà không ngủ được.

Aaaa! Chuyện xảy ra hôm nay cũng vượt xa tưởng tượng của cô, có nghĩ nát óc cô cũng không ngờ đến ngay ngày đầu tiên mình đến hải đảo đã làm ra chuyện rung trời lở đất, quỷ thần chấn động như vậy.

Cô không báo trước một câu đã đi ngàn dặm xa xôi từ thủ đô đến đây đã đủ to gan rồi, thế mà bây giờ lại làm ra chuyện như vậy, liệu Giang Lâm có cảm thấy cô quá điên cuồng không?

Nhớ đến hình ảnh vừa rồi, cô nghĩ thà cứ để con gián đ.â.m thẳng vào mặt mình cho rồi, dù có bay thẳng vào miệng cô cũng nhất quyết không kêu lên một tiếng nào!

Bên ngoài có tiếng động Giang Lâm đi rồi quay lại, cô vội vàng ngừng lăn lộn, đắp chăn giả vờ ngủ.

TBC

Chỉ ngủ giả vờ nhưng lại không biết đã thiếp đi từ lúc nào.

Đêm nay Bạch Du ngủ rất sâu.

Mãi đến khi trời sáng chưng rồi cô mới bị tiếng đập cửa đột ngột đánh thức.

Bạch Du ngồi bật dậy, tức tốc thay quần áo vì sợ Giang Lâm chờ lâu, cũng không có thời gian chải đầu và rửa mặt mà vội vàng đi mở cửa.

Ai ngờ mở cửa ra lại không thấy Giang Lâm mà chỉ thấy một cô gái trẻ ăn mặc thời thượng.

Cô gái này khoảng mười tám, mười chín tuổi để mái tóc ngắn kiểu Kha Tương, đuôi tóc uốn xoăn, trên người mặc một chiếc váy liền có hoa văn hoa hồng rất nổi bật, chân đi đôi giày cao gót.

Bốn mắt nhìn nhau, cô xác nhận người này không có ý tốt.

Lúc Bạch Du quan sát cô gái thì Tôn Tường Vy cũng đang đánh giá cô.

Sáng sớm nay cô ta đã nghe mọi người xung quanh bàn tán là đối tượng của Giang Lâm đã đến đảo Quỳnh Châu, có người còn nói đó không phải đối tượng mà là vợ của anh, còn đang mang thai một cô con gái. Phùng Chiêu Đệ ở nhà khách thì cứ như bị mê hoặc, gặp ai cũng khen cô gái kia xinh đẹp xuất chúng đến mức nào, trông chẳng khác gì một gã bỉ ổi.

Thật ra lúc trước đã có tin đồn Giang Lâm có vợ và con gái nhưng cô ta tất nhiên không tin. Quân nhân mà muốn kết hôn thì phải viết báo cáo, Giang Lâm chưa từng viết báo cáo xin kết hôn thì lấy đâu ra vợ chứ đừng nói đến con gái, nghĩ bằng đầu ngón chân cũng biết chuyện đó không thể nào.
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 149: Chương 149


Nhung hôm nay đi đâu cũng thấy mọi người nói chuyện này, lại còn có vẻ rất thật, nhất là lúc nghe Phùng Chiêu Đệ nói tối hôm qua cô gái kia đã ở lại ký túc xá của Giang Lâm thì cô ta cảm giác đầu mình có gì đó vừa bị đứt phựt một phát giống như một sợi dây bị cắt đứt, thế là lập tức chạy đến đây.

Cô ta muốn nhìn xem rốt cuộc có một cô gái như vậy thật không, cũng muốn xem xem cô có đẹp như lời nói với Phùng Chiêu Đệ nói hay không.

Cô ta tự nhận mình là người ăn mặc đẹp nhất trong trong cái căn cứ hải quân này, chín bỏ làm mười thì cô ta chính là cô gái xinh đẹp nhất trong căn cứ, cô ta không cho phép cô gái nào vượt qua mình!

Ai ngờ khi cô ta chạy đến gõ cửa thì bên trong lại chẳng có động tĩnh gì, đương lúc cô ta tưởng bên trong không có người thì cửa lại mở ra, một cô gái xuất hiện sau cửa.

Cô ta quan sát cô rất kỹ nhưng lại không cho rằng mình kém đối phương, gì mà đẹp như thần tiên chứ? Gì mà lan da trắng mềm như đậu hũ? Gì mà mắt to, sống mũi cao chứ? Đúng là khoác lác không có biên giới mà.

Cô gái này cùng lắm thì trắng hơn cô ta một chút, cao hơn cô ta một chút, mắt to hơn mắt cô ta một chút, mũi cũng cao hơn cô ta một ít, môi đỏ hơn một chút, eo nhỏ hơn eo cô ta một chút chút thôi.

Chỉ một chút! Một chút xíu thôi!

Cô ta không cảm thấy mình không bằng cô, dù cô có đến từ thủ đô nhưng ăn mặc lại kém hơn cô ta, ăn mặc quê mùa không thời thượng bằng cô ta. Thế nên cô ta vẫn giữ vững được vị trí "người đẹp nhất căn cứ hải quân''.

Tôn Tường Vy nhấc cằm lên, hỏi: "Cô là ai?"

Bạch Du nhíu mày: "Muốn biết à?"

Tôn Tường Vy: "Còn phải hỏi nữa?"

Bạch Du cười nói: "Tại sao tôi phải nói cho cô biết?"

Tôn Tường Vy: "..."

Bạch Du không đợi Tôn Tường Vy nói gì đã đóng sầm cửa lại.

Tôn Tường Vy: ?

Cô gái này không thèm nói gì mà đóng cửa lại luôn hả!

Thế là sao?

Tôn Tường Vy tiến lên một bước, sau đó lại giơ tay lên gõ cửa: "Mở cửa! Cô mau mở cửa ra cho tôi!"

Cửa không hề mở ra.

Tôn Tường Vy tức đỏ cả mặt: "Mở cửa! Cô là ai? Tại sao lại ngủ trong phòng anh Lâm?"

Anh Lâm?

Lại còn gọi rất thân mật.

Bạch Du nhíu chặt mày.

Từ ánh mắt của đối phương vừa rồi, cô đã đoán được ít nhiều, giờ lại nghe xưng hô này thì càng xác minh suy đoán của cô, cô gái trẻ bên ngoài chắc là một trong những người thích Giang Lâm.

Cô không cảm thấy kinh ngạc vì điều này, từ nhỏ Giang Lâm đã được phái nữ yêu thích như vậy. Dù lúc nào anh cũng tỏ ra lạnh lùng, đối xử xa cách với mọi người khác nhưng số ong bướm vây quanh anh không hề ít đi.

Cô đóng cửa lại cũng không phải vì sợ đối phương mà là cảm thấy không cần thiết.

Cô không chỉ lười cãi nhau với người khác mà thân phận bây giờ cũng rất xấu hổ, chẳng thà cứ đóng cửa lại cho thanh thản.

Tôn Tường Vy đập cửa đến mức đau cả tay mà người bên trong vẫn không mở cửa ra thì sắp tức điên.

Cô ta đã chuẩn bị xong tâm lý đại chiến ba trăm hiệp với đối phương nhưng không ngờ đối phương lại yếu đuối như vậy, chưa nói được hai câu đã biến thành rùa đen rút đầu.

Tôn Tường Vy lại đập cửa một hồi lâu vẫn không thấy cô gái bên trong mở ra thì mới tức giận xoay người rời đi.

Bạch Du đang rửa mặt thì không nghe thấy tiếng gõ cửa bên ngoài nữa, cô cảm thấy đối phương rất vô vị.

Ai ngờ, cô vừa chải tóc xong thì lại nghe thấy tiếng gõ cửa.

Chẳng qua lần này tiếng đập cửa nhẹ nhàng hơn trước nhiều.

TBC

Cô tưởng là Giang Lâm nhưng mở cửa ra mới thấy đó là nhân viên phục vụ ở nhà khách mới gặp tối qua, người nọ đang tươi cười đứng bên ngoài.

Phùng Chiêu Đệ nhìn thấy Bạch Du thì nụ cười sắp ngoác đến tận mang tai: "Xin chào, tôi là Phùng Chiêu Đệ, là nhân viên phục vụ ở nhà khách, tối qua chúng ta mới gặp nhau đó."
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 150: Chương 150


Bạch Du cũng cười nói: "Chào cô, tôi là Bạch Du, xin hỏi có chuyện gì không?"

Phùng Chiêu Đệ giơ bữa sáng trong tay lên: "Tôi đến đưa bữa sáng cho cô thay phó đoàn Giang, tên cô hay thật đấy! Không tầm thường lại phổ biến như tên tôi, trên đảo Quỳnh Châu này không có hơn ngàn thì cũng phải hơn trăm người tên là Chiêu Đệ."

Cô ấy là con cả trong nhà, lúc vừa ra đời, bà nội thấy cô ấy là con gái thì lập tức đặt cho cô ấy cái tên "Chiêu Đệ", hy vọng cô ấy sẽ mang đến mấy người em trai cho gia đình. Nhưng không biết vì tổ tiên nhà họ Phùng không phù hộ hay cha mẹ cô ấy không đủ sức mà sau cô ấy còn có Phán Đệ, Tưởng Đệ và Lai Đệ. Mới đây, mẹ cô ấy mới mang thai, cô ấy cảm thấy trong bụng mẹ có lẽ còn có một "Đệ" nữa.

Bạch Du: "Tên chỉ là một cách xưng hô thôi, nếu cô không thích thì sau này có thể bỏ, cảm ơn cô đã đưa bữa sáng đến cho tôi, có muốn vào trong ngồi một chút không?"

Phùng Chiêu Đệ nghe vậy thì ánh mắt sáng như đèn pha ô tô: "Được không? Tôi có thể vào thật à?"

Bạch Du mỉm cười gật đầu, mở rộng cửa ra, còn giơ tay định cầm lấy bữa sáng trong tay cô ấy.

Tất nhiên Phùng Chiêu Đệ không thể để cô cầm, cô ấy cầm bữa sáng đi thẳng vào phòng: "Tôi cũng muốn đổi tên nhưng nếu dám làm thế thì sẽ bị cha tôi sẽ đánh gãy chân mất."

Không chỉ thế, nếu cái thai tiếp theo của mẹ cô ấy là con gái thì cô ấy sẽ trở thành tội đồ của gia đình, thế nên cô ấy chỉ dám nghĩ thôi chứ không dám làm.

So với Phùng Chiêu Đệ, Bạch Du cảm thấy mình may mắn hơn nhiều, mặc dù mẹ không thích cô nhưng bà nội và cha không hề bất công.

Nghe nói tên của cô là do ông nội đặt, ở cổ đại, Bạch Du là tên gọi khác của sao trời, là ngôi sao có được linh hồn kiên cường mà dịu dàng. Ông nội hy vọng cô làm một ngôi sao lấp lánh nên mới đặt cái tên này cho cô.

Phùng Chiêu Đệ đặt cái cặp lồng nhôm lên bàn, còn mở nắp ra giúp cô: "Đây là hoành thánh dẹt, một trong những món ăn nổi tiếng nhất đảo Quỳnh Châu chúng tôi, chắc cô chưa ăn bao giờ đâu."

Mùi thơm xông vào mũi, bụng Bạch Du cũng phối hợp kêu "ọc ọc": "Đúng là tôi chưa ăn bao giờ, mùi thơm quá, chắc ăn ngon lắm đây."

Phùng Chiêu Đệ nuốt một ngụm nước bọt rồi gật đầu thật mạnh: "Tất nhiên rồi, bình thường chúng tôi có muốn ăn hoành thánh dẹt cũng không được, chỉ có ngày lễ và ngày cưới mới làm món này thôi. Đầu tiên là xay nát thịt ba chỉ, sau đó cho thêm nấm hương, tôm khô, trộn đều rồi thêm rượu lâu năm cùng các loại gia vị khác, quấy đều để làm nhân bánh. Sau đó cho nhân vào trong lớp da bột mỏng, gói kín rồi cho vào lồng hấp chín, sau khi hấp còn phải chần qua nước sôi. Thế còn chưa xong đâu, còn phải nấu bằng canh xương hầm, rượu lâu năm, nước mắm và hành thái nhỏ, cuối cùng đổ thêm dầu vừng lên trên mới hoàn thành."

Cần nhiều nguyên liệu và công sức như vậy, không muốn ăn cũng khó.

Nghe Phùng Chiêu Đệ giới thiệu như vậy, Bạch Du cũng vô thức nuốt một ngụm nước bọt.

Cô bước lại gần quan sát, chỉ thấy trong hộp nhôm có mấy miếng hoành thánh dẹt mỏng như tờ giấy trắng, màu sắc đẹp như ngọc, trông khá giống há cảo ở thành phố Quảng nhưng da mỏng hơn.

Bạch Du: "Cô ăn gì chưa? Có muốn cùng ăn với tôi không?"

Phùng Chiêu Đệ đã thèm rớt nước miếng rồi nhưng vẫn lắc đầu, nói: "Không cần đâu, tôi ăn rồi, cô cứ ăn đi."

Bạch Du nhìn ra cô ấy rất muốn ăn, thế là lấy cái bát ra sẻ cho cô ấy một ít, sau đó mới múc một thìa bỏ vào miệng.

Lớp da bên ngoài vừa vào miệng đã tan, cảm giác vô cùng non mềm, nhân thịt thơm ngọt và dẻo, đúng là ăn rất ngon.

Phùng Chiêu Đệ dè dặt múc một thìa rồi cắn một miếng nhỏ, cô ấy thỏa mãn đến mức híp hết cả mắt lại.
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 151: Chương 151


Đúng là hương vị cô ấy từng được ăn hồi nhỏ.

Thật ra nhà cô ấy không nghèo lắm, so với các gia đình ở đảo Quỳnh Châu, nhà cô ấy được coi như tương đối giàu có, chẳng qua từ nhỏ đến lớn cô ấy cũng chỉ được ăn hoành thánh dẹt đúng một lần.

Bởi vì bà nội nói cô ấy là con gái nên không cần ăn ngon như vậy, thế là lúc nào trong nhà có đồ ăn ngon thì đều chui vào miệng cha cô ấy hết. Lúc mẹ cô ấy mang thai thì có thể ăn một chút nhưng cô ấy và mấy người em gái từ nhỏ đến lớn cũng chỉ ăn thịt được mấy lần.

Mặc dù bây giờ làm nhân viên phục vụ ở nhà khách, mỗi tháng nhận được hai mươi lăm đồng tiền lương, rất nhiều người hâm mộ cô ấy. Nhưng thật ra bọn họ lại không biết mỗi một phân một hào cô ấy kiếm được đều phải nộp cho gia đình, trên người cô ấy không có một xu nào chứ đừng nói đến chuyện mua hoành thánh dẹt mà ăn.

Bạch Du không đói nhưng cũng phải ăn liền mấy miếng mới giảm bớt tốc độ: "Vỏ của món hoành thánh này được làm từ bột khoai lang phải không?"

Phùng Chiêu Đệ: "Cô đoán đúng một nửa, món này được làm thủ công từ thịt heo và bột khoai lang, không chỉ tốn nhiều thời gian mà còn tốn tiền. Thế nên tôi mới hâm mộ cô, phó đoàn Giang đối xử với cô quá tốt luôn!"

Nếu cô ấy có được một đối tượng đối xử tốt với mình như vậy thì dù có bị giảm thọ mười năm cô ấy cũng sẵn lòng.

TBC

Bạch Du tí thì sặc nước miếng: "Khụ khụ... Tôi và phó đoàn Giang không phải mối quan hệ đó."

Ít nhất là tạm thời không phải.

Phùng Chiêu Đệ nghiêm túc nói: "Tôi không hề nói vớ vẩn, cô không biết trên đảo có bao nhiêu cô gái muốn gả cho phó đoàn Giang đâu. Nhưng mà phó đoàn Giang chưa từng để ý đến bọn họ, còn chẳng thèm nhìn nhiều một cái nào, thế mà đối với cô thì khác hẳn. Anh ấy không chỉ cho cô ở trong ký túc xá của mình mà còn nhờ đầu bếp Diêu làm đồ ăn riêng cho cô, cô thấy anh ấy đối xử với cô có tốt không?"

Bạch Du cảm thấy trái tim mình như bị cái gì đó kéo mạnh một cái: "Đầu bếp Diêu?"

Phùng Chiêu Đệ: "Đầu bếp Diêu là đầu bếp trưởng trong nhà ăn của căn cứ hải quân, đồ ăn mà ông ấy nấu là ngon nhất, rất nhiều nhà có khách hay cưới gả đều muốn mời đầu bếp Diêu nấu mấy món đồ ăn để nâng cao thể diện. Nhưng đầu bếp Diêu toàn từ chối thôi, dù sao ông ấy cũng bận như vậy, thế mà phó đoàn Giang lại có thể nhờ ông ấy nấu đồ ăn cho cô, tôi hâm một cô c.h.ế.t mất!

Nếu Phùng Chiêu Đệ không giải thích thì cô còn tưởng là Giang Lâm mua món hoành thánh dẹt này ở nhà ăn, nghe vậy thì có lẽ món thịt heo kho rau mận cô ăn tối qua cũng do vị đầu bếp Diêu tự tay làm.

Nhịp tim của Bạch Du đột nhiên đập nhanh hơn.

Cảm giác như thể có người rót nước đường vào trong không khí.

Có thứ gì đó ngọt lịm chậm rãi len lỏi vào trong trái tim cô.

Phùng Chiêu Đệ không chú ý đến chút khác thường của cô, cô ấy đột nhiên hạ giọng nói: "Vừa nãy đến đây tôi có nhìn thấy Tôn Tường Vy thở hồng hộc chạy từ hướng này ra, có phải cô ta đến tìm cô không?"

Tôn Tường Vy?

Bạch Du giật mình, nhanh chóng hiểu ra Tôn Tường Vy chính là cô gái vừa bị cô nhốt ngoài cửa: "Cô ta có đến gõ cửa nhưng tôi không để ý đến cô ta mà đóng cửa luôn."

Lần này đến lượt Phùng Chiêu Đệ giật mình: "Ý cô là cô không chỉ không cho cô ta vào phòng mà còn đóng cửa ngay trước mặt cô ta?"

Bạch Du Bạch Du gật đầu.

Ngay sau đó, Phùng Chiêu Đệ cười như nắc nẻ: "Hahaha... Không ngờ Tôn Tường Vy mà cũng có ngày này, tôi cười c.h.ế.t mất! Biết thế thì tôi đã đi nhanh mấy bước để nhìn dáng vẻ cô ta tức điên rồi."

"Cô gái tên Tôn Tường Vy đó là ai vậy?"

Phùng Chiêu Đệ hoàn toàn không che giấu việc mình không thích Tôn Tường Vy, điều này khiến Bạch Du cũng cảm thấy hứng thú.
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 152: Chương 152


Phùng Chiêu Đệ lau chút nước mắt vừa trào ra bên khóe mắt, nói: "Bác cả của Tôn Tường Vy là chính ủy của căn cứ hải quân, nghe nói cha mẹ cô ta và họ hàng đều là cán bộ. Tôi còn nghe nói thế hệ thứ ba của nhà họ Tôn bọn họ chỉ có mình cô ta là con gái nên ở nhà được nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa, muốn cái gì được cái đấy. Ở trong căn cứ này, bình thường cô ta gặp ai cũng hếch cái mũi lên trời, còn tự cho mình là người đẹp nhất, chẳng qua mọi người nể nên mới nịnh nọt cô ta thôi. Thế mà cô ta lại coi là thật, so với cô thì cô ta còn kém xa!"

Bạch Du im lặng một lát mới nói ra nghi vấn trong lòng: "Có phải cô ta thích anh Giang Lâm không?"

Phùng Chiêu Đệ gật đầu như cái chày giã tỏi: "Năm ngoái Tôn Tường Vy và cha mẹ cô ta từ Nam Kinh đến đảo Quỳnh Châu thăm người thân, lúc mới đến đây, cô ta rất ghét khí hậu nắng nóng trên đảo, cũng không thích ở đây vì có nhiều côn trùng. Cô ta còn nói người trên đảo đen như than đá, nói chung là chẳng thấy ai vừa mắt, nói đảo Quỳnh Châu là nơi khỉ ho cò gáy, chim không thèm ị. Ai ngờ vừa nhìn thấy phó đoàn Giang đã mê mẩn không đi nổi đường, sau đó còn không chịu quay về Nam Kinh mà ở lại căn cứ luôn, còn vào đoàn văn công của căn cứ nữa."

Mặc dù Phùng Chiêu Đệ rất ghét Tôn Tường Vy mắt chó coi thường người khác nhưng thật ra lại rất hâm mộ cô ta.

Tôn Tường Vy khác với những cô gái bị gọi là đồ của nợ như bọn họ, cô ta lớn lên trong sự yêu thương, đùm bọc, chiều chuộng hết mực, muốn gì được nấy. Chỉ nói riêng quần áo trên người cô ta thôi cũng đều là hàng hiệu theo mốt mới nhất, các cô gái trên đảo đừng nói là có được, chỉ nhìn cũng chưa được nhìn thấy bao giờ ấy chứ.

Đúng là không có so sánh thì không có đau thương!

Bạch Du không ngờ địa vị của Tôn Tường Vy lại lớn như vậy, thì ra là cháu gái ruột của chính ủy.

Nhưng cô cũng không mấy để tâm, cô không hề làm gì Tôn Tường Vy, mà dù có làm gì cũng không sợ, nhà họ Tôn có địa vị cao nhưng chưa chắc nhà họ Giang đã thua.

Huống hồ, nếu chút phiền toái nhỏ như vậy mà Giang Lâm cũng không giải quyết được thì cô cũng phải nghĩ lại xem có nên đi theo anh không.

Phùng Chiêu Đệ ăn xong thì lập tức rời đi, cô ấy muốn về ngủ bù, đêm nay còn phải trực ca nữa.

Phùng Chiêu Đệ vừa đi được một lúc thì có một lính cần vụ đến, nói là Giang Lâm đang bận nên bảo anh ta đến đưa cô đi thăm quan.

Bạch Du biết mỗi ngày lính cần vụ có rất nhiều việc phải làm nên không muốn lãng phí thời gian của người ta. Cô từ chối yêu cầu đi cùng của anh ta rồi đi một mình tham quan khắp nơi.

***

Hoa khai lưỡng đầu, các biểu nhất chi.

Lúc trước chỉ có Lâm Hướng Tuyết và ông nội cô ấy biết Bạch Du đến đảo Quỳnh Châu, bây giờ lại thêm một người là ông Giang.

Từ tối qua, sau khi biết được chuyện này, trái tim của ông Giang cứ treo lơ lửng như cái thùng múc nước trong giếng, cứ lắc lư mãi mà không rơi xuống.

"Tiểu Vương, cậu thử nói xem con bé Du Du nghĩ thế nào mà lại chạy đến đảo Quỳnh Châu thế?"

Tiểu Vương trong miệng ông Giang chính là chú Vương tài xế, cũng chỉ có ông Giang mới có thể gọi một ông già hơn năm mươi tuổi là Tiểu Vương.

Chú Vương suy tư một lát mới thận trọng nói: "Ông chủ, tôi nghĩ khả năng cao là Du Du muốn chọn Giang Lâm."

Nghe được đáp án này, ông Giang không biết nên vui mừng hay đau đầu: "Cậu cảm thấy liệu con bé Du Du có bị thằng nhãi Giang Lâm lừa đi qua đó không?"

Chú Vương: "Tôi không nghĩ vậy, hai đứa trẻ đều không phải người hồ đồ."

TBC

Mặc dù tối qua ông Giang luôn mồm chất vấn Giang Lâm có phải đã lừa gạt Bạch Du đến đảo Quỳnh Châu không nhưng ông ấy biết rõ nhân phẩm của Giang Lâm, anh không phải loại người đó.
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 153: Chương 153


Giang Lâm là đứa trẻ xuất sắc nhất thế hệ này của nhà họ Giang, cũng là đứa trẻ mà ông ấy nhìn từ nhỏ đến lớn nên biết rất rõ nhân phẩm của anh.

Nếu không phải Giang Lâm lừa người qua đó thì chỉ có thể là Bạch Du tự đến.

Nói cách khác thì Bạch Du định chọn Giang Lâm làm đối tượng kết hôn.

Nghĩ đến đây, ông Giang không ngừng thở dài: "Nếu để thằng năm biết được chuyện này, chỉ sợ tình cảm của hai anh em nó sẽ rạn nứt."

Chú Vương: "Ông chủ, ngài không phải lo quá đâu, người xưa đã nói rồi, con cháu tự có phúc của con cháu, tôi tin mấy đứa trẻ sẽ tự giải quyết tốt. Vả lại, chẳng phải ngài vẫn luôn lo Giang Khải sẽ bắt nạt con bé Du Du sao? Nếu là Giang Lâm thì tôi thấy không phải lo lắng nữa."

Ông Giang nghe vậy thì cũng cảm thấy có lý: "Cậu nói cũng đúng, tôi cảm thấy thằng năm không đủ chững chạc. Nếu tôi còn sống thì không sao, chỉ sợ tôi không còn nữa thì nó sẽ bắt nạt con bé Du Du."

TBC

Khi đặt ra hôn ước với nhà họ Bạch, ông ấy vốn định chờ đến khi Bạch Du trưởng thành sẽ chọn một đứa cháu ưu tú nhất nhà họ Giang cho cô, ai ngờ Bạch Du lại thích Giang khải từ nhỏ.

Giang Khải có thông minh không? Thông minh, cũng rất ưu tú, chẳng qua quá tự phụ, bên trên lại có một người anh trai xuất sắc hơn mình rất nhiều nên mới cảm thấy bất công.

Ông ấy còn có lòng mài giũa tính cách của đứa trẻ kia, chẳng qua ông ấy quá bận, hai là vợ chồng con thứ ba lại quá chiều chuộng Giang Khải nên anh ta mới không thể sửa được trạng thái mất cân bằng trong lòng.

Nhưng ông ấy cảm thấy dù thế nào thì Giang Khải cũng sẽ không làm chuyện gì quá mức, quả thực có nghĩ nát óc cũng không thể ngờ được anh ta lại có quan hệ nam nữ hỗn loạn với chị họ của Bạch Du, làm gì có cái lý đó!

Cũng may con bé Du Du không chệch khỏi quỹ đạo mà đồng ý với ông ấy sẽ chọn một trong những con cháu của nhà họ Giang một lần nữa, nếu cô chọn Giang Lâm thì coi như yên tâm rồi.

Giang Lâm rất ưu tú, tính cách trầm ổn, dù anh không thích con bé Du Du

nhưng chỉ cần đã gật đầu đồng ý thì nhất định sẽ bảo vệ và chăm sóc cô cả đời.

Điều đáng lo duy nhất là chuyện này khả năng sẽ khiến tình anh em của Giang Lâm và Giang Khải tan vỡ.

Nhưng không phá thì không xây được, nếu Du Du đã quyết định chọn Giang Lâm thì ông già này nên giúp Giang Khải hoàn toàn từ bỏ...

Chỉ trong nháy mắt ông Giang đã đưa ra quyết định, ông ấy đứng lên đi về thư phòng.

Giang Khải nhanh chóng nhận được tin tức - Ông Giang bảo anh ta chờ một tháng sau lại đến quân đội ở Tây Bắc.

Giang Khải nghĩ mãi cũng không hiểu quyết định này là thế nào.

Bởi vì mới trước đó ông cụ đã ra lệnh chờ bao giờ vết thương trên đầu anh ta khỏi thì sẽ lập tức xuất phát đến Tây Bắc.

Tây Bắc là một khu vực rất khó khăn, nghe nói đến tắm rửa cũng là vấn đề.

Anh ta có bệnh sạch sẽ, không chịu nổi việc không được tắm rửa.

Quan trọng là một khi đã đi Tây Bắc thì có muốn về cũng vô cùng khó khăn.

Thế nên anh ta không muốn đi Tây Bắc một chút nào, nhưng ông cụ lại chỉ cho hai lựa chọn, một là đi đến quân đội ở Tây Bắc, hai là cút khỏi nhà họ Giang.

Ông cụ mà đã quyết định thì không một ai trong nhà họ Giang dám nói giúp anh ta.

Trừ phi Bạch Du chủ động nói giúp.

Giang Khải nhớ lại hai tháng trước Bạch Du hỏi anh ta muốn quà sinh nhật gì, lúc đó anh ta còn mất kiên nhẫn nói cái gì cũng được. Thế mà Bạch Du lại chẳng cảm thấy tủi thân mà còn đếm ngón tay nói muốn tự đan cho anh ta một cái áo len, còn định nấu một bàn đồ ăn để chúc mừng anh ta.

Cô nói gặp được anh ta là niềm hạnh phúc nhất cuộc đời cô.

Lúc nói câu này, vẻ mặt của cô vừa hạnh phúc lại chân thành, hoàn toàn không nhìn ra chỉ một thời gian sau đó cô lại nói lời chia tay với anh ta, còn đòi giải trừ hôn ước.
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 154: Chương 154


Nhớ đến ngày Bạch Du cắt đứt quan hệ hôm tụ họp, trong đầu Giang Khải đột nhiên nảy sinh một suy nghĩ...

Chẳng lẽ lúc trước Bạch Du thích anh ta như vậy đều là giả vờ?

Không chỉ một mình anh ta mà còn có một người trong đại viện đang sống trong nước sôi lửa bỏng.

Người này chính là Tần Chính Nhân.

Hôm đó, sau khi bà ta bị con nhãi khốn kiếp Bạch Du đánh cho trật khớp cằm, bác sĩ đã dặn sau này bà ta không thể cười quá to, cũng không được ăn đồ quá cứng, nếu không sẽ có khả năng trật khớp cằm!

Điều khiến bà ta càng giận là bà Bạch lại định bắt Bạch Phi Bằng ly hôn với bà ta thật!

Mặc dù bà ta không có tình cảm quá sâu sắc với Bạch Phi Bằng nhưng thật sự không hề muốn ly hôn.

Thời đại này, ly hôn là chuyện rất mất mặt, trong số những người bà ta quen thì số người ly hôn không đủ một bàn tay. Vả lại, phụ nữ đã ly hôn sẽ không được sống thoải mái, không được ở lại nhà chồng, cũng không thể về nhà mẹ đẻ, ngày nào cũng phải bị người ta chỉ trỏ, bàn tán.

Bà ta cảm thấy nhan sắc của mình vẫn còn tốt, nhưng đã đến tuổi này rồi, nếu tái hôn thì cùng lắm chỉ có thể gả cho đàn ông góa vợ, mà còn chưa chắc đã đẹp trai bằng Bạch Phi Bằng, càng chưa chắc đã có địa vị như ông.

Đám bà tám trong đại viện quân khu sẽ chỉ trỏ bàn tán về bà ta, còn có người đứng ngay trước mặt mắng bà ta là kẻ hồ đồ!

Bà ta xuất sắc hơn bọn họ cả một đời, tao nhã cả một đời, chưa từng nghi tới sẽ có ngày lại biến thành trò cười trong lúc trà dư tửu lậu cho người ta!

Bà ta nhất quyết không đồng ý việc ly hôn!

TBC

Thế là bà ta đi tìm chính ủy Vương, cấp trên của Bạch Phi Bằng, cuối cùng cũng khiến ông tạm thời từ bỏ ý định ly hôn.

Chẳng qua chuyện nhà không được suôn sẻ mà đến đơn vị cũng không hài lòng.

Cũng không biết tên khốn nạn nào đã viết đơn báo cáo chuyện gia đình bà ta đến đơn vị!

Chính ủy còn gọi bà ta lên nói chuyện, cảnh cáo bà ta chú ý hình ảnh của mình, nếu lại bị quần chúng báo cáo thì cái chức chủ nhiệm của bà ta có lẽ sẽ không còn giữ được!

Bao nhiêu chuyện cùng nhau ập tới khiến tâm trạng Tần Chính Nhân vô cùng u ám, người cũng tiều tụy hơn nhiều, thoạt nhìn như già đi cả chục tuổi.

***

Bạch Du không biết những chuyện xảy ra ở thủ đô, dù có biết thì cũng không có tâm trạng quan tâm.

Đời trước, cô chưa từng đến đảo Quỳnh Châu.

Chỉ mới đi tham quan một chút cô đã yêu ngay khung cảnh biển trời xanh biếc ở đây.

Cách đó không xa, chim hải âu bay là là trên mặt biển, ánh nắng chiếu xuống như rải một vốc bạc vụn xuống biển, sóng nước lấp lánh.

Xa hơn chút nữa là những hòn đảo xanh mướt, trông giống như những viên ngọc bích được khảm nạm trên một miếng bảo thạch màu lam, đẹp đến mức người ta không thể rời mắt.

Mặc dù rất nhiều người nói sống ở đảo Quỳnh Châu rất khổ, có rất nhiều nơi vẫn đang khai hoang, chắc chắn không thể phồn hoa được bằng thủ đô, cuộc sống cũng không tiện lợi bằng thủ đô.

Nhưng nếu bảo cô sống ở đây thì cô cũng bằng lòng.

Có mấy đứa trẻ không phải đi học xách cái xô nhỏ đi dọc bờ biển bắt hải sản, dù không nhặt được đồ ăn ngon thì có vỏ sò xinh đẹp cũng đủ khiến chúng vui vẻ không thôi.

Bạch Du nhìn cảnh này, một ý tưởng chợt lóe lên trong đầu.

Cô đột nhiên tìm ra mục tiêu tương lai của mình, cô biết sau này nên làm gì rồi.

Cô vẫn luôn giỏi thủ công, tự nhận mắt thẩm mỹ và trình độ của mình khá tốt, bây giờ lại đặt cô vào một nơi có vị trí địa lý tuyệt hảo như vậy.

Ở đây có rất nhiều vỏ sò tự nhiên, sau khi trải qua công đoạn điêu khắc, chúng sẽ trở thành những món đồ thủ công mỹ nghệ sống động.

Cô còn có thể thử nuôi ngọc trai ở đây.
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 155: Chương 155


Trong số các loại trang sức thì cô thích nhất là ngọc trai, bất kể là ngọc trai đen Tahiti hay ngọc trai nước ngọt, ngọc trai vàng Nam Dương hay ngọc trai biển thì cô cũng lưu luyến không rời.

Kiếp trước, cô dùng tài sản mà bà nội để lại mua rất nhiều trang sức bằng ngọc trai, nào là dây chuyền ngọc trai, hoa tai ngọc trai, vòng ngọc trai. Để mua được ngọc trai chất lượng nhất, cô còn mất công đi học các kiến thức về ngọc trai, bao gồm cả cách nuôi trai lấy ngọc.

Thật ra đời trước cô muốn mở một trang trại nuôi trai, chẳng qua khi đó Giang Khải và Lâu Tú Anh đều không ủng hộ cô làm, bọn họ cảm thấy ngọc trai không bán được giá cao, cũng không nghĩ cô có thể nuôi thành công.

Đến lúc bọn họ đồng ý cho cô mở thì các trang trại chăn nuôi đã mọc lên như nấm, rất nhiều người đã kiếm được bộn tiền, cô đã bỏ lỡ thời cơ tốt nhất.

Đời này, không có Giang Khải và Lâu Tú Anh cản trở, cô có thể làm bất cứ chuyện gì mình muốn làm.

Nghĩ đến đây, Bạch Du cảm thấy rất phấn khởi.

Muốn ở lại đảo Quỳnh Châu thì việc cần làm đầu tiên là giải quyết Giang Lâm.

Đêm qua cô đã nhìn thấy hết cơ thể Giang Lâm nên tất nhiên phải chịu trách nhiệm với anh.

Cô quyết định tối nay sẽ giải quyết xong Giang Lâm.

Bước đầu tiên: Nấu một bàn đồ ăn ngon.

Thế là, cô đi tìm chị Lôi cùng đi ra quầy bán đồ ăn mua một số nguyên liệu về.

Lâu Mạn Lệ lén lút đi theo sau lưng Bạch Du vào nhà chị Lôi.

Cô ta muốn xem xem Bạch Du trông ra sao, sau đó có thể báo cho chị cô ta để lấy được nhiều đồ tốt.

Chẳng qua, khi cô ta vừa đi đến cửa sổ nhà bếp thì thấy Bạch Du đang cầm con d.a.o c.h.é.m "phập" một phát vào cổ con gà.

Chỉ một nhát đã chặt đứt lìa cổ gà!

Lâu Mạn Lệ chợt cảm thấy cổ mát lạnh.

Thế vẫn chưa xong đâu.

Ngay sau đó, chỉ thấy Bạch Du cầm con gà mất đầu nhưng vẫn chưa c.h.ế.t hẳn lên rồi ném thẳng vào mặt cô ta...

Con gà không đầu đó đập thẳng vào mặt cô ta với cái cổ tóe máu...

"Aaa..."

Máu gà phun đầy mặt Lâu Mạn Lệ, con gà không đầu theo phản xạ xòe móng vuốt cào vào mặt cô ta mấy cái.

Phải nói là, sức lực khi vùng vẫy giãy c.h.ế.t thật sự không thể coi thường được, dù chỉ là một con gà không đầu thì chỉ mới cào mấy lần đã cào nát mặt Lâu Mạn Lệ.

Lâu Mạn Lệ gào khóc đau đớn, túm con gà không đầu ném xuống đất rồi quay đầu bỏ chạy, cứ như sau lưng có quỷ đuổi theo cô ta.

Cô ta sợ c.h.ế.t khiếp, chỉ sợ nếu không chạy nhanh thì người tiếp theo bị c.h.ặ.t đ.ầ.u chính là mình.

Cô ta không ngờ đối tượng của Giang Lâm trông giống như hồ ly tinh mà lại ra tay ác độc như vậy, chặt đứt cổ gà mà không hề do dự. Dù sau này có cho nhiều sữa mạch nha đến đâu cô ta cũng không dám theo dõi cô nữa.

Thấy con gà không đầu cuối cùng cũng bất động, chị Lôi mới đi ra nhặt con gà lên, cười nói: "Tiểu Du, chiêu này của em hay lắm! Chị thấy sau này cô ta nhìn thấy em kiểu gì cũng đi đường vòng."

Không chỉ người phụ nữ đó mà vừa rồi chính chị ấy cũng giật nảy mình.

Chị ấy không ngờ đối tượng của Giang Lâm thoạt nhìn mềm mại yếu ớt, trắng trẻo xinh đẹp như vậy mà có thể dứt khoát cầm d.a.o chặt đứt cổ gà.

Sự tàn nhẫn đó hoàn toàn không hợp với vẻ ngoài xinh xắn của cô.

Bạch Du cười nói: "Tốt nhất cô ta đừng đến nữa, nếu không d.a.o trong tay em sẽ không khách sáo với cô ta đâu."

Cô đã phát hiện Lâu Mạn Lệ theo dõi mình từ lâu, chẳng qua chỉ án binh bất động thôi.

Nghĩ bằng đầu ngón chân cũng biết lý do Lâu Mạn Lệ theo dõi cô, Lâu Mạn Lệ là tai mắt của Lâu Tú Anh, cô ta theo dõi cô là để biết được tin tức của Giang Lâm, cũng không biết cô ta đã báo cáo bao nhiêu chuyện cho Lâu Tú Anh.
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 156: Chương 156


Mặc dù mọi người ở thủ đô sớm muộn gì cũng biết chuyện cô chạy đến đảo Quỳnh Châu tìm Giang Lâm, nhưng trước khi ván đã đóng thuyền, cô hy vọng bọn họ càng biết muộn càng tốt.

Nói xong, cô cầm con gà không đầu đi vào trong, sau đó nhanh nhẹn ném vào trong thùng nước nóng, làm vậy sẽ dễ vặt lông hơn.

Không cần nhúng nước sôi quá lâu, chỉ cần mấy phút là được, chị Lôi lại gần giúp vặt lông gà: "Em là người quen cũ của người phụ nữ họ Lâu kia à?"

TBC

Mặc dù Lâu Mạn Lệ mới đến đảo Quỳnh Châu nhưng cái miệng rất nhiều chuyện, còn cực kỳ thích khoe khoang, người chị gái gả đến nhà chồng cực giàu ở thủ đô của cô ta có gửi cái rắm về thì cô ta cũng phải khoe khoang một lượt.

Bạch Du c*̃ng không giấu giếm: "Cô ta là em ruột của mẹ kế anh Giang Lâm."

Nghe thấy mối quan hệ này, chị Lôi không khỏi tặc lưỡi: "Bảo sao suốt ngày đi khoe khoang khắp nơi, nhưng nếu cô ta là họ hàng của Tiểu Giang thì sao chưa từng nghe thấy cô ta nhắc đến?"

Bạch Du suy nghĩ một lúc rồi nói: "Chắc là cũng muốn nhưng lại nhát gan."

Giang Lâm lạnh lùng nghiêm túc, khí thế mạnh mẽ, người ở cách tám trượng cũng bị khiếp sợ, mặc dù Lâu Mạn Lệ thích khoe khoang nhưng cô ta lại không dám tùy tiện dính líu đến Giang Lâm, chắc Lâu Tú Anh cũng cảnh cáo cô ta.

Bạch Du muốn giúp vặt lông gà nhưng chị Lôi lại không cho cô nhúng tay: "Em đi chuẩn bị nguyên liệu khác đi, có cái nào không biết làm thì cứ để đấy lát chị làm cho, em đừng có để tay bị thương nhá."

Mặc dù Bạch Du luôn miệng nói mình biết nấu cơm nhưng chị Lôi không tin lắm, Bạch Du thật sự quá trắng trẻo, xinh đẹp, thoạt nhìn chính là một người đẹp yếu ớt mười ngón tay không dính nước.

Ai ngờ, ngay sau đó chị ấy đã bị vả mặt.

Chỉ thấy Bạch Du nhanh nhẹn gọt vỏ khoai tây, sau đó cầm d.a.o lên thái thành miếng.

Chị Lôi thấy vậy thì ngẩn cả người.

Chỉ thấy những miếng khoai tây được cắt ra vừa mỏng vừa đều, sợi nào sợi nấy cứ như được đo bằng thước, động tác của cô vừa nhanh vừa chính xác, chị Lôi nhìn mà hoa cả mắt.

"Tiểu Du, tay nghề của em tốt thật đấy!" Tuổi còn trẻ mà kỹ năng dùng d.a.o lại cao minh như vậy.

Bạch Du cười nhạt, nói: "Quen tay hay việc thôi."

Chị Lôi nhìn con gà trong tay, suy tư một lát rồi hỏi: "Tiểu Du, có phải em nấu ăn rất ngon không?"

Hai người họ mua chung nhau con gà này, định chia mỗi người một nửa, chẳng qua lúc trước chị ấy sợ Bạch Du nấu ăn không ngon nên định tự nấu, nhưng bây giờ nhìn thấy kỹ năng dùng d.a.o của Bạch Du điêu luyện như vậy thì lại nảy ra ý khác.

Bạch Du khiêm tốn nói: "Nghe nói là cũng được."

Chị Lôi: "Vậy chị có thể nấu chung con gà này với em không? Nấu xong thì lại chia đôi."

Không phải chị ấy lười mà là chị ấy nấu ăn không ngon lắm. Được rồi, thật ra là nấu ăn không ngon.

Bạch Du lập tức gật đầu: "Được ạ."

Chị Lôi không tiện làm phiền Bạch Du quá nhiều nên chỉ nấu chung thịt gà với cô.

Mặc dù nấu ăn không ngon nhưng chị Lôi lại vặt lông rất nhanh, chỉ một lát sau đã vặt sạch lông con gà.

Bạch Du chặt gà thành từng miếng vừa ăn rồi rửa sạch sẽ, sau đó mới cho vào nồi nước sôi.

Gà thời này không giống gà đông lạnh hay gà công nghiệp ở hiện đại, gà bây giờ đều là gà chạy, chỉ ăn côn trùng và thức ăn thừa, thịt săn chắc lại không khô, ăn còn có vị ngọt.

Cô dùng nấm tươi nên không cần ngâm, sau khi Bạch Du cắt nấm, chị Lôi đột nhiên cầm một nắm hạt dẻ ra. Cô ngẫm nghĩ một lát, sau đó bỏ nắm hạt dẻ vào nồi hầm, phần còn lại để nấu món gà kho nấm hạt dẻ.

Làm nóng chảo, đổ dầu, chờ dầu nóng thì thả hành, gừng, tỏi, bát giác và các loại gia vị vào để xào, mùi thơm lập tức xộc vào mũi, sau đó thả gà đã ráo nước vào xào đến khi vàng lên. Tiếp theo, cô cho xì dầu và nước sôi vào, đun bằng lửa lớn, chờ nước sôi rồi mới bỏ nấm và hạt dẻ vào.
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 157: Chương 157


Trong khi chờ đợi, cô bắt đầu cắt củ sen.

Củ sen chín lỗ giòn ngọt, dùng để xào rau xanh là hợp nhất, củ sen bảy lỗ khá mềm, để nấu canh thì hợp hơn.

Cô cắt củ sen thành từng miếng mỏng, sau đó bỏ thêm một thìa muối, một thìa giấm trắng, một thìa bột mì và nước sạch để rửa.

TBC

Chị Lôi thấy Bạch Du dùng nhiều thứ để rửa củ sen như vậy thì khó hiểu nói: "Tiểu Du, sao em lại phải dùng nhiều đồ để rửa củ sen như vậy, có tác dụng gì à?"

Bạch Du: "Muối có tác dụng sát trùng, giấm trắng có thể ngăn củ sen bị oxi hóa thành màu đen, còn bột mì thì có thể hấp thụ trứng hay bùn có thể còn sót lại trong lỗ của củ sen, dùng mấy thứ này để rửa vừa sạch sẽ vệ sinh lại đẹp mắt."

Chị Lôi líu lưỡi ngạc nhiên: "Thì ra rửa củ sen cũng cần nhiều kiến thức như thế."

Bạch Du mỉm cười, để củ sen đã cắt thành miếng vào ngâm, sau đó quay sang pha nước sốt. Cô dùng một thìa đường trắng, một thìa muối ăn, nửa thìa giấm trắng, nửa bát nước trong, sau đó cho thêm hai thìa tinh bột bắp trộn đều vào nhau. Tiếp theo, Bạch Du tráng củ sen đã ngâm được một lát qua nước rồi rửa thêm mấy lần nữa.

Sau bước này, quá trình rửa đã hoàn tất, tiếp theo là chần nó qua nước sôi, còn phải cho thêm giấm trắng, một chút muối và dầu. Chần một lát thì vớt ra để vào nước lạnh, ngâm thêm một lúc thì lát nữa ăn sẽ giòn hơn.

Cô bắc nồi lên bếp, đổ dầu, chờ dầu nóng thì thả tỏi đã cắt thành miếng vào, xào bằng lửa lớn rồi cho thêm ớt xanh, ớt đỏ vào, xào một lúc thì cho thêm củ sen đã ráo nước vào, nhanh tay xào mấy lần rồi rưới thêm nước sốt đã pha sẵn, xào thêm một lát nữa là hoàn thành.

Người ta thường nói người ngoài xem lấy vui, người trong nghề mới biết, mặc dù chị Lôi không giỏi nấu ăn nhưng dù gì cũng nấu cơm ở nhà bếp mấy chục năm, chị ấy có thể nhìn ra tay nghề nấu ăn của Bạch Du không phải dạng bình thường.

Xem ra câu "Nghe nói cũng được" là Bạch Du quá khiêm tốn.

Chị Lôi đang định đi làm việc khác nhưng bây giờ nhìn Bạch Du nấu ăn thì không khỏi há hốc mồm ngạc nhiên.

Xào củ sen xong, gà kho nấm hạt dẻ cũng được ăn rồi, mùi thơm của hạt dẻ, nấm và thịt gà dung hợp lại với nhau, các loại gia vị cũng ngấm vào trong đó, sau khi cạn nước thì thịt gà biến thành màu nâu đỏ, mùi hương lan tỏa khắp nơi.

Chị Lôi nuốt nước bọt, nói: "Tiểu Du, em nấu thịt gà thơm quá, không biết ăn có ngon như thế không nhỉ?"

Bạch Du thấy chị Lôi sắp rớt nước miếng đến nơi thì nhịn cười nói: "Hay chị thử gặp một miếng nếm xem?"

Nói rồi, cô rắc hành lá đã thái nhỏ lên xong thịt gà, hoàn thành bước cuối cùng.

Chị Lôi nghe vậy thì lập tức cầm đũa gắp một miếng thịt gà, sau đó lại gặp hạt dẻ và nấm.

Bạch Du: ?

Kỹ năng dùng đũ a nhanh như chớp này của chị chẳng lẽ dùng để trộm đồ ăn à?

Chị Lôi không hề cảm thấy xấu hổ, cũng không sợ thịt gà vẫn còn nóng mà cho thẳng vào miệng, cảm giác ngon tuyệt cú mèo lập tức khiến chị ấy say mê.

Thịt gà mềm mịn trơn tuột, không hề bị khô một chút nào, vừa ăn một miếng đã cảm thấy trong miệng toàn nước sốt, chị ấy lại ăn thêm một miếng hạt dẻ, hạt dẻ hấp thu tinh hoa từ nấm và thịt gà nên không hề có cảm giác ngán.

Trên đũa chỉ còn một cây nấm, thế mà chị Lôi lại có suy nghĩ nhịn ăn, bởi vì ăn hết miếng này thì sẽ không còn nữa!

Bạch Du không biết sự rầu rĩ của chị Lôi, sau khi rửa sạch nồi, cô thái khoai tây rồi chần nửa phút, tiếp theo lại vớt ra trụng vào nước lạnh.

Làm xong, cô đặt chảo lên bếp, chờ ráo chảo thì đổ dầu vào, chờ dầu nóng thì thả hành, gừng, ớt và vài nguyên liệu khác rồi xào với lửa lớn, tiếp theo vớt khoai tây ra cho ráo nước rồi đổ vào xào, xào một lúc thì cho thêm giấm trắng, xì dầu, muối ăn và vài loại gia vị khác.
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 158: Chương 158


Xào thêm vài lần nữa là xong món khoai tây sợi chua cay.

Từ lúc Bạch Du xào củ sen chị Lôi đã hối hận rồi, ngửi mùi hương thơm phức trong bếp, chị ấy càng nghĩ càng hối hận, biết thế đã nhờ Bạch Du xào cả củ sen với khoai tây rồi.

Thơm c.h.ế.t mất!

Nhưng giờ có hối hận cũng không kịp.

Chị Lôi trơ mắt nhìn Bạch Du chia gà kho nấm hạt dẻ làm hai phần rồi bưng một phần và mấy món khác để phòng của Giang Lâm.

**

Trong khi đó, Giang Lâm và Tạ Húc Đông, Cát Đại Xuyên đang đi về phòng.

Trên đường đi, có rất nhiều cô gái chưa chồng và phụ nữ có chồng lia ánh mắt ngưỡng mộ về phía Giang Lâm.

"Phó đoàn Giang đẹp thật đấy! Nếu anh ấy chị cười với tôi một cái chắc tôi quên mình đã có chồng mất."

"Tôi cũng thế, bình thường hay nghĩ nếu Tây Môn Khánh mà đẹp trai bằng một nửa Phó đoàn Giang thì tôi cảm thấy Võ Đại Lang uống thuốc quá chậm."

"Tiếc là phó đoàn Giang đã có đối tượng rồi, tôi có nhìn thấy đối tượng của anh ấy từ xa rồi, trông đẹp lắm, cực kỳ xứng với phó đoàn Giang luôn."

"..."

Tạ Húc Đông và Cát Đại Xuyên đã quá quen với mấy lời nói xem mặt bắt hình dong này rồi.

Gió biển thổi tới, một nhóm nữ binh đang nghiêm trang diễn tập ở bờ biển, các cô gái mặc đồng phục hải quân màu lam, đội mũ thủy thủ, bước chân vững vàng, tự tin.

Bạch Du đang hâm mộ nhìn bọn họ thì nghe thấy mấy tiếng bước chân sau lưng.

Cô quay lại nhìn.

Đập vào mắt là hình ảnh Giang Lâm chói sáng hơn cả ánh mặt trời, sau lưng anh là biển cả mênh mông, mặt biển như một tấm gương lớn, phản chiếu trời xanh mây trắng. Anh cứ đứng đó, gió biển thổi bay mái tóc rối, chiếc nón lá ngày hôm qua vẫn luôn mang theo được anh cầm trong tay.

Lúc này Bạch Du mới phát hiện tóc của Giang Lâm hơi dài, không biết có phải vì không có thời gian cắt không mà mái tóc ngang trán đã dài đến giữa lông mày, ánh chiều tà rơi trên trán khiến anh trông dịu dàng hơn vài phần.

Còn Tạ Húc Đông và Cát Đại Xuyên, sau khi nhìn rõ mặt của Bạch Du thì đồng thời hít sâu một hơi.

Này... Chẳng phải quá... Quá... Quá xinh đẹp sao?

Nhìn gương mặt kia đi, còn nhỏ hơn lòng bàn tay của bọn họ nữa! Làn da thì trắng trẻo hơn cả quả vải mới lột vỏ, đôi mắt long lanh ngập nước như nước suối trong, ai nhìn mà không mê mẩn chứ?

Tạ Húc Đông và Cát Đại Xuyên cảm thấy chua như bị nhét chanh vào miệng, cảm giác chua chát không thể tả nổi.

Giang Lâm để ý thấy ánh mắt của hai người họ thì bước lên chắn trước mặt Bạch Du, không cảm xúc nói: "Đã nhìn thấy rồi đấy, có thể đi được rồi."

Tạ Húc Đông: "..."

Cát Đại Xuyên: "..."

Còn chưa giới thiệu với bọn họ đã muốn đuổi người rồi, có cần vô tình thế không?

Bạch Du cũng cảm thấy Giang Lâm làm vậy không tốt lắm, thế là chủ động nhô gương mặt nhỏ ra từ sau lưng anh, chào hỏi: "Xin chào, tôi là Bạch Du, đến từ thủ đô."

Tạ Húc Đông: "Xin chào đồng chí Bạch, tôi là Tạ Húc Đông, bạn tốt nhất kiêm anh em của Giang Lâm."

Tạ Húc Đông?

Nghe thấy cái tên này, Bạch Du không khỏi sửng sốt.

Nhưng cô nhanh chóng nhớ ra cái người tên Tạ Húc Đông này là ai.

Đời trước, sau khi Giang Lâm xảy ra chuyện, nhà họ Giang muốn mang tro cốt của anh về thủ đô, nhưng một sĩ quan đi làm nhiệm vụ cùng Giang Lâm đã đứng ra nói nguyện vọng cuối cùng của Giang Lâm là được rải tro cốt xuống vùng biển của đảo Quỳnh Châu.

Người sĩ quan kia chính là Tạ Húc Đông.

TBC

Chẳng qua cô chỉ nhìn thấy Tạ Húc Đông của hai năm sau, lúc đó anh ấy không giống bây giờ, cả người tiều tụy, gầy trơ xương, còn bị què một chân, người trông giống như một bộ xương biết đi, khác hẳn với chàng trai trẻ tuổi rạng rỡ nhiệt huyết này.

Đây cũng là lý do cô không nhận ra anh ấy.

Giang Lâm thấy cô sững người nhìn Tạ Húc Đông thì không khỏi nhíu mày.
 
Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày
Chương 159: Chương 159


Ngay sau đó, Tạ Húc Đông cảm nhận được một luồng sát khí ập vào mặt.

May mà luồng sát khí này nhanh chóng bị giọng nói của Cát Đại Xuyên cắt đứt: "Chào đồng chí Bạch, tôi là Cát Đại Xuyên, lần trước tôi cùng ngồi tàu hỏa với phó đoàn Giang từ thủ đô đến đây nên đã nghe nói đến cô rồi, tôi còn biết cô làm bánh bao thịt gà với bánh quế hoa đấy."

Bây giờ nghĩ đến bánh bao thịt gà kia, anh ấy vẫn không nhịn được ch** n**c miếng.

Bạch Du không ngờ còn có chuyện như vậy, cô cười nói: "Tôi có cho thêm ít rượu trong bánh bao thịt gà, không biết anh có ăn được không?"

Ai ngờ nói xong lại thấy Cát Đại Xuyên lắc đầu, Bạch Du còn tưởng ý anh ấy là không ăn được, biết đâu sau đó Cát Đại Xuyên lại ai oán nói:

"Tôi không được ăn, phó đoàn Giang độc chiếm một mình cả chỗ đấy, không chia cho tôi nửa miếng nào luôn!"

Lòng ai oán lớn thật đấy!

Giang Lâm: "..."

Bạch Du: "..."

Sắc mặt Giang Lâm đã lạnh như băng, nhưng cái tên ngốc Cát Đại Xuyên vẫn chưa nhận ra mà vẫn nói tiếp: "Trên tàu hỏa có người muốn mua đồ ăn mà cô làm cho phó đoàn Giang nhưng cậu ấy lại từ chối, nói là trẻ con trong nhà làm, không thể chia cho người khác được. Lúc đấy tôi còn tưởng trẻ con mà cậu ấy nói là con gái cậu ấy cơ, thì ra là đồng chí Bạch."

TBC

Giang Lâm: "..."

Khuôn mặt Bạch Du lập tức đỏ như quả cà chua.

Cô không ngờ Giang Lâm còn có một mặt "ngây thơ" như vậy, càng không ngờ anh lại bảo cô là trẻ con trước mặt người khác.

Giang Lâm lại hạ lệnh đuổi khách: "Các cậu đi được rồi đấy."

Đúng lúc này, cái mũi chó của Tạ Húc Đông đã phát huy tác dụng: "Thơm quá! Hình như mùi thơm này bay từ trong nhà ra!"

Bạch Du: "Tôi có nấu mấy món ăn, không biết đồng chí Tạ và đồng chí Cát đã ăn chưa? Hay là ở lại cùng ăn đi."

Cô không muốn làm trái lại ý Giang Lâm, chẳng qua cô cảm thấy cả hai đời của Giang Lâm đều quá cô độc, hiếm thấy mấy người chịu được cái mặt lạnh của anh nên cô cảm thấy nên giúp anh chiêu đãi đối phương một phen.

Tạ Húc Đông là kiểu người chỉ cần ba phần ánh nắng là có thể xán lạn, anh ấy lập tức hùa theo: "Chúng tôi vẫn chưa ăn, mới lấy đồ ăn ở nhà ăn về, càng nhiều người càng vui, chúng ta ăn cùng nhau đi."

Cát Đại Xuyên khờ nhưng không ngốc, nghĩ đến bánh bao thịt gà mà Bạch Du làm ngon như vậy thì cũng vội vàng gật đầu: "Đúng đấy, cùng ăn đi."

Giang Lâm: "..."

Thế là mấy người không thèm quan tâm cái mặt lạnh của Giang Lâm mà đi thẳng vào phòng.

Nhưng chỉ một lát sau, Tạ Húc Đông và Cát Đại Xuyên lại bị nhét đầy chanh vào miệng.

Đối tượng của Giang Lâm không chỉ xinh đẹp lại còn biết nấu ăn, mùi đồ ăn còn thơm đến mức khiến người ta ch** n**c miếng ròng ròng.

Hai người họ sắp ch** n**c mắt đến nơi: Ông trời thật bất công!

Giang Lâm không chỉ cao ráo tuấn tú, lịch sự tao nhã, gia thế hùng hậu, lại có năng lực trác tuyệt bất phàm, bây giờ ngay cả đối tượng cũng xuất sắc như vậy, thế này thì mấy người không có đối tượng như bọn họ biết sống thế nào?

Huhuhu! Bọn họ cũng muốn có đối tượng!

Tạ Húc Đông và Cát Đại Xuyên đều lấy cơm, còn mang theo thịt kho tàu riêng nên dù có thêm hai người thì cũng đủ ăn.

Tạ Húc Đông không quan tâm sắc mặt không vui của Giang Lâm mà lập tức cầm đũa lên.

Đầu tiên, anh ấy ăn một miếng thịt gà, sau đó lập tức kinh ngạc thốt lên: "Ngon! Ngon quá đi mất! Không ngờ đồng chí Bạch lại nấu ăn ngon như vậy! Lần trước nghe bọn họ nói cô nấu thịt kho tàu ngon lắm mà tôi còn tưởng bọn họ nói quá, không ngờ lại là thật!"

Bạch Du hơi xấu hổ vì được khen ngợi như vậy: "Không có khoa trương như anh nói đâu."

Hai má Tạ Húc Đông phồng to lên vì nhét quá nhiều đồ ăn: "Không hề nói quá đâu, ăn ngon thật mà! Tôi dám nói đây là món gà ngon nhất mà tôi từng ăn, ôi trời ơi! Đây là củ sen à? Sao giòn thế? Củ sen mà tôi ăn lúc trước đều mềm nhũn! Còn cả hạt dẻ nữa, tôi còn tưởng hạt dẻ chỉ có một vị thôi, không ngờ..."
 
Back
Top Bottom