Ngôn Tình Quân Hoa Lưỡng Sinh Truyện

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quân Hoa Lưỡng Sinh Truyện
Chương 40: Chương 40


Doãn Trì Uyên không thích nói nhiều, trường kiếm rời vỏ lóe lên ánh sáng bạc, tuy trời đang nắng gay gắt nhưng nàng còn cảm thấy lạnh.

Khí lạnh từ thân kiếm đó truyền đến hẳn là không thua Băng Tâm mà phụ thân tặng nàng, có điều nàng bỏ quên nó ở nhà mất rồi.

- Doãn Trì Uyên, hôm nay ta phải giết ngươi trả thù cho nhị đệ ta
Lão đại của đám thổ phỉ còn có một đệ đệ, lúc trước bọn họ xâm phạm địa bàn của hắn nên nhị đệ của lão bị hắn gi3t chết, lần này tìm hắn là để trả thù.

- Ngông cuồng, kẻ thù của bản tọa không ít nhưng xưa nay còn chưa động đến một sợi tóc của bản tọa đã chết rồi
Quân Hoa mồm chữ o mắt trợn to nhìn nam nhân hắc y, hóa ra hắn là đại ma đầu trong truyền thuyết.

" Ây da, không ngờ ta có thể gặp hắn ở đây, nghe nói linh lực của hắn cường đại, không biết xin một ít hắn có cho không"
Nữ nhân nào đó không để tâm đ ến tình cảnh của bản thân hiện tại mà trong đầu toàn là nghĩ làm sao xin linh lực của Doãn Trì Uyên.

Doãn Trì Uyên vận linh lực truyền vào Ngọc Lịch kiếm, thanh kiếm như có linh tính mà bay về phía đám thổ phỉ.

Không ai thấy được thanh kiếm đâu, chỉ thấy một đạo lam quang xẹt qua rồi từng người một ngã xuống.

Tên giữ lấy nàng bị hạ gục trong chớp mắt, nàng mất đà ngã một phát đau điếng, đang trong ảo tưởng liền bị cú gã làm cho tỉnh.

Nàng nhìn chung quanh, nơi đó trừ nàng, hắn cùng với thuộc hạ của hắn thì chẳng còn người nào sống sót.

Trên mặt đất ngổn ngang thi thể, Doãn Trì Uyên từng bước tiến về phía nàng, hắn ngồi xổm xuống trước mặt Quân Hoa.

- Ý gì đây?
Tưởng đâu hắn xem nàng như đám người kia mà một kiếm đưa nàng thăng thiên, ai ngờ nam nhân này lại đưa tay ra trước mặt nàng.

- Dưới đất bẩn, đứng dậy trước
Doãn Trì Uyên không hiểu sao lại làm vậy, từ lúc nhìn thấy nàng hắn đã có cảm giác rất quen thuộc.

" Kỳ lạ, nữ nhân này lại cho ta cảm giác rất quen thuộc, cứ như đã quen từ trước, nhưng ta nhớ chưa từng gặp nàng mà"
" Tên nam nhân này bị làm sao vậy, chẳng phải nói hắn là đại ma đầu sao? Sao lại như vậy"
Mỗi người một suy nghĩ riêng, Doãn Trì Uyên chợt đứng dậy, tay vẫn đưa đến trước mặt nàng.

- Còn không mau đứng dậy
Gương mặt hắn ở góc nghiêng, ánh nắng mặt trời vừa hay được gương mặt hắn che khuất, khung cảnh phải nói không thể bỏ qua.

" Đây gọi là anh hùng cứu mỹ nhân trong lời mọi người hay nói sao?"
Có ai đó vẫn ngồi dưới đất nhìn hắn, bộ dạng ngốc ngốc nghếch nghếch khiến hắn thật muốn nhéo vào mặt nàng một cái.

- Ta mỏi tay rồi
Giọng nói trầm ấm từ tính của hắn khiến nàng giật mình quay về với thực tại, nàng đưa tay đặt trên tay hắn, cảm giác ấm áp cùng quen thuộc đến không thể giải thích.

Doãn Trì Uyên đỡ nàng đứng dậy, nàng cười hì hì nhìn hắn.

- Đa tạ huynh, huynh thật sự là Doãn Trì Uyên sao?
- Vậy nàng nghĩ thế nào?
- Um, theo ta thấy chắc là huynh rồi, vừa nãy huynh lợi hại như vậy khiến ta thật ngưỡng mộ nha
- Vậy sao?
Nàng không hiểu biểu cảm của hắn có ý gì, giống như kiểu chưa từng có ai nói hắn như thế.

- Ta nói này, huynh có thể nào dẫn ta ra ngoài không?

- Đi thôi
Hắn bỏ lại hai chữ rồi xoay người đi, nàng thấy vậy liền như một chú cún nhỏ chạy theo sau hắn.

- Nàng nên về nhà đi, không có linh lực ở ngoài một mình nguy hiểm lắm
- Sao ngươi biết ta không có linh lực?
- Xung quanh nàng không có linh khí phát ra, ta cảm nhận là biết thôi
- Oa, lợi hại quá đi
Đây là nàng thật lòng ngưỡng mộ hắn, linh lực của nàng không phải là không có chỉ là lúc có lúc không thôi, nhưng cũng xem như một phế vật rồi.

Không so sánh thì không thấy được sự chênh lệch, nàng là một phế vật còn hắn là một thiên tài, nàng ngưỡng mộ hắn cũng phải.

- A, ta còn quên giới thiệu, ta tên Ngọc Quân Hoa
- Ngọc Quân Hoa! Nàng là nữ nhi của võ lâm minh chủ đương nhiệm?
- Ừm, huynh không phải sẽ xem ta như kẻ thù chứ
- Chuyện đó còn chưa nói được, ta đưa nàng về nhà
Doãn Trì Uyên hắn không phải là người không phân biệt phải trái, Ngọc Thiên Tầm là một người nghĩa khí, chính trực.

Huống hồ Ngọc Lam môn chưa từng gây sự với Cửu Thần Tông của hắn, hắn cũng có chút kính nể vị võ lâm minh chủ này.

- Ta không về đâu, khó khăn lắm mới trốn đi được
- Sống an nhàn ở Ngọc Lam môn nàng lại không muốn, nàng sao phải trốn đi?
- Ta trốn tên Trình Thương Hạo kia, vả lại ta còn tâm nguyện muốn tự mình thực hiện
Nếu nàng ở lại đó thì tên đeo bám kia cứ đến tìm nàng thì sao, nàng thật phiền muốn chết nhưng đuổi mãi không đi.

Còn nữa, nếu nàng không ra ngoài làm sao thực hiện giấc mơ hành hiệp trượng nghĩa, biết đâu ra ngoài giang hồ sẽ có kì ngộ khiến nàng có thể tu luyện.

- Vậy bây giờ nàng định sẽ đi đâu?
- Ta chưa biết
- Nàng theo ta về đi
- Vậy có được không, chúng ta chỉ mới quen biết a!
- Nếu nàng không sợ ta sẽ hại nàng thì tất nhiên là không có vấn đề gì
- Ồ, vậy cung kính chi bằng tuân mệnh, ta đến chỗ huynh vài ngày nhé
- Được, đi thôi
Doãn Trì Uyên đi trước dẫn đường, nàng vui vẻ chạy theo sau hắn, chỉ mới gặp mặt có một lần mà nàng lại tin tưởng hắn đến vậy.

Đoạn Hồn nãy giờ nghe hai người đối thoại trong lòng sóng ngầm dữ dội.

Chẳng phải chủ nhân nhà hắn không gần nữ sắc hay sao? Chẳng phải ngài ấy không thích nói nhiều à?
Những gì hắn vừa chứng kiến có phải là nhìn lầm rồi không? Cỡ này chắc chắn có vấn đề rồi!
Quân Hoa vô tư đi theo hắn về Cửu Thần Tông nhưng lại khiến Ngọc Lam Môn một phen chấn động vì tin nàng mất tích, cả đám đệ tử Ngọc Lam Môn kéo nhau đi tìm nàng.

- Môn chủ, phu nhân, tiểu thư người có để lại bức thư
Lục Hi cầm tờ giấy chạy đến chỗ Ngọc Thiên Tầm, ông ấy tiếp nhận tờ giấy rồi mở ra xem, hai hàng lông mày không khỏi cau lại.

- Haiz, nha đầu này thật là, dám tự ý trốn ra ngoài
- Có lẽ là chúng ta đã quá chiều chuộng nó rồi
- Môn chủ, vậy chúng ta còn cần cho người tìm tiểu thư không
- Để một vài đệ tử đi tìm thôi, ngươi lui xuống trước đi
- Dạ, nô tỳ cáo lui
Cửu Thần Tông
Quân Hoa hết chạy đến chỗ này rồi đến chỗ khác trông có vẻ rất thích thú, nơi này nếu nói là tiên cảnh nhân gian cũng không quá.

Cửu Thần Tông xây dựng trên núi cao, xa xa có thể thấy mây trắng lượn lờ, màn sương mù mờ mờ ảo ảo cứ giống như cảnh trên tiên giới mà đám người ngoài kia hay nói.

Càng đi lên cao càng nhiều tòa viện hiện lên, nàng đi theo sau hắn vào trong, không ngờ đại ma đầu trong lời đồn lại thích hoa đến như vậy a!

Khí hậu nơi này có chút se lạnh, còn là lúc vào đông, từng nhánh mai rủ xuống điểm thêm những bông hoa trắng tinh.

Trong không khí tràn ngập một mùi hương thoang thoảng dễ chịu của hoa cỏ, nàng không nhịn được mà muốn ở đây thêm một chút.

- Nơi này đẹp quá đi!
- Nàng thích đến vậy sao?
- Đúng vậy, nơi này không kém viện của ta đâu, viện của ta cũng hơn cả trăm loại hoa
Doãn Trì Uyên cũng không biết tại sao lúc đầu lại cho bày trí nơi này như vậy, trong tiềm thức của hắn như muốn làm điều này vì một người nhưng hắn không biết đó là vì ai.

- Nếu nói đến hoa thì ta dẫn nàng đến một nơi, còn nhiều hoa hơn
- Thật sao
- Ừm
Từ lúc có nhận thức về mọi chuyện thì nàng đã rất thích hoa cỏ rồi, hoa cỏ trong viện nàng cho dù thời tiết khắc nghiệt đến đâu cũng không bị khô héo.

Theo hắn đi lòng vòng một lúc thì đến trước một tòa viện, nơi này không hề nhỏ chút nào.

Cả tòa viện được xây giữa hồ nước rộng, trong hồ còn có cả hoa sen đủ chủng loại từ bạch liên, hồng liên, lam liên và cả tử liên.

Men theo đường hành lang uốn khúc được dựng trên mặt trước liền đi đến tiểu viện, trong khoảng rộng được bày bố nhiều chậu hoa đang độ khoe sắc rực rỡ.

- Nàng ở lại nơi này đi
- Ừm, đa tạ huynh, viện này có tên không?
- Không có, hay là nàng đặt tên thử đi
- Nơi này hoa cỏ tươi tốt, tràn đầy sức sống, đặt tên là Nghênh Xuân viện được không?
- Được, tên rất hợp, nàng đi vào nghỉ ngơi đi, ta có chút chuyện cần xử lý
Nàng gật đầu, hắn dẫn theo Đoạn Hồn rời đi, đợi bóng lưng hắn khuất dần nàng mới đi một vòng làm quen nơi này.

.
 
Quân Hoa Lưỡng Sinh Truyện
Chương 41: Chương 41


Quân Hoa thảnh thơi ngồi trước hồ sen câu cá, do ở phủ của hắn nên nàng đành thu lại bớt nghịch ngợm, chứ nếu ở Ngọc Lam môn là nàng đã nhảy xuống đó để bắt rồi.

Chán chường ngồi đó cả buổi mà chẳng được con cá nào, nàng vứt cả cần câu sang một bên xắn ống tay áo.

Kiên nhẫn đến chừng này đã là giới hạn của nàng rồi.

- Này, nghe nói ngươi là nữ nhân ca ca ta dẫn về lúc sáng.

- Ca ca ngươi là ai?
Nàng khó hiểu, cô nương này từ đâu ra xuất hiện còn hỏi nàng như vậy chứ, nghe điệu bộ hẳn là người quen của hắn.

- Ca ca ta tên Doãn Trì Uyên
- À, thì ra là vậy, vậy ngươi tên gì?
- Ta là Doãn Ngưng Lạc, còn ngươi?
- Ta là Ngọc Quân Hoa
Doãn Ngưng Lạc đánh giá nàng một vòng, nàng cũng đánh giá nàng ấy, hai người đi vòng vòng nhìn nhau.

- Này, ngươi đến tìm ta làm gì thế?
- Không có gì, chỉ là tò mò, có điều ngươi còn xinh đẹp hơn cả yêu nữ kia, xem ra có người giúp ta chèn ép ả rồi.

- Yêu nữ nào?
- Ngươi không biết đâu
- Mà thôi bỏ qua chuyện đó đã, muốn ăn cá nướng không?.

- Cá nướng ở đâu?
- Ở đó
Nàng chỉ tay xuống hồ sen, hai người nhìn nhau cười gian xảo, đám cá đó hôm nay phải được một phen càn quét của bọn họ rồi.

Ùm, Ùm
Hai nữ nhân nào đó phấn khích nhảy xuống hồ vừa hay hắn cùng Đoạn Hồn đi tới, có điều bọn họ chỉ nhìn thấy cảnh hai người từ lúc sắp chạm mặt nước thôi.

- Tông chủ, hình như hai người họ bị rơi xuống hồ rồi
- Mau cứu người
Hai nam nhân cũng nhảy xuống dưới, Đoạn Hồn thấy Doãn Trì Uyên bơi về phía Quân Hoa nên bản thân thì đi cứu Doãn Ngưng Lạc.

Còn phần hai nữ nhân nghịch ngợm thì lại tưởng hắn tức giận vì chuyện hai người nghịch ngợm nên muốn bắt bọn họ, cả hai bất chấp mà bơi hại hắn cùng Đoạn Hồn ra sức mà đuổi theo.

Đàn cá bị bốn người trong hồ quậy cho bơi tán loạn, sau một hồi ngươi truy ta đuổi nàng còn có cả Ngưng Lạc bị tóm đưa lên bờ.

- Này, mấy người các huynh làm gì đấy?
- Ta hỏi nàng mới đúng
- Bọn ta chỉ muốn bắt cá lên nướng thôi mà!
- Bọn ta thì tưởng hai người bị rơi xuống đó
Thì ra là hiểu lầm cả, nàng và Ngưng Lạc đều biết bơi, bọn họ không nên nghĩ như vậy mới đúng.

- Còn ta, ta biết bơi mà, hai người biết chứ có phải không biết đâu
- Thuộc hạ quên mất
Đoạn Hồn gãi đầu, hắn quên mất tiểu thư nhà mình biết bơi mà đi cứu, rốt cục còn bị chất vấn.

- Thôi bỏ đi, các người hại đàn cá chạy mất rồi, phải làm sao bây giờ?
- Đừng bắt mấy con cá đó nữa, hai người mau thay y phục rồi đến sảnh chính dùng bữa đi
- Biết rồi!
Hai nữ nhân ngoan ngoãn đáp lại rồi đi thay y phục, bọn họ đều chẳng có ai khô cả.

! ----------------!
Mùi trầm hương lan tỏa trong không khí, khói trắng bay lượn lờ.

Trong thư phòng của Ngọc Thiên Tầm còn có thêm hai nam nhân trung niên khác.

- Thiên Tầm huynh, sắp tới đại hội võ lâm, tin đồn về Huyết Liên Hoa ngày càng nhiều.

Người nói chính là Hoa Vãng Thiên, giáo chủ Phục Hoa giáo còn là phó minh chủ đương nhiệm.

- Đúng vậy, chỉ e đến lúc đó người của các môn phái sẽ tranh giành nhau, đổ máu là điều khó tránh khỏi
Nhiêu Lẫm dạo này còn có nghe không ít tin đồn về nó, bảo vật như vậy ai mà không thèm muốn chứ, có điều tranh giành đến người chết ta sống vậy thì có ích gì.

Ông là trang chủ của Vân Chiêu sơn trang, ba người là ông, Ngọc Thiên Tầm còn có cả Hoa Vãng Thiên là bằng hữu lâu năm, nay không thể không ngồi lại bàn bạc đối sách.

- Aiz, sức hấp dẫm của nó quá lớn, chúng ta cũng không thể làm gì hơn là tìm cách giảm bớt thương vong.

Điều này khiến ông mấy ngày nay lo lắng, Huyết Liên Hoa một trăm năm mới nở một lần, nay lại nghe đồn nó nở trước ngày đại hội võ lâm một ngày, chẳng phải đến lúc đó sẽ càng thêm hỗn loạn hay sao?
Dạo này còn có thêm một tin đồn khác, trên võ lâm xuất hiện một thế lực thần bí.

Nghe nói chủ nhân của Minh U các là một nam nhân không rõ dung mạo, hắn xuất quỷ nhập thần khiến mọi người không ai nắm được hành tung.

Tại một nơi âm u lạnh lẽo, nam nhân tựa một vị Tu La ngồi trên ghế chạm khắc tinh xảo, đôi con ngươi lóe lên sắc đỏ quỷ dị, xung quanh bao bọc bởi luồng khí hắc ám dày đặc.

- Các chủ, đã cho bắt người đến, người có cần ngay lúc này luyện chế
- Không cần vội, tin đồn bản tọa bảo ngươi truyền ra, đã làm xong chưa?
Giọng nói của nam nhân này lại có chút trầm, nghe như âm thanh đến từ địa ngục khiến người nghe lạnh sống lưng.

- Bẩm các chủ, đã làm xong rồi
- Lui xuống đi
Tên thuộc hạ ngoan ngoãn lui xuống, hắn một mình ngồi đó tự lẩm bẩm mấy câu.

- Hàn Liên, nàng đợi ta, bây giờ nàng quên ta cũng không sao, đến khi tìm được đóa hoa kia có thể khiến nàng nhớ lại tất cả mà ở bên ta rồi.

! ----------------!
- A Uyên, huynh xem ta này
Quân Hoa sau khi làm quen được vài ngày liền ngày nào cũng bám theo hắn chọc ghẹo, nàng cứ suốt ngày A Uyên, A Uyên khiến hắn mỗi lần chỉ có thể lắc đầu bất đắc dĩ.

- Lần này nàng lại bày trò gì chọc ta nữa đây?
- Đâu có gì, huynh lại gần đây một chút đi, ta có thứ này cho huynh xem
Hắn biết nàng nhất định là đang bày trò chỉ là thấy nàng vui vẻ như vậy không nỡ vạch trần, đại ma đầu như hắn có khi nào bị nữ nhân đi theo trêu chọc đâu chứ, mà nếu có cũng bị hắn sớm tiễn đi về tây phương cực lạc.

- Cái gì vậy?
- Huynh xem, ngạc nhiên chưa!
Nàng mở tay ra, một con sâu róm đang bị nàng bỏ vào cái lọ nghoe nguẩy không ngừng.

- Nàng! nàng sao lại dám bắt nó để dọa ta
- Ha ha, sợ chưa
- Hừm, ba cái trò vặt vãnh đó, bản tọa là ai mà phải sợ chứ
Nghe hắn nói nàng càng khẳng định là hắn sợ, mỗi lần nàng đưa mấy thứ khác hắn đều giả bộ ngạc nhiên, duy lần này lại cố tỏ ra không sợ.

Con người này hay thích làm trái lòng mình quá đi, mà không ngờ nha, đại ma đầu danh chấn giang hồ lại sợ một con sâu róm bé tẹo.

- Có thật là huynh không sợ không?
Nàng híp mắt đưa mặt lại gần hắn mà nhìn hắn, Doãn Trì Uyên cách nàng rất gần đủ để hắn ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng từ người nàng.

Tim không hiểu vì cớ gì đập loạn, hắn có hơi lúng túng mà quay mặt đi chỗ khác.

- Sao vậy? Giận rồi đấy à?
- Không phải
- Thật không?
Biết hắn xấu hổ nàng còn cố chọc hắn, Doãn Trì Uyên quay mặt đến đâu nàng liền di chuyển đi theo đến đó.

- Thật mà, nàng đừng chọc ta nữa
- Nhưng mà ta không chọc huynh sẽ thấy trong lòng trống rỗng, ăn cơm không ngon, phải làm sao bây giờ?
Mặt ai kia đã đỏ đến tận mang tai, hắn quay đầu đi nơi khác, nàng ghé sát vào hắn mà nói, hắn bất ngờ quay lại.

Hai người đồng loạt nhảy ra sau một bước, vừa nãy hắn xoay mặt qua khiến mũi hai người chạm nhau.

- Ta nhớ còn có chút việc, nàng hay là tìm Ngưng Lạc đi
- Ta biết rồi, huynh đi trước đi
- Được, vậy ta đi trước
Từ xa nhìn vào có vẻ hắn vẫn một bộ thong dong nhưng chỉ có nàng biết rõ hắn đang muốn chạy trối chết.

Chọc nam nhân này thật là thú vị quá đi nha!
Đợi không còn bóng dáng của hắn đâu nàng mới chạy đến chỗ Ngưng Lạc.

Có vẻ như tính tình hai người giống nhau, ở cùng rất hợp nên chẳng mất mấy chốc đã xưng tỷ gọi muội, cùng nhau đi phá phách khắp nơi.

- Ngưng Lạc, muội có đó không?
- Muội ở đây, Hoa tỷ tỷ
Ngưng Lạc đang làm gì đó sau bụi cây, thấy nàng liền hô lớn, nàng theo đó mà đến chỗ nàng ấy xem thử.

- Tiểu Lạc, muội đang làm cái gì thế?
- Tỷ nhìn xem, hoa thược dược này có rất nhiều phấn
- Nhưng muội lấy phấn hoa làm gì chứ?
- Triệu Yêu Quái kia dị ứng với phấn hoa, nghe nói nàng ta hôm nay sẽ đến đây
Triệu Yêu Quái trong miệng Ngưng Lạc còn có thể là ai khác ngoài Triệu Ngữ Diên cung chủ Vạn Yêu cung.

- A, là muội muốn cho nàng ta một ít phấn hoa đấy à, sao không bảo sớm, ta giúp muội một tay
- Được, lấy càng nhiều càng tốt, tốt nhất có thể lấy phấn hoa đập chết ả
- Ừm, cho ả biết tay
Mặc dù nàng không biết nàng ta là quỷ thần phương nào nhưng nghe Ngưng Lạc kể, nàng ta không phải người tốt, với lại trong lòng nàng còn có chút không thích nàng ta.

.
 
Quân Hoa Lưỡng Sinh Truyện
Chương 42: Chương 42


Các ngươi dám!
Triệu Ngữ Diên tức giận trừng mắt nhìn nàng và Ngưng Lạc, nàng đánh giá kĩ nàng ta, không thể không thừa nhận nàng ta cũng là một mĩ nhân.

Mắt hẹp dài hơi xếch lên, mày liễu cong cong, có điều gương mặt nàng ta lúc này vặn vẹo đến khó coi, ánh mắt độc ác khiến vẻ mĩ mạo của nàng ta bị mất đi.

- Tại sao lại không dám, ta sợ ngươi chắc!
- Ngươi! các ngươi muốn chết!
Chưa nói được vài câu nàng ta đã tức giận đến muốn giết người, xung quanh xuất hiện vô số đạo lam quang tụ lại trên tay nàng ta thành một quả cầu.

- Oa, ngươi định giết người thật sao, đừng quên đây là đâu
Mắt thấy có vẻ hai người không đánh lại nàng ta nàng đành nói như vậy, linh lực của nàng không biết đến khi nào mới sử dụng được.

- Hừm, biết sợ rồi sao? Nhưng mà ta giết ngươi chưa từng lựa chọn địa điểm
Nàng ta cứ thế mà đánh tới, có lẽ là do đang trong tình huống nguy cấp nên bản năng đã khiến nàng bất giác phản kháng.

Quân Hoa chắn trước mặt Ngưng Lạc, nàng đưa tay lên đỡ, chờ đợi bị đánh nhưng mãi vẫn không có gì.

Đạo lam quang của Triệu Ngữ Diên bị một đạo hàn quang ngăn lại, hình như đó là linh lực của nàng.

- Hoa tỷ tỷ, muội giúp tỷ một tay!
Ngưng Lạc đi đến vận linh lực cùng nàng chống lại nàng ta, hai người hợp lực cũng chỉ cân sức với Triệu Ngữ Diên.

- Dừng tay!
Chiêu thức của nàng ta bị Doãn Trì Uyên phá giải, Triệu Ngữ Diên lùi lại hai bước nhìn hắn từ từ đáp xuống.

- Ca ca, huynh tới rồi

- Một lát ta sẽ tính sổ với hai người sau
Hắn nhìn hai người một lượt rồi quay sang Triệu Ngữ Diên, nàng và Ngưng Lạc có chút chột dạ nên ngoan ngoãn đứng sau lưng hắn.

- Triệu cung chủ hôm nay ra tay ở nơi này là có ý gì đây?
- Vậy việc muội muội ngươi và cả nữ nhân kia làm là có ý gì?
- Đó chỉ là nghịch ngợm một chút, cung chủ hà tất phải ra sát chiêu như vậy
- Hừ
Nàng ta hừ lạnh, Doãn Trì Uyên không để cứ vậy mà cho qua
- Triệu cung chủ nếu không muốn hợp tác nữa, cũng được, vậy sau này tuyệt giao
- Ta có nói như vậy lúc nào
- Nhưng hành động của ngươi chẳng phải đã nói như vậy sao?
- Bây giờ ngươi muốn sao đây?
- Xin lỗi bọn họ
Ban đầu vốn là bọn họ gây hấn trước nhưng lại bắt nàng ta xin lỗi, đây chẳng phải là thiên vị hay sao?
Mặt nàng ta bị bột phấn làm cho dị ứng mà nổi lên những nốt đỏ, Triệu Ngữ Diên bực tức trong lòng mà cố nhịn để xin lỗi hai người.

Vạn Yêu cung của nàng ta thua kém Cửu Thần tông rất nhiều, nếu muốn đứng vững trừ phi hợp tác cùng hắn.

Nhưng nàng ta đã chọc vào người của hắn, nếu cắt đứt hợp tác thì Vạn Yêu cung của nàng ta chẳng mấy chốc chỉ còn lại đống đổ nát.

" Hừ, lần này ta nhẫn, các ngươi đợi đó cho ta"
- Nếu cung chủ đã xong việc, mời về cho
- Được, ta cáo từ trước
Triệu Ngữ Diên trong lòng không có chút dễ chịu nào, nàng ta phi thân đi mất, Quân Hoa cùng Ngưng Lạc nhìn nhau lè lưỡi.

- Bây giờ đến lượt hai người rồi
Hắn quay sang, nàng còn chưa kịp phản ứng thì Ngưng Lạc đã mặt mày nhăn nhó.

- A, bụng muội đau quá, muội phải đi trước đây
- Này, Ngưng Lạc!
Nàng còn chưa nói xong thì Ngưng Lạc đã chuồn đi mất rồi, bây giờ nàng bỏ chạy không biết có còn kịp không nhỉ?
- Hì hì, A Uyên, chúng ta nói về chuyện đó một chút nhé
- Nàng nói đi
Doãn Trì Uyên nhìn gương mặt nịnh bợ của nàng có chút đáng yêu cùng buồn cười, nàng đây là đang muốn chối bỏ trách nhiệm đây.

- Huynh nói xem, lúc nãy theo lời huynh bọn ta chỉ là chút nghịch ngợm thôi mà, không có chuyện gì to tát, có đúng không?
- Sao lại không phải chuyện to tát, lỡ đâu nàng chọc phải cao thủ, cái mạng nhỏ của nàng chẳng phải nguy hiểm sao
- Ta không sợ, có huynh chống lưng mà!
- Nàng đúng thật là
- Huynh không phạt ta nữa đúng không, đúng không A Uyên~
Sở trường của nàng ngoài phá hoại ra còn có làm nũng đấy, mỗi lần phụ thân muốn phạt nàng liền làm nũng, ông ấy nhất định bỏ qua.

Doãn Trì Uyên nhìn ánh mắt đáng thương của nàng cùng với cái điệu bộ kia là biết con mèo nhỏ này lại làm nũng rồi.

- Được rồi, ta chỉ nhắc nhở nàng sau này cẩn thận một chút thôi, người nào không đánh lại thì đừng nên chọc vào
- Nhưng nếu người đó có ý gây sự thì sao?
- Nếu vậy nàng chỉ cần vẽ theo ám hiệu này, ta đến giúp nàng đánh người đó
Tay hắn phác họa nên một hình ngôi sao ấn vào tay nàng, Quân Hoa chăm chú nhìn vào rồi cười đến vui vẻ.

- Được, có cái này ta yên tâm rồi
Nghe câu này của nàng hắn liền biết mình hình như lọt bẫy rồi, sau này chắc không ít rắc rối đây.

Có điều hắn chấp nhận rắc rối, kể từ khi nàng xuất hiện trong cuộc sống của hắn, cuộc sống không còn tẻ nhạt như lúc trước.

Doãn Trì Uyên hắn lúc trước chưa từng như vậy, hắn cũng không hiểu cảm giác trong lòng đối nàng là cảm giác gì nhưng hắn biết mình muốn bảo vệ nàng.

! ----------------!
Phạch, phạch, phạch
Nàng nghe thấy tiếng động liền mở cửa sổ ra xem thử, bồ câu theo đó đậu lên khung cửa.

- Là bồ câu của Nhiêu Vân cùng Ninh Anh Hạ!
Trên chân của bồ câu hình như còn có thứ gì đó buộc vào, Quân Hoa gỡ ra xem thử, là thư của hai người họ.

Không biết trong thư viết gì mà nàng sau khi xem xong liền thả bồ câu đi rồi chạy đến chỗ Ngưng Lạc.

- Tiểu Lạc, ra ngoài chơi không?
- Được đó, lâu rồi muội không ra ngoài
Ngưng Lạc rất nhanh đồng ý, hai người vui vẻ kéo nhau ra ngoài.

- Tông chủ, có cần đi theo hai người họ không?
- Không cần, ta đã cho nàng kí hiệu rồi
- Chủ nhân, người thật thiên vị, tiểu thư còn chưa được đãi ngộ như vậy
- Ngươi có ý kiến gì sao?
- Thuộc hạ không có
Đoạn Hồn im lặng, lúc nãy hắn trông thấy bồ câu liền bắt nó đưa lên cho Doãn Trì Uyên, hắn thấy là thư gửi cho nàng liền mở ra xem.

Ở Cửu Thần tông để tránh có nội gián, trừ tông chủ không ai tự ý được gửi thư từ, nhưng bức thư kia cũng không có vấn đề nên hắn mới thả đi.

||||| Truyện đề cử: Nữ Hầu Câm, Em Đứng Lại Đó! |||||
Nói ra cũng là thiên vị nàng, hắn biết trong thư là muốn rủ nàng đến tụ họp cùng đám người kia, hắn biết nàng ở lâu một chỗ sẽ buồn chán nên mặc cho nàng tự do đi lại.

- Tiểu Hoa, lâu rồi không được gặp
- Ừm, để ta nhớ xem là bao lâu rồi
Cả bốn nữ nhân tụm lại một chỗ, Ninh Anh Hạ cùng Nhiêu Vân lên tiếng trước.

- Các người có nói quá không, chúng ta vừa gặp nhau vào tháng trước ở trong phủ ta mà
- Nói tí cho vui mà, phải rồi, vị tiểu muội muội này là ai vậy?
Ninh Anh Hạ nhìn về phía Ngưng Lạc, Nhiêu Vân cũng theo đó nhìn đến.

- Giới thiệu với hai người, đây là Ngưng Lạc, ta mới quen hơn nửa tháng thôi
- Mọi người cứ gọi ta là Tiểu Lạc
- Được, Tiểu Lạc muội muội, từ giờ bốn người chúng ta cùng nhau đại náo giang hồ
- Được a
Bọn họ nhanh chóng làm quen với sự xuất hiện của Ngưng Lạc, nàng từ nhỏ đã quen biết hai người Nhiêu Vân và Anh Hạ nên rất thân thiết.

- Bây giờ chúng ta đi đâu đây? Hai người chẳng phải rủ bọn ta sao, tìm được chỗ chưa đấy?
- Gần đây có một tửu lâu mới mở, chúng ta đến đó ăn trước đã, bữa ăn này do Vân Nhi mời
- Sao lại là ta?
Nhiêu Vân giả vờ bĩu môi, Anh Hạ vỗ vỗ vai nàng ấy, mọi người vừa nói chuyện vui vẻ vừa đi đến tửu lâu.

- Này Vân Nhi, Tiểu Hạ, hai người có thấy không?
- Thấy cái gì?
- Trình Thi kìa!
- Sao lại là con gà mái đanh đá đó chứ, đi đâu cũng gặp
- Các vị tỷ tỷ, con gà mái đanh đá đó là ai vậy?
Ngưng Lạc nhìn theo hướng Quân Hoa chỉ, nàng ấy tò mò hỏi ba người.

- Là Trình Thi, muội muội Trình Thương Hạo, nhị tiểu thư Phong Thương giáo
- Mọi người có thù oán gì sao?
- Nàng ta rất đáng ghét, bọn ta hễ gặp mặt là đánh nhau
- Hôm nay chúng ta có nên đem con gà mái đó ra nướng luôn không?
- Để ăn xong đã, có thực mới vực được đạo
- Có lý
Bốn nữ nhân tụm lại xì xầm to nhỏ, đúng là chẳng có phút giây nào chịu ngồi yên mà!.
 
Quân Hoa Lưỡng Sinh Truyện
Chương 43: Chương 43


Trình Thi dẫn theo mấy nha hoàn kiêu căng bước vào tửu lâu, cái bộ mắt cao hơn đầu chẳng xem ai ra gì của nàng ta làm Quân Hoa thật ngứa mắt.
- Nhìn nàng ta kìa, thật chướng mắt a!
- Hoa Nhi, bình tĩnh đã
Từ nhỏ Trình Thương Hạo thì quấn lấy nàng không buông, còn Trình Thi đối nàng lại như nước với lửa, gặp nhau là cãi vả hoặc thậm chí đánh nhau.
Bốn nữ nhân ngồi đó quan sát, Trình Thi đi đến chỗ chưởng quầy.
- Xin lỗi khách quan, hôm nay đông khách, hay là người đến tửu lâu khác
- Ta không đi đấy, ngươi đuổi bọn họ đi là được rồi
Nàng ta ngang ngạnh không chịu đi mà lại bắt chưởng quầy đuổi khách, chưởng quầy bị nàng ta làm cho khó xử.
- Vị khách quan này e là làm vậy không ổn
- Có gì mà không ổn, có biết tiểu thư nhà ta là ai không, tiểu thư nhà ta là nhị tiểu thư của Phong Thương giáo
Nha hoàn bên cạnh cậy thế chủ mà hất mặt lên trời nói với chưởng quầy, cả đám cả chủ lẫn tớ không một ai tốt lành.
- Cái này...
- Chưởng quầy, kệ nàng ta đi, người của Phong Thương giáo thì có gì ghê gớm đâu
Quân Hoa tính tình nóng nảy đương nhiên không thể ngồi yên nhìn nàng ta hống hách ở nơi này, Trình Thi nhìn ra là người quen liền chuyển mũi giáo về phía nàng.
- Ta tưởng là ai, hóa ra là phế vật Ngọc Lam môn
- Phế vật thì sao, còn tốt hơn cái đồ gà mái nhà ngươi
- Ngươi dám nói ta gà mái, có tin ta giết ngươi không
- Ngươi có gan thì thử, chỉ sợ Phong Thương giáo của ngươi cùng bồi táng với ta thôi
- Hừ, đừng hòng dọa ta, ta sợ chắc!
Trình Thi động thủ, Nhiêu Vân cùng Anh Hạ và Ngưng Lạc chạy đến giúp nàng, cả quán trọ bị một đám nữ nhân làm cho hỗn loạn.
Khách đến tửu lâu đều bị bọn họ dọa chạy mất, đám người của nàng còn có của Trình Thi đánh nhau đến bên ngoài.

Cả đám người chỉ thượng cẳng chân hạ cẳng tay, trên người bắt đầu xộc xệch, Quân Hoa bỗng khụy xuống ôm lấy chân Trình Thi.
- Trình cô nương, cô đừng đánh bằng hữu của ta, ta nhường phu quân cho cô là được mà...
...Ta biết cô có ý với phu quân của ta, ta không cầu gì hơn, chỉ mong cô để yên cho bọn ta, ta sẽ rời đi thật xa
Nước mắt phối hợp mà thi nhau rơi xuống, nàng đã cố tình lớn tiếng để mọi người ở đó đều nghe, bây giờ dân chúng hiếu kì vây quanh bọn họ.
Nàng một bộ đáng thương làm cho mọi người đồng tình, ai cũng nghĩ Trình Thi cướp phu quân còn bắt nạt nàng.
- Cô nương kia là con cái nhà ai mà ngang tàn như vậy, đã cướp phu quân của người ta rồi còn đánh người ta như vậy
- Đúng đó, nghe nói là nhị tiểu thư Phong Thương giáo
- Sao lại có hạng người không biết điều vậy chứ
Xung quanh toàn là những lời bàn tán đều nhắm đến nàng ta, Trình Thi tức giận nghiến răng đá nàng ra.
Quân Hoa bị nàng ta đá trong lòng thầm kêu nhẫn nhịn, nàng giả vờ ngất đi, xung quanh lại càng náo loạn hơn.
- Các ngươi im lặng hết cho ta, còn nói nữa ta cắt lưỡi các ngươi
Trình Thi vừa nhìn liền biết là quỷ kế của nàng, ánh mắt tức giận pha lẫn độc ác nhìn nàng rồi chuyển hướng sang dân chúng đang vây xem.
- Đồ ả đàn bà độc ác
- Đúng vậy, còn đòi cắt lưỡi chúng ta
- Ném chết nàng ta đi
Dân chúng phẫn nộ dùng rau củ ném vào đám người Phong Thương giáo, có người còn nhặt cả đá ở ven đường.
Quân Hoa bị đám người Nhiêu Vân âm thầm khiêng đi từ lúc nào, để lại cho Trình Thi xử lý một mớ hỗn loạn.
- Phù, nàng ta dám đá ta, hừ
- Hoa Nhi, có sao không?
Ba nữ nhân lo lắng hỏi han, nàng không có linh lực bị nàng ta đá một phát thôi mà đã ê ẩm cả người rồi.
- Không sao, bây giờ nàng ta chắc còn thảm hơn cả ta
- Ừm, đáng đời nàng ta mà, ba vị tỷ tỷ, bây giờ chúng ta thành ra như vậy, phải làm sao đây?

Ngưng Lạc nhìn bộ dạng của cả ba người không khỏi phì cười, bốn người nhìn nhau, nhìn đến bộ dạng đối phương thì cười rộ lên.
Đầu tóc vừa nãy bị túm giờ rối bù lên, mặt mày thì lấm lem nhìn thảm hại nhưng lại có chút buồn cười.
- Gần đây có tiệm y phục là sản nghiệp nhà ta, đến đó đi
- Vân Nhi tỷ tỷ, thật ngưỡng mộ tỷ nha!.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Cầu Vồng Của Ai
2.

Liễu Vũ Tịch Nhan
3.

Ngoan Ngoãn Học Cách Làm Chồng Em
4.

Cô Dâu Bảy Tuổi: Làm Dâu Âm Phủ
=====================================
- Đi thôi, hôm nay chúng ta đi thăm sản nghiệp của Vân Nhi a!

Thay xong y phục, cả bốn người rủ nhau đến khu rừng gần đó săn bắn, hoàn toàn xem nhẹ chuyện vừa mới đánh nhau.

- Ây yo, nhìn xem là ai nữa vậy kìa!
Liếc mắt đã trông thấy Trình Thi cũng dẫn người đến, nàng ta cũng trông thấy đám người của nàng.
- Ngọc Quân Hoa! Ngươi dám chơi xấu!
- Cái đó không gọi là chơi xấu, cái đó gọi là đánh không lại thì dùng mưu
- Ngươi...!ta mặc kệ, hôm nay ta phải lấy mạng ngươi
- Đến đây, ta sợ ngươi quá đi!
Vừa mới đánh nhau xong lại đụng mặt lần hai, đủ thấy hôm nay phải đánh một trận thật lớn rồi, vậy là hai bên lại xông vào tiếp tục đánh nhau.
- Trình Thi, ngươi dùng linh lực!
Cả đám nữ nhân tay đấm chân đá, Trình Thi lại sau lưng nàng vận linh lực, nàng bị trúng một chưởng của nàng ta miệng rỉ ra máu tươi.
- Hoa Nhi, muội bị thương rồi
- Không sao, xem ra nàng ta chỉ có nhiêu đó
- Hừ, còn cứng miệng, xem ra ta phải cho ngươi nếm mùi
Trình Thi tay bắt đầu tụ linh lực đánh về phía nàng, nàng không muốn mọi người bị liên luỵ nên đẩy họ ra.
- Người của bản tọa mà ngươi lại dám động!
Luồng linh lực giữa chừng bị chặn lại, Quân Hoa đưa mắt nhìn hắn vừa hay hắn cũng nhìn nàng.
- Ca ca, ban nãy nàng ta đánh Hoa tỷ tỷ bị thương, huynh nhất định phải đòi lại công bằng cho tỷ ấy
Ngưng Lạc thấy ca ca mình đến liền đỡ nàng lại trước mặt hắn cáo trạng, Doãn Trì Uyên đưa ánh mắt âm lãnh nhìn sang Trình Thi.
Cũng may hắn thấy không yên tâm liền đi theo hai người, nếu không thì làm sao biết nàng bị ức h**p như vậy.
Trình Thi từ nhỏ kiêu ngạo, hống hách đã quen, nay gặp hắn còn không biết thân phận là ai, nàng ta tuy bị hắn dọa có chút sợ nhưng nhìn gương mặt tuấn mĩ này lại nổi lên sắc tâm muốn chiếm đoạt.
- Ngọc Quân Hoa, ngươi đánh không lại liền tìm cứu viện sao...
...Có điều nam nhân này không tồi, chi bằng ta cướp hắn về làm nam sủng thì sao nhỉ!
- Ngươi có gan thì cướp đi
Nàng ta đúng là không biết sống chết, lại dám đòi cướp một đại ma đầu về làm nam sủng, nàng ta thảm rồi!

- Muốn chết
Ánh mắt hắn càng âm u hơn, muốn đường đường là tông chủ Cửu Thần Tông hắn trở thành nam sủng của nàng ta là chuyện không thể nào, nàng ta đến xách giày cho hắn, hắn còn ngại bẩn giày đấy.
- Ta khuyên ngươi nên ngoan ngoãn theo ta, nếu không thì ngươi chết chắc
- Thử xem, ta cũng muốn biết bản lĩnh của nhị tiểu thư Phong Thương giáo ra sao
Hắn chợt thay đổi sắc mặt, bên khóe môi treo nụ cười nhưng là âm lãnh đến cực hạn, chỉ có người thân cận mới biết, khi hắn cười là lúc hắn đang muốn giết người.
Có điều với nàng thì lại khác, hắn không nhận ra nhưng người tinh ý sẽ hiểu, hắn rất hay cười với nàng, còn là cười sủng nịch, khác với nụ cười lúc này.
- Rượu mời không uống muốn ương rượu phạt, ngươi đừng hối hận đó
- Bản tọa từ trước đến nay chưa biết đến hai từ đó
Còn chưa đợi nàng ta ra tay, Doãn Trì Uyên đã động thủ trước, chỉ một đòn duy nhất đã đánh nàng ta văng ra xa.
- Hà Thụy, đem nàng ta đến đây
- Dạ
Hà Thụy nghe lệnh phi thân đến xách nàng ta như xách con gà đem quăng đến trước mặt hắn, chỉ vỏn vẹn có một chiêu mà đã đủ hạ gục Trình Thi rồi.
- Sao, còn muốn đánh nữa không?
- Ngươi rốt cục là ai?
- Bản tọa là người hôm nay tiễn ngươi xuống địa ngục đấy
- Ngươi dám!
Hắn cao ngạo nhìn Trình Thi dưới chân, đối với hắn nàng ta chẳng là gì cả, bình thường không đả động đến thì thôi đi, hôm nay nàng ta dám đả thương người của hắn, hắn tuyệt đối không bỏ qua.
- Để xem ta có dám không
Đến lúc này Trình Thi mới biết bản thân chọc nhầm người rồi, nhưng hắn sẽ không vì vậy mà tha cho nàng ta, phải biết rằng Doãn Trì Uyên hắn không phải người lương thiện.
Tay hắn từ lúc nào đã tụ một quả cầu linh lực, nàng ta sợ hãi lê về phía sau.
- A Uyên, đừng giết nàng ta, như vậy đủ rồi
- Nàng lại mềm lòng rồi
- Không phải ta mềm lòng, nếu huynh giết nàng ta thì sẽ là kẻ thù với Phong Thương giáo
- Kẻ thù của ta cũng không ít, thêm một Phong Thương giáo chẳng sao cả.
 
Back
Top Bottom