Kinh thành Thăng Long, đất Đại Việt đang vào thời kỳ thống trị của nhà Lương (sử gọi là Nam Lương), cuối thế kỷ 12 đầu thế kỷ 13, Phía Bắc có Lạng Châu giáp biên giới Tống Triều, Tây Cương – giáp biên giới Đại Lý, Ai Lao và Đông Châu một phần giáp biên giới Nam Tống và Biển Đông, Nam Cương trải dài hết Châu Ô – Châu Lý giáp xứ Chiêm Thành huyền bí.
Chính sự vào cuối triều đại nhà Lương, Đại Việt trở nên hỗ loạn, giặc giã và chiến loạn nổi lên như ong.
Giữa thời loạn lạc, từ những người nam nhân anh dũng đến nữ nhi tình trường, từ kẻ thôn dã thất học đến bậc vương công quý tộc đều ôm trong lòng bao mưu tính, khát vọng.
Có kẻ chỉ cầu bình bình đạm đạm tháng ngày qua bữa.
Có kẻ lại đắc thủ cầu vinh, của cải tiền tài, quyền lực vô biên.
Âu cũng là hận một kiếp người, phải lưu danh thiên cổ.
Nhưng thay triều hoán vị, án chồng án, máu chồng máu, kế lại trùng kế.
Trải qua biết bao bãi bể hoá nương dâu, tạo hoá khéo trêu đùa, thứ kẻ này thờ ơ nắm giữ lại là truy cầu của bao kẻ khát khao.
Con tạo xoáy tròn, đưa tất cả những thứ vận mệnh trói buộc vào bánh xe tàn khốc của lịch sử.
Ở đó có rất nhiều câu chuyện về những con người sống trong quá khứ.
Có người họ đã từng sống, từng chiến đấu.
Họ đi lại, họ giãi bày, họ suy nghĩ, họ yêu thương, họ thống hận, họ trách mắng.
Còn có những người lính sục sôi trong chiến loạn, có cô gái làng chơi phong lưu yểu điệu nhưng "tiếu lý tàng đao", có những người con, người làm phụ mẫu.
Có nghĩa vua tôi, có đạo thánh hiền, có danh tính, có ước vọng, có tiếng nói và tiếng thở dài đến muôn kiếp.
Tất cả đều đang sống, đang hành động, đều có cái "thân bất do kỷ", đều có nợ nước, thù nhà, có mục tiêu, hy sinh và đánh đối.
Trong bóng chiều tà, vầng dương lịm dần sau rặng núi xa, phủ lên kinh thành vẻ u ám kỳ lạ, như báo hiệu những biến cố chẳng lành.
Đất trời chìm trong cái lạnh căm cuối Đông, gió xào xạc qua tán lá khô héo trong cung thành Lương triều, nhuốm màu trầm mặc, điềm báo cho những ngày xáo động sắp đến.
Triều đại Lương Thần Tông chưa bao lâu đã gặp bão giông, khi bậc quân vương trẻ tuổi ra đi mãi mãi, để lại ngai vàng trống rỗng và những bí ẩn không lời giải.
Giữa cung đình rực rỡ, nơi hoàng quyền thống trị và những âm mưu đan xen, các thế lực đấu đá tranh đoạt, hậu cung đầy sóng ngầm, quyền thần và trung thần, dường như tất cả đều bị cuốn vào vòng xoáy quyền lực không lối thoát.
Tô Quan - đứa trẻ ngây thơ sinh ra từ dòng họ trung nghĩa - sớm chứng kiến cả một bầu trời chính trị nhiễu nhương.
Những lần hoan ca cũng là lúc binh đao tàn khốc, những nụ cười trước mặt đầy toan tính sau lưng.
Chốn hoàng thành ấy, ai là người được chọn, ai là kẻ phải hy sinh, có lẽ chỉ có định mệnh và thế sự xoay vần mới có thể phân định.
Có đại loạn, ắt sinh anh hùng
Có anh hùng, tất có mỹ nhân
Đẹp làm sao, đau xót làm sao!
[Khúc Trường Ca Chiến Loạn]
"Phàm là người, sống ai chẳng có tham vọng, nam nhân chí lớn ở ngoài ra sức trị quốc bình thiên hạ, nữ nhân tam tòng tứ đức.
Nhưng lão phu lựa chọn "sống trong muôn người", Trường Sinh Quán chính là ta.
Ta là Trường Sinh."
"Dù có bị người đời thoá mạ, phỉ nhổ.
Ta cũng quyết đi đến cùng vì Quốc gia, Xã tắc này.
Có hắn thì không có ta.
Bệ Hạ người chọn đi."
"Thái sư!
Ta là người hoàng gia.
Nhưng trước khi là người Hoàng Gia, ta là con dân Đại Việt. ta sống làm người nước Nam, chết làm quỷ nước Nam."
"Ngọc Châu – Cái tên đó chính là thiên hạ trong lòng người!"
"Không phải là chiến công hiển hách, máu chảy thành sông, hoàng vị vững bền mà là một bóng hình khắc sâu trong tâm khảm.
Bất di bất biến.
Bất đổi bất dung."