Cập nhật mới

Khác Quan Gia

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
383615587-256-k75114.jpg

Quan Gia
Tác giả: KhanhAn90
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"QUAN GIA" LÀ BỘ TIỂU THUYẾT LỊCH SỬ 3 TẬP, TÁI HIỆN BỨC TRANH ĐẦY BIẾN ĐỘNG CỦA ĐẠI VIỆT TỪ CUỐI THỜI LÝ ĐẾN ĐẦU THỜI TRẦN (1138 - 1279), MỘT GIAI ĐOẠN KÉO DÀI 140 NĂM, VỚI SỰ SUY TÀN CỦA NHÀ LÝ VÀ SỰ TRỖI DẬY CỦA NHÀ TRẦN.

THÔNG QUA LĂNG KÍNH CỦA NHIỀU NHÂN VẬT PHỨC TẠP, CÂU CHUYỆN KHÔNG CHỈ XOAY QUANH CUỘC TRANH GIÀNH QUYỀN LỰC GIỮA CÁC PHE PHÁI TRONG TRIỀU ĐÌNH MÀ CÒN PHẢN ÁNH NHỮNG ÂM MƯU, ĐẤU ĐÁ CHÍNH TRỊ, VÀ SỰ KHẮC NGHIỆT CỦA CUỘC SỐNG TRONG THỜI ĐẠI LOẠN LẠC.

VỚI NHỮNG CUỘC CHIẾN LỚN NHỎ DIỄN RA LIÊN TỤC, BỘ TIỂU THUYẾT LÀ BẢN HÙNG CA VỀ ANH HÙNG, GIAI NHÂN, NHỮNG TƯỚNG TÀI VÀ NHỮNG KẺ PHẢN BỘI.

Trên bàn biên tập: Ý tưởng được thai nghén từ mùa hè năm 2018, nội dung câu chuyện được hư cấu từ các sự kiện và nhân vật có thật trong lịch sử.

Nếu tên nhân vật và sự kiện giống ngoài đời thì tất cả là sự trùng lặp ngẫu nhiên.



historical​
 
Quan Gia
Văn Án


"Trải qua mấy mùa dâu bể, dòng chảy lịch sử cuốn trôi những lớp người theo vòng xoay thời vận.

Đế vương thăng trầm, quyền thần tranh đoạt, da ngựa bọc thây, máu hoà xương trắng, chốn hoàng cung lộng lẫy hóa thành tử địa, ruộng nương hoá thành mồ chôn của những toan tính, đố kỵ.

Giữa muôn trùng sóng gió ấy, mỗi số phận đều tựa như những mảnh ghép nhỏ, góp phần vào bức tranh hào hùng mà cũng đẫm bi thương của vương triều Lương."

Bước chân vào cuộc đời của Tô Quan, người trai trẻ sinh ra trong gia tộc trung thần nhưng sớm nếm trải những mất mát, lận đận.

Giữa chốn quan trường hiểm ác, y từ chối đường hoạn lộ để lặng lẽ mở "Trường Sinh Quán", nối nghiệp y cứu nhân độ thế.

Thế nhưng số mệnh không để y bình yên, khi vòng xoáy tham vọng của kẻ cường quyền cuốn y vào giữa tâm bão, không ngừng thử thách sự kiên định của "người trong muôn người".

Ở đó có Lương Huệ Tông, vị vua trẻ thừa hưởng ngai vàng cùng những kỳ vọng ngút trời nhưng trái tim lại bị vây hãm giữa những khát khao và sợ hãi.

Ấp ủ trong lòng những suy tư nặng nề về sứ mệnh đế vương, Huệ Tông dần trưởng thành qua từng biến động, khi mà ngai vàng và những toan tính không phải là bảo chứng cho hạnh phúc hay sự vĩnh hằng.

Và rồi, Lương Thanh Chiếu, "đế vương chi nữ" với tâm hồn tinh khiết, trái tim cháy bỏng, song không tránh khỏi những vết cắt từ thời cuộc.

Sinh ra và lớn lên như một điềm lành, nhưng trong đại vận đã mất, nàng tận mắt chứng kiến cha và họ tộc lần lượt ngã xuống.

Nhưng chính trong nghịch cảnh ấy, nàng vẫn giữ gìn lòng trung kiên, tựa ánh sáng trong đêm đen, là động lực để những người thân yêu tìm về con đường chính nghĩa.

Cùng với đó, các dòng họ Tô, Đỗ, Phạm, Đàm, Lương, Lê, Trịnh lần lượt bước lên sân khấu với nhiều hình tượng đa dạng: ở đó có vua, hoàng hậu, công chúa, tướng quân, có người kiêu dũng, kẻ gian hùng; anh hùng đẫm máu trận mạc, người trộm đêm cướp ngày; những trung thần vì nước, cùng kẻ tham sống sợ chết.

Tất cả vẽ nên một bức tranh toàn cảnh về lòng trung thành và sự phản bội, về khát khao và tội lỗi, nơi mỗi nhân vật đong đầy những bi kịch và vinh quang của riêng họ.

Mỗi người là một mảnh đời riêng biệt, nhưng cùng đan kết để tạo nên thiên anh hùng ca của thời đại về nghĩa trung thành, về lòng ái quốc và sự hy sinh trong cơn bão tố của thời cuộc.

Đâu đó trong những dòng văn hào hùng, từng nốt nhạc Đông A sẽ vang vọng, từng nhịp đập của những trái tim con người vẫn mãi rực cháy cho Đại Việt, vẫn khắc khoải sống động qua những thế hệ, truyền từ đời này sang đời khác, như một ngọn lửa không bao giờ tắt.

---

Quan Gia là câu chuyện không chỉ về những biến động chính trị, mà còn là hành trình tìm kiếm giá trị thực sự giữa những mưu mô, tranh đoạt.

Qua từng trang, tôi như thấy mình trôi theo dòng lịch sử, đứng trước những ngã rẽ sinh tử, để rồi nhận ra, giữa quyền lực và lòng trung thành, rốt cuộc điều quý giá nhất vẫn là sự trưởng thành kiên định của mỗi trái tim.
 
Quan Gia
Tiết tử


Kinh thành Thăng Long, đất Đại Việt đang vào thời kỳ thống trị của nhà Lương (sử gọi là Nam Lương), cuối thế kỷ 12 đầu thế kỷ 13, Phía Bắc có Lạng Châu giáp biên giới Tống Triều, Tây Cương – giáp biên giới Đại Lý, Ai Lao và Đông Châu một phần giáp biên giới Nam Tống và Biển Đông, Nam Cương trải dài hết Châu Ô – Châu Lý giáp xứ Chiêm Thành huyền bí.

Chính sự vào cuối triều đại nhà Lương, Đại Việt trở nên hỗ loạn, giặc giã và chiến loạn nổi lên như ong.

Giữa thời loạn lạc, từ những người nam nhân anh dũng đến nữ nhi tình trường, từ kẻ thôn dã thất học đến bậc vương công quý tộc đều ôm trong lòng bao mưu tính, khát vọng.

Có kẻ chỉ cầu bình bình đạm đạm tháng ngày qua bữa.

Có kẻ lại đắc thủ cầu vinh, của cải tiền tài, quyền lực vô biên.

Âu cũng là hận một kiếp người, phải lưu danh thiên cổ.

Nhưng thay triều hoán vị, án chồng án, máu chồng máu, kế lại trùng kế.

Trải qua biết bao bãi bể hoá nương dâu, tạo hoá khéo trêu đùa, thứ kẻ này thờ ơ nắm giữ lại là truy cầu của bao kẻ khát khao.

Con tạo xoáy tròn, đưa tất cả những thứ vận mệnh trói buộc vào bánh xe tàn khốc của lịch sử.

Ở đó có rất nhiều câu chuyện về những con người sống trong quá khứ.

Có người họ đã từng sống, từng chiến đấu.

Họ đi lại, họ giãi bày, họ suy nghĩ, họ yêu thương, họ thống hận, họ trách mắng.

Còn có những người lính sục sôi trong chiến loạn, có cô gái làng chơi phong lưu yểu điệu nhưng "tiếu lý tàng đao", có những người con, người làm phụ mẫu.

Có nghĩa vua tôi, có đạo thánh hiền, có danh tính, có ước vọng, có tiếng nói và tiếng thở dài đến muôn kiếp.

Tất cả đều đang sống, đang hành động, đều có cái "thân bất do kỷ", đều có nợ nước, thù nhà, có mục tiêu, hy sinh và đánh đối.

Trong bóng chiều tà, vầng dương lịm dần sau rặng núi xa, phủ lên kinh thành vẻ u ám kỳ lạ, như báo hiệu những biến cố chẳng lành.

Đất trời chìm trong cái lạnh căm cuối Đông, gió xào xạc qua tán lá khô héo trong cung thành Lương triều, nhuốm màu trầm mặc, điềm báo cho những ngày xáo động sắp đến.

Triều đại Lương Thần Tông chưa bao lâu đã gặp bão giông, khi bậc quân vương trẻ tuổi ra đi mãi mãi, để lại ngai vàng trống rỗng và những bí ẩn không lời giải.

Giữa cung đình rực rỡ, nơi hoàng quyền thống trị và những âm mưu đan xen, các thế lực đấu đá tranh đoạt, hậu cung đầy sóng ngầm, quyền thần và trung thần, dường như tất cả đều bị cuốn vào vòng xoáy quyền lực không lối thoát.

Tô Quan - đứa trẻ ngây thơ sinh ra từ dòng họ trung nghĩa - sớm chứng kiến cả một bầu trời chính trị nhiễu nhương.

Những lần hoan ca cũng là lúc binh đao tàn khốc, những nụ cười trước mặt đầy toan tính sau lưng.

Chốn hoàng thành ấy, ai là người được chọn, ai là kẻ phải hy sinh, có lẽ chỉ có định mệnh và thế sự xoay vần mới có thể phân định.

Có đại loạn, ắt sinh anh hùng

Có anh hùng, tất có mỹ nhân

Đẹp làm sao, đau xót làm sao!

[Khúc Trường Ca Chiến Loạn]

"Phàm là người, sống ai chẳng có tham vọng, nam nhân chí lớn ở ngoài ra sức trị quốc bình thiên hạ, nữ nhân tam tòng tứ đức.

Nhưng lão phu lựa chọn "sống trong muôn người", Trường Sinh Quán chính là ta.

Ta là Trường Sinh."

"Dù có bị người đời thoá mạ, phỉ nhổ.

Ta cũng quyết đi đến cùng vì Quốc gia, Xã tắc này.

Có hắn thì không có ta.

Bệ Hạ người chọn đi."

"Thái sư!

Ta là người hoàng gia.

Nhưng trước khi là người Hoàng Gia, ta là con dân Đại Việt. ta sống làm người nước Nam, chết làm quỷ nước Nam."

"Ngọc Châu – Cái tên đó chính là thiên hạ trong lòng người!"

"Không phải là chiến công hiển hách, máu chảy thành sông, hoàng vị vững bền mà là một bóng hình khắc sâu trong tâm khảm.

Bất di bất biến.

Bất đổi bất dung."
 
Quan Gia
Chương 1: Sương thu phủ nhẹ cánh hoa thiền


Thăng Long, Đại Việt – Tiết Bạch lộ, Thiên Chương Bảo Tự năm thứ 4

Lúc này trời vừa hừng đông, ánh sáng lờ mờ của buổi sáng sớm chiếu xuyên qua những tán cây cổ thụ trong ngôi chùa rìa kinh thành Thăng Long.

Khắp không gian ngập trong màn sương mờ ảo, chỉ có tiếng chim hót líu lo cùng tiếng lá cây xào xạc trong làn gió nhẹ, báo hiệu một ngày mới vừa đến.

Dưới ánh bình minh mờ nhạt, dấu vết thành Đại La xưa ẩn ẩn trong làn sương ẩm – lung linh, trầm mặc nhưng u uẩn.

Soạt!

Soạt!

Soạt...

Hai chú tiểu trẻ từ trong Chính Điện đi ra, mỗi chú nhanh chóng nhấc gót rời khỏi Điện.

_ "Từ Hoa, sư phụ có vẻ đang còn mệt.

Tôi đi xuống bếp đun nước và làm ít rau măng.

Chú quét sân trước xong rồi xuống bếp gánh nước phụ tôi.

Nhớ làm nhẹ tay thôi, kẻo phiền sư phụ." – Một chú tiểu lên tiếng.

_ "Dạ, đệ biết rồi.

Tối qua đệ có cất củi vào gian nhà thuốc sau giàn thiên lý.

Để đệ lấy cho huynh." – Từ Hoa ướm lời.

_ "Chú cứ quét sân đi.

Rồi vào sau với tôi cũng được.

Hai ta đi lấy, không vội.

Tôi sẽ xuống vườn rồi mới dọn qua nhà bếp."

Nói đoạn, chú cất bước đi nhanh xuống góc vườn phía Tây.

Từ Hoa cầm chiếc chổi nhỏ cặm cụi quét mảnh sân trước điện lòng thầm nhủ _ "Thầy ta vốn khoẻ mạnh xưa giờ mà chỉ vừa vào kinh giảng pháp tiết Trung Thu vừa rồi đã lại trở bệnh đến giờ vẫn chưa thuyên khiến hương khói gần đây trở nên nhạt nhẽo hơn.

Khéo sao!"

Soạt!

Soạt!

Soạt...

Tiếng chổi khô khốc đong đưa trong sân, khiến vị thiền sư chợt mở mắt.

Dường như ông bất giác nhớ ra việc gì đó.

Lần giở quyển trên án rồi nhanh chóng lấy chiếc áo cà sa sờn rách và 1 túi thuốc trên bàn rồi rời khỏi điện.

Vừa thấy sư phụ khoác áo rồi chậm rãi bước chân khỏi cửa sương phòng, Từ Hoa vội buông cái chổi ra sau dợm bước về phía thầy.

_ "Sư phụ, người định đi đâu vậy ạ?

Để con lấy thuốc cho thầy."

Từ Hoa cất tiếng hỏi.

_ "Sáng nay ta có việc đi vào trong thành.

Con và Từ Tranh cứ cơm nước và lo việc chùa nhé.

Thuốc cứ để đấy, đợi ta về rồi uống."

_ "Thầy vẫn chưa khoẻ hẳn mà.

Hay để con đi cùng thầy nhé?"

Vị sư già dừng bước, quay lại nhìn Từ Hoa với nụ cười nhẹ.

Ông đưa tay xoa vào nhau.

_ "Từ Hoa, con không cần phải lo lắng cho ta đâu.

Sư phụ chỉ bị cảm nhẹ thôi, vẫn có thể tự đi được mà."

_ "Nhưng mà..."

Từ Hoa ngập ngừng.

"Con sợ sư phụ đi một mình không an toàn.

Xin thầy hãy cho phép con đi cùng với."

Vị sư già lắc đầu, ông nhẹ nhàng nói:

_ "Ta thấy khoẻ hơn nhiều rồi, con cứ ở lại chùa đi.

Sư phụ chỉ ra ngoài phố Đông gặp người bạn rồi sẽ về ngay thôi.

Con không cần phải bận tâm đâu."

"Thế nhưng..."

Từ Hoa vẫn chưa an tâm, đôi chân muốn bước theo sư phụ.

Vị sư già nhìn vào mắt chú tiểu, giọng ông trầm ấm, đầy sự tin tưởng:

_ "Từ Hoa, con hãy nghe lời sư phụ.

Ở lại chùa, lo việc chùa và tu hành nghiêm cẩn.

Đó là trách nhiệm của con khi sư phụ đi vắng.

Con có thể làm được mà, phải không?"

Từ Hoa cúi đầu, gật nhẹ.

Chú tiểu đáp lại:

_ "Vâng, con sẽ nghe lời sư phụ.

Người đi cẩn thận, chúng con chờ người về dùng bữa trai chiều ạ!"

Vị sư già mỉm cười hài lòng, vỗ vai Từ Hoa rồi quay lưng bước đi.

Từ Hoa đứng lặng nhìn theo bóng dáng sư phụ khuất dần sau hàng cây xanh.

Lòng chú tiểu tràn ngập sự mơ hồ.

Vị sư già rời khỏi chùa, bước chân chậm rãi trên con đường nhỏ dẫn về phía chợ Đông của kinh thành.

Vài cánh hoa vẫn ngậm sương, mùi cỏ mục xen lẫn hương hoa buổi sớm thoảng trong gió dư vị của mùa thu.

Tiếng chuông chùa xa xa vẳng lại, hòa quyện vào không gian buổi sớm mai.

Vài người qua đường nhận ra ông, vội vã cúi chào:

_ "Bạch thầy!

Sức khỏe thầy dạo này thế nào?"

_ "A Di Đà Phật.

Bần tăng vẫn khỏe, cảm tạ thí chủ quan tâm."

Khi đi ngang qua một sạp hàng nhỏ, một chàng trai trẻ vội vàng tiến đến gần nhà sư.

Hai tay nâng chiếc bánh bao còn nóng:

_ "Thầy ơi, đây là chiếc bánh bao con mới làm xong.

Mời thầy dùng chút bánh để lót dạ cho ấm bụng.

Con thấy thầy còn xanh xao lắm."

- Chàng trai nài nỉ, gần như muốn ép vị sư phải nhận lấy.

Nhà sư từ chối nhẹ nhàng, nhưng người kia khăng khăng:

_ "Thầy cứ nhận cho con vui."

Nhà sư ngần ngại nhưng trước sự chân thành của chàng trai, ông mỉm cười và đưa tay nhận chiếc bánh bao.

_ "Cảm ơn tấm lòng của con.

Bần tăng xin nhận món quà này."

Nhà sư vẫn tiếp tục tiến về phía một phủ đệ nhỏ, nằm sâu trong một con hẻm nhỏ.

Lớp sơn cánh cửa gỗ đã trầy trụa.

Tấm biển ghi tên phủ đệ đã khá cũ: "Tô Viên".

Ông đứng lặng một lúc, đôi mắt như đang hồi tưởng về quá khứ xa xôi.

Rồi ông từ từ bước vào trong phủ đệ, lòng tràn ngập những suy tư và hoài niệm.

Có lẽ nơi này ẩn chứa một câu chuyện sâu sắc mà chỉ ông mới biết, và giờ đây, ông đang tìm kiếm một điều gì đó quan trọng tại Tô Viên này.
 
Back
Top Bottom