Khác Quản gia nhà Zoldyck (hxh)

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
106,815
Điểm tương tác
0
Điểm
0
182368871-256-k382369.jpg

Quản Gia Nhà Zoldyck (Hxh)
Tác giả: Tmng933
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Zeno Zoldyck bất ngờ đưa về nhà 1 cô bé tóc trắng không biết từ đâu tới.

Cuộc sống của gia đình sát thủ Zoldyck có chút đảo lộn và đương nhiên điều này có ảnh hưởng ít nhiều đến thế giới Hunter x hunter...

"Việc Zeno đưa ta tới đây đơn giản là để cảm ơn ta mà thôi, nhà ngươi mới là kẻ không biết vị trí của mình..."



zoldyck​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Ở vinh quang trung hôn ngươi [HP]
  • [ĐAM - HOÀN] MỸ THỰC CHINH PHỤC TOÀN VỊ DIỆN -...
  • Vương Quốc Màu Xám - Nhất Độ Quân Hoa
  • Thiên quan tứ phúc cv - Mặc Hương Đồng Xú
  • [Bác Quân Nhất Tiêu][ĐÃ HOÀN] Cục Cưng Của Ông Trùm
  • Quan Thần full
  • Quản Gia Nhà Zoldyck (Hxh)
    1


    "Ta là bá chủ thiên hạ.

    Mọi thứ của các ngươi là của ta.

    Mệnh lệnh của ta là tất yếu.

    Ta thích, ta muốn, ta có..."

    À, đó là trước đây.

    Giờ thì cô ấy chẳng biết mình đang lạc trôi nơi nào đây.

    Cô là kẻ tự do tự tại

    Muốn gì có đó

    Ban đầu chỉ là kẻ đứng đầu một nhân tộc nhỏ bé.

    Càng về sau lại càng lấn át được giới làm ăn chính trị.

    Sung túc tới mức nhiều khi muốn thử đứng dưới kẻ khác...

    Mọi chuyện bắt đầu khi cô thấy quyển sách vớ vẩn nằm trong hộp quà sinh nhật tuổi của mình.

    "Hay lắm đậu xanh rau má thằng nào đưa bà qua đây..." cô rủa thầm, ngó nhìn xung quanh

    "Sa mạc à..?"

    Cô tự hỏi, nhưng không chắc cho lắm.

    Bước thêm một đoạn, cô mới thấy trên người mình chẳng có gì ngoài một chiếc váy trắng rách nát.

    Và... cái gì đây..?

    Tóc cô

    Nó không còn cái màu đen tuyền trước kia nữa.

    "Hay thật, một cây trắng..."

    Trước đây, cái gì của cô cũng là màu đen.

    Son, đồ dùng cá nhân, quần áo,...

    đến cả cái biệt thự to đùng bên trong cũng tràn ngập một màu đêm tối.

    "Cái quái quỷ gì đây không biết..?"

    Cô cười khổ, gương mặt đúng kiểu 'khổ quá không rặn được nước mắt ra'

    "Cô bé... em làm gì ở đây..???"

    Cô quay lại.

    Một người phụ nữ bịt mặt kín mít, quần áo cũng rách rưới y hệt cô lúc này.

    "Em làm gì ở đây vậy??

    Mau lên đây, em còn đi thêm chút nữa sẽ tới Lưu tinh phố đấy..."

    Wait...

    HOLLDD OOOONNNNN

    "Chị gì ơi.. em không phải trẻ con.

    Mà trông chị còn trẻ hơn cả em nữa cơ..."

    "Hả?"

    Cô gái kia bật cười.

    "Không biết em bị sao... nhưng em chỉ là cô bé 6 tuổi mà thôi, em đừng tự khiến mình già hơn chứ..."

    Khoan... gì cơ?

    6 tuổi...

    Công nhận là lúc tới đây cứ cảm thấy cơ thể chuyển biết bất thường.

    Và giờ cô mới biết mình vừa xuyên không.

    Nhẹ nhàng chấp nhận cái chuyện này, cô đi theo người phụ nữ "trẻ" kia tới Lưu Tinh phố.

    Cô cần thêm thông tin về cái thế giới này...

    "Lưu Tinh là thành phố thế nào?"

    "Chị chưa biết... nghe bảo là bãi rác lớn nhất thế giới.

    Con người hay bất cứ thứ gì ở đây đều không có giá trị với con người ở thế giới ngoài kia."

    "Ghê vậy..."

    "Em từ đâu tới?

    Em tên là gì..?"

    "Em ấy hả...?

    Trước đó chị cũng nên nói về bản thân trước đã chứ, KẺ BẮT CÓC CHUYÊN NGHIỆP..?"

    Trong lúc đó, ở phía Đông Lưu Tinh phố.

    "Ông à?

    Hình như căn cứ của mục tiêu là ở lòng đất."

    Một thanh niên tóc dài, gương mặt vô cmn cảm nói với cụ ông đang nhìn về phía xa.

    "Ô nhiễm chưa từng thấy... nếu không phải đã từng tới đây 4,5 lần, chắc ta cũng khó mà bước vào đây được...

    Illumi, chuẩn bị đi.

    Đám này có vũ trang đấy."

    Ông ta lập tức nhảy xuống đường hầm bán kính một mét dẫn xuống căn cứ bí mật của địch...
     
    Quản Gia Nhà Zoldyck (Hxh)
    2


    "Bé gái... em đang nói gì thế?"

    Người phụ nữ hỏi, gương mặt không giấu nổi sự nhạc nhiên.

    "Ngay khi gặp, thay vì hỏi về tên tuổi và cha mẹ, cô lại bảo tôi tới chỗ cô để tới một thành phố được coi là bãi rác.

    Cô đến một bãi phế liệu làm gì?

    Từ khi tôi lên xe, cô cứ liên tục nhìn tôi, và cả cái máy ảnh đó nữa..

    Nếu muốn một bức ảnh chỉ cần nói là được mà, sao phải lén lút chụp?"

    "Cái đó...

    "

    "Nếu tôi đoán không sai, đồng bọn của cô cũng đang trên đường tới đây.

    Các người muốn lũ trẻ của thành phố Lưu tinh chứ gì?"

    Vừa dứt lời, một con dao bay thẳng về phía chỗ cô đứng.

    May thay cô kịp né ra.

    "Khá khen cho nhóc con suy luận ghê gớm.

    Ta là Sui Akouga, chúng ta đang có một đơn hàng từ ông lớn Karet.

    Trẻ con, thiếu nữ, từ 20 trở xuống, bắt hết toàn bộ..."

    Và chưa kịp nói hết, họng cô ta như đông cứng lại.

    Sát khí từ cô bé 6 tuổi sao mạnh hơn bất cứ ai mà Sui Akouga từng gặp.

    Đủ để cô ta phải lùi lại 3 bước vì quá kinh ngạc.

    "Ta không quan tâm tới việc của đám bắt cóc các người... nhưng nếu còn để ta gặp lại các ngươi thêm lần nữa..."

    Vâng, và không cần nói thêm bất cứ điều gì, Sui Akouga cũng tưởng tượng ra một cái kết không thể nào đau đớn hơn cho mình và đồng bọn.

    "Ta là Kyouhebi Shiro, cảm ơn đã cho ta đi nhờ, giờ thì tạm biệt..." nói rồi thân ảnh nhỏ bé ấy đi tới Lưu tinh phố, bỏ lại Sui phía sau.

    Cô ta lập tức bỏ chạy sau khi sát khí của đứa bé này tan dần.

    Trước khi chạp được thật xa, cô ta đã nôn mửa mấy lần vì cảm giác kinh sợ khi đối mặt với Shiro.

    "Kyouhebi.... nó thật sự là một con rắn dưới lốt thỏ..."

    6h tối, tại Lưu tinh phố.

    Đêm tối cản trở tầm nhìn, thỉnh thoảng lấp ló một chút ánh sáng nhỏ bé từ những cây nến, những que diêm bị vứt lại từ bãi rác.

    "Vậy ra thế giới này tồn tại thứ gọi là niệm... nhưng xem ra cơ thể này vẫn chưa bao giờ trải nghiệm về thứ đó."

    Cô nghĩ thầm trong đầu.

    "Chị... chị gì đó ơi...?

    Là... làm ơn thả em xuống....!!"

    Thằng nhóc lớn hơn cô hẳn một cái đầu la lên, nước mắt nước mũi tèm lem làm cái gương mặt đó đã xấu lại càng xấu hơn...

    "Nãy vừa mạnh mồm đao to búa lớn lắm mà giai... sao giờ tự giờ khóc như bị trai đá thế?"

    "Tôi đã cho chị biết tất cả những gì tôi biết rồi!!

    Chị nắm chặt cổ áo tôi vậy... khó thở!"

    Lúc này, Shiro mới nhẹ nhàng nới lỏng tay mình ra, thằng nhóc kia ngã nhào ra đất.

    "Khụ khụ.... chị là.. cái QUÁI GÌ MÀ KHOẺ NHƯ VOI VẬY HẢAA??"

    "Câm cái miệng nhóc lại, đừng để ta mạnh tay hơn nữa.

    Hết việc rồi thì xéo dùm..."

    "Đêm nay trời lộng gió ghê ông nhỉ?

    Cái mùi này khó chịu quá..."

    "Về trước đi Illumi, ta muốn qua đây một lát.."

    "Đi một mình ổn không thế ạ?"

    "Về đi..."

    Zeno Zoldyck đi một mình qua từng núi rác ở Lưu tinh phố, ông ta biết rõ, có kẻ đang đợi mình...
     
    Quản Gia Nhà Zoldyck (Hxh)
    3


    "Lâu không gặp, Zeno...."

    "Hô, ngươi đấy à, Krand?

    Lâu lâu mới gặp mà xuống sắc còn ghê hơn cả ta đấy, cơ mà đến tận đây tìm ta thì đúng thật là..."

    "Nhà ngươi tới một mình vậy, không lo ta giết được ngươi sao?

    "

    "Mối thù hơn 40 năm ta luôn ghim trong đầu, chuẩn bị chết đi.."

    "Để rồi xem..."

    Hai bên thủ thế vững vàng.

    Mối thù của họ sắp được giải quyết tại đây.

    "Vậy ra đây là hệ của ta... không có gì đặc biệt lắm."

    "Nhóc con chớ coi thường, những kẻ hệ Đặc chất không nên lãng phí sức mạnh mình..."

    "Nó có thể giúp ta sử dụng các hệ khác à..?"

    "Ta không biết nhiều về niệm, nhưng có lẽ đúng là vậy..."

    "Vậy ta nghĩ ra việc mình cần làm ngay bây giờ rồi..."

    Shiro cười mỉm, tập trung khí vào lòng bàn tay, một mũi tên với lượng niệm lớn bỗng đâu xuất hiện.

    "Hô...

    đây là.. cụ thể hoá?"

    "Ta không rõ, nhưng chắc chắn nó sẽ cho ta một sức mạnh hoàn hảo.."

    Mũi tên phóng vút lên không trung, bay qua từng tầng mây đen ngày ngày che lấp ánh mặt trời trên thành phố Sao băng này.

    "Hah...hah.... qua 10 năm rồi, sức mạnh của ngươi vẫn y như thế nhỉ..?"

    Gã Krand cười đắc thắng, trên người chi chít những vết thương lớn nhỏ do Zeno tạo ra.

    Nhưng xem ra người phía trước còn bị thương nặng hơn cả hắn...

    "Vậy đây là kế hoạch của ngươi à?

    Nhắm vào điểm yếu của Long Thần Thủ rồi chơi ta một vố...KHỤ...!"

    Zeno miệng hộc máu, cơ thể trông hoàn toàn ổn.

    Tuy nhiên, nội quan bên trong như vừa bị xé toạc.

    "Võ công của ta là thứ có thể làm tổn hại và gây đau đớn đến cùng cực cho kẻ nhận phải sát thương.

    Xem ra ngươi là tên thứ 2 ăn hơn 50 cú mà vẫn chưa chết."

    Hắn nói, gương mặt lộ rõ sự vui sướng khi đã hạ được con mồi.

    "Thua một gã tiểu nhân như ngươi, ta thực thấy chút xấu hổ.

    Cơ mà như vậy còn đỡ hơn là nhận được sự thương hại..."

    "Ngươi là con mồi có cái chết kiêu hãnh nhất ta từng gặp đấy!"

    "Còn ngươi là tên thợ săn kiên nhẫn nhất mà ta từng biết..."

    Krand tụ khí vào hai bàn tay, nồng nặc sát ý.

    Hắn chuẩn bị lao lên...

    Một luồng sáng bất ngờ chiếu xuống thẳng chỗ hắn đang đứng.

    Cả Lưu tinh phố đêm ấy đều chịu phải chấn động cực lớn đến từ trung tâm Lưu tinh.

    Vùng đất mà Zeno và Krand chọn làm nơi tử chiến bỗng chốc tan tành mây khói.

    Xác của Krand trở thành bức tượng đen xì với dáng đứng như đang chống lại cả thế giới.

    Trên đầu cắm chắc một mũi tên.

    "Cái....?"

    Zeno giật giật mí mắt.

    Kẻ sắp sửa kết liễu ông hoá thành than ngay khi ông tính buông tay.

    "Ồ, trúng người nào đó rồi à..."

    Zeno quay đầu về hướng cô bé đang tiến tới chỗ xác đối thủ.

    Mạnh tay rút mũi tên ra, Shiro mới nhìn về phía ông lão đang ngồi cách mình vài thước.

    "Nhóc làm?"

    Zeno hỏi

    "Vâng, tôi làm..." cô nói nhỏ.

    Zeno lúc này mới từ từ đứng dậy.

    Bên trong cơ thể dù đã giảm đau, nhưng cử động hiện vẫn còn khó.

    "Nhóc con... nhóc vừa cứu ta đấy, nói ta nghe.."

    ông đặt tay lên đầu cô"... cô bé tên gì?"

    "Shiro.

    Shiro Kyouhebi."

    "Nhóc không phải dân bản địa?"

    "Sao ông lại nghĩ thế?"

    "Người vùng này không thể mạnh như vậy khi mới 6-7 tuổi đâu, hơn nữa, họ đặc biệt cẩn trọng và cứng rắn với người ngoài."

    "Vậy ông là..?"

    "Zeno Zoldyck.

    Có từng nghe về cái tên này chưa?"

    "Chẳng quen thuộc gì cả."

    "Haha... trẻ con hoá ra cũng thú vị đấy nhỉ?

    Mà này..."

    "Gì ạ?"

    "Ngươi không thể nào là một con nhóc đúng không?"
     
    Quản Gia Nhà Zoldyck (Hxh)
    4


    Dinh thự nhà Zoldyck

    "Cha ta chưa bao giờ về muộn tới nhường này, ông ấy cũng có tuổi rồi..."

    Trong phòng, một người đàn ông cơ bắp cuồn cuộn, gương mặt nghiêm nghị đang nhìn người con cả của mình.

    "Ông đã bảo con về trước, không rõ lí do nhưng... con tin là ông sẽ ổn thôi."

    Illumi nói, gương mặt vẫn vô cảm thế.

    Giờ thì anh muốn gặp mấy đứa em non nớt của mình hơn là nhìn lão cha già đáng sợ này.

    Và quan trọng nhất, tiền công của anh vẫn chưa được chuyển về tài khoản...

    Bên ngoài, bốn anh em nhà Zoldyck ngồi đối diện với nhau.

    Milluki là anh thứ, Killua, tới Alluka rồi cuối cùng là Kalluto.

    Trong 5 anh em, cả gia tộc quan tâm tới Killua hơn cả.

    Cậu được coi là thiên tài và sẽ là kẻ mạnh nhất trong lịch sử gia đình.

    Khác với 4 người còn lại, Killua có mái tóc bạc thừa hưởng từ ông nội và cha.

    "Cha với Illumi hơi lâu đấy nhỉ?"

    Killua nói với Milluki.

    "Kệ đi, mai ông đây sẽ tới Hội trợ thương mại quốc tế để mua mô hình búp bê của bé Rikan về!

    Mày lo mà chăm sóc cho hai đứa kia đấy."

    Milluki hăm doạ.

    "Killua onii-san hông phải lo về bọn em đâu á!"

    Cô em gái đáng yêu của Killua nói, chạy tới ôm cổ cậu.

    Dù Nanika-thực thể sống chung cơ thể với Alluka- đã hứa không bao giờ ra ngoài và đe doạ mạng sống của những người khác nữa nhưng xem ra họ vẫn có chút sợ Alluka.

    "..."

    Kalluto không nói gì.

    Vẫn luôn im lặng như thế, nhưng ánh mắt đã bán đứng cô.

    Cô thực sự ghét (hoàn toàn không phải sợ) Alluka.

    Cô luôn tin rằng kẻ vô tích sự như Alluka không xứng đáng nhận được tình yêu của Killua-người anh mà cô quan tâm nhất.

    "Luôn im lặng nhỉ, Kalluto?

    Muốn ý kiến gì thì nên nói, đừng khiêm tốn thế!"

    Milluki nói là vậy, nhưng trong lòng anh ta biết rõ sự căm ghét mà Kalluto dành cho Alluka.

    Giờ thì mọi ánh mắt đều dồn về phía Kalluto rồi.

    "... hoàn toàn không có.." cô bình tĩnh trả lời."

    Nếu mọi người cần điều gì, em luôn sẵn sàng giúp việc đó trở thành hiện thực."

    "Em tốt mà đáng iu quá Kalluto!"

    Alluka nói.

    Điều đó lại càng khiến Kalluto ghét cô hơn.

    "TỐT CÁI CON MẸ MÀY!!!

    Con phò chúa giả tạo!!!!!

    MÀY ĐÉO ĐÁNG LÀ MỘT PHẦN CỦA ZOLDYCK!!!!"

    Vâng, và đó là suy nghĩ của Kalluto sau cái gật đầu bày tỏ sự cảm ơn.

    "Xem ra lão đại nhân Zeno sama đã trở về rồi ạ!"

    Một quản gia hô to.

    Bên trong nhà ai cũng nghe thấy.

    "Cha à..."

    Silva Zoldyck ra mở cửa, mặt nghiêm nghị."

    Một lần nữa đề nghị cha trước khi về muộn làm ơn...."

    Ánh mắt Silva dừng lại ở gương mặt của đứa trẻ đang đứng sau lưng Zeno.

    Con bé mặc kimono đen, tóc trắng như tuyết buộc sang 2 bên trông không khác gì một đứa trẻ bình thường.

    Tuy nhiên Silva không hề thấy như vậy.

    "Cha... cha đưa ai về vậy?"

    Silva hỏi, hết sức giữ bình tĩnh.

    "Một đứa nhóc.

    Nó cần một công việc, nên ta đưa nó về..."

    ông bước từng bước vào nhà.

    Toàn bộ vết thương từ trận đánh không còn thấy đâu nữa.

    "Một con nhóc?

    Nó có thể làm gì??"

    Milluki vừa nhồm nhoàm vừa nói.

    Là một otaku chân chính, lời nói của hắn trái ngược hoàn toàn với tâm ý.

    "Loli kìa...."

    đó mới là điều mà hắn đang nghĩ tới🙂

    "Nó sẽ làm quản gia, không phải người hầu.

    Đương nhiên là phục vụ riêng cho 5 đứa cháu ta, ngoài ra, con bé không cần nghe lệnh ai khác trong nhà!"

    Mệnh lệnh của Zeno Zoldyck là tuyệt đối, giờ thì ngay cả Silva cũng không hiểu cha mình muốn gì.

    Mọi người đều hướng mắt theo bóng lưng Zeno, nụ cười nhỏ của Shiro, xem ra chỉ có Killua thấy...
     
    Quản Gia Nhà Zoldyck (Hxh)
    5


    "Killua sama... sáng rồi đó ạ!"

    Killua mơ màng dụi dụi mắt.

    Người đứng trước giường cậu là cô bé mặc kimono đen hôm qua.

    Người mà ông nội cậu đặc biệt mang về.

    "Sao... sao cô vào được đây?"

    Killua hỏi, cậu không khỏi ngạc nhiên khi một đứa trẻ 6 tuổi chui vào phòng cậu mà không để cậu phát hiện.

    "Tôi có chìa khoá mà!"

    Cô cười tươi, tay phải đưa chiếc chìa khoá lên ngang mặt.

    "Không!!

    Ý tôi làm sao mà cô...."

    "Tôi vừa tới gọi Milluki sama dậy.

    Ngài ấy muốn tôi mặc trang phục hầu gái nhưng tôi không biết kiếm chúng ở đâu.

    Giờ cho phép tôi được tìm tiếp ạ."

    Kính cẩn cúi người, cô chạy như bay ra khỏi phòng của Killua.

    .

    .

    .

    .

    .

    "Ê ĐỨNG LẠI ĐẬU XANH RAU MÁ!!!!"

    Killua chạy tới cuối dãy hành lang, đáng tiếc là Shiro đã đi mất

    "Cái thứ người hầu không xem chủ ra gì..!!!"

    Cậu gãi đầu, gương mặt như muốn phát điên lên.

    "Người mới ấy hả..?

    Tôi thấy cô ta về đây với Zoldyck sama tối qua."

    "Nghe bảo giờ cô ta là bảo mẫu cho các con của phu nhân.."

    "Một con bé 6 tuổi có thể làm được gì chứ?"

    "Ai biết!

    Zeno sama đã nói không ai có thể ra lệnh cho cô ta trừ 5 thiếu gia.

    Đứa bé đó thì có gì đặc biệt..?"

    Quản gia và người hầu trong dinh thự bàn tán to nhỏ chuyện đứa bé được mang về từ Lưu tinh phố có quyền hành lớn hơn cả những quản gia lâu năm ở đây.

    "Đứa bé đó không bình thường..."

    Tiếng nói của Tsubomi-quản gia lớn tuổi nhất trong dinh thự- khiến tất cả im bặt.

    "Ý bà là sao?"

    "Ta không biết tại sao Zeno sama cư xử như vậy, nhưng trực giác mách bảo ta rằng...

    Zeno sama đang mang một sinh vật nguy hiểm về nhà.

    Hãy tránh xa đứa nhỏ đó ra."

    Tsubomi tiếp tục công việc của mình, những kẻ khác thấy thế cũng quay trở lại làm việc đang dang dở.

    Shiro sau khi đánh thức tất cả mọi người dậy lập tức chạy tới chỗ Alluka, tiểu thiếu gia đang nhõng nhẹo trên giường.

    Một đứa trẻ ngây ngô dù đã 11 tuổi không chịu ra khỏi phòng thì chắc chắn là muốn gì đó.

    "Hihi... trẻ con ở đây không quá khó hiểu nhỉ?"

    Illumi đã thức dậy từ sớm ra ngoài làm nhiệm vụ, Milluki đang hân hoan chuẩn bị tinh thần tới hội trợ thương mại quốc tế.

    Công việc của cô đơn giản là lo cho 3 đứa trẻ còn lại.

    "Anou..."

    Shiro chạm mắt với một cô gái da màu trông lớn hơn cô vài tuổi, có vẻ ngang ngang thiếu gia Killua...

    Cô phanh lại ngay tắp lự.

    "Chị hai cần điều gì sao?"

    "Tôi... thật ra chuyện này không quan trọng nhưng...

    "

    "Cần gì chị cứ nói,.." cô đưa tay ra trước mặt, nở nụ cười như mọi lần."..đều có trọng trách trông coi, bảo vệ và phục vụ, chúng ta cũng ngang hàng với nhau thôi mà."

    "Thực sự.. tôi rất xấu hổ khi nói điều này nhưng... chúng ta là bạn có được không...?"

    "Phụ..!.!!"

    Cô che miệng cười của mình lại, làm Canaria không khỏi ngạc nhiên.

    Nó sớm trở thành sự xấu hổ trên gương mặt cô.

    "Sao cô lại.?"

    "Chị đang nói gì vậy...?

    Từ khi nhận được công việc ở đây, tất cả chúng ta đã là bạn rồi mà."

    "Hả... vậy chúng ta.."

    "Hi vọng ta có thể là bạn thân, tôi cũng mong gặp những người khác nữa.

    Giờ tôi có việc rồi, hẹn gặp lại..."

    "Uhm..!

    Vậy..."

    Trong chốc lát, Shiro đã chạy tới chỗ Alluka.

    Bỏ lại Canaria với gương mặt ngượng ngùng phía sau.

    Kết bạn trong thời gian này cũng có thể mang lại nhiều lợi ích cho cô.

    Đằng xa, một bóng người nhỏ bé đang đứng nhìn..
     
    Quản Gia Nhà Zoldyck (Hxh)
    6


    "Không chịu đâu!!!!"

    Tiếng la của Alluka phá vỡ sự yên lặng của dinh thự.

    Ngay cả Zeno còn hú hồn vì nó thì bạn biết cô em gái cưng của Killua thế nào rồi đấy.

    "Ta mới thấy nó hôm qua cơ màaa!!!!

    Ta muốn nó cơ!!!"

    "Thiếu gia!!

    Xin người đừng đập phá nữa ạ!!!!"

    Amane và vài người hầu nữa đang không ngừng cầu xin Alluka.

    Không biết chuyện gì đã xảy ra với cô bé.

    Họ phải đứng phía sau cánh cửa phòng vì sợ Alluka phẫn nộ tới mức trút giận lên họ, xem ra vẫn chưa dám tin Nanika sẽ không giết họ.

    "Xin hãy nguôi giận Alluka sama!!"

    Tiếng nói của ai đó nhanh chóng thu hút sự chú ý của bọn họ.

    Alluka ngừng khóc, chú ý tới một con gấu mèo nhồi bông bên cửa sổ.

    "Ngài Pumpkin???"

    Alluka mừng rỡ chạy về phía cánh cửa, ôm lấy con gấu hạnh phúc.

    "Ta đã tìm ngài suốt.

    Hic hic, ta đã nghĩ rằng ngài, người bạn mà onii chan tặng ta đã bị ai đó lấy mất..."

    "ALLUKA!!???

    Em có sao không???"

    Killua cũng không biết rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra với Alluka.

    Vừa lao vào phòng, cô em gái này đã chạy ra ôm chặt cổ cậu.

    "Onii chan!

    Em hông sao hết!

    Em chỉ vừa tìm được ngài Pumpkin, em cứ nghĩ đã mất cơ..."

    "Lạy hồn... làm gì thì em cũng không có được la hét ầm ĩ như vậy chứ!

    Chúng ta không thể làm phiền cha mẹ.."

    "Vâng❤️" Alluka hôn chụt cái vào má Killua.

    Hai anh em ôm nhau xuống phòng đồ chơi của Alluka, để lại một bãi chiến trường cho Amane.

    Lướt qua Kalluto, Killua không thèm liếc lấy một lần.

    Cô em út thực sự buồn vì việc đó, nó sớm trở thành nỗi ám ảnh về việc lấy lòng anh trai và sự căm ghét đối với Alluka.

    Chỉ có điều, cậu đã quá quen với sự im lặng và lắng nghe.

    Có lẽ, cậu sẽ không bao giờ có cơ hội được ở cạnh anh trai hay nói ra những lời ngọt ngào như Alluka...

    "KALLUTO CHAN!

    Con đang ở đâu thế hả???"

    Kikyou nói chuyện bằng thiết bị riêng với Kalluto, nó thường không được nhẹ nhàng cho lắm.

    "Mẹ.... con tới đây.!!"

    Kalluto lập tức tới chỗ mẹ của mình, cô luôn phải đi theo mẹ nếu không có nhiệm vụ hoặc Lữ đoàn ảo ảnh tập hợp.

    "Kalluto sama, xin chào!"

    Cô giật mình, quay đầu lại.

    Ánh mắt hai người chạm nhau.

    Phút chốc, Kalluto rùng mình.

    Khả năng Ẩn của cô được Hisoka-một cựu thành viên của Lữ đoàn- đánh giá là rất tốt, và giờ thì cô mới thật sự thấm thía câu nói: Núi cao còn có núi cao hơn...

    "Mình không phải người mạnh nhất... thậm chí có khi là người yếu nhất trong cả Lữ đoàn hay gia tộc.. nhưng tại sao, bằng cách nào mà một đứa trẻ có thể sử dụng Ẩn vượt qua cả mình...???"

    "Kalluto sama.. người ổn không?"

    Tới khi lời nói của Shiro cất lên, Kalluto mới trở lại dáng vẻ bình tĩnh hằng ngày.

    "Cô..."

    "Sáng nay khi ta định tới phòng để đánh thức ngài, ngài đã tỉnh dậy và tới bên chỗ Kikyou sama rồi.

    Không thể tới và nấu bữa sáng cho ngài, ta có chút áy náy.

    Kalluto sama, ngài còn cần gì không?"

    "Không cần."

    Cô thẳng thắn đáp lại, nhanh chóng rời đi mà không nói thêm bất cứ điều gì.

    "Ngài yêu Killua sama chứ, Kalluto sama?"

    "Cái..."

    Cô quay ngoắt lại, các mạch máu như dồn lên hai má cô.

    "Đó là anh trai ta!

    Ta rất..."

    Nói tới đây, cô bỗng khựng lại.

    "Nó" thật xấu hổ.

    Cô không hề muốn thú nhận..."

    Nó"

    "Vậy sao?"

    Shiro nhắm mắt bỏ đi.

    "Ngài thường không mở lòng nhỉ Kalluto sama, ngài mong chờ điều gì khi bản thân ngài không cố khiến nó trở thành sự thật chứ...?"

    "Sao cơ...?"

    Kalluto nhìn theo bóng lưng Shiro.

    Trong phút chốc, cô như nhận ra điều gì đó.

    "KALLUTO??!!!

    Con có nghe không hả??"

    "Ơ... dạ thưa mẹ!"
     
    Quản Gia Nhà Zoldyck (Hxh)
    7


    Một ngày trời lộng gió

    Đã một tuần kể từ khi Shiro tới đây làm bảo mẫu.

    Killua dần chấp nhận việc có thêm một "bảo kê" ở nhà

    Alluka bắt đầu học niệm với Shiro vì 2 người cùng hệ

    Kalluto với kế hoạch mở lòng với mọi người

    Milluki vẫn tiếp tục yêu cầu Shiro cosplay nhiều hơn🙂 (thấy hơi lo)

    Chỉ có Illumi là chưa bao giờ nói chuyện trực tiếp với đứa trẻ bí ẩn mà ông anh đưa về nhà.

    Luôn dậy sớm, luôn nhanh hơn một bước, luôn phớt lờ lời chào lễ phép của cô.

    Đơn giản

    Anh không thoải mái với đứa trẻ này...

    "Buổi sáng tốt lành thiếu gia!"

    "Ngài dậy sớm quá thiếu gia!"

    "Chào buổi sáng thưa ngài."

    Anh vẫn luôn nghe cô chào và thấy cô làm việc.

    Anh lấy việc phớt lờ làm lí thú.

    Có lẽ anh khó chịu

    "Khi nào thì cô ta mới chịu gọi tên ta đây..?"

    "Sẽ sớm thôi ạ... dù gì đó cũng chỉ là một con nhóc, chắc nó vẫn chưa nhận ra là nó đang làm ngài khó chịu..."

    "Hmm... chắc vậy"

    Anh vẫn đang nhìn cô gái với vóc dáng bé nhỏ trong bộ kimono huyền bí chơi đùa với em mình.

    Dù trước đây anh hay thấy bất an khi để Killua đi với vị bảo mẫu bí ẩn này, nhưng giờ thì anh lại lo Killua sẽ lỡ tay mà giết đứa bé đó...

    "Là một đứa trẻ...

    Chỉ là một đứa trẻ thôi...

    Một con nhóc đặt luật lệ lên hàng đầu

    Luôn biết rõ vị trí của mình

    Lấy được sự tin tưởng của ông mình..

    Nhớ tên từng người trong dinh thự qua một lần nhắc nhở...

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    Có giống trẻ con không...?"

    "Ngài Illumi!"

    Anh mở mắt quay đầu ra phía sau, vẫn là gương mặt lạnh tanh ấy.

    Bây giờ anh mới nhận ra là gã cận vệ này đã nói chuyện với anh nãy giờ.

    Nhưng mắt anh cứ dán vào cô bé đang gấp hạc trắng với em trai mình kia...

    "Illumi sama... ngài lại thất thần khi nhìn thấy đứa bé đó...

    đây là lần thứ 5 rồi đấy ạ!"

    "Quào.... trời ơi tin được hông?"

    Ok, giờ thì không biết từ đâu ông Milluki đi ra.

    Mồm vẫn không ngừng nhai.

    "Lạy trúa... chú không dừng việc ăn lại được đâu phải không?"

    "Éo!

    Tôi thật sự hơi căng thẳng khi thấy ông ngắm Shiro chan rồi đấy..."

    .

    .

    .

    .

    .

    Wait...

    Shiro chan????

    Nani?

    Từ khi nào đến lượt thằng béo em ta nhận được sự chú trọng tới mức gọi nhau thân mật như thế rồi??

    Hah....

    Con bé đó quan tâm tới all of us trừ ta...

    Giờ ta còn thua luôn cả mấy thằng hầu mới chết.

    "Ăn cho lắm vào sau này nhồi mỡ cơ tim chetme đi...."

    "Ông cứ ghim nhờ...."

    -.-💧

    "Này,..."

    "?"

    "Sao các ngươi thân nhau thế, sáng nào cũng hò được nhau dậy...?"

    "Shiro chan là một servant trung thành.

    Chỉ cần không quá quắt thì việc gì ẻm cũng làm cho..."

    "Thế thôi à..?

    Nỡ nhỏ đó đang có ý xấu thì sao?"

    Illumi bắt đầu nhìn về phía Milluki, lâu lâu mới thấy ông nghiêm túc thế này.

    "Thỉnh thoảng có sợ... nhưng lâu dần lại thấy bình thường!"

    Milluki thẳng thắn chia sẻ, vác cái thân ục ịch tới chỗ Illumi.

    "Trông nó không giống trẻ con...

    đôi mắt đó vẫn khiến ta cảm thấy nguy hiểm."

    "Ai biết.. nhưng kể cả không phải trẻ con, tôi đây vẫn tin Shiro chan không phải người xấu..."

    "Hmmm..."

    "Sao ông không thử ấy?"

    Milluki bỏ thêm cái bánh nữa vào mồm.

    "Thử gì?"

    "Thân thiện lên!

    Tôi biết thừa ông muốn Shiro chan quan tâm mà!

    Nếu mà cứ cứng nhắc thế này e là khó kiếm vợ lắm, một đứa trẻ còn không lo được thì có mà ế ngàn kiếp...

    PHỤTTT!!!"

    Một pha lên gối cực căng của Illumi, xem ra Milluki khó mà tránh khỏi việc nhồi mỡ cơ tim rồi🙂))

    "Khỏi xàm ngôn, ta khác xử lí..."

    "Đậu xanh, thứ anh zai múc dại!!!"
     
    Quản Gia Nhà Zoldyck (Hxh)
    8


    Lưu tinh phố (sau khi Shiro tới được 1 tuần)

    "Cái khỉ gì thế này..?"

    Nobunaga-một thành viên của Lữ đoàn ảo ảnh- lên tiếng.

    U30, một trong 6 người đầu tiên thành lập nên hắn đặc biệt có trách nhiệm với băng.

    Genei ryodan là tập hợp 13 tên đạo tặc nguy hiểm cấp A, được lãnh đạo bởi tên thủ lĩnh khét tiếng với hình xăm chứ thập trên trán.

    Dù là những tên sẵn sàng giết bất cứ ai chỉ vì vài món bảo vật nhưng chắc chắn, chúng sẽ không tha cho bất cứ ai chạm tới Genei ryodan hay đồng đội mình.

    Đối với chúng, tất cả là vì con nhện!

    "Ai biết.. thực sự kinh khủng.."

    Feitan từ phía sau bước ra như một ông cụ non.

    Gương mặt nhăn nhó, luôn vận một bộ đồ đen từ gót chân tới đỉnh đầu.

    Anh ta luôn khó chịu vì chiều cao 1m55 của mình nên chắc chắn mấy gã cao to sẽ không được hắn tha cho đâu.

    "Tôi nghe qua cả rồi!"

    Shanark bước tới, vẫn nụ cười trẻ thơ như mọi ngày.

    "Dân bản địa nói tầm 1 tuần trước đã xảy ra một trận đánh vào ban đêm của 2 người đàn ông lạ.

    Sau đó một ánh sáng kì lạ xuất hiện và tiêu diệt 1 trong 2 người đó."

    "Thú vị phết đấy!

    Sức mạnh huỷ diệt cả trung tâm Lưu tinh phố với một chiêu... có khi nào là lão Issac Netero?"

    Franklin cũng tới, những vết sẹo trên mặt thật khiến người nhìn cảm thấy sợ hãi.

    Chỉ những người trong băng mới biết rằng anh là một người biết lắng nghe và thấu hiểu.

    "Không lão ta đã chết sau vụ tiêu diệt vua kiến rồi..."

    Cô gái tóc hồng với gương mặt xinh đẹp nói.

    "Giờ chúng ta tốt hơn hết nên giúp đỡ Bamg chủ chứ?

    Ngài ấy sắp tử chiến với Hisoka rồi."

    5 người đó từ từ bước khỏi vùng đất đầy rác rưởi bị che khuất bởi những tầng mây đen đầy ô nhiễm khói bụi.

    "Ôi chà, kia là..."

    Feitan nói, hất cằm về phía người đang đi trước mặt cả bọn.

    Họ ngạc nhiên.

    "Illumi?"

    .

    .

    .

    .

    .

    Trong lúc đó, tại nhà ga Shingtai...

    "Quý khách làm ơn cho tôi kiểm vé..."

    Một nữ nhân viên đi cùng 2 người đàn ông nói.

    "Đây thưa cô."

    Hắn nở nụ cười nhẹ nhàng mà lịch lãm, trái tim của nữ nhân viên kia chẳng mấy chốc mà tan chảy trước gương mặt điền trai ngay khi hắn vừa ngước lên.

    "Sao chúng ta phải đi với nhau chứ hả??

    Cô lúc nào cũng lén lút vậy, muốn hù chết anh em tôi chứ gì?"

    Killua cau có ngay khi vừa bước vào toa tàu.

    Nhiệm vụ lần này là ám sát một tên buôn người nổi tiếng người da màu, đây cũng là lần đầu tiên Alluka nhận được nhiệm vụ từ gia đình.

    Ga Shingtai mới mở được 2 tuần.

    Ngoài những con tàu được tạo ra nhằm phục vụ những vị khách thuộc tầng lớp thượng lưu, nơi này con là con đường liên kết giữa hai vùng đất nổi tiếng.

    Quang cảnh thực sự khiến hành khách hài lòng.

    Toa hạng nhất với thiết kế cực kì đẹp mắt khiến con người ta say mê ngắm nhìn.

    Họ ngồi xuống chiếc bàn ở gần cửa ra vào giao giữa hai toa, ngay bên tay phải

    "Killua sama đừng giận nhé.. ta muốn bí mật giám sát hai người chút thôi.

    Nhưng mà lén lút vậy ta cũng có thấy chút nhàm chán cho nên.."

    Thật ra tay buôn mà Alluka phải hạ lần này chính là gã đã cho người tới Lưu tinh phố nhằm kiếm thêm trẻ em giúp việc buôn bán của hắn thuận buồm xuôi gió.

    Một trong số những kẻ mà hắn giao nhiệm vụ chính là ket đã chạm mặt với Shiro lúc mới tới thế giới này.

    "Thôi mà onii chan!

    Cô ấy cũng có ý tốt thôi mà...

    đừng nổi cáu với cô ấy nữa"

    "Nhưng.... grrr!!!"

    Killua nhìn sang phía Shiro đang nở nụ cười.

    Đúng kiểu "thấy chưa?

    Tui nói rồi mà🙂".

    Shiro của chúng ta luôn cười haa...

    "Đợi đã.... tên đó trông quen quen...

    CHẾT TIỆT!!!"

    Killua lập tức cúi thấp xuống gầm bàn, kéo theo em gái mình.

    "Onii chan??"

    "Shhhhh!!!"

    Killua đưa ngón tay lên trước miệng ra hiệu im lặng.

    "Có biết người ngồi phía trước chúng ta kia là ai không hả???"

    "Ai cơ ạ?"

    Shiro nhìn ra phía sau, cô vẫn không có chút đề phòng gì trước câu hỏi có phần cảnh báo của Killua.

    "Người phụ nữ váy đỏ kia ấy ạ?"

    "Không phải!

    Gã có hình xăm trên trán, ngồi cách chúng ta 4 cái bàn ở bên trái kia cơ mà!"

    "Ohh❤️ onii chan!

    Người ta đẹp trai quá!!"

    "Đẹp mà độc đó Alluka!

    Làm gì thì làm chứ đừng dại mà động tới hắn.

    Bang chủ của Genei ryodan, Kuroro Lucifer!"

    "Eo... cái gã độc ác cha kể lần trước ạ??

    Em chẳng muốn tin đâu>~
     
    Quản Gia Nhà Zoldyck (Hxh)
    9


    "Ngươi tới đây làm gì hả Illumi?"

    Feitan hỏi, gương mặt lộ rõ sự khó chịu.

    "Đừng nhìn tôi với ánh mắt đó chứ.

    Dù sao tôi cũng là cựu thành viên của Genei ryodan mà..."

    Illumi nói.

    Trước ánh nhìn chán ghét của Feitan, Illumi vẫn luôn bình tĩnh.

    Bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng giết người đã là bản năng người nhà Zoldyck rồi.

    "Thôi dừng được rồi hai bạn trẻ..."

    Shalnark đứng ra giữa khua tay hoà giải.

    "Chúng ta nên tới vấn đề chính chứ?

    Sao anh lại đường đột tới đây vậy, Illumi?"

    "Chút công chuyện ấy mà.. lần trước ông tôi mang về nhà một đứa nhóc 6 tuổi, tóc trắng, mắt xanh ngọc.... nói chung là đáng yêu một cách đáng ghét, nét đẹp có 1 0 2..."

    Cả team nhìn Illumi..

    "... tôi hơi tò mò về gốc gác của nó nên tới đây.

    Đừng hiểu lầm...!"

    "Trẻ con?

    Một đứa nhóc à?"

    Franklin hỏi, gương mặt biểu lộ suy nghĩ vừa nhận ra điều gì đó.

    "Sao thế Franklin?"

    Nobunaga quay về phía người bạn to lớn của mình.

    "Nếu không nhầm ban nãy có một lão già bảo với tôi rằng đêm qua có một đứa nhóc tới lều của ông ta hỏi liên tục về niệm...

    ông ta nhấn mạnh chuyện con nhóc đó là một thiên tài.."

    Machi đưa tay chống cằm.

    "Từ khi nào đến lượt cô nói vậy hả Machi??"

    "Người ta tốt thế còn gì!?"

    Illumi nhìn sang hướng khác chuẩn bị đi tiếp.

    "Nghe xong rồi muốn tìm ông lão kia à Illumi?"

    Feitan nói, toả đầy sát ý.

    Illumi dừng lại, hai người quay lứng với nhau, cách nhau vỏn vẹn 2 mét.

    Feitan nhanh như chớp, chém từng đợt vào Illumi.

    Đáng tiếc thứ anh ta chém chỉ là cái bóng.

    Từ phía sau Feitan, vài cây châm bay tới chỗ anh ta.

    Feitan đánh bay chúng trong khoảnh khắc.

    "Cậu vẫn thù tôi vì tôi ra khỏi băng sao?"

    "Bất cứ ai không sẵn lòng sống chết với con nhện, kẻ đó không xứng đáng đứng trước mặt ta!"

    "Đủ rồi đó cả hai người!!"

    Shalnark một lần nữa can gián.

    "Tôi không có thời gian chơi với đám các người.

    Về mà lo cho tên bang chủ mà các người tôn kính đi."

    Illumi tiếp tục bước đi, bỏ lại ánh nhìn khó chịu của Feitan.

    "Lạ nhỉ?

    Nhà Zoldyck mà lại dễ dàng nhận con nuôi vậy sao?"

    Feitan hỏi.

    Anh vừa thu ô lại.

    "Ai biết... thằng nhóc đó đặc biệt quá thì sao?"

    Shalnark cười, anh ta đi tới gần Feitan

    "Đâu có, là một bé gái cơ mà..."

    Machi bật lại

    "Hả??

    Thật à?"

    Lần này thì cả 4 người còn lại đều đồng thanh.

    "Nếu vậy thì chắc có gì đó giữa Zeno Zoldyck với đứa bé đó rồi..."

    "Mà thế thì liên quan quái gì tới vụ nổ ở trung tâm thành phố chứ?"

    "Ờ ha... thôi chúng ta đi.."

    "Mà bang chủ rốt cuộc đang ở đâu vậy?"

    "Ga Shingtai, đó là cách tốt nhất để tới đấu trường, nơi chỉ dành cho ngài ấy với gã hề đó..."

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    Dinh thự nhà Zoldyck

    "Từ khi nào mà con nhóc đó còn quyền lực hơn cả những quản gia lâu năm của chúng ta vậy???"

    Quý phu nhân Kikyou ngồi bên chiếc bàn uống trà.

    Tay nắm chặt lại.

    "Đó là điều ông con muốn... biết sao được mẹ... ngay cả cha còn dần để cô ấy nhận trách nhiệm giáo dục những nữ hầu mới tới rồi!"

    Milluki đứng ngay cạnh, mặc dù anh rất thích Shiro nhưng nếu mẹ cậu cảm thấy khó chịu thế này.. e rằng anh phải theo chiều gió của mẹ thôi.

    "Thật không chấp nhận nổi... con có nhớ chuyện chiều hôn qua không??

    Khi ta nhờ con nhỏ đó chuyển lời tới các quản gia.

    Cô ta từ chối chỉ vì cần phải lo cho Alluka trước!!!

    Thật tình!!

    Ta rõ ràng là mẹ nó..."

    "Nhưng mẹ à...

    ông đã nói rõ là cô ấy chỉ có trách nhiệm..."

    "Không thể chấp nhận được!!!!"

    "Thế con muốn sao đây..?"

    Zeno bỗng từ đâu xuất hiện khiến mẹ con họ phải lập tức câm nín.

    "Đừng cho rằng bản thân lớn tuổi hơn mà có thể ra lệnh cho tất cả những cả bên dưới... và đó cũng không phải là trẻ con."

    "Dạ..?"

    "Cô ta tới từ thế giới khác nơi mà bất cứ ai cũng có thể bị kiểm soát bởi cô ta... thế giới này và nơi đó cũng không khác nhau cho lắm đâu.

    Cô ta có thể làm bất cứ điều gì miễn là nó đủ vui, đừng xem thường nó... mà cũng đừng cố gắng tìm hiểu quá nhiều, người nhà Kyouhebi chẳng ai bình thường cả, y như bà cố của cô ta vậy."

    Ông bỏ đi không nói thêm lời nào.

    Kikyou từ nay có thể sẽ bị tước đi mọi quyền nếu còn nói thêm về vấn đề này...

    "Mẹ à..."

    Kikyou ngồi thụm xuống đất.

    "Illumi... nó đâu rồi...?"

    "Chắc... chắc là ra ngoài một chút thôi thưa mẹ..."

    "Kalluto đi khỏi đây rồi, đến lượt Illumi cũng không có ở đây... ta phải làm gì đây...?

    Ta chẳng thể... nói với ai về nỗi lo sợ của ta cả..."

    "Mẹ à!!!

    Con đây mà... mẹ có thể..."

    "Đi mà chữa nhồi mỡ cơ tim đi...."

    "Ớ...."

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    "Anh có thể biết tên em không tiểu thư?"

    "Aahhh...!!!

    Em...."

    Alluka mấp máy.

    Lại là gương mặt đẹp trai đầy cám dỗ của tên thủ lĩnh băng nhện.

    Nó khiến Alluka ngượng chín mặt.

    "Nhanh lên Shiro!!

    Cứu tui zới>.
     
    Quản Gia Nhà Zoldyck (Hxh)
    10


    "Còn lâu nữa mới tới nơi, Alluka.. sáng đã dậy sớm rồi thì nghỉ chút đi.."

    Killua vừa nói, vừa xếp lại từng chiếc gối ở chỗ ngồi của Alluka.

    "Ể... hông phải mình sẽ trừ khử ông kia ngay bây giờ..?"

    Alluka thắc mắc.

    Thường thì Shiro sẽ trẻ lời ngay lập tức.

    Nhưng ngay lúc này đây, cô im lặng.

    "Cha đã nhắn với anh: "nhiệm vụ lần này hãy để quản gia mới thực hiện.

    Các con hãy hỗ trợ, dù sao cũng là lần đầu giết người của Alluka.

    Con bé chưa có kinh nghiệm, hãy hỗ trợ lẫn nhau nữa!

    Chút nữa mới bắt đầu hành động, xem ra bây giờ quanh hắn có cả những tên bảo vệ chuyên nghiệp dùng niệm!"

    Rồi thế đấy, chúng ta sẽ hỗ trợ nhau..."

    Vừa nói tới đây, Shiro mỉm cười nhìn Alluka, cô bé hiểu ý và cũng cười lại.

    "Niệm nhân ấy hả...?"

    Nụ cười ma mị y như vậy...

    "Trời má... ngồi hết xuống hộ con.

    Muốn tên kia chú ý à..?"

    "Dạ không thưa Killua sama."

    "Zậy em sẽ ngủ trước một tẹo naa..."

    Alluka ôm gối, dựa đầu vào vai người anh trai mình mà ngủ.

    Cơ mà ngủ thật không thì cũng chưa rõ...

    Killua cũng không biết từ lúc nào mà thiếp đi.

    "Alluka sama... tôi xử lí chúng nhé..?"

    Alluka mở một bên mắt, gật nhẹ cái đầu.

    "Lần này cha muốn anh em chúng tôi thấy sức mạnh của cô rồi về báo lại... cơ mà đây thấy rồi nên hông hứng nữa..!

    Cô có thể đi, tôi sẽ canh anh hai cho, cô không muốn nhiều người thấy nó mà ha?"

    "Cảm ơn Alluka sama."

    Shiro nhanh chóng rời đi, Alluka tiếp tục nhắm mắt.

    Có lẽ cái nghề diễn viên chuyên nghiệp mà Alluka từng thấy trên truyền hình ngày bé đã khiến cô thích làm như thế này.

    Cuộc trò chuyện đủ nhỏ để hai cô bé có thể nghe thấy, nhưng xem ra Bang chủ băng nhện cũng chịu khó căng tai ra phết...

    "Cô bé tóc trắng...

    Shiro à..?

    Xem ra ta nhầm cô bé đó với ai kia rồi..."

    Hắn tiếp tục đọc sách.

    Hắn cảm thấy không cần thiết phải tò mò với Shiro.

    Vì đó không phải là người hắn tìm... từ rất lâu.

    Người bỏ hắn lại Lưu tinh đầy cô đơn và đau đớn.

    Đâu đó trong tâm trí, hắn vẫn nghe văng vẳng câu nói của người kia...

    "Yếu thì chết chứ gì...

    Lucifer, ngươi có yếu như chúng không..?"

    "Ta không ngại đi với người ta thích đâu fufu..."

    "Ngươi thích ta không, Lucifer..?"

    "Có ai muốn thấy người mình thích bị thương không..?"

    "Quên ta đi, đó là mệnh lệnh...

    Ngươi làm được không, Lucifer?"

    Luôn hỏi những câu kì lạ

    Luôn cười như thế với hắn

    Trước câu hỏi của người đó.. hắn luôn mạnh mẽ khẳng định.

    "Không!"

    "Không bao giờ!"

    "Không thể nào!"

    Dù hắn có nói thế nào, cô ta cũng chỉ muốn gọi hắn bằng họ.

    Và cứ thế... gương mặt và giọng nói của người ấy chìm sâu vào quên lãng..

    Hắn chỉ nhớ mang máng cái tên..

    "Elaiza....?"

    "Ủa...?

    Anh là ai vậy ạ?"

    Shiro tới khoang số 4, cô gặp được một gã tóc đỏ vận bộ đồ hề kì lạ trên người..

    (Ngắn nhất có thể ahihi🙂))))
     
    Quản Gia Nhà Zoldyck (Hxh)
    11


    Đây là phần giải thích của mình về nhân vật chính Shiro.

    -Shiro Kyouhebi trong câu truyện của mình được mình lấy cảm hứng từ "Mẹ thiên hạ" : Momobami Kirari-một trong 3 nhân vật chính của bộ Kakegurui nổi đình nổi đám năm 2017.

    -Hình dạng của Shiro hiện tại là 1 bé gái 6 tuổi.

    Mình tiếp tục sử dụng hình ảnh trong quá khứ của bà Kirari để dán vô truyện🙂

    -Ông tóc đỏ mặc đồ hề kì lạ là ai thì chắc bố con thằng nào cũng biết rồi🙂

    Shiro thật ra đã gặp Hisoka trong quá khứ ( cả Kuroro nữa ).

    Đến khúc này thế nào mọi người cũng hỏi:

    "Wtf????

    Nhân vật xuyên không từ thế giới khác thì tđn lại gặp đc hai ông này trong quá khứ???"

    Nhưng mà riêng cái này thì mình sẽ cho một nhân vật khác giải thích trong truyện sau🙂 tạm thế đã

    -Tên thật của Shiro thật ra là Elaiza🙂 cái khúc ở chương 10 ông hề ông ấy cũng nói rồi.

    Ahihi.

    Cái tên này thật ra là của Elaiza-diễn viên nổi tiếng người Nhật, cô ấy sẽ thủ vai Kirari Momobami trong live action Kakegurui ss2 mọi người ạ🙂

    Nói thế thôi🙂

    Time to khoe tranh, đừng chửi tui🙁((
     
    Quản Gia Nhà Zoldyck (Hxh)
    12


    ...

    "Hãy đặt cược nào, Hisoka sama...."

    "Cô không bao giờ thay đổi nhỉ?

    Cô lo cho hắn....?"

    "Fufu... nếu chỉ vậy thì ta đã chẳng đặt cược điều ta muốn đâu Hisoka sama..."

    "Xem ra cô vẫn chỉ yêu bản thân mình nhất thôi Elaiza...."

    "Fufu... ai mà biết...?"

    "Có chắc không thế?

    Một thứ đơn giản như vậy mà dùng làm thứ quyết định thắng thua thì thật...."

    "Ngài sợ à...?"

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    "Ủa..."

    Killua tỉnh giấc.

    Cậu thiếp đi chắc cũng 20 phút mất rồi.

    "Shiro đâu rồi ấy nhỉ..?"

    "Uhmmm......"

    Cô em gái Alluka đang ngủ ngon lành thật khiến cậu không tài nào đứng dậy được.

    Đúng ra, cậu không muốn vậy.

    "Trời ạ, Alluka...

    "

    "Onii chan..."

    Alluka nói mớ.

    Tay cô bé ngày càng ôm anh trai mình chặt hơn.

    "Ôi trời... hi vọng cô ta không đi đâu lung tung...

    Cơ mà, tên bang chủ đó vẫn ngồi yên đó cơ à..?"

    Cậu thầm nghĩ.

    Biểu hiện trên gương mặt Kuroro Lucifer không hề thay đổi từ lúc cậu ngủ, có lẽ vậy.

    Nhưng chỉ có hắn mới biết rằng... suốt 20 phút qua, hắn vẫn chưa tập trung vào được chữ nào.

    "Tên đó chắc chắn đã nhận ra anh em mình ở đây rồi... hi vọng hắn không có ý định xấu với chúng ta."

    Killua liếc ra cửa sổ.

    "Hả...."

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    Cách đó 2 phút ở toa hạng nhất của tay buôn người.

    Phụt

    Máu nhỏ từng giọt.

    Mấy gã vệ sĩ chắc đang ngồi dưới địa ngục và hỏi: ta chết khi nào rồi?

    Xin lỗi, tại cô ta phải làm vậy.

    "XIN....XIN CÔ...!!!!!!"

    Người phụ nữ trẻ quỳ xuống.

    Nhưng cô ta không cầu xin cho mình...

    "Hmm?

    Cô không muốn hắn chết?"

    "Cầu xin cô...

    đó là chồng tôi...là cha đứa con trong bụng tôi..!!"

    "Thôi đừng, tôi ghét những lời cầu xin...

    đây là nhiệm vụ.

    Mà nói thêm cho cô biết..."

    Shiro ghé vào tai người phụ nữ đang quỳ dưới mình.

    "...gã mà cô gọi là chồng đang cặp với một ả chân dài người da trắng.

    Cô chỉ là bình phong, hay đúng ra là hàng dự trữ với hắn thôi.

    Hắn và người kia đã ngủ với nhau bao lần trên chiếc giường của cô, không có chút áy náy....."

    Người phụ nữ kia nước mắt ròng ròng, trợn tròn nhìn gã chồng một cách kinh tởm.

    Lão ta đang đau đớn ôm vai bị thương, liên tục bao biện cho hành động của mình.

    "Đây... con dao này là của cô..."

    Shiro đưa cho người đàn bà đang chìm trong giận dữ kia một con dao.

    Cô lấy nó từ bên trong cánh tay áo mình.

    "GAHHHHHH!!!!!!!!"

    Tiếng thét của hai kẻ đó vang lên, nó sớm bị tiếng còi tàu át mất.

    Một kẻ chìm trong hận thù

    Một kẻ sợ bị tiễn xuống địa ngục.

    Phập.

    Một nhát vào tim.

    Máu thấm vào bộ áo của hắn.

    "Tiếc ghê... máu không bắn ra, nhìn không đã cho lắm..."

    Người phụ nữ kia lại khóc.

    Nhàm chán.

    Cô bước khỏi toa tàu đầy máu và oán hận.

    Mở chiếc điện thoại, cô bấm một loạt dãy số.

    Nụ cười của cô lại một lần nữa khiến người ta e sợ

    "Nào... time to quyết định vụ cá cược..."

    BOOOMMM

    Cả con tàu phát nổ.

    Mọi ngóc ngách trên tàu đều bị bịt kín bởi bom.

    Mọi phần của con tàu đều bị phá huỷ.

    Chỉ khi nghe thấy tiếng bom, cô mới nhảy khỏi con tàu...

    Đoán xem ai lén lút gắn toàn bộ lên nào?

    "Ai chà... tiếc ghê~" Hisoka từ đây xuất hiện

    "Hisoka sama, tôi thắng rồi nhé..!"

    "Thực sự vụ cược này hơi nhạt, nhưng giờ cô đã quay lại.

    Ta không còn cần con nhện bé nhỏ của cô nữa rồi..."

    Họ đã cược thứ vớ vẩn gì đây?

    "Hãy xem xem nhà Zoldyck có an toàn ra khỏi con tàu đầy bom hay không?

    Hisoka sama, anh cũng muốn thấy may rủi của những đối tượng mình muốn giết mà..."

    "Hmm~ không lo tên đó chết không nhắm mắt sao?"

    "Thế tức là may mắn của hắn quá ít.

    Chứ tôi không tin anh ta lên một con tàu mà không ngó trước ngó sau.."

    "Grrrrrr...!!!"

    Killua mặt lấm lem bùn đất, đằng sau đang cõng cô em gái Alluka mới tỉnh ngủ.

    "SHIROOO CHẾT TIỆT!!!!!"

    "Onii chan???"

    "Cái quần què gì mà: "tôi đã gắn bom quanh tàu" cơ???

    Dán cái mẩu giấy bé xíu gần cửa sổ rồi bắt bọn ta chạy gần chết!!!!

    Đậu má, cái cửa kính đó làm từ gì mà mãi không phá được..!!!"

    Killua gãi đầu lẩm bẩm như điên.

    "Hmm, vậy tức là đã nghĩ sẵn đến chuyện ngăn cản Hisoka rồi cơ à..?"

    "Gì cơ?"

    "Hông có chi onii chan!

    Em tin là cô ấy muốn xoá cái chứng cứ đi nhưng không biết phong cách của gia tộc ta nên mới làm vậy, anh nói xem có được hơm...?"

    Alluka biết rằng Shiro muốn hưởng thụ nỗi sợ mất mát, đồng thời cứu Bang chủ khỏi việc giao đấu với Hisoka, cơ mà chị đây cũng không thích tiết lộ🙂)

    "Đau phết đấy..."

    Kuroro xoa lưng mình.

    Điện thoại của hắn đã sớm bị vụ nổ nghiền nát.

    Nhưng mà sách vở thì không thiếu quyển nào...

    "Thật may mắn mà... bang chủ~"

    "Hmm Hisoka?

    Ta nhớ là chúng ta đa hẹn ở..."

    "Bỏ đi, hiện tại ta đây đã không còn muốn ngươi nữa rồi~"

    "Hả..?"

    Hisoka không phải loại dễ bỏ qua thứ hắn hứng thú như vậy.

    Bang chủ dấy lên nghi ngờ trong lòng.

    "An tâm đi, không phải hiện tại..."

    "Chắc không thế?

    Thứ gì khiến ngươi đưa ra quyết định như vậy?"

    "Đơn giản là kém may mắn..."

    Hắn nhanh chóng bỏ đi, Kuroro cũng tạm thời không suy nghĩ thêm chút nào về vấn đề này.

    "Phải... ta kém may mắn... không như ngươi, Kuroro Lucifer...Dễ dàng có thứ người ta cần..."

    Chương này nhạt lắm phải không đồng bào...?
     
    Quản Gia Nhà Zoldyck (Hxh)
    13


    {Thứ lỗi cho mình ngu si không viết cái gì mặn mà hơn được}

    "Illumi sama, mừng ngài về nhà!"

    Illumi từ Lưu tinh phố trở về, không nắm thêm chút thông tin gì của Shiro.

    Tiếng nói của ai đó khiến anh quay lại, đương nhiên là trước đó anh cũng biết có người đón đầu mình ở cổng vào rồi.

    Tiếc là không phải người anh muốn.

    Giọng nói trẻ con khiến anh có chút lầm tưởng.

    "Ra là ngươi à Canaria...?"

    "Thứ lỗi cho nô tài ngu muội đây không làm vừa lòng ngài..."

    Canaria cúi thấp người, biểu hiện của Illumi khiến cô lo lắng rằng mình không làm vừa lòng chủ nhân.

    "Ngươi có thể đi được rồi...

    à mà, bọn nhóc về chưa?"

    "Dạ, tôi cũng chưa thấy họ về.

    Nhưng ngài đừng lo, Shiro san đã đi cùng họ rồi ạ..."

    "Cái gì..?

    Không phải đây là nhiệm vụ của Alluka và Killua sao?"

    "Tôi không biết có chuyện gì nhưng Shiro san đã đi theo ngay khi biết họ tới ga Shingtai.

    Tôi cũng thấy cô ấy có chút biểu hiện lạ.."

    "Hừ..."

    Illumi quay gót, anh ta muốn bước ra ngoài tìm

    "Nii san... cha nói anh có việc..."

    Illumi quay lại.

    Kalluto đã đến từ lúc nào, ngay cả anh cũng giật mình.

    "Kalluto, nói với cha là đám nhóc vẫn chưa quay lại, ta đi tìm..."

    "Không cần đâu, họ đã an toàn ở Hakako Tower rồi."

    "Cái toà nhà cao thứ 5 thế giới với dịch vụ thuộc top ấy ạ?"

    Canaria hỏi, mặt đầy ngạc nhiên.

    Nhưng cô lại bị bơ toàn tập.

    "Nii san, anh cần phải tiêu diệt một đám người ở phía Tây Nam gần Yorkshin.

    Chúng đang hoành hành với thuốc phiện ở nơi đó, ta phải đi ngay bây giờ.

    Cha đã nhận được 300 triệu đặt cọc trước rồi.."

    "Hừm..."

    Illumi không nói thêm điều gì.

    Công nhận anh thích tiền thật đấy, nhưng không hiểu sao bây giờ anh lại muốn tới chỗ Killua ngay lập tức.

    "Lúc trước, ta có thế không?"

    "Có, nii san luôn lo cho anh em của mình.."

    Kalluto hiểu câu hỏi của Illumi.

    "Vậy... sao ta cứ có cảm giác không giống trước đây..?"

    "Dạo này nhiều nhiệm vụ ghê nhỉ...?

    Cứ đến đoạn quan trọng thì y như rằng ..."

    Canaria nhìn theo bóng hai anh em họ rời đi.

    Cùng lúc ấy Amane bước đến.

    "Chắc ý trời..."

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    Tại thành phố Sao băng, 7 thành viên đang vây quanh bang chủ trong căn cứ của họ.

    "Hắn nói thế rồi bỏ đi... thật không giống những gì ta thấy ở hắn trước đây."

    Bang chủ nói, 7 người còn lại lắng nghe kĩ càng.

    Họ vẫn chưa tin chuyện này cho lắm.

    "Có thể tin hắn không..?"

    Shalnark hỏi.

    "Khó mà tin được... ta không nghĩ một tên điên như hắn lại dễ dàng từ bỏ chuyện tiêu diệt Bang chủ."

    Franklin đáp lại

    "Thì hắn đã bảo là sẽ tạm thời chưa đụng tới Bang chủ nữa mà!"

    Bonolenov nói, cái gương mặt bị bịt kín dưới lớp băng trắng càng khiến anh ta trông đáng sợ hơn.

    "Ai mà tin được...

    Hisoka đâu có ngại chơi xấu đâu..."

    Nobunaga phản bác

    "Chắc không phải..."

    Machi nói, giọng không chắc chắn.

    Mọi người nhìn về phía cô ta.

    "Sao cô lại nghĩ vậy..?"

    Feitan hoài nghi.

    "Tôi biết...

    Hisoka là tên đểu cáng nhưng... hắn sẽ không nói dối những vấn đề như vậy.

    Yêu ghét rõ ràng, không phải loại người nói 2 lời như thế..."

    Tất cả nhìn nhau, im lặng một lúc lâu.

    "Machi đã nói vậy, cứ tạm tin đi.. trực giác và cảm nhận của cô ấy khó mà sai được..."

    Bang chủ mỉm cười.

    "Cơ mà cũng hơi uổng công ta đi khắp nơi tìm kiếm những loại niệm thú vị chuẩn bị cho trận đấu.

    Xem ra phải gác lại..."

    "Đã vậy thì để 2 người bọn tôi hộ tống ngài đi Bang chủ..."

    Feitan và Machi bước lên phía trước.

    "An toàn là trên hết!"

    "Hiểu rồi, cảm ơn ý tốt của mọi người.."

    Giờ vẫn có người tưởng ta là nữ🙂
     
    Quản Gia Nhà Zoldyck (Hxh)
    14


    "Cái này ngon quá Onii chan❤️"

    Alluka vui vẻ nói, nhai đầy miệng món thịt nướng phô mai hảo hạng.

    "Ahh nào onii chan!"

    "Ahhh!"

    Miếng thịt được tiêu hoá một cách ngon lành.

    "Ahh nào Shiroo!"

    "Vâng."

    Nhoàm~

    Toà nhà với hơn 70 tầng đang toả sáng rực rỡ giữa màn trời đêm, cảnh tượng nhìn từ trên cao thật khiến người ta vừa sợ vừa thích thú.

    "Dịch vụ ở đây cái chi cũng tốt hết cỡ~"

    Alluka mặc bộ yukata bước khỏi phòng tắm riêng.

    Theo sau là Shiro, cô vẫn tiếp tục với bộ kimono huyền bí của mình.

    "Thật mừng là cô thích... khi nhảy khỏi con tàu đó, tôi bất chợt nghĩ tới nơi đây.

    Chỉ không ngờ nó thay đổi quá mức..."

    "Shiro."

    Alluka bước ra ban công tầng 66, từng cơn gió thổi đến.

    Mái tóc đen của Alluka cũng xuôi chiều gió mà bay.

    "Có chuyện gì sao Alluka sama..?"

    "Cô... thật sự từng ở đây nhỉ?~"

    "Đúng, đây là quê nội tôi.

    Sự cố bất ngờ khiến mẹ tôi phải mang tôi trở về thế giới của bà ấy.

    Cổng không gian của mẹ tôi phải mất rất nhiều thời gian mới có thể hoạt động chau chuốt thế..."

    "Và chỉ một chút sai lầm, hai người sẽ vĩnh viễn bị kẹt giữa không-thời gian.

    Đúng chứ?"

    "Phải... mẹ tôi trước khi gặp cha ở vùng đất này, bà ấy đã rất khổ sở khi cả gia tộc chèn ép toàn bộ trách nhiệm lên vai.

    Bà ấy đã đi khỏi nơi kinh khủng đó bằng chính quấn sách tôi dùng để tới đây..."

    "Thế là cha mẹ cô gặp và yêu nhau ở ngay thành phố này sao?"

    "Fufu... khi mẹ tôi kể nó cho tôi nghe, tôi mới thật sự muốn tin vào cái thứ gọi là định mệnh.

    Cha tôi rất mạnh, cả gia tộc của cha tôi đều yêu thương mẹ tôi...có điều, ông mất sớm quá.

    Trong cuộc chiến với một tộc khác.."

    "Mẹ cô đã ở lại với cha à?

    Không thì sao cô phải tới tận Lưu tinh phố~"

    "Không sai.

    Tôi thậm chí đã gặp cả Illumi sama... thật buồn cười, ngài ấy thấp hơn tôi cả một cái đầu, cái gương mặt ngây thơ vô cảm ấy..."

    "Hai người cách nhau 3 tuổi liền còn gì..?

    Thấy người lùn lùn hơn mình một chút là cô hớn hở lắm ấy nhỉ..?"

    Alluka nhìn sang hướng khác, cười khổ.

    "Tôi đã phải quay lại thế giới kia... tất cả là do nhà ngoại.

    Họ muốn cho thế giới thấy thứ mà con gái mình đã làm ra, đặc biệt hơn là tôi.

    Ở quê nhà của mẹ, không có ai tóc trắng như vậy mà không phải do bạch tạng hay tuổi tác.

    Họ lợi dụng mẹ tôi, bà ấy đã nhuộm lại cả màu tóc của tôi và đem tôi đi trốn...thật tội nghiệp.

    Năm ấy nếu không lầm...

    đây cũng mới 12 tuổi..."

    Hai bên im lặng lúc lâu...

    "Sao lúc mới bị dịch chuyển tới đây, cô không nhận ra nơi này...?"

    "Thế giới kia xảy ra nhiều chuyện, họ thậm chí có cả loại công cụ giúp đào thải kí ức không cần thiết.

    Và tôi đã bấm nhầm..."

    "Thế giờ bên đó sao rồi..?"

    "Em của dì tôi đang nắm quyền.

    Trước đó là tôi nắm cả tộc trong tay, coi như cách để sỉ nhục đám người nhàm chán đó và trả thù cho mẹ tôi..."

    "Thế là tiện dịp trao quyền cho em gái rồi mất tích luôn à..?"

    "Tôi sẽ ở lại đây mãi mãi.

    Để lại được tự do như những gì mà bà nội tôi đã dạy."

    Rồi mọi thứ lại chìm vào im lặng.

    Cơn gió vẫn thổi qua từng kẽ tóc Alluka.

    Cô thực sự cảm thấy bản thân vẫn còn may mắn chán...

    "Wait a minutes...

    Shiro, bà nội cô... không lẽ là tình đầu của ông nội...?"

    "À vâng.

    Tôi đang định kể...

    Ơ kìa Alluka sama!!

    Sao ngài lại mềm oặt như bún thế kia??"

    "Ta shock... hôm nay nghe chuyện thế là đủ rồi..."

    Hôm nay là Cá tháng tư zui nhất đời tui:3

    Cảm ơn các tình iu, cảm ơn các tỉ mụi vì đã dành cho tui sự quan tâm, iu mến ahihi.

    Pai pai~
     
    Quản Gia Nhà Zoldyck (Hxh)
    15


    "Chúng ta về thôi, cha giục rồi đây này...Oáp..."

    Killua ăn mặc chỉnh tề, đứng trước cửa phòng mà ngáp.

    Xem ra đêm qua cậu ngủ muộn

    "Onii chan~"

    Aluka chạy tới ôm cổ anh trai mình, nhõng nhẹo.

    "Thật là...

    ở nhà mãi cũng chán, onii chan không thích những ngày nghỉ thoải mái ở đây với bọn em à..?"

    "Thích chứ!"

    Cậu xoa đầu em gái mình, hôn lên mái tóc nó.

    "Bất cứ khi nào rảnh, chúng ta sẽ lại đi với nhau.

    Lần nào đó mà không có bất cứ ai cản trở chúng ta..."

    "Đúng vậy, ngày nào đó mà chúng ta có thể đi cùng nhau."

    "Ai cho cô đi hả đồ bà cụ non?"

    "Killua sama, ngài thô lỗ thật đấy..."

    Shiro che miệng cười.

    "Bộ lúc nào cô cũng cười được hả..?"

    "Nó thành thói quen mất rồi fufu."

    Và thế là họ về nhà trên con phi cơ riêng của nhà Zoldyck, vui chơi như vậy là quá nhiều cho anh em sát thủ rồi..

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    "Cha này, đứa bé đó vẫn chưa về à?"

    Tại phòng riêng của Silva, nơi Illumi báo cáo tình hình công việc.

    Câu hỏi của anh khiến cha anh có chút ngạc nhiên.

    Ông liếc nhìn người con trai cả.

    "Illumi, con nên hỏi về 2 đứa em con mới phải chứ?"

    Đôi mắt ông dừng lại ở chiếc máy tính trên bàn.

    "Nó đi với hai đứa em con, nó ổn tức là em con ổn!"

    "Logic từ đâu vậy..?"

    "Nó rất hợp lí, vì Shiro..

    à không, Kyouhebi là quản gia sẵn lòng làm mọi việc vì lợi ích của chủ nhân.

    Cô ta sẽ bảo vệ hai đứa em con nếu có chuyện, chắc chắn đấy cha!"

    "E hèm... ok, nghe thế là hiểu rồi.

    Cơ mà con không cần lo lắng nữa đâu..."

    Cách cửa phòng mở ra, Killua bước vào cùng Alluka.

    "Cha!!!"

    "Cha, tụi con xong việc và cũng về rồi.."

    "Tốt lắm, ta đang muốn hỏi con về những gì mà Alluka đã thể hiện được, cùng với sự trợ giúp của con và vị bảo mẫu kia.."

    "Thật... ra thì...

    Shiro làm hớt òi..~"

    "Nà ní...?"

    "Vâng, thật ra là bọn con vừa thiếp đi một lúc thì Shiro làm hết rồi.

    Nên là..."

    Silva day trán thở dài.

    Muốn có thêm tí thông tin mà khó quá..

    Illumi ra khỏi phòng, hai đứa em của anh đã an toàn, giờ thì...

    "Hú hú Shiro chan!

    Bộ này là tuyệt phẩm, tốn 5 triệu Jenny của tôi đấy!

    Mặc vào đi để tôi làm vài tấm nào!

    Chắc chắn sẽ mang lại một đống....

    AAUU!!!"

    Một cú đá vào cổ chân Milluki khiến anh đập đầu xuống.

    "Đậu xanh Kalluto!!

    Là mày phải không!??"

    Kalluto đã đứng đó được một lúc, cô không thích những đề nghị của Milluki.

    "Em chứ ai?"

    "Có phải việc của mày éo đâu!"

    "Anh cũng không thể yêu cầu như vậy!!"

    Hai anh em lườm nhau rách mắt, thật may là chưa có trận đánh nào diễn ra.

    "Được rồi"

    Illumi bước đến, cảnh cáo hai người bằng một ánh nhìn.

    "Cảm ơn, Kalluto sama...

    Tôi hài lòng với việc để Milluki sama chụp ảnh nhưng quả thực mang ảnh ra ngoài có hơi..."

    "Không có gì, ta ghét sự biến thái của anh ta thôi.

    Quan trọng hơn, cô đừng làm những việc thừa thãi nữa...

    Alluka nên tự chứng minh sức mạnh của bản thân."

    "Tôi hiểu rồi, cảm ơn ngài.."

    Shiro cúi người.

    "Mà này..."

    "Vâng?"

    Cô ngước lên.

    Gương mặt của Kalluto hơi nóng lên, cô nhìn ra chỗ khác.

    "Không hiểu sao... tôi vẫn cảm thấy onii chan không thích tôi.. tôi có thể tham khảo ý kiến của cô một lúc nào đó chứ?

    Vì dù sao cô cũng đã đi với Killua tới Hakako Tower nên..."

    "Ah.. ra là vấn đề đó, nhưng ngài không nên hấp tấp nhé!

    Trên đời này không có việc gì mới một hai ngày đã thành đâu."

    Shiro kiễng chân, đưa tay lên xoa đầu Kalluto.

    Cô bé ngạc nhiên lùi lại

    "Tôi đoán đúng mà, xoa đầu Kalluto sama là thoải mái nhất..."

    Bất giác, tâm trí Illumi hiện về một loạt những hình ảnh kì lạ.

    Giống như từ lâu.

    "Fufu...

    đứa nhóc này có tài đấy...nó còn nhỏ hơn cả ta nghĩ nữa!"
     
    Quản Gia Nhà Zoldyck (Hxh)
    16


    "Này!

    Đừng có mà tự tiện xoa đầu người khác...!"

    Kalluto xấu hổ, mặt cô ửng lên.

    "Fufu, xin lỗi nhé Kalluto sama.

    Ta thấy người rất đáng yêu, đừng tự ti thế!"

    Shiro cười khì.

    "Ta... mẹ ta gọi..

    đừng có đi đâu lung tung nữa.

    Ngươi còn nhỏ hơn ta nữa, đừng tự ý ra ngoài đấy.."

    Kalluto nói rồi đi.

    Bước chân nhanh thoăn thoắt tới chỗ mẹ.

    "Hmm, giờ ta nên làm gì đây...

    Ah, xin chào thiếu gia, mới nãy ta quên chưa chào người."

    Cô cúi người xuống.

    Illumi bước gần đến, Shiro mới nhìn thấy vết thương bên tay trái của anh ta.

    Một vết chém dài.

    "Thiếu gia...!"

    "Sao ngươi chưa bao giờ gọi tên ta?"

    "Thiếu gia, vết thương của ngài..."

    "Ngươi đang lờ đi câu hỏi của ta đấy à..?"

    "..."

    "Trả lời đi.

    Ngươi có thể gọi tên bất cứ ai trong gia đình này, sao ngươi lại tránh việc gọi tên ta?

    Nó khó đọc lắm sao?"

    "Thiếu gia à...."

    Shiro đưa tay lên miệng, gương mặt hiện ra một nụ cười.

    "...trước đây, không phải ngài không muốn ta gọi tên ngài sao?"

    "Ta là Illumi Zoldyck, anh cả của các em ta.

    Ngươi có tin ta sẽ kết liễu ngươi ngay lập tức nếu còn so đo chiều cao với ta không hả..?"

    "Ui ui đáng sợ quá mà!

    Bà nội, bà nói đúng, trẻ con nhà Zoldyck chẳng giống bình thường gì hết..!"

    "Tốp tốp lại đi Elai...

    đừng để cha mẹ hay ông nội của thằng bé này thấy.

    Chúng ta đang đứng trước cổng nhà họ đấy.."

    "Các người quen gì ông cha ta sao?"

    "Không hề Illumi ạ, chị chỉ nghe bà chị nói hoi~"

    "Đi thôi Elai, xem chừng chúng gần tới rồi.

    Ta không có nhiều thời gian đâu.."

    "Vâng!"

    "Nghe đây, lần sau gặp lại, ta cấm đồ tuỳ tiện ngươi gọi tên ta đấy..!"

    "Dạ vâng, thiếu gia đáng quý!

    Fufu..."

    "Lúc nào rồi mà còn chọc nghẹo nhau được hả..?

    Con cũng 9 tuổi rồi đấy Elai, ngưng cái kiểu gặp ai cũng vui vẻ cười chào của mình lại đi..."

    "Dạ~"

    "Ngươi là cô gái đó sao?"

    "Ngài nhớ ra rồi à?

    Xem ra trí nhớ của ngài không tốt như ta từng nghĩ.

    Cứ ngỡ là khi ta tới ngài sẽ nhận ra ngay cơ..."

    "Sao ngươi trông bé xíu thế này..."

    "Là ta chưa kịp sửa lại cơ thể cũ thôi, làm được ngay đã tốt."

    "Ngày ấy, khi ngươi đùa cợt, ta đã nổi giận.

    Shiro... ngươi sẽ không giận ta chứ?"

    Shiro gật đầu, mỉm cười như mọi ngày rồi đi trước.

    "Killua sama, trang phục của ngài hình như rách rồi kìa.

    Cần ta khâu lại không?"

    "Thôi khỏi, đặt thêm vài bộ trên Twins luôn đi!

    Ta khá thích chất liệu của chiếc áo hôm trước cô mua trên đó."

    "Đã hiểu!"

    "Shiroooo~ tôi muốn phô mai que, thịt viên chiên phô mai, bánh cup cake vị phô mai nữa~"

    "Vậy tôi sẽ làm ngay bây giờ.

    Chắc cũng sắp hết phô mai ở dưới nhà bếp rồi, đặt thêm 100 miếng cỡ lớn nữa cho toi nhé Tsubomi!"

    "Lịch trình ngày mai của tôi thế nào nhỉ Shiro chan??

    Ngoàm..."

    "Ngài có hẹn hợp tác với ngài Eggster bên Dollkin vào 7:55 ngày mai và thêm lịch thi đấu game trực tuyến với những hacker bên Shoting Steem vào 17:45 mai đó Milluki sama..."

    "Cô mau thêm suất Big combo Beef vào trong danh sách món ăn thượng hạng của ta trưa mai đi!"

    "Dạ."

    "Thêm cả Chocorobo 70 hộp luôn đi Shiro!!"

    "Vâng thưa Killua sama.."

    "Đặt trước phòng hạng nhất cho ta ở Big H đi.

    Hisoka mới rủ ta tới chơi cùng."

    "Vâng....

    Hisoka?"

    Shiro ngẩng lên hỏi

    "Sao?

    Biết hắn à?"

    "Dạ không, tại tên lạ quá.."

    Shiro tiếp tục cặm cụi chép những điều vừa được nhắc

    Illumi cúi thấp người, chống tay trước mặt Shiro.

    "Hmmm......Ta tin ngươi được không đây?

    Lần nào ngươi nói ngươi không biết thì y như rằng ngươi biết tất tần tật từ trên xuống dưới từ dưới lên trên, từ gót chân lên đỉnh đầu... tóm lại là quen hay khoing quen, không quen hay quen nói một lời???"

    "Dạ... thực ra hôm trước lên tàu vừa gặp anh ta... cái anh mặt hề.."

    Shiro toát hết mồ hôi

    "Đó.

    Biết ngay mà..!

    "

    "Thế hai người có quan hệ thế nào vậy thiếu gia?"

    "Có thể gọi là bạn... mà đừng gọi là thiếu gia nữa, thật thiếu tự nhiên."

    "Dạ Illumi sama."

    "Nước tắm sẵn sàng rồi các thiếu chủ!"

    Tsubomi gọi to, cả 5 anh em thi nhau nhảy vào bồn tắm mới xây.

    Shiro tới phòng bếp và chuẩn bị.

    "Onii chan!

    Illumi nii bị sao rồi kìa!!"

    "Anh hai ổn không đấy?

    Sao lại úp cái bản mặt dày của mình xuống nước thế kia...??"

    "Lão mới được gọi tên xong còn xấu hổ ấy mà..."

    "Câm cái mồm khẩu nghiệp của nhà ngươi lại Milluki!"

    "Lũ trẻ thích cái bể tắm mới đấy nhỉ?

    Còn cô thì sao?

    Thoải mái chứ?"

    "Rất thoải mái, tôi không thể tìm nơi nào khác tốt hơn nơi này nữa rồi."

    Zeno ngồi tựa lưng vào chiếc ghế gỗ với những đường khắc tinh xảo, Shiro đứng sau, day day thái dương ông ta.

    "Cơ thể cũ sẽ được lấy lại sớm thôi, an tâm đi..."

    "Thật ra thì tôi cũng đã tìm ra cách rồi Zeno ạ..."
     
    Quản Gia Nhà Zoldyck (Hxh)
    17


    Kuroro Lucifer mở mắt.

    Hắn đang nằm trên nền đất đầy rác rưởi.

    Cái cảm giác này chắc chắn là Lưu tinh phố-quê nhà của hắn chứ đâu.

    Có điều...

    Nó không phải là hiện thực.

    Đây là một giấc mơ

    Tái hiện lại quá khứ của hắn

    "Ê!

    Bà Mathel lại đem về một đứa mồ côi nữa!"

    Một đứa con gái tầm 10 tuổi, để tóc đuôi gà bỗng từ đâu nhảy tới.

    "Đéo hiểu sao... trợ cấp đã đéo đủ rồi mà cứ lôi về thêm mấy đứa vô dụng làm cái quái gì...?"

    Thằng nhóc áo đen với mái tóc bù xù nói.

    Trông nó nhỏ con mà cái mặt max đầu gấu.

    "Thôi nào Khal... bà ta làm tốt đấy chứ?

    Cứ thế là anh em ta lại có thêm thằng phụ tá, nhỉ Emi?"

    Một thằng nhóc khác lên tiếng.

    Nó có vẻ là thằng đứng đầu.

    Nó nở nụ cười rạng rỡ mà Kuroro biết rằng, thằng khốn này không có gì tốt đẹp cả...

    "Hình như không phải trai đâu mày... là một đứa con gái!"

    "Hê... thế là lại có thêm một con hầu."

    "Ờ, hi vọng nó không vô dụng... nhỉ Sei?"

    "Ừ.."

    Đôi mắt lũ đó, chắc chắn chúng đang nhìn hắn..

    Còn hắn đang quay lưng về phía chúng, tiếp tục tìm những quấn sách.

    Phải.

    Đó là hắn, thằng nhóc bị đám trẻ kia gọi là Lucifer.

    Trước khi trở thành một bang chủ nổi danh lẫy lừng như thế này, tuổi thơ của hắn đã chịu nhiều nỗi mất mát.

    Hắn trong cái trại tập trung dành cho trẻ mồ côi ở Lưu tinh phố này chỉ là một thằng nhóc cô độc.

    Hắn không bao giờ được quan tâm

    Hắn như kẻ vô hình.

    Không ai muốn nhìn thấy hắn, à, mà cũng chẳng ai "thấy" hắn ngay từ đầu rồi.

    Không có gì ngoài cái đầu, nhưng rốt cuộc nó chỉ được vận dụng khi hắn bước khỏi đây.

    Hoặc có lẽ là khi cô ấy xuất hiện.

    Sei là thằng cầm đầu... hắn từng bị thằng khốn đó chơi xỏ.

    Đương nhiên việc này, hắn ghim sâu trong lòng.

    Emi-Một con ranh chỉ giỏi hùa theo, nịnh bợ mấy thằng mạnh mạnh mà tìm chỗ đứng cho mình.

    Thằng Khal ấy á?

    Khá trung thành với Sei đấy.

    Cái thằng dễ bị lợi dụng nhất.

    Nó cục súc ghê lắm, nhưng lúc nào cũng răm rắp nghe theo thằng cầm đầu nhóm nó.

    Nhưng nếu coi hắn không ra gì thì hắn cũng dễ dàng giết nó thôi.

    Bây giờ, đơn giản là chưa được...

    Sẽ đến một lúc nào đó, khi trại tập trung cho những đứa đủ lớn ra khỏi đây, tự do chém giết ở Lưu tinh, hắn sẽ huỷ hoại từng đứa một.

    "Chào mọi người, em là Elaiza.

    Mong mọi người chấp nhận em."

    Đứa con gái mới đến giới thiệu trong nhà ăn.

    Hừ.

    Một con nhóc tóc trắng, buộc tóc tết hai bên... nhìn thật kì quặc!

    Và cái gì kia?

    Bộ đồ nó mặc quá xịn xò so với lũ nhóc ở đây, nó sẽ sớm là tâm điểm bắt nạt cho mà xem...

    Mà nếu hắn nhớ không nhầm, hắn cũng 11 tuổi rồi nhỉ....

    Hết giờ lao động, hắn lại lọ mọ tới từng núi rác tìm sách.

    Xem nào, hắn không biết quá nhiều chữ, nhưng chắc chắn đây là một quấn sách địa lí.

    Cái hình địa cầu to tướng cơ mà.

    "Ôi mày ơi...!!!

    Trong kia có đánh nhau thật!"

    "Thật à?

    Lại thằng nào đây??"

    "Vip nữ Elaiza, gái mới vào ngành nhé!"

    "Mới vào đã gấu rồi!

    Với thằng nào đấy??"

    "Con Emi bạn thằng Sei với Khal ý... nó sút cho một phát ngay giữa mặt rồi kia kìa..!"

    "Vãi ***, làm đéo gì mà phang nhau?"

    "Con Emi lại giở giọng chê bai, ngu thì cho chết.

    Thôi vào hóng với tao.."

    "Đi liền, đụ má.."

    Hah...

    Quả gì mà cay cay thế xin thưa rằng quả báo🙂

    Drama thú vị không thể bỏ qua, hắn đút tay vào túi bước vào nhà ăn, nơi trận chiến vẫn đang tiếp diễn.

    Kuroro bước từ cửa chính vào.

    Hắn vừa mở cửa thì một thằng cao to đen hôi ngay lập tức bay ra chỗ hắn.

    Kuroro bị sức nặng của thằng da đen đó đè cho nín thở...

    "Ngươi..."

    Kuroro suýt thì lên tiếng chửi thề.

    "Mẹ nó!!!

    Tay tao...!!!"

    Thằng da đen đau đớn kêu la.

    Nó ôm cái tay phải vừa bị bẻ gãy.

    "Thật thất vọng.. cứ hi vọng làm bạn với các vị cơ.

    Cái cách hành xử hạ lưu đó sẽ nhấn chìm từng người một nếu các người bước vào đời đấy..."

    Đứa con gái tóc trắng đứng hiên ngang trên bàn.

    Tay phủi phủi cái áo trắng mới bị bẩn.

    "Còn ai không?

    Tôi vẫn có thể tiếp tục đấy... dù sao thì các bảo mẫu ở đây cũng chỉ phụ trách cho ăn và giao việc, không ai có thể ngăn cản cuộc vui của chúng ta cả.

    Cậu đấy, Sei tóc tím phải không?

    Chắc cậu mạnh lắm, lên đây!"

    "Xin lỗi, tôi không đánh con gá...."

    Vâng, một cú đấm móc bay thẳng vào ngực thằng Sei khiến nó ho sặc sụa, thở không ra hơi, lăn lộn dưới đất.

    "Tôi không thích cách cậu nhìn tôi khi tôi đang ăn.

    Thật sự khiếm nhã.. và nếu cậu còn làm vậy..!"

    Cô gái tóc trắng nắm cổ áo Sei ném nó lên bàn.

    Chiếc nĩa sắt gỉ đã nằm trên tay cô gái từ lúc nào.

    "... tôi không ngại cho cậu một vé hiểu cảm giác sống trong mù loà đâu.

    An tâm, nhanh và nhẹ lắm ấy..."

    "KHÔNG!!!ĐỪNG LÀM THẾ!!!

    TÔI KHÔNG LÀM VẬY NỮA ĐÂUUUU!!!

    LÀM ƠN..."

    Vai phải của nó bị giữ chặt tới mức nó tưởng như từng cái xương nó đang gãy ra.

    Mọi người như cứng đờ trước từng cử chỉ lẫn giọng điệu của cô ta.

    Ai nấy mặt cắt không một giọt máu...

    "Tốt thôi.

    Cậu có thể đi!

    Hi vọng sau này không ai làm phiền giờ ăn của tôi nữa.."

    Cô ném chiếc nĩa đi, nó bay tới chân của thằng nhóc tóc đen đang đứng ở cửa.

    "Này cậu, Lucifer gì đó phải không?"

    Câu nói của cô làm hắn hơi giật mình.

    Không lẽ cô ta thấy hắn ngứa mắt nên vẫn muốn đánh tiếp.

    Dù sao thì hắn cũng đã chuẩn bị sẵn tâm thế.

    "Dọn bếp hộ tôi nhé, tôi mệt quá mà..."

    Cô ta bước khỏi nhà ăn, sát khí tan đi, đám người bên trong mới dám thở phào nhẹ nhõm.

    P/s: Cái trò bản cung đùa từ Cá tháng tư giờ vẫn có người không nhận ra à?

    Người ta là nữ rành rành cơ mà...🙂
     
    Quản Gia Nhà Zoldyck (Hxh)
    18


    "Lucifer!"

    Xế chiều, hắn lại lục đục ở chân những núi rác.

    Thấy có người gọi, hắn quay lại, giọng nói khá quen...

    Lần thứ hai trong ngày, ai đó gọi tên hắn.

    Trước khi cô gái đó tới đây, một tuần chắc cũng chỉ có ai đó gọi hắn 1 lần.

    Gọi về lao động, chỉ có thế.

    Hôm nay thì khác một chút rồi.

    "Cô..."

    Cô gái tóc trắng cười tươi chạy lại.

    "Cậu làm gì một mình vậy?

    Mà quên đi, nhìn này..."

    Cô ta loay hoay lấy trong túi thứ gì đó.

    Một miếng dán à?

    Cô ấn ấn nó vào trán hắn.

    Hắn cũng chỉ biết lùi lại.

    "Cái gì đây?"

    "Hình xăm giả!

    Lucifer cậu thích không?"

    Hắn đưa tay lên trán, toan lấy nó ra.

    Nhưng cô ta ngăn lại.

    "Đừng, chút nữa hẵng bóc đi.

    Ta nỡ lấy hơi nhiều của mấy gã mua bán trái phép.

    Ta cũng mới dán vào bắp chân trái, một con rắn đỏ đấy."

    "Sao lại đưa cho ta chứ..?"

    Cô gái ấy ngạc nhiên trước câu hỏi, nghiêng đầu tủm tỉm.

    "Vì chúng ta là bạn.

    Bạn bè phải chia sẻ, đúng không...?"

    Hắn ngẩn người nhìn cô, người vẫn đang duy trì nụ cười bí ẩn của mình.

    "....Cơ mà ta vẫn cần bán nốt đống này, đám kia có vẻ thích nó, ta sẽ bán nốt, cậu làm gì thì làm, nhớ về sớm ăn tối!"

    Cô vẫy tay chào, chạy nhanh ra chỗ trại tập trung, nơi mà người ta có thể thấy rõ, mặt trời đang dần dần lặn xuống núi.

    "Elaiza... nhỉ?"

    Hắn cười.

    Có lẽ trong trái tim đầy băng giá, ánh mặt trời vừa lọt vào bên trong...

    Hắn đứng trong nhà tắm.

    Một cái vòi nước chảy từ trên đầu xả thẳng xuống.

    Mỗi đứa chỉ được tắm 3 phút mỗi ngày.

    Nói là nhà tắm chứ nó cũng chỉ là một cái bạt quấn quanh một cái vòi sắt gỉ.

    Nam một chỗ, nữ một chỗ.

    Bên trong cũng có mảnh gương vỡ treo trên một sợi dây thép, đủ lớn để thấy được gương mặt mỗi người.

    "Hình xăm vẫn còn... nhưng không giữ được quá một tháng.

    Ta có nên che nó lại không..?"

    "Đmm nhanh lên thằng bên trong, mày không phải là thằng duy nhất cần tắm!"

    "Ra ngay đây."

    Hắn nói.

    Giọng vẫn vô cảm thế, mặc nhanh cái áo đen bị đứt chỉ, hắn bước ra.

    Tên đứng ngoài nhanh chóng bước vào, vai chạm vai với hắn.

    Hắn thản nhiên bước vào nhà ăn với những con người sáng mới được no hành.

    "Au...

    đm, cứ nhai nó lại đau..."

    "Răng hàm tao gãy mẹ hai cái rồi.."

    "Sao thảm bằng thằng gãy tay sáng nay.."

    "Con ả kia ăn cái mẹ gì mà khoẻ thế không biết..??"

    Hmm

    Hắn cười khểnh, đến chỗ đựng khay thức ăn tự múc chỗ đồ ăn trong nồi.

    Lấy thêm thịt lợn nữa, cần thêm protein cung cấp sau một ngày mệt mỏi.

    Hắn không tìm được quấn kinh thánh nào liên quan tới tài liệu mà hắn đọc hôm trước, khá buồn..

    Liệu cô ta nghĩ sao về Kinh thánh?

    Câu hỏi đó bỗng hiện lên trong đầu hắn.

    Nhưng mà vì điều gì mà hắn lại phải nghĩ về cô ta chứ...?

    Quan trọng hơn

    Cô ta đang ngồi ở đâu vậy..?

    Hắn nhìn quanh.

    Bóng lưng ai đó nhỏ bé ngồi một góc cùng vài đứa con gái khác.

    À

    Ra là vậy.

    Ai cũng có thể làm bạn.

    Đó là cô ta

    Thế mà mới nãy ta cứ tự luyến.

    Thế mà ta cứ nghĩ ta đặc biệt gì cơ.

    Là ta ảo tưởng mình đặc biệt trong mắt ai đó...

    Chỉ là bạn thôi mà...

    "Cậu lại một mình rồi Lucifer."

    Hắn ngạc nhiên quay đầu lại, là cô ấy

    "Ta tìm cậu nãy giờ đấy, đồ ngốc!"

    "Không phải cô đang ăn ở kia ư?"

    "Ta đang bán đồ thôi mà!

    Hoá ra họ cũng tử tế đấy!"

    Cô nhìn về phía đám người ngồi đó đằng xa, vẫy tay khoe hình xăm trên cánh tay mình.

    Cô vẫy tay chào lại.

    "Hình xăm của cậu đẹp lắm!

    Cậu thích kinh thánh đúng không?

    Một cây thánh giá vừa đủ sẽ làm nổi bật gương mặt cậu đấy, Lucifer."

    "À..

    ừ.."

    Hắn đáp.

    Cô cười hồn nhiên ngồi ngay cạnh hắn.

    "Chỉ vài tháng nữa chúng ta sẽ ra khỏi đây và bắt đầu cuộc sống đầy máu và nước mắt ở Lưu tinh.

    Cậu sợ không Lucifer?"

    "Không.."

    "Vậy à?

    Chắc cậu đã chuẩn bị kĩ càng nhỉ?"

    "Đơn giản là không sợ chết.

    Ta chấp nhận nó nếu thật sự không còn cơ hội chiến thắng.

    Còn cô?"

    "Ta sẽ đi khỏi đây!"

    "Ngoài kia dù không nhiều chém giết như ở đây, nhưng cạm bẫy hiểm trở rất nhiều.

    Có thể không chết, nhưng ngươi không sợ sẽ bị lợi dụng, sẽ bị mang đi làm nhục à?"

    "Không sợ, vì ta mạnh.

    Cậu không được ở yên một chỗ đâu đấy, muốn mạnh hơn phải ra ngoài.."

    "Vậy à?"

    "

    Sau này, đừng gọi ta là "ngươi" hay "cô" nữa.

    Ta muốn nghe cậu gọi ta bằng tên...

    được chứ?"

    Hắn im một lúc rồi gật nhẹ cái đầu.
     
    Quản Gia Nhà Zoldyck (Hxh)
    19


    Hắn và cô ta sớm thân nhau.

    Thời gian cứ thế trôi đi, ngày tháng hai người ở bên nhau tưởng như vừa diễn ra, như một cái chớp mắt.

    Vẫn chỉ có cô ta chú ý đến hắn

    "Lucifer, cậu nên chọn cho bản thân một cái tên chứ?"

    Cô hỏi hắn khi hai người đang lủi thủi ở trong nhà kho, hắn nhìn cô khó hiểu.

    "Elaiza... cô không thích cái tên Lucifer?"

    "Không phải.

    Khi bước chân ra xã hội ngoài kia, để có thể dễ dàng phân biệt người với người, chúng ta nếu bị trùng họ vẫn còn cái tên.

    Hiểu chứ?

    Không chỉ thế, cái tên cũng có nhiều công dụng khác.

    Hãy đặt cho mình một cái tên phù hợp đi Lucifer.."

    Hắn không nói gì một lúc.

    Tới khi sắp xếp xong công việc, hắn mới quay lại hỏi cô.

    "Elaiza... ta không nghĩ ra một cái tên nào cả.

    Ngươi đặt đi.!"

    "Có chắc không thế?

    Tôi đặt không hay với ý nghĩa gì đâu đấy."

    "Không quan trọng.

    Ta đang nhờ ngươi giúp đó, hãy quyết định nhanh đi."

    "Hmm..."

    Cô quay lưng về phía hắn, tay đưa lên cằm mà nghĩ ngợi.

    Cô lướt qua bầu trời xám xịt một lần.

    Rồi nhìn vào đôi mắt vô hồn của hắn.

    "Thế nào?"

    "Fufu...

    Kuro...

    Kuroro.

    Kuroro Lucifer thế nào?"

    "Nghe được... nhưng, tại sao?"

    "Nó là màu sắc mà tôi thấy ở cậu đấy, Lucifer...."

    Cô bước tới cái sân bóng trống trải trước trại tập trung.

    Bỏ lại hắn vẫn đang nghĩ ngợi phía sau.

    Hắn vẫn dõi theo cái tấm lưng cô cho tới khi nó bị che khuất bởi đồi rác.

    "Ta thích."

    Hắn nhìn xuống đất, gương mặt hiện ra một nụ cười nhẹ nhàng.

    Hắn rất hiếm khi cười đấy!

    "Elaiza... cô còn hình xăm thế này chứ?"

    Một ngày nọ.

    Ngày chủ nhật cuối cùng trước khi những đứa trẻ 11,12 tuổi bị đuổi khỏi trại tập trung.

    Hắn nhìn cô

    Cô vẫn đang mải ngắm những bông hoa dại mọc trắng gần những bãi rác.

    "Lucifer, nhìn xem... giữa cả chục bông hoa trắng, có một bông hoa đỏ.

    Trông đặc biệt lắm ấy..."

    "Lại gì nữa đây, ngươi sao phải chú ý tới thứ nhạt nhẽo thế này?"

    "Không đâu, nó thực đặc biệt.

    Giống cậu ấy, Lucifer.."

    Cô ngước lên nhìn hắn, nở nụ cười trên đôi môi bé nhỏ ấy lần nữa.

    "Ta?"

    "Ừ, đặc biệt lắm..."

    "Có gì đặc biệt?

    Ta... không có bất cứ thứ gì cả.."

    "Không đâu, cậu có đặc biệt.

    Thật đấy, ta thích bông hoa này, nhưng còn thích cậu hơn nữa Lucifer.."

    Cô cười

    Hắn cúi gằm cái gương mặt đang ngượng chín của mình xuống.

    "Cậu luôn tìm kiếm, kể cả khi nó gần như vô vọng.

    Cậu luôn cố gắng đạt được mục đích, kể cả khi cơ hội rất mong manh.

    Cậu không dừng lại, không giống đám nhóc đó.

    Nếu chúng chết, ta mặc kệ, yếu thì chết chứ sao?..."

    Cô bất chợt tiến gần và đặt tay lên má hắn

    "...Nhưng chỉ cần cậu bị đe doạ thôi, ta cũng sẽ làm mọi cách giúp cậu.

    Cậu có đôi mắt của kẻ mạnh, kẻ sẵn sàng sinh tử bất cứ lúc nào, tôi không dễ dàng để những kẻ thú phải chịu thiệt như vậy.

    Tôi thích cậu, cậu thích tôi không, Lucifer?"

    "Không, tôi... không thích.."

    Hắn nói nhỏ

    Nhưng cô nghe được, nghe rõ

    Cô vẫn cười, thậm chí trông cô giống như thực sự hài lòng.

    "Cô thoả mãn với câu trả lời như vậy ư..?"

    Hắn đã nghĩ vậy, có lẽ vì hắn không đủ sức nói ra.

    "Vậy à.."

    Nét cười vẫn giữ nguyên trên mặt.

    Cô ngẩng mặt lên trời, hít một ngụm khí

    "Nghe vậy là hiểu rồi...gặp lại vào giờ ăn tối.."

    Cô vẫy tay chào

    Bước đi khỏi tầm mắt hắn một lần nữa

    Chỉ là không hiểu sao, hắn cảm tưởng như mọi chuyện sắp kết thúc...

    "BẮT CHO BẰNG HẾT ĐI!!"

    Đêm ấy, tất cả trẻ mồ côi tại trại tập trung đều lũ lượt bị lôi lên xe.

    Một lũ khốn buôn người xuyên quốc gia.

    Những người tạo nên trại tập trung đã bị giết không thương tiếc.

    Hắn, cô và một vài đứa trẻ khác may mắn trốn kịp.

    "Nghe này Lucifer, từ nay chúng ta không bị giới hạn bởi bất cứ luật lệ nào nữa.

    Hãy giết mọi kẻ cản đường đi!"

    "Hiểu rồi!"

    Lời nói chắc nịch thế, ai mà biết được con tim hắn đang run tới mức nào.

    Không chỉ là nỗi lo cho mạng hắn...

    "ĐẰNG ĐÓ!!!

    TAO VỪA THẤY BÓNG DÁNG MẤY Đ....!"

    Một con dao xiên thẳng vào họng hắn.

    Cô rút con dao ra

    Máu phun tung toé lên người.

    "Chết tiệt Elaiza!!!

    Tại sao....

    Chúng ta cần thời gian để chạy chứ không phải là..."

    "Lucifer... một lần nữa... ta hỏi...cậu thích ta không?"

    Sao lại là câu hỏi đó?

    Vào cái thời điểm chết tiệt này chứ??

    "Đây không phải lúc đùa, một con bé đã bị thuơn...."

    Lại ánh mắt ấy nữa.

    Ánh mắt hắn thấy vào buổi chiều hôm nay

    Y như lần đầu cô hỏi

    Cô rất nghiêm túc

    Cô không quan tâm tới bất cứ thứ gì nữa

    Cho tới khi nghe được câu trả lời

    "Không... tôi.. ta không hề..."

    "Hiểu rồi..Lucifer, cậu có phải kẻ yếu không..?"

    Hắn nuốt nước bọt.

    Thời gian đang rất gấp rút.

    "Không.. không bao giờ!"

    "Cạch...!"

    Âm thanh của thứ gì đó vang lên.

    Cơ thể hắn cứng đờ..

    "Không thể nào...

    Niệm!???"

    Hắn không thể cử động, dù là một ngón tay.

    Không thể trả lời...

    "Tuyệt lắm...ta tin cậu, tin câu trả lời đó...

    đừng lo, là Niệm của tôi, cậu trả lời câu hỏi còn tôi phát động Niệm...."

    Hai bàn tay của cô đặt lên hai má hắn.

    "Fufu...."

    Cô cười hài lòng, chạm trán với hắn.

    "Chẳng ai muốn nhìn người mình thích bị thương nhỉ, Lucifer..?"

    Âm thanh của súng đạn càng lúc càng gần, nụ cười của cô vẫn ở yên trên đôi môi ấy.

    "Bằng tất cả sức mạnh của, ta ra lệnh: chạy thật xa khỏi đây, không được dừng lại cho tới khi cơ thể ngươi không còn chút sức lực nào.

    Hãy làm mọi cách để sống, Lucifer... có lẽ chúng ta, sẽ không còn gặp lại nhau nữa.

    Tạm biệt..."

    Vừa dứt lời, cô gái ấy lao về phía những tên săn người đang lăm lăm con dao ấy với nụ cười tự mãn nhất có thể.

    Hắn thì chạy thục mạng khỏi nơi ấy.

    Không ai quay đầu lại.

    Đúng ra là không thể, dù rất muốn.

    Elaiza... tôi không thích em, vì tôi yêu em... cuối cùng, tôi vẫn không đủ can đảm để nói vậy..

    Em còn ở đó không...?
     
    Back
    Top Dưới