Ngôn Tình Quận Chúa Xin Hãy Tự Trọng!

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
503,753
0
0
AP1GczOo4Gxhs1P0Oy8dGor1quBscigcAiVFORh2hf3K9NlJyNknkOOmtl8dQcKRkQw6FClzE6AUB1CQfoa0FDUwJMmzSSZyhrL7a4nqtguImba1fA8rmbdyjy_A-WN4X6vuj3oyROyZF3mVKYoOoOaz_YLr=w215-h322-s-no-gm

Quận Chúa Xin Hãy Tự Trọng!
Tác giả: Yên Hôi
Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không, Cung Đấu, Nữ Cường, Hài Hước, Cổ Đại, Khác, Sủng, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Yên Hôi

Thể loại: Tiểu Thuyết, Ngôn Tình, Cổ Đại, Nữ Cường, HE, Đoản Văn, Hài Hước, Sủng, Trả Thù, Cung Đấu, Chữa Lành, Xuyên Không, Ngọt, Dưỡng Thê, Sảng Văn

Team dịch: Cá Chép Ngắm Mưa

Giới thiệu:

Sau khi ca ca của ta lên ngôi hoàng đế, ai nấy đều không khỏi cảm thán.

Từ một hoàng tử nơi lãnh cung trở thành bậc cửu ngũ chí tôn, thật không ngờ hắn lại có ý chí kiên cường đến vậy. Vì nắm giữ binh quyền, hắn thậm chí không tiếc biến biểu muội thanh mai trúc mã thành quân cờ liên hôn.

Vô tình đến nhường nào.

Nhưng chỉ có ta mới biết, ta và ca ca đều là người xuyên không.

Lý do hắn tham gia đoạt ngôi, là bởi nam nhân ta để mắt có thân phận quá đặc biệt. Hơn nữa, người ta đã có người trong lòng, chẳng thèm để mắt đến ta.

Vậy nên chỉ còn cách cưỡng đoạt mà thôi.​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Sau Khi Phu Quân Trở Thành Quyền Thần Bậc Nhất
  • Mau Tới Làm Bài - Tiểu Ngô Quân
  • Cưới Cô Hàng Xóm Xinh Đẹp - Thời Quang Tái Tiếu
  • Quán Cơm Nhỏ Ở Tiểu Khu Hội Xuân
  • Thập Niên 70: Quân Tẩu Đanh Đá Ngược Tra Vả Mặt
  • Sau Khi Phản Bội Lời Thề, Phu Quân Hối Hận Rồi
  • Quận Chúa Xin Hãy Tự Trọng!
    Chương 1: Phần 1


    Lần đầu tiên ta gặp Tạ Du là vào dịp đại thọ ngũ tuần của vị hoàng đế lão cữu kia. Nhân sinh thần của thiên tử, hoàng đế mở tiệc thiết yến đãi bách quan, giá lâm đến Thừa Quang điện thuộc Kiến Chương cung, cùng vui với muôn dân, uống rượu mừng thọ.

    Vị lão cữu kia thuở trẻ cũng coi như là một vị minh quân, thêm nữa mấy đời hoàng đế trước đều không phải hạng hồ đồ. Tuy về già không tránh khỏi trúng mấy "thói hư tật xấu của hoàng đế", bắt đầu cầu tiên luyện đan, không thể mở mang bờ cõi, nhưng ít ra vẫn giữ được cơ nghiệp tổ tông.

    Bữa tiệc sinh thần đó quả xứng là yến tiệc thái bình thịnh thế.

    Tạ Du đã xuất hiện giữa cuộc rượu chè say sưa ấy.

    Sau khi tiếng đàn ca tán loạn, mấy văn nhân nhàn tản cũng làm vài bài thơ xướng hoạ. Lão cữu 'từ trên trời rơi xuống' của ta mặt mày hớn hở, muốn chơi trò ném bình trong đại điện, chỉ định mấy công tử nhà trọng thần.

    Tạ Du mới tám tuổi không kiêu ngạo không siểm nịnh bước ra hành lễ. Giữa những tiếng tán thưởng vang dội cả điện, An Định lão Hầu gia lắc đầu cười bảo với hoàng đế rằng thằng nhóc này hành sự kiêu ngạo, cần phải rèn giũa nghiêm khắc thêm.

    Hoàng đế lão cữu khoát tay cười nói: "Không sao, Tạ gia quả thật đã có được một lân nhi!"

    Lúc đó ta đã bị gương mặt tuấn tú chưa trưởng thành của Tạ Du mê hoặc đến không phân rõ phương hướng. Ta kéo tay Hách Liên Chương đang đút cơm cho ta, líu ríu nói: "Ca, khi nào huynh lên ngôi hoàng đế?"

    Hách Liên Chương lớn hơn ta năm tuổi đáp: "Này, muội cứ nói chuyện mưu phản to tiếng như thế, sang năm không chỉ có thể mừng thọ lão tử nhà ta mà còn được mừng ngày giỗ của ta nữa đấy."

    Ta cười, giọng non nớt nói: "Nói trước nhé, sau khi huynh làm hoàng đế thì ban Tạ Du cho ta."

    Hách Liên Chương nhìn ta vô cùng kinh ngạc: "Nếu ta nhớ không nhầm thì thân thể này của muội còn chưa cai sữa được ba năm đúng không?"

    "Ai cũng có ước mơ."

    Hách Liên Chương nhận chiếc khăn thêu từ cung nữ bên cạnh đưa tới: "Vẫn nên chữa cái tật ch** n**c miếng trước đi!"

    Ta tức giận đá hắn: "Ta bây giờ mới tròn bốn tuổi thôi!"

    Tay chân ta ngắn ngủn, đá người cũng chỉ như trẻ con giận dỗi, Hách Liên Chương bị ta chọc cười, trêu ta vài câu, đồng thời cung nữ Lâm Hoa điện ở bên cạnh đã khom người bước tới.

    Quý phi nương nương muốn đón ta về.

    Nụ cười của Hách Liên Chương lập tức tắt lịm, nhưng hắn không giao ta cho nàng ta, đứng dậy nắm tay ta rời khỏi chỗ ngồi.

    2

    Trên đường từ Thừa Quang điện trở về, chúng ta đều không nói gì.

    Vận may xuyên không của Hách Liên Chương không bằng ta. Bà mẹ từ trên trời rơi xuống của ta và đương kim hoàng đế là biểu huynh muội, tình cảm tạm gọi là sâu đậm, nhưng bà vốn yếu ớt từ nhỏ.

    Phụ thân ta xuất thân hàn môn, đã c.h.ế.t trận sa trường bốn tháng trước khi ta chào đời.

    Mẫu thân ta đau buồn tột cùng, gắng gượng sinh ta xong thì quy tiên.

    Đương kim thánh thượng nhớ tình huynh muội, lại thương thân thế bi thảm của ta, phong ta làm Trường Lạc Quận chúa, nuôi dưỡng dưới gối Quý phi nương nương trong cung.

    So với ngũ hoàng tử Hách Liên Chương - nhi tử của một cung nữ nhỏ, lớn lên trong lãnh cung, hiện giờ xét ra ta quả thực cao quý hơn hắn nhiều.

    Tường cung nguy nga cao lớn dưới ánh trăng đổ bóng đè nặng lên người, phía sau chúng ta, cung nữ thị vệ, thái giám nhũ mẫu chậm rãi bước theo.

    Khi qua cửa cung nội điện, Hách Liên Chương bế ta lên, nhũ mẫu phía sau dường như có chút không vui, thấy ta bĩu môi thì vội vã lùi lại.

    Ta ôm cổ Hách Liên Chương, khẽ nói: "Huynh mới đến một năm, không thích nghi là chuyện bình thường, chờ huynh bồi dưỡng thế lực cho tốt rồi hãy lên ngôi hoàng đế."

    Hách Liên Chương đi qua cửa cung nhưng không đặt ta xuống: "Ta làm hoàng tử sống tự tại chẳng phải tốt sao? Nhất định phải chơi trò sinh tồn đoạt ngôi à?"
     
    Quận Chúa Xin Hãy Tự Trọng!
    Chương 2: Phần 2


    "Hừ, ánh mắt của huynh không lừa được ta đâu, huynh rõ ràng là muốn làm hoàng đế." Ta ghé vào tai hắn thì thầm, Cha huynh bây giờ đã bắt đầu luyện đan cắn thuốc rồi, ngày nào cũng ăn tro bếp, sớm muộn gì cũng đi đời nhà ma thôi."

    Ta lại vẽ bánh vẽ: "Chờ huynh lên làm hoàng đế rồi, nhớ ban Tạ Du cho ta."

    Hách Liên Chương véo má ta: "Không có tiền đồ, mở rộng tầm nhìn ra, một nam nhân đã làm muội thỏa mãn rồi sao?"

    Ta vô cùng chấn động, bừng tỉnh ngộ ra: "Đúng nhỉ, sao ta lại không nghĩ ra, ca ca quả không hổ danh là người sẽ lên ngôi hoàng đế."

    3

    Năm lên năm tuổi, ta phát huy bản lĩnh da mặt dày, nài nỉ hoàng đế cữu cữu cho vào Quốc Tử Học đọc sách.

    Đúng lúc các hoàng tử cũng đang đến tuổi, thánh thượng triệu thêm các công tử nhà đại thần cùng lứa tuổi vào cung làm thư đồng.

    Vì thế ngày đầu tiên ta đi học, quan Điển Bạc đặt cho ta một án thư nhỏ bên cạnh Hách Liên Chương. Ta năm tuổi và Tạ Du chín tuổi trở thành bàn trước bàn sau.

    Hách Liên Chương vừa thở dài vừa giúp ta sắp xếp bút mực: "Ta biết ngay muội đến đây vì Tạ Du mà."

    "Mới không phải." Ta ngọt ngào dỗ hắn, "Ta sợ Tam Hoàng tử đáng ghét kia bắt nạt huynh trong trường, nên đến để chống lưng cho huynh đấy."

    Hách Liên Chương không nói gì, chỉ nhếch môi, hồi lâu mới bảo: "Cũng vô dụng thôi, với thân thế của Tạ Du hiện giờ vẫn chưa thể để mắt đến ta được."

    Đúng là lời thật, so với Tam Hoàng tử được nuôi dưỡng dưới gối Thục Phi nương nương đang được sủng ái, với thân thế của Tạ Du, đương nhiên là hắn sẽ làm thư đồng cho Tam Hoàng tử rồi.

    Nhưng thư đồng của Hách Liên Chương là Ngụy Viễn - thứ tử của Binh bộ Thị lang, mặc chung một chiếc quần thủng đáy lớn lên cùng với Tạ Du, ít nhiều cũng có thể tạo được chút quan hệ lấp lửng.

    Ta an ủi Hách Liên Chương, hô vang câu nói kinh điển trong tiểu thuyết nam tần: "Đừng khinh thiếu niên nghèo, ba mươi năm Hà Đông--"

    "Mau câm miệng đi!" Hách Liên Chương dùng bút lông gõ vào búi tóc nhỏ của ta, "Không thấy mất mặt à? Nam thần của muội ngồi đằng sau kìa."

    Ta lập tức ngồi ngay ngắn, đóng vai tiểu thư khuê các trong thâm cung.

    4

    Quốc Tử Học chia thành sáu đường năm sảnh, lập sáu học, môn học chủ yếu là Tứ Thư Ngũ Kinh.

    Phải nói là ta học khá vui vẻ.

    Dù sao cũng là người tốt nghiệp chín năm giáo dục bắt buộc, thích nghi tốt, huống chi ta còn từng học từ cao học đến tiến sĩ.

    Ban đầu Tế tửu dạy học ở Quốc Tử Học chỉ xem ta như một linh vật cung phụng, dạy dạy rồi phát hiện ta thực sự có chút thiên phú, cũng để tâm hơn một chút.

    Thêm vào đó Tạ Du thiên tư thông tuệ, cơ bản luôn giữ vị trí đứng đầu, ta là người xuyên không có bệnh chung, thấy không vừa mắt là lại muốn ra oai phô trương.

    Đi học được hai tháng, tiếng tăm thần đồng của ta cũng đã tạo được chút danh tiếng, truyền đến tai vị hoàng đế cữu cữu kia.

    Hách Liên Chương đi theo con đường bình phàm, làm gì cũng vừa phải.

    Thực ra ta và Hách Liên Chương đã bàn bạc với nhau, Hách Liên Chương là Hoàng tử lãnh cung không được cha thương mẹ yêu, không nên quá nổi bật, giả ngốc cầu an mới là quan trọng nhất.

    Ta thì khác, nói khó nghe một chút, một nữ tử thời cổ đại có chút tài năng không tạo thành mối đe dọa gì, đến tuổi thích hợp ngược lại có thể cộng thêm điểm trên thị trường xem mắt.

    Món hời có lãi không kiếm mới là đồ ngốc.

    Chỉ là có một ngày sau giờ học ở Quốc Tử Học, lúc chỉ có hai người Hách Liên Chương đột nhiên hỏi ta: "Tiểu muội có muốn làm Võ Hoàng* không?"

    (*) Võ Tắc Thiên

    Ta mất ba giây để nhớ ra Võ Hoàng là ai, sau đó kinh ngạc: "Hóa ra trong lòng huynh ta còn có bản lĩnh này sao?"

    "Hoàng đế thay phiên mà làm, năm nay đến nhà muội đó!" Hách Liên Chương rất bình tĩnh dùng những lời ta thường xúi giục hắn để đáp lại ta, "Muốn làm không?"
     
    Quận Chúa Xin Hãy Tự Trọng!
    Chương 3: Phần 3


    Vẻ nghiêm túc ấy, như thể ta nói muốn làm là hắn lập tức khởi binh nổi loạn tôn ta làm nữ đế.

    Ta dùng bút lông gõ đầu hắn: "Làm cái đầu huynh ấy! Chạy đến làm gà con với ta hả? Huynh mau vùng lên cho ta, nhanh lên ngôi hoàng đế dẫn theo ta sống trong sung sướng!"

    Hách Liên Chương phá vỡ phòng tuyến bắt đầu phát điên: "Tiểu muội, ta không muốn cố gắng nữa, ta muốn tìm phú bà bao nuôi ta!"

    Ta cười lớn, ôm chặt hắn, không nhắc đến việc thực ra ta biết hắn mới vừa trải qua một hồi ám sát ngày hôm qua.

    5

    Tuy Quốc Tử Học đều là con cháu hoàng tộc tông thất đến đọc sách, nhưng quản lý nghiêm ngặt, kỷ luật nghiêm khắc.

    Nhưng chung quy vẫn có kẻ ngốc muốn gây chuyện.

    Ta nói chính là tên chó má Tam Hoàng tử kiêu ngạo càn rỡ kia.

    Dù đã xuyên qua triều đại, nhưng bắt nạt học đường vẫn luôn là vấn nạn điển hình, mặc dù đối tượng bị bắt nạt là Hách Liên Chương.

    Thủ đoạn rất trẻ con, thay thế bài tập Hách Liên Chương nộp lên, trong kỳ thi tố cáo Hách Liên Chương gian lận.

    Hách Liên Chương có thể nhẫn nhịn, nhưng ta thì không.

    Dù sao ta còn nhỏ, lại được hoàng đế cữu cữu sủng ái, ai cũng biết khi ta còn nằm nôi khóc lớn chỉ có Hách Liên Chương mới dỗ được ta.

    Thủ đoạn ngu ngốc nhất thì phải dùng cách phản kháng đơn giản thô bạo nhất.

    Ta khóc lóc chạy đến Ngự thư phòng của Tuyên Chính điện, ôm lấy hoàng đế cữu cữu bắt đầu khóc lóc: "Cữu cữu! Tam hoàng huynh hắn đẩy ngũ hoàng huynh."

    Ừm, không đúng, ta khóc lại: "Cữu cữu! Tam hoàng huynh hắn bắt nạt ngũ hoàng huynh!"

    Tiện thể còn quệt nước mắt nước mũi lên người hoàng đế cữu cữu.

    Thủ đoạn nhỏ này hoàng đế không để vào mắt, cũng không mấy để tâm, sóng gió kết thúc với việc Tam Hoàng tử đội Tứ Thư Ngũ Kinh đứng tấn ngoài cửa sổ một canh giờ.

    Chỉ là có hơi liên lụy đến Tạ Du.

    Hắn ở Quốc Tử Học không nhiều, phần lớn thời gian phải theo tổ phụ đến doanh trại huấn luyện, vừa về làm thư đồng của Tam Hoàng tử đã phải cùng chịu phạt.

    Nhưng đứng tấn một canh giờ đối với hắn mà nói dễ như trở bàn tay.

    Ta nằm sấp ở cửa sổ, lè lưỡi với Tam Hoàng tử đang tức muốn hộc m.á.u và Tạ Du với sắc mặt bình thản.

    Xin lỗi nhé Tạ tiểu lang quân, tuy ngươi thật sự rất tuấn tú, nhưng so với hoàng huynh sẽ làm hoàng đế trong tương lai của ta, vẫn là thân thân ca ca quan trọng hơn.

    6

    Ta chỉ học tại Quốc Tử Học đến năm bảy tuổi.

    Một là vì nam nữ thụ thụ bất thân, nam nữ bảy tuổi không được ngồi chung. Hai là vì Hách Liên Chương và Tạ Du dần trưởng thành, bắt đầu bận rộn với công việc, không còn nhiều thời gian để chuyên tâm học tập tại Quốc Tử Học. Ta đến đó một mình cũng chẳng có gì thú vị.

    Năm mười hai tuổi, Hách Liên Chương được phong làm Sở Vương, lập phủ đệ tại kinh thành, được ban chức Kiểm Giáo Thái Úy.

    Ngày lễ sắc phong kết thúc, hắn ngồi xuống nắm lấy tay ta: "Sau khi ta rời cung, việc vào nội đình sẽ khó khăn hơn. Ta đã sắp xếp ổn thỏa mọi thứ xung quanh cho muội, về sau muội hành sự một mình, phải hết sức cẩn thận."

    Ta ôm chặt lấy hắn, không nói gì. Tuy buồn vì phải chia xa, nhưng ta vẫn thấy vui cho hắn. Rời cung, hắn có thể lập phủ đệ, qua lại với bách quan, tự quản lý bổng lộc và thu nhập, cũng có thể bắt đầu xây dựng thế lực cá nhân.

    Như rồng ẩn mình dưới vực sâu, hắn đã phải che giấu quá lâu để chờ đợi ngày hôm nay.

    Hách Liên Chương vỗ nhẹ lưng ta: "Nếu muốn học thì cứ học, ta sẽ nghĩ cách tìm phu tử cho muội."

    Thay đổi hẳn vẻ chiều chuộng thường ngày, hắn nhìn thẳng vào mắt ta, nghiêm túc nói: "Lâm Lam Nguyệt, muội phải kiên trì học tập, đừng để cung đình đồng hóa. Sớm muộn gì ta cũng sẽ đón muội ra khỏi cung, muội phải chuẩn bị sẵn sàng."

    Ta cười hì hì phá tan bầu không khí cảm động: "Ta biết rồi ca, phú quý rồi nhớ đừng quên nhau. Đợi khi huynh làm hoàng đế. . . Á, đau quá—"
     
    Quận Chúa Xin Hãy Tự Trọng!
    Chương 4: Phần 4


    Hách Liên Chương thu tay về sau khi búng trán ta, bất đắc dĩ nói: "Biết rồi biết rồi, ban Tạ Du cho muội phải không? Nhưng nam thần của muội cũng sắp rời kinh đấy."

    Chuyện này ta cũng biết, An Định lão Hầu gia tuân theo chỉ dụ của Thánh thượng đến biên cảnh Tây Nam bình loạn. Tạ Du từ nhỏ đã lớn lên trên lưng ngựa, đương nhiên cũng bị tổ phụ mang theo.

    7

    Cuộc sống trong thâm cung không dễ dàng, không phải về vật chất, mà là tinh thần.

    Ta không thể như Quý phi nuôi dưỡng ta, tâm lặng như nước, suốt ngày chỉ có thanh đăng cổ Phật làm bạn. Khi đã biết bầu trời bên ngoài cung tường xanh biếc tự do đến nhường nào, lòng người sẽ trở nên phóng khoáng.

    May mà cữu cữu 'từ trên trời rơi xuống' thương xót danh tiếng tài nữ ta vun đắp từ nhỏ, thêm vào đó danh tiếng của Hách Liên Chương ngày càng hiển hách trong triều, âm thầm vận động tìm được một vị Tế Tửu dạy học.

    Mỗi tuần ta có hai ngày được từ nội đình đến Văn Hoa thiên điện ngoại đình, nơi có phu tử dạy ta thi thư. Tuy chỉ là những từ ngữ điểm tô thái bình thịnh thế, hoặc thiên văn địa lý và các môn học không dính dáng đến triều chính.

    Nhưng không bắt ta học nữ giới đã khiến ta mừng thầm trong chăn.

    Những ngày còn lại, ta có một hai ngày được đến trường đua cưỡi ngựa, hoặc đá cầu vui đùa cùng phi tần trong hậu cung.

    Khi ta sắp đến tuổi cập kê mười lăm, Quý phi nuôi dưỡng ta bệnh nặng. Nữ nhân cả đời không được hoàng đế sủng ái, suốt ngày bầu bạn với Phật này, câu nói cuối cùng trên giường bệnh là khẩn cầu hoàng đế cho ta ra cung lập phủ.

    Cẩu hoàng đế chẳng nói được hay không, chỉ nắm tay Quý phi nói một câu những năm qua vất vả rồi.

    Ta quỳ bên giường, dập đầu một cái thật mạnh, khi trán chạm đất, nước mắt ta trào ra.

    Cữu cữu 'hời' quả nhiên là cữu cữu 'hời', chẳng có mấy phần thật lòng. Nuôi ta trong thâm cung đến năm mười bốn tuổi, chẳng qua chỉ muốn dùng ta làm quân cờ liên hôn với phiên vương.

    "Con mẹ nó, chắc chắn là tên vương bát đản Trấn Nam Vương." Sau tang lễ của Quý phi, Hách Liên Chương tìm riêng ta, vừa mở miệng đã chửi thề.

    "Lão già gần đất xa trời!" Hách Liên Chương nghiến răng ken két, "Để muội qua đó làm kế thất, lão già đó thật biết tính toán, đáng đời lão con cái thưa thớt."

    Đã hai ba năm ta chưa gặp hắn, thư từ qua lại không bằng gặp mặt, ta thở dài: "Huynh cao lớn hơn nhiều rồi."

    So với ta, hắn đã có dáng vẻ của một nam tử trưởng thành.

    "Muội cũng cao lên nhiều." Hách Liên Chương cảm thán, "Cảm giác chuyện thay tã cho muội như mới ngày hôm qua!"

    Nói câu này với một thiếu nữ yểu điệu, huynh lịch sự quá nhỉ?

    8

    Những năm qua Hách Liên Chương làm không ít việc thực tế, đầu tháng ba Thánh thượng ra lệnh hắn cùng Lễ bộ Thị lang đồng thời điều hành đợt thi hội.

    Đúng vào tiết xuân hàn, Hách Liên Chương vì các cử nhân tham gia mà ngược xuôi bận rộn, qua lại giữa Công bộ, Lễ bộ. Lại nhiều lần dâng sớ tu sửa công viện, đích thân giám sát công trình hai tuần, cung cấp than lửa, quần áo giữ ấm cho các cử nhân. Một loạt động thái này, từ trên xuống dưới đều được lòng người, nhận được không ít lời khen ngợi, ngay cả cữu cữu 'hời' kia cũng nhắc đến khi trò chuyện với ta.

    Hách Liên Chương đã cao hơn ta gần một cái đầu, có chút mới lạ xoa đầu ta: "Muội yên tâm, hôn sự này sẽ không thành đâu, Trấn Nam Vương không phải người thật thà, khả năng làm phản rất cao."

    Ta cũng không ngạc nhiên, những năm qua thư từ qua lại Hách Liên Chương chưa từng giấu ta biến động chính sự, nghe nhiều cũng có chút nhạy cảm chính trị.

    "Ai chẳng có giấc mộng hoàng đế!" Ta đùa vài câu, đột nhiên hỏi, "Nếu làm phản, cữu cữu 'hời' kia sẽ phái ai đi?"

    Hách Liên Chương nhướng mày, cười như không cười mà nhìn ta: "Nam thần mà muội nhớ nhung, Tạ Doãn Chấp."

    Ta ngẩn người mất vài giây mới phản ứng Tạ Doãn Chấp chính là Tạ Du.
     
    Quận Chúa Xin Hãy Tự Trọng!
    Chương 5: Phần 5


    Phải rồi, Tạ Du đã làm lễ đeo quan thêm tên tự từ hai năm trước.

    Ta bật cười: "Ta đã lâu không nghe tên hắn."

    Hách Liên Chương lại ném cho ta một tin chấn động: "Lũ mọi rợ ở Tây Nam đã đầu hàng, Tạ Du dẫn tám nghìn tinh binh đêm hôm đánh vào đại bản doanh của đám mọi rợ, bắt sống được Tu Bặc."

    "Biên cảnh Tây Nam loạn hơn mười năm, cuối cùng cũng bình định!" Ta hỏi Hách Liên Chương, "Sau khi Tạ Du về, cữu cữu 'hời' sẽ đặt hắn ở vị trí nào?"

    "Khó nói! Lão già ấy mấy năm nay đầu óc mê muội, không thể dùng lẽ thường để suy đoán." Hách Liên Chương nói, "Quân thường quy Phá Quân của Tạ gia là ba vạn, mấy năm bình loạn này lần lượt biên chế thêm nhiều binh lính, tăng gần gấp đôi, chưa kể đến Du Dịch quân gần ba vạn kỵ binh tinh nhuệ mà Tạ Du đích thân tuyển chọn và huấn luyện trong những năm qua."

    Ta hít một hơi lạnh: "Ba vạn tinh binh?"

    Hèn chi, hèn chi tình thế An Định Hầu phủ như lửa đốt, những năm gần đây lão thái quân An Định Hầu phủ thường xuyên vào cung.

    "Ba vạn tinh binh." Hách Liên Chương thì thầm, "Bây giờ ta mà ở vị trí lão già đó cũng ngủ không yên."

    "Ông ta ngủ rất ngon." Ta cũng thì thầm, "Hôm qua gọi ba cung nữ thị tẩm, ba người đấy! Thật có sức lực."

    Hai chúng ta nhìn nhau cười, Hách Liên Chương nói: "Ông ta uống thuốc đến mê muội rồi, lần này Tạ gia khải hoàn hồi triều, ngày tháng khó sống rồi."

    9

    Mồng năm tháng tám, tiết Trung thu. An Định Hầu khải hoàn hồi triều, hát vang khúc ca chiến thắng.

    Thiên tử thiết yến mừng công tại Thừa Quang điện thuộc Kiến Chương cung, rượu qua ba tuần, An Định lão Hầu gia đột nhiên quỳ xuống khấu đầu.

    An Định lão Hầu gia khóc lóc nói rằng không phụ quân ân, nguyện giao nộp lại bốn cấp quân quyền bao gồm tiền quân, hữu quân, trung quân và hậu quân của đội ngũ Phá Quân.

    Quân thần nắm tay nhìn nhau, lệ nhòa mi.

    Khi nghe tin tại tẩm cung, ta không kìm được bật cười, An Định lão Hầu gia quả là người thông minh.

    Thông minh ở chỗ, đã giao, nhưng không giao hoàn toàn.

    Quả nhiên học vấn nơi quan trường là một môn nghệ thuật.

    Mồng tám tháng tám, Thiên tử xuất kinh, tiến hành kỳ săn b.ắ.n mùa thu tại bãi săn Thừa Đức.

    Thiên tử giá lâm, cấm quân theo sát, Hách Liên Chương bận đến tối mắt tối mũi.

    Phong tục Đại Hằng khá thoáng, cấm chế đối với nữ tử còn chưa quá nghiêm ngặt, nữ quyến của các gia tộc quý tộc thượng lưu đi săn vui chơi là chuyện thường tình, Tạ Du đương nhiên không thể bỏ lỡ cuộc vui này.

    Ta từ nhỏ lớn lên trong cung, cữu cữu 'hời' con cái thưa thớt, dưới gối ông ta chỉ có năm người con.

    Đại hoàng tử do Quý phi sinh ra, bẩm sinh bị bệnh tai phải, cũng giống như Quý phi, suốt ngày chỉ có thanh đăng cổ Phật làm bạn.

    Nhị hoàng tử tuy tài hoa tuyệt đỉnh, do Tiệp dư sinh ra, nhưng khi mười lăm tuổi ngã ngựa mất một chân.

    Trong tình cảnh này, ta có thể có bạn đồng lứa để trò chuyện đã phải mừng thầm, đừng nói chi đến việc có bạn thân trong khuê phòng.

    Thêm vào đó thân phận ta tôn quý, hào quang thiên tài được quảng bá quá mức, khiến trong kinh thành không ai không biết Trường Lạc Quận chúa tài trí thông minh, được Thánh thượng sủng ái vô cùng, lệnh cho Đại học sĩ Văn Hoa điện đích thân giáo dưỡng.

    Điều này dẫn đến khi đến bãi săn, chẳng ai dám chơi với ta. Ai nói chuyện với ta cũng đều run rẩy hành lễ.

    Cảm thấy vô địch cô đơn là thế nào, ta đành phải dẫn thị vệ đi săn một mình.

    Tuy nhiên cung thuật và kỵ thuật của ta quả thực không tồi.

    Một mặt vì trong cung quá nhàm chán, việc chơi đến tinh thông những trò tiêu khiển ít ỏi cũng không phải chuyện khó.

    Mặt khác, Hách Liên Chương sớm muộn gì cũng sẽ làm hoàng đế, con đường này từ xưa đến nay ai cũng công nhận là rủi ro cao, dù thế nào cũng phải học chút bản lĩnh để bảo toàn tính mạng.

    Đang suy nghĩ thì trong rừng có một con hươu nhảy ra, ta thúc ngựa lên phía trước, nhanh chóng giương cung ngắm bắn, không trúng.
     
    Back
    Top Dưới