[Khoảng thời gian khi Noa vừa tròn 3 tuổi và Annelise 9 tuổi đã có một sự cố sảy ra. ]
Vào một ngày nọ khi Annelise có một tiết học và phải ra ngoài .
Noa đã biến mất.
Những người hầu và cha mẹ đã tìm kiếm khắp nơi nhưng không ai thấy cho đến khi Annelise trở về .
Cô vừa bước vào cửa thì nhìn thấy không khí hỗn loạn nên đã tìm một người hầu hỏi :" có chuyện gì vậy?"
"Thưa tiểu thư, thiếu gia không biết từ lúc nào đã biến mất , chúng tôi đang tìm thiếu gia ạ"- cô người hầu nhanh chóng đáp lại .
Cô khoanh tay đứng nghĩ gì đó một lúc rồi quăng đồ ở sofa mà ra phía gần bìa rừng - nơi thuộc trong khoảng đất của nhà Elzenberg.
Nơi mà những đứa trẻ không nên tới .
Chỉ mất vài phút, cô đã dừng lại ở bãi bụi gai nơi gần rừng.
Một tiếng sụt sịt vang lên từ giữa lùm cây.
Em trai, bám vào nhánh cây, đang cố không trượt xuống con mương cạn và bụi gai bên dưới.
"Đừng cử động," cô nói.
Giọng bình tĩnh đến rợn người.
Không chút do dự, cậu bước vào giữa những nhánh gai—những mũi kim nhọn xuyên qua tay áo, cào vào da thịt, rạch những đường đỏ thẫm trên cánh tay nhỏ nhắn.
Nhưng cậu vẫn không nhăn mặt.
Cô vươn tay ra, kéo em trai vào lòng, xoay lưng che chắn cho nó trước khi cùng nhau lùi ra khỏi bụi rậm đầy gai nhọn.
Máu từ tay cô nhỏ giọt trên nền đất.
Đứa em trai sợ hãi, run rẩy thì thầm: "Chị... chị đau không?"
"Không sao, nín đi."
- cô đáp ngắn gọn , chẳng tỏ ra đau đớn.
Rồi sau đó cô nắm chặt tay em trai mình và dắt nó về biệt thự .
Dưới ánh đèn mờ vàng của căn biệt thự sang trọng, tiếng ồn ào vang lên ngay khi cánh cửa bật mở.
Cô nắm tay em trai kéo vào bên trong với vẻ mặt bình tĩnh.
“Trời ơi!
Tay con bé bị gì vậy?!”
“Máu chảy nhiều quá—ai gọi bác sĩ đi!”
Người lớn xúm lại, vây quanh cô, giọng nói gấp gáp hoảng loạn.
Nhưng cô chỉ đứng đó, không nói lời nào.
Cả thân người nhỏ bé ấy chẳng hề run lên vì đau hay sợ.
Trái lại, chỉ có bàn tay cô vẫn nắm chặt lấy tay của em trai.
Đứa em run rẩy, khuôn mặt đẫm nước mắt.
Nó ngước nhìn chị—đứa trẻ ấy vốn hay nghịch ngợm, nhưng giờ chỉ biết cắn môi đến bật máu, nước mắt trào ra không kịp lau.
“Em... em xin lỗi…
Em không cố ý…
Chị ơi…”
Cô vẫn không đáp.
Đôi mắt nâu đỏ ấy nhìn về phía trước—trống rỗng, bình thản đến rợn người.
Mãi đến khi một người lớn chạm vào vai để kiểm tra vết thương, cô mới quay đầu, bàn tay cô vẫn chưa rời khỏi tay em trai.
“Đừng kéo em ấy ra,” cô nói nhỏ, giọng trầm khàn nhưng lạnh đến thấu xương.
“Nó vẫn sợ.”
Cả nhà lặng đi.
Cô không cười, cũng không khóc.
Máu vẫn chảy, mà tay cô thì siết chặt lấy tay đứa em như sợ nó tan biến.
Một đứa trẻ không khóc khi sinh ra.
Một đứa trẻ không biết cười.
Một đứa trẻ mà ánh mắt từ bé đã băng giá hơn cả mùa đông ở Siberia.
Và đó là lần đầu tiên trong nhà có người thấy cô bị thương đến vậy .
Trong căn phòng của Annelise,cô ngồi trên sofa trong phòng,bác sĩ nhanh chóng cầm máu và băng bó vết thương cho cô.
Ông nội vì nghe tin cô bị thương mà cũng đến thăm đứa cháu của mình nhưng Ông nội chỉ đứng đó, bóng ông đổ dài trong ánh sáng hắt qua cửa sổ phòng y tế.
Bác sĩ vừa băng xong vết thương, tay cô bé vẫn rỉ máu nhẹ, đỏ thẫm giữa lớp băng trắng.
Ông hỏi, giọng khẽ nhưng đầy uy quyền:
“Vì sao con lại làm vậy?”
Cô bé, với đôi mắt nâu đỏ lạnh như sương sớm, đáp mà không cần suy nghĩ:
“Cháu 9 tuổi… còn nó mới 3.
Vết thương này là quá sức với nó.”
Ông im lặng.
Trái tim già nua của ông, từng trải qua bao cuộc tranh quyền đoạt vị, phút chốc lại thấy nghẹn lại.
Không phải vì đau lòng, mà vì trong khoảnh khắc ấy…
ông nhìn thấy sự kế thừa thật sự—một sinh vật nhỏ mang dáng hình của quái vật thiên tài, nhưng vẫn mang trái tim bảo vệ những điều yếu ớt nhất.
“Ra là thế...” – Ông nói nhỏ, rồi vươn tay xoa đầu cháu gái lần nữa, lần này không phải vì hứng thú, mà vì sự thán phục thật sự.
Một ngày nọ khi Noa lên 6 tuổi không lâu và Annelise lên 12 tuổi.
Ở trong thư viện riêng của biệt thự Noa nhìn ngồi chơi bên cạnh ngoan ngoãn nhìn chị mình đọc sách.
Noa trầm ngâm suy nghĩ gì đó một lúc rồi mở to đôi mắt long lanh nhìn Annelise câu nài nỉ chị mình rằng :
"Chị , chị có thể huấn luyện cho em được không."
"Em bao nhiêu tuổi rồi"- Annelise gấp sách lại nói với Noa.
"6 tuổi ạ "- Noa nhanh nhẹn đáp.
" Nhưng quy định gia tộc là 10 tuổi nên em vẫn chưa được ."
- Annelise thắng thắn đáp .
"Nhưng không phải chị vẫn là ngoại lệ sao?"
- Noa đáp , hơi thất vọng.
" Nhưng em khác , em không thể " - Annelise nói rồi đứng dậy ra khỏi thư viện .
" Vậy đến khi em 10 tuổi chị hãy huấn luyện cho em nhé"- Noa nhanh chân chạy theo sau nói với Annelise.
"Được thôi"- Annelise đáp.
[Tại sân bay, trước khi lên máy bay đến học viện quân sự Nga - Annelise 15 tuổi, em trai Noa 9 tuổi.]
Cậu bé chạy theo, đôi mắt ầng ậc nước:
— Chị đã hứa sẽ huấn luyện cho em mà!
Chỉ còn một năm nữa thôi… chị quên rồi sao?
Chỉ còn một năm nữa thôi mà !
Người chị đứng im lặng.
Trong bộ quân phục mới được phát, cô gái nhỏ với mái tóc đen buộc gọn, chỉ nhìn em mình bằng ánh mắt lạnh như băng.
— Chị không quên.
Nhưng em chưa đủ tuổi.
Gia tộc quy định rõ.
— Em biết!
Nhưng nếu là chị… chị từng là ngoại lệ mà!
Chị có thể xin cho em!
— Không.
Giọng nói cứng rắn, như đập tan mọi hy vọng.
Em trai lùi lại một bước, ngỡ ngàng và đau đớn.
— Vì sao?
Chị không tin em sao?
Im lặng.
Đôi bàn tay bên dưới lớp áo khoác quân sự siết chặt đến bật máu.
Nhưng ánh mắt người chị vẫn không thay đổi.
— Em vẫn còn yếu.
Chạy không bằng chị năm 5 tuổi.
Đấm chưa trúng bia.
Đừng nói đến thừa kế.
Nếu muốn chị công nhận… mạnh lên nữa.
Noa khóc rất nhiều sau hôm ấy vì chị không giữ lời nhưng cậu không biết làm gì khác chỉ có thể không ngừng luyện tập .
Cậu bé Noa lớn lên như một cái cây nhỏ vươn mình dưới bóng râm dày đặc—bóng của chị mình Annelise để.
Từ nhỏ, Noa đã là một đứa trẻ lanh lợi, nhưng không ai dành ánh nhìn tự hào cho cậu.
Bởi chỉ cần chị cậu bước vào phòng, mọi tiếng tán dương đều chuyển hướng.
Người ta gọi tên chị bằng những danh hiệu mà Noa thậm chí không hiểu hết: “thiên tài”, “hậu duệ hoàn hảo”, “người kế thừa mẫu mực”.
Còn cậu… chỉ là em trai kém sáu tuổi, dễ thương, ngoan ngoãn, "dễ nuôi".
Noa bắt đầu nhận ra điều đó từ khi cậu bảy tuổi.
Trong buổi kiểm tra thể lực đầu tiên của mình, khi ngã xuống đất, cậu đã nhìn thấy chị đứng từ xa—không vỗ tay, không gật đầu.
Ánh mắt chị như lưỡi dao lạnh lẽo: không chê bai, không khinh thường, cũng không khích lệ.
Chị nhìn cậu như một cái đồng hồ đang chạy, chỉ để xem có đúng giờ hay không.
Noa tập luyện điên cuồng.
Không phải để vượt qua bài kiểm tra, mà chỉ để giành lấy một ánh nhìn công nhận.
Nhưng đó là điều không bao giờ có từ chị mình .
Rồi một ngày, Noa mười tuổi.
Cậu bị thương trong lúc luyện tập.
Máu rỉ ra từ tay, nhưng cậu không khóc.
Cậu chỉ cắn răng, nhìn thẳng vào chị, người vừa bước vào sân tập.
Cậu muốn xem—liệu chị có bước tới?
Chị cậu chỉ đứng yên.
Không nói gì.
Không di chuyển.
Nhưng cậu vẫn nhớ khoảnh khắc ấy suốt đời—ánh mắt chị không còn như thép lạnh nữa.
Nó hơi lay động, như gương nước khẽ gợn.
Chỉ một chút thôi.
Nhưng Noa đã thấy.
Và cậu hiểu: mình vẫn còn cơ hội.
Nhưng mà ... dù đôi mắt ấy luôn lạnh như băng, dù môi không bao giờ nở nụ cười, nhưng chị vẫn bước đến.
Không nói gì, chị ngồi xuống bên Noa—người em trai đang cố cắn răng chịu đau để không rơi nước mắt.
Bằng những động tác dứt khoát, chị rút trong túi áo bộ sơ cứu nhỏ—lúc nào cũng mang theo bên mình, như một thói quen nhà binh.
Không cần hỏi han, không cần dỗ dành, chị băng bó vết thương cho Noa bằng sự chính xác gần như máy móc.
Từng vòng băng trắng siết nhẹ.
Không quá chặt, không quá lỏng.
Cẩn thận.
Chuẩn mực.
Cậu bé Noa ngẩng đầu, môi mím chặt.
“Chị…”
Chị không trả lời, chỉ khẽ nghiêng đầu như ra hiệu “đừng nói gì ngốc nghếch”.
Và lần đầu tiên, cậu thấy gió mát len qua ánh nắng, rọi xuống vai chị—vạt áo khoác đại tá phấp phới trong chiều lặng gió.
Chị như thể một người không bao giờ thuộc về thế giới mềm yếu này, nhưng hôm nay... chị lại là người duy nhất cúi xuống chăm sóc cậu.
Từ đó, cậu hiểu một điều: chị sẽ không bao giờ dịu dàng theo cách người ta mong.
Nhưng nếu cậu bị thương, nếu cậu gặp nguy hiểm—chị sẽ luôn có mặt, như một lời hứa không cần nói ra.
Giờ cậu đã lớn ,đã được 14 tuổi.
Bây giờ cũng là lúc người chị nhập ngũ của cậu giải ngũ và trở về .
Cậu không biết nên nói chuyện với chị thế nào nữa .
Cậu đứng trên ban công của dinh thự, lắng nghe gió ạt ào kéo đến trong không trung, thở dài khi cả hai càng ngày càng lớn thì khoảng cách của cả hai cũng càng lớn dần tựa như vực thẳm không đáy.
Chị của cậu—người luôn lặng thinh, luôn bước đi như một cơn gió lạnh không ngoảnh lại—chưa từng phủ nhận cậu, nhưng cũng chưa từng nói ra một lời công nhận nào.
Noa sống trong vùng xám giữa hy vọng và tuyệt vọng, nơi mà một ánh nhìn thoáng qua của chị cũng đủ khiến tim cậu đập nhanh, nhưng một lần im lặng lạnh nhạt lại như hàng trăm mũi kim găm vào lòng.
Cậu không cần cả thế giới vỗ tay.
Cậu chỉ cần một lời đơn giản:
"Em làm tốt rồi."
Từ người mà cậu luôn hướng mắt tìm kiếm.
Nhưng với một người sinh ra đã như băng giá, lời nói đó có lẽ còn hiếm hơn cả tuyết rơi trong sa mạc.
Cậu hít thở không khí ban công tầng 2 mà trầm ngầm nghĩ về quá khứ khi chị chưa nhập ngũ .
Cậu sinh ra đã có khả năng trí nhớ bẩm sinh , cậu nhớ có lần vào khoảng lúc mình chỉ vài tháng tuổi vẫn còn nằm trên cũi
…Cậu không nhớ rõ hôm đó trời nắng hay mưa, nhưng cậu nhớ cái lạnh chạy dọc sống lưng khi bị nhấc bổng khỏi chiếc cũi.
Không ai nghĩ một đứa trẻ vài tháng tuổi có thể hiểu chuyện, nhưng Noa vẫn nhớ cảm giác tay chân vùng vẫy, và cái khe gió lùa vào khi cơ thể cậu bị treo lơ lửng trên cao khoảng 2 tầng lầu bên ngoài ban công.
Không tiếng nói, không cảnh báo, chỉ là ánh mắt kỳ lạ của người hầu nhìn cậu lần cuối trước khi buông tay.
Và rồi… vòng tay đó.
Mùi mồ hôi, hơi thở dồn dập, tiếng tim đập mạnh mẽ vang vọng.
Cô ôm lấy cậu như thể thế giới này đang vỡ tan dưới chân.
Cậu đã khóc.
Rất to
Nhưng Chị chỉ nói một câu:
“Không sao rồi.”
Lần đầu tiên trong ký ức của Noa, ánh mắt lạnh như băng của chị run rẩy, hoảng loạn.
Rồi chợt khi Noa quay lại nhìn về phía ban công cậu nhìn thấy một bóng hình lâu rồi không gặp.
Annelise nhìn thẳng vào Noa.
Ánh mắt của cậu phản chiếu cái nhìn của cô, nhưng không đủ sắc để che đi nỗi ngỡ ngàng đang nhói lên trong đáy mắt.
" Chị... lâu rồi không gặp" Noa cười nhạt rồi nói tiếp "Em cũng từng có suy nghĩ quá đơn giản khi vươn tới vị trí ứng cử viên chị à"
—"Các thành viên trong gia tộc sẵn sàng ám sát lẫn nhau để loại trừ đối thủ.
Dù là anh em ruột."
Cô nói rõ từng chữ.
Không hề châm chước.
—"Đó cũng là lý do mà bất kỳ ai trong gia tộc…
đều phải được huấn luyện để miễn nhiễm với độc.
Cả chị cũng vậy."
Gió mạnh hơn một chút, cuốn theo chiếc áo khoác đại tá trên vai cô bay lật nhẹ.
Dưới ánh sáng mờ nhạt của trời chiều, huân chương chiến đấu lấp lánh—như một vết sẹo được tô sáng.
Cô tiến lại gần, dừng trước mặt Noa.
Không dịu dàng đặt tay lên đầu cậu.
Chỉ đơn giản là nhìn xuống cậu từ tầm cao của một người đã kinh qua địa ngục.
—"Chị không nói em không được mơ.
Nhưng nếu mơ ước đó khiến em chết—thì chị thà giẫm nát nó bằng chính đôi tay này."