Cập nhật mới

Khác Quái Bàn Của Tôi Thành Tinh Rồi- Tô Cảnh Nhàn

Quái Bàn Của Tôi Thành Tinh Rồi- Tô Cảnh Nhàn
Chương 80: Phiên ngoại bốn


【Thanh Hà x Tiết Phi Y】

o

Thanh Hà đứng ở cửa, thính lực của y rất tốt, có thể nghe rõ Tiết Phi Y đang nhỏ giọng lẩm bẩm trong toilet, "Đậu mòe, quần lót của mình phải làm sao giờ?

Cơ mà vì sao thời gian của mình lại ngắn thế?

Chắc chắn là do sợ rồi, nhất định là thế, tuyệt đối không có cách giải thích khác..."

Thanh Hà cúi đầu nhìn hoa văn trên sàn nhà, đưa tay bật đèn, đi lấy một cái mảnh màu đen từ trong tủ quần áo, một lần nữa gõ cửa toilet, "Tôi mở cửa nhé."

Tiết Phi Y còn chưa kịp mặc quần thì đã thấy Thanh Hà duỗi tay qua khe cửa, khớp xương trên ngón tay rõ ràng, cầm một chiếc quần lót.

Ừm, là của mình.

Tiết Phi Y đứng tại chỗ, mặt xoạch cái đỏ bừng, cảm thấy sắp phát điên đến nơi, chẳng nói nên lời, mạch suy nghĩ gần thắt nút thành công ——nếu mình đưa tay nhận thì có phải thừa nhận cái kia của mình không làm ăn được gì không?

Nếu như không nhận, mình chỉ có thể thả rông, gió thổi man mát.

Song, Tiết Phi Y chợt nghĩ đến một vấn đề mấu chốt, sao Thanh Hà biết anh cần trang bị này?

Nghĩ kỹ sợ quá!

Chờ một lát, Tiết Phi Y không có phản ứng, Thanh Hà lại hỏi câu trước đó, "Cần tôi vào không?"

Không hiểu vì sao, nghe thấy câu hỏi này, tim Tiết Phi Y đánh cái thịch, yết hầu khô ran.

Anh nhạy cảm phát hiện, câu hỏi này dường như còn có ý khác.

Thế là anh gật đầu, "Anh vào đi."

Chẳng qua giọng rất nhỏ.

Thanh Hà đẩy khe hở ra một chút, nghiêng người đi vào toilet.

Bên trong không gian thu hẹp có mùi thoang thoảng, làm y xác định mình không đoán sai.

Thấy Tiết Phi Y đưa lưng về phía mình, phần mông dưới áo như ẩn như hiện, Thanh Hà đặt quần lót lên kệ, sau đó mở nước nóng, chỉnh độ ấm, giọng điệu rất tự nhiên, "Tôi ra nhé."

Tiết Phi Y nhẹ nhàng "Ừ" một tiếng.

Chờ cửa toilet đóng lại lần nữa, Tiết Phi Y lột áo ra đứng dưới vòi sen, nước xối vào đầu nhưng nhiệt độ vừa đủ, là nhiệt độ quen thuộc thường ngày của anh.

Tiết Phi Y đập hai cái lên tường, chà xát mặt, Đại Thanh Hà có ý gì?

Rốt cuộc có ý với anh không?

Cắn móng tay, vẫn không nghĩ ra.

Tiết Phi Y quyết định không nghĩ nữa, khó quá, rụng tóc mất.

Chờ anh tắm rửa ra ngoài, Thanh Hà đã bật đèn ngủ, đang đọc sách anh để ở đầu giường.

Thấy Tiết Phi Y đi ra, Thanh Hà đứng dậy cầm máy sấy sấy tóc giúp anh.

Hai người đều không nói chuyện, rất yên tĩnh, nhưng không hề lúng túng tí nào.

Trong bầu không khí ấm áp, Tiết Phi Y chậm rãi thả lỏng, chân anh giậm giậm trên sàn nhà, hoàn toàn không có cách nào nín nhịn không nói gì, "Anh có thấy tôi phiền không?"

"Không phiền"

"Thế anh cảm thấy chất tóc tôi tốt không?"

"Rất tốt"

Lực trên da đầu rất dễ chịu, Tiết Phi Y vừa mới thả lỏng đã mệt rã rời, anh há mồm bảo: "Chất tóc tôi tốt thế này, vậy anh có thích tôi không?"

Thanh Hà không trả lời.

Bảo trong lòng không thất vọng là giả, Tiết Phi Y nhìn chằm chằm nếp nhăn trên giường, thật ra anh cũng không nói rõ được cảm xúc của mình, anh khẳng định là mình thích——không, yêu Thanh Hà, yêu khí linh tinh bàn của mình.

Về việc cảm xúc này biến chất từ bao giờ, anh cũng chẳng rõ, chẳng qua khi biết Huyền Qua là khí linh của Ly Hỏa Phù Minh bàn, anh chợt nghĩ rằng, nếu Thanh Hà biến thành người, thì sẽ trông như nào?

Nhất định là đẹp đến long trời lở đất.

Vô số lần anh tưởng tượng dáng vẻ của đối phương, nhưng cho dù ở trong mộng cảnh của heo vòi, anh trực tiếp đè Thanh Hà ra hôn cũng không thấy rõ vẻ ngoài của y rốt cuộc như nào.

Sau đó ở vườn đa, lúc nhà sập, khi Thanh Hà đột nhiên hiện ra bảo vệ anh, anh mới bừng tỉnh, hóa ra tất cả tưởng tượng của mình cộng lại cũng không bằng một phần vạn của đối phương.

Hóa ra đây chính là Thanh Hà.

Tiếng máy sấy tóc dừng lại, Thanh Hà nói dịu dàng, "Ngủ tiếp nhé?"

"Ừm, ngủ thôi"

Tiết Phi Y hơi ỉu xìu, chui vào chăn theo Thanh Hà.

Đèn ngủ tắt, trong phòng tối đi, điều hòa thổi gió "ù ù", anh lại chẳng buồn ngủ tí nào.

Nhưng anh vẫn nhắm mắt lại, thở đều đều, giả vờ mình đã ngủ, dùng trí tưởng tượng để an ủi bản thân.

Cứ như vậy không biết qua bao lâu, Tiết Phi Y cũng nghi ngờ có phải trời sắp sáng rồi không, chợt cảm giác Thanh Hà ở bên cạnh có động tĩnh.

Sau đó, anh bị hôn.

Tí nữa là lộ sơ hở, Tiết Phi Y vội vàng điều chỉnh hô hấp, nghi ngờ mình đang nằm mơ, còn lén nhéo đùi mình trong chăn.

Móa đau vãi!

Tuyệt đối không phải đang nằm mơ!

Được hôn thật!

Nhưng tại sao Thanh Hà lại hôn anh?

Hay là lợi dụng lúc anh đã ngủ?

Nhưng hôn khóe miệng mà là đàn ông con trai à?

Phải hôn, hôn môi ấy!

Hôn lưỡi!

Cắn đầu lưỡi chứ!

Tiết Phi Y liên tưởng vô số hình ảnh hạn chế, cảm thấy hình như mình lại có phản ứng, vội vàng dừng lại.

Song anh lại bắt đầu rối rắm lần nữa——rốt cuộc mình có nên bắt lấy cơ hội này, mở to mắt, lên án Thanh Hà lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn, phải chịu trách nhiệm không, hay là giả bộ chẳng biết gì hết, tiếp tục vờ ngủ?

Vấn đề này khó quá, nan đề cấp sử thi.

Tiết Phi Y rối rắm ghê gớm làm bộ xoay người, lén vắt chân lên người Thanh Hà.

Một giây sau, anh phát giác Thanh Hà kéo chăn giúp anh, sau đó tự nhiên để tay lên đùi anh, hơi nóng ở lòng bàn tay nháy mắt châm lửa trong lòng anh.

Nếu như anh không cảm giác sai, đối phương còn hôn tóc anh.

Lúc này không làm thì chờ đến bao giờ?

Giờ phút này, Tiết Phi Y cảm thấy từ trước tới nay mình chưa từng dũng cảm như vậy, anh ngồi phắt dậy, hai tay chống trên ngực Thanh Hà, làm liều hôn một cái.

Lực quá mạnh, răng đụng vào nhau phát ra tiếng vang.

Nhưng anh tuyệt đối không bỏ dở giữa chừng, hơi lùi về sau ngậm lấy bờ môi Thanh Hà.

—— phạm quy phạm quy, ngon quá!

Thế là anh cắn mấy cái, cắn xong thì sắp xếp trình tự trong đầu.

Hôn miệng, sau đó chắc là chạm lưỡi nhỉ?

Không đúng, hôn lưỡi làm như thế nào ta?

Anh dán vào bờ môi Thanh Hà, rơi vào trầm tư.

Phát hiện Tiết Phi Y rất lâu không có động tĩnh, Thanh Hà biết đại khái chuyện gì đang xảy ra, cũng không giục, cứ thế duy trì tư thế này, cho đối phương tiếp tục suy nghĩ.

Thanh Hà không ngờ Tiết Phi Y sẽ giả vờ ngủ, thậm chí trực tiếp hôn y——tình huống như vậy không khớp với suy nghĩ vốn có của y, thế là Thanh Hà cũng cảm thấy có lẽ mình nên nghiêm túc ngẫm lại.

Dán môi mười mấy phút, Tiết Phi Y mới tiến vào giai đoạn thứ hai, hôn lưỡi.

Nhưng anh còn chưa động đậy được mấy cái thì quyền chủ động đã bị Thanh Hà lấy được, hôn cho anh mềm eo nhũn chân, ý loạn tình mê, cứng phát đau.

Trong đầu Tiết Phi Y đột nhiên hiện lên một suy nghĩ, nháy mắt đẩy Thanh Hà, nói một cách dữ tợn, "Sao anh lại thạo thế?

Anh từng luyện với đứa nào rồi?"

Qua mấy giây, Tiết Phi Y chỉ nghe thấy trong bóng tối truyền đến tiếng cười của Thanh Hà.

Đây là lần đầu anh nghe thấy Thanh Hà cười như vậy, giọng nói cực kỳ quyến rũ, dù sao anh cảm thấy nếu tai mình mang thai được, thì cũng phải sinh một hai ba bốn năm sáu bảy đứa rồi.

Tiết Phi Y phản ứng lại mình mới vừa hỏi vấn đề ngu xuẩn gì thì lại muộn màng thấy ngại.

Thanh Hà vừa mới ngưng tụ thành hình người, sao có thể từng luyện tập được.

"Thế chả nhẽ là thiên phú dị bẩm?

Sao lại chênh lệch lớn vậy chứ?

Mình không phục..."

Nghe Tiết Phi Y ngồi trên người mình lẩm bẩm bày tỏ bất mãn đối với vấn đề "kỹ năng hôn thiếu sót", nụ cười của Thanh Hà vẫn luôn treo bên miệng không hạ xuống.

Y vẫn chờ Tiết Phi Y nói xong rồi mới mở miệng, "Từng luyện tập một lần, ngay vừa nãy, với em."

Tai Tiết Phi Y xì hơi nóng, nhỏ giọng nói, "Vậy anh đúng là thiên phú dị bẩm rồi."

Lúc này, anh mới phát hiện có vẻ mình đã làm gián đoạn tiến trình hôn thì phải?

Nhưng bây giờ tâm lý của anh vô cùng yếu đuối, căn bản không có dũng khí hôn lại, trong một chốc hối hận khôn xiết.

Nhịn một lúc, Tiết Phi Y mới mở miệng, "Thanh Hà."

"Ừ?"

Chỉ một giọng mũi đó mà Tiết Phi Y cũng cảm thấy quyến rũ vô cùng.

Anh chịu đựng chú nai con đụng tới đụng lui trong lòng, nghiêm túc hỏi, "Hai đứa mình có thể giả vờ quay ngược lại thời gian không?

Xuyên về trước cái lúc em bảo anh "sao lại thạo như vậy" ấy, hoặc gần gần thế, cắt đoạn này đi, rồi nối liền một mạch với tiến trình trước đó?"

Anh nói xong thì bỗng phát hiện Thanh Hà để tay trên gáy mình, dịu dàng nhưng lại không cho từ chối đè xuống, sau đó lại hôn lên.

Tiết Phi Y mơ màng nghĩ——quả thực là nối liền một mạch không có khe hở.

Một nụ hôn khiến cổ áo Tiết Phi Y cũng ướt nhẹp, miệng không khép được, tiếng nước và tiếng khuấy đảo rất nhỏ vô cùng rõ ràng trong bóng đêm.

Hai chân anh kẹp chặt lấy hông Thanh Hà, nửa người trên dán sát vào, cảm thấy hôn môi chính là chuyện tuyệt vời nhất trần đời.

Chờ môi lưỡi của Thanh Hà rời đi, trong lòng Tiết Phi Y nháy mắt trào dâng cảm giác trống rỗng to lớn.

Anh bắt lấy cánh tay Thanh Hà, "Đừng đi."

Giọng điệu hơi bối rối.

"Tôi không đi."

Thanh Hà lại hôn khóe môi anh vỗ về, "Tôi ở đây."

Tiết Phi Y cảm thấy mình như này là già mồm, thế là hơi điều chỉnh cảm xúc, nhưng giọng vẫn không tự chủ mang theo chút tiếng nuối, "Không hôn à?"

Anh cứ cảm thấy đây có thể là lần duy nhất đời này anh hôn Thanh Hà, vì vậy ước gì hôn lâu thêm chút nữa, để anh cẩn thận cảm nhận, ghi nhớ, chờ sau này cũng dễ hồi tưởng lại.

"Ừ, không hôn."

Thanh Hà bật đèn ngủ, nhìn thấy đuôi mắt ướt át cùng với bờ môi đỏ lên rõ rệt của Tiết Phi Y, thở dài khe khẽ.

Tiết Phi Y co ngón tay lại, "Anh đừng thở dài, anh thở dài, lòng em lại càng hoảng."

"Được."

Ngữ điệu của Thanh Hà rất nghiêm túc, "Chúng ta nói chuyện một lát."

"Ừm"

o
 
Quái Bàn Của Tôi Thành Tinh Rồi- Tô Cảnh Nhàn
Chương 81: Phiên ngoại năm


【Thanh Hà x Tiết Phi Y】

o

Tiết Phi Y ngồi thẳng, tỏ ý mình cũng rất nghiêm túc, thấp thỏm nhìn Thanh Hà, chờ đối phương lên tiếng.

Bề ngoài anh bình tĩnh nhưng thật ra trong lòng vô cùng căng thẳng.

Đèn ngủ chiếu tới, khuôn mặt của Thanh Hà dưới tia sáng lờ mờ càng khiến người ta choáng ngợp.

Tiết Phi Y nhìn một lúc, cảm thấy chú nai con trong lòng lại bắt đầu đụng quàng, gần như sắp đụng đến hôn mê.

Anh kìm cái tay chộn rộn, há mồm, "Chúng mình... nói chuyện gì thế?

Yêu đương hả?"

Nói xong anh vội bụm miệng mình lại ——móa nó sao mình lại nói lời trong lòng ra?

Có còn ổn không đó?

Trong mắt Thanh Hà có ý cười nhỏ bé, "Chưa nói chuyện yêu đương."

Tiết Phi Y giả vờ mặt mình dày như cái tường thành, phối hợp gật đầu, "Được, thế nói chuyện gì?"

Thanh Hà không trả lời câu hỏi này ngay mà kéo tay Tiết Phi Y qua, nhìn biểu cảm của anh, nhẹ giọng nói, "Muốn yêu đương với tôi lắm hả?"

"Muốn chứ, muốn lắm, cực muốn, siêu muốn, nằm mơ cũng muốn!

Em còn nằm mơ thấy em ——" Tiết Phi Y không nói hai chữ chịch anh ra khỏi miệng, hết sức tự nhiên tìm đường sống trong chỗ chết, "Mơ thấy em và anh ngọt ngào hạnh phúc cả đời!"

"Phi Y"

"Ừm!"

Giọng Tiết Phi Y lâng lâng, anh cười ngu, "Anh mới gọi em là gì cơ?

Gọi lại lần nữa đi!"

"Phi Y"

"Sao bỏ cái họ xong lại nghe hay hơn thế nhỉ!

Không được không được em phải ghi lại!"

Tiết Phi Y muốn xuống giường đi lấy điện thoại nhưng bị Thanh Hà kéo lại.

Nụ cười trên mặt anh nhạt dần, sau lại nghe Thanh Hà nói, "Nói xong đã."

"Được rồi, ba nghe theo con hết."

Tiết Phi Y vẫn cười, nhưng nụ cười không đẹp như bình thường.

Anh rất muốn đổi chủ đề, không muốn nghe những lời Thanh Hà nói sau đó ——dù sao chắc chắn cũng chẳng phải lời hay ho gì.

Nhưng ánh mắt đối phương làm anh không có cách nào từ chối, thế là anh lại ngồi xuống, "Anh nói đi."

Thanh Hà không sửa lại cách gọi "ba" của Tiết Phi Y, y khiến cho bản thân nhẫn tâm, một lần nói rõ ràng, "Chúng ta không có cách nào bên nhau cả đời."

Câu đầu tiên là đòn chí mạng, Tiết Phi Y nắm chặt chăn, giương mắt nhìn, "Ừm, em biết, anh nói đi."

"Trên người Lục Hào có Nguyên Thủy, có thể ngăn cản tử khí giúp cậu ấy, cho nên tuổi thọ của cậu ấy sẽ rất lâu"

Tiết Phi Y gật đầu, cố gắng cười, "Em biết."

Anh nhìn Thanh Hà với vẻ mặt nghiêm túc, "Vấn đề này em từng nghĩ đến từ lâu rồi, em cũng biết anh muốn biểu đạt cái gì.

Anh đừng nói, nghe em trước đã."

Anh bắt đầu bẻ ngón tay đếm cho Thanh Hà nghe, "Giờ em hai mươi hai tuổi, hẳn là trông rất đẹp trai.

Đến khi em ba mươi hai tuổi thì sẽ bắt đầu có nếp nhăn, nhưng chắc là trông vẫn nhìn được, dù sao đàn ông tứ tuần một nhành hoa, em chắc chắn là đóa hoa đẹp nhất."

"Chờ em bốn mươi hai tuổi, nếp nhăn sẽ nhiều hơn, nhưng em nhất định có thể tránh được trung niên phát tướng, dáng người cũng cao ngất.

Tiếp qua mười năm là em năm mươi hai tuổi, không cao thẳng được nữa, sẽ rất già, sẽ loãng xương, sẽ đau lưng, không thể một mạch lên được tầng sáu.

Sáu mươi hai tuổi, tóc bạc, người ngợm đâu đâu cũng có vấn đề, phải thường xuyên đi bệnh viện"

Anh nhìn Thanh Hà, "Nhưng bất kể em hai mươi hai, hai mươi hai, bốn mươi hai hay là năm mươi hai, sáu mươi hai, thậm chí là một trăm linh hai tuổi, anh cũng không thay đổi gì, anh vẫn sẽ đẹp trai như thế."

Nói rồi, yết hầu Tiết Phi Y đau rát, ánh mắt trở nên mơ hồ.

Anh cố gắng mở to hai mắt, chun cái mũi ê ẩm, ánh mắt bướng bỉnh, "Nhưng em vẫn muốn yêu đương với anh."

Anh duỗi tay, ngoắc lấy một ngón tay của Thanh Hà, "Em đã nghĩ kỹ rồi, yêu đương với anh hai mươi năm.

Hai mươi hai tuổi, đến bốn mươi hai tuổi, khi đó hẳn là vẫn chưa già chưa xấu, đi ra ngoài cùng anh cũng sẽ không có ai nói anh là con em, em là ba anh."

Nói đến chữ "ba" khóe miệng anh cong lên cười, nhưng nước mắt cũng chảy xuống theo.

Tiết Phi Y khóc chẳng nói chẳng rằng, nhìn ngón tay Thanh Hà mình ngoắc lấy, yên lặng rơi nước mắt.

Nước mắt men theo cằm, rơi xuống chăn màu trắng làm ướt một mảng nhỏ.

Anh khóc, đột nhiên không nhịn nổi, trực tiếp đè Thanh Hà xuống giường, nằm nhoài lên ngực đối phương, khóc ra tiếng, tiện thể quệt hết nước mắt lên.

Thanh Hà không nhúc nhích, dung tung tất cả của anh.

"Mợ nó chứ ai muốn yêu đương hai mươi năm với anh, hai trăm năm cũng chả đủ, hai ngàn năm mới có thể hơi hơi xem xét!"

Tiết Phi Y khóc đến thở không ra hơi, nói chuyện nghẹn ngào, đứt quãng, nhưng ánh mắt rất hung dữ, "Nhưng hai mươi năm là tốt nhất, vừa vặn.

Sau này em già rồi, có thể hồi tưởng cực kỳ lâu.

Sinh mệnh của anh dài như thế, em chiếm một đoạn ngắn trong sinh mệnh của anh, anh cũng có thể quên em rất nhanh."

Nói xong hai chữ cuối, nước mắt anh càng chảy kinh hơn, như vòi nước bị rỉ.

Nước mắt thấm vào vải quần áo, như đâm thẳng vào tim.

Thanh Hà cũng khó chịu theo, từ lúc Tiết Phi Y còn nhỏ y đã chăm nom anh, nhiều năm vậy mà chưa từng thấy anh khóc như thế này.

"Phi Y, đừng khóc"

"Em cứ muốn khóc đấy!"

Tiết Phi Y gào lại, sau đó kéo áo Thanh Hà lau mắt, "Trừ phi anh dỗ em!"

Sau khi nghiêm túc suy nghĩ đề nghị này, Thanh Hà bắt đầu hát.

Đó là một bài hát dân gian giai điệu rất chậm, âm thanh dịu dàng như hòa tan trong bóng đêm.

Tiết Phi Y không khóc nổi, nhìn Thanh Hà chằm chằm, không nỡ để lọt một tiếng nào, bỏ lỡ một khẩu hình nào.

Hát xong một bài, anh đã thấy khóe miệng Thanh Hà tràn ngập ý cười, "Hồi bé em cũng thế, hát cho em nghe là em không khóc nữa."

"Chứng tỏ em không quên sơ tâm chưa từng thay đổi."

Tiết Phi Y lại cẩn thận nhéo ngón tay Thanh Hà, "Này là đang dỗ em à?"

"Ừ, đang dỗ em"

"Thế anh và em yêu đương không?"

"Yêu"

"Vậy anh ——" Giọng Tiết Phi Y khựng lại, sững sờ, "Anh vừa mới nói cái gì cơ?

Lặp lại lần nữa xem?"

"Tôi nói, tôi muốn yêu đương với Tiết Phi Y"

Một giây này, Tiết Phi Y cảm thấy chú nai con trong lòng đã đụng chết.

Anh thì đang ngồi cười ngu, trong mắt như lấp đầy tinh tú.

Thanh Hà duỗi ngón tay, cẩn thận lau khô nước mắt trên mặt anh, "Về sau đừng khóc."

"Cười còn chả kịp, khóc cái gì mà khóc, em còn lâu mới cống hiến tài nguyên nước ra ngoài."

Tiết Phi Y nhìn Thanh Hà chòng chọc, "Vậy anh lặp lại lần nữa có được không?"

"Tôi cũng muốn yêu đương với em"

"Lại lần nữa lại lần nữa!"

"Tôi muốn yêu đương với em"

Cuối cùng Tiết Phi Y còn lấy điện thoại ghi âm lại, thỏa mãn, "Sao đột nhiên anh lại nghĩ thông vậy?

Nãy chẳng phải còn bảo," anh bắt chước giọng Thanh Hà, "Chúng ta không có cách nào ngọt ngào hạnh phúc cả đời à?"

"Xin lỗi."

Thanh Hà nhìn anh, nhưng còn chưa nói tiếp đã bị Tiết Phi Y cắt ngang.

"Em biết em biết, giúp em làm rõ được và mất, sau đó để em chọn."

Anh nghịch ngón tay Thanh Hà, "Trước kia lúc em quyết định không phát triển nghề tay trái, tập trung vào thuật chiêm tinh anh cũng như vậy.

Lấy phong thủy rồi xem bói ra phân tích, sau đó phân tích tốt xấu của chiêm tinh, cuối cùng để em chọn."

"Ừm"

"Anh xem, lúc đó anh muốn để em làm nghề tay trái, em không học, giờ cũng chẳng chết đói, chất lượng sống lại còn tốt."

Bây giờ toàn thân Tiết Phi Y đều sảng khoái, trận khóc lóc vừa rồi như mây khói thoảng qua, "Thế nên anh có thể tin tưởng lựa chọn của em, chưa biết chừng chúng mình không chỉ có hai mươi năm, đúng không?

Không thử thì sao biết được."

"Không chỉ hai mươi năm"

"Hả?"

"Em sống bao nhiêu năm, chúng ta yêu đương bấy nhiêu năm."

Thanh Hà nói vô cùng trịnh trọng, "Tôi là một khí linh, không phân biệt được nhân loại đẹp xấu, già yếu, trẻ tuổi, tôi chỉ biết rằng, em là Tiết Phi Y duy nhất, đẹp nhất, độc nhất vô nhị trên đời."

"Ừm"

"Thế nên đừng sợ, chờ em già rồi, nếu lo người khác hiểu lầm, tôi sẽ biến trở về lại tinh bàn, ngưng tụ thành hư ảnh ở bên cạnh em, chỉ cho một mình em thấy.

Tôi có thể đi bệnh viện cùng em, chậm rãi leo cầu thang cùng em, cùng em đếm tóc bạc, đều cùng em"

Thấy hốc mắt Tiết Phi Y lại đỏ lên, Thanh Hà hơi bất đắc dĩ, "Nói khóc là khóc, còn chẳng bằng ngày bé."

Tiết Phi Y khụt khịt mũi, tỏ ý không phục, trong đầu đột nhiên nảy ra một suy nghĩ, "Đại Thanh Hà nè, vậy anh đang chơi dưỡng thành à?"

"Dưỡng thành?"

Thanh Hà không hiểu nghĩa của từ này.

"Đúng thế, đó là nghe theo lòng mình, nuôi lớn người mình yêu từ nhỏ!"

Nhưng nói xong chính Tiết Phi Y lại phá ra cười trước, "Nếu mà thế thật, vậy chắc em là một sản phẩm thất bại rồi, ha ha ha."

Hiểu ý của Tiết Phi Y, Thanh Hà ngẫm nghĩ, "Trước kia em là người huyết khế của tôi, tôi bằng lòng chăm sóc em lớn lên.

Về sau, em không chỉ còn là người huyết khế của tôi."

"Ế, nói thế, anh bắt đầu cảm thấy, em không chỉ là người huyết khế của anh từ lúc nào vậy?"

Tay Tiết Phi Y đan vào năm ngón tay của Thanh Hà, buông lỏng siết chặt, xoay rồi vặn không ngừng nghỉ.

"Tôi cũng không biết, có lẽ tình không biết từ đâu đến"

Tiết Phi Y tự nhiên nói tiếp câu sau "sâu hồi nào chẳng biết*", cảm thấy mình phải nhớ câu này cả đời.

Suy nghĩ hai giây, anh bỗng đứng lên, "Chờ tí!

Em đi toilet cái đã!"

(*Hai câu trên trích từ lời tựa của vở kịch "Mẫu đơn đình")

Tiết Phi Y vội vội vàng vàng đi vào toilet, tiện tay đóng cửa lại, gọi điện thoại rất nhanh.

"Dư địa chủ ơi, cầu viện trợ ngoài sân!"

Tiết Phi Y thấp giọng.

"Tiểu Tráng?"

Dư Trường Sinh xác định người gọi, "Cậu nói đi."

"Có kiểu tỏ tình nào mà chưa có ai dùng bao giờ, rất mới lạ, cũng cực dễ nhớ không?"

Dư Trường Sinh nghĩ một lúc, "Có.

Cậu có thể nói, tựa như cos² cộng sin², bằng một, trong tim tôi em chính là duy nhất, không thể nghi ngờ."

"Đúng là chưa nghe bao giờ, còn rất thuận miệng dễ nhớ nữa!"

Tiết Phi Y nhẩm hai lần, nhớ kỹ, "Cảm ơn cảm ơn, lần sau mời cả Tiểu Lục Hào cùng đi ăn cơm nhé!"

Sau khi hỏa tốc cúp điện thoại, Tiết Phi Y lẩm nhẩm đi ra khỏi toilet, đứng ở bên giường nhìn về phía Thanh Hà, "Em muốn tỏ tình."

Nói xong thì hắng giọng một cái.

"Được."

Thanh Hà nhìn chăm chú vào đôi mắt Tiết Phi Y, nửa tấc không dời.

Nhưng Tiết Phi Y đã dồn khí đan điền chuẩn bị sẵn sàng, bỗng không nhớ nổi, câu kia như nào ấy nhỉ?

Anh chỉ nhớ "trong tim em anh là duy nhất".

Thất bại!

Thế là cuối cùng Tiết Phi Y vẫn lựa phiên bản mộc mạc nhất, anh kéo tay Thanh Hà, mười ngón đan xen, "Đến chết mới tách ra."

"Ừm."

Thanh Hà nhìn Tiết Phi Y, ở trong lòng im lặng nói, "Vĩnh viễn cũng không rời."

o

TOÀN VĂN HOÀN
 
Back
Top Bottom