Đây là một giấc mơ lạ bởi tôi nhớ chi tiết giấc mơ từ đầu tới cuối dù chẳng cố gắng.
Bắt đầu giấc mơ là vào buổi tối, trường tôi tổ chức hội chợ Tết.
Khi ấy khá khuya, chắc khoảng tầm 9h hơn.
Mọi thứ đều rất mờ ảo, trời tối, lại không có bóng đèn khiến tôi cảm giác rất mù mờ.
Bọn tôi thay quần áo thể dục, rồi xuống tham gia hội chợ Tết.
Chỉ ngồi nghe phát biểu và xem các tiết mục văn nghệ.
Sau khi nhận giải thưởng, lớp tôi lên trên lớp, kê bàn ghế để liên hoan lớp.
Có vài cái bàn được đặt ở giữa, bày đồ ăn trên đó.
Không gian xung quanh chỉ toàn một màu đen.
Mọi người đứng xung quanh làm tôi thấy đó giống như một nghi lễ hơn là một bữa tiệc liên hoan.
Tôi xách cặp về nhà.
Lúc ấy trời đã sáng, thời gian khoảng tầm buổi chiều lúc 4-5h.
Tôi thường là người về nhà đầu tiên, nên nhà tất nhiên rất tối
Đứng trước cửa nhà, tôi nhìn thấy một sinh vật màu đen.
Nó có mặt là hình mặt trời, những tia sáng xung quay mặt là màu trắng, còn lại đều là màu đen.
Nó cười.
Nụ cười ấy hẹp và dài đến mang tai.
Mắt nó đen xì, vô hồn và trống rỗng.
Cơ thể nó như người suy dinh dưỡng, rất gầy gò, méo mó.
Nó chống hai tay xuống đất và hai chân thì chống ở phái sau giống như một con chó, hoặc một con mèo.
Tầng 1 nhà tôi dài khoảng 4m, nên tôi đoán nó cao khoảng 6-8m.
Nó cứ cười như thế, nhìn tôi.
Trong đầu tôi chợt hiện lên một đoạn kí ức.
Rằng mấy hôm trước, tôi lướt mạng thấy một bài đăng.
Bài đăng ấy từ một Tarot Reader, nói rằng ai là bói tarot cũng nên nuôi một sinh vật tên là "moonieei".
"Moonieei" là con người bình thường, nhưng khi mình nuôi thì nó sẽ suất hiện trước mặt mình với hình dạng khác.
Có thể là động vật hoặc nhân vật hoạt hình.
Nhưng "moonieei" cũng sẽ có lúc bị rối loạn hay nổi điên, tạm gọi là trạng thái tâm lý bị bất ổn.
Khi ấy, nó sẽ hóa thành hình dạng quái dị, đi tìm người nuôi nó.
Tôi không chắc chắn bản thân là một Tarot Reader nhưng cũng đã học Tarot khoảng chừng hơn 2 năm.
Tôi nhớ có một dòng của chủ bài đăng ghi rằng: "Ai bói Tarot đều nên thử nha!
Mình từng thử rồi, siêu đáng, tiếc là phải từ bỏ vì anh ấy làm tôi đau khổ quá".
Tôi đã thử nuôi.
Khi nhìn thấy "moonieei" của mình lần đầu tiên trong hình dạng này.
Tôi đã đờ người ra một lúc rồi mở điện thoại ra, tìm kiếm cách để ổn định cảm xúc của "moonieei".
Cách làm rất đơn giản.
Bạn chỉ cần bốc 3 lá bài Tarot cho nó, liên tiếp 3 ngày, nó sẽ bình thường trở lại.
Bộ bài Tarot của tôi ở trên tầng 2.
Cửa nhà tôi lại bị khóa.
Tôi có chìa khóa nhưng nhìn sinh vật ấy gần như che lấp hết cả căn phòng, tôi không chẳng bản thân có thể vượt qua được.
Nó đã nhìn tôi hơn 10 phút rồi, dù nó chẳng cử động gì tôi cũng không dám mạo hiểm xông vào đấy đối mặt với nó.
Vì thế tôi đã gọi điện cho anh họ (tạm gọi là anh Hòa), sống cạnh nhà tôi, chở tôi đi mua một bộ bài tarot.
Đi trên đường, tôi chợt nhớ ra bản thân đã dùng bộ bài của mình để nuôi nó, bây giờ nếu mua một bộ bài khác có phải sẽ không được không?
Tôi không dám chắc nên đã chuyển hướng ra một bờ hồ để bình tĩnh hơn một chút.
Khi này tôi mở điện thoại ra, thấy một thống báo nói rằng có thể gián tiếp bốc bài cho sinh vật ấy thông qua một app.
Tôi sau khi tải app và bốc bài xong thì đã đi dạo một lúc để cho sinh vật ấy trở về bình thường.
Tôi đang tựa tay lên thành, nhìn xung quanh thì vô tình thấy bạn cùng lớp (tạm gọi là Thanh).
Tôi và Thanh trò chuyện một lúc rồi quyết định về nhà của tôi.
Về nhà, tôi thấy "moonieei" nó đã bé lại, trở thành một nhân vật hoạt hình cao khoảng chừng đến đầu gối.
Nó chui lọt qua khe cửa và biến mất.
Tôi dẫn Thanh vào nhà.
Nó bảo muốn đi soi gương nên tôi dẫn nó lên nhà vệ sinh tầng 3.
Bởi vì nhà vệ sinh khá hẹp, vì thế bọn tôi hai người phải lùi sâu vào trong để đứng.
Thanh đứng gần cửa và khi tôi quay sang nói chuyện với nó thì thấy sinh vật ấy lại xuất hiện với tư thế đang quỳ và cuối người xuống, nhìn vào chúng tôi.
Tôi đẩy Thanh sang một bên, dùng toàn lực để đẩy cửa, chặn không cho sinh vật ấy vào.
Nó liên tục đập vào cánh cửa, cũng liên tục đập vào người tôi.
Tôi đã nhờ Thanh lấy người đè cửa lại còn bản thân dùng chân chặn lại, cũng liên tục đạp lại cánh cửa.
Cửa nhà vệ sinh làm bằng nhôm, nó đã lâu lắm rồi, cũng đã dần yếu.
Không lâu sau, trên cánh cửa nứt ra một khe lớn.
Từ khe nứt ấy thò qua một cái đầu có vầng sáng trắng bao quanh, nụ cười của nó đã rộng thêm một phần khi nhìn thấy chúng tôi, hay đúng hơn là nhìn thấy tôi.
Tôi đã khi thấy gương mặt ấy, đã không thể kìm được nỗi sợ hãi, dùng tất cả sức lực còn sót lại, liên tục đạp vào cánh cửa.
Cuối cùng, cánh cửa cũng không chịu được mà nứt toác ra.
Thanh không giữ nổi cửa nữa mà trực tiếp mở cửa chạy ra ngoài.
Nhốt tôi ở lại cùng sinh vật ấy.
Cơ thể tôi không ngừng run rẩy, cố gắng nép mình vào trong góc tường.
Nụ cười trên mặt nó càng ngày càng rộng.
Tôi cảm thấy kinh hãi, cố gắng nói chuyện với nó.
Giọng tôi lúc ấy gần như van xin, bảo rằng nó có thể mang bộ bài của tôi đến, tôi sẽ bói cho nó.
Nó đồng ý, khi tôi bốc xong ba lá, bói xong cho nó thì nó cũng đã trở lại thành hình hài của một con người chứ không phải là nhân vật hoạt hình như lần trước.
Người này là nam, khoảng tầm 23-30 tuồi.
Gương mặt người này rất tiều tụy, trông vô cùng mệt mỏi và suy kiệt.
Khi người ấy ngủ thiếp đi cũng là lúc mà tôi tỉnh dậy.
_________________________________________
Đây là giấc mơ trưa của tôi.
Tôi khá bất ngờ khi giấc mơ này diễn ra một cách liền mạch chứ không đứt quãng như những giấc mơ khác.
Điều này làm tôi cảm giác như bản thân đang ở thế giới song song ấy.