Ngôn Tình Quá Trình Nghịch Tập Mạnh Mẽ Của Cô Nàng Nông Gia Mập Mạp

Quá Trình Nghịch Tập Mạnh Mẽ Của Cô Nàng Nông Gia Mập Mạp
Chương 40: 40: Trộm Ở Đâu 3


Nhóm dịch: Thất Liên HoaĐiền Thúy Hoa rất tức giận, tên tiểu tử thối Tô Cẩn Du này thế mà còn có can đảm muốn ăn bánh bao mà Tô Đạt Cường ném đi, bánh bao vốn là để cho gà ăn.

Gà con nuôi lớn lên còn có thể làm thịt ăn, nhưng cho tên này ăn thì có thể lấy thịt được sao?Vậy còn không bằng ném vào hố phân cho rồi.

Hận ý lên đến đỉnh điểm, mụ ta ước gì có thể đánh nó thật mạnh đồng thời trút nỗi hận đối với Tô Khuynh Nhan lên người Tô Cẩn Du.

Giơ cây chổi lên được một nửa, tựa như Điền Thúy Hoa nghe thấy lời uy h**p của Tô Khuynh Nhan, mụ ta sợ tới mức vội vàng buông cây chổi xuống giống như đang cầm một củ khoai lang phỏng tay.

Mỗi khi ăn cơm xong, Tô Quang Diệu sẽ lấy trà mua từ trong trấn về mà pha một bình trà, ngồi ở trong nhà chính chậm rãi thưởng thức.

Nghe thấy tiếng vang trong viện, lão ta không kiên nhẫn bước ra: "Có chuyện gì mà ở đây ồn ào ầm ĩ, không sợ bị người ta nhìn vào chê cười à.

""Cha, tên tiểu tử thối này muốn cướp bánh bao của gà nhỏ, cha nhìn xem, nó còn đạp lên nữa, muốn nhân lúc Cường Cường và nương không chú ý tới sẽ cầm lên ăn.

"Tô Đạt Cường cầm bánh bao thừa, đôi chân vừa mập vừa ngắn bước đến bên cạnh Tô Quang Diệu và chỉ vào giày của Tô Cẩn Du cho Tô Quang Diệu xem.

Tô Quang Diệu nhíu nhíu mày: "Tiểu tử thối, còn không mau lấy bánh bao dưới giày ngươi đưa cho gà con ăn, cũng không nghĩ lại xem ngươi là cái gì, những cái bánh bao đó là thứ mà ngươi có thể ăn sao?""Hừ!" Tô Đạt Cường đắc ý làm mặt quỷ với Tô Cẩn Du.

Ở trong mắt toàn bộ người Tô gia, sự tồn tại của Tô Cẩn Du còn không bằng một con gà.

"Còn không mau đến phòng củi chặt số củi còn lại đi, trời đã trễ rồi ngươi đừng có lười biếng.

"Tô Quang Diệu nói xong thì quay người đi về phòng chính, không muốn nhìn Tô Cẩn Du thêm nữa.

"Vâng.

" Tô Cẩn Du rụt rè thưa một tiếng, sau đó tiếp tục đi về phía phòng củi.

Đó là nơi mà nhóc làm việc, cũng là nơi nhóc nghỉ ngơi.

Khi bước đi, nước mắt bỗng dưng rơi xuống, nhóc cắn môi giơ tay lên lau khô.

Cha là cha của Cường Cường, mình có tỷ tỷ là đủ rồi.

Trong lòng tự an ủi mình.

Đối với một người cha nhìn thấy trời đã trễ như vậy cũng không những không hỏi nhóc đã ăn cơm chưa mà lại còn tức giận mắng nhóc sao lại lấy đồ ăn của con gà, Tô Cẩn Du thật sự không dám có thêm một tia hy vọng nào nữa, nhóc chỉ mong Tô Khuynh Nhan có thể dẫn nhóc đi.

Một ít củi trong phòng củi đều do nhóc lên núi nhặt về từng cành một.

Phần lớn củi đã được chặt xong để qua một bên, chỉ còn dư lại một số ít còn đang ở một góc khác trong phòng.

Tô Cẩn Du ôm số củi chưa chặt xong mang ra giữa sân, lấy ra một cây đặt trên giữa tảng đá, cúi xuống dựng thẳng củi.

Lúc cúi xuống, đồ trong y phục lộ ra.

Sau khi Tô Đạt Cường cáo trạng với Tô Quang Diệu xong thì không về phòng mà vẫn trên chiếc ghế nhỏ cạnh cửa, xé bánh bao trong tay, còn cố ý kêu to: "Gà ơi, bánh bao này ngon quá, các ngươi ăn nhiều chút nha, nếu chưa đủ ta sẽ nói nương mang ra cho các ngươi…"Lời còn chưa nói xong, nó nhìn thấy đồ vật trong y phục của Tô Cẩn Du, vội vàng la lên: "Cha ơi, nương ơi, tiểu tử thúi kia trộm đồ.

".
 
Quá Trình Nghịch Tập Mạnh Mẽ Của Cô Nàng Nông Gia Mập Mạp
Chương 41: 41: Coi Thường Ta 1


Nhóm dịch: Thất Liên HoaBánh ngô được gói trong chiếc lá lớn, khi lộ ra, một góc của chiếc lá bung ra, có thể nhìn thấy màu vàng của bánh bên trong.

"Cái gì?"Điền Thúy Hoa nổi giận đùng đùng đi tới.

Mụ ta sốt ruột hỏi: "Đồ gì của nhà ta? Ở đâu?""Ở đó, trong y phục của nó.

"Tô Đạt Cường đã đứng dậy khỏi ghế, đến bên cạnh Điền Thúy Hoa, lôi kéo tay áo chỉ vào bụng Tô Cẩn Du.

"Không có đồ gì cả.

"Tô Cẩn Du vừa mới chuẩn bị đi lấy rìu chặt củi, nghe thấy tiếng của Tô Đạt Cường thì sợ tới mức ngẩn người, theo bản năng lắc đầu.

"Tiểu tử thối, ngươi lại làm ra chuyện gì, còn để cho lão tử yên ổn uống trà được không đấy hả.

"Tô Quang Diệu đi tới, càng thêm mất kiên nhẫn, ánh mắt nhìn Tô Cẩn Du không che giấu sự chán ghét, mắt thấy trong bụng Tô Cẩn Du giấu đồ như vậy lập tức không hề khách khí mà lấy bánh ngô đang giấu bên trong ra.

Lúc lấy ra không được đúng cách, lá sen đã bị mở ra hơn một nửa.

Mùi bột ngô và hành lá bất chợt tỏa ra, Tô Quang Diệu ngửi ngửi, sắc mặt lập tức đen xì: "Tiểu tử thối, đây là cái gì? Trộm ở đâu? Ngươi thế mà còn học cái thói trộm đồ, để xem hôm nay ta có đánh chết ngươi không.

"Nói xong, không nói hai lời mà nhặt lên nhánh cây to bằng ngón tay, đánh mạnh vào Tô Cẩn Du.

"A…" Tô Cẩn Du đau đớn nhảy lên: "Cha, con không có, không có trộm đồ.

"Tô Cẩn Du bị suy dinh dưỡng, trên người không được mấy lượng thịt, tựa như bất cứ lúc nào cũng có thể bị gãy xương.

Nhóc bị Tô Quang Diệu hung hăng đánh mấy cái, đến nỗi gần như nát cả hàm răng, Tô Quang Diệu nhìn thấy nhóc như vậy thì càng đánh mạnh hơn.

"Cha, haha, con muốn ăn.

"Tô Đạt Cường đến, nhìn thấy bánh ngô ở trong lòng ngực Tô Cẩn Du, thơm ngon đến mức muốn ch** n**c miếng, hắn ta kéo tay áo Tô Quang Diệu.

"Cường Cường, đừng làm cản trở cha con dạy tên tiểu thúi này.

"Điền Thúy Hoa vội vàng kéo Tô Đạt Cường lại.

Tô Khuynh Nhan chỉ uy h**p mụ ta không được đánh Tô Cẩn Du, nhưng không nhắc tới Tô Quang Diệu, hiện tại là Tô Quang Diệu đánh tiểu tử thối đó, không có nửa điểm liên quan tới mụ ta.

"Cường Cường, lại đây, tiểu tử thối đó trộm đồ, đáng cho cha con đánh.

"Trong mắt Điền Thúy Hoa hiện lên tia tàn nhẫn.

Mụ ta rất nóng lòng chờ Tô Quang Diệu đánh Tô Cẩn Du.

Tô Quang Diệu bị Tô Đạt Cường kéo, vừa nghe thấy con trai bảo bối của mình nói muốn ăn cái kia thì biết đó thứ gì, nhìn Tô Cẩn Du bị đánh giống như con cá chết dở chỉ biết xin tha, lão ta lập tức dừng tay không đánh nữa.

Tiện tay ném cây chổi xuống.

Lão ta đi đến ôm Tô Đạt Cường, vẻ mặt hiền từ như vừa mới biến thành người khác vậy, nói: "Cường Cường muốn ăn thứ này đúng không, lát nữa cha sẽ đưa cho con.

"Dứt lời, Tô Quang Diệu đá một cước vào Tô Cẩn Du đang cuộn tròn trên mặt đất: "Đây là thứ gì? Có độc không?""Hự… Đây… Đây là bánh ngô, ưm… Không có độc…" Khi nói chuyện Tô Cẩn Du đau đớn đến mức rít lên.

"Cút đi, đừng ở đây nói chuyện với cha con bọn ta.

"Có được đáp án mình muốn, Tô Quang Diệu lại đá Tô Cẩn Du.

Lão ta không những không coi nhóc như con cái, thậm chí cũng không coi nhóc là con người.

Tô Cẩn Du âm thầm nắm chặt nắm đấm nhìn chằm chằm vào bánh ngô trong tay Tô Quang Diệu, đó là bánh mà tỷ tỷ cho nhóc, là do chính tay tỷ tỷ tự làm.
 
Quá Trình Nghịch Tập Mạnh Mẽ Của Cô Nàng Nông Gia Mập Mạp
Chương 42: 42: Coi Thường Ta 2


Nhóm dịch: Thất Liên HoaNhóc muốn giật lại nhưng trong tiềm thức lại nhắc nhở nhóc lúc này không thể nhắc tới tỷ tỷ trước mặt Tô Quang Diệu, nếu không sẽ có chuyện xấu hơn xảy ra.

Trong viện, Tô Đạt Cường đang vui vẻ ăn bánh ngô, Tô Cẩn Du thì chạy về phòng củi.

Bên tai truyền đến giọng nói của Tô Đạt Cường.

"Cha nương, con còn muốn ăn bánh ngô này nữa, con không muốn ăn bánh bao hấp.

""Nhưng nương không làm được món này, sao chúng ta không ăn món khác nhỉ?"Tô Đạt Cường bĩu môi nói: "Không, con muốn ăn cái này, để cho tiểu tử thối kia tìm về, từ nay về sau kêu nó mỗi ngày đều phải mang bánh ngô cho con… Nó muốn lấy đồ tốt của con, thì sẽ đánh nó.

""Được được được, nếu ngày mai nó không mang bánh về thì đến lúc đó chúng ta sẽ đánh nó, còn bây giờ ăn bánh ngô xong rồi đi ngủ nhé?"Tô Khuynh Nhan trải qua đêm đầu tiên ngủ ngon giấc tại nhà tranh.

Buổi sáng thức dậy, việc đầu tiên nàng làm là tìm bột ngô và hành mới hái về từ hôm qua, làm thêm chút bánh ngô, ăn một cái, uống một bát nước, đơn giản xử lý xong bữa sáng.

Nàng gói số bánh còn lại vào lá sen đã rửa sạch, dự định lát nữa sẽ mang cho Tô Cẩn Du.

Mỗi buổi sáng sớm Tô Cẩn Du sẽ bị Điền Thúy Hoa bắt chạy lên núi cắt rau cho heo ăn và nhặt củi, ngày hôm qua nàng và nhóc đã thỏa thuận hai người sẽ gặp nhau trên núi.

Người dân trong thôn rất chăm chỉ, từ sáng sớm đã có rất nhiều người ra đồng, gần sườn núi không có đồng ruộng, toàn là đất khô cằn, ở đây chỉ trồng được một số loại như bắp và khoai các thứ.

Lúc Tô Khuynh Nhan đi ngang qua, nàng đã nhìn thấy có rất nhiều người đang gánh nước tưới.

"Chào buổi sáng, Khuynh Nhan, hôm qua ta đã nghe nói chuyện của gia đình con, nếu có gì cần giúp đỡ thì nhớ nói cho thẩm thẩm nhé.

"Nhìn thấy Tô Khuynh Nhan, Dương Phương buông muỗng gỗ trong tay xuống, lo lắng và thương xót nhìn Tô Khuynh Nhan.

Nàng ấy là con dâu của người nhỏ nhất Tô gia, Tô Minh, hôm qua đã nghe thấy chuyện nhà Tô Khuynh Nhan từ mấy người Tô gia.

Tô Khuynh Nhan nhanh chóng nhớ lại thông tin về Dương Phương ở trong ký ức của nguyên chủ, đáp: "Chào buổi sáng ạ, cảm ơn thẩm thẩm đã quan tâm.

""Ừ, đây là lên núi đấy hả? Vậy thì đi nhanh nhé, nhân lúc mặt trời còn chưa lên cao.

"Trên đường Tô Khuynh Nhan gặp được vài thôn dân tốt bụng quan tâm, không thể không nói, duyên của nguyên chủ ở trong thôn thật sự rất tốt.

Nhà tranh nơi nàng ở cách núi không xa, đi bộ không bao lâu sau đã tới nơi, trên núi có một cây cổ thụ rợp bóng, là một cánh cây to, cành lá sum sê, người lên núi thường sẽ ngồi ở đây nghỉ ngơi.

Tô Khuynh Nhan và Tô Cẩn Du đã hẹn sẽ chờ ở dưới tán cây này.

Đứng dưới cây được một lúc, không bao lâu sau thì thấy Tô Cẩn Du đeo giỏ và cầm liềm chạy chậm tới.

"Đứa nhỏ này, nhìn kìa, đầu toàn mồ hôi, việc gì phải gấp thế?"Tô Khuynh Nhan nâng tay áo lau trán cho Tô Cẩn Du, sau đó đưa bánh ngô bọc trong lá sen cho đệ đệ ăn.

"Ăn nhanh cái này rồi lên núi đi, hôm nay tỷ tỷ muốn giúp đệ đào thuốc.

"Ngày hôm đó tỉnh dậy trên núi, Tô Khuynh Nhan cũng đã phát hiện trên núi có rất nhiều thảo dược, hiện giờ trên người không có một đồng tiền, không thể làm ăn được, trước tiên chỉ có thể kiếm tiền từ việc bán thảo dược.

.
 
Quá Trình Nghịch Tập Mạnh Mẽ Của Cô Nàng Nông Gia Mập Mạp
Chương 43: 43: Hái Thảo Dược 1


Nhóm dịch: Thất Liên Hoa"Hự.

" Tô Cẩn Du gật mạnh, nhận lấy bánh ngô sau đó định bóc lớp lá sen bên ngoài ra, khi nâng tay lên, tay áo trượt xuống, lôi ra vết bầm tím cổ tay.

Nhóc giật mình, vội thả tay xuống, định đi ăn cái gì đó.

Nhưng không ngờ, Tô Khuynh Nhan đã bắt được cổ tay nhóc.

Tiếng rít đau xót vang lên, đau đến mức đổ mồ hôi lạnh.

"Đây là có chuyện gì?" Tô Khuynh Nhan vén tay áo của Tô Cẩn Du lên, thấy những vết thương kinh người trên tay nhóc, đôi mắt dần híp lại: "Là do Tô Quang Diệu và Điền Thúy Hoa đánh?"Tô Cẩn Du cắn môi, nhìn Tô Khuynh Nhan lắc đầu.

"Không phải, cái này… là do đệ bất cẩn bị ngã.

"Chính mình không có bản lĩnh phản kháng lại cha nhưng không thể làm phiền tỷ tỷ được.

Bị ngã?Có thể đến mức thành ra như vậy sao?Tô Khuynh Nhan bị lý do này của Tô Cẩn Du làm cho có chút bất đắc dĩ, nhưng trong lòng đã chắc chắn rằng những vết thương này là do Tô Quang Diệu và Điền Thúy Hoa làm ra.

Ha, vốn dĩ nàng còn tưởng rằng mình đã nằm giữ được bí mật của Điền Thúy Hoa và lấy nó uy h**p mụ ta, như vậy cho dù để Tô Cẩn Du ở lại Tô gia thì nhóc cũng sẽ không bị đánh như lúc trước.

Không ngờ rằng…"Đều do tỷ tỷ không tốt, tỷ tỷ sẽ đi tìm bọn họ.

"Mặc dù Tô Cẩn Du không phải đệ đệ ruột của nàng, nhưng bây giờ nàng chiếm giữ thân thể nguyên chủ, vì thế nàng coi Tô Cẩn Du như đệ đệ ruột thịt của nàng, nếu có ai bắt nạt hắn, nàng sẽ trả lại người đó gấp trăm gấp ngàn lần.

Đây là lần thứ hai Tô Cẩn Du nhìn thấy vẻ mặt đáng sợ như vậy của Tô Khuynh Nhan.

Nhóc sững sờ một lúc, cho đến khi thấy Tô Khuynh Nhan khí thế bừng bừng chạy xuống núi mới vội vàng kéo tay nàng lại.

Khẩn thiết cầu xin: "Tỷ tỷ đừng đi, xin tỷ đừng đi.

"Tô Cẩn Du đã chín tuổi, trẻ con ở cổ đại trưởng thành rất sớm, chín tuổi đã được coi là một nửa người lớn.

Nhóc biết rõ nếu bây giờ Tô Khuynh Nhan đi tìm Tô Quang Diệu và Điền Thúy Hoa làm loạn thì có lẽ nhóc sẽ mãi không thể rời khỏi Tô gia, mà nhóc còn ở Tô gia thì bọn họ sẽ lấy nhóc để kiềm chế tỷ tỷ của nhóc.

"Tỷ tỷ, bây giờ chúng ta còn chưa đủ khả năng để chống lại bọn họ.

"Tô Cẩn Du mang vẻ mặt nghiêm túc không hợp với lứa tuổi nhìn Tô Khuynh Nhan.

Cơn giận trong lòng Tô Khuynh Nhan vẫn đang tuôn trào, sau đó lại có phần nản lòng.

Đúng như Tô Cẩn Du nói, hiện tại bọn họ chưa có đủ khả năng để chống đối bọn Tô Quang Diệu, nếu không nàng cũng chẳng cần phải bỏ Tô Cẩn Du ở lại Tô gia một mình chịu trận như vậy.

Nếu bây giờ chạy đến Tô gia làm loạn, tình sau này sẽ càng trở nên khó kiểm soát hơn.

Nhưng mà…Nàng không thể trơ mắt nhìn Tô Cẩn Du bị bắt nạt mà không làm gì được.

Không thể đến Tô gia làm loạn, vậy thì có thể đứng sau lưng ngáng chân bọn họ…"Được rồi, tạm thời tỷ tỷ sẽ không đi tìm bọn họ, Tiểu Du để tỷ tỷ kiểm tra vết thương trước đi.

"Tô Khuynh Nhan đồng ý với Tô Cẩn Du, sau đó nàng vén tay áo của nhóc lên kiểm tra.

Cũng may Tô Quang Diệu dùng nhánh cây to bằng ngón tay để đánh, sau khi đánh xong mặc dù có chút vết bầm nhưng cũng không bị thương nặng, qua một thời gian sau sẽ không có gì đáng ngại.

Nếu như đánh bằng thanh gỗ dày hơn thì hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.

.
 
Quá Trình Nghịch Tập Mạnh Mẽ Của Cô Nàng Nông Gia Mập Mạp
Chương 44: 44: Hái Thảo Dược 2


Nhóm dịch: Thất Liên Hoa"Ngồi ở đây nghỉ ngơi một lát, đợi tỷ tỷ đi hái thuốc xong sẽ dẫn đệ đến nhà tiểu thúc nghỉ ngơi.

"Tô Cẩn Du bị đánh rất nặng, cho dù không có vết thương hở nào nhưng khi chạm vào cũng sẽ rất đau.

Nàng tìm cho nhóc một gốc cây để ngồi dưới sườn núi, hái một số loại thảo dược chống rắn và côn trùng rồi rải xung quanh nhó, sau đó mới rời khỏi đó đến nơi khác hái thuốc.

Trên núi có nhiều thảo dược, Tô Khuynh Nhan cũng không biết các hiệu thuốc ở cổ đại cần loại dược nào nhất, loại thảo dược nào bán được nhiều tiền nhất, chỉ dựa vào ít kinh nghiệm của mình để hái một số loại dược cầm máu và bệnh cảm sốt.

Phụ cận có rất nhiều thôn, trong thôn có nhiều người sinh sống bằng nghề săn bắn, khi đi săn thỉnh thoảng trên người sẽ có một số vết thương, lúc này sẽ có nhu cầu về thảo dược cầm máu.

Còn thuốc trị bệnh thương hàn đều sẽ có khả năng được dùng nhiều, giống như thuốc cảm hiện đại, hầu như đều có bán ở các hiệu thuốc, là loại bán chạy nhất.

Nhu cầu cũng sẽ lớn hơn.

Tô Khuynh Nhan hái được một số thảo dược cầm máu chủ yếu là mao, kế, ngoài ra còn hái được một ít thảo dược như dương xỉ có tác dụng cầm máu, giảm viêm và giải độc.

Tô Khuynh Nhan cũng hái được hái được một ít lá tía tô và bạch chỉ, là những loại thảo dược có thể trị phong hàn, cuối cùng sau khi nhét đầy giỏ thì mới chuẩn bị quay đầu đi tìm Tô Cẩn Du.

Để hái được thêm nhiều thảo dược, nàng đã đi vào trong núi sâu, khi ra ngoài phải đi qua một bụi cây lớn cao hơn nửa người.

Bên tai đột nhiên vang lên tiếng xào xạc.

Trong rừng núi đầy cây cối, bụi cỏ, nghe thấy âm thanh như vậy rất đáng sợ.

Tô Khuynh Nhan chợt nín thở, đứng yên không dám cử động, sợ gặp phải dã thú nào đó, cho dù có đai đen Taekwondo thì nàng cũng sẽ trở thành con mồi cho nó.

Nàng cẩn thận nhìn về hướng phát ra âm thanh, tiếp theo lại một tiếng "rầm" vang lên, sau đó trong rừng lại khôi phục về an tĩnh.

Chuyện vừa rồi là như thế nào?Mang theo nghi ngờ, Tô Khuynh Nhan vẫn đi tới nơi vừa phát ra âm thanh.

Chỗ đó có một cái cây còn to hơn cả con người.

Một con thỏ béo nằm dưới gốc cây, không biết nó còn sống hay đã chết, mà nằm thẳng dưới đất.

Tiếng động vừa nãy là do con thỏ này gây ra sao?Ý thức được có khả năng đã xảy ra chuyện gì đó, Tô Khuynh Nhan vội vàng nhặt con thỏ lên, chạy về hướng nàng xuất phát ban đầu.

Con thỏ sẽ không vô duyên vô cơ mà chạy loạn trong rừng, trừ khi gặp phải chuyện gì nguy hiểm, sợ tới mức chạy trốn.

Tô Khuynh Nhan nhanh chóng chạy tới chỗ Tô Cẩn Du đang nghỉ ngơi, không kịp giải thích gì đã kéo nhóc xuống núi.

Thậm chí còn không quay đầu lại.

"Tỷ tỷ, tỷ săn được con thỏ này sao?"Xuống tới núi, Tô Cẩn Du hưng phấn nhìn con thỏ trong tay Tô Khuynh Nhan.

"À, miễn cưỡng xem là vậy đi.

"Nhặt được cũng không khác với săn được là bao.

Lúc này, Tô Khuynh Nhan mới dám quay đầu lại nhìn lên núi, xem có thứ gì đuổi theo hay không.

Đến khi xác nhận được bọn nàng an toàn thì thở phào nhẹ nhõm, lại cảm thấy mình chuyện bé xé ra to, còn chưa xác định là nguy hiểm thật hay không đã bắt đầu chạy, không khỏi thấy mình có phần hơi hèn nhát.

Chỉ là cúi đầu nhìn cơ thể vẫn còn run rẩy theo quán tính, chỉ thế này, nếu thật sự gặp nguy hiểm còn có thể chạy trốn được sao?.
 
Quá Trình Nghịch Tập Mạnh Mẽ Của Cô Nàng Nông Gia Mập Mạp
Chương 45: 45: Chữa Bệnh Cho Ông Nội 1


Nhóm dịch: Thất Liên HoaTô Cẩn Du không biết Tô Khuynh Nhan đang nghĩ cái gì, trong đầu chỉ còn lại con thỏ kia.

Nhóc kêu Tô Khuynh Nhan đưa thỏ cho mình ôm, rồi hưng phấn hỏi: "Tỷ tỷ, hôm nay chúng ta có thể ăn thịt thỏ sao?""Được, trở về chúng ta sẽ giết nó, cho Tiểu Du ăn thịt thỏ ngon.

"Quả nhiên không hổ là đệ đệ nàng, vừa nhìn thấy con thỏ thì cũng nghĩ đến việc làm thịt ăn như nàng, Tô Khuynh Nhan cảm thấy càng ngày càng hợp ý Tô Cẩn Du.

Nhưng cũng không khó hiểu tại sao lại như vậy, là người chưa từng ăn thịt, cho dù là nhìn thấy chuột đồng thì cũng sẽ muốn ăn thịt chuột.

Tô Khuynh Nhan bỏ những đồ đã giấu hôm qua vào trong giỏ, không dẫn Tô Cẩn Du về nhà tranh mà là dẫn đến nhà Tô Quang Uy.

Hiện giờ mỗi nhà trong thôn đều đến mùa thu hoạch lúa, nhà Tô Quang Uy chỉ có hai mẫu ruộng khô cằn, không trồng lúa, nhưng cũng không nhàn rỗi, nơi nào không đủ người làm thì sẽ đến nơi đó hỗ trợ, vào giữa trưa sẽ về nhà nghỉ ngơi.

Khi hai người Tô Khuynh Nhan đến, Tô Quang Uy đang cầm lưỡi liềm từ bên ngoài bước vào.

"Tiểu Mạt, Tiểu Du, các con đến rồi à, nhanh vào đi… Ồ, hai đứa tìm được con thỏ này từ đâu vậy?"Tô Quang Uy đang gọi hai người đi vào thì liếc mắt thấy con thỏ nằm trong tay Tô Cẩn Du.

"Nhặt được trên núi.

" Tô Khuynh Nhan giải thích một câu, rồi lấy giỏ trên lưng nàng xuống, tìm mấy cây tre sàng lọc, lấy thảo dược từ trong giỏ ra đồng thời giải thích cho Tô Quang Uy công dụng của từng loại.

Tô Quang Uy đã sớm kiến thức qua Tô Khuynh Nhan lấy thảo dược ra trị thương cho mình, bây giờ nghe nàng nói muốn bán thảo dược cũng không có gì ngạc nhiên.

Cây thuốc phơi khô sẽ bán tốt hơn so với thuốc tươi, hơn nữa lúc vác thuốc khô lên trấn cũng có thể tiết kiệm được chút công vận chuyển.

Với thời tiết bây giờ thì ít nhất cũng phải mất một ngày thuốc mới khô hết được.

Hôm nay, Tô Khuynh Nhan không đi lên trấn, vẫn ở trong nhà Tô Quang Uy.

Hiện giờ đã quá muộn để làm món thịt thỏ cho bữa trưa nên nàng dẫn theo Tô Cẩn Du ra ngoài hái ít đồ ăn mang về, có rau cần, cây tể thái, vẫn còn hai cây củ cải trong nhà.

Không có thịt thì Tô Khuynh Nhan băm tỏi, xào chút rau rừng rồi lại nấu thêm một đĩa củ cải thái sợi.

Để tiết kiệm chút dầu, muối, ngày thường hầu hết các món ăn trong thôn đều chỉ luộc vài món, cứ chín là được, ăn vào miệng nhạt nhẽo, vô vị, chỉ để no bụng.

Mà món ăn của Tô Khuynh Nhan dùng dầu, muối, lại còn thả thêm chút gia vị như tỏi băm.

Khi mùi thơm từ trong bếp bay ra ngoài, Phương nương lúc đầu chỉ ở bên ngoài nhìn nàng nấu còn cảm thấy tiếc dầu, muối, bây giờ đều không khỏi khen nàng.

"Không ngờ Khuynh Nhan lại nấu ngon như vậy, món ăn này còn thơm hơn so với đồ bà nấu nữa.

"Tô Khuynh Nhan nhanh chóng bày củ cải thái sợi từ trong nồi ra đĩa to, cười nói: "Vậy thì hàng ngày để Khuynh Nhan nấu cơm cho ông, bà nội ạ.

"Đời trước nàng đi học, tốt nghiệp xong lại đi làm, chưa bao giờ có thời gian nấu cho ông bà một bữa cơm.

Cho tới khi ông nội mất, điều này đã trở thành nỗi tiếc nuối vĩnh viễn của nàng.

Đời này, nàng hi vọng có thể dựa vào nỗ lực của mình để khiến cuộc sống sau này của Tô Hoằng Quang và Phương nương trở nên tốt đẹp hơn.
 
Quá Trình Nghịch Tập Mạnh Mẽ Của Cô Nàng Nông Gia Mập Mạp
Chương 46: 46: Chữa Bệnh Cho Ông Nội 2


Nhóm dịch: Thất Liên HoaCháu gái nói sẽ nấu cơm cho bà mỗi ngày, sao bà có thể không đồng ý? Dù biết rằng Tô Khuynh Nhan chỉ nói đùa nhưng Phương nương vẫn cảm thấy vô cùng vui vẻ, đồng ý với nàng ba lần liền.

Thức ăn trong nhà có hạn nên Tô Khuynh Nhan chỉ nấu tổng cộng ba món.

Món chính vẫn là trứng rán, nàng còn dùng ít đậu và gạo, nấu thêm một nồi cháo đậu.

Nhà nào cũng trồng ít đậu, ở thời hiện đại đậu cũng là đồ bán được giá, nhưng ở đây lại không đắt lắm cho nên mỗi nhà đều sẽ tích trữ một chút.

Còn về gạo thì nhà Tô Quang Uy không có ruộng nên mấy tháng trước mua gạo về nấu cháo loãng để bồi bổ cho Tô Hoằng Quang.

Y mua tổng cộng nửa đấu, tương đương với tám cân gạo, sau khi ăn được hai, ba tháng, giờ chỉ còn thừa một nửa.

Phương nương thấy Tô Khuynh Nhan và Tô Cẩn Du đến ăn tối thì lặng lẽ lấy cơm ra.

Bà giúp Tô Khuynh Nhan bê đồ ăn lên phòng chính rồi hét to: "Ăn cơm thôi!"Tô Quang Uy vừa trở về, đang đan khung ở trong sân, mới đan được một nửa thì nghe thấy Phương nương gọi.

Y vội vàng đặt đồ xuống, ôm Tô Cẩn Du sang phòng bên cạnh.

Sau đó, y cõng Tô Hoằng Quang, đặt lên chiếc ghế có tựa lưng ở giữa nhà chính rồi lót thêm một cái gối dựa nhỏ đan bằng trúc.

"Ông ơi, ông ơi!"Tô Hoằng Quang thấy hai chị em Tô Khuynh Nhan và Tô Cẩn Du, khuôn mặt đầy nếp nhăn lập tức tươi cười.

Ông ngửi thấy mùi đồ ăn, trả lời vài tiếng vui vẻ.

Phương nương cười, nói: "Xem ông nội cháu ngửi thấy mùi đồ ăn thì vui vẻ như đứa trẻ kìa, đang khen đồ ăn ngon đấy.

" Bà đắp một cái khăn vải lên chỗ tựa của cái ghế, vòng lên cổ Tô Hoằng Quang, nói: "Ông nó à, đồ ăn hôm nay là do Khuynh Nhan nấu, cháu gái ngoan của ông giỏi như vậy hẳn là ông vui lắm.

" "Vui vẻ vui vẻ, tiểu Khuynh Nhan ngoan quá.

" Đôi lúc ông sẽ nói được vài câu rõ ràng.

Mọi người nghe ông nói xong thì đều cười.

Mọi người đều nói trong nhà có người già như có báu vật, dù người già này không làm được việc gì, cần người chăm sóc đi nữa thì miễn còn trong nhà ngày nào thì sẽ luôn giống như Định Hải Thần Châm, khiến người khác an tâm.

Phương nương và Tô Quang Uy đều nghĩ như vậy.

Tô Khuynh Nhan vô cùng thích ông nội mình.

Trong lúc ăn cơm, Phương nương muốn đút cơm cho ông nhưng hôm nay Tô Khuynh Nhan bưng chén lên, nói: "Bà nội, để cháu đút cơm cho ông nội.

"Sau đó nàng bắt đầu gắp đồ ăn cho Tô Hoằng Quang.

Bầu không khí trong nhà Tô Quang Uy hài hòa, tựa như ánh mặt trời ấm áp và năm tháng an bình.

Sau bữa cơm, Tô Khuynh Nhan vội giành phần rửa bát.

Đột nhiên nàng nhìn thấy Tô Quang Uy cúi người, muốn cõng ông về phòng nghỉ ngơi, vội nói: "Tiểu thúc, chờ một lát đã, để ông nội phơi nắng trong sân một lát, tắm nắng thường xuyên mới tốt cho sức khỏe của ông nội.

"Thời cổ đại, người ta thường quan niệm là lúc bị bệnh thì cần nghỉ ngơi, cho nên cuộc sống của Tô Hoằng Quang cũng chỉ quanh quẩn đi vào phòng ăn, ăn xong lại quay về nghỉ.

Nếu như không tiếp xúc với ánh nắng mặt trời và không tập thể dục trong thời gian dài thì ngay cả người khỏe mạnh cũng sẽ sinh ra bệnh.

Tô Quang Uy nghe thấy việc đó có lợi với Tô Hoằng Quang thì sửa lại phương hướng, đưa Tô Hoằng Quang vào trong sân, còn Tô Cẩn Du thì đi sau dọn ghế dựa cho ông.

.
 
Quá Trình Nghịch Tập Mạnh Mẽ Của Cô Nàng Nông Gia Mập Mạp
Chương 47: 47: Chữa Bệnh Cho Ông Nội 3


Nhóm dịch: Thất Liên HoaỞ hiện đại, có rất nhiều người già bị đột quỵ nhưng chỉ cần điều trị hợp lý thì đều có thể khôi phục, đi lại, sinh hoạt như bình thường.Tô Khuynh Nhan hy vọng Tô Hoằng Quang cũng có thể làm được như vậy.Sau khi rửa xong bát, xếp gọn gàng, nàng đi đến chỗ ông, nắm cổ tay của ông để bắt mạch."Khuynh Nhan đang làm gì đó? Sao lại giống thầy thuốc bắt mạch thế?""Không có gì ạ, cháu chỉ xem thôi." Tô Khuynh Nhan còn chưa nghĩ ra cách nào giải thích việc mình biết y thuật nên cũng không nói nhiều.Đồng thời trong lòng nàng đã hiểu rõ tình hình của Tô Hoằng Quang, ngoại trừ thuốc có thể tìm trên núi, một số loại thuốc khác chỉ có thể tìm trong hiệu thuốc.Nhưng hiện tại nàng tạm thời không có điều kiện đó.Nàng thả cổ tay ông ra, sau đó giúp ông xoa đầu, ấn tay và chân."Khuynh Nhan, con làm vậy có hỗ trợ gì cho tình huống của ông không?"Tô Quang Uy ngồi bên cạnh hai người để đan khung, không biết từ lúc nào đã ngẩng đầu nhìn ông với nàng, hỏi vài câu.

Y thấy Tô Khuynh Nhan ấn đi ấn lại cho Tô Hoằng Quang nên cũng hơi tò mò."Làm như thế này có thể giúp máu của ông lưu thông tốt hơn, giúp khôi phục sức khỏe sau này."Tô Khuynh Nhan giải thích rất nhiều, bao gồm việc nếu Tô Hoằng Quang nằm quá lâu sẽ khiến tứ chi bị teo đi, sau đó sẽ không còn cách nào đi được nữa.

Hiện tại, chân của ông cũng một lớn một nhỏ, cũng đã hơi héo một chút rồi.Cả buổi trưa nàng ở trong nhà Tô Quang U, sau khi ngủ trưa, nàng và Tô Cẩn Du xuống ruộng giúp bà nhổ cỏ, hái rau cho bữa tối, sau đó về nhà xử lý lũ thỏ bắt được vào buổi sáng.Tô Khuynh Nhan nhìn thấy con thỏ, ý nghĩ đầu tiên đó là món thỏ kho.Rất nhanh sau đó, mùi thơm lan ra khắp khoảng sân đơn sơ.Lưu Nhị Hoa đi ngang qua nhà Tô Quảng Uy lấy làm lạ nói: "Nhà này nghèo như thế sao có thể ăn thịt được? Hay là bọn họ trộm về nhỉ? Không được, phải mau về thôn kể chuyện này mới được…"Tô Quang Uy đã lâu rồi chưa được ăn thịt, đặc biệt là Tô Khuynh Nhan lại làm món thịt thỏ kho, mới ngửi mùi thôi mà nước miếng đã chảy ròng ròng."Chúng ta nhờ phúc của Khuynh Nhan mới có thể ăn được món thịt ngon như vậy.

Đời này không còn gì tiếc nuối nữa rồi, ha ha."Tô Quang Uy vừa ăn từng ngụm thịt vừa cảm thán.Con thỏ này rất béo, nặng tầm bảy, tám cân.

Tô Khuynh Nhan nấu cả con nên lúc ăn cả nhà cũng không tiết kiệm, đều thoải mái, vui vẻ ăn.Tô Cẩn Du ăn đến nỗi miệng dính đầy dầu mỡ, nói: "Ngon quá, tỷ làm thịt thỏ kho là ngon nhất.""Ăn ngon, ăn ngon, thịt ăn ngon." Ngay cả Tô Hoằng Quang cũng nói theo vài câu."Nếu ăn ngon thì mọi người…"Tô Khuynh Nhan gắp một cái chân thỏ đưa vào tay Tô Hoằng Quang, tay nàng cầm tay ông nâng chân thỏ lên miệng của ông.

Nàng nhìn thấy mọi người ăn vui vẻ thì tâm trạng cũng vui sướng, đang định bảo mọi người ăn nhiều một chút, lời còn chưa nói xong đã bị tiếng đập cửa ngoài sân đánh gãy."Mở cửa, mau ra đây mở cửa!"Thanh âm của Điền Thúy Hoa ở bên ngoài khiến Tô Cẩn Du sợ tới mức trốn phía sau Tô Khuynh Nhan."Đừng sợ, đệ mau ăn nhiều một chút."Tô Khuynh Nhan vỗ vai Tô Cẩn Du, gắp một cái chân thỏ vào chén của nhóc, sau đó gắp thêm một miếng thịt cho vào miệng..
 
Quá Trình Nghịch Tập Mạnh Mẽ Của Cô Nàng Nông Gia Mập Mạp
Chương 48: 48: Ăn Trộm Gà 1


Nhóm dịch: Thất Liên HoaNàng sợ lát nữa bị Điền Thúy Hoa náo loạn đến nỗi không còn tâm tình ăn cơm, cho nên hiện tại ăn được bao nhiêu thì ăn bấy nhiêu, dù sao ăn no mới có sức giảm béo.

"Mọi người ngồi ăn cơm đi, để ta ra xem thế nào.

"Mặt mũi Tô Quang Uy đen xì đi ra mở cửa sân, nhìn thấy Điền Thúy Hoa ở ngoài, nói một cách không kiên nhẫn: "Ngươi đến nhà của ta làm gì? Nơi này không hoan nghênh ngươi.

"Từ khi Điền Thúy Hoa xúi giục anh cả đuổi hắn và cha mẹ đi thì mụ ta đã không còn là chị dâu của y mà là kẻ thù.

Tô Quang Uy chỉ mở hé một cái khe nhỏ, chặn ở cửa, Điền Thúy Hoa không chen vào được, ở ngoài cửa dò đầu vào nhà xem, sau đó nổi giận đùng đùng, nói: "Ngươi trộm gà nhà ta để ăn, ngươi nói xem ta đến đây làm gì? Còn không mau đem thịt gà trả cho ta?"Lúc Lưu Nhị Hoa trở về kể chuyện nhà Tô Quang Uy đang ăn gì đó, mụ ta đã vội vàng đuổi đến nhà y.

"Điền Thúy Hoa, ngươi nói cho rõ ràng, ai trộm gà nhà ngươi hả?"Lúc đầu Tô Quang Uy cũng không muốn dây dưa nhiều với Điền Thúy Hoa, chỉ muốn nghĩ cách đuổi mụ ta đi là được.

Y không ngờ Điền Thúy Hoa vừa mở mồm đã bôi nhọ y ăn trộm gà nên lập tức bốc lên lửa giận.

Điền Thúy Hoa ưỡn ngực đẩy về phía trước, sau khi đẩy được Tô Quang Uy ra thì hùng hổ đi vào trong nhà: "Ngoại trừ ngươi còn ai vào đây được nữa, nhìn xem mấy người đang ăn cái gì, còn muốn ngụy biện nữa à?"Bên ngoài không chỉ có Điền Thúy Hoa mà còn có vài người trong thôn, ngay cả Tô Đại Cầu cũng bị người gọi đến.

Điền Thúy Hoa chạy vội vào phòng chính, nhìn đến đồ ăn trên bàn thì đôi mắt đỏ lên, nói: "Ai u, con gà đáng thương nhà ta, ta còn muốn giữ nó lại để đẻ trứng, thật không ngờ lại gặp phải phường bất lương, thế nhưng nấu gà nhà ta rồi!""Ta còn đang suy nghĩ hai đứa ở đâu, nhãi ranh, cả ngày hôm nay không thấy bóng dáng đâu cả, hóa ra là tiếp tay cho người ngoài trộm gà nhà, đúng là nuôi ong tay áo mà.

"Mụ ta nhìn thấy Tô Khuynh Nhan và Tô Cẩn Du ngồi bên cạnh, gào to lên.

Trên bàn, không chỉ có mình Tô Cẩn Du sợ hãi, ngay cả Tô Hoằng Quang trông thấy mụ ta cũng cúi đầu, không dám ăn tiếp.

Tô Quang Uy đuổi theo mụ ta vào nhà, nhìn từ già lẫn trẻ đều bị Điền Thúy Hoa dọa, tức giận đến nỗi mặt đều đỏ lên: "Đồ đàn bà chua ngoa.

Ngươi nói nhăng nói cuội gì đấy? Ta còn chưa đến nhà ngươi, sao có thể trộm gà nhà ngươi được?"Tô Khuynh Nhan an ủi Tô Cẩn Du xong thì nhìn thấy hai mắt Điền Thúy Hoa đang trông mong mà nhìn một bàn thịt thỏ, sau đó lại nhìn thấy một đám người và Lưu Nhị Hoa đi theo phía sau mụ ta.

Nàng nhanh chóng hiểu được đã xảy ra chuyện gì.

Nhà Lưu Nhị Hoa có đất trồng rau ở gần nhà tiểu thúc, chắc hẳn lúc bà ta về nhà, ngửi được mùi thịt từ phía này mới quay về kể, Điền Thúy Hoa nghe được thì đầu tiên là nghĩ đến chuyện vu oan cho bọn họ, sau đó muốn đoạt đồ ăn.

Nhưng mụ ta không thể ngờ được hôm nay bọn họ ăn thỏ chứ không phải ăn gà.

Nàng cười lạnh: "Bà cứ luôn miệng nói tiểu thúc nấu mất gà nhà bà, vậy thì tìm thịt gà đi, hoặc là một cọng lông gà cũng được.

Nếu không tìm được thì phải mau xin lỗi tiểu thúc của ta.

".
 
Quá Trình Nghịch Tập Mạnh Mẽ Của Cô Nàng Nông Gia Mập Mạp
Chương 49: 49: Ăn Trộm Gà 2


Nhóm dịch: Thất Liên HoaĐiền Thúy Hoa bị mùi thịt hấp dẫn đến bụng kêu òng ọc, không rảnh so đo cùng nàng, chỉ thịt trên mâm, nói: "Đây là thịt gà, gà nấu cũng nấu rồi, ta không trách các ngươi, chỉ cần trả thịt lại cho ta rồi đền trăm văn tiền là được.

""Ông trưởng thôn, phiền ông hỗ trợ nhìn xem đây có phải thịt gà không.

"Tô Khuynh Nhan thấy vẻ mặt Tô Đại Cầu khó xử phía sau đám người thì vẫy tay, hô một tiếng gọi ông lại.

Sau đó nàng cầm chân thỏ mà Tô Cẩn Du đang ăn dở đưa cho ông xem thử.

Nếu là bộ phận khác thì cũng rất khó để phân biệt là loại thịt gì, nhưng chân thỏ và đùi gà vẫn khác nhau rất nhiều.

Tô Đại Cầu thở nhẹ nhõm một hơi, nói: "Cái chân to như thế sao mà là đùi gà được, nhưng ta nhìn giống như chân thỏ hơn.

"Nhà Tô Đại Cầu có một ít tiền, đôi khi cũng tiêu tiền mua thỏ của thợ săn trong thôn ăn cho đỡ thèm nên ông Tô có thể nhận ra được.

"Không thể nào, đây chắc chắn là đùi gà mà.

" Điền Thúy Hoa không tin tưởng, muốn cướp miếng thịt thỏ để nhìn, nhưng Tô Khuynh Nhan đã xoay người thả lại chân thỏ vào trong chén của Tô Cẩn Du, nói: "Ăn đi, có tỷ ở đây, bà ta không bắt nạt đệ được đâu.

""Ta thấy trong sân còn có một tấm da thỏ bị lột, đây là thịt thỏ đúng không?"Tô Đại Cầu nhớ ra lúc mới vào nhìn thấy tấm da thỏ ở ngoài sân, nói.

Tô Khuynh Nhan đáp: "Xem là đây là hiểu lầm, nếu gà nhà họ Điền mất thật thì bà mau đi đến chỗ khác tìm thử đi, tránh cho bị người khác ăn thật đấy.

"Điền Thúy Hoa giống như không nghe thấy Tô Đại Cầu nói gì, đôi mắt vẫn ngó đăm đăm vào thịt thỏ trong chén, không biết xấu hổ mà li.ếm miệng.

Mụ ta không biết nhà Tô Quang Uy ăn thịt thỏ, nếu biết trước thì đã nói là nhà mình mất thỏ rồi.

"Giải tán đi, đừng quấy rầy nhà người ta ăn cơm chiều.

"Tô Đại Cầu xua đuổi đám người, sau đó còn kéo Điền Thúy Hoa theo.

Ông là thôn trưởng, nếu đã nói như vậy thì cho dù Điền Thúy Hoa không cam tâm cũng không dám nói gì.

"Sao nói ngươi nói với ta họ ăn thịt gà? Rõ ràng đó là thịt thỏ.

" Lúc rời đi, Điền Thúy Hoa về cùng đường với Lưu Nhị Hoa, không khỏi oán trách vài câu.

Lưu Nhị Hoa tức giận, nói: "Ta ngửi mùi đó rõ ràng không phải mùi thịt heo, trừ thịt heo ra thì chỉ có thịt gà.

Ai mà nghĩ được mấy người đó có thể ăn thịt thỏ chứ! "Về đến nhà, thấy Tô Đạt Cương giương đôi mắt trông mong nhìn mình, Điền Thúy Hoa thở dài một hơi, nói: "Ây da, Cường Cường nhà chúng ta thật đáng thương, tỷ tỷ đều ở nhà tiểu thúc ăn thịt thỏ, chỉ có con phải ăn bánh hấp ở nhà.

" "Cha đứa nhỏ à, tiểu thúc nói ai cũng là cháu vậy mà bây giờ lại làm như vậy.

" Tô Quang Diệu cầm chén trà ngẩng đầu, hỏi: "Có chuyện như vậy sao?" "Đúng vậy.

" Điền Thúy Hoa thêm mắm dặm muối kể lại chuyện xảy ra ở nhà Tô Quang Uy, sau khi nghe xong, Tô Quang Diệu đập mạnh chén trà vào góc tường.

Cũng đêm hôm đó, Tô Cẩn Du đã dám về nhà, thế nhưng Tô Khuynh Nhan cũng không cho quay về, mà đem nhóc về căn nhà tranh.

Dựa vào sự hiểu biết về Tô Quang Diệu và Điền Thúy Hoa, cho dù Tô Cẩn Du không trở về thì bọn họ cũng không để để ý, trừ khi bọn họ chờ nhóc trở về để dạy dỗ, như vậy thì không về nhà mới là an toàn nhất.

.
 
Quá Trình Nghịch Tập Mạnh Mẽ Của Cô Nàng Nông Gia Mập Mạp
Chương 50: 50: Lên Trên Trấn


Nhóm dịch: Thất Liên HoaSáng sớm ngày hôm sau, Tô Khuynh Nhan mang theo dược liệu đã phơi khô, chuẩn bị đi vào trấn.

"Khuynh Nhan, con thật sự phải đi cùng chúng ta sao? Chỉ có hai người bọn con, tiểu thúc không yên tâm.

" Tô Quang Uy thử xác nhận lại với Tô Khuynh Nhan.

Chỉ cần Tô Khuynh Nhan đồng ý, y có thể bỏ công việc để vào thị trấn cùng bọn họ.

Tô Khuynh Nhan: "Thật sự không sao ạ, tiểu thúc còn có việc để làm mà.

Tiểu thúc yên tâm, hai đứa con đi được.

" "Vậy được rồi, hai đứa lên đường cẩn thận một chút.

"Y còn phải nuôi hai người già, một người trong đó uống thuốc quanh năm, quả thật không thể đi xa được.

Nguyên chủ của thi thể khi còn nhỏ đã từng đi trấn này, bây giờ đi lại vẫn có chút ấn tượng.

Tô Khuynh Nhan mang theo Tô Cẩn Du, đi theo đường nhỏ hẻo lánh chỉ dựa vào trí nhớ.

Đi đường nhỏ này phải vượt qua đường đất trong núi trước, đi không dễ dàng nhưng sẽ gần hơn, hơn nữa nếu không đi qua giữa thôn thì sẽ không bị đám người Tô Quang Diệu nhìn thấy.

Ven đường có những chiếc gai cao hơn người mọc hai bên, chỉ có thể chừa một người đi qua, nếu không cẩn thận sẽ vướng phải y phục.

Khi đi, Tô Khuynh Nhan cầm liềm đi trước mở đường, trên tay và mặt có nhiều vết trầy xước khác nhau, trong khi Tô Cẩn Du được nàng bảo vệ vẫn nguyên vẹn không có thương tổn gì.

Chỉ vì điều ấy, nàng cảm thấy mấy vết thương nhỏ trên cơ thể mình không hề vô ích chút nào.

Sau khi vượt qua con đường nhỏ khó khăn này, hai người đến một con đường đông đúc hơn, đi bộ khoảng nửa tiếng là tới thị trấn.

Họ ra ngoài từ sớm nên khi đến thị trấn, mặt trời chỉ vừa lên cao.

Trong trấn đã có không ít người, trên đường đến cổng thành có một phiên chợ sầm uất, phần lớn là từ dân làng các thôn xung quanh thị trấn mang một số sản phẩm địa phương của làn lên bán.

Có trứng gà, trứng vịt nhà nuôi, rau xanh, củ cải, gà lôi, thỏ rừng, và một số mặt hàng dệt thủ công như làn tre, giỏ tre, dây gai,! rất đa dạng.

Ngoài ra còn có một số người bán hàng rong mua bán mấy thứ như son phấn, màu bột, trâm cài tóc, lúc này cũng có một vài nữ nhân tụ tập quanh sạp để ngắm cái này, sờ cái kia.

Khi Tô Khuynh Nhan mang theo Tô Cẩn Du đến, đã có thể nghe thấy tiếng cò kè mặc cả của nhóm người.

"Tỷ tỷ, trong trấn thật náo nhiệt, thật đông đúc.

"Sau khi Tô Cẩn Du dùng đôi mắt to tròn nhìn bốn phía, nhóc hưng phấn nói.

Đây là lần đầu tiên nhóc lên thị trấn, nhìn thấy cái gì cũng cực kì tò mò.

"Tỷ tỷ, tỷ nhìn xem, bên đó có thứ gì thế?"Tô Cẩn Du chỉ vào quầy bán kẹo mạch nha, thấy ông chủ cầm cái thìa đầy mạch nha vẽ được biết bao nhiêu loại hoa văn đẹp mắt, mắt nhóc sáng lên: "Giỏi ghê.

" "Cái kia là kẹo mạch nha, chờ chúng ta bán xong thảo dược, tỷ tỷ đến mua cho đệ.

" Khi rời khỏi nhà, Tô Quảng Uy đã đưa ít tiền cho hai người, nhưng Tô Khuynh Nhan không lấy, nên bây giờ họ không một xu dính túi.

"Đệ không muốn ăn kẹo mạch nha, chờ bán được tiền đệ muốn mua vải cho tỷ tỷ may y phục.

" Tô Cẩn Du lắc đầu, hiểu chuyện nói.

Nhóc thấy y phục của Tô Khuynh Nhan đã có nhiều mảnh vá, hơn nữa còn chật, nhóc cảm thấy rất đau lòng.

Tô Khuynh Nhan xoa xoa tóc, không tiếp tục đề tài này.

Đi vòng qua chợ, hai người đến một con đường rộng, hai bên đường là những cửa hàng cao hơn hai tầng, có quán rượu, có quán ăn, có hiệu thuốc, hẳn là còn sớm nên trên đường cũng không có nhiều người.
 
Back
Top Dưới