Ngôn Tình Quá Trình Nghịch Tập Mạnh Mẽ Của Cô Nàng Nông Gia Mập Mạp

Quá Trình Nghịch Tập Mạnh Mẽ Của Cô Nàng Nông Gia Mập Mạp
Chương 20: 20: Tại Sao 1


Nhóm dịch: Thất Liên HoaTô Cẩn Du đang ở bên giúp tỷ tỷ thêm củi, vừa nhìn chằm chằm vào khúc gỗ khô mà Tô Khuynh Nhan vừa đặt lên với vẻ nghi ngờ.

Tỷ tỷ nói sẽ làm cho cuộc sống của họ trở nên tốt đẹp hơn, không cần phải ăn trái độc để tự độc chết chính mình, vậy tại sao giờ lại phải nướng trái độc này?Nhóc gãi đầu không sao hiểu nổi.

Muốn mở miệng hỏi Tô Khuynh Nhan, nhưng lại sợ Tô Khuynh Nhan không vui, chỉ dẩu môi rồi không nói thêm gì nữa.

Khoai tây trong đống lửa dần chín, trong không khí thoang thoảng một mùi thơm dễ chịu, hấp dẫn.

Tô Cẩn Du li.ếm môi, vô thức nuốt nước bọt, càng cảm thấy đói bụng, nhóc lặng lẽ ngước mắt nhìn Tô Khuynh Nhan, tỷ tỷ nói sẽ dẫn nhóc đi tìm đồ ăn, nhưng không biết khi nào mới có đồ ăn để tìm nữa.

"Được rồi, giúp tỷ tỷ dập lửa đi.

"Tô Cẩn Du đào khoai tây ra khỏi đống lửa rồi đi đến bờ suối nhỏ bưng một ít nước đổ vào dập lửa.

Đến khi ngọn lửa đã được dập tắt hoàn toàn và không còn khói nữa, Tô Khuynh Nhan mới đi tới nhìn đống khoai tây nướng nhỏ.

Khoai tây để trên mặt đất một lúc, nhiệt độ trên khoai tây giảm đi một chút, nàng nhặt một củ lên, thổi nguội rồi bóc vỏ đưa cho Tô Cẩn Du: "Nếm thử đi.

""Ồ.

" Hóa ra tỷ tỷ không phải là muốn đầu độc hai người họ mà chỉ là muốn đầu độc một mình nhóc thôi.

Có lẽ sự tồn tại của nhóc là gánh nặng đối với tỷ tỷ.

Tô Cẩn Du nhận lấy củ khoai tây được Tô Khuynh Nhan đưa cho, cắn môi, nhìn Tô Khuynh Nhan lần cuối, như thể nhóc sắp chết một cách anh dũng vậy, sau đó đưa củ khoai tây lên miệng cắn một miếng lớn.

Nhóc còn chưa kịp cảm nhận được mùi vị của khoai tây nướng thì hai dòng nước mắt đã lăn dài trên má.

"Tỷ tỷ, cảm ơn tỷ vì bấy lâu nay đã chăm sóc cho đệ, cũng cảm ơn tỷ vì tới bây giờ mới vứt bỏ đệ.

"Nói xong, nhóc ra sức nhai, hương vị của khoai tây nướng vừa thơm vừa mềm lan tỏa trong miệng, vẻ mặt nhóc bỗng chốc cứng đờ…Tô Khuynh Nhan sửng sốt, xem ra đệ đệ yêu dấu của nàng tuy vẫn còn không tin lời nàng nói, nhưng dù có như vậy, nhóc vẫn ăn củ khoai tây nàng đưa cho mà không hề do dự, trong lòng nàng cảm thấy xúc động khó tả.

Để Tô Cẩn Du không suy nghĩ lung tung, Tô Khuynh Nhan giải thích cho nhóc vì sao lại cho nhóc khoai tây và tại sao khoai tây lại có thể ăn được.

Ăn xong, Tô Khuynh Nhan không ở trên núi mà dẫn Tô Cẩn Du xuống núi.

"Tỷ tỷ, đệ có thể đào thêm chút khoai tây mang về được không?" Tô Cẩn Du đi ngang qua chỗ vừa mới đào khoai tây thì dừng lại, ánh mắt sáng ngời nhìn mấy củ khoai tây.

Tô Khuynh Nhan đưa tay xoa đầu nhóc: "Ngày mai chúng ta lại tới đào nhé.

"Ngoại trừ mấy gốc khoai tây này, nàng chưa từng thấy nó ở đâu khác, mấy gốc khoai này giữ lại vẫn còn có chút hữu dụng nên bây giờ nàng không thể mang chúng xuống núi được.

Bây giờ phải đưa Tô Cẩn Du trở về Tô gia.

Tô Quang Diệu buổi trưa sẽ về nhà dùng cơm, nếu như Điền Thúy Hoa để ý lời nói của nàng thì lúc đó mụ ta nhất định sẽ nói với Tô Quang Diệu về chuyện đuổi hai tỷ đệ bọn họ ra khỏi nhà.

Hai người họ đều là nhân vật chính, sao có thể vắng mặt vào lúc này được.

Nghe được ngày mai có thể quay lại đây đào khoai tây, Tô Cẩn Du vui vẻ đáp lại: "Ừm.

".
 
Quá Trình Nghịch Tập Mạnh Mẽ Của Cô Nàng Nông Gia Mập Mạp
Chương 21: 21: Tại Sao 2


Nhóm dịch: Thất Liên HoaTô Cẩn Du nhảy nhót vui vẻ chạy vượt lên trước Tô Khuynh Nhan.

"Tiểu Du, chạy chậm lại, đợi tỷ tỷ với.

" Tô Khuynh Nhan thở hổn hển đuổi theo sau, càng chán ghét thân hình đầy mỡ của mình.

Khi dưỡng bệnh ở nhà chú, Tô Khuynh Nhan đã tự bắt mạch cho mình, khi đó nàng vẫn thắc mắc làm sao nàng ấy có thể nhiều thịt như vậy trong khi nàng ăn còn không đủ no, sau này mới phát hiện ra rằng căn bệnh béo phì này là do chế độ ăn uống không cân bằng trong một thời gian dài.

Với căn bệnh này, dù cho có không ăn không uống, chỉ cần hít không khí thôi cũng sẽ mập lên.

Vì thân hình mũm mĩm của nàng nên mọi người trong thôn đều khen ngợi Điền Thúy Hoa là người mẹ kế tốt bụng, nuôi dạy con gái của vợ cũ mũm mĩm đến vậy.

Nghĩ đến điều này, Tô Khuynh Nhan cảm thấy thật mỉa mai.

Điền Thúy Hoa đã khiến nàng có thân hình như thế này, đã vậy còn để cho mụ ta được mang tiếng là người mẹ tốt.

Lúc xuống núi, bà trưởng thôn Lưu Anh Anh và Đàm Thu Hương đều đang đợi họ.

"Chỗ khoai lang và ngô này cũng không phải thứ gì đáng giá, mau cầm về ăn đi, đừng khách sáo với ta.

Cháu không ăn cũng không sao nhưng thử nhìn đứa nhóc Tiểu Du này đi, đã gầy tới như vậy rồi, không thể cứ nhịn đói mãi được.

"Lưu Anh Anh và Đàm Thu Hương không để Tô Khuynh Nhan có cơ hội từ chối, nhét tất cả vào trong tay của nàng và Tô Cẩn Du.

"Cảm ơn bà trưởng thôn, cảm ơn bà Đàm.

" Nhìn hai người rúi xong đồ ăn rồi vội vàng chạy đi, Tô Khuynh Nhan chỉ đành nhận lấy, đứng yên tại chỗ rồi cất giọng nói lời cảm ơn.

Tô Cẩn Du nhìn theo bóng lưng của Lưu Anh Anh và Đàn Thu Hương, không biết đang nghĩ gì, cau mày lẩm bẩm: "Tại sao người trong thôn đối xử tốt với chúng ta như vậy, còn cha lại đối xử tệ với chúng ta như thế.

"Tô Ly Mạt thực ra cũng khá hiếu kì về câu hỏi này.

Nàng và Tô Cẩn Du vẫn là con của Tô Quang Diệu, nếu nói là vì thích con trai hơn con gái thì không tốt cho nàng, Tô Cẩn Du cũng là con trai.

Tô Khuynh Nhan dù sao cũng không phải là nàng ấy, chỉ là thắc mắc thôi, cũng không phải thương cảm gì lắm.

Nàng vòng tay qua vai Tô Cẩn Du nhưng không nói gì.

Có những chuyện chỉ có chính mình mới có thể hiểu được.

"Trước tiên chúng ta giấu những thứ này đi đã.

" Tô Ly Mạt nhìn những thứ trong tay mình, nếu bị bọn họ lấy đi, ắt hẳn chỗ lương thực này sẽ không còn là của họ nữa.

Sở dĩ thôn Hà Hoa có tên là thôn Hà Hoa là vì trong thôn có một hồ sen tự nhiên, cứ đến tháng sáu hàng năm hoa sen sẽ nở rộ, thôn làng cũng vì đó mà trở nên có tiếng tăm.

Bây giờ là đầu mùa thu, sen trong hồ vẫn còn rất nhiều, những chiếc lá màu xanh ngọc lục bảo điểm xuyết những bông sen nào hồng nào trắng, trông vô cùng đẹp mắt.

Khi Tô Khuynh Nhan dẫn Tô Cẩn Du về nhà sẽ phải đi ngang qua hồ sen này.

Từ xa đã nghe thấy tiếng hai người đang nói chuyện bên cạnh đầm sen.

"Tử Hùng ca ca, muội vừa nhìn thấy bà mẹ kế của ả mập đó đến nhà tìm cha muội, mụ ta nói với cha muội rằng hôm nay mụ ta sẽ bàn với Tô đại bá đuổi hai tỷ đệ bọn học ra khỏi nhà.

Sau đó thì tiền bạc của Tô gia sẽ không liên quan gì đến hai tỷ đệ bọn họ nữa, vậy nên khi nào chàng mới đi nói rõ với mọi người rằng giữa chàng và con ả đó không hề có hôn ước?".
 
Quá Trình Nghịch Tập Mạnh Mẽ Của Cô Nàng Nông Gia Mập Mạp
Chương 22: 22:Áo Bông Nhỏ Thân Thiết 1


Nhóm dịch: Thất Liên Hoa"Sớm thôi, nghe nương của ta nói năm đó bà ấy chỉ tùy tiện nói vậy với nương của ả mập đó thôi, trừ cái này ra thì bọn ta thậm chí còn không trao vật định tình.

Chỉ cần ta ra ngoài nói với mọi người rằng là ả mập đó không biết xấu hổ mà cứ bám riết theo ta thì mọi người chắc chắn sẽ tin ta thôi.

""Vậy khi nào chàng mới đến nhà muội để hỏi hôn?""Chờ tới khi xong kì thi hương, ta sẽ bàn với cha mẹ ta đến nhà nàng để hỏi hôn.

""Tử Hùng ca ca, chàng thật tốt.

""Thu Nguyệt, nàng thật xinh đẹp!"Tô Khuynh Nhan không ngờ rằng nàng chỉ muốn về nhà thôi mà vẫn còn bị đút cho một màn cẩu lương kém chất lượng như vậy, cũng không biết ăn vào rồi có bị đau bụng không nữa.

Hai người đang ríu rít bên đầm sen đó, một người là Lâm Tử Hùng, vị hôn phu của nàng ấy, còn người kia là Vương Thu Nguyệt, con gái của Vương Ma Tử, "ả béo đó" mà bọn họ đang nói tới chính là nàng, Tô Khuynh Nhan.

Tô Khuynh Nhan khi nghe thấy những lời này thì cũng không thấy có gì phải tức tối, ngược lại, nàng còn hy vọng Lâm Tử Hùng sẽ nói rõ với mọi người càng sớm càng tốt, bằng không, thử nghĩ nếu sau này nàng có một vị hôn phu lăng nhăng như vậy, ban đêm nàng sẽ ghê tởm tới mức không ngủ nổi mất.

Nhưng Tô Cẩn Du bên cạnh nàng thì không như vậy.

Tô Cẩn Du biết người mà Lâm Tử Hùng và Vương Thu Nguyệt đang nhắc tới chính là tỷ tỷ của nhóc, nhóc tức giận nắm chặt nắm đấm, rít từng hơi thở khó khăn nói: "Tỷ tỷ, tỷ yên tâm, đệ sẽ giúp tỷ dạy cho bọn họ một bài học.

"Dứt lời, tên nhóc với đôi cánh tay mảnh khảnh và bắp chân nhỏ bé đi về phía Lâm Tử Hùng và Vương Thu Nguyệt.

Sở dĩ Lâm Tử Hùng và Vương Thu Nguyệt dám nói chuyện ở đây vào lúc này là vì bọn họ biết lúc này mặt trời đang chói chang nhất, dân làng đều sẽ nằm ở nhà nghỉ ngơi và không ai có thể phát hiện ra họ.

Hai người bọn họ nói chuyện và hành động mà không hề có chút kiêng dè nào.

Phía sau nơi bọn họ đang đứng là một cánh đồng lau sậy, sau khi nói chuyện khen ngợi nhau xong, bọn họ ôm nhau một cách tự nhiên rồi đi vào phía bên trong cánh đồng lau sậy, dường như bọn họ sắp làm một điều gì đó không thể tưởng tượng được.

"Quay lại đây.

" Vì để tránh Tô Cẩn Du nhìn thấy thứ không nên thấy, Tô Khuynh Nhan vội vàng nhỏ giọng kéo nó lại.

Tô Cẩn Du khó hiểu nhìn Tô Khuynh Nhan: "Tỷ tỷ, bọn họ đang nói xấu tỷ đó, sao không để đệ đánh bọn họ một trận chứ?"Tô Khuynh Nhan xoa xoa mái tóc có phần xơ xác của Tô Cẩn Du, mỉm cười nói: "Tiểu Du bây giờ còn gầy và nhỏ quá, đánh bọn họ cũng chỉ làm lãng phí sức lực của mình mà thôi, bọn họ cũng sẽ chẳng thấy hề hấn gì đâu, vậy cũng tốt, chỉ bằng đợi Tiểu Du ăn nhiều hơn một chút, trở nên cao lớn khỏe mạnh rồi đánh cho bọn họ một trận nhừ tử nhớ đời luôn được không?"Không sai, không phải là không đánh được, mà là hiện giờ có đánh bọn họ cũng chẳng thấy đau, vậy nên không thể lãng phí sức lực được.

Đợi sau này khi đã có thể làm đau người rồi mới đi trả thù cũng chưa muộn.

Chỉ riêng câu "ả béo đó" thôi đã không thể bỏ qua dễ dàng được rồi.

Tô Cẩn Du trợn ngược mắt lên, như thể đang suy nghĩ về lời nói của Tô Khuynh Nhan, một lúc sau nó mới gật đầu, "Tỷ tỷ nói rất có lý, đệ nên nghe lời tỷ tỷ.

".
 
Quá Trình Nghịch Tập Mạnh Mẽ Của Cô Nàng Nông Gia Mập Mạp
Chương 23: 23:Áo Bông Nhỏ Thân Thiết 2


Nhóm dịch: Thất Liên HoaTô Khuynh Nhan nghe được từ lời của Vương Thu Hương rằng Điền Thúy Hoa thực sự đã làm theo đúng như những gì mà nàng nói, là lên kế hoạch khiến Tô Quang Diệu đuổi hai tỷ đệ bọn họ ra khỏi Tô gia, thậm chí còn nhờ Vương Ma Tử giúp đỡ.

Danh tính ẩn giấu của Vương Ma Tử chính là người tình của Điền Thúy Hoa, nhưng bề ngoài thì lại là một đại ca tốt, huynh đệ tốt của Tô Quang Diệu.

Ở trong thôn, Tô Quang Diệu ỷ vào gia tộc giàu có mà không nghe lời ai, nhưng thần kỳ thay, lại nghe theo lời của Vương Ma Tử, được Vương Ma Tử giúp đỡ khuyên bảo, niềm hy vọng được thoát khỏi Tô gia của hai tỷ đệ bọn họ nhờ vậy lại lớn thêm mấy phần.

Khi Tô Khuynh Nhan ra khỏi Tô gia vào buổi sáng, nàng đã cảnh cáo Điền Thúy Hoa không được nói với Tô Quang Diệu rằng đây là chủ ý của nàng, bằng không nếu để Tô Quang Diệu biết rằng chính là hai tỷ đệ họ nóng lòng muốn rời đi, thì dù cho có người thuyết phục, lão ta cũng nhất định sẽ ngăn cản.

Nàng ấy có thể cho rằng Tô Quang Diệu ngược đãi họ như vậy đều là vì Điền Thúy Hoa, nhưng Tô Khuynh Nhan thông qua ký ức của nàng ấy phân tích được rằng sở dĩ Tô Quang Diệu không thích họ hoàn toàn là vì bản thân ông ta vốn không ưa gì họ, còn về phần nguyên do là gì thì Tô Khuynh Nhan cũng không rõ.

Nhưng nàng có thể chắc chắn một điều rằng chỉ cần là chuyện khiến cho hai tỷ đệ họ vui vẻ thì ắt hẳn Tô Quang Diệu sẽ không bao giờ cho phép họ làm.

Ví dụ, biết họ có ý định rời khỏi Tô gia, để không cho họ được như ý, nhất định sẽ trói họ ở trong nhà.

Đáp lại câu "Thấy ngươi không vui, ta rất vui.

"Ông ta đại khái là một kẻ b.iến thái như vậy đấy.

"Tiểu Du, chúng ta đi chậm một chút.

"Để không khiến Tô Quang Diệu nghi ngờ, hai tỷ đệ họ không thể hành động khinh suất như vậy được.

Chỉ cần họ vẫn ở lại trong thôn, đợi khi Tô Quang Diệu phái người tìm tới, có thể tìm thấy họ là được.

Tô Cẩn Du "ừm" một tiếng, bộ dạng giống như tỷ tỷ nói gì thì ta sẽ làm theo như thế.

Mặt trời đầu thu vào buổi trưa vẫn hệt như quả cầu lửa lớn, hừng hực chiếu xuống mặt đất, thân hình mũm mĩm của Tô Khuynh Nhan chẳng mấy chốc đã rịn ra một lớp mồ hôi, y phục sau lưng ướt đẫm, cảm giác như còn vắt được ra cả nước vậy.

Hơn nữa bộ y phục nàng đang mặc là loại vải gai thô tầm thường nhất, không hề thoáng khí chút nào.

Điều này khiến nàng có chút nhớ đến những bộ y phục ngắn, quần short ở thời hiện đại.

"Tỷ tỷ, tỷ qua đó ngồi một lát đi, để đệ quạt cho tỷ.

"Tô Cẩm Du thấy trên người Tô Khuynh Nhan đầy mồ hôi, bèn chỉ vào một ngôi đình lợp bằng cỏ tranh phía trước cách đó hơn mười thước mà người trong thôn vẫn thường hay nghỉ ngơi ở đó.

Tô Khuynh Nhan "ừm" một tiếng rồi dẫn Tô Cẩn Du ngồi lại trong đình.

Lúc Tô Cẩn Du xuống núi, nhóc cầm trên tay mấy chiếc lá hái trên núi, quạt cho Tô Khuynh Nhan, cười hỏi: "Tỷ tỷ, tỷ có thấy mát hơn không?""Ừ, mát hơn nhiều rồi.

" Có đệ đệ quan tâm như vậy, Tô Khuynh Nhan thật sự cảm thấy mát lòng mát dạ.

Lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng thở hổn hển lớn, ngay sau đó là Tô Đạt Cường tức giận hét lên: "Cha bảo ta gọi hai tên nghiệt chủng các ngươi về nhà, còn không mau cút về cho ta, còn ngươi nữa Tô Cẩn Du nhanh tới quạt cho ta, không thấy ta sắp chết nóng đây sao?".
 
Quá Trình Nghịch Tập Mạnh Mẽ Của Cô Nàng Nông Gia Mập Mạp
Chương 24: 24: Cắt Đứt 1


Nhóm dịch: Thất Liên HoaTô Khuynh Nhan giật lấy chiếc lá từ tay Tô Cẩn Du, dùng hết sức lực ném nó về phía Tô Đạt Cường: "Đây, quạt cho ngươi đấy.

"Vừa nói vừa nắm lấy tay Tô Cẩn Du: "Chúng ta về thôi.

"Đã có người đến tìm bọn họ để quay về, e rằng đã thương lượng xong rồi…Tô Đạt Cường đứng ở phía sau họ trợn tròn mắt, khi nãy Tô Khuynh Nhan vừa làm gì nó cơ?Chết tiệt.

"Lũ rẻ tiền, lũ khốn nạn, hai ngươi đứng lại cho ta, các ngươi vậy mà mà dám dùng thứ này đánh ta, ta phải về mách với cha và nương"Tô Đạt Cường kém Tô Cẩn Du những hai tuổi mà thân hình của nó còn to lớn gấp đôi Tô Cẩn Du, bị Tô Khuynh Nhan dùng một chiếc lá đánh trúng thì tức giận đuổi theo họ, giơ nắm đấm định đánh họ, nhưng Tô Khuynh Nhan đã kéo Tô Cẩn Du tránh né đòn tấn công của nó.

Mắt nó ngay lập tức đỏ hoe, "Ta phải về mách với cha và nương, các ngươi không cho ta đánh, nương đã nói hai ngươi là đồ chơi của ta, ta muốn đánh các ngươi thế nào cũng được! hức hức! "Tô Đạt Cường rất buồn và tủi thân, như thể món đồ chơi của nó đột nhiên không an phận mà không chịu sự khống chế nữa.

"Tỷ Tỷ, nương của Cường Cường sẽ đánh chúng ta sao?"Nghe những lời Tô Đạt Cường nói, Tô Cẩn Du nắm lấy tay áo Tô Khuynh Nhan, theo bản năng co rúm lại về phía nàng.

Ánh mắt Tô Khuynh Nhan nhìn Tô Đạt Cường sắc lạnh hơn vài phần, sau đó quay sang mỉm cười trấn an Tô Cẩn Du, nói: "Không đâu, tỷ tỷ sẽ bảo vệ đệ.

"Tô Khuynh Nhan của trước đây không phải là chưa từng nghĩ đến việc bảo vệ đệ đệ của mình, chỉ là ngoài thân hình đầy mỡ này ra thì nàng không thể làm được gì cả.

Nhưng nàng của hiện tại đã khác, ngoài thân hình đầy mỡ này ra, thì nàng còn là cao thủ đai đen Taekwondo, điều này là quá đủ để đối phó với một số kẻ chỉ biết dùng vũ lực.

Tô Cẩn Du dựa vào Tô Khuynh Nhan như một con cún nhỏ non nớt, khi nghe những lời của Tô Khuynh Nhan, nhóc bèn vững tâm gật đầu thật mạnh: "Ừm, đệ tin tỷ tỷ.

"Cả hai người họ bước đi thật chậm rãi.

Vả lại, Tô Khuynh Nhan vẫn chưa hoàn toàn thích nghi với lượng mỡ trên cơ thể nên đi lại cũng không được nhanh.

Tô Đạt Cường lê thân hình mập mạp, thở hổn hển vội vàng chạy về nhà mách lẻo với cha và nương.

Lúc Tô Khuynh Nhan và đệ đệ sắp về tới nhà, từ xa đã trông thấy Điền Thúy Hoa dắt theo Tô Đạt Cường đứng trước cổng, dù là đứng cách một đoạn, cũng có thể cảm nhận được đôi mắt như nhuốm thuốc độc của mụ ta.

Buổi chiều, người dân trong thôn ra ngoài làm việc rồi trở về nhà, những gia đình bên cạnh Tô gia cũng không ngoại lệ.

Điền Thúy Hoa muốn duy trì hình tượng mẹ kế ân cần chu đáo của mình, lúc này tất nhiên không thể đứng ngoài cửa mắng mỏ bọn Tô Khuynh Nhan được.

Khi Tô Khuynh Nhan và Tô Cẩn Du đến gần, mụ ta nói lớn: "Khuynh Nhan, Tiểu Du, cuối cùng các con cũng về rồi, nương đã nấu cơm rồi, các con mau đi rửa tay rồi vào ăn cơm nhé.

""Cha ta đâu?" Điền Thúy Hoa muốn diễn kịch, nhưng Tô Khuynh Nhan lại không thèm để ý, lúc đi ngang qua Điền Thúy Hoa, nàng chỉ lạnh lùng hỏi một câu, ánh mắt lạnh nhạt nhìn về phía Điền Thúy Hoa, dường như có cả chút uy h**p trong đó.

"Ở bên trong.

"Sau khi Tô Khuynh Nhan và Tô Cẩn Du bước vào, Điền Thúy Hoa đóng "sầm" cửa cổng lại.
 
Quá Trình Nghịch Tập Mạnh Mẽ Của Cô Nàng Nông Gia Mập Mạp
Chương 25: 25: Cắt Đứt 2


Nhóm dịch: Thất Liên HoaMụ ta nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Tô Khuynh Nhan và Tô Cẩn Du.

Tay bỗng nhiên vươn tới cổ áo Tô Cẩn Du, nha đầu chết tiệt Tô Khuynh Nhan đã đoán được và tóm chặt lấy cổ tay mụ ta, mụ ta giờ đây đã không thể giáo huấn được nàng nữa rồi, nhưng còn thằng nhóc Tô Cẩn Du thì mụ ta vẫn có thể muốn đánh muốn chửi thế nào cũng được.

"Thằng nhóc hôi hám, sao ngươi dám ức h**p Cường Cường của nhà ta.

"Điền Thúy Hoa nghiến răng, túm lấy cổ áo Tô Cẩn Du kéo tới.

Mắt thấy mụ ta chật vật định ném đệ đệ ra ngoài.

"Bà dám?"Tô Khuynh Nhan quay lại, sắc mặt âm trầm, giống như bầu trời trước cơn bão, đôi mắt lạnh lùng dán vào Điền Thúy Hoa.

Điền Thúy Hoa chỉ cảm thấy khắp người như đang bị kim đâm vào.

Ngay lập tức buông lỏng tay ra.

"Nếu bà muốn để cho mọi người biết chuyện của bà và Vương Ma Tử thì cứ việc đánh nó đi, ta cam đoan không đánh trả.

"Tô Khuynh Nhan giễu cợt nói, đồng thời đưa tay đẩy Tô Cẩn Du về phía Điền Thúy Hoa.

"Nương, đánh nó, đánh nó, đánh chết nó, đánh chết nó đi, con không muốn nhìn thấy nó.

" Tô Đạt Cường thấy vậy, dùng nắm đấm nhỏ bé hưng phấn thúc giục Điền Thúy Hoa.

Tô Cẩn Du nhìn Điền Thúy Hoa ở một khoảng cách rất gần, lời nói của Tô Đạt Cường lại vang vọng bên tai, nhưng nhóc không cảm thấy sợ hãi.

Tỷ tỷ đã nói sẽ bảo vệ nhóc mà, vậy nên nhất định sẽ bảo vệ nhóc thật chu toàn.

Nhóc còn lâu mới sợ hai kẻ xấu xa này.

"Câm miệng.

" Điền Thúy Hoa vội chuyển tay sang người Tô Đạt Cường, đưa tay lên bịt miệng của nó lại, nghiến răng nghiến lợi nhìn Tô Khuynh Nhan, "Ngươi cứ việc tiếp tục được đà lấn tới như vậy, rồi sẽ có một ngày ta sẽ khiến cho ngươi phải cầu xin ta tha thứ.

"Mối quan hệ hiện tại giữa mụ ta và Vương Ma Tử không thể bại lộ, khi thời cơ chín muồi, cho dù Tô Khuynh Nhan không nói thì bọn họ tự khắc cũng sẽ nói, tới lúc đó Tô Khuynh Nhan hẳn sẽ không còn gì để có thể uy h**p được bọn họ nữa.

Trước đó, có lẽ họ còn có thể tìm ra một kẻ khác cũng biết bí mật của họ ngoài Tô Khuynh Nhan.

Tô Khuynh Nhan chỉ cười lạnh: "Ta đợi ngày đó.

"Nhìn thấy thái độ bất cần của Tô Khuynh Nhan, Điền Thúy Hoa tức giận đến mức hay tay run lên.

"Cha ngươi ở bên trong.

"Mụ ta không muốn trông thấy khuôn mặt mập mạp, xấu xí và tức giận của Tô Khuynh Nhan nữa, nói xong rồi kéo Tô Đạt Cường đi về phía nhà bếp.

Gia đình nông dân đa số thường ăn cơm trong nhà bếp.

Ngay cả khi điều kiện của Tô gia tốt nhất trong thôn, nhưng nhà họ vẫn giữ những thói quen của những người nông dân khác.

Không cần phải nói, đồ ăn trong bếp chỉ được chuẩn bị cho một nhà bốn người Điền Thúy Hoa, không liên quan gì đến Tô Khuynh Nhan và Tô Cẩn Du.

Tô Khuynh Nhan dẫn Tô Cẩn Du đến gian chính.

Tô Quang Diệu đang ngồi trên chiếc ghế giữa gian nhà chính với vẻ mặt u ám.

"Nghiệt chướng, quỳ xuống.

"Vừa trông thấy Tô Khuynh Nhan và Tô Cẩn Du bước vào, Tô Quang Diệu lập tức nổi giận đùng đùng quát.

Khác với khi đối mặt với Điền Thúy Hoa, trước mặt Tô Quang Diệu, Tô Khuynh Nhan tựa hồ lại đổi về bộ dạng hèn nhát của nàng ấy, kéo Tô Cẩn Du run lẩy bẩy quỳ xuống trước mặt Tô Quang Diệu.

"Cha ơi, xin đừng đánh chúng con, con biết sai rồi, con không dám nữa.

".
 
Quá Trình Nghịch Tập Mạnh Mẽ Của Cô Nàng Nông Gia Mập Mạp
Chương 26: 26: Cắt Đứt 3


Nhóm dịch: Thất Liên HoaTrước đây, bất luận phải trái đúng sai thế nào Tô Quang Diệu cũng luôn muốn dạy cho bọn họ một bài học, Tô Khuynh Nhan cũng bồi dưỡng cho mình bản năng là dù bất kỳ lúc nào, bất luận bản thân có làm sai chuyện gì hay không thì trước tiên đều phải mở miệng cầu xin sự tha thứ.

"Cha, con cũng biết mình sai rồi, xin đừng đánh chúng con, cầu xin cha! "Tô Cẩn Du nghi ngờ liếc nhìn Tô Khuynh Nhan, sau đó cũng quỳ xuống cầu xin sự tha thứ.

Tô Quang Diệu nhìn hai khuôn mặt đáng ghét trước mắt, lại trông thấy bộ dạng yếu đuối của họ, ngọn lửa tức giận trong lòng càng sôi sục.

"Tô Khuynh Nhan, mày mau cút khỏi đây cho tao, Tô Quang Diệu tao không có đứa con gái như mày.

"Ông ta chỉ vào Tô Khuynh Nhan, ngực phập phồng tức giận.

Tô Khuynh Nhan nhướng mày, có chút kinh ngạc vì sự việc lại đơn giản như vậy?Theo những gì mà nàng biết được từ trong ký ức của nàng ấy, thiếu niên ở thời đại này, chỉ cần bắt đầu tròn mười hai tuổi mà đã bất kính với cha mẹ, không hòa thuận với huynh đệ trong nhà thì cha mẹ có thể đoạn tuyệt quan hệ với họ rồi tống cổ bọn họ ra khỏi nhà.

Nếu như đụng phải người này còn có các huynh đệ tỷ muội khác, mặc kệ tuổi tác lớn hay nhỏ nhưng nếu làm chuyện tương tự như thế thì có thể đuổi hết bọn họ ra khỏi nhà.

Chỉ cần đảm bảo sau khi bị đuổi ra khỏi nhà, hai người bọn họ sống chung một chỗ là được.

Rốt cuộc ở cái thời đại mà mới mười bốn, mười lăm tuổi đã có thể kết hôn, mười hai tuổi đã được coi là người lớn, có thể nuôi dưỡng đệ đệ muội muội nhỏ tuổi.

Vì vậy cho nên sau khi Tô Khuynh Nhan xuyên tới đây, nàng lập tức nghĩ tới việc cắt đứt quan hệ với Tô Quang Diệu.

Nguyên chủ chắc chắn c*̃ng có suy nghĩ như vậy nên mới có thể đi thu thập những tin tức này.

"c*́t đi, mang theo đống đồ đạc c*̉a ngươi c*́t xéo luôn đi, từ nay về sau không còn chút quan hệ nào với Tô gia hết.

"Ánh mắt Tô Quang Diệu chán ghét liếc nhìn Tô Khuynh Nhan, phảng phất như Tô Khuynh Nhan chẳng khác gì thứ ôn dịch.

Tô Khuynh Nhan rốt c*̣c phát hiện có chỗ nào đó không đúng lắm, Tô Quang Diệu bảo nàng c*́t đi nhưng không đề Tô Cẩn Du rời đi c*̀ng nàng, lẽ nào?"Cha, con cầu xin cha đừng đuổi con ra khỏi nhà, con không muốn rời đi, ra khỏi nhà con sẽ chết đói mất…"Mặc kệ mục đích c*̉a Tô Quang Diệu là cái gì, Tô Khuynh Nhan biết bản thân mình lúc này vẫn cần phải tỏ ra yếu thế trước mặt Tô Quang Diệu, có như vậy mới thỏa mãn tâm lý nươngo mó c*̉a lão ta.

Vì để bản thân diễn càng thêm chân thật, Tô Khuynh Nhan quỳ gối trước mặt Tô Quang Diệu, lôi kéo y phục c*̉a lão ta, c*́i thấp đầu hết tiếng này đến tiếng khác xin tha.

Đôi mắt Tô Quang Diệu lạnh lùng, đá một phát vào Tô Khuynh Nhan, "Bỏ tay ra, đừng có chạm vào ta, ngươi còn sỉ nhục nương ngươi và Cường Cường, Tô gia c*̉a ta không có loại con gái bất hiếu như ngươi…"Hóa ra… Điền Thúy Hoa đã dùng lý do như vậy thuyết phục Tô Quang Diệu.

Chỉ sợ đây c*̃ng không phải toàn bộ nguyên nhân…Ánh mắt Tô Quang Diệu rơi xuống người Tô Cẩn Du, nhíu mày: "Tô Cẩn Du, c*́t về phòng chứa c*̉i cho ta, từ nay về sau tỷ tỷ c*̉a ngươi chỉ có Tuyết Nhi, ngươi và Tô Khuynh Nhan không còn chút quan hệ nào hết.

"Tô Khuynh Nhan c*́i gằm mặt xuống, ánh mắt lạnh lùng.
 
Quá Trình Nghịch Tập Mạnh Mẽ Của Cô Nàng Nông Gia Mập Mạp
Chương 27: 27: Hóa Ra Là Vậy 1


Nhóm dịch: Thất Liên HoaXem ra suy đoán c*̉a nàng không sai, Tô quang Diệu thật sự không tính để nàng và Tô Cẩn Du rời đi c*̀ng nhau…Tô Cẩn Du kinh ngạc ngẩng đầu, vội vàng bò qua ôm lấy cánh tay Tô Khuynh Nhan: "Không muốn, không muốn, con không muốn rời xa tỷ tỷ đâu… Con muốn đi c*̀ng với tỷ tỷ…"Tô Quang Diệu tức giận tới mức suýt thì hộc máu, đứa lớn khiến người ta chán ghét thì thôi đi, sao ngay cả đứa nhỏ c*̃ng ngang ngược không nghe lời như thế, nếu như không phải giữ nó lại còn chút tác dụng thì lão ta chỉ mong sao tống cổ hết bọn chúng đi cho rồi… Mắt lão ta đỏ hồng, đi qua thô bạo kéo cổ áo c*̉a Tô Cẩn Du quát lớn: "Câm miệng.

"Nhìn thấy nhóc con sắp bị ném sang một bên, Tô Khuynh Nhan vội vàng ôm lấy Tô Cẩn Du.

Sức lực c*̉a nàng lớn, ngay cả Tô Quang Diệu c*̃ng không sánh bằng.

Động tác này c*̉a nàng lại dấy lên hỏa khí c*̉a Tô Quang Diệu, lão ta tức giận tới mức thịt trên mặt đều rung lên, thở phì phò trừng mắt nhìn Tô Khuynh Nhan: "Con khốn, buông ra ngay…"Tô Khuynh Nhan không buông tay, chẳng biết từ khi nào trên khuôn mặt nàng đã ướt đẫm nước mắt, khóc thút thít nhìn Tô Quang Diệu: "Cha, con cầu xin cha, cầu xin cha đừng đuổi con ra khỏi nhà, con là con gái c*̉a cha mà, cả đời này con mãi mãi là con gái c*̉a cha, Tiểu Du c*̃ng vĩnh viễn là đệ đệ con, con không muốn đi, cầu xin cha, cầu xin cha cho con ở lại…""Ta không có phúc phận làm cha c*̉a ngươi, sau khi bước ra khỏi cửa nhà này, coi như ngươi và nhà chúng ta không còn bất cứ quan hệ gì hết, cho dù ngươi có chết đói c*̃ng không liên quan đến chúng ta.

"Vốn dĩ Tô Quang Diệu còn có chút do dự khi đuổi Tô Khuynh Nhan ra khỏi nhà, lo sợ nha đầu này ra ngoài rồi sẽ không kiểm soát được nữa, bây giờ thấy nha đầu này như vậy, lão ta lập tức kiên định với ý tưởng muốn đoạn tuyệt quan hệ với nàng.

Vẫn là nương bọn trẻ và Vương đại ca nói đúng, đuổi nha đầu chết tiệt này ra khỏi nhà rồi giữ lại thằng nhóc thối kia, không chỉ…Lời nói này là thứ Tô Khuynh Nhan muốn, chỉ là nói miệng không có bằng chứng.

Nàng vỗ lưng an ủi Tô Cẩn Du, con ngươi xoay chuyển, " Cha, nếu cha và nương đều nghĩ không để ý đến con như vậy nữa, con có thể rời đi nhưng có thể để cho Tiểu Du rời đi c*̀ng con hay không, con bảo đảm, coi như không có công văn cắt đứt quan hệ thì sau khi chúng con rời khỏi đây dù cho có chết đói c*̃ng sẽ không quay về tìm cha.

"Công văn cắt đứt quan hệ?Đúng vậy, làm sao lại quên cái thứ này được chứ.

Nếu như không có thứ này, lỡ như sau này nha đầu chết tiệt kia rời khỏi nhà không nuôi nổi bản thân nữa lại chạy về đây thì làm sao bây giờ.

Tô Quang Diệu hướng về phía phòng bếp hô một tiếng: "Cường Cường, đi, mau đi gọi trưởng thôn tới đây, nói rằng cha có chuyện gấp cần nói với ông ấy.

"Tô Khuynh Nhan cuống lên, buông Tô Cẩn Du ra rồi bò về phía Tô Quang Diệu: "Cha, cầu xin cha, cầu xin cha đừng gọi ông trưởng thôn tới đây, cho dù không có công văn cắt đứt quan hệ con thề chắc chắn sẽ không quay về tìm cha, chỉ cần cha để Tiểu Du đi c*̀ng con là được, chúng con sẽ cách cha cực xa.

Một khi cha gọi trưởng thôn tới, chúng ta sẽ thật sự không còn bất cứ quan hệ gì, cha, cầu xin cha, cầu xin cha đừng gọi ông trưởng thôn tới đây mà, con… Con… Sau này con sẽ không bao giờ tranh cãi với nương, c*̃ng không bắt nạt Cường Cường nữa, con biết sai rồi, cha, con biết sai rồi mà…".
 
Quá Trình Nghịch Tập Mạnh Mẽ Của Cô Nàng Nông Gia Mập Mạp
Chương 28: 28: Hóa Ra Là Vậy 2


Nhóm dịch: Thất Liên HoaTô Khuynh Nhan vừa nói vừa khóc, khuôn mặt bầu bĩnh nhìn cực kỳ thê thảm.

Nàng càng dùng cái dạng này lấy lòng Tô Quang Diệu thì càng khiến lão ta quyết tâm phải viết công văn cắt đứt quan hệ ném cho Tô Khuynh Nhan, từ nay về sao lão ta sẽ không còn đứa con gái xấu xí như vậy nữa.

Người trong thôn c*̃ng không còn chê cười lão ta nuôi ra được một đứa con gái xấu xí như vậy.

Nhà thôn trưởng cách nhà bọn họ có chút xa, dù thôn trưởng có muốn đến đây c*̃ng không nhanh như thế.

Tô Quang Diệu nhìn khuôn mặt vốn đã xấu ma chê quỷ hờn c*̉a Tô Khuynh Nhan, lại còn khóc lóc nước mắt đầy mặt nên càng xấu xí hơn, lão ta cảm giác hai mắt mình đều bị đầu độc luôn rồi, trong lòng ghê tởm, quay người đi về phía nhà bếp.

"Nương bọn nhỏ, nhốt hai đứa chết dẫm kia vào phòng chứa c*̉i đi, chúng ta đi ăn cơm trước đã.

"Hiện tại lão ta không muốn nhìn tới Tô Khuynh Nhan, sợ chính mình nuốt không trôi.

"Ôi, ta đi ngay đây.

"Điền Thúy Hoa đáp lại một câu, tâm không cam tình không nguyện đi tới chỗ Tô Khuynh Nhan c*̀ng Tô Du Cẩn.

Tô Quang Diệu đã đi vào trong bếp, Tô Khuynh Nhan dùng âm thanh chỉ có nàng và Điền Thúy Hoa nghe được hỏi: "Bà nói với ông ta như thế nào?""Còn có thể nói thế nào chứ, nói đứa mập chết bầm như ngươi ở trong nhà ăn nhiều như vậy, còn không bằng tính toán đuổi ra khổi nhà, dù sao ngươi lớn lên vừa béo vừa xấu, nuôi ở nhà c*̃ng không gả đi nổi, muốn dựa vào ngươi để bán lấy tiền là không có khả năng, để ngươi ra ngoài tự sinh tự diệt là tốt nhất.

"Điền Thúy Hoa tức giận nói.

Trong lòng Tô Khuynh Nhan thở dài, xem ra lớn lên vừa béo vừa xấu c*̃ng không phải chuyện không tốt.

Tuy nhiên nàng tin tưởng đây chỉ là một phần nguyên nhân trong đó, còn nguyên nhân khác là…"Bà còn nói với ông ta rằng có thể đuổi tôi ra ngoài, giữ Tiểu Du lại, như vậy không chỉ có thể tiết kiệm được lương thực mà còn có thể kiểm soát được tỷ đệ chúng ta có đúng không?"Ánh mắt Điền Thúy Hoa có chút bối rối, khi bình tĩnh lại lập tức ngang ngược mà trừng lại Tô Khuynh Nhan: "Ngươi cho rằng tỷ đệ các ngươi có cái thứ gì quý giá hả, ta còn ước sao hai tỷ đệ các ngươi mau chóng c*́t xéo ra khỏi nhà…""Phải không? Nếu như trên người hai tỷ đệ bọn ta không có thứ gì quý giá, vậy làm sao bà lại nhẫn nhịn chúng ta thời gian dài như vậy?"Tô Khuynh Nhan khẽ cười nói.

Mẹ kế đều chẳng khác gì nhau muốn đuổi con vợ trước ra khỏi nhà.

Vừa lúc triều đại này còn có luật pháp quy định đứa trẻ đủ mười một, mười hai tuổi là có thể đuổi đi, Điền Thúy Hoa vậy mà có thể dung túng hai tỷ đệ bọn họ, nói trên người bọn họ không có đồ tốt gì, lời này nói cho quỷ nghe sao?Nàng c*̃ng chẳng nhìn thấy chút gì tình thương c*̉a cha từ trên người Tô Quang Diệu.

Nhưng trong thời điểm này lão ta lại muốn giữ Tô Du Cẩn lại… Ha ha, nàng bắt đầu có chút hứng thú với đồ vật c*̉a Tô Quang Diệu và Điền Thúy Hoa rồi đấy.

Điền Thúy Hoa oán giận trừng mắt nhìn Tô Khuynh Nhan, nói: "Chẳng biết ngươi đang nói cái gì, còn không bước nhanh vào cái phòng chứa c*̉i c*̉a chính mình đi, chẳng lẽ còn chờ ta động tay kéo các ngươi đi vào à.

""Tiểu Du, đi thôi.

"Tô Khuynh Nhan đứng dậy kéo tay Tô Cẩn Du, đi về phía phòng chứa c*̉i.

Đó c*̃ng chính là nơi ngày thường bọn họ sống.

.
 
Quá Trình Nghịch Tập Mạnh Mẽ Của Cô Nàng Nông Gia Mập Mạp
Chương 29: 29: Ký Tên 1


Nhóm dịch: Thất Liên HoaNgoại trừ chứa c*̉i và những thứ đồ linh tinh lặt vặt, trong góc còn đặt hai ván giường chính là giường c*̉a bọn họ.

Nhìn thấy bọn họ dễ dàng bước vào phòng chứa c*̉i như vậy, Điền Thúy Hoa thở phào nhẹ nhóm, vỗ vỗ ngực, thầm oán hận nói: Con nha đầu chết tiệt này thế mà còn học được nói lời khách sáo.

"Nương à, nếu như ta không thể mang theo Tiểu Du c*̀ng nhau rời khỏi, để ta biết được Tiểu Du ở nhà các ngươi bị bắt nạt, như vậy bí mật c*̉a bà c*̀ng Vương mặt rỗ ta có thể giữ được hay không, ta c*̃ng không xác định được.

"Ngay lúc Điền Thúy Hoa định đóng cửa rời đi, Tô Khuynh Nhan nói lời uy hiếp, lạnh lùng mà đe dọa.

"Ngươi dám?""Cái này còn phải xem bà dám hay không dám.

"Nhìn bộ dáng Tô Khuynh Nhan dí dỏm pha trò, Điền Thúy Hoa cắn chặt răng, "phanh" một tiếng đóng cửa phòng lại, lúc khóa cửa còn tạo ra tiếng vang thật lớn, tựa như muốn trút giận lên cánh cửa này vậy.

Tô Cẩn Du theo bản năng tiến lại gần Tô Khuynh Nhan, đôi mắt sáng trong như ngọc trai đen sợ hãi nhìn Tô Khuynh Nhan: "Tỷ tỷ, tỷ c*̃ng muốn vứt bỏ đệ giống như nương sao?""Không phải, tỷ tỹ vĩnh viễn c*̃ng sẽ không vứt bỏ Tiểu Du, cho dù sau khi tỷ tỷ rời khỏi nhà c*̃ng sẽ mau chóng đón Tiểu Du ra ngoài, đến lúc đó hai chúng ta có thể sống c*̀ng nhau rồi.

"Tô Khuynh Nhan ôm chặt đầu Tô Du Cẩn, dịu dàng hứa hẹn với nhóc.

Nàng biết hôm nang nàng có thể thuận lợi ròi khỏi Tô gia nhưng muốn dẫn theo Tô Cẩn Du đi c*̀ng là không có khả năng.

Nhưng chỉ cần nàng có thể ra ngoài, nàng chắc chắn có cách mang Tô Cẩn Du ra ngoài, chỉ cần nàng ra ngoài thì mới có thể có biện pháp đưa Tô Cẩn Du rời khỏi.

Nếu không, cả hai tỷ đệ đều ngốc ở trong ngôi nhà này thì bọn họ đều sẽ bị người khác kiểm soát, chuyện gì c*̃ng không làm được.

Bây giờ người mà Tô Cẩn Du tin tưởng nhất chỉ có Tô Khuynh Nhan, được Tô Khuynh Nhan hứa hẹn lập tức an tâm nép vào trong ngực nàng, gật đầu thật mạnh: "Vâng, đệ tin tưởng tỷ tỷ, đệ c*̃ng hứa với tỷ sau này sẽ ăn thật nhiều đồ ăn để bản thân béo lên, như vậy là có thể đi đánh hết những kẻ đã bắt nạt tỷ tỷ.

"Khoảng chừng nửa canh giờ sau trưởng thôn mới tới đây, Tô Quang Diệu đã nói xong hành vi tội ác c*̉a "Tô Khuynh Nhan".

Trưởng thôn lại khuyên bảo thuyết phục Tô Quang Diệu, bảo lão ta suy nghĩ lại một chút.

"Không cần, ta đã nghĩ kỹ rồi, trưởng thôn, ngươi mau giúp ta viết công văn đoạn tuyệt quan hệ, từ nay về sau ta và Tô Khuynh Nhan không còn bất kỳ quan hệ gì hết.

"Thời điểm tỷ đệ Tô Khuynh Nhan bọn họ đi tới liền nghe được lời nói như chém đinh chặt sắt* c*̉a Tô quang Diệu.

"Này… Ôi, Khuynh Nhan, con lại đây nào, con mau nhận sai với cha con đi, nói về sau con sẽ không tái phạm nữa…"Trưởng thôn Tô Đại Thu thấy Tô Khuynh Nhan đi tới, vội vàng kéo nàng qua.

Ông không chỉ là trưởng thôn, mà còn là Tô gia trưởng tộc, sao có thể trơ mắt nhìn tiểu nha đầu bị đuổi ra khỏi nhà như thế.

"Cha, đều là lỗi c*̉a con, là con không tốt làm cho cha tức giận, chỉ cần cha đồng ý cho con ở lại trong nhà, sau này con nhất định sẽ sửa.

" Tô Khuynh Nhan kéo Tô Cẩn Du quỳ xuống trước mặt Tô Quang Diệu.

Bàn tay nàng nắm tay Tô Du Cẩn hơi siết lại.

Hôm nay nàng quỳ trước mặt Tô Quang Diệu bao nhiêu lần, ngày sau sẽ bắt lão ta trả gấp bội.
 
Quá Trình Nghịch Tập Mạnh Mẽ Của Cô Nàng Nông Gia Mập Mạp
Chương 30: 30: Ký Tên 2


Nhóm dịch: Thất Liên Hoa"c*́t c*́t c*́t, ta không phải cha ngươi.

" Tô Quang Diệu lạnh lùng nói, c*̃ng không thèm liếc mắt nhìn Tô Khuynh Nhan cái nào.

Lão ta liếc nhìn Tô Cẩn Du: "Ngươi còn chưa c*́t vào trong hả, đừng tưởng rằng ngươi ở chỗ này thì ta sẽ để ngươi đi c*̀ng với tỷ tỷ ngươi, ta nói cho ngươi biết, ngươi đây là mơ mộng hão huyền, ta không có khả năng để tỷ tỷ ngươi dạy hư ngươi đâu.

""Hầy…" Trong khoảng thời gian ngắn Tô Đại Thu c*̃ng không biết nên nói gì.

Đây là cha muốn đuổi con cái ra khỏi nhà, ông chỉ là một người ngoài c*̃ng không thể nói quá nhiều.

"Ngoan, đệ vào trong đi.

" Tô Khuynh Nhan sờ mặt Tô Cẩn Du, nhìn nhóc lưu luyến không nỡ rời.

Hôm nay nàng không có khả năng dẫn Tô Du Cẩn đi, nếu để Tô Cẩn Du chọc Tô Quang Diệu giận dữ thì sau khi nàng rời đi, cho dù là Điền Thúy Hoa c*̃ng không bảo vệ nổi Tô Cẩn Du.

Huống hồ người đàn bà Điền Thúy Hoa kia c*̃ng chưa chắc tình nguyện bị nàng đe dọa.

Hiện tại điều nàng cần làm là tạm thời nhẫn nhịn, chờ tới lúc mọc đủ lông đủ cánh rồi sẽ đòi lại gấp bội.

Tô Khuynh Nhan nhìn Tô Quang Diệu, trong mắt rưng rưng nước mắt, cứ như đã chấp nhận số phận c*̉a chính mình, nói: "Ông trưởng thôn, ông cứ làm theo lời cha con nói đi, con không muốn chọc giận cha nữa.

""Ôi…"Tô Đại Thu lại thở dài một hơi.

Làm trưởng thông c*̀ng trưởng tộc, ông rõ ràng tình huống c*̉a Tô gia hơn bất kỳ ai.

Muốn giúp Tô Khuynh Nhan c*̃ng là thương mà không giúp được gì.

"Thôi vậy, ta sẽ viết công văn đoạn tuyệt quan hệ cho các ngươi, chỉ là cái này… Tài sản mà nương c*̉a bọn trẻ để lại sẽ phải phân chia cho chúng một chút?"Điền Thúy Hoa vẫn luôn đứng một bên không nói năng gì, nghe được hai chữ tài sản, vẻ mặt mụ ta khổ sở nói: "Trưởng thôn, ông c*̃ng không biết nương c*̉a Khuynh Nhan vố dĩ chẳng để lại nhiều tiền, hơn nữa Khuynh Nhan lại ăn được như thế, mỗi bữa không thể không có thịt, cứ thế ăn lặng lẽ thành ra như vậy… Cho dù có núi vàng núi bạc c*̃ng không đủ ăn.

Chúng ta c*̃ng chẳng còn cách nào, mới có thể… Mới cỏ thể như thế, đến giờ trong nhà vẫn còn thiếu nợ bên ngoài đây…""Không cho nó tiêu tiền trong nhà là tốt rồi, còn muốn chia tiền c*̉a ta, nó là cọng hành nào vậy, nếu như nó không muốn rời đi ta sẽ đánh chết nó ngay lập tức.

"Tô Quang Diệu tức giận nói, cầm lấy cây chổi Tô Đại Cường đưa cho mình.

Sắc mặt Tô Đại Thu tối sầm.

Nhưng nhìn thấy cả người Tô Khuynh Nhan toàn là thịt, bất đắc dĩ lắc đầu.

"Ông trưởng thôn, bỏ đi…"Tô Khuynh Nhan c*̃ng rất bất lực, trách ai được đây khi người cô nhiều thịt như vậy.

Tô Đại Thu vội vàng viết công văn, Tô Quang Diệu đọc một lượt, gấp không chờ nổi mà ký tên.

Tô Khuynh Nhan nhìn công văn không có chút công bằng nào với nàng c*̃ng thoải mát ký tên mình xuống.

Tô Quang Diệu nhìn vẻ mặt sảng khoái của Tô Khuynh Nhan, nghiến răng nghiến lợi, luôn cảm thấy dường như có chỗ nào đó không đúng.

"Cha ơi, về sau khi ở nhà con sẽ không nhìn thấy người đàn bà to béo kia nữa phải không?"Tô Đạt Cường hưng phấn kéo y phục Tô Quang Diệu, Tô Quang Diệu bị nó chuyển hướng chú ý, lão ta "Ừ" một tiếng rồi cúi người bế Tô Đạt Cường.

Không giống như khi đối mặt với Tô Khuynh Nhan và những người khác, khi đối mặt với Tô Đạt Cường, Tô Quang Diệu thực sự giống một người cha hiền từ.

Lão ta quay đầu lại, lạnh lùng nhìn Tô Khuynh Nhan: "Tiện nhân chết tiệt, nơi này không còn là nhà của mày nữa, còn không cút ra ngoài nhanh cho tao.

".
 
Quá Trình Nghịch Tập Mạnh Mẽ Của Cô Nàng Nông Gia Mập Mạp
Chương 31: 31: Ân Nhân Cứu Mạng Là Cô Nương Mập Mạp 1


Nhóm dịch: Thất Liên HoaNếu như trước khi cắt đứt quan hệ, Tô Quang Diệu còn kiêng dè một chút khi gọi Tô Khuynh Nhan là tiện nhân thì bây giờ lão ta không có chút kiêng dè nào, mở miệng ra là tiện nhân chết tiệt."Ôi, Khuynh Nhan, con ăn cơm trưa chưa, chưa thì tới nhà ông trưởng thôn ăn đi."Hôm nay Tô Đại Thu gần như than thở xong những đè nén trong một năm, lắc lắc đầu, bắt đầu suy nghĩ sau khi Tô Khuynh Nhan từ chối ý tốt của trưởng thôn.

Đi theo trưởng thôn ra khỏi cổng Tô gia, sau khi đi ra ngoài, ánh mắt nàng nhìn trưởng thôn rất kiên định, mở lời: "Ông trưởng thôn, ông có thể cho con mượn căn nhà tranh gần phía Tây của thôn để ở một thời gian ngắn không?" -Trong mắt nàng không có chút chán nản nào mà trái lại vẫn sáng ngời trước giờ chưa chưa có.Tô Đại Thu nhớ lại một tí, bỗng nhiên tỉnh ngộ hiểu ra: "Con nói căn nhà đó ư, con không nói thì ông trưởng thôn cũng quên mất, có điều căn nhà đó có hỏng hóc chút, không thì khoảng thời gian này con tới nhà của ông trưởng thôn ở đi.

Bà trưởng thôn nếu biết con tới thì khẳng định sẽ vui lắm."Bọn họ nói căn nhà kia đã bỏ hoang rất nhiều năm, gió thổi nắng chiếu, hiện tại cũng không biết liệu còn có thể cho người ở hay không.

Sau khi Tô Khuynh Nhan hạ quyết tâm ra khỏi Tô gia thì nghĩ ngay đến căn nhà đó, bây giờ nàng không thể đến nhà của chú, nếu không sẽ chỉ gây thêm phiền phức cho họ.

Trước khi nàng có bản lĩnh tự xây một nơi tốt hơn căn nhà trước, gian phòng của nhà trưởng thôn là lựa chọn tốt nhất."Con có thể sửa chữa lại căn nhà đó, cho nên ông trưởng thôn à ông không cần lo lắng đâu...""Vậy...!Được."Từ lời nói của Tô Khuynh Nhan, Tô Đại Thu biết nàng đã quyết định muốn ở đó, nên cũng không thuyết phục nàng nữa mà thỏa hiệp, ông nói: "Trước đó đến nhà ông trưởng thôn ăn cơm đã, ăn xong rồi thì ông tìm vài người tới sửa chữa nhà dưới cho con, trong cái nhà kia e rằng bị nhện và chuột chiếm cứ rồi..."Tại trấn Hà Đường, bên trong ngôi nhà huy hoàng trang nghiêm nào đó, một nhóm nam nhân mặc đồ đen đang quỳ trước giường."Thuộc hạ đến muộn, xin chủ tử thứ tội.Trên giường, một nam nhân đang dựa vào đầu giường, nước da nam nhân trong suốt như ngọc, chiếc mũi cao, đôi môi hơi mỏng, lông mày như kiếm ẩn giữa vài sợi tóc đen rũ xuống.Một đôi mắt xinh đẹp như chuông thiên địa, con ngươi dường như không chứa bất kỳ tạp chất nào, trong veo nhưng sâu không thấy đáy.

Theo ánh sáng yếu ớt hiện lên như băng phong ngàn năm lạnh lẽo, lạnh lùng rơi vào người những tên nam nhân mặc đồ đen."Người cứu ta là một cô gái mập, khoảng hai mươi tuổi."Nam nhân vừa dứt lời, trên người tự động bao trùm một cỗ hàn khí bức người khiến người khác ngay cả liếc mắt thêm một cái cũng không dám."Thuộc hạ đi tìm người."Người mặc đồ đen đi theo bên người nam nhân, từ trong lời nói nhìn như không đầu không đuôi đã đoán được ý tứ của nam nhân kia, lập tức rời đi, phóng ra ngoài tìm người.Tô Khuynh Nhan bưng chậu nước đi tới lau đồ đạc trong căn nhà tranh, tò mò ngồi xổm xuống tự quan sát khuôn mặt của mình bây giờ như thế nào.Nàng nhìn một cái đã sợ hãi ngồi phịch xuống đất.Ôi trời mẹ ơi, sao nàng lại xấu như vậy, chẳng phải người mập ở hiện đại đều trông ưa nhìn sao, bộ dạng bây giờ của nàng không chỉ mập mà còn đen, không chỉ đen mà trên mặt còn có nhiều mụn.Uớc chừng nhìn như người già bảy mươi tám tuổi.Nếu có người nói nàng hai mươi tuổi, e rằng sẽ có người tin..
 
Quá Trình Nghịch Tập Mạnh Mẽ Của Cô Nàng Nông Gia Mập Mạp
Chương 32: 32: Ân Nhân Cứu Mạng Là Cô Nương Mập Mạp 2


Nhóm dịch: Thất Liên Hoa Rõ là mập quá làm hỏng mọi thứ, vừa mập vừa đen, quả thật đúng là hủy hoại đến mức không còn mảnh vụn.

Vốn là muốn đợi cho vấn đề ấm no được giải quyết rồi sau đó đến vấn đề này, bắt tay vào chuyện giảm cân.

Nhưng bây giờ có vẻ như việc giảm cân này và những việc kia phải làm cùng một lúc mới được.

Nếu không với gương mặt như thế này và một thân hình như vậy muốn làm gì thì chỉ sợ sẽ không suôn sẻ.

Nàng tin rằng bất kể là hiện đại hay cổ đại thì nói chung vẫn là một xã hội nhìn mặt.

May mà đời trước nàng là bác sĩ nên có thể tự mình chữa khỏi bệnh béo phì.

Ngoài việc dùng thuốc bắc để điều dưỡng thân thể ra, để sau khi mình gầy lại không làm cho da nhăn nhúm, bây giờ nàng cần phải vận động nhiều hơn mới được.

Tinh thần nàng mười phần hăng hái bưng thau rửa mặt ở trên đất lên ngay lập tức, đi đến mép giường vừa mới thu dọn trong phòng.

Nói là giường, đúng hơn là mấy thanh gỗ chống đỡ xung quanh, ở giữa lót hai tấm ván giường duy trì khá đơn giản.

Tấm ván giường được tìm thấy trong đống cỏ dại ở trong góc, phía trên không chỉ phủ đầy bụi bặm mà còn có rất nhiều mạng nhện.

Tô Khuynh Nhan nhặt lá khô trên mặt đất, trước tiên cạo sạch mạng nhện trên tấm ván giường, sau đó dùng giẻ lau ván giường mấy lần.

- "Khuynh Nhan này, bà mang một ít thức ăn đến cho con, bà để trong bếp trước nhé.

Nếu không đủ ăn thì con nhớ hãy đi theo bà để lấy, đừng để mình chịu uất ức."

Ngoài cửa vang lên giọng nói của Lưu Anh Anh.

Bà cầm đồ tới cho Tô Khuynh Nhan, ngoài nàng ra, những người khác trong nhà Tô Đại Thu cũng đến giúp đỡ.

Tô Đại Thu sinh được bốn người con trai, trừ gia đình con trai thứ ba sống ở trên trấn ra, những người khác đều sống trong thôn.

Vào lúc này mặt trời có hại nhất, bọn họ cũng không ra đồng, biết được Tô Khuynh Nhan một mình rời khỏi Tô gia nên đến cả giờ nghỉ trưa cũng hi sinh.

Tô Nguyệt Nga là con gái của con trai lớn Tô Kỳ Quang của Tô Đại Thu, nàng ấy và nguyên chủ là khuê mật, giờ nàng ấy đang xách trên tay thức ăn mà Lưu Anh Anh đã chuẩn bị cho Tô Khuynh Nhan.

Có năm củ bắp, hai cân gạo, một cân bột bắp, năm sáu củ khoai lang, cùng một ít mỡ heo và muối.

Người ở thời đại này chủ yếu ăn mỡ động vật, thường là mỡ lợn, khá hơn một chút thì ăn mỡ gà.

Người trong thôn không ai giàu có nên việc có thể lấy ra những thứ này là cực kỳ hiếm thấy.

Nhìn thấy Tô Khuynh Nhan, viền mắt Tô Nguyệt Nga trở nên đỏ bừng ngay tức thì.

Nàng ấy đi tới, đặt đồ mang theo cho Tô Khuynh Nhan trên đất, dùng hai tay nắm lấy tay nàng, quan sát mặt nàng và vết thương chưa lành ở trên đầu, nói: "Ngươi đó nha đầu chết tiệt này, làm sao mà bị thương cũng không nói cho ta, ngươi còn coi ta là bạn sao, mà ngươi… Ngươi bị đuổi ra ngoài, sau này phải làm thế nào?"

Giọng nói của Tô Nguyệt Nga mang theo nức nở, trong đó đầy ắp sự quan tâm sâu sắc dành cho Tô Khuynh Nhan.

Tô Khuynh Nhan cười nói: "Không phải là ta không có chuyện gì sao, còn bị đuổi ra ngoài, có lẽ cũng không phải chuyện xấu đâu.

Ngươi cũng biết cuộc sống của ta ở trong ngôi nhà đó như thế nào..."

Trước đây nguyên chủ và Tô Nguyệt Nga có tình cảm rất tốt, tốt đến mức có chuyện gì cũng sẽ nói cho Tô Nguyệt Nga.

Chẳng qua bây giờ nàng nói đơn giản một chút, Tô Nguyệt Nga đã hiểu ý nàng ngay lập tức.
 
Quá Trình Nghịch Tập Mạnh Mẽ Của Cô Nàng Nông Gia Mập Mạp
Chương 33: 33: Cuộc Sống Mới 1


Nhóm dịch: Thất Liên HoaCó lẽ bởi vì khi Tô Khuynh Nhan nói chuyện với Tô Nguyệt Nga đều sẽ cởi mở hơn so với khi đối diện với những người khác nên Tô Nguyệt Nga cũng không nhận ra Tô Khuynh Nhan có cái gì không ổn.

Nàng thở dài, có chút không biết nên nói gì, cuối cùng bất đắc dĩ mở miệng nói: "Ngươi yên tâm, cho dù sau này có xảy ra chuyện gì, ta đều sẽ luôn ở bên cạnh ngươi.

""Ừm, sau này ta phải trông cậy vào ngươi rồi.

"Tô Khuynh Nhan cười nhẹ, khuôn mặt mũm mĩm, đôi mắt nheo lại thành một đường.

Mắt nàng có chút không nhịn được mà đỏ lên, có lẽ là bị lời nói của Tô Nguyệt Nga làm cho cảm động rồi.

Ngôi nhà này của gia đình Tô Đại Cầu đã bị bỏ hoang khá lâu, rất nhiều đồ vật bên trong đều không dùng được nữa, một mình nàng e là không dọn dẹp được hết.

Có người nhà của Tô Đại Cầu giúp đỡ như vậy sẽ giảm bớt được rất nhiều việc.

Vì vậy Tô Khuynh Nhan cũng không từ chối họ.

Có nhiều người hơn, không lâu sau, căn nhà tranh vốn đổ nát đã được dọn dẹp để thành một nơi có thể ở được.

Lưu Anh Anh còn bảo hai đứa cháu trai về nhà lấy những cái nồi, cái chảo không dùng đến nữa đem đến đây.

Nhìn căn nhà mới được dọn dẹp, bà lại đau lòng nhìn Tô Khuynh Nhan: "Khuynh Nhan à, nếu sau này lại có chuyện gì thì phải đến nói với bà! ""Vâng, bà yên tâm, nếu như có chuyện gì, con nhất định sẽ đi tìm bà giúp đỡ đầu tiên.

"Tô Khuynh Nhan mỉm cười đồng ý.

Nàng ấy trước kia rất thích cười, Tô Khuynh Nhan trước khi xuyên không lớn lên trong một gia đình hòa thuận, cũng hình thành một tính cách hay cười và luôn vui vẻ hòa nhã khi nói chuyện cùng người khác.

Bây giờ đang là lúc đồng áng bận rộn, từ giờ tới đầu giờ Thân, cũng chính là khoảng ba giờ chiều, Tô Đại Cầu cùng mấy đứa con cháu còn phải xuống ruộng thu hoạch lúa nước, không thể ở lại nhà Tô Khuynh Nhan quá lâu.

Mấy người con dâu của ông còn có việc thêu thùa cần làm ở nhà, sau khi nói với Tô Khuynh Nhan vài câu đều lần lượt rời đi.

Trong phòng Tô Khuynh Nhan chỉ còn lại Lưu Anh Anh và Tô Nguyệt Nga.

"Khuynh Nhan à, con nói hãy nói cho bà biết những ngày sắp tới đây có kế hoạch gì không?"Lưu Anh Anh kéo Tô Khuynh Nhan ngồi lên chiếc giường vừa trải ở trong phòng, kéo lấy tay Tô Khuynh Nhan vỗ vỗ.

"Kiếm tiền mua đất xây nhà lớn, đón đệ đệ tới! " Tô Khuynh Nhan không giấu giếm mà nói ra kế hoạch tương lai của bản thân.

Chỉ là không có nói cụ thể muốn làm cái gì.

Lưu Anh Anh nghe xong thì choáng váng, như là có chút không tin được Tô Khuynh Nhan có thể làm được chuyện như vậy, một thiếu nữ xuất thân nông dân còn bị gia đình đuổi đi, được ăn no đã là tốt rồi, nào còn có thể nghĩ nhiều như vậy.

Ngược lại Tô Nguyệt Nga ở một bên lắng nghe, giơ ngón tay cái ủng hộ Tô Khuynh Nhan.

"Cố lên, Khuynh Nhan, ta tin ngươi.

""Ừ, bà cũng hy vọng con có thể làm được việc mà con muốn.

" Một lúc sau, Lưu Anh Anh nắm chặt tay Tô Khuynh Nhan, tỏ ý ủng hộ nàng.

Hai người họ còn muốn đưa Tô Khuynh Nhan về nhà, ở nhà bọn họ ăn cơm chiều xong rồi hẵng quay về, sau khi bị Tô Khuynh Nhan từ chối khéo, hai người vẫn không yên tâm mà trở về nhà của mình.

Trong nhà tranh lúc này cũng chỉ còn lại một mình Tô Khuynh Nhan.

.
 
Quá Trình Nghịch Tập Mạnh Mẽ Của Cô Nàng Nông Gia Mập Mạp
Chương 34: 34: Cuộc Sống Mới 2


Nhóm dịch: Thất Liên HoaHiện giờ cũng không còn sớm nữa, bị đuổi ra khỏi nhà, lại phải dọn dẹp nhà cửa một lúc, cơ thể có chút mỏi mệt, vết thương trên đầu cũng hơi âm ẩm đau, nàng không có ý định làm chuyện gì nữa nên ở trong phòng nghỉ ngơi một lúc.

Sau khi tỉnh dậy đi tới gian bếp xây tạm bên cạnh nhà tranh để tìm đồ ăn mà Lưu Anh Anh đem tới.

Lấy ra từ trong đó một túi bột ngô, còn có một củ khoai lang cùng với gạo.

Dầu và muối cũng được đặt trên gờ bếp lò xây bằng đá.

Trên người nàng không có chút tiền nào, số đồ ăn này chính là toàn bộ tài sản của nàng, phải ăn dè mới được.

Vậy nên bữa tối hôm nay nàng định sẽ ăn bánh ngô cùng cháo khoai lang.

Như vậy có thể sử dụng lượng nguyên liệu ít nhất có thể, lại vừa được ăn no một chút cũng vừa có thể ăn ngon một chút.

Lúc trước khi nàng chuyển tới, có nhìn thấy vài nhánh hành mọc dại trên đường, vừa hay có thể hái một ít đem về băm nhỏ bỏ vào trong bột ngô.

Lúc hái hành dại, từ sau lưng truyền đến tiếng bước chân.

Tô Khuynh Nhan quay đầu lại, nhìn thấy Tô Cẩn Du xuất hiện phía sau, nói: "Lại đây giúp tỷ tỷ hái chút hành lá đi, lát nữa tỷ tỷ sẽ nấu đồ ăn ngon cho đệ.

""Vâng.

"Tô Cẩn Du vui vẻ đáp lại một tiếng, ngồi xổm bên cạnh Tô Khuynh Nhan.

Một đôi mắt tròn xoe đen nhánh lấp lánh nhìn chằm chằm Tô Khuynh Nhan, trên mặt là sự kiên định trước nay chưa từng có.

Thật tốt, tỷ tỷ thật sự không vứt bỏ nó.

"Cha và bọn họ có biết đệ đến đây tìm tỷ không?"Tô Khuynh Nhan lại nhìn thấy một ít cây tể thái* dại mọc bên cạnh mấy cây hành, cúi đầu vừa hái tể thái vừa hỏi.

*"tể thái" – tên một loại cỏ, hoa trắng, khi còn non ăn được, dùng làm thuốc giải nhiệt, cầm máu,! Tô Cẩn Du lắc đầu, đắc ý nói: "Bọn họ không biết đệ tới tìm tỷ tỷ đâu, vừa nãy Vân Châu đến rủ đệ đi bắt cá dưới sông, bọn họ bèn cho rằng đệ đi theo Vân Châu để bắt cá, Cường Cường còn hét bảo đệ bắt nhiều cá một chút đem về cho nó.

""Ừm.

"Tô Vân Châu là cháu trai của trưởng thôn, vừa nãy cũng đến giúp đỡ, Tô Khuynh Nhan nhờ nó giúp gọi Tô Cẩn Du ra ngoài.

Dựa vào cảnh ngộ của Tô Cẩn Du ở trong nhà, nhất định là nhóc còn không được ăn no.

Chỉ là không ngờ Tô Vân Châu còn nhỏ mà rất lanh lợi, biết tìm cái cớ đi gọi người.

Nàng thật ra không hề lo lắng đám người Tô Quang Diệu biết Tô Cẩn Du đến đây tìm nàng, ngược lại, nàng cảm thấy đám người Tô Quang Diệu rất mong Tô Cẩn Du đến tìm nàng mới đúng, như vậy họ còn có thể tiết kiệm được một ít lương thực kia.

Mà thôi cũng bỏ đi.

Tô Khuynh Nhan thấy số lượng cây tể thái và cây hành dại đã đủ, kéo Tô Cẩn Du trở lại nhà tranh.

Tô Cẩn Du tò mò chạy nhảy khắp nơi trong nhà tranh, hưng phấn chạy đến trước mặt Tô Khuynh Nhan: "Tỷ tỷ, tỷ tỷ, về sau đệ có thể sống ở đây cùng tỷ có phải không?"Trong nhà tranh không có cha, không có nương của Cường Cường, không có đám người Cường Cường, chỉ có nhóc và tỷ tỷ, là căn nhà tốt nhất nhóc từng thấy.

Tô Khuynh Nhan hiểu được sự mong chờ trong mắt Tô Cẩn Du, gật đầu chắc chắn nói: "Ừ, sau này Tiểu Du sẽ có thể sống cùng tỷ tỷ, chỉ là hiện tại Tiểu Du phải chịu đựng một thời gian.

".
 
Quá Trình Nghịch Tập Mạnh Mẽ Của Cô Nàng Nông Gia Mập Mạp
Chương 35: 35: ông Bà Nội 1


Nhóm dịch: Thất Liên HoaTô Quang Diệu trước sau cũng là cha bọn họ, cho dù luật lệ quy định rằng Tô Quang Diệu có thể đoạn tuyệt quan hệ với nàng, cũng có thể khiến Tô Cẩn Du đoạn tuyệt quan hệ với lão ta, nhưng lại không thể làm ngược lại, để cho con cái chủ động đoạn tuyệt quan hệ với cha mẹ.

Càng không thể để nàng, một cô gái bị đuổi ra khỏi nhà cướp mất con trai của Tô Quang Diệu.

Muốn cho Tô Cẩn Du dọn ra ngoài sống cùng nàng, cũng chỉ có thể là do bản thân Tô Quang Diệu đồng ý cắt đứt quan hệ với Tô Cẩn Du mới được.

Tô Cẩn Du nhận được lời hứa hẹn của Tô Khuynh Nhan, hai mắt sáng lên gật gật đầu.

"Tiểu Du không sợ, Tiểu Du có thể chịu đựng một thời gian nữa, Tiểu Du tin tỷ tỷ sẽ không vứt bỏ đệ.

""Tiểu Du ngoan, Tiểu Du lại đây giúp tỷ tỷ nhóm lửa đi, tỷ tỷ sẽ cho đệ ăn bánh bột ngô rất ngon.

"Căn bếp xây tạm bợ không lớn, cũng không chứa được hai người bọn nàng.

Khi đám người Tô Đại Cầu đến giúp đỡ, còn đem từ nhà đến hai bó củi khô.

Tô Cẩn Du ngồi ở trước bệ bếp, thuần thục nhóm lửa, trong nồi còn có gạo đã vo sạch và nửa nồi nước.

Cháo trong nồi đang sôi, Tô Khuynh Nhan lấy một củ khoai lang rửa sạch, cắt thành từng miếng nhỏ khoảng 1cm, đặt sang một bên, đợi khi cháo sôi thì mới cho vào rồi nấu đến khi chín nhừ.

Trong lúc đó, nàng đi chuẩn bị nguyên liệu làm bánh xèo.

Không có trứng gà nên chỉ có thể làm được loại đơn giản.

Đầu tiên tìm một cái bát lớn, đổ nửa cân bột ngô vào, thêm nửa bát nước để bột ngô được trộn đều, rửa sạch hành dại, cắt nhỏ rồi cho cả vào với nhau, cuối cùng cho nửa thìa muối vào, khuấy đều.

Bếp lò xây tạm bợ chỉ đựng được một nồi nên phải đợi đến lúc cháo chín thì mới chiên bánh được.

Sau khi cháo trong nồi sôi lên, Tô Khuynh Nhan đổ khoai lang cắt nhỏ vào nồi, cháo phải đun ở lửa nhỏ một lúc mới có thể luộc chín hạt gạo bên trong.

"Tiểu Du, đệ ở đây canh lửa, tỷ ra ngoài một lát.

"Chỉ cần một người canh lửa là đủ, giờ Tô Khuynh Nhan ở lại trong bếp cũng không có việc gì làm cả.

Nàng đi thẳng ra ngoài tìm quanh xem có tỏi dại không.

Cây tể thái khi nãy nàng vừa nhổ về rất thích hợp để làm món rau trộn, rau trộn không cần thêm nếm các gia vị khác, nhưng vẫn cần dùng đến tỏi.

Đi được vài bước, nàng nhìn thấy vài củ tỏi dại bên đường.

Những thứ này dễ nảy mầm và phát triển nên ít nhiều sẽ mọc trên đường.

Tỏi dại có thể bảo quản được rất lâu, khi bẻ nhánh tỏi ném xuống đất, rất nhanh sẽ mọc ra nhiều những cây tỏi con, vì vậy Tô Khuynh Nhan liền đào thêm một ít mang về.

Về nhà cất đi để ăn sau hoặc giữ lại để trồng cũng được.

Khi về đến nhà, cháo trong nồi đã chín hẳn, nàng cẩn thận bưng cháo xuống.

Đặt chiếc chảo lớn đã được rửa sạch và đặt ở một bên từ lâu lên bếp.

Chảo nóng thì múc một thìa mỡ heo cho vào.

Đun cho mỡ nóng chảy ra, đổ bột vào rồi dùng thìa dàn đều bột ra, đợi cho đến khi các mặt có màu vàng nâu rồi khéo léo lật lại.

Cuối cùng cuộn vào, lấy ra và bày ra đĩa.

Tô Khuynh Nhan hòa rất nhiều bột, có thể làm được bảy tám chiếc bánh xèo.

Sau khi bánh xèo được chiên xong, một mùi thơm đậm đà tràn ngập khắp gian bếp, Tô Cẩn Du khẽ liế.m môi, nuốt nước miếng, nhìn bánh xèo trên đĩa, tò mò hỏi: "Tỷ tỷ, đây là bánh xèo mà tỷ nhắc tới phải không? Thơm thật đó, còn thơm hơn cả mùi bánh bao hấp.

".
 
Quá Trình Nghịch Tập Mạnh Mẽ Của Cô Nàng Nông Gia Mập Mạp
Chương 36: 36: Ông Bà Nội 2


Nhóm dịch: Thất Liên HoaTrong cảm nhận của Tô Cẩn Du, bánh bao hấp là loại bánh ngọt thơm nhất mà nhóc từng ngửi thấy.

"Ừ, Tiểu Du, ăn thử xem có ngon không.

"Bánh xèo vừa lấy ra khỏi chảo còn nóng, Tô Khuynh Nhan đặt bánh xèo vào bát, lấy thêm một đôi đũa khác rồi đưa cho Tô Cẩn Du.

Tô Cẩn Du nhận lấy bát, ban đầu cứ nhìn chằm chằm vào chiếc bánh trong bát, có chút không nỡ ăn, nuốt nước miếng hồi lâu, cuối cùng không thể cưỡng lại sự cám dỗ, há to miệng cắn một miếng trông rất đáng yêu, chân mày lập tức nhướng lên.

"Ngon quá, ngon quá, bánh xèo tỷ tỷ làm ngon quá, ngon hơn bánh bao hấp nhiều.

"Tô Cẩn Du ăn xong, nhìn Tô Khuynh Nhan với đầy vẻ sùng bái.

Tô Khuynh Nhan bị dáng vẻ ấy của nhóc làm cho chạnh lòng, dịu dàng xoa mái tóc của nhóc mà nói: "Nếu thấy ngon thì ăn nhiều vào.

""Vâng.

" Tô Cẩn Du lại cắn thêm một miếng.

Mặc dù đồ ăn rất ngon và nhóc cũng rất thích nhưng nhóc vẫn ăn rất từ tốn, không giống như những đứa trẻ cùng tuổi ăn gì cũng ngấu nghiến.

Bánh xèo bột ngô ở bên trong có hành dại và muối, dù không có nước tương cũng có vị mặn và thơm, thích hợp nhất để ăn khi chán ăn vào mùa hè.

Chỉ có điều nếu ăn nhiều bánh xèo sẽ thấy háo nước và có chút khó tiêu.

Tô Khuynh Nhan chiên xong chỗ bột còn lại, rửa nồi rồi đun một ít nước.

Quay lại lấy hai bát ra, múc đầy hai bát cháo khoai lang, trong cháo khoai lang không có gia vị nào khác ngoài gạo, nước và khoai lang, nhưng khi vừa múc ra, mùi thơm ngọt dịu của gạo và khoai lang đã xộc thẳng vào mũi.

Đang ăn bánh xèo nhưng Tô Cẩn Du vừa ngửi một cái, hai mắt đã không tự chủ được mà dán vào bát cháo khoai lang.

"Để cháo nguội chút rồi ăn.

"Sau khi giải thích với Tô Cẩn Du, Tô Khuynh Nhan đi làm món rau tể thái trộn từ chỗ rau tể thái còn thừa lại.

Làm xong thì đặt nó lên bàn và bắt đầu ăn.

Ba món trên bàn này đều là những món mà Tô Cẩn Du chưa được ăn bao giờ, mỗi lần ăn một miếng nhóc đều tấm tắc khen ngon, lòng sùng bái của nhóc đối với Tô Khuynh Nhan lập tức dâng trào như nước sông cuồn cuộn.

"Tỷ tỷ! " Ăn được một nửa, Tô Cẩn Du cúi đầu, có chút do dự nhìn Tô Khuynh Nhan.

Tô Khuynh Nhan cảm thấy có chút kỳ lạ: "Sao vậy?""Ừm, đệ có thể lấy một ít đồ ăn cho ông bà nội và tiểu thúc được không, họ! họ cũng chưa từng được ăn món nào ngon như vậy…" Tô Cẩn Du càng cúi đầu thấp hơn.

Nhóc biết rằng Tô Khuynh Nhan một mình đi tới đây, cha cũng không cho nàng tiền hay thức ăn, vì vậy cuộc sống của nàng bây giờ chắc chắn rất khó khăn.

Chỉ là! Nhóc thấy trong nồi vẫn còn rất nhiều cháo, trên bàn còn có năm sáu cái bánh nên nhóc cũng muốn ông bà nếm thử một chút! Tô Khuynh Nhan khựng người, trong ánh mắt lóe lên sự cảm động, mỉm cười nói: "Được rồi, tỷ tỷ làm nhiều như vậy chính là để lấy chút đồ ăn cho ông và bà đó.

"Bánh xèo mà nàng làm rất to, mỗi người ăn một cái thôi cũng đủ no, nàng còn chiên bảy, tám cái bánh chính là để mang cho tiểu thúc và ông bà.

Nhìn thấy ông bà của nàng ấy khiến Tô Khuynh Nhan nghĩ đến ông bà của mình.

Vì vậy nàng muốn đối xử với họ tốt một chút.

Xong bữa ăn mà trời vẫn còn chưa tối.

Tô Khuynh Nhan mang ra một chiếc giỏ tre, đây là giỏ tre được Lưu Anh Anh mang theo khi đưa đồ ăn cho nàng, trên đó còn đan một tấm chắn.
 
Quá Trình Nghịch Tập Mạnh Mẽ Của Cô Nàng Nông Gia Mập Mạp
Chương 37: 37: Sao Có Thể Không Dựa Vào 1


Nhóm dịch: Thất Liên HoaNàng tìm một cái bát lớn hơn và múc hết cháo trong nồi ra.

Cho bánh xèo và một chiếc bát đựng rau tể thái trộn mà nàng cố ý chừa lại đặt vào trong giỏ.

Khi ra ngoài, nàng cố tình tìm một chiếc khăn vải để che đầu, thôn nữ ở đây thường thích quấn khăn lên đầu, Tô Khuynh Nhan làm vậy là vì nàng không muốn cặp vợ chồng già ấy phát hiện ra cô có một vết thương trên đầu.

Làm xong tất cả những điều này, cô đưa Tô Cẩn Du ra ngoài và đi bộ đến nhà của tiểu thúc.

Nhà của tiểu thúc cũng ở phía tây của ngôi làng, chỉ cách ngôi nhà tranh nơi Tô Khuynh Nhan ở hiện tại khoảng hai ba trăm mét.

Khi đến nơi, Phương Nương đang cho hai con gà rừng mà Tô Quang Uy bắt được từ trên núi xuống ăn ở trong sân.

Nhìn thấy Tô Khuynh Nhan và Tô Cẩn Du đứng ở cửa, bọn họ hưng phấn đến mức lũ gà rừng cũng không thèm để ý, vội vàng chạy tới mở cửa cho họ: "Sao hai đứa lại tới đây giờ này, mau vào đi, bà nội đi nấu cơm cho hai đứa.

"Người ta thường nói không ai hiểu con bằng mẹ, Phương Nương là người hiểu Tô Quang Diệu là người như thế nào rõ hơn ai hết, ở nhà hai đứa nhỏ này hẳn là không được ăn no rồi.

Sau khi kéo Tô Khuynh Nhan và Tô Cẩn Du vào, bà bèn quay người đi vào bếp nấu ăn! Tô Quang Uy vừa bế Tô Hoằng Quang cũng chính là ông nội của Tô Khuynh Nhan về phòng, nghe thấy tiếng động bèn đi ra, đúng lúc nghe thấy…Đúng lúc nghe thấy Tô Khuynh Nhan nói: "Bà nội, bà đừng nấu cơm, con vừa ăn cơm xong mới tới đây, còn nhiều đồ ăn, mời mọi người nếm thử.

"Nghe Tô Khuynh Nhan nói vậy, Tô Quang Uy lập tức ý thức được, chắc chắn Tô Khuynh Nhan đã rời khỏi nhà nàng, nếu không sao có thể còn dư thức ăn mang cho bọn họ.

Y hưng phấn hỏi: "Khuynh Nhan, thành công rồi sao?""Thành công được một nửa ạ.

" Tô Khuynh Nhan đáp.

Tô Quang Uy cau mày nghi ngờ: "Cái gì mà thành công một nửa?""Đúng là thành công nhưng Tiểu Du vẫn còn đang ở trong cái nhà đó.

""À.

" Tô Quang Uy cảm giác có gì đó không đúng, y nói: "Tiểu Du ở lại đó há chẳng phải bị mấy người đó bắt nạt, không có bảo hộ gì sao?"Khi hai tỷ đệ Tô Khuynh Nhan và Tô Cẩn Du ở đó, hai người đều bị Tô Quang Diệu và Điền Thúy ức h**p nhưng tốt xấu gì hai người cũng có thể giúp đỡ nhau, lần này Tô Khuynh Nhan để Tô Cẩn Du ở lại trong cái nhà đó, liệu có bị ức h**p không?"Không, không, tuyệt đối không được, sao Tiểu Du có thể ở lại ngôi nhà kia được?" Tô Quang Uy lập tức sốt ruột.

Phương nương nghe Tô Khuynh Nhan và Tô Quang Uy nói chuyện thì hoài nghi, hỏi: "Hai người các con đang nói chuyện gì? Sao ta không hiểu cái gì hết vậy? Khuynh Nhan và Tiểu Du còn đang sống trong nhà lão đại sao, sao có thể chứ, nga đầu làm sao vậy?"Chuyện Tô Khuynh Nhan bị Tô Quang Diệu đuổi ra khỏi nhà rất nhanh sẽ được truyền tới tai mọi người trong thôn, nàng biết mình không thể giấu được Phương nương.

Lần này ngoại trừ mang đồ ăn tới ra thì còn là để nói chuyện này.

Tô Khuynh Nhan đưa đồ ăn cho Tô Quang Uy cầm, sau đó kéo tay Phương nương vào nhà chính, vừa đi vừa giải thích nói: "Bà nội, là như thế này.

"Nàng nói hết chuyện mình bị Tô Quang Diệu đuổi ra khỏi nhà và đoạn tuyệt quan hệ với Phương nương, cũng nói cho bà biết chỉ có nàng bị đuổi ra khỏi nhà, còn Tô Cẩn Du vẫn ở lại trong nhà Tô Quang Diệu.

.
 
Quá Trình Nghịch Tập Mạnh Mẽ Của Cô Nàng Nông Gia Mập Mạp
Chương 38: 38: Sao Có Thể Không Dựa Vào 2


Nhóm dịch: Thất Liên Hoa"Cái này làm sao có thể chứ, sao lão đại có thể làm như vậy?"Phương nương lo lắng đến độ đôi mắt phiếm hồng, nắm chặt tay Tô Khuynh Nhan: "Sao có thể thật sự đoạn tuyệt quan hệ được, một tiểu nữ tử bị đuổi ra ngoài, sau này con phải làm sao đây, không được, bà dẫn con về nhà lão đại, bảo trưởng thôn xé tờ giấy đó đi.

"Đối với một nữ nhân truyền thống như Phương nương, gia đình là chỗ dựa của nữ nhân, dù là trước hay sau khi lấy chồng, nữ nhân đều phải dựa vào gia đình để không bị coi thường.

Một khi bị đuổi khỏi nhà, đừng nói bây giờ sống như thế nào, cho dù bây giờ sống tốt thì sau này cũng phải lấy chồng, không có gia đình phía sau thì sau khi lấy chồng sẽ bị nhà chồng coi thường và bắt nạt.

Hơn nữa hiện giờ Tô Khuynh Nhan vẫn là một đứa bé, bị đuổi khỏi nhà thì sống thế nào được chứ.

Bà lập tức lôi kéo tay Tô Khuynh Nhan đi ra ngoài nhưng lại bị Tô Khuynh Nhan kéo lại.

"Bà ơi, không phải bà không biết cha con là người như thế nào, lại nói ở trong cái nhà kia con thật sự không có chút vui vẻ và còn không được ăn no, hơn nữa còn luôn bị sai làm đủ thứ chuyện, bây giờ con được rời khỏi đó còn cảm thấy thoải mái vui vẻ hơn đấy.

""Nhưng mà.

"Phương nương còn muốn nói gì đó nhưng Tô Khuynh Nhan ra hiệu làm cho Tô Quang Uy đưa hộp đồ ăn tới rồi mở nắp ra đổi chủ đề.

"Bà ơi, con tự làm chút đồ ăn, rất ngon đấy ạ, bà ăn thử đi, nếu để lâu nó nguội sẽ không ngon đâu.

"Trong lòng Phương nương có chuyện, nào còn muốn ăn nữa, nhưng nhìn Tô Khuynh Nhan như thế này, dường như nàng thật sự đã vui hơn trước, không biết có nên khuyên nàng nữa hay không, bà thầm nghĩ, để hôm nào tìm lão đại nói chuyện vậy.

Đối với những người đó việc làm một người cha tốt cũng là một gánh nặng, cũng có thể hiểu được.

Nhưng con gái cũng là khối thịt rớt xuống từ trên người cha, lão ta cũng không nên nhẫn tâm như vậy.

"Được được được, Khuynh Nhan đã có lòng như thế, vậy nhất định phải ăn rồi.

"Bỏ chuyện này qua một bên, Phương nương cúi đầu nhìn đồ ăn do Tô Khuynh Nhan mang tới, hiền từ nói.

Thấy Phương nương ngừng nói chuyện về mình, Tô Khuynh Nhan thở phào nhẹ nhõm, sau đó nhìn Tô Quang Uy hỏi: "Tiểu thúc, ông nội vừa về phòng à?""Đúng vậy, giờ này chắc chưa ngủ đâu.

"Tô Quang Uy đáp, hàng mày vẫn luôn nhíu chặt.

Tô Khuynh Nhan tạm thời xem nhẹ điểm này, bưng đồ ăn kéo tay Phương nương: "Bà nội, chúng ta đi tìm ông nội ăn cùng nhé.

""Được được được.

"Phương nương nhìn đứa cháu gái này, càng nhìn càng thấy đau lòng, trong lòng thầm than thở vài tiếng.

Khi đến phòng của Tô Hoằng Quang và Phương nương, Tô Hoằng Quang đang nằm và mở to mắt nhìn lên mái nhà.

Từ sau khi bị trúng gió, mỗi lần ăn cơm xong là ông lại về giường nằm, có lúc còn nằm trên giường để mọi người đút cơm.

Cổ đã không còn linh hoạt nữa, lỗ tai cũng không nghe tốt, dường như ông nghe thấy tiếng động, muốn quay đầu nhìn xem nhưng không được, chỉ có thể đảo mắt, nheo mắt nhìn ra cửa.

"Ông nội.

"Đây là lần thứ hai Tô Khuynh Nhan gặp người ông này từ sau khi xuyên qua, nhìn thấy ông đang nằm trên giường nhưng lại khó khăn nhìn xem có người vào hay không, mũi nàng chợt cay cay, hốc mắt phiếm hồng.

Nàng nhớ tới ông nội của mình, trước khi chết ông ấy cũng từng có hai năm bị như vậy.

"Đúng là ư ưm! ".
 
Quá Trình Nghịch Tập Mạnh Mẽ Của Cô Nàng Nông Gia Mập Mạp
Chương 39: 39: Trộm Ở Đâu 1


Nhóm dịch: Thất Liên HoaLời nói của Tô Hoằng Quang không được rõ ràng cho lắm, chỉ có thể đoán mò mới biết chút được ông đang nói gì.

Tô Khuynh Nhan đi đến bên giường đỡ Tô Hoằng Quang dậy, sau đó kê chăn gối đặt ở phía sau cho ông dựa vào.

Tô Hoằng Quang, Phương nương và Tô Quang Uy đều ăn bánh ngô và cháo khoai mà Tô Khuynh Nhan mang tới, còn có rau trộn.

Phương nương và Tô Quang Uy đều liên tục khen ngon, trên mặt Tô Hoằng Quang cũng nở nụ cười, hiện tại rất thích những món này.

Mặc dù mọi người đã ăn cơm chiều nhưng điều kiện trong nhà có hạn, ngoại trừ Tô Hoằng Quang ăn no được một nửa, hai người còn lại chỉ no được một chút.

Vừa thấy những món của Tô Khuynh Nhan làm, không nhịn được ăn đến khi còn dư lại vài cái bánh.

"Cái này mang về cho Tiểu Du, nửa đêm đói bụng có thể lấy ăn.

"Phương nương và Tô Quang Uy đều không chịu ăn chiếc bánh cuối cùng, vậy nên Tô Khuynh Nhan đành phải gói mang về cho Tô Cẩn Du.

Trước khi đi, Tô Khuynh Nhan kéo Tô Quang Uy sang một bên nói chuyện, nói xong thì dẫn Tô Cẩn Du đến gần Tô gia, sau khi thấy nhóc bước vào mới xoay người rời đi.

Tại nhà họ Tô, Tô Đạt Cường đang ăn cơm chiều, Điền Thúy Hoa ngồi bên cạnh sợ nó gầy đi nên đưa cho nó hai cái bánh bao, nó không tình nguyện ngồi trong viện, nhân lúc Điền Thúy Hoa không chú ý thì lập tức xé bánh bao ném xuống cho gà ăn.

"Gà con ơi, ăn thêm nhiều bánh bao đi, ăn rồi mập lên, ta sẽ bắt ngươi làm thịt nấu ăn.

"Tô Cẩn Du vừa vào đến trong viện, nghe thấy lời Tô Cường Đạt thì run lên bần bật, chợt ý thức được mà giấu bánh ngô do hai người Tô Khuynh Nhan nhét vào.

"Tiểu tử thúi, đừng giẫm lên bánh bao của ta, nếu không ta sẽ kêu cha đánh ngươi.

"Tô Đạt Cường nhìn thấy Tô Cẩn Du, lạnh lùng lên tiếng cảnh cáo.

Điền Thúy Hoa ở trong bếp rửa chén xong, nghe thấy tiếng nói thì lau tay đi ra ngoài, nhìn thấy Tô Đạt Cường lại vứt bánh bao cho gà ăn, mụ ta tiếc đứt ruột kêu lên: "Ai ui, tiểu tổ tông, sao lại lấy bánh bao cho gà ăn, uổng phí biết mấy.

"Trong thôn còn có nhiều người không có bánh bao mà ăn đấy.

Tô Đạt Cường phẩy tay: "Con ăn no rồi, sợ bỏ đi thì tên tiểu tử thúi này sẽ lấy ăn nên con cho gà ăn.

"Lúc này Điền Thúy Hoa dường như mới chú ý đến Tô Cẩn Du: "Không phải nói đi bắt cá à, cá đâu, ở đâu hả?"Tô Cẩn Du lùi lại một bước, dùng tay che lại nơi đặt bánh ngô.

Nhóc ấp úp nói: "Không… không… không bắt được.

""Cái đồ vô dụng.

" Điền Thúy Hoa mắng một câu, ánh mắt sắc bén nhìn thấy lúc Tô Cẩn Du lùi lại đã dẫm lên một cái bánh bao, mụ ta lập tức gầm lên: "Tên tiểu tử thối này, ai cho mày lá gan dám dẫm lên bánh bao của gà ăn, mày lùi lại là muốn nhân lúc bọn ta không chú ý sẽ nhặt bánh bao lên ăn hả? Đúng là làm phản rồi!""Nương, nó muốn trộm bánh bao, mau đánh chết nó đi.

"Tô Đạt Cường cũng chú ý tới chiếc bánh bao mà Tô Cẩn Du dẫm lên, vội vàng chạy sang bên cạnh cầm cây chổi đưa cho Điền Thúy Hoa, trợ uy: "Dám giành ăn với gà nhỏ, nương đánh thật mạnh vào…""Ha.

" Điền Thúy Hoa cầm cây chổi, giơ tay muốn đánh Tô Cẩn Du.

Tô Cẩn Du ở Tô gia bị bắt nạt đã quen, biết mình càng trốn, Điền Thúy Hoa sẽ đánh càng hăng, vậy nên nhóc chỉ có thể đứng yên tại chỗ, nhắm mắt, chờ bị đánh.

"Ha…".
 
Back
Top Dưới