Ngôn Tình Quá Trình Nghịch Tập Mạnh Mẽ Của Cô Nàng Nông Gia Mập Mạp

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
863,658
0
0
AP1GczM7z8BJzVp-hBTkvbwCaII4CQN2vGNwpJLe-N5WA4Br7q5SCTw5l6rdEo01PpuVbBnS4RIJaCBSRe8SPuUSZ0Vxb23P7pqDraQ4Ik1yAbzTCsEWIv90rF8gl_mpUMaDwdVGLKmo2xeFc1mbWT2hkQmX=w215-h322-s-no-gm

Quá Trình Nghịch Tập Mạnh Mẽ Của Cô Nàng Nông Gia Mập Mạp
Tác giả: Tô Khuynh Thành
Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không, Nữ Cường, Cổ Đại, Sủng
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tô Khuynh Thành, tác giả của truyện ngôn tình cổ đại, đầy tình cảm và sủng ngọt. Nhân vật chính là một cô nàng béo phì, nhưng lại được trang bị đầu óc và y thuật hiện đại, giúp cô trở thành một nông dân thành đạt. Cùng theo chân trải qua cuộc sống làm ruộng, kinh doanh nông sản và trở thành một người thành đạt.

Trong số những người xung quanh nàng, có một vị vương gia xuất hiện và cứu cô. Vị vương gia này được mê hoặc bởi sắc đẹp và tài năng của cô, và rồi vướng vào một mối tình đầy ngọt ngào và tình cảm đong đầy. Tuy nhiên, đây là một cuộc đấu trí và cung đấu đầy kịch tính và bất ngờ, khiến cho người đọc không thể rời mắt.

Một điểm thú vị trong truyện là sự kết hợp giữa làm ruộng và ẩm thực, hai chủ đề đang rất hot trong giới truyện tranh Trung Quốc hiện nay. Truyện còn có yếu tố nữ cường, giả heo ăn hổ và nhiều yếu tố hấp dẫn khác. Hãy cùng đọc và khám phá cuộc sống tràn đầy sắc màu của Tô Khuynh Thành trong truyện này!​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Quang Minh Rực Rỡ
  • Ai Bảo Quan Kinh Thành Có Tiền Có Thịt
  • Xuyên Thành Tàn Tật Hắc Nguyệt Quang Tra Thê Sau
  • Tiểu Thế Thân Bị Bạch Nguyệt Quang Bắt Đi Rồi
  • Quay Lại Tuổi 17 Để Cứu Rỗi Chính Mình
  • Đừng Quản Chuyện Vặt Của Tôi
  • Quá Trình Nghịch Tập Mạnh Mẽ Của Cô Nàng Nông Gia Mập Mạp
    Chương 1: 1: Nhìn Thấu Gian Tình 1


    Nhóm dịch: Thất Liên HoaNam Uyên Quốc, năm Cảnh Hòa thứ mười tám, phủ Giang Hạ, huyện Thanh Hà, trấn Hà Đường, thôn Hà Hoa.

    Nắng gắt thiêu đốt mặt đất.

    Trên đỉnh Ngọc Hoa nằm sau thôn, dưới một gốc cây cổ thụ có hơn trăm năm tuổi, từng đợt tiếng vang roẹt roẹt xột xoạt vang lên.

    “! Vương đại ca, chậm một chút! Đừng, nhanh như vậy! ”Rất nhanh, trong rừng cây vang lên thanh âm làm cho người ta mặt đỏ tim đập.

    Tô Khuynh Nhan bị cha đuổi lên núi nhặt củi khô về đốt, đúng lúc nhìn thấy dưới gốc cổ thụ có rất nhiều cành cây khô héo rơi xuống đất, trải thành một lớp củi khô rất dày, nàng lết cơ thể cồng kềnh qua đó, khom lưng nhặt chúng lên, cho vào sọt.

    Nàng cứ lặp lại động tác ấy, đi từ bên rìa cây, đến dưới thân cây.

    Có lẽ là do quá mức hưng phấn khi nhìn thấy nhiều cành cây bị rụng như vậy, nên nàng không chú ý tới động tĩnh ở phía sau cây cổ thụ.

    Mà người ở phía sau còn tập trung hơn cả nàng, bọn họ tưởng rằng tiếng động mà nàng phát ra chỉ là tiếng của mấy con thỏ rừng mập mạp đang chạy trốn trong rừng.

    Cho đến khi…Tô Khuynh Nhan nhìn thấy có một nhánh cây rất dài rơi xuống phía sau cây cổ thụ, chỉ thò ra một cái đầu cành, nàng hưng phấn bước nhanh hơn, chuẩn bị đi qua đó nhặt về.

    Trong nháy mắt tiếp theo!! Nàng hoảng sợ nhìn phía trước, mấy cành cây cầm trên tay "Lạch cạch" rơi xuống đất, tiếng cành khô và lá cây va chạm với nền đất, làm cho hai người đang vùi đầu làm chuyện đó phải kinh hãi giật mình.

    Vương Ma Tử và Điền Thúy Hoa đồng thời nhìn về phía Tô Khuynh Nhan.

    “Đáng chết.

    " Chuyện tốt bị cắt ngang, Vương Ma Tử thấp giọng nguyền rủa một tiếng.

    Tô Khuynh Nhan và bọn họ bốn mắt nhìn nhau, sau nửa nén hương, nàng phục hồi tinh thần lại, ngay cả cành khô vừa rồi không dễ gì mới nhặt được cũng không cần, xoay người muốn chạy.

    “Không thể để cho nàng ta chạy, mau đi bắt lấy nàng ta.

    ”Vương Ma Tử xách quần lên, âm trầm nhìn chằm chằm bóng lưng của Tô Khuynh Nhan.

    “Tô Khuynh Nhan, lăn về đây, đừng chạy! ”Hiển nhiên Điền Thúy Hoa cũng biết một khi chuyện này bị lộ ra ngoài sẽ có hậu quả nghiêm trọng như thế nào, lúc này nàng ta vừa túm quần áo, vừa đuổi theo Tô Khuynh Nhan.

    “Đứng lại, đừng chạy…”Tính cách Tô Khuynh Nhan mềm nhũn như bánh bao, nhưng đầu óc nàng vẫn linh hoạt, nàng biết mình đã nhìn thấy thứ không nên nhìn thấy, đã biết được một bí mật đáng sợ, nếu không chạy, ở lại chắc chắn sẽ không có kết cục gì tốt.

    Nhưng mà chiều cao một mét bốn, cân nặng một trăm sáu, cơ thể tròn vo, lại còn chạy trong rừng núi, căn bản là nàng chạy không lại Vương Ma Tử và Điền Thúy Hoa.

    …"Vương đại ca, nàng ta bị đánh chết rồi, liệu chúng ta có thể bị người trong thôn phát hiện là chúng ta làm không?”Điền Thúy Hoa nhìn Tô Khuynh Nhan bị Vương Ma Tử dùng đá đập cho đầu rơi máu chảy, trên gương mặt tái nhợt lộ ra một ít vẻ lo lắng.

    Không giống với nàng ta có lòng dạ đàn bà, trên người Vương Ma Tử lộ rõ vẻ ngoan tuyệt.

    "Đợi trời về đêm, trong núi sẽ có dã thú lui tới, chúng nó ngửi được mùi máu tươi sẽ lại đây ăn tươi nuốt sống nàng ta, đến lúc đó sẽ không có ai biết nàng ta đã chết ở trên núi, mà lại càng không ai biết việc này là do chúng ta làm.

    Giờ muội đi xuống núi trước đi, ta sẽ đi xuống từ một đường khác.

    ”“Được, vậy muội đi trước đây.

    ”Điền Thúy Hoa bị lời nói của Vương Ma Tử làm cho yên lòng, lúc gần đi, nàng ta lại nhìn thoáng qua thi thể của Tô Khuynh Nhan, cười lạnh một tiếng.

    Chuyện này đều là do con nha đầu chết tiệt này đáng đời, ai kêu vận khí của nàng ta không tốt, lại phát hiện ra bí mật của nàng và Vương đại ca.

    Mẹ nó, sao đầu lại đau như vậy.
     
    Quá Trình Nghịch Tập Mạnh Mẽ Của Cô Nàng Nông Gia Mập Mạp
    Chương 2: 2: Nhìn Thấu Gian Tình 2


    Chẳng lẽ là máy bay gặp tai nạn, khiến đầu nàng bị đụng thành ra thế này?Nàng nhớ trước khi mất ý thức, chiếc máy bay nàng đang ngồi đã xảy ra tai nạn, sau đó thì là như bây giờ! Máy bay gặp tai nạn mà lại không có việc gì, chỉ bị chảy chút máu ở đầu, không biết điều này có thể được viết vào tuyển tập những sự kiện kỳ tích của nhân loại không nhỉ?Nàng cứ nghĩ nghĩ như vậy, giây tiếp theo, cơn đau nhức giống như bị kim đâm đập đến, đầu óc như quay cuồng, loại đau đớn này không giống với đau đớn do bị thương bên ngoài đầu, mà giống như từ bên trong lan tràn ra hơn.

    Tô Khuynh Nhan còn không biết rõ ràng là chuyện gì xảy ra, trong đầu của nàng giống như có một lỗ hổng, từng mảng trí nhớ không thuộc về nàng mãnh liệt thổi ập vào! Tầm hơn mười phút trôi qua, Tô Khuynh Nhan nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu.

    Thì ra không có cái gọi là sau khi rơi máy bay mà còn chưa chết, mà là chết rồi, sau đó thì xuyên qua.

    Nếu như không xuyên qua, giờ nàng đã chết rồi, cho nên nàng rất vui vẻ tiếp nhận sự thật rằng mình đã xuyên qua.

    Đồng thời lại có chút phẫn nộ.

    Phẫn nộ vì kế mẫu của nàng và tình nhân của nàng ta tâm ngoan thủ lạt, chỉ vì gian tình bị bại lộ, mà vô tình dùng tảng đá đánh chết nguyên chủ.

    Trước mắt, còn không phải lúc để nàng suy nghĩ những thứ này.

    Quả thực phần đầu của nguyên chủ bị thương rất nặng, lúc cục đá đập mạnh xuống, tạo thành mấy cái miệng vết thương to bằng đầu ngón tay, nếu như không xử lý, nàng vất vả lắm mới xuyên qua, được sống lại một lần, nói không chừng lại vì mất máu quá nhiều mà đi đời nhà ma.

    Đời trước Tô Khuynh Nhan chính là người thừa kế của thế gia Đông y, đồng thời cũng là bác sĩ Đông y nổi danh trong và ngoài nước.

    Đối với việc xử lý vết thương trên đầu, nàng vẫn rất chắc chắn.

    Đầu tiên tình huống của nàng cần phải được cầm máu trước, nơi này là cổ đại, còn là ở trên núi, muốn cầm máu thì chỉ có thể đi tìm chút thảo dược ở gần đây.

    Thảo dược thông thường dùng để cầm máu có cỏ tiên hạc, than huyết dư, cọ, bồ hoàng, tam thất, lá ngải, lá trắc bách, hoa hòe, rễ cỏ tranh, địa du, bạch cập! Tô Khuynh Nhan từ trên làn váy xé xuống một miếng vải, quấn quanh đầu vài vòng, bịt lại miệng vết thương, rồi nhặt một cành cây hơi thẳng một chút, chống đất rồi mượn lực đứng dậy…Nàng chọn đi về phía sườn dốc hướng về phía mặt trời, đi chưa được bao xa, đã nhìn thấy một mảnh cỏ tranh nhỏ, rễ cây phủ kín vảy, thân cây mọc thành bụi, đứng thẳng, bề mặt hoặc màu vàng trắng, hoặc màu vàng nhạt, hơi sáng bóng.

    Mài rễ cỏ tranh thành bột, đắp lên chỗ chảy máu, đè mạnh một lát, có thể có tác dụng cầm máu rất tốt, chỉ là giờ đây Tô Khuynh Nhan không có dụng cụ, cũng không có thời gian dư thừa để mài bột, nàng dứt khoát nhổ mấy cây cỏ tranh trắng, chà lau sạch sẽ, cho rễ cây vào miệng cắn nát, đồng thời cởi vải bố trên đầu ra, nhổ rễ cây tranh trắng đã được cắn nát, phủ đều đều lên miệng vết thương.

    Rồi lại dùng vải quấn chặt, còn lại mấy rễ cây cỏ tranh, nàng cho thẳng vào miệng ăn.

    Rễ cỏ tranh đắp lên miệng vết thương có thể giúp cầm máu, còn ăn vào thì giúp bổ máu.

    Bây giờ nàng không những phải cầm máu, mà việc bổ máu cũng quan trọng không kém.

    Qua khoảng nửa phút, Tô Khuynh Nhan cảm thấy đầu không còn choáng váng nữa, máu cũng không chảy xuống nữa.

    Vết thương trên đầu quá nghiêm trọng, ngoại trừ cầm máu và bổ máu ra, còn cần tiêu viêm, nếu không một khi vết thương bị nhiễm trùng, nàng vẫn sẽ bị nguy hiểm tới tính mạng.

    Tô Khuynh Nhan cảm thấy vận khí của mình hẳn sẽ không tốt đến mức còn được xuyên qua lần thứ hai nữa, cho nên nàng cần phải quý trọng sinh mệnh lần này.

    Đợi đến khi cơ thể không còn khó chịu như trước, nàng chống cành cây, từ dưới đất đứng lên.

    Trước mắt còn phải tìm một ít thảo dược tiêu viêm mới được.

    Nàng bỏ đống cỏ tranh lúc nãy ngồi dưới đất nghỉ ngơi hái được cho vào sọt, xong xuôi, nàng cúi đầu, tìm kiếm thảo dược hữu dụng dưới mặt đất.
     
    Quá Trình Nghịch Tập Mạnh Mẽ Của Cô Nàng Nông Gia Mập Mạp
    Chương 3: 3: Xác Nhận Như Có Nhãn Thần 1


    Đi được hơn chục mét, nàng nhìn thấy vài ngọn kế đồng trong một bụi cỏ gần đó, lá cây thì nhăn nhúm lại, vài ngọn còn rách toạc ra, chỉ có một số ít trong chúng là còn nguyên vẹn, sau khi mở ra sẽ có dáng của hình thoi, hoặc là hình bầu dục.

    Lá có hình lông chim, mép lá thì có những chiếc kim châm dài ngắn khác nhau, mặt trên có màu xám hoặc nâu vàng, màu ở mặt dưới thì nhạt hơn, và cả hai mặt đều có lông tơ màu trắng.

    Bây giờ đang là mùa ra hoa, những bông hoa hình cầu nở rộ trên đó, tỏa hương thơm dịu nhẹ.

    Ngọn kế đồng này có tác dụng cầm máu, tiêu viêm, loại bỏ huyệt ứ và giảm sưng.

    Rễ hoặc phần trên mặt đất sẽ được dùng để làm thuốc.

    Vừa có thể uống, cũng có thể đắp ngoài da.

    Tô Khuynh Nhan hái một ít bỏ vào trong giỏ, lấy một miếng nhỏ gấp lại, vừa đi vừa nhai.

    Mới chỉ đi được vài bước, nàng đã bắt đầu t.hở dốc.

    Thân hình mập mạp của nàng đi trên núi vốn dĩ đã rất vất vả rồi, thế lại còn có một vết thương nặng trên người nữa.

    Tô Khuynh Nhan không khỏi thương xót cho chính mình.

    Bây giờ nàng phải nhanh chóng về nhà nghỉ ngơi, nếu không thì sợ là thân thể này sẽ không chịu được mất.

    Nàng men theo con đường mòn đi xuống núi, trên đường về thuận tay hái thêm được rất nhiều thảo dược khác có thể chữa lành vết thương trên người.

    Lúc đi ngang qua một hang động, vọng ra tiếng người đang t.hở dốc.

    Nàng theo bản năng nhìn về phía đó.

    Bên trong hang có một thiếu niên đang nằm, khi Tô Khuynh Nhan nhìn sang, thiếu niên kia cũng tình cờ nhìn ra bên ngoài, thế là bốn mắt chạm nhau.

    Tô Khuynh Nhan giật mình một cái, thiếu niên thật sự rất đẹp, tuy rằng trên người dính đầy máu nhưng vẫn khiến người ta kinh ngạc trước nhan sắc này.

    Ngũ quan tách nhau ra đã hoàn mỹ rồi, ghép lại trên cùng một khuôn mặt càng hiện rõ vẻ đẹp vô đối.

    Chỉ là ánh mắt của người này quá lạnh lùng, tựa như tuyết trắng phủ đầy trên núi, còn tản ra hơi lạnh thấu xương tủy.

    "Ngươi… Ta… "Sửng sốt một lát, Tô Khuynh Nhan nhanh chóng nhận ra qua ánh mắt, biết được đối phương cũng như mình, đang bị thương nặng, thế là xuất phát từ niềm vui giúp đỡ người gặp nạn và nguyên tắc của một vị bác sĩ có tấm lòng cao cả, nàng hỏi thiếu niên có cần mình giúp gì không.

    Vừa mới dứt lời, thiếu niên đang nằm trong hang đột nhiên nhắm mắt lại, cả người ngã sang một bên.

    Tô Khuynh Nhan: "! "Thôi vậy, mặc kệ đi, cứu người vẫn là quan trọng nhất.

    Trong lòng nàng không hề có chút khó chịu nào, vẫn bước tới một cách khó khăn, cúi người xuống bắt mạch, kiểm tra vết thương cho người nọ.

    Thôi được rồi, nàng sai rồi, nàng với người này cũng không phải đồng bệnh tương liên gì cả, tình trạng vết thương của thiếu niên này nặng hơn nàng nhiều.

    Vết thương không chỉ có trên vai và bụng, mà trên cả cánh tay, thiếu niên còn trúng cả kịch độc.

    Những vết máu đen chảy ra, có thể đoán được máu từ mũi tên cắm trên bụng.

    Người này chắc bị người ta đuổi giết nên mới phải chạy tới đây.

    Thật sự thì Tô Khuynh Nhan không hề muốn xen vào chuyện này, nhưng nàng cũng không thể thấy người sắp chết mà không cứu được.

    Độc tố thì nàng có thể giải, nhưng phải dùng đến ngân châm, vậy nên bây giờ chỉ có thể dùng một ít thảo dược giảm nhẹ độc.
     
    Quá Trình Nghịch Tập Mạnh Mẽ Của Cô Nàng Nông Gia Mập Mạp
    Chương 4: 4: Xác Nhận Như Có Nhãn Thần 2


    Cũng chẳng biết là người kia hay là nàng may mắn nữa, cả hai đều gặp chuyện không hay ở trên ngọn núi này, những thứ khác thì trên núi không nhiều lắm, chứ thảo dược thì vẫn khá đa dạng.

    Nếu đổi sang nơi khác, cho dù nàng có giỏi y thuật tới cỡ nào thì sợ cũng chẳng cứu nổi chính mình cùng với người kia.

    Trước mắt thì người này cần phải được giải độc, mà loại tốt nhất thì chính là ô dương xỉ, một loại thảo dược được coi như có thể giải gần hết các loại độc.

    Chúng có khả năng kháng khuẩn, chống oxy hóa, chống viêm nhiễm, bảo vệ gan, cầm máu và loại bỏ độc tố.

    Không chỉ mình giải độc mà ô dương xỉ còn có thể chống viêm cực kỳ hiệu quả.

    Người ta thường tìm thấy chúng ở những nơi râm mát dưới bụi cây, có độ cao tầm hai trăm mét so với mực nước biển.

    Nơi mà nàng và thiếu niên kia đang đứng cách chân núi không tới một trăm mét, nơi mà nàng bất tỉnh cũng vậy, nhưng muốn đi tìm ô dương xỉ thì tiến sâu vào trong núi hơn.

    Đó cũng là lý do vì sao nàng không thể đi tìm ô dương xỉ.

    Người mập mạp như nàng đi lên dốc thì thật sự rất khó khăn, huống chi là một người mập mạp đang bị thương.

    Còn chưa kể đến trong núi sâu có thể gặp dã thú các loại.

    Nhưng với tình hình bây giờ, Tô Khuynh Nhan chỉ có thể cắn răng lên núi đi tìm.

    Bình thường cũng không có nhiều người qua lại trên này, người ta chỉ tập trung nơi chân núi, đi nhặt chút củi khô rồi quay về.

    Vậy nên đoạn đường nàng đang đi bây giờ không dề dễ dàng, dọc đường, mặt nàng không biết đã bị cành cây chìa ra hai bên rạch trúng bao nhiêu lần, còn có ánh mặt trời rọi xuống từ trên đỉnh đầu qua những kẽ lá… Thật ra người bình thường sẽ cảm thấy không quá nóng.

    Nhưng Tô Khuynh Nhan của bây giờ là một cô nàng mập mạp, trời nóng tới mức nàng cứ đứng thở hổn hển.

    Mồ hôi chảy xuống từ trên đỉnh đầu, thấm vào miệng vết thương, cảm giác đau rát lại ập tới.

    Có mấy lần Tô Khuynh Nhan gần như không nhịn được nữa, nhưng rồi vẫn cắn răng chịu đựng.

    May mắn thay, sau khi đi bộ nửa giờ, cuối cùng cũng tìm thấy một gốc ô dương xỉ, nàng nhanh chóng nhổ chúng lên rồi quay trở về…Đang đi trên đường thì đột nhiên có con gì nhảy vọt qua khiến Tô Khuynh Nhan giật nảy người lên, đi ngang qua mới nhận ra đó là một con thỏ mập mập, trắng như tuyết.

    Thỏ, thịt thỏ…Mập mạp, nhiều thịt thật…Trong đầu nàng đột nhiên nhảy ra mấy từ này khiến nàng không nhịn được mà li.ếm môi.

    Chủ nhân của thân thể này đã hai năm rồi không có thịt ăn, hôm nay cũng chưa có gì bỏ bụng, đói thật đấy…Tô Khuynh Nhan cũng muốn bắt con thỏ kia về lắm, nhưng… nàng cũng chỉ có kiến thức y học và đai đen Taekwondo, chứ làm gì biết dùng đá ném con thỏ kia.

    Thở dài một hơi, Tô Khuynh Nhan cắn răng quay về hang động.

    Sắc mặt của thiếu niên tái nhợt hơn rất nhiều so với lúc nàng vừa mới rời đi, hơi thở cũng yếu đi một chút.

    Tuy rằng không biết đối phương có nghe thấy mình nói hay không, nàng vẫn nói: "Ngươi chịu khó một chút nhé, giờ ta sẽ rút mũi tên ra đây.

    "Thiếu niên bị ba mũi tên bắn trúng, tên vừa được rút ra thì máu đã bắn tung tóe khắp nơi, còn văng không ít lên mặt Tô Khuynh Nhan.
     
    Quá Trình Nghịch Tập Mạnh Mẽ Của Cô Nàng Nông Gia Mập Mạp
    Chương 5: 5: Tiểu Thúc 1


    Bấy giờ mặt trời không còn gay gắt nữa, có lẽ trời cũng đã muộn rồi.

    Tô Khuynh Nhan nghỉ ngơi một lát, rồi đứng dậy đi ra bên ngoài cửa hang nhìn xung quanh, lo rằng nếu người của thiếu niên tới muộn, có khi hắn đã bị dã thú kéo đi mất dạng rồi.

    Để không uổng công đi tìm thảo mộc, nàng nhặt một ít cỏ, đẩy vài tảng đá lớn chắn cửa hang lại.

    Những chuyện tiếp theo thì hoàn toàn vượt tầm kiểm soát của Tô Khuynh Nhan.

    Nàng đeo giỏ lên lưng, rồi lê cái thân xác mệt mỏi xuống núi…

    Sau khi xuống núi, Tô Khuynh Nhan không về nhà ngay mà rẽ qua nhà của tiểu thúc Tô Quang Uy ở phía Tây của thôn làng.

    Người cha tồi tệ của nàng có tổng cộng bốn anh chị em, nhưng ngoại trừ vị tiểu thúc này, những người khác cũng tồi y như cha nàng vậy, không có người tồi nhất, chỉ có tồi hơn thôi.

    Tô Khuynh Nhan hiểu rõ rằng nếu nàng về nhà ngay bây giờ thì chắc chắn sẽ bắt gặp mẹ kế Điền Thúy Hoa, mụ ta nhất định sẽ định giết nàng, mà bản thân nàng bây giờ không thể phản kháng được.

    Tô Quang Uy sống ở phía Tây thôn làng, ngay dưới chân ngọn núi Ngọc Hoa.

    Đêm về, ngọn núi này sẽ thường có dã thú mò xuống dưới, cho nên hầu hết dân làng chẳng ai muốn ở đây cả, ngoại trừ Tô Quang Uy nghèo tới mức không còn lựa chọn khác.

    Còn có cả ông bà nội của Tô Khuynh Nhan thì bị người cha tồi tệ của nàng đuổi đi.

    Cho nên trên đường tới đó, chẳng có ai thấy nàng cả.

    "Khuynh Nhan, con… đầu con làm sao vậy, nói cho tiểu thúc nghe.

    Có phải bị người ta đánh không, tiểu thúc đi trả thù giúp con ngay bây giờ luôn…"

    Lúc Tô Khuynh Nhan tới, Tô Quang Uy vừa mới ăn cơm xong, đang ngồi xổm trong sân rửa bát, thì đột nhiên nhìn thấy Tô Khuynh Nhan ở trước cửa.

    Y đang định hỏi vì sao nàng lại đến đây lúc này, bỗng liếc thấy vết thương trên đầu nàng, cả người trở nên căng thẳng.

    "Tên đáng chết nào lại đánh con thành ra như thế này? Đừng giấu tiểu thúc… "

    Vẻ mặt Tô Quang Uy vừa lo lắng lại vừa giận dữ, chỉ ước có thể cầm con dao trong bếp tới nhà tên đó phanh thây hắn ra.

    Tô Khuynh Nhan bị thương nặng như vậy, lăn lộn từ sáng tới giờ nên đầu óc bắt đầu choáng váng, nhìn Tô Quang Uy mà ra hai người.

    Nàng vẫn gắng lên nói: "Tiểu thúc, nhỏ tiếng chút đi ạ, đừng cho ông nội và bà nội biết, mà con cũng sắp ngất rồi, tiểu thúc tìm cho con một chỗ để nằm với ạ.

    Rồi nhờ tiểu thúc sắc mấy ấm thuốc này cho con, rồi con sẽ kể cho thúc chi tiết sau."

    Ông bà nội của chủ nhân thân thể này cũng đã già yếu rồi, Tô Khuynh Nhan không muốn làm hai người lo lắng.

    Tô Quang Uy nghe cháu gái nói xong thì ngẩn cả người.

    "Khuynh Nhan, con…" Y cứ cảm giác đứa cháu trước mặt rất kỳ lạ, không hề giống trước đây, như một cái bánh bao mềm, gặp chuyện gì cũng ngơ ngác sợ hãi.

    Bây giờ đầu bị thương nặng như vậy mà vẫn bình tĩnh nói chuyện với y được.

    Y muốn hỏi thêm gì đó, nhưng đột nhiên lại quên mất mình muốn hỏi gì.

    Nhưng y nhanh chóng im lặng, cầm lấy thảo dược Tô Khuynh Nhan đưa cho, hoài nghi hỏi: "Con nói đây là thuốc sao? Mấy thứ này đâu ra thế, ăn vào có hỏng luôn cả người không đấy?"
     
    Quá Trình Nghịch Tập Mạnh Mẽ Của Cô Nàng Nông Gia Mập Mạp
    Chương 6: 6: Tiểu Thúc 2


    Nàng thả lỏng cả người, sự mệt mỏi nhanh chóng ấp tới.Lúc Tô Quang Uy mở miệng hỏi, nàng nhắm mắt lại, nghiêng người…Tiểu thúc thấy thế thì ôm nàng vào trong phòng riêng, để nàng nằm lên giường, rồi đắp chăn lại.Trong nhà có hai người tuổi cao sức yếu, nên cũng chỉ có Tô Quang Uy là còn thức.Y cũng nhìn ra được Tô Khuynh Nhan bị thương không hề nhẹ, rồi lại nghĩ tới đống thảo dược cháu gái mang về.Y nhìn đống cỏ đó rồi suy nghĩ một lát…Thôi vậy, tốt nhất vẫn nên mời Ngưu đại phu trong thôn tới xem quan tình hình.Tô Quang Uy vét hết hai trăm đồng trong nhà ra, rồi đi thẳng tới trung tâm của thôn làng.Nhà của Ngưu đại phu ở ngay giữa thôn, muốn tới đó thì phải đi qua nhà của Tô Khuynh Nhan.Lúc Tô Quang Uy đi ngang qua cửa nhà, y dừng lại đó, do dự không biết có nên vào báo với đại ca một tiếng chuyện Tô Khuynh Nhan bị thương hay không.Đúng lúc này, giọng của Điền Thúy Hoa từ trong sân vọng ra: "Con nha đầu chết tiệt kia, đến bây giờ còn chưa mò mặt về nữa.

    Chắc chắn là lại chạy đi chơi nữa rồi chứ gì.

    Tốt nhất là nó nên đi luôn đi, còn về đây thì ta phải dạy dỗ nó cho tốt mới được.

    Nó giống y như nương nó vậy… cứ khiến người ta kinh tởm.""Quan tâm tới con nha đầu kia làm gì, nó chết bên ngoài có khi còn tốt hơn… Mau đi nấu cơm đi, không thấy Cường Cường đang đói bụng đây à?"Người đang nói chính là đại ca của Tô Quang Uy, cũng là cha của Tô Khuynh Nhan, còn Cường Cường là con trai út của lão.

    Không thấy Khuynh Nhan về cũng chẳng biết ra ngoài đi tìm, chỉ biết ngồi trong nhà mà chửi bới, thậm chí còn mong nàng chết luôn ở bên ngoài thì càng tốt.

    Trong lòng lão, cũng chỉ có đứa con trai Cường Cường.

    Tô Quang Uy thở dài một hơi.Y cũng từ bỏ ý định thông báo cho đại ca về chuyện của chính con gái lão.Khuynh Nhan bị thương nặng như vậy mà vẫn không về nhà, chắc nàng biết được về tới nhà rồi thì cũng chẳng có ai quan tâm tới vết thương…Tô Quang Uy nhanh chóng tới nhà của đại phu.

    Sau khi giải thích qua tình hình, Ngưu đại phu vội vàng ăn nốt hai miếng cơm rồi lấy hộp thuốc theo Tô Quang Uy về nhà.Sau khi kiểm tra vết thương cho Tô Khuynh Nhan, Ngưu đại phu cau mày nói: "Hiện giờ lão phu không có đầy đủ thuốc ở đây, mà đã trễ như này rồi, e là… ""Ngưu đại phu, nhờ ngài nhìn xem những thứ cỏ cây này có phải thuốc không? Có tác dụng cho vết thương của Khuynh Nhan không?" Tô Quang Uy ngay lập tức lấy đống thảo dược mà Khuynh Nhan đưa cho y ra.Ngưu đại phu cầm lấy lật qua lật lại, ông nhíu mày, vuốt bộ râu rồi thốt lên: "Tuyệt vời, rất tuyệt vời, những loại thảo mộc này cực kỳ tốt, mà kê đơn cũng vừa đủ.

    Thuốc này là vị cao nhân nào kê đây?""Nếu đã như vậy, sau khi đưa ngài về thì ta sẽ đi sắc thuốc ngay."Tô Quang Uy nghe nói những thứ này có tác dụng, thật sự chỉ ước có thể đun ngay bây giờ rồi đưa cho Tô Khuynh Nhan uống, thậm chí Ngưu đại phu hỏi thêm cũng không nghe được.Mặc dù Ngưu đại phu thật sự rất muốn biết người kê thuốc là ai, nhưng ông cũng biết lúc này thì người bệnh là quan trọng nhất, không thể làm chậm trễ thời gian của người ta được..
     
    Quá Trình Nghịch Tập Mạnh Mẽ Của Cô Nàng Nông Gia Mập Mạp
    Chương 7: 7: Hai Tỷ Đệ Này Chỉ Biết Ăn 1


    Nhóm dịch: Thất Liên Hoa Nên là khi Tô Quang Uy muốn đưa ông trở về, Ngưu đại phu ngăn y lại: "Không cần đâu, lão phu có thể tự về được, ngươi mau đi sắc thuốc đi."

    Nói xong, ông xoay người đi mất.

    Dù lúc này mặt trời đã lặn, nhưng trời vẫn chưa tối hẳn.

    Cũng chỉ là đi bộ trong thôn thôi, chẳng phải vấn đề gì lớn.

    Tô Quang Uy nghe theo ông, còn nói ngày mai sẽ giúp ông thu hoạch lúa nước.

    Nhà của Tô Quang Uy có tổng cộng bốn gian.

    Trong đó có ba gian đặt cạnh nhau, một gian là phòng bếp, một gian là phòng riêng của y, gian còn lại nhà kho, để một số dụng cụ đồng áng.

    Gian nhà trong cùng là của hai ông bà.

    Ông cụ rất thích yên tĩnh, vậy nên mới chọn gian cuối cùng làm phòng ngủ.

    Với lại, tai người lớn tuổi cũng không còn rõ lắm, những ồn ào ngoài sân thường sẽ không nhận ra.

    Nhưng ông cụ ngủ cũng không dễ dàng lắm.

    Dù tai không được tốt lắm nhưng mũi vẫn còn thính như thường.

    Để cho hai người không ngửi thấy mùi thuốc và phát hiện ra, lúc sắc thuốc, Tô Quang Uy cố ý đưa thuốc ra xa một chút...

    Cứ như vậy, Tô Khuynh Nhan bí mật ở trong nhà của tiểu thúc hai ngày.

    Giữa lúc làm việc, Tô Quang Uy cũng sẽ bớt chút thời gian trở về đưa đồ ăn cho nàng…

    Tuy vết thương trên đầu chưa lành hẳn, nhưng đã tốt hơn lúc trước rất nhiều.

    Tô Khuynh Nhan cũng không bất tỉnh cả ngày như hai ngày trước nữa.

    Đêm đó, khi ông bà nội đã đi ngủ, Tô Quang Uy mới bưng bát thuốc tới cho Tô Khuynh Nhan.

    Nàng cầm bát lên uống, rồi nói: "Tiểu thúc, có phải thúc đang thắc mắc về vết thương trên đầu con từ đâu mà có, đúng không?"

    Tô Quang Uy gật đầu: "Ừ, con nói cho tiểu thúc biết, tiểu thúc trả thù giúp con."

    "Nói cho thúc thì có thể, nhưng tiểu thúc phải đồng ý với con sẽ giữ bí mật chuyện đó.

    Tiểu thúc không được kể cho bất kỳ ai đấy, được không ạ?"

    Trong lòng nàng có vài ý định, và trước khi việc đó hoàn thành, đây vẫn sẽ là một bí mật, không thể để ai biết, nếu không sẽ ảnh hưởng tới những việc sau này…

    Tô Quang Uy cau mày, có chút khó hiểu.

    Y còn tưởng đứa cháu gái này đã thông minh lên một chút rồi, sao bây giờ lại ngơ ngơ thế này.

    Đã bị người ta đánh, lại còn muốn giữ bí mật cho người ta?

    Biết được Tô Quang Uy đang nghĩ gì, Tô Khuynh Nhan lại nói tiếp: "Nếu tiểu thúc không muốn giữ thì thôi vậy, con cũng không nói đâu."

    "Được rồi, được rồi, tiểu thúc hứa sẽ giữ bí mật, nói cho tiểu thúc đi, để ta xem ai cả gan mà dám đánh con thành ra như vậy."

    Tô Quang Uy vừa nói vừa nghĩ, chắc là không được rồi, y còn đang định âm thầm tìm kẻ đấy trả thù đây, nhưng vội vàng đồng ý với Tô Khuynh Nhan.

    Tô Khuynh Nhan cũng biết tiểu thúc của nàng không thật lòng, nhưng vẫn kể lại toàn bộ sự việc.

    Nàng tin rằng những lời tiếp theo chắc chắn sẽ khiến tiểu thúc giữ bí mật.

    Tô Quang Uy nghe xong, biết được là Điền Thúy Hoa và Vương Ma Tử đánh Tô Khuynh Nhan, y giận dữ đứng bật dậy.

    "Đôi cẩu nam nữ đáng chết này, đã làm chuyện xấu rồi lại còn muốn giết người diệt khẩu, ta nhất định phải đánh chết hai kẻ đó, kẻo chúng làm ô uế thôn làng của chúng ta…"

    Tô Khuynh Nhan biết Tô Quang Uy sẽ phản ứng như thế này, thế là nàng "Ối" một tiếng, giả bộ như sắp ngất.

    Trong chớp mắt, Tô Quang Uy quên mất chuyện mình muốn đi đánh người, chạy về phía cháu gái, đỡ nàng nằm xuống.
     
    Quá Trình Nghịch Tập Mạnh Mẽ Của Cô Nàng Nông Gia Mập Mạp
    Chương 8: 8: Hai Tỷ Đệ Này Chỉ Biết Ăn 2


    Nhóm dịch: Thất Liên HoaSau khi nằm xuống, nàng yếu ớt hỏi: "Tiểu thúc, con nói chuyện này cho tiểu thúc không phải để thúc đi đánh hai người kia, mà là có chuyện muốn thương lượng."Chuyện này Tô Khuynh Nhan đã lên kế hoạch trong hai ngày.Nàng biết được bí mật của Điền Thúy Hoa và Vương Ma Tử, nên hai người nọ chắc chắn sẽ không buông tha cho nàng.Mà Điền Thúy Hoa cũng đã gi.ết chết nguyên chủ, Tô Khuynh Nhan không cho phép bản thân sống chung dưới một mái nhà với mụ ta.Điều mà nàng muốn bây giờ chính là tách ra khỏi nhà của Tô Quang Diệu, cũng muốn dằn mặt Điền Thúy Hoa và Vương Ma Tử, khiến hai kẻ đó không dám hành động liều lĩnh.Tô Quang Uy nghe Tô Khuynh Nhan nói có chuyện muốn thương lượng thì nhanh chóng ngồi xuống, nén cục tức trong bụng lại."Con muốn thương lượng chuyện gì, nói đi để còn nghỉ ngơi cho tốt, chuyện của đôi cẩu nam nữ kia con cũng không cần phải quan tâm đâu."Trong mắt y, Tô Khuynh Nhan cũng mới chỉ là một tiểu nha đầu, có chuyện gì để mà bàn bạc chứ.

    Nhưng y cũng không muốn làm cháu gái buồn, nên vẫn ngồi xuống nghe.Tô Khuynh Nhan chống tay ngồi dậy, hỏi: "Tiểu thúc, ngoài Ngưu đại phu ra, còn có ai biết con bị thương nữa không ạ?"Tô Quang Uy suy nghĩ một lát rồi lắc đầu: "Không có đâu, chỉ có ta và Ngưu đại phu thôi, mà Ngưu đại phu cũng rất ít qua lại trong thôn, ngài ấy cũng không phải người nhiều chuyện, sẽ không nói cho người khác đâu."Không ai biết sao?Vừa hay.Tô Khuynh Nhan hài lòng mà gật đầu: "Vậy đi, để đề phòng, ngày mai tiểu thúc đến nhà Ngưu đại phụ giúp ông ấy vài việc, rồi dặn dò ông ấy đừng nói cho người khác chuyện con dưỡng thương ở nhà tiểu thúc.""Còn nữa, ngày mai con sẽ về nhà.

    Tiểu thúc nhớ đừng để người ta biết nhé."Tô Khuynh Nhan nói tiếp.Lúc nàng đến nhà tiểu thúc không có ai trông thấy.

    Ngày mai cũng phải chọn thời điểm vắng người để đi về.

    Chỉ cần Tô Quang Uy và Ngưu đại phu không tiết lộ ra ngoài thì sẽ chẳng ai biết."Tại sao phải làm vậy? Cháu gái ta bị thương, ở nhà ta dưỡng thường mấy ngày cũng không được sao?"Tô Quang Uy nghe xong thì cảm thấy khó hiểu, y cũng chẳng hiểu vì sao chuyện này có gì không được nói ra ngoài.Tô Khuynh Nhan chậm rãi nói: "Là thế này, con định…"Nàng nói cho Tô Quang Uy nghe qua về kế hoạch của mình, bao gồm cả lý do tại sao nàng phải làm vậy và sau khi chuyện này xong xuôi, nàng sẽ làm gì tiếp theo.Tô Quang Uy nghe xong thì hai mắt sáng rực lên, miệng thì cứ khen ngợi: "Được, tiểu thúc nhất định sẽ chịu đựng.

    Đợi đến khi chúng ta có khả năng giải quyết đôi cẩu nam nữ kia, ta nhất định phải cho chúng một trận."Thế là sáng sớm hôm sau, dưới sự giúp đỡ của tiểu thúc, Tô Khuynh Nhan lặng lẽ rời khỏi nơi này.

    Sau đó, Tô Quang Uy đến nhà của Ngưu đại phu phụ việc giúp ông, cũng bảo ông giữ bí mật chuyện này.Trong nhà Tô Quang Diệu, Điền Thúy Hoa nhìn Tô Cẩn Du vừa mới đi cắt cỏ từ trên núi về với ánh mắt ghét bỏ, quát: "Còn không nhanh đi ra ruộng giúp cha ngươi.

    Lại còn nghĩ rằng đi cắt cỏ về là không cần làm gì nữa sao… Đi nhanh đi, đừng có ở nhà ngứa mắt ta.""Nương, con… con muốn đi tìm tỷ tỷ…"Tô Cẩn Du cúi đầu, nhỏ giọng nói, hai bàn tay nắm chặt lấy y phục.Tỷ tỷ đã hai ngày chưa về nhà rồi, nhóc rất muốn đi tìm tỷ tỷ.

    Nhóc cứ sợ có phải Tô Khuynh Nhan gặp chuyện không may ngoài kia hay không..
     
    Quá Trình Nghịch Tập Mạnh Mẽ Của Cô Nàng Nông Gia Mập Mạp
    Chương 9: 9: Sát Ý 1


    Nhóm dịch: Thất Liên HoaĐiền Thúy Hoa nghe xong, sắc mặt ngay lập tức thay đổi.

    Có chút bối rồi, nhưng lại càng thêm chán ghét hơn."Tìm cái gì mà tìm.

    Không biết con nha đầu chết tiệt kia chạy đi đâu nữa, nó có giỏi thì ở bên ngoài luôn đi, có chết đói thì cũng đừng hòng về… Sau này không được nhắc tới nó nữa, mau cút ra ruộng làm việc đi…"Đang nói, mụ ta cầm lấy cái liềm ném về phía Tô Cẩn Du.Chiếc liềm rơi xuống đất, trúng ngay chân của nhóc.Nghe thấy Tô Cẩn Du kêu một tiếng "Á", Điền Thúy Hoa khoái chí nở một nụ cười."Cút đi nhanh lên, đừng có đừng đấy cản trở con trai ta.

    Nào, Cường Cường, ăn cái bánh bao này đi con, nhìn con đói bụng là nương đau lòng lắm."Mụ cầm chiếc bánh bao trắng trẻo dỗ dành Tô Đạt Cường cũng vừa béo lại vừa trắng.Nhưng nó lại ngậm chặt miệng lại, ra vẻ sống chết cũng không muốn ăn bánh bao.Còn Tô Cẩn Du đứng bên kia đói tới mức bụng kêu "ùng ục".Tiếng kêu kia lọt vào tai Điền Thúy Hoa.Mụ ta tức giận xông tới, đá Tôn Cẩn Du một cái: "Ngươi kêu cái gì? Chỉ mới có không ăn hai bữa cơm thôi mà, có đến mức chết đói không… Thật là, chẳng khác tỷ tỷ xui xẻo nhà mày, chỉ biết lười biếng rồi lãng phí đồ ăn…""Nương, đánh nó đi, nương mau đánh chết nó đi.

    Cường Cường không thích nó chút nào.

    Nó xấu quá, không thích chút nào."Tô Đạt Cường ban đầu đang không vui vì ăn quá no, bây giờ lại thấy được Điền Thúy Hoa đánh chửi Tô Cẩn Du thì tỏ ra thích thú, quơ tay quơ chân cổ vũ.Hoạt động một lát thì thức ăn cũng tiêu đi một chút, thế là nó lấy cái bánh bao rồi cho vào miệng.Nó vừa ăn vừa ném một ít xuống đất cho gà con ăn.Tô Cẩn Du nhìn con gà con mập mạp đang nhặt bánh bao dưới đất, vô thức li.êm môi.Đói quá… Sáng hôm qua nhóc chỉ uống một bát canh gạo với mấy hạt gạo lèo tèo, đến bây giờ vẫn chưa ăn gì.

    Tô Cẩn Du ước gì nhóc là con gà con đó…Nhưng nhóc cũng hiểu rằng tất cả đều rất xa vời.Tô Cẩn Du cực kỳ gầy, cả người chỉ có da bọc xương.

    Vừa rồi mới lên núi cắt cỏ, nên bây giờ không còn chút sức lực nào, lại còn bị Điền Thúy Hoa đá một cái, nhóc chỉ có thể nhặt cái lưỡi liềm từ dưới đất lên, đi những bước đi loạng choạng."Nương, đệ đệ, con ra ngoài đồng làm việc…"Bây giờ nhóc chỉ muốn đi tìm tỷ tỷ thôi, nhưng Điền Thúy Hoa đã giao công việc rồi, nếu không làm xong thì nhất định sẽ bị đánh.

    Nhóc lo cho tỷ tỷ lắm.

    Nhớ nữa.Trong đầu Tô Cẩn Du lúc này chỉ toàn Tô Khuynh Nhan, nên không hề chú ý tới Điền Thúy Hoa cầm lấy cây chổi nơi góc tường, toan đánh nhóc, để dỗ dành Tô Đạt Cường và trút giận cho bản thân."Nương đánh nó mạnh vào, đánh nó thật mạnh vào, nương đánh nó chết đi, đánh chết đi…" Nhìn thấy Tô Cẩn Du bị đánh, Tô Đạt Cường cực kỳ vui vẻ, ăn đến cái bánh bao thứ hai.Trên người Tô Cẩn Du vừa đói lại vừa đau, bị đánh đến mức đầu óc choáng váng.

    Nhóc ôm lấy đầu theo bản năng, đây hiển nhiên không phải lần đầu bị đánh, nên chỉ biết cắn răng chịu đựng, đến cả ý định mở miệng cầu xin cũng không có.Tô Khuynh Nhan đang đứng bên ngoài Tô gia.

    Nghe được tiếng động bên trong vang ra, nàng buông hai tay xuống, siết chặt lại thành nắm đấm, gân xanh nổi lên, các khớp tay kêu răng rắc.Điền Thúy Hoa đáng chết.

    Mụ đã g.iết chết nguyên chủ thì cũng thôi đi, bây giờ lại còn hành hạ đệ đệ của nàng ấy..
     
    Quá Trình Nghịch Tập Mạnh Mẽ Của Cô Nàng Nông Gia Mập Mạp
    Chương 10: 10: Sát Ý 2


    Nhóm dịch: Thất Liên HoaÁnh mắt Tô Khuynh Nhan dừng lại trên một hòn đá to bằng viên gạch đang nằm trước cửa.

    Nàng cầm lên, ném về phía cửa chính Tô gia.Viên đá phá nát cánh cửa trúc vốn dĩ đã không được đóng chắc chắn.Lúc bước vào nhà, dưới chân có mấy con gà con mập mạp được nuôi rất tốt vây quanh, nàng đá từng con một ra, đỏ mắt đi về phía Điền Thúy Hoa."Điền Thúy Hoa, xuống địa ngục đi."Nàng dơ hòn đá lên, ném về phía mụ ta không chút do dự nào.Điền Thúy Hoa nghe thấy giọng của Tô Khuynh Nhan, mụ ta sợ hãi dừng tay lại, không thể tin nổi nhìn nàng: "Ngươi… Không phải ngươi đã chết rồi sao?" Mụ ta không kịp nói gì thêm thì nhìn thấy một hòn đá đang bay về phía mình.

    Toàn thân mụ cứng đờ lại, sắc mặt vì sợ hãi mà trắng bệch.Mụ ta sắp chết rồi… Mụ sắp bị một hòn đá đập chết… Nỗi sợ cái chết ập tới, phía dưới mụ ướt đẫm.Mãi cho tới khi hòn đá nặng nề rơi xuống phía sau, Điền Thúy Hoa mới dám thở phào, cả người ngã xuống đất, như sống sót qua đại nạn.Tô Khuynh Nhan biết rõ hòn đá sẽ không trúng Điền Thúy Hoa, bởi nàng chỉ muốn dọa mụ ta một chút.

    Sau khi ném tảng đá đi, nàng nhanh chóng chạy tới chỗ Tô Cẩn Du."Tiểu Du, không cần phải sợ, có tỷ tỷ đây rồi.

    Tỷ về rồi, sẽ không ai ức h**p đệ nữa đâu."Nhìn thấy Tô Cẩn Du gầy gò như dân tị nạn, trên cổ tay lộ ra đầy những vết thương, Tô Khuynh Nhan lòng đau như cắt, hốc mắt nàng chua xót, rơi lệ lúc nào không hay.Điền Thúy Hoa, Tô Quang Diệu, hai kẻ đáng chết, dám hành hạ đệ đệ của nàng tới mức này.Tô Cẩn Du cũng không quan tâm tới mấy vết thương trên người, nhìn thấy tỷ tỷ là vui sướng reo lên: "Tỷ, tỷ đây rồi.

    Tốt quá, cuối cùng tỷ cũng về rồi.

    Đệ phải đi nói với mấy người đó mới được, tỷ không bỏ đệ lại, tỷ không có đi theo người khác.

    Tỷ về rồi, Tiểu Du không cần phải lo nữa."Mấy ngày nay nhóc ra ngoài làm việc, thật ra là đang lén lút đi tìm Tô Khuynh Nhan.Bọn Thiết Đản và Cẩu Thặng biết được, cứ nói với nhóc rằng tỷ tỷ của nhóc lười biếng không chịu làm việc, cho nên đã bỏ trốn khỏi thôn cùng với mấy người có tiền rồi.

    Bọn chúng nói tỷ tỷ của nhóc là kẻ hám vinh, cả đệ đệ ruột cũng bỏ lại được.Tất nhiên nhóc biết tỷ tỷ mình không phải người như vậy, thể là lao vào đánh nhau một trận với bọn chúng, lại bị đẩy xuống ruộng, một chân bị thương.Tô Cẩn Du nhớ trước đây Tô Khuynh Nhan không thích nhóc đánh nhau vơi người khác, thế là lặng lẽ giấu cái chân bị thương ra phía sau.Thật ra Tô Cẩn Du lo thừa rồi.

    Trên người nhóc ấy nhiều vết thương mới cũ chồng chéo như vậy, Tô Khuynh Nhan sẽ cho rằng tất cả là do Điền Thúy Hoa, dù sao thì trước kia mụ ta cũng đánh hai tỷ để bọn họ không ít lần.Tô Khuynh Nhan thì còn đỡ hơn chút, người mập mạp, nhiều thịt, có thể chịu đòn được.

    Nhưng Tô Cẩn Du lại quá gầy, mỗi một đòn roi giáng xuống không khác gì đánh gãy xương nhóc cả."Tiểu Du, đệ qua đây ngồi nghỉ ngơi một chút được không, tỷ có chuyện muốn nói với Điền Thúy Hoa."Nàng cẩn thận đỡ đệ đệ đứng dậy, bảo nhóc ấy ngồi xuống, rồi quay lại nhìn Điền Thúy Hoa, ánh mắt rét lạnh.Nguyên chủ khi còn sống sẽ gọi mụ là "Nương", bởi vì nàng ấy sợ những đòn roi của người cha cặn bã kia.

    Nhưng nàng không phải là nguyên chủ, sẽ không bao giờ có chuyện nàng gọi người sát hại mình là "Nương"..
     
    Quá Trình Nghịch Tập Mạnh Mẽ Của Cô Nàng Nông Gia Mập Mạp
    Chương 11: 11: Đàm Phán 1


    Nhóm dịch: Thất Liên HoaĐiền Thúy Hoa bên kia cũng dần dần bình tĩnh lại.

    Nhìn thấy đầu Tô Khuynh Nhan bị băng bó, mụ ta hiểu ra được chuyện gì đang xảy ra, cười nói: "Ha ha, Tô Khuynh Nhan, không ngờ được là mạng ngươi lớn đấy, bị đánh như vậy mà vẫn sống sót được.

    Nhưng cũng chỉ là đồ ngu cả thôi, y như nương của ngươi vậy.""Biết rõ là ta sẽ không để ngươi sống, thế mà vẫn dám chạy về.

    Ngươi nói xem, ngươi chán sống rồi đúng không?"Sau khi biết Tô Khuynh Nhan không phải là quỷ hiện về, Điền Thúy Hoa đã không còn sợ hãi nữa.Cùng lắm thì giết nàng thêm lần nữa thôi.Còn đệ đệ của nó nghe được những lời này rồi, cũng chẳng cần mạng nữa.Nơi góc tường có một số công cụ làm việc như cuốc, rìu, liềm.

    Mụ ta đưa Tô Đạt Cường vào trong phòng, đóng cửa lại, rồi cầm lấy cái rìu, ánh mắt hung ác nhìn nàng, từng bước từng bước tiến lại gần.Mụ ta cũng chẳng sợ Tô Khuynh Nhan bỏ chạy.

    Với cái thân hình tròn như quả bóng kia, có muốn cũng chịu.Điền Thúy Hoa tính toán.

    Tô Quang Diệu vừa rời khỏi nhà không lâu, Tô Tuyết cũng vừa đi tìm Tiểu Hồng để học thêu, tới giữa trưa mọi người mới về.

    Trước khi đó, mụ ta có đủ thời gian để giải quyết thi của Tô Khuynh Nhan.Gần đó cũng có mấy nhà, nhưng bọn họ, hoặc là ở ngoài đồng, hoặc là lên trấn, không lo bị họ nhìn thấy.Tô Khuynh Nhan nghe xong thì nheo mắt lại.Điền Thúy Hoa vừa nói nàng rất giống nương của mình, chẳng lẽ…Ánh mắt Tô Khuynh Nhan tối đi.Xem ra người mẹ kế này của nguyên chủ còn độc ác hơn so với tưởng tượng của nàng.

    Cũng không biết người cha cặn bã kia có đóng góp gì trong việc này.Tô Khuynh Nhan nhìn Điền Thúy Hoa, thản nhiên hỏi: "Vậy nên bây giờ bà muốn giết ta như cách bà làm với nương của ta sao?"Nàng hỏi để thăm dò mụ ta.Ai mà ngờ, Điền Thúy Hoa nghe xong thì bắt đầu cười to như phát điên: "Nương của mày, cái thứ ngu xuẩn đó, ta còn chưa kịp ra tay thì nó đã tự g.iết chết mình ra.

    Ha ha ha.

    Sao lại có người ngu xuẩn được như thế cơ chứ…"Có lẽ trong mắt mụ ta, Tô Khuynh Nhan bây giờ đã là người chết.Cho dù nàng biết được sự thật, nhưng có thể làm gì được mụ ta.

    Thế là mụ quay sang chế nhạo cả người đã khuất."Tô Khuynh Nhan à, ngươi không cần phải khổ sở nữa đâu.

    Ngươi sắp được đi gặp nương của ngươi rồi đấy."Ánh mắt Điền Thúy Hoa cứ dán chặt vào người Tô Khuynh Nhan.Mụ giương cây rìu lên, ném về phía Tô Khuynh Nhan.Dù sao thì kiếp trước nàng cũng có đai đen Taekwondo, thân hình có mập mạp thế nào thì vẫn còn nhanh nhẹn chán.Cũng bởi vì mập thế này, lại phải thường xuyên lao động nặng nhọc, nên Tô Khuynh Nhan thừa hưởng sức khỏe của nguyên chủ một cách hoàn hảo.Nàng xoay người sang một bên, rồi giật lấy cây rìu.Chiếc rìu xoay theo những ngón tay, đến khi dừng lại, lưỡi rìu đã chĩa thẳng về phía Điền Thúy Hoa.Cánh tay còn lại thì giữ chặt lấy vai mụ ta khiến mụ không thể nhúc nhích được.

    Lưỡi rìu lúc này cách mụ có hai bàn tay.Tô Khuynh Nhan nở một nụ cười khinh bỉ: "Bà muốn chết à?"Điền Thúy Hoa là người kẻ đi bắt nạt người khác, nhưng bây giờ lại bị Tô Khuynh Nhan dọa, hai chân mềm nhũn ra, cả người cứ run rẩy: "Ngươi… ngươi muốn làm gì? Ta là nương của ngươi đấy… ngươi mà dám ra tay… chắc chắn sẽ bị thiên lôi đánh…".
     
    Quá Trình Nghịch Tập Mạnh Mẽ Của Cô Nàng Nông Gia Mập Mạp
    Chương 12: 12: Đàm Phán 2


    Nhóm dịch: Thất Liên Hoa"Nương của ta đã mất lâu rồi.

    Nếu bà muốn giống người, vậy thì ta có thể giúp bà đấy."Nói tới đây, nàng nở một nụ cười đẫm máu.Nụ cười này như thấm vào người Điền Thúy Hoa, mụ ta lại sợ tới mức không thể khống chế được chính mình…Tô Khuynh Nhan không nói gì thêm, chỉ nhìn mụ ta trừ trên cao xuống, nhìn mụ ta sợ hãi, run rẩy như một con kiến.

    Nàng muốn phá tan cái phòng ngự tâm lý của mụ một cách chậm rãi, từng chút từng chút một.

    Muốn cho mụ biết rằng Tô Khuynh Nhan này không phải là người mà ai cũng bắt nạt được.Kẻ nào dám thì chắc chắn sẽ phải trả giá.Cũng là vì sự suôn sẻ của những việc nàng sắp làm sau này…Một lát sau, Điền Thúy Hoa nhìn chiếc rìu vẫn còn đang rất gần mình, mụ ngã bệt xuống đất, sợ tới mức cả người đơ ra.

    Giọng của Tô Khuynh Nhan vang bên tai mụ lần nữa."Xem ra, bây giờ ta nắm được cũng không ít bí mật của bà nhỉ.

    Ví dụ như bà muốn giết ta, hay là bà đã giết nương của ta.

    Hoặc là bà gian díu với tên Vương Ma Tử kia.

    Bà nói đi, nếu ta kể mấy chuyện này ra ngoài thì sẽ mọi thứ sẽ đi về đâu nhỉ?""Không…" Điền Thúy Hoa sợ tới mức nói không nên lời, một hồi lâu sau mới mở miệng được: "Không… Không được… Không được…"Nếu để cho mọi người biết được quan hệ giữa mụ ta và Vương Ma Tử, Tô Quang Diệu chắc chắn bỏ mụ, mà thê tử Vương Ma Tử cũng sẽ không buông tha cho mụ.

    Người trong thôn sẽ bắt mụ vào lồng heo, cho nên chuyện này nhất định không được nói ra.Tô Khuynh Nhan lạnh nhạt nhìn Điền Thúy Hoa, khinh bỉ nhìn bộ dạng nhát gan của mụ: "Không muốn nói ra thì cũng được thôi, chỉ cần đồng ý với điều kiện ta, ta giữ bí mật."Mặc dù Điền Thúy Hoa nói rằng nương của nàng đã chết trước khi mụ ta kịp ra tay, nhưng nàng vẫn tin rằng chuyện của nương mình chắc chắn có liên quan tới Điền Thúy Hoa.Chỉ là, bây giờ nàng vẫn chưa tìm được chứng cứ.Giữ mụ ta lại vẫn còn tác dụng.Cho dù không còn Điền Thúy Hoa nữa, nhưng người cha cặn bã kia của nàng vẫn còn sống đó.

    Lão ta vẫn ở đây, thì sẽ còn có Điền Thúy Hoa thứ hai, rồi thứ ba…Nàng phải thoát khỏi lão.Điền Thúy Hoa sợ tới mức ngu người, chỉ nghe thấy Tô Khuynh Nhan sẽ giữ bí mật, mụ ta vội vàng đáp lại: "Được, được.

    Chỉ cần ngươi không nói ra thì việc gì ta cũng làm được.""Bà nói bà rất ghét ta và đệ đệ của ta mà, đúng không? Vậy chờ cha về, bà thuyết phục lão tuyệt giao với tỷ đệ bọn ta.

    Bọn ta sẵn sàng rời khỏi nhà.

    Từ này về sau, tụi này có chết đói ngoài kia cũng chẳng liên quan gì tới mấy người."Tô Khuynh Nhan nói ra ý định của mình.Tiền của cái nhà này đều là nương của nguyên chủ để lại.

    Tuy nàng không hề muốn cứ thế mà cho bọn họ số tiền này, nhưng nếu không làm vậy, nàng cũng không biết phải làm sao để thoát khỏi Tô gia.Chỉ cần cắt đứt quan hệ với người cha tệ bạc kìa, nàng và đệ đệ sẽ không cần lo lắng nữa.

    Thôi thì số tiền đó coi như là thù lao năm đó mua hạt Thanh Tử vậy.Điền Thúy Hoa lại vô thức lắc đầu: "Không được đâu… các ngươi là con của hắn, không thể tuyệt giao được đâu."Dù sợ hãi, nhưng Điền Thúy Hoa vẫn từ chối.Tô Khuynh Nhan cau mày.

    Cả Tô Quang Diệu lẫn Điền Thúy Hoa đều không thích hai tỷ đệ bọn họ, mà hết lần này tới lần khác vẫn giữ họ ở nhà..
     
    Quá Trình Nghịch Tập Mạnh Mẽ Của Cô Nàng Nông Gia Mập Mạp
    Chương 13: 13: Đàm Phán 3


    Nhóm dịch: Thất Liên HoaBan đầu nàng nghĩ rằng hai kẻ này sợ mọi người trong thôn bàn tán, nên mới không đuổi tỷ đệ hai người đi.Nhưng bây giờ nàng đã đích thân yêu cầu cắt đứt quan hệ với gia đình, Điền Thúy Hoa lại từ chối rồi phản ứng như vậy, có lẽ mọi thứ không đơn giản như nàng nghĩ.Có chuyện gì đi chăng nữa, vì an toàn của nàng và Tô Cẩn Du, hôm nay nàng nhất định phải rời khỏi Tô gia.Sự hận thù trên gương mặt nàng hiện rõ hơn.

    Nàng đưa chiếc rìu lại gần cổ của Điền Thúy Hoa, dán sát vào da của mụ.

    Chỉ cần kéo nhẹ một đường là có thể vẽ ra vết máu trên đó."Những gì ta nói cho bà biết, một là bà đồng ý, hai là ta sẽ ra ngoài, nói ra bí mật của bà cho người ta nghe.

    Đến khi bà bị nhốt lại rồi, ta vẫn có thể nghĩ cách rời khỏi đây thôi."Từng câu từng chữ trong lời nói của nàng đều như những lưỡi dao bằng băng, toát ra sự lạnh lẽo tận xương tủy.Điền Thúy Hoa chỉ là một người đàn bà thôn quê, mụ ta nghĩ, nếu như Tô Khuynh Nhan và Tô Cẩn Du thật sự có thể rời khỏi Tô gia, vậy những thứ khác…Mụ ta lại bị dọa một lần nữa, chiếc rìu đang kề ngay dưới cổ khiến mụ không dám thở mạnh, vội vàng đáp: "Được, được.

    Ta đồng ý… ta sẽ thuyết phục hắn.""Chuyện của bà và Vương Ma Tử, ta đã kể cho một người khác nữa rồi.

    Nếu như ta mà có chuyện gì, người kia chắc chắn sẽ biết đó là bà làm, vậy nên không cần phải nghĩ cách diệt khẩu ta đâu, đấy là mấy người đang tự đào hố chôn mình đấy.""Tất nhiên, nếu như ta có chuyện gì mà không phải là mấy người ra tay, người kia vẫn sẽ nghĩ đến mấy người thôi.

    Tới lúc đó, chuyện của bà và Vương Ma Tử không còn là bí mật nữa đâu.

    Các người chạy đâu cho thoát khỏi số phận bị nhốt trong lồng heo."Tô Khuynh Nhan đã cố tình nói chuyện này cho tiểu thúc, đề phòng nàng thật sự bị Điền Thúy Hoa và Vương Ma Tử diệt khẩu, bí mật của chúng cũng chẳng ai biết."Cút đi." Uy h**p xong, những lời nên nói cũng đã nói, nàng đá mụ ta một cái.Lá gan của Điền Thúy Hoa có thể nhỏ, nhưng lòng dạ mụ ta thì cực kỳ ác độc.Tô Khuynh Nhan cũng chẳng hy vọng mụ sẽ làm răm rắp chuyện nàng bảo.

    Nhưng qua chuyện này, nàng biết rằng Điền Thúy Hoa muốn làm gì cũng sẽ phải suy nghĩ lại.Cuối cùng, nàng vẫn tin chuyện này có thể thành công.Nàng đi đến chỗ Tô Cẩn Du đang ngồi, không quan tâm tới Điền Thúy Hoa cả người mùi nước tiểu.Nhìn đệ đệ trước mắt đã chín tuổi, nhưng lại nhỏ như đứa trẻ mới lên sáu, người gầy tới mức không tìm ra được chút thịt thừa nào.

    Nàng lại nhớ tới Tô Đạt Cường, nhớ tới mấy cái bánh bao nó ném xuống đất.Nàng lại hận Tô Quang Diệu và Điền Thúy Hoa nhiều hơn.Cái nhà này không hề nghèo, thậm chí còn khá giàu có.Trong trí nhớ của nguyên chủ, Tô Khuynh Nhan biết được, lúc nương của nàng gả cho Tô Quang Diệu, người đã mang theo rất nhiều bạc, rồi dùng số bạc đó xây một căn nhà ngói lớn gạch màu xanh đẹp nhất trong thôn cho Tô gia, lại còn mua hơn ba mươi mẫu ruộng đất.Khi nương còn sống, nguyên chủ ngày nào cũng có cơm trắng và thịt để ăn.Sau khi người mất rồi, toàn bộ số bạc đó rơi vào tay Tô Quang Diệu và Điền Thúy Hoa, cuộc sống của nguyên chủ và Tô Cẩn Du cũng vì vậy mà tệ hơn trước rất nhiều..
     
    Quá Trình Nghịch Tập Mạnh Mẽ Của Cô Nàng Nông Gia Mập Mạp
    Chương 14: 14: Thôn Dân Chất Phác 1


    Nhóm dịch: Thất Liên HoaHai đứa con của Tô Quang Diệu và Điền Thúy Hoa đều có thịt có cá ăn mỗi ngày, nhưng nàng và Tô Cẩn Du ngày chỉ ăn hai bữa, mỗi bữa chỉ có gạo nấu với nước, trong một chén nước gạo như vậy, số hạt gạo có khi còn đếm được rõ ràng.Tô Đạt Cường được ăn quá nhiều đồ ăn ngon, đến cả bánh bao nó cũng chẳng thèm để vào mắt, bị nuôi ra cái thói kén ăn của thiếu gia nhà giàu.Điền Thúy Hoa muốn nó vui vẻ, nên khi muốn dỗ nó ăn bánh bao, mụ sẽ thường xuyên đánh nguyên chủ và đệ đệ trước mặt nó.Tô Đạt Cường còn có sở thích bẻ bánh bao cho gà ăn.

    Có một lần, sau khi Tô Đạt Cường đi, Tô Cẩn Du lúc đó đói tới mức không nhịn được mà quỳ rạp trên mặt đất nhặt mấy mẩu bánh bao bị ném xuống lên ăn, nhưng bị Tô Đạt Cường và Điền Thúy Hoa nhìn thấy, thế là lại bị đánh.Từ đó về sau, dù có nhìn thấy gà con đã no, những mẩu bánh kia cứ thế mà lãng phí trên mặt đất, Tô Cẩn Du cũng không dám nhặt lên ăn nữa.Nghĩ tới đây, Tô Khuynh Nhan thật sự muốn moi tim Điền Thúy Hoa và Tô Quang Diệu ra xem, trái tim hai kẻ kia được bằng gì mà có thể đối xử với hai đứa nhỏ như vậy, hành hạ chúng tới mức này.Hai người phải trải qua những ngày tháng sống còn không bằng một con gà."Tỷ tỷ." Thấy Tô Khuynh Nhan lại gần, Tô Cẩn Du gọi một tiếng.Đôi mắt nhóc sáng rực lên, đầy sự ngưỡng mộ.Tỷ tỷ có vẻ không giống trước kia nữa, nhưng lại giỏi thật đấy.Tô Khuynh Nhan đau lòng nhìn đệ đệ, vươn tay ra xoa mái tóc, nhẹ nhàng hỏi: "Vừa rồi tỷ có làm đệ sợ không?""Không có không có.

    Tỷ giỏi quá, sau này đệ cũng muốn giống như tỷ vậy.

    Nếu ai đó dám bắt nạt chúng ta, đệ nhất định sẽ bảo vệ được tỷ."Nhóc ngẩng đầu lên nhìn Tô Khuynh Nhan, khuôn mặt gầy gò, nhỏ nhắn, chỉ có đôi mắt là to và tròn, đen nhánh.Ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng đối với Tô Khuynh Nhan.Nhìn đứa nhỏ đáng yêu ngồi trước mắt mình, tuy đây mới lần lần gặp đầu tiên, nhưng trong lòng nàng đã vô thức coi đây là em trai ruột của mình."Đã đói bụng chưa? Tỷ dẫn đệ đi mua gì ăn nhé."Tô Khuynh Nhan rút tay về, rồi nắm lấy bàn tay nhỏ xương xẩu của nhóc.Trong trí nhớ của nguyên chủ, hình như Tô Cẩn Du chưa từng có một bữa ăn nào no bụng, mà bây giờ lại là tuổi ăn tuổi lớn…Trời, nghĩ tới thôi mà đã đau lòng rồi.Tô Cẩn Du cũng rất muốn theo tỷ tỷ mua đồ ăn, nhưng lại nhìn xuống cái lưỡi liềm trên tay, do dự: "Nhưng mà nương bảo… ""Bà ta không phải nương của chúng ta.

    Tiểu Du không cần nghe bà ta nói, nghe tỷ tỷ là được, hiểu chưa?"Từ khi Tô Cẩn Du bắt đầu có khả năng nhớ được, nương đã sớm không còn.

    Lúc ấy, Tô Quang Diệu và Điền Thúy Hoa đều bắt nhóc gọi mụ là nương, cho nên nhóc nghĩ rằng đó thật sự là nương của nhóc.Nguyên chủ cũng sợ đệ đệ khi biết nương đã mất thì sẽ buồn, cho nên chưa nói với nhóc bao giờ cả.Nhưng khi Tô Cẩn Du nghe Tô Khuynh Nhan nói đó không phải nương của bọn họ, nhóc lại nở một nụ cười thoải mái, vui vẻ hỏi: "Tỷ, tỷ nói thật sao?"Tô Khuynh Nhan cũng hiểu vì sao đệ đệ lại vui vẻ như thế.Bao năm qua, Tô Cẩn Du vẫn luôn hỏi nguyên chủ, vì sao nương lại đối xử với đệ đệ tốt, nhưng với nhóc thì lại tồi tệ đến thế..
     
    Quá Trình Nghịch Tập Mạnh Mẽ Của Cô Nàng Nông Gia Mập Mạp
    Chương 15: 15: Thôn Dân Chất Phác 2


    Nhóm dịch: Thất Liên HoaNhóc còn nói rằng, Điền Thúy Hoa không phải nương của họ thì tốt quá, như vậy thì nhóc sẽ không buồn khi bị đối xử như vậy.Bây giờ thì cầu được ước thấy, tại sao lại không vui vẻ cho được.Cũng tại nguyên chủ coi Tô Cẩn Du quá yếu ớt mà thôi.Tô Khuynh Nhan vươn bàn tay còn lại xoa đầu đệ đệ, gật đầu đáp: "Ừ, bà ta không nương của chúng ta.

    Nương của chúng ta, người đã mất rồi."Tô Cẩn Du đã chín tuổi, có những việc nhóc có quyền biết.Cũng như có những thứ nhóc phải chịu.Đang vui vẻ vì nữ nhân xấu xa kia không phải nương của mình, nghe Tô Khuynh Nhan nói nương đã mất rồi, ngay lập tức Tô Cẩn Du ngẩn người ra, hốc mắt bắt đầu đỏ lên.Nhóc lau mặt, rồi nói với tỷ tỷ: "Tỷ đừng buồn nhé.

    Cho dù có chuyện gì, đệ sẽ bảo vệ tỷ thật tốt mà.""Được, tỷ chờ Tiểu Du bảo vệ tỷ."Tô Khuynh Nhan nhìn đệ đệ vẫn còn nhỏ, nhưng trong lòng lại cảm thấy ấm áp.Hai người rời khỏi nhà, đi được một đoạn xa, đến bên bờ ruộng, nói đó có rất những thôn dân đang cặm cụi làm việc.Hầu hết mọi người ai cũng quý hai đứa nhỏ, bởi vì chúng rất tốt bụng.Khi làm xong việc, đôi lúc họ sẽ giúp đỡ người khác.Thấy đầu của Tô Khuynh Nhan phải quấn vải trắng, có người quan tâm hỏi: "Khuynh Nhan à, trên đầu con sao thế? Bị thương à? Hôm qua ta nghe cha con bảo con không về nhà, vết thương này đã đi gặp đại phu chưa?""Khuynh Nhan à, nhóc còn đang bị thương như thế, sao không ở nhà mà nghỉ ngơi đi, ra ngoài phơi nắng làm gì, nếu bệnh mà nặng lên là không ổn đâu.""Khuynh Nhan, Tiểu Du, hai đứa đã ăn gì chưa? Nếu chưa thì sang nhà ta đi, thím mấy đứa vừa làm bánh ngô đấy, ngon lắm."Nghe tới đây, Tô Khuynh Nhan mới biết mình xuyên tới một thôn làng nhỏ, hầu hết mọi người ở đây đều rất chất phác.Cũng chẳng ai tàn nhẫn như đám người Điền Thúy Hoa.Nàng trả lời từng người một.

    Hết Tông thúc thúc rồi đến Minh thúc thúc.

    Miệng lưỡi ngọt, cứ chọc mọi người cười hớn hở.Xong rồi, nàng không dẫn đệ đệ đến nhà mọi người để xin ăn.Nàng biết cuộc sống của người ở đây không hề dễ dàng, nên nàng dắt Tô Cẩn Du tới…"Tỷ, đệ không cố ý đâu."Cái bụng đói của Tô Cẩn Du lại kêu lên.

    Nó ngẩng đầu nhìn Tô Khuynh Nhan, trong mắt có chút áy náy.Cứ như thể có cái bụng đói là chuyện không đúng vậy.Tất cả đều là bóng ma tâm lý do Điền Thúy Hoa và Tô Quang Diệu đánh đập khi còn ở Tô gia.Hai kẻ kia chưa bao giờ cho tỷ đệ bọn họ ăn no một bữa, nhưng cũng không cho phép họ kêu đói.Nếu để phát hiện, nhất định sẽ bị chúng đánh một trận.Tô Khuynh Nhan cười, nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của đệ đệ: "Tiểu Du chờ chút nhé, tỷ dẫn đệ đi tìm đồ ăn ngay nhé.""Vâng ạ."Thấy Tô Khuynh Nhan không những không trách mà còn cười, Tô Cẩn Du gật đầu thật mạnh, chậm rãi nở một nụ cười.Bây giờ là đầu giờ Tý, tức là chín giờ sáng, ánh nắng vẫn còn khá dịu, hầu hết mọi người trong thôn đều thích ra ngoài vào giờ này.Ngoài việc ra đồng gặt lúa, còn có một số người già dắt trẻ nhỏ ra ngoài đồng bắt sâu rồi tưới nước cho cây.Gần chân núi, có vài mẫu đất người ta dùng để trồng rau, ngô, đậu nành…Tô Khuynh Nhan muốn lên núi.

    Nàng nắm tay Tô Cẩn Du đi ngang qua ruộng của vài gia đình..
     
    Quá Trình Nghịch Tập Mạnh Mẽ Của Cô Nàng Nông Gia Mập Mạp
    Chương 16: 16: Lên Núi 1


    Nhóm dịch: Thất Liên HoaVợ của trưởng thôn, Lưu Anh Anh, ngẩng đầu lên lau mồ hôi trên trán, liếc thấy một bóng người to lớn.Bà ngay lập tức vui vẻ hỏi: "Khuynh Nhan, con về rồi à? Hai ngày nay đi đâu thế, không thấy con ra ngoài làm việc."Trước đây, quan hệ với người trong thôn của nguyên chủ rất tốt, đại khái là bởi vì bản thân nàng ấy lương thiện, lại còn mập mạp.

    Mọi người ai cũng cảm thấy người mập mạp là người có phúc, nên cũng cảm thấy người mập mạp rất đáng yêu.Vậy nên ai cũng vui vẻ trò chuyện với nàng ấy.Tô Khuynh Nhan quay lại, nhìn thấy người gọi mình là ai, đáp: "Bà trưởng thôn ạ.

    Hai ngày này con bị thương ở đầu, vẫn đang chữa ạ.

    Chờ con lên núi kiếm củi xong sẽ về giúp người làm việc.""Đứa nhỏ này, còn đang bị thương đấy, sao không ở nhà nghỉ ngơi đi, ra ngoài này làm cái gì? Mồ hôi đổ ròng ròng đây này.

    Lại đây ngồi nghỉ đi, để ta bảo tên tiểu tử thối nhà ta đi nhặt cho."Nhìn thấy đầu Tô Khuynh Nhan bị băng như quả bóng, bà đau lòng nói, tiện tay đẩy đứa cháu bên cạnh: "Mau đi nhặt củi giúp Khuynh Nhan tỷ tỷ đi."Khi nương của nàng còn sống, Lưu Anh Anh cũng thường xuyên qua lại với nhà họ.

    Sau khi người mất, bà lại lo lắng cho hai đứa nhỏ, nên vẫn thường xuyên tìm cớ đến thăm.Nên đối với nhà họ, bà cũng biết đôi chút.Lưu Anh Anh biết rằng hằng ngày, Tô Quang Diệu và Điền Thúy Hoa sẽ giao rất nhiều việc cho hai tỷ đệ nhà này, nếu làm không xong thì ngày hôm đó sẽ không có cơm ăn.Có điều bà không biết, ngoại trừ không có cơm ăn, thì hai đứa còn có thể bị đánh nữa.Thế nên bây giờ bà mới gọi hai đứa nhỏ lại ngồi nghỉ, để cháu trai mình đi nhặt thay.Bên cạnh nhà của Lưu Anh Anh là nhà của Đàn Thu Hương, cũng là nhà anh họ của trưởng thôn.Bà đang nhổ cỏ cùng Lưu Anh Anh trên đồng, nghe thấy Lưu Anh Anh nói chuyện với Tô Khuynh Nhan thì cũng dừng tay lại, ngẩng đầu lên nhìn nàng, rồi há hốc mồm hỏi: "Ôi trời, Khuynh Nhan à, đầu con làm sao đấy, sao lại thành ra như này? Lại đây bà xem nào?""Bà Đàn à, con không sao đâu ạ.

    Còn bà trưởng thôn, bà cứ bảo Vân Chu ở lại giúp bà đi ạ, con nhặt củi xong rồi sẽ quay lại giúp bà sau."Nói xong, Tô Khuynh Nhan kéo Tô Cẩn Du đi nhanh hơn về phía ngọn núi."Trời ạ!" Lưu Anh Anh giậm chân, quay lại nhìn Đàn Thu Hương, bất đắc nói: "Đứa nhỏ này, thật là, bị thương như vậy rồi mà vẫn còn cậy mạnh được."Đàn Thu Hương nhún vai, vẻ mặt cũng bất đắc dĩ.

    Bà liếc qua mấy bắp ngô đã chín, bẻ một bắp, rồi nói: "Đợi khi nha đầu kia xuống thì ta cho nó ăn nhiều một chút.

    Bắp này cũng ngon đấy, nha đầu kia có vẻ thích ăn.""Được, ta cũng đi đào vài củ khoai lang cho hai đứa.

    Tiểu Du gầy quá, phải ăn nhiều mới được"Liễu Anh Anh cúi xuống nhặt cái cuốc lên, xới đất hai lần, sợ cuốc làm hỏng khoai lang nên lại ngồi xổm xuống, dùng liềm nhặt từng củ ra.Tô Khuynh Nhan nhanh chóng mang đệ đệ vào trong núi.

    Tô Cẩn Du nhìn thấy có mấy cành cây khô cách đó không xa, thế là chạy tới nhặt lên, còn vẫy vẫy vài cái: "Tỷ tỷ, bên này nè, ở đây có nhiều củi khô lắm."Nàng thấy thế thì bật cười.

    Đệ đệ ngây thơ của nàng có lẽ nghĩ rằng hai người lên đây chỉ để nhặt củi.Tình cờ là nàng cũng đang cần loại củi này..
     
    Quá Trình Nghịch Tập Mạnh Mẽ Của Cô Nàng Nông Gia Mập Mạp
    Chương 17: 17: Lên Núi 2


    Nhóm dịch: Thất Liên Hoa "Ừ, đúng là nhiều thật đấy.

    Nhưng mà chúng ta nhặt một ít là được rồi." Tô Khuynh Nhan đi lại đó, cúi người xuống nhặt mấy cành củi, không nhiều lắm, chỉ đủ để dùng một lần.

    Tô Cẩn Du thắc mắc nhìn tỷ tỷ: "Sao lại thế nhỉ… Nương của Cường Cường bảo rằng mỗi ngày phải nhặt năm bó cơ.

    Nếu không nhặt đủ thì sẽ không cho chúng ta ăn cơm, mà đệ thì muốn tỷ đói bụng đâu."

    Sau khi biết được cái người ở nhà không phải là nương của mình, Tô Cẩn Du nhanh chóng đổi lại xưng hô.

    Trước kia, mỗi ngày Điền Thúy Hoa bắt bọn họ phải nhặt tới năm bó củi mới được về.

    Nhìn thế thôi chứ một bó rất nhiều củi.

    Tô Khuynh Nhan để mấy cành củi nhặt được sang một bên, rồi lấy mấy cành Tô Cẩn Du vừa mới nhặt được đặt chồng lên.

    Nàng nhẹ nhàng nói: "Sau này ta không cần phải đi nhặt củi cho bọn họ nữa.

    Tỷ cũng sẽ không để Tiểu Du bị đói đâu.

    Đệ cởi vạt áo ra một chút, cất mấy cái này vào trong đó, cầm giúp tỷ một lát nhé, rồi chút nữa tỷ tìm đồ ăn ngon cho, nhé?"

    "Được ạ, tỷ nói gì cũng được hết."

    Tô Cẩn Du dùng hết sức gật một cái, tháo lỏng vạt áo ra, để Tô Khuynh Nhan đặt mấy cành cây khô vào trong.

    Tô Khuynh Nhan ôm mấy cái còn sót lại, gọi đệ đệ, hai người lại đi tiếp.

    Vào ban ngày, ngoại trừ ở sâu bên trong núi ra, thì những nơi khác đều rất an toàn.

    "Đây rồi, đệ bỏ xuống được rồi đấy." Đây là nơi Tô Khuynh Nhan bị thương lần trước.

    Nàng bảo đệ đệ bỏ đồ xuống.

    Tô Cẩn Du cũng ngoan ngoan làm theo.

    Sau khi thả đống cành cây khô xuống, nhóc ngồi xổm xuống bên cạnh tỷ, tròn xoe mắt nhìn nàng.

    Trước mắt Tô Khuynh Nhan là mấy cái cây có lá thuôn dài, kích thước khác nhau, có những lá có thể dài tới sáu centimet, nhưng có những lá lại ngắn không tới một centimet…

    Lúc Tô Khuynh Nhan mới xuyên qua đây, nàng đã phát hiện ra nơi này có khoai tây.

    Trong trí nhớ của nàng, nguồn gốc của khoai tây là vùng núi Andes ở Nam Mỹ, mãi tới thế kỷ thứ mười sáu mới được du nhập vào Trung Quốc.

    Không ngờ ở triều đại này đã có rồi.

    Nàng cẩn thận đào ra bảy tám củ, mỗi củ cũng không to lắm, chỉ bằng quả trứng gà.

    Phía trên dính rất nhiều đất cát.

    Thế là nàng ngồi xổm xuống, ngó nghiêng nhìn xung quanh.

    Thấy gần đó có vài cái cây mà lá khá lớn, nàng vỗ vỗ tay, đứng lên, lại đó hái tầm mười tới mười hai cái lá bọc khoai tây lại.

    Trong núi có tiếng nước chảy, hẳn là đâu đó quanh đây có suối.

    Tô Khuynh Nhan bỏ khoai tây đã bọc vào túi áo, rồi đi về phía tiếng nước chảy.

    Nghe thấy tiếng bước chân ở đằng sau, ngàng quay đầu nhìn lại thì thấy Tô Cẩn Du đang ôm đống củi vừa mới nhặt về đi theo, tuy không nhiều nhưng nhóc vẫn phải cẩn thận để chúng không rớt xuống, nên đi đường vẫn hơi bất tiện.

    Nàng xấu hổ bảo đệ đệ: "Tiểu Du, bỏ củi xuống đi, chút nữa ta sẽ quay lại lấy sau."

    "Không cần đâu ạ, Tiểu Du làm được mà, Tiểu Du cũng khỏe lắm đấy."

    Hiếm khi nào mà nhóc bướng bỉnh như này.

    Nhóc là nam hán đại trượng phu mà, mấy chuyện này nhóc làm được.

    Rồi để chứng minh cho tỷ tỷ, nhóc nhanh chân chạy tới trước mặt Tô Khuynh Nhan.

    Đoạn đường mà hai người đang đi là hướng tới con suối.

    Những ai lên núi mà khát hay mệt đều sẽ đến đây ngồi một lát.

    Con đường này có nhiều người đi, cỏ dại và cành cây trên mặt đầu bị giẫm, tạo nên một con đường như bây giờ.
     
    Quá Trình Nghịch Tập Mạnh Mẽ Của Cô Nàng Nông Gia Mập Mạp
    Chương 18: 18: Kiếm Ăn Trên Núi 1


    Nhóm dịch: Thất Liên HoaTô Cẩn Du nhanh chân hơn, những bước đi vẫn không có chuyện gì.Tô Khuynh Nhan bất lực cười, nếu đệ ấy muốn làm thì cứ để đệ ấy làm đi.

    Đôi khi cưng chiều ai đó quá mức cũng là đang hủy hoại người ấy.Đến bờ suối, Tô Cẩn Du đặt đống củi xuống, tò mò đứng bên cạnh Tô Khuynh Nhan.Tô Khuynh Nhan ngồi xổm xuống, lấy một củ khoai tây ra rồi chà sạch đất bẩn bằng nước suối."Tỷ tỷ, tỷ đang làm gì vậy? Đệ nghe bà trưởng thôn nói rằng mấy thứ này có độc đấy, nhất định không được ăn đâu.

    Tỷ muốn rửa sạch rồi lén đem về cho nương của Cường Cường ăn, để bà ấy bị tiêu chảy phải không?"Trước kia Tô Khuynh Nhan hay làm luôn phần việc của nhóc, bảo nhóc ra ngoài kia chơi với bạn.Nhưng trong thôn lại chẳng có gì để chơi, mà mấy đứa trẻ ở độ tuổi này là chúa nghịch, không thể thiếu mấy trò đùa quái ác.Trên núi có mấy cây ba đậu dại.

    Mấy đứa nhỏ thấy ai không vừa mắt thì sẽ lén bỏ một ít hạt ba đậu vào đồ ăn của người này.Tô Cẩn Du tưởng rằng Tô Khuynh Nhan đào khoai tây cũng giống như mấy đứa bạn muốn hại người khác của nhóc, suy nghĩ mãi, nhóc mới khó xử nói: "Tỷ tỷ, đừng cho nương của Cường Cường ăn mấy cái này được không ạ?""Tuy nương của Cường Cường đối xử với chúng ta không được tốt lắm, nhưng bà trưởng thôn nói những thứ này mà ăn vào có khi sẽ chết người đấy.

    Nếu nương của Cường Cường mất rồi, Cường Cường cũng sẽ giống ta, không có nương.

    Mà không có nương là sẽ bị người khác bắt nạt đấy ạ."Lúc đầu nghe Tô Cẩn Du nói, Tô Khuynh Nhan sửng sốt, vẫn còn thắc mắc đệ ấy đang nghĩ cái gì vậy.Nàng vẫn chưa hết kinh ngạc, nghe đệ đệ nói tiếp thì lại đau lòng.Đệ đệ của nàng đáng yêu quá đi.

    Bị hành hạ như vậy nhưng vẫn lo cho người bắt nạt mình sẽ bị bắt nạt.Nàng không nhịn được mà đưa tay lên xoa đầu Tô Cẩn Du, nói: "Được được được, tỷ sẽ không cho nương của Cường Cường ăn cái này đâu, tỷ nghe Tiểu Du nhé.""Vâng ạ, cũng đừng cho ai cả.

    Bà trưởng thôn bảo rằng chúng ta phải ngoan, không được hùa theo theo bọn người ác độc khác." Tô Cẩn Du hớn hở nhìn tỷ tỷ, tỷ tỷ đúng là một người tốt.Rồi không biết nhóc lại nghĩ tới cái gì nữa, ánh mắt có chút xíu ghét bỏ, bĩu môi nói: "Tỷ có phải trát đất lên tóc đệ không vậy?Tô Khuynh Nhan: "...!" Về điểm ám ảnh sạch sẽ này thì đúng là tỷ đệ ruột rồi.Nàng quay người lại tiếp tục rửa khoai tây, trong đầu nàng nhớ lại lời Tô Cẩn Du nói, đệ ấy nói mấy củ này có độc?Nàng lục lại trí nhớ của nguyên chủ, hóa ra là trước đây cũng có người đào được khoai tây, đem về nhà ăn rồi bắt đầu có dấu hiệu trúng độc.

    Từ đây mọi người truyền tai nhau rằng khoai tây có độc, không ăn được.Do vậy khoai tây không phổ biến ở triều đại này.Tô Khuynh Nhan nghĩ ngợi một lát, cảm thấy bọn họ có lẽ ăn phải khoai tây vỏ xanh hoặc củ đang nảy mầm.Trên thực tế, thân và lá khoai tây có độc, ngay cả củ cũng có độc, đặc biệt là khoai tây dại, độc tính cực kỳ cao.Sử dụng khoai tây không đúng cách có thể dẫn tới ngộ độc solanine, nhức đầu, tiêu chảy, co giật, hôn mê và thậm chí là tử vong.Nhưng chỉ cần biết cách phân biệt loại khoai tây nào có độc và loại nào có thể ăn được, ta sẽ khám phá ra vẻ đẹp của loài thực vật này..
     
    Quá Trình Nghịch Tập Mạnh Mẽ Của Cô Nàng Nông Gia Mập Mạp
    Chương 19: 19: Kiếm Ăn Trên Núi 2


    Nhóm dịch: Thất Liên Hoa"Tỷ tỷ, nếu không phải cho người khác, vậy thì tỷ đào tụi nó ra làm gì vậy ạ? Có phải tỷ thấy cuộc sống bây giờ của chúng ta khổ quá nên muốn kéo đệ đi gặp nương sao?"Tô Cẩn Du đang ngồi bên suối lau sạch đất bẩn ở trên tóc, tò mò hỏi.Trời ạ…Trong đầu đệ đệ của nàng đang nghĩ cái gì vậy.

    Nhìn khoai tây thì nghĩ tới hại người, bây giờ thì là tự sát.Nàng đột nhiên không biết đáp lại thế nào.Tô Cẩn Du đợi mãi không thấy nàng trả lời, cảm thấy nhóc chắc là đã đoán đúng rồi.

    Nghĩ tới việc mình sắp trúng độc mà chết, nhóc sợ hãi nuốt nước bọt, vẫn dũng cảm nói: "Nếu tỷ muốn, vậy đệ chắc chắn sẽ ăn.

    Đến lúc đó chúng ta cùng đi tìm nương vậy."Tô Khuynh Nhan: "..."Nàng chỉ muốn đào vài củ khoai tây lót dạ cho hai người thôi mà.Bây giờ thì nàng hơi do dự rồi.

    Có nên cho đệ ấy ăn không nhỉ…"Tiểu Du, sao đệ… có mấy cái suy nghĩ đáng sợ như vậy?Tô Cẩn Du ngây thơ chớp mắt, thắc mắc hỏi: "Đáng sợ ạ? Nhưng đây là ý của tỷ mà.

    Đệ nghe bà trưởng thôn kể là thôn bên cạnh có một nhà nọ vì quá khổ sở, nên cha của bọn họ đã đi mua thuốc độc về cho mọi người uống, sau đó chết sạch.""Cuộc sống của chúng ta không phải cũng rất khổ sao?"Ra là bà trưởng thôn nói với đệ ấy…"Tiểu Du à, đệ phải tin tỷ chứ.

    Chúng ta còn phải sống tốt cùng với ông bà nội nữa nên tỷ sẽ không để tàn nhẫn tới mức đầu độc mọi người đâu…""Tiểu Du sau này ở bên cạnh tỷ tỷ nhiều hơn giúp tỷ tỷ nhiều hơn nhé..."Nói đến phần sau, Tô Khuynh Nhan suy nghĩ một lúc rồi vẫn nói câu đó.Bà trưởng thôn thực sự rất tốt với tỷ đệ bọn họ, nhóc cũng rất thích một bà lão hiền lành như bà ấy.Có điều một tên nhóc chín tuổi như Tô Cẩn Du, vẫn thường đi nghe những lời không hay mà mấy bà lão hay bàn tán về nhà này nhà kia, nàng sợ rằng lúc nào đó Tô Cẩn Du sẽ lại có những ý nghĩ kỳ quặc.Rửa sạch xong mấy củ khoai tây, Tô Khuynh Nhan dùng lá cây lau nước trên khoai tây."Tiểu Du, đệ chất những chiếc lá khô đó thành một đống rồi đặt cành cây khô lên trên đi."Để tránh Tô Cẩn Du lại hỏi thêm mấy câu hỏi trên trời dưới đất, Tô Khuynh Nhan đã kiếm bừa một việc gì đó để nhóc làm.Trong lúc Tô Cẩn Du làm việc, nàng đã bước tới một bên và tìm thấy hai viên đá, kiếp trước nàng đã đã từng tham gia huấn luyện phát triển ngoài trời, và một trong những mục huấn luyện đó là tự tạo ra lửa bằng đá.Thứ mà Tô Khuynh Nhan đang tìm kiếm là hai viên đá cứng, nàng gõ viên này vào viên kia, những viên đá bắt đầu bốc khói, lúc này phải thổi hoặc quạt từ từ để nó bốc cháy thành một ngọn lửa lớn.Những chiếc lá bên dưới nhanh chóng bị bén lửa, lửa cũng lan đến đốt cháy những cành khô phía trên, Tô Khuynh Nhan đi tìm một khúc gỗ khác, dùng đá nhọn gõ gõ vào một vết nứt, rồi dùng lực mạnh tách nó ra.Gỗ trên núi phơi nắng lâu ngày, bên trong đã có nhiều đầu mấu nên rất khó tách rời.Nàng đặt những mảnh gỗ vụn lên trên đống lửa đang cháy, lửa càng lúc càng lớn, gỗ cũng dần biến thành than.Lúc này, Tô Khuynh Nhan đặt khoai tây đã rửa sạch lên trên đống than, lật than ở phía dưới phủ lên chốc khoai tây rồi đặt một lớp lá khô, nhánh cây khô và khúc gỗ khô lên trên để lửa tiếp tục cháy..
     
    Back
    Top Dưới