Cập nhật mới

Ngôn Tình Quả Nhân Muốn Thị Tẩm

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
593,170
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
361,707
qua-nhan-muon-thi-tam.jpg

Quả Nhân Muốn Thị Tẩm
Tác giả: Dịch Dương Mạch Mạch
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Thể loại: Cổ Đại
Số chương: 100

Một câu chuyện tình kể về hành trình lịch kiếp phi thăng thành thần của một con kim quy hạ phàm nhưng lại gặp được người trăm năm trong mộng...​
 
Quả Nhân Muốn Thị Tẩm
Chương 1


Thiên đình, Kim Quy Cung

“Cô nãi nãi của ta ơi, ngài khi nào mới chịu đi lịch kiếp đây?” Nam tử áo xanh nhức đầu nhìn con rùa vàng đang phơi nắng trên chiếc ghế quý phi bên cạnh hồ sen.

“Tư Mệnh à, ngày nào ngươi cũng hỏi câu này không chán hay sao?” Con rùa vàng cười tủm tỉm trả lời nam tử áo xanh. Nam tử áo xanh chính là Tư Mệnh tinh quân, phụng mệnh đến khuyên con rùa vàng này hạ phàm lịch kiếp.

“Cô nãi nãi, chừng nào ngài chịu đi lịch kiếp thì sẽ không cần nghe câu này của thần nữa.” Tư Mệnh tinh quân cười khổ nhìn con rùa vàng.

“Ngươi đi về trước, để ta suy nghĩ thêm ít bữa.” Nói xong liền phất phất chân trước ngỏ ý tiễn khách.

“Thần cáo lui.” Tư Mệnh tinh quân bất đắc dĩ đi về, cái “ít bữa” này kéo dài cả mấy trăm năm. Trong khi các thần tiên khác muốn cơ hội lịch kiếp để phi thăng thành thượng thần cũng không có. Còn vị thần trong Kim Quy cung này lại từ chối lần này đến lần khác. Ai bảo con rùa vàng này là đồ đệ duy nhất của Thanh Liên Đế Quân cơ chứ, cho hắn mười lá gan cũng không dám ép nàng đi lịch kiếp.

Sau khi Tư Mệnh vừa ra khỏi Kim Quy cung của con rùa vàng thì một phu nhân mặc y phục màu đỏ đính hoa mẫu đơn trên tay áo và chân váy xuất hiện. “Dương Dương, con định kéo dài đến khi nào đây?“.

“Không biết” Con rùa vàng vừa ăn táo vừa trả lời.

Mẫu Đơn thượng thần thở dài khuyên “Nha đầu, đó chẳng qua là tình kiếp, con đâu thể trốn mãi được, xem như hạ phạm du ngoạn một thời gian.”

“Ta không muốn bị vây trong tình kiếp này đâu.” Dương Dương bĩu môi. “Ta không muốn giống bọn họ.”

“Chuyện của phụ mẫu con đã qua lâu như vậy rồi, con đừng chấp niệm nữa.”

“Ta không chấp niệm chỉ là không muốn rơi vào bi kịch như vậy“. Không đợi Mẫu Đơn nói tiếp, Dương Dương liền biến thành cô nương khoảng mười tám, mười chín tuổi quơ quơ tay tạm biệt Mẫu Đơn thượng thần rồi biến mất.

“Đại tỷ, nha đầu này cứng đầu như tỷ vậy.” Mẫu Đơn nhìn theo hướng Dương Dương biến mất nhẩm thầm.

Đông Hải Long Cung

“Ngươi đến đây làm gì?” Nhị thái tử Đông Hải đề phòng nhìn cô gái mặc một thân màu vàng chói mắt trước mắt.

“Hừ, bản thần đến là vinh dự của ngươi.” Một thân vàng chói mắt cũng chính là Dương Dương thần quân trả lời.

“Bản cung chả cần vinh dự này nếu mỗi lần ngươi tới là mất đi một món bảo bối.”

“Cho ta mượn nơi trú ẩn vài ngày đi, ta mấy ngày không được ngon giấc rồi.” Vừa dứt lại liền bước lên giường ngủ cũng mặc kệ nhị thái tử đồng ý hay không.

“Ngươi cái con rùa chết tiệt này! Ngươi có để cho ta danh tiếng tốt để cưới vợ không hả?” Nhị thái tử trừng mắt nhìn con rùa vàng đang nằm trên giường của hắn.

“Ngươi thật ồn!” Một cái gối bay tới mặt thái tử điện hạ.

“Ngươi” nhị thái tử tức giận ra ngoài, nhưng vừa đến cửa liền quay lại đắp mền cho con rùa vàng trên giường mặc dù biết rõ bên trong mai rùa ấm áp.

———————Ta là đường phân cách lưu manh———— —————————

Phượng Hoàng Sơn

“A Kha, ngươi khi nào hạ phàm chịu phạt lịch kiếp?” Thanh Liên đế quân híp mắt nhìn nam tử yêu nghiệt đối diện.

“Mười ngày nữa.”

“Lịch kiếp bao nhiêu năm?”

“60 năm” Nam tử yêu nghiệt nhíu mày nhìn ánh mắt tính kế của Thanh Liên đế quân. “Ngươi hỏi làm gì?”

Thấy nam tử yêu nghiệt hỏi, Thanh Liên vui vẻ nói “Ta có một tiểu đồ cần lịch kiếp để phi thăng thành thượng thần, sẵn tiện cho ta gửi tiểu đồ.”

“Được.” Nam tử yêu nghiệt muốn nhìn xem Thanh Liên đế quân muốn giở trò gì.

“Tiểu thần tham kiến Thanh Liên đế quân, Mặc Kha đế quân.” Tư Mệnh tinh quân hướng Thanh Liên cùng nam tử yêu nghiệt hành lễ.

“Ỏ, Tư Mệnh hôm nay đến Phượng Hoàng Sơn của bản quân có chuyện gì?” Thanh Liên bộ dạng biết rõ còn hỏi Tư Mệnh.

“Khởi bẩm đế quân, tiểu thần đến là có hai chuyện, chuyện thứ nhất là chuyện lịch kiếp của Dương Dương thần quân. Thỉnh đế quân giúp tiểu thần khuyên nhủ thần quân lịch kiếp” sau đó hướng Mặc Kha chắp tay nói “còn chuyện thứ hai là xin hỏi đế quân khi nào hạ phàm chịu phạt.”

“Mười ngày nữa Dương nhi sẽ cùng A Kha hạ phàm lịch kiếp.” Một câu ngắn gọn của Thanh Liên đế quân khiến Tư Mệnh tinh quân mừng đến phát khóc. Một người là ái đồ không chịu lịch kiếp của Thanh Liên đế quân, một người là hạ phạm chịu phạt Mặc Kha Đế quân, hai vị đều là đại thần Tư Mệnh hắn chọc không nổi a. Ai nói Tư Mệnh hắn được viết số mệnh lịch kiếp cho thần tiên là sướng cơ chứng. Nghe được hắn nhất định b*p ch*t kẻ đó.

“Đa tạ Đế quân. Làm phiền nhị vị, tiểu thần cáo lui.”

“A Kha, lần chịu phạt này của ngươi xem như kì nghỉ du ngoạn mà Ngọc Đế cho ngươi. Sau khi ngươi xé nát thư cầu hàng g**t ch*t một đám vương tử của ma tộc làm cho thiên tộc một trận vui sướng. Trách phạt ngươi chỉ là giao đãi với ma tộc.”

“Ta biết. Chưa giết được Ma Vương báo thù cho hàng vạn thiên binh thiên tướng.” Mặc Kha đế quân toả sát khí bốn phía.

“Lần này ma tộc tổn thương nguyên khí, e là phải dưỡng thương trong một thời gian dài.” Thanh Liên tiếc nuối nói.

“Ta phải đi tìm tiểu đồ, cáo từ.”
 
Quả Nhân Muốn Thị Tẩm
Chương 2


Kim Quy cung

“Tiểu chủ tử, ngài đi đâu mấy ngày vậy?” Quản gia nhìn thấy Dương Dương về vội hỏi.

“Ta đi Đông Hải tầm bảo” Dương Dương khoe viên dạ minh châu ngàn năm ra.

“Tiểu chủ tử, chủ tử sắp về rồi. Ngài mau đi luyện công đi.”

“Được rồi, khi nào lão hồ ly về thúc nói ta luyện đan.”

“Vâng.”

Dương Dương chạy vào phòng luyện đan chuẩn bị nguyên liệu để luyện đan. Mỗi lần sư phụ ra ngoài là nàng sẽ đi chơi, trước khi sư phụ quay lại nàng sẽ giả bộ tu luyện.

Đáng thương Tiểu Dương Dương không biết được lão hồ ly sư phụ nhà nàng biết tỏng trò trẻ con của nàng. Chỉ cần nàng có giới hạn, hắn đều mắt nhắm mắt mở cho qua.

Vừa luyện xong bảo nhan đan thì tiếng mắng đến trước người “Thối nha đầu, con lại luyện đan bảo nhan, không tiền đồ.”

“Ây da, lão hồ ly, ngài về rồi à...” chưa nói xong Dương Dương liền bị gõ một cái vô đầu. “Ngươi thối nha đầu, bản quân là kỳ lân, không phải tên hồ ly thối.”

“Sư phụ người thử hỏi cả thiên đình này xem ngài giống hồ ly hay kì lân đây.” Dương Dương đắc ý nhìn Thanh Liên đế quân.

“Hừ, nói chính sự, mười ngày nữa đến chỗ Tư Mệnh đi lịch kiếp.”

“Sư phụ, đồ nhi có việc đi trước...”

Chưa kịp chạy liền bị Thanh Liên đế quân tóm lấy cổ. Thanh Liên vẻ mặt rèn sắt không thành thép điểm điểm trán Dương Dương “Dương nhi, con nhìn phụ quân, mẫu phi, di di của con xem, bọn họ 6 vạn tuổi liền thành thượng thần. Còn con, có danh sư giống như ta, có thiên phú, hơn 3 vạn tuổi đã là thần quân, một bước nữa là thành người phi thăng thành thượng thần nhỏ nhất tam giới.”

(Tam giới: Thần, Ma, Nhân)

“Thành thượng thần có ích gì, chẳng phải phụ mẫu của con cũng chết hay sao.”

“Con... chẳng phải Mẫu Đơn di di của con còn sống đấy sao.”

“Nhưng mà lần này là tình kiếp...”

“Không nhưng nhị gì hết, lần này chiến thần Mặc Kha cũng hạ phàm.”

“Mặc kệ là ai... khoan đã, người nói ai cơ?” Con rùa nào đó hai mắt sáng lấp lánh nhìn Thanh Liên.

“Đúng là A Kha, ta nói này, ta cùng hắn đều là nam thần của tam giới, nhưng tại sao chưa bao giờ thấy con nhìn vi sư bằng ánh mắt sùng bái như vậy thế, hửm?”

“Con cũng rất sùng bái người đấy thôi, chẳng qua người không nhìn thấy, còn Mặc Kha đế quân...” Dương Dương hồi tưởng lại lần đầu khi nhìn thấy Mặc Kha đế quân. Lúc trước, sư phụ không cho nàng đi theo hắn đến chiến trường thần ma, nàng lúc ấy hiếu kì liền cùng Tiểu Hỏa Hồ của động hồ ly trốn đi theo. Đến chiến trường thì nhìn thấy một nam tử tóc đỏ dài ngang lưng nửa phần trên cố định bằng một cây trâm bạc khắc hoa văn của Phượng tộc, đôi lông mày rậm và đen, đôi mắt phượng có thần đầy sát khí nhìn Ma tộc, môi dày rộng vừa phải mặc giáp bạc tay cầm Phượng Vĩ cầm - một trong mười thần khí thượng cổ đang giao chiến cùng ma quân của Ma tộc. Khiến nàng ấn tượng nhất là lúc hắn đạp lên người ma quân nói “Phạm ta thần tộc, giết không tha“. Sau đó ư, nàng không biết, bởi vì ánh mắt như có như không của sư phụ bắn tới, Tiểu Hồ liền kéo nàng chạy trối chết.

“Nha đầu háo sắc, mau lau nước miếng”

Nghe vậy, Tiểu Dương Dương vội lấy tay áo lau, lau xong mới biết mình bị lừa trừng mắt nhìn con phượng hoàng nào đó cười thành một cục.

“Con yên tâm, vi sư đã nhờ A Kha chăm sóc, nên con không cần lo lắng tình kiếp.” Thanh Liên từ ái xoa đầu Dương Dương.

“Ân.”

--- ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ -----

Mười ngày sau

“Đế quân, người để Mặc Kha đế quân cùng Dương Dương thần quân cùng lịch kiếp liệu...”

“Tư Mệnh không lần lo lắng, bản quân còn sợ không có cơ hội để Dương nhi cùng A Kha cùng nhau lịch kiếp đây.” Thanh Liên đế quân cười như lão hồ ly.——— —————— —————— —————— —————— ——————

Nhân gian

Hoàng cung Tây Lương, Cảnh Nhân Cung

“Sinh rồi, hoàng hậu nương nương sinh rồi!” Tiếng bà vú vang ra, cùng lúc đó dị tượng xuất hiện tứ quốc, trời âm u bỗng nhiên sáng chói, muôn hoa đua nở tỏa hương thơm nồng nàn, trăm loài chim hiếm bay lượn trước Cảnh Nhân cung.

“Chúc mừng bệ hạ, trưởng công chúa ra đời, trời giáng điềm lành, ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế” Cung nhân quỳ xuống hành lễ, đợi một lúc lâu mà không thấy bệ hạ miễn lễ, một người to gan ngẩng đầu lên nhìn nhưng mà không thấy bệ hạ của bọn họ đâu. Bởi vì bệ hạ của bọn họ đã chạy vào trong phòng sinh rồi.

Người ta thường nói nam nhân sẽ không bước vào phòng sinh, cho dù người dân bình thường cũng không. Bất quá nam nhân hoàng tộc của Tây Lương Quốc lại ngoại lệ, các đời hoàng đế vương gia đều nhất thế một đôi, vài trường hợp có mấy người thiếp thất.

Trong phòng sinh

“Nương tử, vất vả rồi” Đam Đài Khiêm - hoàng đế Tây Lương hôn nhẹ lên trán hoàng hậu.

“Không vất vả, nhưng mà nữ nhi giống chàng mà không giống ta.” hoàng hậu nương nương ăn giấm chua.

“Nữ nhi còn nhỏ, biết đâu sau này lớn lên lại giống nàng thì sao.” Bệ hạ dỗ dành thê tử.

“Hừ. À phải rồi, chàng đã nghĩ được tên cho nữ nhi chưa?”

“Lúc nữ như vừa sinh ra ánh mặt trời chói sáng, gọi là Đam Đài Dương Dương, Dương của mặt trời.”

“Dương Dương, tên hay.” hoàng hậu vỗ tay khen. Sau đó phu thê hai người ôm tiểu công chúa hạnh phúc đi vào giấc ngủ.

Cùng lúc đó, tại thừa tướng phủ của Thân Đồ thừa tướng

“Tướng gia, mạch đập của tiểu công tử đã trở lại bình thường.” Thái y thở phào nhẹ nhõm, rõ ràng lúc nãy tiểu công tử tướng phủ sắp đi đời nhà ma, vậy mà dị tượng xuất hiện liền khỏe mạnh.

Nghe thấy lời thái y, hốc mắt thừa tướng đỏ lên.
 
Quả Nhân Muốn Thị Tẩm
Chương 3


Nghe thấy lời thái y, hốc mắt thừa tướng đỏ lên. Nhi tử của hắn không sao rồi, thê tử của hắn đã mất, nếu nhi tử có chuyện gì hắn không biết sống sao nữa đây. Lúc dị tượng xuất hiện bệnh tình của A Kha chuyển biến tốt đi, chẳng lẽ... Thừa tướng giật mình bấm đốt tay, hôm nay hoàng hậu nương nương sinh, tiểu công chúa ra đời sau đó nhìn về phía nhi tử của mình nói thầm “Tất cả đều là duyên số.”

Sáu năm sau

Kinh thành Tây Lương

“Thúc thúc, con muốn ăn kẹo đường.” Nữ hài đẩy đẩy nam tử đang dựa lưng vào xe ngựa ngủ.

“Dương Dương, con ăn nữa sẽ rụng răng đấy, sắp đến nhà rồi để cho thúc ngủ.”

“Thúc là tên lừa gạt.” Mắng xong nữ hài cũng dựa vào nam tử ngủ. Mấy bữa nay bọn họ chạy mấy ngày đêm để về kinh nên ngủ không được yên giấc.

Tiểu nữ hài trong xe ngựa là Đam Đài Dương Dương, trưởng công chúa của Tây Lương Quốc và cũng là Dương Dương thần quân đang lịch kiếp. Còn nam tử đang ngủ chính là đường đệ của hoàng đế Tây Lương, Phúc vương gia.

Nửa canh giờ sau

Ngự thư phòng

“Phụ hoàng, mẫu hậu, Dương Dương về rồi” Dương Dương nhào tới ôm lấy Nạp Lan hoàng hậu.

“Tiểu Dương nhi của mẫu thân về rồi, để mẫu hậu xem con có gầy đi không?” Nạp Lan hoàng hậu bế Dương Dương đặt lên đùi.

“Không gầy, còn mập thêm” Nạp Lan hoàng hậu hài lòng véo véo má nữ nhi.

“Đúng vậy, công chúa của phụ hoàng đáng yêu nhất.”

“Hừ, cũng không xem ba tháng nay do ai nuôi.” Phúc vương gia đắc ý nói.

“Được rồi, ta mang Dương Dương tắm rửa chải đầu. Tối nay còn có yến tiệc.”

--- ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ----

Vĩnh Hoà cung

“A Kha, trưởng công chúa là người sáu năm trước đã cứu mạng con. Nếu như lát nữa, con được chọn làm thư đồng cho công chúa thì không được từ chối.” Thân Đồ thừa tướng dặn dò như tử, mấy hôm trước bệ hạ có ý muốn từ trong vương tôn quý tộc chọn hai thư đồng cho công chúa. Nhi tử của hắn cái gì cũng tốt nhưng quá ít nói chỉ sợ nó kháng chỉ bất tuân.

“Vâng.”

“Hoàng thượng giá lâm, hoàng hậu nương nương giá lâm, trưởng công chúa giá lâm.” Tiếng hô của thái giám cắt đứt cuộc trò chuyện của cha con tướng gia.

“Thần/ thần phụ/ thần nữ/ nô tài tham kiến hoàng thượng, ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế, tham kiến hoàng hậu nương nương, nương nương thiên tuế thiên tuế thiên thiên thiên tuế, tham kiến trưởng công chúa điện hạ, điện hạ thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế.”

“Chúng khanh bình thân.”

“Tạ hoàng thượng.”

Đám triều thần cùng gia quyến ngẩng đầu lên liền kinh ngạc bởi vì trưởng công chúa bên cạnh hoàng hậu nương nương. Nữ hài mặc một thân váy màu hồng phấn, tóc chải hai búi, đính mỗi bên hai chiếc chuông nhỏ, thắt lưng bằng lụa màu đỏ đính hồng ngọc, đôi mắt to tròn tràn đầy linh khí, mũi cao, môi nhỏ nhắn, đặc biệt là khí chất. Sau này trưởng thành ắt thành đại mỹ nhân. Từ ngày trưởng công chúa chọn lễ vật trăm ngày đến bây giờ chưa từng xuất hiện trước mặt mọi người nên bọn hắn cứ nghĩ rằng trưởng công chúa xấu xí không thể gặp người. Nghĩ rằng hoàng hậu sau khi sinh công chúa bị tổn thương nguyên khí không thể có con được nữa. Nghĩ rằng bệ hạ chỉ có một mình công chúa nên tìm cách đưa nữ nhi của mình vào cung để sinh hạ long nhi nhưng lần nào cũng thất bại.

“Hôm nay là trung thu, là ngày đẹp, quả nhân muốn tuyên bố một chuyện, trưởng công chúa tiếp chỉ.” Sau đó giơ tay ra hiệu Thân Đồ thừa tướng tuyên chỉ.

“Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết: Trưởng công chúa Đam Đài Dương Dương, thông minh hào phóng, vừa sinh ra trời sinh dị tượng, là thiên định đế vương. Nay trẫm sắc phong nữ vương Tây Lương, đủ mười lăm tuổi đăng cơ thành nữ hoàng Tây Lương. Khâm thử.”

“Nữ nhi tạ chủ long ân.” Dương Dương nghiêm trang tiếp chỉ. Từ hôm nay trở đi, nàng là trữ quân của Tây Lương quốc. Nàng không cầu trở thành minh quân lưu danh thiên cổ. Chỉ mong có thể bảo vệ người nhà, bằng hữu, bảo vệ con dân của nàng, không để bách tính Tây Lương chìm trong đói khổ. Không thể phụ lòng phụ hoàng, mẫu hậu.

“Thần/ thần phụ/ thần nữ/ nô tài tham kiến nữ vương điện hạ, cung chúc điện hạ thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế.”

Mặc kệ bất mãn hay không bất mãn, đám triều thần cùng gia quyến đều phải quỳ xuống hành lễ. Không phải bọn hắn chịu khuất phụ dưới sự cai trị của một nữ nhân, mà bởi vì thánh chỉ đã nói quá rõ ràng rồi. Trưởng công chúa, à không, phải gọi là nữ vương, nàng thiên định đế vương, huống hồ người tuyên chỉ lại là Thân Đồ thừa tướng, chứng tỏ tướng gia đã biết trước, không chỉ không phản đối mà còn tán thành. Trấn quốc tướng quân lại là cữu cữu của nữ vương. Đứng đầu quan văn quan võ đều không ý kiến, đám tép riu bọn hắn nào dám phản đối, không chỉ chọc mặt rồng không vui mà còn làm cho đế quân tương lai ghi thù.

“Miễn lễ.” Dương Dương uy nghiêm nhìn chúng thần.

“Ngày mai Dương nhi theo phụ hoàng đến ngự thư phòng đi.” Đam Đài Khiêm vẫy vẫy Dương Dương đến, sau đó nhìn Thân Đồ thừa tướng và Nạp Lan tướng quân nói “Trẫm nhớ hai vị ái khanh đều có nhi tử tầm 8,9 tuổi, vậy thì bắt đầu từ mai tiến cung làm thư đồng của Dương nhi đi.”

“Thần tuân mệnh.”

Việc hoàng thượng muốn chọn thư đồng cho nữ vương bọn họ đều biết, nhưng lúc đó nữ vương chỉ là công chúa bọn họ khinh thường giờ thì hối hận không kịp.
 
Quả Nhân Muốn Thị Tẩm
Chương 4


“Thần tuân mệnh.” Việc hoàng thượng muốn chọn thư đồng cho nữ vương bọn họ đều biết, nhưng lúc đó nữ vương chỉ là công chúa bọn họ khinh thường giờ thì hối hận không kịp.

Cảnh Nhân Cung

“Bảo bối của mẫu hậu mau ngủ nào, hôm nay vừa đi xe ngựa cả ngày, buổi tối lại phải ứng phó đám hồ ly.” Nạp Lan hoàng hậu ôm Dương Dương nói.

“Dương nhi ngủ không được” Dương Dương mệt mỏi dựa vào lòng Nạp Lan Hoàng Hậu.

“Có phải Dương nhi không muốn làm nữ vương?”

“Không phải, chỉ là cảm thấy trách nhiệm nặng nề, con sợ không đủ khả năng.” Dương Dương ỉu xìu nói.

“Con đừng lo lắng, chẳng phải phụ hoàng đã giúp con tìm được hai đại thần phò trợ.” Khiêm Đế xoa đầu Dương Dương.

“Sao phụ hoàng biết bọn hắn có thể phò trợ cho con chứ?”

“Hai tiểu tử này, quả nhân quan sát chúng từ nhỏ rồi. Tiểu tử nhà A Minh (Thân Đồ tướng gia) quyết đoán cơ trí, tiểu tử nhà đại cữu chính là võ tướng trời sinh, một văn một võ, tương lai là hai cánh tay đắc lực của Dương nhi.” Vừa hay, chúng đều lớn hơn Dương nhi ba tuổi, tương lai có thể lập làm phò mã. Khiêm Đế nghĩ đến cảnh hai tiểu tử ưu tú nhất thiên hạ đều là tiểu tế của mình liền cười vui vẻ.

“Phụ hoàng con nói rất đúng, đừng nghĩ ngợi nữa, ngủ đi.” Hoàng hậu sau khi đắp mền cẩn thận, liền hôn nhẹ lên trán Dương Dương.

“Ưm, mẫu hậu ngủ ngon!” Nói xong liền nhắm mắt lại ngủ.

Trong hoàng thất, những đứa trẻ ba tuổi đều được đến Tịnh Tâm Cung dạy dỗ. Tịnh Tâm Cung là nơi dạy học cho các hoàng tử, công chúa, con cháu hoàng thất, quý tộc. Không phải ai cũng có thể vào Tịnh Tâm Cung học tập, bởi vì khi thái tổ cho xây dựng Tịnh Tâm Cung đã đặt ra 1 điều: một tháng sẽ kiểm tra việc học một lần, không đủ tiêu chuẩn sẽ bị đuổi học. Đa số đại thần trụ cột của Tây Lương đều do một tay Tịnh Tâm Cung đào tạo ra. Tịnh Tâm Cung được chia ra làm ba khu: khu chính giữa gọi là Vạn Thư Các, không có lệnh bài không thể vào, trong đó chứa vài trăm nghìn quyển sách được các đời hoàng tộc Tây Lương sưu tập. Bên trái Vạn Thư Các là Thanh Nguyên Điện nơi cho nam tử học hay nói cách khác là nơi đào tạo hiền vương, đại thần. Bên phải là Thanh Hoà Điện là nơi cho nữ tử học cầm kì thi họa. Ngoài ra, nữ tử còn được học cưỡi ngựa, bắn cung,...

Dương Dương là một trường hợp ngoại lệ, mọi người cứ nghĩ khi nàng lên ba tuổi sẽ được Đế Hậu đưa đến Thanh Hoà Điện cùng quý nữ học tập. Ai ngờ nàng được Đế Hậu đích thân dạy dỗ, giờ sắc phong nữ vương, càng không thể học như những nữ tử bình thường khác, mà là học ở Thanh Nguyên Điện, học đạo trị quốc.

Tịnh Tâm Cung, Thanh Nguyên Điện

“Điện hạ, đây là chỗ của người.” Dương công công - Đại tổng quản Triều Dương cung, thái giám cận thân của Khiêm Đế dẫn Dương Dương đến chỗ ngồi. Dương Dương tò mò đánh giá nơi học tập sau này của nàng. Ở đây có sáu hàng, hàng đầu tiên là một cái bàn lớn nằm ở chính giữa là chỗ của lão sư, năm hàng còn lại mỗi hàng có năm bàn, mỗi bàn cách nhau một trượng, trên bàn đều có sẵn bút lông, nghiên mực, giấy và sách, ghế ngồi không có lưng dựa, nghe tiểu hoàng thúc nói đây là muốn rèn luyện cho lưng lúc nào cũng thẳng ngụ ý làm người chính trực, ngay thẳng.

Nàng ngồi ở hàng thứ hai ở bàn thứ ba, bên phải nàng là tam biểu ca Nạp Lan Khải, bên trái là con trai duy nhất của thừa tướng Thân Đồ Mặc Kha. Cái này tại sao nàng biết ư? Là tối hôm qua phụ hoàng đã nói cho nàng nghe. Tiếng mở cửa cắt đứt suy nghĩ của Tiểu Dương Dương, nàng quay lại nhìn người mở cửa. Tiểu nam hài dẫn đầu mặc y phục xanh ngọc, thắt lưng đeo ngọc bài khắc mãng xà, chắc hẳn là tiểu thế tử của Thọ thân vương phủ - Đam Đài Định lớn hơn nàng 4 tuổi, là thất đường ca của nàng, mặc dù là đường ca nhưng nàng chỉ gặp qua một lần lúc còn nhỏ, còn vì sao chỉ gặp qua một lần? Nghe tiểu thúc thúc nói do huynh ấy bị kế mẫu hạ độc làm cho thân thể yếu ớt không thể rời khỏi giường, một năm trước tội ác kế mẫu bị vạch trần, huynh ấy được cứu thoát. Còn việc tại sao kế mẫu bị vạch trần nàng cũng không rõ bởi vì hai năm nay các vị thúc thúc, cô cô, cữu cữu dẫn nàng đi khắp tứ quốc du ngoạn. Đi theo thất đường ca còn có tam biểu ca nhà đại cữu và một vài người nàng không biết tên.

Đám tiểu tử cũng rất bất ngời khi thấy trong lớp học có một tiểu nha đầu đang ngồi, mặc dù bọn họ đều biết hôm nay Trường Cửu nữ vương sẽ đến học cùng họ nhưng không ngời nàng lại đến sớm như vậy, dù sao đó cũng là trữ quân của Tây Lương. Không phải những nhân vật lớn đều sẽ xuất hiện sau cùng hay sao.

Trong lúc Dương Dương bất động thanh sắc quan sát bọn họ thì bọn họ cũng quan sát nàng. Mặc dù hôm qua đã nhìn thấy nàng nhưng do cách xa cùng thân phận nên cũng không thể quan sát kĩ được. Khác hẳn hôm qua, hôm nay nàng không mặc triều phục, mặc y phục màu cam, tóc đen không cột thả xuống ngang lưng, đôi mắt màu hổ phách chăm chú nhìn bọn họ, không biết có phải nhìn nhằm hay không mà bọn họ từ trong mắt đó thấy được trong ánh mắt đó nhìn bọn họ như thấy đồ ăn ngon.

“Các ngươi đang cản đường bản thế tử đấy?” Đúng lúc này có một giọng nói kiêu ngạo vang lên.
 
Quả Nhân Muốn Thị Tẩm
Chương 5


“Các ngươi đang cản đường bản thế tử đấy? Còn không mau cút ra!” Đúng lúc này có một giọng nói kiêu ngạo vang lên.

Chủ nhân giọng nói này nàng biết, hắn chính là tiểu nhi tử của Lộc Thân Vương - Đam Đài Ngạn, bát đường ca của nàng, kiêu ngạo tuỳ hứng, không xem ai ra gì. Lần trước ở ngoài cung cũng chính là giọng điệu này mắng nàng còn nói nàng là con rơi, bị tiểu hoàng thúc dạy dỗ một trận.

“Ôi, thế tử gia ngài đúng là quý nhân hay quên chuyện.” Dương Dương cười tủm tỉm nhìn Ngạn thế tử gia.

“Là ngươi, con rơi của tiểu hoàng thúc.” Ngạn thế tử trừng mắt nhìn Dương Dương.

“To gan, nhìn thấy Trường Cửu nữ vương còn không mau quỳ!” Dương đại tổng quản quát to, hay sợ vị gia này lại nói bậy nói bạ nữa, dù sao cũng là tiểu bối mà bệ hạ yêu thích.

“Ngươi là Trường Cửu nữ vương” Ngạn thế tử khó tin nhìn Dương Dương, hôm qua phụ vương phạt hắn ở nhà sao chép kinh phật, không cho hắn vào cung nên hắn cũng không biết mặt nha đầu thối này là nữ vương. Nếu biết đánh chết hắn cũng không dám nói gì mà con rơi.

“Thần tham kiến nữ vương điện hạ, điện hạ thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế.”

“Miễn lễ.” Sau khi đợi bọn họ thỉnh an xong, Dương công công giới thiệu từng người cho Dương Dương.

“Điện hạ, vị này là Định thế tử, vị này là Ngạn thế tử, vị này là tứ công tử của phủ đại công chúa, vị này là tam công tử của phủ Trấn quốc tướng quân, vị này là nhị công tử của phủ Tư Sơn Hầu,...”

Nghe giới thiệu xong Dương Dương đứng dậy chắp tay chào “Thất đường ca, bát đường ca, tam biểu ca, các vị biểu ca, các vị công tử.”

“Biểu muội, đã lâu không gặp.” Tam công tử trấn quốc tướng quân phủ Nạp Lan Khải ôn hoà sờ đầu tiểu muội muội đã lâu không gặp. Còn hai vị thế tử gia và đám công tử thế gia còn lại đều kinh ngạc trước hành động của nàng.

Chưa để mọi người kinh ngạc lâu thì một ông lão tóc bạc phơi bước vào, theo sau là một tiểu nam hài lạnh lùng.

“Học trò tham kiến lão sư.” Mọi người đồng thanh chào.

“Dương Dương tham kiến lão sư.”

“Điện hạ đa lễ.” Lão sư - Trịnh thái phó đương triều cũng không tránh lễ mà từ ái nhìn Dương Dương.

“Điện hạ, vị này là Thân Đồ công tử phủ thừa tướng.” Dương công công chỉ vào nam hài sau lưng Trịnh thái phó.

Là hắn, tên tiểu tử thối xem thường nàng, không sao thời gian còn nhiều, nhất định để hắn thấy được bản lĩnh của nàng. Dương Dương giảo hoạt nhìn hắn “Thân Đồ đại ca tốt.”

Thân Đồ Mặc Kha cũng nhìn nàng, hôm qua ở yến tiệc hắn cũng rất bất ngờ khi thấy nàng, cứ tưởng nàng ta là tiểu thư của đại gia tộc nào, không ngờ lại công chúa, nay là nữ vương.

“Điện hạ tốt.”

“Nếu đã giới thiệu xong thì chúng ta vào học.” Trịnh thái phó gõ bàn.

“Được rồi, hôm nay học đến đây.” Trịnh thái phó đặt sách xuống.

“Lão sư cáo từ.” Đám tiểu tử đứng hạnh chào xong rồi thu dọn sách vở.

“Trịnh ngoại công, ngày mai con cùng đại biểu ca đến thăm ngài.” Dương Dương chạy lên lấy lòng. Vị Trịnh thái phó này là ngoại công của đại biểu ca nhà nàng. Lúc trước nàng hay cùng các biểu ca đi đến Trịnh gia chơi. Bọn họ cũng đem nàng trở thành ngoại tôn nữ trong nhà.

“Nha đầu thối con, đi chơi gần hai năm, cũng không chịu đến thăm lão già này.”

“Trịnh ngoại công, mỗi tháng con đều viết thư thăm hỏi ngài mà.”

“Hừ.”

“Vậy đây, lát nữa con phải đến ngự thư phòng, tạm biệt Trịnh ngoại công.” Dứt lời liền vụt chạy ra ngoài.

Trịnh thái lắc đầu nhìn bóng lưng của Dương Dương. “Tính tình hấp tấp vãn không thay đổi.”

Trước cửa Tịnh Tâm Cung

Hôm nay đúng là đông vui, học trò của Thanh Nguyên Điện cùng Thanh Hoà Điện đều đứng trước cửa lớn.

Dương Dương thích ngắm nhìn một đám tiểu mỹ nam cùng tiểu mỹ nữ. Từ nhỏ ngoại trừ đồ ăn ngon có thể khiến nàng vui vẻ thì những thứ xinh đẹp đều cũng làm cho nàng hứng thú, nhất là mỹ nam. Nàng biết một đống mĩ nhân này là muốn gặp nàng.

Dương Dương lấy tay chỉnh chỉnh lại làn váy, mái tóc, xoa xoa đôi mắt xem thử có ghèn không rồi lấy khăn từ nha hoàn bên cạnh lau mặt.

“Trông ngươi lúc này giống như con khổng tước đang muốn xoè bộ đuôi đẹp đẽ của mình.” Giọng nói mỉa mai của tiểu nam hài vang lên khiến Dương Dương giật cả mình.

“Lại là ngươi, chậc chậc, không ngờ loại người tiếc chữ như vàng ngươi lại nói nhiều như thế, để ta đếm xem. Một, hai,..., mười tám chữ, woa.” Dương Dương khoa trương vung tay nói, chưa được năm giây liền nghiến răng mắng “Thân Đồ Mặc Kha, ngươi đang mắng ta, chỉ có con đực mới xoè đuôi.”

“Chậm.” Thân Đồ Mặc Kha phun ra một chữ rồi bỏ đi.

“Ngươi.” Dương Dương bốc hoả đến giậm chân đùng đùng.

Dương Dương nhìn chiếc gương chỉnh lại khuôn mặt, mặc niệm trong lòng "không được tức giận, không được tức giận, mẫu hậu nói tức giận mặt sẽ mau có nếp nhăn." Chỉ cần nghĩ đến mặt sẽ có nếp nhăn, Dương Dương liền bình thường trở lại. Sau khi nguôi giận liền chậm rãi bước ra ngoài.

Đám công tử tiểu thư thấy nàng bước ra, liền quỳ xuống hành lễ.

“Miễn lễ.” Dương Dương bày ra vẻ mặt lạnh nhạt đi đến chỗ các đường ca, biểu ca của nàng.

“Thất đường ca, mẫu hậu nói đã lâu không gặp huynh nên bảo muội hôm nay đưa huynh đến gặp người.”

Dương Dương mỉm cười nhìn Định thế tử, từ khi chuyện đó lộ ra, Nạp Lan hoàng hậu cứ mấy ngày liền gọi hắn đến Cảnh Nhân cung chiếu cố. Mẫu phi hắn là biểu muội mà nàng xem lớn lên.

“Được.” Định thế tử nghe thấy hoàng hậu, vẻ mặt liền nhu hoà xuống, từ khi mẫu phi qua đời, chỉ có gia đình biểu di yêu thương hắn thật lòng.
 
Back
Top Bottom