Ngôn Tình Quá Muộn Để Nói Lời Yêu

Quá Muộn Để Nói Lời Yêu
Chương 20: 20: Là Không Dám Hay Không Thể


Duật Hạo lái xe lên cầu, khu vực đâm xe đã bị cảnh sát rào chắn lại, đội cứu thương đang tìm cách cứu người ra.

Từ Viễn Hàn dùng thân phận người thân cùng với mối quan hệ của mình để vào được hiện trường, chiếc xe bị đè ép dưới thùng xe tải dường như đã không nhìn ra hình dạng.

Đội cứu hộ đang nâng thùng xe tải lên bằng tốc độ nhanh nhất.

Sau khi thùng xe được nâng lên mới phát hiện ra cánh cửa xe ghế sau đã bị đè bẹp, không thể mở ra được.

Đội cứu hộ lo lắng bảo rằng: “Hiện tại không xác định được người bên trong nằm ở vị trí và hình dạng thế nào, không thể tuỳ tiện dùng cưa để mơ cửa xe.

Nhưng nếu kéo dài, sợ rằng người bên trong không thể đợi lâu.”
Từ Viễn Hàn hỏi bọn họ còn cách nào không, đội cứu hộ nói rằng lúc này chỉ có thể cầu trời cửa trước còn mở được.

Dưới xe có một khe hở nhỏ đủ để một người chui qua nên mong muốn một người chui qua đó nhìn thử vào bên trong xem người trong xe đang ở trạng thái nào.

Từ Viễn Hàn thuyết phục bọn họ, cuối cùng để cho Duật Hạo chui qua thử.

Duật Hạo từng có một đoạn thời gian huấn luyện trong quân đội đặc chủng, những việc này anh ta làm tốt hơn người khác.
Sau khi xác định Dương Mộc An vẫn còn sống và trạng thái cơ thể, đội cứu hộ mới quyết định phải dùng cưa để mở cửa.

Gần nửa tiếng sau Dương Mộc An mới được cứu ra khỏi xe, trên đầu bị va chạm, máu chảy ướt một bên, mảnh kính đâm vào vai trái hình như rất sâu.

Sắc mặt tái nhợt, hơi thở yếu ớt, bởi vì mất máu quá nhiều mà cả người đều lạnh toát.

Tài xế đã chết ngay tại chỗ, vụ đâm xe chỉ có một mình Dương Mộc An may mắn sống sót.

Đội cứu hộ lập tức đưa Dương Mộc An lên xe cấp cứu đến bệnh viện, Từ Viễn Hàn đi theo sau, cảm giác sợ hãi cứ vây lấy anh.

Anh ngày hôm đó đột nhiên lại nhớ đến một ký ức đã lâu quên đi.

Ngày hôm sau, mẹ của anh cũng được đẩy vào phòng cấp cứu, kết quả được đẩy ra chỉ còn một thi thể lạnh ngắt.

Lúc Từ Viễn Hàn nhìn Dương Mộc An được đẩy vào phòng cấp cứu, cái cảm giác ngày hôm đó lại xuất hiện.

Dương Mộc Nhiên nằm viện nhưng là nằm ở một toà nhà phụ sau bệnh viện, cảm giác cách biệt nên không giống với bệnh viện, vì thế mà Từ Viễn Hàn mới không có cảm giác bài xích.

Nhiều năm như vậy, Từ Viễn Hàn lần đầu tiên bước đến trước phòng cấp cứu lần nữa, người bên trọng lại chính là vì Dương Mộc An.

“Duật Hạo, dốc hết nhân lực của chúng ta, phải điều tra cho ra thân phận của người lái xe và chủ xe tải.”
Cá nhân anh cảm giác được vụ tai nạn này chính là sắp đặt của Từ Chính.

Người lái xe tải đó có khả năng là người được thuê, chỉ cần điều tra rõ danh tính thì sẽ có cơ hội để tìm ra người phía sau.

Duật Hạo gật đầu.

Từ Viễn Hàn mân mê hai bàn tay dính đầy máu đã khô, anh trầm giọng: “Là cô ấy chịu tội thay tôi.”

Nếu hôm nay anh là người ngồi trên chiếc xe đó, anh mới là người nằm trong căn phòng kia.

Nhưng mà bởi vì cô ngồi trên xe của anh, nên mới lâm vào tình cảnh này.

Duật Hạo ở bên cạnh nhìn anh, không nhịn được mà hỏi một câu: “Anh đối với phu nhân thật sự không có tình cảm sao?”.

Đam Mỹ Trọng Sinh
Từ Viễn Hàn ngồi trên băng ghế, tựa đầu vào tường, thở dài.
“Đã lúc nào rồi còn hỏi những câu vô nghĩa như vậy.

Tôi và cô ấy sao có thể có tình cảm được?"
Duật Hạo ngước mắt nhìn lên dòng chữ “đang cấp cứu” trên cửa, lại nhìn qua Từ Viễn Hàn.
“Thứ cho tôi nói thẳng.

Anh đặt tay lên trái tim mình, nói lại những lời đó một lần nữa.

Anh có thể nói ra được không?”
Duật Hạo lại tiếp lời: “Nhiều năm như vậy, lần đầu anh lo lắng cho một người nhiều đến vậy, cũng là lần đầu phá bỏ rào cản tâm lý mà đứng ở chỗ này.

Anh rốt cuộc đối với cô ấy thật sự là vô tình không?”
Câu hỏi hôm đó không hề có câu trả lời.

Từ Viễn Hàn không trả lời được, cũng không thể trả lời.
Một tiếng đồng hồ trôi qua, Dương Mộc An được đẩy ra khỏi phòng cấp cứu.

Theo chẩn đoán, do mất máu quá nhiều và vết thương nặng nên sẽ phải dành nhiều thời gian để điều trị.

Bác sĩ nói rằng do chấn động não nên không biết được khi nào cô sẽ tỉnh lại.

Từ Viễn Hàn ngồi bên cạnh giường Dương Mộc An, khoảng trống im lặng này đột nhiên khiến anh nhận ra rất nhiều điều.

Vào những ngày mà Dương Mộc An nằm viện một mình, có phải cũng có cảm giác thế này hay không?
Từ Viễn Hàn lấy trong túi ra sợi dây chuyền có treo nhẫn của cô, là lúc đội cứu hộ cứu cô ra dây chuyền bị đứt rơi xuống, anh đã nhặt lại được.

Nhìn sợi dây chuyền trong tay, đột nhiên trầm mặc, sau một lúc, anh thở dài, siết chặt sợi dây chuyền trong tay.

Hoàng hôn buông xuống sau núi, hôm nay là một ngày thật dài đối với Từ Viễn Hàn..
 
Quá Muộn Để Nói Lời Yêu
Chương 21: 21: Bắt Được Từ Chính


Buổi sáng ngày hôm sau khi tai nạn xảy ra, Từ Viễn Hàn đã phối hợp với cảnh sát để tìm ra tung tích của Từ Chính.

Theo như điều tra, người lái xe tải và người bí ẩn lái xe của anh đi đều là những người ở khu ổ chuột, cuộc sống thiếu thốn lại không người thân, là người rất dễ dàng bị lợi dụng.

Nhưng chỉ vì đồng tiền mà chịu mất mạng thì rõ ràng không có khả năng.

Trừ phi, hai người này cũng là kẻ bị lợi dụng mà hoàn toàn không biết mới dẫn đến kết cục hại người hại mình.

Phía cảnh sát tiếp tục cuộc điều tra, Từ Viễn Hàn cũng đã giúp đỡ hết sức mình, lúc này cái cần làm chính là chờ đợi.

Buổi chiều, Từ Viễn Hàn đi đến tiệm trang sức để sửa lại sợi dây chuyền đã đứt của Dương Mộc An.

Sau khi sửa xong dây chuyền, Từ Viễn Hàn tự mình lái xe đến bệnh viện.

Lần này không phải đến vì Dương Mộc Nhiên mà đến vì Dương Mộc An.

Dương Mộc An vẫn nằm yên trên chiếc giường bệnh, hơi thở đều đều, đang vẻ yên tỉnh lúc này thật sự khiến Từ Viễn Hàn có một loại cảm giác trống trải.

Anh trên tay cầm một bông hồng xanh c ắm vào trong bình, nhìn cánh hoa tươi, đôi mắt trầm trầm u sầu.

Anh lấy trong túi ra sợi dây chuyền, nhẹ nhàng đỡ lấy cổ cô rồi đeo sợi dây lại cho cô.

Từ Viễn Hàn xoa xoa chiếc nhẫn trên sợi dây chuyền, giọng nói khàn khàn cất lên phá tan không gian trống trải.
“Dương Mộc An, những lúc thế này tôi lại không hiểu được rốt cuộc tôi và cô đang làm cái gì.”
Một người muốn đẩy một người đi thì gọi là vô tình, một người mặc kệ tất cả muốn ở lại bên cạnh một người vô tình thì gọi là bi thương.
Ôm lấy bi thương, khiến bản thân tơi tả vô cùng, Từ Viễn Hàn không hiểu Dương Mộc An đang kiên trì vì điều gì.

Từ Viễn Hàn thở dài: “Tôi thật sự nợ cô rồi, có phải cô cũng cảm thấy rất vui hay không?”
Ánh nắng hắt qua cửa sổ, hắt nắng vào trong gian phòng, hắt lên gương mặt Dương Mộc An.

Từ Viễn Hàn đi đến kéo rèm cửa, nhìn lại Dương Mộc An.

Những ngày tháng thế này không rõ sẽ kéo dài đến bao giờ.
Một tuần trôi qua, có một bức thư nặc danh được gửi tới văn phòng của Từ Viễn Hàn, bên trong lại là một dòng địa chỉ không rõ của ai.

Ạnh cho người đi điều tra thử, vậy mà lại là địa chỉ của Từ Chính.

Từ Viễn Hàn đem tin tức này giao cho cảnh sát, nửa ngày sau Từ Chính đã bị bắt.

Sau khi thẩm vấn và đưa vào trại tạm giam, Từ Viễn Hàn đến yêu cầu được gặp.

Cách nhau một tấm kính, Từ Viễn Hàn nhìn Từ Chính.
“Tôi có thể bắt ông một lần cũng có thể bắt ông lần thứ hai.

Tôi có thể khiến ông rơi xuống thất bại thì cũng có thể làm như thế thêm một lần nữa.

Từ Chính, ông đối với tôi có lẽ mối hận rất sâu sắc nhỉ? Năm lần bảy lượt đều muốn đẩy tôi vào chỗ chết.”
Từ Chính cười khẩy: “Có trách thì trách mày số quá lớn.

Chỉ tiếc tao không có đủ khả năng để giết mày.

Từ gia nên là của tao mới đúng, thằng nhải như mày xứng đáng gì chứ?"
Từ Viễn Hàn đối với chuyện này có biết qua đôi chút.

Từ Chính và Từ Sâm thời trẻ đều là người thừa kế mà ông nội của anh rất yêu thương.

Cả hai lúc đó đều là những người có năng lực.

Từ Chính từ nhỏ trong lòng đã có tham vọng, lúc nào cũng muốn được bước lên vị trí đó.

Nhưng Từ Chính con người này không thích hợp để đứng trên vị trí quản lý người khác.

Ông nội của Từ Viễn Hàn sớm nhìn được nếu để Từ Chính, con người tham vọng thủ đoạn này thừa kế gia nghiệp sẽ dẫn đến hậu hoạ khôn lường nên cuối cùng quyết định để Từ Sâm thừa kế.

Từ Chính cũng từ đó kết hận với Từ Sâm, đối với chiếc ghế gia chủ này chưa từng có ý định từ bỏ.
Có lẽ vì vậy mà Từ Chính muốn tận diệt Từ Viễn Hàn để báo mối thù xưa.

Từ Viễn Hàn gõ gõ tay xuống bàn, dường như đang suy tư điều gì đó.
“Tôi chỉ có một câu muốn hỏi ông.

Nhà giam kiên cố như vậy, ông làm sao mà vượt ra được?"
Từ Chính vẻ mặt vênh váo, dương dương tự đắc.
“Mày nghĩ tao sẽ nói cho mày sao?”
Từ Viễn Hàn đột nhiên nở nụ cười một cách sảng khoái.

Anh nhấc mắt nhìn Từ Chính, vẻ mặt đột nhiên thay đổi.
“Từ Chính, trong nhà ông vẫn còn một đứa con trai đang học tiểu học nhỉ? Ông tàn nhẫn với tôi, tôi có đáp trả lại thì cũng không có gì sai đâu nhỉ?”

Động đến con trai mà Từ Chính yêu thương, ông ta ngay lập tức bị kích động.

Trong nhà Từ Chính có một trai một gái, ông ta lại đặc biệt yêu thương đứa con trai này.

Phong cách làm việc của Từ Viễn Hàn không phải giống như vậy nhưng nếu muốn Từ Chính khai ra người phía sau thì chỉ có thể dùng hạ sách này.

Từ Chính đứng bật dậy, vẻ mặt sừng sộ lớn tiếng uy h**p: “Từ Viễn Hàn, mày dám…?”
Viên cảnh sát phía sau lao đến, dùng lực ấn Từ Chính về chỗ ngồi.

Từ Viễn Hàn điềm tĩnh ngoắc tay: “Bình tĩnh đi.

Lúc này ông cũng chẳng thể làm gì được tôi, tôi dám hay không, ông thử là biết? Sao nào, có dám thử hay không?”
Từ Chính nhíu mày, không thể nói được lời nào.

An nguy của con trai hiện tại một nửa đã nằm trong tay Từ Viễn Hàn, Từ Chính đương nhiên không thể không nhún nhường.
“Nếu tôi nói ra, cậu có thể bảo đảm an nguy của con trai tôi và gia đình tôi hay không?”
“Đương nhiên rồi!"
Từ Chính gật đầu, thở dài một hơi: “Được, vậy tôi nói cho cậu biết tất cả.”.
 
Quá Muộn Để Nói Lời Yêu
Chương 22: 22: Người Bí Ẩn


Từ Chính mượn giấy bút từ viên cảnh sát rồi ghi ra một dãy số điện thoại.
“Ba ngay trước khi tôi vượt ngục, có một người bí ẩn đến thăm tôi.”
Từ Viễn Hàn nhíu mày, trong đầu đột nhiên nảy ra một suy nghĩ.
“Người đó là nữ sao?”
Từ Chính vẻ mặt cực kỳ ngạc nhiên: “Sao cậu biết?”
Từ Viễn Hàn chìm vào dòng suy nghĩ.

Người phụ nữ bí ẩn đã hai lần xuất hiện, đều là nhắm vào cùng một mục tiêu là bản thân mình.

Rốt cuộc thì người này là ai? Lần thứ nhất bắt cóc Dương Mộc An, khả năng lớn là muốn uy h**p anh điều gì đó.

Lần thứ hai giúp Từ Chính vượt ngục, có lẽ là muốn mượn đao giết người.
Người phụ nữ bí ẩn này trước sau suy tính kỹ lưỡng, quả thật là một đối thủ khó lường.

“Tôi làm sao biết được không quan trọng.

Nhưng ông đã có nhìn thấy mặt người phụ nữ đó chưa?”
Từ Chính lắc đầu: “Rất tiếc là chưa.

Bà ấy đội mũ rộng vành che nửa mặt trên, còn bịt khẩu trang nên tôi không nhìn được.”

Điều này về cơ bản Từ Viễn Hàn cũng đã đoán trước được.

Một kẻ thâm tàng bất lộ chắc chắn sẽ không tin tưởng Từ Chính.

Từ Chính dù gì cũng chỉ là con rối tạm thời, người kia tuyệt đối không lựa chọn mạo hiểm lộ mặt.

“Nếu vậy thì ông vượt ngục thế nào? Sau khi vượt ngục thì đã đến đâu làm gì?”
Từ Chính thành thật thuật lại tất cả sự việc cho Từ Viễn Hàn nghe.

Sau khi người phụ nữ bí ẩn đó đến thăm, nói rất nhiều lời khó hiểu.

Đại khái chính là nói sẽ giúp Từ Chính rửa mối nhục này.

Sau khi bà ta rời đi thì có một viên cảnh sát rất lạ mặt đã đưa Từ Chính đi theo lối phía sau nhà kho, ở đó chuẩn bị sẵn một bộ trang phục để Từ Chính thay vào rồi đưa ông ta rời đi theo một con đường bí mật.

Sau khi Từ Chính rời đi, ở ngoài đã có một chiếc xe chờ sẵn.

Người trong xe chở Từ Chính đến khách sạn lớn trong thành phố, còn đưa ông ta cả tiền mặt.

Người đó đưa cho Từ Chính hai số điện thoại liên lạc, nói với ông ta về kế hoạch giúp ông ta trả được mối thù.

Từ Chính lúc đó không rõ thực hư thế nào, tin lời làm theo.

Vậy nên người đến công ty Từ Viễn Hàn ngày hôm đó thật sự là Từ Chính.

Người liên hệ với hai tên lái xe cũng là Từ Chính.

Từ Viễn Hàn nghe xong dường như đã hiểu được đôi chút về tình hình.

Tóm lại chính là, Từ Chính bị người phụ nữ kia triệt để lợi dụng.

Nhìn qua thì tưởng mọi kế hoạch đều do ông ta thực hiện nhưng ở mọi phương diện vẫn luôn thoắt ẩn thoắt hiện hình dáng của người phụ nữ bí ẩn kia.

“Còn một điều mà tôi không hiểu.” - Từ Chính đột nhiên lên tiếng - “Sau khi kế hoạch thất bại, tôi đã trốn khỏi thành phố và đến nơi không một ai biết.

Rốt cuộc làm sao các người tìm được tôi?”

Từ Viễn Hàn lúc này đột nhiên nhận ra một điều.

Bức thư nặc danh chỉ rõ địa chỉ của Từ Chính không sai một chút nào, lại vừa khớp với thời gian Từ Chính chuẩn bị lên thuyền xuất ngoại.

Rõ ràng người nặc danh đó đã theo dõi hành tung của Từ Chính từ lâu.

Mà người biết rõ nhất hành tung của ông ta chỉ có người phụ nữ bí ẩn kia.

Cũng tức là nói, Từ Chính bại lộ là do người phụ nữ kia bán đứng ông ta.

Kế hoạch thất bại, Từ Chính cũng đã bại lộ nên có lẽ bà ta cho rằng ông ta không còn chút lợi ích gì liền bán thông tin lại để lần nữa mượn tay người khác tiễn ông ta vào trong tù.

Từ đầu đến cuối đều nằm trong kế hoạch của bà ta, người phụ nữ này một mình xoay vòng các cảnh sát, bản lĩnh cũng thật sự là quá lớn.
“Tôi đã đem toàn bộ những gì mình biết nói cho cậu.

Số điện thoại này là của tài xế lái xe ngày hôm đó để lại cho tôi hòng có việc thì liên hệ.

Trước khi bị bắt tôi đã gọi vào số này, vẫn còn sử dụng.

Hiện tại tôi không rõ còn sử dụng không nhưng cậu cứ điều tra thử xem.

Biển số xe tôi cũng ghi cho cậu rồi.”
Từ Viễn Hàn gật đầu, kéo ghế đứng dậy.
“Cảm ơn đã giúp đỡ.

Việc tôi đã hứa thì sẽ làm.

Ba ngày nữa, gia đình ông sẽ đáp chuyến bay đến Los Angeles, tôi đã cho người sắp xếp cho bọn họ một thân phận mới và một nơi ở.

Việc tôi có thể làm chỉ có bấy nhiêu.”
Từ Chính mỉm cười, gật đầu.
“Chỉ thế thôi cũng đủ rồi.

Thành thật cảm ơn cậu.”
Viên cảnh sát đưa Từ Chính quay về phòng giam, Từ Viễn Hàn cầm tờ giấy trên tay bước ra mà lòng nặng trĩu.

Người phụ nữ bí ẩn kia rõ ràng đang cố ý nhắm vào anh và Từ gia, không biết lai lịch thế nào thật sự là quá nguy hiểm.

Duật Hạo đứng bên ngoài chờ nhìn thấy anh bước ra, dáng vẻ u sầu liền tiến đến mở cửa xe.

Từ Viễn Hàn đưa cho Duật Hạo tờ giấy, vừa giải thích: “Manh mối mà Từ Chính cung cấp, không biết có tìm ra gì không nhưng cậu cứ thử một phen xem sao.”
Duật Hạo nhận lấy tờ giấy, ngồi vào ghế lái.
“Vậy, chúng ta bây giờ đi đâu?”
Từ Viễn Hàn sắc mặt âm trầm, hạ giọng đáp lời: “Đến bệnh viện.”.
 
Quá Muộn Để Nói Lời Yêu
Chương 23: 23: Dương Mộc An Tỉnh Lại


Trong căn phòng bệnh rộng lớn, Từ Viễn Hàn lại cắm một bông hoa hồng xanh vào trong lọ hoa.

Trong lọ đã có rất nhiều hoa, mỗi một ngày anh đến đều cầm theo một bông, đến hôm nay đã có hơn bảy bông hoa.

Ngày hôm nay, Từ Viễn Hàn tưởng mình vẫn sẽ đến đây, một mình trong căn phòng rộng rồi lại quay về, nhưng vừa ngồi xuống lại đột nhiên thấy Dương Mộc An trở mình.

Cô chậm chậm mở mắt, đao dát nhìn xung quanh.

Ánh mắt đưa qua đưa lại vô tình chạm mắt với Từ Viễn Hàn.

Dương Mộc An ngơ ngác, khẽ hỏi: “Từ Viễn Hàn, anh làm sao thế?”
Từ Viễn Hàn không hề biết lúc đó nét mặt mình như thế nào.

Ngơ ngác có, ngạc nhiên có, đau buồn cũng có, tất cả biểu cảm đều hiện hết lên mặt.

Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, Từ Viễn Hàn lại cảm thấy được thế giới của bản thân vẫn đang thiếu vắng thứ gì đó đột nhiên lại được lấp đầy.

Không thể tin được, bản thân anh lại sợ mất đi cô đến thế.
Từ Viễn Hàn quay ngoắt người.
“Cô cứ ở yên đó đi, tôi gọi bác sĩ tới.”
Từ Viễn Hàn vội vã rời đi.

Dương Mộc An nhìn theo bóng lưng hối hả của anh, trong lòng hỗn tạp đủ loại suy nghĩ.

Cô muốn nhấc người dậy nhưng cơ thể lại nặng trĩu.

Rất nhanh sau đó bác sĩ cùng y tá đến làm kiểm tra sơ bộ cho cô.

Về đại khái thì những chấn thương đã hồi phục gần hết.

Chỉ còn lại vết thương ngoài da vẫn cần có thời gian.

Cộng thêm đã nằm trên giường thời gian dài, cơ thể có phần suy nhược, phải tĩnh dưỡng thời gian dài.

Sau khi bác sĩ rời đi, Từ Viễn Hàn lại im lặng đứng nhìn cô.

Dương Mộc An nhìn anh, lại cười trừ.

Từ Viễn Hàn bước tới ngồi xuống ghế cạnh giường, cô không hỏi nhưng tự anh đã thuật lại hết mọi chuyện liên quan gần đây, kể cả việc bắt được Từ Chính cùng lời kể của ông ta.

Dương Mộc An nghe xong, im lặng một hồi lại nhìn sang anh.
“Sao lại nói với tôi những việc này?”
Từ Viễn Hàn xoa xoa lòng bàn tay, lại trầm giọng: “Bởi vì trong chuyện này cô là người bị hại, cô có quyền biết được lý do.”
Dương Mộc An nhìn anh, lại đẩy ánh mắt sang chỗ khác.

Những chuyện xảy ra, đều quá bất ngờ.

Vào khoảnh khắc chiếc xe kia lao tới, Dương Mộc An đã tưởng như đời này chấm hết tại đây.

Như vậy cũng không sao, lúc đó lòng cô thậm chí còn không có sợ hãi.

Từ Viễn Hàn đưa Dương Mộc An một cốc nước ấm, đỡ lấy đầu cô để cô ngồi tựa lưng vào đầu giường.

Kể từ lúc Dương Mộc Nhiên nằm trên giường bệnh, Từ Viễn Hàn đã học được cách chăm sóc người khác.

Dương Mộc An nhìn Từ Viễn Hàn, trong nét mặt anh vẫn tồn tại một nét giống như cho rằng mọi chuyện có một phần lỗi của anh.

“Chuyện xảy ra không ai biết trước, anh cũng không cần tự trách.”
Từ Viễn Hàn nhìn cô, lại hỏi: “Cô không muốn biết chi tiết hơn về mọi chuyện sao?”
Dương Mộc An lắc đầu.

Những chuyện này không liên quan đến cô, có biết cũng chẳng có ý nghĩa gì.

Từ Viễn Hàn muốn nói gì đó nhưng lời ra tới miệng lại không nói ra.

Ậm ừ cả buổi không chịu nói, đến lúc định nói thì đột nhiên lại bị âm thanh lớn chặn ngang họng.

Hoá ra là Hà Yên, cô ấy nghe tin Dương Mộc An nhập viện đã tức tốc chạy vào, vừa tới cửa đã lớn tiếng kêu tên.

Hà Yên lao đến, nắm lấy tay Dương Mộc An nức nở.

“Sao lại ra nông nỗi này? Rốt cuộc là làm sao vậy chứ? Nếu không phải hôm nay ông tớ đến bệnh viện khám bệnh vô tình nhìn thấy cậu ở trong phòng này thì… rốt cuộc là làm sao vậy hả?”
Từ Viễn Hàn ngơ ngác nhìn, không rõ sự tình là thế nào.

Dương Mộc An đưa tay lau nước mắt cho Hà Yên, lại quay sang nhìn anh khẽ cất tiếng giới thiệu.
“Đây là Hà Yên, bạn thân của tôi.

Hà Yên, cậu đừng nháo.

Đây là Từ Viễn Hàn.”
Hà Yên nhìn Từ Viễn Hàn, không chút khách khí liếc cho anh một cái.

Từ Viễn Hàn giật mình, lần đầu tiên có người ở trước mặt mình thẳng thắng phô trương sát khí lớn như vậy.

Hà Yên nắm lấy tay Từ Viễn Hàn, lạnh giọng với Từ Viễn Hàn: “Từ thiếu bận rộn nhiều việc, nếu anh không tiện ở lại nữa thì mau quay về đi, ở đây không phiền đến anh nữa.”
Từ Viễn Hàn biết Hà Yên đang đuổi khéo mình.

Từ Viễn Hàn thở dài, quay lưng rời đi trước.

Trước lúc rời đi còn dặn dò cô an tâm tĩnh dưỡng, đến tối sẽ lại đến thăm.

Sau khi Từ Viễn Hàn rời đi, Hà Yên ôm lấy Dương Mộc An, im lặng một hồi.

Dương Mộc An mỉm cười, nựng vào má Hà Yên.

“Cậu sao thế? Người bị thương cũng không phải cậu.”
Hà Yên ngước mắt nhìn Dương Mộc An, trong đôi mắt lại nặng trĩu nỗi buồn.

“An An, cậu tại sao phải chịu những thứ này chứ? Cậu là bảo bối của tớ, tớ trân trọng còn chưa đủ.

Rốt cuộc cái tên họ Từ kia là cái thá gì mà dám để cậu chịu khổ như vậy chứ?”
Dương Mộc An cười.

Hà Yên từ nhỏ đã rất thân thiết với cô, trong lòng Dương Mộc An quý Hà Yên bao nhiêu thì có lẽ cô ấy cũng quý cô bấy nhiêu.

Hà Yên là con một trong gia đình, không anh chị em vì thế mà xem cô giống ruột thịt.

Hà Yên bất bình thay cô, đều có thể hiểu được..
 
Quá Muộn Để Nói Lời Yêu
Chương 24: 24: Quá Khứ


Sau một trận khóc lóc vô cùng thê thảm của Hà Yên, cuối cùng cô ấy cũng chịu bình tĩnh lại.

Người nên được chăm sóc rõ ràng là Dương Mộc An nhưng hiện tại Dương Mộc An phải an ủi ngược lại Hà Yên.

Cô bạn này cảm xúc có hơi phóng đại, nhưng dù sao quen rồi nên cũng ổn thôi.

Dương Mộc An đưa khăn giấy cho Hà Yên.
“Được rồi, giờ cậu có thể nín được rồi đấy.”
Hà Yên thút thít, nhìn Dương Mộc An với ánh mắt vô cùng uỷ khuất.

Hà Yên bắt đầu kể lại chỉ tiết việc vì sao mình lại biết mà đến đây cho Dương Mộc An nghe.
Ngày hôm nay, vốn dĩ Hà Yên đang ở công ty làm việc nhưng đột nhiên lại nhận được cuộc điện thoại từ ông của mình.

Hôm nay ông ấy đến bệnh viện tái khám theo lịch, lúc đi ngang qua phòng bệnh này thì có nghe bác sĩ gọi tên bệnh nhân là Dương Mộc An.

Ông ấy cứ nghĩ là người trùng tên, cho đến lúc ngồi trong phòng khám chờ bác sĩ vô tình nhìn thấy được hồ sơ bệnh nhân có để tên cùng ngày tháng năm sinh thì mới khẳng định đó chính là Dương Mộc An.

Sau khi Hà Yên nhận được điện thoại đã tức tốc chạy tới đây.
Hà Yên lấy trái táo trên đ ĩa, cẩn thận gọt vỏ.

“Tớ có xem báo của mấy ngày trước, nói là trên cầu có tai nạn xe, không ngờ lại là cậu.”
Hà Yên cắt táo, đưa cho Dương Mộc An, lại tiếp lời: “Lúc tớ nghe tin cậu nằm viện vì tai nạn gì đó, tớ sợ lắm đấy có biết không? Cậu lại chẳng nói với tớ câu nào.”
“Tớ cũng vừa mới tỉnh lại thôi, tai nạn xảy ra bất ngờ quá.”

Hà Yên gật đầu.

Cô ấy không trách Dương Mộc An vì không báo cho mình biết, cô ấy chỉ trách là tại sao đến giờ này bản thân mới biết.

“Tớ nhớ về lần cậu nhập viện lúc mười tuổi.

Cảm giác của lúc đó cứ lấn át tớ.”
Dương Mộc An hạ mi mắt.

Câu chuyện về năm mười tuổi, là câu chuyện không ai muốn nhắc tới.

Lần nhập viện đó để lại trong lòng Dương Mộc An những ký ức sâu đậm không thể quên.

Cũng là những ký ức khiến Hà Yên nhớ mãi.

Lúc đó là sau khi ba và mẹ cô ly hôn không lâu.

Dương Mộc An cùng mẹ về quê, mẹ của cô đã làm việc cho một trang trại gần đó, mỗi ngày đều làm việc đến tận tối mới về.

Có một ngày Dương Mộc An ở nhà một mình, bên ngoài đột nhiên nghe có tiếng đập cửa.

Lại có những giọng nói rất đáng sợ, nói rằng muốn tới bắt cô và mẹ đi.

Dương Mộc An sợ hãi ôm lấy điện thoại rồi trốn xuống gầm giường.

Một cô bé mười tuổi không biết phải làm gì khác ngoài việc gọi điện cầu cứu mẹ mình.

Nhưng đau khổ thay, mẹ của cô lại không nhấc máy.

Dương Mộc An giữa lúc hoang mang nhất lại nhớ đến Hà Yên, gọi điện cho Hà Yên cầu cứu.

Hà Yên nhấc máy chỉ kịp nghe tiếng cầu cứu, sau đó là một âm thanh lớn, cuộc điện thoại ngắt đi.

Hà Yên chạy tới chỗ của ông kể lại mọi chuyện, ông của cô ấy liền cùng những người lớn khác chạy tới nhà Dương Mộc An.

Lúc đến, đám người kia đã tìm ra Dương Mộc An đang nấp dưới gầm giường.

Bọn hoi một đám người lớn vậy mà lại đánh một đứa trẻ mười tuổi đến ngất đi.

Sau này mới biết, bọn họ là kẻ thù của ba Dương Mộc An, muốn bắt hai mẹ con cô để uy h**p Dương Nguỵ Minh.

Dương Mộc An bị đánh đến ngất xỉu, đã nhập viện, hôn mê mất hai ngày.

Những chuyện đó trở thành nỗi ám ảnh trong lòng Dương Mộc Nhiên lẫn Hà Yên.

Hà Yên nắm lấy tay Dương Mộc Nhiên, đôi mắt rơm rớm nước mắt.
“Nếu lúc đó ông tớ tới muộn, tớ thật sự không biết cậu sẽ thế nào nữa.”
Hà Yên ngày hôm đó ở bên giường bệnh của Dương Mộc An đã khóc đến ngất.

Cảnh tượng đó ai nhìn cũng đau lòng.

Dương Mộc An đưa tay xoa đầu Hà Yên.
“Chuyện đã qua, tớ cũng sắp quên rồi.

Cậu đó, đừng có giữ mãi trong lòng như thế.”
Những người lúc đó đã bị bắt giam vào tù, mẹ của Dương Mộc An lúc đó đã mắng Dương Nguỵ Minh rất nhiều.

Dương Nguỵ Minh đứng ở bên ngoài phòng bệnh của cô, không dám vào, có lẽ là cảm thấy có lỗi.

Nhưng chuyện đó xảy ra, Dương Mộc An không oán ba mình.

Ông ấy không có lỗi gì cả.

Làm ăn có kẻ ghen ghét là chuyện thường, lỗi là ở những kẻ kia lại làm ra chuyện vô nhân tính như vậy.

Về sau, mỗi khi nhắc đến chuyện đó Dương Nguỵ Minh đều trầm mặc.

Dương Mộc An biết, ông ấy cũng đã tự dằn vặt mình rất nhiều.

“An An, cái tên họ Từ đó, hắn ta đã bắt được thủ phạm chưa?”

Dương Mộc An đem câu chuyện, sơ bộ kể lại cho Hà Yên nghe.

Hà Yên nghe xong lại thở dài: “Lại nữa.

Cậu lại bị cuốn vào tranh đấu của những người đó, cậu vô tội mà cứ phải ở yên cũng hứng chịu thế này.”
Dương Mộc An cười khổ.

Biết làm sao được, con người đâu thể làm chủ được tất cả mọi chuyện.

Hà Yên ở đó chăm sóc Dương Mộc An đến chiều thì có việc phải quay về, cô ấy nói rằng sáng sớm mai sẽ lại đến.

Hà Yên vẫy tay tạm biệt Dương Mộc An, lúc đi ra khỏi phòng bệnh lại vô tình chạm mặt với Từ Viễn Hàn.

Từ Viễn Hàn sau khi tan làm liền chạy đến bệnh viện, trên mặt còn mang theo dáng vẻ vô cùng mệt mỏi.

Hà Yên nhìn anh, không biết suy nghĩ gì đột nhiên lại lên tiếng trước.
“Họ Từ kia, tôi có chuyện muốn nói với anh.”
Từ Viễn Hàn ngơ ngác.

Họ Từ? Là gọi anh sao? Tuy không rõ chuyện gì đang xảy ra nhưng Từ Viễn Hàn vẫn gật đầu.

Anh cũng muốn nghe xem rốt cuộc cô gái có ác ý cực độ này có gì muốn nói với anh..
 
Quá Muộn Để Nói Lời Yêu
Chương 25: 25: Cô Ấy Đã Làm Gì Sai


Hà Yên cùng Từ Viễn Hàn đi ra khuôn viên phía sau bệnh viện tìm một nơi yên tĩnh để nói chuyện.

Theo như hiểu biết của Từ Viễn Hàn, anh chỉ biết Hà Yên là thiên kim quý báu của nhà họ Hà, là một cô gái ít khi xuất hiện trong các buổi tiệc của giới thượng lưu.

Bởi vì ít khi xuất hiện, nhà họ Hà lại đối với thông tin của cô gái này giữ kín như bưng, đến hiện tại vẫn chưa có công bố chính thức nào.

Hà gia có mấy lần qua lại làm ăn với anh, là một gia đình có năng lực khá tốt và thái độ trung lập không theo phe nào đó khiến Từ Viễn Hàn thật sự kính trọng và đánh giá cao bọn họ.

Biết trước là Dương Mộc An là bạn thân Hà Yên, chỉ là không nghĩ đến tính cách thế này vẫn có hơi…
“Hà tiểu thư, không biết cô có chuyện gì muốn nói với tôi? Thời gian của tôi không nhiều, có chuyện gì phiền cô nói nhanh một chút.”
Hà Yên nhìn Từ Viễn Hàn, ánh mắt lộ rõ sự ghét bỏ.

Cô ấy ngồi xuống ghế đá gần đó, khoanh tay trước ngực dáng vẻ nghiêm túc.

“Anh… Từ đúng không? Thôi thì tôi cũng không rảnh mà vòng vo với anh, tôi nói thẳng vào vấn đề luôn nhé.”
Từ Viễn Hàn gật đầu.

Dù sao đôi bên cũng chẳng hoà hợp gì thì cũng không cần dong dài khách sáo thêm làm gì cho tổ phí thời gian.
Từ Viễn Hàn kéo ghế ngồi xuống đối diện, nghiêm túc lắng nghe.

“Tôi không biết anh đối với An An nhà tôi là loại tình cảm gì, ghét cũng được, không quan tâm cũng được.

Tôi mặc kệ.

Nhưng anh không có quyền đối xử với cô ấy như thế.”
Từ Viễn Hàn nhíu mày, cảm giác khó chịu.

Ở đâu lại chui ra một cô gái tuỳ tiện phán xét thế này, cô ấy còn chẳng biết gì về hoàn cảnh của anh bây giờ cơ mà.
Từ Viễn Hàn đưa tay ra hiệu ngừng lại, nghiêm giọng: “Hà tiểu thư, tôi cũng không quan tâm cô với Dương Mộc An đó là mối quan hệ gì.

Nhưng cô không có quyền xen vào bất cứ chuyện gì của chúng tôi, đây là chuyện riêng mà cô hiểu chứ?”
Hà Yên bực mình, đưa tay đánh văng tay anh sang một bên.

“Anh Từ, hy vọng anh hiểu cho.

Tôi không nói với anh bằng tư cách ra lệnh.

Tôi chỉ mong anh hiểu.

An An nhà chúng tôi mới là nạn nhân.

Anh thì sao, đem tất cả đều đổ lên đầu cô ấy? Cô ấy đã làm gì sai hả? Cho xe đụng người yêu anh hay là khiến người yêu anh thành người thực vật? Cô ấy lừa anh sao? Không, cô ấy đã nói hết với anh về tất cả.

Thế cô ấy trộm gì ở nhà anh sao? Hay là bám lấy anh không buông đòi anh chịu trách nhiệm? Cô ấy còn mong mình có thể sớm rời đi kia kìa.”
Những lời Hà Yên nói đột nhiên khiến Từ Viễn Hàn chột dạ.

Đúng vậy, cô trước giờ chưa từng làm chuyện gì có lỗi với anh cả.

Cô ấy không hại Dương Mộc Nhiên, cũng chưa từng lừa anh bất kỳ điều gì.

Cô ấy cũng chưa từng cãi lại hay phản kháng lại anh, trước giờ đều cam chịu.
Dương Mộc An không hề có lỗi.

Điều này Từ Viễn Hàn đã biết từ lâu, chỉ là không muốn chấp nhận càng không thể đối diện với việc bản thân đã quá cực đoan mà phán xét.

Đứng trước sự chất vấn của Hà Yên khiến Từ Viễn Hàn câm nín.

Anh đương như chẳng thể giải thích được điều gì, chẳng thể dùng lời nào để mà biện minh cho mình.

Hà Yên đứng dậy, đi tới trước mặt anh.

“Từ Viễn Hàn, cho dù cô ấy có làm gì sai anh cũng không có quyền đối xử với cô ấy như vậy.

Hãy nhớ lại mà xem, lúc anh vứt bỏ cô ấy trong căn phòng đó không quan tâm, cô ấy có cảm giác thế nào? Lúc cô ấy cầu cứu van xin anh giúp đỡ, anh lại ngó lơ, cô ấy lúc đó lại bất lực thế nào? Anh đánh cô ấy, bỏ mặc cô ấy, cô lập cô ấy, anh có quyền gì mà làm thế? Anh là ai chứ?”
Từ Viễn Hàn thật sự bị những lời của Hà Yên đâm trúng tim đen, không thể mở miệng nói được lời nào.

Phải, từ trước đến giờ anh đều không rõ anh đang đứng trên lập trường gì để mà phán xét cô, đối xử với cô như thế.

Là chồng sao? Nhưng anh thậm chí không xem cô ấy là vợ, mối quan hệ của hai người chỉ là diễn kịch.

Là người một nhà sao? Không, anh chỉ xem cô ấy là một vật trang trí.
Vậy anh lấy tư cách gì phán xét cô ấy, quyết định cô ấy đúng hay sai?
Anh chẳng có tư cách gì cả, tất cả đều là đơn phương quyết định của anh.

“Từ Viễn Hàn, An An nhà chúng tôi từ nhỏ đã chịu rất nhiều uỷ khuất.

Nếu anh không thể khiến cô ấy hạnh phúc hơn thì cũng chẳng sao, chỉ cần anh đừng khiến cô ấy đau khổ thêm là được.

An An đã quá bất hạnh rồi anh không thấy sao?”
Hà Yên nhìn Từ Viễn Hàn, Từ Viễn Hàn chỉ cúi mặt không nói.

Cô ấy thở dài bất lực, quay người bỏ đi.

Những lời hôm nay là bất bình thay cho Dương Mộc An mới nói ra.

Hà Yên biết, với bản tính hiền lương lại có phần nhu nhược đó của Dương Mộc An thì cả đời này cho dù Từ Viễn Hàn đối xử với cô như thế nào thì cô cũng vẫn cam chịu không nói một lời.

Hà Yên không chịu được, rõ ràng Dương Mộc An cũng chỉ là một cô gái bình thường có quyền được yêu, được hạnh phúc, tại sao lại phải chịu những bất hạnh không thuộc về mình như thế này chứ?
Sau cuộc nói chuyện với Hà Yên, Từ Viễn Hàn thất thểu đi đến phòng bệnh của Dương Mộc An.

Anh không vào, chỉ đứng nhìn qua cửa sổ.

Dương Mộc An sau khi uống thuốc đã ngủ, dáng vẻ yên tĩnh giống như sự tồn tại mơ nhạt của cô.

Từ Viễn Hàn đặt tay lên khung kính.
“Dương Mộc An…”
Bất giác, Từ Viễn Hàn lại gọi tên cô.

Cảm giác trong lòng lúc này quá hỗn tạp.

Anh thật sự không rõ bản thân đang làm gì, phải làm gì.

Vô tình cuốn vào vòng xoáy, Từ Viễn Hàn đã hoàn toàn mất đi phương hướng..
 
Quá Muộn Để Nói Lời Yêu
Chương 26: 26: Hợp Tác


Nửa tháng sau, Dương Mộc An cuối cùng cũng có thể xuất viện.

Vụ tai nạn vẫn chưa tìm được người phụ nữ bí ẩn đó.

Trích lục cả camera giám sát của nhà giam mà vẫn không tìm được thì có lẽ người kia đã nhanh tay hơn trước.

Từ Viễn Hàn cũng không tìm ra được bất kỳ dấu tích nào nữa.

Có lẽ phải chờ đến khi người đó xuất hiện lại một lần nữa thì may ra mới biết được chút gì đó.
Sau khi xuất viện, Dương Mộc An đã đến công ty của Hà Yên rồi chính thức làm việc.

Bởi vì tính chất công việc mà từ sau đó anh và cô cũng ít khi gặp mặt nhau.

Từ Thị đang mở đấu thầu dự án mới nên Từ Viễn Hàn cũng khá bận rộn.
Có một hôm Dương Mộc An đang làm việc ở công ty thì nhận được tin nhắn hẹn ra ngoài ăn cơm của Từ Viễn Hàn.

Phải nói rằng sau vụ tai nạn kia thì Từ Viễn Hàn đối với cô đã có chút thoải mái hơn nhiều.

Lời nói và hành động cũng khá tốt, tóm lại là cuộc sống giữa hai người gần đây đã khá hơn rất nhiều.
Dương Mộc An tan làm sớm để đi đến chỗ hẹn.

Lúc đến đã thấy Từ Viễn Hàn ngồi chờ sẵn.
Dương Mộc An kéo ghế ngồi xuống.
“Xin lỗi, hôm nay công việc hơi nhiều.

Để anh đợi lâu rồi.”
“Không sao, tôi cũng vừa mới đến.

Đã gọi món rồi, một lát nữa sẽ mang lên.”
Dương Mộc An gật đầu.

Tự nhiên ở trong không gian rộng lớn này chỉ có hai người khiến cô có chút ngượng ngùng, không biết phải nói gì.
Từ Viễn Hàn nhìn cô, rồi lại lên tiếng phá tan sự im lặng ngượng ngùng đang bao trùm.
“Hẹn cô ra ngoài là vì có việc muốn bàn.”
Dương Mộc An nghiêng đầu nhìn anh.
“Có việc gì vậy?”
Từ Viễn Hàn đưa một bộ tài liệu đến trước mặt cô rồi tỉ mỉ giải thích.
“Đây là dự án gần đây của Từ Thị.

Tôi muốn tìm một công ty chuyên trách thiết kế để hợp tác nhưng xét đến năng lực nghiệp vụ của những công ty trong thành phố thì Hà Thị là công ty hợp với những điều kiện và ưu tú nhất.

Bản thân cô là trưởng phòng thiết kế và thư ký giám đốc, cô cứ xem qua thế nào.”
Nếu là dự án gần đây mà Từ Thị đang đầu tư thì Dương Mộc An có biết qua ít nhiều.

Đại khái chính là xây dựng một khu đô thị mới ở phía đông thành phố.

Khu đô thị bao gồm cả chung cư, trung tâm thương mại dưới tên Từ thị và cả một trường học.

Phía đông thành phố là nơi có sự phát triển yếu nhất trong tất cả các khu.

Thành thực mà nói, dự án này là một ván cược.

Nếu như thành, Từ Thị sẽ đứng đầu một chuỗi khu đô thị sầm uất bậc nhất thành phố, trở thành thương nghiệp đứng đầu cả nước.

Nhưng nếu sơ sảy một bước thì sẽ phải trả giá bằng cả sự nghiệp, tiền tài của Từ Thị.
Dự án này có tên Hương Lâm Châu, là một dự án đang được các tập đoàn lớn đấu thầu để có thể tham gia vào.
Cá nhân Dương Mộc An không rõ về kinh doanh hay những thứ thế này nhưng cô có thể chắc chắn Từ Viễn Hàn quyết định mở dự án thì có lẽ trong tay đã nắm được chắc phần thắng.

Bất kỳ doanh nghiệp nào trong thời điểm này có thể hợp tác vào dự án Hương Lâm Châu thì xem như một bước lên mây.

Những điều khoản hợp tác thiết kế này đối với Hà Thị là vô cùng tốt.

Chỉ cần Hà Thị đồng ý thì lập tức trở thành người thiết kế chính trong cả một dự án này.
Dương Mộc An nghĩ tới quy mô đồ sộ của dự án liền nhìn anh với ánh mắt lo ngại.
“Dự án này rất quan trọng, trên Hà Thị vẫn còn một số doanh nghiệp khác nổi trội về mảng thiết kế này.

Anh có cần cân nhắc lại không?”
Từ Viễn Hàn gõ gõ tay xuống bàn, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
“Không bàn đến việc quy mô của Hà Thị như thế nào.

Cái tôi cần là năng lực và kính nghiệp.

Hà Thị là doanh nghiệp mới có sức ảnh hưởng, tương lai phát triển rộng mở không đoán được.

Cô không cần phải lo lắng về vấn đề này, tự tôi đã cân nhắc trước sau rồi mới quyết định chọn Hà Thị.”
Dương Mộc An nhìn lại bản hợp đồng, thở dài.

“Chuyện này quá quan trọng, một mình tôi không thể quyết định được.

Tôi sẽ quay về để bàn lại chuyện này với cấp trên rồi sẽ sớm cho anh câu trả lời.”
Từ Viễn Hàn gật đầu.

Bước đi này đối với sự phát triển của Từ thị rất quan trọng, vì thế anh không mong sẽ có bất cứ chuyện gì xảy ra.

Chỉ là mấy ngày gần đây Từ Viễn Hàn cứ có một dự cảm bất an.

Người phụ nữ bí ẩn kia, không hiểu vì sao anh lại nghĩ rằng bà ta sẽ nhắm vào dự án lần này mà ra tay một lần nữa.
Từ Viễn Hàn nhìn Dương Mộc An, đột nhiên khẽ cất tiếng.
“Cô… dạo gần đây làm việc vẫn ổn chứ?”
Bởi vì bận suy nghĩ về dự án kia nên Dương Mộc An không nghe rõ Từ Viễn Hàn hỏi gì.
“Anh nói gì cơ?”
Từ Viễn Hàn ho khan mấy tiếng, xua tay.
“Thôi, cũng không có gì quan trọng.”
Rõ là muốn quan tâm nhưng lại ngại phải hỏi, cuối cùng vẫn là đem sự quan tâm này nuốt vào trong bụng..
 
Quá Muộn Để Nói Lời Yêu
Chương 27: 27: Sự Trở Lại Của Thược Dược Đen


Dương Mộc An đem hợp đồng về cho Hà Yên xem.

Sau khi Hà Yên cùng ông xem xét kỹ lưỡng, xác định hợp đồng này đối với sự phát triển của Hà Thị cũng là bước tiến lớn liền quyết định ký kết mối hợp tác lần này.

Dự án Hương Lâm Châu vừa công bố chính thức kế hoạch thì đã có vô số doanh nghiệp đổ xô đăng ký quyền đầu tư.

Náo loạn hết nửa tháng, cuối cùng Từ Thị cũng quyết định công bố danh sách những doanh nghiệp hợp tác trong dự án.

Ngày hôm đó Từ Thị mở một buổi tiệc để chúc mừng, cũng là tiệc để khởi động dự án.

Dương Mộc An nhận được thiệp mời do cô là trưởng phòng thiết kế, nắm vai trò khá quan trọng trong đại diện Hà Thị.

Trước buổi tiệc một ngày, Từ Viễn Hàn đã đưa cô về nhà chính Từ gia để gặp Từ Sâm.
Trên đường đi, Từ Viễn Hàn đã đưa trước cho Dương Mộc An về bản xét duyệt những người tham dự buổi tiệc ngày mai.
“Bây giờ cô đã là người nắm chức vụ quan trọng, đối với xã giao đương nhiên không thể lơ là.

Mấy người có tên trong này đều là những người nên để tâm, thông tin và một số chi tiết liên quan tôi đã ghi chú, cô cứ xem cho cẩn thận.”
Dương Mộc An nhận lấy, mở ra xem thử, quả thật thông tin và ghi chú rất chi tiết.

Từ Viễn Hàn hắng giọng, lại tiếp lời: “Lần này cô làm bạn nhảy của tôi, lễ phục tôi sẽ bảo Duật Hạo chuẩn bị, cô không cần phải lo gì cả.”
Dương Mộc An nhìn Từ Viễn Hàn, có chút bất ngờ.

Hoá ra anh vẫn luôn nhớ chuyện lễ phục lần trước.

Thật ra thì cô cũng không nghĩ đến bản thân sẽ tham gia vào những buổi tiệc thế này nên cũng không sắm sửa gì nhiều, vả lại còn bận quá nên cũng không có thời gian.

Một lý do khác là Dương Mộc An không muốn tiêu xài quá nhiều, dù sao đó cũng không phải tiền do chính cô làm ra.

Bản thân chỉ là đang diễn kịch, Dương Mộc An không hy vọng mình trở thành kẻ chiếm lợi trong việc này.

Đến Từ gia, Dương Mộc An cứ ngỡ là một bữa cơm tụ họp nhưng hoá ra lại chỉ có cô, anh và Từ Sâm.

Một bữa cơm ba người, yên ắng và bình lặng.

Từ Sâm gắp cho cô một miếng thịt, rồi lại ôn tồn hỏi chuyện: “Nghe nói con đến Hà Thị làm việc, thế nào rồi, có thuận lợi hay không?”
Dương Mộc An mỉm cười, nhận được sự quan tâm đột nhiên khiến lòng cô thấy ấm áp.

Dù chỉ là sự quan tâm mà cô mượn tạm thì cũng đã rất hạnh phúc rồi.

Dương Mộc An gật đầu, lễ phép trả lời: “Vẫn ổn ạ.

Công việc không khó như con tưởng.”
Từ Sâm gật đầu, dáng vẻ hài lòng.
“Nếu khó quá thì không cần đi làm cũng được, Từ gia vẫn có thể khiến con sung túc.

Nếu mà thật sự thích đi làm mà công việc áp lực quá thì để bố sắp xếp cho con một chỗ trong công ty nhà mình, như vậy cũng tốt hơn là làm cho nhà người ta.”
Dương Mộc An xua tay, cười đáp: “Không sao đâu ạ, con vẫn ổn lắm.”
Từ Sâm gật đầu.

Ông ấy không phải là người giỏi thể hiện tình cảm, những gì mình nghĩ thì sẽ nói ra hết, nhưng mà vẫn thật sự rất quan tâm đến.

Mẹ Từ Viễn Hàn mất, ông ấy chỉ còn có một mình Từ Viễn Hàn là chỗ dựa tinh thần, nên có lẽ ông ấy đối với đứa con trai này dành hết tâm huyết và yêu thương.

Cô lại là con dâu duy nhất của ông ấy, lần đầu làm bố chồng, còn nhiều cái chưa biết phải làm thế nào, vì vậy Từ Sâm hy vọng có thể khiến cho cô con dâu này thoải mái nhất có thể.

Từ Sâm ăn xong, đặt đũa xuống bàn.
“Đã đến rồi thì ở lại vài ngày đi, bố đã sai người chuẩn bị sẵn quần áo và phòng cho hai đứa rồi.”
Dương Mộc An nhìn Từ Viễn Hàn, dáng vẻ hơi khó xử.

Cô không biết anh có muốn hay không.

Nếu ở lại thì phải ở chung một phòng, dù sao lúc ở nhà cũng là hai người ngủ riêng.

Không biết thế này có khiến anh khó chịu hay không.

Từ Viễn Hàn lại điềm nhiên mà đáp lời: “Vậy cũng được ạ.”
Câu trả lời này khiến Dương Mộc An có chút bất ngờ.

“Vậy hai đứa cứ ăn tiếp đi, bố còn có chút việc phải xử lý.

Viễn Hàn, một lát nữa qua thư phòng, bố có chuyện muốn nói với con.”
Từ Sâm nói xong thì rời bàn ăn.

Trong căn phòng lớn lại chỉ còn cô và Từ Viễn Hàn, bầu không khí thật khó xử.

Dương Mộc An cứ nhìn anh rồi lại nhìn chỗ khác, muốn hỏi nhưng lại không dám.
Từ Viễn Hàn nhìn cô.
“Không cần khó xử, chỉ là ở lại mấy hôm thôi.

Nếu cô không muốn thì tôi bảo người chuẩn bị thêm một phòng nữa.”
Dương Mộc An giật mình, níu lấy áo anh, nhíu mày.
“Không! Không cần làm vậy đâu, như vậy sẽ khiến bố anh lo lắng.

Chỉ là ngủ chung thôi, tôi không sao đâu.

Chỉ là anh…”
Từ Viễn Hàn nhìn cô, rồi lại đảo mắt nhìn sang chỗ khác.
“Không cần bận tâm, tôi sẽ không làm gì cô đâu.”
Dương Mộc An ngượng đỏ mặt, quay người sang chỗ khác.

Rõ ràng là cô không có ý đó mà.

Sau bữa cơm, Từ Viễn Hàn đến thư phòng của Từ Sâm.

Từ Sâm nhìn anh thấy vào liền lấy trong hộc bàn ra một phong thư.

Từ Viễn Hàn kéo ghế ngồi xuống, nhìn Từ Sâm với vẻ mặt khó hiểu.

Từ Sâm dựa lưng vào ghế, vẻ mặt trầm ngâm ôn tồn giải thích lại sự việc.
“Ngày hôm nay, có một người nặc danh gửi đến nhà một bông hoa thược dược đen cùng với phong thư này.”
Từ Viễn Hàn nhíu mày.

Thược dược đen đại diện cho sự phản bội và diệt vong, tại sao lại được gửi đến chứ? Rõ ràng người gửi không có ý tốt.

Từ Viễn Hàn cầm lấy phong thư, mở ra xem thử.

Bên trong chỉ vỏn vẹn một câu: “Nợ nần xưa kia sẽ đến lấy lại gấp đôi.”
Từ Viễn Hàn nhìn Từ Sâm.

Người gửi thư đến, là ai và có ý định gì chứ?.
 
Quá Muộn Để Nói Lời Yêu
Chương 28: 28: Ngọt Ngào Mơ Hồ


Từ Viễn Hàn đặt thư xuống bàn, nhìn qua Từ Sâm.

“Thược dược đen, còn cả bức thư này là ý nghĩa gì chứ?”
Từ Sâm xoa xoa tay, vẻ mặt trầm ngâm.

“Có những chuyện tạm thời chưa thể cho con biết, nhưng thời gian gần đây cứ cẩn thận nhiều một chút.

Nhất là dự án sắp sửa khởi động, con hãy chú ý đến động tĩnh của những người có liên quan, không thể để xảy ra sơ suất.”
Lời nói của Từ Sâm khiến Từ Viễn Hàn có nhiều suy nghĩ.

Dựa trên nét mặt và biểu hiện của Từ Sâm, có lẽ ông biết được người gửi bức thư này và cũng hiểu được ẩn ý sâu bên trong.

Nhưng lựa chọn không nói, không biết là vì sao.

Chỉ có thể đoán được rằng việc này xảy ra có liên quan đến Từ Sâm.

Từ Viễn Hàn đột nhiên nghĩ tới một người vẫn luôn xuất hiện ở xung quanh mình gần đây.

“Bố, con có thể hỏi một câu được không? Người gửi thư, có liên quan đến việc Từ Chính vượt ngục và tai nạn mà vợ con gặp phải không?”
Từ Sâm giật mình, ánh mắt giống như né tránh.

Chỉ biểu hiện này đã đủ để trả lời cho nghi vấn kia của Từ Viễn Hàn.

Người phụ nữ bí ẩn năm lần bảy lượt xuất hiện đều nhắm vào anh, có lẽ là có thù hận sâu sắc với Từ gia.

Từ Sâm nhận được bức thư lại không ngạc nhiên, chứng tỏ người này là người mà ông biết.

Đối với những chuyện liên quan đến Từ Sâm, chuyện nằm ngoài phạm vi hiểu biết của Từ Viễn Hàn chỉ có thể là những chuyện lúc thiếu thời của Từ Sâm, là chuyện đã xảy ra trước khi anh ra đời hoặc khi còn nhỏ.

Từ Sâm thở dài: “Chuyện này con đừng hỏi nữa.”
Từ Viễn Hàn nhíu mày.
“Bố à, chuyện xảy ra đã nghiêm trọng lắm rồi, con hy vọng bố có thể cân nhắc nói cho con biết một chút về tình hình.

Người bí ẩn đó đã liên tục giăng bẫy lớn muốn lấy mạng, lẽ nào bố còn muốn đợi sao?”
Từ Sâm hạ mi mắt, trầm giọng đáp: “Con… cho bố thời gian đã.”
Từ Viễn Hàn biết không thể hỏi được gì nữa liền rời đi.

Những nghi vấn chưa được giải đáp khiến Từ Viễn Hàn cảm thấy thật khó chịu.

Điều duy nhất anh có thể chắc chắn chính là người phụ nữ kia là người mà Từ Sâm quen biết, cũng là người có thù hận sâu sắc với Từ gia.

Nhưng lý do vì sao Từ Sâm lại lựa chọn che giấu không nói? Rốt cuộc trong chuyện này còn có chuyện gì không để người khác biết được?
Dáng vẻ Từ Sâm khó xử như vậy, Từ Viễn Hàn cũng không muốn chất vấn ông ấy.

Nhưng sự việc hiện tại đã rất nghiêm trọng, đã liên quan đến mạng người rồi, không thể không điều tra.

Người ở trong tối không biết sẽ tiếp tục làm ra những chuyện gì, biết người biết ta, vẫn phải tìm hiểu một chút tình hình thì đến lúc nguy cấp còn có thể phòng bị được.

Từ Viễn Hàn nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng quyết định phải tìm hiểu cho ra lẽ liền nhấn số gọi Duật Hạo.

“Duật Hạo, giúp tôi điều tra những chuyên liên quan đến bố tôi những năm về trước.”
Duật Hạo nghe xong liền ngạc nhiên, con trai lại đi điều tra bố mình, chuyện này cũng quá… lạ đời rồi đó.

“Thiếu gia à anh… có chuyện gì thì hỏi tiên sinh cũng được mà, như này thì làm khó tôi quá.”
Từ Viễn Hàn cười khẩy, giọng điệu mỉa mai: “Sao? Cậu không làm được thì tôi thuê trợ lý khác.”
Duật Hạo đứng hình.

Được! Coi như anh giỏi! Thân làm một trợ lý, ăn cơm của ai thì phải làm theo người đó thôi.

Mặc dù chuyện này cũng có chút khó khăn, dù sao Từ Sâm cũng là gia chủ của một gia đình lớn có tiếng tăm, muốn điều tra quá khứ của ông ấy không khéo lại chọc vào lửa.

“Rõ rồi ạ.”
Từ Viễn Hàn gật đầu, sau đó lại ngắt máy.

Bản thân anh cũng hy vọng Từ Sâm có thể nói cho anh biết về những chuyện liên quan.

Điều tra quá khứ của bố mình dù sao cũng là chuyện không nên làm.

Quyết định hạ sách này cũng vì Từ Viễn Hàn sợ người phụ nữ kia càng về sau sẽ lại càng ngông cuồng.

Lần này đã hại Dương Mộc An suýt chết, không biết lần sau có may mắn được như thế hay không.

Từ Viễn Hàn đi đến trước cửa phòng ngủ, đột nhiên bước chân nặng nề.

Dương Mộc An đã vì anh mà bị liên luỵ, Từ Viễn Hàn đột nhiên cảm thấy chột dạ.
Đêm đó, Dương Mộc An chìm vào giấc ngủ sâu nên không hề biết Từ Viễn Hàn đã trằn trọc cả đêm không ngủ.

Nằm bên cạnh cô gái nhỏ nhắn, ngửi thấy hương thơm thoang thoảng nơi đầu mũi khiến Từ Viễn Hàn nhận ra mình đối với cô gái này không biết từ lúc nào mà mất khống chế như vậy.

Nhưng Từ Viễn Hàn vẫn giữ lời hứa không tuỳ ý làm gì cô, chỉ là ôm lấy cô mà chìm vào giấc ngủ.

Lúc đó Từ Viễn Hàn nhận ra, bản thân lúc ở bên cô lại thoải mái như vậy.

Buổi sáng ngày hôm sau, chuyên viên trang phục đã cho người gửi tới hai bộ lễ phục được thiết kế tỉ mỉ.

Một bộ vest trắng cùng với một bộ đầm trắng tinh khôi.

Từ Viễn Hàn phát hiện ra, so với màu sắc và hoa văn loè loẹt thì Dương Mộc An phù hợp với sự giản dị cùng những mài sắc nhẹ hài hoà hơn.

Dương Mộc An nhận được lễ phục liền nhanh chóng chuẩn bị rồi thay đồ.

Lúc Từ Viễn Hàn đang ngồi đợi bên ngoài thì nghe thấy tiếng gọi của Dương Mộc An vọng ra từ trong phòng.
Từ Viễn Hàn rời khỏi sô pha, bước đến gần cửa lên tiếng hỏi cô: “Làm sao đấy?”
Dương Mộc An giọng nói hình như có chút ngập ngừng.
“Cái đó… anh có thể giúp tôi tìm nữ giúp việc ban nãy được không? Cô ấy nói đi lấy đồ mà mãi chưa thấy quay lại.

Váy của tôi… không kéo khoá được.”
Từ Viễn Hàn ngẫm nghĩ, không biết ma xui quỷ khiến thế nào lại mở cửa đi vào luôn.

Đập vào mắt anh tấm lưng trắng mịn không tì vết, vòng eo thon thả tưởng như chỉ cần dùng lực mạnh liền có thể bóp vỡ.

Dương Mộc An nhìn thấy anh liền một mặt đỏ lựng, lắp bắp cả giọng.
“Anh… sao lại vào đây?”
Từ Viễn Hàn bước tới gần cô, ở khoảng cách này Dương Mộc An có thể cảm nhận rõ hơi thở phả xuống vành tai nóng hổi.

Từ Viễn Hàn cảm giác trong cơ thể đột nhiên sôi sục, anh vậy mà lại chỉ vì tấm lưng trần của một cô gái mà thần hồn điên đảo.

Từ Viễn Hàn chạm tay lên khoá kéo của bộ váy, trầm giọng đáp lời: “Tôi giúp cô.”.
 
Quá Muộn Để Nói Lời Yêu
Chương 29: 29: Món Quà Bất Ngờ


Từ Viễn Hàn nhẹ nhàng kéo khoá, còn cẩn thận chỉnh sửa váy áo lại cho cô.

Ngày hôm nay, Dương Mộc An rất đẹp.

Là dáng vẻ đẹp nhất khiến Từ Viễn Hàn không thể tin vào mắt mình. m thanh sột soạt của vải, sự im lặng đầy ngượng ngùng, nếu như tất cả đều là sự thực thì thật tốt.
Cuối cùng, tất cả chỉ là sự tạm bợ.
Dương Mộc An nhìn bản thân trong gương, lộng lẫy đến mê người.

Lại nhìn người đàn ông sau lưng mình, gần như thế mà không thể chạm tới.
Dương Mộc An nở một nụ cười, khẽ giọng: “Anh không cần phải làm những điều này vì tôi đâu.”
Từ Viễn Hàn giật mình, rời tay khỏi chiếc váy.

Từ lúc nào đã bị cuốn vào sự hấp dẫn của một cô gái, bản thân lại nhận ra mình không muốn thoát ra.

Từ Viễn Hàn trầm giọng: “Tôi chỉ không muốn tốn thời gian nhiều hơn.”
Từ Viễn Hàn quay người, vén màng rời đi.

Dương Mộc An cũng không quay đầu nhìn lại.

Nhưng lúc êm ấm ngọt ngào này đến cũng nhanh, kết thúc cũng nhanh, cô lại chẳng dám níu kéo luyến lưu.

Bởi cô biết, tất cả chỉ là vay mượn, nếu bản thân quá đắm chìm, đợi đến khi trở lại hiện thực thì sẽ đau đớn biết bao.
Người giúp việc quay lại mang theo một vài món trang sức đơn giản được lựa chọn tỉ mỉ.

Đánh một lớp trang điểm nhẹ nhàng, làm một kiểu tóc đơn giản rồi kẹp lên chiếc kẹp hoa màu trắng.

Dương Mộc An cảm thấy mình giống như công chúa lọ lem, thoắt một cái liền trở nên xinh đẹp như vậy.
Dương Mộc An cùng Từ Viễn Hàn đi đến buổi tiệc.

Đầu buổi tiệc, Từ Viễn Hàn mở đầu bằng một bài phát biểu dài.

Dương Mộc An ngồi ở ghế gần sân khấu, vẫn luôn chăm chú lắng nghe.
Sau buổi phát biểu, Từ Viễn Hàn lại mãi chào hỏi với những người khác, Dương Mộc An vẫn yên ổn ngồi ở đó đợi, đợi đến bụng cũng sôi cồn cào.

Dương Mộc An nhìn xung quanh, quyết định rời khỏi chỗ ngồi tìm thức ăn.
Cô bước tới bàn để đồ ăn, trong lúc đang chuyên tâm chọn món thì nghe một giọng nói vang bên tai.
“Tôi hy vọng các người thích món quà mà tôi tặng.”
Dương Mộc An giật mình quay đầu nhìn, lại không tìm được là ai.

Ở trong sảnh tiệc có rất nhiều người, cô chỉ biết người nói với mình là giọng nữ, cũng không xác định được rõ ràng.
Nghĩ bụng có lẽ là nhầm lẫn nên Dương Mộc An cũng không suy nghĩ nhiều.
Từ Viễn Hàn nói chuyện ở bên kia xong lại đi qua tìm cô.
“Sao rồi, đói rồi hả.”
Dương Mộc An giật mình nhìn qua Từ Viễn Hàn, cười đáp: “Có một chút.”
Từ Viễn Hàn gật đầu, kéo ghế ngồi xuống đối diện.
“Ăn xong thì khiêu vũ cùng tôi một bài.”
Dương Mộc An gật đầu, cố gắng ăn thật nhanh để không lỡ thời gian của anh.
Sau khi ăn xong, Từ Viễn Hàn nắm tay Dương Mộc An bước ra giữa sảnh tiệc.

Nhạc vang lên, Từ Viễn Hàn một tay ôm vòng qua eo cô, một tay nâng tay cô.

Uyển chuyển theo bước nhạc, sự hoà hợp giống như trời sinh.

Dương Mộc An hạ mi mắt, lúc này trong lòng cô lại chẳng có chút rung động nào.

Kỳ lạ, lòng cô bình thản đến lạ.
Kết thúc điệu nhạc, Từ Viễn Hàn còn chưa buông tay Dương Mộc An ra thì cửa lớn sảnh tiệc đã bật mở tung.

Một đội cảnh sát ập vào sảnh tiệc, đi đến trước mặt Từ Viễn Hàn.

Đội trưởng của bọn họ mở ra một tờ giấy, giơ lên trước cho Từ Viễn Hàn nhìn.
“Anh Từ đúng không? Có lệnh bắt giữ anh vì tình nghi anh liên quan đến một vụ giết người.”
Cả sảnh tiệc “ồ” lên sự ngạc nhiên.

Tin tức chấn động như vậy, người thừa kế một gia tộc lớn lại liên quan đến vụ giết người sao?
Từ Viễn Hàn vẻ mặt đăm chiêu, có một dự cảm kỳ lạ đang nảy lên trong lòng anh.

Từ Viễn Hàn nhíu mày, gằng giọng hỏi lại: “Giết người?”
Đội trưởng đội cảnh sát có giao tình lâu năm với Từ Sâm, đối với Từ Viễn Hàn cũng có chút thân thiết.

Vẻ mặt ông khó xử, nhỏ giọng đáp lời.
“Về chi tiết, khi về đồn chúng ta sẽ biết rõ hơn.

Anh có quyền biện hộ và mời luật sư, những lời anh nói sẽ là bằng chứng trước toà.

Anh Từ, đắc tội rồi.”
Dương Mộc An chưng hững, vẻ mặt trắng bệch không biết phải làm gì.

Từ Viễn Hàn nhìn qua cô, lại quay lại bảo cảnh sát cho mình chút thời gian.

Anh tiến đến chỗ cô, đặt tay lên vai cô như động viên.
“Không sao đâu.”
Sau đó, Từ Viễn Hàn rời đi cùng cảnh sát.

Cả sảnh tiệc chìm vào một màn im lặng.

Dương Mộc An chết lặng ở giữa sảnh tiệc.

Bên tai đều nghe thấy những lời đàm tiếu của người khác, cô lại không thể phản bác được gì.
Ngay ngày hôm sau đó, tất cả các trang báo đều đăng vụ việc này.

Còn có một loạt các nghi vấn, dự án Hương Lâm Châu giá trị bạc tỷ vừa mới được khởi động người đứng đầu lại bị kết tội, liệu rằng dự án này sẽ đi về đâu, những nhà đầu tư và người hợp tác sẽ thế nào.
Dương Mộc An ngồi trên giường suốt một đêm không ngủ, cô nghĩ mãi vẫn không nghĩ ra.

Rốt cuộc tại sao lại trùng hợp như vậy? Dự án vừa khởi động thì anh liền bị kết tội, trên đời có nhiều trùng hợp như vậy sao? Mọi chuyện diễn ra cứ như một sự sắp đặt.
Dương Mộc An đột nhiên nghĩ ra, cô giật mình nhớ lại lời nói của người phụ nữ mà mình nghe được ngày hôm đó.
“Món quà”.

Liệu đây có phải là thứ mà người đó nhắc tới hay không? Nếu thật thì, tất cả đều diễn ra bởi sự sắp xếp của ai đó..
 
Quá Muộn Để Nói Lời Yêu
Chương 30: 30: Đi Tìm Chứng Cứ


Từ Viễn Hàn ngồi trong phòng chờ thẩm vấn, trong đầu từ lúc bước vào đã liên tục nhảy số suy nghĩ.

Chuyện gì đang xảy ra? Là ai muốn giá hoạ cho mình? Người chết là ai, lại liên quan gì đến mình?
Đội trưởng đội cảnh sát mở cửa đi vào, trên tay còn cầm theo một cuốn sổ.

Đi đến ngồi đối diện với anh, ông thở dài.
“Cậu rất điềm tĩnh.”
Từ Viễn Hàn tựa lưng vào ghế.

Không sai, người lần đầu tiên bước vào căn phòng này vì một tội danh không rõ ràng như thế thì nên sợ hãi và hoảng loạn mới đúng.

Nhưng mà Từ Viễn Hàn trên đường đi đã nhận ra một điều.

Phía cảnh sát chỉ yêu cầu anh hợp tác điều tra, lệnh bắt giữ đã ghi rõ chỉ là đối tượng hiềm nghi có liên quan.

Như vậy rõ ràng không có chứng cứ xác thực chứng minh anh liên quan đến vụ việc này.

Nếu thật là thế, thì ván cờ này vẫn có thể lật ngược lại được.

“Tôi có thể biết người chết là ai không?”
Đội trưởng đội cảnh sát nhìn anh, ánh mắt giống như dò xét.
“Từ Chính.”
Từ Viễn Hàn có chút ngạc nhiên.

Từ Chính chết sao? Không phải ông ta đang ở trong ngục sao? Mới hơn tháng trước còn gặp mặt, người vậy mà lại chết rồi.
Từ Viễn Hàn trong đầu đột nhiên nghĩ ra một khả năng.

Từ Chính là nhân chứng duy nhất chứng minh cho sự xuất hiện và tồn tại của người phụ nữ bí ẩn kia.

Tuy ông ta không biết rõ nhưng lời nói vẫn có thể dấy lên hiềm nghi.

Giết người diệt khẩu, không phải là chuyện lạ.
Nhưng nếu thật sự muốn diệt khẩu thì nên là diệt khẩu trước khi cảnh sát bắt được, như vậy ông ta sẽ không thể nói cho bất cứ ai biết về sự tồn tại của bà ta mới đúng.

Tại sao lại phải chờ đến tận bây giờ mới ra tay?
Từ Viễn Hàn xoa xoa tay, lại hỏi: “Chết như thế nào?”
“Chết trong phòng giam, là có người bỏ thuốc vào cơm.

Có một cảnh quan bị hiềm nghi đã khai rằng là cậu chỉ thị.”
Từ Viễn Hàn nghe xong càng chắc chắn là đang muốn đổ cái tội này lên đầu anh.

Vừa trừ khử được một mối hoạ tiềm ẩn, vừa có thể mượn dao giết người, quả là một mũi tên trúng hai đích.

Người phụ nữ này cũng thật biết lợi dụng.
“Vậy có nghĩa là các anh vẫn chưa có chứng cứ chứng minh là tôi chỉ thị, tất cả đều chỉ là lời khai đơn phương của cảnh quan đó?”
Đội trưởng đội cảnh sát gật đầu, lại tiếp lời: “Chúng tôi cho người theo dõi cậu ta, đã bắt gặp được cậu ta ở dưới toà nhà Từ Thị của cậu gặp gỡ một người đàn ông mà chúng tôi không nhìn rõ mặt.

Cậu ta khai đó là cậu.”
Từ Viễn Hàn mỉm cười.
“Trích lục camera có thể biết được.

Hơn nữa hoàn toàn đều là lời cậu ta khai, không có bất kỳ chứng cứ nào chứng minh tôi có gặp cậu ta hay không.”
Theo lời đội trưởng đội cảnh sát thì viên cảnh quan kia gặp người đàn ông đó ở nơi góc chết của camera, chứng tỏ là rất am hiểu về cấu trúc và hệ thống an ninh của toà nhà.

Ngoài ra, sự việc xảy ra vào ba ngày trước.

Hôm đó Từ Viễn Hàn không đến công ty, Duật Hạo cũng không đi theo bên cạnh, tóm lại anh không có chứng cớ ngoại phạm rằng ngày hôm đó anh không xuất hiện ở công ty.
Ngày hôm đó Từ Viễn Hàn có hẹn của một người hợp tác đi đến khu nghỉ dưỡng ở ngoại ô thành phố, chờ suốt hai tiếng cũng không thấy người đến.

Mà hai tiếng đó lại trùng hợp chính là thời gian viên cảnh quan kia gặp người đàn ông đó.

Trong hai tiếng đó, không có ai chứng minh được Từ Viễn Hàn đanh ở đâu làm gì.
Mọi thứ diễn ra như được sắp đặt từ trước, không còn nghi ngờ gì rõ ràng là đang muốn tạo một bằng chứng để ghép tội anh.
“Trong nhà của viên cảnh quan kia lục soát được một bản hợp đồng giao dịch có chữ ký và con dấu của cậu, bộ phận kỹ thuật đã giám định là chữ viết tay của cậu.

Tuy nhiên vẫn không đủ để chứng minh, vì vậy tạm thời vẫn phải giữ cậu ở lại điều tra.”
Từ Viễn Hàn gật đầu.

Lúc này đây trong đầu anh đang phân tích các mốc thời gian cùng sự kiện xảy ra.

Tại sao lại trùng hợp đến như vậy? Người hẹn anh ra ngoài ngày hôm đó, lại đúng lúc bận việc không xuất hiện, dự án vừa bắt đầu thì Từ Chính lại chết.
Mục tiêu nhắm đến quá rõ ràng là phá hoại dự án Hương Lâm Châu sắp sửa bắt đầu.
Kẻ địch trong tối, Từ Viễn Hàn lúc này đã rơi vào thế bị động, buộc phải nhanh chóng tìm ra bằng chứng chứng minh mình vô tội.
Ngay sau khi cuộc thẩm vấn kết thúc, Duật Hạo đã chờ sẵn và yêu cầu được gặp Từ Viễn Hàn.

Từ Viễn Hàn gõ gõ tay lên bàn, trầm giọng: “Có hai việc muốn cậu làm.”
Duật Hạo gật đầu, im lặng chờ lệnh.
“Thứ nhất, điều tra viên cảnh quan kia và cả chữ ký, con dấu làm sao mà xuất hiện.

Thứ hai, điều tra camera ở quanh khu nghỉ dưỡng, nhanh chóng tìm kiếm người đã hẹn tôi ngày hôm đó.”
Duật Hạo gật đầu.

Hiện tại chỉ có thể nhằm vào những mấu chốt này mà tìm ra manh mối để chứng minh.

Tuy những bằng chứng phía cảnh sát đang nắm trong tay vẫn chưa đủ để xác thực tội của anh nhưng không thể kéo dài chờ chết.

Nếu đoán không sai, người phụ nữ kia chắc chắn sẽ trong thời gian ngắn nhất lại tạo ra một chứng cứ nào đó để xác thực tội trạng của anh với phía cảnh sát.

Không thể ngồi yên chờ đợi, việc ưu tiên chính là tìm manh mối chứng minh.
“Còn một việc nữa, đích thân cậu đến Los Angeles một chuyến, bí mật đưa người về đây cho tôi.”
“Rõ, anh có thể yên tâm.”
Từ Viễn Hàn trầm mặc, khàn giọng hỏi: “Dương Mộc An… thế nào rồi?”.
 
Quá Muộn Để Nói Lời Yêu
Chương 31: 31: Sự Thật Trong Bóng Tối


Duật Hạo nhìn anh, lại thở dài.

Vào lúc quan trọng, người trong lòng Từ Viễn Hàn nhớ đến là Dương Mộc An chứ không phải Dương Mộc Nhiên, điều này đã quá rõ ràng.

Nhưng Từ Viễn Hàn cố chấp vẫn không nhận ra trong lòng sớm đã có sự thay đổi.
“Ngày hôm qua sau khi trở về cô ấy vẫn luôn nhốt mình trong phòng, sáng sớm nay đã ra ngoài từ sớm.”
Từ Viễn Hàn cau mày.

Theo tính cách của Dương Mộc An chắc chắn sẽ không ngồi yên không làm gì.

Nhưng cô không hề biết được sự tồn tại đầy nguy hiểm vẫn luôn nấp xung quanh, nếu mạo hiểm tìm kiếm điều gì không chừng sẽ khiến Dương Mộc An trở thành đối tượng bị chú ý.
“Cô ấy đi đâu?”
“Cái đó… cô ấy không cho chúng tôi đi theo, cũng tự mình bắt xe đi nên chúng tôi…”
Từ Viễn Hàn nghiến răng, đập tay xuống bàn quát lớn: “Cô ấy không cho thì mấy người không biết tự đi theo à? Lỡ có chuyện gì xảy ra thì cậu lấy mạng ra đền chắc?”
Duật Hạo cúi đầu: “Xin lỗi, là tôi thất trách rồi.”
Từ Viễn Hàn nhíu mày xoa xoa thái dương.

Tạm thời có lẽ người phụ nữ kia sẽ không nhắm đến Dương Mộc An.

Nếu thật sự muốn tống anh vào tù thì chi ít phải moi ra được bằng chứng chứng minh hữu hiệu, có lẽ bà ta cũng bận lo cho việc này.

Ít nhất thì đây là điều mà Từ Viễn Hàn có thể chắc chắn được ngay lúc này.

Anh sẽ có một khoảng thời gian có hạn để kịp tìm ra những manh mối chứng minh sự vô tội cho chính mình.
“Còn một chuyện tôi muốn báo cáo với anh.

Chuyện mà anh bảo tôi điều tr về tiên sinh đã thất bại.”
Từ Viễn Hàn nhíu mày hỏi: “Sao lại thất bại?”
“Thư ký của tiên sinh đã chặn lại mọi thông tin, cũng đã trực tiếp đên gặp và bảo tôi ngưng việc điều tra này lại.”
Từ Viễn Hàn cũng đoán được chuyện này sớm muộn sẽ xảy ra.

Dưới mí mắt của Từ Sâm mà hành động, không bị phát hiện mới là chuyện lạ.

Thư ký Chung bên cạnh Từ Sâm là một người có năng lực khá tốt, cũng là người đã tận trung bên Từ Sâm nhiều năm.

Đúng là so với người này Duật Hạo không thể làm được gì khác.
Vốn dĩ cũng không định trong mong điều gì.

Anh chỉ là muốn thử vận may mà thôi, xem ra muốn biết chuyện thì vẫn cần chính người trong cuộc đồng ý.
Chuyện đã đi xa đến bước này, Từ Viễn Hàn đoán có lẽ Từ Sâm không lâu nữa cũng sẽ ra tay.

Nếu như ông ấy thật sự biết người phía sau là ai, thì khả năng cao sẽ bắt đầu trực tiếp với người đó.
“Được rồi, cậu quay về làm việc trước đi.

Thời gian này cẩn thận vào, còn nữa, cho người bí mật bảo vệ cô ấy đi.

Chúng ta không biết được kẻ đang đối đầu với mình là ai, cẩn thận vẫn hơn.”
Duật Hạo gật đầu, cúi người chào rồi quay gót rời đi.

Từ Viễn Hàn ngồi trong căn phòng lớn, đầu óc mải miên man suy nghĩ.

Anh đang tìm cách, đang cố suy nghĩ xem còn khả năng chứng minh nào mà bản thân đã bỏ sót.
Trong thời gian ngắn nhất, Từ Viễn Hàn hy vọng Duật Hạo có thể thuận lợi đón người an toàn về nước.

Người phụ nữ kia đã biết được tung tích của họ hay chưa, Từ Viễn Hàn thầm mong rằng bà ta vẫn chưa biết.

Còn cả người đã hẹn gặp với mình, Từ Viễn Hàn hy vọng ông ta vẫn còn tồn tại trên đời.

Ít nhất, hy vọng tất cả những điều mà bản thân nghĩ đến có thể để lại cho mình chút cơ hội.
Ngày hôm sau nữa, cảnh sát đã mời Dương Mộc An đến để lấy lời khai.

Sau khi khai báo xong xuôi, Dương Mộc An yêu cầu được gặp Từ Viễn Hàn.

Phía bên cảnh sát sắp xếp một chút rồi cho hai người gặp nhau.
Dương Mộc An ngồi đợi, mười phút sau thì cảnh sát đưa Từ Viễn Hàn đến.

Chỉ mới ba ngày trôi qua nhưng Dương Mộc An lại thấy như rất lâu rồi vậy.
Từ Viễn Hàn ngồi xuống đối diện, nhìn cô một lượt rồi lại hỏi: “Những ngày gần đây cô vẫn ổn chứ?”
Dương Mộc An xoa xoa tay, nhẹ nhàng đáp: “Tôi không sao.”
Không khí giữa hai cứ im lặng và gượng gạo như thế.

Thực ra mấy ngày gần đây, nhà báo phóng viên cứ vây lấy khiến Dương Mộc An không dễ lộ diện.

Nếu không phải Hà Yên và Duật Hạo ứng phó giúp thì cô cũng không thể ra khỏi nhà.

Tin tức này quá lớn, biến động bên ngoài mấy ngày qua cũng rất nhiều.
Một lúc lâu sau, Dương Mộc An mới cất tiếng.

“Có một chuyện tôi không biết có liên quan hay không.

Nhưng bữa tiệc hôm đó, lúc tôi đang lấy thức ăn thì có một giọng nói lạ nói với tôi.”
Dương Mộc An đem chuyện lúc đó kể lại cho Từ Viễn Hàn nghe.

Từ Viễn Hàn nghe xong liền biết chắc chắn là người phụ nữ.

Món quà bà ta tặng chính là thế này đây.

Trong đầu anh đột nhiên loé lên một suy nghĩ.
Nếu như người phụ nữ đó ở bên cạnh Dương Mộc An nói ra câu đó chứng tỏ là người tham dự bữa tiệc, là một trong những người có trong danh sách khách mời ngày hôm đó.

Hơn nữa, trích xuất camera ở sảnh tiệc tìm vị trí của Dương Mộc An sẽ thu hẹp phạm vi tìm kiếm và biết được hình dáng của người phụ nữ đó.
Từ Viễn Hàn nhìn Dương Mộc An, mỉm cười: “Cô lập công lớn rồi.”
Từ Viễn Hàn bảo Dương Mộc An đem điều này nói với Duật Hạo, bảo cậu ta điều tra kỹ càng.

Tuy không phải là chứng cứ để lật án nhưng là thứ giúp Từ Viễn Hàn có thể đoán ra được kẻ đang ẩn núp trong bóng tối là ai.
Cùng lúc này, ở bên Từ Sâm bí mật cho người đi điều tra đã tìm ra được một bằng chứng quan trọng..
 
Quá Muộn Để Nói Lời Yêu
Chương 32: 32: Chứng Cứ


Cuối tuần, đã qua ngày thứ tư kể từ khi Từ Viễn Hàn bị hiềm nghi.

Buổi sáng, đột nhiên cảnh sát bảo rằng đã có chứng cứ ngoai phạm xác thực anh không có liên can vào vụ giết người và bảo anh có thể về nhà.

Tuy nhiên Từ Viễn Hàn vẫn là người có liên quan đến nạn nhân và có thể sẽ là nhân chứng nên cảnh sát hy vọng anh có thể tiếp tục hỗ trợ nếu biết thêm điều gì.
Từ Viễn Hàn không nghĩ Duật Hạo có thể tìm ra nhanh như vậy, chỉ có một người có khả năng làm điều đó.

Anh ra khỏi sở cảnh sát liền nhìn thấy chiếc xe đến đón như dự đoán.

Từ Viễn Hàn đi tới, người lái xe đã đứng đợi để mở cửa xe cho anh.
Từ Viễn Hàn cúi người, bước lên xe.
“Hành động nhanh hơn con nghĩ.”
Từ Sâm nhìn anh, vẻ âm trầm.
“Con là con trai bố, người thừa kế duy nhất của Từ gia.

Đương nhiên không cho phép con xảy ra bất cứ chuyện gì.”
Từ Viễn Hàn nhìn Từ Sâm, lại mỉm cười.

Anh biết ông ấy sẽ không để anh ở trong đó lâu.

Mấy năm nay Từ Sâm đã rút dần khỏi giới kinh doanh nhưng nhiều năm về trước ông cũng là một cái tên truyền kỳ trong giới.

Với năng lực và sự tinh tường đó, Từ Sâm là một người không phải ai cũng có thể dễ dàng đụng vào.
Ông ấy rút khỏi giới, ai cũng thấy tiếc.

Một nhân vật như vậy lại chấp nhận cuộc sống an nhàn, thật đáng tiếc cho tài năng đó.
Từ Viễn Hàn biết Từ Sâm một khi ra tay đều rất chuẩn xác, vì vậy lúc ở trong phòng tạm giam anh chưa hề lo lắng.

Cho dù anh không tìm được cách, ông ấy cũng ở điểm không ngờ nhất mà đột phá ra điểm mấu chốt.

Lần này không biết lại là gì nữa đây.
“Chứng cứ ngoại phạm đó gì vậy? Con không nghĩ mình đã bỏ sót điều gì.”
Từ Sâm rút trong túi ra một tấm ảnh cùng với một tờ giấy.

Ông tường tận giải thích: “Có một phóng viên từ sau khi dự án Hương Lâm Châu bắt đầu vẫn luôn muốn phỏng vấn con mà không tìm được cơ hội nên lúc nào cũng bám theo sau.

Ngày hôm đó cậu ta là người chứng kiến con lên xe rời khỏi thành phố.

Giữa trưa có một cuộc gọi quảng cáo gọi đến số của con, con bắt máy và nói hai câu, từ vị trí định vị cuộc gọi đã định vị được con đang ở nơi nào.

Khoảng cách địa lý có thể xác thực con không gặp gỡ người kia.”
Từ Viễn Hàn nhìn Từ Sâm với một vẻ vừa ngạc nhiên vừa thán phục.

Là những điều anh không biết cũng không hề nghĩ tới.

Những chi tiết quá mức nhỏ đến gần như không hề liên quan lại trở thành thứ có thể chứng minh sự trong sạch cho bản thân.
Anh đã quên mất ngày hôm đó có số điện thoại gọi cho mình.

Bởi vì một ngày có quá nhiều người gọi cho anh, anh cũng không nhớ, càng không để tâm đến.

Còn người phóng viên kia, anh hoàn toàn không biết.
Từ Viễn Hàn không hỏi vì sao Từ Sâm tìm ra được những điều này.

Anh biết chỉ cần là điều ông ấy muốn biết, không khó để đạt được.

Quan trọng chính là kế hoạch của người đó đã thất bại, chắc chắn bà ta không cam tâm.

Trong thời gian ngắn sẽ không thể tạo một cái bẫy đủ để khiến Từ Viễn Hàn lao đao như lần này nên có lẽ sẽ yên bình một thời gian.
Vấn đề đối với anh lúc này chính là từ trong danh sách khách mời kia tìm ra người đó.
Từ Viễn Hàn nhìn Từ Sâm, suy nghĩ mãi lại lên tiếng hỏi: “Bố vẫn không định nói với con về thân phận của người đó à?”
Trong một thoáng ngắn ngủi, vẻ mặt Từ Sâm giống như đông cứng lại, bàn tay siết chặt.

Từ Viễn Hàn đoán được người đó với Từ Sâm có lẽ là có quen biết lâu năm, hoặc là một mối quan hệ khá thân.
Từ Sâm quay mặt nhìn ra bên ngoài, muốn tránh đối diện ánh mắt với Từ Viễn Hàn.
“Con vẫn là không biết sẽ tốt hơn.”
Từ Viễn Hàn nhướn mày, thở hắt một hơi.

Được rồi, anh cũng không phải không biết tính của ông ấy.

Một khi không muốn thì có trời cũng chẳng thay đổi được.

Dù sao Từ Viễn Hàn cũng biết được Từ Sâm sẽ không để cho người kia ung dung đổ hoạ lên đầu Từ gia là đủ rồi.
Từ Sâm quay sang nhìn Từ Viễn Hàn, lại ôn tồn nói: “Quay về thì nhớ chăm sóc vợ con cho kỹ vào.

Nó vì con mà vất vả lắm đấy.”
Từ Viễn Hàn nhìn Từ Sâm với vẻ khó hiểu.

Từ Sâm nhíu mày: “Con bé là người tìm ra chứng cứ nên con mới có thể ngồi ở đây này.”
Từ Viễn Hàn tròn mắt ngạc nhiên.

Cái gì? Anh tưởng đó là do Từ Sâm làm chứ.

Dương Mộc An chỉ là cô gái bình thường chưa từng tiếp xúc qua với những việc thế này, hơn nữa còn là những điều nhỏ nhặt như vậy.

“Chuyện đó… sao có thể chứ ạ?”
Từ Sâm nhìn Từ Viễn Hàn rồi lại cau mày.
“Có gì mà không thể.

Xem ra con trai ta xem thường con dâu ta quá nhỉ.”
Từ Viễn Hàn thật sự là ngơ ngác luôn.

Chuyện này nghe qua cứ cảm giác không chân thực gì cả.

Làm sao mà cô gái đó có thể chứ? Nghĩ lại thì Duật Hạo nói rằng buổi sáng ngay sau khi anh bị đưa đi cô đã đi đâu đó mà không để người làm đi theo.

Lẽ nào là vì chuyện này sao?
“Bố à, là cô ấy đưa tài liệu đến chỗ bố sao?”
Từ Sâm lắc đầu, điềm nhiên đáp: “Không hẳn, con bé đến nhà nhờ vả bố điều tra giúp vì bản thân không có khả năng điều tra sâu hơn.

Vốn dĩ bố đang tìm cách, con bé lại tìm ra nhanh hơn cả bố.”
Từ Viễn Hàn vẫn chưa hết bất ngờ.

Anh cũng thật sự tò mò không biết cô làm sao mà tìm ra được những điều này..
 
Quá Muộn Để Nói Lời Yêu
Chương 33: 33: Cảm Ơn


Từ Sâm đưa Từ Viễn Hàn quay về công ty để giải quyết nhiều chuyện còn tồn đọng của công ty và tìm hướng giải quyết cho dự án đang bị đình trệ.

Tuy Tử Viễn Hàn đã chứng minh được bản thân vô tội nhưng miệng lưỡi thiên hạ đáng sợ, trước khi bắt được người đã đổ oan cho anh thì có nói gì người khác cũng không tin được.
Từ Sâm đã giải quyết sự nghi ngờ và bất mãn của những người đầu tư.

Tuy nhiên đây chỉ là giải pháp nhất thời, phải sớm tìm ra kẻ đứng sau.
Duật Hạo nghe tin Từ Viễn Hàn đã được vô can nên liền quay về nhanh nhất có thể.

Trong thư phòng của Từ Viễn Hàn, Duật Hạo đã đến báo cáo.
“Người đàn ông gọi điện cho anh ngày hôm đó không ngoài dự đoán, có người muốn giết người diệt khẩu.

Cũng may là kịp thời đến trước một bước nên vẫn cứu được.

Tạm thời người tôi đã đưa đến nơi an toàn.”
Từ Viễn Hàn gật đầu.

Cũng may, nếu ông ta chết thì càng khó bắt được người đứng sau hơn.

Từ Viễn Hàn gõ gõ tay lên bàn, dường như đang suy nghĩ điều gì đó.
“Còn người phụ nữ tại sảnh tiệc ngày hôm đó thì sao?”
Duật Hạo lấy trong túi ra một USB để lên bàn của Từ Viễn Hàn.
“Không nhìn rõ mặt, người đó bận lễ phục màu đen, trên ngực còn cài hoa hồng mà công ty chúng ta chuẩn bị dành cho số ít những khách quý quan trọng.”
Không thể nhìn rõ được mặt nhưng chí ít có thể thu hẹp được phạm vi tìm kiếm.

Trong buổi tiệc ngày hôm đó, Từ Viễn Hàn sắp xếp chuẩn bị hoa cài cho những khách quý có quan hệ hợp tác lâu năm với Từ gia.

Số khách này không nhiều, nhưng cũng không dễ tìm.
Hiện tại cũng không thể công khai mà điều tra, như vậy quá bị động.
Xem ra hiện tại không thể làm được gì hơn, trước mắt vẫn phải tóm được cái đuôi để biết xem người đó rốt cuộc là ai.
Từ Viễn Hàn ngoắt tay: “Được rồi, chuyện còn lại cứ để tôi tự lo.

Cậu cũng vất vả rồi, quay về nghỉ ngơi trước đi.”
Duật Hạo cúi đầu chào rồi rời đi.
Từ Viễn Hàn mở danh sách khách mời ngày hôm đó ra, trên dưới cũng gần ba mươi người, phụ nữ không ít, không dễ kiếm ra người muốn tìm.

Hiện tại không lo được nhiều vậy, Từ Viễn Hàn quyết định quay về nhà trước, sau đó mới tính tiếp.

Bản thân anh cũng muốn biết rốt cuộc thì Dương Mộc An làm sao mà tìm ra được chứng cứ.
Từ Viễn Hàn về nhà thì đã xế chiều, lúc này Dương Mộc An vẫn chưa về.

Người làm trong nhà nói rằng cô đi làm từ sớm, bình thường cũng phải đến tối mới về nhà do người đông nên bắt xe khó.
Từ Viễn Hàn nghe xong, nghĩ ngợi thế nào liền quyết định lái xe đến muốn rước cô tan làm.

Đợi thêm một lúc liền nhìn thấy Dương Mộc An đi ra từ trong sảnh, dáng vẻ uể oải mệt mỏi.

Anh đạp ga chạy đến trước mặt cô, hạ kính xuống để cô có thể nhìn thấy rõ.
Dương Mộc An nhìn thấy anh thì vô cùng ngạc nhiên.

Từ Viễn Hàn nhìn cô, lên tiếng: “Lên xe đi, tôi chở cô về nhà.”
Dương Mộc An ngơ ngác một chút rồi gật đầu, mở cửa xe.

Ngồi vào ghế lái phụ, liền hỏi anh: “Anh quay về lúc nào thế?”
Từ Viễn Hàn liếc mắt qua nhìn cô, lại điềm tĩnh đáp lời: “Vừa mới sáng nay.

Đúng rồi, có chuyện muốn hỏi cô.”
Từ Viễn Hàn đem những lời mà Từ Sâm nói kể lại cho Dương Mộc An nghe, hỏi cô làm sao mà tìm ra được cách chứng minh.

Dương Mộc An mân mê hai bàn tay nhỏ, khẽ giọng đáp lời: “Hà Yên từng nói với tôi người làm việc giống như anh và cô ấy một ngày sẽ có rất nhiều người gọi vào.

Tôi cảm thấy biết đâu có thể tìm được gì đó nên xem thử lịch sự cuộc gọi của anh, may mắn mới tìm được cuộc gọi của ngày hôm đó.”
Từ Viễn Hàn gật đầu, quả thật anh đã quá nôn nóng nên mới quên đi điều này.

Điện thoại của anh ngày hôm đó do lễ phục vướng víu nên đã để ở nhà, có lẽ vì vậy mới tiện để cho Dương Mộc An tìm ra được.

Cũng còn may, xem như là trời phật phù hộ.
Còn chuyện tên phóng viên, Dương Mộc An nói rằng anh ta đã canh cô đi ra ngoài liền nhào đến phỏng vấn.

Trong lúc vô ý mới nói ra chuyện anh ta bám theo Từ Viễn Hàn đã lâu, Dương Mộc An nghe xong liền hỏi cặn kẽ mới biết được.

Sau đó cô đã đưa người phóng viên này đến gặp Từ Sâm cùng với suy nghĩ về cuộc gọi kia của mình.
Từ Viễn Hàn nghe xong hết mọi chuyện.

Tuy rằng chỉ là may mắn phát hiện ra được nhưng Dương Mộc An quả thật rất tinh ý và nhạy bén.

Lần này cũng xem như là trong cái rủi có cái may, không đến nỗi tệ.
“Vẫn phải cảm ơn cô, nếu cô không phát hiện ra những điều này thì e rằng tôi khó mà chứng minh được.”
Dương Mộc An vội xua tay: “Không, cái đó… tôi chỉ là vô tình biết được thôi.

Cũng không phải chuyện gì quá lớn.”
Từ Viễn Hàn nhìn cô, lại im lặng mỉm cười.
Cả hai người lúc đó đều không nhận ra, khoảng cách giữa hai người đã có sự thay đổi nào đó không rõ.

Chỉ là không còn xa cách như trước.

Trong lòng Từ Viễn Hàn giống như đối với cô đã có một suy nghĩ khác và một cảm nhận mới mẻ..
 
Quá Muộn Để Nói Lời Yêu
Chương 34: 34: Bắt Được Người Quan Trọng


Sau khi ăn cơm ở nhà xong, Từ Viễn Hàn bảo Dương Mộc An thời gian này cẩn thận một chút với những người cố tiếp xúc cô.

Anh lo sợ người phụ nữ kia không chừng lại chuyển hướng mục tiêu sang Dương Mộc An thì càng khó hơn.
Ngay sáng hôm sau, Từ Viễn Hàn cùng Duật Hạo đi đến gặp người đàn ông đã hẹn anh ngày hôm đó.

Duật Hạo sắp xếp ông ta ở trong căn nhà ngoại ô thành phố, ở một nơi khá hẻo lánh nhưng an ninh thì khá tốt.
Từ Viễn Hàn ngồi trên ghế, ngoắt tay ra hiệu.

Vệ sĩ bên cạnh liền đi vào trong dẫn người ra, để ông ta ngồi đối diện với anh.

Từ Viễn Hàn mân mê bàn tay, quan sát chăm chú người trước mặt.

Một người đàn ông trung niên, ngoại hình không bắt mắt cũng có vẻ không phải là nhân vật nổi tiếng gì.

Theo như lời Duật Hạo thì ông ta là chủ một công ty nhỏ lẻ đang mắc nợ.

Người phụ nữ kia luôn nhắm vào những người thiếu thốn tiền bạc, dụ dỗ rồi để họ làm việc giúp mình.

Lần này xem ra cũng không ngoại lệ.
Đối với loại người vì tiền không khó.

Bọn họ vì lợi mà làm thì cũng có thể vì lợi ích lớn hơn mà làm điều nguy hiểm hơn.
“Người đó cho ông bao nhiêu, tôi cho ông gấp mười.”

Quả nhiên đoán không sai, người đàn ông kia vừa nghe nói hai mắt liền sáng rỡ.

Ông ta đã dám hãm hại anh thì cũng có lẽ đã nhận được một khoảng tiền khá lớn và đương nhiên cũng biết anh không thiếu chỗ tiền này.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
2.

Chờ Ngày Gió Đông Ấm Áp
3.

[BHTT] Ân
4.

Thế Gả Hào Môn: Nghiêm Tổng! Xin Buông Tha
=====================================
Nhưng để chắc chắn hơn, Từ Viễn Hàn vẫn thòng thêm một câu: “Tiền của bà ta chưa chắc ông đã lấy được.

Nhưng tiền của tôi thì ông có thể yên tâm mà lấy.”
Người đàn ông kia nhìn anh, nhíu mày gặng hỏi lại: “Làm sao tôi tin được cậu chứ?”
Từ Viễn Hàn mỉm cười, lắc đầu.
“Ông không có quyền lựa chọn nào khác ngoài việc tin tôi.

Chỉ cần tôi cho người đẩy ông ra khỏi đây, ông liền sẽ không còn cái mạng mà nhìn mặt trời ngày mai.”
Người đàn ông kia rùng mình.

Hiện tại ngoài việc vô thức bám lấy thì cũng không còn cách nào khác.

Trải qua lần truy sát trước, ông ta có lẽ cũng tự ý thức được bản thân đang ở trong tình trạng nguy hiểm thế nào.

So với việc rơi vào tay của người khác rồi bỏ mạng thì liều mình nắm lấy chút ít cơ hội này vẫn tốt hơn nhiều.
“Tôi nghe cậu.”
Từ Viễn Hàn mỉm cười hài lòng.

Người đàn ông đó bắt đầu nói hết mọi thứ.

Người liên lạc cho ông ta là một người phụ nữ, cũng đã chỉ thị rõ ông phải làm gì, còn nói ra số tiền mà bản thân sẽ trả cho ông ta.

Ông ta sợ bản thân bị lừa, cùng với việc Từ Viễn Hàn có thân phận và sức ảnh hưởng cao nên ông ta sợ bị rước hoạ vào thân.

Ông ta đã yêu cầu được gặp mặt và ký một bản hợp đồng mật giữa hai người với nhau.

Người phụ nữ kia nói mãi mới chịu đồng ý.

Nhưng hôm gặp mặt thì lại là một người đàn ông.

Người đó tầm khoảng hai mươi ba mươi tuổi, là một người nước ngoài gốc Anh.

Người đó tự xưng bản thân chính là trợ lý của người phụ nữ kia.

Còn về bản hợp đồng, sau khi mọi chuyện vừa xong ông ta bị truy sát, bản hợp đồng đó đã rơi vào tay người khác.
Theo miêu tả của ông ta, Duật Hạo đã sai người phát hoạ ra được chân dung của người thanh niên kia.

Người ngoại quốc nhập cảnh và sinh sống ở thành phố này không khó để tìm.

Từ Viễn Hàn bảo Duật Hạo trong thời gian nhanh nhất tìm cho ra người này.

Còn về người đàn ông đó, Từ Viễn Hàn đã tạm sắp xếp ông ta ở một nơi an toàn để giữ lại nhân chứng sau này.
Một tuần sau, Duật Hạo cuối cùng cũng tìm ra được tung tích của người đó.

Từ Viễn Hàn sau đó đã khởi động lại dự án đang dang dở và tiến hành bước đầu khá thuận lợi.

Vụ việc Từ Chính khép lại, cảnh viên kia bị phán tội giết người còn vu oan giá hoạ.

Phía cảnh sát cũng nghi ngờ có người đứng sau nhưng Từ Viễn Hàn đã đến nói một chút tình hình cho họ biết.

Cảnh sát cũng quyết định tạm thời để án này kết thúc trước rồi lại bí mật điều tra, phối hợp cùng Từ Viễn Hàn.
Mọi chuyện xem như có một kết cục êm đẹp.

Nhưng chỉ những người trong cuộc mới biết hồ nước còn sâu hơn những gì mắt thường nhìn thấy.

Một người Anh tên Alhin đã nhập cảnh vào một năm trước.

Bản thân là hậu duệ của một gia tộc có tiếng ở Anh.

Nhập cảnh một năm đã gầy dựng được một thương hiệu bán quần áo khá được ưa chuộng và đang phát triển.

Đáng tiếc lại không biết được người mà anh ta làm việc cho là ai.
Từ Viễn Hàn suy nghĩ một lúc lại lên tiếng: “Vậy có nghĩa lời nói anh ta là trợ lý của người phụ nữ đó chỉ là nói dối.”
Duật Hạo gật đầu.
Từ Viễn Hàn nhíu mày.

Manh mối lại đứt đoạn ở đây, trừ phi là anh ta chịu khai ra người đứng sau.

Bằng không thì không thể tìm ra được kẻ đó là ai.

Chuyện càng lúc càng rắc rối, hiện tại xem ra chỉ có thể dừng ở đây.
“Đã báo cho phía cảnh sát chưa?”
Duật Hạo đưa tay lên nhìn đồng hồ: “Đã báo rồi, nếu không có trục trặc gì thì trong hai tiếng nữa sẽ bắt được người.”
Từ Viễn Hàn gật đầu, kéo ghế đứng dậy.
“Được, vậy chúng ta đến sở cảnh sát chờ trước.”
Duật Hạo gật đầu, quay ra chuẩn bị xe.
Từ Viễn Hàn biết, cuộc chiến thật sự chỉ vừa mới bắt đầu..
 
Quá Muộn Để Nói Lời Yêu
Chương 35: 35: Cuộc Gọi Thần Bí


Chuyện tiếp theo đó, người của anh đã ra sức hợp tác cùng cảnh sát tìm ra tung tích của người đó.

Từ Viễn Hàn xử lý xong công việc liền một mình lái xe đi đến bệnh viện.

Đã có rất nhiều việc xảy ra, anh lâu rồi chưa đến thăm tình hình của Dương Mộc Nhiên.
Anh mang theo một bó hồng, loài hoa mà Dương Mộc Nhiên yêu thích.

Anh đi dọc theo hành lang quen thuộc, đi đến trước cửa phòng bệnh lại nhìn thấy Dương Mộc An đứng nhìn qua cửa sổ, bàn tay chạm trên kính, nụ cười nở nhẹ trên môi nhìn rất thê lương.
Từ Viễn Hàn bước đến gần, điềm giọng hỏi cô: “Đã đến sao không vào?”
Dương Mộc An giật mình, quay lại nhìn anh, lại nhìn xuống bó hồng mà anh đang ôm trong tay.

Cô mỉm cười, nhìn vào trong căn phòng kia.

Dương Mộc An hạ mắt, lại trầm giọng đáp lời: “Có lẽ em ấy không muốn nhìn thấy tôi.”
Từ Viễn Hàn nhìn cô, lại nhíu mày.

Không muốn nhìn thấy? Tại sao chứ? Trải qua mấy tháng sống cạnh nhau, Từ Viễn Hàn vẫn không hiểu rõ về Dương Mộc An.

Có lúc cảm giác cô rất đơn thuần, tâm tư dễ dàng bộc lộ, là một đoá hoa rung rinh trước gió chạm tay là có thể chạm được.

Nhưng lại có lúc Từ Viễn Hàn lại thấy như cô giống như cơn gió đến nhanh đi nhanh, có vươn tay cũng không thể níu giữ.
Cõi lòng khép kín, trong đôi mắt chỉ toàn sự bi thương và một nỗi cam chịu.

Rõ ràng lời nói không thay đổi lại tưởng như có một bức tường vô hình đang chắn ngang.
Giống như, Dương Mộc An sợ hãi người khác bước vào thế giới của mình.

Cô cam nguyện đi đến bất cứ đâu, cam nguyện bước vào thế giới của người khác nhưng lại không muốn bất cứ ai bước vào thế giới của chính mình.
Là muốn che đi tâm tư hay là che đi trái tim đang mang một vết thương không muốn cho ai biết?
Từ Viễn Hàn không hiểu.

Anh không thể nắm bắt được cô.

Anh cũng hy vọng cô có thể nói cho anh, nhưng cuối cùng anh cũng chẳng phải là ai trong đời cô.

Cùng lắm chỉ là một lần gặp gỡ, diễn với nhau một vở kịch, là quan hệ đối tác, sao có tư cách mong mỏi.
“Tôi đã cướp đi hạnh phúc nên thuộc về em ấy, có lẽ em ấy không mong nhìn thấy tôi trong lúc này.”
Dương Mộc An gượm một lát, lại ngước mắt nhìn anh rồi mỉm cười: “Anh cũng thấy vậy mà đúng không?”
Lời này khiến Từ Viễn Hàn không thể mở miệng nổi để nói thêm được lời nào.

Là anh đã từng có suy nghĩ đó, cũng đã vì suy nghĩ đó hành hạ dày vò cô.

Bản thân anh đã mang suy nghĩ đó áp đặt lên trên người Dương Mộc An.
Cho đến lúc này Từ Viễn Hàn vẫn không thể mở miệng nói một lời xin lỗi.

Anh không đủ dũng khí để đối diện hay là không muốn thừa nhận sai lầm của chính bản thân mình? Từ Viễn Hàn không phản bác được.
Từ Viễn Hàn quay đầu muốn né tránh ánh mắt của cô.

Đam Mỹ Hài
“Em ấy… có lẽ không nghĩ vậy đâu.”
Dương Mộc An cười khổ, lắc đầu.
“Được rồi, tôi không làm phiền không gian riêng của hai người.

Anh vào thăm con bé đi.

Tôi còn có việc, quay về trước.”
Từ Viễn Hàn vươn tay muốn giữ lấy cô nhưng đến giữa không trung lại cảm thấy lạc lõng mà buông xuống.

Hoá ra anh lại là kẻ nhát gan đến thế.

Nhìn cô rời đi, bóng lưng dần khuất xa khiến Từ Viễn Hàn cảm thấy trong lòng cũng chua chát.
Anh đẩy cửa bước vào trong, lại đối diện với cô gái mà bản thân thương yêu nhất.

Từ Viễn Hàn đặt bó hoa xuống bàn, kéo ghế ngồi bên cạnh giường của Dương Mộc Nhiên.
Từ Viễn Hàn ngồi im lặng hết nửa tiếng đồng hồ không nói một lời nào, chỉ nắm lấy tay Dương Mộc Nhiên.
Trong tim anh đang rất hỗn loạn.

Anh đã thề cả đời chỉ yêu cô gái trước mắt, tuyệt không phụ bạc.

Nhưng giờ đây trong trái tim đột nhiên len lỏi một tia cảm xúc không nên có, trong tâm trí lẫn một hình bóng có dùng cách gì cũng không thể xoá.
Điều này giống như đang tự phản lại chính bản thân mình, khiến cho Từ Viễn Hàn cảm thấy thật đau khổ.
Anh nắm lấy tay Dương Mộc Nhiên, hạ mắt trầm giọng.
“Nhiên Nhiên, nếu em là anh em sẽ làm gì vào lúc này?”
Từ Viễn Hàn không biết nữa, anh cũng không muốn nghĩ nữa.

Mọi chuyện cứ như cơn sóng lớn không ngừng đập vào bờ.

Mà anh lại chỉ có thể đứng yên mà đón nhận tất cả.
Hai tiếng sau, Từ Viễn Hàn rời khỏi bệnh viện để quay về công ty tiếp tục xử lý công việc.

Lúc này đột nhiên có một cuộc điện thoại gọi cho anh.

Là một số điện thoại lạ, Từ Viễn Hàn đột nhiên có dự cảm không hay.
Anh nhấc máy, đầu dây bên kia lại là một sự im lặng.

Từ Viễn Hàn nhíu mày, vẫn kiên nhẫn không lên tiếng trước.

Anh muốn biết rốt cuộc người gọi đến là ai, tại sao lại không lên tiếng trước.
Cho đến một lúc lâu sau đó, người ở đầu dây bên kia mới cất tiếng.

Giọng của một người phụ nữ, âm cao bổng mang theo chút giễu cợt.
“Xin chào.

Cậu đã tốn rất nhiều tâm sức để tìm tôi, tôi đánh giá cao năng lực đó của cậu.”
Từ Viễn Hàn giật mình, mở tròn hai mắt.

Giọng nói này….
 
Quá Muộn Để Nói Lời Yêu
Chương 36: 36: Cùng Chung Cảnh Ngộ


Từ Viễn Hàn nắm lấy điện thoại, đứng bật dậy khỏi ghế, nhíu mày hỏi lại với vẻ gắt gỏng: “Là bà?”
Đầu dây bên kia phát ra tiếng cười khúc khích thay cho câu trả lời.

Từ Viễn Hàn hận không thể chui qua điện thoại đến đầu dây bên kia bắt lấy bà ta ngay lúc này.

Người phụ nữ này mạo hiểm gọi đến chứng tỏ không sợ sẽ bị bắt, thái độ ngạo nghễ này thật sự khiến người khác
Người phụ nữ bên kia hắng giọng, điềm đạm đáp lời: “Cậu thật sự rất thông minh.

Tìm đến tận chân tường của tôi, đáng tiếc là chỉ thiếu một chút.

Nhưng mà một chút này của cậu đã là thua cả ván cờ rồi.

Vẫn là tôi đánh giá quá cao cậu.”
Từ Viễn Hàn ngồi lại ghế, điều tiết lại cảm xúc của bản thân.

Mỉm cười một cái rồi đáp: “Cảm ơn lời khen này của bà.

Nhưng tôi càng hy vọng có thể nhanh một chút để chúng ta gặp được nhau.”
Người phụ nữ kia lại cười.
“Đừng trách tôi, có trách thì trách ba của cậu tự tạo nghiệp.

Nợ cha con trả, tôi hy vọng cậu sẽ thua không quá thê thảm.”
Cuộc điện thoại ngắt ngay tại đó.

Từ Viễn Hàn nhìn số điện thoại trên màn hình cùng với cuộc gọi đã kết thúc, trong lòng vẫn miên man suy nghĩ.

Rốt cuộc thì cuộc gọi này có ý nghĩa gì? Tại sao đột nhiên lại lộ diện như vậy.
Từ Viễn Hàn ngồi im lặng trên ghế suy nghĩ nửa giờ vẫn không ra.

Điều duy nhất anh có thể chắc chắn chính là bà ta thật sự vì trả thù mà tới.

Nhưng mối thù này là bắt nguồn từ thời của Từ Sâm, xem ra trừ phi ông ấy thật sự muốn nói ra bằng không thì anh cũng không thể biết được gì nữa.
Từ Viễn Hàn bảo Duật Hạo điều tra số điện thoại vừa mới gọi đến.

Anh cũng đoán được sẽ không tra được nhưng vẫn muốn thử một phen xem sao.
Nửa ngày sau liền có kết quả, quả nhiên không ngoài dự đoán là một số máy không chủ đã bị bỏ, không thể tra ra thêm được bất cứ thứ gì.
Từ Viễn Hàn xoa xoa thái dương.

Người phụ nữ này hành tung che giấu thật sự quá tốt, lần đầu tiên anh gặp một đối thủ khó nhằn như vậy.
Buổi chiều, Từ Viễn Hàn từ cuộc họp đi ra thì nhìn thấy Duật Hạo đứng chờ bên ngoài dáng vẻ vô cùng khẩn trương.

Từ Viễn Hàn bước tới, nhíu mày trầm giọng hỏi: “Có chuyện gì sao?”
Duật Hạo nhìn đồng hồ rồi lại gấp rút nói với anh: “Bố của Dương tiểu thư đã nhập viện, tình hình bây giờ không biết thế nào? Chúng ta có…”
Lời còn chưa nói hết Từ Viễn Hàn đã vội vã vứt lại hồ sơ tài liệu cho thư ký rồi bảo Duật Hạo mau chóng chuẩn bị xe đến bệnh viện.

Theo lời Duật Hạo, hôm nay Dương Nguỵ Minh tham dự một hội nghị, giữa chừng độ nhiên lên cơn đau tim ngã quỵ tại hội trường.

Người trong hội trưởng vội vã đưa Dương Nguỵ Minh nhập viện lại được chuẩn đoán là nhồi máu cơ tim cấp, tình trạng hiện tại rất tệ.

Lúc trước Dương Mộc Nhiên có nói qua với anh sức khoẻ của Dương Nguỵ Minh không tốt lắm, càng lớn tuổi càng yếu, khuyên ông đi đến bệnh viện thì ông không chịu.

Ngày hôm nay đột nhiên phát bệnh, thật sự là quá bất ngờ.
Dương Mộc Nhiên thì nằm trên giường chưa tỉnh lại, Dương Nguỵ Minh lại nhập viện, lúc này Dương Gia chỉ còn một mình Dương Mộc An.

Trong một lúc hai người thân đều rơi vào nguy kịch, bản thân một mình chống đỡ, không biết là Dương Mộc An lúc này cảm giác tệ đến mức nào.
Từ Viễn Hàn sau mười lăm phút đã có mặt ở bệnh viện, đến trước cửa phòng phẫu thuật nhìn thấy Dương Mộc An ngồi ở bên ngoài, dáng vẻ bơ phờ xơ xác.
Từ Viễn Hàn trong một khắc đột nhiên cảm thấy đau lòng.

Một mình cô, đã phải gồng gánh quá nhiều thứ.

Có mạnh mẽ thế nào cũng chỉ là một cô gái mềm yếu, sao có thể chịu được những đả kích lớn thế này cơ chứ.
Anh bước tới trước mặt cô.

Dương Mộc An ngước mắt nhìn anh, đôi mắt đột nhiên rưng rưng ngấn lệ.

Trong lòng Từ Viễn Hàn đột nhiên thắt lại, anh đưa tay muốn chạm đến nhưng cô lại quay mặt đi, đưa tay chùi mắt.
“Sao anh lại đến đây? Không phải lúc này nên ở công ty bận rộn hay sao?”
Từ Viễn Hàn thở dài, thu tay lại, ngồi xuống bên cạnh cô.
“Chuyện quan trọng như vậy, sao tôi có thể không đến.”
Dương Mộc An cười khổ, lại rơi vào im lặng.

Ánh mắt cô nhìn qua ánh sáng trên hộp đèn “đang phẫu thuật” vô cùng bi thương.

Cô hạ mắt, bàn tay nhỏ đan vào nhau đang run lên.

Từ Viễn Hàn nhìn thấy lại không biết nên an ủi cô thế nào mới đúng.
Anh đột nhiên trâm giọng, nhắm nghiền đôi mắt như đang nhớ về điều gì đó xa thật xa.
“Lúc trước, tôi cũng đã từng ngồi ở vị trí giống thế này mà chờ đợi.”
Dương Mộc An quay sang nhìn anh, cô biết anh đang muốn nói đến lúc nào.

Là khoảnh khắc mẹ anh lâm bệnh nặng được đưa vào viện nhưng không kịp.

Từ Viễn Hàn lúc đó đã bi thương không kém gì cô lúc này.

Khác thời điểm nhưng chung một cảnh ngộ, có lẽ Từ Viễn Hàn hiểu tâm trạng cô lúc này hơn bao giờ hết.
Nhưng đột nhiên anh lại nhắc đến chuyện này khiến cô có chút bất ngờ.

Từ Viễn Hàn trước nay hình như chưa từng chủ động nhắc đến chuyện này với bất cứ ai..
 
Quá Muộn Để Nói Lời Yêu
Chương 37: 37: Cảm Giác Bi Ai


“Lúc đó tôi đã chờ ở chỗ này.

Bố tôi ở góc tường bên đó, biểu cảm trên mặt ông lúc đó tôi cả đời cũng không thể quên được.

Tuyệt vọng có, đau khổ có, bi ai có.

Mà tôi lúc đó lại không hiểu cảm giác trong lòng tôi lúc đó là gì.

Có lẽ tôi chỉ để tâm đến người bố trước mắt và người mẹ đang nằm trong kia không rõ còn gặp lại hay không?”
Dương Mộc An cúi đầu, mái tóc rũ xuống che đi gương mặt thiếu nữ.

Cảm giác trong lòng mỗi người đều có, cô hiểu mà.

Cô cũng là người đã trải qua cảm giác đó.

Nhìn người mình yêu thương nhất từ từ rời khỏi mình, mà lại không có cách nào giữ lại được.

Bất lực biết bao nhiêu, thống khổ biết bao nhiêu.
Từ Viễn Hàn ngã người, tựa đầu về tường, nhắm nghiền đôi mắt.
“Chỉ những lúc thế này tôi mới hiểu được, hoá ra những thứ mà tôi cho là đau khổ lúc trước đều chẳng là gì cả.

Khi mà tôi sắp mất đi người thân nhất của tôi, tôi mới hiểu được thế giới thật sự chẳng thứ gì sánh bằng.”
Dương Mộc An nhìn anh, đôi mắt toát lên sự đồng cảm.
Ngày hôm đó, là một ngày trời mưa.

Mẹ cô đã rời khỏi cô, rời khỏi thế giới này cùng với nụ cười.

Nhưng cô lại tạm biệt bà bằng giọt nước mắt lăn dài trên má.
Cảm giác lúc đó, hình như không có từ ngữ nào để diễn tả.
Dương Mộc An biết Từ Viễn Hàn nói ra những chuyện này không phải là đang muốn chọc vào nỗi thống khổ của cô.

Chỉ là muốn cho cô biết trên thế giới này, vào khoảnh khắc này, ngay lúc này đang ở bên cạnh cô là người có cùng cảm giác với cô.
Nếu như, trên đời có thứ gọi là nếu như thì đã không có tiếc nuối.
Hai tiếng đồng hồ dài đằng đẵng, mỗi phút trôi qua đối với Dương Mộc An giống như là cả chục năm đã trôi qua.

Mỗi một khắc lại càng thêm lo sợ.

Mà Từ Viễn Hàn vẫn ngồi bên cạnh, im lặng không nói một lời.
Dương Mộc An giống như miên man vào trong một mộng cảnh.

Cô lo sợ khi bản thân bừng tỉnh, thứ phải đối diện chính là tàn khốc.
Cô hạ mi mắt, hình như càng đến gần lại càng thấy bình thản.

Là đã quen nên đón nhận hay là bất lực đến cùng cực nên chẳng thể mong ngóng được gì?
Cô không biết nữa, chờ đợi thật sự quá lâu.
Thêm một tiếng đồng hồ nữa trôi qua, Dương Nguỵ Minh được đẩy ra khỏi phòng phẫu thuật.

Bác sĩ nói do bệnh lâu năm lại lao lực nên cũng không nắm chắc được, phải xem tình hình nhưng vẫn mong người nhà bệnh nhân chuẩn bị tâm lý trước.
Dương Nguỵ Minh được đẩy về phòng chăm sóc đặc biệt bên cạnh phòng của Dương Mộc Nhiên.

Dương Mộc An đứng giữa hai phòng, đôi mắt không rõ vui buồn lặng yên một chỗ.
Cái cảm giác thế giới rộng lớn vũ trụ bao la mà chỉ còn có một mình mình.
Từ Viễn Hàn đứng bên cạnh, lo lắng mà chẳng biết nói gì.

Anh bước đến bên cạnh cô, đôi mắt nặng trĩu.
“Nếu cô cần thì…”
Anh đưa tay về phía cô.

Dương Mộc An im lặng như không nghe thấy, đột nhiên lại ngẩng mặt nhìn anh, trên môi nở một nụ cười mệt mỏi.
“Tôi ổn.”
Lời nói dối lớn nhất đời người chính là hai chữ “tôi ổn”.

Tự mình đối mặt đau thương, thương tích đầy mình vẫn mỉm cười tự tin nói rằng tôi ổn.

Nếu như gục ngã, ai sẽ là người đỡ lấy.

Vì vậy chỉ có thể mỉm cười giả tạo mà nói rằng tôi ổn.

Nói mãi, cũng thật sự là tưởng bản thân mình ổn.
Dương Mộc An chậm rãi bước đi, bước chân nặng trĩu bước đến mở cửa phòng bệnh rồi đi vào trong.
Từ Viễn Hàn thu lại bàn tay đang vươn lên giữa không trung.

Dáng vẻ kiên cường giả tạo này, anh cũng đã từng có.
Nhưng có vẻ thứ mà Dương Mộc An đang gánh vác lúc này còn nhiều hơn anh khi đó.
Từ Viễn Hàn cũng nối bước đi theo vào sau.

Dương Mộc An ngồi trên ghế bên giường bệnh, đôi mắt hướng về người bố đang nằm trên giường đó.

Im lặng không cựa quậy, không màng đến thế giới bên ngoài, có lẽ rất thanh thản.
Từ Viễn Hàn nhấc ghế ngồi bên cạnh cô.

Anh không muốn rời đi lúc này.

Nếu rời đi, cô sẽ thật sự chỉ còn một mình.

Lúc đó, sẽ cô đơn biết bao nhiêu.
Dương Mộc An nghiêng đầu, trên gương mặt thoáng một vẻ mệt mỏi.

Từ Viễn Hàn thở dài, kéo lấy cô để tựa đầu trên vai mình.

Dương Mộc An không phản kháng, vẫn im lặng mà tựa trên vai anh.

Anh muốn cô nghỉ ngơi nhưng lại nhìn thấy đôi mắt cô vẫn mở rất kiên định.

Mệt mỏi nhưng không muốn nhắm lại.
Quả nhiên trên thế giới vẫn có quá nhiều thứ khiến bản thân không từ bỏ được.
Sau đó, Từ Viễn Hàn có việc rời đi trước.

Anh bảo Duật Hạo ở lại chăm sóc cô, có việc gì thì gọi cho mình.

Lúc anh quay lại thì đã là đêm muộn gần mười giờ.

Nhìn thấy Duật Hạo ngồi bên ngoài phòng bệnh liền bước đến.
“Cô ấy đã ăn gì chưa?”
Duật Hạo nhìn anh, bất lực lắc đầu.
“Tôi gọi mấy lần nhưng cô ấy bảo không muốn ăn, tôi cũng không thể làm gì hơn.”
Từ Viễn Hàn thở dài.

Anh biết ngay là như vậy mà, lúc nào cũng cố chấp như vậy.

Anh bảo Duật Hạo quay về trước, tự mình đi vào tìm cô.

Dương Mộc An vẫn ngồi trên vị trí đó như lúc anh rời đi.
Từ Viễn Hàn đi tới, đặt tay lên vai cô.
“Có thế nào cũng phải chăm sóc cho bản thân mình trước thì mới có sức.

Ông ấy không muốn nhìn thấy cô như vậy đâu.”
Dương Mộc An lắc đầu, lại im lặng không nói gì.

Đêm dài đằng đẵng, biết ngày mai có là ngày như mình mong đợi?




Thích
Theo dõi
Quà
Vote
13
159
304
9
Bình luận nổi bật
Tổng số 0 câu trả lời
.
 
Quá Muộn Để Nói Lời Yêu
Chương 38-39: 38: Trong Lúc Nguy Cấp Mới Rõ Lòng Người - 39: Không ổn


<b>38: Trong Lúc Nguy Cấp Mới Rõ Lòng Người</b>

<b>Sau khi Dương Nguỵ Minh bị bệnh nặng nhập viện, Dương Thị không có ai quản lý đã mấy ngày.

Dương Mộc An là người duy nhất có thể tiếp quản lúc này, chỉ là chưa từng học qua kinh doanh nên vẫn hơi khó.

Từ Viễn Hàn không tiện nhúng tay vào nên để Duật Hạo qua giúp.
Từ Sâm cũng cho như thế là đúng.

Nếu không người ngoài lại nói Từ Gia nhân lúc nước đục thả câu, thâu tóm tập đoàn nhà vợ.
Duật Hạo ở bên cạnh cô, cũng giúp đỡ không ít.

Dương Mộc An đứng giữa buổi họp hội đồng quản trị đã chịu sức ép từ những cổ đông.

Bất ngờ chính là người chưa từng qua giảng dạy và huấn luyện như cô lại có thể vững chãi, chậm rãi mà giải quyết vấn đề.

Tuy rằng không phải là đưa ra phương án cực tốt nhưng như thế đã tốt lắm rồi.
Từ Viễn Hàn lo lắng cho Dương Mộc An nên mỗi ngày đều kết thúc công việc rất sớm để chạy qua Dương Thị xem cô thế nào.
Chiều hôm đó anh về sớm, đỗ xe ở bên ngoài chờ cô tan làm để đón.
Duật Hạo cùng Dương Mộc An tham gia buổi họp chiều xong thì tan làm.

Cậu ta đưa Dương Mộc An ra tới tận cửa, vừa nhìn thấy xe của Từ Viễn Hàn liền đi đến mở cửa xe cho Dương Mộc An.
Từ Viễn Hàn nhìn qua Duật Hạo.
“Thế nào, mọi thứ ổn không?”
Duật Hạo gật đầu, điềm nhiên đáp: “Không có chuyện gì lớn, các tài liệu tôi sẽ xem giúp Dương tiểu thư, đợi khi xác nhận không có vấn đề thì ký vào là được.”
Từ Viễn Hàn gật đầu, bảo Duật Hạo tự lái xe quay về trước, anh và cô sẽ đi đến bệnh viện để thăm Dương Nguỵ Minh.

Trên cả đoạn đường đều rất im lặng không nói gì, anh thì cứ tập trung lái xe, lúc quay sang thì nhìn thấy Dương Mộc An đang tựa đầu vào kính xe mà ngủ.
Dáng vẻ lúc ngủ rất yên tĩnh, còn có chút mệt mỏi.

Mấy ngày này cô ăn cũng không đủ bữa, ngủ cũng không đủ giấc.

Từ Viễn Hàn thở dài, sau khi lái xe qua cầu liền chọn một chỗ ít xe mà tấp vào bên lề.
Anh biết mấy hôm nay cô đều bận đến không có thời gian để nghỉ ngơi, vì thế lúc này mong muốn cô có thể ngủ thêm được chút nào hay chút ấy.
Anh im lặng nhìn cô, suy nghĩ thế nào lại quyết định mở cửa xe đi ra, vòng qua cửa bên kia nhẹ nhàng cởi dây an toàn của cô.

Từ Viễn Hàn cúi người bế bổng Dương Mộc An, mở cửa sau để cô nằm ở ghế sau cho thoải mái hơn, còn lấy áo đắp lên cho cô.
Anh đứng bên ngoài xe, giữa trời gió lộng cảm thụ cái cảm giác yên bình này.

Từ Viễn Hàn lấy trong túi ra một điếu thuốc, châm lửa.
Hơn nửa tiếng đồng hồ trôi qua, Từ Viễn Hàn đang miên man trong dòng suy nghĩ thì đột nhiên bị cắt ngang bởi tiếng gõ.

Từ Viễn Hàn quay đầu lại, nhìn thấy Dương Mộc An đang gõ tay vào cửa kính ý có vẻ như gọi anh.
Từ Viễn Hàn nhướn mày, dịch người qua một bên.

Bởi vì anh đang đứng dựa lưng vào cửa xe sau, cô muốn đi ra thì phải gọi anh.

Dương Mộc An mở cửa xe đi ra, nhìn anh với dáng vẻ hơi ngượng.
“Sao anh không gọi tôi dậy?”
Từ Viễn Hàn nhìn cô, dường như đang có suy nghĩ gì đó.
“Mấy ngày không ngủ rồi?”.

truyện ngôn tình

“Ừm… có lẽ là hai ngày.”
Từ Viễn Hàn thở dài: “Chính xác là ba ngày.”
Dương Mộc An nhìn anh với ánh mắt ngạc nhiên, sau đó mới nhận ra chính là như thế.

Tính luôn cả ngày Dương Nguỵ Minh nhập viện đến nay thì đã ba ngày cô không ngủ.

Một mặt chăm sóc cho ông, một mặt lại phải xử lsy công việc của công ty, Dương Mộc An không có nỗi thời gian rảnh rỗi để ăn chứ đừng nói là ngủ.
Lần đầu tiên thân thể cảm nhận được cực hạn như thế, quả thật có chút không chịu được.
Dương Mộc An thở dài, hai bàn tay đan lấy nhau.

Ở đoạn đường này, từ vị trí này nhìn ra có thể thấy được dòng sông trải dài phía xa.

Dương Mộc An lặng lẽ nhìn ánh sáng le lói cuối cùng đang buông xuống phía xa, trong lòng đột nhiên cảm thấy thật nhẹ nhõm.

Có những kết thúc tưởng như rất nặng nề, hoá ra vẫn còn một mặt đẹp đẽ đến thế.
Cô nhìn qua anh, lại nở nụ cười: “Thật sự cảm ơn anh.”
Từ Viễn Hàn im lặng một hồi lại trầm giọng lên tiếng: “Vì cái gì?”
“Anh đã giúp tôi rất nhiều mà.

Mặc dù chỉ là giả nhưng tôi vẫn rất vui vẻ.”
Từ Viễn Hàn nhìn cô, lời đến miệng nhưng lại thôi.

Anh muốn nói rằng tuy chỉ đang diễn nhưng có những lúc anh thật sự cũng rất thật tâm mà đối đãi.

Chỉ là, không biết nói thế nào.
Bỏ lỡ lần này, Từ Viễn Hàn về sau cũng không còn có thêm cơ hội nào để nói ra những lời đó nữa.

Chỉ mãi đến sau này mới hối hận nhớ lại.
“Đúng rồi, có một chuyện quên nói với cô.”
Từ Viễn Hàn sực nhớ ra chuyện quan trọng liền cao giọng.

Dương Mộc An nhìn anh với vẻ tò mò.
“Chuyện gì thế?”
“Ngày hôm qua, có một vị cổ đông trong hệ thống Dương Thị đã có hành tung đáng ngờ.

Tôi phái người theo dõi rồi, cô xem muốn quyết định thế nào.”
Dương Nguỵ Minh lâm bệnh, Dương Thị như rắn mất đầu.

Không ít người đã có lòng riêng, chuyện này cũng không lạ.

Chuyện này, vẫn phải xử lý cho thật thích đáng..

<b>39: Không ổn
</b>

Dương Mộc An cùng Từ Viễn Hàn đi đến bệnh viện. Bác sĩ đến thăm khám nói rằng tình hình của Dương Nguỵ Minh vẫn chưa có chuyển biến. Nhịp tim, huyết áp, điện não đồ tất cả đều bình thường nhưng cứ chìm vào mê man thế này không biết đến bao giờ mới có thể tỉnh lại.

Bác sĩ cũng không dám chắc chắn điều gì. Phía bệnh viện đã hội chẩn và nói rằng tỉ lệ tỉnh lại không cao, khuyên cô nếu được hãy rút ống thở để cho Dương Nguỵ Minh được ra đi thanh thản hơn. Cứ kéo dài không phải là cách, sự sống của ông cũng ngày một hao mòn, kéo dài thế này cũng chỉ là chờ đợi vô ích.

Nhưng Dương Mộc An lựa chọn không rút ống thở. Cho dù chỉ còn một chút hy vọng mong manh cô cũng không muốn từ bỏ. Phải lựa chọn như thế quả thật quá tàn nhẫn, cô không làm được.

Dương Mộc An sau khi rời khỏi phòng bác sĩ, nhìn thấy Từ Viễn Hàn đứng đợi mình ở bên ngoài. Cô chậm rãi bước đi, anh cũng chậm rãi nối gót theo sau.

“Ngày mai tôi phải rời đi.”

Dương Mộc An nhìn anh, ánh mắt giống như có chút thất vọng.

Từ Viễn Hàn cười khổ, lại tiếp lời: “Có một cuộc hội nghị quan trọng tôi phải tham gia ở Pari. Sáng sớm mai phải bay luôn rồi.”

Dương Mộc An lại chỉ gật đầu không nói gì. Vào những lúc thế này, trong lòng không nhịn được cũng có chút mất mát. Anh đi rồi, chỉ còn một mình cô ở đây chống đỡ. Tuy trước nay cũng chẳng phải quan hệ thân thiết mà chia sẻ nhưng ít ra vẫn có người ở bên cạnh, vẫn để cô biết rằng cô không phải chỉ có một mình.

Từ Viễn Hàn nếu sau này Dương Mộc Nhiên tỉnh lại thì xét bối phận sẽ là em rể của cô, cũng tính là người một nhà. Dương Mộc An biết anh dù đối với cô chỉ là diễn kịch nhưng đối với Dương Nguỵ Minh là thật sự tôn kính.

“Cô không có gì để nói với tôi sao?”

Dương Mộc An nhìn anh, vô cùng thản nhiên. Từ Viễn Hàn thở dài, xoa xoa thái dương.

“Tôi rốt cuộc đang mong đợi điều gì cơ chứ?”

Dương Mộc An nghe không rõ nên quay lại nhìn anh. Nhưng Từ Viễn Hàn không lặp lại lời vừa nói mà chỉ xua tay.

Ngày hôm sau đó, Từ Viễn Hàn đã đến sân bay từ sớm. Chuyến đi này anh nói rằng phải mất hẳn một tuần nên để Duật Hạo ở lại giúp đỡ cô. Trước khi đi còn dặn dò cô phải chú ý ăn uống đầy đủ. Duong Mộc An tiễn anh đi, vẻ mặt cũng không có biểu cảm gì.

Từ Viễn Hàn lại cảm thấy lo lắng cho trạng thái này của cô. Cứ im lặng một cách bất thường như vậy, có thế nào cũng không chịu đem đau khổ trong lòng nói ra ngoài. Cứ giữ khư khư thế này, anh sợ cô không chịu được.

Anh hy vọng có thể ở bên cạnh cô lúc này, chỉ đáng tiếc công việc không cho phép, anh chỉ đành rời đi trước.

Dương Mộc An quay về công ty xử lý công việc, đến lúc xong xuôi rồi về bệnh viện thì trời đã tối. Vừa mở cửa phòng ra liền trông thấy Từ Thiên ngồi bên trong.

Dương Mộc An ngạc nhiên bước vào, lên tiếng hỏi: “Sao anh lại đến đây?”

Từ Thiên ngồi trên ghế sô pha, nét mặt điềm tĩnh, mỉm cười nhẹ nhàng đáp: “Đến thăm ba của em.”

Dương Mộc An kéo ghế ngồi xuống đối diện. Theo lời Từ Thiên, mấy tháng này anh vẫn luôn bận rộn ở nước ngoài, vừa mới đáp chuyến bay về nước ngày hôm qua đã nghe thấy tin tức Dương Nguỵ Minh bệnh nặng nhập viện. Từ Thiên xử lý xong công việc liền đến đây thăm hỏi xem thế nào.

Một lý do khác mà có lẽ cô cảm nhận được. Lần trước xảy ra hiểu lầm, Từ Viễn Hàn đã đối với Từ Thiên khinh ghét ra mặt. Từ Thiên lại không muốn gây ra quá nhiều chuyện xích mích nên cuối cùng quyết định tạm thời rời đi để cho bản thân yên bình mà tịnh tâm.

Dương Mộc An rót cho Từ Thiên một cốc nước, bàn tay nhỏ xoa xoa vào nhau.

“Chuyện lần trước đã làm liên luỵ đến anh, thật xin lỗi.”

Từ Thiên lắc đầu, khẽ đáp: “Tôi không để tâm, vả lại em cũng chẳng làm gì có lỗi với tôi.”

Dương Mộc An mỉm cười. Từ Thiên đối với cô vẫn luôn như thế, giữ một khoảng cách nhất định không xa không gần, không khiến cô khó chịu. Nếu như không phải do ràng buộc thân phận giữa hai bên, Dương Mộc An càng hy vọng có thể cùng Từ Thiên làm bạn tốt. Chỉ đáng tiếc cho đến khi vở kịch này kết thúc, cô không thể làm thế được.

Từ Thiên nhìn qua Dương Nguỵ Minh đang nằm trên giường, lại quay sang nhìn cô trầm giọng hỏi: “Em… vẫn ổn chứ?”

Dương Mộc An hạ mi mắt. Câu hỏi mà cô nghe được nhiều nhất gần đây chính là câu hỏi này. Và lúc nào cũng thế, cô đều trả lời cùng một câu giống nhau: “Vâng, em ổn mà.”

Từ Thiên nhìn cô, mỉm cười.

“Em không ổn đúng không?”

Chỉ bằng hai câu hỏi, Từ Thiên đã khiến cho sự mạnh mẽ cất công gầy dựng của Dương Mộc An đổ nát trong phút chốc. Khác với những người khác, anh ta dường như có thể dễ dàng nhìn thấu cô bất cứ lúc nào. Lời nói không phải mang theo sự cảm thông hay đồng cảm rẻ tiền mà chính là thấu hiểu thật sự. Là cảm giác cùng chung cảnh ngộ.

Dương Mộc An siết chặt bàn tay, cười khổ.

“Vâng, em không ổn.”

Từ Thiên mỉm cười.

“Đây là câu trả lời tôi muốn nghe. Chi ít để tôi biết được em vẫn còn cảm giác.”

So với việc giữ kín thì nếu cảm giác đau đớn này cũng mất đi, thì mới thật sự đáng lo ngại.
 
Quá Muộn Để Nói Lời Yêu
Chương 40: 40: Từ Thiên Quay Về


“Anh xuất hiện ở đây, em nghĩ là còn có dụng ý khác.”
Từ Thiên mỉm cười, tựa lưng vào ghế dáng vẻ ung dung.

Cất công đến tận đây thì đương nhiên không chỉ mỗi việc thăm bệnh, Từ Thiên không phải là kiểu người giống thế.
Dương Mộc An đoán, có lẽ anh ta đến đây, trong tay còn mang theo một thứ khác.

Bằng không thì là, hy vọng một điều gì đó.
Từ Thiên đan tay vào nhau, điềm đạm đáp: “Tôi mang đến cho em một món quà, không biết em có muốn nhận hay không?”
Dương Mộc An nghiêng đầu, ánh mắt tỏ vẻ tò mò.
Từ Thiên lại cười, tiếp lời: “Chuyện Dương Thị có kẻ phản bội, tôi đoán em đã biết ít nhiều.

Ngày hôm qua lúc quay về, vô tình bắt được một kẻ đáng nghi đang chuẩn bị xuất ngoại.

Món quà này có khiến em vui hay không?”
Dương Mộc An cười.
“Là vô tình bắt được sao?”
Từ Thiên từ nước ngoài quay về đối với tin tức trong nước lại nắm bắt một cách nhanh chóng như vậy, năng lực hoàn toàn vượt xa tưởng tượng của Dương Mộc An và tất cả mọi người.
Dương Mộc An từ đầu đã biết Từ Thiên không phải người đơn giản.

Có thể một mình rời đi, là quyết tâm lớn thế nào.

Có thể một mình lập nghiệp ở bên ngoài, sinh sống tốt như vậy, đương nhiên năng lực không phải đơn giản.
Chỉ là Dương Mộc An không biết vì sao Từ Thiên lại giúp mình như vậy.
“Chi tiết tôi hy vọng em sẽ không hỏi.

Dù sao thì ai cũng có một bí mật riêng, tôi nghĩ em sẽ không đến mức muốn moi bằng được bí mật này của tôi ra đâu.”
Dương Mộc An nhíu mày, câu nói đơn giản không mang hàm ý đe doạ nhưng hiệu quả còn lớn hơn đe doạ.

Đúng thật cô không định hỏi anh ta làm sao mà biết.

Dù sao thì, cô đối với người này vẫn còn tin tưởng.
“Nếu vậy thì em phải cảm ơn anh lần này rồi.”
Từ Thiên mỉm cười, đứng dậy khỏi ghế.
“Người, ngày mai tôi sẽ đưa đến chỗ em.

Hôm nay còn có việc phải quay về trước, không phiền em nữa.
Dương Mộc An gật đầu, đứng dậy tiễn Từ Thiên ra cửa.

Từ Thiên vẫy tay tạm biệt cô rồi rời đi.

Dương Mộc An nhìn theo bóng lưng của anh ta, trong lòng hỗn loạn suy nghĩ.
Những chuyện đột nhiên xảy đến không thể ngờ, bản thân cô trở nên quá bị động.

Dương Mộc An trải qua nhiều chuyện khiến cho suy nghĩ và hành động cũng trưởng thành hơn.

Cô quyết định không để bản thân tiếp tục nằm trong thế bị động như vậy nữa, phải đi trước mọi chuyện một bước thì may ra mới có thể khiến ván cờ này trở nên ổn định.
Dương Mộc An bước đến trước giường Dương Nguỵ Minh, nhẹ nhàng nắm lấy tay ông.
“Bố à, bây giờ con thật sự rất cần sự động viên của bố.

Con hy vọng bố sẽ ủng hộ con.”
Dương Mộc An quay đầu rời đi, trong lòng đã quyết tâm.

Sau khi rời khỏi bệnh viện thì tìm đến chỗ Hà Yên, Hà Yên nhìn thấy cô liền rất vui vẻ.

Cô ấy ôm chầm lấy cô, vỗ vỗ trên lưng cô.
“An An, xin lỗi cậu.

Tớ không thể giúp gì được cho cậu.”
Dương Mộc An cười, xoa xoa Hà Yên.

Cô biết, Hà Yên gần đây rất bận rộn vì chuyện trong gia đình.

Hà Yên từ nhỏ đã định hôn ước với một người mà cô ấy chưa từng gặp mặt.

Tư tưởng của Hà Yên khá phóng khoáng, không thích kiểu hôn nhân ràng buộc thế này nên đã tìm đủ mọi cách để chống đối.
Gần đây cô ấy thật sự vì chuyện này mà đau đầu, bản thân còn phải gánh vác sự nghiệp của gia tộc, Dương Mộc An hiểu cho cô ấy.
Dương Mộc An nắm tay Hà Yên cùng ngồi xuống ghế.
“Tớ không trách cậu đâu.

Yên Yên à, lần này đến tớ có chuyện muốn bàn với cậu.”
Hà Yên bĩu môi, nắm lấy tay Dương Mộc An.
“Có chuyện gì thế?”
Dương Mộc An cười: “Cậu còn nhớ Thục Châu tiên sinh không? Là người đầu tư chính cho Dương Thị, cũng là cổ đông lớn thứ hai đứng sau bố tớ.”
Thục Châu này là một vị lão tiên sinh đã khá lớn tuổi, con người văn nhã yêu thích nghệ thuật, đối với kinh doanh chỉ là có một chút hứng thú.

Năm xưa ông nội của cô cũng tức là Dương lão gia tử đã qua đời có quan hệ khá thân thiết với vị Thục Châu này.

Thục Châu lão tiên sinh nghĩ tình quen biết, đã giúp đỡ không ít trong việc lập nên Dương Thị.
Tính đến hiện tại, là người có quyền sau Dương Nguỵ Minh ở hội đồng cổ đông.

Nhưng vị Thục Châu tiên sinh này nhiều năm không can dự vào những việc này, tất cả đều để cho trợ lý của mình quản lý, đã rất lâu không hề xuất hiện.
Thế nhưng vẫn là người có tiếng nói.

Dương Mộc An biết lúc này lòng mọi người lung lay, chỉ có khi Thục Châu lão tiên sinh chịu xuất đầu lộ diện, thay Dương Nguỵ Minh lên tiếng đảm bảo thì may ra mới khiến lòng mọi người có thể yên ổn.
Chỉ là vị Thục Châu này nổi tiếng khó tính, không phải ai cũng có thể ngồi xuống nói chuyện cùng.
“An An cậu không phải không biết ông ấy khó tính thế nào.

Cậu muốn làm gì chứ?”
Dương Mộc An nghiêng người tựa đầu vào vai Hà Yên.
“Tớ biết, nhưng đây là cách duy nhất để cứu lấy Dương Thị lúc này.

Tin tớ, tớ có thể làm được.”.
 
Back
Top Dưới