Ngôn Tình Quá Khứ Ngủ Quên

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
985,721
0
0
ADCreHcpvIWuVj-biz072MIOxqQp2F2M6uBHvwAcu9LPs57ggeFiwZ1gfLbjLZIE9JTGq0byBCMXDMpcB-95hahztHxnvEPP6Ng64Dx3s2pYavr2A-V-vPvJSUXlMrNT2kiLL1uhzDDG5K869dwSShVEYzF6=w215-h322-s-no

Quá Khứ Ngủ Quên
Tác giả: Zhihu
Thể loại: Ngôn Tình, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

QUÁ KHỨ NGỦ QUÊN

Tác giả: 萌王

Dịch: Bát đũa rơi vỡ

Giới thiệu:

Vào năm tôi yêu Sầm Sơ nhất, anh ta lại thích cô gái khuyết tật được tôi tài trợ.

Tôi đọc được cuộc nói chuyện giữa anh ta và bạn bè.

[Cuộc đời Ôn Lê quá thuận lợi.]

[Cô ấy hoàn hảo như một hình nộm vậy.]

[Tao cảm thấy càng ngày càng chẳng thú vị gì nữa.]

Khoảnh khắc đó, thế giới của tôi bỗng rầm rầm sụp đổ.

Tôi chặn hết mọi cách thức liên lạc của anh ta rồi ra nước ngoài.

Năm năm sau tôi về nước, giới truyền thông phỏng vấn tôi, hỏi: “Nghe nói người thừa kế của nhà họ Sầm là anh Sầm Sơ sắp đính hôn. Cô có biết tin tức này không?”

Tôi lắc đầu.

“Hình như tôi có biết một người như vậy, nhưng không thân lắm. Chúc anh ta tân hôn vui vẻ nhé.”

Đêm đó, Sầm Sơ nhìn thấy tin tức này liền vội vã ngồi chuyến bay đêm từ Luân Đôn trở về Thượng Hải.​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Châu Quang Bảo Giám
  • Ngày Tôi Qua Đời, Ảnh Đế Công Khai Bạn Gái Mới
  • Đối Tượng Xem Mắt Trông Dữ Quá Đi
  • Quả Ngọt Năm Tháng
  • Trò Chơi Vô Hạn: Nữ Chính Luôn Không Vượt Qua Được...
  • Kiều Sủng - Khai Hoa Bất Kết Quả
  • Quá Khứ Ngủ Quên
    Chương 1


    1.

    Lần này tôi trở về nước là để tham gia một cuộc thi khiêu vũ cổ điển.

    Đây là một cuộc thi quốc tế lớn tổ chức ba năm một lần, sân khấu biểu diễn cuối cùng được đặt tại Thượng Hải.

    Vừa xuống máy bay, tôi đã bị giới truyền thông vây lấy.

    Quản lý luống ca luống cuống giúp tôi đối phó với bọn họ.

    Phóng viên của một tờ báo lá cải đột nhiên giơ ra micro rồi hỏi một câu rất lạ:

    “Cô Ôn Lê, chúng tôi nghe nói người thừa kế của nhà họ Sầm là anh Sầm Sơ sắp đính hôn, xin hỏi cô có biết tin tức này không?”

    Sầm Sơ?

    Tôi khẽ nghiêng nghiêng đầu suy nghĩ.

    Hình như đã từng nghe qua cái tên này thì phải.

    Có lẽ là một người bạn cũ trước đây ha.

    Tôi nở một nụ cười chuyên nghiệp, khéo léo trả lời: “Hình như tôi có biết một người như vậy, nhưng không thân lắm. Chúc anh ta tân hôn vui vẻ nhé.”

    Các phóng viên khác “À” lên một tiếng.

    “Không thân lắm ư? Trong giới có tin đồn hai người trước đây từng là người yêu mà.”

    Ồ, cuối cùng tôi cũng nhớ ra rồi, hanh ta từng là chồng sắp cưới của tôi.

    “Thật sự không quen.” Tôi lại nhấn mạnh thêm một lần nữa.

    “Đã quá lâu rồi, tôi cũng không còn nhớ nữa.”

    2.

    Tôi không hề nói ngoa.

    Tôi và Sầm Sơ là thanh mai trúc mã, chơi với nhau từ nhỏ rồi lớn lên cùng nhau.

    Hồi học tiểu học, anh ta sẽ lôi mấy thằng con trai ra sân chơi đánh cho một trận vì bọn chúng dám kéo bím tóc của tôi.

    Sẽ chuyển vài chuyến bay đêm từ nước ngoài về để kịp xem cuộc thi khiêu vũ đầu tiên của tôi.

    Cũng sẽ từ bỏ những trò chơi nguy hiểm như đấm bốc, đua xe chỉ vì tôi nói rằng tôi không thích anh ta không biết quý trọng cơ thể mình.

    Tất cả người quen đều nói rằng anh ta cực kỳ yêu tôi.

    Trong mắt ngoại trừ tôi ra thì không còn một ai khác.

    Tôi đã cho rằng chúng tôi sẽ cứ như vậy cho đến hết cuộc đời.

    Đính hôn rồi kết hôn, thuận theo ý trời.

    Nhưng vào đêm trước ngày tốt nghiệp, tôi vô tình nhìn thấy tin nhắn của anh ta và một tên bạn thân.

    Anh ta nói: [Hình như tao không còn cảm giác gì với Ôn Lê nữa.]

    Thằng bạn gửi một biểu tượng cảm xúc nhướng mày.

    [Chắc là cũng gần như vậy, chúng mày cũng quen nhau hơn 20 năm rồi còn gì……]

    [Yêu nhau cũng được 5 năm.]

    [Đổi lại người khác, ai mà không ngán cơ chứ?]

    Một lúc sau, Sầm Sơ mới trả lời:

    [Ôn Lê quá hoàn hảo, hoàn hảo giống như một hình nộm.]

    [Cuộc đời của cô ấy không có chút trắc trở nào, không giống như Hồ Ương, tai không thể nghe vẫn có thể kiên trì đỗ đại học.]

    [Ở trên người Cây Dương Nhỏ, tao lại một lần nữa nhìn thấy được nhiệt huyết trong sinh mệnh.]

    3.

    Hồ Ương là cô nữ sinh mà tôi tài trợ.

    Hoàn cảnh nhà cô ấy khó khăn, lại bị điếc bẩm sinh, cũng không nói được.

    Tôi đã mua cho cô ấy máy trợ thính, đưa cô ấy đi khám bác sĩ và tài trợ tiền học phí cho cô ấy trong 4 năm đại học.

    Sợ cô ấy bị cô lập nên tôi còn chủ động giới thiệu cô ấy với bạn bè của mình.

    Lần đầu tiên Sầm Sơ nhìn thấy cô ấy, anh ta đã nói đùa:

    “Hồ Ương, em thật giống một cây hồ dương sinh trưởng trong sa mạc.”

    Hóa ra là vậy.

    Hóa ra cán cân trong lòng anh ta đã sớm nghiêng mất rồi.

    Khoảnh khắc tôi nhìn thấy lịch sử trò chuyện đó, tôi cảm thấy cuộc đời mình như sụp đổ.

    Tôi đã dành hơn mười năm tuổi trẻ để yêu một người hết mình.

    Rồi đổi lấy một kết cục như vậy.

    Tôi nhốt mình trong phòng ngủ, hơn một tuần không ra ngoài.

    Cho đến khi bạn thân tìm tới.

    Lúc đó tôi không còn nói được nữa.

    Cô ấy nằng nặc đòi đưa tôi đi gặp bác sĩ tâm lý.

    Bác sĩ đưa ra kết luận rằng, cảm xúc của tôi xuất hiện vấn đề cực kỳ tiêu cực, bắt buộc phải tiến hành can thiệp từ bên ngoài, nếu không sau này có thể sẽ phát triển thành một bệnh tâm thần còn nghiêm trọng hơn nữa.

    Tuy nhiên phương pháp điều trị này cũng có một số tác dụng phụ nhất định.

    Sau đó tôi ra nước ngoài.

    Cũng bắt đầu dần dần quên đi những cảm xúc từng có liên quan đến Sầm Sơ.

    Những kỷ niệm và hồi ức mà chúng tôi đã cùng nhau trải qua trong quá khứ.

    Dần dần biến thành từng dòng từng dòng mật mã và ký hiệu.

    Không còn chút ý nghĩa gì với tôi nữa.

    Trừ khi bắt ép bản thân phải nhớ lại.

    Nếu không tôi thậm chí còn không nhớ rằng trước kia đã từng quen biết một người tên là Sầm Sơ.

    4.

    Quản lý là người đã gắn bó với tôi từ khi tôi còn đi du học nước ngoài.

    Chị ấy xua đuổi đám phóng viên lá cải, vội vàng kéo tôi lên xe.

    “Ôn Lê.” Chị ấy vừa lái xe vừa lo lắng nhìn tôi: “Em không sao chứ, mấy lời của đám phóng viên lá cải đó em đừng để ý làm gì.”

    Tôi lắc đầu:

    “Không đâu, em không quan tâm bọn họ nói gì.”

    Đây là lời nói thật.

    Sau một thời gian dài uống thuốc trị liệu, tâm trạng thất thường của tôi dường như đã dịu đi.

    Tôi sẽ không còn dễ dàng vui mừng, đau khổ hay buồn phiền vì bất cứ chuyện gì nữa.

    Chỉ lạnh lùng đứng dưới góc độ của một người quan sát, dõi theo sự phát triển của thế giới xung quanh.

    Chị quản lý thở dài một hơi:

    “Em có thể nghĩ như vậy cũng tốt. Chỉ là không biết những tờ báo nhàm chán đó sẽ viết cái gì.”

    Quả nhiên.

    Ngày hôm sau, #Ôn Lê – Sầm Sơ, không thân# đã nhảy lên hotsearch.

    Hầu hết các bình luận đều cho rằng Ôn Lê - cô con gái duy nhất của tập đoàn truyền thông, ăn nói già mồm, nói một đằng nghĩ một nẻo.

    [Gì mà ngay cả chồng sắp cưới thanh mai trúc mã cũng không nhớ chứ?]

    [Chắc chắn là bị đá nên mới nói vậy để vớt lại một tí danh dự đây mà.]

    [Bạn trai cũ muốn kết hôn hẳn là vẫn sẽ rất buồn nhỉ.]

    Tôi thờ ơ nhìn những bình luận này.

    Sau đó vô tình đọc được một câu --

    [Nghe nói đêm qua Sầm Sơ trở về từ London bằng máy bay riêng.]

    Một câu nói vu vơ chen lẫn trong một đống bình luận.

    Không ai trả lời.

    Tôi bấm vào xem.

    Bình luận kia đăng kèm theo một bức ảnh.

    Một người đàn ông mặc áo gió màu đen vội vã bước ra từ phía đường băng.

    Anh ta chính là Sầm Sơ nhỉ.

    Bọn họ nói với tôi rằng, tôi đã từng vì người này mà trầy da tróc vẩy.

    Còn suýt nữa mất đi tính mạng của mình.

    Thật là như vậy sao?

    Tôi nhìn vào cánh tay mình, nơi có những vết sẹo nông nông sâu sâu nối tiếp.

    Vẫn không dám tin rằng mình sẽ có lúc bồng bột đến như vậy.

    5.

    Tôi ngáp một cái, đặt điện thoại xuống, chuẩn bị nằm trên chiếc giường lớn trong phòng làm một giấc.

    Chuông cửa bỗng đột ngột vang lên.

    Mới hơn sáu giờ sáng thôi mà.

    Tôi bực mình đi ra mở cửa.

    Một người đàn ông đang đứng bên ngoài.

    Dáng người anh ta rất cao, trông có vẻ hơi mệt mỏi.

    Cộng thêm chiếc áo khoác gió màu đen.

    Chính là người đàn ông trong bức ảnh, Sầm Sơ.

    Tôi ngập ngừng mở miệng nói: “Anh Sầm?”

    Người tôi vẫn không hề di chuyển.

    Phụ nữ độc thân không thể tùy tiện để đàn ông lạ vào nhà, loại đạo lý này tôi vẫn luôn hiểu.

    Sầm Sơ nhìn chằm chằm vào tôi, lông mày vẫn cau chặt lại.

    “Ôn Lê, anh đã tìm em năm năm rồi.”

    Anh ta nói từng từ từng chữ.

    Giọng nói như bị kẹt ra từ trong cổ họng, khàn đặc.

    Chỉ một câu này, sau đó không nói gì nữa.

    Tôi ồ một tiếng.

    Gật gật đầu.

    “Vậy…… có việc gì gấp sao?”

    Không có việc gì gấp thì tìm tôi làm gì?

    Miệng anh ta hé ra, giống như là nghe thấy điều gì đó vô cùng kỳ lạ.

    “Năm năm trước chúng ta đã định kết hôn rồi. Kết quả là em đột nhiên rời đi không một lời từ biệt, biến mất không thấy tăm tích, ngay cả một câu cũng không để lại.”

    “Ôn Lê, bây giờ em lại hỏi anh tìm em có việc gì.”

    “Em không cảm thấy buồn cười sao?”

    Giọng nói anh ta hình như có chút tức giận.

    Như là không thể tin được tôi lại nói ra những lời như vậy.

    Nhưng tôi cảm thấy cái người tên Sầm Sơ này còn buồn cười hơn.

    Chúng ta thân lắm sao?

    Năm năm trước tôi đến Anh để bồi dưỡng vũ đạo.

    Kế hoạch của cuộc đời tôi, ngoài những người thân thiết trong gia đình, tôi không cảm thấy mình cần phải báo cáo với một ai khác.

    Bây giờ anh ta lại hùng hổ chạy đến chất vấn tôi tại sao lại rời đi.

    Dựa vào cái gì chứ?

    Dựa vào cái gì mà tôi phải nói với anh ta?
     
    Quá Khứ Ngủ Quên
    Chương 2


    6.

    Tất nhiên là những lời này tôi không hề nói ra.

    Kể từ khi xác nhận tôi bị suy giảm nhận thức cảm xúc, bác sĩ tâm lý đã nhắc nhở tôi thỉnh thoảng phải chú ý đến phép tắc và lễ độ trong các tình huống giao tiếp xã hội thường ngày.

    Có thể tôi cảm thấy những lời này nói ra chẳng có ý gì, nhưng những người bình thường hơi nhạy cảm thì có thể sẽ sinh ra ấn tượng kỳ lạ hoặc không tốt về tôi.

    Chẳng hạn như sự thờ ơ, lạnh nhạt, không hợp lẽ thường.

    Nghĩ đến đây, tôi ổn định lại tinh thần, nở một nụ cười tiêu chuẩn.

    Thực hiện đúng từng câu theo sách dạy lễ nghi.

    Không sai một chữ.

    “Ừm, năm đó gây thêm rắc rối cho anh rồi.”

    “Vậy bây giờ tôi có thể giúp gì được cho anh không?”

    Tôi tự cho rằng mình đã đáp lại một cách vô cùng hoàn hảo, không có bất cứ vấn đề gì.

    Nhưng Sầm Sơ dường như hoàn toàn không thể chấp nhận được.

    Sắc mặt anh ta lập tức thay đổi, trừng mắt nhìn tôi, nghiến răng trèo trẹo.

    “Ôn Lê!” Anh ta gầm gừ: “Em có thể đừng giả vờ nữa được không, đừng giả bộ như hoàn toàn không quen biết anh rồi bày ra vẻ mặt lạnh lùng cự tuyệt, xa cách ngàn dặm như thế!”

    Khuôn mặt Sầm Sơ trông có vẻ bực bội cáu kỉnh.

    Nhưng tôi cảm thấy rất kỳ quái.

    Tôi ghét phải xử lý các mối quan hệ giữa người với người phức tạp như thế này.

    Tôi cũng ghét phải suy đoán trạng thái tinh thần của người khác.

    Đúng lúc này, tiếng điện thoại trong phòng ngủ bỗng vang lên, tôi giống như tìm được cứu tinh, vội vàng chạy vào nghe điện thoại.

    7.

    Là Mạnh Hàng.

    Anh ấy là bạn nhảy của tôi trong cuộc thi đôi lần này.

    Giáo viên dạy khiêu vũ của tôi khi tôi còn ở London là một bậc thầy đứng đầu của giới khiêu vũ, đồng thời cũng là chú của Mạnh Hàng.

    Ông ấy từng nhận xét về hai người chúng tôi như thế này:

    “Nói về tài năng thì Ôn Lê nhỉnh hơn một chút.”

    “Nhưng mà Ôn Lê, cháu vẫn còn thiếu một chút gì đó, có biết là gì không?”

    “Cháu chỉ có kỹ năng, không có cảm xúc.”

    Vì nhà có việc nên Mạnh Hàng không thể ngồi cùng chuyến bay về nước với tôi.

    Anh ấy chỉ vừa mới đáp xuống Thượng Hải.

    “Này A Lê, anh đã về nước rồi!” Giọng nói của Mạnh Hàng luôn đặc biệt tràn đầy năng lượng, anh ấy hét vào mặt tôi qua điện thoại: “Em có biết hôm nay là ngày gì không?”

    “Sinh nhật anh à?” Tôi nói.

    “Em đỉnh quá, có chuẩn bị quà sinh nhật cho anh không thế?”

    “Ừm, có chứ, quà bất ngờ.”

    Bởi vì độ nhạy cảm với thế giới bên ngoài quá thấp, vậy nên tôi sẽ đặc biệt chú trọng phép xã giao.

    Đối với những thứ như sinh nhật và ngày kỷ niệm, tôi sẽ note trước vào mục ghi chú trên điện thoại của mình.

    Tránh cho người ta trách tôi lơ là qua quýt.

    Mạnh Hàng ở đầu dây bên kia reo lên vui vẻ.

    Tôi cảm thấy lần này hẳn là mình không hề nói sai.

    Sau khi cúp điện thoại, tôi mới nhớ ra ở ngoài cửa vẫn còn một người.

    Nếu không còn việc gì nữa, vậy thì tôi có thể lịch sự tiễn khách đi được rồi nhỉ?

    Ngay khi tôi đang cân nhắc xem nên nói như thế nào thì Sầm Sơ đã tự mình lên tiếng trước:

    “Ôn Lê, lúc trước em đã từng nói trí nhớ của em không tốt, ngoại trừ anh và người nhà của em thì em sẽ không cố gắng ghi nhớ sinh nhật của bất cứ ai.”

    Trí nhớ của tôi thực sự không tốt.

    Lúc trước vậy mà lại nói ra những lời này……

    “Vậy nên” Anh ta ngừng một lát, nói tiếp: “Em thực sự không còn gì để nói với anh sao?”

    Tôi vắt óc suy nghĩ.

    Cuối cùng nghĩ ra một câu chắc chắn sẽ không làm anh ta mích lòng.

    “Ồ, phải rồi, chúc anh đính hôn vui vẻ.”

    8.

    Sầm Sơ sau khi nghe xong câu này thì không nói thêm được gì nữa.

    Sắc mặt thậm chí còn tái nhợt hơn hẳn, lạnh lùng xoay người rời đi.

    Tôi hy vọng anh ta sẽ không tới nữa.

    Dù sao thì, một người yêu cũ tốt thì nên giống như đã chết.

    Tôi ước gì anh ta có được cái nhận thức này.

    Và yên ổn làm một người chết đi ha.

    Buổi tối, tôi đến địa chỉ mà Mạnh Hàng gửi cho tôi theo thời gian đã hẹn.

    Đó là một quán bar nhỏ.

    Anh ấy lớn lên ở London, ở trong nước gần như không có bạn bè.

    Vậy nên ngày sinh nhật này chỉ có duy nhất một mình tôi đến tham dự.

    Nhìn thấy tôi, Mạnh Hàng nhảy cẫng lên, vẫy vẫy tay với tôi không ngừng.

    “Ôn Lê!”

    Anh ấy là một vũ công điển hình, dáng người cao ráo, vô cùng nổi bật giữa đám đông.

    Tôi khẽ nở nụ cười.

    “Chúc mừng sinh nhật nhé bạn nhảy yêu quý của em.”

    Nói xong, tôi lấy món quà từ trong túi ra rồi đưa cho anh.

    Là một chiếc đồng hồ.

    Vài ngày trước tôi tình cờ thấy nó trên một trang web thời trang nên mua về để làm quà tặng.

    Mạnh Hàng có vẻ cực kỳ yêu thích món quà này.

    Anh nhìn trái ngắm phải, vội vàng đeo nó lên tay, còn hào hứng giơ tay lên cho tôi xem: “Này Ôn Lê, mắt thẩm mỹ của em đỉnh thật đấy!”

    Tôi gật gật đầu.

    Cũng không nói thêm gì cả.

    Chúng tôi trò chuyện một lúc, Mạnh Hàng đột nhiên ngẩng đầu lên quan sát vẻ mặt của tôi.

    “A Lê, hôm nay tâm trạng em không được tốt à?”

    9.

    Thực ra đối với những cảm xúc bên trong mình, có lúc tôi cũng phản ứng hơi chậm chạp.

    Nhưng ít nhất có một điều mà tôi biết.

    Đó là bởi vì sáng nay tôi ngủ không ngon.

    Chỉ mới 6 giờ sáng mà cái người chồng sắp cưới cũ tên Sầm Sơ kia đã đến gõ cửa làm phiền, cả ngày thiếu ngủ khiến cho tinh thần của tôi kiệt quệ.

    Có lẽ là vì vậy nên mới sản sinh ra một chút cảm xúc không được vui vẻ cho lắm.

    Nghĩ đến Sầm Sơ, tôi lại tiện tay ấn vào Weibo.

    Sau khi rời khỏi nhà tôi, ngay buổi chiều anh ta đã đưa ra một bản tuyên bố thông qua tài khoản chính thức của tập đoàn nhà họ Sầm.

    Tuyên bố rằng mình không hề đính hôn.

    Cô gái đang ngồi ăn cùng Sầm Sơ trong bức ảnh mà đám phóng viên chụp được thực ra là vợ sắp cưới của chú Ba anh ta.

    Không thể không nói, Sầm Sơ chính là người trong mộng của rất nhiều cô gái.

    Sau khi tuyên bố được đưa ra, rất nhiều người đã bình luận ở bên dưới.

    [Tôi đã nói là anh ấy sẽ không thể tùy tiện đính hôn mà!]

    [Đó là một người câm điếc đấy, làm ơn đi, thiếu gia nhà họ Sầm mà lại yêu cô ta á?]

    [Chú Ba à…… He he, chú Ba của anh ấy thì tôi yên tâm rồi.]

    Chú Ba của Sầm Sơ…… Tôi cũng có chút ấn tượng.

    Trước đây khi thảo luận về việc đính hôn với nhà họ Sầm tôi đã gặp qua ông ta vài lần.

    Khi đó ông ta vẫn đang đảm nhiệm vị trí Giám đốc điều hành của tập đoàn nhà họ, tuổi ngoài bốn mươi, đã ly hôn ba lần, mặt phệ tai to, từ thời còn trẻ đã hói đầu, tóm lại là hoàn toàn phù hợp với hình tượng một doanh nhân giàu có bóng nhẫy béo phệ trong tâm trí mọi người.

    Không ngờ bây giờ ông ta đã già như vậy rồi lại vẫn còn kết hôn.

    Mà đối phương vẫn còn rất trẻ.

    Tôi bấm vào bức ảnh trong phần bình luận.

    Sầm Sơ và cô gái kia ngồi đối diện nhau trong một nhà hàng đồ Tây.

    Cô gái khẽ mỉm cười, bụng nhỏ hơi nhô ra.

    Tôi nhìn vào khuôn mặt của cô ấy.

    Kí ức ngày xưa dần dần hiện về.

    Là cô ấy ư?

    Cô gái khuyết tật mà tôi đã tài trợ.

    Hồi đó tôi đi lên miền núi cùng mọi người trong dự án từ thiện của bố mẹ tôi để làm công tác điều tra.

    Chúng tôi ở tạm trong một trường học một ngày.

    Trước khi rời đi, cô ấy đi theo chúng tôi, khẽ hỏi: “Tôi không muốn bị mắc kẹt ở đây cả đời, mọi người có thể…… có thể cho tôi một cơ hội ra ngoài được không?”

    Cô ấy nói rằng mình chắc chắn sẽ học tập chăm chỉ, gây dựng sự nghiệp.

    Khi đó tôi đã cảm thấy cô ấy rất dũng cảm.

    Không ngờ rằng.

    Người ngây thơ lại là tôi.

    Hóa ra sự nghiệp mà cô ấy nói lúc đầu chính là gả cho chú Ba của nhà họ Sầm, một người không có bất cứ năng lực gì khác ngoài việc thừa kế cổ phần và nhận cổ tức hàng năm.

    Sớm biết như vậy, tôi thà tài trợ cho người khác còn hơn.

    10.

    Thấy tôi thẫn thờ nhìn vào điện thoại, Mạnh Hàng cúi đầu hỏi:

    “A Lê…… có phải em vẫn còn buồn vì thua trong trận tái đấu lần trước không?”

    “Hả?”

    Tôi vẫn chưa kịp phản ứng lại.

    Anh ấy đang nói về vòng thứ hai của cuộc thi Khiêu vũ cổ điển thế giới được tổ chức ở Anh lần trước.

    Những thí sinh lọt vào bán kết đều là những vũ công trẻ có thành tích lẫy lừng.

    Tôi và Mạnh Hàng hợp tác với nhau, cùng nhau tiến vào chung kết.

    Nhưng chỉ đứng ở vị trí thứ ba.

    Các giám khảo đã đưa ra lời khuyên giống như chú của Mạnh Hàng.

    [Động tác của vũ công nữ không chê vào đâu được, nhưng về cảm xúc thì có vẻ như vẫn còn hơi thiếu một chút…… Khi bạn nhảy nam bị thương, em nên đau đớn, hoảng loạn và sợ hãi. Mà cảm xúc của em thì sao? Tôi không nhìn thấy nó.]

    “Có phải là em đã gây trở ngại cho anh rồi không?”

    Trong một cuộc thi cần sự hợp tác, một người phát huy rất tốt còn người kia phát huy rất tệ.

    Vậy thì người tệ kia hẳn là nên cảm thấy áy náy và hổ thẹn.

    Đây là lễ nghi giao tiếp xã hội.

    Tôi thở dài một hơi, cố gắng bày tỏ tâm trạng áy náy và tự trách của mình.

    Không biết là cách thể hiện cảm xúc của tôi đã có tiến bộ chưa nữa.

    Mạnh Hàng vội vàng đứng dậy xua tay:

    “Không không không, A Lê em đừng nghĩ như vậy, anh tuyệt đối không hề có ý đó!”

    Anh ấy đứng lên quá nhanh.

    Hơn nữa không biết ai đó đã làm đổ rượu ra sàn.

    Cái chai trên quầy bar rơi xuống, đập thẳng vào chân anh.

    Mảnh chai văng tung tóe, một vết thương gớm ghiếc lập tức xuất hiện, máu cũng đột ngột tuôn ra.

    Đối với một vũ công mà nói, đôi chân tuyệt đối là bộ phận quan trọng nhất trên cơ thể.

    Chân hỏng rồi thì toàn bộ sự nghiệp cũng sẽ bị hủy hoại.

    Trái tim tôi như ngừng đập.

    Một cảm giác vô cùng kỳ lạ từ từ dâng lên.

    “Mạnh Hàng, anh…… anh, anh phải đi bệnh viện.”

    Môi tôi run run, lắp bắp không nói nên lời.
     
    Quá Khứ Ngủ Quên
    Chương 3


    11.

    Tôi vội vàng lái xe chở Mạnh Hàng đến Bệnh viện Nhân dân gần đây nhất.

    Trên đường đi, miệng anh ấy vẫn chưa từng khép lại.

    “Ôn Lê, anh chưa thấy em lo lắng như vậy bao giờ!”

    “Có phải em đang lo cho anh chết đi được không?”

    Mãi cho đến khi bác sĩ đưa Mạnh Hàng vào phòng khám thì giọng nói ríu ra ríu rít của anh ấy mới biến mất khỏi tai tôi.

    Thế giới cũng yên tĩnh trở lại.

    Tôi ngồi trên chiếc ghế dài bên ngoài, suy ngẫm về những cảm xúc nảy sinh trong lồ ng ngực mình khi nãy.

    Dường như đã từ rất lâu rất lâu rồi… tôi đã không còn lo lắng vì một người nào nữa.

    Đau khổ, lo âu, yêu thích, bất an, ……

    Rất nhiều năm trước, những cảm xúc này cũng là một phần tạo thành con người tôi.

    Nhưng sau đó, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

    Hình như có một người đã làm tổn thương tôi.

    Tôi suy sụp, kiệt quệ với mọi loại cảm xúc.

    Băng ghế dài tôi đang ngồi đối diện với cửa thang máy.

    Thật là trùng hợp.

    Đúng lúc này, cửa thang máy tinh một tiếng ——

    Mở ra trước mặt tôi.

    Sầm Sơ và cô gái trước đây tôi tài trợ cùng nhau bước ra ngoài.

    À, phải rồi, tôi đã nhớ ra, cô ấy tên là Hồ Ương.

    Tôi vô thức liếc nhìn số tầng, thang máy đi xuống từ tầng 8.

    Tầng 8.

    Khoa phụ sản.

    Cô gái này chẳng phải là vợ sắp cưới của chú Ba anh ta sao?

    Chẳng lẽ đây chính là gút mắc hào môn, ân oán tình thù trong truyền thuyết?

    Đúng là mở mang tầm mắt.

    Tôi cũng lười nghĩ thêm.

    Nhìn thấy tôi, sắc mặt Sầm Sơ lập tức thay đổi.

    Anh ta bước nhanh về phía trước hai bước.

    Hồ Ương bị bỏ lại phía sau.

    Cô ấy ho lên hai tiếng, tay đỡ lấy bụng rồi nhỏ giọng gọi tên Sầm Sơ.

    Anh ta quay đầu lại, vừa nói vừa xua tay.

    “Một mình cô hẳn là có thể tự đi về nhỉ?” Giọng nói của anh ta rất lạnh lùng: “Sau này có việc gì thì làm ơn gọi điện thoại cho chú Ba, ông ấy không nghe thì còn có trợ lý tới.”

    12.

    Sầm Sơ đi thẳng đến chỗ tôi.

    “Cơ thể em có chỗ nào không khỏe à, sao lại đến bệnh viện?” Anh ta lại gần hỏi tôi.

    Mặc dù tôi cảm thấy không cần phải giải thích với anh ta.

    Nhưng tôi vẫn lắc đầu, nói: “Bạn tôi bị thương, tôi đi theo thôi.”

    Sầm Sơ nghe xong hình như thở phào một tiếng, ngồi xuống chiếc ghế trống bên cạnh tôi, nhẹ nhàng nói: “Em không sao là tốt rồi.”

    Ngẫm lại thì Bệnh viện Nhân dân này cũng là nơi mà tôi đã đến điều trị các vấn đề về tâm lý khi còn ở trong nước.

    Tôi vẫn giữ liên lạc với một bác sĩ tâm lý ở đây.

    Anh ấy sẽ định kỳ quan sát tình trạng thể chất của tôi và hướng dẫn tôi cách sử dụng thuốc.

    Sau khi Sầm Sơ ngồi xuống, hai chúng tôi ăn ý im lặng một lúc lâu.

    Tôi cứ tưởng rằng anh ta cuối cùng cũng có thể im lặng giống như một người đã chết.

    Nhưng anh ta lại mở lời.

    Mà những lời nói ra còn khiến cho người ta không thể nào hiểu nổi.

    “Ôn Lê, em đừng nghĩ nhiều, anh với cô ta không có quan hệ gì cả.”

    Anh ta thấp thỏm nhìn tôi, giọng nói còn mang theo chút căng thẳng.

    “Năm năm qua anh không hề liên lạc với Hồ Ương.”

    Thế thì liên quan gì đến tôi, giải thích với tôi mấy cái này làm gì?

    Tôi thuận miệng nhả ra một câu: “Ồ.”

    Anh ta tiếp tục tự nói tự nghe: “Cho tới gần 1 tháng trước, chú Ba của anh đi công tác nước ngoài, đây là đứa con đầu lòng của chú ấy nên ông nội anh rất coi trọng, ông nghe nói anh quen Hồ Ương nên nhất quyết bắt anh tới giúp.”

    Tôi nhìn lên trần nhà: “À.”

    Anh ta cúi đầu, như thể đang lấy hết can đảm, đắn đo nói:

    “Anh nghe nói năm đó em đã đọc được cuộc nói chuyện trong điện thoại của anh……”

    “Ừm ừm.”

    Cho dù Sầm Sơ nói gì với tôi.

    Tôi đều sẽ dùng à ừ ồ ừm để đáp lại.

    Cuối cùng, anh ta dường như đã bị tôi chọc tức.

    Anh ta đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn chằm chằm vào tôi không chớp mắt, đôi mắt hơi ửng đỏ.

    “Ôn Lê, ngoại trừ ồ với à ra thì em còn biết nói gì nữa không hả?”

    “A, ô?”

    “Em nhất định cứ phải cố tình bày ra vẻ thờ ơ lạnh nhạt như vậy sao?” Anh ta nắm lấy cổ tay tôi, giọng nói cũng run run.

    “Rõ ràng là khi trước nếu anh nói chuyện với những cô gái khác thì em sẽ tức giận, không hài lòng.”

    “Nếu anh quên những chuyện mà anh đã đồng ý với em thì em sẽ bắt đầu giận dỗi, cả ngày không nói với anh câu nào.”

    “Anh đã thức cả đêm ngồi máy bay từ Mỹ về để xem cuộc thi khiêu vũ của em, dáng vẻ em nhảy từ trên sân khấu xuống rồi nhào vào lòng anh ngay sau khi nhận giải, cả đời này anh cũng không thể nào quên được.”

    Anh ta cứ không ngừng lục đi lục lại những chuyện đã xảy ra trong quá khứ.

    Cứ như thể làm vậy sẽ có thể chứng minh chuyện trước đây của chúng tôi tốt đẹp đến mức nào.

    Thậm chí là, yêu nhau đến mức nào.

    Sầm Sơ nói: “Ôn Lê, trước đây em chưa từng dùng ánh mắt như thế này nhìn anh.”

    Nhưng tôi chỉ cảm thấy thật vô vị.

    Vừa nhàm chán lại vừa mệt mỏi.

    Tôi nói: “Ồ, thế à?”

    13.

    Sầm Sơ suy sụp tinh thần ngồi trên ghế như thể đã mất hết sức lực.

    Thực ra tôi không hề cố ý.

    Nhưng những chuyện riêng tư đó của anh ta tôi một chút cũng không quan tâm, cũng không muốn tìm hiểu.

    Ngoại trừ ừ ừ à à ồ ồ ra, tôi không thể nào nghĩ ra được gì để mà trả lời nữa.

    Ôi đàn ông.

    Thật là một sinh vật kỳ lạ.

    Mà tôi sẽ không bao giờ hiểu được.

    Tiếc là bệnh viện không phải là nhà của tôi.

    Nếu không tôi sẽ lịch sự khéo léo mời cái người chồng sắp cưới cũ này rời đi ngay lập tức.

    Ngay khi tôi đang do dự có nên tìm cớ lẻn ra ngoài một lúc hay không thì đã nhìn thấy vị bác sĩ tâm lý điều trị cho tôi trước đây.

    “Ôn Lê?” Anh ấy tình cờ đi ngang qua hành lang, nhìn thấy tôi liền dừng lại cười nói: “Mấy hôm trước nghe nói cô đã về nước, không ngờ nhanh như vậy đã gặp được. Dạo này cơ thể cô hồi phục thế nào rồi? Có lại xuất hiện vấn đề cảm xúc nào nữa không?”

    Tôi còn chưa kịp nói gì thì Sầm Sơ ngồi bên cạnh đã đứng dậy trước, phản ứng còn kịch liệt hơn cả tôi.

    “Cơ thể hồi phục, vấn đề cảm xúc? Là đang nói Ôn Lê sao, em ấy bị làm sao vậy?”

    “Anh là Sầm Sơ?” Bác sĩ cau mày, đánh giá anh ta từ trên xuống dưới.

    Trong thời gian đầu điều trị, tôi đã từng cho bác sĩ xem bức ảnh của tôi và anh ta.

    “Tôi cảm thấy hai người nên nói hết ra với nhau, như vậy sẽ càng có lợi hơn để giữ cho trạng thái hiện tại của cô ổn định.”

    “Dù sao thì anh ta cũng là nguyên nhân khiến cô phát bệnh.”

    Sau khi suy nghĩ một lúc, bác sĩ đã nói với tôi những điều này, rồi quay sang nói với Sầm Sơ:

    “Anh vẫn chưa biết đúng không? Chuyện Ôn Lê bị chướng ngại nhận thức cảm xúc ấy.”

    “Chuyện này chủ yếu là do anh mà ra.”

    14.

    Đối với việc Sầm Sơ có biết bệnh của tôi hay không, thực ra tôi hoàn toàn không quan tâm.

    Anh ta đối với tôi chính là kiểu có cũng được mà không có cũng được.

    Nhưng sau khi nghe xong lời nói của bác sĩ, cảm xúc của anh ta nháy mắt sụp đổ.

    Anh ta chậm rãi ngồi xuống.

    Giống như một chú cún con không tìm được chủ, dựa vào bên cạnh bắp chân tôi.

    Trông có vẻ nhếch nhác và cô đơn.

    “Ôn Lê.” Anh ta thấp giọng lẩm bẩm, vươn tay muốn nắm lấy ngón tay cái của tôi.

    Nhưng lại bị tôi né được.

    Sầm Sơ sửng sốt, đầu lại càng cúi thấp hơn nữa.

    “Anh đã sai tới mức không thể nào tin nổi.”

    “Lúc đó là do anh cứng miệng, nói một đằng nghĩ một nẻo, có lúc anh còn không biết mình đang nói cái gì nữa.”

    “Ôn Lê…… Em có thể… tha thứ cho anh được không?”

    Câu cuối cùng này, anh ta hỏi vô cùng dè dặt.

    Nhưng từ đầu tới cuối không dám ngẩng đầu lên nhìn tôi một cái.

    Mấy năm ở nước ngoài, tôi rất ít khi nghĩ về Sầm Sơ.

    Cho dù những năm tháng đó anh ta mang đến cho tôi ngọt ngào vui vẻ hay đau khổ tổn thương, thì bây giờ tất cả đều đã theo gió mà bay đi mất.

    Vậy nên, không thể nói là tha thứ hay không tha thứ.

    Dù sao thì trong lòng tôi đã không còn dấu tích nào của anh ta nữa rồi.

    Tôi ừm một tiếng.

    Anh ta lập tức ngẩng đầu lên, ánh mắt cũng sáng bừng:

    “Thật ư? Ôn Lê, em có thể tha thứ cho anh sao?”

    “Chúng ta, chúng ta có cơ hội làm lại từ đầu sao?”

    Ờm.

    Tôi khẽ mím môi: “Không phải, anh Sầm, chúng ta không thân, anh có thể đừng dùng giọng điệu này nói chuyện với tôi được không?”

    15.

    “Không thân, không thân.”

    Sầm Sơ lặp đi lặp lại hai từ này một lúc.

    Sau đó cuối cùng cũng rời đi.

    Dáng vẻ anh ta như thể hồn bay phách lạc, lưng cũng khọm hẳn xuống.

    Hoàn toàn không giống hình ảnh vị chủ tịch trẻ tuổi tích cực hăng hái trong các bức ảnh tạp chí.

    Tôi nhìn đồng hồ, Mạnh Hàng vào phòng khám đã gần một tiếng rồi.

    Tôi nheo nheo mắt dựa vào tường, tranh thủ nghỉ ngơi một lúc.

    Cánh cửa phòng khám cuối cùng cũng mở ra.

    Cô y tá dìu anh chàng đen đủi bước ra khỏi phòng.

    “Thủy tinh văng vào trong chân, làm sạch và khử trùng xong còn phải lấy cặn bẩn ra nên thời gian hơi dài.”

    Tôi đỡ lấy Mạnh Hàng từ tay y tá, để anh ấy dựa vào cánh tay tôi.

    “Vận động hay khiêu vũ các kiểu liệu có bị ảnh hưởng gì không?” Tôi vội vàng hỏi.

    “Không sao đâu, cũng không phải là bị thương nặng gì, nhưng mà mấy ngày này phải chú ý nghỉ ngơi, nếu không cẩn thận thì vết thương có thể sẽ bị hiễm trùng.”

    Trận chung kết diễn ra vào hai tuần sau, vẫn còn kịp.

    Có lẽ Mạnh Hàng đã thực sự bị lần sinh nhật này của mình giày vò cho mệt lử, lúc tôi lái xe đưa anh về căn hộ, anh đã dựa vào ghế lái phụ mà ngủ thiếp đi.

    Trên chân vẫn quấn đầy băng vải.

    Khiến cho tôi nhớ đến một cảnh trong tiết mục khiêu vũ của chúng tôi ở vòng chung kết, là cảnh hoàng tử gặp nạn bị người ta đuổi giết, sau đó bị một mũi tên từ phía xa bắn xuyên qua ngực.

    Chàng ngã xuống rìa một vách đá.

    Nhân vật nữ mà tôi thủ vai quỳ xuống bên cạnh chàng, hoảng sợ và đau thương.

    Nhưng cảnh cuối cùng này tôi cứ mãi không thể diễn tốt được.

    Rõ ràng là động tác không có vấn đề, nhưng cảm giác luôn thiếu một chút gì đó.

    Bởi vì vấn đề cảm xúc, tôi vẫn không thể tiến xa hơn trong sự nghiệp vũ đạo của mình.

    Thậm chí vài năm trước tôi còn từng nghĩ đến việc từ bỏ sân khấu, giải nghệ sớm rồi dấn thân vào lĩnh vực giảng dạy.

    Vào khoảng thời gian đó, Mạnh Hàng vẫn luôn ở bên cạnh tôi.

    Anh không ngừng động viên tôi:

    “A Lê, đừng nói những lời chán nản như vậy, em thử lại lần nữa đi.”

    “Người có tài năng trời phú như em lẽ nào lại bị chuyện này đánh gục sao?”

    “Cái gì mà hỷ nộ ái ố, vui buồn lẫn lộn, anh không tin cảm xúc của em sẽ không thể thay đổi, em chắc chắn sẽ cảm nhận được mà phải không?”
     
    Quá Khứ Ngủ Quên
    Chương 4: Hoàn chính văn


    16.

    Mạnh Hàng ở nhà dưỡng chân 3 ngày.

    Sau đó vội vàng chạy đến nhà tôi gõ cửa ầm ầm.

    “A Lê, đừng lười biếng nữa, chúng ta còn phải thi đấu đó!”

    Tôi phục thật rồi.

    Nhưng mà anh ấy vẫn còn tốt hơn Sầm Sơ một chút, ít nhất là anh ấy không đến đây vào lúc 6 giờ sáng để làm phiền mọi người.

    Tôi mở cửa, cau mày nhìn anh: “Chân của anh xác định là không có vấn đề gì chứ?”

    “Chỉ là vết thương ngoài da thôi, bôi chút thuốc xóa sẹo là được, không có vấn đề gì.”

    Mạnh Hàng nói xong liền lập tức biểu diễn một màn đá chân cho tôi xem.

    Đá tới nỗi lông mày của tôi cũng nhảy dựng lên.

    “Được rồi được rồi, đừng để lát nữa tầng dưới gọi 12345 khiếu nại em!”

    Mục tiêu của tôi và Mạnh Hằng là giành được huy chương vàng trong cuộc thi quốc tế này.

    Ban ngày chúng tôi luyện tập trong phòng tập nhảy.

    Lặp đi lặp lại những động tác đã quá quen thuộc đến mức gần như đã khắc sâu trong trái tim tôi.

    Đến tối, Mạnh Hàng sẽ lấy đoạn băng ghi hình mà anh đã làm ra và cùng tôi phân tích:

    “A Lê em nhìn này, những chỗ này… ngôn ngữ cơ thể, thậm chí là ánh mắt, biểu cảm, sự run rẩy của những ngón tay, đều có thể bày tỏ cảm xúc của em.”

    Tôi nửa hiểu nửa không gật gật đầu.

    Một lúc sau, anh đột nhiên nghĩ ra điều gì đó và bật dậy.

    “Phải rồi! Giống như mấy ngày trước lúc anh bị thương ở quán bar ấy, khi đó trông em rất lo lắng, anh cảm thấy một màn này…… em có thể diễn lại tâm lý lúc đó xem sao.”

    Tôi giống như quay trở lại tuổi 18, năm mà tôi thi đại học.

    Mỗi đêm khuya, tôi cứ nghĩ đi nghĩ lại không biết tâm trạng mình lúc đó là như thế nào, tại sao lại lo lắng và hoang mang đến thế.

    Tại sao lại vì tình cảnh của người khác mà luống cuống tay chân, không biết làm gì.

    Cho đến khi chúng tôi đứng trên sân khấu của vòng chung kết, là thời gian biểu diễn của chúng tôi.

    Mạnh Hàng nhìn tôi, dịu dàng hỏi: “A Lê, hôm nay em cảm thấy trạng thái của mình thế nào?”

    Tôi không trả lời anh.

    Tâm trạng tôi vào khoảnh khắc đó bỗng bình yên đến lạ.

    Nhưng tôi luôn cảm thấy dường như mình có thể đột phá nút thắt rồi.

    Trận thi đấu đó theo cảm nhận của tôi, chính là lần tôi phát huy tốt nhất.

    Cảnh cuối cùng mà trước đây tôi vẫn luôn không thể nào nhập diễn.

    Lần này, như thể tôi cuối cùng đã lắng đọng được cảm xúc của bản thân.

    Đặt mình vào trong nhân vật.

    Tận mắt nhìn thấy người mình yêu bỏ mạng nơi sa trường, tôi dùng những động tác vũ đạo để diễn tả sự đau thương, thống khổ, lẻ loi và hoang mang lúc đó.

    Sau khi kết thúc động tác cuối cùng.

    Tôi quỳ xuống sân khấu.

    Cùng với Mạnh Hàng tạo thành một khung hình tĩnh, chính thức khép lại màn biểu diễn tuyệt nhất trong cuộc đời tôi.

    17.

    Kết quả cuộc thi sẽ được công bố cùng ngày.

    Tôi và Mạnh Hàng đã giành được huy chương vàng.

    Là nhóm có số điểm cao nhất trong số tất cả các thí sinh lọt vào vòng chung kết.

    Tôi còn chưa kịp phản ứng thì Mạnh Hàng đã lao đến ôm chặt lấy tôi.

    “A Lê, chúng ta làm được rồi!”

    “Ước mơ” Anh cười ngốc nghếch: “Ước mơ của chúng ta, hôm nay cuối cùng cũng trở thành sự thật rồi.”

    Vào khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy trái tim mình đang đập một cách nhiệt liệt và chân thành ở bên trong lồ ng ngực.

    Là cảm giác đã rất lâu tôi chưa từng có.

    Vì đây là cuộc thi khiêu vũ cổ điển quốc tế đầu tiên được tổ chức trong nước nên hiện trường có rất nhiều phóng viên tụ tập.

    Sau lễ trao giải, tôi và Mạnh Hàng bị bao vây bởi vô số micro và máy ảnh.

    Hầu hết các câu hỏi đều xoay quanh cuộc đời sự nghiệp của hai chúng tôi.

    Nào là lịch tập luyện, tiết mục khiêu vũ, rồi lại đến phong cách hướng dẫn, v.v…

    Đột nhiên.

    Một chiếc micrô bỗng chen lên.

    Còn hỏi một vấn đề vô cùng bát quái --

    “Nghe nói hai người là người yêu đúng không?”

    Bầu không khí tại hiện trường im lặng trong giây lát.

    Tôi và Mạnh Hàng quay sang nhìn nhau.

    Các phóng viên khác xoa xoa tay, vẻ mặt mong đợi câu trả lời.

    Ặc.

    Tôi gãi đầu, suy nghĩ một lát.

    Giới truyền thông đã hiểu lầm, có thể là do lời nhận xét của ban giám khảo sau khi tôi và Mạnh Hàng biểu diễn xong.

    “Đây là màn trình diễn tiết mục khiêu vũ ấn tượng nhất mà tôi từng được xem trong những năm gần đây với tư cách là giám khảo khiêu vũ chuyên nghiệp.”

    “Động tác cực kỳ hoàn mỹ, không có chút tì vết nào.”

    “Đặc biệt là ở cảnh cuối cùng, biểu hiện cảm xúc của vũ công nữ vô cùng xuất sắc, vừa kiềm chế vừa lắng đọng.” Ban giám khảo mỉm cười: “Hai bạn có khi nào thực sự là một cặp không?”

    18.

    Chỉ có một câu như vậy, hiểu lầm đã kéo đến.

    Tôi mở miệng, vừa định giải thích thì đột nhiên có phóng viên nói: “Ồ, đó không phải là thiếu gia nhà họ Sầm, anh Sầm Sơ sao?”

    Vô số người đồng loạt nhìn về hướng đó.

    Đúng là anh ta.

    Cùng với hai người trợ lý.

    Có lẽ quan hệ của anh ta với giới truyền thông vẫn luôn không tồi, vậy nên khi nhìn thấy anh ta đi về phía này, mọi người đều tự động tránh ra.

    “Chúc mừng em nhé Ôn Lê, ước mơ của em cuối cùng cũng được thực hiện.”

    Anh ta đứng trước mặt tôi và trao cho tôi bó hoa hồng đỏ đang cầm trên tay.

    Mới mấy ngày không gặp mà trạng thái của Sầm Sơ có vẻ hơi tệ.

    Anh ta mặc một bộ vest màu xám, dáng người vẫn thẳng tắp như cũ.

    Nhưng hai má dường như gầy hơn, dưới mắt còn có một vòng xanh nhàn nhạt.

    Tôi không ngờ lại gặp anh ta ở nơi này.

    Nhưng dù sao đây là nơi công cộng, cũng không thể nào đuổi người ta đi.

    Chỉ đành đưa tay nhận lấy.

    Phóng viên bên cạnh lập tức xông tới, vội vàng đưa ra câu hỏi như bắt được chủ đề nào đó:

    “Anh Sầm, anh và cô Ôn hẳn là có giao thiệp với nhau đúng không? Cô Ôn đã ở nước ngoài nhiều năm, vậy mà cảm tình của hai người xem ra vẫn rất tốt.”

    Sầm Sơ nhìn tôi không chớp mắt.

    Tôi không biết là anh ta đang trả lời câu hỏi của phóng viên hay là đang nói với tôi.

    “Ừm, nhiều năm vậy rồi, tôi vẫn luôn đi tìm em ấy.”

    “Ôn Lê, trước đây anh đã làm sai.”

    “Anh thực sự xin lỗi em.”

    Đôi mắt nóng rực của Sầm Sơ khiến tôi cảm thấy không được thoải mái lắm.

    Tôi cúi đầu xuống.

    Bên trong bó hoa hồng anh ta mang đến có một chiếc hộp nhỏ.

    Tôi lơ đễnh lấy nó ra.

    Là màu đỏ nhung, thiết kế rất tinh xảo.

    Tôi cũng không nghĩ nhiều, thuận tay mở hộp.

    Bên trong là một chiếc nhẫn kim cương tuyệt đẹp.

    Đám đông xung quanh yên lặng trong giây lát rồi đồng loạt cảm thán.

    “Ôi mẹ ơi, tôi sắp chứng kiến một màn cầu hôn ư?”

    Một anh giai cầm máy quay phim trực tiếp hét lên.

    Tôi bình tĩnh phân tích rằng tôi và Sầm Sơ đã chia tay từ lâu.

    Anh ta tặng tôi nhẫn kim cương, loại hành vi này rất có vấn đề.

    Tôi trực tiếp cầm lấy chiếc nhẫn rồi đưa tới trước mặt anh ta.

    “Đồ của anh bị rơi, trả lại cho anh……”

    “Không phải bị rơi!” Sầm Sơ vội vàng ngắt lời tôi.

    Hầu kết anh ta cuộn lên cuộn xuống như thể đang đắn đo, lại giống như đang cố lấy dũng khí.

    Cuối cùng anh ta mở miệng, cẩn thận thăm dò: “Ôn Lê, trước đây chúng ta có hôn ước với nhau.”

    “Bây giờ anh muốn, sửa chữa lỗi lầm của mình.”

    Giọng điệu và vẻ mặt trịnh trọng của Sầm Sơ giống như đang cầu hôn tôi.

    Nhưng kỳ lạ thay, tôi không cảm thấy có một chút lãng mạn nào cả.

    Chỉ thấy phiền chán.

    Tôi tiến lên hai bước, trực tiếp túm lấy cổ tay Sầm Sơ rồi đặt nhẫn vào tay anh ta.

    “Này, trả lại cho anh, tôi không cần.”

    “Chúng ta không thân, tặng nhẫn cho nhau thực sự là không có chừng mực.”

    19.

    Tiếng đèn flash không ngừng vang lên.

    Những phóng viên đứng vây xung quanh vẻ mặt giống như đang được xem kịch hay, khi nãy còn lặng ngắt như tờ, bây giờ cuối cùng cũng không thể nhịn được nữa.

    Người nào người nấy chen lấn kiễng chân giơ micro lên.

    “Ôi đệt, cầu hôn à?”

    “Kết BE hả?”

    “Cho nên trong lần phỏng vấn trước cô Ôn Lê nói không thân, chẳng lẽ thật sự không thân ư?”

    “Nhưng vẻ mặt anh Sầm Sơ trông không giống như vậy mà!”

    “Càng nhìn càng thấy giống như anh Sầm Sơ đang đơn phương theo đuổi…… A, nói vậy có ổn không nhỉ?”

    Những lời bàn tán càng ngày càng nhiều.

    Nhưng Sầm Sơ dường như không thèm quan tâm.

    Anh ta cúi đầu, nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn trên tay.

    Tôi nghĩ, nếu là tôi của 5 năm trước thì có lẽ sẽ rất hạnh phúc khi được người mình yêu cầu hôn dưới sự chứng kiến của tất cả mọi người.

    Nhưng bây giờ.

    Mọi thứ dường như đang đi ngược lại.

    Những ngón tay của anh ta không ngừng run lên, dáng người dưới ánh đèn flash bỗng chốc trở nên trơ trọi lẻ loi giữa hội trường rộng lớn.

    Nhưng tôi đã không còn tâm trạng để an ủi anh ta nữa.

    Có lẽ là thấy Sầm Sơ quá thảm hại nên các phóng viên cuối cùng cũng ngừng truy hỏi.

    Có người đánh trống lảng sang chủ đề khác: “À phải rồi, trước khi anh Sầm tới chúng ta phỏng vấn đến đâu rồi nhỉ?”

    “Ặc.”

    “Hình như là đang nói đến mối quan hệ giữa cô Ôn Lê và bạn nhảy Mạnh Hàng của cô ấy……”

    Có lẽ là cảm thấy chủ đề này lại càng thọc thêm cho Sầm Sơ một nhát nên giọng điệu của đám phóng viên từ từ trầm xuống.

    Nhưng trùng hợp lại có một kẻ không sợ lớn chuyện, đám đông vừa dứt lời đã giơ micro tới trước mặt Mạnh Hàng.

    Khi nãy tôi và Sầm Sơ còn đang lôi kéo nhau thì anh ấy vẫn luôn không nói gì, chỉ lặng lẽ đứng nhìn tôi.

    Cho đến khi nghe thấy tên mình được nhắc tới.

    Anh nhếch môi, lại lộ ra nụ cười vui tươi hớn hở đó.

    Toi rồi, tôi có một dự cảm không lành.

    Anh chàng này không biết lại muốn bày trò gì đây.

    Quả nhiên.

    “Ha ha, sao các anh biết là tôi đang theo đuổi A Lê vậy?”

    “Mặc dù tạm thời vẫn chưa thành công.”

    “Nhưng tôi ở gần cô ấy, tất có lợi thế.”

    20.

    Đêm hôm đó, Weibo lập tức bùng nổ.

    Vài hotsearch đầu bảng đều liên quan đến yêu hận tình thù giữa ba người tôi, Sầm Sơ và Mạnh Hàng.

    Tôi đột nhiên nhớ ra, tôi thực sự không biết ngày hôm đó Sầm Sơ đã rời đi như thế nào.

    Tôi chỉ nhớ rằng mặt mình đã đỏ bừng lên ngay sau khi nghe thấy những lời khó hiểu của Mạnh Hàng.

    Tôi vội vàng cướp lấy micro trên tay anh:

    “Làm ơn đừng có nói nhảm nữa được không!”

    Tôi chỉ cảm thấy vô cùng bối rối, lúng túng không biết làm gì.

    Một người cười nói: “Tôi còn cứ tưởng cho dù trời có sập xuống thì cô Ôn cũng sẽ không thay đổi sắc mặt cơ.”

    “Làm sao bây giờ, tôi đột nhiên cảm thấy có chút ngọt ngào là sao nhỉ?”

    Sau khi kết thúc phỏng vấn, tôi và Mạnh Hàng bị đồng nghiệp từ các học viện khiêu vũ kéo đến dự tiệc ăn mừng.

    Tôi không thích uống rượu nên trốn vào một góc lướt Weibo, lại càng cảm thấy vô vị hơn.

    Đột nhiên, tôi nhận được một tin nhắn từ cha tôi.

    [Lê Lê, chuyện con với Sầm Sơ là sao vậy?]

    Tôi gãi gãi đầu mũi.

    Ngay cả người già cổ hủ như ông cũng bắt đầu lên mạng lướt web rồi.

    Nhưng không ngờ chuyện ông muốn nói không phải là việc Sầm Sơ lấy ra một chiếc nhẫn kim cương để cầu hôn tôi tại lễ trao giải.

    Cha gửi tới một vài tấm ảnh.

    Trong ảnh là một số hợp đồng.

    Đều là những dự án lớn của nhà họ Sầm trong năm nay, nghe nói lợi nhuận khá cao, doanh thu tới hàng chục triệu.

    Sau đó cha còn gửi tới một loạt voice dài ngoằng.

    [Sầm Sơ nói muốn chuyển nhượng mấy dự án này cho con, còn nói cha không cần lo lắng, con cũng đừng cảm thấy đây là gánh nặng.]

    [Nó biết trước kia đã làm những chuyện có lỗi với con, cũng không cầu xin con tha thứ, số tiền này……]

    Tôi biết cha tôi là người như thế nào, ông ấy thường nói, có tiện nghi mà không chiếm thì là đồ ngốc.

    Tôi cũng chẳng quan tâm.

    Tôi gõ hai chữ: [Tuỳ cha.]

    Cha tôi gửi lại một biểu tượng cảm xúc cười hề hề.

    [Đến lúc đó toàn bộ lợi nhuận sẽ được chuyển thẳng vào thẻ của con.]

    [Cục cưng, con đừng nghĩ rằng mình nợ nó cái gì, đây là điều mà nó nên làm.]

    [Năm đó vì bị bệnh mà con phải chịu biết bao đau khổ, lẽ nào nó không nên bồi thường cho con sao?]

    [Chỉ là một khoản phí thiệt hại tinh thần nho nhỏ mà thôi, thế là hời cho nó lắm rồi đấy.]

    21.

    Sau khi nói chuyện với cha xong, tôi đặt điện thoại xuống.

    Không biết tại sao nhưng tôi luôn có linh cảm rằng mình sẽ không bao giờ gặp lại Sầm Sơ nữa.

    Anh ta sẽ hoàn toàn biến mất khỏi cuộc đời tôi.

    Tôi thở phào nhẹ nhõm, bước ra khỏi phòng riêng.

    Cảnh sắc ban đêm bên ngoài rất đẹp.

    Gió thổi mơn man, ve kêu rầm rì.

    Tôi ngồi bên cạnh bồn hoa, một nhành mai vươn ra ngoài rơi xuống vai tôi.

    Đã lâu lắm rồi mới có được một bầu không khí tươi đẹp và thoải mái đến vậy.

    Kết quả là sau lưng tôi đột nhiên vang lên tiếng ai đó đang gọi điện thoại, phá nát khung cảnh mỹ miều này.

    Là Mạnh Hàng và chú của anh, điện thoại còn đang bật loa ngoài.

    Giọng thầy hướng dẫn của tôi cũng giống như Mạnh Hàng, cực kỳ to.

    “Thằng nhãi con, bao giờ thì cháu mới theo đuổi được Ôn Lê đây hả?”

    “Chú không muốn nó gọi mình là thầy nữa, chú muốn nó gọi chú là chú!”

    Ôi trời.

    Tôi chưa bao giờ biết rằng bậc thầy khiêu vũ bảo thủ cứng nhắc kia lại có thể nói ra những lời này.

    “Con sợ tấn công quá nhanh thì sẽ dọa tới cô ấy……”

    “Đều tại chú đó, lúc nào cũng hằm hằm, chả biết giúp đỡ cháu trai yêu quý của mình gì cả.”

    Nói xong những lời này, Mạnh Hàng quay người lại.

    Vừa nhìn thấy tôi, anh lập tức sững sờ, cả người cứng đơ đứng yên tại chỗ.

    Bầu không khí cũng đông cứng lại.

    Chỉ có người thầy hướng dẫn ở đầu dây bên kia điện thoại không biết chuyện gì vừa xảy ra nên vẫn hùng hổ hét lên:

    “Sao không nói gì thế, tín hiệu không tốt à?”

    “Này thằng nhóc, cháu nhìn thấy ai sao?”

    “A lô a lô a lô.”

    Tôi cầm lấy điện thoại trong tay Mạnh Hàng, trực tiếp trả lời:

    “Chú ơi, là cháu nè.”
     
    Quá Khứ Ngủ Quên
    Chương 5: Ngoại truyện Sầm Sơ (Hoàn toàn văn)


    1.

    Tôi đã mất ngủ ba đêm liền.

    Bác sĩ kê cho tôi thuốc ngủ.

    Có đôi khi uống thuốc xong, tôi sẽ mê man ngủ thiếp đi, trong giấc mơ gặp được Ôn Lê.

    Mơ về chúng tôi của khi trước.

    Khi đó tôi và em ấy vừa mới đính hôn.

    Tất cả mọi thứ dường như đều rất ổn.

    Em nhảy từ trên sân khấu xuống, chạy ào về phía tôi.

    “Sầm Sơ, Sầm Sơ!”

    Giọng của em ấy vẫn hay như vậy.

    Tôi không nhịn được mà ôm em vào lòng.

    Giấc mơ lúc này đột nhiên kết thúc.

    Tôi mở mắt ra, hốt hoảng đưa tay với, tim đập thình thịch.

    Nhưng phòng ngủ vẫn tối đen như mực.

    Không có gì cả.

    Chỉ có một mình tôi, cô đơn tội nghiệp.

    Như một chú cún con bị chủ bỏ rơi.

    Tôi đã đi gặp bác sĩ.

    Kết quả chẩn đoán không có gì đáng ngạc nhiên.

    Tôi có vấn đề về tâm lý.

    Khó đi vào giấc ngủ, lại còn thường xuyên sinh ra ảo giác.

    Tôi bắt đầu sợ những chỗ đông người, có lúc đang họp với các lãnh đạo cấp cao, tôi dường như đột nhiên nhìn thấy Ôn Lê đẩy cửa bước vào.

    Em ấy đeo một chiếc túi nhỏ, giọng điệu vẫn giống hệt như trước.

    Em cau mày làm nũng với tôi: “Sầm Sơ, đã hẹn là ra ngoài chơi rồi mà sao anh lại đến muộn vậy hả!”

    Tôi vội vàng nói: “Đều là lỗi của anh, tặng quà cho em này, em tha thứ cho anh được không?”

    Vẻ mặt các lãnh đạo cấp cao đang ngồi nghiêm chỉnh bên dưới như nhìn thấy quỷ.

    Người nào người nấy trợn to mắt nhìn chằm chằm vào tôi.

    Nhưng lại không dám phát ra khí thế.

    Ồ.

    Bọn họ không nhìn thấy Ôn Lê.

    Chỉ có một thằng thần kinh là tôi nhìn thấy.

    2.

    Thật ra 5 năm trước sau khi Ôn Lê ra nước ngoài, có một khoảng thời gian trạng thái của tôi rất không bình thường.

    Lúc đó tôi làm thế nào cũng không thể tìm thấy em ấy.

    WeChat, Weibo, thậm chí cả những app call video, tất cả các công cụ liên lạc, em ấy đều chặn tôi.

    Một chút cũng không để lại.

    Tôi sắp phát điên mất rồi.

    Tôi đi đến biệt thự nhà họ Ôn.

    Cha mẹ em cũng không muốn gặp tôi.

    Tôi cứ đứng đợi bên ngoài.

    Ngày nào cũng tới, ngay cả mưa gió cũng không màng.

    Có vài người bạn còn nói rằng tôi đã bị đoạt xá.

    Cuối cùng, cha của Ôn Lê bằng lòng gặp tôi.

    “Cậu đừng tới đây nữa, Lê Lê đã không còn liên quan gì tới cậu nữa rồi.”

    Đây là lần đầu tiên tôi thấy chú ấy nhìn tôi bằng ánh mắt thờ ơ và xa cách đến như vậy, trong giọng nói còn mang theo tức giận.

    Tôi cúi đầu.

    “Ít nhất thì chú hãy nói cho con biết em ấy đang ở đâu có được không?”

    “Ở đâu?” Cha em giật giật khóe miệng: “Con bé sang Mỹ bồi dưỡng rồi, cậu đi tìm con bé đi.”

    Tôi lập tức đến Mỹ.

    New York, Los Angeles, California, tất cả các trường đại học có khoa vũ đạo tôi đều đã đi gần hết.

    Nhưng vẫn không tìm thấy được hình bóng em.

    Tên của Ôn Lê không có trong danh sách thông báo nhập học của bất kỳ trường đại học nào.

    Tôi lững thững đi bộ trên Đại lộ New York, những người bên cạnh vội vã đi qua.

    Không ai vì tôi mà dừng lại bước chân cả.

    Mà người con gái đã từng trong tim trong mắt đều là tôi kia, cũng đã bị tôi đánh mất.

    3.

    Sau khi tôi từ Mỹ trở về, Hồ Ương đã tìm đến chỗ tôi.

    Cô ta đưa tay ra làm thủ ngữ:

    [Sầm Sơ, anh phải phấn chấn lên, em sẽ ở bên cạnh anh!]

    [Anh còn rất nhiều việc phải làm, đừng quên mục tiêu của chúng ta là làm cho công ty trở nên ngày càng lớn mạnh!]

    Kỳ lạ thật.

    Rõ ràng trước đây khi nhìn thấy dáng vẻ tràn đầy năng lượng này của Hồ Ương, tôi sẽ cảm thấy rất vui vẻ.

    Nhưng bây giờ, lại chỉ cảm thấy bực bội.

    “Ôn Lê vẫn còn chưa tìm được, sao cô lại có nhiều ý tưởng như vậy hả?”

    Tôi hất tay cô ta ra.

    Hồ Ương sửng sốt.

    Môi cô ta mở ra rồi khép lại, như thể đang thầm gọi tên tôi.

    Tôi nói: “Sau này đừng tới tìm tôi nữa, cô có biết là dáng vẻ của cô trước đây thực sự đã khiến người khác hiểu nhầm hay không.”

    Hồ Ương quả thực không còn xuất hiện nữa.

    Sau đó tôi nghe nói rằng, cô ta và chú Ba của tôi ở bên nhau.

    Bạn bè lúc trước của tôi khi biết tin đều cực kỳ kinh ngạc.

    [Sao có thể chứ? Chú Ba của mày ư? Ông ta mặt phệ tai to, như này chẳng phải là trâu già gặm cỏ non sao……]

    “Cây Dương nhỏ nói muốn dựa vào hai bàn tay mình chinh phạt thiên hạ đâu mất rồi? Tại sao…… tại sao cuối cùng vẫn phải dựa vào đàn ông như vậy.”

    Chỉ có tôi không phản ứng gì.

    Dường như tôi đột nhiên nhận ra được rằng, thực ra bản chất của cô ta vẫn luôn như vậy, trước nay chưa từng thay đổi.

    Tham vọng mạnh mẽ, nhưng lại không đủ khả năng chống đỡ h@m muốn của riêng mình.

    Cũng giống như khi cô ta nhờ Ôn Lê đưa mình ra khỏi núi.

    Lần này, chẳng qua là cô ta chỉ đổi một người để dựa vào mà thôi.

    4.

    Ma xui quỷ khiến thế nào tôi lại đi tới cuộc thi khiêu vũ của Ôn Lê.

    Còn chuẩn bị một chiếc nhẫn.

    Là chiếc nhẫn mà tôi đã mua từ 5 năm trước.

    Nhìn thấy sự hợp tác ăn ý giữa em và Mạnh Hàng, tôi mơ mơ hồ hồ bước vào địa điểm phỏng vấn.

    Rồi trao hoa và nhẫn trong tay ra.

    Chỉ có trời mới biết.

    Lúc đó tôi đã căng thẳng đến mức nào.

    Chiếc hộp đựng nhẫn nằm yên trong túi, bị tôi vuốt v3 không ngừng.

    Tôi tưởng tượng ra vẻ mặt của em khi nhìn thấy chiếc nhẫn.

    Có ngạc nhiên không, có thích thú không?

    Thậm chí là có bị dọa sợ hay không?

    Nhưng mà, không có gì cả.

    Ôn Lê chỉ thờ ơ lạnh nhạt.

    Em nói, không, Sầm Sơ, chúng ta không thân.

    Tôi đã bị em bỏ rơi như thế đấy.

    Em và Mạnh Hàng cười nói vui vẻ, cũng không thèm nhìn tôi lấy một lần.

    Vài năm sau trong một chuyến công tác, tôi đi tới Anh.

    Khi đó Ôn Lê đã trở thành một bậc thầy trong giới khiêu vũ cổ điển.

    Chỉ cần đứng trên sân khấu, em ấy sẽ tỏa sáng rực rỡ một cách vô cùng tự nhiên.

    Tôi ngồi dưới khán đài, lặng lẽ nhìn em biểu diễn.

    Em ấy không hề để ý đến tôi.

    Khoảnh khắc nhìn thấy em biểu diễn trên sân khấu, tôi cảm thấy lồ ng ngực mình dường như đã căng tràn.

    Cuối cùng tôi cũng được gặp lại em ấy.

    Ngay cả khi trong mắt em không còn rực sáng hình bóng tôi.

    Nhưng có thể tại một đất nước xa xôi đứng ở nơi xa nhìn em một cái, tôi bỗng cảm thấy như thể mình đã vượt qua nghìn núi trăm đèo.

    Như vậy cũng đã đủ cho tôi thỏa mãn rồi.

    Không mong đợi gì hơn.

    (HOÀN)
     
    Back
    Top Dưới