Ngôn Tình Quả Bưởi Ngọt Ngào

Quả Bưởi Ngọt Ngào
Chương 20: 20: Anh Nuốt Viên Thuốc Xuống Bụng



 
Quả Bưởi Ngọt Ngào
Chương 21: 21: Tôi Cùng Quả Bưởi Nhỏ Là Người Một Nhà



 
Quả Bưởi Ngọt Ngào
Chương 22: 22: Phải Hôn


Hứa Dữu không nghĩ tới ngày đó Trình Uyên thuận miệng nói đi gặp bạn cô lại đến nhanh như vậy.
Ngày thứ hai, Trình Uyên liền vẻ mặt lạnh nhạt đưa ra yêu cầu muốn cô dẫn anh đi gặp bạn của cô.

Hứa Dữu đột nhiên liền lo lắng, tính ra bây giờ cô có cảm giác quan hệ giữa mình cùng Trình Uyên không khác gì bạn cùng nhà.
Nơi hẹn gặp còn là ở Tây Hải Vân Thượng.
Lúc Hứa Dữu kể với Từ Nhã Bạch cô ấy còn kích động đến nỗi không nói nên lời, “Ông xã của cậu đúng là tâm lý mà! Còn chủ động muốn gặp bạn thân của vợ nữa chứ, cộng thêm điểm cộng thêm điểm.”
Tuy Hứa Dữu biết hai người đang gọi điện thoại, Từ Nhã Bạch cũng không nhìn thấy mặt cô, nhưng cô vẫn không nhịn được ngượng ngùng.
Đặc biệt là lúc Từ Nhã Bạch nhắc tới bốn chữ “Ông xã của cậu”, Hứa Dữu cảm thấy may mắn Trình Uyên hiện tại không có ở đây.
Cuối cùng quyết định hẹn gặp buổi tối thứ sáu.
Có thể là bởi vì hai người đi ăn cơm cùng cô đều là hai người quen thuộc, cho nên cô cũng không khẩn trương lắm.
Từ Nhã Bạch: “Trình Uyên, cậu còn nhớ tôi không?”
Trình Uyên gật đầu: “Đương nhiên là nhớ.”
Vừa ngồi xuống, Từ Nhã Bạch liền hỏi vấn đề này, không ai chú ý tới ngón tay Hứa Dữu hơi run.

Hứa Dữu lại một lần cảm thán thế giới này là tràn ngập hí kịch tính, tại sao Trình Uyên lại kết hôn với một người bạn học mà anh không có ấn tượng chứ.
Trình Uyên ga lăng rót rượu cho hai ngừoi, sau đó lại thực săn sóc gắp đồ ăn cho Hứa Dữu, Hứa Dữu cả quá trình đều nhìn theo động tác của anh, trong lòng có một loại cảm giác kỳ kỳ, Hứa Dữu biết là Trình Uyên đang giả bộ trước mặt Từ Nhã Bạch, nhưng trong lòng cô vẫn cảm thấy ấm áp.
Tiếng đàn violon du dương, chút lo lắng trong lòng Hứa Dữu đều tiêu tan theo tiếng đàn.

Ánh đèn màu vàng ấm phảng phất làm cho cả người Trình Uyên thêm nhu hòa, anh không nói gì nhưng từ động tác của anh liền cho người ta cảm giác ấm áp.
Từ Nhã Bạch uống một ngụm rượu vang đỏ, nhàn nhạt nói: “Không nghĩ tới ngoại trừ buổi hợp lớp chúng ta còn có cơ hội ăn chung với nhau.”
Ánh mắt Từ Nhã Bạch đảo qua đảo lại nhìn hai người ngồi đối diện, sau khi Từ Nhã Bạch biết bạn tốt cùng Trình Uyên kết hôn suy nghĩ đầu tiên chính là thật tốt quá, Hứa Dữu yêu thầm trở thành sự thật, nhớ mãi không quên tất có kết quả.
Cảm giác thứ hai chính là lo lắng Trình Uyên sẽ không đối xử tốt với Hứa Dữu, yêu là một chuyện, cuộc sống lại là một chuyện khác.

Cô ấy không cách nào tưởng tượng Hứa Dữu cùng Trình Uyên ở chung như thế nào.
ấn tượng của cô ấy đối với Trình Uyên chỉ dừng lại ở học kỳ năm anh xuất ngoại, Trình Uyên là nhân vật nổi danh khắp trường học, không vì cái gì khác chỉ bằng gương mặt kia thôi.

Mỗi ngày người tỏ tình với anh nối liền không dứt, nhưng cố tình là đương sự đi học ngủ, tan học cũng đang ngủ, phảng phất vĩnh viễn đều ngủ không đủ.
Những nữ sinh tới tỏ tình tự nhiên là bị làm lơ.
Lời đồn đãi về anh cũng là hoa hoè loè loẹt, đánh nhau hút thuốc uống rượu cái gì cũng có.

Nhưng riêng vị trí bạn gái vẫn trống không.
“Chỉ có thể nói có duyên.”
Trình Uyên biểu tình nhàn nhạt.
Hứa Dữu ngượng ngập nói: “Tớ đi toilet một lát.”
Hai ngày nay không biết Trình Uyên phát điên cái gì, mua một lúc ba thùng nước ép bưởi, Hứa Dữu lười ra cửa, đồ uống cô thích cũng chưa kịp mua liền tạm chấp nhận uống nước ép bưởi cùng Trình Uyên.
Vừa rồi trước khi ra ngoài còn uống hai ly.
Trình Uyên quay đầu hỏi: “Muốn anh đi với em không?”
Hứa Dữu vừa nghe lời này trên mặt liền bò lên rặng mây đỏ.
Bạn tốt Từ Nhã Bạch của cô còn đang ở đây đó, sao anh lại không biết mắc cỡ nói ra câu như vậy?
Hứa Dữu lắc đầu từ chối: “Em đi một mình được, em cũng sẽ không lạc đường.”
Từ Nhã Bạch nghe hai vợ chồng đối thoại, cảm thấy mình chính là một cái bóng đèn công suất lớn, cô ấy đành phải cúi đầu gắp đồ ăn.
“Từ Nhã Bạch, tôi có chuyện này muốn hỏi cậu.”
Hứa Dữu mới vừa ra khỏi phòng, Từ Nhã Bạch liền nghe thấy Trình Uyên nói chuyện với mình, giọng anh không còn ôn nhu như vừa rồi nói chuyện với Hứa Dữu mà là biểu tình nhàn nhạt, nói chuyện cũng không mang theo một tia cảm tình, giống một người máy không có cảm tình.
“Cậu hỏi đi.”
Từ Nhã Bạch không khỏi dừng đũa, trong lòng còn nghĩ anh thay đổi sắc mặt còn nhanh hơn lật bánh.
Thật ra Từ Nhã Bạch cũng có chuyện muốn hỏi Trình Uyên, chỉ là vừa rồi ngại bạn tốt Hứa Dữu còn ở đây, hỏi luôn thì không tốt lắm.

Không ngờ Trình Uyên cũng có chuyện muốn hỏi cô ấy.
“Cậu biết… Hứa Dữu đang uống thuốc không?”
Trình Uyên bất động thanh sắc nắm chặt chén rượu, ngón tay trở nên trắng bệch.
“Cái gì…?”

Biểu tình trên mặt Từ Nhã Bạch đã nói lên tất cả.

Cô ấy không biết.
Từ Nhã Bạch lẩm bẩm: “Cậu ấy uống thuốc gì? Nhưng không phải chứng sợ hãi giao tiếp của cậu ấy đã tốt hơn rồi sao?”
“Đã tốt hơn?”
Trình Uyên lặp lại ba chữ này, anh nhìn ra ngoài cửa sổ, ngoài cửa sổ có mưa nhỏ, tí tách từng hạt không ngừng, trận mưa này làm cho mùa hạ nóng bức bớt nóng đi vài độ.
Là chuyện tốt.
Trình Uyên có cảm giác như từng hạt mưa đang rơi vào vết thương, mỗi một lần cũng không phải rất đau, nhưng một lần lại một lần, từ từ tích lũy cũng là đau, giống như người ta nói, dao cùn cắt thịt mới đau nhất.
Nhưng cho dù Hứa Dữu không muốn thẳng thắn với anh anh cũng đã biết, có thể biết chính là chuyện tốt.
Ít nhất không phải chẳng hay biết gì, anh nhớ mình từng ngây ngốc đi mua kiwi cùng chuối trái cây linh tinh muốn bổ sung vitamin C cho cô, muốn quan tâm cô, muốn đối xử tốt với cô nhưng đều không đúng chỗ.
Từ Nhã Bạch gật đầu: “Tôi có quen bác sĩ của Tiểu Dữu, gia đình bác sĩ Chu nhiều thế hệ đều là bác sĩ, anh ấy là tiến sĩ trẻ du học từ nước Y về, y thuật rất giỏi.”
“Vậy thuốc này là bác sĩ đó cho sao?”
Từ Nhã Bạch do dự, bởi vì cô ấy cũng không dám khẳng định, “Khoảng thời gian này tôi khá bận, nhưng mà mấy tháng trước tôi còn hỏi thăm qua bác sĩ Chu, bác sĩ nói tình huống của Tiểu Dữu tốt hơn rất nhiều rồi, đợt trị liệu cũng đã kết thúc, để cậu ấy hai tháng tới tái khám một lần là được.”
Từ Nhã Bạch nghĩ nghĩ rồi đột nhiên nói: “Không đúng, Tiểu Dữu không có uống thuốc hỗ trợ trị liệu.”
Từ Nhã Bạch cảm giác đầu óc mình có hơi choáng váng, cũng không biết là do tâm lý hay là do vừa rồi uống rượu vang nữa.
“Cậu nói tiếp đi.”
Trình Uyên vẫn lạnh nhạt như cũ, trên mặt không có biểu tình làm người ta chẳng phân biệt anh đang vui hay buồn.
“Bác sĩ Chu nói, tuy rằng bệnh của Hứa Dữu rất nghiêm trọng, nhưng nếu chưa tới mức cần dùng tới thuốc thì nên hạn chế dùng thuốc, anh ấy sợ uống nhiều sẽ ỷ lại……”
Cửa bị đẩy mở, Từ Nhã Bạch đang nói giữa chùng cũng im bặt.
Hứa Dữu đã rửa mặt, trên trán trên lông mi vẫn còn dính hơi nước, nhìn cô như vậy gương mặt càng có cảm giác trong trắng lộ hồng, giống như sương sớm tháng ba, sạch sẽ lại mê người.
Ánh mắt Trình Uyên nhàn nhạt làm người ta nhìn không rõ cảm xúc, nhưng vừa nhìn thấy Hứa Dữu trở về liền vươn tay về phía cô Hứa Dữu.
Hứa Dữu ngượng ngùng đặt tay mình vào lòng bàn tay của Trình Uyên, trong lòng vẫn luôn an ủi mình, hiện tại chỉ là diễn kịch thôi.
Nhưng từ lúc cô đi WC trở về vẫn luôn cảm thấy có chỗ nào đó không thích hợp, nhưng mà trên bàn ăn tất cả đều như thường.

Thỉnh thoảng Từ Nhã Bạch cũng tìm đề tài nói chuyện phiếm với cô, Trình Uyên ở một bên thỉnh thoảng chen vào một hai câu.

Một bữa cơm chủ khách đều vui vẻ hài hòa.
Ít nhất là Hứa Dữu cho rằng như thế.
Lúc lên xe về nhà, Trình Uyên nhìn Hứa Dữu giả bộ ngoan ngoãn ngồi bên ghế lái phụ, anh thật muốn thở dài một hơi.
“Đúng rồi, tôi đã gặp bạn của em rồi, chừng nào em gặp bạn của tôi được?”
“Anh quyết định đi.”
Trình Uyên mỉm cười, “Tôi sợ em chưa chuẩn bị sẵn sàng.”
Hứa Dữu: “?”
“Bạn của tôi không được đứng đắn lắm, tôi kết hôn sớm như vậy cho nên bọn họ vẫn luôn cho rằng tôi nói láo, cho nên đến lúc đó gặp mặt có thể là phải hôn môi.”
Hứa Dữu: “?”
!!
Trình Uyên vô cùng bình tĩnh: “Không sao, tôi sẽ chờ em chuẩn bị tinh thần thật tốt.”
Hứa Dữu nói không ra lời, cô chỉ biết hiện tại mặt mình nóng sắp cháy luôn rồi.
Mưa ngoài cửa sổ vũ còn đang rơi tí tách, tiếng mưa rơi tựa hồ đồng bộ với tiếng tim đập của cô.
-
Bệnh viện, khắp nơi đều là mùi nước sát trùng, nhưng ngửi lâu rồi Hứa Dữu cảm thấy nó cũng không làm người ta khó chịu lắm.
Cô đã lấy được kết quả kiểm tra.
Trên giấy viết mọi thứ đều bình thường.
Tuy rằng cô không học y, nhưng cô cũng biết bệnh của mình không phải ở sinh lý, vừa rồi cô có hỏi qua bác sĩ, uống thuốc trong thời gian hành kinh sẽ làm kéo dài tình trạng xuất huyết.
Thật ra cô cũng biết mình làm như vậy là không đúng, nhưng lúc chuyện xảy ra cô cũng không nghĩ được nhiều như vậy.
“hey, sao cô lại ở đây?”
Hứa Dữu nghe giọng nói có hơi quen tai, quay đầu nhìn lại thì nhìn thấy cô gái lần trước mình gặp ở siêu thị.
Hứa Dữu theo bản năng nắm chặt kết quả kiểm tra trên tay, cô chần chờ một chút mới nói: “Tôi… tôi tới lấy phiếu kiểm tra sức khỏe.”
Cô không biết tên Lưu Sở Nguyệt, nhưng cô biết Lưu Sở Nguyệt có quen biết với Trình Uyên, hơn nữa cô còn hoài nghi… lần đầu tiên cô gặp được Lưu Sở Nguyệt, Lưu Sở Nguyệt còn nói Trình Uyên tới ăn sinh nhật cô ta.
Ánh mắt một người không lừa được người khác, ánh mắt Lưu Sở Nguyệt nhìn Trình Uyên không bình thường.

Cho nên, lúc này cô nhìn thấy Lưu Sở Nguyệt không khỏi có chút xấu hổ.
Lưu Sở Nguyệt mặc áo sơ mi trắng cùng váy đuôi cá màu xám nhạt, trí thức lại ưu nhã.
“Ồ……Vậy à.

Vậy kết quả kiểm tra vẫn tốt chứ.”
Hứa Dữu lắc đầu, cô muốn kết thúc cuộc trò chuyện này, vốn dĩ ở bệnh viện người đến người đi cô đã cảm thấy rất không thoải mái, hơn nữa không thích người khác đến gần mình, lúc này cô chỉ muốn giấu mình đi.
Ngón tay Hứa Dữu hơi run, cô cảm thấy thực may mắn, động tác nhỏ như vậy nếu không phải nhìn chằm chằm cô thì sẽ không ai chú ý tới.
Lưu Sở Nguyệt vén tóc mái ra sau tai, nhẹ giọng nói: “Vậy là tốt rồi.”
“Tôi đ……”
——đi trước.
Hứa Dữu mới nói được một nửa, Lưu Sở Nguyệt chen vào một câu, “Nhất định phải chú ý thân thể, trước đó tôi bị xe quẹt, nằm viện mãi đến bây giờ mới xuất viện được.”
Hứa Dữu yết ớt nói: “Vậy cô không sao chứ?”
Lưu Sở Nguyệt tùy ý cười cười: “Người thì không có việc gì, chỉ là người trong lòng tôi tới thăm mấy lần, phiền muốn chết.”
Tuy rằng Lưu Sở Nguyệt nói như vậy, nhưng Hứa Dữu cảm giác cô ta tựa hồ hoàn toàn không hề tức giận, ngược lại là đang làm nũng.
Hứa Dữu ngây ngốc tại chỗ, cô há miệng không nói được lời nào.
“Nhường đường, nhường đường, người đằng trước nhường một chút.”
Bỗng chốc trong hành lang vang lên tiếng la gấp gáp, ngay sau đó có người đẩy giường bệnh xuyên qua hành lang.
Lưu Sở Nguyệt thấy Hứa Dữu còn đang ngây ngốc đứng tại chỗ, cô ta còn kéo Hứa Dữu sang một bên.
Qua vài giây, Hứa Dữu mới hoàn toàn kịp phản ứng lại.
“…… Cảm ơn.”
Lưu Sở Nguyệt cười cười, phong tình vạn chủng, “Không có gì, chỉ là thuận tay mà thôi, nhưng mà sao tay cô lạnh quá.”
Hứa Dữu không nói chuyện, cô vốn dĩ không biết cách giao tiếp với người khác, nghe cô ta nói như vậy cô cũng không biết phải trả lời như thế nào.
“Ồ đúng rồi, tôi tên Lưu Sở Nguyệt, nếu chúng ta có duyên như vậy vậy trao đổi WeChat đi.”
Đối với người nhiệt tình, Hứa Dữu càng là một tay mơ.
Chỉ là đối với Lưu Sở Nguyệt, ma xui quỷ khiến cô trả lời một chữ được.
“Tôi… tên Hứa Dữu.”
“Hứa Dữu.” Lưu Sở Nguyệt nhẹ nhàng đọc lại hai chữ này, nhoẻn miệng cười, “Được, tôi nhớ kỹ, tên rất êm tai.”
“Cảm ơn.”
“Tôi còn có việc đi trước, có rảnh gặp lại.”
Hứa Dữu hơi chần chừ mới gật đầu.
Hứa Dữu xoay người đi rồi, nhưng Lưu Sở nguyệt lại không nhúc nhích, cô ta đứng tại chỗ nhìn chằm chằm phương hướng Hứa Dữu vừa đi ra, bên kia là khu vực khám bệnh phụ khoa.
Đột nhiên, cô ta nghĩ tới gì đó, móc di động ra hướng camera về phía bóng lưng Hứa Dữu chụp một tấm..
 
Quả Bưởi Ngọt Ngào
Chương 23: 23: Em Cho Tôi Ôm Một Lát


“Xin hỏi bác sĩ Chu Cánh Tư có ở đây không?”
Buổi chiều này nữ hộ sĩ nhìn thấy một người đàn ông tuấn tú tới hỏi thăm.
Sơ mi trắng đơn giản nhưng mặc trên người anh lại tỏa ra một thân khí chất, cô lập tức bày ra tư thế chuyên nghiệp nhất.
“Xin hỏi anh có hẹn trước không?”
Trình Uyên khẽ cau mày: “Không có.”
“Vậy……” Nữ hộ sĩ mặt lộ vẻ khó xử.
Trình Uyên bổ sung một câu: “Tôi là chồng Hứa Dữu, có chút việc muốn tìm bác sĩ Chu hỏi thăm.”
Tiểu hộ sĩ nhịn không được ngẩng đầu nhìn anh thêm mấy lần, “Hóa ra chị Hứa Dữu đã kết hôn rồi à, chúng tôi cũng không biết.”
“Có chuyện gì thế?”
Nữ hộ sĩ nhìn thấy Chu Cánh Tư tựa như được đại xá, vội vàng nói: “Bác sĩ Chu, người nhà Hứa Dữu muốn gặp anh.”
Chu Cánh Tư nghe vậy dừng bước chân: “Người nhà…?”
Đúng lúc Trình Uyên quay đầu nhìn sang, tầm mắt hai người chạm nhau.
“Anh đi theo tôi.”
Trình Uyên gật đầu: “Cảm ơn.”
Khắp nơi đều là mùi nước sát làm cho Trình Uyên sinh bực bội.
“Mời ngồi.” Chu Cánh Tư lại hỏi, “Anh có quan hệ gì với Hứa Dữu?”
“Cô ấy là vợ tôi.”
Động tác lật bệnh án của Chu Cánh Tư dừng lại, ngẩng đầu nhìn anh, thật ra trước khi hỏi Trình Uyên anh ấy đã nghĩ tới đáp án này.
“Hôm nay tôi tới đây là muốn biết bệnh tình của cô ấy.”
Chu Cánh Tư không vội vã trả lời Trình Uyên, mà hỏi tới vấn đề khác: “Hôm nay anh tới đây Hứa Dữu có biết không?”
“Cái này có liên quan gì sao?”
Chu Cánh Tư gật đầu.
“Lúc Hứa Dữu trị liệu ở đây tôi từng nghe một ít thông tin về gia đình của cô ấy, lúc cô ấy điền thông tin cũng viết mình chưa lập gia đình, cho dù đã kết hôn rồi thì đối với vấn đề bệnh tình của cô ấy thì cô ấy cũng có riêng tư, chưa được cô ấy cho phép tôi sẽ không tiết lộ bất cứ vấn đề nào liên quan tới bệnh tình.”
Trình Uyên ngồi ở chỗ đó không nhúc nhích, cúi đầu không biết anh đang suy nghĩ cái gì.
“Hơn nữa anh nói anh là chồng của Hứa Dữu, tôi có quyền không tin lời nói từ một phía của anh?”

Trình Uyên từ trong túi móc ra giấu hôn thú màu đỏ.
Chu Cánh Tư nhìn thấy quyển sổ nhỏ này ngược lại cười, “Được rồi, cho dù anh thật sự là chồng của Hứa Dữu tôi cũng có quyền không nói với anh.
Trình Uyên hơi bực bội, “Không nói thì thôi, tôi tới đây chỉ để xác nhận bên chỗ các anh có kê thuốc cho cô ấy uống hay không thôi?”
Chu Cánh Tư nghi hoặc: “Thuốc? Thuốc gì, chỗ chúng tôi chưa từng kê thuốc cho bệnh nhân.”
“Được, cảm ơn bác sĩ.”
“Chờ đã.” Chu Cánh Tư gọi Trình Uyên lại, “Tôi nghĩ sau này loại chuyện như vậy anh vẫn nên thương lượng trước với Hứa Dữu rồi hãy tới đây, tính tình Hứa Dữu anh cũng biết đấy, cô ấy không muốn chia sẻ với người khác những chuyện này, anh muốn lấy thông tin từ chỗ tôi cũng vô dụng.”
Chu Cánh Tư nhớ tới lần trước lúc Hứa Dữu tới tái khám có nhắc tới đối tượng thầm mến, anh ấy nhoẻn miệng cười với Trình Uyên, “Anh còn phải đi một đoạn đường rất dài.”
_
【 hôm nay phải tăng ca, về trễ một chút.


Trình Uyên nhìn chằm chằm tin nhắn Wechat anh gửi cho Hứa Dữu, tin nhắn này anh đã gửi cho cô hai tiếng trước.
Bình thường anh gửi WeChat cho Hứa Dữu, Hứa Dữu không đến mười phút sẽ trả lời lại, nhưng mà hôm nay đã qua hai tiếng rồi mà cô còn chưa trả lời anh.
Không biết có phải là do Hứa Dữu chưa trả lời anh hay không mà anh luôn cảm thấy kỳ quái.
Buổi chiều 6 giờ rưỡi, sau một ngày nắng gắt cuối cùng mặt trời cũng lặn, Trình Uyên đi ra khỏi phòng khám.
Trình Uyên lên xe, rốt cuộc phát hiện chỗ nào kỳ quái.
Buổi chiều mỗi ngày Hứa Dữu đều sẽ gửi WeChat hỏi hắn anh tối nay muốn ăn gì?
Nhưng mà hôm nay không có.
Trình Uyên gọi điện thoại cho Hứa Dữu, không có ai bắt máy.
【hôm nay tôi muốn ăn cà tím, tôi mang về cho em nhé? 】
Tuy rằng Hứa Dữu không trả lời nhưng anh vẫn muốn nhắn thử.
Hôm nay Trình Uyên hơi bận, buổi chiều lại ra ngoài nên quên sạt điện thoại, anh còn muốn gọi lại cho Hứa Dữu, không nghĩ tới đúng lúc này di động anh báo hết pin, trực tiếp tắt nguồn.
Trình Uyên mới cắm lên xe cắm sạc, mới sạc nên chưa mở lên đượ, nhưng mà hiện tại chuyện quan trọng nhất là nhanh chóng trở về.
Đại khái là trời không chiều lòng người, thời gian này đúng lúc giờ cao điểm tan tầm.

Chung quanh phát ra tiếng kèn xe chói tai, mặt trời giống như cũng sợ ồn ào dần dần nhích về phía tây.
Di động đã khởi động lại được rồi, nhưng bên Hứa Dữu vẫn không có bất cứ tin tức gì.

Vừa lúc gặp đèn đỏ, Trình Uyên không nhìn di động, ánh mắt không có tiêu cự nhìn về phía trước.
Không lẽ nào là cô đi làm?
Nhưng chứng khủng hoảng xã hội cô hẳn là sẽ không thích ra ngoài gặp người khác, ở chung lâu với cô mới phát hiện cô sẽ không chủ động nói chuyện với người khác, lời xã giao cũng cơ hồ không có.
Trình Uyên càng nghĩ càng cảm thấy không đúng, nhịn không được tốc độ lái xe nhanh hơn, chỉ là lúc anh đến dưới lầu đã 7 giờ 10 phút.
Trời tối, cho dù là thành thị nghèo túng bên cạnh quảng trường từng nhà cũng lên đèn, Trình Uyên ngẩng đầu nhìn, căn phòng nhỏ ở lầu 3 thuộc về anh cùng Hứa Dữu vẫn tối đen một mảnh.
Trái tim anh lại đau nhói lên.
Trình Uyên không muốn suy nghĩ, bước chân lại nhanh hơn.
Bóng đèn rên hành lang lâu năm chưa được tu sửa đã bãi công, Trình Uyên nương ánh trăng quạnh quẽ mở cửa ra.
Cửa vừa mở, trong nhà vẫn là hương vị quen thuộc.

Trình Uyên thở dài nhẹ nhõm một hơi đóng cửa lại, ánh sáng chung quanh cũng bị nhốt ngoài cửa.
Trình Uyên một bên bật đèn, một bên nhẹ giọng gọi cô.
Anh không hề phát hiện trong giọng nói của mình còn mang theo run rẩy.
Phòng ở rất nhỏ, cơ hồ quét mắt một cái là có thể nhìn thấy hết mọi ngóc ngách trong phòng, Trình Uyên hai ba bước liền đi đến trước cửa phòng Hứa Dữu, anh nhẹ nhàng gõ cửa.
Hai ba tiếng trong phòng vẫn không có động tĩnh, anh không còn kiên nhẫn trực tiếp đẩy cửa vào.
Trình Uyên nương ánh sáng mỏng manh nhìn thấy được bóng dáng cuộn tròn trên giường, ma xui quỷ khiến anh đi tới thử nghe nhịp thở của cô.
Căng thẳng trong lòng rốt cuộc cũng buông xuống.
Anh cảm thấy mình điên rồi, vừa rồi lúc mở cửa trong đầu anh tất cả đều là nội dung phim lúc còn nhỏ anh cùng mẹ xem phim thần tượng.
Nữ chính biến thành bướm bay đi.

Cúng may cô không có bay đi.
“Hứa Dữu.”

Trình Uyên lại gọi thêm một tiếng, Hứa Dữu cũng không có đáp lời, nhưng cô khẽ ưm một tiếng.
“Ưm……”
Hứa Dữu vừa mở mắt đã thấy anh, lập tức hô to: “Sao anh vào đây?”
Trong phòng không bật đèn, Hứa Dữu thực may mắn, Trình Uyên nhìn không nhìn thấy gương mặt đỏ hồng của cô.
Trình Uyên biểu tình lãnh khốc: “Tôi vào xem em còn sống hay không.”
Hứa Dữu: “?”
“Hôm nay tôi gửi cho em rất nhiều tin nhắn WeChat em cũng không trả lời.”
Hứa Dữu vậy mà cảm nhận được trong lời nói của Trình Uyên có vài phần ủy khuất.
Hứa Dữu: “Hôm nay tôi cũng không biết mình sao nữa, chỉ là cả người đều không thoải mái, tôi cảm giác mình như là bị cảm, chỉ muốn ngủ một lát.”
“Một lát của em có hơi lâu đó.”
Nói rồi Trình Uyên lần thứ hai trở lại trước giường Hứa Dữu.
Hứa Dữu nhìn động tác của anh liền khẩn trương lên, lúc nói chuyện cũng có hơi run, “Anh… anh muốn làm gì?”
Trình Uyên nâng tay mình sờ lên trán cô, mày nhăn lại: “Đúng là hơi nóng.”
“Hứa Dữu.” Trình Uyên đột nhiên trầm thấp gọi cô.
“Hả.”Cô trả lời, “Làm sao vậy?”
Cô nhận ra hôm nay Trình Uyên không giống bình thường, vậy mà cô còn có một loại cảm giác Trình Uyên rất là yếu ớt cần người khác che chở.
“Em cho tôi ôm một lát.”
Nói rồi Hứa Dữu liền rơi vào một vòng tay ấp áp, đầu Trình Uyên dựa trên vai Hứa Dữu, vẫn không nhúc nhích.
“Anh…có phải công việc gặp vấn đề gì hay không, cho nên tâm trạng không tốt? Không sao đâu, loại chuyện này ai cũng từng gặp phải, huống hồ anh đã rất giỏi.”
Hứa Dữu chỉ có thể nghĩ đến lý do này, dù gì Trình Uyên cũng là thiên chi kiêu tử sao có thể có phiền não gì.
“Ừm.” Trình Uyên không giải thích, qua một hồi khó khăn lắm mới buông cô ra.
Hứa Dữu thấy tâm trạng anh không tốt, cúi đầu giải thích nói: “Hôm nay tôi chỉ thấy mình hơi nóng, sau đó ngủ quên mất.”
Trình Uyên l**m l**m răng hàm, từ sau khi lấy viên thuốc từ chỗ Hứa Dữu, anh tìm người xét nghiệm qua, đó là thuốc trị chứng khủng hoảng xã hội, thuốc chữa trị về tinh thần, công hiệu chủ yếu chính là trấn tĩnh, nhưng mà thuốc này có rất nhiều tác dụng phụ, choáng váng đầu, hoa mắt, phát sốt đều ở trong đó.
Trình Uyên trầm tĩnh nói: “Chúng ta đi bệnh viện đi?”
“Không cần không cần, chỉ là sốt nhẹ thôi, uống chút thuốc trị cảm là khỏe ngay thôi mà.”
Vốn Hứa Dữu muốn nói uống nhiều nước chút là khỏe, nhưng cô thấy Trình Uyên lo lắng như thế liền đổi thành uống thuốc trị cảm.
Trình Uyên nghe được chữ “Thuốc”, tựa như một con mèo bị dẫm phải đuôi, nháy mắt liền xù lông, lạnh lùng nói: “Là ai dạy em thói quen uống thuốc bậy bạ?”
Hứa Dữu bị dọa cứng đờ cả người.
Đợi Trình Uyên nhận ra giọng điệu của mình không tốt lắm thì đã quá trễ rồi.

Hung dữ với cô, vạn nhất cô lưu lại bóng ma tâm lý sau này không chịu nói chuyện với anh thì phải làm sao?
“Thực xin lỗi, tôi nói chuyện hơi gắt, có thể không đi bệnh viện, trước ở trong nhà xem tình huống thế nào, nếu ngày mai không khỏe hơn thì phải đi.”
Hứa Dữu gật đầu.
Đột nhiên di động sáng lên hấp dẫn lực chú ý của cô, cô cúi đầu cầm di động lên.
Trình Uyên nói không sai, đúng là anh đã gửi cho cô rất nhiều tin nhắn.
Trình Uyên tiếp tục nói: “Em đừng sợ, tôi không có ý gắt gỏng với em, tôi bảo đảm sau này sẽ không bao giờ hung dữ với em, cho dù xảy ra bất cứ chuyện gì.”
“Tôi không giận.”
Giọng Hứa Dữu bé xíu, nhưng Trình Uyên vẫn nghe thấy được.
Hứa Dữu: “Anh ra ngoài trước đi, tôi dọn dẹp một chút, lát nữa làm cà tím cho anh.”
Trình Uyên đang đi ra ngoài chợt dừng chân lại, “Cà tím, tôi…… quên mua rồi.”
Hứa Dữu cũng không để ý lắm, liền nói: “Không sao, anh mua cái gì thì chúng ta ăn cái đó.”
“Không mua gì cả.”
Hứa Dữu: “?”
Trình Uyên bình tĩnh nói: “Tôi không đi siêu thị, em không trả lời tin nhắn tôi còn cho rằng em chạy rồi, tôi liền chạy nhanh trở về.”
Vừa rồi anh tìm Hứa Dữu còn không kịp, nào có tâm tình suy nghĩ xem tối nay ăn cái gì chứ.
Hứa Dữu cũng sửng sốt một lúc.
Mãi đến lúc Trình Uyên khép cửa lại cô mới phục hồi tinh thần, lúc định thay quần áo ra ngoài cô mới hậu tri hậu giác nhớ ra, vừa rồi cô không có mặc nội y.
Nhưng vừa rồi hai người còn ôm nhau.
Mùa hè rất oi bức, mọi người đều chỉ mặc một cái áo mỏng, Hứa Dữu nghĩ đến đây mặt đỏ như quả táo, nhưng cũng may mắn vừa rồi Trình Uyên không có bật đèn.
Sau khi Trình Uyên bước ra khỏi phòng Hứa Dữu, trong đầu cũng chỉ thừa một cảm giác, đó chính là hối hận.
Từ sau khi nhìn thấy cô nhịn không được độc miệng, vừa rồi còn không cẩn thận hung dữ với cô, giữa bọn họ vốn dĩ đã không dễ dàng, anh cứ như vậy cũng không biết khi nào mới có thể theo đuổi được Hứa Dữu.
Lời bác sĩ Chu lúc ở phòng khám cũng hơi có lý, người có tính cách bướng bỉnh như Hứa Dữu, cô không muốn nói không muốn thỏa hiệp, có một số việc cho dù anh biết cũng không biết nên làm gì.
Trình Uyên càng nghĩ càng giận, duỗi tay cho mình một cái tát.
Một tiếng “Chát”, nghe rất đau.
Đột nhiên một giọng nữ truyền vào tai anh.
“…Trình Uyên, anh đang làm gì vậy?”
Trình Uyên nhắm hai mắt có chút tuyệt vọng nghĩ, xong rồi, bà xã sẽ không cho rằng anh là đồ ngốc đó chứ?.
 
Quả Bưởi Ngọt Ngào
Chương 24: 24: Anh Nói Tôi Kết Hôn Rồi


“Tôi……”
Trình Uyên còn muốn giải thích gì đó, chỉ là mới nói được một chữ “Tôi” thì không có tiếp theo.

Hứa Dữu vẫn còn đang nhìn anh chăm chú, bộ dáng lắng nghe anh nói.

Trình Uyên đột nhiên liền nói không ra lời, bởi vì anh cảm giác hiện tại nói cái gì cũng giống như đang giảo biện.

Rất ngu ngốc.

“Tôi đói bụng.


Cuối cùng Trình Uyên nói như vậy.

Trình Uyên nói: “Em ngủ lâu như vậy nhất định cũng đói bụng rồi phải không?”
Hứa Dữu bị điểm danh gật đầu, “Nhưng tôi nhớ hình như trong tủ lạnh không còn gì ăn cả.


Mắt Trình Uyên khẽ nhúc nhích, trầm giọng nói: “Tôi đi mua, em muốn ăn gì?”
Hứa Dữu vuốt vuốt tóc, trả lời nói: “Cà tím.


Trình Uyên quay đầu nhìn cô, Hứa Dữu đã ngượng ngùng cúi đầu, Trình Uyên theo tầm mắt cô nhìn đôi dép lê hình con thỏ dưới chân cô.

Ngón chân cô cũng có vẻ nhỏ nhắn đáng yêu, cảm giác đầu tiên chính là chân cô rất trắng, móng chân hồng hồng khỏe mạng.

“Được, để tôi đi mua.

” Trình Uyên cũng không thu hồi tầm mắt, anh thừa dịp Hứa Dữu ngượng ngùng, càng thêm quang minh chính đại nhìn cô.

Trình Uyên lại hỏi: “Em còn muốn ăn gì nữa không?”
Sao Hứa Dữu có thể không biết xấu hổ mà đòi?
“Không có.


Giọng Hứa Dữu mềm mại lại ôn nhu, hệt như dép lê con thỏ dưới chân cô vậy.

“Muốn đi cùng tôi không?”
Hứa Dữu lắc đầu từ chối, cũng không biết vì sao trong đầu cô lại nhớ tới hình tượng nam nữ chủ cô đắp nặn không lâu trước đây.

Nam chủ hỏi nữ chủ muốn cùng đi ra ngoài không? Nữ chủ từ chối.

Nam chủ liền đè nữ chủ ra cửa hôn.

Hứa Dữu lắc lắc đầu, muốn vứt suy nghĩ này ra khỏi đầu.

Trình Uyên cũng chỉ là hỏi thử thôi.

“Tôi sẽ cố gắng về thật nhanh.

” Trình Uyên vừa nói vừa quay đầu lại nhìn Hứa Dữu, “Hôm nay để tôi nấu cơm cho.



Trình Uyên đã ở đây lâu như vậy, cơ hồ mỗi ngày lúc anh trở về Hứa Dữu cũng đã nấu cơm xong hết rồi.

Hứa Dữu hỏi: “Anh còn biết nấu cơm à?”
“Lúc tôi mới xuất ngoại đều là tự mình làm.


Hứa Dữu đột nhiên nhớ tới năm đó sau khi Trình Uyên bỏ học, trong trường học truyền ra lời đồn đãi.

Trình Uyên thật sự đi nhanh về nhanh, Hứa Dữu nhìn người đàn ông bận rộn trong phòng bếp, trong lòng có cảm giác vi diệu.

“Không nghĩ tới…… anh thật sự biết nấu cơm.


“Em chờ thử tay nghề của tôi đi.


Trình Uyên nghe cô nói như vậy, đột nhiên có chút khẩn trương, lâu rồi anh không xuống bếp, lúc anh nghèo nhất đã học được cách nấu ăn, nhưng sau đó bận rộn nên cũng không còn nấu nữa.

Thật ra Trình Uyên cũng biết nấu mấy món đơn giản, làm được một nửa lại cảm giác mình quá khoác lác, đồ ăn anh làm rõ ràng không đẹp mắt bằng cô làm.

“Ăn cơm đi, còn ngây ra đó làm gì?”
Trình Uyên đã dọn đồ ăn ra, một dĩa cà tím xào thịt, một tô canh nấm thịt băm, thêm một dĩa rau xanh.

Hứa Dữu bưng đồ ăn lên bàn, Trình Uyên mới chậm rì rì đi rửa tay ăn cơm, Trình Uyên ăn đũa đầu tiên đã cảm thấy không ổn, món cà tím bỏ hơi nhiều muối, rau xanh cũng xào nhừ rồi, canh anh nấu cũng tạm được, nhưng nhìn màu sắc không có gì bắt mắt cả.

Hắn cảm thấy nhụt chí.

Rõ ràng là muốn biểu hiện thật tốt, để cho Hứa Dữu lau mắt mà nhìn.

Anh muốn mượn bữa cơm này lấy lòng Hứa Dữu, rõ ràng trong lòng nói phải đối xử thật tốt với cô, nhưng vừa rồi còn nhịn không được hung dữ với cô.

Vì làm Hứa Dữu dời đi lực chú ý, liền nói tới đề tài khác.

“Nhà tôi có nuôi một con mèo, vốn dĩ cảm thấy nhà em quá nhỏ không có chỗ nuôi, nhưng tôi vẫn luôn ở đây, nó thời gian dài không được người chăm sóc cũng không được, tôi có thể đưa nó tới đây không?”
Hứa Dữu nghe tới mèo đôi mắt liền sáng lên, “Đương nhiên là được.


“Hóa ra anh còn nuôi mèo nữa à.


Trình Uyên nhìn chằm chằm ánh mắt sáng quắc của Hứa Dữu.

“Tôi… tôi nhớ lúc học cấp ba thỉnh thoảng thấy anh ở…… trường học cho mèo hoang ăn.


Trình Uyên sửng sốt một hồi, trong đầu có thứ gì chợt lóe qua nhưng anh còn chưa kịp bắt lấy.

“Sau đó thì sao?”
Hứa Dữu cúi đầu ăn canh, lúc nói chuyện cũng cũng có chút không rõ, “Không …không có sau đó nữa.


“Vậy hôm này tôi về nhà mang mèo tới.



Hứa Dữu đồng ý, hưng phấn nói: “Mèo để trong phòng tôi đi.

” Thật ra cô cũng rất thích mèo, chỉ là cô cảm giác mình còn chưa chăm sóc được cho bản thân, không thể chăm sóc tốt được cho nó.

“Để trong phòng em?”
Trình Uyên nghĩ đến lần trước mình vào phòng cô, trong phòng sạch sẽ ngăn nắp, nếu cô đồng ý đã đồng ý để mèo bên trong vậy nhất định là cô rất thích mèo.

Hứa Dữu gật đầu, Hứa Dữu làm bộ nhìn nhìn bốn phía, “Bên ngoài đúng là không có chỗ nào thích hợp làm ổ mèo.


Trình Uyên tựa hồ nghĩ tới cái gì, nhẹ gật đầu đồng ý.

Trình Uyên một lần nữa mặc áo khoác tây trang vào, cầm chìa khóa xe chuẩn bị ra cửa, trong miệng lẩm bẩm nói: “Tôi thuận tiện lấy ít đồ, có thể là sẽ về trễ.


Hứa Dữu đứng sau lưng Trình Uyên, “Tôi có thể đi với anh không?”
Hôm nay Hứa Dữu cơ hồ đều ngủ, hiện tại tinh thần rất tốt, vừa lúc đi ra ngoài đi một chút.

“Có thể.


Anh cầu mà không được ấy chứ.

Thật ra Trình Uyên hơi ghét bỏ căn nhà nhỏ này của Hứa Dữu, anh chỉ hận không thể đóng gói Hứa Dữu lại mang đến nhà mình.

Cửa vừa mở, phong cách trang hoàng theo tông lạnh đập vào mắt, trang hoàng không phải trắng thì là đen, ngoại trừ hai màu trắng đen thì cũng chỉ có vài món đồ màu lạnh khác.

Rõ ràng đây là lần đầu tiên cô tới đây, nhưng không biết vì sao có cảm giác như chỗ này rất quen thuộc, giống như đã từng tới rồi vậy.

Trình Uyên đổi dép lê, lại lấy ra một đôi dép lê dùng một lần, còn chưa kịp đưa cho Hứa Dữu lại đột nhiên nghĩ tới cái gì đó, anh lập tức bỏ lại một câu “ Em chờ một lát” liền đi thẳng vào trong.

Hứa Dữu ra cửa cũng chỉ là nhất thời hứng khởi, ăn mặc cũng tự nhiên tùy ý.

Sàn nhà đá cẩm thạch bóng loáng phản chiếu hình ảnh của cô, trong lòng không biết lần thứ mấy tự nói với mình sớm biết vậy đã không tới.

“Đây này.


Trình Uyên đã trở lại, cầm theo một đôi dép lê.

Hứa Dữu kinh ngạc, thật lâu không nhúc nhích.

Đôi dép lê này giống y như đúc đôi dép lê ở nhà của cô.

“Sao vậy? Muốn tôi giúp em mang à?”
“Không không…… tôi tự mang được.


Hứa Dữu không dám nghĩ nhiều, cô sợ nhất là tự mình đa tình.

Nhưng đôi dép lê này vừa chân như vậy cũng là trùng hợp sao?

Anh nói: “Tôi đã kết hôn rồi.


Trình Uyên tùy ý phun ra bốn chữ này, nhưng Hứa Dữu lại không thể nào bình tĩnh nổi.

Hứa Dữu tựa hồ đã khống thể khống chế được mà suy nghĩ vớ vẩn, cô ngẩng đầu lén nhìn Trình Uyên một cái, sau đó lập tức cúi đầu giả bộ làm chim cút.

Trình Uyên tiếp tục nói: “Nhà có dép lê của em cũng rất kỳ quái à?”
Anh nói nhà, mà không phải nhà tôi.

Hứa Dữu không đáp lời, nhưng Trình Uyên giống như bật máy hát.

“Trong nhà còn có giày dép khác cho em.

” Nói rồi còn nhân tiện nhìn Hứa Dữu một cái, “Nhưng mà giày dép khác của em tôi để đâu quên mất rồi, lát nữa em rảnh chúng ta có thể đi mua thêm mấy đôi có kiểu dáng em thích.


Hứa Dữu ngốc lăng, anh nói vậy ai mà không nghĩ nhiều cho được.

“Gần đây tôi không có về nhà, không biết mèo thế nào rồi.

” Trình Uyên nói rồi đi vào trong.

Trình Uyên đi được vài bước mới phát hiện Hứa Dữu còn đứng ngây ra tại chỗ, nhưng còn may là biểu tình trên mặt cô không hề có thương tâm khổ sở.

Trình Uyên lại đi trở về, nắm lấy tay cô “Không phải muốn xem mèo sao?”
“Ừm.


Giọng nhỏ xíu.

Trình Uyên vừa vặn nghe được, nhưng anh dừng lại bước chân, nghiêng người hỏi cô, “Em nói cái gì tôi không nghe rõ.


Vốn dĩ toàn bộ lực chú ý của Hứa Dữu đều tập trung trên tay hai người đang nắm nhau, đâu ngờ tới Trình Uyên đột nhiên nghiêng người qua, hai người hô hấp đan xen.

Hứa Dữu cảm giác Trình Uyên mà nhích thêm một tấc, gương mặt anh liền dán lên mặt cô rồi.

“Anh… Lui về sau một chút.


Hứa Dữu nhắm mắt lại mới nói ra được một câu hoàn chỉnh, nhưng hai mắt nhắm lại các giác quan khác lại càng thêm nhạy cảm, cô có thể cảm giác được hơi thở Trình Uyên phan lên má cô, cảm giác được chân mình đang nhũn ra, cô cũng có thể nghe được tiếng tim mình đập rõ ràng.

Trình Uyên cười nhẹ, “Vừa nãy em nói gì? Tôi không nghe rõ?”
Hứa Dữu cảm giác đầu óc xoay mòng mòng, cô hoàn toàn không biết phải trả lời anh như thế nào.

Cô nghĩ nhất định là do chứng khủng hoảng xã hội, không phải do cô, cô cũng không muốn mình như vậy mà.

Cũng may Trình Uyên đã tha cho cô.

Giây lát, cô liền nghe được giọng Trình Uyên vang lên phía trước.

“Đi thôi, đi xem mèo nào.


Hứa Dữu không nói gì, ngoan ngoãn đi theo sau lưng anh, chỉ là đỏ ửng trên mặt cô mãi vẫn chưa tan.

Trình Uyên nuôi một con mèo anh lông ngắn, lông trên người nó trắng như tuyết, hai mắt màu lam như đá quý đã thể hiện giá trị cao quý của nó.

Hứa Dữu chưa từng nuôi mèo, nhưng ở trên mạng cũng thường nhìn thấy những con mèo đáng yêu lại xinh đẹp, Hứa Dữu chỉ cảm thấy con mèo trước mặt này đẹp hơn tất cả những con mèo mà cô từng nhìn thấy.

“Con mèo này đẹp quá.


Hứa Dữu ngồi xổm trước mặt mèo nhỏ, “Tôi có thể ôm nó không?”
Trình Uyên ngồi xổm bên cạnh cô, ôn nhu nói, “Đương nhiên là được rồi.


Con mèo cũng không sợ người lạ, nó nhìn chủ nhân nhà mình rồi lại quay sang nhìn Hứa Dữu.

Hứa Dữu nghe anh đồng ý cũng không có ập tức đi ôm mèo, cô đưa tay ra thăm dò lại rụt về, chỉ dám sờ sờ bộ lông xinh đẹp của nó.

“Em ôm đi.


Hứa Dữu nhẹ lắc đầu, “Tôi không biết ôm.


Trình Uyên cười khẽ, lập tức bế mèo lên đi về phía sô pha, sau khi ngồi xuống mới nói với Hứa Dữu: “Em tới ngồi cạnh tôi, tôi dạy em ôm mèo.


Trình Uyên nói giống như chú ngữ mê hoặc lòng người, Hứa Dữu không nghĩ nhiều liền ngồi xuống bên cạnh anh.

Trình Uyên đưa mèo lên cao chút để Hứa Dữu nhìn tư thế mình ôm mèo như thế nào, “Em cứ ôm giống vậy là được.


Hứa Dữu gật đầu, bắt chước động tác của anh tay vòng thành hình quả bầu ôm mèo qua, xúc cảm mềm mại nhất thời làm cô yêu thích không muốn buông tay.

Chỉ là ngày vui chống tàn, mèo nhỏ một lúc không nhìn thấy chủ nhân nhà mình lập tức ngọ nguậy muốn thoát khỏi vòng tay Hứa Dữu.

Hứa Dữu cười cười: “Nó thích anh hơn, hay là anh ôm nó đi, tôi chơi với nó là được rồi.


Trình Uyên đồng ý.

Hứa Dữu một bên chơi với mèo một bên hỏi anh.

“Mấy ngày nay anh không ở đây vậy mèo nhỏ làm sao sống? Ăn cái gì? Uống cái gì?”
Ánh mắt Trình Uyên tối sầm lại, hình như cô quá mức quan tâm mèo rồi thì phải.

“Có người giúp việc.


Hứa Dữu sờ sờ cái mũi, ngượng ngùng nói: “Tôi quên mất.


“Tôi quên hỏi anh, con mèo này tên gì thế?”
“Nó tên Quả……”
Quả Bưởi Nhỏ.

Trình Uyên chần chừ một lát, “Tôi bận quá nên quên đặt tên cho nó rồi, hay em đặt tên cho nó đi.


Hứa Dữu: “?”
“Đúng rồi, tôi thấy em rất thích nó.


Hứa Dữu gật đầu, mèo nhỏ đáng yêu lại xinh đẹp như vậy chắc chắn ai cũng sẽ thích.

Trình Uyên cười cười, “Tuy nó là mèo đực nhưng đã bị triệt sản rồi.


Hứa Dữu: “????”.
 
Quả Bưởi Ngọt Ngào
Chương 25: 25: Có Thể Cho Tôi Một Cái Ôm Không



 
Quả Bưởi Ngọt Ngào
Chương 26: 26: Dù Sao Tôi Cũng Chỉ Có Em Là Vợ



 
Quả Bưởi Ngọt Ngào
Chương 27: 27: Đêm Nay Ngủ Cùng Nhau



 
Quả Bưởi Ngọt Ngào
Chương 28: 28: Miễn Cưỡng Xem Như Đủ



 
Quả Bưởi Ngọt Ngào
Chương 29: 29: Đó Là Do Em May Mắn



 
Quả Bưởi Ngọt Ngào
Chương 30: 30: Thật Trùng Hợp Tôi Cũng Đang Ở Ô Lam



 
Quả Bưởi Ngọt Ngào
Chương 31: 31: Anh Có Thể Theo Đuổi Em Không



 
Quả Bưởi Ngọt Ngào
Chương 32: 32: Khen Thưởng



 
Quả Bưởi Ngọt Ngào
Chương 33: 33: Anh Cũng Là Em Trai Em



 
Quả Bưởi Ngọt Ngào
Chương 34: 34: Quả Bưởi Nhỏ Có Phải Là Em Đang Ghen Tị



 
Quả Bưởi Ngọt Ngào
Chương 35: 35: Không Phải Vết Thương Ngứa Là Tim Ngứa



 
Quả Bưởi Ngọt Ngào
Chương 36: 36: Thư Tình Đến Trễ



 
Quả Bưởi Ngọt Ngào
Chương 37: 37: Muốn Quên Em Đi Nhưng Lại Không Nỡ



 
Quả Bưởi Ngọt Ngào
Chương 38: 38: Anh Muốn Cắn Anh



 
Quả Bưởi Ngọt Ngào
Chương 39: 39: Em Gọi Anh Là Gì



 
Back
Top Dưới