Khác (Q1) KẺ LEO LÊN

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
394981300-256-k118143.jpg

(Q1) Kẻ Leo Lên
Tác giả: nguyenminhfanfic
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Văn án:

Tôi tỉnh dậy trong một thế giới nơi tri thức không chỉ là sức mạnh mà còn là đơn vị tiền tệ duy nhất.

Xã hội chia thành ba tầng, nơi kẻ mạnh leo lên bằng mảnh tri thức (KS), danh tiếng hoặc thư mời từ kẻ quyền lực.

Ở Tầng 1, tôi phải đấu tranh sinh tồn giữa hỗn loạn, cá cược, lừa lọc và cướp bóc.

Nhưng liệu tri thức thực sự mang lại quyền lực, hay chỉ là một xiềng xích khác?

Khi bí ẩn về "Cây Tri Thức" dần hé mở, tôi phải đối mặt với câu hỏi cuối cùng: Liệu tri thức cứu rỗi con người, hay đẩy họ đến diệt vong?

- Một hành trình sinh tồn, đấu trí và khám phá trong thế giới nơi tri thức là tất cả.



tâmlý​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Choker- Rewrite the world
  • Kẻ Mở Lối
  • (Q1) KẺ LEO LÊN
  • Quỷ Bí Chi Chủ - Quyển Tên Hề - 1 (Q1)
  • (Q1) Kẻ Leo Lên
    Văn án


    Văn án:

    Tôi tỉnh dậy trong một thế giới nơi tri thức không chỉ là sức mạnh mà còn là đơn vị tiền tệ duy nhất.

    Xã hội chia thành ba tầng, nơi kẻ mạnh leo lên bằng mảnh tri thức (KS), danh tiếng hoặc thư mời từ kẻ quyền lực.

    Ở Tầng 1, tôi phải đấu tranh sinh tồn giữa hỗn loạn, cá cược, lừa lọc và cướp bóc.

    Nhưng liệu tri thức thực sự mang lại quyền lực, hay chỉ là một xiềng xích khác?

    Khi bí ẩn về "Cây Tri Thức" dần hé mở, tôi phải đối mặt với câu hỏi cuối cùng: Liệu tri thức cứu rỗi con người, hay đẩy họ đến diệt vong?

    - Một hành trình sinh tồn, đấu trí và khám phá trong thế giới nơi tri thức là tất cả.

    ---

    Thể loại: Hư cấu kỳ ảo, Sinh tồn, Phiêu lưu, Tâm lý, trí tuệ, Bí ẩn

    ---

    -Truyện đang trong quá trình nghĩ gì ghi đó nên có khả năng nhiều chap sẽ liên tục sửa.

    Nếu muốn coi hoàn chỉnh đợi ad hoàn truyện rồi hẳn đọc là an toàn nhất 😂

    -Truyện tự tác giả suy nghĩ cùng với đồng tác giả, không sao chép hay cướp ý tưởng khi chưa được cho phép.

    -có thể tạm dừng hoặc ngưng bất cứ lúc nà.

    -truyện hay không thì tùy gu của mỗi người.

    -truyện không có tuyến tình yêu cho nhân vật chính.

    Nếu có chỉ là nhân vật phụ.

    -lâu lâu tác giả off không ra chap vì chỉnh sửa những chap đã có sao cho phù hợp với nội dung sắp tới. ( Vì truyện đang được viết)

    - bộ truyện này được đăng tại Wattpad và Mangatoon.

    Do vấn đề của truyện nên cần di cư đến nơi này.

    -...( còn cập nhật )
     
    (Q1) Kẻ Leo Lên
    chương 1 : khởi


    Ngoài cửa sổ là một mảng xế chiều.

    Những tia sáng màu cam nhạt chíu rọi vào trong căn phòng chật hẹp, xác côn trùng khô cứng co quắp lại treo đầy trên mạng nhện trong góc trần nhà, giấy dán tường vàng nhạt nhưng có sự loang lổ bởi những vết ố vàng đậm hiện rõ, vài vết mốc xanh ẩn hiện trên vách tường do ẩm ướt bởi nước mưa lâu ngày.

    Trong căn phòng miễn cưỡng có thể coi là nhà ở này, thiết bị điện duy nhất là chiếc đèn bàn tối tăm được mở đang đặt trên tủ đầu giường ngủ.

    Mặt trời dần khuất bóng, nhường chỗ cho mặt trăng.

    Bầu trời pha trộn giữa đen và cam.

    Những ánh sáng khi ấy dần biến mất.

    Căn phòng bao phủ bởi bóng tối le lói ánh sáng nhỏ.

    Giờ phút này, ngồi ở mép giường cạnh đèn bàn là một người mặc áo đen tuyền, hai tay đè lên mặt nhất là mắt phải.

    Trong căn phòng tối đen không có ánh sáng mạnh cũng không có tro bụi bay múa, nhưng mắt phải của anh lại truyền đến cơn đau kỳ lạ.

    Những con côn trùng bay lơ lửng trong không trung, phát ra tiếng vỗ cánh vo ve, âm thanh nhẹ nhàng văng vẳng bên tai hắn.

    Cốc cốc cốc

    Ngoài cửa gỗ bỗng nhiên vang lên ba tiếng gõ cửa.

    Nhưng anh vẫn im lặng không đáp.

    Cả hai phía đều không đáp trả đối phương như đang chờ người còn lại chủ động lên tiếng.

    Một hồi lâu, tựa hồ hiểu được người bên trong căn phòng không có ý định phản ứng, người ngoài cửa lựa chọn cách rời đi.

    Cạch cạch

    Khi tiếng bước chân trên sàn nhà lạnh dần nhỏ đi khi xa dần.

    Anh dần buông bàn tay đang đè lấy đôi mắt dần để lộ một đôi mắt bên phải màu đỏ như hoàng hôn kia.

    —— Theo kinh nghiệm nhiều lần bị đau của y, thời điểm mắt phải truyền đến những cơn đau đớn kỳ lạ, thà mở mắt ra còn hơn nhìn trong bóng tối không phân định được thời gian.

    Trên vách tường treo một tấm gương phản chiếu được hình ảnh bộ dạng lôi thôi, nhếch nhác của anh hiện tại.

    Ở nơi tối tăm không người nhìn, hình ảnh trong gương dần thay thế thành bóng dáng của thân gỗ sần sùi, những cành cây khẳng khiu đâm trôi tứ phía những tán lá chi chít mọc đầy trên cành.

    Nhưng cái cây trong gương lại không giống những cái cây ngoài kia.

    Bởi nó mang cái màu vàng cam bóng loáng, mang cái vẻ kiêu sa, sang trọng đầy vẻ khó độc chiếm.

    Hình ảnh bắt đầu mở nhoè, những sắc xanh đỏ của màn hình TV cũ soẹt qua.

    Cuối cùng, nó trở thành khung cảnh ngoài trời có hang động kế bên.

    Hắn mở trợn mắt, bởi vì hắn biết hang động đó nằm ở đâu.

    Một ý nghĩ thoáng qua chốc lát nhưng lại để lại những nung nhớ và khó chịu.

    Hắn bật người đứng dậy.

    Giờ đây khung cảnh trong mắt gã dần rõ hơn.

    Hắn nhìn lại chiếc gương mà mình vừa gặp ảo giác đó.

    Nó giờ lại chẳng là cái cây vàng choá hay khung cảnh ngoài trời có hang động kế bên mà là khung cảnh căn phòng tối đen có vài đốm sáng do mặt trăng và đèn cạnh bàn.

    Có thể thấy rõ vài con côn trùng gớm ghiếc bò lúc nhúc ở góc tường hay vài con bay qua mặt hắn.

    Cơ thể hắn ta tàn tạ trên đôi mắt vẫn cứ đỏ au loé sáng nhẹ.

    Hắn từng bước nhanh đến nơi quý giá nhất của hắn.

    Cầm lấy vài chai nước, những thực ăn đóng hộp lúc trước hắn còn chả nhìn tới, một đến hai cuốn vở bám đầy bụi mà hắn biết bên trong là cả cuộc đời hắn kèm một chiếc bút bi, lật đật mở cửa phòng bếp lấy con dao bếp đang đặt trên bàn bỏ hết vào chiếc ba lô giá trị nhất của anh.

    Anh đeo chiếc ba lô lên vai, mang đôi giày thể thao rách vài chỗ.

    Song, hắn đứng dậy chạm vào cánh cửa lạnh lẻo bám bụi.

    Cạch

    Sành xoạch

    Bang bang

    Một đống âm thanh vang dội khắp chung cư.

    Hắn chạy nhanh, chạy ra khỏi căn chung cư xập xề dù vấp té vài lần trên đường đi.

    Hắn cảm thấy mệt mỏi đôi tai ù đi nhưng vẫn nghe rõ tiếng mắng chửi từ những hàng xóm kế bên, nhưng hắn làm gì có quan tâm?

    Hắn giờ đây đang điên cuồng đến nơi hang động đó.

    Nơi mà đã ám ảnh trong con mắt gã.

    Nơi mà gã biết lí do tại sao mắt gã lại có những cơn đau co cứng.

    Cho dù chỉ là ảo giác thoáng qua trên gương...

    ...

    Sột soạt

    Tiếng lá bị đạp dí bởi đôi giày thể thao rách vài lỗ.

    Gã nhìn trước mắt mình là cửa hang đen tuyền.

    Gã dường như thấy bản thân lại bị ảo giác khi đang nhìn cửa hang đang dang rộng đôi tay chào đón hắn.

    Nơi mà đang lí ra hắn thuộc về.

    Tách

    Chiếc đèn pin được mở, những tia sáng chíu rọi một khoảng tròn trong hang.

    Anh chậm chạp bước vào dùng những viên đá nhặt được gạch lên vách hang.

    Anh quay đầu nhìn phía sau lưng mình thấy một màu đen bao phủ bản thân.

    Giờ đây anh chỉ có thể đoán đại khái hiện tại là sau bảy giờ bởi lúc chạy đến đây cũng là khoảng cuối chạng vạng.

    Nhưng ý chí vẫn chưa bị lung lây.

    Anh còn tìm kiếm một thứ đối với nhà khoa học là không thể, chi mốt đống tiền, mất việc chỉ để tìm đến thứ gọi là "cây tri thức"

    Anh đi một lúc nhận xét hang động này chỉ có một lối đi, cấu trúc ẩm ướt.

    Đi chút nữa, ánh sáng từ đèn pin của mình chíu lên một bức tường có cánh cửa lớn làm bằng đá.

    Trên cánh cửa sần sùi lạnh ngắt có ghi dòng chữ được khắc lại ngay chính giữa :

    “ nghèo hèn mà không làm đổi thay

    giàu mà không làm mê muội

    uy vũ mà không làm khuất phục ”

    Hắn nhắm mắt suy nghĩ, có lẽ thứ này là một mật mã hoặc một câu hỏi để mở cánh cửa này.

    Hắn trầm tư suy nghĩ chợt thấy câu hỏi như con đường mà quá khứ hắn đã chọn, hắn nhìn vào câu hỏi như thể nhìn vào bản thân, hắn trầm ngâm đã biết câu trả lời.

    — đáp án chính là “kiên định”,

    Mí mắt giật giật, không ngờ câu hỏi đó lại có thể giống được cuộc đời của anh.

    Không do dự cho cam, chỉ nghĩ đó là sự trùng hợp liền mở miệng nói hai từ đó.

    Câu hỏi trên cánh cửa liền phát sáng làm sáng rõ được bên trong hang như nào.

    Ánh sáng mạnh ập tới, đôi mắt chỉ nhìn tia sáng từ đèn pin công suất nhỏ giờ phải chịu đau.

    Anh nhắm tịt mắt, chẳng thấy được gì ngoài cơn đau bất ngờ.

    Đến khi làm quen được anh chậm rãi mở mắt.

    Cặp đồng tử xanh đậm khi thấy khung cảnh trước mắt liền thu nhỏ.

    Anh trợn mắt khi trước mặt không phải là cảnh cửa đang mở và bên trong là hang động đen ngòm hay đại loại vậy mà là khung cảnh những khối đất lớn chập chùng nhô lên khỏi đất bay lơ lửng trong bầu trời nắng ấm mang trên lưng là thành phố cổ như thời Châu Âu xưa được chia cắt với nhau và bay lên không trung từ thấp lên cao và nối nhau bằng những cầu thanh đá.

    Thật kì lạ và yên tĩnh, anh bước từng bước đến cầu thang.

    Anh nhìn thấy một tảng đá to ở ngay kế bên.

    Anh nhìn dòng chữ mờ nhạt được khắc trên bia đá.

    -trong đây được chia thành 3 tầng, mỗi tầng có những địa vị khác nhau :

    +tầng 1: dành cho các "học giả" mới đến và là nơi giao lưu, mua bán đông đúc

    +tầng 2: là tầng lớp thượng lưu và có đóng góp lớn trong xã hội của "cây tri thức".

    +tầng 3: là nơi dẫn đến "cây tri thức", nơi cấm địa mà chỉ có những người đứng đầu mới có quyền truy cập toàn bộ kiến thức mà nó có.

    Khoan, hắn mới đọc qua cái gì đây?

    "Cây tri thức" và "học giả".

    Vậy chẳng phải hắn đã tìm ra nó rồi ư.

    Nhưng theo lời của viên đá này thì chắc có nhiều người biết nó trước hắn.

    Vậy càng tốt, nhiều người biết hắn càng có nhiều thông tin.

    Cũng tự hỏi làm cách nào mà họ biết đến nó?

    Giống như hắn chăng?

    Y bắt đầu bước lên cầu thang đá lớn này, đi đến vùng đất đầu tiên được nối đến chỗ bắt đầu.

    Gió hiu hiu bay nhẹ qua lọn tóc.

    Anh bước đi cảm nhận được vận mệnh của bản thân.

    Chỉ là khi đi đến giữa cầu thang hắn đã bắt đầu thở dốc, ánh mắt cũng nhoè đi đôi chút.

    Có lẽ là do bản thân đã không ăn gì trong mấy ngày qua và hoạt động mạnh, cố lấy chai nước trong cặp rồi run run uống.

    Bập bệnh bám vào vách cầu cố chống đỡ cho đến nơi.

    Đôi chân nặng trĩu như bị bùn lầy níu chặt.

    Mỗi bước đi là một trận chiến giữa ý chí và thể xác rệu rã.

    Hơi thở gấp gáp, tầm nhìn mờ dần, từng thớ cơ như đang gào thét phản đối.

    Tôi lảo đảo, rồi khuỵu xuống.

    Khi mặt đất lạnh ngắt sắp chạm vào da thịt, tôi chỉ kịp nghĩ: *Ngủ một chút rồi tính sau...*

    -----

    Coi như đây là phần mở đầu !!(⁠^⁠3⁠^⁠♪

    Đây là bản chưa edit, có lẽ sẽ sai chính tả ヽ⁠(⁠(⁠◎⁠д⁠◎⁠)⁠)⁠ゝ

    Tôi thật mong sẽ có một người đọc thử và trò chuyện cùng tôi!!!

    Tôi rất yêu việc nói chuyện về chủ đề mà cả 2 đều yêu thích ༼⁠ ⁠つ⁠ ⁠◕⁠‿⁠◕⁠ ⁠༽⁠つ

    Cần góp ý •́⁠ ⁠ ⁠‿⁠ ⁠,⁠•̀
     
    (Q1) Kẻ Leo Lên
    chương 2 : người hướng dẫn


    Tiếng bước chân vang lên trên bậc thang đá, chậm rãi nhưng dứt khoát.

    Một cái bóng che khuất ánh nắng, phủ lên khuôn mặt tái nhợt của kẻ gục ngã.

    Asver dừng lại, rút từ túi áo ra một chiếc đồng hồ quả quýt, nắp kim loại phản chiếu ánh mặt trời lóa mắt.

    "Người mới à?"

    Hắn lầm bầm, cúi xuống quan sát.

    "Xỉu ngay trên cầu.

    Không phải là một gã ngu xuẩn nào đó nghiện KS chứ?"

    Một làn khói thuốc tỏa ra khi hắn khẽ thở dài.

    "Đúng là rắc rối."

    //Vài phút trước bên kia cầu//

    Một đền thờ tráng lệ được khắc in trạm trổ xung quanh bằng những hình ảnh Hy Lạp.

    Chính giữa trung tâm là một quả cầu xanh lơ lửng đang toả sáng rực rỡ.

    -có báo hiệu người mới ư?

    Nhưng mà sao ánh sáng lần này chói quá vậy nè?

    Một nữ nhân tóc nâu dùng tay che đi nửa khuôn mặt, nheo mắt nói với người kế bên mình.

    -tôi cũng không biết nữa, bản thân cũng chỉ ở đây được mấy năm.

    Nhưng tôi có cảm giác nơi này sắp chào đón một người thú vị rồi đây.

    Nam nhân kế bên trả lời, khuôn mặt được đúc như vị thần Cupid nở một nụ cười.

    Một thân ảnh đứng dựa vào bức tường, chàng trai đó-Asver nhìn vào đồng hồ quả quýt tí tách trong tay, thắc mắc

    -đáng lẽ người mới đó phải đến được đây rồi chứ nhỉ?

    Cạch

    Hắn đóng đồng hồ quả quýt bỏ vào túi áo, đưa tay xuống túi quần lấy ra một điếu thuốc cùng với đồ chẹt lửa.

    Châm điếu thuốc ngậm vào miệng rồi nghiến răng.

    -hôm nay trời nóng quá nhỉ?

    Có khí người mới sốc nhiệt xỉu ở đâu đó.

    Chắc phải đi qua cầu xem thử rồi- Hắn thở dài rồi đi qua cầu.

    //Quay lại thời gian hiện tại//

    Cuối cùng Asver-anh đã bế người nọ vào viện.

    Với trang thiết bị hiện đại được chế tạo riêng ở đây.

    Đã cho người đó tịnh dưỡng một cách nhanh chóng.

    Hồ sơ tân binh cũng được cập nhật.

    Sau khi Asver đọc xong, anh nhìn người ốm nhôm đang nằm trên giường.

    Một người không họ, bố bỏ đi và mẹ thì đã mất.

    Anh thở dài thầm nghĩ, thôi thì đối xử tốt với người này cũng được.

    "Ư..."

    Cậu ta rên rỉ

    "Ồ, cậu cũng chịu tỉnh rồi à?"

    Asver

    "...Anh là ai?

    Nơi này..."

    "Đừng ngồi dậy, hãy nghỉ ngơi đi.

    Tôi sẽ giải thích cho cậu hiểu chuyện gì đang xảy ra"

    "..."

    Hắn dựa lưng vào ghế, khoanh tay nhìn cậu với ánh mắt sắc bén "Nếu cậu đã nhìn vào tảng đá trước cổng, vậy chắc cũng hiểu sơ lược về nơi này rồi.

    Tôi sẽ không dài dòng—chỉ nói những gì cậu cần biết để sống sót."

    Hắn đưa ra bản đồ chỉ vào "Cậu đang ở tầng 1.

    Nó chia thành ba khu: 1A, 1B và 1C.

    Hiện tại, chúng ta đang ở khu 1B—nơi dành cho những kẻ mới nhưng biết suy nghĩ.

    Tầng 1 là khởi đầu của mọi thứ.

    Nếu cậu khôn ngoan, nó sẽ là bệ phóng.

    Nếu cậu chỉ định sống qua ngày, nó cũng có thể là mồ chôn."

    Rồi hắn bỏ tay vào túi lấy ra 8 mảnh đá "Khi đến tầng 1, sẽ được phát 8 KS hay Knowledge Shard là mảnh tri thức được tạo ra bởi cây tri thức khi có một tân học giả xuất hiện.

    Thường thì nơi này 1KS là có một bữa ăn, muốn sang trọng hơn thì gấp 5 là được" rồi đưa vào tay cậu

    "Muốn kiếm thì KS thì có nhiều cách nhưng phổ biến ở tầng 1 này thì

    1.

    Thông qua trao đổi thông tin

    2.

    Làm thuê, làm mướn và bán đi chất xám

    3.

    Đánh cược KS hoặc tri thức của bản thân vào những trận cá cược

    4.

    Cướp bóc và lừa đảo" hắn khoanh tay

    "Có những kẻ đến đây chưa đầy một ngày đã mất sạch KS vì cờ bạc hoặc bị cướp.

    Chúng không tồn tại lâu đâu."

    Hắn nghiên đầu đôi mắt chằm chằm như đánh giá vào người cậu

    "Nhưng nếu như đến bước đường cùng hoặc cảm thấy sợ hãi tầng 1 này thì có thể vào học viện Vạn Tự là nơi chính giữa được bao quanh bởi các vùng đất của các tầng khác nơi đó cung cấp quyền lợi như : không bị cướp KS vào mấy tuần đầu, cung cấp 50KS, được ra vào nơi dành cho học sinh Vạn Tự và có khả năng lên tầng 2.

    Tôi chỉ làm công ăn lương nên cũng chẳng biết nhiều gì muốn biết rõ thì có thể đăng ký.

    Tầng 2 và tầng 3 tôi chưa bao giờ đi lên chỉ được nghe kể cũng như là tảng đá.

    Nếu tri thức cậu vĩ đại lên đến đó thì sẽ có hướng dẫn khác chăng ha" hắn cười nhạt

    "Được rồi có câu hỏi gì không?"

    ---

    Ừm...

    Trước hết phải nói đến là chap này có lượng từ rất ít hơn so với chương 1.

    Chủ yếu là giải thích có lẽ sẽ hơi khô khan nhưng nó thật sự quan trọng trong quá trình viết về câu chuyện dài này .⁠·⁠´⁠¯⁠'⁠(⁠>⁠▂⁠
     
    (Q1) Kẻ Leo Lên
    chương 3 : Luật/Nhìn ngắm


    "Trước hết, anh trông giống một người châu Âu" cậu nhìn một lượt trên khuôn mặt Asver "Tại sao anh lại nói tiếng Nhật rất tốt như vậy?"

    "Chà...

    Cậu là người đầu tiên tôi hướng dẫn mà hỏi câu như vậy trước tiên đấy" hắn ngạc nhiên nói

    "Để tôi giải thích một lượt luôn.

    Nơi này được bảo hộ bởi 'cây Thế Giới' nên môi trường trong đây dù trải qua theo quy luật thời gian nhưng nó chỉ là thời gian của môi trường hay không gian này khiến con người sống trong đây không mất đi tuổi thọ.

    Thời gian tôi sống ở đây đủ để cậu rồi tôi là 'ông' đấy.

    Mà chúng tôi cũng phát hiện ra nơi này sẽ phiên dịch lời nói của người khác thành ngôn ngữ chúng ta biết.

    Khiến việc giao tiếp rất thuận lợi"

    "Được rồi, tôi đã hiểu.

    Vậy nếu tôi tiêu hết KS thì sao?"

    Cậu cầm lấy 1KS trong 8 mảnh khác

    "Giống như thế giới ngoài kia, cậu sẽ chết hoặc sống vất vưởng dưới đáy cái xã hội này" hắn cười cợt nhả "có rất nhiều hỏi tôi câu này khi đến đây, cuối cùng tôi sống họ chết hoặc không.

    Tôi mong cậu không phải những kẻ sẽ chết"

    "Có cách nào lên tầng 2 khác bào tham gia Vạn Tự không?"

    "Có đấy.

    1 là nộp 100KS, 2 kiếm danh tiếng và 3 được gửi thư mời từ những người ở tầng 2" ánh mắt lơ đảng nhìn xung quanh " muốn nhanh thì phải tự hỏi bản thân có bao nhiêu giá trị"

    "..."

    Rất nhanh cậu lại đưa ra một câu hỏi "Nếu bị cướp hoặc lừa đảo thì sao?"

    "Mặc dù tôi nói 'giống như thế giới ngoài kia' nhưng đó là mảng kinh tế còn pháp luật thì không.

    Nơi này rất hỗn loạn không cảnh sát, pháp luật hay công lý.

    Chỉ có thể dựa vào bản thân" hắn thở dài "tôi lâu lâu còn bị cướp thì không ai giúp được đâu"

    "Vậy Vạn Tự có ép buộc tham gia không"

    "Không, tùy thuộc vào tình trạng và quyết định của cậu"

    "Anh có bao giờ cố đi đến tầng 2 không?"

    Hằn dừng lại một chút như thể đang cân nhắc câu trả lời "Chưa" ánh mắt hắn đăm chiu "tôi ở đây rất lâu.

    Đủ lâu để thấy nhiều người cố gắng lên tầng 2"

    Giọng hắm chậm rãi "Nếu tri thức đủ vĩ đại, cậu sẽ đứng trên tất cả.

    Nếu không thì 1 là biến mất 2 trở thành một thứ gì đó không còn là mình nữa" hắn nở nụ cười khi nhìn vào cậu như có ý tưởng gì đó hắn nói "không biết câu sẽ là loại nào nhỉ?"

    "Được rồi nghỉ ngơi đủ rồi.

    Đi theo tôi, tôi sẽ dẫn câu tham quan nơi này"

    Cả hai bước ra khỏi phòng bệnh, không khí bên ngoài có chút ồn ào hơn so với sự yên tĩnh của căn phòng.

    Trước quầy bệnh viện, một cô nhân viên ngẩng lên khi thấy họ tiến lại gần

    "Ồ, tân binh của anh tỉnh rồi à.

    Vui lòng đưa 3KS" cô mỉm cười thân thiện

    "Chậc, gặp may đi nhóc.

    Tôi trả 3KS sau này nhớ trả lại" Asver tặc lưỡi móc 3KS ra đưa cho nhân viên nữ kia có bảng tên Nara kia.

    "Vâng..."

    "Được rồi, bọn tôi đi đây" nói xong Asver quay lưng bỏ đi ra cửa bệnh viện.

    "Á nè~ cậu bạn mới, đừng tiêu sạch KS sớm nhe.

    Nếu cần gì thì nhờ tôi nhe~" Nara sau lưng nói lớn với cậu.

    "Hừ...Như cậu đã thấy, nơi này cũng cần KS.

    Nên cô ta mới nói thế đấy.

    À kể cả cô ta cũng chỉ quan tâm đến lợi ích thôi" hắn bỏ 2 tay vào túi đi trước

    Cậu nhìn bóng lưng của Asver.

    Không phải là hắn không tin anh chỉ là khi nghe câu này, lòng bỗng chợt nghĩ *có nên tin hắn không?

    Hay hắn cũng chỉ đang cố gắng kiếm lợi từ mình?*

    Bước theo sao, cận có nhìn lại bệnh viện.

    Nó tên Bệnh viên đa khoa khu 1B.

    Cậu thấy đường phố ở đây tấp nập người qua lại không thì cũng đứng lại trò chuyện.

    Lúc đi ngang qua còn nghe tiếng trao đổi có lẽ họ đang trao đổi KS với thông tin.

    Đối diện đường là những người chèo kéo như "thuốc tăng trí nhớ đây!"

    Hay "tôi muốn bán văn kiện"...

    Khi đi ngang qua 1 con hẻm nhỏ u tối hơn so với bên ngoài.

    Tôi thấy những người kiệt quệ hoặc đang đánh nhau và tranh cãi.

    "Như tôi đã nói trước đó, cậu có thể dùng KS để mua những thứ mình muốn.

    Nhưng, cũng đừng tin ai một cách mù quáng"

    "Có vẻ cậu là người mới...

    Tôi có một đề nghị có thể giúp cậu nhân đôi số KS trong tay.

    Cậu có hứng thú không?"

    Một người lạ mắt đột ngột xuất hiện tránh trước đường đi.

    ---

    Càng ngày càng ngắn.

    Theo tôi thấy bố cục đăng truyện như vậy rất tốt mà nhỉ? (⁠。⁠ŏ⁠﹏⁠ŏ⁠)
     
    (Q1) Kẻ Leo Lên
    Chương 4 : Cá Cược


    "Anh là..."

    Giật mình cậu liền hỏi người trước mặt

    "Tôi là Faelan."

    Người đàn ông trẻ tuổi mỉm cười nhàn nhạt, mái tóc nâu xõa rối tự nhiên.

    Khuôn mặt hắn có vài vết tàn nhang nhạt, nhưng điểm đáng chú ý nhất vẫn là đôi mắt.

    "Cậu nghĩ sao về việc cá cược với tôi chứ?"

    Cậu quay sang nhìn Asver, mong tìm thấy chút phản ứng từ anh ta.

    Nhưng Asver chỉ quay mặt đi, không nói gì.

    Có lẽ anh ta không quan tâm nhưng khuôn mặt của anh lại mang vẻ khó chịu gì đó.

    Nhưng… cá cược ư?

    Dù sao trò chơi này cũng giống kéo-búa-bao, cậu cũng muốn thử sức.

    "Được thôi."

    Cậu gật đầu.

    "Trò chơi của anh là gì?"

    "À, để tôi giải thích.

    Nó cũng giống như kéo-búa-bao, nhưng có chút thay đổi về cách gọi.

    Hiệp sĩ thắng Thường dân, vua thắng Hiệp sĩ, dân thắng Vua"

    "Thế đó, rất đơn giản đúng không?"

    Faelan mỉm cười.

    "Chúng ta cược bao nhiêu cũng được.

    Người thắng sẽ nhận gấp đôi số KS cược."

    Cậu suy nghĩ một chút rồi lấy ra 1KS.

    Faelan cũng lấy ra 1KS đặt xuống một chiếc bàn trong suốt lơ lửng từ đâu xuất hiện.

    "Đó là cái gì?"

    Tôi ngạc nhiên hỏi

    "Đó là phát minh 'bàn gắp gọn lơ lửng' nó rất tiện cho tôi đấy!"

    Hắn tự hào nói "tác dụng của nó là có thể gắp gọn lại còn có thể tích 3cm³ còn lơ lửng nữa rất thẩm mĩ!"

    "Được rồi, chúng ta sẽ ra cùng lúc nhé.

    1...2...3!"

    Cậu ra Hiệp sĩ, Faelan ra Thường dân.

    Cậu thắng.

    Faelan chớp mắt, như thể bất ngờ.

    Nhưng ngay sau đó, hắn bật cười.

    "Wao...

    Cậu thật may mắn đấy!"

    Hắn nheo mắt nhìn cậu, rồi thoáng chốc lại lấy 2KS đặt vào tay cậu.

    Giờ cậu có 10KS.

    "Cậu thấy dễ lấy KS đúng chứ?

    Muốn tăng mức cược không?"

    Cậu có chút do dự.

    Nhưng trò chơi này đúng là dựa vào may mắn.

    Nếu mình thắng một lần, biết đâu có thể thắng tiếp?

    "Được."

    Cậu lấy ra 4KS.

    Faelan cũng đặt xuống 4KS.

    "Tốt, tiếp tục nào.

    1...2...3!"

    Cậu ra Hiệp sĩ, Faelan ra Vua.

    Cậu thua.

    Bàn tay cậu khẽ siết chặt.

    Chưa kịp phản ứng, Asver đã đứng bên ngoài bật cười chế giễu.

    "Ha… mi sắp thua sạch rồi đó."

    Faelan vẫn giữ nụ cười, nhưng có gì đó hơi khác lúc trước.

    Nụ cười đó… có gì đó hơi quá mức bình tĩnh.

    "Chà…

    Xem ra sự may mắn của cậu đã mất rồi."

    Giọng hắn nhẹ như gió thoảng, nhưng lại khiến cậu cảm thấy khó chịu vô cùng.

    "Muốn chơi tiếp không?

    Nếu cậu thắng, cậu sẽ lấy lại số KS đã mất."

    Thật là một lời mời đầy hấp dẫn.

    Nhưng… cũng là một cái bẫy.

    Cậu cắn răng, lấy ra 2KS.

    Cậu phải thắng lần này.

    "1...2...3!"

    Cậu ra Thường dân, Faelan ra Hiệp sĩ.

    Cậu thua.

    "Ha~" Asver thở dài.

    "Trước khi đi, tôi đã bảo cậu đừng tin ai mù quáng mà."

    "Cậu không nhận ra sao?

    Cậu đang bị hắn dẫn dắt đấy."

    Faelan liếc nhìn Asver, nhưng vẫn giữ giọng điệu bình thản.

    "Đừng nói như thế chứ, Asver."

    Nhưng trong mắt cậu, hắn đã không còn vẻ thân thiện như lúc đầu nữa.

    Hắn đang ép cậu vào một góc.

    "Thôi nào, đừng im lặng chứ."

    Giọng Faelan chậm rãi nhưng nguy hiểm.

    "Thời gian tôi rất hạn chế.

    Nếu cậu không quyết định thì...

    10...

    9...

    8..."

    Cậu siết chặt nắm đấm.

    "Được rồi...

    2KS của anh."

    Cậu lắp bắp, đẩy 2KS về phía hắn.

    Giờ cậu chỉ còn 2KS.

    "Tốt tốt.

    Chúng ta cùng tiếp tục!"

    Faelan bật cười khanh khách.

    Nhưng cậu không còn sợ nữa.

    Cậu nhìn hắn.

    Hắn đã thắng ba ván liên tiếp.

    Nhưng không phải vì may mắn.

    Faelan đang đọc vị cậu.

    Khi cậu thắng ván đầu, hắn mỉm cười và dụ cậu đặt cược cao hơn.

    Khi cậu thua lần đầu tiên, hắn duy trì giọng điệu thân thiện, khiến cậu nghĩ rằng mình có thể gỡ lại.

    Khi cậu tiếp tục thua, hắn dùng áp lực thời gian, khiến cậu hoảng loạn và đưa ra quyết định cảm tính.

    Hắn không phải đang chơi kéo-búa-bao.

    Hắn đang chơi trò chơi tâm lý với cậu.

    Cậu hít một hơi sâu, nheo mắt nhìn Faelan.

    Hắn đang mong đợi cậu hoảng loạn, mong đợi cậu tiếp tục cược mà không suy nghĩ.

    Nhưng lần này, cậu không để hắn đọc được mình nữa.

    "1...2...3!"

    Cậu ra Vua, Faelan ra Hiệp sĩ.

    Cậu thắng.

    Faelan nheo mắt.

    Lần đầu tiên, nụ cười hắn khựng lại một giây.

    "Hửm… thú vị thật."

    Hắn chậm rãi bật cười.

    "Ván cuối cùng, cậu cược 4KS còn lại của cậu đi."

    Cậu im lặng.

    Nhưng lần này, hắn không thể đọc được gì từ gương mặt cậu nữa.

    "1...2...3!"

    Cậu ra Thường dân, Faelan ra Vua.

    Cậu thắng.

    Faelan sững người.

    Cả không gian như rơi vào một khoảng lặng.

    Đến cả, Asver bên ngoài cũng rất ngạc nhiên nhưng sâu trong đôi mắt lại loé tia vui vẻ như vừa thấy kẻ địch bại trận vậy.

    Rồi Faelan bật cười.

    Một tràng cười dài, vừa thích thú vừa có chút cay cú.

    "Hahaha…

    Hay lắm.

    Cậu đã làm gì để thắng tôi vậy?"

    Cậu mỉm cười, nắm chặt 8KS trong tay "Những gì anh làm với tôi, tôi cũng làm với anh thôi."

    Faelan im lặng nhìn cậu.

    Rồi đôi mắt hắn sắc bén hơn.

    "Cậu thú vị thật đấy.

    Tôi sẽ để ý cậu nhiều hơn."

    Bầu không khí xung quanh bỗng trở nên nặng nề hơn trước.

    Trò chơi kết thúc.

    Nhưng cảm giác của cậu đang nói sắp có ván cược khác bắt đầu.

    ---

    không biết nói gì nè (⁠•⁠‿⁠•⁠)

    Cảm ơn đồng tác giả đã cho ý tưởng về xây dựng bối cảnh, nhân vật, trò chơi...(⁠・⁠∀⁠・⁠)
     
    (Q1) Kẻ Leo Lên
    Chương 5 :Vạn Tự - Cánh Cửa Hy Vọng


    Không chịu được nữa, Asver bắt lấy tay cậu đi xa hắn.

    Suốt quãng đường cả hai chẳng nói lời nào cả.

    Đến khi rời khỏi nơi đó, Asver mới chịu buông tay.

    Đột ngột quay người, ánh mắt khó đoán.

    "Cậu nghĩ mình thắng?"

    Hắn lạnh lùng nói

    "Ý...

    Anh là sao?"

    "Hừm" hắn hừ nhẹ "đúng, cậu đã thắng hắn ta.

    Nhưng cậu thắng một kẻ bình thường thì không nói.

    Còn đây là Faelan, hắn thuộc dạng cố chấp" Asver khoăn tay "Hắn là một con người không chấp nhận thua cuộc"

    Mồ hôi lạnh túa ra trên trán "tôi đâu làm gì sai?!

    Tôi chỉ làm những gì hắn làm với tôi thôi!"

    "Đó mới là vấn đề!"

    Asver nhìn vào mắt cậu "hắn đã nhìn thấu cậu.

    Hắn đã thua ván này, nhưng lần sau sẽ không đâu"

    Cậu hơi chột dạ.

    Lúc nãy, Faelan có vẻ đã mất kiểm soát trong khoảnh khắc đó, nhưng nếu hắn thực sự nguy hiểm như Asver nói... thì sao hắn cố tình thua để quan sát cậu?

    Faelan là loại người gì?

    Hắn có mục đích gì chứ?

    Asver thở dài, giọng điệu có chút bực bội "cậu mới đến đây nên không biết cũng phải"

    "Hắn không bao giờ thua lỗ.

    Nếu hắn mất thứ gì, hắn sẽ lấy lại gấp bội, gấp trăm lần."

    Câu nói này khiến cậu lạnh cả sống lưng.

    Gió nhẹ thổi qua, nhưng cơ thể cậu lại cứng đờ như thể bị đóng băng.

    Cậu nuốt ực "tôi nhớ anh có nói học viện Vạn Tự có chức năng bảo vệ học sinh đúng không?"

    Asver khẽ cười"nhanh trí dấy"

    "?"

    Cậu nghiên đầu

    "Đúng tôi có nói nhưng chỉ với học sinh chính thức"

    Cậu im lặng suy nghĩ.

    Nếu Faelan thật sự nguy hiểm như lời hắn ta nói, thì đây chính là con đường duy nhất để tránh xa hắn.

    Chí ít cũng là không để hắn chạm vào.

    Nhưng Trước hết

    "Làm cách nào để được vô Vạn Tự vậy?"

    Asver vuốt cằm của mình mang vẻ suy tư nói "có nhiều cách.

    Nhưng bây giờ cậu chỉ có 1 cách duy nhất.

    Đó là thi kiểm tra đầu vào.

    Thật may cho cậu khi hôm nay là 2/4 còn hạn nộp hồ sơ"

    "Kiểm tra đầu vào...?

    Có cấu trúc đề thi không?"

    Asver nhún vai "không ai biết được cả.

    Nó được thiết kế riêng cho mỗi năm"

    "Thiết kế riêng sao..?"

    "Ừm, họ sẽ tìm hiểu cậu thông qua việc phỏng vấn và rồi lựa chọn đề thi thích hợp với học sinh để xem họ có xứng đáng hay không"

    Một cảm giác ớn lạnh sau lưng "nếu tôi rớt thì sao?"

    Hắn nhoẻn miệng cười "chuẩn bị tinh thần đối mặt với Faelan đi"

    Như lời Asver nói, họ phỏng vấn và lựa chọn đề thi.

    Vậy có nghĩa là họ nhắm vào điểm yếu của học sinh.

    "Mỗi năm có cả trăm người thi, kể cả những kẻ lì lợm nhất.

    Nhưng tỷ lệ đậu chỉ khoảng 1/10."

    Cậu nắm chặt tay, dù có khó khăn đi chăng nữa hắn cũng chẳng muốn gặp lại Faelan.

    Quyết định rồi.

    "Đăng ký thi ở đâu vậy?"

    "Thật sự muốn vào sao?"

    "Bước đường cùng rồi, tôi cũng chẳng muốn gặp Faelan"

    "Được theo tôi"

    Asver dẫn hắn băng qua nhiều con đường rồi đến cổng ra khỏi thành phố 1B.

    Bên ngoài thành là một vùng đồng cỏ trải dài, những ngọn cỏ đung đưa theo làn gió mát.

    Xa xa, có gốc cây già dặn, tán lá xoè như chiếc ô lớn.

    Bầy chim ríu rít từng đám trên mây, vài con lại sà xuống cạnh hoa dại.

    Đến cuối đồng cỏ là cây cầu đá bắc ngang đến vùng đất nhỏ xa vời kia.

    Đồng thời xung quanh cũng có vài cây cầu bắc qua.

    "Cẩn thận"

    Hắn nói xong liền đi lên cầu, có lẽ hắn không muốn cậu ngất ngay giữa cây cầu thêm lần nữa.

    Trên cây cầu đá trải dài nhuốm màu của thời gian, vết nứt len lỏi trên bề mặt gồ ghề.

    Càng đi lâu, vùng đất tưởng chừng nhỏ nhoi kia đã như gấp 10 lần vậy.

    Nó giống như khu 1B.

    Asver vẫn như vậy, giữ nguyên tốc độ không quay đầu lại cũng chẳng nói lời nào.

    Vậy cũng tốt, hắn cũng không phải là một người cần tiếng người để sống.

    Chỉ là

    Ọc ọc

    "...xin lỗi, từ lúc bệnh viện đến giờ tôi chưa được bổ sung đạm" hắn âm trầm ôm bụng đói của mình

    "Tôi quên mất việc này" Asver móc trong túi ra một bịch lương khô nhỏ ném về phía anh "ăn tạm đó đi.

    Lúc cậu phỏng vấn tôi sẽ mua đồ ăn hoặc đến đó ghé ăn"

    Bịch

    Hắn bắt lấy lương khô, mở bàn tay ra nhìn vào nó.

    "Cảm ơn"

    Lúc lâu sau, cả 2 đặt chân xuống vùng đất trung tâm.

    Nơi này cũng có cổng vào cũng như bên trong giống khu 1B.

    "Kìa, mua bánh mì ăn đỡ đi" nói rồi anh chỉ tay vào một cửa hàng bánh mì.

    Khi cả hai bước vào.

    Bên trong cửa hàng thoang thoảng mùi bột mì cùng với hương bơ béo ngậy.

    Quầy kính trưng bày nhiều loại bánh mì khác nhau từ những ổ bánh đơn giản đến các loại bánh nhân thịt, phô mai và những bánh ngọt.

    Một người đứng bán hàng trung niên và mập mạp mặc chiếc tập dề trắng hỏi "muốn mua gì?"

    Cậu liếc nhìn bảng giá bên cạnh, nó gồm :

    Bánh mì không nhân - 1 KS

    Bánh mì có nhân -4KS

    Bánh mì đặt biệt - 10KS

    "Cho tôi bánh mì có nhân" Asver nhanh nhẹn nói với người bán

    "Đây, của anh 4KS" ông ta liền đưa 1 ổ bánh mì có sẵn đưa cho anh ta.

    "Đây" Asver đặt 4KS lên bàn sau đó nhìn người kế bên mình "nhanh đi.

    Không thì tôi ăn mình"

    *Đắt quá đi..* cậu nhìn 8KS trên tay.

    Nhớ lại bản thân đã đặt cược với Faelan nhưng sau đó cũng chỉ nhận lại 8KS ban đầu mà còn kéo theo nguy hiểm.

    Thật tức anh ách đi.

    Bây giờ bản thân đã ăn trước 1 thanh lương khô đi nhưng sau đó bản thân phải đi phỏng vấn.

    Nếu mất tỉnh táo có thể rước hoạ vào thân.

    Có lẽ chỉ có thể chi KS mua bánh có nhân thôi.

    "...tôi mua bánh có nhân"

    Người bán hàng liếc nhìn cậu một lượt rồi nói "Ồ?

    Cậu là người mới sao?

    Bánh mì nhân thịt giá 6KS."

    "Cái?!"

    Cậu cau mày "chẳng phải anh ta mua và bảng giá ghi rõ 4KS đây sao?"

    Hắn ta nhún vai "ui chời, cái đó bán cho người ở đây lâu thôi"

    "Vậy bán cho tôi bánh mì 1KS!"

    Người bán hàng thoáng ánh mắt vẻ trêu chọc.

    “Ha, được thôi, 1KS.”

    Cậu đặt 1 KS lên bàn, ông ta nhanh chóng nhặt lấy rồi quăng ra một ổ bánh mì khô không nhân.

    Cậu cầm lấy, cảm nhận được ngay sự khác biệt—bánh hơi cứng, không mềm mại như ổ bánh Asver đang ăn.

    "Cậu thật sự rất keo kiệt đấy.

    Cứ nhờ tôi mua rồi trả được mà"

    Cậu trừng mắt "4KS là quá đắt với tôi rồi!

    Ban đầu còn có ý định nhưng giờ hết rồi"

    "Tốt thôi" hắn sau đó không còn nói gì nữa chỉ tiếp tục ăn phần bánh của mình.

    Cậu thích cắn bánh mì khô này.

    Một mùi vị nhạt nhẽo và khô khốc lan tỏa trong khoang miệng.

    *Thứ kinh tởm gì đây..?* Cuối cùng hắn thốt lên một tiếng trong thâm tâm, rồi đưa ra quyết định *phải nhất định đậu vào Vạn Tự mới được.

    Đến lúc nhận được 50KS mình sẽ ăn thả ra*

    ---

    Yay! chap 1 với 5 hơn 1k chữ (⁠・⁠∀⁠・⁠)

    Đây có thể là chap cuối liên tục được đăng lên.

    Vì trong khoảng thời gian tuần này và sau tôi thi á •́⁠ ⁠ ⁠‿⁠ ⁠,⁠•̀
     
    (Q1) Kẻ Leo Lên
    Chương 6 : Số 1


    Sau khi ăn xong, hắn dẫn cậu đi đến Vạn Tự.

    Cổng trường Vạn Tự Không phải những khung sắt thông thường hay những bức tường gạch cũ kỹ, mà là một công trình mang đầy nét uy nghiêm.

    Hai trụ cột cao chót vót được chạm khắc tỉ mỉ.

    Trên đỉnh cổng là một phù điêu khổng lồ, anh ta nói đó là biểu tượng của học viện—một con rồng quấn quanh một vòng tròn, đôi mắt sáng choá có lẽ nó được đính bằng viên thủy tinh hoặc đá ví vậy và nó sinh động đến nỗi cảm giác như đang quan sát tất cả những ai đứng dưới nó.

    Cả hai chúng tôi bước qua cánh cổng, có thể thấy một con đường dài lát đá trắng, dẫn vào sâu bên trong.

    Hai hàng cây cao tắp như hàng rào, bên dưới là ghế gỗ ngồi nghỉ.

    Vài người đi qua đi lại.

    Một số mang áo khoác dài và ít người không mặc chúng.

    Asver đứng lại nghiên đầu hỏi "sợ không?"

    Tự nhiên bị đột ngột hỏi, hắn giật mình nhanh chóng đáp "...sao phải sợ chứ!"

    "Được, thấy bên kia không?" hắn chỉ thẳng nơi rất nhiều người đi ra và đi vào

    "Nơi đó là nơi đăng ký phỏng vấn.

    Tôi chỉ dẫn cậu đến đây thôi" hắn quay người "Tôi sẽ ở ngoài chờ tin tốt" rồi đi lại nơi lối cũ.

    Cậu quay người nhìn theo hắn.

    Cảm giác bóng lưng hắn thật cô độc hay mất mát. *Thật tò mò, trông hắn đã có một ký ức với nơi này không vui vẻ*

    Cậu nhắm mắt không nhìn hắn nữa thay vào đó nhìn vào đám đông trước mắt. *Quên việc đó đi, bản thân sẽ hỏi hắn sao.

    Giờ thì vấn đề cần giải quyết đến rồi đây*

    Hắn chen chúc trong đám đông.

    Cuối cùng cũng vô được.

    Nơi này là một căn phòng lớn có thể ví như một khán phòng vậy.

    Chỉ là nó giống về độ lớn mà thôi.

    Đồ vật trong đây chủ yếu là ghế và ghế.

    Hắn đi theo bảng chỉ dẫn đến quầy đăng ký.

    "Đây số thứ tự 1 của cậu.

    Mời cậu chờ đến khi được gọi tên nhé"

    Cậu cầm lấy tấm thẻ trông bình thường, nhưng khi chạm vào, cậu cảm nhận được một lớp vân mờ kỳ lạ trên bề mặt.

    Cậu liếc nhìn xung quanh.

    Những người khác cũng đang giữ tấm thẻ tương tự, nhưng con số trên tay họ đều lớn hơn 1.

    Một số người ngồi xuống hàng ghế gần đó chờ đến số của mình.

    Một số khác thì trò chuyện với nhau, giọng nói xen lẫn giữa căng thẳng và phấn khích.

    *Tại sao bản thân lại có số thứ tự là 1?* Cậu nhíu mày suy nghĩ nhưng rồi nhanh chóng gạt đi.

    Việc duy nhất cậu có thể làm bây giờ là chờ đợi.

    Cậu tìm một chỗ trống gần cửa sổ, ngồi xuống.

    Từ đây có thể nhìn thấy một phần của khu vườn rộng lớn bên ngoài.

    Những bông hoa từng đám đung đưa dưới ánh trời.

    Xen kẽ là những cây cao, tán lá xoè rộng.

    Một vài người đi qua đi lại nơi này.

    Có lẽ đây là sinh viên chính thức của ngôi trường này vì họ chẳng có gì áp lực giống nơi này.

    Bên trong hội trường, từng người một được gọi tên không theo số thứ tự, khuất mất sau cánh cửa lớn phía trước.

    Nhưng dù họ đi vào, không ai quay trở lại.

    Có lẽ, vẫn có lối đi khác.

    Tim cậu bắt đầu đập nhanh hơn.

    Cậu nhìn xuống tấm thẻ trên tay.

    Số 1...

    Mặc dù không gọi theo số thứ tự.

    Nhưng trong tâm can, bản thân nói sẽ sớm thôi, cậu sẽ là người tiếp theo bước qua cánh cửa đó.

    "Mời số thứ tự 1 bước vào phòng"

    A...

    Đúng dự dự đoán.

    Phải đi nhanh mới được.

    Hắn bước nhanh vào phòng đập vào mắt hắn là nó rộng nhưng bé hơn một chút ở bên ngoài, ánh đèn trắng chiếu xuống bàn gỗ dài.

    Ở phía đối diện, ba giám khảo ngồi thẳng lưng xoay người lại về phía sau, khiến cậu không biết mặt họ trông như nào.

    Chiếc ghế đối diện lưng họ trống không.

    Cậu tiến lên ngồi xuống chiếc ghế trống đó.

    Người giám khảo ở giữa đặt tay lên bàn, chậm rãi mở lời:

    "Tôi tự hỏi, cậu thi vào trường này để làm gì?"

    Giọng một người đàn ông trung niên vang lên – trầm, rõ ràng, mang theo uy quyền.

    "A, cái này... tôi muốn được hưởng quyền lợi khi vào học."

    Tôi đáp

    "Tôi muốn cụ thể, chi tiết hơn, cậu bé ạ."

    Người giám khảo bên trái lên tiếng.

    Là một phụ nữ trẻ, cao ráo và xinh đẹp, nhưng ánh mắt cô ta sắc lạnh.

    "Chuyện này...

    Tôi..."

    Tôi ấp úng, rồi thở ra một hơi dài.

    "Haiz...

    Tôi bị một kẻ lạ mặt nhắm đến.

    Theo lời khuyên của người hướng dẫn, tôi đã nộp đơn và dự tuyển vào trường này."

    "Vậy nếu không có mối đe dọa đó, cậu sẽ không thi vào?"

    "A...

    Thật xin lỗi, nhưng đúng vậy."

    Tôi cúi đầu, ngập ngừng thừa nhận.

    "Cậu trung thực quá nhỉ?"

    Giọng nam trông có vẻ quen thuộc nói "Được rồi giờ cậu sẽ có tư cách là một thính giả.

    Sau một tuần, cậu sẽ được một người dẫn đến phòng đánh giá.

    Trong khoảng thời gian này, hãy học hỏi các tiền bối đi trước"

    "Đây cầm lấy đi" giọng nam đó đưa cho cậu một chiếc nhẫn bạc "giữ nó vì nơi này sẽ là chỗ ngủ tạm thời cho cậu.

    Nếu vượt qua, đây là nhà cậu.

    Nếu không thì cậu phải trả tại quầy lấy thẻ

    /Cạch/

    Cánh cửa sau lưng đóng lại, hắn ngạc nhiên suy nghĩ *chỉ nhiêu đó thôi sao?

    Không phải sẽ rất ghê gớm à?!*

    ....

    "Sao rồi?"

    Cậu đi lại gần hắn - người đang ngồi trên chiếc ghế trắng tại tiệm cà phê gần cổng.

    "Mọi chuyện hơi khác những gì tôi tưởng" cậu ngồi kế bên chiếc ghế trắng

    Một phục vụ quán bước ra hỏi "ngài có cần gì không?"

    "Xin lỗi, tôi không" tôi lắc đầu

    "Vậy chúc quý khách vui vẻ" nhân viên ấy nó nụ cười cúi người bước đi.

    Đi xa rồi vẫn còn nở nụ cười.

    "Họ nói với tôi trong khoảng thời gian này có thể học hỏi các tiền bối rồi tuần sau sẽ dẫn tôi đến chỗ đánh giá" tôi nói với Asver

    "Vậy trong khoảng thời gian này cậu cứ tùy ý đi.

    Việc vô trường hay không phải phụ thuộc vào cậu rồi" Asver chống cầm, tay còn lại nâng tách trà có hơi khói.

    Asver khẽ tựa người ra sau, ánh mắt mông lung như thể đang nhìn xuyên qua mặt bàn gỗ sáng loáng, tới những ký ức đã trôn vùi.

    “Đây chỉ là những khó khăn ban đầu mà thôi” anh nói bằng giọng trầm thấp, như một lời nhắc nhở từng dành cho chính mình trong quá khứ.

    “Rồi cậu sẽ hiểu… sự khắc nghiệt nơi này không bao giờ nằm ở bề mặt.”

    Cậu lặng thinh trong vài nhịp, rồi ngẩng mặt lên, đôi mắt như kim loại được mài lạnh.

    “Nếu mọi ngả đường đều phẳng lặng và êm ả…liệu ta có còn là ta?”

    Lời cậu đáp không phải là một câu hỏi, mà là một tuyên ngôn.

    Dứt khoát.

    Khô khốc.

    Như chính khí chất của kẻ không chấp nhận được sống như những kẻ thường.

    -----

    Ôi chúa ơi!

    Tôi đã nói sau kì thi sẽ tiếp tục viết nhưng sắp thi cuối kì rồi mới ngôi lên.

    Bởi chính câu truyện đang làm khó tôi khi tôi không biết nên làm gì để vượt qua bài thi ಠ⁠︵⁠ಠ
     
    (Q1) Kẻ Leo Lên
    Chương 7 : Chiếc Nhẫn


    "À mà cậu nhận được gì không?" hắn chợt hỏi

    "Có, là một chiếc nhẫn bạc" tôi lấy từ trong túi một chiếc nhẫn đưa cho Asver coi.

    "Cái này, nhớ giữ kĩ.

    Nó là chìa khoá để vô ký túc xá nhà trường đấy.

    Hiện tại cậu sẽ không lo chỗ ngủ"

    Cậu ngạc nhiên, thứ nhỏ bé này chỉ có đường kính khoảng 2 cm lại có công dụng thần kì như vậy

    "Nó có công dụng tốt như vậy sẽ làm giảm biết bao ô nhiễm môi trường.

    Vậy mà sao lại không đem ra bên ngoài?" tôi hỏi

    "Do luật ngầm hay luật đồng nhất."

    Hắn nói nhưng lại khá suy tư thì thầm trong họng

    "cậu đã giúp tôi nhớ ra điều này đấy.

    Nếu không, cậu cũng chết rồi.

    Thế giới này quá nhiều thứ để giải thích cho một người mới"

    "Bỏ qua chuyện đó đi" Hắn tiếp tục nói "Thật ra đã có nhiều tiền bối đưa những chế tác này ra ngoài gây ra nhiều biến đổi nhưng nó cũng có tác dụng phụ.Nếu thiết kế vượt quá mức thời đại, nó sẽ không chỉ khiến người khác nghi ngờ mà còn có thể bị loại trừ.

    Nhiều người đã chết vì vậy.

    Nên chúng tôi đã có một luật ngầm rằng, nếu thiết kế phù hợp với thời đại thì sẽ được tung ra" Asver giải thích.

    "Tiền bối?

    Tôi có thể biết đó là ai không?"

    "Rất nhiều, ví dụ điển hình là Nikola Tesla, ông ta đã nói rằng nhiều ý tưởng của ông đến với ông qua những hình ảnh trực quan sống động như thể được truyền đạt từ một thực thể khác.

    Còn có Albert Einstein, Isaac Newton..."

    Hắn kể

    "Cái?!

    Tiền bối toàn là những tiên phong đặt nền móng cho khoa học!"

    Cậu ngạc nhiên "nhưng mà, kết hợp điều anh nói và những gì tôi thấy.

    Nơi này chẳng phải rất nhiều người sao?

    Tại sao bên ngoài lại chẳng có tin tức gì?"

    "Vì khi cậu đến đây, đã chính tay kí hiệp ước rồi" hắn nói

    "Hả?"

    Cậu ngơ ngác

    "Hầu hết thì những người ở đây khi tiếp xúc với nên tảng trí thức này đã đều đồng lòng không tiết lộ với thế giới bên ngoài.

    Nhưng..." hắn nhấn mạnh "nó chỉ là 'hầu hết' vẫn có người muốn được sống với những thành viên bên ngoài của mình.

    Nên họ đã tiết lộ và ngay sau đó, bọn họ và người được tiết lộ đã chết một cách bí ẩn.

    Nó đã được đè xuống nhờ chúng tôi có người trong bộ máy nhà nước"

    Hắn cong khoé mắt "cho nên đừng có mà nói với người bên ngoài"

    "...

    Ừm"

    Chúng tôi sau đó cũng chẳng nói gì nữa.

    Trong bữa đó, hắn cũng đã mời tôi ly nước và bánh ngọt dù trước đó bản thân đã từ chối.

    Nhưng ngu gì mà lại không đồng ý quà này chứ?

    Sau đó, chúng tôi chia tay vào buổi chiều cũng là lúc mà tôi biết đến nơi này.

    Tôi nhìn bóng lưng của hắn đang dần khuất vào đám đông vội vã.

    Tôi cầm chiếc nhẫn trên tay.

    Theo như lời hắn nói thì bản thân hắn biết được đây là công nghệ cao giúp con người sống trong một căn phòng ẩn dưới nhẫn bằng cách chỉ cần nhấn vào sau nhẫn.

    /Bụp/

    Thế là tôi làm theo, khung cảnh xung quanh hắn cũng thay đổi.

    Giờ nó là một căn phòng kiểu mẫu, giường có, tủ có, bàn ghế có cả nhà vệ sinh cũng có.

    Có điều những thứ như vậy đều được làm bằng gỗ đem lại cảm giác củ kĩ.

    Nhưng lại làm hắn quen thuộc.

    Cũng đã bước vào đây rồi nên hôm nay hắn sẽ nghỉ ngơi cho một ngày vùi dập hắn một đống chuyện kì lạ.

    .

    .

    .

    .

    Căn phòng...

    Ngày mưa...

    Tẩu Pipe thả khói ....

    Mái tóc nâu lạnh.... mái tóc nâu xõa rối tự nhiên...

    Không khí tanh rình...

    2 bóng mờ ....

    Gió từ cửa sổ tạt qua...

    Asver...?

    ----------------

    đây là một bản làm nhanh để cho mọi người biết mình còn sống nhé.

    Hiện tại mình sẽ viết một mạch cho đến khi ổn át mới lên nên nhìn truyện hơi đần nhé.

    Mong thông cảm!!!
     
    (Q1) Kẻ Leo Lên
    CHƯƠNG 8 : Neurotrace


    "Ha!"

    Hắn bật đầu dậy thở hắt một hơi.

    *Cái quái gì đang diễn ra vậy?* tôi nghĩ

    Bần thần một lúc lâu, hắn mới bắt đầu suy nghĩ.

    Khung cảnh trong giấc mơ hồi nãy thật kì lạ.

    Nó rất chân thật, bản thân nghĩ nó có thể chỉ là mơ không?

    Tự nhiên chi đâu lại mơ thấy Asver.

    Nhìn khung cảnh hồi nãy, Asver có lẽ đang bị người lạ kia giết.

    Nhưng nó chắc chỉ là mơ thôi nhỉ?

    Không..... không phải

    Hử...

    Giọng nói này hắn nghe nhầm sao?

    Đó không phải là của mình.

    Nó rất dịu dàng, trầm lắng.

    Chắc hắn nghe nhầm thôi.

    Trong căn phòng này làm gì có một giọng của người nào khác chứ.

    nhưng câu nói ấy cứ văng vẳng trong đầu hắn.

    Dù bản thân chưa từng nghe chất giọng ấy lần nào, nó lại như đang thì thầm kêu bản thân phải tin vào điều đó.

    Hắn nhìn quanh căn phòng.

    Nhẫn vẫn nằm trên tay.

    Không có ai.

    Không có gì bất thường.

    Nhưng… có thứ gì đó đang lôi kéo hắn vậy.

    Hắn vệ sinh cơ thể xong cũng nhấn vào chiếc nhẫn để ra ngoài.

    Trên đường đi, tôi suy nghĩ về việc hồi nãy.

    Nếu trong giấc mơ của mình.

    Asver bị giết chết do một người tóc rối kia.

    Có thể là do thù oán chăng?

    Có nên hỏi hay nói trực tiếp với hắn không?

    Cơ mà người đó nhìn rất quen thuộc, cảm giác như đã gặp ở đâu rồi.

    Một người mình đã từng gặp có thù oán với Asver, là ai nhỉ?

    Mình cũng chỉ mới gặp Asver mà thôi.

    Những lúc mà hắn đi chung với Asver gặp người khác thì có cô ở bệnh viện, chủ quán bán bánh mì, 1 người phục vụ,...

    Faelan!

    Hắn đúng là có mái tóc rối.

    Nhưng nhìn thân thể của hắn quả rất khác đối với người kia.

    Có lẽ nên đi tìm thêm manh mối.

    Nếu nó chỉ là giấc mơ thông thường chắc hắn đã bỏ ra rất nhiều thời gian cho một thứ vô bổ đấy.

    Nhưng không thử làm sao mà biết được nó có đem lại gì không?

    Cũng như cũng hiểu thêm chút ít về Asver-ân nhân của hắn.

    Có lẽ hắn nên đi đến khu vực 1B.

    Nơi đã gặp Faelan, có thể gặp được anh ta thêm lần nữa.

    .

    .

    .

    //Ọc ọc//

    Tôi hiện đang ở giữa cầu.

    Hôm qua cũng chẳng ăn được mấy nên giờ đã đói.

    Giờ cũng chẳng còn mấy KS nên tôi chẳng muốn chi cho cam.

    Mà nhắc đến thức ăn mới nhớ, chiếc balo hắn mang theo khi đến đây đâu rồi?

    Giờ hắn mới nhớ, trước khi đến bản thân mang một số đồ ăn thức uống có thể cầm cự đến lúc vô Vạn Tự.

    Chắc là Asver đã quên nói với mình rồi còn đâu.

    Chắc là sẽ đi đến bệnh viện để hỏi xem.

    Nếu balo không có ở đó thì có thể hỏi Asver đang ở đâu.

    Sau một hồi loay hoay với đống đường xá chằng chịt như mê cung...Được rồi, tôi thừa nhận nơi này có nhiều con đường rất giống nhau.

    Khiến hắn lạc đường đi đến bệnh viện nên đành phải hỏi những người ở đây vậy.

    "Ờm, xin lỗi.

    Cho tôi hỏi đường đến Bệnh viên đa khoa khu 1B ở đâu không?"

    Hắn bắt đại một người qua đường hỏi

    "Ồ!

    Nếu anh muốn đến đó thì chỉ cấn đến hẻm nhỏ đó, đi thẳng rồi quẹo phải, tiếp theo là sang trái, xong đi thẳng đến 1 quán bán rau củ tên Ecartoruen thì quẹo phải là đến đó" người qua đường mà hắn bóc đại chỉ.

    "Cảm ơn" tôi đáp rồi đi đến con hẻm.

    Đi sâu tí thì gặp người đàn ông lạ mắt.

    Gã ta nằm trên đất, hít thở nặng nề tay cầm một ống nghiệm.

    Gã ta như mấy tên nghiện điên cuồng hít thứ đó.

    Gã ta khi thấy hắn còn nhiệt liệt mời hắn thử chung.

    Tôi không thèm quan tâm đi ngang qua gã ta, gã ta thấy cũng chẳng nói gì quay lại cơn đê mê của mình.

    Hắn nhìn thấy một người khác-là một gã cao to tay cầm vài ông nghiệm tương tự.

    Tôi đi đến hỏi "thứ mà lão ta hít có phải là do ông bán không?

    Tôi không ngờ ở đây lại có chất cấm đấy"

    "Hửm?"

    Gã ta cao mày nhìn hắn "có lẽ ngươi là người mới nhỉ?

    Chứ khu 1B không ai không biết về nó.

    Có lẽ người bên ngoài tưởng mày là gã nghiện đấy.

    Coi mày kìa gây nhôm ra" hắn nói xong còn cười khì ra mặt.

    "Vậy chắc anh nghe cuộc trò chuyện hồi nãy rồi.

    Nhưng anh vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi" hắn không ngờ chỉ vì vẻ ngoài của mình trông khá gầy lại khiến người khác nghĩ mình là một kẻ nghiện ngập, xa đoạ.

    “Không, tôi chỉ là người giao hàng thôi.”

    Gã ta bật cười, ánh mắt nheo lại đầy vẻ mệt mỏi.

    “Thứ lão ta đang hít... không phải hàng cấm như thế giới bên ngoài.

    Ở khu 1B này, chẳng ai lại lạ với nó nữa.”

    "Nó là chất được tạo ra từ công nghệ trích xuất cảm xúc-Emotional Data Extraction Technology gọi tắt là E.D.E.T, như tên của nó, nó giúp ta trích xuất những dữ liệu cảm xúc trở thành thứ gọi là Neurotrace-chất kí ức" nói rồi hắn lấy ống nghiệm màu vàng kim được treo bên hông giơ lên, nói "Chất kí ức thì tùy thuộc vào mục đích sử dụng sẽ được trích xuất cảm xúc khác nhau như sự sở hãi, khoái cảm, vui vẻ, buồn bã hay tức giận.

    Khi được hít vào sẽ có cảm giác trên khi tiêm thì sẽ mạnh hơn."

    "Được cái chất kí ức không quá gây hại như chất cấm.

    Nó chỉ làm giảm tinh thần ở vài mức độ" nói xong hắn nhìn tôi mở giọng nói tiếp "nếu người anh em cần tiền thì có thể đến đây để làm việc.

    Nếu được thì có thể thay thế vị trí tôi được không?

    Chứ giao đồ gì mà 24/24 ngủ cũng không yên" rồi đưa một danh thiếp đen.

    Trên đó ghi tinh xảo chữ Neurotrace bên dưới thì có địa chỉ lẫn số liên lạc.

    Hắn cũng nhận lấy đi.

    Nhưng nếu cậu gia nhập chắc chắn sẽ chẳng nhận nhiệm vụ giao hàng này đâu.

    Nhìn gã trước mặt dù đô con đến đâu vẫn không thể che dấu được dưới mắt bị thâm đen xì kia.

    "Nếu có thể" tôi hoà nhã đáp lời mời

    "Nhưng mà lời của người bên ngoài chỉ đường đúng chứ?"

    Hắn cũng hỏi gã ta để không đi nhầm

    "Phải, không sai đâu" gã ta gật đầu.

    Hắn nghe vậy cũng tạm biệt gã để đến bệnh viện.

    Trên đường hắn cũng sẽ xem xét đến việc có nên tham gia việc buôn bán "chất cấm" này không.

    ----------------

    Comeback◉⁠‿⁠◉
     
    (Q1) Kẻ Leo Lên
    CHƯƠNG 9 : DUYÊN


    Theo như lời chỉ dẫn, hắn thành công đi đến bệnh viện.

    Bước vào trong, Vừa bước vào trong, tôi đã đảo mắt quan sát và chỉ trong chớp mắt đã thấy người cần tìm. tôi đi đến quầy của nhân viên mà hắn gặp trước đó.

    "Xin lỗi, tôi là bệnh nhân mà Asver đã đưa đến trước đó.

    Không biết trong lúc đó anh ấy có để lại một chiếc balo không?"

    " hắn hỏi

    "Ồ!

    Là cậu sao?" cô gái mang bảng tên Nara ngạc nhiên.

    "Hình như là có, đợi tôi xíu" Cô cúi xuống, mở ngăn tủ, rồi lấy ra một chiếc chìa khóa.

    "Đây là chìa khoá của tủ đựng Balo, đi qua đó và kiếm tủ số 1 nhe~" Nara chỉ tay sang phải

    "Cảm ơn" hắn lấy chìa khoá rồi đi đến nơi cô ta chỉ.

    Nơi đó là một dãy dài các tủ chứa đồ, người qua lại lác đác.

    Mà hắn cũng mới nhận ra, bản thân cũng thật thấy mình quá duyên với con số 1 này.

    Không chậm, hắn cũng đến trước chiếc tủ của mình nhét chìa khoá vào rồi lấy chiếc balo của mình.

    Nhanh chóng kiểm tra xem mình có mất mát gì không thì may mắn thay hắn chả mất gì.

    Vậy thì có thể tiết kiệm được 1 chút là vừa khít đến ngày đó.

    Hắn lấy xong cũng đi đến quầy hồi nãy để trả cho cô Nara.

    Trước khi đi cũng hỏi cô về nơi ở hay cách liên lạc với Asver.

    Cô ta nói "Asver là người hướng dẫn mà chắc sẽ ở hội quán tên Chiêu Minh Các thôi"

    "Chiêu Minh Các?"

    "Là một hội quán giúp chỉ dẫn người mới kiêm luôn chức năng giống cảnh sát" Nara giải thích

    "Địa chỉ nơi đó ở đây vậy?"

    Hắn hỏi

    "Gần đây thôi, Đi thẳng bốn dãy nhà là tới."

    "Cảm ơn đã chỉ dẫn, quý cô Nara" tôi cảm ơn rồi ra khỏi bệnh.

    Lúc ra khỏi bệnh viện, trời cũng ngả chiều.

    Hắn đi đến quảng trường có đài phun nước mà mình thấy lúc kiếm bệnh viện, nơi đó có nhiều chiếc ghế đá.

    Hắn chọn ngồi trên một chiếc ghế, suy nghĩ vài kế hoạch tương lai của mình.

    Nếu bản thân thực sự vô Vạn Tự thì sẽ không có gì to tát lắm, chỉ cần cố gắng trau dồi thêm kiến thức nữa là được.

    Còn nếu không, đây sẽ là kế hoạch phụ của hắn.

    Có lẽ, sẽ tìm một công việc và chờ đến lần tuyển chọn tiếp theo của Vạn Tự.

    Nhưng làm gì bây giờ?

    Ý nghĩ ấy khiến hắn nhớ lại tấm danh thiếp mà người đàn ông to cao đưa sáng nay — một công việc trái phép, nhưng tiền thù lao thì hấp dẫn hơn nhiều so với mấy việc lao động bình thường.

    Mà hồi sáng gã to cao kia cũng nói ai trong khu 1B cũng biết.

    Có lẽ vì đây là tầng 1, tầng thấp nhất, tầng khởi đầu... hay nói trắng ra, là khu ổ chuột.

    Dù sao nơi này cũng không hiện đại bằng bên ngoài nữa mà.

    Nhưng miễn là hắn không mở miệng thừa nhận mình dính dáng đến "chất cấm", thì ai mà biết được?

    Tội lỗi không có bằng chứng thì cũng chỉ là lời đồn thôi.

    Nhưng tiền là thật, hơn nữa bản thân hắn là 1 nô lệ của tư bản.

    Lỡ không vô được thì chẳng có cái gì để ăn thì khổ.

    Hắn chẳng muốn ăn bám ân nhân- Asver của hắn đâu.

    Nghĩ vậy, tôi liền lấy tấm danh thiếp từ túi lên xem :

    Neurotrace

    Số liên lạc : *********

    Địa chỉ : gần bệnh viện khu 1B - quán bán rau củ tên Ecartoruen

    *Ơ hay* tôi ngạc nhiên.

    Nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất à?

    Mà nhìn kĩ lại chất tên Neurotrace lật ngược lại là tên Ecartoruen lại là tên quán bán.

    Lấy tên mà lười suy nghĩ sao?

    Mà cũng chẳng liên quan gì đến hắn.

    Có lẽ hắn nên đến xem thử.

    Hắn quay ngược lại nơi vừa đi để đến nơi quán Ecartoruen.

    Quán này nhìn qua thực sự chỉ là một quán bán rau bình thường, còn có người mua người bán luôn kia mà.

    Nếu nói nơi này là nơi xuất hiện đường dây buôn bán "chất cấm" thì cũng khá khó tin đấy.

    Nhưng hắn thì gã to con kia rồi nên hắn thực tin việc này.

    Mở cửa bước vào quán, tôi đi đến quầy tính tiền rồi đưa danh thiếp cho người đứng quầy.

    Người đó thấy thế liền quay lưng mở cửa phía sau mời hắn bước vào.
     
    (Q1) Kẻ Leo Lên
    CHƯƠNG 10 : HỢP ĐỒNG


    Cô ta tránh 1 bên dơ tay mời hắn bước vào. hắn bước vào cánh cửa, nhìn thấy một lối cầu thang đi xuống.

    Có lẽ nó là một tầng hầm dưới quán bán rau củ này.

    Tôi khi bước xuống phía sau đã nghe thấy cánh cửa phía sau lưng đã bị đóng lại, có lẽ cô ta phải ở trên để quản lí.

    Hắn đi sâu thêm thì đã đến cuối bậc cầu thang, trước mặt hắn là một căn phòng khá lớn và nghe thấy tiếng nhạc cổ điển.

    Hắn bước vào thì gặp 1 cô gái mặc áo crop top trắng, quần ống loe.

    Cô ta có mái tóc xanh đen buộc đuổi ngựa.

    Cô ấy ngồi trên một chiếc ghế trước bàn quầy bar.

    Cô nghe tiếng động cũng quay lưng lại nhìn hắn.

    Kế bên cô ta là một người đàn ông 2 mái tóc vàng mặc một bộ đồng phục quán bar kiểu chuẩn đang lấy vải lau ly.

    "Hình như có người nhận danh thiếp đến đây rồi kìa" cô nói

    "Nếu cậu đến đây rồi thì cũng biết nơi này là gì rồi.

    Mời cậu ngồi đây."

    Hắn ta đưa tay chỉ một chiếc ghế kế bên nữ nhân kia.

    "Tôi sẽ giải thích cho cậu"

    Hắn bước đến, ngồi xuống chiếc ghế kế bên cô gái tóc xanh đen.

    Ghế mềm, mùi da thuộc cũ pha với mùi rượu và khói thuốc nhè nhẹ hoà cùng với âm nhạc cổ.

    "Chào mừng đến với Ecartoruen" gã bartender nói

    "Tôi là người quản lí nơi này, có thể gọi tôi là Min Jae.

    Cô gái kế bên cậu là Nguyệt Dao là một nhân viên kiểm tra hàng hoá" Min Jae giới thiệu

    "Chúng tôi buôn bán và sản xuất Neurotrace nhờ công nghệ trích xuất của sếp.

    Nhờ sếp mà chúng tôi không sống chui lủi nên trước khi anh tham gia.

    Tôi nghĩ anh sẽ phải xem qua bản hợp đồng còn nếu anh không tham gia buộc lòng phải xoá kí ức của anh về việc này" Min Jae nói

    Hắn khựng người khi nghe đến "xoá kí ức" nhưng nghĩ kĩ cũng thấy hợp lí.

    Chắc phòng trừ cho trường hợp những người không tham gia và báo cho Chiêu Minh Các chăng?

    Min Jae đưa hắn một ly nước "tôi có thể hỏi anh về việc anh có kinh nghiệm gì chưa?"

    Hắn cầm ly nước lên uống một ngụm "Tôi chưa có kinh nghiệm" tôi trả lời

    Min Jae nghe thế đưa tay xuống tủ và đem lên một chiếc máy nhỏ trông giống máy tính bảng, cùng một chiếc bút điện tử đưa cho tôi.

    "Hơi khó khi anh lại không có kinh nghiệm trong việc này" Min Jae thở dài 1 hơi.

    "Nhưng không sao, chúng tôi cần là người biết giữ mồm giữ miệng.

    Trong đó là hợp đồng, gồm 3 phần : bảo mật, phân chia lợi nhuận và nghĩa vụ công việc."

    “ tôi sẽ tóm tắt một chút.

    Nhưng anh cũng có thể coi :

    – Một khi ký vào, cậu sẽ được giao nhiệm vụ phân phối một lượng nhỏ Neurotrace

    – Nếu làm tốt, có thể tham gia hội sâu hơn và lương có thể hậu hĩnh hơn

    – Lương cơ bản là 30 KS mỗi cuộc giao dịch thành công.

    Cao gấp 3 lần mức lao động phổ thông.

    – Tuy nhiên, nếu phản bội hoặc làm lộ thông tin... bộ phận “xoá trí nhớ” chắc chắn sẽ không là lựa chọn nhẹ nhàng nhất."

    Min Jae nói

    Hắn gật đầu, mắt bắt đầu lướt qua văn bản.

    Những điều khoản rải rác:

    – Không được tiết lộ danh tính khách hàng.

    – Không được sao chép, ghi nhớ công thức.

    – Không tiếp cận khu sản xuất nếu chưa đủ cấp độ.

    – Việc phản bội sẽ bị trừng phạt

    Tôi kí xong vì nghĩ rằng làm nhiệm vụ giao hàng cũng chẳng có mất mát gì dù công việc này lúc trước bản thân từ chối.

    Nhưng-

    Min Jae dơ tay nắm lấy tay tôi

    "Anh đã kí rồi.

    Nhưng tổ chức chúng tôi cần anh giết kẻ phản bội như 1 bài kiểm tra thay cho việc giao dịch" gã ta mỉm cười

    "Hả?"
     
    (Q1) Kẻ Leo Lên
    CHƯƠNG 11 : LẦN ĐẦU


    Hắn tưởng bản thân chỉ kí hợp đồng là xong và sau đó thì đi giao hàng thôi chứ?

    Mà giờ phải cầm dao đang được bao bọc bởi đôi găng tay, đi giết người còn phải đi lấy một phần cơ thể người đó để chứng minh việc họ chết.

    Hiện tại giờ là buổi đêm.

    Trước mặt hắn là kẻ phản bội đang nằm ngủ trên chiếc giường sang.

    Hắn nhớ lại : "việc phản bội tổ chức là điều không thể chấp nhận".

    Tôi nghe mà cảm thấy như đang bị cảnh cáo vậy.

    “kẻ đó từng là một tay phân phối.

    Gã ta làm việc rất siêng năng.

    Cho đến khi hắn ta thú tội và khai báo thông tin cho Chiêu Minh Các.”

    Nguyệt Dao-người từ đầu chưa nói gì lên tiếng.

    "Dù hiện tại họ vẫn không có hành động gì

    .

    Nhưng điều đó không chứng minh gã ta có tiếp tục cho bọn chúng thông tin bất lợi của ta hay không" cô ta nói

    "Tôi...

    Tôi không làm được không?

    Tôi chưa bao giờ giết người!"

    Tôi run rẩy nói

    "Ha~ nếu cậu không uống ly nước hắn ta đưa thì có thể rồi" Nguyệt Dao cười châm chọc

    "?"

    Hắn khó hiểu

    "Vẫn chưa hiểu sao?"

    Cô nhìn thấy mặt hắn ngơ ngác nên hỏi

    "Ly nước mà hắn đưa cho cậu là ly nước chứa thuốc độc.

    Nếu cậu không tham gia thì cậu sống rồi.

    Chúng tôi có thuốc giải nên 1, cậu phải giết gã ta...."

    Cô ngân giọng dài ra, thẳng thừng nói 5 từ " còn không thì chết đi"

    Quay lại ván cờ thực tế.

    Tay tôi hiện giờ đang cầm 1 con dao do Nguyệt Dao "thương tình" đưa cho.

    Muỗi dao yếu ớt phản chiếu khuôn mặt hắn.

    Gã phản bội kia, không biết gì vẫn ngủ ngon lành.

    Đâu như tôi, đang căng não để suy nghĩ

    Tay tôi run rẩy.

    Mồ hôi bắt đầu rịn ra nơi trán.

    Ánh mắt hắn đảo liên tục giữa con dao và người đàn ông đang ngủ say.

    Hắn không phải là một kẻ giết người

    Nhưng...hắn cũng không muốn chết

    Gã ta đang ngủ, hắn sẽ không thấy đau

    Nhưng nếu hắn từ bỏ, bản thân phải chết trong đau đớn

    Một nhát thôi, gã ta sẽ chết trong "yên bình" hơn hắn

    "Chỉ 1 nhát thôi...

    1 nhát ngay tim là xong...

    Chỉ 1 nhát...."

    Hắn cứ lầm bầm trong miệng chỉ để an ủi bản thân.

    Tôi nắm 2 tay chặt vào cán dao, nhắm hẳn vào bên trái ngực gã.

    Rồi nhắm mắt, giơ tay đâm mạnh xuống.

    /Phập/

    Tiếng rất nhỏ, nhưng trong không gian này lại to đến lạ.

    "Ngươi là ai?!"

    Một tiếng đàn ông quát

    Tôi giật mình, mở mắt. *Gã ta...

    Chưa chết?*

    Tôi nhìn khung cảnh hiện tại, có lẽ gã ta đã lăn xuống đất để né con dao trong tay hắn.

    Gã ta ngồi bên dưới sàn tay run run chỉ vào hắn.

    Miệng thì cứ giật giật như muốn nói gì đó.

    Tôi thì cứ đứng đó nhìn xuống gã.

    Không biết gã nhìn gì cứ sỡ hãi liên tục.

    Miệng cũng chịu nói tiếp : "ngươi có phải là người của Ecartoruen không?"

    Tôi vẫn im lặng, dù sao nói phải" thì cũng không đúng vì nếu không giết gã thì hắn cũng đâu phải người của tổ chức.

    Nói "không" thì càng sai, chẳng phải mình đến đây vì tổ chức sao?

    Gã không thấy hắn trả lời, mặc định hắn là người của tổ chức phái đến để giết mình.

    Trong mắt gã liền lộ sự sợ hãi, nước mắt chừng trào rơi xuống.

    Gã ta liền bò lết ra phía sau, mở giọng nói ra lời dụ dỗ.

    Hắn chả quan tâm, những lời dụ dỗ như KS hay một thứ gì khác chẳng cứu được hắn - người đang bị đầu độc.

    Tôi nhíu mày nắm chặt cán dao

    Dù hành động nhỏ như gã lại thấy rõ.

    Nên hắn ta từ ngồi lết nhác thành tư thế van xin, ôm chân hắn.

    Gã ta la lớn, cầu than rằng "tôi không muốn chết, làm ơn hãy tha mạng cho tôi!

    Tôi chưa giết ai cả...

    Nếu tha tôi, tôi sẽ mang ơn ngài cho đến khi xuống mồ"

    ha!

    Nếu ta tha ngươi thì ta thì sao chứ?

    gã ta hét quá lớn.

    Dường như muốn hét để mọi người xung quanh đến hỗ trợ, nếu họ đến thì tôi chết mất.

    Hắn nghĩ rồi giơ dao lên.

    Đầu ong ong, máu dồn lên não.

    Nghĩ đến việc bản thân sẽ chết liền giơ tay đâm mạnh vào đầu người đang ôm chân hắn.

    Máu từ đầu văng mạnh sau đó chỉ chảy từ vết thương.

    Hắn rút dao, gã đang có tư thế ôm chân cứ thế té ra phía sau.

    Khuôn mặt gã thì cứ trợn mắt, nước miếng chảy từ miệng ra, máu từ đầu chảy xuống sàn.

    Trước khi giết gã ta hắn còn nghĩ sẽ không sao đâu vì thân mình chưa lo xong thì lo ai được, nhưng giờ đây hắn lại cảm thấy hối hận dâng trào.

    Hắn cũng chỉ là 1 người dân sống lui thủi chưa giết người bao giờ làm sao có thể mặt lạnh chém giết người khác?

    "việc phản bội tổ chức là điều không thể chấp nhận"

    "Dù thông tin không ảnh hưởng đến chúng tôi.

    Nhưng điều đó không chứng minh hắn sẽ không làm vậy thêm một lần nữa"

    Hắn chợt nhớ lại lời của Nguyệt Dao.

    Trong lòng lại bắt đầu an ủi rằng

    Đó là lỗi của gã, ai biểu gã lại phản bội tổ chức làm hắn phải như vậy

    Người hai mặt như ngươi cũng đáng chết

    Nếu giết hắn, chẳng phải bản thân tôi đã chứng minh việc trung thành sao?

    Điều đó rất có lợi cho mình.

    Phải...phải, đúng vậy!

    Không phải lỗi của mình, mình làm vậy cũng tốt.

    Rất tốt cho mình!

    Hắn cũng bình tĩnh lại, bản thân bắt đầu xem nên lấy gì về bằng chứng.

    Ngồi trên giường gã, hắn bắt đầu cũng nhìn xung quanh hơn hắn trước khi đến đây.

    Nơi này bày trí cổ điển, không máy lạnh nói chi quạt điện.

    Trang trí cứ như Châu Âu xưa.

    Tôi lia mắt đến tủ giường bên cạnh toan tính lấy cắp, mở ra xem thì thấy túi KS lớn, vài giấy tờ gì đó và một dây chuyền?

    Tôi cầm dây chuyền lên, đó là dây chuyền lồng ảnh như tên nó, nó có thể chứa ảnh bên trong.

    Hắn cằm nó lên, não ứa mồ hôi vì nghĩ đến viễn cảnh mà nó không mong muốn.

    Tay run run, y mong dây chuyền chỉ chứa thông tin của tổ chức hoặc nó không có gì cả...

    /Cạch/

    "Bố ơi, có chuyện gì mà bố la hét quá vậy?

    Con ngủ ở phòng kế bên bị đánh thức rồi nè-...."

    Một cô bé ôm một con gấu nâu bước vào phòng.

    Tôi ngạc nhiên nhìn cô bé, cô chắc tầm 5 đến 6 tuổi.

    Cô ngơ ngác, mở to mắt nhìn hắn...hoặc là đang nhìn xác người mà cô gọi là "cha" bên dưới.

    Tôi không kịp nghĩ chỉ nghĩ được đến khúc cô bé sẽ hét lên và tôi phải giết nhiều người hơn.

    Nên đã lao nhanh đến chỗ nhắm vào cổ họng cô mà đâm.

    Cô bé không kịp ú ớ liền bị đâm đau, chảy nước mắt té xuống sàn cùng với gấu bông nâu có đôi mắt đen láy nhìn hoàn cảnh này.

    Hắn đem cô vào phòng đóng cửa lại rồi ngồi bệt xuống tron khi thân thể còn run rẩy.

    Hồi thần xong thì cả 2 cái xác đều lạnh hẳn đi.

    Hắn lại gần cô bé, giơ tay đưa mi mắt của cô đóng lại.

    Rồi nhìn 2 cái xác.

    Hắn cũng không dám mở chiếc dây chuyền nữa vì hắn biết...

    Còn 1 người phụ nữ nữa.

    Nhưng mọi thứ hiện tại đều ổn mà, cô bé không hét lên sẽ chẳng ai đến nữa.

    Hi sinh một người để không giết nhiều người hơn chẳng phải không tốt sao?

    Giờ đây, hắn nhìn xung quanh rồi nhìn con dao.

    Tay run mạnh hơn bao giờ hết.

    Hắn cảm nhận được một cuộc hành trình bắt đầu không thể quay lại.

    Hắn cười, nó là một nụ cười méo mó kết hợp với nước mắt rơi xuống.

    Hắn giết người rồi...

    Trong không gian tĩnh lặng, chỉ còn nghe tiếng rên rỉ của hắn.

    Giờ hắn chỉ biết bản thân cần mau thoát khỏi nơi đây để không còn ai biết nữa.

    Chưa kịp chạy trốn bằng cửa sổ thì hắn đã nghe một tiếng bước chân nhỏ từ cửa phòng.

    Hắn quay đầu nhìn cánh cửa.

    *Chết tiệt*

    Đó là nhìn gì hắn nghĩ bởi cánh cửa đang đóng hở.

    Hắn đi bước nhanh ra khỏi phòng dẫn đến hành lang khá hẹp của khách sạn nhỏ.

    Một hình bóng của 1 chiếc váy trắng khuất lại ở ngã rẻ.

    Hắn liền chạy đến ngã rẽ.

    Không biết sao hắn chỉ nghĩ người đó đã thấy mọi thứ cần tiêu diệt.

    Đi đến ngã rẻ là một cầu thang và thấy bóng dáng đó.

    Hắn chạy đến áp sát giơ còn dao còn dính máu lên cổ cô.

    "Ư.." cô khẽ rên.

    Trong ánh mắt bà, hiện tại là sự sợ hãi và ngờ vực.

    Bản thân chỉ muốn đi vệ sinh rồi kêu còn đi qua hỏi cha của nó.

    Thì lúc quay lại cô đã thấy 2 người đã chết.

    Con của bà...

    Chồng của cô.. họ chết rồi.

    Cô tính lẻn chạy đi để đến Chiêu Minh Các, nhờ trợ giúp vậy mà gã ta lại nghe thấy.

    Hiện tại, bản thân chỉ có thể im lặng vì chỉ một hành động nhỏ như mở miệng sẽ bị mũi dao đâm vào động mạch cảnh.

    "Hiện tại tôi biết cô đang sốc.. nhưng thật xin lỗi, tôi cũng chỉ muốn sống" hắn nói nhỏ nhưng trong không gian hẹp của cầu thang lại vang vọng.

    "..."

    Cô không trả lời, nước mắt từ khéo lệ rơi xuống

    "Nếu tôi không giết cô, thì tôi cũng sẽ chết....

    Mọi việc tôi làm nãy giờ cũng vô nghĩa...."

    Hắn ngập ngừng như do dự, chỉ là một câu nói bồng bột không suy nghĩ của hắn đã khiến y nắm chặt cán dao, đôi mắt liền loé lên sự quyết tâm.

    Không thương mình, trời tru đất diệt.
     
    Back
    Top Bottom