[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Pondphuwin] Love Or Revenge. One Has To Win
Chap 20: Ngay từ đầu đã không thể yêu
Chap 20: Ngay từ đầu đã không thể yêu
Phuwin suy nghĩ nhanh chóng.
Với các thông tin cơ bản về Force và mạng lưới của Tongfah đã đưa ra, anh biết đây là cơ sở ban đầu rất hữu ích.
Anh cúi xuống, ánh mắt lạnh lẽo chạm vào Tongfah, bắt đầu nói ra những gì một 'tay trong' cần phải làm.
"Nghe rõ đây, Tongfah.
Đây là nhiệm vụ đầu tiên của mày với tư cách 'tay trong' của tao" Phuwin nói, giọng anh trầm ổn, từng lời như khắc sâu vào tâm trí đối phương.
Tongfah ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ ngờ vực nhưng cũng ánh lên một tia hy vọng mỏng manh.
Hắn biết, đây là cơ hội duy nhất để hắn và gia đình thoát khỏi địa ngục này, thoát khỏi sự khống chế của tổ chức và cả nhóm học sinh đáng sợ này.
"Mày sẽ tiếp tục làm việc cho Force như bình thường" Phuwin nói, từng lời rõ ràng, dứt khoát.
"Không được để hắn nghi ngờ bất cứ điều gì.
Mày phải giữ thái độ như mọi khi, vẫn cung cấp hàng, vẫn nhận chỉ thị, vẫn tỏ ra trung thành tuyệt đối với hắn"
Tongfah gật đầu nhẹ đáp: "Tao hiểu"
"Nhiệm vụ của mày là theo dõi mọi động thái của Force" Phuwin tiếp tục, giọng anh càng lúc càng kiên quyết.
"Bất kỳ cuộc giao dịch nào, bất kỳ cuộc gặp gỡ nào, bất kỳ ai mà hắn tiếp xúc, mày phải báo cáo cho tao.
Càng chi tiết càng tốt: thời gian, địa điểm, số lượng, đối tượng, thậm chí là những lời nói mà mày nghe được.
Mày phải trở thành cái bóng của hắn, nhưng phải là một cái bóng mà hắn không bao giờ nhận ra" Phuwin dừng lại một chút, để Tongfah thấm thía tầm quan trọng và sự tinh vi của nhiệm vụ anh đã nghĩ ra.
"Tao cần mày tìm ra nguồn hàng lớn hơn của Force.
Hắn lấy hàng từ đâu?
Ai là kẻ đứng trên hắn?
Và đặc biệt, mày phải tìm hiểu về những thành viên cốt cán khác trong hội, những kẻ có quyền lực và tầm ảnh hưởng lớn.
Chúng ta cần biết rõ bộ mặt của chúng"
"Những thông tin này... sẽ rất khó lấy" Tongfah lắp bắp, giọng hắn đầy vẻ miễn cưỡng và sợ hãi.
"Force rất cẩn thận, hắn không bao giờ để lộ quá nhiều.
Hắn như một con rắn độc vậy"
"Tao biết" Phuwin đáp, giọng điệu không đổi, ánh mắt vẫn giữ nguyên sự lạnh lùng.
"Nhưng đó là việc của mày.
Mày đã có cơ hội sống, và gia đình mày cũng vậy.
Nếu mày muốn giữ lấy nó, mày phải cố gắng hết sức" Ánh mắt Phuwin sắc lạnh, đủ để khiến Tongfah phải rùng mình, biết rằng lời nói của anh không phải là đùa.
"Và mày phải tìm hiểu xem trong trường, ngoài Force ra, còn có kẻ nào liên quan đến hội này nữa không.
Bất kỳ ai có hành vi đáng ngờ, dù là học sinh hay giáo viên, mày cũng phải báo cáo" Phuwin nhấn mạnh, bởi anh biết, mạng lưới này có thể ăn sâu hơn những gì anh tưởng.
Phuwin quay sang Joong, Joong lập tức đưa cho anh một chiếc điện thoại nhỏ, màu đen, hoàn toàn trống trơn.
"Đây là điện thoại liên lạc riêng" Phuwin giải thích cho Tongfah.
"Chỉ dùng nó để liên lạc với tao hoặc P'Dew.
Mọi thông tin, mày nhắn tin hoặc gọi vào số này.
Không được dùng điện thoại của mày, không được để lộ bất kỳ dấu vết nào.
Bọn tao sẽ cho mày một tần suất liên lạc cụ thể để tránh bị phát hiện, để Force không một chút nghi ngờ"
"Và một điều cuối cùng, nếu được thì hãy tìm hiểu xem đâu là địa điểm để hội rửa tiền.
Mày là người vận chuyển cho cả cái thành phố này mà, tao biết quyền hành của mày không nhỏ như cách mày nói đâu.
Nên là, cố mà tìm cho ra đi" Phuwin nói thêm, nụ cười nhếch mép nhẹ hiện lên trên môi, như thể đọc thấu tâm can Tongfah.
Anh biết Tongfah không hề đơn giản.
Tongfah nghe xong thì cũng chẳng ngạc nhiên.
Hắn biết Phuwin không hề đơn giản, đầu óc của anh sắc bén đến mức có thể nhìn thấu mọi thứ.
Hắn nhìn Phuwin, rồi nhìn sang Joong và Dew.
Hắn hiểu, cuộc sống của hắn giờ đây phụ thuộc hoàn toàn vào nhóm người này, vào những lời hứa mà Phuwin đưa ra.
Hắn hít một hơi sâu rồi gật đầu dứt khoát.
"Được.
Tao sẽ làm.
Đổi lại, mày phải giữ lời hứa"
"Tao hứa" Phuwin đáp, ánh mắt kiên định.
"Chỉ cần mày hợp tác, mày và gia đình mày sẽ an toàn.
Và một khi mọi chuyện kết thúc, mày sẽ có một cuộc sống mới, sạch sẽ"
Sau khi nói rõ nhiệm vụ Tongfah cần làm, Phuwin vẫn còn một điều cuối cùng cần dằn mặt kẻ đối diện.
Ánh mắt anh giờ đây lạnh lẽo nhìn thẳng vào Tongfah trong vài giây, như muốn xuyên thấu tâm can hắn, rồi thì thầm vào tai hắn, những lời lẽ đủ sức khiến hắn ta phải ngoan ngoãn vâng lời.
"Mày nên nhớ, tao đã cho mày cơ hội.
Nếu mày dám phản bội lòng tin của tao, thì tao sẽ cho mày biết.
Nanh vuốt của tao còn nhanh hơn cái hội chó má đó một trăm ngàn lần"
Giọng nói của anh nhỏ nhẹ vừa đủ chỉ để Tongfah nghe thấy, nhưng từng lời, từng lời như bốn con dao lạnh lẽo cắm vào tứ chi của hắn, thay hắn loại bỏ bất kỳ suy nghĩ phản bội nào có thể nhen nhóm trong tương lai.
Khuôn mặt Tongfah tái mét, mồ hôi lạnh cũng túa ra.
Phuwin nói xong thì chầm chậm đứng thẳng lên.
Vết thương ở bả vai còn đau nhức, khiến động tác của anh có chút khó khăn.
Anh xoay người, bước từng bước đến bên Book, người vẫn đang đứng chết lặng với khuôn mặt đẫm lệ.
Phuwin đưa tay lau đi những giọt nước mắt còn vương trên má bạn mình, ánh mắt đầy sự thấu hiểu và xót xa.
"Tongfah, mày về đi" Phuwin nói, giọng anh trở lại bình thường nhưng vẫn không mất đi sự uy nghiêm.
"Nói với người đó biết là mày đã giao hàng thành công rồi.
Chú ý đến từng hành động của bản thân mày, tuyệt đối không được để hắn nghi ngờ bất cứ điều gì.
Mỗi bước đi của mày giờ đây đều là một canh bạc"
Phuwin nói xong thì nhìn sang đám vệ sĩ đang nằm la liệt một góc đằng kia rồi nói với Dew: "Còn bọn kia, P'Dew tìm đại lý do nào đó hợp lý rồi tống chúng đến đồn cảnh sát đi"
Dew gật đầu, ánh mắt thoáng chút lo lắng cho hai đứa em.
"Việc còn lại để anh lo cho, ba đứa mệt rồi nên về nghỉ ngơi đi"
Tuy nói thế, nhưng Dew đang rất lo cho Book.
Hắn đã lâu không thấy đứa em hay cười này khóc nhiều đến vậy.
Hắn muốn an ủi, muốn ôm lấy Book, nhưng hắn biết mình phải dẹp tàn dư của đêm nay trước đã.
Dew chẳng thể hiểu nổi, hai đứa em của hắn sao lại yêu hai người trong cái hội đó vậy.
Vụ việc này chưa kể đến nguy hiểm, bây giờ còn có thể bị cảm xúc chia phối nữa.
Đám nhỏ của hắn đã đủ khổ rồi kia mà, bây giờ còn vướng phải chuyện tình yêu nữa.
Phuwin biết Dew rất lo lắng cho mình và Book, nhưng chuyện tình yêu, anh không thể làm khác trái tim mình.
Anh chỉ cố gắng để nó không là một tác động từ bên ngoài ảnh hưởng đến bàn cờ do anh làm chủ.
Anh sẽ không để bất kỳ cảm xúc nào phá hỏng kế hoạch của mình.
Sau khi hoàn thành việc tra hỏi, Phuwin đưa Book về phòng riêng của cậu trong căn biệt thự để nghỉ ngơi.
Book đã đứng khóc hơn hai mươi phút, đôi mắt sưng húp và khuôn mặt phờ phạc, mọi năng lượng dường như đã bị rút cạn.
Phuwin để Book ngồi trên giường, lấy khăn ấm lau mặt cho bạn, rồi cầm mấy ly sữa anh đã bảo Joong pha giúp, đưa cho Book.
"Uống đi, cho lại sức"
"Book" Phuwin khẽ gọi tên Book, ánh mắt lo lắng nhìn vào khuôn mặt trắng bệch của bạn mình.
"Tao hiểu mày định nói gì mà Phuwin" Book lên tiếng, giọng nói khàn khàn vì mệt mỏi và xúc động, sau khi uống được nửa ly sữa.
Anh đặt ly sữa xuống bàn đầu giường, đôi mắt nhìn thẳng vào Phuwin, dù vẫn còn sưng nhưng đã ánh lên sự kiên định.
"Tao sẽ không để anh ta phát hiện ra chuyện tao biết anh ta là ai đâu.
Tao sẽ kiểm soát tốt cảm xúc của tao.
Bọn mày đừng cứ lo lắng cho tao mãi, điều chúng ta phải đặt lên hàng đầu là nhiệm vụ kia kìa" Book nói, giọng của anh hơi khàn khàn nhưng chứa đầy quyết tâm.
Anh nhìn Phuwin đang ngồi bên cạnh mình, rồi nhìn Joong đứng dựa tường gần cửa, ánh mắt đầy thấu hiểu.
Hai người bạn của Book đã rất mệt mỏi rồi, nếu còn để tâm tư lo cho anh nữa thì nhiệm vụ có thể sẽ bị chậm trễ, thậm chí là gặp nguy hiểm.
Trái tim anh đau thế nào anh cũng phải nén xuống, nỗi đau như xé nát lồng ngực nhưng anh buộc phải chịu đựng.
Anh làm tất cả, chịu đựng tất cả cho đến tận bây giờ cũng chỉ vì hai chữ "Trả Thù".
Cho nên, anh sẽ không để chút tình cảm này, dù nó có lớn đến đâu, ảnh hưởng đến công sức mình bỏ ra lâu nay.
"Joong, ký ức của mày có tiến triển gì chưa?"
Book lên tiếng khi đã suy nghĩ xong xuôi mọi chuyện, nên muốn chuyển hướng câu chuyện sang một vấn đề quan trọng khác.
Joong nhìn thẳng vào mắt bạn mình, thấy trong đó là sự kiên định, nó nhắc nhở hắn rằng thứ hắn cần quan tâm là nhiệm vụ.
"Vẫn vậy thôi, nhưng rất nhanh thôi tao sẽ nhớ lại.
Yên tâm đi" Joong nói, giọng nói ấm áp như một lời trấn an cho cục diện hiện tại.
"Vai mày vậy thì mai có muốn đi học không Phuwin?"
Joong hỏi, giọng nói pha chút lo lắng khi nhớ đến ngày mai mới chỉ là thứ tư.
Bạn hắn thì ít khi nghỉ học, nên hắn phải hỏi trước, có gì còn kịp khuyên nhủ.
"Vẫn đi chứ, tao bị vai chứ có bị tay đâu" Phuwin mỉm cười nói, thái độ thoải mái để giúp không khí bây giờ đỡ hơn phần nào.
Anh không muốn ai phải lo lắng vì mình thêm nữa.
"Ừm, bọn mày nghỉ ngơi đi.
Ngủ ngon" Joong nói, ánh mắt nhìn hai người bạn thêm một chút nữa, rồi khẽ khàng bước ra khỏi phòng, để lại không gian riêng tư cho Phuwin và Book.
Khi cánh cửa khép lại, căn phòng cũng chìm vào sự tĩnh lặng, chỉ còn tiếng thở đều đều của hai người.
Phuwin quay sang Book, người vẫn ngồi trên giường, ánh mắt trống rỗng nhìn xa xăm, chẳng khác gì ánh mắt anh khi biết tin Pond có thể là người đứng đằng sau vụ tai nạn năm đó.
Cùng một nỗi đau, nhưng mỗi người lại mang một gánh nặng riêng.
"Ngủ được không, hay là để tao ngủ cùng?"
Phuwin khẽ hỏi Book, giọng anh đầy sự quan tâm và sẻ chia.
"Tao ổn mà, mày về nghỉ đi" Book nói, cố gắng nặn ra một nụ cười để an ủi Phuwin.
Nhưng nụ cười đó của Book trong mắt Phuwin chẳng giúp ích được gì hết.
Nụ cười đó của bạn anh là đang cố gượng mà cười để anh yên tâm, nó méo mó đến mức...
Thà không cười còn hơn.
Nó giống như một vết rách sâu hoắm, phơi bày tất cả sự đau đớn và cố gắng che giấu của Book.
Book nhìn đôi mắt của Phuwin, ánh mắt ấy như nhìn thấu tâm can anh.
Nụ cười trên môi anh cũng thu về.
Anh chỉ nhìn thôi cũng biết, anh bây giờ không cười còn tốt hơn, bởi nụ cười gượng gạo ấy chỉ khiến Phuwin thêm lo lắng.
"Mọi chuyện rồi sẽ qua thôi mà Book.
Quên người đó đi, mày phải quên được thì mày mới có thể thành công được Book à" Phuwin nghiêm túc nói, từng lời như một lời khuyên chân thành, nhưng cũng đầy sự thật phũ phàng.
Anh biết Book đã yêu người đó, yêu sâu đậm rồi, nhưng cuộc tình này không thể tiếp diễn được nữa.
Book và người đó ở hai phe biệt lập hoàn toàn, như hai thế giới đối lập nhau.
Cả hai không thể, không thể tiếp tục mối quan hệ ngang trái này đâu.
Nó chỉ mang lại đau khổ và nguy hiểm thôi.
"Từ lúc ở trong nhà kho, anh ta chẳng còn là người tao thương nữa..."
Book nói thế, nhưng nước mắt anh không thể tự dối lòng như chính lời nói của anh được.
Lệ anh lại rơi trên má, những giọt nước mắt nóng hổi tương phản hoàn toàn giữa lời nói tuyệt tình và trái tim tan nát của anh.
Đã yêu sâu đậm đến vậy, đâu thể nói bỏ là bỏ được.
Tình yêu không phải là một công tắc để bật hay tắt.
Dù là miệng thì tuyệt tình nhưng lòng thì đâu phải thế.
Trái tim Book đang gào thét, đang cố chấp bấu víu lấy chút hình ảnh đẹp đẽ còn sót lại trong kí ức của chính mình.
Phuwin mím môi nhìn lệ trên mặt Book lại rơi.
Anh thật sự không biết mình nên an ủi thế nào, anh cảm thấy lời nói của mình lúc này chẳng giúp ích gì cho Book hết, chỉ như muối xát vào vết thương lòng.
"Bọn mày có thể...
Để tao như vậy hết đêm nay được không?
Chỉ...
Chỉ hết đêm nay thôi, tao sẽ quên được mà" Book lắp bắp nói, giọng anh càng nói càng nhỏ đi, cố gắng không òa lên trước mặt Phuwin, không muốn thể hiện sự yếu đuối tột cùng của mình.
Yêu phải một người mà ngay từ đầu không được phép yêu.
Cảm giác phải buông bỏ, đúng là không dễ chịu gì, nó như xé toạc linh hồn của người đang phải chịu đựng.
Phuwin nhìn cách Book chịu đựng, nhìn cách người bạn của mình cố nén nước mắt vào trong mà tim anh co thắt, đau không thể tả.
Tại giờ phút này, anh chẳng thể làm được gì ngoài việc là chỗ dựa vững chắc để Book yên lòng dựa vào, một bờ vai để bạn mình có thể trút bỏ tất cả.
Phuwin cảm thấy mình còn rất may mắn.
Người anh trót thương với thân phận gì vẫn chưa được rõ ràng, anh còn có cái để bấu víu, để hy vọng.
Còn Book, sự thật rành rành ở trước mắt như thế, cố chấp bấu víu chẳng có kết cục gì tốt đẹp hết, chỉ càng thêm đau khổ thôi.
"Ừm...
Ngủ đi, ngày mai là quay lại là Book của bọn tao nhé" Phuwin nói, khẽ nở một nụ cười nhẹ để trấn an bạn.
Anh rướn người đến ôm lấy Book, ôm thật lâu, thật lâu như muốn truyền đi tất cả sự ấm áp và bình yên trong lòng, rồi khẽ buông ra, dùng tay lau đi giọt lệ còn vương trên gò má mịn màng của bạn mình.
Phuwin đứng lên, cầm ly sữa rỗng rồi bước ra ngoài.
Vừa mới đóng cửa phòng của Book thì anh đã thấy Joong đang đứng khoanh tay dựa tường, bóng lưng cao lớn in rõ dưới ánh đèn hành lang mờ ảo.
"Đứng đây nãy giờ à?"
Phuwin hỏi, giọng anh pha chút ngạc nhiên.
Joong không nói gì mà chỉ gật đầu, vươn tay lấy ly sữa trên tay Phuwin.
"Ngủ đi, tao dẹp cho" Giọng hắn trầm ấm, đầy vẻ mệt mỏi nhưng vẫn không mất đi sự quan tâm.
"Ừm, ngủ ngon nha mày" Phuwin nói rồi bước về phòng của anh, để lại Joong một mình giữa hành lang vắng lặng.
Joong đứng đó, lặng lẽ nhìn theo bóng lưng Phuwin cho đến khi cánh cửa phòng anh đóng lại.
Hắn khẽ thở dài một hơi đầy mệt mỏi, nặng trĩu.
Rồi hắn đi xuống bếp, rửa sạch ly sữa.
Nhưng thay vì lên phòng, hắn ngồi phịch xuống ghế sofa, với một ly cà phê đen sánh và một hộp thuốc lá đặt bên cạnh.
Joong rất ít khi hút thuốc.
Chỉ khi nào hắn cảm thấy căng thẳng tột độ, khi đầu óc hắn rối bời và nặng trĩu những muộn phiền, hắn mới cần thuốc lá để giúp bản thân bình tĩnh lại, để tìm thấy một chút bình yên trong tâm hồn.
Hắn rút ra một điếu thuốc, châm lửa rồi hút một hơi thật sâu, nuốt trọn làn khói trắng vào phổi, rồi chậm rãi phả ra, nhìn nó tan biến vào không khí.
Hắn nhắm mắt lại, muốn rút đi tất cả muộn phiền đang vây bủa trong đầu.
Trong chuyện tình cảm, chỉ có hắn là êm đềm nhất, là người ít sóng gió nhất.
Nhưng hắn đâu cần điều đó.
Hắn sao có thể chịu cảnh một mình mình hạnh phúc trong khi hai người bạn thân nhất của hắn đang chìm trong đau khổ, trong cuộc chiến không ngừng nghỉ này.
Nói mối tình của hắn thật đẹp, nhưng chính hắn lại chẳng cần ở thời điểm này.
Nó chỉ khiến hắn cảm thấy tội lỗi với bạn bè của mình thôi, như thể hạnh phúc của hắn là một gánh nặng.
Joong lại phả ra một hơi khói trắng nữa, chậm rãi.
Hắn cầm điếu thuốc kẹp giữa hai ngón tay, ngả lưng vào sofa, tay còn lại cầm điện thoại đang hiện thị tin nhắn giữa hắn và Dunk.
Cái tên này đơn giản nhưng lại là cả một bầu trời của hắn.
Hắn trân trọng Dunk, yêu cậu nhóc nhút nhát đó nhiều lắm, nhưng hắn cảm thấy mệt quá.
Cứ phải nhìn cảnh bạn bè mình đau khổ, cứ phải gồng mình trong cuộc chiến này, hắn đâu còn tâm trạng cho chuyện yêu đương.
Trái tim hắn nặng trĩu bởi những lo toan.
Trong lúc suy nghĩ miên man, ngón tay hắn vô tình bấm nhầm vào nút gọi.
Thế là sau năm giây ngắn ngủi, giọng nói trong trẻo, ấm áp của Dunk vang lên từ đầu dây bên kia.
("P'Joong gọi trễ vậy ạ?")
Joong nghe giọng nói của người thương hắn mới mở mắt, nhìn điện thoại thì biết mình vô tình rồi.
Nhưng giọng nói trong trẻo này, có lẽ lại là một liều thuốc an thần chỉ riêng cho chính hắn, xoa dịu đi những căng thẳng trong lòng.
"Nhớ em" Joong nói, giọng hắn khẽ khàng rồi không đợi Dunk kịp phản ứng, hắn đã cúp máy.
Hắn dập điếu thuốc đang hút dở rồi vứt vào thùng rác, một hơi uống cạn nửa ly cà phê còn lại.
Xong xuôi rồi thì hắn trở lại bếp để rửa ly, mọi động tác đều dứt khoát.
Xong việc, một thân áo sơ mi đen mỏng manh, Joong bước ra ngoài, tìm kiếm liều thuốc an thần chỉ riêng của mình hắn.
..
Cp chính mà HE thì phụ không âm dương cách biệt thì cũng phải OE😇
Ê mà đi giới thiệu truyện của sốp đi, làm rần rần cho sốp có động lựa mỗi ngày 1 chap.