Cập nhật mới

Khác [Pondphuwin ]-Giam cầm một nụ cười

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
397452386-256-k807109.jpg

[Pondphuwin ]-Giam Cầm Một Nụ Cười
Tác giả: jungkookielacuakao
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Truyện dựa theo về truyện mà mình muốn đọc và suy nghĩ của mình.

Có tình tiết sat nhân và mang thai



pondphuwin​
 
[Pondphuwin ]-Giam Cầm Một Nụ Cười
Chương 1: Quán cafe và anh mất định mệnh


Chiều muộn, những tia nắng cuối ngày rọi xuyên qua khung cửa kính của quán cà phê nhỏ nằm nép mình trong góc phố.

Pond Naravit – viên cảnh sát trẻ tuổi, kiệm lời, đang ngồi một mình với tách americano, mắt dán vào hồ sơ vụ án giết người hàng loạt gây chấn động toàn thành phố.

Hung thủ – tàn nhẫn nhưng đầy tính nghệ thuật.

Mỗi nạn nhân đều bị kết liễu bằng một vết cắt tinh vi, không bao giờ để lại dấu vết – ngoại trừ một tấm thẻ bài mang hình con át cơ, đặt ngay trên tim.

"Chào anh, ghế này có ai ngồi chưa?" – một giọng nói trong trẻo, có phần nghịch ngợm vang lên, kéo Pond khỏi suy nghĩ.

Trước mặt anh là một cậu học sinh trong bộ đồng phục gọn gàng, cặp mắt to tròn ánh lên sự hồn nhiên.

"Không."

Pond đáp ngắn gọn, nhìn cậu thiếu niên có phần tò mò.

Phuwin Tangsakyen – tên thật ít ai biết đến – ngồi xuống, miệng nở nụ cười rạng rỡ như nắng đầu xuân.

Không ai có thể ngờ rằng phía sau khuôn mặt ngây thơ ấy lại là kẻ giết người hàng loạt mà cả thành phố đang truy lùng.

Chỉ vài phút sau, một tên đàn ông khả nghi tiến đến gần một nữ sinh ở góc quán, định giở trò.

Phuwin bật dậy không chút chần chừ, kéo cô gái ra sau lưng mình.

"Cô ấy không thích anh đâu.

Biến đi." – Cậu nói, giọng bình thản nhưng sắc lạnh.

Tên đàn ông tiến tới, nhưng trước khi hắn kịp chạm vào Phuwin, Pond đã đứng dậy, tiến tới như cơn gió và bẻ quặt tay hắn ra sau.

"Tôi là cảnh sát.

Anh bị bắt vì quấy rối."

Phuwin quay lại, nhìn Pond, ánh mắt trong veo – và mỉm cười.

Một nụ cười vô hại, nhẹ nhàng... nhưng lại khiến trái tim Pond lỡ nhịp.

"Cảm ơn anh.

Anh là người hùng nhỉ?" – Phuwin nói, rồi rời đi như một cơn gió.

Không ai biết rằng, vài giờ sau, thi thể tên quấy rối được phát hiện trong một con hẻm – tim bị xuyên thủng, và một tấm thẻ bài át cơ nằm im lìm trên vũng máu.

Pond đứng trước thi thể, tay run nhẹ khi nhìn thấy tấm thẻ.

Anh nhớ lại nụ cười của cậu thiếu niên.

Không... không thể nào...

Nhưng trực giác cảnh sát không bao giờ sai.

Càng điều tra, càng lần theo những manh mối rải rác, càng khiến Pond đến gần sự thật.

Và khi sự thật hiện ra... anh không thể giao cậu cho pháp luật.

"Em quá nguy hiểm để buông tay... nhưng quá đẹp để rời bỏ."
 
[Pondphuwin ]-Giam Cầm Một Nụ Cười
Chương 2: Nụ Cười Dưới Ánh Đèn Fluorescent


Đêm buông xuống thành phố như một tấm màn lạnh lẽo.

Những ánh đèn đường lấp lánh trên vỉa hè ướt sương.

Trong văn phòng đơn vị điều tra trọng án, Pond ngồi lặng lẽ trước bảng thông tin.

Trên đó là hàng loạt hình ảnh hiện trường án mạng, sơ đồ kết nối các vụ việc – và tấm thẻ bài át cơ dính máu, phóng to, ghim chính giữa.

Anh chống cằm, mắt nhìn chăm chăm vào hình vẽ được vạch trên bảng: kẻ giết người không hành động bừa bãi.

Các nạn nhân đều có một điểm chung: từng dính vào các vụ xâm hại hoặc bạo hành, nhưng lại không đủ bằng chứng để kết tội.

Giống như thể... kẻ đó đang làm "công lý" theo cách riêng.

Và rồi, trong đầu anh lại hiện lên nụ cười trong veo của cậu thiếu niên ở quán cà phê.

Cái cách cậu nhìn Pond như thể thế giới này chưa từng tồn tại bóng tối.

Nhưng giờ đây... hình ảnh cái xác lạnh lẽo nằm trong con hẻm, cùng dấu vết mảnh khảnh của dấu chân nhỏ – tất cả đều hướng về một khả năng: chính cậu.

Pond nắm chặt tách cà phê, lặng im.

Bên kia thành phố...

Phuwin đứng trong phòng tắm của một căn hộ nhỏ, nước từ vòi sen chảy thành dòng ấm áp.

Từng vết máu đã bị rửa trôi, nhưng ánh mắt cậu trong gương thì vẫn như cũ – lặng lẽ, không chút gợn sóng.

Trên bàn, cậu đặt thêm một tấm thẻ bài – khắc bằng tay, sắc sảo như được chạm trổ bằng dao mổ.

"Anh cảnh sát hôm nay thật thú vị." – Phuwin thì thầm, môi cong thành một nụ cười.

"Mắt anh ấy như nhìn thấu được mình... nhưng vẫn dịu dàng đến khó hiểu."

Cậu cầm lấy một cuốn sổ nhỏ, bên trong là hình ảnh Pond – in ra từ camera an ninh.

"Anh sẽ bắt em chứ, anh Pond?"

Sáng hôm sau – Khoa học hình sự

"Không có dấu vân tay nào, không ADN, không camera.

Hung thủ có vẻ rất chuyên nghiệp." – cộng sự báo cáo.

Pond không nói gì.

Trong lòng anh là một cuộc giằng xé mơ hồ.

Trực giác mách bảo anh rằng hung thủ không giết vì sở thích, mà vì một lý do riêng.

Và kỳ lạ hơn cả... nếu là cậu – thì tại sao trái tim anh lại không thể thôi nghĩ về cậu?

Quán cà phê lần nữa

Pond quay lại quán cà phê đó, không vì công việc, mà vì hy vọng.

Hy vọng được gặp lại người thiếu niên ấy.

Và quả nhiên...

Phuwin đang ở đó.

Tay cầm ly chocolate nóng, chân đong đưa nhẹ dưới bàn.

"Anh cảnh sát, lại ghé à?" – Cậu nói, giọng nhẹ bẫng như gió thoảng.

"Ừ.

Tôi nghĩ... muốn uống cà phê ở đây."

Cả hai im lặng một lúc.

Rồi Phuwin bất ngờ hỏi:

"Nếu có một người giết kẻ xấu, chỉ toàn những kẻ từng hại người khác... thì anh có bắt người đó không?"

Pond liếc nhìn cậu, tim đập mạnh.

"Luật pháp không cho phép ai tự làm quan tòa."

Phuwin cười, mắt vẫn nhìn ly chocolate.

"Nhưng nếu không ai trừng phạt họ, thì sao?"

Pond không trả lời.

Trong khoảnh khắc ấy, anh nhận ra một điều: dù biết rõ ánh sáng kia là giả, anh vẫn cứ muốn bước vào... như thiêu thân lao vào lửa.

Cuối chương, Pond thầm nghĩ:

"Cậu là kẻ giết người.

Nhưng nếu phải giữ một tên sát thủ bên cạnh để trái tim mình thôi trống rỗng... thì tôi chấp nhận."
 
[Pondphuwin ]-Giam Cầm Một Nụ Cười
Chương 3: Màu đỏ và đồng phục trắng


Buổi tối, phố xá tấp nập người qua lại.

Pond đứng dựa vào lan can tầng hai của một quán bar cao cấp, nơi cảnh sát nhận được tin báo một doanh nhân lớn – người từng bị tố cáo tấn công tình dục nhiều nữ sinh – có mặt tại đây.

Nhưng đơn kiện ấy đã bị bác bỏ.

Thiếu bằng chứng, tiền quyền lên tiếng thay cho công lý.

Pond không biết tại sao mình lại đến đây.

Anh không có lệnh, không có lý do.

Chỉ là... trực giác, hoặc một thứ cảm giác vô hình nào đó đang kéo anh tới.

Và rồi, trong khoảnh khắc, anh thấy cậu.

Phuwin.

Cậu xuất hiện giữa đám đông như một cơn gió lạ – tóc gọn gàng, áo sơ mi trắng đơn giản, cặp sách vắt lệch vai.

Cậu... lạc lõng giữa thế giới người lớn nơi này, nhưng lại chẳng hề nao núng.

Pond không kịp phản ứng.

Anh bám theo cậu qua cầu thang khẩn cấp phía sau quán bar.

Tầng thượng – lúc 21:47

Gió lộng.

Doanh nhân kia đứng tựa vào lan can, hút thuốc, bên cạnh là vệ sĩ gác cửa.

Nhưng chỉ vài giây sau, cánh cửa bật mở.

Phuwin bước vào.

"Nhóc con?

Mày là ai?" – gã quát.

Không đáp.

Cậu rút ra một con dao gấp, nhỏ và sắc bén.

Pond đã đứng sau cánh cửa, tay đặt lên khẩu súng.

Anh chỉ định bắt cậu – đưa về – ngăn lại.

Nhưng anh đứng yên.

Bị kéo chặt bởi đôi mắt ấy... thứ ánh nhìn lạnh như sương và đẹp đến kỳ lạ.

Phuwin bước đến gần.

Gã đàn ông định giơ tay đẩy cậu ra thì...

Phập!

Con dao đâm thẳng vào dưới xương sườn trái.

Máu phụt ra như suối.

Gã ngã xuống, đôi mắt trợn trừng, chưa kịp la lên.

Tấm thẻ bài rơi lách cách bên cạnh xác chết.

Phuwin quay đầu lại, và nhìn thấy Pond.

Ánh mắt cậu bất ngờ chùng xuống – không phải sợ hãi.

Mà là... tiếc nuối.

"Anh thấy rồi." – Giọng cậu khẽ khàng.

Pond siết chặt khẩu súng, nhưng không rút ra.

Anh bước đến.

"Là em thật..." – Anh nói, thấp giọng, mắt nhìn chằm chằm vào vết máu dính trên tay áo đồng phục trắng.

Phuwin ngước lên.

Nụ cười tỏa nắng ấy lại hiện ra – lần này có một nét buồn mỏng manh.

"Vậy giờ anh sẽ bắt em à?"

Pond im lặng.

Bầu trời trên cao kéo mây đen lại.

Gió bắt đầu mạnh hơn.

"Không." – Pond nói, giọng khàn khàn.

"Anh sẽ không giao em cho ai cả."

Cậu chớp mắt, như không tin.

"Anh điên à?" – Phuwin hỏi, nửa đùa, nửa thật.

Pond gật nhẹ.

"Có thể.

Nhưng nếu phải để một tên sát nhân như em trôi khỏi đời anh... thì thà giam giữ em mãi mãi còn hơn."

Nửa đêm

Trong một căn hộ bí mật – thuộc một căn nhà bỏ hoang được cải tạo lại, Pond khóa cửa, kéo Phuwin vào bên trong.

Cậu ngồi trên ghế, cổ tay bị trói nhẹ bằng dây da.

Nhưng ánh mắt không hề phản kháng.

Ngược lại, cậu ngẩng lên, mỉm cười:

"Vậy là anh giữ em lại... làm gì?

Tù nhân?

Hay là... thứ gì khác?"

Pond không trả lời.

Anh bước tới, quỳ xuống trước mặt cậu, và khẽ lau máu trên gò má cậu bằng khăn ấm.

Tay run rẩy.

"Em là một cơn ác mộng... nhưng lại là thứ duy nhất khiến anh thấy mình còn sống."

Cả hai không nói thêm gì nữa.

Trong sự tĩnh lặng đầy mâu thuẫn, ánh mắt họ khóa chặt lấy nhau.

Cuối chương, Phuwin thầm nghĩ:

"Anh là kẻ đầu tiên nhìn thấy tôi thật sự... và thay vì trốn chạy, lại bước tới."
 
[Pondphuwin ]-Giam Cầm Một Nụ Cười
Chương 4: Vết nứt trong tim tên sát nhân


Không gian trong căn phòng tối chỉ có ánh đèn vàng nhạt hắt xuống từ bóng đèn trần, tạo nên một khung cảnh nửa dịu dàng, nửa đáng sợ.

Phuwin vẫn ngồi yên trên ghế, cổ tay bị trói nhẹ như một lời nhắc nhở: cậu không thể tự do nữa.

Nhưng kỳ lạ thay, cậu không hề giãy giụa hay tỏ ra muốn trốn thoát.

Ngược lại...

ánh mắt cậu lặng yên, dõi theo người đàn ông đang ngồi cách đó vài bước – Pond, với ánh mắt trầm tư, tay vẫn đặt khẩu súng lên bàn, như thể sẵn sàng cho mọi thứ... kể cả việc phải giết cậu, nếu buộc phải làm vậy.

"Anh không sợ em sao?" – Phuwin lên tiếng, giọng nhẹ hơn cả gió.

Pond không trả lời ngay.

Anh đứng dậy, rót cho cậu một ly nước rồi quay lại, đặt xuống bàn.

"Sợ." – Anh đáp, đơn giản.

"Nhưng điều khiến anh sợ hơn là không còn được nhìn thấy em nữa."

Phuwin hơi sững người.

Nụ cười mỉa mai thường trực trên môi cậu vụt tắt, thay vào đó là một chút ngỡ ngàng.

Cậu quay đi, cố giấu sự dao động.

"Anh biết em sẽ giết người tiếp.

Anh không thể giữ em mãi trong căn phòng này."

"Vậy em muốn gì?"

"Tự do.

Hoặc... cái chết."

Pond bước lại gần.

Rất gần.

Anh quỳ xuống trước mặt cậu, đưa tay chạm nhẹ vào cổ tay đang bị trói của cậu.

Dây da lỏng dần.

"Em có thể rời khỏi đây bất cứ lúc nào." – Pond nói, mắt nhìn thẳng vào mắt cậu.

"Nhưng nếu rời đi...

đừng để anh tìm thấy em trong một vụ án khác.

Bởi khi đó, anh sẽ không thể tha lần nữa."

Đêm khuya – Một giấc mơ lạ

Phuwin nằm trên chiếc giường nhỏ, mắt mở trừng trừng nhìn lên trần nhà.

Cậu không ngủ được.

Trong đầu cậu không còn là âm thanh rạch ngọt của dao hay tiếng tim người ngừng đập.

Mà là... tiếng bước chân trầm lặng của Pond, ánh mắt đầy mâu thuẫn, và bàn tay chạm vào má cậu khi lau đi vệt máu ngày hôm đó.

"Mình đã giết biết bao nhiêu người, vì thấy công lý chẳng còn công bằng.

Nhưng tại sao chỉ cần một người nhìn mình không như kẻ sát nhân... trái tim lại chao đảo thế này?"

Phuwin nghiêng người, kéo chăn lên ngang cổ.

Tay cậu vô thức chạm vào ngực trái – nơi trái tim đang đập mạnh một cách bất thường.

Sáng hôm sau

Pond pha cà phê trong bếp.

Tiếng bước chân nhẹ nhàng từ phía sau khiến anh quay đầu.

Là Phuwin – tóc rối nhẹ, vẫn trong bộ đồ ngủ đơn giản mà Pond đã chuẩn bị từ đêm qua.

"Em vẫn còn ở đây." – Pond nói, giọng trầm.

Phuwin tựa vai vào tường, nhếch môi:

"Tạm thời.

Vì em còn tò mò... rốt cuộc anh muốn biến em thành cái gì."

Pond nhìn cậu một lúc, rồi đáp:

"Không phải công dân.

Không phải tù nhân.

Mà là... người mà anh muốn giữ lại, bằng mọi giá."

Phuwin cười nhẹ.

Lần này, nụ cười đó không còn hoàn toàn là lớp mặt nạ.

Có gì đó... mềm hơn.

Dịu hơn.

"Nguy hiểm lắm đấy, Pond.

Giữ một con thú hoang bên cạnh... một ngày nào đó, anh sẽ bị cắn."

Pond nhún vai.

"Thà bị cắn... còn hơn sống mà thiếu em."

Kết thúc chương 4

Trong lòng Phuwin, lần đầu tiên sau bao năm sống trong lạnh lẽo và máu tanh, một vết nứt nhỏ xuất hiện.

Cậu bắt đầu tự hỏi:

"Nếu em ngừng giết người, liệu anh vẫn sẽ nhìn em bằng ánh mắt đó không?"
 
[Pondphuwin ]-Giam Cầm Một Nụ Cười
Chương 5:Máu hay tha thứ


Trưa hôm đó, Pond nhận một cuộc gọi từ đơn vị cũ.

"Có thêm một nạn nhân.

Cách thức giống hệt chuỗi án mạng trước – nhưng lần này... không có thẻ bài."

Pond sững người.

Anh biết rõ — nếu đó là một vụ "giết thay công lý", thì Phuwin sẽ để lại dấu ấn.

Cậu luôn để lại tấm thẻ bài như một lời thách thức, hoặc đơn giản là một tuyên bố: "Tôi đã chọn kẻ xấu."

Nhưng nếu lần này không có... thì hoặc là kẻ khác ra tay, hoặc là Phuwin đã thay đổi.

Pond liếc nhìn cậu thiếu niên đang nằm đọc sách trên ghế sofa trong căn hộ nhỏ.

Đôi chân thon dài gác hờ lên tay vịn, mái tóc lòa xòa che đi đôi mắt.

Nhưng Pond biết, Phuwin luôn cảnh giác — kể cả khi cậu tỏ ra lười biếng nhất.

"Phuwin." – Pond lên tiếng.

"Vâng, 'cảnh sát trưởng'?" – Cậu trả lời, giọng lười biếng trêu chọc.

"Có một người chết.

Nhưng không có thẻ bài."

Cậu lặng người nửa giây.

Sau đó, vẫn là nụ cười nhàn nhạt ấy:

"Anh nghi ngờ em?"

"Anh muốn biết sự thật."

Phuwin thả sách xuống bàn, ngồi thẳng dậy, ánh mắt lúc này không còn đùa cợt:

"Nếu là em, anh sẽ làm gì?"

Pond bước đến, ngồi đối diện cậu, ánh mắt kiên định:

"Nếu là em... anh sẽ hỏi lý do, chứ không trói em lại.

Em không cần trốn, vì anh không bao giờ quay lưng."

Phuwin cười khẽ.

Nhưng lần này, trong lòng cậu không còn nhẹ nhõm.

Tối hôm đó – một con hẻm tối

Phuwin lặng lẽ bám theo một người đàn ông trung niên.

Gã này là giáo viên thể dục của một trường cấp ba – vừa bị tố cáo quấy rối học sinh.

Nhưng như bao vụ khác, tiền và quan hệ đã dập tắt tiếng nói của nạn nhân.

Trong túi Phuwin là một con dao gấp.

Bản năng mách bảo cậu: Tên này đáng chết.

Nhưng rồi, trong đầu cậu chợt vang lên giọng Pond:

"Nếu em còn giết, anh vẫn giữ em.

Nhưng em sẽ không bao giờ được nhìn anh bằng ánh mắt nhẹ nhõm đó nữa."

Góc hẻm – 23:14

Phuwin đứng cách gã đàn ông chỉ vài bước.

Tay cậu đã siết chặt dao.

Gã đang say, lảo đảo bước đi.

Phuwin tiến đến một bước... rồi dừng lại.

Cậu nhìn bàn tay mình — bàn tay từng kết liễu biết bao người.

Rồi cậu thở dài, xoay người, rút điện thoại... gọi cho Pond.

"Alo?"

"Em nghĩ... có một người cần bị bắt.

Nhưng lần này, anh sẽ là người ra tay, không phải em."

Vài tiếng sau – tại căn hộ

Pond trở về.

Phuwin đang ngồi sẵn trong bếp, pha một tách cacao nóng.

"Anh đến kịp không?"

"Kịp.

Gã đó bị bắt vì mang vũ khí và cưỡng ép học sinh.

Tụi anh đã theo dõi từ lâu, nhưng thiếu lý do để hành động."

Pond nhìn thẳng vào cậu.

"Em đã không giết."

Phuwin nhún vai, như thể đó chẳng phải điều gì to tát.

Nhưng bàn tay đang siết ly có chút run nhẹ.

"Em mệt rồi.

Không phải mệt vì chạy trốn.

Mà là mệt vì... cứ giết người để thấy mình còn tồn tại."

Pond tiến lại gần, đưa tay ra.

Phuwin nhìn anh một lúc, rồi chậm rãi đưa tay lên — để anh siết lấy.

"Chào mừng quay về, Phuwin."

Kết thúc chương 5

Phuwin đi vào phòng ngủ.

Nhưng lần này, trước khi đóng cửa, cậu quay đầu lại, ánh mắt có một thứ gì đó rất khác — niềm tin.

"Có lẽ... lần đầu tiên, em muốn sống mà không cần phải giết."
 
[Pondphuwin ]-Giam Cầm Một Nụ Cười
Chương 6: Máu trong quá khứ


Trong vài ngày sau đó, Pond nhận ra một điều: Phuwin đang cố thay đổi.

Cậu không còn thức dậy giữa đêm để lau dao, cũng không còn dõi mắt theo những bản tin tội ác với ánh mắt hứng thú.

Cậu bắt đầu học cách nấu ăn, nghe nhạc indie, thậm chí còn nghịch điện thoại của Pond chỉ để cài ảnh nền là... hình hai người chụp lén từ camera góc quán cà phê lần trước.

"Em giống mèo con hơn là sát thủ rồi đấy." – Pond trêu, tay khẽ xoa đầu cậu.

"Cẩn thận đấy.

Mèo cũng biết cào." – Phuwin đáp, nhưng mắt cong cong vì cười.

Mọi thứ... gần như quá yên bình.

Cho đến một buổi tối.

Pond nhận được một tập hồ sơ mật từ người bạn cũ trong ngành.

Người đó thở dài, trượt tập hồ sơ sang phía anh:

"Tớ biết cậu muốn bảo vệ cậu ta.

Nhưng đây không phải vụ giết người đầu tiên của Phuwin đâu, Pond."

"Hồ sơ bị niêm phong từ ba năm trước.

Vụ thảm sát ở ngôi trường tư nhân – em trai của một quan chức cấp cao bị giết dã man.

Không ai bị buộc tội... vì hung thủ quá 'khó tin'.

Nhưng ADN tìm thấy trên hiện trường trùng khớp với mẫu máu trên lưỡi dao bị bỏ lại cách đây hai tuần."

Pond mở tập hồ sơ, và tim anh như ngừng đập.

Trong ảnh là một cậu bé khoảng 15 tuổi, mặc đồng phục học sinh, đứng giữa một lớp học đẫm máu.

Gương mặt ấy... chính là Phuwin.

Tại căn hộ – đêm muộn

Pond về nhà, gió lạnh thốc qua cửa sổ chưa đóng kỹ.

Phuwin đang nằm ngủ trên ghế, ôm cuốn truyện tranh mà Pond mua từ hôm trước.

Tấm chăn mỏng xô lệch, để lộ bàn tay nhỏ nhắn từng giết người không chớp mắt.

Pond ngồi xuống, im lặng nhìn cậu một lúc lâu.

Tay anh siết lấy tệp hồ sơ.

"Nếu anh đối diện với tất cả sự thật... liệu anh còn đủ can đảm để giữ em bên mình không?" – Anh tự hỏi.

Sáng hôm sau

Phuwin tỉnh dậy, thấy Pond đã đứng trước mặt.

Gương mặt anh nghiêm nghị.

"Anh có gì muốn hỏi em à?" – Phuwin gấp chăn lại, ánh mắt nghiêng nghiêng.

Pond im lặng, rồi lấy ra tấm ảnh trong hồ sơ, đặt lên bàn.

Phuwin nhìn.

Và cậu im lặng thật lâu.

"Em có thể nói dối.

Nhưng có lẽ... anh xứng đáng nghe sự thật."

Cậu ngồi xuống.

"Ba năm trước... em học tại một trường tư thục.

Một tên con ông cháu cha trong lớp đã quấy rối bạn em, bắt nạt em, và cuối cùng..." – Cậu nuốt nước bọt, mắt tối lại – "Hắn đã khiến cô ấy tự tử."

"Em báo thầy cô.

Họ nói sẽ xử lý.

Nhưng rồi họ bắt em viết bản kiểm điểm vì...

'bịa đặt bôi nhọ học sinh ưu tú'."

"Em bị đình chỉ học.

Em điên lên.

Em không biết mình làm gì... nhưng khi em tỉnh lại... cả lớp nhuộm đỏ máu.

Còn hắn thì nằm đó, mắt vẫn mở."

Pond nghe, không nói gì.

Tay anh siết lại.

Trong đầu anh là một cơn giằng xé khủng khiếp.

Pháp luật không bao giờ cho phép giết người.

Nhưng... nếu là anh, ở trong hoàn cảnh đó, liệu anh có làm khác?

"Vì sao em không nói sớm?"

"Vì em sợ nếu anh biết... anh sẽ bỏ em."

Khoảnh khắc quyết định

Pond đứng dậy, bước tới.

Phuwin không né tránh.

Cậu nghĩ: Có lẽ lần này, mình sẽ bị còng tay thực sự.

Nhưng thay vì còng tay, Pond ngồi xuống, kéo cậu vào lòng, ôm thật chặt.

"Anh không tha thứ cho em vì em vô tội.

Mà là... vì anh biết, nếu hôm đó em không làm vậy... có thể sẽ có nhiều người khác chết."

Phuwin dụi đầu vào ngực Pond.

Cậu thì thầm:

"Vậy... em vẫn được ở lại bên anh chứ?"

"Không ai có quyền kéo em đi đâu nữa.

Kể cả pháp luật." – Pond khẽ nói, mắt nhìn ra cửa sổ.

Cuối chương

Phuwin đứng trên ban công, gió thổi tóc rối tung.

Cậu mỉm cười, tay nắm lấy tay Pond từ phía sau.

"Nếu quá khứ em đầy máu... thì tương lai, anh có dám nhuộm nó bằng ánh sáng không?"

Pond siết tay cậu, nhìn vào mắt cậu, trả lời:

"Anh sẽ nhuộm cả thế giới này nếu em chịu ở lại."
 
[Pondphuwin ]-Giam Cầm Một Nụ Cười
Chương 7: Tự do không dành cho em


Đêm.

Pond ngồi một mình trong căn phòng tối, ánh sáng từ màn hình laptop phản chiếu lên khuôn mặt căng thẳng.

Anh vừa nhận được báo cáo mật: có người trong nội bộ cảnh sát đã khơi lại hồ sơ vụ thảm sát trường học năm xưa.

Và lần này, họ không có ý định chôn giấu quá khứ.

"Họ biết." – Pond lẩm bẩm.

Anh đứng dậy, bước đến cánh cửa phòng nơi Phuwin đang ngủ.

Tay anh chạm vào tay nắm cửa, ngập ngừng.

Rồi anh mở ra.

Phía trong, Phuwin đã tỉnh.

Cậu đang ngồi tựa đầu vào đầu giường, chân vắt chéo, ánh mắt trầm tư.

"Lần này là gì?" – Cậu hỏi, không nhìn anh.

Pond tiến tới, ngồi xuống cạnh giường, im lặng vài giây rồi mới nói:

"Có người đang lần theo em.

Nếu họ tìm được em... em sẽ không còn cơ hội thứ hai."

Phuwin quay sang, ánh mắt sâu thẳm:

"Vậy anh định làm gì?

Lại trói em như lần trước?

Cất em vào góc nhà như một con mèo hoang cần bảo vệ?"

Pond nhìn cậu, mắt như chứa cả cơn giông:

"Không.

Lần này anh sẽ làm triệt để hơn."

Ngày hôm sau – căn phòng đổi khác

Căn hộ giờ có thêm khóa điện tử trong phòng ngủ, cửa sổ bị hàn thanh sắt từ bên ngoài.

Phuwin nhận ra sự thay đổi.

Cậu đi đến cửa, thử vặn – khóa không mở.

Cậu cười khẽ, không ngạc nhiên.

Pond xuất hiện từ sau lưng, nhẹ nhàng:

"Anh xin lỗi.

Nhưng tự do không còn an toàn cho em nữa."

"Và anh nghĩ nhốt em ở đây là yêu thương?"

"Không, đó là ám ảnh." – Pond đáp.

"Anh sợ em biến mất, sợ một sáng tỉnh dậy thấy giường trống.

Anh đã thấy ánh mắt em hôm đó, khi em suýt rời đi."

Phuwin vùng dậy, giận dữ:

"Anh không yêu em, Pond.

Anh yêu việc sở hữu em.

Anh yêu nỗi sợ mất em hơn chính con người em."

Pond không phản bác.

Anh chỉ bước tới, ôm siết lấy cậu từ phía sau.

"Đúng.

Có thể là vậy.

Nhưng nếu đó là cách duy nhất để giữ em lại bên anh... anh chấp nhận bị căm ghét."

Phuwin bất động.

Trái tim cậu đập thình thịch – không phải vì sợ, mà vì... rối loạn.

Nửa đêm – một tiếng động lạ

Phuwin giật mình tỉnh giấc.

Cánh cửa phòng mở hé.

Pond không có ở đó.

Cậu nghe thấy tiếng gõ nhẹ... từ ngoài ban công.

Một bóng người.

Không phải Pond.

Cũng không phải cảnh sát.

Một người đàn ông mặc vest đen, cầm phong thư.

Hắn không vào, chỉ đứng ngoài song sắt và nhìn thẳng vào mắt Phuwin.

"Sống thế này được bao lâu?" – Hắn cười nhẹ. – "Cậu từng là sát thủ giỏi nhất mà tổ chức có.

Nhưng giờ, cậu bị nhốt như thú cưng."

Phuwin siết chặt tay.

"Tổ chức không chết.

Và nếu cậu không quay lại... chúng tôi sẽ lấy lại những gì cậu nợ."

Phong thư rơi xuống bậu cửa.

Bên trong là ảnh Pond bị theo dõi – từng bước, từng giờ.
 
[Pondphuwin ]-Giam Cầm Một Nụ Cười
Chương 8:Máu đổ vì một người


Đêm hôm đó, Phuwin ngồi một mình rất lâu.

Cậu nhìn tấm ảnh Pond bị theo dõi — từng bước chân, từng ánh mắt, từng quán cà phê anh ghé qua đều nằm trong tầm ngắm.

Không phải cảnh sát.

Không phải kẻ tò mò.

Mà là những người từng tạo ra Phuwin – và từng xem cậu là công cụ giết người không hơn không kém.

Cậu từng chạy trốn.

Từng cố gắng sống như người bình thường.

Từng tin rằng nếu nằm yên trong vòng tay của Pond, thì thế giới sẽ thôi rượt đuổi mình.

Cậu đã nhầm.

"Bọn chúng không để yên cho anh." – Phuwin thì thầm, ánh mắt thay đổi hoàn toàn.

Sáng hôm sau – Pond không biết gì

Pond pha cà phê như mọi khi, dựa vào cửa bếp gọi vọng:

"Em dậy chưa, mèo hoang?"

Không tiếng trả lời.

Anh bước vào phòng, chỉ thấy... cánh cửa sổ bị cạy, khóa điện tử bị vô hiệu hóa.

Và trên bàn:

Một tấm thẻ bài Át Cơ – sạch, không máu.

Pond siết chặt tấm thẻ.

Môi mím chặt.

Anh hiểu: Phuwin không rời bỏ anh... mà là đi để bảo vệ anh.

Cùng thời điểm đó – một nơi khác trong thành phố

Phuwin bước vào tòa nhà bỏ hoang ở ngoại ô – nơi từng là căn cứ tạm của tổ chức đã huấn luyện cậu.

Ánh sáng đèn neon mờ đục phản chiếu lên gương mặt giờ không còn nét dễ thương của một học sinh.

Cậu không nói gì.

Chỉ bước tới... như bóng ma.

Ba người đàn ông trong phòng đều có vũ khí.

Một người ngồi giữa – lãnh đạo cũ, tên là Krai, mỉm cười nhếch mép.

"Cậu vẫn nhanh hơn tôi nghĩ, Phuwin."

"Anh đụng đến anh ấy."

"Một cảnh sát hạng ba?

Cậu vì hắn mà quay lại?"

"Không.

Em quay lại...

để kết thúc."

15 giây sau – tiếng súng nổ

Phuwin nhào tới như một cơn bão.

Con dao gấp nhỏ giấu trong tay áo vung lên, cắm sâu vào động mạch cổ tên đầu tiên.

Tên thứ hai chưa kịp nhấc khẩu súng, mắt đã dính nguyên viên bi thép từ súng mini trong tay cậu.

Krai lùi lại, định kích nổ thiết bị gọi viện trợ – nhưng Phuwin đã đứng trước mặt hắn từ lúc nào.

"Cậu là con chó tốt nhất của tôi..."

"Không.

Em là người.

Và anh không có quyền gọi em như thế nữa."

Dao đâm xuống.

Máu bắn tung.

Phuwin đứng dậy.

Áo trắng đã nhuốm đỏ.

Nhưng ánh mắt cậu không còn lạnh như trước.

Mà là... bình yên.

Đêm đó – Pond nhận được một tin nhắn

Một dòng chữ duy nhất hiện trên màn hình điện thoại:

"Em xong việc rồi.

Đang về."

Và kèm theo: vị trí hiện tại – cách căn hộ chỉ 15 phút.

Kết chương

Pond ngồi lặng bên cửa sổ, tay cầm tấm thẻ bài.

Lúc trước, nó là biểu tượng của cái chết.

Giờ đây, nó là lời hứa: "Em sẽ quay lại, sống sót, và lần này không vì giết... mà vì được sống cạnh anh."

Ở góc phố, một chiếc xe buýt dừng lại.

Một người bước xuống, áo choàng đen dài, tay dính máu... và ánh mắt tìm kiếm duy nhất một người.

"Pond... em về rồi."
 
[Pondphuwin ]-Giam Cầm Một Nụ Cười
Chương 9:Ánh sáng không dành cho chúng ta


Phuwin trở về vào một đêm mưa lạnh.

Pond mở cửa khi nghe tiếng gõ, tim đập thình thịch, và khi anh thấy cậu đứng đó — áo choàng đẫm nước mưa, ánh mắt mệt mỏi, máu khô lấm tấm nơi cổ tay — anh không hỏi gì cả.

Anh chỉ kéo cậu vào, ôm thật chặt, và cánh cửa khép lại sau lưng họ.

Sáng hôm sau – Mọi thứ bắt đầu sụp đổ

Điện thoại Pond reo liên tục.

Tin tức lan nhanh khắp các mặt báo:

"3 người đàn ông bị giết dã man tại một tòa nhà bỏ hoang.

Hiện trường không để lại dấu vết rõ ràng, chỉ có một thẻ bài được tìm thấy dưới sàn máu."

Một tấm ảnh mờ từ camera hành lang bị rò rỉ.

Mặc dù mặt bị che, nhưng Pond biết, ai đó sẽ nhận ra.

Càng để lâu, càng nguy hiểm.

Phuwin ngồi ở góc ghế sofa, chân co lên sát ngực.

Cậu nghe tin tức mà không hề tỏ ra sợ hãi.

Chỉ có một điều làm cậu lo:

"Nếu họ biết em ở đây... anh sẽ bị liên lụy."

Pond quay sang, dứt khoát:

"Không quan trọng.

Anh không để em một mình."

Nhưng ngay trong lòng anh, sự thật đang đè nặng: là một cảnh sát, anh không thể mãi che giấu một kẻ giết người.

Dù cậu có giết để bảo vệ, dù anh có yêu cậu đến nhường nào... thì ngoài kia, công lý vẫn đang tiến tới.

Tối hôm đó – cuộc đột kích

Lúc 22:03, Pond nhận được tin mật từ một người bạn cũ trong ngành:

"Cẩn thận.

Có người nặc danh gửi đơn tố cáo.

Họ nghi ngờ cậu đang che giấu hung thủ.

Có thể tối nay sẽ có người đến kiểm tra căn hộ."

Pond cúp máy, quay lại, nhìn thẳng vào mắt Phuwin:

"Em phải đi.

Ngay lập tức."

"Anh định đuổi em?" – Phuwin hỏi, ánh mắt rạn nứt.

"Không.

Anh đang cứu em."

Pond mở két sắt, lấy ra một túi nhỏ: tiền mặt, giấy tờ giả, sim điện thoại mới.

"Đi lên vùng núi phía Bắc.

Ở đó có người anh tin tưởng.

Chỉ cần vài tháng.

Anh sẽ dọn hết mọi dấu vết, rồi sẽ đến tìm em."

Phuwin không nhúc nhích.

Cậu không muốn rời đi.

Nhưng cậu biết — ở lại, Pond sẽ bị bắt, mất hết sự nghiệp, mất cả cuộc đời.

Và nếu điều đó xảy ra... mọi thứ cậu làm đều trở nên vô nghĩa.

"Anh hứa... sẽ đến chứ?"

Pond gật, bước đến, áp trán mình vào trán cậu:

"Anh hứa.

Dù có phải từ bỏ huy hiệu này... anh vẫn chọn em."

45 phút sau – Phuwin biến mất

Pond đứng lặng dưới mưa, nhìn theo chiếc xe khuất dần giữa màn đêm.

Trong lòng anh là một khoảng trống, nhưng cũng là hy vọng.

Rạng sáng hôm sau – cảnh sát ập vào

Pond mở cửa, mắt bình tĩnh.

"Chúng tôi nhận được đơn tố cáo, yêu cầu khám xét."

"Tôi hiểu." – Anh nói.

Nhưng trong đầu chỉ nghĩ: Muộn rồi.

Em đã đi xa hơn tất cả mọi lệnh truy nã.

Cuối chương

Trong một căn nhà gỗ giữa rừng, Phuwin ngồi bên cửa sổ, tay cầm tấm thẻ bài cuối cùng.

Cậu thì thầm:

"Nếu ánh sáng không dành cho chúng ta... vậy thì em sẽ đợi anh trong bóng tối, miễn là anh vẫn đến."
 
[Pondphuwin ]-Giam Cầm Một Nụ Cười
Chương 10: Huy hiệu hay trái tim


Trụ sở cảnh sát – Phòng điều tra nội bộ

Pond ngồi trên chiếc ghế lạnh, ánh đèn trắng rọi thẳng xuống mặt.

Trước mặt anh là hai người: một thanh tra cấp cao và một điều tra viên nội bộ.

Trên bàn là một tập hồ sơ dày, chứa toàn bộ quá khứ của anh — và cả những thứ anh cố chôn giấu.

"Thưa Trung úy Pond, anh có quan hệ gì với nghi phạm được cho là hung thủ của chuỗi giết người mang biệt danh 'Kẻ để lại thẻ bài'?"

Pond siết chặt tay.

Anh không trả lời ngay.

Vì nếu thừa nhận — anh sẽ bị truy tố.

Mất tất cả.

Thậm chí bị giam.

Còn nếu chối bỏ — thì người đó, kẻ mà anh yêu bằng tất cả những gì còn sót lại trong lòng, sẽ không còn ai bảo vệ.

Anh im lặng.

Cùng lúc đó – Trên núi

Phuwin thức dậy giữa đêm.

Cậu mơ thấy Pond bị trói tay, bị lôi đi trong bộ đồ cảnh sát đầy máu.

Cậu bật dậy, trái tim đập mạnh.

"Không thể để anh ấy chịu đựng một mình."

Trụ sở – ngày thứ ba

Pond đã bị đình chỉ công tác tạm thời.

Bị giữ lại để "hợp tác điều tra".

Tin tức đã lan ra ngoài.

Báo chí thêu dệt:

"Cảnh sát che giấu sát thủ?"

"Huy hiệu vấy máu: Tình yêu hay tội ác?"

Bạn bè cũ né tránh.

Cấp trên im lặng.

Đồng nghiệp nhìn anh như kẻ phản bội.

Nhưng anh vẫn ngẩng cao đầu.

Buổi thẩm vấn cuối cùng

"Nếu anh khai ra nơi nghi phạm ẩn náu, anh có thể được khoan hồng.

Hoặc ít nhất... giữ được danh dự."

Pond nhìn thẳng vào mắt họ.

Mắt anh đỏ hoe, giọng khàn:

"Tôi từng nghĩ huy hiệu trên ngực mình là điều thiêng liêng nhất.

Là lẽ phải.

Nhưng rồi tôi gặp một người..."

"...người đã bị chính công lý các anh lãng quên."

"Và tôi nhận ra, không có công lý nào trọn vẹn nếu nó không thể bảo vệ người đáng được sống."

"Nên nếu anh hỏi tôi chọn ai..."

Anh tháo chiếc huy hiệu trên ngực, đặt xuống bàn.

"...thì tôi chọn người khiến tôi còn cảm thấy mình là con người."

Chiều hôm đó – Pond ra khỏi phòng thẩm vấn

Anh không còn là cảnh sát.

Không còn là anh hùng.

Chỉ là một người đàn ông bình thường, đi giữa dòng người lạnh lẽo... với đôi mắt tìm kiếm một điều duy nhất: Phuwin.

Ở một nơi xa – Phuwin đọc tin tức

Cậu nhìn màn hình, bàn tay run nhẹ khi thấy ảnh Pond – không còn mặc cảnh phục, nhưng vẫn hiên ngang giữa cơn bão truyền thông.

Cậu rơi nước mắt.

"Anh đã chọn em...

Giờ đến lượt em."

Cuối chương

Pond trở về căn hộ cũ lần cuối, thu dọn những gì còn sót lại.

Khi anh mở ngăn kéo... một tấm thẻ bài rơi ra.

Mặt sau có dòng chữ viết tay:

"Tự do của em... là vì anh dám đánh đổi tự do của mình."

— P.

Pond siết tấm thẻ, nhắm mắt lại.

Trong lòng anh không còn gì ngoài một điều chắc chắn:

"Anh sẽ tìm em.

Không cần huy hiệu.

Không cần phép tắc.

Chỉ cần trái tim."
 
[Pondphuwin ]-Giam Cầm Một Nụ Cười
Chương 11: Không có luật pháp chỉ có anh


Ba tuần sau ngày Pond bị điều tra.

Cả thành phố đã quên dần cái tên "Pond Naravit" — một cảnh sát từng có tiếng, nay chỉ còn là vệt mực mờ trong hồ sơ nội bộ, được đóng dấu "đã từ chức – liên quan nghi phạm".

Không ai biết anh đi đâu.

Cũng chẳng ai biết nghi phạm Phuwin đã trốn thoát thế nào.

Họ chỉ biết: cả hai đã biến mất khỏi tầm kiểm soát.

Một thị trấn nhỏ gần biên giới

Chiều muộn.

Trời đổ mưa nhẹ.

Pond xuống xe buýt, bước vào một quán ăn nhỏ ven đường.

Mái tóc dài hơn trước, râu lún phún, vai khoác ba lô cũ sờn.

Anh không còn là người của luật pháp — giờ chỉ là một người đàn ông bình thường... với một mục tiêu duy nhất: tìm lại người mình đã đánh đổi cả sự nghiệp để bảo vệ.

Chủ quán là một người phụ nữ lớn tuổi.

Bà nhìn anh, mắt ánh lên điều gì đó... hiểu biết.

"Cậu đến tìm người?"

Pond gật.

Đưa ra một mảnh giấy có ký hiệu duy nhất: ♠ — quân bài Phuwin từng dùng.

Người phụ nữ gật đầu, rồi chỉ tay về phía dãy núi xa xa:

"Có một ngôi nhà gỗ.

Cậu cứ đi theo đường rừng.

Nếu người đó muốn gặp cậu... cậu sẽ thấy đèn sáng."

Tối đó – Trên đỉnh núi

Pond đi bộ gần hai tiếng xuyên rừng.

Gió thổi hun hút, cây rừng rì rào như thì thầm hàng trăm câu chuyện bị chôn vùi.

Cuối cùng, anh dừng lại trước một căn nhà gỗ nhỏ — đơn sơ, yên tĩnh, nhưng...

ấm cúng đến lạ.

Ánh đèn trong nhà sáng lên đúng lúc anh đến.

Cửa mở ra.

Và người đứng đó... là Phuwin.

Họ nhìn nhau – rất lâu

Không ai lên tiếng.

Mắt Pond đỏ hoe.

Còn Phuwin chỉ đứng lặng, tay vẫn nắm vào khung cửa, như sợ nếu buông ra thì đây chỉ là một giấc mơ.

"Em tưởng anh không đến." – Cậu thì thầm.

"Anh đã từ bỏ tất cả... thì làm sao không đến." – Pond đáp, giọng run.

Phuwin bước tới.

Chậm rãi.

Rồi cậu ngẩng mặt lên, hỏi một điều duy nhất:

"Giờ không còn pháp luật... không còn huy hiệu...

Anh có còn chọn em không?"

Pond đưa tay chạm nhẹ vào gò má cậu — nơi từng là gương mặt của một sát thủ lạnh lùng, giờ mềm mại như người từng mơ về cuộc sống yên bình.

"Anh không chọn em vì anh còn là cảnh sát."

"Anh chọn em... vì anh chưa từng cảm thấy mình sống thật cho đến khi gặp em."

Đêm đó – Hai kẻ ngoài vòng pháp luật, cùng một mái nhà

Phuwin pha cacao như thói quen.

Pond ngồi bên bậu cửa, tay cầm cây dao gấp mà cậu từng dùng.

"Em định giết anh ngày đầu tiên mình gặp nhau, đúng không?"

Phuwin cười, nhấp một ngụm:

"Không.

Ngay lúc thấy anh nhìn em với ánh mắt đó... em đã không thể giết."

"Vậy giờ em còn là sát thủ không?"

"Không." – Cậu đặt tách xuống.

"Giờ em chỉ là một kẻ đang cố sống... vì người duy nhất không xem em là quái vật."
 
[Pondphuwin ]-Giam Cầm Một Nụ Cười
Chương 12: Con cưng của quyền lực


Sáng hôm sau, trong căn nhà gỗ giữa rừng, Phuwin mở mắt và thấy Pond đang nói chuyện điện thoại ở ngoài hiên.

Giọng anh trầm, lạnh và đầy quyền lực – không còn là giọng của một cảnh sát bình thường.

"Cậu nói hắn dám gửi đơn tố cáo trực tiếp lên cấp trên của tôi à?"

"...Xử lý đi.

Không cần ồn ào.

Nhớ cho kỹ, tôi đã im lặng đủ lâu rồi."

Phuwin lặng lẽ đứng sau cánh cửa.

Cậu biết Pond đang che giấu điều gì đó.

Sau cuộc gọi, Phuwin bước ra:

"Anh đang nói chuyện với ai?"

Pond quay lại, ánh mắt thoáng ngập ngừng, rồi thở dài:

"Anh nghĩ...

đã đến lúc em biết sự thật."

Hồi tưởng – 6 năm trước

Pond Naravit không phải chỉ là một cảnh sát.

Anh sinh ra trong một gia tộc cỡ "tập đoàn cấp quốc gia" – kiểm soát truyền thông, tài chính, thậm chí có chân trong các bộ ngành quan trọng.

Anh là đứa con duy nhất.

Người thừa kế được nuôi dưỡng bằng kim cương và địa vị.

Nhưng ngay từ nhỏ, Pond đã thấy ngột ngạt giữa những bữa tiệc ngoại giao, những cái bắt tay lạnh lùng và những lời dạy về "tận dụng người khác như quân cờ".

Và thế là... anh bỏ đi.

Dưới một cái tên thật, một lý lịch mới, anh trở thành cảnh sát — để tự chọn lấy cuộc đời mình.

Hiện tại

Phuwin lặng người sau khi nghe xong.

"Vậy... suốt thời gian qua, anh có thể che giấu tất cả, nhưng vẫn để em chịu nguy hiểm?"

Pond gật nhẹ, ánh mắt hối hận:

"Vì anh từng muốn trốn khỏi cái thế giới đó.

Nhưng khi thấy em một mình, đối đầu với tất cả... anh nhận ra: anh không thể tiếp tục sống ẩn dật trong khi em đang bị săn lùng."

"Giờ thì không nữa."

Tối hôm đó – một cuộc thanh trừng âm thầm

Toàn bộ dữ liệu liên quan đến vụ giết người gần đây biến mất khỏi hệ thống cảnh sát.

Những đơn tố cáo nặc danh bị thu hồi.

Tài khoản ngân hàng của những kẻ theo dõi Pond bị đóng băng.

Truyền thông chuyển hướng, đưa tin một vụ án khác hoàn toàn không liên quan.

Pond không cần dùng đến bạo lực.

Gia tộc của anh đã mua lại cả sự im lặng của hệ thống chỉ trong vòng 24 giờ.

Trong căn nhà gỗ

Phuwin nhìn Pond đang ngồi điềm tĩnh, mặc sơ mi trắng, ánh mắt không còn là của một cảnh sát — mà là của một người sinh ra để thống trị.

"Anh sẽ không chạy nữa à?"

"Không.

Từ giờ trở đi, anh không cần trốn, và em cũng không cần giết ai để được sống."

"Anh sẽ là cái bóng che nắng cho em.

Là tường chắn mọi giông bão."

Phuwin bước tới, áp trán vào vai anh.

"Vậy em cũng sẽ không chạy nữa."

Kết chương

Căn nhà gỗ nhỏ vẫn nằm giữa rừng.

Nhưng bên trong đó không còn là hai kẻ ngoài vòng pháp luật.

Mà là một người sẵn sàng đốt cả thế giới để bảo vệ người mình yêu, và một người lần đầu tiên tin rằng... mình có quyền được sống mà không phải cầm dao.

Không ai còn có thể chạm vào họ nữa.

Không luật pháp.

Không truyền thông.

Không tổ chức nào.

Vì từ giờ... họ đứng sau một cái tên mà cả thế giới ngầm đều phải cúi đầu: Naravit.
 
[Pondphuwin ]-Giam Cầm Một Nụ Cười
Chương 13:Không thể mất em


Ba tháng sau ngày Phuwin trở thành "người của nhà Naravit"

Pond nghĩ mọi thứ đã yên ổn.

Phuwin có thân phận, tài sản, tự do đi lại và một tương lai không còn bị truy đuổi.

Anh tin, khi trao cho cậu mọi thứ — quyền lực, bảo vệ, tình yêu, sự an toàn — thì cậu sẽ mãi ở lại.

Anh đã sai.

Một buổi sáng, Pond tỉnh dậy.

Căn phòng trống.

Chiếc giường lạnh ngắt.

Áo khoác Phuwin thường mặc không còn trên mắc.

Tủ đồ trống một nửa.

Trên bàn là một mảnh giấy viết tay, chỉ đúng một dòng:

"Em đi rồi.

Đừng tìm em."

Ban đầu, Pond im lặng.

Anh nhìn chằm chằm vào tờ giấy, không chớp mắt.

Không gọi ai.

Không ra lệnh tìm kiếm.

Không phá đồ.

Không hét.

Không hỏi tại sao.

Chỉ... ngồi.

Một tiếng.

Hai tiếng.

Cả buổi chiều.

Đến tối — cơn bão bắt đầu.

"Tất cả các hệ thống theo dõi nội bộ, mở lại.

Lịch sử giao dịch của Phuwin.

Tín hiệu GPS.

Camera công cộng.

Từ 72 giờ trước tới hiện tại.

Quét toàn bộ."

"Ai để cậu ấy ra khỏi khu vực mà không báo — xử lý nội bộ."

Giọng Pond trầm đến mức trợ lý riêng cũng phải run tay.

Ba ngày sau – Không một dấu vết

Phuwin biến mất không khác gì một bóng ma.

Sử dụng đúng kỹ năng của một sát thủ từng có: không dùng điện thoại, không giao dịch, không để lại dấu vết.

Tất cả tiền trong tài khoản cũ đều bị chuyển sạch — nhưng không ai biết đi đâu.

Ngày thứ tư – Pond bắt đầu không ổn

Trong phòng điều khiển chính của biệt thự, mọi người căng thẳng như sắp chiến tranh.

Màn hình dày đặc bản đồ, tín hiệu, hình ảnh giám sát.

Pond vẫn ngồi im trên ghế da, tay nắm chặt thẻ bài Át Cơ mà Phuwin từng để lại sau các vụ giết người.

Anh thì thầm:

"Em nghĩ em có thể rời đi?

Sau tất cả?"

"Anh cho em tự do, không phải để em chạy trốn khỏi anh."

"Nếu anh đã giữ em lại bằng tình yêu mà em vẫn bỏ đi... thì anh sẽ giữ em lại bằng cách khác."

Pond bật chế độ "tối cao"

Đưa lệnh tạm phong tỏa mọi lối ra khỏi đất nước.

Mua chuộc tất cả trạm biên phòng khu vực phía Bắc và Nam.

Phát tín hiệu tìm kiếm qua hệ thống vệ tinh cá nhân — thứ mà nhà Naravit sở hữu độc quyền.

Và đặc biệt... bắt đầu triệu hồi một đội bí mật: "Black Unit – Đội Truy Dấu Không Tên."

Đội này chỉ hoạt động khi Pond thật sự mất kiểm soát.

Một đêm muộn – tại phòng riêng của Pond

Anh ngồi một mình, nhìn vào màn hình.

Không có Phuwin.

Không có bất kỳ tín hiệu nào.

Nhưng trong đầu anh... hình ảnh nụ cười, cái nghiêng đầu, giọng nói nhỏ nhẹ, bàn tay từng nắm tay anh...

Chúng quay cuồng như ác mộng.

"Nếu không giữ được em bằng dịu dàng, anh sẽ giam em lại bằng mọi thứ còn lại của anh.

Dù em ghét.

Dù em sợ."

Kết chương

Khi tình yêu biến thành nỗi sợ bị bỏ rơi, và người đàn ông có quyền lực lớn nhất trong thế giới này bắt đầu phát điên vì thiếu vắng một người...

...thì chuyện Phuwin trốn đi không còn là "một lần bỏ trốn", mà là khởi đầu của một cuộc săn lùng mang tên: "Bất kể em ở đâu – anh sẽ bắt em về."
 
[Pondphuwin ]-Giam Cầm Một Nụ Cười
Chương 14:Chạy đến mức không còn bầu trời


Một thị trấn biên giới – ba tuần sau ngày Phuwin biến mất

Căn phòng nhỏ, vách gỗ đơn sơ, ánh sáng yếu ớt từ bóng đèn mờ hắt lên gương mặt cậu — gầy hơn, phờ phạc hơn, nhưng ánh mắt vẫn giữ nét tỉnh táo lạnh lùng của một kẻ từng sống nhờ bản năng sinh tồn.

Phuwin ngồi bên cửa sổ, tay cầm tấm ảnh Polaroid cũ — chụp lúc Pond đang ngủ gục trên ghế trong lần đi biển đầu tiên của họ.

"Xin lỗi."

Cậu thì thầm.

"Anh đã yêu em quá nhiều... còn em thì đã ở lại quá lâu."

Cậu không biết rằng – ngay lúc này, lưới đang dần khép lại.

Toàn bộ tuyến đường biên bị chặn âm thầm.

Không có cảnh sát.

Không có kiểm tra.

Nhưng từng trạm xăng, từng nhà trọ, từng chiếc camera đều đã nằm dưới tay Pond.

Tín hiệu vệ tinh riêng của gia tộc Naravit quét từng khu vực rừng núi, theo mô hình phân tích thói quen ẩn nấp của Phuwin thời còn làm sát thủ.

Một gói tiền ẩn danh vừa được cậu rút...

đã bị hệ thống tự động đánh dấu.

Chỉ Pond mới có quyền truy cập vào mạng lưới đó.

Và cậu, dù giỏi đến đâu, cũng không thể tưởng tượng rằng... người từng ôm cậu mỗi đêm giờ chính là người biết từng nhịp thở cậu thay đổi.

Đêm đó – Phuwin thấy lạ

Chủ nhà trọ đưa cơm với ánh mắt khác hẳn mọi ngày.

Người lái xe ôm hôm qua từng thân thiện, hôm nay quay mặt đi.

Ngay cả cô bé bán hàng rong từng cười với cậu... cũng không còn xuất hiện nữa.

Phuwin siết chặt dây túi, bản năng lập tức trỗi dậy:

"Có người đang đến gần."

Cùng lúc đó – Biệt thự nhà Naravit

Pond đứng trong phòng điều khiển, đôi mắt tối sầm nhìn chằm chằm vào dấu đỏ vừa hiện lên màn hình:

Xác nhận: Vị trí mục tiêu khả nghi – Thị trấn Lộc Thủy – cách biên giới 12km.

Anh không nói gì.

Chỉ đưa tay lên môi, vuốt nhẹ thẻ bài Át Cơ trong túi áo — thứ duy nhất của Phuwin mà anh luôn mang theo.

Rồi nhẹ giọng:

"Em trốn được ba tuần rồi.

Tốt lắm.

Nhưng đến đây là đủ rồi, Phuwin."

"Về nhà."

Sáng hôm sau – Trên xe khách rời thị trấn

Phuwin đổi địa điểm.

Cậu không để lại hành lý, không dùng điện thoại, không nói chuyện với ai.

Nhưng lúc xe vừa rẽ ra quốc lộ...

Một chiếc SUV đen bóng chặn ngang đầu xe.

Tài xế chưa kịp phản ứng, cửa xe khách bật mở.

Một người bước lên.

Tóc chải gọn, sơ mi trắng, mắt đeo kính râm đen.

Dáng đi không vội vàng.

Khí chất ép người.

Phuwin quay đầu.

Tim cậu ngừng đập trong một giây.

Pond.

Không ai nói gì.

Không ai hét.

Pond chỉ đưa tay ra, giọng nhẹ như thủ thỉ:

"Đi xuống."

Phuwin lắc đầu.

Môi run.

"Em... không thể ở bên anh nữa."

Pond không đổi sắc mặt.

Vẫn bình thản:

"Anh không hỏi em muốn.

Anh chỉ đang thông báo."

"Em.

Phải.

Xuống."

Kết chương

Không ai thấy Pond lôi Phuwin xuống xe.

Không có tiếng súng.

Không có cưỡng ép.

Chỉ có một người từng là sát thủ, bước xuống xe như một cái bóng — và biến mất cùng người đàn ông duy nhất mà cậu không thể giết, nhưng cũng không thể thoát.

Tự do là một giấc mơ quá ngắn.

Và Pond... không phải người để em mơ thoát khỏi.
 
[Pondphuwin ]-Giam Cầm Một Nụ Cười
Chương 15: Nếu em không muốn ở lại- thì cũng không thể đi


Một căn phòng kín – sâu trong khu biệt thự Naravit

Phuwin bị đưa vào, không phải bằng xiềng xích, không có còng tay, nhưng cũng chẳng có đường thoát.

Căn phòng mới — sạch sẽ, đầy đủ tiện nghi, thơm mùi trà nhài... nhưng cửa khóa vĩnh viễn từ bên ngoài.

Cậu ngồi trên giường, mắt nhìn trần nhà, thở thật chậm.

Không có nước mắt.

Không có vùng vẫy.

Chỉ có một sự thật hiện rõ:

"Anh ấy không còn là Pond mà em từng yêu nữa."

Pond xuất hiện vào tối hôm đó

Anh mở cửa bằng chìa khóa duy nhất.

Tay đút túi, sơ mi trắng, cà vạt lỏng, áo vest vắt trên vai.

Phuwin không quay đầu.

"Anh đến để làm gì?

Giết em?

Hay giữ em lại như thú cảnh?"

Pond không trả lời.

Anh bước tới, ngồi xuống mép giường, ngay cạnh cậu.

Cả hai im lặng.

Gió từ cửa sổ thổi vào nhẹ.

Đèn vàng mờ tạo nên không gian mơ hồ, ấm áp mà nghẹt thở.

Pond đưa tay chạm vào tóc Phuwin

"Anh đã từng thề sẽ không chạm vào em khi em không muốn."

"Nhưng em đã phá lời thề trước... nên anh cũng không còn lý do giữ lời."

Ngón tay anh vuốt chậm từ tóc xuống cổ, rồi dừng lại ở xương quai xanh.

Phuwin rùng mình.

Cậu không né, nhưng ánh mắt vẫn lạnh:

"Anh đang dùng quyền lực ép em ở lại.

Đó không phải là yêu."

Pond cúi sát, thì thầm bên tai:

"Vậy em bảo anh... phải làm sao để giữ em mà không mất em?"

Một thoáng gần gũi – tưởng như ngọt ngào

Phuwin bị đẩy ngã xuống giường.

Pond chống tay, mắt nhìn thẳng vào mắt cậu.

Cả hai không nói gì.

Chỉ có tiếng tim đập.

Tay Pond vẫn đặt bên cạnh, không vượt ranh giới.

Nhưng ánh mắt anh — ánh mắt chứa đầy chiếm hữu và đau khổ — khiến không khí giữa họ dày đặc đến mức không thể thở.

Phuwin khẽ run lên.

Cậu thì thầm:

"Nếu anh còn chút nhân tính...

đừng yêu em theo cách này."

Pond rời khỏi phòng sau vài phút im lặng

Không ai biết anh đã nghĩ gì.

Chỉ biết, trước khi rời đi, anh cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán Phuwin — nụ hôn không mang sự dịu dàng, mà là dấu đánh dấu lãnh thổ.

"Ngủ đi.

Anh sẽ luôn ở ngay bên ngoài cửa."

Kết chương

Phuwin nằm im, mắt mở thao láo.

Căn phòng vẫn sáng, nhưng tâm trí cậu đã rơi vào một vùng tối lặng lẽ, nơi cảm xúc bị bóp méo bởi quyền lực và tình yêu biến dạng.

Tự do không còn là lựa chọn.

Mà là thứ xa xỉ bị Pond chôn dưới một nụ cười và lời nói dịu dàng nhất.
 
[Pondphuwin ]-Giam Cầm Một Nụ Cười
Chương 16: Mê cung mang tên anh


Bốn ngày trôi qua kể từ khi Phuwin bị đưa trở lại biệt thự Naravit.

Căn phòng yên tĩnh, sạch sẽ, đầy đủ mọi thứ — ngoại trừ tự do.

Phuwin không bị đối xử thô bạo.

Ngược lại, Pond gửi bữa ăn đúng khẩu vị, thay mới chăn ga mỗi ngày, và chỉ bước vào khi cậu cho phép.

Không khóa còng.

Không bạo lực.

Chỉ là...

Không có đường thoát.

Đêm thứ năm – Phuwin thử mở cửa sổ

Tầng ba.

Không cao, nhưng đủ để gãy chân nếu nhảy xuống.

Dưới sân, có người.

Không mặc đồng phục, nhưng đứng im bất động, suốt nhiều giờ đồng hồ.

Bóng của họ in trên nền đất như lời nhắn:

"Cậu nhảy đi.

Và chúng tôi sẽ đón cậu — ngay khi cậu chạm đất."

Phuwin đóng cửa lại.

Sáng hôm sau – Một món quà đặt trên bàn

Một tấm bản đồ nhỏ — khu biệt thự Naravit.

Được vẽ bằng tay.

Từng lối đi bí mật, từng đoạn hành lang cắt ngang tầng hầm.

Có ai đó giúp cậu?

Phuwin giấu bản đồ, không nói gì.

Tối cùng ngày – Phuwin lặng lẽ rời phòng

Cánh cửa không khóa.

Pond để cậu ra ngoài — như một cách thách thức.

Cậu bước qua hành lang.

Gió thổi lạnh.

Căn biệt thự tối lặng, sang trọng mà xa lạ.

Phuwin men theo bản đồ, tim đập thình thịch.

Cậu mở được cửa dẫn xuống tầng hầm.

Rẽ trái.

Đi qua phòng lưu trữ.

Rẽ phải.

Lối ra.

Một cánh cửa sắt nhỏ, khóa bằng cơ học.

Phuwin rút thanh kim loại giấu trong giày, mở khóa.

Chỉ còn vài giây nữa là thoát.

Nhưng khi cánh cửa bật mở – có người đứng sẵn bên ngoài

Pond.

Sơ mi đen.

Mắt trầm.

Tay không cầm gì cả.

"Em nghĩ anh sẽ không đoán được à?"

Phuwin lùi lại, ngực phập phồng.

"Anh... thả em đi."

Pond tiến vào, đóng cửa lại phía sau.

"Không."

"Bởi vì anh biết, ngay cả khi em đi được khỏi đây... thì cũng không nơi nào là nhà của em nữa."

Khoảnh khắc im lặng – chỉ còn hai nhịp tim

Phuwin đứng sát tường.

Pond đứng chắn lối ra.

Rồi...

Pond nhẹ giọng:

"Em có biết vì sao bản đồ đó được vẽ bằng tay, mà không phải bản in?"

Phuwin khựng lại.

Pond bước gần, thì thầm bên tai:

"Vì chính anh đã vẽ nó.

Đặt vào phòng em.

Chờ xem em sẽ làm gì."

Cậu bị chơi trò tâm lý... bởi người duy nhất từng ôm cậu lúc ngủ.

Phuwin cười khan, mắt cay:

"Anh muốn em bỏ đi, rồi anh lại giữ em lại?

Anh muốn gì?"

Pond chạm vào má cậu, vuốt xuống cổ:

"Anh muốn em hiểu rằng... em không thể thoát.

Không phải vì tường cao.

Mà vì em đã mang theo anh trong đầu rồi."

Kết chương

Phuwin quay về phòng, tự đi.

Không ai ép.

Cậu nằm xuống giường, nhìn trần nhà, tay siết chặt góc chăn.

Cậu đã từng giết người mà không chớp mắt.

Nhưng lại không thể dứt khỏi người duy nhất không muốn giết cậu – mà chỉ muốn giữ cậu mãi mãi, dù bằng bất cứ cách nào.

Mê cung không ở biệt thự.

Mê cung là Pond.

Và Phuwin...

đã lạc lối.
 
[Pondphuwin ]-Giam Cầm Một Nụ Cười
Chương 17: Giữ lại anh dù anh đang xa


Một tuần sau vụ "trốn bất thành"

Phuwin sống lại những ngày lặp lại.

Sáng thức dậy trong phòng trắng, đi dạo trong khuôn viên theo lịch, ăn bữa ăn do người khác chọn, đọc những quyển sách đã được "lọc trước"... và luôn có một người đứng cách xa 10 mét, theo dõi im lặng.

Còn Pond – gần mà xa.

Anh vẫn sống trong biệt thự, vẫn ăn tối cùng bàn, vẫn giữ gương mặt dịu dàng khi nhìn cậu.

Nhưng Phuwin nhận ra...

ánh mắt ấy không còn đặt trọn lên mình.

Lý do rất rõ ràng – vì "cô ấy" đã quay về.

Thanrada Thavornkul.

Thanh mai trúc mã.

Người từng xuất hiện trong những tấm hình tuổi thơ của Pond.

Người duy nhất được gia tộc Naravit từng nhắc đến như "con dâu tương lai".

Cô xuất hiện trong biệt thự như thể chưa từng biến mất.

Mỉm cười lễ phép.

Đẹp đẽ không gượng ép.

Và quan trọng nhất — không cần giam cầm để được ở lại.

Tối đó – Bàn ăn dài, ghế trống

Phuwin nhìn Pond ngồi đối diện Thanrada.

Hai người trò chuyện nhỏ nhẹ, thỉnh thoảng bật cười.

Cậu đặt nĩa xuống, ngực đau nhói.

Một cảm giác không giống ghen tuông... mà giống như bị thay thế.

Một cách hợp pháp.

Cậu đứng dậy, không ai ngăn.

Không ai gọi.

Không ai nhìn theo.

Đêm đó – Trong phòng riêng

Phuwin nôn ói, lần thứ ba trong ngày.

Cậu tưởng mình ngộ độc, hoặc do stress.

Nhưng khi mở tủ, thấy hộp thuốc dự phòng vẫn còn nguyên... một tia nghi ngờ lạnh chạy dọc sống lưng.

Chậm rãi, cậu mở hộc tủ – nơi Pond từng cất những tài liệu y tế được mã hóa riêng.

Lá gan sát thủ trỗi dậy.

Cậu bẻ khóa thiết bị sinh trắc, truy cập vào hệ thống y tế biệt thự.

Và ở đó – một dòng chữ đơn giản:

"Phuwin Tangsakyen – tuần thai thứ 6 – ổn định."

Khoảnh khắc ấy, thế giới cậu như đông cứng

Phuwin ngồi bệt xuống sàn.

Tay run bần bật.

Tim đập không theo nhịp.

Hơi thở dồn dập.

"Mang thai... sao có thể...?"

"Cơ thể mình..."

"Anh ấy biết chưa?

Hay... chính anh đã sắp xếp chuyện này?"

Cậu không biết.

Không còn phân biệt được đâu là sự thật, đâu là sự sắp đặt.

Chỉ biết một điều — trong người cậu đang tồn tại một sinh linh nhỏ.

Là máu thịt của Pond.

Là một mối ràng buộc vĩnh viễn.

Sáng hôm sau – Pond gõ cửa phòng

Cậu vẫn chưa nói gì.

Vẫn giữ bí mật.

Pond ngồi xuống giường, đặt một hộp quà nhỏ:

"Thanrada sẽ ở lại biệt thự vài tháng.

Có lẽ em nên quen dần với sự có mặt của cô ấy."

Giọng anh nhẹ nhàng, nhưng không có sự thân mật cũ.

Phuwin nhìn thẳng:

"Em có thai."

Không vòng vo.

Không rào trước đón sau.

Pond im lặng 5 giây.

Rồi thở ra, như thể...

đã biết trước.

"Anh biết."

Phuwin sững người:

"Vậy tại sao... anh lạnh nhạt?

Anh để em chịu đựng một mình?

Anh biết mà anh vẫn—"

Pond cắt lời, giọng trầm:

"Vì anh cần em hiểu: em không thể rời đi.

Dù không còn tình cảm... em vẫn không thể buông anh."

Phuwin cứng người.

Nước mắt không rơi — nhưng tim cậu... vỡ âm thầm.

Kết chương

Căn phòng không khóa.

Không ai ép buộc.

Nhưng giờ đây, Phuwin không còn cách nào để rời đi.

Không còn trốn được bằng thân xác.

Không thể thoát bằng cảm xúc.

Và giờ, cả máu thịt cũng đã gắn vào người đàn ông đó.

Một lần nữa, Pond thắng.

Không bằng vũ lực.

Mà bằng sự tính toán âm thầm nhất.
 
[Pondphuwin ]-Giam Cầm Một Nụ Cười
Chương 18: Cái bóng sau ánh vàng


Một tuần sau khi Phuwin tiết lộ mình mang thai

Không có một buổi ăn mừng.

Không có một lời chúc mừng.

Pond không phản ứng gì thêm ngoài một chỉ thị âm thầm cho bác sĩ riêng:

"Theo dõi sát sức khỏe thai kỳ.

Cấm để Phuwin rời khu vực kiểm soát."

Phuwin vẫn đi lại tự do trong khuôn viên.

Nhưng giờ, cậu có thêm một cái tên — không ai nói ra, nhưng ai cũng biết:

"Người-mang-thai-của-thiếu-gia."

Sáng hôm đó – trong khu vườn chính

Phuwin ngồi một mình bên hồ nước.

Tay cầm tách trà đã nguội, bụng dưới bắt đầu có cảm giác căng tức mỗi khi bước nhanh.

Một chiếc bóng cao mảnh bước đến.

Thanrada.

Cô mặc váy trắng đơn giản, tóc buộc thấp, ánh mắt dịu dàng đến mức khiến người đối diện khó phân biệt được cô đang mỉm cười thật lòng... hay mỉa mai.

Cuộc nói chuyện đầu tiên – và có thể là duy nhất

Thanrada ngồi xuống đối diện, không hỏi han.

Không vòng vo.

Chỉ thẳng thắn:

"Tôi biết em nghĩ gì."

"Em nghĩ tôi đến để giành lại Pond."

Phuwin không đáp.

Tay siết chặt tay áo.

Thanrada nghiêng đầu:

"Em không cần lo.

Tôi không đến để yêu cầu anh ấy quay lại với tôi."

"Tôi đến để nhắc anh ấy... rằng nhà Naravit cần một người phụ nữ danh chính ngôn thuận để xuất hiện bên cạnh người kế vị.

Không phải để yêu."

Mỗi chữ như lưỡi dao lặng lẽ rạch qua lòng Phuwin

Phuwin gằn giọng:

"Tôi không quan tâm đến vị trí kế bên anh ấy nữa."

"Tôi chỉ muốn bảo vệ đứa bé trong bụng tôi."

Thanrada mỉm cười — lần này dịu thật, nhưng không ấm:

"Em hiểu điều đó, và em sẽ được ở lại.

Căn biệt thự này sẽ che mưa, chắn gió.

Đứa bé sẽ không thiếu gì cả."

"Chỉ là...

Pond sẽ không dành cho em tình yêu mà em từng có."

"Em sẽ là một phần của gia tộc.

Nhưng không còn là một phần của trái tim anh ấy."

Phuwin đứng dậy – cậu thấy gió lạnh xuyên qua cả nắng sáng

Bước chân cậu loạng choạng.

Bụng hơi đau.

Tay vô thức che lấy phần dưới.

Cậu không khóc.

Không gào lên.

Không phản kháng.

Chỉ lặp lại trong đầu một điều:

"Chỉ cần con của mình sống.

Chỉ cần con không bị Pond tước đi."

Tối đó – Pond vào phòng

Không báo trước.

Không gõ cửa.

Phuwin quay mặt đi.

Không chào, không nhìn.

Pond đứng bên giường, tay bỏ túi, ánh mắt lạnh như mặt hồ đứng gió.

"Anh sẽ để em ở lại đây."

"Mọi thứ em cần cho thai kỳ sẽ được chuẩn bị đầy đủ."

"Nhưng em không được phép yêu cầu anh trở lại như trước."

Phuwin nhếch môi, gằn từng chữ:

"Em chưa bao giờ yêu cầu."

Kết chương

Khi Pond rời đi, Phuwin ngồi lại một mình.

Căn phòng sáng rực mà lòng tối đến nghẹt thở.

Mang thai vốn là khởi đầu của một sự sống mới.

Nhưng với Phuwin... nó giống như một án định.

Một kết cục.

Một bản án giam giữ trọn đời.

Cậu không biết mình còn bao nhiêu sức để chịu đựng.

Chỉ biết, mỗi ngày qua đi...

Càng ghét Pond, lại càng không thể buông.

Càng đau đớn, lại càng yêu thương đứa nhỏ trong bụng – như yêu lấy phần cuối cùng của chính mình.
 
[Pondphuwin ]-Giam Cầm Một Nụ Cười
Chương 19: Vết Nứt Trong Một Trái Tim Tưởng Chừng Bất Bại


Ba tuần sau khi Phuwin phát hiện mang thai

Căn biệt thự vẫn sáng đèn mỗi đêm.

Vẫn bữa ăn đủ món.

Vẫn âm nhạc du dương.

Vẫn là một "thiên đường kín" với đủ mọi thứ — trừ tự do.

Phuwin không còn rời phòng nhiều.

Cậu dần gầy đi, dù bụng đã hơi nhô ra.

Mắt trũng sâu.

Da tái.

Không than.

Không khóc.

Không phản kháng.

Chỉ... im lặng.

Một đêm muộn – Pond vô thức dừng chân trước cửa phòng Phuwin

Anh không định ghé qua.

Nhưng đôi chân lại tự bước đến.

Không mở cửa.

Chỉ đứng đó, tay chạm vào tay nắm lạnh.

Lắng nghe.

Không có tiếng động.

Không có ánh đèn.

Không có tiếng bước chân.

Chỉ là một thứ gì đó... thiếu mất.

Một sự hiện diện từng rất sống động — giờ đây lặng như tro tàn.

Sáng hôm sau – Y tá riêng báo cáo

"Cậu Phuwin không ăn tối qua."

"Cũng không ngủ."

"Nhịp tim thai chậm hơn mức ổn định."

"Cậu ấy... dường như không muốn tiếp tục nữa."

Pond siết chặt tay.

Nhưng không nổi giận.

Lần đầu tiên sau rất lâu, trong anh trỗi dậy một cảm giác...

Sợ.

Chiều hôm đó – Pond bước vào phòng

Phuwin ngồi bên cửa sổ.

Lưng quay lại.

Tay đặt trên bụng.

Mắt vô định.

Pond ngồi xuống bên cạnh mà cậu không phản ứng.

"Em ghét anh đến vậy sao?"

Phuwin không trả lời.

Pond đặt tay lên tay cậu — nhẹ, chậm.

Cậu không rút về.

Nhưng cũng không nắm lại.

"Em muốn gì?"

"Tiền?

Tự do?

Một nơi khác để nuôi con?"

Phuwin cười nhạt:

"Em chỉ muốn một lần... anh nhìn em... như người em từng là.

Không phải vật sở hữu."

Im lặng bao trùm

Pond nhìn gương mặt gầy gò, làn mi cong đã từng khẽ chớp khi cười, đôi môi từng nói "em yêu anh" mà không chút nghi ngờ.

Và giờ — cậu ngồi đó như một cái bóng.

Lạnh.

Nhẹ.

Và sắp biến mất.

"Anh xin lỗi."

Ba chữ đó — lần đầu tiên thoát ra từ môi người đàn ông từng thao túng cả hệ thống, từng nghĩ mình bất khả chiến bại.

Đêm đó – không có người gác trước cửa phòng Phuwin

Pond không khóa.

Không giám sát.

Anh ngồi ở hành lang ngoài phòng.

Mắt nhìn thẳng về phía trước.

Không rời.

Không phải để canh gác — mà là để ở lại.

Không còn là "người giữ cậu ở lại"... mà là người "không dám rời đi nếu cậu cần."

Kết chương

Lần đầu tiên sau chuỗi dài giam cầm, áp đặt, chiếm hữu...

Pond bắt đầu học cách buông một chút.

Nhưng liệu buông ra... có nghĩa là mất hoàn toàn?

Hay là cách duy nhất để giữ lại một tình yêu đang dần chết vì bị ép đến ngạt thở?
 
Back
Top Bottom