Trong vài ngày sau đó, Pond nhận ra một điều: Phuwin đang cố thay đổi.
Cậu không còn thức dậy giữa đêm để lau dao, cũng không còn dõi mắt theo những bản tin tội ác với ánh mắt hứng thú.
Cậu bắt đầu học cách nấu ăn, nghe nhạc indie, thậm chí còn nghịch điện thoại của Pond chỉ để cài ảnh nền là... hình hai người chụp lén từ camera góc quán cà phê lần trước.
"Em giống mèo con hơn là sát thủ rồi đấy." – Pond trêu, tay khẽ xoa đầu cậu.
"Cẩn thận đấy.
Mèo cũng biết cào." – Phuwin đáp, nhưng mắt cong cong vì cười.
Mọi thứ... gần như quá yên bình.
Cho đến một buổi tối.
Pond nhận được một tập hồ sơ mật từ người bạn cũ trong ngành.
Người đó thở dài, trượt tập hồ sơ sang phía anh:
"Tớ biết cậu muốn bảo vệ cậu ta.
Nhưng đây không phải vụ giết người đầu tiên của Phuwin đâu, Pond."
"Hồ sơ bị niêm phong từ ba năm trước.
Vụ thảm sát ở ngôi trường tư nhân – em trai của một quan chức cấp cao bị giết dã man.
Không ai bị buộc tội... vì hung thủ quá 'khó tin'.
Nhưng ADN tìm thấy trên hiện trường trùng khớp với mẫu máu trên lưỡi dao bị bỏ lại cách đây hai tuần."
Pond mở tập hồ sơ, và tim anh như ngừng đập.
Trong ảnh là một cậu bé khoảng 15 tuổi, mặc đồng phục học sinh, đứng giữa một lớp học đẫm máu.
Gương mặt ấy... chính là Phuwin.
Tại căn hộ – đêm muộn
Pond về nhà, gió lạnh thốc qua cửa sổ chưa đóng kỹ.
Phuwin đang nằm ngủ trên ghế, ôm cuốn truyện tranh mà Pond mua từ hôm trước.
Tấm chăn mỏng xô lệch, để lộ bàn tay nhỏ nhắn từng giết người không chớp mắt.
Pond ngồi xuống, im lặng nhìn cậu một lúc lâu.
Tay anh siết lấy tệp hồ sơ.
"Nếu anh đối diện với tất cả sự thật... liệu anh còn đủ can đảm để giữ em bên mình không?" – Anh tự hỏi.
Sáng hôm sau
Phuwin tỉnh dậy, thấy Pond đã đứng trước mặt.
Gương mặt anh nghiêm nghị.
"Anh có gì muốn hỏi em à?" – Phuwin gấp chăn lại, ánh mắt nghiêng nghiêng.
Pond im lặng, rồi lấy ra tấm ảnh trong hồ sơ, đặt lên bàn.
Phuwin nhìn.
Và cậu im lặng thật lâu.
"Em có thể nói dối.
Nhưng có lẽ... anh xứng đáng nghe sự thật."
Cậu ngồi xuống.
"Ba năm trước... em học tại một trường tư thục.
Một tên con ông cháu cha trong lớp đã quấy rối bạn em, bắt nạt em, và cuối cùng..." – Cậu nuốt nước bọt, mắt tối lại – "Hắn đã khiến cô ấy tự tử."
"Em báo thầy cô.
Họ nói sẽ xử lý.
Nhưng rồi họ bắt em viết bản kiểm điểm vì...
'bịa đặt bôi nhọ học sinh ưu tú'."
"Em bị đình chỉ học.
Em điên lên.
Em không biết mình làm gì... nhưng khi em tỉnh lại... cả lớp nhuộm đỏ máu.
Còn hắn thì nằm đó, mắt vẫn mở."
Pond nghe, không nói gì.
Tay anh siết lại.
Trong đầu anh là một cơn giằng xé khủng khiếp.
Pháp luật không bao giờ cho phép giết người.
Nhưng... nếu là anh, ở trong hoàn cảnh đó, liệu anh có làm khác?
"Vì sao em không nói sớm?"
"Vì em sợ nếu anh biết... anh sẽ bỏ em."
Khoảnh khắc quyết định
Pond đứng dậy, bước tới.
Phuwin không né tránh.
Cậu nghĩ: Có lẽ lần này, mình sẽ bị còng tay thực sự.
Nhưng thay vì còng tay, Pond ngồi xuống, kéo cậu vào lòng, ôm thật chặt.
"Anh không tha thứ cho em vì em vô tội.
Mà là... vì anh biết, nếu hôm đó em không làm vậy... có thể sẽ có nhiều người khác chết."
Phuwin dụi đầu vào ngực Pond.
Cậu thì thầm:
"Vậy... em vẫn được ở lại bên anh chứ?"
"Không ai có quyền kéo em đi đâu nữa.
Kể cả pháp luật." – Pond khẽ nói, mắt nhìn ra cửa sổ.
Cuối chương
Phuwin đứng trên ban công, gió thổi tóc rối tung.
Cậu mỉm cười, tay nắm lấy tay Pond từ phía sau.
"Nếu quá khứ em đầy máu... thì tương lai, anh có dám nhuộm nó bằng ánh sáng không?"
Pond siết tay cậu, nhìn vào mắt cậu, trả lời:
"Anh sẽ nhuộm cả thế giới này nếu em chịu ở lại."