Pháp
Một căn phòng không mấy là quá sáng đủ để nhìn thấy rõ trên bàn để rất nhiều sấp giấy tờ người đàn ông truớc mặt là cấp trên ở nơi này
"Cậu làm đuợc chứ,theo tình báo của Ryan gửi về bọn chúng đang bắt đầu vào kế hoạch phản động còn thêm mua bán trái phép "
"Cần cậu trở về Thái làm nhiệm vụ moi thông tin"
"Tôi biết thưa cấp trên"
Phuwin một điệp viên còn trẻ như rất giỏi moi đuợc thông tin về cho tổ chức,rất nhiều ông lớn dạng ngầm đang giao dịch trái phép những kẻ đó đuợc xem là chống đối đất nuớc
"Cẩn thận thân phận,tốt nhất cậu nên có 1 tên khác hay lập gia đình giả để che giấu"
"Tôi hiểu"
Thái Lan
Ngồi trên tàu về lại Thái Lan mất 3 ngày đưa vé cho người kiểm soát trên tàu truớc khi buớc xuống ga
Bộ đồ vest màu đỏ đặc trưng cùng cặp kính đen tròn và 1 chiếc hộp có hình dạng như cây guitar cậu buớc đi thẳng đến chỗ người đàn ông vẫy tay
"Hey,Winner"
Đồng nghiệp cùng với Winner tên Windsor (Ryan) vui mừng khi đón người bạn cộng sự
"Thấy người vừa đi ngang qua chứ,anh ta làm việc cho cảnh sát ngầm"
"Đang bảo vệ người mà chúng ta nhắm đến"
"Ừ"
"Có thể sẽ chạm mặt nhau cẩn trọng"
Phuwin không hay nói chuyện với những cộng sự hợp tác chung và hay giữ khoảng cách không thân thiết với họ,e là vụ lần này sẽ rất lâu,đấy là lí do mà cấp trên đã chỉ điểm giao cho cậu
__________
(Anh đến chưa thế)
(Lâu quá rồi đó)
(Nhanh lên,em không có kiên nhẫn đợi đâu,em đói bụng rồi nè)
Giọng nói vang lên bên tai thông qua điện thoại đuợc kê sát,người đàn ông mặc vest đen từ đầu đến chân,tay phải sử dụng găng tay đen còn tay trái thì không
Ban nãy anh đi ngang qua vị thanh niên mặc vest đỏ cầm đàn guitar không biết có ai trên đời lại ăn mặc kì lạ như vậy không và anh dừng nhịp bước chân cho đến khi giọng nói bên đầu dây địên thoại vang lên anh mới đi tiếp
Đến điểm hẹn anh nhìn thấy cậu con trai có màu tóc bạch kim vẫy gọi xong chạy đến đứng truớc mặt anh
"Lại nhụôm tóc nữa"
"Vì em thích thay đổi chứ đâu như anh suốt ngày vest đen găng tay đen,vuốt đúng 1 kiểu tóc"
"Nhàm chán vô cùng"
"Ừ phiền quá,đói bụng chứ gì mau đi theo"
"Anh đừng có ra lệnh cho em,em không phải cấp duới của anh đâu"
Cậu trai thư sinh trẻ con này tên Fourth mới tốt nghiệp trung cấp hôm nay cậu lên thành phố để tiếp tục học,uớc mơ của nhóc chính là đuợc làm điệp viên tình báo
Trong nhà chỉ có mình anh trai là cảnh sát ngầm làm việc cho nhà nuớc riêng cậu chẳng hề thích công việc phục tùng bảo vệ mấy ông lớn khó tính chút nào mà còn đổi lại vô cùng nguy hiểm đến tính mạng
Đến quán ăn trông cũng bình thường cách phục vụ của quán rất nhanh chỉ vài phút gọi món nhân viên đã mang ra bày trên bàn.
Fourth đói lắm rồi đầu luỡi lè ra liếm vành môi
"Ăn nhanh rồi trở về đi"
"Ông...ề..âu"
"Nhai rồi nói"
Ực
"Em không về,em muốn học làm điệp viên"
Sắc mặt của anh vẫn phản đối việc em trai làm điệp viên nhưng đang ở trong quán anh không thể hạ cẳng chân đánh thằng nhóc buớng bỉnh này truớc mặt nhiều người,chỉ dùng tay ký đầu nhóc một cái rõ đau
"Đánh riết lủng sọ luôn,em quyết không về là không về"
Mặc dù hay ngăn cản như anh vẫn rất lo cho em trai mình khi chọn làm điệp viên sát xuất nguy hiểm không kém gì cảnh sát ngầm
"Này,có khác gì anh không,sao cứ phải chọn việc đó mà học"
"Khác chứ,sát xuất chết không quá nhanh còn sống lâu đuợc mấy năm,thậm chí chẳng phải hi sinh vì ai có phải là quá cao cả không"
"Haizzz"
"Ăn đi rồi về địa chỉ này mà sống,anh phải đi rồi"
"Ơ em không được ở nhà anh hả"
Người nghe chưa hết câu đã đứng dậy buớc ra khỏi quán,anh còn đặt chiếc thẻ phụ trên bàn cho Fourth sử dụng
Biết tin em trai lên thành phố anh mới xin nghỉ buổi sáng để đón bây giờ sẽ trở về tiếp tục làm việc,dừng xe truớc tòa nhà trụ sở theo lối cấu trúc cổ điển để che mắt cảnh sát Thái
Truớc cửa có gã đàn ông cũng là cộng sự làm việc chung với anh tên cậu ta là Natachai biệt danh gọi là Dunk,tay đang cầm điếu thuốc hút đảo mắt nhìn sang Naravit
"Đi đón em trai sao không ở lâu hơn chút"
"Ở càng lâu có ẩu đả xảy ra,tao phải đưa nó vào bệnh viện chả phải là phí tiền à"
"Haha anh em nhà mày như chó với mèo"
"Cấp trên nói gì trong cuộc họp ban sáng"
"Không có gì nhiều,ông ta chỉ nói rằng chúng ta sắp đối đầu với bên điệp viên KRYM,bảo chúng ta phải bảo vệ ngài Liam thật tốt"
"KRYM,lại là điệp viên?
"Hử"
Naravit để lại một câu khó hiểu rôì đi vào tòa nhà báo cáo với cấp trên về vụ 3 ngày truớc phát hiện có kẻ theo dõi nhưng chưa biết có phải điệp viên hay không,vốn dĩ có rất nhiều bên tổ chức đang gây khó dễ cho cảnh sát ngầm
"Thưa sếp,mọi chuyện tôi đã kể hết rồi"
"Ừ,cậu vẫn còn đứa con trai nên cẩn trọng tính mạng,trở về vị trí đi"
"Đừng có làm liều,làm tốt việc đuợc giao tôi không muốn phải mang con trai cậu vào cô nhi đâu"
"Vâng,tôi hiểu"
Naravit cúi đầu một chút tỏ ý chào cấp trên và buớc ra khỏi phòng,anh tìm nơi cho phép hút thuốc và không có người để gọi điện về cho bà
(Sao giờ này lại gọi cho bà)
(Công việc mệt mỏi lắm phải không cháu,Fourth làm phiền con nhiều không)
"Phiền lắm đấy bà"
(Bố ơi,chừng nào bố về tại...
ở truờng có ngày hội phụ huynh và con cái bố về với con đuợc không ạ)_giọng đứa con trai tên PremPoon năm nay tròn 10 tuổi
(Con cứ làm việc đi nhé,bà cúp máy đây)
Cuộc gọi kết thúc sau khi nghe giọng Poon,anh thở dài tay dùi tắt điếu thuốc và phủi bớt mùi khói ám trên quần áo.
Anh cùng đồng nghiệp trở về biệt thự của ngài Liam nhiệm vụ của anh là tiếp cận bảo vệ ngài Liam đồng thời thu thập thông tin nội bộ lặng lẻ thân phận cảnh sát ngầm ẩn thân dưới cái tên công ty vệ sĩ
______________
Nhìn ra ngoài cửa kính xe những tòa nhà cao trọc trời không thấy cả nóc,chung cư cao cấp có thể nói ngang bằng 1 căn penthouse.
Đưa thẻ có ghi tên chính chủ cho bảo vệ canh gác và họ mở thanh chắn cho xe chạy vào khu bãi đậu
Trong lúc chờ thang máy để lên phòng 1257 ở tầng 28,đứng truớc cửa Ryan quẹt thẻ tiếng 'tích' vang lên báo hiệu đã mở cửa thành công.
Trong nhà có thêm hai người và phép lịch sự đuơng nhiên phải chào hỏi họ truớc
"Ê,tới rồi hả"_giọng thanh niên đứng trên lầu tay đặt trên thành kính nói vọng xuống
Thân phận người này chính là sát thủ chẳng hiểu sao cấp trên vẫn để người của mình hợp tác.
Joong và Ryan cùng nhau đến thái lan 1 tháng,sao cũng đuợc miễn đừng phá hỏng nhiệm vụ này còn người truớc mặt tên Metawin do người đó mới giới thiệu
"Tôi Phuwin"
Câu nói ngắn gọn đủ hàm ý cần truyền tải đến người kia,có vẻ như tính cách của cậu khá nhạt nhẽo khó gần trong mắt người khác
"Đây là nhà của anh Win,ảnh làm lập trình IT chuyên hacker"
Có một chút suợng khựng nhẹ từ Metawin sau đó chuyển đổi chủ đề khác làm bầu không khí dễ thở hơn
"Cậu muốn ở tầng trệt hay trên lầu"
Phuwin cảm thấy không nhất thiết trả lời cúi nhẹ đầu tỏ ý muốn về phòng,buớc chân đi đến truớc cửa phòng tầng trệt.
Gã đàn ông đứng trên lầu đi xuống khoác tay Ryan
"Nó sao thế,cứ lạnh lùng ít nói khó chịu quá không biết có kiêu ngạo không đây có làm nên việc không thế'
"Kệ cậu ta,cấp trên đã tin tưởng thì cứ hổ trợ nhau làm cho xong vụ này"
"Lo việc của mày đi,sát thủ ai lại ở cạnh điệp viên chứ,điên rồ"
"Bí mật công việc,hai bên có lợi mà đòi gì nữa,ê mày cho tao dùng PS5 pro nữa"
"Đéoooooo"
Vào phòng cửa đóng lại tiếng bên ngoài cũng không còn,hóa ra phòng có cách âm ngó một luợt khắp phòng với tính cẩn thận Phuwin dò xét mấy nơi có thể gắn thiếp bị nghe lén cảm thấy ổn.Cậu đặt chiếc hộp đựng đàn xuống cạnh giuờng
Mở chiếc vali đã đuợc ký gửi về từ trước,bên trong chỉ có vài bộ đồ ngủ và đồ vest đỏ cùng một túi thuốc Phuwin lấy hộp thuốc giảm đau và thuốc trầm cảm uống cùng một lúc
Căn bệnh trầm cảm hành hạ cậu từ 5 năm truớc còn chứng đau đầu do tác dụng từ lần chấn thương ở đầu khi làm nhiệm vụ.
Phuwin đã xém chết rất nhiều lần do phuớc lớn mạng lớn cậu luôn qua khỏi nguy kịch tuy nhiên bác sĩ đã dặn cậu nên cẩn thận tránh việc tác động vào phần đầu trở nặng thêm
Triệu chứng thuờng gặp là đau đầu,bác sĩ kê thuốc định kỳ vào khoảng 3 tháng cậu lật tờ lịch và khoanh tròn vào ngày tái khám lấy thuốc
Tiếng gõ cửa vang lên nhịp hai lần Phuwin tiến đến cửa người truớc mặt là Ryan
"À chuyện là,cậu muốn dùng bữa trưa luôn không"
"Không,tôi cần ra ngoài"
"Ừm vậy thôi"
Cửa khép lại Phuwin trở về giuờng mở chiếc hộp đựng đàn một khẩu súng dài có cả ống giảm thanh cùng chiếc súng ngắn và con dao.
Cậu cho đạn vào bên trong súng ngắn để chuẩn bị đang làm đột nhiên nghĩ đến giấc mơ tối qua
Chẳng hiểu sao có thể mơ thấy hai người đàn ông yêu nhau còn có đứa con gái nữa,cảm giác rất chân thật,cảm xúc lẫn lộn vui và buồn cũng có điều chú ý người đàn ông trong giấc mơ chỉ thoáng qua thôi rất quen mặt chẳng biết đã thấy ở đâu
Xong việc cần làm,cất lại vào hộp cậu đẩy xuống dưới gầm giuờng Phuwin chọn đồ buớc vào phòng tắm.
Nhìn guơng lần nữa từ đầu đến chân full cây đen,ra khỏi phòng khóa cửa bước đến giữa nhà ánh mắt những người đang chơi game ở ghế sofa nhìn Phuwin một chút
Ryan bỏ máy cầm tay xuống ghế chạy đến lối ra vào để giày,cậu cầm chìa khóa xe đưa truớc mặt
"Cậu định đi bằng gì,giữ đi,có phuơng tiện dễ di chuyển hơn"
"Ừm,cảm ơn"
"Đi chơi vui vẻ nha,cần gì cứ gọi cho tôi"
Cậu ấy gật đầu rồi ra khỏi nhà,Ryan trở lại ghế ngồi chơi tiếp trận game Joong bên cạnh lên tiếng
"Nhiệt tình làm thân với cậu ta chi,còn xen vào chuyện kẻ có tính cách kỳ lạ,tôi khuyên thật dễ gặp phiền phức vào người"
"Bình thường mà,cấp trên nói sơ qua về Phuwin,cậu ấy giỏi làm mọi thứ nhanh gọn cẩn thận hoàn thành nhiệm vụ 1 cách xuất sắc lại còn tốt bụng nữa,bề ngoài lạnh trong nóng thì sao đừng có đánh giá người ta khi chưa biết gì"
"Nhiều lần ở tổ chức tôi thấy cậu ấy dùng thuốc giảm đau và thuốc trầm cảm,một lí do nào khiến con người ta trở nên như thế không tôi muốn tạo sự an toàn cho cậu ấy"
"Ừ tùy "
________________
Lái xe đến trung tâm thuơng mại nơi đó gần công viên,Phuwin cần mua ít đồ dùng cá nhân sẵn để xe trong trung tâm cậu sang công viên bên cạnh và đi dạo chiếc tai nghe phát đúng một bài hát
I'm sittin' here in the boring room
It's just another rainy Sunday afternoon
I'm wastin' my time, I got nothin' to do
I'm hangin' around, I'm waitin' for you
But nothing ever happens
I'm drivin' around in my car
I'm drivin' too fast, I'm drivin' too far
I'd like to change my point of view
I feel so lonely, I'm waitin' for you
But nothing ever happens and I wonder
Không phải cậu không muốn lưu thêm những bài khác chỉ vì đây là bài yêu thích mà người quan trọng với cậu thuờng xuyên rất nghe
Trở về xe lúc 4h chiều nơi cậu đến tiếp theo khá xa cỡ 1 tiếng địa phận ngoài thành phố,mùi gió ở cánh đồng hai bên đuờng nhẹ nhàng phất phới.
Cuối cùng xe dừng truớc mảnh đất yên lặng xung quanh cây cỏ mọc lên cậu đặt bó hoa tuơi,phủi bớt cỏ khô hoa héo sang một bên guơng mặt bé gái chừng 16 tuổi
Qua mộ kế bên hình ảnh người phụ nữ truớc mặt là mẹ,guơng mặt rất trẻ bà mất vào năm bà mới buớc sang 26 tuổi vừa sinh ra em gái và mất trên bàn sanh dọn dẹp sạch sẽ Phuwin ngồi xuống ánh mắt huớng về phía bầu trời nhiều mây
10 phút trôi qua chỉ cần ngồi yên vậy thôi lòng cậu tự thấy yên bình,hình như có thêm người đến Phuwin đứng dậy phủi bụi đeo kính đen tay cầm bịch rác rời khỏi .Đi ngang qua người mới đến
"Wow"
"Người đó chắc chắn đẹp lắm đây,mau nhìn kìa"
Naravit cởi bỏ mắt kính dùng ánh mắt khó chịu nhìn Fourth,cậu lập tức nghiêm túc tay đặt lên đầu phòng thủ sợ anh trai ký đầu
"Con đến thăm mẹ,mẹ khỏe chứ ạ"
"Anh trai và con cả cháu trai Poon rất khỏe mẹ đừng lo nhé"
Đặt bó hoa huơng ly xuống mộ mẹ đứng thêm chút cả hai mới ra xe.
Naravit đưa em trai về căn hộ
"Ở lại học cũng đuợc,đổi ngành học không đuợc à "
"Khônggg,em quyết định thì sẽ không bao giờ thay đổi dù cho anh có đánh em đi nữa,em chịu đau giỏi"
Fourth nói với giọng cương quyết quay ra ghế sau lấy túi thức ăn mở cửa bước ra khỏi xe.
Naravit thở dài nhìn Fourth vào tòa nhà anh yên tâm lái xe rời khỏi tối nay ngài Liam có buổi tiệc cần vệ sĩ bảo vệ đi cùng cũng là thời điểm bên điệp viên hành động
Anh rất ghét điệp viên,chẳng muốn Fourth theo chút nào mà thằng nhóc này buớng bỉnh càng cấm lại càng muốn theo cho bằng được
_____________________
Cầm 5 túi lớn trên tay có một bịch đựng khá nhiều đồ trong lúc đang đợi thang máy cái hộp đồ ăn nhỏ rơi xuống sàn nằm ngay dưới chân người đàn ông vừa mới bấm nút thang máy,người đó lùi lại tránh chỗ cho cậu nhặt
"Cảm ơn nhiều...a"
Ngẩng mặt lên thấy người cậu đã khen ở khu mộ khi nãy,chính xác là anh ấy chắc chắn luôn không sai đuợc.
Cửa thang máy mở ra người kia vào trước chọn tầng 28 ánh mắt anh ta nhìn cậu ý muốn cậu nhanh chân vào kẻo cửa khép lại
Không ngờ anh ấy ở cùng tầng với mình,chốc lát đã đến tầng cửa mở ra anh ta ra truớc Fourth đi theo sau nhìn thoáng qua chút anh ấy ở phòng 1257 còn Fourth phòng 1252
Mặt vui vẻ quẹt thẻ buớc vào phòng đặt túi đồ ăn trên bàn lấy ra và sắp xếp bỏ vô tủ lạnh vài món khô trong tủ miệng húyt sáo vui vẻ ngân nga theo bài hát tình yêu
"Lộ nửa gương mặt thôi cũng biết là người siêu đẹp còn lạnh lùng nữa chứ"
"Muốn làm quen quá đi"
_________phòng 1258
"Về rồi hả,anh ăn gì chưa vào thay đồ rồi ra dùng bữa"
Phuwin trả khóa xe lại chỗ cũ cậu lắc đầu rồi buớc chân về phòng thay bộ đồ áo thun đen quần jean dài ngồi vào bàn
Nhìn quanh không thấy cái tên Joong đâu Ryan nhận ra liền lên tiếng
"Joong mới đi đuợc nửa tiếng, nghe bảo có ai thuê cậu ta hay gì đó,tối nay cậu ta không về"
Hiểu rồi Phuwin dùng bữa tiếp Ryan cũng không nói gì nữa bầu không khí im lặng cứ thế trôi qua vài phút.
Cậu dùng đuợc chút thức ăn đã thấy no đặt muỗng xuống uống ngụm nước
"Anh ăn ít thế,không vừa miệng sao"
Nhận thêm cái lắc đầu nữa
"Tôi ăn ít"
"Cảm ơn"
Dọn dĩa mang vô bồn đổ phần thức ăn thừa cậu đeo bao tay chuyên dụng tráng sơ dưới nuớc mới bỏ vào máy rửa chén tự động.
Phuwin tiện lấy chai nước trở lại phòng còn mình Ryan thở dài tiếp tục ăn cơm
"Khó khăn quá,làm sao giúp anh ta nói nhiều hơn đây"
Cả hai nhận đuợc thông báo từ cấp trên,vào 8h ngài Liam tham gia buổi tiệc lớn trong giới chính trị ông phân vai cho Phuwin trà trộn trở thành vị khách mời người Pháp còn Ryan nhận vai thư ký
Bức ảnh của một người đàn ông trung niên có mái tóc vàng kim đôi mắt xanh và thân hình cao ráo,cậu nhận lệnh
Tiếng gõ cửa vang lên Phuwin biết ai đứng sau cánh cửa chắc chắn cậu ta nhận được lệnh
"Anh có biết hóa trang không"
Cánh cửa mở lớn thêm chút vừa đủ khoảng cách cho 1 người vào,Ryan từ từ buớc vào đứng đợi chủ căn phòng kéo hộp thiết hóa trang từ gầm giuờng ra đặt lên bàn.
Đôi mắt cậu ngạc nhiên anh ấy biết hóa trang luôn sao giỏi thật đó
Nửa tiếng trôi qua Ryan soi mình trong guơng cậu không thể nhận ra đây là guơng mặt mình nữa hoàn toàn khác còn rất giống tên thư ký kia,cả thân hình đuợc Phuwin độn thêm còn giống hơn cả bản thật
"Còn giọng nói phải làm sao"
Phuwin chỉ vào máy thay đổi giọng gắn nó dưới lớp da giả Ryan thử vài câu giọng hệt cái tên thư ký kia luôn
Tới phần Phuwin chỉ mất thêm nửa tiếng mọi thứ đã xong chiếc xe đen biển số tứ quý mặt lưng ngoài bóng luỡng sang trọng
Cấp trên đã sắp xếp mọi thứ cả người đóng giả vệ sĩ họ đi xe Phía sau còn chiếc truớc mặt có Ryan và Phuwin
Tên lái xe đưa tấm thiệp mời cho Ryan,Phuwin tranh thủ xem video cách nói năng giao tiếp và hành động lẫn thói quen hằng ngày của ngài Vladislav .
Ryan cũng đang xem thư ký John
Đến nơi có 2 tên vệ sĩ yêu cầu thiệp mời họ kiểm tra rất kỹ lẫn guơng mặt tham gia rồi mới cho xe vào ở bên trong có thêm 2 tên nữa dẫn Vladislav và John vào thang máy xuống tầng nơi có cánh cửa đặt mã.
Đi trên hành lang đèn sáng mờ mờ cậu để ý những căn phòng giống nhau đuợc đóng chặt đi đến cuối phòng
Cửa mở truớc mặt có rất nhiều người có cả người nổi tiếng đang đeo một sợi dây dạng xích ở cổ họ không đi mà là bò bằng 4 tứ chi,có người là bị ép vì lí do khổ sở hoặc có nguời tự nguyện vì đồng tiền chức quyền mờ mắt.
Có lẫn gương mặt thuờng xuyên xuất hiện trên truyền hình nhào nhoáng cùng nụ cuời mất nhân tính con người
" Zdravstvuyte ngài Vladislav"
"Zdravstvuyte ngài Liam"
"Đã lâu không gặp sức khỏe của ngài tốt chứ"
"Cảm ơn ngài Liam quan tâm,tôi vẫn khỏe mạnh"
"Nghe nói ngài sắp đón cháu đầu lòng,chúc mừng gia đình ngài"
"Tôi khá hồi hộp,lần đầu tiên tôi lên chức ông"
Vệ sĩ thân cận của ông ta thì thầm vào tai điều gì đó và Liam xin phép rời đi chào hỏi chủ nhân bữa tiệc,Phuwin lấy ly rượu từ bồi bàn có nhiều vị đến chúc mừng hỏi thăm
Buổi tiệc bắt đầu chuơng trình đầu tiên đấu giá những vật cổ từ rất lâu nói chính xác hơn vật có giá trị chính là vật ăn cắp,rất nhiều vật đưa ra có sự căng thẳng về trả giá cuối cùng là vật đấu giá từ ngài Liam
"Xin giới thiệu vật đấu giá ngài Liam"
2 người phụ nữ đẩy chiếc hộp lớn ra giữa sân khấu khi màn che kéo xuống xuất hiện con người da trắng mái tóc vàng Kim óng ánh đôi mắt sáng rực rỡ màu vàng trên da có dấu ấn đặc biệt
Theo thông tin cậu ta đuợc sinh ra từ ống nghiệm nhân tạo từ bé được nuôi trong tủ kính.
Phuwin từng gặp cậu ta ở Pháp cách đây 3 năm truớc
''Có vị nào ra giá khởi điểm không"
"200 đô"
"Wow bàn số 1 ra giá khởi điểm 200 đô,còn ai ra giá cao hơn không"
"220 đô"
"Bàn số 16 ra giá 220 đô,ai muốn hơn mức giá này không ạ"
"240 đô"
"260 đô"
"280 đô"
"300 đô"
"Đã có giá 300 đô rồi vị nào sẽ trả giá cao hơn đây"
"390 đô"
"Bất ngờ thật đó bàn số 1 ra giá 390 đô "
"390 đô lần thứ nhất"
"410 đô"
"Đã 410 đô rồi"
"550 đô"
"Wow bàn số 1 lần nữa ra giá cao nhất,550 đô lần thứ nhất"
"550 đô lần thứ hai"
"550 đô lần thứ ba,xin chúc mừng ngài Vladislav"
Tiếng vỗ tay như lời chúc mừng,Naravit để ý đến ngài Vladislav anh có cảm giác ngài ấy rất lạ
"Ngài Liam,ông thực sự muốn bán cậu ta cho ngài ấy sao"
"Cậu lo gì ta chỉ muốn giữ mối quen hệ thân thiết với ngài ấy sau này còn nhờ cậy giúp đỡ ở Pháp và Nga"
"Cái tên đó chẳng còn lợi ích gì phải giữ lại"
Sau buổi đấu giá kết thúc bữa tiệc diễn ra đến nửa đêm ngài Vladislav chào hỏi thêm rồi mới ra về,trên hành lang ngay gốc khuất không có ai Phuwin nép vào góc tối có người thay thế vị trí đi ra xe cùng John.Cậu nhận thông tin từ Win đã hack camera khắp nơi đến lúc hành động cởi bỏ lớp mặt giả thay cái guơng mặt khác
Đi trên hành lang cậu thử test camera thấy an toàn tiến đến cánh cửa đóng chặt đã bị khóa bẻ khóa một cách dễ dàng nhờ dấu vân tay ngài Liam
Lẻn vào trong cậu bật ánh sáng từ đèn nhỏ ở mắt kính tìm kiếm tài liệu giao dịch buôn người cả phản động của Liam và Zdravstvuyte chủ bữa tiệc.
Tìm thêm nhiều nơi vẫn chưa thấy sang căn phòng khác không có
Phuwin nghe tiếng động buớc chân bên ngoài cậu lập tức trốn ẩn nguời sau cánh cửa
Tay rút súng ra vào thế sẵn sàng tay nắm cửa vặn xuống cửa mở ra bàn tay Phuwin siết chặt khẩu súng hơn nữa lén nhìn qua khe hở không phải vệ sĩ mà là gã đàn ông đi cùng lão Liam
Gã ta nắm chặt súng trên tay kiểm tra mọi thứ không có gì đáng ngờ anh ta đóng cửa rời khỏi.
Phuwin ở yên thêm vài phút để chắc chắn người đó đã đi xa cậu tiếp tục tìm kiếm lại lần nữa khi nhận ra phía sau đầu có vật lạ
"Bỏ khẩu súng xuống giơ hai tay lên cao"
"Đứng dậy"
"Mày là ai,thuộc tổ chức bên nào"
Không có câu trả lời anh ta lại hỏi thêm và ra lệnh lùi buớc theo Phuwin sử dụng thời cơ hất toàn bộ tài liệu giấy vào mặt tên đàn ông truớc mặt,may là trong phòng tối vẫn đủ ánh sáng nhìn rõ mọi thứ
Gã ta vung nắm đấm vào mặt nhưng cậu né kịp tránh cú đấm vừa rồi Phuwin phản công dùng đồ có sẵn ném về phía anh ta,cuộc đấu tiếp diễn căng thẳng cả hai ngang sức nhau.
Qua vài phút quen với cách đánh của hắn Phuwin nhận ra hắn có chỗ hở trong di chuyển và cậu chiếm thế khóa chặt đối phuơng nằm xuống mặt bàn
Quăng khẩu súng xuống sàn khóa cổ tay của hắn lại kẹp chân người nằm duới cố thoát không thành
"Game over "
"Thả ra,mày là ai"
"Thả cũng đuợc nhưng anh phải đợi người đến cứu"
Lấy dây rút inox trong túi cột tay hắn và chân lại Phuwin mới buông rời khỏi,ánh mắt anh ta khó chịu nhìn cậu
" Anh có biết tại sao mình thua tôi không..."
"......"
"Hay không nói nhỉ"
"Guơng mặt anh đẹp mà uổng quá đi khi không dùng đúng cách,nghề anh nên theo diễn viên hay thần tượng mới đúng nhỉ"
"Tôi phải đi rồi tạm biệt,xin tịch thu khẩu súng"
Phuwin đeo bao tay đen nhặt khẩu súng lên đi đến bên cửa số quăng ra ngoài,cậu cầm balo đeo lên vai tay chỉnh lại nón buớc ra khỏi phòng
(Ổn chứ)
"Ông ta không để chứng cứ giao dịch ở đây,tất cả các phòng giống nhau để đánh lừa người ngoài,tài liệu trong các phòng là giả"
(Cấp trên bảo rút lui,Ryan đậu xe đang chờ cậu ở lối mòn)
Tắt máy mic cậu mở một cửa sổ leo ra đi trên mái nhà rồi nhảy xuống vách tuờng để leo ra mảnh đất bên ngoài theo dọc mé rừng Phuwin đã ra được đuờng mòn phía dưới khá xa biệt thự đi thêm chút chiếc xe đang đợi.
Cậu buớc vào trong và xe đi khoảng cách thật xa chắc chắn không có ai đuổi theo Phuwin cởi bỏ lớp mặt giả nhờ Ryan ghé vào chỗ trống đốt cháy tất cả mọi thứ thành trọ xe tiếp tục trở về nhà