[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Plap X Blh | Tình Ca
(lò vi) sóng biển (1)
(lò vi) sóng biển (1)
Một đêm trắng.
Nằm trên chiếc giường êm ái, cuộn mình trong chăn ấm, Ái Phương vẫn không sao ngủ được - dẫu những ngày đánh bắt xa bờ vừa qua đã rút cạn sức lực.
Bên ngoài, sóng biển ì oạp vỗ bờ, ánh trăng nghiêng nghiêng lọt qua khung cửa, loang loáng hắt vào phòng, lạnh lẽo như bạc.
Có lẽ vì cuộc gặp không mong đợi chiều nay...
Mỗi khi nhắm mắt, bóng hình người cũ lại ùa về.
Dáng vẻ mỏng manh như liễu như đào giữa nền cát rộng và biển trời bao la - sự đối lập ấy khiến hình ảnh nàng càng khắc sâu, hằn như vết khắc trên đá, chỉ có thể xóa nhòa bằng cách đập vỡ nó.
Nhưng người nghệ nhân nâng niu tác phẩm trân quý, không nỡ làm thế.
Phương bực dọc ngồi bật dậy, kéo ngăn tủ gỗ, rút ra bao thuốc đã lâu không đụng đến.
Ngậm một điếu lên môi, cô mở tung cửa sổ, hi vọng làn khói trắng có thể cuốn mình vào một thế giới không còn đau khổ; hoặc thêm một chút khói bao phủ trước đôi mắt từ lâu đã bao phủ một tầng sương cũng tốt.
Ngọn lửa chưa kịp lóe sáng, ánh mắt cô đã bắt gặp một vệt sáng le lói từ căn nhà bỏ trống bên cạnh.
Căn nhà ấy đã im lìm nhiều năm nay, cửa gỗ mục ruỗng, vườn cỏ dại phủ kín.
Ấy thế mà đêm nay, một ánh sáng mỏng manh vẫn xuyên qua khe cửa.
Trái tim Phương rộn nhịp, trong đầu thoáng nghĩ đến một kẻ trộm nào đó.
Cơn tò mò thắng thế, cô cất lại điếu thuốc, lặng lẽ bước ra ngoài.
Dưới chân, cát lạo xạo, gió lạnh tạt vào má, mang theo mùi mặn nồng từ biển.
Đẩy nhẹ cánh cửa cũ kỹ, nó kẽo kẹt như rên lên trong đêm.
Và đúng thật, có một kẻ trộm.
Chỉ cần ung dung ngồi vắt vẻo trên sofa, ly vang đỏ trong tay, môi ngậm điếu thuốc, váy hai dây đỏ rực ôm lấy từng đường cong quyến rũ, nàng ta đã thành thục đánh cắp trái tim cô, thêm lần nữa.
Không những thế, mà còn nhẫn tâm đạp vỡ nó ra tan tành.
Thoáng ngẩn người, Lan Hương không nghĩ Phương lại xuất hiện ngay lúc này.
Tưởng đâu men rượu thương sót ban tặng cho nàng bóng hình người thương.
Nhưng khi cánh cửa gỗ mở toang, gió lạnh ùa vào đã chứng thực: cô thật sự đứng trước mặt nàng.
- Lại gặp rồi.
Lan Hương khẽ cong môi, đặt ly rượu xuống bàn thủy tinh.
Bóng lưng hờ hững kia khiến tim nàng nhói lên, nhưng vẫn cố níu kéo.
- Không muốn uống với bạn cũ một ly, hàn huyên đôi chút sao?
Ái Phương khựng lại.
Trong thoáng ngập ngừng, lòng cô giằng xé: một bước gần thôi, cô biết bản thân sẽ lại tan vỡ.
Nhưng rồi, để không lộ ra sự run rẩy, cô ngoái đầu, đôi mắt ánh lên sự phòng thủ.
Nàng liền tiếp lời, giọng pha chút thách thức.
- Sợ rồi?
Cô nhíu mày không hài lòng.
- Sợ gì?
- Sợ rằng...
Lan Hương bước đến gần, chậm rãi nâng cằm cô, môi nhếch lên đầy khiêu khích.
- Con tim sẽ lại rung động.
Vì tôi.
Hài lòng trước vẻ sững sờ của Ái Phương, nàng thong thả đi vào bếp, lấy thêm một ly rượu rồi trở lại chỗ ngồi cũ, giọng bông đùa.
- Tôi không có ăn thịt em đâu mà sợ.
- Đừng nói nhảm.
Tôi không sợ!
Để chứng minh mình không hơn thua mà mình hơn hẳn, Phương bước nhanh tới ghế, ngồi xuống cách Hương một quãng xa.
Dáng ngồi nghiêm chỉnh, lưng thẳng tắp của cô khiến nàng muốn bật cười, nhưng vẫn cố nhịn, chỉ rót thêm cho cô một ly rượu rồi khẽ cảm thán.
- Cũng thật quái lạ.
Tôi đi đã lâu, vậy mà ngôi nhà vẫn sạch sẽ, vẹn nguyên như xưa.
Như thể có ai đó thân quen, ân cần quét dọn, chờ tôi trở về.
Giọng nói bình thản, không cao không thấp, nhưng lại ẩn chứa ý tứ sâu xa, đủ để đối phương hiểu.
Trên đời này, ai lại điên rồ đến mức dọn dẹp nhà cửa cho người yêu cũ?
Họa chăng chỉ có mình Phương ngốc nghếch.
Cô khéo léo che giấu cảm xúc, giọng điệu khô khốc như trả bài trước lớp.
- Tiên là người dọn dẹp nhà cho cô.
Đương nhiên, Hương nhận ra lời nói dối vụng về ấy.
Mỗi khi căng thẳng hay nói dối, Ái Phương đều bấu mạnh vào đùi mình - một cử chỉ quá quen thuộc với nàng từ thuở nhỏ.
Song, người kia đã muốn giấu, Hương thuận theo, không vạch trần.
Tiếp tục che đậy lời bịa đặt (mà ai ai cũng tường tận), Ái Phương khéo léo tiếp lời đổi sang chủ đề khác.
- Thật không ngờ, nữ ca sĩ nổi tiếng Bùi Lan Hương đây cũng biết hút thuốc và nát rượu như người thường.
Không sợ bị báo chí chụp lén à?
Dù chính mình cũng đang ngấm ngầm sử dụng những thứ độc hại ấy, nhưng khi bắt gặp nàng, Phương lại thấy lo lắng.
Cô cố tỏ ra mỉa mai, chỉ mong nàng thôi đi.
Thế nhưng, Hương chỉ cười khẽ, rít một hơi, rồi thả làn khói bay lên không trung.
Giọng điệu nàng cứng nhắc, khuôn mẫu hệt một Bùi Lan Hương trước công chúng.
- "Vì sắp đến tôi sẽ hóa thân thành một nhân vật biết hút thuốc lá, nên đang tập tành trước" - đó là câu trả lời tôi để dành cho phóng viên.
Còn với em...
Hương chậm rãi nghiêng người lại gần.
Phương bối rối, theo bản năng lùi dần cho đến khi lưng chạm hẳn vào tay ghế.
Men rượu nhuộm đỏ ánh mắt, giọng nàng bỗng trở nên lả lơi, mềm mại, như hơi thở phả sát bên tai.
- Vì nhớ, nên tìm đến.
Hơi thuốc đưa tôi về quá khứ, còn mùi cồn lại vẽ ra viễn cảnh trùng phùng trong tương lai, như giây phút này đây.
Không an toàn.
Lý trí không ngừng cảnh báo như thế, không muốn bản thân lạc vào nữa.
Thế nhưng...
Với ánh mắt thăm dò, Lan Hương buông điếu thuốc lá xuống, chậm rãi cúi đầu.
Ái Phương vờ ngẩn ngơ trước hành động thân mật vượt chuẩn mực ấy, trong khi bàn tay đã căng thẳng siết chặt lấy đùi.
Không nghiêng người tránh né, như thể chính con tim Ái Phương mong chờ, khao khát giây phút này từ lâu.
- Em hài lòng với câu trả lời này rồi chứ?
Hương dập tắt điếu thuốc trong gạt tàn, rồi thản nhiên trở lại chỗ cũ.
Ban đầu, nàng chỉ muốn trêu chọc lão cán bộ cố chấp kia, trong lòng cũng thấp thoáng chút ham muốn chiếm lấy hơi ấm quen thuộc.
Nhưng nghĩ đến mùi thuốc có thể ám vào người cô, Hương đành dằn lòng, để lần sau vậy.
Bất ngờ, Ái Phương bật dậy.
Cô cầm ly rượu vang, ngửa cổ tu một hơi, lật ngược ly lại, không một giọt rượu nào rơi xuống sàn, giọng gấp gáp.
- Một ly, đúng chứ?
Nói rồi, cô quay lưng bước đi thật nhanh.
Bầu không khí vừa mới chớm ấm áp lập tức tan biến, để lại khoảng lặng lạnh lẽo, hiu quạnh.
Lan Hương cầm lấy ly rượu, uống cạn.
Hậu vị chỉ còn lại một vị đắng chát - hóa ra lời quảng cáo chẳng hề nói sai.
Ngồi thu mình trên sofa, nàng vòng tay ôm lấy gối, như cách Ái Phương xưa kia từng ôm nàng mỗi khi tâm trạng chạm đáy.
"Em vẫn không thể tha thứ cho Hương được sao, Ái Phương?"
Ở bên kia, vừa khép cánh cửa lại, Ái Phương ôm lấy trái tim vụn vỡ, từ từ trượt xuống sàn nhà.
Không ngờ, sau bao năm, Lan Hương lại trở về đúng lúc phòng tuyến trong cô yếu ớt nhất.
À mà đâu cần chờ đến lúc này - Bùi Lan Hương, từ đầu đến cuối, vẫn luôn là điểm yếu chí tử của cô.
Cô ngồi thẫn thờ, ánh mắt trống rỗng ngước lên trần nhà.
Không gian lặng thinh, không một tiếng thở dài, không một tiếng khóc than.
Chỉ có đôi mắt khô cạn từ năm ấy.
Phương mệt lắm rồi.
...
Trời nắng dịu.
Quả thật là một ngày đẹp trời để dạo bước đây đó trong kỳ nghỉ.
Như thói quen, Phương rảo bước đến quán chè năm nào - nay đã trở thành quán cà phê nhỏ nổi tiếng gần bờ biển - để tìm một ly cà phê đánh thức tâm trí.
Cô cứ để mặc đôi chân dẫn lối qua những con đường quen thuộc.
Mỗi bước đi như chạm vào quá khứ, nơi từng in dấu hai bóng hình - một năng động, một trầm lặng - kè kè bên nhau suốt thuở ấu thơ, cho đến khi sóng gió cuốn phăng tất cả.
Nếu có thể, cô ước gì có một công tắc xóa sạch những ký ức cứ dày vò mình từng ngày.
Phương khẽ thở dài, đút hai tay vào túi áo khoác.
Lòng bàn chân như dẫm phải gai nhọn, nhói buốt từng nhịp.
Con đường này, mỗi lần đi qua, cô lại thấy mình lạc vào một hành lang thời gian - nơi quá khứ ngọt ngào và hiện thực phũ phàng cứ đan xen, giằng co mãi không dứt.
Chọn cho mình một chỗ ngồi khuất, vắng người, cô lại theo thói quen hướng mắt ra bãi biển.
Những con sóng không ngừng vỗ rì rào, nối tiếp nhau tràn lên bờ cát mịn.
Một lúc sau, cô bỗng thấy nhộn nhạo dưới chân.
Ngó xuống mới nhận ra đó là chú mèo lông đen của chủ quán - con mèo vẫn thường loanh quanh bên bàn ghế khách.
Theo lẽ thường, cô đã bế nó lên, vuốt ve lớp lông mềm mượt.
Nhưng lần này, Phương chỉ lặng lẽ nhìn.
Mèo đen gợi nhớ đến nàng - con mèo lém lỉnh từng nhào đến cào cấu trái tim cô đến tứa máu như thể, đó chỉ là một trò đùa tiêu khiển vô hại của nó.
Thích thì đến, chán thì đi.
- Lại mất ngủ hả Phương?
Đã bao lần rồi nhỉ?
Cứ đều đặn như thế này sẽ có ngày mày đổ bệnh cho xem.
Giọng nói quen thuộc vang lên.
Tóc Tiên đặt ly cà phê sữa còn bốc khói trước mặt cô, rồi khẽ vỗ vai.
Ái Phương giật mình, lí nhí "cảm ơn", bàn tay bất giác khuấy cà phê như muốn đánh tan cả ngọn sóng lăn tăn trong lòng.
Tiên vốn hiểu rõ nỗi niềm bạn mình, chẳng cần vòng vo.
Cô kéo ghế ngồi xuống, chống cằm nhìn, thẳng thắn buông một câu, như mũi dao gọt sạch lớp vỏ ngụy trang, không để Phương còn đường trốn tránh.
- Là vì Lan Hương, đúng chứ?
Phương khựng lại.
Lạ thật, dù đã cho nhiều sữa vào ly cà phê, nhưng vị đắng vẫn còn vương lại nơi đầu lưỡi.
Cô vẫn căm ghét bản thân vì mãi bi lụy một mối tình đã chết từ lâu.
Nhưng trái tim cô không cho phép quên.
Phương nhớ da diết người đàn bà ấy - nhớ những ngày nàng từng yêu chiều cô đến mức khiến trái tim cô yếu mềm, khiến con người cô trở nên mong manh dễ vỡ.
- Mày vẫn chưa thể quên được nó?
Tiên hỏi, giọng khẽ nhưng sắc bén.
Phương nắm chặt lấy thìa cà phê, khớp ngón tay trắng bệch.
Đâu phải muốn quên là sẽ quên ngay.
Thời gian chưa từng là thứ thuốc dịu kỳ, không thể xóa nhòa mọi vết thương.
Ngược lại, nó càng khắc sâu ký ức, khiến người ta mang theo nỗi nhớ suốt cả đời.
- Và mày vẫn còn yêu nó nhiều lắm, đúng không?
Phương im lặng.
Cuối cùng, cô chỉ thốt lên một lời thầm thì trong lòng: "Đúng... vẫn yêu."
Nhưng lý trí lạnh lùng kiên quyết ngăn cản.
Cô không cho phép bản thân rút ngắn khoảng cách, cũng không thể tha thứ cho người đàn bà đã từng nhẫn tâm dẫm nát tình cảm quý giá mà cả hai đã từng vun đắp.
Tiên nhấp một ngụm trà hoa cúc, ngập ngừng nói ra những suy nghĩ của mình ấp ủ từ nhiều năm trước.
- Tao biết bản thân không có tư cách xen vào chuyện này.
Nhưng có lẽ năm ấy, nó bỏ đi, là vì yêu mày.
Rời bỏ là vì còn yêu sao?
Ái Phương không đáp lời, nhếch mép cười, mỉa mai thay.
Vậy có bao giờ, nàng ta là người bị bỏ lại đằng sau, như cô đã từng chưa?
Trong lòng cô vang lên tiếng thầm thì, đau đến tận cùng.
"Cảm giác ấy, đau đớn lắm Hương à.
Cô sẽ chẳng tưởng tượng nỗi, tôi bất lực gào thét tên cô trong vô vọng đến nhường nào đâu.
Đến tận bây giờ, ngay cả trong mơ, ánh nhìn lạnh lẽo của cô như giáng xuống bản án tử hình vẫn hiện lên mồn một.
Trái tim tôi vẫn không thôi run rẩy, khi nhớ đến một Phan Lê Ái Phương đã hèn mọn đến tận cùng.
Nhưng kết cục thì sao chứ?
Tôi chỉ có thể đổi lấy cái giật tay phũ phàng, như muốn phủi sạch mọi ký ức giữa chúng ta."
Phương lơ đãng nhìn ra biển, trong thoáng chốc tưởng như bóng hình quen thuộc đang bước dọc bờ cát.
Ánh mắt nhòe đi vì hơi sương, hay vì đôi mắt đã quá mệt mỏi, chính cô cũng không rõ.
- Thôi được rồi, nếu không muốn quay lại những tháng ngày khổ sở, thì sao lại lì lợm ngoạm chặt mãi cục xương đó vậy?
- Tao cũng không muốn ngu ngốc như thế.
Nhưng biết sao giờ Tiên ơi, nó đã ghim sâu vào tiềm thức mất rồi.
Câu trả lời ngắn ngủi nhưng như chặn đứng cả tiếng sóng ngoài kia.
Tiên không nói nữa, chỉ im lặng, lẳng lặng đẩy về phía Phương một đĩa bánh ngọt nho nhỏ.
Thói quen từ bao năm trước - mỗi khi Phương buồn, cô vẫn hay được dỗ dành bằng những điều be bé như vậy.
Phương vẫn lặng nhìn ra biển, trong khoảnh khắc như bóng hình quen thuộc lại hiện về nơi rìa sóng.
- À lú hé lô Chóc Chiên nha!
Long time no see!
À có cả baba Phương nữa nè!
Nay trúng số độc đắc rồi!
Ánh Quỳnh - như một phiên bản nhỏ của Ái Phương, chỉ khác là giỏi ngủ nướng hơn - định gọi một ly cà phê để tỉnh ngủ sau những ngày xa nhà vất vả.
Nào ngờ, cô lại chạm mặt thuyền trưởng của mình.
Vì vừa mới chuyển đến đây chưa lâu, cô chưa biết rõ thói quen sinh hoạt của Phương, lại càng bất ngờ hơn khi biết hai người vốn là bạn thân từ thuở nhỏ.
- Không thân nha má!
Cả hai đồng thanh, cau có một cách hài hước, khiến khóe môi Quỳnh lại cong lên.
Tiên bực dọc quay về quầy pha nước, để lại Quỳnh hí hửng quay sang Phương.
- Nè Phương, chị biết tin động trời gì không?
- Sao đấy?
Có chuyện gì mà em vui thế?
Phương chỉnh lại mái tóc rối, nở một nụ cười thoáng qua trước thái độ đầy bí ẩn của Quỳnh.
- Em quý chị lắm nên chỉ kể riêng với một mình chị thôi á.
- Em nghe con Thy kể, có đoàn tới ở homestay nhà nó.
Hình như định quay MV ở bãi biển phía trước.
- Mà bất ngờ nhất là gì chị biết không ạ?
Người ấy là nữ ca sĩ siêu siêu nổi tiếng.
Là Bùi Lan Hương đó!
Từng câu từng chữ lần lượt ghim vào đầu, nụ cười trên môi Phương dần trở nên méo xệch.
Hà cớ gì, lại là nàng ta... và lại ở... nơi ấy?
...
Tự dưng khi không lại chôn chân bên bãi biển nhìn đoàn người đang hối hả chuẩn bị set quay ở đằng xa kia: tiếng người chỉ trỏ, tiếng máy quay lạch cạch xen lẫn những tràng cười rộn rã.
Chắc là ma xủi quỷ khiến, Phương tự nhủ mình như thế, ngửa đầu lên trời, cố ép mình không nhìn về hướng ấy.
Nhớ lại khi nãy, mặc cho cái lắc đầu từ chối thẳng thừng, Quỳnh vẫn nằng nặc kéo cô ra đây, bỏ dở ly cà phê chưa kịp uống cạn, cùng một ly khác còn chưa chạm môi.
Rồi cũng nhanh như lúc đến, em lại chạy đi tìm chút gì lót dạ vì vội vàng quá, để mặc cô đứng một mình trong nắng.
Mặt trời chưa lên đỉnh mà đã gắt gỏng trút từng tia nắng xuống.
Phương che mắt lại vì chói, dời tầm nhìn, và... vô tình bắt gặp Bùi Lan Hương.
Nàng đang đứng nghe đạo diễn dặn dò, thỉnh thoảng nhíu mày thật nhẹ vì quá chăm chú, hoặc mỉm cười khi đã hiểu rõ ý - những cử chỉ quen thuộc mà Phương từng thuộc nằm lòng, dẫu giờ đây đã bị che khuất sau cặp kính râm to bản.
Trước mắt Phương không còn là cô bé tóc tết hai bím của ngày xưa, mà là một nữ ca sĩ danh tiếng.
Mái tóc dài thướt tha được búi gọn, thân khoác áo da đen bóng loáng, trông như một minh tinh màn bạc bước ra từ màn ảnh.
Khác xưa quá nhiều.
Bùi Lan Hương của hiện tại dường như có tất cả, quyền lực, ánh hào quang, cả một đám đông vây quanh.
Có lẽ vì vậy, nàng chỉ muốn xem cô như trò đùa.
Cảm xúc trong lòng Phương vẫn nguyên vẹn, nhưng cô biết, chỉ cần sơ sẩy một bước, sẽ lại sa vào chiếc bẫy năm nào - và lần này, có lẽ chẳng còn đường quay lại nữa.
Trời bỗng lộng gió.
Ái Phương đưa tay giữ lại mái tóc màu hạt dẻ, khẽ nheo mắt để bụi khỏi lọt vào.
Khi mở mắt ra, cô khựng lại - Lan Hương đang từ tốn tháo chiếc găng tay đen, rồi chậm rãi cởi bỏ chiếc áo khoác phủ kín người.
Như thể từng lớp vỏ hào quang đang được gỡ xuống, để lộ ra người con gái từng thuộc về cô.
Dẫu vậy, dù có cởi bỏ tất cả, khí chất ấy vẫn ở nguyên đó.
Chiếc đầm đen tuyền ôm sát lấy thân hình mềm mại, từng đường cong như được ánh sáng khắc họa tỉ mỉ: chỗ cần công thì công, chỗ cần thủ thì thủ.
Nét sắc sảo đến mức khiến Phương không thể rời mắt.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, cô có cảm giác đối phương cũng đang nhìn mình.
Một cơn chột dạ thoáng qua, khiến Phương vội quay đi, tự trấn an rằng mình nghĩ quá nhiều - nàng ta chỉ đang tập trung vào ống kính, cố hoàn thành set quay giữa trời nắng gắt mà thôi.
Nhưng ánh nhìn ấy... vẫn cứ như đâm sâu vào tim, để lại dư âm dai dẳng.
- Phương ơi?
Chị có sao hông dạ?
Muốn uống miếng nước điện giải hông?
Giọng nói lo lắng của Ánh Quỳnh kéo cô về thực tại.
Phương giật mình, khẽ cười xòa.
- Chị mệt nên về trước đây.
Không đợi em trả lời, cô quay lưng đi thật nhanh.
Không dám ngoái lại.
Sợ rằng, bản thân lại động lòng thêm lần nữa, hệt như lời nàng ta từng nói.
Phan Lê Ái Phương không có nhu cầu quay lại cuộc tình này, bởi lẽ, đau một lần đủ rồi.
Từ phía xa, Lan Hương lặng lẽ khoanh tay trước ngực, như muốn ôm lấy chính mình.
Cảm giác trống rỗng trong tim lại ùa về, nuốt trọn cả hơi thở.
Nàng vẫn dõi theo bóng hình ấy, thấy lòng dâng lên một niềm vui mỏng manh - ít nhất, Phương vẫn còn để nàng trong mắt.
Nhưng ngay sau đó, nỗi cô đơn lại siết chặt, khi người kia dần khuất bóng.
Làm sao để Ái Phương quay lại bên nàng đây?
Lan Hương từng tự tin đến kiêu hãnh, còn bây giờ, chỉ còn lại nỗi sợ hãi và hối hận - vì đã để vuột mất một tình yêu đẹp hơn cả tranh vẽ.
Nàng ngẩng đầu nhìn ra biển, khẽ nhếch môi cười.
Giá như, nàng chỉ muốn dìm tất cả nỗi buồn này xuống tận đáy đại dương - nơi sâu đến mức chẳng còn gì có thể vươn tới được - thì tốt biết mấy, nhỉ?
...
"Tại sao cô ta lại ở đây?"
Ái Phương sững người, lẩm bẩm trong cổ họng, đôi mắt mở to nhìn người phụ nữ đang đứng trước hiên nhà - kẻ mà cô nguyện dùng cả đời để trốn tránh, để không bao giờ phải gặp lại, dù chỉ một phút giây.
Dưới ánh trăng tròn vành vạnh, Bùi Lan Hương ngồi lặng lẽ, tay cầm một chai rượu trắng, mái tóc dài thả rơi theo từng cơn gió đêm.
Khi thấy nàng loạng choạng, nước trong chai sóng sánh sắp tràn xuống đất, Phương vội lao tới, quỳ xuống đỡ lấy thân hình sắp bị quật ngã trước gió.
- Ủa... cô ực... là ai dọ?
Sao lại đụng... vào người tôi?
Giọng Lan Hương lè nhè, kéo theo hơi rượu nồng, khác hẳn sự đĩnh đạc mọi khi.
Đôi mắt mờ sương bỗng mở to, lóe lên tia phản kháng yếu ớt, nhưng rồi nhanh chóng dịu lại.
Trong thoáng chốc, trái tim Ái Phương khẽ run.
Dù đã cố dặn mình đừng yếu lòng, nhưng giọng nói mềm nhão, ngắt quãng kia lại khiến cô vừa xót xa vừa tức giận.
Cô biết dạ dày của Lan Hương yếu, vậy mà chẳng hiểu sao, lần nào gặp lại, cũng thấy nàng vùi mình trong men say như thế này, chẳng biết tự thương lấy mình gì cả.
- Nhìn cô... làm tôi nhớ đến... người tôi yêu quá...
Lan Hương mơ màng nói, đôi mắt dõi theo gương mặt người đối diện như xuyên qua cả bóng tối.
- Đôi mắt này...
Ánh mắt nàng dừng lại nơi đôi mắt từng chất chứa cả một trời thương nhớ.
Giờ đây, trong đó không còn ánh sáng trong trẻo của năm xưa, chỉ còn đọng lại sự im lặng và đề phòng - lạnh lẽo đến mức khiến nàng hiểu ra: chính tay mình đã dập tắt ánh sáng ấy.
- Đôi môi này...
Ngón tay nàng khẽ miết qua bờ môi ấy - nơi từng thuộc về mình - trong thoáng chốc, nụ cười trên môi hóa thành nỗi đau.
- Giá như tôi của năm ấy... chịu nghĩ đến cảm nhận của em... có lẽ cả hai đã không đi đến bước đường này rồi...
Lan Hương nhẹ nắm lấy tay Phương, kéo áp vào gò má nóng bừng của mình, tận hưởng chút hơi ấm thân quen mà nàng đã tự tay đánh mất.
- Tôi ngồi đây là chờ em ấy về đó.
Nhưng mà em ấy nỡ lòng nào... trốn tôi mất tiêu rồi.
Một nụ cười buồn thoáng qua, méo xệch trong ánh trăng.
- Nhưng không sao, tôi nguyện một lòng chờ đợi em ấy, hoặc em chỉ cần yên ở đấy, hãy để tôi là người tìm.
Ngụp lặn trong giới giải trí bao năm, tửu lượng của "Nữ thần Mặt trăng" đã không còn yếu ớt như thuở trước.
Sau hàng trăm, hàng vạn bữa tiệc lớn nhỏ, những buổi xã giao không dứt, nàng học được cách làm chủ men say - hoặc chí ít là giả vờ tỉnh táo giữa cơn chếnh choáng.
Thế nên, làm sao nàng không nhận ra người trước mặt là người mà mình hằng cất giữ trong tim kia chứ?
Chỉ là, nàng sợ.
Sợ cô lại bỏ đi.
Sợ những lời cay nghiệt sẽ một lần nữa xô ngã ý chí yếu ớt của mình.
Nàng biết, bản thân đáng bị trách móc.
Nhưng thật ích kỷ thay - nàng không muốn nghe.
Thế là, nàng chọn cách giả say, mượn men rượu để nói lời thật lòng mà không cần can đảm.
Không uống rượu, nhưng sao Phương lại thấy choáng váng đến thế.
Có lẽ là xúc động, hoặc đơn giản chỉ vì cô vẫn luôn mềm lòng trước người phụ nữ này.
Dường như chẳng thể kìm nổi nữa, Phương đưa tay xoa mái đầu kia, dịu dàng như đang vuốt ve một chú mèo nhỏ.
Mà nàng mèo vốn dĩ cao ngạo ấy cũng ngoan lạ thường, thoải mái dụi má vào lòng bàn tay - hoặc có lẽ chỉ ngoan khi được ngoại lệ của mình chạm tới.
Cho đến khi, vì quá mệt, nàng nghiêng người ngã vào ngực cô, miệng vẫn khẽ gọi hai tiếng "Ái Phương" thật da diết.
Cũng như mọi khi, mỗi lần chìm vào giấc ngủ, cái tên ấy lại tự nhiên bật ra, miên man, như một phản xạ của con tim chìm trong nỗi nhớ nhung thống khổ.
Phương khẽ thở dài, bế nàng lên, đặt xuống giường.
Cô nán lại, ngồi bên mép, chỉ lặng im nhìn ngắm gương mặt kia - người đã từng là tất cả.
Do dự mãi, cô mới dám đưa tay chạm vào, vuốt ve từ đôi mắt, cánh mũi rồi dừng lại ở bờ môi.
Mỗi cử chỉ đều dịu dàng, nâng niu như thể đang chạm vào một tuyệt tác dễ vỡ - chỉ cần sơ sẩy một chút thôi, mọi thứ sẽ tan ra trong tay cô.
Trong không khí thoang thoảng mùi rượu cay, đôi mắt Phương phủ một làn sương mờ.
Một giọt nước mắt rơi xuống gương mặt say ngủ.
Cô vội lau đi - lau cả nước mắt, lẫn cảm xúc vừa trào dâng, nhưng vô ích.
Trong lòng, cô tự nhủ: "Không lâu đâu, chỉ hai ngày nữa thôi."
Mọi thứ rồi sẽ lại quay về quỹ đạo cũ.
Nàng trở về với phố thị rực rỡ, với danh xưng "Nữ thần Mặt trăng" mà người đời tôn vinh.
Còn cô vẫn lênh đênh giữa biển khơi, tiếp tục hành trình của "Nữ thần Mặt trời" soi rọi cho những đồng đội kề vai sát cánh, nhưng chẳng thể sưởi ấm chính mình.
Cho đến cuối cùng, Ái Phương cầm lòng không đặng.
Cô không đủ nhẫn tâm tự tay giết chết thứ tình cảm đã bén rễ từ lâu trong đáy lòng, cũng chẳng thể quên đi những kỷ niệm đã khắc sâu trong tâm khảm.
Cô chỉ biết lặng lẽ ôm lấy chúng, tiếp tục sống với nỗi đau ấy đến hết quãng đời còn lại.
Nhưng rồi, gương vỡ thì cũng đã vỡ rồi.
Hay là...
Phương tha thứ cho Hương nhỉ?
Có lẽ, nên vậy.
Quá khứ, rốt cuộc cũng nên để ngủ yên.
Ái Phương hiểu rõ khúc mắc năm xưa giữa cả hai - chỉ tiếc rằng, cô đã quá cố chấp, vì quá đau đớn nên đã ích kỷ đổ hết lỗi cho người rời đi là Lan Hương.
Để đến khi trùng phùng, cô lại không giữ nổi cái đầu lạnh để nói một lời tử tế.
Cuối cùng, cả hai chẳng thể nào ngồi lại bên nhau, để có một cuộc trò chuyện thẳng thắn.
Khi cảm xúc lên ngôi cầm trịch, lý trí chỉ còn là kẻ bị lu mờ trong cuộc chơi.
tbc...