Warnings: Đây là cuộc sống sau khi rước vợ miền Tây của Phan Lê Ái Phương nhó
—
Vẫn là ngôi nhà họ Bùi năm nào.
Chỉ khác là, giờ đây, con gái rượu nhà họ hết bị bà con xa và láng giềng gần dí cái câu "bao giờ lấy chồng" vô mặt mỗi khi Tết đến xuân về.
Hồi Tết vừa rồi, không những phải lì xì, mà mấy cô chú bác còn phải lật đật đi thiệp hồng chúc mừng nữa kìa!
Bởi lẽ, Bùi Lan Hương chịu chống lầy rồi, quan viên hai họ ơi!
Cho miếng pháo của Bộ quốc phòng cho xôm coai!
...
Sáng sớm, chính xác là chỉ mới gần sáu giờ một tẹo, mà ngôi nhà này đã rộn ràng như hội.
Lúc thì tiếng chẻ củi cốc cốc, lúc thì tiếng chân chạy hồng hộc đem củi vô kho, lúc lại lách cách tiếng nồi niêu xoong chảo va vào nhau trong bếp.
Vậy mà cô chủ nhà họ Bùi vẫn say giấc nồng, ngủ ngon lành như không có chuyện gì trên đời có thể phá bĩnh được.
- A!
Chào cô Phương!
- Cô Phương mới dìa hã?
- Để tụi con xách con cá zô mần nha!
Xí!
Chờ xíu, cho tui uốn lưỡi nói lại nha!
Quên hoài à, nhà này đâu phải chỉ có mình cô Bùi nữa, mà giờ có thêm một thành viên mới rồi chớ!
Đúng sáu giờ, không hơn không kém, Ái Phương chạy bộ về nhà theo đúng thói quen xưa giờ.
Mọi hôm, đi tay không thì về cũng tay không.
Nhưng mà đó là hồi còn ở thành phố thôi.
Chớ về quê rồi hả?
Mỗi lần Phương về tới cổng là tay xách nách mang, hôm thì con cá, bữa thì mớ trái cây.
Mà tánh cô thì đâu có biết từ chối ai, cứ cười hề hề cảm ơn, rồi lại chạy loay hoay phụ hết nhà này tới nhà khác, làm riết mà sắp thành dân cố cựu của xóm luôn rồi!
Mười lăm phút sau, sau khi quần áo chỉnh tề đâu ra đó, Phương không nhanh không chậm trở lại phòng mình, chuẩn bị cho một nhiệm vụ gian nan: đánh thức nàng mèo vẫn còn đang cuộn tròn trong chiếc chăn êm ái.
Cô cúi người xuống thật thấp, giọng ngọt như mía lùi, thủ thỉ bên tai vợ mình.
- Hương oy, dậy đi nè!
Hôm nay, em có tiết đó.
Vẫn chưa thấy động tĩnh gì.
Một giây sau, nàng mèo liền trùm chăn kín mít, còn trở người làm bộ không nghe gì nữa chớ.
Phương bật cười, sáng nào cũng như một thước phim chiếu đi chiếu lại hoài không chán.
Thiệt tình, gọi vợ dậy đúng là cực khổ lắm luôn á.
Nhưng mà riết rồi cũng quen, quen từ cái hồi mới quen nhau lận.
Mà công nhận, Lan Hương cũng hay ghê, không có giấu giếm tật xấu gì hết trơn.
Kiểu như "chịu thì chịu, không chịu buộc chịu".
Ngang tàng số một, nhưng cái nết ngang này lại khiến Phương đổ ứ ừ mới chết chứ.
Ai biểu, vừa ngang vừa đẹp chi đâu!
Cuối cùng, cũng như mọi khi...
- Nè!
- Phan Lê Ái Phương!
- Thả tao xuống!
- Nhanh lên coai!
- Còn ra thể thống cái chi nữa!
Hồi đầu, tụi nhỏ trong nhà còn sốc lắm khi tận mắt chứng kiến cảnh cô Lan Hương bị cô Ái Phương bế gọn ơ như bế con nít.
Nhưng giờ, quen rồi.
Ngoài mặt thì bình thản lắm, nhưng vừa quay đi là cười rần rần, thì thầm với nhau: "Trời đất ơi, ngọt xỉu, tình gì đâu á!"
Hương nằm trong vòng tay Phương, vùng vẫy như một con mèo điên lên, móng vuốt quơ quào loạn xạ.
Nhưng vuốt mèo này lại không cào ai, chỉ khều nhẹ trái tim cô một cái, khiến nó rung lên từng hồi.
Phương nhìn nàng, thật muốn cúi xuống hôn lên chóp mũi một cái cho bõ ghét.
Và đúng là trong nhà này, chỉ có mỗi Gấu khờ mới trị được Mèo đen ngạo kiều này thôi.
Sau một hồi nháo loạn, nàng bớt giãy giụa, ngoan ngoãn vòng tay qua cổ cô, rúc rúc vào hõm vai như làm nũng.
"À, hương dầu gió yêu thích nhất của mình đây rồi!"
- nàng nghĩ thầm, nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu.
Thoải mái phết, không đùa đâu!
Phương nhẹ nhàng đặt vợ xuống trước bồn rửa tay.
Chưa kịp xoay người lại, Hương đã bị giam gọn trong vòng tay rộng lớn của ai kia.
Chẳng thấy vui trong lòng gì hết (tại đang ngủ ngon lành mà bị phá đám còn gì), nàng nhíu mày khó chịu.
- Gì đấy?
Mọe, chỗ người ta đánh răng nha!
- Vợ chồng mình tắm chung đi!
Cô hớn hở, mắt long lanh như cún con ngoan ngoãn chờ được thưởng.
Hương không đáp lời, chỉ nhếch môi lên thôi, mà sao Phương thấy lạnh sống lưng dữ vậy trời?
Boong.
À không, đó là tiếng chuông chùa gần nhà chứ không phải tiếng dép của Bùi Lan Hương bay thẳng vào đầu Phan Lê Ái Phương đâu nha!
Nhưng mà kết quả thì cũng gần như vậy...
Phương lãnh ngay một vé tiễn ra cửa, ôm cục tủi thân to đùng, ngồi bẹp xuống nền đất mếu máo nài nỉ vợ mãi.
Còn Hương?
Ừ thì, vẫn thản nhiên đánh răng, chẳng thèm bận tâm, mặt không chút biểu cảm như chuyện này đã xảy ra một ngàn lẻ một lần rồi.
Vậy mới nói, trong nhà này, ai mới là người nắm cán?
Ừ thì chắc chắn không phải Phan Lê Ái Phương rồi, tại người ta đang tủi thân ngồi vẽ vòng tròn kia kìa.
Rộn ràng một hồi cũng tới giờ ăn sáng.
Trước giờ nhá, Bùi Lan Hương không phải là người hay ăn sáng đâu.
Không phải là do nàng không đói, mà là vì... ngủ dữ quá nên quên cơn đói mất tiêu.
Tất nhiên, với một người có kỷ cương nề nếp như Ái Phương đây, chuyện này làm sao mà buông tha được!
Thế nên, hồi còn độc thân, bảy giờ sáng cô mới về nhà sau khi chạy bộ.
Nhưng từ khi phát hiện thói hư này của vợ, khỏi nói nhiều, sáu giờ là có mặt, tắm rửa sạch sẽ xong rồi mới đi đánh thức nàng công chúa ngủ trong buồng kia.
Dần dà thành quen, Hương vừa dụi mắt vừa gật gù ăn, mắt nhắm mắt mở gắp đồ ăn như con mèo con, khiến Phương vừa buồn cười vừa thương quá trời quá đất.
Mà nàng cũng đâu phải lười biếng gì cho cam, có hôm còn thức trắng đêm soạn giáo án, đầu óc cứ căng như dây đàn.
Làm nghề giáo mà, sao nỡ để bọn nhỏ thiệt thòi được?
Phương chống cằm nhìn nàng, đôi mắt tràn đầy yêu thương.
Cô nhớ lại những lần bắt gặp Lan Hương ngủ gục trên bàn, xung quanh là đống hồ sơ vương vãi.
Nhìn bộ dạng mệt nhoài của nàng mà cô thương gì đâu!
Thế là, Phương nhẹ nhàng thu dọn giấy tờ, cẩn thận đến mức không phát ra một tiếng động, sợ làm nàng tỉnh giấc.
Xong xuôi, cô cúi xuống, khẽ đặt một nụ hôn nhẹ lên trán nàng.
Rồi với tất cả sự dịu dàng, cô bế nàng lên, đem vào giường để nàng ngủ thoải mái hơn.
Như một thói quen, Lan Hương vô thức choàng tay, kéo Phương lại thật gần, khẽ rúc vào lòng cô, tựa như một chú mèo nhỏ tìm được chiếc ổ ấm áp ưng ý nhất.
Thương nàng ghê!
Nhưng cũng tự hào nữa, vì Lan Hương của cô là một người tận tụy, luôn hết lòng với công việc.
- Phươngggg đút emmmm
- Gòi gòi, tới liền.
Cô cười khổ, nhưng vẫn nhanh nhẹn xúc một muỗng cơm thật đầy, đầy ắp tình yêu của cô dành cho nàng.
Không chỉ đút, Phương còn giơ tay hứng dưới cằm, sợ đồ ăn rớt xuống áo dài trắng tinh của vợ.
Tinh tế đến phát khiếp ạ!
Lan Hương được chồng đút liền cười toe toét, nhai nhóp nhép như con mèo con, đôi mắt còn long lanh như thể được cưng quá chừng.
Mà công nhận nha, trộm vía, nhà có bé mèo ăn ngoan lắm!
Gấu đút mấy muỗng là xử gọn ơ, chẳng mấy chốc tô cơm sạch trơn, y như chưa từng có gì bên trong.
Ái Phương nhìn vợ mình mà ôm tim mém ngất chắc cả chục lần có lé, nội tâm không ngừng gào thét: "bé mèo nhà ai mà cưng muốn xỉu, thiệt chớ!"
Lịch trình kế tiếp: xách xe đạp đã được Phương cẩn thận lau chùi bóng loáng mỗi ngày để chở nàng đến trường.
Trên đoạn đường làng quen thuộc ấy, vẫn là hình ảnh Bùi Lan Hương choàng tay qua eo ôm chặt chồng mình, đầu tựa vào lưng êm của cô.
Có đôi lúc, giọng chọc ghẹo của bà con lối xóm hay đám con nít quỷ lại văng vẳng bên tai.
- Ủa trời, coi ai ôm eo ếch ai kìa!
- Ái chà chà, vợ chồng son ngọt ngào dữ đa!
Nghe riết rồi thành quen, nhưng Lan Hương vẫn thấy ngại ngùng, đỏ mặt buông tay ra.
Thế mà vừa buông, Phương liền vòng tay ra sau, kéo tay nàng lên lại, đặt gọn lên eo mình, giọng có chút hờn dỗi.
- Bộ em xí hổ khi làm vợ tui lắm hã?
Lan Hương cắn môi, làm vẻ mặt lạnh tanh.
- Ừ đấy.
Chỉ một tiếng "ừ" cụt lủn thôi mà Phương ngậm ngùi bỏ tay nàng ra, vai hơi rũ xuống.
Cảnh tượng đáng thương quá chừng!
Lan Hương nhìn thấy hết, môi mím lại nhịn cười mà không nổi.
Cuối cùng, nàng bật cười khúc khích, vòng tay siết chặt eo Phương hơn nữa.
- Giỡn xíu hoi mà có người hờn đến phát khóc gòi...
Em thương chồng em nhất mà!
Phương nghe vậy, tim khẽ rung lên, đạp xe mạnh mẽ hơn hẳn.
Trời đất ơi, hạnh phúc gì đâu!
Chiếc xe đạp lướt nhẹ dưới tán cây nghiêng nghiêng, ánh nắng sớm xuyên qua kẽ lá, đan thành những vệt sáng lung linh trên con đường làng quen thuộc.
Lan Hương tựa đầu vào lưng Phương, cảm giác yên bình len lỏi trong tim.
Trong khoảnh khắc ấy, nàng bỗng thấy lòng nhẹ bẫng, rồi khe khẽ ngân nga một đoạn.
Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui
Chọn những bông hoa và những nụ cười
Tôi nhặt gió trời mời em giữ lấy
Để mắt em cười tựa lá bay
Giọng hát của nàng êm ái, trong trẻo như dòng suối nhỏ róc rách giữa rừng xanh.
Phương cầm lái mà cứ xao nhãng, nghiêng đầu lắng nghe, như sợ bỏ lỡ bất kỳ nốt nhạc nào.
Giọng của Lan Hương hay lắm, dù chẳng qua trường lớp thanh nhạc nào, nhưng cách nàng nhả chữ tự nhiên mà mượt mà, cảm xúc dạt dào như đang thả hồn theo từng câu hát.
Phương không phải người dễ xúc động, nhưng lần đầu tiên nghe Lan Hương hát, cô đứng hình thật sự, cứ ngỡ thiên thần nào vừa ghé ngang đời mình.
Hôm nay cũng vậy, âm thanh trong trẻo ấy vẫn khiến tim Phương rung rinh.
Cô nhẹ giọng chọc ghẹo.
- Hát hay quá ta!
Ai mà nghe chắc trao lần đầu luôn quớ!
Lan Hương nghe vậy, muốn đứng dậy bịch cái mỏ nói khùng nói điên giữa chốn hơi đông người ghê á, nhưng ngặt nỗi làm vậy thì sẽ có nguy cơ cùng té xuống mương nên chỉ ngượng ngùng đấm nhẹ lên lưng Phương cảnh cáo.
- Nói cái quỷ gì vậy hả!
- Thì có tui trao cho em nè!
Phương quay đầu lại, nhoẻn miệng cười thật tươi, nụ cười ấm áp hơn cả nắng sớm.
Lan Hương bật cười khúc khích, siết tay ôm chặt eo Phương hơn nữa.
Trái tim nàng cũng rung rinh theo nhịp đạp xe đều đều của người thương.
Đến cổng trường, cô nũng nịu ngả người đòi thơm má nàng một cái.
Lan Hương nghiêm mặt, đẩy đầu cô ra.
- Đừng có nhí nhố, đây là trường học đó!
Phương bật cười khúc khích, đôi mắt ánh lên nét tinh nghịch.
Thật ra, cô chỉ trêu nàng thôi, chứ ai mà nỡ làm nàng xấu hổ trước mặt đồng nghiệp, hơn nữa đây là môi trường học đường mà.
Trước khi nàng quay lưng bước đi, Ái Phương khẽ đặt hai ngón tay lên môi mình, rồi nhẹ nhàng đưa ra trước, như nhờ cơn gió mang nụ hôn ấy đến người cô thương nhất trần đời.
Lan Hương thoáng bất ngờ, đôi má ửng hồng ngay tức khắc.
Nàng quay phắt đi để giấu vẻ bối rối, nhưng khóe môi lại bất giác cong lên, niềm vui lan tỏa khắp lòng.
Hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, Phương nhấn pê-đan, bắt đầu hành trình trở về nhà.
Trên đường đi, thoáng thấy hai bóng dáng quen thuộc đi ngược chiều, cô liền chậm nhịp đạp rồi dừng hẳn lại.
- Mới sáng sớm đã thấy đôi vợ chồng son nắm tay nhau dạo phố gòi seoooo
Như phản xạ, Phương buông lời chọc ghẹo.
Ánh Quỳnh đỏ mặt tía tai, lập tức giãy nảy, đánh thùm thụp lên vai người chị của mình, nhưng tuyệt nhiên không chịu buông tay Minh Hằng ra.
Còn Hằng thì ung dung phe phẩy chiếc nón lá, nhướng mày đáp trả.
- Ừ đấy.
Gòi sao?
Ghen tị thì nói đại đi má.
- Xí, ai thèm.
Đôi bên bông đùa thêm dăm ba câu rồi lại ai đi đường nấy.
Sau đám cưới của Phương và Hương vài tháng, Minh Hằng cũng chính thức lên thuyền hoa, và từ đó vựa gạo của cô Ba có thêm một ông chủ.
Phải công nhận, để đôi này thành đôi cũng là công sức không nhỏ của Thy Ngọc.
Con nhỏ đó siêng làm tình báo lắm, còn hiến kế đủ đường cho em theo đuổi người ta.
Chỉ tiếc là...
ừ vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo tới rồi kìa!
Mà cũng không hẳn...
Nói đúng hơn là bà nội của Tào Tháo...
Lại một lần nữa, Phương từ từ đạp chậm lại.
Thế nhưng, chiếc xe đang lao vun vút ngược chiều cô thì vẫn giữ nguyên tốc độ.
Trời đang nắng chang chang, vậy mà trước mắt Phương như có bầu trời mây đen vần vũ kéo tới.
Trông khiếp đảm gì đâu!
- Hey!
Chào T-
Chữ "Tiên" còn chưa kịp thốt ra khỏi miệng thì chiếc xe đạp kia đã vụt qua nhanh như một cơn gió.
Phương đứng hình, nghẹn họng giữa câu chào.
Cùng lúc đó, một mái đầu màu vàng siêu chói mắt, đã vậy còn mặc chiếc áo bà ba màu đỏ ào ào lao tới như cơn lốc.
- Chào Th-
- Tiên ơiiii Đợi bé dớiiiiiiii
Chữ "Thy Ngọc" lại bị nuốt ngược vô họng, y như cách nhỏ đang thở dốc, hớt hải chạy vụt qua cô.
Chắc mẩm lần này con bé lại làm gì đó khiến bà chằn lửa Lào Khoa điên lên nữa rồi.
Nhìn cảnh đó, Phương cười cười, thiệt đôi này hài hết sức, làm ngày nào cũng có kịch hay để coi.
Dăm ba hôm lại có một người giận dỗi bỏ đi, một người thì xách quần chạy đi dỗ.
Mà khổ nổi, hai tháng nữa cưới đến nơi rồi!
Cũng tội Thy Ngọc, số đào hoa quá chừng, dù nó chẳng có ý với ai hết ráo.
Hàm oan thiệt mà!
Ái Phương ngoảnh đầu nhìn theo đôi trẻ, à, Tóc Tiên cuối cùng cũng chịu dừng xe rồi kìa.
Đứng xa quá nên cô không hóng hớt được hai đứa nói gì, chỉ thấy Thy Ngọc leo tót lên yên sau, rồi Tiên quay đầu lại chí chóe đôi câu.
Xong đâu đó, cả hai lại bon bon đạp xe đi mất dạng.
Thấy vậy, Phương khẽ cong môi, bật cười rồi cũng thong thả tiếp tục hành trình đi về nhà.
...
Trưa đến, vì nắng gắt quá, với lại lười về nhà nên Lan Hương quyết định nghỉ trưa tại trường luôn.
Còn đồ ăn?
Hầu hết đều do Phương đích thân chuẩn bị, không phải là cô nấu đâu, mà là cô nghiên cứu nguyên liệu kỹ lưỡng để đảm bảo đủ chất dinh dưỡng cho vợ mình.
Chứ phòng bếp hả?
Đó là khu vực cấm địa của Phan Lê Ái Phương rồi.
Vì sao ư?
Vì sao khi anh đi em đã không ôm lấy anh hỡi người...
ủa lộn.
Vì cô ta từng xém dùng lửa nghề của Tóc Tiên để đốt trụi cả cái bếp đó.
Thế nên giờ chỉ có thể ngậm ngùi đứng ngoài nhìn vào thôi.
Phương rưng rưng, muốn vào làm lắm mà mấy đứa người ở chắp tay cản lại.
Vợ không có nhà, thế là nàng rể lon ton chạy ra vườn trái cây cùng mẹ vợ ngay.
Cô tháo vát lắm nha, chuyện gì cũng xung phong làm hết, từ tỉa cành, tưới cây, quan sát tình trạng cây trồng, hái trái cây, cho đến lái xe bán tải chở trái cây ra chợ bán.
Bởi vậy, mấy dì trong xóm ai cũng quý cô, gặp là cưng nựng miết thôi.
Mẹ Bùi được khen phồng cả lỗ mũi, hài lòng với nàng rể này lắm, nên suốt ngày đi đâu cũng khoe rần rần.
Biết gì không?
Tính ra đám giỗ ở bên gia đình vợ, nhưng hầu như lúc nào Phương cũng được mẹ Bùi dắt theo hết.
Nhờ thế mà tuy làm rể hòa môn chưa được nửa năm, nhưng Phương đã thuộc nằm lòng hết tên của bà con họ hàng bên nhà vợ rồi.
Thậm chí, nhiều người còn đùa rằng, họ gặp Phương còn nhiều hơn gặp Lan Hương nữa kìa!
P của em đây dồi: Tới giờ nghỉ, nhớ ăng đó nghen hôn
P của em đây dồi: Hông là dìa tui quánh đòn đó 💪
Vịu ơ 🐈⬛💗: Phương đánh em à?
P của em đây dồi: Thì...
Vịu ơ 🐈⬛💗: Bảo yêu bảo thương mình xong lại quay ra đánh mình
P của em đây dồi: Không dám ạ bà nội của P ơi 🧎🏻♀️
Vịu ơ 🐈⬛💗: Em đang ăn trưa với bé Út đây
Vịu ơ 🐈⬛💗: Phương cũng nhớ ăn uống đầy đủ nhá
Vịu ơ 🐈⬛💗: Đừng làm việc quá sức
P của em đây dồi: P biết ùi
P của em đây dồi: Em ăng đi nhá
P của em đây dồi: Luv 💋
Lan Hương đang cười tủm tỉm vì dòng tin nhắn đáng yêu của chồng gửi.
Đã thế, nàng còn kề sát tai lên loa điện thoại để nghe thật rõ đoạn ghi âm tiếng mi gió ngọt ngào của cô, như thể nụ hôn ấy vừa khẽ chạm lên đôi má hồng của nàng vậy.
Ừ, dù bận rộn đến đâu, Phương vẫn luôn quan tâm, chăm sóc nàng chu đáo như thế đấy.
- Ái dà, mùi mẫn dữ hen?
Trái tim trái ơ đồ nữa.
Đi có mấy năm mà chị tui khát quá trời.
Suýt chút nữa nhìn hổng ra cơ.
Vừa nghe giọng nói quen tai từ phía sau, nàng giật mình, ngay lập tức tắt phụp điện thoại, làm như không có gì, thản nhiên dùng bữa tiếp.
Nhưng mà... hai bên tai lại đỏ lên hết cả rồi, rõ ràng đâu thể nào giấu được ai.
Dương Hoàng Yến kéo ghế ngồi đối diện, nụ cười nhàn nhạt trên môi, đôi mắt cong lên như thể có thể nhìn thấu tất tần tật chuyện trong thiên hạ.
Em ở nhà Lan Hương đủ lâu để tường tận hết tính nết của nàng.
Thế nên, hồi lên Tây Bắc tình nguyện, nghe mọi người kể nàng ưng Ái Phương, rồi thay đổi nhiều lắm, thật tình em không tin đâu.
Nhưng khi tận mắt thấy nụ cười ngày một rạng rỡ trên môi nàng, nhất là mỗi khi ở bên bạn đời, Yến cảm động, vì cuối cùng, nàng cũng tìm được đúng người rồi.
Còn chuyện tại sao em lại xuất hiện ở đây với tư cách đồng nghiệp của Lan Hương á?
Là bởi vì hiện tại, ngôi trường này đang thiếu thốn nhân lực, nên em quyết định về đây dạy học luôn.
Cuối tuần thì sẽ tiếp tục đi tình nguyện ở mấy tỉnh lân cận.
Một công đôi chuyện quá hợp lý luôn!
- Mày với Thiều Tổng chẳng phải cũng thế sao?
Ôi có khi còn cờ ring cờ ring hơn tao nữa đó nha.
Để không bị người ta trêu chọc nữa, Lan Hương cố tình đẩy sang chủ đề khác.
- Mắc gì cờ ring?
Yến nhíu mày.
- Ủa sao nay hổng phản lại câu trước?
Bình thường cứ một mực chối bay biến mà?
- Ừ thì...
Yến ấp úng, mặt đỏ lên thấy rõ, khiến nụ cười trên môi Lan Hương càng rạng rỡ.
Người này từng năm lần bảy lượt phủ nhận sạch trơn mối quan hệ với Thiều Bảo Trâm - một nhà tài trợ trẻ tuổi vô tình gặp em khi đi tình nguyện ở Tây Bắc, người đã say đắm em từ ánh nhìn đầu tiên rồi quyết tâm theo đuổi đến tận bây giờ.
Nhưng giờ không phản bác... tức là... hẹn hò rồi hả?
Thấy Yến ngại ngùng, Lan Hương cũng không nỡ dí đến cùng.
Chứ nếu là Lê Thy Ngọc thì chắc chắn khác à nha!
- Con Trâm ngày nào cũng tặng hoa cho mày đấy.
Tin nhắn của hai bây bữa lỡ lướt thấy, muốn chọt mắt đui luôn cho gòi...
Mèo đen vờ rợn người khi diễn tả, làm mèo cam càng ngượng hơn, mặt đỏ bừng hết trơn.
Chỉ cho đến khi chuông reo báo hiệu sắp đến giờ vào tiết buổi trưa, Hương mới chịu thôi trêu, khoác tay em đi về phòng giáo viên chuẩn bị tài liệu.
Yến cố lấy lại bình tĩnh, nhưng đôi tai vẫn đỏ ửng, rõ ràng không thể giấu được ai.
...
Rán chiều, Lan Hương lững thững đi bộ ra vườn trái cây cách nhà vài trăm mét.
Ái Phương thường về trễ hơn nàng, mà nàng lại thấy thiếu hơi người ta quá, nên vừa tan dạy, về nhà thay bộ bà ba cho thoải mái xong là nàng chạy đi kiếm chồng liền à.
Và lý do vì sao Phương về trễ là đây chứ đâu?
Cô đang ngồi trên tấm phản tre, gảy đàn theo yêu cầu của mấy dì trong xóm.
Tiếng đàn vang lên hòa cùng tiếng gió thổi nhè nhẹ, giọng hát trầm ấm của cô sưởi ấm cả không gian chiều tà.
Phương thích giọng nàng bao nhiêu thì Hương cũng mê giọng cô bấy nhiêu.
Nghe sao mà êm tai, lại đong đầy tình cảm.
Ánh mắt Lan Hương long lanh, cứ đứng đó nhìn cô mãi, như muốn khóa chặt hình bóng ấy lại.
Nàng chỉ muốn tất cả mọi thứ của cô thuộc về riêng mình mãi mãi.
Nàng biết mình ích kỷ, nhưng biết sao giờ, Lan Hương yêu Ái Phương nhiều quá mà.
- Vợ oyyyyyyy Nhớ vợ nhắm nhuônnnnnnn
Lan Hương chỉ đứng yên, khóe môi khẽ nhếch lên, chờ cả thế giới của mình đến.
Nàng biết rõ, Ái Phương yêu nàng nhất trên đời.
Vậy nên, ván này chẳng cần cược, vì nàng luôn là kẻ chiến thắng, may mắn chiếm giữ phần thưởng lớn nhất – trái tim của Phan Lê Ái Phương.
Ái Phương mừng rỡ khi thấy vợ, hào hứng đến mức nhấc bổng nàng lên, xoay vòng vòng giữa vườn trái cây thoảng hương chiều.
Nếu không vì mấy cái đấm nhẹ cảnh cáo của nàng, chắc cô đã cho nàng xoay mấy chục vòng có lé rồi.
Mà lé sẵn rồi mà, ủa?
Ngoan ngoãn cúi đầu chào các dì, đôi vợ chồng trẻ tay trong tay bước đi, ánh mắt trao nhau vẫn đắm đuối như những ngày đầu.
Con đường làng in dấu chân họ, như đã chứng kiến cuộc tình này không biết bao lần.
Những khóm hoa ven đường đua nhau nở rộ, tựa như chuyện tình của họ, đơm hoa kết trái ngọt lành, khiến người người không khỏi ghen tị.
Như mọi ngày, Ái Phương tíu tít kể cho nàng nghe bao nhiêu chuyện: nào là được mẹ vợ khen, được các dì xoa đầu, rồi cả cảnh Tóc Tiên lại một lần giận dỗi để mặc Thy Ngọc chạy theo dỗ dành.
Lan Hương chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng lại gật gù chêm thêm vài câu, ánh mắt tràn đầy yêu thương.
Nàng cũng không quên xoa đầu gấu bự.
Thích lắm cơ, tóc mềm xèo đã tay gì đâu, nhất là vành tai cứ ửng đỏ lên mỗi khi nàng chạm vào.
Mèo đen mỉm cười hài lòng, rồi hai đứa tiếp tục con đường về ngôi nhà nhỏ của mình, giữa ánh chiều tà dịu dàng và gió quê thoảng hương.
...
- Ba Phương oyyyyy Nhậu đêeeeeeeeeeee
- Chị Phương oyyyyy Em có đem mấy xị gụ nèeeeeee
Ánh Quỳnh và Kiều Anh thắm thiết khoác vai nhau, nhảy chân sáo bước tới, tay khệ nệ xách mấy chai rượu đế thơm ngon bổ dưỡng mà chúng nó ủ từ lâu.
Phương đang cẩn thận tưới mấy chậu cây cảnh trong vườn, giật mình vì tiếng la oang oang của tụi nó, suýt chút nữa cầm nguyên cái vòi xịt thẳng vào mặt hai đứa luôn rồi.
- Làm tim tao muốn gớt ga ngoài luôn à!
Cô thở dài, tắt vòi nước, rồi nhanh chân đi về phía tụi nó.
Nhưng bất giác, Phương thấy thiếu thiếu gì đó...
Ủa, nay không nghe tiếng lanh lảnh như chợ Bà Chiểu của ai đó hết ta?
Mà cũng chẳng để cô chờ lâu, bóng dáng nhỏ nhắn ấy đang lấp ló trước cửa sắt, lúng túng như thể đang kéo ai đó vào nhà.
Nhìn kỹ lại, là Thiều Bảo Trâm thì phải?
- Ủa?
Em xuống đây hồi nào zậy?
Nhân tiện giới thiệu luôn, Bảo Trâm chính là đối tác cũ của Phương hồi còn làm trên thành phố.
Tính hai đứa hợp cạ, chill chill như nhau, nên dù đã nghỉ việc, Phương với Trâm vẫn giữ liên lạc.
Nhưng có nằm mơ cô cũng không nghĩ sẽ gặp Bảo Trâm ở đây, đã vậy còn đi cùng với Thy Ngọc nữa, trông có vẻ... khá thân thiết?
- Chị í ở đây được vài ngày gòi.
Là hàng xóm mới của em luôn nè.
Thy Ngọc hồ hởi thông báo, đôi mắt ánh lên vẻ tinh nghịch thường thấy.
Nhưng lý do vì sao Thiều Bảo Trâm lại từ bỏ phố thị náo nhiệt để về sống ở vùng quê hẻo lánh này thì nó không nói, chỉ kín đáo đánh mắt về phía người vừa mới gội đầu xong, đang đứng sững trước cửa, mắt mở to đầy kinh ngạc khi bắt gặp bóng dáng dong dỏng cao quen thuộc.
- Hế nhô cô giáo!
Lông tam nố xì!
Em xách Trâm cún qua tặng chị nè!
Chẳng để ai kịp phản ứng, Thy Ngọc mạnh dạn kéo Bảo Trâm lại gần Dương Hoàng Yến, sau đó táo bạo đặt hai lòng bàn tay của họ chạm vào nhau.
Rồi, như sợ mình sẽ bị mắng vốn, nó nhanh chân chuồn về chỗ vợ chưa cưới của mình, bắt đầu giở giọng nhõng nhẽo quen thuộc khiến ai nghe cũng phải nổi da gà.
Ánh Quỳnh và Kiều Anh thấy vậy cũng rôm rả chạy đến chỗ vợ mình, tíu tít phụ xách đồ vào nhà.
Phương đứng nhìn cảnh nhốn nháo trước mắt mà chỉ biết tặc lưỡi, bất lực thở dài.
Đúng lúc đó, Lan Hương tò mò bước ra ngoài sân vì nghe tiếng ồn ào.
Thấy vợ, Phương khẽ nhướn mày, chép miệng than.
- Gòi đó, lại ồn ào một đêm nữa gòi...
Lan Hương nhìn lướt qua đám bạn bè đang tíu tít cười đùa, khóe môi cong lên đầy thích thú.
- Ừm... nhưng vui mà, đúng hông?
Phương thoáng sững người, rồi bật cười, ánh mắt ngập tràn hạnh phúc khi thấy nụ cười của vợ mình.
- Vợ nói chí phải.
Cả đám hào hứng nhóm lửa nướng đồ ăn, không quên chụp vài tấm ảnh để lưu lại khoảnh khắc đáng nhớ.
Không khí đang vui vẻ thì Quỳnh Anh hớt hải chạy đến, mắt dáo dác nhìn quanh như đang truy tìm gì đó.
Chị nhanh chóng chen vào giữa Trâm và Yến, cố tình đứng chắn không cho hai đứa nó đứng gần nhau, ánh mắt lườm Trâm đầy cảnh giác.
- Nè, sao bà tới trễ quá dị?
Bộ hổng sống đúng cái tên của mình được hã?
Thy Ngọc xởi lởi lên tiếng, cố xua tan bầu không khí căng thẳng.
Thế mà Trâm vẫn giật mình run bần bật, suýt chút nữa đã nép sau lưng Hoàng Yến để tránh ánh mắt sắc bén hơn cả dao chặt thịt của Quỳnh Anh.
Chứng kiến cảnh tượng chị vợ - em rể căng thẳng như vậy, cả đám vỗ tay phá lên cười sảng khoái.
Mặt Trâm bình thường dày lắm, vậy mà lần này cũng đỏ bừng lên, dù chưa uống giọt rượu nào.
Ông trăng đã lên cao, tỏa ánh sáng bàng bạc xuống khu vườn rộn rã tiếng cười nói.
Chẳng ai nhớ nổi mình đã nốc bao nhiêu cồn, chỉ biết rằng Xuân Nghi lúc này đang lảo đảo, tay cầm chai rượu, thấy ai cũng nhào tới hôn lên má một cái chốc.
Kiều Anh đang ngồi nhấm nháp con tôm thì nghe tin vợ mình đi phát dấu son đỏ chót khắp nơi, lập tức hốt hoảng vứt luôn con tôm, cuống cuồng chạy lại cản.
Trong khi đó, Ánh Quỳnh tửu lượng yếu nên chỉ ngồi ăn đồ nhắm, lâu lâu lại ra quẩy cùng Thy Ngọc, Tóc Tiên và Quỳnh Anh.
Bảo Trâm thì trố mắt nhìn hai thần cồn Minh Hằng và Hoàng Yến uống hết mấy chai rượu mà vẫn tỉnh như sáo, mặt không đổi sắc.
Lan Hương đã ngà ngà say, bỗng nhảy phốc lên bàn, quẩy hăng nhiệt tình.
Cả đám há hốc mồm khi nàng bất ngờ kéo khóa áo khoác từ trên xuống một cách đầy tự tin.
May thay, Ái Phương phản ứng nhanh như chớp, phóng tới quấn nàng lại bằng chiếc mền ấm áp.
Ừ thì... người ta chỉ đang giữ của thôi mà, có gì đâu mà mấy người phải tặc lưỡi cười thầm thế chứ?
Tiệc vui đến mấy rồi cũng đến lúc tàn.
Mấy đôi vợ chồng dìu nhau về nhà, vừa đi vừa cười khúc khích vì hơi men còn vương trên khóe môi.
Riêng Quỳnh Anh thì nhất quyết từ chối khi Bảo Trâm ngỏ ý đưa về, nhưng sức em khỏe quá, chị đành chịu trận, muốn làm gì thì làm.
Cũng phải thôi, em đang ra sức lấy lòng nhà vợ mà, chỉ còn mỗi cửa ải khó nhằn này nữa thôi.
Ái Phương mệt nhoài, nằm gục trên bàn từ nãy đến giờ.
Lan Hương sau khi tiễn khách cũng tỉnh rượu được phần nào, liền chạy lại chỗ cô, cúi thấp người, nhẹ nhàng đặt tay lên vai, xoa nhè nhẹ.
- Phương ơi, tụi nó dìa gòi.
Giọng nàng êm ái như lời ru, khiến Phương mơ màng mở mắt, đôi hàng mi khẽ rung động.
Vừa thấy gương mặt Lan Hương gần kề, cô bất giác mỉm cười, cảm giác mệt mỏi tan biến hết.
Không chút do dự, Phương nhào đến, dụi đầu vào bụng nàng làm nũng, giọng lí nhí.
- Vợ oy, Phương mệt quá à...
Nói rồi, Phương níu lấy tay nàng, loạng choạng cố đứng dậy.
Chân vừa bước đã xiêu vẹo, suýt ngã nếu không có vòng tay nhỏ nhắn của Lan Hương đỡ lấy.
Phương tựa hẳn vào người nàng, hơi thở nồng mùi rượu, miệng vẫn không ngừng lèm bèm.
- Biết dị, tao sẽ hổng dzìa quê rước vợ đâu.
Thấy rước xong... toàn nợ hông à...
Lan Hương thề, nàng không hề cáu, chỉ là... lỡ cấu một cái lên vai người kia cho bõ ghét thôi.
Nàng đây không chấp người say xỉn đâu.
Đệch, nói vậy chứ tức muốn trào bản họng đây này.
Nhưng chắc do say quá nên Phương không cảm thấy đau, vẫn lè nhè nói tiếp.
- Là nợ... là nợ tình á mấy bây ơi!
Tao cưới được con vợ ngon, giỏi, đẹp như dị, còn vòi gì nữa?
Trái tim Lan Hương khẽ rung lên, nụ cười rạng rỡ dần nở trên môi.
Nàng xiết chặt vòng tay hơn, vừa đỡ vừa dìu cô từng bước chậm rãi về phòng.
Trong lòng nàng ngập tràn hạnh phúc, ấm áp vô ngần.
Một ngày của nàng rể hào môn trôi qua như thế đó, quý dị ơi.
Vất vả có, cực nhọc cũng có, nhưng dường như mọi mệt mỏi ấy đều tan biến hết.
Tất cả là nhờ vào tình yêu thương của mọi người xung quanh, đặc biệt là từ vợ yêu của cô – Bùi Lan Hương, mối tình đầu và cũng là tình cuối của Phan Lê Ái Phương.
End.
Tạm thời thì mình cũng xin dừng chiếc fic này tại đây nhe!
Dạo này deadline dí dữ quá nên cũng không đủ thời gian với tâm trí để thả vào nữa 🙁(( Cảm ơn mọi người đã theo dõi nhen!