Khác 𝓹𝓵𝓪𝓬𝓮𝓶𝓮𝓷𝓽 | 𝓶𝓲𝓷𝓬𝓱𝓪𝓮

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
359831775-256-k502715.jpg

𝓹𝓵𝓪𝓬𝓮𝓶𝓮𝓷𝓽 | 𝓶𝓲𝓷𝓬𝓱𝓪𝓮
Tác giả: arunratsamee
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

một cuộc hôn nhân được tính toán một cách hoàn hảo kể cả người làm chủ cũng không biết.

Họ phải đối mặt với nhiều khó khăn thử thách.

Cuối cùng có thể bên nhau hay không.



minchae​
 
𝓹𝓵𝓪𝓬𝓮𝓶𝓮𝓷𝓽 | 𝓶𝓲𝓷𝓬𝓱𝓪𝓮
01


Seoul những ngày cuối năm.

Mùa thu vừa trôi qua thì mùa đông lại nhanh chân chiếm chỗ.

Thời tiết từ trong xanh ấm áp dần trở nên lạnh và khô.

Đặc biệt là ở những vùng phía bắc và phía đông của Hàn.

Tuyết rơi dày đặc, phủ kín lên những chiếc xe mặt đường, mái nhà.

Và đây cũng là khoảng thời gian kết thúc một năm học của các học sinh.

- Chaeyoung ới, giấy tờ tốt nghiệp của các học trò em chuẩn bị xong chưa?

Chưa đầy 1 tuần nữa bọn trẻ sẽ ra trường rồi đấy nhé.

Giọng của một người phụ nữ trung niên tầm cỡ gần 35 lên tiếng.

Phía đối diện người phụ nữ đang cặm cụi ghi giấy tờ ngước mặt lên cười mỉm.

- Dạ chị June.

Khác với người phụ nữ lúc nảy, giọng của cô gái nhỏ này nhẹ nhàng ngọt ngào hơn rất nhiều.

Có lẽ vì tuổi cô còn khá nhỏ chăng?

Chaeyoung đứng lên rời khỏi bàn làm việc của mình, bước sang bàn người tên June.

Nhỏ nhẹ lên tiếng

- Cho em gửi nhé.

À còn nữa chị cho em xin phép nghỉ lễ trước nhé.

- Sao vậy?

Muốn về nhà sớm à?

- Vâng ạ!

Năm nay mẹ bảo về sớm hơn mọi năm.

- Nếu vậy cũng được.

Dù gì mọi việc em cũng đã giải quyết xong hết rồi ở lại cũng chả làm gì thôi cứ nghỉ đi.

À mà nhớ viết giấy gửi lên hiệu trưởng em nhé.

- Vâng em đã gửi xong xuôi rồi.

- Tốt lắm.

- Vậy em xin phép nhé!

Em sang gặp bọn trẻ tí rồi về luôn.

Năm mới vui vẻ nha chị.

- Ừm em cũng năm mới vui vẻ.

Đi đường cẩn thận nhá.

Chaeyoung mỉm cười với cô gái trước mắt, bước về lại vị trí cũ của mình rồi thu dọn đồ đạc.

Trước khi đi cô vẫn không quên ghé sang chào những 'đứa con' của cô trước khi chúng đi rời khỏi ngôi nhà thứ hai này.

Chaeyoung vừa bước vào mọi tiếng ồn ào trong lớp đều dừng lại.

Chỉ có thể nghe được tiếng thoang thoảng của gió.

- Cô chào lớp.

Park Chaeyoung nhẹ nhàng nói.

Cả lớp đều bất ngờ thường ngày cô đây như thế.

- Mấy đứa sao nhìn cô chầm chậm vậy mặt cô dính gì sao?

Một học sinh không nhịn được đứng lên nói.

- Hôm nay cô lạ quá không giống như thường ngày, ăn nói rất chi nhỏ nhẹ

Chaeyoung bật cười thành tiếng.

- Không muốn cô nhỏ nhẹ sao?

Cả lớp đồng loạt lắc đầu, càng khiến cô thêm buồn cười.

- Thôi nào!

Hôm nay cô muốn nhỏ nhẹ một bữa vì có lẽ chắc đây sẽ là buổi cuối của chúng ta.

Và cô cũng nghỉ tết trước kì hạn luôn vì đã hoàn thành nhiệm vụ của bản thân mình.

Điều đầu tiên cô muốn nói là sau khi bước ra khỏi cánh công của trường cô mong cho tất cả các em dù có học tiếp hay không học tiếp thì phải sống thật tốt, nếu có khó khăn cứ đến tìm cô.

Và dù cho các em là ai thì các em vẫn mãi là vì sao sáng trong cô.

Hai mươi tư em ở đây đều là những đứa con đầu tiên của cô nên cô rất trân trọng, thương như những đứa em guột của mình.

Sau khi nói xong câu cuối cô im lặng vài giây nhìn những đứa học trò của mình.

Không để lâu liền chuẩn bị rời khỏi phòng học.

Vừa bước chân xuống khỏi bục giảng, lần lượt các học sinh ồ ạt ôm lấy cô.

Có người rơi nước mắt có người không nhưng chung quy mọi học sinh ở đây đều có chung 1 cảm xúc.

Bọn trẻ cảm ơn cô ríu rít không muốn rời xa một người cô giáo tốt như thế này.

Cuộc gặp gỡ nào mà chẳng có sự chia ly.

Đến lúc cần đi đều phải đi.

pcy_rosie_

cảm ơn tất cả các em vì đã là những khởi đầu tốt đẹp của cô.

❤️ 543

Sau khi chia tay bọn trẻ xong xuôi, cô cũng rời khỏi trường quay trở lại căn hộ của mình.

...

- Jimin à... năm nay em có dự định sẽ về quê đón tết bên gia đình không?

Một giọng nam pha đôi chút trầm gần như 40 tuổi lên tiếng.

Thành viên trẻ tuổi nhất thuộc đội điều tra số 1, văn phòng thám tử seoul quay lại nhìn người tiền bối của mình, đáp lời nhẹ nhàng.

- Dạ có anh Jinho, đã thế còn phải về sớm hơn nữa vì ba mẹ kêu có việc gấp.

Nghe hai chữ'việc gấp' phát ra từ miệng Jimin, người em áp út của nhóm liền chọc cười.

- Nếu mà là việc gấp cận tết như thế này, anh mày biết đó là việc gì.

Namjoon không chờ đợi vội rời khỏi chỗ của mình chạy lại phía Jimin, câu vai anh.

Jimin thắc mắc đưa hai mắt nhìn anh.

Kể cả người anh thứ Jinho cũng đang đợi câu trả lời.

- Xem mắt chứ còn gì nữa.

Mọi người đều phì cười khi nhận được câu trả lời, Jimin ngờ ngợ không tin quay sang tiếp lời.

- Em vẫn còn nhỏ chắc không phải là xem mắt đâu, chỉ là việc trong nhà thôi.

Namjoon đăm chiêu nhìn.

- Mày mà còn nhỏ sao?

27 tuổi rồi đấy nhóc.

Jimin lườn Namjoon không chịu nhường bộ.

- Anh già hơn em một tuổi đấy sao chưa chịu có vợ.

Mồm miệng của Jimin quá ư là... khiến cho người anh thứ Jinho mới cưới vợ đây đã phì cười hai đứa em này.

Nhận được câu trả lời của Jimin lòng Namjoon như bị cắt trăm mảnh.

Rời khỏi bả vai của anh mà lặng lẽ trở lại vị trí.

Jimin cũng phải bật cười với người anh này.

Anh tranh thủ dọn dẹp bàn làm việc rõ ràng, rồi vội chào tạm biệt các anh để quay về nhà.

...

Khoảng hơn 10 giờ tối Chaeyoung đã có mặt ở nhà ba mẹ của mình tại Busan.

Khoảng thời gian trước cô một mình về lại Hàn làm việc và học tập.

Còn ba mẹ và chị gái cô vẫn ở bên Australia để hoàn thành nốt thủ tục bàn giao công việc giấy tờ rồi mời chuyển hoàn toàn về đây.

Một phần cả gia đình cô muốn về lại Hàn sinh sống vì đại gia đình của họ vẫn ở đây.

Ba mẹ cô đều là những vị luật sư tài ba của nước Úc việc họ có thể dễ dàng trở về Hàn Quốc sinh sống là việc rất khó kể cả chị gái cô.

Alice - chị gái ruột duy nhất của Chaeyoung, hơn cô hai tuổi là luật sự trẻ tuổi nhất của công dân nước Úc.

Gia đình cô từ xưa đều học về ngành luật, đến thế hệ của Chaeyoung, cô lại rẻ hướng sang làm giáo viên dạy tiếng anh và bộ môn mỹ thuật.

Mỹ thuật là năng khiếu của Chaeyoung khi còn nhỏ.

Cô không muốn lãng phí năng khiếu trời cho này nên đã học chuyên sâu thêm về chúng.

Nếu nói cô là người không noi theo truyền thống gia đình thì không phải.

Cô vẫn học về luật, vẫn tìm hiểu nhưng không thi chuyên sâu như chị hai mình.

Vừa dẹp quần áo vào tủ xong Chaeyoung nhanh chân chạy xuống phụ mẹ và chị làm buổi tối.

Trên bàn ăn hôm nay sẽ rất vui nếu như ba mẹ cô không nhắc đến việc xem mắt.

Cô khá khó chịu về việc này vì cô không muốn một hôn nhân sắp đặt.

Cô không muốn bị điều khiển như con rối cô muốn được tự do.

Nhưng ba mẹ cô lại khác, họ muốn cô có người để chăm sóc yêu thương.

Vì từ khi đi học đến giờ Chaeyoung chưa từng dắt ai về ra mắt, ba mẹ cô sợ cô sẽ ế tới giờ.

Ông bà lo khi cả hai không còn sẽ không ai lo cho cô con gái nhỏ vụng về này.

Vì Alice đã có bạn trai từ lâu họ cũng sẽ cưới trong 1 sớm 1 chiều này.

- Con không muốn, con không coi.

Cô ậm ực khó chịu.

Mẹ rất hiểu rõ bản tính của Chaeyoung liền nhẹ nhàng vỗ về.

- Chỉ là đi xem thôi, ba mẹ không bắt con cưới liền bây giờ.

Nếu con thấy không hợp có thể không tiếp tục, được không con gái?

Giọng nói nhẹ nhàng của mẹ lúc nào cũng làm cô mềm lòng, không đợi lâu liền gật đầu.

- Chỉ đi xem thôi đó nhé.

Mẹ cô vui lòng gật đầu nhẹ.

...

- Mẹ nói cái gì á?

Đi coi mắt sao?

Jimin không ngừng hết hồn, mồm miệng của Namjoon quả thật...

- Con không coi đâu, nếu mẹ muốn con dâu đến vậy thì mẹ xem đi nhá.

Ba anh nghe vậy liền không vui lòng.

- Mày ăn nói với mẹ mày vậy hả?

Nhìn người ba này anh liền hết biết gì để nói, hễ việc gì có liên quan đến mẹ mà ai nấy không chịu nghe lời mẹ thì ba đều tức giận.

Jimin rất ngưỡng mộ ba mẹ mình khoảng này.

- Con không có ý như vậy... nhưng mà chuyện này con có thể tự giải quyết được.

Mẹ anh nghe vậy liền không vui, bắt đầu nũng nịu với cậu con trai cả này.

- Jimin à...

đã lâu rồi con không có bạn gái mới cho nên mẹ muốn... với lại con đã 27 tuổi rồi đâu con nhỏ.

Mẹ muốn bồng cháu lắm con hiểu cho mẹ nha.

Đôi mắt long lanh của bà nhìn anh, khiến trái tim Jimin không dằn lòng được.

Anh buộc lòng đồng ý.

Nhanh chống xin phép ba mẹ lên lầu trước.

Trở về phòng tâm trạng của anh có đôi chút tệ liền lấy điện thoại ra, những ngón tay thon gọn của anh nhấn vài ba chữ trên màn hình rồi bấm gửi.

'Chuyện hồi sáng anh mày nói giờ hiệu nghiệm rồi sao?

Hahahha'

Jimin nhìn màn hình mà bực tức.

'Anh còn cười nữa sao?

Miệng ăn gì mà linh thế không biết.

Hên là anh chưa trù em kết hôn đấy.'

Chưa phải đợi lâu đầu dây bên kia gửi lại 1 tin nhắn.

'Ối chú mày lại nói thế, có khi hai bây lại yêu nhau cũng nên.

Khuyên rồi ngủ đi, chúc thành viên trẻ tuổi nhất của đội điều tra số 1 seoul ngày mai 'lên đường' tốt đẹp nha.

Gửi em ngàn nụ hôn 💋💋💋'

Nhìn những dòng tin nhắn vô nghĩa này anh bấm vọn vẹn 3 chữ

'Cút'

Jimin đặt điện thoại xuống bên cạnh, đưa tay lên trán mà suy nghĩ.

Rồi những suy nghĩ cũng biến mất.

Jimin dần chìm vào giấc ngủ.

...

cột mốc quay lại 🤍

#07/01/2024
 
𝓹𝓵𝓪𝓬𝓮𝓶𝓮𝓷𝓽 | 𝓶𝓲𝓷𝓬𝓱𝓪𝓮
02


Ngày thứ hai seoul vào mùa lạnh.

Thời tiết hôm nay lại khô cằn hơn mọi khi.

Tuyết rơi càng thêm dày đặt.

Người người nhà nhà đều không muốn ra đường, ai nấy chui rút vào lò sưởi.

Chaeyoung đã thay cho mình một bộ đồ giữ ấm, bên ngoài còn khoác thêm chiếc áo khoác phao để có thể đỡ lạnh tốt nhất.

Vừa xuống dưới nhẹ mẹ cô đã ngoắc cô lại, đưa cho Chaeyoung một ly sữa ẩm.

- Tiệm cà phê pinkpunk nhé con, mẹ để số điện thoại của Jimin trên bàn cho con rồi, có thấy không?

Chaeyoung liền nghĩ.

"Tên Jimin sao?"

Bà gọi mà cô không nghe liền búng tay vài cái trước mặt cô.

- Chaeyoung à...

- Dạ mẹ, mẹ dặn gì sao?

- Mẹ kêu nảy giờ con không nghe nghĩ gì đấy?

Mẹ hỏi có lấy số điện thoại của Jimin chưa.

Chaeyoung liền gật đầu, rồi chào cả nhà.

Cô rời khỏi nhà lúc 9 giờ kém, đến nơi có vẻ sẽ là 9 giờ rưỡi.

Vì tiệm không xa nha cô cho mấy.

Quả thật đúng như vậy, vừa hay 9g25 cô đã đến nơi đến sớm hơn hẳn 5p.

Chaeyoung vừa gửi xe xong trên tay cầm điện thoại bấm một dãy số dài.

Vừa bước vào trong quán là vừa hay đầu dây bên kia bắt mắt.

'Xin chào!

Tôi là Park Chaeyoung, tôi vừa mới đến tiệm cà phê pinkpunk.

Anh đã đến hay chưa?'

Giọng của cô vào trời lạnh lại càng thêm trầm, đầu đây bên kia nghe xong những vẫn im lặng một hồi mà không trả lời.

Cô vì lặng mà khó chịu, giọng có chút lên cao.

'Alo anh!

Có nghe không vậy.'

Người bên kia giật mình liền đáp lời.

'Tôi đến rồi, bên góc trái mặt áo khoác đen ngồi cạnh cửa sổ.'

Chaeyoung đảo mặt một vòng rồi dừng lại ngay người đàn ông ngồi bên cửa sổ.

Nhìn anh ta khá cao body rất chuẩn, đã thế gu ăn mặc lại rất vừa lòng cô.

Chaeyoung bước lại gần, vừa tới liền ngồi xuống đối diện anh.

Không đợi anh nói lời nào, liền chủ động nói trước.

- Xin chào!

Tôi tên là Park Chaeyoung.

Giáo viên tại trường số 1 seoul.

Năm nay vừa tròn 25 tuổi là con của một gia đình luật.

Jimin có đôi chút bất ngờ vì tính cách ngay thẳng này của cô.

Lẹ làng đánh nhanh thắng nhanh.

Không để cô đợi lâu, anh liền tiếp lời.

- Chào cô.

Tôi tên là Park Jimin.

Là thành viên của đội điều tra số 1, văn phòng thám tử seoul.

Năm tay 27 tuổi.

Chaeyoung vừa nhâm nhi nước vừa nghe anh nói.

Nhưng đến cái chỗ thành viên đội điều tra cô liền bị sặc.

Jimin thấy vậy nhanh tay lấy khăn giấy cho cô.

- Anh nói gì cơ anh là thám tử?

Jimin cười nhẹ.

- Ừm, còn là thành viên trẻ tuổi nhất.

Chaeyoung không khỏi bất ngờ.

Anh là người của đất nước.

Jimin không muốn vòng vo liền nói thẳng.

- Tôi là thành viên của đội điều tra nên sẽ không có cuộc sống như người bình thường được.

Chắc cô sẽ hiểu, ngày hôm nay tôi đến đây là vì mẹ tôi muốn tôi tới.

Và tôi cũng chưa muốn có vợ nên mong cô hiểu.

Chaeyoung chợt cười nhẹ.

Khiến cho anh đang nói bỗng dừng lại.

- Có gì sao?

Chaeyoung thấy mình đã phá ngang liền nói.

- Tôi cũng như anh cho nên là tôi hiểu, tôi đến đây cũng chỉ vì mong muốn của gia đình.

Tôi có nhiều việc phải làm cho nên...

Jimin lần này cũng đã nhẹ lòng, buông bỏ được một gánh nặng.

- Cảm ơn cô rất nhiều.

Sau câu 'cảm ơn' cả hai đều rơi vào trạng thái im lặng.

Chaeyoung chả biết phải nói gì chỉ chăm chăm gặm ly nước của mình.

Bầu không khí càng trở nên ngại ngùng hơn bao giờ hết.

Bỗng...

Chuông điện thoại reo lên...

Phát ra từ điện thoại của Jimin.

Chaeyoung sau khi nghe được tiếng chuông đã bỏ ly nước xuống, ngước mắt lên nhìn.

- Anh cứ nghe, không cần phải ngại.

Nếu muốn riêng tư có thế qua gốc bên kia cũng được.

Jimin nhìn cô rồi vội xua tay.

- Không cần thiết, là mẹ tôi.

Chaeyoung giật mình.

- Mẹ anh sao?

Anh nhìn cô gật đầu nhẹ.

Rồi nhẹ nhàng lướt trên điện thoại.

Đầu dây bên kia không chờ đợi mà liền xổ một tràng dài.

'Con và con bé Chaeyoung sao rồi, còn ở đó không?

Đưa mẹ xem với.'

Jimin nhìn cô, đợi sự đồng ý anh mới dám đưa.

Chaeyoung cũng không vướng bận gì liền gật đầu.

'Cô ấy ở đây, bọn con chuẩn bị về.'

Vừa dứt lời anh đã đưa máy sang cô.

Chaeyoung chỉnh lại trang phục, nở nụ cười sẵn điện thoại vừa xoay qua cô liền đưa tay lên vẫy chào.

'Con chào bác, con là Park Chaeyoung ạ.'

Mẹ anh cười rối rít liền đáp lời.

'Chào con, bác là mẹ của Jimin.

Hai đứa sao rồi hoà hợp chứ?

Con trai bác có chỗ nào không tốt không?'

Chaeyoung vội xua tay.

'Không ạ!

Anh ấy rất tốt bọn con không có gì vướng mắc hết.'

'Nếu vậy thì tốt, cuối tuần nay gia đình con sang nhà bác ăn tất niên nhé.'

Chaeyoung ngước lên nhìn người đối diện của mình, ra tín hiệu cầu cứu từ anh... nhưng có vẻ...

'Con đừng từ chối nhá, ba mẹ con đã đồng ý rồi.'

Vừa xong câu chuyện muốn nói bà nhanh chóng tắt máy.

- Cái này tôi không biết được đừng trách.

Chaeyoung xụ mặt.

- Tôi không trách anh...

Hình như hồi nảy tôi đã làm mẹ anh hiểu lầm.

- Cô nghĩ ra được rồi sao?

- Haiz...

Sao anh không nhắc tôi.

- Mẹ ở đó tôi không dám lên tiếng.

- Nếu đã vậy...

- Cô có ý kiến gì sao?

- Thì mình cứ giả vờ trước mặt cả hai ba mẹ đi.

Dù sao anh cũng vẫn chưa muốn có ai bây giờ, tôi cũng vậy.

Cho nên như vậy là tốt nhất.

Jimin nhìn cô đăm chiêu, suy nghĩ một hồi cũng quyết định 'đồng ý'.

Cũng đã gần chưa anh quyết định đưa cô đi ăn theo lời mẹ nói.

Bữa ăn kết thúc gần tốt đẹp, không gì vướng bận.

Sau bữa cơm cả hai đều tách nhau ra đi công việc của mình.

Jimin có ý định sẽ đưa cô đi nhưng Chaeyoung không cần, bạn cô vừa hay cũng lái xe đến.

- Nếu vậy tối đi trước nhé!

Chaeyoung nhìn anh.

- Ừm thứ bảy gặp lại.

...

#07/01/2024
 
𝓹𝓵𝓪𝓬𝓮𝓶𝓮𝓷𝓽 | 𝓶𝓲𝓷𝓬𝓱𝓪𝓮
03


chaeyoung liền bước vào ghế trước nhưng ánh mắt của cô vẫn không rời khỏi bóng lưng của anh. phải đi một lúc khá xa thì cô mới tập trung đến câu chuyện của người ngồi bên cạnh

- nảy giờ mày nói gì á, tao không nghe được.

cô bạn lisa bên cạnh nhìn cô chầm chầm... tới mức xém đụng chiếc xe phía trước.

- lisa!!! có nhìn đường không đấy.

cô bạn lisa giật mình phải lại nhìn làn đường.

- ối!! cũng tại mày không. tao nói cả buổi trời đầu ốc mày để đâu đấy hả?

chaeyoung ậm ừ nhìn cô bạn thân của mình.

- lúc đó chắc bị chạm mạch không nghe, tao chuẩn bị tâm thế rồi nói đi.

lisa cũng phải bó tay với quỷ nhỏ này.

'đẹp đến mức nào mà tới nỗi không để ý đến nhau.'

- thì là tao định hỏi tên đó như thế nào?

ổn không?

chaeyoung có đôi chút giật mình khi lisa nhắc đến tới đó, ngượng ngùng quay đi.

- thì cũng được đó, thân hình ổn mà còn làm việc cho nhà nước nữa đó mày.

lisa giật mình quay lại.

- mày nói gì cơ? làm cho nhà nước làm gì ??

- tao nghe ổng bảo làm thám tử.

- thật không đấy?

- thật, chả lẽ ổng nói xạo.

- nếu vậy thì quá tốt, mày làm luật sư ảnh làm thám tử song kiếm hợp bích.

- nói nhảm rồi đấy, jisoo đâu sao không thấy đi rước tao? em họ đáng yêu của mẻ về mà mẻ không có mặt là sao.

lisa làm vẻ mặt buồn nôn trước câu nói của người ngồi bên.

- mắc ói quá má, nhỏ phải giải quyết hết công việc mới được nghỉ.

- gì????? gia đình tao nhiều vụ kiện đến vậy sao.

- chứ còn gì nữa, từ khi đi du lịch về ta nói mẻ đắt show thì thôi luôn hết thời gian đi đây đi đó.

- dữ vậy ta, chắc ba mẹ tao khoái lắm.

- còn phải nói.

...

jimin sao khi đi gặp người cần phải gặp thì anh cũng quay về nhà. buổi tối không có cuộc hẹn gì nên không cần phải ra ngoài.

anh sống đơn giản là vậy khép lòng với mọi người xung quanh. một phần vì đặc tính công việc của bản thân mình, càng nhiều người biết càng nguy hiểm cho nên anh không muốn có quá nhiều mối quan hệ bạn bè.

đến giờ tối, jimin hôm nay tranh thủ xuống sớm phụ mẹ được gì thì phụ. cũng đã lâu anh với mẹ không được như vậy.

- con với con bé sao rồi, ok chứ.

jimin xụ mặt nhìn bà.

- mẹ lại nữa, cô ấy bình thường không gì hết.

mặt bà đưa lại gần anh.

- đẹp như mẹ nói không.

jimin ngại ngùng, quay mặt đi tránh ánh mắt của bà.

- ôi mẻ còn bày đặt ngại, sinh ra là đấng nam nhi chi vậy con.

anh không còn cái hố nào để chui nữa chỉ biết che kín mặt chạy lên lầu.

nếu nói không có rung động thì không hẳn. nhưng với một người hết mình vì đất nước như anh thì có lẽ việc cưới vợ ngay lúc này là không tiện.

đành...

đang chìm đắm trong sự tiếc nuối với cô gái vừa gặp thì điện thoại đang nằm trên bàn chợt rung lên.

jimin vội cầm điện thoại lên nhấc máy.

chả ai khác ngoài namjoon cả, anh dùng giọng hơi đanh đá trả lời

'gọi gì vậy anh namjoon'

'sao lại làm giọng như vậy, anh mày gọi mày không vui sao?'

'có chuyện gì nói thẳng.'

'thì... anh cũng chỉ muốn biết chú em sao rồi, người ấy ok không? mà khoan hẳn kể anh về tới busan rồi ra quán cũ gặp đi.'

không đợi jimin trả lời đầu dây bên kia vội cúp máy anh cũng phải lắc đầu ngao ngán vì tính cách này của namjoon.

- hết thuốc chữa thật mà.

jimin vội cầm lấy áo ở trên vách ròi đi xuống nhà.

- mẹ ơi con ra ngoài tí nha.

mẹ anh nghe vậy liền quay đầu lại hỏi.

- mới về đã vội đi rồi hả chuyện gì thế?

jimin xua tay

- không gì đâu mẹ chỉ là namjoon về bảo con ra gặp thôi.

bà cũng mỉm cười với con trai rồi quay lại bếp núc của mình.

chưa đầy 15p anh đã có mặt tại địa chỉ đã hẹn.

đảo mắt một vòng nhìn thấy namjoon anh liền nhanh chân đi lại.

jimin lơ ngơ không để ý lỡ chân đụng phải ghế của bàn ngồi gần sát mình. anh vội bỏ ngang việc sửa quần áo ngước lên để xin lỗi.

vừa ngước đầu lên.

- là anh...

jimin bất ngờ nhìn người trước mặt mình.

cô bạn đi cùng người bị trúng thắc mắc liền hỏi.

- biết nhau sao?

namjoon không khỏi nhiều chuyện chạy lại.

- mày biết sao jimin?

cả hai đều gật đầu cùng 1 lúc.

- đây là park jimin, người mẹ em giới thiệu.

không để jimin nói namjoon liền lên tiếng.

- đừng nói với anh mày đây là park chaeyoung?

jimin quay lại gật đầu với anh 1 cái.

chaeyoung cười ngượng chào người trước mặt.

namjoon cũng vì phép lịch sự mà chào lại.

đôi bên ngượng ngùng như thế này jisoo đành lên tiếng mời hai người ở lại dùng nước chung.

namjoon thì muốn lắm nhưng jimin liền khéo léo từ chối, anh không muốn làm mọi người mất thoải mái liền quay về chỗ bàn của mình.

namjoon bị bắt đi mà không hề tự nguyện. anh muốn bắt chuyện với em dâu nhiều hơn.

về phía chaeyoung mọi người đều khen anh nức nở. khiến cô không khỏi mắc cỡ.

- đẹp trai vậy mày còn chê là sao chaeyoung?

chị cả jisoo lên tiếng trách móc.

- đúng đấy dáng người chuẩn vậy mà..

lisa góp vui cùng người chị này.

- mọi người thôi đi!!! không phải em không muốn tiến xa mà là người ta không muốn. cũng phải làm người của đất nước khổ lém.

- ý mày là mày nói chị á hả??

- nào dám ạ.

trái lại với không khí bàn tạo của bàn bên thì bên bàn jimin chỉ có mình namjoon là người mói. anh chỉ có gật đầu và lắc đầu.

- ôi mày kéo anh mày về sớm chi vậy???

- chứ ông ở lại làm gì

- chị gái của chaeyoung đẹp hơn em ấy tầng 10 ngàn lần không để anh mày bắt chuyện là sao hả?

- sao biết đó là chị jisoo? hai người khác họ mà.

- chị họ đấy ông tướng, tao ngồi đây từ lúc họ tới chả lẽ tao không biết. quả thật là định mệnh mà người tao để ý lại là chị vợ tương lai của mày.

- bớt đi, cưới lúc nào kêu chị vợ.

- có thấy chứ tương lai không?

- cả đời này cũng không cưới.

- nhớ cái mặt mày.

'không muốn thấy nhưng ông trời vẫn cho ta gặp nhau. anh nghĩ chúng ta không dễ dàng bỏ qua nhau.'

...

#10/01/2024
 
𝓹𝓵𝓪𝓬𝓮𝓶𝓮𝓷𝓽 | 𝓶𝓲𝓷𝓬𝓱𝓪𝓮
04


cuối tuần cũng đã đến, chaeyoung và gia đình mình đã có mặt ở nhà jimin từ sớm. một phần vì sợ mẹ anh tự chuẩn bị nhiều món sẽ cực nên cả nhà muốn qua sớm giúp được gì thì giúp.

với đâu chỉ có riêng gia đình chaeyoung còn cả họ hàng thân thuộc của anh.

chaeyoung tuy không quá giỏi việc bếp núc nhưng những việc lặt vặt cô có thể làm được.

'bình thường ở nhà mẹ không cho đụng tay ngón nào, sang đây một cái là...'

mẹ chaeyoung liếc nhìn cô, thấy cô con gái nhỏ cứ loay hoay với mấy cộng rau mãi chưa xong. bà sợ gia đình jimin sẽ chê cười mất.

nhìn ánh mắt khủng khiếp của mẹ gửi đến mình khiến cô giật bắn người. tay chân liền nhanh chóng.

nhìn cái dáng vẻ lủng cũng của cô anh không chịu được mà bước vào làm giúp.

mẹ chaeyoung thấy được liền la gầy.

- chaeyoung à sao lại để jimin làm được, jimin con cứ lên nhà trước ngồi đi để nó làm được.

chaeyoung mặt mày bí xị nhìn bà.

mẹ jimin thấy vậy liền giải vây.

- ôi chị! cứ để cho jimin làm tự nhiên em đã bắt nó làm tất cả rồi. với cả em cũng chả biết làm việc nhà gì đâu từ trước giờ toàn cha con nó làm không đấy.

bà bất ngờ trước gia đình của jimin. không nghĩ phái nữ sẽ được yêu tiên đến như thế.

- mẹ thấy chưa, con gái đâu nhất thiết phải làm việc nhà, phải không bác.

cô chạy lại bên cạnh mẹ anh mà nũng nịu.

- thôi đi cô đừng có lí sự.

bà cũng phát bất lực trước đứa con gái này. bên cạnh lại có một tên bất giác cười thành tiếng.

chaeyoung quay sang lườm người bên cạnh khiến cho jimin phải thu lại nụ cười của mình.

nũng nịu xong xuôi thì cô cũng phụ mọi người bưng đồ ra.

đã không biết làm công đoạn khó thì cái gì dễ phải nhảy vô chứ.

mở màng cho công việc bồi bàn của chaeyoung là phải bưng chén nước chấm. vì lúc nảy hơi lố tay nên cô phải cẩn thận từng li từng tí đang chỉ chú tâm vào chén nước chấm thì từ đâu ra hai đứa nhỏ giỡn hớt chạy va trúng cô.

chén bằng thuỷ tinh văng lên trên cứ nghĩ nó sẽ úp lên người cô hết thì có bàn tay ai đó nắm lấy kéo chaeyoung lại.

đang trong sự bối rối cô đứng thẫn thờ không phản ứng được gì. tên đó sợ nước sẽ văng lên lên lấy thân mình đỡ đi những giọt nước rơi.

chaeyoung còn đang sợ hãi chưa dám mở mắt, cô nằm trọn trong vòng tay.

hơn hai phút trôi qua cô mở mắt nhìn là

- là anh sao?

jimin nhìn cô

- không là tôi thì còn ai vào đây.

bên trong hai mẹ nghe tiếng vỡ đồ liền chạy nhanh ra thì thấy hai bạn nhỏ đang bồi dưỡng tình cảm.

mẹ anh lẫn mẹ cô đều biết ý liền kéo hai đứa nhỏ vào trong la mắng cho tiện.

chaeyoung thấy hai mẹ đã nhìn thấy liền vội rời khỏi vòng tay anh. miệng bất giác nói hai chữ 'cảm ơn' nhỏ trong miệng.

jimin nghe được thì mãn nguyện liền cuối xuống dọn đống tàn phá bị bỏ lại.

cô thấy vậy cũng muốn cuối xuống giúp nhưng jimin lại không cho phép với lí do đơn giản.

- đứng yên ngay đó cô bất cẩn kẻo bị đứt tay.

chaeyoung nghe thế liền thụt giò lại đứng im tại chỗ nhìn anh.

hai bà mẹ nhìn ra thì quên luôn việc phải phạt hay đứa nghịch phá này vì quá thích thú.

anh sau khi dọn xong liền lên lầu thay một bộ đồ khác, không thể để bộ đồ dơ này dự tiệc năm mới được.

chaeyoung mừng thầm trong lòng nếu không có anh thì cô có mà mất mặt mất.

đúng bảy giờ mọi người đều đã đến đông đủ, ba của anh lên phát biểu vài lời. sau khi nói hết chuyện cần nói thì liền đưa mic cho vợ mình.

cứ nghĩ bà cũng sẽ cảm ơn là xong nhưng...

bà giới thiệu cả park chaeyoung.

vì đây đều là họ hàng thân thiết thật sự nên cũng không muốn giấu giếm ai. cả cô và anh đều bị đẫy vào bước đường cô. chỉ đành thuận theo mà diễn hết vở kịch này.

chaeyoung bước lên sánh vai bên cạnh jimin. bây giờ dù cho không muốn cũng phải làm.

- đây là con bé. park chaeyoung con dâu tương lai của tôi.

bốn chữ 'con dâu tương lai' thật sự là gánh nặng mà.

cô quay mặt sang nhăn mặt với jimin, nhìn cô không tự nguyện vậy anh cũng chả biết khuyên nhủ gì.

- sau khi xong lễ cô muốn gì cũng được nếu hòn thành tốt.

nghe câu 'muốn gì cũng được.' mắt cô sáng rực nhìn anh mà vòng tay qua khoác một cách tự nhiên nhất có thể.

xuyên suốt buổi tiểu cả hai đều đồng hành cùng nhau, tửu lượng của cô khá tốt tốt hơn cả jimin nên có thể đỡ được cho anh rất nhiều rựou.

một phần jimin là cảnh sát thì không thể uống quá nhiều lỡ có việc đột xuất...

chaeyoung lại khác dù cho là giáo viên nhưng cô có một tửu lượng khác chất lượng. loại nào cô cũng thử qua và uống rất giỏi là đằng khác.

nhưng con người mà đến một giới hạn nào đó thôi. uống liên tục đến 10g đầu ốc chaeyoung bắt đầu lờ mờ, cô đừng khoing vững cứ để jimin kè kè phía sau.

nhìn thấy tình trạng của cô ngày cạng tệ liền xin phép được cô lên phòng trước.

ba mẹ chaeyoung cũng không nói gì vì sớm hay muộn cũng cưới, ông ba còn muốn cưới liền tròn hôm nay nữa cơ.

anh ân cần đỡ cô lên phòng ngủ, không xa lắm nằm ngay tầng 1 nên đi một xí là tới. vừa đến phòng anh xếp chỗ gọn gàng cho cô nằm nghỉ.

còn quay xuống nhà bếp pha cho 1 ly nước chanh giải rượu. vừa lên đã thấy căn phòng bừa bộn vì cô ngủ quá quậy.

anh phải đi theo dọn dẹp như ban đầu.

ngồi ngắm nhìn chaeyoung mà jimin cầm lòng không đặn. nhưng vì là công an là một phần của nhà nước anh khổng thể vì mọi thứ làm sao nhiễu, đặc biệt là em.

...

#13/01/2024
 
𝓹𝓵𝓪𝓬𝓮𝓶𝓮𝓷𝓽 | 𝓶𝓲𝓷𝓬𝓱𝓪𝓮
05


qua ngày hôm sau, thời tiết vẫn vậy vẫn lạnh cống như mọi khi. chaeyoung chui rút trong chăn vẫn ngủ rất ngon, không hề có trạng thái là sẽ tỉnh.

jimin tù ngoài gõ cửa vọng vào trong nhưng vẫn không nghe tiếng động gì của cô. anh liền mở cửa đi vào...

nhìn cái dáng vẻ ngoan ngoãn này của chaeyoung, jimin kìm lòng không đặn liền đưa tay lên vén những sợi tóc đang nằm trên mặt cô.

vì bị người khác đụng vào người chaeyoung liền khó chịu quay sang chỗ khác. sợ làm ảnh hưởng tới cô jimin nhanh chóng rời khỏi phòng.

vừa bước xuống dưới nhà ba mẹ cô đã hỏi 'cô đâu' anh liền mỉm cười với ông bà rồi nói.

- chaeyoung còn đang mệt nếu bác và cô bận cứ về trước, nào chaeyoung tỉnh để con đưa về.

ba mẹ cô nhìn anh chầm chầm, không để lâu mẹ cô liền lên tiếng.

- đâu có thể để vậy được không nên, để cô lên kêu con bé.

mẹ chaeyoung chưa kịp ngồi dậy thì ba mẹ anh đã lên tiếng.

- anh chị cứ để chaeyoung ở đây không có sao hết, nào con bé nó dậy thì em sẽ bảo jimin đưa về nhá.

mẹ jimin nhẹ nhàng nói với ông bà xui tương lai.

thấy mọi người ai cũng muốn để cô ở lại thì ông bà cũng không muốn bắt ép đưa cô về làm gì.

cả hai nhanh chóng từ biệt rồi ra xe về.

vừa thấy ba mẹ cô đi, jimin liền ngồi xuống để bàn bạc một số chuyện với gia đình.

- ba mẹ, hãy hiểu cho con hiện tại thật sự con không thể có người yêu hay vợ gì cả. ba mẹ cũng hiểu đặc thù công việc của cô và con phải chuẩn bị đảm nhiệm một nhiệm vụ rất quan trọng. cho nên đừng làm như vậy nữa nhé, con và cô ấy thật sự không hợp.

sau khi nghe những lời bày tỏ của con trai mình, ông bà cũng hiểu và cũng không muốn ép buộc gì nữa.

chaeyoung vừa dậy sau khi vệ sinh cá nhân xong thì cũng đứng trên lầu nghe hết. cô không có gì tức giận nhưng trong lòng có đôi chút khó chịu.

phải chăng anh là người đầu tiên từ chối cô nên vậy?

nhìn thấy chaeyoung từ trên lầu bước xuống mẹ anh liền đổi chủ đề, sợ cô nghe được sẽ không vui lòng.

jimin sau khi biết chaeyoung ở trên lầu nãy giờ thì anh hơi ái ngại nhìn chầm chầm cô.

chaeyoung nhìn ông bà liền cười mỉm.

- con xin lỗi vì đã làm phiền cô chú quá nhiều vậy con xin phép về trước nhé.

không để cô đi mẹ anh nắm tay níu lại.

- ở lại ăn sáng cùng cô rồi để jimin đưa về nhé.

từ khi bước xuống cô đã không đoái hoài gì đến anh và hiện giờ cũng vậy.

- dạ thôi không cần phiền đến thế đâu ạ, con có việc gấp để con bắt taxi về. dù gì con cũng đã gọi xe rồi.

nghe chaeyoung nói vậy bà cũng không muốn bắt ép cô thêm.

cô chào tạm biệt rồi mới liếc qua nhìn anh một cái, quay người rời đi.

nhìn bóng lưng cô càng ngày xa thì anh lại càng nhẹ lòng hơn.

...

qua hôm sau jimin cũng đã lên đường về lại seoul tiếp tục công việc dang dỡ, còn phận chaeyoung vẫn sung sướng chơi ở dưới busan. vì vừa xong lứa học sinh đầu tiên nên cô chưa muốn nhận làm chủ nhiệm mới cứ thong thả.

trong phòng họp của đội điều tra số 1, mặt ai nấy đều căng thẳng với nhiệm vụ vừa được giao mới đây.

jimin rơi và trạng thái đăm chiêu nhìn những báo cáo mới được gửi đến.

namjoon cũng không khác anh là bao.

đội trưởng của cả nhóm lên tiếng.

- trong vòng nữa năm gần đây seoul và các khu vực lân cận đã trở nên ngày càng ô nhiễm nhất là khu vực dành cho những người khó khăn. các hồ nước nhỏ để người dân dùng hằng ngày rất dơ so với những năm trước. mấy đứa có thể thấy trên ti vi.

namjoon thắc mắc liền hỏi.

- tại sao lại trở nên ô nhiễm như vậy, không phải các hồ nước đã được chỉnh phủ xử lí sạch sẽ rồi sao?

- không phải cứ giải quyết là được hết hiện nay các nhà máy công ty mọc lên rất nhiều nên việc thải những chất này ra là điều hiển nhiên.

'jimin'

đội trưởng liền nói tiếp lời.

- và điều đặc biệt người dân sử dụng nguồn nước này đều mất tại chỗ chỉ sau nữa tiếng.

khuôn mặt của bốn người liền căng thẳng hơn bao giờ hết.

- trên người các nạn nhân đều có một vết bầm tím, cả gân đều nổi lên trên người nhìn rất dị hợm.

hình ảnh mà đội trưởng đưa ra đã khiến cả phòng bao chùm trong không khí ảm đạm.

ai nấy đều đau đầu với nhiệm vụ lớn lần này và qua trọng mọi việc điều tra đều phải trong im lặng.

- sắp tới đây phòng chúng ta sẽ cần thêm 2 luật sư để phụ giúp cho việc điều tra này. mọi người giải tán nghiên cứu thêm đợi khi luật sư tới tiếp nhận vị trí ta sẽ tiến hành.

hình ảnh tham khảo.

...

chaeyoung vẫn còn tiếp tục vui chơi ngày xuân ở busan. cô vẫn chưa muốn trở lại với công việc hiện tại, cả năm qua đã quá bận rộn nên giờ đây sẽ là thời gian thích hợp để nghỉ dưỡng.

cô đany sánh vai bên cạnh jisoo đi đến hội chợ phía trước thì cả hai chợt đi lại.

thấy jisoo đứng im cô quay sang hỏi.

- có chuyện gì sao?

jisoo sau khi kết thúc cuộc điện thoại thì sắc mặt liền thay đổi.

- ba em bảo về nhà liền có việc gấp.

chaeyoung khó hiểu nhìn jisoo 'việc gấp?'

cả hai vội rời khỏi hội chợ liền chở về nhà, chưa đầy 10p cả hai đã có mặt ở nhà.

mọi người trong gia đình đều có mặt đầy đủ. không để cô phải đợi lâu ba cô liền lên tiếng.

- ngày mai hai đứa sắp xếp đồ lên seoul, làm cố vấn cho đội điều tra đặc biệt của nhà nước.

chaeyoung càng ngày càng khó hiểu.

- cố vấn cho đội điều tra là sao ba, con đang làm công việc giáo viên cơ mà.

mẹ chaeyoung nhìn cô bước lại xoa dịu con gái.

- ba con đã làm thủ tục xin nghỉ việc cho con rồi.

chaeyoung khó chịu đáp lại lời mẹ mình.

- tại sao lại nghỉ có việc gì xảy ra à? mọi người cũng biết con thích công việc đó mà.

ông biết con gái của mình không phải là người hẹp hòi như vậy liền giải thích kĩ càng cho cô.

- nước mình đang rơi tình trạng báo động đỏ vì đã có quá nhiều người chết trong một ngày và nhất là người dân ở các vùng nước biển. cho nên là bên phía nhà nước có nhờ ba kiếm hai người là luật sư có thể cố vấn cho bên phòng điều tra.

chaeyoung nhăn mặt nhìn ông.

- luật sư thì liên quan gì đến việc đó? vả lại có đâu phải luật sư chuyên nghiệp.

jisoo nghe vậy cũng đồng tình.

- đúng đấy ạ, con cũng chỉ mới vào nghề.

ông quay người nói tiếp.

- vì bên phía chỉnh phủ đang nghi ngờ có người làm nên chuyện này cho nên họ cần 2 người luật sư không cần phải quá chuyên nghiệp để có thể phụ giúp điều tra. ba mong cả con và jisoo đều có thể chấp nhận làm việc này.

được ba giải thích cặn kẻ cô cũng không ương bướng từ chối, cả hai vội về phòng xếp quần áo lên lại seoul.

- sáng mai xe của đội điều tra sẽ đến rước cả hai con, chắc sẽ là chuyến đi xa đấy.

pcy_rosie_

hành trình mới ✨

...

#16/01/2024

"sinh nhật thứ ba đón cùng với bé đẹp của tui. kim jennie sinh nhật vui vẻ. không mong em gấm vóc lụa là chỉ mong em một đời an yên."
 
𝓹𝓵𝓪𝓬𝓮𝓶𝓮𝓷𝓽 | 𝓶𝓲𝓷𝓬𝓱𝓪𝓮
06


sáng hôm sau, lẫn jisoo và chaeyoung đều có mặt ở dưới nhà từ lúc tờ mờ sáng. có vẻ họ thật sự nghiêm túc với nhiệm vụ được giao lần này.

lần lượt chào tạm biệt mọi người trong nhà, họ trao những cái ôm dai diết... chắc là một khoảng thời gian khá dài mới được gặp lại.

chào tạm biệt cả nhà xong thì vừa lúc xe của đội điều tra đã đến. là 1 chiếc xe van khá đơn giản, bên ngoài bao bọc một lớp sơn màu đen. chaeyoung dùng ánh mắt của mình đảo một vòng bên ngoài rồi đến bên trong.

cô nổi tiếng trong nhà là 1 người khá kĩ tính với ngoài người. mỗi một hành động hay sự sai lệch nhỏ nào đó cũng khiến chaeyoung đầy nghi ngờ.

không phải cứ là người của đội điều tra thì sẽ tốt. tuy không gia nhập vào giới này nhưng chaeyoung hiểu rất rõ... có những người mang danh làm việc tốt làm việc cho nước nhưng thật ra lại là một kẻ tồi tệ.

vì cả hai đều phải dậy khá sơm nên chưa đi được bao xa đã chìm vào giấc ngủ ngon lành.

hơn 7 giờ sáng chaeyoung và jisoo đã có mặt tại căn hầm bí mật của đội điều tra. xung quanh đều là nhà của những người dân ở đây, trước nhà trồng rất nhiều cây cối nên cực mát mắt. nhìn vào xong bên trong chẳng khác gì là một ngồi nhà bình thường. ai mà nghĩ đây có thể là phòng điều tra vụ án cơ chứ...

chaeyoung không tò mò thêm mà đi theo người phía trước mình bước vào nhà.

đồ đạc của đã được người đem vào trong dùm.

nhìn căn nhà nay có cảm giác ấm cúng gần như nhà của mình.

jisoo đứng bên cạnh khều tay cô.

- nhìn vào ai tin đây là chỗ điều tra tội phạm cơ chứ.

chaeyoung đưa tay lên miệng làm ra lệnh bảo người chị mình nói nhỏ nhỏ lại.

người dẫn cả hai đi từ lúc sớm mơ đến giờ mới lên tiếng.

- cả hai đợi đây một chút, mọi người trong đội điều tra đang lên.

cô gật đầu với người thanh niên trước mắt, rồi cầm ly nước đã được rót sẵn cho cô.

...

chưa đầy bao lâu cánh cửa bên căn phòng bên phải cũng được mở.

người đầu tiên bước ra nhìn rất chững chạc tuổi khoảng độ 50 gần bằng ba cô, tiếp theo là một chàng trai trung niên nhìn lớn hơn hẳn cô và jisoo rất nhiều.

và cuối cùng là...

- xin chào hai người tôi là kim wosol, đội trưởng đội điều tra số 1.

đây là kim jinho đàn em của tôi. còn ho người trẻ tuổi nhất văn phòng mới gia nhập là kim namjoon và park jimin.

không đợi đội trưởng mình nói tiếp, jimin liền lên tiếng.

- xin chào! tôi tên là park jimin thành viên trẻ tuổi nhất của đuổi điều tra số 1, văn phòng thám tử seoul.

chaeyoung nhìn anh chầm chầm, không rời mắt trong đầu bây giờ lắm những suy nghĩ hiện ra.

'ôi tại sao trái đất lại tròn vậy.'

cả người cô cứng đơ phải đợi đến lúc jisoo khều thật mạnh cô mới quay lại trạng thái ban đầu.

- à vâng xin chào mọi người, tôi tên là park chaeyoung là luật sư đại diện của park gia được cử đến để giúp phá án.

- còn tôi kim jisoo, chị họ của chaeyoung hiện tại là cố vấn cấp cao của park gia và là những vị luật sư trẻ tuổi nhất được tham gia trong mọi án toà quan trọng.

từ lúc jisoo bước vào đến giờ ánh mắt của namjoon chưa rời khỏi người cô.

'người gì vừa đẹp vừa giỏi đến vậy.'

thấy cả hai cô gái gái này còn khá trẻ chợt tuổi con gái mình nữa nên ông wosol ngỏ lời muốn kêu cả hai là 'con gái' cho đỡ nghi ngờ.

cả hai cũng không có ý kiến khúc mắt gì. jinho cảm thấy thắc mắc liền quay sang hỏi chaeyoung.

- em là con gái của ông park nhưng không theo nghiệp ba mẹ làm luật sư sao?

chaeyoung cười mỉm, đặt ly nước xuống.

- vâng không ạ, em hiện tại là giáo viên của trường cấp tại 3 tại seoul. nhưng mọi người đừng lo em vẫn có bằng tốt nghiệp luật và học bài bảng như chị jisoo. lúc nhỏ em cũng có tham gia một vài vụ kiến của ba mình.

chaeyoung vừa dứt lời jisoo liền tiếp tục khen đứa em họ này.

- đúng thật đấy ạ, có thể cho chaeyoung không đi theo về ngành luật nhưng con bé rất am hiểu và thông mình trong ngành này nhưng đáng tiếc thay nó không theo đổi. chứ nếu con và nó đấu sức thì chắc cũng 1 9 1 10.

chaeyoung được chị mình tâng bốc đến vậy liền nắm chặt lấy tay chị. jisoo không quan tâm mà vẫn tiếp tục.

- chú biết! thật ra chú không cần người quá giỏi chỉ cần kín tiếng là được. thật may mắn cả hai đều đáp ứng được chú thật cảm ơn hai đứa. này giờ hỏi chuyện cũng lâu chắc cả hai đi đường dài mệt rồi lên nghĩ ngơi đi.

sau khi lời của người đáng tuổi cha mình dừng hẳn cả hai cũng gật đầu rồi đi lên lầu. vì phải ở đây rất lâu cho nên cô đã mang theo rất nhiều đồ. nào là quần áo mỹ phẩm lung tung.

'làm sao đem lên hết đây tròi.'

đang chìm đắm trong suy nghĩ của chính bản thân mình thì chưa bao lâu, jimin đi lại cầm đồ của cô lên.

bên cạnh còn có namjoon.

- tôi đem lên phòng giúp cô nhé.

jisoo không từ chối mặc để anh cầm giúp, nối đuôi theo anh lên phòng. giờ đây cả nhà khách chỉ còn có mình chaeyoung và jimin.

- anh không nghĩ là em sẽ đồng ý làm luật sư cho nhiệm vụ lần này của anh.

chaeyoung nhìn anh vẻ mặt làm ra thắc mắc 'anh đổi cách xưng hô rồi sao.'

buông lời hỏi jimin.

- ừm! vì lí do gì em chọn đến đây, em biết nó rất nguy hiểm mà.

- anh là đang lo cho tôi hay là đang nhiều chuyện đây.

- đương nhiên em là con của bác park, mà bác park lại rất thân với anh nên đã nhờ anh chăm sóc em.

nhìn mặt mày không mấy hài lòng của cô, anh cũng đã hiểu ý liền dẫn chaeyoung về phòng ngủ.

- nghỉ ngơi đi nhé, một tí cơm chiều có rồi anh sẽ lên gọi.

chaeyoung quay người lạnh lùng nói.

- không cần.

từ lúc nào cả hai đã có một sợi dây vô hình ngăn cách đây?

bên phía jisoo đã được namjoon dẫn về phòng tới từ sớm. cả hai cô ngủ chung phòng với nhau, nhận nhiệm vụ đưa về phòng còn thêm nhiệm vụ không ai nhờ ai khiến đó chính là tán tỉnh con gái người ta.

nhưng với một người cứng rắn như jisoo đây thì dễ gì.

đối với cô hiện giờ nhiệm vụ được giao phó là quan trọng nhất.

...

#28/01/2024
 
Back
Top Bottom