Ngôn Tình Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 120: Chương 120


Bên này, trong khi Nhạc Dao Dao đang chìm đắm trong hạnh phúc thì Nguyệt Ninh lại bắt đầu hành động.
Nàng cầm lên điện thoại, sau đó giả mạo lão già b**n th**, tiếp tục tống tiền Nhạc Dao Dao.
Nguyệt Ninh dùng giọng điệu bỉ ổi, nàng cười hì hì nói: "Có vẻ tiểu mĩ nhân dạo này sống tốt nhỉ? Nghe nói cô ôm được một cái đùi vàng, rất có tiền nhỉ? Chẳng như tôi, dạo này nghèo túng...!Đang cần rất nhiều tiền a"
Nhạc Dao Dao lạnh mặt, nàng ta nghiến răng nghiến lợi mà hỏi: "Ông muốn gì? Nói thẳng đi"
Nhạc Dao Dao nắm chặt điện thoại, gương mặt đầy uất hận.

Sao lại là lão ta? Không phải lão đã nói, lần trước là lần cuối cùng hay sao? Lần này, lão muốn đòi tiền? Lão ta thực sự cho rằng nàng chính là cái máy rút tiền, muốn rút bao nhiêu cũng có thể ư?
Nguyệt Ninh nhìn vào màn hình xem Nhạc Dao Dao, nàng bắt đầu cười đê tiện: "Nga, sao lại tức giận như vậy? Thật ra dạo gần đây tôi có chút kẹt tiền, vì thế muốn cô đưa tôi 10 vạn để làm vốn..."

Nhạc Dao Dao nghe thấy lão ta vắt đầu tìm mình mà đòi tiền, lập tức gương mặt nàng ta có chút điên cuồng: "Ông tưởng rằng tôi không dám báo cảnh sát hay sao? Tôi không có tiền, ông đi mà mượn người khác đi!"
Lão già chết tiệt! Hắn thật sự xem nàng như một cái máy in tiền! Lằn nà g hắn lại đến đây, tìm nàng để moi tiền!
Nguyệt Ninh nhếch môi, sau đó giả vờ phẫn nộ: "Dạo này cô làm một cái tiểu minh tinh, phía sau còn có một chiếc đùi vàng to như thế, muốn lừa tôi? Không thể nào?!"
Nhạc Dao Dao thực sự tức giận, nàng ta bắt đầu gào lên: "Tôi là minh tinh thì làm sao, tôi có người khác bảo hộ thì làm sao? Liên quan đến ông cái cọng lông a! Tôi đã nói, tôi sẽ không bao giờ đưa tiền cho ông! Loại người hèn mọn vô sỉ như ông, thật đáng ghê tỡm!"
Lão ta là cái thá gì cơ chứ? Nàng cùng Tần Trạch yêu đương thì đã sao? Còn nữa, nàng tự mình leo lên đến vip trí này đều là công sức của chính bản thân mình, hắn là cái gì mà nói như vậy?
Lão thực sự cho rằng ngủ cùng nàng được một lần liền có thể trở thành người quen, khi đó lão ta muốn làm gì liền làm cái đó? Muốn tống tiền nàng, liền tống tiền ư?
Nguyệt Ninh cười nhạt một cái, sau đó nàng bắt đầu nhẹ nhàng bâng quơ mà nói: "Cô muốn nói như thế nào đều được, nhưng cô có chắc rằng bản thân có thể chịu nỗi hậu quả của việc này hay không?"
Nhạc Dao Dao nghiến răng nghiến lợi mà hỏi: "Ông đang uy h**p tôi? Tôi nói cho biết, không phải tôi không dám báo cảnh sát! Lần sau, nếu ông còn dám làm như vậy thì tôi sẽ báo cảnh sát đến bắt ông, đừng tưởng là tôi chỉ nói suông!!!"
Nguyệt Ninh vẫn tiếp tục nhàn nhạt mà đáp: "Được thôi, cô muốn báo thì cứ báo, cùng lắm thì tôi sẽ đem cô xuống làm đệm lưng! Tôi sống không tốt, cô đừng hòng yên ổn!"
Nhạc Dao Dao cười cười, nàng cảm thấy lão già b**n th** kia ngoài việc đòi tiền nàng ra thì không được cái tích sự gì, cộng thêm việc não bị úng nước nên mới nói ra những câu ngu xuẩn như vậy.

Nhạc Dao Dao nhếch môi, nàng ta đắc ý mà nói: "Ha, tôi không làm cái gì sai cả, vì thế cảnh sát sẽ chẳng thể nào bắt được tôi!"
Nguyệt Ninh nghiêng đầu, nàng trào phúng mà nói: "A, Cô nghĩ đơn giản quá! Ý của tôi không phải là cảnh sát, mà là cái đùi vàng mà cô đang ôm! Không biết rằng, sau khi hắn nhìn thấy gương mặt đầy dáng vẻ gợi tình kia thì sẽ cảm thấy như thế nào nhỉ?"
Nghe xong câu nói kia, gương mặt Nhạc Dao Dao liền trắng bệch: "Ngươi...!Ngươi!"
Nguyệt Ninh cười nhạt, sau đó nghiêm mặt mà nói: "Được rồi, cô suy nghĩ kỹ đi.

Tôi cho cô ba ngày, đến lúc đó nếu không thấy những thứ cần thấy thì cô sẽ nhận được món quà đặc biệt từ tôi!"
Sau khi nói xong, Nguyệt Ninh liền tắt máy.
Hiện tại việc nàng cần làm đó là tạo cho Nhạc Dao Dao một chút sóng gió, nàng cần đem tiền của nàng ta l*t s*ch.

Bởi vì nếu như Nhạc Dao Dao không tiền, nàng ta sẽ mắc vào một chiếc bẫy mới mà nàng đang giăng sẵn.
Nguyệt Ninh nghĩ nghĩ, sau đó nàng cầm điện thoại lên.

Từ khi bắt đầu, Nhạc Dao Dao đã đưa cho nàng một số tiền khá lớn.

Tuy rằng là như vậy, nhưng nàng không hề thiếu tiền! Vì thế cũng chẳng cần dùng số tiền kia của Nhạc Dao Dao...!Nguyệt Ninh cảm thấy nàng nên làm cái gì đó với số tiền này, thế nhưng nghĩ mãi vẫn không ra.

Bên kia, Nhạc Dao Dao đang co người ngồi trên giường, nàng ta vẫn tiếp tũc lộp bộp rơi nước mắt.
Vốn dĩ, nàng sẽ có một cuộc sống hạnh phúc cùng Tần Trạch.

Bọn họ đã hứa hẹn, đã cùng nhau lên kế hoạch...!Thế nhưng tại vì sao mọi chuyện lại trở nên như vậy?
Nàng phải làm sao? Nếu nàng không đưa tiền cho tên chết tiệt kia thì nếu như hắn nói ra mọi chuyện, sau đò gửi những tấm hình kia...!Thì nàng phải làm sao?
Nhạc Dao Dao thực sự phẫn nộ, nàng vẫn không hiểu tại sao lão ta vẫn cứ đeo bám nàng không buông? Rõ ràng nàng đã đưa lão ta rất nhiều tiền, nhưng ví cái gì mà lạo vẫn đến tìm nàng?
Tại sao? Tại sao cơ chứ? Loại người đáng ghê tỡm kia phải chết từ sớm, vì cái gì lão vẫn tồn tại?
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 121: Chương 121


Nhạc Dao Dao thật sự không thể hiểu nỗi, bản thân mình đã làm ra chuyện gì để phải chịu những cảnh như vậy? Hiện tại, nàng chỉ muốn sống một cuộc sống yên ổn, nhưng vì sao đám người ghê tỡm kia lại bám theo nàng mãi không buông? Vì sao cơ chứ?
Nhạc Dao Dao cắn răng, thực sự rất khó khăn để nàng leo lên được vị trí này, vì thế Nhạc Dao Dao không nỡ buông tay.
Bên này, trong khi Nhạc Dao Dao đang vô cùng đau thương thì Nguyệt Ninh lại rất nhàn nhã.
Nguyệt Ninh nhìn vẻ mặt đau khổ kia của Nhạc Dao Dao thông qua màn hình hệ thống, nàng khẽ nhếch môi một cái.
Hiện tại, Nhạc Dao Dao đamg đắm chìm trong hạnh phúc của Tần Trạch, và những gì nàng ta đang có được tại giới giải trí này.
Tuy rằng hiện tại nàng ta không phải là ảnh hậu, cũng không phải đại minh tinh gì đó, thế nhưng nàng ta vẫn là cái diễn viên có tầm quan trọng, vẫn có một số vai diễn nhất định.
Trong một số vai diễn kia, phần lớn là đến từ Tần Trạch.

Có lẽ bởi vì như vậy, nên nàng ta mới có thể từng bước leo lên.

Hiện tại, Nhạc Dao Dao đang tận hưởng những phúc lợi mà Tần Trạch đưa cho nàng ta, nhận lấy tình cảm và tài nguyên vô tận từ hắn...!Vì thế, nàng ta chắc chắn sẽ không buông tay hắn.
Ở cốt truyện, Nhạc Dao Dao không hề xem tiền bạc và tài nguyên là vật quan trọng.

Nàng ta cho rằng, chỉ khi nàng ta cố gắng vươn lên bằng chính bản thân mình, đó mới là điều quan trọng.
Kèm theo, khi ấy Tần Trạch ở phía sau chống lưng, khiến cả giới giải trí đều phải nâng đỡ nàng ta.

Tuy rằng đến lúc cuối Nhạc Dao Dao mới biết rằng Tần Trạch đứng phía sau, nhưng lúc ấy nàng ta chỉ càng thêm cảm động, càng thêm hạnh phúc hơn mà thôi.
Khi ấy, Nhạc Dao Dao chỉ biết cảm động đến mức phát khóc, nàng ta không nhớ rằng bản thân mình ngày xưa đã từng ghét những loại người dùng quy tắc ngầm, ôm đùi vàng.
Lúc ấy, nàng ta chỉ biết cảm động vì những thứ mà Tần Trạch đem đến cho nàng ta, mà không hề biết rằng bản thân mình cũng chính là loại dùng quy tắc ngầm, ôm một cái đùi vàng của nam chính!
Nguyệt Ninh:"..." Ha hả?!
Người khác ôm đùi vàng, dùng quy tắc ngầm với đàn ông thì không được, nhưng nàng ta lại có thể dùng những thứ kia? Sau đó? Sau đó nàng ta liền gắn lên cái mác "Tình yêu" kia?
Vì yêu nên ngươi phải hi sinh cho ta, vì yêu nên ngươi phải giao cho ta mọi thứ, vì yêu nên cho dù ngươi cho ta tài nguyên, cho ta tất cả...!Đó là bởi vì ngươi yêu ta?
Ha hả ha hả a!!! Xin lỗi, hai chữ Tình yêu này của các ngươi không ai có thể gánh nổi, xin các ngươi mau mau cút!
Nhưng ở hiện tại, cốt truyện đã bị lệch.

Sau khi Nhạc Dao Dao trải qua những chuyện kia, nàng ta liền cảm nhận được thực tế, cảm nhận được sự quan trọng của tài nguyên diễn, kèm với những thứ có lợi cho con đường trở thành ảnh hậu của mình.

Nhạc Dao Dao biết rằng, nếu không có Tần Trạch, nếu không có tài nguyên kia thì nàng ta chỉ là một cái diễn viên quần chúng, không quyền không thế mà bị người đời dẫm đạp, khinh thường!
Có lẽ vì như vậy, Nhạc Dao Dao mới lần lượt lần lượt mà thỏa mãn các yêu cầu của Nguyệt Ninh.

Bởi vì nàng ta không muốn Tần Trạch nhìn thấy dáng vẻ kia của nàng ta, sau đó vứt bỏ nàng ta.
Nhạc Dao Dao không muốn trở về với dáng vẻ của trước kia, dáng vẻ nghèo túng mà hèn mọn luôn bị người khác khinh thường, chà đạp.
Lát sau, đợi đến khi nàng phun tào xong thì liền chuẩn bị ra ngoài.
Hiện tại nàng cầm trong tay số tiền Nhạc Dao Dao, số tiền này là từ trước đến nay nàng ta đã đưa cho nàng.
Ừm, tổng thể là hơn 150 vạn! Với số tiền này, tuy rằng nàng không cần nhưng nàng có thể đem đi làm từ thiện a!
Thay vì giữ tiền trong tay mà không biết làm gì, thì nàng nên đem đến cho các viện mồ côi, viện dưỡng lão...
Đã thế thì, nàng sẽ thay mặt Nhạc Dao Dao quyên tất cả số tiên này! Dù sao đây cũng không phải tiền của nàng, và đây là một việc thiện a! Có lẽ sẽ có chút điểm công đức nhỉ?
Nghĩ đến việc có thêm công đức, cộng thêm việc sẽ giúp được một số đứa bé ngoài kia Nguyệt Ninh liền cảm thấy vui vẻ.
Nàng cũng từ viện mồ côi mà lớn lên, nên nàng hiểu rất rõ.

Vì thế, nàng hi vọng những đứa bé có hoàn cảnh giống nàng đều được hạnh phúc.
Tuy rằng đây chỉ là một thế giới tiểu thuyết, nhưng nàng phát hiện, mỗi con người ở lây đều có ý thức riêng, đều có sinh mệnh của riêng mình.
Nguyệt Ninh thở dài, nàng lấy lại tinh thần sau đó lái xe rời đi.
7 tiếng sau, Nguyệt Ninh liền loạng choạng mà tiến về phòng.
Nguyệt Ninh tưởng rằng sau khi nàng đưa tiền thì có thể rời đi, nhưng không ngờ rằng bọn trẻ và viện trưởng quá nhiệt tình.

Đặc biệt là mấy đứa bé, kéo nàng chơi đủ trò...Vì thế, nàng mới có thân thể tàn tạ như thế này...
Nguyệt Ninh nằm được một lúc, liền ngủ rồi.
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 122: Chương 122


Đợi đến khi Nhạc Dao Dao chuyển tiền đến, hôm sau Nguyệt Ninh liền lập tức đòi thêm tiền.
Tuy rằng Nhạc Dao Dao luôn đòi báo cảnh sát, thế nhưng Nguyệt Ninh biết nàng ta sẽ chẳng bao giờ dám.

Bởi lẽ nàng ta sợ rằng sẽ đánh mất tất cả, hiện tại nàng ta càng có nhiều thì nàng càng sợ mất đi.
Cứ như vậy, mỗi lần Nhạc Dao Dao nhận được tiền thì Nguyệt Ninh liền lấy tiền từ chỗ nàng ta.

Và số tiền kia sẽ được chuyển vào một cái viện mồ côi nào đó.
Bởi vì Nhạc Dao Dao cứ liên tục bị Nguyệt Ninh tống tiền, vì thế cho nên nàng ta không thể trả số nợ đã vay cho công ty đen kia.
Nguyệt Ninh cười cười, tuy rằng công ty đó cũng là của nàng, nhưng dù thế thì sao? Nhạc Dao Dao cũng phải trả tiền!
Vì thế, dạo gần đây Nhạc Dao Dao vô cùng thiếu tiền.

Nàng ta vừa phải kiếm tiền trả cho công ty cho vay nặng lãi vừa phải đưa tiền cho lão già đáng khinh kia.

Nhạc Dao Dao vô cùng suy sụp, hiện tại lão già chết tiệt kia liên tục đòi tiền khiến nàng không thể trả tiền cho công ty cho vay!
Hiện tại đã qua thời hạn 4 ngày, nàng cảm thấy rằng công ty kia sẽ nhanh chóng gọi cho nàng để đòi lại tiền.

Nhưng hiện tại, Nhạc Dao Dao không còn tiền, số tiền cũa nàng đã bị lão già kia đoạt mất!
Điều này khiến cho nàng ta vô cùng lo lắng, bởi vì nếu như không trả tiền đúng hạn thì lãi xuất sẽ tăng lên gấp mười! Nàng vốn dĩ không có khả năng chi trả số tiền khổng lồ kia!
Nhạc Dao Dao vò đầu bứt tóc một hồi lâu, cuối cùng nàng ta chỉ còn một cách đó là cố gắng kiếm tiền để trả nợ.
Hiện tại chỉ còn càch này là có thể sử dụng, bỡi vì nàng không muốn mượn thêm công ty cho vay nặng lãi nào khác, càng không thể mượn Tần Trạch!
Nàng không muốn Tần Trạch biết nàng vay tiền người khác, đặc biệt là công ty cho vay nặng lãi! Nếu hắn biết, hắn sẽ nhìn nàng bằng von mắt như thế nào? Lúc ấy, hắn còn yêu nàng hay không, nàng không chắc.
Nàng thật sự muốn báo cảnh sát để bắt lão già chết tiệt kia, thế nhưng nàng lại e ngại món đồ trong tay của hắn, e ngại thứ kia sẽ làm nguy hiểm đến sự nghiệp và tình cảm của Tần Trạch đối với nàng, vì thế nàng chỉ có thể chịu đựng.
Bên kia, Nhạc Dao Dao bắt đầu cắn răng kiếm tiền để trả nợ thì Nguyệt Ninh lại có vẻ nhàn nhã.
Nguyệt Ninh nhếch môi, nàng đưa mắt nhìn Nhạc Dao Dao đang nghiến răng nghiến lợi thông qua màn hình hệ thống.

Có lẽ, hiện tại nên bắt đầu thúc đẩy tình tiết.
Nghĩ như vậy, Nguyệt Ninh liền gọi cho một công ty vai nặng lãi.

Tiếp đến, nàng liền mượn 15 người từ chỗ bọn họ, trong vòng 1 ngày.

Về vấn đề tiền bạc, sau khi làm xong mỗi người 2 vạn.
Nguyệt Ninh loay hoay một hồi, cuối cùng nàng đã chọn ra được 15 nam nhân có dáng vẻ hung tợn nhất.

Chỉ cần nhìn thấy họ, liền biết họ không phải người tốt.

Sau khi mượn xong, nàng liền đưa địa chỉ của đoàn phim mà Nhạc Dao Dao đang đóng cho bọn họ.
Nguyệt Ninh nghiêm túc dặn dò: "Đây là địa điểm, mọi người chỉ cần đến đó và làm náo loạn một chút là được"
Tiếp đó, nàng liền chậm rãi mà giải thích: "Mọi người đến địa điểm kia, sau đó tìm người có tên Nhạc Dao Dao để đòi tiền.

Nên nhớ, không được đánh người, chỉ cần làm loạn lên là được."
"Nàng ta nợ Chúng ta 20 vạn, đã qua 3 tháng nhưng vẫn chưa trả.

Tiền lãi đã được tính gấp 10, tổng cộng 200 vạn.

Hôm nay là mọi người đến để bắt nàng ta trả lại 200 vạn, kể cả tiền lời.

Hiểu rồi chứ?"
Đám người kia nghe vậy liền đồng thanh đáp: "Đã hiểu!" Nga, thì ra là đòi tiền a! Cái chuyên môn này bọn họ rành nhất, vì thế cứ yên tâm! Bọn họ chắc chắn sẽ hòan thành thật tốt!
Dù sao thì, nhiệm vụ đơn giản, tiền công lại cao! Việc này ai mà lại không muốn cơ chứ? Phải biết rằng, một tháng lương của họ chỉ có 2 vạn! Tuy rằng mức lương cao hơn một số người bình thường, nhưng vẫn không đủ a!
Hôm nay, tiền đi làm 1 ngày bằng tiền lương một tháng, vì thế bọn họ phải cố gắng thật nhiều a! Nếu bọn họ làm hài lòng vị khách hàng này, có thể tương lai sẽ được làm việc tại đây không? Bọn họ tự hỏi.
Ngay lúc bọn họ đang suy nghĩ vẫn vơ, Nguyệt Ninh liền gật gật đầu, sau đó từ tốn chậm rãi mà nói: "Tốt! Nhiệm vụ của mọi người là đến đòi tiền nàng ta, nên nhớ không được đánh người! Còn nữa, mọi người phải làm lớn chuyện này lên, khiến cho toàn bộ đoàn phim đều biết rằng Nhạc Dao Dao đang nợ công ty cho vay nặng lãi!"

"Nếu mọi người làm tốt, tiền công liền gấp đôi! Được rồi, khi nào mọi người có thể xuất phát thì xuất phát, tôi không gấp."
"Hiện tại chúng tôi liền đi" Nói xong, bọn họ liền tiến ra xe, rời đi.

Nga, quả nhiên là vị khách giàu có.

Nếu bọn họ có thể làm việc với người này, tương lai sẽ không còn lo cái ăn cái mặc, không còn lo ông chủ cũ quỵt lương! Muahaha, nhanh chóng làm xong chuyện này, sau đó xin việc luôn!
A, mau mau.

Phú bà cầu bao nuôi, phú bà đói đói cơm cơm...
____
Tại đâu đó, ông chủ của bọn họ: "..." Tao không cho tụi bay ăn tụi mày mặc? Và tao quỵt lương của tụi mày khi nào?! Ha hả?! Đó là tao thiếu, tháng sau tao trả! Có hiểu hay không a?!
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 123: Chương 123


Bên này, đám người kia đã đến trường quay.
Bọn họ đến tìm Nhạc Dao Dao, sau đó bắt đầu đòi tiền.

Hơn nữa, bọn họ làm náo loạn cả trường quay, khiến cho tất cả mọi người trong đó điều biết rằng Nhạc Dao Dao đang nợ tiền, dường như là công ty cho vay nặng lãi.
Điều này khiến Nhạc Dao Dao trở nên hoảng loạn, bởi lẽ mọi người đều nhìn nàng ta bằng ánh mắt kỳ quái.

Tuy rằng mọi người không nói, nhưng nàng biết, họ đang khinh thường mình.
Khi ấy, Nhạc Dao Dao chỉ biết lộp bộp rơi nước mắt.

Nàng ta hận, rất hận.

Nhưng cho dù là vậy, nàng vẫn không thể làm gì, chỉ biết im lặng ngồi khóc.
Đám người kia hung hăng làm loạn một hồi lâu, sau đó mới chịu rời đi.
Đợi đến khi đám người kia đi, mọi người mới bắt đầu bàn tán sau lưng Nhạc Dao Dao.

"Khi nãy cô thấy gì không? Nhạc Dao Dao bị một đám côn đồ đòi tiền!"
"Tôi thấy rất rõ, khi ấy, tôi còn nghe được rằng nàng ta nợ công ty cho vay nặng lãi kia 200 vạn đấy!"
"A, nàng ta làm gì cần nhiều tiền như vậy? Không phải trước đó đã nhận trước 100 vạn tiền cọc rồi hay sao, vì cái gì lại mượn đến 200 vạn?"
Vũ Linh nghiêng đầu, nàng trào phúng mà nói: "Nga, có thể cô ta nuôi tiểu bạch thỏ chăng?"
Nữ nhân đứng gần đó, có vẻ rất chấn kinh: "Tiểu Linh, đừng đùa như vậy chứ? Cô không nhớ sao, nàng ta là người tình của Tần tổng đấy!"
Nữ nhân tên Vũ Linh kia nghe xong, nàng ta liền cười lạnh: "Ha, thì đã sao? Hắn ta trăm công nghìn việc, làm gì có thời gian mà giám sát Nhạc Dao Dao cơ chứ? Nếu nàng ta lén lút đi nuôi tiểu bạch thỏ, có lẽ Tần Trạch kia vẫn không biết"
"Nga, cũng có lý.

Dù dao thì thế giới của người giàu, chúng ta vẫn không thể hiểu a."
Bỗng nhiên, một vị trợ lý nào đó tiến đến, nàng ta nhanh chóng thúc giục: "Được rồi, sắp đến vai diễn của cô rồi, nhanh chóng đi thay trang phục đi!"
Vũ Linh gật đầu: "Nga"
Dù sao thì, đây cũng không phải chuyện của nàng.

Scandan tại giới giải trí nhiều như vậy, lâu lâu hóng hớt một chút cũng là quá đủ.
Đặc biệt là chuyện của Tần Trạch và Nhạc Dao Dao, nàng cũng không hứng thú lắm.

Hắn ta tuy rằng là một vị tổng tài, nhưng tam quan khá vặn vẹo.
Lúc trước, dường như hắn có một người vợ, thế nhưng hắn ta chẳng hề quan tâm đến.

Hiện tại bọn họ ly hôn, nhưng nàng vẫn không biết cô gái kia sống như thế nào.

Aiz, dù sao đây là chuyện của hắn, với lại nàng chỉ được nghe kể lại, tuy rằng là như vậy nhưng chắc chắn hắn cũng chẳng phải loại tốt đẹp.
Tra nam Tần Trạch ở cùng tiện nữ Nhạc Dao Dao, không phải là rất xứng đôi hay sao? Nàng thật sự tò mò, không biết rằng ai sẽ là người đầu tiên nói lời chia tay?
Suy nghĩ một lát, cuối cùng nàng cũng rời đi.
Lát sau, mọi người liền đi làm việc của mình.

Nhưng chỉ riêng có mỗi mình Nhạc Dao Dao là cảm thấy không được vui vẻ, hôm nay nàng ta thực sự quá xui xẻo, tất cả mọi chuyện đều không theo ý mình.
Đầu tiên là lão già chết tiệt kia.

Hôm nay hắn ta vẫn gọi cho nàng, hắn muốn 5 vạn.

Nàng thật sự không hiểu nỗi, tại vì sao lão ta cứ đeo bám nàng mà không chịu buông tha cho nàng?
Tiếp đó là đám người cho vay nặng lãi, tuy rằng nàng có nợ bọn họ chút tiền, thế nhưng ít nhất bọn họ phải gọi cho nàng!
Thay vì chạy đến trường quay tìm nàng, thì tại sao không gọi cho nàng? Bọn họ làm lớn chuyện lên như vậy để làm cái quái gì cơ chứ?
Hiện tại nàng không có tiền cũng là bởi vì lão già chết tiệt kia, nếu hắn không lấy nhiều tiền của nàng như vậy, thì nàng sẽ thừa sức mà trả cho công ty cho vay!
Càng nghĩ, Nhạc Dao Dao càng nghiến răng nghiến lợi.

Nàng ta chắc chắn rằng, tất cả mọi chuyện xui xẻo ngày hôm nay đều là do lão già b**n th** kia lấy hết tiền của nàng! Nếu không có lão ta, có thể nàng đã làm suôn sẽ mọi việc.
Nếu không có lão ta, nàng sẽ không bị chụp ảnh n*d*.

Nếu không có lão ta, nàng sẽ không cần phải đưa cho lão nhiều tiền như vậy! Nếu không có lão, chuyện lần này sẽ không phải sảy ra, bởi vì nàng không cần phải mượn tiền từ ngân hàng!
Nhạc Dao Dao càng nghĩ, nàng ta càng trở nên điên cuồng.

Vào một ngày mào đó, nếu nàng tra được thông tin của hắn, nàng sẽ khiến cho hắn hối hận!
Hiện tại việc lần này lớn như vậy, nàng chỉ hy vọng Tần Trạch sẽ không biết.

Nếu hắn mà biết, nàng không chắc rằng hắn sẽ không nghi ngờ mình.
Tần Trạch là tấm lá chắn của nàng, hắn cũng là người mà nàng không muốn buông tay.

Nếu lần này, hắn biết được thì có lẽ hắn sẽ vứt bỏ nàng như lần trước?
Trong khi Nhạc Dao Dao đang thấp thỏm sợ hãi, thì Nguyệt Ninh lại đang nhàn nhã cắn hạt dưa.
Nguyệt Ninh thở dài, nàng mệt mỏi mà nhìn Nhạc Dao Dao.

Có vẻ như nàng ta đã hắc hóa, thế nhưng như vậy vẫn chưa đủ.
Tuy là như vậy, nhưng nàng chắc chắn rằng, sẽ sớm thôi, Tần Trạch sẽ biết được chuyện này.
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 124: Chương 124


Quả nhiên, không lâu sau đó liền sảy ra biến cố.
Hôm nay Nhạc Dao Dao và Tần Trạch cùng nhau ăn cơm tại một khách sạn năm sao, thế nhưng nàng ta mang vẻ mặt u buồn mà đến gặp Tần Trạch.
Đương nhiên, Tần Trạch sẽ bắt đầu hỏi han lo lắng.

Nhưng cho dù hắn có hỏi như thế nào, Nhạc Dao Dao vẫn im lặng không nói.

Nàng ta vẫn một mặt Ta bị tổn thương, ta thật đau khổ mà nhìn Tần Trạch.
Nhạc Dao Dao đương nhiên là sẽ khô g cho Tần Trạch biết được rằng nàng ta đi quán bar uống say sau đó ngủ cùng một lão già b**n th**, sau đó lão ta còn đe dọa nàng phải đưa tiền, hơn nữa trong tay lão ta còn có những tấm ảnh n*d* của mình.
Chuyện này chính là một vết nhơ trong lòng nàng ta, hiện tại Nhạc Dao Dao chỉ muốn quên đi nó.

Đồng thời nàng ta hi vọng Tần Trạch sẽ mãi mãi không biết chuyện này.
Nếu hắn thật sự biết được có lẽ tình cảm mà hắn daubh cho nàng hiệb tại ae biến mất, thau vào đó, hắn sẽ trở thành con người như trước kia...!Hắn sẽ tàn bạo mà đối xử với nàng, sẽ giam giữ nàng...
Nghĩ như vậy, Nhạc Dao Dao liền rùng mình vài cái.

Sau đó nàng ta ngước mắt lên nhìn Tần Trạch, với bộ dáng dường như sắp khóc đến nơi.
Cuối cùng Tần Trạch vẫn không thể hỏi gì từ trong miệng của Nhạc Dao Dao, điều này khiến cho bữa ăn có chút không vui vẻ.
Tần Trạch khômg hiểu vì sao Nhạc Dao Dao lại không nói ra, cho dù nàng ta làm chuyện gì đi nữa thì hắn cũ g có thể giải quyết.

Nghĩ nghĩ, Tần Trạch cảm thấy Nhạc Dao Dao vẫn chưa chịu châyp nhẫn tình cảm của hắn, hoặc nàng đang có chuyện gì khó nói.
Vì thế, đợi đến khi hắn trở về liền bắt đầu cho người điều tra.
Bởi vì hắn thực sự lo lắng cho Nhạc Dao Dao, nếu nàng ấy sảy ra chuyện gì thì hắn còn có thể kịp thời giúp đỡ.

Hắn sẽ không như trước kia đối xử tàn bạo với nàng, thay vào đó, hắn sẽ thực ôn nhu.
Rất nhanh, Tần Trạch đã điều tra ra được kết quả.
Và dường như thứ mà Tần Trạch đang tra được đang thay thế kết cục của bọn họ.
Gương mặt Tần Trạch bắt đầu thay đổi sau khi đọc được những thứ mà hắn đang điều tra.
Thông qua một số giấy tờ từ ngân hàng, Tần Trạch phát hiện Nhạc Dao Dao thường xuyên chuyển tiền cho một cái tài khoản nào đó, số tiền này còn rất lớn.
Hơn nữa, vào ba tháng trước Nhạc Dao Dao có nhận được 20 vạn từ một cái tài khoản, sau đó 20 vạn kia liền được Nhạc Dao Dao chuyển đến nơi khác.

Thế nhưng, là nơi nào thì hắn vẫn chưa rõ.
Bởi vì cảm thấy trong đây chắc chắn có điều gì đó mờ ám, vì thế nên Tần Trạch liền cho người tiếp tục điều tra.

Đặc biệt là hai cái tài khoản kia, nhất định phải tìm được.
Tiếp đó, rất nhanh Tần Trạch liền tra ra manh mối.
Tần Trạch tra ra được cái tài khoản gửi cho Nhạc Dao Dao 20 vạn kia chính là một cái công ty, thuộc quyền sở hữu của một cá nhân nào đó.

Là công ty tư nhân.

Công ty này mặt ngoài thì là một cái ngân hàng giữ tiền, thế nhưng thực chất lại là một cái công ty cho vay nặng lãi.
Hơn nữa, hắn không tra ra được chủ sở hữu công ty này là ai.

Dường như hắn ta cũng là loại người có tiếng trong xã hội.
Tần Trạch nhớ lại hôm trước, hắn cho người điều tra thì phát hiện Nhạc Dao Dao hôm ấy bị người khác đến thúc giục trả nợ.
Dùng đầu ngón chân điền biết, rất có thể công ty này chính là công ty mà Nhạc Dao Dao đang mượn tiền.
Tần Trạch nhíu mày một cái, sau đó hắn liền nhớ đến lúc trước Nhạc Dao Dao thường xuyên làm việc ngoài giờ.

Nàng ta làm nhân viên phục vụ tại khách sạn, còn đi bồi người khác uống rượu,...!Có vẻ nàng ta rất thiếu tiền.
Nghĩ nghĩ, Tần Trạch liền đưa ra một suy đoán.

Chẳng lẽ Nhạc Dao Dao làm nhiều như vậy là vì thiếu tiền cái công ty cho vay nặng lãi này?
Bởi vì Nhạc Dao Dao không chịu nói, vì thế cho nên hắn cũng chỉ có thể cho người điều tra thêm lần nữa.
Cuối cùng, Tần Trạch tra ra được Nhạc Dao Dao mượn công ty này 20 vạn.

Trong khi Tần Trạch gương mặt đầy khó chịu khi biết được những thứ này có liên quan đến Nhạc Dao Dao, thì Nguyệt Ninh lại có vẻ nhàn hạ.
Nguyệt Ninh nhìn Tần Trạch, nàng bắt đầu cười ngọt ngào.

Ha hả, hiện tại có vẻ nên bắt đầu thu lưới rồi!
Nguyệt Ninh cười cười, mục đích của nàng khi nhờ đám người kia đến tìm Nhạc Dao Dao, sau đó làm lớn chuyện khiến cả đoàn phim biết là bởi vì nàng muốn Tần Trạch biết được chuyện này.
Bởi vì nàng biết, thế nên là sẽ chuẩn bị sẵn sàng mà tiếp đón.

Đương nhiên sẽ không để bất cứ manh mối nào có liên quan đến nàng, vì thế Tần Trạch sẽ không bao giờ biết được người đứng sau chuyện này chính là nàng.
Nhìn thấy Tần Trạch tưởng rằng Nhạc Dao Dao chỉ đơn giản là mượn tiền, và hắn cũng có ý định giúp nàng ta trả tiền thì Nguyệt Ninh liền cười một cách ngọt ngào.
Trả đi nha, nếu Tần Trạch trả tiền thì nàng liền có thể đem những tấm hình kia ra cho hắn! Nàng sẽ bắt đầu đem từng món, từng món ra, sau đó sẽ chiêm ngưỡng gương mặt chấn kinh của Tần Trạch sau khi biết đưỡc chuyện này!
Nga, lúc đó nàng sẽ cho hắn biết tiểu thiên sứ thiện lương, tình yêu thực sự của hắn Nhạc Dao Dao lại có bộ dáng như thế nào!
Càng nghĩ, Nguyệt Ninh liền cảm thấy hứng thú.
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 125: Chương 125


Đợi đến khi Tần Trạch tìm người đến đẩ trả nợ thay cho Nhạc Dao Dao thì Nguyệt Ninh liền đưa ra một tiểu trợ lý, sau đó đến lấy tiền của Tần Trạch.
Vị trợ lý này là do nàng thuê một ngày, rất có kinh nghiệm.
Sau khi người của Tần Trạch đến liền vứt một cái vali với giá 20 vạn tiền mặt trước mặt trợ lý của nàng, hắn còn chuyển lời của Tần Trạch là sẽ từ từ Thăm hỏi chủ sở hữu này, là nàng.
Thế nhưng, theo như những gì Nguyệt Ninh đã dặn trước, vị trợ lý kia cũng bắt đầu làm theo.
Nàng ta bắt đầu nói rằng Nhạc Dao tổng cộng nợ công ty 200 vạn, kể cả tiền lời.

Điều này khiến cho người kia chấn kinh, sau đó hắn lại lắp bắp mà kể lại cho Tần Trạch.
Bên này, sau khi Tần Trạch nghe được câu nói đó thì gương mặt bắt đầu méo mó.

Tuy rằng 200 vạn chỉ là tiền tiêu vặt của hắn, thế nhưng nếu đám người công ty này đòi tiền một cô gái như Nhạc Dao Dao thì nó chính là một con số thiên văn!
Nhạc Dao Dao chỉ là một cô gái bình thường, làm sao mà nàng có thể trả nổi con số đó? Càng nghĩ, Tần Trạch càng tức giận.
Thì ra Nhạc Dao Dao cực cực khổ khổ đi làm thêm ngoài giờ là vì muốn trả hết số tiền kia, hắn thật sự không nghĩ rằng vì chuyện này mà nàng ta phải chịu cực khổ như vậy.
Tần Trạch nghĩ như vậy, hắn bắt đầu nghiến răng nghiến lợi mà tự thề rằng, một ngày nào đó hắn sẽ khiến cho cái công ty này trả giá đắt.

Tuy là nghĩ như vậy, nhưng ngoài mặt hắn vẫn đồng ý đưa thêm tiền.

Hiện tại Tần Trạch chỉ muốn trả hết số nợ kia cho Nhạc Dao Dao, còn chuyện của công ty kia hắn sẽ từ từ tính sổ.
Sau đó, Tần Trạch liền đưa thêm 180 vạn nữa cho tiểu trợ lý của Nguyệt Ninh.
Rất nhanh sau đó, trợ lý liền đem 198 vạn trở về cho Nguyệt Ninh.

2 vạn còn lại chính là tiền công ngày hôm nay của nàng ta.
Đợi đến khi Nguyệt Ninh nhận tiền từ trong tay trợ lý xong, nàng mới bắt đầu đi đến bước tiếp theo.
Nguyệt Ninh cười cười, nàng cầm xấp tiền kia trong tay.

Sau đó liền đem số tiền này chuyển vào một viện mồ côi, viện dưỡng lão nào đó.
Đợi đến khi mọi việc xong xuôi, Nguyệt Ninh mới nhìn hệ thống, sau đó mới nói: "Tiểu Bạch, dùng màn hình hệ thống gọi cho Tần Trạch đi.

Nhớ là dùng số của công ty cho vay nặng lãi, kèm theo đó chính là đổi giọng của ta thành một nam nhân, giọng điệu đa cấp một chút"
Tiểu Bạch nghe vậy liền lập tức làm theo, lát sau liền kết nối.
Bên này, trong lúc Tần Trạch đang làm việc thì bỗng nhiên nhận được cuộc gọi.

Vốn dĩ hiện giờ sẽ không ai dám gọi cho hắn, thế nhưng lần này lại có một người nào đó.

Khi Tần Trạch làm việc, hắn ghét nhất là có người làm phiền hắn.

Vì thế cuộc gọi lần này khiến hắn tức điên.
Tần Trạch lạnh lùng nhấc máy, hắn nhìn dòng số lạ kia mà ánh mắt trở nên lạnh lẽo.

Không đợi Tần Trạch mở miệng, Nguyệt Ninh liền gìanh nói trước:"Xin chào, có phải là ngài đã trả 200 vạn cho cô Nhạc Dao Dao phải không ạ? Bên chúng tôi còn giữ một món đồ của ngày ấy, không biết rằng ngài có tiện tay để nhận nó hay không?"
Tần Trạch lạnh lùng hỏi: "Món đồ gì?"
Nguyệt Ninh giả vờ ngu ngơ, nàng chỏ nói: "Tôi không biết, cấp trên chỉ nói rằng đây là món đồ để thế chấp của cô Nhạc Dao Dao mà thôi.

Chuyện còn lại chúng tôi không hề biết"
Tần Trạch nhíu mày, hắn cảm thấy món đồ này không hề tốt.

hắn có chút không hiểu, hiện tại các công ty cho vay đều như vậy sao?
Tần Trạch cau chặt mày, hắn lạnh lùng nói:"Rảnh, hiện tại liền đem đến địa chỉ này.

Tiền bạc không thành vấn đề!"
Nguyệt Ninh nghe vậy, nàng liền nhếch môi.

Nhưng ngoài mặt vẫn cẩn thận hỏi địa chỉ của hắn, sau đó nàng bắt đầu gửi những tấm hình kia.
Nguyệt Ninh đem những tấm hình mà mình đã chụp tại khách sạn cho Tần Trạch vào một chiếc túi nhỏ, nàng cẩn thận gói kĩ nó, tựa như một món quà.

Nàng còn cẩn thận cột vào thêm một chiếc nơ xinh xắn, sau đó đem nó gửi vào địa chỉ mà Tần Trạch yêu cầu.

Hiện tại Nguyệt Ninh có rất nhiều món đồ của Nhạc Dao Dao, ảnh chụp n*d*, video gợi tình...
Ha hả, nàng thật sự muốn tung ra hốt một lần, khiến Tần Trạch biết được Nhạc Dao Dao đã làm những gì.

Và àng cũng muốn biết, sau chuyện này Tần Trạch sẽ có suy nghĩ gì về Nhạc Dao Dao.
Hắn sẽ yêu thương nàng ta như hoên tại, hay sẽ đem Nhạc Dao Dao giam giữ trong phòng?
Tuy rằng nàng muốn làm như vậy, nhưng đem ra một lần không phải cách hay.

Bởi vì trong thế giới nam nữ chính không có gì là không thể hòa giải, hài quang của bọn họ thực sự quá chói lóa.
Nếu bọn họ không thể giải quyết bằng miệng thì họ liền lăn ga giường, một lần không được thì mười lần, chuyện này chắc chắn sẽ có thể giải quyết.
Vì thế, chuyện lần này nàng phải thực nghiêm túc.

Những thứ đặc sắc nàng sẽ gửi cho Tần Trạch vào lần cuối cùng, như vậy mới có ý nghĩa.
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 126: Chương 126


Hôm sau, món đồ Nguyệt Ninh gửi đã được đến tay Tần Trạch.
Tần Trạch cầm món đồ trên tay, gương măt có chút kỳ quái.
Tiếp đó, hắn bắt đầu mở ra nhìn xem thử bên trong là thứ gì.

Đợi đến khi Tần Trạch mở ra, gương mặt của hắn liền trở nên đen lại.
Bên trong có một xấp thông tin cá nhân của Nhạc Dao Dao, bao gồm từ bên lớn, xác mối quan hệ.

Tiếp đó, chính là 2 tấm ảnh chụp.
Hai tấm ảnh chụp kia chính là của Nhạc Dao Dao, nhưng cái quan trọng nhất là tấm ảnh chụp này không hề có quần áo.
Tấm thứ nhất, một nữ nhân nằm khỏa thân trên chiếc giường trắng, tấm chăn nhăn nhúm.

Thân thể của nàng ta được chụp một cách kh*** g** nhất, mê hoặc nhất.

Tấm thứ hai có vẻ đơn giản hơn, nàng ta quỳ gối...!Khỏa thân!
Nhìn thấy dáng vẻ này của Nhạc Dao Dao, gương mặt Tần Trạch lúc xanh lúc xám.
Tần Trạch cau mày, hắn rất tức giận.

Sau bao nhiêu chuyện sảy ra, hắn vẫn luôn cho rằng Nhạc Dao Dao chính là người mà hắn thực sự yêu nhất.
Hắn có thể bỏ qua tất cả chuyện cũ, hắn có thể cho nàng một cuộc sống mới.

Chuyện lúc trước, hắn đã dần quên sạch.

Tần Trạch nghĩ rằng, dù sao Nhạc Dao Dao cũng có thể thay đổi như hắn, cũng có thể bỏ đi con người không tốt kia của chính bản thân mình...
Thế nhưng hắn đã nhầm, Nhạc Dao Dao, nàng ta không hề thay đổi.

Nàng ta vẫn vì một cái mục đích nào đó mà không từ các thủ đoạn, cho dù nó có ở trên người mình!
Tần Trạch vừa tức giận mà vừa thất vọng, hắn đứng lên rời khỏi bàn làm việc, sau đó lái xe mà trở về nhà.
Hiện tại Nhạc Dao Dao và Tần Trạch đã ở chung cùng nhau, lúc này tình cảm của bọn họ cũng dần tốt lên.

Vì thế, mỗi ngày Nhạc Dao Dao sẽ xuống bếp nấu cơm cho Tần Trạch, sau đó hai người họ sẽ cùng nhau ăn cơm, cùng nhau dạo phố.
Hôm nay cũng vậy, Nhạc Dao Dao đamg loay hoay trong bếp mà nấu ăn.

Nàng ta đeo một cái tạp dề màu hồng nhạt, sợi tóc rũ xuống lúc nấu ăn, trông rất vất vả, nhưng thực sự cũng rất giống khung cảnh của một nhà hai người hạnh phúc.
Hôm nay nàng ta tan làm sớm, vì thế muốn nấu món gì đó ngon ngon cho Tần Trạch ăn.

Dù sao thì bộ phim kia hơn một tháng nữa sẽ hoàn, nàng cũng sắp thành công ra mắt dân chúng.
Nhạc Dao Dao cảm thấy cuộc sống hiện tại thật tốt, thật vui vẻ.

Tuy rằng hạnh phúc này đến hơi trễ, thế nhưng nàng thật sự hạnh phúc.
Có lẽ Nhạc Dao Dao không ngờ đến rằng, cái hạnh phúc thật vui vẻ kia của nàng ta sẽ sớm vụt tắt trong vô vọng.

Bỡi lẽ, Tần Trạch đã biết chuyện, hắn đang dùng hết tốt lực mà trở về nhà.

Có lẽ, một lát sau liền sảy ra biến cố mới...
Bên này, Nguyệt Ninh đang ngồi hồi hộp từng giây.

Nàng đang trông chờ giây phút Tần Trạch và Nhạc Dao Dao xé bức.

Hiện tại hắn đã bắt đầu thất vọng Nhạc Dao Dao, có lẽ lát nữa liền có một màn ngược thân ngược tâm đi? Nga, hay bọn họ sẽ đường ai nấy đi?
Nguyệt Ninh giật giật khóe miệng, tuy rằng nàng biết đầu óc của nam nữ chí h đều có sạn, nhưng nàng không nghĩ đến lại nhiều sạn như vậy.
Đối với Tần Trạch mà nói, hắn không nghĩ xem bản thân đã làm những gì với Nhạc Dao Dao.

Thay vào đó, hắn lại cho rằng hắn đã bỏ qua tất cả mọi chuyện mà Nhạc Dao Dao đã làm với hắn.

Ha hả?!
Hắn cho rằng bản thân là người tổn thương, hắn cho rằng hắn thánh thiện sau những chuyện hắn đã gây ra?!
Không cần nói đến những chuyện Tần Trạch đã làm với những nhân vật phụ, những cái pháo hôi như nàng.

Bởi vì những cái pháo hôi kia không đáng để hắn nhắc đến, nếu như nhắc đến thì hắn cũng một dạng Đối với cái kết quả này, các ngươi đều xứng đáng.

Bởi vì các ngươi dám chọc giận ta mà thôi.
Vốn dĩ đều là như vậy, bởi vì bọn họ đều là nam nữ chính, bọn họ đều có hào quang và ánh sáng rực rỡ.

Các ngươi động vào họ là các ngươi sai, cho dù các ngươi không sai thì các ngươi cũng sai mà thôi.
Những kẻ động vào họ, đều không có kết quả tốt.

Cho dù ngươi không làm gì, thế nhưng nếu họ ngứa mắt ngươi, thì ngươi liền xong.

Không nói đến nhân vật phụ, hiện tại nói đến nữ chính Nhạc Dao Dao.
Tần Trạch cho rằng Nhạc Dao Dao làm sai, thế nhưng nàng ta là nữ chính nên hắn lựa chọn tha thứ, hắn bắt đầu chịu thương tổn.
Trong motip cũ rích, nếu nữ chính làm sai, nam chính sẽ tha thứ như g trong lòng thì đau.

Sau đó, bọn họ sẽ lăn ga giường để giải quyết, một lần khô g được thì mười lần, cuối cùng bọn họ vẫn sẽ tha thứ cho nhau mà thôi.
Nga, đó là trong tình trạng nữ chính làm sai.

Còn nếu, nam chính làm sai với nữ chính thì sao a?
Đương nhiên sẽ có hai cách, thứ nhất nam chính có hiểu lầm gì đó với nữ chính, hoặc là từ nhỏ nam chính có nỗi khổ tâm gì đó nên tính cách không tốt,...!Nói chung nam chính sẽ được tác giả tẩy trắng, sau đó nữ chính sẽ bắt đầu thông cảm thấu hiểu, cuối cùng lựa chọn tha thứ cho nam chính, và HE cuối truyện.
Cái motip thứ hai ở đây là gì? Ân, chính là tác giả quên luôn! Tác giả lười kể về quá khứ hay nội tâm của nam chính, hoặc tác giả quên mất! Thế nên liền có cảnh, nam chính sai trái nhưng nữ chính vẫn cắm đầu vào yêu, tha thứ vô điều kiện...!Tựa như Nhạc Dao Dao.
Tựa như Tần Trạch, đọc giả chỉ biết Tống Thanh Thanh giết mẹ ruột của hắn, vì thế hắn mới ngược thân ngược tâm Nhạc Dao Dao.

Thế nhưng, vẫn chưa nói vì sao hắn lại ngược Nhạc Dao Dao để trả thù, thay vì chơi chết Tống Thanh Thanh thì tác giả vẫn chưa nói.
Trong chuyện lần này, tác giả kia quên mất nỗi khổ tâm của nam chính, nói trắng ra là quên tẩy trắng cho hắn!
Nguyệt Ninh: "..."
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 127: Chương 127


Nguyệt Ninh phun tào một hồi lâu như vậy, nhưng hiện tại Tần Trạch vẫn chưa về đêơn nhà, vì thế nàng bắt đầu đem hạt dưa ra, chuẩn bị hóng màn trình diễn của nam nữ chính.
Quả nhiên, một lát sau Tần Trạch liền trở về với gương mặt âm trầm.
Nhạc Dao Dao nhìn thấy Tần Trạch trở về sớm, liền kinh ngạc một chút, sau đó mới vui vẻ hỏi: "Sao hôm nay về sớm như vậy?"
Tần Trạch không nói, hắn chỉ im lặng mà nhìn Nhạc Dao Dao với ánh mắt nặng nề.
Nhạc Dao Dao cảm thấy có gì đó không đúng, nàng ta cũng có chút chột dạ sợ rằng Tần Trạch phát hiện ra chuyện gì đó của mình.

Vì thế, Nhạc Dao Dao liền rụt rè mà hỏi: "Anh làm sao vậy, có chuyện gì hay sao?"
Tần Trạch im lặng hồi lâu, cuối cùng hắn mới trầm giọng mà nói: "Sao em lại giấu tôi?"
Nhạc Dao Dao hoảng hoạn sau khi nghe câu hỏi này từ miệng Tần Trạch, vì thế nên nàng ta lắp bắp nói: "Giấu...!Giấu anh cái gì cơ?"
Nhạc Dao Dao cụp mắt, nàng ta cảm thấy dường như Tần Trạch đã phát hiện ra chuyện gì đó, vì thế nên hắn đã nói như vậy.
Toàn thân Tần Trạch đều là khí lạnh, hắn ta chậm rãi mà nói từng chữ một: "Chuyện em thiếu tiền, vì sao lại giấu tôi?"
Nhạc Dao Dao kinh ngạc một lúc, sau đó nàng ta liền cụp mắt xuống, đôi mắt ẩm ướt.

Tần Trạch nhìn thấy bộ dáng này của nàng ta, lòng lại mềm.
Dù sao thì nàng ấy cũng chỉ mượn tiền của người khác mà thôi, có lẽ là bị người khác dụ dỗ.

Nhạc Dao Dao hiện tại thiện lương như vậy, trong sáng như vậy, nàng ấy sẽ không bao giờ làm chuyện này.
Tuy rằng lúc trước có qua lại với tên Mộ Dung Duật, thế nhưng nàng vẫn chưa hề cho hắn chạm vào.

Tần Trạch cho rằng, Nhạc Dao Dao vẫn luôn bảo vệ bản thân mình là vì hắn.
Tần Trạch tin chắc là vậy.
Hiện tại Nhạc Dao Dao nợ tiền, có lẽ nàng ấy bất đắc dĩ lắm mới làm như vậy mà thôi.

Dù sao thì, hắn và Nhạc Dao Dao cũng đã trải qua rất nhiều chuyện nên mới có thể ở bên nhau, vì thế hắn không muốn vì chuyện lần này mà phá hỏng.
Tần Trạch thở dài, hắn cố gắng bình tĩnh trở lại.

Hắn cảm thấy chuyện này cũng không có gì lớn, tuy rằng hắn không thích Nhạc Dao Dao đem ảnh ra cho người khác xem, thế nhưng cái kia là một cái công ty, hẳn là sẽ có bảo mật...Dù sao, những tấm ảnh kia cũng không lộ ra ngoài, người khác vẫn chư thể xem.

Còn về việc cái công ty kia, dù sớm hay muộn hắn cũng sẽ khiến nó phá sản.

Bọn chúng sẽ phải trả giá cho những hành động kia, những kẻ dám lấy ảnh người phụ nữ của hắn đều phải chết!
Nghĩ như vậy, sự giận giữ trong lòng Tần Trạch cũng vơi đi.

Vì thế giọng điệu của hắn cũng trở nên mềm xuống: "Sau này nếu thiếu tiền thì cứ nói với tôi, tôi có thể cho em.

Vì thế đừng bao giờ làm những chuyện như vậy, đừng đem ảnh chụp của mình cho người khác.

Em là thuộc về tôi, biết chưa?"
Tần Trạch hắn nhất định sẽ không bỏ qua cho đám người kia, cứ chờ mà xem!
Nghĩ nghĩ, Tần Trạch tiến đến ôm Nhạc Dao Dao vào lòng.

Sau đó hắn để cái cằm l*n đ*nh đầu Nhạc Dao Dao, bắt lầu cọ cọ.

Đồng thời hắn bắt đầu nói, giọng điệu mang theo ghen tuông: "Tôi không thích người phụ nữ của mình bị kẻ khác nhìn"
Nhạc Dao Dao nghe thấy lời này thì khẽ thở dài, nàng còn tưởng rằng Tần Trạch biết được chuyện hôm đó nàng uống say, sau đó cùng một tên đàn ông ngủ ngủ.
Thật may rằng Tần Trạch vẫn không biết chuyễn đó, nhưng nếu hắn thật sự biết thì còn yêu nàng như bây giờ hay không? Có lẽ là không, nàng nhất định sẽ không cho hắn biết chuyễn này.
Nàng đã rất khó khăn để có được hiện tại, những chuyện lúc trước Tần Trạch đả nói là sẽ buông bỏ tất cả, hắn chỉ cần hiện tại, vì thế nàng không sợ vì những chuyện lúc trước khiến hắn chán ghét nàng.
Thay vào đó, thứ mà Nhạc Dao Dao sợ hãi chính là Tần Trạch biết được chuyện nàng ngủ cùng đàn ông khác trước khi gặp lại hắn sau 5 năm.
Bởi lẽ nếu như hắn biết, hắn có thể nghĩ rằng trong 5 năm đó nàng có thể cùng rất nhiều tên đàn ông khác ngủ.

Dù sao thì trước khi gặp hắn, nàng đã ngủ cùng một người, điều đó cũng có thể nói lên rằng rất có khả năng nàng ngủ rất nhiều người.

Nhạc Dao Dao không ngốc, nàng ta cũng có thể suy đoán những gì Tần Trạch nghĩ.
Thế nhưng, khi nãy Nhạc Dao Dao nghe thấy câu nói kia của Tần Trạch, nàng ta lại đau khổ.

Nàng thật sự không hiểu, vì sao ngày hôm đó nàng không cùng Tần Trạch ngủ cùng nhau...
Nếu hôm đó nàng cùng hắn ngủ, nàng liền có thể tái hợp lại tình cảm của 2 người sau bao năm không gặp.

Nhạc Dao Dao cảm thấy bản thân thật đen đủi, vì sao sau 5 năm về nước nàng lại tái ngộ với một lão già kinh tỡm trên giường?
Nhạc Dao Dao càng nghĩ, nàng ta càng đau khổ.
Cuối cùng, Nhạc Dao Dao nhào vào lòng Tần Trạch mà khóc.

Nàng ta thật sự không muốn rời khỏi Tần Trạch, rời xa vòng tay của hắn.
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 128: Chương 128


Tiếp đó sảy ra chuyện gì thì cũng rất dễ đoán, hiển nhiên là Tần Trạch cùng Nhạc Dao Dao lăn ga giường để giải quyết vấn đề.
Bên này, Nguyệt Ninh: "..."
Nguyệt Ninh nhìn Tần Trạch và Nhạc Dao Dao bắt đầu chơi xếp hình tại phòng bếp, nàng liền giật giật khóe miệng.
Vốn dĩ Nguyệt Ninh còn tưởng rằng Nhạc Dao Dao và Tần Trạch sẽ náo loạn một hồi, nhưng thật sự không ngờ rằng chẳng có sự tình gì sảy ra, thay vào đó là bọn họ cùng nhau lăn ga giường!
Ha hả?!
Nguyệt Ninh thở dài, nàng cảm thấy nghịch tập nhân sinh thật vất vả, thật bi ai.

Cũng đúng thôi, nếu pháo hôi như nàng có thể dễ dàng lật mình như vậy thì sẽ đâu còn là pháo hôi nữa?
Tuy rằng chuyện lần này không thành công, thế nhưng trong tay nàng còn nắm giữ rất nhiều đồ vật thú vị, cho nên cứ từ từ mà cùng Nhạc Dao Dao chơi chơi.
Hiện tại trong lòng Tần Trạch đã ghim vào một hạt giống, sẽ sớm thôi, hạt giống kia sẽ nảy mầm, sẽ phá hủy mọi thứ.
Việc nàng cần làm lúc này chính là chăm sóc cái hạt giống kia, thúc đẩy quá trình phát triển của nó.

Nga, vậy hiện tại việc của nàng cần làm đó chính là từ từ đem ra những thứ kia, tạo biến cố cho nam nữ chính!
Nghĩ nghĩ, Nguyệt Ninh liền chuẩn bị đem món đồ thứ 2 đến cho Tần Trạch.

Tuy vậy, nhưng nàng vẫn không biết làm thế nào để đưa những tấm ảnh kia cho hắn.

Dù sao thì, dùng một chiêu thì sẽ bị nghi ngờ, vì thế không thể.
Nguyệt Ninh nghĩ một hồi lâu nhưng vẫn không có cách nào cả, đợi đến khi nàng nhìn thấy cái máy vi tính của mình thì liền nghĩ ra một cách.
Nguyệt Ninh nói với hệ thống:"Tiểu Bạch, tìm một hacker giỏi một chút, sau đó kêu hắn hack vào tài khoản của Tần Trạch mà dán thông báo"
Hệ thống có chút không vui, nó nói: [Ký chủ a, việc này Tiểu Bạch cũng biết làm! Ngài cần hacker làm gì a ?!]
Hệ thống nhìn Nguyệt Ninh, sau đó tự hỏi.

Ký chủ đây là không tin tưởng vào tài năng của nó, hay là ngài ấy không cần nó nữa rồi?!
Nguyệt Ninh lúc này mới nhớ đến: "!!!" Nga! Vốn dĩ Tiểu Bạch chính là một cái bàn tay vàng, vì cái gì nàng lại không nhớ đến?!
Ân, tuy rằng cái bàn tay vàng này chỉ có biết hack, thế nhưng nhiêu đó cũng là quá đủ đối với nàng.

Ân, còn biết làm chuyện xấu, tựa như có dự định cướp tiền của nữ chính Nhạc Dao Dao...
Nguyệt Ninh tỏ vẻ: "..." Hệ thống này có chút lạ.
Nguyệt Ninh thở dài, nàng nhìn hệ thống mà nói: "Nga, vậy thì giúp ta làm đi, dán một cái tin quảng cáo của Nhạc Dao Dao là được."
Nguyệt Ninh nói xong, nàng liền chọn một tấm ảnh của Nhạc Dao Dao trên màn hình hệ thống sau đó Tiểu Bạch liền đem nó đi chỉnh sửa.

Một lát lâu sau hệ thống cũng đã hoàn thành xong tấm ảnh kia, vì thế nó bắt đầu theo chỉ dẫn của Nguyệt Ninh.
Bên này, Tần Trạch đang ngồi trướcay tính mà gõ gõ, hôm nay có một dự án rất quan trọng, vì thế hắn phải tự tay mình làm từng bước nhỏ.
Dạo gần đây hắn và "WL" đang hợp tác rất tốt, vì thế Đơn hàng lần này vô cùng quan trọng, đáng giá trăm tỷ nên hắn phải thực sự cẩn thận, nếu có sai sót thì sẽ không thể tưởng tượng nổi hậu quả.
Trong lúc hắn đang gõ gõ, thì bỗng nhiên có một khung ảnh quảng cáo thật lớn nhảy ra giữa màn hình.
Tần Trạch nhíu mày, hắn có chút không hiểu nổi, máy tính bày của hắn được thiết lập ngăn chặn tất cả phần mềm quảng cáo, vì thế tại sao cái quảng cáo này ở đây?!
Tần Trạch tiếp tục cau mày, đợi đến khi hắn vươn tay chuẩn bị tắt cái quảng cái kia thì lại phát hiện thân ảnh quen thuộc, không ai khác chính là Nhạc Dao Dao!
Đây là một cái trang web buôn bán ảnh, có điều nó là ảnh n*d*.

Ngay tại thông báo mua bán những tấm ảnh kh*** g**, thì bên trên còn treo những tấm ảnh n*d* đủ loại quyến rũ.
Hơn nữa còn có nam, cón có nữ.

Đặc biệt hơn, dòng cuối cùng của trang web còn viết rằng có bán cả video Tự chơi của nam lẫn nữ!
Tần Trạch liếc mắt một cái, hắn liền phát hiện tấm ảnh đầu tiên là của Nhạc Dao Dao.

Tuy rằng là như vậy, nhưng tấm ảnh kia chỗ nên che thì đã được che một cách mờ ảo, khiến cho người khác có một cảm giác mômg lung khó tả.
Tần Trạch nhìn thấy tấm ảnh kia thì gương mặt lập tươc tối sầm lại, hắn liền dựa vào dãy số điện thoại được kém theo phía dưới mà gọi cho bên công ty kia.
Và người nghe đương nhiên sẽ là Nguyệt Ninh, bởi vì cái công ty ảo này cũng là của nàng.
Nguyệt Ninh nhếch môi, nàng nhờ hệ thống đổi giọng thành một người nan nhân nho nhã, có học thức.
Nguyệt Ninh giật giật khóe miệng khi cảm thấy có gì đó sai sai, ha hả, buôn bán ảnh n*d* mà lại chỉnh giọng nam nhân ưu nhã có học thức!
Tuy là nàng cũng có chút khó hiểu bản thân mình, nhưng để khiến Tần Trạch tức điên lên thì đây là một cách không tệ.
Nghĩ thử xem, một nam nhân ưu nhã học thức kia mà lại đi làm những chuyễn như vậy, có phải là quá đồi bại hay không? Hơn nữa, Nhạc Dao Dao có dính líu đến cái người đồi bại kia!
Nguyệt Ninh cười cười, ha hả, có phải rất thú vị hay không a?!
Không đợi Nguyệt Ninh phun tào xong cảm xúc của mình, Tần Trạch liền gọi đến.
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 129: Chương 129


Quả nhiên, đợi đến lúc Tần Trạch nghe xong hắn liền nổi điên.
Tần Trạch lạnh lẽo mà uy h**p Nguyệt Ninh: "Tôi cho các người 30 phút, nhanh chóng gỡ tấm ảnh đầu tiên trên trang quảng cáo, nếu không các người sẽ phải hối hận vì những gì đã làm!"
Nguyệt Ninh liếc mắt một cái, sau đó nàng mới nho nhã mà nói: "Vị tiên sinh này, công ty của chúng tôi là làm ăn chân chính.

Chúng tôi được phía bên người bán đồng ý với giao dịch này, hai bên cũng có thỏa thuận.

Vì thế, điều kiện này của ngài là không thể."
Nếu ngươi không muốn như vậy thì liền quản Nhạc Dao Dao, nói với nàng ta không được phép đem ảnh của mình cho người khác thử xem?! Vì cái mao gì cứ trút lên người khác, não của ngươi có vấn đề sao?
Tần Trạch nghe vậy, hắn liền phát ra từng chữ lạnh lẽo: "Tôi không cần biết quá trình như thế nào, tôi chỉ cần kết quả mà tôi muốn.

Hiện tại các người phải gỡ tấm ảnh kia xuống, nếu không cái web rác rưởi mua bán không hợp pháp này liền sẽ biến mất!"
Sau đó, hắn lại khẳng định thêm một câu: "Đừng tưởng tôi chỉ nói xuông, Tần Trạch tôi nói được là làm được!"

Nguyệt Ninh tỏ vẻ: (﹁﹁)
Nguyệt Ninh giật giật khóe miệng, nàng cảm thấy não Tần Trạch chắc chắn có 1 tấn sạn, mặt hắn cũng từ xi măng mà đúc ra.
Tần Trạch thực sự cho rằng cái web này là của chính hắn, hắn muốn cho biến mất là biến mất? Hắn cho rằng toàn bộ thế giới này đều là của hắn, vì thế hắn muốn làm như thế nào thì làm thư thế đó?!
Nguyệt Ninh chỉ muốn nói: Ha hả, có bệnh liền trị, đừng trốn!
Nguyệt Ninh nghiêm mặt, nàng cố gắng từ tốn mà nói: "Xin ngài hãy bình tĩnh, chúng tôi có quyền sử dụng ảnh chụp của bạn gái ngài, bởi vì nàng ấy đã bán cho chúng tôi với giá 2 vạn"
Lúc trước, nàng mua tấm ảnh chụp này với giá bao nhiêu, hiện tại nàng cũng không rõ lắm.

Thôi thì hiện tại liền nói 2 vạn, dù sao thì Tần Trạch cũng không thiếu gì tiền.
Nguyệt Ninh nghĩ nghĩ, sau đó nàng nói: "Hôm ấy vị tiểu thư này có tìm chúng tôi, sau một hồi thì cũng tiến hành giao dịch mua bán."
Tiếp đó, Nguyệt Ninh liền nói dối trắng trợn: "Nàng ấy nói rằng hiện tại rất thiếu tiền, vì thế muốn bán một chút ảnh.

Công ty của chúng tôi còn mua bán một số ảnh mặc bikini, tắm biển gì đó, tuy rằng tiền rất ít, nhưng cũng không cần n*d*"
"Tuy vậy, nhưng nàng ấy nói rất cần tiền, vì thế chúng tôi mới gợi ý chụp n*d*.

Dù sao thì cũng không lộ mặt, vì thế đây cũng là công việc hợp pháp"
Tiếp đó, Nguyệt Ninh liền nói rằng Nhạc Dao Dao chủ động bán cho nàng những tấm ảnh gợi cảm, với dáng vẻ gợi tình.
Quả nhiên, sau khi nghe được Tần Trạch lập tức nghiến răng nghiến lợi.

Hắn liền gửi cho Nguyệt Ninh 200 vạn, mua đứt tấm ảnh kia.

Nguyệt Ninh: (﹁﹁)
Ha hả, quả nhiên bá đạo tổng tài xem tiền như giấy, muốn vung liền vung.

Nếu thế giới của nàng nhiều người như vậy, chắc mọi người sẽ rất giàu?!
Nguyệt Ninh nhếch môi, nàng sảng khoái mà đưa cho Tần Trạch 4 tấm ảnh chụp của Nhạc Dao Dao.
Đợi đến khi Tần Trạch nhận được xong, hắn dường như chịu thứ gì đó rất đả kích.

Vốn dĩ hắn tưởng rằng Nhạc Dao Dao chỉ bán 1 tấm ảnh chụp, nhưng không ngờ nàng ta lại bán 4 tấm ảnh khác nhau! Mỗi tấm một vẻ, không hề giống nhau, nhưng đều là n*d*!
Tần Trạch vô cùng khó chịu trong lòng, tuy rằng hắn biết Nhạc Dao Dao là vì bất đắc dĩ nên mới làm chuyện này, thế nhưng hắn vẫn cảm thấy không vui.
Hắn không thích người phụ nữ của hắn đem ảnh n*d* của mình ra để kiếm tiền, nàng ta là thuộc về hắn, chỉ có mỗi hắn mới được nhìn!
Tuy rằng Nhạc Dao Dao không hề động trúng vảy ngược của hắn, thế nhưng cũng không phải là nàng được đem ảnh chụp của mình ra như vậy!
Sau hai chuyện gần đây, Tần Trạch bắt đầu cảm thấy thất vọng về Nhạc Dao Dao.
Bởi vì như vậy, dạo gần đây Tần Trạch lại bắt đầu màn Ngược Nhạc Dao Dao trên giường.

Hắn cảm thấy khó chịu, hắn ghen tuông, vì thế hắn bắt đầu khiến Nhạc Dao Dao không thể xuống giường.
Nhạc Dao Dao cũng cảm thấy Tần Trạch có gì đó kì lạ, thế nhưng nàng ta vẫn không hỏi.

Bởi Nhạc Dao Dao thực sự chột dạ, nàng ta cảm thấy dường như Tần Trạch đã biết tất cả, vì thế chỉ có thể im lặng mà chịu đựng.

Hiện tại, có thể kéo liền kéo.

Nàng ở bên Tần Trạch một ngày, cũng là hạnh phúc một ngày.
Nhạc Dao Dao đột nhiên lại nghĩ đến lão già bỉ ổi b**n th** kia, bởi vì hắn mà nàng mới không thể yên ổn mà sống, bởi vì hắn mà nàng mới không thể ở bên Tần Trạch cả đời.
Hắn ta làm cuộc sống của nàng trở nên rối loạn, không biết bao giờ hắn mới.

biến mất để cho nàng thoát khỏi cơn ác mộng này.
Nhạc Dao Dao đau thương mà cụp mắt, nàng đáng thương hề hề trong chăn.
Tần Trạch và Nhạc Dao Dao đều nằm chung một chiếc giường, thế nhưng mỗi người đều có một suy nghĩ riêng.

Trầm mặc, yên tĩnh.
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 130: Chương 130


Vừa nhắc, tào tháo liền đến.

Sáng hôm sau, Nguyệt Ninh liền giả dạng lão già b**n th** kia, sau đó gọi cho Nhạc Dao Dao.
Thêm lần nghe điện thoại này từ Nguyệt Ninh, Nhạc Dao Dao có cảm giác đòi mạng.

Nàng ta cảm thấy cả đời này chắc chắn sẽ không thể thoát khỏi tên b**n th**, loại nam ngân đáng ghê tỡm kia.
Đợi đến khi lão già kia đòi 500 vạn, gân xanh trên trán Nhạc Dao Dao liền nổi lên.

Cho dù nàng đã cố gắng hết sức mà áp chế, thế nhưng vẫn không thể chịu được.
Nguyệt Ninh bên này đang ngồi xem vẻ mặt kh*ng b* kia của Nhạc Dao Dao, nàng khẽ nhếch môi một cái.
A, ngươi có thể tiêu tiền của người khác, thế nhưng người khác đều không thể dùng của ngươi?! Nếu có người như vậy, vẻ mặt của ngươi tựa như hành tinh này sắp bị hủy diệt, vặn vẹo méo mó?!
5 Năm trước, sau khi Nhạc Dao Dao sang nước ngoài, khi đó nàng ta không xu dính túi, may mắn thay, nàng ta vô tình gặp được nam phụ đổ vỏ.
Nàng ta dùng tiền của nam phụ, từ quần áo cho đến thức ăn đều do hắn chi tiền.

Liên tiếp 5 năm tiêu tiền như vậy, thế nhưng, Nhạc Dao Dao vẫn không hề mảy may cảm động hoặc có chút náy náy.
Đến khi nàng ta quay trở về nước, nàng ta dừng hẳn liên lạc với nam phụ.

Sau đó liền như hiện tại, nàng ta chỉ đang cố gắng tìm mọi cách để ở bên nam chính Tần Trạch mà thôi.
Có lẽ hiện tại, trong đầu nàng ta chỉ nghĩ đến cách cùng Tần Trạch yêu đương, cùng Tần Trạch sống hạnh phúc.
Nguyệt Ninh nhớ không lầm thì cái nam phụ đổ vỏ này là thay thế cho Hiệp sĩ đổ vỏ Mộ Dung Duật.
Bởi vì Mộ Dung Duật không đi theo cốt truyện, vì thế nam phụ kia mới phải xuất hiện.

Sau đó biến thân thành hiệp sĩ đổ vỏ thứ hai, nam phụ si tình chỉ có trong tiểu thuyết.
Nguyệt Ninh giật giật khóe miệng, nàng tự hỏi vì sao Nhạc Dao Dao lại có thể thoải mái tiêu sài tiền của người khác, nhưng đến lúc ai đó tiêu tiền của nàng ta thì lại không được?
Chẳng lẽ là hào quang của nam nữ chính, muốn làm gì thì làm a?
Nguyệt Ninh chưa kịp phun tào xong thì đã nghe thấy tiếng gào thét chói tai từ bên trong điện thoại vọng ra, xém một chút nữa nàng liền điếc rồi.
Nhạc Dao Dao gào lên từng chữ: "Ông coi tôi là máy rút tiền sao? Làm sao tôi lại có nhiều tiền như vậy, ông đừng quá đáng!"
Nguyệt Ninh cười cười, giọng nói có chút đê tiện: "Nga, hiện tại cô chính là bạn gái của Tần Trạch a! Hắn là tổng tài cao cao tại thượng, làm sao mà lại không có tiền cơ chứ?!"
"Đối với hắn, 500 vạn cũng chỉ là tiền tiêu vặt mà thôi a.

Vì cô, hắn sẽ đưa tiền mà thôi"
Nhạc Dao Dao nghe xong, nàng ta liền tiếp tục gào lên: "Đó là tiền của hắn, liên quan gì đến ngươi?!"
Nàng cảm thấy lão ta chính là loại người hèn mọn nhất, vô sỉ nhất mà nàng từng gặp.
Nhạc Dao Dao thật sự phẫn nộ, nàng không hiểu vì sao lão ta lại có thể nói ra những lời như vậy.

Cho dù Tần Trạch có nhiều tiền đi chăng nữa thì đó cũng không phải là chuyện của hắn, số tiền kia tương lai sẽ trở thành của nàng và Tần Trạch!
Bởi vì bọn họ sẽ kết hôn, sẽ cùng nhau sống hạnh phúc.

Nhạc Dao Dao càng nghĩ, nàng ta càng phẫn nộ.
Bởi lẽ nếu nàng không gặp được lão già như ông ta thì sẽ không có chuyện như thế này, nàng sẽ không bị đe dọa bằng những tấm ảnh kia, càng sẽ không bị Tần Trạch chán ghét.
Khi ấy, nàng sẽ cùng Tần Trạch sống hạnh phúc, sẽ không có bất cứ trắc trở nào xuất hiện trong cuộc đời của họ.
Nguyệt Ninh trợn trắng mắt sau khi thấy được dòng suy nghĩ của Nhạc Dao Dao, thế nhưng ngoài mặt thì nàng vẫn tiếp tục đóng vai lão già đáng khinh kia: "Nga, đương nhiên là liên quan.

Dù sao tôi cũng đã từng cùng cô trải qua ân ái vợ chồng, vì thế chắc là cũng có chút liên quan nha?"
Nhạc Dao Dao phẫn nộ: "Ngươi...Ngươi cái đồ tiện nam nhân!"
Nguyệt Ninh cười lạnh, sau đó tiếp tục nói: "Cô muốn nói gì thì tùy, thế nhưng nghĩ lại xem.

Hiện tại cô là người yêu của hắn, nhưng nếu như sự thật rằng trước kia cô đã cho hắn đội nón xanh bằng cách cùng tưi ngủ, sau đó hiện tại vẫn còn qua lại với tôi...!Thì hắn sẽ còn đồng ý cho cô ở cạnh hắn nữa hay không?!"
Nghe thấy câu nói kia của Nguyệt Ninh, Nhạc Dao Dao liền gào to hơn: "Tôi không có qua lại với ông, là ông tống tiền tôi, đe dọa tôi!"
Nhạc Dao Dao cảm thấy rất phẫn nộ, vì cái gì lão già kia có thể đổi trắng thay đen, muốn nói như thề nào thì nói?! Rõ ràng là hắn đe dọa nàng, tống tiền nàng! Quả nhiên là tên rác rưởi, khiến nàng buồn nôn đến cực điểm!
Ngực Nhạc Dao Dao phập phồng kịch liệt, hiện tại nàng có cảm giác rất muốn giết tên nam nhân đáng ghê tỡm kia!
Nhạc Dao Dao nghiến răng nghiến lợi mà nói: "Được, tôi cho ông, đây là lần cuối cùng, lần cuối cùng!"
Nói xong câu đó, Nhạc Dao Dao liền lập tức tắt máy.
Sau khi tắt xong, Nhạc Dao Dao liền ngồi thụp xuống mà gào khóc.

Nhạc Dao Dao cảm thấy cả thế giới đều muốn chống lại nàng, quay lưng với nàng
Rõ ràng là nàng đã trãi qua rất nhiều chuyện đau lòng như vậy, vì sao đế cuối cùng nàng vẫn không thể nhận được hạnh phúc của mình?
Hiện tại lão ta đòi 500 vạn, nàng làm sao mà có được con số lớn như vậy?!
Nhạc Dao Dao cắn môi, 500 vạn đối với Tần Trạch cũng chỉ là tiền tiêu vặt, thế nhưng nàng thực sự không dám mở miệng mà xin hắn.

Nhạc Dao Dao không muốn cho Tần Trạch cảm thấy nàng ta là con người vì tiền mà đến bên hắn, nàng không muốn.
Nhạc Dao Dao cảm thấy rằng, nếu như nàng dùng tiền của Tần Trạch thì tình cảm của hai người họ sẽ không đi được xa.

Dù sao thì, nàng cũng không muốn như vậy.
Thế Nhưng Nhạc Dao Dao rất sợ hãi, nàng sợ lão già hèn mọn kia sẽ đem những tấm ảnh kia ra, lão ta đem chuyện của nàng đến tai Tần Trạch.
Vì thế, Nhạc Dao Dao cũng chỉ có thể cắn răng mà chịu đựng.

Nàng ta ấp úng một lúc lâu, sau đó đi tìm Tần Trạch.
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 131: Chương 131


Bởi vì hiện tại là buổi chiều, vì thế Nhạc Dao Dao chỉ cần đợi một lát nữa, Tần Trạch sẽ trở về.
Quả nhiên, không lâu sau đó Nhạc Dao Dao liền thấy bóng dáng của Tần Trạch.
Dạo gần đây, có lẽ vì chuyện nàng mượn tiền từ chỗ cho vay nặng lãi khiến hắn không vui, cho nên tình cảm của hai người họ có chút không tốt.
Nhạc Dao Dao nghĩ như vậy, nàng liền thở dài một hơi.

Đợi đến khi nàng chuẩn bị tinh thần xong, liền đi tìm Tần Trạch.
Đợi đến khi Nhạc Dao Dao đi tìm Tần Trạch thì hắn đang ở trong thư phòng mà đọc sách, Nhạc Dao Dao ấp a ấp úng một hồi, sau đó mới thử mượn chút tiền từ hắn.
Sau khi Nhạc Dao Dao thử hỏi mượn tiền, Tần Trạch liền hào phóng đưa nàng ta một cái thẻ đen, sau đó nói: "Đây, đều là của em"
Nhạc Dao Dao đứng tại đó, nàng ta do dự một hồi lâu, cuối cùng mới nhận lấy tấm thẻ.
Đợi sau khi Nhạc Dao Dao rời đi, Tần Trạch mới buông quyển sách xuống.
Có vẻ Nhạc Dao Dao vẫn còn thiếu tiền ai đó, bởi vì hắn chỉ trả giúp Nhạc Dao Dao phía bên công ty cho vay nặng lãi mà thôi.
Còn về chuyện Nhạc Dao Dao mượn tiền cho vay nặng lãi để làm gì thì hắn cũng không biết, có thể nàng ta đang nợ ai đó tiền, hoặc cũng có thể mua thứ gì đó.

Tuy rằng Nhạc Dao Dao dùng những tấm ảnh kia để làm giao dịch, thế nhưng hắn vẫn không thể buông bỏ nàng.
Tần Trạch thở dài, dù sao thì Nhạc Dao Dao cũng không làm điều gì sai trái, nàng ta cũng không ngoại tình gì cả.

Việc làm trước đó hắn cũng có thể hiểu, có lẽ là tình thế ép buộc nên Nhạc Dao Dao mới chụp những tấm ảnh như vậy.
Dù sao thì, nếu nàng ấy cần tiền thì hắn liền cho.

Chỉ cần Nhạc Dao Dao không chụp những tấm ảnh kia mà tiếm tiền, khiến hắn cảm thấy khó chịu thì liền tốt rồi.
Tần Trạch hắn dù sao cũng không thiếu gì tiền, nàng ấy có thể tiêu thoải mái, chỉ cần không làm gì khiến hắn thất vọng, tất cả tiền của hắn đều là của Nhạc Dao Dao.
Tần Trạch thoải mái nghĩ như vậy, sau đó tiếp tục làm việc.

Hắn chỉ cảm thấy rằng nếu đưa tiền cho Nhạc Dao Dao thì nàng ta sẽ không bán ảnh n*d*, sẽ không làm điều khiến hắn thất vọng.
Thế nhưng, hắn đã nhầm.

Bởi vì đây chỉ là một bước đi mới, bước tiến này sẽ khiến Nhạc Dao Dao và Tần Trạch đảo lộn.
Bên này, Nguyệt Ninh đang nhìn Nhạc Dao Dao cầm tấm thẻ đen trong tay, nàng khẽ cười ngọt ngào.
Thật tốt a, thẻ đen.
Nghe nói tấm thẻ này vô cùng quyền lực, nếu ngươi có nó, ngươi liền có thể mua vài chục căn biệt thự, ngươi cũng có thể mua hẳn một cái sân bay! Bởi lẽ, số tiền trong đây là vô hạn mức, có thể tùy ý mà tiêu!
Ân, dù sao thì nàng cũng không hiểu rõ lắm, bởi vì nàng cũng không hề có cái thẻ đen nào a!
Nguyệt Ninh lại tiếp tục nhìn thẻ đen, sau đó lại tiếp tục cười cười.
A, nếu Nhạc Dao Dao đã cầm thẻ đen trong truyền thuyết thì cũng phải tiêu sài một cách đúng với danh xưng của nó, đúng chứ?
Nghĩ như vậy, Nguyệt Ninh liền bắt đầu mạo danh lão già kia, tiếp tục đòi tiền Nhạc Dao Dao.
Hôm nay nàng đòi 100 vạn, hôm sau 200 vạn, hôm sau nữa lại tăng lên một chút.

Cứ như thế, Nguyệt Ninh và Nhạc Dao Dao liền trải qua 1 tuần.

Một người thì đòi tiền, một người thì đưa tiền, trông có vẻ vô cùng hòa hợp...
Sau khi đòi xong tiền hôm nay, Nguyệt Ninh liền đem số tiền kia quyên vào một cái quỹ từ thiện dành cho trẻ em khuyết tật.
Cả tuần nay nàng đã quyên rất nhiều tiền vào các lĩnh vực khác nhau, tựa như quỹ từ thiện cho trẻ em khuyết tật, viện dưỡng lão, viện mồ côi, xây trường học, xây cầu đường...!Ân, đều là tiền từ thẻ đen của Tần Trạch.
Dù sao thì tổng tài đại nhân giàu như vậy, thì nàng đem một chút tiền đi quyên góp thì cũng chẳng đáng kể, nhỉ?
Nguyệt Ninh nghĩ nghĩ, sau đó hỏi hệ thống: "Tiểu Bạch a, em xem điểm công đức của ta là bao nhiêu?" Dù sao thì nàng cũng làm từ thiện rất nhiều, vì thế công đức hẳn là cộng thêm chút ít nhỉ?
Hệ thống lập tức đáp: [2 điểm!]
Nguyệt Ninh: "?!" Ha hả? Vì cái gì không cộng mà lại bị trừ?!
Dường như hệ thống biết được Nguyệt Ninh đang nghĩ gì, vì thế nó giải thích: [Bởi vì ký chủ lừa tiền của nam nữ chính, vì vậy Thế Giới Chi Thần liền đem công đức của ngài trừ xuống]
Nghĩ nghĩ, hệ thống liền nói tiếp: [Cho dù ngài có đem tất cả tiền của họ đem đi làm từ thiện, thì ngài vẫn bị trừ công đức mà thôi!]
Nguyệt Ninh: "Ha hả?!"
Nguyệt Ninh giật giật khóe miệng, chẳng lẽ bởi vì nàng lừa tiền của nam nữ chính, vì thế nàng mới bị trừ 100 điểm công đức?!
Nhưng nàng cũng không tiêu một đồng a.

Số tiền kia điều quyên vào các lĩnh vực khác nhau, nhưng đều có mục đích tốt đẹp...!Thế nên vì cái gì nàng lại bị trừ điểm a!

Phải biết rằng, 100 điểm công đức là nàng cần dắt rất rất rất nhiều bà lão qua đường mới có thể nhận được a! Tuy rằng nàng vẫn chưa dắt một bà lão qua đường, thế nhưng vẫn là rất tiếc 100 điểm kia a!
Số điểm kia nàng cực cực khổ khổ mới kiếm được, vì cái gì lại bay đi mất rồi?!
Nguyệt Ninh lòng đau vô cùng, gương mặt sống không còn gì luyến tiếc mà nằm trên giường.
Hệ thống thấy vậy, nó liền an ủi: [Tuy chúng ta mất 100 điểm công đức, thế nhưng điểm ngược tra lại tăng +2 đấy ký chủ! Mặc dù không nhiều, thế nhưng vẫn không bị trừ...]
Nguyệt Ninh: "..."
Nguyệt Ninh cảm thấy mỗi lần nàng động chạm đấn nam nữ chính liền hảo khổ tâm, bởi vì nàng chẳng bao giờ có kết quả tốt.

Lần trước nàng ôm một đống tiền từ phí ly hôn của Tần Trạch thì cũng bị trừ điểm, lần này cũng vậy!
Vì thế, Nguyệt Ninh quyết định, chơi chết nam nữ chính! Nàng đau khổ, bọn họ cũng phải đau khổ!
Bởi vì vị trừ 100 điểm công đức, vì thế Nguyệt Ninh bắt đầu đòi tiền gấp đôi từ Nhạc Dao Dao.
Hiện tại công đức của nàng là 0, vì thế nàng cũng chẳng thèm quan tâm đến số điẻm kia, thay vào đó liều mạng mà đi đòi tiền!
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 132: Chương 132


Bởi vì Nguyệt Ninh điên cuồng đòi tiền, một lời không hợp liền đem ảnh ra đe dọa khiến Nhạc Dao Dao thực sự bất lực.

Cho nên nàng ta chỉ có thể quẹt quẹt thẻ để đưa tiền cho Nguyệt Ninh, tuy rằng trong lòng mắng chửi phun tào, nhưng ngoài mặt nàng ta vẫn ngoan ngoãn đưa tiền.
Có lẽ vì Nhạc Dao Dao quẹt thẻ quá thường xuyên, quá nhiều lần khiến cho Tần Trạch cảm thấy có gì đó không đúng.
Bởi vì số tiền kia vô cùng nhiều, hơn nữa giống như số tiền đó chạy vào một cái động không đáy, nói chung rất là quỷ dị, điều này khiến Tần Trạch càng lúc càng hoài nghi.
Bởi vì càng lúc càng nghi ngờ vì thế Tần Trạch bắt đầu điều tra tài khoản chuyển tiền của Nhạc Dao Dao.
Hắn bắt đầu điều tra xem nàng ta đem những số tiền này chuyển đi nơi nào, và kẻ nào đang nắm giữ số tiền này.
Khi ấy, Tần Trạch còn cho rằng Nhạc Dao Dao bị ai đó lừa gạt ép buộc nàng ta làm vậy, vì thế nên mới Nhạc Dao Dao mới không do dự mà chuyển tiền.
Thế nhưng đợi tới khi Tần Trạch biết được, hắn cũng không hề vui vẻ khi đoán đúng sự việc này.
Sau khi Tần Trạch biết được tất cả số tiền kia chạy đi nơi nào, hấn liền dựa vào danh mục này mà điều tra.
Bên này, sau khi Nguyệt Ninh nhìn thấy Tần Trạch đang điều tra đống thông tin kia thì nàng khẽ nhếch môi một cái.
Đối với việc Tần Trạch sớm muộn sẽ điều tra này thì Nguyệt Ninh đã sớm đoán được, vì thế nàng đã an bài ổn thỏa từ trước.

Trước khi tống tiền Nhạc Dao Dao, Nguyệt Ninh đã dùng tiền mà mua một cái thẻ ngân hàng hợp pháp từ phía thám tử tư.
Vốn dĩ thám tử tư đều có quan hệ rất rộng rãi, bởi vì có đôi khi bọn họ sẽ có một vài mối làm ăn trong tối từ khắp nơi.

Vì thế, việc tạo cho nàng một cái thẻ ngân hàng hợp pháp mà lại vô danh đối với họ cũng không quá khó khăn.
Có lẽ chính vì thế nên cho dù Tần Trạch có thể tìm ra được tên của chủ tài khoàn, nhưng hắn vẫn không thể biết danh tính và bối cảnh, càng không thể biết giữa tên kia và Nhạc Dao Dao có quan hệ gì với nhau.
Điều này khiến cho Tần Trạch có chút điên cuồng, vì thế hắn vung tiền như giấy mà nhờ người tiếp tục điều tra.
Cuối cùng, Tần Trạch cũng có thể tìm được số điện thoại của chủ tài khoản kia.

Tuy rằng tốn khá nhiều tiền để thuê người, nhưng thật may rằng có thể tìm ra.
Đợi đến khi Tần Trạch nhận được dãy số điện thoại từ trong tay hacker ánh mắt của hắn đã trở nên vô cùng lạnh lẽo, dường như hắn muốn đem chủ tài khoản kia xé thành mảnh vụn.
Sau một hồi, Tần Trạch quyết định gọi vào dãy số kia.

Hắn muốn biết người mà Nhạc Dao Dao thường xuyên gửi tiền kia là ai, có quan hệ gì.

Bên này, sau khi Nguyệt Ninh nhận được cuộc gọi từ Tần Trạch, nàng bắt đầu cười một cách ngọt ngào.
A, ha.

Nguyệt Ninh thích nhất là những con cá tự chui vào lưới, vì khi đó nàng chỉ cần thu lưới mà thôi.
Nguyệt Ninh cười cười, sau đó nhấc máy, lần này nàng vẫn dùng giọng của lão b**n th** đã tống tiền Nhạc Dao Dao.
Có vẻ những tấm ảnh mà Nguyệt Ninh đã chụp tại khách sạn, lần này sẽ được giao tận tay cho Tần Trạch rồi.

Không biết hắn sẽ có biểu cảm như thế nào, sẻ làm gì ngay sau đó?!
Nguyệt Ninh đợi khoảng vài giây, thế nhưng Tần Trạch vẫn chưa nói gì.

Vì thế nàng liền mở miệng mà hỏi trước: "Alo, ai vậy?" Nga, vì mao gọi cho người khác mà không nói chuyện?! Có bệnh?
Sau khi Tần Trạch nghe thấy đối phương là nam nhân, hơn nữa là giọng nói của hắn có vẻ hèn mọn, kèm theo già dặn thì hắn liền nhíu mày một cái.
Tần Trạch ánh mắt lạnh lẽo, trong đầu hắn liên tục tự hỏi.

Rốt cuộc thì nam nhân kia có quan hệ gì với Nhạc Dao Dao, vì sao nàng ta lại liên tục chuyển tiền cho hắn ta? Làm sao nàng ấy lại có thể quen được loại người như vậy? Có phải là bị lừa gạt hay không?
Đột nhiên, không hiểu vì sao hắn liền tắt máy.
Nguyệt Ninh: "???" Có bệnh?
Nguyệt Ninh trợn trắng mắt, nàng cảm thấy bản thân không thể hiểu nỗi trong đầu nam nữ chính đựng thứ gì bên trong.

Vì mao bọn họ có thể làm ra những chuyện nàng không thể hiểu nổi, vì cái mao a?
Nguyệt Ninh nhếch môi, nàng cảm thấy dù sớm hay muộn gì thì Tần Trạch sẽ gọi lại cho nàng mà thôi.

Dù sao người gấp gáp cũng là hắn, chứ không phải nàng.
Đối với cái tính cách bá đạo tổng tài kia của Tần Trạch, Nguyệt Ninh cũng lười nói.

Hắn cho rằng bản thân đều đứng ở trên người khác vài bậc, lươc nào cũng hống hách, cho rằng mình hơn người.

Nhưng đối với nữ chính thì ngọt ngài thâm tình, chiều chuộng vô điều kiện!
Nguyệt Ninh: Ha hả?!
Nguyệt Ninh liếc mắt một cái, sau đó ngồi trên ghế sopha, nàng nhàn nhã mà chờ đợi cuộc gọi từ Tần Trạch.
Nàng chắc chắn hắn sẽ gọi lần nữa, bởi vì theo tính cách của các bá đạo tổng tài, bọn họ sẽ không cho phép nữ nhân của mình ở bên cạnh một nam nhân nào khác, không cho phép nữ nhân của mình giấu giếm bất cứ thứ gì.

Nếu có, bọn họ sẽ nhanh chóng điều tra, nhanh chóng làm rõ mọi chuyện.
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 133: Chương 133


Quả nhiên, không lâu sau đó Tần Trạch liền gọi lại cho Nguyệt Ninh.
Không giống như lần trước đột nhiên tắt máy, đợt này hắn có vẻ bình tĩnh hơn rất nhiều, mưu mô hơn một ít.
Tần Trạch lạnh nhạt nói: "Ta là trợ lý của Nhạc Dao Dao, nàng ấy kêu ta chuyển cho ngươi 200 vạn trước, lần này vẫn chuyển vào số tài khoản cũ?"
Nguyệt Ninh một bên ngoáy lỗ tai, một bên thì cười cười, giọng nói có chút hèn mọn: "Đúng vậy, đúng vậy.

Thật không ngờ Nhạc Dao Dao lại chuyển tiền nhanh như vậy, có vẻ là chiếc đùi vàng kia cho nàng ta rất nhiều tiền a!"
Tần Trạch nhíu mày một cái, ánh mắt lộ ra một tia khinh thường.
Sau cuộc gọi này hắn có thể chắc chắn rằng Nhạc Dao Dao bị người khác lừa gạt, thế nhưng vẫn không biết món đồ mà tên này đang giữ là thứ gì? Có vẻ là nhược điểm lớn của Nhạc Dao Dao?
Tần Trạch thử hỏi hỏi: "Bao giờ ngươi mới đưa thứ đồ kia cho nàng?"
Nguyệt Ninh: "Yên tâm a, những tấm ảnh kia ta sẽ gửi đến vào hôm sau.

Chỉ cần các ngươi giao tiền, ta liền đưa đồ vật"
Có lẽ Tần Trạch cho rằng nàng và Nhạc Dao Dao đang trao đổi, vì thế hắn mới hỏi câu này.

Hắn cho rằng mình chỉ cần đưa tiền cho nàng, sau đó liền nhận được đồ vật mà nàng đang đe dọa Nhạc Dao Dao? Ha hả?!
Hiện tại nàng là đang tống tiền a, làm gì có chuyện trao đổi ảnh?
Nghĩ nghĩ, Nguyệt Ninh liền cảm thấy chuyện này cũng có chút tốt.
Thật ra nàng không biết làm sao để gửi ảnh n*d* của Nhạc Dao Dao tại khách sạn cho Tần Trạch, thông qua lần này, việc Tần Trạch tự mình mò đến có lẽ sẽ giúp nàng đem đống ảnh chụp kia gửi cho hắn?!
Nghĩ như vậy, Nguyệt Ninh liền cười cười.
Bên kia, sau khi nghe đến từ "Ảnh chụp" kia Tần Trạch liền phản cảm, hiện tại hắn vô cùng dị ứng với hai từ này.

Phải biết rằng, những chuyện kia đã khiến hắn vô cùng khó chịu, đến bây giờ vẫn như vậy.
Thế nhưng, Tần Trạch vẫn kiên quyết cho rằng Nhạc Dao Dao bị người khác lừa.

Có lẽ tấm ảnh mà tên kia nói chính là một cái scandan mho nhỏ nào đó, bởi vì Nhạc Dao Dao quá ngốc, nên nàng ta mới bị lão ta lừa gạt.
Tần Trạch im lặng, sau đó mới nói: "Nhạc Dao Dao đã nói là sẽ không đưa cho ngươi tiền, ngươi muốn báo cảnh sát thì báo cảnh sát, nàng ta không sợ"
Nguyệt Ninh liếc mắt một cái, nhưng giọng điệu lại vô cùng phẫn nộ: "Nàng ta không sợ rằng ta sẽ đem ảnh chụp tung lên mạng? Ha hả? Nàng ta là bị ngu hay sao? Nếu chuyện này tràn ra, có lẽ chiếc đùi vàng liền đá nàng ta ra ngoài!Ngươi nói lại với nàng ta, nếu nàng ta không đưa tiền cho ta thì đừng trách ta không khách sáo"
Tần Trạch cau mày một cái, sau đó lạnh lùng mà nói: "Dù sao thì nàng cũng sẽ không đưa tiền cho ngươi, hơn nữa nếu ngươi còn dám làm ra những chuyện như vậy thì ta liền báo cảnh sát!"

Đối với Tần Trạch mà nói, cảnh sát địa phương chẳng qua cũng chỉ thuộc dạng bù nhìn mà thôi.

Mục đích thật sự của hắn chính là khiến cho nam nhân kia khai ra rằng mình đang giữ thứ ảnh gì trong lúc nóng giận mà thôi!
Bên này, Nguyệt Ninh đương nhiên là hiểu được hắn muốn gì.

Và nàng cũng thuận nước đẩy thuyền mà làm theo những gì hắn muốn, dù sao thì mục đích của nàng là chọc tức hắn, sau đó đưa ảnh chụp.
Nguyệt Ninh nhếch môi, sau đó giả vờ tức giận mà gào lên: "Tại sao mgươi nói mà không suy nghĩ gì hết vậy? Ngươi báo cảnh sát đi, nếu ngươi dám báo cảnh sát, ta liền đem ảnh chụp tung lên trên mạng!"
Tần Trạch cười lạnh, "Gửi đi, ngươi gửi vào trang web của ai, ta liền chặn lại web nhà hắn.

Để xem ngươi gửi nhanh, hay là ta chặn nhanh.

Nếu để cho ta tìm được ip của ngươi thông qua mấy tấm ảnh kia, ta nhất định sẽ khiến cho ngươi sống không bằng chết!"

Có lẽ Nhạc Dao Dao là bị tên này lừa, hơn nữa trong tay hắn đang giữ ảnh nhược điểm gì đó, vì thế nàng ấy mới đem tiền gửi cho nam nhân này để bịt miệng?Nam nhân nay đang muốn tống tiền Nhạc Dao Dao?
Càng nghĩ, ánh mắt Tần Trạch càng trở nên lạnh lẽo.

Dường như hắn đang tìm cách để chơi chết nam nhân đang cùng hắn nói chuyện, bởi vì tên kia đã động trúng nữ nhân của hắn, vì thế hắn chắc chắn sẽ không tha thứ.
Nguyệt Ninh tỏ vẻ: A, chế độ bá đạo tổng tài đã được bật, thật sợ hãi nha.
Nguyệt Ninh nhếch môi một cái, sau đó bắt đầu dùng giọng điệu hung hăng: "Ngươi...!Ngươi có tin ta sẽ đem chuyện Nhạc Dao Dao uống say tại bar sau đó cùng phòng với ta, rồi bị ta chụp ảnh n*d* rồi nói ra cho tất cả mọi người biết hay không?!"
Nghe thấy câu nói khi của Nguyệt Ninh, Tần Trạch dường như sững người tại chỗ.
Dường như hắn không thể tin nổi, hắn không thể tin vào câu nói của Nguyệt Ninh, vì thế hắn hỏi lại một lần nữa.
Tần Trạch bắt đầu nghiến răng nghiến lợi mà hỏi: "Ngươi nói gì, nói lại? Ngươi ở cùng Nhạc Dao Dao tại khách sạn, sau đó còn chụp ảnh n*d*?!"
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 134: Chương 134


Nguyệt Ninh cười nhạt, giọng điệu có vẻ rất đắc ý: "Biết sợ rồi? Ha ha, ta nói cho ngươi biết, hiện tại liền đem tiền chuyển cho ta, nếu không ta liền nói ra cho mọi người biết rằng Nhạc Dao Dao cùng ta đi khách sạn, sau đó ta còn chụp ảnh n*d* làm kỹ niệm!
Nguyệt Ninh còn vừa định nói gì đó, thế nhưng Tần Trạch đã tắt máy.

Nàng nhếch môi, cười cười.
Bên này, sau khi tắt điện thoại gương mặt Tần Trạch bắt đầu vặn vẹo.
Tần Trạch quăng mạnh điện thoại vào tường, sau đó xoay lưng đi tìm Nhạc Dao Dao, mặc kệ chiếc thoại bể nát tại góc tường.
Tần Trạch vừa đi, vừa nghiến răng nghiến lợi.
Hắn thật sự không thể ngờ rằng Nhạc Dao Dao đã làm chuyện như vậy, vốn dĩ hắn còn tưởng bọn họ chính là định mệnh, vì thế nên một lần rồi một lần trùng hợp gặp nhau.
Thế nhưng có vẻ hắn đã nhầm, Nhạc Dao Dao có lẽ đã sắp đặt chuyện này, kể cả lần tại khách sạn lần đó.
Tần Trạch cảm thấy bản thân không thể tin nổi, hắn cho rằng nếu hắn chuộc lại lỗi lầm trước kia thì mọi chuyện sẽ ổn.

Nhưng thật sự chuyện này không đơn giản như vậy, cứ cho rằng hắn thay đổi, nhưng mà Nhạc Dao Dao lại không, nàng ta thật sự khiến hắn thất vọng.
Lúc trước, hắn đã rất tệ bạc với Nhạc Dao Dao.

Vì thế lần này, sau 5 năm, Nhạc Dao Dao và hắb đã trùng hợp gặp nhau tại khách sạn.

Đêm hôm ấy, hắn đã từng thề rằng bản thân sẽ chuộc mọi lỗi lầm, cho nàng ta mọi thứ tốt nhất mà hắn có...
Thế nhưng Nhạc Dao Dao hết lần này lại đến lần khác khiến hắn thất vọng, chuyện trước kia cho dù nàng ta giết cả nhóm người thì hắn cũng chẳng thèm quan tâm đến.

Bởi vì trên tay ai mà lại không dính máu tươi, giết cả gia đình cũng là chuyện bình thường.
Tần Trạch cảm thấy những chuyện kia rất đơn giản, vì thế nàng ấy muốn làm gì đều được.
Nhưng lần này thì khác, Nhạc Dao Dao đã cùng tên đàn ông khác ngủ! Nàng ta đã động trúng vảy ngược của hắn, giới hạn cuối của hắn! Tần Trạch hắn tuyệt đối sẽ không bao giờ tha thứ, không bao giờ!
Tần Trạch gương mặt âm trầm, hắn phóng xe lao đến trường quay của Nhạc Dao Dao một cách điên cuồng nhất.
Rất nhanh hắn liền đến, tiếp đó Tần Trạch lập tức tiến vào với gương mặt hung hăng đầy sát khí.
Bởi vì khuôn mặt đáng sợ kia khiến mọi người gặp hắn đều cúi mặt xuống, không dám chào hỏi, càng không dám tiến lại gần.
Mọi người đều biết, hiện tại nếu chạm mặt con người này thì sẽ không có kết qua tốt.

Dường như hôm nay tâm trạng hắn không tốt, vì thế nếu có thể tránh xa liền tránh xa.
Đợi đến khi hắn tiến vào trường quay, Nhạc Dao Dao đang quay phim tại đó.
Đây là một bộ phim cổ trang, Nhạc Dao Dao mặc một bộ y phục màu hồng nhạt, trang sức tinh xảo, tóc dài thướt tha mềm mượt, trông vô cùng xinh đẹp.
Nàng ta tựa như một tiểu thư nhà quyền quý nào đó trong thời cổ đại, sau đó xuyên đến đây.

Nói chung, rất xinh đẹp.
Ngay lúc Nhạc Dao Dao đang cùng nam chính bộ phim cùng nhau diễn thì Tần Trạch liền tiến tới, sau đó nắm chặt cổ tay Nhạc Dao Dao mà kéo ra ngoài.
Tần Trạch gương mặt lãnh khốc vô tình, động tác thô bạo mà kéo tay Nhạc Dao Dao.
Bởi vì khuôn mặt hung hăng bá đạo tổng tài hiện ra sát khí, khiến mọi người vô cùng sợ hãi.

Vì thế cho dù hắn túm tay nữ chính của bộ phim rời đi mà không thèm nói câu nào thì mọi người vẫn ngoan ngoãn im lặng, không ai dám tiến ra ngăn cản Tần Trạch.

Nhạc Dao Dao bị Tần Trạch dùng sức nắm chặt tay như thế khiến nàng ta vô cùng đau, vì vậy luôn miệng kêu: "Tần Trạch, anh làm tôi đau.

Mau buông tôi ra, Tần Trạch."
Nhạc Dao Dao hiện tại rất hoang mang, nàng không biết vì sao đột nhiên Tần Trạch lại đến đây với khuôn mặt đáng sợ như vậy.
Lập tức, Nhạc Dao Dao liền cảm thấy có gì đó không ổn, ví thế nàng ta một mực thăm dò: "Tần Trạch, anh bị làm sao vậy?"
Hiện tại hắn tươc giận như vậy, có lẽ là hắn biết được chuyện gì đó rồi? Nhạc Dao Dao cắn môi, có lẽ lão già chết tiệt kia đã làm chuyện gì khiến hắn phát hiện?
Nhạc Dao Dao bị Tần Trạch kéo đi, bởi vì trong lòng rất hoang mang lo sợ nên không hề cảm nhận được đau đớn.
Tần Trạch vẫn im lặng một hồi lâu, gương mặt vẫn lạnh dùng đầy sát khí.Hắn không nói một từ, lãnh khốc vô tình mà kéo Nhạc Dao Dao thẳng về phía trước, có vẻ là tiến vào trong xe.
Quả nhiên, Tần Trạch và Nhạc Dao Dao đang hướng tới chiếc xe mà đi.

Tiếp đó, đợi khi đến nơi Tần Trạch liền đẩy mạnh Nhạc Dao Dao vào trong xe.
Động tác của hắn vô cùng tàn bạo, không một chút thương sót Nhạc Dao Dao.
Bởi vì động tác kia, đầu Nhạc Dao Dao đập mạnh vào trần xe, khiến đầu óc nàng ta kêu ong ong một hồi.
Ngay lúc này, Tần Trạch liền tiến đến sau đó bóp chặt cằm của Nhạc Dao Dao.
Đau đớn khiến gương mặt Nhạc Dao Dao bắt đầu trở nên vặn vẹo, nàng ta lập tức kêu lên: "Tần Trạch, mau buông tôi ra! Anh làm tôi đau, mau buông ra!" Nhạc Dao Dao không hiểu, vì cái gì hắn lại hung dữ như vậy, có phải rằng hắn đã biết được chuyện kia rồi?!
Tần Trạch nghiến răng nghiến lợi mà nói: "Nhạc Dao Dao, cô hay lắm.

Cô dám khiến tôi đội nón xanh, quả thực không biết sợ chết là gì!"
Sau khi Nhạc Dao Dao nghe thấy câu nói kia, sắc mặt nàng ta liền trở nên trắng bệch, sau đó vội vàng lắc đầu: "Không có, ta không có làm"

Nhạc Dao Dao cảm thấy ủy khất, bởi vì nàng không hề làm chuyện kia.

Là lão già b**n th** kia, lão ta đã làm! Nàng chỉ uống say, còn lại nàng không biết gì hết!
Đến khi nàng ngủ dậy, nhìn thấy bản thân đang tr*n tr**...!Việc trước đó nàng không biết, từ chuyện chụp n*d* đến chuyện cùng lão ta ngủ!
Nhạc Dao Dao lộp bộp rơi nước mắt, nàng ta cảm thấy bản thân vô cùng ủy khuất, vô cùng đáng thương.

Vì thế nước mắt vẫn liên tục rơi, trông rất khổ sở.
Thấ nhưng có vẻ Tần Trạch không hề biết thương hoa tiếc ngọc, thay vào đó hắn càng trở nên lạnh lùng hơn.

Tần Trạch cả gương mặt đầu là sát khí, xung quanh tản ra loại cảm giác người sống chớ tiến gần.
Tần Trạch bắt đầu bóp chặt hơn, hắn nghiến răng nghiến: "Không có làm?!"
Nhạc Dao Dao nghe Tần Trạch nói vậy, nàng ta lập tức gật gật đầu: "Đúng vậy, ta là bị ép, ta là bị lừa"
Rõ ràng là vậy, vì cái gì những tên đó lại đối xử với nàng như vậy? Nếu không có bịn họ, có lẽ chuyện này sẽ không sảy ra, nàng cũng đang hạnh phúc cùng Tần Trạch.
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 135: Chương 135


Tần Trạch cười lạnh một cái, sau đó nói: "Thế tại sao cô lại liên tục chuyển tiền vào một cái tài khoản cá nhân? Nam nhân kia rốt cuộc là ai, vì sao hắn lại nói rằng đang giữ ảnh n*d* của cô, hơn nữa còn cùng cô ngủ tại khách sạn?"
Nhạc Dao Dao nghe xong, nàng ta liền sững người lại.

Thì ra Tần Trạch đã biết mọi chuyện, vì thế hắn mới như vậy...
Nếu như vậy, có phải hắn sẽ vì chuyện này mà bỏ rơi nàng?! Lúc ấy, nàng rõ rành là bị lừa gạt, nàng thật sự khô g cố ý, thật sự...!Nhạc Dao Dao liên tục tự hỏi...!Nếu, nếu hắn từ bỏ nàng thì phải làm sao?
Nhạc Dao Dao thực sợ hãi, sợ hãi Tần Trạch sẽ bỏ rơi nàng ta, sợ hãi sự nghiệp cũng từ đó mà rời đi, cho dù vậy Nhạc Dao Dao vẫn không biết làm sao, chỉ im lặng mà rơi nước mắt.
Nhạc Dao Dao liên tục khóc, nàng ta đáng thương hề hề mà cầu xin sự tha thứ từ Tần Trạch: "Tôi xin lỗi, Tần Trạch, tôi thật sự xin lỗi.

Chuyện này là tôi bị lừa, tôi thật sự không biết gì hết! Tần Trạch, chúng ta bỏ qua chuyện này, sau đó cùng nhau rời đi...!Có được hay không?"
Nhạc Dao Dao một bên rơi nước mắt, một bên thầm mắng.

Tất cả đều là lỗi của lão già kia, nếu không có hắn thì nàng sẽ không phải như vậy, tại sao lão ta lại không chết, tại sao?
Tần Trạch cười lạnh một cái, sâu trong đôi mắt hiện lên vài tia bi thương, hắn chậm rãi nói: "Tôi không cần loại người như cô! Nhạc Dao Dao, có phải cô cố tình sắp đặt chuyện tại khách sạn với tôi hay không?"
"Sau khi cô về nước, có phải là không có nam nhân nào chống lưng, vì thế cô mới quay lại bên tôi, chơi trò nối lại tình xưa?"
"Nhạc Dao Dao, tôi không ngờ cô lại có thủ đoạn như vậy.
Nhạc Dao Dao nghe xong, đôi mắt càng trở nên bi thương, nàng ta khẽ lau nước mắt, sau đó nói: "Tần Trạch, tôi bị oan! Vì cái gì anh không tin tôi? Tần Trạch, tôi thật sự không cố ý...!Tôi thật sự rất yêu anh, chúng ta có thể bỏ qua chuyện này hay không?"
Nhạc Dao Dao thực sự đau khổ, nàng ta không hiểu vì sao mọi chuyện lại diễn ra như thế này, thế nhưng Nhạc Dao Dao không muốn mọi chuyện sẽ kết thúc tại đây.
Nàng ta thực sự yêu Tần Trạch, hơn nửa nàng ta không muốn như 5 năm trước đánh mấy Tần Trạch.

Nàng ta muốn cùng Tần Trạch sống hạnh phúc bên nhau...
Tần Trạch nghe thấy câu nói kia của Nhạc Dao Dao, hắn liến cười lạnh, sau đó từng chữ từng chữ phát ra một cách lạnh lẽo: "Yêu? Nhạc Dao Dao, cô đừng thốt ra những lời khiến tôi buồn nôn như vậy, thật sự khiến tôi ghê tỡm!"
Nghĩ nghĩ, Tần Trạch cười lạnh một cái sau đó nói: "Cũng đúng, một nữ nhân năm lần bảy lượt đem ảnh n*d* đi bán thì làm sao có thể sạch sẽ đây?!"
"Tần Trạch tôi thật ngu xuẩn, vẫn cứ một mực tin rằng cô ngươi bị người khác lừa gạt, vì thế một mực giúp đỡ cô...!Nhạc Dao Dao, có phải cô thấy rất vui khi lừa được tôi hay không?" Câu cuối cùng hắn nói ra có vẻ rất bi thương, rất đau lòng.
Nghe thấy Tần Trạch nói mình như vậy, Nhạc Dao Dao cùng vô cùng khổ sở, nàng ta cảm giác như lòng của mình đều bị Tần Trạch xé nát thành ngàn mảnh nhỏ.

"Không phải, ta không có lừa ngươi, ta là thật yêu ngươi." Nhạc Dao Dao khóc điềm đạm đáng yêu, làm cho người khác muốn bảo vệ.
Ánh mắt Tần Trạch trở nên vô cùng bi thương, hắn tựa như con thú hung dữ mà gầm ra từng chữ: "Ngươi thích để ta cảm thấy buồn nôn.

Có phải sau 5 năm, cô qua về để đùa giỡn tình cảm của tôi, hoặc là cô không còn nam nhân nào khác vì thế mới đến tìm tôi?"
Nhạc Dao Dao điên cuồng lắc đầu, nàng ta một mực giải thích: "Không phải, ta không phải.

Tần Trạch, anh nghe tôi giải thích đã! Hôm đó..."
Tần Trạch lập tức nói: "Tôi không nghe, tôi không muốn nghe!"
Nhạc Dao Dao nghe vậy, nàng ta cố gắng nói gì đó, nhưng Tần Trạch đã tự động che tai lại, vì thế nàng ta có nói cũng vô ích.
Nhạc Dao Dao thấy như vậy, nàng ta cũng không nói nữa, sau đó nàng ta chỉ im lặng mà rơi nườc mắt.

Cứ thế, hai người họ không ai nói một lời.
Nguyệt Ninh: (﹁﹁) Ha hả? Vẫn là cái cách nói chuyện cũ rích này?
Chuyện không phải như vậy, anh nghe tôi giải thích với Ta không nghe, ta không nghe! Ha hả?!
Bởi vì bọn họ không ai nghe ai giải thích, vì thế bắt đầu tự làm tổn thương chính mình, bắt đầu đau lòng, sau đó lại đi vung đạn cho những cái pháo hôi đáng thương.
Nguyệt Ninh thực sự ba chấm, vì sao bọn họ lại không ngồi xuống mà nói rõ với nhau, một lời rồi một lời mà giải thích mọi chuyện? Có phải logic của nam nữ chính khác với cái logic của nàng hay không?!
Bởi thế, vì mao bọn họ lại không cùng nhau giải quyết, thay vào đó lại đem đối phương thương tích đầy mình, bộ dạng Ta thực đau khổ vì ngươi không yêu ta?!
Ha hả?! Đây rõ ràng là có bệnh khó nói a!
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 136: Chương 136


Nguyệt Ninh thở dài, nàng cảm thấy sau chuyện này Nhạc Dao Dao và Tần Trạch sẽ náo loạn một hồi.
Nghĩ nghĩ, nàng liền kêu Tiểu Bạch gửi hết số ảnh còn lại cho Tần Trạch.

Đương nhiên con hàng hệ thống sẽ giúp nàng gửi, và chuyện Tần Trạch có thể tra ra hệ thống ip là chuyện không thể.
Tiếp đó, Nguyệt Ninh liền nói với hệ thống: "Tiểu Bạch, em gửi tiếp một cái quảng cáo mua bán ảnh chụp cho Tần Trạch đi.

Nội dung vẫn là mua bán một số ảnh, video gợi cảm"
Nguyệt Ninh đột nhiên nói: "Phải rồi, em chèn thêm cái video nhé, nhớ làm mờ mặt Nhạc Dao Dao một chút..."
Dù sao hiện tại Nhạc Dao Dao và Tần Trạch cũng đang có chút khúc mắc, vì thế nhân cơ hội lần này mà làm lớn chuyện, à không, là thúc đẩy tình tiết mới đúng!
Nguyệt Ninh vừa nghĩ, vừa tự hỏi.

Nàng không biết sau khi Tần Trạch nhìn thấy được những thứ này, kèm theo chuyện ảnh n*d* tại khác sạn thì sẽ làm gì tiếp theo?!
Trong khi Nguyệt Ninh đang mãi mê suy nghĩ thì con hàng hệ thống đang rất chăm chỉ làm việc.

Và bởi vì nó đã quá quen thuộc với chuyện này, vì thế không lâu sau đó liền sắp xếp xong.
Bên kia, Tần Trạch vẫn đang làm việc.

Từ khi cùng Nhạc Dao Dao cãi vả, tâm trạng của hắn cũng dần trở nên không tốt.
Hắn vốn tưởng rằng chỉ cần làm lại từ đầu thì kết quả sẽ thay đổi, thế nhưng hắn đã nhầm.

Hắn không ngờ rằng cho dù bản thân có cố gắng bù đắp như thế nào đi nữa, thì kết quả vẫn là như vậy.
Chuyện lần này hắn không phải người có lỗi, mà là Nhạc Dao Dao.

Tần Trạch không thể tin rằng bản thân đã bị cắm một chiếc sừng thật to mà không hề hay biết, và có lẽ sự trùng hợp lần đó của hắn và Nhạc Dao Dao tại khách sạn kia...!Đều là do nàng ta sắp đặt.
Tần Trạch càng nghĩ, hắn càng cảm thấy khó chịu, dường như lồng ngực của hắn đang bị ai đó đè ép.
Trong lúc vừa miên man suy nghĩ vừa trả lời tin nhắn từ gmail thì một lần nữa Tần Trạch nhận được một cái quảng cáo với nội dung vô cùng quen thuộc, đến mức khiến hắn phải đen mặt lại.
Bởi vì khung ảnh hiển thị hình ảnh của Nhạc Dao Dao rất rõ, vì thế cho dù hắn không muốn nhìn thì cũng phải nhìn.
Vẫn là cái trang web buôn bán ảnh kia, vẫn là cái bóng dáng quen thuộc.

Nhưng có điều lần này, những tấm ảnh kia khiến hắn vô cùng khó chịu, vô cùng tức giận.
Tần Trạch gương mặt lúc xanh lúc xám, hắn lập tức cầm điện thoại mà gọi thẳng cho Nguyệt Ninh.
Tần Trạch bắt đầu rít lên từng chữ, hắn ra vẻ bá đạo tổng tài mà yêu cầu Nguyệt Ninh phải gỡ ảnh xuống.

Nếu không hắn sẽ khiến web nàng sập, sau đó đến cái mạng cũng không còn.
Nói chung, muốn có bao nhiêu hung hăng liền có bấy nhiêu hung hăng, muốn có bao nhiêu bá đạo liền có bao nhiêu bá đạo.

Dường như cả thế giới đều phải nghe theo hắn, nếu không thì sẽ ăn trái đắng.

Tiếp đó, bởi vì Nguyệt Ninh liên tục cùng hắn đôi co, vì thế cuối cùng Tần Trạch phải cắn răng mà mua những tấm ảnh kia của Nhạc Dao Dao với giá 500 vạn.
Ân, vốn dĩ tấm ảnh kia nàng bán 5 vạn, thế nhưng vì tổng tài bá đạo kia quá dư tiền, vì thế liền vung 500 vạn với điều kiện là phải lập tức gỡ tấm ảnh kia xuống.
Nguyệt Ninh: (﹁﹁)
Nguyệt Ninh nhếch môi một cái, liền nhận lấy tiền.

Dù sao thì ai lại đi chê nhiều tiền?
Sau khi nhận tiền xong, Nguyệt Ninh liền gỡ ảnh xuống, sau đó gửi cho Tần Trạch.
Nguyệt Ninh cũng khá hiểu lý do tại sao khuôn mặt Tần Trạch lúc xanh lúc xám, bởi vì nàng cũng thật ba chấm khi nhìn thấy bức ảnh này lần đầu tiên.
Ân, thử nghĩ xem....!Một nữ nhân không quần áo nằm trên giường, hai chân tách ra hình chữ M, camera đặt ở dưới chân và chụp về phía trước...

Nguyệt Ninh cũng thật sự không hề muốn nhớ đến, thế nhưng khi đó gương mặt nàng ta ửng hồng, trông rất thỏa mãn...!Có lẽ vì lý do đó, cho nên nàng cũng trả tiền công cho nàng ta gấp đôi, hơn nữa bởi vì hình ảnh kia quá đau mắt khiến nàng không thể quên nổi!
Lúc ấy nàng cũng thật sự không ngờ rằng Nhạc Dao Dao lại dám chụp như vậy, sau đó còn đem bán qua trang web của nàng.
Nàng vẫn không hiểu rằng vì sao Nhạc Dao Dao lại có thể tin tưởng một cái trang web đen, sau đó còn giao dịch bán ảnh.
Hơn nữa, Nhạc Dao Dao còn nghĩ rằng web này sẽ tự động che mặt giúp nàng ta ha hả?! Dựa vào đâu mà nàng ta lại có thể tin người như vậy a?
Nguyệt Ninh nghĩ đi nghĩ lại vẫn không có cách giải thích nào phù hợp, vì thế nàng liền tử bỏ.

Dù sao thì Nhạc Dao Dao cắn câu là chuyện tốt, nàng chỉ cần như vậy là đủ.
Thật ra nàng chỉ có một chút thắc mắc rằng, Nhạc Dao Dao Ngốc như vậy vì sao lại có thể làm nữ chính?!
Nàng ta thật ra không hề ngốc vào những chuyện khác, ví như chuyện hãm hại Nhạc Linh Nhi, dùng 7749 cách trốn sang nước ngoài, đổ lỗi cho người khác kể cả mẹ ruột,...
Nguyệt Ninh: "..."
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 137: Chương 137


Nguyệt Ninh lại tiếp tục thở dài một hơi, sau đó nàng đột nhiên nhớ ra, cái video của Nhạc Dao Dao vẫn còn!
Vì thế, Nguyệt Ninh lại tiếp tục gửi thêm một cái video cho Tần Trạch, sau đó nàng còn viết thêm Hàng tặng kèm tại cuối câu.
Nàng nói, vì cảm thấy Tần Trạch thực sự không thích nữ nhân của mình bán ảnh tại đây, vì thế nàng liền gửi cho hắn một video cuối cùng còn sót lại.

Bởi vì hắn đã dùng rất nhiều tiền để mua những tấm ảnh kia, vì thế video còn sót lại này cứ xem như quà tặng kèm.
Nguyệt Ninh cũng khá hiểu, vì sao Tần Trạch lại nổi điên.

Bởi vì đoạn video kia...!Rất ba chấm.
Đây là một đoạn video của Nhạc Dao Dao, nội dung chính là việc nàng ta tự mình dùng tay Chơi bản thân.

Nghĩ thử xem, một nữ nhân với bề ngoài thanh thuần thế nhưng trên giường lại Tự chơi một cách ph*ng đ*ng như vậy, nam nhân nào lại không hứng thú?
Dù sao thì ban đầu nàng mua video này của Nhạc Dao Dao với giá khá cao, nhưng đến khi Tần Trạch mua lại những tấm ảnh kia thì nàng vẫn rất là lời.

Thế nên, lần này Nguyệt Ninh tặng Tần Trạch một video cũng không có vấn đề gì, nàng vẫn rất vui vẻ
Nguyệt Ninh nhếch môi, nàng cười cười một cái.

Dù sao thì cũng là gửi đồ vật a, nàng gửi thêm một cái cho Tần Trạch thì sẽ không có chuyện gì nhỉ?!
Bên kia, đợi đến lúc Tần Trạch lại nhận thêm một gmail tin nhắn từ phía web bên kia, gương mặt hắn liền tái xanh.
Vốn dĩ hắn còn cho rằng bản thân đã mua hết những hình ảnh của Nhạc Dao Dao tại trang web kia, thế nhưng hắn không ngờ vẫn còn sót lại một cái video.
Đợi đến khi Tần Trạch thực sự mở ra video mà xem, lúc này hắn mới bắt đầu nổi điên, bắt đầu cuồng loạn.
Bởi vì nhận được video kia kèm theo chuyện ảnh n*d* tại khách sạn khiến hắn càng trở nên điên cuồng, vì thế hắn bắt đầu đập phá đồ đạc trong nhà, đặc biệt là phòng ngủ, Tần Trạch đập nát không chừa lại một thứ nào cả.
Hắn thực sự muốn hỏi Nhạc Dao Dao, lúc ấy nàng ta thật sự thiếu tiền như vậy sao? Vì thiếu tiền đến mức đấy, nên nàng ta có thể làm những chuyện như vậy?!
Hay là do nàng ta vốn dĩ không có tiết tháo, vì thế muốn làm gì thì làm? Dù sao cũng chỉ là vài cái ảnh n*d* và một cái video hứng tình mà thôi, chắc có lẽ nàng ta sẽ không bận tâm đến?!
Tần Trạch thực sự thất vọng, hắn không ngờ rằng sẽ có một ngày bản thân lại vì một người như vậy mà đau lòng, mà tiếc nối.
5 năm trước, hắn cho rằng nếu hắn buông tay Nhạc Dao Dao, thì cũng chẳng sao.

Dù sao nàng ta cũng chỉ có bề ngoài thanh thuần, bên trong đã mục nát từ lâu.
Nghĩ đến, Tần Trạch liền phát hiện ra một chuyện, khi ấy Nhạc Dao Dao ở trong trại giam thì nàng ta bắt đầu cùng nam nhân khác qua lại.
Vào hôm đó, hắn đi cứu Nhạc Dao Dao tại nhà giam thì đã chính mắt nhìn thấy nàng ta cùng Mộ Dung Duật triền miên hôn nhau!
Tần Trạch thực sự không hiểu, vì cái gì hắn lại bao che cho một nữ nhân như vậy hết lần này đến lần khác?!
Vốn dĩ hắn dự định gọi cho Nhạc Dao Dao, ép buộc nàng ta trở về, sau đó hắn sẽ bắt đầu tra cứu mọi chuyện.
Thế nhưng hiện tại, Nhạc Dao Dao lại tiếp tục làm ra cái chuyện này, đặc biệt là càng trở nên ph*ng đ*ng.

Hơn nữa, nàng ta còn cùng nam nhân khác ngủ, rồi bị chụp ảnh n*d* ra đe dọa!
Vì thế hắn làm sao có thể đem nàng ta trở về đây? Vốn dĩ từ đầu hắn không nên cùng nàng ta yêu đương, thế nhưng vì hắn quá cố chấp mà thôi.
Tần Trạch càng nghĩ, hắn càng điên cuồng mà đập phá đồ đạc trong nhà.

Thế nhưng cho dù là như vậy, Tần Trạch vẫn không hề gọi cho Nhạc Dao Dao một cuộc nào.
Nguyệt Ninh: "..." Ha hả?! Hiện tại cốt truyện liền biến thành chiến tranh lạnh?!
Nguyệt Ninh nói như vậy cũng không hề sai, bởi vì phía bên Nhạc Dao Dao cũng tựa như vậy.
Từ khi cùng Tần Trạch tách ra tại xe, Nhạc Dao Dao liền trở về kí túc xá.

Bởi vì nàng ta rất đau lòng, vì thế chẳng hề đi đến đoàn phim, cũng không hề trở về biệt thự.
Nhạc Dao Dao ở nhà thương tâm gần chết hơn 2 ngày, nàng ta không ăn không uống, thay vào đó là ngồi co rúc tại góc giường, sau đó lộp bộp rơi nước mắt.
Có lẽ vì đã kích kia quá đớn đối với Nhạc Dao Dao, vì thế nàng ta gầy đi rất nhiều.

Tuy là gầy đi, nhưng vẫn rất điềm đạm đáng yêu, rất thanh thuần.

Nhạc Dao Dao mang đến cho người khác, khiến cho họ muốn bảo vệ, muốn yêu thương nàng ta.
Hiện tại tin tức Nhạc Dao Dao và Tần Trạch chia tay đã lan rộng khắp nơi, có người cười trên nỗi đau người khác, cũng có người tranh thủ cơ hội mà đi thâu tóm Tần Trạch.
Tin tức đứng đầu hot seach, cho nên mọi người mới bắt đầu bàn tán, mới bắt đầu v* v*n Tần Trạch.

Nhưng suy cho cùng, bọn họ vẫn không biết đây là thật hay giả.
Tuy vậy, nhưng có một số nữ nhân không hề quan tâm đến điều đó, bọn họ tìm mọi cách mà quyến rũ Tần Trạch.

Bỡi vì hắn chính là một chiếc đùi vàng, nếu thật sự có thể cùng hắn giao lưu thì bọn họ liền như diều gặp gió.
Tin tức Nhạc Dao Dao từ Chim sẻ biến thành Phượng Hoàng, sau đó từ Phượng Hoàng biến thành Chim Sẻ chính thức trở thành trò cười cho thiên hạ.
Dân chúng bắt đầu nhao nhao chạy đến weibo Nhạc Dao Dao mà ha ha cười, sau đó còn được nước mà thông báo sẽ cùng Tần Trạch giao lưu,...
Nói chung rất là náo nhiệt, rất là đông vui.
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 138: Chương 138


Sau khi tin tức nổi trên khắp mạng xã hội, Nhạc Dao Dao bắt đầu thương tâm vô cùng, đau khổ gần chết mà ngồi khóc.
Sau đó, bởi vì đau khổ như vậy, cho nên Nhạc Dao Dao tiếp tục đến quán bar mượn rượu giải sầu.

Nàng ta muốn dùng rượu để quên đi những đau khổ, những uất ức trong lòng.
Nguyệt Ninh: (﹁﹁)
Đối với cái mạch não của Nhạc Dao Dao, Nguyệt Ninh tỏ vẻ không hiểu.
Rõ ràng Nhạc Dao Dao đã chịu thiệt từ quán bar vài lần, nhưng rốt cuộc nàng ta vẫn không thèm hiểu.
Ân, có thể là do kịch bản của Thế Giới Chi Thần hoặc Thiên Đạo.

Nghĩ nghĩ, Nguyệt Ninh cảm thấy chuyện này là rất có khả năng.
Có vẻ kịch bản này là muốn Nhạc Dao Dao và Tần Trạch gặp nhau tại quán bar, sau đó hai người bắt đầu xxoo, tiếp đó hóa giải hiểu lầm?!
Dù sao thì, mỗi lần Nhạc Dao Dao gặp rắc rối, hoặc nàng ta uống rượu tại quán bar đều trùng hợp gặp Tần Trạch.
Lần trước là do nàng cố ý ngăn cản Tần Trạch và Nhạc Dao Dao gặp nhau cho nên bọn họ mới không thể gặp mặt, nhưng lần này nếu nàng không ngăn thì họ sẽ tái hợp cùng nhau!
Nguyệt Ninh thở dài, sau đó nàng liền chuẩn bị đến quán bar mà Nhạc Dao Dao đang ở.
Mặc dù nàng không biết Nhạc Dao Dao ở đâu, nhưng thật may vì nàng có con hàng hệ thống.

Dựa vào hệ thống định vị, nàng rất nhanh liền có thể tìm được vị trí hiện tại của Nhạc Dao Dao.

Ân, vẫn là bị trừ 15 điểm ngược tra, quả nhiên con hàng này không có gì tốt a!
Nguyệt Ninh dừng xe tại gara, bởi vì đây là một cái quán bar lớn nhất nhì thành phố, vì thế mua hẳn một mảnh đất lớn đối diện để làm gara cũng là chuyện bình thường?!
Trong lúc nàng đang khó hiểu, thì đột nhiên lại nhìn thấy Nhạc Dao Dao cùng một nam nhân nào đó bước ra.
Nguyệt Ninh tỏ vẻ: "?!"
Bởi vì Nhạc Dao Dao đã say, nên thần trí nàng ta có chút không ổn định.

Nàng ta bị một nam nhân xa lạ ôm lấy, nhưng vẫn không hề phản kháng, ngược lại còn tựa vào hắn mà rời khỏi bar.
Nhìn thấy cảnh ấy, Nguyệt Ninh liền hiểu.

Hóa ra là kịch bản anh hùng cứu mĩ nhân a, có khả năng rằng tên nam nhân kia chưa kịp ôm Nhạc Dao Dao ra khỏi cửa thì Tần Trạch liền đến, sau đó ôm nàng ta đi.
Nguyệt Ninh nghĩ nghĩ, sau đó liền cười một cái.

Thật đáng tiếc rằng, Tần Trạch sẽ không thể cứu nổi Nhạc Dao Dao.

Bởi vì, hiện tại nàng đã đến, và đương nhiên sẽ phá hủy kịch bản dở hơi của Thế Giới Chi Thần và Thiên Đạo.
Đối với loại này nữ chính, nàng ta không hề có ý thức bảo vệ bản thân.

Thay vào đó, nàng ta luôn đâm đầu vài chỗ nguy hiểm, sau đó đợi nam chính đến cứu.
Có lẽ nàng ta thực sự cho rằng, nam chính sẽ luôn có mặt để cứu nàng ta vào những lúc nguy hiểm, tựa như lần này?!
Nghĩ nghĩ, Nguyệt Ninh liền cười cười.

Hôm nay nàng liền để cho Nhạc Dao Dao đường đường chính chính mà nếm thử mùi vị lần này, một lần thiệt thòi lớn có lẽ sẽ khiến nàng ta nhớ lâu hơn một chút.
Tiếp đó, Nguyệt Ninh liền nhờ hệ thống xem thử vị trí của Tần Trạch.

Quả nhiên, nàng đoán không sai.

Hiện tại Tần Trạch đang ở gara đối diện.

Ân, cách nàng cũng không xa lắm.
Tiếp đó không lâu, Tần Trạch liền bước đến.

Hiện tại hắn cũng không nhận ra nàng, bởi vì nàng đã che kín mặt.

Hơn nữa, Tần Trạch vốn dĩ không xem ai ra gì, vì thế chắc chắn hắn cũng chẳng thèm liếc nàng một cái.
Nguyệt Ninh lập tức đứng tại cửa gara chờ, nàng hiện tại là muốn đánh nhanh thắng nhanh.
Nguyệt Ninh cũng không nói nhiều, đợi đến lúc hắn tiến gần, nàng liền lướt qua, sau đó đánh mạnh vào gáy hắn.
Tiếp đó, Tần Trạch liền ngất đi.
Nguyệt Ninh tỏ vẻ: "..." ?!
Nguyệt Ninh nghĩ rằng chiêu này có thể áp dụng, bởi vì đây là một cái tiểu thuyết nên có rất nhiều bug.

Nhưng nàng thật sự không ngờ rằng, chiêu này thực sự có thể dùng được.
Vốn dĩ nàng định đánh Tần Trạch một cái, sau đó phun thuốc mê.

Cái mặt hàng thuốc mê này là nàng mua từ cửa hàng hệ thống, dùng điểm ngược tra để mua.
Dù sao thì, mặt hàng từ hệ thống đương nhiên sẽ có tác dụng hơn hàng tại đây.

Tiểu Bạch đã nói, hiệu quả trong vòng 3 giây...!Thế nhưng nàng thật sự không ngờ, lần này nàng không cần dùng đến nó!
Nguyệt Ninh: "..." Sau này nàng trở về thế giới cũ, nàng có thể dùng chiêu này hay không a? Dĩ nhiên...!Là không!
Đợi đến khi Nguyệt Ninh khiến Tần Trạch ngất xong, nàng nhanh chóng lấy thuốc mê ra, sau đó phun cho Tần Trạch vài cái....!Ân, cụ thể là phun hết chai!
Sau khi phun hết chai thuốc mê, Nguyệt Ninh liền thở dài một hơi.

Bởi lẽ, nàng thực sự sợ Tần Trạch đột nhiên tỉnh lại, sau đó đi làm anh hùng cứu mĩ nhân! Vì thế, phun nhiều cho chắc!
Tiếp đó Nguyệt Ninh liền vứt Tần Trạch vào xe cốp xe của hắn, sau đó đóng lại.

Bởi vì sợ hắn thiếu oxi mà mất mạng, vì thế nàng liền để hở một chút.

Nhân tiện, nàng cũng đem tay chân hắn trói lại!
Nghĩ nghĩ, nàng liền cảm thấy không an toàn.

Bởi vì đây là gara của một quán bar lớn, nên rất nhiều người ra vào.

Vì thế nếu để Tần Trạch ở đây thì hắn sẽ bị phát hiện, sau đó sẽ được ai đó cứu!
Nguyệt Ninh càng nghĩ, nàng càng cảm thấy chuyện này rất có khả năng, vì thế nàng liền đổi kế hoạch.
Nguyệt Ninh kéo Tần Trạch xuống xe, sau đó vứt hắn vào trong xe của mình.

Tiếp đó, nàng liền nhanh chóng mà rời đi.
Nàng nhờ hệ thống tìm một nơi khỉ ho cò gáy, chim không thèm ỉ*, tiếp đó nàng liền phóng xe mà đến đó.
Nàng không phải muốn giết người rồi vứt xác, mà nàng muốn Tần Trạch không thể cứu Nhạc Dao Dao trong đêm nay, tiện thể ăn chút trái đắng mà thôi.
Tới nơi, nàng liền vứt Tần Trạch xuống đám cỏ bên cạnh, sau đó phóng nhanh mà rời đi.
Đợi đến khi nàng về tới nhà, nàng liền kêu hệ thống xâm nhập vào camera tại gara, sau đó xóa đi chứng cứ bản thân đã có mặt tại gara.
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 139: Chương 139


Sáng hôm sau, Nguyệt Ninh liền mở màn hình hệ thống lên, sau đó ngồi xem tình tiết hôm qua tại quán bar trước khi nàng đến.
Hôm qua, Nhạc Dao Dao thực sự rất buồn, nàng ta không biết làm sao để Tần Trạch có thể nghe mình giải thích.Cho dù nàng bị chụp n*d* gì đó, nhưng đó là nàng bị lừa!
Khi ấy nàng vốn dĩ không biết gì cả, nàng chỉ uống say, sau đó bị đem đi mà thôi!
Nàng là bị lão già ghê tỡm kia lừa, thật sự nàng không có ngoại tình! Vì thế, có phải hay không nếu Tần Trạch biết được sự thật này thì hắn sẽ tha thứ cho nàng?
Nhạc Dao Dao càng nghĩ, càng thêm chán nản.

Cuối cùng, nàng ta quyết định sẽ dùng rượu mà mua say.
Nhạc Dao Dao muốn quên hết tất cả những đau khổ mà mình phải gánh chịu, thế nhưng không thể.

Vì thế chỉ còn cách quên đi tạm thời bằng cơn say, nếu nàng say thì nàng sẽ không phải suy nghĩ nhiều nữa...
Nhạc Dao Dao nghĩ vậy, nàng ta lập tức đến quầy bar, và bắt đầu uống rượu.
Càng uống, nàng ta càng uất ức, càng uất ức thì lại càng uống.

Cuối cùng, Nhạc Dao Dao uống say đến mức trời đất quay cuồng.
Tiếp đó, bởi vì say mèm nên nàng ta bị một nam nhân đến v* v*n.

Nhạc Dao Dao mơ màng tưởng nam nhân kia chính là Tần Trạch, vì thế liền ôm chầm lấy hắn.
Nam nhân kia cũng thuận nước mà đẩy thuyền, hắn ôm lấy Nhạc Dao Dao sau đó lừa nàng ta rời khỏi bar.
Tiếp đấy, liền có cảnh nam nhân kia ôm Nhạc Dao Dao bước ra từ quán bar.

Sau đó chuẩn bị cho kịch bản Tần Trạch đến cứu Nhạc Dao Dao, tiếp đó hóa giải hiểu lầm bằng cách lăn ga giường!
Bởi vì Nguyệt Ninh không cho Tần Trạch làm anh hùng cứu mĩ nhân, thế nên nam nhân kia cũng được lợi mà ăn luôn Nhạc Dao Dao tại khách sạn.
Nam nhân kia tên Trần Minh, hắn là con của một lão cổ đông, quyền lực cũng không lớn lắm.

Ngoài ra, hắn còn là một tên tra nam, chuyên bám váy phụ nữ.

Nói chung, hắn ta muốn có bao nhiêu bỉ ổi liền có bấy nhiêu.
Sau khi Trần Minh cùng Nhạc Dao Dao rời đi, liền tới khách sạn gần nhất.

Tiếp sau đó, chuyện gì thì mọi người cũng đều biết.
Nguyệt Ninh thở dài, nàng cảm thấy lần này Nhạc Dao Dao ăn một chút thiệt thòi cũng là tốt.

Dù sao thì, cũng không phải lần nào Tần Trạch cũng có thể tới đúng lúc mà cứu Nhạc Dao Dao.
Ngươi uống say tại bar, ngươi không tự bảo vệ mình thì ai sẽ là người bảo vệ ngươi đây? Tiểu thuyết chỉ là để đọc, chứ thật sự không hề giống với bên ngoài.
Thực tế, không hề có vị bá đạo tổng tài nào yêu ngươi, càng sẽ không Trùng hợp mà đến cứu ngươi mọi lúc mọi nơi.

Thứ ngươi nhận được tại hiện thực, chính là kết quả mà quá khứ ngươi đã làm.
Tựa như Nhạc Dao Dao, nàng ta năm lần bảy lượt đến bar để uống say.

Sau đó nhận rất nhiều hậu quả, thế nhưng nàng ta vẫn không chịu hiểu.
Bị chụp ảnh n*d* sau đó đem ra đe dọa, tống tiền, hơn nữa lần này là bị một nam nhân xa lạ ngủ!
Nguyệt Ninh cảm thấy, nếu lần này Nhạc Dao Dao vẫn không chịu hiểu thì quả thực đúng là không có não.

Nguyệt Ninh tiếp tục xem lại đoạn Nhạc Dao Dao cùng Trần Minh bước ra, tiếp đó nàng liền phát hiện nàng ta liên tục nói xin lỗi, sau đó còn gào khóc.

Bởi vì là màn hình hệ thống, thế nên mới có thể nghe rõ âm thanh, hơn nữa vô cùng chân thật.

Nếu là camera thông thường thì sẽ không thể nghe được, bởi vì khoảng cách cũng khá xa, hơn nữa nàng ta chỉ thì thầm mà nói.
Nguyệt Ninh: "..." Uống say, nhận nhầm người, lăn ga giường,...!Ha hả?!
Nàng thật sự không còn gì để nói, bỡi lẽ não bộ nữ chính hoạt động không giống nàng.
Hiện tại Nhạc Dao Dao đã không giữ lại được trong sạch, vì thế khả năng cao là nàng ta sẽ không thể cùng Tần Trạch bên nhau.
Nếu nam nhân vượt quá giới hạn, thì nữ nhân sẽ chọn tha thứ.

Nhưng nếu nữ nhân vượt quá giới hạn, nam nhân sẽ chọn từ bỏ.
Theo nàng thấy, hiện tại rất ít nam nhân có thể chọn tha thứ.

Đặc biệt là tổng tài nam chính, họ sẽ không yêu nữ nhân nào dính một chút vết dơ, huống hồ là ngoại tình.
Nữ nhân ấy phải thanh thuần đáng yêu và thiện lương không nhiễm bụi trần,...! Thì mới là đóa hoa sen trắng, mới được bá đạo tổng tài thương yêu!
Nói chung, chuyện lần này nếu lộ ra ngoài, Nhạc Dao Dao sẽ không thể nào cùng Tần Trạch kết giao.
____
Hôm sau, đợi đến khi Nhạc Dao Dao tỉnh lại thì nhìn thấy một nam nhân xa lạ nằm chung giường.

Hơn nữa, nàng và hắn đều không mặc quần áo.
Gương mặt Nhạc Dao Dao tái xanh, bởi vì cho dù dùng ngón chân để nghĩ thì nàng ta cũng biết chuyện quái gì đang sảy ra.
Nhạc Dao Dao run rẩy, bờ môi tái nhợt mà nhìn nam nhân bên cạnh.

Rốt cuộc là đã sảy ra chuyện gì, vì sao nàng lại ở cùng nam nhân xa lạ?
Nhạc Dao Dao cố gắng nhớ lại, nhưng không thể.

Càng nghĩ, đầu càng đau.

Nhạc Dao Dao nắm chặt tóc, gương mặt bắt đầu vặn vẹo.
Hiện tại Nhạc Dao Dao không biết nên có cảm xúc như thế nào, bởi lẽ nàng ta dường như muốn phát điên.

Hiện tại, nàng ta cho rằng cả thế giới đều chống lại mình, đến cả ông trời cũng không cho nàng đường sống.
Vào tù, bị giam cầm, mất đi đứa con đầu tiên, bị lão già b**n th** chụp n*d*, sau đó còn bị một nam nhân xa lạ ngủ!
Nhạc Dao Dao thực sự oán hận, nàng ta không biết bản thân đã làm nhửng gì mà phải trải qua những thứ như thế này, nàng thực sự không thể hiểu.
Bởi vì nghe thấy động tĩnh, vì thế nam nhân bên cạnh kia cũng đã tỉnh.

Hắn mở to mắt, sau đó còn l**m l**m môi vài cái: "Bảo bối, sao lại thức sớm như vậy? Hôm qua cảm giác thế nào? Có muốn tiếp tục nữa hay không a?"
 
Back
Top Bottom