Ngôn Tình Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 60: Chương 60


Nhạc Dao Dao kéo tay áo của Mộ Dung Duật, giọng nói nũng nịu: "Chị Thiên Âm đang ở trong phòng trang điểm, chúng ta cùng nhau đi vào đó có được không?"
Thiên Âm là người bạn mà nàng ta đã quen được tại Mỹ, chị ấy quen một anh chàng người Hoa đã hơn 10 năm, bọn họ cùng nhau sang nước ngoài làm ăn.

Cuối cùng thì bọn họ về nước sau đó đính hôn cùng nhau
Nhạc Dao Dao thở dài, cũng may là chị ấy về đây kết hôn nếu không thì nàng cũng không thể tham gia buỗi lễ này rồi.
Mộ Dung Duật thoải mái cười: "Được" Gặp được em, thật tốt.
Vừa tiến vào phòng Thiên Âm, Nhạc Dao Dao liền cảm nhận được một cái ôm thân thiết.

Khi nàng ta quay người lại thì phát hiện đó là Thiên Âm ôm nàng.
Giọng nói của Thiên Âm vô cùng ngọt ngào nhưng mang theo một chút oán trách: "Dao Dao, cuối cùng em cũng đến đây.

Chị còn tưởng rằng em không thèm đến nữa chứ"
Nhạc Dao Dao cười cười, nàng ta xoa xoa tay của Thiên Âm mà nói: "Em đương nhiên sẽ đến đây mà, chẳng qua dạo gần đây em hơi bận cho nên mới không đến thăm chị mà thôi"
Thiên Âm nhìn Nhạc Dao Dao một lúc lâu, sau đó mới nói: "Dao Dao mà còn bận ư? Em nói thật đi, có chuyện gì khiến em không thể đến đây thăm chị?"
Dao Dao từ nhỏ đã rất hoạt bát, nàng ấy không thể nào mà ngồi yên một chỗ, tuy rằng bận nhưng chắc chắn sẽ đến thăm nàng.
Nhạc Dao Dao cười cười, nàng ta tiếp tục nói dối: "Không có gì, em sống rất tốt"
Ánh mắt Thiên Âm vô cùng lo lắng: "Hừ, chị nhìn thấy tin tức trên mạng rồi, chuyện em đem thận và t* c*ng của em gái ra để làm trò đùa có phải là thật hay không?"
Cho dù là nàng biết rằng Dao Dao sẽ không làm ra chuyện này, nhưng nàng vẫn muốn hỏi Nhạc Dao Dao.
Nhạc Dao Dao gương mặt vô cùng đau khổ, nàng ta lộp bộp rơi nước mắt: "Chuyện đó chỉ là hiểu lầm nhỏ mà thôi ạ, nếu em dám đem thận nàng ta ra ngoài để chơi thì sẽ không thể ngồi ở đây nói chuyện cùng chị, đúng không nào?"
Tuy rằng nó là thật nhưng nếu nàng ta không nói, Tần Trạch cũng không nói thì ai mà có thể biết được? Nàng ta còn muốn g**t ch*t Nhạc Linh Nhi nhưng chưa có cơ hội, vì thế chuyện này không được nói cho kẻ thứ ba biết!
Thiên Âm gật gật đầu, cảm thấy có chút sai sai, nhưng nàng lại nói: "Cũng đúng, nếu thật sự em mà làm chuyện đó thì phải ngồi tù rồi, không thể ngồi ở đây."
Nghĩ nghĩ một chút, nàng lại tiếp tục nói: "Dao Dao, có phải ai đó ghen ghét em nên mới làm chuyện hạ đẳng này hay không? Nếu có thì cứ nói với chị, Thiên Âm này sẽ giúp em giải quyết!"
Loại người mà đi hãm hại người khác thì không đáng sống, bọn họ phải ngồi tù suốt đời! Từ nhỏ Dao Dao đã rất thiện lương, có lẽ bởi vì thiện lương nên mới bị bọn chúng bắt nạt?
Ánh mắt Nhạc Dao Dao ngập tràn hạnh phúc: "Vâng, em cám ơn chị.

Có chị thật là tốt, em thật sự rất hạnh phúc"
Nếu biết như vậy, khi ấy nàng ta đã kêu Thiên Âm g**t ch*t con tiện nhân kia, không cần đem thận nàng ta ra ngoài!
Nếu không đem thận và t* c*ng của nàng ta ra ngoài thì có lẽ nàng sẽ không vài tù! Có lẽ Tần Trạch cũng sẽ không đối xử với nàng như bây giờ?

Nhạc Dao Dao rũ mắt xuống, nước mắt cứ lộp bộp rơi trông vô cùng đáng thương.

Nàng ta im lặng mà lau mước mắt, sau đó cười cười tỏ vẻ bản thân rất ổn.
Thiên Âm thấy như vậy, nàng ta chạy lại lau đi nước mắt cho Nhạc Dao Dao, sau đó nhẹ giọng mà nói: "Được rồi, bỏ qua chuyện này đi.

Sắc mặt của em sao lại trắng bệch thế kia? Có phải là bị bệnh hay không? Để chị giúp em gọi bác sĩ nhé?"
Nhạc Dao Dao nức nở nói: "Không cần đâu ạ, em chỉ có chút bệnh mà thôi, vài ngày nữa là hết"
Mộ Dung Duật cuối cùng cũng nhịn không được mà lên tiếng: "Đương nhiên là bệnh rồi, nàng ấy bị Tần Trạch giam cầm mà, bị nhốt trong phòng làm sao mà tốt được?"
Thiên Âm rất bất ngờ, giống như nàng đã nghe được một tin chấn động: "Tần Trạch? Hắn bắt nhốt Dao Dao?"
Tổng tài Tần Trạch sao? Hắn cầm tù Dao Dao? Có phải là tin nhảm hay không? Vị tổng tài cao cao tại thượng kia ư?
Nàng còn nghe nói, hắn ta vì một cái tiểu tam mà ly hôn với người vợ xinh đẹp của mình!
Mộ Dung Duật phẫn nộ mà nói: "Đúng, tên súc sinh kia nhốt cô ấy lại, sau đó còn làm những chuyện bỉ ổi với cô ấy!"

Hắn ta quả thật là tên súc sinh! Tiểu Nhạc yếu đuối như vậy, hắn ta còn dám làm những chuyện kia với nàng ấy!
Nhạc Dao Dao ấp úng nói: "Ta không sao, Tần Trạch đối xử với tôi...!Rất tốt"
Tần Trạch đã nói, nếu như nàng trốn thoát thì hắn sẽ g**t ch*t Mộ Dung Duật.

Nàng không muốn A Duật bị Tần Trạch giết, vì thế chỉ còn cách nói dối.
Mộ Dung Duật xoa đầu Nhạc Dao Dao mà nói: "Ngươi đừng nói giúp hắn, tôi đã điều tra rất rõ, em không nói thì tôi cũng đã biết"
Tiểu Nhạc quá thiện lương, nàng ầy không hiểu những vấn đề này.

Vì thế hắn phải nhanh chóng giải quyết, nhanh chóng cứu nàng ấy ra.
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 61: Chương 61


Mộ Dung Duật nhìn Nhạc Dao Dao sau đó nói: "Bây giờ không phải là lúc để nói những cái này, hôm nay tôi đến đây là để đưa em ra khỏi nơi này"
Giọng nói của Mộ Dung Duật mang theo sủng nịnh: "Tiểu Nhạc, em có muốn cùng tôi rời khỏi đây không?"
Nghe thấy câu nói kia, ánh mắt Nhạc Dao Dao sáng lên.

Nhưng rất nhanh liền vụt tắt, dường như nàng ta đã nghĩ tới cái gì đó, hoảng sợ mà lắc đầu.
Nàng không thể rời đi, nếu như bị Tần Trạch biết được thì Mộ Dung Duật sẽ phải chết.
Nhạc Dao Dao không muốn Mộ Dung Duật chết, nàng ta lộp bộp rơi nước mắt nhìn có vẻ vô cùng đáng thương.
Thiên Âm nắm chặt tay Nhạc Dao Dao nói: "Dao Dao, em phải đi cùng Mộ Dung Duật.

Nếu em vẫn ở chỗ củ Tần Trạch, không biết hắn sẽ đối xử với em như thế nào"

Mộ Dung Duật còn nói thêm: "Tôi và Thiên Âm tiểu thư đã bàn tính ổn thỏa rồi, bây giờ chỉ cần em theo tôi đi là được, em không cần phải lo lắng"
Nhạc Dao Dao ấp úng mở miệng: "Nhưng mà..."
Thiên Âm có chút bực bội, nàng ta khẽ nhíu mày: "Nhưng mà cái gì nữa? Đã sắp xếp ổn thỏa rồi, bây giờ còn định kéo dài đến bao giờ?"
Rốt cuộc là nàng ta có muốn đi hay không? Hay là đã yêu cái yên súc sinh kia rồi? Vì thế mới không muốn đi?
Nếu như nàng ta yêu Tần Trạch thì nàng không còn gì để nói.

Nếu chuyện này là thật thì nên cắt đứt quan hệ với Nhạc Dao Dao, nàng cảm thấy buồn nôn loại người người như vậy.
Nhạc Dao Dao khóc lóc nói: "Nhưng nếu như Tần Trạch biết được thì hắn sẽ không buôbg tha cho chúng ta! Không, em không thể đi!"
Ánh mắt của Mộ Dung Duật trở nên lạnh lẽo: "Đừng nghĩ nhiều, tôi nhất định sẽ khiến cho hắn không có cơ hội đó"
Mặc dù gặp Nhạc Dao Dao ở đây là sự trùng hợp, hắn vốn định cứu nàng vào lúc có cơ hội thích hợp.

Tuy rằng gấp rút tiến hành kế hoạch cứu nàng lần này, nhưng hắn vẫn tin rằng có thể cứu được nàng ấy.
Nghe thấy giọng nói lạnh lẽo kia của Mộ Dung Duật, Nhạc Dao Dao hoảng sợ mà hỏi:"A Duật, ngươi định giết Tần Trạch hay sao?"
Mộ Dung Duật xoa đầu Nhạc Dao Dao sau đó nói: "Chuyện này không quan trọng, quan trọng là em nên đi thay quần áo chúng ta nhanh chóng rời khỏi nơi này"
Nhạc Dao Dao tiếp tục khóc lóc: "A Duật, ta không muốn hai người vì tôi mà đánh nhau, ngươi sống ta chết như vậy.

Có thể tha cho hắn một mạng được hay không?"
Thiên Âm nhíu mày, giọng nói của nàng có chút không thoải mái: "Em bị hắn cầm tù, bị ép làm những chuyện dơ bẩn kia mà còn muốn nói giúp hắn? Muốn xin cho hắn một con đường sống?"
Đầu óc của cô ta có bệnh? Thiên Âm cảm giác bản thân vô cùng đau đầu khi phải cùng nàng ta nói chuyện.

Có lẽ nàng đã đoán đúng, Nhạc Dao Dao đã yêu Tần Trạch.
Thiên Âm nghĩ nghĩ một lúc, sau đó quyết định rằng sau chuyện này sẽ cắt đứt liên lạc với Nhạc Dao Dao.
Mộ Dung Duật lại tiếp tục nói: "Không phải là tôi không muốn tha cho hắn, mà là hắn không muốn tha cho chúng ta.

Hắn cũng không phải loại người tốt đẹp gì, giết hắn cũng tốt"
Thiên Âm cắt đứt lời nói của Mộ Dung Duật, nàng nhanh chóng nói:"Bây giờ không phải là lúc để nói những lời này, Nhạc Dao Dao, em mau đi thay quần áo đi, chị và Mộ Dung Duật sẽ ở bên ngoài tiếp ứng bọn chúng"
Sau chuyện này nàng sẽ không còn bất cứ quan hệ nào với Nhạc Dao Dao nữa, Thiên Âm cảm thấy Mộ Dung Duật yêu nàng ta là một sai lầm lớn, nhưng dù sao đó là chuyện của bọn họ, không liên quan đến nàng.
Bọn họ cứ việc đấu đá lẫn nhau, nàng không quan tâm, dù sao cũng không phải chuyện của nàng.

Hiện tại bây giờ là giúp nàng ta trốn thoát thành công, sau đó đường ai nấy đi!
Nhạc Dao Dao không hề để ý đến cách nói chuyện của Thiên Âm có chút thay đổi, nàng ta vẫn cứ do dự: "Nhưng mà em..."
Thiên Âm không cho nàng ta nói hết câu, nàng đã kéo tay Nhạc Dao Dao vào phòng thay quần áo.

Thiên Âm nhíu mày: "Không có nhưng nhị gì hết, chị đã bất chấp nguy hiểm để giúp em, nếu như em bỏ lỡ cơ hội này thì có lẽ không thể trốn thoát thêm lần nào được nữa".
Nếu có thêm một lần trốn thoát đi nữa thì nàng cũng không bao giờ giúp đỡ Nhạc Dao Dao.
Nhạc Dao Dao tựa như sắp khóc, nàng ta nhìn Mộ Dung Duật.

Tuy rằng nàng rất hận Tần Trạch, cũng rất muốn trốn khỏi đây nhưng cũng không muốn Tần Trạch chết.
Tuy rằng Tần Trạch nham hiểm hung ác nhưng cũng không nỡ nhìn thấy hắn đau khổ, càng không đến mức phải khiến hắn chết.
Nhạc Dao Dao bị Thiên Âm đem vào phòng thay đồ, sau đó nàng ta đưa cho Nhạc Dao Dao một bộ quần áo của công nhân quét dọn vệ sinh.
Nhạc Dao Dao cầm bộ trang phục, nàng ta thấp thỏm hỏi: "Em có thể trốn thoát thành công không?"
Thiên Âm trả lời qua loa, nàng lười khi phải nói chuyện với một người mang lương tâm Thánh Mẫu như Nhạc Dao Dao: "Yên tâm đi, sẽ không sao đâu"
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 62: Chương 62


Thiên Âm lập thức thúc giục, nàng tiếp tục nói: "Được rồi, nhanh chân đi thay quần áo đi, Mộ Dung Duật đang đợi chúng ta ở bên ngoài đấy"
Đã có cơ hội thoát khỏi tên Tần Trạch b**n th** kia thì không biết nắm bắt, ngược lại còn có vẻ mặt Thánh Mẫu thiện lương! Kĩ nữ mà muốn lập đền thờ!
Nhạc Dao Dao nhìn thấy quần áo trên tay, trong lòng cảm giác rất khó chịu một cách không thể diễn tả, nhưng cuối cùng nàng vẫn gật đầu, ngoan ngoãn đi thay quần áo.
Chờ Nhạc Dao Dao thay xong quần áo, sau đó mới cùng Thiên Âm đi ra ngoài.
Mộ Dung Duật ra ngoài trước, hắn nhìn thấy Tần Trạch đang nhìn mình.

Mộ Dung Duật cười lạnh: "Dạo này có một số người không biết sống chết, bọn họ cứ thích lượn qua lượn lại trước mặt tôi.

Nếu tôi mà biết được, tôi chắc chắn sẽ lột da hắn"
Tần Trạch lạnh lùng cười: "Chẳng biết nữa, có phải là một số loài động vật cứ tưởng bản thân mình tài giỏi, luôn muốn cướp đoạt đồ vật của chủ nhân hay không?"
Hắn sẽ khiến cho Mộ Dung Duật trả giá đắt vì đã đụng vào nữ nhân của hắn!Nhạc Dao Dao chỉ có thể thuộc về hắn mà thôi!

Ngay lúc Mộ Dung Duật dự định đáp trả thì một đám phù dâu của Thiên Âm đi đến.
Bạn bè thân thiết của Thiên Âm có khá nhiều, Nhạc Dao Dao bị bao vây ở giữa, mọi người kéo tay nhau tiến đến đại sảnh.
Dáng người Thiên Âm rất đẹp, gương mặt cũng vô cùng tinh xảo, nàng cùng đám bạn của mình tiến vào khiến cho mọi người đều phải quay người lại mà nhìn vài lần.
Đám bạn của Thiên Âm vô cùng xinh đẹp, đều là ngự tỷ chân dài.

Nhạc Dao Dao đứng giữa bọn họ, tuy rằng nàng ta cũng khá xinh đẹp, nhưng cũng kém xa, cũng may thân thể nhỏ bé của nàng ta mà bị đám ngự tỷ bao vây ở giữa nên không ai chú ý tới.
Điều này tuy đối với Nhạc Dao Dao hơi khó chịu nhưng lại khiến cho nàng ta trốn thoát dễ dàng hơn.
Lúc này Tần Trạch thu hẹp con ngươi lại, hắn nhìn về phía Mộ Dung Duật đôi mắt sắc bén: "Đồ vật mà tôi chơi sẽ không bao giờ đưa cho người khác, nếu như món đồ ấy bị nát đến mức tàn tạ thì cũng là đồ của tôi.

Cho dù tôi không cần, vứt cho chó chơi thì cũng không tới lượt loại người nào đó".
Nghe thấy lời nói kia, ánh mắt Mộ Dung Duật trở nên xám xịt: "Vì thế tao mới nói rằng mày là cầm thú! À không, đến cả cầm thú cũng không bằng!"
Tần Trạch cười lạnh: "Mày cho rằng mày làm cái trò mèo này thì có thể cứu nàng ấy khỏi tay tao?"
Gương mặt của Tần Trạch bắt đầu trở nên vặn vẹo, giọng nói có chút điên cuồng: "Mày còn non lắm! Mày biết gì không? Hiện tại tao đã nghĩ ra kết cục của mày rồi đấy!"
"Tao sẽ khiến cho cả nhà mày sống không bằng chết, sau đó đem giết một lượt để cho bọn mày chết cùng nhau! Đây chính là cái giá phải trả khi dám cướp nữ nhân trong tay của tao!"
Mộ Dung Duật híp mắt, tròng mắt của hắn xẹt qua một tia khát máu, nhưng cuối cùng hắn lại mỉm cười.
Ngay lúc này điện thoại di động của Mộ Dung Duật vang lên.

Âm thanh bên kia nói: "Đã chuẩn bị sẵn sàng, chúng tôi đợi lệnh của ngài"
Mộ Dung Duật thoải mái cười cười, hắn nói: "Được, tiến hành đi" Sau đó liền tắt máy.
Sau khi tắt máy Mộ Dung Duật xoay người lại mà nhìn Tần Trạch, đôi mắt của hắn ngập tràn sát khí.

Ngay thời điểm Tần Trạch và Mộ Dung Duật đối mặt với nhau, ánh đèn của hội trường đột ngột tắt, bóng tối bao trùm tất cả.

Mọi người đều sợ hãi, lâm vào khủng hoảng.
Khi bóng tối vừa buông xuống, Mộ Dung Duật lập tức đeo kính nhìn ban đêm, sau đó hắn rút súng ra, tìm kiếm Tần Trạch.
Trong lúc Mộ Dung Duật đang chuẩn bị giao đấu thì có một đám người đem Nhạc Dao Dao đi khỏi hội trường bằng cửa sau
Bởi vì có kính nên mọi thứ xung quanh trở nên rõ ràng hơn, Mộ Dung Duật xoay người sau đó giơ súng lên bắn một phát về phía Tần Trạch.
Bởi vì hào quang của nam chính quá mạnh, cho nên trước khi viên đạn của Mộ Dung Duật bay đến thì Tần Trạch đã xoay lưng rời đi.
Nguyệt Ninh và Tiểu Bạch đang xem trực tiếp thông qua màn hình: "..."
Bởi vì Tần Trạch di chuyển nên hắn không thể bắn trúng, Mộ Dung Duật tức giận bắn thêm vài phát nữa nhưng vẫn không thể trúng Tần Trạch.

Thay vào đó là tiếng la hét chói tai từ mọi người.
Tuy rằng có gắn giảm thanh nhưng cũng không thể nào cho được hết âm thanh của súng, vì thế mọi người bắt đầu sợ hãi mà chạy tán loạn.
Cơ hội đến, Tần Trạch dựa vào trí nhớ mà chạy nhanh đến chỗ phản kích.

Nơi này vừa có thể phòng thủ, vừa có thể tấn công, đây quả nhiên là địa điểm tốt.
Mộ Dung Duật cầm súng lục, hắn tiến chỗ của Tần Trạch.

Ánh mắt của hắn tàn nhẫn đến cực điểm khi nhìn vào Tần Trạch.
Mộ Dung Duật tiến đến trước mặt Tần Trạch sau đó nổ hai phát súng vào giữa ngực hắn ta.

nhưng vì lý do nào đó hai phát súng kia bị lệch sang một bên, cuối cùng bắn vào vai của Tần Trạch.
Nguyệt Ninh: "..."
Nàng giật giật khóe miệng, sau đó nói chuyện phiếm với hệ thống: "Quả nhiên đúng là nam chính, sống dai như Tiểu Cường a! Đập mãi không chết!"
Hệ thống thở dài: [Kí chủ, nếu hắn chết một cách dễ dàng như vậy thì sẽ không phải là nam chính!]
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 63: Chương 63


Rất nhanh sau đó, ánh đèn của hội trường đã sáng trở lại.

Đám thuộc hạ của Tần Trạch đã kịp thời nối lại nguồn điện.
Đến khi ánh sáng có lại, Mộ Dung Duật liền bị bại lộ trước đám đông.
Ngay lúc này, đám thuộc hạ Tần Trạch bắt đầu phản kích, tất cả đều chĩa súng về phí Mộ Dung Duật mà bắn.
Tần Trạch cũng bắt đầu bắn trả, hắn vừa né đạn vừa bắn Mộ Dung Duật.

Tựa như hắn muốn sống chết cùng với Mộ Dung Duật.
Mộ Dung Duật cảm thấy tình huống không ổn, thế nên hắn vừa né đạn vừa tìm cách rời khỏi đây.
Đến khi hắn thành công ra ngoài thì ngay lập tức điện thoại vang lên, Mộ Dung Duật nhấc máy lên nghe: "Mọi chuyện thế nào?"

Người đàn ông có chút sợ hãi, hắn mở miệng nói: "Chúng tôi đã đến trễ một bước, Nhạc Dao Dao tiểu thư bik đám người nào đó bắt đi rồi ạ"
Mộ Dung Duật ánh mắt âm trầm: "Tôi đã biết, rút lui đi"
Nhạc Dao Dao cho rằng lần này đã có thể trốn thoát, thế nhưng giữa đường thì nàng ta liền biết rằng có lẽ cả đời này nàng cũng không thể thoát khỏi tay Tần Trạch.
Khi nãy đám người kia đưa nàng rời khỏi, Nhạc Dao Dao tưởng đó là thuộc hạ của Mộ Dung Duật nên mới đi theo, ngoan ngoãn ngồi lên xe của bọn chúng.
Nhưng cuối cùng đám người này đem nàng về một cái biệt thự lớn ở trên núi, sau đó còn đóng cửa nhốt nàng lại.
Nhạc Dao Dao ngồi khóc thút thít trên sopha phòng khách, nàng co người lại sau đó lại tiếp tục khóc.
Đến khi Cố Vy đến biệt thự thì nhìn thấy Nhạc Dao Dao đang co người lại mà ngồi ở góc phòng, nhìn có vẻ vô cùng đáng thương.
Nghe thấy tiếng bước chân tiến lại gần, Nhạc Dao Dao ngước đầu lên thì nhìn thấy Cố Vy đang đứng trước mặt.
Cố Vy là một cái nữ vệ sĩ có thân thủ tốt, nàng ta còn là quản gia của Tần gia.

Cố Vy phụ trách mọi thứ ở Tần gia, từ sinh hoạt cá nhân đến giới hắc đạo.
Cố Vy vô cùng trung thành với Tần Trạch, bởi vì hắn đã từng cứu nàng ta một mạng.
Nhạc Dao Dao thở phào nhẹ nhõm, ít ra thì nàng cũng biết rằng mình không bị bắt cóc.

Nhưng một giây sau đó Nhạc Dao Dao lại tiếp lục rơi nước mắt, trông vô cùng đáng thương.
Nhạc Dao Dao lau lau nước mắt, gương mặt vô cùng kích động, nàng ta gào khóc tê tâm liệt phế: "Tần Trạch đâu? Vì sao hắn lại đối xử với tôi như vậy?"
Tuy rằng Nhạc Dao Dao có mặt ở hội trường khi đèn vừa vụt tắt, thế nhưng nàng ta lại không biết những chuyện sau đó đã sảy ra.
Cố Vy nhếch môi một cái, sau đó mới nói: "Không biết"
Nhạc Dao Dao kéo tay Cố Vy, nàng ta giọng nói có chút nghi ngờ: "Tại sao cô không biết? Không phải cô là cánh tay phải của hắn hay sao?"

Cố Vy liếc mắt một cái, sau đó mới nói: "Cô mở to mắt ra mà nhìn, tôi không hề về chung với anh ta thì làm sao có thể biết được anh ta ở đâu cơ chứ?"
Nhạc Dao Dao vẻ mặt không tin: "Cô là người mà hắn rất coi trọng, vì thế nên cô biết hắn ở đâu, chẳng qua là không muốn nói cho tôi biết mà thôi đúng không?"
Chắc chắn là cô ta biết! Có lẽ là cô ta không muốn nói cho nàng biết mà thôi!
Cố Vy cười lạnh: "Tôi đâu có gắn định vị trân người củ anh ta, hỏi tôi làm gì? Nhưng mà, có khả năng hắn đang ở bệnh viện"
Nhạc Dao Dao hoảng hốt: "Bệnh viện? Vì sao hắn lại ở bệnh viện?" Hắn bị thương ư? Là ai đã đánh hắn?
Giọng nói của Cố Vy có chút không vui: "Hắn và Mộ Dung Duật đánh nhau, nên bị thương"
Bọn họ đánh nhau là bởi vì Nhạc Dao Dao, nếu không có nàng ta thì Tần Trạch sẽ không bị thương! Tất cả là lỗi của nàng ta!
Nhạc Dao Dao lộp bộp rơi nước mắt, nàng ta lo lắng hỏi: "Hắn bị thương có nặng không? Hiện tại có ổn hay không?"
Cố Vy lắc đầu, nàng nói thật: "Không biết" Dù sao lúc ấy đèn bị tắt, Cố Vy không thể nhìn thấy rõ.
Nhạc Dao Dao mím môi một cái, gương mặt có chút bối rối, cuối cùng nàng gọi điện thoại cho Tần Trạch.
Thế nhưng Tần Trạch không hề nghe máy, khiến cho sắc mặt Nhạc Dao Dao trở nên lo lắng.
Nhạc Dao Dao liên tục gọi cho Tần Trạch năm lần liên tiếp, nhưng đối phương không hề bắt máy.
Nhạc Dao Dao luống cuống, nàng ta chạy thẳng ra biệt thự.

Nhưng chưa chạy tới cửa thì đã bị vệ sĩ của Tần Trạch cản lại.
Nhạc Dao Dao đau khổ, nàng ta cầu xin vệ sĩ: "Ta chỉ muốn đến bệnh viện để thăm Tần Trạch, ta không có muốn trốn.

Ta cầu xin các người, hãy đưa ta đến bệnh viện"
Vệ sĩ lạnh mặt, hắn trực tiếp từ chối Nhạc Dao Dao: "Xin lỗi Nhạc tiểu thư, chúng tôi chỉ làm theo lệnh, nếu ngài có nhu cầu đến bệnh viện thì xin hãy đợi lệnh của chủ nhân"
Nhạc Dao Dao cầu xin cả nữa ngày, nhưng những tên bảo tiêu kia không hề cho nàng rời khỏi.
Cuối cùng Nhạc Dao Dao đau lòng, nàng ta đành phải từ bỏ.

Nàng ta quay trở lại phòng, cầm điện thoại lên sau đó liên tục gọi cho Tần Trạch.
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 64: Chương 64


Cố Vy hiếu kỳ hỏi một câu: "Không phải cô luôn nói rằng bản thân mình vô cùng hận Tần Trạch hay sao?"
Đã từng bị ức h**p đủ kiểu, đã từng nhìn Tần Trạch bằng ánh mắt hận thù, hận không thể ăn tươi nuốt sống hắn.
Thế nhưng bây giờ lại khóc lóc, lo lắng không ngừng?
Nhạc Dao Dao đau khổ nói: "Tuy rằng ta hận hắn, nhưng ta không muốn hắn vì tôi mà chết"
Cố Vy: "..."
Nguyệt Ninh: "..." Quả nhiên là Thánh Mẫu?!
Giọng nói của Nhạc Dao Dao có chút Nghẹn ngào: "Nếu Tần Trạch chết thì A Duật sẽ phải ngồi tù, tôi không muốn anh ấy ngồi tù"
Nguyệt Ninh đang ngồi xem: "..."
Mộ Dung Duật mạo hiểm cả tính mạng để cứu nàng ta, thế nhưng nàng ta lại nói hắn là hung thủ giết Tần Trạch.

Mạch não của nàng ta khiến cho Nguyệt Ninh cảm thấy hạn hán lời.
Nhạc Dao Dao khóc, khuôn mặt vô cùbg tội nghiệp: "Cố Vy tỷ, cô là ta cánh tay phải đắc lực của Tần Trạch mà nhỉ? Cô giúp tôi hỏi thăm một chút, hắn có nguy hiểm tính mạng hay không nhé?"
Cố Vy nhàn nhạt trả lời: "Tôi chỉ là một cái người hầu.

Còn nữa Tần Trạch tiên sinh có chuyện gì hay không, hắn sẽ không nói cho tôi"
Nhạc Dao Dao gục mặt xuống giường, nàng ta khóc nức nở.
Ngày hôm sau Nhạc Dao Dao được đám thuộc hạ của Tần Trạch đưa đến bệnh viện.
Vết thương của Tần Trạch không lớn, chẳng qua là chỉ bị trầy da nhẹ, cùng với bả vai bị dính đạn.
Bác sĩ lấy ra hai viên đạn ở bả vai, sau đó lại băng bó một chút vết thương nhỏ mà thôi.
Đến khi Nhạc Dao Dao tiến vào phòng thì đã thấy Tần Trạch ngồi trên giường, hắn ta đang v**t v* cây súng lục.
Nguyệt Ninh: (﹁﹁)
Nhạc Dao Dao nhìn thấy bộ dạng đó của Tần Trạch thì vô cùng sợ hãi, nàng ta muốn tiến đến xem thử vết thương nhưng lại không dám.

Chỉ có thể đứng sững người lại, không dám nhúc nhích.
Tần Trạch thu lại sát khí trên mặt, hắn cất đi cây súng.

Giọng nói có chút nhàn nhạt : "Lại đây"
Nhạc Dao Dao sợ hãi, nàng ta rụt rụt lại cái cổ, sau đó từng bước mà tiến lại giường.
Nhạc Dao Dao mở miệng, giọng nói rụt rè, dường như nàng ta vô cùng sợ hãi: "Anh ổn không?"
Vừa dứt lời, Tần Trạch vươn tay chụp lấy cổ Nhạc Dao Dao.

Sau đó hắn đẩy nàng ta xuống giường, khuôn mặt vô cùng lạnh lẽo.
Động tác của Tần Trạch vô cùng mạnh mẽ, trên mu bàn tay truyền dịch châm đều kéo, máu theo mu bàn tay của hắn chảy xuống.

Nhạc Dao Dao nhìn thấy cảnh này thì vô cùng sợ hãi, nàng ta hét lên một tiếng thảm thiết sau đó lộp bộp rơi nước mắt.
Đôi mắt Tần Trạch hung hăng, hắn đè lên Nhạc Dao Dao sau đó hôn xuống.

Nụ hôn của hắn vô cùng thô bạo, nói chính sác hơn là cắn.
Nhạc Dao Dao đau đớn, nàng ta vô cùng sợ hãi, liều mạng giãy dụa.

Nhưng bị Tần Trạch giữ chặt, nàng ta chỉ có thể chịu đựng.
Mặc dù Tần Trạch bị thương, nhưng sức lực của hắn vẫn có thể kìm hãm lại Nhạc Dao Dao.
Nhưng bởi vì Nhạc Dao Dao dùng sức giãy dụa,Tần Trạch vừa làm xong phẫu thuật nên vết thương còn mới, vì thế máu tươi liền trào ra, vết thương bị vỡ, nhuộm đỏ cả áo.
Tần Trạch tự như không có cảm xúc, hắn không cảm nhận được đau đớn, Tần Trạch nắm lấy cái cằm của Nhạc Dao Dao, đôi mắt của hắn mang theo sự chiếm hữu.
Phát tiết xong, Tần Trạch buông Nhạc Dao Dao ra.
Khuôn mặt Nhạc Dao Dao ửng hồng, tóc đen buông xuống làm nổi bật khuôn mặt trắng tinh.

Nàng ta tựa như tiểu thiên sứ đã bị nhuốm màu của thế gian.
Còn Tần Trạch thì hình như không tốt cho lắm, áo của hắn đã bị nhuộm đỏ bởi máu, đôi mắt tràn đầy sát khí.

Hắn tựa như một con ác ma khát máu đang chuẩn bị cắn xé con mồi.
Nhạc Dao Dao sắc mặt tái nhợt, lông mi của nàng khẽ run, nhìn vô cùng sợ hãi.
Tần Trạch hôn khiến cho Nhạc Dao Dao thiếu hơi thật lâu, chờ tầm mắt của nàng khôi phục tiêu cự, nàng mới nhìn thấy cả người Tần Trạch đầy máu tươi.
Nhạc Dao Dao hoảng sợ, nàng ta lắp bắp nói: "Tần...Tần Trạch, anh...Cả người anh đều là máu!"

Tần Trạch bóp lấy cổ Nhạc Dao Dao, hắn lạnh lùng mở miệng: "Cô cũng biết tôi đang bị thương ư? Cô có biết vì sao tôi lại bị như thế này hay không?"
Nhạc Dao Dao run rẩy, nàng khẽ cắn môi, im lặng không đáp.
Nàng ta biết chứ, hắn và Mộ Dung Duật đánh nhau! Vì thế nên hắn mới bị thương!
Nhạc Dao Dao cúi đầu, khẽ nói : "Tôi...!Tôi xin lỗi, sau này tôi sẽ không chạy trốn nữa.

Sẽ ngoan ngoãn ở trong nhà, vì thế nên anh đừng giận...! Và cũng đừng làm hại A Duật"
Tần Trạch bóp chặt cổ của Nhạc Dao Dao, gương mặt âm trầm nguy hiểm, hắn cười lạnh: "Tôi đã nói, đừng bao giờ nhắc đốn tên của hắn trước mặt tôi! Cô không nghe hay sao?"
Cổ Nhạc Dao Dao bị bóp chặt, nàng ta dùng hết sức giãy dụa nhưng không thể thoát ra.ến lúc nàng ta tưởng rằng mình sắp chết thì Tần Trạc lại thả tay ra.
Nhạc Dao Dao ho dồn dập, tựa như muốn ho ra ruột gan.

Một múc lâu sau nàng ta mới hơi bình tĩnh một chút, nhưng thân thể vẫn còn run rẩy.
Nhạc Dao Dao cố gắng bình tĩnh, gương mặt tái nhợt, thều thào nói: "Tôi...Tôi đã biết!"
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 65: Chương 65


Tần Trạch cười cười, giọng nói nói tràn đầy sát khí: "Đã quá muộn rồi, tôi sẽ cho cô thấy kết cục của hắn! Sau khi xong việc, tôi sẽ giết hắn! Dau đó vứt xuống biển làm mồi cho cá ăn!"
Nhạc Dao Dao nghe thấy như vậy, nàng ta lộp bộp rơi nước mắt, nhìn có vẻ vô cùng tiều tụy: "Tần Trạch, anh tha cho anh ấy đi.
Nàng ta nghĩ nghĩ một lúc, sau đó mới nói: "Anh ấy đã bắn anh đúng không? Vậy thì tôi sẽ thay cho anh ấy trả! Anh bắn vào vai tôi đi! Tôi chịu được!"
Tần Trạch lại thêm một lần nữa bóp chặt lấy cổ Nhạc Dao Dao, giọng nói của hắn lạnh lùng tàn nhẫn: "Cô còn bênh cho hắn? Cô yêu hắn nhiều như vậy sao?"
"Thế nhưng trò chơi này sẻ nhanh chóng kết thúc mà thôi, tôi không có thời gian chơi cùng hắn.

Cô chuẩn bị tinh thần đi, người mà cô luôn muốn bảo vệ sắp mất mạng rồi đấy"
Một lát sau, hắn liền chỉ tay vào cánh cửa sau đó quát lớn: "Còn bây giờ, cút!"
Nhạc Dao Dao lắp bắp mở miệng:" Tần.."
Tần Trạch quát lớn, gương mặt âm trầm: "Cút!!!" Cút ra ngoài cho tôi!!!
Tần Trạch quát lờn như vậy khiến cho Nhạc Dao Dao vô cùng sợ hãi, nàng ta chỉ biết đứng tại chỗ không daum nhúc nhích.

Một vài giây sau, nàng ta lập tức chạy ra ngoài, vừa chạy vừa khóc.

Có vẻ rất là đau khổ.
Tần Trạch tức giận, khiến cho vết thương nứt ra nghiêm trọng hơn.

Cuối cùng hắn phải tiến vào phòng phẫu thuật mà khâu lại vết thương.
Nhạc Dao Dao được đưa trở về biệt thự, nàng ta tiếp tục chờ đợi cuộc gọi của Tần Trạch.

Nàng ta muốn đi thăm hắn, nhưng đợi mãi đợi mãi vẫn không thấy hắn gọi đến.
Nhạc Dao Dao bất lực, nàng ta chạy về phòng, co chân lại sau đó ngồi khóc, khóc vô cùmg thê thảm.
Nàng ta vừa lo cho vết thương của tần Trạch, lại vừa lo cho sự an nguy của Mộ Dung Duật.
Hôm trước nàng ta đi thăm Tần Trạch, vết thương của hắn đã bị nứt ra.

Không biết bây giờ có ổn hay không?
Bởi vì hai chuyện này, Nhạc Dao Dao mới không ăn cơm.

Nàng ta không phải là không muốn ăn, mà là không thể ăn.
Nhạc Dao Dao ăn cơm không ngon, ngủ không yên, một lòng một dạ đợi Tần Trạch trở về.
Nguyệt Ninh thì thảnh thơi hơn nhiều, nàng lại đang chuẩn bị tình tiết mới, cho nên nàng đang ngồi nghĩ kế hoạch đạp đổ Tần Trạch.
Nghĩ thì nghĩ như vậy, nhưng đạp đổ gắn rất khó...Nhưng mà cho dù khó khăn, nàng cũng sẽ làm.

Bởi vì nhiều yếu tố khác nhau nhưng quan trọng nhất vẫn là nàng là người thù dai, không đúng, là thù rất dai!
Nguyệt Ninh đang muốn lấy một cái tài liệu, tài liệu mật của Tần Trạch!
Vào lúc Nhạc Dao Dao ở trong tù, Tần Trạch đã tiến vào thế giới ngầm.

Không phải là thế giới ngầm bình thường, hắn ta đã hợp tác cùng với Mafia!
Cái tổ chức có tên "WL", đây là một tổ chức rất lớn! Bọn họ có mặt trên mọi đất nước, mọi quốc gia.
"WL" là một cái tổ chức đen, bọn chúng đa ngành đa nghề: Giết người, buôn bán vũ khí, cơ quan nội tạng, vật cấm, giao dịch đen, rữa tiền,...
Chính vì Tần Trạch hợp tác cùng với bọn họ cho nên mới nhanh chóng ổn định thế lực sau đó phát triển gấp ba lần...Cuối cùng, dựa vào thế lực đó, nguồn tài nguyên đó mới có thể cứu Nhạc Dao Dao ra khỏi tù!
Tần Trạch đã từng cứu con gái của ông trùm "WL" nên mới được cơ hội hợp tác, sau khi hợp tác thì bọn họ liền trở thành bằng hữu tạm thời, cuối cùng phát triển như ngày hôm nay.
Nguyệt Ninh: (﹁﹁) Đúng là một cái motip quen thuộc! Quá là quen thuộc!
A, quay lại chủ đề chính, phần tài liệu đen kia là ghi chép phạm tội của tất cả những người liên quan đến "WL".
Nếu như phần tài liệu này mà lộ ra ánh sáng thì toàn bộ "WL", toàn bộ thế giới đều phải chấn động.
Nguyệt Ninh vô cùng muốn có bộ danh sách này, nàng sẽ dùng nó để châm ngòi ly gián giữa bọn họ.

Sau đó làm ngư ông đắc lợi, ngồi xem kịch vui!

Đúng, nàng tính làm như vậy...!Nhưng càng nghĩ lại càng nhức đầu, nàng không biết phần tài liệu kia đang trôi dạt phương nào, tìm kiếm rất lâu cũng không thấy.
Nguyệt Ninh đã nhờ hệ thống tìm giúp, cuối cũng vẫn không tìm được! Nàng nghi ngờ là ở trong két sắt, bởi vì những thứ quan trọng đều được giấu trong két sắt!
Bên này, sau ba ngày thì cuối cùng Tần Trạch cũng đã ổn định lại cảm xúc.

Hắn ta nhận được tin mật từ Cố Vy, sau khi mở ra xem thì gương mặt hắn trở nên tối sầm.
Đây là một đoạn đối thoại giữa Nhạc Dao Dao và Mộ Dung Duật! Là một đoạn Cố Vy đã lấy từ trong phòng của Nhạc Dao Dao.
Hiện tại Nhạc Dao Dao đang ở biệt thự mới, cho nên Cố Vy mới đem những video này từ nơi ở cũ của Nhạc Dao Dao đưa cho Tần Trạch!
Gương mặt của hắn đang tốt, bỗng dưng lại tựa như lệ quỷ, muốn đến để đòi mạng!
Nhạc Dao Dao! Những lời tôi nói cư không nghe hay sao? Cô dám lén liên lạc với Mộ Dung Duật? Có phải là chán sống rồi hay không?
Được, nếu cô cảm thấy hiễn tại vẫn chưa đủ, thì tôi sẽ giúp cô toại nguyện!
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 66: Chương 66


Bởi vì Nhạc Dao Dao thực sự quá Thiện lương, cho nên nàng ta liên tục gọi điện thoại cầu xin Tần Trạch buông tha cho Mộ Dung Duật.
Nghe thấy Nhạc Dao Dao vì Mộ Dung Duật cầu xin, Tần Trạch vốn dĩ đã tức giận vì chuyện ở bệnh viện, đến bây giờ còn chưa ngôi giận.

Thế mà bây giờ hắn lại nghe nàng ta liên tục vì người đàn ông khác cầu xin, khiến cho hắn càng thêm tức giận.
Tần Trạch quyết không buông tha cho Mộ Dung Duật và toàn bộ gia đình của hắn.

Không chỉ thế, hắn còn muốn giết Thiên Âm, nàng ta đã từng cùng với Mộ Dung Duật đem Nhạc Dao Dao trốn đi.
Chỉ cần là người muốn đem Nhạc Dao Dao rời khỏi hắn, là người muốn phản hắn thì chắc chắn bọn họ sẽ phải chết, Tần Trạch sẽ không bao giờ buông tha.
Tại biệt thự nào đó, Nhạc Dao Dao đã bị đem trở về.

Nàng ta lâu lâu lại gọi điện thoại cầu xin Tần Trạch tha cho Mộ Dung Duật, sau đó lại ngồi khóc thút thít trong phòng.
Nguyệt Ninh: (﹁﹁) Nhức cả trứng.
Bởi vì sự k*ch th*ch của Thánh Mẫu Nhạc Dao Dao, cho nên Tần Trạch trở nên điên cuồng.

Hắn nhanh chóng chèn ép công ty Thiên Âm và Mộ gia.

Rất nhanh, một tuần sau công ty do Thiên Âm và người chồng mới cưới họ Mộc kia liền bị sụp đổ.

Trở thành món ăn nhỏ cho tổ chức "WL" kia.

Sau khi sụp đổ, Thiên gia và Mộc gia liền trở thành tội phạm truy nã.
Công ty của Mộ Dung Duật cũng bị sứt mẻ một mảng rất lớn, nhìn có vẻ vô cùng nghiêm trọng.

Chính vì lẽ đó, Mộ Dung Duật bận rộn mà làm việc, phục hồi công ty.
Tuy rằng tình huống hiện tại không ổn lắm nhưng ít nhất Mộ gia không có bị sụp đổ, điều này khiến cho Mộ Dung Duật càng thêm kiêng kị Tần Trạch.
Nguyệt Ninh đương nhiên biết chuyện này, vì thế nàng lại cùng Mộ Dung Duật liên lạc.

Nàng hẹn hắn gặp mặt nói chuyện, không phải là thông qua điện thoại như trước nữa.
Sau khi Mộ Dung Duật nhận được cuộc gọi, hắn lập tức đồng ý gặp mặt Nguyệt Ninh vào buổi chiều hôm nay.
Hiện tại đã gần tới giờ, Mộ Dung Duật hẹn nàng sát giờ như vậy thì có lẽ hắn đã nghi ngờ cái gì đó.

Nguyệt Ninh thở dài một hơi, sau đó nàng nghĩ ngơi một chút rồi mới từ từ mà rời đi.
Chuyện gì đến thì cũng sẽ đến mà thôi, không cần phải bận tâm.
Nguyệt Ninh lái xe rời đi, nàng đến trước nữa tiếng sau đó ngồi ở cái bàn gần bên cửa sổ đợi Mộ Dung Duật.
Đến khi Mộ Dung Duật tiến đến thì nhìn thấy một màn: Một nữ nhân vô cùng xinh đẹp đang khẽ chống cằm, nghiêng đầu nhìn qua cửa sổ.

Bộ dáng của nàng tựa như con mèo lười biếng, tuy vậy nhưng từng cử chỉ ấy lại vô cùng ưu nhã.

Ân, giống như một con mèo quý tộc của một vị Nữ Hoàng nào đó.
Không biết vì sao hắn lại có suy nghĩ kia, Mộ Dung Duật lắc lắc đầu sau đó tiến đến chỗ Nguyệt Ninh mà ngồi xuống.
Nam thanh, nữ tú.

Khung cảnh vô cùng thích hợp, không khí và nhiệt độ cũng thế.

Cảnh tượng này rất thích hợp để trò chuyện tình yêu, hoặc là hẹn hò ngọt ngào.
Thế nhưng, câu chuyện tình yêu không xảy ra, buổi hẹn hò ngọt ngào gì đó cũng không hề có.

Thay vào đó là giọng nói nhàn nhạt lười nhác của Nguyệt Ninh vang lên.
Nguyệt Ninh khẽ gõ gõ mặt bàn, âm thanh không lớn nhưng tựa như đang gõ vào tim của Mộ Dung Duật: "Chúng ta vào thẳng vấn đề, tôi nói trước..."
"Tôi muốn cùng anh hợp tác, lúc trước chỉ là trao đổi mà thôi.

Tựa như anh thấy, hiện tại anh không thể dùng công phu mèo ba chân của mình mà cào Tần Trạch được.

Thế lực của hắn rất lớn, không thể hủy hoại trong một vài ngày"
Mộ Dung Duật nhíu mày, sau đó mới nói: "Đương nhiên là tôi biết đều này, chẳng qua là không rõ lắm về thế lực phía sau lưng của hắn mà thôi"
Nguyệt Ninh tiếp tục nói: "Chúng ta hợp tác đi, tôi cung cấp tất cả thông tin liên quan đến hắn, bao gồm cả tổ chức kia.

Còn anh chỉ cần dựa theo kế hoạch mà làm, sau đó thành công cứu Nhạc Dao Dao".
Thật sự thì nàng có thể tự mình làm việc này, không cần hợp tác cùng Mộ Dung Duật.

Thế nhưng có chút rắc rối, vì thế nên nàng mới hợp tác cùng hắn.
Thêm người, ít việc.

Nàng có thể lười biếng thêm một chút, việc có lợi như thế tại sao không làm?
Mộ Dung Duật thoải mái cười: "Dựa vào đâu mà tôi phải tin cô? Với lại, một chút thông tin của cô thì làm sao có thể làm Tần Trạch bị hủy hoại? Cô tưởng bản thân mình là Thần sao?"
Nguyệt Ninh nhìn thẳng vào mắt hắn, đôi mắt của nàng tĩnh lặng, thanh triệt thấy đáy, nhưng lại làm cho Mộ Dung Duật lạnh gáy: "Những gì tôi biết có khi còn khiến anh sợ hãi đến cực điểm, có lẽ sẽ khiến anh từ bỏ tất cả, kể cả tính mạng"
Nguyệt Ninh cười nhạt: "Biết nhiều, chết sớm.

Vì thế ngoan ngoãn mà làm theo lời tôi nói, đừng tìm hiểu sâu hơn về tôi.

Tôi chắc chắn, anh không thể tìm ra bất cứ thứ gì, ngược lại thì đến mạng của chính mình cũng không còn"
Tuy lời nói của Nguyệt Ninh nhẹ nhàng ôn nhu, nhưng Mộ Dung Duật lại cảm thấy không rét mà run.

Hắn cứng đơ thân thể, khẽ cảm thán.

Người này, là ma quỷ.
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 67: Chương 67


Một lát sau đó, Mộ Dung Duật mới lấy lại phong độ vốn có của mình, hắn nhướng lông mày: "Được thôi, hợp tác thì hợp tác.

Hù dọa người khác làm cái gì?"
Nguyệt Ninh nhếch môi, nàng khẽ cười một cái, sau đó mới hỏi: "Sợ rồi?" Mới nói một chút đã sợ, nàng đáng sợ như vậy sao?
Mộ Dung Duật lập tức xù lông: "Hừ, bổn thiếu gia không có sợ! Chẳng qua là tôi không thích mà thôi!" Hắn có chết cũng không thừa nhận! Tuyệt đối không! Có chết cũng không!!!
Nguyệt Ninh nhìn hắn, nàng lại câu môi cười.

Nàng tựa như đang dỗ một đứa nhóc: "Được, anh không có sợ, là tôi sợ"
Mộ Dung Duật khó chịu, hắn căng da đầu lên, giọng nói hung hăng: "Bổn thiếu gia không phải là con nít, đừng tưởng như vậy là có thể lừa được tôi!"
Nguyệt Ninh gật gật đầu, nàng lười biếng mà đáp: "Được, anh không phải là con nít, tôi là con nít" Được chưa, vào chuyện chính dùm tôi cái?
Mộ Dung Duật: "..." Người phụ nữ điên!

Không đáng yêu, một chút cũng không đáng yêu! Khi nãy hắn còn cho rằng nàng ta là người ôn nhu, dịu dàng.

Đến bây giờ mới biết, nàng ta là người không nói lý lẽ!
Nguyệt Ninh mặc kệ Mộ Dung Duật đang xù lông trước mặt, nàng nói: "Tôi đã có kế hoạch chi tiết, anh chỉ cần làm theo là được"
Thật ra không hề có kế hoạch chi tiết nào cả, nàng nghĩ tới đâu thì làm tới đó mà thôi, nhưng nàng sẽ không ngu đến mức nói ra.
Mộ Dung Duật hiếu kỳ, hắn hỏi: "Kế hoạch gì?"
Nguyệt Ninh cười lạnh: "Phá hủy Tần gia, là hoàn toàn phá hủy!"
Nếu hắn cho rằng số tiền kia có thể bù đắp tổn thất của cơ thể nàng thì hắn đã lầm! Dù sao thì, nàng không chơi nát cái thế giới tiểu thuyết này thì không phải nàng! Có oán báo oán, có ân báo ân, đó mới chính là nàng!
Cũng may là Tiểu Bạch lấy đi 3/4 tiền kia, cho nên nàng mới dễ hành động! Hệ thống của nàng vẫn có ích như ngày nào, thật tốt.
Nguyệt Ninh tiếp tục nói: "Bây giờ tôi sẽ cung cấp một số thông tin, cùng với kế hoạch, cố gắng nghe cho kĩ"
Mộ Dung Duật hừ một tiếng, sau đó kiêu ngạo mà nói: "Được thôi, cô nói đi"
Nguyệt Ninh: "..." Có bệnh?
Nguyệt Ninh thở dài một hơi, sau đó mới nói: "Tổ chức kia tên WL, chúng là một cái tổ chức ngầm, quy mô toàn thế giới.

Đứng đầu trong giới Mafia, chúng có mặt khắp mọi nơi, có vẻ như mới được thành lập gần đây."
Trong tiểu thuyết cũng viết như vậy, thế lực ấy tuy mới thành lập nhưng vô cùng đáng sợ.

Nếu tổ chức kia đã đứng đầu trong hắc đạo, đương nhiên tên cầm đầu cũng không phải dạng vừa, có lẽ rất khó đối phó.
Nhưng cũng không phải chuyện của nàng, dù sao mục tiêu của nàng là chơi chết Tần Trạch, cho nên những việc khác nàng không quan tâm.

Dù sao làm việc cẩn thận một chút, bọn họ sẽ không thể điều tra ra nàng.
Gương mặt Mộ Dung Duật trở nên nghiêm trọng: "Tổ chức này tôi cũng đã từng nghe đến, thật không ngờ Tần Trạch lại có thể hợp tác cùng bọn chúng"
Nguyệt Ninh cười cười: "Đúng thế, bởi vì hắn ta cứu con gái của tên cầm đầu kia.

Đứa con gái ấy còn nhất kiến chung tình với Tần Trạch, có cơ hội hợp tác là điều đương nhiên"
Hào quang của nam chính rất mạnh, bởi vì hắn là nam chính cho nên mọi thứ đều có thể thực hiện, một đường suôn sẻ, nhân sinh người thắng.
Mộ Dung Duật im lặng một lúc lâu, cuối cùng hắn mới hỏi: "Cô có kế hoạch gì? Có nắm chắc phần thắng hay không?"
Nguyệt Ninh cười, đôi mắt cong cong, nhìn vô cùng xinh đẹp.

Nhưng lời nói lại khiến cho Mộ Dung Duật khẽ rùng mình một cái: "Đương nhiên, hắn ta chắc chắn sẽ không thể thoát, có lẽ đến cái mạng của hắn cũng sắp không còn"
"Trong tay của hắn đang có một cái usb liên quan đến WL, tài liệu này vô cùng quan trọng.

Nếu có được cái usb này thì Tần Trạch chắc chắn sẽ chết, cái tổ chức kia sẽ không bỏ qua cho hắn"
"Bây giờ anh chỉ cần nhờ Bối Kỳ lấy cái usb kia, sau đó giao cho tôi là được, mọi chuyện tôi sẽ giải quyết"
Mộ Dung Duật cau mày, hắn giọng nói có chút nghiêm trọng: "Làm sao cô biết Bối Kỳ? Cô có thân phận gì?"

Nguyệt Ninh cười cười: "Tôi đã nói rồi, tôi biết nhiều hơn anh nghĩ đấy.

Nhưng tôi lặp lại một lần nữa, đừng tìm hiểu sâu về tôi!"
Nguyệt Ninh nhìn chằm chằm Mộ Dung Duật, giọng nói của nàng vô cùng ôn nhu nhưng lại lạnh lẽo đến tận xương tủy: "Tôi có thể chơi chết Tần Trạch, đều đó có nghĩa là tôi dư sức chơi chết anh"
Nàng cười, sau đó tiếp tục nói: "Hôm nay đến đây thôi, số điện thoại của tôi một lát nữa sẽ được chuyển đến trong máy của anh"
Nói xong Nguyệt Ninh liền đứng lên, trước khi ra khỏi cửa, nàng còn xoay người lại nhìn hắn mà cười một cái mới chịu rời đi.
Sau khi Nguyệt Ninh rời đi, Mộ Dung Duật khẽ lau mồ hôi trên trán.

Lần đầu tiên trong cuộc đời mà hắn sợ hãi ai đó, điều này khiến cgo hắn vô cùng khó chịu.
Cuối cùng Mộ Dung Duật cũng ý thức được, người phụ nữ này chính là ma quỷ! Hắn cả đời cũng không nên trêu chọc nàng, ngoan ngoãn mà nghe nàng sai bảo thì tốt rồi.
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 68: Chương 68


Dạo gần đây quan hệ của Nhạc Dao Dao và Tần Trạch rất tốt.

Nàng ta bắt đầu cầu xin Tần Trạch cho phép đi ra ngoài.
Nhạc Dao Dao thấp giọng cầu xin: "Tần Trạch, tôi muốn đi ra ngoài dạo vài vòng, có thể hay không?"
Nghe thấy yêu cầu kia của Nhạc Dao Dao, gương mặt Tần Trạch trở nên lạnh lẽo: "Không!"
Nhạc Dao Dao uất ức, nàng ta hỏi: "Tại sao cơ chứ? Tần Trạch, tôi chỉ muốn ra ngoài một chút mà thôi! Anh giam giữ tôi ở đây, khiến tôi cảm thấy rất buồn chán"
Tần Trạch lạnh lùng cười: "Ngoan ngoãn mà ở đây đi, dù sao buồn chán cũng không thể chết được"
Nhạc Dao Dao nước mắt như mưa: "Tại sao anh lại có thể nói như thế? Anh không hề để ý đến cảm nhận của tôi!"
Tại sao mọi chuyện lại trở thành như vậy? Hắn không còn như trước kia, không hề quan tâm đến cảm xúc của nàng, xem nàng như một món đồ sắp bị vứt bỏ.

Nàng thật sự không hiểu, vì sao Tần Trạch lại trở nên như vậy.

Rõ ràng là lúc trước hắn dịu dàng ôn nhu, hiện tại tại bây giờ giống như một người khác mà nàng hoàn toàn không quen biết.
Tần Trạch lạnh lùng quát: "Tôi đã nói không là không!"
Nhạc Dao Dao lộp bộp rơi nước mắt, nàng ta nhìn Tần Trạch bằng ánh mắt không thể tin nổi: "Tần Trạch, anh khiến tôi quá thất vọng, tôi không ngờ anh là con người như vậy!"
Nói xong, Nhạc Dao Dao xoay người chuẩn bị về phòng.

Nàng không muốn ở đây nói chuyện với hắn, càng nói thì chỉ có mỗi mình nàng chịu tổn thương mà thôi.
Nhạc Dao Dao vừa bước được vài bước thì đã bị Tần Trạch kéo lại, đôi mắt của hắn âm trầm lạnh lẽo: "Cô dám dùng thái độ đó với tôi?"
Nhạc Dao Dao xoay người lại mà nhìn thẳng vào Tần Trạch, đôi mắt ướt đẫm, nhìn vô cùng đáng thương:"Tôi không có! Chẳng qua tôi không thể tin rằng, anh lại không tim không phổi như vậy!
Đôi mắt Tần Trạch lạnh lùng, hắn mhin chằm chằm Nhạc Dao Dao sau đó mới mở miệng: "Tôi? Không tim không phổi?"
Hắn? Hắn đã làm cái gì? Tất cả những chuyện hắn làm đều vì muốn tốt cho Nhạc Dao Dao, nếu không phải vì tốt cho nàng ta thì vì sao hắn phải làm những chuyện này?
Chỉ có một số lần, bởi vì Nhạc Dao Dao thực sự quá đáng, khiến cho hắn không thể chấp nhận được.

Nên đã làm một số hành động không tốt, nhưng dù sao cũng không đáng kể.
Nhạc Dao Dao uất ức:"Anh giam cầm tôi, không cho phép tôi ra ngoài, không cho phép tôi đi gặp mẹ!"
Giam giữ nàng, hiện tại còn không cho nàng ra ngoài! Không để ý đến cảm nhận của nàng! Hắn ta đã thay đổi, không phải là Tần Trạch mà nàng quen biết!

Tần Trạch cười lạnh, hắn bóp chặt cằm của Nhạc Dao Dao:"Tống Thanh Thanh? Cô muốn đi gặp bà ta? Bởi vì con đàn bà đê tiện kia mà dám thái độ này với hắn?Chỉ bởi vì lý do đó thôi? Hay là cô ta muốn đi gặp tên Mộ Dung Duật kia?"
Công ty hắn ta cũng sắp sửa phá sản, dù sao thì cũng không thể giúp Nhạc Dao Dao! Mộ Dung Duật thân mình cón lo không xong, thì làm sao có thể giúp đỡ Nhạc Dao Dao?!
Thế nhưng, cái khiến hắn thật sự tức giận là nàng ta chỉ nghĩ đến Mộ Dung Duật, nghĩ đến việc thoát khỏi hắn!
Tần Trạch lạnh lùng, âm thanh của hắn như từ địa ngục truyền đến: "Đừng vì con đàn bà ti tiện kia mà làm những hành động như vậy!Tôi không thích"
Nhạc Dao Dao khóc nức nở, nàng ta gào lên: "Mẹ của tôi không phải người đàn bà đê tiện!Anh đừng vũ nhục mẹ tôi!"
Tần Trạch buông tay ra, sau đó cười nhạo vài cái: "A, đúng rồi.

Tống Thanh Thanh và cô đều đê tiện như nhau mà nhỉ? Cướp chồng của người khác, sau đó còn r*n r* dưới thân họ mà cầu hoan!"
Ánh mắt của hắn trở nên sâu thẳm, con ngươi lạnh lùng tàn nhẫn: "Lương tâm đâu? Mặt đâu? Nhạc Dao Dao, cô nên nhớ rằng mình chỉ là món đồ chơi của tôi mà thôi, cô không có quyền yêu cầu bất cứ thứ gì từ tôi!"
Nhạc Dao Dao tựa như không thể tin nổi, nàng ta đau khổ mà gào lên: "Tần Trạch tôi không ngờ anh lại có thể nói ra những lời vô tâm như thế! Anh không phải Tần Trạch mà tôi quen biết!"
Nghe được lời nói này, Tần Trạch trở nên điên cuồng.

Gương mặt của hắn thoáng chốc đã trỡ nên vặn vẹo: "Tôi không phải? Chẳng lẽ là Mộ Dung Duật mới phải? Cô muốn đổi bạn giường rồi?"

Nhạc Dao Dao gương mặt trắng bệch, đôi mắt hồng hồng.

Đau đớn khiến nàng ta không thể thở, hô hấp còn khó khăn, vì thế không thể nói chuyện.
Tần Trạch càng trở nên vặn vẹo, hắn tăng thêm sức lực, bóp chặt cổ của nàng ta: "Nhạc Dao Dao tôi nói cho cô biết, cả đời này của cô chỉ có thể làm đồ chơi của tôi! Sống cũng là của tôi, chết cũng là ma của tôi! Cô đừng mơ tưởng thoát khỏi tay tôi!"
Tần Trạch gương mặt vặn vẹo đến cực điểm, trông vô cùng quỷ dị.

Ánh mắt của hắn điên cuồng, tựa như đã mất nhân tính.
Cả đời này của nàng ta chỉ có thể là của hắn, không thể rơi vào tay người nào khác! Cho dù phải chết, hắn cũng khiến nàng ta chôn cùng! Tuyệt đối sẽ không có chuyện nàng ta rời khỏi hắn! Tuyệt đối không bao giờ!
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 69: Chương 69


Nhạc Dao Dao hô hấp khó khăn, nàng ta cố gắng giãy dụa nhưng bởi vì sức lực của Tần Trạch quá lớn nên nàng ta không thể thoát ra.
Đến khi nàng ta sắp ngừng thở thì Tần Trạch mới từ từ buông tay ra, đôi mắt hắn lạnh lùng tàn nhẫn đến cực điểm.
Nhac Dao Dao khó khăn th* d*c, nàng ta từng chút, từng chút hít từng ngụm không khí mới.

Gương mặt Nhạc Dao Dao đỏ bừng, nước mắt từ hốc mắt chảy xuống nhìn vô cùng chật vật đáng thương.
Tần Trạch nhìn thấy một màn này, hắn cảm thấy th*n d*** lại có phản ứng.

Đôi mắt của hắn sâu thẳm mà nhìn chằm chằm Nhạc Dao Dao, sau đó trầm thấp nói: "Đi thôi, chúng ta vào phòng nói chuyện"
Không đợi Nhạc Dao Dao mở miệng, Tần Trạch đã ôm Nhạc Dao Dao tiến vào phòng.
Gương mặt Nhạc Dao Dao thoáng cái đã đỏ lên, nàng ta nhẹ nhàng ôm lấy cổ của Tần Trạch.

Hai người họ đều vui vẻ
mà trở về phòng.
Sau đó, là một màn mây mưa.
Nguyệt Ninh: "..." Một lời không hợp liền lăn giường! Thật mẹ nó hết nói nổi!
Nguyệt Ninh lười phải nghĩ đến chuyện của bọn họ, nếu nàng muốn phu tào thì có thể nói ba ngày ba đêm cũng không hết.
Thật sự không muốn nghĩ, cũng không muốn nói.

Hiện tại bây giờ việc cấp bách nhất là phải chơi chết Tần Trạch! Sau khi công ty của hắn bị hủy, thì hắn sẽ không còn là bá đạo tổng tài, không còn có thể làm đau mắt của nàng nữa!
Nghĩ đến thôi mà đã cảm thấy hạnh phúc rồi!
Hệ thống nhìn thấy gương mặt đáng sợ của Nguyệt Ninh, nó lắc lắc cái đuôi rồi nói: [Ký chủ, lật đổ nam chính không phải là chuyện dễ, ngài đừng hi vọng sớm a!]
Nguyệt Ninh: "..." Ta biết chứ, nhưng ngươi đừng nói thẳng như vậy có được hay không?
Nguyệt Ninh trợn mắt, nàng tỏ vẻ tin tưởng bản thân, khí thế bừng bừng mà nói: "Thịt muỗi cũng là thịt! Tích góp nhiều, sẽ có ngày ta chơi chết hắn!!!"
Nhìn thấy Nguyệt Ninh như vậy, hệ thống lấy ra một con cá khô.

Hệ thống vừa gặm cá khô, vừa nói: [Ký chủ cố lên, cố lên a!]
Tuy không tin tưởng lắm nhưng cũng phải ủng hộ kí chủ, đây là trách nhiệm của một hệ thống tốt!
Dù hiện tại không thể lật đổ, thì tương lai cũng có thể lật đổ! Dù sao kí chủ đã nói, thịt muỗi cũng là thịt! Chỉ cần tích góp, chắc chắn có thể chơi chết nam chính!
Nguyệt Ninh thở dài, nàng tiếp tục nói chuyện phiếm: "Tiểu Bạch, xong chuyện này chúng ta đi tìm tiểu bạch thỏ nuôi nhé?"
Hệ thống không vui: [Tiểu bạch thỏ? Kí chủ, ngài có ta còn chưa đủ hay sao a? Bổn hệ thống ưu tú như vậy, ngài cần tìm người khác làm cái gì a?]
Không đợi cho Nguyệt Ninh trả lời, điện thoại của nàng đã vang lên.

Nguyệt Ninh nhấc máy, nhìn một chút thì phát hiện, đó là Mộ Dung Duật.
Âm thanh bên kia từ từ vang lên, là từ Mộ Dung Duật.

Hắn nhướng mày, giọng điệu vô cùng kiêu ngạo: "Tôi gọi là để xác nhận số điện thoại này có phải của cô hay không!"
Nguyệt Ninh nhếch miệng: "Đúng lúc lắm, tôi cũng vừa có tin tức đây, chúng ta nói chuyện một chút đi"
Nàng cũng định nói chuyện này với hắn, thật may là hiện tại nói cũng không muộn.
Mộ Dung Duật hớn hở, ánh mắt tràn đầy chờ mong: "Tin tức gì? Liên quan đến Tiểu Nhạc?"
Nguyệt Ninh nhàn nhạt đáp: "Không, là về tập tài liệu usb kia"
Nguyệt Ninh thở dài, suốt ngày chỉ có yêu đường tình trường, mạch não của đám người này chắc chắn có vấn đề!
Mộ Dung Duật thở dài, giọng nói có vẻ vô cùng thất vọng: "Thì ra là vậy, tôi còn tưởng rằng là Tiểu Nhạc.

Đã lâu rồi tôi không có liên lạc với em ấy, không biết em ấy sống có tốt hay không nữa"
Nguyệt Ninh nhíu mày, nàng không thèm để ý tới hắn, trực tiếp hỏi: "Đừng lảm nhảm nữa, bây giờ anh có muốn nghe hay không đây?"
Nàng thật sự không hiểu tại sao động đến chuyện của nữ chính thì IQ của Mộ Dung Duật tuột xuống con số không vậy? Có phải là hào quang của nữ chính làm mờ nhạt đi IQ của các nhân vật phụ?
Nếu không thì tại sao các nhân vật phụ động đến nhân vật chính thì luôn có kết quả bi thảm? Nam chính đều là tổng tài, thế lực có thể dùng một tay để che trời, bảo vệ tiểu bạch thỏ nữ chính.

Nam phụ, các nhân vật phụ trêu chọc nữ chính tiểu bạch thỏ, khiến cho nam chính vô cùng khó chịu.

Hắn dùng thế lực, hào quang của mình mà chèn ép nhân vật phụ.

Cuối cùng những nhân vật phụ kia đều phải chết, hoặc là số g không bằng chết.
Đó là motip tiểu thuyết bá đạo tổng tài, hơn 80% đều là như vậy.
Tuy Nguyệt Ninh phun tào rất nhiều, nhưng thưc tế chỉ trôi qua vài giây mà thôi.
Mộ Dung Duật đang rất tức giận, hắn vẫn tiếp tục càu nhàu: "Nghe thì nghe, làm gì mà thô lỗ như vậy cơ chứ? Không có một chút giống con gái gì cả!"
Nguyệt Ninh tỏ vẻ: Liên quan cọng lông gì? Thiểu năng trí tuệ?!
Nguyệt Ninh cố nén cảm xúc thèm đánh Mộ Dung Duật, đợi đến khi cảm xúc ổn định thì nàng mới nói: "Tìm thấy nơi có usb kia rồi"
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 70: Chương 70


Nhanh chóng nói chuyện chính, sau đó mặc kệ tên điên này! Nàng không rảnh ngồi nghe hắn nói nhảm!
Mộ Dung Duật không tin, hắn nghi hoặc mà hỏi: "Nhanh như vậy? Có chính xác hay không? Có thể là âm mưu của hắn đấy!"
Giọng nói của Nguyệt Ninh vô cùng chắc chắn: "Vô cùng chính xác, yên tâm đi"
Trong phần ngoại truyện đã viết như vậy, tuy rằng viết sơ nhưng nàng vẫn nhớ như in! Nàng còn nhớ Tài liệu mật mà trong chương đó đã viết, rất có thể là cái tài liệu mà nàng cần tìm!
Nếu như hệ thống mà biết, nó chắc chắn sẽ nói: Không phải là kí chủ dùng 50 điểm để quy đổi, xem lại bộ tiểu thuyết kia hay sao? Rõ ràng là nhờ bổn hệ thống!
Mộ Dung Duật im lặng một lúc, sau đó hắn nhíu mày, ánh mắt trở nên lạnh lẽo: "Dựa vào đâu mà cô chắc chắn như vậy? Cô là ai?"
Nguyệt Ninh cười lạnh: "Tôi đã nói rồi, chuyện này anh không cần xen vào!"
Nghĩ nghĩ một chút, sau đó nàng nói tiếp: "Nhưng, nói cho anh nghe cũng được...!Dù sao cũng không quan trọng"
Nghe thấy giọng nói đó của Nguyệt Ninh, Mộ Dung Duật cũng trở nên nghiêm túc, hắn gấp gáp nói: "Cô nói đi, tôi đang lắng nghe đây"
Nguyệt Ninh im lặng một chút, sau đó mới từ từ nói ra: "Thật ra, tôi xuyên đến đây.

Thế giới anh đang ở là một quyển sách, và tôi đã từng đọc nó.

Cho nên mọi thứ diễn ra tôi đều biết hết!"
Mộ Dung Duật cau mày, hắn lập tức xù lông: "Cô là bị thần kinh!"
Xuyên cái gì mà xuyên! Chẳng qua nàng ta không muốn nói cho hắn biết mà thôi! Còn cố tình bịa ra câu chuyện này, nàng ta cho rằng hắn là đứa trẻ ba tuổi hay sao! Có thể dễ dàng lừa như vậy???
Nguyệt Ninh tỏ vẻ: Thấy chưa? Ta nói thật mà ngươi lại không tin, vậy thì ép ta nói thật làm cái gì a?
Nghĩ nghĩ một chút, Nguyệt Ninh không đùa với con hàng Mộ Dung Duật nữa, nàng giọng điệu vô cùng nghiêm túc: "Quay lại chuyện chính, tập tài liệu kia đang ở trong thư phòng của Tần Trạch!"
Mộ Dung Duật nghiêng lông mày, hắn hỏi: "Thư phòng?"
Nguyệt Ninh nhếch môi: "Đúng, nằm ở trong thư phòng tầng 3, trong ngăn thứ ba, két sắt bảo hiểm"
Mộ Dung Duật im lặng một lúc, hắn nhướng mày sau đó nói: "Cặn kẽ như vậy? Lẽ nào nghề nghiệp cũ của cô là ăn trộm?"
Một cô gái bình thường thì làm sao có thể tìm ra những thứ này? Rõ ràng là đứng đầu giới đạo tặc a!
Đạo tặc Nguyệt Ninh: "..." Đạo tặc cọng lông, ăn trộm cọng lông!
Rõ ràng là nàng dùng 7749 cách mới có thể tìm ra, rõ ràng là dùng siêu mưu kế! Đạo tặc?! Cả nhà ngươi đều là đạo tặc!
Mộ Dung Duật thở dài một cái, hắn gõ gõ mặt bàn: "Được rồi, cô muốn tôi làm gì?"
Nguyệt Ninh: "Đầu tiên là..."
Mộ Dung Duật có vẻ không tin tưởng lắm: "Chắc chắn ổn không?"
Thật sự là ổn hay không? Kế hoạch này hắn cảm thấy có khả năng không thành công.

Mộ Dung Duật nhíu mày, hắn sợ rằng kế hoạch thất bại.
Nguyệt Ninh giọng nói vô cùng chắc chắn: "Đương nhiên! Đây là kinh ngh..."
Đầu dây bên kia dường như không nghe rõ, Mộ Dung Duật hỏi lại: "Cái gì cơ?"
Nguyệt Ninh ho vài cái: "Tôi nói đây là kế hoạch vô cùng tuyệt vời! Đừng hỏi nữa, tôi tắt máy đây"
Nguyệt Ninh lắc lắc đầu, nàng lập tức cúp máy.

Không nói nữa, lỡ miệng thì lại không tốt.
Bên này, sau khi Nguyệt Ninh tắt máy, Mộ Dung Duật nhíu mày.

Hắn ngồi cạnh cửa sổ, gương mặt suy tư.
Kế hoạch lần này không biết có ổn hay không, hắn cảm thấy Nhạc Linh Nhi dường như đã thay đổi tính cách.

Hắn đã cho người điều tra danh tính của nàng ấy, thế nhưng tài liệu nhận được thì vô cùng khác so với bên ngoài.
Người này tuyệt đối không nên trêu chọc, hắn cảm giác được nguy hiểm khi ở cạnh nàng ta.
Nghĩ nghĩ một chút, cuối cùng hắn cũng gọi cho Bối Kỳ.

Trực tiếp bàn giao nhiệm vụ này cho nàng ta.
Không đợi Mộ Dung Duật suy nghĩ, một mail tin nhắn đã gửi đến cho hắn, khiến hắn cảm thấy khó mà chấp nhận nổi.
Nhìn gương mặt Mộ Dung Duật lúc xanh lúc đỏ, nhìn vô cùng vui mắt.

Nguyệt Ninh nằm trên sopha mà cười cười, cho mi món quà nhỏ, không cần cảm ơn a!
Ta đã nói, tuyệt đối không nên cho người theo dõi ta.

Không nghe thì chỉ có nhận món quà từ tấm lòng của ta!
Cho dù tìm hiểu thông tin thì cũng không tìm ra được gì.

Nhưng nàng rất ghét bị người khác tra hành tung, tra xét mọi thứ.
Bên trong món quà nhỏ ấy thật sự không có gì to tát cả, chẳng qua chỉ là hai cái tài liệu nhỏ mà thôi, là hai bản photo .
Bản thứ nhất là tất cả thông tin về Mộ Dung Duật, từ khi còn nhỏ đến lúc lớn.

Đặc biệt là vô cùng chi tiết, tất cả mọi thứ đều được ghi vào, bao gồm từ lớn đến bé!
Những thói quen nhỏ nhặt mà hắn không để ý cũng được ghi vào, cho dù là chuyện lớn hay chuyện nhỏ nhặt thường ngày đều được viết vô cùng tỉ mỉ, vô cùng chi tiết!
Bản thứ hai là về Nhạc Dao Dao, tuy không hề cho tiết như của hắn, nhưng cũng khiến người khác lạnh sống lưng!
Kèm theo một vài bản vặt vẽo, Mộ Dung Duật mở ra thì gương mặt chấn kinh, hắn dường như không thể tin vào mắt mình.
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 71: Chương 71


Đây là những tài liệu về khi Nhạc Dao Dao còn ở bệnh viện, nàng ta đem thận và t* c*ng em gái ruột ra ngoài, sau đó còn một vài đoạn video liên quan đến việc trao đổi mua bán nội tạng.
Tuy rằng việc buôn bán nội tạng hay chuyện rối ren từ hào môn thì Mộ Dung Duật cũng đã đoán ra được, hắn cũng không có ý kiến gì.

Bởi vì hào môn thế gia đương nhiên là sẽ tranh đấu, đến cả dòng máu ruột thịt mà cũng không nương tay thì cũng là chuyện bình thường.
Mạng sống của người thân bọn họ còn không quan tâm, sẵn sàng ra tay giết hại.

Đem một hai quả thận ra là chuyện thường gặp ở các hào môn nào đó mà thôi, hắn cũng đã gặp qua rất nhiều.
Nhưng điều khiến hắn không thể ngờ đó là Nhạc Dao Dao có liên quan đến chuyện này, nàng ta là người đứng sau tấm màn kia!
Hắn vốn tưởng rằng nàng ta là một người ngây thơ, thiện lương tiểu bạch thỏ! Thế nhưng mọi chuyện ngay trước mắt, khiến cho hắn không thể tin nổi vào mắt mình.
Nhạc Dao Dao là Bạch Nguyệt Quang* của hắn, là Nốt Chu Sa* trong lòng của hắn! Thế nhưng bây giờ, mọi chuyện đều phải khiến cho hắn nghĩ lại về việc nàng ta có xứng đáng với cái danh xưng này hay không!

Trong khi Mộ Dung Duật đang rất khó chấp nhận sự thật này thì Nhạc Dao Dao đang ngồi trên giường khóc thút thít tựa hồ như một con thỏ bị bỏ rơi.
Nàng ta khóc rất nhiều, đến khi Tần Trạch tiến vào thì nàng ta vẫn còn ngồi tại đó mà khóc.

Đôi mắt hồng hồng, con ngươi ướt sũng, nhìn vô cùng tiều tụy đáng thương, nhưng lại khiến cho người khác không kìm được lòng mà muốn bảo vệ nàng ta.
Tần Trạch nhìn thấy một màn này thì hắn cũng không đàng lòng trách mắng nàng ta, vốn dĩ hắn đến đây là để cảnh cái nàng ta không được có ý đồ gì khác ngoài việc làm thú cưng của hắn.

Thế nhưng nhìn thấy nàng ấy như vậy thì hắn lại mềm lòng.
Giọng nói của Tần Trạch mềm mại hơn một chút, hắn nhìn Nhạc Dao Dao: "Em thấy đỡ hơn chút nào hay chưa? Xin lỗi, lúc ấy tôi không thể kìm lại được"
Hắn cũng không muốn đối xử như vậy với Nhạc Dao Dao nhưng khi nghĩ đến nàng ta cùng nam nhân khác triền miên thì trong lòng của hắn cảm thấy vô cùng khó chịu, cảm xúc này khiến cho hắn có chút điên cuồng.

Vì thế mới làm ra những chuyện như vậy, hắn thật sự không có cố ý!
Nhạc Dao Dao uất ức, nàng ta vẫn tiếp tục khóc mà không nói.

Điều này khiến cho Tần Trạch đang kìm nén cảm xúc có chút tức giận.
Ánh mắt Tần Trạch có chút không vui, hắn nhếch miệng: "Bây giờ cô không muốn nói chuyện với tôi nữa hay sao? Nhạc Dao Dao, tôi nói cho cô biết, đừng có mà không biết tốt xấu như vậy!"
Hắn đã cố gắng như vậy, như g nàng ta không hề hiểu cho hắn! Điều này khiến cho hắn cảm thấy thực sự rất khó chịu vì sao nàng ta lại không thông cảm cho hắn?Rốt cuộc là tại sao?
Tần Trạch càng nghĩ, đôi mắt của hắn càng thêm lạnh lẽo, hắn tiến đến bóp chặt cằm của Nhạc Dao Dao: "Có phải là vì Mộ Dung Duật? Cho nên cô mới không thèm để ý đến tôi?"
Nàng ta không quan tâm đến hắn, có lẽ là bởi vì nàng ta đã có nam nhân khác! Đúng, chắc chắn là như vậy!

Đôi mắt của Tần Trạch hiện lên sát khí, hắn tiến đến đẩy mạnh Nhạc Dao Dao xuống giường: "Nhạc Dao Dao, cả đời này của cô chỉ có thể là người của tôi!"
Tần Trạch hắn tuyệt đối sẽ không buông tha cho Mộ Dung Duật, tuyệt đối không bao giờ! Dù sớm hay muộn thì Mộ Dung Duật đều phải chết, chỉ có cái chết mới khiến cho tâm tình của hắn trở bên tốt hơn! Sẽ không có ai dành lấy Nhạc Dao Dao của hắn!
Nhạc Dao Dao đau đớn khi bị đẩy mạnh xuống giường, nàng ta càng thêm uất ức.

Cuối cùng không chịu được nữa, nàng ta mở miệng: "Tần Trạch! Anh đối xử với tôi như vậy đủ chưa? Anh buông tha cho tôi đi!"
Nhạc Dao Dao cảm thấy bản thân thật sự quá đau khổ, nàng ta muốn rời khỏi nơi này, nàng sẽ đi đến một nơi thật xa, không ai có thể tìm thấy!
Tần Trạch gương mặt vặn vẹo méo mó đốn cực điểm, hắn bóp chặt cổ của Nhạc Dao Dao: "Không thể, nếu cô có ý định này thì thà rằng cô chết trong tay tôi! Nếu cô chết, cô vĩnh viễn sẽ trở thành người của tôi, vĩnh viễn!"
Thời gian trôi qua, đến khi Nhạc Dao Dao tưởng rằng nàng ta sắp chết đi thì Tần Trạch lại buông tay ra.

Hắn âm trầm lạnh lẽo mà xé toạc quần áo của Nhạc Dao Dao.
Nhạc Dao Dao yếu ớt thở hổn hển, nàng ta không còn sức lực mà phản kháng.

Nàng ta nhắm chắt mắt, cố gắng không phát ra tiếng, mặc kệ cho Tần Trạch tiến vào.

Lại là một màn mây mưa điên cuồng.
Một lúc lâu sau, trong không khí nhuốm mùi ái muội kia tan bớt, Tần Trạch gương mặt hối lỗi, hắn nhìn Nhạc Dao Dao đau đớn đến ngất đi, trong lòng vô cùng uất ức.
Tần Trạch tiến đến ôm Nhạc Dao Dao vào phòng tắm, sau đó khẽ lau người cho nàng ta.

Hắn vừa lau vừa thì thào xin lỗi không ngừng, Tần Trạch cảm thấy bản thân hơi quá đáng.
Sau khi mọi thứ sắp xếp ổn thỏa, Tần Trạch đóng chặt cửa rời đi.

Đợt đi lần này khá lâu, đã bốn ngày hắn không trở về biệt thự.
Nguyệt Ninh: (﹁﹁)
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 72: Chương 72


Rất nhanh, phía bên Mộ Dung Duật cuối cùng cũng đã hành động.

Bối Kỳ bắt đầu dựa theo kế hoạch mà thực hiện.
Đợi đến ngày tiến hành kế hoạch, Bối Kỳ hẹn gặp Nhạc Dao Dao tại sân sau.
Nhạc Dao Dao thân thể nhợt nhạt, nàng ta mặc một chiếc áo khá rộng, khiến cho cơ thể tựa như sắp tiêu tán.

Nàng ta từ từ tiến lại gần Bối Kỳ, giọng nói có chút không vui: "Tìm tôi làm gì?"
Nghĩ nghĩ một lát, Nhạc Dao Dao lại hỏi: "Có phải là đã có tin tức của A Duật hay không?"
Bối Kỳ là người của Mộ Dung Duật, vì thế nếu nàng ta hẹn nàng ra đây chắc chắn phải có liên quan đến Mộ Dung Duật!
Bối Kỳ không nhanh không chậm nói:" Đúng thế, Mộ Dung Duật tiên sinh trở về.

Hắn đã đến đây để cứu cô"

Nhạc Dao Dao nghe được tin này thì nàng ta chợt sững người lại, sau đó hoảng sợ mà nói: "Không được, ngươi kêu hắn trở về đi, ta không sao"
Nếu hắn đến nơi này thì chắc chắn sẽ chết, nàng không muốn hắn chết! Đây là địa bàn của Tần Trạch, không biết anh ta sẽ làm ra chuyện gì! Vì thế Mộ Dung Duật tuyệt đối không nên đến đây!
Bối Kỳ nhàn nhạt nói: "Mộ Dung Duật đã đến, đang ở đâu đó tại biệt thự.

Hắn muốn gặp cô! Nếu có chuyện gì thì lát nữa hãy cùng hắn nói, tôi chỉ là một cái người hầu"
Giả nhân giả nghĩa, loại người này thật sự quá ghê tởm.

Không biết vì sao Mộ Dung Duật lại thích cô ta, Bối Kỳ cảm thấy não bộ của Mộ Dung Duật có vấn đề, mắt thẩm mĩ cũng có vấn đề.
Vừa muốn ở bên Mộ Dung Duật vừa muốn lăn giường cùng Tần Trạch! Sợ Mộ Dung Duật bị mất mạng, nhưng vẫn kêu hắn cứu bản thân! Ghê tởm, quá ghê tởm.
Nhạc Dao Dao lộp bộp rơi nước mắt: "Không được, nếu hắn bị phát hiện thì sẽ phải chết.

Bối Kỳ, ta cầu xin cô hãy đem hắn rời khỏi đây đi"
Gương mặt Bối Kỳ có chút co quắp: "Tôi đã nói, tôi chỉ là một cái người hầu! Cô muốn nói gì thì đợi chút nữa gặp hắn mà nói.

Mộ Dung Duật đã đến, không thể rút lui.

Bây giờ cô phải giúp hắn đi vào bên trong, nếu cô không chịu giúp thì có lẽ hắn thật sự phải chết ở nơi này"
Nhạc Dao Dao cắn chặt môi, nàng ta đáng thương hề hề mà lau nước mắt.
Nàng ta rất muốn rời khỏi đây, rất muốn hỏi tình trạng của Mộ Dung Duật như thế nào.

Từ ngày ở bữa tiệc kia, nàng không hề được gặp hắn, cũng không biết hắn sống như thế nào.
Nhạc Dao Dao giọng nói yếu ớt:" Thế nhưng, nếu bị phát hiện thì Mộ Dung Duật sẽ phải chết"
Bối Kỳ nghiêm mặt, nàng nói: "Yên tâm, nếu cô chịu giúp thì Mộ Dung Duật sẽ không có chuyện gì"

Nhạc Dao Dao nữa tin nữa không: "Thật sao?"
Bối Kỳ co quắp mặt mà nói dối: "Thật"
Nhạc Dao Dao nghĩ nghĩ một lúc, sau đó nàng ta do dự mà hỏi: "Giúp như thế nào?"
Bối Kỳ cười cười không có chút thiện cảm nào: "Cô hãy đi tạo sự chú ý của tất cả mọi người"
Nhạc Dao Dao trầm mặc một lúc lâu, sau đó nàng ta gật gật đầu.
Nàng ta đương nhiên là sẽ biết cánh làm, dù sao đi nữa thì nàng cũng đã từng đem thận và t* c*ng của em gái mình, sau đó vứt xuống đất!
Hấp dẫn lực chú ý, đối với nàng ta là chuyện quá dễ dàng!
Nếu muốn thu hùt ánh nhìn của tất cả mọi người thì chỉ có náo loạn mà thôi, việc náo loạn nhất chỉ có thể là tự sát.

Đương nhiên, đây chỉ là diễn.

Dù sao nàng ta còn rất muốn sống, rất muốn thoát khỏi Tần Trạch.
Cho dù tự sát thì có thể thoát khỏi hắn, thế nhưng nàng ta cũng không còn mạng nữa.
Rất nhanh đã đến giờ, Nhạc Dao Dao nuốt một ngụm nước miếng, sau đó nàng ta tiến về phía sân thượng.
Nhìn thấy Nhạc Dao Dao ngồi trên lan can sân thượng, gương mặt không còn gì luyến tiếc, bộ dạng một lòng muốn đi chết, tất cả mọi người đều bị nàng ta dọa cho vỡ mật.
Vị quản gia mới hoảng sợ, đây là ngày thứ 5 ông ta làm việc tại đây.

Nếu để Tần Trạch nhìn thấy cô chủ nhỏ Nhạc Dao Dao nhảy lầu tự sát thì cả nhà ông ta chắc chắn sẽ phải chôn cùng.
Quản gia vô cùng sợ hãi, ông ta run rẩy mà khuyên nhủ: "Nhạc tiểu thư, cô mau mau xuống đây.

Có chuyện gì thì chúng ta từ từ bàn bạc, không nên ngồi trên đó, rất nguy hiểm"
Nhạc Dao Dao nhìn từ trên xuống, nàng ta khẽ run rẩy.

Nhưng dáng vẻ vẫn quật cường: "Không, tôi không muốn sống nữa, các người đừng qua đây! Nếu các người dám tiến tới thì tôi sẽ nhảy xuống!"
Nếu như thật sự không cẩn thận mà rơi xuống, thì cái mạng nhỏ này của nàng ta cũng không còn nữa.
Quản gia sợ hãi, ông ta từ từ tiến đến, dự định kéo Nhạc Dao Dao xuống nơi an toàn: "Có gì từ từ nói, Nhạc tiểu thư, hay là chúng ta gọi cho Tần Trạch thiếu gia nhé? Nhạc tiểu thư và ngài ấy cùng nhau bàn bạc?"
Nghe thấy tên Tần Trạch, gương mặt Nhạc Dao Dao trở nên trắng bệch: "Không cần! Tôi không muốn gọi cho hắn!"
Nếu Tần Trạch biết chuyện này, hắn tuyệt đối sẽ không tha cho nàng và Mộ Dung Duật!
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 73: Chương 73


Nhạc Dao Dao nhìn thấy vị quản gia kia từ từ bước đến gần, nàng ra vô cùng sợ hãi.

Vì thế nên vô thức lùi lại phía sau, xém chút nữa đã rơi xuống, nhưng cuối cùng thì nàng ta cũng đã đứng vững lại.
Quản gia sợ hãi khi nhìn thấy màn này, tim của ông ta dường như sắp rơi xuống đất: "Được, tôi sẽ không gọi nữa.

Nhạc tiểu thư hãy bình tĩnh, đừng kích động như vậy"
Tuy là nói như vậy, nhưng quản gia vẫn ra hiệu cho đám vệ sĩ lén gọi cho Tần Trạch, hi vọng hắn sẽ mau chóng trở về.
Trong thời gian Nhạc Dao Dao làm loạn, Bối Kỳ nhanh chóng đi đến thư phòng của Tần Trạch.

Sau khi tìm thấy, nàng lập tức đóng lại cửa phòng, cẩn thận mà khóa lại.
Bối Kỳ loay hoay đổi rất nhiều mật mã nhưng vẫn không mở ra được két sắt, rất may là két sắt này không có ám khí gì kỳ quái, cũng không giới hạn số lần dò tìm mật mã.
Nghĩ nghĩ một chút, Bối Kỳ liền đem ngày sinh của Nhạc Dao Dao vào.

Sau khi vừa điều chỉnh xong, cửa két sắt lập tức mở ra.
Bối Kỳ: "..."
Tuy rằng nàng cũng đã nghĩ đến trường hợp này, nhưng thật không ngờ két sắt lại thật sự mở ra.
Bên trong rất nhiều trang sức quý giá có giá trị trên trời, cùng với một đống lộn xộn giấy tờ.

Bởi vì không có thời gian, cho nên nàng đem hết tất cả bỏ vào túi rác đã chuẩn bị sẵn, không chừa cho Tần Trạch một thứ gì.
Bởi vì Mộ Dung Duật đã nói rằng hắn chỉ lấy những thứ cần thiết, còn lại tất cả đều không quan tâm.
Hắn không lấy, nàng lấy!
Dù sao cũng là tiền a! Trên đời này có ai mà lại đi chê tiền nhiều đâu, đúng không?
Dù sao thì sau lần này nàng cũng không định trở về thế giới ngầm kia, nàng muốn rời khỏi đây, ôm thật nhiều tiền mà chạy.
Hắc đạo cũng không có gì đáng sợ, thế nhưng mạch não của các ông chủ mới là đáng sợ.

Tựa như Mộ Dung Duật, tuy rằng nàng không phải tay dưới của hắn, nhưng bởi vì đã nợ hắn một ân tình nên lần này nàng lấy danh là Cấp dưới mà giúp đỡ.
Sau chuyện lần này, nàng đã hiểu ra một chuyện vô cùng quan trọng.

Không cần biết bạn tâm cơ thâm sâu như thế nào, tâm địa rắn rết ra sao...!Chỉ cần bạn giả vờ là tiểu bạch thỏ thiện lương, đáng yêu động lòng người thì nam nhân sẽ quỳ gối dưới váy của bạn!
Tựa như Nhạc Dao Dao nàng ta móc thận, móc t* c*ng của em gái ra làm trò chơi tiêu khiển, thế nhưng chỉ bị ngồi tù vài tháng, cuối cùng còn quen được Mộ Dung Duật ngục bá!
Nhạc Dao Dao được hắn bảo vệ, nàng ta chỉ cần nép vào lòng Mộ Dung Duật, mọi việc đã có hắn giải quyết.
Cuối cùng thì như thế nào, Tần Trạch dựa vào thế lực của mình, dựa vào tổ chức WL mà cứu nàng ta ra.

Sau đó thì, Nhạc Dao Dao cùng Tần Trạch ôm nhau mà bang bang, tình chàng ý thiếp mà sống cùng nhau.

Tuy rằng ngược thân ngược tâm, nhưng bọn họ vẫn ở bên nhau đấy thôi?!
Còn Mộ Dung Duật, hắn ta vẫn một lòng một dạ chờ đợi Nhạc Dao Dao! Hi vọng cướp được nàng ta, cho nàng ta một cuộc sống hạnh phúc.

Bối Kỳ: "..." Không nghĩ nữa, càng nghĩ càng đau đầu.
Bởi vì Nhạc Dao Dao làm loạn, vì thế cho nên không ai để ý đến Bối Kỳ.

Nàng nắm chặt bọc rác, sau đó từ từ đi ra khỏi biệt thự.
Vì đã quá quen với những việc như thế này, vì thế gương mặt Bối Kỳ vẫn tĩnh như nước mà rời đi.
Ra khỏi biệt thự kia, nàng lập tức chạy thẳng đến chiếc xe có số đuôi 99 màu đen.

Bối Kỳ mở cửa xe, nàng nhìn thấy một nữ nhân vô cùng xinh đẹp đang ngồi bên trong.
Nguyệt Ninh nhìn thấy Bối Kỳ đã ổn định mà ngồi xuống, nàng lập tức đạp chân ga rời đi.
Hôm nay đáng lẽ Mộ Dung Duật sẽ ra tiếp ứng Bối Kỳ, nhưng nàng lại sợ con hàng kia làm việc không ổn thỏa, vì thế nàng đành phải cướp xe của Mộ Dung Duật, sau đó tự thân vận động mà đến đây.
Nguyệt Ninh một tay lái xe, một tay đưa cho Bối Kỳ một chai nước: "Mọi viêc thế nào rồi?"
Bối Kỳ uống một ngụm sau đó mới từ từ nói: "Tất cả đều ổn!"
Tuy không biết nữ nhân này là ai, nhưng Bối Kỳ đoán rằng nàng ta là người của Mộ Dung Duật.

Bối Kỳ nghĩ như vậy, vì thế nên nàng đưa cho Nguyệt Ninh cái bọc rác màu đến: "Tất cả đều ở trong đây, hi vọng sẽ có thứ mà chúng ta muốn"
Nguyệt Ninh cười, nói: "Yên tâm, chắc chắn sẽ có" Chỉ cần cô có thể gom hết tất cả mọi thứ ở bên trong két sắt, thì tài liệu kia tuyệt đối sẽ ở trong tay chúng ta!
Đi được một lúc, rất nhanh đã đến khu ngoại thành, nơi mà Mộ Dung Duật đang đợi.
Mộ Dung Duật vừa thấy Nguyệt Ninh xuống xe, hắn lập tức hỏi: "Mọi chuyện thế nào rồi?"
Nguyệt Ninh liếc mắt nhìn hắn một cái sau đó đưa cái túi đen cho hắn: "Đều ổn, thứ cần tìm đang ở trong đây.

Tôi sẽ đưa nó cho anh, hi vọng anh đừng làm tôi thất vọng"
Con hàng này chỉ có yêu đương là giỏi, nhưng hi vọng lần này hắn làm việc ổn thỏa.

Nàng chỉ có một cơ hội lần này, nếu thất bại thì sẽ trắng tay.
Nếu để tổ chức kia tra được manh mối, bọn họ chắn chắn sẽ giết người diệt khẩu, mà người bọn họ giết đương nhiên sẽ là nàng và Mộ Dung Duật!
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 74: Chương 74


Mộ Dung Duật nhếch môi, hắn tỏ vẻ đương nhiên: "Cô nghĩ rằng bổn thiếu gia là ai cơ chứ?! Việc nhỏ nhoi này bổn thiếu gia đương nhiên sẽ hoàn thành tốt, yên tâm mà đợi tin tốt đi!"
Nguyệt Ninh cười lạnh một cái: "Không biết a, tôi chỉ biết thiếu gia nào đó bị Tần Trạch chơi cho tàn tạ, công ty sắp sụp đổ, người mình yêu đang cùng người khác bang bang ở trên giường thôi!"
Ngạo kiều ra vẻ! Chẳng phải cũng vô dụng, cũng bị Tần Trạch chơi nát hay sao? Ha, con hàng này không được bình thường!
Bởi vì bị Nguyệt Ninh nói trúng vảy ngược, cho nên Mộ Dung Duật lập tức xù lông.

Hắn cúi mặt xuống, giọng nói có chút uất ức: "Chẳng qua là hắn có thế lực, bổn thiếu gia không có nên mới thua! Nếu hắn chơi không chơi bẩn, chưa chắc gì bổn thiếu gia thua đâu!"
Nguyệt Ninh nhìn thấy con hàng này sắp khóc đến nơi, cho nên nàng cũng không thèm đâm vào vết thương của hắn nữa: "Được rồi, chúng ta đừng nói chuyện này nữa.

Ta biết ngươi là giỏi nhất, ngoan nhất!" Và cũng ngu ngốc nhất! Đương nhiên vài từ cuối cùng này nàng sẽ không nói ra.
Mộ Dung Duật giọng nói có chút không thoải mái: "Có cái gì đó không đúng cho lắm, nhưng tôi vẫn không nghĩ ra"

Nguyệt Ninh cười cười, nàng lập tức bác bỏ ý kiến kia: "Làm gì có chuyện đó! À đúng rồi, hôm nay bạch liên...!Không phải, là tiểu bạch thỏ của anh đã giúp chúng ta đấy!"
Mộ Dung Duật nghe thấy tên Nhạc Dao Dao, hắn lập tức nghiêm túc hẳn: "Tiểu Nhạc giúp chúng ta?"
Nguyệt Ninh gật gật đầu: "Đúng, nàng ta giả vờ tự sát.

Hấp dẫn tất cả sự chú ý của mọi người, cho nên Bối Kỳ mới dễ dàng đi lấy đồ vật"
Cho dù Nhạc Dao Dao không nháo, nàng cũng có thể lấy ra usb kia.

Bối Kỳ nếu không thể hành động, nàng cũng có thể tự mình ra tay.
Tuy rằng rất khó khăn, nhưng nàng có con hàng Hệ thống 0002! Vì thế, việc này cũng có khả năng sẽ thành công mĩ mãn...!Nhưng nếu Nhạc Dao Dao đã có công giúp đỡ, mọi thứ sẽ trở nên đơn giản hơn.
Hiện tại Tần Trạch đang đi công tác, hắn nhận được điện thoại của quản gia, trái tim hắn chợt sững lại.

Quản gia nói cho hắn hai tin tức, mỗi tin đều động trời động đất.
Đầu tiên, Nhạc Dao Dao muốn tự sát.
Thứ hai chính là, két sắt bị mở, toàn bộ đồ vật đều biến mất!
Nghe xong tin này, gương mặt Tần Trạch vô cùng khó coi.

Hắn bỏ cuộc họp giữa chừng, nhấn chân ga hết mức mà về biệt thự.
Nhìn thấy Tần Trạch sát khí đùng đùng, vị quản gia kia lập tức chào một tiếng, sau đó nhanh chóng kêu người hầu bưng trà rót nước cho hắn.

Cả người Tần Trạch đầy sát khí, hắn kéo lỏng cà vạt, giọng nói lạnh lẽo: "Đã xảy ra chuyện gì?"
Quản gia cúi đầu, giọng của ông ta vô cùng cung kính: "Nhạc Dao Dao tiểu thư nháo tự sát, nhưng đã khuyên được, bây giờ nàng đang ngủ trong phòng"
"Két sắt không có dấu hiệu cạy mở, nhưng toàn bộ đồ vật bên trong đều biến mất! Còn nữa...!Buổi sáng Nhạc Dao Dao tiểu thư nói chuyện với Bối Kỳ ở trong hoa viên, sau đó buổi chiều liền có nháo tự sát!"
"Camera không quay được Bối Kỳ tiến vào thư phòng, nhưng tất cả mọi người đều ở sân thượng khuyên Nhạc Dao Dao tiểu thư, chỉ có mỗi Bối Kỳ là không thấy nàng ta ở đấy!"
Ánh mắt Tần Trạch trở nên lạnh lẽo hơn trước, hắn lạnh giọng hỏi: "Nàng ta hiện tại đang ở đâu?"
Quản gia có chút không hiểu, ông ta cẩn thẩn hỏi lại: "Ai ạ?"
Tần Trạch nghiến răng nghiến lợi nói: " Nhạc Dao Dao!!!"
Quản gia lập tức cúi mặt: "Đang ngủ, ở trên phòng ạ" Rõ ràng là khi nãy ông đã nói rõ một lần rồi, Tần Trạch thiếu chủ có phải là không để ý đến hay không?
Quản gia ngước đầu lên, ông ta phát hiện Tần Trạch đã rời đi từ khi nào rồi.
Tần Trạch điên cuồng tiến về phía phòng Nhạc Dao Dao, hắn hung hăng mở ra nút áo nhưng bởi vì quá gấp gáp cùng với tức giận, vì thế hai nút áo liền bị bung ra, rơi lộp bộp xuống sàn nhà.
Vừa đến phòng, Nhạc Dao Dao nhìn thấy Tần Trạch quần áo xốc xếch, áo sơ mi mở rộng lộ ra một mảnh ngực trắng.
Nhạc Dao Dao lập tức nuốt nước miếng vài cái, nàng ta nhìn chằm chằm Tần Trạch.

Vài giây sau, nàng ta mới chịu hoàn hồn mà sợ hãi.
Bộ dạng của hắn hung hăng điên cuồng, tựa như một con dã thú.

Không hiểu vì sao vừa nãy nàng ta còn có chút thèm thuồng, bây giờ mới hoàn hồn mà nghĩ lại, Nhạc Dao Dao cảm thấy vô cùng sợ hãi.
Nàng ta không nhìn thấy Mộ Dung Duật đến cứu, ngược lại còn thấy bộ dạng hung hăng muốn ăn tươi nuốt sống của Tần Trạch.

Điều này đến kẻ ngốc cũng biết, dùng ngón chân thì nàng cũng có thể nghĩ ra, Tần Trạch đã biết chuyện nào đó rồi!
Nhạc Dao Dao ấp úng, khuôn mặt đáng thương vô cùng: "Tần Trạch, sao anh lại trở về vào lúc này?"
Tần Trạch cười lạnh: "Sao nào? Đây là nhà của tôi, cho nên tôi muốn về lúc nào thì về lúc đấy! Cô có ý kiến gì hay sao?"
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 75: Chương 75


Tần Trạch tiếp tục nói: "Hay là cô đã làm chuyện gì đó khó nói, cho nên cô không muốn tôi trở về ngay lúc này?"
Nhạc Dao Dao nhìn thấy cảnh này, thì vô cùng hoảng loạn.

Nàng ta có chết cũng không thừa nhận: "Làm...!Làm gì là làm gì? Tôi không làm gì cả!"
Mộ Dung Duật đã không thể cứu nàng? Ngược lại còn làm bại lộ ra chuyện này hay sao? Nếu hắn không làm lộ, thì tại sao Tần Trạch lại biết được chuyện này?
Tần Trạch từ từ tiến đến chỗ Nhạc Dao Dao, mỗi một bước đều giống như đang dẫm vào tim nàng ta mà đi, khiến cho Nhạc Dao Dao cảm thấy vô cùng khó thở.
Nhạc Dao Dao lùi lại, nàng ta ngồi sát đầu giường.

Gương mặt sợ hãi, ánh mắt tựa như sắp khóc đến nơi: "Tần Trạch...!Anh làm sao vậy?"

Tần Trạch tiến đến, giữ lấy cổ của nàng ta: "Cô cho rằng mình làm chuyện này thì sẽ không ai biết hay sao? Tôi cho cô một lần giải thích, chuyện này rốt cuộc là như thế nào?"
Nhạc Dao Dao sợ hãi, tuy rằng Tần Trạch không có bóp cổ của nàng ta, nhưng sát khí trên người của hắn khiến Nhạc Dao Dao cảm thấy áp lực, vô cùng sợ hãi.
Nhạc Dao Dao có chết cũng không thừa nhận, nàng ta lắp bắp nói: "Chuyện gì? Tôi không biết anh đang nói cái gì cả!"
Tần Trạch dùng sức bóp lấy cổ Nhạc Dao Dao, giọng nói tựa như phát ra từ địa ngục: "Nhạc Dao Dao, cô giỏi lắm! Tôi hỏi lại một lần nữa, cô và Bối Kỳ đã nói gì với nhau? Quan hệ giữa hay người là như thế nào?"
Nhạc Dao Dao đau đớn giãy dụa, nàng ta thấp giọng cầu xin: "Đau quá...!Tần Trạch cầu xin anh hãy buông tôi ra!"
Giọng nói của Tần Trạch có chút điên cuồng: "Không phải khi nãy cô muốn chết hay sao? Bây giờ tôi giúp cô hoàn thành nguyện vọng!"
Càng nói, hắn càng tăng thêm lực đạo: "Không phải cô muốn rời khỏi tôi hay sao? Nếu cô chết thì có thể rời khỏi tôi, vì thế tôi sẽ giúp cô!"
Nhạc Dao Dao bị Tần Trạch bóp chặt cổ, khiến cho nàng ta không thể thở nổi.

Đôi mắt vô hồn mà bất lực, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống, khiến cho người khác càng muốn chà đạp.
Giọng nói của Tần Trạch từ từ phát ra, hắn tựa như Satan, từng chữ từng chữ đều tràn đầy lạnh lẽo: "Tôi nói cho cô biết, cả đời này cô sẽ không thể thoát khỏi tay tôi.

Cho dù cô có chết cũng không thể thoát khỏi, vì thế nên cô hãy mau chóng bỏ cái suy nghĩ ngu ngốc đó đi"
Hô hấp của Nhạc Dao Dao từng chút bị cướp đoạt, đến khi nàng ta cho rằng bản thân mình sắp mất mạng thì Tần Trạch lại thả tay ra khỏi cổ Nhạc Dao Dao.
Nàng ta từng ngụm từng ngụm mà th* d*c, từng đợt không khí mát lạnh tràn vào phổi, rất lâu sau đó nàng ta mới cảm thấy dễ chịu hơn một chút.
Nước mắt nàng ta từng giọt rơi xuống, lăn trên má, trông vô cùng đáng thương.

Nhìn thấy cảnh này, Tần Trạch tiến đến mà hôn Nhạc Dao Dao.

Nụ hôn của hắn có chút bá đạo điên cuồng, hắn dường như muốn cướp đoạt mạng sống của nàng ta bằng nụ hôn này.
Nhạc Dao Dao đầu óc trở nên mờ hồ, nàng ta theo bản năng mà đáp trả nụ hôn điên cuồng kia.
Đến khi nàng ta không thể thở nổi thì mới phản kháng, nhưng sức lực của nàng ta quá yếu.

Đương nhiên sẽ không thể thoát khỏi nụ hôn kia của Tần Trạch.
Không biết trải qua bao lâu thời gian, Tần Trạch cuối cùng cũng buông Nhạc Dao Dao ra.
Nhạc Dao Dao xoa xoa môi, cảm thấy đau rát.

Bờ môi nàng ta ửng đỏ tràn đầy dụ hoặc, nhìn kĩ một chút thì sẽ thấy, môi của nàng ta đã bị trầy nhiều chỗ.
Nhạc Dao Dao đau đớn, nước mắt lộp bộp rơi xuống: "Anh giết tôi đi! Nếu như tôi chết mà có thể khiến anh buông bỏ hận thù, tôi sẽ không còn đau khổ như bây giờ nữa...! Xin anh, hãy giết tôi đi"

Nàng ta nhắm chặt mắt, đau thương vô cùng mà chờ đợi cái chết.
Tần Trạch cười lạnh, hắn nhìn chằm chằm Nhạc Dao Dao: "Tôi cho rằng cô thật sự không muốn chết, ngược lại còn muốn tôi chết!"
Nhạc Dao Dao kinh ngạc, nàng ta lập tức nói: "Không, tôi không giống anh! Tôi không phải con người máu lạnh vô tình như vậy!"
Nếu nàng thật sự muốn giết hắn thì cũng quá đơn giản, chỉ cần cho một chút thuốc vào thức ăn mà thôi! Căn bản không cần phải chịu đau khổ như thế này
Tần Trạch tiến đến, hắn nắm chặt cằm của Nhạc Dao Dao: "Nói! Cô và Bối Kỳ đã nói cái gì? Đồ vật trong két sắt là mục tiêu của cô và nàng ta có đúng hay không?"
Nhạc Dao Dao sắc mặt trở nên trắng bệch, đau đớn khiến nàng ta trở nên mơ hồ: "Cái gì? Két sắt nào cơ?"
Nhạc Dao Dao khó hiểu, két sắt? Rõ ràng trong kế hoạch không hề đề cập đến hai chữ này! Có phải Tần Trạch đang lừa nàng hay không?
Gương mặt Tần Trạch có chút vặn vẹo, hắn nghiến răng nghiến lợi: "Bối Kỳ trộm đi một đồ vật trong két sắt của tôi, món đồ này vô cùng quan trọng, nếu nó truyền ra ngoài thì khả năng cao là mạng của tôi không còn nữa!"
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 76: Chương 76


Nhạc Dao Dao mơ hồ hỏi: "Trộm? Món đồ này thật sự quan trọng như vậy hay sao?"
Rõ ràng là Bối Kỳ đã nói, Mộ Dung Duật đang ở trong biệt thự, hắn muốn cứu nàng ra ngoài.

Vì thế cho nên, nàng phải giúp hắn tiến vào bên trong, sau đó bọn họ mới có thể trốn ra ngoài.

Vì sao lại trở thành Bối Kỳ trộm mở két sắt của Tần Trạch rồi?
Tần Trạch không hề tin tưởng lời nói của Nhạc Dao Dao, hắn lạnh lùng cười cười: "Rốt cuộc là các người đã nói chuyện gì?"
Nhạc Dao Dao có chút do dự, cuối cùnh nàng ta vẫn nói ra một cách vô cùng rõ ràng: "Bối Kỳ nói rằng Mộ Dung Duật đến cứu tôi, vì thế nàng ta muốn tôi giúp nàng ta làm náo loạn, muốn tôi diễn một vở kịch chuẩn bị tự sát.

Đợi đến khi Mộ Dung Duật tiến vào, hắn ta sẽ đem tôi rời khỏi nơi này!"

Hiện tại bây giờ chỉ có thể đổ hết tội lỗi lên đầu Bối Kỳ, chỉ hi vọng Tần Trạch không nghi ngờ chuyện này mà bỏ qua cho nàng.
Dù sao nếu Bối Kỳ chết thì cũng không liên quan đến nàng! Đó là tự làm tự chịu, ai bảo nàng ta xúi giục nàng làm náo loạn mọi chuyện? Rõ ràng là lỗi của Bối Kỳ, không phải lỗi của nàng!
Nghe thấy Nhạc Dao Dao muốn cùng Mộ Dung Duật trốn đi, đôi mắt của Tần Trạch trở nên vô cùng lạnh lẽo, trong lòng hắn có chút điên cuồng.
Tần Trạch cố gắng giữ bình tĩnh, hắn nắm chặt cằm Nhạc Dao Dao: "Cô cho rằng an ninh của cái biệt thự này dùng để trang trí hay sao?"
Nhạc Dao Dao bừng tỉnh, nàng ta có chút rụt rè: "Tôi...!Lúc đó tôi quá ngốc, không có nghĩ đến chuyện như vậy"
Thật sự, lúc đó nàng ta cũng không nghĩ đến chuyện này, đến bây giờ nghĩ lại, nàng ta cảm thấy bản thân mình thật ngu ngốc!
Nhạc Dao Dao nghĩ nghĩ một chút, sau đó thấp giọng mà cầu xin: "Tần Trạch, có lẽ hắn và Bối Kỳ chỉ muốn cứu tôi ra ngoài mà thôi.

Tôi sẽ ngoan ngoãn mà ở cạnh anh, vì thế cầu xin anh đừng làm hại Mộ Dung Duật!"
Ánh mắt Tần Trạch trở nên âm u, hắn dùng sức bóp chặt cằm Nhạc Dao Dao: "Cô vì nam nhân khác mà cầu xin tôi? Nhạc Dao Dao, cô không biết vị trí của mình là gì hay sao?"
Nhạc Dao Dao đau đớn, gương mặt trắng bệch, nhưng nàng ta vẫn tiếp tục nói: "Tôi có thể đến chỗ của Mộ Dung Duật, sau đó lấy lại những thứ kia, vì vậy anh có thể buông tha cho hắn hay không?"
"Tôi biết lần này anh ấy đã làm một chuyện sai trái, nhưng hi vọng anh có thể bỏ qua cho Mộ Dung Duật..."
Nhạc Dao Dao lộp bộp rơi nước mắt, gương mặt đỏ bừng, ngay ngắn ngồi trên giường mà nhìn Tần Trạch, đôi mắt tràn đầy hi vọng.
Nguyệt Ninh: (﹁﹁)
Tần Trạch cuối cùng cũng không thể chịu được nữa, hắn đẩy mạnh Nhạc Dao Dao xuống giường.

Nhưng bởi vì nàng ta ngồi sát đầu giường, cho nên đầu bị đập mạnh, khẽ chấn động một chút.
Nhạc Dao Dao đau đớn kêu gào, đầu của nàng ta bị đập thẳng vào đầu giường, khiến cho nàng ta cảm thấy như muốn chết đi sống lại.

Tần Trạch đè Nhạc Dao Dao xuống, hay tay bóp chặt cổ nàng ta.

Mặc kệ Nhạc Dao Dao đang dùng tất cả sức lực mà giãy giụa, hắn vẫn cứ thẳng tay mà dùng sức.
Đến lúc Nhạc Dao Dao dường như sắp chết, Tần Trạch mới chịu buông tay.
Bởi vì thiếu oxi quá lâu, cho nên Nhạc Dao Dao không thể chịu nỗi, nàng ta mệt mỏi mà ngất đi.
Tần Trạch nhìn thấy màn này thì ánh mắt trở nên nhu hòa hơn một chút, hắn cuối xuống khẽ hôn Nhạc Dao Dao, có vẻ như người vừa nảy bóp cổ nàng ta đến mức xém chết không phải là hắn.
Nguyệt Ninh: (﹁﹁)
Tần Trạch nghĩ nghĩ một chút liền quyết định giam giữ Nhạc Dao Dao lại trong phòng, không cho nàng ta hoạt động trong biệt thự như lúc trước nữa.
Hắn nhìn Nhạc Dao Dao đang ngoan ngoãn ngủ trước mặt, trong lòng lại nảy ra một ý nghĩ: Nhốt nàng! Đem nàng giam lại dưới hầm, khiến cho cả đời nàng không thể thoát khỏi nơi đó, cũng không thể thoát khỏi hắn!
Lúc này trong đầu Tần Trạch chỉ nghĩ được những từ này, ngoài ra không còn gì khác cả.
Tần Trạch bế Nhạc Dao Dao lên, sau đó đem nàng ta xuống tầng hầm.
Nơi này là do ông của hắn để lại, khi mẹ của hắn cón sống, dường như bà ấy đã nói rằng nơi này xây lên là để giấu đi những Đồ vật quan trọng của ông.

Cũng là nơi để tiến hành Giao dịch nào đó.
Tầng hầm gồm có 5 tầng, càng xuống phía dưới thì bảo mật sẽ càng cao, thậm chí có thể nguy hiểm đến tính mạng.
Tần Trạch đem Nhạc Dao Dao vào tầng đầu tiên, hắn để nàng ta xuống nền đất, sau đó nhanh chóng rời đi.
Rất nhanh sau đó, một đám người tiến vào, trông bọn họ có vẻ vô cùng bận rộn.

Đám người hầu đem một chiếc giường lớn đến, sau đó nhanh chân rời đi.
Đợi đến khi mọi người rời đi hết, Tần Trạch mới tiến đến ôm Nhạc Dao Dao, sau đó để nàng ta xuống giường.

Hắn cẩn thận v**t v* gương mặt của nàng ta, sau đó từ trong tay lấy ra một sợi dây xích nhỏ.
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 77: Chương 77


Đây là sợi dây được đặc biệt chế tạo, vốn dĩ mục đích của nó là để giam giữ những tù nhân không nghe lời, phản bội tổ chức nhưng bây giờ hắn dùng trên người Nhạc Dao Dao.
Tần Trạch khóa lại cổ chân nàng ta, sau đó xoay lưng rời đi.
Nguyệt Ninh: "..."
Vốn dĩ là nàng định đi xem kịch hay, nên mới nhờ Tiểu Bạch truyền hình ảnh.
Hiện tại bây giờ nàng có một thú vui mới, đó là xem nam nữ chính ngược nhau, cắn xé nhau.

Nhưng không ngờ rằng, nàng lại có thể chứng kiến được cảnh này.
Tần Trạch giam giữ Nhạc Dao Dao trong hầm! A, đây có phải là tra tấn trong truyền thuyết hay không?
Nguyệt Ninh nghĩ mãi cũng không thể hiểu, vì sao đến cuối cùng Nhạc Dao Dao lại có thể tha thứ cho Tần Trạch? Còn vui vẻ hạnh phúc sống cùng hắn cả đời?
A, nàng không còn từ gì để diễn tả!

Vì thế, nàng quyết định đến thăm con hàng Mộ Dung Duật, nói đúng hơn là đến để xem hắn giải quyết chuyện kia như thế nào rồi.
Đến khi nhìn thấy Mộ Dung Duật, nàng có một cảm giác khó nói nên lời.
Thích một con người hai mặt, không biết hắn sẽ có cảm nghĩ như thế nào?
Mộ Dung Duật cực cực khổ khổ vì Nhạc Dao Dao mọi chuyện, nhưng đổi lại hắn nhận được câu "Mộ Dung Duật đã làm chuyện sai trái" của nàng ta.
Bởi vì món đồ kia có thể nguy hiểm đến tính mạng của Tần Trạch, vì thế Nhạc Dao Dao liền theo hướng của Tần Trạch, cho rằng Mộ Dung Duật đã làm sai.
Nhạc Dao Dao là một cái Thánh Mẫu nữa mùa, nàng ta muốn Mộ Dung Duật sống tốt, muốn Tần Trạch sống tốt, không đấu đá lẫn nhau.

Nhưng nàng ta lại k*ch th*ch hai người họ tranh đấu.
Nàng ta moi thận và t* c*ng em gái, không có một chút nghĩ đến từ Sai này, nhưng đến lúc này nàng ta lại đem từ này ra để diễn tả...
Tần Trạch chơi nát công ty Mộ Dung Duật, khiến cho cả nhà hắn xém chút nữa là sụp đổ, mạng của hắn cũng xém đi đời nhà ma.

Thế nhưng Nhạc Dao Dao đâu để ý đến?
Một lòng một dạ muốn hai người họ tay nắm tay làm hòa với nhau, nhưng không nghĩ đến hai người bọn họ là đối thủ, không, chính là tử thủ!
Bọn họ vốn dĩ là: Ngươi sống, ta chết dáng vẻ! Làm sao có thể chung sống hòa bình cùng nhau?
Cứ cho rằng hai bọn họ hòa giải đi, nhưng Mộ gia với mối thù không đội trời chung kia thì làm sao có thể nhịn được?
Nguyệt Ninh càng nghĩ càng đau lòng, nàng muốn một tay đánh chết Nhạc Dao Dao, muốn khiến cho nàng ta tỉnh lại trong mộng.
Bởi vì nàng nhìn Mộ Dung Duật chằm chằm một lúc lâu, cuối cùng hắn cũng không chịu được nữa.

Mộ Dung Duật nhíu mày, hắn giật giật khóe miệng: "Cô nhìn tôi bằng ánh mắt gì đấy?"
Nguyệt Ninh khẽ thở dài, nàng vươn tay xoa xoa đầu Mộ Dung Duật: "Có lẽ ngươi nên ăn nhiều một chút, sau đó xem nhiều chút phim kinh dị cùng với phim tình cảm ngược luyến tình thâm.

Ta đoán rằng tương lai có lẽ ngươi sẽ phải chịu một cú sốc lớn, cú sốc đầu đời"
Mộ Dung Duật: ???
Mộ Dung Duật xù lông: "Bổn thiếu gia rất ổn! Cô có phải ăn nhầm thứ gì đó hay không?" Có lẽ là nàng ta ăn nhầm thứ gì bậy bạ, vì thế nên mới nói những lời này, lại còn an ủi hắn?!
Nguyệt Ninh thở dài, nàng không nói tiếp chủ đề kia nữa nên bắt đầu nói chuyện chính: "Phần tài liệu kia thế nào rồi?"
Mộ Dung Duật nhíu mày một cái sau đó lấy một xấp giấy đưa cho Nguyệt Ninh, nói: "Có lẽ là vật này, phần tài liệu bên trong vô cùng khủng khiếp"
Nguyệt Ninh cười cười:"Quá tốt rồi, đem tài liệu sao chép đi, sau đó gửi đến cho cảnh sát hình sự quốc tế"
Mộ Dung Duật ngước cổ nâng cao cằm, giọng nói vô cùng kiêu ngạo: "Chuyện này bổn thiếu gia đã làm xong, không cần cô nhắc!"
Nguyệt Ninh nhìn thấy dáng vẻ muốn được khen ngợi kia: "..."
Nguyệt Ninh cười nhạt: "Làm tốt lắm, Mộ Dung Duật thiếu gia thật giỏi"
Mộ Dung Duật đã nghe được thứ mà bản thân muốn, vì thế nên hắn rất vui vẻ ma: "Đương nhiên"
Nguyệt Ninh nhìn thấy cảnh này thì lại cảm thấy hắn giống như đang vẫy vẫy đuôi, trông rất ba chấm.
Nàng vỗ vỗ vai Mộ Dung Duật:"Sau khi thành công mọi chuyện, tôi khuyên amh hãy đem Nhạc Dao Dao giam lại"

Mộ Dung Duật: ???
Nguyệt Ninh cười cười: "Hiện tại con gái bây giờ đều thích ngược, thích bị cầm tù"
Mộ Dung Duật tỏ ra khó hiểu: "Thật sự? Nếu nói như vậy thì cô cũng thích bị như vậy?"
Nguyệt Ninh giật giật khóe miệng: "Cả đời này tuyệt đối không ai dám làm thế với tôi, huống chi nếu có người như vậy thì tôi sẽ đem cái jj của hắn cho đám chó hoang ăn"
Mộ Dung Duật: "..." Hảo b**n th** a!
Nguyệt Ninh cười cười: "Được rồi, hiện tại cứ như vậy đi" Có lẽ nên trở về thôi, chuyện này coi như tạm dừng ở đây.
Mộ Dung Duật nhìn thấy Nguyệt Ninh đứng lên, hắn không nhịn được cuối cùng mới hỏi: "Cô đi về sao?"
Nguyệt Ninh nhếch môi: "Không lẽ ở đây ngủ a? Tiểu Bạch Thỏ của anh mà biết thì sẽ đau lòng đấy?"
Mộ Dung Duật lập tức xù lông: "Bổn thiếu gia không thèm!"
Mộ Dung Duật thực tức giận, người phụ nữ này rõ ràng không có một chút phép tắc nào!
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 78: Chương 78


Sau khi Bối Kỳ thành công lấy được tài liệu mà đưa cho Mộ Dung Duật, nàng lập tức chạy sang nước ngoài định cư.
Hiện tại bởi vì đắc tội với Tần Trạch, cho nên nàng cũng trở thành tội phạm cướp bóc tài sản, vào nhà trộm cắp.
Bối Kỳ : "..."
May mắn thay, phía bên này Nguyệt Ninh đã thu xếp ổn thỏa từ trước.
Nàng đã cùng với Mộ Dung Duật Bàn bạc từ trước với nhau, bọn họ cùng với Lâm gia, Lục gia, Sở gia tiến hành chèn ép công ty Tần Trạch.
Lâm Gia, Sở gia và Lục gia bởi vì là ba gia tộc có tiếng.

Bọn họ không những mạnh mẽ bên ngoài sáng, mà còn đối với hắc đạo vô cùng hiểu rõ.
Tuy rằng không mạnh bằng Tần Trạch, nhưng bọn họ liên thủ với nhau cũng khiến cho Tần Trạch khó mà yên ổn.
Ba gia tộc bọn họ tiến hành phân công nhau quản lý, đối phó Tần Trạch vào những lĩnh vực riêng biệt.

Khiến cho hắn không thể nào phân thân ra mà ngăn cản.

Phía bên cảnh sát hình sự quốc tế đã bắt đầu toàn diện điều tra phía tổ chức "WL" kia.

Tần Trạch cùng phía bên kia hợp tác cũng có thể bị đứt đoạn hơn nữa tổ chức "WL" đã bắt đầu không tin tưởng Tần Trạch.
Tuy rằng Tần Trạch đã từng cứu con gái của tổ chức, thế nhưng ân tình này cũng không đủ để khiến bọn họ tin tưởng hắn, huống chi là sự việc lần này thực sự rất nguy hiểm.
Hiện tại bây giờ Tần Trạch bị hai phía dồn ép.
Mộ gia tuy rằng đã từng bị Tần Trạch chơi sắp nát, nhưng cũng không đến nỗi sụp đổ.

Huống chi bây giờ kim đồng hồ đã xoay theo hướng ngược lại, kết cục đã hoàn toàn thay đổi.
Mộ gia dù sao đã từng ở thành phố bên cạnh là kẻ đứng đầu, mặc dù đã rút lui khỏi nước nhưng phần lớn nhân mạch vẫn còn.

Muốn đâm Tần Trạch vài phát cũng là chuyện đơn giản.
Nếu như là bình thường Mộ gia có tiến hành đâm sau lưng thì Tần Trạch cũng không bị sao cả.

Nhưng hiện tại bởi vì tình huống đặc thù, ba gia tộc kia cũng đang nhìn chằm chằm, thậm chí trắng trận chèn ép tập đoàn của Tần Trạch.
Tần Trạch gặp nạn, bốn phương tám hướng đến giẫm đạp.
Bởi vì Tần Trạch không xem ai ra gì ngông cuồng mà chèn ép các công ty lớn nhỏ khác, vì thế cho nên lần này tập đoàn Tần gia xảy ra một chút biến cố, lập tức tất cả mọi người đến cùng nhau chèn ép.
Phía chính phủ cũng nhịn hắn tương đối lớn lần này hắn xảy ra chút việc liền thế cho nên cũng tham gia vào
Hiện tại là thời khắc tẩy sạch nguy hiểm, người phía trên cũng nhao nhao mà tham gia một chân vào.
Mặc kệ là cái gì, chỉ cần đứng trên danh nghĩa có tên Tần Trạch.

Phía chính phủ liền tiến hành kiểm tra nghiêm ngặt, cho dù là hắn luồn lách giỏi cỡ nào đi nữa thì cũng không thể nào mà không phạm lỗi được.
Nếu nghiêm túc tra xét thì cũng có thể đem ra một đống tài liệu gì đó.

Hiện tại bây giờ Tần Trạch thanh danh trở nên rác rưởi vô cùng, công ty sa sút.

Tuy rằng tình huống nan giải như vậy, nhưng Tần Trạch vẫn đứng sống chết cùng ba gia tộc tranh đấu một cách liều mạng.
Nguyệt Ninh nhìn thấy màn này khóe miệng nàng giật giật một cái.

Nàng nhanh chóng gọi cho Mộ Dung Duật hi vọng hắn làm ba gia tộc kia dừng lại, mọi chuyện đến đây đã đủ.
Không phải là nàng không muốn chơi nát Tần Trạch, nhưng ba gia tộc kia đả rất cố gắng mới có thể đứng vững mà xé Tần Trạch, nàng sợ công ty bọn họ sụp đổ mà thôi.
Dù sao đây là chuyện của nàng, sau khi xong mọi chuyện có lẽ nàng nên tìm cái gì đó đáp lễ bọn họ.
Nguyệt Ninh: "Kêu ba gia tộc kia dừng tay lại đi, mọi chuyện đã ổn"
Mộ Dung Duật khó hiểu: "Vì sao? Chúng ta đang nắm thế chủ động mà?" Rất nhanh sẽ chơi nát Tần Trạch, vì cái gì lại dừng? Nàng ta bị ngốc hay sao?
Nguyệt Ninh cười nhạt, nàng chậm rãi hỏi: "Anh không nhìn thấy ba gia tộc kia vì muốn chơi nát Tần Trạch mà công ty cũng sắp sụp đổ hay sao? Giết địch 800, tổn hại 1000, thấy không?"
Mộ Dung Duật im lặng một lúc lâu, sau đó hắn do dự mà nói: "Bọn họ chỉ cần cố gắng kiên trì một chút, chắc chắn chúng ta sẽ thành công..."
Mộ Dung Duật cau mày, hắn muốn nhanh chóng chơi nát Tần Trạch, sau đó còn cứu Tiểu Nhạc! Càng nhanh càng tốt, Mộ Dung Duật hắn không muốn để nàng ấy chịu khổ với Tần Trạch!
Nguyệt Ninh thở dài, con hàng này quả thật ngu ngốc hết thuốc chữa.

Vì chơi chết Tần Trạch mà không tiếc thứ gì, thậm chí hi sinh người khác: "Kêu bọn họ dừng, nếu không thì chúng ta cũng đừng hợp tác nữa, tôi không muốn hợp tác cùng tên cứng đầu" Và ngu ngốc như anh!

Mộ Dung Duật khó chịu, nói: "Được rồi, bổn thiếu gia nói với bọn họ là được chứ gì?! Nữ nhân, cô khiến tôi thật sự rất thất vọng!"
Nguyệt Ninh: "..." Thất vọng cọng lông!Cái tên này rõ ràng là có bệnh khó nói a!
Nguyệt Ninh thở dài một hơi, sau đó mới nói: "Chúng ta không xé, để WL xé hắn.

Không phải như vậy mới thú vị hơn hay sao?"
WL cũng không phải tổ chức tốt đẹp gì, huống chi bọn họ chơi nát Tần Trạch má không hề tổn thất gì cả.

Không phải là quá tốt hay sao?
Mộ Dung Duật im lặng suy nghĩ, một lát sau hắn nhướng mày lên: "Hừ, chuyện này bổn thiếu gia đã biết từ trước"
Nguyệt Ninh: "..." Mau mau cút!
Nguyệt Ninh giật giật khóe miệng vài cái: "Nếu biết thì cứ như vậy đi, tôi tắt đây!"
Mộ Dung Duật: "Kh..." Khoan đã, bổn thiếu gia còn chưa nói xong!
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 79: Chương 79


Từ khi Nhạc Dao Dao bị dây xích trói lại chân, nàng ta cảm thấy vô cùng thống khổ.

Nàng ta thật sự không hiểu! Yêu một người, vì người đó hi sinh biết bao nhiêu chuyện, cuối cùng còn bị đối xử như vậy...
Nhạc Dao Dao đau khổ, nàng ta vẫn tiếp tục tuyệt thực.
Nàng ta khó chịu mà nhìn lại căn phòng, phía trước mặt nàng ta là cánh cửa đã bị khóa lại, giữa phòng là một cái giường lớn mà trắng, phía sau có một phòng vệ sinh nhỏ.
Ngoài những thứ đó ra không hề có một cái vật thể nguy hiểm nào, cũng không có bàn ghế, hay sopha...
Nhạc Dao Dao co người lại trên giường, dây xích lạnh lẽo dưới chân lại phát ra âm thanh, khiến nàng ta đau khổ.
Sợi dây xích kia kéo dài đến WC, nàng ta chỉ có thể đi từ Toilet đến giường mà thôi.
Một lát sau, Tần Trạch gương mặt u ám tiến vào.
Bởi vì Tần Trạch bị cả hai phía chèn ép, còn thêm phía "WL" và chính phủ, điều này khiến cho hắn trở nên điên cuồng, tựa như thú dữ.
Tần Trạch không có chỗ trút giận trên người bọn chúng, vì thế hắn phát tiết trên người Nhạc Dao Dao.

Vốn đã tức giận, Nhạc Dao Dao còn làm loạn.

Khiến cho hắn cảm thấy bản thân mình cái gì cũng không làm được.
Tần Trạch gương mặt lạnh lẽo, hắn bóp chặt lấy cằm Nhạc Dao Dao: "Cô lại muốn làm gì? Cô nghĩ tuyệt thực có tác dụng hay sao?"
Nhạc Dao Dao nhìn thấy gương mặt hung hăng của hắn, nàng ta vô cùng sợ hãi, nhưng vẫn cố chấp mà gào lên: "Tần Trạch, tôi làm gì cũng chẳng liên quan đến anh!"
Tần Trạch nhìn chằm chằm Nhạc Dao Dao: "Không liên quan?"
Nhạc Dao Dao rụt rụt con ngươi, giọng nói có chút yếu ớt: "Dù...!Dù gì đi nữa anh cũng chẳng quan tâm gì đến tôi, nếu thật sự quan tâm thì anh sẽ không đối xử với tôi như vậy..."
Nàng muốn rời khỏi đây, thực sự muốn rời khỏi nơi này! Rời xa Tần Trạch, có lẽ nàng sẽ không còn đau khổ như vậy nữa.
Tần Trạch cười lạnh, giọng nói nhàn nhạt: "Tôi đối xử với cô như thế nào? Ăn của tôi, mặc của tôi, được tôi bao dưỡng.

Cô chẳng cần làm gì cả, chỉ cần ở bên cạnh tôi, như vậy còn không đủ hay sao?"
Nhạc Dao Dao im lặng không nói, nàng ta lộp bộp rơi nước mắt, đáng thương vô cùng.
Tuy rằng nàng ta ở nơi này, nhưng Tần Trạch giam giữ nàng, hắn đưa đồ ăn cho nàng thì cũng như nuôi thú cưng mà thôi.

Đủ? Tại sao hắn có thể nói ra chữ này cơ chứ?
Tần Trạch cuối cùng cũng chịu hạ giọng xuống, hắn đưa chén cháo đến trước mặt Nhạc Dao Dao: "Cô cứ ngoan ngoãn mà ở đây, tôi sẽ không bạc đãi cô"
Nhạc Dao Dao đau lòng, nàng ta hất chén cháo xuống đất, nước mắt tiếp tục lộp bộp mà rơi xuống: "Tôi không cần! Tôi muốn rời khỏi đây"
Chén cháo vừa chạm xuống đất liền vỡ toang, tạo ra âm thanh nghe rất chói tai.

Tần Trạch nhíu mày, nhìn xuống đống hỗn độn kia.

Đôi mắt hắn âm trầm mà nhìn Nhạc Dao Dao: "Tôi cho cô cơ hội cuối cùng, ăn hay không?"
Nhạc Dao Dao điên cuồng gào thét: "Tôi không ăn! Có chết cũng không ăn, anh muốn thì cứ giết tôi đi!"
Nhạc Dao Dao cụp mắt, gương mặt bi thương, dù sao thì nàng cũng không thể rời khỏi đây, ăn hay không ăn thì có ích gì cơ chứ?
Tần Trạch cười lạnh: "Được, đây là do cô tự chuốc lấy"
Tần Trạch sai người đem một chén cháo mới, rất nhanh chén cháo kia đã tới tay Tần Trạch.
Tần Trạch tiến lại, tóm chặt lấy cổ Nhạc Dao Dao, hắn bạo lực đổ cháo vào miệng nàng ta.
Cháo rất nóng, khiến cho cả miệng của nàng ta bỏng rát, đau đớn lan tràn xuống tận cổ họng.
Nhạc Dao Dao liều mạng giãy dụa, nàng ta nước mắt vô thức chảy xuống, cả gương mặt vô cùng thống khổ.
Tuy rằng nàng ta dùng hết sức mà giãy dụa, nhưng sức lực này đối với Tần Trạch là không đáng kể.
Chén cháo vừa đổ được một nữa, nàng ta cũng lập tức ngất đi.
Tần Trạch nhìn thấy gương mặt đầy nước mắt kia, hắn chợt đau lòng.
Hắn lau đi giọt nước mắt còn đọng lại, sau đó gọi cho bác sĩ đến khám cho Nhạc Dao Dao.
Nguyệt Ninh: (﹁﹁)
Bác sĩ khám xong, liền nói cho Tần Trạch một tin tức khiến hắn vừa vui mừng vừa lo sợ.
Nhạc Dao Dao có thai!

Nguyệt Ninh: "???" Rõ ràng là chưa tới cốt truyện kia, vì sao lại có thai rồi?
Nguyệt Ninh cau mày: "Tiểu Bạch, Nhạc Dao Dao có thai, rõ ràng cốt truyện hiện tại không có, vì sao lại rơi ra cái thai?"
Tiểu Bạch có chút do dự, nói: [Hệ thống cũng không rõ, ký chủ ngài đợi một lát a!]
Tiểu Bạch lập tức tìm kiếm, một lúc lâu sau đó nó mới lên tiếng: [Hệ thống cũng không rõ thông tin thưa ký chủ, nhưng nếu cái thai có hay không thì cũng chẳng có vấn đề gì lớn, ngài quản làm gì a?]
Nguyệt Ninh vẫn nghi ngờ: "Nga, lỡ như không đi theo cốt truyện thì phải làm sao a?"
Hệ thống thở dài, nó bắt đầu giải thích kỹ lưỡng cho nàng: [Ngài đến đây để thay đổi kết cục của quyển sách, nói chính xác hơn là ngài đang thay mặt Quy Luật của thế giới này mà sửa đổi cấu trúc tiểu thuyết!]
[Đã là thay đổi, thì dù tốt hay xấu cũng là thay đổi.

Huống chi, việc nữ chính có thai cũng không liên quan đến ngài]
[Hệ thống chuẩn đoán là bởi vì nam nữ chính đã tổn thương lẫn nhau quá nhiều, nên Thiên Đạo muốn cho bọn họ mau chóng quay trở lại với nhau, đem thiên tài bảo bảo ra đời sớm một chút]
 
Back
Top Bottom