Ngôn Tình Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 40: Chương 40


Hiện tại, Trần Hữu tội danh vô cùng nghiêm trọng, Nhạc Dao Dao giúp đỡ hắn ta, vì thế cũng là đồng phạm.
Biết rõ hắn là phạm pháp, nhưng vẫn giúp, còn đem thận của em gái mình ra cho hắn, quả thực là không thể tin nổi.
Bởi vì hai người bọn họ làm việc xấu, tất cả mọi người đều biết, dù là già trẻ lớn bé, vì thế nên không ai giúp đỡ bọn họ, đến cả luật aư cũng làm qua loa cho có mà thôi.
Vì thế, rất có khả năng hai người bọn đều phải ngồi tù chung thân!
Nhạc Dao Dao vẫn luôn chờ đợi Tần Trạch có thể xuất hiện, nhưng hắn vẫn như cũ không hề xuất hiện, đến cuối cùng gặp mặt một lần đều không có nhìn thấy hắn thì đã bị nhét vào trong ngục giam.
Trong ngục giam hoàn cảnh ác liệt, làm phạm nhân mới đi vào chắc chắn sẽ bị đám phạm nhân cũ bắt nạt
Ngục bá vô cùng hung ác nhưng bộ dáng lại rất soái, nhìn thấy Nhạc Dao Dao xinh đẹp, bộ dáng yếu đuối đáng thương, hắn liền bảo vệ nàng ta.
Bởi vì có ngục bá bảo vệ, nên mọi người đều yêu thương nàng ta vô cùng, còn luôn bảo vệ chu toàn cho Nhạc Dao Dao.
Nàng ta ở trong tù, nên ăn thì ăn, nên ngủ thì ngủ, cả người thập phần xinh đẹp!
A, hào quang của nữ chính!

Tần Trạch ở nơi này vô cùng bận rộn, hắn phải giúp Nhạc Dao Dao ra tù, sau đó còn phải trả thù Tống Thanh Thanh.
Hắn nghĩ ra một kế hoạch vô cùng hoàn hảo, hiện tại hắn đang thực hiện, chỉ cần mấy tháng nữa là hoàn thành xong tất cả.
Nhạc Dao Dao ngươi nhất định phải đợi ta cứu ngươi! Rất nhanh mà thôi, cố gắng một chút nhé?
Tần Trạch làm xong một chút việc, hắn lập tức tới bệnh viện nhìn xem Nhạc Linh Nhi.

Hắn muốn cùng nàng ta nói rõ ràng, hiện tại hắn muốn ly hôn.
Hiện tại sự việc bán nội tạng đã giải quyết khá là ổn thoả, các bác sĩ và y tá có liên quan đến vụ việc này đều ngồi xổm bóc lịch.
Những người không liên quan đến vụ việc này, cảnh sát đều đưa về tận nhà, sau đó còn giúp bọn họ tìm công việc ổn định hơn, nói chung là rất có tâm.
Đường dây buôn bán nội tạng trong và ngoài nước đã tự động dừng, cảnh sát vẫn chưa tìm thấy manh mối nào, dù sao phạm vi ngoài nước rất khó nắm bắt, có lẽ bọn họ vẫn phải điều tra thêm một thời gian rất dài, có thể tính bằng năm.
Các bệnh viện liên quan chỉ là mua vào, không hề xuất ra, vì thế bọn họ phải đền bù một số tiền, sau đó liền ổn thỏa rồi.
Nguyệt Ninh nằm trong phòng bệnh, lười biếng mà tựa lưng vào thành giường.

Không biết bao giờ nàng mới có thể đi lại, dù sao nàng ở đây cũng khá lâu rồi a!
Nguyệt Ninh thở dài, mọi chuyện như vậy vẫn còn chưa kết thúc, hào quang nữ chính rất là mạnh, không thể nào ăn cơm trong tù cả đời!
Còn ngược luyến tình thâm đến khi thiên tài bảo bảo ra đời cơ mà? Làm sao mọi chuyện có thể dừng một cách nhanh chóng như vậy cơ chứ?
Nàng vẫn còn phải tiếp tục xem phim tình cảm của bọn họ, lâu lâu thêm một chút kịch tính a! Không có nàng thì làm sao bọn họ có thể ngược luyến tình thâm đây?
Nguyệt Ninh dự định gọi hệ thống ra để trêu một chút, nhưng lại nghe thấy tiếng bước chân đang đến gần, sau đó nhìn thấy một bóng hình nam nhân đi đến.

Người nam nhân này là Tần Trạch?!
Nguyệt Ninh: Tới đây làm gì a?
Tần Trạch bước đến cạnh giường, sau đó nói: "Chúng ta nói chuyện một chút đi"
Nguyệt Ninh khó hiểu, nàng cười lạnh hỏi: "Chúng ta có gì để nói sao? Chã lẽ là ly hôn?"
Tần Trạch nói thẳng: "Đúng, tôi là muốn cùng cô ly hôn!"
Nguyệt Ninh cười cười: "Nga" thì ra là vậy nha!
Tần Trạch nhìn thấy nàng không khóc không nháo, liền tiếp tục nói: "Chúng ta kết hôn vốn không có tình cảm, hiện tại là lúc thích hợp nhất để ly hôn"
Nguyệt Ninh: Không có tình cảm thì tại sao ngươi lại kết hôn? Dù sao Tần gia cũng không cần một chút tiền mà cưới Nhạc Linh Nhi, nếu Nhạc gia giàu có thì có thể là liên hôn, nhưng Nhạc gia chỉ là có chút tiền mà thôi.
Không liên hôn, vậy thì cưới Nhạc Linh Nhi về làm cọng lông gì? Trong khi không yêu nàng ta?
Tần Trạch không để ý đến nàng, vẫn tiếp tục nói: "Chúng ta ly hôn thôi, sau khi ly hôn xong, ta sẽ cho cô một số tiền lớn để cô có một cuộc sống ổn định, không cần làm việc vất vả để kiếm tiền"
Nguyệt Ninh nghe thấy, liền lập tức đồng ý mà không hề suy nghĩ: "Được, thành giao"
Sau khi nàng có tiền, nàng sẽ mua một cái biệt thự thật to, sau đó thả 7749 trai đẹp, cho bọn họ chạy xung quanh nhà! Một cuộc sống hạnh phúc, mĩ tư tư a!!!

Tần Trạch nhìn thấy Nguyệt Ninh đồng ý thì có chút mất mát, hắn cũng không hiểu vì sao lại thế này.

Rất nhanh, hắn liền tỏ vẻ hiểu ra.
Nếu hắn nuôi một con chó, con mèo thời gian lâu dài thì đương nhiên sẽ có cảm tình với chúng.

Huống chi đây là người vợ cùng chăn cùng gối với hắn, chung sống cùng hắn mấy năm.
Đương nhiên sẽ tiếc một chút, dù sao con người là động vật có tình cảm.

Mà hắn là một người trọng tình trọng nghĩa, cho nên có thể hiểu được.
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 41: Chương 41


Tần Trạch nghĩ nghĩ sau đó tiếp tục nói: "Được, vậy chúng ta liền ly hôn, một lát nữa đơn ly hôn sẽ đưa đến đây"
Nếu ly hôn sớm một chút thì tốt, bọn hắn dù sao cũng không có tình cảm với nhau, ở cùng nhau chỉ thêm đau khổ mà thôi.

Nguyệt Ninh: "Khoan đã, tôi được bao nhiêu tiền sau khi li hôn?" Hắn ta chắc là sẽ cho nàng rất nhiều tiền?
Tần Trạch không hề do dự nói: "200 vạn"
Nguyệt Ninh cười lạnh: "200? Ngươi là đuổi ăn xin hay sao a? Một cái túi xách ta mua đều hơn 20vạn"
Hắn ta cho rằng nàng là đến ăn xin hay sao? Vứt ra 200 vạn thì có thể đuổi nàng đi?
Tần Trạch nhìn Nguyệt Ninh sau đó hỏi nàng: "Vậy rốt cuộc cô muốn bao nhiêu?"
Dù sao nàng ta cũng đã rất đáng thương, hắn cho nàng thêm một chút tiền cũng là hợp tình hợp lí.

Nguyệt Ninh nhàn nhạt nói: "10% cổ phần công ty"
Tần Trạch trợn trừng mắt: "Ngươi là muốn ăn cướp hay sao? 10% là không thể!"
10%? Hắn nắm trong tay chỉ có 27% mà thôi! Nhưng vì cái gì lại phải cho nàng ta? Đền bù một chút tổn thất cho nàng ta thì tốt rồi, đừng hòng mơ tưởng đến cổ phần của hắn!
Nguyệt Ninh lật xem móng tay: "Không đưa thì cũng được, chẳng qua ta không biết rằng Nhạc Dao Dao có ngồi tù chung thân hay không a?"
Tần Trạch cau mày: "Ngươi có ý gì?" Nàng ta đang nói hưu nói vượn chuyện gì? Cổ phần công ty thì liên quan gì đến Nhạc Dao Dao?
Nguyệt Ninh cười, nàng nhún nhún vai: "Ta làm gì dám có ý gì nha? Chẳng qua, ta chỉ là tự hỏi nàng ta có thể an ổn mà sống trong tù hay không? Có thể ra khỏi đó hay không mà thôi"
Nữ chính sống trong ngục giam rất tốt, được đại soái ca bao dưỡng, đương nhiên là không có vấn đề gì rồi, chẳng qua là nàng muốn dọa Tần Trạch mà thôi.

Tần Trạch nghiến răng nghiến lợi, hắn đe dọa: "Ngươi dám! Ta nói cho ngươi biết, đừng hòng động đến nàng ấy, nếu không đừng trách ta không khách sáo!"
Hắn thực sự rất tức giận, chỉ có hắn mới được quyền đối xử tệ với Nhạc Dao Dao, người khác không thể động vào nàng.

Nếu như làm như thế, bọn người ấy nhất định phải chết! Có chết mới có thể đền hết tội!!!
Nguyệt Ninh nhìn gương mặt đỏ bừng của hắn, nàng tỏ vẻ rất sợ hãi, nhưng giọng nói vô cùng trào phúng: "Nga, tôi thật sợ hãi nha! Nhưng tôi chỉ muốn nói, trước khi lo cho nàng ta thì xem thử bản thân có hay không tổn hại"
Tần Trạch cười lạnh: "Tôi vẫn muốn xem thử, ai muốn chống lại tôi!"
Ai dám chống lại hắn? Trừ phi là muốn chết! Hắn thừa nhận, bản thân mình muốn gió được gió, muốn mưa được mưa! Cả thành phố này đều phải nể mặt hắn vài phần!
Nguyệt Ninh cười cười, nàng lười nói chuyện với hắn: "Hay là chúng ta nói nói một chút nhé? Tôi có phần tài liệu liên quan đến cái chết của Tần phu nhân, không phải là có một chút, là có toàn bộ nha!"
Sao đây? Có phải cảm thất rất thú vị hay không? Có phải là rất muốn có được nó đúng không?
Tần Trạch ngạc nhiên hắn hỏi: "Cô đã biết những gì?"
Rốt cuộc là nàng ta đã biết được những gì? Có phải là cố tình lừa hắn hay không? Vụ án cách đây đã gần 20 năm, tìm ra manh mối rất là khó khăn, hắn chỉ có thể tìm được vài manh mối nhỏ mà thôi.

Nhạc gia tuy rằng là một gia tộc, nhưng chỉ là một gia tộc nho nhỏ mà thôi.

Nàng ta làm sao có thể tìm ra được sự việc này, còn là tất cả?
Nguyệt Ninh ung dung nói: "Ta biết cái gì là chuyện của ta, ngươi chỉ cần nói muốn hay không cùng ta giao dịch mà thôi"
Nàng biết là bởi vì đây là một quyển tiểu thuyết, nàng đã từng đọc, đã từng cmt mắng tác giả!
Nàng tìm hiểu rất kĩ bộ tiểu thuyết này, kể cả phần ngoại truyện, vì thế nên nàng biết rất rõ.

Tần Trạch cau mày, hắn trầm mặc một lúc lâu sau đó mới nói: "Cô muốn cùng tôi trao đổi thứ gì? Làm sao để cô giao thứ kia cho tôi?"
Vì thù của mẹ hắn, Tần Trạch nguyện ý đánh đổi, dù sao hỏi một chút cũng không có vấn đề gì cả.

Nguyệt Ninh : "Tôi muốn tiền, là 1/4 tài sản của anh"
Nàng muốn cùng hắn giao dịch, dù sao thì nàng cần tiền, nàng thật sự rất nghèo, còn Tần Trạch cần manh mối vụ án kia.

Nguyệt Ninh giọng nói có chút mê hoặc, nàng phân tích lợi và hại cho Tần Trạch: "Nghĩ thử xem, tôi chỉ cần 1/4 tài sản của anh, không cần đến 10% cổ phần kia".

"Nếu mất cổ phần, sẽ rất thiệt hại, lỡ như tôi đem bán cho Lục gia thì sao? Anh sẽ mất chức tổng tài!"
"Công ty mất, anh còn có thể cao cao tại thượng hay sao? Còn có thể trả thù cho người mẹ quá cố hay sao?"
"Nhạc Dao Dao trong tù không có ai bảo vệ, nàng ta rất có khả năng sẽ mất mạng! Ngươi thật sự đành lòng nhìn nàng ta chết hay sao? Không thể nào, đúng không?"
"1/4 tài sản có thể tìm lại, nhưng Nhạc Dao Dao cùng vị trí tổng tài, mối thù của mẹ là không thể nào tìm lại được!"
Tần Trạch im lặng, hắn không cam tâm giao 1/4 tài sản.

Không biết có thể giảm bớt xuống hay không?
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 42: Chương 42


Nguyệt Ninh tiếp tục nói: "Một là đưa ta 10% cổ phần, hai là 1/4 tài sản.

Ngươi suy nghĩ cho kĩ, ta rất mong nhận được câu trả lời của ngươi"
Tần Trạch dự định nói gì đó, nhưng lại bị Nguyệt Ninh ngăn cản.
Nguyệt Ninh tựa hồ nghĩ ra cái gì đó, nàng liền nói: "Đúng rồi, không thể thương lượng cùng ta, bởi vì ngươi không có tư cách này! Cũng không thể trả giá, đây là ngươi nợ ta!"
Hắn đã từng nói như thế, khi ép buộc Nhạc Linh Nhi đem ra thận và t* c*ng cho Nhạc Dao Dao.

Bây giờ, nàng trả lại nguyên câu này cho hắn, không biến hắn có cảm giác như thế nào?
Sau tất cả mọi chuyện hắn đã làm, hắn nghĩ rằng hắn có tư cách cùng nàng nói chuyện hay sao? Nếu muốn cùng nàng nói chuyện, được thôi, đem thận cùng đồ chơi của hắn ra đây! Vứt trước mặt ta!
Nguyệt Ninh cười cười: "A, còn nữa, nếu ngươi có ý đồ muốn mưu sát ta, thì cứ thoải mái.

Hồ sơ và tất cả thông tin ta đều lưu giữ, không có người thứ hai biết, những người giúp ta điều tra đã bị ta giết"
Thật ra nàng không có giết ai cả, hệ thống điều tra thông tin cho nàng.

Căn bản không hề có người thứ hai tham dự.

Chẳng qua là nàng nói như thế để cho hắn biết, nàng không dễ chọc!
Tần Trạch cau mày, hắn không nghĩ rằng Nguyệt Ninh sẽ nói như thế.

Hắn vốn dĩ cho rằng, Nguyệt Ninh còn yêu hắn, có thể vì hắn mà cam chịu, hi sinh.
Tần Trạch cảm thấy mất mát, hắn im lặng.

Mặc dù nói là trao đổi, nhưng hắn cảm thấy bản thân không có khả năng cùng nàng ấy trao đổi, hắn đang ở trạng thái bị động.
Nguyệt Ninh nhìn thẳng vào khôn mặt hắn, giọng nói không có chút tình cảm nào: "Nghĩ kĩ đi, ta cho ngươi thời gian.

Trợ lí của ngươi chắc là vẫn chưa đến đây nhanh như vậy, trong thời gian hắn chưa đến, xin ngươi hãy nghĩ kĩ".
Không gian lại bắt đầu trầm mặc, không một ai nói tiếng nào.

Tần Trạch đứng tại chỗ, hắn kĩ càng mà suy nghĩ.
Suy xét cho cùng thì, hắn chỉ có thể chọn một trong hai.

Không phải hắn không thể cùng nàng đối đầu, nhưng hắn cũng cảm thấy hắn nợ nàng ấy.
Dù sao mọi chuyện là do hắn gây nên, dù sao 1/4 tài sản hắn cũng có thể tìm lại về, chỉ có 10% cổ phần là không thể giao ra.
Chứng cứ kia hắn nhất định phải có, hắn muốn cho Tống Thanh Thanh gánh chịu hậu quả, khiến bà ta trả giá.
Tần Trạch trầm mặc một lươc lâu, cuối cùng hắn mới nói: "Điều kiện của cô, ta đồng ý!"
"Ta sẽ đem 1/4 tài sản đưa ra cho cô, hi vọng cái chứng cứ kia không làm ta thất vọng, bản án kia cũng đến lúc rút rồi"
Nguyệt Ninh thoải mái đáp ứng: "Thành giao!"
Tiền tới tay, nhanh chóng ôm về! Còn bản án kia, chứng cứ gì đó, không quan trọng.

Dù sao đây là việc của nam chính nàng không cần quản.

Bản án, Tần Trạch sớm muộn cũng lấy được, hắn dễ dàng mà cứu Nhạc Dao Dao.

Dù sao nàng ta cũng là nữ chính, không thể ngồi xổm bóc lịch cả cuộc đời, đó là đương nhiên.
Chứng cứ này, dù sao thì cũng là chuyện của hắn, hắn ta muốn giải quyết như thế nào là chuyện của hắn, nàng không liên quan.
Nếu Nhạc phu nhân cùng Tần Trạch đấu đá lẫn nhau, cẩu cắn cẩu, nàng làm ngư ông đắc lợi, ngồi xem kịch hay.

Không phải như vậy thì sẽ vui hơn sao? Cần gì nhúng tay vào?
Cuối cùng trợ lý cũng đã đến, trong tay cầm theo hai đơn ly hôn, từ từ tiến đến giường của Nguyệt Ninh.
Trợ lý: "Đơn ly hôn đã lấy, có thể bắt đầu kí tên rồi ạ"
Tần Trạch nhận lấy, hắn cầm bút viết tên vào, rất dứt khoát.

Không hề xem trong đó viết gì.
Nguyệt Ninh nhận lấy, nàng đọc kĩ, sau đó nói: "Thêm một mục vào, 1/4 tài sản của Tần Trạch, sau khi có nó, ta mới yên tâm mà kí tên".
Trợ lý im lặng mà nhìn Tần Trạch, thấy hắn ta gật đầu thì người trợ lý kia mới rời đi.
Tần Trạch im lặng, cuối cùng hắn nói:"Ta trở về công ty, ta sẽ kêu trợ lý đem đơn ly hôn cho cô xem trước, nếu hài lòng thì hãy kí tên.

Sau khi kí tên, trợ lý sẽ đưa cho ta"
Nguyệt Ninh đáp ứng: "Được thôi, tùy ngươi"

Dù sao kí tên cũng không vần thiết phải nhìn mặt hắn, kí xong, mỗi người một tờ giấy là được rồi.

Thủ tục gì đó hắn sẽ tự tay giải quyết, không cần nàng động tay.

Dù sao người ta cũng là tổng tài nha!
Tần Trạch rời đi, hắn trở về công ty tiếp tục xử lý công việc.

Dạo gần đây hắn rất bận, không hề có thời gian mà nghĩ ngơi, cũng không hề có thời gian mà đi thăm Nhạc Dao Dao.
Nhạc Dao Dao ở trong tù rất tốt, nàng ta được mọi người yêu mến, lấy lòng nàng ta.
Mộ Dung Duật sủng ái nàng ta, yêu thương chiều chuộng tận trời, khiến cho mọi người xung quanh đều phải tiến đến mà nịnh bợ nàng ta, phục vụ nàng ta hết lòng.
Nhạc Dao Dao vui vẻ, nàng ta rất là hưởng thụ cảm giác này, mọi người tôn kính, lấy lòng.

Cảm giác thật sự rất thoải mái, vui vẻ.
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 43: Chương 43


Tuy rằng lâu lâu cũng rất muốn ra khỏi đây, mặc dù nơi này vui vẻ, nhưng nàng ta vẫn thích ra ngoài, nàng rất muốn trả thù con tiện nhân kia, nàng rất hận.
Nghĩ một chút, nàng ta lại cảm thấy khó chịu.

Từ khi nàng đấn nơi này Tần Trạch không hề đến thăm nàng, Nhạc Dao Dao cảm thấy rất đau lòng.
Chuyện xảy ra, mọi thứ rối tung.

Ngày đó, tuy rằng hắn không hề nói cái gì, nhưng nàng biết hắn vẫn có thất vọng về nàng.
Nhưng chẳng lẽ bởi vì một chuyện nhỏ ấy, mà hắn lại không yêu nàng nữa hay sao? Hắn không hề đến thăm nàng, chẳng lẽ lý do là vì chuyện kia?
●•●•○•○•●•●•○•○~
Bên này, Nguyệt Ninh đang ngồi kí tên vào đơn ly hôn kia.

Nàng đã đọc kĩ nội dung, nhìn thấy không có gì bất thường nên nàng đã kí tên.

Viết xong, trợ lý liền lập tức rời đi.

Nguyệt Ninh nằm nghĩ nghĩ, bao giờ nàng mới có thể xuống giường? Số tiền kia bao giờ mới đến?
Nguyệt Ninh nói với hệ thống: "Tiểu Bạch, ngươi đem chứng cứ gửi cho Tần Trạch, sẵn đem bản án rút về"
Nàng còn nói thêm: "Làm nhanh chóng nhé, xong thì ta mua cho ngươi cá khô".
Hệ thống: "Được, ta làm ngay"
Tần Trạch vừa trở về, hắn liền nhận được một cái mail, với một cái tên rất kì quái: Tiểu Bạch Siêu Manh Manh gửi cho hắn.
Hắn nhíu mày, mở mail lên.
Sau khi mở ra, đoạn voice kia bắt đầu phát ra âm thanh.

Đây là một đoạn voice của Tống Thanh Thanh cùng ai đó nói chuyện.

Liên quan đến cái chết của mẹ hắn, rất rõ nàng.
Tống Thanh Thanh giọng nói nhàn nhạt: "Chuyện ta nhờ, ngươi đã làm xong chưa?"
Một giọng nam, tầm 40 tuổi nói: "Hôm nay, nhất định sẽ hoàn thành.

Nhưng ta đang cần 10 vạn, có thể gửi đến cho ta trước không?"
Tống Thanh Thanh hung hăng nói: "Ta nói cho ngươi biết, nếu không làm thì một xu cũng chẳng có"
Nam nhân cười: "Ta không phải không muốn làm, ta thật sự thiếu tiền, ngươi mau chóng đưa tiền cho ta"
"Ta nói cho ngươi biết, cắt phanh xe không phải chuyện dễ.

Ta cần phải tím cách vào nhà, sau đó vào gara nhà họ..."
Tống Thanh Thanh cau mày: "Không phải ta đã nói, ngày mai nàng ta sẽ đến đây sao? Ngươi ngu thế? Chỉ cần đến nhà ta rồi cắt, không phải dễ như trở bàn tay hay sao?"
Nam nhân: "Đúng nha! Ta quên mất, nhưng ngươi cũng phải giao tiền cho ta trước.

Ngươi biết đây là mưu sát a! Ta chuẩn bị tiền chạy trốn!"
Giọng nói của Tống Thanh Thanh cao vút, nàng ta nói: "Sợ cái cọng lông a! Nàng ta chết, hắn sẽ không tra cứu, hắn sẽ cưới ta.

Ta giàu sang, đương nhiên sẽ giúp ngươi có nhiều tiền!"

Nam nhân kia có vẻ e dè: "Lỡ như không thành công thì phải làm sao a? Ta rất sợ hãi...!
Tống Thanh Thanh gào lên: "Không giết nàng ta, chúng ta chết chắc! Nàng ta đã biết chuyện của ta và ngươi, ngươi nghĩ nàng ta sẽ không nói với hắn sao?"
Nam nhân: "Ta...Thôi, ta làm là được chứ gì? Sau chuyện này, chúng ta cắt đứt liên lạc đi"
Đoạn voice dừng lại tại đó, não bộ của Tần Trạch cũng dường như bị dừng theo.

Hắn tiếp tục mở mail thứ hai:
Khung cảnh đoạn video này là tại một bãi đổ xe công cộng, xung quanh không hề có người.

Một nam nhân vẻ mặt lúng túng, gương mặt hắn được che đậy rất kĩ càng, không hề bị lộ ra một chút nào.
Nam nhân kia tiến lại gần một chiếc xe, sau đó hắn liền thụp thò làm chuyện gì đó, bởi vì camera có góc khuất nên không quay rõ việc hắn đang làm.
Một lát sau, hắn đi ra ngoài gara.

Sau đó nhấc điện thoại lên, gọi cho một ai đó: "Đã xong, Tần phu nhân chết chắc rồi, yên tâm a"
"Ngươi nhanh chóng đưa ta 10 vạn kia, ta cần rời khỏi đây.

Ừ, mai nhớ đem đến, ta đợi ngươi"
"Nhớ xóa cuộc gọi, ta đã biết rõ" Nói xong, hắn cúp điện thoại rồi rời đi.
Tần Trạch im lặng, hắn lập tức liền báo án, sau đó đưa hết chứng cứ mà mình có giao cho cảnh sát.

Hắn muốn giết bà ta, nhưng phải cho bà ta chịu khổ cái đã.
Bởi vì vụ án của mẹ hắn đã được cảnh sát tình nghi là có người cố ý giết hại bà ấy.

Nên khi nhận được chứng cứ thì cảnh sát liền tiến hành điều tra.
Tuy rằng đã qua hơn 10 năm, nhưng hắn vẫn có thể điều động cảnh sát lập lại vụ án kia.
Hắn, Tần Trạch, có khả năng hô mưa gọi gió ở đây! Chống hắn? Không có cửa!
Rất nhanh, 3 ngày sau liền có kết quả.
Cảnh sát điều tra rất nhanh, chẳng mấy chốc mà đã tìm ra chân tướng.

Sau khi điều tra hoàn thành, liền bắt bà ta lại.
Bởi vì hắn chèn ép phía bên cảnh sát, nên bà ta rất nhanh liền phải ngồi tù, thời gian là chung thân.
Hắn ta muốn bà ta ngồi tù cả đời, bà ta làm sao có thể chạy ra?
Nhạc phu nhân bắt đầu cuộc sống trong tù, bà ta không còn là Nhạc phu nhân cao cao tại thượng kia nữa, mà là một tù nhân.
Cuộc sống trong tù khiến cho bà ta đổ vỡ tinh thần, luôn luôn mong chờ sẽ có ai đó đưa bà ra khỏi nơi địa ngục trần gian như thế này.
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 44: Chương 44


Thế nhưng, đó là điều không thể nào xảy ra.

Nhạc Dao Dao hiện tại vẫn ở trong tù, không thể giúp bà ta.

Còn Nhạc Linh Nhi, không thể xuống giường đi lại.
Hiện tại bà ta không hề có một ai để nhờ cậy, giúp đỡ.

Nhạc phu nhân buồn bã, im lặng lau nước mắt.
Tại nhà giam, ma cũ bắt nạt ma mới.

Bà ta bị bắt nạt, bởi vì nhan sắc được bà ta bảo dưỡng kĩ càng, nên vẻ ngoài của bà ta khá trẻ.
Vì thế, liền bị trở thành Máy phát tiết cho bọn họ.

th*n d*** của bà ta đau rát, bước đi rất đau.

Đã thế còn làm việc nặng, khiến cho bà ta sống không bằng chết.
Muốn chết, nhưng không dám.

Bà ta sợ đau, không dám tự tổn thương chính mình.

Chỉ có cách, im lặng chịu đựng những ngày tháng này.
Bà ta hận rất hận, hận tất cả mọi người, hận cả bản thân mình.
Nguyệt Ninh thông qua màn ảnh nhìn Nhạc phu nhân, nàng không có oán hận, cũng không hề vui vẻ.
Hệ thống từ đâu nhảy ra ngoài, giọng nói vui vẻ: [Kí chủ a, điểm ngược tra +500]
Nguyệt Ninh: "Từ đâu ra vậy?"
Hệ thống: [Tống Thanh Thanh a, cuộc sống trong tù của bà ta quá khắc nghiệt, quá đau khổ.

Hệ thống cũng không biết vì sao lại được nhiều như vậy]
[Còn nữa, công đức cũng tăng a, là +200 đó kí chủ]
Nguyệt Ninh: "?" Lại từ lâu ra nhiều điểm công đức như vậy? Nàng còn chưa dắt bà lão qua đường cơ mà?
Hệ thống vui vẻ nói: [Đây là những người bị Trần Hữu lừa gạt, cùng với điểm thế giới này tặng ngài]
Nguyệt Ninh vui vẻ: "Nga, thì ra là vậy nha!"
Nguyệt Ninh nghĩ nghĩ một lát, sau đó nói: "Tiểu Bạch, mở Cửa Hàng Quy Đổi ra.

Sau đó giúp ta tìm thuốc chữa lành thận đi a?"
Hiện tại nàng đã có công đức, rất có khả năng sẽ mua được thuốc gì đó hữu dụng nhỉ?
Hệ thống nghe lời, nó tìm một lúc lâu sau đó mới nói: [Không có thuốc như vậy a, ta chỉ có thể tìm được vật phẩm phục hồi vết thương, dưỡng thương]
Hệ thống lo lắng hỏi: [Kí chủ, ngài muốn mua hay không?]
Nguyệt Ninh cau mày, không phải hệ thống cái gì cũng có hay sao? Có phải cái hệ thống này là đồ dỏm hay không?
Tuy rằng Nguyệt Ninh nghĩ như vậy, nhưng nàng vẫn gật đầu: "Mua, ta cần hồi phục nhanh lên một chút"
Nhanh lên để còn xem phim tình cảm của nam nữ chủ nha! Nàng không xem thì thật là đáng tiếc!
Hệ thống vang lên: [ Số điểm của kí chủ là: 150]

Trên tay nàng xuất hiện một lọ dung dịch Phục Hồi Đan, nàng khẽ thở dài một cái.

Nguyệt Ninh tỏ vẻ: A, tìm thì khó, mất thì nhanh!
Hệ thống nói: [Vật phẩm này không thể tạo thêm một cái thận, cũng không có tích sự gì lớn, nhưng nó có thể phục hồi vết thương, tăng cường sức khỏe a]
[Dù sao cũng là vật phẩm của hệ thống, ít ra hiệu quả của nó vẫn tốt hơn đồ vật của thế giới này]
Nguyệt Ninh cười cười, nàng cố gắng nuốt xuống.

Im lặng mở màn hình xem Tần Trạch diễn biến, nàng muốn nhìn xem bọn họ làm sao để gặp nhau.
Tần Trạch hiện tại đang ở trong căn phòng nào đó, hắn ngồi đối diện với một người mặc quần áo cảnh sát, dường như cấp bậc của tên đó rất cao.

Thế nhưng lại có vài phần nhún nhường Tần Trạch.
Tần Trạch cười lạnh: "Ta đã nói rõ, chuyện này cứ như vậy đi, lập tức thả nàng!"
Nam nhân: "Chuyện này...Thật sự rất khó khăn, Tần tổng, có thể thong thả vài ngày hay không? Chúng ta từ từ bàn bạc"
Tần Trạch nhàn nhạt, hắn phủi tay áo nói: "Ta không có thời gian, các ngươi tự mà giải quyết đi"
Nam nhân im lặng,cuối cùng hắn cũng nói: "Được" Sau đó liền kêu người thả Nhạc Dao Dao ra ngoài.
Nam nhân kia đi trước, hắn dẫn Tần Trạch đến một khu dành cho phạm nhân, sau đó lục đục mà tìm chìa khóa mở cửa.
Tần Trạch gấp không thể chịu nổi, hắn muốn Nhìn thấy Nhạc Dao Dao, hắn lo lắng, bất an.
Không biết nàng ấy sống có tốt hay không? Có lẽ là bị đám người kia bắt nạt?
Hắn dự định cứu nàng sớm hơn, nhưng hắn không thể, bởi vì bận rộn chuyện Tống Thanh Thanh nên bây giờ hắn mới có thể đến cứu nàng.
Không biết nàng ấy có trách hắn hay không?

Cửa phòng mở ra, Tần Trạch lập tức liền tiến vào.

Hắn nhanh chóng mà tìm phòng giam của Nhạc Dao Dao đang ở.
Cuối cùng cũng tìm thấy, hắn dự định tiến vào thì lại thấy một khung cảnh, khiến cho hắn sững người lại, không thể tin vào mắt mình
Tần Trạch từ từ tiến lại gần, hắn nhìn thấy một nữ nhân đang cùng một nam nhân nào đó ôm hôn, ánh mắt của bọn họ vô cùng tình cảm.
Nhìn kĩ một chút, hắn phát hiện, người nữ nhân đó chính là Nhạc Dao Dao! Người mà hắn ngày ngày luôn tìm cách cứu nàng ra! Sợ nàng bị ủy khuất ở nơi này!
Thế nhưng, bây giờ hắn đang nhìn thấy cái gì? Nhìn nàng ta cùng một nam nhân khác âu yếm, triền miên!
Hắn đôi mắt đỏ bừng, cánh tay nắm chặt, gân xanh nổi đầy mặt! Cố gắng giữ cho bản thân bình tĩnh, nhưng không thể! Hắn bị đội nón xanh!!! Mẹ nó ai có thể nhịn?!
Hắn đã muốn yêu thương nàng, nâng niu nàng như bảo bối...Thế nhưng khi hắn nhìn thấy cảnh này thì đôi mắt trở nên tàn khốc, lạnh lùng đến tận xương tủy.
Nhạc Dao Dao, nếu cô không muốn được yêu thương, được nâng niu thì tôi sẽ chiều theo ý của cô!
Tôi sẽ dùng mọi thủ đoạn để có được cô, đây là kết quả cho việc cắm sừng tôi!
Tần Trạch xông vào, hắn tách hai người bọn họ ra.

Sau đó khuôn mặt dữ tợn mà nói: "Nhạc Dao Dao, cô đang làm trò gì?"
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 45: Chương 45


Nhạc Dao Dao giật mình, nàng ta xoay đầu nhìn lại phía sau, hoảng hốt: "Tần...Tần Trạch, sao ngươi lại đến đây?"
Tại sao Tần Trạch lại tới đây, lúc trước không đến, bây giờ lến làm gì? Còn ngay lúc này nữa...
Tần Trạch phẫn nộ, hắn trừng mắt mà nhìn Nhạc Dao Dao: "Ngươi đang làm cái quái gì? Ngươi đội nón xanh cho ta? Nhạc Dao Dao! Ngươi dám!!!"
Nhạc Dao Dao hoảng sợ, nàng ta lắp bắp nói: "Tần Trạch, không phải, chuyện không phải như vậy đâu, xin ngươi...Ngươi hãy nghe ta giải thích!"
Trước hết là phải dỗ hắn đã, sau đó mới tìm cách.

A Duật đã từng bảo vệ nàng, bây giờ nàng cũng phải bảo vệ hắn!
Tần Trạch cười lạnh, trong lòng hắn vô cùng đau sót: "Còn giải thích? Tôi tận mắt chứng kiến, cô còn muốn giải thích cái gì?"
Hắn không ngờ rằng mọi chuyện có thể trở nên như vậy, người con gái hắn yêu, ngây thơ kia đã đi đâu rồi?
Nhạc Dao Dao giải thích: "Ngươi nhìn lầm rồi, vừa nãy hắn chỉ giúp ta xem bụi dính vào trong mắt thôi!"Đúng, lý do này có vẻ hợp lý!

Tần Trạch cười lạnh, hắn tận mắt chứng kiến, thế nhưng nàng ta lại nói dối hắn, thật sự khiến hắn rất thất vọng: "Được thôi, vậy ta muốn hỏi một điều"
Nhạc Dao Dao gấp gáp nói: "Ngươi nói đi, ta sẽ trả lời" Còn chuyện gì nữa hay sao? Gương mặt của hắn có vẻ lạ...
Tần Trạch: "Ngươi không kêu ta là A Trạch nữa sao? Là bởi vì nam nhân này có đúng không?"
Nàng ta hoang mang, tại sao hắn lại hỏi chuyện này? Nàng phải làm sao để nói dối tiếp đây? Nhạc Dao Dao giật mình một chút, sau đó nàng ta mới nói: "Ta...Ta là còn giận ngươi, vì thế mới kêu tên ngươi"
Tần Trạch im lặng, hắn nhìn nam nhân đang ngồi xem kịch kia, trong lòng phẫn nộ.
Hắn vừa định nói thì cảnh ngục đến, hắn thúc giục Tần Trạch cùng Nhạc Dao Dao rời đi: "Tần tổng, mọi chuyện đã được cấp trên giải quyết, ngài có thể rời đi nơi này"
Tần Trạch biết bản thân không thể ở lại, bởi vì đã làm loạn một trận, uy h**p cảnh sát thai Nhạc Dao Dao.

Hiện tại không thể tiếp tục náo loạn tại đây, nếu không mọi thứ hắn làm đều vô nghĩa.
Tần Trạch kéo tay Nhạc Dao Dao rời đi, hắn nắm rất chặt, khiến Nhạc Dao Dao đau đớn cầu xin buông tay ra, nhưng hắn không thèm để ý đến nàng ta.
Lôi nàng ra khỏi nơi đó, trực tiếp vứt nàng ta vào xe, lái xe rời đi.
Nhạc Dao Dao gào khóc, nói: "Tần Trạch, ngươi làm ta đau, ngươi không biết xin lỗi hay sao?"
"Ta thật đau khổ ở nơi đó, vì sao ngươi lại không đến cứu ta? Bây giờ đến có ích gì? Ngươi hung hăng như vậy là có ý gì?"
"Mẹ ta vì sao lại vào tù? Ta nghe A Duật nói, bà ta là do ngươi ép vào đây!"
"Ngươi có biết ngươi khốn nạn như thế nào hay không?"
Nhạc Dao Dao nói, hắn ta không hề trả lời.

Một lát sau, hắn bổng nhiên dừng xe bên đường, sau đó cười lạnh nói:"Khốn nạn? Được, vậy ta cho ngươi biết thế nào là thật sự khốn nạn"
Nhạc Dao Dao cảm thấy bất an, nàng ta ấp a ấp úng hỏi: "Ngươi...Ngươi muốn làm gì?"
Tần Trạch cười cười tiến lại gần: "Cho ngươi biết thế nào là khốn nạn!"

Dứt lời, hắn đã tiến đến xé toạt áo nàng ta ra, sau đó hạ ghế ngồi, đẩy nàng ta nằm xuống.
Tần Trạch đôi mắt đỏ ngầu, hung hăng mà cưỡng ép nàng ta cùng hắn lăn ga giường.
Nhạc Dao Dao đau đớn vô cùng, bởi vì hắn không có màn dạo đầu mà tiến vào, khiến cho nàng vô cùng thống khổ, sắc mặt trắng bệch không một chút máu nào.
Nàng ta đau đớn, cầu xin hắn tha cho nàng, nhưng hắn chẳng thèm nghe đến, chỉ tiếp tục chiếm hữu nàng.
Nhạc Dao Dao th*n d*** đau rát, chảy máu đầm đìa, nhưng hắn vẫn cứ không buông tha cho nàng.

Nàng ta đau đớn đến ngất đi, khóe mắt còn đọng lại giọt nước mắt.
Tần Trạch thấy nàng ta ngất đi, hắn mới dừng lại động tác kia.

Nhìn vào phía dưới, hắn phát hiện nàng ấy chảy rất nhiều máu, mùi máu nồng nặc khắp xe.
Hắn hoảng loạn, luống cuống tay chân nhưng không biết phải làm sao, chỉ liên tục nói: "Xin lỗi, xin lỗi, ta không cố ý..."
Hắn nhìn thấy Nhạc Dao Dao cùng nam nhân khác ôm hôn, trong lòng hắn rất đau khổ.
Sau đó nàng ấy lại không kêu hắn giống như lúc trước, A Trạch nàng vẫn luôn kêu hắn như vậy, thế nhưng hôm nay lại lạnh nhạt mà kêu họ tên của hắn! Tất cả là tại nam nhân kia!

A Duật, A Duật, A Duật Cái tên này vẫn luôn luẫn quẩn trong đầu của hắn, đến khi nghe thấy câu nói kia của nàng ấy thì hắn không thể kìm chế bản thân.
Ngươi có biết ngươi khốn nạn như thế nào hay không? Hắn khốn nạn? Hắn nghĩ đủ mọi cách để cứu nàng ra, thế nhưng lại nhận được một câu nói như thế này sao?
Thật không thể chấp nhận! Hắn cũng có tôn nghiêm của mình! Hắn tức giận, nên đã không thể kìm chế được cảm xúc mới làm ra chuyện như vậy...
Nhìn thấy Nhạc Dao Dao nằm trên ghế, hắn khẽ đau lòng.Khoác cho nàng một cái áo, sau đó hắn nhanh chóng lái xe trở về biệt thự.
Trở về biệt thự, hắn ôm Nhạc Dao Dao vô cùng cẩn thận mà tiến về phía giường.

Đôi mắt ôn nhu mà nhìn nàng ta một lúc.
Hắn nhẹ nàng đặt nàng ta xuống sau đó xoay lưng đi tìm thuốc mỡ mà bôi vào cho nàng.
Tần Trạch thoa thuốc mỡ rất cẩn trọng, tựa như bảo vật, nâng trong tay sợ vỡ, ngậm trong miệng sợ tan.
Một lúc lâu sau, hắn hôn hôn cái trán Nhạc Dao Dao sau đó đóng cửa phòng mà rời đi.
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 46: Chương 46


Sáng sớm, Nhạc Dao Dao tỉnh lại.

Nàng ta bước xuống mà cùng Tần Trạch đối chất: "Tần Trạch, ngươi vì sao lại đối xử với ta như vậy? Ta đã không còn là bạch nguyệt quang trong lòng của ngươi, vì thế hãy buông tha cho nhau đi!"
Tần Trạch nhìn thấy Nhạc Dao Dao, hắn vốn dĩ cảm thấy áy náy vì đã đối xử như thế với nàng ta.

Nhưng lại nghe được câu nói kia, hắn liền tức giận: "Cô muốn rời khỏi ta để đi theo tên nam nhân kia có đúng không?"
Nhạc Dao Dao phẫn nộ: "Tần Trạch, đây là chuyện củ tôi và anh, đừng đem A Duật vào! Hắn không liên quan!"
Tần Trạch cười lạnh: "A Duật? Gọi tên thân mật như vậy sao? Cô đã cùng hắn lên giường rồi?"
Tên của hắn thì nàng ta gọi thẳng, mở miệng ra là A Duật, A Duật! Phải chăng bọn họ đã xảy ra chuyện gì? Hắn phải điều tra!
Nhạc Dao Dao gào khóc: "Tần Trạch! Anh đừng có quá đáng! Tôi cùng hắn lên giường thì sao? Liên quan gì đến anh? Lúc tôi cần anh thì anh ở đâu? Đừng có làm lên mặt ở đây với tôi!"
Tần Trạch tiến đến, bóp chặt cổ Nhạc Dao Dao: "Cô biết cô đang nói chuyện với ai không?"
Nhạc Dao Dao khó thở nói: "Tần Trạch, thả tôi ra, anh khốn nạn, khiến tôi ghê tỡm!"
Tần Trạch đẩy nàng ta xuống sopha, xé toạt áo Nhạc Dao Dao, lại một lần nữa cùng nàng ta chơi xếp hình.
Nhạc Dao Dao gào khóc, hắn ta vẫn thô lỗ như hôm trước, vết thương hôm qua còn chưa lành, vẫn còn sưng đỏ.

Hôm nay hắn lại tiếp tục, khiến vết thương cũ nơi kia càng thêm nặng hơn.
Đến khi Tần Trạch dừng lại, hắn lại nhìn thấy th*n d*** của Nhạc Dao Dao không ngừng chảy máu.

Hắn áy náy bế nàng lên, cẩn thận thoa thuốc mà hối lỗi.
Nguyệt Ninh nằm trên giường bệnh, khóe miệng nàng giật giật.

A, ngược luyến tình thâm cấp độ đặc biệt! Phiên bản nâng cấp!
Xe chấn, sopha, nhà bếp, giường, ngoài sân, gara xe,...A, bọn họ thật là biết chơi!
Nhạc Dao Dao vết thương cũ chưa lành hắn thì lại tiếp tục chồng thêm vết thương mới.

Ngược thân, ngược tâm đều có đủ.
Nhạc Dao Dao bộ dạng: Ta yêu ngươi nhưng ngươi không hiểu, ta đau khổ.

Ngươi vì sao lại đối xử với ta như vậy? Ta rất thương tâm... nhưng ta không nói
Tần Trạch áy náy, hối hận.

Sau đó lại đi ngược Nhạc Dao Dao.

Sau đó lại tiếp tục áy náy, lại ngược, vòng tuần hoàn lặp đi lặp lại
Hắn bộ dạng: Ta đau khổ, nhưng ngươi không hiểu cho ta.

Ngươi không yêu ta, ngươi yêu nam nhân kia, ngươi ở đây cùng với ta là vì tiền Ta thương tâm, ta đau khổ nhưng ta không nói...
Hai bọn họ cứ như thế mà ngược luyến tình thâm.
Nguyệt Ninh: "..." Tư duy của bọn họ, nàng không hiểu.

Nhưng, hai người bọn họ tự ngược lẫn nhau, không đem thêm người thứ ba vào thì tốt, có tiến bộ.
Nguyệt Ninh thở dài, nàng cảm giác nhức hết cả trứng...Mặc dù nàng không có trứng!
A, phiền muộn!
Bọn họ vẫn cứ như vậy, liền trôi qua 3 tuần sau.
Sau khoảng thời gian nghĩ ngơi dưỡng bệnh tại bệnh viện mới, cùng với uống một đống thuốc của hệ thống, nàng cúi cùng có thể tung tăng nhảy nhót!
Nhưng, vẫn là thiếu một bên thận cùng một cái t* c*ng.

Nguyệt Ninh thở dài, nàng gọi taxi đi đến ngân hàng để rút tiền, là 1/4 tài sản của Tần Trạch.
Hệ thống nhảy ra hỏi hỏi:"Kí chủ, ngài muốn đi đâu vậy?"
Nguyệt Ninh vui vẻ nói: "Ta đi rút tiền a, thật nhiều tiền đang đợi ta rút!!!"
Tần Trạch tổng tài sản 3000 tỷ!!! Nàng là được 1/4 trong số đó! Có thể sung sướng sống cả đời, không cần lo lắng về tiền bạc.
Hệ thống: [Ngài cần gì tự mình đi? Ta giúp ngài rút a!]
Nguyệt Ninh bất ngờ nàng hỏi: "Ngươi có thể rút?"
Hệ thống kiêu ngạo nói: [Đương nhiên, đợi ta một lát a!]
Nói xong hệ thống đột ngột im lặng, khoảng 10 sau hệ thống mới nói: [Hì hì, ta đã xong, mời ngài kiểm tra tài khoản!]
Nguyệt Ninh mở ra tài khoản, sau đó nàng trợn trắng mắt: "Ngọa tào! 3000 tỷ!!!"
Hệ thống cười đê tiện [Hì hì, ta nhìn thấy hắn có 4500, vì thế ta lấy 3000]

Nguyệt Ninh cau mày: "Ta nhớ không nhầm là hắn chỉ có 3000 tỷ, vì sao lại thêm 1500 nữa?"
Hệ thống vui vẻ: [1500 kia là tiền đen a! Ta để lại, còn nhặt luôn chứng cứ phạm tội của hắn a!]
Nguyệt Ninh: Lợi hại! Hệ thống của ta thật lợi hại!
Nguyệt Ninh bỗng chốc lại lo lắng, nàng nhìn nhìn hệ thống hỏi: "Tiểu Bạch, ngươi rút ra như vậy hắn có biết hay không?"
Hệ thống 0002 cười đê tiện: [Hắn sẽ không biết, lịch sử giao dịch là -750 mà thôi a]
Nguyệt Ninh: Giọng cười thật đáng sợ a! Trả lại hệ thống manh manh cho nàng được không?
Hệ thống cười một lúc, sau đó nó bổng nhiên im lặng...
Hệ thống bắt đầu khóc lóc...
Nguyệt Ninh: "???" Có bệnh?
Hệ thống thút thít nói: [Kí chủ a, Thế Giới Chi Thần trừ -100 công đức của chúng ta]
Nguyệt Ninh: "?!" Ngọa tào!!!
Hệ thống ũ rũ nói: [Bởi vì chúng ta lấy tiền của nam chính...] Thế Giới Chi Thần biết được cho nên liền phạt bọn họ!
Nguyệt Ninh tỏ vẻ: A, quả nhiên là vầng hào quang của nam chính! Ai dám làm chuyện có lỗi với hắn đều không may mắn!
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 47: Chương 47


Nguyệt Ninh thở dài một cái, sau đó xoa xoa trái tim nhỏ bé của mình.

Tiếp theo, nàng liền ngồi xem tuyến tình cảm của nam nữ chính.
Nhạc Dao Dao thân thể mệt mỏi, nàng từ trên lầu bước xuống.

Đau đớn khiến cho đôi chân nàng run rẩy, nhưng vẫn cố đi xuống lầu.
Dạo gần đây, nàng gầy hơn một chút, ngủ cũng không ngon, cơ thể vô cùng suy nhược.
Nguyệt Ninh nhìn qua màn hình, thấy đôi mắt kia hồng hồng, sưng lên.

Có vẻ như nàng ta đã khóc, nước mắt thấm ướt con ngươi, nhìn có vẻ thuần tịnh, nhu nhược động lòng người.
Nhạc Dao Dao bước xuống, nàng dự định đi lấy chút đá để lăn mắt, nàng khóc quá nhiều, khiến đôi mắt rất đau.

Vừa xuống dưới, nhìn thấy Tần Trạch đang từ từ tiến lại gần, Nhạc Dao Dao theo bản năng lùi lại một bước, gương mặt tái xanh.
Nhạc Dao Dao xoay người, nàng muốn chạy trở về phòng, nhưng chưa kịp chạy đi, nàng đã nghe được âm thanh từ đằng sau.
Tần Trạch nhàn nhạt: "Đứng lại đó cho ta"
Tần Trạch có chút không vui, vừa thấy hắn đã chạy là ý gì? Hắn đáng sợ như vậy hay sao? Hay là nàng ấy không muốn nhìn mặt hắn?
Giọng điệu của hắn lạnh nhạt, khiến cho Nhạc Dao Dao sợ hãi, nàng ta nhớ đến những ngày gần đây, khẽ run rẩy một chút.
Nhạc Dao Dao cắn môi, ngoan ngoãn đứng lại: "Có chuyện gì?"
Tần Trạch lạnh nhạt nói: "Xoay mặt lại đây" Nếu nàng ta đã không muốn nhìn, thì hắn nhất định phải ép nàng ta nhìn hắn!
Nhạc Dao Dao đứng im không nhúc nhích, không muốn quay người lại, nàng không muốn nhìn thấy gương mặt của hắn, chỉ muốn rời khỏi đây.
Vì sao hắn lại trở nên như vậy? Lúc trước hắn rất yêu nàng, đối xử với nàng rất tốt.

Đến khi nàng ở bệnh viện kia, thái độ của hắn bắt đầu không tốt, thường xuyên làm khó dễ nàng.
Nhưng, sau khi ra khỏi trại giam, hắn giống như một người khác, không còn là Tần Trạch mà nàng biết.

Hắn ép bức nàng, nhốt nàng, nhưng nàng vẫn không kìm lòng được, vẫn yêu hắn.
Ngay lúc Nhạc Dao Dao ủy khuất, chiếc cổ của nàng đã bị Tần Trạch bóp lấy, giọng nói lạnh lùng: "Ta nói ngươi không nghe hay sao?"
Có phải nàng ta đang nghĩ đến tên nam nhân kia? Ha, đã leo là người của hắn còn dám mơ tưởng đến người đàn ông khác trước mặt hắn! Không thể tha thứ!
Nhạc Dao Dao hoảng hốt, nàng mím chặt môi, cố gắng không khóc, nhưng nước mắt cứ lộp bộp rơi xuống.
Tần Trạch siết chặt cổ thêm một chút, gào lên: "Nói mau!"
Nhạc Dao Dao thân thể run rẩy, nàng ta nói: "Nghe được"
Hắn buông ra cổ Nhạc Dao Dao, sau đó khẽ cười lạnh: "Không muốn nhìn thấy tôi? Thế nên giả vờ?"
Nhạc Dao Dao im lặng không nói, nàng ta không muốn gặp hắn, muốn thoát khỏi nơi này, chạy càng xa càng tốt.

Tần Trạch cười lạnh, hắn giọng nói có chút lạnh lẽo đến thấu xương: "Dạo gần đây, tôi đối xử với cô quá tốt, vì thế nên cô xem trời bằng vung?"
Nhạc Dao Dao lắp bắp nói: "Không...!Không có" Nàng không dám, hắn ta thật sự rất đáng sợ, không hề giống A Trạch lúc trước...
Tần Trạch cười cười: "Cô có muốn tôi kêu người giết Tống Thanh Thanh hay không?"
Nhìn nàng ngơ ngác, hắn còn kiên nhẫn giải thích thêm: "Bởi vì cô không nghe lời, tôi không vui, vì thế nên tôi trút giận lên bà ta"
Nhạc Dao Dao vẫn ngây ngốc một lúc, sau đó mới hiểu ra.

Tống Thanh Thanh chính là mẹ của nàng! Nhạc mẫu thân!
Gương mặt nàng có vẻ như không thể tin nổi mà nhìn hắn: "Tần Trạch, anh điên rồi!"
Vì sao hắn lại muốn giết mẹ nàng? Bà ấy đã phạm phải sai lầm gì sao? Hay đơn giản là hắn muốn trút giận lên Nhạc mẫu và nàng?
Tần Trạch nhìn Nhạc Dao Dao thật lâu, khiến cho nàng ta sợ hãi, tựa như mổit con dã thú đanh chuẩn bị săn con mồi nào đó.
Tần Trạch giọng nói có chút điên cuồng: "Điên sao? Nhạc Dao Dao, cô vốn dĩ không biết bà ta đã làm chuyện vô sỉ như thế nào!"
Nghĩ nghĩ, hắn lại nở nụ cười trào phúng: "A, cô cùng mẹ mình giống nhau như đúc, đều là hồ ly tinh cướp đoạt chồng người khác.

Vì thế làm sao mà hiểu được?"
Nhạc Dao Dao lắp bắp nói: "Tôi...Tôi không có!".

Vốn dĩ đây là vị trí của nàng, nàng giành lại nó là không hề sai! Thế nhưng, sao mọi chuyện lại trở thành như thế này?
Nhạc Dao Dao nhẹ giọng hỏi, giọng nói của nàng có vẻ sợ hãi: "Mẹ của tôi...Bà ấy đã làm gì sao?"
Tần Trạch cười lạnh, ánh mắt của hắn âm trầm mà nhìn Nhạc Dao Dao: "Ha, bà ta làm tiểu tam, giật chồng người khác, sau đó còn lên mặt uy h**p bà ấy, nghênh ngang ngông cuồng mà ra kế hoạch g**t ch*t bà ấy!"
"Ngươi biết chuyện gì không? Mẹ ngươi hại chết mẹ ta! Chính là bà ta ra tay g**t ch*t mẹ tôi!"
Hại chết mẹ hắn, sau đó liền cưới người khác, không hề có một chút thương tâm, hay hối hận nào!
Nhạc Dao Dao khó hiểu, mẹ đã...!Hại chết Tần phu nhân? Tiểu tam? Tại sao nàng chưa từng nghe thấy chuyện này? Có phải hắn đang nói đùa, mục đích là để hành hạ nàng?
Nhạc Dao Dao hoảng hốt, nhìn Tần Trạch.

Nàng tựa như không thể tin nổi lời hắn nói, thế nhưng nhìn vào ánh mắt âm trầm đoan độc kia, nàng đã hiểu ra...! Đó là sự thật
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 48: Chương 48


Nghe thấy câu nói ấy, Nhạc Dao Dao nhìn Tần Trạch: "Tần Trạch, đó chính là mẹ ruột của tôi! Vì sao anh lại có thể tàn nhẫn như vậy?"
Tần Trạch khẽ nhếch môi: "Nhẫn tâm?Lúc ấy bà ta cướp đi mạng sống của mẹ tôi, tại sao lại không nhớ đến chữ Nhẫn tâm này?"
Nhạc Dao Dao mím môi, không hề nói chuyện.

Hắn nói đúng, nếu bà ấy không hại chết Tần mẫu, thì nàng đâu cần phải khổ như bây giờ?
Nhưng đó chính là mẹ ruột của nàng, vì thế nàng cũng chỉ có thể cố gắng chịu đựng.

Hi vọng một ngày nào đó, hắn sẽ nhận ra rằng nàng vô cùng yêu hắn mà yêu thương nàng hơn một chút.
Tần Trạch nhìn thấy vậy, liền cảm thấy bản thân đối xử với nàng ấy hơi quá đáng, vì thế hắn nhẹ nhàng tiến lên, giữ chặt phần gáy của Nhạc Dao Dao mà hôn xuống.
Nói rằng là hôn, nhưng thật ra là giống cắn hơn.

Điên cuồng mà g*m c*n, hắn không hề có một chút nhẹ nhàng nào cả.

Nhạc Dao Dao bị cắn đau, nàng cố gắng hết sức giãy dụa, nhưng càng giãy thì càng bị hắn gìm chặt, cuối cùng chỉ có thể im lặng thuận theo hắn.
Nguyệt Ninh: (﹁﹁) Ha ha
Nhìn xem hai người bọn họ ngược tâm ngược thân, Nguyệt Ninh cảm giác bản thân nhức hết cả trứng, khóe miệng giật giật.
Cho dù bản thân bị đối xử như thế, cuối cùng nàng ta vẫn tha thứ cho Tần Trạch.

Quả thật là tình yêu vĩ đại!
Nhạc Dao Dao hô hấp khó khăn, nàng ta thở hổn hển.

Nhưng rất may, Tần Trạch đã buông ra nàng.
Nhạc Dao Dao mềm nhũn cả người, tựa vào trong ngực Tần Trạch mà thở gấp.
Nàng đau khổ, nước mặt lã chã rơi, khiến cho người khác cảm thấy muốn chà đạp bởi vì gương mặt kia vô cùng thuần tịnh, nhu nhược.
Nhạc Dao Dao yếu ớt nói:"Vì sao lại đối xử với ta như vậy?"
Tần Trạch cười, hắn thấp giọng khẽ nói, thanh âm mập mờ động lòng người: "Tôi đối xử với em như thế nào? Giống như hôm qua em nằm ở dưới nỉ non cầu xin tôi cho em?"
Khuôn mặt Nhạc Dao Dao đỏ bừng: "Đó là anh ép tôi, không phải tôi muốn.

Tôi hận anh, vô cùng ghét anh!"
Tần Trạch sắc mặt tĩnh mịch, hắn lành lạnh cười, "Hận tôi? Thật tốt, tôi có đôi khi c*̃ng rất hận, vậy chúng ta liền cùng nhau hận đi."
Nói xong Tần Trạch ôm Nhạc Dao Dao lên, sau đó nhanh chân đi lên lầu.
Nhạc Dao Dao sợ hãi, nàng vùng vẫy cơ thể: "Tần Trạch, anh muốn làm gì? Thả tôi ra"
Tần Trạch cúi đầu nhìn thoáng qua Nhạc Dao Dao, ánh mắt của hắn tràn đầy mang theo d*c v*ng, "Ngoan, tôi sẽ thả em trên giường"
Nguyệt Ninh ngồi trên giường xem: "..." Mắt không thấy, tai cũng không nghe.

Mỗi ngày đều bị cưỡng ép phải lăn ga gường, nga, rõ ràng là có bệnh!

Nga, một lần lăn giường là mấy tiếng, quả là nam chính nha! Làm như vậy thật sự không có bệnh gì đó khó nói hay sao? Không hư thận sao?
Lát sau, khuôn mặt Nhạc Dao Dao tràn đầy nước mắt, đáng thương hề hề mà ngồi ở mép giường.
Nàng ta khóc nức nở, tỏ vẻ thiên hạ đều phụ lòng nàng.
Nguyệt Ninh: (﹁﹁) Nhìn nhiều sẽ quen, ta ổn.
Nhạc Dao Dao khóc một lúc lâu, đột nhiên điện thoại vang lên, nàng nhanh chóng cầm lấy điện thoại, im lặng nghe máy.
Một giọng nam trầm thấp vang lên từ điện thoại: "Tiểu Nhạc, là ta đây"
Nhạc Dao Dao vui vẻ, nàng ta tựa hồ như đã quên hết chuyện vừa rồi, giọng nói ngọt ngào vang lên: "A Duật! Là anh sao?"
Mộ Dung Duật đáp, âm thanh trầm thấp động lòng người: "Ừm, là tôi.

Tôi chỉ muốn nói...Tôi nhớ em rồi"
Nhạc Dao Dao nghe được câu nói kia, nườc mắt nàng ta lại rơi trong vô thức, nàng ta khẽ lau lau nước mắt sau đó mới nói: "Vâng, tôi cũng thế"
Đã rất lâu không ai nói như thế với nàng ta, Tần Trạch đã không còn như trước kia, hắn đã thay đổi rồi.

Hiện tại nàng bị hắn nhốt ở đây, thật sự rất đau khổ.
Mộ Dung Duật đột nhiên nhớ đến một nam nhân nào đó kéo tay Nhạc Dao Dao ra khỏi bệnh viện.

Hắn đã cho người điều tra, hiện tại đã có được tất cả thông tin.
Mộ Dung Duật khẽ cười, hắn nói với Nhạc Dao Dao: "Dạo gần đây em sống có tốt không? Tôi đã ra ngoài, nếu có thể tôi rất muốn cùng em dùng bữa tối"
Nhạc Dao Dao ánh mắt bi thương, nàng ta khẽ nói: "Tôi...Tôi sống rất tốt"
Mộ Dung Duật cười, hắn tiếp tục nói: "Nghe nói bữa tối dưới ánh nến rất lãng mạn, ta vẫn luôn muốn thử một lần, nhưng có vẻ không được rồi"
"Nhưng không sao, quan trọng là em, giọng của em có chút không ổn.

Có phải là em đang bệnh hay không? Giọng nói của em, có chút giống như...Đang khóc!"
Nhạc Dao Dao nghe được câu này nàng ta lập tức bật khóc nức nở, không hề che giấu chút nào.
Mộ Dung Duật im lặng, dường như hắn đã đoán ra được.

Đợi một lát, sau đó hắn hỏi: "Em ổn chứ? Có chuyện gì hay sao? Có thể nói ra, tôi giúp em giải quyết"
Nhạc Dao Dao lau lau nước mắt, nàng ta giọng nói nghẹn ngào: "A Duật, cứu tôi! Mau mau cứu tôi, tôi không muốn ở chỗ này!"
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 49: Chương 49


Mộ Dung Duật tỏ vẻ lo lắng: "Ngươi có chuyện gì? Cứu ngươi? Ngươi đang ở nơi nào?" Có phải bị ai đó ức h**p hay không?
Nhạc Dao Dao lộp bộp rơi nước mắt, nàng ta khóc tê tâm liệt phế: "Ta bị Tần Trạch nhốt lại, hắn ***** *** ta, cầm tù ta, ta thật sự chịu không nỗi nữa rồi"
Mộ Dung Duật lo lắng hỏi: "Tiểu Nhạc, ngươi ổn không? Ta lập tức đến cứu ngươi!"
Hắn tuy rằng đã điều tra, thế nhưng không ngờ tình huống như vậy.

Tần Trạch con người này quả nhiên là một tên cặn bã, hắn không thể để Tiểu Nhạc ở đó, lập tức phải cứu nàng.
Nhạc Dao Dao lập tức cự tuyệt, nàng ta hoảng hốt: "Không được! Hắn rất nguy hiểm, ta không muốn hại ngươi, ta không muốn!"
Tần Trạch rất thủ đoạn, A Duật có lẽ không thể là đối thủ của hắn.

Không được, nàng phải ngăn lại hắn.
Mộ Dung Duật thở dài, hắn kiên nhẫn nói: "Ta không thể để ngươi ở đó, hắn ta rất có khả năng sẽ tiếp tục làm hại ngươi!"
Hắn không muốn Tiểu Nhạc phải chịu khổ ở đó, nhất định phải cứu nàng, bằng mọi giá!
Nhạc Dao Dao ấp úng, cầm chặt điện thoại trong tay: "Ta...Ta ổn.

Ta thật sự không sao hết".
A Duật là người tốt, nếu hắn bị Tần Trạch hãm hại thì tất cả là lỗi của nàng, vì thế cho nên nàng không muốn hắn đến đây, nàng vẫn có thể chịu được.
Mộ Dung Duật khẽ cười, âm thanh mang theo sủng nịnh: "Ngươi thật ngốc, ngoan, hãy đợi ta.

Ta sẽ đem ngươi ra ngoài, nhưng ta vẫn cần một đoạn thời gian nữa."
Tiểu Nhạc quả nhiên thiện lương, nàng không muốn hắn lo cho nên mới nói như vậy chăng? Hắn sẽ cứu nàng, nhiên hiện tại vẫn chưa đến lúc.
Nhạc Dao Dao ngoan ngoãn gật đầu, khẽ nói nhỏ: "Um, ta đợi ngươi"
Mộ Dung Duật giọng nói có chút cưng chiều: "Thật ngoan.

Hiện tại ta có việc, nên ta tắt máy trước, khi nào rảnh sẽ gọi cho em".

Nói xong hắn lập tức cắt đứt cuộc gọi.
Nhạc Dao Dao mệt mỏi vứt điện thoại xuống giường, nàng cố gắng ngủ một chút, nhưng vẫn không thể.

Không biết trải qua bao lâu, nàng đã ngủ.
Màn đêm buông xuống, Tần Trạch trở về nhà.

Hắn ta tiến vào phòng, nhìn thấy Nhạc Dao Dao đang co người lại mà ngủ, hắn khẽ tiến lại gần.
Nhạc Dao Dao đôi mắt nhắm chặt, cau mày thật chắt.

Khóe mắt đọng lại vài giọt nước, chảy dài xuống.

Thân thể trong vô thức co rút lại.

Dường như nàng ta đang mơ, một giấc mơ rất đáng sợ.
Tần Trạch khẽ lau đi giọt nước mắt, hắn cảm thấy bản thân dường như đã đối xử quá đáng với nàng ấy.

Tần Trạch thở dài, rời đi khỏi phòng.
Nguyệt Ninh: "..." A, ta ngược ngươi, là ngươi cùng mẹ ngươi có lỗi.

Ta thấy ngươi khóc, ta đau lòng, có lẽ đó là lỗi của ta.

Ha hả?

Dạo gần đây, Nguyệt Ninh sống rất an ổn.

Nàng mua một biệt thự nhỏ ở gần trung tâm thành phố, an an ổn ổn mà sinh hoạt.
Tiểu Bạch dường như luôn ở bên nàng, không còn ẩn thân nữa.

Ân, an ổn sinh hoạt tại đây, nui một con mèo.

Không có chuyện gì thì nằm lười trong nhà xem nam nữ chính ngược luyến tình thâm, nàng hiện tại giống như đang an dưỡng tuổi già.
Số tiền kia, nàng đem một số tiền lớn ra để làm từ thiện cho các trẻ mồ côi, những người khuyết tật.
Hôm nay nàng có một sự kiện nhỏ, do viện trẻ mồ côi tổ chức.

Ân, là để cám ơn nàng vì đã giúp tụi nhỏ.
Nguyệt Ninh ngồi dậy, nàng dụi dụi mắt một chút.

Sau đó liền chuẩn bị đi đến viện mồ côi Hòa An.
Nàng dự định bắt một chiếc xe để đi, nhưng hôm nay trời mưa, không có một chiếc taxi nào.

Nguyệt Ninh thở dài một cái, sau đó lái xe rời đi.
Trước cửa viện là một bà lão đang đứng đó.

Nhìn về phía xa trông thấy chiếc xe của nàng, bà lão liền cười cười, trông rất ôn nhu.
Nguyệt Ninh xuống xe, tiến về phía bà lão đang đứng, khẽ hỏi: "Viện Trưởng, bên ngoài lạnh, vì sao lại không vào nhà a?"

Viện Trưởng cười ôn hòa, giọng nói có chút nhỏ, có vẻ là vì quá lạnh: "Lão nghe mấy đứa nhỏ nói, hôm nay cháu đến đây, vì thế bà già này liền ra đón"
Đứa nhỏ này rất tốt, hôm nay nàng đến đây, đương nhiên là bà phải đích thân ra tiếp đón.
Cả cái viện này, đều là do con bé tự tay bỏ tiền, bỏ công sức ra mà giúp đỡ.

Nếu không có con bé, có lẽ cái viện này đã dừng hoạt động, những đứa trẻ kia không biết phải đi về đâu.
Nguyệt Ninh gật gât đầu, nàng không muốn từ chối ý tốt của Viện Trưởng nên đã nói: "Vâng, chúng ta vào thôi.

Bên ngoài thật lạnh, thân thể người vốn không tốt a"
Viện Trưởng cười cười, nắm lấy tay Nguyệt Ninh nói: "Được, chúng ta vào nhà thôi"
Viện Trưởng khoác một chiếc áo mỏng bên ngoài, trời vốn dĩ đang là mùa đông, cho nên chiếc áo kia không thể nào giúp bà ấy giữ ấm cơ thể.

Bà ấy khẽ xoa tay, chầm chậm bước đi.
Nguyệt Ninh ngoan ngoãn mà đi theo Viện Trưởng, nàng cười cười: "Vâng ạ"
Nhà ư? Đã rất lâu,nàng đã không được nghe từ ngữ này.

Bây giờ nghe thấy, cảm giác có chút ấm áp, có chút vui vẻ.
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 50: Chương 50


Nguyệt Ninh ôm Tiểu Bạch, khẽ vuốt vuốt đầu nó, đi theo Viện Trưởng mà tiến vào viện mồ côi.
Dọc đường đi, Nguyệt Ninh nhìn xung quanh đánh giá một chút.

Đây là một cái viện cũ kĩ, có vẻ đã xây dựng rất lâu.
Tuy rằng bên ngoài là như thế, nhưng bên trong đã đầy đủ tất cả thiết bị cần thiết cho sinh hoạt hằng ngày cho bọn nhỏ.

Tất cả những thứ đó, đều là do Nguyệt Ninh tự tay mua, sau đó đem đến đây.
Nàng cùng Viện Trưởng tiến đến sân sau, liền thấy một đám nhóc đang chơi đùa tại đó.

Bọn nhóc nhìn thấy nàng liền lao nhao mà chạy về phía này.
Một đám nhóc có vẻ nhỏ tuổi vui vẻ mà kêu lên: "Nguyệt tỷ đến rồi a! Có đồ ăn rồi a!" Sau đó liền vây quanh nàng.
Viện Trưởng nhẹ giọng hỏi, đôi mắt bà tràn đầy tình cảm mà nói: "Các con vui vì nàng ấy đến, hay là vui vì có bánh ăn đây?"
Đám nhóc đồng thanh đáp: "Chúng con vui là bởi vì Nguyệt tỷ đến đây a!"
Viện Trưởng cười hiền hòa: "Chỉ giỏi nịnh nọt thôi.

Được rồi, chúng ta vào trong rồi nói"
Nguyệt Ninh cùng bọn trẻ ngồi tại sân sau, nàng ngồi trên chiếc xích đu, ôm Tiểu Bạch mà nhìn bọn nhỏ phía xa xa kia đang phân chia đồ ăn, trông tụi nó rất vui.
Viện mồ côi này đang được tu sửa rất tốt.

Bọn nhóc ở đây hòa thuận với nhau, không hề tranh chấp.

Vì thế, nàng cảm giác bản thân đã làm được một việc đúng đắn.
Tuy rằng lúc đầu là vì một chút công đức, nhưng sau khi cùng bọn họ tiếp xúc, nàng lại muốn bọn trẻ sống tốt hơn một chút.
Dù sao nàng rất giàu.
Hệ thống reo lên, giọng nói thập phần vui mừng: [Kí chủ, lại tăng thêm 10 điểm công đức, tổng cộng 250 điểm.

Ngài cố lên, cố lên a] Lại sắp gần với mục tiêu rồi! Kí chủ cố lên a!
Nguyệt Ninh nhàn nhạt nói, sau đó nàng thở dài một cái: "Nga"
Hệ thống có vẻ lo lắng, nó không hiểu vì sao kí chủ không vui: [Tại sao ngài lại phản ứng như vậy? Cảm thấy không vui đúng không?]
Nguyệt Ninh: "Cảm thấy điểm công đức thu được khá chậm"
Hệ thống giọng nói có chút không vui:[Ngài đã rất cố gắng a, không thì sau này chúng ta tìm cách khác.

Thế giới chi thần vốn dĩ là đồ keo kiệt"
Hệ thống lại tiếp tục phàn nàn: [Hừ, đợi xong nhiệm vụ lần này, Tiểu Bạch ta sẽ đi nói với ngài ấy!]
Nguyệt Ninh hiếu kỳ, nàng hỏi: "Ngài ấy?"
Hệ thống giật nảy mình: [A, Tiểu Bạch đau đầu quá! Kí chủ, ngài giúp Tiểu Bạch xoa xoa đầu nhé?]
Nguyệt Ninh cười cười, nàng chọc chọc cái đầu hệ thống sau đó nói: "Không nói thì cũng được, ai cũng có bí mật a"
Hệ thống lắc lắc cái đuôi, bộ dáng thập phần vui vẻ: [Được a] Không phải nó không muốn nói, là không thể nói a.
Nguyệt Ninh lại tiếp tục cùng mọi người trò chuyện một lúc lâu, đến khi mặt trời lặn thì nàng mới tạm biệt bọn họ mà rời đi.

Nguyệt Ninh trở về nhà, nàng thay xong đồ thì liền nằm xuống giường mà chuẩn bị ngủ.
Hệ thống gào thét, nó lải nhải không ngừng: [Kí chủ a, ăn cơm, ăn cơm, ăn cơm!]
[Ăn cơm rồi hãy ngủ! Ngài không biết rằng thân thể ngài yếu nhớt à?]
Nguyệt Ninh lười biếng mà nói: "Ta không có nấu cơm a"
Hệ thống lập tức trả lời: [Tiểu Bạch đặt đồ ăn cho ngài, đợi một chút a!]
Nguyệt Ninh cười cười, nàng không nói chuyện.
Từ ngày nàng xuất viện, hệ thống dường như trở thành một cái hệ thống đa dụng, đa nghề nghiệp.
Nó thể trả giá khi nàng đi mua đồ, có thể hack, có thể tựa như một bà mẹ già lải nhải không ngừng khi nàng làm sai chuyện gì đó, cũng có thể chăm sóc nàng.
Lát sau, đồ ăn đã đến.

Hệ thống liên tục nói về tầm quan trọng của việc ăn đúng giờ, ngủ đúng giấc.

Nguyệt Ninh ngoan ngoãn mà ngồi dậy ăn cơm, im lặng nghe nó giảng bài.
Nguyệt Ninh bên này an nhàn, nhưng bên chỗ Nhạc Dao Dao thì náo loạn không ngừng.
Sau khi cuộc điện thoại giữa Nhạc Dao Dao cùng Mộ Dung Duật bị cắt đứt, bọn họ vẫn tiếp tục liên lạc với nhau.
Dạo gần đây Tần Trạch không về nhà, công việc của hắn ta rất bận rộn nên rất ít khi về nhà.

Vì thế liền có cơ hội cho Mộ Dung Duật và Nhạc Dao Dao nói chuyện điện thoại, bàn về kế hoạch trốn thoát.

Nhạc Dao Dao nói rằng chỗ nàng ta đang tuyển thêm người, cùng với một số thứ khác.

Dựa theo việc đó, Mộ Dung Duật liền cử một người đến làm giúp việc cho Tần gia.
Người giúp việc mà Mộ Dung Duật đưa tới là một người có tiếng trong giới hắc đạo, nàng ta thông minh, sắc sảo.

Chỉ tiếc là một cái nữ phụ pháo hôi.
Sự việc lần này bọn họ âm thầm làm rất kĩ càng, nhưng với hào quang của nam chính thì cũng chẳng là gì.

Tần Trạch đã phát hiện ra một chút kì lạ từ Nhạc Dao Dao, hắn liền điều tra.
Cùng với hào quang của mình, Tần Trạch đã tìm ra manh mối.

Hắn hung hăng nhấn chân ga chạy thẳng về nhà, gương mặt tràn đầy tử khí.
Nguyệt Ninh tỏ vẻ: Ân, chuyện này nàng xem đến phát ngán rồi a!
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 51: Chương 51


Tần Trạch lập tức về tới nhà, gương mặt âm trầm đầy sát khí mà bước đến phòng Nhạc Dao Dao.
Tần Trạch giọng nói nhàn nhạt, không nghe rõ buồn vui: "Nhạc Dao Dao, buổi chiều hôm nay cô làm gì ở nhà?"
Mặc dù giọng nói của Tần Trạch không lớn, nhưng cũng khiến cho Nhạc Dao Dao sợ hãi.
Nàng ta sợ Tần Trạch biết rằng bản thân đang cùng Mộ Dung Duật liên lạc, cùng hắn tìm cách rời khỏi nơi này.

Nếu Tần Trạch biết, rất có khả năng hắn ta sẽ hại chết mẹ nàng.
Nhạc Dao Dao lắp bắp nói dối: "Lúc chiều tôi ở dưới phòng khách, chơi cùng Tiểu Hắc"
Nhạc Dao Dao thật sự không hiểu, Tần Trạch hỏi nàng chuyện này làm cái quái gì.

Dù sao, nàng cũng không thể nói cho hắn biết rằng, lúc chiều Mộ Dung Duật gọi cho nàng, cùng nàng trò chuyện.

Tiểu Hắc là một con chó màu đen, nàng ta vừa mới nuôi được vài tháng.

Con chó này vô cùng thông minh, Nhạc Dao Dao rất thích nó.
Tần Trạch cười cười, giọng nói trầm thấp: "Tôi nhớ cô ngày trước không hề như vậy, thiện lương đáng yêu và đặc biệt là không bao giờ nói dối"
Nhạc Dao Dao giật mình, nàng ta cắn chặt môi, im lặng cúi đầu không nói chuyện.

Hắn ta nói câu đó là có ý gì? Có phải đã biết được chuyện gì rồi hay không?
Tần Trạch cười cười sau đó hắn tiếp tục nói: "Từ khi cô trở về thì lập tức trở thành một con người khác, khiến cho tôi không hề nhận ra"
Mặc dù hắn đang cười, nhưng lại khiến cho Nhạc Dao Dao cảm thấy không rét mà run.
Lời nói dối bị vạch trần, Nhạc Dao Dao sửng sốt một hồi lâu, sau đó lập tức gào thét: "Tần Trạch! Anh theo dõi tôi?"
Nếu như không bị theo dõi, thì làm sao mà hắn biết được? Nếu hắn không biết thì làm sao mà hắn lại nói ra câu đó cơ chứ?
Tần Trạch bóp chặt cổ Nhạc Dao Dao, giọng nói tràn đầy sát khí: "Nhạc Dao Dao cô nghĩ rằng cô là ai mà dám nói chuyện với tôi như vậy?"
Hắn rất rất giận, Nhạc Dao Dao dám dùng giọng điệu đó nói chuyện với hắn! Tống Thanh Thanh là một tiểu tam, Nhạc Dao Dao cũng là một cái tiểu tam mà thôi!
Hắn yêu thương nàng ta, mặc dù nàng ta là con của Tống Thanh Thanh, người đàn bà đã giết hại mẹ hắn!
Hắn đã hết lòng hết dạ mà thương yêu chăm sóc nàng ta, vì sao nàng ta lại không hiểu? Lại dùng thái độ kia mà nói chuyện với hắn?
Cổ Nhạc Dao Dao bị bóp chặt, đến lúc nàng ta cho rằng bản thân mình sắp chết thì Tần Trạch lại buông tay ra, giọng nói tràn đầy sát khí: "Cô phải nên nhớ rằng, cô chẳng qua chỉ là một món đồ chơi của tôi!"
Tần Trạch cười lạnh, đáy mắt mang theo sự chiếm hữu: "Đã là đồ chơi, thì phải biết ngoan ngoãn.

Phải hiểu đươc bản thân đang đứng ở nơi nào!"
Nhạc Dao Dao thở hổn hển, đôi mắt ngập nước mà nhìn hắn: "Tần Trạch, rốt cuộc tôi đã làm gì mà anh lại đối xử với tôi như thế?"

Nếu là vì mẹ của nàng, Tống Thanh Thanh thì bà ấy đã phải ngồi tù, đã phải gánh chịu hậu quả rồi.
Vì sao lại không thể buông tha cho nàng? Vốn dĩ nàng không hề làm sai chuyện gì cả!
Tần Trạch khẽ vuốt tóc Nhạc Dao Dao, giọng nói vô cùng ôn nhu: "Là vì Tống Thanh Thanh! Mẹ cô đã làm chuyện gì, thì cô phải trả gấp mười lần!"
Tần Trạch sai người đem con chó kia treo lên, sau đó giao cho vệ sĩ đứng bên cạnh cầm roi, trực tiếp đánh vào người nó.
Nhạc Dao Dao nghe thấy Tiểu Hắc kêu thảm thiết, nàng ta đau khổ vô cùng, tựa như người bị đánh là nàng ta.
Nhạc Dao Dao rất muốn chạy đến cứu Tiểu Hắc, nhưng lại không dám.

Vì thế nàng ta ngồi thụp xuống mà gào khóc, có vẻ rất đau khổ.
Nhạc Dao Dao chạy lại chỗ Tần Trạch, đôi mắt ngập nước, khuôn mặt đau lòng đầy khổ tâm mà nhìn hắn: "Vì sao anh lại đối xử với tôi như vậy?"
Tần Trạch cười cười, giọng nói thập phần rét lạnh: "Bởi vì chủ nhân của nó không nghe lời, dám chống đối ta".
Giọng nói Nhạc DaoDao có chút run rẩy, nhưng nàng ta vẫn cố gắng nói: "Nếu là tôi làm, thì anh cứ trực tiếp đánh tôi đi.

Đừng đánh Tiểu Hắc, nó vốn dĩ không hề có lỗi"

Nàng ta vẫn có một chút tin tưởng rằng, Tần Trạch sẽ không ra tay đánh nàng, vì thế mới dám nói ra câu nói ấy.
Tần Trạch không có trả lời, hắn nâng cái cằm Nhạc Dao Dao lên, sau đó cười nói: "Tôi không có thói quen đánh phụ nữ, nếu có đánh thì chỉ là một chút thói quen trên giường"
Nhạc Dao Dao run rẩy, vừa phẫn nộ lại vừa ngại ngùng: "Tại sao anh lại có thể nói ra những lời như vậy! Không biết xấu hổ!"
Tần Trạch nhìn thấy Nhạc Dao Dao đau khổ thương tâm, hắn liền cúi đầu hôn nàng ta một cái.

Giọng nói của hắn vô cùng dịu dàng: "Ngoan, tôi xin lỗi"
Hắn nhìn thấy nàng ta khóc, trái tim liền đau một chút.

Không biết vì sao, th*n d*** của hắn liền có phản ứng.
Đáy mắt hắn hiện ra vài phần d*c v*ng, giọng nói trầm thấp: "Để tôi dùng phương pháp đặc biệt mà xin lỗi em"
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 52: Chương 52


Nói xong hắn lập tức bế Nhạc Dao Dao lên.
Nhìn thấy Nhạc Dao Dao giãy dụa, giọng nói lạnh lùng của hắn vang lên: "Nếu em không nghe lời, ta chỉ còn cách đem Tiểu Hắc nấu canh, ngày mai đút cho em ăn"
Nghe thấy câu nói kia, cả người Nhạc Dao Dao liền cứng đơ, không hề dám nhúc nhích.
Nàng nhìn chằm chằm Tiểu Hắc, cắn chặt môi.

Đôi mắt ngập nước mà nhìn Tần Trạch, dáng vẻ vô cùng đáng thương.
Tiểu Hắc đã chết, cả người đầy máu, không còn một hơi thở.

Tần Trạch đã giết Tiểu Hắc của nàng!
Nước mắt Nhạc Dao Dao một giọt một giọt rơi xuống, tựa như thiên sứ bị vấy bẩn, khóc rất thương tâm, nhưng c*̃ng rất xinh đẹp.
Tần Trạch nhìn thấy Nhạc Dao Dao như vậy, ánh mắt của hắn mang theo một chút âm trầm.

Phía dưới phản ứng vô cùng kịch liệt.

Tần Trạch ôm Nhạc Dao Dao tiến về phòng, trước khi đi hắn còn nói với quản gia: "Đem con chó vứt đi" Sau đó liền nhanh chóng trở về phòng.
Nguyệt Ninh tỏ vẻ: Một lời không hợp liền lăn giường!
Nguyệt Ninh cảm thấy mạch não của bọn họ không được bình thường.

Có một loại cảm giác ngược thân ngược tâm, còn có ngược luyến tình thâm!
Thông qua màn ảnh, nàng nhìn thấy con chó đen kia, nội tâm của nàng rất bực bội.
Mỗi lần Tần Trạch giáo huấn Nhạc Dao Dao, liền có người chịu phải đạn lạc!
Hắn dùng người khác, vật khác để dạy dỗ Nhạc Dao Dao, muốn cho nàng ta hiểu chuyện hơn một chút.
Mỗi khi Nhạc Dao Dao và Tần Trạch xảy ra biến cố nào đó, liền có pháo hôi như nàng đứng ra thay.

Luôn có những pháo hôi nhỏ bé đáng thương phải làm đệm lưng cho hắn!
Trước kia ở bệnh viện, để cho Tần Trạch hiểu ra tính cách thật sự của Nhạc Dao Dao, Nguyệt Ninh liền phải moi ra thận cùng t* c*ng cho bọn họ chơi chơi!
Đến khi mọi chuyện giải quyết, bọn họ một cọng lông cũng không bị thương, nhưng nàng bị mất một cái thận, một t* c*ng vĩnh viễn!
Số phận một cái pháo hôi đó là làm nền cho nhân vật chính! Đến khi tình tiết hoàn thành, nàng liền nhận cơm hộp* rời đi!
Đem pháo hôi hại chết, bản thân an tâm thoải mái an ổn sống.

Hai người bọn họ ở chung một chỗ, hạnh phúc đến cuối đời!
Nguyệt Ninh tỏ vẻ: Bà tác giả bộ tiểu thuyết kia có bệnh a!
Bên này, nhân lúc Nhạc Dao Dao cùng với Tần Trạch lăn ga giường trong phòng, Bối Kỳ lén chạy ra ngoài báo tin.
Bối kì là người được Mộ Dung Duật gài vào Tần gia, với mục đích là giúp hắn và Nhạc Dao Dao liên lạc.

Bối Kỳ thay một bộ đồ đen, sau đó liền lẻn ra ngoài.

Sau khi báo tin xong, nàng ta liền vội vàng trở về biệt thự, ngoan ngoãn mà làm một cái người hầu.
Mộ Dung Duật sau khi nhận được tin tức kia, sắc mặt của hắn liền đen lại.

Gương mặt âm trầm, có vẻ nguy hiểm vô cùng.
Hắn nhận được tin tức rằng, Tiểu Nhạc bị tên cầm thú Tần Trạch giam giữ, ngày ngày đối với nàng ấy làm chuyện vô sỉ kia!
Mộ Dung Duật cau mày, chỉ cần nghĩ tới nữ nhân của hắn hằng ngày đều bị nam nhân khác đè dưới thân, hắn liền cảm thấy rất đau khổ, rất tức giận!
Đang oán khí ngút trời thì điện thoại riêng lại vang lên, Mộ Dung Duật cau mày, hắn khẽ nhấc máy lên.

Giọng nói của hắn có chút không vui: "Alo?"
Một giọng nữ xa lạ truyền đến, giọng nói của nàng nhàn nhạt mà tràn đầy mê hoặc: "Chào, chúng ta nói chuyện một chút đi"
Nguyệt Ninh cười ôn nhu, thân làm một cái nữ phụ ác độc, nàng sẽ giúp bọn họ gắn kết tình cảm!
Mộ Dung Duật cau mày, hắn không vui mà hỏi: "Cô là ai? Muốn gì ở tôi?"
Nguyệt Ninh cười cười: "Tôi là ai không quan trọng, quan trọng là anh có muốn cứu Nhạc Dao Dao ra hay không thôi"
Mộ Dung Duật cười lạnh: "Dựa vào đâu mà tôi phải tin cô?" Người phụ nữ này hắn không hề quen, nàng ta vì sao lại muốn giúp hắn?
Tin tức Nhạc Dao Dao ở cùng Tần Trạch là tuyệt mật! Cảnh sát không hề tung ra, cũng cấm bọn họ nói ra bên ngoài.

Vì sao người phụ nữ này lại có được thông tin này?
Có phải là người của Tần Trạch cử đến, mục đích là để thử hắn?
Nguyệt Ninh giọng nói thờ ơ: "Không tin thì thôi, dù sao tôi có thể tìm người khác hợp tác, không nhất thiết phải hợp tác cùng anh"
Nguyệt Ninh nói xong, thông qua màn hình hệ thống, nhìn thấy bên kia Mộ Dung Duật nhíu mày không trả lời, nàng liền nói tiếp: "Nhưng, đến lúc đó Nhạc Dao Dao cón sống hay không thì..."
Mộ Dung Duật tức giận quát: "Cô muốn làm gì với cô ấy?"
Nguyệt Ninh cười lạnh: "Làm gì? Tôi không hứng thú với cô ta! Thứ mà tôi hứng thú là tài liệu mật của công ty Tần Trạch mà thôi"
Nguyệt Ninh cạn lời, nàng không hiểu vì sao IQ của các nhân vật phụ lại thấp như vậy.

Mở miệng ra là quát với mắng, không thì vẫn là câu Ngươi muốn làm gì để nói.
Nếu không thì ra vẻ Bá đạo tổng tài mà ra lệnh người khác.

Bình thường thì IQ vô cực, động đến nữ chính thì lại trừ xuống âm vô cùng.
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 53: Chương 53


Nguyệt Ninh thở dài, nàng khẽ dụ dỗ Mộ Dung Duật: "Nhưng nếu anh hợp tác cùng tôi, thì tôi không ngại đưa cô ấy cho anh.

Đến lúc đó, tùy ý anh cùng Nhạc Dao Dao làm chuyện gì, tôi cũng không quản"
Mộ Dung Duật cười lạnh, giọng nói của lạnh lùnh đến cực điểm: "Nếu muốn cứu cô ấy, tôi tự có thể cứu! Không cần cô ra tay, thế nhưng cô nên biết rằng, nếu như cô dám động đến một sợi tóc của cô ấy thì đừng trách tôi không nói trước!"
Nguyệt Ninh cười cười, nàng rất muốn nói cho hắn biết rằng kết cục trong truyện hắn thảm hại như thế nào, bị Tần Trạch chà đạp như thế nào!
Với giọng nói cao cao tại thượng kia, hắn không phải là nhân vật chính, sớm muộn cũng sẽ bởi vì cái tính cách này mà chết thảm.
Ây, vì sao nàng luôn phải nghe câu nói buồn nôn này? Đã không bảo vệ được, thì đừng ra vẻ bá đạo tổng tài!
Nguyệt Ninh cảm thấy đã đạt được mục đích vì thế lập tức cúp máy, nàng nằm xuống giường mà nghỉ ngơi.
Phía bên này, Tần Trạch vừa thức dậy thì nhìn thấy trên cổ Nhạc Dao Dao đeo một sợi dây chuyền đỏ, có vẻ rất cũ kỹ.

Tần Trạch hiếu kỳ mở ra xem thử.
Trong mặt dây chuyền là hình ảnh của một gia đình hạnh phúc đang ôm nhau, Tống Thanh Thanh nắm tay một người nam nhân, đôi mắt ngập tràn hạnh phúc.
Nhạc Dao Dao được người đàn ông kia ôm trong lòng, trên tay cầm một bó hoa mẫu đơn nhỏ, cả người vô cùng xinh đẹp.
Tần Trạch đôi mắt âm trầm, hắn giật ra sợi dây chuyền sau đó nhét vào túi.

Dự định một lát nữa đem ra ngoài vứt bỏ.
Vì sao Tống Thanh Thanh lại có được hạnh phúc? Bà ta đã hại chết mẹ hắn, vì sao bà ta có thể cùng nam nhân khác hạnh phúc cùng nhau?
Còn chụp được một tấm ảnh tràn đầy tình cảm như thế? Quả thật bà ta quá ghê tởm! Khiến hắn vô cùng buồn nôn!
Tần Trạch đi ra ngoài một lúc lâu, lát sau liền quay trở lại.
Tần Trạch đi vào trong phòng, nhìn thấy Nhạc Dao Dao ngồi ở giữa giường, nàng ta ngồi rúc vào một góc, hai tay lau lau nước mắt.
Nhìn thấy Tần Trạch tiến vào, đôi mắt Nhạc Dao Dao co rút lại.

Nhưng dường như nàng ta nhớ ra thứ gì đó, cuối cùnh do dự mà mở miệng hỏi: "Tần Trạch, anh có thấy sợi dây chuyền màu đỏ của tôi không?"
Nói đến sợi dây chuyền bị mất, nàng ta lộp bộp rơi nước mắt: "Đó là sợi dây chuyền cha ta cho ta, không biết vì sao nó lại biến mất rồi"
Lúc mới tỉnh lại, Nhạc Dao Dao lập tức phát hiện sợi dây chuyền biến mất, đây là đồ vật khi cha nàng còn sống đã tặng cho nàng.

Đó là di vật cha nàng để lại, bên trong còn có một tấm hình duy nhất mà cả nhà chụp chung cùng nhau.
Nhạc Dao Dao tìm khắp phòng, tìm đến tìm lui mà vẫn không thấy.

Tìm mãi không được, điều này khiến cho nàng vô cùng đau khổ.

Cuối cùng bất lực mà ngồi khóc.
Mẹ của nàng hiện tại đang ngồi trong tù, nàng bị Tần Trạch giam giữ ở đây, mỗi ngày đều bị hắn ép buộc làm chuyện kia, còn sỉ nhục nàng, khiến cho nàng vô cùng đau khổ.
Bây giờ nàng đã làm mất di vật kia, Nhạc Dao Dao cảm thấy bản thân thật vô dụng, không thể làm được bất cứ chuyện gì.
Tần Trạch gương mặt lạnh lùng, từ trong túi của mình, hắn rút ra một sợi dây chuyền sau đó giơ lên.
Nhìn thấy sợi dây chuyền kia, Nhạc Dao Dao kích động mà nhảy xuống giường, nàng ta cố gắng với tay để lấy: "Đúng là sợi dây chuyền này, Tần Trạch, anh có thể đưa cho tôi không?"
Nhạc Dao Dao vừa định cầm lấy sợi dây chuyền, nhưng Tần Trạch đã nhanh chóng nhét lại vào túi.

Hắn ta không cho Nhạc Dao Dao sợi dây chuyền kia.

Nhìn thấy hành động này của Tần Trạch, Nhạc Dao Dao khóc lóc cầu xin hắn: "Tần Trạch, ngươi có thể trả lại dây chuyền cho ta hay không?"
Vì sao Tần Trạch lại có được sợi dây chuyền này? Có phải là hắn đã lấy trộm của nàng hay không?
Tần Trạch nhìn chằm chằm Nhạc Dao Dao bằng ánh mắt âm trầm, giọng nói vô cùng lạnh lùng: "Vật này khiến ta cảm thấy chướng mắt"
Hắn chướng mắt hình ảnh trong sợi dây chuyền kia, vô cùng chán ghét đồ vật của bọn họ, đặc biệt là hình ảnh ba người bọn họ hạnh phúc bên nhau.
Nghe thấy lời nói kia của Tần Trạch, Nhạc Dao Dao khóc càng thêm thê thảm hơn: "Cái này là di vật của cha tôi, cầu xin anh hãy trả lại cho tôi có được hay không?"
Vì sao hắn lại muốn lấy đồ vật của nàng? Đây là món đồ rất quan trọng đối với nàng, tại sao hắn ta lại có thể đối xử tàn nhẫn với mình như thế?!
Nhạc Dao Dao khóc lóc, thân thể run kịch liệt, nàng đau khổ mà gào lên: "Tần Trạch, vì sao anh lại trở nên như vậy? Nếu lúc đó tôi biết anh là người như thế, thì tôi đã không ra khỏi tù! Tôi thà là ở đó suốt đời cùng với A Duật!"
Nhạc Dao Dao nức nở nói: "Cho dù là ở trong tù, nhưng A Duật đứi xử với tôi rất tốt! Không như tên cầm thú như anh!"
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 54: Chương 54


A Duật sẽ không bao giờ đối xử với nàng như vậy, anh ấy ôn nhu biết chăm sóc, còn vô cùng cưng chiều nàng!
Tần Trạch sắc mặt âm trầm lãnh khốc, hắn bắt lấy tay Nhạc Dao Dao, xô nàng ta ngã xuống giường.
Hắn thật sự rất tức giận, tuy rằng sợi dây chuyền kia khiến hắn chướng mắt, nhưng chỉ cần nàng ấy năn nỉ thì hắn sẽ trả lại.
Hắn chướng mắt sợi dây chuyền là bởi vì tấm hình kia! Là bởi vì người đàn bà kia! Tuy rằng như vậy, nhưng hắn không muốn vứt đi.
Nhạc Dao Dao bị ngã xuống giường, tuy rằng giường rất mềm, nhưng Tần Trạch đẩy nàng rất mạnh.

Vì thế nàng cảm giác đầu mình bị đập một cái mạnh xuống, Nhạc Dao Dao đau đớn mà ôm lấy đầu.
Nhạc Dao Dao sợ hãi co lại trên giường, không hiểu vì sao Tần Trạch lại đột nhiên nổi giận với nàng ta.
Ngay lúc Nhạc Dao Dao đang sợ hãi mà nhìn Tần Trạch, hắn đè lên trên người Nhạc Dao Dao, ánh mắt sắc bén tựa hồ như có thể giết người.

Tần Trạch bóp chặt cổ Nhạc Dao Dao, sức vô cùng lớn, khiến cho nàng ta không thể thở nổi.
Nhạc Dao Dao dùng hết sức mà giãy dụa, đau đớn khiến gương mặt nàng ta trắng bệch: "Buông tôi ra"
Gương mặt Tần Trạch lãnh khốc tàn nhẫn, giọng nói lạnh lùng: "A Duật, A Duật! Cô dám kêu tên nam nhân khác trước mặt tôi hay sao?"
Tần Trạch cười lạnh một cái, hắn thả tay ra khỏi cổ Nhạc Dao Dao sau đó tiếp tục nói: "A, đáng tiếc hắn ta không thể cứu cô! Hiện tại bây giờ cô còn đang nằm dưới thân ta"
Nghe thấy câu nói kia của Tần Trạch, sắc mặt Nhạc Dao Dao trở nên tái nhợt.
Tần Trạch tiếp tục đâm vào vết thương kia, giọng nói hắn vô cùng tàn nhẫn mà chế giễu: "Không biết rằng hắn ta có để đè lên cô giống như chúng ta bây giờ không? A, loại người như cô thì ai cô cũng có thể d*ng ch*n ra nhỉ?"
Câu nói này như một mũi tên đâm thẳng vào tim Nhạc Dao Dao, nàng cảm thấy một chút tôn nghiêm còn sót lại của mình bị Tần Trạch hung hăng dẫm đạp trên mặt đất, gương mặt nàng tràn đầy nhục nhã.
Gương mặt Nhạc Dao Dao một chút sức sống c*̃ng không có, nàng nhìn Tần Trạch vô cùng đáng thương: "Vì sao ngươi lại phải đối xử với ta như vậy?"
Tần Trạch cúi đầu xuống, gương mặt hắn vốn anh tuấn nhưng bây giờ tựa như một ác ma từ trong địa ngục: "Tôi không biết rằng cô lại muốn khiêu khích tôi như vậy, có phải cô muốn đem sự nhẫn nại của tôi vứt xuống hay không?"
Nhạc Dao Dao đôi mắt thanh tịnh, con ngươi đều là hơi nước, lông mi cũng bị nước mắt dính ướt, nhìn điềm đạm đáng yêu
Nàng rất sợ hãi, Tần Trạch quả thực tựa như ác ma, Nhạc Dao Dao căn bản không dám phản kháng.

Nàng ta sợ nếu như bản thân phản kháng thì Tần Trạch sẽ đối xử càng thêm hung tàn.
Nhạc Dao Dao bất lực nói: "Tôi không muốn chọc giận anh, Ta muốn lấy lại sợi dây chuyền của cha ta."
Tần Trạch: "Tốt nhất là hủy sợi dây chuyền, mỗi ngày cô đều đeo sợi dây chuyền của bà tiện nhân kia, lỡ như sau này cô cũng trở nên tiện nhân giống như bà ta thì sao?"
Nghe thấy lời nói của Tần Trạch,Nhạc Dao hoảng sợ, nàng không thể tin nổi mà nhìn Tần Trạch.

Lát sau mới chịu phản ứng lại, Nhạc Dao Dao nhục nhã một chút, sau đó lại phẫn nộ: "Đó là mẹ ta, không phải tiện nhân!" Anhmới là tiện nhân, cả nhà anh đều là tiện nhân.
Tần Trạch cười cười: "Tôi không quan tâm đến cha cô.

Nhưng nếu như cô dám lén lừa gạt ta để cùng nam nhân khác cùng một chỗ, ta sẽ cho ngươi biết, thế nào là đau khổ thật sự."
Bắc Minh hiện tại khí thế điêu luyện cường thế, như là một con dã thú, đối dưới thân con mồi tùy ý khi dễ
"Nếu như ngươi muốn theo Tống Dạ liên hệ, dự định để hắn cứu ngươi ra ngoài, kia ta cho ngươi biết, sẽ không bỏ qua nhúng tay giữa chúng ta người." Bắc Minh cư cao lâm hạ nhìn Hải Tảo, ánh mắt vô cùng lạnh lùng âm trầm.
Ánh mắt Tần Trạch vô cùng lạnh lẽo: "Nếu cô dám cùng Mộ Dung Duật liên lạc, để hắn ta cứu cô ra ngoài thì đừng trách ta không nói trước.

Tôi sẽ khiến hắn sống không bằng chết!"
Nhạc Dao Dao nghe thấy lời nói của Tần Trạch, sắc mặt nàng ta lập tức trắng bệch.

Mộ Dung Duật là sợi dây cuối cùng có thể cưu mạng nàng, nhưng bây giờ lại bị Tần Trạch ngăn cản

Tần Trạch bóp nhẹ cái cổ của Nhạc Dao Dao, giọng nói lạnh lùng: "Nghe thấy không?"
Hải Tảo thân thể run lên, trong mắt tràn đầy sợ hãi: "Tại sao đối xử với ta như vậy? Vì cái sao nhất định phải hành hạ ta?"
Nàng thật không biết tại sao hắn lại làm như vậy? Tại sao hắn lại đối xử với nàng như thế?
Chẵng lẽ là trả thù thay cho Nhạc Linh Nhi sao? Hay là trả thù mẹ của nàng?
Tần Trạch ánh mắt sắc lạnh: "Bởi vì đây là ngươi thiếu ta ."
Nhạc Dao Dao cuơu đầu, dự định hỏi hắn thì lại nhận lấy được nụ hôn của Tần Trạch.

Nụ hôn của hắn mang theo sự bá đạo mạnh mẽ.
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 55: Chương 55


Nhạc Dao Dao giãy dụa: "Bỏ ta ra, Tần Trạch!"
Tần Trạch không nói chuyện, hắn cuồng bạo g*m c*n Nhạc Dao Dao, dường như là muốn đem nàng ta nuốt vào trong bụng.
Nguyệt Ninh đang ngồi xem: (﹁﹁)
Lại tiếp tục lăn ga giường? Có thể tác giả không nói ra cho mọi người biết một điều nhỉ? Dường như tên nam chính này là ngựa giống!
Ân, điều này nàng mới vừa phát hiện ra mà thôi! Một lời không hợp liền lập tức lăn giường! Không phải ngựa giống thì là cái gì đây?
Nguyệt Ninh thở dài bất đắc dĩ, nàng nhấc điện thoại gửi cho Mộ Dung Duật một đoạn video.
Đoạn video này là con hàng Tiểu Bạch trộm được từ phòng Nhạc Dao Dao.

Đây là một đoạn Dã chiến của Nhạc Dao Dao và Tần Trạch!
Trong phòng Nhạc Dao Dao có vài cái camera, đều là do chính tay Tần Trạch gắn vào! Hắn vốn dĩ định quan sát hành động của Nhạc Dao Dao nhưng hiện tại hắn dùng để quay phim Dã chiến đầy nảy lửa giữa hai người!
Tiểu Bạch chỉ sao chép lại một chút, nhưng cũng đủ dùng rồi.

Nguyệt Ninh nhếch miệng, sau đó gửi thêm một cái icon mặt cười cho Mộ Dung Duật.
Nàng phải tiếp tục thúc đẩy tình tiết mới!
Bên này sau khi Mộ Dung Duật nhận được đoạn video kia thì gương mặt liền trở nên tối sầm.
Hắn không ngờ rằng Tần Trạch lại có thể làm ra chuyện bỉ ổi như vậy! Hắn càng nghĩ càng tức giận, nữ nhân của hắn đang ở dưới thân nam nhân khác!
Mộ Dung Duật đen mặt, hắn nhìn đoạn video kia chằm chằm, sau đó lại phát hiện ở phía dưới có một dãy số, kèm theo một icon kì lạ.
Nguyệt Ninh ngồi trên giường, đút cho Tiểu Bạch một con cá nhỏ.

Thật ra là nàng đang ngồi đợi câu trả lời của Mộ Dung Duật.
Đúng như dự đoán của nàng, một lát sau đó liền nhận được cuộc gọi từ Mộ Dung Duật.
Nguyệt Ninh nhếch môi, xem ra là nàng đã đoán đúng.

Đợi một chút, sau đó liền nghe máy: "Xin chào?"
Mộ Dung Duật giọng nói lành lạnh vang lên từ điện thoại: "Đừng có giả vờ, cô gửi cho tôi đoạn video đó là có í gì?"
Nguyệt Ninh cười cười: "Tôi sao mà có thể dám làm chuyện như vậy? Chẳng qua là cho ngài xem tình huống hiện tại của Nhạc Dao Dao mà thôi"
Cho ngươi xem thử, Bạch nguyệt quang của ngươi đang làm chuyện gì! Có phải cảm động đến mức sắp khóc hay không?
Mộ Dung Duật cau mày, gương mặt không vui.

Hắn nghi ngờ người phụ nữ này có ý đồ xấu với Tiểu Nhạc của hắn, giọng nói của hắn trầm thấp hỏi: "Cô rốt cuộc muốn cái gì?"
Nguyệt Ninh chân thành tha thiết mà nói: "Muốn cùng ngài hợp tác, muốn giúp ngài cứu Nhạc Dao Dao nha!"
Nàng khẽ nhéch môi, thật ra mục đính chính của Nguyệt Ninh là muốn hố Nhạc Dao Dao một chút!
Mộ Dung Duật cười lạnh: "Cô nói thật?"
Hắn không tin, nếu là muốn cứu Tiểu Nhạc thì lần trước tại sao lại đe dọa hắn? Còn muốn hãm hại nàng ấy?

Nguyệt Ninh nhếch môi: "Đương nhiên là thật" Thật cái cọng lông a!
Nguyệt Ninh tiếp tục trợn trắng mắt nói dối: "Từ nhỏ tôi và Dao Dao đã biết nhau, cũng rất thân thiết.

Mấy năm nay cô ấy mất tích, tôi vẫn luôn tìm kiếm...Hiện tại vừa mới tìm được thì lại phát hiện cô ấy bị tên cầm thú Tần Trạch giam giữ!"
Giọng nói của nàng nghẹn ngào, có vẻ vô cùng đau khổ.

Nhưng đôi mắt không hề có sự bi thương, mà tựa như nàng đang rất thích thú: "Tôi không có thế lực, chỉ là một cô gái yếu đuối, trói gà không chặt.

Vì thế nên tôi mới nghĩ ra cách này"
Hừm, có lẽ nàng nên đi làm diễn viên được rồi nhỉ? Càng ngày nàng diễn càng tốt, đến nỗi nàng cũng sắp tin những gì mình nói rồi!
Mộ Dung Duật im lặng một lúc lâu, tựa hồ đang suy nghĩ chuyện gì đó.

Lát sau hắn mới hỏi: "Đoạn video từ đâu cô có được?"
Cô ta đã nói rằng gia đình không có thế lực, vì thế tại sao lại có được đoạn video này? Có phải đang lừa gạt hắn?
Nguyệt Ninh tiếp tục giả vờ, giọng nói của nàng có chút rụt rè: "Đó...Đó là một tài khoản lạ gửi cho tôi, muốn bán đoạn video với giá 25 vạn"

Dừng một chút, sau nó nàng tiếp tục ấp úng mở miệng: "Còn...Còn có hắn nói rằng..."
Mộ Dung Duật lạnh giọng hỏi: "Còn có gì?" Hắn cũng có chút khó hiểu, vì sao có người lại gửi cho nàng ta một đoạn video như vậy? Có phải là có ác ý gì hay không?
Nguyệt Ninh im lặng một chút, sau đó mới nói: "Hắn còn nói thêm một điều kiện nữa, đó là...Sau khi nhận được đoạn video đó thì gửi cho ngài một bản sao chép, còn video gốc thì tôi có quyền giữ lại"
Nàng đã nói như thế, nếu như hắn đi tìm thì chưa chắc đã ra manh mối.

Mà cho dù có tìm, cũng chưa chắc có thể tìm ra.
Nguyệt Ninh giọng nói có vẻ ngốc ngốc, nàng hỏi: "Có chuyện gì không ổn sao?" Ân, nàng cảm giác bản thân đang thoang thoảng mùi bạch liên hoa!
Mộ Dung Duật trầm mặc một lúc, sau đó hắn trả lời: "Không có gì, chuyện này ta đã biết, cứ để đó cho ta.

Không còn chuyện gì thì tôi tắt máy đây"
Đến khi Nguyệt Ninh nghe thấy âm thanh bị đứt đoạn, nàng mới khẽ cười một cái.
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 56: Chương 56


Nhạc Dao Dao bước xuống lầu, thân thể nhợt nhạt giống như không còn sức sống.

Nàng tiến vào phòng bếp, muốn tìm Bối Kỳ nói chuyện
Bối Kỳ đang lau dọn bếp thì lại nghe được tiếng bước chân, nàng quay đầu nhìn lại thì thấy Nhạc Dao Dao đang đứng đằng sau, gương mặt cao ngạo.
Nhạc Dao Dao bước lại gần, giọng nói tựa hồ như đang ra lệnh: "Bối Kỳ, giúp tôi gọi điện cho Mộ Dung Duật, tôi có chuyện muốn nói với anh ấy"
Bối Kỳ là người hầu của Mộ Dung Duật, nàng ta đến đây là để giúp nàng liên lạc với hắn.
Vì thế công dụng của nàng ta tựa như một cái máy liên lạc, tùy ý để nàng sai khiến!
Bối Kỳ cau mày, nàng giả vờ không nghe thấy lời nói của Nhạc Dao Dao.

Rốt cuộc Mộ Dung thiếu gia thích Nhạc Dao Dao ở chổ nào? Có phải hắn mắt mù hay không?
Tuy rằng gương mặt Nhạc Dao Dao xinh đẹp, nhu nhược đáng yêu.

Nhưng trên đời còn rất nhiều người còn xinh đẹp hơn nàng ta, thông minh hơn nàng ta!
Nhạc Dao Dao một chân đạp hai thuyền, vừa ở dưới thân Tần Trạch r*n r*, lại vừa chạy đến chỗ Mộ Dung Duật cầu cứu! Trên đời này còn có loại người như nàng ta hay sao?
Nhạc Dao Dao nhìn thấy Bối Kỳ không trả lời, nàng ta vô cùng tức giận, cảm giác như Bối Kỳ đang cố ý ngó ngơ.
Nàng ta nâng cao giọng, quát lớn: "Bối Kỳ! Cô đừng có mà không biết điều như vậy! Cô nghĩ cô là ai mà dám làm lơ tôi? Cô có tin tôi nói cho A Duật biết thái độ làm việc của cô hay không?"
Một cái người hầu mà dám ngó lơ chủ nhân? Có phải Mộ Dung Duật đối xử với nàng ta quá tốt, vì thế không coi ai ra gì hay không?
Nguyệt Ninh nhìn thấy một màn này: (﹁﹁) Ha hả?
Trước mặt Tần Trạch thì đóng vai một con tiểu bạch thỏ, điềm đạm đáng yêu, động một chút là rơi nước mắt! Nhưng sau lưng thì cao ngạo hống hách, coi trời bằng vung!
Bối Kỳ khó chịu: "Tôi có phải người hầu hay không thì cũng không phải chuyện của cô! Hiện tại bây giờ, cô nên nhớ rằng là bản thân đang cần giúp đỡ chứ không phải tôi!"
"Nên nhớ rằng, tôi muốn giúp hay không thì còn trông cậy vào thái độ của cô!"
Rõ ràng là đang cầu còn nàng giúp đỡ, mà lại dùng giọng điệu đó? Nàng ta tưởng rằng bản thân là vật vô cùng trân quý, có giá trị liên thành? Hay là bởi vì nàng ta cho rằng Mộ Dung Duật yêu nàng ta, nên nàng ta muốn làm gì thì làm?
Nhạc Dao Dao cúi đầu, nàng ta nắm chặt tay, cố gắng kìm nén cảm xúc của bản thân lại.
Một lúc sau mới ngước đầu lên, giọng nói vô cùng chân thành: "Tiểu Kỳ, tôi cầu xin cô hãy gọi cho A Duật, tôi có chuyện quan trọng cần phải nói"
Đợi đến lúc nàng được Mộ Dung Duật cứu ra, sau đó nàng sẽ dạy dỗ lại con tiện nhân không biết xấu hổ kia!
Tuy rằng Bối Kỳ vẫn cảm thấy không đủ, nhưng nàng ta cầm điện thoại lên sau đó gọi cho Mộ Dung Duật.

Hiện tại không phải là lúc để tranh cãi cùng nàng ta, quan trọng nhất vẫn là nhiệm vụ!
Mộ Dung Duật nghe được điện thoại, hắn nhíu mày: "Chuyện gì?" Vì sao Bối Kỳ lại gọi cho hắn lúc này? Đã sảy ra chuyện gì rồi?
Nhạc Dao Dao yếu ớt nói: "A Duật"
Nghe thấy giọng nói kia Mộ Dung Duật lập tức trở nên ôn nhu: Tiểu Nhạc, em bị làm sao vậy?"
Nhạc Dao Dao miễn cưỡng cười: "Em không sao, chỉ là hơi mệt mỏi một chút mà thôi.

A Duật, anh có thể cứu em không? Em chịu hết nổi rồi"
Mộ Dung Duật thở dài, hắn nhẹ giọng an ủi: "Em bĩnh tĩnh một chút, cố gắng đợi thêm một chút nữa.

Rất nhanh thôi, tôi sẽ đến cứu em"
Nhạc Dao Dao nghi hoặc: "Có thật không?" Thật sự là sẽ cứu được nàng chứ?Nàng sẽ không phải chịu cảnh này nữa ư?
Mộ Dung Duật nói một cách khẳng định chắc chắn: "Đương nhiên là thật, kế hoạch đã chuẩn bị sẵn sàng! Chỉ cần chờ cơ hội thích hợp, tôi lập tức có thể đến cứu em!"
Nhạc Dao Dao phấn khích, nàng ta cười nói: "A Duật, cám ơn anh rất nhiều"
Tần Trạch bước lên lầu, hắn vừa định mở cửa phòng thì nghe thấy âm thanh đứt quãng bên trong phòng, nghe kĩ một chút thì phát hiện đó là tiếng cười vui vẻ của Nhạc Dao Dao, dường như nàng ta đang nói chuyện cùng ai đó.
Tần Trạch đem mặt, hắn đã rất lâu không nghe thấy giọng nói vui vẻ kia.

Thế nhưng bây giờ nàng ta đang cùng ai đó nói chuyện, còn rất vui vẻ!
Tần Trạch nghiến răng, hắn tiếp tục đứng ở cửa, im lặng lắng nghe âm thanh trong phòng.
Nhạc Dao Dao vẫn không biết Tần Trạch đã đứng ở cửa phòng, nàng ta cười cười sau đó tiếp tục nói: "A Duật, ta muốn đi công viên chơi thử một lần.

Đã rất lâu ta chưa được đi đến đó, không biết cảnh vật có khác hay không?"
Giọng nói của Mộ Dung Duật có chút cưng chiều: "Nếu em muốn, hôm nào chúng ta cùng ra ngoài chơi.

Tôi biết có một công viên ở thành phố này, nghe nói rất nổi tiếng, cảnh vật cũng rất đẹp"
Chẳng qua chỉ là một công viên nhỏ, hắn có thể mua để cho nàng ấy chơi.

Dù sao Tiểu Nhạc vui là được, mọi thứ bỏ ra đều đáng giá.
Nhạc Dao Dao phấn khích, giọng vô cùng vui vẻ: "Hứa rồi đấy, đến lúc đó không được nuốt lời đâu nha!"
Nàng biết là A Duật đối xử tốt với nàng nhất! Không giống như Tần Trạch, tính khí thay đổi thất thường khiến nàng không thể hiểu nổi!
Mộ Dung Duật nghe thấy, ánh mắt trở nên nhu hòa: "Đương nhiên, tôi có bao giờ lừa em chứ?" Hắn đương nhiên sẽ không bao giờ lừa dối Tiểu Nhạc, tuyệt đối không bao giờ!
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 57: Chương 57


Nhạc Dao Dao nghĩ nghĩ một chút, sau đó cười nói: "Hình như anh chưa bao giờ lừa tôi!"
Từ khi nàng quen hắn, chưa bao giờ lừa nàng chuyễn gì cả.

Hắn có chuyện gì cũng nói cho nàng nghe, cảm giác giống như là người yêu vậy!
Nhạc Dao Dao im lặng một chút, sau đó ấp úng hỏi: "Ừm, nhưng mà ...Chúng ta nói chuyện lâu như vậy ổn hay không? Anh không bận sao?"
Nàng cảm thấy hắn thật sự rất rảnh rỗi, tựa hồ như có thể cùng nàng nói chuyện đến khuya.
Mộ Dung Duật cười ôn hòa, hắn chân thành tha thiết nói: "Nếu có em, tôi liền không bận.

Thời gian bên em đều là hạnh phúc của tôi, vì sao tôi lại bận được chứ?"

Ngoài cửa, Tần Trạch cuối cùng cũng không thể chịu được, hắn đẩy cửa mà tiến vào phòng.
Vào lúc Tần Trạch mở cửa phòng, Nhạc Dao Dao quay lại mà nhìn về phía cửa.

Giây phút đó, trái tim bỗng nhiên dừng lại.
Tần Trạch đứng ngay cửa ra vào, xoay lưng lại phía cửa, hắn đứng nghịch ánh sáng khiến cho gương mặt anh tuấn kia trở nên u ám, làm người khác không thể hiểu được cảm xúc của hắn.
Nhưng khí thế của Tần Trạch lại vô cùng đáng sợ, tựa như một con dã thú sẵn sàng tấn công con mồi bất cứ lúc nào.
Nhạc Dao Dao nhìn thấy hắn như vậy, theo bản năng vô cùng sợ hãi.

Huống chi khi nảy không biết hắn đã nghe được những gì?
Nhạc Dao Dao lập tức tắt điện thoại, đầu dây bên kia nói cái gì nàng cũng không có tâm trạng mà nghe rõ.

Nàng chỉ biết, lần này thật sự không ổn rồi.
Loại ý nghĩ này khiến Nhạc Dao Dao vô cùng sợ hãi, từ trên giường nhảy xuống, cố gắng chạy thoát khỏi hắn.
Nhạc Dao Dao muốn chạy trốn, thế nhưng Tần Trạch đứng ngay cửa ra vào nàng không dám đi qua, nghĩ nghĩ Nhạc Dao Dao xoay người chạy về phía toilet.
Nàng thật sự rất sợ hãi, nàng không muốn ở cùng với tên ác ma này chung một cái phòng.
Nhạc Dao Dao vừa chạy vào toilet, ngay lúc nàng xoay người dự định khóa cửa toilet, một cái tay đột nhiên đưa ra ngoài, sau đó giữ chặt cánh cửa.
Nhạc Dao Dao giật mình hoảng hốt, nàng thê thảm hét to một tiếng.
Nàng muốn hất ra cái tay kia, đóng cửa phòng lại, thế nhưng Tần Trạch không hề cho Nhạc Dao Dao cơ hội.

Tần Trạch chụp lấy tay Nhạc Dao Dao hất lên, vung tay đẩy nàng lại phía gương.

Eo Nhạc Dao Dao đụng phải bàn đá cẩm thạch, đau đớn khiến nước mắt nàng ta lên tục rơi xuống.
Tần Trạch lập tức bóp lấy cổ của Nhạc Dao Dao, gương mặt lạnh lùng tàn nhẫn: "Dạo này có lẽ tôi đã đối xử với cô vô cùng tốt nhỉ? Khiến cho cô không biết thế nào là sợ hãi hay sao?"
Rõ ràng hắn đã không cho phép nàng ta cùng Mộ Dung Duật liên lạc, thế nhưng Nhạc Dao Dao lại dám làm trái ý của hắn! Không biết tốt xấu!
Tuy tay của Tần Trạch dùng sức không mạnh lắm, thế nhưng Nhạc Dao Dao lại có cảm giác không thể thở nổi, tựa như đang bị một vật ngàn vạn cân đè ép cơ thể nàng ta.
Giọng nói của Tần Trạch vô cùng nguy hiểm, đẫm máu tươi: "Cô cho rằng Mộ Dung Duật có thể cứu cô sao? Nếu như cô đã muốn như vậy thì tôi sẽ đáp ứng yêu cầu của cô! Sẽ rất nhanh thôi, cô sẽ thấy thi thể của Mộ Dung Duật nằm ở ven đường!"
Nếu như nàng ta đã muốn, thì hắn rất sẵn lòng đáp ứng.

Khiến cho nàng ta biết rõ cái giá phải trả khi không nghe lời của hắn!
Nhạc Dao Dao thân thể run rẩy dữ dội, nước mắt tại hốc mắt của nàng chảy xuống, nhìn vô cùng đáng thương: "Tần Trạch, tôi..Tôi sai rồi, tôi sẽ không bao giờ muốn trốn ra ngoài nữa, anh đừng làm tổn thương A Duật"
A Duật có lẽ sẽ không thể chống lại hắn, Tần Trạch là con người có thù thì chắc chắn sẽ báo thù, hắn ta tuyệt đối sẽ không buông tha cho A Duật.

A Duật là người vô tội, hắn chỉ muốn giúp nàng rời khỏi nơi này.

Nàng không muốn hắn bị Tần Trạch hãm hại.
Nghe thấy Nhạc Dao Dao vì Mộ Dung Duật cầu xin, đôi mắt Tần Trạch lạnh lẽo đến mức có thể đem mọi thứ xung quanh đóng băng toàn bộ.
Ánh mắt Tần Trạch sắc bén nhìn Nhạc Dao Dao, tựa hồ như muốn nhìn xuyên thấu thân thể của nàng ta: "A Duật? Gọi tên của hắn thân mật nhỉ? Có phải những người mà cô dùng giọng điệu thân thiết kia để gọi thì cô đều nằm ở dưới thân của bọn chúng?"
Loại người như nàng ta rất có khả năng đã làm chuyện này! Dù sao mẹ của nàng ta cũng làm tiểu tam, con giống mẹ là lẽ đương nhiên?!
Dù sao thì nàng ta đã cùng tên kia hôn nhau tại trại giam, nếu tiến thêm một bước nữa thì cũng là việc bình thường chăng?
Lời nói của Tần Trạch khiến cho Nhạc Dao Dao vô cùng nhục nhã, nàng ta nhắm chặt đôi mắt cho nước mắt rơi xuống, trông có vẻ vô cùng đau khổ nhưng lại khiến cho người khác muốn chà đạp dưới thân.
Nhạc Dao Dao không biết rằng Tần Trạch có thể nói những lời tổn thương đó, cảm giác như thân thể nàng đã bị người ta xé ra từng mảnh, đau đớn vô cùng.
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 58: Chương 58


Rõ ràng là Tần Trạch ép buộc nàng làm chuyện kia, thế nhưng hắn lại nói như vậy, khiến cho nàng cảm giác bản thân thật hèn hạ.
Nhạc Dao Dao không biết rằng , hình ảnh nàng bất lực đến run rẩy càng thêm có thể k*ch th*ch nam nhân làm nhục
Tần Trạch cảm thấy bên dưới lại có chút phản ứng, hắn không thể nhịn được thêm nữa, vì thế lập tức cúi đầu xuống mà cắn cái cổ Nhạc Dao Dao.
Thật sự là cắn, trên thân thể Nhạc Dao Dao còn in lại vài cái dấu răng, tựa hồ như muốn lưu lại ấn kí trên người của nàng ta.
Hắn từng ngụm từng ngụm mà cắn Nhạc Dao Dao, từng cử động của hắn có chút điên cuồng, vô cùng mang tính chiếm hữu.
Nhìn thấy sự khát máu của Tần Trạch, khiến cho Nhạc Dao Dao cảm giác như muốn được hắn từng ngụm từng ngụm mà nuốt vào bụng.
Tuy rằng trong lòng nàng ta muốn như vậy, nhưng miệng lại nói: "Buông ra, buông tôi ra"
Tần Trạch không dừng động tác, ngược lại còn xé quần áo Nhạc Dao Dao ra, để mặt của nàng ta hướng tấm gương.
Nhìn thấy thân thể không mảnh vải che thân của mình, Nhạc Dao Dao cảm thấy vô cùng nhục nhã.

Nàng ta nhắm chặt mắt, xoay đầu đi nơi khác để không thấy hình ảnh chính mình trong gương.

Thế nhưng Tần Trạch không hề cho nàng cơ hội ấy, hắn ta nắm chặt lấy cằm Nhạc Dao Dao, ép buộc nàng phải nhìn hình ảnh kia.
Tần Trạch lạnh lùng nói: "Nhìn cho thật kỹ, thấy rõ bây giờ ai đang ở cùng cô, người đang giúp cô thỏa mãn là ai."
Tuy hắn giận, nhưng hắn vẫn thật sự rất yêu Nhạc Dao Dao.

Dù rằng nàng ta không hề coi trọng hắn!
Hắn phải cho Nhạc Dao Dao biết rằng cả đời này nàng ta đều là người của hắn! Cho dù có chết thì cũng là người của hắn!
Thân thể của nàng, trái tim của nàng đều phải thuộc về hắn! Nếu nàng ta không nguyện ý thì hắn sẽ ép buộc nàng nguyện ý!
Nhạc Dao Dao cố gắng nhịn đau, nàng gắt gao nhắm mắt lại không chịu mở ra, nước mắt không ngừng theo khóe mắt chảy xuống.
Tần Trạch thế mà c*̃ng đem quần áo của mình cởi ra, sau đó tiến vào thân thể Nhạc Dao Dao.
Nhạc Dao Dao sợ hãi, nàng ta khóc lên: "Tần Trạch, buông tha cho tôi đi"
Nàng cảm thấy thật đau khổ, từ trước đến nay chưa bao giờ cảm thấy nhục nhã đến như vậy.

Đau đớn khiến cho nàng phát run, nhưng vẫn cắn răng chịu đựng.
Âm thanh của Tần Trạch tựa như đến tự Địa Ngục: "Tôi đã nói, tôi muốn để cho cô nhìn thấy rõ là ai đang thỏa mãn cô, mở to mắt mà nhìn cho thật kỹ".
Tần Trạch vô cùng hiểu rõ thân thể của Nhạc Dao Dao, thậm chí còn hiểu hơn cả nàng ta.

Hắn rất dễ dàng liền có thể kích động thân thể Nhạc Dao Dao.

Nhạc Dao Dao nhìn thấy thân thể của mình trong gương dần dần trở nên ph*ng đ*ng, nàng ta cảm thấy vô cùng nhục nhã, khiến cho nàng ta muốn tự sát.
Thêm một lần nữa, Nhạc Dao Dao càng có thể hiểu rõ bản chất thật sự của Tần Trạch.

Sự tàn khốc, vô tình của Tần Trạch khiến cho Nhạc Dao Dao vô cùng đau khổ.

Nàng ta cảm giác bản thân đã đi vào mức đường cùng, không có lối thoát.
Một đêm này quá mức hỗn loạn, hỗn loạn đến vô cùng, Nhạc Dao Dao chỉ có thể thuận theo hắn.
Nàng ta vô cùng sợ Tần Trạch, hiện tại bây giờ càng thêm sợ hãi.

Nhạc Dao Dao không thể quên đi nỗi sợ hãi này, đặc biệt là hôm nay.
Một đêm cuồng loạn đến tận sáng cứ thế mà chấm dứt.
Sáng hôm sau, khi mặt trời ló dạng, Nhạc Dao Dao bị sốt, lần sốt này rất nặng, khiến nàng ta không thể xuống giường.
Nhạc Dao Dao nằm ở trên giường, mặt mũi ửng hồng, nhưng gương mặt lại mang theo đau khổ, vô cùng nhợt nhạt.
Dường như là nàng ta mơ thấy ác mộng, Nhac Dao Dao cứ khóc mãi không ngừng.

Lông mi ướt sũng rũ xuống, tựa như một con mèo yếu ớt.
Nhạc Dao Dao cứ tiếp tục khóc, vẫn khóc, khóc đến nỗi dường như ruột gan đứt từng khúc ra vậy.
Tần Trạch đã thức dậy từ trước, hắn ta khẽ lau đi giọt nước mắt còn đọng lại trên gương mặt kia.

Sau đó nhẹ nhàng mà hôn vào trán Nhạc Dao Dao, hắn cảm thấy bản thân đã đối xử với nàng ấy hơi quá đáng.
Trong mắt của Tần Trạch hiện ra vài tia áy náy, hắn bế Nhạc Dao Dao xuống lầu, sau đó chở nàng ta đến bệnh viện.
Nguyệt Ninh đang ngồi xem: "..."
Nguyệt Ninh cảm thấy đầu Tần Trạch có hố, một bên hung hăng tổn thương Nhạc Dao Dao, bên lại đau lòng cho nàng ta.
Nếu như Tần Trạch quyết định ở bên cạnh Nhạc Dao Dao cả đời, thì phải từ bỏ tất cả ân oán.

Chứ không phải cứ hành hạ nàng ta dau đó lại đau lòng.
Tần Trạch lấy cớ là báo thù để ngược thân ngược tâm Nhạc Dao Dao, mỗi ngày đều cưỡng đoạt, còn dùng ngôn ngữ để vũ nhục nàng ta, cuối cùng lại đem cái câu Bởi vì tôi yêu em nên tôi mới làm như vậy mà nói ra.
Hắn không cảm thấy bản thân rất buồn nôn hay sao? Hay hắn cho rằng, bởi vì yêu nên có thể hi sinh? Có thể tha thứ mọi lỗi lầm mà hắn đã gây ra?
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 59: Chương 59


Tần Trạch vừa muốn báo thù, vừa muốn cùng Nhạc Dao Dao yêu đương!
Nguyệt Ninh: (﹁﹁) Có bệnh, phải trị!
Dạo gần đây bởi vì Nhạc Dao Dao bị bệnh nên Tần Trạch đặc biệt chăm sóc cho nàng ta.

Chăm sóc vô cùng chu đáo, tận tâm tận lực mà giúp nàng ta dưỡng bệnh khiến cho Nhạc Dao Dao cảm thấy rất hạnh phúc.
Quan hệ của hai người bọn họ dần dần tốt lên, khiến cho xung quanh ngập tràn tình yêu giữa bọn họ.
Nguyệt Ninh: "..."
Nàng cảm giác như Nhạc Dao Dao thoang thoảng mùi Thánh Mẫu.
Làm người tốt thì ai ai cũng thích, thề nhưng Nhạc Dao Dao vốn không phải người tốt.

Nàng ta đem thận và t* c*ng của em gái ra làm đồ chơi mà không hề áy náy.

Mẹ ruột của nàng ta khổ sở sống trong tù, thế nhưng Nhạc Dao Dao không hề quan tâm đến.
Cái nên làm thì không làm, cái không nên làm thì lại nhảy vô mà làm.

Ví dụ như việc tha thứ cho Tần Trạch.
Hắn ta làm đủ mọi chuyện, bị cầm tù, bị cưỡng đoạt, khiến cho nàng ta đau khổ vô cùng.
Nhưng cuối cùng nàng ta vẫn đồng ý tha thứ cho Tần Trạch, mặc dù hắn đã làm những chuyện không thể chấp nhận nỗi thì Nhạc Dao Dao vẫn chấp nhận tha thứ, nàng ta nói đó bởi vì chính là Tình yêu.
Nguyệt Ninh tỏ vẻ: Tình yêu của các người thật sự quá là vĩ đại!
Hôm nay Tần Trạch đến nói cho Nhạc Dao Dao biết rằng nàng ta có thể đến tham gia lễ đính hôn của Thiên Âm, hắn nhìn thấy nàng ta vui vẻ thì trong lòng cũng trở nên ngọt ngào.
Nhạc Dao Dao vô cùng vui vẻ, nàng ta ngoan ngoãn nói: " Tần Trạch, cám ơn anh đã cho ta đến lễ đính hôn của chị Thiên Âm"
Nguyệt Ninh: "..."
Rõ ràng là Tần Trạch cầm tù Nhạc Dao Dao, khiến cho nàng ta không thể sống bình thường.

Thế nhưng nàng ta lại đi cảm ơn hắn, vì đã cho nàng ta ra ngoài một lần?
Có phải nàng ta đã mắc phải triệu chứng Stockholm hay không? Vì sao lại có thể nghĩ ra quan điểm không được bình thường như vậy?
Cuối cùng cũng đến ngày cử hành hôn lễ, Nhạc Dao Dao mặc bộ lễ phục màu trắng cả người thanh thuần tựa như một tiểu thiên sứ không hề nhiễm bụi trần của thế gian.
Nguyệt Ninh: "..."
Mỗi ngày Nhạc Dao Dao đều khóc lóc đến đứt ruột đứt gan, Nguyệt Ninh cảm thấy tố chất tâm lý của nàng ta không ai có thể sánh vai cùng.
Người bình thường đều sẽ phát điên khi gặp tình huống như nàng ta, chứ không phải là cùng một người bị bệnh tâm thần giống như Tần Trạch khoác tay đi vào buổi lễ như Nhạc Dao Dao
Gia thế của Nhạc Dao Dao khá bình thường, không lớn cũng không nhỏ.

Vì thế nàng ta rất ít khi tham gia những bữa tiệc lớn như hôm nay.
Bởi vì Tần Trạch luôn là tâm điểm cho nên mọi người đều chạy lại đây để chào hỏi, Nhạc Dao Dao đứng cạnh bên hắn có chút sợ hãi vì thế nép sát vào lòng của Tần Trạch.

Hành động nhỏ này đã vô tình lấy lòng Tần Trạch, hắn nắm chặt tay nàng tiến vào đại sảnh.
Nhạc Dao Dao ngây ngốc nhìn hắn, nàng hiện tại có gmcam giác Tần Trạch đối với nàng vô cùng ôn nhu.
Nhạc Dao Dao hạnh phúc, khóe mắt cong cong mà nói: "Tần Trạch, tôi muốn đi xem Thiên Âm một chút, có được không?"
Tần Trạch buông tay Nhạc Dao Dao ra, khẽ nói: "Đi đi"
Nhạc Dao Dao lập tức vui vẻ, nàng ta cười rất hạnh phúc, khóe mắt cong cong trông rất đáng yêu: "Cám ơn, Tần Trạch"
Nhìn thấy hình ảnh ấy, đôi mắt Tần Trạch lập tức mang theo vài tia d*c v*ng.
Nguyệt Ninh: "..."
Nhìn thấy cảnh này trong đầu Nguyệt Ninh liền hiện ra ba chấm, cả người đều không ổn.
Một giây trước cón ngược tâm ngược thân, giây sau liền rải đường khắp nơi!
Hai tên điên!
Nhạc Dao Dao cùng người hỏi thăm một chút, biết Thiên Âm bây giờ còn ở trong phòng trang điểm, nàng hướng tới phía phòng trang điểm đi tới.
Đang loay hoay tìm phòng trang điểm của Thiên Âm, Nhạc Dao Dao không hề chú ý mà động vào người khác.

Nhạc Dao Dao hoảng hốt, nàng ta cúi đầu liên tục xin lỗi: "Xin lỗi, xin lỗi...Tôi không để ý thấy ngài"
Mộ Dung Duật cười cười, hắn hỏi: "Tiểu Nhạc?"
Hắn khá bất ngờ khi Tiểu Nhạc ở nơi này, hiện tại hắn chưa ra tay với Tần gia vì thế cho nên hắn mới đến đây.
Vốn manh theo chút hi vọng để được gặp Tiểu Nhạc, hiện tại đã được như hắn muốn, Mộ Dung Duật cảm thấy rất vui vẻ.
Đã rất lâu hắn đã không thể nhìn thấy Tiểu Nhạc, vì thế lấn này hắn chìn rất chăm chú, không dám chớp mắt.

Tựa như nếu hắn chớp mắt, Tiểu Nhạc sẽ lập tức tan ra, sau đó hắn không thể thấy nàng nữa.
Nghe thấy âm thanh này, Nhạc Dao Dao mới ngước đầu lên, sau đó mới nhận ra Mộ Dung Duật là người mà nàng đụng trúng.
Nhạc Dao Dao cười cười: "A Duật!" Anh ấy cũng ở đây! Tốt quá, có lẽ anh ấy sẽ đem nàng ra khỏi đây?
Mộ Dung Duật cười cười: "Thật trùng hợp, em muốn đi đâu? Ta dẫn em đi?"
Tuy rằng hắn muốn hỏi vì sao Nhạc Dao Dao lại ở đây, nhưng vì tránh tai mắt của Tần Trạch nên hắn không hỏi, chỉ có thể nói sanh chuyện khác mà thôi.
 
Back
Top Bottom