Ngôn Tình Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 20: Chương 20


Sáng sớm hôm sau, cảnh sát liền đến bệnh viện.

Kết quả giám định đã rõ ràng, bọn họ muốn đến để tiếp tục quá trình điều tra.
Cảnh sát bước vào phòng, Nhạc phu nhân cùng Tần Trạch nhận được thông báo nên cũng đã tập hợp tại phòng bệnh của Nguyệt Ninh.
Nguyệt Ninh ngoan ngoãn ngồi trên giường, nàng hỏi: "Chú cảnh sát, có chuyện gì xảy ra vậy ạ?"
Cảnh sát nhìn Nguyệt Ninh mà nói: "Đã có kết quả giám định, hai chữ viết này vốn không phải là một.

Hi vọng mọi người tiếp tục quá trình điều tra sự việc lần này.
Nhạc phu nhân: "Không thể nào, đây rõ ràng là nàng ta viết, vì sao lại trở thành người khác viết rồi?"
Tần Trạch: "Đúng vậy, ta còn đứng xem nàng ta viết.

Đồng chí cảnh sát, ngài có phải bị nhầm lẫn gì không?"
Cảnh sát cau mày: "Chúng tôi không hề nhầm lẫn gì ở đây cả, đây rõ ràng là hai chữ viết khác nhau.

Chúng tôi cam đoan rằng đây là sự thật, nếu các người không tin thì có thể tự điều tra".
Nói xong cảnh sát liến vứt văn kiện xuống bàn, sau đó nói: "Còn bây giờ, chúng ta tiếp tục điều tra.

Tần Trạch phải không? Ngài là chồng của Nhạc tiểu thư, ngài có hiềm nghi lớn nhất."
Tần Trạch: "..."
Cảnh sát không đợi cho Tần Trạch mở miệng, liền nói: "Vì thế cho nên, chúng tôi yêu cầu ngài viết một văn bản khác để chứng minh ngài rằng vô tội"
Tần Trạch: "Được thôi, tùy các người.

Dù sao ta cũng không có làm việc này"
Tần Trạch ngoan ngoãn ngồi xuống viết văn bản, hắn tức giận mà trừng mắt Nguyệt Ninh: "Ngươi cứ chờ đó cho ta"
Không gian lại một lần nữa yên tĩnh, đợi đến khi Tần Trạch viết xong văn bản kia thì mới bắt đầu bình thường trở lại.
Cảnh sát nhìn thấy nét bút trong văn bản của Tần Trạch không giống hai nét bút kia, cảnh sát nhíu mày: "Nét bút này cũng không giống, yêu cầu tất cả mọi người điều viết, ta không tin hung thủ không có mặt tại đây"
Nét bút của tất cả mọi người đều không giống nhau, đến phiên Nhạc Dao Dao thì nét bút giống 60% trong văn bản kia.
Cảnh sát"..."
Nhạc Dao Dao:"..." Vì sao nét bút của nàng lại giống? Rõ ràng nàng không có viết cái hợp đồnng kia.
Cảnh sát: "Mặc dù hơi giống nhau, nhưng không có chứng cứ chứng thực để tra rõ chuyện này.

Chúng tôi cần tiếp tục điều tra"
Nguyệt Ninh: "A, đúng là hài quang của nữ chính, nàng đã làm nét chữ đã giống 60% nét chữ kia, nhưng Nhạc Dao Dao vẫn không cần ngồi tù.
Giả tạo nét chữ là do 0002 đề xuất ra, nó còn xung phong đổi nét chữ.

Thôi, coi như công sức của 0002 đã bị đổ sông đổ biển vậy.

0002 oan ức mà nói:"Ta rõ ràng sao chép kí tự giống nhau như đúc, vì sao cảnh sát lại nói rằng giống 60%?"
Nguyệt Ninh an ủi:"Có lẽ tên cảnh sát mắt mù"
Hệ thống 0002 lập tức hiểu ra vấn đề: "Đúng vậy, ký chủ thật anh minh"
Tần Trạch: "Đồng chí cảnh sát, Dao Dao không thể nào làm chuyện như vậy, lúc ấy nàng đang trong phòng phẫu thuật"
Nhạc phu nhân: "Đúng, Dao Dao không bao giờ làm chuyện này.

Chính là con bạch nhãn lang kia nói dối, ta cùng Tần Trạch chính mắt nhìn thấy cô ta viết"
Cảnh sát hỏi: "Các người nhìn thấy? Làm sao có thể thấy?"
Nhạc phu nhân ấp úng một lát sau đó mới nói: "Tôi bắt cô ta tự tay viết, là dùng một chút từ ngữ không tốt để khuyên nàng ta"
Cảnh sát cau mày hỏi:"Vậy thì các người có chứng cứ chứng minh bản thân mình nói thật không?"
Tần Trạch: "Cô ta viết trong phòng ngủ, thế nên không có camera quan sát"
Cảnh sát cười lạnh: "Ha, được thôi.

Thế nhưng chúng tôi xin nhắc lại một lần nữa, hai nét chữ ấy là hoàn toàn khác nhau.

Các người xem chúng tôi là con nít sao? Bằng chứng rõ rằng như thế mà còn tìm cách chối cãi"
"Nếu thật sư có camera ghi lại đoạn Nhạc Linh Nhi tiểu thư ngồi viết, chắc có lẽ là do các người ép buộc hoặc chỉnh sửa video."

" Thôi được rồi, chúng ta tiếp tục điều tra từ các manh mối khác, yêu cầu mọi người nghiêm túc phối hợp"
Cảnh sát tiếp tục điều tra tại phòng bệnh một lúc lâu nhưng vẫn không có tiến triển gì mới, Cảnh sát đành phải quay về.
Sau khi cảnh sát đi, Nhạc phu nhân quát mắng Nguyệt Ninh: "Ngươi là cái đồ súc sinh, ăn cháo đá bát.

Vì sao lại muốn phá hoại cái gia đình này?"
Nguyệt Ninh:"Ta đâu có làm gì đâu? Ta chỉ muốn đòi lại một bên thận bị các người lấy đi mà thôi, ta không sai"
Lấy thận của nàng mà còn đòi lý lẽ hay sao? Có phải da mặt bà ta quá dày rồi hay không?
Tần Trạch: "Chuyện đã đến nước này rồi ngươi còn chưa thỏa mãn hay sao? Ngươi triệt bản án đi, có chuyện gì chúng ta từ từ nói với nhau"
Nguyệt Ninh cười lạnh: "Từ từ? Cơ thể ta bây giờ rất yếu, ta sợ bản thân sẽ không sống đến năm sau.

Các người định từ từ đến bao giờ? Từ từ đến lúc ta chết hay sao?"
Nhạc phu nhân tức giận mà la to: "Mày có lương tâm hay không? Chị gái của mày bệnh như thế, vì sao mày lại ích kỷ như vậy? Thận thì cũng đã cắt ra, mày không thể chuyện nhỏ hóa thành không hay sao?"
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 21: Chương 21


Nguyệt Ninh tỏ vẻ: Bà có ngon thì đi mà cắt thận ra đi, nói thì có vẻ hay lắm.
nguyệt Ninh: Vậy bây giờ mẹ đem thận của mẹ cho con đi, sau đó con sẽ chuyện lớn hóa nhỏ chuyện nhỏ hóa không, mẹ thấy có được không?
Tần Trạch: Ngươi có cần thiết làm quá lên như vậy hay không? Chẳng qua chỉ là một cái thận mà thôi.

Đây là ngươii nơ Dao Dao
Một quả thận cũng không đủ để trả những thứ ngươi nợ nàng, vì thế nên ngươi phải biết thân biết phận"
Nguyệt Ninh: Ừm ừm, ta không biết thân biết phận đấy, các người làm gì được ta? Có ngon thì nôn thận ra đây, nếu không chúng ta tiếp tục để cảnh sát làm việc.
Nhạc phu nhân: ...
Mở miệng là thận đóng miệng cũng vẫn là thận, cô ta không có câu nào khác hơn hay sao?
Nhạc phu nhân cảm thấy bản thân tức điên, bà ta không nghĩ đứa con gái lầm lì trước kia đã thay đổi, bây giờ khó câu thông đến thế.
Nếu không thể nói chuyện được thì bà ta sẽ tìm cách khác, dù sao thì cũng phải nhanh chín kết thúc chuyện này, kênh tại cảnh sát đã có mặt.

Bà ta rất lo sợ bản thân bị phát hiện ra chuyện kia, nếu có thể bà ta muốn câu chuyện kia mãi mãi được giấu kín đến khi bà ta mất.
Nhạc phu nhân trừng mắt mà nhìn Nguyệt Ninh, bà ta nghiến răng nghiến lợi rời đi.
Tần Trạch: Ta không nghĩ ngươi là một con ngừơi như vậy, ngươi suy nghĩ kỹ lại một chút đi, dù sao thận cũng đã mất.

Bây giờ náo loạn như vậy thì có ích lợi gì?
Nói xong Tần Trạch xoay lưng rời đi, hắn cảm thấy nhức đầu khi xảy ra vụ việc lần này.
Nhạc Dao Dao là ngươi hắn rất yêu, thế nhưng mẹ của nàng ta đã hại chết mẹ hắn.

Hắn thề, đời này tuyệt đối không đội trời chung với bà ta.
Đã thế vụ việc lần này khiến hắn cảm thấy phức tạp, vì sao một người nhút nhát, luôn vâng vâng dạ dạ kia bổng nhiên giống như trở thành một con người khác.

Nàng ta nháo ra chuyện như thế này thì không thể không đề phòng.
Nhạc phu nhân cùng Tần Trạch đều ngồi tại phòng Nhạc Dao Dao, khuôn mặt hai người họ trở nên âm trầm, không khí mười phần quỷ dị.
Nhạc phu nhân mở lời trước tiên: Tiểu Trạch, con nhanh chóng cùng con hồ ly tinh kia ly hôn đi, sau đó cùng Dao Dao kết hôn.
Tần Trạch nhìn thấy bà ta thì lại nhớ đến người mẹ quá cố của mình, hắn cảm thấy nếu như bà ta không khiêu khích mẹ hắn thì có lẽ mẹ hắn hiện tại có lẽ vẫn còn sống.
Tần Trạch cười lạnh: Ha, bản thân minh vốn là một cái hồ ly tinh, phá hoại hạnh phúc gia đình người khác vậy mà lại nói những lời như thế! Có đáng buồn cười hay không? Có xấu hổ hay không?
Nhạc phu nhân sắc mặt tái xanh, bà ts e dè mà hỏi: A Trạch, dường như con nhầm lẫn cái gì rồi sao? Ta là hồ ly? hồ ly gì cơ chứ?
Tần Trạnh giọng nói nhàn nhạt đầy khinh thường: "Tôi nói chuyện gì thì có lẽ trong lòng của bà hiểu rất rõ ràng nhỉ? Đừng có mà giả vờ!
Nhạc phu nhân cố kìm nén cơn giận, bà ta nói: A Trạch, có chuyện gì thì từ từ nói, ta vốn dĩ không hiểu con đang nói cái gì.

Tần trạch cười cười: Đúng thế, loại tiểu tam cướp đoạt chồng của người khác như bà thì làm sao hiểu được
Nhạc phu nhân tức giận: Ta không có, ngươi đừng ngậm máu phun người!
Tần Trạch: Ngậm máu phun người? Ta từ khi nào trách oan cho bà rồi? Đúng là mẹ truyền con nối, đều là loại lẳng lơ!!!
Đáng tiếc cho Nhạc Linh Nhi có một người mẹ ruột như thế này, không biết nàng ta nghĩ như thế nao khi biết mẹ mình đối xử với mình như vậy nhỉ?
Nhạc phu nhân cười lạnh: Ha, nàng ta có bị làm sao thì lên quan gì đến ta? Chồng của mình mà giữ không được thì trách ai? Trách ta sao?
Nàng ta giống hệt mẹ ngươi vậy, hèn nhát ngu ngốc quá mức.

Đến nỗi bà ta còn phải quỳ xuống mà cầu xin ta, loại người hèn hạ như thế chết là xứng đáng
Tần Trạch tức giận mà th* d*c: Tống Thanh Thanh, loại người như bà khiến tôi cảm thấy ghê tởm.

Tôi sẽ bắt bà trả giá cho những lỗi lầm đã gây ra cho mẹ của tôi
Nói xong hắn đập mạnh cửa mà rời đi, hắn không muốn nhìn thấy hai gương mặt kia.

Hắn hiện tại không thể hiểu rõ được bản thân mình muốn gì, cho dù hắn yêu Dao Dao đi nữa thì hắn cũng không thể buông bỏ mối thù này.
huống chi bây giờ nhạc Dao Dao khiến hắn vô cùng thất vọng, hắn không nghĩ nàng ấy.

là con người như vậy.
Tại sân thượng của bệnh viện Nhạc Dao Dao đang ngồi tại cầu thang, nàng ta co quắp mà ngồi một số chỗ.
Nhạc Dao Dao một lúc lâu sau mới thở dài một hơi, nàng ta sợ việc t* c*ng và thận bị bại lộ.

Chuyện này rất nghiêm trọng, nàng ta ngay lập tức chạy ra khỏi phòng để liên lạc cùng Bằng hữu.
Nàng ta muốn cùng hắn thương lượng chuyện này, nếu như làm không tốt thì có lẽ sẽ ngồi tù vài năm.

Nàng không muốn ngồi tù, không muốn.
Nàng ta liên tục gọi điện thoại rất nhiều lần nhưng đối phương không nghe máy, nàng ta tức giận nghiến răng nghiến lợi, cuối cùng vì quá tức giận nên đã đập vỡ điện thoại.
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 22: Chương 22


Sáng sớm hôm sau, Trần Hữu mới nhìn thấy cuộc gọi do Nhạc Dao Dao gọi đến, hắn ta lập tức gọi lại cho nàng ta.
Nhạc Dao Dao sau khi nghe máy thì nàng ta bắt đầu nổi điên: Ngươi làm trò gì mà đến bây giờ mới chịu bắt máy? Có phải cảm thấy bản thân sống quá đủ rồi hay không?
Trần Hữu nghe được những lời này thì cũng rất tức giận, hắn ta đường đường là một bác sĩ danh giá, cũng đã trải qua hơn nữa đời người thế mà bây giờ bị một con nhóc vắt mũi chưa sạch trách móc, đúng là nhục nhã.
Trần Hữu cố nén phẫn nộ: Có chuyện gì sao?
Nhạc Dao Dao bắt đầu nghiến răng nghiến lợi mà nói: Ta nói cho ông biết, hiện tại cảnh sát đã bắt đầu điều tra vụ việc này.

Ông nhanh chóng thu xếp ổn thỏa hết đi
Trần Hữu nghiêm túc hỏi: "Nàng ta biết được chuyện gì rồi sao?"
Nhạc Dao Dao hoang mang mà nói: "Ta không rõ, nhưng nàng ta cùng cảnh sát đanh điều tra sự việc lần này.

Nếu không may chúng ta sẽ bị phát hiện ra mất, ta không muốn ngồi tù, không muốn!"
Trần Hữu nghĩ nghĩ một chút: "Ngươi cứ bình tĩnh, chuyện này ta sẽ tìm cách giải quyết, trước tiên ta đi đến bệnh viện của nàng ta.

Ngươi cũng đi theo đi, mang cả mẹ ngươi và Tần Trạch đến"
Nhạc Dao Dao không yên tâm, nàng ta giọng nói có vẻ như đang ra lệnh: "Ta đã biết, ngươi chắc chắn chuyện này sẽ thành công hay không? Ngươi nên biết rõ tình huống hiện tại, ta không muốn nhắc lần hai"
Trần Hữu bóp chặt điện thoại: "Ta đã nói là để ta giải quyết, ngươi vào tù thì ta cũng không có kết quả tốt, ta không ngu đến mức tự mình hại mình"
Nói xong ông ta liền tắt máy.
Chỉ là một con nhóc vắt mũi không sạch mà dám ra lệnh cho hắn? Biết sẽ có ngày hôm nay hắn tuyệt đối sẽ không hợp tác với nàng ta.
Không biết thân biết phận thì đừng trách vì sao hắn lại ra tay tàn nhẫn, chuyện này bản thân hắn còn lo không xong, nhưng nếu hấn có thể giúp nàng ta thì hắn vẫn không giúp.
Nhạc Dao Dao, đừng trách ta, ta bởi vì là bất đắc dĩ mà thôi.
Trần Hữu khoác vào chiếc áo bác sĩ, sau đó bắt đầu tiến đến bệnh viện.

Bản thân hắn cũng là một cái có thanh danh tốt, bệnh viện này hắn đã làm việc hơn 20 năm, hắn không muốn vì một chút lỗi lầm mà rơi vào thế khó xử.
Tất cả là vì bản thân, cuộc đời vốn dĩ là thế.

Trần Hữu thở dài một hơi, hắn ta gõ gõ cửa phòng Nguyệt Ninh.
Nguyệt Ninh cười cười, nàng thông qua màn hình đã thấy chuyện vừa rồi.

Quả nhiên hai con cẩu vật cắn nhau vẫn là tốt nhất, không cần nàng động tay.

Em chỉ là muốn đẩy một chút gió mà thôi, đừng trách em nha chị gái thân yêu!
Nguyệt Ninh âm thanh nhàn nhạt mà nói: "Tiến vào đi"
Trần Hữu mở cửa, hắn từ từ tiến vào phòng, trên tay ôm một bó hoa nhỏ.

Trên tay hắn là một bó hoa bách hợp màu trắng, tỏa ra hương thơm nhàn nhạt khắp phòng.
Trần Hữu ôm bó hoa tiến vào, sau đó hắn tiến tới cạnh bàn, từ từ cắm hoa vào trong bình.

Giọng nói của hắn vô cùng ôn hòa mà cất lên: "Nhạc tiểu thư, cơ thể ổn hơn chút nào hay chưa?"
Nguyệt Ninh khách khí nói: "Ta đã ổn hơn rồi, cám ơn Trần bác sĩ đã quan tâm"
Trần Hữu tỏ vẻ lo lắng vô cùng: "Vậy là tốt rồi, lúc ta nhìn thấy tiểu thư ra khỏi phòng phẫu thuật thì ta cảm thấy cơ thể của tiểu thư không hề tốt, nhưng rất may chuyện này không sao.

Thật sự rất may mắn, ta cũng đã rất lo lắng cho Nhạc tiểu thư.
Nguyệt Ninh: Ngươi nói hưu nói vượn cái gì? Có chuyện liền nói, vòng vo tam quốc làm cái cọng lông gì?

Nhưng đó chỉ là Nguyệt Ninh nghĩ nghĩ như thế, nàng im lặng mà: "Vâng" một tiếng.
Trần Hữu tiếp tục nói nói: "Ta đã nghe tiểu thư là một đứa bé hiểu chuyện động lòng người, vô cùng ngoan ngoãn, bây giờ ta được tận mắt mhin thấy thì ta cảm thấy bọn họ nói đều là đúng".
Nguyệt Ninh cảm thấy bản thân đau đầu khi phải nghe con hàng này nói nhảm, nàng trực tiếp hỏi thẳng vào vấn đề: "Không biết Trần bác sĩ đến nơi này có chuyện gì hay không? Ta có thể giúp gì cho ngài đây?"
Trần Hữu cười cười: "Đúng là Nhạc tiểu thư thông minh nhanh nhẹn, quả thật ta có một thứ muốn cùng ngài bàn bạc"
Nguyệt Ninh khoanh tay cười lạnh: "Ha, không biết ngài muốn cùng ta bàn bạc chuyện gì đây? Ta chỉ là một nhóc con chưa trải sự đời, không biết có thể cùng ngài bàn bạc cái gì bây giờ a?"
Trần Hữu cười thân thiện, giọng nói có vài phần nho nhã: "Nhạc tiểu thư cứ nói đùa, ta biết ngài là một người thông minh, chúng ta không đến mức phải đối chọi gay gắt với nhau như thế"
Nguyệt Ninh thổi thổi móng tay, nàng không thèm nhìn Trần Hữu: "Không biết ta đã gay gắt với ngài chỗ nào? Thưa bác sĩ đại nhân??"
Bác sĩ moi thận của bệnh nhân đem bán, đem t* c*ng đi bán.

Treo lên mặt một cái mặt nạ nho nhã hiền từ, trong bệnh viện này có biết bao nhiêu nội tạng bị hắn đem ra bán.
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 23: Chương 23


Trần Hữu gương mặt hiền lành hắn cười cười mà nói: "Nhạc tiểu thư, ta chỉ là nói giỡn với ngươi mà thôi, chúng ta không thể nào lại xảy ra loại chuyện này, đúng không nào?"
Nguyệt Ninh cười lạnh: " Bác sĩ Trần Hữu, ngươi cảm thấy sau những chuyện mà ngươi đã gây ra thì ta có thể thân thiện với ngươi mà không phải gay gắt hay sao? Hửm???"
Trần Hữu bất ngờ, nhìn chằm chằm vào Nguyệt Ninh, nàng ta biết được những gì?
Vẻ mặt Nguyệt Ninh trở nên nhuyễn manh: "Ta chỉ là nói giỡn với ngươi mà thôi, chúng ta không thể nào lại xảy ra loại chuyện này, đúng không nào?"
Ha, tức chết ngươi!
Gương mặt Trần Hữu trở nên vặn vẹo, nhưng rất nhanh hắn đã trở lại dáng vẻ trang nhã mà bao lâu nay hắn đã ngụy tạo ra.
Ánh mắt của hắn nhìn thẳng vào Nguyệt Ninh: Nhạc tiểu thư thật biết nói đùa, ta cảm thấy tiểu thư rất thú vị
Nguyệt Ninh: Không, không, ta không thú vị, ngươi mau mau cút đi!
Nguyệt Ninh cười nhạt: Ta cảm thấy chúng ta vẫn nên nói chuyện chính thôi, con người của ta thật sự không tốt chút nào đâu
Ngươi muốn cùng ta hợp tác chuyện gì?
Trần Hữu cười cười, nàng ta tựa như một ác ma nhưng vẫn treo gương mặt của thiên sứ.

Nếu biết sớm tính cách thật sự này của nàng ta thì hắn đâu có ngu ngốc mà trêu vào nàng.
Tần Hữu nghiêm túc, hắn không nói nhảm nữa: Nhạc tiểu thư, chúng ta làm một giao dịch đi
Tôi sẽ giúp tiểu thư đối phó với Nhạc Dao Dao, đổi lại nhạc tiểu thư sẽ phải tìm cách giúp tôi thoát khỏi chuyện này"
Nguyệt Ninh cười lạnh: "Ha, ông muốn tôi cùng ông đối phó Nhạc Dao Dao?"
Trần Hữu vẻ mặt vô cùng hối hận: "Đúng thế, tôi thật sự rất hối hận những việc mà mình đã làm, bây giờ tôi rất muốn chuộc lỗi do bản thân đã gây ra".
Nguyệt Ninh nhếch môi, ngụy trang rất tốt, nhưng rất tiếc cho ông vì đã gặp một cô bé không có lương tâm như ta.
Trần Hữu nhìn thấy vẻ mặt Nguyệt Ninh thì hắn tỏ ra đau khổ: "Tôi biết Nhạc tiểu thư không tin, nhưng chỉ cần một chút thời gian thôi, tôi sẽ chứng minh những điều bản thân nói là sự thật"
Nguyệt Ninh âm thanh nhàn nhạt: " Thật ra ta đã có sẵn kế hoạch rồi, ta cũng chẳng cần ông giúp đỡ.

Nhưng nếu ông đã Hối hận thì ta sẽ cho ông một cơ hội"
Nàng bổ xung thêm một câu: "Có nắm bắt được hay không là chuyện của ông"
Nắm được thì là tốt, không nắm được thì ông cứ chuẩn bị bóc lịch đi.

Nếu ông biết điều mà phối hợp, ta sẽ giúp ông kéo dài thời gian vài tuần, sau đó vẫn là đi bóc lịch.

Trần Hữu, ông ta tưởng rằng làm việc xấu sẽ không ai biết hay sao? Dù sao thì sớm hay muộn nàng cũng đem ông ta ngồi tù đếm lịch, nàng không thiện lương đến mức tha thứ cho những kẻ như ông ta.
Cứ từ từ, sau này ông sẽ ngồi xổm bóc từng tấm lịch.

Khỏi cám ơn, ta ngại!
Trần Hữu nhiệt huyết tràn đầy, ông ta không biết bản thân mình bị hố: "Được, xin tiểu thư cứ nói.

Lão già này sẵn sàng lên núi đao xuống biển lửa!"
Nguyệt Ninh cười cười, ông ta bị đem bán nhưng vẫn giúp nàng đến tiền, thật ngoan, thật biết điều.
Nàng nhìn Trần Hữu, giọng nói trở nên ôn nhu vài phần: "Lên núi đao xuống biển lửa thì không cần, ta chỉ muốn ông đem thận Nhạc Dao Dao nôn ra, hoặc là thận của Tần Trạch móc ra!"
Hệ thống đang cắn hạt dưa: [Kí chủ a, ngài định moi thận nam chính ra sao? Nghe hay nha!]
Nguyệt Ninh cười cười: "Mi còn thốt lên câu Nghe hay nha được sao? Có cái hệ thống nào thích hóng chuyện như mi sao?"
Hệ thống 0002: [Bổn hệ thống là vì kí chủ mà phục vụ, nam nữ chính là cái thá gì cơ chứ? Dù Thiên Đạo có trách thì ta sẽ giúp ngài chống lưng, ta sẽ luôn ở bên phe của ngài]
Hệ thống 0002 ngạo kiều: Hừ, bổn hệ thống sẽ bảo vệ kí chủ!
Nguyệt Ninh nghi hoặc: "Thật sự sẽ không ngăn cản ta? Ta nghe nói những hệ thống khác luôn nói rằng không nên động vào nam nữ chính bởi vì Thiên Đạo sẽ không tha cho bọn họ cơ mà?"
Hệ thống khinh thường mà nói: [Hừ, mấy cái hệ thống đó sao có thể so sánh với bổn hệ thống cơ chứ?]
Nguyệt Ninh cười cười, nàng cảm thấy có cái hệ thống tổng tài ngạo kiều này cũng rất tốt.

Nàng được nó quan tâm, được nó bảo vệ...Mặc dù nó yếu gà.
Nguyệt Ninh sủng nịnh nói: "Được, được, ngươi là nhất.

Nhất ngươi rồi"

Hệ thống 0002: [Hừ!]
Trần Hữu suy nghĩ một lúc lâu, đến khi Nguyệt Ninh cùng hệ thống nói nhảm vài câu nhưng hắn vẫn chưa suy nghĩ xong.
Một lát sau đó, hắn mới do dự mà nói: "Chuyện này...Nhạc tiểu thư, chuyện này là không thể nào làm được.

Ngài đổi một cái yêu cầu khác đi"
Âm thanh Nguyệt Ninh nhàn nhạt mà nói: "Bác sĩ Trần Hữu, ta không nhất thiết phải cùng ông giao dịch việc này.

Ta có kế hoạch, ta có bằng chứng để chứng minh"
Trần Hữu do dự một lúc, sau đó dứt khoát từ bỏ: "Nhưng việc này quá khó khăn, lão già ta vẫn không thể làm được.

Nếu tiểu thư không muốn thì thôi, chúng ta kết thúc giao dịch tại đây!"
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 24: Chương 24


Nguyệt Ninh cười lạnh: "Ta cho ông một cơ hội này là vì ông đã nói rằng muốn chuộc lỗi, nên nhớ đây là một Cơ hội chứ không phải Giao dịch giữa ta và ông"
"Giữa chúng ta không có giao dịch gì ở đây cả, ta chỉ đơn thuần muốn cho ông một cơ hội mà thôi.

Còn nắm hay không là quyền của ông, ta không xen vào"
Nàng cười lạnh nhìn ông ta: "Dù sao, quyền định đoạt đang ở trong tay ta.

Ông nghĩ rằng ông có tư cách cùng ta giao dịch sao? Nực cười thật!"
Lấy thận và t* c*ng của nàng đem đi bán, nhét tiền vào túi.

Sau đó còn không có liêm sĩ mà muốn cùng nàng lảm giao dịch?
Gương mặt lão ta làm từ gì mà dày như thế? Có thể đem ra làm kính chống đạn được rồi nhỉ?
Trần Hữu do dự một lúc lâu, sau đó hắn ta mới nói: "Được, ta đã biết"
Nếu hắn biết Nhạc Linh Nhi khó đối phó như thế này, thì hắn không bao giờ dám động.

Rõ ràng là một nhóc con, vì sao lại có thể giống một cái tu la, khó đối phó như thế? Có phải hắn lỗi thời rồi hay không?
Hắn không nghĩ, cũng không muốn nghĩ.

Bản thân hắn thoát khỏi một con hồ ly gian trá, sau đó hắn tiến vào tay của ác ma.
Thật đáng sợ! Bây giờ hắn chạy còn kịp hay không? Kịp hay không?
Nguyệt Ninh nhìn thấy gương mặt tái xanh của hắn ta thì nàng mỉm cười, sớm biết như vậy thì đừng động đến nàng.
Âm thanh nhàn nhạt của Nguyệt Ninh thốt ra: "Mọi chuyện cứ để như bình thường, nếu bọn họ tới thì ngươi biết phải làm gì hay sao?"
Trần Hữu gật gật đầu: "Ta đã biết" Nàng ta thật đáng sợ, cả đời của lão già này lại đi sợ một con nhóc! Thật đáng xấu hổ, thế nhưng vì bảo toàn mạng sống, hắn phải nghe theo mà thôi.
Trần Hữu xoay lưng rời đi, đến khi bước gần đến cánh cửa thì lại nghe thấy âm thanh trong trẻo từ đằng sau phát ra:
Nguyệt Ninh giọng nói nhuyễn manh nhưng từng chữ khiến ông ta không rét mà run: "Ta muốn nói với ông một câu, trước khi làm đến chuyện nào đó thì hãy suy nghĩ đến kết quả.

Cân nhắc lợi và hại xem bản thân có chịu nổi kết quả đó hay không thì hẳn làm"
"Chẳng hạn như việc ông đã động đến ta"
Dám làm thì dám chịu, không chịu được thì để nàng ra tay! Thỏ con khi bị bức bách vẫn sẽ cắn người, huống chi nàng vốn không phải thỏ.
Trần Hữu đứng sững lại một lát, sau đó ông ta xoay người rời đi.

Có vẻ như ông ta biết bản thân nên làm gì rồi, đều là người thông minh, nói chuyện với nhau rất đơn giản.

Nguyệt Ninh nằm xuống giường, nàng muốn nghĩ ngơi một chút.

Nếu nàng đoán không nhầm thì khoảng chiều nay bọn họ sẽ đến, nàng phải cùng bọn chúng nháo lên.
Hiện tại không gian tĩnh lặng, nàng thật sự muốn nghĩ ngơi một chút.

Đã rất lâu không thể nghĩ ngơi một cách tử tế.

Vết thương của nàng vốn không còn đau nữa, nó đã sắp lành hẳn.
Tất cả là do 0002 tặng thuốc dưỡng thương, nó còn lo vết thương sẽ để lại sẹo nên còn tặng thêm vài viên phục hồi vết thương.
Thật sự nàng cảm thấy có 0002 rất tốt, nàng cảm nhận được sự lo lắng của nó.

Tuy rằng 0002 ngạo kiều, có lúc rất ngốc, nhưng nó đối xử với nàng thực sự rất tốt.
Đã rất lâu không có ai đối xử tốt với nàng, đã rất rất lâu...
Hệ thống nhìn thấy Nguyệt Ninh yên tĩnh mà ngủ rồi, nó khẽ thở dài một hơi.

Vừa nãy giá trị mạch cảm xúc của kí chủ rất kì lạ, nó lo rằng sẽ có chuyện gì sảy ra.
Nhưng thật may, hiện tại trạng thái đã trở lại bình thường.

Thế nhưng nó vẫn lo lắng, 0002 nghĩ nghĩ một chút liền đi học chuỗi số liệu, sau đó đi học Tâm lý học về con người
Nó muốn biết nhiều hơn về con người, nếu nó biết rõ hơn một chút thì nó sẽ có thể an ủi kí chủ khi tâm trạng của ngài ấy không tốt.
Không gian yên tĩnh, nhiệt độ thích hợp, mùi hương nhàn nhạt.

Rất thích hợp để điều chỉnh tâm trạng, thích hợp để chìm vào giấc ngủ.

Đây là những gì mà hệ thống có thể làm.
Phía bên Tần Trạch thì có vẻ rối rắm rất nhiều, dạo gần đây hắn liên tục tìm hiểu về cái chết của mẹ hắn.

Rốt cuộc cũng đã có một chút manh mối, thế nhưng vẫn chưa đủ.
Phía bên thám tử tư đã đưa ra một số manh mối chứng minh rằng mẹ của hắn là bị người ta hãm hại.

Đó là một bản sao ghi chép chứng minh rằng phanh xe đã có vấn đề từ trước, vào trước cái ngày mà mẹ hắn rời khỏi nhà.
Đoạn bản sao này là lấy từ cảnh sát, thám tử tư thật vất vả mới có thể đem ra.

Nhưng vẫn chưa đủ chứng cứ để biết rằng hung thủ là ai, hắn vẫn phải tiếp tục điều tra.
Hắn nghi ngờ người đó chính là Tống Thanh Thanh, bà ta là người có khả năng làm những việc này nhất! Nhưng nếu thật sự là bà ta thì hắn phải làm thế nào để đối mặt với Dao Dao đây?
Tần Trạch cảm thấy thật sự rất khó xử, một bên là người hắn yêu, một bên là thù giết mẹ, hắn không thể lựa chọn!
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 25: Chương 25


Sau khi Nguyệt Ninh thức dậy thì trời đã dần tối, hôm nay nàng ngủ một giấc thật ngon.

Thật tốt, từ khi nàng đến đây thì không ngày nào ngủ ngon, mỗi ngày đều phải tức điên vì lũ người kia.
Hiện tại tâm trạng của nàng rất tốt, không còn khó chịu trong lòng như lúc nãy nữa.

Cái hoàn cảnh này, quyển sách này thật sự khiến cho nàng khó chịu.
Thật sự cảm thấy nguyên chủ sống cùng với lũ người kia nhưng lại không trở nên điên loạn một chút nào, quả thật là tài năng hiếm thấy.
Nàng muốn đem vị tác giả kia tiến vào đây, sau đó tiếp nhận tất cả mà nguyên chủ đã trải qua.

Ngôn tình thì ngôn tình, nhưng đem một cái pháo hôi vào đỡ đạn làm gì?
Nguyệt Ninh nói với hệ thống: "Hệ thống, mi có cách khiến bà tác giả bộ tiểu thuyết kia tiến vào thế giới này hay không?"
Nó có thể đem nàng vào trong đây, thì có thể đem bà ta vào nhỉ?

Hệ thống: [Có thể, thế nhưng ngài sẽ bị trừ 1.000 điểm công đức]
Nguyệt Ninh hiếu kì: "Điểm công đức là cái gì?"
[Điểm công đức là số công đức mà ngài đã làm cho thế giới này, ví dụ ngài giúp đỡ trẻ mồ côi, giúp mọi người thoát khỏi đói nghèo thì sẽ có công đức]
[Số điểm công đức tùy thuộc vào độ nghiêm trọng của vấn đề đã được giải quyết mà tổng hợp]
[Ví dụ như ngài giúp một bà lão qua đường thì điểm công đức là 0,001.

Còn nếu ngài giúp cả thế giới sẽ là 10.000 điểm]
[Có nhiều người cả đời cũng không có 1 điểm công đức]
Nguyệt Ninh: "Thật sự khó khăn như vậy?"
Nguyệt Ninh giật giật khóe miệng, nàng bắt đầu suy nghĩ, à không, nàng bắt đầu ngồi đếm bà lão:
Nếu như nàng dắt 1 bà lão qua đường thì sẽ được 0,001 điểm công đức.

Tức là nàng phải dắt 1.000 bà lão qua đường thì sẽ được 1 điểm công đức.
Suy ra nàng phải dắt 1.000.000 bà lão qua đường thì mới có thể đủ 1.000 điểm công đức.
Nhưng vấn đề là tìm 1.000.000 bà lão muốn đi qua đường ở đâu? Ở chỗ nào?
Có bà lão nào có nhà mà không ở, chạy ra ngoài để qua đường hay không? Còn là 1.000.000 bà lão.
Nhiệm vụ này quá là bất khả thi, nàng không thể thực hiện.

Vậy nàng bây giờ phải làm sao a?
Giải cứu thế giới? Ha hả? Bổn cung không làm được!
Hệ thống thấy Nguyệt Ninh trợn trắng mắt, nó liền ra đề xuất cho nàng một đề nghị: [Thực ra không khó như vậy, ngài chỉ cần quyên góp cho viện trẻ mồ côi, giúp đỡ những người khó khăn thì có lẽ trong vài năm sẽ đủ số công đức ấy"
Nguyệt Ninh tiếp tục giật giật khóe miệng, nàng hỏi 0002: "Vài năm là bao nhiêu năm"
Hệ thống: [Theo như hệ thống phân tích, thì nếu như trung bình một tháng kí chủ có thể kiếm đủ 5 điểm công đức thì cần 10 năm lẻ 7 tháng!]

Nguyệt Ninh hạn hán lời, nàng moi ra 1 điểm công đức đã là quá sức rồi, huống hồ chi nàng lại phải moi ra 5 điểm công đức trong một tháng.
Hãy thử nghĩ xem, một cô nhóc mất một quả thận như nàng phải chạy đi chạy lại để dắt bà lão qua đường, hoặc đi năm non bảy núi cứu giúp trẻ mồ côi.
Nguyệt Ninh: "..." Hay đợi ta đòi lại thận đã rồi tính nhé?
Nguyệt Ninh thở dài, nàng nghĩ đến tương lai sao mà xa vời quá.

Yên ổn sống không được hay sao? Tác giả hình như muốn hố nàng thì phải?
Âm thanh vốn đang yên tĩnh thì Nguyệt Ninh lại nghe được vài tiếng bước chân gần đây, càng lúc càng lại gần.

Có lẽ như bọn họ muốn tiến vào phòng này!
Nguyệt Ninh xoa xoa mặt vài cái, sau đó nhanh chóng nằm xuống giường.

Nàng tỏ vẻ mệt mỏi khó chịu, dường như nàng thở cũng rất khó khăn, rất đau khổ.
A, chuẩn bị vở kịch thôi nào! Hệ thống, mau quay phim!
Nhạc phu nhân tiến vào phòng, bà ta nhìn thấy Nguyệt Ninh như vậy thì trong lòng rất dễ chịu.

Bà ta khinh thường mà nói: "Muốn chết thì cứ chết đi, còn đòi lại thận làm cái quái gì? Ngươi muốn chết thì đừng đem con gái cưng của ta vào"

Nguyệt Ninh cười nhạt: "A, bà muốn tôi chết để con gái bà không cần phải trả lại thận đúng không? Không thể nào nha, sớm hay muộn nàng ta cũng phải nôn ra mà thôi"
Giọng nói NguyệtNinh vô cùng đau thương: "Mẹ, con vẫn luôn hiếu kì, vì sao con và chị gái đều là thân sinh của người, thế nhưng mẹ lại không thương yêu con một chút nào cả, mẹ chỉ yêu thương chị gái?"
Nhạc phu nhân cười mỉa mai: "Loại người như ngươi vốn không nên sinh ra.

Dao Dao là một đứa trẻ tốt, ngươi không có tư cách cùng con bé so sánh!"
Nguyệt Ninh u buồn, nàng cúi mặt xuống, giọng nói mười phần nghẹn ngào: "Mẹ, con làm sai chuyện gì sao? Mẹ có thể nói ra, con sẽ sửa mà.

Mẹ đừng làm như thế với con"
Nhạc phu nhân khinh thường: "Ngươi vốn là sai, sai từ khi ngươi sinh ra! Ta nhìn thấy gương mặt của ngươi liền cảm thấy buồn nôn!"
Nguyệt Ninh im lặng cúi đầu, khóe miệng nàng gợi lên độ cong hoàn mĩ.

A, cứ như thế, vở diễn chỉ mới bắt đầu thôi, chúng ta từ từ chơi!
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 26: Chương 26


Nguyệt Ninh chưa kịp mở miệng thì đã nhìn thấy Tần Trạch và Trần Hữu đang tiến vào.

Phía sau còn có cả vài y tá theo sau.
Dường như âm thanh bên này khiến cho mọi người chú ý.

Cũng tốt, nếu đã đến thì hãy cùng ta góp vui nào!
Sắc mặt Nguyệt Ninh sau khi được tân trang thì bây giờ đã trở nên vô cùng nhợt nhạt, thân thể tựa như có thể xảy ra chuyện bất cứ lúc nào.
Tần Trạch và Nhạc phu nhân sợ hãi, bọn họ nhìn thấy thân thể nhợt nhạt của Nguyệt Ninh thì trong lòng vừa lo sợ vừa vui vẻ.
Lo sợ là Nhạc Linh Nhi chết, cái chết sẽ khiến mọi người hoảng sợ.

Nhưng có vẻ chuyện này cũng không nghiên trọng cho lắm.

Vui là vì sau khi nàng ta chết đi, bọn họ sẽ không cần cùng cảnh sát điều tra vụ việc kia nữa.

Cũng có thể bởi vì sẽ không cần trả lại thận cho nàng ta.
Âm thanh yếu ớt của Nguyệt Ninh từ từ cất lên: "Có phải ta sắp chết rồi hay không?
Y tá nhìn thấy dáng vẻ ấy thì nhanh chóng chạy lại xem xét tình huống hiện tại của Nguyệt Ninh.
Sau một hồi y tá hỏang hốt mà nhìn Trần Hữu, nàng ta lo lắng nói: Ngài có thể xem xét tình trạng của nàng ấy hay không? Tình huống này thật sự rất kì lạ, ta không thể chắc chắn rằng bản thân có thể chuẩn đoán chính xác.
Trần Hữu cau mày hắn từ từ tiến đến cạnh gường sau đó cẩn thận kiểm tra, hắn khẻ nhíu mày sau đó trịnh trọng nói: Tình huống hiện tại rất nguy cấp, cơ thể bệnh nhân xuống cấp nghiêm trọng, rất nguy hiểm.
Trầm gâm một lúc lâu, sau đó ông ta tiếp tục nói: "Tình hình này thật sự không hề khả quan, cơ thể này vốn suy nhược, hiện tại lại mất đi thận...Ta đoán rằng cô bé sống không dược bao lâu nữa"
Hắn đã kiểm tra rất kĩ cơ thể này, nhịp tim đập loạn, lượng bạch cầu và hồng cầu chênh lệch rất lớn, huyết áp tăng cao, não bộ thiếu máu, cơ quan nội tạng suy nhược, lá gan nhiễm độc tố,...
Rõ ràng là một cái người sắp chết, chắc chắn không hề có khả năng cứu chữa.

Hắn nghi hoặc vì sao nàng ta có thể sống đến tận bây giờ.
Không khí trong căn phòng đầy nghi hoặc, người vui người buồn đều có đủ.

Chỉ riêng mỗi Nguyệt Ninh là cái người sắp chết vẫn đang nhàn nhã cùng hệ thống nhỏ nói chuyện phiếm.
Nguyệt Ninh hài lòng cười thầm, sau đó nàng liền khen 0002: "Làm tốt lắm, cần phát huy thêm"
Hệ thống kiêu ngạo nói: [Hừ! Mấy việc đơn giản này vốn không thể để ta trổ hết tài năng của mình, ta còn có thể nghịch thiên hơn nữa cơ!]
Nguyệt Ninh cười cười: "Ừm, ta biết rồi.

Mi là giỏi nhất!" Cũng là dễ lừa nhất!
Vừa nãy nàng đã nhờ 0002 chỉnh số liệu trong bộ máy kiểm tra cơ thể của nàng, số liệu hoàn toàn sai, đúng chuẩn một người sắp chết.

Vì sợ bị nghi ngờ nên nàng đã mua một viên thuốc để phòng ngừa, nhưng rất may là không cần phải sử dụng đến nó.
Nguyệt Ninh chưa kịp cắt đứt mạch suy nghĩ, Nhạc phu nhân đã cười lạnh mà nói: "Chết cũng tốt, dù sao bây giờ cô ta có bệnh lạ, không biết có thể cứu chữa hay không.

Cứu được thì tốt, thế nhưng không cứu được thì lại tốn thật nhiều tiền"
Các y tá và bác sĩ ở gần đó nhíu mày khi nghe được câu nói kia.

Đó có phải lả mẹ ruột hay không? Vì sao lại nói một cách tàn nhẫn vô lý như vậy? Hổ dữ không ăn thịt con, có người mẹ nào lại muốn con mình chết???
Bọn họ thật sự không hiểu, tình cảm giới hào môn thật sự khiến bọn họ khò hiểu.
Tần Trạch nghe được câu nói kia thì hắn cười mỉa mai: "Ha, bà có phải mẹ ruột của nàng ta hay không? Lời nói của bà chẳng ra gì, đúng là hồ ly tinh có khác"
Đến cả con ruột của mình còn không tha, huống hồ chi là mẹ của hắn? Bà ta vốn không từ thủ đoạn để đạt được mục đích, thực sự quá đáng khinh.
Nhạc phu nhân tức giận, bà ta gào thét mà nói: "Ngươi thì biết cái gì? Một thằng nhóc không có mẹ thì biết được cái gì?"
Ha, muốn đấu với bà? Quả thực là đồ ngu ngốc!
Tần Trạch chưa kịp nói thì đã bị Trần Hữu ngăn lại, ông ta nhẹ nhàng khuyên nhủ:"Các người hãy bình tĩnh, bây giờ quan trọnh nhất là bệnh tình của Nhạc tiểu thư, chúng ta không nên vì một chút chuyện mà cãi nhau"
Tần Trạch im lặng không nói, hắn nghĩ đến người mẹ quá cố của mình trong lòng lại nhói lên.

Vì cái gì Tống Thanh Thanh không chết đi? Vì cái gì bà ta lại đâm vào vết thương của hắn?
Nếu chuyện đã đến mức này, hắn không thể quay đầu lại nữa.

Hắn chỉ còn có cách, g**t ch*t bà ta! Nợ máu phải trả bằng máu, đây là nguyên tắc!
Khuôn mặt hắn trở nên âm trầm, ánh mắt sắt lạnh mà nhìn bà ta.

Nhạc phu nhân khẽ rùng mình một cái, bà ta tự hỏi vì cái gì bản thân lại đi sợ một thằng nhóc kém mình hai mươi mấy tuổi!
Nguyệt Ninh cười khẽ, nàng cảm thấy vở kịch này càng lúc càng trở nên thú vị.

Hệ thống đang cắn hạt dưa: A, nữ nhân!
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 27: Chương 27


Nguyệt Ninh hơi thở mong manh: "Mẹ, người có thể đem thận trả lại cho con hay không? Con thật sự chịu không nổi, có lẽ con sắp chết rồi".
Nàng biết là bọn họ sẽ chẳng bao giờ để ý đến nàng, cũng như đem thận trở về.

Thế nhưng mà, nàng chỉ muốn mọi chuyện nháo lên, lấy lại thận được hay không cũng chẳng sao.
Nhạc phu nhân: "Nhạc Linh Nhi, ngươi vẫn còn một cái thận, vẫn có thể an an ổn ổn sinh hoạt.

Thế nhưng Dao Dao chỉ có một cái thận mà ngươi đã cho, nếu ngươi lấy đi thì con bé sẽ chết!"
Tần Trạch: "Ta cảm thấy ngươi vẫn còn khá tốt, nếu đã như vậy thì tạm chấp nhận việc này đi"
Nguyệt Ninh nhìn chằm chằm hắn, ha hả? Mạng sống của ta từ bao giờ phải để cho một tên như ngươi định đoạt rồi? Nói còn hay hơn hát!!!
Tần Trạch nhìn thấy ánh mắt kia, hắn khẽ hiện ra một tia áy náy.

Hắn bổ sung thêm một câu: "Ta biết ngươi sức khỏe không tốt, như thế này đi...Sau khi ly hôn ta sẽ cho ngươi một số tiền lớn, an ổn sinh hoạt đến già"

Nguyệt Ninh im lặng không nói.
Tần Trạch tiếp tục dụ hoặc: "Có số tiền này ngươi sẽ không cần làm bất cứ thứ gì, có thể an nhàn mà hưởng thụ cuộc sống".
Hắn vẫn nghĩ rằng sẽ cho nàng ta một số tiền lớn, coi như bù đắp tất cả.

Lần này hẳn là có thể đưa cho nàng ta rồi nhỉ?
Nguyệt Ninh im lặng, nàng cúi thấp đầu xuống.

Không khóc, không nháo, không gây ầm ĩ.

Nhưng thật ra trong lòng thì nàng đang đem mười tám đời tổ tông của bọn họ ra mà mắng.
Thế nhưng ở trong mắt mọi người thì nàng đang vô cùng đau khổ, tựa hồ như không còn sừc chống trả, cam chịu số phận của mình.
Hiện tại không ai nói gì cả, không khí âm trầm quỷ dị đến đáng sợ.
Nhạc phu nhân căm tức mà nhìn Nguyệt Ninh, nếu như cô ta nhận lấy số tiền sau đó im lặng sống thì không phải tốt hơn hay sao?
Vì sao cô ta cứ phải đòi lại thận, cứ làm lớn chuyện lên như vậy.

Đúng là không có một chút lý lẽ nào, an tĩnh mà sống không phải tốt hơn sao?
Trần Hữu nhìn nhìn xung quanh, sau đó hắn nhìn Tần Trạch nói: "Hiện tại tình huống của bệnh nhân không tốt, các vị xin hãy bàn bạc lại một chút.

Nếu có thể xin hãy tiến hành ghép thận trở về".
Nhạc phu nhân cau mày, bà ta hét lên: "Thận là không thể đòi lại, nàng ta có ra sao thì không liên quan đến ta.

Đừng liên lụy đến Dao Dao của chúng ta là được".

Tần Trạch: "Việc này cứ như vậy chấm dứt tại đây, Dao Dao không thể không có quả thận kia".
Nguyệt Ninh đau khổ mà nói: "Mẹ, Tần Trạch, hai người định vứt bỏ con hay sao? Giữa hai đứa con gái, hai người chọn chị gái mà đẩy con vào đường chết hay sao?".
Nhạc phu nhân quát to: "Mày vẫn còn sống, cũng còn một quả thận kia mà! Vì cái gì lại muốn đòi lại thận, mày muốn đẩy chị của mày vào con đường chết đúng không?!!".
"Mày đúng là đồ không có lương tâm, tao không nghĩ rằng sẽ có một đứa con như mày! Nói chuyện có lý lẽ một chút đi, không cần phải có hai quả thận mới có thể sống.

Chị của ngươi chỉ còn một quả, lấy ra rồi con bé phải chết! Ngươi đành lòng hay không?".
Nguyệt Ninh im lặng không nói, nàng không muốn nói chuyện với bọn họ, càng nói chỉ càng tức thêm mà thôi.

Đám người này coi sinh mạng của nàng không hề đàng giá một xu, nói làm chi cho mệt người.
Mở miệng ra là mày vẫn còn một quả thận đóng miệng cũng là mày vẫn còn một quả thận!!! Đây rõ ràng là thận của nàng, vì cái gì mà không thể đòi lại? Vì cái gì để bọn họ chiếm làm của riêng rồi???
Nếu quả thận kia ở trong cơ thể Nhạc Dao Dao thì nàng im lặng không nói, nhưng quả thận kia đã bị Trần Hữu đem ra ngoài bán!!!
Hiện tại quả thận kia trôi dạt phương nào rồi, nàng không hề biết.
Nhạc phu nhân nhìn thấy Nguyệt Ninh im lặng, bà ta tiếp tục mắng: "Mày đừng có mà giả vờ, hi sinh một chút thì có sao? Nàng ấy là chị gái của mày! Chẳng lẽ mày có thể trơ mắt mà nhìn nó chết hay sao?"
Nhìn thấy cái gương mặt kia, bà ta càng nhìn càng thấy chán ghét.

Không hiểu sao bà ta lại có thể sinh ra một đứa con như nàng ta.

Cả ngày lầm lầm lì lì, lủi thủi trong phòng, không nói tiếng nào.
Chẳng giống như Dao Dao, từ nhỏ đã vô cùng hiểu chuyện.

Ngoan ngoãn, nhu thuận động lòng người.

Gương mặt tựa như thiên sứ, nhìn nàng ấy là cảm thấy mọi buồn bã, mệt mõi đều xua tan.
Vì sao Nhạc Linh Nhi lại không được một chút từ Dao Dao cơ chứ?
Tần Trạch bắt đầu phụ họa: "Nhạc Linh Nhi, ta nói cho cô biết, đừng có mà giở trò! Cho dù ta không cưới Dao Dao, ta cũng sẽ cùng cô ly hôn! Cô đừng mơ tưởng!"
"Nếu cô biết điều thì nhanh chóng rút về bản án, sau đó chúng ta lập tức kí đơn ly hôn.

Cô sẽ có một số tiền lớn, nếu cô nhất quyết không đồng ý, một xu cũng đừng hòng lấy được"
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 28: Chương 28


Nguyệt Ninh nàng hô hấp khó khăn.

Cơ thể đột nhiên ngã xuống giường khiến mọi người giật thót cả tim.
Rất nhanh liền có người hồi phục tinh thần, y tá cùng bác sĩ tiến đến xem xét tình hình.

Nhịp tim đập yếu ớt, nàng tựa như sắp rời khỏi thế gian.
Trong phònh bệnh vô cùng yên tĩnh, chỉ có tiếng tít tít nho nhỏ vang lên.
Có người mờ mịt, có người vui sướng.

Bọn họ hi vọng Nguyệt Ninh chết đi, mọi chuyện sẽ đâu vào đấy, mọi thứ đươc giải quyết
Không có giả tạo bút kí, không cần ly hôn, không cần tiền bồi thường ly hôn, không cần phải trả lại thận.

Mọi chuyện đều được giải quyết êm đẹp!!!
Tiếng máy móc vang lên một lúc lâu, Nguyệt Ninh đã có một chút hơi thở.

Các bác sĩ nhanh chóng đem nàng vào phòng hồi sức.
Các bác sĩ nhìn nàng, ánh mắt chứa đầy sự đau lòng.

Cô bé ấy quyên thận cho chị gái mình, thế nhưng người nhà lại khômg hề coi trọng, ngược lại còn có vẻ vô cùng ghét nàng, gia đình này thật sự quỷ dị.
Nguyệt Ninh đang nằm trong không gian màu trắng, viên thuốc kia cuối cùng cũng phải sử dụng.

Nàng muốn hù bọn họ một chút, cũng như nhanh chóng giúp bọn họ tiến triển cốt truyện mà thôi.
Nguyệt Ninh ngồi trên sopha, trên tay ôm một quả trứng màu trắng.

Đó là hệ thống 0002, nó chuẩn bị nâng cấp rồi.
Khi nãy nàng tiến vào không gian màu trắng này thì đã thấy, sau bao nhiêu lần ép hỏi thì 0002 mới chịu nói ra chân tướng.
Nó là sắp nâng cấp, bởi vì muốn tạo bất ngờ cho nàng nên nó định sau khi nó nở thì mới chịu thông báo.

Thế nhưng lại đột nhiên bị nàng phát hiện.
Nguyệt Ninh: "..." Con hàng này thật biết làm màu.
Bởi vì Nguyệt Ninh tiến vào phòng hồi sức nên mọi người đành phải trở về phòng của Nhạc Dao Dao chờ đợi.
Tần Trạch rời khỏi phòng, Nhạc phu nhân nhìn thấy Tần Trạch rời đi thì bà ta cũng rời khỏi, trước đó bà ta còn căm tức nhìn Nguyệt Ninh vài cái, Nhạc Dao Dao nhìn chằm chằm Nguyệt Ninh một lúc sau đó mới chịu đi theo sau.
Nhạc phu nhân đã rở khỏi bệnh viện, hiện tại trong phòng bệnh chỉ còn Nhạc Dao Dao cùng Trần Hữu trò chuyện.
Nhạc Dao Dao phẫn nộ:"Ta cảm thấy sự tình này khôn tốt, ngươi nghĩ thử xem có cách nào khiến cho Nhạc Linh Nhi chết hay không?"
Nàng ta muốn giết Nhạc Linh Nhi, muốn khiến cho cô ta mãi mãi không thể xuất hiện trước mặt nàng.

Lúc ấy nàng ta có thể kê cao gối mà ngủ!
Lúc đó nàng ta sẽ có mọi thứ, mọi chuyện êm đẹp mà không hề có biến cố nào xảy ra.

Vị trí Tần phu nhân cũng sẽ rơi vào tay nàng ta, lúc ấy có thể sống thật hạnh phúc.

Trần Hữu liên tục từ chối: "Không thể, đây là phạm pháp, ta không làm"
Hắn chưa từng giết người, cùng lắm là buôn bán một chút nội tạng mà thôi, cũng có nhận một chút hối lộ.

Nhưng hắn chưa từng có ý định giết người!
Nhạc Dao Dao khuôn mặt vặn vẹo đến cực điểm: "Nếu nàng ta nhất quyết muốn đòi lại thận thì phải làm sao bây giờ? Ta và ngươi đều phải gặp chuyện! Ngươi nhận lấy nhiều nội tạng như thế, bất hợp pháp cái gì thì ngươi cũng đã làm, đến bây giờ còn giả vờ sợ hãi sao?"
Nhạc Dao Dao khuôn măt dữ tợn mả nói: "Chúng ta là cùng thuyền, nếu ta xảy ra vấn đề gì thì ta sẽ tố cáo ngươi! Khiến cho ngươi sống không yên ổn!!!"
Trần Hữu cau mày, sắc mặt hắn trở nên đen hẳn: "Ngươi dám uy h**p ta?"
Nhạc Dao Dao: "Ta không hề uy h**p ngươi, ta chỉ nói sự thật.

Ốc còn không lo nỗi mình ốc, thì làm sao có thể lo cho ngươi?"
Nếu hắn không giúp nàng giết Nhạc Linh Nhi, thì hắn cũng đừng sống yên ổn.

Dù sao nàng cũng không cần những kẻ vô dụng!
Trần Hữu nhìn Nhạc Dao Dao, khuôn mặt nàng ta xinh đẹp, tựa như thiên sứ thế nhưng lại nói ra những lời nói như vậy.
Nàng ta một lòng một dạ muốn hại chết em gái ruột của mình, vì bản thân mà không từ thủ đoạn.

Nói giết là giết, dù là chị em ruột thịt gì đó cũng không tha, lòng dạ nàng ta thật sự quá rắn rết.
Trần Hữu: "Ta là bác sĩ, ta không giết người"
Nhạc Dao Dao cười lạnh:" Ngươi là một cái tham lam bác sĩ a, vì tiền mà móc nội tạng bệnh nhân ra bán, ngươi còn có thể nói từ Ta là bác sĩ, ta không giết người hay sao?"
Trần Hữu im lặng, hắn đứng dậy từ từ rời khỏi phòng bệnh.

Hắn cảm thấy nàng ta là một tên điên, hắn chưa thấy ai có thể giống như nàng ta.
Mặc dù hắn vì tiền mà làm trái lương tâm, nhưng hắn chưa từng giết người, hắn cũng không muốn giết người! Giết người là phải đền mạng, phải ngồi tù!
Huống chi, hắn không theo phe nàng ta, vì cái gì phải giúp nàng ta???
Nữ nhân này tuy xinh đẹp, nhưng tâm địa là thật sự độc ác, chính là mỹ nhân xà, bị cắn một cái thì sẽ có một kết cục thê thảm.
Nàng ta đúng là có não mà không biết dùng, trong mắt chỉ có yêu đương tình cảm, hận thù che mờ con mắt.

Thật sự ngu xuẩn đến không tưởng!
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 29: Chương 29


Lúc trước Tần Trạch luôn tránh né Nhạc Dao Dao, hắn tỏ vẻ khinh thường khi gặp nàng.
Nhưng dạo gần đây, hắn thường xuyên lượn qua lượn lại trước mặt nàng.

Hắn muốn biết rằng, nàng ta có thật sự yêu hắn hay không.
Cùng Nhạc Dao Dao lăn lộn một thời gian, hắn liền đổ bệnh.

Hắn liền nằm viện ở một phòng bên cạnh, thường xuyên chạy qua phòng Nhạc Dao Dao ngược luyến tình thâm.
Nguyệt Ninh: "..." Cái kịch bản này thật sự quá thâm độc rồi a!
Tần Trạch nằm viện, thỉnh thoảng hắn lại nhớ đến Nguyệt Ninh.

Hắn thường xuyên hỏi bác sĩ bệnh tình của nàng.
Tần Trạch lo lắng hỏi: "Nhạc Linh Nhi tình huống bây giờ có tốt không? Nàng có thể đi lại hay không?"
Bác sĩ cười cười: "Không thể, nàng hiện tại sức khỏe rất yếu, còn không thể xuống giường"

Nam nhân trước mặt có phải hay không não có vấn đề a?
Cùng chị gái thê tử yêu hận tình thù, ngươi ngươi, ta ta đến đau cả não.

Sau đó dùng ánh mắt thâm tình hỏi thăm tình trạng thê tử của mình.
Có phải đầu óc có hố? Một chân đạp hai thuyền như vậy ổn không? Nam nhân này, nếu hắn có nữ nhi thì sẽ tuyệt đối dắt nàng đi đường vòng! Tránh gặp hắn!
Loại nam nhân này tuyệt đối là đồ bỏ đi, không đáng một xu a! Không hiểu vì sao vị tỷ tỷ của Nhạc Linh Nhi tiểu thư lại có thể cùng hắn yêu đương?
Cướp phu quân của em gái mình, lấy t* c*ng cùng thận.

Làm như vậy tốt hay không?
Nhạc Dao Dao đứng tại cửa phòng, nàng ta vô cùng phẫn nộ khi nghe được câu nói của Tần Trạch.

Vì cái gì? Vì sao mọi thứ của nàng đều bị cô ta cướp đoạt?
Nàng ta hận, rất hận.

Ánh mắt trở nên lạnh lẽo, Nhạc Linh Nhi, ngươi tuyệt đối phải chết!
Nhạc Dao Dao bắt đầu diễn kịch trước mặt mọi người, nàng ta tựa hồ bệnh rắt nặng.
Nhạc Dao Dao nằm im trên giường, nàng ta không dám đi lung tung.

Mỗi ngày đều nằm trên giường bệnh, tựa hồ như sắp không xong.
Nhạc phu nhân nhìn thấy nữ nhi của mình như vậy thì vô cùng đau lòng, bà ta lo rằng tình của nàng trở nên nghiêm trọng, lo lắng đến mức ngủ không được.
Nhạc phu nhân thật sự rất lo lắng cho Dao Dao, bà ta thật sự rất thương yêu đứa con gái này.
Dao Dao của bà là một cô bé ngoan ngoãn, thấu hiểu lòng người, nói năng rất động lòng mọi người.

Không giống như cái tiện nhân Nhạc Linh Nhi, lầm lì cả ngày, nhìn mặt là thấy xui xẻo.
Nhạc Dao Dao giả bệnh làm cho mọi người chú ý, ai nấy đều lo lắng cho nàng ta, sợ bệnh tình càng trở nên nghiêm trọng.

Nàng ta vốn dĩ là giả bệnh, nhưng nhìn thấy mọi người đều lo lắng cho mình, quay xung quạnh mình, nàng ta có cảm giác chính mình là mặt trời nhỏ, cả thề giới đều phải xoay quanh nàng ta.
Nàng ta chính là trung tâm của vũ trụ này!
Nhạc Dao Dao vô cùng thích cảm giác này, nàng ta vô cùng hưởng thụ cảm xúc, lo lắng mà mọi người đem đến cho nàng ta.
Nếu Nhạc Linh Nhi chết, tất cả mọi thứ sẽ mãi mãi như bây giờ, mọi người xẽ quay xung quanh nàng ta!
Nhạc Dao Dao khó chịu mà nghĩ nghĩ, không biết cái tên Trần Hữu bao giờ mới ra tay? Lão già đó thật sự quá là vô dụng a!
Cảnh sát nhận thấy tình trạng của Trần Hữu không tốt, rất nhanh liền điều tra.
Trần Hữu trong lòng có quỷ, cảnh sát mỗi ngày đều tới điều tra, hắn gương mặt tái xanh, áp lực tâm lý quá lớn khiến cho hắn ăn không ngon, ngủ không yên.

Cả người trở nên vô cùng tiều tụy.
Bởi vì Nhạc Dao Dao có 60% giống bút tích kia, vì thế cảnh sát lại một lần nữa điều tra từ chỗ của nàng ta.
Người có hiềm nghi thứ hai chính là Trần Hữu, bị mọi người chán ghét nhiều nhất cũng chính là hắn.
Hiện tại bây giờ có một cách giải quyết vô cùng đơn giản, đó là kiểm tra thân thể của Nhạc Dao Dao.

Nếu thận vẫn ở trong cơ thể của nàng ta thì việc buôn bán nội tạng là giả.

Vì thế cảnh sát liền yêu cầu kiểm tra thân thể của nàng ta, không có vấn đề gì to tát cả, chỉ cần sử dụng một chút thủ thuật là có thể tiến hành.
Tiến hành sử dụng vài cái dụng cụ liền tốt rồi, chụp vào tấm ảnh là tốt rồi.
Nghe được yêu cầu của cảnh sát, sắt mặt nàng ta liền trở nên tái xanh.

Thật ra cơ thể nàng ta chỉ có một cái vết thương do giải phẫu mà thôi.
Mặc dù nàng ta có thể để lại sẹo, nhưng có thể giành lại được Tần Trạch cùng mọi thứ, nàng ta đương nhiên là nguyện ý.
Đương nhiên, Nhạc Linh Nhi sẽ bị nàng lấy ra một cái thận, nàng tất nhiên là lời to rồi!
Không nghĩ rằng sẽ có một ngày bị lộ ra chân tướng, nàng ta tuyệt đối sẽ không kiểm tra, nếu kiểm tra thì sẽ bại lộ tất cả.
Nếu Trần Hữu khai ra, toàn bộ chuyện đều sẽ bị bại lộ.

Tất cả sẽ bị vạch trần! Nàng ta không muốn, nghĩ nghĩ, nàng ta dự định giết Trần Hữu cùng Nhạc Linh Nhi.
Hai người bọn họ chết, thì mọi chuyện sẽ lắng xuống! Nhưng làm sao để giết bọn họ đây? Thật sự rất khó khăn!
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 30: Chương 30


Thật ra, nếu như người bệnh tình huống vô cùng nghiêm trọng thì sẽ không cần kiểm tra, không tiến hành chụp ảnh bệnh tình.Hiện tại phải kiểm tra, nhất sẽ bại lộ.
Lúc trước nàng làm chuyện này đều không để lại đường lui cho bản thân, nàng vốn cứ nghĩ Nhạc Linh Nhi là một con người ngu xuẩn, nàng ta sẽ không biết chuyện này.
Thế nhưng bây giờ thì sao? Một con ngu xuẩn kia lại dám làm chuyện này, khiến mọi người xoay vòng vòng vì nàng ta!
t* c*ng của Nhạc Linh Nhi bị nàng lấy ra, sau đó dẫm nát! Thận thì nàng cũng không biết đã đi nơi nào rồi!
Cảnh sát nhìn thấy sắc mặt không tốt củ nàng ta: "Có thể không? Bác sĩ Trần Hữu? Ngươi có thể viết ra một cái đơn, sau đó chúng ta liền tiến hành kiểm tra?"
Trần Hữu co quắp mặt: "Sức khỏe nàng rất tốt, không cần phải kiểm tra"
Nếu kiểm tra mọi chuyện liền bại lộ, hắn sẽ ngồi tù! Hắn không muốn!
Cảnh sát khó chịu nói:"Ta không có hỏi tình trạng của nàng ta, cũng không cần biết thân thể nàng ta ổn hay không.

Ta chỉ muốn kiểm tra thận của nàng ta, xem thử mà thôi"
Vì sao lại ấp a ấp úng? Chẳng lẽ buôn bán là sự thật hay sao?
Nhạc Dao Dao cùng với Trần Hữu đều co quắp mặt, hai người bọn họ trừng mắt nhìn nhau.
Nhạc Dao Dao hét lên: "Các ngươi là cái thá gì muốn kiểm tra ta? Các ngươi không có tư cách đó"
Nàng ta càng từ chối, cảnh sát càng nghi ngờ.

Bọn họ càng nghi ngờ thì sep càng muốn kiểm tra.
Đây là cơ hội để chứng minh nàng ta trong sạch, vì sao lại không muốn? Nếu cứ kháng cự như vậy, có phải có vấn đề hay không?
Nhạc phu nhân phẫn nộ:"Đám cảnh sát các người rốt cuộc là muốn cái gì? Con gái của ta đang yên đang lành thì kiểm tra làm cái quái gì? Hoài nghi con của ta, có tin ta kiện các người hay không?"
Cảnh sát cũng cảm thấy khó chịu: "Con gái út của các người nói ở đây có buôn bán nội tạng trái phép, thư đồng ý cùng với chữ ký đều là giả, nàng là bị ép đưa thận.

Các người không thể vì con gái nhỏ của mình nghĩ một chút hay sao"
Nhạc phu nhân sắc mặt lúc trắng lúc xanh bà ta nói năng hùng hồn: "Nàng ta là tự mình kí tên, ta đâu có ép nàng ta? Tặng thận cho chị gái là sai sao? Là lẽ đương nhiên!!!"
Cảnh sát cười cười: "Bút tích đều có, các người không cần ngụy biện"
Hắn cảm thấy bản thân mình làm cảnh sát đã rất lâu, nhưng chưa từng nhìn thấy một gia đình như thế này.
Cảnh sát cảm thấy thương tiếc cho Nguyệt Ninh, hắn cảm giác như cả gia đình này, trừ cô bé đó ra, ai nấy đều có bệnh.

Nói thẳng, hắn cảm thấy vô cùng buồn nôn.

Nhạc phu nhân nghiến răng nghiến lợi mà nói: "Viết đơn thì viết đơn, ta muốn xem thử coi ai dám hãm hại con gái ta"
Chỉ cần kiểm tra thì sẽ biết, tất cả sẽ rõ mà thôi.
Nhạc Dao Dao hét lên: "Không thể được" Nàng ta sẽ không cho bọn họ kiểm tra, không thể nào.
Nhạc phu nhân khó hiểu, bà ta hỏi: "Tại sao lại không được? Kiểm tra một chùy cũng không có bị gì cả, huống hồ con có thể chứng minh rằng mình trong sạch"
Nhạc phu nhân thật sự không nghĩ ra vì cái gì Dao Dao lại kháng cự mạnh mẽ như vậy, bà ta nói: "Ta cũng không thiếu chút tiền nhỏ kia, kiểm tra cũng không bao nhiêu, con đừng lo lắng"
Sắt mặt bà ta không hề tốt, dạo gần đây có rất nhiều chuyện cần phải nghĩ, bà ta lo lắng vô cùng, ăn không ngon, ngủ không yên, đến nỗi sinh bệnh.
Nhạc Dao Dao không phải là không muốn kiểm tra, nhưng kiểm tra xong mọi chuyện đều bại lộ, vì thế cho nên tuyệt đối không thể kiểm tra.
Trần Hữu sắc mặt cũng không tốt, hắn cố gắng kìm nén, bởi vì cảnh sát ở bên, vì thế hắn không dám manh động, cố gắng hết sức mà giữ bình tĩnh.
Nhưng cảnh sát đã nhìn ra, bọn họ là được huấn luyện một cách chuyên nghiệp, học qua tâm lý học tội phạm, tâm lý học hành vi, và các loại tâm lý học khác.
Vì thế, đám người kia tưởng rằng có thể qua mắt bọn họ sao? Mơ tưởng ư?
Nhạc phu nhân nhìn kĩ Nhạc Dao Dao, bà ta cảm thấy nàng ta kì lạ, tình huống này thật sự rất kỳ lạ.

Bà ta đắn đo một chút sau đó nói với cảnh sát: "Đồng chí cảnh sát, Dao Dao tình huống không tốt lắm, ngài có thể để vài ngày sau kiểm tra hay không?"
Nhạc phu nhân đã cảm thấy tình huống có hơi sai sai, bà ta nghi ngờ Nhạc Dao Dao đang lừa gạt mình.
Cái đứa con gái này vừa mới trở về không lâu, ở bên ngoài chịu khổ sở, có lẽ đã xảy ra chuyện gì rồi chăng?
Cảnh sát nhìn Nhạc Dao Dao: “Thân thể không thoải mái mới phải kiểm tra.

Nhạc tiểu thư, thân thể không thoải mái thì hãy đi kiểm tra một chút thử xem?"
Nhạc Dao Dao ấp a ấp úng, gương mặt tái nhợt mà không biết nên làm sao.

Nếu biết sẽ có chuyện như thế này, nàng ta sẽ lập ra một kế hoạch hoàn mĩ hơn, sẽ không ngu xuẩn đến mức như thế này.
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 31: Chương 31


Nàng ta vốn tưởng rằng, Nhạc Linh Nhi sẽ không nghi ngờ nàng, càng sẽ không báo cảnh sát, chuyện này sẽ không xảy ra.
Thế nhưng, mọi chuyện đều ngược lại, hiện tại nàng ta hối hận bản thân không giết Nhạc Linh Nhi sớm hơn một chút, nếu nàng ta chết, mọi chuyện sẽ không trở thành như vậy!
Nhạc Dao Dao hoảng hốt, nàng ta lắc lắc đầu, im lặng mà đứng tại đó.
Nhạc phu nhân khó chịu, bà ta nói: "Kiểm tra thì có thể từ từ, con gái của ta thân thể không tốt, các ngươi không nghe hay sao? Nếu con ta có mệnh hệ gì thì các ngươi có thể đền mạng hay sao? "
"Các người đừng quá đáng, nếu không ta sẽ mời luật sư!"
Cảnh sát không có biện pháp nào khác, chỉ có thể rời đi, bọn họ tìm đến nơi khác tìm chứng cứ, hiện tại đã xác định hiềm nghi.
Cảnh sát đi rồi, Tống mẫu sắc mặt khó coi, nôn nóng hỏi: "Dao Dao, ngươi rốt cuộc có chuyện gì?"
Nhạc Dao Dao im lặng không nói, nếu như nàng ta nói ra thì mọi thứ sẽ hủy hoại, trong mắt Nhạc phu nhân nàng ta là một đứa con ngoan, lễ phép có gia giáo.
Thế nhưng sau khi chuyện này được nói ra thì bà ta sẽ nghĩ nàng như thế nào? Sẽ yêu thương nàng ta như trước nữa hay sao?

Chuyện này bại lộ, chẳng có ai yêu thương nàng nữa, nàng không phải là một cô gái ngây thơ, nàng đã sớm trở nên tối tăm, hắc hóa.
Nhạc phu nhân đợi không nổi, bà ta rống to: "Ngươi nói đi, rốt cuộc là chuyện như thế nào? Vì sao lại không muốn kiểm tra"
Bà ta thật sự tức giận, nhưng đứa con gái này ở bên ngoài chịu khổ, bà ta không muốn rầy la nàng.
Nhạc Dao Dao lộp bộp rơi nước mắt, im lặng mà lau nước mắt.

Nàng ta không nghĩ rằng mọi chuyện sẽ trở thành như thế này.
Nhạc phu nhân sắc mặt hòa hoãn, bà ta nhỏ giọng nói: "Dao Dao, có chuyện gì thì nói cho mẹ biết, mẹ có thể giúp con nghĩ cách, trốn tránh là không thể, dù sao ảnh sát cũng đã điều tra".
Nhạc Dao Dao khóc vô cùng thê thảm, nàng ta nói: "Mẹ, nếu như con không phải là một người lương thiện như trong mắt của mẹ, thì mẹ còn thương con không?"
Nhạc phu nhân ôn nhu nói: "Con dù sao cũng là nữ nhi của mẹ, mẹ vẫn luôn yêu con"
Nhạc Dao Dao khuôn mặt vô cùng đáng thương: "Mẹ, thận của nàng ta không có ở trong người của ta"
Nhạc phu nhân khuôn mặt dữ tợn, bà ta trừng mắt: "Ngươi...Ngươi nói cái gì cơ? Ngươi, làm chuyện như vậy thật hay sao?"
Nhạc Dao Dao im lặng, nàng ta cúi mặt không nói.

Nhạc phu nhân phẫn nộ: "Lá gan của ngươi thật lớn a, chuyện như vậy cũng dám làm ra.

Rốt cuộc có nghĩ đến hậu quả hay không?"

Bà ta không nghĩ rằng, đứa con gái mà bà ta luôn cho rằng là thiện lương kia lại có thể làm ra chuyện không có lương tâm, không có đạo đức như vậy.
Bà ta cố gắng bình tĩnh, thở dài một hơi: "Ngươi nói cho mẹ biết, cái thận kia bây giờ đang ở nơi nào?"
Nhạc Dao Dao giọng nói hoang mang: "Con không biết, con đã đem thận vứt bỏ rồi, có khả năng bị chó hoang hoặc mèo hoang ăn mất rồi"
Có lẽ Trần Hữu đã mang cái thận kia đem bán rồi, bán đi thì làm sao có thể tìm lại được bây giờ? Nếu tìm ra thì có lẽ quả thận đã ở trong thân thể người khác, nàng làm sao có thể đòi về đây?
Cứ cho rằng đem được quả thận trở về đi chăng nữa, thì nàng phải đưa cho bọn họ bằng cách nào? Chả lẽ nói nàng đi ngoài đường nhặt được? Người ta tặng sao? Hoàn toàn không hợp lí a!
Nhạc phu nhân hô hấp dồn dập, bà ta ôm ngực th* d*c.

Bà ta thật sự không nghĩ đến một ngày nào đó sẽ sảy ra chuyện khó tin này trên người mình.
Nhạc phu nhân mắt đỏ bừng: "Ngươi có phải là bị người khác ép buộc hay không? Dù so chuyện này phải có bác sĩ tham gia mớ có thể tiến hành?
Đúng, Dao Dao của bà ta không thể nào làm chuyện này, con bé thiện lương như vậy cơ mà!
Bà ta nghĩ nghĩ một lúc sau đó nói: Dao Dao, có phải là Trần Hữu đã ép buộc ngươi làm chuyện này hay không.

Nhạc Dao Dao im lặng, nàng ta đến bây giờ vẫn không thể bán đứng Trần Hữu, bởi vì hắn ta còn có gá trị lợi dụng.
Nhạc phu nhan sắc mặt vô cùng khó coi, bà ta thở hổn hển, mồ hôi lạnh ướt cả vạt áo.
Nhạc Da Dao gào khóc: "Mẹ, người vốn không biết những năm qua ta sống cực khổ như thế nào đâu!"
Nhạc Dao Dao oán hận, nàng ta nghiến răng nghiến lợi: "Ta bị đám người kia lừa vào một cái hắc đ**m, hằng ngày đều phải cùng đám người kia lăn ga gường! Người không hiểu bọn chúng có bao nhiêu ghê tởm!"
"Ta bị bọn họ hành hạ thê thảm, cuối cùng không thể sinh con! Vì thế ta muốn nàng ta cũng giống như ta, cả đời này không thể sinh con!"
Lúc ấy nàng ta sống một cuộc sống khổ cực, thê thảm không ai có thể hiểu được.

Nhưng Nhạc Linh Nhi lại an an ổn ổn sinh hoạt tại nhà, cùng Tần Trạch kết hôn! Nàng ta hận, rất hận!!!
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 32: Chương 32


Nhạc phu nhân cau mày, bà ta vô cùng khó hiểu: "Vì sao ngươi lại trở thành như vậy?"
Sắc mặt Nhạc Dao Dao trở nên điên cuồng: "Hiện tại ta đã trở về, ta muốn đòi lại tất cả những thứ vốn dĩ thuộc về mình mà thôi!"
"Ta sống ở nơi đó không bằng một con thú nuôi, vứt bỏ tôn nghiêm, vứt bỏ thân thể để cố gắng tồn tại.

Nhưng đến khi ta trở về thì sao? Ta trở về thì nhìn thấy cái gì?"
"Trở về nhìn thấu Nhạc Linh Nhi cùng Tần Trạch sống cùng nhau! Vị trí Tần phu nhân của ta bị nàng ta cướp đoạt!Không công bằng,thật sự không công bằng!"
Nhạc phu nhân đau đầu, bà ta bây giờ không biết nên mắng hay nên thông cảm cho Nhạc Dao Dao.
Nhạc phu nhân càng nghĩ càng khó chịu, rất nhiều chuyện phát sinh cùng một lúc, bà ta không biết nên làm thế nào cho tốt.
Nhạc Dao Dao nhìn chằm chằm Nhạc phu nhân: "Mẹ, ngươi nhất định phải hiểu cho ta"
Nhạc phu nhân nghĩ nghĩ thật lâu, cuối cùng bà ta cũng gật gật đầu: "Được"
Rốt cuộc đây là đứa con mà bà ta yêu thương nhất, đương nhiên là bà ta sẽ bảo vệ!
Nhạc Dao Dao nhìn Nhạc phu nhân, nàng ta cười thầm trong lòng.

Nàng ta biết, bà ấy sẽ thấu hiểu cho nàng.

Bởi vì Nhạc phu nhân thương nàng ta nhất!
Nhạc phu nhân nói như thế, nhưng trong lòng vẫn không yên tâm.

Bà ta muốn tìm ra một cách có thể giải quyết vấn đề này.
Nghĩ nghĩ một hồi lâu, bà ta quyết định lát nữa sẽ đến phòng Nhạc Linh Nhi, kêu nàng ta hủy bỏ bản án kia! Đúng! Chỉ cần bản án kia bị hủy bỏ, mọi thứ sẽ yên ổn!
Cho dù Nhạc Linh Nhi có oan ức như thế nào, nhưng Dao Dao là chị gái của nàng cơ mà? Nàng ta phải ta thứ cho chị gái của mình mới là đúng đắn nhất!
Mất t* c*ng thì sao? Mất thận thì sao cơ chứ? Dù sao cũng không thể tìm lại được! Tha thứ cho Dao Dao là hoàn toàn hợp lý, đó là việc nên làm!
Dù gì đi nữa bọn họ cũng là ruột thịt, do bà ta đứt từng đoạn ruột sinh ra cơ mà!!
Nhạc phu nhân nghĩ như vậy, bà ta lập tức cầm giỏ xách trở về nhà.

Dự định đem chút đồ ăn đến cho Dao Dao, sẵn tiện đưa cho Nhạc Linh Nhi một chút, kêu nàng ta hủy bỏ bản án!
Nguyệt Ninh thông qua màn hình hệ thống mà xem bọn họ, nàng cảm thấy không còn lời gì để nói.
Bản thân mình bị người khác ép bức, đối xử như vậy, sau đó nàng ta lại muốn người khác phải chịu cảm xúc i
giống như nàng ta? Như vậy tốt sao?
Là em ruột thì phải tặng thận, t* c*ng của mình cho chị gái, để chị gái đem những cái đó vứt xuống đất mà dẫm đạp? Là chuyện nên làm? Là chuyện đương nhiên sao?
Bị đối xử như thế không có quyền báo án hay sao? Vì sao phải triệt án? Nàng không có sai a!
Hệ thống 0002 đột nhiên nhảy ra, nó vui vẻ mà nói: [Kí chủ a, ta đã nâng cấp thành công!]
Nguyệt Ninh nhìn hệ thống, nàng nhìn nó tâm trạng liền trở nên khá vui vẻ.

Hiện tại hệ thống có hình dạng một con mèo trắng, lông xù xù, nhìn rất xinh đẹp.
Đằng sau còn có một đôi cánh nhỏ, màu đen, khẽ khép lại.

Nguyệt Ninh: "..." Mèo trắng, có cánh! Vẻ ngoài này hơi lạ! Nhưng cũng rất đẹp a?!
Hệ thống nhảy đến, cọ cọ vào người nàng, khẽ nói: [Ta có xinh đẹp hay không a?]
Nguyệt Ninh xoa đầu hệ thống: "Rất xinh đẹp a".

Con hàng này còn biết làm nũng nữa sao? Thật là biết làm trò a!
Hệ thống vui vẻ, giọng nói có chút nhuyễn manh: "Kí chủ a, ta có cái này tặng ngài nè"
Dứt lời, hệ thống liền xuất ra một màn hình nhỏ, còn có cả một máy gi âm nhỏ kèm theo.
Nguyệt Ninh cạn lời: "..." Hình như nàng dạy hư 0002 mất rồi.
Trong đoạn hình ảnh kia chính là vào lúc nàng đang ngủ, con hàng hệ thống đi quay trộm.

Đúng, là trộm!
Nghĩ thử nghĩ xem, cảnh tượng một quả trứng màu hồng, cầm cái camera cùng bút gi âm, lén lén lút lút đột nhập vào phòng người khác, quay lại chứng cứ quan trọng!
Nó quay lại cảnh tượng Nhạc Dao Dao cùng Trần Hữu đối thoại, bọn họ muốn hãm hại nàng.
Nguyệt Ninh vui vẻ: "Giỏi lắm a, đợi ta xuất viện thì sẽ mua cá khô cho mi"
Hệ thống 0002 đáp: [Được a]
Nó muốn ăn thử đồ ăn của loài người, xem thử hương vị như thế nào.

Cá khô a, bao giờ kí chủ mới xuất viện?
Hệ thống tò mò: [Kí chủ, ngài định đem đoạn video này ra không? Ta giúp ngài!]
Nguyệt Ninh cười cười: "Không cần, hiện tại vẫn chưa cần thiết, đợi lúc thích hợp nhất thì ta sẽ làm"
Tuy là nàng có được rất nhiều bằng chứng, nhưng nàng vẫn muốn thu nhập thêm.

Bởi vì nhiêu đây vẫn chưa đủ!
Dù bây giờ có đưa ra, thì nàng chắc rằng nam chính vẫn sẽ ra tay cứu giúp Nhạc Dao Dao.

Dù sao thì hắn ta là nam chính, là tổng tài nắm giữ quyền lực to lớn nha!
Cùng nữ chính yêu hận tình thù mỗi ngày, thế nhưng công ty của hắn vẫn phát triển vô cùng vững vàng, càng ngày càng phát triển!
Nàng vẫn là rất tò mò, vì lý do gì mà công ty không bị phá sản a?
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 33: Chương 33


Nguyệt Ninh thở dài, nàng nhìn con mèo hệ thống đang nằm trong tay, khẽ nhếch môi: "Nhiều lúc cảm thấy mi rất đáng yêu, nhất là lúc trộm quay phim bọn họ"
Hệ thống cuộn tròn, nó lười biếng mà nói: [Vậy thì ta sẽ quay bọn họ nhiều hơn một chút, quay càng nhiều, ngài càng có lợi hơn].
Nguyệt Ninh nhìn 0002: "Ta đặt cho mi một cái tên nhé? "Dù sao nó bây giờ đã có bản thể, vậy thì đặt là Bạch Miêu là được nhỉ?
Nàng không đợi hệ thống trả lời, liền nói: "Vậy đặt là Tiểu Bạch đi"
Hệ thống đột nhiên có tên mới: [...] Nó chưa kịp nói gì cơ mà?
Nguyệt Ninh vui vẻ không được bao thì nhìn thấy Nhạc phu nhân, bà ta cầm theo một giỏ hoa quả trên tay.

Sau đó tiến lại giường, gương mặt đầy thương sót.
Nguyệt Ninh: "..." Tự nhiên lại tốt với nàng như vậy, bà ta lại muốn cái gì ở nàng?
Nhạc phu nhân gương mặt trở nên ôn nhu, giọng nói vô cùng mềm mại: "Linh Nhi, mẹ đem hoa quả đến cho con đây hãy ăn chút gì đó nhé"

Nguyệt Ninh tỏ vẻ: Vô sự hiến cần, phi gian đức đạo! Mau mau cút! Ta không cần!
Nhạc phu nhân cười ôn hòa, bà ta cầm dao gọt trái cây, gọt một quả táo: "Con à, ăn thử xem, quả táo này rất ngọt a"
Vốn dĩ bà ta định nấu một chút cháo, sau đó mang đến đây.

Nhưng cảm thấy lười, dù sao thì nàng ta chỉ cần bà đối xử tốt một chút thì sẽ cảm động mà rơi nước mắt.
Vì thế, bà ta không cần tự tay xuống bếp nấu cháo, cô ta không xứng.

Dù sao bà ta cũng chỉ muốn hoàn thành mục đích của mình, không phải là đến cùng nàng ta âu yếu thương yêu!
Nhạc phu nhân đưa cho nàng quả táo, sau đó cười cười, bà ta hỏi: "Ngọt không con?"
Nguyệt Ninh cầm quả táo đã được gọt sẵn, nàng cắn một chút.

Giọng nói nhàn nhạt: "Cũng tạm được đi"
Có lẽ là bà ta đã biết chuyện của Nhạc Dao Dao, vì thế tới đây để khuyên nàng hủy bỏ bản án nhỉ? Nga, quả nhiên là mẹ con tình thâm a!
Nếu Nhạc Linh Nhi được bà ta yêu thương một chút thì tốt rồi.

Nguyên chủ cùng Nhạc Dao Dao đều là con của bà ta, thế nhưng Nhạc phu nhân đối xử với bọn họ quá khác nhau.
Nhạc Dao Dao thì nhận được tất cả sự yêu thương, Nhạc Linh Nhi thì nhận được tất cả sự ghét bỏ.
Nói là Tất cả sự ghét bỏ cũng không hề sai, bởi lẽ bà ta chưa từng cho nàng ấy một chút tình cảm.

Một chút thương hại còn không có, huống hồ chi tình thương??
Nguyệt Ninh thở dài, đến lúc cần lợi dụng mới ban tặng cho Nhạc Linh Nhi một chút Tình thương của mẹ khiến cho nàng ấy cảm động đến phát khóc.
Nhưng tiếc rằng hiện tại nàng là Nguyệt Ninh, không phải Nhạc Linh Nhi nữa.

Nàng không cần bà ta giả vờ thương hại nàng, thật sự không cần.
Nhạc phu nhân ngọt ngào nói: "Chị gái của con sống bên ngoài vô cùng cực khổ, hiện tại con bé đã trở về, chúng ta nên thương yêu nàng ấy một chút"
Nguyệt Ninh: "..." Chuyện này ai đáng thương hơn a? Nàng ta còn nguyên vẹn, nàng thì cơ thể tàn tạ, ai đáng thương hơn ai đây?
Nhạc phu nhân nói tiếp: "Hiện tại cảnh sát đang điều tra, sức khỏe Dao Dao không tốt, nếu cứ tiếp tục thì sẽ không ổn, ta sợ bệnh tình của con bé trở nên nặng hơn"
"Ta hi vọng hai đứa tụi con sống hòa thuận với nhau, tha thứ cho nhau thấy cả mọi chuyện đã xảy ra mà sống, lúc đó ta chết cũng nhắm mắt"
Nhạc phu nhân cố gắng rơi vài giọt nước mắt, tỏ vẻ đáng thương vô cùng, đau khổ cực độ mà nhìn nàng.
Nguyệt Ninh: "..." Sao bà ta không đi đóng phim đi a? Diễn tốt như vậy, có thể đạt giải lớn, tương lai giàu có không còn xa!
Nhạc phu nhân: "Vì thế ta mong con hãy hủy bỏ bản án, coi như là bà già này cầu xin con, vì ta, vì chị gái của con.

Hãy hủy bỏ bản án đi, chúng ta sống hạnh phúc cùng nhau có được hay không?"

Nguyệt Ninh cự tuyệt thẳng, nàng lười lải nhải với bà ta: "Ta từ chối"
Nếu là Nhạc Linh Nhi, nàng sẽ vô cùng cảm động, sau đó liền hủy bỏ bản án.

Bởi vì câu nói Chúng ta sẽ sống hạ nhiệt cùng nhau là mong muốn của nàng ấy từ bé, cả đời nàng ấy chỉ mong có như thế mà thôi.
Thế nhưng nàng là Nguyệt Ninh! Nàng không tin bà ta, cũng không cần bà ta a! Làm chuyện vô cùng có lỗi, sau đó liền xin lỗi là xong sao?
Nếu trên đời này chỉ cần xin lỗi là có thể giải quyết, vậy thì cần cảnh sát làm gì a? Ngươi giết người, sau đó ngươi xin lỗi hắn, thì hắn có thể sống lại được sao? Ha hả?
Nhạc phu nhân cố nhịn xuống cơn giận, bà ta khẽ nói: "Hai đứa con là chị em với nhau, đều là do ta đứt ruột sinh ra, vì thế ta không muốn hai đứa như bây giờ"
Nhìn thấy Nguyệt Ninh không trả lời, bà ta kìm giọng xuống: "Hủy án đi con, buông bỏ hận thù, chúng ta làm lại từ đầu."
Nhạc phu nhân tiếp tục thề non hẹn biển, đôi mắt thập phần ôn nhu: "Ta hứa sẽ yêu thương con, bù đắp cho con, cho con mọi thứ mà ta có!"
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 34: Chương 34


Nguyệt Ninh cười lạnh: "Ta không cần, hiện tại đã quá muộn"
Nàng không muốn cùng bà ta trò chuyện, chẳng có việc gì tốt khi bà ta trở nên ân cần.

Nhạc phu nhân cuối cùng không nhịn được mà gào thét lên: "Mày! Mày, tao đã cho mày một cơ hội, thế nhưng mày không biết nắm lấy, vì thế đừng trách tao tuyệt tình!"
Bà ta vốn nghĩ rằng chỉ cần ôn nhu là có thể giải quyết, thế nhưng nàng ta bây giờ không hề nghe lọt tai, quả thực loại người không biết tốt xấu!
Nhạc phu nhân phẫn nộ đóng sập cửa rời đi, bà ta gương mặt trở nên vặn vẹo mà trở về phòng của Nhạc Dao Dao.

Nhạc Dao Dao ngồi tại giường, vốn tưởng rằng bà ta sẽ đem cho nàng ta một cái tin tức tốt, thế nhưng khi nhìn thấy bà ta, nàng khẽ cau mày.

Nhạc Dao Dao nhìn thấy sắc mặt khó coi của Nhạc phu nhân, nàng ta hỏi: "Mẹ, vì sao gương mặt mẹ không tốt như vậy? Có chuyện gì sao ạ?"

Rốt cuộc là thành công hay không? Vì sao gương mặt bà ta tựa như oan hồn đến đòi mạng vậy?Có phải là thất bại rồi hay không?
Nhạc phu nhân phẫn nộ, bà ta nói: "Con súc sinh kia quả thực không biết tốt xấu, nó không đồng ý! Nó kiên quyết muốn kiện chúng ta!"
Nhạc Dao Dao sắc mặt trở nên đen, nàng ta cắn chặt môi.

Quả nhiên là đồ vô dụng, thành sự thì ít bại sự có thừa! Cần bà ta để làm cái gì a?
Nhạc Dao Dao gương mặt ủy khuất, nói: "Không sao đâu mẹ, chúng ta nghĩ cách khác, chắc chắn sẽ có cách khác mà thôi"
Nàng ta phải nhanh chóng tìm cách, nếu không nàng ta sẽ phải ngồi tù! Cho dù dùng mọi thủ đoạn, nàng ta cũng phải thoát khỏi chuyện này!
Nhạc phu nhân vốn đã rất tức giận, sau khi bà ta nghe được câu nói của Nhạc Dao Dao thì liền nổi điên lên.

Gương mặt bà ta trở nên điên cuồng: "Tất cả là tại mày, nếu mày không lấy thận của nó ra thì mọi chuyện sẽ không trở nên như vậy, đúng, là tại mày"
Nếu Nhạc Dao Dao không đem thận nàng ta ra thì sẽ không có bản án, không cần kiểm tra, quá khứ kia của bà ta sẽ không bị Tần Trạch biết được!
Mọi thứ rắc rối đều không có, an ổn sinh hoạt không phải tốt hay sao? Vì cái gì lại đem bà ta vào mớ rắc rối này, quả thật là đau đầu!
Nhạc Dao Dao lộp bộp rơi nước mắt, nàng ta khóc đến rung động lòng người: "Con thật sự không nghĩ rằng mọi chuyện sẽ trở thành như thế này, con cũng không hề muốn! "
Bà ta có quyền gì mà la mắng nàng? Nếu chuyện này thành công thì bà ta sẽ không nói, nhưng chuyện đã ra nông nỗi này, nàng đem bà ta vào chuyện này.

Vì thế nên bà ta mới tức giận như thế! Ha, đáng khinh!!!
Nhạc phu nhân buồn bã: "Mẹ không ngờ, con lại có thể đối xử tàn nhẫn với em gái như thế, nghĩ đi nghĩ lại mà nói, thật sự em con rất đáng thương! "
Nhạc Dao Dao cười lạnh trong lòng, nhưng trước mặt bà ta thì vẫn treo gương mặt đau khổ đến tận cùng: "Vâng, con xin lỗi, con hối hận rồi"

Nếu thương sót cho Nhạc Linh Nhi thì tại sao không yêu thương cô ta từ bé? Đến bây giờ cũng chẳng thèm chú ý một lần!
Chẳng qua là bây giờ mọi chuyện trở nên rối ren, bà ta muốn đổ hết tất cả lỗi lầm lên người nàng, muốn trút giận, nên mới giả nhân giả nghĩa mà thôi!
Nhạc phu nhân cáu gắt: "Ta không biết bản thân đã tạo ra nghiệt gì mà bây giờ lại phải chịu hoàn cảnh của cái gia đình này, đúng là nghiệp chướng!"
Tuy rằng bà ta có thương yêu Nhạc Dao Dao nhưng không hải đến mức mà không biết nghĩ! Nếu nàng ta liên lụy đến bà thì phải làm sao bây giờ?
Nhạc Dao Dao nghĩ một chút, sau đó nàng ta nói: Mẹ, ta có mộ cách, nhưng không chắc lắm
Nhạc phu nhân nhướng mày, vẻ mặt khó tin: Cách gì?
Nhạc Dao Dao thì thầm vào tai bà ta, khẽ nói nhỏ: Mẹ, không phải chúng ta còn có Tần Trạch hay sao a?
Hắn ta nói là yêu nàng, vì thế chắc chắn sẽ giúp nàng nhỉ? Yêu nhau là phải hi sinh cho nhau mà, huống hồ gì đây chỉ là một việc nhỏ mả thôi!
Nhạc phu nhân đôi mắt đột nhiên có chút ánh sáng: Đúng rồi, còn Tần Trạch nữa cơ mà?" Vì sao bà ta lại quên cơ chứ!
Bỗng nhiên bà ta nhớ ra một cái gì đó, sau đó không hề vui vẻ như vừa nãy, sắc mặt bà ta trắng bệch.

Nếu Tần Trạch biết chuyện kia thì hắn có giúp đỡ Dao Dao hay không?
Nhạc phu nhân cảm thấy đau đầu, bà ta trở về nhà nghĩ ngơi, không muốn ở nơi này thêm một giây phút nào cả!

Nghĩ một chút, bà ta quyết định xoay lưng rời khỏi.

Dù sao bây giờ cũng không có biện pháp nào tốt, chi bằng trở về nghĩ ngơi, bảo dưỡng nhan sắc của mình
Nguyệt Ninh ôm Tiểu Bạch, tựa lưng vào thành giường mà nhìn hai người kia mâu thuẫn với nhau.

Mới vừa nãy, tình cảm của bọn họ vô cùng thắm thiết, một lát sau đó bọn họ vì lợi ích của bản thân mà trở mặt!
Nàng cũng đã đoán được kết quả này từ trước, vì thế nên không hề bất ngờ chút nào.
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 35: Chương 35


Sáng hôm sau cảnh sát liền đến bệnh viện, cùng lúc đó Tần Trạch cũng đến, hắn liền đi theo sau cảnh sát mà tiến vào.
Bởi vì chuyện này rất quan trọng, vì thế nên có rất nhiều người đến xem, ai nấy đều tụ tập để xem náo nhiệt.
Trần Hữu lo sợ, hắn ta cố gắng tỏ ra bình tĩnh sau đó cũng tiến vào phòng bệnh.

Hi vọng Nhạc Dao Dao đừng nói những câu ngu ngốc, chuyện đã đến nước này chỉ còn cách tùy cơ ứng biến mà thôi.
Nguyệt Ninh ngồi xe lăn đi đến phòng bệnh, vết thương của nàng chưa lành, mất thận và mất t* c*ng nên cần một khoảng thời gian rất lâu mới có thể khôi phục.
Nàng nhìn xung quanh, có rất nhiều người vây xem ở cửa ra vào, mặc dù là bị đóng cửa nhưng bọn họ vẫn vây quanh đông đúc.
Cảnh sát cùng Nhạc phu nhân, còn có cả Tần Trạch đang đứng tại phòng.

Nàng có cảm giác mọi thứ sắp viên mãn, nhưng đó chỉ là cảm giác mà thôi.
Cảnh sát không muốn tốn thời gian với đám người bọn họ, vì thế nói: "Chúng ta bắy đầu thôi, bắt đầu từ Nhạc phu nhân"
Nhạc phu nhân vốn dĩ không muốn bản thân bị liên lụy, vì thế bà ta liền đẩy cho Nhạc Dao Dao: "Dao Dao, con có gì thì cứ nói đi"
Nhạc Dao Dao căm tức mà nhìn bà ta, vốn dĩ nàng ta định nhờ Tần Trạch giúp đỡ, thế nhưng cảnh sát đến quá nhanh, nàng ta không kịp trở tay, vì thế có vài phần luống cuống.
Hiện tại chạy khỏi nơi này không được nữa rồi, nhờ giúp đỡ từ Tần Trạch cũng không thể, hiện tại chỉ còn một cách duy nhất mà thôi, đó chính là tìm người gánh thay!
Trần Hữu là đồng bọn, nếu nàng khai hắn thì hắn rất có thể sẽ cùng nàng đồng quy vu tận, vì thế mục tiêu lần này không phải là hắn.
Nhạc mẫu ngu ngốc, thành sự thì ít bại sự có thừa kia thì có lẽ là hợp lý nhất, quyết định rồi, bà ta sẽ là vật chết thay nàng.
Nhạc Dao Dao nhìn Nhạc phu nhân, nàng ta khóc lóc nói: "Mẹ, chuyện đã đến nước này, mẹ hãy nói ra sự thật đi, cảnh sát sẽ khoan hồng cho mẹ mà, hãy tin con"
Nhạc phu nhân: "???" Chuyện gì thế này? Nàng ta đang nói bà hay sao?
Nhạc Dao Dao khóc lóc: "Mẹ, con làm chuyện này đều là do kế hoạch của người, đáng lẽ mẹ là người phải nói cơ chứ?"
Nhạc phu nhân nghẹn họng, ánh mắt bà ta khó hiểu: "Con đang nói cái gì thế?Mẹ xúi giục con cái gì a? Có phải con nhầm lẫn gì rồi hay không?"
Nhạc phu nhân nghi hoặc, bà ta nghĩ rằng Nhạc Dao Dao nhầm lẫn gì đó nên ms nói như thế, đúng, nàng ta là đứa con gái mà bà yêu thương nhất! Nàng không thể đối xử như vậy với mẹ ruột của mình!
Nhạc Dao Dao gương mặt vô cùng đáng thương, đau khổ: "Mẹ, người vốn dĩ vô cùng ghét Nhạc Linh Nhi, vì thế đã đem thận và t* c*ng của nàng ta cho ta.Ta biết người là yêu thương ta, nhưng chúng ta làm như vậy là sai, ta hối hận"
Nhạc phu nhân nghẹn họng mà nhìn Nhạc Dao Dao: "Dao Dao, ngươi đang nói cái gì? Mẹ từ bao giờ muốn đem thận của Nhạc Linh Nhi cho ngươi?"
Nhạc phu nhân vẻ mặt như đã chịu đã kích rất lớn, bà ta không thể tin nổi rằng đứa con mà bà ta yêu thương nhất lại đem bà ta ra làm bia đỡ đạn.

Bà ta cảm giác tim rất đau, không thể tin nổi hình huống này.

Bị phản bội nên bà ta rất phẫn nộ, nhìn chằm chằm Nhạc Dao Dao.
Nhạc Dao Dao đáng thương hề hề mà nói: "Mẹ ngươi nói là nàng ta xứng đáng được nhận, vốn dĩ là xứng đáng"
Mọi người chỉ cảm thấy lượng tin tức quá lớn, não bộ của bọn họ không thể tiêu hóa hết cùng một lúc.
Cố Thừa Tuần nét mặt ngơ ngác, thanh âm hắn trở nên mê mang hỏi: "Dao Dao, ngươi đang nói cái gì? Có ý gì vậy?"
Không đầu không đuôi nói những lời này là có ý tứ gì? Nàng ấy là bị oan, hay bị ép buộc?
Thực ra, Tần Trạch có thể hiểu được một chút, có thể nghe hiểu vài lời, nhưng hắn vẫn không muốn chấp nhận sự thật này.
Nguyệt Ninh vốn đang xem phim trực tiếp, nàng khẽ cảm thán vài câu: Kịch hay bắt đầu rồi nha, hai mẹ con tình thâm bắt đầu cắn xé lẫn nhau, sự kiện ngàn năm có một!
Quá thú vị, thực sự quá thú vị! Xem phim nhưng không có cái gì ăn, thật đáng tiếc.
Hệ thống cảm thấy nàng quá nhàm chán, nó liền đưa cho nàng một túi đồ ăn vặt, sau đó nói: [Kí chủ a, ăn chút đồ ăn vặt, nhìn xem bọn họ"

Nguyệt Ninh giật giật khóe miệng: "Cám ơn a" Đồ ăn vặt nó lấy từ đâu ra? Vì sao còn biết nàng muốn ăn a?
Nếu có thể lấy đồ ăn vặt, vì sao lại đợi nàng ra viện sau đó mua cá khô cho nó ăn?
Nguyệt Ninh nghi hoặc, thế nhưng nàng không hỏi.

Tiếp tục gặm đồ ăn vặt mà xem bọn họ.
Nhạc Dao Dao lau nước mắt mà nói, nàng ta ủy khuất vô cùng: "A Trạch, mẹ ta bởi vì muốn ta thay thế em gái của mình, ngồi trên vị trí Tần phu nhân, nên mới đem thận và t* c*ng ra ngoài.

Ta, ta thật sự xin lỗi"
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 36: Chương 36


Không đợi Tần Trạch trả lời, Nhạc phu nhân tức giận, bà ta gào thét mà mắng Nhạc Dao Dao: "Súc sinh, đúng là đồ súc sinh.

Tao nuôi mày khôn lớn, yêu thương mày như vậy, vì sao mày lại đối xử với tao như vậy?"
Bà ta không ngờ, cảm thấy bản thân thật là thất bại, vô cùng thất bại.
Nhạc phu nhân lao vào đánh Nhạc Dao Dao, bà ta bay vào cào xé, không hề nương tay chút nào, tựa hồ đã có thù từ lâu.
Nhạc Dao Dao cơ thể có vết mổ, vì thế chỉ có thể cố gắng né tránh, nhưng dù tránh thế nào cũng không thoát nổi bà ta.
Đợi đến khi mọi người hoàn hồn, nhìn thếy Nhạc Dao Dao thương tích đầy mình thì mới chạy đén tách hai người bọn họ ra.
Nhạc phu nhân gào thét, bà ta vẻ mặt hung dữ: "Mày nói cho đúng sự thật, nếu mà mày không nói thì để tao nói, dù sao là mày không nể tình mẹ con, vì thế đừng trách tao tuyệt tình"
"Thận của nó vốn dĩ không hề hư hại, hai cái vẫn còn dùng tốt, t* c*ng vẫn còn, chẳng qua là không thể sinh con mà thôi"
Tần Trạch đầu váng mắt hoa, hắn không tin nổi sự thật này, dáng vẻ rất bất ngờ.

Nhưng rất nhanh, hắn liền có thể tha thứ cho nàng ta.

Trên đời này, còn có ai mà không dính một chút máu tươi?
Huống hồ gì nàng cũng không giết người, chuyện này còn có thể tha thươ được.

Chẳng qua chỉ là một quả thận, tìm một quả khác không phải là xong rồi hay sao?
Tần Trạch khuôn mặt trở nên ôn hòa đôi chút: "Dao Dao, có chuyện gì hay sao? Nói ta nghe, ta giúp ngươi giải quyết"
Nhạc Dao Dao không nói, nàng ta im lặng cúi đầu, tựa hồ như đã chịu đã kích vô cùng lớn.
Nhạc phu nhân thấy thế liền khinh thường, lúc đổ lỗi cho bà thì nói hay lắm mà? Vì sao bây giờ lại im miệng rồi?
Nhạc phu nhân cười lạnh, bà ta nói thẳng ra: "Chuyện như thế còn không biết hay sao? Nàng ta thân thể rất tốt, không hề có bệnh gì cả! Chỉ là giả bệnh, sau đó lừa mọi người, lừa Nhạc Linh Nhi thận cùng t* c*ng"
"Mẹ!" Nhạc Dao Dao gào thét: "Ngươi muốn ta chết mới vừa lòng hay sao? Đây rõ ràng là do ngươi, ngươi đã ép buộc ta làm”
Nhạc phu nhân căm tức, bà ta nghiến răng nghiến lợi nói: "Mày đừng có vô lý như vậy, đừng ngậm máu phun người, mày lừa tất cả mọi người như vậy còn chưa đủ hay sao?"
Nhạc Dao Dao nhìn về phía Nguyệt Ninh, gương mặt vô cùng hối hận: "Em gái thực xin lỗi, chị thực sự xin lỗi."
Nguyệt Ninh đang xem diễn, phát hiện vai diễn đột nhiên đến phiên nàng, Nguyệt Ninh lộp lộp rơi nước mắt: "Chị, em không thể tha thứ cho chị, em thật sự rất buồn"
A, các người nghĩ là chỉ có các người biết diễn hay sao? Xin lỗi nhé, ta diễn còn xuất sắc hơn, bạch liên hoa hơn!
Xem cuối cùng ai sẽ là người chiến thắng, cười đến thiên thu địa lão! Ha hả ha hả a !!!
Nhạc Dao Dao khuôn mặt đáng thương, nàng ta hỏi: "Em có thể tha thứ cho chị hay không?"
Nhạc Dao Dao trong lòng tức điên, gật đầu là được rồi, đừng có mà không biết tốt xấu!

Nguyệt Ninh cúi đầu, nàng lau lau nước mắt, giọng nói vô cùng thống khổ: "Em...Chị gái, em xin lỗi..." Để xem ai kiên nhẫn hơn ai? Hửm???
Cảnh sát xem này vừa ra vừa ra, "Nói thẳng, rốt cuộc sao lại thế này?"
Việc này sao lại rắc rối như thế? Bọn hoi không rảnh cùng Nhạc gia đôi co, xem phim tình cảm gia đình, khổ đau bi đát.
Bọn họ chỉ muốn điều tra mà thôi, tha thứ hay không tha thứ thì cũng đã bị mất thận, buôn bán nội tạng, liền phải ngồi tù! Có pháp luật, bọn họ còn muốn trốn?
Nhạc Dao Dao khuôn mặt tuyệt vọng, nàng ta biết rằng chuyện lần này chắc chắn sẽ bị bại lộ, dù sao hiện tại đã ra nông nỗi này, trốn cũng không thoát.
Nhạc Dao Dao bởi vì không thể sinh hài tử, ghen ghét Nhạc Linh Nhi có thể mang thai sinh hài tử, vì thế lấy t* c*ng của Nhạc Linh Nhi
Cảnh sát hỏi: "t* c*ng có ở trong thân thể ngươi hay không?"
Nhạc Dao Dao cười lạnh một tiếng, “Đương nhiên không còn nữa, đã bị vứt xuống, ta không sinh được, nàng ta cũng đừng hòng!"
Cảnh sát: "..."
Không hiểu tư duy của ngươi, chắc là có đạn ở bên trong.
Cảnh sát: "Thận cũng bị vứt như vậy hay sao?Hay là giao cho người nào khác?"
Nhạc Dao Dao hung dữ nói: "Vứt rồi"

Nàng ta đem đưa cho Trần Hữu, hiện tại tìm không được nữa rồi.

Bây giờ chỉ có thể nói dối mà thôi.

Nếu khai ra hắn, thì có lẽ nàng sống cũng không yên với hắn ta.
Nhưng cảnh sát làm sao có thể tha cho hắn? Sớm hay muộn gì thì hắn cũng sẽ bị lòi cái đuôi, vì thế nàng không cần tốn sức của mình.
Cảnh sát nhìn về phía Trần Hữu mặt không còn chút máu: "Hai lần đều là bác sĩ Trương làm phẫu thuật hay sao?"
Trần Hữu khuôn mặt tái xanh, thấy cảnh sát nhìn hắn chằm chằm, thầm nghĩ hắn chuẩn bị toi đời rồi.
Cũng may là đám người kia không biết hắn mua bán nội tạng, nếu là biết được thì liền toi đời nhà ma.
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 37: Chương 37


Tần Trạch đứng tại đó, hắn im lặng không nói một lời.

Hắn không ngờ tất cả mọi chuyện lại sảy ra như vậy, chuyện này khiến cho hắn có một cách nhìn khác về Nhạc gia.
Cho dù là như vậy, hắn ta vẫn sẽ giúp Nhạc Dao Dao.

Chỉ có hắn mới có thể đổi xử không tốt với nàng ta mà thôi, người khác không được phép!
Tống Thanh Thanh, mẹ nàng ta đã khiến cho người mẹ quá cố của hắn phải chết.

Hắn vô cùng hận bà ta, tuy rằng như vậy nhưng hắn vẫn sẽ giúp Nhạc Dao Dao.

Thù của mẹ hắn, thì hắn sẽ tính lên người Tống Thanh Thanh cùng Nhạc Dao Dao.
Nhạc Dao Dao liếc nhìn mọi người, sau đó chỉ thẳng mặt Nhạc phu nhân mà nói: "Bà ta chỉ nghĩ cho mỗi bản thân mình mà thôi, vì mục đích của mình mà không từ thủ đoạn, loại người như vậy đáng làm mẹ hay sao?"
Nhạc Dao Dao nhìn Nguyệt Ninh, sau đó cười lạnh nói: "Em gái đáng thương a, ngươi thì ra vẫn luôn khát vọng tình thương của bà ta đến như vậy"
Nguyệt Ninh cụp mắt, nàng vẫn tiếp tục diễn diễn: "Có lẽ chị nói đúng, nhưng em không hối hận" Nguyên chủ không hối hận, nhưng nàng rất là hối hận a!
Hối hận không ngược bọn họ sớm hơn a!
Nhạc Dao Dao ngồi thụp xuống đất, nàng ta khóc tê tâm liệt phế: "Các người có biết không, mấy năm nay ta sống vô cùng cực khổ, tựa như một kĩ nữ ở cái kĩ viện mà sống, rất muốn tự sát, nhưng ta vẫn kiên cường sống"
"Ta vẫn chờ đám người các ngươi đến cứu, thế nhưng không có ai đến cả! Ta vẫn chờ, chờ mãi chờ mãi, cuối cùng ta phát hiện ra bọn người các ngươi vốn dĩ không thèm nhìn đến ta"
"Nếu như ta không tìm cách, bản thân không tự lực cánh sinh, thì có lẽ bản thân đã chết tại nơi đó"
Nhạc Dao Dao gào thét, vô cùng điên cuồng, gương mặt vặn vẹo đến cực điểm: "Ta muốn tất cả các ngươi đều phải trả giá! Tại sao chỉ có mỗi mình ta nhục nhã mà sống, vì bản thân mà đánh đổi tất cả mọi thứ"
"Còn các ngươi thì sao? An ổn mà sống, hạnh phúc bên nhau! Không hề phát sinh một chút biến cố nào!"
"Còn ta thì sao? Nếu ta không đánh đổi mọi thứ, thì ta đã chết từ lâu! Các người có lẽ sẽ không thèm quan tâm đến ta!"
"Giả tạo! Lũ các người đều là giả tạo! Ta cảm thấy buồn nôn, ghê tởm đến cực điểm lũ người các ngươi!!!"
"Nếu đã như thế, chúng ta cùng nhau xuống hoàng tuyền đi! Đây là các người xứng đáng phải nhận, bởi vì các người mà ta trở thành người như vậy!!!"
Cùng nhau xuống địa ngục?
Nhạc Dao Dao trở nên điên cuồng, nàng ta tựa như một con thú hoang.

Nguyệt Ninh ngây ngốc hỏi: "Chị, vì sao chị lại muốn trả thù em? Em đã làm sai chuyện gì sao? Chị không thể tha thứ cho em hay sao?" Nga, ta đóng vai có giỏi hay không a?
Nhạc Dao Dao biểu tình dữ tợn: "Vì ta ghét ngươi, vốn dĩ vị trí Tần phu nhân kia là của ta, ngươi lại giành lấy, ta trở về không hề có một thứ gì".
Nguyệt Ninh: Ta cùng Tần Trạch kết hôn, ngươi lại nói là vị trí đó là của ngươi?
Cứ cho là nàng đoạt vị trí đó đi, nhưng vì Nhạc gia ép buộc, còn nữa, nếu Tần Trạch không đồng ý kết hôn cùng nàng, thì nàng làm sao có thể thực hiện?
Nhạc Linh Nhi là đồng ý kết hôn, nàng bị ép buộc.

Nàng ấy hướng nội, trầm cảm, làm sao dám từ chối bọn họ?
Nhạc Dao Dao nói cái gì a? Không có não thì đừng mở miệng, nàng xấu hổ thay nàng ta! Đầu óc có lẽ là có cát hoặc đạn bên trong nhỉ?
Từ đầu đến cuối, Nhạc Linh Nhi đều bị đối xử, bị ghét bỏ.

Có chỗ nào được an ổn đâu? Ghen ghét cái cọng lông a! Đồ b*nh h**n!
Cảnh sát đứng im mà nhìn Nhạc Dao Dao, hiện tại nàng ta đã thừa nhận tất cả, một lát nữa bọn họ chỉ cần đem nàng ta đi, lập án, đưa nàng ta vào tù!

Nguyệt Ninh tiếp tục hỏi: "Chị gái, vì sao lại không trả thù đám người xấu kia, lại trả thù gia đình của mình?"
Nhạc Dao Dao sững người, nàng ta cúi mặt không nói một lời, cắn môi đền mức máu trào ra ngoài.
Nguyệt Ninh: A, bởi vì ngươi không thể trả thù đám người kia, đám người kia quá mạnh, gia thế quá lớn, ngươi không dám động đến bọn họ!
Vì thế quyết định trả thù gia đình của mình!
Bởi vì gia đình không tìm kiếm nàng ta, vì thế cho nên nàng ta căm ghét gia đình của mình, trả thù bọn họ thay vì trả thù đám người kia.
Nhạc phu nhân sắc mặt Không thể tin tưởng nổi mà nói: "Ta yêu thương ngươi như vậy còn không đủ hay sao? Ta chưa từng bạc đãi ngươi, vì sao lại muốn đối xử với ta như vậy?"
Nhạc Dao Dao gào thét: "Bà sao? Bà không hề yêu thương tôi, chẳng qua chỉ là giả tạo mà thôi, nếu là sự thật thì vì sao lúc đó lại không tìm tôi?"
"Dựa vào Nhạc gia cùng Tần gia, tìm một người như tôi quá là dễ dàng, vì cái gì lại không tìm? Bây giờ ở đây giả nhân giả nghĩa? Đừng làm cho tôi cảm thấy buồn nôn"
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 38: Chương 38


Cảnh sát thấy nàng ta điên cuồng quá mức, vì thế lập tức bắt nàng ta lại.

Nhạc Dao Dao không hề phản kháng, nàng ta đứng cười rất to.
Cảnh sát không hề quan tâm đến nàng ta, bọn họ hình Trần Hữu mà nói:"Sự việc của Nhạc Dao Dao đã rõ ràng tất cả, tiếp tục là đến bác sĩ Trần Hữu"
Trần Hữu co quắp mặt, hắn vốn nghĩ rằng cảnh sát điều tra sự việc của Nhạc Dao Dao mà thôi.

Không ngờ là còn điều tra cả hắn.
Trần Hữu nhìn về phía Nguyệt Ninh, gương mặt chờ mong nàng sẽ cầu cứu hắn.
Nguyệt Ninh tỏ vẻ: Tại sao ngươi lại nhìn ta? Sau đó tiếp tục ăn đồ ăn vặt trong tay
Trần Hữu: Đừng có mà giả ngu!

Nhưng hắn nghĩ nghĩ một hồi, liền biết rằng, hắn không hề giúp nàng đem ra thận của Nhạc Dao Dao hoặc Tần Trạch.
Vì thế cái giao dịch kia hoàn toàn thất bại, hắn phải tự gánh lấy mà thôi.
Trần Hữu gương mặt tái xanh: "Thật sự rất xin lỗi, ta không nên làm chuyện thất đức như vậy, thật có lỗi với mọi người"
"Ta nguyện ý chịu phạt" Chuyện này nhất định không nên điều tra thêm, nếu tiếp tục điều tra hắn có lẽ sẽ ngồi tù mọt gông.
Cảnh sát nghĩ nghĩ sau đó nói: "Chúng tôi hiện tại chỉ cần điều tra sự việc lần này, hôm khác chúng tôi lại đến"
Bọn họ điều tra chỉ được một chút tình huống của hắn mà thôi, đợi đến khi tìm thêm một chút chứng cứ thì tính tiếp, hiện tại chưa đủ để kết luận.
"Hiện tại chúng tôi cần trở về, hoàn thành vụ án lần này"
Tuy rằng không có tìm đủ chứng cứ để bắt bọn họ, thế nhưng có thể đem Nhạc Dao Dao giam giữ, nàng ta lừa gạt, giả tạo bút ký, có thể cho ngồi tù vài năm rồi.
Cảnh sát bắt Nhạc Dao Dao trở về đồn cảnh sát, Trần Hữu thì ở lại tại bệnh viện.

Hắn bị cắt chức, không còn có thể làm bác sĩ nữa.
Ngày mai Cảnh sát tiếp tục đến điều tra, nếu hắn dám trốn thì lập tức truy nã, hắn sẽ là tội phạm cấp B!
Cảnh sát kéo Nhạc Dao Dao đi rồi, Nhạc phu nhân cùng Tần Trạch cũng liền rời đi.
Không một ai nói gì cả, cứ như vậy mà rời đi rồi.
Hệ thống cùng Nguyệt Ninh trở về phòng của mình, nàng được y tá đẩy trở về, sau đó đặt lên giường.
Nguyệt Ninh nằm trên giường, nói chuyện với hệ thống: "Tiểu Bạch, chúng ta đem những tài liệu liên quan đến Trần Hữu gửi cho cảnh sát đi"
Hệ thống hỏi: "Bao gồm cả tài liệu mật thiết của hắn về buôn bán nội tạng, đoạn video Nhạc Dao Dao, cùng với đoạn gi âm sao?"
Nguyệt Ninh: "Đúng vậy, mi đem gửi hết đi"
Hệ thống: "Được nha, đợi ta một lát"
Rất nhanh cảnh sát liền nhận được một đống tin tức, bọn họ liền mở ra xem thử.

Sau khi xem xong, bọn họ liền sợ hãi.
Một đoạn văn bản rất dài, viết vô cùng chi tiết.

Đó là một bộ hồ sơ, lưu giữ thông tin buôn bán nội tạng!
Bộ hồ sơ này làm rất tỉ mĩ, có lưu tất cả thông tin quan trọng.

Tên của bệnh nhân, ngày phẫu thuật, người tiến hành, người mua nội tạng, nơi giao dịch,...Tất cả đều đầy đủ!!!
Đây không phải là một người làm, mà là cả một tổ chức! Nói đúng hơn chính là cái bệnh viện kia, dưới tầng hầm tiến hành mua bán! Một cái bệnh viện lớn như thế, lại cùng nhau tiến hành loại giao dịch này!
Có phải bọn chúng không xem cảnh sát ra gì hay không? Dưới tầm mắt của cảnh sát mà dám làm chuyện như thế! Xứng đáng chung thân tại tù giam!
Tiếp theo chính là một đoạn giao dịch nội tạng! Hình ảnh mặt và giọng nói đều rõ ràng! Bọn họ liền có thể dựa theo hình ảnh mà tiến hành điều tra!
Còn kèm theo một đoạn video Nhạc Dao Dao thúc giục Trần Hữu giết Nhạc Linh Nhi.

Đoạn video này, âm thanh cùng hình ảnh vô cùng rõ ràng, không giật lag, tựa hồ như người quay rất chú tâm.
Hệ thống nếu mà nghe được, nó có lẽ sẽ kiêu ngạo nói: Quá khen, đều là vì kí chủ của ta mà thôi!
Sự tình đều rất rõ ràng, cảnh sát nghiêm túc điều tra xem thử rằng thông tin kia có chính xác hay không, cùng với người gửi tin nhắn là ai.
Người gửi để một cái tên rất kì lạ: Đội Hỏa Tiển Bảo Vệ Dãy Ngân Hà!!! Có vẻ như là một cái tổ chức, nếu bọn họ có thể hợp tác thì rất tốt, có thể an ninh sẽ được thắt chặt hơn.
Cảnh sát cho rằng, đám người này là đặc vụ cảnh sát nào đó, hoặc một tổ chức trừng trị kẻ ác.

Nếu không thì, vì sao lại có thể biết được những chuyện này? Cùng với gửi những thứ này không hề có dấu vết lưu lại?
Bọn họ đã tra id, tra một hồi liền tìm ra địa chỉ nhà của chính mình! Người nào tìm thì liền hiện ra địa chỉ nhà người đó! Rõ ràng lả có quỷ a!!!
Bên này Nguyệt Ninh đang đút cho hệ thống một con cá khô nhỏ, con cá này là đồ ăn vặt mà nàng vừa nhờ y tá mua giúp, bởi vì nàng vẫn chưa đi mua được a!
Nguyệt Ninh nhìn hệ thống gặm cá khô, nàng hỏi hỏi: "Mùi vị như thế nào a? Ngon hay không?"
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 39: Chương 39


Hệ thống gặm gặm cá khô, lắc lắc cái đuôi, nói: "Ngon lắm a"
Nó không ngờ là cá khô ngon như vậy, sớm biết liền ăn rồi.

Nhưng nó vẫn thích đợi kí chủ mua cho nó hơn, ăn sau cũng được.
Nguyệt Ninh nhìn con mèo hệ thống đang gặm cá khô mà nàng cho, bằng hai tay: "..." Con mèo này hơi lạ à nha!
Nhìn một lúc, sau đó nàng mới hỏi: "Chuyện ta giao đã hoàn thành hay chưa?"
Hệ thống thả con cá xuống, giọng nói thập phần kiêu ngạo: "Chỉ là gửi vài cái tài liệu mà thôi, quá đơn giản.

Kí chủ hãy yên tâm, cảnh sát sẽ không thể tra ra"
Nguyệt Ninh xoa đầu hệ thống: "Ngoan lắm a, việc này sẽ xong nhanh mà thôi.

Nếu ta đoán không lầm, ngày mai cảnh sát lại đến, lúc đó bọn họ hết đường chạy"
Hệ thống hỏi hỏi: "Vì sao cảnh sát lại không đem Trần Hữu đi, có hiềm nghi là có thể điều tra cơ mà?"
Nguyệt Ninh nghĩ nghĩ một lúc, sau đó nói: "Có lẽ là tìm chứng cứ, hoặc là ôm cây đợi thỏ? Đợi Trần Hữu lộ mặt sau đó bắt tại trận? Cũng có thể là bọn họ biết sẽ có người giao chứng cứ ra như chúng ta???"
Cảnh sát có rất nhiều cách giải quyết, dù sao nàng cũng không phải cảnh sát nên nàng không thể hiểu rõ bọn họ.
Không đợi Nguyệt Ninh nghĩ nghĩ, xe cảnh sát đã đến.

Có rất nhiều xe cảnh sát, đoán chừng là hơn một nữa cảnh sát của thành phố này đã đến đây, ngay trong đêm.
Buổi chiều bọn họ đi điều tra hồ sơ, đeun khi xác định hồ sơ là sự thật thì liên tập hợp các vị cảnh sát trong thành phố.
Dù đang không có công tác cảnh sát, tập sự cảnh sát, cảnh sát đanh rảnh rỗi, đều tập hợp đến đây.
Đây là vụ án buôn baun nội tạng trong và ngoài nước, cho dù là cái bệnh viện nhỏ cũng rất có thể mua nội tạng người tại cái bệnh viện trước mặt mà bọn họ đang đứng!
Cảnh sát lập tức xông vào, bắt giữ toàn bộ bác sĩ cùng nhân viên bên trong.

Hiện tại không phải là giờ tan làm, vì thế đa số bác sĩ cùng nhân viên đều ở bên trong.
Một số báv sĩ, y tá hôm nay không có lịch trình đều bị cảnh sát tìm đến nhà, sau đó bắt giữ.
Cả con phố huyen náo một hồi bởi vì tiếng xe cảnh sát, bọn họ truyền tin cho nhau, đăng lên mạng, các trang Web nào đó,...
Hiện tại chuyện này chấn động dư luân, chấn động cả nước.

Trên đầu trang Web đều là thông tin của bệnh viện buôn bán nội tạng, sau đó bị cảnh sát bắt giữ.

#Sốc! Bệnh viện xxx lớn nhất thành phố bị đóng cửa, bác sĩ đều bị cảnh sát đem đi#
#Tin mới nhất, cảnh sát bắt được đường dây buôn bán nội tạng trong và ngoài nước#
#Bán nội tạng, bệnh viện xxx bị bắt giữ toàn bộ#
#Có nội tạng thì giấu đi, đừng để bệnh viện xxx nhìn thấy#
Cư dân mạng phẫn nộ, sợ hãi đều có.

Rất nhiều người tỏ vẻ muốn trừng trị lũ người không có ttach nhiệm kia, cũng có người hóng dưa bở:
Tiểu Thiên Sứ Xinh Đẹp, Nhưng Bị Què Một Chân: "Ngọa tào! Người ta nói rằng lương y như từ mẫu, nhưng đám người kia không hề như vậy! Bọn họ không xứng đáng làm bác sĩ a!
Đố Các Ngươi Biết Ta Là Ai: "Lầu trên +1, ta cảm thấy bọn họ không xứng đáng với từ Bác sĩ, bọn họ hủy hoại những thiên thần áo trắng của chúng ta"
Ta Không Thích Xem Chùa: "Có thận liền giấu đi, đừng để bệnh viện xxx tìm được nha!"
Ta Không Có Lương Tâm: "Thảo nê mã!!! Lũ bác sĩ kia có phải không có lương tâm hay không a? Rất nhiều sinh mạng mất đi đều do bọn họ làm!
Ta Không Hề Nói Dối: "Ta có một người chị họ, nàng ấy cũng biết vụ việc lần này, nghe nàng nói rằng, Nhạc tiểu thư Nhạc Dao Dao đem thận của em mình cho cẩu ăn!"
Cô Bé Sún Răng Cửa: "Lầu trên nói thật sao? Trên đời còn có loại người như vậy sao?"
Ta Bị Tự Kĩ, Mau Chọc Ta Cười: "Là thật, ta vừa tra, chúng ta mau đến trang của người bị hại kia xem thử đi"

Ta Bị Rối Loạn Tiêu Hóa: "+1 , đi thôi mọi người"
Ngồi Trong Tolet, Gào Thét Tên Em: "+2, ta đã theo dõi nàng ấy"
"..."
Ta Là Lung La Lung Linh, Lấp La Lấp Lánh Lập Lòe Lấp Lóe Lóng Lánh Long Lanh Lòe Loẹt Lấp Ló Ánh Sao Mai: "Ta đã đến, nàng ấy thật đáng thương a, +270903"
Nguyệt Ninh nằm trên giường, nhìn điện thoại phát ra âm thanh ting_ting mà khẽ thở dài.
Tự nhiên trở nên nổi tiếng, không biết phải làm sao a? Lượt theo dõi trên trang cá nhân của nàng đã đến 20 vạn (200.000) và vẫn tiếp tục tăng lên.
Nguyệt Ninh tỏ vẻ: Ta có nên bước vào giới giải trí hay không? Vào đó bảo đảm sẽ nổi hơn cồn a!!! Tương lai sáng lạn, có thật nhiều trai đẹp chạy xung quanh nàng! Nghĩ đến thật đà vui vẻ!
Nguyệt Ninh nghĩ đến tương lai kia, vui vẻ được một chút thì liền bị dập tắt bởi hiện thực đau khổ này.
Nàng không có t* c*ng, chỉ có một trái thận, chạy đi chạy lại để tìm chết hay sao? Tốt nhất là ăn no rồi nằm chờ chết, an tĩnh mà làm một con cá mặn thiện lương!!!
 
Back
Top Bottom