Ngôn Tình Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,271,573
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
phuong-thuc-nghich-tap-cua-nu-phu-phao-hoi.jpg

Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Tác giả: Ngô Lộc
Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không, Nữ Cường
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Truyện Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi của tác giả Ngô Lộc kể về Nguyệt Ninh bất cẩn xuyên vào một cuốn tiểu thuyết tổng tài đang hot trên mạng. Quyển tiểu thuyết ngược luyến tình thâm vô cùng cẩu huyết, thế nhưng rất nhiều người yêu thích.

Nàng chỉ lỡ miệng phun tào một vài câu không hay cho lắm mà thôi, nhưng chẳng may thay nàng lại bị xuyên vào tiểu thuyết ấy.

Vì cái gì đang yên đang lành thì xuyên rồi? Cào phím một chút cũng không được ư?

Vì để tồn tại yên ổn, nàng quyết định né tránh nam nữ chính! Sống một cuộc đời yên ổn! Nhưng vì sao họ lại bắt đầu đối phó với nàng? Đã thế thì đừng trách vì sao nước biển lại mặn!

Nữ chính ngốc bạch ngọt ư? Đơn giản! Nàng sẽ đóng vai ngốc bạch ngọt một cách hoàn mĩ hơn cho mà xem!

Nam chính đối phó với nàng?? Được thôi, Ta sẽ chơi chơi cùng với các ngươi!

Cuối cùng ta muốn nói, các ngươi đã chuẩn bị tinh thần chưa????​
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 1: 1: Xuyên Sách


Nguyệt Ninh mở mắt nhìn lên trần nhà, nàng muốn xoay lưng lại nhưng mà không thể.

Cơ thể này đang vừa mất một cái thận, đúng, không nghe nhầm đâu, là một cái thận.
Hôm nay là ngày thứ 3 nàng đến với thế giới này, nàng chính là xuyên đến đây.

Trên mạng có một bộ tiểu thuyết rất hot có tên [Người tình trong mộng của Bá tổng].

Bộ tiểu thuyết này rất được mọi người hoan nghênh.

Nhưng có lẽ chỉ có mỗi mình nàng là thấy không vừa mắt, không hợp tam quan.
Vì thế nàng liền liên mạng mà cào phím bộ tiểu thuyết đó, có lẽ vì thế mà nàng đã bị xuyên qua quyển tiểu thuyết cẩu huyết này.
Không phải trong tiểu thuyết hay viết rằng, sau khi xuyên qua sẽ được làm nữ chính ư? Sẽ được thật nhiều nam nhân quay xung quanh ư? Nam chính thâm tình luôn luôn che chở ư? Người khác đều là như vậy, thế nhưng đến lượt nàng thì hoàn toàn khác! Nàng xuyên thành nữ phụ, còn là một nữ phụ mất đi một quả thận cùng với t* c*ng!
Ha ha đát! Tác giả của bộ tiểu thuyết này đâu? Ra đây chúng ta bàn luận về nhân sinh một chút nào!!!
Hôm nay vẫn không có ai đến thăm nàng, đúng là gia đình tuyệt phẩm.

Nguyệt Ninh khẽ thở dài sau khi nhớ đến nội dung của cái bộ Tiểu thuyết này.
Đây là một bộ tiểu thuyết vô cùng cẩu huyết, bá đạo tổng tài yêu ta, ngược luyến tình thâm các loại đều có.

Nguyên bản là hai chị em ruột tranh giành một nam nhân, các loại tình huống như lấy thận, lấy ra t* c*ng, sinh non, tai nạn xe cộ gì đó đều xảy ra.
Nguyệt Ninh không hiểu vì lí do gì mà tác giả có thể nghĩ ra một bộ như thế này.

Có phải hay không bị triệu chứng bệnh gì khó nói rồi? Bộ tiểu thuyết này ngược quá lố lăng, bug thì quá nhiều.
Nam nữ chính đều là cặn bã, nam chính ngược nữ chính, nữ chính cũng ngược nam chính.

Đã thế còn lôi cả một pháo hôi nhỏ bé như nàng để đem vào làm đệm lưng! Ha ha đát!
Nhạc Linh Nhi từ nhỏ đã thầm mến nam chính Tần Trạch, mà hắn ta lại thích chị gái của nàng là Nhạc Dao Dao.

Nam chính thích Nhạc Dao Dao là bởi vì tính cách hiền lương, ngây thơ trong sáng, tiểu bạch thỏ, nhu nhược động lòng người.

Nhưng thật ra hắn đâu biết rằng, Nhạc Dao Dao vô cùng ác độc, tàn nhẫn.

Chẳng qua nàng ta ngụy trang bạch liên hoa quá tốt mà thôi.
Từ nhỏ cha mẹ đã yêu thương Nhạc Dao Dao hơn Nhạc Linh Nhi.

Nhạc Dao Dao từ khi sinh ra thì một đạo sĩ đã nói rằng nàng là phúc tinh của gia đình, vị đạo sĩ tỏ vẻ thâm cao khó lường khiến cho cả gia đình càng yêu quý Nhạc Dao Dao.
Quả nhiên sức mạnh của nữ chính, hào quang quá mãnh liệt đã chứng minh điều đó.

Khoảng một thời gian ngắn sau, gia đình bỗng chốc lm ăn như diều gặp gió, thuận lợi đến không ngờ.

Liên tiếp rất nhiều lần làm ăn thuện lợi, khiến cho gia đình này trở thành một trong những công ty giàu có nhất nhì tại thành phố.

Vì thế cha mẹ của cổ thân thể này vô cùng yêu vị tỷ tỷ kia.
Thế nhưng không bao lâu sau, khoảng 3 năm thì cổ thân thể này sinh ra.

Thật trùng hợp là một vài chuyện xui rủi đã bắt đầu xảy ra khiến cho làm ăn không tốt, chỉ là hơi không tốt một chút mà thôi.

Đến năm cổ thân thể này 4 tuổi, gia đình đi du lịch tại Mĩ thì bất ngờ Nhạc Dao Dao bị mất tích tại sân bay, cha mẹ nguyên chủ lo lắng tìm kím ngày đêm mà vẫn không được, bọn họ bắt đầu đổ lỗi cho nguyên chủ, nói nàng là một cái đại xui xẻo, sao chổi tái thế.
Nhạc Dao Dao mất tích, cả nhà tìm kím suốt bao nhiêu năm vẫn không được, nỗi ghen ghét đè ép liền giáng xuống nguyên chủ.
Vốn dĩ Nhạc Dao Dao cùng Tần Trạch sẽ sớm đính hôn, thế nhưng suốt bao nhiêu năm vẫn tìm không được nên đã quyết định đưa Nhạc Linh Nhi làm thế thân.

Chờ đợi Nhạc Dao Dao về thì sẽ đổi lại như cũ.
Vốn dĩ là nam chính muốn cười Nhạc Dao Dao nhưng vì nàng đã mất tính nên Nhạc gia đành phải đưa Nhạc Nhạc Nhi thế thân, cưới Tần Trạch.
Mặc dù hắn cưới Nhạc Linh Nhi, nhưng hắn rất ghét nàng.

Hắn không yêu thê tử của mình, hắn ngược lại là rất ghét cái loại ti tiện như nàng.

Hắn ghét nàng, vì nàng đã thay thế Dao Dao khiế hắn mất đi nữ nhân mà hắn yêu nhất

Sau khi kết hôn, hắn cũng chẳng về nhà,một tháng về có khi chỉ một lần.

Về đến nhà có khi còn không nhìn nàng một cái.

Ngày tháng Nhạc Linh Nhi sống tại Tần gia không hề sung sướng, đến cả đám người hầu cũng không coi nàng ra gì.
Thế nhưng, chỉ cần hắn nói một câu thì nguyên chủ sẽ vâng vâng dạ dạ mà nghe lời, ngoan ngoãn cho hắn sai khiến.
Nguyệt Ninh: (﹁﹁)
Nguyệt Ninh đây là lần đầu tiên nàng có thể chứng kiến thấy nam chính như vậy.

Rõ ràng không yêu người ta thì thôi, đã thế còn đính hôn sau đó kết hôn với nguyên chủ.

Sau đó lại thái độ, nói người ta ti tiện, không yêu nàng bla bla.
Nguyệt Ninh chỉ muốn nói một câu, có bệnh phải trị, đừng trốn điều trị mà ảnh hưởng đến thời mọi người xung quanh.
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 2: Chương 2


Nguyệt Ninh đã đọc qua bộ tiểu thuyết này, nàng rất hiểu cảm xúc của nguyên chủ.

Loại cảm xúc đau khổ, nàng ấy vốn chỉ là một nhân vật pháo hôi qua đường mà thôi, nàng sống chết là do tác giả cào phím mà thành.
Đã là nhân vật qua đường thì sẽ có kết cục bi thảm.

Nàng ấy nhận sự chèn ép từ nam chính, hắn ta tỏ ra yêu thương nàng để khiến cho nữ chính đau khổ mà thôi.
Dưới ngòi bút cẩu huyết của tác giả, nguyên chủ liền thê thảm không thể tưởng.

Các loại bi kịch sảy ra trên người, cuối cùng lĩnh cơm hộp ra đi.

Nam nữ chính liền tái hợp, yêu thương nhau trọn đời.
Toàn thế giới đều ngược nàng, sau khi tỷ tỷ nàng trở lại thì nàng ta thân thể không hề tốt.

Thân thể yếu đuối tựa như sắp lìa trần, nội tạng hư tổn.

Nhạc gia cùng nam chính vô cùng lo lắng cho Nhạc Dao Dao, bọn họ dùng 7749 cách thức để cho nguyên chủ đem ra t* c*ng cùng với một bên thận tặng cho tỷ tỷ của mình.
Nguyệt Ninh thở dài, Cắt t* c*ng thì cũng đã cắt nhưng Nhạc Dao Dao lại muốn cái t* c*ng đó, chả lẽ lại đem t* c*ng nhét vào cơ thể nàng ta sao?
Kịch bản là như thế này: Bởi vì không muốn cho nguyên chủ mang thai con của nam chính, nên trước tiên đem t* c*ng cắt đi, nhanh chóng xử lí ngọn nguồn hết thảy, phòng trường hợp không may xảy ra.
Sau khi cắt t* c*ng, bây giờ lại cắt thêm một bên thận.

Hiện tại Nhạc Dao Dao thận bị suy yếu nên cần thiết đổi một cái thận.

Bởi vì nguy kịch nên bọn họ muốn một cách nhanh nhất có thể, vì thế nên đem nguyên chủ moi ra một quả thận.
Nguyên chủ ngốc bạch ngọt nên đã đồng ý không chút do dự, vì nàng yêu thương vị tỷ tỷ vừa mới xuất hiện này, nàng muốn bù đắp cho tỷ tỷ những năm nàng ta không có ở đây, không cảm nhận được tình yêu thớnh cha mẹ.
Đã thế nàng còn nhận được lời trỉ trích từ mọi người xung quanh:
"Tất cả là lỗi của ngươi! Là ngươi nợ nàng!"
"Tỷ Tỷ của ngươi ở bên ngoài rất khổ, ngươi không thể không suy nghĩ cho nàng một chút sao?"
"Ngươi đã cướp nam nhân của nàng, ngươi biết nàng đau khổ như thế nào không?"
"Ngươi là đồ sao chổi! Đồ vô lương tâm! Ta không có thứ con lònh lang dạ sói như ngươi!"
Sau khi nữ chính nhận được quả thận, nàng ta cùng nam chính ngược luyến tình thâm.

Tiếp đó cùng nhau lăn ga giường.

Cuối cùng nam chính vì nữ phụ ép buộc liền làm nàng ta sinh non.
Nữ chính đau khổ sau đó lại tiếp tục ngược luyến tình thâm một hồi lâu.

Sau đó nàng ta uống rượu say tại quán bar rồi bị đám người lưu manh trêu ghẹo, nam chính đến cứu nàng.

Cuối cùng vì nữ chính trúng xuân dược nên hai người tiếp tục lăn ga giường với nhau.
Nữ chính thức dậy thì lại khóc lóc, sau đó ôm cái bụng đầy nòng nọc đi qua nước Mĩ.

5 năm sau đem hài tử thông minh vô cùng trở về.
Nam chính liền theo đuổi nữ chính lại từ đầu, cuối cùnh ba người hạnh phúc bên nhau.

Nguyệt Ninh: (﹁﹁)
Ha ha?? Đối với cốt truyện này, Nguyệt Ninh liền muốn phun.

Nàng thật muốn đem vị tác giả này vào tiểu thuyết sau đó cho nàng ta hiểu rõ.Nàng ta tự mình trải qua một lần thì nàng ta mới hiểu rõ, chính bản thân mình trải nghiệm thì nàng mới có thể yêu nam chính hay không.

Có chút tam quan không ngay thẳng mà còn có thể viết ra bộ tiểu thuyết này, thật muốn phun vào mặt nàng ta.
Không có trải qua tổn thương, thì sẽ không hiểu được thương tổn, dù là đây chỉ là một bản tiểu thuyết, nhưng vẫn rất ảnh hưởng đến giá trip quan của độc giả.
Nguyệt Ninh thở dài, nàng nhức hết cả trứng khi nhắc lại cốt truyện này.
Hiện tại cốt truyện đã đến giai đoạn Nhạc Dao Dao trở về, nguyên chủ vừa ghép thận xong thì nàng vừa xuyên đến.
Nàng ngây ngốc nghĩ nghĩ một hồi thì âm thanh máy móc từ trong não phát ra:
[Kí chủ, xin chào ngài.

Ta là hệ thống ngược cặn bã mang số liệu 0002 xin vui lòng vì ngài mà phục vụ].
Nguyệt Ninh bất ngờ một giây, sau đó nàng liền lấy lại cảm xúc.

Các này bàn tay vàng hiển nhiên là nàng phải có, đây coi như là phần thưởng cho nàng khi xuyên qua cái tiểu thuyết cẩu huyết này nhỉ? Với lại, ai xuyên qua cũng có mà nhỉ? Không bất ngờ, không bất ngờ.
Nguyệt Ninh hiếu kì hỏi 0002 hệ thống: "Ngươi là hệ thống đúng không?".
Hệ thống 0002 nhuyễn manh mà nói với nàng: [Đúng vậy thưa kí chủ, hân hạnh được phục vụ ngài].
Nguyệt Ninh vui vẻ nàng ít ra vẫn có thể có bàn tay vàng an ủi tâm hồn, nàng hỏi 0002: "Ngươi có kĩ năng gì? Ngươi cho ta đồ vật nghịch thiên sao?"
0002: [Không thể, bổn hệ thống dựa vào điểm ngược tra và điểm hảo cảm mà kí chủ đạt được trong quá trình chơi sau đó sẽ dựa vào số điểm ấy cung cấp tích phân cho ngài mua vật phẩm].
Nguyệt Ninh: "Điểm ngược tra cùng với điểm hảo cảm là cái gì?"
Hệ thống : [Giá trị ngược tra là giá trị trong quá trình kí chủ ngược nam nữ chính hoặc là một ai đó, họ thống hận, họ đau khổ, họ điên cuồng thì sẽ nhận được].
[Giá trị hảo cảm cũng giống như vậy, khi ai có hảo cảm hoặc yêu thích ngài thì ngài sẽ nhận được].
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 3: Chương 3


Nguyệt Ninh nhàn nhạt trả lời: "Đã biết"
Hệ thống: Dựa vào số điểm ấy, ngài có thể cùng hộ thống trao đổi vật phẩm tại Cửa Hàng Quy Đổi Chúc ngài chơi vui vẻ
Nguyệt Ninh không cho hệ thống offline,nàng tiếp tục hỏi: "Có quà cho tân thủ không?"
Hệ thống 0002: Bởi vì hệ thống truyền sai thời gian, đáng lẽ ra ngài nên đén vào lúc Nhạc Dao Dao chưa trở về, ngài còn chưa bị mất t* c*ng.

Thế nhưng Hệ thống bị lỗi trong quá trình truyền tống, nên ngài sẽ có thể nhận được quà thân thủ
Quà tân thủ bao gồm: [500 tích phân, sổ tay hacker vớ vẩn]
Nguyệt Ninh giật giật khóe miệng: "Sổ tay hacker vớ vẩn?"
Hệ thống: [Đúng đúng, là vớ va vớ vẩn nha.

Bởi vì quyền hạn của ngài quá thấp, vì thế cho nên ngài chỉ có thể tiếp nhận những thứ ấy mà thôi.]
[Thế nhưng ngài không nên xem thường, quyển sổ tay này cũng rất hữu dụng đó nha]
Nguyệt Ninh: (﹁﹁)
Ha ha đát! Bổn cung không cần! Mi tự mà giữ lấy đi, mau mau cút!

Nguyệt Ninh nghĩ thì nghĩ như vậy, nhưng nàng lại nói: "Được rồi, mau truyền đến đây đi"
Hệ thống vui vẻ truyền qua cho nàng: "Được"
Cái hệ thống này tuy nhìn thao thao bất thiệt, lại còn ngốc lăng nhưng ít ra vẫn có chút nghịch thiên.

Sau khi hệ thống truyền nội dung sổ tay vào não bộ của nàng, nàng liền có thể nhớ sơ sơ rồi.

Chỉ cần đọc lại vài chục lần là có thể nhớ hết tất cả, đợi khi nào nàng rảnh rỗi thì sẽ đọc.
Nguyệt Ninh tỏ vẻ: Cuộc sống thật khó khăn, ta muốn làm cá mặn! Ta không muốn lật người! Ta muốn làm sâu lười!
Nguyệt Ninh: "Có thuốc giảm đau hoặc lành vết thương gì không? Ta muốn đổi vài viên."
0002: [Có, ngài đợi ta một lát]
Hệ thống vừa nói xong thì trước mặt nàng xuất hiện một cái màn hình lớn, hiển thị tất cả vật phẩm trước mắt.
Phía bên trái góc còn viết vài chữ: Cửa Hàng Quy Đổi, cửa hàng này cái gì cũng có nào là đan dược cường hóa thân thể, thú cưng có linh tính, súng ống, bom, thuốc nổ, đại bác, kiếm, quần áo và trang sức.

Mỗi vật phẩm là một cái giá khác nhau, có một vật phẩm là một con phượng hoàng lửa với giá 10 vạn(100.000) tích phân.
Nguyệt Ninh tìm một hồi lâu mới thấy một góc nhỏ bán đan dược cấp thấp, thuốc viên.

Giá cả khá là nhỏ, một lọ nhỏ Tích Cốc Đan với giá 5 tích phân gồm 30 viên.

Và một hộp thuốc giảm đau số hiệu 3022 với giá 10 tích phân gồm 15 viên.
Nguyệt Ninh mua 2 lọ Tích Cốc Đan, một hộp giảm đau sau đó nàng liền đóng màn hình lại.

Nhìn nhiều đau mắt, nàng rất nghèo.
Sau khi mua xong nàng lièn đem thuốc uống xuống bụng.

Một dòng nước ấm chảy khắp cơ thể khiến cho nàng cảm thấy rất thoải mái, nhất là chổ vừa mổ xong vết thương tại nơi đó không còn đau nữa.

Nàng không thể không cảm thám một câu với 0002: "Quả nhiên thuốc vào năm 3022 rất là tốt nha."
Hệ thống nghe thấy thì liền phản bác lại: [Thật đúng là thuốc của năm 3022 thêu nhưng thuốc này thuộc về thế giới khác, thế giới này tại không gian 5 chiều thưa kí chủ]
Nguyệt Ninh cười cười: "Thì ra là vậy"
Vừa định hỏi hệ thống thêm vài câu thì nàng lại nghe tiếng bước chân về phía này.

Nguyệt Ninh nhạn chóng đắp chăn nằm xuống tuy rằng vết thương đã không còn đau nhưng nàng vẫn muốn giữ nguyên hiện trạng, không thể làm như không có chuyện gì.

Lỡ bọn họ đem nàng đi làm thí nghiệm gì đó thì thảm rồi.
Tiếng bước chân càng lúc càng gần, một lát sau đó nàng liền thấy một nam nhân đi tới, ngũ quan của hắn hài hòa đẹp mắt, nhưng không mang một tia cảm tình nào, hắn khí thế hiên ngang mà bước vào, tạo cho người ta một cảm giác áp lực khi ở gần.
Tần Trạch tiến vào phòng bệnh của nàng, hắn vô thức nhìn nàng một cái sau đó tiến tới cạnh giường.
Nguyệt Ninh nhìn thấy hắn, nàng bắt đầu mở ra kĩ năng diễn xuất của mình.
Hắn tiến lại gần chiếc giường, sau đó đứng im tại chỗ mà nói: "Linh Nhi, thật sự rất cảm ơn ngươi vì những chuyện đã làm cho tỷ tỷ ngươi, thế nhưng ta chỉ yêu mỗi mình Dao Dao, ta sẽ không bao giờ yêu ngươi.

Ngươi hãy chết tâm đi."
Nguyệt Ninh ngước lên nhìn hắn, tựa như không nghe thấy hắn nói gì, ánh mắt nàng vô cùng đau thương mà nhìn chằm chằm hắn: "Thế nhưng ta rất yêu ngươi, ta thật sự rất yêu ngươi".
Tựa hồ như nàng nghĩ ra cái gì đó, sau đó nàng cụp mi lại rồi cúi mặt xuống khẽ nói: "Ngươi không cần nói như vậy, ta đã biết".
Trong mắt hắn Nhạc Linh Nhi luôn luôn điêu ngoa tùy hứng, nháo sự một các ầm ĩ.

Khiến người ta chán ghét cùng ghê tởm, thế nhưng hôm nay lại nhu thuận yếu ớt như vậy.

Khiến hắn cũng không thể nào quát lớn tiếng với nàng.
Hệ thống: [Đinh___ +3 giá trị hảo cảm từ nam chủ]
Nguyệt Ninh đang cúi đầu khẽ câu môi lên cười, một độ cong không ai có thể nhận ra.
A, nam nhân!
Ngươi thích như vậy đúng không? Ta sẽ chơi với ngươi đến cuối cùng, chơi cùng ngươi đốn mức ngươi tan cửa nát nhà thì thôi!
Ai bảo ta là nữ phụ cơ chứ? Nghịch tập nhân sinh cơ mà!
Tần Trạch nhìn nàng một chút, sau đó âm thanh khẽ dịu lại đôi chút: "Ngươi biết thì tốt rồi, cố gắng nghỉ ngơi đi.

Thế nhưng không cần đến phòng của Dao Dao gây chuyện, ngươi mà nháo loạn thì đừng trách ta"
Thế nhưng hắn sẽ không yêu nàng, hắn chỉ mãi mãi yêu Dao Dao của hắn!
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 4: Chương 4


Nguyệt Ninh thấy hắn hòa hoãn đôi chút thì nàng bắt đầu rưng rưng nước mắt mà nhìn hắn: "Ta có bệnh, vừa mới mổ được vài hôm nên vết thương rất đau.

Ngươi có thể đừng k*ch th*ch ta hay không? Ta chịu không nổi, ta sợ cái mạng này giữ không nổi."
Tần Trạch: "Có thể.

Nhưng ta nhắc lại lần cuối cùng người ta yêu là Dao Dao, dù cho ngươi có suy tính cái gì đi nữa ta vẫn sẽ không để ý đến ngươi."
Nguyệt Ninh vẻ mặt không thể tin nổi, nàng cụp đuôi mắt xuống sau đó tiếp tục nhìn hắn: "Ừm"
Nguyệt Ninh co quắp khóe miệng, cố gắng không thể mắng chết tên tiểu tặc trước mặt nàng, một bộ Ta đau đớn, xin ngươi đừng nói nữa biểu tình.

Nàng vẻ mặt đau đớn, nhưng trong lòng đang mắng chết tên tặc tử này.
Nguyệt Ninh không hiểu vì sao nữ chính bị ngược thê thảm nhưng cuối cùng vẫn yêu hắn, vẫn cùng hắn bên nhau.

Ha hả? Có phải nàng ta thích bị ngược đãi hay không?
Hắn ta có phải muốn k*ch th*ch chết nguyên chủ, sau đó một đời một kiếp ở bên nữ chính, hạnh phúc mãi mãi về sau? Không có một chút áy náy nào đối với nguyên chủ hay sao?

Tần Trạch nhìn thấy nàng co quắp trên giường, một tia áy náy hiện ra.

Hắn xoay lưng rời đi, trước khi đó còn gọi bác sĩ cho nàng: "Linh Nhi, ngươi đừng trách ta.

Ta biết ngươi vừa mổ xong, còn mất đi một cái thận.

Nhưng tội của ngươi vẫn chưa chuộc lại hết được, đây là ngươi nợ nàng ấy".
Nguyệt Ninh khiếp sợ mà nhìn hắn, nàng mất đi một cái thận đấy! Thế mà hắn còn kêu nàng chưa thể chuộc tội.

Nàng phạm vào tội gì rồi? Tội không đem thận của bản thân ra sớm hơn một chút sao? Hay tội do nguyên chủ quá tốt rồi?
Dù nàng có phạm tội lỗi đầy trời đi nữa thì hắn là cái quái gì mà đòi thay trời hành đạo? Không ai mượn hắn, hắn ở đây cao cao tại thượng nhìn nàng là cái cọng lông gì?
Người bị mất thận là nguyên chủ, hắn đâu có mất một cọng lông nào đâu, nên làm sao mà hiểu được.

Nàng cảm thấy hắn vẫn là mất đi một quả thận đi, sau đó bay luôn cái th*n d*** kia thì có lẽ hắn sẽ hiểu được nhỉ?
Nhưng đây là chuyện không thể! Hắn là ai? Là nam chính, là đứa con tinh thần của tác giả, là con của thiên đạo! Làm sao mà có thể mất một cái thận đây?
Mất thì đâu còn là nam chính một đêm 100 lần nữa đâu nhỉ? A, đúng là nam chính có khác
Nguyệt Ninh cúi đầu xuống, một hồi lâu sau nàng nghe thấy tiếng bước chân đã đi xa.

Nàng nhếch môi lên cười cười.
Nga, chuyện này tới đây vẫn chưa xong đâu! Nàng sẽ bắt hắn nôn ra cái thận, sau đó moi thận của hắn vứt cho chó ăn!
Phía bên cạnh nàng là phòng của Nhạc Dao Dao, bên căn phòng ồn ào huyên náo, đông đúc vô cùng.

Bọn họ nhao nhao chăm sóc cho Nhạc Dao Dao, có người đưa thuốc, người thì đấm bóp cho nàng ta.

Nguyệt Ninh: A, ta cũng đến góp vui nha!
Nguyệt Ninh cầm lấy điện thoại, sau đó nàng liền gọi cho cảnh sát báo nguy.

Một giọng nam vừa Alo một tiếng thì nàng lại bắt đầu bật chế độ diễn.

Nàng nằm thoải mái mà xoay xoay lọn tóc của mình nhưng giọng nói nghẹn ngào nức nở mà nói: "Alo, cảnh sát thúc thúc phải không ạ? Ta bị người ta lấy thận, bọn họ mua bán trái phép.

Địa chỉ tại thành phố S, bệnh viện tên là xxx".
Đông vui nhỉ? Ta đem cảnh sát đến góp vui cùng các người được không nào?
Linh Nhi không biết thận quý như thế nào, vì thế nàng đem thận cho người khác.

Đã giao cho người ta thì thôi đi, đằng này người ta đã không biết ơn mà còn khinh thường nàng.
Ha Hả? Có phải da mặt của bọn họ quá dày rồi không?
Tử cung không có, sẽ không có bà dì đến thăm vào mỗi tháng.

Các loại nội tiết tố cũng không có, nhưng cũng không phải vấn đề gì nguy hiểm đến tính mạng.
Cái quan trọng ở đây là lòng dạ hiểm độc của bọn họ, vì một lí do ngu xuẩn mà đem t* c*ng của nguyên chủ cắt mất.

Ha Hả? Đã không yêu người ta thì đừng động vào người ta, không lăn giường thì làm sao có thể mang thai?
Chính mình quản không nổi th*n d*** thì trách ai? A, nam nhân!

Đã mất t* c*ng thì xem như thôi đi, đằng này lại tiếp tục một quả thận! Thận sinh ra đã có đôi có cặp, sinh ra đã là vật mấu chốt trong cơ thể.

Rất nhiều người thiếu thận mà mang bệnh nặng, hoặc là chết.
Bộ tiểu thuyết này nàng rất muốn phun vào mặt tác giả.

Mặc dù trong truyện không có ai chết, nhưng vẫn ảnh hưởng đến tam quan của độc giả.

Nhất là các bé vị thành niên, tụi nhỏ căn bản đang trong quá trình hình thành tam quan, đọc xong bộ này tam quan của bọn nhỏ sẽ lệch lạc đi một chút.
Ngược nam nữ chính thì cứ ngược, thế nhưng lại đem một cái nữ phụ vào chịu tội thay thì có đáng hay không cơ chứ?
Chuyện của mình thì mình gánh, đừng đem người khác vào! Đây là nguyên tắc cơ bản tối thiểu trong cuộc sống, bọn họ không biết hay sao?
A, có thể là biết.

Nhưng bọn họ chẳng thèm quan tâm đến nguyên chủ một chút nào cả!
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 5: Chương 5


Thế nhưng thật sự trùng hợp đó là, nàng xuyên vào quyển sách này! Chiếm lấy thân thể này mà sống, thay nguyên chủ trong sách nhận lấy một đống cẩu huyết này.
Nàng không phải muốn thay nguyên chủ trả thù, nàng là vì bản thân, nàng muốn sống.
Đây là tiểu thuyết, bọn họ không có sinh mệnh không có giá trị quan.

Nhưng nàng đã xuyên đến, nàng có sinh mệnh, nàng cũng có giá trị quan của riêng mình.
Hiện tại Nguyệt Ninh không cần làm hắn yêu nàng, nàng chỉ cần hắn trả giá là được.

Khiến tất cả bọn họ trả giá, lập lại giá trị quan cho nàng.
Nói thật, trước khi nàng xuyên qua nàng đang đọc bộ tiểu thuyết này.

Lúc ấy nội dung khiến cho nàng nhức hết trứng, vì quá khó chấp nhận một đống tam quan méo mó này nàng đã đi cào phím.
Có một số tiểu thuyết, nàng ta xuyên vào thế giới ấy, ghét bỏ nam chính, khinh thường nam chính, nàng ta tỏ vẻ cả đời của nàng sẽ chẳng thèm để nam chính vào mắt, hắn ta không xứng để xách dép cho mình.
Thế nhưng sau 7749 chuyện, bọn họ lại bắt đầu nảy sinh tình yêu.

Nàng ta cảm thấy thật ra nam chính rất tốt, chẳng qua là người khác không biết mà thôi.

Sau đó nam chính hi sinh vì nàng ta vài chuyện, nàng ta liền yêu sâu đậm nam chính.
Cuối cùng HE, bọn họ hạnh phúc với nhau.

Tình yêu của bọn họ kết thúc viên mãn, khiến cho người người ngưỡng mộ, độc giả gào thét mà kêu gào, bọn họ tỏ vẻ bản thân sẽ chẳng bao giờ tìm được nam chính thâm tình như vậy, họ thiết tha mà ngưỡng mộ khiến cho tam quan liền bị méo mó.
Dù thế thể loại truyện này vẫn rất thông hành, được rất nhiều người ủng hộ.

Đối với thể loại tác giả như vậy, đối với loại nữ nhân như vậy Nguyệt Ninh tỏ vẻ khinh bỉ, nàng thật sự buồn nôn bọn họ vô cùng.
Nguyệt Ninh tỏ vẻ nhân sinh thật mệt mỏi, thật đau thương.
Tần Trạch hiện tại đang ở cùng với Nhạc Dao Dao trong phòng bệnh.

Bên trong phòng chất đầy hoa tươi cùng với rất nhiều trái cây, khiến cho không gian chật hẹp đến nỗi không có đường đi, đến nỗi chỗ đứng liền khó khăn đôi chút.
Cha mẹ Nhạc gia đều quay xung quanh nàng ta, người thì đút cho ăn, người thì xoa bóp.

Khiến cho Tần Trạch nhớ đến Nhạc Linh Nhi một mình đang nằm trong căn phòng bên cạnh, ánh mắt của nàng đau thương buồn tủi, hiện tại chắc có lẽ đang cô đơn một mình bên đó.
Thật ra hắn cũng nói đúng một cái đó chính là bên Nguyệt Ninh thật sự chỉ có một mình, thế nhưng nàng không hề cô đơn gì cả, nàng chỉ là muốn diễn cho hắn xem mà thôi.

Đóng vai ngốc bạch ngọt, bạch liên hoa để khiến cho hắn đau lòng một chút để sau này li hôn có thể chiếm được nhiều tài sản mà thôi.
Nguyệt Ninh đơn giản chỉ là tìm cho mình một đường lui an toàn mà thôi.

Nàng mất đi thận, không thể đi làm việc nặng nhọc, với lại đây là hắn nợ nguyên chủ một quả thận cùng với cả cuộc đời của nàng.

Nguyên chủ đến chết vẫn yêu hắn, tâm nguyện chỉ là được hắn quan tâm một chút.

Cả đời của nàng cha mẹ không yêu thương, hắn cũng thế.

Đến nổi t* c*ng, thận của mình đều không giữ được, đều giao cho người khác.

Sinh mệnh cuối cùng vẫn mất đi, vì thiếu khuyết nội tạng cùng với cơ thể suy nhược.
Từ nhỏ Nhạc Dao Dao đã có gương mặt nhu nhược, nhuyễn manh đáng yêu.

Giọng nói khiến người ta động tâm, không kìm được xúc động mà yêu thương chăm sóc.

Lại còn am hiểu lòng người, khiến cho nàng tựa như trung tâm của thế giới.
Từ nhỏ nàng ta đã nhận được sự yêu thương từ mọi người, không ai nhìn vào mà không yêu.

Gặp người thì người yêu, gặp hoa thì hoa nở!
Sau khi nàng ta quay về thì cả thế giới xoay quanh nàng, muốn gió được gió, muốn mưa được mưa!
Đến cả nguyên chủ cũng vô cùng yêu thương tỷ tỷ của mình, nàng ấy nguyện ý vì tỷ tỷ mà làm mọi thứ.

Hi sinh không một lời oán trách!
A, đúng là hào quang nữ chính! Chói mù mắt nàng rồi!

Thật ra hai người bọn họ sinh ra vẫn có nét giống nhau, nhưng vì tính tình của nguyên chủ hướng nội, lại ít nói.

Có chuyện gì nàng cũng giấu trong lòng, nếu đau khổ không thể chấp nhận được thì nàng sẽ trốn trong phòng trùm chăn lên mà khóc, hoặc trốn tại nơi không người mà khóc.

Nàng không hề tâm sự với ai, cũng không có bạn bè thân thiết.
Thế nhưng nàng yêu gia đình của mình, yêu mọi người đến mức muốn đem hết mọi thứ trao cho họ.

Đáng tiếc rằng không ai biết, cũng không ai quan tâm đến.
Từ nhỏ nàng đã như vậy, đến khi lớn lên thì càng thêm hướng nội.

Đến mức càng lúc càng nghiêm trọng, không thể vãn hồi.
Đến khi nàng bắt đầu thích Tần Trạch thì mọi thứ diễn ra thậm tệ hơn, vốn dĩ thế giới của nàng là màu xám xịt, tưởng chừng như Tần Trạch sẽ giúp nàng có được một chút tia sáng nào đó.
Thế nhưng không phải, cuộc đời của nàng càng trở bên tối tăm hơn khi có hắn, cũng vì hắn mà cái mạng nhỏ ấy không thể giữ lại được.
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 6: Chương 6


Nhạc Dao Dao tính tình ác độc, mưu mô xảo quyệt nhưng nàng dùng dáng vẻ bạch liên hoa mà che đậy.

Nàng che đậy rất tốt, chẳng ai có thể nhận ra.
Đến cả nguyên chủ cũng không biết tính cách thật sự của nàng, cũng đúng nhỉ, đây là tiểu thuyết, tất cả sự sắp đặt đều dưới ngòi bút của tác giả mà hóa thành.
Nàng sẽ bắt vị tỷ tỷ kia bộc lộ ra dáng vẻ thật sự, khiến cho mọi người lau mắt mà nhìn.

Nhìn đừa con thân yêu, người tình trong mộng của bọn họ nhìn thấy tính cách thật sự của nàng ta, có lẽ sẽ khiến bọn họ sợ hãi nhỉ?
Nguyệt Ninh chưa kịp cắt đứt mạch suy nghĩ thì đã nghe thấy tiếng bước chân tiến vào.

Đến lúc cách cửa mở ra thì nàng nhận ra đó chính là nữ chính Nhạc Dao Dao.
Nàng ta từ từ bước vào, thân thể suy nhược khiến cho bao nhiêu người muốn che chở.

Đương nhiên đó là đối với người khác thì vậy, nhưng nàng là trường hợp hiếm hoi còn lại.

Nhạc Dao Dao bước vào, nàng ta mang theo một bó hoa hồng đỏ vô cùng xinh đẹp.

Trên cánh hoa hồng ấy mang theo vài giọt sương sớm, khiến cho những đóa hoa càng thêm rực rỡ.

Có lẽ là hoa được gửi vào sáng nay.
Nhạc Dao Dao ôm bó hoa tiến vào chiếc bàn gần đó, trên tay nàng cắm từng đóa hoa vào trong bình.

Nàng ta khẽ nói: "Em gái của ta, ta đến để thăm em".
Nguyệt Ninh lười nói chuyện với nàng ta, nàng khẽ: "Ừm"
Nhạc Dao Dao không hề tức giận bởi câu nói của Nguyệt Ninh, đáy mắt nàng ta hiện lên một tia khinh thường nhưng giọng nói vẫn mang theo sự ngọt ngào: "Bó hoa này là A Trạch tặng cho ta vào buổi sáng hôm nay, hắn nói bó hoa này tượng trưng cho tình yêu của chúng ta.

Ta thật sự rất hạnh phúc, vì thế ta muốn đem bó hoa này đến đây cùng em chia sẻ.

Hi vọng em có thể vì chị mà chúc phúc cho tình yêu của chị và Tần Trạch".
Nguyệt Ninh không trả lời, nàng im lặng nhìn nàng ta.

Nàng không muốn phí nước bọt để cùng nàng ta cãi nhau, trừ khi cần thiết.
Nguyệt Ninh trong đầu đang nói chuyện với hệ thống, nàng muốn mua vài vật phẩm để đối phó Nhạc Dao Dao.

Sau khi đổi xong, Nguyệt Ninh thở dài một hơi.

Thật may, nàng có con hàng hệ thống ở đây.
Nhạc Dao Dao tiếp tục nói: "Chị thấy em cô đơn lẻ loi, một thân một mình tại căn phòng này.

Dù đang bị bệnh nhưng không có ai chăm sóc, quá là đáng thương".

"Vừa nảy chắc em cũng đã nghe A Trạch nói nhỉ, hắn trước mặt em đã nói rằng sẽ không bao giờ yêu em, mà người hắn yêu chính là chị.

Hắn muốn cùng chị kết hôn".
Nguyệt Ninh nhướng mày, nàng giọng điệu vô cùng tức giận hỏi Nhạc Dao Dao: "Không cần thao thao bất thiệt, ngươi nói đi, ngươi muốn gì?"
Nhìn thấy sự tức giận trên người Nguyệt Ninh, Nhạc Dao Dao mới nở nụ cười..Nàng ta cao cao tại thượng mà nhìn từ trên xuống mà nói: "Ta tới là khuyên ngươi, đừng nên đeo bám lấy A Trạch nữa.

Ngươi không xứng, hắn ta căn bản không hề yêu ngươi hắn yêu ta.

Ngươi nhanh chóng kí đơn ly hôn với hắn đi, đừng có mà cóc ghẻ còn đòi ăn thịt thiên nga.

Đúng là ngu ngốc hết thuốc chữa".

"A Trạch không yêu ngươi, nếu hắn yêu ngươi thì sẽ đem thận của ngươi cho ta sao? Sẽ vì ta mà ép buộc ngươi mổ thận hay sao?"
Ánh mắt nàng ta tràn đầy ác ý mà nói: "Ngươi không cảm thấy bản thân mình ghê tỡm đến mức nào hay sao? Hắn đã không yêu ngươi, vì sao lại bám theo hắn hoài không buông? Nhục nhã không? Xấu hổ hay không?".
Nguyệt Ninh cười khiêu khích:"Ly hôn sao? Không thể nào".
Nguyệt Ninh giọng điệu u buồn mà đau khổ: "Ta sẽ không ly hôn, ta sẽ không rời khỏi hắn.Ta sẽ không bao giờ giao hắn cho ngươi".
Nhạc Dao Dao nghe được câu này thì rất tức giận, nàng ta gào lên: "Chuyện này không phải do ngươi quyết định, chuyện này là do ta và A Trạch quyết định.

Hắn đã không yêu ngươi, trái tim của hắn và gia sản nhà Tần gia là của ta".
"Ngươi đừng mơ tưởng đến gia sẳn của hắn, ta chính là phu nhân tương lai của Tần Trạch.

Phu nhân tương lai của hắn, gia sản của hắn tất cả sẽ là của ta, của ta!!"
Nguyệt Ninh giọng nói khàn khàn, tựa hồ như sắp khóc: "Thân phận Tần phu nhân này ta thật sự không cần, ta chỉ cần hắn".
"Ngươi đừng có bôi nhọ danh dự của ta, ta biết sẽ có một ngày nào đó Tần Trạch sẽ nhận ta tâm địa độc ác của ngươi, sau đó ghét bỏ ngươi".
Nhạc Dao Dao tức giận vô cùng, nàng ta tiến lên đánh cho Nguyệt Ninh một bạt tai sau đó gào thét mà nói: "Ngươi câm miệng"
Nàng ta lo sợ bản thân bị phát hiện ra những tội lỗi đã làm, sợ hắn sẽ yêu Nhạc Linh Nhi, khiến cho nàng mất tất cả.

Nàng không hề muốn chuyện đó sảy ra, phải dùng mọi cách ngăn cản.
Một lúc sau, Nhạc Dao Dao liền mở miệng với giọng điệu hung hăng và độc ác: "Chỉ sợ ngươi không thể, cả đời này cũng không thể nào"
Nói xong nàng ta rút con dao gọt trái cây đâm thẳng vào vết thương cũ, sau đó liền ta thật to khiến cho mọi người nghe thấy.
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 7: Chương 7


Thấy bạch liên hoa Nhạc Dao Dao tự lấy dao đâm bản thân, Nguyệt Ninh giả vờ hoảng sợ: "Ngươi muốn làm gì?"
Nhạc Dao Dao nở nụ cười hung tợn: "Làm gì nhỉ? Đương nhiên là đổ tôpi cho ngươi rồi!!!" Nàng ta còn nói thêm: "Cố ý giết người là không được đâu nha em gái thân yêu của ta".
Nhạc Dao Dao tiếp tục cắm sâu vào vết mổ một chút, sau đó rút dao rồi quăng dao về phía nàng.

Nguyệt Ninh giả vờ hoảng hốt: "Ngươi làm gì.."
Sau khi làm xong, nàng ta tiếp tục hét thật to: "Cứu mạng, cứu mạng, cứu ta với".
Rất nhanh sau đó liền nghe thấy những tiếng bước chân lao về phía này.

Dẫn đầu đội ngũ chính là Tần Trạch, sau đó là một đám y tá đằng sau.
Nhạc Dao Dao gương mặt tái nhợt, nàng ta lùi về phía sau vài bước sau đó liền chạy đến phía Tần Trạch.
Tần Trạch nhìn thấy cái tay che đậy vùng bụng đầy máu, hắn ta liếc nhìn Nguyệt Ninh một cái sau đó liền bế Nhạc Dao Dao kiểu công chúa rời khỏi phòng.

Trước khi đi, hắn lạnh lùng nghiến răng nghiến lợi mà nói vài chữ: "Nếu cô ấy có vấn đề gì, thì ngươi chuẩn bị đi đầu thai đi".
Nhạc Dao Dao vì đã diễn nên nàng ta giả vờ ngất đi, thật ra nàng ta đâm không sâu.

Không động đến vết mổ, là vết thương mới hoàn toàn.

Không có gì nguy hiểm đến tính mạng.
Nguyệt Ninh im lặng mà hóng chuyện, nàng tỏ vẻ không hề liên quan đến nàng.
Nhạc Dao Dao tiến vào phòng giải phẩu một lúc lâu, phía bên ngoài Tần Trạch cùng Nhạc gia vô cùng lo lắng.

Hắn ta vì không thể kìm nén cảm xúc trong lòng nên đã đến gây ầm ĩ với Nguyệt Ninh.
Tần Trạch nổi giận đùng đùng: "Nhạc Linh Nhi ngươi làm người sao có thể ác độc đến vậy? Dao Dao là tỷ tỷ của ngươi, vậy mà ngươi lại đâm nàng".
Nguyệt Ninh: "Ngươi đừng có mà ngậm máu phun người, ta chưa hề động đến nàng ta.

Ta không phải kẻ ngốc, nếu như ta đâm nàng thì ta đã không đâm tại bệnh viện".
Tần Trạch nghiến răng nghiến lợi: "Vậy ngươi thử nói xem, vì sao nàng ấy bị thương?"
Nguyệt Ninh thành thành thật thật mà trả lời: "Nàng ta tự đâm bản thân"
Tần Trạch ánh mắt sắt lạnh lên, hắn nhìn nàng sau đó cười lạnh: "Nhạc Linh Nhi, không phải ai cũng lòng dạ hiểm độc như ngươi, Dao Dao là một cô gái tốt, nên ngươi đừng từ bụng ta suy ra bụng người"
Nguyệt Ninh cười cười: "Ha hả? Có phải hay không thì bây giờ chúng ta thử liền biết ngay.

Ngươi có thể đem nàng giám định vết thương mà xem thử".
Xem xong có khi ngươi sẽ phát hiện bản thân là đồ ngu ngốc chăng???
Tần Trạch phẫn nộ: "Nhạc Linh Nhi ngươi tưởng rằng ai cũng sẽ ác độc như ngươi sao? Sẽ không từ thủ đoạn một cách đáng khinh như ngươi hay sao?"
Nguyệt Ninh cảm thấy nói chuyện với con hàng này tốn thời gian, nàng nhanh chóng liền nói với hắn: "Được thôi, nếu ngươi không tin thì bây giờ ta đem ra chứng cứ.

Xem ngươi còn có thể cãi lại hay không!"
Nguyệt Ninh lấy ra một cái máy ghi âm có vẻ ngoài giống hệt cây bút từ trong túi áo, nàng cười cười nói: "Thật tiếc quá, ta lỡ ghi lại chứng cứ hết rồi.

Ngươi cứ từ từ mà nghe"

"Hi vọng sau khi nghe xong ngươi đừng thất vọng về nàng ấy, người tình trong mộng của ngươi cơ mà, sao có thể thất vọng đây?"
Nàng cũng không đợi hắn nói chuyện, Nguyệt Ninh liền ấn vào nút mở, sau đó còn tốt bụng mà mở lớn hết thanh âm ra ngoài.

Thanh âm từ trong liền vang lên, nghe được rất rõ ràng:
"Em gái của ta, ta đến để thăm em".
"Bó hoa này là A Trạch tặng cho ta vào buổi sáng hôm nay, hắn nói bó hoa này tượng trưng cho tình yêu của chúng ta.

Ta thật sự rất hạnh phúc, vì thế ta muốn đem bó hoa này đến đây cùng em chia sẻ.

Hi vọng em có thể vì chị mà chúc phúc cho tình yêu của chị và Tần Trạch".
"Chị thấy em cô đơn lẻ loi, một thân một mình tại căn phòng này.

Dù đang bị bệnh nhưng không có ai chăm sóc, quá là đáng thương".
"Vừa nảy chắc em cũng đã nghe A Trạch nói nhỉ, hắn trước mặt em đã nói rằng sẽ không bao giờ yêu em, mà người hắn yêu chính là chị.

Hắn muốn cùng chị kết hôn".
"Ta tới là khuyên ngươi, đừng nên đeo bám lấy A Trạch nữa.

Ngươi không xứng, hắn ta căn bản không hề yêu ngươi hắn yêu ta.

Ngươi nhanh chóng kí đơn ly hôn với hắn đi, đừng có mà cóc ghẻ còn đòi ăn thịt thiên nga.

Đúng là ngu ngốc hết thuốc chữa".
"A Trạch không yêu ngươi, nếu hắn yêu ngươi thì sẽ đem thận của ngươi cho ta sao? Sẽ vì ta mà ép buộc ngươi mổ thận hay sao?"
"Ngươi không cảm thấy bản thân mình ghê tỡm đến mức nào hay sao? Hắn đã không yêu ngươi, vì sao lại bám theo hắn hoài không buông? Nhục nhã không? Xấu hổ hay không?".
"Chuyện này không phải do ngươi quyết định, chuyện này là do ta và A Trạch quyết định.

Hắn đã không yêu ngươi, trái tim của hắn và gia sản nhà Tần gia là của ta".
"Ngươi đừng mơ tưởng đến gia sẳn của hắn, ta chính là phu nhân tương lai của Tần Trạch.

Phu nhân tương lai của hắn, gia sản của hắn tất cả sẽ là của ta, của ta!!"
"Ngươi câm miệng!!!!"
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 8: Chương 8


Nghe xong đoạn ghi âm kia, Tần Trạch sắc mặt không hề tốt.

Biểu cảm của hắn trở nên vặn vẹo, hắn xoay người tiến đến căn phòng bệnh VIP của Nhạc Dao Dao.

Hắn muốn biết rõ chân tướng sự thật này.
Nguyệt Ninh nhìn hắn rời đi, nàng cười cười một cách vui vẻ.

Không cần cảm ơn nàng đâu nha, vốn dĩ đây là một quyển tiểu thuyết ngược luyến tình thâm mà.

Nàng chẳng qua là giúp tiến triển cốt truyện một chút mà thôi, dù gì thì sớm hay muộn chuyện này cũng sẽ sảy ra mà thôi.
Tần Trạch đã rời đi, Nguyệt Ninh không có chuyện gì làm nên đã gọi 0002: "0002, mở màn hình hệ thống lên, chúng ta xem phim Tổng tài ngược luyến tình thâm cùng bạch liên hoa nào"
Hệ thống 0002: "Được thôi, thưa kí chủ"
Hệ thống vừa dứt lời, trong màn hình liền hiện ra khung cảnh Nhạc Dao Dao cùng Tần Trạch cãi nhau:
Nhạc Dao Dao nhìn Tần Trạch nước mắt liền lộp bộp mà rơi xuống : "Không phải như vậy, là Nhạc Linh Nhi ép buộc ta nói như vậy.

Nếu ta không nói thì nàng ta sẽ đâm ta vì vậy cho nên ta mới làm thế.

A Trạch ngươi phải tin ta"
Tần Trạch cau mày mà nói: "Nhạc Dao Dao, ngươi thật sự khiến cho ta quá thất vọng"
Nhạc Dao Dao: "A Trạch, ngươi hãy tin ta.

Nếu thật sự ta hãm hại nàng thì làm sao ta lại để cho nàng ta có bản ghi âm kia? Đúng không nào?"
Tần Trạch im lặng mà nhìn Nhạc Dao Dao, hắn ta không nói.

Hắn cũng nghi ngờ Nhạc Linh Nhi hãm hại nàng ấy.
Nhạc Dao Dao thấy gương mặt hắn trở nên ôn hòa lại một chút thì nàng ta lại tiếp tục mà nói dối: "A Trạch, có lẽ mục đích thật sự của nàng ta chính là khiến cho chúng ta chia rẽ.

Ngươi đừng mắc mưu của nàng ta.

Ta thật sự rất yêu ngươi"
Tần Trạch xoa đầu Nhạc Dao Dao: "Ta biết rồi, ủy khuất cho ngươi.

Ta xin lỗi"
Nhạc Dao Dao chuẩn bị nói cái gì đó thì đột nhiên điện thoại Tần Trạch liên tục phát ra âm thanh Ting_ting_ting, khiến cho không gian trở nên trầm mặc.
Tần Trạch nhíu mày, điện thoại của hắn luôn để chế độ im lặng, vì sao lại kêu ngay lúc này? Hắn nghĩ nghĩ liền lấy điện thoại ra xem xét, hắn muốn xem ai dám phá điện thoại của mình.
Vừa mở điện thoại ra, một người tự xưng là Đội Hỏa Tiển Bảo Vệ Dãy Ngân Hà gửi cho hắn một đoạn video không biết tên, hắn ta còn kèm theo một dòng tin nhắn Sự thật chỉ có một, hung thủ chính là người đang đứng trước mặt ngươi!!! cùng với một cái mặt cười thiên thần.

Tần Trạch đen mặt, hắn ấn vào đoạn video kia xem thử, hắn muốn xem ai hãm hại Dao Dao của hắn.
Vừa ấn xong, một đoạn video cùng âm thanh vô cùng rõ ràng liền hiện ra trước mặt.

Hai cô gái đang cãi nhau, một người thân thể yếu đuối ngồi trên giường bệnh, người kia thì đứng ngay trước giường.

Hai người đối diện với nhau, nhìn nhau chằm chằm.
Một lát sau đó, âm thanh bắt đầu vang lên.

Âm thanh kia vô cùng quen thuộc, chính là đoạn ghi âm khi nãy hắn đã nghe thấy do Nhạc Linh Nhi đưa cho hắn.

Thế nhưng lần này rõ ràng hơn, đây có lẽ là đoạn ghi âm hoàn chỉnh.
Khung cảnh tiếp tục chuyển đến hình ảnh người con gái đang đứng kia rút một con dao gọt hoa quả lên, dùng con dao ấy đâm thẳng vào vết mổ!
Hình ảnh này quay vô cùng chân thật, quay rất rõ ràng.

Hắn biết đây là thật sự, video không hề có sự chỉnh sửa nào cả.

Chân thực đến mức, hắn nhìn thấy Nhạc Dao Dao nở nụ cười đắc ý trước khi đâm con dao vào bụng mình.
Không gian trong căn phòng tựa như đã dừng lại, nếu chú ý một chút thì có thể nghe thấy tiếng hít thở của cả hai người.
Khuôn mặt Tần Trạch trở nên âm trầm, lời nói của hắn trở nên lạnh lẽo: "Nhạc Dao Dao, ta thật sự đã nhìn nhầm ngươi.

Ta không ngờ ngươi là một con người có thể không từ bất cứ thủ đoạn nào để leo lên chức Tần phu nhân"
Gương mặt Nhạc Dao Dao tràn đầy đau thương mà nói: "Bởi vì ta thực sự rất thích ngươi, vì thế nên ta mới làm như vậy.

Ta thực sự không muốn mất ngươi"
Tần Trạch thực sự rất phẫn nộ, hắn ta cũng rất thất vọng khi nhìn thấy được sự việc lần này diễn ra: "Ngươi đừng nói như thế, thứ lỗi ta không thể tiếp thu lời nói kia.

Nếu thật sự ngươi thích ta, việc mà ngươi làm thật sự khiến cho ta cảm thấy rất buồn nôn".
Nhạc Dao Dao nghe thấy lời nói kia thì rất đau khổ, nàng ta tiếp tục im lặng mà lộp bộp rơi nước mắt: "Ta thật sự không còn cách nào khác, A Trạch ngươi có thể tha thứ cho ta lần này hay không? Ta thực sự không cố ý hãm hại nàng"
Tần Trạch khi nghe thấy Nhạc Dao Dao nhắc đến Nhạc Linh Nhi hắn hiện lên một chút áy náy, thế nhưng sự áy náy ấy liền vụt tắt trong thoáng chốc.
Có lẽ hắn ta nên bù đắp cho nàng ấy một chút, dù sao nàng ta đã bỏ ra một quả thận cho Nhạc Dao Dao.

Hắn sẽ cho nàng một chút tiền coi như là bù đắp những thứ kia.
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 9: Chương 9


Nhạc Dao Dao luôn nhìn chằm chằm hắn, thấy hắn nghe thấy tên Nhạc Linh Nhi liền ôn hòa đôi chít, Nhạc Dao Dao phẫn nộ vô cùng.

Vì sao nàng ta luôn luôn có được thứ mà nàng không có? Nhạc Linh Nhi đừng trách ta, ngươi thực sự phải chết, ngươi chết rồi thì mọi thứ sẽ là của ta.
________
Nguyệt Ninh nhìn thấy nội tâm của hắn nghĩ thông qua màn hình hệ thống thì nàng liền cười lạnh.

Ha Hả???
Một chút tiền coi như bù đắp sao? Hắn ta muốn vứt tiền cho ăn xin qua đường sao?
Nàng mất đi t* c*ng, nội tiết tố sẽ không bao giờ ổn định, dẫn đến có thể sinh ra bệnh tật gì đó.

Còn một chuyện qua trọng hơn, đó là cả đời của nàng mãi mãi không thể sinh con!
Một chút tiền của hắn xứng đáng sao? Đáng hay không?
Còn nữa, nàng mất đi một quả thận! Thận vốn là thứ thiết yếu, giữ vai trò vô cùng quan trọng trong cơ thể.

nếu không có nó thì phải làm sao bây giờ?
Nguyệt Ninh bắt đầu dựa vào y học mà phân tích tầm quan trọng của thận:
Thận có vai trò vô cùng quan trọng đối với cơ thể như cân bằng lượng nước trong cơ thể, thải bỏ nước thừa và các chất thải hòa tan qua đường nước tiểu.

Tạo máu, do đó nếu bệnh nhân suy thận nặng sẽ bị thiếu máu.

Điều hòa chuyển hóa canxi, phospho bảo vệ cơ thể khỏe mạnh.
Các đơn vị thận được xem là những “chiếc máy lọc không phân biệt”, nghĩa là lọc mọi thứ ngoại trừ các tế bào lớn và protein.

Tuy nhiên, chúng lại cực kỳ hiệu quả trong việc xử lý các chất lọc và những hợp chất quan trọng cho sự sống con người, chẳng hạn như nước, glucose, axit amin và chất điện giải vốn dĩ sẽ được trả trở lại tích trữ trong máu.
Lượng nước thừa cùng các chất thải (bao gồm ure, creatinine, axit, bazơ, độc tố và các chất chuyển hóa thuốc) sau khi lọc bởi các đơn vị thận sẽ trở thành nước tiểu và thải ra ngoài.
Mỗi quả thận có chứa 1,2 triệu đơn vị thận dạng ống (gọi là nephron) với nhiệm vụ thực hiện các chức năng cơ bản của thận, bao gồm cả điều chỉnh lượng nước và nồng độ các chất hòa tan bằng cách lọc máu, tái hấp thu những thứ cần thiết và thải bỏ những thứ còn lại trong dịch lọc.

20% lượng máu bơm từ tim sẽ được đưa tới thận để lọc.
Mỗi ngày có khoảng 120 lít chất lỏng và chất hòa tan đi vào trong các đơn vị thận để nó thực hiện nhiệm vụ lọc.
Vì thế thận thật sự rất quan trọng,dù nàng thiếu đi tình yêu gì đó thì nàng không thể nào thiếu đi thận.

Nàng phải sống sao với một bên thận còn lại bây giờ?
Nguyệt Ninh nghĩ đến bản thân chỉ có một quả thận mà nhức hết cả trứng, mặc dù nàng không có nhưng vẫn cảm thấy đau đau.

Còn nữa, Nhạc Dao Dao tại sao lại nói nàng lấy đi tất cả của nàng ta?
Từ khi nguyên chủ sinh ra đều chẳng được ai yêu thương, cha mẹ không hề quản.

Tính tình nguyên chủ hướng nội nên cả gia đình càng thêm ghét bỏ, cùng với khi nguyên chủ sinh ra thì một tên bói toán điên khùng kia đã nói nàng là vận đen đủi, là sao chổi nên Nhạc gia vốn không hề để tâm đến nàng.
Nguyên chủ vẫn luôn bị hắt hủi, đến khi nàng gặp Tần Trạch thì lại nhận được sự căm ghét từ hắn.

Đến cuối truyện nguyên chủ chết vẫn không hiểu vì sao lại không được ai trân trọng.
Đến lúc sắp rở khỏi thế gian nàng ấy vẫn mong ước có được một chút xíu sự thương yêu của cha mẹ, một chút xíu kia vẫn không bao giờ có.

Đến khi chết vẫn không có.
Đối với tình yêu, nàng chỉ mong hắn biết được nàng đã hi sinh những gì mà thương hại nàng một chút xíu, một chút xíu là đủ rồi.

Nàng ấy không cần Tần Trạch yêu, nàng không dám mơ tưởng đến.
Nhưng cuối cùng hắn không hề thương hại cho nguyên chủ sau những chuyện nguyên chủ đã vì hắn, vì tỷ tỷ và gia đình mà hi sinh kia.
Ngược lại hắn còn cho rằng đây là cái giá nguyên chủ phải trả, là nàng ấy nợ hắn, nợ Nhạc gia.

Vì thế nên nàng ấy phải trả giá.

Hắn khinh thường nguyên chủ, căm ghét nguyên chủ vô cùng.
Cuối cùng khi nguyên chủ không còn giá trị, hắn thẳng tay vứt bỏ nàng.

Nguyên chủ không nơi nương tựa, không nhà để trở về.
Nguyên chủ vì không có tiền, nên nàng đi làm những công việc nặng nhọc.

Vì mất một quả thận, lại làm việc quá sức chịu đựng nên cơ thể vô cùng suy nhược.

Sau đó nguyên chủ bệnh nặng, nhưng không có tiền chữa trị nên đã qua đời.
Khi nguyên chủ bị vứt bỏ, Nhạc gia không hề cho nàng một xu nào.

Đến khi chết nàng vẫn không nhìn thấy Nhạc gia.
Sau khi nguyên chủ chết, Tần Trạch cưới Nhạc Dao Dao.

Hắn tổ chức một cái lễ cưới vô cùng long trọng, còn được xem như là lễ cưới lớn nhất thế kỷ.
Ba người bọn họ sống hạnh phúc cùng nhau, không hề áy náy bởi cái chết của nguyên chủ một tí xíu nào.

Cứ thế mà răng long đầu bạc ở bên nhau đến cuối đời, trở thành cặp đôi uyên ương khiến cả thế giới mơ ước.
Nguyệt Ninh: "..."
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 10: Chương 10


Nguyệt Ninh thật sự cạn lời, nàng không biết nói gì hơn.

Đợi khi nàng nhìn lại màn ảnh thì đã thấy Tần Trạch rời đi khỏi phòng, Nhạc Dao Dao thương tâm gần chết mà ngồi khóc.

Hình như rất thê thảm.
Nguyệt Ninh: Các ngươi càng thê thảm thì trong lòng ta càng vui vẻ, có thể kê cao gối mà ngủ ngon rồi! Cứ ngược đi, ngược càng nhiều càng tốt.
Nguyệt Ninh vui vẻ, nàng kêu hệ thống tắt màn hình đi.

Sau đó liền nhắm mắt mà ngủ, mặc dù vết thương không đau nhưng nàng vẫn muốn tĩnh dưỡng cơ thể.
______
Khoảng hai ngày nay không hề có biến cố nào cả, nàng và Nhạc Dao Dao yên tĩnh mà dưỡng bệnh.

Tần Trạch không hề ghé thăm Nhạc Dao Dao, không biết là hắn ta tính toán cái gì nữa.
Nguyệt Ninh biết chắc chắn hôm nay sẽ có chuyện sảy ra, bởi vì cốt truyện viết như thế.

Hôm nay Tần Trạch sẽ đem Nhạc Dao Dao đi, lại tiếp tục ngược luyến tình thâm mà thôi.
Quả nhiên không lâu sau đó Tần Trạch đến bệnh viện, hắn thâm trầm mà tiến vào phòng VIP của Nhạc Dao Dao.
Nhạc Dao Dao nằm trên giường nghĩ ngơi bởi vì vết thương nàng chưa hề khép lại, đau đớn khiến cho nàng không thể ngủ được.
Từ hôm qua thuốc tê đã hết tác dụng, vết thương trở nên vô cùng đau rát.

Nàng thật sự hối hận vì đã tự đâm mình, đã không lấy được sự thương tâm từ Tần Trạch thì thôi đi, đằng này nàng lại phải chịu đau do vết thương chết tiệt này.
Nhạc Dao Dao dự định nhắm mắt mà ngủ, cửa phòng đột nhiên bị ai đó mở ra.
Tần Trạch gương mặt u ám mà nhìn Nhạc Dao Dao trên giường: "Nhạc Dao Dao, ngươi đừng giả vờ ngủ.

Ta biết ngươi còn thức, ngươi tưởng là sẽ khiến ta chú ý bởi vì dáng vẻ bây giờ của ngươi hay sao?"
Nhạc Dao Dao biểu cảm buồn bã: "Tại sao ngươi có thể nói ra lời nói nhẫn tâm như vậy? Ta chưa từng làm gì sai cả"
Tần Trạch: "Ngươi lừa dối ta, ngươi vì tiền cùng với chức vụ phu nhân Tần gia nên ngươi mới tỏ vẻ yêu ta.

Ta thực sự không ngờ ngươi là một con người như thế"
Nhạc Dao Dao điên cuồng mà lắc đầu: "Không phải như vậy, thật sự không phải như vậy.

A Trạch, vì sao ngươi không tin ta"
Tần Trạch cười cười chế nhạo:"Đến bây giờ ngươi còn mạnh miệng chối cãi, Nhạc Dao Dao da mặt của ngươi có phải quá dày hay không?"
Hắn thật sự thất vọng, hắn không ngờ người mà hắn yêu bao nhiêu năm nay lại là một con người như vậy.

Nàng ta vì tiền mà ở bên cạnh hắn bao nhiêu năm nay, lừa dối hắn hết lần này đến lần khác.

Tần Trạch thất vọng mà nói: "Ta nhìn thấy ngươi thì ta lại cảm thấy ghê tởm, vì lợi ích của bản thân mà không từ bất cứ thủ đoạn nào.

Nhạc Dao Dao coi như ta đã nhìn lầm ngươi"
Nhạc Dao Dao đau đớn mà nhìn Tần Trạch: "Ta là vì không còn cách nào khác mà thôi.

A Trạch, ngươi không thể tha thứ cho ta một lần hay sao?"
Tần Trạch: "Ngươi đừng nói nữa, càng nói càng khiến cho ta cảm thấy buồn nôn.

Nhạc Dao Dao, ta thật sự quá thất vọng về ngươi".
Tần Trạch đen mặt mà rời khỏi bệnh viện, hắn xoay lưng rời đi mà không thèm liếc Nhạc Dao Dao một cái nào.

Hắn thật sự quá thất vọng về nàng.
Nguyệt Ninh nằm trên giường ăn bắp rang bơ mà nhìn xem nam nữ chính hiểu lầm lẫn nhau, nàng vẫn không nghĩ rằng hắn cứ như thế mà rời khỏi bệnh viện.
Ngược luyến tình thâm ngắn như vậy sao? Có phải ngắn quá hay không? Nàng còn một nữa bắp rang bơ chưa ăn xong cơ mà? Nguyệt Ninh thất vọng mà thở dài một cái.
Nhắc mới nhớ, từ khi nàng đến đây thì vẫn chưa gặp cha mẹ nguyên chủ.

Bọn họ chưa hề đến thăm nàng, bọn họ chỉ đến thăm Nhạc Dao Dao sau đó rời đi mà chẳng thèm quan tâm đến nàng.
Dù sao thì bọn họ cũng chẳng thèm để ý đến nguyên chủ, vì thế nên bọn họ sẽ không đến thăm nàng là đương nhiên.

Vì thế nàng chỉ nghĩ nghĩ một chút như vậy mà thôi, không thèm quan tâm đến họ.
Dựa theo phát triển kịch bản của tiểu thuyết này, Nhạc Dao Dao sẽ hóa thân thành một tiểu thiên sứ thân thiện, nàng ta ngọt ngào khuyên Nhạc phu nhân đến thăm nàng.

Sau đó bà ta trách móc nàng, dáng vẻ cao cao tại thượng mà đến thăm nàng.
A, đúng là một người mẹ vô cùng mẫu mực!

Nguyên chủ lúc ấy rất đau khổ, nàng vẫn luôn chịu đựng.

Nàng ấy không nói, bởi vì chẳng có ai để cho nàng tâm sự.

Nguyên chủ cứ im lặng mà chịu đựng hết lần này đến lần khác.
Đương nhiên đây là tiểu thuyết, ý thức của nguyên chủ là do tác giả viết ra mà thôi.

Vì thế không thể không nói rằng, tác giả có bệnh!
Nàng ta vừa muốn ngược nam nữ chính, vừa muốn ngược nữ phụ! Nam nữ chính cuối cùng còn hạnh phúc bên nhau cùng một đứa con, thế nhưng cuối truyện nguyên chủ bị bệnh nặng sau đó đau khổ mà chết.

Rốt cuộc mạch não của tác giả là như thế nào? Đương nhiên là bị bệnh rồi!!
Nguyệt Ninh nhắc đến tác giả bộ truyện thì lại muốn nôn, nếu nàng có thể thì nàng sẽ đem bà ta vào truyện.

Cho bà ta biết thế nào là ngược luyến tình thâm!!!
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 11: Chương 11


Trời vừa sáng Nhạc mẫu thân đã ở tại phòng Nhạc Dao Dao từ rất sớm, đến giữa trưa Tần Trạch mới tới bệnh viện.
Nhạc Dao Dao nhìn thấy Tần Trạch bước vào thì nàng ta trở nên vô cùng vui vẻ, nhưng rất nhanh sau đó nàng ta thu lại ánh mắt của mình.

Sau đó khẽ hỏi: "A Trạch, muội muội nàng tỉnh lại rồi sao? Thân thể nàng có tốt hơn chút nào không?"
Dáng vẻ của nàng ta yếu đuối suy nhược khiến cho mọi người đều muốn bảo vệ.

Thế nhưng Tần Trạch không có chút thương cảm nào dành cho Nhạc Dao Dao.
Ánh mắt Tần Trạch trở lên lạnh lẽo, sau đó hắn nhìn từ trên xuống: "Nhạc Dao Dao, ngươi đừng giả vờ tốt bụng, tâm địa của ngươi như thế nào ta đã biết rõ.

Đừng nghĩ rằng ta không biết, ngươi làm như vậy là vì muốn ta chú ý".
Nhạc Dao Dao cúi đầu không nói, nước mắt nàng ta lại bắt đầu rơi: "Ta xin lỗi, tất cả là lỗi của ta"
Nàng ta muốn cho hắn thấy nàng ta yêu thương em gái đến mức nào, dù bị bệnh nhưng không quên sự quan tâm giành cho em gái.

Thế nhưng bị hắn đoán được rồi.
Nhạc mẫu thân thấy con gái cưng của mình khóc thì bà ta liền trách móc Tần Trạch: "Tiểu Trạch, con đừng nóng giận.

Chuyện đâu còn có đó, chắc có lẽ là hiểu lầm gì đó mà thôi, con đừng trách Dao Dao."
Tần Trạch cười lạnh:"Hiểu lầm sao? Mẹ, ngài hỏi con gái yêu quý của ngài đi.

Hỏi coi nàng ta đã gây ra chuyện gì?"
Nhạc mẫu thân kinh ngạc mà nhìn Nhạc Dao Dao, sau đó bà ta hỏi:"Có chuyện gì sao? Hai đứa xảy ra chuyện gì?"
Nhạc Dao Dao cúi đầu, nước mắt nàng ta trào ra sau đó từ từ rơi xuống.

Nàng ta cắn chặt môi, im lặng không nói một tiếng nào.
Tần Trạch nhìn Nhạc Dao Dao như vậy, hắn cảm thấy đau lòng.

Nhưng tự nhiên lại nhớ đến những chuyện kia thì bỗng nhiên cơn giận của hắn liền nổi lên, hắn tức giận rời khỏi phòng.
Nhạc mẫu thân:"Hắn rốt cuộc là có chuyện gì? Vì sao lại trở nên như vậy? Hai đứa xảy ra chuyện gì rồi sao?:
Nhạc Dao Dao mím môi, nàng ta lau lau nước mắt sau đó nghẹn ngào nói: "Mẹ, đừng nhắc đến những chuyện này nữa.

Chúng ta nói chuyện khác đi"
Nhạc mẫu thân đau lòng mà nhìn đứa con gái trước mặt: "Được,được.

Ta không nói nữa chính ta nói chuyện khác"
Nhạc mẫu thân cùng Nhạc Dao Dao ngồi nói chuyện một lúc, sau đó nàng ta chuyển sang đề tài về Nhạc Linh Nhi.
Nhạc Dao Dao:"Mẹ à, mẹ đã đi thăm em gái chưa"
Nhạc mẫu thân giọng nói không vui: "Thăm làm cái gì? Nó là đồ sao chổi, cứ mặc kệ đi.

Nó không chết được đâu, con đừng lo lắng"
Nhạc Dao Dao nũng nịu mà nói: "Mẫu thân, người đi qua xem em gái có được không? Nàng vừa mới tỉnh dậy, không ai chăm sóc".
Nhạc mẫu khẽ nhíu mày khi nghe thấy tên Nhạc Linh Nhi, bà ấy không nghĩ rằng sẽ đến nhìn xem nàng.

Đứa con gái ấy bà ta không thích, nàng ta luôn luôn im lặng trầm mặc, cả ngày lầm lầm lì lì mà ở trong phòng.

Đến giờ ăn cơm vẫn lầm lì, không nói một lời.

Nhìn là cảm thấy đen đủi, xui xẻo vô cùng.
Nàng ta luôn luôn như vậy, khiến cho bà cảm thấy chán ghét đứa con mà mình sinh ra.

Từ khi nàng ta sinh ra, gia đình kiền không may mắn, đến năm nàng ta 3 tuổi, khi đi du lịch tại mĩ đã khiến cho đứa con gái đầu lòng của nàng mất tích, bao nhiêu năm vẫn chưa tìm được.
Hiện tại đã tìm được Dao Dao, đứa con gái này vẫn như ngày nào, vẫn vô cùng thiện lương.

Nàng cảm thấy thật sự rất có phúc khi có được đứa con này.
Nhạc mẫu trong lòng vui vẻ khi nghĩ đến Nhạc Dao Dao, nhưng trong lòng vẫn uất hận đứa con gái kia.

Thế nhưng Dao Dao đã nói như thế, nàng không thể mặc kệ đứa con kia, nàng khẽ nói: "Được, được.

Ta bây giờ sẽ đi nhìn xem nó một chút".
Nhạc Dao Dao vẻ mặt đáng tiếc, nàng nói: "Thẫn thể ta hiện tại không xuống nổi giường, thật đáng tiếc, nếu không ta cũng sẽ đi với người thăm em gái, cảm ơn em gái đã vì ta mà trả giá ".
Nguyệt Ninh nhìn trên màn ảnh mà không thể không phun tào bọn họ.

Ha hả???
Bà ta không nghĩ nhìn thấy nàng, nàng là một đứa lầm lầm lì lì nên chẳng nhận được sự yêu thương sao? Hướng nội, ít nói là một cái tội sao?Nguyên chủ có một vị mẫu thân thật sự quá đỉnh cao, quá tài ba rồi.
Năm nguyên chủ 3 tuổi thì nguyên chủ biết cọng lông gì mà đổ lỗi cho nàng ấy? Đánh mất con gái cưng tại sân bay là do bản thân giữ không kĩ lưỡng, thế nhưng lại đổ lỗi cho nàng?
Ha ha đát! Một đám thần kinh, tiểu thuyết chó má này nàng không thèm làm nữa.

Mau mau cút!
Nguyệt Ninh vì nhìn thấy phần nội tâm được viết rõ ràng trên màn hình của hệ thống 0002 cho nên nàng mới có thể thấy một màn mẹ con tình thâm này.

Thật mệt tim, nàng không thể chịu nỗi nữa rồi.
Nguyệt Ninh tiếp tục nhìn trên maun hình, nàng tiếp tục nhìn xem hai mẹ con họ diễn trò:
Nhạc mẫu âu yếm nhìn Nhạc Dao Dao: "Ngươi thật thiện lương, hai người các ngươi đều là tỷ muội ruột thịt, nàng ta đương nhiên phải hi sinh mình để cho ngươi rồi.

Đây là chuyện đương nhiên".
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 12: Chương 12


Nguyệt Ninh lại tiếp tục phun tào rất nhiều: Ta không phải là ruột thịt với ngươi, ta là người xuyên đến.

Người thân ruột thịt của các ngươi không còn, nếu như là nguyên chủ thì nàng đã sớm đai thương đến chết.
Cứ cho là tỷ muội ruột đi, thế nhưng có tỷ tỷ nào ép buộc lấy thận của em gái không? Có cha mẹ nào uy h**p con gái nhỏ để ép đưa thận cho đứa con gái mình yêu thương nhất không? Vậy đứa con gái kia là gì? Không phải thân sinh sao? Chính mình sinh ra mà còn có thể như vậy, nếu như là con nuôi thì chắc có lẽ đã bị ép đến chết rồi nhỉ?
Dù là thân sinh, nhưng vẫn ít có người đưa nội tạng của bản thân ra cho người khác.

Dù là người nhà nhưng bọn họ vẫn là vì bản thân, yêu thương bản thân nên rất khó có thể giao nội tạng.

Huống hồ gì cha mẹ người ta cũng chưa chắc cho phép, mất một đứa được rồi, không thể mất hai đứa.
Mất thận có thể mua thận được, tìm thận phù hợp để thay thế.

Bệnh viện vẫn có khả năng cung cấp, có thể là do người ta hiến cơ quan nội tạng khi qua đời, có thể là do họ vì lí do gì đó mất mạng mà hiến ra.

Cho nên không nhất thiết phải lấy thận của em gái mà đeo lên người, điều đó là không cần thiết.

Thận bị suy yếu không nguy hiểm đến tính mạng, chỉ cần nhẫn nhịn một thời gian ngắn để tìm thận phù hợp thì tốt rồi.

Hằng năm có rất nhiều người hiến các cơ quan nội tạng, các bệnh viện trong và ngoài nước cũng rất nhiều.

Cho nên có thể trao đổi một chút, nếu thật sự quá cấp bá
Bọn họ không phải không có tiền, chẳng qua là muốn bức ép nguyên chủ mà thôi.

Vị tỷ tỷ kia vì hận nên mới nghĩ ra cái trò này, thật ra thận của nàng không đến mức phải cắt ra để thay cái mới, chỉ cần dưỡng dưỡng một chút thì sẽ ổn mà thôi.
Trong căn phòng bệnh, mọi người nghe được câu này thì lièn gật đầu tán thành.

Ai ai cũng cảm thấy Nhạc gia mẫu thân nói đúng, bọn họ không cảm thấy vấn đề này có chút sai sai, ngược lại là họ vô cùng tán thành ý kiến này.
Nhạc mẫu thân đứng lên, nàng tiện tay lấy ra giỏ trái cây bên cạnh.

Bà ta mang theo biểu cảm cao cao tại thượng mà đi ra khỏi phòng.

Bà ta cho rằng chỉ cần mình đến thăm thì sẽ khiến cho Nhạc Linh Nhi cảm động đến mức rơi lệ.
Nhạc Linh Nhi là người như thế,bà ta chỉ cần tỏ ra một chút thương hại đối với nàng.

Nàng ta sẽ vô cùng vui vẻ hạnh phúc, sau đó sẽ đáp ứng yêu cầu của bà ta.
Nguyệt Ninh: Ta không cần, mau mau cút! Sự thương hại đó ta không muốn, ngươi đem cái thương hại kia cất vào trong đi.

Vô sự hiến cần, phi gian đức đạo!
Thế nhưng, ngươi muốn ta cảm động khóc? Muốn ta làm bạch liên hoa sao? Được, mời vào.

Có bất ngờ cho ngươi!
Nhạc mẫu thân tâm trạng vui vẻ, bà ta liền bước vào phòng bên cạnh.

Kết quả là bà ta giật mình mà nhìn thấy 3 người cảnh sát đang đứng bên trong.
Bà ta hoảng hốt mà nhìn cảnh sát, không dám đén gần.

Tại sao cảnh sát lại đến đây? Có phải Nhạc Linh Nhi làm sai chuyện gì khién cho cảnh sát phải đến đây hay không?
Đã thế thì cũng đừng liên lụy đến bà ta, thà rằng bản thân mình chấp nhận không có đứa con như thế này, vì thế cho nên đừng liên lụy đến nàng.
Con người vốn là sinh vật như vậy, Tống mẫu thân sợ hãi cảnh sát mặc dù bà ta không làm sai chuyện gì cả.

Cũng giống như chuột sẽ sợ mèo.

Con người luôn luôn sợ hãi những thứ mà bản thân không thể với tới được, tựa như một siêu anh hùng dù đã cứu cả thế giới nhưng loài người vẫn luôn e sợ hắn.

Bỡi lẽ hắn có sức mạnh vĩ đại mà bọn họ không thể có, lỡ sau này hắn phá hủy thế giới hay giết bọn họ thì phải làm sao?
Loài người luôn như vậy, từ xưa đến nay đều là như vậy cả.

Thời cổ xưa, có một vị phù thủy đã giúp đỡ dân làng thoát khỏi căn bệnh hiểm ác, nàng ta đã chúc phúc dân làng bình an cả đời.
Thế nhưng khi bọn họ khỏi bệnh, bọn họ lại cho rằng đó là một lời nguyền rủa: Chỉ cần phù thủy còn ở đây, nàng ta sẽ còn chúc phúc cho dân làng.

Nếu bà ta đi rồi thì sẽ làm dân làng trở nên như trước, dịch bệnh sẽ bắt đầu tràn lan.

Bọn họ tự mình biên rồi diễn như một câu chuyện xưa, sau đó bọn họ bàn bạc g**t ch*t phù thủy.

Phù thủy bởi vì yêu thương dân làng, yêu thương thế gian nên nàng tin tưởng họ, bọn họ lừa gạt nàng sau đó moi tim của nàng ta làm vật dẫn tế thần.

Bọn họ cầu nguyện một đời bình an.
Phù thủy bởi vì tin tưởng bọn họ, nàng cuối cùng bị moi tim ra hiến tế.

Thế nhưng nàng vẫn không chết, dân làng sợ hãi vì bọn họ sợ nàng ta sẽ trả thù cả làng.

Vì thế cho nên thiêu sống phù thủy trên một cây thánh giá rất to, phù thủy lúc ấy mới chết.
Đến lúc chết phù thủy vẫn không hiểu vì sao nàng ta lại bị giết, nàng đối xử tốt với dân làng, giúp bọn họ rất nhiều thứ, còn trị căn bệnh quái ác kia.

Nhưng vì sao bọn họ lại đối xử với nàng như thế? Nàng vẫn không thể hiểu được bọn họ không hiểu được loài người.
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 13: Chương 13


Nguyệt Ninh: Bọn họ vốn là như vậy, sinh vật chỉ nghĩ cho bản thân, hùa nhau mà hành động.

Mặc dù chuyện đúng hay sai, bọn họ chỉ cần cùng nhau thực hiện thì sẽ ổn, bọn họ hùa nhau là vậy đấy.
Muốn một đời bình an, rõ ràng phù thủy đã chúc phúc như thế.

Bọn họ lại tin rằng đó là lời nguyền, sau đó mưu kế mà giết hại phù thủy.

Hiến tế trái tim phù thủy cho Thần để được một đời bình an???
Tránh đi một phù thủy tốt, lại bay đền vái lạy vị Thần kia.

Chưa chắc đó là thần, bởi lẽ chẳng có một vị thần nào lấy tim làm đồ ăn cả.

Bọn họ đã chui vào tay một thứ gì đó nguy hiểm mà không biết.
Đúng như nàng nói, cuối cùng sau khi bọn họ giao ra vật dẫn kia, toàn bộ dân làng đều bị con yêu quái kia ăn thịt.

Sạch sẽ, không còn một ai cả.
Đương nhiên đây là xứng đáng, ác giả ác báo mà thôi.
Vì thế cho nên, đừng hỏi vì sao loài người lại như vậy.

Bởi vì bọn họ từ trước đó đã là như vậy, giẫm đạp lên nhau mà sống, sống trong cái khốc liệt của xã hội này.
Cho nên Nhạc phu nhân sợ cảnh sát cũng là lẽ đương nhiên, không có gì để bàn cãi.
Nhạc phu nhân đứng tại cửa một lúc lâu, sau đó mới từ từ tiến vào phòng.

Bà ta bộ dạng e sợ mà từ từ tiến đến cạnh giường mà đặt giỏ trái cây xuống.
Nhạc phu nhân nhìn cảnh sát một cái, sau đó bà ta ấp úng mà hỏi: "Đồng chí cảnh sát, nữ nhi của ta có phải làm sai chuyện gì hay không, các ngươi vì sao lại tìm tới nàng?"
Hai vị cảnh sát nhìn Nguyệt Ninh sau đó hỏi: "Đây là ai? Mẹ của ngươi phải không?
Nguyệt Ninh đôi mắt rưng rưng, tựa hồ như nước mắt sẽ tuôn ra bất cứ lúc nào.

Bộ dạng cố gắng kìm nén nước mắt mà gật gật đầu, nàng không hề nói.
Hai vị cảnh sát nhíu mày, nếu là mẹ của nàng thì tại sao lại hỏi nữ nhi của ta làm sai chuyện gì???
Nếu thật sự là mẹ ruột thì câu đầu tiên phải hỏi vì sao cảnh sát lại tới đây? Hoặc bênh vực nữ nhi của mình thì mới thật sự là mẹ.

Còn đây là trường hợp gì cơ chứ? Nói như kiểu nữ nhi của bà ấy luôn luôn làm sai, làm việc ác tày trời nên mới dùng từ Lại trong câu nói kia.
Nguyệt Ninh đôi mắt ươn ướt nhìn Nhạc mẫu thân, bà ta vẻ ngoài còn rất trẻ.

Bởi vì chuyên tâm dưỡng nhan sắc cho nên gương mặt vẫn rất tốt.
Nhạc phu nhân sau khi nhìn thấy ánh mắt của Nguyệt Ninh thì bà ta liền làm lơ, giả vờ như không nhìn thấy.

Bà ta nhìn cảnh sát sau đó từ từ hỏi: "Thưa cảnh sát, con gái của tôi bị làm sao thế?".
Cảnh sát liếc nhìn bà một cái, theo như lời khai của cô bé trước mặt, cảnh sát cảm thấy rất đáng thương cho cô bé.

Cảnh sát nhàn nhạt nói với bà ta: "Con gái của ngươi báo án, nói rằng nơi này mua bán cơ quan nội tạng trái phép.

Một bên thận của nàng đã bị bán".
Nhạc phu nhân kinh ngạc:" Không đúng, ở đây chúng tôi không mua bán nội tạng.

Còn nữa, thận của con gái tôi đúng là bị mất một bên, thé nhưng con gái tôi tự nguyện".

Cảnh sát không tin: "Vậy thì các người đem chứng cứ ra đây, nếu có chứng cứ thì chúng tôi sẽ không truy cứu nữa".
Nhạc phu nhân luống cuống một lúc, sau đó bà ta mới nhớ đến cái hợp đồng kia: "Đồng chí cảnh sát, tôi có một bản cam kết tự nguyện hiến thận, ngài xem coi có thể làm chứng cứ hay không".
Nhạc phu nhân rút từ trong túi ra một tờ giấy, sau đó bà ta đưa cho cảnh sát.

Bà ta liên tục lải nhải không ngừng:
"Mua bán nội tạng gì cơ chứ, đây rõ ràng là con gái tôi tự nguyện, nàng ta còn kí tên ở đây nữa, chúng tôi đâu có làm việc trái pháp luật đâu".
"Nàng tự nguyện hiến thận cho chị gái, không ai ép buộc nàng".
Nhạc phu nhân trong lòng nghiến răng nghiến lợi mà mắng Nguyệt Ninh.

Nếu chuyện này truyền ra ngoài thì Nhạc gia coi như tiêu đời.
Đúng là đổ sao chổi, mang tới biết bao nhiêu xui rủi.

Nàng ta là muốn hủy hoại chính gia đình của mình, thật đúng là tàn độc.
Nếu cảnh sát không có ở đây, bà ta liền đánh chết loại súc sinh này.

Cái loại súc sinh này không nên sống, sống thì sẽ gây hại cho mọi người mà thôi.
Nhạc phu nhân ánh mắt giống như muốn giết Nguyệt Ninh.

Bà ta nhìn Nguyệt Ninh chằm chằm một lúc lâu.
Cảnh sát quay lại hỏi Nguyệt Ninh:"Chuyện này có thật sự là như vậy không? Đây là chữ ký của ai?".
Nguyệt Ninh co quắp người, cơ thể nàng run rẩy mà nhìn Nhạc mẫu thân: "Ta...ta...".
Cảnh sát nhìn thấy Nguyệt Ninh run rẩy khi nhìn Nhạc mẫu thân, hắn an ủi Nguyệt Ninh:"Nhạc tiểu thư, không sao đâu.

Có chuyện gì cứ nói ra hết đi, có chúng tôi ở đây không ai dám tổn thương đến ngài".
Nguyệt Ninh rụt rè mà hỏi cảnh sát, giọng nói của nàng hơi run rẩy: "Thật...Thật sao?".
Cảnh sát liền trả lời: "Đương nhiên rồi, vậy nên Nhạc tiểu thư cứ nói sự thật đi, có chúng tôi ở đây, ngài đừng sợ".
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 14: Chương 14


Nguyệt Ninh sợ hãi mà nhìn Nhạc mẫu sau đó rụt cổ nói khẽ: "Ta...Ta ký tên ở đấy...Thế nhưng, Là...là mẹ bắt ép ta ký vào.

Bà ấy nói...Nếu như ta không ký thì sẽ đánh ta, đuổi ta ra khỏi nhà"
Hệ thống 0002: Kí chủ, nảy giờ ngài diễn hơi nhiều rồi đấy! Nhưng mà vui, nó rất thích!!!
Nhạc mẫu tức giận mà nhìn chằm chằm vào Nguyệt Ninh, bà ta mắng:"Ngươi là đồ bạch nhãn lang, đừng có ngậm máu phun người.

Cái loại như ngươi, từ khi sinh ra đã không tốt lành gì.Đáng lẽ ta không nên sinh ngươi ra, để cho bây giờ ngươi hãm hại cả nhà ta."
Nhạc mẫu tức điên, bà ta lao tiến tới phía Nguyệt Ninh muốn đánh nàng.

Nhưng đã bị cảnh sát ngăn lại kịp thời, vì thế bà ta chỉ có thể trừng mắt mà nhìn Nguyệt Ninh.

Nguyệt Ninh nhắm chặt mắt, tựa hồ như từ lâu đã bị bà ta đánh nên đã trở thành thói quen.

Nàng cơ thể run nhẹ nhưng không dám cử động.
Cảnh sát nhìn nàng sau đó liền nhận ra rằng cô gái này thường xuyên bị ngược đãi, bị bạo lực gia đình.
Nhạc mẫu hung hăng mà la to:" Nàng ta quyên thận cho chị gái là lẽ đương nhiên! Cùng là chị em với nhau, hi sinh một chút thì có sao đâu? Với lại nàng ta tự nguyện ký tên!"
Cảnh sát nhíu mày, cho dù chị em ruột thì cũng không có nghĩa vụ hiến nguyên cả cái thận, còn chữ Lẽ đương nhiên là như thế nào? Chẳng lẽ bà ta cho rằng bổn phận của cô gái này là giao thận cho tỷ tỷ của mình hay sao??
Nhạc mẫu áy náy mà nhìn cảnh sát:"Đồng chí cảnh sát, chuyện này chắc có sai lầm gì đó.

Con gái của tôi không hiểu chuyện, lần này nó gâu phiền phức cho ngài rồi.

Thật xin lỗi, nhưng viẹc này đến đây thôi"
Cảnh sát cau mày: "Nhạc phu nhân, chúng tôi đã nhận được sự ủy thác từ Nhạc tiểu thư, vì thế chúng tôi có trách nhiệm điều tra chân tướng thật của sự việc này, xin phu nhân hợp tác cùng chúng tôi điều tra"
Nhạc mẫu thân: "Cứ như vậy đi, ngài thử nhìn lại xem bản hợp đồng có sai sót hay không?."
"Ta chắc chắn rằng, đây là chữ ký do con gái ta tự ký, văn bản là do con gái ta chính tay viết ra"
Nguyệt Ninh ấp úng nữa ngày mới nói ra một câu, nàng dường như rất sợ hãi: "Ta....Văn bản đó...Không phải do ta viết".
Nhạc mẫu thân phẫn nộ mà nhìn Nguyệt Ninh, bà ta mắng: "Ngươi làm loạn đủ chưa? Có phải ngươi muốn hủy hoại cái gia đình này không hả? Nếu biết như thế ta đã không sinh ra ngươi, loại người như ngươi không nên sống".
Bà ta vốn không ưa đứa con gái này, hiện tại vô cùng căm ghét nàng, từ nay về sau Nhạc gia không có đứa con này.
Cảnh sát nghe được câu nói kia thì liền khuyên nhủ: "Nhạc phu nhân, Nhạc tiểu thư hiện tại còn đang dưỡng bệnh, ngài hãy thông cảm cho nàng một chút, chuyện đâu còn có đấy.

Hai người đều là mẹ con, thông cảm cho nhau một chút thì ổn hơn"
Cảnh sát cau mày, có người mẹ nào lại mắng chửi con của mình thậm tệ như thế không? Hắn nghi ngờ bọn họ không phải mẹ con ruột.
Cảnh sát nghĩ nghĩ một chút, nếu như văn bản này cùng với cái chữ ký kia không phải của cô gái này, thì hắn không thể tưởng tượng nổi hành động của Nhạc phụ nhân là đáng sợ đến mức nào.
Cảnh sát xoay người nhìn Nguyệt Ninh một chút,sau đó mới nói: "Vậy thì chúng ta thử giám định chữ viết là biết, Nhạc tiểu thư ngài có thể viết hay không?"
Nguyệt Ninh gật gật đầu: "Có thể ạ"
Cảnh sát vẫy tay gọi một y tá bên cạnh: "Được, phiền cô giúp chúng tôi đem giấy bút lại đây.

Bây giờ chúng tôi sẽ bắt đầu giám định"
Nhạc Dao Dao ngồi đợi tại phòng bệnh một lúc lâu, nàng ta sợ rằng mẹ Nhạc ở bên kia có chuyện gì nên bây giờ vẫn chưa quay về.
Đến khi Tần Trạch bước đến phòng bệnh lần thứ hai thì nàng mới khẽ nói:"A Trạch, ngươi đến xem thử vì sao mẹ ta vẫn chưa về, ta rất lo lắng cho bà ấy"
Tần Trạch cười lạnh:"Nhạc Dao Dao, loại người như ngươi cũng biết lo lắng cho người khác sao?"

Nhạc Dao Dao khóe mắt cay cay :"Tại sao ngươi lại có thể nói những lời cay nghiệt như thế? Đó là mẹ của ta! Ta đương nhiên là lo lắng rồi"
Tần Trạch: "Cay nghiệt ư? Nhạc Dao Dao, đến cả em gái của mình ngươi còn tính kế, mẹ ruột thì sao chứ? Sớm muộn gì ngươi cũng lại tiếp tục mà thôi"
Tần Trạch lạnh lùng mà nói, ánh mắt hắn vô cùng đau khổ: "Loại người như ngươi không biết thế nào là yêu, thế nào là lo lắng.

Vì thế đừng mở miệng ra là nói những câu như vậy, ngươi khiến ta cảm thấy rất ghê tởm"
Nhạc Dao Dao lộp bộp rơi nước mắt, nàng ta cắn môi mà không nói nên lời.

Vì sao hắn lại đối xử với nàng như thế? Vốn dĩ bọn họ đang rất hạnh phúc cơ mà? Nàng chỉ là lỡ sai một lần mà thôi...Hắn vì Nhạc Linh Nhi oan ức mà tàn nhẫn với nàng như thế sao?
Đúng! Chắc chắn là tại Nhạc Linh Nhi, nếu lhông có cô ta thì mọi thứ sẽ tốt đẹp hơn nhỉ? Nếu không có cô ta, A Trạch sẽ không đối xử với nàng như thế, nàng cũng sẽ không đau khổ như bây giờ! Nhạc Linh Nhi, tất cả là tại mày!
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 15: Chương 15


Tần Trạch nhìn Nhạc Dao Dao một chút, hắn thấy nàng ta im lặng rơi nước mắt thì lòng hắn chợt nhói một cái, hắn bất đắc dĩ đành xoay người rời khỏi sau đó đi tới phòng bên cạnh.
Đợi đến khi hắn đi tới thì nhìn thấy vài vị cảnh sát đang ở trong phòng, Nhạc mẫu thì đanh ngồi một bên, gương mặt bà ta quặn quẹo một cách quái dị.
Đây là chuyện gì? Vì sao cảnh sát lại ở trong phòng Nhạc Linh Nhi? Nàng ta đanh ngồi viết cái gì ở đấy?
Không gian bỗng im lặng, hắn hoang mang mà đừng cạnh cửa không nhúc nhích.

Đến lúc hắn hoàn hồn thì mới mở miệng mà hỏi: "Có chuyện gì xảy ra vậy?"
Nhạc phu nhân nghe thấy âm thanh quen thuộc, bà ta vội vàng quay đầu lại.

Nhìn thấy Tống Trạch thì bà ta liền hoàn hồn trở lại, bà ta nhìn hắn như là một vị cứu tinh.
Tâm trạng Nhạc phu nhân vui vẻ lên một chút, bà ta nhìn Nguyệt Ninh sau đó liền cáo trạng: "A Trạch à, con nhìn xem vợ của con kìa.

Đang yên đang lành thì nàng ta lại gây sự, nàng ta báo án rằng chúng ta mua bán nội tạng trái phép"

"Còn nữa, nàng ta nói rằng nàng ta không nguyện ý giao ra thận, là chúng ta ép buộc nàng ta"
Tần Trạch nhíu mày, hắn nhìn thẳng vào mắt Nguyệt Ninh: "Ngươi muốn cái gì? Giao cho nàng ấy một quả thận có làm sao đâu? Không phải ngươi vẫn còn một bên thận sao?"
"Tại vì sao lại ích kỷ như vậy? Ngươi còn một bên thận, nhưng nàng nếu không có thận thì sẽ phải chết.

Tâm địa của ngươi thật sự quá độc ác"
Cảnh sát: "..."
Nguyệt Ninh: "..."
Ta ích kỷ đó thì làm sao? Đây là thận của ta! của ta! Đây là cơ thể của ta, chẳng lẽ ta lại phải giao cho các ngươi? Không giao ra thận là ích kỷ sao?
Được thôi, vậy ta muốn ích kỷ đấy thì làm sao? Có ngon thì trả lại thận cho ta đi?? Thận của ta, thận của ta...
Nguyệt Ninh mặc kệ bọn họ ầm ĩ, nàng ngoan ngoãn nhu thuận ngồi trên giường.

Trên tay vẫn cầm cây bút, liên tục viết viết văn bản.

Nàng không thèm nghe đám người kia nói chuyện, bọn họ muốn nói gì thì cứ nói, dù sao thì sớm muộn nàng cũng sẽ đòi lại quả thận kia.
Trong căn phòng chỉ nghe thấy tiếng trạch móc có Nhạc mẫu và Tần Trạch, một lát lâu sau Nguyệt Ninh mới từ từ ngẩng đầu lên sau đó nàng nhìn cảnh sát rồi nói: "Thưa ngài, đây là văn bản của ta, là nét chữ của ta"
Cảnh sát nhìn văn bản, hắn nhíu mày.

Đây rõ ràng là hai nét chữ khác nhau, hoàn toàn không giống nhau một chút nào cả, thế nhưng vì muốn chắc chắn hơn nữa nên hắn sẽ đem cho người giám định chuyên nghiệp.
Họ làm việc sẽ chắc chắn hơn, nhưng nhìn sơ qua là đã biết đây là hai văn bản khác nhau rồi, đứa con nít ba tuổi vẫn có thể phân biệt rõ ràng.
Nguyệt Ninh nhìn thấy ánh mắt cảnh sát đang đánh giá văn bản một cách chăm chú, nàng khẽ hài lòng mà cười cười.

Nguyệt Ninh: Chữ viết hoàn toàn không giống nhau đúng không? Đương nhiên rồi, đây vốn dĩ là chữ viết của nguyên chủ, mà nàng là xuyên đến nơi đây!

Mặc dù nàng đang sống trong thên thể này, nhưng vốn dĩ nàng và nguyên chủ chính là hai người khác nhau, đương nhiên chữ viết sẽ không giống nhau.
Cảnh sát ôn hòa mà nhìn Nguyệt Ninh: "Ta sẽ đem cái này đi giám định"
Nguyệt Ninh: "Vâng, làm phiền ngài ạ"
Cảnh sát: "Không có gì, đây là trách nhiệm của chúng tôi".
Nói xong, cảnh sát liền rời khỏi phòng.

Không khí lại tiếp tục rơi vào trầm mặc vài giây, sau đó Tần Trạch lại nói: "Náo loạn như vậy đủ chưa? Ngươi vừa lòng chưa?"
Nguyệt Ninh cười cười: "Vừa lòng, ta rất vừa lòng"
Tần Trạch: "Ngươi..."
Lúc này Nguyệt Ninh không đóng vai bạch liên hoa nữa, nàng nhàn nhạt nói:"Đây vốn là các người nợ ta, đây là chuyện do các người bày ra mà thôi.

Người bị hại là ta, chẳng lẽ ta không có quyền tự bảo vệ mình hay sao?"
Nhạc ph nhân tức giận: "Ta nợ ngươi cái gì? Ngươi ăn của ta, mặc của ta! Ngươi vốn dĩ nên vì chị gái của mình một chút, coi như công sức những năm trước ta đã nuôi ngươi, sinh ra ngươi"
Nguyệt Ninh cười lạnh: "Ha, bà cũng biết bà sinh ra tôi sao? Aida, tôi còn tưởng rằng bà quên mất rồi cơ chứ!"
Nhạc phu nhân giơ tay lên bà ta muốn đánh Nguyệt Ninh: "Mày nói như vậy là sao? Mày dám thái độ với tao à?"
Nguyệt Ninh giọng điệu khiêu khích: "A, thẹn quá hóa giận rồi kìa.

Bà đánh đi, tôi đang quay camera lại đấy! Có giỏi thì thử xem?"
Nhạc phu nhân vô cùng phẫn nộ, nhưng bà ta không dám tiến tới mà đánh.

Ánh mắt bà ta tràng ngập tràn sự chán ghét và thù hận.
Nhạc phu nhân chằm chằm Nguyệt Ninh, như bà ta chưa từng nhìn thấy dáng vẻ này bao giờ cả.

Nhạc Linh Nhi mà bà ta biết luôn luôn lãnh đạm, lầm lỳ đến phát sợ.

Luôn luôn mờ nhạt, không hề giống như bây giờ.
Nhạc Linh Nhi ngay trước mắt này bà ta thật sự giống như chưa từng quen biết, tựa hồ như nàng ta đã thực sự thay đổi tính cách, nàng ta đã không còn giống như trước nữa.
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 16: Chương 16


Nguyệt Ninh nhìn Nhạc phu nhân cùng với Tần Trạch, nàng cười cười cười.

A, các ngươi càng tức giận thì lòng ta càng vui vẻ, có phải tức lắm không? Có phải chơi không lại ta không?
Tần Trạch nhìn thấy Nguyệt Ninh cười, hắn ta nhíu mày: "Nhạc Dao Dao, ngươi làm loạn như thế đủ chưa?"
Nguyệt Ninh: "Chưa nha"
Tần Trạch:"Ta không nghĩ rằng ngươi làm lớn chuyện này lên sẽ có tích sự gì , đã không có lợi ích, vậy tại sao ngươi lại làm những việc vô nghĩa này?"
Nguyệt Ninh: "Các ngươi đau khổ, ta vui"
Nhạc phu nhân sau khi nghe được câu nói này, sắc mặt bà ta trở nên xanh lét: "Ngươi...Ta không ngờ rằng ta có thể sinh ra loại người như ngươi"
Nguyệt Ninh cười cười: "A, đều như nhau cả mà thôi, nếu bà thật sự là người tốt thì sẽ không ai đối xử với bà như thế"
Nhạc phu nhân: "Ngươi...Ngươi"
Nhạc phu nhân trừng mắt mà nhìn Nguyệt Ninh, bà ta rất tức giận tức nhưng không nói được câu nào.

Thấy Nhạc Linh Nhi khó để nói chuyện, bà ta chuyển sang Tần Trạch:"Tiểu Trạch à, hiện tại Dao Dao đã trỡ về, hai đứa con vốn là một cặp hoàn hảo, nhưng vì con bé mất tích nên trễ hôn lễ, nên Nhạc Linh Nhi mới thay chị gái kết hôn cùng con"
"Hiện tại bây giờ Dao Dao đã về, con hãy li hôn cùng với cô ta đi, sau đó nhanh chóng cùng Dao Dao kết hôn rồi sinh cho ta một thằng cháu trai đáng yêu"
Nhạc phu nhân liếc mắt nhìn Nguyệt Ninh, nàng ta vốn rất yêu Tần Trạch, nghe bà nói câu này có phải cảm thấy rất đau lòng hay không?
Nét mặt Nguyệt Ninh không hề thay đổi, nàng vẫn an tĩnh mà ngồi ở đó:"Được nha, chúng ta ly hôn thôi"
Mau mau ly hôn đi, ta còn phải cõng một đống tiền mà chạy nữa! Sau đó tìm một nơi an an ổn ổn mà sinh hoạt, tìm một trăm nam nhân xinh đẹp mà nuôi trong biệt thự, thả bọn họ lượn qua lượn lại, đúng là cảnh đẹp ý vui...
Nguyệt Ninh tưởng tượng khoảnh khắc đó, nàng nhịn không được mà cười cười.

A, viễn cảnh thật đẹp, giấc mơ cao thượng!
Tần Trạch nhàn nhạt nói: "Được, ta sẽ nhanh chóng làm thủ tục ly hôn".
Hắn không yêu Nhạc Linh Nhi, cho dù bây giờ có ly hôn thì trong lòng hắn cũng chẳng có một chút tiếc nối nào.

Nếu có thể, hắn sẽ đưa nàng một số tiền xem như tiền bao nhiêu năm nay nàng ở cùng hắn, hi sinh cho Dao Dao.
Tần Trạch nói xong liền rời đi, Nguyệt Ninh nhìn theo bóng lưng của hắn cười lạnh.

A, nam nhân!
Nhạc phu nhân nhìn thấy Tần Trạch rời đi, bà ta cũng đi theo sau.

Bà ta tức giận mà trở về phòng Nhạc Dao Dao, sắc mặt bà ta vô cùng khó coi.
Nhạc Dao Dao: "Mẹ, vì sao sắc mặt lại nhợt nhạt như vậy? Người bị bệnh hay sao ạ? Cảm thấy không khỏe thì để con giúp mẹ gọi y tá nhé?"

Tần Trạch cười lạnh: "Ha, ngươi còn biết lo lắng sao? Giả tạo!"
Nhạc Dao Dao mím môi, nàng ta im lặng không trả lời hắn.
Nhạc phu nhân: "Thôi được rồi, hai đứa đừng cãi nhau.

Con tiện nhân kia đã khiến ta tức điên, ta đau đầu"
Nhạc Dao Dao nghe thấy Nhạc mẫu nói đến Nhạc Linh Nhi, thấy mẹ mình mắng nàng ta thì giả vờ hỏi: "Mẹ, em gái làm gì khiến cho mẹ tức giận vẫy ạ?"
Nhạc phu nhân nghe thấy có người muốn cùng bà ta tâm sự, bà ta liền trách móc một hơi: "Con tiện nhân kia nó báo cho cảnh sát là chúng ta mua bán nội tạng trái phép, cảnh sát tới điều tra chíng ta.

Nó khiến cái nhà này rối tung rối mù, nó muốn khiến Nhạc gia chúng ta sụp đổ"
"Con tiện nhân kia dùng thủ đoạn bỉ ổi, nó còn dám mắng ta cùng với Tiểu Trạch.

Ta cũng đã bàn bạc, dự định để Tiểu Trạch ly hôn nó, sau đó tụi con sẽ kết hôn"
Tần Trạch cau mày: "Ly hôn cùng Nhạc Linh Nhi là chuyện đương nhiên, nhưng có một chuyện ta muốn nói rõ ràng"
"Ta sẽ không kết hôn cùng với nàng ta, loại nữ nhân như thế khiến ta buồn nôn"

Nhạc Dao Dao: "Ta thì làm sao? A Trạch, ngươi có thể nói lý lẽ một chút được hay không? Mở miệng ra là loại người như ta, ta đã làm cái gì sao?"
Ngươi làm gì ngươi tự biết, đừng tưởng rằng ta là đồ ngu, ta không nói không phải ta không biét chuyện của ngươi!
Nhạc Dao Dao chột dạ: "Cái gì chuyện của ta? Ngươi đừng ngậm máu phun người!"
Có phải hắn biết được chuyện gì nữa hay không? bây giờ ta phải làm gì? Nếu hắn biết, có phải hắn lại thêm chán ghét nàng hay không?
Bỗng nhiên điện thoại tần Trạch lại reo lên, một cái tên thân thuộc kia đã gửi cho hắn một tệp hồ sơ, chính là cái tên Đội Hỏa Tiển Bảo Vệ Dãy Ngân Hà.
Đội Hỏa Tiển Bảo Vệ Dãy Ngân Hà gửi kèm một dòng tin nhắn: "Nhân danh mặt trăng, nhân danh công lý, ta sẽ giúp ngươi tìm ra chân tướng thật sự"
Tần Trạch đen mặt, hắn âm trầm mà nhìn điẹn thoại.mặc dù không biết hồ sơ bên trong là cái gì nhưng hắn biết không phải chuyện tốt.

Tần Trạch xem tin nhắn, sau đó hắn cười lạnh.
Tần Trạch lạnh lẽo mà nhìn hai người: "Ha, quả nhiên đúng là mẹ con có khác"
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 17: Chương 17


Nhạc phu nhân nghe thấy câu nói kia thì cảm thấy vô cùng tức giận, nhưng bà ta biết Nhạc gia không đấu lại Tần gia nên chỉ còn có cách nuốt cục tức này xuống.

Bà ta cố nén tức giận mà hỏi: "Ngươi có ý gì?
Tần Trạch: "Nghĩa ở trên mặt chữ, các người đừng giả ngu!"
Nhạc phu nhân: "Tần Trạch, ngươi nói chuyện có lý lẽ một chút, chúng ta đã làm gì ngươi?"
Tần Trạch xoay lưng rời đi mà không thèm trả lơ, hắn cảm thấy bọn họ thật gê tởm.

Nhớ lại đoạn tin nhắn kia, hắn cảm thấy buồn nôn.
Nhạc phu nhân là mối tình đầu của Tần Minh cũng là cha hắn, hai người bọn họ vốn yêu nhau từ thời đại học.

Bọn họ yêu nhau 7 năm, nhưng sau đó cha Tần Minh lại cưới mẹ hắn.
Mẹ hắn từ bé đã có hôn ước cùng Tần Minh, nàng cũng là con cưng của Lâm gia, tên là Lâm Uyển Nhi.

Cha hắn, Tần Minh sau khi đính hôn vẫn qua lại với Nhạc phu nhân, bà ta có cái tên rất trong trẻo đó là Tống Thanh Thanh.
Tống Thanh Thanh biết rằng Tần Minh đã đính hôn cùng Lâm Uyển Nhi.

Nhưng bà ta vẫn còn qua lại cùng với cha hắn, đến lúc cha hắn kết hôn cùng mẹ thì bà ta vẫn còn liên lạc.
Mẹ hắn yêu Tần Minh 15 năm, đến khi kết hôn thì mẹ vẫn không được ông ta yêu thương.

Tần Minh sau khi kết hôn vẫn qua lại với Tống Thanh Thanh.
Tống Thanh Thanh dù biết rằng Tần Minh đã coơ gia đình nhưng vẫn qua lại, vẫn hay tán tỉnh lẫn nhau.
Đến khi mẹ hắn phát hiện thì đã sau 3 năm kết hôn,mẹ của hắn Lâm Uyển Nhi rất đau khổ, bà ấy đi đến công ty Tần Minh để hỏi cho ra lẽ, thế nhưng lại nhìn thấy hình ảnh hai người bọn họ đang ân ái với nhau.
Lâm Uyển Nhi vô cùng đau khổ, nàng về nhà khíc cả đêm.

Sáng hôm sau nàng tìm địa chỉ của Tống Thanh Thanh, rất may là hôm ấy Tống Thanh Thanh đang ở nhà.
Lâm Uyển Nhi cùng Tống Thanh Thanh hỏi cho ra lẽ, bọn họ ầm ĩ mắng nhau.

Tống Thanh Thanh khiêu khích Lâm Uyển Nhi, bà ta còn sỉ nhục nàng.
Tống Thanh Thanh cười lạnh: "Ha, ngươi thật sự quá đáng thương, yêu một người không nên yêu"
Lâm Uyển Nhi trừng mắt: "Đó là chuyện của ta, ngươi là cái thá gì mà dám nói như thế? Ngươi dựa vào cái gì?"
Tống Thanh Thanh:"A, ta dựa vào ta là người hắn yêu nhất, ta dựa vào ta là mối tình đầu của hắn, ta dựa vào tình cảm của ta và hắn đã 10 năm!"
Tống Thanh Thanh cười mỉa mai: "Ngươi có không? A, muốn có cũng chẳng bao giờ có thể!"
Lâm Uyển Nhi đau khổ mà nói: "Ta xin ngươi, ngươi buông ta cho hắn đi, hiện tại ta và hắn còn có một đứa con, ta cầu xin ngươi"
Tống Thanh Thanh cười cười:"Xin ta ư? Được thôi, thế nhưng..."
Lâm Uyển Nhi:"Nhưng thế nào?"
Tống Thanh Thanh liếc mắt đánh giá Lâm Uyển Nhi:"Thế nhưng ngươi không có thành ý chút nào cả"
Lâm Uyển Nhi hỏi:"Vậy ngươi muốn gì? Tiền đúng không? Được, ta sẽ cho ngươi.

Nói đi, ngươi muốn bao nhiêu?"
Tống Thanh Thanh cười lạnh:"Ta không muốn tiền, nếu muốn thì ta đã lấy từ lâu rồi.

Thứ ta muốn là thành ý của ngươi"
Lâm Uyển Nhi khó hiểu: "Ngươi muốn gì ở ta?"
Tống Thanh Thanh thổi thổi móng tay, sau đó nàng ta liếc mắt nhìn Lâm Uyển Nhi:"Ta muốn ngươi cầu xin ta! Ta muốn ngươi quỳ xuống dưới chân ta mà cầu xin!!!"
Lâm Uyển Nhi đỏ rực đôi mắt:"Tống Thanh Thanh, ngươi đừng quá đáng! Ta không làm, ta có tôn nghiêm của ta!
Tống Thanh Thanh: "Xin hãy nhớ rằng, ngươi là đến xin ta.

Ta cũng không hề xin ngươi!"
Lâm Uyển Nhi gào thét mà nói:"Ta không bao giờ quỳ trước năt ngươi"
Tống Thanh Thanh: "Tùy ngươi thôi, tôn nghiêm ư? Đáng giá sao?Ngươi nên nhớ hiện tại ngươi đang có một đứa con nhỏ, hắn chỉ mới có 3 tuổi mà thôi"
Lâm Uyển Nhi:"Thì sao?"
Tống Thanh Thanh tiếp tục nói: "Đứa nhỏ chỉ có 3 tuổi, đây là độ tuổi rất cần tình yêu thương, đăc biệt là tình yêu thương của cha.

Ngươi muốn cho con ngươi không có cha, mồ côi cha giống như ngươi hay sao?"
Lâm Uyển Nhi không nói, nàng im lặng mà cúi mặt xuống, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống.

Tống Thanh Thanh tiếp tục mê hoặc:"Đúng không nào? Vì thế ngươi chỉ cần quỳ xuống cầu xin ta, thì gia đình của các ngươi sẽ ở bên nhau mãi mãi, mà ta sẽ rời đi khỏi đây".
Lâm Uyển Nhi đau khổ mà nhìn Tống Thanh Thanh: "Thật không? Ngươi nói dối, ta không tin!!"
Tống Thanh Thanh giọng nói mê hoặc: "Thật, ta không yêu hắn.

Tin ta"
Không gian trở nên vô cùng yên tĩnh, không ai nói một tiếng nào.

Tống Thanh Thanh ngắm ngía bộ móng tay mới không thèm để ý đến Lâm Uyển Nhi, nàng đang chờ Lâm Uyển Nhi quỳ xuống trước mặt mà cầu xin.
Lâm Uyển Nhi do dư một lúc lâu, tâm tư nàng rối bời.

Thế nhưng nghĩ đến những câu nói kia, nghĩ tới đứa con 3 tuổi chưa hiểu sự đời của mình, nàng thật sự không muốn con mình không có cha bên cạnh.

Nàng đau khổ mà lau đi nước mắt, sau đó từ từ bườc đến trước mặt Tống Thanh Thanh.
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 18: Chương 18


Lâm Uyển Nhi quỳ xuống trước mặt Tống Thanh Thanh, giọng nói nàng vô cùng hèn mọn: "Ta cầu xin ngươi, cầu xin ngươi, xin ngươi hãy buông tha cho hắn, hãy để cho hắn trở về bên ta"
Tống Thanh Thanh giả vờ như nghe không rõ mà hỏi: "Ngươi nói gì cơ?"
Lâm Uyển Nhi nói lại một lần nữa: "Ta cầu xin ngươi, cầu xin ngươi, xin ngươi hãy buông tha cho hắn, hãy để cho hắn trở về bên ta"
Tô Thanh Thanh ôm bụng cười to, một hồi lâu sau đó mới nói: "Ngươi là đồ ngốc à? Ngươi tưởng chỉ cần quỳ xuống là có thể giải quyết vấn đề này hay sao?"
"Ta nói cho ngươi biết, ta chỉ giỡn một chút với ngươi mà thôi.

Nếu ngươi muốn hắn trở về thì hãy nói với hắn, hãy quỳ xuống mà xin hắn mới đúng.

Chứ ngươi quỳ xuống chân ta để làm gì?"
Lâm Uyển Nhi trừng mắt mà nhìn Tống Thanh Thanh, nàng cười cười.

Đúng, vì sao nàng lại tin tưởng chứ? Nàng thiếu tình yêu đến như vậy hay sao?"
Lâm Uyển Nhi đứng lên rời khỏi, hình ảnh chuyển đến một ngã tư, Lâm Uyển Nhi mơ mơ màng màng mà lái xe rời đi, sau đó có một chiếc xe lao đến.

Vì đang thất thần nên nàng ấy không thể tránh kịp, hai chiếc xe va chạm nhau, sau đó bốc cháy cùng một lúc.
Lâm Uyển Nhi mất, do không thể cứu chữa kịp thời...Lúc nàng mất, hắn chỉ mới 3 tuổi.

Thế nhưng hắn vẫn nhớ rõ kí ức ở cùng với mẹ mình, bà ấy vô cùng đoan trang dịu dàng, luôn yêu thương hắn vô điều kiện.

Trong mắt bà ấy, gia đình là tất cả, là lý lẽ sống của bà.
Đoạn video dừng ở khúc ấy, khiến cho trái tim Tần Trạch như bị ai đó đè ép, hắn không thể nào thở nổi.
Thì ra là bà ta đã hại mẹ của hắn,chính là bà ta! Một tiểu tam mà còn dám vươn oai trước mặt chính thê! Nghênh ngang ương bướng mà sống!
Hắn lại tiếp tục lật những trang hồ sơ còn lại, trong những tờ hồ sơ ấy ghi lại rất rõ ràng hành tung của Tống Thanh Thanh những năm qua:
Sau khi Lâm Uyển Nhi chết, Tống Thanh Thanh bởi vì cảm thấy chột dạ nên đã rời khỏi Tống Minh.

Bà ta cắt đứt liên lạc với hắn, sau đó bắt đầu ổn định cuộc sống.
Vài tuần sau, bà ta bắt đầu tình yêu mới.

Ba tháng sau bà ta cùng Nhạc Chính Khanh kết hôn, rồi sinh ra Nhạc Dao Dao.
Vào 5 năm trước, Nhạc Chính Khanh qua đời do ung thư phổi giai đoạn cuối.

Sau khi ông ta đi, Tống Thanh Thanh thừa hưởng gia sản hiện tại.
Tần Trạch sau khi xem hết tất cả hồ sơ, hắn không biết bản thân mình phải đối diện với Nhạc Dao Dao như thế nào.
Hắn yêu Nhạc Dao Dao, nhưng mẹ của nàng đã khién cho mẹ của hắn chết.

Bà ta còn làm tiểu tam, phá hoại hạnh phúc của gia đình hắn.
Hắn hận Tống Thanh Thanh, rất hận.
___________
Nguyệt Ninh nằm trên giường, nàng thông qua hệ thống mà nhìn thấy hình ảnh rối rắm của Tần Trạch, Nguyệt Ninh ưu nhã mỉm cười.

A, sắp đến màn ngược luyến tình thâm đỉnh cao rồi, thật háo hức, thật ngưỡng mộ!!
Nguyệt Ninh: "Hệ thống, ngươi đoán xem bọn họ sẽ như thế nào?"
Hệ thống 0002: [Hệ thống tin rằng sẽ ngược, sau đó bọn họ HE với nhau]
Nguyệt Ninh: "A, đúng vậy.

Ngươi thật thông minh"
Hệ thống 0002: [Đây là motip quen thuộc của ngược luyến tình thâm, hệ thống tra số liệu nhận biết được]
Hệ thống 0002 trầm mặc một chút sau đó mới hỏi:"Ký chủ, ta có một thắc mắc nhỏ]
Nguyệt Ninh hỏi: "Sao thế?Hệ thống mà còn thắc mắc nữa sao?Nói ta nghe thử xem?"
Hệ thống 0002: [Hệ thống tò mò muốn biết vì sao ngài đặt tên là Đội Hỏa Tiển Bảo Vệ Dãy Ngân Hà khi gửi gmail cho Tần Trạch ]
Nguyệt Ninh cười cười: "A, không có gì.

Đó là một bộ phim hồi nhỏ ta hay xem, khá thú vị."
Hệ thống khó hiểu mà hỏi lại: [Chỉ có như vậy thôi ???]
Nguyệt Ninh khẳng định: "Đúng, chỉ có như vậy thôi!!!"
Hệ thống 0002 cảm thán: [Ký chủ, ngài thật kỳ quái.

Cảm xúc của con người thật khó hiểu, hệ thống không thể hiểu được]

[Hệ thống chúng tôi dựa vào chuỗi số liệu và bảng thống kê để phân tích tâm trạng của các ký chủ, nhưng phần lớn vẫn không thể hiểu rõ.

Con người thật khó hiểu]
[ Các người không thể vui vẻ mà sống với nhau hay sao? Thành thật tất cả với nhau, sau đó cuộc sống sẽ tươi đẹp hơn]
Nguyệt Ninh cười cười, nàng không trả lời câu hỏi của 0002, nàng nhắm mắt lại mà nghĩ ngơi một chút.

Hệ thống 0002 thấy vậy thì liền tắt màn hình, sau đó mở một bản nhạc mà theo thống kê bảng số liệu cho biết rằng đó là một bài hát giúp dễ ngủ hơn, sau đó nó im lặng canh chừng.
Hệ thống: Ta sủng ký chủ, các ngươi có phải rất ghen tỵ hay không?
Tại phòng bên cạnh, Nhạc phu nhân lo lắng Tần Trạch đã biết được thứ gì đó.

Bà ta lạnh lùng mà nhìn về phía cửa sổ, đoán chừng đang suy nghĩ thứ gì đó.
Nhạc Dao Dao nhìn thấy bà ta lo lắng, cô ta nhíu mày mà hỏi: "Mẹ, có chuyện gì mà mẹ không vui vậy ạ?"
Nhạc phu nhân cười, bà ta nói qua loa: "Không có gì, ta chỉ là nghĩ về quá khứ một chút mà thôi"
 
Phương Thức Nghịch Tập Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 19: Chương 19


Nhạc Dao Dao an ủi: "Nếu mẹ có chuyện gì thì cứ nói với con, nếu con giúp được gì thì con sẽ giúp mẹ".

Dù sao đây cũng là mẹ của cô ta, giúp đỡ được một chút thì giúp đỡ.
Nàng ta hiếu kỳ, vì cái gì gương mặt của mẹ bỗng nhiên tái nhợt, dáng vẻ thấp thỏm? Có phải xảy ra chuyện gì rồi hay không? Hay là mẹ có bí mật gì đó mà không nói cho nàng biết?
Nhạc phu nhân âu yếm mà nói: "Mẹ thật sự rất hạnh phúc khi có một đứa con hiểu chuyện như con, cha con trên trời có linh thiêng thì cũng thấy an lòng.

Không giống như đứa con bất hiếu kia, mẹ nhìn thấy đã khó chịu"
Bởi vì câu nói của Tần Trạch khiến bà ta nghi ngờ hắn đã biết được chuyện gì đó, bản thân bà ta cảm thấy vô cùng bất an.

Nếu chuyện kia bị bại lộ thì bà ta sẽ khó mà sống an ổn, đã cố gắng nhiều năm như vậy, bà ta không nghĩ rằng vì một chút chuyễb nhỏ kia hũy hoại cuộc đời của bà ta!
Nhạc Dao Dao nhìn Nhạc phu nhân ngây người, nàng ta ngọt ngào khuyên nhủ: "Mẹ à, Linh Nhi còn nhỏ, con bé không hiểu chuyện nên mới như vậy.

Sau này Linh Nhi sẽ hiểu thôi, mẹ đừng tức giận nữa"
Nhạc phu nhân phẫn nộ mà nói: "Ta không có đứa con bạch nhãn lang như nó.

Cái loại súc sinh như nó, đáng lẽ ta không nên sinh nó ra"
Nhắc đến đứa con gái kia, trong lòng bà ta càng thêm phẫn nộ.

Bà ta không nghĩ vì sao nàng ta lại có thể làm chuyện trơ trẽn như vậy!
Nhạc Dao Dao trong lòng vui vẻ khi nghe thấy được câu nói kia, nhưng nàng ta vẫn giả vờ khuyên nhủ: "Mẹ à, người đường trách em gái nữa.

Nếu con bé nghe thấy thì sẽ rất đau lòng, con không muốn nhìn thấy hai người cãi nhau".
Nhạc Linh Nhi là một người nhu nhược, nếu mẹ càng thêm chán ghét nàng ta thì càng tốt.

Chắc nàng ta sẽ vô cùng đau khổ, sẽ ngồi khóc trong chăn giống như ngày xưa?
Nhạc phu nhân vỗ vỗ nhẹ đầu nàng ta: "Ta biết con thiện lương, không muốn bọn ta như vậy.

Thôi được rồi, ta sẽ cố gắng không mắng cô ta, nhưng nếu như cô ta không chịu hợp tác thì đừng trách ta".
Nhạc Dao Dao ôm Nhạc phu nhân, nàng ta nũng nịu nói: "Mẹ, con biết mẹ thương con nhất"
Nhạc phu nhân cười cười: "Con biết thì tốt, biết thì mau chóng kêu Tần Trạch ly hôn cùng cô ta, sau đó hai đứa mau chóng kết hôn đi.

Bà già này cũng muốn có một đứa cháu, hai đứa các con cũng mau mau có con đi"

Nhạc Dao Dao nghe thấy tên Tần Trạch thì liền ủ rũ, nàng ta cụp mắt mà nói: "Mẹ, bây giờ quá sớm.

Với lại em gái đã cùng A Trạch kết hôn, con không muốn phá hoại hạnh phúc của em gái"
Nhạc Dao Dao tức giận vô cùng, cô ta vốn dĩ không nên kết hôn cùng Tần Trạch, hắn là của nàng! Nàng vừa mất tích vài năm, cô ta liền kết hôn cùng Tần Trạch! Vị trí Tần phu nhân là của nàng ta, đừng hòng mơ tưởng!
Nhạc phu nhân tức giận: "Sao có thể để hai đứa chúng nó ở bên nhau cơ chứ? Tần Trạch không yêu nó, hắn yêu con vì thế bọn họ ly hôn thì có gì sai?"
Nhạc Dao Dao rưng rưng nước mắt: "Thế nhưng em gái yêu A Trạch, con không nỡ cướp đoạt người mà em ấy yêu"
Nhạc phu nhân hận sắt không thể thành thép, mà ta nói: "Tần Trạch không yêu nó, Tần Trạch chỉ yêu con, hai đứa các con yêu nhau đã lâu kết hôn là chuyện không sớm thì muộn mà thôi"
Nhạc Dao Dao vẻ mặt đau khổ: "A Trạch, dạo này con cảm thấy anh ấy không yêu con như trước nữa"
Nhạc phu nhân khó chịu khi nghe thấy câu nói này, bà ta hỏi Nhạc Dao Dao: "Hai đứa bọn con rốt cuộc có chuyện gì?"
Nhạc phu nhân cau mày, dạo gần đây hai đứa nhỏ này không hòa hợp như trước, có phải xảy ra chuyện gì mà bà không hề hay biết hay không?
Nhạc Dao Dao lộp bộp rơi nước mắt, giọng nói nàng ta nghẹn ngào: "Không có ạ, lúc trước con chỉ đoán rằng A Trạch như vậy mà thôi.

Thế nhưng hôm qua, con hình thấy anh ấy quan tâm Linh Nhi, có lẽ A Trạch thích em ấy rồi"
Hệ thống đang cắn hạt dưa online: Gì cơ? Hắn ta quan tâm ký chủ của ta hồi nào? Điêu dân gian xảo, đừng hãm hại ký chủ của ta!
Nhạc phu nhân tức giận mà hỏi: "Cái gì cơ? A Trạch thích con hồ ly tinh ấy sao?"

Nhạc Dao Dao khóc lóc nói: "Con cũng không chắc chắn, nhưng con có thể cảm giác được.

Mẹ à, con thật sự rất yêu A Trạch, nhưng con không muốn khiến cho em gái buồn.

Con phải làm sao bây giờ ?"
Nhạc phu nhân nghiến răng nghiến lợi, vốn dĩ bà ta rất ghét đứa con gái kia, bây giờ càng thêm căm ghét: "Ha, đúng là hồ ly tinh dám quyến rũ bạn trai của người khác!"
Hệ thống đang hóng chuyện: Ha, người ta là vợ chính thức, hồ ly tinh cái gì cơ? Ký chủ, ở đây có kẻ điên muốn hãm hại ngài.

Ta giúp ngài quay camera lại! Muốn hại ký chủ của ta sao? Nằm mơ!!
Hệ thống tỏ vẻ: Hừ! luôn có điêu dân muốn hại ký chủ của ta!
 
Back
Top Bottom