Ngôn Tình Phương Pháp Cơ Bản Để Trở Thành Thiên Tài

Phương Pháp Cơ Bản Để Trở Thành Thiên Tài
Chương 221: Phần kết (Hoàn chính văn)


Lúc trở về, hào quang trên bầu trời đã lụi tàn.

Văn phòng Kế toán, trỏ chuột máy tính nhấp nháy tia sáng. Lâm Triều Tịch thấy lồng ngực đang nổi lửa, trong lòng lại tĩnh lặng vô cùng.

Cô kéo ghế, mở file word, bắt tay gõ phím.

Bên tai vẫn văng vẳng giọng Lão Lâm, có lẽ đó là một hội trường siêu rộng, Lão Lâm đứng trước tấm bảng, bụi phấn bay lả tả, giọng ông sang sảng, ánh mắt trong veo.

Trời tối dần, thời gian trôi qua từng giây từng phút, từng dòng lại từng dòng chứng minh, một tờ lại một tờ luận văn…

Cuối cùng, cô gõ xuống một dấu chấm, đính tài liệu vào email, gửi đi.

Đứng dậy khỏi ghế, cô xuống tầng, mở cửa tòa làm việc, gió hè thổi tới, những ngôi sao lấp lánh trên nền trời đen tuyền, xung quanh bốn bể tràn ngập ánh đèn của mọi nhà. Cô rất muốn tới sân bay, cũng rất muốn gọi điện thoại cho Bùi Chi.

Sờ chiếc điện thoại, cô nhận ra nó đang rung lên, màn hình sáng đèn.

Lâm Triều Tịch bắt máy, kề sát tai: “Alo, bố ạ.” Đọc Full Tại Truyenfull.vn

“Bạn nhỏ Lâm, con còn ở sân bay không, bao giờ mới về?” Giọng Lão Lâm vô cùng phấn khích, thậm chí Lâm Triều Tịch còn tưởng tượng ra khuôn mặt hóng hớt của ông.

Cô đổi tay cầm điện thoại: “Con có tí việc đột xuất nên không đi được.”

Sau một khoảng trầm lặng, Lão Lâm kinh ngạc: “Chuyện gì mà còn quan trọng hơn cả việc theo đuổi thằng nhóc đẹp troai đấy?”

“Đây là bí mật, còn lâu con mới nói.”

“Lâm tiểu thư, ngoài việc học ra thì việc cưới gả cũng quan trọng không kém đâu.”

“Đúng.” Lâm Triều Tịch cười: “Thật ra trước khi bố gọi, con đang định gọi điện tỏ tình Bùi Chi đây, nhỡ may thời gian nghe điện thoại của bố để cậu ấy lên máy bay rồi tắt điện thoại thì phải làm sao?”

“Tắt máy thì nhắn tin Wechat là được.” Lão Lâm thành khẩn: “Cách diễn đạt rất quan trọng, đã bảo con phải đọc nhiều tiểu thuyết của Mễ Mông rồi…”

“Con có chuẩn bị mà.” Giọng Lão Lâm bày bố cách giúp cô tỏ tình vọng bên tai, đèn giao thông phía trước chuyển từ xanh sang đỏ, Lâm Triều Tịch dừng bước.

Cơn gió nóng hổi phất qua lọn tóc, cô chợt nhận ra, mình đang đứng ở nơi ngã tư quen thuộc.

Bên trái là bệnh viện, bên phải là văn phòng Kế toán, cổng trưởng Đại học Vĩnh Xuyên đang ở ngay phía trước.

Một chiếc xe buýt lái tới. Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Trên con đường đối diện, dòng người đông đúc, cô nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.

Ánh điện lờ mờ, gánh đồ nướng hàng rong tỏa khói tung bay giữa trời đêm. Lâm Triều Tịch hơi sững sờ, cô tưởng mình gặp ảo giác, nhưng ánh mắt nam sinh ấy trong veo, khuôn mặt có vẻ mệt mỏi vì phải chạy khắp nơi.

“Lời văn phải gãy gọn, tình cảm phải sâu sắc…” Lão Lâm vẫn đang líu lo không ngừng ở đầu dây bên kia.

Đèn đỏ chuyển xanh.

Lâm Triều Tịch nghĩ, cô từng vô số lần tưởng tượng về cảnh mình tỏ tình Bùi Chi, lại chưa một lần nào nghĩ tới cảnh tượng như bây giờ.

Trăng sáng sao thưa, gió hè ấm áp, cậu xuyên qua những ánh đèn thưa thớt đến bên cô.

Bình tĩnh thản nhiên, không mảy may chùn bước.<i>Tác giả có lời muốn nói:</i>

<i>Mỗi lần bắt tay vào viết tôi đều nghĩ ra cả tỉ thứ muốn nói, chỉ đợi viết xong cái kết liền kể hết với mọi người. Nhưng giờ viết xong lại thấy có gì cũng nói hết luôn rồi.</i>

<i>Chính văn xin được khép lại tại đây, thật ra chương cuối cùng tôi đã thử đến mười mấy kiểu kết cục cơ, nhưng sau cùng vẫn thấy thế này là ổn nhất. </i>

<i>Vậy thì cứ thế này đi.</i>

<i>(nội dung tác giả cảm ơn những người đã giúp đỡ hoàn thành bộ truyện, đã giản lược…)</i>

<i>Cuối cùng, nơi cõi đời dài dằng dặc nhưng cũng rất tươi đẹp này, chúc mọi người có thể tìm được người ấy hoặc chuyện ấy, dù bắt đầu từ khi nào cũng chưa bao giờ là muộn.</i>

<i>Đương nhiên vẫn còn ngoại truyện.</i>

<i>Cứ yên tâm.</i>
 
Phương Pháp Cơ Bản Để Trở Thành Thiên Tài
Chương 222: Ngoại truyện 1: Tính đơn điệu của hàm số


Tháng Chín, trời vẫn oi nóng.

Sáng sớm thức dậy, chiếc quạt điện treo ngoài màn thổi phần phật. Gió sớm vờn qua những bông hoa phấn trong sân nhà, hương thơm thoang thoảng bay tới.

Cô tắt quạt, gấp chăn, đánh răng rửa mặt, khoác cặp ra khỏi nhà.

Học sinh tiểu học trong thành phố đã bắt đầu năm học mới, hơn bảy giờ là giờ cao điểm đến trường. Xe cộ nườm nượp, ghế sau những chiếc xe đạp điện là những bạn nhỏ đang ăn sáng.

Gió sớm ấm áp khiến tinh thần phấn chấn.

Lâm Triều Tịch rất thích cảm giác mọi người cùng nhau đi học như vậy, như thể cô vẫn đang là một học sinh.

Ặc, xét từ góc độ nào đó thì cô vẫn là học sinh thật mà.

Từ khi tốt nghiệp hồi tháng Bảy đến nay đã gần hai tháng, nhưng sau khi cởi bỏ thân phận sinh viên, cô hiện giờ là một thành viên trong lớp luyện thi nghiên cứu sinh. Cuộc sống hàng ngày bận rộn, mỗi ngày được lấp đầy bằng lịch trình học tập và công việc, đến mức cô và Bùi Chi chỉ có thời gian chuyện trò trong lúc cô tới trường.

Đúng vậy, từ khi Bùi Chi sang Mỹ du học đến nay đã hơn một tuần. Bên Bùi Chi bây giờ đang là giờ ăn tối,cả hai mới có ít thời gian rảnh.

Giờ nghĩ lại hai tháng trước, cảnh tượng Bùi Chi bỗng xuất hiện trên đường vẫn khiến tim cô đập thình thịch.

Sẽ luôn có một khoảnh khắc như vậy, bạn bỗng nhận ra mình mình đã thích một người, lại còn là thích từ rất lâu, nhận ra mình thích người ấy đến mức nào.

Chỉ là cô luôn cảm thấy dù mình có trưởng thành đến mức nào thì vẫn luôn kém Bùi Chi một khoảng.

Lâm Triều Tịch theo dòng người lên buýt, không gian chật ních. Cô tìm được một chỗ trống cạnh cửa sổ nên chen vào trong, sau đó dùng một tay gửi tin nhắn cho Bùi Chi.

Lâm Triều Tịch: Tớ phải làm gì mới có thể theo đuổi cậu?

Khung chat phía trên hiện dòng chữ “Đang soạn tin nhắn”, đáp án không xuất hiện ngay lập tức. Một lúc sau, bỗng có một bức ảnh nhảy ra, Lâm Triều Tịch bật cười thành tiếng trên xe.

Bùi Chi gửi đến bức ảnh <i>Tuyển tập các bài toán phân tích Toán học</i> của Boris Demidovich, cả bộ có hơn bốn nghìn bài toán, đáp án này phải nói là rất Bùi Chi. <i>(không biết anh Bùi cố tình hay vô ý hiểu nhầm ý “theo đuổi” của chị nhà nữa =))))</i>

Lâm Triều Tịch gửi biểu cảm bẽn lẽn: <i>(〃\’▽\’〃) nhưng tớ làm xong hết rùi mà.</i>

Bùi Chi: <i>Nhưng tớ cũng nhớ tớ mới là người theo đuổi cậu.</i>

Lâm Triều Tịch nghĩ bụng đúng là đồ giỏi đánh trống lảng.

Tuy cô mặc định là mình đã thích thầm Bùi Chi 10 năm, nhưng thực tế kể ra thì Bùi Chi đã chủ động đến bệnh viện xử lí vết thương cùng cô, chủ động kết bạn Wechat với cô, chủ động đưa thẻ xe buýt của cậu giúp cô giải vây, còn gắp thú bông cho cô, hẹn cô đi ăn đêm và đánh cầu lông với cô, thậm chí còn giải thích về quá khứ của cậu cho cô nghe…

Quan trọng nhất là, trước khi cô nói câu “tớ thích cậu lâu lắm rồi”, thì Bùi Chi là người hủy chuyến bay trở về trước. Chỉ vì cuộc điện thoại hỏi về luận văn của giáo sư Phùng của cô, lại khiến cậu không thể yên tâm.

Bởi không thể yên tâm, nên nhìn thấu tấm lòng của mình. Đây là câu trả lời Bùi Chi trần thuật một cách thản nhiên với cô.

Lâm Triều Tịch không thể nào quên ánh đèn đường dịu dàng khi đó, định nói lại thôi, cuối cùng cô chỉ ôm lấy cậu.

Đến tỏ tình cũng thua người ta một nhịp, Lâm Triều Tịch chỉ đành tâng bốc bạn trai không ngượng miệng: <i>ヾ(°°) Hôm nay lại là một ngày siêu thích bạn Bùi Chi!</i>

Bùi Chi: <i>Ừm.</i>

Lâm Triều Tịch: <i>Ôi… cậu ngại hả?</i>

Bùi Chi: <i>Tớ rất vui, nên hơi ngại một chút.</i>

Lâm Triều Tịch: <i>Tớ xuống xe đây.</i>

Bùi Chi: <i>Ừm.</i>

——

Cứ như vậy, Bùi Chi ở lại Vĩnh Xuyên hơn hai tháng, trước khi khai giảng, cậu lên chuyến bay để lỡ từ hai tháng trước.

Lâm Triều Tịch và Bùi Chi bắt đầu cuộc tình yêu xa bận rộn.

Mỗi ngày họ chẳng chuyện trò được mấy câu, đa số đều bắt đầu từ những câu hỏi thăm “ăn cơm chưa”, “ngủ chưa” và kết thúc bằng lời chúc “ngủ ngon”.

Giao tiếp ít ỏi, nội dung cũng đơn điệu như cuộc sống hằng ngày của cô và Bùi Chi. Mỗi khi buông điện thoại, xe buýt dừng lại là đáp bến lớp luyện thi nghiên cứu sinh.

Lớp học chất đống những chồng sách không quá đỉnh đầu, học sinh vùi đầu dùi mài kinh sử, quạt điện chuyển động đều trên trần, gần như không thể nhìn rõ mặt mày của đám học sinh.

Sự yên tĩnh này bắt đầu từ người đầu tiên vào lớp và kéo dài cho đến khi người cuối cùng ra khỏi lớp.

Cúi đầu đọc sách, bầu trời trong xanh sáng ngời, lúc ngẩng đầu, mặt trời đã ngả về đằng tây. Ngoài cửa sổ, hàng ăn ven đường nhen nhóm khói lửa.

Đến giờ ăn, lớp học cuối cùng cũng nhộn nhịp hơn một chút.

Nam thanh nữ tú thả lỏng tinh thần, tốp năm tốp ba kéo nhau đi ăn, Lâm Triều Tịch thu dọn đồ đạc.

“Đồ nhi, con có cần tâm sự không?”

Đỉnh đầu truyền đến giọng nói của đồng chí Lão Vương, Lâm Triều Tịch ngẩng đầu, tay vẫn không ngừng, cô đáp lại bằng một từ đơn âm tiết: “Hả?”

“Thầy thấy con thay đổi rồi.” Lão Vương nói.

Lâm Triều Tịch xoa xoa cằm: “Đẹp hơn rồi ư?”

“Suốt ngày đẹp với chả không đẹp, sao lại giống đám đàn bà thế không biết?”

“…” Lâm Triều Tịch thấy buồn cười: “Con làm sao?”

“Con nghe thấy các thầy đang nói gì không?”

Nhờ câu nhắc nhở của Lão Vương, tiếng động xung quanh mới thực sự lọt vào tai cô.

Gió thổi qua lớp học, mang theo mùi xiên bẩn bên ngoài. Nữ sinh túm tụm gào thét “đáng yêu quá”, Lâm Triều Tịch nghe thấy tiếng nhạc trên Douyin, màn hình điện thoại cách đó không xa là hình ảnh một chú mèo con bỗng ngẩng đầu.

Cô thu hôi tầm nhìn, cúi đầu cất túi bút vào cặp.

“Đấy đấy đấy.” Lão Vương lại nhặng xị ngậu: “Chính là cái điệu bộ này!”

“Điệu bộ này là điệu bộ nào?”

“Hết sức tập trung, không coi ai ra gì, không để ai vào mắt, coi trời bằng vung…” Lão Vương trợn trừng nhìn cô, như đang tìm kiếm những tính từ bật ra trong đầu: “Giống hệt cái tên kia… biết Bùi Chi không?”

Lâm Triều Tịch cười.

——

Ngay cạnh lớp luyện thi có một toà nhà cao ngang ngửa nó, cổng ra vào đề biển “Lớp phụ đạo học sinh Trung – Tiểu học Trí Đông”. Những cơ sở như này thường tập hợp ở khu vực lân cận các trường đại học.

Lâm Triều Tịch không để tâm mấy lời của Lão Vương, cô xuống tầng ra khỏi toà nhà luyện thi, rẽ trái hai bước là đến cổng toà nhà phụ đạo kia.

Học sinh tiểu học tan học khá sớm, giờ này phụ huynh vẫn đang đi làm, vậy nên thường sẽ có giáo viên chuyên đưa đón học sinh đến lớp phụ đạo, đôn đốc chúng làm bài tập về nhà. Đám nhóc làm xong bài tập là đến giờ phụ huynh tan làm. Một số học sinh được đón về, một bộ phận nhỏ học sinh vẫn phải ở lại tiếp tục học thêm với hình thức một một.

Mỗi ngày cô sẽ học lớp luyện thi nghiên cứu sinh đến 5 giờ chiều, sau đó là tới đây làm việc đến 8 giờ tối. Một tiếng đầu cô sẽ chữa bài tập cho học sinh, hai tiếng sau cô sẽ giảng bài cho từng học sinh theo hình thức 1vs1.

Thấy cô đến, tiếp tân chào hỏi: “Cô giáo Lâm đến rồi à, ăn tối chưa?”

“Chưa ạ.” Lâm Triều Tịch bước tới, hỏi: “Thời khoá biểu hôm nay có thay đổi gì không?”

“Tạm thời là không.” Chị gái tiếp tân lật ghi chú, ngẩng đầu: “Mẹ của Trần Tiểu Long có gọi tới, thông báo kết quả thi Toán giữa kỳ không đạt, dặn cô phải giao nhiều bài tập cho cậu nhóc.”

“Em biết rồi, cảm ơn chị.” Lâm Triều Tịch gửi cặp, cô nói: “Chị cho em gửi nhờ một lát!”

Bước vào lớp học, đa số học sinh đang trật tự làm bài tập.

Một nữ sinh đang làm bài thấy cô đến liền giơ tay, Lâm Triều Tịch qua đó.

Nhớ lần đầu đến phỏng vấn làm thêm ở đây, khi đó Bùi Chi vẫn chưa rời nước, cô và Bùi Chi từng thảo luận việc có nên đi làm thêm hay không.

Là sinh viên vừa tốt nghiệp nên muốn phần nào độc lập về tài chính là một cách nói, mặt khác, cô thấy mình nên đứng đây giúp đỡ càng nhiều học sinh học Toán.

Như những gì Lão Lâm từng dạy cô.

Nhưng lần phỏng vấn đó không hề thuận buồm xuôi gió ngay từ đầu. Quản lí cơ sở phụ đạo hài lòng với tư cách sinh viên khoa Triết học của cô, muốn xếp cô vào lớp Chính trị trung học, nhưng Lâm Triều Tịch khăng khăng xin dạy lớp Toán.

“Chị có thể để em làm đề kiểm tra trình độ, cấp nào cũng được, đề thi càng tốt.”

“Lâm Triều Tịch phải không, không phải chị không muốn cho em kèm lớp Toán, bây giờ phụ huynh yêu cầu cao lắm, nhiều người còn đòi kiểm tra tư chất và bằng tốt nghiệp ấy. Nói ngay như em, em có giấy chứng nhận thi đấu gì không?”

Nếu đây là thế giới phô mai thì cô có mà khè ra cả xấp giấy khen cho xem, nhưng ở đây thì hơi khó: “Em có… Giấy chứng nhận giải nhất cuộc thi Xây dựng mô hình Toán học đại học.”

Cô chỉ biết nói vậy.

“Toán học hả? Thế thì được!”

Quản lí hăm hở, nói rồi trao đổi tiền lương và thời gian làm việc tương đối tự do cho cô.

Nhưng hiện tại Lâm Triều Tịch không dám chắc… Quản lí liệu có hối hận với quyết định lúc đó hay không đây.

Bởi thay vì giảng dạy cho đám học sinh, cô lại đang chơi với lũ nhóc như cách Lão Lâm đã từng.

Từ cục tẩy lego của một học sinh nam, lại nhảy sang chơi với nữ sinh có cái thước cặp cơ. Giảng Tích số bằng lego, dùng thước cặp cơ giảng Đo lường, tóm lại là… Chẳng nói gì về bài tập.

Cuối cùng, cô bị giáo viên tiếng Anh đến thay ca đuổi khỏi lớp học, ra ngoài mua một cái Sandwich, sau đó lại lên lớp kèm 1vs1 trên tầng.

Cô có khoảng nửa tiếng ăn uống giải lao, Lâm Triều Tịch tranh thủ học thuộc từ mới tiếng Anh. Các app bây giờ rất tiện lợi, cô không những học được từ mới tiếng Anh, còn học được thuật ngữ chuyên dụng của một cuốn sách Toán. Nửa tiếng đủ để học bài và ôn luyện kiến thức.

Đúng sáu giờ tối, đồng chí Trần Tiểu Long lết từng bước nặng nề lên tầng. Cậu ném chỗ sách vở nặng bằng 1/3 thân xác lên bàn làm việc của cô, lục ra một cuốn nhìn bìa có vẻ đề thi rồi ném bộp xuống mặt bàn.

Lâm Triều Tịch cúi đầu liếc qua bài thi, thành tích môn Toán thất bại thảm hại, tờ đề khoanh đỏ chằng chịt, đủ để nhìn ra cơn phẫn nộ của giáo viên lúc chấm bài.

Cô làm bộ thờ ơ cầm tờ đề, gấp lại rồi đặt sang một bên.

“Mẹ em bảo cô giảng cách giải cho em.”

“Mẹ còn dặn em phải học hành cho cẩn thận đấy, sao em không nghe lời?”

“Cô…! Nói chí phải.” Trần Tiểu Long tâm phục khẩu phục.

“Được rồi, chúng ta sẽ tiếp tục bàn về Tích số.” Lâm Triều Tịch nói.

“Em học lớp năm rồi, cô còn giảng Tích số làm gì, bảng phép nhân em chả thuộc như bài hát.”

Ánh mắt cậu nhóc toát vẻ giảo hoạt, không hẳn hờn dỗi vì phải học phép nhân, mục đích chính vẫn là muốn ăn bơ làm biếng.

Lâm Triều Tịch ngoắc tay gọi cậu, cô thì tay vào túi quần thể thao rộng rãi, móc ra một khối lego hình lập phương ném cho cậu: “Ba câu sau dùng cái này làm, làm hay không nào, không làm thì giải đề.”

Trần Tiểu Long trừng mắt nhìn cô, cuối cùng nghiến răng nghiến lợi: “Mời ra đề!”

Một tiết học, lại một tiết học… Tám giờ tối tiết một, cô bé học tiết thứ hai bắt đầu sắp xếp cặp sách.

Lâm Triều Tịch viết nhanh kế hoạch giảng dạy và những việc phải làm sau khi về nhà cho hôm sau.

Cô bé kia mở sách vở, còn cố tình để lộ một góc lá thư màu hồng được gấp thành hình trái tim. Lén lút liếc cô một cái, lại vội vàng giấu nhẹm đi.

Lâm Triều Tịch ngầm hiểu, cô cười: “Gửi ai đây ta?”

“Em còn lâu mới thèm gửi thư tình, soái ca cùng lớp trong trường gửi cho em đấy!”

“Thế là soái ca của lớp hay của trường?”

“Ai mượn cô lo, chắc chắn chẳng ai thèm gửi thư cho cô đâu!”

Lâm Triều Tích hừ lạnh, cô lôi điện thoại, mở album ảnh, khoe ảnh đồng chí Bùi Chi: “Đẹp trai không?”

“Waoo, anh này đẹp trai thế!”

“Bạn trai cô đấy.” Lâm Triều Tịch nói.

“Em cóc tin, có giỏi thì cô gửi Wechat cho anh ấy ngay bây giờ xem nào. Sa Mao Mao lớp em còn bảo bạn trai cậu ấy là Kim Tae-hyung kìa!”

Đám nít ranh bây giờ ma lanh thế không biết!

Giờ này chắc Bùi Chi vẫn đang ngủ, đương nhiên cô sẽ không trúng chiêu khích tượng của cô nhóc mà gọi video cho cậu.

Cô cất điện thoại, rút tờ giấy viết hai đề bài rồi nhét sang: “Thêm hai bài tập về nhà.”

“Hừ, quả nhiên cô chẳng có bạn trai.”

“Hừ, em ghen tị thì có.” Lâm Triều Tịch học cái giọng điệu của cô nhóc.

——

Đèn đường sáng rực, Lâm Triều Tịch đi một mình trên đoạn đường vắng người.

Hàng quán trong khu phố mới sắp đóng cửa, vỉa hè rải rác lá vàng.

Lâm Triều Tịch rút điện thoại, đóng app, ngẩng đầu, đã về đến cổng nhà.

Dàn nho leo ra bờ tường, trải qua năm tháng dãi nắng dầm mưa, chúng phủ một tầng mùn gỗ nhàn nhạt.

Công thức trên cánh cổng ấy chỉ còn lại vết tích rất mờ nhạt, dường như hoàn toàn không thể nhìn ra sự tồn tại của nó.

Dàn nho đung đưa theo gió, cô mở điện thoại chụp một bức ảnh.

Về đến nhà đã là 20:40 tối.

Trên bàn có một bát hoành thánh ấm nóng vừa phải. Lão Lâm đã sử dụng khả năng toán học chuẩn xác của mình áp dụng với lĩnh vực nấu ăn một cách chuyên nghiệp.

Mỗi ngày đều vậy.

Lâm Triều Tịch ngồi vào bàn, kể ông nghe chuyện Trần Tiểu Long, kể cả chuyện lá thư màu hồng. Lão Lâm lại hứng thú với cục tẩy lego cô chôm về hơn, ông nằng nặc đòi mang về phòng chơi.

21:00.

Cô lại ngồi vào bàn làm việc.

Để đảm bảo giấc ngủ kéo dài sáu tiếng, cô tiếp tục đọc sách ba tiếng.

Đa phần nội dung xa lạ đều đã trở nên quá quen thuộc, song vẫn cần phải dày công lí giải và luyện tập nhiều lần.

Kim đồng hồ nhảy từng nhịp, lại từng nhịp…

Lâm Triều Tịch cầm cục tẩy, xoá một dòng chữ, viết đáp án cuối cùng.

Như cảm nhận được gì đó, cô nhấc điện thoại.

Đúng 12 giờ đêm, màn hình phát sáng, thông báo mới từ Wechat.

Bùi Chi: <i>Chào buổi sáng.</i>

Lâm Triều Tịch nhìn ánh trăng trên trời, cô gấp sách, tắt đèn bàn, trả lời một câu: <i>Chúc ngủ ngon.</i><i>Tuyển tập các bài toán phân tích Toán học</i> của Boris Demidovich cho ai muốn “theo đuổi” Bùi Chi có thể tham khảo

t-BTFpC5Yy5ID0AbAsY7B8riMtAC-SjXBlUXOAJu9Gn_QkesRyfrtNt3NrBq8pQmD39UMtx3FHG6y14_ZdGCOGSMxFU6nc3dm8cPI8fvValXyEZ5udCZm9h1l8DePcdA-uYjZQqY2rRYXxNNf7Km6g

 
Phương Pháp Cơ Bản Để Trở Thành Thiên Tài
Chương 223: Ngoại truyện 2.1: Xác suất gặp gỡ không xác định 1


——<i>Sao cảnh sát lại tới tìm bọn mình làm mô hình?</i>

Lúc này là 12 tiếng trước khi mất liên lạc với Lâm Triều Tịch, Bùi Chi nhận được một câu hỏi như vậy.

Trước đấy Bùi Chi đang bận chuẩn bị đăng ký thủ tục nên chưa thấy ngay tin nhắn này.

Kí gửi hành lí xong xuôi, qua cổng kiểm tra an ninh, mua vài món đồ bạn nhỏ Lâm nhờ xách về, rồi trở lại cổng đăng kí. Tiếp viên hàng không để người già làm thủ tục trước.

Một tay xách túi đồ miễn thuế, một tay mở điện thoại báo cáo tình hình với bạn gái, anh đọc được tin nhắn này.

Nghĩ một hồi, anh trả lời: <i>Cảnh sát tìm đến sao, xảy ra chuyện gì hả?</i>

Nhưng Lâm Triều Tịch không trả lời.

Cuối cùng, anh chỉ đành cất điện thoại vào túi, xếp hàng đợi làm thủ tục.

Gần đây có một hội nghị học thuật, anh và giáo viên từ Mĩ đến Moskva ba ngày, sau đó lại bay tới Vĩnh Xuyên tổ chức hội nghị.

Chuyến bay sớm, hành khách đông đúc, anh chọn giờ bay này vì muốn nghỉ lại Vĩnh Xuyên một đêm, tránh chậm trễ lịch trình công việc hôm sau. Anh cất hành lí xong xuôi và ngồi vào chỗ đã là chuyện của 15 phút sau. Mở Wechat, không nhận được tin nhắn hồi âm nào.

Đây là tất cả những chuyện xảy ra trong một tiếng kể từ khi anh nhận được tin nhắn đó.

Hai tiếng trôi qua.

Máy bay khởi hành rồi hạ cánh, chuyến bay từ Moskva đến Vĩnh Xuyên có lắp đặt hệ thống Wifi trên không hiện đại, nhưng điều đó không đồng nghĩa được phép sử dụng thiết bị liên lạc trong thời gian máy bay cất cánh và hạ cánh.

Thời gian chờ đợi nửa tiếng trước khi lên máy bay, Bùi Chi vẫn đang ngồi đọc tài liệu lịch sử, song khi loa thông báo trên máy bay nhắc nhở tắt các thiết bị di động lần thứ nhất, anh vẫn không nhận được tin tức gì.

Máy bay cất cánh đến khi ổn định đường bay mất khoảng hai mươi phút, khoang hành khách ban đầu khá yên tĩnh cũng náo nhiệt dần, tiếp viên hàng không bắt đầu chuẩn bị đồ ăn.

Cho tới lúc này đã là hai tiếng.

Chờ đến tiếng thứ ba, Bùi Chi nhận ra mình đang đợi tin tức từ Lâm Triều Tịch.

Vì anh đã dừng tất cả những việc vốn đã được lên kế hoạch, chờ đợi loa phát thanh thông báo máy bay đã ổn định. Lúc này là có thể mở laptop kết nối wifi, kiểm tra xem có tin nhắn mới hay không.

Chuyện này chiếm giữ mọi suy nghĩ của anh, đến mức không thể phân tâm làm những việc khác.

Anh đặt giả thiết cho những nguyên nhân Lâm Triều Tịch không trả lời tin nhắn, đồng thời đưa ra những phương án đối phó phù hợp, đây đơn thuần là phản xạ có điều kiện trong thời gian chờ đợi.

Thật ra thì anh hiểu rõ, bất kể xảy ra vấn đề gì, Lâm Triều Tịch đều được cảnh sát bảo vệ, một nữ nghiên cứu sinh bình thường không thể nào bị lôi ra trước bất cứ mối nguy hại thực sự nào.

Nhưng lý trí không thể điều khiển được cảm xúc.

Đúng lúc này, đèn cảnh báo an toàn tắt rụi, loa phát thanh thông báo đường bay đã ổn định, Bùi Chi mở laptop.

Giao diện chat Wechat sau nhiều lần tải lại vẫn không có gì mới, anh kéo chuột xuống, không hề thấy ảnh đại diện của cô hiện chấm đỏ đang hoạt động.

Không có hồi âm.

Bây giờ là ba giờ chiều theo giờ Vĩnh Xuyên, trong số những giả thiết, anh loại bỏ khả năng cô ngủ trưa không đọc tin nhắn. Thực tế kể cả cô có chợp mắt nghỉ trưa cũng không thể ngủ lâu thế được.

Anh nhẹ nhàng nhấc tay, trong lúc suy nghĩ, anh mở một nhóm chat.

Đây là nhóm chat được lập từ năm ngoái, hồi tham gia thi dựng mô hình Toán. Tuy cuộc thi đã kết thúc, song mọi người vẫn qua lại thân thiết nên không giải tán nhóm.

Hôm nay không chuyện trò gì nhiều, Bùi Chi nhanh chóng đọc hết một lượt tin nhắn, một mẩu tin thu hút sự chú ý của anh.

<i>“Hôm nay, Viện dưỡng lão Huệ Hòa Vĩnh Xuyên xảy ra vụ án mạng nghiêm trọng, bắt gặp hung thủ xin hãy báo cảnh sát lập tức!”</i>

Lịch sử trò chuyện sau đó đa số là những emoji bày tỏ sự kinh hoàng.

Cuối cùng Bùi Chi ấn vào mẩu tin, lượt đọc một lượt, số lượng người chết và tình tiết vụ án cũng khiến anh sởn tóc gáy.

Đầu chợt lóe lên những từ khóa quan trọng liên quan đến vụ án, anh bấm vào ảnh đại diện của Hoa Quyển.

Bùi Chi: <i>Gọi điện cho Lâm Triều Tịch.</i>

Người kia trả lời rất nhanh.

Hoa Quyển: <i>Sao lại là tớ?</i>

Bùi Chi: <i>Vì Lục Chí Hạo không có thời gian thường xuyên kiểm tra tin nhắn Wechat.</i>

Hoa Quyển: <i>…</i>

Không cần giục đến lần thứ hai, một phút sau…

Hoa Quyển: <i>Điện thoại tắt máy rồi, đã gọi hai lần.</i>

Ngón tay dừng lại, anh nhất thời không biết nên trả lời thế nào.

Hoa Quyển: <i>Không gọi được cho bạn gái thôi đã sốt sắng thế rồi, trước kia cậu đâu phải loại người như vậy… Không đúng, lúc này cậu hẳn phải đang trên máy bay chứ, hội nghị học thuật xuyên ngày đêm thì sao?</i>

Bùi Chi:<i> Tớ đang trên máy bay?</i>

Hoa Quyển: <i>Cậu có việc gì gấp mà phải tìm Lâm Triều Tịch?</i>

Bùi Chi: <i>Tớ không có việc gấp, nhưng hình như cậu ấy có.</i>

Nói không thì hơi khó hiểu, anh gửi Hoa Quyển ảnh chụp màn hình tiêu đề vụ án mạng.

Hoa Quyển trả lời chậm lại.

Một lát sau.

Hoa Quyển: <i>Đại học Tam Vị cách viện dưỡng lão này mười vạn tám ngàn dặm, án mạng xảy ra bên đấy có mà ảnh hưởng đến bạn nhỏ Lâm bằng niềm tin, chẳng lẽ bố cậu ấy ở viện dưỡng lão đó, hay trường cậu ấy tổ chức đến đấy tình nguyện?</i>

Bùi Chi:<i> Đều không phải.</i>

Bùi Chi gửi bức ảnh thứ hai, là tin nhắn cuối cùng của Lâm Triều Tịch.

Hoa Quyển: <i>…</i>

Bùi Chi: <i>Thời gian trùng khớp.</i>

Tin nhắn được gửi đến sau vụ án mạng không lâu.

Hoa Quyển: <i>Cảnh sát tìm cậu ấy làm gì?</i>

Bùi Chi: <i>Luận văn mô hình Toán năm ngoái nhóm cô ấy làm liên quan đến vấn đề truy bắt tội phạm bỏ trốn, còn được giải nhất. Giáo viên hướng dẫn cô ấy bây giờ còn là bậc thầy trong phương diện tính toán.</i>

Hoa Quyển: <i>Tớ hiểu rồi… đi theo giáo viên không thể nào offline mãi thế, cùng lắm cũng chỉ giúp vài việc vặt trong văn phòng thôi, nhưng điện thoại tắt máy không liên lạc được thì đúng là hơi khiếp. </i>

Bùi Chi: <i>Vậy nên tớ không yên tâm, giúp tớ nghe ngóng xem.</i>

Hoa Quyển: <i>Ok, đợi đi nhé.</i>

Không khí trong khoang hành khách khá ngột ngạt, xung quanh nồng nặc mùi thức ăn. Bùi Chi tháo lỏng cúc cổ áo sơ mi, bắt đầu quãng thời gian chờ đợi đằng đẵng.

Quá trình nghe ngóng vô cùng tắc trở, anh tìm thêm một vài người chứ không đặt hết hi vọng vào Hoa Quyển.

Tin nhắn hồi âm xuất hiện là chuyện của bốn tiếng sau đó.

Tin tức đến từ Cục công an thành phố Vĩnh Xuyên, có người kết bạn Wechat với anh, sau khi xác minh thân phận, nội dung tiết lộ giống như những gì anh dự đoán.

Vì một số nguyên nhân đặc thù, cảnh sát cần đến chuyên viên trong lĩnh vực Toán học. Giáo sư Diệp Diên của Đại học Vĩnh Xuyên tìm đến giáo viên của Lâm Triều Tịch, giáo viên lại kéo theo học sinh có chút bản lĩnh trong lĩnh vực này đi theo.

Hiện người vẫn an toàn, vì vấn đề bảo mật, điện thoại đã bị tịch thu, vậy nên không liên lạc được với người nhà.

Đại khái sự tình là vậy.

Đối phương mong anh kiên nhẫn chờ đợi, phái cảnh sát nhất định sẽ đảm bảo an toàn cho học sinh. Đồng thời, cảnh sát cũng cam đoan không để lộ thông tin của mỗi người, không cần lo ngại bị phần tử phạm pháp trả thù.

Nói nhanh gọn, mọi tin tức lọt ra cũng đều được kiểm soát, nhưng đủ để khiến người nhà yên tâm.

Bùi Chi: <i>Tôi có giúp được gì không?</i>

Dằn xuống mọi cảm xúc trong lòng, anh trả lời.

——<i>Không.</i>

Phía họ trả lời.

Bùi Chi gõ vài dòng chữ, muốn tranh thủ một chút, song khung chat hiện ra một dòng hội thoại mới.

——<i>Nguyên tắc bảo mật, rất tiếc.</i>

Bùi Chi nhìn một lúc, cuối cùng xóa bỏ những dòng tin nhắn đề xuất, đáp: Tôi hiểu rồi.

Cuộc hội thoại kết thúc.

Mọi kế hoạch ban đầu bị sự việc bất ngờ này xáo trộn, hiện tại cô vẫn an toàn. Vậy lí ra anh nên mở máy tính, tiếp tục đọc tài liệu lịch sử, đưa mọi thứ về đúng quỹ đạo.

Song khoang máy bay lảng vảng tạp âm không dứt, đứng giữa trạng thái huyên náo và yên tĩnh, đèn ngủ khiến xung quanh mông lung u ám, còn có tiếng ngáy và tiếng nói mớ trong mộng của hành khách làm nền.

Bùi Chi gập nửa màn hình laptop, dựa vào ghế ngồi, ngẩng đầu nhìn trần.

Hình như cũng chẳng mấy khi mới gặp tình huống anh không giúp được gì trong lĩnh vực này.

Anh cứ ngồi vậy mấy phút, không làm bất cứ việc gì.

Mãi đến khi tiếp viên hàng không tới hỏi anh có cần dùng bữa không.

Bùi Chi lắc đầu, gọi một tách cà phê.
 
Phương Pháp Cơ Bản Để Trở Thành Thiên Tài
Chương 224: Ngoại truyện 2.2: Xác suất gặp gỡ không xác định 2


Anh nhanh chóng đọc hết tin tức về Vĩnh Xuyên mấy ngày gần đây với mục đích nắm bắt toàn cảnh vụ án.

Nghi phạm bình thường thì cảnh sát đã chẳng cần triệu tập sinh viên khoa Toán đến giải quyết, vụ án viện dưỡng lão Huệ Hòa tổng cộng có 38 người tử vong, hiện trường thảm khốc. Nghi phạm bỏ trốn có sở trường cải trang, năng lực phản trinh sát rất mạnh, chỉ có thể hình dung bằng tính từ “hung ác”, “tàn bạo”.

Mà hiện giờ, giao thông trong thành phố tương đối hỗn loạn, nhiều cư dân mạng trên Weibo đang than phiền tình trạng này.

Anh nhớ đề bài năm ngoái.

Sau khi xả súng giết một nhà ba người và một viên cảnh sát, nghi phạm cầm súng bỏ trốn, để nhanh chóng tóm gọn, cảnh sát ban bố lệnh truy nã khẩn cấp. Ngoài ra còn yêu cầu sự giúp đỡ từ phía người dân, ví như ai bắt gặp người hiềm nghi thì báo ngay cho cảnh sát.

Thông qua phản hồi của nhân chứng, cảnh sát có thể xác định Xác suất hậu nghiệm, xác định vị trí chính xác của nghi phạm.

Tình hình bây giờ và lúc đó không giống nhau, song xét về phương diện nào đó, giao thông hỗn loạn là cách tuyệt nhất để khoanh vùng và thu nhỏ phạm vi. Cũng tức là nói, họ có thể dùng phép tính nhỏ hơn để xác định vị trí của nghi phạm một cách chuẩn xác nhất.

Bùi Chi không rõ rốt cuộc là ai đang chỉ đạo làm điều này, có lẽ đối phương còn có mục đích khác.

Nhưng dù thế nào đi nữa, Lâm Triều Tịch giỏi xử lí vụ này, cô sẽ giúp được đôi phần.

Anh liên tục tải lại trang tin tức. Theo giờ Vĩnh Xuyên, giờ đã là chạng vạng tối, người tham gia giao thông và bảng tin không ngừng cập nhật, anh cũng đang thay đổi cách nhìn đối với sự việc này.

Từ ngoại ô vào thành phố, giờ xem ra tất cả con đường hỗn loạn không đơn giản là thu hẹp phạm vi, mà giống như đang dẫn lối cho tội phạm đến một địa điểm chỉ định nào đó.

Anh đọc thêm một lúc, mở bản đồ Vĩnh Xuyên, xem xét tường tận một hồi, nghĩ lại tất cả tin tức và tình hình giao thông vừa đọc được.

Cuối cùng, anh tải xuống một địa chỉ, mở khung chat ban nãy, gửi tin nhắn.

——<i>…</i>

Rất nhanh, đối phương trả lời bằng dấu ba chấm, tỏ ý không biết nói gì.

Bùi Chi dùng bút vẽ trong Wechat khoanh đỏ mấy chữ “Dược phẩm Chu Thụy”, cũng điểm ra ba con đường còn lại.

Bùi Chi: <i>Đề xuất của tôi là, trường hợp tội phạm cố tình gài bẫy vào địa chỉ này, vậy xin hãy cân nhắc ba con đường nêu trên.</i>

——<i>……</i>

Số lượng dấu ba chấm tăng gấp đôi.

Bùi Chi: <i>Rất xin lỗi vì đã làm phiền.</i>

——<i>Anh là ai?</i>

Bùi Chi: <i>Trước khi tiết lộ tin tức bảo mật với tôi, hẳn là bạn đã điều tra về tôi rồi.</i>

Khung chat mất một lúc không nhận được hồi âm.

Bỗng nhiên, trong lúc đang lướt đọc vài tin tức khác, bên kia hiển nhiên đã đổi sang một người khác nhanh tay hơn.

——<i>Vãi đạn, ai cho ngươi hack vào hệ thống hậu trường hả?</i>

——<i>Không đúng, đồ của ông đây không đời nào có vấn đề, vậy thì sao ngươi lại biết, có nội gián chăng? </i>

——<i>Cảnh cáo nhà ngươi, mau thành thật khai báo, không thì đừng trách vì sao vừa xuống máy bay đã bị tóm!</i>

Bùi Chi không soạn tin nhắn, chỉ gửi ảnh chụp màn hình đoạn tin nhắn vừa nãy.

“Bùi Chi: Trước khi tiết lộ tin tức bảo mật với tôi, hẳn là bạn đã điều tra về tôi rồi.”

——<i>Móa, khá lắm khá lắm!!!</i>

——<i>Còn nữa, đề xuất đã được tiếp nhận, sẽ báo lại với họ! </i>

<i>Ps: Xong chuyện sẽ trả pạn gái cậu về, đừng lo lắng! </i>

<i>Pps: Giờ ông đây rất bận, tốc độ mạng bên cậu ok không?</i>

Bùi Chi: <i>Cũng không nhanh lắm.</i>

Sau năm tiếng đồng hồ.

Tiếng động cơ máy bay ù ù quanh quẩn khong khoang tàu.

Hành khách bên cạnh tỉnh lại, hỏi anh vừa ngủ dậy hay vẫn chưa ngủ.

Bùi Chi mải nhìn màn hình, liên tục cập nhật tin tức mới nhất trên bản đồ lưu lượng giao thông, anh không trả lời.

Chấm đỏ trên bản đồ chỉ rõ vị trí giao lộ cảnh sát dàn trận, màu vàng là tuyến đường dự đoán, màu xanh lá là vị trí mới xuất hiện, con số màu xanh liên tục được cập nhật trên các khu vực khác nhau trong thành phố, biểu thị xác suất.

Mô hình truy bắt tội phạm trên lý thuyết trở thành chương trình thực sự, Bùi Chi chăm chú nhìn những con số không ngừng biến hóa, thỉnh thoảng thay đổi giao diện, phản hồi qua bên kia về những vấn đề và trị số biến đổi nhỏ bé không dễ phát giác anh quan sát được.

Từ đầu đến cuối, khung chat phía đối diện không còn nói bất cứ lời nào.

Cho tới khi…

——<i>Mục tiêu đã xuất hiện, cảm ơn sự giúp đỡ của cậu.</i>

Bùi Chi đọc được lời nhắn không thể đơn giản hơn, anh mở trang tin tức, ấn nút tải lại.

Sau sáu tiếng đồng hồ.

Sau sáu tiếng đồng hồ, còn gian nan hơn năm tiếng trước, anh cảm nhận được trạng thái này một cách rõ rệt.

Là một người ngoài cuộc, anh không biết bên trong tòa nhà đó đang xảy ra chuyện gì.

Qua những hình ảnh trực tiếp trên mạng, anh nhìn thấy vô số xe cộ, người tham gia giao thông vào phạm vi cao tốc, đại khái tưởng tượng ra bầu không khí gương súng sẵn sàng ở đó.

Một lúc lâu sau.

Anh nhìn thấy kẻ tình nghi giới tính nữ bị áp giải, đồng thời cùng thấy hình ảnh xe cứu thương hú còi lao qua.

Chiều tà ở Vĩnh Xuyên nhuộm màu máu, ấm áp và tàn khốc.

Đèn trong khoang hành khách sáng dần, loa phát thanh cập nhật tình hình thời tiết tại thành phố Vĩnh Xuyên và thời gian hạ cánh dự kiến, tiện thể đánh thức hành khách.

Tiếp viên hàng không bắt đầu phân phát thức ăn, Bùi Chi không gọi đồ ăn, chỉ lấy thêm một tách cà phê. Anh bấm vào ảnh đại diện của Lâm Triều Tịch, bức ảnh một em mèo đang tròn mắt nhìn ống kính.

Hành khách bên cạnh trở mình, thấy cảnh tượng này liền lầu bầu hai câu, đại ý là cho rằng anh đọc sách cả đêm, thì ra lại đang chat thâu đêm với bạn gái.

Bùi Chi nhìn khung chat trống rỗng không hồi âm của bạn gái, bông không biết nên nói gì với cô.

“Đừng khóc”, “đừng buồn”, “đợi tớ trở về”… nói gì cũng được, nhưng nói gì cũng thấy không phù hợp.

Lâm Triều Tịch là cô gái mạnh mẽ và lạc quan, trước nay luôn là kiểu một mình cũng chẳng sao, đôi khi Bùi Chi cũng không biết rốt cuộc cô cần gì.

Hành khách trên máy bay đặt bánh mì, bánh quy và sô cô la cạnh anh, khuyên nhủ uống mỗi cà phê rất hại dạ dày, bận rộn đến mấy cũng phải ăn gì đó lót dạ.

Bùi Chi nhìn nửa bàn chất đầy đồ ăn vặt, anh nhét hết vào túi áo.

——

Sau mười tiếng đồng hồ.

Hơn chín rưỡi tối, máy bay hạ cánh, đợi được xuất quan và nhận hành lí càng mất nhiều thời gian.

Ra đến sảnh chính, Bùi Chi thấy có người tiến về phía họ. Người bạn phụ trách gọi xe đang gọi điện, giáo viên hướng dẫn nói chuyện phiếm với anh, hai cảnh sát mặc thường phục tiến lại chỗ họ. Đối phương chứng minh thân phận, ra hiệu bảo anh đi cùng một chuyến.

Giáo viên vô cùng kinh ngạc, bày tỏ họ nhập cảnh hợp pháp, tới đây để tham gia hội nghị học thuật, người bạn kia cũng hoang mang giải thích hộ anh, hoàn toàn quên bẵng mình là một anh bạn ngoại quốc.

Bùi Chi rút điện thoại, quả nhiên có tin nhắn mới.

——<i>Anh trai, có người đến đón anh rồi, người của mình cả, kiểm tra theo thông lệ.</i>

“Có thể đưa thầy giáo và bạn tôi về khách sạn được không?” Anh hỏi.

“Tất nhiên.” Đối phương trả lời lịch sự.

Sau mười một tiếng đồng hồ.

Lúc đến đồn cảnh sát, trời đã về khuya.

Sảnh lớn vẫn bật đèn sáng trưng, nhân viên ra qua lại như dệt, mang theo bầu không khí tĩnh mịch và ủ dột.

Bùi Chi được đưa tới một gian phòng đơn, bên trong có người đang đợi.

Thật ra trước lúc đẩy cửa vào, anh có hơi căng thẳng. Tuy nhiên thông lệ điều tra là phải điều tra, Lâm Triều Tịch sẽ không có trong này.

“Xin chào, Bùi Chi… phải không?” đối phương hơi ngẩn người, nói nốt câu dang dở.

“Vâng là tôi.”

“Nếu không phải tận mắt thấy người thật, tôi còn không dám tin cậu thực sự là một sinh viên.”

Bùi Chi gật gật đầu, ngồi xuống vị trí đối diện.

“Xin tự giới thiệu, tôi tên Lâu Để, người nói chuyện với cậu trong Wechat trước đó chính là tôi.”

“Về sau không phải anh.”

“Đúng, về sau là kĩ thuật viên của chúng tôi tiếp tay.”

“Ừm.”

“Kĩ thuật viên dặn dò tôi cảm ơn cậu vì đã giúp đỡ trong quá trình truy bắt.”

“Ừm.”

“Nhưng nói thật nhé, tự dưng cậu tìm người ta nghe ngóng sự việc, mục đích rõ ràng, còn vạch ra được địa điểm cuối cùng chúng tôi bắt giữ tội phạm, lúc ấy tôi toát cả mồ hôi lạnh đấy. Thật ra bản thân tôi cũng không rõ cố vấn Lâm đang làm gì.”

“Cố vấn Lâm?”

Sắc mặt đối phương trầm xuống, sau đó nói: “Là chuyên viên phụ trách mảng Tâm lý học bên tôi, tên Lâm Thần.”

Nhớ lại mấy mẩu tin ở Vĩnh Xuyên gần đây, Bùi Chi hỏi: “Người về sau được xe cứu thương đưa đi sao, vẫn ổn chứ?”

“Vẫn còn sống.” Lâu Để hiển nhiên không muốn tiết lộ quá nhiều, anh liền hỏi: “Lâm Triều Tịch… là bạn gái cậu phải không?”

“Vâng.”

“Sao tự nhiên lại tìm cô ấy?”

Bùi Chi rút điện thoại, mở hội thoại với Lâm Triều Tịch, thành thật khai báo.

“Ý cậu là, bằng lời nhắn này của cô ấy và tin tức đuổi bắt tội phạm của cảnh sát mà cậu suy luận ra cô ấy được mời đến đây làm mô hình Toán á?”

“Đúng vậy.”

“Nhưng biết rõ cô ấy ở đây với bọn tôi thì phải yên tâm chứ, sao còn động tay động chân, xâm nhập vào hệ thống nghiên cứu vụ án rồi phỏng đoán hành động của cảnh sát?”

Ánh đèn trong gian phòng sáng tỏ, Bùi Chi nghiêm túc suy nghĩ về câu hỏi này, anh đáp: “Có lẽ do tôi rảnh quá.”

“Không phải tôi trách cậu làm sai.”

Bùi Chi nói: “Đây là lời thật lòng, thực tế theo kế hoạch thì tôi còn mười mấy chương tài liệu lịch sử phải đọc trong laptop, nhưng lúc không liên lạc được với cô ấy, những thứ đó đều không còn ý nghĩa gì với tôi.”

“Cho nên lo lắng bạn gái gặp chuyện, còn lại mỗi mình cậu, lại phải đơn phương độc mã sống với Toán học nên sốt sắng cả lên hả. Vì chẳng làm được gì khác nên mới xâm nhập vào hệ thống?”

“Không phải.”

“Không phải?”

“Anh xem, chuyện là vậy đấy, tôi quan tâm đến vụ việc này vì cô ấy tự dưng biến mất khiến tôi buồn bực chán chường. Nhưng quyết định mở bản đồ suy ngẫm về vụ việc này là vì tôi và cô ấy giống nhau, đều am hiểu cái này, tôi chỉ muốn giúp chút gì đó.”

“Đây là việc tôi nên làm.”

——

Chuyến bay đường dài tiêu hao sức lực, toàn bộ quá trình điều tra cũng không ngắn ngủi chút nào, cuối cùng Bùi Chi cũng cảm thấy hơi uể oải.

Lâu Để đặt bút xuống, đứng dậy, ra sức vỗ vai anh, tỏ ý anh có thể ra về.

Bùi Chi ngẩng đầu nhìn đồng hồ, vừa lúc sang đến tiếng thứ mười hai.

Cửa phòng mở ra, Lâm Triều Tịch đứng ở đó.

Hai mắt bạn gái anh vừa đỏ vừa sưng, rõ ràng là vừa khóc xong.

Nền gạch trên hành lang phản chiếu ánh đèn, xung quanh trống vắng, song trong nháy mắt kia, bầu trời như trở nên trong xanh, mọi mệt mỏi đều quét sạch sành sanh.

Bùi Chi dang cánh tay, Lâm Triều Tịch lao tới, ôm chặt lấy cậu.

“Anh Bùi…” Giọng cô mang theo làn sương ẩm ướt.

“Ừm?”

“Anh Bùi.”

“Ừm.”

——

Lên xe ở bãi đỗ, Bùi Chi đi cùng Lâm Triều Tịch, hai người bị đưa tới công viên cạnh khu mua sắm.

Lâu Để đích thân lái xe, anh cố tình tránh camera và chỉ dừng lại sau khi lượn vài vòng trong thành phố để đảm bảo không bị ai theo dõi.

Tuy cảnh sát làm việc hơi cẩn trọng quá lố, song họ thực sự đang thực hiện cam kết đảm bảo an toàn cho Lâm Triều Tịch.

Bùi Chi và cô xuống xe, họ đứng bên đường, chào tạm biệt Lâu Để.

Tài xế khẽ nhấc mũ lưỡi trai, bỗng nói: “Ơ thế những người như hai người, yêu đương liệu có ảnh hưởng việc nghiên cứu không?”

“Không thể nào.” Lâm Triều Tịch cười: “Phải là khiến chúng tôi hoàn hảo gấp đôi.”

——

Không biết có phải xuất phát từ thành ý bù đắp hay không, bãi đỗ xe Lâu Để chọn có vẻ cũng đã được lựa chọn tỉ mỉ.

Đối diện là rạp chiếu phim, bên đường có một loạt taxi vẫy gọi, họ có thể ngồi buýt tuyến đêm về nhà, cũng có thể men theo con đường tới công viên, hướng mặt ra hồ ngồi tâm sự.

Suốt chặng đường, Lâm Triều Tịch nắm chặt tay Bùi Chi, ngồi hàng ghế sau con xe SUV, cô không nói năng gì.

Cửa xe đóng lại, chiếc xe đi mất, Bùi Chi tận mắt thấy nước mắt cô trào ra.

Dưới ngọn đèn đường, nước mắt tích tụ lóng lánh tuôn rơi.

“Sao thế này?” Bùi Chi lau nước mắt cô: “Trước kia có mít ướt thế đâu.”

“Hôm nay tớ… Sao cậu lại tới đây… Tớ nghe họ nói rồi, tự nhiên gửi tin nhắn cho cậu làm gì không biết, tớ xin lỗi, đầu óc tớ hơi hỗn loạn…” Cô nghẹn ngào.

Bùi Chi và cô tiến về phía công viên, anh ngắt lời xin lỗi: “Cậu đói không?”

Bóng cây đong đưa theo gió.

“Á, tớ quên mất cậu chưa ăn gì!” Lâm Triều Tịch vẫn thút thít, vừa lau nước mắt vừa moi ba gói bánh quy, hai thanh Snickers và một quả táo trong túi áo hòng nhét cho cậu: “Trộm được trong phòng nghỉ cục cảnh sát đấy.”

Bùi Chi nhìn hai cái bánh mì nhỏ và sô cô la trên máy bay moi từ úi áo, đành hỏi: “Cậu ăn gì chưa?”

Nữ sinh thản nhiên nhét đồ ăn vặt vào tay anh, sau đó cầm chiếc bánh mì, xé vỏ cắn một miếng: “Chưa ăn.”

Bùi Chi và cô ngồi bên hồ, bầu trời lúc nửa đêm có thể lờ mờ nhìn thấy ánh sao.

Gió hồ mát rượi, họ trao đổi quà vặt, tiếng xé vỏ bánh kẹo loạt xoạt vọng lên.

“Trên máy bay cậu không ăn, để dành mang về cho tớ hả?” Cô hỏi.

“Hành khách cho đấy.”

“Ồ, chị gái đấy xinh không?”

“Là hình mẫu cậu thích.”

“Thế mà không chụp tớ xem.”

“Tớ ngại lắm.”

Họ tán gẫu đôi câu, Lâm Triều Tịch lại yên lặng.

Cô không khóc nữa, hai mắt sưng đỏ vọng mặt hồ, cuốn vào dòng ký ức dài đằng đẵng.

Bùi Chi đợi cô một lúc, anh nghe giọng cô vang lên.

“Cậu nghe tớ kể chuyện này được không? Đừng hỏi vì sao hay thắc mắc xảy ra chuyện gì, lắng nghe là được.”

Anh mím môi, tỏ ý sẽ giữ kín như bưng.

Nghe cô kể một câu chuyện.

Cô nói mình từng phải trải qua những tháng ngày vô cùng khổ sở và vô vọng, gặp phải vấn đề không cách nào giải quyết, cô gặp một người bạn trong quán nét, cậu ta tên Vương Triều.

Cô cho rằng đó chỉ là cuộc gặp gỡ tình cờ, không ngờ rằng hôm nay lại gặp lại cậu ta.

Vương Triều giờ đã là một thiếu niên.

Tuy vẫn lắm mồm như xưa, song cậu ấy có thể biến chương trình Toán học do họ thiết kế áp dụng vào thực tế, chương trình đó cô đã mất rất nhiều rất nhiều thời gian hoàn thành.

Anh còn nghe được câu chuyện ở hàng mì hoành thánh sau mưa, anh sinh viên đại học gọi cho cô bát mì hoành thánh to oạch. Nhiều năm sau, cô mới biết đối phương tên Lâm Thần. Cũng trong ngày hôm nay, cô chứng kiến đối phương dằng co với tên tội phạm hung ác, cuối cùng bị khiêng ra khỏi toà nhà đó.

Cô nói, hoá ra trên đời này có rất nhiều rất nhiều người tốt, nhưng người tốt không hẳn sẽ luôn gặp chuyện tốt.

Quả nhiên, mọi chuyện trên đời đều có thể xảy ra với bất kì ai.

Xảy ra với chính mình còn tạm chấp nhận, nhưng xảy ra với người khác, kiểu gì cũng sẽ cảm thấy rất khó chịu.

Nhiều thông tin trong câu chuyện bị lược bỏ, khiến nó chẳng khác nào một cơn mơ.

Bùi Chi nhìn cô, anh thấy như vừa trở về một năm trước.

Những thứ anh thấy không phải là công thức, số má hay đủ thứ ký hiệu, hình ảnh không tự chủ hiện lên trong đầu, chỉ có khuôn mặt tươi cười của nữ sinh giữa gió đêm.

Thời gian thi dựng mô hình Toán, mỗi khi rảnh rỗi, anh nhớ là họ sẽ cùng nhau đánh chén bát mì, chuyện trò về những thứ liên quan đến cuộc thi. Cô nói không ngừng nghỉ, lo sợ bầu không khí trở nên gượng gạo, sợ anh không hứng thú…

Tuy cô tò ra dè dặt, song lại toát ra sự thích thú chân thực, họ nói đến đại hội thể thao trong trường, cũng nói về thời không và vũ trụ.

“Tớ từng cho rằng, chương trình tớ làm, tớ cố gắng đến thế, cũng chỉ để hoàn thành ước mơ của mình. Không ngờ nhiều năm sau nó thực sự có tác dụng trong thực tế.”

“Thế mô hình thời không thì sao? Liệu có khả năng nào không, vô số thời gian và không gian, trong một nút thắt nào đó sẽ hội tụ thành một.”

Bầu trời thỉnh thoảng lấp ló ánh sao.

“Cậu có thể thử xem.” Anh nói.
 
Phương Pháp Cơ Bản Để Trở Thành Thiên Tài
Chương 225: Ngoại truyện 3.1: Giải pháp lí tưởng cho chương trình giải trí 1


“Siêu cấp trí tuệ” là một chương trình giải đố toàn dân, tuy cái tên nghe hơi lỗi thời, nhưng nghĩ đến thời đại nó ra đời và sự phù hợp với mọi lứa tuổi của nó là có thể bỏ qua cho cái vỏ bọc cổ lỗ sĩ ấy.

Nhưng Hoa Quyển thì không, ngay từ đầu cậu đã không muốn nhận chương trình này. Nhưng nghe xong câu “Nếu muốn đổ hình tượng đang xây dựng thì từ chối cũng được” của quản lí, cậu gạt phăng mọi cái cớ thoái thác chuẩn bị từ trước.

Dù sao ngoài hình tượng “từng là học bá”, hình tượng cốt lõi cậu muốn xây dựng vẫn là “không khuất phục”.

Trước khi ghi hình, Hoa Quyển tranh thủ xem hết các tập đặc sắc trước đó, đồng thời nghiên cứu tỉ mỉ quy tắc, cố gắng làm tốt công tác chuẩn bị. Chí ít làm vậy là đã lấn át đội bạn về khí thế rồi.

Đúng vậy, các chương trình bây giờ không chiến đấu cá nhân như mười năm trước, để thu hút lượt xem, chương trình như “Siêu cấp trí tuệ” cũng thiết kế thi đấu theo nhóm.

Chương trình sẽ mời nhân tài của các trường về ghép nhóm với minh tinh, mỗi đội năm người. Vai trò đội trưởng do minh tinh phụ trách, bốc thăm chủ đề ngẫu nhiên để thi đấu bằng nhiều hình thức.

“Hình thức” không giới hạn bởi trả lời câu hỏi, cũng có đội thiết kế mô hình hoặc hoàn thành bản vẽ công trình. Từng có nhóm sinh viên khoa Tin học trường Vĩnh Xuyên bốc phải nhiệm vụ hoàn thành MicroCinema, thành phẩm cuối cùng còn đoạt giải “Phim ngắn thử nghiệm xuất sắc nhất” của liên hoan phim sinh viên đại học.

Vốn việc nhóm thanh niên cùng chuẩn bị hoàn thành nhiệm vụ đã là rất đáng khen, tổ chương trình bày ra hàng đống nhiệm vụ và kịch bản kì quặc, ví dụ nhờ viện trợ từ bên ngoài. Đôi khi sinh viên sẽ ra sức cầu cứu bạn bè hỗ trợ trong phạm vi cho phép, điều này khiến các giáo sư máu mặt của các trường đại học được ra mắt công chúng.

Vì những nguyên nhân này, tỉ suất người xem “Siêu trí tuệ” vẫn luôn cao chót vót, thậm chí còn nhiều lần được ca ngợi trên các radio, cũng rất được lứa học sinh ngưỡng mộ.

Thậm chí…

Thậm chí nếu Hoa Quyển nói chuyện với Lâm Triều Tịch trước hoặc sau khi tham gia chương trình, cậu sẽ biết chuyện Lâm Triều Tịch từng dùng danh xưng “Nhan sắc siêu phàm thoát tục” (tự xưng), bị giáo viên đẩy đi tham gia chương trình này.

Lâm Triều Tịch không nhớ nổi hồi đó đã lấy cớ gì từ chối ý tốt của thầy, cô của lúc đấy hay cả nghĩ, cũng có quá nhiều mối lo âu.

Vậy nên, giữa buổi ban chiều ánh nắng chan hòa, nhận được Wechat của Hoa Quyển, cô cảm thấy hơi không chân thực.

“Gì cơ, cậu nói lại xem nào?” Lâm Triều Tịch dí mặt vào màn hình điện thoại, cô hỏi,

Giọng nữ sinh thánh thót truyền tới, khuôn mặt thì đáng yêu khỏi bàn. Tiền bối ghi hình cho chương trình cũng sửng sốt, bị đồng nghiệp đẩy vài cái mới lia ống kính tới màn hình điện thoại của minh tinh đang hot Kỷ Giang.

Trong gian phòng, đám học sinh cùng một đội với Kỷ Giang không dám thở mạnh. Thầy Kỷ vào ngành nhiều năm, tần suất lên báo dày đặc, tuy hay có xì căng đan, song gọi điện cho bạn nữ trong lúc đang ghi hình thì chưa thấy bao giờ.

“Sao lại là cậu?” Kỷ Giang không quá để ý chuyện này.

Lâm Triều Tịch xoay camera: “Bùi Chi đang lái xe.”

Khung cảnh thành phố là những tòa cao ốc san sát, khuôn mặt tuấn tú của nam sinh đang lái xe và biển hiệu ghi hai chữ “Vĩnh Xuyên” ngoài cửa sổ lướt qua.

“Một tiếng tới rảnh không, có việc cần tìm các cậu đây, quay một chương trình, nhớ ăn diện cho đàng hoàng chút.” Trong video, Hoa Quyển sốt sắng nhặng cả lên.

Lâm Triều Tịch phì cười: “Có việc gì, đến làm bóng đèn hả?”

“Không phải phát cơm chó, gửi định vị đi.”

Sau vài câu nói đùa, người trong tổ chương trình hiểu ra Kỷ Giang đang gọi cho bạn trai của cô gái kia. Nhưng Hoa Quyển còn hiểu hơn, Lâm Triều Tịch muốn giải thích giúp cậu nên mới nói mấy câu dư thừa đó.

——

Trong xe bật khúc violon nhẹ nhàng, làm dịu cái nóng của mùa hè.

Lâm Triều Tịch cúp máy, nếu không có sự đồng ý của Bùi Chi, anh Quyển chắc cũng sẽ không gọi cuộc điện thoại cầu cứu này.

Cô mỉm cười, quay sang nhìn Bùi Chi: “Cái gì gọi là “ăn diện cho đàng hoàng” cơ, bọn mình bây giờ không đàng hoàng sao?”

Cô vừa dứt lời, điện thoại lại đổ chuông, lúc này Hoa Quyển dùng số điện thoại cá nhân gọi cho cô.

Chương trình đang quảng cáo giữa giờ, giọng Hoa Quyển càng bố đời: “Bùi Chi làm sao thế, đã bảo tìm cậu ấy có việc cần nhờ rồi, phải mặc đẹp một chút, sao lại mặc cái áo phông nhi đồng thế kia?”

“Sao lại áo phông nhi đồng?” Lâm Triều Tịch bất mãn nói: “Rõ ràng thương hiệu lớn của quốc tế kết hợp với người nổi tiếng trên mạng, phiên bản giới hạn năm nay đấy, quá là đàng hoàng luôn.”

“Thương hiệu lớn của quốc tế kết hợp với người nổi tiếng gì cơ?”

“Uniqlo và Line friends đó…” Lâm Triều Tịch quay đầu nhìn chiếc áo phông đen in hình gấu Brownie đang gặm bánh quy trên người Bùi Chi: “Đáng yêu quá đi!”

“Bày vẽ làm tiền.”

“Ấy, cậu cũng thích hả?”

“Hứ.”

“Anh Quyển sao ý nhỉ?” Lâm Triều Tịch quay sang hỏi Bùi Chi.

“Nội tâm sáo rỗng nên đòi hỏi người khác trang hoàng vẻ ngoài, thật ra tớ cũng chẳng hiểu.”

“Này, ông đây nghe thấy hết đấy.” Hoa Quyển gào lên.

Bùi Chi chuyển sang làn bên trái, Lâm Triều Tịch chưa kịp phản ứng đã nghe anh nói: “Cậu muốn quần áo kiểu gì?”

“Đương nhiên là… kiểu có thể khiến tớ nở mày nở mặt.”

“Hiểu rồi.”

Bùi Chi đáp nhanh gọn, sau đó ra hiệu cô cúp máy.

Lâm Triều Tịch đặt điện thoại xuống, đèn đỏ chuyển xanh, xe quẹo sang trái, cô mới nhận ra Bùi Chi thực sự muốn thay đổi lộ trình, nghe lời Hoa Quyển đi mua một bộ khác.

Lâm Triều Tịch:???

——

Trung tâm mua sắm thành phố Vĩnh Xuyên.

Lâm Triều Tịch giẫm lên tấm thảm mềm dẻo, hệ thống điều hòa trong khu mua sắm phả gió mang mùi hương thơm ngát. Bước chân và mùi hương quen thuộc khiến những hình ảnh trước kia ùa về.

Trước khi tốt nghiệp đại học, cô và Bùi Chi bị Hoa Quyển kéo đến khu mua sắm tương tự, họ được đưa lên tầng thượng dành cho khách VIP, yên tĩnh nhìn Hoa Quyển tinh tướng.

Nào ai nghĩ, phong thủy luân chuyển…

Theo Bùi Chi tới thang máy trong suốt, cô trêu ghẹo: “Anh Bùi, tớ phải đi đứng thế nào để người ta tưởng tớ thường xuyên đến đây?”

Thang máy mở ra, đi lên. Khung cảnh xa hoa của khu mua sắm mồn một trước mắt, Lâm Triều Tịch chói cả mắt.

“Không cần đâu.”

“Không cần gì?”

“Không cần đi đứng, tớ có thể bế cậu.” Bùi Chi nói.

(ω)Lâm Triều Tịch lập tức đỏ mặt.

——

Thật ra Lâm Triều Tịch cảm thấy đây không phải là tác phong của Bùi Chi.

Ý cô là chẳng mấy khi anh mới nghỉ hè về nước, lại làm theo yêu cầu của Hoa Quyển dẫn cô tới phòng tiếp tân VIP tầng thượng trung tâm mua sắm chọn đồ, việc này không giống tác phong của Bùi Chi tẹo nào.

Nhưng coca lạnh cũng bưng lên rồi, thái độ của quản lí lại hết sức nịnh người, Bùi Chi nghiêm túc đưa ra yêu cầu, quản lí lấy iPad giới thiệu vài kiểu mẫu thích hợp.

Lâm Triều Tịch nhìn hoa cả mắt, cô khó lòng lựa chọn, Bùi Chi giải cứu cô, dứt khoát nói: “Thử hết đi xem sao.”

Lâm Triều Tịch: “…”

Quản lí rời khỏi gian phòng, đóng cửa lại, tiếng điều hòa ù ù trong không gian.

Lâm Triều Tịch quay đầu chớp chớp mắt nhìn Bùi Chi, anh đặt cốc xuống, hỏi: “Sao vậy?”

“Đồ ở đây đắt lắm đấy.”

“Tớ mua cho cậu.”

“Có phải cậu thích thầy Giang rồi không?”

“Hả?” Hiếm khi thấy Bùi Chi phản ứng kinh ngạc.

“Sao tự nhiên nghe lời cậu ấy thế?”

Nói đoạn Lâm Triều Tịch chợt thấy không đúng lắm, vì anh Bùi rất ít khi nhìn cô với ánh mắt đầy ý tứ như vậy.

Trầm mặc một lúc, Bùi Chi nâng cốc coca uống một ngụm, Lâm Triều Tịch nghe cậu nói với giọng điệu vô cùng bình thản: “Có lẽ cậu không biết, thật ra con trai dẫn phái nữ đi mua đồ, thấy người ta thay hình đổi dạng từ đầu đến chân là trái tim hư vinh sẽ thỏa mãn vô cùng.”

Trong nháy mắt, kí ức trước kia mãnh liệt ùa về.

Đây là câu Hoa Quyển từng nói trong căn phòng này…

Khi đó hình như Bùi Chi cũng ngồi chính chỗ ấy, nhìn cô và Hoa Quyển kẻ xướng người họa.

Lúc đó cô đã trả lời thế nào ý nhỉ…

——<i>Hiểu cho cậu, thật ra nếu tớ có tiền thì cũng dẫn em gái Tiểu Manh tới đây ngắm ẻm thử váy đấy.</i>

Lâm Triều Tịch: “!!!”Xin mời chiêm ngưỡng cái áo nhi đồng của Bùi Chi:

eedO-4f4ZqTHsymlsdnHYsUOyyzCzaX45TeEX7h7WyagWa0fAfRK08J1n6YoulYxGimeaIXascLaCif2fJKDsvhmJsanvzXjohQGtktvmglHJK0NBdLGlakdUwbzZozJEgL0GwRW_HttQm8CyiE56A

 
Phương Pháp Cơ Bản Để Trở Thành Thiên Tài
Chương 226: Ngoại truyện 3.2: Giải pháp lí tưởng cho chương trình giải trí 2


Tiếng gõ cửa lịch sự vang lên, Lâm Triều Tịch ngồi trên sofa, hiếm khi mặt đỏ bừng phừng.

Bùi Chi nhìn cô, hỏi: “Cậu nói “mời vào” được không?”

Cô giơ một tay ôm mặt, tay còn lại phẩy phẩy: “Mau truyền vào, tớ ngộp lắm rồi.”

Bùi Chi cười.

Quản lí bước vào, các giá hàng bày đầy mẫu mã mới ra mắt.

Lâm Triều Tịch nhìn áo quần treo trên giá, dưới ánh đèn xa hoa, đầu cô tràn ngập hình ảnh game “Ngôi sao thời trang 360″…

Nhân viên sales nhiệt tình giới thiệu từng bộ, có kiểu trông rất thục nữ chín chắn, cũng có mẫu váy ngắn đáng yêu.

Không khí khá ngột ngạt, Lâm Triều Tịch không tập trung nghe nổi, lại bất giác quay ra châu đầu ghé tai với Bùi Chi.

“Sao cái gì cậu cũng nhớ vậy?” Cô chọn bừa một bộ, mồm lầm bầm.

“Trí nhớ của tớ trước giờ luôn tốt.” Bùi Chi nhìn cô: “Hơn nữa…”

“Hơn gì nữa?”

“Hơn nữa cậu nói rất đúng.”

——Nếu tớ có tiền thì cũng dẫn em gái Tiểu Manh tới đây ngắm ẻm thử váy đấy.

“Thử váy đi.”

Cô thấy Bùi Chi nói vậy.

——

Thời gian thử váy…

Ờm, may mà có cửa.

Hết lần này đến lần khác, Lâm Triều Tịch muốn phản kích. Nhưng nhìn vẻ mặt đẹp trai ngời ngời của Bùi Chi, cô chỉ đành ngậm đắng nuốt cay.

Lâm Triều Tịch nghĩ bụng chi bằng giả bộ khoá kéo mắc kẹt, sau đó gọi Bùi Chi vào chọc ghẹo một phen. Chốc lát đầu óc nhồi đầy tình tiết phim tổng tài não tàn, đến mức chính cô còn giật mình, đến mức… khoá kéo sau lưng thực sự kẹt lại.

Lâm Triều Tịch: “…”

——

Không biết từ khi nào, căn phòng trở nên vô cũng yên tĩnh.

Lâm Triều Tịch vòng tay ra sau lưng thử kéo mấy lần đều không được.

Cô quyết định kệ đời cái vò mẻ, quay người mở cửa, thò đầu ra ngoài.

Bốn mắt nhìn nhau.

Điều hoà phả gió ù ù, ánh nắng lọt qua khe cửa chớp chiếu vào phòng, trên bàn có một bó cẩm tú cầu tím nhạt.

Lâm Triều Tịch chớp mắt nhìn Bùi Chi, họ nhìn nhau, không hẹn mà cùng bật cười.

“Nhân viên… À nhầm, chị gái sales đâu rồi?” Cô hỏi.

Chàng trai ngồi trên ghế sofa nhung đen, nhấc cốc coca uống một ngụm, trông hơi mất tự nhiên: “Ra ngoài òy.”

“Hả?”

“Có lẽ muốn dành không gian riêng cho bọn mình nên chủ động rời đi.”

“Ò, thế lúc này hẳn cậu đang thấy căng thẳng nhỉ?”

Bùi Chi đặt cốc nước xuống: “Bị bắt quả tang rồi.”

“Căng thẳng gì chứ?” Lâm Triều Tịch bước về phía Bùi Chi: “Hiếm khi được sắm vai tổng tài bá đạo lại nhận ra bản thân không có kinh nghiệm, hay là tớ quá đẹp?”

Lâm Triều Tịch nhún một cái, phô bày bộ váy.

Bùi Chi giơ ngón tay chỉ vào vai cô: “Thật ra là vì tớ thấy cậu chưa mặc hẳn hoi.”

Lâm Triều Tịch đớ người, ngẫm lại câu nói này cũng khá ngượng ngùng: “Hèm… Tớ nên đỏ mặt rồi phải không?”

Bùi Chi đứng dậy, bóng người cao lớn đổ tới, họ đứng sát gần nhau.

“Lâm Triều Tịch.”

Giọng nói siêu trầm cất lên.

Bùi Chi giơ một tay luồn qua mái tóc ngắn sau gáy cô, tay còn lại nhẹ nhàng kéo ở phần eo. Tiếng khoá khéo khe khẽ, Bùi Chi từ tốn giúp cô kéo khoá.

Cảm giác lành lạnh trên đầu ngón tay nam sinh lưu luyến sau gáy, không gian yên tĩnh. Sau một lúc trầm mặc, nhịp tim Lâm Triều Tịch càng lúc càng nhanh.

Sau đó, hai má cô bỗng mát lạnh, Bùi Chi nâng mặt cô, hơi thở thoang thoảng mùi coca quanh quẩn bên môi: “Mặt cậu lúc này đã đỏ lắm rồi.”

——

Suốt chặng đường, Lâm Triều Tịch vẫn chưa hoàn hồn.

Cô chìm đắm trong câu hỏi: Rõ ràng đều được đào tạo chín năm mới ra trường như nhau, cớ gì mà Bùi Chi sành sỏi vậy?

Phương diện yêu đương của thiên tài cũng không dạy vẫn giỏi hả? Thế là hết sức vô lí.

Quả là câu hỏi khiến người ta phải đăm chiêu, về đến cửa nhà, Lâm Triều Tịch bỗng sững sờ tại chỗ.

Cách một bức tường nhìn vào sân nhà, bên trong bên ngoài mỗi đằng ba tốp người, nào máy ảnh, micrô, đèn điện, bảng điều khiển ánh sáng v.v. đầy đủ mọi thứ lấp đầy sân vườn vốn dĩ không to lắm. Nhân viên chạy đi chạy lại, hàng xóm láng giềng túm tụm hóng hớt, trong tất cả những người ở đây, cái rốn của vũ trụ chính xác là đồng chí Lão Lâm đang ngồi ở bàn đá trong sân.

Lão Lâm đang cắn hạt hướng dương, ông bày ra bộ dạng không tranh với đời. Ngược lại thì Dì Trương, bảo mẫu được thuê đến chăm sóc Lão Lâm, trông rất sốt ruột, hoàn toàn không biết phải làm sao với đám người này.

Lâm Triều Tịch quên mất thông báo với Lão Lâm tổ chương trình ” Siêu cấp trí tuệ ” sẽ tìm đến nhà.

Chính lúc này, Lão Lâm dòm qua đám người tóm được cô.

Dì Trương hô lên: “Tiểu Lâm về rồi đấy à?”

Lâm Triều Tịch vội chạy lại, cô còn chưa mở miệng, dì Trương đã kéo qua: “Bệnh của bố cháu nặng hơn rồi hay sao ấy, bác sĩ bảo thuốc mới điều trị rất ổn kia mà?”

“Sao vậy ạ?” Lâm Triều Tịch lập tức căng thẳng.

“Cháu bảo ông ấy nhà có khách rồi phải chứ, ông ấy chả nhớ gì luôn? Hỏi thì ông ấy bảo không biết gì hết.”

“Khụ.” Lâm Triều Tịch nhìn Lão Lâm: “Thật ra…”

Cô chưa kịp mở miệng, sau lưng bỗng truyền tới giọng chào hỏi lịch sự: “Lâm Triều Tịch phải không, thật ngại quá, tổ chương trình bỗng nảy ra ý tưởng này, làm phiền bạn và chú nhà quá. Chưa kịp chuyện trò qua điện thoại, xin tự giới thiệu tôi là Trần Minh, đạo diễn của chương trình.”

Đạo diễn Trần phun ra một tràng.

Lão Lâm cuối cùng cũng gác lại công việc cắn hạt dưa, ông hỏi: “Tùy ý dẫn một tổ chương trình về nhà, con xin phép ông bố này chưa?”

Lâm Triều Tịch: “Con…xin lỗi mà!”

Lão Lâm: “Cát-xê thì sao, không ổn là không tùy tiện ghi hình đâu đấy, bố đắt giá lắm.”

Lâm Triều Tịch: “…”

Lão Lâm trưng ra bộ mặt “cát-xê không ra gì thì miễn bàn”.

“Bùi Chi dẫn họ về đấy.”

Lâm Triều Tịch liếc ngang liếc dọc tìm kiếm viện binh trong đám người. Thấy Bùi Chi, cô vội vẫy tay gọi anh tới.

Bùi Chi vượt qua đám người đông đúc tới cạnh cô, đứng trước mặt Lão Lâm.

“Con tưởng lôi Bùi Chi ra là được nhân nhượng á?” Lão Lâm vỗ tay, gật đầu.

Bầu không khí tĩnh lặng trong mấy phút.

Lão Lâm: “Lần trước dạy con rồi đấy có nhớ không?”

Bùi Chi gật đầu, mở miệng, nghiêm túc chào hỏi Lão Lâm.

“…Nhạc phụ đại nhân.” Bùi Chi khẽ nói.

“Con rể!” Lão Lâm chép miệng: “Lại lần nữa nào?”

“Nhạc phụ đại nhân! “

“Con rể tui~” Lão Lâm cười: “Đám người này con mang về hả?”

“Dạ vâng, bạn con quay chương trình tạp kĩ, cần bọn con giúp đỡ.”

“Giúp đỡ bạn là lẽ đương nhiên, con làm tốt lắm.”

“Cảm ơn… Người.”

Lâm Triều Tịch: (`Д)彡

——

Tiếng lành đồn gần tiếng dữ đồn xa.

Nhất là mấy tổ chương trình kiểu này, mọi lời đồn đều truyền đi rất nhanh.

Công tác chuẩn bị trước khi ghi hình còn phải tiến hành mất một khoảng thời gian, Lâm Triều Tịch và Bùi Chi bị dí xuống ghế trang điểm. Hoa Quyển ngồi cạnh họ uống nước, giọng điệu vô cùng hóng chuyện: “Các cậu vẫn đang học phải không, bao giờ thì đăng kí kết hôn?”

“Mê đi.” Lâm Triều Tịch nói.

“Thế nhạc phụ đại nhân?”

Lâm Triều Tịch: “Bố tớ thích diễn trò nên bắt Bùi Chi gọi thế đấy.”

“Thế cậu thì sao?” Hoa Quyển hỏi Bùi Chi: “Giỏi ngậm bồ hòn làm ngọt vậy?”

“Không có gì.” Bùi Chi nhìn cô, nói: “Tớ được hời mà.”
 
Phương Pháp Cơ Bản Để Trở Thành Thiên Tài
Chương 227: Ngoại truyện 3.3: Giải pháp lí tưởng cho chương trình giải trí 3


Giao kèo ghi hình với tổ chương trình ở chỗ Lão Lâm là quyết định chóng vánh sau khi Bùi Chi và Hoa Quyển nói chuyện qua điện thoại.

Ít nhất thì ban đầu Lâm Triều Tịch cho là vậy.

Trước khi chính thức ghi hình, đạo diễn Trần tập hợp mọi người lại một chỗ để giới thiệu qua về lịch trình.

“Vừa nãy mọi người cũng làm quen cả rồi, Bùi Chi là phe cứu trợ của Kỷ Giang. Chút nữa chính thức lên sóng, dẫn chương trình hôm nay cũng tức Kỷ Giang sẽ đặt câu hỏi cho bạn của mình, tức Bùi Chi.”

Đạo diễn ngưng một lúc, ánh mắt đánh sang hướng khác: “Phía Bùi Chi có thể thảo luận cùng bạn mình hoặc tham khảo ý kiến những người khác. Mọi người đừng lo, không áp lực gì đâu, khâu hậu kì còn phải cắt ghép nữa, cứ thoải mái tự nhiên nhất có thể là được.”

“Hậu kì cắt ghép là sao?” Lão Lâm đang ngồi một góc cắn hạt dưa, nghe đoạn ông bỗng xen vào: “Ám thị gì thế?”

“Dạ chú, chương trình bọn cháu đảm bảo đúng quy cách, không có mấy vụ bóp méo sự thật thu hút dư luận đâu ạ. Cắt ghép vì sợ người chơi căng thẳng quá, ví như chẳng may câu hỏi đưa ra quá hóc búa, mọi người nhất thời chưa thể đưa ra đáp án…”

“À thế hả, cậu lo bò trắng răng rồi.” Lão Lâm tự tin tuyên bố.

——

Trời hè nóng nực, quạt trần phòng khách bật mức vừa phải.

Thư kí trường quay nhẹ nhàng đập tấm chập (Clapperboard) trước ống kính, Kỷ Giang nhắm thẳng camera nở nụ cười già trẻ đều mê: “Xin chào quý vị khán giả. Hiện chúng ta đang hân hạnh tiếp đón người bạn của tôi, Bùi Chi.”

Ống kính hướng về Bùi Chi, mọi tiếng động ồn ào xung quanh biến mất. Lâm Triều Tịch ngồi cạnh anh, cô không biết nên nói gì, cảm thấy hơi căng thẳng.

“Lúc này hẳn quý vị khán giả đều đã thấy lý lịch và thông tin cơ bản về Bùi Chi ở góc phải phía dưới màn hình rồi nhỉ.” Dẫn chương trình Kỷ Giang bắt đúng khoảnh khắc điều phối bầu không khí, đồng thời chỉ điểm một sinh viên cùng đội: “Tiểu Tát là sinh viên trường Tam Vị phải không?”

“Dạ vâng, trước kia học trưởng Bùi Chi là nhân vật làm mưa làm gió trường bọn em, sớm đã nghe danh.”

“Bốn chữ “sớm đã nghe danh” rất khả nghi nha.” Kỷ Giang đùa: “Lúc bạn nhập học cậu ấy đã tốt nghiệp chưa?”

“Hờ hờ.” Tiểu Tát vội đáp: “Nghe phong thanh giang hồ đồn thổi ạ.”

Qua lại đôi câu, Lâm Triều Tịch quên luôn sự tồn tại của ống kính.

Hoa Quyển cũng thoải mái giới thiệu thân phận nghiên cứu sinh tại trường Tam Vị của cô, còn cố ý không đề cập đến quan hệ giữa cô và Bùi Chi, đây là sự tôn trọng đối với cô.

Tiến độ nhanh chóng xoay quanh chủ đề chương trình “điểm hẹn sao mai” kỳ này.

Nghe Hoa Quyển giới thiệu xong, Lâm Triều Tịch khá kinh ngạc. Lâu rồi không xem mấy chương trình giải trí, cô không giờ bây giờ nó lại nghiêm túc đến vậy.

Chủ đề lần này chỉ vỏn vẹn trong hai chữ: <i>Mật mã</i>.

<i>Tương quan Mật mã và Toán học</i>. Đây cũng là lí do Hoa Quyển nghĩ ngay đến việc nhờ Bùi Chi cứu viện.

Luật chơi còn thú vị hơn cả, hai đội xanh và đỏ tham gia thi đấu phải thiết kế một tổ hợp mật mã, mã hoá một thông tin, phương thức mã hoá và nội dung thông tin bị mã hoá được tự do lựa chọn.

Nhưng bước cuối cùng, thông tin bị mã hoá cũng tức là đáp án cuối cùng sẽ giao nộp cho tổ chương trình, đồng thời phơi bày “mật mã” được thiết kế trước đối thủ.

Quy tắc đàm phán còn đơn giản hơn, đội nào giải được thì thắng cuộc, ví dụ trong hai đội, đội nào giải được trước đội đó thắng. Ngoài ra không còn quy tắc cứng nhắc nào khác.

Cũng tức là tổ đội tham gia thi đấu nào đủ mạnh, thiết kế được phương thức mã hoá siêu lợi hại, thì đối thủ phải bó tay chịu trói.”

Bùi Chi nghiêm túc nghe luật từ đầu đến cuối, một lúc sau, anh hỏi: “Hiện các cậu đã làm đến bước nào rồi?”

“Bọn tớ…” Hoa Quyển ậm ờ: “Đương nhiên là chỉ vừa khởi động, không thì việc gì phải tìm cậu?”

“Tớ cũng phải tìm hiểu trước, rồi mới giải quyết được cho các cậu.”

“…” Hoa Quyển im lặng một hồi, lại nhìn Bùi Chi: “Cứ thế này hả?”

“Tớ chưa từng nghiên cứu sâu về <i>Mật mã học</i>.”

Bùi Chi thành thật, đã vậy bất kể Hoa Quyển có nháy mắt ra hiệu thế nào, anh vẫn chỉ nói vậy.

“Đưa vài lời khuyên thôi cũng được, cậu không được nói cần tìm hiểu thêm giờ phải thả cậu đi đâu đấy!”

“Mục đích của trò chơi này là gì?” Bùi Chi hỏi.

Hoa Quyển và đồng bọn trợn mắt, cuối cùng anh Quyển giơ tay nói: “Đạo diễn Trần, mời trả lời thắc mắc này.”

Đạo diễn cũng là người không câu nệ tiểu tiết, đứng sau ống kính hô lên: “Đây là chủ đề được giao cho tôi, tôi thấy nó thú vị đấy chứ, vừa có thể phát huy tính sáng tạo của mọi người, tạo ra những tình huống đắt khách. Đồng thời còn có thể phổ cập một số kiến thức <i>Mật mã học</i> tới công chúng, coi như vừa học vừa chơi. Có vấn đề gì sao?”

“Không thành vấn đề.” Bùi Chi nói.

Trường quay lại trở nên gượng gạo, Bùi Chi vốn không phải kiểu người biết điều chỉnh bầu không khí, cách nói chuyện vẫn cẩn thận và nghiêm túc như bình thường.

Lâm Triều Tịch nhận được ánh mắt cầu cứu của Hoa Quyển, cô chớp chớp mắt, bật cười: “Vậy mỗi người chúng ta thử nói xem, bản thân muốn thiết kế kiểu mật mã như thế nào?”

“Bọn tôi đều học ban xã hội, có mỗi Tiểu Tát học về máy tính, chẳng biết nên nói gì.”

Tiểu Tát tự nhiên bị lôi vào, cậu vội lên tiếng: “Tôi chỉ nghĩ ra phải làm một chương trình mã hoá, nhưng thực tế… Tôi mới học năm nhất, chưa biết nhiều đến thế.”

Đám học sinh ai nấy đều thận trọng, thật ra Lâm Triều Tịch nghĩ, chương trình mã hoá cũng khá ổn, nhưng đang lên sóng ghi hình, có vẻ rất khó để thể hiện.

Đúng lúc này, tiếng phun hạt dưa vang lên, cô liếc đồng chí Lão Lâm đang tắm nắng dưới giếng trời.

Lâm Triều Tịch hoàn hồn, cô cười, nói: “Thế để tôi kể mọi người nghe chuyện của tôi hồi bé, bố tôi từng tạo cho tôi một cái game?”

“Được đấy.” Hoa Quyển sáng cả mắt.

“Hồi nhỏ, để giúp tôi thông não cái gì là “mật mã”, bố tôi từng làm một trò chơi truy tìm kho báu.”

“Truy tìm kho báu?”

“Đúng, ông ấy thiết kế một bản đồ kho báu, bản đồ đó đã được “mã hoá”, mỗi lần tìm ra kho báu đều là một thuật toán mã hoá.”

Cô nói xong, cả đạo diễn và tất cả những người trong phòng đều sáng bừng cả mắt: “Nghe hay thật đấy, kể cụ thể hơn được không?”

Lâm Triều Tịch cũng chẳng hiểu vì sao Lão Lâm lại lắm trò đến thế, cô nói tiếp: “Tôi lấy một ví dụ nhé?”

Cô cầm tờ giấy và cây bút trên bàn, xé một băng giấy ở phần rìa, từ từ cuộn nó vào thân bút. Sau đó, lại lấy một cây bút khác viết vài dòng chữ lên một mặt của băng giấy.

“Tôi còn nhớ rõ, hồi nhỏ làm cái trò chơi này, ải đầu tiên trên bản đồ kho báu chính là cái này.” Cô tháo băng giấy trên thân bút trải phẳng ra bàn: “Trước đấy hẳn mọi người cũng tìm đọc tài liệu rồi nhỉ, đây là phương thức mã hoá đầu tiên mà con người tìm ra.”


 
Phương Pháp Cơ Bản Để Trở Thành Thiên Tài
Chương 228: Ngoại truyện 3.4: Giải pháp lí tưởng cho chương trình giải trí 4


Cả trường quay đều vui vẻ cười ồ lên.

“Thú vị thật đấy!”

“Bọn mình có tự thiết kế được một bản đồ kho báu tương tự không nhỉ?”

“Càng lắt léo thì lại càng khó giải mã phải không?”

Đám học sinh vui cười rồi bắt đầu thảo luận với nhau.

Lâm Triều Tịch và Bùi Chi không chen ngang quá nhiều vào câu chuyện của chúng, chỉ thi thoảng trả lời vài câu hỏi.

Ngồi nói chuyện thêm chốc lát, coi như nhiệm vụ của bọn cô đã gần hoàn thành.

Trước khi đến tiết mục tiếp theo, Hoa Quyển lịch sự nói lời cảm ơn, chương trình hạ màn.

Trường quay thư giãn trở lại, các nhân viên lục tục thu dọn thiết bị.

Bụng Lâm Triều Tịch bắt đầu biểu tình, cô chạy ra sân thảo luận với Lão Lâm vấn đề tối nay ăn gì.

Trời tối dần, đèn cũng tắt, bên trong chỉ vài ngọn đèn còn bật chiếu sáng những con người đang bận rộn tối lui, dường như đã lâu lắm rồi ngôi nhà không náo nhiệt đến vậy.

Bùi Chi cầm mấy chai Coca đến, Lâm Triều Tịch liếc thấy đạo diễn lẫn nhân viên công tác vẫn còn trò chuyện gì đó với các học sinh, liên tục nhìn về phía này.

Rồi có người mời cô sang bên đó.

——

“Chúng tôi có điều muốn nhờ vả.”

Đạo diễn và nhà sản xuất cùng vài học sinh ngồi trong góc phòng khách, Lâm Triều Tịch lại gần, đạo diễn Trần nói vậy.

Lâm Triều Tịch thoáng ngây người, gần như đoán được ý định của bọn họ: “Ngài cứ nói.”

“Chuyện là thế này, chúng tôi muốn mời ông Lâm làm khách mời cho chương trình lần tới, liệu có được không?”

Lâm Triều Tịch nghĩ ngợi, hỏi lại: “Tại sao?”

“Trò chơi mật mã là sáng kiến của ông Lâm, chúng tôi nghĩ mời ông ấy đến trường quay chia sẻ trực tiếp sẽ càng thú vị.”

“Tính cách ông Lâm thực sự rất lôi cuốn.”

“Không phải vậy, chỉ là nếu các ông muốn mời bố tôi thì sao không trực tiếp hỏi ông ấy, chứ sao lại “nhờ vả” tôi.”

Nhân viên công tác lẫn đám học sinh ngó nhau. Lâm Triều Tịch không nói năng gì, chờ đợi câu trả lời của bọn họ.”

Cuối cùng, một nữ sinh đứng ngoài rìa giơ tay: “Chị Lâm, em đã từng được nghe câu chuyện của bác Lâm rồi ạ.”

Cô ấy nói.

Phòng khách vẫn ồn ào, nhân viên đang thu dọn dây rợ, nỗ lực trả lại trạng thái ban đầu cho ngôi nhà, nhưng gần như xung quanh đã yên lặng trở lại.

“Em biết… bác ấy bị Alzheimer, cũng biết chuyện của bác ấy với giáo sư Phùng Đức Minh…” Cô gái nói: “Em nghĩ, nên để nhiều người biết đến bác Lâm hơn.”

Lão Lâm đang đứng nói chuyện với Bùi Chi, thảnh thơi yên bình.

Gió hè nóng nực phả vào mặt, Lâm Triều Tịch hoàn hồn, phát hiện tất cả mọi người đều đang nhìn cô.

Lâm Triều Tịch không đáp, nhét tay vào túi quần, quay lưng đi.

“Em nghe bọn họ kể trước kia bác Lâm học thạc sĩ ở đại học Vĩnh Xuyên, vì quá trình nghiên cứu có chút vấn đề nên đã… bị khai trừ…” Cô gái nói tiếp: “Hai năm trước giáo sư Phùng công bố một luận án về đồ thị đẳng cấu, bác Lâm đã công bố một bản luận án bác bỏ luận chứng của giáo sư Phùng…” Cô gái ngừng lại lấy hơi: “Hơn nữa khi ấy bác Lâm đã bị Alzheimer, chắc hẳn đã dốc cạn sức lực để nghiên cứu.”

“Ông Lâm giỏi thật đấy!”

“Thế thì sao ông ấy lại bị khai trừ?”

“Hay là do giáo sư Phùng gây áp lực?”

Các học sinh xôn xao, hai mắt sáng bừng.

Lâm Triều Tịch nhìn cô gái, thở dài: “Em nghe ai kể mà cứ như báo lá cải vậy?”

“Bạn trai em… với bạn cùng phòng của anh ấy, lúc ăn cơm em nghe bọn họ kể vậy, bọn họ đều học khoa Toán.” Cô gái trả lời.

Lâm Triều Tịch nghĩ chắc hẳn đây là lời đồn thịnh hành gần đây trong giới học thuật.

Sau khi trở lại thế giới hiện thực, cô đã biên tập lại bản luận văn Lão Lâm viết ở thời không song song rồi gửi cho tạp chí học thuật, song quá trình thẩm duyệt và in ấn rườm rà, luận văn được công bố chính thức là chuyện của hơn một năm sau.

Khi lén lút sửa lại mật khẩu email của Lão Lâm, cô cũng đã trao đổi vài lần với ban biên tập của tạp chí về hành vi không đứng đắn của giáo sư Phùng. Nhưng cô lại không sao tìm được bản luận văn Lão Lâm viết hai mươi năm trước, không có chứng cứ xác thực nào cả.

Giáo sư Phùng là ngôi sao sáng, không có chứng cứ thì chẳng ai làm gì được ông ta.

Cơ mà lời đồn thì vẫn phải đồn.

Tuy Lão Lâm đã bỏ học nhưng vẫn còn bạn bè, dù đã nhiều năm trôi qua nhưng vẫn còn có người nhớ về ông.

Ban đầu, bài luận về <i>đẳng cấu đồ thị</i> chưa gây được ảnh hưởng gì mấy.

Chừng nửa năm sau, bạn học cũ của Lão Lâm thấy cái tên Lam Trieu Sinh rất quan, đã thế còn cùng phương hướng nghiên cứu với luận văn ngày xưa của Lão Lâm, cuối cùng cũng tìm đến được Lão Lâm để hỏi han sau bao nhiêu trắc trở.

Lão Lâm tỏ vẻ khiếp sợ kinh hoàng khi nghe đến luận văn.

Lâm Triều Tịch cũng làm bộ khiếp sợ không kém.

Cô giả ngu từ đầu đến cuối, tốn không ít công sức mới làm Lão Lâm tin là do Alzheimer làm hao tổn kí ức, cho nên mới quên mất chuyện hoàn thành và gửi bài luận đi.

Các học giả hóng hớt không thua gì fan girl.

Lão Lâm bị bạn học dò hỏi đến cùng, từ nguyên nhân năm ấy bị khai trừ cho đến ân oán với giáo sư Phùng.

Đến đây, câu chuyện trở thành một đồn mười, mười đồn trăm, không thể ngăn cản được nữa.

Giới tiến sĩ nhanh chóng hay tin, lứa thanh niên lại càng giỏi đào mộ hơn các bô lão nhiều.

Luận văn của Lão Lâm rất được ủng hộ, luận văn của giáo sư Phùng đăng tải trên ArVix cũng bị đào lên; tin tức giáo sư Tăng nhận được thư nặc danh về luận văn của giáo sư Phùng cũng bị đồn thổi; những người biết chuyện đều lùng sục tìm lại luận văn năm ấy bị chỉ trích đạo nhái năm ấy của Lão Lâm, lại phát hiện hồ sơ đã mất tăm mất tích.

Các diễn đàn lớn đều la liệt topic tranh cãi về câu chuyện học thuật này.

Còn bây giờ…

Lâm Triều Tịch nhìn những học sinh trước mặt, ngay cả sinh viên cũng bắt đầu hóng hớt.

“Vậy là các ông muốn mời Lão Lâm tham gia chương trình bởi vì tính cách ông ấy cuốn hút hay là vì tin đồn về ông ấy cuốn hút?”

Các học sinh nhìn nhau, không nói được gì.

“Thực ra thì chương trình của chúng tôi có sức ảnh hưởng không nhỏ, có thể gây được hưởng ứng của xã hội…” Đạo diễn Trần lên tiếng.

“Chúng tôi thực lòng bất bình sau khi được nghe câu chuyện của ông Lâm. Tuy chương tình không thể thực sự gây tranh cãi về giới học thuật nhưng chắc chắn có thể khiến mọi người chú ý đến câu chuyện của ông Lâm.”

Đối mặt với những học sinh và tổ sản xuất, Lâm Triều Tịch không biết nên nói gì.

Xung quanh chìm vào yên lặng, tất cả mọi người đều chờ đợi câu trả lời của cô.

Lâm Triều Tịch điều chỉnh lại cảm xúc, bình tĩnh nói: “Tôi vẫn giữ lập trường ban đầu, nếu các ông muốn mời bố tôi thì nên hỏi trực tiếp ông ấy.”

“Dù ông ấy đã bị đãng trí đi chăng nữa, tôi cũng không có quyền đưa ra bất cứ quyết định nào thay ông ấy cả.”
 
Phương Pháp Cơ Bản Để Trở Thành Thiên Tài
Chương 229: Ngoại truyện 3.5: Giải pháp lí tưởng cho chương trình giải trí 5 (Hoàn toàn văn)


Đêm xuống.

Mọi người ra về hết, khu nhà trở về với vẻ yên tĩnh vốn có, xiên thịt dê nướng cá nướng thoang thoảng đưa hương.

Đêm nay Bùi Chi ở lại, Lâm Triều Tịch trải đệm cho cậu trong phòng Lão Lâm. Dì giúp việc ngủ ở phòng bên đã thấy ngáy ngon lành.

Cô lấy hai chai coca trong tủ lạnh, đi ra sân.

Bùi Chi ngồi dưới gốc cây tử đằng, ngoảnh đầu lại khi nghe thấy tiếng bước chân của cô, mỉm cười.

“Chú Lâm ngủ rồi à?” Cậu nhận lấy chai nước, vặn nắp cả hai chai rồi đưa lại cho cô.

“Sao lại gọi là chú Lâm, không gọi là nhạc phụ đại nhân nữa à?”

“Sợ cậu ngại thôi.” Rồi cậu thoáng ngừng lại, “Vả lại, nếu sửa cách gọi thì nên sửa thành bố.”

Cậu nghiêm túc nói, hàng mi phủ xuống. Lâm Triều Tịch nổi ý đồ, thò lại gần hôn cậu.

Nụ hôn có vị chanh, ướt át mát lạnh, nhưng không khí lại nóng dần lên.

Hôn xong, cô ngồi về chỗ cũ, vội uống mấy ngụm coca, tỏ vẻ thản nhiên như không có gì xảy ra.

Há miệng ra còn bị nấc một cái.

“Cứ uống từ từ thôi.” Bùi Chi nói.

“…” Lâm Triều Tịch lại uống thêm ngụm nữa: “Tớ muốn hỏi cậu một việc, ban nãy điều động cậu đi nghe lén Lão Lâm nói chuyện với tổ sản xuất, Lão Lâm trả lời thế nào.”

“Từ chối rồi.”

“Tại sao.”

“Chú ấy bảo thích xem cậu lên chương trình thổi phồng chú ấy là người bố tốt hơn, dặn tổ sản xuất phải biên tập cho hẳn hoi. Chú ấy bảo mật mã không phải là sở trường, hơn nữa cũng đã quên mất rất nhiều chuyện, không thể lên TV tuyên truyền làm lệch lạc trẻ con.”

Lâm Triều Tịch trầm ngâm ừ một tiếng.

“Chú ấy còn hỏi tớ…”

“Hỏi gì cơ…”

“Hỏi có phải cậu nhờ tớ viết bài luận về <i>đẳng cấu đồ thị</i> ấy không.

“Rồi cậu nói gì?”

“Tớ nói đó không phải phương hướng nghiên cứu của tớ, tớ không đủ năng lực hoàn thành.”

“Ừ đấy, còn hỏi tớ mấy trăm lần có phải tớ viết không, tớ mà viết được thì mới là ảo!”

Ánh mắt Bùi Chi tĩnh lặng, Lâm Triều Tịch không dám nói tiếp nữa.

“Cảm ơn cậu nhé.” Cô cúi đầu uống thêm ngụm nước.

“Ừ…” Hình như Bùi Chi hơi ngại ngùng, “Cậu biết rồi à?”

“Kỷ Giang chạy đến kêu ca với tớ, chứng tỏ là đã nói với cậu trước rồi, tớ lại làm bộ chẳng chuẩn bị gì hết, quá là đáng nghi. Tớ đã nghĩ phải chăng cậu đã cố ý sắp xếp cho tổ chương trình đến đây gặp chú Lâm của cậu sau khi quay xong.”

“Ừ, do tớ tự ý lên kế hoạch, không bàn bạc trước với cậu.” Bùi Chi nói, “Nên tớ mới chột dạ, đóng kịch hơi dở.”

“Thực ra tớ cũng không ngờ bố lại từ chối.” Lâm Triều Tịch đáp, “Dù tớ đã có linh cảm.”

“Cũng dễ hiểu, đối với chú Lâm thì luận văn đã hoàn thành xong xuôi, những chuyện còn lại chẳng quan trọng nữa.”

Lâm Triều Tịch chống cằm, nhẹ nhàng lau hơi nước đọng trên thân chai: “Dỡ bỏ tiếng xấu đạo văn học thuật của Lão Lâm là chấp niệm của cả hai chúng ta mà.”

“Tác phong làm việc của đại học Vĩnh Xuyên rất ổn, nếu giáo sư Phùng thực sự có vấn đề thì chắc chắn sẽ xử lí. Vấn đề là làm thế nào để chứng minh năm đó giáo sư Phùng giả tạo bằng chứng Lão Lâm đ*o văn rồi lạm dụng chức quyền khai trừ ông ấy. Không có chứng cứ thì khó lòng thuyết phục mọi người.”

Gần như ngay sau khi Bùi Chi nói dứt câu, cửa lưới mở ra, Lão Lâm đứng đó la lên với Bùi Chi: “Nói chuyện dông dài gì đấy, mở mắt đã ra chẳng thấy ai, vào đi ngủ đi.”

Lâm Triều Tịch nháy mắt với Bùi Chi.

“Vâng ạ.” Bùi Chi nói với Lão Lâm.

Cậu đứng dậy, còn xoa đầu cô trước khi vào, nói: “Rồi sẽ có cách thôi.”

Cửa chớp đóng, cửa phòng khép lại.

Khoảnh sân lại tối, tĩnh lặng đến nỗi nghe rõ tiếng muỗi vo ve.

Đúng vậy, rồi sẽ có cách thôi.

Lâm Triều Tịch ngẩng đầu ngắm trăng, uống nốt ngụm coca cuối cùng.

——

Trong phòng.

Ánh trăng lọt qua khe cửa, trải đầy nửa căn phòng.

Lâm Triều Tịch đứng trước giá sách, lau bàn tay ướt nhẹp vào vạt áo.

Cô đứng im một thoáng, ngồi thụp xuống mở tủ, lôi hộp bánh quy Đan Mạch màu xanh cất trong góc xa nhất ra.

Đã bao nhiêu năm rồi, viền hộp loang lổ rỉ sét, mở nắp cũng tốn sức hơn.

Cô ngồi khoanh chân dưới đất, lấy từng món đồ trong hộp ra.

Có bảng điểm hồi xưa của cô, cũng có cả ảnh chụp với Lão Lâm khi đi chơi ngày bé, có giấy khen giải nhất Toán mô hình toàn quốc, còn có cả một tờ giấy điều ước cô viết hồi cấp 2.

Bên cạnh hai điều cố gắng học hành và mở tiệm KFC, còn một điều ước nữa là được Bùi Chi giúp cô làm bài tập hè.

Nhìn thấy điều ước ấy, Lâm Triều Tịch phì cười.

Cô lấy hết mọi thứ ra, đặt sang một bên.

Hộp sắt đã trơ đáy.

Dưới đáy những kỷ niệm quý báu của cô còn thấp thoáng một tấm bản đồ kho báu.

Lâm Triều Tịch lôi nó ra.

——

Chương trình cần thời gian để biên tập chỉnh sửa, khi tập đầu tiên được chiếu cũng đã là lúc khai giảng.

Bùi Chi lại lên đường sang Mỹ, Lâm Triều Tịch và Lão Lâm cùng ngồi xem TV trên ghế sofa.

Đoàn đội của Kỷ Giang nhận nhiệm vụ mới, bắt đầu liên lạc với bạn bè.

Lần đầu tiên nhìn bản thân mình và Bùi Chi lên TV, Lâm Triều Tịch vẫn thấy ngường ngượng.

Rồi ống kính chĩa sang Lão Lâm, cảnh quay trong phòng khách đều được công bố, không hề bị cắt ghép ác ý tẹo nào.

Khi cô kể xong câu chuyện bản đồ kho báu, đạo diễn dành cho Lão Lâm đang ngồi cắn hạt một cảnh đặc tả, nhét thêm vài hiệu ứng đáng yêu.

… Thực sự là có tâm!

Lão Lâm chép miệng, được lần hiếm hoi không chê bai.

Lâm Triều Tịch quay sang thấy có vẻ Lão Lâm hơi hơi đỏ mặt, bỗng hỏi: “Bố không nhận lời là vì ngại lên sân khấu chứ gì?!”

“Không hề nhé.” Lão Lâm la ó.

——

Một tuần sau khi chương trình phát sóng, tổ sản xuất chương trình gọi điện đến.

Đang đợt khai giảng, biểu ngữ chào mừng tân sinh viên treo khắp nơi.

Gió phớt qua, Lâm Triều Tịch đứng trên hành lang, ấn nút nhận máy.

Giọng của đạo diễn chương trình “Siêu cấp trí tuệ” vang lên, Lâm Triều Tịch nhớ người này họ Trần.

“Chào cô Lâm, lại phải làm phiền cô, ngại quá.”

“Vâng, cho hỏi có việc gì thế ạ.”

“Chuyện là thế này, chúng tôi sắp quay tập cuối của “Siêu cấp trí tuệ”, thực sự vẫn muốn mời ông Lâm đến làm khách. Đoàn đội chúng tôi đã tìm hiểu kĩ càng rồi, luận văn của ông Lâm có liên quan đến lời giải bài toán P/NP, bàn toán này ảnh hưởng rất rộng, cũng liên quan đến tương lai của ngành mật mã học chúng tôi.”

“Từ phương diện nào đó thì đúng, nhưng mới chuyên gia đúng ngành vẫn hơn.” Lâm Triều Tịch nói xong, toan cúp máy.

“Thực ra chúng tôi cũng khá hào hứng, tôi đã nghe nói chuyện giáo sư Phùng bị đại học Vĩnh Xuyên xử lí rồi, sao mà mọi người làm được vậy?”

“Làm được cái gì cơ?”

Đạo diễn Trần ngừng lại một thoáng: “Tôi đành nói thật vậy, nhà báo của bên chúng tôi muốn được phỏng vấn ông Lâm. Anh ta kể cho tôi ban lãnh đạo của đại học Vĩnh Xuyên nhận được một phong thư kì lạ. Người viết thư là nhân viên bảo vệ cũ của đại học Vĩnh Xuyên, tên là Trương Đại Minh. Ông ấy đã qua đời vài năm trước rồi, con trai ông ấy đã gửi lá thư đến trường. Nghe nói đáng nhẽ ông Lâm mới là người nhận của bức thư này, khi bệnh nặng ông Trương đã viết rất nhiều thư gửi cho các học sinh từng quen biết, chỉ có ông Lâm là mãi không đến lấy.”

“Vâng.”

“Bức thư ấy kể lại chuyện của hơn 20 năm trước, giáo sư Phùng đến phòng bảo vệ lấy mất thư báo trúng tuyển đại học nước ngoài của ông Lâm? Người bảo vệ kể về sao hay tin ông Lâm vốn không hề nhận được thư báo, chạy đi tìm giáo sư Phùng chất vấn, giáo sư Phùng lại luôn miệng không nhận mình đã lấy mất lá thư. Sau đó nữa thì cô chào đời, ông Lâm rời trường, đến nay câu chuyện vẫn chưa có hồi kết. Người bảo vệ già nói đến tận khi sắp chết mới ngộ ra vài điều, hối hận năm đó không tố cáo giáo sư Phùng, khi vọng lá thư này vẫn kịp chứng minh sự trong sạch cho Lão Lâm, nếu điều ấy vẫn còn quan trọng.”

Lâm Triều Tịch siết chặt điện thoại, sinh viên dưới lầu lục tục kéo vào giảng đường, vui cười náo nhiệt.

Mãi sau cô vẫn không lên tiếng, cho đến khi đầu bên kia phải nhắc nhở: “Cô vẫn còn đó chứ?”

“Tôi đây, tại sao ông lại gọi điện cho tôi, tôi không hiểu lắm.”

“Là thế này, tuy đại học Vĩnh Xuyên đã khai trừ giáo sư Phùng sau khi thu thập được rất nhiều chứng cớ, nhưng… câu chuyện vẫn còn vài chi tiết mập mờ.”

Giọng của đạo diễn Trần bỗng biến thành giọng một người đàn ông khác, chắc hẳn là nhà báo đạo diễn Trần đã nhắc đến: “Chào cô Lâm, tôi vẫn luôn theo dấu vụ của giáo sư Phùng. Thực ra chúng tôi đã phỏng vấn con trai của người bảo vệ, anh ta nói hình như năm đó ông Lâm không đến tang lễ. Bao nhiêu năm trôi qua, anh ta đã quên mất bức thư từ lâu, về sau bỗng dưng có một người lạ gọi điện đến nhắc nhở mới chợt nhớ ra. Anh ta thấy nội dung bức thư quá quan trọng, bèn đích thân mang đến đại học Vĩnh Xuyên theo lời người lạ ấy nhờ vả. Vấn để là ai đã biết trước nội dung của bức thư ấy? Chúng tôi cũng rất muốn phỏng vấn người trung gian kia mà không tài nào tìm ra, chắc chắn người đó nắm được rất nhiều manh mối.”

“Chẳng phải năm đó người bảo vệ già viết thư cho rất nhiều người đó thôi, có lẽ là một sinh viên trong số đó.” Lâm Triều Tịch nói.

“Vậy chúng tôi có thể hỏi ông Lâm được không, chúng tôi vẫn muốn biết thêm nhiều chi tiết hoàn chỉnh hơn nữa, tôi đảm bảo tin này chắc chắn sẽ gây chấn động. Ông Lâm có đang ở cùng với cô không?”

Lâm Triều Tịch nhìn sang bên cạnh.

“Ban đầu cô nói chúng tôi muốn mời tìm ông Lâm thì nên hỏi đích thân ông ấy, nhưng ban nãy tôi không gọi cho ông ấy được…”

Hôm nay được một ngày hiếm hoi ông già mặc quần áo chỉn chu đeo cà vạt.

“Xin lỗi, hôm nay bố tôi bận rồi, không tiện nghe điện thoại.”

Lâm Triều Tịch cúp máy, quay sang chỉnh lại cà vạt cho Lão Lâm.

——

Hội trường đại học Vĩnh Xuyên, lễ khai giảng khóa cao học.

Trên bục phát biểu, người ta tuyên bố: <i>Do những đóng góp nghiên cứu xuất sắc, khoa Toán ứng dụng đại học Vĩnh Xuyên quyết định đặc cách trao tặng học vị tiến sĩ cho đồng chí Lâm Triệu Sinh.</i>

Sau đây là bài phát biểu của hiệu trưởng:

<i>Tôi tên Tô An Chi, bắt đầu công tác tại đại học Vĩnh Xuyên từ những năm 90, về sau trở thanh hiệu trưởng, tính đến nay đã là năm thứ mười rồi.</i>

<i>Tôi đã nhận bằng tốt nghiệp cao học tiến sĩ ở đây, cũng đã trao 7831 tấm bằng tốt nghiệp tiến sĩ ở đây.</i>

<i>Tôi đã được chứng kiến những thiên tài trẻ trung của ngôi trường này, cũng đã chào đón những danh nhân mang vinh quang về cho trường.</i>

<i>Những giây phút ấy thực sự kì diệu, nhưng tôi biết rõ không phải ai cũng có được nó.</i>

<i>Chưa chắc mọi nỗ lực đều được đến đáp, chưa chắc mọi lí tưởng sẽ thành hiện thực.</i>

<i>Hầu hết tất cả chúng ta đều đang thầm lặng chiến đấu cho lí tưởng của chính mình.</i>

<i>Đáng buồn là trong cuộc đời mỗi chúng ta cũng như trong cuộc đời học thuật, sẽ luôn xuất hiện những cản trở không tài nào đếm xuể.</i>

<i>Tấm bằng tốt nghiệp tôi trao hôm nay đã được sinh ra từ những cản trở bất công ấy, cũng đến từ vô số đêm ngày âm thầm làm lụng. Có lẽ nó không phải là tấm bằng ý nghĩa nhất, nhưng chắc chắn là tấm bằng đặc biệt nhất.</i>

<i>Chúng ta hãy cùng cảm ơn công sức của đồng chí Lâm Triệu Sinh, lẫn sự tín nhiệm mà chúng ta không đáng có.</i>

<i>Xin cho phép tôi nói một câu cuối cùng:</i>

<i>Hầu hết mọi thứ trên đời đều chẳng có ý nghĩa gì to tát.</i>

<i>Ngoại trừ chân lí và đam mê.</i>

—Hết.
 
Back
Top Dưới