Ngôn Tình Phượng Hồng Vô Tâm - Tiếng Chuông Gió

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Phượng Hồng Vô Tâm - Tiếng Chuông Gió
Chương 60: Chương 60


Trốn ra khỏi trường, dân cư được phen hết hồn khi thấy một đám nam sinh hùng hổ kéo nhau đi, mặt đứa thì đằng đằng sát khí, đứa thì háo hức vì ngứa tay ngứa chân. Mà tính lại, có khi đến đây cứu người chỉ có chục đứa là thực bụng, còn lại toàn hiệu ứng số đông nên đi theo, với lại một đám không nhỏ là gan to theo xem vì hiếu kì. Nhưng kệ, càng đông càng uy h**p tốt.
Đi theo thằng Đông chỉ, bọn tôi đến trước một khu chợ tạm, chợ tan từ sáng, giờ vắng hoe, chỉ còn mỗi mấy người đứng. Vào trong mới nhận ra mấy người đó là ba thằng bị quây, xung quanh phải đến chục thằng nữa. Thằng Hoàng thì dựa lưng vào tường, tay cầm thanh gỗ khua khoắng loạn xạ không cho bọn kia vào gần, Tôi gọi to:
- Hoàng!
Nó giật mình quay ra, thấy cả trăm thằng cứu binh đến, mừng rỡ gật đầu. Mấy thằng đầu gấu kia cũng quay ra, thấy bọn tôi đông như kiến, đứa nào đứa nấy hằm hè như sắp ăn thịt mình thì hoảng, vội nhìn quanh tìm đường bỏ chạy. Tôi nói lớn:
- Vây vào, đánh bỏ mẹ chúng nó đê!
Cả lũ reo ầm lên, kéo vào nườm nượp, giá mà tuyển bọn này đi làm diễn viên quần chúng phim dã sữ nhỉ, reo to phải biết, khí thế hừng hực, giặc nghe xong vỡ mật chết là cái chắc. Lại nói chuyện 10 thằng kia, nhìn cả lũ hơn trăm thằng, thằng thì rút cột chống ở lán chợ, thằng thì cầm mảnh ngói, ào ào kéo lên. Lúc này, tôi chỉ muốn dõng dạc hô to: “Bắt đầu công thành!” mà không dám, sợ ăn hết cả gạch ngói quân ta. Cơ mà lúc nãy nhìn giống giang hồ thế mà giờ nhìn y hệt Công thành chiến, cứ hai thằng vác một cây cột chống lán, lao thằng vào mấy thằng kia, những đứa khác thì hoặc tay không hoặc sỏi đá gì đó, ném rào rào như mưa tên. Nhưng chưa kịp bem thì có thằng chạy từ ngoài vào, kêu:
- Công An, Công An, bỏ mẹ , Công An!
Vừa nghe nhắc đến Công An, cả lũ túa chạy một mạch, chân không chạm đất, chỉ khổ 10 thằng kia, cứ chen chen lên cổng chợ để chạy thì lại bị dòng người cản bật lại, phải ra sau cùng. Cả trăm thằng chạy một hơi về trường, mặt ai nấy xanh như tàu lá chuối, vừa kênh nhau bật tường, vừa nơm nớp sợ Công An đuổi đến. Tôi trèo lên sau cùng, đếm đủ số đứa đi mới an tâm nhảy vào. Vào trường rồi, lại còn phải họp các lớp lại, thống nhất với nhau là nếu có ai hỏi thì khai thế nào, chứ khai mà không khớp thì học bạ đứa nào cũng được thêm vài vết bút đỏ, sơ yếu lí lịch được thêm cái tiền án tiền sự thì đẹp.Sau vụ đó, trường tôi im hẳn, một thời gian dài không dám ho he gì chuyện đánh đấm nữa.
*****
Hôm sau, chẳng biết đứa nào bép xép mà con An biết chuyện tôi trong hội cầm đầu cả lũ đi đánh nhau, suýt thì bị CA tóm. Lúc đèo nó về, tới trước cổng, nó nắm tay tôi kéo lại, hỏi:
- Bi! Mày lại đi đánh nhau đúng không?
- Đã đánh gì đâu! Mà tao đi giúp thằng Hoàng đấy chứ!
Nó tự nhiên nước mắt lưng tròng, run run nói:
- Mày đi thế tao không nói gì. Nhưng dù gì mày cũng phải nghĩ đến an toàn chứ. Bọn đấy đầu gấu, nhỡ chúng nó đâm ày một nhát thì sao? Hả?

Tôi ấp úng:
- Thì…tao…
Nó nói:
- Mày…mày…mày có biết tối qua nghe con Yến gọi điện, tao sợ đến thế nào không hả? Cả đêm tao không dám ngủ…tao sợ ngủ xong tỉnh dậy cũng là lúc sang đám ma mày! Mày có biết như thế sợ đến mức nào không?
Lần đầu tiên tôi thấy nó phản ứng dữ dội như vậy , thì ra nó lo lắng cho tôi đến thế, vậy mà tôi không hề biết, cứ vô tâm, bỏ ngoài tai lời nó. Bỗng tôi vòng tay, ôm con An vào lòng, nói khẽ:
- Được rồi! Đừng khóc nữa, tao vẫn đây, vẫn sống nhăn răng đây! Khóc xong bố mẹ mày thấy, lại bảo tao làm gì mày! Nín đi nào!
Nó càng khóc to thêm, úp mặt vào ngực tôi mà thổn thức khóc. Tôi vỗ vỗ vào lưng nó, dỗ dành:
- Nín này! Nín này! Trung thu tao dẫn mày đi chơi nhé, được không?
Nó sụt sịt gật gật đầu, đưa tay lên lau nước mắt xong chào tôi, lách người qua cổng đi vào nhà.Tôi bồi hồi nhìn theo bóng nó, mãi tới khi thấy đèn trên phòng nó sáng, tôi mới đi về. Suốt quãng đường về nhà cho tới lúc về tới nhà, rồi đến chiều, tôi cứ nghĩ mãi: Chẳng lẽ với con An, tôi quan trọng vậy sao? Trước giờ, chưa một lần nào tôi thấy nó phản ứng như thế cả. Cả buổi đêm, không hiểu sao tôi không tài nào chợp mắt nổi, hễ nhắm mặt lại là lại thấy hình ảnh nó khóc lúc sáng, trông cứ tồi tội, đáng thương thế nào vậy. Mà khốn thay, đứa khiến nó khóc lại là tôi. Tôi đã hứa là không để nó khóc bao giờ, bảo vệ nó mãi mãi, nhưng không biết bao lần tôi để nó phải khóc rồi.
Gần sáng tôi mới ngủ được chút xong đã dậy luôn, hôm nay là dạ hội rồi, sẽ lắm việc đây. Cả sáng đến trường, tôi chạy như đèn cù, buổi trưa cũng không kịp về nhà, phải ngồi ăn luôn ở cantin. Trường chơi ác thật, toàn dồn việc cho học sinh làm, kêu là “Rèn luyện cho các em tính tự lập, biết xử lý những công việc tập thể, blah…blah…”. May mà đến 5h chiều cũng vừa xong, kịp thời gian cho các lớp bày gian hàng. Từ lúc này là tôi được tự do, chạy vội về nhà tắm rửa thay quần áo xong sang đón con An. Đang ngồi ở cầu thang đi giày thì bố tôi gọi vào, tôi ngơ ngác:
- Gì thế ạ!
Bố cười, đưa tôi chùm chìa khóa:
- Này! Hôm nay cho thằng cả đi xe máy trên này. Ai đời đi đón bạn gái lại mặc ple đi xe đạp không.
Tôi mừng húm, hỏi:

- Hế hế! Bố đúng là super dad! À mà lấy cái nào hả bố?
Bố cười khà khả, vẩy vẩy tay:
- Cho mày thích chọn cái nào thì chọn! Này, mà cấm có ngó sang ô tô nhé. Không lại vỉa chết cả con nhà người ta. Thôi đi nhanh lên, không được để gái nó chờ! Nhanh thằng này!
Tôi hí hửng mở nhà để xe, đàng hoàng dắt cái Dylan ra, đi oai như cóc. Đúng là khâm phục bố thật, tay trắng mà dựng được cơ nghiệp thế này. Giờ mình con một là sướng nhất, hí hí! Suốt từ nhà tôi cho đến nhà con An, đi đường bao người nhìn theo mình, sướng phải biết, mà nhất là họ nhìn theo không phải vì mình bị bôi son tô mặt hay quên k** kh** q**n, mà vì mình oách xà lách. Đứng dưới cổng nhà con An, tôi bấm chuông gọi, lát sau thấy nó xuống. Uầy, hôm nay đẹp thế chứ, môi phớt hồng, mắt kẻ nhẹ long lanh, áo plull ôm sát thân hình, quần jean kín đáo. Thấy tôi nhìn không chớp mắt, nó nhoẻn miệng cười khoe lúm đồng tiền, nhéo phát vào mũi tôi:
- Ê! Thằng b**n th**, nhìn gì mà nhìn! Đi nhanh lên kìa.
Nghe nó giục, tôi mới giật mình, vội chào hai bác, đèo nó đến trường. Đi được nửa đường, nó đột nhiên kéo áo tôi, nói:
- Chết rồi! Mày không nói trước mày mặc ple, giờ tao mặc thế này, nhìn chẳng hợp nhau tý nào cả. Quay lại cho tao về thay quần áo.
Tôi nói:
- Kệ mà, có sao đâu!
- Nhìn cọc cạch lắm, mày mặc ple lịch sự, tự nhiên đi cạnh tao mặc thế này.
- Nhưng mà tao thích thế, cứ để nguyên vậy đi.
Nó hỏi lại:
- Thật hả!

Tôi ấp úng:
- Thật.
Con An bẽn lẽn, cười hì hì, khẽ vòng tay ra trước, ôm nhẹ vào cạnh eo tôi. Giây phút ấy, cảm giác ấy, tôi chỉ muốn kéo dài mãi. Bỗng nhiên nó thỏ thẻ vào tai tôi:
- Bi ngố này!
- Sao?
- Mày ngố lắm!
Nói xong, nó dựa đầu vào vai tôi, hát í a. Tôi mỉm cười chạy xe tiếp, cảm nhận rõ hơi ấm từ nó đang thấm dần vào trái tim tôi, hóa ra, nung chảy sắt không chỉ có lửa nhỉ. Lại một lần nữa, tim tôi đập loạn nhịp.
Đến trường, thấy tôi với con An cưỡi Dylan lao thằng vào nhà xe, bọn cùng lớp ồ à cả lên, trầm trồ như người tối cổ lần đầu thấy lửa. Quái thật, bọn này nhà không thiếu xe, Dylan đúng là nổi thật, nhưng đâu đến mức ấy. Vừa vào nhà xe, đã thấy thằng Quang ngơ đang đứng khệnh khạng, đi cạnh là một con bé nào đó, chắc là em xinh xinh của nó ở lớp học thêm. Nhìn thằng Quang đeo băng đỏ, mắt trầm ngâm dõi khắp sân trường, oai như thủ tướng, xem ra cái băng Tổ trưởng An ninh hợp với nó hơn là với tôi. Hai thằng đi lướt qua nhau, thằng Quang nháy mắt ra hiệu kế hoạch thành công mỹ mãn, tôi thì bơ, xem như không quen biết chứ nếu con bé kia mà biết tôi chơi với thằng Quang, rồi dò ra công việc của tôi ở trường thì kiểu gì nó chẳng đoán ra anh ngơ xỏ nó.
Buổi dạ hội cũng không có gì mới ngoài múa lân với màn thi mâm cỗ Trung thu của các lớp. Tôi và con An đi lăng quăng khắp sân, mệt lại ra ghế đá ngồi nghỉ. Nó hồn nhiên tròn xoe mắt nhìn mọi người đi lại trong sân trường. Tôi cứ chốc chốc lại nhích dần vào cạnh nó, tay rón rén chạm nhẹ vào bàn tay búp măng bé xíu kia. Thấy nó không có phản ứng gì, tôi mới dám nắm hờ lấy tay nó. Bàn tay mềm mại, nhỏ nhắn, nằm gọn trong bàn tay tôi. Lúc lâu, tôi ngập ngừng nói:
- An này!
Nó nhìn tôi, hỏi:
- Gìii thếếế?
Tôi ngắc ngứ:
- Mày thích ai bao giờ chưa?
Nó gật gật đầu. Tôi lại hỏi:
- Thế cảm giác ấy thế nào

Nó nói:
- Khó nói lắm. Kiểu như mày làm gì cũng nhớ người đó, nghĩ về người đó là lòng mày xốn xang. Mỗi khi được ở bên người mà mày thích ý, cảm giác tuyệt lắm.
- Là sao?
- Với mỗi người lại khác thì phải. Với tao thì là an toàn, êm đềm. Ở cạnh người ấy, tao được làm trẻ con, có cảm giác an toàn, nếu như có nguy hiểm gì, người đó sẽ bảo vệ tao. Tao không sợ gì cả!
Tôi đáp:
- Vậy à? Thế bây giờ mày có thích ai không?
Nó im lặng không nói gì. Tôi nắm tay nó chặt hơn, ngập ngừng nói:
- An này! A…Anh…
Nó đột nhiên quay sang, ngơ ngác nhìn tôi. Tôi luống cuống:
- Anh…anh Bun nhà mày có đĩa Diablo không?
Nó cáu kỉnh đáp:
- Không biết! Mày đi mà hỏi lão ý!
Tôi thở dài, lát sau, hai đứa đi về. Trước lúc vào nhà, đột nhiên con An ôm ngang lưng tôi từ đằng sau, úp mặt vào lưng tôi, nói:
- Bi ngố! Đi đường cẩn thận nhé, Búp Bông về này!
Tôi mỉm cười, có lẽ thế này lại tốt hơn chăng?
 
Phượng Hồng Vô Tâm - Tiếng Chuông Gió
Chương 61: Chương 61


Dạ hội xong thì khoảng 2 hay 3 ngày sau là đúng Trung thu. Tối hôm đó, tôi ăn cơm sớm rồi chạy sang nhà con An rủ nó đi rước đèn, không quên cầm theo cái đèn lồng vĩ đại mà tôi làm cho nó. Vào nhà, thấy bố mẹ nó đang ngồi dưới phòng khách, tôi lễ phép chào:
- Dạ! Cháu chào hai bác ạ!
Hai bác gật đầu, tươi cười nói:
- A thằng rể! Đến đón con gái mẹ đi phá cỗ à? Nó đang ở trên phòng đấy!
Tôi ngượng chín mặt, ấp úng:
- Ơ…bác cứ trêu cháu.
Bác trai cười khoái trá, bồi thêm:
- Vẽ chuyện! Đến nhà bố cứ như ở nhà, thoải con gà mái đi. Ráng học, sau này tao gả nó cho con trai ạ! Bố nói thật lòng đấy
Tôi cứng lưỡi, không vặn vẹo được câu nào. Bác gái lại nói:
- Thôi! Ông cứ trêu thằng bé. Con lên phòng đi, nó đang ở trên đấy đấy!
Nói rồi bác gọi vọng lên:
- Búp Bông ơi! Hưng nó đến đón này!
Tiếng con An nhõng nhẽo:
- Nàooooo! Con lớn rồi mà mẹ cứ gọi mãi thế.
- Ơ thế con rể mẹ được gọi mà mẹ không được gọi à. Chết thật, các cụ nói cấm có sai: Con gái là con người ta, giờ nó theo chồng rồi quên luôn cả bà mẹ già.
Con An kêu:
- Ứ ừ! Không biết đâu!
Hai bác đập vai nhau, cười rũ rượi, đoạn chỉ tôi lên phòng. Lúc tôi lên cầu thang rồi mà hai vợ chồng vẫn còn nhấm nháy nhau cười tiếp được. Ghê thật, cả nhà này cứ như khắc tinh của tôi ý, hàng ngày tôi vặn vẹo, đối đáp cứng cỏi không sợ bố con thằng nào. Ấy vậy mà cứ động đến gia đình này là lại cứng họng, bị bẻ cho đỏ mặt thì thôi. Bước lên phòng nó, thấy nó đang chui gần hết người vào tủ áo, xung quanh nệm vứt đầy quần áo các kiểu, eo ôi, lại còn có đủ màu quần áo lót nữa chứ. Con An vừa thấy tôi lên, mắt nhìn nó kì dị thì hét toáng lên, ủn lưng tôi ra ngoài rồi đóng cửa lại, kêu:
- Đi raaaa! Tao đang chọn quần áo mà mày vào hả. b*nh h**n, b**n th**!
Tôi cười hềnh hệch:
- Có gì đâu mà nóng thế! Đã thế tý tao lẻn vào ăn trộm mấy cái, đem lên trường bán đấu giá. Được ối tiền đấy!
Nó ở trong phòng nói:
- Chờ đấy, cấm ngó nghiêng vào trong.
Tôi ngán ngẩm, cố kiên nhẫn đứng ngoài, phải mất đến gần nửa tiếng mới thấy nó đi ra. Woa! Nhìn s3xy thế, áo pull, quần short, tóc búi cao. Trông năng động thế này là kiểu gì nó cũng tăng động à xem. Xuống nhà chào hai bác xong, tôi với nó dắt nhau chạy ra phố, hòa mình vào đoàn trẻ con múa lân rước đèn. Tôi đưa nó cái đèn lồng, móc bật lửa trong túi quần ra đốt nến, c*m v** trong. Con An hí hửng cầm cái đèn, cười tít mắt:
- Bi đần độn mà giỏi thế! Làm cái đèn rõ to, hì hì, sáng thế!

Bỗng nhiên nó nhăn mặt lại, ngờ vực hỏi tôi:
- Này, sao mày có bật lửa trong túi quần?
- Để đốt nến ày chơi còn gì!
- Nói dối! Mày hút thuốc đúng không/
- Mày điên à?
Nó cau mày, chúi người hít hít áo tôi xem có mùi thuốc lá không. Tôi túm lấy chỏm tóc nó, nhẹ đẩy ra, mỉm cười nói:
- Không hút thuốc thật mà! Không tin tao à…!
Nói đoạn, tôi cúi người thơm chụt phát vào má nó, cười :
- Đấy nhé, không có mùi thuốc lá nhé!
Con An ngơ ngác, sau đó thì đỏ hết cả mặt, đấm tôi thùm thụp, nói rõ bé:
- Con lợn, lợi dụng để thơm trộm tao.
Nói rồi nó ngượng ngùng chạy lon ton ra chỗ đám trẻ con, vung vẩy cái đèn lồng. Tôi đi sau, nhìn giữa đám trẻ lít nhít lại tự dưng mọc thêm ra một đứa bé to đùng, lúc lắc cái chỏm tóc xinh xinh, miệng hát líu lo. Mà hình như nó hát nhạc chế bài “Chiếc đèn ông sao” thì phải :
- Cái sịp năm xu chia năm sắc tươi màu. Em không có tiền mua nhầm sịp nhàu, em cầm sịp em quấn lấy hai mông, lắc lắc cho nhiều để cho sịp căng ra.
Ô ! Láo quá, quá láo. Sao nó dám hát bài bậy bạ thế nhể? Lại còn dạy bọn trẻ con hát theo nữa. Tôi vội đuổi lên, bẹo má nó kéo lại. Con An kêu oái oái:
- Á đau! Mày làm rách khuôn mặt mĩ miều của tao giờ.
Tôi cười hè hè xong nghiêm mặt hỏi:
- Búp! Sao mày hát bài bậy thế hả? Ai dạy mày? Đã thế mày còn dám dạy hư lũ trẻ con nữa.
Con An cúi gằm mặt ra chiều biết lỗi, hai tay đan vào nhau, sợ sệt nhìn tôi như con mèo con vừa bị phát hiện làm vỡ bình hoa. Nó lí nhí:
- Anh tao hát nên tao bắt chước mà!
Tôi cố nhịn cười, hằm hằm nhìn nó, ra dáng một ông bố nghiêm khắc lắm. Con An run bắn lên, nói:
- Ơ kìa! Tao lỡ miệng mà, mày cũng lỡ miệng bao lần còn gì! Xí xóa, xí xóa nhé!
Tôi cười xòa, cúi người thơm tiếp cái nữa vào má nó, nó giãy nảy lên, phẫn nộ:
- Lần thứ hai rồi đấy! Thằng dê già b**n th**!
Tôi cười hì hì, bẹo má nó, dỗ:
- Đấy, xí xóa đấy còn gì. Thôi, đi chơi tiếp đi.

Nó phụng phịu, lạch bạch chạy lên trước, huơ huơ cái đèn, trông tí ta tí tởn. Tôi ở đằng sau gọi:
- Mày mà vùng vẩy nữa, lửa nó táp vào giấy là cháy đấy.
Nó quả quyết:
- Không cháy được đâu, mày làm cái đèn to thế này cơ mà.
Nói đoạn nó tiếp tục chạy tung tăng cùng đám trẻ con. Lát sau thì đến cái sân rộng mà bọn tôi hay gọi là sân ông Cúc. Chỗ này trước là khu nhà của một xí nghiệp nhà nước, về sau xí nghiệp nâng lên thành công ty, chuyển đến chỗ khác thì chỗ này thành chỗ cho thuê nhà, bọn trẻ con chúng tôi từ bé đã lấy chỗ này làm chỗ chơi đùa, sinh hoạt hè, tổ chức 1-6, Trung thu,…Biết đâu ngày xưa, tôi đã từng gặp Búp Bông ở cái sân chơi này, từ khi hai đứa còn quá bé để nhớ được. Nhưng chắc là không đâu, vì trong trí nhớ non nớt của tôi, chẳng có đứa nhóc nào ham ăn, đáng yêu như nó cả. Mà cũng có sao? Giờ chẳng phải trước mặt tôi là đứa trẻ to xác, ham ăn ham ngủ, suốt ngày làm nũng tôi đó thôi. Ngồi bên thành bể cá nghĩ vẩn vơ, chợt con An lay lay vai tôi, nói:
- Mày mệt thì ngồi đây nghỉ nhé! Tao vào trong kia xem một tý nhé, xong tao đem đồ chơi ra ày.
Đang mải nghĩ, tôi cứ gật đầu ừ ừ, nó thấy thế liền chạy tót đi chơi với lũ trẻ con. Được một lúc, đột nhiên có tiếng hét thất thanh:
- Á!!! Hưng ơi cháy, cháy rồi!
Tôi hoảng hồn đứng bật dậy, đảo mắt tìm khắp sân. Bỗng thấy nó chạy tán loạn, tay cầm cái que gì cháy phừng phừng. Tôi vội vàng đuổi theo, giằng cái que cháy quăng đi. Con An sợ trắng bệch mặt, ôm cứng lấy tay tôi. Nhìn lại, hóa ra là cái “đèn lồng” bốc cháy. Khổ thân! Ai bảo cứ vung vẩy cái đèn tít mù cơ, để lửa l**m vào giấy bóng kín, cháy to như đuốc. Tôi nhìn nó đang thất thần, run lẩy bẩy, trông đến tội. Vỗ vỗ vào lưng nó, dỗ dành:
- Sợ lắm hả Búp?
Nó líu cả lưỡi:
- Lúc nãy, mày chưa thấy, nó cháy to lắm.
Tôi lo lắng hỏi:
- Khổ chưa! Bảo không nghe cơ, thế có bị bỏng không?
Nó lắc đầu, mặt vẫn chưa hết vẻ sợ hãi. Tôi hỏi lại:
- Nó cháy như thế, sao không ném đi mà cứ giữ mãi thế hả? Nhỡ lửa nó táp vào tóc, vào mặt thì làm sao?
Nó lí nhí:
- Nhưng…nhưng mà của mày làm tặng cho tao, vứt đi tiếc lắm.
Tôi giật mình, thấy lòng chợt nhói lên. Chỉ một cái đèn lồng tạp nham mà nó còn cố giữ, đơn giản vì đó là do tôi làm tặng nó, còn không quan tâm xem bản thân có sao không nữa. Người như nó sao trong sáng, ngây thơ quá chừng. Tôi bỗng thấy mắt cay cay, có kìm lại, cười nói:
- Ngốc này! Mày tồ lắm biết không? Có đáng như thế không hả? Hỏng thì thôi, tao làm cho cái khác đẹp hơn. Từ rày không được nghịch dại thế nữa, biết không?
Nó gật gật, nép sát vào người tôi. Tôi áp hai tay lên má nó, ép cặp má bầu bĩnh lại cho cái môi xinh xinh chu ra, hỏi nó:
- Hết sợ đi này! Tao kiếm hoa quả ày ăn nhé!
Nó lắc đầu lia lia, níu chặt lấy tôi, láo liên nhìn quanh, lộ rõ vẻ sợ hãi. Lúc đó, tôi ngạc nhiên lắm, không biết vì cớ gì mà nó sợ đến thế, mãi sau này, tôi mới biết là nó cực kì sợ ánh lửa cháy kiểu như ngọn đuốc. Nghe kể hồi nó còn bé tí, có lần bố mẹ nó cãi nhau, bố nó say rượu, tầm dầu vào que, đốt thành đuốc, dọa thiêu chết hai anh em nó ngay trước mặt nhà ngoại.

Suốt cả buổi phá cỗ Trung thu, con An cứ bám sát lấy tôi, tay lúc nào cũng nắm chặt vạt áo, không chịu rời một bước. Thấy nó sợ, tôi phải ngọt nhạt dỗ dành mãi, nó mới nguôi đi chút. Ở chơi thêm lúc rồi về. đưa nó về tận cổng, tôi mới yên tâm đi về. Đang đi, bỗng con An, ngoắc tôi lại, kiễng chân lên thì thầm vào tai:
- Tao nghĩ rồi, đáng lắm!
Tôi mỉm cười;
- Mày tồ lắm Búp ạ!
Nó kênh mặt lên, cười:
- Còn mày thì ngố, lè! Chó chê mèo lắm lông.
Tôi lắc đầu cười, nhìn theo cái dáng yêu yêu chạy lích nhích lên nhà từ bao giờ rồi mà tôi vẫn ngẩn ngơ đứng đó, lúc sau mới đi về.
Mấy hôm sau, được buổi sáng chủ nhật, tôi được thể ngủ nướng ở nhà. Bỗng dưng có điện thoại réo inh ỏi. Tôi nằm trong chăn, ì xèo:
- Mẹ ơi! Có điện thoại kìa mẹ.
Sực nhớ ra cả bố lẫn mẹ đều sang nhà cậu để lo đám 49 ngày bà em bà ngoại tôi. Thiểu nảo ngồi dậy, tôi ì ạch lết xuống cầu thang, lè nhè trả lời:
- A lô! Ai đấy ạ?
Giọng con An thút thít:
- Bi đấy à?
Tôi hoảng hồn tỉnh cả ngủ, đáp:
- Ừ! Sao thế, sao lại khóc!
Nó nấc lên từng hồi:
- Mày sang ngay đi, nhanh lên! Tao sợ lắm!
Tôi sợ cuống cả lên, hối hả mặc quần áo, khóa vội cửa rồi phóng như điên sang nhà nó, trong đầu tưởng tượng ra đủ thứ tồi tệ có thể xảy đến với nó. Vừa sang đã thấy nó đứng chờ dưới cổng, mắt ngấn lệ. Tôi ôm chầm lấy nó, sốt sắng hỏi:
- Chết thật, sao mà khóc ghê thế? Nói đi, đứa nào làm mày khóc, tao táng chết cả nhà nó.
Nó nắm tay tôi dắt lên phòng, năn nỉ:
- Bi ơi, con Píp của tao làm sao thế này? Từ sáng tới giờ tao cho nó ăn mà nó không dậy, lay lay người mà nó cứ ngủ mãi thôi, mọi khi nó có thế đâu.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, hóa ra là con hamster nó nuôi dở chứng, làm mình hết cả hồn. Nhòm vào trong bể kính, thấy con Píp nằm im thin thít, không động đậy tý gì. Kiểu này dễ là cụ tạch lắm. Tôi hỏi:
- Mày có quên cho nó ăn không?
- Đâu mà, vẫn một ngày 9 bữa!
Tôi kinh ngạc, trố mắt nhìn, bảo:
- Thảo nào nó béo múp béo míp ra. Có khi nó bội thực nên ngỏm rồi.
Con An bịt tai, nhắm tịt mắt, hét the thé:
- Ứ ừ không phải! Mọi khi tao vẫn cho ăn thế mà, có làm sao đâu.
- Hay là mày không cho nó uống nước!

- Nước cho nó uống thì mẹ tao với tao thay liên tục.
Tôi lắc đầu, nhìn nó khóc sụt sịt cứ như người nhà nạn nhân bị tai nạn vậy, có mỗi con chuột mà cũng…! Tôi hỏi:
- Thế mày nuôi con Píp bao lâu rồi!
Nó buồn xo đáp:
- Mới được có 4 năm thôi! Bố tao mua cho tao làm quà sinh nhật mà!
Tôi ngán ngẩm, kêu:
- Thế thì tạch mẹ nó rồi! Già cốc đế thế, sống đến bây giờ là thọ đấy!
Nó lắc đầu không tin, tôi mới nói:
- Tuổi thọ trung bình của hamster chỉ có năm rưỡi đến hai năm thôi. Con này bố mày mua chắc là loại Golden, giống tốt ít bệnh nên sống những 4 năm đấy.
Nó mếu máo:
- Ơ thế nó chết rồi à?
- Ừ!
Con An nghe thế bỗng khóc òa lên, than:
- Píp ơi! Dậy đi em, chị cho ăn này, sao em bỏ chị mà đi! Hu hu hu!
Tôi cười:
- Đồ mít ướt! Có mỗi con chuột mà cũng bù lu bù loa lên.
Nó vẫn khóc, nói:
- Hức hức…hức! Đồ…đồ vô cảm…mày có nuôi nó đâu…mà…mà mày biết! Nó…sống tình cảm lắm…lại ngoan nữa…hu hu hu!
Tôi cười khì khì, kêu:
- Tao khuyên mày nên giải quyết sớm đi, để lâu nó phân hủy, bốc mùi ghê lắm!
- Đem đi đâu? …Mày…mày nói xem nào…hức!
Tôi nhún vai nói:
- Dào ôi! Đem èo, vừa bổ vừa nhanh, đỡ tốn công vứt!
Con An nhìn tôi hằm hằm, lao vào cấu véo liên tọi, tôi kêu đau ầm ĩ, lúc sau nó mới thôi, lại ngồi khóc ngon lành:
- Òa! Òa! Tao không ngờ…mày…mày là đồ máu lạnh đến thế!...Hức…hu! Nó đã làm gì mày…chưa..? Hức! Mà mày…mà mày…đối xử với nó tàn nhẫn thế?
Tôi xuýt xoa, ôm nó vào lòng, vỗ về:
- Ngoan nào, thế thì không đem èo nữa nhé! Nín đi, nín đi, ngoan nào Búp! Thôi để chiều tao với mày đem nó đi chôn nhé! Ngoan nào, ngoan nào! Dù gì nó cũng tỏi…à nhầm mất rồi…mày khóc nữa nó cũng không sống lại đâu…thôi mà, nín đi kìa. To đùng rồi còn khóc nhè chè thiu!
Con An vẫn thút thít khóc mãi, lúc sau thì ngủ mất. Hê, hay thật, vừa nãy còn cấu mình tím cả tay, vậy mà bây giờ rúc vào người mình ngủ ngon thế!
 
Phượng Hồng Vô Tâm - Tiếng Chuông Gió
Chương 62: Chương 62


Ngồi ôm con An ngủ mà tôi nóng hết cả người, nó nằm co tròn người lại, ôm chặt lấy cánh tay tôi. Khổ thân, có mỗi con chuột mà khóc sưng húp cả mắt, tý nữa ngủ dậy soi gương nó lại bù lu bù loa nữa à coi. Tôi đưa tay chạm nhẹ vào cái mũi tẹt, cái mũi ấy lại chun chun lại, nhìn ngộ lắm. Nó vẫn nhắm mắt, khịt khịt mũi, giấu mặt vào ngực tôi, lại ngủ tiếp được. Tôi ngồi im, đợi nó ngủ say thì bồng lên giường, đặt nằm ngay ngắn, kéo cái chăn lên đắp cho nó, còn tôi thì tựa tay cạnh thành giường, chống cằm ngắm nó ngủ. Lúc nó ngủ nhìn y như một thiên thần, hàng mi dài lim dim nhắm lại, hai má bầu bĩnh cứ đỏ hồng lên, tôi lén thơm lên má nó một cái xong lại lùi người lại, quan sát xem nó có thức dậy không. Má nó mềm thật, đã thế thơm thêm cái nữa, cái nữa này, nốt cái nữa… thích thật đấy! Ngồi thêm một lúc nữa, tôi về nhà nấu cơm, tiện thể kiếm cái hộp gỗ làm “hậu sự” cho con Píp.
Buổi chiều, hai đứa dắt nhau ra chỗ công viên cũ, tôi đào một cái hố con con, thả chiếc “quan tài” Píp xuống rồi lấp đất lên. Cơ mà chắc do tôi chưa có kinh nghiệm chôn đứa chết dẫm nào nên chỗ chôn không phẳng phiu cho lắm, vẫn gồ đất lên. Trông ngứa mắt, tôi bèn đứng cả hai chân lên cái mô đất đó, bật người dậm bình bịch để lèn đất xuống. Con An đang đứng bỗng thét lên, dậm chân bành bạch:
- Nàooooooooooo! Không dẫm, mày làm thế làm sao em Píp yên nghỉ được.
Thấy hai mắt nó long lên nhìn tôi, tôi vội vàng xin lỗi, cười cầu hòa:
- Hì hì! Tao không để ý, vậy thì giữ nguyên nhé. Giờ tao dẫn mày đi chơi cho hết buồn nhá!
Mặt nó vẫn như đưa đám, gật gật đầu, đi ra chỗ cất xe trước, lúc tôi ra đã thấy nó đang ngồi gọn trên yên sau rồi. Tôi cứ nhằm thẳng hướng bãi bồi mà đi, cố đi thật chậm để tận hưởng trọn vẹn cảm giác có nó ngồi sau. Mọi lần, tôi đèo nó suốt, thấy bình thường, vô tư lắm. Vậy mà giờ đây, tôi lại cảm thấy có gì đó khang khác, không còn đơn giản như đèo một đứa bạn gái nghịch ngợm nữa mà là đang đèo ai đó thật quan trọng, thật đặc biệt với mình. Nó ngồi sau cứ chốc chốc lại úp mặt vào lưng tôi rồi khóc rấm rứt, tôi phải vừa đi vừa dỗ mà mãi nó không chịu nín. Người gì mà ngây thơ như đứa trẻ con, mỏng manh dễ vỡ đến thế. Chết có mỗi con chuột thôi mà cũng sụt sùi cả ngày.
Đèo nó đi lòng vòng suốt buổi chiều, mỏi rã cả chân, tôi thở phì phò gọi:
- Búp! Hết buồn chưa?
Chẳng thấy nó đáp gì cả, đầu vẫn dựa vào lưng tôi. Tôi thấy là lạ, bèn hẩy vai thử cái xem nó phản ứng thế nào. Ơ, hóa ra ngủ rồi, gan thật, ngồi xe đạp mà dám ngủ gật, ông lại hất cho cái rơi bịch ra đường giờ. Gọi nó mãi nó mới uể oải ngẩng đầu dậy, hỏi:
- Cái gì thế?
- Con hâm, xẩm tối rồi đấy, mày hết buồn chưa để tao còn đưa về.

Nó ngơ ngác nhìn xung quanh, thấy phố xá đã lên đèn cả, kêu á một tiếng như ngạc nhiên lắm. Xong nó túm áo tôi giật nhẹ, làm vẻ tội lỗi:
- Thế…thế mày đèo tao suốt cả chiều à?
- Vâng thưa mẹ trẻ! Ngủ ngon quá cơ, đã thế tý nữa đi qua cầu tao hất xuống, ày tập bơi luôn.
Nó kênh cái mặt lên, xẵng giọng:
- Thách mày đấy, tao biết bơi rồi!
Tôi cười hề hê, mặt nhăn nhở:
- Bơi chó à? Cái đấy thì con Jex nhà tao cũng làm được.
Nó xị mặt ra, ngúng nguẩy:
- Đi về, không chơi nữa!
- Ừ thì về!
Thế nào mà đúng đến gần chỗ Cống Mọc, nó lại ngoắc tôi đi tiếp, không cho rẽ qua cái cầu bé bé nữa. Tôi cười thầm trong bụng:” Búp chết nhát, sợ mình quăng xuống thật. Cơ mà chẳng bao giờ mình quăng đâu. Mình để đấy mình ôm rồi dắt đi chơi, khoe là có bạn gái xinh, tội gì mà vứt!” Chẳng biết nó có nghe được suy nghĩ ấy của tôi không nữa, nó mà biết chắc tôi đập đầu vào mông tự tử mất, để nó biết Hưng coolboy lại mùi mẫn đến thế thì mất hết cả hình tượng. Đi bên cạnh nó, tôi thấy mình trưởng thành hơn, lớn hơn nhiều lắm. Cảm giác bảo vệ một người con gái hồn nhiên, trong sáng như trẻ con nó thật đặc biệt. Một thằng học sinh cấp 3, ăn chưa no,lo chưa tới như tôi bỗng dưng thấy mình to lớn, mạnh mẽ lắm, là chỗ dựa của cô gái mềm yếu, mà đó lại còn là cô gái mình thích nữa. Chẳng biết từ lúc nào mà trong đầu tôi đã manh nha suy nghĩ: Muốn nó mãi mãi trong sáng, hồn nhiên như thế thì chẳng cách nào khác là mình phải lớn thật nhanh, phải trải nghiệm, va đập trước nó. Có thế, tôi mới đủ trưởng thành, đủ kinh nghiệm giữ Búp Bông luôn là Búp Bông.
Đưa nó đến nhà an toàn, tôi mới rệu rã đạp xe về. Kể cũng ghê thật, hai đứa toàn rủ nhau đi chơi về rõ muộn, may mà bố mẹ con An thoáng tính giống bố tôi, không thì kiểu gì cũng sẽ có phản ánh tới GVCN, rồi lại giấy mời phụ huynh này nọ,…nhớ lại quả Hoàng già với Yến nhí nhảnh bị gia đình hai bên cấm cản mà tởn. Tôi rùng mĩnh nghĩ:

- Sẽ thế nào nếu mình với con An bị bố mẹ cấm chơi với nhau nhỉ? Dù gì nó cũng con gái lớn nhà người ta, mình rủ đi tối ngày cũng không nên. Nhưng thây kệ, để mai tính vậy.
Vừa về đến nhà, bố tôi đã hỏi:
- Thằng cả, lại tít mít ở đâu với “đám bạn” một đứa đúng không?
Tôi cười hè hè, đáp:
- Đâu bố! Con đi chơi loanh quanh tý mà!
Bố tôi trề môi, mặt làm bộ nhăn nhó khó coi, nói:
- Úi chao ôi! Chiều nay bố uống bia chỗ gần chùa Bộc đấy, thấy mày đi xe đạp, còn “đám bạn” mày thì ngồi sau ôm, lại còn tựa đầu ngủ nữa chứ. Thằng này ghê thật, đúng là “ con hơn cha là nhà vô phúc”.
- Chậc, bố xem thường con độc thế.
- Loại mày! Thế đã nói gì chưa?
- Nói gì hả bố, con với nó là bạn mà!
Bố tôi vỗ tay đánh đốp, nói:
- Á à! Mày thông mình quá rồi đấy, bố mới bảo là “nói” , thế mà mày đã suy ra ngay được, còn biết chống chế nữa. Có tật giật mình.

Tôi cứng họng, ngớ người không biết đáp thế nào, bố lại bồi thêm:
- Mà thôi, vào ăn cơm không mẹ chờ. Mới lị, nữ thập tam, nam thập lục, năm này mày cũng 17,18 rồi chứ bé bỏng gì nữa. Hay để bố mẹ mang trầu cau sang nhớ. Này, đừng có ngại, ngày xưa bác Đỗ cũng lấy bác Tuýt từ năm 16 đấy, giờ mày xem anh Phúc anh ý đã sắp có cháu rồi.
Tôi không đáp nổi câu nào, chạy vù lên phòng tránh nạn, sau lưng bố vẫn gọi vọng lên, cười khành khạch:
- Thằng trưởng, lên học thì đọc nhiều sách vào nưa. Để thi vào Luật thì mồm mép mày chưa đủ đâu, con còn non lắm!
Mẹ tôi trong bếp gọi vọng ra:
- Hai bố con nhà ông làm gì ngoài sân đấy, ông kia để con nó lên tắm táp nào, nó bé tí, biết gì mà ông cứ tiêm nhiễm vào đầu nó bậy bạ.
- Mẹ nó nữa, ngày xưa bà không nhớ tôi tán bà xong cưới luôn à? Bây giờ bọn trẻ nó gọi là gì ấy nhỉ? À…là…mối tình đầu.
- Ông vào ngay, nốc cho lắm vào, mất hết cả thể diện!
- Ơ hay, uống vì công việc mà! Tôi chưa say…!
- Giồi ôi! Người nồng mùi bia, ông ngồi đấy, tôi làm cho ít rong biển mà giã rượu.
Tôi ở trên phòng ngó ngó xuống, bụm miệng cười. Nhà mình ngày thường nghiêm nghị, kỉ luật lắm, thế mà hễ có tý rượu bia là như cái tổ chim, láo nháo hết cả lên. Đang cười, tôi bỗng liên tưởng tới mình sau này rồi lại giật mình, nghĩ: Mình thì chắc sau này hay rượu lắm, năng khiếu từ bây giờ cơ mà. Nhưng mình mà say chắc nó xách cổ treo lên quạt trần mất, không có chuyện làm đồ giã rượu như mẹ thế này đâu. Nhìn nó tồ tẹt, ngơ ngơ thế thôi chứ ở lớp là một trong tứ đại chằn lửa, bọn con trai đứa nào mà dám ho he gì là nó hô hào cánh con gái bu lại cầm thước, guốc, giật tóc, véo cho xin tha thì thôi. Đã thế bọn tôi còn phải im re, cấm tiệt nhắc đến những chữ như “hấu”, “bưởi”, “bóng”, “silicon”,… trước mặt nó, hệt như tên của Voldermort vậy.
Buổi tối, ăn cơm xong tôi lại lên phòng, bật COD lên chiến tiếp. Sắp đến đoạn vào Berlin thì có điện thoại gọi, tôi giật mình chệch tay, bị thằng Nazi đứng trên nóc tỉa chết. Tôi cáu kỉnh chạy xuống nghe máy, hỏi:
- Alo ai đấy ạ?
- Búp Bông gọi Bi, nghe rõ trả lời, hi hi!- Giọng con An véo von.

Tôi dịu giọng lại, hỏi:
- Gì thế? Mày mò được cái gì ăn à?
- Không!
- Thế cái gì?
- Tao hỏi mày xem mày thích màu gì? Có đúng là màu đen không?
- Tao á, thích màu cầu vồng ! Hế hế.
- Nàoooooo! Không đùa đâu! Màu gì?
- Đúng là màu đen, sao, hỏi làm gì?
- Hỏi để biết!
- Biết để làm gì?
- Để…. Mà thôi, bao giờ xong tao nói cho, hay lắm.
Nói đoạn, nó cúp máy luôn, đầu dây còn vọng lại tiếng cười khúc khích. Tôi gác máy, tự nhiên cười nhe nhởn như thằng thần kinh. Chết rồi, không biết mình bị bệnh gì nữa, dạo này toàn cười một mình.
 
Phượng Hồng Vô Tâm - Tiếng Chuông Gió
Chương 63: Chương 63


Từ lúc nghe điện thoại của nó, suốt cả đêm tôi cứ nằm xoay ngang xoay dọc, không tài nào ngủ nổi. Quái thật, mọi khi có thế này đâu, hễ đặt lưng xuống là kéo gỗ ngay, vậy mà hôm nay cứ thao thức mãi. Nằm chán chán lại suy nghĩ vẩn vơ rồi ngủ mất lúc nào không biết. Sáng hôm sau, đang ngủ thì có bàn tay lành lạnh luồn vào sau gáy. Tôi giật mình tỉnh dậy, cằn nhằn:
- Mẹ! Cho con ngủ thêm tý nữa, sáng nay nghỉ 2 tiết đầu mà.
Vẫn lại là bàn tay ấy béo má tôi, day day nghịch ngợm hai má tôi. Tôi khó chịu trùm cái chăn lên, cuộn tròn người lại, lăn vào sát tường nằm. Một giọng trong veo cất lên:
- Bi ngố, dậy nhanh!
Tôi nghe được một lúc, định thần lại mới nhớ ra là giọng con An. Nhưng mà con An thì làm cái quái gì trên phòng mình vậy? Tôi thò đầu ra khỏi chăn, hất hàm hỏi:
- Ê Búp! Mày định phá không cho tao ngủ à? Giấc ngủ là vàng đấy, mày biết nãy giờ mày ăn cướp của tao mấy chỉ rồi không?
Nó chun mũi lại, cau có:
- Đi chơi với tao! Suốt ngày ngủ, ngủ, ngủ. Dậy nhanh lên.
- Còn lâu!
Tôi trùm kín chăn, cố thủ nhất quyết không chịu ra, còn nó thì kéo cái chăn xềnh xệch, kêu toáng lên:

- Bác ơi! Thằng Hưng nó không chịu dậy, nó thích ngủ!
Mẹ tôi ở dưới nhà gọi vọng lên:
- Thằng lười kia! Bạn gái đến mà mày còn ngủ được hả? Dậy ngay, đi thể dục thể thao gì cho nó khỏe người ra, tối qua thức điện tử cho lắm vào. Chỉ chết vì cái máy tính! Dậy nhanh, con An kéo nó dậy hộ mẹ, bắt nó ra ngoài cho thoáng.
Nó hí hửng, bò vào cạnh tôi, lay lay:
- Nghe thấy gì chưa? Con lợn ăn hại! Tao đếm đến 10 đấy, mày mà còn nằm cố thì tao mách đấy!
Tôi cáu kỉnh:
- Đồ mách lẻo! Con mỏ nhọn!
- Thì làm sao nào? Đếm này…1..2..3…10. Bác ơi…..!
Tôi giật mình, nhoài người ra bụm miệng nó lại, nói:
- Nào! Thôi, thôi nhé, mày mà mách là tao theo Phật tổ về Tây Thiên đấy. Chơi ăn gian, đếm kiểu gì mà mới 3 xong đã 10 thế hả?
Bỗng nhiên, mặt nó nóng bừng lên, hai tai đỏ hết cả, má cùng ửng hồng, chẳng nói chẳng rằng vơ cái chăn rồi trùm lên đầu. Tôi phì cười, kéo kéo nó thì nó túm chặt lấy chăn, che kín đầu lại không thèm nhìn. Lúc ấy tôi mới chột dạ, nhận ra là mình đang c** tr*n, tôi ngượng đến đỏ mặt tía tai, giật cái áo đông xuân trên ghế, phóng như điện xét xuống phòng vệ sinh. Lát sau lên, thấy nó vẫn trùm chăn ngồi trên giường, nhìn như bà đồng. Tôi lại gần, dặng hắng hỏi:
- Búp! Đi chơi không?
Chẳng thấy nó đáp gì cả, ngồi im thin thít, chắc ngại quá. Tôi lên tiếng:
- Ra đi, tao mặc áo vào rồi!
Vẫn không thấy nó nói năng gì, tôi thử hẩy nhẹ cái, ngay lập tức “đống chăn tròn tròn” ấy ngả từ từ ra, cộc đầu vào tường đánh kình một cái. Tôi hốt hoảng ôm nó lại, xuýt xoa:
- Chết, tao xin lỗi! Có làm sao không?
Trong chăn có tiếng khóc be bé vọng ra, tôi nhẹ nhàng mở lớp chăn ra, thấy nó tèm lem nước mắt, mồ hôi bết cả hai bên tóc mai vào má. Tôi run run ôm đầu nó, nói:
- Sao không? Tao lỡ tay, mày…mày…có sao không?
Nó khóc thút thít thêm một lúc nữa thì thôi, đấm tôi túi bụi rồi nhõng nhẽo:

- Bắt đền đi! Sưng cả quả ổi này, bắt đền đi!
Tôi hỏi:
- Thế thích đền cái gì nào?
Nó nhoẻn miệng cười, đáp:
- Đi đi, tao cho xem cái này hay lắm!
Nó níu tay tôi dắt đi, bảo chở ra cái chỗ nhà đang giải tòa gần chỗ nó ở. Đến nơi, nó bắt tôi đứng chờ đấy còn nó thì chạy về nhà làm gì không rõ. Lúc sau thấy nó cầm cái sao cao lêu nghêu chạy tới. Tôi bật cười, nhìn nó lẫm chẫm, chạy lịch bịch mà vác cái que dài ngoằng, trông đến ngộ. Nó đưa cái sào cho tôi, xong chỉ chỉ tay lên tán cây, cười hi hi nói:
- Măm măm! Trẩy xuống cho tao đi!
Tôi cười, bẹo má nó:
- Mấy tuổi rồi mà còn măm măm? Được rồi, đứng đấy tao lấy cho.
Nó gật đầu, cười lém lỉnh, tay đưa cái sào cho tôi. Tôi gạt đi kêu không cần, chạy lại gần nhún chân, vít tay lên cành cây rồi hái xuống luôn cả giàn năm sáu quả xoài Thái. Mới được có vài phút mà tôi vơ được gần 30 quả, thấy chừng đó là đủ cho con ham ăn kia thỏa mãn rồi nên thôi không hái nữa. Đem cả về nhà nó ăn, ăn xong còn bao nhiêu đem cả đến lớp, cho lũ vịt bầu được bữa ăn chua xả láng.
Tối về, tự nhiên người tôi ngứa kinh khủng. Bỏ mịa thật, có khi bọ lẹt đốt rồi cũng nên, đứng trong phòng tắm soi gương thấy trên vai với lưng có hai vết rộp to tướng, tôi ngán ngẩm: “Thôi, thế là giời leo rồi! Sướng cái mồm thì khổ cái thân, chẳng biết con Búp có dính phát nào không nữa!” Tôi chủ quan, lẩm nhẩm lại cái bài thuốc chữa giời leo bằng đậu xanh mà lần trước nghe Ngọc Anh nói, bèn xuống bếp lấy ít nước vo gạo rồi giã đậu xanh ra đắp vào. Ấy thế mà cái số nó nhọ, đắp đậu xanh vào được một hai tiếng, thấy man mát thì sướng, vô tư nghĩ rằng độ một hai hôm thì khỏi. Nhưng chắc do tôi băng lỏng lẻo quá nên lúc ngủ thì bã đậu rơi ra giường hết, còn mỗi cái băng không, hôm sau đi học cũng cứ thế đi, vì có mảng băng che chỗ giời leo không bị cọ xát với áo nên tôi không thấy đau đớn gì, đinh ninh là mình “vẫn đắp thuốc”, đã thế buổi chiều còn hăng máu đá bóng, mồ hôi mồ kê nhễ nhại nữa. Và kết quả tổng hợp là hai hôm sau, mảng giời leo ở vai lan lên nửa cổ, còn ở lưng thì lan rộng ra mảng to hơn bàn tay. Lúc tôi kêu ngứa với đau, để bố tôi xem thì đã lan to rồi. Bố tôi hốt hoảng vội đem tôi lên Da liễu ngay hôm sau, mua một túi thuốc cả uống cả bôi, cho tôi nghỉ học gần 1 tuần để chữa cho dứt cái bệnh quái quỷ. Bị giời leo đúng là khó chịu thật, vừa xót, rát, lúc phù nề lên còn ngứa nữa chứ, vậy mà không dám gãi, sợ bật máu ra thì ngu mặt. Ở nhà vài hôm, đến cuối tuần thì con An sang nhà tôi, đem sách vở sang chép bài cho tôi. Vào phòng, nó te te chào rồi vỗ đánh đốp vào vai, gọi:
- Ngố, lại lười nên mượn cớ ốm để trốn học đúng không? Mà mày bị gì đấy, nhìn vẫn khỏe mạnh, hồng hào thế này cơ mà!
Bị nó đập trúng vết giời leo, tôi kêu rầm nhà, cắn răng im im một lúc mới hết đau. Nó thấy vậy thì thảng thốt nắm lấy cánh tay tôi, hỏi:
- Sao thế Bi? Sao mà trông mày đau thế?

Nói rồi nó chẳng cần tôi đồng ý, vén cổ áo tôi ra nhìn vai. Vừa thấy vết rộp, nó buông ra, môi cắn chặt, giọng run run hỏi:
- Vai…vai mày sao sưng thế này? Lại còn lưng cũng có băng này, sao lại thế này hả?
Tôi cười hề hề, phẩy tay đáp:
- Có sao đâu, bị giời leo tý thôi, hai hôm nữa là khỏi! Ngứa ngứa chút chứ có phải là đau đớn gì lắm mà mày cuống cả lên thế!
Nó ứa nước mắt, định đánh tôi song lại rụt tay vào, hỏi chỗ này có bị giời leo không? Thấy tôi lắc đầu, nó đánh bốp cho phát vào ngực, mếu máo:
- Nói dối này, loét cả ra thế kia mà kêu 2 ngày khỏi. Tao thừa biết là..là..mày bị con giời leo nó đốt lúc hái xoài cho tao mà!
Tôi vỗ vỗ đầu nó, lè lưỡi:
- Lêu, lại chuẩn bị khóc nhè đấy! Có sao đâu mà khóc, đến lạ mày. Thế này tao được nghỉ, ngồi nhà điện tử vô tư, chẳng sướng quá đi chứ!
Nó không nói gì nữa, im lặng ngồi bên cạnh, bất ngờ vòng tay ôm ngang lưng tôi, cạ cạ má vào tay tôi mà khóc. Tôi mỉm cười, thở dài một tiếng. Đôi khi người ta gần nhau lắm, chẳng ai nói gì cả mà mỗi người đều tự hiểu người kia đang nói gì. Hóa ra đây mới thực sự là cảm giác yêu một ai đó, dịu ngọt và ấm áp, xen chút đăng đắng giận hờn, cảm giác này, mãi đến giờ tôi mới biết.
 
Phượng Hồng Vô Tâm - Tiếng Chuông Gió
Chương 64: Chương 64


Con An ngồi ôm tôi khóc thút thít mãi, tôi phải gỡ nó ra, đưa tay lên má nó vuốt nhẹ vệt nước mắt, dỗ:
- Khóc với chả lóc, sụt sịt như phim Hàn. Bị giời leo mà mày làm như chết đến nơi không bằng. Nín đi này, mấy hôm nữa khỏi, tao dẫn mày đi chơi tiếp.
Nó khóc òa lên, lắc đầu quầy quậy, tôi vội bụm miệng nó lại, nói:
- Ấy ấy, khe khẽ cái mồm thôi. Bố mẹ tao nghe thấy lại cho tao trận giờ, hai cụ mà biết tao để mày khóc chắc tao phải tự sát trước mất.
Nó gật gật đầu, nước mắt vẫn chảy dài, cứ chốc chốc lại nấc lên một tiếng. Tôi cười cười, ôm hai má nó bẹo lên thành hình miệng cười, nói:
- Cười lên phát xem nào, gớm quá thôi, hơi tý là mít ướt. Xem này, mắt lại mọng lên như phải đấm rồi này.
Vừa nói, tôi vừa nhăn nhở mặt, cố làm cho nó cười. Nhìn nó khóc thế này, tôi không chịu nổi, cảm giác như ruột gan bị ai giằng xé. Lúc con An khóc trông tội lắm, dáng người vốn đã nhỏ nhỏ lại còn ngồi thu lu lại, tì cằm vào đầu gối khóc. Nó nhỏ bé và mong manh lắm, tôi chỉ vòng tay cái đã ôm trọn người nó vào lòng rồi. Hàng ngày thì dữ dằn, rắn rỏi thế, vậy mà toàn khóc vì tôi cả. Lần nào tôi cũng hứa là không làm nó buồn, không làm nó khóc, nhưng rốt cục thì thất hứa vẫn mãi là thất hứa.
Đang khóc tự nhiên nó lại húng hắng ho, tôi lo lắng hỏi:
- Đấy, khóc cho lắm vào. Ho rồi kìa!
- Không…không phải tại khóc đâu, tao bị mấy hôm rồi.
Tôi hỏi lại:
- Thế làm sao mà bị?
Nó luống cuống đáp:
- Tao…tao thức đêm học, mặc không đủ ấm nên bị nhiễm lạnh!
Tôi gặng hỏi:
- Mày cứ quanh có mãi, thế rốt cục là do sao?
- Do…do…!

- Mày cứ nói đi xem nào!
- Do tao không chịu mặc áo rét!
- Sao lại không chịu mặc?
- Tại nó không hợp với cái mũ len!
Tôi hỏi thêm lần nữa:
- Này, sao mày cứ vòng vo thế? Năm ngoái mày cũng mặc áo rét to đùng đấy thôi, có thấy sao đâu!
- Ơ…nhưng mà!
Nhìn mặt nó sợ sệt, giọng run bắn lên, tôi chẳng làm gì được, chỉ biết thở dài:
- Vậy thôi, tao cũng không ép mày nói! Nhưng nhớ là từ nay giữ sức khỏe, tao mà còn nghe thấy mày khục khặc tiếng nào nữa á, tao b*p ch*t, hết loe ngoe luôn!
Nó gật gật đầu, đứa tay ra ngoắc tay với tôi.
Sau hôm đó, chiều nào nó cũng sang chép bài cho tôi, mang theo đủ thứ bánh kẹo lại còn mang cả đồ chơi nữa. Phải đến thứ hai tuần sau tôi mới đi học lại, giờ chỉ còn chờ vết phù nề bong ra là xong. Sáng đầu tuần vừa đến trường, chúng nó đã hò reo ầm ĩ:
- A con chó!
- Mày làm sao mà nghỉ?
- Nó bị giời leo đấy!
- Sao bị? Mà sao mày biết!
- Hôm nọ sang nhà nó đưa tờ hoạt động Đoàn thì tao biết.
- Giờ thì anh đã hiểu, chắc chắn là do cây xoài chứ đéo phải do cái gì khác!
- Tổ sư con chó dại gái!

- Khốn nạn vãi! An hấu thích xoài phát là lấy luôn, thế mà hôm trước bố bảo trèo cây ớt hái quả thì mày lại đánh.
- Tẩn chết thằng dại gái đi anh em!
- Nó chưa lành vết đâu, nhỡ rách ra thì bỏ mẹ!
- Thế thì xem chỗ nào còn lành thì đánh chỗ đó, cho lên da non một thế!
Nói đoạn chúng nó ùa cả vào, tôi cũng hùa theo, chống trả điên cuồng. Bỗng có tiếng quát:
- Sao toàn nghịch ngu thế hả, nhỡ đánh trúng chỗ lên da non thì làm sao?
Tiếng con An vừa đến, mấy thằng cuống cuồng dạt đi, mỗi đứa một cái ghế ngồi khúm núm, ngoảnh mặt đi chỗ khác chờ cơn bão đi qua. Đợi lúc ba đứa An,Thy, Lan lên đầu hàng ngồi hết, chúng nó mới xúm lại, xì xào:
- Mẹ cha mày, may là con hấu nó bảo kê mày nhé!
- Con chó sướng vãi ra, được An cute thích!
- Thôi, bàn về chuyện chính đi! Quả vừa nãy, anh em mình trốn chui trốn nhủi, thật éo đáng mặt bầu cua trong trường.
Thằng Hoàng với thằng Sơn kêu:
- Chả sao cả, tao không có ý kiến!
Thằng Minh xùy xùy:
- Không ý kiến thì biến, tổ sư hai bố mê gái bỏ bạn.
- Bây giờ phải cho lũ đàn bà biết ai mới là chủ nhân thực sự!
- Đúng! Đúng!
- Anh em nhường quá chúng nó đè lên đầu lên cổ!

- Phải! Éo thể nhịn thêm được nữa!
- Chúng ta càng nhân nhượng, bọn nó càng lấn tới. Hôm nọ tao bị cướp không gói bỏng ngô.
- Tao thì bị chúng nó bắt đi mua bánh mì!
- Tao thì phải trực nhật thay này!
- Ức quá rồi, quá ức!
Cuộc họp của quân khởi nghĩa chống chế độ mẫu hệ còn kéo dài cho đến lúc lên lớp. Thằng nào cũng đưa ra ý kiến để chứng tỏ cho đám con gái thấy bản lỉnh đàn ông, nhưng rốt cục chẳng thằng nào dám thử. Tôi ỉu xìu bỏ về chỗ, để cho “hội đồng chuột” tiếp tục bàn bạc. Đang ngồi truy bài, bỗng nhiên có tiếng hét thất thanh trên bục giảng. Tôi ngẩng đầu lên nhìn, đập ngay vào mắt là cặp đùi trắng nõn của con Lan, chẳng biết làm sao mà nó ngã rách cả áo dài thế kia. Bọn con trai trong lớp cười hô hố, có thằng còn hú lên như chó sói, huýt sao liên tục. Con Thy quát một tiếng, cả lũ im phăng phắc, lũ con gái thì chạy lên lấy vạt áo dài che cho con Lan. Tôi mải mê nhìn, không để ý con An đang lườm lườm mình cho đến khi thằng Minh ngồi sau giật giật thắt lưng tôi ba lần. Biết có biến, tôi vờ ngán ngẩm quay mặt đi, mồm uể oài:
- Èo! Vừa đen vừa xấu!
Bỗng nó gọi giật:
- Hưng! Mày nói cái gì đấy?
- À không …không!
Tôi xoay người vào tường, lẩm bầm:
- Vừa đen vừa xấu, vừa đen vừa xấu!
Nó nguýt dài, lè lưỡi:
- Lêu! Mày nghĩ mày qua mặt tao được hả? Đen với xấu mà sao nhìn tươm tướp như muốn ăn thịt con nhà người ta thế?
Tôi cứng họng, lầm bầm:
- Ăn gì mà không thế không biết?
- Này…nói hơi to đấy!
Tôi giật mình, cười cầu tài với nó:
- Ơ đâu! Tao nói linh tinh ấy mà, thôi quay lên học tiếp đi.
Nó bĩu môi ngồi quay lên, may mà không dỗi tôi như lần trước.

Giờ về, nó ngồi sau úp mặt vào lưng tôi, nói:
- Bi ngố! Mấy hôm nữa được nghĩ công nhân viên chức thì dẫn tao đi chơi nhé! Ra chỗ cái đi3m ấy, tao có cái này ày, hay cực kì!
Tôi gật đầu cười, ừ ừ liên tục, trong đầu thì tưởng tượng ra đủ thứ. Hí hí, không biết nó ình cái gì nhỉ?
Suốt mấy hôm sau, tôi cứ hóng đến ngày nghỉ đại hội công nhân viên chức để đi chơi. Chờ mãi, chờ mãi , rốt cục cũng chẳng hiểu sao mình lại mong ngóng ngày đó đến thế. Hóng cho đến ngày nghỉ, vừa sớm bảnh mắt tôi đã tí tởn chào bố mẹ rồi lôi quả “địa hình dã chiến’ ra, phóng vun vút đến nhà con An. Nó đứng chờ tôi ở đầu ngõ, vai đeo cái balo hình con ếch, dám chắc trong đó lại đựng cả núi đồ cho xem. Trông thấy tôi, nó chạy lon ton ra, ì ạch trèo lên yên sau rồi túm mũ tôi nghịch, ra hiệu đi được rồi. Tôi mỉm cười đạp xe thật chậm, vừa đi vừa ngoái ra sau tán hươu tán vượn với nó, nó thì bày đủ trò nghịch với cái mũ của tôi, hết giật lại lấy làm túi đựng kẹo, thỉnh thoảng lại moi ra nhóp nhép, không quên rướn người lên bỏ tọt một chiếc vào miệng tôi. Dọc đường đi chắc không ít người ngoái nhìn hai đứa, có lẽ học ngạc nhiên khi thấy một đứa con gái và một thằng con trai thân mật với nhau như người yêu, nhưng lại xưng hô mày tao, cãi nhau chí chóe, đi đến đâu là náo loạn đến đó. Giữa tôi và nó có lẽ ai cũng hiểu người kia có tình cảm với mình, vẫn đi chơi, vẫn ôm nhau dỗ dành, khác chăng chỉ là cách gọi nhau thôi.
Đến nơi, nó trải một tấm bạt rộng ra nền đi3m, bày đủ thứ như lần đầu tiên hai đứa đến đây. Kể cũng kì cục thật, người ta thì hẹn nhau ở nơi thơ mộng, lãng mạn nào đó, còn đây lại rủ nhau ra cái nhà ngói hoang vu chỗ đồng không mông quanh,trơ ra hai đứa dở người ngồi uống bia với ăn bánh gối. Tôi có tật ăn ít, chỉ thích nhất là nhìn nó cố nhồi nhét bánh đến phồng cả má xong lại đỏ mặt tía tai cố nuốt xuống, tu bia ừng ực để chữa nghẹn rồi kêu đắng, nhõng nhẽo bắt tôi gọt táo cho nó ăn.
Đánh chén hết đống hổ lốn mang theo, nó lôi trong túi xách ra một cái áo len màu đen, ướm lên người tôi, mặt đỏ bừng, lúng búng nói:
- Tặng mày này, tao không biết có vừa không!
Tôi mỉm cười, mắt cay cay:
- Mày thức đêm để đan cái này đúng không?
Nó lí nhí:
- Không…không phải! Mày mặc thử đi, xem vừa chưa!
Mặc kệ bên ngoài đang gió ào ào, tôi cởi phăng áo khoác ra, mặc cái áo lên nó đan vào. Áo rộng hơn người tôi chút, nhưng ấm vô cùng. Nó lo lắng hỏi:
- Có rộng quá không?
- Vừa cực kì, ấm vãi luôn ý! Búp Bông đan siêu thế!
Nó ngượng ngùng, đỏ mặt quay đi chỗ khác. Tôi mở balo lấy cái chăn bông đem từ nhà ra, kéo nó vào lòng rồi đắp chăn cho nó, thủ thỉ:
- Để thế này cho ấm, không bị ho nữa. Mày ngủ đi, bù vào mấy hôm thức khuya. Đúng là tự làm tội mình, nhìn mắt mày như con gấu trúc rồi đấy.
Con An nóng bừng mặt, định nhoài ra nhưng bị tôi giữ chặt lại, kiên quyết:
- Bắt mày ngủ, mày mà không ngủ thì tý nữa tao quăng ra mương đấy.
Nó tròn xoe mắt nhìn tôi, gật gật đầu rồi ngoan ngoãn ngủ im. Lúc ngủ, thỉnh thoảng nó lại húng hắng ho, mỗi lần thế là tôi lại giật mình, bỗng thấy trong lòng tê tái, xót tới tận tim. Tôi thầm nghĩ: “Búp ơi là Búp! Tao có tốt lành gì mà mày tự làm khổ mình đến thế? Không đáng đâu! ”
 
Phượng Hồng Vô Tâm - Tiếng Chuông Gió
Chương 65: Chương 65


Con An cuộn tròn người ngủ ngon lành trong lòng tôi, lúc này nhìn nó mỏng manh, yếu ớt lắm, cứ chốc chốc lại ho. Tôi nắm nhẹ lấy bàn tay nó, bàn tay bé xíu, trắng muốt mà tôi nẵm mãi không biết chán. Bỗng nhiên nó khẽ cực mình, tôi vội vàng rụt tay lại ngồi im thin thít. Con An vẫn nhắm nghiền mắt, dụi dụi đầu sát vào ngực tôi, mặt nó cau có như giận dỗi gì đấy. Tôi ngoảnh mặt đi chỗ khác chứ sợ nhìn lâu quá không kìm chế được lại làm liều thì đúng là tai họa. Nó vẫn hồn nhiên nằm ngủ, mãi sau mới dậy, còn ngơ ngác nhìn xung quanh rồi hỏi:
- Sao tao ở đây?
Tôi trố mắt nhìn, nó đần mặt ra mất lúc rồi cười hì hì:
- À nhớ rồi, đi chơi với Bi ngố!
Tôi nổi quạu:
- Mày bị làm sao thế? Suốt ngày cứ gọi tao là ngố, láo nháo tao bẻ răng giờ!
- Tao thách!
Nó kênh cái mặt lên, cười toe toét trông đến ngộ. Tôi đưa tay ra véo má nó sang hai bên, dọa:
- Này thì thách này, đã thế ông xé nát mặt mày ra, ày chết!
Nó kêu oai oái,giằng tay tôi ra rồi chui tụt vào trong chăn, trùm kín lại như con nhím. Tôi cười bảo:
- Mày không thò mặt ra, tao đạp cho cái là lăn thẳng ra ruộng luôn đấy!
Nó ở trong cười khúc khích, nói vọng ra:
- Không sợ, ở trong này ấm lắm!
Tôi nhào tới cạnh, ôm luôn nó vào lòng, nhấc bổng lên đu đưa, dọa:
- Tao quăng luôn đi này, 2,3 này!
Nó hét toáng lên, nhắm tịt mắt, co rúm người lại. Lúc sau thấy tôi vẫn ôm, nó đỏ mặt, lí nhí:
- Đồ con lợn, lợi dụng để ôm tao! Cút đi!
Nói đoạn, nó giãy ra, ngúng nguẩy bỏ ra ngoài. Tôi mỉm cười, ở lại dọn hết đống bừa bộn trong đi3m rồi mới khoác túi lên, ngáp ngắn ngáp dài đi sau nó. Con An lẫm chẫm đi đằng trước, cứ một lúc lại ngoái ra sau xem phản ứng của tôi. Thấy tôi cứ bơ bơ,nhăn nhở cười thì nó lại hậm hức bước rõ mạnh. Tôi bèn chạy vòng ra trước chắn nó lại, cười hề hề:
- Hế hế hế! Đồng không mông quạnh, mai báo đăng tin hay đấy!
Nói đoạn, tôi nheo nheo mắt, ranh mãnh nhìn nó. Nó ngô nghê hỏi:
- Tin gì cơ?
Một lúc sau nó cũng hiểu ra “thâm ý” của tôi, nó tung chân đạp cho tôi một phát vào ngực, ngã dúi ra bãi cỏ, nắm tay quyền lại, thoi một đòn sạt qua mang tai tôi, đập đánh thịch xuống đất. Tôi đùa theo, lao vào định ôm, nào ngờ tay chưa kịp sớ rớ gì đã thấy lộn tùng phéo hết cả lên, sau đó là tiếng nó cười khanh khách. Tôi nặng nhọc đứng dậy, làm bộ giận dữ:
- Con hâm, chơi ác thế! Tí nữa thì vỡ mẹ đầu. Mới đùa có tí tẹo, thế mà.
Nó chắp tay sau lưng, ngông nghênh đi bên cạnh tôi, hỏi:
- Chừa chưa? Từ nay đố dám chọc ghẹo bà nhá!
Tôi hừ một tiếng, không thèm đáp, bước nhanh ra trước. Con An cười hì hì, hỏi:

- Ơ thế giận thật à? Bi ngố dỗi rồi à?
Tôi được thể, chẳng nói chẳng rằng cứ thế đi tiếp. Nó lẵng nhẵng chạy theo, túm tay áo tôi giật giật, rụt rè hỏi:
- Này, giận thật đấy à?
Thấy tôi cứ ỉm ỉm đi, nó líu ríu:
- Ơ kìa, mới dọa có tí tẹo mà! Này, sao mày câm như hến thế?
Tôi trừng mắt nhìn, nó giật mình nhảy lùi ra sau, xong lại lóc cóc chạy lên dang tay ôm vòng tôi từ đằng sau, vừa úp mặt vào lưng tôi vừa nói:
- Thôi mà ngố, tao xin lỗi mà, tao hứa không đánh mày nữa!
Tôi nghệt mặt ra, sao trên đời lại cò chuyện quái dị đến thế cơ chứ, một đứa con gái lại hứa không đánh con trai nữa, nghe cứ như nó xỏ xiên mình vậy. Càng cố gỡ nó ra thì nó lại càng ôm chặt, lại còn cười khúc khích nữa chứ. Một lúc sau, thấy tôi rắn quá không lay chuyển nổi, nó bắt đầu giở trò ăn vạ:
- Này…cái gì cũng chỉ có giới hạn của nó! Một con người phải có lòng tự trọng!
Tôi cười hê hê:
- Ờ, giỏi! Hôm nay Búp Bông lại triết lý như ông cụ thế!
Nó nghiêm mặt đáp:
- Tao nói nghiêm túc đấy. Mày mà còn dỗi nữa, tao…tao…tao khóc ày xem!
- Thoải mái! Thoải mái! Thử xem nào, tao đố!
Vừa dứt lời thì mặt nó bắt đầu mếu mếu, xong là: Hức hức, hu hu hu,…. Tôi hốt hoảng chạy vội ra, xuề xòa:
- Ấy thôi thôi thôi! Không khóc nữa, tao có dỗi diếc gì đâu mà!
Nó nín khóc ngay lập tức, hằm hằm:
- À thì ra mày giả vờ, đồ con lợn!
- Hề hề, đùa tí, làm gì mà căng thế!
Giờ lại đến lượt tôi phải quay sang dỗ nó, trớ trêu thật, toàn là mình làm cao trước rồi rốt cục vẫn phải xuống nước xin lỗi con ngẫn này. Sức mạnh của lũ con gái thực không thể coi thường, may mà lúc nãy kìm chế không làm bậy, nếu không chắc giờ nó đang lăn xác mình đi phi tang rồi.
Con An mới khóc xong đã cười ngay được, níu áo tôi nhõng nhẽo:
- Ngố, bắt đền đi ngố!
Tôi hỏi:
- Thế bây giờ mày muốn gì? Hả!
Nó đáp gọn lỏn:
- Cõng!
Tôi giãy nảy lên:

- Còn lâu, mày nặng như lợn ý!
Nó chống nạnh quát:
- Thế có cõng không?
- Ơ ơ, đừng có động thủ! Cõng thì cõng!
Nó cười toe, nhảy phốc cái lên lưng tôi, tý thì sụn. Tôi è cỗ ra cõng “bà cô tổ” đi dọc bở ruộng. Nhưng mà cõng nó thích lắm, chẳng thấy mệt gì cả. Nó ở sau ôm cổ tôi, thích thú chỉ trỏ lung tung những cái hay hay mà nó nhìn thấy hai bên đường, nào là con bù nhìn, chòi vịt, một cái cái cây lạ lạ hay cái ô ai vứt chỏng chơ giữa đồng.Nó kể cái gì tôi cũng ở à, gật gù chứ chẳng biết nó đang chỉ cái gì. Giọng Búp nghe sao hay thế nhỉ! Trong trong, nhẹ nhẹ như trẻ con, nghe nó líu lo kể cả ngày tôi cũng không thấy chán.Đang đi, bỗng nhiên nó hỏi:
- Này Bi này! Nếu tao không giống như bây giở, mày có còn chơi với tao không?
Tôi hỏi lại:
- Là sao?
Nó ngập ngừng một lúc, đáp:
- Nghĩa là tao đanh đá, toàn nói kháy, chửi bậy người khác, nói chung là đầu gấu ý!
Tôi cười hì hì:
- Ô thế mày nghĩ mày đang hiền lắm à?
Nó đánh đốp một cái vào vai tôi, xong lại xuýt xoa:
- Chết, tao quên mất! Mày đang bị giởi leo chưa khỏi, thôi để tao xuống, không rách chỗ vết thương trên lưng giờ.
Tôi kêu:
- Khỏi lâu rồi! Mày cứ ngồi yên, tao có phải đồ hàng mã đâu mà sợ rách với chẳng nát.
Nó áy náy:
- Nhưng mà…nhỡ mày làm sao thì tao có lỗi lắm!
- Yên nào, không chết được đâu mà sợ.
Nó thôi không nói nữa, tựa đầu nhè nhẹ lên vai tôi, hỏi:
- Mày chưa trả lời tao đấy, nói thật đi, lúc đó mày có còn chơi với tao không?
Tôi lấy lại giọng, nghiêm chỉnh đáp:
- Tao cứ chơi với mày, mày là mày chứ có phải là ai khác đâu. Đúng là Búp Bông, toàn nghĩ linh ta linh tinh!
Nó lí nhí nói:
- Mày nói thật chứ!

- Tất nhiên rồi!
Nó im lặng, tôi ngoái ra sau nói:
- Tao với mày cũng như đang đi trên con đường này vậy, mày nặng thật đấy, nhưng dù thế nào tao cũng không buông ra đâu!
Con An không nói gì, tôi cũng im im, lát sau, nó bắt đầu sụt sịt, dụi dụi đầu vào vai tôi. Tôi hỏi:
- Ơ kìa! Lại mít ướt rồi, nín đi nào! Tự nhiên lại khóc!
Nó vội đáp:
- Không, tao không sao đâu! Tao bị tóc mày chọc vào mắt thôi!
Tôi cằn nhằn:
- Đấy, to đùng rồi mà cứ như đứa 1-2 tuổi, ngồi thôi cùng bị tóc chọc vào mắt.
Nó chẳng xẵng giọng cãi lại tôi như mọi khi nữa, cứ im lặng đến lạ. Lúc sau lại rúc rích cười rồi im bặt.
Hai đứa ì ạch mãi mới tới chỗ gốc cây cũ, tôi đặt nó xuống đất, nằm vật ra bãi cỏ thở phì phò:
- Khiếp, may mà chưa đột quỵ!
Con An cười cười, lấy cái khăn tay ra thấm mồ hôi trên trán tôi.Tôi nhanh tay bẹo má nó phát, má nó cứ phúng pha phúng phính, lại trắng hồng, mịn mịn nữa chứ, bẹo thêm mấy cái nữa cũng không chán. Nó bĩu môi lắc lắc đâu, đưa hai tay áp lên má không cho tôi bẹo nữa, tôi mỉm cười, kê đầu lên tay ngủ ngon lành. Cả buổi trưa không ngủ, giờ cứ thấy díp cả mắt lại. Ấy thế mà con An nhất quyết không để cho tôi ngủ, bắt tôi dậy ngồi chơi với nó. Chẳng biết xem trong phim nào mà nó đi bắt chước cái trò một đứa miêu tả đồ vật mình đang nhìn rồi một đứa đoán tên. Trò chơi chán òm vì quanh đây toàn cây với cỏ, cái quái gì cũng màu xanh cả, mà khả năng miêu tả của nó thì “không được tốt cho lắm”. Thất bại trong trò chơi lãng mạn như phim, nó quay sang nhiếc móc tôi:
- Này tại mày đấy!
Tôi ngớ người:
- Tại sao lại là tao?
- Tao không biết đâu, tại mày đấy!
- Ừ rồi rồi, tại tao! Đúng là đồ hâm.
- Mày bảo ai hâm cơ?
- À đâu, tao có nói gì đâu!
Tôi với nó chí chóe nhau loạn cả lên, rốt cục cũng chỉ vì lý do tại ải tại ai. Mà chẳng hiểu sao lại tại mình nhỉ? Mình đã làm cái quái gì đâu. Một lúc sau, chán cả cãi nhau, nó ì èo đòi về. Tôi lại ngán ngẩm đứng lên, định cõng nhưng nó nhất quyết không chịu, khó hiểu thật. Đi bên cạnh tôi, thỉnh thoảng nó lại níu áo tôi, léo nhéo chỉ chỉ mấy cây hoa cỏ dại bên vệ đường, nằng nặc bắt tôi hái cho nó. Tôi gật gật, nó bảo hái cây nào cũng hái tất, hình như có cả “hoa xuyến chi” nữa thì phải. Nhìn nó ngố ngố, chạy lăng xăng đằng trước mà tôi thấy lòng vui lạ, thấy yêu cái trong sáng hồn nhiên của nó lắm. Giá như, cuộc đời chỉ toàn màu hồng thế này thì hay nhỉ?
*****
Bẵng đi 2 tháng, tầm này chắc cũng gần Giáng Sinh, ngoài đường lắm người tất bật chuẩn bị cho đêm 24 thế, mặc dù nhiều nhà không theo đạo nhưng có dịp xôm thế này, không đi chơi nó phí đi. Nhưng trái với khung cảnh nhộn nhịp ngoài đường, trong lớp tôi giờ như nhà tù. Không biết tôi ăn phải cái gì mà học dốt mấy môn Tự nhiên kinh khủng, may mà có thằng Minh ngồi sau nhắc bài với ném phao cho, không tính ra từ đầu năm đến giờ phải cả rổ 0 là ít. Lớp tôi có cái rất quái dị là đứa nào cũng bị học lệch, một là học Tự nhiên ngon lành nhưng vớ phải mấy môn Xã hội thì cứ ngậm hột thị trên bảng, ngược lại với tôi cũng vậy, Văn Sử Địa chẳng bao giờ tôi sờ đến ôn tập, nhưng kiểm tra toàn 8 là bét nhất, thế mà thằng Hoàng thì điểm Sử nó hệt như dãy số điện thoại: 01530251……. Trong lớp chắc chỉ có mấy đứa như con An, con Hồng, Thy hạt mít với Thu đần độn là học giỏi đều các môn, duy có đồng chí Quang ngơ là dốt đều các môn, được mỗi môn Thể Dục với GDCD là 10’. Hôm nay, dính phốt đúng quả lên bảng kiểm tra miệng môn Lý, tôi cứ ấp a ấp úng, ở dưới thì chúng nó thi nhau mớm lời:
- Tính I nhánh, I nhánh…!
- Ngu, nhắc cũng ngu, tính U toàn phần trước!
- Cái đm thằng đầu đất, phải là tính R bộ.
Ở trên tôi cứ ù ù cạc cạc, chẳng biết nghe đứa nào. Thầy Lý tự nhiên chơi khó thế, ra đúng bài *, bọn thằng Hoàng còn ngắc ngứ nữa là mình. Đứng đần thối trên bảng gần 15’, bỗng nhiên thằng Quang ngơ hét;
- Aaaaaaaaa! Chết tôi mất!
Thấy Lý giật mình bước xuỗng chỗ nó, hỏi:
- Cậu Quang, làm sao lại hét lên thế hả?
Nhân lúc đó, một tờ giấy chuyền từ chỗ con An lên bàn đầu ném cho tôi. Tôi vội vàng chép sạch vào, nhưng tai vẫn vểnh lên hóng hớt chỗ Quang ân nhân:

- Tôi hỏi cậu, làm sao lại gây ồn trong lớp?
- Dạ, thầy! Em…em bị đau bụng ạ!
- Đau bụng à, sao mới nãy tôi còn thấy cậu cười hô hố với cái Thúy cơ mà.
- Dạ không thấy, em bị đau bụng đột xuất!
- Đột xuất là sao?
Nó ấp úng, lát sau trả lời như bắt được vàng:
- Em bị đau bụng kinh ạ!
Cả lớp cười rầm rầm. Thầy Lý quát:
- Đau bụng hả? Cho cậu ra ngoài hành lang hít thở oxy cho hết đau bụng.
- Thôi thầy! Em hết đau rồi!
- Hết đau cũng ra ngoài, chữa cho khỏi thì thôi!
Chắc thấy không cãi được nữa, Quang ngơ hiên ngang bước ra khỏi lớp, ra khỏi cửa, nó đọc rõ to:
“ Gió đìu hiu sông Dịch lạnh lùng ghê
Tráng sĩ một đi không trở về”
Thầy ở trong lớp quát ra:
- Cậu kia đọc cái gì đấy?
Quang ngơ im bặt, cả lớp cười rộ lên, tôi thì thoát nạn về chỗ, ôm được con 8 an toàn.
Hết giờ, thằng Quang xồng xộc vào lớp, túm dì Minh nện lấy nện để, hằm hè:
- Con chó, sao mày nhắc tao trả lời là đau bụng kinh? Làm bố cuống lên bố phọt mẹ nó ra, bị thầy cho ra ngoài hóng gió.
Thằng Minh vừa cười vừa huơ tay đỡ:
- Ngu vãi cứt! Mới nói cái đồ vồ luôn, chết là phải!
Tôi vào can, cười nói:
- Thôi tha cho nó, cũng tại tao mà ra!
- Đấy, lịch sự như Hưng bã đậu có phải hay không?
- Rồi rồi, tý bố cho 1000 ra mua bim bim!
- Á cái con chó vô ơn này! Tao tẩn nốt mày giờ!
- Đùa tý, đừng có nóng máy mà cháy hết lông, tao làm hộ mày bài văn viết ở nhà được chưa!
- Phải thế chứ, bõ công bố ra khỏi lớp!
Cuối giờ, lúc xuống nhà để xe, bọn nó tự nhiên túm tụm lại, lôi tôi vào, nói là bàn kế hoạch Noel cho lớp. Đúng thật “Lớp ta là lớp ăn chơi, thực hành mô hình VAC triệt để”, sắp kiểm tra trước Tết rồi mà còn máu chơi bời, không biết mấy bữa nữa kiểm tra có lại nhìn nhau cắn bút không nữa. Cơ mà thây kệ, cứ đi chơi, lại có Búp Bông đi theo mè nheo mình là sướng rồi.
 
Phượng Hồng Vô Tâm - Tiếng Chuông Gió
Chương 66: Chương 66


Trên lớp dạo này có không khí Noel ra phết, đứa thì bàn mua cây thông trang trí lớp, đứa thì bảo hay lớp tổ chức chuyến dã ngoại cho vui, đứa thì ngán ngẩm kêu không đi đâu được vì bố mẹ không cho đi chơi về muộn,… Ngẫm mà sợ thật, còn năm nữa là thi ĐH rồi mà chúng nó cứ phởn phơ thế này, khéo tốt nghiệp cũng tạch chứ chẳng nó ĐH. Nhân giờ truy bài, tôi ngồi tán phét với thằng Minh:
- Này! Chú thấy tình hình lớp thế này có ổn không? Chơi dông dài mãi này, tao lo lớp trượt vỏ chuối hết mất.
Nó phẩy tay, chép miệng đáp:
- Dào ôi! Học hết sức, chơi hết mình, tao làm thử mấy cái đề ĐH rồi, dễ ẹc, làm như trêu ngươi thí sinh. Hôm nọ tao tự bấm 180 phút, ngồi rung đùi làm hết có 120 phút, ba hôm làm thì tổng điểm 26, bù trừ cho tâm lí đi thì cũng bét ra phải 21-22 điểm, tốt chán. Có thế thôi mà mấy bố 12 kêu như cháy đồi.
- Cái đm mày, ngu vãi cứt! Mày là quái vật mẹ nó rồi, đầu óc mày bẩm sinh học Tự nhiên tốt nên không nói làm gì. Mày nghĩ là lớp này đứa nào nó cũng biến dị giống mày hả?
- Rách việc, sống nuôi chết chôn, có gì mà xoắn cả quẩy. Thôi, bố đi ngủ đây, tối qua thức cày nốt con Thiếu Lâm, mãi gần sáng tao mới ngủ.
- Mẹ cha mày, nhắm mắt xong thì đừng mở nữa nhé, suốt ngày điện tử, rồi trắng mắt ra.
- Nói nhiều quá! Oáp….!
Thằng Minh giơ tay che mồm ngáp, nằm gục mặt xuống bàn, không quên dặn với lại:
- Này, tí nữa Thuấn đít bò vào thì gọi tao nhớ!
- Ờ! An giấc ngàn thu nhé!
Tôi thở dài ngao ngán, ngó thấy nó nằm chình ình ra ngủ như lợn mà phát bực. Đúng là ông trời có sở thích quái dị thật, toàn ấy thằng “não to” như thế này thông minh hơn người xong chêm thêm vào nó cái tính cách dị hợm chẳng giống ai.
Nhìn quanh lớp thấy những “học sinh ưu tú” đều đang tí tởn đánh bài, cờ caro, tán phét bay nóc nhà mà khiếp. Thôi, bể học vô biên, quay đầu là bờ vậy!
Mà nãy giờ không để ý, hình như con An nó đang nhóp nhép cái gì thì phải, nhìn từ đằng sau thấy hai má nó rung rung như con chuột cũng đủ biết rồi, lại được thêm cả Thy hạt mít với Hồng đỏng đảnh cũng túm túm lại ăn nữa. Tôi túm đuôi tóc nó kéo một phát, gọi:

- Ê Búp! Lại ăn cái gì đấy?
Nó đáp gọn lỏn:
- Ăn hạt điều!
- Á à ăn mảnh khó đẻ nhé!
- Lúc nãy tao mời mày có trả lời gì đâu, cứ mải tâm tình với dì Minh cơ.
Con Hồng túm áo con An, cười rúc rích:
- Anh ơi! Cho con nó một miếng!
Tôi sửng cồ lên:
- Láo toét! Tao bẻ răng cả lũ giờ!
Ba đứa chúng nó không thèm đoái hoài gì, ôm nhau cười rũ rượi.
Nhắc đến chuyện “con cháu” mà tôi lại tức anh ách. Bắt đầu phải là từ chuyện tôi, Búp Bông và Hồng chơi thân với nhau. Tôi với Hồng thân thì thân thật nhưng cũng may là mình xác định rõ chỉ là bạn, chứ thêm một Búp tồ suốt ngày vẩn vơ trong lòng tôi chắc tôi điên mà tự tử mất. Nhưng cái may bao giờ cũng đi kèm cái rủi, hai đứa An- Hồng hình như hai chị em sinh đôi thì phải, cái gì chúng nó cũng giống nhau, cả hai đứa đều háu ăn với thích làm đẹp cả ngày không chán. Dần dà, hai đứa nó đến trường là mặc đồ y hệt nhau, cặp sách y hệt nhau, kiểu tóc, kẹp tóc cũng thế. Ở nhà thì không sao chứ ở trường thì cứ vài hôm là con Hồng nó lại bắt cóc Búp Bông của mình đi đâu mất. Mà rắc rối nó không chỉ dừng ở đấy, đỉnh điểm phải là khi lớp tôi chơi trò gia đình, đứa này là vợ chồng, ông bà, cô dì loạn hết cả lên. Chẳng hiểu sắp xếp kiểu gì mà con An với con Hồng là vợ chồng, còn tôi lại là con chúng nó! Từ dạo ấy, suốt ngày con Hồng nó lải nhải: “Con ơi” “Con à”, “Thằng con bất hiếu, sao mày không làm bài ẹ?”,… Bao lần mình dọa mà chúng nó không biết sợ, lại được thêm cả Búp Bông tồ tồ bị nó dụ khị, hùa theo bắt nạt mình.
Chuyện về mấy trò tai quái của con Hồng với tôi thì nhiều lắm, thân thì thân thật mà suốt ngày nó bày đủ trò quái ác ra để trêu tôi. Tôi lúc nào cũng tỏ ra khó chịu với nó nhưng thực lòng lại thấy vui vui thế nào đó. Lâu dần thành quen, tôi quen luôn với việc dè chừng nó giở trò phá phách bất ngờ. Cứ quen quen mãi như vậy cho đến ngày nó mất, chẳng còn ai trêu tôi nữa.
-----------------------------------------------------------------------
Trên lớp cứ học, thời gian cứ trôi, những bài kiểm tra dồn dập khiến mọi người quên bẵng cả Noel, bao nhiêu kế hoạch chuẩn bị mà giờ bỏ cả. Ở sân võ dạo này cũng tập để thi lên đai căng lắm, tôi chạy ngược chạy xuôi như con thoi, lúc nào cũng thấy việc là việc, chẳng bù ấy lúc rảnh rỗi đi chơi lông bông.

Một hôm, đang ngồi chờ để chuẩn bị đấu giao hữu với sân võ khác thì có thằng lớp 8 năm nhất vào nháy tôi:
- Anh Hưng ơi! Tên đầy đủ anh là L.T Hưng à?
- Ừ!
- Thế thì có chị gì tìm anh ngoài kia đấy!
Tôi ngạc nhiên, vội xin phép thầy rồi ra chỗ Tam Quan xem ai đến tìm. Vừa ra thì thấy con An đang lấp ló đứng ngoài ngó vào, vẫy vẫy tôi lại. Tôi chạy ra, cằn nhằn:
- Mày hay nhỉ? Không ở nhà lại mò đến đây, làm sao mày biết chỗ này mà đến?
Nó cười hì hì;
- Ờ nhà mãi chán lắm, tao ra đây xem mày tập cho vui.
- Dở hơi, về đi không thầy thấy lại mắng giờ.
- Lè, thích đuổi hả, đã thế tao cứ ở đây phá mày đấy.
Đang nói chuyện thì thằng bé lúc nãy lại ra, nó bảo:
- Anh ơi! Cụ bảo anh vào nhanh. Cả chị gì kia nữa!
Hai đứa tôi ngạc nhiên không hiểu làm sao, nhưng cũng cứ vào theo thằng bé. Vào đến nơi, thấy có con bé xinh xắn lẵng nhẵng đi sau tôi thì cả sân ồ lên, xôn xao như chuyện lạ lắm. Cụ giáo gọi hai đứa lại, cười bảo:
- Đã đến rồi thì con ở lại xem, lát thằng Hưng nó lên đấu.

Con An cười toe, khoanh tay cảm ơn cụ rồi ngồi xuống cạnh tôi, hai đứa quan sát từng lượt đấu đối kháng giữa hai sân võ, sau mỗi lượt đấu là nó lại kín đáo rỉ tai tôi mấy lời bình phẩm về hai người vừa đấu. Cứ thế cả buổi chiều, cuối cùng cũng đến lượt mình. Tôi đứng lên, bước ra sân khởi động, dõi mắt nhìn xem đối thủ của mình là ai. Tiếng thầy trọng tài dõng dạc hô:
- Số 51 xanh- L.T Hưng đấu số 17 đỏ N.Q Duy. Kiểu đấu: Trường côn. Cả hai có 10 phút khởi động.
Hết thời gian khởi động, tôi cầm cây côn bước vào vòng tròn, con An ở ngoài nói vọng theo cổ vũ:
- Hưng ơi cố lên!
Tiếng hô “Đấu” vừa vang lên, đối thủ bên kia đã vung tít trường côn xoay quanh người một vòng rồi đập xuống đất đánh uỳnh một tiếng để thị uy. Tôi đưa về thế ra công, hất hàm khiêu chiến trước. Cả hai vờn vờn nhau quanh vòng tròn, lừ mắt chú ý từng điểm để tìm sơ hở. Nhận thấy thế thủ của Duy có chỗ trống ở đầu gối, tôi bất thần lao vào đánh dử một đòn bổ xuống vai rồi đột ngột điểm đầu côn vào đầu gối nó. Duy bình tĩnh lách người định né đòn giả rồi khua côn gạt đòn vào đầu gối, tiện tay vuốt mạnh một đường sượt qua cằm tôi. Thấy đòn hiểm, tôi vội vàng lạng người sang một bên, rạp hẳn xuống rồi vung côn đập liên hoàn vào hai bên hông đối thủ. Duy đỡ được gần hết, chỉ bị trúng 2 đòn, bù lại nó đánh trả trúng một đòn ngay vai tôi. Hai bên xông vào quần thảo, tiếng gậy gõ chan chát đinh tai, toàn đánh kiểu ăn miếng trả miếng. Càng về sau, tôi càng trúng đòn nhiều mà đánh lại thì ít, toàn vừa lùi quanh vừa thủ. Thấy được thế thắng, Duy lướt người đến điểm ngay vào khoeo chân tôi một côn. Nhưng không hiểu nó ra đòn kiểu gì mà đang đánh thì lệch hẳn đi, tôi chớp thời cơ vít côn nó xuống rồi xoáy sang hất đi, tước luôn vũ khí. Sau này tôi mới biết là trận đó tôi cực kì may vì thằng Duy có tật ra mồ hôi tay nhưng không chịu dùng bột, do vậy nên nó mới đánh hụt, bị tôi tước mất côn. Còn không cứ dây dưa thêm thì tôi thua chắc vì thực lực nó trội hơn hẳn tôi, lại lì đòn nữa. Có lẽ trận đấu đó cả đời tôi không bao giờ quên được vì chỉ đấu giao hữu thôi mà tôi suýt ăn một côn vào yết hầu, lại còn được kỉ niệm một vết sẹo ở bắp tay nữa.
Kết thúc trận đấu, con An chạy ngay ra chỗ tôi xem, nó lo lắng hỏi:
- Có sao không ? Tao ở ngoài sợ chết khiếp này!
Tôi mìm cười, kêu chẳng làm sao cả. Cuối giờ về, từng lượt môn sinh vào sau hậu đường để cụ giáo với thầy bóp thuốc, xem xét vết thương. Đến lượt tôi, cụ giáo vừa xoa thuốc vừa hỏi:
- Con bé kia, là bạn gái con đó hả Hưng?
Tôi bối rối đáp:
- Dạ không ạ, chỉ…chỉ là bạn bình thường thôi ạ!
Cụ cười hiền từ:
- Bạn hay không thì trời biết đất biết, còn biết chứ cụ sao biết. Nhưng mà con bé nó thương con lắm đấy!
Thấy tôi ngạc nhiên, cụ bảo:
- Hồi đầu hè nó cũng đến đây rồi, nhưng cụ thấy nó ăn mặc không hợp chốn linh thiêng nên không cho vào. Mấy lần sau, thi thoảng ngày con tập là nó lại nấp trên bờ tường nhìn, con chuẩn bị về thì nó cũng về. Cụ đi sát lại tường rồi nhìn lên chỗ nó nấp thì nó ra dấu giữ bí mật nói là chỉ xem con xong đi luôn, không phải trộm cắp gì sất nên cụ cũng thôi. Cụ bảo nó thích vào thì cứ vào nhưng nó lắc đầu, cứ ở ngoài ngó vào trong xem con tập. Mấy lần cụ cũng định bẩu con nhưng mà thôi, chuyện này thì để đôi trẻ nó tự lo.
Nói đoạn, cụ cười khà khà còn tôi thì đỏ bừng mặt. Rõ thật là, tồ đến thế là cùng, toàn tự làm t ình làm tội mình. Tôi hỏi cụ:
- Ơ nhưng sao hôm nay nó mới vào ạ?

Cụ lắc đầu;
- Đầu óc cánh đàn bà con gái, đố ai nói đàn bà sâu sắc cũng chỉ như cơi đựng giầu. Nhưng cụ bẩu này, con bé ý, nó tốt với con lắm đấy, đừng phụ nó con nhớ! Phải tội lắm.
Tôi im lặng gật đầu, lát sau chào cụ ra về. Ra cổng đã thấy nó đứng chờ sẵn rồi, nó cười hồn nhiên, gọi tôi:
- Ngố thắng nhé! Đấy là có tao làm thần may mắn của mày đấy.
Tôi cũng cười mà lòng mặn chát, đèo nó về tôi cứ nghĩ mãi: “Hôm nay còn có mình đèo về, vậy chứ mọi khi nó đến rồi về bằng cách nào? Chẳng lẽ đi bộ à!”. Tôi hỏi;
- Này! Thế mày đến đây kiểu gì đấy?
- Dốt thế, tao đi xe đạp đến rồi gửi xe ở nhà bác tao ngoài đầu đường xong tao đi bộ vào.
- Đi bộ vào cũng mất 1 cây đấy, mày không sợ mỏi chân à?
- Kệ, đi có mỗi một hôm!
Nghe câu đi có mỗi một hôm, tôi đau nhói tận tim. Dừng xe gần nhà nó mà tôi cứ dùng dằng mãi, nó thấy lạ, ngô nghê hỏi:
- Bi ngố! Làm gì mà như ngơ ngẩn thế?
Tôi kéo nó vào lòng, ôm chặt lấy, thấy nó bé nhỏ, mỏng mảnh thế mà cứ chịu khổ chỉ vì thằng như tôi, nào tôi có tốt đẹp gì cho cam chứ! Đúng là điên mà! Tự làm khổ mình có đáng đâu.
Nó thấy tôi ôm thì ngỡ ngàng, hai tai nóng bừng lên, ngượng nghịu vòng tay ôm ngang người, tựa đầu vào ngực tôi. Sờ phải vết băng trên lưng tôi, nó nói như van lơn;
- Lần sau…lần sau mày đừng đấu kiểu đấy nữa, nhỡ làm sao thì mày bỏ tao chơi một mình à! Tao sợ lắm…sợ lắm! Coi như tao xin mày đấy, đừng đấu nữa nhé!
Tôi gật đầu, nói “Ừ!” mà giọng nghẹn đắng, bất chợt giọt nước mắt tôi lăn dài trên má, nhỏ tách xuống vai nó. Lần đầu tiên, tôi thực lòng khóc vì thương ột người con gái!
 
Phượng Hồng Vô Tâm - Tiếng Chuông Gió
Chương 67: Chương 67


Tôi ôm chặt nó, cố vòng tay ôm trọn lấy thân hình bé nhỏ kia. Nó bất giác ngẩng đầu nhìn tôi, đưa bàn tay nhỏ nhỏ lên vuốt nhẹ khóe mắt tôi, mếu máo dỗ:
- Sao mày lại khóc? Con trai không được không đâu!
Tôi ghì nó sát vào người mình, thì thầm:
- Mày suốt ngày bảo tao ngố, nhưng mà mày ngốc lắm, ngốc lắm! Người bé như cái kẹo mà suốt ngày lang thang theo tao, có ngày mẹ mìn nó bắt đi cho xem.
Nó dụi dụi đầu vào ngực tôi, đáp:
- Kệ!
Tôi rụt rè cúi xuống hôn lên trán nó. Nó đỏ ửng mặt, ngượng ngùng đẩy nhẹ tôi ra nhưng bị tôi ghì lại, ôm cứng lấy, rốt cục phải để yên, nhìn nó bẽn lẽn ngó ngang ngó dọc sợ người khác thấy trông rõ ngộ. Nhưng rồi tôi cũng phải buông ra để nó về, không muốn nó phải khó xử thêm nữa.
Về nhà tôi chẳng thiết cơm cháo gì nữa, nhìn lồng bàn bố mẹ để đấy mà nản, chắc lại sang nhà bà ngoại có việc gì rồi. Mở lồng bàn bốc mấy miếng chả bỏ tọt vào mồm nhai rồi tu Coca ừng ực, tôi coi thế là xong bữa, ì ạch leo lên phòng ngủ. Đi ngủ, tôi cứ mặc nguyên quần áo thế mà nằm vật ra giường, lim dim mắt nghĩ lại lúc ban chiều. Vừa nhắm mắt tôi vửa tủm tỉm cười. Ôi chết mất thôi! Cái dáng ấy, khuôn mặt ấy mới đầu năm lớp 10 tôi còn ghét cay ghét đắng, nhìn chỉ muốn rạch cho phát vào mặt. Ấy thế mà giờ hôm nào không được nhìn thấy bóng nó lẫm chẫm đi sau tôi hay nghe giọng nó ỏn ẻn sau lưng là tôi không chịu được. Mới không thấy nhau chưa nổi 2 tiếng thôi nhưng sao tôi thấy nhớ kinh khủng, lòng nôn nao, bồi hổi khó tả. Nằm mơ mộng, tôi hếch mũi hít hà mùi hương con gái còn vương trên áo, tưởng chừng như đang cảm nhận được cả hơi ấm, nhịp thở của nó trong lòng mình nữa. Có cảm giác gì đó vừa dịu ngọt nhẹ nhàng, lại vừa đăng đắng cảm giác hờn dỗi, nũng nịu. Tôi nhắm nghiền mắt, cố ngủ thật mau, hi vọng đêm sớm qua và sáng mai sẽ lại có đứa trẻ con ngồi léo nhéo sau xe tôi.
Nhưng đen đủi thay là đêm lâu qua và tôi lại đi học muộn, phi hộc tốc đến trường, nhảy qua hành lang trốn giám thị rồi chạy ào lên lớp, thế là hết cả đón Búp Bông. Đến lớp đả thấy nó ngồi ôn bài sẵn rồi. Nó ngẩng lên nhìn tôi rồi ngượng nghịu quay mặt đi, cắm mắt vào quyển sách. Quái nhỉ? Mọi khi mình đến muộn cái là nó ríu rít hỏi han luôn, thế mà hôm nay lại… Không chỉ có mỗi đầu giờ, ngay cả hai tiết sau, con An vẫn cứ ngậm tăm với tôi, cứ vừa định bắt chuyện là nó lảng đi hoặc ậm ờ đáp bằng cái giọng lí nha lí nhí, lại còn lấm lét nhìn mình qua khe sách nữa chứ.
Giờ ra chơi, tôi với thằng Quang, thằng Minh xuống cantin uống nước, trông tôi mặt mũi bầm dập, dáng vẻ thiểu não quá, chúng nó hỏi:
- Hưng già! Hôm qua trêu gì An hấu mà nó táng cho vêu mồm lên thế?
Tôi thở dài:
- Đâu, cái này là do hôm qua đi tập võ. Haizzzzzz!
Dì Minh hỏi:

- Nhìn cái mặt như đưa đám thế này, chắc là có chuyện rồi. Thế lại dỗi nhau à?
- Không phải!
- Vậy rốt cục nó là cái đéo gì vậy? – Quang ngơ bực mình gắt.
Tôi đáp:
- Tao cũng chẳng biết nữa. Tao…tao…mà thôi, ngại bỏ mẹ!
Thằng Minh vỗ vai tôi, động viên:
- Dào ôi! Có gì kể ra cho anh em đê, làm gì mà giấu như mèo giấu cứt thế.
- Hầy! Đại khái là tối qua, tao với nó…
Hai thằng nhoài cả người ra để hóng, tôi tiếp:
- Đi tập về, đéo có gì đâu mà hóng, ngồi im! Tao ôm nó rồi hôn lên trán, thế là sáng nay ra vậy.
Nghe xong, hai đứa nghệt mặt ra, thằng Quang bảo:
- Em của tao không thế. Vậy nên tao đéo biết nói gì.
Thằng Minh thì:
- Tao chẳng có em nào. Vậy nên….bố xin lỗi! Hề hề!

Tôi lắc đầu:
- Tao biết mà! Thôi! Nốc nhanh còn lên lớp, tuần này anh Uyển “nhi” trực hành lang đấy, lão mà bắt được lại nhổ cỏ với dọn WC cho xem.
Mấy thằng uống xong, kéo nhau lên lớp, lúc lên cầu thằng hai đứa nó cứ liếc mắt rồi xì xầm bàn bạc cái gì đó. Tôi vừa sáp vào định nghe thì chúng nó xua ra, khốn kiếp thật, làm gì mà cứ rì rầm như buôn bạc giả thế không biết.
Vào tiết Địa, hai thằng hâm vẫn thì thào với nhau, thầy nhắc mấy lần vẫn không chừa, kết quả là ra hành lang đứng hóng gió. Đứng ngoài đó đến hết giờ, chẳng biết chúng nó trốn xuống sân chơi lúc nào mà đem về cả con sâu chuối to đùng. Thằng Quang bỏ con sâu lên cái que, cầm dí dí dọa bọn con gái trong lớp, đứa nào đứa nấy sợ xanh mắt mèo, láo nháo chạy như vịt. Lúc chúng nó đem ra dọa con An, thấy tôi lừ mắt rồi mà chúng nó cứ coi như không, dọa con An sợ rúm cả người lại, không kêu nổi tiếng nào. Mãi đến khi tôi đưa tay định gạt ra thì thằng Minh đột ngột hù Quang ngơ làm nó giật mình, hất luôn con sâu vào tay tôi. Ngay lập tức, nó cuống cuồng cầm que gẩy con sâu đi, rối rít xin lỗi xong hỏi tôi có làm sao không. Nhân lúc cúi xuống gẩy con sâu, nó nói be bé chỉ đủ cho tôi nghe:
- Giả vờ đau đi!
Tôi thấy vậy cũng ứng biến theo, cố ghìm tay run run, vờ như đang nhịn đau, lúc sau thì gống sức đỏ mặt tía tay, gân tay nổi lên giật thình thịch. Quả nhiên như dự đoán, con An quay sang lo lắng hỏi:
- Hưng, mày làm sao thế?
Tôi im im, lắc đầu xong gượng gạo đáp:
- À không, tao có sao đâu.
Lúc này thì mặt nó dần dần chuyển sang tím, đứng lên quát hai thằng kia một thôi một hồi vì tội chơi dại, xong đâu đấy lại dịu giọng, nhẹ nhàng bảo tôi:
- Đi, tao với mày xuống kia lấy xà phòng bôi vào cho nó khỏi sưng!
Tôi xua tay kêu không cần, nó vẫn nhất quyết kéo tôi xuống dưới tầng 1, bắt tôi ra vòi nước rửa tay, còn nó thì đứng bên cạnh, nhè nhẹ thoa xà phòng lên chỗ tay “bị sâu đốt”. Chẳng biết do nước mát hay là tay nó mát nữa, tay gì mà mềm thế, thuôn thuôn trắng nõn, chẳng bù cho tay mình vừa dài vừa cục. Hế hế, biết là nói dối nó thật nhưng dù gì cũng là bất đắc dĩ, mà cũng chỉ tại hai thằng giặc kia nó “xô đẩy” mình theo. Kể cũng may thật, nếu không có chúng nó thì không biết tôi với Búp Bông còn ngại nhau đến bao giờ nữa. Hôm nay đi học mà sướng như tiên, suốt mấy tiết sau, tiết nào con An cũng ra bàn sau ngồi cùng tôi, hết an ủi, hỏi han lại rủ mình chiều nay đi chơi nữa chứ, đúng là một công đôi ba việc, diệu kế! Tuyệt diệu kế!
Chiều, tôi hí hửng sang nhà nó chơi, nhà chỉ có nó ở nhà một mình, nghe tiếng chân chạy lịch bịch xuống, tôi cứ tưởng mở cửa ra là khuôn mặt xinh xắn, giọng chào nhí nhảnh khi thấy mình. Nào ngờ, mở cửa ra là bà la sát, mặt đằng đằng sát khí, mắt sáng quắc như đi guốc trong bụng tôi. Vừa thấy cái mặt nhăn nhở của tôi, nó nghiến răng, nhéo tai tôi lôi vào:

- Á à! Đây rồi, làm tao ngóng mãi. Sâu chuối à! Sâu chuối à!
Tôi kêu ầm ĩ, can:
- Bình tõm! Có gì thì từ từ, đâu khắc có đó, làm gì mà bạo lực thế!
Nó thả tay ra, hằm hằm nhìn tôi:
- Trưa nay tao tra Google, hỏi cả lão Bủn rồi, con sâu đấy có độc hay có ngứa gì đâu. Thế mà mày giám giả bộ, mày với hai thằng quỷ kia hùa nhau lừa tao.
Tôi bối rối, quanh co mãi cho đến lúc bị nó bắt bẻ cứng họng, đành phải thú thật, xin lỗi nó rối rít. Bỗng nhiên, thay vào cái mặt giận dữ là điệu bộ ngúng nguẩy hờn dỗi rồi nó bỏ lên phòng luôn. Tôi vội vàng đuổi theo, lên phòng thấy nó ngồi ôm con gấu bông, quay mặt vào tường. Tôi ngồi xuống cạnh nó, nhoài người ngó ra trước. Mắt nó đỏ hoe. Tôi chạnh lòng, nắm tay nó vỗ về:
- Thôi mà! Tao xin lỗi mà! Tao có cố ý đâu.
Nó giằng tay ra, ôm con gấu khóc thút thít:
- Tao không biết đâu. Suốt ngày mày bắt nạt tao xong lại xin lỗi.
- Thì lần này là thật lòng.
- Vậy chứ những lần trước là nói dối à?
- Ơ đâu! Thật mà, đi mà, tao xin lỗi! Búp Bông xinh xinh!
- Chẳng xinh!
- Búp Bông ngoan ngoãn!
- Tao nghịch lắm.
- Búp Bông thông minh!

- Khỏi phải xoáy.
- Búp Bông!
Nó hừ một tiếng, không thèm đáp, cứ ôm khư khư con gấu. Tôi bực mình, vòng tay xuống chân nó xong bế nó lên, đặt nằm vào lòng tôi, ôm thật chặt cả người lẫn gấu luôn. Nó giãy giụa, kêu:
- Bỏ ra.
- Mày bướng nhỉ?
- Không biết đâu! Bỏ ra!
Tôi thở dài, đưa tay áp tai nó vào ngực mình, nói chậm rãi:
- Tao chẳng biết nói thế nào ày hiểu cả, văn tao chỉ biết viết thôi, không nói được. Mày nghe đi, đúng sai thế nào mày tự biết.
Nó thôi khóc, im lặng tròn xoe mắt nhìn tôi, hai má ửng hồng lên, lắng tai nghe tiếng tim tôi đập. Lúc sau, nó lí nhí:
- Tao biết mà, mày không cần phải nói đâu!
Tôi gật đầu mỉm cười, nó thì úp mặt vào ngực tôi, sụt sịt như trẻ con. Lát sau nó buông con gấu ra, vòng tay ôm ngang bụng tôi, nói:
- Bi ơi! Cứ thế này mãi nhé, tao chỉ cần thế này thôi! Ấm lắm!
Tôi cười:
- Mày lại buồn ngủ chứ gì!
Nó không đáp, nũng nịu co người lại, nhắm mắt ngủ ngon lành. Tôi yên tâm thả lỏng người, ngắm nó ngủ say sưa trong lòng tôi. Lúc này đây, cảm tưởng như không gian quanh chúng tôi như ngưng động lại vậy, từng tiếng kim đồng hồ, tiếng con lắc lính chì lọc cọc, tiếng chuông gió thanh thanh, tất cả đều rõ mồn một. Chẳng biết từ bao giờ, ngôi nhà vốn vắng hơi người của nó đã trở thành nơi riêng tư an toàn nhất cho hai đứa. Tôi dần nghiện cái mùi hương thơm thơm phảng phất trên người nó, nghiện giọng nói nhí nhảnh, nghiện nụ cười trong sáng nhẹ như mây, nghiện cả cái tính ngô nghê tồ tẹt, cái dáng đi lẫm chẫm yêu yêu. Có thể nó hiểu lòng tôi mà cũng có thể không, nhưng bất kể thế nào thì tôi vẫn sẽ cứ mãi bảo vệ, che chở nó trước mọi thứ. Thà rằng cứ mập mờ thế này còn hơn, ít ra cả hai vẫn được mày tao chí tớ, vẫn vô tư bên cạnh nhau mà không hề bị chữ “Yêu” nó ràng buộc, đưa đẩy. Tuổi trẻ vốn là cả liều lĩnh lẫn nhút nhát, và tôi sẵn sàng làm tên nhút nhát hay kẻ đứng sau, miễn là điều đó tốt cho nó, hay ít nhất là do tôi nghĩ rằng tốt cho nó.
 
Back
Top Bottom