Cập nhật mới

Khác Phượng hoàng tái sinh

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
190365215-256-k584056.jpg

Phượng Hoàng Tái Sinh
Tác giả: LinhChieri0202
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Những kẻ kia nhẫn tâm giết chết con trai nàng, nhẫn tâm ra tay hại chết đại ca nàng, ngay cả nàng bọn họ cũng không cho nổi một con đường sống.

Bởi vì lòng tin đặt sai chỗ....

Bởi vì bản thân quá lương thiện để người ta lợi dụng....

Mẹ cả tham lam sẵn sàng đẩy đại ca nàng vào chỗ chết
Muội muội giả nhân giả nghĩa tự tay "tiễn" nàng về nơi Hoàng tuyền
Phu quân lòng lang dạ sói bức bách con trai nàng đến chết
"Vốn định tránh xa tai họa, càng xa càng tốt.

Nhưng chính các ngươi đã đẩy ta đến bước đường cùng.

Đã không cho ta sống an ổn qua ngày cũng đừng mong được sống yên ổn.

Thề có trời chứng giám, nếu có kiếp sau, Hạ Khiết Anh ta có hóa thành quỷ cũng không bỏ qua cho các người!"



trongsinh​
 
Phượng Hoàng Tái Sinh
Chương 1: Thừa tướng phu nhân


Đại Sở....

Dưới mái hiên, mưa rào rào đổ xuống làm cho không khí như bị loãng ra, mùi đất ẩm bốc lên làm người ta cảm thấy khó chịu.

Mặc kệ bọn gia nhân có van xin thế nào Hạ Khiết Anh vẫn ngồi lặng lẽ, không động, nếu không phải có đôi mắt thi thoảng còn chớp mi thì có lẽ người ta đã tưởng nàng là một pho tượng rồi.

Mười bốn năm.

Nàng đã như thế này mười bốn năm rồi.

Khiết Anh khẽ đưa mắt nhìn quanh, bọn hạ nhân nhìn nàng ánh mắt cũng đủ.

Khinh thường hay thương cảm cũng có đủ cả.

Nàng là con gái ruột của trấn quốc Hầu phủ Hạ Vũ Tâm.

Nhưng đáng tiếc mẫu thân nàng không phải mẹ cả cao cao tại thượng mà nàng là con của một tì nữ thân phận thấp kém nên bị khinh thường, rẻ rúng.

Nếu không nhờ có đại ca nàng là con độc tôn của dòng họ có lẽ nàng cũng sẽ mãi mãi bị lãng quên.

Mẫu thân nàng sinh nàng được hai năm thì chết bất đắc kì tử.

Đại phu nhân sau đó cũng sinh được một nữ nhi nhan sắc tuyệt trần.

Nhưng cũng chỉ có vậy, không thể có con trai.

Nhờ thế đại ca nàng càng được củng cố địa vị, nàng cũng từ đó phần nào được an ủi, nhớ đến.

Nhưng đứa con mà phụ thân chăm lo không chỉ có đại ca nàng mà còn có Hạ Mỹ Vân.

Hạ Mỹ Vân, Hạ Khiết Anh nghe qua cái tên cũng biết ai sang, ai hèn.

Một cái tên nói lên cả một con người.

Nàng may mắn được cho học cùng Mỹ Vân chỉ vì phụ thân còn tôn trọng đại ca nàng, còn nhớ rằng nàng là muội muội của con trai độc tôn.

Tiểu muội Mỹ Vân, cái tên thật là đẹp.

Lúc đó nàng đã nghĩ như vậy mà không ngờ rằng cái tên này sẽ là ám ảnh một đời của nàng.

Lúc đó, mười sáu tuổi nàng gặp được Dương Hiểu Phàm.

Chấp nhận theo ý phụ thân toàn tâm toàn ý giúp Dương Hiểu Phàm thành một vị quan quyền cao chức trọng, người người ngưỡng mộ chốn cung đình.

Thậm chí còn hạ sinh cho hắn một người con trai đầu lòng là Dương Hải.

Đến khi hắn nắm được mười vạn quyền binh trong tay, đưa nàng lên làm Thừa tướng phu nhân cũng đã chín năm trôi qua.

Sau này thì sao?

Sau này....

Chỉ nghĩ đến thôi nàng cũng đã thấy nực cười.

Nàng ngây thơ tin hắn yêu nàng là thật, tin lời hắn nói muốn bên nàng đến hết cuộc đời.

Nàng thấy nực cười vì sự thực và những lời có cánh lại cách xa nhau đến vậy.

Nực cười vì ngày ấy sao mình quá đỗi ngây thơ.

Nực cười vì bản thân mình ngày ấy và bây giờ là hai khoảng cách quá đối xa vời.

Lúc ấy nàng bị tiếng người nháo động làm thức giấc, đẩy chăn ngồi dậy, 2 mắt còn nặng trĩu.

Trước giường có thật nhiều người vây quanh.

Có phụ mẫu chồng vẻ mặt đầy chán ghét, có phu quân bừng bừng lửa giận, có hạ nhân xì xào bàn tán và còn có cả muội muội Mỹ Vân nhan sắc như hoa bày ra vẻ mặt xanh mét.

Bên cạnh nàng là một nam nhân xa lạ trần trụi.

Khiết Anh còn chưa kịp phản ứng lại thì nam nhân kia chui từ trong chăn ra, quỳ trước mặt bọn họ, lớn tiếng kêu: "Chủ nhân tha mạng, tiểu nhân về sau không dám nữa."

Một câu nói đó đã xác định tội danh hồng hạnh vượt tường cho nàng.

Nàng còn nhớ rõ đêm hôm ấy, tất cả mọi hạ nhân của Trữ Anh cung đều bị lôi ra sân ngay trước viện của nàng dùng cực hình ngay tại chỗ.

Chỉ trong chớp mắt Trữ Anh cung biến thành gió tanh mưa máu khiến người ta phải rùng mình kinh hãi.

Hạ Khiết Anh bị kéo đến trước mặt Thừa tướng Dương Hiểu Phàm.

Đôi mắt của hắn lạnh lẽo, vô tình đến nỗi nàng không thể nào nhận ra.

"Tiện nhân nhà ngươi!

Ta còn là phu quân của ngươi sao ngươi dám làm ra những chuyện như thế?"

Trong lòng Hạ Khiết Anh vô cùng đau khổ, nhưng vẫn gắng gượng nói:"Ta bị oan!

Hiểu Phàm ta xin chàng, ta thực sự bị oan."

Dương Hiểu Phàm đạp thẳng vào nàng không chút lưu tình, mái tóc dù đã búi thật chặt cũng bị xổ tung: "Tiện nhân!

Bằng chứng còn đó ngươi còn dám lớn tiếng kêu oan.

Hạ Khiết Anh, ta hỏi ngươi, trong mắt ngươi Dương Hiểu Phàm ta không còn chỗ đứng có phải không?

Mặt mũi Dương gia chúng ta đã bị ngươi bôi bẩn, làm nhục hết cả rồi!"

Khiết Anh ngẩng đầu nhìn Dương Hiểu Phàm, hắn vẫn như vậy, vẫn tuấn mĩ như thế mà dường như lại cách xa nàng đến vạn dặm, tựa hồ như không thể với tới.

Thật ra cho tới giờ nàng vẫn không hiểu nam nhân đang đứng trước mặt mình là con người như thế nào, có thể ôn nhu đến đâu hay có thể tàn độc đến cỡ nào, nàng đều không rõ.

Thậm chí nàng còn cảm thấy bản thân mình như một trò cười, cứ ngây ngốc yêu hắn mà không hay biết rằng hắn không cần nàng nữa.

Hạ Khiết Anh nhìn hắn lòng đau đớn đến nỗi không khóc lên được: "Hiểu Phàm, ta là phu nhân của chàng, chàng nhất định phải tin ta.

Ta chưa bao giờ có ý niệm hồng hạnh vượt tường, nhất định là có kẻ hãm hại ta.

Cầu xin chàng, hãy tin ta."

Dương Hiểu Phàm nhìn nàng, ánh mắt băng lạnh đến nỗi khiến người ta phải khiếp sợ: "Hãm hại ngươi?

Được vậy ngươi nói xem ai là người hại ngươi?"

Hạ Khiết Anh nghĩ mãi không ra vì sao khi tỉnh giấc lại cùng nam nhân kia ở trên giường.

Nhưng nàng liền hiểu được chính là tại ly trà kia - ly trà chính tay muội muội Mỹ Vân mang đến.

Nàng cười lạnh một tiếng mà trong lòng đau không kể xiết: "Hạ Mỹ Vân" Dương Hiểu Phàm nhìn nàng, ánh mắt tựa như nhìn thấy người điên: "Tiện nhân, ngươi còn không biết xấu hổ đi đổ tội lên muội muội ngươi.

Mỹ Vân hồn nhiên lương thiện, thuần khiết trắng trong.

Thường ngày đến một con kiến cũng không nỡ giết chết.

Ngươi so với cái móng tay của nàng cũng không bằng còn dám ở đó đổ tội cho nàng.

Tiện nhân!"

Hồn nhiên lương thiện, thuần khiết trắng trong?

Đúng là nực cười.

Từ nhỏ đến lớn luôn là mình làm chuyện tốt nhưng người được ca tụng lại là muội muội như hoa như ngọc.

Là vì bản thân quá nhu nhược, vì bản thân quá hiền lương để người ta lợi dụng.

Ánh mắt nàng ẩn chứa sự đau đớn vô hạn: "Được ta kém nàng nhưng còn ngươi thì sao?

Ngươi cũng đâu hơn ta?

Kẻ tự tay bức chết con trai mình so với kẻ hồng hạnh vượt tường còn đáng khinh hơn gấp trăm ngàn lần"

Dương Hiểu Phàm chỉ lạnh lùng nhìn nàng, không nói một lời.

Nàng càng thêm đau lòng: "Dương Hải chỉ là đứa trẻ, thấy ta thương tâm vì ngươi nên mới nói hai câu oán trách.

Ngươi lại vì thế mà bảo nó là không hiểu chuyện, nhốt nó ba ngày ba đêm.

Nếu không vì thế làm sao nó có thể bị nhiễm bệnh, tuổi nhỏ mà phải xuống Hoàng tuyền!

Dương Hiểu Phàm gả cho ngươi chín năm ta đối xử với ngươi như thế nào?

Rốt cuộc ta đã làm gì sai với ngươi mà ngươi đối xử với ta như vậy, đối xử với con trai ta lạnh lùng, vô tâm như vậy?"

Hạ Khiết Anh chỉ cảm thấy như trong miệng mình đầy mùi máu tanh, giọng nói của nàng lúc này tựa như dòng nước lạnh: "Ngươi có nhớ lúc ngươi được phong Tướng ngươi đã hứa với ta điều gì không?

Chỉ cần ngươi còn sống ta sẽ mãi là phu nhân duy nhất của ngươi.

Vậy mà sau này ngươi lại phải lòng Hạ Mỹ Vân, chẳng những đưa nàng ta lên làm bình thê mà còn bức bách con trai ta đến chết!

Dương Hiểu Phàm, ngươi đúng là kẻ khốn nạn nhất trên đời!"

Dương Hiểu Phàm tỏ ra hờ hững đến nỗi làm người ta như hít phải khí lạnh, cảm giác như từ khi sinh ra hắn đã mang gương mặt hờ hững này.

"Người mà ta yêu thật lòng là Mỹ Vân.

Ta tuy đưa Mỹ Vân lên làm bình thê nhưng vẫn để ngươi ở lại Trữ Anh cung để nửa đời sau ngươi không cần lo cơm áo.

Nhưng lại không ngờ ngươi đê tiện đến mức ta còn đây nhưng dám hồng hạnh vượt tường."

"Không lo cơm áo?"

Sâu trong tim nàng như bị cả trăm ngàn mũi đao đâm trúng.

Đau đến nỗi không thở được.

Nỗi đau ấy tựa như muốn giết chết nàng.

Vợ chồng với nhau chín năm, trải qua bao hoạn nạn gian khổ.

Lúc hắn khó khăn nhất cũng chỉ có nàng ở bên cạnh.

Vậy mà giờ đây hắn không những ái mộ Hạ Mỹ Vân lại giết chết cả con trai bé nhỏ của nàng, vậy mà bây giờ còn nói đến bốn chữ "không lo áo cơm".

Đúng là nực cười!
 
Phượng Hoàng Tái Sinh
Chương 2: Hận một đời


Hạ Khiết Anh nhìn hắn, tựa như đang nhìn thấy một kẻ nào xa lạ lắm.

Giọng nói của nàng chất chứa những đau đớn, tủi hờn, uất ức: "Ta làm tất cả chỉ vì ngươi.

Thậm chí không tiếc tính mạng mình để bảo vệ ngươi.

Kết quả đổi lại được bốn chữ "không lo cơm áo"?

Chín năm!

Chín năm vợ chồng không bằng vài giây ngươi đưa Mỹ Vân về đây, không bằng vài giây ngươi nói ra bốn chữ "không lo cơm áo"!

Tất cả những gì mà ta phải dùng tính mạng để đổi lấy ngươi lại dễ dàng trao cho nữ nhân khác, bây giờ còn muốn ta mang ơn các người sao?"

Dương Hiểu Phàm đập tay thật mạnh lên bàn ngọc khiến nó rung lên, bình trà lăn xuống đất, vỡ tan.

Khuôn mặt hắn nhăn lại: "Ngươi đúng là kẻ tiện nhân!

Mỹ Vân là muội muội ruột thịt của ngươi."

Nghe vậy, Khiết Anh hừ lạnh một tiếng: "Muội muội?

Hạ Mỹ Vân là tiên nữ cao cao tại thượng, là đám mây trên trời.

Còn ta thì sao?

Ta chỉ là thứ xuất, là bùn trên mặt đất.

Nếu nàng ta thực sự coi ta là tỷ tỷ, tại sao còn cướp phu quân của ta, cướp đi vị trí phu nhân của ta, cướp đi vị trí của con trai ta?

Ta hiện giờ chẳng cần gì hết.

Thanh danh Dương gia, ta không cần!

Thanh danh Thừa tướng Đại phu nhân, ta không cần!

Ta chỉ cần Dương Hải sống lại.

Ta hận ngươi Dương Hiểu Phàm!

Ta hận Hạ Mỹ Vân, ta căm thù nàng ta!

Hận không thể tự tay mình đâm chết các người, xé từng miếng thịt của các người!"

Hạ Khiết Anh hét lên, trong giọng nói chất chứa bao đau thương, tủi nhục.

"Đồ tiện nhân!"

Dương Hiểu Phàm càng thêm tức giận, chán ghét nữ nhân trước mặt: "Ngươi muốn hận, cứ hận ta.

Mỹ Vân vốn không muốn vào Dương gia, là ta cố tình đưa nàng ấy vào, lập nàng ấy làm bình thê.

Nàng ấy lương thiện, thuần khiết như vậy sao có thể có loại tỷ tỷ độc ác như ngươi!"

Hắn vừa nói vừa tiến đến, hung ác kéo tóc nàng: "Ta tuyệt đối không bao giờ tha thứ cho ngươi!

Người đâu, chính thức phế Thừa tướng Đại phu nhân Hạ thị.

Đổi tên của Trữ Anh cung thành Hạ Hoàn cung.

Tuyên chỉ đưa Nhị tiểu thư trấn quốc Hầu phủ Hạ Mỹ Vân lên làm Đại phu nhân.

Còn kẻ tiện nhân này, đem ra ngoài đánh 80 trượng rồi nhốt vào Hạ Hoàn cung, không có lệnh của ta không kẻ nào được đến."

80 trượng.

Nàng cho dù có là thứ nữ của Hầu phủ thì cũng vẫn là nữ nhi.

Chỉ sợ đánh 80 trượng, đến nửa cái mạng của nàng cũng không còn.

Dương Hiểu Phàm, tâm tư ngươi đúng là ác độc!

Nàng đau đớn ôm lấy trái tim mình.

Còn Dương Hiểu Phàm, hắn không thèm nhìn nàng lấy nửa con mắt, thẳng chân đạp xuống.

Cái đạp này đã chấm dứt cho tất cả.

Chấm dứt cho chín năm tình nghĩ phu thê, chấm dứt cho những tin tưởng cùng yêu thương nàng dành cho hắn.

Cái đạp này không chỉ thương tổn đến cơ thể nàng mà còn lăng trì đến sự tôn nghiêm cùng linh hồn nàng.

Nàng còn nhớ rất rõ hình ảnh muội muội Hạ Mỹ Vân xinh đẹp như hoa như ngọc đứng bên cạnh phu quân của nàng.

Dưới mái hiên Hạ Hoàn cung, nước vẫn tiếp tục rỉ xuống, nàng khẽ nheo mắt lại.

Về sau Hạ Mỹ Vân chính thức trở thành Thừa tướng Đại phu nhân, có con trai với Dương Hiểu Phàm, cả đời độc sủng, vinh quang vô hạn.

Còn Hạ Khiết Anh nàng đã vĩnh viễn bị người đời lãng quên.

"Phu nhân, đây là mưa đầu đông nên rất lạnh.

Phu nhân ngồi ngoài hiên không cẩn thận sẽ bị phong hàn.

Người mau vào trong rồi nô tì sẽ đốt lò than lên cho người."

Một giọng nói đầy van nài vang lên bên tai nàng, kéo nàng ra khỏi những hồi tưởng đầy đau thương trong quá khứ.

Bên cạnh là tì nữ hồi môn của nàng, Thu Nhã.

Từ ngày nàng bị phế, Thu Nhã cũng theo đó mà chịu bao cực nhọc, khổ đau nhưng nàng chưa từng có lấy một lời than vãn.

Thu Nhã là do Khiết Anh từ khi còn ở Hạ gia đã cứu nàng ra khỏi cuộc đời của một kẻ ăn mày nên bản thân nàng ấy luôn trung thành và tận tâm.

Nàng một đời làm người hiền lương, một thê tử chân thành, một phu nhân hòa ái.

Nhưng đến khi nàng rơi xuống bùn có ai thèm đứng ra nói hộ nàng một câu, chỉ có một mình Thu Nhã đứng lên bảo vệ, bênh vực nàng.

Đúng lúc này, cửa Hạ Hoàn cung mở ra.

Khiết Anh dường như thấy một tia nắng ấm mờ nhạt.

Quản gia của Dương gia đang bước vào.

Mặt Thu Nhã xanh mét, hai tay bấu chặt vào nhau, cố giữ bình tĩnh.

"Thừa tướng ban lệnh.

Phế phu nhân Hạ thị vô đức, trong Hạ Hoàn cung không biết tự nhận sai, còn dám nguyền rủa Thừa tướng và phu nhân.

Ban rượu độc xử tử!"

Cuối cùng là rượu độc.

Sau bao nhiêu hi sinh, cực khổ của nàng thì cái kết là rượu độc!

Hạ Khiết Anh đưa mắt nhìn về phía quản gia Dương gia, lòng đau như cắt mà lại không thể khóc.

Nước mắt sao?

Nước mắt nàng vốn đã cạn từ lâu rồi.

Thu Nhã đánh rơi chiếc lược nhỏ thường dùng để chải tóc cho nàng: "Không đúng.

Công công, ta cầu xin ông, có thể về nói lại với Thừa tướng được không?

Phu nhân là bị người ta oan uổng.

Phu nhân tuyệt đối không làm ra chuyện như vậy!"

Nàng quỳ xuống, đôi mắt trong veo ngân ngấn nước.

Mười mấy năm nay ở bên Khiết Anh, nhìn tiểu thư mà mình tận tâm chăm sóc ngày một héo hon nàng đã khóc không biết bao nhiêu lần.

Khiết Anh nhìn nàng, khẽ nói: "Đứng lên đi Thu Nhã.

Ngươi không cần cầu xin cho ta.

Dương Hiểu Phàm từ lâu đã quên mất hắn có một phu nhân tên Hạ Khiết Anh rồi!"

Thu Nhã ngước nhìn Khiết Anh, cố nén bi thương đứng dậy.

Quản gia Dương gia nhìn các nàng, không khỏi cảm thấy thương cảm.

Đường đường là nữ nhi Hầu phủ, lại tài trí hơn người, nàng xứng đáng có một cuộc đời tốt hơn thế này.

Đáng tiếc lại chỉ là thứ xuất.

Đành mong sau này đầu thai sẽ gặp được người xứng đáng: "Hạ thị, mong ngươi đừng làm khó ta nữa."

Hạ Khiết Anh nhìn hắn, vốn định nói gì đó nhưng một giọng nói trong treo cắt ngang lời nàng: "Công công, không biết ngài có thể cho ta nói với tỷ tỷ vài câu không?"

Thanh âm trong trẻo đó, dáng người thanh mảnh đó, gương mặt tựa như tiên tử đó.

Hạ Khiết Anh nắm chặt tay vào nhau, con người ấy chỉ sợ đến khi nàng nhắm mắt rồi cũng mãi mãi không quên được.

Quản gia gật đầu hành lễ với nàng ta rồi ra ngoài nhường chỗ cho nàng.

Hạ Mỹ Vân bước vào, diễm lệ tựa thiên tiên, hào quang bắn ra tứ phía khiến người ta thấy chói mắt.

Khiết Anh nhìn nàng ta, khóe miệng hơi nhếch lên.

Thu Nhã đứng bên cạnh, hai tay bấu thật chặt đến nỗi tưởng như thấy được vài tia tơ máu ẩn ẩn hiện hiện trong lòng bàn tay.

Mỹ Vân đến trước mặt Khiết Anh, nụ cười ôn nhu của nàng ta làm Thu Nhã cảm thấy lạnh dọc sống lưng.

Vì nụ cười này mà tiểu thư của nàng đã phải trầm luân trong bể khổ hơn mười bốn năm trời.

"Tỷ tỷ sống ở đây xem chừng cũng không phải là cực khổ!"

Hạ Mỹ Vân nhẹ nhàng nói.

Khiết Anh nhìn nàng ta, không nói, tỏ vẻ khinh thường.

"Tỷ tỷ, có còn nhớ những ngày chúng ta ở Hạ gia không?

Những ngày ấy tỷ muội chúng ta đúng là rất thân thiết, đáng tiếc, không ai nghĩ được rồi chúng ta sẽ như thế này."

Hạ Khiết Anh nhìn Mỹ Vân, trong lòng dâng lên cảm giác ghê tởm và chán ghét.

Hạ Mỹ Vân vẫn tiếp tục nói, hoàn toàn không để ý đến biểu cảm của nàng: "Tỷ tỷ, tỷ có muốn nghe kể chuyện không, ta kể tỷ nghe.

Hồi đó tổ mẫu vẫn thường nói đại ca rất xuất sắc, sau này nhất định sẽ trở thành một nhân tài của quốc gia.

Mẫu thân dù yêu thương ta đến đâu cũng phải công nhận tổ mẫu nói không sai.

Tỷ tỷ nói xem một người tài năng, anh tuấn như vậy vốn có thể thừa kế toàn bộ Hạ gia nhưng lại bị giết trong lúc tập kiếm có phải là rất đáng tiếc không?

Thực ra trong lớp kiếm đó không ai có thể vượt qua đại ca, nhưng hôm đó đại ca bị tay chân của mẫu thân hạ độc, không có chút sức lực nào hết.

Đến thời điểm mấu chốt, kẻ đấu kiếm kia chẳng cần tốn chút sức lực nào mà vẫn có thể đâm chết đại ca!

Đến cuối cùng chỉ có thể nói đại ca không có phúc khí mà thôi!

Mẫu thân ruột thịt mất sớm, lại có một muội muội ngu dốt.

Thật sự rất đáng tiếc!"

Khiết Anh đưa mắt nhìn Mỹ Vân đứng đó, trong đáy lòng tựa như có cả ngàn cây kim châm vào.

Ánh mắt của nàng từ bi thương đến cực điểm rồi trở nên tàn khốc, điên cuồng, rồi cuối cùng trong đáy mắt trở nên lạnh lẽo tựa như toát ra hàn băng!

Đại ca nàng chết, hung thủ ngay trước mắt nàng không hay biết còn nghe bọn họ nghe bọn họ nói mấy lời an ủi!

Lâm thị, ngươi hại chết đại ca ta còn dám nói sẽ chiếu cố ta thật tốt.

Tâm tư ngươi đúng là ác độc!

Hạ Khiết Anh nhắm mắt rồi chậm rãi mở ra, hướng về phía Hạ Mỹ Vân khẽ cười, bộ dạng dịu dàng như nước: "Tiểu Mỹ, là tỷ sai.

Muội lại đây, tỷ có chút chuyện muốn nói."

Hạ Mỹ Vân nhìn nàng, không tin Khiết Anh dám làm gì Thừa tướng Đại phu nhân, liền từng bước tiến tới.

Nàng ta quá mức tự tin mà quên mất rằng người trước mặt là người từng phò tá một kẻ tay không trở thành Thừa tướng đương triều!

Đám người phía sau không biết sự tình, đột nhiên nghe Hạ Mỹ Vân thét lên một tiếng chói tai, té ngã trên mặt đất, một tay ôm má trái vẻ mặt cực kì đau đớn......

Nghe tiếng hét, Tô công công trong lòng thầm kêu không tốt, vội vã chạy vào trong.

Thu Nhã liều mạng lao ra cản đường liền bị tát cho hai cái.

Vào được bên trong, hắn ngây người trước những gì đang xảy ra.

Hạ Mỹ Vân bị Khiết Anh dùng cây trâm cài tóc rạch một đường dài trên má.

Hạ Khiết Anh cười ha ha như điên cuồng: "Dương Hiểu Phàm, Hạ Mỹ Vân, các ngươi đối xử với ta thật tốt!

Thề có trời chứng giám, nếu có kiếp sau, Hạ Khiết Anh ta dù hóa thành quỷ cũng không làm người tốt, tuyệt đối không bỏ qua cho các người!"

Tô công công vội cho người ép nàng quỳ xuống, đổ rượu độc vào miệng làm nàng gục xuống, thở dài: "Kéo nàng ta xuống đi!"

Màn đêm tựa như bao phủ lên tất cả, kéo dài đến bất tận....
 
Phượng Hoàng Tái Sinh
Chương 3: Trở lại Hạ gia


Ánh nắng bên ngoài xuyên qua cửa sổ nhỏ, tràn vào làm căn phòng bỗng chốc trở nên thập phần ấm áp.

Khiết Anh nằm trên giường, cơ thể chậm chạp lấy lại ý thức.

Nàng nghe rõ bên ngoài có tiếng đối thoại

Bên ngoài phòng đại phu đang dặn dò Thu Nhã: "Đại tiểu thư vốn là người có khí hàn nên khi rơi xuống khe băng lại càng yếu, hơn nữa lại bị kinh hách quá độ.

Ngoài việc nhớ uống thuốc đúng giờ còn phải đặc biệt chú ý giữ ấm cho tiểu thư, đừng để tiểu thư ra ngoài mà không có lò sưởi tay.

Thuốc ta đã kê đơn, đừng quên cho tiểu thư uống thuốc."

Thu Nhã nghe đại phu dặn xong liền gật đầu nói: "Đa tạ ngài, nô tỳ đã nhớ!"

Giọng nói nàng còn nghèn nghẹn tựa như cố nhịn để không bật ra khóc thành tiếng.

Hạ Khiết Anh nghe đoạn đối thoại này bỗng giật mình, theo bản năng nhìn khắp xung quanh.

Căn phòng này về căn bản không có gì nhiều nhưng cũng không tính là thiếu thốn.

Một cái bàn tròn, nhỏ đặt giữa phòng, bốn cái ghế nhỏ xếp xung quanh.

Một cái bàn trang điểm với gương đồng, đồ trang điểm và trang xếp ở trên.

Một cái tủ đựng đồ và cuối cùng là một cái giường gỗ nàng đang nằm.

Căn phòng này....

Không đúng!

Hình như có cái gì không đúng!

Đây là chuyện gì....

Đầu óc nàng bỗng chốc lâm vào mờ mịt.

Chuyện gì đang xảy ra thế này?

Không phải mình đã chết rồi sao?

Tại sao lại còn nằm đây?

Nàng muốn cử động mà cả người tựa như bất lực, xương cốt cũng tựa như rời rạc hết cả.

Bản thân muốn nghĩ lại mọi chuyện nhưng đầu lại ẩn ẩn đau, ruốt cuộc lại không thể nhớ ra được gì.

Đúng lúc này, bên ngoài có người bên ngoài vén rèm bước vào.

Người này có đôi mắt toát lên vẻ dịu dàng hiếm có, dù thời gian đã trôi qua nhưng gương mặt vẫn mang theo vẻ đôn hậu, trên người còn có mùi hương bồ kết.

"Tiểu thư của ta, tỉnh là tốt rồi.

Tỉnh là tốt rồi."

Hạ Khiết Anh mở to hai mắt, nhìn gương mặt không thể quen thuộc hơn, chính là cùng gương mặt ấy nhưng lại trẻ hơn không biết bao nhiêu.

Khiết Anh theo bản năng nắm chặt tay Từ ma ma, giọng điệu thều thào: "Ma ma, ta sai rồi.

Đều tại ta không nghe ngươi nên mới đến nước này."

Từ ma ma hoảng hốt, ánh mắt thân thiết mà lo lắng, ngạc nhiên nói: "Đại tiểu thư, người nói gì vậy?

Tất cả đều là do Nhị tiểu thư gây họa.

Nếu không vì vậy thì làm sao người lại có thể rơi xuống khe băng chứ!"

Khe băng?

Khe băng nào chứ?

Hạ Khiết Anh như người tỉnh mộng, vẻ mặt kì quái nhìn chằm chằm người trước mắt.

Đây là chuyện gì, Từ ma ma ở Hạ gia đã bị Đại phu nhân đánh chết rồi tại sao lại còn có thể ở đây?

Mười sáu tuổi nàng gả cho Dương Hiểu Phàm, chín năm sau chính thức trở thành Thừa tướng Đại phu nhân tôn quý, sau đó ngây người ở Hạ Hoàn cung suốt mười bốn năm, lúc chết đã là ba mươi chín tuổi.

Mà Từ ma ma là người bên mẫu thân nàng năm đó, sau khi mẫu thân nàng chết, một tay Từ ma ma chăm sóc cho nàng.

Khi theo Dương Hiểu Phàm về Dương gia nàng vốn định đưa cả Từ ma ma theo nhưng Đại phu nhân lấy cớ thân thể Hạ Mỹ Vân yếu ớt cần ma ma có kinh nghiệm nên nàng liền để Từ ma ma ở lại Hạ gia.

Nhưng mà sao có thể chứ!

Bản thân rõ ràng đã uống rượu độc tại sao lại có thể gặp lại người quen từ hai mươi bảy năm trước chứ!

Mà dáng vẻ ấy đối với hai mươi bảy năm trước lại không khác biệt là bao.

Đúng là không thể tin nổi...

Theo bản năng nàng nhìn thoáng qua tay mình.

Nhỏ bé, mảnh khảnh.

Đây không phải là tay của một nữ nhân đã ba mươi chín tuổi.

Đây là tay của một tiểu cô nương!

Nghĩ đến đây, trong mắt Hạ Khiết Anh ẩn ẩn một tia sợ hãi.

Từ ma ma nhẹ nhàng dùng khăn lau mồ hôi cho nàng, thở dài nói: "Đại tiểu thư, tâm địa người thật sự quá lương thiện.

Chỉ sợ những người kia lấy oán trả ơn.

Haizzz..."

Trước đây, Từ ma ma đã khuyên nàng không biết bao nhiêu lần những lời như vậy mà bản thân lại như một con ngốc thay những kẻ kia biện giải lại còn trách Từ ma ma đa tâm.

Nhưng hiện tại khi nghe những lời này, không biết tại sao nàng lại cảm thấy trong hốc mắt lại ươn ướt.

Nếu đây là mơ, nàng hy vọng cứ vậy mơ mãi không cần tỉnh lại nữa.

Bởi nàng có một loại cảm giác rằng mình vẫn còn sống.

Phụ thân nàng là trấn quốc Hầu phủ Hạ Vũ Tâm, nàng thân là nữ nhi của trấn quốc Hầu phủ, dù chỉ là thứ xuất nhưng vẫn có thể có được một tương lai tươi sáng.

Vậy mà từ nhỏ Hạ Mỹ Vân lại làm nàng rơi xuống khe băng làm sức khỏe của nàng vốn đã yếu lại càng yếu thêm.

Sau này Dương gia đưa người đến cầu hôn, nàng vô tình gặp được Dương Hiểu Phàm lại nhất kiến chung tình.

Bây giờ ngẫm lại, ngẫu nhiên sao?

Chỉ sợ mối nhân duyên nàng ngỡ do ông trời sắp đặt thực ra lại là do phụ thân và Đại phu nhân cao quý kia bày ra mà thôi.

Năm đó Dương Hiểu Phàm bất quá cũng chỉ là con trai của một thương hộ, các hào môn gia thế vốn không để bọn họ vào mắt, bản thân hắn cũng không có khả năng hóa rồng.

Phụ thân và Đại phu nhân sao có thể gả muội muội Hạ Mỹ Vân xinh đẹp tựa thiên tiên cho hắn.

Nhưng mà dù sao hắn cũng có mẫu thân là bạn tâm giao với Đại phu nhân trước khi bà kết hôn nên cũng không dễ cự tuyệt.

Chỉ có điều bọn họ không ngờ, sau này Dương Hiểu Phàm lại có thể trở thành Thừa tướng được người người kính trọng, nha đầu yếu ớt năm đó cũng trở thành Thừa tướng Đại phu nhân tôn quý.

Hạ Khiết Anh nhìn Từ ma ma, hai tay siết lại thật chặt.

Bây giờ tất cả mọi thứ đã trở lại.

Nàng hiện tại là Hạ Đại tiểu thư của trấn quốc Hầu phủ kinh đô, không phải Hạ Khiết Anh, phế Đại phu nhân của Dương gia.

"Thề có trời chứng giám, nếu có kiếp sau, Hạ Khiết Anh ta có hóa thành quỷ cũng không làm người tốt, tuyệt đối không bỏ qua cho các người!"

Là ông trời đã nghe được nàng, đã cho nàng một cơ hội sống.

Kiếp trước nàng đã hạ lời thề, nhất định sẽ có một ngày nàng thực hiện tất cả.

"Tiểu thư, người vẫn còn mệt sao?"

Từ ma ma thấy bàn tay nhỏ nhắn của nàng nắm chặt lại, bên trên nổi đầy gân xanh, liền nhẹ nhàng gỡ ra, xoa xoa lòng bàn tay nàng.

Từ ma ma không hề thay đổi trong trí nhớ nàng, luôn dịu dàng và hiền hòa như vậy.

Khiết Anh nhìn bà, trong ánh mắt lại hiện lên ý cười.

Từ ma ma có chút giật mình, nụ cười ấy không giống như bình thường, ôn nhu hiền lành như nước, ngược lại có phần mạnh mẽ tựa hoa hồng có gai.

Hạ Khiết Anh nhẹ giọng nói: "Ma ma, cảm ơn ngươi!"

Cảm ơn ngươi đã luôn bên cạnh chăm sóc cho ta, một phút cũng không rời.

Hạ Khiết Anh âm thầm thề, những người mà nàng yêu quý, nàng sẽ vĩnh viễn che chở, sẽ làm cho họ được hưởng hết một đời tôn vinh.

Đối với những kẻ đã hãm hại nàng, nàng nhất định sẽ khiến bọn họ phải trả lại gấp trăm ngàn lần.

Từ ma ma kinh ngạc nhìn nàng, sau đó chậm rãi mỉm cười, khẽ vuốt tóc Hạ Khiết Anh, từ sau khi Nhị di nương mất, lâu lắm rồi Đại tiểu thư mới lộ ra vẻ mạnh mẽ như vậy.

"Tiểu thư nghỉ ngơi đi.

Nô tì sẽ không làm phiền người nữa."

Từ ma ma mỉm cười nói rồi ra khỏi phòng.

Sau khi Từ ma ma đi, Khiết Anh xoay người cố gắng chợp mắt một lát.

Nhưng càng cố, nàng lại càng có cảm giác như bị tra tấn.

Nàng sợ, chỉ cần chớp mắt là sẽ thành người bị thế giới vứt bỏ, sợ hãi khi nghe thấy cái tên Hạ Mỹ Vân, nhưng khi nghĩ đến người mà nàng căm hận lúc này đang có cuộc sống cẩm y ngọc thực, nàng lại hận không thể cầm dao đến đó, chém trăm ngàn nhát lên người bọn họ....

Khóc một lát hết nước mắt rồi chậm rãi bình tĩnh trở lại, Hạ Khiết Anh ngước mắt nhìn bầu trời ngoài cửa sổ, trong đáy mắt như trở nên u ám, tối tăm.

Lúc còn sống, nàng cho rằng chỉ cần làm tốt bổn phận của mình, tận tâm tận lực làm mọi thứ rồi nhất định sẽ khổ tẫn cam lai, cây khô rồi cũng sẽ gặp được mùa xuân.

Nhưng mà ai ngờ được, tất cả chỉ là hoa trong gương, trăng trong nước.

Nàng dùng sự lương thiện để đổi lấy lại sự phản bội đáng sợ.

Bị phụ thân vô tình, bị phu quân cay nghiệt, còn cả người mà mình một lòng coi là muội muội tốt....

Tuy bản thân kém Hạ Mỹ Vân ở mỹ mạo, nhưng nàng lại toàn tâm toàn ý với Dương Hiểu Phàm vì hắn mà không quên sống chết.

Nếu không nhờ mình, Dương Hiểu Phàm đã sớm chết rồi, làm gì có cơ hội bước lên ngôi vị Thừa tướng, còn mình thì trở thành rác không ai quan tâm.

Ông trời dã ban cho nàng cơ hội trọng sinh, Hạ Khiết Anh hít một hơi thật sâu, trong đáy mắt toát lên vẻ kiên đinh.

Một ngày nào đó, khoản nợ này nàng nhất định sẽ đòi lại bọn họ từng chút, từng chút một.

*Khổ tẫn cam lai: Thời kì cực khổ đã qua, cuộc sống an nhàn sẽ tới *Hoa trong gương, trăng trong nước: Ý nói những thứ mơ hồ, không có thực
 
Back
Top Bottom