Khác Phượng Hoàng rực lửa trời Thăng Long

Phượng Hoàng Rực Lửa Trời Thăng Long
Chương 19: Dây cương kết tình


Một nhóm người dần xuất hiện theo nhịp trống hiệu.

Họ dừng bên những con chiến mã riêng, vuốt ve, kiểm yên, chỉnh dây cương.

Kẻ dẫn ngựa đi vòng, người nhảy lên lưng thử nước kiệu[68]...

Chuồng vừa trống, một người phụ trách gọi lớn:

"Cô Liên, qua đây phụ tay dọn dãy này!"

"Tôi đến ngay!"

Liên nắm chặt cán xẻng, xúc nhát đầu tiên.

Lưỡi sắt chạm đất nặng trịch, mùi hôi xộc lên khiến cô bất giác đưa tay lên che mũi theo phản xạ.

Có người nói vọng sang:

"Quen tay rồi sẽ đỡ."

Liên hít một hơi ngắn rồi tiếp tục.

Cô cúi người, dồn lực vào hai tay.

Nhát xẻng sau gọn hơn, tay đã bắt đầu quen việc.

Xung quanh, mọi người vẫn làm việc thoăn thoắt: xúc phân, rắc tro, khiêng ra ngoài, chẳng còn ai bận tâm đến mùi hôi nồng ấy nữa.

Đến khi nền chuồng sạch, rơm khô được rải đều, mồ hôi thấm ướt lưng áo lúc nào không hay.

Hoàn tất việc vệ sinh, một chị gái vỗ tay gọi:

"Giờ sang cánh đồng cắt cỏ, để dành cho chiều."

Liên xách dao phát, bước cùng mọi người ra ngoài.

Con đường dẫn qua triền đất thoai thoải, từ đây nhìn rõ nơi kỵ binh đang luyện tập.

Cô dừng chân một lát, nghiêng mặt nhìn ra bãi đất rộng.

Lần đầu cô chứng kiến cảnh cưỡi ngựa ngoài đời.

Những con tuấn mã cao lớn phi nước đại[69], vó dồn dập, bụi bay mù mịt.

Người trên yên lúc ẩn lúc hiện, thân hình hòa làm một với ngựa.

Một ý nghĩ mơ hồ thoáng qua trong đầu Liên: "Nếu một ngày nào đó, chính mình cũng được ngồi trên lưng ngựa, giữa trời đất bao la như vậy..."

"Lo mà cắt cho đều tay.

Đừng mải ngắm, kẻo chiều ngựa chỉ được ăn gió."

Giọng một chị trong nhóm cất lên, nửa đùa nửa nhắc.

Liên khom người xuống, tay trái túm lấy một nắm cỏ, tay phải đưa dao lia sát gốc.

Mỗi nhát cắt kéo theo mùi cỏ tươi dậy lên.

Cô gom gọn sang một bên, lại cúi xuống cắt tiếp.

Trong lúc lom khom, tiếng kim loại va chạm, xen lẫn tiếng vó guốc vang vọng từng hồi bên tai.

Phía xa nơi thao trường, nắng vàng phủ xuống, gió lùa qua những gò đất nhấp nhô.

Bên phía các chị em mới, không khí căng thẳng và vụng về hiện rõ.

Những bàn tay run rẩy nắm chặt dây cương, mồ hôi nhễ nhại.

Có người thân hình lảo đảo, suýt trượt khỏi yên.

Các cai đội nữ đi dọc hàng ngựa, vừa vuốt ve cổ ngựa để trấn an, vừa chỉnh lại tư thế ngồi cho người mới.

Lan lên ngựa, thực hiện từng động tác chậm rãi để mọi người dễ quan sát.

Cô vừa làm vừa hướng dẫn: cách phân bố trọng tâm cơ thể, cách siết gót chân vào bàn đạp, cách giữ và kéo cương cho đúng.

Với những người đã ngồi vững trên yên, quen đi nước kiệu, Dung thúc ngựa đi chậm song song.

Cô quan sát từng người, sẵn sàng đưa tay hỗ trợ khi có ai chao đảo.

"Đừng hoảng.

Nắm chắc cương, giữ hơi thở đều.

Ngựa cảm được người."

Phía còn lại, các cai đội dẫn toán kỵ binh nam.

Mỗi bước tiến, đội hình thêm phần nhuần nhuyễn.

Khi đã vào nhịp, họ bắt đầu luyện phối hợp với binh khí.

Văn Dũng hô lớn một tiếng, cả toán lập tức lao vút đi, gươm sáng loang loáng trong không trung.

Giữa vòng ngựa phi, Văn Tuyết nổi bật hơn cả.

Ngân côn trong tay anh vung lên dứt khoát.

Lúc lướt nhanh như gió, khi giáng xuống nặng tựa sấm rền, từng đòn đánh hòa với nhịp vó ngựa.

Nghĩa binh đứng ngoài nhìn theo, ai nấy đều thầm nhủ: rồi sẽ có ngày, mình cũng vững vàng được như thế.

Có kẻ trầm trồ:

"Côn pháp ấy thần sầu, lại cưỡi Lạc Hồng.

Trong quân mấy ai sánh kịp."

Tiếng khen râm ran.

Văn Tuyết chỉ mím môi cười.

Ánh mắt anh nhìn xuống dây cương trong tay, kí ức cũ bất chợt tràn về.

Ngày ấy, con tuấn mã đỏ tía giậm vó trên đất Tây Sơn thượng đạo.

Quân canh vừa thấy bóng đã vội lùi bước.

Xích Kỳ, bảo vật Cao Miên[70] tiến cống cho chúa Nguyễn, từng khiến người người khiếp sợ.

Quang Bình khi ấy chỉ nhìn rồi cười lớn:

"Ngựa thì quý thật.

Nhưng tôi trọng người hơn.

Đi đúng đường, một bước cũng đổi được sơn hà."

Trước mặt Tuyết là một thiếu niên tuổi đời còn rất trẻ, gương mặt chưa vương gió bụi; vậy mà lời nói lại thản nhiên như người đã nhìn thấu từng ngã rẽ.

Không mệnh lệnh, cũng chẳng lời giữ lại.

Nhưng chính lúc ấy, anh biết mình đã chọn đúng đường để đi tiếp.

Anh đổi tên con tuấn mã thành Lạc Hồng, coi như đoạn tuyệt với lối sống ngang tàng ngày trước.

Bỗng tiếng hí vang xé không gian kéo tâm trí anh về với thực tại.

Một nữ kỵ binh mới tập, tay cương còn non, đang cưỡi phải con ngựa bất kham.

Nó lồng lên, phi vòng hỗn loạn.

Trên yên, cô gái nghiêng ngả, suýt bị hất văng.

Đám người xung quanh sững sờ, ai nấy vội vàng dạt ra.

Văn Tuyết thúc ngựa lao tới, mắt chăm chú vào con thú cuồng nộ, dáng anh nổi bật như ngọn cờ đỏ giữa bụi cát.

Khi vừa áp sát, trong khoảnh khắc ấy, anh chợt hình dung thân hình mảnh mai của cô gái sắp đổ ập vào vòng tay mình.

Cổ tay anh đột ngột cứng đờ.

Bàn tay vốn đã giơ ra nửa chừng lặng lẽ thu về, như ngại vượt qua một giới hạn vô hình.

Ngay lúc ấy, từ phía đối diện, Lan thúc ngựa phóng tới, tiến sát con ngựa bất kham.

Khi lướt ngang Văn Tuyết, nàng nghiêng người nói nhanh:

"Giữ ngựa giúp tôi!"

Không kịp nghĩ thêm, Tuyết lập tức ghì lấy dây cương con ngựa nàng cưỡi.

Lan thả người, tung sang lưng con cuồng mã, tay nhanh như chớp chụp dây cương.

Con ngựa gầm lên, lồng mạnh, cố hất kẻ lạ khỏi yên.

Lan dồn lực ở hông và chân, bám chặt, để mặc nó phi loạn một hồi.

Nàng không đối đầu với sức mạnh của con thú, mà dùng sự mềm dẻo để xoa dịu cơn hoảng loạn.

Khi nhịp bước bắt đầu chậm lại, nàng mới siết cương, dẫn nó hạ dần tốc độ.

Cuối cùng, con ngựa dừng lại giữa võ trường, thân vẫn căng cứng, nhưng đã chịu đứng yên dưới tay người cưỡi.

Cả sân đang náo động chợt lặng đi.

Lan xuống ngựa, bước nhanh tới đỡ lấy.

Đôi tay người mới vẫn còn run, hơi thở chưa kịp đều.

Nàng đặt tay lên vai cô gái, nhẹ nhàng trấn an:

"Lần đầu gặp ngựa dữ, khó tránh khỏi hoảng sợ.

Trước hết cứ giữ mình cho vững."

Cô gái nuốt nước bọt, siết chặt tay để khỏi run:

"Tôi... tôi hiểu.

Lần sau tôi nhất quyết không buông cương."

Lan giao ngựa cho một người khác.

Nàng vuốt lại những lọn tóc mai dính bết mồ hôi, cầm thương bước về phía Văn Tuyết.

Lúc này anh cũng đã rời yên, nhẹ nhàng dắt con ngựa đến trước mặt nàng.

"Nhờ anh giữ cương, tôi mới có thể thu phục nó."

"Chút việc ấy, nào đáng kể."

"Mấy việc này chị em chúng tôi đã quen tự xoay xở.

Lần sau, anh cứ việc ra tay, đừng ngại."

Văn Tuyết thinh lặng trong chốc lát.

Tầm mắt anh vô tình rơi xuống cây thương trong tay nàng.

Bốn chữ "Dĩ Võ Hành Nghĩa" (以武行義) trên cán thương hiện rõ dưới nắng.

"Cây thương này... có phải vật của thầy Hùng ở Tuy Viễn chăng?"

Lan hơi bất ngờ, đôi mắt sáng lên một thoáng rồi trở về vẻ thản nhiên.

"Phải, là vật của ông nội.

Anh là người quen cũ sao?"

Anh nhìn cây thương, khóe miệng khẽ động như muốn nói gì đó lại thôi.

"Ân sư dạy ta không chỉ võ nghệ.

Không ngờ sau bao năm, lại gặp truyền nhân của thầy ở đây."

Lan không vội lên tiếng, đôi mắt lướt qua bàn tay anh đang nắm chặt thân côn bạc.

Một mảnh kí ức cũ vừa được lau sạch bụi mờ.

Dưới gốc đại thụ thôn Trường Định ngày trước, một thiếu niên từng cẩn thận lau cây ngân côn như nâng niu một báu vật.

Năm tháng đi qua, dáng hình ấy đã trở thành một nam nhi dạn dày sương gió.

"Anh là...

Văn Tuyết?

Ông nội từng nhắc, nói anh là môn sinh xuất sắc."

"Hai chữ ấy, ta nào dám nhận."

Văn Tuyết lảng tránh cái nhìn của nàng.

Anh tự hỏi nếu thầy chứng kiến sự do dự vừa rồi, liệu người còn muốn nhìn mặt đứa đệ tử này chăng.

Khóe mắt nàng hơi cong lên, nụ cười dịu dàng hiện lên khi nhận ra ở anh không phải kiêu ngạo của kẻ tài cao, mà chỉ là sự thành thật hiếm có giữa chốn võ biền đầy phô trương.

"Khuôn phép cốt ở tâm.

Đôi khi chính mình đừng tự trói tay mình."

Lan hơi cúi đầu chào rồi dắt ngựa bước đi.

Văn Tuyết đứng yên, nhìn bóng nàng hòa vào hàng nữ binh đang ngược nắng phía xa.

Anh cúi xuống nhìn đôi tay mình, thở ra một hơi dài, như trút bỏ một lớp gông vô hình đè nặng bấy lâu.

Gió võ trường vẫn thổi qua, mang theo bụi đỏ lất phất.

Anh leo lên ngựa, siết nhẹ dây cương, thúc gót quay ngựa bước đi về phía ngược lại.

---

Nắng trưa đứng bóng, tiếng trống lệnh đổi nhịp vang từ thao trường phía đông.

Dưới gốc đa, nhóm phụ việc nhanh nhẹn bện rơm, quấn dây mây.

Chỉ chốc lát, hàng bia tròn to gần bằng nia đã dựng ngay ngắn.

Thoa vừa giữ khung vừa nói:

"Hôm qua trại lại nhận thêm ngựa từ miền hạ.

Người ít, việc nhiều.

Nay có cô đến phụ, cũng nhẹ bớt phần nào."

"Tôi có phụ được gì nhiều đâu."

Liên ngại ngùng đáp.

"Một cây làm chẳng nên non..."

Thoa nháy mắt, chưa nói hết câu tục ngữ thì cả hai đã cùng cười, cúi xuống làm tiếp.

Chẳng mấy chốc, bia đã xong.

Liên cùng mấy chị em khiêng ra bãi, dựng khung, cắm chặt chân gỗ xuống đất đỏ.

Mọi người lùi lại mé ngoài, nhường chỗ cho hàng cung thủ.

Bên cạnh một vài gương mặt quen ở buổi luyện võ, có mấy người Liên chỉ lờ mờ nhớ đã gặp ở bữa tiệc đãi tộc Xà Đàng.

Bên mé trái, một người cao lớn giương cung giữa hàng thiện xạ.

Mũi tên rời dây, phát nào cũng trúng đích.

Liên không nhớ rõ mặt, nhưng cây trường côn đen bóng đeo sau lưng thì quá quen.

Cái tên Võ Đình Tú bật lên trong trí nhớ - người được mệnh danh "Thiết côn vô địch".

Cách đó vài bước, Quang Huy kéo cây Thiết Thai cung nặng trịch.

Tiếng dây bật khô khốc, mũi tên xuyên phập qua bia rơm, cắm sâu vào tấm gỗ chống sau lưng.

Tầm mắt Liên dừng lại lâu nhất ở một bóng dáng quen thuộc.

Xuân Kiều - người thầy vài hôm trước còn ngồi bên cửa sổ, kiên nhẫn giảng từng nét chữ.

Giờ đây anh đứng đó, vẫn dáng vẻ bình thản, giương cánh cung nhẹ nhàng.

Dây bật, âm thanh trong trẻo ngân vang như dây đàn khẽ gảy giữa không trung.

Tên lao đi, găm đúng hồng tâm.

Thoa ghé tai cô thì thầm:

"Vĩ Mao cung nhà họ La đấy.

Nghe tiếng dây là biết ngay anh Xuân Kiều.

Cả trại chẳng ai có âm thanh ấy đâu."

Loạt bắn vừa dứt, hàng thiện xạ rời vị trí, đứng nghiêng sang một bên quan sát đám tân binh.

Liên theo chân nhóm phụ việc ùa ra bãi, rút mũi tên khỏi những bia rơm tua tủa.

Tên gom lại thành bó, đặt ngay dưới chân các cung thủ đợt sau.

Những gương mặt trẻ còn pha chút hồi hộp vội đón lấy, cắm vào ống sau lưng, mắt sáng rực nhìn về phía mục tiêu vừa dựng lại.

"Giương!"

Hai chục cánh tay đồng loạt kéo dây.

Mặt ai cũng đỏ bừng, cánh cung cong oằn, run nhẹ.

Đình Tú đi qua phía sau hàng, giọng dõng dạc:

"Chân đứng cho vững.

Lực ở lưng và vai, không phải ở tay."

Một thanh niên siết cán cung quá chặt, cổ tay vẹo hẳn.

Anh gằn thêm:

"Nắm vừa thôi.

Càng siết càng dễ lệch."

Tiếng trống lệnh nổi lên.

"Thả!"

Tên vút đi... rồi rơi tản mát.

Hồng tâm vẫn sạch trơn, chỉ loang lổ vài vết xước ngoài rìa.

Đình Tú bước ra giữa hàng, tiếng quát vang như sấm:

"Lại!

Đứng chưa vững thì đừng kéo!"

Xuân Kiều đi sau, nhắc ngắn gọn:

"Giữ hơi thở đều.

Thả lỏng vai trái."

Cùng lúc đó, Quang Huy chỉnh lại tư thế cho vài kẻ còn lúng túng.

Cứ thế từng lượt tên được bắn ra, mỗi lúc một chuẩn hơn.

Trên bia đã xuất hiện những vết găm trong vành đỏ.

Từng hàng cung thủ luân phiên, nối tiếp nhau.

Liên vừa đặt bó tên xuống chân các cung thủ, thẳng người dậy thì thấy trời đất như chao đảo.

Nắng trưa hầm hập khiến mặt cô nóng bừng, chân bước loạng choạng.

Thoa đứng gần đó giật mình quay lại, nhanh nhẹn đỡ lấy khuỷu tay cô:

"Cô qua gốc cây kia nghỉ một lát đi.

Người mới chưa quen dễ bị say nắng.

Để chị em lo cho."

Liên lắp bắp:

"Làm phiền mọi người..."

"Có chi mà phiền!"

Thoa cười vỗ nhẹ vai cô một cái rồi quay đi, nhanh nhẹn chạy lại cùng các chị em.

Liên lùi vào bóng cây, tựa lưng vào thân gỗ sù sì.

Gió thoảng qua mang theo chút mát mẻ hiếm hoi, xoa dịu cái nóng bốc lên từ đất đỏ.

Tán lá khẽ rung, vài chiếc lá khô rơi lả tả xuống vai áo.

Cô vô thức phủi đi, chẳng để ý tiếng sột soạt từ cành trên.

Phía bên kia, Xuân Kiều bất chợt xoay người nhìn qua.

Anh nheo mắt, đồng tử thu hẹp lại như nhìn thấy một mục tiêu di động.

Không một lời báo trước, anh rút tên, giương cung.

Mũi tên xé gió lao đi, để lại một vệt thanh âm sắc lẹm ngang qua tán lá.

"Phập!"

Một thứ gì đó rơi bịch xuống sát mũi giày, Liên giật nảy mình lùi phắt lại, lưng va vào thân cây.

Trên đám lá khô, một con rắn đang quằn quại trong cơn giãy chết.

Vệt máu đỏ sẫm loang ra, thấm đẫm quanh mũi tên xuyên đầu.

Xuân Kiều sải bước tới, ánh nắng chiều phủ lên bờ vai rộng của anh một dải vàng sẫm.

Anh dừng lại cách cô vài bước chân.

"Nhớ để ý xung quanh một chút."

"Vâng... cảm ơn anh.

Sau này tôi sẽ chú ý."

Xuân Kiều cúi người, rút mũi tên ra.

Anh tỉ mỉ lau sạch vết máu bằng khăn tay trước khi cắm nó lại vào ống tên sau lưng.

"Lúc nãy ta đã nhận ra cô.

Mấy hôm nay không thấy sang học chữ."

Liên mỉm cười ngại ngùng:

"Mấy nay tôi có chút việc nên chưa tiện qua.

Chữ nghĩa anh dạy, tôi vẫn nhẩm lại mỗi ngày.

Anh Bình cũng giảng thêm cho tôi mấy từ mới nữa."

Xuân Kiều đưa mắt nhìn xa xăm theo làn khói mỏng phảng phất phía lưng đồi, khóe môi hơi nhích nhẹ.

Đầu ngón tay anh khẽ lướt dọc dây cung, chậm rãi như chạm vào một sợi đàn quý, chỉ đủ để cảm nhận độ căng mà không khiến nó rung động.

"Người có lòng học ắt gặp được thầy hay."

"Ở trại này ai cũng nhiều tài.

Tôi không muốn mình là người tụt lại phía sau."

"Mỗi người góp một chút sức, tương trợ lẫn nhau.

Người biết cố gắng chẳng bao giờ là gánh nặng."

Nói xong, anh hơi nghiêng đầu thay lời chào, quay người bước về phía hàng cung thủ.

Sau khi nghỉ một lúc Liên đã thấy khá hơn.

Cô bước ra khỏi bóng cây, hòa vào dòng người đang thu dọn bia ngắm.

Cung thủ thu lại cung và mũi tên, còn nhóm phụ việc khiêng những tấm bia rơm về cất lại trong kho.

Tiếng cười nói lẫn tiếng chân người đi vang vọng.

___

[68]Nước kiệu: bước chạy chậm, thong thả của ngựa.

[69]Nước đại: bước chạy nhanh, phi nhanh của ngựa.

[70]Cao Miên (高棉): Tên gọi Campuchia trong tiếng Việt bắt nguồn từ tên gọi tiếng Khmer phiên âm ra Hán Việt, được dùng trong khẩu ngữ từ khoảng giữa thế kỉ XVII.
 
Phượng Hoàng Rực Lửa Trời Thăng Long
Chương 20: Anh hùng dụng thần binh lợi khí


LƯU Ý AN TOÀN:

Các mô tả về hóa chất và vũ khí trong chương này nhằm phục vụ bối cảnh hư cấu của truyện.

Tuyệt đối không bắt chước dưới bất kì hình thức nào.

Mọi hành vi thử nghiệm có thể gây nguy hiểm đến tính mạng và vi phạm pháp luật.

---

Trong gian nhà gỗ đơn sơ, ánh chiều tà len qua ô cửa, rọi lên mặt bàn sạm màu năm tháng.

Quang Bình ngồi lặng, trước mặt là vài xấp giấy ghi chép.

Anh đang mải miết đuổi theo những tính toán trong đầu, nơi những tia lửa và thuốc súng nhảy múa.

Xuân Kiều và Đình Tú bước vào, đặt tờ giấy ghi kết quả bắn cung lên bàn.

Quang Bình cầm lấy, lướt mắt một lúc rồi đặt xuống.

"Tay cung đã vững đôi phần.

Song để nên người thiện xạ, còn phải rèn lâu ngày.

Việc ấy có các anh lo, tôi cũng an tâm."

Đình Tú nghe mấy lời ấy, cổ họng nghẹn đắng.

Ngoài thao trường nắng gắt bỏng da, dây cung bật ngược suýt sượt mặt đồng đội, tên cắm cách bia ba thước.

Anh nhìn thẳng vào Quang Bình, đôi mắt đỏ ngầu như chứa đầy bụi nắng thao trường.

"Thiện xạ?

Phải đổ máu, đổ mồ hôi, chứ đâu phải ngồi đây mộng tưởng trên giấy!"

Tiếng nghiến răng lẫn trong giọng sắc như lưỡi dao.

Quang Bình ngẩng lên.

Đôi mắt yên tĩnh kia như có gì đè nén.

Anh đứng dậy, rút cuộn giấy từ chiếc kệ sau lưng, trải bản vẽ ra bàn.

Mép giấy đã sờn, vài chỗ mực đậm nhạt không đều, như từng bị lật đi lật lại nhiều lần.

"Khi lửa phát, hỏa hổ phun ra dòng cháy dữ dội.

Tầm bắn trăm bước.

Một phát khai trận, giặc chưa kịp trở tay, hàng ngũ đã rối."

Đình Tú bước tới, gõ mạnh xuống bàn.

Tiếng gỗ rạn khô khốc vang lên, dội vào vách nhà như một nhát búa.

"Cháy ngược thì sao?"

Anh gằn giọng.

"Tay lính run thì sao?

Ai đứng ra nhận mạng người nếu thứ này trở chứng?"

Sắc mặt Quang Bình tối sầm.

Các ngón tay anh siết chặt, nổi gân, nhưng ánh mắt vẫn không rời bản vẽ.

"Phải luyện!

Chẳng luyện, binh khí nào cũng chỉ là sắt vụn."

Đình Tú bật cười khan, tiến thêm một bước.

"Luyện?

Nói dễ lắm.

Bao nhiêu mạng mới đủ luyện đây?"

Quang Bình đứng bật dậy.

Ánh mắt anh lóe lên, sắc lạnh như lưỡi kiếm vừa tuốt khỏi vỏ.

"Tránh lúc này, để rồi ra trận trả giá đắt gấp bội sao?"

Đình Tú bất giác lùi nửa bước.

Lần đầu tiên anh thấy gân cổ Quang Bình nổi rõ từng đường.

"Ra chiến trường thì không tránh khỏi tổn thất.

Còn lúc này, ta không muốn đem anh em ra liều."

Quang Bình không đáp.

Anh đứng yên, tầm mắt hạ xuống mặt bàn.

Sự im lặng ấy kéo không gian trở nên nặng nề hơn bất kì lời phản bác nào.

Xuân Kiều bước lên, bàn tay đặt nhẹ lên vai Tú.

Động tác không mạnh, nhưng khiến không khí căng thẳng như chùng xuống.

"Tú, bình tâm.

Lợi khí thì nên dùng, song phải có phép tắc.

Việc quân cốt ở người, không ở vật."

Vai Đình Tú hơi co lại.

Bàn tay anh nới ra đôi chút, nhưng vẫn chưa buông hẳn.

"Cho chú ba ngày.

Khi ấy, ta sẽ cùng mọi người xem thử.

Nếu thành, hỏa hổ sẽ là lợi khí.

Bằng không, tự tay ta đập nát thứ này."

Quang Bình đứng thẳng người, hít một hơi sâu và mạnh.

Ngọn lửa trong mắt anh dịu xuống, chỉ còn sắc lạnh của thép tôi.

"Được!

Ba ngày!

Tôi sẽ cho anh thấy hỏa hổ không chỉ là lửa, mà là sét đánh từ tay người."

Đình Tú quay đi, bước ra cửa, bóng dáng khuất dần trong màu nắng cuối ngày đỏ rực.

Xuân Kiều tiến lại gần, nhìn qua những nét mực trên mặt giấy.

Khóe mắt anh hằn lên một nếp nhăn rất nhẹ, mang vẻ tán thưởng:

"Người trẻ có lòng với việc binh, ấy là lợi lớn cho quân ta.

Cứ vững tâm mà làm."

Quang Bình chậm rãi ngồi xuống lại, vai dần thả lỏng.

Anh đưa ngón tay lướt nhẹ qua vết rạn mới trên mặt bàn, khẽ thở ra:

"Muốn làm nên việc lớn, phải dám bước đường chưa ai dám."

"Đường mới bao giờ cũng khó đi."

Xuân Kiều bước chậm đến bên ô cửa sổ, nhìn ra khoảng sân phía trước nơi nắng chiều đang tan dần thành những vệt đỏ sẫm.

Từ phía bụi cây xa xa, một bóng áo thiên thanh đang tiến lại gần.

Mái tóc buông xõa lay nhẹ theo gió, thanh thoát và lạc lõng giữa doanh trại đầy bụi bặm.

Qua vài câu trò chuyện dang dở ở bãi tập, nhìn sang bóng người đang đi tới, trong mắt Xuân Kiều gợn lên một nỗi ưu tư đã rõ mà chưa tiện nói ra.

Anh trầm ngâm một lát mới cất tiếng:

"Có những ải, không nằm trên đường đi."

Quang Bình bất giác ngẩng đầu, mắt dõi ra khung cửa.

Ánh tà dương hắt lên gương mặt khiến đôi mắt anh thoáng chớp nhẹ.

Anh không nhìn Xuân Kiều, mà nhìn về phía bóng người đang hiện rõ dần trong tầm mắt.

"Ải chẳng ở người, mà ở lòng mình."

Xuân Kiều xoay nhẹ chén trà trong lòng bàn tay, hơi ấm tỏa ra mang theo mùi thảo mộc phảng phất.

"Nàng... chẳng giống người sinh ra giữa buổi loạn này."

"Có lẽ vậy."

Quang Bình gật nhẹ.

"Nhưng nay, nàng cũng đang phải sống giữa cơn loạn ấy."

"Để nàng vào nơi chú làm việc, ắt hẳn có nguyên do."

Quang Bình không đáp ngay.

Anh thong thả cầm thỏi mực đặt lên nghiên đá, bắt đầu mài nhẹ.

Mực đen loang dần trên mặt nghiên.

"Tôi tin cái khác của nàng là thật.

Mà cái khác ấy, chưa chắc đã là họa."

Anh chợt ngừng tay, ngước lên nhìn thẳng vào mắt Xuân Kiều: "Anh chọn tin người, hay chọn hoài nghi?"

Xuân Kiều lặng lẽ nhấp một ngụm trà.

Vị đắng lan tỏa, đọng lại chút dư vị nơi đầu lưỡi.

Anh đặt chén xuống, buông đôi câu cảm khái:

"Minh nguyệt hữu viên diệc hữu khuy

Chân hư thùy biện thị hà kỳ."*

(Trăng sáng có lúc tròn, cũng có khi khuyết

Thật và hư, ai phân biệt được là lúc nào đây?)

Quang Bình khẽ mỉm cười.

Anh tiếp tục mài mực, bình thản đáp lại:

"Phong xuy vân tán vạn thiên biến

Tâm định trí minh đạo bất di."*

(Gió thổi mây tan, muôn vàn biến đổi

Tâm đã định, trí đã sáng thì con đường đi không đổi.)

Xuân Kiều tiến lại phía bàn.

Anh nhìn vệt mực đen đang loang tròn dưới tay Bình, một ý cười tựa hồ như sóng nước khẽ gợn lên trong đôi mắt sâu thẳm.

"Giờ cũng muộn, ta về trước.

Ba ngày sau gặp lại."

Xuân Kiều chỉnh lại vạt áo, quay người bước ra.

Gian phòng chìm vào tĩnh mịch.

Quang Bình cúi xuống bản vẽ, miệt mài theo đuổi những dòng suy tưởng đang dần kết tinh trên mặt giấy.

---

Dưới ánh hoàng hôn đang nhạt dần, Liên rảo bước băng qua khoảng sân vắng.

Cô dừng chân trước bậc thềm, vuốt lại nếp áo cho ngay ngắn, đưa tay gõ cửa.

"Vào đi."

Giọng Quang Bình vọng ra từ bên trong.

Liên đẩy cửa bước vào.

Anh vẫn cúi mình bên bàn, một tay giữ thanh gỗ đo đạc, tay kia điều khiển bút di chuyển chậm rãi trên bản vẽ.

Cô dừng lại nơi ngưỡng cửa, chưa dám bước tiếp, sợ tiếng động sẽ làm đứt quãng dòng suy nghĩ của anh.

"Cuối sân sau tôi quây tạm một chỗ.

Cô có thể ra đó tắm giặt."

Giọng anh vang lên phá vỡ sự im lặng.

"Cảm ơn anh."

Cô lí nhí đáp.

Liên trở về phòng lấy quần áo rồi đi thẳng ra sau nhà.

Những tấm liếp vừa dựng quây thành một không gian riêng tư nhỏ hẹp.

Các nút thắt được siết chặt, đầu dây thừa hơ lửa gọn gàng, nhẵn nhụi.

Bên trong, đặt sẵn một chiếc chum sành chứa đầy nước.

Sự thấu đáo ấy khiến Liên thoáng xao động.

Cô vắt áo lên tấm liếp, cúi đầu múc từng gáo nước dội lên người.

Dòng nước mát lạnh chạm vào da thịt, rửa trôi lớp bụi đường.

Hai bàn tay miết mạnh, nắn bóp dọc đôi vai đau nhức rồi xuôi dần xuống hai cánh tay rã rời.

Cô vục một gáo đầy, dội từ đỉnh đầu.

Nước đổ ập xuống, cuốn đi tiếng thở dài vừa chớm thoát ra.

Chút đau nhức này, chẳng thấm tháp gì so với những người ngoài kia.

Khi Liên quay lại, Quang Bình vẫn ngồi nguyên tư thế.

Cô lặng lẽ châm mồi, thắp đèn.

Ngọn lửa nhỏ bùng lên, soi rõ đôi tay gân guốc của anh.

Anh không ngẩng đầu, dường như chỉ nhận diện sự hiện diện của cô qua ánh đèn vừa thắp.

"Cơm chắc đưa tới rồi.

Cô ăn trước đi."

Liên gật đầu, ra hiên bưng mâm vào nhà.

Sau bữa tối, chén đũa được xếp gọn, nhưng khay cơm phía bên kia vẫn còn nguyên.

Cô nhìn phần cơm nguội ngắt, lưỡng lự một hồi mới cất tiếng:

"Anh nên ăn đi, kẻo nguội mất."

Đầu bút lông trên tay Quang Bình hơi tì mạnh.

Một vệt mực đậm loang ra trên mặt giấy.

"Tôi còn ba ngày.

Nếu không xong... mọi thứ cũng chỉ là công cốc."

Anh ngẩng đầu lên, đôi mắt hằn rõ những tia máu, quầng thâm sẫm lại trên khuôn mặt hốc hác.

"Cô lại xem thử đi.

Kẻ đắm mình vào nó quá lâu thường dễ quẩn quanh.

Biết đâu cái nhìn của người ngoài lại thấy rõ hơn."

Lời đề nghị ấy như một cái chạm tay vào ranh giới mà Liên vẫn hằng giữ kẽ.

Sau vài giây ngập ngừng, cô quyết định bước lại gần.

Dưới ánh đèn dầu chập chờn, bản phác thảo hiện rõ với những đường cong liên tiếp, nối nhau thành một hình ống dài chia nhiều khoang nhỏ phức tạp.

Một hình dáng kì lạ, khác hẳn với bất cứ thứ gì cô từng thấy trước đây.

"Thứ này... là gì?"

"Một dạng súng phun lửa.

Tôi gọi là hỏa hổ."

Liên chăm chú quan sát, âm thầm phân tích cơ chế hoạt động qua những hình vẽ phác thảo trên giấy: từ buồng đốt đến các đoạn ống dẫn nối tiếp.

"Anh định dùng thuốc súng làm lực đẩy?"

Cô ngập ngừng, chỉ tay vào bản vẽ.

"Ống này lớn hơn súng thường.

Tầm bắn có ổn không?"

Ánh mắt Quang Bình sáng lên, khóe miệng hơi giãn ra.

Anh buông thanh gỗ nhỏ, ngả người ra sau ghế.

"Tôi không dùng đạn.

Thứ được tống ra ngoài là chất cháy."

"Chất cháy... là thứ gì?"

"Đó là thứ sẽ khiến quân giặc phải kinh hồn bạt vía."

Chẳng đợi cô kịp hỏi thêm, anh đột ngột đứng dậy, đẩy ghế ra sau: "Nói suông khó mà hình dung.

Cô đi theo tôi."

Liên bước theo anh ra sân sau.

Màn đêm đã phủ kín.

Từng luồng gió lạnh lùa qua tán lá xào xạc cùng tiếng côn trùng rỉ rả.

Quang Bình cúi người, gỡ nắp một cái thùng gỗ nhỏ nơi góc sân.

Bên trong xếp vài hũ sành.

Anh cẩn trọng nhấc một hũ lên, từ từ mở nắp.

"Cẩn thận.

Đừng đứng quá gần!"

Cô hơi nghiêng người về trước, nhìn vào bên trong hũ.

Một thứ gì đó màu trắng đục, chìm dưới lớp nước.

Ánh đèn dầu hắt xuống, thứ bên trong hắt lên ánh sáng nhàn nhạt, mờ mờ xanh như hơi sương.

Một tia nhận thức chớp lên trong đầu cô.

Chất rắn màu trắng, ngâm trong nước, tự phát quang...

"Phốt pho trắng?"

Liên kinh ngạc thốt lên.

Theo bản năng, cô bước lùi lại phía sau hai bước, mắt dán chặt vào hũ nước như đang nhìn một con quái vật đang ngủ yên.

Quang Bình không hỏi lại cái tên lạ lẫm ấy.

Anh lặng lẽ quan sát phản ứng của Liên.

Sự kinh hãi lộ rõ trên gương mặt cô chính là câu trả lời xác đáng nhất.

Anh nhẹ nhàng đậy lại nắp hũ.

"Cô biết đặc tính của nó?"

"Nước không thể dập, gió không thể thổi tắt.

Nó sẽ cháy đến tận xương tủy người chạm phải."

Ở thời hiện đại, thứ này cần lò hồ quang điện và quy trình bảo hộ nghiêm ngặt.

Vậy mà anh đã tự điều chế bằng công cụ thô sơ.

Liên không dám tưởng tượng.

Điều này thật sự điên rồ.

Ánh mắt cô dời sang chiếc rương gỗ bạc màu.

Một sự thảng thốt choán lấy tâm trí.

"Làm sao anh có thể?"

Anh đặt nó trở về chỗ cũ.

Anh đóng rương, cài chốt cẩn thận:

"Có lẽ, chỉ là chút may mắn của kẻ mò mẫm trong đêm."

Liên buông một tiếng thở dài.

Anh gọi đó là "may mắn", nhưng cô thấy rõ: Anh đang dùng chính mạng mình để bù đắp cho sự thiếu hụt của một thời đại chưa đủ văn minh để chứa đựng thứ sức mạnh này.

"Tại sao phải liều đến vậy?"

"Nếu không dùng nó, ta lấy gì đối chọi với hoả khí bên kia?"

Anh đáp, giọng bình thản như nói về lẽ tất yếu.

Một sự im lặng kéo dài giữa khoảng sân sau vắng lặng.

Liên nhìn vào đôi bàn tay anh, ngước lên nhìn thẳng vào đôi mắt hằn tia máu ấy.

"Còn bao nhiêu thứ phải tính.

Làm sao anh hoàn thành chỉ trong ba ngày?"

Anh thở hắt ra một hơi, thừa nhận một gánh nặng đang đè lên vai:

"Ba ngày là thời hạn để tôi chứng minh lời mình nói.

Nếu không xong, cũng là lúc để biết mình chưa đủ sức gánh vác việc lớn."

"Nhưng ai sẽ dám đứng ra thử nghiệm một thứ nguy hiểm đến nhường này?"

Quang Bình đưa mắt nhìn vào khoảng không tối mịt phía trước, giọng nói bình thản đến lạnh lùng:

"Tôi không cần ai thử thay.

Sai ở đâu, tôi chịu ở đó."

Liên siết chặt tay, giọng run nhẹ:

"Anh... không sợ sao?"

"Nếu sợ mà bỏ, khác gì tự dập tắt lí tưởng."

Anh nghiêng mặt nhìn về chiếc rương gỗ: "Chết thì dễ.

Thất bại cũng quen rồi.

Điều tôi sợ nhất... là mọi công sức cuối cùng lại vô ích."

Cô bước lại gần hơn một bước, nỗi sợ hãi ban đầu đã bị thay thế bằng một quyết tâm khác.

"Tôi không rành chế tạo, nhưng tôi biết cách thử nghiệm sao cho bớt nguy hiểm.

Nếu anh cho phép... tôi muốn giúp."

Quang Bình im lặng một lúc.

Anh đã quá quen với những cái lắc đầu và bước chân lùi lại.

Nhưng lần này, đã có ai đó thật sự muốn đồng hành.

"Có người đi cùng, đường này cũng bớt cô độc."

Liên nhìn anh, nhận ra những vệt mệt mỏi đã hằn sâu trên trán.

Cô khẽ mỉm cười nhắc nhở:

"Trước khi tính chuyện luyện lửa, anh ăn cơm đi đã.

Đừng để sức cùng lực kiệt."

Quang Bình bật cười nhẹ, như vừa bị cô kéo khỏi dòng suy nghĩ.

"Phải rồi..."

Anh đưa tay vuốt mặt: "Tôi quên béng mất."

___

*Đoạn thơ đối thoại trên là sáng tác cá nhân của tác giả.

Khi chia sẻ hoặc đăng tải ở nơi khác, vui lòng ghi rõ nguồn.
 
Phượng Hoàng Rực Lửa Trời Thăng Long
Chương 21: Mặc gian nguy vững chí bền gan


LƯU Ý AN TOÀN:

Các mô tả về hóa chất và vũ khí trong chương này nhằm phục vụ bối cảnh hư cấu của truyện.

Tuyệt đối không bắt chước dưới bất kì hình thức nào.

Mọi hành vi thử nghiệm có thể gây nguy hiểm đến tính mạng và vi phạm pháp luật.

---

Gian nhà gỗ rơi vào khoảng lặng trầm mặc.

Quang Bình ngồi đó, sơ đồ hỏa hổ trải rộng trước mặt, chi chít những chú thích.

Liên ngồi đối diện, chăm chú quan sát cấu tạo, đôi mắt dừng ở những đoạn thành ống được tô đậm.

Cô hơi nghiêng người, lên tiếng phá vỡ sự tĩnh lặng:

"Khi thuốc súng cháy, vỏ đồng sẽ nóng lên rất nhanh.

Tay người... khó giữ được lâu."

"Tôi không cầm tay trần."

Anh đẩy nhẹ một tờ giấy sang bên.

"Gắn vào cán gỗ dài, như cán côn hay thương.

Dễ điều hướng hơn, lại giữ được khoảng cách."

Liên nhìn sang xấp giấy bên cạnh: những hình vẽ ống tròn lớn nhỏ, vài tờ còn vương dấu cháy sém nơi mép giấy.

"Nhiều kích cỡ như vậy..."

Cô ngập ngừng.

"Anh hẳn đã thử không ít lần."

Anh khẽ thở ra, đuôi mắt hằn lên vài nếp nhăn mờ.

"Ống lớn thì hỏa lực phân tán, không vươn xa.

Thu hẹp lại, sức ép tăng, thành ống không chịu nổi."

Cuộc trao đổi không dừng ở một câu hỏi hay một lời đáp.

Quang Bình nói về những lần thử trước đó, tăng dần lượng thuốc súng, thay đổi độ dày thành ống.

Liên lắng nghe, thỉnh thoảng góp ý về việc gia cường khớp nối bằng vòng đai để tản nhiệt.

Nét bút của anh lướt nhanh hơn, nối lại những khoảng còn bỏ ngỏ.

Ánh mắt cô dừng lại ở góc nghiêng gương mặt anh.

Hàm dưới siết nhẹ mỗi khi anh dừng để suy nghĩ.

Sự cẩn trọng hiện rõ trong cách anh dò từng bước, không vội vàng, không bỏ sót.

Ở thời đại của cô, mọi thứ gói gọn trong công thức, sai thì sửa.

Còn ở đây, mỗi lần sai có thể phải trả giá bằng máu.

Liên dời mắt sang nghiên mực đã cạn từ lúc nào.

Cô cầm thỏi mực lên mài, nhịp tay đều đặn.

Trong khoảng lặng ấy, kiến thức hóa học cũ dần xâu chuỗi.

Phốt pho trắng khi cháy không chỉ có lửa.

Khói của nó bám lấy hơi thở, len vào phổi, âm thầm phá hủy từ bên trong.

Liên bất giác rùng mình, lòng bàn tay rịn mồ hôi lạnh.

"Mực đặc quá... sẽ khó viết."

Giọng anh kéo tâm trí cô trở lại.

Liên giật mình nhìn xuống.

Mực đã trở thành hỗn hợp đặc quánh, bám chặt thỏi mực và mặt nghiên đá.

Cùng lúc, cánh tay Quang Bình đưa ra, dừng lại một khoảng vừa đủ trước thỏi mực như chờ đợi.

Liên hiểu ý, lập tức buông tay.

Anh rót thêm chút nước vào nghiên, cầm thỏi mực mài tiếp một cách nhẹ nhàng.

"Cô đang bận tâm điều chi ư?"

Liên hít một hơi thật sâu, như muốn xua đi cảm giác ngột ngạt vừa nảy sinh trong trí tưởng tượng:

"Có một nguy cơ khác.

Không phải lửa, mà là khói."

Anh hơi nhíu mày:

"Dùng hỏa công thì phải canh hướng gió, đó là lẽ thường."

Cô lắc đầu, mắt xoáy sâu vào vệt mực đen đang tan dần:

"Không chỉ gây nguy cho giặc.

Những người trực tiếp thử nghiệm, hít thứ khói này thường xuyên, phổi sẽ mục ruỗng dần.

Không đau ngay, nhưng nó tàn phá từ bên trong."

Quang Bình đặt thỏi mực xuống, đầu ngón tay còn vương vệt đen nhạt.

Giữa những lần dò dẫm đầy may rủi, lời cô giúp anh nhìn rõ hơn những vùng tối mà kinh nghiệm xương máu chưa chạm tới.

Anh đứng dậy, bước về phía cửa sổ đang mở.

"Cô nghĩ nên làm thế nào?"

Liên đưa tay vén vài sợi tóc mai lòa xoà, nhìn theo hướng mắt anh ra khoảng sân tối, nơi những tán lá đung đưa như bóng ma chập chờn.

"Tôi nghĩ... có thể dùng vài sợi vải buộc lên cọc cao để xác định.

Ta chọn vị trí phun lửa thuận gió, tránh khói tạt ngược về phía mình."

"Bình thường chỉ thử thuốc súng, kiểm tra các ống và lượng thuốc.

Thứ kia còn quý hơn vàng.

Mỗi lần dùng đều phải cẩn trọng tuyệt đối."

Anh xoay người lại, bóng tối ngoài cửa sổ dường như đổ thêm sức nặng lên đôi vai anh.

Ánh mắt anh trĩu xuống, dừng nơi đôi bàn tay mảnh khảnh của cô một lúc.

Khi anh ngẩng lên và chạm phải ánh nhìn điềm tĩnh của Liên, những nét căng thẳng trên gương mặt mới dần giãn ra.

"Ngày mai, cô theo tôi đến chỗ thử được chăng?

Tiện cho cô quan sát, ghi lại từng bước thử nghiệm."

Nỗi sợ vẫn hiện hữu như bóng tối bám theo từng bước chân.

Thế nhưng, nhìn cách anh lắng nghe, cách anh dừng bút để cân nhắc, nó không còn là lí do để cô lùi bước.

Nếu có thể cảnh báo trước một hiểm họa mà người khác chưa kịp thấy, thì việc đứng ngoài mới khiến cô hối hận.

"Được, tôi sẽ đi cùng anh."

Ngay từ khoảnh khắc quyết định mở lời, cô đã chấp nhận những gì mình sẽ phải đối mặt: sức nóng bỏng rát của thuốc súng và cả hệ lụy tàn khốc mà thứ vũ khí kia có thể gây ra.

Anh bước trở lại bàn, dời mắt xuống sơ đồ hỏa hổ đang trải rộng, ngón tay chạm nhẹ lên mép giấy.

"Việc bên trại ngựa, tôi sẽ cho người thu xếp.

Cô về nghỉ đi."

Liên đứng dậy, lướt mắt qua những nét mực chằng chịt như mê cung.

Cô lặng lẽ lùi lại, từng bước rời khỏi bàn làm việc.

Khi đến ngưỡng cửa, gió đêm lạnh lẽo lùa qua khiến tóc cô lay động.

Cô dừng chân, một tay vịn khung gỗ nhám sần, quay đầu nhìn về dáng người cúi thấp bên ánh đèn dầu.

"Hỏa hổ cần người đúc, nhưng cũng cần người cầm.

Đừng để mình quá sức."

"Tôi tự có chừng mực."

Quang Bình vẫn ngồi đó, cái tĩnh mịch của gian nhà gỗ dường như không còn nặng nề như trước.

Anh đưa bàn tay còn vương vệt mực lên, nắm lại rồi buông ra, cảm nhận cái mỏi nhức bấy lâu bị guồng công việc che lấp.

Một nụ cười thoáng qua nơi khóe môi.

Ngoài kia, hẻm núi tối sâu hun hút với những đốm lửa tuần tra lập lòe như sao lạc.

Con đường phía trước vẫn mịt mờ, nhưng bóng tối dường như đã bớt khắc nghiệt phần nào.

---

Sương mù còn giăng như một dải lụa trắng vắt qua sườn núi.

Quang Bình dẫn Liên men theo một lối mòn hẹp, lọt thỏm giữa khe núi sâu hun hút.

Trong bầu không khí tĩnh mịch, loáng thoáng vọng lại tiếng kim loại va chạm, khua vang lanh lảnh.

Vừa qua khúc quanh, một khoảng không rộng mở hiện ra.

Bãi đất bằng phẳng, chung quanh xếp đầy những sọt than và bao cát chất thành đống.

Gian nhà gỗ đơn sơ tựa lưng vào vách đá.

Phía trước sân, hai người đàn ông đang lúi húi làm việc.

Nghe tiếng bước chân, cả hai chợt ngừng tay, quay mặt về phía Liên.

Quang Bình dừng bước, cất tiếng:

"Anh Lân, anh Sở!

Đây là cô Liên.

Vài ngày tới sẽ ở đây để theo dõi và ghi chép các bước thử."

Phan Văn Lân lau bàn tay ám khói vào vạt áo chàm, khẽ gật đầu chào cô.

Dáng người anh mảnh khảnh, phong thái toát lên vẻ chững chạc, điềm tĩnh.

Văn Lân nheo mắt nhìn cô, vẻ dò xét hiện rõ trong cái nhíu mày.

"Nơi khói lửa này, e là làm khó cho đôi tay cầm bút của cô chăng?"

Liên không né tránh, cô bình thản đối diện với những vết sẹo bỏng loang lổ nơi cánh tay trần của Lân.

Cô đến đây không phải để dạo chơi, mà để cùng họ bước vào vùng khói lửa.

"Mực chỉ sợ lòng người không định, chứ chẳng sợ bụi than."

Ngô Văn Sở đứng bên cạnh - thân hình vạm vỡ - bỗng đập mạnh bàn tay xuống mặt bàn, cười vang một tiếng sang sảng:

"Khá lắm!

Cái gan này lớn hơn mấy gã lính mới của tôi rồi đấy."

Sau vài câu xã giao, mọi người nhanh chóng vào việc.

Liên tiến lại gần giá để hỏa hổ.

Trước mặt cô là những ống đồng dài chừng hai gang tay, phần bầu hỏa phình to ở giữa thân được quấn thêm những vòng đai gia cố.

Quang Bình nói sơ qua cách đánh dấu từng ống để theo dõi độ bền sau mỗi lần bắn.

Cô dời mắt sang chiếc sọt chứa phế phẩm: những ống đồng nứt toác, vành miệng thâm đen nham nhở, cho thấy vô số lần họ đứng giữa khói bụi, thất bại rồi cải tiến.

Thuốc súng đã viên sẵn thành từng viên nhỏ để dễ nạp và định lượng.

Hai người thống nhất bắt đầu từ lượng thuốc ổn định nhất, so sánh hiệu quả giữa các loại ống dài ngắn.

Để đo tầm bắn an toàn, họ dùng hỗn hợp bột đá vôi và nhựa cây thay cho phốt pho.

Liên mở sổ, đặt bút kẻ những đường dọc ngang dứt khoát.

Quang Bình đứng quan sát, ánh mắt anh dừng lại ở những ô vuông đang dần hiện ra dưới ngòi bút của cô.

Anh không hỏi, chỉ im lặng lùi lại một bước để dành không gian cho cô làm việc.

Trên bãi tập, các bao cát được đặt theo hàng, mốc khoảng cách rõ ràng.

Quang Bình phân công vị trí, nhắc lại những điểm cần lưu ý.

Văn Lân đứng ở phiến đá cao, dùng cờ báo hiệu tầm bắn, còn Liên căn cứ vào đó để ghi lại.

Văn Sở bắt đầu nạp hỏa dược.

Anh dùng chiếc que gỗ đầu bọc vải dạ, nén nhẹ thuốc súng xuống đáy ống, rồi đến hỗn hợp bột vôi.

Một khoảng lặng kéo dài vài giây, Liên nghe rõ tiếng tim mình đập thình thịch trong lồng ngực.

Cô nín thở, ngòi bút đặt sẵn trên trang giấy trắng.

Quang Bình bước ra giữa bãi đất.

Vai anh vững chãi nâng khẩu hỏa hổ gắn trên cán gỗ dài nhắm thẳng về phía trước.

"Khai hỏa!"

Không phải tiếng nổ chấn động, mà là một tiếng "phựt" đanh gọn, nối tiếp bởi tiếng "hù... xè..." như gió rít qua khe hẹp.

Một luồng bụi trắng tống mạnh ra không trung, bắn rào rào xuống những bao cát phía trước.

Khói thuốc súng tràn ra, mù mịt và nồng nặc mùi lưu huỳnh.

Liên đứng ở rìa bãi tập, ngòi bút lướt nhanh.

Thay vì ghi rời rạc, cô vẽ biểu đồ, nối các điểm thành đường cong.

Đỉnh đường cong ấy chính là giới hạn họ đang tìm.

Hết lần này đến lần khác, cờ hiệu của Văn Lân phất lên từ phía xa.

Đường mực nhích dần rồi chững lại.

Quang Bình nhìn vào trang sổ, đôi chân mày nhíu chặt.

Tầm bắn đã cải thiện, nhưng vẫn chưa đạt đến ngưỡng anh kì vọng để có thể áp chế địch từ xa.

"Nhồi thêm dược, thử lại mẫu ống dày hơn!"

Nhịp độ dồn dập hơn.

Nhìn đường cong dần lao dốc trên mặt giấy, Liên nhận ra một quy luật: khi lượng thuốc súng tăng quá mức, luồng hỏa lực không bay xa hơn mà bị tán xạ ngay khi rời miệng ống.

Sau khi tiếng nổ cuối cùng lặng đi, Văn Sở là người đầu tiên sấn sổ chạy lại.

Anh ta lau mồ hôi trên trán bằng bàn tay thô kệch, bước lại gần bàn gỗ.

"Lạ thật, sao lần nhồi mạnh nhất lại bắn kém đi?"

Liên chỉ vào vệt mực vừa quặt xuống đột ngột trên sơ đồ:

"Vì chúng ta đã chạm đến giới hạn.

Giống dòng nước dồn qua cổ chai quá hẹp: càng mạnh càng tắc, càng tung tóe ngược."

Anh ta nhìn chằm chằm vào cuốn sổ như đang cố đọc một loại mật mã.

Cách trình bày này tuy lạ lẫm, nhưng lại dễ thấy được sự chênh lệch giữa các lần bắn mà không phải mất công tự so sánh.

Quang Bình lặng im nhìn những vệt vôi trên bao cát, bất ngờ ra hiệu cho Văn Sở chuẩn bị lượt bắn cuối cùng với lượng thuốc tối đa.

Trán Liên toát mồ hôi lạnh khi cô nhìn thấy Sở bắt đầu dốc thêm dược vào bầu hỏa.

Trên mặt giấy, đường cong dữ liệu đã chạm đến điểm gãy - một bước nữa thôi, nó sẽ không còn là quỹ đạo bay mà là một vụ nổ.

Liên vội gọi lớn:

"Khoan đã!"

Tiếng gọi bật ra nhanh hơn ý nghĩ.

Cô đứng bật dậy, bàn tay vẫn siết chặt cuốn sổ.

"Chúng ta đã chạm ngưỡng rồi.

Nhồi thêm nữa, áp suất sẽ làm hỏng ống.

Tại sao phải mạo hiểm?"

"Ra trận, lính không có thì giờ để đong đếm.

Tôi cần phải biết, quá tay thì hậu quả đến đâu."

Liên lặng đi.

Cô nhìn đôi bàn tay ám khói của Bình đang siết nhẹ cán gỗ - những thớ cơ hơi gồng lên để khống chế phản lực.

Ánh mắt cô dời từ vết mực đánh dấu ở ngưỡng thuốc tối đa trên sơ đồ sang mẫu ống đồng vẫn còn nguyên vẹn sau cú bắn dữ dội nhất.

Anh không cố ép món vũ khí phải vươn xa hơn bằng mọi giá; anh dò tìm cái ngưỡng nơi người lính có thể làm chủ hỏa lực, mà không phải đánh cược bằng xương máu.

"Tôi hiểu.

Nhưng nếu thử giới hạn cực đoan, tuyệt đối không được cầm tay."

Quang Bình lặng im một lát rồi gật đầu.

Chiếc ống được cố định vào giá đỡ, dùng dây giật hỏa từ xa.

Một tiếng nổ dữ dội hơn hẳn bình thường vang lên.

Khi khói tan, mọi người chạy lại xem xét.

Trên phần bầu hỏa phình to, một vết nứt dài xuất hiện nhưng thân ống vẫn giữ được hình dạng đại thể.

Quang Bình khẽ thở phào.

Anh đứng im một lúc, mắt dán vào vết nứt dài trên bầu hỏa.

Vết nứt không sâu đến mức phá hủy, nhưng đủ để nhắc nhở về giới hạn mong manh.

Đôi vai anh hơi chùng xuống, không phải vì mệt, mà như trút bớt một phần gánh nặng vô hình.

Trời dần về chiều, bãi tập trở lại vẻ yên ắng.

Liên ngồi nghỉ trên tảng đá, đặt cuốn sổ ghi chép sang một bên.

Quang Bình bước lại, ngồi xuống đầu bên kia.

Anh đưa mắt nhìn về phía bãi thử, nơi những bao cát vẫn còn in vệt trắng loang lổ.

"Cô mệt không?

Tay cầm bút cả ngày, đứng giữa bụi khói, lại còn phải chịu đựng những lúc tôi quyết định thử thêm..."

Liên xoay nhẹ cổ tay, các khớp xương khẽ kêu một tiếng rất nhỏ.

Cô lắc đầu:

"Mệt thì có.

Nhưng chưa đến mức không cầm nổi bút."

Quang Bình gật nhẹ, mắt dừng lại trên cuốn sổ lem vôi trắng của cô:

"Cảm ơn cô.

Những đường cong ấy... giúp chúng tôi tránh được nhiều lần thử vô ích."

Liên hơi ngượng ngùng, cúi đầu nhìn xuống tay mình:

"Tôi chỉ làm điều mình có thể.

Còn anh... anh mới là người gánh cả trách nhiệm."

Anh đứng dậy trước, tay phải đặt nhẹ lên mép tảng đá.

"Để tôi đưa cô về."

Ánh chiều tà phủ màu vàng nhạt lên lối mòn đầy cỏ dại.

Hai bóng người đổ dài trên mặt đất gồ ghề, lặng lẽ song hành.

Cô khẽ liếc sang anh, lòng chợt thấy nhẹ nhõm lạ thường giữa những ngày dài khói lửa.

---

Ngày thử nghiệm thứ hai trôi qua trong tiếng nổ vang vọng và bụi đá mù mịt, nhưng nhịp độ đã không còn sự dò dẫm như trước.

Nhờ vào những đường cong dữ liệu mà Liên ghi chép, họ không còn phí sức vào những mẫu ống quá mỏng hay lượng thuốc quá tải.

Đến khi ráng chiều trải dài trên hẻm núi, họ cuối cùng cũng chạm tới mức cân bằng mong muốn: giữa độ dày của ống đồng, khối lượng của dược và tầm vươn của hỏa lực.

Từ bãi thử trở về, Quang Bình mang theo sơ đồ xuống xưởng đúc.

Anh ở lại đó suốt nhiều giờ liền, trực tiếp giám sát những người thợ đổ khuôn mẫu hoàn thiện nhất.

Đêm đã về khuya khi anh trở lại gian nhà gỗ.

Ánh đèn dầu trong gian nhà chính vẫn sáng, hắt bóng một dáng người mảnh mai xuống nền đất.

Anh dừng bước bên ngưỡng cửa, bụi than từ lò đúc vẫn còn vương trên vạt áo.

Trong phòng, Liên đang ngồi trên chiếc chõng tre, bên cạnh là xấp vải thô.

Cô dùng tay xé mảnh vải thành từng sợi mảnh, cuộn lại thành vòng.

"Cô vẫn chưa nghỉ sao?"

"Cũng sắp xong rồi."

Cô không ngẩng đầu, tay vẫn tiếp tục công việc.

"Tình hình bên đó thế nào?"

"Đang làm nguội.

Sáng mai sẽ có mẫu hoàn thiện."

Giữa gian nhà, hình ảnh cô tỉ mẩn với những cuộn vải hiện lên như một sự đối lập với thứ vũ khí tàn khốc đang dần hình thành.

Sự hiện diện của cô khiến áp lực trong anh nhẹ bớt phần nào.

Anh bước vào, ngồi xuống chiếc ghế gỗ đối diện.

"Lúc ở bãi thử, tôi thấy cô nhìn những ống đồng bị nứt rất lâu."

Anh trầm giọng, mắt nhìn vào thớ vải đang căng ra.

"Cô sợ thứ này, hay sợ người sẽ phải đối đầu với nó?"

Liên dừng tay, ánh đèn dầu leo lét phản chiếu trong đôi mắt cô một vẻ kiên định đến lạ lùng.

"Tôi sợ sự mất kiểm soát.

Vũ khí chỉ là công cụ, nhưng khi lửa đã rời miệng ống, nó không còn phân biệt được ai là địch."

Anh nhìn đôi bàn tay Liên bắt đầu hằn lên những vết đỏ.

Anh im lặng một lúc, đưa tay cầm lấy phần vải chưa xé, giúp cô giữ chặt một đầu.

"Ngày mai, khi dùng tới thứ ấy, tôi sẽ đứng ở vị trí đầu gió.

Cô và anh em sẽ đứng cách xa tôi ít nhất mười trượng[71]."

Liên không phản đối.

Cô hiểu đó là cách anh bảo vệ mọi người, cũng là cách anh trực tiếp gánh vác trách nhiệm với thứ vũ khí mình tạo ra.

"Tôi cũng chuẩn bị thêm ít vải sạch phòng khi có sự cố."

Anh siết nhẹ đầu vải, một tiếng xoẹt vang lên khi anh giúp cô xé đôi dải vải thô.

"Được.

Cẩn trọng là tốt."

Trong gian nhà, chỉ còn tiếng vải xé đều đặn.

Họ chuẩn bị cho ngày mai – ngày hỏa hổ sẽ phun lửa, và bản lĩnh con người sẽ được thử lửa cùng nó.

___

[71]Trượng: là một đơn vị đo chiều dài cổ của Việt Nam.

Một trượng bằng 10 thước, tương đương 4,25m đến 6,45m tùy giai đoạn.
 
Phượng Hoàng Rực Lửa Trời Thăng Long
Tài liệu tham khảo


I.

Tư liệu chính sử

Quốc sử quán triều Nguyễn, 1998.

Khâm định Việt sử thông giám cương mục.

Hà Nội: Nxb Giáo dục.

II.

Tư liệu ghi chép đương thời

Quốc sử quán triều Nguyễn, 2002.

Đại Nam thực lục.

Hà Nội: Nxb Giáo dục.

Nội các triều Nguyễn.

Khâm định Đại Nam hội điển sự lệ, quyển 78: Y quán.

Dã sử lược biên Đại Việt quốc Nguyễn triều thực lục, quyển 8 (Thế Tông Hoàng đế kỷ).

Lê Quý Đôn.

Phủ biên tạp lục, quyển 6: Sản vật.

Phan Huy Chú, 2007.

Lịch triều hiến chương loại chí, tập 1.

Hà Nội: Nxb Giáo dục.

Ngô gia văn phái, 2024.

Hoàng Lê nhất thống chí.

Hà Nội: Nxb Văn học.

Barrow, John, 1806.

A Voyage to Cochinchina in the Years 1792-1793.

London: T.

Cadell & W.

Davies.

III.

Tư liệu bổ trợ: các công trình biên khảo hiện đại

Hoa Bằng (Hoàng Thúc Trâm), 2023.

Quang Trung - Anh hùng dân tộc (1788 - 1792).

Hà Nội: Nxb Chính trị Quốc gia Sự thật.

Quách Tấn, Quách Giao, 2024.

Nhà Tây Sơn.

Hà Nội: Nxb Chính trị Quốc gia Sự thật.

Trần Trọng Kim, 2025.

Việt Nam sử lược.

Hà Nội: Nxb Văn học.

Tạ Chí Đại Trường, 1973.

Lịch sử nội chiến ở Việt Nam từ 1771 đến 1802.

Sài Gòn: Nxb Văn Sử Học.

Đoàn Thị Tình, 2006.

Trang phục Việt Nam.

Hà Nội: Nxb Mỹ thuật.

IV.

Tư liệu văn học - nghệ thuật - đời sống

Vũ Văn Kính, 2005.

Đại từ điển chữ Nôm.

TP.

Hồ Chí Minh: Nxb Văn nghệ.

Ngô Thì Nhậm, 2024.

Tam thiên tự (Đoàn Trung Còn biên soạn).

Hà Nội: Nxb Hồng Đức.

Khuyết danh.

Tuồng Sơn Hậu.

Đoàn Thị Điểm.

Truyền kỳ Tân Phả.

Vũ Quốc Trân.

Bích Câu kỳ ngộ (chữ Nôm).
 
Phượng Hoàng Rực Lửa Trời Thăng Long
Lời tác giả


Trong quá trình thực hiện tác phẩm này, người viết đã tham khảo nhiều nguồn tư liệu khác nhau, từ chính sử, các công trình nghiên cứu đến một số tác phẩm văn học và dã sử.

Những nguồn không phải chính sử được sử dụng như chất liệu để gợi không khí, bối cảnh và tinh thần thời đại, không nhằm xác quyết hay thay thế những sự thật lịch sử đã được ghi chép.

Với lòng tôn trọng dành cho lịch sử, tác phẩm kết hợp lăng kính cá nhân để dệt nên những chi tiết sáng tạo giữa các khoảng lặng mà sử sách còn bỏ ngỏ.

Mọi yếu tố hư cấu đều tập trung vào mục đích nghệ thuật và dòng chảy cảm xúc, trên tinh thần bảo toàn tính chân thực của các sự kiện cũng như hình tượng các nhân vật lịch sử.

Hi vọng câu chuyện này sẽ thay lòng tri ân gửi đến tiền nhân và những người đã luôn yêu mến sử Việt.
 
Phượng Hoàng Rực Lửa Trời Thăng Long
THÔNG BÁO


Quý độc giả thân mến,

Cảm ơn bạn đã yêu mến và đồng hành cùng "Phượng Hoàng rực lửa trời Thăng Long" trong thời gian qua.

Trước dự thảo Luật Sở hữu trí tuệ sửa đổi, cụ thể là khoản 5 Điều 7, với quy định cho phép các công ty AI sử dụng nguồn dữ liệu đã công bố để huấn luyện mô hình mà không cần trả tiền cho chủ sở hữu nếu đáp ứng một số điều kiện, mình nhận thấy nguy cơ ảnh hưởng tiêu cực đến hoạt động sáng tác văn học là rất rõ.

Vì lí do đó, mình quyết định dời nền tảng đăng tải các chương tiếp theo của truyện sang:

- Truyện Nhà Ong: truyennhaong.vn (app TNO)

- Rookies: rookies.vn (dự kiến)

Một số chương sẽ được khóa.

Với mong muốn hỗ trợ những bạn còn hạn chế về kinh phí, mình sẽ mở khóa các chương để bạn đọc miễn phí vào những ngày sau:

Các ngày kỉ niệm lịch sử gắn với bối cảnh truyện:

- Ngày lên ngôi Hoàng đế của vua Quang Trung (25/11 âm lịch)

- Chiến thắng Ngọc Hồi - Đống Đa (mùng 3 đến mùng 5 Tết Nguyên đán)

- Chiến thắng Rạch Gầm - Xoài Mút (19 đến 20/1 âm lịch)

- Ngày mất vua Quang Trung (29/7 đến 1/8 âm lịch)

- Ngày mất công chúa Ngọc Hân (8/11 âm lịch)

Các ngày lễ và kỉ niệm khác:

- Tết Dương lịch (1/1)

- Giỗ Tổ Hùng Vương (10/3 âm lịch)

- Ngày Giải phóng miền Nam, Thống nhất Đất Nước (30/4)

- Ngày Quốc tế Lao động (1/5)

- Ngày Quốc khánh (2/9)

- Giáng Sinh (24 đến 25/12)

- Sinh nhật tác giả (25/8)

Tại Wattpad, mình cũng sẽ mở chương vào các ngày trên.

Một lần nữa, cảm ơn sự ủng hộ của bạn dành cho tác phẩm.

Tái bút: Để bạn tiện theo dõi, các ngày âm lịch sẽ được chuyển sang dương lịch ở phần bên dưới.

Thân mến,

Cung Thành Minh Mỹ

---

Các ngày mở chương theo dương lịch năm 2026:

Ngày 01/01/2026

Ngày 13/01/2026

Ngày 19 đến 21/02/2026

Ngày 07 - 08/3/2026

Ngày 26/4/2026

Ngày 30/4/2026

Ngày 01/5/2026

Ngày 25/8/2026

Ngày 02/9/2026

Ngày 10 - 11/9/2026

Ngày 16/12/2026

Ngày 24 - 25/12/2026
 
Back
Top Dưới