Ngôn Tình Phượng Hoàng Nghịch Mệnh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Phượng Hoàng Nghịch Mệnh
Chương 40: 40: Chặt Đứt Cánh Phượng Rút Bỏ Chân Thân


Ở một ngọn núi cách kinh thành hàng trăm dặm, Dạ Minh Lang cảm nhận được huyết khi dồi dào của Phượng Hoàng liền có động tĩnh.

Hắn chạy vội ra ngoài, ngước nhìn lên bầu trời một màu đỏ rực, cột huyết khí thoát ra từ hoàng cung của nước Thục.
"Chết tiệt! Không ngờ nữ nhân ấy thực sự là Phượng Hoàng.

Thục Vương...!ngươi thật nhẫn tâm."
"Minh Lang, có chuyện gì vậy? A, bầu trời tại sao...!lại đỏ thế này?"
Dạ Minh Lang quay người, hắn nắm chặt lấy bả vai của Lạt Chân.
"Tiểu Chân, nàng có thể giúp ta một chuyện, được không?"
"..."
Nam nhân khoác trên mình long bào uy nghiêm, huyết khí của Phượng Hoàng bắn lên y phục liền tạo ra một vết cháy xém.

Hắn sợ hãi lùi lại, ánh mắt trợn tròn lên hưởng thụ khoảnh khắc đau đớn tột cùng của Ngụy Linh Hy, miệng cười như không thể dừng lại.
"Hahaha! Hahahaha! Cuối cùng...!cuối cùng ta cũng đã có thể chính tay g/iết chết ngươi! Hahaha!"
"Người đâu! Trói con yêu nữ này lại, diễu khắp kinh thành!"
"Rõ!"
Ngụy Linh Hy một lần nữa bị trói chặt tay chân, ném vào cũi gỗ diễu khắp kinh thành.

Những người dân vô cùng lo sợ, tất cả đều nép vào hai bên đường, dùng ánh mắt kinh hãi nhìn nữ nhân tàn tạ ngồi trong cũi gỗ.
"Yêu nữ, mau chết đi!"
Một người trên đường thẳng tay ném rau bẩn vào trong xe, tiếp sau đó là những kẻ hùa vào, dùng hết những thứ bẩn thỉu, gạch đá, trứng đều ném hết về phía của Ngụy Linh Hy.
Ngụy Huyền Ẩn lần này muốn vào kinh thành để chúc mừng tỷ tỷ vì được sắc phong, ai ngờ đi đến chợ liền bắt gặp cảnh tượng này.

Y đứng trong làn người đông đúc, giương ánh mắt vừa sợ hãi vừa yếu đuối nhìn lên nữ nhân kia.
"Tỷ tỷ..."
Ngụy Linh Hy vốn dĩ chẳng để tâm tới mọi thứ, nhưng giọng nói run rẩy ấy lại lọt vào tai, nàng lập tức quay qua nhìn.

Đệ đệ Ngụy Huyền Ẩn ánh mắt đẫm nước nhìn nàng, y vội chạy theo chiếc xe, vẫn không tin tỷ tỷ của mình là yêu nữ.
"Huyền Ẩn...!đừng...!mau đi đi..."
Nàng lắc đầu nhìn y, ánh mắt nuối tiếc lo sợ như muốn mắng y không được chạy theo.

Thế nhưng, Ngụy Huyền Ẩn sao có thể trơ mắt nhìn tỷ tỷ mà mình yêu thương bị người ta hành hạ?
Y mặc cho nàng có là yêu nữ, hay vẫn là tỷ tỷ hiền lành Ngụy Linh Hy vẫn liều mạng chạy theo, nước mắt rơi lã chã.
"A Hy, A Hy! Tỷ tỷ của ta không có tội gì hết, tỷ tỷ của ta không phải yêu nữ! Mau thả tỷ ấy ra!"
"Tên nào ngu ngốc dám nhiều lời ở đây?"
Thuộc hạ của Huyễn Tư Khanh quay đầu, chặn Ngụy Huyền Ẩn lại.
"Tỷ tỷ? Hóa ra là đệ đệ của yêu nữ à?"
"Tỷ tỷ của ta không phải yêu nữ, mau thả tỷ ấy ra!" Ngụy Huyền Ẩn gào lên.
"Huyền Ẩn, mặc kệ ta, mau đi đi!"
Tên thuộc hạ nhìn qua nhìn lại, cảnh tượng này thật thú vị, hắn cười xòa.
"Cảm động thật đấy.

Vậy cũng tốt, ta sẽ cho ngươi cùng ả yêu nữ này cùng xuống hoàng tuyền!"
"Huyền Ẩn!"
Thanh kiếm sắc nhọn vừa giáng xuống, chỉ cách đúng một phân, luồng sức mạnh bỗng nhiên xuất hiện từ chiếc vòng mà Ngụy Thừa Ẩn đeo trên tay đã cứu mạng y, khiến cho đám thuộc hạ ấy bị hất văng ra xa.
Tất cả mọi người ầm ĩ chạy tán loạn, một mực kinh hãi trước cảnh tượng ấy.

Ngụy Huyền Ẩn ngơ ngác nhìn vào chiếc vòng ở tay, mơ hồ đoán ra được một phần.

truyện teen hay
"Huyền Ẩn, mau đi đi! Mau trở về Ngụy gia, bảo vệ Ngụy gia! Tỷ không sao cả, mau đi!"
"Không, tỷ tỷ..."
"Đệ không nghe lời ta nói sao, mau đi! Mau lên!"

Ngụy Linh Hy dùng hết sức lực để hét lên, Ngụy Huyền Ẩn nước mắt dòng rã, nhưng y không còn cách nào khác, đành chật vật đứng dậy chạy khỏi sự truy sát của đám binh lính.
.........
Ngụy Linh Hy bị giam trở lại ngục tối, cho dù vết thương trên ngực đã không còn đáng ngại, nhưng đôi cánh bị chặt đứt của nàng vẫn không ngừng rỉ ra huyết khí.

Cánh Phượng Hoàng chứa đựng một nửa sức mạnh, năng lực tự chữa của nàng cũng không thể khiến nó lành lại.
Huyễn Tư Khanh từ lâu đã tra cứu thêm rất nhiều thông tin về Yêu tộc, hắn còn mời đến một vị yêu sư, tinh thông trừ yêu diệt ma, mượn danh của Huyễn Dạ Khuyết ra lệnh cho ông rút đi chân thân Phượng Hoàng.
"Đá phong ấn đã được sửa chữa và tu cải, thu lại sức mạnh của Phượng Hoàng vào đây sẽ khiến người đeo nó có được năng lượng bảo hộ của sức mạnh ấy."
Huyễn Tư Khanh làm sao không muốn độc chiếm nó? Một chuyện tốt thế này, hắn không dám đụng đến vì Huyễn Dạ Khuyết còn chưa chết, chư thần vẫn tin tưởng, hơn nữa Ngụy Linh Hy mất đi chân thân nhưng chỉ cần có cơ hội, nàng nhất định sẽ cướp lại bất cứ lúc nào.
Hắn muốn đoạt ngôi vị, đứng lên vị trí cao nhất, nhưng cũng muốn từng bước một an toàn.
Bọn họ đi đến đại lao, đứng trước mặt nữ nhân nhếch nhác, bẩn thỉu đang bị trói chặt.

Lão yêu sư nhíu hàng lông mày nhìn nàng, khẽ gật đầu sau đó đưa chiếc vòng ngọc về phía trước.
"Yêu phi, sức mạnh của ngươi quá lớn, thay vì làm hại bách tính, hãy để sức mạnh ấy dùng cho mục đích tốt."
"Chân thân của ta...!không phải ai...!cũng có thể tùy tiện...!dùng...!Aaa!"
Ngụy Linh Hy chưa dứt lời, lão yêu sư đã nhân cơ hội rút đi toàn bộ sức mạnh của Phượng Hoàng phong ấn vào trong chiếc vòng ngọc.

Ngụy Linh Hy vì chưa thể dung hợp nên rất nhanh đã bị rút sạch đi chân thân, cả cơ thể tiểu tùy không còn sức sống.

"AAAA! A...!A...!!!"
Nàng gào thét lên một cách đau đớn, giọt huyết lệ rơi xuống lăn dài trên gò má nóng ran, tràn theo luồng sức mạnh rực đỏ bị vòng ngọc hút cạn.
Từ trong ngục tối phát ra một vầng hào quang đỏ ngòm, vầng hào quang ấy len lỏi đến khắp mọi nơi, cũng đột ngột đánh thức Huyễn Dạ Khuyết đang bất tỉnh.
"Bệ hạ...!bệ hạ...!người tỉnh rồi?"
Huyễn Dạ Khuyết bật người dậy, cả cơ thể trong phút chốc cảm thấy khỏe mạnh.

Không ngờ rằng thứ hào quang kia phát ra chính là sức mạnh chữa lành của Phượng Hoàng, chúng khiến cho tất cả những người dân trong thành đang ốm yếu cũng bỗng dưng khỏe mạnh, khiến một kẻ què trong tức khắc đã có thể chạy nhảy.

Bọn họ vui mừng trước hiện tượng lạ này nhưng không ai biết được nó lại đến từ yêu nữ mà bọn họ miệt thị, chửi rủa.
"Linh Hy, Linh Hy đâu?"
Trạch Mục Viêm nghiêm mặt.
"Người thành ra thế này đều do yêu nữ đó, người còn hỏi ả ta?"
Huyễn Dạ Khuyết tức giận đấm một cái vào mặt của Trạch Mục Viêm, hắn vội quỳ xuống.
"Bệ hạ..."
"Trẫm hỏi, Ngụy Linh Hy đang ở đâu, không bảo ngươi sỉ nhục nàng ấy!"
"Hòa Vương...!Hòa Vương mời yêu sư đến, rút đi chân thân của Phượng Hoàng sau đó...!đưa cho Trưởng Công chúa...!bây giờ mọi người đang ở hầm băng..."
"Cái gì...?"
Huyễn Dạ Khuyết siết chặt tay, y lập tức đến hầm băng tìm người, nơi y cất giữ thể xác của Huyễn Ngân Tuyết.

Y đến đã quá muộn, mọi chuyện đều như đã hoàn thành, Huyễn Ngân Tuyết khôi phục lại nguyên thần nhờ sức mạnh của Phượng Hoàng, hồi phục một cách thần kỳ.
Da dẻ mịn màng trắng sáng, khí sắc tươi tắn trẻ trung, nàng như mới chỉ vừa ngủ dậy, không giống người đã mất đi nguyên thần suốt bao nhiêu năm trời.
"Ngân Tuyết..."
"A ca..."
Ngân Tuyết nở một nụ cười tươi rói, nàng chạy về phía của Huyễn Dạ Khuyết, ôm chặt lấy y.

Hơi ấm của nàng lan tỏa đến khắp tứ chi, cảm giác thân thuộc bao nhiêu năm liền ùa về.
"Ngân Tuyết...!muội...!tỉnh rồi..."
Huyễn Ngân Tuyết chỉ là một cô gái đơn thuần đáng yêu, nguyên thần bị vỡ vụn, trí não cũng chỉ là một đứa trẻ mười tuổi không hơn không kém.

Có điều, nguyên thần của nàng luôn vây quanh thân thể, hằng ngày đều lắng nghe tâm sự của Huyễn Dạ Khuyết, mọi thứ nàng đều ghi nhớ vào tâm ca.
"A ca...!huynh...!sao trông già đi vậy? Trở thành đế vương rồi?"
Khóe mắt của Huyễn Dạ Khuyết đỏ ửng, ước nguyện trong suốt mười mấy năm đột ngột xuất hiện trước mắt khiến y không khỏi xúc động.

Tiểu Công chúa Ngân Tuyết vẫn đáng yêu như vậy, vẫn ngây thơ đơn thuần như vậy.
Y nhìn xuống chiếc vòng ngọc thạch nàng đang đeo, nó luôn tỏa ra một luồng sức mạnh nho nhỏ, không ngừng bảo vệ, khôi phục lại nguyên thần vỡ nát của Huyễn Ngân Tuyết.

Y nén lại những giọt nước mắt xúc động, đáy mắt nhìn về phía Huyễn Tư Khanh dâng lên sự lạnh lẽo.
"Trạch Mục Viêm, đưa Trưởng Công chúa về nghỉ ngơi."
"Vâng!"

Trạch Mục Viêm đưa Huyễn Ngân Tuyết rời đi, nàng vô cùng hứng thú với thế giới bên ngoài, chỉ tạm biệt Huyễn Dạ Khuyết rồi rời đi.
Trong hầm băng ánh sáng mờ ảo, Huyễn Tư Khanh hèn nhát cúi đầu không dám đối diện.

Huyễn Dạ Khuyết chầm chậm bước tới, sát khí tỏa ra bức người khiến cho hắn phải cúi đầu.
"Hoàng huynh...!đây...!đây không phải là điều huynh muốn hay sao? Dùng sức mạnh của Phượng Hoàng để cứu lấy Ngân Tuyết, thần đệ chỉ là...!chỉ là thay hoàng huynh giải quyết phân ưu!"
"Câm miệng!"
Huyễn Dạ Khuyết dồn hết sự tức giận lên một cú đánh, nam nhân trước mặt rỉ xuống một giọt máu tanh, nhưng lại không dám phản kháng.
"Hòa Vương tự ý náo loạn hoàng quy, không đặt trẫm vào trong mắt, phạt cấm túc vô thời hạn, không có lệnh của trẫm, không được phép bước chân ra ngoài nửa bước!"
Y dõng dạc hét lớn khiến cho tên yêu sư đứng gần đó cũng bị dọa giật mình.

Lão ta liếc mắt nhìn Huyễn Dạ Khuyết, lại bị ánh mắt ấy dọa cho dúi dụi lùi về phía sau.
"Cút!"
Ngục tối mờ mịt le lói vài tia sáng, mùi máu tanh nồng xộc thẳng lên mũi.

Huyễn Dạ Khuyết đạp chân lên nền đất ẩm lạnh, đi đến nhà lao nơi đang giam giữ Ngụy Linh Hy.
Nàng nhếch nhác nằm dưới đống rơm rạ, sau lưng nhuốm đầy máu tươi, gương mặt xinh đẹp lấm tấm những vết bẩn.

Trái tim của Huyễn Dạ Khuyết nhói lên từng đợt, hình ảnh này ghì sâu vào tận đáy lòng, dày vò từng chút một cảm xúc của y.
Ngụy Linh Hy đã không còn sức lực, nàng chỉ yên lặng nằm ở đó, hệt như một cái xác không hồn.

Nàng nhắm nghiền mắt, nỗi đau đớn tột cùng cũng chẳng thể cảm nhận được.

Huyễn Dạ Khuyết quỳ gối trước nàng, bàn tay run rẩy vén lên lọn tóc ướt đẫm phủ quá mặt.
Một gương mặt xinh đẹp nhiễm bẩn hiện lên, đáng thương vô cùng.
Giọt nước mắt mặn đắng rơi xuống, Huyễn Dạ Khuyết ôm lấy thân thể mảnh nhỏ ấy, bước đi trong vô thức.
"Truyền khẩu dụ của trẫm.

Vĩnh Nghi Hoàng hậu không tiếc rút bỏ chân thân Phượng Hoàng cứu lấy Trưởng Công chúa, còn dùng sức mạnh chữa lành giúp bách tính chữa khỏi tất cả các bệnh, tấm lòng bồ tát quảng đại, hy vọng bách tính, chư thần bỏ đi ác niệm với Phượng Hoàng Yêu tộc."
"Rõ!".
 
Phượng Hoàng Nghịch Mệnh
Chương 41: 41: Không Còn Niềm Tin


Ngụy Linh Hy toàn thân đều dính máu, cung nữ không ai dám động đến, chỉ có duy nhất Lâm Y chịu vào trong giúp nàng lau rửa vết thương.
Nàng với Ngụy Linh Hy là tỷ muội thân thiết, cho dù ở vị trí cao hơn, Ngụy Linh Hy cũng dành cho Lâm Y sự đối đãi đặc biệt.

Vì vậy cho dù nàng có là Yêu nhân đi chăng nữa, Lâm Y vẫn không sợ hãi mà bước vào trong.
"Bệ hạ, trên người Hoàng hậu không có vết thương gì lớn, ngoài...!đôi cánh bị chặt đứt.

Nô tì đã băng bó qua, tạm thời đã ổn rồi."
Huyễn Dạ Khuyết lập tức chạy vào bên trong xem xét tình hình, y không chờ được mà muốn nhìn nàng an toàn.
Lâm Y đứng ở bên ngoài, nàng thở dài một hơi lại đạp một cái vào bụng của Trạch Mục Viêm.
"A...!muội...!sao muội đánh ta?"
"Hoàng hậu từ khi còn là một cung nữ, cho tới khi trở thành Vĩnh Nghi Hoàng hậu, người chưa từng bạc đãi ta, bạc đãi huynh, vậy mà huynh còn nghĩ xấu cho người, im lặng để Hòa Vương làm ra những chuyện đó?"
"Ta...!ta có trực tiếp hỏi rõ mọi chuyện, nhưng lúc ấy thái độ của người ngông cuồng, ta..."
"Người bị sỉ nhục, bị hành hạ như vậy còn có thể bày ra cái dáng vẻ như muốn cầu xin sự tin tưởng đó sao? Huynh đúng là đồ ngốc!"
Lâm Y cũng hậm hực rời đi, Trạch Mục Viêm nhìn vào trong phòng, lại nhìn sang bóng lưng nhỏ kia, rốt cuộc hắn lại chạy theo nàng.
Huyễn Dạ Khuyết lấy khăn ấm lau lên vầng trán đẫm mồ hôi của Ngụy Linh Hy, lại nắm chặt lấy bàn tay nhỏ nhắn của nàng.

Y không biết làm sao để giải thích mọi chuyện vừa xảy ra, làm sao để đối mặt với nàng, đối mặt với phần tình cảm vốn dĩ đang rất tốt đẹp.
Y thừa nhận, từ trước tới giờ, y tiếp cận nàng đều là có mục đích.
Ngay từ đầu, Huyễn Dạ Khuyết đã nghi ngờ thân phận thực sự của nàng, sau đó vài phép thử, y đã lập tức nhận ra.

Vốn dĩ sẽ định thuận nước đẩy buồm khiến cho Ngụy Linh Hy tự động bộc phát sức mạnh của Phượng Hoàng, sau đó Huyễn Dạ Khuyết sẽ dùng sức mạnh ấy để cứu lấy nguyên thần của Huyễn Ngân Tuyết.
Chỉ là y không nhờ, y thực sự yêu nàng.
Huyễn Dạ Khuyết cứ nghĩ rằng chỉ cần chân thành đổi lấy chân thành, mọi ân oán y đều nguyện để nàng tự trả, chỉ cầu xin nàng cứu lấy Huyễn Ngân Tuyết.

n oán của bọn họ sẽ tự giải thoát, nhưng ai ngờ...!mọi chuyện đã đi quá xa.
Ngụy Linh Hy lúc này mới từ từ tỉnh dậy, nàng đầu tiên liền cảm nhận được cơn đau đớn từ sau lưng, sau đó lại cảm thấy phía tay ấm nóng.

Nàng bật dậy, vừa nhìn thấy Huyễn Dạ Khuyết liền kích động lùi lại phía sau.
"Ngươi...!ngươi muốn làm gì?
"Linh Hy, nàng đừng sợ...!ta không làm gì nàng cả."
"Mau tránh xa ta ra! Cầm thú, khốn kiếp!"

Ngụy Linh Hy vừa tức giận vừa ấm ức, nàng khóc nấc lên, vết thương bị động cũng khiến nàng đau nhói.
"Ta không làm gì nàng cả, bình tĩnh một chút Linh Hy, vết thương của nàng sẽ bung ra mất..."
Nàng dùng ánh mắt vừa sợ hãi, vừa khinh miệt nhìn y, khóe môi lại cong lên.
"Ngươi lo cho ta? Ngươi lo cho ta cái gì? Lúc chặt đứt đôi cánh này, ngươi không có cái bộ dạng như hiện tại!"
Ngụy Linh Hy càng nói càng ấm ức, nước mắt lăn dài trên má, thấm đẫm xuống y phục.

Huyễn Dạ Khuyết nhíu mày, y không dám tới gần, chỉ ngồi ở một chỗ trấn an.
"Ta không có, ta không chặt đứt..."
"Im miệng! Huyễn Dạ Khuyết, ngươi nghĩ ta ngốc đến nỗi sẽ bị ngươi lừa lần thứ hai hay sao? Ngươi đúng là thứ đê tiện, bẩn thỉu! Mau cút đi!"
Nhìn thấy nàng cứ một mặt kích động không ngớt, Huyễn Dạ Khuyết chỉ đành tiến lại gần, nắm chặt lấy tay nàng.

Ngụy Linh Hy liều mạng đẩy y ra, nhưng sức lực hiện tại của nàng không thể.
"Cút ra, đừng động vào người ta..."
Huyễn Dạ Khuyết mặc kệ những cái đánh của Ngụy Linh Hy, y vẫn kiên cường ôm chặt lấy nàng, dùng thân mình để trấn an cảm xúc đang rối loạn của nàng.
"Bình tĩnh, Linh Hy...!nàng đừng như vậy..."
"Tại sao...!hức..." Nàng khóc nấc lên, hai tay vô lực đấm vào lưng của y, một chút cảm giác cũng không có.
Ánh mắt thấm đẫm những giọt lệ ủy khuất và thù hận, nàng không ngừng khóc lớn.
"Tại sao...!tại sao ngươi lại phụ ta...? Ta yêu ngươi đến thế...!yêu đến mức cho dù ngươi là kẻ thù, ta cũng bất chấp yêu ngươi.

Vậy mà...!tại sao ngươi lại làm như vậy...?"
"Ta sai rồi, đều là lỗi tại ta, nàng đừng kích động nữa..."
Lồng ngực của Ngụy Linh Hy lại co giật liên hồi, nàng nhăn nhúm mặt lại, ghì chặt vào lòng của Huyễn Dạ Khuyết mà chịu đựng bị giày vò bởi ác niệm.
Hóa ra...!hóa ra nàng vẫn yêu y nhiều đến vậy...
"Linh Hy, nàng bị sao vậy? Linh Hy, Linh Hy!"
Ngụy Linh Hy mới sớm tỉnh dậy phát hiện mặt trời đã mọc trên cao, cơm canh đều được chuẩn bị sẵn trên bàn.

Nàng thở dài, day day hai thái dương.

Nàng đang tự hỏi Huyễn Dạ Khuyết rốt cuộc là có ý gì? Tại sao y nhẫn tâm chặt đứt cánh Phượng của nàng, sai người rút bỏ chân thân đem cho vị Trưởng Công chúa từ đâu xuất hiện kia, rồi lại quay trở về bên nàng, vỗ về đến mức đáng ghét như vậy?
Nàng nhìn xuống một bàn ăn thịnh soạn, cổ họng khô khốc chỉ muốn uống một ngụm trà.

Nàng không có khẩu vị.

Ngụy Linh Hy mở cửa bước ra, thị vệ hai bên đều được bố trí cẩn thận, cung nữ cũng được an bài đem đến rất nhiều.

Thế này chẳng khác nào một lãnh cung.
"Nương nương, thân thể người chưa hồi phục, người không nên ra ngoài."
Đám cung nữ phía dưới im lặng cúi gằm mặt, không một ai có đủ dũng khí để ngước lên nhìn nàng.

Ngụy Linh Hy hít thở một hơi, nàng chỉ bình tĩnh hỏi.

"Các ngươi đã gọi bổn cung là nương nương, tại sao không cho bổn cung ra ngoài?"
"Ý chỉ của bệ hạ, chúng thần không dám trái."
"Vậy còn ý chỉ của ta?" Khi này, nàng mới tức giận nói lớn.

Nộ khí khiến cho đám binh lính dúi dụi cúi đầu, nhưng tuyệt nhiên không dám để nàng rời đi một bước.

Thật may trong lúc này, Huyễn Nhân Tuyết lại chạy đến, giải vây trong tình huống căng thẳng.

"Hoàng hậu tỷ tỷ!" Trưởng Công chúa hoạt bát đáng yêu, nàng không biết bất cứ chuyện gì xảy ra, chỉ biết người trước mặt chính là ân nhân cứu mạng mình.

Thấy nàng, đám binh lính liền cúi đầu.

"Trưởng Công chúa."
"Ta muốn cùng Hoàng hậu tỷ tỷ đi dạo một chút, các ngươi sẽ không cản ta, đúng chứ?"
Họ nhìn nhau, Trưởng Công chúa mà bệ hạ yêu thương nhất làm sao chúng có thể không nghe theo, chỉ đành mở đường để Ngụy Linh Hy ra ngoài.

Chiếc vòng ngọc chứa đựng sức mạnh của Phượng Hoàng trong mắt Ngụy Linh Hy luôn phát ra sáng, vây quanh Huyễn Ngân Tuyết, bảo vệ nguyên thần và chữa lành nó.

Nàng ta ôm lấy tay Ngụy Linh Hy, ngây thơ kéo nàng đi dạo.

"Hoàng hậu tỷ tỷ, tỷ mới tỉnh dậy, có thấy mệt không? Cơm canh đều do hoàng huynh chính tay làm đấy, có ngon không?"

Huyễn Dạ Khuyết làm ư? Thật may vì nàng không ăn, không biết nó còn có độc hay không.

Huyễn Dạ Khuyết tâm địa độc đoán, nàng đã chẳng còn bất cứ niềm tin vào y nữa.

Ngụy Linh Hy nhìn xuống Huyễn Ngân Tuyết, rõ ràng là gương mặt của thiếu nữ mười tám, nhưng tâm hồn lại chỉ là một hài nhi mười tuổi.

"Muội có biết chiếc vòng muội đang đeo ẩn chứa sức mạnh lớn thế nào không?"
Nàng kéo Ngụy Linh Hy ngồi xuống ghế, đôi mắt to tròn ngước lên, mỉm cười gật gật đầu.

"Muội biết chứ, đây là sức mạnh của Phượng Hoàng.

Mọi người nói là tỷ đã cứu muội cho nên hôm nay muội mới đến để cảm ơn."
Huyễn Ngân Tuyết còn nhỏ không hiểu chuyện, hay bọn họ đã giấu giếm nàng sự thật sau đó? Nàng cũng không nói gì, chỉ khẽ xoa đầu Công chúa nhỏ.

"Nếu như ta không muốn cho muội nữa, muội có trả ta không?"
Huyễn Ngân Tuyết hơi im lặng, nàng vẫn mỉm cười.

"Đây là thứ duy nhất có thể cứu mạng của muội, Hoàng hậu tỷ tỷ là người tốt, nhất định sẽ không đòi lại đâu, đúng chứ?"
Ngụy Linh Hy bật cười, Huyễn Ngân Tuyết này quả thật ngây thơ tuyệt đối.

"Sao muội lại chắc chắn ta là người tốt."
"Trước kia, khi nguyên thần của muội vỡ vụn không thể dung hợp, hoàng huynh đã bảo vệ thân thể và nguyên thần trong hầm băng.

Ngày nào huynh ấy cũng nói chuyện với muội, còn kể rất nhiều về tỷ.

Huynh ấy yêu tỷ lắm, muội tuy nhỏ nhưng có thể cảm nhận rất rõ."
Lồng ngực của Ngụy Linh Hy lại nhói lên cơn đau buốt.

Nàng trầm mặc.

"Ta là yêu, muội không sợ ta sao?"
Huyễn Ngân Tuyết lại tủm tỉm cười.

"Sợ gì chứ, muội cũng là yêu mà!"
Ngụy Linh Hy nghe tới đây liền giật mình, Huyễn Ngân Tuyết là yêu, vậy Huyễn Dạ Khuyết...?
Nhìn biểu cảm ngạc nhiên ấy của nàng, tiểu Công chúa liền nói.

"Hoàng huynh đến chuyện này cũng không nói cho tỷ sao? Muội ấy à, trước kia là bán yêu lang, hoàng huynh cũng vậy.

Mẫu thân của muội là lang yêu, phụ thân của muội là tiên hoàng, là một con người.

Nhưng bởi vì thân phận nên phụ mẫu mới rút đi chân thân của muội và hoàng huynh.

Cũng vì thế mà...!phụ mẫu qua đời, muội tuổi nhỏ sức yếu nên bị phản phệ, nguyên thần vỡ nát."
Huyễn Ngân Tuyết nhỏ giọng tiết lộ, trong ánh mắt chứa đầy sự buồn tủi.

Ngụy Linh Hy chưa bao giờ nghe qua câu chuyện này, nhưng nàng lại đột nhiên cảm thấy rất quen thuộc.

Huyễn Dạ Khuyết đứng ở phía xa nhìn lại, thấy hai người đang ngồi cùng nhau, y lo sợ vội định chạy đến xem tình hình liền bị Dương Bảo Ngọc ngăn lại.

"Trưởng Công chúa và Hoàng hậu có vẻ đang trò chuyện rất vui, không giống như có tranh chấp.

Bệ hạ, người vẫn là không nên làm phiền họ."
Nghe nàng nói như vậy, y cũng có chút yên tâm mà dừng chân lại.

Dương Bảo Ngọc cũng vừa hay muốn gặp mặt hỏi thăm Ngụy Linh Hy, nhưng xem ta có người đã tới sớm.

"Ta từng xem cho Hoàng hậu một quẻ, ta nhìn thấy tương lai gần của người tỏa ra hào quang, nhưng sau đó lại mù mịt không rõ, mơ hồ không thể nhìn ra."
"Bây giờ ta mới biết, sự mờ ảo đó hóa ra lại là sự chói lóa của thân phận Phượng Hoàng cao quý."
Huyễn Dạ Khuyết chỉ nhìn nàng, trong lòng đầy rẫy những lo âu.

Y chỉ đứng một chút, bây giờ cũng chẳng dám dũng cảm đối diện với nàng.

"Hòa Vương làm loạn, Hoàng hậu lại hiểu lầm.

Bệ hạ thực sự không muốn giải thích sao?"
"Ta làm sao không muốn giải thích? Nhưng nàng ấy hiện tại đã không còn chút tin tưởng nào với ta, giải thích thì có ý nghĩa gì?"
Dương Bảo Ngọc có thể nhìn thấy được tương lai của hai người, nhưng nàng tuyệt nhiên lại không thể nói ra.

Một khi đã biết được thân phận của cả hai, nàng có mười lá gan cũng không dám tất trách, nếu không, trời đất nhất định sẽ trừng phạt.

"Chỉ tiếc...!hai người sinh ra vốn dĩ đã định sẵn không thể ở bên nhau.".
 
Phượng Hoàng Nghịch Mệnh
Chương 42: 42: Thời Gian Hạnh Phúc Cuối Cùng


"Nàng...!đã mấy ngày nay không ăn rồi, hay là ăn một chút thôi, chỉ một chút thôi cũng được."
Huyễn Dạ Khuyết mấy ngày nay đều đến Lưu Ly Cung để tìm Ngụy Linh Hy, nghe thuộc hạ nói nàng không ăn bất cứ thứ gì.

Chỉ sợ nàng tự hành hạ bản thân mình, y liền ngày đêm túc trực.

Ngụy Linh Hy không có ý tránh mặt Huyễn Dạ Khuyết nhưng mỗi lần y đến, nàng đều im lặng làm ngơ.

"Nàng cứ như vậy sẽ chết đói mất."
"Đói chết? Đó không phải điều ngươi luôn muốn à?"
"Ta...!ta làm sao có thể...?"
Huyễn Dạ Khuyết muốn mở lời giải thích nhưng Ngụy Linh Hy cứ cố chấp như vậy, y thực sự không còn cách nào khác.

Nói đến chắc chắn nàng sẽ kích động.

"Nàng đừng ép ta dùng hình."
Khóe miệng nàng nhếch lên, Huyễn Dạ Khuyết còn trò gì mà nàng phải sợ sao?

"Dùng hình? Tại sao ngươi trực tiếp g**t ch*t ta đi, còn khổ sở bày chuyện?"
"Nàng là thê tử của ta, làm sao ta có thể giết nàng được?"
Huyễn Dạ Khuyết dùng dây thừng trói chặt Ngụy Linh Hy lại, không cho nàng cử động.

Y cầm lấy bát thuốc trên bàn, tự mình uống một ngụm, sau đó chuẩn bị dùng chính mình để bón cho nàng.

"Ấy...!ngươi...!ngươi làm cái trò gì vậy?"
Huyễn Dạ Khuyết trong miệng còn ngậm thuốc, nhất thời không nói được.

Y chỉ có thể trả lời bằng hành động tiếp tục áp sát về phía của Ngụy Linh Hy.

Nàng liều mạng né tránh, cuối cùng vẫn hét lên.

"Ta uống! Ta tự uống!"
Chỉ có khi ấy, y mới dừng lại.

Ngụy Linh Hy thực sự đã uống hết số thuốc đắng ngắt ấy khiến Huyễn Dạ Khuyết một phần vừa vui, lại một phần bất mãn.

"Nàng vì không muốn ta hôn mà tự mình uống thuốc? Ban này không phải chống đối lắm sao?"
Ngụy Linh Hy im lặng, còn chẳng thèm nhìn y lấy một cái.

"Vậy thức ăn..."
"Ta tự ăn!"
Rốt cuộc, số thứ ăn trên bàn được Ngụy Linh Hy ăn hết sạch.

Có điều như vậy rồi Huyễn Dạ Khuyết vẫn không cởi trói cho nàng, còn bế nàng lên giường.

"Nghe thị vệ nói đêm nào nàng cũng náo loạn mở cửa đòi đi hóng mát, đêm nay ta đành ở lại đây canh chừng vậy."
"Ngươi...!ngươi vô sỉ!"
"Sao lại nói ta vô sỉ? Chúng ta vốn dĩ là phu thê, ngủ cùng nhau chẳng phải rất bình thường sao? Nàng đừng náo nữa, trời tối rồi."

Huyễn Dạ Khuyết cưỡng chế để nàng nằm xuống, còn cẩn giận tháo trâm cài tóc nặng trĩu.

Y không những đêm nay muốn trông nàng mà còn muốn ngủ cùng nàng, tự tiện nằm ở bên cạnh.

Suy cho cùng, Ngụy Linh Hy cũng là nữ nhân.

Nàng thành thân với y là ngoài ý muốn, tình cảm cũng có nhưng chuyện ngủ với nhau thế này...!nàng quả thực không dám nghĩ tới.

"Huyễn Dạ Khuyết, ngươi trói ta thế này, ta làm sao mà ngủ được?"
Y quay sang nhìn, chỉ cười.

"Nàng gọi ta một tiếng phu quân, ta sẽ cởi trói cho nàng."
Ngụy Linh Hy im lặng nhắm mắt lại, nàng tuyệt đối sẽ không nói ra câu ấy! Huyễn Dạ Khuyết có chút thất vọng, cuối cũng vẫn là giúp nàng cởi trói.

Ngụy Linh Hy vừa được tự do đã vội vã muốn ngồi dậy rời khỏi đây, ai ngờ Huyễn Dạ Khuyết nhanh nhạy hơn, y nắm lấy tay nàng kéo xuống, thuận thế ôm chặt lấy nàng, để cái đầu nhỏ vùi trong lồng ngực vừa mềm vừa cứng.

"Huyễn Dạ Khuyết! Ngươi...!ngươi bỏ ta ra!"
"Im lặng đi, đến giờ nghỉ ngơi rồi."
Y nhắm chặt mắt, một tay xoa xoa đầu nàng, một tay vỗ vai an ủi.

"Nàng yên lặng, cùng ta ngủ một giấc đi."

Ngụy Linh Hy cũng bất giác không thấy kích động, nằm trong tay y, trái tim của nàng đập nhanh không ngớt, cơn đau cũng dần dày vò.

Y nhắm mắt nhưng vẫn chưa ngủ hẳn, chờ cho Ngụy Linh Hy thực sự im lặng mới mở mắt.

"Linh Hy...!ta thực sự muốn thời gian cứ thế này ngưng lại, chỉ có hai chúng ta..."
Ngụy Linh Hy nằm trong lồng ngực ấm áp ấy, đôi mắt nhắm lại nhưng tâm trí vẫn còn tỉnh táo.

Nàng không còn vùng vẫy, thay vào đó là chấp nhận, nàng ôm lấy y trong vô thức, thầm hy vọng mọi chuyện sẽ chỉ là một giấc mơ...!
"Ba, mẹ, thứ lỗi cho nữ nhi phóng túng.

Con yêu y, nhưng con cũng hận y.

Việc chém giết y để tạ tội với Yêu tộc, con tuyệt đối sẽ không quên.

Nhưng bây giờ...!con muốn dùng chút thời gian ngắn ngủi này để đổi lại một ít hạnh phúc...".
 
Phượng Hoàng Nghịch Mệnh
Chương 43: 43: Phu Quân Cùng Ta Về Nhà Nhé


Ở bên này, Dạ Minh Lang đến nơi đã nhanh chóng giải quyết được tất cả thị vệ xung quanh đây, Ngụy Linh Hy đã có thể tự do đi lại.

Nàng không nhanh không chậm di chuyển đến Dực Khuynh Cung, nàng muốn tìm Trưởng Công chúa Huyễn Ngân Tuyết, muốn đòi lại chân thân của mình.
Có điều, Ngụy Linh Hy lại không ngờ, vị Trưởng Công chúa nhỏ này lại có y đợi mình sẵn.

Nàng ta ngồi trên ghế vò vò những ngón tay thanh mảnh, khóe mắt đã hơi ửng lên.
"Hoàng hậu tỷ tỷ, tỷ đến lấy lại đồ đúng không?"
Sắc mặt của Ngụy Linh Hy không hiện nửa phần cảm xúc, nàng chỉ lại gần, nhìn vào chiếc vòng ngọc mà Huyễn Ngân Tuyết đang đeo.
"Ngươi biết rồi?"
Huyễn Ngân Tuyết gật gật đầu, khóe mắt tràn ra một giọt lệ.
"Hoàng huynh...!hoàng huynh lại lừa muội.

Huynh ấy nói tỷ tỷ là tình nguyện giúp đã hồi phục nguyên thần, huynh ấy không hề nói...!tỷ tỷ phải chịu nỗi đau rút bỏ chân thân...!Hức..."
Huyễn Ngân Tuyết nắm chặt lấy chiếc vòng, ánh mắt đỏ ửng sưng tấy ngước lên nhìn Ngụy Linh Hy.
"Muội từng trải qua cảm giác đó.

Nó đau lắm...!thực sự rất đau rất đau, đến mức muội không chịu được, nguyên thần vỡ nát...!tỷ tỷ...!cũng đau lắm, đúng không?"
Ngụy Linh Hy không nói gì, trong ánh mắt chứa đầy sự vô cảm.
"Tuyết nhi không ngờ...!bản thân lại là kẻ ăn cắp.

Hoàng hậu tỷ tỷ, tỷ yên tâm, muội sẽ không dùng nó nữa, muội sẽ trả cho tỷ."
Nói rồi, Huyễn Ngân Tuyết tự mình rút hết đi sức mạnh chân thân của Phượng Hoàng, một luồng yêu khí đỏ rực liên tiếp được truyền từ vòng ngọc vào trong cơ thể của Ngụy Linh Hy.
Huyễn Ngân Tuyết sau khi mất đi sự bảo vệ của yêu khí, toàn thân trở nên mệt nhọc ốm yếu.

Nàng ngã gục xuống, nguyên thần chưa kịp lành lặn đã tiếp tục nứt ra.

Không bao lâu nữa, nàng sẽ lại phải nằm trong hầm băng, nguyên thần nát vụn chỉ nghe được hoàng huynh kể chuyện.
Ngụy Linh Hy lấy lại được chân thân, cơ thể trở nên cường mạnh gấp bội.

Yêu khí của nàng dung hòa với cơ thể, liên tiếp phát ra một luồng sức mạnh vô hình.

Huyễn Dạ Khuyết nghe thấy biến động, y ghì chặt tay nhìn xuống Lạt Chân, lại phát hiện ra ánh mắt bất thường.
"Ngân Tuyết...!Ngân Tuyết!"
Huyễn Dạ Khuyết rời khỏi đại điện, y vội chạy đến Dực Khương Cung, chỉ nhìn thấy Ngụy Linh Hy toàn thân tỏa ra yêu khí nồng nặc, muội muội nhỏ nằm ở bên cạnh.

Đến lúc này, Huyễn Dạ Khuyết mới nhận ra đây chỉ là một cái bẫy.
Một cái bẫy hoàn hảo do chính Ngụy Linh Hy nàng dựng lên.

Nàng nhìn y, đáy mắt thập phần lãnh cảm, không còn giống ánh mắt trìu mến hay nhìn y như thường ngày.

Huyễn Dạ Khuyết như bị đông cứng người, hai tay run rẩy, đôi chân nặng trĩu nhìn về phía trước.
"Bệ hạ...!bệ hạ cẩn thận!"
Chư thần phía sau luống cuống can ngăn nhưng Huyễn Dạ Khuyết đều không nghe.

Y cứ mỗi lúc tiến lại gần, thân ảnh nhỏ bé của Huyễn Ngân Tuyết cũng dần diện rõ.

Một đôi mắt đen láy sáng rực, một gương mặt hồng hào...
Phập!
Dòng máu đỏ thẫm loang ra từ y phục, chảy xuống từ phía bụng.

Huyễn Dạ Khuyết bất ngờ nhói lên, cơn đau phía dưới co thắt dữ dội, cả gương mặt y đều biến sắc.

Con dao nhọn đâm thẳng vào bụng của y, ánh mắt của người trước mặt lại chưa bao giờ lạnh lùng đến thế.
Y nắm chặt lấy đầu dao, nơi cổ họng khô khan, mãi mới bật được một câu nói.
"Linh...!Hy..."
Ngụy Linh Hy lãnh đạm hơi rướn người, nàng ghé nào tai y nói nhỏ.
"Ta tên...!Đoan Phượng Chi Hy, nhi nữ mười năm trước bị ngươi đâm một cái.

Ta hôm nay trả được rồi..."

"Phu quân, cùng ta về nhà nhé?"
Huyễn Dạ Khuyết nâng ánh mắt rối loạn nhìn nàng, gương mặt nhăn nhúm đến khó coi.

Y lại nhìn xuống Huyễn Ngân Tuyết ở dưới sàn, một giọt nước mắt dài lăn xuống.

Khóe miệng khẽ cong lên một đường.
"Được."
Ngụy Linh Hy ngông cuồng đem theo Huyễn Dạ Khuyết trở về Yêu tộc, trói y lại bằng xiềng xích hệt như cái cách mà nàng từng phải chịu.

Huyễn Dạ Khuyết trúng phải một kiếm của nàng, tuy không nguy hiểm đến tính mạng nhưng cũng thừa sống thiếu chết.
Nàng trở về với Yêu tộc, trở thành người bảo hộ duy nhất của các yêu nhân, được mọi người tôn kính gọi hai từ Thánh nữ.
"Tốt quá rồi...!Yêu tộc của chúng ta rốt cuộc cũng có ngày được sống.

Mối thù trước kia nhất định phải tính toán sạch sẽ!"
Một yêu nhân lên tiếng, chân thân của hắn là một con heo rừng.
Ngụy Linh Hy ngồi lên tọa vị đưa mắt nhìn xuống phía dưới, người sống sót không nhiều, còn có cả Dạ Minh Lang lần này cũng trở về.

Hắn với nàng trước đó đã có bàn bạc, lợi dụng Lạt Chân gây sự chú ý, bản thân hắn liền có cơ hội để cứu nàng, mặt khác cũng đem toàn bộ sự thật nói với Trưởng Công chúa Ngân Tuyết, để nàng tự nguyện trả lại chân thân Phượng Hoàng.
Một kế hoạch hoàn hảo, đến cả Huyễn Dạ Khuyết cũng không lường tới chuyện này.

Trong Yêu tộc, ngoại trừ Phượng Hoàng còn có thêm một con bạch xà thân thế cũng không tồi.

Nàng ta ẩn nấp trong nhân tộc, nhiều năm tu luyện cùng với chân thân bạch xà đã khiến sức mạnh tăng lên đáng kể.
Trước kia, Yêu tộc chỉ muốn chung sống hòa bình, không phân tranh đấu đá cho nên ngoại trừ chân thân là thú vật, bọn họ không tu luyện, càng không tự phát triển cho nên không khác gì con người bình thường.

Bây giờ thì khác, bởi vì thù hận mãnh liệt, sức mạnh bộc phá vốn có của Yêu tộc cũng tăng lên, nhưng lại không đáng kể.

Dùng chút yêu khí để bảo vệ bản thân còn có thể, nhưng muốn chiến đầu vẫn phải cần sự bảo vệ của Yêu tộc.

Đường Bích Liên - Bạch xà yêu đứng ra, hay tay đan chéo trước ngực.
"Thánh nữ, nếu đã bắt được kẻ thù, xin thánh nữ ra lênh g/iết chết, Bích Liên sẽ ăn sạch hắn, dùng xương cốt để tạ tội với Yêu tộc."
Ngụy Linh Hy đưa tay ngăn lại.
"Ta không thể để kẻ thù chết một cách dễ dàng như vậy được.

Bao nhiêu lâu, ta chịu sự dè bỉu, khinh bỉ, thậm chí là ti tiện hầu hạ hắn, cứ để hắn chết như vậy cũng quá dễ dàng rồi."
Đường Bích Liên yên lặng, nàng ta không phản bác, nhưng cũng không hoàn toàn muốn thuận theo, rõ ràng đáy mắt vẫn hiện lên một ý đồ khác.

Ngụy Linh Hy bước chân vào trong đại lao, nơi này chỉ có duy nhất một mình Huyễn Dạ Khuyết đang bị trói chặt.

Đầu tóc rối bời, cơ thể nhếch nhác, đây chính là hình ảnh của nàng khi còn bị nhốt trong ngục.
Ngụy Linh Hy tiến lại gần, y nghe có động tĩnh cũng dần mở mắt, khó khăn ngước lên.
"Linh Hy..."
"Đừng gọi ta bằng cái tên thân mật ấy nữa, ta không phải Ngụy Linh Hy."
Nàng hạ thấp tông giọng, dáng vẻ lạnh lùng khiến cho Huyễn Dạ Khuyết có chút đau lòng, lại có vài phần thất vọng.
"Ngươi có thấy gì không? Đây chính là cảm giác của ta khi bị ngươi trói vào trong ngục tối đấy."
"Ta không có..."
Huyễn Dạ Khuyết dứt khoát nói ra, y không giải thích, chỉ là không thừa nhận những gì không phải do mình.

Nàng tin hay không cũng chẳng còn quan trọng.
"Cho dù ngươi không làm, nhưng trong thâm tâm ngươi vẫn luôn muốn cướp đi chân thân của ta, cứu lấy muội muội ngây thơ đó của ngươi.

Ngay trả quá khứ, ngay cả hiện tại ngươi đều nhẫn tâm như vậy!"
Ngụy Linh Hy có chút kích động hét lên, lồng ngực của nàng đau nhói như muốn nhắc nhở.

Nàng đứng phắt dậy, để lại Huyễn Dạ Khuyết rồi rời khỏi nơi này.

Y còn chưa nói xong, vội hỏi cố.
"Ngân Tuyết, Ngân Tuyết con bé đâu rồi?"
"Chết rồi."
Ngụy Linh Hy tức giận mắng lớn, đây đều là lời nói trong lúc nóng giận, Huyễn Dạ Khuyết vừa nhìn đã nhận ra.

Trước đó khi lấy lại chân thân Phượng Hoàng, Huyễn Ngân Tuyết không hề chết, xung quanh vẫn được bao bọc bởi một lớp yêu khí chữa lành của Phượng Hoàng.
Y tin tưởng nàng, chí ít, nàng sẽ không làm hại một đứa trẻ mười tuổi ngây thơ ấy.
Nàng siết chặt nắm tay đi ra ngoài, lồng ngực nóng ran khi ấy mới đỡ đi được vài phần.

Nhìn thấy lính gác ngục đem theo một phần thức ăn vào trong, Ngụy Linh Hy liền ngăn lại.
"Đây là ai chuẩn bị?"
"Là Hồng Yên, bà ấy nói theo lời căn dặn của thánh nữ nấu chút thuốc với vài món ăn đơn giản."
Ngụy Linh Hy cũng vì sợ y chết nên đã cố ý nói muốn hành hạ y, muốn y trở thành nô lệ dưới chân nàng.

Kỳ thực, nàng không muốn y chết trong lúc này, cho dù kết cục vốn dĩ cũng không khác là bao.
Nàng mở bát thuốc ra, rải vào đó một chút yêu lực chữa lành của bản thân, sau đó lại rời đi như chưa có chuyện gì xảy ra.
Nàng đi đến bên bờ Hãn Hằng, con sông lớn nằm giáp giữa Yêu tộc với đường chân trời.

Ngụy Linh Hy đi xuống, dưới đáy sông là một không gian hang động cực lớn, linh khí dồi dào không kém gì Bát Sinh Động.
"Các Dạ Thượng tiên?"
Ngụy Linh Hy vừa tìm vừa gọi, một giọng nói lại vang lên.
"Là ai đánh thức giấc ngủ của ta?"
"Ngoài Chi Hy ra còn ai biết dưới đáy sông có một vị Thượng tiên nữa?"
Các Dạ chầm chậm mở mắt, y phiền hà bước ra, có vẻ không được vui cho lắm.

Ngay khi Ngụy Linh Hy trốn khỏi hoàng cung nước Thục, Các Dạ chính là người đã giúp bọn họ một thoắt biến mất, thế rồi bản thân cũng bị chôn chân ở đây cùng với một nhiệm vụ bất khả kháng.
"Các Dạ Thượng tiên, Ngân Tuyết thế nào rồi?"
"Nhờ lớp bảo vệ của Phượng Hoàng, nguyên thần vẫn đang trong thời gian lành lại."
"Ta không hiểu bản thân tại sao lại giúp ngươi cơ chứ! Bây giờ quay lại thiên đình, thiên đế nhất định sẽ trừng phạt!"
"Người coi như làm phước thôi mà..."
Các Dạ phẩy tay, y ngồi xuống bàn đá nhặt mấy hoa quả, thưởng thức thú vui tao nhã.
"Các Dạ Thượng tiên, cánh Phượng của ta bị chặt rồi, còn cách nào mọc lại không?"
"Cánh Phượng Hoàng ẩn chứa một nửa sức mạnh, làm sao có thể dễ dàng bị chặt đứt được? Ngươi tu luyện một chút, khi chân thân hoàn toàn dung hòa, cánh Phượng sẽ lại mọc ra."
"Nhưng..."
"Ta nói ngươi cũng thật là...!về được quê hương thì thôi đi, còn kéo theo hắn làm gì? Bây giờ ngươi xem, lại là vì ác niệm, đúng chứ?"
Ngụy Linh Hy im lặng, nàng không chỉ đem y về vì cảm xúc cá nhân, nàng thực sự sẽ phải g/iết chết y.

Chỉ là chưa tới lúc.
"Tiên thuật của ta có tác dụng ở những nơi sinh khí dồi dào, ngươi như cũ, ở lại đây tu luyện là được."
Nàng mãi đến bây giờ mới cười được một chút, vội gật đầu.
"Đa tạ Các Dạ Thượng tiên chỉ bảo.".
 
Phượng Hoàng Nghịch Mệnh
Chương 44: 44: Nô Bộc Đế Vương


Đường Bích Liên ngó qua ngó lại quanh đại lao, thấy không có người nguy hiểm, nàng lập tức đi về phía phòng giam Huyễn Dạ Khuyết.

Sau khi uống chút thuốc mà Ngụy Linh Hy đặc biệt dặn người làm, cơ thể y trở nên hết đau đớn, vết thương cũng lành lại thần kỳ.

Huyễn Dạ Khuyết lại mỉm cười, y biết là Ngụy Linh Hy làm.

Đường Bích Liên mò vào trong ngục, đôi mắt của nàng ta dò xét một lượt, môi đỏ khẽ mỉm cười.

"Đúng thật là chàng rồi..."
Huyễn Dạ Khuyết nhìn nàng ta từ trên xuống dưới, một điểm quen thuộc cũng không có.

Còn chưa mở miệng hỏi gì, Đường Bích Liên đã sáp đến y, nắm chặt lấy bàn tay bị xiềng xích gông lại.

"Công tử, đúng là chàng rồi!"
Huyễn Dạ Khuyết giật phắt tay ra, ánh mắt cảnh giác khiến cho Đường Bích Liên có chút hối tiếc.

Nàng ta lùi lại, không muốn y hoảng sợ mình.

"Cô là ai?"
"Công tử, huynh không nhớ gì nữa à? Ta là Bích Liên, bạch xà năm ấy mà huynh từng cứu."
Nghe Đường Bích Liên nói vậy, Huyễn Dạ Khuyết cũng cố gắng suy nghĩ.

Cho dù thế nào y cũng không nhớ ra được cái tên Bích Liên ấy là ai, càng không có một chút ấn tượng nào về gương mặt này.

"Ta chưa từng gặp cô, cô nhận nhầm người rồi."
"Không thể nào, ta không thể nhận nhầm người được.

Công tử, năm đó ở quán rượu dưới chân núi Sơn Thạch, huynh cứu ta ra khỏi đó.

Chúng ta còn trò chuyện rất lâu, huynh...!không nhớ gì nữa sao?"
Những chuyện mà nàng ta vừa kể lọt qua tai Huyễn Dạ Khuyết như thể một câu chuyện bình thường, y rốt cuộc vẫn không nhớ bản thân có cứu người của Yêu tộc.

Thấy Huyễn Dạ Khuyết một chút động thái cũng không có, Đường Bích Liên đành bình tĩnh lại, nàng chuyển qua vấn đề khác.

"Cũng hơn mười năm rồi, công tử không nhớ cũng chẳng trách.

Công tử có ơn với ta từ rất lâu về trước, Bích Liên lần này muốn trả ơn huynh."
"Trả ơn?"

Đường Bích Liên đứng dậy, nàng ta đi một vòng, lại nói.

"Hiện tại Thục Quốc hỗn loạn như một mớ bòng bong, Hòa Vương cầm trụ trấn an quan thần, nhưng chúng dân đều thấp thỏm lo âu, bởi huynh, Thục Vương đã bị Yêu tộc bắt mất.

Thục Quốc không có vua một ngày sẽ hỗn loạn, huynh không lẽ lại muốn người đệ đệ không phải máu mủ kia chiếm mất long ỷ, được như ý nguyện sao?"
Huyễn Dạ Khuyết ánh mắt sắc lên.

"Tại sao cô biết..

Tư Khanh không phải đệ đệ ruột của ta?"
"Ta không chỉ biết chuyện đó, mà ta còn biết việc hãm hại huynh trong trận dịch phía Nam, vạch trần thân phận Phượng Hoàng của thánh nữ tại Gia tế đều là do một tay Huyễn Tư Khanh làm."
"Cô nói cái gì?"
Huyễn Dạ Khuyết vốn chỉ nghĩ Huyễn Tư Khanh vì muốn trả mối thù cũ nên mới nghe theo lời xúi giục của người ngoài, hóa ra hắn ngay từ ban đầu đã muốn g/iết chết hai người, đem Thục Quốc nắm vào lòng bàn tay.

Đường Bích Liên rất hài lòng với biểu cảm này của y, nàng ta lại gần, cúi thấp xuống.

"Ta có thể giúp huynh thoát khỏi nơi này."
"Tại sao? Cô cũng là Yêu tộc, tại sao phải giúp một kẻ thù là ta?" Huyễn Dạ Khuyết tỉnh táo hỏi.

Cơ mặt Đường Bích Liên lập tức thay đổi, sự oán hận hiện rõ, nhưng nỗi oán hận ấy vốn không phải dành cho Huyễn Dạ Khuyết.

"So với huynh, ta hận Yêu tộc hơn gấp vạn lần."
Câu trả lời này khiến cho y rất ngạc nhiên, thật muốn hỏi ẩn tình phía sau.

Kết quả, Đường Bích Liên lại cười lớn, coi như không có chuyện gì xảy ra.

"Huynh suy nghĩ một chút đi, còn cả Trưởng Công chúa Ngân Tuyết đang thoi thóp nữa.

Ngụy Linh Hy là thánh nữ Phượng Hoàng, nhưng tâm của nàng ấy lại không phải thánh nữ, sẽ không tốn công tốn sức cứu mạng người gián tiếp gây ra mối họa cho Yêu tộc đâu."
Nói xong câu ấy, Đường Bích Liên cũng rời đi, vẫn không quên để lại một câu nói.

.

||||| Truyện đề cử: Cưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban |||||
"Suy nghĩ kỹ rồi thì tìm cách tiếp cận Ngụy Linh Hy, nhỏ một cọng lông Phượng, ta sẽ giúp huynh an toàn rời khỏi đây, đem theo Trưởng Công chúa Ngân Tuyết, giúp nàng ta khôi phục nguyên thần."
Lời nói vừa dứt, thân ảnh của nữ nhân ấy cũng biến mất thành một làn khói trắng.

Huyễn Dạ Khuyết im lặng suy nghĩ, y quả thực bị những lời nói của nàng ta làm lay động.

Không lâu sau đó, Huyễn Dạ Khuyết được thả khỏi đại lao, hai chân vẫn bị trói bởi dây xích lớn, đảm bảo y không thể thoát khỏi nơi này.

Yêu nhân đem y đến Điện Thánh Nữ, đẩy y quỳ xuống trước Ngụy Linh Hy.

Nhìn nam nhân nhếch nhác quỳ trước mặt, Ngụy Linh Hy nhăn nhó.

"Nô bộc của ta cho dù thấp hèn cũng không nên mang cái bộ dạng xấu xí này đến đây.

Mau đi thay y phục."
Huyễn Dạ Khuyết không biết nàng sẽ làm gì, chỉ biết đi theo Yêu nhân, bị bọn họ dúi cho một bộ đồ màu xám tầm thường.

Đứng trước mặt Ngụy Linh Hy, Huyễn Dạ Khuyết lúc này chỉ giống như một gia nhân nhỏ bé, một chút khí chất của đế vương cũng không có.

Tuy vậy, y không oán trách một lời, chỉ bày ra bộ dạng bất cần, còn mồm miệng hỏi.

"Nàng...!đang muốn làm gì ta vậy?"
Ngụy Linh Hy khoác lên người bộ y phục đỏ rực xinh đẹp, choáng ngợp đối lập hoàn toàn với thường phục mà Huyễn Dạ Khuyết đang mang.

Nàng đi về phía của y, đi xung quanh ngắm nhìn một lượt.

"Ta đang muốn nhìn một chút, Thục Vương biến thành nô bộc sẽ như thế nào.

Không ngờ, nó hợp với ngươi thật đấy."
"Ngươi xem, giống như trước kia vậy, ta là một cung nữ thấp kém, ngươi là hoàng đế cao cao tại thượng."
Huyễn Dạ Khuyết thế mà lại mỉm cười.

"Được phục vụ thánh nữ là phúc của ta."
"Không ngờ một bậc đế vương trên cao lại có thể nói ra được mấy lời này.

Được, vậy ta muốn xem xem ngươi làm ra sao?"
Ngụy Linh Hy đưa Huyễn Dạ Khuyết ở lại bên cạnh mình vốn dĩ chỉ là cái cớ.

Nàng đã trở về Yêu tộc, đồng nghĩa với việc thời gian hai người ở bên nhau sẽ không còn nữa.

Sớm muộn gì Huyễn Dạ Khuyết cũng phải chết dưới tay nàng, nhưng nàng cảm thấy tình cảm của hai người vốn chưa đủ.

Nàng muốn kiếm lấy một cái cớ, dùng chút thời gian ít ỏi để cảm nhận được cảm giác ở bên y.

Huyễn Dạ Khuyết quỳ ở phía dưới, tay không ngừng tách hết hạt anh đào, đưa lên cho Ngụy Linh Hy đang nhàn nhã ngồi trên nhuyễn tháp.

Nàng thư thái đọc sách, cứ một chút lại có anh đào bỏ vào miệng.

Cảm giác được cung phụng này đúng là mới là, cũng rất thú vị.

Huyễn Dạ Khuyết nhởn nhơ với công việc của mình, không giống người bị ép buộc.

Y vừa tách hạt, lại vừa nói.

"Linh Hy..."
"Ta không tên Linh Hy." Nàng nhắc nhở.

"Linh Hy, ta có thể làm nô bộc cho nàng cả đời..." Y như chẳng quan tâm đến lời nói của nàng, cứ thế nói tiếp câu nói đang dang dở.

"Hoặc sau đó, nàng cũng có thể g/iết chết ta, nhưng ta chỉ cầu xin nàng một chuyện."
Ngụy Linh Hy dừng miệng, nàng mất hứng, không muốn ăn.

"Nàng có thể tha cho Thục Quốc, tha cho Ngân Tuyết, được không?"
"Ta là thánh nữ Phượng Hoàng, không phải thánh nữ của sự lương thiện.

Ngươi, ta nhất định sẽ giết, còn Thục Quốc, hoặc là cùng ngươi bồi táng, hoặc rơi vào tay yêu tộc của bọn ta."
"Ta..."
Huyễn Dạ Khuyết vừa định nói gì đó, Ngụy Linh Hy đã quay qua chặn họng y.

Nàng đặt ngón tay của mình ở trước miệng, lại cười, ghé vào tai y nói nhỏ.

"Ngươi có nhớ năm đó vô số yêu nhân vô tội cầu xin tha, trong ánh mắt ngươi cũng chỉ có sự chết chóc không? Khi ấy...!kinh khủng lắm.

Dựa vào đâu ta phải tha cho bọn họ, trong khi bọn họ càng khinh miệt ta, càng sợ hãi ta một cách ngu ngốc?"
Ánh mắt của nàng rõ ràng có chứa thù hận, nhưng nhìn thế nào y cũng chỉ nhìn ra sự ủy khuất, tủi nhục.

Huyễn Dạ Khuyết khẽ nắm chặt lấy tay của Ngụy Linh Hy, ánh mắt thập phần chân thành.

"Linh Hy, ta từng diệt tộc của nàng, từng giết đi vô số tính mạng vô tội.

Ta không cầu mong nàng tha thứ, chỉ mong nàng đem mọi hận thù g/iết chết ta, ta nguyện hồn phi phách tán, vĩnh viễn không thể đầu thai."
Trái tim của Ngụy Linh Hy nhói lên cực điểm, khóe mắt của nàng đỏ ửng lên, ngọt lệ quý báu của Phượng Hoàng rơi xuống, nàng hất mạnh tay của Huyễn Dạ Khuyết, lạnh lùng để lại một câu.

"Ngươi...!đừng hòng có được sự trừng phạt ấy."
Ngụy Linh Hy lập tức ôm lấy lồng ngực mà rời đi, nén nhịn cơn đau của vạn tiễn đến mức thổ huyết trên đường.

Nàng muốn chạy tới sông Hãn Hằng để chấm dứt cơn đau thống khổ này nhưng bước chân bị sự giày vò ấy cản lại.

Nàng tự nhốt bản thân vào trong kết giới Vô Song, không để bất cứ ai có thể nhìn thấy nàng trong bộ dạng này, bản thân lăn lộn trên nền cỏ đêm đẫm sương.

"Aaa! Ức...!Aaa...! Khục...!khục..."
Ngụy Linh Hy gào thét đến khàn cả giọng, lồng ngực co thắt lại, đẩy lên cổ họng huyết dịch tanh nồng.

"Khụ...!khụ..."
Khóe miệng Ngụy Linh Hy thấm đẫm máu tươi, toàn thân co rúm lại, gương mặt chịu đau đớn nhăn nhó thật khó coi.

Nàng thà bị chém một ngàn đôi cánh cũng không muốn chịu đựng một nỗi đau sinh ra bởi ác niệm này.

.........
"Tên khốn! Huynh lừa ta!"
Lạt Chân tức giận đánh cho Dạ Minh Lang một cái thật mạnh, cũng bởi vì tin lời y làm càn, nàng mới bị nhốt vào trong đại lao, trở thành chủ mưu hãm hại Thục Vương, liên lụy đến Tây An Quốc.

Dạ Minh Lang là người của Yêu tộc, hắn hận kẻ thù đến thấu xương, lừa dối Lạt Chân cũng là lựa chọn duy nhất của hắn.

"A Chân, ta sai rồi..."
Khóe mi của Lạt Chân ửng đỏ, cánh môi cũng run lên.

"Sai? Huynh không sai, ta mới chính là người sai.

Ta sai lầm khi tin vào lời nói ngon ngọt của huynh, sai lầm yêu huynh để rồi tự hại bản thân, hại đến cả đất nước.

Huynh nói, ta còn có thể sống sao?"
Dòng nước mắt mặn đắng tuôn rơi, Lạt Chân, Công chúa của Tây An Quốc luôn luôn mỉm cười, chưa từng rơi lệ giờ phút này đã muốn khóc thật lớn.

Dạ Minh Lang yêu nàng rất nhiều, y ôm chặt lấy nàng, cố gắng trấn tĩnh.

"Lạt Chân, đừng khóc.

Ta nhất định sẽ không để muội, để Tây An Quốc rơi vào nguy hiểm."
"Dạ Minh Lang, huynh còn nghĩ ta vẫn có thể tin huynh sao?"
"Huyễn Tư Khanh căn bản không có ngọc tỷ, hắn không thể cứ vậy mà gây chuyện với Tây An Quốc.

Hơn nữa trong tình thế hỗn loạn, Thục Quốc không có chủ càng không thể.

Mọi chuyện đều có thể giải quyết..."
Lạt Chân ngước ánh mắt ngấn lệ nhìn hắn, trong trái tim yếu đuối ấy dâng lên một niềm hy vọng nhỏ nhoi.

"...".
 
Phượng Hoàng Nghịch Mệnh
Chương 45: 45: Phản Đồ


Ngụy Linh Hy sau vài ngày tu luyện rốt cuộc cũng mọc ra cánh Phượng Hoàng hoàn chỉnh, chân thân của nàng cũng hoàn toàn dung hợp với cơ thể, sức mạnh tăng lên không ít.

Huyễn Dạ Khuyết tự mình vào trong Điện Thánh Nữ, không có yêu nhân canh gác bên ngoài nên y đường đường chính chính đẩy cửa bước vào.

Ngụy Linh Hy lúc này đang ngâm mình trong nước ấm thư giãn, tinh thần thả lỏng không chút cảnh giác.

Nhìn thấy nữa nhân vai trần trước mặt, Huyễn Dạ Khuyết cũng không xấu hổ rời đi, còn cố ý bước vào bên trong.

Nghe thấy tiếng động, Ngụy Linh Hy vội quay lại nhìn, vừa thấy người nàng lập tức quay mặt về phía khác.

"Huyễn Dạ Khuyết, ngươi...!ngươi không thấy ta đang làm gì hả? Mau...!mau ra khỏi đây!"
Y không có chút động tĩnh muốn rời đi nào, thậm chí còn dửng dưng lấy ghế ngồi phía sau, ghé vào tai nàng nói nhỏ.

"Từng tấc thịt trên người thánh nữ có chỗ nào ta chưa từng nhìn qua? Nàng còn ngại ngùng cái gì?"
"Ngươi...!ngươi vô sỉ!"
"Được rồi, không trêu nàng nữa.

Ta là nô bộc của nàng, mấy chuyện tắm rửa này nàng cứ bảo ta là được.

Nàng chẳng phải thánh nữ sao? Đến một tên lính gác cũng không có."
Thấy Huyễn Dạ Khuyết không có ý gì xấu, Ngụy Linh Hy mới buông lỏng cảnh giác, nói.

"Ta không thích có người bên ngoài, ta muốn yên tĩnh."
"Vậy một mình nô tài, đủ rồi chứ?"
"Sao đột nhiên ngươi lại...!kỳ lạ như vậy?"
Y cầm chiếc khăn tắm, giúp Ngụy Linh Hy kỳ cọ, còn bình thản trả lời.

"Ta muốn lấy lòng nàng, lỡ đâu nàng có thể tha chết cho ta?"
Ngụy Linh Hy chỉ cười hắt.

"Ngươi nghĩ nhiều rồi."
Trong lúc nàng buông lỏng không cảnh giác, Huyễn Dạ Khuyết đã lén nhổ ra một cọng lông Phượng.

Ngụy Linh Hy cảm thấy nhức nhức, định đưa tay qua sờ lại bị y giữ lại, còn cẩn thận thổi vào nơi đau nhức ấy.

"Xin lỗi, ta không cố ý, ta lỡ làm nàng đau..."
Sự dịu dàng của Huyễn Dạ Khuyết dường như che mờ đi lý trí của Ngụy Linh Hy.

Nàng bất giác mỉm cười, trong lòng lâng lâng hạnh phúc.

Phía lồng ngực như phát ra một thứ ánh sáng màu tím, hiện lên những đường gân như tia máu.

Ngụy Linh Hy lại bị ác niệm hành hạ, vội vùi mình sâu xuống nước.

"Ở đây xong chuyện của ngươi rồi, mau đi đi."
"Nhưng nàng còn..."

"Ta nói ngươi mau đi!"
Huyễn Dạ Khuyết mặc dù không biết tại sao Ngụy Linh Hy lại đột nhiên nổi giận, nhưng những gì y muốn đã lấy được, chỉ im lặng rời đi.

Ngụy Linh Hy cũng trấn tĩnh lại cảm xúc, áp chế cho ác niệm không khống chế.

Nàng đột nhiên lại cảm thấy phía dưới bụng căng cứng, làn nước đục cũng ánh lên một tia đỏ hồng.

Ngụy Linh Hy mặc lại y phục, cẩn thận xem lại phần bụng của mình, đích thực có gì đó rất lạ.

Thứ ánh sáng ấy như phát ra từ sâu trong bụng, từng luồng sáng cũng hình thành như những rễ cây nhỏ, vùng quanh thành một hình trọn, gọn gàng xuất hiện ngay ở bụng.

Nàng mặc thêm vài lớp y phục, trong đêm lại lén đến sông Hãn Hằng.

"Các Dạ Thượng tiên, ta như vậy là bị làm sao?"
Các Dạ xem mạch tượng của nàng, hai mắt im lìm nắm chặt lại.

Mãi một lúc, mí mắt mới bật ra, y vui vẻ nói.

"Được đấy nha đầu, ngươi có hỷ rồi!"
"Tốt quá rồi tốt quá rồi! Huyết mạch Phượng Hoàng được duy trì rồi.

Nhiệm vụ của ta rốt cuộc cũng sắp hoàn thành!"
Trong lúc Các Dạ còn đang vui mừng không thôi, Ngụy Linh Hy lại trầm mặc ôm lấy bụng.

Cảm giác của nàng lúc này rất rối bời, nàng không biết nên vui hay nên buồn, nên khóc hay nên cười.

"Thượng tiên...!đứa trẻ này...!là của...!là của một người thường..." Ngụy Linh Hy nói nhỏ.

Các Dạ ho giả, y chậc miệng.

"Là của cái tên kẻ thù kia chứ gì?"
"Như vậy có ảnh hưởng đến huyết mạch không? Huynh ấy cũng từng là cốt nhục của yêu nhân và con người, yêu khí hoàn toàn không có, chân thân yếu ớt, bán yêu không phải, bán nhân cũng không ra, cuối cùng phải rút đi chân thân để trở thành người bình thường."
"Huyết mạch của Phượng Hoàng lớn mạnh, cho dù phụ tử có là ai đi chăng nữa cũng không ảnh hưởng.

Ngươi yên tâm."
Ngụy Linh Hy nghe vậy cũng thở dài.

Nàng mang một tâm trạng nặng trĩu trở về phòng, đầu óc rối bời không một điểm tựa.

Trong thời khắc quan trọng nhất, nàng lại phải tước đoạt đi sinh mạng của cha đứa nhỏ.

Tiểu Phượng Hoàng không có tội, nó cần có cha, có mẹ.

Thế nhưng, nó vốn dĩ là nghiệt duyên của hai thế giới đối lập.

Ngụy Linh Hy ôm lấy bụng, dần chìm sâu vào giấc ngủ.

Không biết đã trôi qua bao lâu, trời vẫn còn rất tối, cánh cửa của Điện Thánh Nữ lại một lần nữa bật mở.

Một thân ảnh xiêu vẹo bước vào, gương mặt đỏ nồng vì men rượu.

Y đi đứng không vững, lao nhào về phía giường ngủ của Ngụy Linh Hy, trực tiếp đánh thức nàng.

Bị tỉnh ngủ một cách bất ngờ, nàng cảnh giác quay người lại nhìn, hóa ra tên say khướt ấy lại là Huyễn Dạ Khuyết.

Y cố gắng mở đôi mắt nặng trĩu, nâng lên nhìn nàng.

Ánh mắt tràn ngập nỗi tâm sự khó nói, lại đỏ ửng lên.

"Linh Hy...!ta muốn...!ở bên nàng."
Ngụy Linh Hy cũng vội rời giường, cánh tay bị y bắt lại ngồi phịch dưới đất.

Huyễn Dạ Khuyết ôm lấy nàng, bộ dạng lúc say hệt như một đứa trẻ, không ngừng dụi vào lòng nàng.

"Ngươi...!ngươi uống nhiều quá rồi.

Ta kêu người lấy canh giải rượu.".

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Chiều Hư
2.

Đông Vì Huyền Anh, Xuân Vì Thanh Dương
3.

Xuất Môn Ước Pháo Quên Mang Điểu
4.

Tước Đăng Tiên
=====================================
"Đừng..."
Huyễn Dạ Khuyết giữ chặt lấy nàng, ánh mắt phủ xuống một lớp sương mờ.

Y hoàn toàn say khướt, chỉ muốn dùng cơ hội này ở lại bên cạnh nàng, để nàng dùng chính thân phận Ngụy Linh Hy ở bên y, chứ không phải thánh nữ Phượng Hoàng.

"Linh Hy, ở lại với ta một chút đi, đừng đi đâu cả."
Ngụy Linh Hy nhìn thấy nam nhân cứ quấn chặt lấy mình, bản thân lại không nỡ rời đi.

Nàng thở dài, nắm lấy bàn tay đã gầy đi rõ rệt.

"Tại sao lại uống rượu?"
"Nếu tỉnh táo, ta sẽ không được gặp Linh Hy.

Chỉ có như vậy, Linh Hy mới ở bên cạnh ta, chứ không phải Phượng Hoàng, không phải Đoan Phượng Chi Hy gì đó.

Người ta yêu...!chỉ có Ngụy Linh Hy..."
"Ngươi sai rồi.

Từ đầu tới cuối, ta luôn là Đoan Phượng Chi Hy, trước kia là ta, hiện tại cũng là ta.

Ngụy Linh Hy chỉ là thể xác mà ta nhập vào mà thôi."
Huyễn Dạ Khuyết đưa tay lên che lấy miệng của nàng, tay còn lại kéo eo nàng lại gần, hôn nhẹ lên má.

"Nàng nói dối.

Đoan Phượng Chi Hy không yêu ta, Ngụy Linh Hy mới yêu ta."
Ngụy Linh Hy không muốn bản thân cứ mãi lún sâu vào thứ tình cảm không có kết quả này, nàng mạnh tay đẩy Huyễn Dạ Khuyết ra xa, tức giận nói lớn.

"Ngươi đừng quá tự tin.

Cho dù là Ngụy Linh Hy hay Đoan Phượng Chi Hy, ta cũng chưa bao giờ có tình cảm với ngươi."
"Tại sao nàng lại nói dối? Nếu nàng không yêu ta, vậy chiếc vòng tay đó, cả ngọc bội của ta đến giờ nàng vẫn còn giữ?"
Huyễn Dạ Khuyết chỉ vào chiếc vòng mà trước kia nàng từng tặng cho Ngụy Linh Hy, nàng liền muốn giấu nó đi.

Từng thứ đồ này nàng đều vô cùng trân quý...!
Thế nhưng, tình cảnh hiện tại không cho phép nàng yếu lòng.

Ngụy Linh Hy đem hai thứ ra trước mặt Huyễn Dạ Khuyết, nhẫn tâm ném chúng xuống dưới đất.

Tiếng vỡ chói tay vang lên, ngọc bội biến thành hai mảnh, những hạt ngọc trên vòng tay cũng bị vỡ ra văng đi tứ phía.

"Ta nói rồi, ta chưa từng yêu ngươi."
"Ta...!say rồi."
Huyễn Dạ Khuyết rưng rưng nước mắt, trong lòng nhói lên một cơn đau khó tả.

Y đưa bàn tay run rẩy nhặt lấy một mảnh ngọc bội, siết chặt đến mức suýt đứt tay.

Y không muốn chấp nhận hiện thực này, lắc đầu không thôi.

"Không...!không thể nào...!ta say rồi...!ta say rồi..."
Huyễn Dạ Khuyết như vừa khóc vừa cười, đôi chân nặng như có tảng đá chặn lại, khó khăn rời khỏi đây.

Ngụy Linh Hy thở dài, thân ảnh ấy vừa đi khuất, lệ nóng đã không kìm được mà rơi ra.

.........
Sáng sớm, trời mọc cao đến đỉnh núi, Ngụy Linh Hy đã tỉnh nhưng nam nhân say khướt đêm qua đã không thấy đâu.

Nàng nhấc người dậy, cảm giác nơi thái dương có chút đau nhức, nhìn quanh phòng lại chẳng thấy một bóng người nào.

Nàng có chút thất vọng.

"Báo!"
Bên ngoài đột nhiên có tiếng hét lớn.

Ngụy Linh Hy vội mặc lại y phục.

"Có chuyện gì mà gấp gáp vậy?"
"Thánh nữ, bạch xà Đường Bích Liên đem theo kẻ thù chạy mất rồi!"
Đồng tử của Ngụy Linh Hy dãn ra, nàng tức tốc chạy đến sân Yêu Sơn, cánh cửa của kết giới Yêu tộc.

Yêu nhân ít ỏi ra sức dùng yêu khí để trấn lại kết giới, muốn vây bắt phản đồ và Huyễn Dạ Khuyết.

Ngụy Linh Hy nhìn lên, Đường Bích Liên đã ôm theo Huyễn Dạ Khuyết, có ý đồ muốn cướp người.

"Đường Bích Liên, ngươi có biết bản thân đang làm gì không? Mau đem Huyễn Dạ Khuyết xuống!"
Đường Bích Liên nhếch miệng cười.

"Ta đã đi đến bước đường này rồi, sao có thể ngu ngốc giao người ra?"
"Tại sao ngươi lại phản bội Yêu tộc? Mối thù bao nhiêu năm qua chưa đủ khiến ngươi muốn giết hắn sao?"
"Muốn chứ? Nhưng ta càng muốn Yêu tộc này chết đi gấp vạn lần.

Ngươi, các ngươi nhớ lại xem trước đây các ngươi đã từng đối xử với ta thế nào, từng đối xử với phụ mẫu của ta thế nào? Các ngươi đều đáng chết!"
Ngụy Linh Hy mười năm qua đã mất đi ký ức, cho dù khôi phục nhưng nhiều chuyện trước kia nàng vẫn không thể nhớ ra.

Chuyện mà Đường Bích Liên nói nàng không có chút ấn tượng, đừng nói đến phụ mẫu của nàng ta.

Phản đồ không nghe, nàng chỉ đành chuyển hướng về phía của Huyễn Dạ Khuyết.

Y không giống như bị bắt đi, càng giống người hợp tác với nàng ta hơn.

"Huyễn Dạ Khuyết, ngươi mau nói Đường Bích Liên ép buộc ngươi, ta lập tức sẽ miễn tội tư thông phản đồ, cho ngươi sống thêm vài ngày."
Đối mặt với câu hỏi này, Huyễn Dạ Khuyết lại chỉ im lặng.

Y không trả lời, cũng tức là đồng ý trở thành kẻ tư thông với phản đồ.

"Tại sao?"
"Ta...!không muốn bách tình vô tội vì ta mà liên lụy."
"Huyễn Dạ Khuyết tên hèn nhát!"
Ngụy Linh Hy tức giận gào lên, cánh Phượng Hoàng cũng xuất hiện.

Nàng bay về hướng của hai người họ, ánh mắt đỏ rực chứa đầy thù hận.

Đường Bích Liên trong khoảnh khắc nguy hiểm đã kịp thời lấy ra cọng lông Phượng mà Huyễn Dạ Khuyết lấy được, dùng nó để phá vỡ kết giới mà nàng đã tạo ra.

Một rắn một người hoàn toàn biến mất trước mặt, Ngụy Linh Hy bất ngờ mở tròn mắt.

Nàng không ngờ lông Phượng của mình lại ở trong tay của Đường Bích Liên, nhưng rồi nàng lại nhớ về chuyện đêm qua.

Cơn đau nhói đấy không phải do sự bất cẩn của Huyễn Dạ Khuyết, mà là y vốn dĩ đã có kế hoạch từ đầu.

Tiếp cận nàng, lấy đi lông Phượng cùng Đường Bích Liên trốn khỏi Yêu tộc, quả là một kế sách vẹn toàn.

"Thánh nữ...!người có sao không?" Hồng Yên vội đỡ lấy nàng.

"Đường Bích Liên rốt cuộc tại sao lại phản bội Yêu tộc?".
 
Phượng Hoàng Nghịch Mệnh
Chương 46: 46: Mê Hoặc


Hồng Yên là người sống sót trong trận chiến năm đó, cũng là người biết mọi chuyện trong Yêu tộc.

Bà thở dài, có chút thất vọng.
"Đường Bích Liên là một con bạch xà tu luyện từ bán nhân, mẫu thân của cô ta là loài người.

Bởi vì thân phận khác biệt, Yêu tộc không cho phép loài người dây dưa nên đã đuổi gia đình họ đi.

Chỉ là không ngờ, phụ mẫu của cô ta vì muốn con gái an toàn nên chọn cách tự vẫn, để Đường Bích Liên đường đường chính chính sống cùng Yêu tộc."
Nói đoạn, bà thở dài.
"Ta không ngờ...!bạch xà này lại mang oán hận đến tận bây giờ."
Rốt cuộc mọi chuyện đều bắt nguồn từ tình cảm cấm kỵ của Yêu tộc và loài người.

Ngụy Linh Hy day day thái dương, mệt nhoài trở về Yêu điện.

Nàng buông lỏng cảnh giác với Huyễn Dạ Khuyết, cũng không ngờ y lại câu kết với Đường Bích Liên để trốn khỏi nơi đây.
Chợt nhớ đến Huyễn Ngân Tuyết, Ngụy Linh Hy vội chạy đến sông Hãn Hằng.

Huyễn Ngân Tuyết sẽ không đồng ý rời đi nếu không có muội muội của mình.
"Các Dạ Thượng tiên, Các Dạ..."
"Cả sáng nay các ngươi làm ta nhức đầu thật đấy!"
"Ngân Tuyết..."
"Vẫn còn đó.

Nguyên thần đang trong thời gian hồi phục, không thể có bất cứ tác động nào.

Bạch xà có đến đây nhưng ta đã dùng kết giới để chặn cô ta lại."
Ngụy Linh Hy thở dài.

Huyễn Ngân Tuyết không biến mất tức là vẫn có cơ hội để khống chế nam nhân kia.

Trong lòng nàng rối rắm, cả một ngày đều ở dưới đáy sông, im lặng tu luyện muốn thanh tẩy đầu óc.
.........

Thục Quốc.
Huyễn Dạ Khuyết an toàn trở về, trên người không có một chút thương tích, hơn nữa bên cạnh y là một con bạch xà yêu.

Huyễn Tư Khanh lùi lại một bước, ánh mắt phức tạp nhìn hai người.
"Hoàng huynh...!huynh đem yêu nhân về?"
"Cô ta không nguy hiểm."
Huyễn Dạ Khuyết chỉ trả lời vài câu liền trở về đại điện, trước hết cần phải trấn an chư thần.

Y không muốn dính líu tới Đường Bích Liên, giữ nàng ta lại cũng vì Huyễn Ngân Tuyết chưa được cứu.
"Chuyện cô hứa với trẫm, có thật sự làm được?"
Đường Bích Liên mỉm cười, thân thể cong mềm như trường qua người y, đặt tay lên vai y nói nhỏ.
"Một nam nhân sống sờ sờ ta còn cướp đi được, nói gì đến một nữ tử ốm yếu?"
Huyễn Dạ Khuyết nâng ánh mắt lạnh như băng nhìn nàng, không một chút thương tiếc mà đẩy nàng ra khỏi cơ thể.
"Muốn cứu muội muội của huynh, chỉ còn một cách." Đường Bích Liên vuốt vuốt lọn tóc, ánh mắt như mê hoặc người.
"Tấn công Yêu tộc, giết c/hết Phượng Hoàng."
Huyễn Dạ Khuyết nhíu mày, nhìn dáng vẻ ấy liền đoán ra được tâm tư của y.

Người nên chịu những trừng phạt vốn dĩ là y, làm sao y có thể một lần nữa đồ sát Yêu tộc, giết chế/t người mà y yêu thương?
"Đây chắc chắn không phải cách duy nhất."
Lông mày của Đường Bích Liên nhướn lên, ánh mắt cũng lộ ra vài phần tức giận.
"Đoan Phượng Chi Hy cô ta đã hành hạ huynh, còn muốn giết ch/ết huynh, thậm chí còn muốn san bằng cả Thục Quốc, huynh còn luyến tiếc cô ta?"
"Ta vốn dĩ là người phải trả giá."
"Huyễn Dạ Khuyết, trước kia huynh không nói như vậy!"
"Trước kia? Trẫm không biết cô là ai, càng không nhớ đến những gì cô nói."
Đường Bích Liên dùng yêu thuật, phản chiến lên không trung một huyễn cảnh.

Đó là trong khoảng mười hai trước, Huyễn Dạ Khuyết vẫn chỉ là một thiếu niên, chân thân chưa bị rút bỏ hoàn toàn.
Đường Bích Liên là một con bạch xà, bởi vì mẫu thân là con người nên chân thân của nàng ta có chút đặc biệt, cũng vì vậy mà nàng ta trốn khỏi Yêu tộc, đến ngọn núi Linh để hấp thụ yêu khí, luyện hóa để trở thành một yêu nhân thực sự.
Núi Linh là ngọn núi ngăn cách giữa Yêu tộc và nhân tộc, dưới chân núi có một quán ăn rất nổi tiếng, bọn họ đều săn bắt những yêu thú chưa hóa thành hình người để làm thức ăn.

Đường Bích Liên không may cũng bị bắt lại, may rằng Huyễn Dạ Khuyết kịp thời tới cứu.
"Đa tạ ơn cứu mạng của công tử.

Ta hễ hoảng sợ sẽ biến về chân thân, thật may không bị thành món ăn.

Công tử cứu ta...!công tử cũng là yêu nhân sao?"
Huyễn Dạ Khuyết chỉ nhàn nhạt trả lời.
"Không, ta giống cô, không phải yêu nhân, cũng không phải con người."
Đường Bích Liên vui vẻ.
"Thật sao? Huynh có thể biến thành hình người lâu không? Phụ mẫu của huynh có bị Yêu tộc đuổi đi không...?"
Nàng ta hỏi rất nhiều, rất nhiều, nhưng Huyễn Dạ Khuyết cũng chỉ trả lời cho có.

Duy nhất một câu hỏi khiến y lưu tâm.
"Nếu như phụ mẫu của ta bị bức chết, cho dù là Yêu tộc hay nhân tộc, ta nhất định sẽ trả thù.

Còn huynh?"
"Giết không tha."
Huyễn cảnh được thu lại, Đường Bích Liên lại kể.
"Sau ngày hôm ấy, ta trở về núi Linh để luyện hóa.

Thời gian ấy, chân thân của ta lớn mạnh, việc luyện hóa sắp hoàn thành nên ta đã mất một thời gian rất dài mới xuống núi.

Sau đó, ta không còn thấy huynh nữa, phụ mẫu của ta không lâu cũng bị đám Yêu nhân trong làng bức chết."
"Trước kia, huynh từng nói sẽ giết không tha, vậy bây giờ? Tại sao huynh lại thành ra bộ dạng này?"
Những gì Huyễn Dạ Khuyết nhìn thấy đều là quá khứ mà giấc ngủ mười năm kia lãng quên.

Có vẻ y còn rất nhiều thứ chưa thể nhớ ra, nhưng tất cả chỉ là quá khứ, hiện tại không giống như vậy.
Huyền Dạ Khuyết yêu Ngụy Linh Hy, y cũng nhận ra sự ngông cuồng của bản thân, vì nàng mà chấp nhận trả giá.

Cho dù trước kia có thế nào đi chăng nữa, hiện tại y vẫn không từ bỏ suy nghĩ chấp nhận đền tội.

Y cố gắng chống đỡ đến hiện tại là vì bách tính, vì Huyễn Ngân Tuyết.
Sự cố chấp này khiến cho Đường Bích Liên chán ghét vô cùng, nàng ta nhẹ nhàng tiến lên, ánh mắt rực lên một màu vàng đậm, từ trong miệng phả ra thứ yêu khí vây quanh trí óc của y.

.........
Huyễn Dạ Khuyết ôm lấy Đường Bích Liên, để nàng ta cùng ngồi lên long ỷ.

Chư thần phía dưới mơ hồ không biết chuyện gì đang diễn ra, nhìn nhau một cách ái ngại.
Triệu Minh Hoán tiếp xúc với Huyễn Dạ Khuyết không ít, cơ bản cũng hiểu được tính cách của nam nhân này.

Dáng vẻ hiện tại của y căn phản không nên có.
"Bệ hạ, ngươi triệu tập tất cả mọi người đến đây là có đại sự? Yêu nhân kia tại sao...?"
"Cẩm Vương gia, nàng ấy hiện tại là Quốc sư của chúng ta."
Lời nói thốt ra, tất cả mọi người đều nhìn nhau khó hiểu.

Huyễn Tư Khanh lại chỉ im lặng, hắn không lên tiếng, chỉ chờ xem kịch hay phía sau.

Huyễn Dạ Khuyết không ngờ lại có thể an toàn trở về, kế hoạch lớn của hắn cũng vì vậy mà đổ bể.
Tiếp sau đây, hắn sẽ tùy cơ ứng biến, ôm cây đợi thỏ.
"Truyền ý chỉ của trẫm, lập tức tập hợp binh lực, tấn công Yêu tộc."
Ánh mắt của Huyễn Dạ Khuyết như vô hồn, lại lạnh lùng sâu thẳm.

Đường Bích Liên ngồi bên cạnh chỉ nhếch miệng cười, mặc cho phía dưới náo loạn.

Rõ ràng hôm qua, Huyễn Dạ Khuyết còn trấn an mọi người, không cho Triệu Minh Hoán kích động ra quân.

Vậy mà chỉ sau một đêm y đã thay đổi rõ rệt.
"Bệ hạ..."
Triệu Minh Hoán muốn hỏi rõ ràng liền bị nương tử Dương Bảo Ngọc kéo lại.

Nàng thông minh nhạy bén, quan sát được điều bất thường đang xảy ra.
"Bệ hạ bị bạch xà bên cạnh thôi miên rồi, người bây giờ không còn là bệ hạ nữa."
"Nàng...!nói thật sao?"
"Chàng không nhớ lời căn dặn của bệ hạ sao?"
Ngay lúc trở về hoàng cung, Huyễn Dạ Khuyết đã đến gặp mặt Triệu Minh Hoán.

Y không đặt niềm tin vào Đường Bích Liên, càng không biết bạch xà này sẽ có những quỷ kế gì.
"Theo ý chỉ của trẫm, không được cầm quân tiến đánh Yêu tộc.

Chúng ta hiện tại không phải đối thủ của họ, hơn nữa, trẫm không muốn binh lính, bách tính vô tội bị liên lụy.

Lời của trẫm nói ra tuyệt đối không thay đổi, nếu thực sự có gì bất thường, đó nhất định không phải trẫm."
"Triệu Minh Hoán, ngươi là một người tài, thời khắc quan trọng hãy tùy cơ ứng biến."
Hóa ra, Huyễn Dạ Khuyết sớm đã ý thức được sự nguy hiểm của Đường Bích Liên.

Y căn dặn Triệu Minh Hoán rõ ràng, rốt cuộc bản thân lại bị nàng ta mê hoặc.

Binh quyền nằm trong tay của Triệu Minh Hoán, bây giờ mọi chuyện thành bại xem ra đều gói gọn trong từng hành động của y.
"Bệ hạ không muốn tấn công Yêu tộc, nhất định vì có lý do.

Ta tin chàng, chàng sẽ đưa ra quyết định đúng đắn."
.........
Trời đêm tối đen như mực, thân ảnh một nam một nữ cưỡi ngựa đi đến chợ đen.

Nơi này giống như Hỗn giới ở nhân gian, có đủ các loại người từ yêu tộc, nhân tộc, từ thần đến ma.

Hỗn giới có quy định của Hỗn giới, kẻ đến mua bán nhất định phải trả bằng một cái giá tương đồng.
Huyễn Tư Khanh và Ngụy Vân Nguyệt đeo khăn voan đen che mặt, bước chân vào nơi Hỗn giới loạn lạc.

Nơi này tối tăm một màu vẩn đục, người, yêu, ma trộn lẫn, thứ gì trên đời cũng xuất hiện ở đây.
Hai người họ dừng chân tại Yêu quán, chủ tiệm là một nữ nhân xinh đẹp mà sắc xảo, bà ta nhiệt tình chào đón khách.
"Quý nhân vừa mắt chân thân nào của Yêu tộc?"
Chợ đen cái gì cũng có, bao gồm cả chân thân của các yêu nhân.

Chân thân của bọn họ một khi đã rút đi sẽ trở về hỗn giới, trở thành vật phẩm được bán ở Yêu quán, cho những người thực sự cần.
"Ở đây ta có bộ điểu, bộ mã, bộ hồ ly, chuột, lợn, gà đều có...!Quý nhân muốn mua bộ nào?"
"Giá cả thế nào? Ta muốn chân thân có sức mạnh lớn nhất."
Bà chủ dùng cây gậy trên tay phẩy một cái, hai chiếc hộp gỗ từ từ bay ra.
"Chân thân của Yêu tộc mà các ngươi muốn có sức mạnh? Đúng là thiếu hiểu biết.

Một vài kỹ năng cơ bản của loài mạnh nhất chính là bộ điểu, có thể bay, còn bay rất nhanh, ngoài ra không có tác dụng nào khác."
"Còn về giá cả...!không được đổi trả, mọi phản phệ các ngươi đều tự mình chịu lấy.

Nguyên thần nếu có tiêu tán hay gặp bất cứ chuyện gì, Yêu quán của ta cũng không chịu trách nhiệm.

Đó chính là giá cả."
"...!Được.".
 
Back
Top Bottom