Ngôn Tình Phượng Họa Phong Vân

Phượng Họa Phong Vân
Chương 300: Ám tiễn


Nhất thương nhất kích đều tràn đầy lực lượng mạnh mẽ, đám ma tộc lâu la chưa kịp tiếp cận thân hắn đều bị đánh bay.

Trường thương trên tay hắn vũ động, uy vũ sinh phong, chỉ thoáng chốc, ma tộc nằm dưới trên hắn đã chất thành đống.

Bỗng lúc này, một mũi tên từ đâu bắn tới, mũi tên xé gió bất ngờ không cho vị tướng quân né tránh.

Giây phút sinh tử chi gian, vị tướng quân may mắn né tránh được ám tiễn này nhưng cũng bị thương nặng.

Xương cốt vai phải của hắn đã bị một tiễn này bắn gãy, trường thương trên tay hắn đã không còn đủ sức cầm lấy cắm chặt xuống đất.

"Ha ha ha, không ngờ ta Tu Ưng ta có không chết trong tay ma tộc lại bại dưới tay người một nhà."

Hắn bỗng ngửa đầu lên trời cười, tiếng cười trào phúng mang theo chút bi ai.

Vừa rồi khi bị trúng tên, ánh mắt hắn theo hướng mũi tên nhìn qua, dư quang thấy một bóng đen biến mất.

Mũi tên hắn trúng mang theo linh lực hỏa thuần túy, hắn biết mình bị ám toán, không nghĩ tới kẻ muốn hắn chết một khắc cũng không chờ nổi nữa.

Vị tướng quân bỗng nhiên cười lớn khiến đám ma tộc đang chuẩn bị tấn công ngây ra một chút.

Nhân cơ hội đám ma tộc ngây người, Tu Ưng rút trường thương lên, một kích quét sạch đám ma tộc đang vây quanh hắn.Dù bị thương rất nặng, dù tay phải đã không còn năng lực chiến đấu nhưng hắn vẫn có thể dùng tay trái vũ động trường thương một cách linh hoạt.

Tựa hồ dùng tay trái múa thương với hắn uy lực so với tay phải cũng không kém nhiều ít.Vương phi thần thông TIM yong buong aug ta Vương Phi Thần Thông Ương...

Vết thương đau đớn nhói lên, nhưng trong ánh mắt của Tu Ưng lại hiện lên sự kiên định không lay chuyển.

Máu từ vết thương trên vai chảy xuống, thấm đẫm bộ giáp đã nhuốm đầy bụi và máu nhưng không có gì có thể ngăn cản ý chí chiến đấu của hắn.

Vòng vây của ma tộc càng lúc càng siết chặt. Chúng tưởng chừng như đã nhận ra cơ hội có thể giải quyết nhân loại trước mặt khi thấy vị tướng quân chỉ còn lại một tay cầm vũ khí.

Nhưng chúng không ngờ rằng, mỗi bước tiến tới gần nhân loại này đều là một bước đến gần hơn với cái chết.

Ngửa mặt lên trời thét dài một tiếng, Tu Ưng vung trường thương mạnh mẽ, tạo ra một vòng tròn bảo vệ xung quanh mình.

Những ngọn thương xé gió, từng nhát đánh ra đều mang theo một luồng gió lớn, xé tan bất kỳ tên ma tộc nào dám tiếp cận.

Từng tên, từng tên một, những tên ma tộc nắm được cơ hội lao lên tấn công đều gục ngã dưới chân hắn như lá rụng mùa thu.

Dù có hạ được rất nhiều ma tộc nhưng Tu Ưng biết, thời gian của mình không còn nhiều.

Mũi tên mang linh lực hỏa kia đã lan tỏa sự tàn phá khắp cơ thể hắn, khiến hắn càng lúc càng yếu đi.

Mỗi lần vung thương, sức lực của hắn giảm dần, nhưng ánh mắt hắn vẫn sáng quắc, đầy quyết tâm.

Phía xa, bóng đen bí ẩn đã b*n r* mũi tên độc kia lặng lẽ quan sát.

Nhìn thấy Tu Ưng vẫn đứng vững, hắn khó chịu nhíu mày, trong lòng dấy lên một nỗi lo lắng. Nhưng bóng đen không có ý định lộ diện, chỉ đứng từ xa chờ đợi cơ hội tiếp theo.

Tu Ưng hít một hơi thật sâu, cảm nhận từng chút một sự sống đang dần rời khỏi cơ thể nhưng hắn vẫn chưa cho phép bản thân mình gục ngã.

Nếu đây là trận chiến cuối cùng của hắn thì hãy để hắn dùng cái tên Tu Ưng này trở thành một nỗi ám ảnh của lũ ma tộc.

Hắn sẽ không để kẻ âm thầm ám toán kia được thỏa thê đắc chí khi thấy hắn gục ngã.
 
Phượng Họa Phong Vân
Chương 301: Tướng quân ma tộc


Với tất cả sức lực còn lại, Tu Ưng hét lớn, trường thương trong tay hắn vũ động mạnh mẽ, không để lại một tên ma tộc nào xung quanh hắn còn đứng vững.

Sức mạnh của hắn, dù chỉ còn lại một nửa, vẫn là cơn ác mộng với bất kỳ kẻ địch nào.

Đến khi chút sức lực còn sót lại tan biến, xác chết đám ma tộc xung quanh xếp thành đống, Tu Ưng cũng quỵ xuống.

Mặt đất nhuộm đầy máu, máu của ma tộc và của hắn.

Tu Ưng ngẩng mặt lên trời, nhìn vào bầu trời xanh thẳm trên cao. Một nụ cười mệt mỏi nhưng đầy thỏa mãn hiện lên trên gương mặt.

"Nếu đây là kết cục cuối cùng của ta, ta cũng không hối tiếc"

Hắn thì thầm, trước khi đôi mắt từ từ khép lại, trong khi trường thương của hắn vẫn cắm chặt xuống đất, như một biểu tượng của lòng kiên cường không gì có thể khuất phục.

Vinh quanh cuối cùng của một vị tướng quân chính là chiến tử sa trường.

Mắt thấy Tu Ưng đã quỵ xuống, ma tộc như được đà lao lên cảnh giác vây quanh lấy hắn.

Từ một phía, đám ma tộc dạt ra để lại một lối nhỏ, một con chiến mã đi ra, trên lưng nó là tướng quân của ma tộc.

Vốn tưởng rằng vị tướng quân ma tộc này sẽ xấu xí như những tên ma tộc khác nhưng không, hắn có khuôn mặt có phần anh tuấn, uy nghiêm.

Hắn có vóc dáng cao lớn, cơ bắp săn chắc, tỏa ra một sức mạnh khiến kẻ khác phải kính sợ.

Làn da của hắn hơi ngăm, ánh lên dưới ánh sáng, mang đến cảm giác mạnh mẽ và tràn đầy lực lượng.Gương mặt hắn sắc sảo, với đôi mắt sâu thẳm màu đỏ sẫm, phản chiếu sự thông minh và kiên định.

Đôi mày rậm và thẳng, cùng với sống mũi cao, tạo nên một thần thái oai phong.

Trên trán hắn mọc lên một chiếc sừng lớn, vặn vẹo khiến khuôn mặt tăng thêm vài phần hoang dã.

Hắn khoác lên mình bộ giáp đen bóng, không quá cầu kỳ nhưng đủ để toát lên khí chất của một tướng quân tài ba.

Những đường nét cứng cáp trên bộ giáp cùng chiếc áo choàng dài tung bay trong gió, làm nổi bật thêm sự uy nghiêm của hắn.

Mỗi bước đi của hắn đều đầy tự tin và uy quyền, khiến kẻ địch không thể không kính sợ.

Chiến mã hắn cưỡi cũng không phải là chiến mã bình thường, nó có đôi mắt đỏ như máu, da đen như bóng đêm, với bờm và đuôi như lửa đang cháy.

Mỗi bước chân của nó đều để lại những dấu vết cháy xém trên mặt đất, như thể nơi nó đi qua chỉ để lại sự hoang tàn.

Vị tướng quân của ma tộc, dáng người cao lớn với bộ giáp đen tuyền, ánh mắt lạnh lẽo như băng, ngồi vững vàng trên lưng chiến mã.

Hắn chậm rãi tiến về phía Tu Ưng đang quỵ xuống, ánh mắt sắc bén như con mãnh thú săn mồi nhìn con mồi đang hấp hối.

Chiến mã dừng lại cách Tu Ưng vài bước chân, vị tướng quân ma tộc không vội vàng ra lệnh tấn công, mà chậm rãi quan sát.

Hắn thấy rõ máu đang chảy ra từ vết thương của Tu Ưng, thấy cả nụ cười thỏa mãn trên gương mặt người tướng quân của nhân tộc, và điều đó làm hắn càng thêm kinh ngạc.

"Bị thương nặng thế này mà vẫn có thể hạ sát nhiều thuộc hạ của ta như vậy... Thật đáng khâm phục."

Vị tướng quân ma tộc cất giọng lạnh lùng, nhưng ẩn chứa sự tôn trọng đối với đối thủ trước mặt. "Nhân loại các ngươi xưng ngươi là chiến thần một phương quả nhiên không sai."

Nói rồi, hắn khóe môi sẽ giương lên, nở một nụ cười trào phúng."Đáng tiếc, ngươi lại bị chính đồng loại phản bội, bắn một tiễn sau lưng. Thật đáng châm chọc. Nếu không phải một mũi tên đó, hẳn là ngươi sẽ không dễ dàng gục xuống như vậy"
 
Phượng Họa Phong Vân
Chương 302: Sống có gì vui, chết có gì sợ


Nói đoạn, hắn từ trào phúng đổi qua mời chào Tu Ưng.

"Bổn tướng quân rất thưởng thức ngươi, nếu ngươi đồng ý gia nhập trận doanh ma tộc chúng ta, ta không chỉ tha mạng cho ngươi còn ban cho người công to lộc hậu, giúp ngươi báo thù một tiễn này. Ngươi thấy thế nào?"

Tu Ưng nghe được lời này, cười lớn, cười được một đoạn, hắn đưa tay che miệng ho ra một ngụm máu.

"Ha ha...khụ khụ... Tu Ưng ta một đời cầm quân đánh đánh trận vô số nay ngã xuống nơi này dù là vì lí do gì cũng không hối tiếc."

"Khụ khụ...Sống có gì vui, chết có gì sợ. Nay ta rơi vào tay các ngươi, muốn chém muốn giết, ngươi cứ việc ra tay"

Nhận được câu trả lời hùng hồn của Tu Ưng, ánh mắt của tướng quân ma tối sầm lại, nét tàn nhẫn hiện rõ trên khuôn mặt.

"Ngươi đã gây quá nhiều rắc rối cho ma tộc chúng ta.Vốn muốn cho người một con đường sống nhưng ngươi lại không biết quý trọng. Vậy bổn tướng quân liền thành toàn cho ngươi."

Nói đoạn, hắn rút ra một thanh kiếm, lưỡi kiếm phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo dưới bầu trời.

Hắn giơ cao thanh kiếm, chuẩn bị kết liễu Tu Ưng, kẻ đã không còn khả năng chiến đấu.

Nhưng ngay khi lưỡi kiếm hạ xuống, một tia sáng mang theo tốc độ khó có thể bắt kịp bằng mắt từ xa lao đến, bắn chệch kiếm trong tay tướng quân ma tộc.

Đó là một mũi tên băng mang theo sức mạnh lôi đình vạn quân từ xa mà đến.Mũi tên băng này mang theo sức mạnh kinh người, bắn trúng lưỡi kiếm của tướng quân ma tộc, khiến cả người lẫn ngựa của hắn phải lùi lại một bước.Ánh sáng lạnh lẽo của mũi tên băng phản chiếu trong đôi mắt đỏ sẫm của hắn, gương mặt vốn lạnh lùng và uy nghiêm nay đã bị pha trộn với sự ngạc nhiên và cảnh giác.

Vị tướng quân ma tộc nhanh chóng nhận ra rằng đối phương không phải là một kẻ tầm thường. Hắn nhìn về hướng mũi tên bay đến, ánh mắt sắc bén quét qua chiến trường để tìm kiếm kẻ đã ra tay cứu Tu Ưng.

Từ xa, một bóng người nhỏ nhắn có vài phần đơn bạc đang dần hiện ra trên không trung.

Kẻ tới có thân hình giống như của một thiếu niên, khuôn mặt được che đi bởi một trước mặt nạ nạm ngọc trai.

Một nửa bên phải mặt nạ là ngọc trai màu trắng, nửa bên còn lại màu đen.

Thiếu niên có một đôi mắt với con ngươi mang màu giống như màu mặt nạ của hắn, trái đen tuyền như vực sâu, phải trắng trong suốt như hàn đàm.Vị tướng quân ma tộc nhíu mày, nhận ra kẻ mới đến dù thân hình có vài phần nhỏ bé nhưng khí thế lại không hề tầm thường.

Hắn cảm nhận được sức mạnh đáng gờm tỏa ra từ đối thủ mới này, và hiểu rằng trận chiến sắp tới sẽ không hề dễ dàng.

"Ngươi là ai?" Vị tướng quân ma tộc lên tiếng, giọng nói đầy cảnh giác và

thách thức.

Thiếu niên từng bước, bước đi trên không trung, bạch y trên người hắn tung bay trong gió, tựa như một bóng ma giữa chiến trường đầy máu lửa.

Bộ y phục trắng tinh khiết ấy tương phản rõ rệt với bầu không khí đầy chết chóc xung quanh, khiến sự xuất hiện của hắn trở nên đột ngột và nổi bật giống như hắn căn bản không thuộc về thế giới này.

Mặt nạ ngọc trai che kín gương mặt, chỉ để lộ đôi mắt sắc bén với con người hai màu đối lập, trái đen như màn đêm, phải trắng như tuyết.

Đôi mắt ấy lấp lánh dưới ánh sáng, mang theo sự bí ẩn và lạnh lùng, khiến vị tướng quân ma tộc phải nhíu mày cẩn trọng.

Bạch y của thiếu niên tuy đơn giản nhưng lại tỏa ra một khí chất thanh cao, khiến người ta không thể xem thường.
 
Phượng Họa Phong Vân
Chương 303: Tướng quân ma tộc pk bạch y thiếu niên 1


Thiếu niên đứng lặng trước mặt vị tướng quân ma tộc, ánh mắt lạnh lẽo quét qua chiến trường.

Cả hai đối diện nhau, không khí xung quanh dường như nặng nề hơn, như thế cả chiến trường đang ngưng lại, chờ đợi cuộc đối đầu sắp tới.

"Ngươi là ai?"

Tướng quân ma tộc hỏi lần nữa, giọng nói trầm đục, ánh mắt đỏ sẫm dõi vào đối thủ.

Hắn đã từng trải qua bao trận chiến nhưng chưa từng gặp đối thủ nào mang đến cho hắn cảm giác bất an như thiếu niên trước mắt.

Hắn biết đây không phải là một kẻ tầm thường, nhưng trong lòng hắn, chiến trường này chỉ có một kẻ mạnh nhất, và đó phải là hắn.

Thiếu niên đứng trên không trung, đôi mắt khóa chặt tướng quân ma tộc, khóe môi khẽ nhếch có vài phần khiêu khích.

Giọng nói lạnh lùng và sắc bén vang lên của hắn, từng chữ như lưỡi dao cắt vào không khí.

"Ngươi không xứng để biết tên của ta."

Lời nói của thiếu niên vừa dứt, cả chiến trường như chìm trong lặng im, chỉ có y phục của hắn thổi trong gió bay phấp phới.

Kiêu ngạo, thiếu niên này quá kiêu ngạo a.

Nhưng chính thực lực của hắn cho phép hắn có quyền kiêu ngạo như thế.

Chỉ thấy bàn tay thiếu niên nhẹ nhàng đưa lên trước mặt, một luồng khí băng giá bắt đầu tụ lại xung quanh, khiến không khí dường như trở nên lạnh hơn.

Mặt đất trên chiến trường bên dưới chân thiếu niên bắt đầu đóng băng, không ngừng lan rộng ra xung quanh.

Tướng quân ma tộc thấy vậy, không nhịn được từ trên chiến mã phi thân lên, lao thẳng về phía thiếu niên với tốc độ kinh người.

Với trường đao trong tay, ánh đao lóe lên màu đỏ quỷ dị hướng cổ thiếu niên chém xuống.

Một đao này mang theo khí thế kinh thiên động địa, nếu chém trúng thiếu niên chắc chắn sẽ đầu lìa khỏi xác.

Trước đòn tấn công đầy uy lực của vị tướng quân ma tộc, thiếu niên không hề phản kháng mà chỉ nghiêng mình đã nhẹ nhàng né tránh được một đao ấy mà không tốn một chút công sức nào.

Thiếu niên khẽ vung tay, từ không trung xuất hiện hàng trăm mũi tên băng sắc nhọn, lao vút về phía tướng quân ma tộc như mưa băng dữ dội.

Tướng quân ma tộc gầm lên, giơ kiếm tạo ra một bức tường chắn, nhưng những mũi tên băng mạnh mẽ phá tan lớp bảo vệ ấy, buộc hắn phải lùi lại vài bước.

Tuy là những mũi tên đều tấn công về phía tướng quân ma tộc nhưng vẫn có những mũi rơi xuống chiến trường khiến ma rộc đại quân một phen nháo nhào né tránh.

Quả đúng là trâu bò đánh nhau, ruồi muỗi chết.

Nhân lúc chiến trường còn hỗn loạn, một bóng xanh vô thanh vô tức công theo một người rời khỏi chiến trường.

Lúc này, phía trên không trung, không để đối thủ có cơ hội phản ứng, thiếu niên đột ngột xuất hiện ngay trước mặt, bàn tay hắn vung lên, một cơn bão tuyết cuồng phòng lạnh lẽo từ tay hắn cuốn lấy tướng quân ma tộc.

Nhưng tướng quân ma tộc là kẻ từng trải, hắn không dễ bị khuất phục.

Hắn gầm lên dữ dội, từ cơ thể tỏa ra một luồng sương đen đậm đặc, phá tan cơn bão tuyết.

Băng tuyết ngay lập tức bị tan chảy bởi sức mạnh hắc ám kinh hồn, tạo nên những tiếng nổ lớn vang vọng khắp chiến trường.

Tận dụng thời cơ, hắn tung ra một cú chém cực mạnh về phía thiếu niên.

Lưỡi đao sắc bén của hắn chém xuống với sức mạnh đủ để xé rách cả không gian.

Tuy nhiên, dù nhát chém này có mạnh cỡ nào nhưng không chém trúng thiếu niên thì cũng chỉ là uổng công vô ích.

Không biết từ lúc nào, thiếu niên đã xuất hiện phía sau tướng quân ma tộc, một linh lực băng giá bắn thẳng vào lưng tướng quân ma tộc, khiến hắn phải khựng lại vì đau đớn.
 
Phượng Họa Phong Vân
Chương 304: Tướng quân ma tộc pk bạch y thiếu niên 2


Tưởng chừng đây sẽ là cuộc chiến giữa hai kẻ mạnh nhất chiến trường nhưng thực tế chỉ có tướng quân ma tộc và thiếu niên biết, cuộc chiến này ngay từ đầu đã nghiêng về một phía.

Từ khi thiếu niên này xuất hiện trên chiến trường, chiến cuộc vốn nghiêng về phía đại quân ma tộc nay vì một người mà đã thay đổi.

Tướng quân ma tộc liên tiếp sử dụng đại chiêu đều bị thiếu niên dễ dàng né tránh, hắn đã nhận ra được sự chênh lệch thực lực giữa hắn và thiếu niên này là rất lớn.

Sở dĩ trận chiến này chưa kết thúc là vì thiếu niên đang muốn trêu đùa chính mình mà thôi.

Gương mặt của tướng quân ma tộc biến dạng trong cơn thịnh nộ, đôi mắt đỏ rực lên sự điên cuồng.

Hắn hét lên một tiếng đầy giận dữ, chiếc sừng vặn vẹo trên đầu hắn dần có một luồng năng lượng đen đậm đặc bắt đầu tụ lại.

Sức mạnh hắc ám trào ra từ sừng, bao phủ toàn bộ cơ thể hắn, tạo thành một cột sáng đen ngòm hướng thẳng về phía thiếu niên.

Thiếu niên cảm nhận được sức mạnh khủng khiếp từ luồng sáng đó, đôi mắt lạnh lẽo thoáng hiện chút cảnh giác.

Hắn lập tức vung tay tạo ra một màn băng dày bảo vệ xung quanh mình.

Tuy nhiên, đòn tấn công từ tướng quân ma tộc quá mạnh mẽ, băng tuyết không thể hoàn toàn ngăn chặn được luồng sáng đen.

Luồng sáng đen lao đến với tốc độ kinh người, phá vỡ lớp phòng thủ băng giá và đánh trúng thiếu niên.

Một tia sáng lóe lên, thiếu niên bị đẩy lùi về phía sau, bạch y phất phới bay trong gió, một vết thương nhỏ xuất hiện trên cánh tay hắn, máu đỏ tươi thấm ra.

Gương mặt thiếu niên thoáng hiện sự ngạc nhiên, nhưng ánh mắt nhanh chóng trở lại bình tĩnh.

Tướng quân ma tộc, nhìn thấy máu của đối thủ, đôi môi nhếch lên thành một nụ cười đắc thắng.

Cuối cùng, hắn cũng làm tổn thương được thiếu niên kiêu ngạo này, vậy thì việc chém hắn dưới đao cũng chỉ là vấn đề thời gian.

Nhưng nụ cười và suy nghĩ của vị tướng quân ma tộc chưa kịp trọn vẹn thì ánh mắt hắn đột ngột trừng lớn khi thiếu niên, với một tốc độ khó tin, đã xuất hiện ngay trước mặt hắn.

"Ngươi thực sự khiến ta bất ngờ."

Giọng thiếu niên lạnh lẽo vang lên, đôi mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào tướng quân ma tộc.

"Nhưng... chỉ có vậy thôi sao?"

Trong một khoảnh khắc, ánh mắt của thiếu niên lóe lên một tia sát ý rồi nhanh chóng biến mất.

Hắn vung tay, từ không trung xuất hiện một thanh kiếm băng giá, sắc bén như lưỡi dao cắt xuyên qua không gian.

Với một động tác nhanh như chớp, thiếu niên chém thẳng vào sừng trên đầu tướng quân ma tộc.

Tướng quân ma tộc gầm lên trong đau đớn khi sừng bị chém đứt, sức mạnh hắc ám từ sừng nhanh chóng tan biến.

Hắn quằn quại, ngã quỵ xuống, gương mặt vốn sắc sảo của hắn đã trở nên méo mó vì đau đớn và phẫn nộ, trông có vài phần dữ tợn.

Hắn không thể tin rằng mình lại bị đánh bại một cách dễ dàng và thảm hại như vậy.

Thiếu niên lạnh lùng nhìn xuống kẻ thù đã mất hết sức mạnh.

Gương mặt hắn bị mặt nạ che khuất nên không nhìn thấy một chút biểu cảm nào, chỉ có ánh mắt lạnh lùng và sắc bén nhìn về phía tướng quân ma tộc, như thể đang phán quyết kẻ đã dám thách thức mình.

Tướng quân ma tộc quằn quại trong đau đớn, gương mặt méo mó vì phẫn nộ và tuyệt vọng. Hắn biết mình không còn cơ hội chiến thắng.

Nhìn đám lính ma tộc đang bối rối, nửa muốn tiến lên, nửa sợ hãi trước uy lực của thiếu niên, hắn gầm lên ra lệnh.
 
Phượng Họa Phong Vân
Chương 305: Đại quân ma tộc rút lui


"Rút lui!"

Lệnh vừa phát ra, toàn bộ đại quân ma tộc lập tức chuyển hướng, hoảng loạn tháo chạy khỏi chiến trường.

Tướng quân ma tộc, dù đau đớn nhưng vẫn cố gắng gượng dậy, nhanh chóng theo sau.

Hắn thề sẽ không bao giờ quên nhục nhã này.

Thiếu niên đứng lặng nhìn theo đoàn quân ma tộc đang rút chạy, ánh mắt vô cảm.

Hắn không đuổi theo, chỉ lặng lẽ quan sát, như thể mọi thứ đã nằm trong kế hoạch của mình từ trước.

Sau khi đại quân ma tộc hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt, bóng dáng thiếu niên trên không trung bỗng dưng lảo đảo rồi giống như con diều đứt dây mà rơi xuống.

Đúng lúc này, một lam y thiếu nữ bay đến tiếp được thiếu niên rồi từ từ hạ xuống.

"Muội không sao chứ?"

Sờ thấy cảm giác ẩm ướt trên tay, nàng sửng sốt.

"Muội bị thương rồi."

"Ta không sao, chỉ là một vết thương nhỏ thôi."

Thiếu niên vừa dứt lời thì một đám người từ xa chạy tới.

Dẫn đầu đám người là mười lăm thiếu nữ, mỗi người đều mang theo vẻ đẹp tựa hoa đào, đôi mắt sắc bén ẩn sau lớp khăn che mặt mỏng manh.

Họ khoác trên mình những bộ y phục màu lam nhạt, vừa thanh tao vừa uyển chuyển, với những đường nét tinh tế như hòa mình với gió.

Tuy bề ngoài trông yểu điệu, nhưng từng động tác của họ lại vô cùng dứt khoát và mạnh mẽ, toát lên khí chất của những chiến binh tài ba, sẵn sàng đối đầu với bất cứ nguy hiểm nào.

Bọn họ đi tới vây quanh thiếu niên, ánh mắt lóe lên sự kính phục xen lẫn chút gì đó lấp lánh.

Đây là lần đầu tiên họ thấy thiếu niên ra tay nhưng thực sự, sức mạnh của thiếu niên đã khiến họ chấn động.

Việc đơn độc lấy sức của một mình đẩy lùi ma tộc đại quân, có thể thấy được thiếu niên mạnh mẽ đến mức nào.

"Cung chủ, người không sao chứ?"

Một thiếu nữ lên tiếng hỏi.

Bạch y thiếu niên lắc đầu ra hiệu về phía các nàng rằng mình vẫn ổn.

Ngay sau đó, một đám người khác từ xa cũng chạy đến.

Đó là một đám tướng sĩ mặt mũi lấm lem bụi đất, mang theo Tu Ưng trọng thương chạy tới.

Đám binh sĩ vội vã mang theo Tu Ưng trọng thương đến trước mặt thiếu niên và đám thiếu nữ.

Vẻ mặt ai nấy đều căng thẳng, lo lắng cho tình trạng của vị tướng quân dũng mãnh.

"Xin các vị cứu giúp tướng quân của chúng ta!" Một binh sĩ lớn tuổi lên tiếng, giọng đầy khẩn thiết.

Tu Ưng, nằm trên cáng với cơ thể đầy thương tích, ánh mắt mờ mịt nhìn lên thiếu niên.

Dù đau đớn nhưng hắn vẫn cố gắng nói.

"Cảm ơn... đã cứu ta... và đẩy lùi ma tộc... Nhưng... ta không thể gắng gượng được nữa... Xin hãy giúp đỡ..."

Thiếu niên khẽ nhíu mày, đôi mắt nhìn qua đám thiếu nữ đi cùng nhẹ giọng ra lệnh.

"Mau chữa trị cho hắn."

Một trong số thiếu nữ bước lên, lập tức bắt mạch cho Tu Ưng.

Nàng thở dài một hơi rồi lấy ra một viên đan dược, nhẹ nhàng đặt vào miệng Tu Ưng, giúp hắn nuốt xuống.

Thấy thiếu nữ lấy ra một viên đan dược có vẻ vô cùng trân quý đưa cho tướng quân của bọn hắn ăn, ánh mắt của đám binh sĩ thoáng hiện lên sự nhẹ nhõm và cảm kích nhìn về đám người thiếu niên.

Họ không ngờ rằng thiếu niên trước mặt, với sức mạnh khủng khiếp và lạnh lùng trên chiến trường, lại sẵn lòng giúp đỡ như vậy.

Trong lúc đó, thiếu niên quay người lại, ánh mắt lơ đãng nhìn về phía chân trời, nơi mà đại quân ma tộc đã biến mất.

Hắn biết rằng cuộc chiến này chỉ là khởi đầu và những trận chiến tàn khốc hơn còn đang chờ phía trước.
 
Phượng Họa Phong Vân
Chương 306: Thân phận thiếu niên


Viên đan dược dần phát huy tác dụng, giúp Tu Ưng cảm thấy sức khỏe đang dần hồi phục, hắn đã cách cái chết ngày càng xa.

Cảm thấy ổn hơn, hắn được các binh sĩ đỡ dậy đi đến gần phía bạch y thiếu niên chắp tay trịnh trọng hành lễ.

"Nghe danh cung chủ Điệp Sát đã lâu, hôm nay được ngài cứu mạng, quả nhiên danh bất hư truyền. Sau này có việc gì cần đến Tu Ưng chỉ cần phân phó một tiếng, nước sôi lửa bỏng có chết cũng không từ."

"Cứu người là chuyện đương nhiên hơn nữa ngươi là một chiến thần không nên ngã xuống lúc này. Huyền Linh quốc muốn đối đầu được với ma tộc càng cần sự chỉ huy của ngươi."

Thiếu niên lạnh lùng đáp nhưng sự tán thưởng dành cho Tu Ưng trong lời nói cũng rất rõ ràng.

Sau khi hàn huyện vài câu, đám người lần lượt phân công nhau thu dọn chiến trường rồi trở về doanh trại nghỉ ngơi.

Lúc này, trời đã tối, bên trong lều tướng quân, Tu Ưng ngồi nghe ba vị phó tướng kể lại việc hộ tống người trong thành rời đi ra sao, việc vì sao bọn họ quay lại và việc gặp gỡ đám người thiếu niên.

"Sau khi hộ tống dân trong Ánh Dương thành đến Nguyệt Viêm thành, bọn thuộc hạ vì lo lắng cho tướng quân nên quay lại."

"Trên đường chúng ta gặp đoàn người của Điệp Sát đến chi viện."

Một phó tướng khác lên tiếng.

"Nếu không phải là gặp bọn họ thì e là các ngươi quay lại không những không cứu được ta mà còn nộp mạng nữa."

Tu Ưng thở dài nhìn ba vị phó tướng trung thành của mình.

Tu Ưng hiểu rằng trong cuộc chiến tàn khốc này, sự đoàn kết và quyết tâm

của mọi người là yếu tố quyết định sự sống còn.

"Chúng ta sẽ phải chuẩn bị tốt hơn cho những trận chiến sắp tới."

Tu Ưng nói, giọng nghiêm nghị.

"Bằng mọi giá, chúng ta phải bảo vệ Huyền Linh quốc khỏi sự xâm lăng của ma tộc."

Ba vị phó tướng gật đầu đồng lòng, chuẩn bị tinh thần cho những thử thách lớn lao đang chờ phía trước.

"Nhưng mà, tướng quân...

Một vị phó tướng do dự nói.

"Vết thương trên vai của ngài hẳn là không phải do ma tộc tạo thành đi."

Nghe câu hỏi của vị phó tướng, ánh mắt Tu Ưng thoáng qua một tia u ám, hắn chậm rãi đưa tay lên vai mình, nơi vết thương vẫn còn âm ỉ đau nhức.

Đó không phải là vết thương do đao kiếm hay ma pháp của ma tộc gây ra, mà là dấu tích của một mũi tên mang theo linh lực hỏa bỏng rát mạnh mẽ.

Tu Ưng trầm ngâm một lúc, ánh mắt lóe lên sự u tối, hắn nhớ lại trong lúc giao chiến với ma tộc, có một hắc y nhân đứng từ xa âm thầm ra tay từ trong bóng tối, cố ý muốn dồn hắn vào chỗ chết.

Không, chính xác hơn là muốn giết hắn, nếu không phải hắn phản ứng nhanh thì mũi tên bắn lén đó chắc chắn sẽ lấy mạng hắn.

"Đúng vậy."

Tu Ưng thở dài, giọng nói trở nên trầm thấp.

"Vết thương này không phải do ma tộc gây ra, mà là có kẻ từ trong bóng tối muốn giết ta."

Ba vị phó tướng nghe vậy đều biến sắc, lòng ngực nặng trĩu lo lắng.

Họ hiểu rằng có một kẻ thù ẩn giấu đang âm thầm tấn công từ trong bóng tối, điều này có thể gây nguy hiểm nghiêm trọng đến không chỉ mạng sống của Tu Ưng, mà còn cả sự an nguy của Huyền Linh quốc.

"Chúng ta cần tìm ra kẻ đứng sau việc này."

Một vị phó tướng lên tiếng nói.

"Đúng vậy, không thể để hắn tiếp tục lẩn trốn trong bóng tối, âm mưu hãm hại chúng ta."

Hai vị phó tướng còn lại nắm chặt nắm tay đồng lòng đáp.
 
Phượng Họa Phong Vân
Chương 307: Một nửa


"Bất kể kẻ đó là ai, chỉ còn để bọn thuộc hạ bắt được nhất định sẽ khiến hắn phải trả giá đắt."

Tu Ưng lắc đầu, đôi mắt ánh lên quyết tâm sắt đá. "Địch ở trong tối, chúng ta ở ngoài sáng, chuyện này tạm thời cứ để đó đã. Đại quân trước mắt mới là mối họa lớn chúng ta cần quan tâm."

Ba vị phó tướng đồng lòng tuân lệnh, không khí trong lều trở nên căng thẳng nhưng cũng tràn đầy quyết tâm.

Họ biết rằng trận chiến sắp tới sẽ không chỉ đơn thuần là cuộc chiến trên chiến trường, mà còn là cuộc chiến với những kẻ thù vô hình, ẩn nấp trong bóng tối chờ cơ hội ra tay.

Lúc này, trong doanh trại của thiếu niên, lam y thiếu nữ đang băng bó vết thương cho hắn.

Vết thương nhờ ăn đan dược nên đã nhanh chóng kết vảy nhưng vẫn được lam y thiếu nữ nhẹ nhàng băng bó lại.

Trong doanh trại yên tĩnh, ánh đèn dầu le lói chiếu lên mặt nạ của thiếu niên, ánh mắt hắn mang theo vài phần trầm tư như đang suy nghĩ điều gì đó.

Lam y thiếu nữ cẩn thận băng bó vết thương cho hắn, đôi tay thoăn thoắt nhưng lại mang theo sự dịu dàng và chăm chút đặc biệt.

Mỗi khi ánh mắt nàng lướt qua thiếu niên, trong đó không khỏi hiện lên một tia lo lắng kín đáo.

“Muội có thể tự lo được mà, không cần phải phiền đến tỷ”

Thiếu niên cất lời, giọng điệu lạnh nhạt nhưng lại là âm thanh trong trẻo của một thiếu nữ.

Lam y thiếu nữ mỉm cười, đôi mắt dịu dàng nhìn thiếu niên.

“Muội là cung chủ, nhưng cũng là muội muội của ta. Nếu không chăm sóc muội thì còn ai chăm sóc đây?”

Thiếu niên không đáp, chỉ im lặng để nàng tiếp tục băng bó. Từng lớp vải trắng dần bao phủ lên vết thương, như che đi sự yếu đuối thoáng hiện trên cơ thể hån.

Thiếu niên đi cánh tay không bị thương gỡ mặt nạ xuống để lộ ra một dung ngan tuyệt sắc của thiếu nữ.

Khi chiếc mặt nạ vừa được tháo xuống, dung nhan tuyệt sắc của thiếu nữ hiện ra dưới ánh đèn dầu mờ ảo, đẹp đến mức khiến bất kỳ ai cũng phải nín thở.

Đôi mắt nàng mang hai màu đen trắng khác nhau sâu thẳm, như chứa đựng cả bầu trời u ám và những bí mật chưa từng hé lộ cũng được nàng dùng một biện pháp đặc thù gỡ xuống để lộ ra màu mắt thật của mình.

Đó là hai con ngươi màu hổ phách xinh đẹp.

Đôi mắt của thiếu nữ như ánh lên một sức mạnh huyền bí, thu hút mọi ánh nhìn nhưng cũng khiến người ta cảm thấy rợn ngợp trước sự bí ẩn và nguy hiểm ẩn chứa bên trong.

"Vô Tình, trên đường tới đây, sức mạnh mà muội tự phong ấn của bản thân khi đến phủ Nhiếp Chính Vương, muội đã giải khai hết rồi sao?"

Lam y thiếu nữ tò mò hỏi.

Hàn Băng Vô Tình khẽ lắc đầu Hàn Băng Vô Tình khẽ lắc đầu trả lời.

"Thời gian gấp gáp nên ta chỉ kịp giải khai một nửa, có điều với tình hình hiện tại, một nửa cũng đủ để ứng phó rồi."

"Mới có một nửa sao?"

Lam y thiếu nữ ngạc nhiên.

"Mới có một nửa mà đã lợi hại như vậy rồi, rốt cuộc thực lực thật sự của muội mạnh cỡ nào vậy?"

Chứng kiến cảnh Hàn Băng Vô Tình dùng sức một mình dọa lui cả một đại quân ma tộc, bây giờ nghe nàng nói đây mới chỉ là một nửa sức mạnh thật sự, trong lòng lam y thiếu nữ không khỏi không chấn động.

"Rõ ràng ta với Vân Lạc cùng muội tu luyện trong rừng trúc bao nhiêu năm nhưng thực lực của muội...Haizz, không biết đến bao giờ bọn ta mới có thể lợi hại được như muội"
 
Phượng Họa Phong Vân
Chương 308: Điệp Giả tinh nhuệ


Hàn Băng Vô Tình khẽ cười, ánh mắt hồ phách vẫn lạnh nhạt nhưng cũng hiện lên chút ấm áp.

"Vân Khinh, tỷ và Vân Lạc không cần so sánh với ta. Mỗi người có con đường riêng, sức mạnh cũng không phải tất cả. Tỷ và Vân Lạc có những điều mà ta không thể nào có được."

Lam y thiếu nữ hơi ngẩn ra, rồi mỉm cười.

"Muội luôn vẫn luôn khiêm tốn như vậy, nhưng muội cũng biết rõ mà, ở thế giới cường giả vi tôn này, nếu không có sức mạnh thì đừng nói bảo vệ người khác, ngay cả bản thân cũng không bảo vệ được."

"Nếu so sánh với những người khác, tỷ của bây giờ cũng rất mạnh đã rất ít kẻ bây giờ có thể là đối thủ của tỷ"

Hàn Băng Vô Tình nói.

Vân Khinh nhìn Hàn Băng Vô Tình, đôi mắt nàng thoáng hiện lên sự suy tư.

Thật ra, nàng hiểu rõ những gì muội ấy nói nhưng bản thân nàng luôn cảm thấy khoảng cách giữa họ ngày càng lớn.

Mặc dù nàng đã cố gắng không ngừng để có thể theo kịp bước chân của Hàn Băng Vô Tình nhưng khoảng cách giữa bọn họ vẫn ngày càng lớn.

"Muội nói đúng nhưng làm sao tỷ có thể không cảm thấy áp lực khi nhìn muội ngày càng mạnh hơn."

Vân Khinh thở dài.

"Muội cũng biết tính của ta mà, ta vẫn luôn cố gắng tu luyện để có thể bảo vệ muội và Vân Lạc nhưng mà bây giờ, tỷ nhận ra rằng hai người lại là những người bảo vệ cho tỷ. Đôi khi ta cảm thấy bản thân thật vô dụng"

Hàn Băng Vô Tình khẽ lắc đầu. Nàng vươn tay nắm lấy bàn tay của Vân Khinh, giọng nói nhẹ nhàng nhưng kiên định.

"Tỷ không nên nghĩ vậy, tỷ vẫn luôn bảo vệ chúng ta mà, từng hành động quan tâm tỉ mỉ của tỷ, bọn ta đều cảm nhận được chỉ là luôn giữ trong lòng thôi."

Lời nói của Hàn Băng Vô Tình khiến Vân Khinh bất ngờ. Nàng nhìn vào đôi mắt hồ phách thiếu nữ, đôi mắt trong trẻo chứa một tia dịu dàng khiến lòng nàng nhẹ nhàng hơn.

"Thực ra trong số ba chúng ta thì muội mới là người biết quan tâm nhất, dù vẻ ngoài của muội lúc nào cũng tỏ ra lạnh nhạt."

Vân Khinh lắc đầu cười khẽ, ánh mắt có vài phần hoài niệm.

Nàng bỗng dưng nhớ đến những ngày tháng sống vô lo vô nghĩ trong rừng, cảm thấy có chút hoài niệm.

"Được rồi, tiếp theo đây, chúng ta nên làm gì?"

Vân Khinh lấy lại tinh thần lên tiếng hỏi suy tính tiếp theo của Hàn Băng Vô Tình.

"Trước mắt, chúng ta cần đợi viện quân của các thế lực khác đến đây chi viện."

Hàn Băng Vô Tình suy tư nói.

"Tỷ cũng thấy rồi đấy, trước mắt Tu Ưng tướng quân đang bị thương, binh lực chúng ta không đủ, muốn phản công lại ma tộc cướp lại những thành trì bị mất khác là rất khó."

Vân Khinh gật đầu, đồng tình với phân tích của Hàn Băng Vô Tình.

"Vậy chúng ta cần phải làm gì trong thời gian chờ đợi viện quân?"

"Trước hết, chúng ta cần củng cố và bảo vệ các tuyến phòng thủ quan trọng, đồng thời duy trì liên lạc với các thế lực khác để đảm bảo viện quân sẽ đến đúng thời điểm"

Hàn Băng Vô Tình trả lời.

"Bên cạnh đó, chúng ta cũng nên tiến hành thu thập thêm thông tin về động thái của ma tộc, nhất là về các thế lực bên trong của chúng.

"Việc thu thập thông tin rất quan trọng. Trước đó, Vân Lạc có cử một nhóm Điệp Giả tinh nhuệ của tổ chức cải trang thâm nhập vào ma tộc để thu thập tình báo."

Vân Khinh nói.

"Rất tốt, việc đó sẽ giúp chúng ta nắm bắt được tình hình cụ thể của kẻ thù."

Hàn Băng Vô Tình gật đầu đồng ý.
 
Phượng Họa Phong Vân
Chương 309: Là hắn


"Tuy nhiên, chúng ta cũng cần chuẩn bị các phương án ứng phó trong trường hợp nhóm Điệp Giả không thể trở về đúng hạn hoặc gặp phải tình huống nguy hiểm."

"Đúng vậy, ta cũng đã dự tính một số phương án dự phòng. Hơn nữa, chúng ta cần chuẩn bị các tài liệu cần thiết để đảm bảo thông tin liên lạc với các thế lực khác luôn thông suốt."

Vân Khinh nói.

"Nếu có tình huống khẩn cấp, chúng ta cần có kế hoạch để phối hợp hiệu quả"

"Được rồi, trước mắt mọi chuyện cứ chuẩn bị như vậy đã. Ta va với tỷ không am hiểu quá nhiều về việc hành quân đánh giặc, vậy nên ngày mai vẫn nên bàn bạc với tướng quân."

Hàn Băng Vô Tình đáp.

Vân Khinh gật đầu đồng ý.

"Cũng đúng, dù sao chúng ta cũng chỉ là đến chi viện, cũng không thể giọng khách át giọng chủ được, vẫn nên xem Tu Ưng tướng quân an bài thế nào."

"Đáng chết! Hắn rốt cuộc là ai?"

Trong doanh trại ma tộc, một đôi mắt đỏ sậm đầy giận dữ nhìn chằm chằm bóng đen đang quỳ ở phía dưới.

Bóng đen quỳ dưới chân vị tướng quân ma tộc, giọng run rẩy nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh:

"Thưa đại nhân, thiếu niên đó thân phận thần bí, thuộc hạ đã cho người điều tra nhưng thời gian gấp gáp vẫn không thu thập được gì rõ ràng."

Đôi mắt đỏ sậm của vị tướng quân lóe lên sự giận dữ, tay nắm chặt chuôi đạo bên hông, khí tức u ám bao phủ khắp căn phòng. Giọng hắn lạnh lùng vang lên:

"Kẻ dám thách thức ma tộc ta, tuyệt đối không thể tha thứ! Ngươi lập tức điều động thêm người, bổn tướng quân nhất định phải biết lai lịch của hắn!"

Bóng đen cúi đầu đáp: "Thuộc hạ hiểu, sẽ không phụ lòng đại nhân.

Bước ra khỏi doanh trại, hắn biết rõ nhiệm vụ lần này không hề dễ dàng, nhưng cũng không dám chần chừ.

Sau khi tên ma tộc vừa rời khỏi, tướng quân tộc mới từ trên chủ tọa đứng dậy, khuôn mặt của hắn vì tức giận mà có vài phần vặn vẹo.

Hắn đưa tay lên sờ chiếc sừng đã bị chém đứt trên trán, nhớ lại cảm giác tử vong đến gần đó, căm hận nói.

"Một sừng chi thù này, ta nhớ kỹ, nhất định có một ngày ta sẽ trảm ngươi dưới đạo."

Giọng hắn đầy u ám và cay độc, mỗi chữ đều tràn đầy sát khí, bị chém đứt sừng phải rút quân tháo chạy so với bị chém chết ngay tại trận đối với hắn càng là một sự sỉ nhục lớn.

"Vương, có tin báo truyền đến, đại quân ma tộc ta thế như che tre, đánh chiếm được vô số thành trì của nhân loại nhưng khi đánh tới Ánh Dương thành, đại quân ta... đại bại."

Nói tới đây, tên thuộc hạ ma tộc ngập ngừng.

"Nga~!"

Kẻ trên chủ tọa nghe xong chiến báo tựa hồ có chút hứng thú, ngón trỏ chậm rãi gõ trên tay vịn.

"Lí do?"

"Theo chiến báo gửi về là một bạch y thiếu niên kì lạ một mình xoay chuyển chiến cuộc."

Tên thuộc hạ quỳ phía dưới trả lời.

"Kì lạ?"

Nam nhân ngồi trên chủ tọa nghiền ngẫm, khuôn mặt tuấn mỹ lộ ra vài phần hứng thú.

"Hắn mang theo mặt nạ ngọc trai nửa đen nửa trắng, đôi mắt hai màu hắc bạch, thân hình có chút đơn bạc nhưng một chiêu đóng băng cả chiến trường, một kiếm chém hạ sừng của Si Ấn tướng quân, xoay chuyển cả chiến trường.

Tên thuộc hạ thuật lại những gì viết về thiếu niên nọ được viết trong chiến báo.

"Là hắn."

Nam tử mắt đỏ khế nheo lại, từ trên chủ tọa đứng dậy, trường bào màu đen kéo dài trên mặt đất, từng bước chân hắn tới gần càng làm cho tên thuộc hạ quỳ dưới đất tim đập trong lòng ngực như nổi trống.
 
Phượng Họa Phong Vân
Chương 310: Chiến báo thất thủ


"Báo! Hoàng thượng, có chiến báo truyền đến, Ánh Dương thành thất thủ rồi."

Một binh sĩ hấp tấp chạy đến giữa đại điện, vội vàng quỳ xuống, mồ hôi lấm tấm trên trán, giọng nói run rẩy không giấu được sự hoảng loạn.

Không khí trong điện vốn đã căng thẳng nay càng thêm ngột ngạt, hàng loạt ánh mắt đổ dồn về phía tên lính, không khí như ngưng đọng.

Trên ngai vàng, Hoàng thượng nhíu mày, đôi mắt sâu thẳm nhìn xuống kẻ vừa mang tin dữ.

Ngài ngồi đó, vẻ ngoài oai nghiêm, nhưng những nếp nhăn trên trán khế hằn lên, thể hiện sự căng thẳng mà ngài đang cố gắng che giấu.

Từ khi lên ngôi, đây là lần đầu tiên ngài phải đối mặt với tình huống nghiêm trọng đến vậy.

"Ánh Dương thành thất thủ?"

Giọng nói của ngài trầm thấp vang lên, chất chứa đầy sự không tin.

"Làm sao có thể. Quân đội của ta đâu? Tướng quân Tu Ưng đâu? Ngươi mau nói rõ hơn."

Tên lính run rẩy ngẩng đầu, đôi mắt đỏ hoe vì thiếu ngủ lẫn áp lực.

Hắn hít một hơi sâu, cố gắng bình tĩnh trước khi tiếp tục trình bày.

"Bẩm Hoàng thượng, quân đội của chúng ta đã chiến đấu hết sức, nhưng trước sự tấn công dồn dập của đại quân ma tộc, chúng ta đã không thể cầm cự. Tướng quân Tu Ưng... đã chiến đấu đến hơi thở cuối cùng. Ngài ấy đã hy sinh để mở đường thoát thân cho số ít binh sĩ còn sống sót."

Lời nói vừa dứt, không gian như chìm trong im lặng chết chóc.

Tất cả đều sửng sốt trước tin dữ.

Tướng quân Tu Ưng, vị anh hùng được người người kính ngưỡng, là chiến thần của Huyền Linh quốc, người được xem như trụ cột của quốc gia, nay đã bị báo tin đã hy sinh trên chiến trường.

Tin tức này khiến cả đại điện im lặng đến nỗi một cây kim rơi xuống cũng có thể nghe thấy.

Giữa lúc tất cả một người cúi đầu im lặng như đang ai điếu cho vị chiến thần đã tử vong, có một kẻ đã nhẹ nhàng giương môi cười đắc thắng mà không một ai chú ý.

Hoàng thượng siết chặt tay vịn của ngai vàng, móng tay ngài khẽ lún vào lớp gỗ, ánh mắt dần trở nên lạnh lẽo.

"Một đại tướng như Tu Ưng cũng không thể giữ được thành? Tại sao? Ánh Dương thành vốn dĩ là pháo đài kiên cố, làm sao lại thất thủ nhanh đến vậy?"

Tên lính cúi thấp đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt Hoàng thượng, giọng nhỏ dần.

"Bẩm hoàng thượng, ngoài sự tấn công hùng mạnh của ma tộc, Tu Ưng tướng quân đã nhiều lần phát tín hiệu xin chi viện nhưng một chút hồi âm cũng

không có, ngay cả quân lương tiếp viện cũng không một chút bóng dáng."

Nói đến đây, binh sĩ quỳ gối giữa đại điện bật khóc, nước mắt theo khuôn mặt lấm lem bụi đất vì bôn ba lên đường ngày đêm để mang chiến báo về.

"Hoàng thượng, thử hỏi trong tình huống như thế, Ánh Dương thành lấy cái gì để thủ, binh sĩ lấy đâu ra sức để chống lại ma tộc."

"Cái gì?"

Hoàng thượng đứng bật dậy, đôi mắt ngài sáng lên với vẻ kinh ngạc và giận dữ.

Giọng ngài trầm trầm như sấm vang giữa không gian im lặng.

"Ngươi nói tiếp viện không đến? Quân lương cũng không tới? Chuyện này là thế nào!"

Tên binh sĩ đang quỳ gục dưới sàn, thân thể run rẩy vì cảm xúc dâng trào.

Hắn hít một hơi sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh, nhưng giọng nói vẫn nghẹn ngào.

"Bẩm Hoàng thượng, thuộc hạ chỉ là một binh sĩ nhỏ bé, không rõ vì sao tín hiệu cầu cứu không được hồi đáp. Nhưng binh sĩ của chúng ta đã kiệt quệ. Không có lương thực, không có viện binh... Tướng quân Tu Ưng... đã hy sinh để bảo vệ từng mảnh đất cuối cùng của Huyền Linh quốc."
 
Phượng Họa Phong Vân
Chương 311: Có kẻ phản bội


Không khí trong đại điện như đông đặc lại. Các đại thần xung quanh nhìn nhau, nhiều người thì thầm nhưng không ai dám nói gì rõ ràng.

Tin tức quá đột ngột, và sự hy sinh của Tướng quân Tu Ưng đã đẩy cả quốc gia vào tình thế nguy ngập.

Hoàng thượng nhắm mắt lại, trong đầu ngài vang vọng hình ảnh của một đất nước đang dần bị xâm chiếm, dân chúng hoảng loạn, chiến thần vĩ đại của ngài đã ngã xuống.

Bỗng nhiên, ngài mở mắt ra, ánh nhìn trở nên sắc bén như lưỡi đao.

"Đủ rồi!"

Ngài gầm lên.

"Kẻ nào dám gây ra chuyện này? Ai là người phụ trách việc tiếp viện cho Ánh Dương thành? Người đâu, gọi ngay tướng lĩnh liên quan đến tiếp viện lên đây cho trẫm."

Lệnh vừa ban ra, hai cận vệ vội vàng rời khỏi đại điện để triệu tập.

Các vị quan chức trong điện thì im lặng, nhiều ánh mắt nặng trĩu sự lo lắng, không dám đối diện với cơn thịnh nộ của Hoàng thượng.

Bỗng nhiên, một giọng nói trầm thấp cất lên từ phía sau.

"Bẩm Hoàng thượng, thần có lời muốn thưa.

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía người vừa lên tiếng.

Đó là tể tướng Từ Hành, người mà cả triều đình đều biết đến với sự thông minh, tài trí và mưu lược.

Hắn cúi thấp người trước Hoàng thượng, dáng vẻ nghiêm nghị.

"Hoàng thượng, thần e rằng việc Ánh Dương thành thất thủ không chỉ đơn thuần là do không có viện binh. Có thể có kẻ phản bội trong hàng ngũ chúng ta."

Cả đại điện như rung chuyển bởi lời nói đó.

Một cơn sóng ngầm bùng lên trong lòng mọi người.

"Phản bội?"

Một từ nhưng đã thổi bùng lên sự hoang mang, sợ hãi trong lòng mọi người.

Phản bội từ bên trong, đồng nghĩa với việc có kẻ đã âm thầm phá hoại quốc gia, chính điều này đã đẩy Ánh Dương thành và Tướng quân Tu Ưng vào chỗ chết.

Hoàng thượng chợt nheo mắt lại, trầm ngâm suy nghĩ.

"Ngươi nói có kẻ phản bội, không lẽ ngươi có bằng chứng gì không?"

Tể tướng Từ Hành nhẹ nhàng nói tiếp.

"Bẩm Hoàng thượng, việc tín hiệu cầu cứu không được đáp ứng, quân lương không tới, và việc toàn bộ thành trì kiên cố nhất của chúng ta đột ngột thất thủ, tất cả đều có dấu hiệu của sự phá hoại từ bên trong. Hơn nữa, theo báo cáo từ một số người sống sót trở về, có vẻ kẻ lạ mặt trong quân ma tộc đã nắm rõ điểm yếu của Ánh Dương thành, và ra đòn chính xác vào những vị trí trọng yếu nhất. Nếu không có kẻ nào đó trong chúng ta tiết lộ, làm sao hắn có thể biết được?"

Hoàng thượng không nói gì, đôi mắt ngài trở nên lạnh lẽo hơn bao giờ hết.

"Ngươi nói đúng. Chuyện này quả thật có điều bất thường."

Trong khoảnh khắc ấy, cửa đại điện mở ra.

Hai cận vệ dẫn theo một viên tướng bước vào. Đó là tướng quân Liêu Khải, người phụ trách đội tiếp viện và hậu cần của quốc gia.

Gương mặt hắn nhợt nhạt, nhưng ánh mắt vẫn toát lên sự quyết đoán.

Hắn quỳ xuống trước mặt hoàng thượng.

"Thần Liêu Khải, xin bái kiến Hoàng thượng."

Hắn cung kính cúi đầu, nhưng không thể che giấu vẻ lo lắng.

Hoàng thượng nhíu mày, đôi mắt lạnh băng nhìn chằm chằm hắn.

"Liêu Khải, ngươi là người chịu trách nhiệm về việc tiếp viện cho Ánh Dương thành. Tại sao quân tiếp viện không đến? Tại sao lương thực không được vận chuyển? Ngươi có biết rằng vì sự chậm trễ này, cả thành trì đã thất thủ, và Tướng quân Tu Ưng đã phải hy sinh?"

Tướng quân Liêu Khải cúi đầu càng thấp hơn, giọng nói run run.

"Bẩm hoàng thượng, thần cũng không rõ tại sao quân lương không đến kịp. Thần đã gửi lệnh đi, nhưng có vẻ như đoàn tiếp viện đã bị chặn đứng trên đường... Có thể ma tộc đã biết trước kế hoạch của chúng ta."
 
Phượng Họa Phong Vân
Chương 312: Kẻ phản bội


Hoàng thượng nheo mắt, ánh nhìn sắc bén như dao.

"Ma tộc? Hay có kẻ trong triều đình đã tiết lộ kế hoạch? Ngươi hãy thành thật khai báo, nếu dám lừa trẫm, không ai cứu được ngươi đâu"

Tướng quân Liêu Khải run rẩy, mồ hôi lạnh rịn đầy trên trán, cố gắng kìm nén nỗi lo lắng trong lòng.

"Hoàng thượng, thần... thần thực sự không biết kẻ nào dám phản bội, nhưng thần xin cam đoan trung thành tuyệt đối với Huyền Linh quốc."

Hoàng thượng im lặng nhìn Liêu Khải, đôi mắt sâu thẳm ánh lên sự nghi ngờ.

Sau một lúc, ngài quay sang Tể tướng Từ Hành, giọng nói nặng nề như mây giông tích tụ.

"Từ Hành, việc này giao cho ngươi. Trẫm muốn biết kẻ phản bội là ai. Một kẻ phản quốc không thể được tha thứ."

Từ Hành cúi đầu nhận lệnh, giọng nói trầm mặc:

"Thần xin tuân chỉ."

Bàn tay Hoàng thượng khế phất, ra hiệu bãi triều. Cả không gian đại điện lập tức trở nên ngột ngạt như một cơn bão lớn sắp sửa ập tới.

Hoàng thượng ngồi lại trên ngai vàng, đôi mắt đăm chiêu chìm trong dòng suy nghĩ phức tạp.

Cả triều đình đã lui ra ngoài, nhưng áp lực vẫn đè nặng lên đôi vai của vị đế vương trẻ tuổi.

Mối nghi ngờ về một kẻ phản bội trong chính hàng ngũ của mình khiến lòng ngài thêm nặng nề.

Khi các quan rời khỏi đại điện, Từ Hành và Liêu Khải giữ bước chân chậm rãi, cố ý kéo dài thời gian để tách khỏi đám đông.

Hành lang dài u tối của hoàng cung trở thành nơi họ trao đổi ánh nhìn, một sự ngầm hiểu lẫn nhau mà không cần nói thành lời.

Khi bóng dáng cuối cùng khuất khỏi tầm mắt, Từ Hành khẽ dừng lại.

Hắn ngoảnh đầu nhìn Liêu Khải, đôi mắt ẩn chứa sự lạnh lùng và đầy toan tính.

Nụ cười mỏng manh xuất hiện trên môi hắn, như một lưỡi dao sắc lẹm, ngấm ngầm đâm vào kẻ khác mà không để lại dấu vết.

"Ngươi làm rất tốt."

Liêu Khải bắt kịp, ánh mắt tràn ngập sự tán thưởng lẫn dè chừng.

"Ngươi cũng không tệ."

Hắn cúi đầu, cười nhạt.

"Ngươi không chỉ xuất sắc trong việc đánh lừa Hoàng thượng mà còn kéo cả triều đình vào trò chơi của chúng ta."

Cả hai đứng lặng dưới ánh sáng mờ ảo, nụ cười ẩn ý nở trên môi, như thể cả thế giới này đều nằm gọn trong lòng bàn tay chúng.

Từ Hành, bằng mưu mẹo tinh vi, đã khéo léo đẩy mối nghi ngờ về phía những người khác, trong khi chính hắn và Liêu Khải mới là kẻ đứng sau mọi thảm kịch tại Ánh Dương thành.

Bọn chúng đã thao túng quân lương, ngăn chặn tiếp viện, đẩy Tướng quân Tu Ưng vào đường cùng, khiến vị anh hùng ấy phải hy sinh.

Tin tức về sự thất thủ của Ánh Dương thành hôm nay đã sớm nằm trong dự liệu của bọn hắn.

Từ Hành khẽ nghiêng đầu, đôi mắt sắc bén lướt qua Liêu Khải.

"Kế hoạch đã đi xa đến mức này, không còn đường quay lại. Ngươi phải đảm bảo mọi thứ thật hoàn hảo. Chỉ cần một kẽ hở nhỏ, Hoàng thượng sẽ nghi ngờ, và chúng ta sẽ mất tất cả."

Liêu Khải gật đầu, đôi mắt lóe lên ánh nhìn cẩn trọng:

"Ngươi yên tâm, mọi việc đều được che giấu rất kỹ. Hoàng thượng không thể phát hiện ra chúng ta. Chỉ cần kiên nhẫn, cả vương triều này sẽ thuộc về ma tộc chúng ta."

Hai kẻ mưu mô cùng trao nhau một nụ cười đầy ngụ ý, rồi bước đi, bóng dáng dần hòa lẫn vào màn đêm u ám của hoàng cung.

Những âm mưu, toan tính vẫn đang tiếp tục giăng tơ trong bóng tối, khi những con người tham vọng ấp ủ giấc mơ chiếm đoạt vương quyền.

Chỉ có điều, họ không biết rằng ngay cả trong bóng tối, luôn có kẻ khác âm thầm dõi theo từng bước đi của họ...
 
Back
Top Dưới